Ngôn Tình Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,544,445
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-qNXC2VUVOAYay7JsQAMuSpzz96U0t1rANtQUq-W4_hz_wUNbnc6VCrQh__u8HQ0JardWQjXB4POklscWGf4TcA_1ULehtluW7RyTF_PHfRYrM7iexxWp1NnifZROF4WvTMIRpysSLH3w55sHjtRla=w215-h322-s-no

Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
Tác giả: Min Nguyễn
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: truy thê, 1x1, hiện đại, tìm lại thân phận, hợp đồng hôn nhân,...

Nam chính: Triệu Thành Hạo: chiếm hữu nhẹ, tình cảm, ôn như.

Nữ chính: Khương Viên Viên: Kiên cường đúng lúc yếu đuối đúng chỗ.

Cùng xem hành trình chinh phục vợ yêu của các cặp đôi và hơn hết là lật mở những thân thế bí ẩn đầy li kì và hấp dẫn.

Trích đoạn:

"Tất cả đàn ông trên đời này đều là những tên giả dối "

Một cô gái đang ngồi trong quán bar với cô bạn thân nhất của mình. Cô vừa bị người yêu đá. Hắn nói cô không lãng mạng, không đáp ứng đủ yêu cầu của hắn về một cô bạn gái lý tưởng. Thế đấy, tình yêu 10 năm của cô đi tong.

"Ừ đúng, bọn họ đều khốn nạn như nhau. Mà cậu say rồi, chúng ta về thôi."

Cô bạn thân của cô cố gắn lôi cô về nhưng không được. Đã thế lại còn bị cô xô cho ngã Cô vùng vẫy. Hét lên:

" Hôm nay chị đây phải tìm được một em tiểu thịt tươi kkk."​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối
  • Thập Niên 70 Tiểu Phú Bà
  • Kịch Bản Trọng Sinh Của Ảnh Đế
  • Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 1: 1: 419


    "Tất cả đàn ông trên đời này đều là những tên giả dối "
    Một cô gái đang ngồi trong quán bar với cô bạn thân nhất của mình.

    Cô vừa bị người yêu đá.

    Hắn nói cô không lãng mạng, không đáp ứng đủ yêu cầu của hắn về một cô bạn gái lý tưởng.

    Thế đấy, tình yêu 10 năm của cô đi tong.
    "Ừ đúng, bọn họ đều khốn nạn như nhau.

    Mà cậu say rồi, chúng ta về thôi."
    Cô bạn thân của cô cố gắn lôi cô về nhưng không được.

    Đã thế lại còn bị cô xô cho ngã Cô vùng vẫy.

    Hét lên:
    " Hôm nay chị đây phải tìm được một em tiểu thịt tươi kkk."
    Cô bạn thân mải mê nhặt đồ thì không biết trời xui đất khiến thế nào cô lại đi lạc vào một căn phòng tối om.

    Nhìn lên nhìn xuống, chắc do men rượu nên lúc này cô mạnh miệng gớm:
    " Có tiểu thịt tươi nào ở đây không ra tiếp đại bà đây.

    Nhanh lên không bà đây đổi ý."
    Đột nhiên cô nhìn cũng chẳng rõ lắm, một thân ảnh ư là đẹp trai đang nằm ở đó.

    Trên chiếc giường lớn xa hoa.
    Không biết trời xui đất khiến thế nào cô lại tiến lại gần lay lay hắn:
    " Tiểu thịt tươi, dậy tiếp đãi bà đấy."

    Kết quả hắn như con sói, nhào bộ móng vuốt tới chỗ cô, đè cô xuống giường.

    Lúc này, cô chẳng thể phản kháng lại kịp ai kia.

    Hắn điên cuồng xé tan chiếc váy cô đang mặc.

    Vì tiếc chiếc váy cô than vãn:
    "Sao lại xé váy của tôi? Với một sinh viên như tôi chiếc váy này đắt lắm đấy biết không hả?"
    Một hồi lâu không thấy động tĩnh gì thì một giọng nói khàn đặc vang lên:
    "Sẽ đền cho cô.

    Chỉ cần cô giúp tôi."
    Cô gái nhỏ gan vẫn lớn lắm, hét lên:
    " Nhất định phải mua lại váy cho tôi, phải đền ưm..."
    Chưa nói hết câu, hắn đã áp đôi môi ấm nóng lên đôi môi đậm vị anh đào của cô.

    Dùng sức **** ***.

    Hắn tách hàm răng của cô, lưỡi như con rắn luồn lách vào bên trong ngậm lấy chiếc lưỡi đinh hương, tùy ý quấn quýt.

    Cô có cảm giác người đang đè lên mình nóng rực, lại còn nặng.

    Hắn khiến cô khó thở do nụ hôn bất ngờ ấy.

    Đã thế đây lại còn là nụ hôn đầu của cô nữa chứ.
    Khó thở, cô dùng hai tay đập mạnh vào lồ ng ngực hắn nhưng cũng không nhận được sự buông tha.

    Trái lại còn bị hắn hôn sâu hơn, chế trụ hai tay ở trên đỉnh đầu

    Khi cả hai đã đều không còn chút dưỡng khí nào trong khoang miệng mới luyến tiếc rời đi, kéo theo một sợi chỉ bạc, cảnh tượng hết sức *** **.
    Trong căn phòng vip của quán bar Ngưu Lang, hai thân ảnh quấn quýt vào nhau không rời.
    Hắn bị bỏ thuốc bởi ngay chính ông nội mình.

    Hắn chỉ có đi đại học năm tư, sắp ra trường mà ông hắn đã muốn có cháu dâu nên kết quả chuốc thuốc hắn, định đưa một vài vị tiểu thư đài cát đến cho hắn nhưng đâu lại ngờ cô lại uống say đi vào phòng hắn.

    Cái này là định mệnh.

    Đã vậy đứa em họ cũng được việc lắm, ném hắn vào trong phòng rồi lặn đi mất tăm.

    Lần này trở về liền tính sổ cả gốc lẫn lãi.
    Cái gì mà trẻ nhỏ dễ dạy chứ.

    Mọi người trong nhà đầy dạy như thằng bé.
    Hắn vừa tiến vào liền cảm nhận được một thứ màng mỏng cản trở.

    Cô gái vẫn còn là xử nữ.

    Cái này đúng thật bản thân là cầm thú.

    Hắn cũng phải công nhận điều đó.

    Sáng hôm sau sẽ tại lỗi với cô.

    Mặc cô sử trí.
    Hắn dưới tác động của thuốc mà không tài nào kiềm chế được thân thể.
    Cô gái nhỏ vì mệt mỏi mà ngất đi, cả hai cơ thể ướt đẫm mồ hôi sau đợt h0an ái.

    Nhưng trong cơ thể hắn, cái cảm giác nóng như thiêu như đốt vẫn hoành hành, tác dụng thuốc vẫn còn.

    Làm thì cũng làm rồi, làm một lần hay vài lần cũng đâu khác nhau.

    Thế là hắn lại tiếp tục công việc càn quấy trên người cô cả một đêm.

    Hắn sẽ chịu trách nhiệm với cô vào sáng mai.

    Nhưng đó là chuyện khi đã qua cả một đêm dài..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 2: 2: 419


    Tiếng nước chảy róc rách khiến người ta khó chịu, chốn lạ giường xa khiến ai kia bừng tỉnh sau một đêm mệt mỏi.

    Cả cơ thể mệt mỏi.

    Mình đang ở đâu? Cơ thể sao lại đau đến vậy, toàn thân dường như tê liệt.
    Tối hôm qua..

    mình đã...mình đã làm chuyện đó với một người lạ.

    Tại sao? Chuyện này.

    Cô choàng dậy, bỏ mặc cơn ê buốt, nước mắt cứ chảy, giờ đây chỉ còn lại một sự sợ hãi và tủi nhục.

    Cô đã...!Cô đã không còn xứng với người đó nữa, không có tư cách để chỉ trích hắn vì hắn phản bội cô.

    Cô khóc.

    Cô biết, Người phía bên trong phòng tắm kia là người đó, người cùng cô trải qua tình một đêm.
    Bàng hoàng cùng sửng sốt, nước mắt cứ chảy ra, đến nỗi mà cô không dừng nó lại được.

    Cái cảm giác ấm ức cùng tủi nhục như ngày một lớn dần lên, lấn áp hết thảy lý trí bấy lâu nay.
    Đột nhiên nước trong phòng tắm ngừng chảy, cạch một tiếng, bước chân tiến lại cửa phòng một lớn hơn.

    Cô sợ, thật sự sợ hãi khi phải đối mặt với hắn, cái người đã lấy đi đêm đầu tiên của cô.
    Cô gái vội vàng chạy xuống giường khi cơn ê buốt dần dần lắng xuống.

    Rất nhanh đã mặc xong chiếc ái sơ mi trắng dưới sàn.

    Tiếng bước chân ngày một lớn hơn.
    Cạch
    Hắn mở cửa, trên người mặc bộ đồ ngủ khuynh hướng đảo mắt nhìn lên chiếc giường ngủ.
    Cô gái đó đâu rồi.

    Dưới đất, một tấm thẻ khiến cậu chú ý.
    "Khương Viên Viên.

    Vẫn còn là sinh viên a."
    Mới chỉ có đi tắm chút mà đã chạy mất.

    Hắn vẽ lên trên mặt nụ cười rõ đểu cáng mà thốt:
    " Em nghĩ mình có thể thoát khỏi tôi khi đã mang trong mình con nòng nọc nhỏ của tôi hả? Có chút...thú vị rồi."
    - ---------‐---------------------
    * 5 năm sau
    "Khương Viên Viên"
    Giám đốc Trương gọi cô.
    - -----------------Phân cách tình ái----------
    Khương Viên Viên.

    Nhân viên phòng hành chính tập đoàn Thành Hạo.
    Một cô gái trẻ trung năng động, biết trước biết sau.

    Tính tình ôn hòa, làm việc phải nói là ổn thỏa.
    Cuộc sống bất hạnh đến mức có người bố nghiện ngập, mẹ thì mất sớm.

    Còn có một cô em gái đang học cấp hai.

    Cô đã cắt đứt liên lạc với người bố tồi tệ và một mình nuôi em gái khôn lớn.
    Viên Viên đang đánh dở bản báo cáo doanh thu cuối năm của công ty.

    Nghe thấy tên mình thì ngước đầu lên đáp:
    "Giám đốc Trương, có thể vào họp rồi."
    Cô ôm một xấp tài liệu theo phía cái người có tên gọigiám đốc Trương.
    Lần này là cuộc họp giới thiệu chủ tịch mới của công ty.
    Cô vừa bước vào đã bắt gặp một thân ảnh đẹp không chê vào đâu được.

    Cái thân ảnh ấy đang ngồi trên chiếc ghế đặt chính giữa cái bàn trải dài từ đầu căn phòng đến cuối căn phòng
    Đây không phải là ai khác mà là tổng tài mới nhận chức của công ty.

    Nghe nói là một chàng trai tiêu soái, lạnh lùng, không gần nữ sắc, gặp mặt mới biết đúng là danh bất hư truyền.

    - -------------Phân cách tình ái---------------------
    Triệu Thành Hạo
    Ông nội hắn là chủ tịch của Triệu thị.

    Cái công ty Thành Hạo này được định sẵn là của hắn kể từ khi hắn sinh ra.
    Tính cách quái đảng, không gần nữ sắc, lạnh lùng nhưng được cái tiêu soái hết phần người khác.
    Cả gia đình hắn phàn nàn hết lần này đến lần nọ chuyện hắn phải kết hôn, sinh con cho họ.

    Hắn bị đưa đi xem mắt khắp nơi nhưng chẳng vừa ý cô thiên kim tiểu thư nào cả.
    Họ không cần hắn phải lấy thiên kim tiểu thư gì cả chỉ cần là người lễ độ, kính trên nhường dưới, biết trước biết sau, có tí nhan sắc là được rồi.
    - -------------Phân cách tình ái-------------
    Cô đang thẫn thờ nhìn ai kia khiến người đó cảm thấy khó chịu.

    Hắn nhíu mày, sự lạnh lùng thể hiện rất rõ.

    Hắn liếc nhìn cô gái nhỏ này một hồi, cất giọng:
    "Cô! Không vào họp?
    Cô nghe thấy thế bất giác hoàng hồn, trở về vị trí đứng cạnh tường quen thuộc.
    Thành Hạo là một công ty về kinh doanh trang sức, đá quý còn có ngành điện ảnh, đào tạo diễn viên, ca sĩ, vân vân và mây mây những thị trường khác.
    Không gian trong phòng họp căng thẳng.

    Bọn họ nghe nói giám đốc công ty bọn họ khó tính lắm, hễ làm sai một việc cỏn con thôi cũng đủ để nghỉ việc mà lại nói đến nghỉ việc.

    Nếu bị công ty này đuổi đi thì cả cuộc đời dù bằng cấp, kinh nghiệm đến đâu cũng không có công ty nào giám nhân.
    Cả phòng họp căng thẳng, phó giám đốc Tần đột nhiên lên tiếng giã tan bầu không khí ngột ngạt và có vài phần lo sợ xen lẫn căng thẳng này:
    " Viên Viên."
    Hất tay.

    Dụng ý là bảo cô mang tài liệu doanh thu từ đầu năm đến bây giờ cho mọi người.

    Cô hiểu ý phối hợp.

    Cô vừa đưa cho từng người một phó giám đốc Tần vừa giải thích:
    " Mọi người, đây là tài liệu chi tiết về doanh thu từ đầu năm đến nay.

    Mời tổng giám đốc coi thử."
    Khi cô đưa tài liệu đến chỗ hắn còn cố ý liếc trộm nhìn hắn.

    Hắn quả thật tiêu soái bất phàm, rung động lòng người.
    Tần Thế An
    Bạn của Thành Hạo.

    Được hắn tin tưởng giao cho chức vụ phó giám đốc.
    Bề ngoài cũng tiêu soái không kém gì hắn.

    Tính tình ấm áp, cởi mở.

    Lúc nào cũng ân cần với mọi người.

    Vận số có tướng đào hoa a.
    - ------------Phân cách tình ái-------------
    Hôm nay đến đây thôi.

    Mình mới viết, mong mọi người ủng hộ.
    Nếu muốn nhanh chóng đến lúc cô bị ăn sạch sẽ thì cho mình nhiều vote vào chia sẻ chuyện của mình nhé!
    Mình còn nhiều thiếu sót mang mọi người giúp đỡ mình khắc phục bằng cách comment bên dưới! Tạm biệt, hẹn gặp lại sớm nhất có thể!.
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 3: 3: Gặp Được Tổng Tài Mới


    Khi cô đưa tài liệu đến chỗ hắn còn cố ý liếc trộm nhìn hắn.

    Hắn quả thật tiêu soái bất phàm, rung động lòng người.
    Hắn liếc nhìn đống tài liệu.

    Không thèm mở ra xem.

    Nhìn cô hỏi bằng giọng điệu châm biến:
    "Cô thuộc?"
    Cô gái nhỏ lúng túng nhìn hắn đáp:
    "Thưa giám đốc.

    Tôi...tôi...có lẽ....có lẽ là thuộc..."
    Nhận ra ý châm biến, khinh thường hắn dành cho cô, thật sự cô đang rất sợ hãi, sau gáy có mộ làn khí lạnh, lạnh đến bất thường.
    Hắn liếc nhìn cô lười biếng mà thốt:
    "Đọc"
    À vâng! Cô gái nhỏ nào đó trong nội tâm gào thét:
    "ĐM.........tên điên này.

    Gần 50 tờ giấy a4 dày chi chít bảo tôi học thuộc chưa.

    Hắn bệnh à? Tên này không phải từ nước ngoài về mà từ trong trại trốn ra.

    Hừ..

    Thật tức chết tôi mà.

    Đừng tưởng rằng con ông cháu cha thì ta sợ nhá.

    Mà ta có chút sợ thiệt.

    Tên khốn nạn, b3nh hoạn"
    Hít thở thật sâu.

    Bắt đầu lên thớt:
    " Tháng 1: Tổng doanh thu kinh doanh ngoại trừ đầu tư nhỏ lẻ 20 tỉ 2 trăm 50 vạn.

    Đầu tư: 1 tỉ 4 trăm vạn cho chính khoáng Trần Ất tháng 7 năm ngoái.
    Thu vốn: 13 tỷ 2 trăm vạn trừ tiền thuế, tiền ngoài kế hoạch 2000 vạn.
    Đầu tư: 3 tỷ 4 vào.............
    ..................*&^%$#%^$#............!*vân vân và mây mây cho đến*
    Tháng 5.....
    Nhìn cô bằng ánh mắt lạnh trong đó phá lên một tia cười nói:
    "Dừng lại.

    Cô nói tiếp."
    Vừa nói vừa chỉ tay vào cô thư ký đứng bên cạnh.

    Cơ thể cô ta run bần bật.

    Tại sao lại như thế này.

    Bình thường chỉ cần đọc các bản doanh thu do cấp dưới chuẩn bị sẵn thôi mà.

    Bây giờ lại như thế này.
    Hắn dùng ánh mắt có ý tra xét nhìn cô thư ký.

    "Không đọc được?"
    Thư kí giám đốc ấp úng lên tiếng:
    " Tôi..

    giám đốc...!tôi...".

    đam mỹ hài
    Hắn không thèm liếc nhìn dứt khoát nói:
    "Nghỉ việc.

    * Nhìn vào thẻ nhân viên của Viên Viên* Khương Viên Viên lên chức thư ký giám đốc.

    còn việc thì nói.

    Không tan họp."
    Cô thư ký cũ ngồi sụp xuống tại sao? Cô ta không thể tin vào tai mình được đường đường là một người có bằng cử nhân kinh nghiệm lâu năm mà không bằng một con nhóc mới vào công ty 4 tháng.

    Cô ta nhìn cô bằng ánh mắt căm thù KHƯƠNG VIÊN VIÊN TÔI HẬN CÔ!!!!!
    Dạ vâng! Còn cô gái nhỏ nào đó đang đứng như một bức tượng mới chát.

    Cô không tin được.

    Cô vừa vào công ty chỉ 4 tháng.

    Cũng quá may mắn đi.

    Không thể tin được mà.
    Dạ vâng! Còn cô gái nhỏ nào đó đang đứng như một bức tượng mới xây.

    Cô không tin được.

    Cô vừa vào công ty chỉ 4 tháng.

    Cũng quá may mắn đi.

    Không thể tin được mà.
    Cuộc họp tan rã.

    Mọi người ra khỏi phòng họp còn cô thì:
    Trời ạ! Mình lên chức thư kí giám đốc? Trời ơi tin được không?
    - ----------------Phân cách tình ái--------------
    "Chào thư kí Khương"
    Mọi người trong công ty cúi chào cô.

    Thật hãnh diện quá đi, mới bốn tháng đi làm đã lên chức thư kí giám đốc, mình quá may mắn mà.
    Cô gái nhỏ nào đó đang hãnh diện mà k biết mình sẽ gặp điều gì sau đó kkkk.
    - -----------------Phân cách tình ái--------------
    "Thư kí Khương mời cô kí vào đây...."
    Vừa bước vào văn phòng làm việc, điều đầu tiên cô thấy chính là luật sư Trịnh đang cầm một bản hợp đồng từ tay tân giám đốc tới cho cô, cất tiếng.
    Cô thì ngơ ngác, cầm bản hợp đồng lên và:
    "Hợp đồng tình nhân?"
    Vừa nhìn vào trang đầu tiên, dòng chữ HỢP ĐỒNG TÌNH NHÂN in to lù lù ở đó, cô há hốc mồm.

    Cái vẹo gì đây, hợp đồng hợp điếc cái quỷ thần gì vậy lại còn hôn với chả nhân.

    Vận may của cô đến đây là kết thúc chăng?
    Nhìn tới vị tân giám đốc cao cao tại thượng đang ngồi nơi chiếc giám đốc nhìn xuống một cô thư kí bé nhỏ như cô.

    Luật sư Trịnh hất kính tỏ ra tri thức, giải thích:
    (Au:Làm màu quá ông nội ạ.
    Luật sư Trịnh: Kiểu phải thế, người ta đang nói, cấm chen vô.
    Au: ồ...)
    "Chủ tịch Triệu bị bệnh nặng tâm nguyện của ông là nhìn thấy cháu đích tôn kết hôn mà cháu đích tôn tức giám đốc chúng ta vẫn chưa có bạn gái.

    Ngài đã xem qua hồ sơ lí lịch của cô và rất hài lòng.

    Chỉ cần cô kí vào bản hợp đồng này từ giờ cô sẽ làm bạn gái của giám đốc và làm thư kí riêng của cậu ấy.

    Đảm nhiệm chức vụ đóng giả cháu hiền dâu thảo với ông nội của giám đốc tức là chủ tịch Triệu.

    Ngoài ra tiền viện phí cho em gái cô sẽ được giám đốc thanh toán.

    Cam đoan chữa khỏi cho em gái cô.

    Cô suy nghĩ như nào, có cần bổ sung gì không?"
    Cô gái nhỏ nào đó vẫn còn đang suy nghĩ.

    Mình lời mà.

    Chẳng có gì thiệt thòi nhưng...
    " Tôi có một điều kiện, tôi không cho phép giám đốc động vào tôi được chứ."
    Liếc mắt tới chỗ vị giám đốc, cô cảm giác mình nhỏ bé chắc yêu cầu này của cô không được rồi nhưng ai kia thốt ra một câu làm cô bất ngờ:
    " Được, bây giờ cô phải dọn tới nhà tôi ở vì ông nội của tôi sẽ có thể cho người qua xem bất cứ lúc nào.

    Cô có thể công bố thân phận hiện giờ của cô nếu muốn, không cần giữ bí mật.

    Sắp xếp lịch để đi gặp ông tôi...."
    Cô gái nhỏ chưa kịp để người đàn ông nói xong đã:
    " Kí xong rồi, thành giao, không được nuốt lời.

    Tôi bây giờ thu dọn đồ đạc chuyển tới nhà anh ngay lập tức."
    Đang định ba càng bốn cẳng chạy đi thì bỗng đằng sau có tiếng nói:
    " Cô phải đóng giả làm bạn gái tôi trong mọi trường hợp."
    Cô gái nào đó chỉ biết:
    "VÂNG! TÔI ĐÃ HIỂU."
    - ----Mini game nha-----
    Mọi người sẽ dự đoán điều gì tiếp theo cho câu chuyện đây? Lựa chọn đáp án ở dưới đi kkk ta xem ai đoán đúng được kkkk.
    A.

    Có một trận H.
    B.

    Bạn gái trong trường hợp thú vị.
    C.

    Bị một con chóa xù dọa ngất.
    D.

    Đáp án khác comment bên dưới.
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 4: 4: Nhà Mới


    *Sáng hôm sau.
    Trước ngôi biệt thự rộng lớn, một cô gái nhỏ ngước nhìn thốt lên:
    " Cao thật..."
    Thành Hạo nhìn cô không khỏi phì cười:
    " Hahahaha...!Cô chưa thấy ngôi nhà nào to như vậy? Thật buồn cười.

    Nhà của tôi bên Mỹ còn to hơn.

    Đừng đứng nhìn nữa, kéo va ly của cô vào đi."
    Cô bê chiếc va ly vào trong biệt thự.

    Cô sẽ ở trong căn biệt thự này vài năm tới ư? Không thể tưởng tượng nổi.
    Vừa bước vào cửa, đối diện cô là một chiếc bể bơi rộng, bên trên còn có sẵn phao.

    Phía sau là cánh cửa nhà cao rộng, phải nói là hoành ta tràng đang sừng sững mở cửa chào đón cô.

    "Khép cái miệng lại."
    Cô gái nhỏ nhìn đến há hốc miệng.

    Bị tên nào nhắc nhở không khỏi xấu hổ mà đỏ mặt.

    Bước vào, phòng khách thức xa hoa và lộng lẫy.

    Rèm cửa được treo bằng loại lụa đắt nhất Trung Quốc với trị giá bằng 10 à không 20 lần tiền lương một tháng của cô cho một mét vải.

    Bộ sofa được thiết kế bởi nhà thiết kế người Mỹ nổi tiếng nhất thế giới, là bản có 1 không hai.

    Của làm bằng loại gỗ quý hiếm bậc nhất.

    Giá cả cũng phải hơn 20 ức một mét vuông.

    Nhà bếp có đủ lại dụng cụ hầu như đều là phiên bản giới hạn.

    Đang mân mê dò xét căn nhà thì bỗng từ đâu một chú chó to lớn chạy tới nhào vào người cô.

    Cô gái nhỏ còn chưa kịp hoàn hồn:
    " Thánh thần thiên địa ơi con bị sợ chó bẩm sinh huhu...!Cứu con với, con chưa muốn chết huhuhu.."
    Cô càng nói chú chó càng lè lưỡi l**m lên mặt cô vài phát khiến con tim bé nhỏ của cô như ngừng đập.

    Thế nào lại ngất đi rồi.
    (Au: Lucas làm người ta ngất rồi.
    Lucas: Không phải lỗi của Lucas nha, là chị nhà nhát gan quá.
    Thành Hạo:Lucas, sao.

    Mi.

    Dám.

    Làm.

    Cô.Ấy.

    Ngất.Hả?
    Lucas: Không phải lỗi của em mà.

    Tác giả, phán xét cho một câu công bằng coi.
    Au: Mị không liên quan...!Mà khoan đã mị đang nói chuyện với...!Cẩu? Thành Hạo! Trời ơi tin được hông? Tôi nói chuyện được với động vật này...
    Chưa kịp nói dứt câu đã bị ăn cáo:
    Au: Đau thấy bà cố luôn.
    Thành Hạo: Bớt xàm đi con tác giả kia.
    Lucas: Đúng vậy!
    Thôi, không xàm bốn lá nữa, vào chuyện.)
    Nhìn thấy Thành hạo không khỏi ngạc nhiên.

    Lucas nó cắn người ngoài nhưng với cô ta sao lại nhẹ nhàng như vậy, lại còn l**m nữa.

    Cái gì đang xảy ra vậy? Cô gái này...
    Lucas thấy sắc mặt của cô gái không được tốt thì xuống khỏi người cô.

    Ngơ ngác nhìn chủ nhân của nó bằng ánh mắt Ngàn vạn câu hỏi vì sao.
    Chủ nhân của nó như hiểu ý, chỉ xoa xoa chòm lông xù trên đầu nó rồi nói:
    " Không sao đâu, chỉ là ngất thôi mà."
    Trời đã xế chiều.

    Trong căn phòng cao nhất của biệt thự.

    Một cô gái đang ngủ say.

    Ánh nắng chiếu xuống xuyên qua khe lá vươn vào cửa sổ, chiếu rọi, tới cô gái nhỏ.

    Đột nhiên bật dậy tỉnh giấc, cô sổ một tràng:
    " Mình vừa vào làm tại công ty Thành Hạo.

    Mới có bốn tháng, tự dưng được lên chức thư kí giám đốc.

    Tưởng mình may mắn đến vậy ai ngờ phải kí hợp đồng hôn nhân với giám đốc mới, hôm nay tới nhà anh ta sống, đột nhiên gặp một con chó xù to đùng, nó nhảy bổ vào mình và mình ngất đi.

    Thật là một giấc mơ hài mà hahaha...."
    Nhìn xung quanh...:
    "Đây là đâu vậy? Thật đẹp nha..."
    Vừa dứt câu, nhìn xuống phía chiếc ảnh treo chính giữa phòng...
    Đây...đây chẳng phải là Boss sao? Cái..cái đó thật sự không phải mơ...!thật sự là sự thật, trời ạ! cái cẩu huyết gì xảy ra?
    Cô gái nhỏ nào giờ đây mới trấn tĩnh lại.

    Như một ninja các bạn ạ.

    Viên Viên ngó tới ngó lui thám thính tình hình.

    Sau một hồi lén la lén lút thì...
    "AAaaaaaaaaaaaaa...!Bỏ mịa...."
    Dạ vâng, chị nhà muốn làm ninja lúc ẩn lúc hiện nên té cầu thang ngã sấp mặt.

    Thành Hạo nghe thấy tiếng động, chạy từ bếp ra, tay cầm cái đũa, đeo tạp dề...nấu cơm a...
    Nhìn thấy cô không khỏi giật mình.Đầu tóc bù dù, quần áo đã thay, dép lê bay một chiếc ở cầu thang, một chiếc bay lên lan can từ bao giờ không biết.( Chị này ngã siêu đấy haha.)Thấy vậy Thành Hạo cậu không khỏi bật cười thành tiếng:
    "Làm sao lại muốn ngắm nhìn sàn nhà?"
    Viên Viên lập tức đỏ mặt.

    Cái gì mà ngắm nhìn sàn nhà, bà đây cóc cần, chẳng qua chỉ là té ngã thôi.

    Cô đứng dậy, tiếc thương cho cái lưng đau vì va vào bậc thang, cái tay đang rỉ máu vì đập mạnh xuống nền đá cẩm thạch lạnh ngắt:
    " Boss.

    Anh cũng quá nhẫn tâm đi.

    Thấy tôi ngã đau như vậy mà người làm ông chủ như anh chẳng thương tiếc lấy một lời.

    Tôi cũng là con gái a..."
    Thành Hạo cười như không cười, nhìn cô nói:
    "Lại bàn ăn."
    Cô chỉ còn nước đáp để che đi sự nhục nhã này.

    Sao cô có thể ngã được chứ.

    Đúng là hậu đậu mà huhuhu:
    "Ồ..."
    Cô ngồi xuống bàn ăn, rót cốc nước đưa lên miệng uống.

    Khi cậu từ trong bếp bê những đĩa thức ăn ra kết quả làm cho Viên Viên suýt thì phun hết thứ H2O trong miệng cô ra.

    Cái gì thế này? Đây là thức ăn cho người ăn ư? Thế này thì ngược đãi người khác quá nha.

    Cô nhìn Thành Hạo hỏi một câu hỏi rất chi đúng chủ đề:
    " Boss, liệu có ăn được?"
    - -----Mini game nhỏ------
    Các ca ca tỷ tỷ nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra ở chap sau vậy? Chọn đáp án dự đoán đi kkk ta chờ ai đoán chúng đó.
    A.

    Có chuyện hay để xem.
    B.

    H every where.
    C.

    Kệ bà tác giả.
    D.

    Đáp án khác thì comment.
    - ------------Phân cách tình yêu------------
    Chào các tình yêu của mình, mình đã cập nhật chap mới rồi đây, mặc dù không hay nhưng mong được giúp đỡ mà nói trước, sắp đến cảnh hay rồi nha ahihi íhaha.

    Mọi người biết là gì chứ.

    KKK
    Mong mọi người vote, comment thật nhiều cho mình ý kiến và giới thiệu truyện của mình cho nhiều người biết đến nhé! Đó chính là động lực để mình viết tiếp chap mới đó.

    Nếu muốn đọc nhanh thì các bạn hãy ủng hộ mình nhé!
    Cảm ơn các tình iu nhiều nhá!*Nháy *.
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 5: 5: Khóc


    Cô gái nhỏ nhìn khay thức ăn chỉ chỉ trỏ trỏ mà làm cho ai đó không khỏi đen mặt.

    Trong cuộc đời của cậu đây là lần đầu tiên cậu nấu ăn đấy.

    Cô là người đầu tiên được thưởng thức vậy mà lại tỉnh bơ hỏi câu đó.

    Không ăn được? Làm gì có chuyện...* Vừa nghĩ, vừa ăn thử* Chết tiệt, ngọt quá.

    nhầm muối với đường rồi.
    "Khụ...Khụ...!Đúng là hơi khó ăn.

    Đi thay đồ, tôi đưa cô đi ăn đồ ngon."
    À vâng, đây là lần đầu tiên boss của chúng ta phải mất mặt vì một đ ĩa mì ý tràn ngập đường kkk.
    Còn cô thì cười mỉm.

    Nói:
    " Không phải mất tiền vậy đâu.

    Tôi nấu ăn cho, đã đến lúc thể hiện công dụng của tôi, bạn gái trên danh nghĩa của boss rồi.

    Anh cứ chờ đó mà thưởng thức đi."
    Viên Viên xắn tay áo, bắt đầu công cuộc "BẾP CHIẾN".
    Tên nào đó thì đang đắc ý, mặt hiện rõ hai chữ: Để xem sao. à nha.
    - -------------Phân cách tình ái-----------
    "Tới đây, tới đây.

    Thức ăn tới rồi."
    Thành Hạo đang đọc tờ báo, thấy cô đi ra thì bỏ xuống, Nhìn đ ĩa thức ăn cô bày ra.

    Nhìn cũng được.

    Có thể làm một cô vợ đảm đang. Thành Hạo nghĩ.
    "Ăn đi rồi cho tôi chút ý kiến.

    Một bữa ăn của anh rất đáng tiền.

    Chi bằng đừng tiêu phí, cho tôi đi, tôi nấu cho anh ăn, anh trả tôi tiền.

    Tôi đang cần tiền, cần thật nhiều tiền."
    Thành Hạo cười khổ.

    Thật hết nói nổi cô gái này.

    Thấy tiền là sáng mắt ra luôn.

    Trong đầu cô có lẽ tiền là thứ quan trọng nhất.
    - ----------Phân cách tình ái---------
    ( Lười lên tua nhanh nhé)
    Sau khi ăn xong và dọn dẹp.

    "Tut...Tut..."
    Điện thoại của Viên Viên reo lên.
    "Alô! Xin hỏi ai đầu dây.?"
    Người bên đầu dây nói:
    " Bố mày đây.

    Con mẹ mày quên bố mày à? Có tiền không đưa đây ít.

    Hết rồi.

    "
    Viên Viên ánh mắt đầy căm phẫn hét lên khiến ai đó đang đọc báo trên ghế sofa giật nảy:
    " Tôi không có lại bố như ông.

    Suốt ngày rượu bia, cờ bạc.

    Không có tiền, không có tiền cho ông đâu."
    Bên kia cũng căm phẫn không kém:
    "Đ*t mẹ mày.

    Đưa tiền cho bố không thì bảo? Đừng tưởng bố mày không biết mày đang qua lại với mấy thằng nhà giàu nhá.

    Có đưa tiền không thì bảo.

    Đừng để tao đến nơi đòi.

    Nhớ đấy, đưa tiền cho ông.

    Nếu không đưa thì con em mày cẩn thận."
    Cô chỉ biết tức giận, hai mắt đỏ ngầu, dường như ứa nước mắt:
    " Còn lâu tôi mới đưa tiền cho ông.

    Tôi thách ông dám động vào một cọng tóc của em gái tôi."
    Đầu dây bên kia càng dữ tợn:
    " Mày được lắm.

    Đợi đấy, ông cho mày biết tay.

    Tút..tút..."
    Cô ngồi xụp xuống.

    Thật là gây nghiệp ba đời mới gặp phải người cha tồi tệ như vậy.

    Đáng lẽ không nên có.

    Đáng lẽ ông ta phải chết đi thì cuộc đời cô và em gái mới bớt khổ., mẹ cô cũng không phải chết.

    Cô hận ông ta, hận đến xương tủy.

    Hận không thể đem ông ta xa khỏi tầm mắt.
    Lúc này, cô chỉ biết khóc, chỉ có khóc mới khiến cô quên đi sợ hãi, quên đi hết thảy mọi đau khổ do ông ta mang lại, người cha trên danh nghĩa vốn chưa nuôi cô dù chỉ một ngày.
    Đột nhiên, một đôi tay kéo cô dậy.

    Thành Hạo bất ngờ.

    Tại sao? Mới đó còn cười nói vui vẻ mà giờ như thế nào...đã khóc rồi?
    Nhìn cô như vậy không khỏi khiến cậu ngạc nhiên nhưng chưa kịp kiểm soát cảm xúc thì một cảm giác muốn an ủi.

    Thấy cô khóc nức nở, cậu thật chẳng dám tưởng tượng cô đã phải trải qua những gì.
    Cậu không biết làm gì khác ngoài kéo cô vào lòng, an ủi:
    " Tôi chẳng biết an ủi con gái đâu.

    Nếu muốn khóc thì khóc đi, chỉ cần khóc song quên hết mọi chuyện là được rồi.

    Tôi chẳng biết cô đã trải qua những gì nhưng trắc nó tồi tệ lắm.

    khóc đi, không chê cô xấu đâu."
    Cậu vừa nói vừa vuốt lưng an ủi cô.

    Không hiểu sao lời cậu nói như có ma thuật, cô khóc thật nhiều rồi dường như mỏi mệt mà ngủ thiếp đi.
    Ê! Này nhá, mọi người đọc truyện thì cũng phải cho mình xin chú ý kiến chứ.

    Chả ai cho mình cái ý kiến gì cả.

    Mình biết chuyện của mình không hay nhưng mọi người làm ơn có thể giúp mình chỉnh sửa nó chút không? Mỗi lần vào ứng dụng, thấy thông báo trống rỗng là chán chết đi được ý.

    Chẳng ai nói chuyện với mình câu nào.

    Mình buồn lắm, các cậu có thể để ý, đừng lơ mình được không? Làm ơn!.
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 6: 6: Em Họ


    "Dậy đi nếu không muốn trễ giờ làm."
    Tên nào đó đang cố gắng gọi cô dậy nhưng không được.

    Hắn dùng cánh tay to lớn bóp nhẹ chóp mũi khiến cô không thở được liền ưm a có khuynh hướng tỉnh dậy.

    Tưởng đâu đã vậy nhưng không cô gái nhỏ gan lắm, kéo tay của cậu lại ngực mình mà ôm chặt.

    Dường như cô đang mơ, khóe mắt rớm nước, tay giữ thật chặt cánh tay cậu.
    "Mẹ! Đừng bỏ con mẹ ơi đừng mà đừng bỏ con..."
    Chưa tỉnh? Cô ấy là đang mơ điều gì mà lại thống khổ đến như vậy, cả cơ thể run lên, khóe mi còn đọng nước mắt? Nhưng mà Chết tiệt cánh tay cậu bây giờ đang ở chỗ đó, đồi hoa của cô.

    Mền quá.

    Cứ như này hắn chết mất hắn nhìn chằm chằm vào nó, đồi hoa phía sau bộ đồ ngủ.
    Tay hắn không tự chủ được mà cố ý luồn tới trước ngực cô mà nhào nặn.
    Mềm thật
    Điên mất, phía dưới đã ngóc đầu dậy kêu gào muốn càn quét.

    Hắn phải làm sao đây?
    Cô cảm thấy có gì lạ liền ưm một tiếng.

    Hắn thấy cô sắp tỉnh thì dừng lại, nhanh chóng đưa tay ra khỏi ngực cô mà quát:

    "Dậy không trễ giờ làm."
    Cô gái nào đó giật mình mà chợt tỉnh mà bật dậy:
    "Trễ giờ rồi?"
    Phải rời khỏi đây thôi nếu không hắn chết mất:
    " Cô mau chuẩn bị rồi đến công ty, tôi không muốn nhân viên của mình muộn giờ làm dù chỉ một giây."
    "Vâng thưa giám đốc."
    Vừa dứt câu cô chạy như bay tới phòng tắm.
    Còn hắn thì sao.

    Đương nhiên phải tự sử rồi.

    xoạt xoạt...
    Tiếng xả vòi sen trong phòng hắn cũng đã cả tiếng rồi hắn không thể nào mà khiến nó ỉu đi được thật sự cô còn mạnh hơn xuân dược.

    Cô gái đó không biết những gì cô ấy làm gây ra biết bao hứng thú.

    Hắn không quên được cái bộ ng ực mềm mại ấy lại còn lúc cô bị tuột dây áo khi ngồi dậy.

    Thứ nửa mở nửa che đó còn kinh khủng hơn cả xuân dược.

    Chết tiệt nó lại ngóc đầu.
    " Viên Viên giám đốc có chuyện rồi, phiền cô đến quán bar Ngưu Lang.

    Tút! Tút!Tút!..."
    "Ê! Anh là ai? Ê..."
    Cô đặt chiếc điện thoại xuống mà lẩm bẩm:
    " Kỳ quặc, sao lại gấp vậy chứ? Chẳng phải anh ta đi bàn công việc sao? Gọi mình đến làm gì.

    Mà khoan đã quán bar Ngưu Lang sao lại có chút quen quen.

    Thôi kệ, vì công việc lương cao."
    Thật ra không phải vì công việc lương cao mà làm hư ký riêng cho hắn chán chết đi được.

    Cô hết uống trà lại cafe, hết ngậm bút lại vẽ linh tinh, lên mạng nhắn tin với một vài đứa bạn thì chúng nó bận hết thật sự là bây giờ cái cô thừa chính là thời gian.

    Có chút không quen lắm, trước đây cô rảnh nhất cũng chỉ là khi đi WC thôi, bận tối mặt tối mũi đâu có thời gian rảnh như bây giờ a.

    Đến đó một chuyến cũng tốt.
    Vừa bước xuống cửa công ty một tên cao, to, mặc âu phục đen, đeo mắt kính nhìn cô hỏi rất chi lẽ độ:
    "Xin hỏi cô đây có phải Thư ký Trương?"

    Cô nhìn có vẻ e ngại nhưng hắn cũng đẹp trai.

    WHAT!!!!!
    Đây không phải lúc cô mê trai đâu, tổng tài khát máu đang đợi cô đến đó.

    Thất thần vì vẻ đẹp trai của cái tên kia suýt làm cô quên mất việc chính sự là phải đi gặp tổng tài nha.

    "Là tôi."
    Vừa dứt lời hắn đã đẩy cô lên một chiếc xe hơi khá chi là sang trọng và điểm đến là quán bar Ngưu Lang.
    Trên đường đi cô còn cẩn trọng nhìn người lái xe ui thật đẹp zai cô còn liên tục trêu người ta:
    "Này anh ơi anh sao đẹp trai thế? Anh có bạn gái chưa?Anh tên Gì, em tên Trương Viên Viên nha.

    Này anh gì ơi, nghe em nói không zợ? Anh gì ơi!"
    Cô đúng làm đồ vô liêm sỉ.

    Ế đến mất cả sĩ diện đi nhưng vì zai đẹp cô bất chấp.
    Đáp lại cô chỉ bằng một câu nói và khuôn mặt đỏ bừng của ai kia:
    " Chị à, tôi chưa mười tám đâu đấy.

    Nhặt lại liêm sỉ đi bà chị à."
    Cô vẫn hồn nhiên tỏ ý muốn trêu chọc cậu:
    " Vậy muốn lái máy bay không? Chị đang cần một phi công trẻ đây hahaha."
    Cậu ta càng đỏ mặt hơn mà quát:
    " CHỊ IM ĐI! LIÊM SỈ CỦA CHỊ ĐÂU RỒI! Đến nơi rồi, xuống xe"
    Cô thì vui vẻ xuống xe còn không quên để lại một lời đe dọa:
    " Ý thức chứ mày kém quá, khéo khi chị phải bảo giám đốc đuổi việc chú mày thôi chị vào đây kkkk"
    Hắn đỏ mặt tía tai.

    Cứ cái đà này cô chị dâu của anh họ mà vào cửa thì không biết kịch hay gì đây.

    Hắn mặt dày gọi điện thoại cho tên anh họ trời đánh của mình than vãn:
    " Anh họ em cần bồi thường tổn thất tinh thần lẫn tổn thất nội tâm yếu ớt."
    Hắn ở bên kia đầu dây cười như không cười:
    " Việc đến đâu.

    Chỉ nghe kết quả."
    Hắn lém lỉnh trêu đùa:
    " Anh à, không thành công rồi, chị dâu muốn yêu em kìa, không nhanh thì anh mất đấy kkk."
    Thành Hạo đầu dây bên kia không kiên nhẫn được mà hét lên lạnh lùng:
    " Nói!"
    Ngồi trong chiếc xe có máy lạnh hẳn hoi mà khí tức bức người của Thành Hạo đã truyền tới.

    Hắn có cảm giác lạnh sống lưng mà da gá da vịt nổi lên, khẽ run cầm cập:
    " Thành công, chị dâu sắp lên đến rồi, em thoái thác việc.

    Zợ anh có ý đuổi việc em rồi huhu tạm biệt, anh cứ hạnh phúc đi bỏ mặc đứa em tội nghiệp này đi huhu, đi mà chăm vợ anh đi huhu, tạm biệt."
    Hắn cũng biết mà lui chứ, không lui thì chỉ có đường chờ chết mà thôi.
    Chào các độc giả yêu quý, mình đã trở lại và ăn hại hơn xưa, sắp đến lúc chị nhà bị thịt rồi, mau mau và nhanh chóng cho mình mỗi người một vote và follow để biết chap mới khi vừa cập nhập nhé.

    Cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mình và cho mình góp ý cũng như động lực để viết tiếp xin chân thành cảm ơn!.
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 7: 7: Lần Đó


    Khi cô vừa bước vào quán bar đã có người chờ sẵn, anh ta dẫn cô tới một căn phòng Vip ở phía bên trên, phòng cao nhất của quán.
    Vừa bước vào cảnh tượng mà cô thấy vô cùng quỷ dị.

    Một người cao cao tại thượng đang ngồi một mình một chiếc ghế lớn còn ba người còn lại chen chúc nhau trên một chiếc ghế thực nhỏ nha.

    Thật chẳng hiểu nổi.
    Thì cái người cao cao tại thượng mọi người cũng biết là ai rồi đấy, tổng tài Thành Hạo đang thị uy, giờ cô mới để ý thấy một đám nữ nhân ăn mặc hở hang đang đứng vào một góc mà run cầm cập.
    "Còn đứng?"
    Một giọng nói lạnh vang lên mà nghe đâu đang nói cô a:
    " Tổng tài, anh hỏi tôi?"
    Triệu Thành Hạo vẻ mặt có vẻ sát khí ngút trời mà ra lệnh:
    " Tôi không uống được rượu thư ký của tôi uống không vấn đề chứ? Lãnh tổng."
    Ngữ khí thì có vẻ đang thương lượng đấy nhưng thực ra là ép người, chính xác là đang ép người, ánh mắt như nói:
    Các người thử nói không xem.
    Còn cô thì Uống rượu! hắn gọi cô đến chỉ là uống hộ rượu thôi hả? Rảnh nên phát dở hả? Tưởng có tiền là oai trắc?
    Cô nuốt nước miếng nhìn ly rượu cô uống rượu y như rằng sẽ chẳng có điều tốt lành nên uống hay không.

    Uống thì sợ say mà không uống thì mất việc, sao bây giờ?
    Thì cũng không có ai dám hỏi gì hắn, liệu mà im mồm, còn cô thì tay run run cầm ly rượu trên bàn hỏi:
    "Tôi uống?"
    Hắn nhìn cô mà ở nụ cười như không cười mà phán:
    " Không còn ai là thư ký của tôi ở đây cả."
    Cô nhìn ly rượu đầy ắp mà không khỏi nuốt nước miếng cái ực, đành liều vậy, cô lấy hết dũng khí một hơi uống cạn.
    Hắn nhìn cô vậy mà cố nhin cười nhưng trên mặt vẫn rất chi là yêu nghiệt.

    "Thương lượng đến đây chắc cũng đã xong rồi nhỉ? Tôi nghĩ cũng không còn gì để bàn cả phải không? Long tổng, Lãnh tổng."
    Một người đàn ông trung niên trong hai người đứng đó vừa run run vừa lên tiếng:
    " Triệu tổng ngài cũng nên suy nghĩ lại đề nghị của chúng tôi một chút, vẫn còn chỗ để thương lượng, chúng tôi rất mong về hợp..."
    Chữ tác còn chưa nói ra được đã bị Thành Hạo lườm cho một cái mà sợ hãi không dám nói tiếp, nếu bọn họ mà còn không đi thì không biết sẽ bị ăn tươi nuốt sống tới mức nào, vị tiểu tổ tông này chẳng biết trong đầu nghĩ gì, rất khóc đoán:
    " Vậy nếu ngài suy xét lại thì báo với chúng tôi một tiếng được không? Tôi mong ngài suy nghĩ lại, cáo từ."
    Bọn họ sợ hãi mà rời đi.
    Cả căn phòng chỉ còn lại cô với câu.

    Cô hỏi:
    " Ngài còn việc gì căn dặn nữa không?"
    Hắn nhìn cô điệu cười tà mị cất tiếng:
    " Tôi say rồi, tới đỡ tôi.

    Tới phòng 1002 cuối hành lang, đưa tôi tới đó nghỉ một lát."
    Cô vừa nghe thấy thì thất thần, cô nhớ ra rồi, căn phòng 1002 đó, căn phòng Vip đó, nói cô đã từng tình một đêm tại sao, cuối cùng cô cũng nhớ ra tại sao quán bar này lại quen đến vậy.
    Mọi mảnh ký ức ùa về, đêm hôm đó, con người đó, đột nhiên một giọng nói cắt đứt dòng suy nghĩ của cô:
    " Tôi không muốn đợi."
    Căn phòng ấy khiến cô ám ảnh xuốt thời đại học.

    Chính vì lần đó, cô bị cả lớp cô lập, bị cho là con đàn và trèo lên giường đàn ông, gái đào mỏ.

    Mấy năm đó có lẽ là khoảng thời gian đen tối của cô sau khi bị ông bố mình đuổi đi cùng với em gái.
    Năm ấy cô chẳng dám đối mặt với ai, khi bạn trai cũ của cô nghe tin cô thất thân lại càng làm lớn tin đồn với những vụ thêu dệt chẳng có nguyên do và căn cứ.

    Nếu không phải nhờ một người nào đó đứng ra nói với phía nhà trường thì có lẽ cô đã bị đuổi học.

    Người ấy rất thần bí, chẳng ai nói cho cô biết thông tin về người đó.

    Kể từ đó, tin đồn cô bị bao nuôi và đào mỏ cũng bị lắng xuống chẳng biết nguyên do..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 8: 8: Tôi Giúp Em


    *Đứng trước cửa phòng 1002.
    Mặc dù đã lấy hết dũng khí đối mặt nhưng đứng trước nó thật sự vẫn không thể nào mà bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra được.
    Nắm lấy tay nắm cửa, ý trí sót lại chưa bị sợ hãi lấn chiếm khiến cô mở cửa.

    *Cạch*
    Một khung cảnh quen thuộc hiện ra, vẫn là chiếc giường lớn đó, bên kia vẫn còn kệ bar mini và bộ quần áo ở trên giường bây giờ cũng là bộ quần áo giống lúc đó.

    Chuyện này là sao?
    Viên Viên lấy hết động lực mà tiến lại gần nó, chiếc giường thân quen mà ngỡ như xa lạ.
    Cô nhìn chiếc váy, ở bên trên chiếc váy còn có một tấm thẻ, nhìn kỹ lại thì đây chính là tấm thẻ hồi đại học cô làm mất, tại sao nó lại ở đây?
    "Nhớ rồi hả? Cuối cùng em cũng nhớ ra tôi rồi sao? KHƯƠNG! VIÊN! VIÊN! Em lúc đó em gan lớn lại dám chạy."
    Một giọng nói lạnh mang đậm chất tà mị vang đến từ cửa chính.

    Cô không dám quay người lại, chỉ bất giác đánh giọng:
    "Anh là người đêm đó?"
    "Đúng rồi, là tôi, em có gì thắc mắc?"
    *Cộp* Cộp* Cộp*
    Hắn vừa nói vừa tiến lại gần chỗ cô, phả hơi nóng vào cổ cô mà thì thầm:
    " Muốn xác minh lại không? Đêm đó em thể hiện thực tốt a"
    Cô hai tay vô thức siết thành quyền, nước mắt sớm chực chờ mà có ý định chảy ra:

    " Giám đốc, chỉ là một đêm xuân, hà tất gì phải tìm kiếm? Cũng đâu phải chưa từng tình một đêm."
    Vị giám đốc nọ cũng có chút bất ngờ.

    Năm đó cô khổ sở thế nào liền đã quên, năm đó, người giang tay cứu cô, cô cũng đã quên.
    Thành Hạo cười như không cười, tiến tới, vén một nhúm tóc mà mân mê.

    Dưới ánh đèn, điệu cười của người đàn ông dần dần quỷ dị mà nói:
    " Khương Viên Viên, có lẽ em đã quên người cho em những thứ hiện tại rồi.

    Có cần tôi nhắc lại cho em nhớ không? Năm đó, em trở về với bộ dáng gì, em như thế nào mà học tiếp được, như thế nào mà cứu sông em gái, có phải đã quên rồi không?"
    Ánh mắt Viên Viên chợt hiện lên bài tia kinh ngạc nhưng sau đó rất nhanh chấn tĩnh lại:
    " Lucas là ngài?"
    Thành Hạo dời đôi tay xuống cái cổ trắng nõ của cô mà mân mê:
    " Đúng vậy, là tôi.

    Tôi đã trợ cấp tiền học cho em, trợ cấp tiền cứu chữa cho em gái em."
    Viên Viên vẫn bình thản như không, ánh mắt không một gợn sóng:
    " Vậy tôi phải cảm tạ giám đốc nhiều rồi, năm đó không nhờ ngài tôi sẽ không có được ngày hôm nay."
    Thành Hạo biết chứ, giọng nói thì có vẻ cung kính, biết ơn đấy nhưng thực chất chính là đâm chọt hắn rằng: Nếu không có đêm đó thì cô đã không thảm thương như thế.
    Rất thú vị, miện lưỡi cũng thật nhanh nhẹn.

    Thân thể Viên Viên đột nhiên nóng bừng.

    Cảm giác này...!là ly rượu đó...!là xuân dược.

    Cô bị chúng xuân dược rồi.
    Hơi thở Viên Viên trở nên gấp gáp, cùng với sự trêu đùa sau gáy càng khiến cô khó chịu hơn.

    Rất nóng, thật sự rất nóng.
    Thành Hạo nhận biết được cơ thể cô có điều gì khác thường.

    Rất nóng và còn thở gấp, tiện đà muốn trêu đùa một phen.
    Thành Hạo mân mê, x0a nắn chiếc cổ trắng nõn dọc một đường xuống phía lưng.

    Cô đang mặc một chiếc váy liền thân, đằng sau có khóa kéo.

    Cậu dừng tay tại đó, mân mê chiếc khóa nhỏ xinh nhưng vô cùng có uy lực.
    Tưởng tượng khoẳng khắc kéo dây khóa xuống, mọi thứ của cô lỗ diện như cái đêm ấy làm cho chỗ nào đó trong người Thành Hạo không thể không rục rịch mà tỉnh giấc.
    Đúng thật, cô lớn lên trông rất xinh đẹp.
    Mân mê, duy nghĩ một hồi, một tiếng " Ưm.." của cô phá tan bầu không khí.

    Chút lý trí còn lại của Thành Hạo cũng bị vỡ vụn trong tiếng kêu ấy.
    Ánh mắt Thành Hạo trở nên sâu thẳm, nhấc bổng cô lên mà thì thầm:
    "Thuộc cũng phát tác rồi, chi bằng tôi giúp em."
    Cũng chẳng đợi cô kịp định thần lại thì một nụ hôn nóng bỏng đã rơi cuống chiếc môi mềm mại.

    Mỡ dâng miệng mèo tội gì không ăn..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 9: 9: Về Nhà Chính


    Ánh mắt Thành Hạo trở nên sâu thẳm, nhấc bổng cô lên mà thì thầm:
    "Thuộc cũng phát tác rồi, chi bằng tôi giúp em."
    Cũng chẳng đợi cô kịp định thần lại thì một nụ hôn nóng bỏng đã rơi xuống chiếc môi mềm mại.

    Mỡ dâng miệng mèo tội gì không ăn.
    Thành Hạo nhẹ nhàng đặt cô xuống dưới giường lớn, tay cởi bộ váy vướng víu kia xuống để lộ phần xương quai xanh trắng nõn.
    Hơi thở phập phồng khi vừa mới dứt nụ hôn làm cho đôi gò bông trước ngực càng khuyến rũ.
    Thành Hạo hôn xuống xương quai xanh rồi từ từ luân động xuống phía dưới bụng cô.

    Mỗi nơi cậu chạm vào như có điện làm cô ngây dại.

    Chẳng biết có phải vì tác dụng của thuốc hay do cô đã ngấm rượu mà mạng bạo quàng tay qua cổ Thành Hạo mà kêu lên từng tiếng mị hoặc.
    " Ưm...!muốn...!hà hà...!giúp tôi với...!nóng...!bên trong nóng quá...!ưm..."
    Trong buổi chiều tà một tiếng phựt vang lên trong đầu Thành Hạo.

    Đó chính là sợi dây lí trí nó đã đứt theo câu nói ngắt quãng của Viên Viên.

    Cậu cũng thoát ly những thứ vướng víu trên người, để lộ ra cự long đã căng cứng đến phát đau từ lâu.
    Thành Hạo cúi người, môi chạm môi hôn sâu.

    Đến mức kiến Viên Viên như đắm chìm trong nụ hôn ấy mà điên đảo.
    Đến khi cả hai người không còn đủ dưỡng khí mới luyến tiếc mà dừng lại.
    Chẳng nhớ được cậu đã càn quét qua những đâu, chẳng thế nhớ được bọn họ điên cuồng như thế nào.

    Cũng chẳng thế nhớ được đã bao nhiêu lần và thời gian đã trôi qua bao lâu.
    - ------
    * Sáng hôm sau
    Trước giường lớn, một cô gái nhỏ nhắn, trên người đầy dấu hôn chợt tỉnh giấc.
    Bàng hoàng và sửng sốt là tâm trạng của cô lúc bấy giờ.

    Cô đã qua đêm với ông chủ và ông chủ của cô là người năm đó.

    Cái này hơi bất khả thi.

    Hôm qua uống chút rượu nên có hơi lớn mật.

    Bây giờ ngồi nhớ lại thấy có hơi...!xấu hổ.
    Tiếng nước chảy đã làm ngắt quãng dòng suy nghĩ của cô.

    Liệu bây giờ chạy còn kịp?
    Câu trả lời thì ai cũng biết là không được.

    Thân thể đau nhức kèm theo đó là chóng mặt, đau đầu.
    Viên Viên cố nhấc cái thân dậy khỏi giường để mặc lại quần áo.

    Suy nghĩ hiện lên trong đầu cô hiện tại là: TRỐN!!!
    Cô phải trốn thôi nếu để người trong nhà tắm kia ra thật sự cô không biết đối mặt như thế nào nữa.

    Phải trốn thôi!!!
    Viên Viên nhẹ nhàng dậy khỏi giường, quấn chăn nhặt lại quần áo vương vãi trên đất.
    Thành Hạo từ trong phòng tắm bước ra thấy một màn của cô mà bật cười.

    Cô gái nhỏ vội vã loay hoay kéo khóa váy.

    Tính chạy trốn? Lại định giống như năm đó biến mất tăm làm hắn mất công tìm kiếm?
    Không ai tắm một lần trên một dòng sông.

    Hắn cũng vậy, không thể để cô chạy như lần trước.
    Thành Hạo nhẹ nhàng bước tới, không một tiếng động, nhanh tay kéo khóa áo lên cho cô, vừa kéo vừa cất giọng:
    " Lại tính trốn? Có lần một trốn lại muốn trốn lần 2? Lần này định chạy đi đâu? Ra nước ngoài hay thay tên đổi họ?"
    Viên Viên giật mình.

    Anh ta là ma sao? Đi không tiếng động, đến không hơi thở.

    Dọa chết cô rồi.
    Vội vã quay người lại, đối mặt với người đàn ông cao hơn cô 1 cái đầu rưỡi mà nuốt nước bọt.
    Hai mắt chạm nhau, Viên Viên chẳng hiểu sao bất giác mặt đã đỏ như quả gấc mà né tránh ánh mắt bóng bỏng của Thành Hạo.

    Chính xác là anh ta đang nhìn chằm chằm cô.

    Cái này đoán cũng nhanh lắm nhưng mà gần như này là tính làm gì đây? Có quỷ mới biết a.
    Một tiếng chuông điện thoại làm ngắn quãng mạch cảm xúc của 2 người.
    Thành Hạo cúi người, qua vai cô mà với lấy điện thoại.

    Vừa nhấc máy, tiếng của thư kí vang lên:
    " Giám đốc, nhà chính gọi điện tới, kêu cậu mau chóng đưa Bà Triệu về thăm Ông nội cậu."
    Thành Hạo mặt hiện nên chút ý cười, hình như lại nghĩ ra trò mới để dạy dỗ cô gái nhỏ này.

    Chỉ lẳng lặng đáp một tiếng với thư kí:
    "Quán bar Ngưu Lang.

    Cho người đến đón chúng tôi."
    Cô gái nhỏ đến giờ vẫn chưa định thần lại được.

    Khi hai mắt chạm nhau hồi hộp đến nghẹn thở..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 10: 10: Dục Cưới


    Thành Hạo mặt hiện lên chút ý cười, hình như lại nghĩ ra trò mới để dạy dỗ cô gái nhỏ này.

    Chỉ lẳng lặng đáp một tiếng với thư kí:
    "Quán bar Ngưu Lang.

    Cho người đến đón chúng tôi."
    Cô gái nhỏ đến giờ vẫn chưa định thần lại được.

    Khi hai mắt chạm nhau hồi hộp đến nghẹn thở.
    Thành Hạo nhìn cô vẻ mặt hiện ý cười mà nói:
    " Vẫn còn ngẩn ngơ ở đó? Vẫn lưu luyến hôm qua sao? Quần áo để sẵn ở trong đó rồi.

    Vào tắm."
    Viên Viên mặt đỏ, ngượng ngùng đi vào phía nhà tắm.

    Chân nhỏ run run vì dư âm của tôi qua, bước từng bước nhỏ.
    Thành Hạo nhìn cô, không thể kiềm lại mà cười mỉm.
    " Anh...!anh làm gì vậy? Thả...!Thả tôi xuống...!này.."
    Thành Hạo nhanh nhẹn nhấc bổng cô lên hướng nhà tắm mà tiến tới.
    " Em như vậy, đến được nhà tắm cũng khó.

    Tôi giúp em một tay.

    Đừng nháo."
    Có thể bớt trêu ghẹo được không? Mặt đã đẹp đến như vậy, cười lên cũng đẹp như vậy, phạm luật thật sự phạm luật mà.

    " Tôi...!tôi tự...!tự đi được."
    Chẳng mấy chốc Thành Hạo đã bế cô đến trước cửa nhà tắm.

    Nhẹ nhàng đặt cô xuống rồi vừa cười cợt vừa nói:
    " Ông nội muốn gặp em ăn cơm.

    Nếu để em tự đi đến chẳng phải để ông đợi thêm sao? Nhanh chút.

    Nếu không được để tôi tắm giúp em."
    Viên Viên lúc này mặt càng đỏ, càng ngượng ngùng hơn:
    " Anh đi ra ngoài đi.

    Tôi...!tôi tự làm được."
    Viên Viên cố hết sức đẩy Thành Hạo ra ngoài rồi đóng cửa cái *Rầm*
    Phía bên ngoài, Thành Hạo lưu luyến sờ tay về phía cửa nhà tắm: Tìm được rồi.

    Lần này em chạy không thoát được đâu.
    * Trong phòng tắm
    Viên Viên ngồi sụp xuống, lúc này vẫn chưa hoàn toàn định thần lại được.

    Cái người năm đó và Thành Hạo là một người? Nó cũng quá là vô lý rồi.

    Năm ấy mình...!đã đến quán bar uống rượu vì thấy tình.

    Qua mấy năm nay, mình đã sắp quên hết đi rồi, tại sao anh ta lại xuất hiện đúng lúc này chứ?
    Mình chẳng biết phải đối mặt với anh ta kiểu gì.

    Lỗi cũng không phải hoàn toàn là anh ta.

    Mình lúc đó là dại dột uống say rồi đi tới phòng người ta quậy.
    *Cốc* Cốc *Cốc
    " Viên Viên, xong chưa? Ông nội vừa gọi kêu chúng ta qua bên đấy sớm chút."
    Viên Viên giật mình, chợt định thần lại mà tiếp tục việc tắm rửa.
    Trong khi tắm, rất nhiều những kí ức kia ùa về và cô cũng suy nghĩ ra được nhiều điều.

    *15 phút trước
    * Reng* Reng * Reng
    "Cậu chủ, Lão thái thái gọi cậu về dùng bữa.

    Cũng lâu rồi chưa về nhà chính, Lão phu nhân có chút nhớ cậu.

    Kêu tôi gọi điện gọi cậu về."
    Thành Hạo mặt không biến sắc mà đáp lại:
    " Chuẩn bị đến nơi.

    Hỏi ông nội, cháu dâu ông chuẩn bị về rồi.

    Không cần tìm thêm cháu dâu nữa."
    *Tút*Tút
    Vừa dứt câu, cậu cũng đã ngắt máy.

    Giục cưới? Bao nhiêu người lăm le vị trí Thiếu Phu nhân Triệu gia.

    Họ không vì tiền thì cũng vì lợi ích, chức quyền.

    Lũ người đáng ghê tởm.

    Đồng ý bán con gái mình để trèo cao.
    " Viên Viên, xong chưa? Ông nội vừa gọi kêu chúng ta qua bên đấy sớm chút."
    Viên Viên mặc trên người bộ trang phục sườn xám truyền thống từ phòng tắm bước ra, màu xanh nhung đen, đính đá cẩm, một bộ đồ phiên bản giới hạn trong bộ sưu tập Đông Xuân của nhà thiết kế Davis nổi tiếng.

    Thật sự cô rất đẹp.

    Đẹp từ khí chất lẫn ngoại hình.

    Chỉ có kiểu tóc có chút không hợp.
    Thành Hạo cũng không lấy gì làm ngạc nhiên cho lắm.

    Người của hắn há nào lại không đẹp?
    Viên Viên ngượng ngùng mà mấp máy môi:
    " Cái này...!hơi kì thì phải...!Tôi chưa bao giờ mặc sườn xám trước đây...!nó có kì quá không?"
    Thành Hạo nhìn cô ý cười trong ánh mắt đầy sự ôn nhu mà nói:
    "Không.

    Rất đẹp.

    Lại đây.

    Em còn thiếu một chút nữa."
    Chẳng biết có thứ ma lực nào hay chính là sự ôn nhu kia mà khiến Viên Viên tự động bị cuốn vào và ngồi xuống ghế trước gương.
    Thành Hạo nhẹ nhàng búi tóc cho cô với một cây trâm đã chuẩn bị từ trước.
    Nhìn khung cảnh này Viên Viên sẽ nhớ tới cái cảnh trong phim.

    Hiện tại hai người đang như đôi vợ chồng già vẫn còn ngọt ngào mà chăm sóc cho nhau.
    Sốc và xấu hổ khiến Viên Viên có chút cựa quậy.

    Thành Hạo cũng chỉ chiều theo ý cô, trên khuôn mặt cũng không có chút tức giận.

    Mà còn có ý cười ôn nhu như vậy???
    Phạm luật, thật sự phạm luật mà.
    Sau khi búi tóc xong, Thành Hạo nhẹ nhàng lấy một thỏi son, tô lên đôi môi xinh đẹp kia.
    Thật sự cô rất đẹp, làn da trắng muốt, đôi má ửng hồng, chỉ cần đánh chút son đỏ nổi bật, mi dài, mắt đen láy.

    Thành Hạo thì trên người com- lê chỉnh tề.
    Hai người nhìn rất giống một cặp vợ chồng mặn nồng.

    Rất xứng đôi cả về khí chất lẫn dung mạo.

    Có lẽ hai người sinh ra là dành cho nhau chăng?.
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 11: 11: Về Đến Nơi


    Phạm luật, thật sự phạm luật mà.
    Sau khi búi tóc xong, Thành Hạo nhẹ nhàng lấy một thỏi son, tô lên đôi môi xinh đẹp kia.
    Thật sự cô rất đẹp, làn da trắng muốt, đôi má ửng hồng, chỉ cần đánh chút son đỏ nổi bật, mi dài, mắt đen láy.

    Thành Hạo thì trên người com- lê chỉnh tề.
    Hai người nhìn rất giống một cặp vợ chồng mặn nồng.

    Rất xứng đôi cả về khí chất lẫn dung mạo.

    Có lẽ hai người sinh ra là dành cho nhau chăng?
    * Nhà chính Triệu gia
    " Lão nhân gia, lão thái thái.

    Thiếu gia thiếu phu nhân tương lai đang trên đường trở về."
    Triệu Trình Húc, ông nội Triệu Thành Hạo đang đứng chống gậy trước bàn thờ tổ.

    Trên người là một bộ trang phục truyền thống hết sức trang nghiêm.
    Triệu lão phu nhân ngồi trên ghế cũng không kém phần khí chất.

    Trên người là một bộ sườn xám lá trúc, chất phải, hoa văn thêu nổi đều rất hợp với khí chất của bà.

    Nếu nói đây là một bà lão 65 thì chắc chẳng ai tin nổi.

    Triệu lão khi nghe thấy ba từ: Thiếu phu nhân.

    Nét mặt có chút không thoải mái.

    Thằng cháu này đúng là làm bậy.

    Đã phát sinh cái loại chuyện kia với con gái nhà người ta cũng không biết đằng mà đi tìm cháu dâu đó cho ông.Triệu gia không thể ăn xong chùi mép, hủy hoại danh tiết con gái nhà người ta.
    Lỗi cũng tại do Lão bà nhà ông quá nóng vội, bắt tay với đám bạn nó làm bậy.

    Nó lại đổ lên đầu ông già này.

    Bây giờ thì hay rồi, hành lang phòng VIP không lắp thiết bị giám sát.

    Cháu dâu của ông không biết nơi đâu.
    " Thiếu phu nhân? Bà Lý, cũng gọi quá quen đi.

    Không có sự công nhận của Lão già này, xem cô ta vào cửa thế nào."
    " Triệu lão đầu, ông cũng quá khó tính rồi, cô gái đó cũng đã chạy mất rồi.

    Lỡ đâu người ta cưới chồng sinh con rồi cũng nên.

    Ông định cho cháu ông ở giá đến khi nào.

    Chẳng lẽ nó lại đợi cả đời? Tôi muốn có cháu dâu, có chắt lắm rồi."
    Triệu lão nghe xong không khỏi muộn phiền:
    " Bà đúng là...!là...!haiz không nói với bà nữa.

    Đứa trẻ tốt bị bà làm hư rồi.

    Nếu đã như thế với con nhà người ta thì phải chịu trách nhiệm.

    Đó mới xứng là con cháu Triệu gia ta.

    Có đúng không Triệu Lục Đình.

    Con nói xem."
    Triệu lão vừa nói, vừa ngồi xuống chiếc ghế gỗ chạm trổ hoa văn rồng chính gian.
    Lúc này, người đàn ông trung niên, trên người mặc ấu phục chỉnh tề, khí chất cũng bất phàm không kém đáp:
    " Đúng vậy.

    Đã phát sinh với con gái nhà người ta thì cũng nên chịu trách nhiệm.

    Lý nào lại ăn xong chùi mép được.

    Hỏng hết uy danh của Triệu gia."
    " Anh nói xem Triệu Lục Đình, chẳng lẽ định để con anh ở giá giữ thân tìm cô gái đó.

    Như mẹ nói cô ấy cưới chồng, có con rồi cũng nên ấy chứ.

    Em với mẹ vừa xem mắt vài cô tiểu thư các nhà danh môn khác, hợp tuổi, hợp gia cảnh lại tuyệt sắc.

    Cứ cho chúng nó thử gặp mặt lỡ đâu lại ưng ý."
    Vương Miên, vợ của Lục Đình bấy giờ theo phe mẹ chồng mà lên tiếng.
    Vị phu nhân khí chất cũng chẳng kém cạnh, trạc tuổi trung niên nhưng da dẻ vẫn hồng hào, nhan sắc cũng không phai, nếu nói 30 35 tuổi chắc vẫn có người tin.
    Triệu Lục Đình và Triệu lão nhìn bà vợ mình mà không khỏi cảm thán.

    Muốn có con có cháu đến hồ đồ rồi.

    Triệu gia xưa nay chỉ duy nhất một người vợ, cũng chỉ cùng với một người vợ đó làm chuyện chăn gối.
    Đó là một truyền thống không thể chối bỏ.

    Và hơn hết góa vợ hoặc góa chồng trong gia phả cũng chưa từng có ai tái giá.

    Đức tính chung thủy, chân thành của Triệu gia không thể để đứa cháu này phá được.
    Triệu lão tức nghẹn họng.

    Ông cũng đâu phải không muốn có cháu.
    " Bà đó Giang Niên, cả con nữa Vương Miên.

    Năm đó hai người lại có cái chủ ý chuốc thuốc nó.

    Còn cái thằng Ninh Tiêu Viễn kia nữa.

    Cháu ngoại trời đánh.

    Haiz."
    Cùng lúc này, phía ngoài cửa chính.
    Một chiếc xe sang trọng tiến vào cổng chính.

    Phía trên xe không ai khác là Viên Viên và Thành Hạo.

    Cô gái nhỏ vì đường xa đã nép vào vai Thành Hạo ngủ say từ bao giờ không biết.

    Chắc do tối qua, tiêu hao của cô quá nhiều thể lực đi.

    Bữa sáng mới kịp ăn chút bánh với hộp sữa.

    Chắc chẳng cô chẳng đủ no.

    Chút nữa phải bồi bổ cô thật tốt mới được..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 12: 12: Gặp Gỡ


    Cùng lúc này, phía ngoài cửa chính.
    Một chiếc xe sang trọng tiến vào cổng chính.

    Phía trên xe không ai khác là Viên Viên và Thành Hạo.

    Cô gái nhỏ vì đường xa đã nép vào vai Thành Hạo ngủ say từ bao giờ không biết.

    Chắc do tối qua, tiêu hao của cô quá nhiều thể lực đi.

    Bữa sáng mới kịp ăn chút bánh với hộp sữa.

    Chắc chẳng cô chẳng đủ no.

    Chút nữa phải bồi bổ cô thật tốt mới được.
    * Trong nhà chính
    " Lão thái thái, Lão nhân gia, phu nhân, Lão gia, Thiếu gia, thiếu phu nhân đến cổng lớn rồi ạ."
    Triệu lão nhân gia ngồi nghiêm nghị xuống ghế chính mà nói:
    " Đến thì vào thôi.

    Đến rồi thì cũng xem như là khách."
    Lão thái thái, Phu nhân, lão gia ngồi đúng vị trí, chuẩn bị chào đón đứa " con dâu " sắp vào cửa này.
    Nét mặt chuẩn bị khí chất đến đâu cũng đều bị một màn trước mắt làm cho kinh ngạc.
    Vị thiếu gia này nhà họ cũng quá là cưng chiều vị "Thiếu phu nhân" này rồi.

    Ngang nhiên bế người vào cửa.
    " Triệu Thành Hạo.

    Con như này con gia thể thống gì.

    Cô ta...!con lại bế cô ta vào cửa.

    Không có lễ nghi, thật không có lễ nghi."
    Lão nhân gia lúc bấy giờ là người định thần đầu tiên mà lên tiếng.

    Đứa cháu này của ông như vậy là thật sự coi trọng cô gái này rồi.

    Chưa từng thấy nó ân cần với ai như vậy.
    Lão thái thái bấy giờ mới lấy lại được thần trí mà lên tiếng:
    "Thành Hạo, cô gái này là...!thiếu phu nhân mà con chọn?"
    Thành Hạo chẳng cười, mặt cũng chẳng biến sắc đáp:
    " Vâng thưa bà nội.

    Phu nhân của con."
    Triệu Phu nhân cũng chẳng thể ngồi được mà tiến đến xem mặt con dâu:
    " Cô gái này,...!con cũng thật tùy tiện.

    Chưa đưa về ra mắt người nhà đã phu nhân của con.

    Nhà gia cảnh thế nào? Có bao nhiêu anh chị em? Làm việc ở đâu.

    À không con dâu Triệu gia không cần làm việc, chỉ cần chăm chồng chăm con.

    Có kiếm ra tiền hay không không quan trọng.

    Cuối cùng con cũng xuất quan rồi.

    Ta cứ tưởng con...!thích đàn ông a.

    Cô gái này cũng sinh đẹp nha.

    Đúng là mắt nhìn người của con trai ta."
    Lão gia lúc bấy giờ mới hết bất ngờ mà lên tiếng:
    " Triệu Thành Hạo, có phải con quên điều gì không? Triệu gia không cưới hai vợ, đêm đầu tiên sẽ dành cho vợ của mình.

    Con đây là đang phá hoại gia quy, đây là đang đi ngược với truyền thống của triệu gia, đây là đang..."
    Chưa kịp nới dứt câu, Thành Hạo đã nhẹ nhàng mà ngắt lời:
    " Bố.

    Ông nội.

    Đây là cô ấy."
    Vừa nói xong vừa đưa người về thằng phòng cậu, không một lần ngoảnh lại trước cái nhìn đầy bất ngờ của bốn người kia.
    Hai người đàn ông ngồi xuống ghế, nhấp tách trà để bình tĩnh và ngẫm lại cuộc sống nhân sinh rối rắm do thằng cháu kia tạo ra.

    Còn 2 phu nhân thì nhanh chóng đuổi theo cháu dâu, con dâu của mình.
    Thành Hạo về đến phòng, nhẹ nhàng đặt cô xuống phía giường, xếp tư thế ngay ngắn, dễ chịu chất có thể cho cô rồi đi ra cửa.
    Vừa bước ra cửa, vô số câu hỏi đổ dồn về phía cậu nào là:
    Cô gái ấy tên gì, nhà ở đâu, nhà bao nhiêu người, làm việc gì, làm sao con chứng thực được, quen nhau lâu chưa, vân vân và mây mây.

    Cho đến khi mọi điều được giải đáp hết từ cậu mới yên ổn.

    Trên bàn lớn Triệu gia:
    Ông nội cậu vừa nhấp một ly trà vừa lên tiếng:
    " Thành Hạo, chuyện này là sao? Cô gái ấy sao lại cần con bế? Liệu có bị thương tật gì không?"
    Khí chất này không khác nào Rồng, Sư tử và Báo đối chọi với nhau.

    Ba người đàn ông, ba khí thế ngút trời.
    " Lỗi do con.

    Cô ấy...!khụ...!lao lực quá độ."
    " Phụt...!Ta biết con sức trẻ còn xung nhưng làm đến nỗi mỏi mệt thế này...!khụ...!cũng có hơi quá.

    Còn trẻ nên tiết chế"
    Mẹ cậu không khỏi cười thành tiếng, khua chiêng múa trống trong lòng.

    Bà nội cũng không nhịn được mà thêm một câu tán thành:
    " Mẹ con nói phải đó.

    Nhìn xem đứa trẻ nhà người ta bị con làm ra nông nỗi gì kìa."
    Thành Hạo chỉ lặng mà không đáp.

    Đêm qua đúng thật là cậu có lỗi.
    Triệu Lục Đình cũng không biết phải nói thế nào với thằng con này mà lên tiếng:.

    Truyện Thám Hiểm
    " Bao giờ hai đứa định thành hôn."
    Thành Họa cũng thành thành thật thật mà trả lời;
    " Con mới lừa được về.

    Chưa tính tới chuyện đó.

    Còn phải xem cô ấy."
    Vương Miên không biết phải làm sao mà cảm thán:
    " Con lừa con bé về đây?"
    Thành Hạo cũng chẳng chút dấu diếm mà nói:
    " Cũng không hẳn là con lừa cô ấy.

    Chỉ là có phong đại sự việc một chút.

    Con nói ông đồng ý đi phẫu thuật nếu như có cháu dâu.

    Ông cũng đã nói.

    Chỉ cần tìm được cô gái năm đó thì sẽ chữa bệnh.

    Con chỉ một công đôi việc thành toàn thôi."
    Triệu Trình Húc bấy giờ mới vỡ lẽ sự tình.

    Đến cả ông nó cũng bị nó đưa vào tròng.
    " Giỏi lắm, đủ lông đủ cánh rồi.

    Biết tính kế cả ông rồi."
    Thành Hạo Mặt vẫn không biến sắc, hau ông cháu khí tức bừng bừng mà đáp trả nhau:
    " Người lớn, đã hứa là không được nuốt lời.

    Vợ cháu cũng khó lừa về được lắm.

    May mà có ông.

    Phải cảm ơn ông một tiếng rồi."
    2 tiếng đồng hồ đã trôi, cuộc tranh luận vẫn chưa đến hồi kết.

    Ba người đàn ông lôi hết tất tần tật những lý luận từ thời nguyên thủy ra để nói nhau còn hai vị phu nhân nào đó thì ngồi vui thưởng trà ngắm cảnh.
    Vì họ biết rằng cho ông cháu này nói thì cả chuyện trên thương trường hay bên quân đồi cũng đều llooi ra cùng nhau bàn luận được..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 13: 13: Nhìn Thấy Rồi


    2 tiếng đồng hồ đã trôi, cuộc tranh luận vẫn chưa đến hồi kết.

    Ba người đàn ông lôi hết tất tần tật những lý luận từ thời nguyên thủy ra để nói nhau còn hai vị phu nhân nào đó thì ngồi vui thưởng trà ngắm cảnh.
    Vì họ biết rằng cho ông cháu này nói thì cả chuyện trên thương trường hay bên quân đội cũng đều lôi ra cùng nhau bàn luận được.
    * Phòng Thành Hạo
    Đây là đâu? Quay phim thập niên 90 hay gì? Nhà gỗ, Giường gỗ, lại được trạm trổ hoa văn rồng phượng.

    Cũng quá giàu đi.
    A...!nhớ rồi! Mình đến nhà Ông Nội Thành Hạo.

    Như này là xuyên không? Hỏi chấm.
    Hình như mình ngủ thiếp đi trên xe và rồi không nhớ gì nữa.
    Cái này...!cũng quá khó hiểu đi.

    Hơ hơ.
    Viên Viên ngồi dậy, thăm thú mọi thứ xung quanh phòng.

    Trong gian phòng có một bàn làm việc và một tủ sách, còn có gương và đồng hồ quả lắc gỗ, thật sự trông rất đắt đỏ.
    Thăm thú một hồi, cô cũng tìm được một cánh cửa đang đóng.

    Không biết mở ra sẽ là điều gì.

    Cô cũng có phần tò mò.
    * Két
    Một tiếng động nhỏ vang lên.

    Viên Viên bước vào phòng không khỏi choáng ngợp.

    Hình của cô treo đầy nơi đây.

    Kể cả là hình lúc nhỏ hay là đại học, có rất nhiều, còn có cả ảnh cô tốt nghiệp, rất nhiều ảnh đều được treo ở đây.

    Có cả chiếc cốc mà cô đã để mất ở kí túc xá, còn có cả bảng tên đại học của cô.

    Đáng sợ, cái này rốt cục là của ai?
    Phòng vừa nãy đột nhiên vang lên tiếng mở cửa nhẹ.

    Viên Viên vội vàng định thần lại, chạy nhanh trở về và đóng cửa lại.
    Phía cửa bên kia, Thành Hạo mở cửa và đang bước vào.

    Nhìn thấy một màn sốt sắng của cô, không khỏi lo sợ:
    " Em thấy cái gì rồi?"
    Viên Viên chưa kịp định thần lại, mất vài giây mà sốt sắng đáp:
    " Ch..

    chưa thấy gì cả.

    Tôi chưa thấy gì đâu.

    Tính mở cửa nhưng anh vào mấy rồi.

    Rốt cục trong đó có gì mà anh căng thẳng như thế chứ."
    Thành Hạo có vẻ ngờ vực mà tiến tới, ép tường cô:
    "Khương Viên Viên, em thật sự chưa nhìn thấy trong đó.

    Nhìn thẳng vào mắt tôi nói xem."
    Viên Viên trong lòng có chút run run, không dám nhìn thẳng.

    Chẳng lẽ cô động nhầm hang sói rồi.

    Cái tên này từ bao giờ đã dõi theo cô đến đáng sợ như vậy.

    Những tấm ảnh không bỏ sót sự kiện nào của cô, cả đồ dùng cá nhân cô làm mất cũng có.

    Đáng sợ quá.

    Cô vừa run run nói vừa ngẩng đầu lên:
    "Tôi thật sự chưa nhìn thấy gì...!anh ép tường tôi như vậy làm gì.

    Chẳng...!ch...!chẳng phải nói đến ăn cơm sao...!"
    Chưa kịp nói hết đã chạm phải ánh mắt căng thẳng khí tức lạnh người kia.

    Có phần hơi e dè không dám nói tiếp.
    Thành Hạo nhìn một màn chắc cô gái này nhìn thấy rồi.

    Dấu cũng không dấu nổi nữa rồi.

    Có lẽ nào cô nghĩ hắn là tên bi3n thái thích đi sưu tầm đồ của cô, thích chụp ảnh cô không nữa.

    Nhưng thực sự là hắn có làm a.

    Điều này không thể chối cãi:
    " Nhìn thấy hết rồi đúng chứ?"
    Viên Viên vẫn sợ hãi, run run chẳng dám thừa nhận.

    Nếu cô mà thừa nhận, chẳng biết mình có bị bắt nhốt lại không.

    Đáng sợ quá.

    Kẻ bám đuôi lại là sếp.

    Quá bất khả thi.
    " Dù em nhìn thấy gì, cũng đừng hiểu lầm.

    Có thắc mắc gì hỏi tôi.

    Không được suy diễn lung tung."
    Hắn điên thật rồi.

    Trước khi ra ngoài quên không khóa lại nơi ấy.

    Chết tiệt.

    Cái não nhỏ của cô không biết đã suy diễn ra cái gì rồi.

    Thành Hạo ôn nhu hôn lên tóc cô mà nhẹ nhàng nói:
    " Không phải suy nghĩ nhiều, tôi không có ý xấu.

    Cơm nấu xong rồi ra ăn thôi."
    Viên Viên bấy giờ mới lấy lại được thần hồn mà đáp:.

    " Tôi thật sự chưa thấy gì.

    A..

    anh làm tôi sợ."

    Cô rưng rưng sắp khóc đến nơi rồi.

    Thành Hạo thấy một màn không khỏi hiện lên ý cười.

    Chỉ là một thú vui, một bí mật nho nhỏ của hắn.

    Cô biết cũng đâu có sao.

    Cũng đâu có chạy được.

    Nếu dám chạy, hắn liền nhốt cô lại bên mình.

    Còn em gái cô nữa.

    Không chạy được.

    Cả đời này cũng chạy không thoát.
    Thành Hạo nhẹ nhàng nắm tay cô đưa lên miệng mà đặt xuống một nụ hôn:
    " Được, tôi tin em chưa thấy gì.

    Làm em chịu khổ cả nửa ngày trời chưa được ăn.

    Đi.

    Chúng ta đi ăn cơm."
    Nói rồi kéo tay cô ra ngoài.

    Viên Viên hơi sững người, không tự chủ để người ta kéo theo ra ngoài..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 14: 14: Ăn Cơm


    Thành Hạo nhẹ nhàng nắm tay cô đưa lên miệng mà đặt xuống một nụ hôn:
    " Được, tôi tin em chưa thấy gì.

    Làm em chịu khổ cả nửa ngày trời chưa được ăn.

    Đi.

    Chúng ta đi ăn cơm."
    Nói rồi kéo tay cô ra ngoài.

    Viên Viên hơi sững người, không tự chủ để người ta kéo theo ra ngoài.
    Ặc... Cái không khí này...!làm sao người ta ăn cho nổi???
    Cả nhà quây quần bên mâm cơm? Không khí này cũng quá nghi hoặc rồi.

    Tứ vị đối diện nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến, thiếu điều tỏa ra bong bóng màu hồng nữa thôi.

    Nhìn đến thủng cả mặt nhỏ của cô a.

    Thế này làm sao mà nuốt nổi huhu.
    " Con xin chào Triệu lão thân gia, Triệu lão phu nhân, Lão gia, phu nhân.

    Thất lễ quá, lần đầu ra mắt cả nhà nhưng lại ngủ quên mất.

    Con xin lỗi.

    Con là Viên Viên, Khương Viên Viên, Viên trong viên mãn, là...!th(ư)...!À là người yêu của Thành Hạo ạ.

    Xin lỗi vì làm phiền mọi người chờ cơm con.

    Con..."
    Càng nói cô càng xấu hổ và căng thẳng.

    Đáng sợ, mặt cô sắp bị nhìn thủng rồi.

    Phải làm sao phải làm sao!??
    Còn cái tên giám đốc kia là nhìn cô cười như thế, thật trọc tức người.
    " Viên Viên hả? Ta có thể gọi con là Tiểu Viên được không?"
    Triệu lão phu nhân vừa nhìn vừa cười tươi nói.
    Viên Viên cũng chẳng biết nói gì, chỉ "Vâng" một tiếng.
    Vương Miên thấy cô con dâu sắp vào cửa này rất ưng a.

    Xinh đẹp có xinh đẹp, khi chất có khí chất, mỗi tội gan hơi nhỏ.

    Cần rèn luyện thêm.

    Yên tâm, có bà ở đây, đứa trẻ này sẽ sớm quen với danh thiếu phu nhân thôi.
    " Viên Viên, con ăn thử món này nè, ta tự mình nấu đó, con thử xem có hợp khẩu vị không nhé.

    Con cũng quá gầy đi.

    Cả móm này nữa, đây nữa.

    Ta mong có con gái lắm, phải đầy đặn mũm mĩm chút mới dễ thương, mới tốt.

    Đây nè ăn nhiều chút."
    Lão phu nhân Giang Niên cũng chẳng kém cạnh mà gắp đầy bát cho cô cháu dâu này.
    Rất vừa ý, thực sự rất vừa ý.

    Ngoan hiền có, yểu điệu có, biết điều có, xinh đẹp có, chỉ có cái là không đủ gan.

    Nhưng cái này có thể rèn luyện đc.
    Viên Viên có chút không tiêu hóa được.

    Cái này cũng gắp quá nhiều đi.

    Cô làm sao mà ăn nổi đây.
    Nhìn về phía Thành Hạo mà cầu cứu, nhưng chỉ nhận đc lại một ánh mắt như nói:
    Đúng vậy, quá gầy.

    Ôm không được đã.

    Quá nhỏ bé.

    Em nên ăn vào.

    Với cả cái này tôi không giúp được em nha.

    Nếu tôi mà dính vào cũng sẽ bị ép ăn.
    Viên Viên hiểu được cái ý tứ đó, cũng ngậm đắng nuốt cay mà cố nuốt hết.
    " Hai đứa gặp lại nhau kiểu gì? Tính bao giờ kết hôn."
    " Khụ...!khụ..."
    Sặc chết cô mất.
    " Đứa nhỏ này...!nước đây uống đi nào, sặc ra nông nỗi này."
    Triệu Lục Đình thốt lên một câu làm cô tý thì pun hết hỗn tạp thức ăn từ trong miệng ra.

    Cái gì mà gặp lại như nào? Cái gì là bao giờ kết hôn? Nếu cô bảo cô bị lừa tới đây thì liệu có ai tin không?
    " Khụ khụ...!Triệu lão gia, con cái này...!cũng chưa tính đến đó."
    Giang Niên ngồi bên cạnh không khỏi than trách:
    " Đứa trẻ này, con bao lớn rồi mà vẫn hỏi cái này.

    Phải sống thử.

    Giới trẻ ngày nay phải sống thử rồi mới tiến tới hôm nhân đúng khôn Tiểu Viên."
    Viên Viên cũng chẳng biết cách đáp lại, may mà có câu nói này của lão phu nhân cũng theo dây mà đáp lại:
    " Vâng! Lão phu nhân nố phải, sống thử ạ...!phải sống thử xem có hợp nhau không ạ.

    Con vẫn chưa tính tới chuyện kết hôn, con còn nhiều việc chưa làm được và con nghĩ Thành Hạo cũng vậy ạ."
    Thành Hạo lúc bấy giờ mới bắt đầu lên tiếng:
    " Không gấp, thời gian còn dài."
    Dài cái đầu nhà anh, lừa tôi đến đây còn chưa đủ? Kết hôn? Anh mơ đi.
    Viên Viên nhìn Thành Hạo ánh mắt như chứa thuốc súng nhưng kẻ nào đó vẫn phớt lờ bỏ qua.

    Còn không khỏi cảm thấy cô dễ thương a.

    Đúng là có ai bình thường khi yêu đâu..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 15: 15: Đuổi Lão Già


    Thành Hạo lúc bấy giờ mới bắt đầu lên tiếng:
    " Không gấp, thời gian còn dài."
    Dài cái đầu nhà anh, lừa tôi đến đây còn chưa đủ? Kết hôn? Anh mơ đi.
    Viên Viên nhìn Thành Hạo ánh mắt như chứa thuốc súng nhưng kẻ nào đó vẫn phớt lờ bỏ qua.

    Còn không khỏi cảm thấy cô dễ thương a.

    Đúng là có ai bình thường khi yêu đâu.
    * Phòng khách
    Ba người phụ nữ ngồi trên vừa ăn hoa quả vừa tán gẫu:
    Giang Niên lên tiếng:
    " Viên Viên à, chiều nay đi mua sắm với bà già này đi, ta muốn mua thật nhiều quần áo đẹp cho con.

    Ta mong có cháu gái lắm, nào ngờ lại lòi đâu ra thằng cháu trai này.

    Vốn dĩ nó phải là cháu gái ngoan của ta.

    Nhưng ai ngờ được, siêu âm là nữ mà khi tòi ra lại là con trai."
    Vương Miên cũng chẳng kém cạnh mà trách cứ mẹ:
    " Mẹ, muốn đi phải ba chúng ta cùng đi, đứa trẻ này là con dâu của con.

    Con cũng mong mình xinh con gái.

    Nhớ năm đó mừng hụt một phen."

    Nhắc đến đây, Giang Niên cũng có chút ý cười mà không khỏi nhớ lại.

    Năm ấy, vì quá thích cháu gái, con gái và siêu âm nhầm nên Thành Hạo đã phải chịu ủy khuất một phen, từ khi sinh ra đến nhà trẻ đều mặc đồ nữ, để tóc dài, chơi đồ chơi nữ, cho đến năm tiểu học cậu phát giác sự khác biệt của mình mới nằng nặc phản cảm.

    Từ ấy tránh xa nữ giới.

    Kể lại cũng thật buồn cười.
    Vương Miên và Giang Niên như tâm tư tương thông mà hiểu ý nhau cùng nói:
    " Con/ Cháu có muốn xem ảnh lúc nó mặc đồ nữ không, còn buộc hai chỏm nữa."
    Giang Niên không kìm nén được mà tiếp lời:
    " Nó mặc đẹp lắm, dáng vẻ lúc nhỏ rất dễ thương, chẳng giống như cái dáng vẻ khó ưa như bây giờ."
    Vương Miên cũng không tiếc lời mà hưởng ứng:
    " Đúng vậy đúng vậy.

    Chỉ tiếc ta cố mãi mới giữ được một cuốn.

    Lúc nó Cao trung năm hai, bắt gặp ta với mẹ lén xem đã bị nó mang đi đốt hết.

    Cuốn tổng hợp về nó này may là để nhờ chỗ bố nó không cũng bị đốt mất.

    Kể ra lúc đó cũng hay, ta nhanh tay đem đi giấu mới thoát được nó.

    "
    Cái này có tức cười đi không.

    Triệu Thành Hạo, không ngờ tuổi thơ của anh cũng quá huy hoàng rồi.

    Thật sự khiến cô cực kì tò mò.

    Không ngờ anh cũng có ngày này, cô phải xem xem cái dâng vẻ của tên đại lưu manh kia lúc mặc váy sẽ như thế nào
    Viên Viên hai mắt sắng rực lên mà tò mò:
    " Cái này...!con xem được chứ? Nếu được con cũng có chút tò mò muốn nhìn thấy dáng vẻ của anh ấy lúc nhỏ."
    Vương Miên vui mừng ra mặt:
    " Có gì mà được với không được chứ.

    Có gì ta cho con vài bức làm kỉ niệm.

    Sớm sinh ra đứa cháu ngoại là được.

    "
    Viên Viên vừa ngại ngùng vừa nhẹ nhàng cười.

    Vì ngoài cười cô còn biết làm gì đây.

    Cái này chỉ cần Triệu lão nhân gia ra nước ngoài, hai người liền không còn liên hệ với nhau.

    Mà cô cũng với không tới cũng chẳng nghĩ tới vào được hào môn.

    Với cô Thành Hạo chính là anh đang số ở một thế giới khác, nơi mà không cùng tầng lớp, cấp bậc với cô.

    Ít nhất khác cô, anh ta có gia đình, chẳng là đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi.
    Vương Miên hơn hở gọi Dì Lý:
    " Dì Lý, dưới ngăn kéo phòng sách lầu 1, vẫn chỗ cũ lấy dùm tôi ra đây.

    Nhanh chút không thằng nhóc kia bàn việc xong là hỏng chuyện đấy."
    Dì Lý cũng tủm tỉm cười mà hiểu ý.

    Mấy vị phu nhân lại xem hình luca nhỉ của thiếu gia:
    " Bà chủ, lão phu nhân, thiếu phu nhân đợi tôi chút.

    Liền đi lấy ra cho mọi người."
    Nói xong liền rời đi nhanh chóng.
    *Thư phòng trên lầu 2
    Thành Hạo ngồi vắt chân thưởng trà cạnh bố mình Lục Đình, hướng mắt về phía ông nội Trình Húc mà lên tiếng:
    " Cháu dâu ông cũng đem về đến nơi rồi, ông còn không thực hiện lời hứa đi chữa bệnh? Bệnh ông càng ngày càng nặng rồi.

    Qua Mĩ chữa một chuyến rồi lại về.

    Lúc ấy cháu đem cháu nội đến trước mặt ông.

    "
    Triệu Lục Đình ngồi bên cạnh phụ họa:
    " Đúng rồi đấy.

    Thàng Hạo nó nói phải.

    Bố đi một chuyến về là có cháu ẵm rồi."
    Triệu Trình Húc hằm hằm nhìn hai kẻ muốn đưởi ông đi ở đối diện, hổ, cọp, đại bàng đàn cắn xé nhau, khí tức kinh người:
    " Muốn đuổi lão già này đi? Hai đứa trẻ các người đừng có mơ.

    Bao giờ kết hôn ông mới đi.

    Ông già ta còn khỏe lắm.

    Chưa chết được đâu.".

    Ngôn Tình Hay
    Thàng Hạo vẫn bình thản mà đáp:
    " Cháu vừa lừa được người về, chưa kết hôn được.

    Còn phải đợi thời cơ.

    Người ta vẫn chưa yêu cháu.

    Không thể cứ bắt đến cục dân chính mà kết hôn được.

    Nếu có thể cháu cũng đã mang được giấy kết hôn đến cho ông.".
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 16: 16: Nói Chuyện Vui Vẻ


    Triệu Trình Húc hằm hằm nhìn hai kẻ muốn đưởi ông đi ở đối diện, hổ, cọp, đại bàng đàn cắn xé nhau, khí tức kinh người:
    " Muốn đuổi lão già này đi? Hai đứa trẻ các người đừng có mơ.

    Bao giờ kết hôn ông mới đi.

    Ông già ta còn khỏe lắm.

    Chưa chết được đâu."
    Thàng Hạo vẫn bình thản mà đáp:
    " Cháu vừa lừa được người về, chưa kết hôn được.

    Còn phải đợi thời cơ.

    Người ta vẫn chưa yêu cháu.

    Không thể cứ bắt đến cục dân chính mà kết hôn được.

    Nếu có thể cháu cũng đã mang được giấy kết hôn đến cho ông."
    Triệu Lục Đình nhìn ông bố của mình mà hết nói nổi:
    "Bố à! Đã kéo dại gần một năm trời rồi.

    Không đi thì sợ sẽ không kịp nữa.

    Bệnh nhẹ cái gì chứ.

    Không phải là mỗi sáng đều đau đến không dậy được ư? Đi một chút là đã thấy cực kì khó thở.

    Đã nặng đến mức này, bố còn ngoan cố cái gì nữa.

    Nếu không thể quyết định được, đừng trách mấy đứa tiểu bối chúng con mang bố quảng sang Mỹ."
    Ông nội Húc cũng đến điên người:
    " Mấy người đủ lông đủ cánh rồi, chẳng cần đến lão già này nữa, chỉ muốn đuổi đi quách cho xong chứ gì.

    Được được.

    Tuần sau, tuần sau ta đi là được chứ gì.

    Lão già này còn khỏe chán, đợi về rồi xem sử lí các người thế nào.

    Cứ đợi đấy.

    Ta đi chơi với cháu dâu.

    Mấy đứa vãn bối các người đừng có mà hối hận.

    Lão già này đi là được chứ gì.

    Bực mình."
    Thành Hạo vàTriệu Lục Đình cũng đến bó tay.

    Bọn họ cũng biết chứ, biết điều ông lão lo sợ là gì.

    Bệnh tim nặng đến như vậy rôi nhưng cũng chẳng muốn chữa vì sao ư?
    Vì sợ đấy.

    Ông muốn nhìn thấy cô cháu dâu này vào cửa, muốn nhìn thấy chắt nội.

    Vì ông sợ, sợ khi sang Mỹ rồi lại chẳng trở về được.

    Tuổi ông cũng đã già đầu ba thứ tóc.

    Chết cũng chẳng đáng tiếc nhưng cái nguyện vọng được nhìn thấy chắt nội của ông thì không thể nào bỏ được.

    Ông sợ đi rồi sẽ chẳng trở về nữa.

    Ông biết bệnh tình của mình đến đâu.

    Lấy danh đi phẫu thuật nhưng thực sự là biện pháp cuối cùng rồi.

    Nếu không may ông sẽ ra đi mãi mãi.
    Nhưng mà cũng đã làm đến mức này rồi.

    Cũng phải đi thôi.

    Điều ông lo cũng đã được thực hiện rồi.

    Ông đã sẵn sàng đón cái chết rồi.

    Chỉ mong rằng bà nhà ông đừng buồn, đừng luyến tiếc mà sống bên cháu, bên chắt thay ông một cuộc sống an nhiên, vui vẻ.
    * Phía ngoài phòng khách
    *Phụt.*
    Tùng tiếng bật cười vang vọng.

    Ba người phụ nữ nhìn tấm ảnh trong cuốn sách mà cười đến thật sự vui vẻ.
    Thành Hạo, anh ta cũng đã từng mang khuôn mặt đáng yêu đến như vậy.

    So sánh với hiện tại thì cũng không mấy khác biệt.

    Chỉ là sắc sảo, trưởng thàng hơn rất rất nhiều.

    Còn có để tóc dài cũng đáng yêu quá.

    Không biết con của anh ta sau này ra sao nhỉ?
    Viên Viên không nhịn được mà suy nghĩ.
    " Tiểu Viên, con thấy Thành Hạo nhà chúng ra thế nào? Có phải gen quá tốt không? Nếu con mà nó sinh cho ta một đứa cháu không biết thế nào nhỉ,m Không biết đứa bé có đáng yêu như con không hay thằng bé lại làm mất hết gen đáng yêu của con đi nữa."
    Bà Vương Miên đột nhiên nhắc đến chuyện sinh con làm cô đỏ cả mặt.

    Sinh cái gì chứ? Cô với anh ta còn không phải người yêu nữa.

    Chỉ là hợp đồng thôi.
    Viên Viên cũng chỉ ngại ngùng mà đáp:
    " Cái này con cũng chưa nghĩ tới.

    Chúng con còn trẻ để sau này hẵng tính tới.

    À mà hai người có thể cho con xin một tấm thôi ạ.

    Tấm cài hoa này để con cấp giữ không ạ? Chỉ để làm kỉ niệm thôi.

    Tuyệt đối sẽ không để Thành Hạo phát hiện đâu ạ."
    Giang Niên và Vương Miên mỉm cười nhìn cô con dâu nhỏ nhắn trước mắt này.

    Vương Miên nhanh tay gỡ ảnh ra, đưa lên trước mặt Viên Viên:
    " Của con đây.

    Tặng con coi như là một điểm yếu của nó.

    Bao giờ nó bặt nạt con cứ đem hình này ra bảo với nó rằng con còn rất nhiều.

    Muốn bao nhiêu mẹ đi phục chế cho con bấy nhiêu."
    a.a.a.a.....
    MẸ? Cái gì vậy nè.

    Cô ơi cô là mẹ của anh ta không phải con.

    Cái từ mẹ này, thật sự khó lòng mà nhận đc:
    " Cái này gì ạ.

    Con vẫn chưa kết hôn với Thành Hạo mới chỉ là người yêu...!um..

    chúng con vẫn chưa tính tới chuyện kết hôn..

    chúng c(on)..."
    " Đang nói gì mà vui vậy kìa."
    Ba người phụ nữ đang tân chuyện vui vẻ, Triệu Trình Húc từ trong thư phòng đi ra, kế theo đó là Triệu Lục Đình và Thành Hạo.
    Vương Miên nhanh tay giấu nhẹm đi cuốn sách, Viên Viên cx nhanh tay luồn ảnh vào sườn sám.

    Không để lại một dấu vềt..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 17: 17: Quà


    MẸ? Cái gì vậy nè.

    Cô ơi cô là mẹ của anh ta không phải con.

    Cái từ mẹ này, thật sự khó lòng mà nhận đc:
    " Cái này gì ạ.

    Con vẫn chưa kết hôn với Thành Hạo mới chỉ là người yêu...!um..

    chúng con vẫn chưa tính tới chuyện kết hôn..

    chúng c(on)..."
    " Đang nói gì mà vui vậy kìa."
    Ba người phụ nữ đang tân chuyện vui vẻ, Triệu Trình Húc từ trong thư phòng đi ra, kế theo đó là Triệu Lục Đình và Thành Hạo.
    Vương Miên nhanh tay giấu nhẹm đi cuốn sách, Viên Viên cx nhanh tay luồn ảnh vào sườn sám.

    Không để lại một dấu vềt.
    Bà Giang Niên nhanh chóng lái sang chuyện khác:
    " Chỉ là đang hỏi cháu dâu xem bao giờ được bế chắt.

    Phải không mẹ Thành Hạo?"
    Bà vừa nói vừa nháy mắt với Vương Miên.
    Vương Miên cũng đc thế thuận thuyền.

    Nhanh chóng mà đáp lại:
    " Đúng đúng đúng.

    Chỉ là hỏi xem bao giờ có cháu nội.

    Mấy người đàn ông các ông không thảo luận việc ra đây xen vào chuyện của mấy người đàn bà này làm gì?"
    Triệu Lục Đình bị bà vợ mình liếc xéo cũng biết vợ và mẹ đang làm gì.

    Cái album đó đã từ lâu rồi giờ còn không sợ mất mà dở ra.

    Cũng thật là.
    Triệu Trình Húc vừa cười vừa đáp:
    " Cái này ấy à, chuyện có cháu nội đâu thể để các bà bàn.

    Tôi cũng muốn chứ.

    Cũng là cháu nội tôi mà."
    Mọi người càng bàn càng hăng đâm ra mất cả buổi chiều.
    " Viên Viên, cháu không ở đây ăn cùng chúng ta bữa tối được hả.

    Lâu lắm nó mới về, đây cũng là lần đầu cháu đến."
    Sau cuộc nói chuyện dài đằng đẵng đủ thứ trên trời, nào là đặt tên cháu là gì, nào là thích con gái hay con trai, nào là quần áo kiểu gì, nhãn hiệu nào,..

    cũng đã đến xế chiều.
    " Bố, mẹ, ông nội, bà nội.

    Chúng con xin phép rời đi trước, xe cũng đến cửa rồi.

    Chúng con có chút chuyện, không thể ăn tối được.

    Chúng con đi đây."
    Thành Hạo trên tay cầm kẹo, cầm bánh, cầm ti tỉ thứ đồ Viên Viên được tặng manh ra xe xong thì quay lại giải vây cho cô.
    Viên Viễn cũng được đà mà nói:
    " Vâng.

    Xin phép mọi người ạ.

    Chúng con có một số việc gấp không thể nán lại rối nay.

    Mọi người cho chúng con xin phép ạ."

    Vương Miên và Giang Niên vừa nuối tiếc, vừa cầm lấy tay cô, mỗi người một bên.

    Giang Niên cầm tay cô, đeo cho cô một chiếc vòng tay phỉ thúy, còn Vương Miên thì đeo lên con giữa của cô một chiếc nhẫn phỉ thúy.
    Vương Miên
    " Đây là nhẫn dành cho con dâu nhà họ Triệu, giờ ta trao nó lại cho con nhé."
    Bà Giang Niên cũng dịu dàng mà tiếp lời:
    " Còn của ta là vòng tay truyền cho cháu dâu nhà họ Triệu, giờ thì nó là của con.

    Tặng con coi như là quà gặp mặt.

    Mong rằng sớm vào cửa, sớm sinh cho ta cháu nội."
    Viên Viên có chút khó sử.

    Cô chỉ là một đứa " cháu dâu" tạm bợ mà thôi.

    Ưu ái này cũng không nên có.

    Cô càng không dám nhận mà từ chối:
    " Cái này, hai người, con nhận không tiện lắm, chưa vào cửa, chưa..."
    Chưa kịp nói dứt câu cô đã bị vị " bố chồng" kia chặn miệng, cười ôn hòa nói:
    " Có gì khác nhau đâu.

    Con với nó chuyện nên làm cũng đã làm, ra mắt nhà ta rồi.

    Kết hôn cũng là chuyện sớm muộn.

    Những đồ vật này đều đáng nhận, đáng nhận.

    Con mà còn không nhận hai người này không tha cho con về đâu.

    hahah."
    Viên Viên cũng có vài( chục) phần khó sử cầu cứu Thành Hạo.

    Nào ngờ, câu nói của cậu gây sốc:
    " Nếu bà và mẹ đã có lòng thì em nhận đi.

    "
    Viên Viên cũng hết cách, chỉ đành nhận rồi chào tạm biệt mà ra về.

    Cô không thể ở lâu được.

    Cô còn công việc khác tối nay..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 18: 18: Khương Bảo Ngọc


    Viên Viên cũng có vài( chục) phần khó sử cầu cứu Thành Hạo.

    Nào ngờ, câu nói của cậu gây sốc:
    " Nếu bà và mẹ đã có lòng thì em nhận đi.

    "
    Viên Viên cũng hết cách, chỉ đành nhận rồi chào tạm biệt mà ra về.

    Cô không thể ở lâu được.

    Cô còn công việc khác tối nay.
    * Trên xe trở về
    " Giám đốc, cái này trả anh."
    Viên Viên vừa nói vừa tháo vòng tay và nhẫn ra, hướng Thành Hạo mà đưa tới.
    Thành Hào nhìn món đồ trên tay cô, mặt không rõ bộc lộ cảm xúc gì, quay mặt ra ngoài nhìn cảnh mà nói:
    " Nếu họ đã đưa em thì cứ nhận đi.

    Đợi đến khi nsof hết giao dịch liền trả lại cũng không muộn."
    Viên Viên vừa nhìn vừa khó sử với món đồ trên tay:
    " Cái này...!đồ truyền cho con cháu nhà anh tôi không xứng và cũng không dám nhận.

    Vẫn nên trả lại thì hơn."
    Thành Hạo cũng trầm mặc mấy giây rồi nói:

    rả
    " Nếu muốn trả lại em có thể tự mang đến trả."
    Vừa nói xong vừa quay mặt về phía cô mà mỉm cười hiền lành.

    Ánh đèn lê- ông mờ ảo làm tăng thêm nét đẹp trên khuôn mặc góc cạnh của Thành Hạo.
    Một nét đẹp đến khiến người ta ngây dại, chỉ muốn dừng thời gian lại để ngắm nhìn.
    Viên Viên cũng không biết làm thế nào.

    Nếu cô mang trả với thái độ vừa rồi của họ cũng không dễ dàng gì mà cầm lại.
    Nhưng thứ này đối với cô lại càng không thể nhận.

    Cô sợ bảo quản không tốt khiến chúng nó có mệnh hệ gì thì cả đời cô đền cũng không nổi, thật sử là đền không có nổi.

    " Chẳng phải em muốn đến gặp em gái em sao? Bác sĩ bảo tình hình bệnh có tiến triển tốt.

    Nhưng không thể đảm bảo đứa bé ấy có thể phẫu thuật thành công."
    Sắc mặt Viên Viên trầm đi một nửa, xóa tan đi sự lo âu vừa nẫy mà thay vào đó là một sự muộn phiền khác.
    " Chị...!"
    Khương Bảo Ngọc, em gái nuôi của Viên Viên.

    Một đứa trẻ 16 tuổi.

    Mắc căn bệnh suy hô hấp.

    Do ông bố say rượu của cô đã khiến đứa bé sinh non mà mắc căn bênh quái ác này.

    Chi phí điều trị vô cùng đắt đỏ.
    Mấy năm đầu, đứa trẻ không có biểu hiện gì khác thường nhưng đến năm 7 tuổi, triệu chứng khó thở ngày một tăng kèm theo đó là sốt cao và co giật.
    Viên Viên từ sau khi mẹ mất, cuối cấp 3 đã phải đi làm thêm để nuôi đứa trẻ này và "chu cấp" tiền cho những cuộc nhậu nhẹt, cờ bạc của "bố" mình.
    Một đứa trẻ nhỏ, ở nhà sốt cao, không có nước uống cũng chẳng có thức ăn.

    Người bố say sỉn ngủ ngoài cửa nhà, trên tay vẫn cầm chai rượu thì giúp gì được cho cô chứ?
    Cô vẫn nhớ lần đó, trời mưa vô cùng lớn, căn nhà xập xệ dột nát đủ chỗ.

    Đến nỗi mà thau chậu hứng nước còn chẳng có chỗ để.
    Một cô bé nhỏ mới 8 tuổi, phải lê thân mình trên sàn nhà ướt át để uống nước mưa dưới chậu.

    Một cô gái nhỏ phải chạy từ trường trong giờ học về để đưa em đi cấp cứu.
    Một cô gái nhỏ ngồi khóc nấc lên trước cửa bệnh viện.
    Cô vẫn nhớ như in cái cảnh đó.

    Đứa bé đó nằm trong vòng tay cô, hơi thở thoi thóp đến cùng cực.

    Một đứa bé đã từng tươi cười chào cô lúc tan làm, tan học trở về, một đứa bé luôn hiểu chuyện, luôn nhìn cô mà mỉm cười lúc ấy đã bất động.
    Không cười, không nói, mà thậm trí còn như ngừng thở.
    Khóc.

    Khóc chứ.

    Cô khóc đến nỗi chẳng còn một giọt nước mắt nào có thể chảy ra nữa.

    Cô khóc không thành tiếng, mọi thứ đều nghẹn cứng lại trong cổ họng.
    Lúc ấy cô chợt nhận ra rằng sáng duy nhất đời cô có thể sẽ mãi mãi vụt tắt.

    Nếu được đổi sinh mạng của mình cho đứa trẻ ngây thơ, đứa trẻ của tương lai mà cô đánh đổi mọi thứ cô cũng bằng lòng..
     
    Bá Đạo Tổng Tài Yêu Ta!
    Chương 19: 19: Cứu!!!


    Khóc.

    Khóc chứ.

    Cô khóc đến nỗi chẳng còn một giọt nước mắt nào có thể chảy ra nữa.

    Cô khóc không thành tiếng, mọi thứ đều nghẹn cứng lại trong cổ họng.
    Lúc ấy cô chợt nhận ra rằng sáng duy nhất đời cô có thể sẽ mãi mãi vụt tắt.

    Nếu được đổi sinh mạng của mình cho đứa trẻ ngây thơ, đứa trẻ của tương lai mà cô đánh đổi mọi thứ cô cũng bằng lòng.
    "Tiểu Ngọc, em thấy ở đây tốt chứ? Có thiếu gì hay cần gì không? Chị đem đến cho em."
    Viên Viên vừa nói vừa gọt táo hình thỏ cho cô em gái nhỏ này.
    Bảo Ngọc chỉ nhìn cô mỉm cười một nụ cười vô hại mà có phần non nớt đáng yêu:
    "Không ạ.

    Rất đầy đủ.

    Dạo này chị có tốt không? Em tỉnh dậy liền thấy mình ở một nơi không có chị, có chút đáng sợ.

    Anh ta là ai? Sao lại cùng chị đến đây?"
    Viên Viên nhìn lên Thành Hạo, một cây cột di động đang ngồi trên ghế sofa của phòng bệnh, miệng thì ăn hoa quả do cô bổ.

    Tức chết mà.

    Cái này là dành cho em gái cô mà.
    Chỉ tại hắn là sếp, là bên A của hợp đồng thôi không thì hắn cẩn thận, cô cắn chết hắn.

    "Ừm...!à...Vị này là sếp của chị ở công ty.

    Hôm nay đến thăm bệnh em đấy."
    Thành Hạo có chút nhíu mày nói:
    "Tôi chỉ là sếp của em?"
    Viên Viên ngước lên nhìn người đang ở trước mặt cười trừ.

    Cô không muốn em gái biết, dù gì cũng sẽ phải li hôn huống hồ chỉ là kết hôn giả.

    "Xin hỏi phải xưng hô với vị sếp của chị yêu như nào vậy ạ?"
    Thành Hạo nhìn cô bé nhỏ nhắn này.

    Thân hình nhỏ nhắn, có chút gầy yếu nhưng ánh mắt và nét mặt không khỏi làm cậu cảm thán.

    Một cảm giác thù địch bắn thẳng tới chỗ câu.

    "Lần đầu ra mắt em vợ.

    Có thể gọi sớm là anh rể."
    Vừa nói dứt câu, cậu cười với Khương Ngọc một nụ cười nhẹ vô hại.
    Câu nói vừa dứt kèm theo nụ cười ấy càng làm sắc mặt Khương Ngọc biến sắc.

    Anh rể con khỉ.

    Từ bao giờ chị yêu quý của tôi biến thành vợ anh.

    Bà đây khinh.

    Chị bà đây là của bà.

    Từ đâu một con cáo già lại đến đây diễu võ dương oai với bà?
    "Chị ơi em sợ.

    Sếp chị đáng sợ quá."
    Khương Ngọc dùng chiêu cũ, giả ngây thơ mà ghé tai Viên Viên mà thốt lên, giọng nói có chút run rẩy sợ hãi.
    Viên Viên nhìn Thành Hạo có chút áy náy:
    "Anh có thể ra ngoài trước được không? Em tôi sợ người lạ.

    "
    Thành Hạo nhìn cô gái nhỏ trên giường bệnh.

    Đây là tranh sủng mà người ta nói sao? Có vẻ như cậu sắp bị cô bé này đạp ra khỏi mắt của Viên Viên cũng nên ấy chứ.

    Thành Hạo không đáp, chỉ lẳng lặng ra ghế ngoài ngồi trước nụ cười đắc ý của Bảo Ngọc.

    Định cướp chị của cô? Anh vốn là không có cửa đâu ạ.
    "Chị ơi, đút em miếng táo với.

    "
    Ôi thần linh ơi, cái nụ cười tươi này làm sao cô có thể cưỡng lại được.

    Tươi như hoa đầu xuân vậy.

    Bé con đúng là liều thuốc chữa lành cho cô mà.

    Dù ngoài kia bao la sóng gió, chỉ cần một nụ cười ấm áp này là đủ an ủi rồi.

    "Được được, chị đút em nè.

    Bảo Ngọc của chị đáng iu quá nè."
    *Phía hàng lang nọ
    " ANH HỌ ƠI CỨU!!! CỨU VỚI.

    ANH MÀ KHÔNG VỀ LÀ CÓ ÁN MẠNG ĐẤY.

    CHU MI NA...tút...tút..."
    Thành Hạo vừa nhấc điện thoại đã được một tràng tiếng thét của Ninh Tiêu Viễn.

    Nghiêm trọng đến vậy sao?
    *Cốc cốc cốc
    " Viên Viên, bác sĩ nói em cô cần nghỉ ngơi.

    Đến lúc nên về nhà rồi."
    Bảo Ngọc đang hưởng thụ sự vuốt v e dịu dàng, ấm áp của vị tỷ tỷ thân yêu, nghe câu này liên xù lông lên bắn ánh mắt tên lửa nhìn qua Thành Hạo.
    Về con khỉ.Chị của lão tử!!! Lão tử không cho phép kẻ xấu xa như ngươi đưa về.
    Bảo Ngọc thu tầm mắt, dương đôi mắt long lanh như chỉ cần cô nói đi thì nước mắt sẽ phun ra như suối.
    " Tiểu Ngọc, em nghỉ ngơi nha hôm khác lại đến thăm em.

    Phải ngoan ngoãn nhé.

    Không được phiền bác sĩ nghe chưa? Chị sau lại đến thăm em được không?"
    Bảo Ngọc run run mấp máy môi:
    " Chị phải đi thật ạ? Khi nào lại đến thăm em vậy.

    huhu."
    Viên Viên đặt tay lên đầu cô nhẹ nhàng xoa xoa:
    "Nhanh thôi, em yên tâm."
    Mọi người oi truyện của mình bị re-up.

    Truyện chỉ đáng trên 3 nền tảng:
    Fb: Thu Nguyễn, Khôi Nguyễn (drop)
    Mangatoon: Min Nguyễn ( Vẫn hoạt động)
    *******: Dương Liễu Trần Ánh.( Vẫn hoạt động)
    Hoàn toàn không đăng trên nền tảng web khác.

    Nếu có đọc truyện của mình trên nền tảng khác = web đó re-up truyện mình nên mọi người làm ơn đừng đọc và vào 1 trong 3 nền tảng trên, tẩy chay web lậu.
    Mọi người cũng có thể nhắn tin báo cho mình để mình liên hệ sử lý.

    Đây là chất xám của mình.

    Mình không muốn nó bị người ta re-up đi chỗ nào khác.

    Xin cảm ơn!!!.
     
    Back
    Top Bottom