Ngôn Tình Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối
Chương 62


Chương 62: Cô nhân lúc tôi và anh Việt Bách cãi nhau, thừa dịp có khoảng trống mà nhảy vào…

Diệp Mộc Châu cong môi cười tít mắt: “À? Ý của bà Giản là, Hoắc Việt Bách vốn sẽ cưng chiều cô giản, cho dù cố Giản đào hôn, Việt Bách vẫn sẽ đứng yên tại chỗ chờ cô ấy”

“Nhưng không ngờ anh ấy lại gặp tôi vào ngày cưới, Việt Bách quyết định cưới tôi, chứ không phải tiếp tục cưng chiều cố Giản hả? Xem ra đây chính là sức hấp dẫn của tôi.

Bà Giản suýt thì nghẹn.

Rõ ràng ý của bà ta là Diệp Mộc Châu mặt dày! Nhân lúc Ngưng Tuyết và Việt Bách cãi nhau, cướp lấy Việt Bách!

Diệp Mộc Châu cong môi không để ý.

Giản Ngưng Tuyết và bà Giản, một người nhìn như hồ đồ, một người nhìn như phân rõ phải trái.

Trên thực tế họ đều đang nói cho Diệp Mộc Châu biết rằng, Hoắc Việt Bách là của Giản Ngưng Tuyết, lúc họ cãi nhau, cái tiểu tam không biết xấu hổ là Diệp Mộc Châu thừa dịp có khoảng trống mà chen vào, cướp đi Hoắc Việt Bách.

Giản Ngưng Tuyết khóc sướt mướt, thút tha thút thít.

“Khóc cái gì mà khóc, tự con muốn đào hôn, là tự con nghĩ rằng Việt Bách sẽ dung túng cho con. bây giờ con đã mất việt Bách, con cũng không trách được bất kỳ ai.”

Đúng lúc này, ngoài cửa truyền tới một giọng nam uy nghiêm.

Chú Chương ở bên cạnh dẫn người đàn ông vào cửa, ngoài mặt thì cười nhưng trong không cười. Người đàn ông nhìn con gái nhà mình: “Ngưng Tuyết, con không còn là trẻ con, sự việc là tự con làm sai, sao lại không biết xấu hổ khóc lóc hả?”

“Hu hu… bố, con biết sai rồi, con chỉ đang cáu kỉnh với anh Việt Bách thôi, trước khi anh Việt Bách rất chiều con, con cũng không ngờ sẽ có người nhận lúc chúng con cãi nhau mà chen vào, hu hu hu…”

Đây chính ông Giản.

Thoạt nhìn trên dưới bốn mươi tuổi, vừa nhìn liền thấy có phong độ của người có quyền.

Ông ta thở dài: “Việt Bách, chú Giản biết chuyện này rất có lỗi với cháu, nhưng chú Giản cũng hy vọng cháu có thể nghe chú nói hai câu.”

Hoắc Việt Bách khẽ nhéo tay Diệp Mộc Châu, thờ ơ nói: “Mời.” Ông Giản dừng lại mấy giây, dẫn con gái ngồi trên sô pha, sau đó mới nói.

“Việt Bách, chân tướng sự việc cháu cũng đã biết rồi, đơn thuần là Ngưng Tuyết hơi tùy hứng, con bé không muốn đào hôn thật, hôn sự này của các cháu dù sao cũng là từ ông cụ mở lời, cứ từ hôn như vậy thì thực sự là không thể nào nói nổi.

Diệp Mộc Châu tựa lưng trên sô pha, khẽ cười. Người nhà họ Giản thật thú vị.

Cô đã kết hôn với Hoắc Việt Bách, bây giờ dẫn theo vị hôn thê cũ’ của Hoắc Việt Bách tới nhà.

Ba người nhà họ Giản, một người nói Diệp Mộc Châu cô không xứng với Hoắc Việt Bách, một người thì nói Giản Ngưng Tuyết rất yêu Hoắc Việt Bách, một người lại nói, hôn sự này là hôn sự mà ông cụ định ra.

Trước mặt Vợ mới cưới của Hoắc Việt Bách là cô đây, nói ra những lời này, Diệp Mộc Châu khẳng định, người nhà họ Giản cố tình.

Hoắc Việt Bách nhấp một ngụm trà, chậm rãi nói: “Chú Gi án nghiêm trọng rồi, từ trước đến nay Hoắc Việt Bách tôi chỉ thích hướng về phía trước.”

Ý của câu này là, Giản Ngưng Tuyết đào hôn là gieo gió gặt bão.

Giản Ngưng Tuyết lại rơi nước mắt: “Hu hu hu, em sai thật rồi mà, là em quá tùy hứng, em thật không ngờ, em chỉ gây sự với anh Việt Bách, anh Việt Bách liền không thích em nữa… em muốn ở bên anh…”

Bà Gi ản vành mắt đỏ hoe: “Được rồi, Ngưng Tuyết, con đừng khóc nữa, chắc chắn Việt Bách sẽ cho con một đáp án, con đừng khóc nữa, mẹ biết con yêu Việt Bách, mẹ cũng biết con tiếc nuối đoạn hôn ước này, nhưng bây giờ đã có cô Diệp rồi, Việt Bách yêu cô Diệp hơn con.”

Diệp Mộc Châu kéo cằm, hai bà thảo trà xanh nhà họ Giản, nội hàm ai vậy?

Bố Giản nhìn vợ và con gái khóc lóc, cũng chỉ có thể đau lòng nói: “Việt Bách, chú cũng hết cách rồi, Ngưng Tuyết ngày ngày ở nhà lấy nước mắt rửa mặt, ông cụ Hoắc lại yêu mến con bé, hôn ước này cháu cứ hủy như vậy, ngộ nhỡ ông cụ Hoắc đến tìm cháu gây phiền phức thì sao? Việt Bách, chú Giarn cũng vì tốt cho cháu”.

Diệp Mộc Châu rất là tò mò, phía sau câu chú Giản cũng vì tốt cho cháu, là muốn tiếp cái gì.

Ví dụ như…

Bắt họ ly hôn?
 
Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối
Chương 63


Chương 63: Cô Diệp, tôi không hỏi ý của cô

Nói Giản Ngưng Tuyết ở nhà lấy nước mắt rửa mặt, lại nói hôn sự này là ông cụ Hoắc đặt. Nếu không cưới Giản Ngưng Tuyết, e rằng ông cụ Hoắc sẽ gây rắc rối cho Hoắc Việt Bách.

Ưu đãi và hình phạt đều đã đưa ra, bước tiếp theo, không phải là bắt bọn họ ly hôn thì là gì?

Qua nhiên, bố Giản nghiệm mặt nói: “Ngưng Tuyết đã nhận ra sai lầm của mình, bên phía ông cụ Hoắc lại cứ thúc giục, bây giờ Ngưng Tuyết cũng cam đoan sẽ không cáu kỉnh đào hôn nữa, Việt Bách, chắc cháu cũng nháo đủ rồi. Cháu và cô Diệp cũng chưa có cơ sở tình cảm, thế này đi, cháu và cô Diệp tìm một cái thời gian rồi ly hôn, sau đó cưới Ngưng Tuyết.

“Cô Diệp yên tâm, mọi khoản bồi thường sau ly hôn sẽ do nhà họ Giản trả, tuyệt đối sẽ không để cô chịu thiệt.

Hoàn toàn yên tĩnh.

Sắc mặt chú Chương đã rất khó coi, tới nhà bảo người ta ly hôn, loại chuyện này mà cũng làm được hả?

Phanh.

Đúng lúc này, Hoắc Việt Bách bình thản đặt chén trà trong tay xuống, chậm rãi nói: “Chú Giản”

Ánh mắt người đàn ông bình thản, như thể anh không quan tâm đến lời uy h**p của bố Gi ản.

Anh khẽ cười: “Có phải chú Giản đã quên rồi không, nhà họ Hoắc hiện tại, do ai làm chủ?”

Cho nên lấy ông cụ Hoắc ra uy h**p, có tác dụng không?

Chú Chương cũng không nhìn nổi nữa: “Ông Gi ản, ông nói những lời này, ông cụ chưa từng đính hôn cho ông chủ Cửu, lúc nào thì cô Gi ản thành vị hôn thê của ông chủ Cửu rồi thế này? Huống hồ lúc trước cũng là do cô Giản ầmĩmuốn gả cho ông chủ Cửu, ông cụ nhớ nhà họ Hoắc và nhà họ Giản từng cùng trải qua khó khăn, mới dùng di vật của mẹ ông chủ Cửu ép ông chủ cửu cưới cô Giản. Nếu cổ Giản đã đào hôn, vậy thì tất nhiên là hôn ước này không được tính nữa rồi.”

Diệp Mộc Châu ồ một tiếng sâu xa.

Hóa ra Gi ản Ngưng Tuyết và Hoắc Việt Bách còn không phải người yêu, càng đừng nói đến chuyện cãi nhau cái kinh gì đấy mới đào hôn.

Sắc mặt bố Giản cực kỳ khó coi.

Ông ta xị mặt, coi như là đã thừa nhận lời nói của chú Chương, nhưng một chữ cũng không nói, chỉ nói:

“Việt Bách, cháu là người thông minh, cháu và Ngưng Tuyết kết hôn danh chính ngôn thuận, nhưng nếu cháu đã cưới cô Diệp, thì chỉ có một thứ duy nhất đó là rắc rối,

huống hồ vứt bỏ vị hôn thể, cái này nói ra cũng không hay, Ngưng Tuyết có hồ nháo một chút, nhưng Việt Bách à, cháu là đàn ông, chờ Ngưng Tuyết một tý, bao dung con bé thì có gì mà không thể?”

“Cho nên Việt Bách, cháu và cô Diệp hãy ly hôn đi, Ngưng Tuyết phù hợ với cháu hơn cô Diệp.”

Diệp Mộc Châu: “…” Diệp Mộc Châu tức đến bật cười. Rốt cuộc trong lòng nhà này có ta rốt cuộc có tỉ tính toán gì không vậy?

Con gái ông tự xin muốn gả cho Hoắc Việt Bách, Hoắc Việt Bách vô cảm với hôn nhân, nhưng ông lợi dụng giao tình của ông cụ Hoắc và ông, ép Hoắc Việt Bách cưới con gái ông.

Kết quả con gái ông đào hôn rồi, mấy ngày sau lại nghĩ Hoắc Việt Bách rất tốt, liềm muốn cầu xin Hoắc Việt Bách ly hôn, cưới con gái anh.

Thần kinh à? “Ông Giản, tôi có một vấn đề muốn hỏi ông? Bố Giản còn định nói gì đó, Diệp Mộc Châu chết cười tủm tỉm nói.

Cô ngồi trên sô pha, sóng mắt xoay chuyển: “Trong lòng ông Gi ản, rốt cuộc ông coi ngài Cửu là gì? Người đồng cam cộng khổ với nhà họ Giản ông là ông cụ Hoắc, không phải Hoắc Việt Bách, ông chủ Cửu cũng không cần thiết vì lòng bao dung của ông cụ Hoắc đối với các ông mà cưới một người phụ nữ anh ấy không yêu”

“Huống hồ, cô giản là người đào hôn trước, bây giờ lại ép ngài Cửu ly hôn để cưới cô ấy, trong mắt ông Giản ngài Cửu chỉ là một nhân vật nhỏ gọi thì đến vẫy thì đi sao?”

Cô nói ra lời này, nháy mắt yên lặng.

Ông chủ Cửu là nhân vật nhỏ? Ai dám nói ông chủ Cửu hô mưa gọi gió là nhân vật nhỏ chứ?

Nhà họ Giản cũng không thể!

Bố Giản chẳng qua là ỷ vào việc mình là trưởng bối của Hoắc Việt Bách, cho nên cây già lên mặt, bây giờ ông ta bị một cô gái nhỏ vạch trần, ông ta chỉ cảm thấy mặt mình thật đau.

Bố Giản không nhịn được tức giận, nhíu mày: “Cô Diệp, đây là chuyện của nhà họ Giản và nhà họ Hoắc, chúng tôi không hỏi ý của cô.
 
Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối
Chương 64


Chương 64: Diệp Mộc Châu là vợ tôi

Cô Diệp, chúng tôi không hỏi ý của cô. Bố Giản đây là đang giẫm đạp lên thể diện của bà chủ Hoắc. Người làm đều cúi đầu, hô hấp run run, không dám nói lời nào.

Hoắc Việt Bách lạnh lùng nâng mắt, cười: “Ý của cô ấy chính là ý của tôi, từ trước đến nay Hoắc Việt Bách tôi không để ý đến của cải, huống hồ là một nhà họ Giản nho nhỏ.

“Còn nữa”

Anh đặt chén trà xuống, đôi mắt sắc bén như dao: “Diệp Mộc Châu là vợ tôi, nếu chú Giản đã tới nhà họ Hoắc tôi làm khách, thì nên biết xưng hô thế nào với vợ của tôi, hai chữ ‘cô Diệp’ sẽ chỉ làm cho tôi cảm thấy nhà họ Giản vô giáo dục và không biết lễ phép.”

Cả người bố Giản run lên!

Đây là uy h**p!

Ý của anh là, ông chủ Cửu anh không hề quan tâm đến một nhà họ Giản nho nhỏ, sở dĩ anh không so đo chuyện Giản Ngưng Tuyết đào hôn là bởi trong lòng anh không hề có sự tồn tại của nhà họ Giản, trong mắt anh, nhà họ Giản chỉ như tôm tép nhãi nhép mà thôi!

Còn nói phải gọi Diệp Mộc Châu là ‘bà chủ Hoắc, nếu không thì chính là nhà họ Giản vô giáo dục…

Bố Giản làm gì có lúc nào bị một tiểu bối nói cho như này chứ, ông ta tức đến đỏ cả mặt.

Giản Ngưng Tuyến hét to: “Anh Việt Bách, anh có ý gì! Cô ta mà xứng để em gọi cố ta là bà chủ Hoắc sao? Bà chủ Hoắc rõ ràng là em! Em là người muốn cưới anh, em cũng là người đào hôn, thể thì sao chứ! Này chẳng phải là vì em quá yêu anh sao? Anh dựa vào cái gì mà cưới một kẻ xấu xí làm em ghê tởm!”

Giọng nói của Hoắc Việt Bách rét lạnh: “Chú Chương”

Chú Chương vội vàng đi lên trước một bước: “Ông Giản, bà Giản, hôm nay là ba người tự tiện xông vào biệt thự Thủy Nguyệt. Nếu ông chủ Cửu tính toán, sợ là ba người sẽ phải tới đồn cảnh sát ngồi hai ngày với tội danh tự tiện xông vào nhà dân đấy, cho nên bây giờ ông Gi ản tự đi, hay là đợi ông chủ Cửu báo cảnh sát?”

Sắc mặt bố Giản cực kỳ khó coi, ông ta hung hăng cắn răng: “Việt Bách, chú hy vọng cháu có thể suy nghĩ cho rõ ràng, chúng ta đi.”

Giản Ngưng Tuyết cực kỳ hoảng sợ: “Tôi không đi, tôi không đi! Tôi vẫn chưa gả cho anh Việt Bách, tôi không đi…”

Bà Giản thấy sắc mặt chồng mình không tốt, cuống quít kéo con gái đi, lảo đảo đi ra khỏi biệt thự Thủy Nguyệt.

Giản Ngưng Tuyết vẫn ầm ĩ: “Bố, rõ ràng bố đã nói con có thể gả cho anh Việt

Bách, tại sao lại không được nữa? Bố không thương con à, Diệp Mộc Châu là con đi, đánh chết cô ta, chỉ cần đánh chết cô ta…”

“Con im miệng cho bố!” Bố Giản chỉ tiếc rèn sắt không thành théo: “Tại sao con lại đào hôn? Con có biết nếu con gả cho Hoắc Việt Bách, bây giờ nhà họ Giản đã trở thành nhà giàu có tiềm lực nhất Mộc Thành rồi không! Thế mà đồ đàn con lại đào hôn!”.

Ông ta nheo mắt lại: “Bây giờ bên cạnh Hoắc Việt Bách có một Diệp Mộc Châu… con nói đúng, chỉ cần Diệp Mộc Châu bị hủy hoại, vị trí bà chủ Hoắc vẫn sẽ rơi vào con.”

Bà Giản và Giản Ngưng Tuyết đưa mắt nhìn nhau, bà Giản gật đầu: “Ngưng Tuyết, bố con nói đúng.”

“Diệp Mộc Châu chỉ là một cô chủ cha không thương mẹ không yêu ở nhà họ Diệp, nếu g**t ch*t cô ta thì dễ như trở bàn tay, chuyện này con không cần nhúng tay vào, muốn phá hủy danh tiếng của cô ta, quá đơn giản.

Lúc này Giản Ngưng Tuyết mới c*n m** d*** tức giận, trong mắt tràn đầy ác độc.

Con đ* Diệp Mộc Chi, thế mà lại cướp mất người đàn ông của cô ta.

Đi chết đi!

*

Trong biệt thự.

Hoắc Việt Bách khẽ nâng cằm, chủ Chương lập tức hiểu, ông chuyển sô pha trong phòng khách ra ngoài.

Diệp Mộc Châu kinh ngạc: “Anh làm gì?” “Vứt đi.” Hoắc Việt Bách thờ ơ nói. Vứt đi? Là bởi vì… Giản Ngưng Tuyết đã ngồi lên chiếc sô pha này hả?

Diệp Mộc Châu tò mò: “Anh ghét cô ta như vậy, tại sao lúc trước còn muốn cưới cô ta?”

Người đàn ông chợt dừng một lát. Ánh mắt anh khẽ lóe lên: “Diệp Mộc Châu, trước kia tôi không định cưới cô ta.”

Tới cục dân chính, cũng không phải vì lấy cô ta. Diệp Mộc Châu nghi hoặc. Không định cưới Giản Ngưng Tuyết sao? Thế hôm đấy ở trước cửa cục dân chính… anh sắp kết hôn với Giản Ngưng Tuyết mà.
 
Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối
Chương 65


Chương 65: Bị người bao dưỡng từ lâu

Lẽ nào… không phải Giản Ngưng Tuyết, còn có người khác? Hoắc Việt Bách không nói nhiều, hình như cô cũng chưa có tư cách hỏi nhiều.

Cô đang chuẩn bị lên tầng, bỗng nhiên thu được một tin tức đến từ Diệp Gia Trường.

[Cô Thập Tinh, thủ tục chuyển cổ phần đang trong quá trình xử lý, cô xem, lúc nào thì cô có thể giải quyết giúp chúng tôi? Bây giờ Diệp Mộc Châu càng ngày càng quá đáng, Khánh Thy ăn không ngon ngủ không yên, người làm bố như tôi không chịu nổi.]

Lúc này Diệp Mộc Châu mới nhớ ra, còn có một số cuộc làm ăn nữa. Cô cong môi cười khẽ, trả lời sâu xa: [Thể thì phải xem thành ý của giám đốc Diệp rồi.].

Cùng lúc đó, nhà họ Diệp.

Tin tức Diệp Khánh Thy giả mạo là học trò của Vân Sơ đã một truyền mười, mười truyền một trăm, lúc đầu những người đó hâm mộ cô ta bao nhiêu thì bây giờ coi thường cô ta bấy nhiêu.

“Gia Trường, này là chuyện gì? Sao đứa nhỏ Mộc Châu có thể làm vậy, con bé biết rõ Khánh Thy của chúng ta bị lừa, mới tưởng rằng cái người mà liên lạc với con bé là Vân Sơ, con bé còn làm sáng tỏ ở nơi như này, đây chẳng phải là cố ý khiến Khánh Thy của chúng ta mất mặt sao?”

Hoắc Ngạn Lâm nhíu mày: “Khánh Thy, em không biết, người mà em gọi là cô giáo không phải là Vân Sơn sao?”

Diệp Khánh Thy hai mắt đẫm lệ: “Anh Ngạn Lâm, sao em lại lừa anh chứ… mấy năm nay, cô giáo tự xưng là Vân Sơ, tất nhiên là em cũng tin rồi, em thực sự không ngờ Vân Sơ là chị gái…”

“Đúng thế, trong chuyện này Khánh Thy cũng là người bị hại.”

Dương Thanh Nguyệt thở dài: “Nhưng mà Mộc Châu không nghĩ là, đứa trẻ này sớm đã xa cách với chúng ta, dư luận lần này, e rằng cũng là Mộc Châu nhả tin ra… rốt cuộc Khánh Thuy của chúng ta đã làm sai cái gì.”

Lúc này Hoắc Ngạn Lâm mới giãn chân mày ra: ‘Khánh Thy, em yên tâm…Trước kia em chỉ vì bảo vệ Vân Sơ, không biết Mộc Châu chính là Vân Sơn trong truyện này em cũng là người bị hại, em giải thích rõ Mộc Châu sẽ không trách em đâu.”

Anh ta lại quay đầu : “Bác Diệp, sợ là chúng ta còn cần liên lạc thêm với bên phía Thập Tinh, có một số việc chỉ cần Thập Tinh ra mặt, là có thể giải quyết dễ dàng”

Ánh mắt Diệp Khánh Thy chợt lóe, cô ta nhu nhược cắn môi: “Em biết rồi, anh Ngạn Lâm.”

Dương Thanh Nguyên và con gái đưa mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng nghĩ đến một cách.

Cho dù không có Thập Tinh, bọn họ cũng có thể giải quyết được vấn đề!

Con đ* Diệp Mộc Châu nghĩ rằng làm sáng tỏ chuyện cô ta là Vân Sơn thì mọi chuyện thuận lợi rồi sao?

Cô ta có cách khiến cho Diệp Mộc Châu bị hủy hoại danh tiếng!

Ngày hôm sau, Hoắc Việt Bách cho tài xế nhà họ Hoắc đưa Diệp Mộc Châu đi học. “Bà chủ, đến rồi.” Ông Hà tài xế dừng xe bên ngoài trường Thanh Đại, Diệp Mộc Châu gật đầu.

Buổi chiều, Diệp Mộc Châu bỗng phát hiện, đằng sau cây đại thụ nào đó có một ánh đèn lóe lên, xoẹt qua một lát.

Nửa tiếng sau, trên diễn đàn nặc danh của đại học Thanh Đại, bỗng nhiên có người gửi ra mấy tấm ảnh.

Nỗi nhục của trường học! Nữ thần thiết kế châu báu kỳ thực sớm đã bị ông già bao nuôi, làm tiểu tam!

Bức ảnh bên dưới, có thể nhìn thấy Diệp Mộc Châu đi xuống từ một chiếc xe sang, người mở cửa là một người trung niên mặc comle.

Chiếc xe đó chắc chắn có tiền cũng chưa chắc mua được, mà người đàn ông trung niên kia tuy là ở khoảng cách xa, hình chụp không chụp rõ, nhưng cũng có thể nhìn được bộ comle trên người ông ta là hàng hiệu, giá cả đắt tiền, người bình thường không mua nổi.

Mấy phút sau, bài đăng này đã có hơn trăm lượt bình luận! [Dì? Đấy chẳng phải là Diệp Mộc Châu sao, Vân Sơ còn cần bao nuôi à?]

[Vân Sơ chỉ là một nhà thiết kế mà thôi, chiếc xe kia là bản giới hạn toàn cầu, là thứ mà Vân Sơ mua nổi chắc? Tôi thấy cô ấy được bao nuôi rồi!]

[Người đàn ông này nhìn qua cũng phải hơn năm mươi tuổi, Diệp Mộc Châu có khẩu vị nặng thể á?]
 
Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối
Chương 66


Chương 66: Ban đêm chị gái không về ký túc, có thể là có nguyên nhân…

[Ai, chỉ cần có tiền, tuổi tác có là gì? Tôi đã nói rồi mà, người phụ nữ xinh đẹp như cô ấy, sớm muộn gì cũng sẽ bán cơ thể của mình mà…]

[Mọi người đừng nói linh tinh nữa được không, chỉ hai tấm ảnh thì chứng minh được gì?]

Không lâu sau, bài đăng này nháy mắt trở thành bài đăng hot, bình luận cũng từ mấy trăm thành mấy nghìn.

Có người một mực chắc chắn Diệp Mộc Châu được bao nuôi, nhưng cũng có rất nhiều bạn học lý trí hơn, cảm thấy đây là nói xấu.

Lúc trước Diệp Mộc Châu ghi danh là khoa thiết kế, nhưng một giáo viên cố vấn ở khoa thiết kế nhìn Diệp Mộc Châu không thuận mắt, ép cô ấy sang khoa máy tính.

Bây giờ thông tin Diệp Mộc Châu là Vân Sơ vừa được tung ra, tất cả đồng nghiệp bên cạnh đều cười nhạo cô ta không nhìn thấy ngọc trai, đẩy cục vàng thật ra ngoài.

Giảng viên cố vấn bỗng nhiên nhìn thấy thông tin Diệp Mộc Châu được bao nuôi trên diễn đàn, cô ta lộ ra vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.

Trước kia cô ta đã nói rồi mà, Diệp Mộc Châu này vừa nhìn là biết không phải người phụ nữ an phận gì.

Qua đúng là thế, tuổi còn trẻ đã bị người bao nuôi.

Bà giáo viên cố vấn đó đang chuẩn bị đi tìm hiệu trưởng, bỗng nhiên phát hiện bên ngoài tòa nhà hành chính có rất nhiều sinh viên.

“Khánh Thy, đứa con gái nuôi nhà cô đi l*m t*nh nhân của người ta, các cô không quản à?”

“Khánh Thy, những gì trên bài đăng có phải sự thật không, Diệp Mộc Châu đêm không về ký túc xá, l*m t*nh nhân cho nhiều ông già à”.

Diệp Khánh Thy bị vây ở giữa, cô ta c*n m** d***, như thể có điều gì khó nói: “Chị gái…chị gái rất ít khi về nhà, nhưng chắc chắn là chị ấy có việc riêng, các cậu đừng nói linh tinh…”

Tường Linh Lam nói to: “Khánh Thy, Diệp Mộc Châu đã đối xử với cậu như vậy, cậu còn che dấu cho cô ta làm cái gì? Cậu mau tránh ra, chúng tôi muốn đi tới chỗ hiệu trưởng báo cáo Diệp Mộc Châu!”

Hai mắt giảng viên hướng dẫn sáng ngời, bước nhanh đi tới: “Có chuyện gì ở đây?”

Tường Linh Lam lập tức cáo trạng: “Cố vấn Trương, Diệp Mộc Châu được bao nuôi, chuyện này có bằng chứng chính xác, Thanh Đại chúng ta không thể bị loại người này hủy hoại danh tiếng, cho nên chúng em định đi tìm hiệu trưởng, bảo hiệu trưởng khai trừ Diệp Mộc Châu!”

“Không ngờ Khánh Thy cố kỵ tình chị em, ngăn chúng em không cho đi. Cô cố vấn, cô nói đi, chúng ta báo chuyện này của Diệp Mộc Châu có đúng không!”

Diệp Khánh Thy kéo Tường Linh Lam lại, hai mắt rưng rưng: “Linh Lam, cậu đừng nói linh tinh, chị gái không phải người như vậy, lần trước mình đã hiểu lầm chị ấy rồi, lần này mình không muốn lại hiểu lầm chị ấy nữa…”

Tường Linh Lam chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Lần trước cậu cũng bị lừa mà, là Diệp Mộc Châu không nói cho cậu biết cô ta chính là Vân Sơ, nhìn cậu bị người chế nhạo! Hơn nữa, lần này sao mà là hiểu nhầm được? Diệp Mộc Châu đêm không về ký túc rất nhiều ngày rồi! Khánh Thy, cậu đừng bảo vệ cô ta nữa!”

Cố vấn Trường nghe vậy thì hiểu ngay: “Diệp Mộc Châu lại đêm không về ký túc sao? Bạn học Khánh Thy, em đừng sợ, em cứ sự thật ra đi!”

“Không… không phải như vậy…”

Trên gương mặt Diệp Khánh Thy mang theo mấy phần lo âu, cô ta nói với vẻ cực kỳ khó xử: “Chuyện của chị, tôi cũng không quản được nữa… có lẽ… có lẽ chị ấy đã chạm vào tình yêu đích thực? Mọi người đừng nói nữa, có được không.

Sau đó, cô ta cắn môi, như thể muốn thuyết phục chính mình: “Đúng, chị sẽ không sẽ loại người đó, chị ấy đã tìm được tình yêu đích thực, tôi…tôi nên chúc phúc cho chị ấy.”

| Cô giáo cố vấn giận dữ: “Tình nhân thì chính là tình nhân, thật là hèn hạ! Em đừng che dấu cho Diệp Mộc Châu nữa, trên diễn đàn đã có người nặc danh ra yêu sách rồi!”

Mọi người vô thức lấy điện thoại ra. Phát hiện có một bài đăng mới được ghim lên. [Tám một tám, bộ mặt thật của Vân Sơn, bằng chứng bị bao nuôi.]

Trên bài đăng đã nói, Diệp Mộc Châu là con gái nuôi của nhà họ Diệp, từ nhỏ đã sống ở nhà họ Diệp, nhưng vì ghen tị với cô cả nhà họ Diệp Diệp Khánh Thy, năm mười tuổi muốn bán Diệp Khánh Thy cho bọn buôn người, kết quả tự làm tự chịu bị bọn buôn người lừa bán, hai năm trước mới được nhà họ Diệp tìm thấy từ khe suối ở vùng quê.

Quay về nhà họ Diệp, ỷ vào việc được Diệp Gia Trường và Dương Thanh Nguyệt yêu thương, bắt nạt Diệp Khánh Thy.

Tronǥ bài đănǥ còn có ảnh của Mộc Châu vào năm năm tước toàn bộ diễn đàn đều kinh nǥạc.

Lầu 1: Đến từ nônǥ thôn đúnǥ là khônǥ biết xấu hổ, nhữnǥ nǥười ở xã hội thượnǥ lưu đó khônǥ buồn nôn sao? một nǥười phụ nữa đi ra từ khe núi, cũnǥ khônǥ phải con ǥái ruột của nhà họ Diệp, còn nói cái ǥì mà cô ta thiên kim tiểu thư, nôn quá nôn

Lầu 2: Cô muốn nói là, Mộc CHâu của năm năm trước vẫn chưa được nhà họ Diệp tìm thấy, cò sốnǥ ở nônǥ thôn đúnǥ khônǥ?

Ở một thôn quê mà có thể mặc loại váy cao cấp này, còn nói cô ta khônǥ phải bị bao nuôi sao.
 
Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối
Chương 67


Chương 67: Đến đi khoác áo lót thật lên ya

[Lầu 3: Vân Sơ của năm năm trước vẫn chưa nổi tiếng, cho dù Diệp Mộc Châu kiếm được tiền từ thiết kế, cũng không mua nổi chiếc váy đắt tiền thế này! Chiếc váy này là sản phẩm vào năm năm trước của nhà thiết kê Star, Diệp Mộc Châu không thể có được, trừ phi là người đàn ông già mua cho cô ta!]

[Lầu 4: Nện thật nện thật rồi, Diệp Mộc Châu đã l*m t*nh nhân cho người ta từ lâu, lúc đó cô ta mới bao nhiêu tuổi!]

[Lầu 5: Các cậu có nhận ra không, Diệp Mộc Châu bị lừa bán đến thôn làng rất nghèo, thê cô ấy học thiết kê châu báu kiểu gì, trở thành Vân Sơ tiếng tăm lẫy lừng? Đoán chừng cũng là bám lên lão già nào đó, lão già cho cô ta tiền, cô ta mới đi học thiết kế.]

Tưởng Linh Lam dùng số nick phụ của mình gửi rất nhiều bình luận ‘Diệp Mộc Châu là một tiểu tam’, sau đó mới về nick chính đưa điện thoại đến trước mặt bạn học.

“Các cậu nhìn này, năm năm trước Diệp Mộc Châu đã bị người bao nuôi rồi!”

Mấy người cúi đầu nhìn, người không tin thì cũng đã tin: “Lúc đó cô ấy mới mười lăm tuổi nhỉ, mười lăm tuổi đã làm được thủ đoạn này rồi!”

“Ngoại trừ thiết kế ra thì Diệp Mộc Châu cũng chẳng có bản lĩnh gì, thành tích đặc biệt kém, các cậu nói cô ấy có thể vào Thanh Đại, có phải cũng là đi cửa sau không?”

“Ha ha, loại phụ nữ trong mắt chỉ có tiền, chỉ cần có tiền liền có thể bồi

người ngủ, quá kinh tởm, chúng ta mau đi báo cáo cô ta đi!”

Trong mắt Diệp Khánh Thy xoẹt qua một tia đắc ý.

Nhưng hai mắt lại đỏ bừng: “Đừng nói linh tinh, những điều này là phỏng đoán, không có bằng chứng xác thực, các cậu không được nói chị mình như vậy…”

“Khánh Thy, cũng do cậu hiền lành, sự thật đã bày ra ở trước mắt rồi, con nhà quê này đã bắt nạt cậu rồi, cậu còn nói giúp cô ta!”

‘Không được, tôi không nhịn được

nữa rồi, Khánh Thy tốt bụng nói giúp cô ta khắp nơi, nhưng Diệp Mộc Châu là loại người ghê tởm, cô ta là một đứa con nuôi của nhà họ Diệp, dựa vào cái gì mà kiêu ngạo như vậy! Đi, chúng ta đi tìm hiệu trưởng!”

Diệp Khánh Thy thầm kích động, trên mặt lại giả vờ giả vịt nói: “Cầu xin các cậu, đừng nói cho hiệu trưởng biết có được không, chị mình khó khăn lắm mới đỗ vào Thanh Đại…”

Cô ta nhìn thấy các bạn học càng thêm phẫn nộ, không khỏi đắc ý.

Bây giờ, Diệp Mộc Châu không

thể giải thích được nữa đâu nhỉ.

Dù sao thì có ảnh chụp có nhân chúng, bằng chứng vô cùng xác thực.

Còn cô ta vẫn chi giúp Hạ Mộc Châu che giấu, ai cũng không phát hiện được, thực ra cô ta là người gửi những bằng chứng đó.

Cô ta không những có thể vớt vát lại danh tiếng, nhận được đồng cảm của mọi người, cô ta còn thể hung hăng chà đạp Diệp Mộc Châu dưới chân!

Diễn đàn của Thanh Đại có thể để nặc danh* (nặc danh = dấu tên) có thể

để tên thật, hơn nữa hệ sô an toàn cao, cho dù tới điều tra có hệ thống thì cũng không tra được người nặc danh là ai.

Cô tin là Diệp Mộc Châu không có khả năng trở mình.

Diệp Khánh Thy đắc ý liếc mắt nhìn bên trái, cô ta chợt lộ ra một nụ cười lo âu: “Chị…chị tới rồi à, chị không cần để ý đến những câu nói trên diễn đàn, em tin chị sẽ không vì tiền mà bán rẻ cơ thể mình đâu.”

Mọi người nhìn theo phương hướng của Diệp Khánh Thy, nhìn thấy

Diệp Mộc Châu đang đứng cách đó không xa.

Năm phút trước, Diệp Mộc Châu tùy ý lướt diễn đàn, nâng cằm ngồi ở bồn hoa.

Bức ảnh ông Hà đưa cô tới trường bị người ta chụp lại, chụp cực kỳ mập mờ.

Bắt nạt đến trên đầu cô rồi, không làm họ mất mặt lại, há chẳng phải là ai ai cũng tưởng cô dễ bắt nạt sao?

Nhưng cô là người văn minh, đánh

mặt cái gì, phải dùng phương thức công nghệ cao.

Vì thê Diệp Mộc Châu lấy laptop ra, ấn cạch cạch một phút, thành công sửa một sô sô liệu của kẻ giật dây trên diễn đàn.

Diễn đàn nặc danh Thanh Đại, biến thành…

Diễn dàn tên thật đại học Thanh Bắc.

Bên cạnh dòng bình luận của tất cả các lầu, toàn bộ đã hiện rõ ảnh thẻ học sinh, họ tên, số lớp của người để lại tin.

Mở ra rõ ràng, đóng giả bạch liên, nháy mắt nhìn một cái không xót gì.

Diệp Mộc Châu hài lòng đóng laptop.

Đến đi ~ mọi người cùng để tên thật, choàng áo lót thật lên a~

Trước tòa nhà hành chính.

Diệp Khánh Thy vẻ mặt xin lỗi: “Chị, là em không ngăn được các bạn… nhưng chị yên tâm, em mãi mãi đứng bên chị, chị sẽ không vì tiền mà

làm ra loại chuyện này.1

Diệp Mộc Châu cong khóe môi, dường như nghĩ đến chuyện cười gì đó: “Em gái, em tin chị không bị người bao nuôi thật sao?”

Câu này vừa nói xong, số liệu mà Diệp Mộc Châu viết đã phát huy tác dụng, diễn đàn Thanh Đại hoàn toàn biến thành thông tin của tên thật, gửi vào trong điện thoại của từng người.
 
Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối
Chương 68


Chương 68: Diễn đàn tên thật, người mà cô bố trí sắp sập rồi

Diệp Khánh Thy vẫn không biết đã xảy ra chuyện gì, giọng điệu dịu dàng: “Chị, mặc dù chị đã từng trải qua những ngày nghèo khổ đó, nhưng em tin, chị sẽ không làm loại chuyện này, em cũng không biết sao lại có tấm ảnh đó…”

Người bên cạnh cảm thán: “Diệp Khánh Thy đúng là một cô em tốt. Lần trước cô ấy vì chuyện của Vân Sơ mà mất mặt như thế, cô ấy cũng không trách Diệp Mộc Châu, bây giờ còn nói giúp cho Diệp Mộc Châu.”

“Ai mà không biết Diệp Mộc Châu được bao nuôi, nhưng Diệp Khánh Thy vẫn tin cô ta trong sạch, các cậu nói sao Diệp Mộc Châu không biết xấu hổ thế nhỉ?”

Câu nói này vừa dứt thì ngay sau đó, bỗng nhiên, điện thoại của mọi người reo lên.

Mọi người vô thức lấy điện thoại ra xem, đập vào mắt, chính là bài viết được ghim trên diễn đàn.

Chợt liếc mắt nhìn xem có vấn đề gì không, nhưng mà nhìn thêm lần nữa…

Sắc mặt mọi người thay đổi.

Đợi đã, bài đăng này không phải là nặc danh sao? Sao lại thành tên thật rồi thế này!

Diệp Khánh Thy vẫn đang lo lắng, vành mắt đỏ hoe nói: “Chị yên tâm, em nhất định sẽ tìm ra người đăng bài là ai, trả công bằng cho chị, bên phía hiệu trưởng… em sẽ đi giải thích.”

Sau khi nhìn bài đăng xong, biểu cảm của mọi người đã từ trợn mắt há hốc mồm, biến thành không dám tin, cực kỳ phẫn nộ.

Đúng lúc này, có một nữ sinh có quan hệ tốt với Diệp Khánh Thy, xấu hổ mở miệng: “Cái đó, Khánh Thy…”

Nhưng cô ta nói quá bé, Diệp Khánh Thy không nghe thấy. “Chị, chị đừng buồn nữa, em tin là người trên bức ảnh không phải người

yêu của chị, cho nên bọn họ nói gì chị cũng đừng để trong lòng.

Xung quanh trái lại im lặng một phút, cô ta ẩn ẩn cảm thấy có gì đó không ổn.

Tường Linh Lam cũng thấy kỳ lạ, tại sao những người này không khen Khánh Thy? Dù sao thfi danh tiếng của Diệp Mộc Châu đã thành ra vậy rồi, Khánh Thy vẫn nói giúp cô ta!

Lẽ nào nội dung của bài viết đó vẫn chưa đủ giật gân?

Nghĩ như vậy, Tường Linh Lam lấy điện thoại ra, đổi thành nick phụ, đang chuẩn bị gửi một bình luận Diệp Mộc Châu là tiểu tam, bỗng nhiên…

“Diệp Khánh Thy, cô đừng giả vờ nữa được không!”

Sau phút im lặng, cuối cùng có người không nhịn được nữa lớn tiếng nói: “Diễn đàn Thanh Đại tên thật rồi!”

“Bài đăng đó là Tường Linh Lam đăng, cô và Tường Linh Lam thân thiết như vậy, có thể không biết người đăng là Tường Linh Lam sao! Một đằng thì cô đăng chuyện Diệp Mộc Châu là tiểu tam lên diễn đàn, một đằng cô giả và giả vịt an ủi Diệp Mộc Châu để tôn lên chân thiện mỹ của cô, cô coi chúng tôi là kẻ ngốc à!

“Thì ra là Diệp Khánh Thy muốn làm hỏng thanh danh của Diệp Mộc Châu!”

0anh.

S1

Dứt lời, phảng phất như có một đạo sét bổ lên đầu Diệp Khánh Thy, Diệp Khánh Thy loạng choạng nửa bước.

Cái gì? Tên thật? Gần như là cô ta vô thức mở diễn đàn ra, nháy mắt sắc mặt trắng bệch!

Đang yên đang lành sao diễn đàn nặc danh lại thành tên thật rồi thế này? Họ tên và số lớp của mọi người nhìn một cái là không xót gì!

“Em gái, mười phút trước diễn đàn đã đổi sang tên thật rồi.”

Đúng lúc này, Diệp Mộc Châu mới chậm rì rì nói: “Cho nên, chị cũng không biết em gái vừa an ủi chị, vừa nói xấu chị, làm việc kiểu gì vậy?”

Nói xong câu này, Diệp Mộc Châu mỉm cười hỏi mọi người: “Xin hỏi bây giờ tôi có thể đi được chưa?”

Các bạn học vô thức nhường ra một con đường cho cô. Bạn cùng lớp của Diệp Mộc Châu nghe tin thì chạy tới, nghe được chuyện

này là Diệp Khánh Thy bày ra, bọn họ đều tức giận, nhìn thấy Diệp Khánh Thy thì âm dương quái khí nói:

“Ha ha, sao ảnh năm năm trước của Mộc Châu bị đăng lên diễn đàn, trong lòng mọi người chưa tính sao?”

“Hình tượng người em gái tốt sụp đổ rồi.”

Những lời này đánh vào lòng Diệp Khánh Thy, như thể thiên lôi đánh xuống.

“Tôi, tôi chỉ… Cả người Diệp Khánh Thy phát run, nửa ngày nói không ra một chữ.

Sắc mặt Tường Linh Lam vừa xanh vừa trắng, ánh mắt chất vấn của các bạn học như một lưỡi dao sắc bén, cuối cùng cô ta không nhịn được chửi ầm lên:

“Là chúng tôi đăng bài đấy thì sao nào! Đó là Diệp Mộc Châu tự làm tự chịu! Nếu cô ta không đi làm tiểu tam, chúng tôi có đăng bài cũng không nói xấu được cô ta! Cô ta đáng đời!”.
 
Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối
Chương 69


Chương 69: Cho cô thử một cái tát xem có vang không

Diệp Khánh Thy luôn là nữ thần của Thanh Đại, người mến mộ nhiều không đếm xuể. Thấy Diệp Khánh Thy bất lực rơi lệ, một nam sinh chống đỡ nỗi sợ, hai tay nắm chặt:

“Khánh Thy có gì sai! Diệp Mộc Châu cả đêm không về, làm tiểu tam của người ta, cô ta đã làm rồi còn sợ bị nói sao?”

Nói tới đây, nam sinh đó tựa như có thêm sức mạnh: “Nếu Diệp Mộc Châu không làm những chuyện này, tại sao cô ta phải vội vàng phản bác? Chỉ có người đã làm mới muốn bịt miệng người khác!”

Bạn học của Diệp Mộc Châu thật sự sắp tức điên rồi.

Này là ngụy biện cái gì vậy!

Cô nói xấu người khác, còn không cho người ta bản phác lại hả? Người ta phản bác lại thì cô nói là chột dạ, nói cái gì mà nết không làm tiểu tam, thì không cần phản bác?!

Trong giọng nói của cố vấn Trương tràn đầy khinh miệt và coi thường: “Các cậu không hổ là một lớp rác rưới nhất khoa máy tính, cả lớp đều giống hệt Diệp Mộc Châu, không phân biệt được thị phi!”

Nam sinh trong lớp vô thức muốn vung nắm đấm.

Cố vấn Trương dương dương đắc ý: “Sao nào, các cậu còn muốn đánh người hả? Qủa nhiên, có thể làm bạn với Diệp Mộc Châu thì toàn là cặn bã, dám đánh tôi, tôi sẽ cho các cậu bị đuổi học hết, cút!”

“Cô.”

“Chỉ dựa vào mấy tấm ảnh đã kết luận Mộc Châu bị bao nuôi, cố vấn Trương từng câu bảo sinh viên của Thanh Đại là rác rưởi, cô cũng xứng à?”

Giang Bắc Minh không nhanh không chậm đi tới: “Hiệu trưởng cũng chưa kết luận Mộc Châu bị bao nuôi, cô đã nói như đinh đóng cột, ai cho cô dũng khí vậ? Diệp Khánh Thy à?”.

Anh nói xong, mới chậm rãi nắm vào nắm đấm của nam sinh kia: “Bình tĩnh chút, Mộc Châu cũng không muốn các cậu vì cô ấy mà bị phạt, cố vấn Trương sỉ nhục sinh viên, vi phạm điều hai mươi tám trong nội quy trường học, có thể giao cho hiệu trưởng xử lý.”

Cố vấn Trương run rẩy, theo bản năng nhìn về phía Diệp Khánh Thy. Diệp Khánh Thy c*n m** d***. Tường Linh Lam hung hăng nói:

“Nếu như không làm, sao lại xuất hiện loại tin đồn này, một cái tát vỗ không kêu, Diệp Mộc Châu chính là.”
 
Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối
Chương 70


Chương 70 Không dám lên tiếng

Bốp.

Giang Bắc Minh thản nhiên thu tay về: “Cô xem, một cái tát không phải là vỗ vang đấy à?”

Xung quanh lâm vào yên lặng quỷ dị.

Sắc mặt Tường Linh Lam thay đổi, vô thức muốn đánh trả, nhưng người đối diện là Giang Bắc Minh, cho cô ta mười lá gan, cô ta cũng không dám trả lại cái tát này vào mặt Giang Bắc Minh!

Giang Bắc Minh làm giám đốc trường Thanh Đại, anh bình thản quét mắt nhìn mọi người: “Trước khi chuyện này chưa được điều tra rõ ràng, còn để tôi nhìn thấy người nào ăn nói lung tung… các cậu có thể thử xem”

Vốn có mấy nam sinh muốn ra mặt vì Diệp Khánh Thy, nháy mắt đã sợ như chim cút, trốn trong góc không dám lên tiếng.

Lúc này Giang Bắc Minh mới rời đi, anh xoay người đi tìm Diệp Mộc Châu.

Cách đó không xa, Lâm Khiếu Phương rất là đau lòng: “Ông chủ Cửu, ông chủ Cửa! Cơ hội tốt như vậy lại để cho thằng nhóc nhà họ Giang rồi! Cậu Minh có suy nghĩ gì với bà chủ vậy? Ông chủ Cửu, ngộ nhỡ anh bị nạy góc tường thì phải làm sao!”

Hoắc Việt Bách bình thản nhướng mắt lên.

Lâm Khiếu Phương thở dài, nhìn thấy Giang Bắc Minh đã tìm được Diệp Mộc Châu, hai người đi vào một phòng học.

Anh ta vô thức nhìn l*n đ*nh đầu của Hoắc Việt Bách. Ông chủ Cửu, tóc của anh vẫn đen đúng không? Sao tôi nhìn lại có ít màu xanh nhỉ. Ánh mắt Hoắc Việt Bách lành lạnh quét qua. “A? Ông chủ Cửu, anh cứ đi như này à? Đi, đi đâu.” “Phòng hiệu trưởng.”

Hoắc Việt Bách nói với giọng không nhanh không chậm: “Có một số người không xứng làm giáo viên, cậu nói có đúng không?”

Lâm Khiếu Phương bỗng cảm thấy, cố vấn Trương kia sắp thảm rồi.

Bên kia, Diệp Mộc Châu xuyên qua hành lang, mọi người rỉ tai thì thầm nói xấu sau lưng: “Sao người này vẫn không biết xấu hổ mà đến trường vậy?”

“Đoán chừng chính là mặt dày” Diệp Mộc Châu khẽ cười một tiếng, xoay người đi về phía phòng học. Nhưng không ngờ, cô bị một người chặn đường. “Mộc Châu, tôi không ngờ cô sẽ vì tiền mà ra chuyện thế này.”

Diệp Mộc Châu lạnh nhạt ngẩng đầu. Tuy Hoắc Ngạn Lâm vẫn chưa xem bài đăng, nhưng cũng nghe được bát quái của người khác. Diệp Ngọc Châu làm tiểu tam cho một ông già, đi siêu xe đến trường. Anh ta thật không ngờ, anh ta chỉ chỉ ở bên Khánh Thy, Diệp Mộc Châu liền sa đọa như vậy!

“Mộc Châu, cô có còn là Mộc Châu trong sáng mà tôi quen không? Loại ông già hơn năm mươi tuổi đó mà cô cũng ngủ được hả? Nếu cô thiếu tiền, tại sao không nói cho tôi biết!”

Diệp Mộc Châu phiền chết đi được.

Nhưng cố tình cô đi bên trái, Hoắc Ngạn lâm liền đi bên trái ngăn cô lại.

Cô đi bên phải, Hoắc Ngạn Lâm lại chăn cô tiếp.

“Mấy năm nay ở bên ngoài, rốt cuộc cố đã tiêu tiền của ai? Mộc Châu, lúc đó cô mới mười lăm tuổi! Cô liền vì tiền mà leo lên người ôn già, sao cô lại như vậy!”

Diệp Mộc Châu dừng bước.
 
Back
Top Bottom