Đô Thị Bác Sĩ Thần Thông

Bác Sĩ Thần Thông
Chương 340


Mấy ngày nay, bệnh nhân đến phòng phẫu thuật khoa cấp cứu nhiều hơn, Trần Thương và Vương Dũng chưa có một phút nào được ngồi yên.

Hơn ba giờ chiều, Trần Thương mới từ phòng phẫu thuật trở về, có một người đàn ông trung niên ôm một đứa bé chạy vội vào!

"Bác sĩ cứu mạng!" "Bác sĩ, mau cứu con ta!"

Trần Thương từ xa nghe thấy tiếng kêu, vội vàng chạy tới!

Y tá Thường Lệ Na cũng vội vàng nghênh đón: "Làm sao vậy, xảy ra chuyện gì?”

Người đàn ông trung niên sắc mặt sợ hãi, thần sắc. nôn nóng, trong ánh mắt tràn đầy khẩn cầu: "Đứa bé nhét cao su vào trong lỗ mũi không lấy ra được, sau khi nhét vào thì bắt đầu ho khan, ho hết sức kịch liệt, lúc ấy †a vội vàng ôm nó chạy đến đây, bây giờ giống như có chút ngạt thở... Bác sĩ nhất định phải mau cứu con tai"

Người đàn ông nói xong, nước mắt lập tức rơi xuống.

Người đàn ông không lớn, chỉ mới ngoài ba mươi, đứa bé cũng mới ba bốn tuổi!

Đinh! Phát động nhiệm vụ, cứu vớt đứa bé, hoàn thành nhiệm vụ, nhận được ban thưởng: 2 điểm kỹ năng!

Đột nhiên Trần Thương nghe thấy thông báo của hệ thống, hắn căn bản không thời gian để ý tới!

Giống như người đàn ông miêu tả, nhất định là dị vật làm tắc nghẽn khí quản.

Loại tình huống này có thể nặng có thể nh,, bình thường dị vật nhỏ thì khả năng chỉ gây nên chứng viêm, thế nhưng nếu như thời gian quá lâu, xử lý trễ sẽ khiến ngạt thở, thậm chí nguy hiểm đến tính mạng!

Tiểu nữ hài nhi cũng mới khoảng ba tuổi, vừa mới đủ tuổi đi nhà trẻ.

Nghĩ tới đây, Trần Thương vội vàng đứng lên, ôm đứa bé chạy về phòng nội soil

"Đi với ta vào phòng nội soi, xem có thể nội soi lấy ra dị vật hay không!"

Người đàn ông sững sờ, vội vàng đi theo Trần Thương chạy về phía phòng nội soil

Nếu như lúc này Trần Thương để người đàn ông ôm đứa bé, có thể sẽ bởi vì không chú ý gây nên dị vật xâm nhập sâu hơn, đến lúc đó sẽ phiền toái...

Bởi vì khí quản của trẻ em vốn chật hẹp, cao su cũng không nhỏ, nếu như cao su ở phía trên còn tốt, có thể thông qua phế quản dùng kẹp nội soi lấy ra.

Nhưng ôm đứa bé xóc nảy lâu như vậy, Trần Thương lo lắng dị vật đi xuống dưới, như vậy, nội soi phế quản cũng không lấy ra được!

Thời gian từng giây từng phút đều tranh đoạt với Tử Thần!

Tốc độ Trần Thương rất nhanh!

Đến cửa ra vào phòng nội soi, Trần Thương nói với y tá: "Nhanh mở cửa, có đứa bé bị ngạt thở, cần nội soi phế quản kiểm tra và lấy dị vật ra!"

Y tá sững sờ, vội vàng mở cửa phòng nội soi, Trần Thương vọt thẳng vào, nói với người đàn ông: "Ngươi tạm thời đừng vào!"

Chủ nhiệm phòng nội soi là Tiêu Hà, tuổi không lớn lắm, chỉ khoảng hơn bốn mươi tuổi, chính là người đứng đầu ở đây!

Nhìn thấy Trần Thương ôm đứa bé xông vào, con mắt lập tức co rụt lại, mặc dù không hỏi, nhưng cũng hiểu bảy tám phần: "Bên này!"

Trần Thương thấy thế, vội vàng ôm đứa bé đi vào! "Chủ nhiệm Tiêu, ta là khoa cấp cứu, đứa bé vừa được đưa tới, bởi vì lỗ mũi bị dính cao su, hiện tại hô hấp yếu ớt, ta sợ không kiên trì được bao lâu!"

Tiêu Hà nghe xong, lập tức gật đầu, đứng dậy khởi động máy, nói: "Ôm đứa bé vào, xem có thể lấy ra hay không."

Nhưng đứa bé này bởi vì không hiểu chuyện, hiếu kỳ, thấy đồ vật gì cũng thường xuyên nhét vào lỗ mũi, nuốt vào miệng dẫn đến làm khí quản bị tắc nghẽn.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 341


Nếu tiến vào thực quản còn dễ nói một chút, nhưng nếu tiến vào khí quản, sẽ rất nghiêm trọng.

Rất rõ ràng, đứa bé này có chút không may. Tiêu Hà khởi động máy, sau khi chuẩn bị xong, cầm lấy thiết bị nội soi phế quản, chậm rãi tiến vào khí quản,

rất nhanh, hình ảnh truyền đến màn hình.

Một viên cao su lớn như ngón út kẹt ở chỗ sâu trong khí quản!

Trần Thương cùng Tiêu Hà nhíu mày!

Mặc dù không hoàn toàn tắc nghẽn, nhưng nếu như lại đi xuống dưới nữa sẽ khá là phiền toái...

Trần Thương có chút lo lắng, cẩn thận hỏi: "Thế nào, chủ nhiệm, có thể lấy ra không?"

Tiêu Hà lắc đầu: "Vị trí này không dễ lấy, có chút khó khăn, để ta thử một chút đi..."

"Nếu như không được, chỉ có thể mở ngực!"

Phẫu thuật mở ngực cắt phế quản không tính là phẫu thuật lớn, chỉ có thể coi là phẫu thuật cấp một ngoại khoa lồ ng ngực, nhưng cho dù là cấp một cũng tồn tại rất nhiều nguy hiểm, bởi vì vị trí khí quản rất đặc biệt, chung quanh có rất nhiều vị trí dễ bị tổn thương, hơi không chú ý sẽ gây nên rất nhiều biến chứng.

Bởi vì thủ đoạn của người phẫu thuật có hạn, thường xuyên xuất hiện chảy máu sau phẫu thuật, thậm chí là chứng tràn khí ngực, hô hấp đột nhiên ngừng, vân vân.

Tốt nhất là có thể nội soi phế quản lấy cao su ra...

Trần Thương chỉ biết cầu nguyện...

Tiêu Hà cũng nghiêm túc, bắt đầu thận trọng cầm kẹp nội soi phế quản, vững vàng từng bước một tới gần, đã sắp kẹp trúng.

Đáng tiếc, lúc này hắn hít thở có chút gấp rút, thậm chí cơ bắp kém chút gây ra co giật.

Phiần phức!

Mi tâm Tiêu Hà hiện ra lo lắng, cơ hội lấy ra không nhiều, chỉ có một lần này, nếu lần này dùng kẹp nội soi lấy ra không thành công đoán chừng sẽ gây ra nguy hiểm, ngạt thở!

Y tá bên cạnh cũng bắt đầu lo lắng.

Trần Thương thận trọng nhìn Tiêu Hà thao tác.

Loại phẫu thuật nội soi này đối với người phẫu thuật yêu cầu cảm giác không gian cực mạnh, phế quản vốn không lớn, loại này thao tác cần mười điểm tinh tết

Kẹp gắp dị vật trong tay Tiêu Hà giống như ngón tay, thế nhưng... Chậm chạp không lấy ra được, thậm chí có đôi khi kẹp được cao su nhưng lại bởi vì cơ hô hấp bị kẹt lại, không đủ để lấy ra.

Hơn nữa... Vừa rồi kẹp chặt đã thay đổi góc độ cao su, góc độ này đã đủ gây nguy hiểm...

Lần này mà còn không thể thành công, có thể sẽ gây nên ngạt thở?

Nghĩ tới đây, Tiêu Hà biến sắc!

Vội vàng lấy nội soi phế quản ra, mặt mũi tràn đầy thận trọng nhìn Trần Thương.

Trong mắt đầy nghiêm túc: "Không được! Không lấy ra được, nếu như lại cố thêm một lần nữa rất có thể sẽ gây ngạt thở, góc độ hiện tại hết sức phức tạp, không thể làm!"

Sau khi nói xong, Tiêu Hà nhìn Trần Thương: "Tranh thủ thời gian gọi điện thoại cho ngoại khoa lồ ng ngực đi, chuẩn bị phẫu thuật, bằng không... nếu còn kéo dài đứa bé sẽ xảy ra chuyện."

"Chuyển viện khẳng định không còn kịp rồi, chuẩn bị phẫu thuật đi, thực hiện ngay trong phòng nội soil"

Tiêu Hà hết sức quả quyết, gọn gàng linh hoạt trực tiếp nói cho Trần Thương phương án.

"Nếu như ôm đứa bé đi ra ngoài, khỏi cần phải nói, chỉ với trạng thái như vậy đã không kiên trì được bao. lâu!"

Trần Thương cúi đầu, phát hiện bờ môi đứa bé có chút đỏ tím, hô hấp yếu ớt, kịch liệt ho khan...
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 342


Lúc này, bỗng nhiên y tá nói: "Chủ nhiệm... Ngoại khoa lồ ng ngực đã giải tán."

Nghe vậy, Tiêu Hà vỗ trán một cái, đột nhiên nhớ ra! Mẹ nó, ngoại khoa lồ ng ngực thật sự là cứt chó!

"Gọi điện thoại cho Thạch Kỳ, nói hắn đến đây ngay, nói là có phẫu thuật cắt khí quản, không phải đại phẫu thuật, hình như Thạch Kỳ cũng biết làm!"

Tiêu Hà nói câu hình như Thạch Kỳ cũng biết làm... Thật ra là nói cho chính hắn nghe...

Quỷ mới biết Thạch Kỳ có thể làm hay không!

Ngoại khoa lồ ng ngực thành lập ba năm, thế nhưng phẫu thuật trên cơ bản đều là ung thư phổi, căn bản chưa từng làm tiểu phẫu.

Ngoại khoa lồ ng ngực rõ ràng là thuộc khoa cấp cứu, thế nhưng Thạch Kỳ gắng gượng làm thành một phòng ban gân gà.

Phòng ban mạnh nhất Tỉnh Nhị Viện là khoa khối u, gồm bốn bệnh khu nội khoa, 300 giường bệnh, người bệnh đông đảo, là phòng ban trọng điểm cấp quốc gia.

Vì vậy Tân Hiếu Uyên mới đồng ý cho Thạch Kỳ xây dựng ngoại khoa lồ ng ngực, dù sao trong các bệnh liên quan đến ung thư phổi thì khối u là thường gặp nhất. Ngoại khoa lồ ng ngực được thành lập, cũng là vì trợ giúp Tỉnh Nhị Viện phát triển.

Phải biết, khoa khối u có con quái vật khổng lồ Tỉnh Nhị Viện chèo chống, đó cũng là nguyên nhân ngoại khoa lồ ng ngực thiếu khoa khối u cũng không bị ảnh hưởng gì lớn!

Nhưng, Thạch Kỳ cũng là một nhân vật, có thể làm cho một phòng ban đang trên đà phát triển thành đồ bỏ đi!

Có thể xưng là kỳ tích! Điện thoại rất nhanh kết nối!

Tiêu Hà cầm điện thoại lên: "Thạch Kỳ, ta là Tiêu Hà."

"Thạch Kỳ nghe xong, vội vàng cười hỏi: "Chủ nhiệm Tiêu, có chuyện gì?"

Tiêu Hà nào có thời gian nói chuyện phiếm: "Hiện tại phòng nội soi có một đứa bé, khoảng ba tuổi, bị vật lạ mắc kẹo trong khí quản, vừa rồi ta thử dùng kẹp nội soi lấy phế quản lấy ra, thế nhưng không làm được, hiện tại... Tình huống có chút nguy cấp, ngươi tranh thủ xuống đây một chuyến, cần phải cắt khí quan ra để lấy vật đó ral"

Thạch Kỳ biến sắc!

Ta mẹ nó học tuyến sữa, ngươi bảo ta làm phẫu thuật này, sao ta biết làm!

Thật ra, mặc dù Thạch Kỳ không biết, nhưng Lý Thế Kiến có thể biết, cho dù phẫu thuật khí quản để lấy vật lạ ra quá ít gặp!

Nhưng...

Lý Thế Kiến đã từ chức.

Thạch Kỳ nghe vậy, vội vàng từ chối: "Chủ nhiệm Tiêu, hiện tại ta... Không ở bệnh viện, trong thời gian ngắn sợ không về kịp!"

Tiêu Hà biến sắc!

Chuyện xấu, Thạch Kỳ không có ở bệnh viện.

Lúc này trong điện thoại truyền đến: "Chủ nhiệm Thạch, đây là bảng theo dõi của giường số 3, ngươi sửa lại gì không?"

Nghe vậy, Tiêu Hà lập tức hừ lạnh một tiếng!

Nhát như chuột, gặp chuyện thì lùi bước, không có một chút thực học, thật sự là rác rưởi!

Xem ra, bệnh viện đánh giá đối với Thạch Kỳ ngươi tuyệt không giả!

Quả quyết cúp điện thoại, Tiêu Hà nhíu mày. Làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ trơ mắt nhìn đứa bé này xảy ra chuyện?

Quay người nhìn Trần Thương: "Tiểu Trần, gọi điện thoại cho Chủ nhiệm Lý đi."

Trần Thương lắc đầu: "Không cần, đoán chừng bây giờ Chủ nhiệm Lý đang phẫu thuật, để ta tới đi, chủ nhiệm Tiêu, đẩy đứa bé đến phòng xử lý, gọi y tá chuẩn bị dụng cụ đi."

Tiêu Hà sững sờ: "Ngươi... Ngươi có thể chứ?"

Trần Thương gật đầu!

Không thể cũng phải có thể!

Trần Thương vạn hạnh, cũng may giờ ta đã chuyển chức... Bằng không, gặp phải tình huống này, thật khó mà nói.

Tốn hao 1 điểm điểm kỹ năng học tập [ phẫu thuật cắt khí quản ];
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 343


Sau đó lại tốn 2 điểm, đem tăng [ phẫu thuật cắt khí quản ] lên đến trung cấp.

Trần Thương đoán chắc cũng không kém bao nhiêu? Tiêu Hà cũng không hiểu rõ Trần Thương, nhưng thấy Trần Thương chắc chắn như thế, hắn cũng gật đầu nói với y tá bên người.

"Tiểu Dương, phối hợp với Bác sĩ Trần chuẩn bị dụng cụ, còn có, ngươi gọi tiểu Từ đi vào hỗ trợ."

Mặc dù phòng nội soi là phòng ban kiểm tra, nhưng thường xuyên cũng phải xử lý một chút, vì vậy dụng cụ nên có đều có.

Lại nói, phẫu thuật cắt khí quản cũng không cần quá nhiều dụng cụt

Chỉ tốn mấy phút, Tiêu Hà đi theo Trần Thương vào phòng xử lý, phẫu thuật chuẩn bị bắt đầu!

Bình thường mà nói, bị vật lạ kẹt trong khí quản, t biện pháp hường dùng nhất chính là sơ cứu Heimlich.

Nguyên lý chính là lợi dụng xung kích phần bụng, cơ quan mềm dưới cơ hoành, bị xung kích đột xuất, sinh ra áp lực đẩy ngược lên trên, gây áp lực lên phần dưới phổi, từ đó điều động không khí lưu lại trong phổi thành khí lưu, khí lưu mang theo tính xung kích, tiến thẳng một mạch thông qua khí quản, loại trừ vật bị kẹt trong cổ họng, có thể thành công cứu được người đó.

Nhưng, cấp cứu bằng phương pháp Heimlich rất dễ xuất hiện biến chứng, hơn nữa xác suất thành công cũng không cao.

Cha của đứa bé này rõ ràng không am hiểu tại loại thao tác này.

Khi được đưa đến bệnh viện, đứa bé đã bị mất ý thức, trong lúc nguy cấp này, biện pháp Heimlich cũng không phải là hữu hiệu nhất.

Mà trong bệnh viện, nội soi phế quản hòa khí là lựa chọn thích hợp biện pháp sơ cứu Heimlich nhiều.

Nếu Trần Thương ở bên ngoài, ngoài viện gặp được người bệnh dạng này, hắn nhất định sẽ dùng phương pháp Heimlich để cấp cứu.

Nhưng nếu nhịp tim của người bệnh dừng lại, lúc. này, tuyệt đối không nên đánh lên phần lưng người bệnh, mà phải kịp thời liên hệ với bệnh viện.

Phòng xử lý của khoa nội soi ở Tỉnh Nhị Viện hết sức hiện đại, mặc dù không so được với phòng phẫu thuật, nhưng cũng đủ làm phẫu thuật mở ra khí quản.

Nhưng, nếu phẫu thuật, không quản lớn hay nhỏ, nhất định phải có người nhà ký tên biểu thị rõ mình đồng ý chính sách cùng đồng ý các tình huống có thể phát sinh trong khi phẫu thuật, mặc dù chuyện này rất khẩn cấp, nhưng Trần Thương cũng nhất định phải làm tốt những chuyện này.

Đừng cảm thấy những điều này có cũng được mà không có cũng không sao, phẫu thuật được xưng là phẫu thuật là bởi vì nó luôn có tính nguy hiểm và hạn chế nhất định, không có khả năng không có chút sơ hở nào.

Trần Thương ra cửa phòng nội soi, nhìn thấy người đàn ông cùng người phụ nữ đang cãi nhau!

Chuẩn xác mà nói là một người phụ nữ mặc một quần áo giống như đồng phục công sở ngân hàng, mặt đầy nước mắt chỉ vào người đàn ông ngồi trên ghế.

"Từ Lương, ngươi nói ngươi làm người lớn để làm gì chứ? Đến cả con mình mà ngươi cũng không trông được, cả ngày chỉ biết chơi trò chơi! Ngươi chơi hả? Làm sao không chơi nữa đi! Ta cho ngươi biết, nếu con có chuyện bất trắc gì, ly hôn!"

Từ Lương chôn đầu ở g*** h** ch*n, hai tay ôm ót, mặc cho người phụ nữ chửi ầm lên, cũng không lên tiếng.

Chuyện này thật sự là trách hắn!

Nếu như đứa bé thật xảy ra chuyện gì, cả đời này hắn cũng sẽ không bỏ qua cho mình.

"Trong đầu không ngừng hồi tưởng lại nụ cười ngọt ngào, Từ Lương giống như có một con dao cực sắt bén rạch một đường trong tim mình!

Đau đớn không?

Lòng như đao cắt!

"Từ Lương thậm chí nguyện ý dùng tính mạng của mình đổi lấy tính mệnh cho đứa bé.

Nàng mới ba tuổi! Đáng yêu, hiểu chuyện, thích cười. Hai ngày này vừa mới dạy cho nàng chữ cái, Điềm

Điềm rất vui vẻ, giống như rất hứng thú đối với những chữ kia, một lần lại một lần đọc chậm, một lần lại một lần chép lại.

Mỗi lần Từ Lương nghĩ tới đây đều hận không thể ném điện thoại đi!

Nếu như mình không chơi trò chơi, cùng với con gái tập viết xong, rồi cùng nàng học cách đánh vần chữ cái, cùng nàng lớn lên...

Thì tốt biết bao nhiêu!
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 344


Nghĩ tới đây, nước mắt Từ Lương từng giọt rơi trên mặt đất.

Không phải ủy khuất!

Là hối hận!

Là bất lực!

Tính mạng chỉ có một lần, không người vì ngươi sai lầm trả tiền, Từ Lương hai tay bấu chặt đầu tóc, móng tay đâm vào da đầu, thậm chí là... Trong thịt!

Thế nhưng những đau đớn này căn bản không tính là cái gì.

Giờ phút này, không cái gì có thể sánh được với tính mạng của con gái.

Hồi tưởng lại từng li những chuyện trong sinh hoạt, nghĩ đến cô bé đáng yêu ngồi trên đầu kéo tóc mình, liên tục gọi đầu ba ba nhiều gầu, ba ba không chịu gội đầu, Từ Lương cũng nhịn không được nữa, oa oa khóc lớn lên.

Hắn rất sợ hãi!

Hắn sợ muốn chết!

Hắn thật hối hận, hối hận muốn chết!

Vợ hắn răn dạy, phát tiết, tức giận, nhưng đối với hắn đó lại là một loại giải thoát.

Mắng ta đi!

Ta sai rồi!

Ta rất hối hận...

Lão bà phẫn nộ cùng tức giận, ngược lại làm cho cảm giác tội lỗi của hắn có một dịu đi một chút.

"Từ Lương, ngươi đền cho ta, ngươi đền con gái cho. ta... Phụ nữ khóc như mưa, bộ quần áo đồng phục trên người tràn đây nước mắt nước mũi, những thứ này đều không quan trọng, có cái gì có thể quan trọng con của mình chứ?

Người bệnh xung quanh nhìn thấy bộ dáng của hai người, cũng thở dài!

Không ai trách cứ, cũng không ai phàn nàn.

Mỗi ngày, bệnh viện xảy ra rất nhiều cung bậc cảm xúc, nơi này có vui, có buồn, có thăng trầm, có...

Mọi người nhìn người phụ nữ, chỉ có thể đồng tình.

Còn có thể làm gì nữa?

Trần Thương thấy thế, đi t nhân?"

Ai là người nhà bệnh

"Từ Lương nhìn thấy Trần Thương, vội vàng đứng lên: "Bác sĩ, bác sĩ! Con gái của ta thế nào?"

Phụ nữ cũng lập tức yên tĩnh lại, trong mắt chưa đấy nước mắt: "Bác sĩ... Bác sĩ, Điềm Điềm thế nào?"

Trần Thương nhìn Từ Lương không lau sạch nước mắt trên mặt: "Không cần lo lắng như vậy, tạm thời đứa bé không nguy hiểm tính mạng, nhưng nội soi phế quản không lấy ra được, cần phẫu thuật mở khí quản, lấy đồ vật bị kẹt ra, cần ngươi ký tên."

"Từ Lương cùng người phụ nữ nghe thấy không nguy hiểm đến tính mạng, lập tức thở nhẹ một hơi!

Dù sao lúc đưa tới, hô hấp của đứa bé đã yếu ớt gần như biến mất...

Từ Lương vội vàng gật đầu: "Ta ký! Ta cái gì cũng ký! Bác sĩ... Ngươi nhất định phải mau cứu con ta, xài bao nhiêu tiền cũng phải cứu nó, có được hay không?"

Trần Thương nghiêm túc gật đầu: "Ừm, ta sẽ cố gắng hết sức."
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 345


Trần Thương bàn giao chuyện ký tên cho y tá sau đó trở lại phòng phẫu thuật, chuẩn bị các loại dụng cụ và dược phẩm cần thiết để phẫu thuật.

Trần Thương bắt đầu bàn giao cùng an bài công việc, làm việc rất có thứ tự, thực hiện đâu vào đấy.

Trần Thương biểu hiện thành thục như vậy làm cho Tiêu Hà cũng không còn lo lắng như vừa rồi.

Nhưng lại nhiều hơn mấy phần hiếu kỳ, người trẻ tuổi này, thật rất có phong phạm cùng khí độ mà một bác sĩ cấp cứu nên có, giống như đã tính trước.

Một bác sĩ trẻ tuổi và ưu tú như vậy nhưng sao mình lại không biết chứ?

Phải biết rằng phòng nội soi thường xuyên xảy ra rất nhiều trường hợp nguy cấp, nhưng hắn lại chừng từng gặp người trẻ tuổi này tới hỗ trợ.

Chẳng lẽ là mới tới?

Y tá đi đến, cầm tờ giấy ký tên, nói với Trần Thương.

"Bác sĩ Trần, người nhà đã ký tên."

Trần Thương gật đầu, nhìn thoáng qua Tiêu Hà: "Bắt đầu đi! Chủ nhiệm giúp ta giữ đầu của đứa bé ngay ngắn lại."

Tiêu Hà gật đầu, hắn hiểu ý tứ của Trần Thương, mặc dù không phải ngoại khoa l ồng ngực, nhưng đây cũng có kiến thức, đầu phải ngay ngắn để khí quản ở giữa.

Trần Thương bắt đầu trải khăn trừ độc.

Trần Thương chợt phát hiện, nếu như nói làm lính có kỹ thuật một tay xếp chăn, thì ngoại khoa chúng ta tuyệt đối có thể trải giường chiếu đơn cực kỳ trôi chảy! Ít nhất là cấp hoàn mỹ! "1% lidocaine + 1 giọt adrenalinI" Y tá gật đầu, những thứ này đã sớm chuẩn bị tốt.

Loại này là gây tê cục bộ, ngấm vào gây tê, Trần "Thương chậm rãi tiêm vào từ xương sụn cho tới xương lồ ng ngực.

Thật ra nguyên nhân hắn không gọi Lưu Kiện đến là ở đây, nếu như trong khi làm phẫu thuật rạch khí quản rạch ra, người bệnh vẫn còn nhảy nhót tưng bừng, thì nhất định phải để gây tê sư chuyên nghiệp đến tiêm tĩnh mạch.

Còn loại gây tê cục bộ này thật ra giống như xử lý một vết thương nhỏ.

Trần Thương tiếp nhận dao phẫu thuật, bắt đầu thao tác!

Thân thể chính là máy móc tinh vi nhất, phức tạp nhất, chỗ cổ càng là một cây cầu nối giữa hai phần của thân thể.

Vị trí này có không ít đồ vật, gần gũi trong sinh hoạt của chính ta nhất chính là khí quản và thực quản.

Mà điều thú vị là, khí quản và thực quản phía trên đều trực tiếp nối với cổ họng, lúc hô hấp, ống khí quản mở ra, lúc nuốt thức ăn xuống, ống thực quản mở ra, khí quản thì đóng kín, không đến mức xảy ra sai sót.

Vì vậy, lúc lâm sàng cấm ống kiểm tra nội soi qua đường mũi xuống ống dạ dày hoặc là dạ dày, thường cần người bệnh phối hợp làm động tác nuốt xuống, để phòng ngộ nhập khí quản, gây nên sặc nghẹn, nguy hiểm tính mạng. Sinh hoạt hàng ngày, lúc ăn cơm kị hô to cười †o, cũng là vì phòng ngừa lúc ăn uống ngộ nhập khí quản gây nên ngạt thở.

Thậm chí trong lúc làm hô hấp nhân tạo, cần nâng hàm dưới lên, ngước cổ lên, như vậy là để mở ra khí quản, thuận tiện hô hấp nhân tạo đưa không khí vào. phổi.

Khí quản phía trước, thực quản ở phía sau, nếu mọi người đã xem bộ phim Lưỡi Cưa (The Saw) chắc hắn cũng còn nhớ về cảnh một người đàn ông đầu bị Trư Đầu Nhân (người mang mặt nạ đầu heo) bắt nhốt trong bể nước, khi nước trong bể dâng lên cao không thể hô hấp, hắn đã lấy vỏ bút máy trực tiếp đâm vào khí quản của mình, mở ra khí quản, mới không bị ngạt thở mà chết.

Vì vậy, cái này nói cho chúng ta biết phải có kiến thức về y học, để vạn nhất bị trư đầu nhân bắt cũng không đến mức khi cầm bút máy mở ra khí quản lại đâm chết chính mình...

Đương nhiên, không đề nghị học tập, dù sao cái cổ là chỗ nguy hiểm nhất, không khuyến khích nếm thử...

Phẫu thuật được chậm rãi thực hiện!

Trần Thương từ bờ dưới sụn nhẫn xoay ngang ngón tay đến chính giữa xương lồ ng ngực mới bắt đầu hạ dao, từng tầng mở ra làn da.

Rạch làn da, sau đó rạch và tách rời cơ platysma, xuôi theo vết cắt bóc tách cổ trước tạo thành từng dải cơ đến tuyến giáp.

Tách dần từng lớp nông và sâu, tĩnh mạch, cầm Farabeug tiếp tục vén từng lớp ra, lộ ra khí quản 2- 4 Vòng.

Trần Thương cầm cái kẹp, bóc tách rạch da thịt phía trước khí quản bại lộ khí quản, chính giữa vết cắt 2- 3 vòng, lúc này, nơi này đã có thể nhìn thấy vật gây tắc nghẽn.

Trong mắt Trần Thương nhìn thấy chữ [ cao su ] màu đỏ xuất hiện ở đó!

Hắn chợt phát hiện ánh mắt của mình còn tốt hơn cả phế quản nội soi, CT, X quang,...

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là mình phải mở làn da ra thì mới có khả năng nhìn thấy, đây là một chỗ thiếu hụt, có lẽ phải phản hổi với hệ thống một chút, xem con mắt có thể thăng cấp hay không.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 346


Trần Thương rạch phía dưới khí quản một đường, lúc này, thuận lý thành Chương lấy đồ vật ra ngoài!

Một khối cao su mang theo máu được lấy ra thành công.

Sau đó chính là công đoạn khâu.

Đây là lần đầu tiên Trần Thương khâu khí quản, nhưng thật ra biến hóa bao nhiêu cũng không rời bản chất.

Phẫu thuật hoàn tất.

Tình huống tiểu cô nương cũng dần dần dịu lại, hô hấp cũng thông thuận.

Không bao lâu nữa có thể tỉnh lại.

"Tiêu Hà nhìn Trần Thương, nhịn không được giơ ngón tay cái lên: "Lợi hại, Bác sĩ Trần! Năng lực cấp cứu của ngươi rất không tệ."

Phẫu thuật độ khó không lớn, lo lắng duy nhất chính là trong khi phẫu thuật xuất hiện tình huống bất ngờ, hiện tại người bệnh tương đối bình ổn, đương nhiên Trần "Thương cũng không còn lo lắng nữa.

Nghe thấy Tiêu Hà tán thưởng mình như thế, Trần Thương cười nói: "Chỉ biết chút tri thức cấp cứu, chủ nhiệm Tiêu cũng đừng có chê cười ta.". Đọc thêm 𝗇hiề𝐮 t𝙧𝐮yệ𝗇 ở ﹎ T𝘙𝐮 𝑴T𝘙𝗨𝗬𝖾N.𝑣𝗇 ﹎

Tiêu Hà cười ha ha, người trẻ tuổi này, không tệ.

"Bác sĩ Trần, ngươi cho ta số điện thoại của ngươi, sau này phòng nội soi chúng ta khẳng định không thể thiếu làm phiền cấp cứu các ngươi, có ngươi, ta cũng ít phải chạy vạy hơn." Tiêu Hà nhìn Trần Thương nói, hắn không gọi tiểu Trần, mà gọi là Bác sĩ Trần.

Trần Thương gật đầu, cho đổi phương số điện thoại, đẩy cô bé rời khỏi phòng nội soi.

Sau khi đi ra, Từ Lương và vợ của hắn đã sớm chờ đến nôn nóng bất an, vội vàng chạy tới.

"Bác sĩ Trần, không có chuyện gì chứ?"

Trần Thương gật đầu: "Không có chuyện gì, phẫu thuật hết sức thuận lợi, chờ một lúc nữa có thể tỉnh lại, nhưng hôm nay nên ở lại phòng cấp cứu, chúng tôi phải tiếp tục quan sát tình hình của bé gái một thời gian nữa."

Từ Lương liên tục gật đầu, con gái không có chuyện gì, Từ Lương cảm giác mình giống như được cứu rỗi!

Người phụ cũng không khóc, nàng vội vã cuống cưồng chạy trước chạy sau.

Sau khi trở lại khoa cấp cứu, Trần Thương bảo người đàn ông kết toán chỉ phí thủ tục, thuận tiện để y tá trực ban tính toán chỉ phí với phòng nội soi rõ ràng.

Chi phí cấp cứu luôn là phiền toái, công việc của y tá cấp cứu rườm rà hơn so với phòng ban bình thường, bởi vì khoa cấp cứu phải liên hệ từng phòng ban, vì vậy phí dụng liên quan cũng tương đối nhiều.

Khoảng qua hơn một giờ, Từ Lương vội vàng chạy vào: "Bác sĩ Trần, Bác sĩ Trần, Điềm Điềm tỉnh rồi!"

[ Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ, cấp cứu tiểu nữ hài bị dị vật gây tắc nghẽn khí quản, nhận được ban thưởng: Điểm kỹ năng + 2! ]

Thuận lợi nhận được hai điểm điểm kỹ năng, trong lòng nói thầm một tiếng: còn lời một điểm...

Không qua kỹ năng là vĩnh cửu, hơn nữa kỹ năng cấp cứu là nhất định phải có được, lại nói, cho dù là không có ban thưởng, chẳng lẽ trơ mắt thấy chết không cứu sao?

Chẳng lẽ giống như ai để tiểu cô nương phải đợi mười hai giờ?

Trần Thương không làm được!

Trần Thương cười nói, đứng dậy đi thử đứa bé thế nào."

Đi, đi qua xem

Từ Lương cười vội vàng dẫn đường.

Đến phòng quan sát, sắc mặt và bờ môi tiểu nữ hài nhi đều hồng hào, rực rỡ hơn, trên mặt cũng lộ ra nụ cười, sau khi nhìn thấy Trần Thương, đang muốn nói chuyện: "Thúc thúc... Khụ khụ!"

Trần Thương cười, đi đến bên giường: "Mấy ngày nay không nên nói chuyện, cẩn thận đau cổ họng, sau này cũng không được nhét đồ vật vào miệng hay mũi, cháu nhớ chưa?"

Trần Thương sờ đầu tiểu nữ hài, vuốt vuốt mái tóc mềm mại của nàng, giờ khắc này, Trần Thương đột nhiên cảm giác được cho dù tốn thêm vài điểm kỹ năng cũng đáng giá.

Mà tiểu cô nương nghe thấy Trần Thương không cho. nói chuyện, vội vàng lấy tay nhỏ che miệng, mắt to nhìn chằm chằm Trần Thương dùng sức gật đầu.

Làm cho mọi người vui vẻ ra mặt.

Trần Thương nhìn tiểu cô nương khả ái.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 347


Cảm giác sau khi chữa được bệnh cho người khác là đây sao?

Mỗi khi tự tay níu giữ tính mạng của một người đang nguy cấp, sẽ có cảm giác thành tựu không gì sánh kịp.

Chim chóc hạnh phúc là có bầu trời.

Con cá hạnh phúc là có biển cả.

Mà bác sĩ hạnh phúc, lại là không có bệnh nhân.

Trần Thương nhớ tới một câu: Tình nguyện tủ thuốc long đong, không muốn người trong thiên hạ nhiễm bệnh, nếu như người trên thế giới đều hạnh phúc, hệ thống này của mình không cần cũng được.

Tiểu cô nương thấy Trần Thương ngẩn người, bỗng nhiên đứng lên, chậm rãi đi tới, ôm đầu Trần Thương, che tay bên tai Trần Thương, nhỏ giọng nói một câu: "Thúc thúc, ngươi thật là đẹp trai, sau khi Điềm Điềm lớn lên gả cho ngươi, có được hay không?"

Nghe vậy, Trần Thương kinh ngạc.

Ta độc thân rõ ràng như vậy sao?

Ngay cả tiểu cô nương ba tuổi cũng có thể biết ta độc thân!

Nghĩ tới đây, Trần Thương dở khóc dở cười.

Trần Thương hỏi nhỏ: "Vì sao vậy?"

Tiểu cô nương một mặt ngây thơ, mắt to long lanh nhìn chằm chằm Trần Thương, lui ra phía sau một bước, đứng ở trên giường nghiêm túc cuối người thi lễ, nói ra từng chữ: "Ân cứu mạng, tiểu nữ không thể hồi báo, chỉ có lấy thân báo đáp!"

Trần Thương phù một tiếng, kém chút cười phun ra!

Mà bệnh nhân chung quanh, bao gồm Từ Lương cùng mẹ của nàng, đều cười ha hả.

Cô bé bây giờ, cổ linh tinh quái, hết sức đáng yêu!

Trần Thương đứng dậy, sờ lên đầu cô bé: "Thúc thúc chờ ngươi!"

Trong phòng quan sát âm u đầy tử khí, có Điềm

Điềm gia nhập, có thể nói giúp cho bệnh viện nhiều hơn mấy phần sức sống.

Tất cả mọi người đều thích trêu đùa đứa nhỏ này.

Đáng tiếc Trần Thương không cho nói chuyện, Điềm Điềm vững vàng dùng tay che miệng, cũng không nói chuyện.

Từ Lương nhìn con gái không có chuyện gì, một tảng đá lớn trong lòng rơi xuống, tràn đầy may mắn.

Người vợ cũng có thể yên tâm trách mắng, nàng nhìn Từ Lương: "Sau này, ngươi trông con nghiêm túc hay không nghiêm túc!"

Từ Lương nghĩa chính ngôn từ cầm lấy điện thoại, nhìn con gái, nói: "Điềm Điềm, ba ba thề, sau này sẽ không chơi game, mỗi ngày đều chơi với ngươi!"

Sau khi nói xong, cầm lấy điện thoại, quả quyết gỡ cài đặt trò chơi.

Trần Thương thở dài, trò chơi bị gỡ còn có thể tải lại, nhưng đứa bé mà xảy ra chuyện gì thì sẽ không còn gì nữa.

Khoa cấp cứu cũng gặp không ít trường hợp bởi vì ba chăm con mà xảy ra vấn đề!

Nói thật, nam nhân thật là không có trách nhiệm đối với trẻ nhỏ, năm ngoái cũng có một lần, một cậu bé đem bẻ gãy ăn tất cả son môi của mẹ nó.

Sau đó thì cậu bé đó không chuyện gì, nhưng người nam kia nghe nói rất thảm.

Trên mạng có câu nói, cha chăm con, nhiều nhất có thể đảm bảo còn sống, nhưng hiện tại xem ra, câu nói

này còn cần phải xem xét lại!

Nhìn thấy cô bé không có chuyện gì, Trần Thương cũng yên lòng rời khỏi phòng bệnh.

Vừa ra cửa, Từ Lương cùng người phụ nữ liền kéo tay Trần Thương đi đến ngã rẽ xuống thang.

Trần Thương sững sờ, muốn cướp sắc hả?

Thế nhưng... tại sao lại là hai người cùng tiến lên?

Nghĩ đến lời nói vừa rồi của tiểu cô nương, Trần Thương lập tức hiểu, đây không phải cướp tiền, càng không phải là cướp sắc!

Mà là...

Cướp cô dâu?!

Từ Lương từ trong túi móc ra một xấp tiền, nhét vào. túi Trần Thương!

Trần Thương sững sờ, vội vàng từ chối.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 348


Mặt mũi Từ Lương tràn đầy nghiêm túc cùng cảm kích nói: "Bác sĩ Trần, đây là tâm ý của ta, thật, ngài có thể cứu con gái ta, ta đã cảm động đến rơi nước mắt, đây là một chút xíu tâm ý của ta, nếu như ngươi không nhận, ta thật rất khó tha thứ chính mình!"

Một bên người phụ nữ cũng nói: "Bác sĩ Trần, ngài nhất định phải nhận, ngài là ân nhân cứu mạng của cả nhà chúng ta, chúng ta cũng không biết nói cái gì, chúng ta cũng không biết ngươi thích cái gì, nên để tự ngươi mua chút."

Trần Thương thở dài, nhìn hai người: "Thật ra tiền này của các ngươi, cho ta, ta cũng phải đi đóng tiền cho. các ngươi, ta cũng tương đối bận rộn, căn bản không thời gian sử dụng, vì vậy vẫn là các ngươi cầm lấy đi."

"Nơi này là hành lang, rất nhiều người qua lại, đừng đến lúc đó làm lớn chuyện sẽ không tốt."

Trần Thương nói xong, đứng dậy rời đi. Lưu lại hai người hai mặt nhìn nhau.

L Đinh! Phát động nhiệm vụ y đức y phong, chưa từng nhận hồng bao, nhận được điểm kỹ năng + 1! ]

Trần Thương lập tức sững sời! Không phải chứ?

Cái này cũng được!

Kiếm lời kiếm lời!

Đối với Trần Thương mà nói, điểm kỹ năng trân quý hơn tiền nhiều.

Xem ra Phòng lão tiên sinh cho mình một nhiệm vụ không tầm thường a, đây mới là NPC đỉnh cấp, đây mới thật sự là đại lão chứ. Nghĩ tới đây, Trần Thương cảm thấy, sau này mình có thể tiến xa hơn trên con đường chăm sóc người bị thương, giúp đỡ chính nghĩa!

Vốn dĩ Điềm Điềm cùng ngày đã có thể xuất viện, thế nhưng nàng lại không đi, nói thế nào cũng không chịu đi, nhất định phải lại bệnh viện thêm hai ngày, Từ Lương bàn bạc với vợ, ở thêm mấy ngày đi, ít nhất cũng an toàn hơn một chút.

Thế là, cứ như vậy, mấy ngày nay khoa cấp có thể một cô bé nhỏ nhắn cứu ôm cơm hộp màu hồng, mà Trần Thương lại có thêm một cô dâu nhỏ đưa cơm.

Mỗi ngày đến giờ cơm, tiểu Điềm Điềm sẽ ôm một cơm hộp hình bé heo Peppa màu hồng đi tới đưa cho Trần Thương, để Trần Thương ăn cơm.

Trần Thương không ăn thì sẽ không đi, rơi vào đường cùng, Trần Thương đành phải ăn cơm.

Tiểu Điềm Điềm đứng ở nơi đó, hết sức hiền lành, chờ Trần Thương ăn xong ôm cơm hộp cười chạy đi.

Cứ như vậy, cấp cứu có thêm một tiểu cô nương, trong hoàn cảnh nhiều lo lắng cùng lo nghĩ, cô bé trở thành chất xúc tác giúp cho nụ cười trên mặt mọi người cũng nhiều một chút.

Tiểu Điềm Điềm vào phòng làm việc của bác sĩ, mọi người liền ồn ào nói: "Trần Thương, cô dâu nhỏ của ngươi đưa cơm cho ngươi kìa!"

Trần Thương xấu hổ cười một tiếng.

Mà tiểu Điềm Điềm thì mặt mũi tràn đầy hạnh phúc, còn vui vẻ hơn ăn mật.

Lần này, chờ Trần Thương ăn xong, tiểu Điềm Điềm leo lên cái ghế bên cạnh, cầm lấy khăn tay muốn lau miệng cho Trần Thương.

Mọi người thấy vậy lập tức ồn ào! Hơn nữa, nàng lau rất chân thành, hết sức cẩn thận, sau khi lau xong, tiểu Điềm Điềm nghiêng mặt một bên, chỉ chỉ ngón tay lên má của mình.

Trần Thương cười ha ha một tiếng, ôm nàng hôn một cái!

Nói thật, hắn thật thích tiểu cô nương này, quá đáng yêu!

Mà khuôn mặt tiểu Điềm Điềm thì lập tức đỏ lên.

Vương Khiêm nhìn thấy Điềm Điềm cũng kìm lòng không được, vội vàng chạy tới muốn ôm: "Điềm Điềm, thúc thúc cũng muốn hôn!"

Điềm Điềm biến sắc, vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài!
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 349


Sau khi ra ngoài, thấy không có ai đuổi theo, lại vòng trở lại, đứng nép ở cửa ra vào nghiêng đầu nhìn thấy Vương Khiêm không có trong đó, mới cẩn thận rón rén đi vào, cầm lấy hộp cơm bỏ chạy.

Chọc cho mọi người cười ha ha.

Y tá thay băng, lúc thay băng cho tiểu Điềm Điềm, gọi tiểu Điềm Điềm không chịu, phải gọi là cô dâu nhỏ của Trần Thương, người ta mới có thể ngoan ngoãn, cười cho y tá kiểm tra. Ngôn Tình Sắc

Hai ngày sau, Điềm Điềm ra viện, sau khi Từ Lương làm thủ tục xong xuôi, mang theo Điềm Điềm muốn rời đi.

Khi Điềm Điềm biết cha mẹ muốn dẫn mình đi, khóc tan nát cõi lòng, kéo cỡ nào cũng không đi, miệng luôn nói: "Mụ mụ mụ mụ, không được chia rẽ chúng con... Con chỉ muốn gả cho Trần Thương thúc thúc."

Nàng nói đến ruột gan đứt từng khúc, tình thâm ý nồng!

Mọi người thấy vậy không biết nên khóc hay cười, dở khóc dở cười.

"Từ Lương cũng lúng túng cười nhìn vợ mình: "Vợ à, sao ta cảm giác hai ta trở thành người xấu trong phim truyền hình? Chia rẽ tình yêu giữa hai người?"

Từ Điềm Điềm cũng không khóc gật đầu nói: "Đúng vậy... Ba ba ngươi đừng làm người xấu có được hay không? Không được chia rễ chúng ta..."

Nhưng Điềm Điềm phản kháng không có bất kỳ ý nghĩa gì, cuối cùng vẫn bị mang đi.

Trần Thương nhìn tiểu cô nương, cũng chỉ biết cười, thật đáng yêu!

Lúc này, bỗng nhiên Tân Duyệt từ sau lưng xông tới: "Thế nào? Không nỡ hả?”

Trần Thương lập tức cười: "Có cái gì không nỡ?”

Tần Duyệt cười ha ha nói: "Có cái gì không nỡ? Ngươi nói cũng nhẹ nhàng quá ha, khả năng đây là một cô nương duy nhất chung tình đối với ngươi trong 27 năm qua, ngươi còn không trân quý sao? Ai... Cũng do. kinh nghiệm sống chưa nhiều, chờ sau khi Điềm Điềm lớn lên, nhớ đến đoạn thời gian này, nhất định sẽ hối hận!"

Trần Thương cắt một tiếng: "Đúng rồi, bạn trai của ngươi nhìn thấy vòng 1 của ngươi nói thế nào?”

Tần Duyệt quay người nhìn thoáng qua Trần Thương: "Không cần ngươi lo!"

Nói xong, Tân Duyệt nghênh ngang rời đi.

Vương Khiêm mặt không đổi sắc đi ra, tiếc hận thở dài: "Thương nhỉ, cô dâu nhỏ vừa đi, ngươi đã bắt đầu dụ dỗ Tần Duyệt, thật đúng là quá không có lương tâm mà? Ngươi xem Điềm Điềm người ta lúc rời đi giống như là sinh tử ly biệt, khóc gọi tình thâm nghĩa trọng, ngươi xem ngươi một chút đi... Ai... Thật không xứng đáng là đàn ông!"

Sau khi nói xong, Vương Khiêm lắc đầu, thất vọng rời đi!

Lưu lại Trần Thương kinh ngạc.

Chuyện Phòng Dung Lâm phẫu thuật thành công rất nhanh truyền ra ngoài, lập tức đưa tới rất nhiều người đến thăm hỏi.

Từ lãnh đạo hệ thống vệ sinh, đến viện trưởng chủ nhiệm từng bệnh viện, đều muốn đến thăm Phòng lão. tiên sinh.

Dù sao cũng là lão nhân có danh tiếng ở Thị trấn An Dương, trong hệ thống vệ sinh chữa bệnh cũng coi là lực. ảnh hưởng rất lớn.

Bệnh viện cân nhắc đến điểm này, đưa lão đến phòng đặc biệt ở lầu thứ 19 của bệnh viện, quy cách của phòng bệnh nơi này không giống với những phòng khác, mỗi căn phòng có hai giường, một là người bệnh nằm, một giường còn lại là người nhà nằm, trong phòng có phòng vệ sinh, bồn tắm riêng, bên cạnh còn có một phòng tiếp khách không nhỏ, giống như một căn hộ. Đương nhiên, giá cả tự nhiên cũng sẽ không thấp!

Phòng bệnh này chủ yếu là để phục vụ cán bộ kỳ cựu cùng kẻ có tiền, lầu 19 có phòng ăn, phòng bếp, phòng tập thể thao riêng, người bệnh không cần đi xuống lầu.

Căn phòng mà Phòng Dung Lâm ở đương nhiên là phòng tốt nhất, mặc dù lão không phải người có quyền thế nhất, nhưng ở đây, Phòng Dung Lâm chính là tiêu chí của Tỉnh Nhị Viện.

Có Tần Hiếu Uyên cùng mấy học sinh trợ giúp, mọi người mời cho Phòng Dung Lâm một hộ công, hỗ trợ chăm sóc Phòng Dung Lâm sinh hoạt thường ngày.

Nói câu không dễ nghe, quãng đời còn lại của Phòng lão tiên sinh có khả năng sẽ phải trải qua ở đây.

Dù sao số tuổi quá lớn, thân thể cũng không tốt, ở lại dưỡng lão khẳng định không dễ chịu như ở bệnh viện, Lý Kiến Vĩ trở về nhà Phòng lão tiên sinh một chuyến, mang theo toàn bộ sách mang đến phòng bệnh, trang trí giống như trong nhà.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 350


Những ngày gần đây, thân thể Phòng Dung dần khôi phục, bệnh viện mới dám để mọi người đến thăm Phòng Dung Lâm.

Người bình thường đến cũng chỉ ngồi một chút, đặt quà bánh lại xong nói vài câu với Phòng lão tiên sinh là đứng dậy rời đi.

Nhưng, có rất nhiều người lại rất tò mò là ai phẫu thuật cho Phòng Dung Lâm!?

Đặc biệt là những viện trưởng chủ nhiệm của các. bệnh viện đã từng tham dự hội chẩn, cả đám càng đều rất tò mò.

Dù sao, tình huống của lão lúc ấy mọi người cũng có chút hiểu rõ, xác suất phẫu thuật thành công rất thấp, nhưng bây giờ thấy dáng vẻ của lão, khôi phục rất tốt, cái này làm cho mọi người kinh hãi.

Lần này, sau khi bọn người Tiền Lượng, Lưu Tư Tề tới thăm hỏi lão, không gấp rời đi, ngược lại tìm tới Lý Kiến Vĩ, mọi người ngồi xuống hàn huyên.

"Viện trưởng Lý, lần này là ai phẫu thuật cho Phòng lão tiên sinh vậy? Mời người bên ngoài hả?" Lưu Tư Tê nhịn không được, trực tiếp hỏi.

Lý Kiến Vĩ hơi sững sờ, thở dài: "Không, sao có thể là người bên ngoài được chứ, người bên ngoài càng không nguyện ý gánh nguy hiểm như vậy, ngày đó sau khi các ngươi đi, chúng ta cắn răng quyết định phải làm phẫu thuật, cho nên cho chủ nhiệm ngoại khoa Trương Hữu Phúc đến phẫu thuật!" Vừa nghe câu này, mọi người mới chậm rãi gật đầu.

Tiền Lượng nói: "Trình độ của chủ nhiệm Trương không tệ, mới 45 tuổi, xem ra sau này sẽ là chỗ dựa tố cho ngoại khoa gan mật Tỉnh Đông Dương chúng tal"

Tiền Lượng cùng Trương Hữu Phúc đều làm trong lĩnh vực gan mật, bình thường tiếp xúc cùng kết giao. cũng tương đối nhiều, thậm chí còn có chút cảm giác cùng chung chí hướng.

Lúc ấy, Trương Hữu Phúc gia nhập hiệp hội ngoại khoa gan mật Tỉnh Đông Dương chính là Tiền Lượng đưa vào, vì vậy quan hệ của hai người rất không tệ.

Thậm chí lúc ấy Tiền Lượng còn mời Trương Hữu Phúc đến Đông Đại Nhất viện, chờ sau khi mình về hưu, Trương Hữu Phúc sẽ lên làm chủ nhiệm, nhưng khi đó Trương Hữu Phúc mới bốn mươi tuổi, đi thẳng tới ngoại khoa Tỉnh Nhị Viện.

Những năm này khiến cho cũng sinh động.

Lưu Tư Tề cũng khẽ gật đầu, nhưng vẫn cảm thấy có chút khó có thể tin: "Ca phẫu thuật thuận lợi không?"

Lý Kiến Vĩ thở dài: "Nào có đơn giản như thết Tình huống thân thể Phòng lão sư rất kém, còn có tĩnh mạch cửa cao áp, lúc ấy còn phải cân nhắc đến bệnh tiểu đường làm cho vết thương tương đối khó khôi phục, chung ta mới quyết định phẫu thuật nội soi, thế nhưng sau khi bắt đầu phẫu thuật thì lập tức trợn tròn mắt!"

"Tình huống trong bụng quá kém, đường ruột dính liền rất nghiêm trọng, hơn nữa động mạch lá gan sít sao dính liền với tam giác Calot, nếu phẫu thuật thì độ khó quá lớn!"

Vừa nghe câu này, bọn người Lưu Tư Tề cùng Tiền Lượng tò mò: "Có video phẫu thuật không?"

Lý Kiến Vĩ gật đầu: "Thật ra, có là có, nhưng ta không copy, Chủ nhiệm Trương có, ta gọi điện thoại hỏi một chút."

Sau khi Trương Hữu Phúc nhận được điện thoại, cầm USB đi thẳng tới lầu 19, nhìn thấy tất cả mọi người ở đây, lần lượt chào hỏi, sau đó trực tiếp cắm USB vào!

Lập tức, mọi người thấy hình ảnh phẫu thuật nội soi!

Chỉ là, hình ảnh vừa ra mọi người lập tức trợn tròn mắt.

Tình huống này cũng không phải một chữ kém có thể hình dung, nhìn thấy tình huống này, mọi người khẽ nhíu mày, phát hiện lúc trước mình không ở lại phẫu thuật là may mắn cỡ nào, bằng không, tình huống này rất khó đảm bảo phẫu thuật không xảy ra vấn đề!

Quả nhiên, mọi người rất nhanh liền nhìn thấy khi Trương Hữu Phúc đang tách rời đường ruột thì xảy ra vấn đề!

Lúc này, mọi người nhịn không được lo lắng! Nguy hiểm!

Lúc này, một khi ruột bị phá, độ khó cùng tính nguy hiểm của ca phẫu thuật cơ hồ là tăng lên theo cấp số nhân.

Khó khăn!
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 351


Ngay lúc này, mọi người chợt phát hiện, có người thay thế hắn thực hiện phẫu thuật!

Bắt đầu khâu đường ruột!

Hơn nữa khâu không hề có sơ hở, nhẹ nhàng, linh hoạt, trôi chảy, cơ sở nội soi đường ruột khâu rất vững chắc, mọi người ở đây nhịn không được cảm khái một tiếng.

Nhưng, giống như bọn hắn cảm khái có chút sớm, bởi vì hình ảnh sau đó càng làm cho hai mắt bọn hắn tỏa sáng!

Từng giây từng phút trôi qua, mọi người không có ai lên tiếng, tất cả đều an tĩnh xem video phẫu thuật.

Trương Hữu Phúc cũng như thế, trong lúc hắn đang chờ đợi Trần Thương đến thì do hắn giữ kẹp, vì vậy phẫu thuật hết sức trôi chảy, Trương Hữu Phúc đã xem rất rất nhiều lần, thế nhưng mỗi lần đều xem rất vui vẻ!

Đặc biệt là đến lúc tách rời động mạch lá gan, Trần Thương quả quyết bỏ qua thao tác cắt động mạch xếp chồng, trực tiếp làm cho hai mắt tất cả mọi người tỏa sáng!

"Xinh đẹp!"

"Thiên tài!"

"Mẹ ta ơi!"

Từng tiếng than vang lên, Trương Hữu Phúc cười, xem ra không chỉ một mình mình kinh ngạc.

Không thể không nói, ngay lúc đó Trần Thương thật sự là có thể được xưng là thiên tài.

Ý nghĩ như vậy, ai có thể nghĩ tới?

Cho dù là nghĩ đến, lại có bao nhiêu người có thể làm được!

Cái kia khâu nội soi động mạch lá gan nhanh chóng không sơ hở, quả thực chính là kinh điển!

Nhất thời, tất cả mọi người nhìn ngây người.

Video phẫu thuật hoàn tất, tất cả mọi người thật lâu không phát ra một tiếng động nào, dư vị vô tận!

Lúc này, Tiền Lượng đột nhiên hỏi: "Phẫu thuật này do ai thực hiện? Thật sự là lợi hại! Đặc biệt là lựa chọn phương pháp tách rời động mạch lá gan kia, thật sự là ý nghĩ của một thiên tài, ta cũng không nghĩ đến!"

Trương Hữu Phúc cười ni nhận biết!"

"Chủ nhiệm Tiền, ngài

Tiền Lượng lập tức nhíu mày: "Ta biết? Ai vậy? Những người có danh hiện trong lĩnh vực ngoại khoa của Tỉnh Đông Dương chúng ta đều ở đây... Chẳng lẽ là chủ nhiệm Lý Bảo Sơn?"

Trương Hữu Phúc lắc đầu: "Chủ nhiệm Lý ngày đó có việc, người làm phẫu thuật chính là Trần Thương!"

Tiền Lượng lập tức chấn động! "Trần Thương?”

Trương Hữu Phúc gật đầu: "Không sai! Chính là Trần Thương!"

Hai chữ Trần Thương mới ra, lập tức hiện trường lâm vào bầu không khí quỷ dị!

Mấy người biết Trần Thương thì nín thở ngưng thần hai mặt nhìn nhau!

Trong ánh mắt tràn đầy ngưng trọng.

Bởi vì nếu như phương pháp tách rời động mạch lá gan này là do một lão chủ nhiệm y sĩ nghĩ ra được thì mọi người còn có thể tiếp nhận, nhưng Trần Thương... Hắn tuổi còn rất trẻ!

Tuổi trẻ đến mức làm cho mọi người cảm thấy áp lực!

Trường Giang sóng sau đè sóng trước, trò giỏi hơn thầy.

Lần trước, Lưu Tư Tề cùng Tiền Lượng là giám khảo. kiểm tra Trần Thương, lúc ấy hắn làm phẫu thuật cắt bỏ. ruột thừa, mặc dù biểu hiện rất tốt, hết sức chói mắt, nhưng nói cho cùng cái đó vẫn chỉ là một ca phẫu thuật cắt bỏ ruột thừa, tán thưởng như thế nào cũng chỉ có thể nói rõ thiên phú phẫu thuật của ngươi không tồi, có ngộ tính.

Nhưng so với hiện tại là hoàn toàn khác. Trong video là một ca phẫu thuật, đã hoàn toàn không phải chỉ cần thiên phú và may mắn là có thể thành công.

Nếu không mọi người cũng sẽ không dám làm phẫu thuật.

Đây là thực lực!

Mà lại là một thực lực rất mạnh!

Mặc dù nói, ba ngày không gặp kẻ sĩ phải lau mắt mà nhìn, nhưng cũng không đến mức ba ngày không gặp.

kẻ sĩ cầm tám lần nội soi nhìn nhau chứ?

Chênh lệch này, quá lớn...
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 352


Mà phần lớn người ở đây cũng không hiểu rõ Trần Thương, biết Trần Thương cũng chỉ là số ít mấy người.

"Ai là Trần Thương?” "Không nhận ra al" "Ta cũng chưa nghe nói qua!"

"Chủ nhiệm Trương, Trần Thương... Là ai vậy? Bệnh viện nào?"

Rốt cục, có người nhịn không được hỏi!

Trương Hữu Phúc cười nói: "Đây là một tiểu bác sĩ của bệnh viện chúng ta."

Nghe vậy, mọi người có chút oán thầm, Trương Hữu Phúc nhà ngươi, không nói thì thôi đi, còn nói là tiểu bác sĩ, người ta phẫu thuật còn tốt hơn cả ngươi!

Một đám chủ nhiệm ngoại khoa sau khi xem hết video phẫu thuật, vẫn chưa thỏa mãn, chỉ muốn trở lại bệnh viện thử ngay, dù sao bây giờ ngứa tay không chịu được.

Những chủ nhiệm này khó có cơ hội ra ngoài một chuyến, trong bệnh viện vẫn có tương đối nhiều chuyện đợi bọn họ, không dừng lại quá lâu, mọi người đã nhao. nhao rời đi.

Nhưng, vẫn có mấy người lưu lại, chính là Tiền Lượng cùng Lưu Tư Tê đã nhận biết Trần Thương.

Tiền Lượng nhịn không được hỏi: "Chủ nhiệm Trương, phẫu thuật này... Thật sự là Trần Thương làm hả?"

"Trương Hữu Phúc nghiêm túc gật đầu, hồi tưởng lại ca phẫu thuật ngày hôm đó, đến giờ trong lòng hắn vẫn còn có chút sợ hãi: "Ừm! Nói thật, lúc ấy ta tách rời đường ruột không cẩn thận phát hiện xảy ra vấn đề, đã không thể động được, lúc ấy chúng ta định liên hệ chủ nhiệm Lý Bảo Sơn, thế nhưng Chủ nhiệm Lý trong thời gian ngắn không về được, nhưng hắn nói cho chúng ta biết có thể gọi Trần Thương tới!"

"Lúc ấy sau khi Trần Thương tới, ta bởi vì phải giữ đường ruột không cho lộ ra ngoài nên đã mệt mỏi hết sức, hai tay đều có chút run rẩy, nếu không phải Trần Thương, ngày ấy... Thật sự là lành ít dữ nhiều, đến bây. giờ ta nằm mơ đều có thể tỉnh lại!"

Trương Hữu Phúc nói xong, nhịn không được thở dài.

Mọi người thấy thế, cũng tin bảy tám phần, Trương Hữu Phúc không cần thiết lấy chuyện này ra đùa.

Hai người nói chuyện phiếm vài câu về ca phẫu thuật, trước khi chuẩn bị rời đi, Lưu Tư Tê bỗng nhiên quay người: "Chủ nhiệm Trương, cái này... Video phẫu thuật này có thể cho ta copy một phần không?"

Trương Hữu Phúc thật có lỗi cười một tiếng: "Hiện tại không được, chờ thêm một đoạn thời gian, ta sẽ đưa qua cho Lưu chủ nhiệm một bản sao."

Lưu Tư Tề gật đầu, những video phẫu thuật này đều là hình ảnh tư liệu hết sức trân quý, video phẫu thuật ưu tú thậm chí có thể dùng để nhận thưởng, vì vậy hắn không tiếp tục yêu cầu nữa.

Buổi chiều, Tân Hiếu Uyên ở văn phòng, nghe một cuộc điện thoại từ chủ nhiệm hướng dẫn nghiên cứu sinh của Quan Vĩ từ Đại học Y Đông Dương.

"Viện trưởng Tần, chào ngài, ta là Quan Vĩ."

Tần Hiếu Uyên cười nói: "Chào chủ nhiệm Quan."

Quan Vĩ đi thẳng vào vấn đề nói: "Là như vậy, sau khi chúng ta cố gắng xin cấp trên, giờ đã có được một vị trí nghiên cứu sinh."

Tần Hiếu Uyên nghe xong, lập tức hai mắt sáng lên!

Chính là một tin tức tốt.

"Ồ Vậy... Có ảnh hưởng gì đến ngài hay không?

Quan Vĩ cười nói: "Không ảnh hưởng, bởi vì trong lĩnh vực chữa bệnh của chúng ta tương đối đặc biệt, những học sinh có trình độ ngang nhau tương đối nhiều, mấy năm này quốc gia cũng đang khích lệ đặc biệt bồi dưỡng nhân tài, cho nên mới phê xuống, ngươi nói Trần Thương mau chóng tới đây một chuyến, chuẩn bị đồ vật cần thiết

kỹ càng, chờ hắn tới ta sẽ bàn giao chỉ tiết với hắn."

Tần Hiếu Uyên nghe tin tức này, lập tức lập tức vui trở lại.

Nói thật, sau khi khoe khoang khoác lác với Trần "Thương, Tần Hiếu Uyên đi đến Đại học Y Đông Dương một chuyến, biết được người ta phỏng vấn đã kết thúc, những người được chọn cũng đã được công bố lên danh sách chính thức.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 353


"Tân Hiếu Uyên muốn đi đường tắt không cần phải qua tuyển sinh, như vậy cũng thuận tiện hơn một chút, nhưng không ngờ đã đến chậm, sau khi Tân Hiếu Uyên tìm không ít người, tới lui làm phiền một đoạn thời gian, hôm nay rốt cục có kết quả.

Nghĩ được như vậy, Tần Hiếu Uyên cũng nhịn không được vui trở lại.

y chuyện của Trần Thương... ta xin cảm ơn chủ nhiệm Quan, có cơ hội mời ngài đến Tỉnh Nhị Viện đi dạo." Tần Hiếu Uyên nói.

Cúp điện thoại, Tân Hiếu Uyên lập tức vui vẻ.

Nghĩ tới nghĩ lui, quyết định điện thoại thông báo cho. Trần Thương, dương dương đắc ý nói: "Trần Thương, ngươi đến một phòng làm việc của ta một lát."

Trần Thương sững sờ: "Viện trưởng Tần... Ta... đang đi làm mà, giờ làm việc mà rời khỏi vị trí là không tốt lắm đâu? Cái này... Thích hợp không? Vạn nhất, ta nói vạn nhất thôi. Lỡ như ta bị người của khoa y vụ để mắt tới thì cũng không tốt lắm đâu? Ta vừa mới bị xử lý... Hay là tan việc ta đi lên, được không?”

Vừa nghe đến đây, Tân Hiếu Uyên sao còn không hiểu ý của Trần Thương...

Tiểu tử này rõ ràng là đang trách ta. Không phải chỉ là mấy ngày ta không chú ý sao?

Ngươi là một người đàn ông sao lại có lòng dạ hẹp hòi như thế?

Nghĩ tới đây, Tân Hiếu Uyên nhịn không được nổi giận: "Được, ngươi không lên đây cũng được, bỏ qua khai giảng tân sinh nghiên cứu sinh năm nay, ta cũng không chịu trách nhiệm.". Ngôn Tình Sủng

Nói xong, Tân Hiếu Uyên cúp điện thoại, nghĩ đến giọng điệu âm dương quái khí vừa rồi của Trần Thương, nàng nhịn không được tức nghiến răng ngứa.

Tiểu tử này, đơn giản... Ngây thơ!

Đúng!

Không thành thục chút nào.

Trần Thương nghe chuyện khai giảng nghiên cứu sinh, lập tức trợn tròn mắt, mẹ nó, Viện trưởng Tần thật có bản lãnh, thật lấy được vị trí này cho ta?

Nghĩ tới đây, Trần Thương bàn giao một phen, sau đó vội vàng đứng lên chạy như bay về phía phòng hành chính.

Chạy xuống lầu dưới mới chợt nhớ ra, mình còn không biết phòng làm việc của viện trưởng ở chỗ nào...

Đi lên hỏi một chút rồi nói sau!

Thế nhưng, sau khi Trần Thương đến lầu 20, hắn mới phát hiện một vấn đề nghiêm trọng, hành lang có khóa điện tử, quét thẻ mới có thể đi vào, lập tức Trần Thương bất đắc dĩ.

Gõ cửa? Yên tâm, mới sẽ không người để ý đến ngươi.

Ai, thật sự là cửa son rượu thịt thối a, lầu hành chính đều có khóa điện tử, nhân viên công việc đều mang thẻ từ mới có thể vào, mà người ngoài hoặc là người bình thường muốn gây sự đều không vào được, mà cửa lớn của khoa cấp cứu nhà ta thường mở ra.

Người làm việc ở khu hành chính quá quan trọng tính mạng của mình, so sánh dưới... Khoa cấp cứu chúng ta...

Nghĩ như vậy, Trần Thương nhịn không được oán thầm vài câu.

Trần Thương vào không được, cũng không đợi được người nào mở cửa, chỉ có thể gọi điện thoại cho Tân Hiếu Uyên: "Viện trưởng Tân, ta tới cửa rồi... Vào không không được ạ.

Một lát sau, từ phòng làm việc của viện trưởng đi ra, Trần Thương quả thực có chút đắc ý, chính mình cũng sẽ trở thành nghiên cứu sinh!

Nghĩ như vậy, Trần Thương trở nên kích động cùng hưng phấn.

Thật ra, việc nghiên cứu sinh căn bản sẽ không quá ảnh hưởng đến công việc của Trần Thương.

Nghiên cứu sinh chủ yếu chia làm chuyên thạc cùng học thạc (thạc sĩ), mà chuyên thạc nghiên cứu sinh trên cơ bản toàn bộ đều làm việc ở lâm sàng, dù sao quốc gia an bài nhiệm vụ, sau này khi tốt nghiệp sẽ nhận bốn chứng nhận cùng lúc (chứng nhận tốt nghiệp nghiên cứu sinh, bằng chứng nhận Thạc sĩ, bằng cấp phép hành nghề bác sĩ, chứng nhận quy bồi).

Chỉ có cầm trong tay bốn giấy chứng nhận này thì lúc, ngươi đi tìm việc mới có thể tương đối dễ tìm một chút.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 354


Năm nay, Tỉnh Nhị Viện cũng là bệnh viện được quốc gia quy bồi, vì vậy Trần Thương hoàn toàn có thể đánh lấy cờ hiệu quy bồi, tiếp tục làm việc trong khoa của mình.

Tần Duyệt chính là như vậy, chỉ là... Tân Duyệt đứa nhỏ này số khổ, lúc đi học tương đối đáng thương, khi đó chuyên thạc không lưu hành chứng nhận quy bồi, cho. nên sau khi đến Tỉnh Nhị Viện, đành phải tìm người hộ trợ lấy được vị trí quy bồi ở Đông Đại Nhất viện, đi làm ở bệnh viện, cứ như vậy, chỉ được tính là quy bồi, cho nên tiền lương nhận được ít đi rất nhiều.

Dù sao hiện tại ngươi không có chứng nhận quy bồi cho nên không cách nào tăng lên trung cấp.

Bỗng nhiên Trần Thương nghĩ đến một vấn đề, nếu như mình lên làm nghiên cứu sinh, có phải bệnh viện sẽ khấu trừ hết tiền lương và tiền thưởng của mình hay không?

Tân Duyệt chính là như thế!

Nghĩ tới đây, Trần Thương vội vàng vòng trở lại, ngượng ngùng cười một tiếng: "Viện trưởng Tần, ta còn có một việc muốn hỏi."

Tần Hiếu Uyên để bút xuống, nhìn Trần Thương: "Ừm, vấn đề gì."

Trần Thương: "Nếu như ta lên nghiên cứu sinh, vậy thì lương và tiền thưởng của ta có thể bị trừ hay không?"

Tần Hiếu Uyên thở dài, nhìn Trần Thương, hắn dám đánh cược, nếu như mình nói bị trừ, Trần Thương khẳng định sẽ nói mình sẽ không lên!

Vậy thì công sức mình tìm ông nội và bà nội để lấy được vị trí này sẽ lãng phí một cách vô ích!

Huống chỉ, Trần Thương đã thu được biên chế của Tỉnh Nhị Viện, nghiên cứu sinh chỉ là đồ thêu hoa trên gấm, có đôi khi, trình độ thật chỉ là một nước cờ đầu.

Nghĩ tới đây, Tân Hiếu Uyên bất đắc dĩ nói: "Không trừ, tiền thưởng vẫn như cũ, ngươi cứ làm việc như thường lệ là được, bên phía trường học ta sẽ nói chuyện giúp ngươi, sửa đầy học phần là được, những chuyện khác ngươi không cần phải để ý đến, nhưng ngươi cũng phải tranh thủ thời gian cố gắng lên lớp, đặc biệt là môn thống kê y học còn có chứng nhận y học, sẽ có trợ giúp rất lớn đối với sự phát triển sau này của ngươi."

Trần Thương nghe nói không bị trừ tiền, lập tức vui vẻ: "Đa tạ viện trưởng."

Trần Thương cùng Tân Duyệt có một chút khác nhau chính là, Trần Thương quy bồi bệnh viện là Tỉnh Nhị Viện, không cần chạy tới chạy lui các bệnh viện khác, như vậy, hắn sẽ bớt đi không ít phiền phức.

Trần Thương trở lại khoa, bỗng nhiên Tân Duyệt hấp tấp chạy tới: "Trần Thương, ngươi mời ta ăn cơm đi!" Trần Thương cũng không ngẩng đầu: "Muốn đánh rắm hả?"

Tân Duyệt không tức giận, tròng mắt nhất chuyển: "Ngươi chắc chắn không? Ta sẽ cho ngươi một cơ hội! Chỉ có một cơ hội này thôi?"

Trần Thương không để ý Tân Duyệt tí nào, quay người nhìn Vương Dũng: "Trưa nay hai ta đi ăn cái gì không?"

Vương Dũng viết bệnh lịch, không ngẩng đầu: "Ngươi mời khách, ăn cái gì cũng được."

Trần Thương: "..."

Trần Thương đột nhiên cảm giác, tự mình đi ăn cơm là tốt nhất, đi phòng ăn gọi một phần ăn, mười đồng tiền một món mặn hai món chay hai lạng gạo, vừa ngon lại còn tiết kiệm tiền, nghĩ đến mỗi lần mua cơm, dì nhìn thấy chính mình cũng sẽ nhiều múc hai muôi thịt, Trần Thương đột nhiên cảm giác được hạnh phúc chính là đơn giản như vậy.

Tân Duyệt thở dài: "Ai... Xem ra ta phải gọi điện thoại cho tạp chí xã, nói là ta muốn sửa lại thông tin tác giả!"

Trần Thương vội vàng xoay người: "Ngươi nói cái gì? Đã có thông báo tới rồi hả? Nhanh như vậy sao? Không phải tối thiểu phải nửa tháng trở lên sao?"

Tần Duyệt ai u một tiếng, ngồi trên ghế: "Ai, gần đây. thức đêm tăng giờ làm việc, cảm giác thân thể không còn chút sức lực nào."

Trần Thương lập tức nịnh nọt như hoa, cười như l**m chó: "Tần tỷ, ngài muốn ăn cái gì, chúng ta đi bồi bổi"

Tân Duyệt giả vờ không nghe thấy: "Ai... Ta nghe nói Thiên Nhai có một quán lẩu hải sản, giữa trưa hình như là không nhiều người lắm đâu?"

Vương Dũng nghe thấy có rắm ăn, không để ý tới viết bệnh lịch: "Đúng vậy, nghe nói mới mở."

Trần Thương nhịn không được kéo ra miệng: "Ăn! Không phải chính là lẩu hải sản sao? Đi thôi!"
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 355


Vương Khiêm thấy thế, yếu ớt nói:Tân Duyệt, ta xách túi giúp ngươi được không?"

Tân Duyệt gật đầu: "Vậy thì quá tốt rồi, Khiêm nhi ca thật tốt bụng!"

Khóe mặt Trần Thương giật một cái: "Ăn! Ăn! Ăn! Ngươi nhanh cho ta xem thông báo thu nhận đi."

Trần Thương luôn nhớ tới bài luận văn, rốt cục đã có kết quả, vì việc này quan hệ đến nhiệm vụ bái sư Tiền Lượng!

Thật ra Trần Thương trở về đã hết sức cố gắng nghiên cứu, cũng thử tính toán mấy ngày, từ điểm cao ảnh hưởng thừa số đến hạch tâm tập san lại đến phổ san, khoan hãy nói, thật nhận đến mấy cái thu nhận thông báo.

Sau khi nhận đến thông báo, Trần Thương còn có chút kích động, dù sao cũng là thành quả học thuật của chính mình được công nhận, sao có thể không kích động được!

Nhưng... Trần Thương hiếu kỳ sau khi tự mình nghe ngóng trong nhóm hảo hữu, những bài luận văn khác đều dùng tiền mới có thể phát, căn bản không có tý kỹ thuật.

Nghĩ tới đây, Trần Thương dứt khoát không lãng phí tiền, một bài luận văn mấy ngàn khối, nói không chừng cho Tiền Lượng xem cũng chỉ có thể đổi lấy hai câu châm chọc khiêu khích.

Từ sau khi đó, Trần Thương quyết định nghiên cứu một chút xem luận văn viết như thế nào rồi mới gửi.

Bạn học thời đại học, nghiên cứu sinh của hắn đều đã tốt nghiệp, vì vậy người ta làm luận văn cũng nhiều, hiểu được cũng nhiều.

Lúc này, Tân Duyệt cầm lấy điện thoại, lấy thông báo. nhận được gửi cho mấy người.

Nói thật, Tân Duyệt cũng không nghĩ tới, lão sư của mình còn nhận biết người « cấy ghép lá gan », có thể nhanh chóng thẩm tra bản thảo.

Bình thường loại tập san hạch tâm cấp bậc quốc tế này đều cần xếp hàng rất lâu mới có thể được xét duyệt, hơn nữa phải trải qua mấy khâu nhất thẩm nhị thẩm, chỉ là sửa chữa cũng cần thời gian một hai tháng.

Thế nhưng, sau khi Tân Duyệt phát biểu, gọi điện thoại cho lão sư Hứa Mặc, không đến bao lâu đã nhận được thông báo thu nhận, đây là chuyện Tân Duyệt làm sao cũng không nghĩ ra!

Khi Trần Thương nhìn thấy hai chữ « Liver Transpl » bên ngoài tờ bìa, hơi sững sờ.

Trần Thương một câu đem Tân Duyệt nói đùa: "« cấy ghép lá gan »? Sao ngươi không phát biểu thành « The Lancet » đi? Nếu không là... « ngoại khoa gan mật Trung Hoa » cũng được mà?"

Vương Khiêm thì dở khóc dở cười: "Thương nhi, ngươi cho rằng « The Lancet » là nhà ngươi mở hả? Nói phát là phát? Tỉnh Đông Dương chúng ta từng phát biểu « The Lancet » đoán chừng đều không đến ba người, ngươi nói đùa sao!"

"Lại nói, ngươi biết « cấy ghép lá gan » là tập san cấp bậc gì không? Ngươi lại lấy « ngoại khoa gan mật Trung Hoa » ra so sánh?"

"Người ta « cấy ghép lá gan » hiện tại ảnh hưởng thừa số sắp đến sáu bảy phân, đoán chừng « ngoại khoa gan mật Trung Hoa » cao nhất cũng khoảng một phút, chỗ thua kém không phải một điểm nửa điểm."

"Nói như vậy, ta cầm bản tập san « cấy ghép lá gan » này đi thi, nếu như ta đủ điểm thì trên cơ bản khả năng đậu chỉ có không đến 10%! « cấy ghép lá gan » tuyệt đối ảnh hưởng rất lớn trong lĩnh vực ngoại khoa gan mật!"

Trần Thương không hiểu.

Vẻ mặt Vương Dũng càng là mơ hồ: "Tên của ta đằng sau tác giả... Đáng tiền không?"

Vương Khiêm gật đầu: "Trên cơ bản chỉ cần có tên ngươi trong mục tác giả thì đều rất đáng tiền!"

Lần này, Vương Dũng cùng Trần Thương hai mặt nhìn nhau: "Ngưu như vậy?”

Vương Khiêm hâm mộ gật đầu: "Nếu không thì sao?!"

Vương Khiêm không nói đùa bình thường mà nói, tập san bình thường, cho dù là trong nước hạch tâm Bắc Đại, hạch tâm khoa học kỹ thuật... Không quản ngươi hai hạch hay ba hạch, đều chỉ có tác giả đầu tiên cùng thông tin tác giả là có hàm kim lượng, mà chỉ có những văn Chương kia mới ảnh hưởng lớn, bởi vì cân nhắc đến độ khó khi nghiên cứu khá lớn, số người tham gia nhiều, vì vậy có thể coi như là hai người đồng tác giả.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 356


Vương Khiêm giống như nhìn một con trâu cái nhỏ, nhìn chằm chằm Tần Duyệt: "Tân Duyệt? Sao trước kia ta không phát hiện ngươi ngưu như vậy chứ?”

Tân Duyệt bị nói vậy cũng có chút ngượng ngùng: "Thật ra... Trong bài luận văn này, công lao của ta không lớn như vậy, lão sư ta sửa cho ta một đống lớn, tăng thêm giáo sư Ngô giúp ta phiên dịch, ngay cả phát luận văn, cũng là lão sư ta gọi giúp ta!"

"Vì vậy! Trần Thương nếu như ngươi không mời ăn cơm, cái này lương tâm của ngươi không cắn rứt sao?"

Trần Thương cầm điện thoại xem Baidu nửa ngày, cũng không tìm thấy « cấy ghép lá gan », tất cả kết quả tìm kiếm trên Baidu đều là phẫu thuật cấy ghép lá gan bao nhiêu tiền, phẫu thuật cấy ghép lá gan có khó không, sau khi cấy ghép lá gan có thể ăn không...

Trần Thương vẻ mặt hoài nghỉ nhìn Tân Duyệt cùng Vương Khiêm: "Ta hoài nghỉ hai ngươi liên hợp lại gạt ta không có học thức."

Vương Dũng gật đầu: "Ta cũng cảm thấy..."

Từ trong quán lẩu hải sản đi ra, Trần Thương vẻ mặt u oán nhìn Tần Duyệt: "Ngươi gọi món ăn không nhìn giá hay sao?"

Tần Duyệt sờ lấy bụng nhỏ tròn vo: "Có nhìn, nhưng ngươi mời nên không đi

Trần Thương thở dài: "Ngươi đổi tên đi, đừng gọi là Tần Duyệt làm gì nữa, gọi là cầm thú được rồi!"

Vương Khiêm cười nói: "Thương nhỉ, ngươi bây giờ là người có tiền nhất trong bốn người chúng ta, chúng ta còn phải sống chết kiếm tiền lương, ngươi đã đi ra ngoài làm phi đao, không cướp giàu giúp nghèo, chúng ta không đành lòng a!"

Vương Dũng giữ im lặng, gần đây đánh phụ trợ đánh dễ chịu a, Trần Thương ph*t d*c quá tốt rồi, công sức. mình đi theo hỗ trợ đều đổi thành gió bão đại kiếm, Ẩm Huyết đao còn xa sao?

Buổi chiều Trần Thương không đi bệnh viện, về nhà chuẩn bị tư liệu kỹ càng, trực tiếp đi Đại học Y Đông Dương, vì là trường học cũ, Trần Thương đối với nơi này hết sức quen thuộc.

Ba năm không tới đây, vẫn không thay đổi chút nào.

Đi vào sân trường, nhìn trên đường thưa thớt sinh viên, Trần Thương đột nhiên cảm giác được chính mình đã già, thậm chí có cảm giác không hợp với nơi này, ánh mắt nhìn đám sinh viên này cũng như nhìn một đám tiểu hài nhi, tốt nghiệp ba năm...

Thời gian đại học năm năm, nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít.

Từ non nớt đến ngây ngô, mê mang đến càng thêm mê mang.

Trong đại học, Trần Thương học được rất nhiều thứ, thế nhưng lúc tốt nghiệp lại phát hiện mất đi càng nhiều hơn.

Nhìn cả đám học đệ học muội đi ở sân trường trong chuẩn bị khoa học buổi trưa. Lúc này, Trần Thương lại vô cùng hoài niệm.

Nơi này là trường học, hắn đã từng học ở đây suốt năm năm.

Mặc dù không phải là trường đại học danh giá gì, không có quá nhiều vinh dự, nhưng con không chê mẹ xấu, chó không chê nhà nghèo.

Xuyên qua đám người, không bao lâu sau Trần Thương đã đi tới tòa hành chính chỗ văn phòng nghiên cứu sinh.

Sau khi gõ cửa.

"Vào đi!"

Giọng nói rất trẻ trung cũng rất quen thuộc, cảm giác chỉ hơn bốn mươi tuổi, Trần Thương đẩy cửa đi vào, nhìn thấy một gương mặt quen thuộc ngồi ở đằng kia.

"Quan lão sư???" Trần Thương sững sờ!

Quan Vĩ cười ha ha một tiếng: "Có phải là hết sức vui vẻ hay không?”

Trần Thương lập tức cười: "Quan lão sư... Ngưu vậy? Ngươi bây giờ là chủ nhiệm nghiên cứu sinh hả?”

Quan Vĩ gật đầu, gọi Trần Thương ngồi xuống: "Tùy tiện ngồi đi, ha ha, ngày đó Viện trưởng Tần cho ta nói chuyện của ngươi, ta còn sửng sốt một chút, tưởng rằng trùng tên, không nghĩ tới thật sự chính là ngươi!"

Trần Thương cùng Quan Vĩ quan hệ không tệ, Quan Vĩ là phụ đạo viên kiểm nghiệm lâm sàng hệ phân đoàn ủy, mà Trần Thương vừa là lớp trưởng cũng vừa là thành viên trong lớp chỉ đoàn.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 357


Hai người gặp nhau tương đối nhiều, Trần Thương uống rượu cũng không thể không nhắc đến Quan Vĩ này.

Quan Vĩ làm người khiêm tốn, không kiêu ngạo, thường xuyên hòa mình với sinh viên, thường xuyên ngồi xuống nói chuyện phiếm ăn cơm uống rượu.

Trần Thương không nghĩ tới ba năm không gặp, giờ đã trở thành chủ nhiệm nghiên cứu sinh.

Nghĩ được như vậy, Trần Thương cười nói: "Quan lão sư, chúc mừng thăng chức, sau này ta lại phải quỳ gối làm môn hạ của ngươi rồi, mong ngài chăm sóc nhiều hơn."

Quan Vĩ cười một tiếng, chỉ vào Trần Thương, cười mắng: "Tiểu tử ngươi, lúc ấy ta cho ngươi bảo nghiên ngươi không lên, hiện tại còn không phải lên."

Trần Thương cũng cười nói: "Thời kì đặc biệt thì có quyết định đặc biệt mà! Lúc đó, kinh tế và thực lực không cho phép, ngài cũng biết tình huống nhà ta rồi đấy."

Quan Vĩ nhẹ gật đầu: "Tốt, chúng ta làm chính sự, buổi tối chúng ta lại họp mặt, chỗ cũ, lần này ngươi phải mời khách nha."

Trần Thương cười ha ha một tiếng: "Không vấn đề, lần này bao ăn nol"

Trần Thương làm người trung hậu trung thực, tính cách không kiêu không gấp, làm việc lưu loát, vì vậy nếu ở chung lâu dài vẫn tương đối làm người khác ưa thích.

Bỏ ra không đến một giờ, Quan Vĩ tự mình giúp Trần Thương ghi tư liệu vào danh sách.

"Ta đã nói rồi, tiểu Trần, nếu như ngươi làm tốt, ở nơi nào đều có thể tỏa sáng, hiện tại thật tốt, Viện trưởng Tân chủ động nhờ người tìm quan hệ cho ngươi, người này bình thường sẽ không quan tâm đến những chuyện này. Bây giờ không thể so với trước kia, càng ngày càng khó, ngươi có thể trực tiếp trở nghiên cứu sinh, đoán chừng Viện trưởng Tần bỏ ra sức lực không nhỏ đâu." Quan Vĩ vừa cười vừa nói.

Trần Thương gật đầu, mặc dù không biết vì sao lúc trước Tần Hiếu Uyên chủ động tặng cho mình hứa hẹn lên nghiên cứu sinh, nhưng bất kể như thế nào, một phần ân tình này, Trần Thương sẽ ghi ở trong lòng.

Không vô duyên vô cớ tốt cùng xấu, người với người ở chung đều sẽ hỗ trợ lẫn nhau.

Quan Vĩ bỗng nhiên cười nói: "Ngươi cùng Cảnh Nghiên sắp kết hôn rồi hả?"

Trần Thương sững sờ, cười nói: "Tốt nghiệp liền chia tay.

Quan Vĩ lập tức trợn tròn mắt: "Chia tay?... Hả... Thật hả?"

"Cũng thế, tốt nghiệp quý chia tay quý, phân liền phân, công việc bây giờ của ngươi cũng không tệ, chính thức trở thành biên chế của Tỉnh Nhị Viện, ta giới thiệu cho ngươi một người yêu nha? Năm ngoái trường học. chúng ta chiêu một nhóm người trẻ tuổi, có mấy tiểu cô nương không tệ, còn là tiến sĩ, giáo sư đại học, cũng coi là nhẹ nhàng hơn một chút, bằng không, cả hai cùng làm lâm sàng, việc nhà cũng không có ai quản."

Trần Thương nghe xong, nói thật là có chút động tâm.

Quan Vĩ nói cũng có đạo lý, hai bác sĩ lâm sàng, sau này có con thì ai quản?

Chuyện này đối với hài tử đúng là có chút vô trách nhiệm, mà giáo sư đại học cũng không tệ, công việc quang vinh, một năm có hai kỳ nghỉ, công việc không mệt, hơn nữa có thể đến đại học làm lão sư, trình độ đều phải tiến sĩ trở lên? Giáo dục con cái khẳng định không có vấn đề.

Trần Thương nghĩ tới đây, nhịn cười không được cười: "Ta chỉ là một khoa chính quy, người ta có thể vừa ý sao?!"

Quan Vĩ lắc đầu: "Ta cũng là khoa chính quy thì sao, vợ ta không phải cũng là bác sĩ sao? Nam nhân lên hay không lên tiến sĩ không quan trọng, có bản lĩnh là được."

"Nếu không thì tìm các bạn học thời đại học của ngươi, lúc trước cùng lớp với ngươi có không ít người cũng đang là nghiên cứu sinh tại trường học chúng ta, hiện tại cũng tốt nghiệp, cũng không biết công việc của bọn họ thế nào?”

"Công việc bây giờ rất khó tìm, nghiên cứu sinh một nắm lớn, tiêu chuẩn tốt nghiệp thì vượt quá khả năng, bệnh viện tốt vào không được, bệnh viện bình thường không muốn vào, vẫn là tiểu tử ngươi may mắn, thời gian ba năm, dù không đi làm nghiên cứu sinh, nhưng đã giải quyết vấn đề biên chế, xem xét thì ngươi còn tốt hơn mấy người kia rất nhiều."

Trần Thương thở dài, đây đều là... Cơ duyên xảo. hợp.

Buổi tối uống một chút bia cùng Quan Vĩ, về đến nhà đã mười giờ hơn, tắm xong nằm ở trên giường, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.

Trong mơ hắn thấy rất nhiều thứ.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 358


Trần Thương thực sự không muốn rời giường, quỷ mới biết nửa đêm canh ba Tân Duyệt gọi điện thoại cho mình để làm gì.

Nhưng khẳng định không phải chuyện gì tốt!

Nhưng nghĩ đến bài luận văn « cấy ghép lá gan » kia, Trần Thương vẫn quyết định rời giường xem thử có chuyện gì.

Trong đêm mặc ác ngắn tay và quần đùi có chút lạnh, sau khi đến bệnh viện, Trần Thương đã nhìn thấy. Ngôn Tình Xuyên Không

Tần Duyệt đứng tại cửa ra vào chờ hắn.

"Trần Thương, mau tới đây!" Tân Duyệt nhỏ giọng hô!

Trần Thương hiếu kỳ chạy chậm đi qua: "Có chuyện gì?

Tần Duyệt chỉ vào trong phòng: "Có người bị bệnh thần kinh."

Trần Thương sững sờ, kinh ngạc vài giây, sau đó chững chạc đàng hoàng nói: "Người bị bệnh tâm thần tới thì có quan hệ gì với việc nửa đêm gọi ta rời giường không?"

"Không phải ngươi nên gọi nội khoa thần kinh đến hội chẩn sao?"

Tần Duyệt bĩu môi: "Có gọi nội khoa thần kinh xuống hội chẩn, thế nhưng họ nói người này không giống bị bệnh tâm thần, không cho nhận lên."

Trần Thương nhíu mày: "Đi thôi, cũng đã đến đây rồi, vào xem có chuyện gì."

Tần Duyệt gật đầu: "Ngươi cẩn thận một chút, ta thấy người bệnh này cứ tự lải nhải một mình."

Trần Thương quay người, hắn cảm giác được Tân Duyệt có chút sợ, đành phải bài tiết thêm 1 ml adrenalin, giống như can đảm + 1? Dũng khí + 1? Khí khái nam nhân + 12

Đi vào đại sảnh khoa cấp cứu, Trần Thương nhìn thấy một người đàn ông què đang lắc lư trong đại sảnh, hết sờ chỗ này đến sờ chỗ kia, đi bộ khập khiễng, trên người mặc một áo màu đỏ sau lưng, màu sắc cũ kỹ, giày vải màu đen trên chân đã rách mấy chỗ, nhìn qua rất giống một kẻ lang thang.

Người đàn ông giống như cảm thấy hứng thú với mọi thứ ở đây, thận trọng sờ lấy, đi bộ cũng cẩn thận, nhìn thấy giày của mình đang mang làm bẩn sàn nhà, vội vàng cởi giày ra, cúi người, dùng quần áo lau đến khi sạch sẽ.

Trần Thương nhìn thoáng qua Tần Duyệt.

Thật chẳng lẽ chính là bệnh tâm thần?

Y tá đã sớm nhanh như chớp không biết đi đâu, lúc này, người đàn ông nghe thấy sau lưng có động tĩnh.

Bỗng nhiên quay người lại!

Trần Thương lập tức trợn tròn mắt!

Mẹ nó?

Chỉ thấy trước ngực người đàn ông đang cắm một dây kẽm thật dài!

Lần này, Trần Thương quả thực giật mình, trách không được Tân Duyệt gọi điện thoại cho mình.

Thế nhưng...

Tần Duyệt gọi điện thoại cho mình, nhưng mình có thể gọi điện thoại cho ai...?

Người đàn ông không lớn tuổi lắm, Trần Thương đoán chừng khoảng ba mươi tuổi, đầu trọc.

Trần Thương cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Chào. ngươi, ngươi là đến khám bệnh hả?"

Nghe thấy Trần Thương hỏi vậy, người đàn ông như không có gì, ngược lại con mắt nhìn chằm chằm Tân Duyệt, nhìn trừng trừng, nhìn làm cho Tần Duyệt hốt hoảng.

Lúc này, bỗng nhiên người đàn ông cười: "Bác sĩ thật là đẹp..."

Tần Duyệt nghe thấy câu nói này, không chỉ có không vui, trong lòng càng luống cuống, xấu hổ cười một tiếng: "Ngươi cũng đẹp mắt, ngươi cũng đẹp mắt..."

Người đàn ông nghe thấy Tần Duyệt nói, bỗng nhiên ngượng ngùng cúi đầu xuống: "Lúc tuổi còn trẻ, ta cũng rất đẹp trai..."

Lúc này Trần Thương mới nhìn rõ, Tân Duyệt đang mặc áo blouse trắng, vì vậy người bệnh không để ý đến mình.

Hắn vội vàng đứng lên, trở lại văn phòng, cầm lấy áo trắng treo ở trên ghế, mặc vào đi ra.
 
Bác Sĩ Thần Thông
Chương 359


Người đàn ông bỗng nhiên quay người, đầu sợi thép kém chút nữa quất lên mặt Trần Thương, hắn lập tức lui ra sau một bước!

Trần Thương: "Ta là bác sĩ, xin hỏi ta có thể giúp gì cho ngươi không?”

Người đàn ông nhẹ gật đầu: "Ta... Ta tới đây muốn xem bệnh!"

Sau khi nói xong, thêm vào một câu: "Thế nhưng ta không có tiền."

Trần Thương nhìn người đàn ông coi như rõ ràng, nhẹ gật đầu: "Ngươi có thẻ căn cước không? Đăng ký không cần tiền."

Người đàn ông lắc đầu: "Không, ta không có thẻ căn cước."

Trần Thương lập tức sững sờ: "Không tiền thì cũng không sao, ngươi chỉ cần đưa thẻ căn cước cho ta, thời này chỉ cần thẻ căn cước, vấn đề tiền bạc chúng ta có thể giúp ngươi xử lý nợ phí."

Người đàn ông nghe có thể nợ phí: "Ngươi làm nợ phí, ta cũng không trả nổi, ta không có tiền."

Lúc này, y tá Thường Lệ Na còn có một y tá thực tập. mới đi ra, đến bên người Trần Thương, nhỏ giọng nói: "Bác sĩ tiểu Trần, vừa rồi hắn cũng nói không có tiền."

Trần Thương trấn an nói: "Không có việc gì, ngươi đi với ta vào phòng xử lý, ta giúp ngươi xem thử có bị sao không."

Người đàn ông liền đứng dậy: "Ta cũng không có tiền."

Trần Thương cười nói: "Ta giúp ngươi xem một chút, không cần tiền, ta xem một chút ngươi có bị gì không, ngươi như vậy nguy hiểm?"

Nói xong, Trần Thương kéo cánh tay của người đàn ông, đi vào phòng xử lý.

Thường Lệ Na cùng mấy y tá kia cũng tò mò theo tới, Trần Thương trừng mắt mới hậm hực rời đi.

Tân Duyệt thì đi theo Trần Thương vào phòng xử lý, đóng cửa lại.

Lúc này, Tân Duyệt cũng phát hiện người đàn ông này không giống như là bệnh tâm thần: "Ngươi tên là gì?"

Người đàn ông do dự một chút: "Ta quên rồi."

Tân Duyệt:....

Trần Thương đoán, người đàn ông này là không muốn nói, từ khi vừa đi vào, hắn vẫn luôn cường điệu hắn không có tiền, hỏi hắn chuyện gì, hắn cũng không nói.

Há miệng chỉ có một câu: "Ta không có tiền."

Trần Thương bỗng nhiên linh cơ khẽ động, điểm kích người đàn ông. [ Chu Vĩnh Vượng lâm vào tuyệt vọng, giúp hắn giải

quyết vấn đề trong lòng có thể phát động nhiệm vụ. ]

Đầu tơ thép xuyên qua b* ng*c bên trái, Trần Thương hết sức lo lắng một vấn đề, không đâm rách trái tim chứ?

Vị trí kia rất gần động mạch chủ phổi, có thể đã đâm đi vào đây hay không?

Trần Thương nhịn không được hỏi: "Sao sợi thép lại đâm vào đây? Sau khi đâm vào có phản ứng gì không?"

Người đàn ông cười đắng chát, nói: "Đây là tự ta đâm vào, sửa phòng xong còn dư lại sợi thép này, thế nhưng sau khi đâm vào thì không cách nào đi bộ được, bẻ gãy ta cho"

Người đàn ông nói xong, hai tay cầm tơ thép kéo dài ra, cười hết sức tuyệt vọng.

Tân Duyệt nghe xong, lập tức biến sắc, nhịn không được nói: "Ngươi có ngốc hay không? Tại sao phải làm như thế? Ngươi không sợ chết hả?!"

Người đàn ông ung dung thở dài: "Ta chính là muốn chết, kết quả không chết được..."

Một câu làm cho Trần Thương cùng Tần Duyệt á khẩu không trả lời được.

Trần Thương cầm cái kéo qua: "Ta sẽ cắt bỏ quần áo của ngươi, xem thử miệng vết thương của ngươi thế nào.

Người đàn ông do dự một chút: "Ta chỉ có một bộ quần áo như vậy."

Trần Thương: "Ta sẽ cho ngươi một bộ của ta."

Trần Thương cầm cái kéo qua, cắt bỏ cái áo đỏ của người đàn ông, lập tức phát hiện làn da chung quanh vị trí sợi thép đâm vào đã mục nát, chung quanh bị viêm rất nghiêm trọng, Trần Thương cũng nhịn không được. nhíu mày.

Cái này đau cỡ nào chứt

Tân Duyệt tức thì bị giật nảy mình, thời tiết mùa hè vốn nóng bức, vết thương thế này rất dễ bị viêm chảy mũ, không đúng! Người đàn ông lúc này đã bị viêm chảy mũ rồi!

Tần Duyệt cảm giác lòng của mình đang run rẩy, dù thường gặp nhiều loại quái bệnh lâm sàng nhưng lúc này nàng cũng không nhịn được khế run rẩy.

Tân Duyệt run rẩy nói: "Ngươi... Ngươi không đau hả?"

Người đàn ông nhếch miệng cười một tiếng: "Còn tốt, không đau như ung thư."

Vừa nghe vậy, Tân Duyệt cùng Trần Thương liếc nhau: "Sao ngươi biết mình mắc bệnh ung thư?”

Người đàn ông cười rất thống khổ: "Ta xem ở bệnh viện gần nhà, bọn hắn nói ta sống không quá nửa năm, xương đùi đã biến đổi.

Khi người đàn ông đang nói chuyện, chỉ chỉ cái đùi phải mà Trần Thương tưởng rằng bị cà thọt.
 
Back
Top Dưới