Đô Thị Bác Sĩ Giang Mang Thai Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Bác Sĩ Giang Mang Thai Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 100: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (1)


Tiếng nói chuyện thì thầm líu ríu vang lên bên tai, Thẩm Phương Dục hơi bực mình tỉnh lại từ trong giấc ngủ. Hắn vô thức lẩm bẩm gọi: "Giang Tự..."

Một lúc lâu cũng không ai đáp lại, Thẩm Phương Dục vươn tay ra định ôm người vào lòng nhưng tay lại đập thẳng vào vách tường.

Hắn mở mắt ra, bỗng phát hiện hình như đây không phải là giường lớn ở nhà. Màn giường màu xám đậm che mất ánh sáng bên ngoài, hắn híp mắt kéo màn giường ra.

Sau đó Thẩm Phương Dục phát hiện vậy mà hắn đang nằm trên giường trong ký túc xá đại học. Mà hai người đang nhỏ giọng trò chuyện nhìn thấy hắn thì giật mình mở to mắt nhìn.

Hoắc Thành Xuân và Lý Á Lôi nhìn nhau một lát, rồi đồng thanh hỏi hắn: "Sao ông còn ở đây vậy?"

Thẩm Phương Dục sửng sốt: "Mấy ông đang chơi trò gì vậy? Cosplay nhân ngày cá tháng tư à?"

Hắn dụi dụi đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ, lết từ trên giường xuống: "Giang Tự đâu? Hai ông có thấy em ấy không?"

"Ngày mai là thi rồi, chắc chắn giờ Giang Tự đang ôn tập ở phòng tự học ấy. Tôi tưởng ông cũng đi, ai ngờ giờ mà ông còn ngủ ở ký túc xá. Ông... không muốn giành hạng nhất với Giang Tự nữa à?" Hoắc Thành Xuân nói.

"Ngày mai thi á? Thi cá gì?" Thẩm Phương Dục mắt to trừng mắt nhỏ với bọn họ, hỏi

"Khoa phụ sản đó."

"Tôi đã tốt nghiệp nhiều năm vậy rồi, cũng đã lên đến chức bác sĩ phó trưởng khoa phụ sản. Vậy mà giờ ông nói với tôi rằng tôi còn chưa thi vào khoa phụ sản hả?"

2

Thẩm Phương Dục nói: "Nếu diễn thì cũng nên diễn chân thật một chút đi được không?"

Lý Á Lôi sờ trán hắn: "Ông đang nói gì vậy? Có phải bị bệnh rồi không..."

"... Bị bệnh tới ngu người rồi. Có nằm mơ cũng không ai dám mơ như ông đâu." Hoắc Thành Xuân nói tiếp.

"Gì mà bác sĩ phó trưởng khoa, còn tốt nghiệp nhiều năm nữa?"

Lý Á Lôi cười nói: "Tôi nói chứ có phải ông thức đêm cạnh tranh với Giang Tự nhiều quá nên phát điên rồi không?"

Không biết có phải vì ngủ quá lâu hay không, Thẩm Phương Dục thấy hơi đau đầu. Đã vậy hai người này còn thay phiên nhau nói liên tục khiến đầu hắn cứ ong ong, nhịn không được ngắt lời họ: "Hai ông khép cái mỏ lại giùm chút."

Thẩm Phương Dục xoa xoa huyệt thái dương, hỏi: "Hai ông nói cho tôi biết Giang Tự đang ở đâu trước đi. Tôi tự đi tìm em ấy."

Dựa theo lời hai người bạn cùng phòng, cuối cùng Thẩm Phương Dục cũng nhìn thấy bóng dáng Giang Tự ở vị trí quen thuộc trong phòng tự học.

Không có mặc áo sơ mi, cũng không mặc áo khoác. Chỉ có một chiếc áo hoodie thường thấy nhất của sinh viên, kiểu tóc cũng là kiểu tóc Giang Tự để hồi còn học đại học.

Thẩm Phương Dục cảm thán người yêu của mình đẹp trai quá đáng, chỉ sửa soạn một chút là đã căng tràn cảm giác thanh xuân rồi. Nhìn qua không hề cảm thấy không phù hợp, giống như thật sự quay lại tuổi 18 vậy. Hắn nhỏ giọng lẩm bẩm một câu: "Đầu tư dữ vậy? Thay đổi cả kiểu tóc để lừa anh à?"

Thẩm Phương Dục dừng một lát rồi đi qua vỗ vai Giang Tự. Người sau nhìn thấy hắn thì có hơi ngạc nhiên.

Vì để không làm phiền những người khác nên Thẩm Phương Dục chỉ nói nhỏ: "Em ra đây một chút."

1

Theo bình thường thì Giang Tự sẽ không thèm để ý tới hắn. Nhưng cả ngày hôm nay Thẩm Phương Dục chưa tới gây chuyện với anh lần nào, Giang Tự hơi lo không biết hắn có chuyện gì hay không nên đành nhẫn nhịn đi theo hắn ra ngoài.

Sau đó, anh nghe Thẩm Phương Dục nói với anh rằng: "Đừng quậy nữa cục cưng."

3

Giang Tự nổi da gà khắp người: "Mẹ nó ai là cục cưng của cậu?"

"Không phải..." Thẩm Phương Dục bất đắc dĩ nói: "Lý Á Lôi với Hoắc Thành Xuân đùa anh thì thôi đi, sao em còn theo góp vui nữa chứ? Rõ ràng tối hôm qua anh và em còn ngủ chung với nhau, sao sáng nay anh lại xuất hiện ở đại học y A rồi? Có phải em lại bỏ thuốc ngủ anh không hử?"

2

Giang Tự ngơ ra nửa ngày, khó hiểu nói: "Cậu bị điên à? Mắc gì tôi phải ngủ chung với cậu. Với cả... tôi bỏ thuốc ngủ cậu hồi nào?"

Thẩm Phương Dục buột miệng thốt ra: "Chúng ta kết hôn rồi, cả con cũng có thì sao không thể ngủ cùng nhau?"

"Tôi kết hôn với cậu? Còn có cả con á?!"

2

Dù cho Giang Tự luôn trưng vẻ mặt lạnh lùng, biểu cảm cũng không quá phong phú nhưng lúc này cũng nhịn không được mà mở to hai mắt: "Thẩm Phương Dục, tôi thấy cậu không phải uống thuốc ngủ đâu. Cậu nên uống thuốc trị bệnh tâm thần mới đúng."

"Em đừng hù anh nha Giang Tự."

Thẩm Phương Dục chợt hốt hoảng, hắn vươn tay định cho Giang Tự xem nhẫn kết hôn của bọn họ, kết quả lại phát hiện ngón áp út trống không. Hắn kéo tay Giang Tự xem thử, sau khi thấy rõ trên tay anh cũng không có nhẫn thì lại lo lắng hơn.

Thẩm Phương Dục và Giang Tự vẫn luôn rất quý trọng cặp nhẫn cưới này. Bình thường trừ khi phải phẫu thuật thì hai người chưa bao giờ tháo nhẫn ra cả. Mặc dù tháo rồi đeo khá phiền nhưng họ vẫn không thay đổi thói quen này. Đây cũng là sự ăn ý mà bọn họ ngầm hiểu trong lòng không nói ra.

Giống như có đôi nhẫn ở đó thì bọn họ có thể cảm nhận được sự tồn tại của đối phương vậy.

Cho nên dù Giang Tự có đùa hắn thì cũng sẽ không bao giờ tháo nhẫn ra.

Nhưng hiện tại trên tay hắn lại không có nhẫn, trên tay Giang Tự cũng không.

Thẩm Phương Dục nắm chặt tay Giang Tự, sắc mặt cứng đờ giống như những nhân vật xuyên không trên phim truyền hình, hỏi ra một câu ngớ ngẩn: "Hiện tại là năm mấy vậy?"

Thẩm Phương Dục ngơ ngác sau khi nhận được một đáp án khiến người ta muốn phát điên,.

Hình như hắn... quay lại thời gian học đại học với Giang Tự rồi.

Đệt!

Thẩm Phương Dục xoa xoa huyệt Thái Dương.

Điều này có nghĩa là... người tối qua còn nằm bên cạnh hắn ngọt ngào âu yếm giờ đã biến thành đối thủ một mất một còn!!!

1

Cái gì gọi lại trở lại một đêm trước giải phóng? Cuối cùng Thẩm Phương Dục cũng hiểu rồi.

"Đù má Thẩm Phương Dục! Cậu làm gì đó?!" Giọng Đường Khả truyền đến, cắt ngang hai người đang nói chuyện với nhau.

Giang Tự bỗng rút bàn tay đang được Thẩm Phương Dục nắm về, mặt mày vô cảm chỉ Thẩm Phương Dục rồi nói với Đường Khả: "Hình như đầu óc cậu ấy có vấn đề rồi."

"Đầu óc có vấn đề mà còn ở đây lôi lôi kéo kéo hả?"

Đường Khả kéo Giang Tự qua một bên, chỉ vào Thẩm Phương Dục nói: "Tôi nói chứ cậu đừng có vì không vượt được Giang Tự rồi bắt đầu đi đường ngang ngõ tắt nhé! Người theo đuổi Giang Tự nhiều lắm, cậu ấy chẳng thèm cậu đâu!"

2

Thẩm Phương Dục bắt được mấy từ ngữ quan trọng trong lời Đường Khả. Hắn lập tức nhớ lại hai người Hoắc Lý nhỏ giọng bàn kế trong ký túc xá lúc nãy.

Dựa theo tuyến thời gian này... có lẽ bọn họ sắp theo đuổi Giang Tự rồi thì phải.

Cộng với ánh mắt hoảng loạn sau khi nhìn thấy hắn trong ký túc xá... Đừng nói bọn họ đã bàn bạc chuyện tỏ tình với Giang Tự nhé?

Không được!!!

Mặc dù hồi đó Giang Tự không đồng ý lời tỏ tình của hai người họ, nhưng hiện tại cũng chưa nói trước được gì. Giờ hắn xuyên về mười mấy năm trước, có quỷ mới biết mọi chuyện có bị thay đổi gì hay không.

Thẩm Phương Dục đẩy Đường Khả ra, nói với Giang Tự: "Anh có chuyện muốn nói với em. Là chuyện cực kỳ quan trọng."

Đường Khả: "Cậu..."

Giang Tự nhìn sắc mặt nghiêm túc của hắn, anh kéo Đường Khả một cái rồi nói với Thẩm Phương Dục: "Cậu nói đi."

"Có hơi dài dòng. Anh mời em uống gì đó nhé." Thẩm Phương Dục mím môi.

"Nước là được rồi." Giang Tự còn muốn ôn tập nên nhìn thoáng qua đồng hồ rồi thúc giục hắn: "Cậu nói nhanh đi."

"Được rồi..." Thẩm Phương Dục ngồi đối diện Giang Tự, tay ôm ly đá bào đi thẳng vào vấn đề.

"Giang Tự, anh thích em."

6

Ngụm nước còn chưa kịp nuốt xuống khiến Giang Tự bị sặc ho khù khụ.

Thẩm Phương Dục vỗ lưng cho anh một hồi. Cuối cùng Giang Tự xua tay, nhìn hắn với vẻ mặt như nhìn thấy quỷ, nửa ngày sau cũng không nói gì.

"Em nghe anh nói trước. Anh không biết vì sao anh lại xuyên từ mười mấy năm sau về đây, nhưng anh có thể nói với em rằng... Mười mấy năm sau, hai chúng ta đều sẽ trở thành bác sĩ khoa phụ sản của bệnh viện Tế Hoa. Bởi vì ngoài ý muốn nên chúng ta có con với nhau, rồi từ từ yêu nhau. Sau đó anh cầu hôn em, em cũng cầu hôn anh. Con gái của chúng ta tên Tiếu Tiếu, năm nay 2 tuổi..."

"Đợi một chút." Giang Tự ho khan hai tiếng.

"...Ai sinh con vậy?"

1

Thẩm Phương Dục dừng một lát: "Em sinh."

"Cảm ơn nước của cậu. Tôi đi đây!"

1

Giang Tự đứng lên đi thẳng không quay đầu lại. Thẩm Phương Dục đuổi theo muốn giải thích nhưng bị Giang Tự chặn lại: "Nếu cậu nói thêm gì nữa thì tôi sẽ nhịn không được mà muốn đập cậu đấy."

"Anh không có gạt em..."

"Dừng!" Giang Tự chỉ vào chân hắn nói: "Đừng nhúc nhích!"

Thẩm Phương Dục theo bản năng dừng lại, không ngờ Giang Tự vừa quay đầu đã chạy mất. Giống như nếu chạy chậm thì sẽ bị kẻ điên quấn lấy vậy.

Khuôn mặt của người yêu thời trẻ vẫn còn ngây ngô, đôi chân dài cất bước chạy trông vẫn đẹp đẽ như thường. Giọng điệu dứt khoát còn mang theo một chút ngông cuồng của tuổi trẻ, của thanh xuân phóng khoáng.

1

Thẩm Phương Dục bị buộc đứng tại chỗ nhìn theo bóng dáng đã chạy xa, nhịn không được véo véo mi tâm rồi thở dài một hơi.

Bóng dáng vẫn đẹp như vậy.

Nhưng có chút khiến người ta lo lắng.
 
Bác Sĩ Giang Mang Thai Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 101: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (2)


Căn tin đại học y A.

"Giang Tự, tôi có câu hỏi!" Đường Khả nhìn thoáng qua Thẩm Phương Dục bên cạnh, hỏi anh: "Vì sao gần đây cậu ta cứ đi theo chúng ta vậy?"

Giang Tự uống một ngụm canh xương sườn nhưng chỉ có củ cải không có xương sườn, lạnh lùng lắc đầu.

1

Thẩm Phương Dục gắp đùi gà trong khay của mình bỏ vào chén của Giang Tự, nói với Đường Khả: "Tôi đang theo đuổi em ấy, cậu nhìn không ra à?"

Đường Khả chấn động hai giây, nhìn Giang Tự hỏi: "Thật hay giả vậy?"

Giang Tự thở dài một hơi: "Cậu ấy nói tôi là người yêu của cậu ấy vào mười năm sau."

"Đúng vậy." Thẩm Phương Dục bổ sung: "Hơn nữa Đường Khả cậu cũng xem như là ông mai của bọn tôi đấy."

Đũa của Đường Khả rớt xuống bàn làm nước thịt kho tàu b*n r* dính đầy người cậu ta.

Không chỉ Đường Khả ra, những bạn học trong khoa lâm sàng tám năm đều chú ý đến sự thay đổi của hai người.

Hai vị vua tranh giành từ trước đến nay đều ngứa mắt nhau, nửa câu cũng không muốn nói với nhau vậy mà giờ cùng đến cùng đi. Ngoại trừ việc ngủ riêng ở ký túc xá thì gần như dính chùm với nhau như hoà làm một, không thấy tách ra.

Mặc dù phần lớn thời gian đều là Thẩm Phương Dục đuổi theo sau Giang Tự, lải nhà lải nhải không biết nói cái gì. Nhưng Giang Tự bị làm phiền thỉnh thoảng cũng trả lời hai câu. Hai người đàn ông dáng người sêm sêm sóng vai đi cùng nhau, trông có chút hài hoà kỳ lạ.

Giang Tự không biết đã từ chối biết bao nhiêu lần, nhưng Thẩm Phương Dục cứ như nghe không hiểu vậy. Mỗi ngày Giang Tự mở cửa ký túc xá ra đều có thể thấy Thẩm Phương Dục cầm đồ ăn sáng dựa vào cửa phòng anh. Còn tranh thủ lúc anh không để ý cầm lấy cặp sách của anh đeo lên vai nữa.

"Anh đeo giúp em, em ăn xong rồi anh trả lại cho. Sách quá nặng, em vừa đeo vừa ăn không tốt cho cơ thể."

Giang Tự không hiểu được: "Mỗi ngày đều thế này cậu không mệt à?"

"Không mệt. Trước khi xuyên về đây anh cũng mua đồ ăn sáng cho em mỗi ngày mà, thói quen rồi." Thẩm Phương Dục nói.

"Cậu..."

Giang Tự bất đắc dĩ cắn một ngụm bánh cuốn, mùi đồ ăn và hơi nóng bốc lên đánh thức vị giác trên đầu lưỡi. Không biết vì sao, một câu "Chừng nào cậu mới hết bệnh điên" cũng bị anh nuốt vào cùng với miếng bánh cuốn kia.

Trước đó, hai người đều ngồi cách nhau rất xa trong phòng tự học. Nhưng hiện tại Thẩm Phương Dục lại trực tiếp ngồi xuống cùng bàn với anh, nói gì cũng không chịu đi chỗ khác.

Đường Khả ngồi đằng sau thò đầu lên hỏi Thẩm Phương Dục: "Có phải cậu muốn quan sát tiến độ học tập của Giang Tự không hả?"

1

Thẩm Phương Dục lấy một xấp tài liệu trong balo ra đưa cho Giang Tự: "Đây là một số đề thi trong mấy kỳ thi gần đây. Nhưng anh chỉ nhớ được nhiêu đây thôi, mấy câu đơn giản anh quên hết rồi. Em lấy xem thử đi."

Lúc đầu Giang Tự không tin, nhưng mãi đến khi thi xong anh mới nhận ra đề Thẩm Phương Dục đưa đều đúng hết. Đến lúc này Giang Tự mới nhìn Thẩm Phương Dục bằng ánh mắt khác.

Ngày nọ, anh đột nhiên hỏi Thẩm Phương Dục: "Hơn 10 năm sau tôi có dáng vẻ gì?"

Thẩm Phương Dục vừa giúp anh gọt bút chì màu, vừa nói: "Là một bác sĩ cực kỳ ưu tú, tay nghề rất cao. Tuổi còn trẻ đã có thể thăng lên chức bác sĩ phó trưởng khoa. Em đối xử với bệnh nhân rất cẩn thận, bệnh nhân cũng rất tin tưởng em. Đồng nghiệp trong khoa cũng rất tôn trọng em." Thẩm Phương Dục nói một hồi, nhịn không được cười một tiếng.

"Nhưng mà học trò của em có hơi sợ em đấy."

Hắn thổi thổi vụn than, đưa cho Giang Tự rồi nói tiếp: "Bởi vì em rất nghiêm khắc với bọn họ, còn hơi hung dữ nữa. Nhưng bọn họ cũng thích em lắm, bởi vì em sẽ nghiêm túc giúp bọn họ sửa luận văn, sẽ bận lòng vì chuyện tốt nghiệp và vào nghề của bọn họ. Em còn sẽ dạy hết những gì em biết cho bọn họ mà không giấu diếm một chút gì."

"Và cả..." Thẩm Phương Dục suy nghĩ một lát, nhìn thoáng qua áo hoodie Giang Tự đang mặc trên người.

"Hơn 10 năm sau em không còn thích quần áo như này nữa, nếu không phải là trắng đen thì là xanh xám. Mỗi ngày anh đều phải dỗ em thì em mới chịu mặc quần áo màu sắc một chút. Lúc đó tính cách em cũng trầm ổn hơn bây giờ một chút, chẳng qua..."

Thẩm Phương Dục cố ý tạm dừng một lát rồi mới nói: "Lần nào gặp anh cũng nóng nảy như cũ."

Giang Tự nghe đến đây, bàn tay đang vẽ mạch máu chợt dừng một chút. Một lúc sau anh mới vẽ tiếp như không có chuyện gì, chỉ để lại một lời bình: "Đó là vì cậu khó ưa thôi."

...

Từ sau ngày đó, hai người cũng xem như phá vỡ lớp băng. Rốt cuộc Thẩm Phương Dục cũng dùng nghị lực mạnh mẽ và ý chí kiên cường chen vào giữa Giang Tự và Đường Khả, nhóm nhỏ hai người đã trở thành ba người cùng nhau ăn cơm.

Lúc đầu Đường Khả cực kỳ bất mãn, nhưng nể mặt bánh kem Thẩm Phương Dục đưa cậu ta còn ngon hơn cả bánh kem của Hoắc Thành Xuân và Lý Á Lôi, nên cũng từ từ chấp nhận sự hiện diện của hắn.

3

Nhưng thật ra hai người bạn cùng phòng đã từng nổi giận chất vấn hắn một hồi: "Không phải ông và Giang Tự là đối thủ một mất một còn à? Vì sao bọn tôi lại nghe nói ông đang theo đuổi cậu ấy vậy?"

Lúc đó Thẩm Phương Dục vừa ăn bắp rang vừa nói: "Chỉ có hai ông được thích cậu ấy thôi hả? Tôi không được thích à?"

Lý Á Lôi cứng người, hơi chột dạ hỏi: "Ông biết lúc nào vậy? Hôm đó... ông nghe hết rồi hả?"

Thẩm Phương Dục thảy bắp rang vào miệng, đáp: "Hơn 10 năm sau mới biết, ông tin không?"

1

Hoắc Thành Xuân trợn trắng mắt: "Tôi tin ông cái quỷ."

Thẩm Phương Dục cười, đưa hộp bắp rang qua: "Ăn không? Hôm nay đi xem phim với Giang Tự, em ấy mua cho tôi đấy."

1

Thấy hai người bạn cùng phòng dần siết chặt nắm tay, Thẩm Phương Dục không nói nữa, quay đầu đi qua ký túc xá kế bên tìm Giang Tự.

Đương nhiên không phải chỉ có hắn và Giang Tự đi xem phim... Còn có cả Đường Khả nữa.

1

Nhưng hắn sẽ không nói chuyện này cho hai người họ biết đâu.

Hiện tại Giang Tự đang đối xử với hắn kiểu không nóng không lạnh, anh có chút tò mò và chú ý đến hắn. Địch ý không còn nhiều như trước, nhưng tình yêu thì phải dần tích luỹ từ con số 0.

...

Bước ngoặt phát sinh vào ngày sinh nhật Giang Tự.

Hôm đó thành phố A vừa hạ nhiệt độ vừa có mưa, toàn bộ bầu trời đều phủ đầy sương mù. Bởi vì hôm sau có bài kiểm tra nhỏ nên Giang Tự cũng không có tâm trạng ăn sinh nhật mấy.

Giang Tự chỉ mua cái bánh kem chia cho bạn bè trong lớp, rồi mời cả ký túc xá đi ăn bữa cơm. Thời gian ôn tập bị chiếm dụng không ít nên đến tối muộn rồi mà anh vẫn còn ngồi xem tài liệu.

Ngày đó anh và Thẩm Phương Dục vẫn về cuối cùng như cũ. Thẩm Phương Dục giúp anh xách đủ túi quà lớn nhỏ về ký túc xá, sau đó gọi anh ra ngoài rồi lấy một con thỏ bông màu hồng phấn ngây thơ ra nhét vào lòng anh: "Sinh nhật vui vẻ nhé, Nhung Nhung."

Giang Tự ngơ ngác nghe Thẩm Phương Dục nói: "Hơn 10 năm sau em nói với anh, bởi vì một chuyện hồi còn nhỏ mà em nằm mơ thấy ác mộng suốt. Mãi đến sau này có người bạn tặng em con thỏ màu hồng phấn này mới hết. Mặc dù anh không biết sau khi dòng thời gian bị thay đổi thì nó có còn hữu ích hay không, nhưng anh vẫn muốn thử một lần. Có thể khiến em không mơ thấy ác mộng càng sớm thì càng tốt mà."

Thỏ nhồi bông trong lòng vừa mềm mại vừa ấm áp, ánh sáng mờ ảo ở hành lang đổ bóng trên khuôn mặt chân thành đang nhìn anh chăm chú.

Giang Tự ngơ ngác hồi lâu mới nói ra một câu giữa những cảm xúc phức tạp: "Cảm ơn cậu."

Đêm đó Giang Tự ôm con thỏ đó đi ngủ.

Mấy ngày sau, khi Giang Tự cho mèo hoang ăn bên dưới ký túc xá thì Thẩm Phương Dục đi tới đưa cho anh một hộp thức ăn cho mèo. Bỗng nhiên Giang Tự quay đầu hỏi hắn một câu: "Cậu thật sự... đến từ hơn 10 năm sau à?"

Đã lâu như vậy nhưng đây là lần đầu tiên Giang Tự hỏi hắn vấn đề này.

"Là thật."

Thẩm Phương Dục ngồi xổm xuống bên cạnh anh: "Nhưng gần đây anh đã nghĩ kỹ rồi, em không tin cũng không sao, anh theo đuổi em một lần nữa là được rồi. Mặc dù anh không biết vì sao ông trời lại trêu đùa anh như vậy. Nhưng... có thể cùng em trải qua quãng thời gian học đại học một lần nữa thì anh cũng rất vui lòng."

Hắn cười cười, nhìn người yêu vẫn còn dáng vẻ sinh viên, nói: "Quá khứ anh chỉ lo chọc em rồi phân cao thấp với em, cũng chưa quan sát em kỹ càng lần nào. Có lẽ vì điều này nên ông trời mới cho anh quay lại lần nữa."

Ánh trăng rơi vào đôi mắt hắn, sáng ngời mà si tình.

Tựa như quay lại cái đêm mà hắn cầm một con thỏ bông màu hồng nhạt, đứng trên hành lang yên tĩnh gọi lên nhũ danh của anh.

Giang Tự và Thẩm Phương Dục nhìn nhau trong chốc lát, trái tim vô thức đập nhanh hơn.

Mèo con ngồi đợi nửa ngày vẫn không thấy đồ ăn nên bất mãn "Meo" một tiếng.

Ánh mắt Giang Tự run lên, vội vàng quay đầu mở hộp đồ ăn ra cho bé mèo.

"Cậu đừng nói xàm nữa." Anh nói.

"Anh nói xàm gì chứ?" Thẩm Phương Dục nhìn mèo con đang ăn ngon lành rồi nhìn qua Giang Tự đang cúi đầu không chịu nhìn hắn, cười nói.

"Bác sĩ Giang thì đẹp trai còn bạn học Giang thì đáng yêu. Anh thích hết."

4

Hắn vừa dứt lời thì Giang Tự đột nhiên đứng lên. Anh không đợi Thẩm Phương Dục phản ứng đã vội giật cặp sách từ trên vai hắn xuống, rồi chạy thẳng vào ký túc xá không quay đầu lại.

Trên vai vẫn còn lưu lại độ ấm từ ngón tay chàng trai nhưng người trước mặt đã biến mất. Thẩm Phương Dục vừa bất ngờ vừa buồn cười nhìn qua, sau đó thấy chàng trai mới biến mất mở cửa sổ ra, hai tay chụm lại đặt lên miệng hét lên với hắn: "Ngủ ngon!"

1

Dưới bóng đêm che lấp, đám học sinh yêu thích thể thao đang nhảy dây, các cô gái thì đang nói chuyện phiếm. Sân cầu lông thỉnh thoảng lại truyền đến tiếng khen ngợi. Các cặp đôi yêu nhau thì đang hôn môi lưu luyến không rời.

Không một ai chú ý đến một câu "ngủ ngon" ngắn ngủi này, và cả bóng dáng chợt loé bên cửa sổ.

Đó là khoảnh khắc chỉ thuộc về một mình Thẩm Phương Dục.

Hắn xoa xoa khuôn mặt đang nóng lên, sau đó nhặt hộp đồ hộp mà mèo con đã ăn xong lên ném vào thùng rác. Cố gắng nửa ngày cũng không kiềm được khoé miệng đang muốn cong lên.

Chạy trốn nhanh như vậy, đúng là thỏ con!
 
Bác Sĩ Giang Mang Thai Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn
Chương 102: Giấc mơ kỳ diệu của bác sĩ Thẩm (3)


Mặc dù có lợi thế ký ức, phần lớn tri thức và những đề thi khó Thẩm Phương Dục đều nhớ kỹ. Nhưng nếu muốn thi được điểm cao thì vẫn cần phải ôn tập và củng cố lại rất nhiều thứ.

Bác sĩ Thẩm bị buộc phải tìm lại tri thức, lại phải trải qua cuộc sống thức đêm xem tài liệu khổ không nói nổi. Đúng là có thể so sánh với việc trở về lớp 12 vậy.

Cũng may, bởi vì có Giang Tự nên những lúc đó không quá dày vò.

Bình thường Thẩm Phương Dục rất ít khi có cơ hội ở riêng với Giang Tự. Giữa họ luôn có một Đường Khả giống như Vương Mẫu nương nương vậy. Nhưng cũng may Đường Khả không có cắm đầu học như bọn họ. Nếu không có kỳ thi thì cùng lắm sau 10 giờ đêm là cậu ta sẽ đi về. Bởi vậy Thẩm Phương Dục mới có cơ hội cùng Giang Tự trở về ký túc xá mỗi ngày.

Hầu hết các trường y đều không lớn lắm, từ phòng học về tới ký túc xá chỉ mất 10 phút đi bộ mà thôi. Mỗi lần như thế Thẩm Phương Dục chỉ mong chi con đường này đi mãi không hết. Nhưng bởi vì chân hai người vừa dài, bước đi còn nhanh nên chẳng bao lâu là đến nơi rồi.

Mà không biết có phải ảo giác của Thẩm Phương Dục hay không? Trong khoảng thời gian này hắn cứ cảm thấy hình như Giang Tự đi chậm hơn trước kia rất nhiều.

Có đôi khi bọn họ trò chuyện vài câu, thậm chí Giang Tự còn đứng lại nghe hắn nói. Đợi hắn nói xong mới tiếp tục đi về.

Ngày nọ, hắn mở cửa ký túc xá ra định đi mua đồ ăn sáng thì cửa ký túc xá bên cạnh cũng đột nhiên mở ra. Thẩm Phương Dục nhìn sang, đối diện với ánh mắt của Giang Tự. Người sau kéo kéo dây balo, lúc đi ngang hắn thì hơi hất hất cằm: "Cậu đi ăn sáng à?"

Cứ thế, bọn họ bắt đầu ăn sáng cùng nhau mỗi ngày.

Thêm một khoảng thời gian nữa trôi qua, Thẩm Phương Dục phát hiện nếu bản thân rời khỏi phòng tự học một lát thì trên bàn sẽ xuất hiện đủ loại đồ ăn vặt. Hắn hỏi Giang Tự: "Mấy món này từ đâu ra thế?"

Giang Tự vẫn luôn lắc đầu đáp: "Không biết."

Nhưng khi hắn muốn đi hỏi người khác thì Giang Tự sẽ kéo cổ tay áo hắn cản lại: "Cậu cứ ăn là được rồi, hỏi chi nhiều vậy."

Trừ cái này ra thì Đường Khả bắt đầu vắng mặt trong những bữa tiệc của bọn họ. Dựa theo lời Giang Tự nói là... hạng mục nghiên cứu mà cậu ta tham gia không suôn sẻ lắm, nên thường xuyên bị bắt đi tăng ca.

Thẩm Phương Dục tỏ vẻ đồng cảm với tình cảnh của Đường Khả. Còn cố ý hỏi cậu ta có cần giúp đỡ gì hay không?

Nhưng Đường Khả chỉ hận sắt không thành thép liếc Giang Tự một cái. Sau đó ai oán tỏ vẻ tự cậu ta làm được.

Mà Giang Tự 800 năm cũng không đụng tới vòng bạn bè lại bắt đầu chi sẻ một vài tin tức quảng cáo quán ăn gần trường học. Sau khi hắn nhìn thấy thì luôn rất nhiệt tình trêu chọc Giang Tự, hỏi anh có muốn đi ăn cùng hắn hay không? Người sau vẫn luôn đợi qua tầm 10 phút mới trả lời bằng một dấu "√" lạnh lùng.

Địa điểm tự học của bọn họ không chỉ gói gọn trong phòng tự học của trường nữa. Mà từ quán ăn gần trường, rồi trong quán cà phê cũng xuất hiện bóng dáng hai người.

Trên tầng hai yên tĩnh không người, tranh thủ lúc rảnh rỗi cuối tuần, hai người tự mình xem tài liệu dưới ánh mặt trời bên cửa sổ. Thỉnh thoảng bọn họ lại trao đổi vài câu, cứ thế mà trải qua cả buổi chiều và cả buổi tối.

Sau khi quán cà phê đóng cửa thì bọn họ sẽ đeo balo cùng nhau trở về ký túc xá. Con đường trong trường y rợp bóng cây xanh, vừa dài vừa yên tĩnh.

Phần lớn thời gian đều là Thẩm Phương Dục nói chuyện, Giang Tự sẽ thường thường đáp lại một câu.

Có một lần Thẩm Phương Dục nhắc lại chuyện hai người cùng nhau chơi game ở tiệm net, Giang Tự nhìn hắn một cái rồi chợt hỏi: "Thi cuối kỳ xong đi chơi cùng nhau không?"

Đương nhiên Thẩm Phương Dục sẽ không từ chối.

...

Buổi tối ngày kết thúc kỳ thi cuối kỳ trời mưa rất lớn. Đám học sinh cuối cùng cũng thoát khỏi biển tài liệu tham khảo hiếm thấy mà cuồng hoan thả lỏng cả đêm.

Hai người gọi một đống rượu cocktail màu sắc sặc sỡ, ngồi trong tiệm net mở ra trò chơi lúc trước đánh nhau kịch liệt đến nửa đêm. Chẳng qua lần này không có ông chủ đến đưa tờ báo công khai đáp án nữa. Lúc mở cửa ra thì cơn mưa bên ngoài đã hết từ lúc nào.

Nhưng Thẩm Phương Dục lại bung dù ra.

"Trời hết mưa rồi." Giang Tự nhắc nhở hắn.

Thẩm Phương Dục ngẩng đầu nhìn mặt cười nho nhỏ trên dù, đáp: "Anh biết."

Giang Tự khó hiểu nhìn hắn, Thẩm Phương Dục lập tức quay đầu nhìn Giang Tự đang kề vai với hắn dưới tán dù.

"Chỉ là... anh muốn gần em hơn một chút."

Chàng trai hơi say ngơ ngác trong chốc lát, bỗng nhiên bật cười.

Anh khẽ đá hòn đá nhỏ dưới chân, nói với Thẩm Phương Dục: "Hỏi cậu chuyện này."

Thẩm Phương Dục ôm vai anh: "Em hỏi đi."

Giang Tự nhìn hắn một cái rồi cụp mắt xuống, một lát sau anh lại nghiêng đầu nhìn thoáng qua hắn, hắng giọng nói: "Cậu còn muốn yêu đương với tôi không?"

Ánh đèn sặc sỡ từ bảng hiệu của tiệm net hắt lên khuôn mặt Giang Tự tạo ra quang ảnh đủ màu. Bạn học Giang Tự thoạt nhìn có hơi hồi hộp, nhưng lại cố tỏ vẻ bình tĩnh. Có lẽ anh cũng không nhận ra lời nói của mình gây ra bao nhiêu sóng gió trong lòng Thẩm Phương Dục.

Thẩm Phương Dục say chuếnh choáng nhìn chằm chằm nốt ruồi dưới mắt anh hồi lâu, đột nhiên hôn xuống.

Hắn vòng tay ôm sát eo Giang Tự, anh lập tức giơ tay ôm cổ hắn.

Hắn cạy mở khớp hàm anh, anh lập tức nhiệt tình đáp lại hắn.

Dù bị thả rơi xuống đất, hai người đứng trước cửa tiệm net hôn nhau say đắm. Ánh sao sáng ngời giữa bầu trời đêm, đèn đường mờ ảo phản chiếu hai chiếc bóng cao gầy xứng đôi. Làn gió khẽ nâng quần áo mỏng manh của cậu trai, mặt trăng lẳng lặng chứng kiến tình yêu nồng nhiệt và mạnh mẽ của chàng thiếu niên Giang Tự.

Giang Tự hôn môi hắn xong thì khẽ hôn lên má hắn một cái. Hôn má xong rồi lại hôn lên giữa mày, chóp mũi, và cả đôi mắt đang khép hờ.

Thẩm Phương Dục ôm anh thật lâu, cuối cùng kề sát tai anh nói: "Em biết không... chỗ này hơn 10 năm sau sẽ trở thành quán bar. Chúng ta uống trúng rượu giả ở đây rồi mơ màng lên giường với nhau."

Nghe Giang Tự nhỏ giọng cười một tiếng, Thẩm Phương Dục khẽ hôn lên gò má của anh, nghiêm túc nói: "Anh yêu em, Giang Tự!"

...

"Anh yêu em cũng vô dụng thôi! Đừng ngủ nướng nữa, nhanh dậy dẫn Tiếu Tiếu đi tiêm vắc xin đi."

Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai, hình ảnh kỳ lạ trước mắt bỗng nhiên tan biến. Thẩm Phương Dục giật mình bật dậy mở mắt ra

Ngẩng đầu lên là trần nhà quen thuộc, bác sĩ Giang ôm con gái 2 tuổi ngồi bên mép giường, đang xúi Tiếu Tiếu bóp mũi hắn.

Trái tim đập nhanh vì thức giấc đột ngột bỗng bình tĩnh lại vì cảnh tượng khiến người ta an tâm trước mắt.

Thẩm Phươmg Dục dụi dụi đôi mắt buồn ngủ nhập nhèm, nhịn không được nở nụ cười, ôm Tiếu Tiếu đến hôn một cái.

Nhưng Tiếu Tiếu còn chưa được daddy ôm bao lâu đã bị đặt xuống cạnh vách tường: "Con tự chơi một lát đi."

Daddy tốt của cô bé nói xong thì cầm con thỏ nhét vào lòng cô bé. Quay đầu lại lập tức ôm eo Giang Tự đè lên giường.

"Mới sáng tinh mơ mà anh nổi điên gì đó?"

Giang Tự tránh khỏi lồng ngực hắn nhưng lại bị hắn đè trở về.

"Giang Tự, anh nằm mơ." Thẩm Phương Dục ôm anh nói.

"Anh nằm mơ thấy mình quay trở về thời đại học."

"Sau đó thì sao?"

Thẩm Phương Dục nhìn thoáng qua Tiếu Tiếu: "Sau đó anh nói với em rằng chúng ta đã kết hôn, còn có con nữa."

Giang Tự gối lên cánh tay Thẩm Phương Dục, nghe vậy thì nói: "Chắc chắn anh vừa nói xong là em đã đấm cho anh một cái rồi."

"Em không nỡ đánh đâu."

Thẩm Phương Dục nở nụ cười, nhẹ nhàng vươn tay vuốt lại mái tóc bị hắn làm rối của Giang Tự. Hai người nhìn nhau trong chốc lát, Giang Tự cũng nở nụ cười theo.

Thẩm Phương Dục nhìn người yêu trong lòng, bỗng nhớ lại một cảnh trong mơ.

Trong mơ hắn và Giang Tự sóng vai ngồi trên ghế dài dưới ký túc xá, Giang Tự đưa cho hắn một phần kết quả xét nghiệm.

"Em đã đi khám thử. Anh nói đúng, trong cơ thể em... có một cái t.ử cung chưa phát triển thật."

Giang Tự nói: "Bác sĩ nói hiện tại nó chỉ to bằng một quả táo nhỏ, hai phần phụ cũng chưa phát triển nên tạm thời không có khả năng mang thai, cũng sẽ không ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường của em."

Thẩm Phương Dục im lặng một lát, nói với anh: "Vậy thì tìm thời gian rảnh, anh cùng em đến bệnh viện làm phẫu thuật cắt bỏ đi."

"Ngay lúc này à?"

"Đợi đến hơn 10 năm sau, nó phát triển thành t.ử cung hoàn chỉnh thì mạch máu và các dây thần kinh cũng sẽ trở nên phức tạp hơn. Tới lúc đó làm phẫu thuật rủi ro cũng sẽ cao hơn rất nhiều." Thẩm Phương Dục giải thích.

Giang Tự nghe xong thì hơi suy tư gật đầu, lấy kết quả xét nghiệm từ trong tay Thẩm Phương Dục lại bỏ vào balo.

Cuối cùng, anh lại nói với Thẩm Phương Dục rằng: "Hiện tại em sẽ không làm phẫu thuật."

"Vì sao thế?"

"Mặc dù bây giờ em không thể hiểu được vì sao hơn 10 năm sau em sẽ yêu anh như vậy, nhưng em tin khi đó mình đã suy nghĩ rất kỹ càng mới đưa ra quyết định đó."

"Dựa theo lời anh nói thì sau khi em lên chức bác sĩ phó trưởng khoa xong t.ử cung mới phát triển toàn diện. Cho nên em nghĩ... hẳn là em vẫn còn rất nhiều năm để suy nghĩ về điều này. Rốt cuộc em có muốn mang thai và nuôi con cùng với anh hay không?"

Bạn học Giang Tự nhắc đến vấn đề sinh con như này, trông có hơi ngây ngô không phù hợp.

Nhưng sự bình tĩnh và cẩn thận của anh hiện tại đã có dáng vẻ của Giang Tự sau này rồi.

...

Thẩm Phương Dục dọn dẹp mớ suy nghĩ miên man trong đầu, nhẹ nhàng xoa n.ắn môi dưới của Giang Tự, kể lại câu chuyện trong mơ cho anh nghe: "Em không chỉ không đánh anh, mà còn... yêu anh nữa."

Giang Tự hất tay hắn ra, bất đắc dĩ trừng hắn một cái, hiển nhiên có hơi buồn cười với mơ mộng hão huyền của bác sĩ Thẩm. Thẩm Phương Dục nhìn anh như vậy, nhịn không được cúi đầu hôn anh.

Giang Tự vội vàng quay mặt đi: "Tiếu Tiếu còn ở đây mà."

"Không sao, con còn nhỏ mà". Thẩm Phương Dục kéo chăn trùm lên đầu hai người: "Anh che rồi này."

Bạn nhỏ Tiếu Tiếu ngồi dựa vào tường, vừa nắm lỗ tai con thỏ vừa khó hiểu nhìn đụn chăn nhích tới nhích lui bên kia.

Tầm nửa phút sau, tấm chăn màu be bị xốc lên lần nữa. Tiếu Tiếu đang lẳng lặng quan sát thấy hình như vành tai ba cực kỳ đỏ, tóc tai thì lộn xộn, miệng cũng sưng đỏ nhưng ăn trúng ớt cay.

Mà daddy đột nhiên vui vẻ ngồi dậy, bế cô bé từ trên giường giơ lên cao qua đỉnh đầu, cắt ngang chút suy nghĩ nho nhỏ trong bộ não non nớt ấy.

Người ba trẻ tuổi bật cười tươi rói, nhìn cô bé với ánh mắt đong đầy tình yêu: "Dẫn Tiếu Tiếu đi tiêm vắc xin đi đã!"

Con thỏ hồng phấn rơi khỏi tay, bạn nhỏ Tiếu Tiếu ghét bị tiêm "Oà" một tiếng bật khóc vang trời.

———

Hoàn toàn truyện

———————————————————————

Lời tác giả:

Ngoại truyện miễn phí kết thúc tại đây. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ tôi 🙇‍♀️

———

Lời
 
Back
Top Dưới