Đam Mỹ Bá Tổng Ngày Nào Cũng Ép Chim Hoàng Yến Học Tập

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bá Tổng Ngày Nào Cũng Ép Chim Hoàng Yến Học Tập
Chương 60: Đúng là kích thích thật


Giấc mộng này khiến cho sáng hôm sau hắn không sao nhìn Thôi Nịnh một cách bình thường được, chỉ liếc một cái thôi mà năm chữ “Khoa chỉnh hình nước Đức”[1] to tướng đã lóe lên trong đầu hắn.

<i>[1] Thuật ngữ mạng Tàu bắt nguồn từ một bài đăng trên Weibo của một giang cư mận vào ngày 1/3/2012: Một cặp anh em ruột bị bố bắt quả tang đang quan hệ với nhau, người anh bị đánh gãy chân, sau đó đã chọn một khoa chỉnh hình bên nước Đức và bay sang để điều trị chấn thương ở chân. Về sau, “Khoa chỉnh hình nước Đức” được dùng để ám chỉ mối quan hệ loạn luân giữa anh em ruột, cũng được dùng để chế giễu một số người anh trai có khuynh hướng cuồng em.</i>

Hồi trước hắn đã từng đọc một cuốn tiểu thuyết bá tổng, thật tình cờ và thật bất ngờ nội dung viết đúng về “Khoa chỉnh hình nước Đức”, lúc ấy hắn đọc xong còn thầm thấy may vì mình không có anh em trai.

Ấy ấy với anh em ruột của mình… mới nghĩ chút thôi đã thấy…

Vẻ mặt Khúc Úc Sơn đổi liên xoành xoạch, Thôi Nịnh ngồi đối diện vừa uống sữa vừa quan sát Khúc Úc Sơn. Đến lúc cậu uống xong một cốc sữa rồi mà Khúc Úc Sơn mới ăn được có nửa miếng bánh mì, cậu bèn đứng dậy đi đến chỗ hắn, “Khúc tiên sinh?”

Âm thanh thình lình vang lên khiến Khúc Úc Sơn giật cả nảy, hắn ngẩng lên, lập tức bắt gặp một trong hai nhân vật chính của “khoa chỉnh hình”, cùng lúc ấy trong đầu hắn chợt lóe lên một số hình ảnh khó mà có thể miêu tả thành lời ——

“Anh ơi, chúng mình là anh em ruột mà!”

“Anh em ruột thì sao? Chúng mình chính là hai người thân thiết nhất trên đời này, đương nhiên là xứng đáng ở bên nhau rồi. Nếu em vẫn sợ, vậy thì khi đứng cầu nguyện trước Chúa, em hãy bảo với Chúa rằng chính anh đã c**ng b*c em.” Người đàn ông trầm giọng nói xong liền không chút do dự hôn lên môi cậu bé dưới thân mình.



Theo tưởng tượng càng lúc càng bay xa, mặt Khúc Úc Sơn cũng ngày càng đỏ tưng bừng, hắn cắn vội mấy miếng bánh mì nướng rồi quắn đít đứng dậy chuồn về phòng, cũng không hỏi sao Thôi Nịnh lại gọi hắn.

Thôi Nịnh dõi mắt theo bóng hình Khúc Úc Sơn, rồi chuyển sang lát bánh mì nướng còn dư lại một miếng. Ấy là thói quen của Khúc Úc Sơn, bất kể ăn cái gì, Khúc Úc Sơn đều sẽ bỏ lại một miếng cuối cùng, chuyện này cậu đã từng hỏi qua một lần.

Miếng bánh tí hin được đặt trên cái đĩa sứ trắng, Thôi Nịnh nhìn chằm chằm một lúc, lát sau, cậu bèn vươn tay cầm miếng bánh mì và cắn dọc theo dấu răng trên đó.

Cuối cùng, cậu l**m ngón tay mình.

Khúc Úc Sơn về phòng thay quần áo xong xuôi rồi mà vẫn thấy Thôi Nịnh ngồi nguyên chỗ cũ, hắn khựng lại, bèn hỏi, “Hôm nay tự mình đi xin nghỉ việc được không?”

Thôi Nịnh gật đầu.

“Nghỉ việc xong thì cũng nên tính chuyện thi đại học dần đi.” Khúc Úc Sơn nói thêm.

Nếu đã hứa với tác giả là sẽ làm công đểu hẳn hoi thì hắn sẽ không thể bỏ qua việc học – cái thứ vũ khí tuyệt vời cho công cuộc hành hạ thể xác lẫn tinh thần này. Chỉ là việc nghĩ xem để Thôi Nịnh ở ký túc xá trường hay ở đây vẫn khiến Khúc Úc Sơn xoắn xuýt.

Nếu để Thôi Nịnh ở ký túc thì hắn không tài nào yên tâm cho nổi, dẫu sao Thôi Nịnh mới ở trường được một tháng mà đã suýt nữa mù, chuyện như này không thể để tiếp diễn lần nữa.

Nhưng nếu vẫn ở đây thì một là cách xa trường, hai là dạo Khúc Úc Sơn cũng hơi ngượng khi ở cùng Thôi Nịnh dưới một mái nhà. Hắn giờ nào dám quát nạt hay hung dữ với Thôi Nịnh nữa đâu, vì dù sao chính hắn cũng bem bem người ta trước mà.

Cuối cùng, Khúc Úc Sơn nghĩ ra được một cách có thể điều hòa được cả hai ——

Đó chính là thuê một phòng trọ gần trường cho Thôi Nịnh.

Chuyện này hắn đã giao cho trợ lý vạn năng Sở Lâm, và không phụ sự kỳ vọng của hắn, chỉ tốn nửa ngày mọi chuyện đã xong xuôi.

Phòng trọ mà hắn thuê nằm trong dãy cộng đồng ngay cạnh trường, còn không cần phải sang đường, chỉ cần ra khỏi trường rẽ phải rồi đi vào con hẻm có nhiều cây Long não nhất thì phía bên trái chính là khu cộng động.

Hầu như toàn bộ khu cộng đồng đều là các sĩ tử chuẩn bị lên thớt, căn phòng mà hắn thuê cho Thôi Nịnh là căn có tầm nhìn rộng nhất nơi này và nằm ngay trên tầng hai, khỏi phải cần đi thang máy thang mủng gì.

——–

Buổi tối hôm đó, Khúc Úc Sơn đã cùng ba Khúc đến bệnh viện thăm người ốm.

Trên đường đi ba Khúc dặn dò hắn lát nữa nói chuyện phải chú ý, dặn được nửa chừng bỗng chuyển sang chủ đề khác.

“Mà này, ăn sinh nhật bên đấy, mẹ mày tặng cho quà gì thế?”

Ba Khúc đã nhịn mấy ngày nay rồi, ông vẫn chờ Khúc Úc Sơn chủ động nói chuyện của mẹ Khúc trước, ai dè Khúc Úc Sơn cứ im thin thít chẳng đả động nhắc gì đến tình hình của mẹ, khiến ông câu cá cũng không yên, đành phải chủ động mơi chuyện.

Tất nhiên là ông sẽ không trực tiếp hỏi thẳng mẹ Khúc sống thế nào, mà chỉ nói gần nói xa gợi gợi Khúc Úc Sơn.

“Ghim cài áo vest ạ.” Khúc Úc Sơn đáp.

Mẹ Khúc gửi quà đến còn kèm theo một bức thư phê bình Khúc Úc Sơn không ở lại tổ chức sinh nhật với bà mà lại tớn lên đi ngắm Cực quang, không quên nhắc luôn năm sau hắn chắc chắn phải sang đón sinh nhật với bà.

Ba Khúc háo hức ngóng đợi nửa ngày mà chỉ nhận được mỗi câu này, mặt không khỏi biến sắc nhìn hắn, “Không còn gì khác?”

“Hết rồi ạ.” Khúc Úc Sơn liếc nhìn ba Khúc, “Còn gì được nữa ạ?”

Ba Khúc quay mặt đi, ông vẫn không sao hạ được mặt mũi để hỏi thẳng, sau một hồi nín nhịn cũng đành từ bỏ. Lát sau ông bèn nhắc tới chuyện khác.

“Dù đón sinh nhật ở nước ngoài rồi nhưng cũng nên làm thêm một bữa to ở đây nữa. Mày bảo người liên hệ đặt tiệc, còn mày thì lập danh sách khách mời rồi đưa ba xem. À đừng quên mời cả các bác các chú đằng nội đấy.”

Nhắc mới nhớ, hình như trong nguyên văn có tình tiết tiệc sinh nhật này thật.

Hôm hắn tổ chức tiệc sinh nhật vốn là không đưa Thôi Nịnh đến cùng, nhưng hắn lại để quên mấy thứ ở chỗ Thôi Nịnh, Thôi Nịnh tưởng là đồ quan trọng nên đã chạy ngay tới địa điểm tổ chức tiệc để đưa cho hắn. Và kết quả đương nhiên là y hệt như trong mấy quyển tiểu thuyết máu chó ba xu rồi ——

Thôi Nịnh bị coi như phục vụ, bị ép mặc quần áo của phục vụ vào và bắt đi bê rượu trong suốt cả bữa tiệc, sau đó bị c* em họ của Khúc Úc Sơn ngắm trúng.

Thực ra thì c* em họ này với Khúc Úc Sơn một năm chắc gặp nhau được một lần vào Tết. Nhà Khúc Úc Sơn chuyển đến thành phố B đã lâu, nhưng gia đình c* em họ thì vẫn sống ở thành phố cũ. Tuy của cải không bằng gia đình Khúc Úc Sơn nhưng cũng coi như khá.

c* em họ này cũng có thể coi là thế hệ con nhà giàu thứ 2. Lúc học đại học đã bắt đầu dừng việc làm người rồi, bấy giờ thấy Thôi Nịnh non tơ ngọt nước bèn chảy cả dãi muốn húp người ta ngay và luôn.

Đợi đến lúc nó lừa được Thôi Nịnh vào phòng và chuẩn bị bá vương ngạnh thượng cung thì Khúc Úc Sơn bỗng từ đâu xuất hiện. c* em họ hoảng quá bèn bốc phét nói là Thôi Nịnh dụ dỗ nó.

Mặc dù Khúc Úc Sơn biết c* em họ này chính là loại cặn bã của xã hội, nhưng hắn vẫn cho Thôi Nịnh một bạt tai, sau đấy về phòng dạy dỗ lại Thôi Nịnh, quát vào mặt cậu: “Ai cho mày vào phòng với nó? Làm xấu mặt tao.”

————

Khúc Úc Sơn thấy tình tiết này khá là điêu chó, vì trước khi vào tiệc thì ban tổ chức phải dặn dò kỹ càng nhân viên rồi chứ, không chỉ phải khớp danh sách khách mời, mà còn cả phục vụ nữa, sao mà có thể tùy tiện thấy ai liền kéo luôn người ta vào đi phục vụ được.

Với cả Thôi Nịnh trong nguyên tác bị ngu à? Người ta bảo đi bưng rượu cũng đếu từ chối mà cun cút đi ngay? Không phải cậu ta đến để đưa đồ à?

Thôi dẹp moẹ đi, trông mong qué gì ở cái tính logic trong tiểu thuyết máu chó, loại này thì chỉ cần đủ máu chó là được rồi.

Đúng lúc này, xe đã chạy đến bệnh viện.

Khúc Úc Sơn vừa xuống xe đã thấy ngay Chu Vọng Trác đang đứng đợi bên ngoài tòa nhà. Chu Vọng Trác đứng dưới bầu trời đêm, dáng người cao lớn thon dài y như cái giá treo quần áo di động. Anh nở một nụ cười nhàn nhạt rồi đi về phía hai bố con Khúc Úc Sơn.

“Con chào chú Khúc.” Chu Vọng Trác lễ phép chào hỏi.

Ba Khúc vỗ vỗ vai Chu Vọng Trác, “Đứa nhỏ này, sao lại đứng dưới lầu chờ làm gì? Giống hệt hồi còn bé. Cháu ấy à, tính tình sao mà tốt thế không biết, xưa Tiểu Sơn nghịch ngợm vẽ bậy lên tranh của cháu mà cháu cũng chẳng hề mắng nó miếng nào.”

Nhắc đến hồi nhỏ, vẻ mặt Chu Vọng Trác mềm mại đi không ít, “Hồi nhỏ ai cũng nghịch ngợm mà chú.” Anh nhìn sang Khúc Úc Sơn, phát hiện Khúc Úc Sơn cũng đang nhìn anh.

Không chỉ nhìn, mà còn đỏ cả mặt.

Chu Vọng Trác hơi ngẩn ra, sau đó lúc đợi thang máy, anh đã nghiêng đầu ghé sát tai Khúc Úc Sơn hỏi, “Nãy em đỏ mặt gì thế?”

Vừa dứt lời, anh thấy sắc mặt mới hồi lại bình thường của Khúc Úc Sơn đã lại đỏ tưng bừng.

Không chỉ có thế, anh còn nghe thấy Khúc Úc Sơn lẩm bẩm gì mà: “Đúng là k*ch th*ch thật, mới nghĩ xíu thôi đã…”

Chu Vọng Trác: “?”

Chu Vọng Trác: “Cái gì k*ch th*ch?”
 
Bá Tổng Ngày Nào Cũng Ép Chim Hoàng Yến Học Tập
Chương 61: Tối nay cậu không thể thỏa mãn khi chỉ bôi thuốc trên lưng rồi


Sau khi hoàn hồn, vẻ mặt Khúc Úc Sơn tức thì trở lại bình thường, hắn hơi nhích người ra xa Chu Vọng Trác rồi mới đáp: “Em bảo là sashimi hồi tối ăn không ngon bằng thịt gà.”

Lời nào có giống vừa nãy, Chu Vọng Trác nhìn thật sâu vào mắt Khúc Úc Sơn, song cuối cùng vẫn quay mặt đi không tiếp tục truy cứu vấn đề này nữa.

Trong phòng bệnh, trông sắc mắt mẹ Chu khá là tốt, thấy bọn họ đi vào, liền dịu dàng cười bảo: “Nhọc hai bố con cất công tới một chuyến thăm em rồi, Tiểu Úc, lại đây con.”

Mẹ Chu vẫn luôn rất quý Khúc Úc Sơn, lần nào gặp cũng đều sẽ bảo Khúc Úc Sơn đến ngồi bên cạnh, bà hỏi: “Tiểu Úc lại đẹp trai hơn rồi, thế đã có bạn gái chưa con?”

Khúc Úc Sơn khựng lại, “Dạ chưa ạ.”

“Sao mà chưa có được, Vọng Trác không chịu tìm, con cũng như thế, thế hai đứa là định độc thân cả đời hay gì?” Vẻ mặt của mẹ Chu có chút cô đơn, “Cũng không biết có phải già hơn rồi không mà lúc nào cũng muốn có tiếng trẻ thơ bên người.”

Nghe được hai chữ trẻ thơ, Khúc Úc Sơn không khỏi liếc Chu Vọng Trác một cái.

Chu Vọng Trác đời này đã định sẵn là không có con, vì dù sao sau này anh cũng sẽ ở bên em trai ruột Thôi Nịnh của mình cả đời, nghĩ đến em trai ruột, Khúc Úc Sơn lại không khỏi liếc sang cha Chu.

Theo lý mà nói thì Thôi Nịnh kém Chu Vọng Trác mười tuổi, nếu Thôi Nịnh là em trai cùng cha mẹ với Chu Vọng Trác thì chắc chắn Chu Vọng Trác phải biết đến sự tồn tại của cậu em này chứ, cho dù em trai có bị thất lạc từ nhỏ đi chăng nữa.

Đột nhiên nhìn thấy một người giống mình như vậy, chẳng lẽ Chu Vọng Trác sẽ không nghi Thôi Nịnh là em trai mình chắc?

Vả lại, cạnh nhà họ Chu nào thiếu gì “camera chạy bằng cơm”, nhưng hắn đã từng nghe phong thanh là nhà họ Chu bị lạc mất một đứa nhỏ bao giờ đâu.

Hay là Thôi Nịnh không phải là em trai cùng cha mẹ với Chu Vọng Trác?

Mà Thôi Nịnh chính là đứa con riêng của cha Chu và một bà nào đó mà ông đã dấm dúi qua lại khi còn trẻ, vì thế nên mà cả mẹ Chu lẫn Chu Vọng Trác đều không biết đến sự tồn tại của Thôi Nịnh.

Giả thuyết này rõ ràng có tính thuyết phục hơn nhiều.

Khúc Úc Sơn nhớ trong tiểu thuyết gốc, cái phần mô tả về cha của Thôi Nịnh hình như chỉ có đúng một câu ngắn ngủn là ——

“Mẹ của Thôi Nịnh là một người phụ nữ bất hạnh, chồng đã mất sớm.”

Thôi Nịnh vừa sinh đã không được gặp mặt bố, nhưng giờ nghĩ lại thì cái bảo mất sớm ấy có lẽ chỉ là một cái cớ do mẹ Thôi Nịnh bịa ra thôi.

Nếu quả thật là cha Chu ngoại tình…

Khả năng này khiến Khúc Úc Sơn khó chấp nhận thật sự. Trong ấn tượng của hắn, xét về mặt tình cảm mà nói, thì chắc chẳng mấy ai có thể so với cha Chu và mẹ Chu. Ba mẹ hắn bình thường sống chung sẽ có đôi lúc vục vặc cãi vã, nhưng mà cha mẹ Chu thì không hề và chưa từng to tiếng với nhau một câu nào cả.

Mẹ Chu là một người phụ nữ rất hiền hậu, dịu dàng và ngây thơ. Ngày xưa mỗi khi ba Khúc bận việc, mẹ Khúc đi shopping, hai người đều sẽ gửi Khúc Úc Sơn sang nhà họ Chu.

Trong lúc ở trong phòng Chu Vọng Trác trộm vẽ nhăng cuội lên tranh của Chu Vọng Trác, hắn thi thoảng sẽ nghe thấy tiếng cha mẹ Chu bên ngoài.

Mẹ Chu đang làm nũng với cha Chu, bà bảo lúc học cắm hoa với thầy dạy, có bị ai đó nói này nói nọ.

Cha Chu liền hỏi: “Ai nói xấu vợ? Thầy giáo hả?”

“Không phải ạ, là bạn học cũ của vợ, Chương Phỉ Phỉ ấy, nó bảo vợ phối màu hoa rõ là dị.”

“Sao anh không thấy thế nhỉ? Anh thấy vợ cắm đẹp bỏ xừ ra ý, đúng lúc anh đang nghĩ xem nên vẽ gì tiếp theo, cảm ơn vợ yêu đã cho anh cảm hứng cho tranh lần này, anh sẽ vẽ về những bông hoa của vợ.” Cha Chu nhỏ nhẹ dỗ ngọt vài câu, tâm trạng không vui của mẹ Chu tức thì bay sạch sành sanh.

“Thật ạ? Thế thì tuyệt quá, như vậy em có thể giúp chồng được đó ạ. A, bánh ngọt nướng xong rồi, em phải mang vào phòng cho Tiểu Úc, chồng có muốn ăn không chồng?”

“Vợ làm đương nhiên là chồng muốn ăn rồi.” Cha Chu bật cười.

Hầy, một người đàn ông như vậy mà cũng sẽ ngoại tình hở?

Lúc này cha Chu đang ngồi bên giường bệnh, và nhìn mẹ Chu bằng ánh mắt chứa chan yêu thương mật ngọt.

Khúc Úc Sơn thấy vậy, lại liếc sang Chu Vọng Trác.

———

Ba Khúc mua một giỏ trái cây lớn đến thăm người ốm, bấy giờ ông bèn sai Khúc Úc Sơn đi rửa hoa quả. Khúc Úc Sơn vâng dạ rồi cầm giỏ hoa quả vào bếp, mới vừa mở giỏ để chuẩn bị rửa thì bỗng bị ôm chầm lấy.

Dòng điện yếu ớt vừa truyền tới, hắn đã biết ngay là ai đang ôm mình. Hắn vội vàng xoay người định đẩy đối phương ra, song lại bị ôm chính diện.

“Suỵt, Tiểu Úc đừng động loạn, nếu không sẽ bị bên ngoài nghe thấy đấy.” Chu Vọng Trác cúi đầu, đặt cằm lên vai Khúc Úc Sơn. Dường như anh đã rất mỏi mệt, sau khi gục xuống, anh nhẹ nhàng nhắm mắt lại, “Chỉ ôm một lúc thôi.”

Khúc Úc Sơn gắng hết sức để bản thân không run rẩy, hắn nhìn ra thì thấy cửa phòng bếp còn chưa đóng, nếu lỡ có người đi qua là thấy chắc luôn á.

“Cửa còn chưa đóng kìa, mọi người sẽ nhìn thấy mất.” Khúc Úc Sơn lo lắng nói.

“Họ đang nói chuyện nên sẽ không vào đây đâu.” Chu Vọng Trác chậm rãi mở mắt, anh hơi nghiêng đầu, khi nói, hơi thở nóng bỏng sẽ phả vào cổ Khúc Úc Sơn.

Thời tiết vào cuối tháng tư ở Trung Quốc đã khá là ấm, hôm nay Khúc Úc Sơn chỉ mặc một chiếc áo phông dài tay, lộ ra làn da trắng trẻo mát lạnh, nhưng khi bị hơi thở kia phả xuống, nơi bị phả sẽ lặng lẽ đỏ lên.

“Nãy lúc mẹ anh nói đến trẻ con, sao em lại nhìn anh?” Chu Vọng Trác chậm rãi nhả chữ.

Khúc Úc Sơn cứng ngắc liền, “Em không… đâu có nhìn anh.”

“Lại nói dối anh à?” Chu Vọng Trác đứng thẳng dậy, giơ một tay bóp lấy má Khúc Úc Sơn, “Lúc chờ thang máy em nói gì anh nghe thấy hết đấy, em nói gì mà k*ch th*ch thật, em đang nghĩ gì mà thấy k*ch th*ch, hửm?”

Vừa nhắc tới k*ch th*ch, mặt Khúc Úc Sơn lại tiếp tục có xu hướng biến đỏ.

Đúng lúc này, bỗng có tiếng bước chân đến gần.

Mặc dù Khúc Úc Sơn đã dùng tốc độ nhanh nhất để đẩy Chu Vọng Trác ra, song vẫn bị người vừa tới nhìn thấy toàn bộ.

Người tới cửa phòng bếp là cha Chu, thấy hai người đột ngột tách ra, ông ngẩn người chốc lát rồi cười bảo: “Ba định vào bảo Tiểu Úc cứ để hoa quả đấy rồi ra ngoài nói chuyện.”

So với Khúc Úc Sơn xấu hổ đến mức cho tiền cũng không dám ngẩng mặt lên, thì vẻ mặt Chu Vọng Trác lại tự nhiên một cách kh*ng b*, “Con biết rồi ba.”

Cha Chu xoay người rời đi, nhưng mới đi được một bước đã lại quay đầu bảo: “Lần sau Tiểu Úc tới nhà bác ăn cơm nhé.”

Khúc Úc Sơn há miệng muốn từ chối, Chu Vọng Trác bên này đã lên tiếng trước: “Ba, nãy mắt Tiểu Úc bị gì đó bay vào nên con thổi hộ em ấy thôi, ba đừng suy nghĩ nhiều.”

Nghe vậy, cha Chu mỉm cười, “Ba cũng đâu nói ba nghĩ gì đâu, chỉ bảo Tiểu Úc tới nhà ăn bữa cơm thôi mà, con căng thẳng thế làm gì? Ba là hỏi Tiểu Úc, Tiểu Úc à, con có muốn đến nhà bác ăn bữa cơm không con?”

“Ăn cơm?” Giọng nói sang sảng của ba Khúc bất ngờ vang lên, “Bố Vọng Trác à, anh định mời chúng tôi sang ăn cơm hả?”

Cha Chu quay đầu lại, “Đúng rồi anh ơi, không biết đến lúc đó hai bố con có thời gian rảnh không nhỉ?”

Trong phòng bếp, Khúc Úc Sơn trợn mắt lườm Chu Vọng Trác, Chu Vọng Trác nhận được ánh mắt của hắn thì vô tội cười cười, sau trầm giọng bảo: “Anh không biết ba anh sẽ vào bất ngờ thế, Tiểu Úc à, anh xin lỗi. Nếu em không muốn đến thì để anh nói giúp em.”

Còn bên kia, ba Khúc đương định đồng ý thì lại đột nhiên nghĩ tới Thôi Nịnh.

Ba Khúc bèn nuốt ngay ba chữ “có thời gian” lại họng, sau rồi biến thành ấp a ấp úng hệt Khúc Úc Sơn, “Chuyện này…”

Cha Chu nói: “Anh Khúc không tiện sao? Vậy Tiểu Úc…”

Ba Khúc trực tiếp cắt đứt lời của cha Chu, “Không không, là Tiểu Sơn nó bận ấy anh, dạo này nó bận việc công ty quá anh ạ, bận đến tọp cả người luôn rồi. Nhưng mà cũng không sao đâu, tôi thì rảnh lắm, vậy thì để tôi đại diện cho nhà họ Khúc đến nhà anh ăn bữa cơm nhé.”

Vẻ mặt của cha Chu tức thì cứng lại, nhưng không giống kiểu người nhà giàu mới nổi như ba Khúc, ông rất nhanh đã trở lại vẻ ngoài lịch sự tao nhã ban đầu, “Chúng tôi rất vui vì anh Khúc có thể đến, vậy lúc đó hai vợ chồng tôi sẽ chờ để tiếp đãi anh Khúc chu đáo.”

———-

Lên xe trở về, ba Khúc lấy khăn giấy chấm chấm mồ hôi trên trán rồi thở dài một hơi. Ông vừa thở xong thì nghe thấy con trai ngồi bên cạnh cũng thở một hơi dài.

“Mày thở ngán than dài cái gì?” Ba Khúc chả hiểu ra sao.

Khúc Úc Sơn đang nghĩ chuyện Thôi Nịnh có phải con riêng của cha Chu không, hắn vẫn không sao tin nổi giả thuyết là cha Chu đã tòm tem bên ngoài.

“Không có gì đâu ạ.” Khúc Úc Sơn cảm thấy mình không thể nói chuyện này với ba hắn được.

Khúc Úc Sơn vốn định nay về nhà với ba, nhưng ba Khúc lại đột nhiên bảo tài xế lái về căn hộ của Khúc Úc Sơn rồi đuổi hắn xuống xe, trước khi đá xuống còn lấy chai nước hoa dự phòng trong xe rồi xịt hai phát lên người Khúc Úc Sơn.

“Ối ba làm gì thế?” Khúc Úc Sơn buộc phải nhắm mắt lại trước màn xịt nước hoa bất ngờ này.

“Cho át mùi trên người mày chứ sao, mùi nước khử trùng bệnh viện nồng nặc như này, mày muốn để Thôi Nịnh ngửi được ra à?” Ba Khúc lại túm Khúc Úc Sơn qua rồi cẩn thận ngửi ngửi, “Người mày có dính mùi của Vọng Trác không thế?”

Khúc Úc Sơn sợ hãi các thứ, “Trời ba, sao ba thành thạo thế? Chả có nhẽ hồi còn trai tráng đã lừa dối mẹ rồi?”

“Mẹ mày cái thằng, lừa mẹ mày cái gì mà lừa. Ba mày có một ông bạn nghiện hút thuốc, nhưng vợ nó không cho hút, thế nên là mỗi lần về nhà nó đều sẽ xịt chút nước hoa lên người để át đi mùi khói thuốc.” Ba Khúc ngừng chốc lát, “Về sau vợ nó nghi nó ong bướm bên ngoài nên đã khăn gói mang con về nhà mẹ đẻ rồi.”

Khúc Úc Sơn: “…”

Khúc Úc Sơn cạn lời thật sự, hắn mở cửa xe, “Rồi rồi ba toàn nghĩ ra cái kế gì đâu không, về cẩn thận nha ba, về đến nhà nhớ gọi điện cho con. À còn nữa, con hẹn lịch khám sức khỏe định kỳ cho ba rồi đấy, sáng mai con sẽ gọi nhắc ba, nhớ phải đi đấy ạ, đừng có ra ngoài câu cá câu kẹo gì đấy.”

“Biết rồi, lắm mồm.” Ba Khúc đóng cửa lại rồi bảo tài xế lái đi luôn.

Xe chạy được một đoạn, ông ngoảnh lại thì thấy Khúc Úc Sơn vẫn đang đứng nguyên chỗ cũ, mũi ông chợt thấy chua chua. Thằng nhỏ đúng là lớn thật rồi, cũng biết quản ông rồi đấy, đáng tiếc lại là thằng nhóc hư, sao mà chẳng biết đường nói tí ti với ông về chuyện của mẹ nó chứ.

Khúc Úc Sơn dõi theo xe của ba Khúc, chờ cho đến khi xe chạy khuất rồi mới vào chung cư. Hắn vào nhà như thường lệ, nhưng mới đến giữa hành lang đến phòng ngủ thì đã bị chặn lại.

Có vẻ như Thôi Nịnh đã nghe thấy động tĩnh của hắn nên đã đi ra khỏi phòng, trên tay còn cầm theo thuốc bôi.

“Khúc tiên sinh, hôm nay em còn chưa bôi thuốc…” Lời còn chưa dứt, biểu cảm trên khuôn mặt xinh đẹp đó đã thay đổi, sau đó cậu bước vội tới người Khúc Úc Sơn rồi di sát vào ngửi ngửi như cún con chừng vài lần, càng ngửi chân mày lại càng nhíu chặt.

Khúc Úc Sơn chớp chớp mắt, không khỏi lùi về sau một bước, “Đợi tắm xong tôi sẽ bôi giúp cậu, cậu cứ về phòng trước đi, à nay học bài xong chưa?”

Căn nhà trọ thuê cho Thôi Nịnh còn đang chờ dọn vệ sinh, nên mai cậu mới có thể chuyển đến.

Thôi Nịnh không nói câu nào, chỉ chăm chăm nhìn hắn.

Khúc Úc Sơn bị nhìn mà ngứa hết cả người, hắn không khỏi giơ tay lên che mắt đối phương, “Đừng nhìn nữa, về phòng đi.”

Bàn tay vừa giơ lên che, đã bị nắm lấy.

Thôi Nịnh lại cúi đầu ngửi tay Khúc Úc Sơn, độ khoảng hai giây sau cậu mới nói: “Sao Khúc tiên sinh đến bệnh viện về mà lại phải xịt nước hoa? Chẳng lẽ người mà Khúc tiên sinh đến thăm là người em không thể biết ư?”

Khúc Úc Sơn: “…”

Móa, mũi chó chứ mũi người sao lại?

Thấy Khúc Úc Sơn không đáp, Thôi Nịnh liền cụp mắt xuống, sắc nâu trong mắt cũng lặng lẽ chuyển âm u. Cậu muốn cắn Khúc Úc Sơn một phát, không, phải nhiều hơn cơ, muốn cắn tay hắn, cả cái miệng luôn nói dối ấy cậu cũng muốn cắn luôn.

Nhưng khi cậu ngước mắt lên, thì sự u ám nơi đáy mắt ấy đã biến mất, Thôi Nịnh lại trở lại dáng vẻ mong manh đáng thương ban đầu. Cậu giật lại tuýp thuốc trong tay Khúc Úc Sơn rồi quay về mà chẳng nói một lời.

Sau khi trở về phòng, Thôi Nịnh không làm gì hết mà chỉ ngồi lì sau bàn học, và chờ Khúc Úc Sơn đến tìm cậu. Y như rằng, chỉ chừng ba mươi phút sau, Khúc Úc Sơn đã tới gõ cửa.

“Ngủ chưa Thôi Nịnh? Nếu chưa ngủ thì để tôi vào bôi thuốc cho nhé?” Giọng Khúc Úc Sơn truyền vào từ ngoài cửa.

Thôi Nịnh nhìn tuýp thuốc trong tay, tối nay cậu không thể thỏa mãn khi chỉ được bôi thuốc trên lưng nữa rồi.

Ban nãy cậu không chỉ ngửi thấy mỗi mùi nước khử trùng trên người Khúc Úc Sơn, mà còn ngửi thấy cả một mùi khác nữa, một mùi không hề giống với bất kỳ loại nước hoa nào mà Khúc Úc Sơn đã từng dùng trước đây.
 
Back
Top Bottom