Ngôn Tình Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 320


Chương 320

“Cậu đi tìm người cho tôi, cho dù cùng cách gì nhất định phải tìm thấy cô ấy, có lẽ điện thoại của cô ấy đang ở trong túi xách.”

Anh tìm tới tủ đầu giường và trên giường cũng không thấy điện thoại, cũng không có dấu vết giãy giụa đánh nhau, cô cũng không quên đi giày vào.

Chắc chắn người phụ nữ này tự đi ra ngoài hoặc là có người quen đưa ra ngoài.

“Vâng, tổng giám đốc.” Minh hoàn toàn tỉnh ngủ, anh ta không ngờ cô Lý lại đột nhiên mất tích.



Nhưng Lý Tang Du không cảm nhận được sự gấp gáp của Lục Huyền Lâm, cô mặc hán phục và lái xe của Thái Vũ Hàng , dọc theo đường đi nhìn bảng hướng dẫn, suýt nữa đã lạc đường.

Lý Tang Du vất vả nhét cơ thể cồng kềnh của Thái Vũ Hàng vào ghế sau, đầu gấu đen chiếm giữ ghế phụ, Thái Vũ Hàng đã chiếm ba phần tư không gian nhỏ hẹp.

“Cô có đầu óc không thế, bảng hướng dẫn nói rẽ phải, sao cô lại rẽ trái, tiếp tục như vậy thì đến ngày tháng năm nào mới có thể đến nơi chứ?”

Thái Vũ Hàng bực bội nói, anh ta ngồi ở ghế sau rất gấp gáp, anh ta không nên mặc bộ đồ này, không thể nào lái xe, đoạn đường mười lăm phút mà người phụ nữ Lý Tang Du lái xe hơn nửa tiếng.

Lý Tang Du vừa lái xe vừa nhìn qua kính chiếu hậu nhìn anh ta, không hề áy náy và tự trách.

“Thái Vũ Hàng, bây giờ anh giống như một hạt đậu đen lớn, nếu tôi không lái xe thì sẽ chụp lại rồi đến uy h**p công ty của anh!”

Cô không nói đùa, mặc dù Thái Vũ Hàng vẫn vô cùng đẹp trai và ngay thẳng, nhưng có lẽ anh ta chịu ảnh hưởng của trang phục thú bông này nên không còn dáng vẻ kiêu ngạo như bình thường nữa.

Ngược lại làm cho người ta muốn sờ sờ xoa bóp, dáng vẻ khó chịu hoàn toàn trái ngược với sự bình tĩnh thường ngày, thật ra còn đáng yêu hơn gấu đen.

“Đến nơi rồi.” Lý Tang Du nhìn về phía quảng trường Angel cách đó không xa nói.

Bây giờ đang đêm khuya nhưng biển người vẫn chen chúc, âm thanh lớn phát ra những bài hát cô quen thuộc hoặc chưa biết, khuấy động cảm xúc của mọi người.

“Nhưng nhiều người như vậy, anh có chắc không sao chứ? Nếu như có người phát hiện ra, anh chắc chắn sẽ lên trang đầu đó!”

Lý Tang Du nhìn dòng người chen chúc, mặc dù đêm đã khuya nhưng mọi người vẫn nhiệt tình hào hứng.

Cô có chút lo lắng cho Thái Vũ Hàng , không muốn bởi vì mình mà gây phiền phức cho Thái Vũ Hàng , dù sao Thái Vũ Hàng là nhân vật của công chúng.

“Đã lâu rồi tôi chưa chơi qua, không cần lo lắng, tôi mặc bộ đồ này thì đến chó săn cũng không nhận ra được.”

Thái Vũ Hàng vẫn rất có lòng tin với trang phục gấu đen như mực, coi như ánh đèn chiếu tới cũng vô dụng, đến lúc đó anh ta và Lý Tang Du chơi đùa dễ như trở bàn tay đúng không?

Chỉ tiếc Thái Vũ Hàng mặc trang phục gấu đen đi cùng Lý Tang Du vào quảng đường, anh ta mới hiểu được gấu đen bình thường lại nhận được sự chú ý cao.

Các em gái mặc hán phục, thủy thủ mặt trăng, kimono đi tới muốn chụp ảnh chung, anh ta không kiên nhẫn muốn từ chối, sau đó quay đầu nhìn thấy người phụ nữ Lý Tang Du lại tươi cười vui vẻ.

Còn có thể làm sao, Thái Vũ Hàng chỉ có thể nhẫn nhịn đứng đó chụp hình.

Lý Tang Du buộc nửa đầu, ngược lại lộ vẻ tươi trẻ, váy ngăn màu đỏ, ánh đèn làm nổi bật nhan sắc của cô.

Cô đã hấp dẫn ánh mắt của không ít người.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 321


Chương 321

Nhưng Lý Tang Du lại không phát hiện ra, cô kéo cánh tay gấu bông đen của Thái Vũ Hàng cười ra khanh khách như chuông bạc.

Sau khi đám người rời đi, cô mới thấp giọng nói: “Nếu mọi người biết anh là Thái Vũ Hàng, vậy anh chắc chắn sẽ bị phanh thây!”

Bọn họ chỉ nghĩ đây là gấu đen bình thường, nếu những người tuổi trẻ này biết bên trong là Thái Vũ Hàng, chỉ sợ quảng trường này sẽ nổ tung.

Cô kéo cánh tay Thái Vũ Hàng, tổ hợp hiệp nữ và gấu đen lại vô cùng hài hòa.

Trung tâm quảng trường đặt một sân khấu âm nhạc, có dàn nhạc không biết tên đang biểu diễn, một số người trẻ tuổi đang nhảy múa theo.

Xung quanh quảng đường đầy ánh đèn màu, ánh đèn giao nhau, có người dựng lên chòi hóng mát bán đồ ăn uống, còn có một số hình Anime, có thể nói là khu vui chơi cho người tuổi trẻ.

Thái Vũ Hàng rất thích cảm giác được ỷ lại này, cho dù anh làm gấu đen cũng cảm thấy chuyến đi này không tệ.

Hai người vừa đi vừa xem, đi tới một quán quạt xếp nhỏ, Lý Tang Du đứng lại nhìn các loại quạt xếp đủ màu sắc và hình dạng vô cùng tinh xảo.

“Cô thích thì có thể chọn một cái, chúng tôi đã làm bằng thủ công.” Ông chủ mở miệng nói một câu.

Lý Tang Du gật đầu, bắt đầu lựa chọn.

Thái Vũ Hàng đứng đợi cô, anh ta nóng đến chảy mồ hôi, nhưng ai bảo người phụ nữ đang vui vẻ chứ, anh ta khó chịu cũng phải nhịn.

Lý Tang Du chọn một chiếc quạt hình hoa đào, cô định cầm lên thì có người đã cầm lên trước.

“Cây quạt này bao nhiêu tiền?” Người kia cầm cây quạt lên hỏi ông chủ một câu.

Người đến người đi rất nhiều, ông chủ mập mạp cũng không chú ý tới ai trước ai sau, ông ta nói giá tiền với người đàn ông kia.

Sau khi người đàn ông kia trả tiền thì cầm quạt bỏ vào trong túi.

Đáy mắt Lý Tang Du ảm đạm, trong lòng cảm thấy có chút đáng tiếc, cô rất thích cây quạt đó.

Thái Vũ Hàng nhìn thấy rõ ràng, anh ta định đưa tay muốn đi giành lại cho Lý Tang Du.

Nhưng người đàn ông đeo kính mặc trang phục thời nhà Đường quay đầu lại, con mắt hẹp dài không ngừng quan sát Lý Tang Du từ trên xuống.

Ngoài miệng còn rất lịch sự nói: “Cô gái này, coi như tôi tặng cây quạt này cho cô làm quà gặp mặt.”

Kỹ năng bắt chuyện nhạt nhẽo này, Lý Tang Du không đợi Thái Vũ Hàng nổi giận đã kéo cánh tay của anh ta, lạnh nhạt nhìn người đàn ông kia.

“Thật ngại quá, tôi không nhận ra anh.”

Cô nói xong thì kéo gấu đen Thái Vũ Hàng muốn rời đi, có lẽ người đàn ông kia lần đầu tiên bắt chuyện nên, có chút thẹn quá thành giận giữ cánh tay Lý Tang Du không cho cô rời đi.

“Tình cờ gặp nhau là bạn bè, hơn nữa tôi chú ý cô lâu rồi nên muốn kết bạn, cần gì phải gây mất hứng?”

Người đàn ông kia có chút không cam tâm, hai ba người bạn đi theo anh ta đứng đó cười nói, người xung quanh cũng nhìn qua.

Nhiều người đứng xem, anh ta cảm thấy xấu hổ, đưa tay lên muốn tặng cây quạt cho Lý Tang Du.

Lý Tang Du cũng không muốn làm lớn chuyện lên gây sự chú ý, khi cô cầm cây quạt, không ngờ người đàn ông kia lại b**n th** sờ tay của cô.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 322


Chương 322

Bây giờ đêm khuya, đèn nê ông lại chiếu sáng như ban ngày, anh ta sờ được bàn tay mềm mại của cô, trên môi cũng nở nụ cười.

Lý Tang Du nhíu mày lại, ném cây quạt xuống đất ở trước mặt mọi người!

Cây quạt lăn mấy vòng, tan thành hai mảnh nằm trên mặt đất.

Mọi người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

Người kia cảm thấy mất mặt, ánh mắt Lý Tang Du c*̃ng mang theo tức giận: “Cô có ý gì, mọi người chỉ muốn kết bạn mà thôi!”

“Tôi đã có bạn trai.” Lý Tang Du muốn thoát khỏi anh ta nên thuận miệng nói dối.

Người nói vô tâm, người nghe hữu ý, gấu đen Thái Vũ Hàng đi tới phía trước vụng về ôm lấy eo Lý Tang Du kéo vào lòng mình.

Động tác công khai chủ quyền rất rõ ràng.

Người kia lại cười ha hả, cười vô cùng châm chọc: “Gấu đen? Đừng nói đùa chứ.”

Người bạn trai này chắc chắn rất xấu xí, nếu không thì sao lại mặc trang phục gấu đen?

Tên đeo kính đẩy kính mắt gọng vàng lên, chắc chắn nhan sắc của mình còn cao hơn nhiều người không dám lộ mặt ra.

Thái Vũ Hàng liếc mắt một cái, kéo Lý Tang Du ra sau lưng mình, sau đó đấm vào mắt của người kia.

Trang phục gấu đen hạn chế động tác lưu loát của anh ta, nhưng sức lực không hề giảm đi, tốc độ cũng nhanh làm cho người kia ngây ra.

Bởi vì trang phục gấu đen, mọi người vỗ tay khen ngợi, không hề cảm thấy Thái Vũ Hàng ra tay trước là sai.

Ngược lại cảm thấy cái nào gã đeo kính bị gấu Bản Hùng nện cho một quyền bộ dáng thực sự hèn mọn.

“Anh…”

Người kia ngã xuống đất, ngón trỏ run rẩy chỉ vào Thái Vũ Hàng, dáng vẻ tức giận không đánh lại vô cùng xấu hổ.

“Một người xấu xí như anh lại dám đánh tôi?”

Người xấu xí? Lý Tang Du đứng trong đám người cười ra tiếng, nếu ngôi sao lớn Thái Vũ Hàng được gọi là người xấu xí, vậy nước này còn có người đẹp trai sao?

Thái Vũ Hàng nghiêng đầu nhìn anh ta, ngoắc ngón tay khiêu khích về phía đám bạn của tên đeo kính, ý là muốn những người kia cùng lên.

Ba người kia liếc nhau, sau đó đi tới kéo tên đeo kính đứng dậy, tổng cộng là bốn người.

Nhưng bọn họ đến trước mặt Thái Vũ Hàng, cho dù anh ta mặc trang phục gấu đen, nhưng ba phút sau đã đánh ngã tất cả, quần chúng đứng xem nhìn thấy gấu đen không hề mất một giọt máu.

Quần chúng ăn dưa vỗ tay khen ngợi, Lý Tang Du nở mày nở mặt cũng vỗ tay khen ngợi gấu đen Thái Vũ Hàng.

Bốn người kia đỡ nhau đứng lên, nói câu hung dữ rồi rời đi. Cả người Thái Vũ Hàng đầy mồ hôi, nóng không chịu được.

Mọi người rất thích gấu đen nên kéo gấu đen chụp ảnh chung, Thái Vũ Hàng không nói không rằng, tâm trạng tốt chụp ảnh chung mới bọn họ.

Anh ta kéo Lý Tang Du đến bồn hoa ngồi nghỉ ngơi, nụ cười trên mặt Lý Tang Du vẫn chưa tan đi, Thái Vũ Hàng cảm thấy có chút buồn cười.

“Không phải chỉ là đánh nhau à, có gì vui chứ?”

Giọng buồn buồn, xung quanh bồn hoa có rất nhiều người, nhưng ai cũng không có ai phát hiện gấu đen này khác thường.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 323


Chương 323

“Rất đẹp trai, vừa rồi anh rất đẹp trai.”

Lý Tang Du cũng không keo kiệt khen ngợi, cô ngửa đầu nhìn về phía gấu đen, giống như thông qua gấu đen đối mặt với Thái Vũ Hàng.

Cô đưa tay xoa hai lỗ tai của anh ta, thể hiện lời cảm ơn.

“Ta chưa bao giờ trải qua chuyện này, hơn nửa đêm mặc trang phục quái dị đến đây nơi, được người ta bắt chuyện cũng giống như chuyện của kiếp trước.”

Quảng trường ngoài trời, trên đầu đầy ngôi sao sáng.

Cũng giống như là chuyện của trước kia.

Kể từ khi cô gả cho Lục Huyền Lâm hai năm, cảm giác mình bị nhốt lại, vô cùng nhạt nhẽo.

“Cô phải nghĩ đây không phải là lần cuối cùng.”

Giọng Thái Vũ Hàng buồn buồn, không an ủi, cùng lắm là cháo gà độc.

Anh ta ở bên cạnh cô, cho dù là cháo gà độc cũng tốt hơn uống rượu độc trong bệnh viện.

Lý Tang Du nghiêng đầu dựa vào trên người anh ta, cảm giác mềm mại giống như gấu bông ngủ chung với cô lúc còn nhỏ, làm cho cô buông bỏ cảnh giác.

“Anh biết không? Hai ngày trước tôi uống rất nhiều thuốc ngủ, lúc đó tôi thật sự muốn nằm ngủ, tốt nhất mãi mãi cũng không tỉnh lại.”

Cô chậm rãi nói, ngẩng đầu nhìn sao trên trời, trong mắt phản chiếu ánh sao.

Khi đó cô thật sự không muốn tỉnh lại, không muốn nhìn thấy Lục Huyền Lâm, không muốn nhớ lại những đau đớn kia.

Thái Vũ Hàng không nói gì, anh ta chỉ lặng lẽ siết chặt tay lại.

“Hôm nay tôi cảm ơn anh, không có anh, tôi sẽ mất ngủ cả đêm.”

Lý Tang Du vẫn lẩm bẩm, giọng nói nhỏ dần.

Quảng trường có gió nhẹ thổi qua, người cosplay càng ít đi, tốp năm tốp ba kết bạn rời đi, trên mặt đầy ý cười.

“Tôi có chút hối hận, tôi nên sống cho bản thân.” Gió nhẹ thổi qua tóc mái trên trán, khóe mắt cô có chút ẩm ướt.

“Cô tỉnh ngộ còn không quá muộn.”

Thái Vũ Hàng trả lời một câu, giọng vẫn có chút buồn buồn, nhưng anh ta đưa tay đỡ eo của cô.

Lý Tang Du không phản kháng, cô nhìn sao trên trời ngày càng mờ đi.

“Đúng vậy, vẫn không quá…..”

Cô còn chưa nói xong thì đột nhiên mất đi trọng tâm, Thái Vũ Hàng tay mắt lanh lẹ đỡ lấy cô.

Trên người cô rất nóng.

Người trong lòng đã nhắm mắt ngất xỉu!

Bên ngoài phòng bệnh VIP, bác sĩ mặc áo blouse trắng đang trách mắng Thái Vũ Hàng che kín cả khuôn mặt: “Bệnh nhân đang sốt mà còn đi ra ngoài? Vì sao không nghỉ ngơi trong bệnh viện? Bởi vì sốt cao dẫn tới biến chứng khác nên mới đột nhiên nghiêm trọng như vậy.”

“Hiện tại cô ấy không sao chứ?” Thái Vũ Hàng lo lắng hỏi, anh ta không hiểu biến chứng là gì, chỉ biết lần này tình huống của Lý Tang Du rất nghiêm trọng.

“Coi như đưa tới kịp thời, bây giờ đã không sao, sau này chỉ cần nghỉ ngơi nhiều, điều dưỡng tốt là được.”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 324


Chương 324

“Vâng vâng, tôi nhớ kỹ rồi.”

“Mặt khác t* c*ng của bệnh nhân đang nhiễm trùng nghiêm trọng, sau khi cô ấy sinh non thì hai người có làm không?”

Thái Vũ Hàng không biết trả lời thế nào, nói không có, anh ta cũng không tin.

Lý Tang Du mê người như vậy, đàn ông sẽ không nhịn được, cho nên anh ta chỉ đành gánh tiếng xấu này: “Từng có!”

“Người trẻ tuổi các cậu không đúng rồi, không quý trọng vợ của mình sao? Lúc này vừa sinh non đã làm chuyện phòng the rất dễ gây nhiễm trùng, nghiêm trọng hơn còn có thể dẫn đến không mang thai được. Lần này cô ấy sốt cao không giảm cũng có bởi vì nguyên nhân này, sau này phải kiềm chế một chút, đừng kích động như vậy biết không?” Bác sĩ nói nói.

“Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ!” Lúc này Thái Vũ Hàng chỉ có thể gật đầu, trong lòng sớm đã mắng Lục Huyền Lâm trăm ngàn lần.

Bác sĩ thấy anh ta nghe lời như vậy, sau đó nói một số lưu ý cho Lý Tang Du mới rời đi.

Thái Vũ Hàng thở dài, nhìn cửa phòng bệnh đến sững sờ.

Nếu là anh ta thì chỉ sợ cũng sẽ không nhịn được kích động, lần này mặc dù anh ta chịu oan ức cũng là lời nhắc nhở cho anh ta.

Sau khi anh ta điều chỉnh tâm trạng thì đi vào phòng bệnh.

Lúc này Lý Tang Du nằm trên giường bệnh, sắc mặt trắng bệch, cả người đầy yếu ớt.

Thái Vũ Hàng nhìn cô như vậy thì mới phát hiện cả đêm nay tinh thần của cô không tốt, sắc mặt cũng không tốt, sắc mặt và đôi môi trắng bệch.

Trong lòng đầy áy náy, Thái Vũ Hàng lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh giường nhìn cô ngủ say, lơ đãng phát hiện trên cổ của cô có vết bầm tím.

Trong lòng anh ta lộp bộp, nhìn về phía cổ tay của cô, nhẹ nhàng vén ông tay áo lên, trên cánh tay trắng nõn đầy bầm tím.

Anh ta là đàn ông, vừa nhìn đã biết lý do.

Trong lòng thở dài một tiếng, vừa nhìn về phía khuôn mặt của cô, tự lẩm bẩm nói: “Vì tiền mà sống khổ cực như vậy, có đáng không?”

Trong phòng bệnh yên tĩnh.

Lúc này Thái Vũ Hàng mới nhớ tới điện thoại vẫn luôn tắt máy, anh ta vừa mở ra thì tiếng chuông thông báo vang lên. Anh ta sợ ảnh hưởng đến Lý Tang Du nên cầm điện thoại đi ra phòng bệnh.

Thái Vũ Hàng nhìn người gọi tới, dãy số giống nhau gọi đến mấy chục lần, anh ta ở bên cạnh Lý Tang Du nên luôn tắt máy, lúc này anh ta vừa khởi động điện thoại thì tất cả thông báo lập tức hiện ra.

“Anh đang ở đâu?” Điện thoại vừa được kết nối thì giọng của người đại diện Tiền Nhất Triết truyền tới.

“Bệnh viện!”

“Không phải anh ghét nhất là bệnh viện sao?”

Thái Vũ Hàng sắp chết cũng sẽ không vào bệnh viện, vì sao đột nhiên ở trong bệnh viện, Tiền Nhất Triết có thể không khiếp sợ sao?

“Ở với một người bạn!”

“Anh đúng là điên rồi, bạn bè gì có thể làm cho anh tình nguyện làm trái lời hứa chứ?” Tiền Nhất Triết tìm Thái Vũ Hàng khắp nơi, gấp gáp giống như kiến bò trên chảo nóng, không biết gọi bao nhiêu cuộc điện thoại mới tìm được người.

Thái Vũ Hàng cũng không trả lời, để Tiền Nhất Triết trút giận. Anh ta biết Tiền Nhất Triết tìm mình đến mức điên rồi, không để Tiền Nhất Triết trút giận một chút, chỉ sợ tích tụ cơn giận cũng không tốt.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 325


Chương 325

Thái Vũ Hàng chờ đối phương trút giận xong thì không mặn không nhạt nói: “Cúp đây!”

“Này này này…..”

Thái Vũ Hàng cúp máy xong thì xoay người đi vào phòng bệnh, một tin nhắn gửi đến.

Anh ta mở ra xem: Vũ Hàng, kiếp sau tôi tuyệt đối không làm người đại diện của anh nữa!

Thái Vũ Hàng trả lời lại: Tôi sẽ làm người đại diện của anh!

Anh ta có thể tưởng tượng được khuôn mặt của Tiền Nhất Triết đen thế nào, hai người vừa là bạn bè vừa là đồng nghiệp với nhau nhiều năm, nhiều khi Tiền Nhất Triết bao dung anh ta tùy hứng, anh ta đều ghi nhớ trong lòng.

Anh ta gửi tin nhắn xong thì đi vào phòng bệnh.

Lý Tang Du vẫn chưa tỉnh lại, dáng vẻ ngủ rất xinh đẹp.

Anh ta rất thích nhìn đôi mắt trong veo của cô, lần nào cũng không nhịn được đắm chìm vào đó.

Anh ta chạy trốn khỏi tay của tử thần sống lại vẫn không chống lại sức hấp dẫn của cô.

Haiz!

Anh ta thở dài một tiếng, dùng tăm bông nhúng nước nhẹ nhàng bôi lên đôi môi khô nứt của cô.

Môi của Lý Tang Du rất đẹp.

Thái Vũ Hàng không nhịn được cúi đầu xuống, từ từ hôn lên đôi môi mê người kia.

Anh không muốn quấy rầy cô, muốn cô ngủ thêm một lát.

Anh tình nguyện xem cô đang hôn mê là ngủ say.

Anh ta rời khỏi môi của cô, ngơ ngác nhìn cô nói khẽ: “Tang Du ….. Tôi nên làm gì đây?”

Anh ta có thể cảm thấy Lục Huyền Lâm cũng không thương Lý Tang Du, quan hệ này xây dựng trên tiền bạc, tại sao có thể có yêu thương chứ?

Nhưng cô đã ngã vào lại không muốn đi ra.

Anh ta có thể làm gì?

……

Hôm sau, khi Lý Tang Du nhìn thấy Thái Vũ Hàng trên ghế sô pha.

Một người cao lớn lại chen chúc trên chiếc ghế sô pha không rộng cũng không dài, có vẻ rất khó chịu.

Bởi vì thân phận đặc biệt, Thái Vũ Hàng ngủ cũng đội mũ, vành nón kéo xuống rất thấp, chỉ có thể nhìn thấy cằm.

Cô vừa định gọi anh ta mới phát hiện đây là bệnh viện.

Tại sao cô vào bệnh viện?

Lý Tang Du không nghĩ ra cũng sẽ không nghĩ nữa, Thái Vũ Hàng ở đây chứng minh anh ta trông coi cô một đêm.

Sự cảm động này không đủ làm cho cô nhẫn tâm đánh thức anh ta đang ngủ say, chỉ có thể ngơ ngác nằm ở trên giường nhìn lên trần nhà.

Lần đầu tiên cô sinh non, chị cả Lục Dĩ Mai ở bên cạnh, lần thứ hai cô sinh non, Thời Nhiên Phong ở bên cạnh cô, lần này là Thái Vũ Hàng ở bên cạnh cô một đêm.

Lý Tang Du nở nụ cười bất đắc dĩ, có lẽ đây là số phận hẩm hiu của cô, cô có gia đình nhưng cuối cùng không có được sự quan tâm chăm sóc.

Lúc này, y tá đi đến: “Hôm nay cô cảm thấy thế nào?”

“Tốt hơn nhiều rồi.”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 326


Chương 326

Y tá vừa đo nhiệt độ cơ thể cho cô vừa liếc mắt nhìn Thái Vũ Hàng trên ghế sofa: “Chồng cô thật là tốt, ở bên cạnh cô một đêm.”

Lý Tang Du cười cười, chồng? Đối với cô mà nói, từ chồng này là một sự châm chọc.

“Chắc chắn dáng dấp rất đẹp trai.”

“Làm sao cô biết?” Lý Tang Du rất tò mò, Thái Vũ Hàng đội mũ, che kín mặt, trừ khi khom lưng xuống, nếu không thì không thể nhìn thấy anh ta.

“Chỉ cần nhìn dáng người là biết anh ấy không tầm thường, hơn nữa mũ che thấp như vậy, không phải vì sợ người khác thấy sao? Đây đều là những chuyện người nổi tiếng thích làm.”

Trong lòng Lý Tang Du thầm bật cười, y tá này rất có tư chất làm thám tử, làm y tá thì thật đáng tiếc.

Y tá bỗng nhiên có chút tò mò: “Tôi nhìn một chút không sao chứ?”

“Chuyện này…” Lý Tang Du không dám đồng ý, lỡ người ta biết anh ta là Thái Vũ Hàng, vậy không phải cả bệnh viện sẽ bùng nổ sao?

Lý Tang Du không thể chịu nổi trách nhiệm này, đành phải đổi chủ đề: “Cô y tá, tôi phát sốt không sao chứ? Lúc nào có thể xuất viện?”

“Cô không chỉ phát sốt đâu mà t* c*ng đang nhiễm trùng, cô biết mình mới sinh nôn thì phải chú ý nhiều một chút, tuyệt đối không nên nghe theo đàn ông, cuối cùng người thua thiệt vẫn phụ nữ, phải yêu quý cơ thể của mình hơn. Cho dù chồng cô mê người, lúc này nhất định muốn kiềm chế, hôm qua bác sĩ chính đã dạy dỗ chồng của cô rồi.”

Lý Tang Du nghe vậy thì hiểu ra, liếc mắt nhìn Thái Vũ Hàng vô tội, nếu không phải bởi vì cô không muốn đánh thức anh ta, thì đã cười to lên.

Cô có thể tưởng tượng được khuôn mặt lúng túng của Thái Vũ Hàng.

Một ngôi sao nổi tiếng được người người ủng hộ phải chịu quả đắng trước bác sĩ, có nỗi khổ mà không nói được, cô hoàn toàn có thể đoán được chuyện này.

Y tá nhìn nhiệt kế nói: “Tình hình hôm nay của cô rất tốt, nhiệt độ cơ thể đã khôi phục lại bình thường.”

“Tôi muốn hôm nay xuất viện.”

“Hôm nay? Tình huống của cô tốt nhất phải ở thêm mấy ngày…”

“Tôi vẫn muốn hôm nay xuất viện.” Lý Tang Du đã quyết định, cô không muốn ở lại bệnh viện làm cho ba lo lắng, đến lúc đó phải nghĩ lý do rời đi, không bằng sớm xuất viện một chút.

Lý Uyển Khanh đã trở về, hôn nhân của cô và Lục Huyền Lâm cũng đi đến cuối con đường, ly hôn sớm thì càng bớt lo. Cô phải nhân cơ hội Lục Huyền Lâm quan tâm đến Lý Uyển Khanh mà kết thúc cuộc hôn nhân này.

Cô muốn rời khỏi nhà họ Lục, muốn trải qua cuộc sống của mình, muốn được đi du lịch khắp thế giới, cô chắc chắn sau này sẽ vui vẻ hơn hiện tại.

Cô có những mong muốn tốt đẹp này thì mới có thể cảm thấy cuộc sống tốt hơn.

Y tá rời đi không bao lâu, Thái Vũ Hàng chớp mắt tỉnh dậy.

“Tỉnh rồi à!” Hai người đồng thời nói ra câu này.

Thái Vũ Hàng ngồi dậy tháo mũ xuống, vuốt tóc nói: “Đỡ hơn chút nào không?”

“Tôi đã tốt hơn nhiều rồi, bác sĩ bảo hôm nay có thể xuất viện.” Lý Tang Du nói dối cũng không chớp mắt.

“Bác sĩ nói thật à?” Thái Vũ Hàng lộ vẻ nghi ngờ.

Tối hôm qua bác sĩ còn nói nghiêm trọng như vậy, hôm nay đã không sao rồi?

“Thế nào? Anh không tin lời tôi nói?”

Thái Vũ Hàng không trả lời, Lý Tang Du cũng không phải là cô gái thành thật. Sau đó anh ta nói: “Lúc này cô phải cách xa anh ta một chút, cô như vậy mà anh ta còn không bỏ qua cho cô, chứng minh anh ta không đặt cô vào mắt, sự kiêu ngạo của cô đâu? Lòng tự trọng đâu? Trước đó cô cũng không bị coi thường như thế!”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 327


Chương 327

Thái Vũ Hàng vừa nói xong thì hối hận, không nên nói với cô như vậy.

Lý Tang Du hơi sững sờ, lập tức khôi phục bình thường: “Anh nói đúng, tôi nên cách xa anh một chút mới có thể an toàn. Cho nên tôi muốn mang theo sự kiêu ngạo và lòng tự tròng của mình rời đi.”

Cô đã sớm định rời khỏi Lục Huyền Lâm, trước đó không cần ở lại bên cạnh anh, bây giờ Lý Uyển Khanh đã trở về thì càng không cần thiết.

Đây là lần đầu tiên Lý Tang Du nói suy nghĩ của mình cho Thái Vũ Hàng, ngay cả cô cũng không thể nói ra nguyên nhân.

“Theo tôi đi!” Thái Vũ Hàng không còn vẻ đùa giỡn trước đó, nghiêm túc nhìn cô.

“Hả…” Lý Tang Du có chút mờ mịt, anh ta không giống như nói đùa.

“Tôi không giàu bằng Lục Huyền Lâm, nhưng nuôi cô cũng không thành vấn đề. Ít nhất tôi sẽ không bắt nạt cô, sẽ không làm cho cô đau lòng.”

Thái Vũ Hàng nói rất nghiêm túc, thậm chí làm cho cô muốn trốn tránh.

“Dựa vào năng lực của tôi hiện tại có thể làm cho cô sống cuộc đời giàu có thì không thành vấn đề. Nếu như cô nhất định muốn nói đến tiền, cô muốn bao nhiêu thì cứ nói cho tôi biết.”

Thái Vũ Hàng làm cho Lý Tang Du không biết nói gì.

Nói đến tiền, Lý Tang Du chưa từng dùng một đồng của Lục Huyền Lâm, sao có thể muốn tiền của Thái Vũ Hàng ?

Cô vẫn không muốn giải thích hiểu lầm này của anh ta, cũng không cần giải thích.

“Tôi không muốn nói đến vấn đề này.” Lý Tang Du lựa chọn né tránh.

Thái Vũ Hàng há miệng, cuối cùng vẫn không tiếp tục nói, anh ta hiểu Lý Tang Du cần thời gian, anh ta có nhiều thời gian.



Lý Tang Du được xuất viện như mong muốn, lúc Thái Vũ Hàng muốn đưa cô về nhà, điện thoại của anh ta không ngừng vang lên.

Cô nhìn Thái Vũ Hàng nói chuyện điện thoại thì đoán được chắc chắn anh ta đã lỡ hẹn kế hoạch đêm thất tịch trước đó.

“Anh mau đi đi, tôi tự gọi xe về nhà.” Hiện tại cô chỉ có thể buông anh ta ra.

“Chú ý an toàn!” Thái Vũ Hàng thật sự không hoãn được nữa, nếu không có lẽ Tiền Nhất Triết sẽ cầm dao đến giết anh ta.

“Được! Lần này cảm ơn anh đã ở bên cạnh tôi.”

“Tôi không thích nghe câu nói này.” Thái Vũ Hàng nói xong thì xoay người lên xe của mình.

Lý Tang Du đưa mắt nhìn anh ta rời đi cũng không về nhà mà đến thẳng công ty.

Cô vẫn luôn phụ trách lịch trình của Thái Vũ Hàng, sau khi vụ án bắt cóc trong ngõ nhỏ xảy ra thì công việc của cô bị trì hoãn, bây giờ Thái Vũ Hàng lỡ hẹn kế hoạch đã định cũng phá hỏng vụ án Trương Ngọc giao cho cô.

Lần này, chỉ sợ Trương Ngọc sẽ không bỏ qua cho cô, khi cô đến công ty đã nghĩ tới tình huống xấu nhất.

Khi cô đến bộ phận văn thư thì đã đi trễ.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 328


Chương 328

“Lý Tang Du, cô có còn muốn đi làm hay không?” Cô vừa vào bộ phận thì nghe thấy giọng nói của Trương Ngọc.

Sau đó cô bị gọi vào văn phòng của Trương Ngọc.

Đi làm lúc nào cũng đến trễ, ngay cả có lý do thì cũng không có người tin. Huống hồ lần này không chỉ là vấn đề đi trễ.

Lý Tang Du mở miệng xin lỗi: “Xin lỗi, lần này do tôi không làm tròn bổn phận.”

“Cô cũng biết mình phá hỏng chuyện của Thái Vũ Hàng sao?” Trương Ngọc tức giận chỉ vào Lý Tang Du: “Lần thứ nhất cô phá hỏng, suýt nữa hại toàn bộ người của bộ phận xui xẻo theo cô, lần thứ hai cô lại phá hỏng, nếu cô không thể chịu hậu quả thì đừng làm, cô có ý đồ đúng không?”

Lý Tang Du cúi đầu không giải thích gì.

“Bây giờ cô giả vờ ngoan ngoãn có ý gì? Nếu cô sớm nói không làm được thì tôi sẽ cho người khác làm, bây giờ mọi chuyện không còn kịp nữa.”

“Tôi bằng lòng chấp nhận hình phạt.”

“Không cần, tôi cũng không dám phạt cô, cô có chỗ dựa lớn như vậy, ai dám động vào cô? Cô tự từ chức đi.”

Lý Tang Du lấy giấy từ chức đã sớm chuẩn bị: “Bây giờ tôi sẽ đi.”

Lần này cô từ chức cũng bởi vì Lý Uyển Khanh trở về, bọn họ sắp ly hôn, cô còn ở lại Lục Thị làm gì?

Lý Tang Du ra khỏi văn phòng Trương Ngọc, sau đó cô cũng không kéo dài thời gian mà thu dọn đồ đạc của mình trên bàn.

“Tang Du, cô muốn rời đi thật sao?” Triệu Nguyệt Sương nhỏ giọng hỏi.

“Ừ! Cô không cần tiễn tôi đâu, bây giờ đang vào giờ làm việc, Trương Ngọc phát hiện thì sẽ gặp xui xẻo.” Lý Tang Du nhanh chóng thu dọn đồ đạc xong, cô ôm thùng giấy khiêm tốn rời khỏi bộ phận văn thư.

Cô không muốn bất cứ ai tiễn mình, ngược lại sau này mọi người còn có thể liên lạc với nhau trên mạng.

Không ngờ cô vừa đến cửa bộ phận văn thư thì gặp Minh.

“Mợ… Cô Lý, cô…” Minh nhìn thùng giấy trong tay Lý Tang Du thì không hiểu gì, tối hôm qua anh ta tìm cô khắp nơi vẫn không thấy, không gọi được điện thoại, không ngờ hôm sau lại gặp ở công ty.

“Tôi vừa xuất viện nên đến từ chức.” Cô nói rất lạnh nhạt.

“Hả? Tổng giám đốc phê duyệt sao?”

Lý Tang Du lắc đầu nói: “Tôi phải đi rồi.” Cô không muốn ở lại thêm một phút nào, nên lập tức đi thẳng vào thang máy.

“Cô Lý, tối hôm qua Tổng giám đốc…” Minh bị chặn ngay trước cửa thang máy đang từ từ đóng lại.

Lý Tang Du đã vào thang máy nên cũng không nghe Minh nói cái gì, cô cũng không muốn nghe, bây giờ cô không phải là viên chức nơi này nữa nên cũng không còn gọi là Tổng giám đốc là cấp trên nữa, tất cả mọi thứ ở đây không liên quan gì tới cô nữa.

Sau khi ra khỏi thang máy đến đại sảnh, cô gặp phải rất nhiều ánh mắt kinh ngạc.

Chuyện công ty truyền đi nhanh nhất chính là chuyện bát quái, điều này cô đã sớm không còn cảm thấy ngạc nhiên nữa.

Chỉ là ở trong đại sảnh, cô lại gặp phải một người, một người mà cô cực kỳ không muốn gặp.

“Chị gái yêu dấu, chị đang làm gì thế?” Lý Uyển Khanh liếc mắt ẩn ý nhìn hộp giấy trong tay của Lý Tang Du.

“Cô cũng thấy mà, tôi từ chức.” Lý Tang Du cố ý quơ hộp giấy trong tay ra.

Nhìn vẻ ngoài của cô đang rất bình tĩnh như thật ra nội tâm cô đang cuồn cuộn sôi trào, Lý Uyển Khanh là người mà cô không muốn nhìn thấy nhất, từ khi Lý Uyển Khanh bắt đầu xuất hiện cuộc sống nề nếp của cô đã xuất hiện lắm bụi gai nhọn.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 329


Chương 329

“Xem ra chị không chào đón em trở về, em vừa đến chị đã đi ngay lập tức rồi.” Trước sau Lý Uyển Khanh vẫn giữ nguyên bộ dáng ai gặp cũng thương, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp.

Không đợi cho Lý Tang Du đáp lời, Lý Uyển Khanh đã tiến tới áp sát mặt bên tai của cô, nói nhỏ: “Chắc chị hi vọng tôi mãi mãi không trở về, tốt nhất là chết luôn ở bên ngoài luôn chứ gì? Chị thật rất độc ác, tôi sẽ chờ xem bảo ứng của chị.” Sau khi nói xong, cô ta lùi về chỗ cũ, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười rất hiền hòa.

Nụ cười như thế làm cho Lý Tang Du cảm thấy rất chói mắt.

Báo ứng sao? Lý Tang Du cô đây đã làm chuyện gì thương thiên hại lý mà phải gặp báo ứng chứ?

Chẳng qua cô cũng từng nghĩ, nhưng chưa bao giờ thành công.

Muốn trách cũng chỉ có thể trách thần Vận Mệnh có mắt như mù.

“Có phải chị nhìn thấy tôi rất khó chịu không? Vì tôi chưa chết.” Nụ cười của Lý Uyển Khanh càng ngày càng xán lạn.

“Không sai, cô về tôi rất thất vọng, cô nên chết ở bên ngoài đi cho rồi.” Lý Tang Du vẫn đang trầm mặc lại chậm rãi nói ra.

“Đừng tưởng những việc làm của chị vĩnh viễn không có ai biết, ngẩng đầu cao ba thước có thần, nếu chị đã dám làm thì nên chuẩn bị tâm lý để bị trừng phạt đi. Bây giờ Lục Huyền Lâm đang tìm chứng cứ năm đó chị đã hại tôi, một khi tìm ra được chứng cứ cũng là lúc cả đời chị sẽ bị giam trong ngục, đến lúc đó em gái như tôi sẽ tới thăm tù.”

“Ha ha, thế tôi chờ tới ngày đó.” Lý Tang Du cười rất vui vẻ.

Còn Lý Uyển Khanh bị thái độ của Lý Tang Du như thế sững người: “Hà tất gì phải có thật giật mình chứ, chị nghĩ rằng làm bộ ung dung thì tôi sẽ bị chị lừa sao?”

“Tại sao tôi phải làm bộ? Tôi không giống như cô phải giả vờ cả đời như thế, không biết có mệt không nữa?”

Thái độ của Lý Uyển Khanh đột ngột biến đổi, nhưng rất nhanh cô ta lại khôi phục lại bình thường, nói: “Tôi làm bộ cũng chiếm được không ít thứ tốt, còn chị không giả vờ lại là người mất đi rất nhiều, so sánh thì ai có lợi hơn ai?”

Lý Tang Du nhìn chằm chằm em gái còn tâm cơ hơn cả Vu Thiến, trong lòng cô lại âm thầm nghĩ đến câu lạt mềm buộc chặt, lùi lại một bước tiến hai bước, một tay quét sạch cả nam lẫn nữ, cả già lẫn trẻ: “Xem ra tôi còn phải học tập em gái tốt của mình một chút rồi.”

“Tôi không phải đang xem thường chị, chứ chị mãi mãi cũng không học được đâu.” Lý Uyển Khanh khinh thường, nói.

Lý Tang Du nhún hai vai: “Vậy cũng tốt, cô cứ làm Lý Uyển Khanh của cô, còn tôi sẽ làm Lý Tang Du của mình, những thứ đồ phiền phức cô muốn lấy thì mau đến lấy về đi.”

“Món đồ gì?”

“Lục Huyền Lâm đó! Mà cô thích kiểm đồ đã dùng của tôi mà.” Lý Tang Du nói xong cũng bước ra bên ngoài công ty.

Để lại màu xanh bét hiện lên gương mặt của Lý Uyển Khanh, cô ta trừng mắt nhìn bóng lưng của Lý Tang Du giận dữ, nghiến răng nghiến lợi cố nén lại kích động muốn mắng chửi người.

Đến nửa ngày Lý Uyển Khanh mới nhịn được lửa giận trong lòng xuống, cô ta lấy điện thoại gọi cho Lục Huyền Lâm.

Lúc này trong văn phòng tổng giám đốc Lục Huyền Lâm đang rất bề bộn, tay thuận tiện bật điện thoại lên nghe, rồi hai tay hai mắt anh lại dán trên tài liệu.

“Khanh, em đến rồi à… Một lát nữa anh sẽ xuống đón em…” Đôi mắt của Lục Huyền Lâm liên tục nhìn chằm chằm vào phần quan trọng của hợp đồng, đây là hợp đồng liên quan vài tỷ, thật vất vả mới bàn xong xuôi nên lúc này anh không thể để xảy ra sơ suất nào.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 330


Chương 330

“Anh đang vội thì em không làm phiền anh, em sẽ đi dạo ở bên ngoài trước đã mấy năm rồi không biết trong nước đã thay đổi thế nào rồi.” Giọng Lý Uyển Khanh mềm mại, dịu dàng làm người nghe rất thoải mái.

“Anh sẽ tìm người đi với em.”

“Không cần đâu, một mình em cũng có thể đi được mà. Em đi đây.”

“Ừm!” Coi như Lục Huyền Lâm có mười hai mươi ngàn phần áy náy, nhưng lúc này anh cũng không đi được, trước mắt có việc rất quan trọng cần hoàn thành gấp rút không thể trì hoãn như thế được, là người kinh doanh có lợi ích lớn trước mắt lại bắt đầu xuất hiện bản chất cuồng công việc không thể kiềm chế được.

Sau khi cúp điện thoại, lúc này Lý Uyển Khanh mới chú ý tới bên cạnh vẫn còn có một người đang nhìn chằm chằm mình, nói đúng hơn là người đó đang nhìn điện thoại di động trong tay cô ta.

“Cô Lý Uyển Khanh, điện thoại di động này của cô…” Minh vẫn nhìn điện thoại di động trong tay của Lý Uyển Khanh, đây không phải là cặp điện thoại di đ*ng t*nh nhân bảng hạn chế, mà tổng giám đốc vẫn luôn cất giữ hay sao?

Vậy trong lòng Tổng giám đốc của anh ta luôn nhớ nhung người bạn gái trước kia chính là Lý Uyển Khanh, nhưng tổng giám đốc đã kết hôn rồi còn thông đồng với bạn gái trước, nếu để Tổng giám đốc phu nhân biết được sẽ nghĩ thế nào?

Lúc ở bệnh viện, anh ta cảm thấy tổng giám đốc quá đáng, nhưng hiện tại còn tặng cho người ta cả điện thoại di đ*ng t*nh nhân.

“Đây là do anh Huyền Lâm đưa cho tôi.” Lý Uyển Khanh ngọt ngào trả lời. Cô ta biết chiếc điện thoại di động Lục Huyền Lâm cố ý đưa cho mình là điện thoại cặp, mà Lý Tang Du không có được, cô ta lập tức rất quý trọng nó.

Minh “À” một tiếng nhàn nhạt, rồi đi vào thang máy.

Từ vào trước là chủ cho anh ta cảm thấy Lý Uyển Khanh không có cách nào so được với Lý Tang Du, bất luận là tướng mạo, khí chất lẫn tính cách, anh ta vẫn thiên về Lý Tang Du nhiều hơn.

Biết rõ tổng giám đốc phu nhân là chị ruột của mình, mà còn dám có mối quan hệ lén lút với tổng giám đốc, dù cho dẫu còn vương tơ lòng thì cũng không nên như vậy.

Ấn tượng của anh ta với Lý Uyển Khanh lập tức xấu đi.

Trở lại văn phòng Tổng giám đốc, Minh cầm USB trong tay đặt lên bàn Lục Huyền Lâm rồi lựa ý nói: “Bộ phận văn thư…”

Lục Huyền Lâm đang bề bộn trong công việc đột nhiên ngửa đầu lên nhìn Minh, hỏi: “Bộ phận văn thư?”

Ba chữ phòng văn thư ngang với tên của Lý Tang Du, nên vừa nghe nói đến phòng văn thư anh lập tức có phản ứng.

“Lý Tang Du bị đuổi rồi.”

“Hả? Cô ấy bị đuổi?” Tối hôm qua ở trong bệnh viện, anh không đợi được Lý Tang Du, nên Lục Huyền Lâm đã tự đi về trước, ở nhà anh vẫn đợi điện thoại của Minh, nhưng cả buổi tối cũng không có tin tức gì. Ngày hôm nay vừa vào công ty đã vội vàng xử lý hợp đồng, còn chưa kịp hỏi chuyện về Lý Tang Du.

“Đúng vậy, tôi vừa nhìn thấy mợ chủ khi đi ngang qua bộ tư liệu, cô ấy ôm thùng đồ đạc của mình rời khỏi công ty.”

Lục Huyền Lâm thả bút trong tay xuống: “Ai đã đuổi cô ấy?”

“Nghe nói là Trương Ngọc.”

“Ai cho cô ta cái quyền đó?”

“Không phải là Tổng giám đốc sao? Hiện tại bạn gái trước về rồi, trong mắt ngài còn có mợ chủ đâu chứ?” Vừa mới dứt lời, Minh lập tức muốn tát mình một bạt tai.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 331


Chương 331

Mặc dù lời nói là sự thật, nhưng nói tr*n tr** ra như thế chọc giận ông chủ của mình, anh ta còn có thể ở lại nơi này sao?

Hiếm khi thấy Lục Huyền Lâm không tức giận.

Hiện tại anh đang nghĩ một buổi tối Lý Tang Du đã ở trong phòng bệnh đi đâu? Đi với ai? Và đã làm gì?

“Tổng giám đốc?” Thấy Lục Huyền Lâm ngẩn người, Minh cẩn thận gọi từng tiếng.

“Soạt!” Lục Huyền Lâm đứng lên: “Đi tới phòng văn thư!”

“Các cô nói xem, có phải Trương Ngọc cố ý đuổi Tang Du đi hay không? Vẻ ngoài thấy Trương Ngọc là người công bằng trong công việc, nhưng tôi luôn cảm thấy cô ta có thù riêng.”

“Tôi cũng thấy thế, nếu như không phải Trương Ngọc nhân cơ hội này để trả thù thì chắc chắn là tổng giám đốc có người phụ nữ mới, nên có mới nới cũ, nên anh ta mới dùng biện pháp đá Tang Du ra ngoài.”

Những người phụ nữ trong phòng văn thư tụ tập lại cùng nhau mồm năm miệng mười trò chuyện líu ríu, đương nhiên Trương Ngọc chừng từng dám làm càn như thế.

“Haiz, Tang Du thật quá đáng thương bị tổng giám đốc ép làm tiểu tam, bây giờ còn thất sủng thì bị đẩy vào lãnh cung, còn làm ả tiểu tam kia lại vui vẻ, cô ấy làm tiểu tam thật đáng thương, thật khó chịu.”

Ở trước mặt Tổng giám đốc tàn bạo ác độc, Lý Tang Du chính là đối tượng nhỏ bé dễ bị ức h**p. Bây giờ tất cả người làm trong phòng văn thư đều không thể ghét cô tiểu tam-Lý Tang Du được, theo lý thuyết tiểu tam đi phá hoại gia đình của người kẻ phải bị diệt trừ, nhưng Lý Tang Du là người duy nhất ngoại lệ.

“Các cô nói có phải cho scandal của cô ấy với Thái Vũ Hàng mới làm cho Tổng giám đốc tức giận, đày cô ấy vào lãnh cung không?”

Mặc dù trên báo chí và trong video, mặt của hai người đều bị che lại nhưng họ có thể nhận ra ai với ai rất bình thường.

“Đúng là do scandal đó sao? Tôi thấy không hẳn là thế.”

Một bức ảnh như thế, động tác thân mật như thế ngay cả kẻ ngu cũng sẽ không nghĩ hai người họ có bất cứ mối qua hệ nào.

“Đây đúng là một tiểu tam đáng thương, không thể chiếm được tình yêu chân thành lại không thể tự đi tìm tình yêu chân thành…”

Lúc mọi người mỗi người một câu chuyện bát quái, thì Triệu Nguyệt Sương vẫn không nói chen vào. Cô ta tin Lý Tang Du và Thái Vũ Hàng không có phát sinh mối quan hệ gì, nhưng không có chứng cứ nên nói ra cũng không ai tin, nên không nói ra thì hơn.

“Tôi thấy bản thân các người còn khó khăn hơn cả Lý Tang Du đấy, người ta không liên quan gì tới các người, các người còn ở đây giả mù sa mưa làm cái gì nữa. Dù nói thế nào thì Lý Tang Du cũng kiếm được tiền rồi, cô ấy muốn ở lại hay rời đi cũng là việc sớm muộn chỉ mình cô ấy biết thôi.” Một giọng nói vang lên.

“Cũng không thể nói như thế, tính khí của Tổng giám đốc kia rất tàn bạo, dù Tang Du không muốn nhưng cánh tay của cô ấy làm sao giữ được bắp đùi của anh ta chứ? Không phải vì nhẫn nhịn nên cô ấy mới phải cam chịu làm tiểu tam sao? Chỉ có thể nói cô ấy yêu người không nên yêu mới không thể kiếm chế được ở lại bên cạnh Tổng giám đốc.”

“Nhưng mà điều kiện Tang Du tốt như thế, tùy tiện có thể tìm một con nhà giàu gả còn tốt hơn làm một tiểu tam như vậy.”

“Vậy nên mới nói các người đều là một lũ ngu ngốc, bị Lý Tang Du bán đi còn giúp cô ta kiếm tiền, các người cũng không nghĩ lại một chút, cô ta chẳng phải nói tính cách của tổng giám đốc rất bạo lực sao? Không phải vì tiền thì làm sao chịu để bị người khác chà đạp như vậy được? Mọi người đều có mục đích riêng của mình, vì đạt được mục đích đó mà phải chịu đối xử của người khác.”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 332


Chương 332

Bỗng nhiên cả đám đều im lặng một mảnh, lời này nói cũng có đạo lý, có nhiều con đường dẫn đến La Mã nhưng con đường nào cũng có thể cắn người, không thể nghi ngờ Lý Tang Du đã bị cắn, còn là người bị cắn thảm nhất.

Triệu Nguyệt Sương lập tức đổi chủ đề: “Đêm nay chúng ta đi hát karaoke đi, gọi Tang Du cùng đi đúng lúc giúp cô ấy giải tỏa nỗi buồn luôn.”

“Đề nghị này hay đấy.”

Lúc này đột nhiên có người kêu lên: “Có người đến, mọi người đừng nói chuyện nữa.”

Trong phút chốc, tất cả mọi người đều nhanh chóng tản ra như chim vỡ tổ, dường như đó đã thành thói quen của họ rồi.

Trong vòng ba giây, ai đều về chỗ người nấy, hoàn toàn thể hiện một trận địa sẵn sàng nghênh đón quân địch, trông dáng vẻ rất chuyên chú làm việc.

“Cộc cộc cộc” Tiếng bước chân từ xa đến gần bộ tư liệu, dần rõ ràng hơn, cuối cùng đứng ở trước cửa.

Mọi người liếc trộm người đứng ở trước cửa phòng, người đó chính là tổng giám đốc-Lục Huyền Lâm!

Trong lòng mỗi người đều xuất hiện một câu nói: “Trời! Nguy hiểm quá!”

Minh cũng đi theo Lục Huyền Lâm đứng một bên chỗ cửa phòng bộ tư liệu.

Lục Huyền Lâm nhìn lướt qua âm thanh bàn phím của phòng văn thư gõ sột soạt, không tìm thấy bóng dáng người anh cần tìm, bỗng nhiên con ngươi của anh hiện lên ánh sáng lạnh.

Minh đưa tay gõ lên cửa của bộ tư liệu, nhắc nhở mọi người tổng giám đốc đến rồi.

Dù giả ngốc nhưng sự nhắc nhở rõ ràng như vậy cũng không thẻ giả vờ được, mọi người đều ngẩng đầu lên nhìn về hướng cửa phòng, như học sinh trăm miệng một lời gọi: “Chào Tổng giám đốc!”

Lục Huyền Lâm không cảm xúc nhìn về một chỗ bàn làm việc trống không, đó là chỗ của Lý Tang Du.

“Tổng giám đóc đến thị sát công việc.” Minh cố ý nói.

Lời này lừa được ai chứ? Anh ta thật sự coi người của phòng văn thư là kẻ ngu sao?

Tổng giám đốc đến phòng văn thư ngoại trừ tìm Lý Tang Du còn tìm ai nữa chứ?

“Sao người ở phòng văn thư đi làm không có khái niệm gì về thời gian vậy? Lý Tang Du đâu? Sao không ở đây?” Không biết Minh vô tình hay cố ý, giọng nói cũng rất lớn.

Có lẽ làm thư ký bên cạnh Lục Huyền Lâm, điều đầu tiên đầu óc nên chuyển động linh hoạt nên Minh thông minh không gọi thẳng Lý Tang Du là vợ Tổng giám đốc, mà gọi thẳng tên, nếu Tổng giám đốc thích chơi bí ẩn thì anh ta cũng sẽ không vạch trần.

Tất cả mọi người đều âm thầm liếc mắt nhìn Minh.

Lý Tang Du bị đuổi, anh ta không biết à?

Không ai biết mục đích chính của Minh khi hỏi câu như thế, nên ai cũng không muốn làm bia đỡ đạn nên trong khoảng thời gian ngắng không có ai trả lời.

Cuối cùng vẫn là Triệu Nguyệt Sương nhịn không nổi, mới cẩn thận nói từng câu: “Tang Du bị đuổi rồi.”

Con ngươi đen của Lục Huyền Lâm sâu như đầm lầy: “Ai?”

Triệu Nguyệt Sương không dám nói, chỉ nhìn về hướng văn phòng của Trương Ngọc.

“Tại sao bị đuổi?”

“Tang Du phụ trách hành trình cho Thái Vũ Hàng, nói ra chỗ sơ suất tạo thành hậu quả nghiêm trọng nên bị…”

“Ai bảo cô ấy phụ trách công việc cho Thái Vũ Hàng?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 333


Chương 333

Triệu Nguyệt Sương lại nhìn về phía văn phòng Trương Ngọc.

“Cô ấy đang ở đâu?”

Triệu Nguyệt Sương lắc đầu.

Lúc này đúng lúc Trương Ngọc xuất hiện ở cửa, vừa thấy Lục Huyền Lâm cũng ngẩn ra: “Tổng giám đốc!”

Chân mày của Lục Huyền Lâm cau lại: “Cô đuổi việc Lý Tang Du ?”

“Cô ấy… Lần trước chuyện của Thái Vũ Hàng, cô ấy đã làm thất bại nên không hoàn thành nhiệm vụ, gây tin xấu trái chiều ảnh hưởng nghiêm trọng, tạo nên một sự tổn thất vô cùng lớn với công ty, nên tôi dựa theo quy định đuổi việc cô ấy.” Trương Ngọc giải thích tường tận, ngay cả sai lầm đầu tiên của Lý Tang Du cũng nói ra, để làm tăng tính chất nghiêm trọng của vấn đề.

“Nếu chuyện nghiêm trọng như vậy tại sao không báo lên phòng nhân sự?” Phòng nhân sự sớm đã được Lục Huyền Lâm ra lệnh đuổi việc ai cũng không được đuổi việc Lý Tang Du, nhưng Trương Ngọc lại một mực không đi theo trình tự này.

“Tôi… Tôi muốn đợi đuổi cô ấy xong rồi mới báo.” Chuyện này làm cho Trương Ngọc hốt hoảng, cô ta thật sự tiền trảm hậu tấu đuổi việc Lý Tang Du, thật sự cũng xuất phát một nữa từ thù riêng của mình.

Lý Tang Du như cái đinh trong mắt của cô ta, có thể sớm nhổ đi ngày nào cô ta sẽ thoái mái ngày đó, lần này vừa lúc nắm được cơ hội, cô ta làm sao nương tay được?

Trong lòng Trương Ngọc bồn chồn, cô ta vẫn chưa lường trước được chuyện này, lần này thấy tổng giám đốc không còn hứng thú với Lý Tang Du nữa, không ngờ Tổng giám đốc lại tìm đến đây, anh vẫn không chịu buông tay Lý Tang Du sao?

Trong khi hai người đang nói chuyện, những người khác trong các bộ phận đều tránh đi rất xa, sợ bị lửa cháy xém. Mọi người đều biết giữa Trương Ngọc và Lý Tang Du có ân oán, cùng thừng khuyên Trương Ngọc đừng đuổi Lý Tang Du, nhưng cô ta lại không nghe bây giờ dẫn hỏa tự thiêu thân rồi.

“Ai cho cô quyền tự ý đuổi người như thế?”

Giọng Lục Huyền Lâm không nặng, nhưng giống như búa tạ đập vào lòng Trương Ngọc: “Xin lỗi, tôi nhất thời nông nỗi.” Cuối cùng cô ta cũng ý thức được bản thân đã phạm một sai lầm rất nghiêm trọng.

Nếu như người phục trác bất cứ bộ phận nào động một chút đều có thể tự đuổi việc nhân viên, thì họ còn cần bộ nhân sự làm cái gì?

“Cô bị sa thải rồi!”

“Hả?” Trương Ngọc sững sờ đứng tại chỗ.

Câu nói của Lục Huyền Lâm làm cho tất cả mọi người lập tức nghĩ tới câu nói kinh điển: Nói xin lỗi mà có tác dụng thì còn cần cảnh sát làm gì?

“Hôm nay Triệu Nguyệt Sương sẽ đảm nhiệm chức vụ tổ trưởng bộ phận văn thư!”

“Hả?” Triệu Nguyệt Sương kinh ngạc thốt lên.

Vừa rút vừa nâng đồng thời tiến hành làm cho tất cả mọi người mờ mịt, nhất là Triệu Nguyệt Sương. Cô tới công ty cũng không lâu, cũng không có đóng góp to lớn nào, cô đột nhiên được thăng chức nên chưa kịp phản ứng.

“Tổng giám đốc…” Triệu Nguyệt Sương và Trương Ngọc đồng thời lên tiếng, nhưng điểm xuất phát của hai người lại khác biệt.

Triệu Nguyệt Sương sợ mình nghe nhầm nên muốn xác nhận một chút, Trương Ngọc muốn giãy dụa lần cuối.

Lục Huyền Lâm cũng không cho bọn họ có cơ hội, đi thẳng ra khỏi bộ phận văn thư.
 
Back
Top Bottom