Ngôn Tình Bác Sĩ Mafia Chú Thật Tệ Bạc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bác Sĩ Mafia Chú Thật Tệ Bạc
Chương 40: 40: Sợ Anh Không Thể Đi Tiếp


Sáng hôm sau Hàn Như tỉnh Lương Hải đã dạy, vệ sinh xong xuống tầng anh đang uống cafe.

“Ông xã em muốn ăn mì.


Hàn Như vừa đi vừa nói nghĩ đến sợi mì vàng óng cô đã thèm không chịu nổi.

Lương Hải cũng chiều theo cô đứng dậy lấu mì, hôm nay Hàn Như cảm thấy Lương Hải có chút kỳ lạ.

“Anh sao vậy.


Lương Hải không nói gì chỉ nhàn nhạt vuốt tóc cô, nấu mì song Lương Hải đưa cho Hàn Như cốc sữa nói cô ăn mì song hãng uống.

Hàn Như từ lúc mang bầu lúc nào cũng thèm sữa cô có thể không ăn gì uống sữa cả ngày nhưng hôm nay vừa ngửi thấy mùi sữa đã muốn nôn, sợ Lương Hải lại lo lắng Hàn Như nén ra ngoài đổ sữa ra bát cho mèo con.

Cô ngồi một lúc muốn nhìn mèo con sau khi uống hết cốc sữa đầy sẽ như thế nào có lo đến không đi được hay không.

“Ông xã ……ông xã.


Hàn Như sợ hãi đứng không vững nhìn con mèo sau khi uống sữa lăn đùng ra sân không động đậy.

khoan đã cốc sữa là anh đưa cho cô tiến lại gần con mèo không có biểu hiện như trúng độc chỉ giống như đang ngủ.

Hàn Như cầm cốc đi vào coi như không có chuyện gì, Lương Hải vẫn ngồi đọc báo thi thoảng lại nhìn qua chỗ cô.

“Em ăn song rồi.


Hàn Như vừa nói vừa ngồi cạnh Lương Hải tựa đầu vào vai anh, ngồi một lúc Hàn Như ngáp hai cái sau đó nhắm mắt lại chờ đợi.

Đúng như cô dự đoán thấy Hàn Như không có động tĩnh gì Lương Hải gọi cô một hai câu sau đó gọi điện thoại.

Lương Hải bế Hàn Như vào xe đưa cô đến bệnh viện, Hàn Như nhắm mắt nhưng cảm nhận rất rõ mùi thuốc khử trùng.

“Viện Trưởng.


Vị bác sĩ nhìn Lương Hải có chút ái ngại.

“Viện trưởng cô ấy sau khi tỉnh lại biết đứa bé không còn chỉ sợ sẽ có chuyện không hay.


Lương Hải không phải không nghĩ tới sau khi cô biết nhất định sẽ hận anh, không sao cô hận anh cũng được ghét anh cũng được nhưng anh không thể nhìn cô gặp bất kỳ nguy hiểm gì.

“Không sao lúc cô ấy tỉnh lại tôi sẽ ở cùng cô ấy.


Hàn Như không ngủ những gì anh nói cô đều nghe thấy, ôm lấy cổ Lương Hải giọng nói lạnh nhạt.

“Ồ ông xã anh định đưa em đến viện làm gì mà lúc tỉnh không thể làm.


Lương Hải sững người suýt nữa thì làm Hàn Như rơi xuống đất.

“Bỏ xuống mau.


Hàn Như đứng xuống liếc mắt về vị bác sĩ đang đứng gần cửa nhàn nhạt nói.

“Cô là bác sĩ của bệnh viên A phải không, làm phẫu thuật loại bỏ thai nhi không có sự đồng ý của người mẹ hoặc người giám hộ của bệnh nhân là giết người là phạm pháp cô biết không.


Vị bác sĩ có chút khó hiểu nhìn về Lương Hải, Hàn Như cười nhẹ.

“Quên chưa nói với cô bọn tôi chưa đăng ký viện trưởng Lương không phải người giám hộ của tôi.


Hàn Như giải quyết song bác sĩ mới quay lại nhìn Lương Hải.

“Còn anh nói đi.


Lương Hải rót cho Hàn Như cốc nước không biện minh cũng không giải thích chỉ bình tĩnh nhìn cô.

“Anh không thể mất em.


Hàn Như đau lòng nhìn Lương Hải, mấy ngày nay anh gầy đi trông thấy lúc nào cũng thất thần.

“Lương Hải em nói rồi chưa chắc em sẽ có nguy hiểm mà.


“Em nói dối anh đọc cả rồi đến ảnh em cũng đã chọn.


Lương Hải nói rồi quỳ xuống trước mặt Hàn Như vừa khóc vừa nhìn cô.

“Coi như anh xin em trừng phạt anh thế nào cũng được nhưng đừng bỏ anh,”
Hàn Như nhìn Lương Hải Như vậy đau lòng không thôi cô yêu anh cũng yêu đứa con này, bọn họ đã lỡ mất hai lần rồi lần này cô nhất định phải sinh.

“Em xin lỗi từ bây giờ có gì em sẽ nói thật với anh được không, Lương Hải nếu như thật sự là ác tính thì dù em có phẫu thuật cũng sống không quá ba tháng, còn nếu là u lành thì dù em không phẫu thuật vài tháng cũng sẽ không có gì đáng ngại.


Hàn Như lau nước mắt cho Lương Hải tựa đầu vào vai anh, hai mắt cũng đẫm lệ cô sợ nếu cô thật sự có mệnh hệ gì thì Lương Hải sẽ không thể đi tiếp.

Lương hải đỡ Hàn Như để cô ngồi lên ghế, không nói gì chỉ ôm lấy cô.

.
 
Bác Sĩ Mafia Chú Thật Tệ Bạc
Chương 41: 41: Ngất


Lương Hải như vậy cô rất đau lòng trước đây cô không sợ chết cũng không tham vinh hoa phú quý nhưng bây giờ cô thật sự muốn có thể cùng anh nuôi dưỡng con cái, có thể cùng anh già đi Hàn Như nước mắt lưng tròng xoa má Lương Hải.

“Hứa với em nếu sau này em không thể bên anh, anh vẫn sẽ kiên cường sống tiếp có được không.


“Anh không thể lên xin em cố gắng lên được không.

” Lương Hải nói trong nước mắt.

Hàn Như an ủi Lương Hải hồi lâu cuối cùng anh cũng bình tĩnh lại bọn họ rời khỏi bệnh viện bên ngoài đã tối, dòng người hối hả tấp nập bóng tối bao phủ thành phố Hàn Như hít một hơi thật sâu không khí tươi mát tràn ngập khoang phổi.

“Ông Xã anh cõng em đi, hôm nay mình đi bộ về có được không?”
Lương Hải cười cười nhìn Hàn Như.

“Từ đây về nhà đi nửa vòng thành phố em có chắc là muốn đi bộ không.


“Khi nào mệt mình bắt taxi về.


Lương Hải ấm áp vuốt má Hàn Như, ngồi trước mặt để cô lên lưng chầm chậm đi về phía trước.

Thành phố A xuân qua thu đến thời gian vẫn không ngừng trôi chớp mắt Hàn Như đã mang bầu được bẩy tháng, trong thời gian này Lương Hải bỏ mọi công việc ở bên cô giống như một đôi vợ chồng già về hưu.

Hàn Như đang đọc sách nhận được điện thoại của Hàm Phi muốn mời cô qua mỹ sinh nhật một tuổi hai nhóc con nhà cô ấy, Nhớ ngày nào cô cùng Hàm Phi tuổi trẻ nhiệt huyết phá phách khắp nơi Hàm Thắng luôn là người giúp đỡ bọn cô giải quyết mọi việc vậy mà bây giờ Hàn Như đã trở thành bà mẹ trẻ.

Hàm Phi giống như một cái cây che chở cho cô suốt thời niên thiếu cùng vui cùng buồn.

Lương Hải đương nhiên là không muốn cô đi đường xa vất vả nhưng Hàn Như nhất quyết muốn đi, dùng đủ mọi cách ép buộc cuối cùng Lương Hải cũng đồng ý.

Bọn họ đến newyork mắt trời bắt đầu ló rạng mọi thứ hối hả tấp nập, nắm tay Lương Hải kéo anh hòa vào dòng người Hàn Như nở nụ cười hạnh phúc.

Hàm Phi từ xa đã thấy Hàn Như, Lương Hải, Lương Yên, Hàm Thắng.

Bọn họ về đến nhà Hàm Phi đã chuẩn bị xong đồ ăn, Hàn Như vừa ăn vừa nhìn Cherry và suri càng nhìn cô càng cảm thấy giống Hàm Phi.

“Phi cậu nhận nuôi thật đấy à sao mình cứ cảm giác hai nhóc giống cậu và ai đó mình cảm thấy rất quen mặt nha.


Hàm Phi cười cười huých nhẹ vào vai Hàn Như.

“Mình nói này cậu có phải mắt hoa rồi không.


Không nói gì thêm coi như chấp nhận ăn xong Hàn Như muốn đi chụp ảnh Hàm Phi đồng ý, địa điểm chụp là một làng cổ ở ngoại ô lái xe phải mất bốn tiếng đồng hồ.

Bọn họ chụp xong vài bộ ảnh vô tình gặp Tôn Thất đưa Minh Cảnh và Tôn Lượng đi chơi.

Hàn Như vui vẻ gặp lại nhóc con nhưng Hàm Phi cô cảm thấy có chuyện gì đó, từ sau khi Tôn Thất xuất Hiện cô ấy có vẻ lạ cũng không cho bọn nhóc chụp ảnh.

Đến tối Hàn Như thấy trong người có chút khó chịu Lương Hải ra ngoài ăn tối tiện thể mang đồ ăn về giúp cô, Hàn Như muốn đứng dậy nhưng cả người không còn lực một dòng máu ấm chạy xuống miệng cô sau đó là một mầu đen vô tận.

Lúc Lương Hải trở về Hàn Như đã nằm đó bất động.

Bệnh viện
Các bác sĩ đều kết luận cần phải phẫu thuật gấp đứa bé cũng có thể sống ngoài bụng mẹ rồi lên phẫu thuật là phương án tốn nhất lúc này.

Tôn Thất trong lòng bối rối.

“Lương Hải tôi nghe nói có một vị bác sĩ tên là Jon chuyên phẫu thuật cắt bỏ khối u nguy hiểm.


Lương Hải gật đầu.

“Đúng vậy tôi đã liên hệ mấy tháng qua nhưng không có phản hồi lần này cũng muốn đến tận nơi xin nhờ giúp đỡ.



Lương Hải thở dài chầm ngâm bây giờ trái tim của anh vô cùng đau đớn chỉ mong có một phép màu vợ con của anh bình an thì dù muốn anh phải trả giá thế nào anh cũng chấp nhận.

“Lương Hải tôi đã liên hệ được với Jon cậu mau làm thủ tục cho Hàn Như chuyển về viên D.

” Tôn Thất sáng sớm đã mang tin vui đến.

Sau khi trao đổi với Jon quyết định cuối cùng là sẽ thực hiện hai ca mổ cùng một lúc, nhưng điều kiện là muốn Lương Hải và Tôn Thất giúp cầu hôn Hàm Phi.

Lương Hải gặp Hàm Phi ngoài cổng bệnh viện.

“Hàm Phi anh có chuyện muốn nói với em.


“Anh Lương cũng vừa hay en cũng có vài chuyện xưa kể cho anh nghe.


Bọn họ ngồi dưới vườn hoa bệnh viện Hàm Phi anh mắt nhìn xa xăm nhàn nhạt lên tiếng.

“Anh Lương thật ra cho đến bây giờ tôi cũng không thích anh, vẫn cảm thấy anh không xứng đáng với tình cảm của cô ấy.

Lương Hải năm xưa vì số tiền anh cho mà cô bị người thân quay lưng bạn bè cười chê, một mình cô ấy ôm bao tổn thương vì sao trong tình yêu này chỉ mình cô ấy phải chịu thiệt thòi.


“Hàm Phi tôi hứa với cô sẽ dùng cả đời này để bù đắp cho cô ấy.


Hàm Phi gật đầu muốn đứng dậy Lương Hải khó khăn nhìn cô.

“Hàm Phi, Jon anh ấy ……”
“Anh ấy đùa với mọi người đấy.


Hàm Phi vào thăm Hàn Như cô vừa mới tỉnh ngủ.

“Phi mình nghe Lương Yên nói rồi mình không cần phẫu thuật.


Hàm Phi cười múc cháo cho Hàn Như.

“Như cậu biết mình yêu Tôn Thất phải không, mình yêu anh ấy, anh ấy yêu cậu nhiều năm như vậy mình thật sự rất mệt mỏi, không phải vì cậu mà mình đồng ý kết hôn với Jon đâu, mình muốn cho cherry, suri một mái nhà đầy đủ.

Cậu luôn thắc mắc có phải mình nhận nuôi bọn nhỏ hay không hôm nay mình nói cho cậu biết bọn nhỏ là mình sinh ra là con của mình với Tôn Thất nhưng bọn mình đã thống nhất giữ kín bí mật này.


Hàn Như đau lòng ôm lấy Hàm Phi mặc dù cô ấy không khóc nhưng Hàn Như cảm nhận được sự đau đớn của Hàm Phi.

#mình sẽ có hệ liệt về Hàm Phi, chuyện tình của cô ấy cũng không mấy vui vẻ xin mọi người đón đọc.

“Tôn Tổng yêu anh thật mệt mỏi.

” sẽ ra mắt trong thời gian tới ạ.

xin cảm ơn ạ.
 
Bác Sĩ Mafia Chú Thật Tệ Bạc
Chương 42: 42: Phẫu Thuật


Trước đêm Hàn Như phẫu thuật mọi người đều ở bên cạnh cô,Lương Hải còn căng thẳng hơn cô, đứng ngồi không yên.

Hàm Thằng làm dịu bớt không khí căng thẳng, anh kể lại những chuyện xưa của cô cùng Hàm Phi.

Tôn Thất từ lúc Hàm Phi đưa bọn nhỏ đến chưa từng rời mắt.

"Ông xã mai là gặp nhóc con rồi anh có hồi hộp không "
Lương Hải gật đầu anh đỡ Hàn Như vào lòng để cô tựa vào người anh, Lương Hải trước giờ không sợ trời không sợ đất nhưng hôm nay anh biết sợ rồi anh sợ vòng xoay số phận không đứng về phía anh.

Đêm đó Lương Hải ôm Hàn Như không buông, màn đêm cuối cùng cũng qua đi Hàn Như vào phòng phẫu thuật.

Thời gian trôi trong mệt mỏi Hàm Phi mang cho bọn họ ít đồ ăn cùng cafe, vỗ vai Lương Hải.

"Anh ăn chút gì đi "
Lương Hải nhìn cô nói cảm ơn, anh mắt vẫn không rời phòng phẫu thuật.

Hàm Phi lại gần bố con Tôn Thất, Tôn Lượng, đêm qua không ngủ hôm nay cũng không thể chống đỡ đỡ được nữa liền ngủ trên băng ghế.

"Cafe đồ ăn của anh "
Đưa xong cũng không đợi Tôn Thất cảm ơn liền rời đi.

“Người nhà bệnh nhân ai nhóm máu AB có thể hiến máu không? bệnh nhân đang cần truyền máu gấp máu bệnh viện dự trữ không đủ.


Y tá vừa thông báo không khí xung quanh liền lạnh đi sợ hãi bao trùm lấy Lương Hải cafe rơi tung toé.

Tôn Thất bình tĩnh hơn nhìn về hướng Hàm Phi.

“Để tôi tìm người.


Hàm Phi cười nhạt đứng dậy.

“Bác sĩ tôi nhóm máu AB.


Lương Yên sốt ruột kéo tay Hàm Phi.

“Sức khoẻ của em…”
Hàm Phi lắc đầu tỏ ý không sao, cô và Hàn Như coi như là duyên phận rồi.

Ca phẫu thuật kéo dài hơn một ngày cuối cùng cũng kết thúc, Hàn Như sinh một bé trai nặng 3,6kg, tên ở nhà gọi là Jacky vì sinh thiếu tháng lên phải năm theo dõi.

Phẫu thuật loại bỏ khối u cũng thành công, khối u được chẩn đoán lành tính, Lương Hải ngất xỉu sau khi nghe thông báo.

Hàm Phi vừa khóc vừa cười cuối cùng mọi chuyện đã qua bình yên cả rồi.

Lương Hải tỉnh dậy thấy bản thân đang nằm trên giường truyền nước.

Hàm Thắng thấy Lương Hải muốn ngồi dậy liền giữ tay anh lại.

" nằm im đi, Hàn Như em ấy chưa tỉnh đâu.

"
Lương Hải lần đầu tiên khóc trước mặt Hàm Thắng khoảng thời gian này anh đã khóc quá nhiều rồi.

Hàn Như tỉnh Lương Hải liên phát hiện gần như một ngày nay anh chưa từng rời khỏi cô.

“Em tỉnh rồi để anh gọi bác sĩ.


Sau khi Jon khám cho Hàn như cuối cùng Lương Hải cũng có thể thở dài nhẹ nhõm.

“Con đâu em muốn gặp con.


Lương Hải ấm áp xoa đầu Hàn Như.

“Con đang ở phòng giữ ấm đợi em khỏe anh sẽ đưa em đi nhìn thẳng nhóc.


“Ông xã hôm qua em rất sợ, sợ không thể gặp anh với con nữa cũng may bây giờ đã qua hết rồi cảm ơn anh đã bên em.


Hàn Như ở viện tĩnh dưỡng hơn một tháng sức khỏe ổn định liền muốn về nước.

Ôm nhóc con trong tay Hàn Như không muốn buông tay, Trước giờ lên máy bay Hàn Như ôm Hàm Phi vào lòng.

“Hàm Phi cậu phải hạnh phúc nhé, cảm ơn cậu đã là bạn của mình.


Hàm Phi không nói gì chỉ mỉm cười bảo cô đi đi không muộn.

Hàn Như luôn cho rằng tình yêu của cô là mệt mỏi nhất nhưng cô sai rồi, ít nhất Lương Hải cũng sẽ không đẩy cô cho người khác.

Thành Phố A
Sau một chuyến bay dài mọi người đã thấm mệt Jacky cả chuyến bay rất ngoan chỉ ăn xong ngủ, Hàn Như nhìn thấy Vũ Tuyết trong đoàn người vừa nhìn thấy cô và Jacky đã nức nở.

“Tốt quá rồi bình yên cả rồi.


Hàn Như cũng ôm lấy bà động viên Vũ Tuyết ra đến xe Vũ Tuyết nhìn tóc của cô nước mắt lưng tròng muốn nói lại thôi.

“Mẹ tóc con vài tháng nữa sẽ mọc thôi con không buồn đâu mẹ.


Vũ Tuyết cầm lấy tay Hàn Như nhẹ nhàng xoa đầu cô, hai đứa này cuối cùng cũng làm bà yên lòng rồi chỉ mong sau này cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn với bọn chúng.

“Mẹ bọn con chưa đặt tên chính thức cho cháu mẹ giúp bọn con chọn một cái tên có được không ạ.


“Gọi Lương Tình có được không.


Hàn Như gật đầu đồng ý tên là gì cũng được chỉ mong Jacky sau này khỏe mạnh ngoan ngoãn là được.

.
 
Bác Sĩ Mafia Chú Thật Tệ Bạc
Chương 43: 43: Về Tây Bắc


Jacky được một tuổi Hàn Như quay lại công việc, cô nhận một chương trình thực tế quay hình ở Tây Bắc.

Bước chân lên Tây Bắc khóe mắt Hàn Như mờ dần con đường hàng cây cô đã từng qua từng khóc, cười, từng muốn chấm dứt sinh mạng, cảm giác thân thuộc ôm lấy cô, ký ức như một bộ phim quay chậm hiện lên trước mắt, cô gái nhỏ đạp chiếc xe đạp cũ băng con đường quen thuộc.

Run run trở về ngôi nhà Hàn Như đã từng nghĩ cả đời này cũng sẽ không quay về nhìn bố mẹ từ xa mái tóc cũng đã có màu của thời gian cô rời từ năm mười tám tuổi đến bây giờ cô đã hai tám tuổi, mười năm đằng đẵng chưa từng quay lại.

Từ từ đến gần Hàn Văn.

“Bố.


Hàn Văn bất ngờ quay lại nhìn Hàn Như những năm qua ông chưa từng thấy mình có lỗi nhưng đến khi nghe tin Hàn Như gặp nạn lúc ấy ông mới nhận ra ông đã sai rồi, cô con gái nhỏ của đã phải kiên cường thế nào đã phải vất vả thế nào sống giữa nơi phố thị phồn hoa ấy.

“Không sao là tốt rồi.



Hai hàng nước mắt của ông thi nhau rơi xuống thay cho lời xin lỗi ông đã giữ trong lòng mười năm qua.

Nguyễn Sở Lan nhìn thấy Hàn Như thì bật khóc nức nở, con gái của bà về rồi.

Nhìn kĩ Hàn Như hôm nay mặc váy liền màu nud3 đi giày cao gót tay xách một chiếc túi hàng hiệu cả người toát lên vẻ quý phái sang trọng.

Vân Tâm như có cục tức nghẹn trong lòng bà không thể hiểu vì sao loại con gái bỏ đi như vậy mà lại có thể gả vào danh môn quý tộc, đã vậy còn dám bỏ mặc Hàn Tuyết để cho con bé chật vật, mang tiếng là làm trong Lương Thị nhưng đãi ngộ quá kém tiền Lương mấy năm cũng không đủ mua nổi một căn nhà ở thành phố A.

“Cô còn vác mặt về đây làm gì, lúc đi kiên quyết nắm mà.


“Bà Nội cháu về nhà mình còn phải xin phép bà hay sao, bà yên tâm nếu bà không cho phép thì nhà của bà cháu đây nửa bước cũng không đặt chân vào.


Vân Tâm càng thêm tức tối thái độ này là sao ngông cuồng đến thế là cùng.

Hàn Như mặc kệ Vân Tâm cho tài xế mang đồ vào nhà, lần này về Vân Tâm mua cho bố mẹ một chút đồ bổ mấy bộ quần áo mới.

Buổi tối Hàn Văn làm mấy mâm cơm mời bạn bè thân thích coi như con gái đi làm lâu ngày mới về, có một vài người bạn của Hàn Văn nhận ra Hàn Như xin chữ ký, Hàn Văn cùng Nguyễn Sở Lan cảm thấy tự hào cả buổi luôn tươi cười.

“Nào lại đây xem Hàn Tuyết nhà tôi cũng ở thành phố A về chơi mấy hôm, nó giỏi lắm ít tuổi như vậy đã có bằng thạc sĩ rồi không phải như ai kia, còn không biết phải làm những việc bẩn thỉu gì.

” Nói rồi liếc một cái về phía Hàn Như.

Hàn Như làm ngơ coi như không liên quan đến cô chỉ cười nói với một số người bạn của Nguyễn Sở Lan.

Hàm Thắng cũng tới anh nhìn Hàn Như cười, xoa đầu cô.

“Cuối cùng cũng trưởng thành rồi.


Hàn Như không phản đối cười cười với Hàm Thắng những năm tháng cô khó khăn nhất là anh và Hàm Như ở bên cô kể cả lúc cô chiến đấu với tử thần.

Hàm Thắng ngồi cạnh Hàn Như đang ăn cơm thì Vũ Tuyết gọi nói không gọi được cho Hàn Như bảo anh mau qua chỗ cô.

“Mẹ con đang ăn cơm ở nhà chị dâu đây.


“Nào chị dâu mẹ gặp chị này.

” Đưa điện Thoại cho Hàn Như, Hàm Thắng chán ghét nhìn Vân Tâm.

“Mẹ con không cầm điện thoại sao vậy Jacky khóc à mẹ.

” Hàn Như sốt ruột.

Nói chuyện thêm một lúc Hàn Như cụp máy, Vũ Tuyết chỉ là sợ cô về nhà sẽ phải nhẫn nhịn ấm ức.

Hàn Tuyết trong mắt chỉ toàn là ghen tị nhìn Hàn Như đàn ông tốt lúc nào cũng chỉ xoay quanh cô ta, Lương Hải sống chết vì cô ta nhà họ Lương chiều chuộng yêu thương cô ta như con ruột chuyện tốt như vậy vì sao chỉ có cô ta được nhận chứ.

Ăn tối xong Hàn Như ra đằng sau nghe điện thoại bầu trời Tây Bắc lúc nào cũng dễ chịu mùi không khí thoang thoảng có hương thơm của long não.

“Chị họ không ngờ chị cũng có ngày hôm nay.


Hàn Như khinh bỉ nhìn Hàn Tuyết nhàn nhạt trả lời.

“Vì sao tôi lại không thể có ngày hôm nay.


Hàn Tuyết cười nhếch miệng vênh váo nhìn Hàn Như.

.
 
Bác Sĩ Mafia Chú Thật Tệ Bạc
Chương 44: 44: Uy Hiếp


“Chị nghĩ thế nào nếu tôi đưa quyển nhật ký của chị cho nhà chồng chị cùng phóng viên, mười bảy tuổi đã yêu đương, anh Hải sẽ nghĩ thế nào nếu biết mối tình đầu của chị, “Anh là ánh sáng duy nhất của cuộc đời em.

” đã vậy còn hỗn láo với bề trên nguyền rủa bà nội.


Hàn Như không ngờ bọn họ lại ti tiện đến vậy đọc trộm nhật ký của cô, không nghĩ Vân Tâm lại đến mức độ này, nếu như để bọn họ nắm được điểm yếu của cô thì có lẽ cả đời này bọn họ sẽ như đỉa hút lấy máu thịt cô, nếu phóng viên có được quyển nhật ký sóng gió cũng không ít.

“Tôi lại muốn xem khi cô công khai quyển nhật ký là tôi hay là cô gặp rắc rối, Hàn Tuyết xâm phạm quyền riêng tư của người khác là phạm pháp cô có thể thử xem.


“Chị họ, kiện bà nội của mình thì chị cũng nhận không ít gạch đá đâu nhỉ tôi thật sự muốn xem chị có bản lĩnh đó không.


Hàn Như gật đầu đi vào bên trong không muốn đôi co cùng Hàn Tuyết dù sao cô cũng nhanh tay ghi âm được những lời Hàn Tuyết vừa nói, kiện cô ta tội xâm phạm quyền riêng tư cũng đủ bằng chứng rồi.

Hàn Như nhắn tin cho Lương Yên bảo luật sư của Hàm Thắng vào nhà cô có việc gấp, nếu cô không làm thì bọn họ sẽ ép cô vào đường chết thù mới nợ cũ cũng lên kết thúc rồi.

“Bố, mẹ con đã mời luật sư khởi kiện bà nội cùng Hàn Tuyết tội xâm phạm quyền riêng tư bố mẹ mong hai người hiểu cho con.

” Hàn Như lạnh nhạt nói.

Vân Tâm kinh ngạc nhìn Hàn Như cô ta dám kiện bà, loại con cháu như cô ta ngay từ đầu bà đã biết không tốt đẹp gì mà.

“Hàn Văn con xem nó vừa về đã gây sóng gió chia cắt nhà chúng ta con xem nó còn đòi kiện bà nó và em nó cái loại lòng lang dạ thú.


Vân Tâm vừa khóc vừa gào thét.

“Bà nội tôi với bà ngày hôm nay chúng ta cùng cộng lại ân oán thôi, bà biết ông ngoại tôi có bệnh không an ủi thông gia thì thôi bà lại dùng giọng điệu khinh miệt nói ông tôi là gánh nặng của con cái ép người đang sống phải tự tử đấy là một tội.

Âm mưu sắp xếp kẻ khác chen ngang vào gia đình tôi là tội thứ hai.

Không để tôi gặp ông nội tôi lần cuối ép tôi thành đứa cháu bất hiếu là tội thứ ba.

Đọc trộm nhật ký của tôi đe dọa tôi là tội tôi dùng để thanh toán với bà.


Hàn Như dùng đôi mắt sắc lạnh nhìn Vân Tâm trong lòng cô bao nhiêu năm nay cuối cùng cũng được bình yên nói hết lòng mình, nếu như bà ta không xuất hiện thì thời thơ ấu của Hàn Như sẽ như những người khác vô lo vô nghĩ, bố cô hiếu thảo đến nỗi mù quáng mẹ cô nhu nhược đến đáng thương đã tạo lên sự tăm tối của cô.

Luật sư được Lương Yên gọi đến cung kính chào Hàm Thắng cùng Hàn Như, Luật sư làm việc rất nhanh sau một hồi liền đưa đơn kiện cho Hàn Như kí.

“Như con có cần đến mức đó không bà nội trả lại nhật ký cho con có được không, con xem bà nội nhiều tuổi rồi, còn Hàn Tuyết còn trẻ như vậy.

” Hàn Văn nhẹ giọng thương lượng với Hàn Tuyết, một bên là mẹ ông một bên là con gái làm ông vô cùng khó xử, cũng không dám nặng lời.

con gái ông đã bị tổn thương nhiều như vậy bây giờ ông cũng không muốn quan hệ của họ xấu đi.

“Bố con quên chưa nói với bố mẹ con đã sinh con là con trai được một tuổi rồi mai con bảo lái xe đưa bố mẹ xuống thành phố A thăm cháu, cháu cũng muốn gặp ông bà ngoại rồi.


Nguyễn Sở Lan, Hàn Văn như mở cờ trong bụng bọn họ có cháu ngoại rồi bọn họ phải mua thật nhiều quà bù đắp cho cháu ngoại mới được chuyện còn lại ai da bọn họ muốn quản cũng quản không nổi.

Vân Tâm khuôn mặt vặn vẹo con trai đúng là loại không nhờ được.

“Ôi ông trời xuống đây mà xem một nhà lòng lang dạ sói, sinh anh ra tôi nuôi anh lên người bây giờ anh lại để con anh kiện tôi đồ bất hiếu.


“Bà Nội tôi cũng muốn xem nếu ông trời thật sự xuống thì có đứng về phía bà hay không, mười ba tuổi bố tối phải đi làm thuê có bao nhiêu tiền đưa hết cho bà,
mười tám tuổi bố tôi nhập ngũ bà chưa từng hỏi bố tôi sống hay chết mà chỉ quan tâm đến lương của bố tôi là bao nhiêu,
đến khi bố tôi lấy vợ bà bắt bố mẹ tôi phải đưa hết lương cho bà đến tiền học của chúng tôi cũng phải xin bà, ông ngoại tôi ốm mẹ tối muốn cho ông tôi ít tiền bà cũng không đồng ý vậy tôi hỏi bà nhà chúng tôi nợ bà cái gì?
nếu như có thể tôi cũng rất muốn cắt thịt mình để trả lại cho bà, chảy chung dòng máu với người giết ông ngoại mình làm tôi thấy kinh tởm.

”.
 
Bác Sĩ Mafia Chú Thật Tệ Bạc
Chương 45: 45: Bảo Vệ


Hàn Huy trong lòng có chút không thoải mái Hàn Như vì cái gì mà lớn tiếng chỉ trích mẹ anh như vậy, dù mẹ anh có sai thì đấy cũng là bề trên dùng thái độ như thế này để nói với bề trên là cô không đúng.

“Nói xong rồi thì im hết cả đi, anh cả anh dạy dỗ con anh thế này đây à.


Hàn Như cười nhẹ uống một hụm nước, cô không thèm động đến anh ta thì anh ta cho mình là đúng đấy phải không.

“Hàn Huy bố tôi không dạy tôi nhưng tôi cũng tự biết làm người phải có trách nhiệm, bắt bạn thân đổ vỏ là ai dạy chú vậy.


Cãi nhau qua lại một hồi cuối cùng cũng giản tán căn nhà trở lại sự yên tĩnh.

“Hàn Như chuyện của ông ngoại con quả thật bà nội không đúng nhưng con à, ông nội vừa mới mất mộ còn chưa xanh cỏ bây giờ lại ầm ĩ một hồi sẽ làm người khác lạnh lòng.


Nguyễn Sở Lan vừa nói vừa lau nước mắt, bà sao có thể không hận bao nhiêu năm qua nỗi hận của bà phải nuốt ngược vào trong chỉ vì muốn gia đình êm ấm.

Sáng hôm sau Hàn Như vẫn đang ngủ Lương Hải đã đứng trước cửa nhà cô cả người phờ phạc trong mắt nổi rõ tơ máu.

“Chồng sao anh ở đây.


Lương Hải không nói kéo Hàn Như vào bên trong lòng trái tim lơ lửng cuối cùng cũng bỏ xuống.

Buổi chiều Hàn Như từ phim trường về Lương Hải đang ngồi đánh cờ cùng Hàn Văn, vốn định hôm nay bố mẹ cô sẽ xuống thành phố A để thăm Jacky nhưng kế hoạch có chút thay đổi, Hàn Tuyết đang khóc lóc ngồi trên ghế bố mẹ cô ta có chút trầm ngâm, Vân Tâm mặt mũi vặn vẹo nhìn cô.

Họ hàng nhà cô cũng thật hay bọn họ bất nhân nhưng lại không cho người khác bất nghĩa, với bọn họ từ lâu cô đã chẳng còn để ý đến nếu lần này không phải họ dọa nạt cô cũng sẽ không làm đến bước này.

“Hàn Như cái loại vong ân phụ nghĩa chúng tôi là người nhà của cô đấy.

"
Hàn Như cười lạnh chưa kịp phản bác Lương Hải đã lên tiếng trước.

“Là chị họ dạy dỗ em là chuyện lên làm.


Vân Tâm muốn nói gì đó nhưng Lương Hải luôn nhìn bà chằm chằm thái độ cũng không mấy thiện cảm.

Hàn Như cũng lười đôi co đi thẳng lên phòng ở ngoài nắng cả ngày có chút mệt mỏi định nằm một chút không ngờ lại ngủ quên, tỉnh lại trời đã tối dưới nhà hình như có tiếng cãi vã.

Xuống nhà Hàn Huy đang nắm tay Đỗ Cẩm.

“Bọn con mau kết hôn đi bà già này có chết cũng cam lòng.

” Vân Tâm vui vẻ cười nói mấy ngày hôm nay đây là việc vui vẻ nhất của bà.

Đỗ Cẩm nhìn thấy Hàn Như có chút không cam lòng.

“Đây là Hàn Như sao dạo này lớn quá rồi.

” Đổ Cẩm cười cười nói.

Hàn Như gật đầu coi như trả lời cười lạnh đi đến ngồi cạnh Lương Hải, anh đang chơi cờ cùng Hàn Văn.

“Sao vậy từ chiều đến giờ vẫn chưa xong không phải anh bị phân tâm đấy chứ.


Lương Hải mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng vợ anh ngoại trừ nhớ lâu thì biệt tài lớn nhất là thù dai cô đang ám chỉ anh với Đỗ Cẩm đây mà.

“Không có anh với bố chơi ván mới.


Hàn Như hừ lạnh đi vào bếp Nguyễn Sở Lan thấy Hàn Như thì nhẹ giọng nhắc nhở.

“Mẹ nói con, hôm nay chú con đưa bạn gái về con lát nữa con nhịn một chút là được.


Hàn Như cười qua loa Đỗ Cẩm đó chỉ sợ hôm nay cũng sẽ không để cô yên.

Ngồi vào bàn ăn Đỗ Cẩm vừa ăn vừa nói chuyện với bố mẹ cô.

“Anh chị em sau này làm dâu có chuyện gì thiếu sót anh chị chỉ bảo em thêm nhé.


Nguyễn Sở Lan đương nhiên không từ chối, Hàn Huy uống vài chén với Hàn Văn có chút say nhìn về phía Hàn Như.

Cầm chén rượu trước mặt Hàn Huy ném về phía Hàn Như ly rượu khá dày bị ném với lực mạnh một bên má của Hàn Như đau rát.

Lương Hải quay lại thấy Hàn Như đang ôm một bên mặt nước mắt lưng tròng, cả ngày hôm nay anh nhịn đủ rồi.

“Mày làm cái gì.

” Lương Hải vừa nói vừa muốn đứng dây.

Hàn Như lúc đầu cũng bất ngờ nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh thấy Lương Hải muốn đứng dậy cô vội ngăn lại.

“Nó giết con tao mày có biết không đứa nhỏ sáu tháng rồi tao đã cầu xin nó đừng giết con tao.

” Hàn Huy nói trong nước mắt.

“Hàn Huy chú điên đủ chưa tôi giết con chú, cô ta nói vậy à.

” Hàn Như chỉ tay về phía Đỗ Cẩm lạnh nhạt nói.

“Tôi giết con cô hay cô giống như chó điên cắn lấy tôi, nếu khi đó cô không cố tình ôm lấy tôi thì con cô sẽ không chết chính cô tự giết con mình.


Hôm nay mọi người có mặt cũng không ít bạn bè của Hàn Huy cũng có vài người.

Đỗ Cẩm bị nhìn cũng mất tự nhiên muốn nói vài câu nhưng Hàn Huy lại lên tiếng trước.

“Mày đẩy cô ấy vì sao nó là em mày mà.


“Hàn Huy con mẹ mày Vợ tao không đẩy cô ta, là cô ta kéo lấy vợ tao cô ta không muốn giữ con mày.

” Lương Hải khinh bỉ nhìn Đỗ Cẩm.

Hàn Huy vẫn một mực không tin càng ngày càng mất kiểm soát cuối cùng cầm con dao gọt hoa quả lao về phía Hàn Như.

Lương Hải không kịp phản ứng chỉ kịp ôm Hàn Như vào lòng chắn mũi dao, con dao đâm vào sau vào vai của Lương Hải, Trước khi anh mất đi ý thức Lương Hải thì thào nói với Hàn Như.

“Như cuối cùng anh cũng bảo vệ được em rồi.

”.

.
 
Bác Sĩ Mafia Chú Thật Tệ Bạc
Chương 46: 46: Ngoại Truyện Hàm Phi


Tôn Lượng cả người yếu ớt miệng không ngừng gọi tên Hàn Như, Hàm Phi đau lòng thay nhóc con, một tuổi Tôn Lượng đã ở bên cô nhưng cô mãi mãi không thể thay thế vị trí của Hàn Như trong lòng hai bố con cậu nhóc.

Hàm Phi gọi điện cho Hàn Như nhiều cuộc cũng không có người bắt máy nhắn tin cũng không trả lời, cô ấy có lẽ cần thời gian để bình tĩnh…
Hàm Phi nấu cháo bí đỏ mang vào cho Tôn Lượng cậu vừa mới tỉnh nhìn thấy Hàm phi thì òa lên khóc.

“Mẹ nuôi con tưởng mẹ cũng không cần con nữa.

” Hàm Phi an ủi cậu một hai câu nói hai hôm nay cô có việc về quê rồi mang cháo ra mê hoặc cậu nhóc.

Tôn Lương ăn rất ngoan ăn song liền ngủ Hàm Phi đứng dậy thu dọn chuẩn bị về, Tôn Thất thấy vậy lên tiếng.

“Nếu em không ngại để anh đưa em về.


Hàm Phi cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể.

“Có gì mà ngại anh đưa em về em còn đỡ tiền taxi ấy.


Tôn Thất đưa Hàm Phi về hai người đều trầm mặc, Tôn Thất cũng hiểu mọi chuyện không còn như xưa được nữa lúc trước Hàm Phi luôn dành ngồi ghế phụ nói cô bị say xe lên phải ngồi trên, nhưng hôm nay cô lại an tĩnh ngồi sau im lặng đến đau lòng.

“Em có gọi cho Hàn Như không, cô ấy ổn chứ.


Hàm Phi cười chua chát là anh sợ cô không giữ lời à, cô không đáng tin đến vậy hay sao.

“Mấy hôm nay em có chút việc về trên nhà không có gọi.


Tôn Thất không nói gì mấy hôm nay anh gọi cho Hàn Như rất nhiều cuộc cô đều không bắt máy.

về đến nhà Hàm Phi chỉ đơn giản nói mấy cảm ơn rồi xuống xe.

Chớp mắt đã hai tháng trôi qua Thời gian này cô Và Tôn Thất hay đưa Tôn Lượng đi khắp nơi xem những phong cảnh ở thành phố A, cô nấu ăn bọn họ phụ trách rửa bát thời gian cứ như vậy trôi qua.

Nhưng hạnh phúc vay mượn thì vốn không bên lâu, hôm nay cô Và Tôn Lượng đang ngồi đánh cờ Tôn Thất có điện thoại vội vàng chạy ra ngoài, đến lúc về lại đi cùng Hàn Như trong tay Hàn Như cầm rất nhiều đồ.

“mami.


Tôn Lượng ôm chầm lấy Hàn Như, Hàm Phi lấu ăn ở trong bếp trong lòng cũng không rõ là cảm giác gì mất mát cũng đau thường.

“Nào chúng ta xem mẹ nuôi nấu món gì nào.

” Hàn Như ôm Tôn Lượng vào bếp.

“Hàm Phi nhớ lúc cậu mới sang Mỹ không nấu nổi gói mì mà bây giờ món ăn qua bàn tay cậu đều là hảo hạng.

” Hàn Như vừa nói vừa ôm lấy tay Hàm Phi.

Hàm Phì làm như không có gì múc món cuối mang ra bàn rồi mới nhẹ giọng.

“Vô ích thôi lát nữa cậu vẫn phải rửa bát.


Lúc mọi người ngồi vào bàn ăn không khí vui vẻ không ít Tôn Lượng nói cười vui vẻ quấn lấy Hàn Như, Minh Cảnh cũng nhiệt tình gắp thức ăn cho cô ấy, Tôn Thất ánh mắt chưa từng rời khỏi Hàn Như.

Hàm Phi lặng lẽ ăn không nói gì cũng không biết trong miệng thức ăn có mùi vị thế nào.

Ăn xong Hàn Như nhận trách nhiệm rửa bát Tôn Lượng và Tôn Thất hỗ trợ úp bát Minh Cảnh và Hàm Phi ngồi ngoài xem tivi.

Hàn Như rửa bát xong, hai người ra vườn ngồi Hàn Như rót cho mỗi người một ly rượu.

“Phi mình ly hôn rồi.


“Hàn Huy gọi cho mình rồi đã biết tại sao lại ly hôn.

” Hàm Phi uống một ngụm rượu.

“Mình mệt mỏi không muốn đánh cược nữa.

” Hàn Như nói rồi bật khóc,
Hàm Phi cũng không biết phải an ủi cô ấy thế nào chỉ im lặng ngồi cạnh Hàn Như có lẽ khóc một lần rồi mai sẽ hết.

Hai cô nàng hai tâm sự càng uống càng hăng đến khi Hàn Như say thì cô đã chếnh choáng cố gắng dìu Hàn Như vào nhà, đến cửa Tôn Thất lo lắng đỡ Hàn Như giọng nói khó chịu.

“Sao em để cô ấy uống say thế này.

” Hàm Phi không lên tiếng cúi mặt cố che đi biểu cảm mất mát của bản thân.

“Cô ấy không vui lên em để cô ấy uống.


“Không vui là có thể uống rượu à, em nghĩ ai cũng giống em hay sao.

” Tôn Thất thái độ ngay ngắt lên án Hàm Phi ánh mắt vẫn thủy chung chỉ nhìn Hàn Như.

Hàm Phì cười chua chát cô thì thế nào hóa ra trong mắt anh cô buông thả hèn mọn đến vậy, cô không đôi co với anh cũng lười nói.

“Anh đưa cô ấy lên phòng đi em về trước đây muộn rồi.


Tôn Thất nghe vậy cũng biết mình hơi quá lời áy náy nhìn Hàm Phi, cô không nói gì thêm đi qua Tôn Thất lấy túi muốn bước ra cửa.

Hàn Như trong cơn say lại ôm lấy cô.

“Hàm Phi mình đau lòng quá.

” Hàn Như vừa nói vừa khóc nhìn vô cùng đáng thương.

“Được rồi ngủ một giấc là sẽ không sao, không thì mình đi đánh anh ta một trận được không.

” Hàm Phi ôm nấy Hàn Như an ủi cô.

“Ngoan lên tầng ngủ đi.


Hàm Phi nói rồi gỡ tay Hàn Như để Tôn Thất ôm cô lên phòng.

Tôn Lượng nãy giờ đang xem tivi nhưng cậu thấy mẹ nuôi có gì đó không đúng, lúc nãy vào lấy túi mẹ nuôi cũng chỉ xoa đầu cậu một cái không lẽ cậu làm mẹ nuôi buồn cái gì hay sao.

“Mẹ Nuôi mẹ ở lại với con có được không.


Hàm phi ngồi xuống ôm Tôn Lượng vào lòng xoa má cậu bé.

“Nhóc con mẹ đưa con đi ngủ rồi mẹ về có được không.


Tôn Lượng vui vẻ đồng ý Hàm Phi dỗ cậu ngủ xong thì chuẩn bị về lấy điện thoại đặt xe vô tình sờ thấy vòng tay sáng nay cô mới mua cho Tôn Lượng.

Đeo vào tay giúp Tôn Lượng thì thầm vào tai cậu bé.

“Lượng chúc con sau này tiền đồ như gấm.


Rồi nhẹ chân ra ngoài, Tôn Thất thấy Hàm Phi chưa về có chút bối rối.

“Để anh đưa em về.


nói xong lại có chút hối hận Hàn Như say rượu anh sợ cô khó chịu chỉ là ngoài trời đang mưa sáng nay anh đón Hàm Phi bây giờ không đưa cô về có chút không yên tâm.

.
 
Bác Sĩ Mafia Chú Thật Tệ Bạc
Chương 47: 47: Lương Hải Tại Ngoại


Lương Hải tỉnh bên ngoài ánh sáng đã bắt đầu ló dạng, Hàn Như ngồi cạnh giường hai mắt sưng đỏ.
“Vợ à anh không sao ngoan đừng khóc.”
Hàn Như thấy Lương Hải tỉnh, lại càng khóc to hơn suốt cả buổi cô không lo lắng cuối cùng cũng được buông lỏng.
Đỗ Cẩm cùng Hàn Huy vào phòng bệnh không còn thái độ như hôm trước Hàn Huy có vẻ ăn năn muốn xin lỗi Lương Hải.
Hàn Như không hiểu vì sao Hàn Huy lại có tính khí như vậy nhưng hôm nay cuối cùng cô cũng đã biết lý do.
bà nội và bố mẹ cô luôn bao che cho Hàn Huy việc làm tày đình như vậy cũng không báo cảnh sát, bọn họ lựa chọn bao che cho Hàn Huy, khiến cho anh ta lúc nào cũng nghĩ mình là trung tâm của vũ trụ những việc anh ta làm hoàn toàn đúng.
Lương Hải xuất viện thì cảnh sát ập tới.
“Ở đây ai là Lương Hải?.”
“Là tôi có chuyện gì?”
“Xin mời anh theo chúng tôi về đồn có người báo cảnh sát anh hành hung người gây hậu quả nghiêm trọng.”
Viên cảnh sát vừa nói vừa nhìn Lương Hải.
Hàn Như suy sụp hụt hẫng nếu ngày hôm đó Hàm Huy đâm vào người cô thì bố mẹ cô vẫn bảo vệ anh ta như vậy phải không.
Về nhà Hàn Như nhìn bố mẹ bọn họ trở lên xa lạ cho đến hôm nay cô đã chấp nhận sự thật, đối với bọn họ cô chưa từng quan trọng.
“Bố vì sao phải làm vậy.”

Hàn Văn khó xử nhìn con gái một bên là em trai ông mẹ của ông một bên là con rể, ông phải suy nghĩ rất lâu cuối cùng cũng quyết định con rể cũng đâu phải người thân.
“Con à không lấy người này thì sẽ có người khác nhưng đó là chú của con.”
Hàn Như sụp đổ ngồi xuống đất ánh nước mắt mờ mịt che mờ mọi thứ trước mắt, cô vẫn không thể hiểu vì sao năm đó bọn họ lại sinh ra cô.
“ Bố đây là lần cuối cùng con gọi người như vậy, chú ấy muốn giết con nếu con dao đó không được Lương Hải chắn thì con đã chết rồi vậy mà bố vẫn bênh chú ta vì sao hai người không thương con lại muốn sinh con ra.”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Thoát Xác, Lỡ Ngã Vào Lòng Anh
2.

Cùng Ba Ba Xuyên Ngược Văn Phá Án
3.

Dư Tình Nan Liễu

4.

Lai Sinh: Tương Tư Huyễn Mộng
=====================================
Nguyễn Sở Làn muốn tiến đến ôm con gái nhưng Hàn Như đẩy tay bà tự mình đứng dậy rời đi.
Đỗ Cẩn hẹn gặp Hàn Như.
“Hàn Như nếu như tôi có đoạn video Hàn Huy hành hung Lương Hải vậy cô có nguyện ý muốn mua lại không.”
Mua đương nhiên cô sẽ mua nhưng Đỗ Cẩm làm cô phải mở mang tầm mắt rồi, cầm đoạn video Hàn Như lạnh lòng cuối cùng thì cô cũng phải mang tiếng bất nhân.
Gửi đoạn phim cho một số đầu báo lớn cùng luật sư, đêm đó Lương Hải được tại ngoại Hàn Như đợi anh bên ngoài sở cảnh sát.
Nhìn anh từ bên trong đi ra tảng đá đè lặng trong lòng cô cuối cùng cũng bỏ xuống bình yên là tốt rồi.
Hàn Như không về nhà mà thuê khách sạn tuy nói là khách sạn nhưng ở Tây Bắc không sầm uất nhộn nhịp khách sạn cũng không được tiện nghi như Hà Thành.
Lương Hải tắm xong thấy Hàn Như đang suy tư nhìn phong cảnh bên ngoài anh đứng đằng sau cô cũng không biết.
“Em đang nghĩ gì vậy”
Hàn Như không nói gì chỉ nhìn Lương Hải rơi nước mắt.
“Sau này anh sẽ không lừa dối em có phải không?.”
Lương Hải biết tâm trạng của cô bây giờ không dễ chịu dù sao đấy cũng là người thân của Hàn Như là những người chảy chung một dòng máu với cô.
“Lúc trước anh đã làm nhiều việc khiến em phải đau lòng, tin anh từ nay về sau anh sẽ không bao giờ để em phải khóc nữa.”
Hàn Như gật đầu nguyện ý tin anh từ nay về sau anh sẽ là gia đình là người thân duy nhất của cô..
 
Back
Top Bottom