Ngôn Tình Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 240


CHƯƠNG 240

Ngón tay Lục Huyền Lâm đột nhiên ngừng chuyển động, hai ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng cầm lấy điện thoại, Lý Tang Du đột nhiên cảm giác như mình bị bắt gian.

“Bây giờ không cần nói cho tôi biết.” Lục Huyền Lâm khẽ nhúc nhích cái mũi, cũng không cần mở khóa, trên màn hình tự nhiên sẽ hiện ra số tin nhắn.

Tổng cộng có hai tin nhắn.

Một tin nhắn là: Lễ Thất Tịch sắp đến, cô định thế nào?

Tin nhắn còn lại là: Trưa mai tôi có thể mời cô đi ăn cơm được không?

Thời gian gửi là cùng một ngày, Lý Tang Du vẫn chưa hồi âm.

“Anh có biết mình xem trộm tin nhắn của người khác là đang xâm phạm quyền riêng tư của người ta không?” Lý Tang Du lao lên định lấy lại, nhưng Lục Huyền Lâm giơ tay lên một cái thì cô không với tới được.

Sắc mặt Lục Huyền Lâm đã tối sầm lại, đặt một tay lên vai Lý Tang Du, Lý Tang Du không còn động đậy được nữa, đưa thông tin tới trước mặt cô.

“Thời Nhiên Phong?” Lục Huyền Lâm nghiêng người nhìn cô, trong mắt hiện lên sự nguy hiểm: “Cô và anh ta đến mức này từ khi nào vậy?” Vừa nói, anh vừa đưa ngón trỏ lên quẹt, kiểm tra tất cả thông tin trong điện thoại của cô mấy lần.

Lý Tang Du sửng sốt trong lòng, làm sao mà anh đoán ra được đó là Thời Nhiên Phong?

Kiểm tra cái gì?

Muốn kiểm tra xem cô có để lộ bằng chứng gì không?

Ha ha, Lý Tang Du cười to trong lòng không thôi, thật sự cho rằng cô cũng bẩn thỉu như anh sao? Không biết anh đã thay bao nhiêu người phụ nữ dưới thân rồi nữa.

Cô sạch sẽ hơn anh nhiều!

Sau khi Lục Huyền Lâm kiểm tra xong toàn bộ thì phát hiện chiếc điện thoại này sạch như vừa vớt ra khỏi nước, điều này khiến Lục Huyền Lâm hơi thất vọng anh không tin Thời Nhiên Phong đối với Lý Tang Du chỉ có như vậy.

Anh ta thật sự dám đưa điện thoại cho Lý Tang Du, Thời Nhiên Phong này có còn để anh vào mắt hay không? Lần trước chạy tới trước giúp Lý Tang Du giải quyết sự tình, lần này lại đưa điện cho cô.

“Công việc bí mật của các cô thật sự là kín không kẽ hở, tôi không tin anh ta chỉ đưa cho cô một cái điện thoại đơn giản như vậy. Nếu thật sự đơn giản như vậy thì anh ta không cần vì cô mà tiêu tốn một số tiền lớn như thế.

“Một số tiền lớn như vậy là sao? Tôi không lấy của anh ấy một xu.” Lý Tang Du nói một cách chẳng thèm để ý.

Cô cho mọi người thấy vẻ ngoài yêu tiền, nhưng không phải không có điểm mấu chốt như vậy, số tiền cô sử dụng bây giờ đều là do tự bản thân cô kiếm được.

“Giả bộ kiêu ngạo?” Trong mắt Lục Huyền Lâm loé lên một tia khinh thường: “Lý Tang Du, cô có cần phải giả vờ trước mặt tôi thế không?

“Tôi còn cần phải giả vờ vậy sao?” Lý Tang Du trừng mắt nhìn Lục Huyền Lâm.

Đôi mắt của cô trong suốt như pha lê và không hề có tạp chất.

Lý Tang Du như vậy hoàn toàn khác với Lý Tang Du trong suy nghĩ của anh.

Trái tim Lục Huyền Lâm đập loạn nhịp, cô không cần phải giả vờ, trước giờ cô vẫn luôn thể hiện sắc màu chân thực của mình.

Anh ngoảnh mặt đi chỗ khác.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 241


CHƯƠNG 241

Nhìn bộ dạng này của cô chắc là vẫn chưa biết Thời Nhiên Phong đã làm gì, anh cũng không biết tại sao anh sẽ không nói cho cô biết.

Chỉ cần là chuyện có liên quan đến Thời Nhiên Phong, anh đều không muốn nhắc tới.

Lý Tang Du hơi tức giận, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại: “Lục Huyền Lâm, anh cho rằng mình có tư cách gì mà chê trách tôi, không phải chỉ là một cái điện thoại thôi sao? Nó có thể chứng minh cái gì, chứng minh tôi và Thời Nhiên Phong đã lên giường rồi ư?”

“Thái độ của cô là thế nào?” Lục Huyền Lâm cũng hoàn toàn mất bình tĩnh, không phải anh chỉ vừa lấy điện thoại mà Thời Nhiên Phong đưa cho cô thôi sao?

Nhìn dáng vẻ hồi hộp của cô, trong lòng anh như có lửa đốt.

Lý Tang Du cố gạt tay anh ra và muốn tránh tiếp xúc giữa mình và Lục Huyền Lâm, cô cảm thấy Lục Huyền Lâm là một người không sạch sẽ. Hôm nay, trong phòng làm việc anh và Vu Thiến …

Muốn chạm vào những người phụ nữ khác mà lại còn đụng vào cô?

Không đời nào!

Lý Tang Du không muốn nghĩ về nó nữa, suy nghĩ nhiều về nó sẽ làm cô cảm thấy đầu óc mình ô uế mất.

Sự chênh lệch về chiều cao và sức mạnh khiến Lý Tang Du vùng vẫy trong vô vọng: “Trả lại điện thoại cho tôi?”

“Không thể nào.” Lục Huyền Lâm mím chặt môi, thái độ của người phụ nữ khiến anh cảm thấy tức giận, thậm chí anh còn muốn bóp nát chiếc điện thoại mà tay trái đang cầm.

Đôi mắt ẩm ướt của Lý Tang Du vốn đã tràn đầy lửa giận, cô tức giận tới mức toàn thân phát run lên, đôi môi như hoa anh đào cũng đang run rẩy nhưng cô không thốt ra được lời nào.

“Tôi không vứt điện thoại của cô đi cô nên mừng thầm mới đúng.”

“Sao anh có thể vô lý như vậy?”

Lục Huyền Lâm lại gần nhìn kỹ khuôn mặt cô, cả lỗ chân lông trên mặt cũng nhìn thấy rõ ràng, nhìn thấy bộ dạng tức giận của cô, trong lòng anh căng thẳng vô cùng.

“Phân rõ phải trái? Tôi có cần phải nói lý lẽ với cô không?”

Dù có đẹp trai bao nhiêu đi chăng nữa, lúc này Lý Tang Du không còn ý nghĩ gì khác hơn là phải tống khứ khuôn mặt điển trai này đi, làm sao có thể giống với nam chính trong các bộ phim thần tượng, bá đạo khiến cho người ta nghẹt thở được chứ?

“Không có gì để nói, anh trả lại điện thoại cho tôi, tôi không có gì để nói với anh.” Lý Tang Du nhìn chằm chằm vào mắt anh, mặt không biểu cảm nói.

“Muốn lấy lại điện thoại sao?” Tiếng hít thở của Lục Huyền Lâm ngay bên tai, bên cạnh nhan sắc khiến cho người ta thèm nhỏ dãi là bộ dạng giống ác quỷ, Lý Tang Du chỉ thấy môi mỏng anh khẽ mở, rồi nhả ra hai chữ.

“Tịch thu!”

“Tịch thu? Anh cho rằng anh là giáo viên trung học sao? Còn muốn tịch thu điện thoại của tôi sao?”

Lý Tang Du xù lông, lần này là xù lông thật sự, Lục Huyền Lâm có ý gì chứ, thế mà muốn tịch thu điện thoại của cô sao?

Cô kháng nghị dữ dội, nhưng trong mắt anh chỉ giống như Peashooter b*n r* các hạt đậu, không có chút uy h**p nào, thậm chí còn có chút buồn cười.

Đợi đến khi Lý Tang Du nói mệt và dừng lại, Lục Huyền Lâm nói: “Điện thoại này tôi tịch thu, tôi sẽ trả lại cho cô khi tâm trạng thấy tốt hơn.”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 242


CHƯƠNG 242

Nói xong, không đợi Lý Tang Du phản ứng lại, Lục Huyền Lâm đã cầm lấy điện thoại, trở về bộ dạng lãnh đạm lúc trước. Lý Tang Du thầm mắng trong lòng một tiếng, khá lắm, trộm cướp còn ra vẻ đạo mạo.

Có vẻ như anh đã làm thật.

Nhưng điện thoại của cô đang nằm trong tay anh, Lý Tang Du không biết khi nào mới có thể lấy lại được, cô càng cảm thấy đau lòng hơn về chiếc điện thoại.

“Vậy thì khi nào tâm trạng anh thoải mái? Có muốn tôi giúp gọi cô Vu Thiến đến nhà làm khách không?”

Lục Huyền Lâm liếc cô, nghĩ tới đây cảm thấy thú vị: “Cô ghen đấy à?”

“Ghen sao? Không thể nào, tôi không phải như những người tình nhỏ kia của anh, người nên ghen phải là bọn họ mới đúng.” Lý Tang Du lập tức phản bác, không phải chỉ là một Vu Thiến thôi sao? Ngay cả khi anh có mười người phụ nữ như Vu Thiến, cô cũng sẽ không dao động tí cảm xúc nào.

“Đừng đề cập tới cô ta với tôi, tôi không có hứng thú với người phụ nữ này.” Mặt Lục Huyền Lâm lộ ra vẻ khó chịu.

Lục Huyền Lâm vẫn hơi lo lắng không biết buổi sáng đã xảy ra chuyện gì, Vu Thiến là một người phụ nữ rất khác với những người phụ nữ bình thường, rất khó đối phó, lại biết nhiều chuyện cũ năm xưa, rất là khó giải quyết.

“Không có hứng thú?” Lý Tang Du khinh thường nhìn Lục Huyền Lâm, lúc đó Vu Thiến không phải nói tối hôm qua hai người bọn họ như vậy sao, vậy mà Lục Huyền Lâm lại nói là không có hứng thú sao?

Quả nhiên đây là đức hạnh của đám đàn ông.

Lục Huyền Lâm biết Lý Tang Du đang suy nghĩ mấy chuyện không lành mạnh, anh không thèm giải thích với cô, khóe miệng nhếch lên là vì sự ngốc nghếch của cô.

Lục Huyền Lâm đảo mắt nói: “Cô sẽ cùng tôi trải qua lễ Thất Tịch. Nói không chừng tâm trạng tôi tốt lên rồi tôi sẽ trả lại điện thoại cho cô.”

“Thất Tịch?” Lý Tang Du bối rối, chớp mắt mấy cái.

Anh sẽ trải qua ngày lễ này với cô sao?

Có phải mặt trời mọc ở phía tây rồi không?

Theo lý thuyết thì một ngày lễ ý nghĩa như vậy, không phải anh nên cầm điện thoại xem những bức ảnh của Lý Uyển Khanh và nhớ tới những ký ức đã trải qua sao?

“Anh bị sốt đấy à?” Lý Tang Du nhìn Lục Huyền Lâm từ trên xuống dưới.

“Tôi còn tỉnh hơn cả cô nữa.”

“Không xứng!” Lý Tang Du từ chối ngay lập tức.

Trong cuộc hôn nhân này, cô đã là kẻ thay thế, chẳng lẽ ngay cả lễ tình nhân cũng muốn cô làm kẻ thay thế nữa hay sao?

Dĩ nhiên là không!

“Chiếc điện thoại này cô cũng đừng hòng.”

“Anh…”

Đồ khốn khiếp!

Lý Tang Du theo bản năng mấp máy môi, thiếu chút nữa mắng ra thành tiếng.

Lục Huyền Lâm cũng không nóng vội, nhìn Lý Tang Du nhàn nhã tự đắc, anh tin chắc rằng cô sẽ đồng ý.

Lý Tang Du nhìn điện thoại trong tay anh, cuối cùng cũng quyết định đồng ý, nhẹ gật đầu.

Thời Nhiên Phong đã giúp đỡ cô rất nhiều nên dù có thế nào cô cũng phải giữ chiếc điện thoại này.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 243


CHƯƠNG 243

Lúc này, Lục Huyền Lâm mới thầm nở một nụ cười mãn nguyện.

Vấn đề của ngày lễ tình nhân đã được giải quyết như thế và Lý Tang Du thậm chí không có cơ hội để phản bác nó.

Lục Huyền Lâm vào phòng tắm và trả lời một câu trên điện thoại: Thật ngại quá, đêm Thất Tịch và ngày mai đều đã được chồng tôi sắp xếp xong.

Sau khi gửi tin nhắn, Lục Huyền Lâm đắc ý chờ đợi câu trả lời của người bên kia.

Quả nhiên, một vài giây sau, tin nhắn của Thời Nhiên Phong đã đến: Đã hiểu!



Ngày hôm sau, Lý Tang Du thu dọn đồ đạc và chính thức đi làm.

Có thể thấy rằng Trương Ngọc nhìn thấy cô quay lại đương nhiên sẽ không bỏ qua cho cô, nhiệm vụ nặng nề lại nhiều, Lý Tang Du nhìn thôi cũng đủ nhức đầu. Tại sao mình lại không có số mệnh cô chủ, sao lại phải quay về làm việc chứ?

Nhưng cô đã đưa ra lựa chọn sao lại có thể từ bỏ được, cô đành phải rót cho mình một ly cà phê đen, mệt mỏi cả buổi ngẩng đầu lên nhìn quanh bốn phía, mới phát hiện ra cô không phải là người duy nhất mới sáng sớm đã uống cà phê.

Triệu Nguyệt Sương trượt cái ghế đến bên cạnh cô, đưa cho cô một hộp kẹo cao su, nhìn tài liệu chất đống như ngọn núi nhỏ trên bàn làm việc của cô, nở nụ cười hiểu rõ: “Cô trở về đúng lúc lắm, nếu không có cô, không biết hôm nay còn phải tăng ca tới khi nào.”

“Mấy ngày nay mọi người đều như vậy sao?”

Lý Tang Du rút một viên kẹo có vị chanh, trên đầu có đổ chút mồ hôi, cường độ làm việc này hơi quá sức đối với cô.

“Hôm nay tốt hơn rồi.” Triệu Nguyệt Sương nhìn lên trần nhà, thuận tay quàng chiếc gối lười quanh cổ, mặc dù tiền làm thêm giờ của công ty so với trước đây cao hơn gấp mấy lần, nhưng thời gian hai ngày nay thật sự không phải để người trải qua.

“Tổng Giám đốc cũng vậy thôi, mấy ngày liên tiếp đều không về.” Dứt lời quay đầu nhìn Lý Tang Du nở nụ cười trêu trọc: “Cái này hẳn là cô phải biết, không cần tôi phải nói.”

Cái này cô đúng thật là không biết, Lý Tang Du chột dạ mà sờ sờ cái mũi bầu bĩnh của mình. Trước đó, cô vẫn cho rằng Lục Huyền Lâm đang đi chơi với Vu Thiến bên ngoài.

“Đau lòng cho cô một phút, có điều chúng ta nhanh lên. Tôi định đúng giờ trở về uống canh bổ.”

Bữa cơm thuốc mà ông cụ Lục đặc biệt yêu cầu người làm làm cho cô ngày nào cũng phải về uống đúng giờ, nếu không thì ông cụ sẽ không vui và cô sẽ phải về nghỉ ngơi dưỡng sức một lần nữa.

“Trước đây sức khỏe của cô không tệ đến mức này, tại sao lại phải uống thuốc bổ?” Triệu Nguyệt Sương cau mày nghi ngờ nhìn Lý Tang Du.

Lý Tang Du thấy trong lòng nhói đau, nhưng trên mặt lại cười với nụ cười thoải mái: “Chỉ là sức khỏe của tôi không tốt, nên uống chút thuốc bổ để điều dưỡng cơ thể.”

“Cô đó, quá gầy.” Triệu Nguyệt Sương lấy vài túi khoai tây chiên từ chỗ ngồi của mình và đặt chúng trên bàn của Lý Tang Du, hào phóng nói: “Ăn gì tùy thích, đại gia tôi có.”

“Này, sao cô không hào phóng chia cho chúng tôi vậy?” Đồng nghiệp bên kia cũng tham gia, mọi người cười đùa rằng sẽ phá cửa hàng đồ ăn vặt của Triệu Nguyệt Sương, nhưng điều đó lại khiến cho cô sợ hãi.

Lý Tang Du đã giúp đỡ, bảo vệ Triệu Nguyệt Sương, mọi người vui cười đùa giỡn cũng đã thoải mái rất nhiều. Trương Ngọc nhìn thấy họ vui đùa trong văn phòng qua cửa kính, ngay lập tức đi ra ngoài với khuôn mặt u ám.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 244


CHƯƠNG 244

Khi mọi người nhìn thấy Trương Ngọc đến, họ lập tức im lặng và quay trở lại vị trí của mình để bận rộn trở lại. Lý Tang Du cụp mắt, thẳng lưng, không thể lười biếng được.

Trương Ngọc thong thả dạo một vòng quanh khu vực bên ngoài, sau đó dừng lại giữa Lý Tang Du và Triệu Nguyệt Sương, cầm một phần tài liệu trên bàn lên đọc kỹ.

Lý Tang Du lo lắng như thể bị giáo viên chủ nhiệm hồi trung học kiểm tra bài tập của cô, mặc dù cho rằng tài liệu mình chuẩn bị đều không có vấn đề gì, nhưng trong lòng cô không khỏi cảm thấy thấp thỏm.

Trương Ngọc đã lật nhiều trang và không tìm thấy lỗi nào, nhưng không có lỗi nào không có nghĩa là không thể tìm ra lỗi.

“Đây đều do cô làm sáng nay sao?” Trương Ngọc đặt tài liệu xuống, dùng tay đẩy cặp kính gọng đen, mím môi tỏ ra vô cùng nghiêm túc.

Lý Tang Du quay lại nhìn cô ậm ừ cho qua chuyện, bình tĩnh nghĩ binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn thì có gì mà phải sợ.

“Tôi vốn cho rằng cô vừa mới trở về giao cho cô nhiều nhiệm vụ quá sẽ không tốt, nhưng thấy vừa rồi cô thoải mái như vậy cùng mọi người vui cười, xem ra là tôi sai rồi.”

Thái độ không nhanh không chậm mang ý vị sâu xa, sau khi nói xong Trương Ngọc xoay người đem một xấp tài liệu dày cộp từ trên bàn của Triệu Nguyệt Sương bên cạnh sang.

“Sắp xếp dữ liệu của công ty cho tháng Ba và tháng Tư.” Trương Ngọc đặt tư liệu lên bàn của Lý Tang Du và nói nhỏ: “Hãy tổng hợp lại ngay hôm nay và gửi cho tôi”.

Không phải nói đùa, văn kiện của công ty Lục thị một tháng cũng đủ để người bình thường bận rộn một ngày. Lý Tang Du cau mày, đây là cố tình dằn mặt cô sao?

“Cái này……”

“Cô có thời gian để vui đùa ầm ĩ mà lại không có thời gian để làm việc này?”

Búi tóc dựng thẳng của Trương Ngọc rất tỉ mỉ, cẩn thận, giọng nói lạnh lùng, cô làm vậy là có chủ đích. Lý Tang Du – người mà cô không hề thích từ đầu đến chân.

“Tôi không thể hoàn thành được, tôi không thể hoàn thành nó trong ngày hôm nay.” Những gì Lý Tang Du nói là sự thật, cô thực sự không thể hoàn thành nó với khả năng của mình, trừ khi Lục Huyền Lâm đến.

“Vậy thì tăng ca đi, mọi người đều tăng ca, sao cô lại không được, vừa mới trở về công ty chắc cô cũng không muốn trở thành người đặc biệt nhỉ?”

Góc nhìn từ trên xuống này rất hữu ích đối với Trương Ngọc, cô ta liếc mắt nhìn Lý Tang Du chờ phản ứng của cô, làm thêm giờ là chuyện thường tình, nếu Lý Tang Du từ chối, cô ta sẽ không dễ dàng bỏ qua.

Đương nhiên, Lý Tang Du không muốn trở nên đặc biệt, thân phận của cô vốn đã khó xử rồi, nếu cô thực sự không tăng ca thì e rằng mọi người sẽ coi thường cô từ tận đáy lòng.

“Tôi sẽ làm những thứ này và gửi chúng đến văn phòng của cô vào sáng sớm ngày mai.”

Khẽ cắn môi liều mạng, cô chỉ có thể tìm cách đối phó với ông cụ sau vậy, trước tiên phải giải quyết Trương Ngọc hãy nói.

Trương Ngọc nhún nhún bai. Tất nhiên cô ta rất vui khi thấy ai đó sẵn sàng giúp đỡ để chia sẻ công việc. “Báo cáo này rất quan trọng, tốt nhất cô đừng để tôi phát hiện ra cô đã làm sai chỗ nào.”

Dứt lời, cô ta giẫm lên đôi giày cao gót mảnh mai trở về văn phòng. Lý Tang Du chỉ biết thở dài khi nhìn theo bóng lưng của cô ta, cô sao lại làm phiền đến tầm mắt của mụ phù thủy này?

“Tang Du, nhiều như vậy, cho dù cô có tăng ca cũng làm không xong.” Triệu Nguyệt Sương nhỏ giọng thay cô bênh vực kẻ yếu. Những tài liệu đó được lấy đi từ trên bàn cô, đó chính là khối lượng công việc trong ngày mai của cô.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 245


CHƯƠNG 245

“Kiên trì làm thôi.”

Công việc không phải là vấn đề đau đầu nhất đối với cô, Lý Tang Du xoa xoa thái dương bị đau, cô không biết làm thế nào để nói với ông cụ rằng hôm nay cô không thể tan làm đúng giờ.

Triệu Nguyệt Sương liếc nhìn phòng làm việc của Trương Ngọc, thấy cô đang mải mê nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, len lén đến bên cạnh Lý Tang Du: “Cô giao cho tôi một số nhiệm vụ, tôi sẽ làm giúp cô, dù sao vừa rồi cũng là do tôi làm ầm lên, là cô gánh tội thay tôi.”

“Không cần, có lẽ là Trương Ngọc có ý kiến với tôi.” Nhìn thấy dáng vẻ lo lắng của Triệu Nguyệt Sương, trong lòng Lý Tang Du cảm thấy được an ủi một chút, cô nháy mắt với Triệu Nguyệt Sương, nói rằng cô có thể xử lý được.

Sau đó Triệu Nguyệt Sương cũng đã đề cập đến nó một vài lần, nhưng Lý Tang Du từ chối đề cập đến nữa, Lý Tang Du đã ngồi ở bàn làm việc cho tới trưa và gần như chết đứng trước những báo cáo và biểu mẫu đó.

Rốt cuộc cũng tới giờ nghỉ trưa, mọi người cùng nhau đi ăn cơm, Triệu Nguyệt Sương còn muốn kéo Lý Tang Du: “Tang Du, dù bận thế nào cũng phải ăn cơm, chúng ta cùng nhau đi.”

Lý Tang Du nghĩ lại vẫn là nên từ chối, bàn phím trong tay gõ không chịu nghe, đôi mắt ẩm ướt không thể chờ đợi dính vào màn hình máy tính: “Không được, lát nữa tôi còn muốn đi vệ sinh, các cô đi trước đi.

Nếu muốn lừa dối ông cụ bên đó, cô phải đến gặp Lục Huyền Lâm nhờ giúp đỡ, ngoại trừ giờ nghỉ trưa ra, những lúc khác cô sẽ không quấy rầy anh.

Triệu Nguyệt Sương còn muốn nói thêm, nhưng các đồng nghiệp khác đã ra khỏi cửa, vì vậy cô đành phải từ bỏ. Còn Lý Tang Du thấy mọi người đi gần hết nên dừng tay đi thang máy lên văn phòng Tổng giám đốc.

Elise nhìn thấy người tới là Lý Tang Du, cô cũng là xe nhẹ đường quen với nó.

“Cô Lý đến gặp Tổng Giám đốc sao?”

Lý Tang Du chạy chầm chậm đến, hô hấp có hơi không đều, điều cô lo lắng là Lục Huyền Lâm đã ra ngoài xã giao: “Anh ấy đang bận sao?”

“Không, không, chỉ có một mình Tổng Giám đốc trong văn phòng.” Elise nhíu mày nhìn cô, với một thái độ rất trang nghiêm, nhưng trong đôi mắt lại đầy vẻ hóng hớt.

Lý Tang Du vén tóc ra sau tai, lộ ra chiếc cằm thanh tú, thầm nghĩ mình có chuyện nghiêm túc đến tìm Lục Huyền Lâm, cái nhíu mày của Elise sao có thể thay đổi khẩu vị sao?

“Thật mà, cô Lý, Tổng Giám đốc thật sự không hề bận.” Thấy cô do dự, Elise hơi sốt ruột lặp lại.

“Được rồi.” Thật sự dở khóc dở cười, Lý Tang Du cũng không có thời gian để suy nghĩ lung tung, một mình đi vào văn phòng.

Lục Huyền Lâm vẫn không biết là ai tới, mới thấp giọng hỏi có việc gi? Cây bút máy trong tay vẫn không ngừng đánh dấu và ký tên vào một số văn kiện.

Lục Huyền Lâm vẫn không biết là ai tới, mới thấp giọng hỏi có việc gi? Cây bút máy trong tay vẫn không ngừng đánh dấu và ký tên vào một số văn kiện.

“Là tôi.” Lý Tang Du hắng giọng lên tiếng đáp. Lúc này, Lục Huyền Lâm mới ngẩng đầu rời khỏi công việc, cách một bàn làm việc nhìn người đang đứng ở cửa ra vào đối diện mình, đôi mắt đen nhánh sắc bén nhìn chằm chằm vào cô.

“Có chuyện gì sao?”

Lý Tang Du đột nhiên cảm thấy cổ họng hơi khô khốc, thật sự rất hiếm khi nhờ người khác giúp đỡ, cô nhích tới chỗ anh từng bước nhỏ, vẫn đang suy nghĩ không biết nên bắt đầu bằng chủ đề gì.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 246


CHƯƠNG 246

Nhưng khi ở trước mặt anh, cô đã quên hết những gì mình nghĩ, nên Lý Tang Du chỉ có thể mỉm cười nói: “Anh ăn chưa?”

Lời vừa nói ra khỏi miệng, Lý Tang Du hối hận không thôi, cái chủ đề nát gì thế này? Nhưng Lục Huyền Lâm bất động thanh sắc nhìn cô, cô căng thẳng đến mức không mở miệng được.

Lục Huyền Lâm ngẩng đầu nhìn cô nói: “Vẫn chưa, cô tới đây để mời tôi ăn cơm sao?”

“Không phải vậy.”

“Có chuyện gì nói thẳng đi.” Sắc mặt Lục Huyền Lâm tối sầm lại, ngay từ đầu anh đã biết Lý Tang Du tuyệt đối là có chuyện mới đến tìm anh.

“Là … à, tôi cũng chưa ăn, hay là chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện?”

Lý Tang Du nhạy bén cảm nhận được sự thay đổi sắc mặt của Lục Huyền Lâm, lời đến khoé miệng lại nuốt trở vào, sau khi suy nghĩ kỹ, tốt xấu gì thì mình cũng đang nhờ người ta giúp đỡ, không phải nói chuyện trên bàn ăn sẽ tốt hơn sao?

“Cô có tiền sao?” Khóe miệng Lục Huyền Lâm hơi nhếch lên, Lý Tang Du tuy hơi ngốc nghếch, vụng về một chút, nhưng vẫn coi như công bằng.

“Không có.” Lý Tang Du chớp mắt mấy cái: “Tôi phải trả tiền cho bữa ăn của anh, truyền ra ngoài e rằng không hay. Mọi người lại không biết tôi và anh có quan hệ thế nào.”

“Đúng vậy không?”

“Đó là đương nhiên, người tình nhỏ mà, tôi sẽ làm đúng bản chất công việc của mình, cùng ăn cơm, cùng trò chuyện.”

Lý Tang Du thật sự bó tay, không vì ông cụ bên đó và cô có thể giữ được công việc của mình, thì cô cũng coi như là đi với Phật mặc áo cà sa, đi với mà thì mặc áo giấy.

“Tôi không biết có lúc cô lại nghe lời như thế.”

Nói rồi, Lục Huyền Lâm đứng dậy, lấy chìa khóa xe trong ngăn kéo ra và cùng Lý Tang Du bước ra ngoài.

Lý Tang Du chỉ biết cười cười theo theo đuôi Lục Huyền Lâm từng bước, ở nơi Lục Huyền Lâm không thấy làm cái mặt quỷ.

“Ăn đồ ăn nước T hay đồ ăn phương Tây?”

Trong lúc nói chuyện, hai người đã đi tới tầng hầm để xe rồi, Lục Huyền Lâm hỏi câu này rồi mới khởi động xe.

Lý Tang Du nghiêng đầu suy nghĩ một hồi, kiên định nói: “Ăn đồ nước T đi!”

Gần đây dạ dày của cô được người làm điều dưỡng, cô cũng quên mất mùi vị của những món cay nóng rồi.

Anh nói xong lại nói thêm một câu: “Đồ ăn Tứ Xuyên là ngon nhất.”

Sắc mặt Lục Huyền Lâm tối sầm lại, anh không ăn cay được.

“Không không, không, vẫn cứ là nên ăn đồ An Huy đi. Hình như anh không ăn được cay.”

“Cô còn chút lương tâm đó.” Lục Huyền Lâm cầm vô lăng, giẫm mạnh chân ga, hai người xuất phát.

Cách công ty Lục thị không xa là khu phố đi bộ sầm uất, có thể ăn uống vui chơi, nhà hàng An Huy cũng không khó tìm, Lục Huyền Lâm không thích nơi công cộng nên chọn một phòng riêng, gọi ba món mặn và một canh cũng coi như phong phú.

Không mất nhiều thời gian, các món ăn cũng theo thứ tự được dọn lên bàn, bụng Lý Tang Du đói đến mức quên mất mục đích của mình khi vừa nhìn thấy đồ ăn, nên cô bắt đầu ăn mà không nói một lời.

Gia đình cô dạy dỗ rất tốt, cô ăn uống đều nhai kỹ từng miếng nhỏ, Lục Huyền Lâm không ăn nhiều, nhưng lại thấy bát đĩa trên bàn dần cạn sạch.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 247


CHƯƠNG 247

“Cô… là heo sao?”

Lục Huyền Lâm không khỏi có chút kinh ngạc.

Lý Tang Du mở miệng muốn phản bác lại, nhưng lời nói lại vụt khỏi môi cô.

“Tôi chỉ hơi đói, ừm, chỉ vậy thôi.”

“Bây giờ có thể nói rồi.”

Hai tay Lục Huyền Lâm chống cằm nhìn chằm chằm cô, nhìn bộ dạng lúc ăn uống no nê cũng có chút đáng yêu.

“Tôi chỉ muốn anh giúp tôi dàn xếp với ông nội bên đó. Hôm nay tôi phải tăng ca, không thể về đúng giờ để uống thuốc bổ.”

Đó là một yêu cầu rất đơn giản, Lý Tang Du suy ngẫm nhìn khuôn mặt của Lục Huyền Lâm, nhưng không biết liệu anh có đồng ý hay không.

“Tăng ca?”

Lục Huyền Lâm nhíu mày, Lý Tang Du vừa mới điều dưỡng thân thể tốt lên tại sao lại phải tăng ca? Ai bắt cô tăng ca?

“À, mọi người đều làm thêm giờ. Không phải ngày hôm qua anh cũng tăng ca sao?”

“Vì lần này cô thể hiện tốt, ông nội bên đó tôi sẽ giúp cô một lần.”

Lý Tang Du cho Lục Huyền Lâm một sự khinh bỉ to lớn trong lòng.

Anh thực sự nghĩ rằng đó là do sự biểu hiện tốt của cô sao? Nói trắng ra, đó là vì nể mặt mũi của ông cụ Lục mà thôi.

Vì vậy, bữa ăn đã trôi qua trong một bầu không khí “dễ chịu”.

Lý Tang Du trở lại bộ phận tài liệu, còn chưa kịp ngồi xuống thì Trương Ngọc đã đi tới, “phạch” một tiếng, ném cho cô một chồng biểu mẫu.

“Đây là hành trình của Thái Vũ Hàng , cô phụ trách theo sát.”

“Tại sao lại là tôi?” Lý Tang Du biết hiện giờ vụ scandal giữa cô và Thái Vũ Hàng đang bị đồn thổi ầm ĩ, thậm chí toàn bộ bộ phận tài liệu đều cho rằng cô có quan hệ tình cảm với anh ta, nhất là fan ruột như Triệu Nguyệt Sương, cô từng chính mồm thề thốt cô không có bất cứ quan hệ gì với Thái Vũ Hàng.

Nếu bây giờ lại tiếp xúc với Thái Vũ Hàng, cô sợ Triệu Nguyệt Sương lại nghĩ ngợi linh tinh.

“Không phải cô dan díu với anh ta sao? Không phải cô theo thì còn ai thích hợp hơn cô?” Trương Ngọc chả hề châm chước dùng từ, nói tr*n tr**.

“Từ bao giờ mà tôi có quan hệ với anh ta? Con mắt nào của cô nhìn thấy?” Lý Tang Du cũng không khách khí vặc lại ngay.

Trương Ngọc cười khẩy: “Cái này còn phải nhìn thấy?”

Có ý gì? Không cần nhìn chả lẽ cần sờ?

Lý Tang Du đang định lên tiếng thì Triệu Nguyệt Sương đã bu tới: “Nhóm trưởng Trương, để tôi đi để tôi đi, dạo này sức khỏe của Tang Du không tốt, để tôi đi cho.”

Có thể tiếp xúc với thần tượng Thái Vũ Hàng là điều mà cô nàng tha thiết mong mỏi.

Trương Ngọc lườm Triệu Nguyệt Sương : “Cô làm xong việc của cô rồi? Nếu xong rồi thì chỗ tôi còn có việc khác.”

Triệu Nguyệt Sương nhìn thoáng qua chồng tài liệu trên bàn mình: “Tôi vẫn chưa làm xong.”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 248


CHƯƠNG 248

“Không làm xong cô còn bu tới đây làm gì?” Trương Ngọc nhìn sang Lý Tang Du : “Đây là chỗ đi làm, không phải chỗ dưỡng lão, sức khỏe không tốt thì đừng có đi làm! Cần gì phải làm mình làm mẩy. Có người nuôi thì đừng đi ra ngoài làm người ta ngứa mắt, không như bọn tôi, cái gì cũng phải dựa vào bản thân.”

Lời nói của Trương Ngọc trong tối ngoài sáng đều nhằm vào Lý Tang Du.

Để địch ý của Trương Ngọc không liên lụy tới người khác, Lý Tang Du vội vàng nói: “Không thành vấn đề, để tôi đi.”

“Ừ!” Lúc này trên mặt Trương Ngọc mới dịu đi một chút: “Lần này theo sát một chút, đừng có để mất dấu như lần trước, còn để mất dấu nữa thì cô cút thẳng về quê luôn đi. Một người dù có thuận buồm xuôi gió cỡ nào thì cũng không thể thuận cả đời được.”

Lời này của cô ta rõ ràng là đang nói cho Lý Tang Du nghe, chẳng phải bây giờ Lý Tang Du có ông chủ che chở sao? Có thể che chở cả đời chắc?

Lý Tang Du có danh phận gì chứ?

Dùng đầu ngón chân để nghĩ thôi cũng có thể nghĩ ra được. Hoa nở rồi tàn, người đâu nổi được mãi!



Lý Tang Du cầm lịch trình của Thái Vũ Hàng đi ra khỏi công ty, ngồi lên taxi.

Thái Vũ Hàng đã ký hợp đồng với công ty Lục Thị, nhìn từ lịch trình thì mấy ngày tới hoạt động được sắp xếp dày đặc, ngày thất tịch còn phải bay tới chi nhánh khác của Lục Thị để tham gia hoạt động tuyên truyền, trong lịch trình cũng bao gồm các vấn đề chi tiết về vé máy bay và chỗ ở.

Lý Tang Du dựa theo lịch trình đi tới sân bay mua vé máy bay rồi mới đi tìm Thái Vũ Hàng.

Lại lần nữa đi tới trước cửa nhà Thái Vũ Hàng, Lý Tang Du nhìn cánh cửa, hơi sững ra.

Từ sau hôm anh ta bị phát sốt, đã rất lâu rồi cô chưa gặp lại anh ta.

Dường như từ lần đầu tiên tới sân bay đón anh ta trở đi, giữa cô và anh ta có một mối quan hệ khó có thể nói rõ.

Nói là bạn cũng không phải, nói là địch cũng không đúng.

Chần chừ một hồi lâu, cô mới gõ cửa.

Không có người mở cửa.

Lại gõ lần nữa.

Vẫn không có động tĩnh gì.

Đi ra ngoài rồi?

Lý Tang Du đành phải ngồi chờ trên bậc thang trước cửa.

Từng giây từng phút trôi qua, cô cũng càng chờ càng thấy lo lắng.

Nhìn vé máy bay trong tay, lại nhìn khe hở dưới cửa, cô đột nhiên rất muốn nhét vé máy bay vào bên trong khe cửa.

Cô không thể cứ chờ như thế này được, thấy đã sắp tới giờ tan làm, cô cũng đã hứa với ông cụ là sẽ tan làm về nhà đúng giờ, thời gian vừa qua chung sống cùng nhau, cô cảm thấy ông cụ cũng không đến nỗi quá khó chiều.

Hai lần liên tục bị mất con cũng càng khiến ông cụ để ý tới cô hơn, mới kiên quyết bắt bọn họ chuyển vào ở trong căn nhà tổ của nhà họ Lục cho bằng được.

Cô có thể ra ngoài làm việc, nhưng với điều kiện là phải về nhà đúng giờ, như vậy ông cụ mới chịu đồng ý.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 249


CHƯƠNG 249

Lúc Lý Tang Du mới vừa đứng dậy chuẩn bị nhét vé máy bay vào trong khe cửa, bàn tay đã đưa ra lại ngừng lại giữa không trung.

Nếu thật sự nhét vé máy bay vào rồi, người ta nói một câu chưa nhận được, vậy chẳng phải lại thành lỗi của cô sao?

Anh chàng Thái Vũ Hàng này là kiểu người có tâm trạng thay đổi thất thường, chẳng ai biết lúc nào anh ta đột nhiên mất hứng quay ra cắn ngược lại một phát.

Vì vậy, cô lấy điện thoại ra.

Chiếc điện thoại cô đang dùng là kiểu điện thoại một chức năng đã lỗi thời, tương tự như phiên bản điện thoại di động đời đầu, chỉ dùng để nghe gọi, đến cả chức năng gửi tin nhắn cũng không có.

Từ sau khi Thời Nhiên Phong tặng điện thoại cho cô, ngay cả điện thoại của chính cô cũng bị Lục Huyền Lâm tịch thu, sau đó anh ném cho cô một chiếc điện thoại kiểu cũ mà dù có vứt ra ngoài đường thì cũng chả ai thèm nhặt này.

Để có thể lấy lại chiếc điện thoại của Thời Nhiên Phong, cô nhịn!

Lấy điện thoại ra, cuối cùng cô vẫn quyết định thử lại một lần nữa, đứng dậy, không gõ cửa nữa mà dứt khoát đập cửa.

Dù có là người điếc thì cũng có thể nghe thấy.

Quả nhiên, sau một hồi ra sức đập cửa, cánh cửa lớn vẫn luôn không hề có động tĩnh gì được mở ra, nhưng mà chỉ mở ra một khe hở chỉ lớn hơn khe hở một xíu xiu.

Có ý gì đây?

Muốn nói chuyện qua cửa sao?

Cũng được, dù sao đại minh tinh đều kỳ quặc cả.

Lý Tang Du nhìn về phía khe cửa, lớn tiếng nói: “Tôi là Lý Tang Du, đưa vé máy bay tới cho anh, tiện thể nói cho anh biết về lịch trình trong mấy ngày tiếp theo, nếu có điểm nào không hài lòng thì tôi có thể lập tức điều chỉnh.”

Giả điếc đúng không?

Vậy thì nói lớn tiếng một chút, nếu như trong tay cô có một cái loa thì cô sẽ chỉnh âm lượng lên mức tối đa.

“Trước đây không nhận ra cô ngốc thế đấy, không biết nhét thẳng vé máy bay vào qua khe cửa sao?”

Lý Tang Du liếc mắt: “Thế lịch trình thì sao? Anh không muốn xem thử à?”

Từ bao giờ mà Thái Vũ Hàng trốn kín mít thế này?

Chẳng lẽ trong phòng có giấu phụ nữ?

Vừa nghĩ tới khả năng này, cuối cùng Lý Tang Du cũng thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi vừa mới tắm xong, không tiện gặp cô, lỡ như bị người ta nói tôi giở trò bất chính với cô thì chẳng phải là tôi bị chết oan sao? Bây giờ cô là người phụ nữ của ông chủ Lục cơ mà, tôi không thể trêu vào, chẳng lẽ còn không cho tôi tránh sao? Nếu thật sự đắc tội sếp Lục, người ta chỉ cần ra lệnh một tiếng, xử gọn tôi luôn, cô bảo tôi sống thế nào được? Có đúng không?”

Từ lần đầu tiên Lý Tang Du gõ cửa, Thái Vũ Hàng đã nhìn thấy Lý Tang Du từ bên trong cửa sổ. Nhưng mà anh ta cố ý không mở cửa ra mà lại đi tắm.

Với tính cách của Lý Tang Du, nếu không phải vì công việc thì chắc chắn cô sẽ không tới tìm anh ta, mà nếu đã tới tìm anh ta rồi thì chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ đi.

Quả nhiên, tới lúc anh ta tắm xong, cô vẫn còn chưa đi.

“Anh không thể mặc xong quần áo rồi lại ra mở cửa sao?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 250


CHƯƠNG 250

Một câu hỏi của học sinh tiểu học như vậy mà còn phải hỏi cô sao?

Lần trước lúc anh ta ốm còn để cô chăm sóc, sao mà mới mấy ngày không gặp đã trở nên quái gở thế này?

“Thì vì nóng quá nên tôi mới đi tắm, huống hồ, tôi tắm xong đều không thích mặc quần áo, dù sao trong nhà cũng chỉ có mình tôi, tôi muốn c** tr*n thì c** tr*n thôi.”

Trong đầu Lý Tang Du lập tức xuất hiện một hình ảnh tr*n tr**… Nửa người trên không một manh áo, nhưng nửa người dưới… có một chiếc khăn tắm…

Cô cũng không tin anh ta để trần cả người.

Vì vậy, cô vươn tay ra đẩy cửa một cái, đi vào.

“Tự ý xâm nhập trái phép nhà người khác!”

Lý Tang Du vừa mới đẩy cửa ra đã nghe được giọng Thái Vũ Hàng.

“Anh mở một khe cửa tức là đã mời tôi rồi.” Lý Tang Du theo âm thanh nhìn lại, trước mặt cũng không có người đàn ông tr*n tr**ng nào, chỉ có một người đàn ông quấn khăn tắm.

Đã biết là anh ta sẽ không để trần cả người đi lại trong nhà mà, ván này cô thắng cược.

Nhưng mà…

“Chào cô!”

Đột nhiên có một giọng nữ ngọt ngào cất lên khiến Lý Tang Du ngẩn ra.

Một cô gái nhìn có vẻ còn khá nhỏ, cười rộ lên có hai lúm đồng tiền đang ngồi trên sofa nhìn cô.

“À… Chào cô.” Lý Tang Du vội đáp lại, nhìn sang Thái Vũ Hàng vẫn im lặng không lên tiếng.

Sao chỗ này còn có người khác mà anh ta cũng không nhắc trước một tiếng cho cô biết, cũng may cô chưa nói lời nào khác người, nếu không thì thật sự toi rồi.

“Ưhm… Tôi để vé máy bay lại đây, chuyện khác tôi sẽ nói cho anh qua mesenger, không quấy rối hai người nữa, tôi đi trước đây.” Lý Tang Du vội vàng đặt vé máy bay xuống, quay người chuẩn bị ra về.

Bắt gặp chuyện tốt của người khác thật đúng là một chuyện lúng túng, thảo nào Thái Vũ Hàng mãi không chịu mở cửa.

Trong lòng Lý Tang Du ảo não không thôi, chỉ muốn nhanh chóng rời đi.

“Cô à, cô đừng đi, tôi về ngay đây, cô ở lại đi.” Cô gái vừa nói vừa đứng lên.

Lý Tang Du nở nụ cười lúng túng: “Hai người nói chuyện đi, tôi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi, về trước đây, tạm biệt!”

Cô cũng không muốn phá hỏng chuyện tốt của Thái Vũ Hàng, lỡ như người ta ghi món nợ này lên đầu cô thì cô không đền nổi đâu, về trước đi thì hơn.

Nhìn bóng dáng Lý Tang Du rời đi, Thái Vũ Hàng không nói gì, cũng không biết đang nghĩ ngợi cái gì.

“Gì đây? Đây là điện thoại của chị gái kia sao?” Cô gái tinh mắt phát hiện chiếc điện thoại đặt trên vé máy bay.

Lý Tang Du vốn là chuẩn bị gọi điện thoại, nào ngờ Thái Vũ Hàng lại mở cửa, thế là cô thuận tay cầm cả vé máy bay và điện thoại trên một tay, lúc đặt vé máy bay xuống thì thả cả điện thoại xuống chỗ này.

Chủ yếu vẫn là bởi vì lúc đó cô đang hơi hoảng loạn.

Thái Vũ Hàng nhận lấy chiếc điện thoại trong tay cô gái, lật qua lật lại nhìn một lượt.

Sao cô lại dùng một chiếc điện thoại cùi thế này?

“Anh Vũ Hàng, có phải chị gái kia hơi hiểu lầm chúng ta rồi không? Em thấy chị ấy rất lúng túng.” Cô gái nói, bản thân cũng không nhịn được cười thành tiếng.

Cô nàng cảm thấy dáng vẻ lúng túng của Lý Tang Du lúc ấy rất buồn cười!
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 251


CHƯƠNG 251

Thái Vũ Hàng không trả lời câu hỏi này mà lại xoay người chuẩn bị lên tầng thay quần áo: “Tư Kỳ, em lén lút chạy ra ngoài đúng không?”

Tư Kỳ dẩu môi: “Không phải đâu nhé, em đã gọi điện thoại cho ba mẹ rồi, báo là em tới chỗ anh chơi.”

Thái Vũ Hàng dừng bước lại, quay đầu nhìn cô nàng: “Vừa rồi em cũng nghe thấy rồi đấy, thời gian tới anh sẽ rất bận, em mà muốn ở lại thì ngoan ngoãn ngồi yên trong nhà chờ anh về.”

“Ò.”

“Ò cái gì mà ò? Đã nghe chưa hả?”

“Nghe rồi!”

Lúc này Thái Vũ Hàng mới lại tiếp tục đi lên tầng, chẳng bao lâu sau đã ăn mặc chỉnh tề đi xuống.

“Anh định ra ngoài sao? Muốn đi tìm chị ấy sao?”

“Ừ.” Thái Vũ Hàng lắc lắc chiếc điện thoại cũ rích trong tay: “Dù sao cũng phải trả cho người ta.”

Tư Kỳ cắn môi, trơ mắt nhìn Thái Vũ Hàng rời đi.



Lúc đi ra khỏi nhà Thái Vũ Hàng thì trời đã lờ mờ, đã là chạng vạng. Lúc này đã qua giờ cao điểm tan làm, xe cộ đi lại trên đường quốc lộ cũng ít đi.

Nghĩ là đi thẳng về nhà, vì tiết kiệm tiền, Lý Tang Du định đi tới trạm xe buýt phía trước chờ xe buýt, thế là đi vào một ngõ nhỏ gần đó, ngõ này là đường tắt, đi tới trạm xe buýt chỉ mất mấy phút.

Ngõ nhỏ vắng ngắt không một bóng người, cũng không có đèn đường, dưới ánh sáng lờ mờ lúc này, trừ khi mặt đối mặt, nếu không thì đúng là chẳng thể nhìn rõ người đi lại trên đường.

“Cộc cộc cộc!”

Trong ngõ nhỏ chỉ nghe thấy tiếng giày cao gót của Lý Tang Du.

Nhưng mà không đúng, sao lại còn nghe thấy tiếng bước chân khác nữa?

Lý Tang Du nghi ngờ, dừng bước lại quay đầu nhìn, phía sau trống không, hoàn toàn không có người.

Cảm giác ớn lạnh truyền khắp người, Lý Tang Du hoảng loạn nuốt nước miếng một cái, cả người cứng ngắc tiếp tục đi về phía trước, lúc này cô rất để ý lắng nghe tiếng bước chân của mình.

“Cộc cộc cộc.”

Sao vẫn nghe thấy hai loại tiếng bước chân?

Chẳng lẽ là gót giày bị lỏng?

Cô vừa cúi đầu xuống định xem giày của mình thì đột nhiên có một bàn tay to từ phía sau vươn tới, bịt miệng cô lại, một cánh tay khác thì siết cổ cô lại.

“Ưm…” Lý Tang Du ra sức vùng vẫy, hai tay khua loạn xạ, hai chân cũng đá lung tung.

Lúc này trong lòng Lý Tang Du vừa hận lại vừa sợ, sao mà mình hết lần này tới lần khác bày đặt đường lớn không đi cứ đi đường nhỏ thế này, không biết người này rốt cuộc là ai, đang định làm gì với cô?

Bắt cóc sao?

Cô có chỗ nào giống người có tiền?

Sức lực của đối phương rất lớn, cô giãy giụa vùng vẫy không có tác dụng gì, cũng nhờ vậy cô đoán được đối phương là một người đàn ông.

Đối phương vừa lôi vừa kéo đưa cô vào một góc chết trong ngõ cụt, ở đây còn tối tăm và vắng vẻ hơn, lại còn tản ra thứ mùi ẩm mốc khó chịu.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 252


CHƯƠNG 252

Đối phương cũng không để ý tới chuyện Lý Tang Du giãy giụa, móc băng dính trên người ra dán chặt miệng cô lại, sau đó lại móc ra một cuộn dây thừng, trói chặt từ trên xuống dưới người cô.

Mặc dù bây giờ đã mặt đối mặt, nhưng cô vẫn không thể nhìn rõ mặt đối phương.

Nhìn đối phương chuẩn bị đầy đủ mọi thứ như vậy, sự tuyệt vọng lan tràn trong lòng Lý Tang Du.

Đây là bắt cóc có kế hoạch trước!

Cô muốn chạy trốn còn khó hơn lên trời.

Tên bắt cóc khiêng Lý Tang Du trên vai đi ra khỏi ngõ nhỏ, bên ngoài ngõ có một chiếc xe bánh mì đang dừng sẵn.

Lý Tang Du bị vắt trên vai, miệng không thể kêu, tay không thể cử động, chỉ có hai chân không ngừng đá loạn xạ giữa không trung, nhưng có tác dụng gì không?

Chẳng có tác dụng gì cả.

Toi rồi, lần này toi thật rồi.

Lý Tang Du giãy giụa kiệt sức rồi chẳng thể làm gì khác ngoài yên lặng ch** n**c mắt.

Tên bắt cóc đi tới trước chiếc xe bánh mì, mở cửa xe, nhét Lý Tang Du vào bên trong, đang chuẩn bị đóng cửa lại thì đã bị Lý Tang Du dồn sức đá một cú vào bộ phận quan trọng.

“Á!” Tên bắt cóc hét lớn một tiếng, tay che chỗ đó, ngã lăn ra đất.

Bây giờ mà không chạy thì còn đợi tới lúc nào?

Lý Tang Du xuống xe bằng tốc độ nhanh nhất từ thuở bình sinh, sau đó chạy trốn…



Thái Vũ Hàng lái xe ra khỏi tiểu khu, vừa quanh thì đột nhiên một người lao ra từ gần đó.

“Rít!” Anh ta phanh gấp.

Xe và người chỉ cách nhau một phân.

Ai lại mắt mù sang đường linh tinh như thế?

Thái Vũ Hàng đang định nổi cơn lôi đình, nhưng nhìn thấy người bên ngoài kính chắn gió thì không khỏi giật mình, ngay lập tức vội vàng xuống xe.

Người suýt nữa bị xe đâm phải chính là Lý Tang Du, lúc này miệng cô đang bị bịt kín, tay bị trói chặt, mắt ngập nước, đầu tóc rối bời, hai mắt hoảng hốt thỉnh thoảng lại nhìn về phía sau, lúc đang định sang đường lần nữa để tránh tên bắt cóc đang đuổi theo phía sau thì bị một cánh tay giữ chặt lại.

Hiện giờ Lý Tang Du như một con chim sợ cành cong, người nào đụng vào cô thì cô sợ người đó. Nếu như miệng không bị bịt kín thì chắc chắn sẽ hét lên thành tiếng.

“Là tôi!”

Giọng nói quen thuộc kéo đầu óc đang hốt ha hốt hoảng và ánh mắt của Lý Tang Du trở về, cô nhìn thấy Thái Vũ Hàng .

Không biết tại sao, lúc này nhìn thấy Thái Vũ Hàng cứ như thể nhìn thấy người thân, tất cả sự sợ hãi hoảng loạn trong lòng đều yên ắng trở lại.

“Huhuhu…” Âm thanh phát ra từ cái miệng bị bịt kín của Lý Tang Du không biết là đang nói chuyện hay là đang than khóc, nước mắt rơi lã chã.

Lúc này Thái Vũ Hàng không có thời gian quan tâm đến Lý Tang Du , dùng tay kéo cô ra phía sau mình, một chân đá thẳng vào kẻ đang đuổi theo.

Tên cướp bị đá ngã nhìn thấy có người xuất hiện, không chút chiến đấu mà bỏ qua Lý Tang Du hoảng hốt bỏ chạy.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 253


CHƯƠNG 253

Thái Vũ Hàng không có ý định đuổi theo, đằng sau còn có Lý Tang Du nữa, anh ta không thể bỏ cô lại.

Phủi phủi hai tay vốn không có chút bụi nào, anh ta xoay người lại nhìn Lý Tang Du.

Tên cướp đã bị đánh cho bỏ chạy, trái tim vốn đang treo lơ lửng của Lý Tang Du cuối cùng cũng buông xuống, cô phát ra mấy tiếng “ưm ưm” nhờ anh ta giúp cô xé miếng băng dính trên miệng.

Không ngờ Thái Vũ Hàng lại khoanh hai tay, ung dung nhàn nhã mà cười cười nhìn cô.

Lý Tang Du của bây giờ có một vẻ đẹp lăng loạn thê lương, đôi mắt to tròn long lanh, những giọt nước mắt phản chiếu một chút ánh sao. So với vẻ lãnh đạm xa cách người khác hàng nghìn dặm thì vẻ đẹp bây giờ vô cùng hiếm thấy.

Thái Vũ Hàng không khỏi nhìn đến có hơi dại ra.

“Ưm ưm..” Lý Tang Du lắc lắc người, không thể nói chuyện được nên chỉ có thể dùng thân thể biểu đạt ý của mình.

Anh đây là có ý gì?

Tại sao còn chưa cởi băng dính ra cho cô?

Sẽ không có bệnh cuồng ngược đãi đâu nhỉ?

“Làm nũng?” Trong mắt Thái Vũ Hàng đều là ý cười.

Làm nũng cái quỷ gì tên khốn nạn anh, cô vừa mới từ quỷ môn quan về thì còn có tâm tư làm nũng à?

Nghĩ nhiều rồi đấy!

Thái Vũ Hàng buông hai tay xuống, ghé sát vào tai Lý Tang Du, hít một hơi thật sâu mui hương trên người của cô khiến anh ta mê mẩn: “Biết gì không? Bây giờ tôi thật sự muốn trực tiếp…”

Thật sự rất muốn!

Lý Tang Du nâng đầu gối lên trên.

Bị Thái Vũ Hàng chặn lại: “Cô lại đối xử như vậy với ân nhân cứu mạng của mình sao?”

“Ưm ưm…”

Thái Vũ Hàng lùi lại vài bước, dùng tay xoa cằm, vẻ mặt chế nhạo: “Tôi đang suy nghĩ có nên cứ như vậy khiêng thẳng cô về không… ừm, có một câu nói rất hay, lấy thân báo đáp! Bây giờ tôi chính là ân nhân cứu mạng của cô, có nên báo đáp tôi như vậy mới phải.”

Hai mắt Lý Tang Du trọn trừng, thể hiện rõ ràng đáp án của cô: Anh dám!

Cười to một tiếng, Thái Vũ Hàng lộ ra một nụ cười xấu xa: “Lúc bình thường tôi đương nhiên không dám rồi, thế nào thì cũng không thể đắc tội cậu Lục được, bây giờ anh ta chính là ông chủ của tôi đó, nhưng bây giờ thì không giống nhau rồi, tôi vừa mới ra tay cứu giúp nên tôi muốn làm gì cũng không quá đáng mà.”

Lý Tang Du than khóc một tiếng trong lòng, đây chẳng phải là vừa mới thoát ra khỏi vũng bùn lại bị hãm sâu vào đầm lầy sao?

Như thế nào thì cũng đều là “chết” mà!

Đang nói chuyện thì một ánh đèn xe lóe qua hai mắt Lý Tang Du, cả người cô bỗng nhiên run rẩy, trong mắt mang theo sự hoảng sợ, tinh thần kích động, không ngừng phát ra tiếng “ưm ưm ưm”, lắc đầu liên tục giống như cái trống lắc vậy.

Khi Thái Vũ Hàng kịp hiểu được đẩy mạnh Lý Tang Du một cái, ngay lúc anh ta định tránh đi lại vì đã quá muộn, chỉ nghe “Rầm!” một tiếng, sau khi một chiếc xe Van lao tới hất tung anh ta xong vội chạy thoát khỏi hiện trường.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 254


CHƯƠNG 254

Chiếc xe Van này không cần phải nó, chính là chiếc xe của bọn bắt cóc Lý Tang Du.

Xem ra là bắt người không thành, nên giết người diệt khẩu, đây là có bao nhiêu hận Lý Tang Du cô chứ?

Tất cả xảy ra quá nhanh, không cho ai bất cứu thời gian suy nghĩ nào.

Sau khi tất cả đều đã yên tĩnh lại, Lý Tang Du từ dưới đất bò dậy, ngơ ngác nhìn Thái Vũ Hàng đang nằm bất động phía bên kia.

Anh ta… chết rồi?

Đại não vẫn còn chưa phản ứng kịp, Lý Tang Du cứ ngơ ngơ nhìn anh ta như vậy.

Không biết qua bao lâu, Lý Tang Du theo bản năng nhấc đôi chân cứng ngắc lên, chậm rãi bước từng bước.

Hai bước!

Ba bước!

Đột nhiên, Lý Tang Du tỉnh táo lại, chạy về phía Thái Vũ Hàng đã không còn mạng sống: “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất.

“Ưm ưm ưm…ưm ưm ưm…”

Cô liều mạng dùng đầu đụng vào hai mắt nhắm nghiền kia, Thái Vũ Hàng vẫn không có bất cứ phản ứng nào.

Đột nhiên Thái Vũ Hàng mở mắt ra: “Đừng đụng nữa, chưa chết cũng sắp bị cô đụng cho chết rồi đấy.”

Đột nhiên nhìn thấy anh ta mở mắt ra, còn nói chuyện nữa, Lý Tang Du vừa kinh sợ vừa hoảng loạn, hai mắt đẫm lệ nhìn anh ta, trong mắt từ từ hiện lên sự mừng rỡ.

“Ưm ưm ưm…”

“Được rồi, tôi biết rồi.” Thái Vũ Hàng chậm rãi đưa tay ra xé miếng băng dính trên miệng cô: “Tôi…tôi chỉ sợ là không ổn rồi…có thể hoàn thành tâm nguyện cuối cũng của tôi được không…?”

“Bị thương ở đâu?” Lý Tang Du vừa mới mừng rỡ lại bị những lời này khiến cho giống như bị dội một gáo nước lạnh, vừa hỏi vừa cúi đầu dò xét vết thương trên người anh ta.

Đột nhiên, một đôi bàn tay to lớn ôm lấy đầu cô, sau đó là một đôi môi ấm áp hôn lên môi cô.

“Ưm…”

Nếu như hai tay của cô không bị trói lại, cô nhất định sẽ đẩy anh ta ra, nhưng hiện tại, cô chỉ có thể mặc người xâu xé.

Lần này, nụ hôn của Thái Vũ Hàng rất dịu dàng, rất tình cảm, chậm rãi, mềm mại, lòng tham không đáy.

Chẳng lẽ đây chính là nguyện vọng cuối cùng của anh ta?

Nghĩ đến chuyện anh ta vì cứu cô nên mới bị bọn cướp đâm bị thương, trong lòng Lý Tang Du cảm thấy bi thương.

Mới đầu Lý Tang Du còn có hơi phản kháng, sau đó dưới sự dẫn dắt của Thái Vũ Hàng mà dần dần tiến vào trạng thái, nhưng khi cô cảm nhận được sự biến hóa trên thanh thể của anh ta, bỗng nhiên giật mình tỉnh lại.

Một người vốn đang cận kề cái chết, sao thân thể còn có biến hóa được?

Xem chút nữa cô quên mất anh ta là một minh tinh, là một đại minh tinh vừa thuộc phái diễn xuất vừa có giá trị nhan sắc.

Anh ta hoàn toàn không sao cả, tất cả chỉ là diễn kịch mà thôi.

Lý Tang Du nghĩ thấu tất cả thì cắn mạnh một cái.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 255


CHƯƠNG 255

Thái Vũ Hàng đau vội thả môi cô ra, còn chưa đã thèm mím mím môi: “Tôi đã nếm được mỹ vị độc nhất vô nhị trên thiên hạ.”

Mỹ vị cái tên khốn nhà anh.

Cô thì đang lo lắng chết đi được, còn anh ta lại rảnh rỗi ăn đậu hũ của cô ở đây.

Nghĩ đến đây, trong lòng Lý Tang Du không khỏi tức giận: “Mau cởi trói ra cho tôi, bằng không tôi sẽ tiêu diệt anh…”

Thái Vũ Hàng mặt không đổi sắc, vẫn dáng vẻ nheo mắt như cũ nhìn cô: “Tôi còn có thể nói chuyện ở đây với cô, cô phải cảm ơn đạo diễn của tôi đấy, trước đây tôi phải diễn một cảnh bị xe đụng, vì để diễn cho giống thật, tôi phải ngay thời khắc trước khi cái xe đụng vào tôi kịp thời né tránh, chỉ vì một giây này mà bọn tôi quay mất ba ngày trời đấy.”

“Vậy nên, hôm nay anh hoàn toàn nguyên vẹn tránh khỏi chiếc xe muốn đụng vào anh?”

“Ừm!” Lúc này Thái Vũ Hàng mới cởi dây trói trên người cô: “Bằng không, bây giờ tôi thật sự là một người đã chết rồi, sắp chết mà còn có thể hôn cô à?”

Anh còn có lý nữa!

Lý Tang Du chỉ có thể trừng mắt, không tìm được lời nào có thể nói lại anh ta.

Tuy nhiên, khi Thái Vũ Hàng đang cởi dây trói, cô nhìn thấy một mảng máu lớn trên khuỷu tay và ống tay áo của anh ta.

“Anh bị thương rồi.”

“Một vết thương nhỏ mà thôi.”

“Mau đến bệnh viện khử trùng đi, băng bó lại một chút.”

Thái Vũ Hàng nhăn mày: “NO!”

Lý Tang Du biết anh ta ghét nhất là đi bệnh viện, nhưng bây giờ là tình huống đặc biệt, không biết trên người anh ta có còn vết thương nào nữa hay không, chỉ có đi bệnh viện kiểm tra một lần, cô mới có thể an tâm được.

Nhưng thái độ của Thái Vũ Hàng lúc này khiến bầu không khí trong nháy mắt trở nên hơi cứng nhắc.

“Sao anh lại ghét đi bệnh viện đến vậy? Câu này Lý Tang Du muốn hỏi từ rất lâu rồi.

“Không liên quan đến cô”

Nói chuyện lại khiến rơi vào cục diện bế tắc.

Tính cách thay đổi thất thường của Thái Vũ Hàng khiến cô không cách nào thích ứng hoàn toàn được, nếu anh ta đã không thích bị hỏi vậy thì chỉ cần chuyển chủ đề là được rồi.

“Mấy ngày này lịch trình của anh rất dày, bây giờ bị thương, có ảnh hưởng gì không?” Đây là chuyện là Lý Tang Du cảm thấy rất có lỗi.

Vốn chuyện của cô không liên quan tới anh ta, bây giờ liên lụy cả anh ta vào, còn khiến cho anh ta bị thương, thế nào cũng sẽ khiến trong lòng cô cảm thấy áy náy.

Thái Vũ Hàng quay đầu nhìn cô: “Sao nào? Cô vẫn muốn bồi thường thiệt hại cho tôi à?”

“Ách…”

Trước mặt vị đại minh tinh này, tiền lương của cô ít đến đáng thương như muối bỏ biển, người ta lên sân khấu vài phút đã bằng mấy năm cô làm việc chăm chỉ rồi.

Bồi thường?

Mầy đời cũng đền không nổi.

“Còn đứng ở đây làm cái gì? Đợi đám người đó đến tìm cô à?” Thái Vũ Hàng đi về phía xe của mình.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 256


CHƯƠNG 256

Vừa nhắc đến đám người kia, Lý Tang Du không khỏi rùng mình một cái, lập tức đi theo anh ta.

“Biết là người nào không?”

Lý Tang Du lắc lắc đầu, ngay cả mặt của đối phương cô cũng không nhìn rõ.

Là ai muốn hại cô?

Trong đầu lướt qua tất cả mọi người một lần, cũng không tìm ra một người hận cô như vậy?

Chỉ có một người chợt lóe qua.

Vu Thiến?

Lý Tang Du lắc lắc đầu, không phải cô ta, cô ta không có to gan như vậy.

“Xem ra, người mà cô đắc tội cũng không ít nhỉ.” Thái Vũ Hàng mở cửa ghế sau tiến vào, lấy ra một hộp thuốc, nhìn thấy Lý Tang Du còn đang đứng ngây ngốc bên ngoài xe: “Còn đứng ngơ ra đấy làm gì? Lên xe đi.”

Lý Tang Du bị kéo lại mạch suy nghĩ mới bước lên xe.

“Bình thường anh hay bị thương lắm à?” Nhìn thấy trên xe anh ta còn chuẩn bị cả hộp đựng thuốc, Lý Tang Du nhịn không được hỏi.

Nếu không phải chuyến đi xa thì không ai lại chuẩn bị hộp thuốc trên xe cả.

“Tôi thích dự phòng cái này, giống như tôi thích mang theo băng cá nhân bên người vậy.”

Cũng đúng, đây là thói quen của anh ta.

“Cô cũng bị thương rồi.”

“Tôi?” Lý Tang Du không thấy mình có chỗ nào bị đau cả

Thái Vũ Hàng đưa tay ra chỉ vào cổ áo của cô: “Chỗ này của cô chảy máu, cổ áo cũng bị rách rồi.”

Anh ta vừa nói như vậy, Lý Tang Du mới cảm thấy trên cổ nóng rát, cúi đầu xuống nhìn, quả nhiên cổ áo đã bị rách lộ ra bả vai và một phần nhỏ nội y.

Có lẽ cổ áo đã bị bọn cướp xé ra khi cô đang vùng vẫy, vết thương trên cổ là do cô bị bọn cướp cào trúng lúc đăng giằng co quyết liệt, lúc đó cô kinh hoảng như vậy, đến mạng nhỏ xem chút nữa cũng mất rồi, cô cũng không rảnh lo mấy cái này.

Lý Tang Du ngượng ngùng kéo kéo cổ áo bị rách, nhưng có kéo cũng không ăn thua gì, nên lộ đã lộ, nên rách cũng đã rách rồi.

“Còn che được cái gì nữa đâu.” Thái Vũ Hàng vẻ mặt kinh thường lấy thuốc mỡ ra.

Cũng phải, mới vừa nãy quả thực có thể nhìn đều đã nhìn hết rồi, thậm chí ngay cả đậu hũ của cô cũng đã ăn rồi, còn che cái gì nữa chứ?

“c** q**n áo, ra.”

“Hả?”

“Hả gì mà hả, tôi chỉ muốn bôi thuốc cho cô mà thôi, cô tưởng tôi muốn làm gì với cô à?”

Lý Tang Du dùng ánh mắt không tin tưởng nhìn anh ta, anh ta muốn làm cái gì cô rất rõ, trước giờ anh ta không phải chính nhân quân tử gì.

“Ánh mắt gì đấy? Không tin tưởng tôi đến vậy à?”

Cô giơ tay ra: “Đưa thuốc cho tôi, tôi tự bôi.”

“Đằng trước đằng sau cổ của cô đều có vết thương, phía sau cũng có thể tự bội được à?”

“Cái này…”

Khi Lý Tang Du còn đang do dự, Manh Vũ Hàng đã không chút khách khí “loạt soạt” một cái, dứt khoát lôi kéo trên người cô.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 257


CHƯƠNG 257

“Anh muốn làm gì?” Lý Tang Du vội lấy tay che ngực mình, cảnh giác nhìn anh.

“Cô cũng không phải là gái mới lớn, xấu hổ cáu gì chứ?” Thái Vũ Hàng hào phóng bôi thuốc mơ lên từng nơi cô bị chảy máu.

Hành động của Thái Vũ Hàng ngược lại khiến cho Lý Tang Du không còn lời gì để nói.

Tình huống như bây giờ giống như cô đang vô cơ gây rối vậy

Bầu không khí nhất thời rơi vào sự im lặng khó giải thích được.

Những chỗ mà ngón tay của anh ta chạm qua mang theo cảm giác mát lạnh, làm dịu đi cảm giác bỏng rát khó chịu.

Động tác của anh ta giống như đang v**t v*, khiến cho Lý Tang Du đỏ mặt không rõ lý do.

Khi những ngón tay anh ta từ từ trượt xuống gáy cô, sự ma sát tỉ mỏ đó cùng mới hơi thở nóng rực anh ta thở ra, đều khiến cô có một loại cảm giác tê dại.

“Sao thế? Như vậy mà đã có phản ứng rồi à?”

Một tiếng cười nhẹ vang lên bên tai cô

“Ai, ai có cảm giác chứ?” Lý Tang Du cứng miệng nói

Cô gả cho người ta làm vợ, cũng đã từng sắp làm mẹ, đối với những khiêu khích bằng ngón tay này, trước giờ thật sự chưa từngc ó.

Lục Huyền Lâm từ trước đến này đều là làm thẳng với cô, kiểu ôn nhu v**t v* như vậy, dườngn hư chưa từng có.

“Tốt nhất là cô đừng có trêu chọc tôi, bằng không thật sự xẩy ra mấy loại chấn linh tinh gì đó thì cô không thể trách tôi đâu đó.”

Ai trêu chọc anh ta cơ?

Bị anh ta nói như vậy, Lý Tang Du càng cứng ngắc, không dám động đậy.

Không biết đông tác nào chọc đến anh ta rồi.

Trước mặt cái đẹp, Thái Vũ Hàng không thể tránh khỏi rung động trong lòng, vậy nên toàn bộ quá trình bôi thuốc là một cực hình đối với anh ta.

Không dễ dàng gì mới bôi thuốc xong, Thái Vũ Hàng cởi áo khoác choàng lên vai cô: “Xuống xe!” Giọng điệu vô cùng cấp bách.

Lý Tang Du siết chặt áo khoác của anh ta, quần áo của cô đã không thể gặp người khác nữa rồi.

Cô vô cùng ngạc nhiên nhìn anh ta.

Vội vàng muốn cố xuống xe như vậy? Cũng không đưa cô về luôn?

“Có nghe thấy chưa, mau xuống xe, tự mình gọi xe về.” Giọng Thái Vũ Hàng càng thêm cấp bách.

Đúng là lật mặt còn nhanh lớn lật sách nữa.

Lý Tang Du mở cửa xe ra.

“Điện thoại của cô!” Thái Vũ Hàng ném điện thoại cho cô.

Cầm chiếc điện thoại di động kiểu cũ, Lý Tang Du mới hiểu anh ta vốn là muốn trả điện thoại cho cô, mới gặp phải cô đang bị bắt cóc.

“Cảm ơn!” Lý Tang Du nói rồi bước xuống xe.

Vừa mới bước xuống, xe của Thái Vũ Hàng vội vàng lao đi, giống như đang đuổi theo máy bay vậy.

“Vội như vậy là muốn đi sinh con à?” Lý Tang Du lẩm bẩm nhìn theo chiếc xe đang chạy như bay kia, đột nhiên, một tia sáng lướt qua.
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 258


CHƯƠNG 258

Có khi nào…anh ta không nhịn được không?

Đương nhiên không có khả năng là mắc đi vệ sinh rồi.

Chỉ có khả năng là …phương diện đó!

Nhìn sắc trời đã rất tối rồi, bây giờ cô cứ như vậy mà về nhà tổ? Không được!

Về biệt thự của Lục Huyền Lâm? Không được!

Về nhà của mình? Không được!

Cho dù là đi nhà nào đều sẽ dọa người khác, Lực Huyền Lâm sẽ không bị dọa, nhưng nhất định sẽ có rắc rối.

Nghĩ đi nghĩ lại, dứt khoát đi đến một khách sạn gần nhất, đêm nay cô chỉ có thể ở ngoài.

Đi qua một tiệm quần áo, tùy tiện mua một bộ đồ mới.

Đương nhiên là đồ hạ giá rồi.



Ngày hôm sau, khi Lý Tang Du đến công ty, phát hiện tất cả mọi người đều dùng ánh mắt vô cùng kỳ lạ nhìn cô.

Cảnh tượng như vậy cô đã không còn kinh sợ từ lâu rồi, chỉ là thấy khó hiểu hôm nay cô lại có tin tức gì mới à?

Không qua cô không có gây rắc rối gì ở công ty, theo lý thuyết thì không nên có bát quái xuất hiện ở trên người cô chứ.

Khi cô bước vào bộ phận văn thư, mọi người trong phòng dữ liệu đều cầm trên tay một tờ báo, còn tụ tập thì thầm to nhỏ với nhau, cô vừa bước vào giống như một tia sáng, thu hút sự ánh mắt của mọi người.

“Tang Du, hôm qua cô thật sự với anh ấy ở trên xe…hả?” Triệu Nguyệt Sương đi đến hỏi, đây mới là vấn đề mà cô quan tâm nhất.

“Gì cơ?” Lý Tang Du bị hỏi đến mơ hồ.

“Cô xem, cô với thần tượng của tôi đều lên báo rồi này.” Triệu Nguyệt Sương mở tờ báo giải trí trong tay ra.

Lý Tang Du nhìn cái này, sững sờ.

Trên báo có những hình ảnh và dòng chữ nói rằng ngày hôm qua có một người phụ nữ nào đó ở ven đường, quần áo không chỉnh tề cùng nam minh tinh nào đó ôm ôm ấp ấp, khi tiến vào trong xe thông qua cửa sổ chụp được một số ảnh chụp tương đối mơ hồ, có điều vẫn có thể nhìn ra quần áo của người phụ nữ kia không chỉnh tề.

Khuôn mặt của những người đàn ông và phụ nữ trong bức ảnh đều bị làm mờ, nhưng đối với những người đã quen thuộc với họ mà nói, chính là Lý Tang Du và Thái Vũ Hàng không thể nghi ngờ được.

Vậy nên, Triệu Nguyệt Sương vừa tới đã không chút trì hoãn hỏi cô rồi.

“Không chỉ là trên báo, mà video, hotsearch đều có, rốt cuộc hôm qua là có chuyện gì?” Chuyện liên quan đến thân tượng của mình, Triệu Nguyệt Sương hỏi rất vội vã.

“Tôi có thể nói là hôm qua tôi gặp phải bọn bắt cóc, là Thái Vũ Hàng cứu tôi không?” Lý Tang Du không tin Triệu Nguyệt Sương sẽ tin lời cô nói.

Không ngờ Triệu Nguyệt Sương lại lộ ra vẻ mặt khiếp sợ: “Thật sao?” Khi ánh mắt của cô ta rơi trên cô của Lý Tang Du, câu hỏi này đã biến thành một câu khẳng định: “Tôi tin cô!”

Lời của Triệu Nguyệt Sương khiến cho Lý Tang Du phải kinh ngạc hơn những tin bên lề trên báo kia, cô không ngờ rằng sẽ có người tin cô.

“Anh ấy… có bị thương không?”
 
Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây
Chương 259


CHƯƠNG 259

Lý Tang Du gật đầu: “Anh ta vì cứu tôi, bị xe đâm trúng.”

“Hả?” Triệu Nguyệt Sương xem chút nữa là bật dậy rồi.

“Có điều không sao cả, bị thương ở khuỷu tay.” Lý Tang Du vội vàng nói ra câu sau.

Lúc này Triệu Nguyệt Sương mới thở phào một hơi, hai tay chắp trước ngực: “Cảm ơn Bồ Tát, hai người đều không có chuyện gì. Ai muốn bắt cóc cô vậy?”

“Không biết.”

“Không báo cảnh sát sao?”

“Không, lúc đó tình hình không tiện báo cảnh sát.”

Lúc đó quần áo của Lý Tang Du đều bị xé rách thành như vậy, thật sự đi cục cảnh sát báo án, phỏng chừng tin tức hôm nay lại thêm một cái tiêu đề rồi, thân phận mợ chủ nhà họ Lúc của cô cũng sẽ bị lộ ra.

Vậy nên cuối cùng chỉ có thể lựa chọn im lặng.

“Sếp tổng biết không?”

Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay!

Vừa nói đến Lục Huyền Lâm, thư ký Elise đã đến bộ phận văn thư, gọi tên sếp tổng muốn gặp cô.

Dưới ánh mắt dõi theo của Triệu Nguyệt Sương, Lý Tang Du bức ra khỏi bộ phân văn thư.

Bên trong bộ phận văn thư vẫn không dừng lại:

“Nguyệt Sương, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Hỏi rõ ràng chưa? Người phụ nữ trên báo là Tang Du sao?”

“Là Tang Du.” Triệu Nguyệt Sương nói thật.

Bên trọng bộ phân văn thư lập tức dấy lên một trận ồn ào.

“Nhưng…” Câu nói đột ngột của Triệu Nguyệt Sương khiến cho mọi người ngừng hô hấp.

Nhưng cả nửa ngày trời cô cũng không nói câu tiếp theo, cuối cùng có người không nhịn được nữa: “Nhưng cái gì? Xe đều lật cả rồi, lần này sếp tổng biết được, không biết sẽ xử lý hai người bọn họ như thế nào đây. Tội nghiệp Thái Vũ Hàng khuôn mặt xinh đẹp như vậy, từ nay phải biến mất khỏi giới giải trí sao…”

“Xì! Suy nghĩ của các người sao lại dơ bẩn như vậy chứ, nó cho mấy người biết, tối hôm qua…” một câu đơn giản của Lý Tang Du bị Triệu Nguyệt Sương kể thành một câu chuyện ngắn mạo hiểm kịch tính, vừa lãng mạn nhu tình, sinh động như thật.



Vừa đẩy cửa phòng làm việc của sếp tổng, một mùi rượu gay mũi ập vào trước mặt.

Lục Huyền Lâm rất ít uống rượu, lúc sáng sớm tinh mơ uống rượu lại càng hiếm, bầu không khí hôm nay rất khác.

Lý Tang Du trấn tĩnh lại, bước vào.

Lục Huyền Lâm ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, hai mắt đỏ bừng, tinh thần tiều tụy, trên cắm còn lún phún những cọng râu ngắn. Cà vạt bị kéo xiêu xiêu vẹo vẹo, cúc áo sơ mi cũng bị mở ra mấy cái.

Anh cứ như vậy nhìn chằm chằm vào Lý Tang Du đang tiến vào.

Anh không lên tiêng, Lý Tang Du cũng không biết anh ta muốn hỏi cái gì, chỉ có thể đứng chờ đợi. Bởi vì chột dạ nên không dám nhìn thẳng anh, rũ mắt xuống nhìn mũi giày của chính mình.

Thật lâu sau, Lục Huyền Lâm mới chậm rãi mở miệng: “Tối qua ở chung với Thái Vũ Hàng?”

“Đúng vậy, tôi đi đưa vé máy bay cho anh ta.”

“Sau đó đưa bản thân cho người ta luôn?”
 
Back
Top Bottom