Ngôn Tình Bà Chủ Nhỏ Ở Thập Niên 90

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Bà Chủ Nhỏ Ở Thập Niên 90
Chương 40


"Đây là tiền tiêu vặt chú Tô và dì Hạ cho cháu.

Dẫn em gái đi ăn chút gì đi, đừng để bụng đói."Diệp Chiêu nhìn Diệp Định Quốc, thấy Diệp Định Quốc không có ý định phản đối, cô cũng nghiêm mặt không nhượng bộ: "Cám ơn chú Tô ạ."Khi đi ra ngoài, Diệp Chiêu liếc nhìn số tiền Tô Ứng Dân đưa, sau đó nhìn cha cô: "Sáu trăm tệ"Diệp Định Quốc nhất thời không hiểu, sửng sốt một hồi, nhưng câu tiếp theo của con gái lại là: "Nhớ trả ơn."Diệp Định Quốc trợn tròn mắt, nhưng Tô Ứng Dân lại mỉm cười nói: "Đây chỉ là số tiền nhỏ, nếu không có tiền tiêu thì đến đây chú cho."Tô Ứng Dân tiễn Diệp Chiêu xuống lầu, bên ngoài trời đã tối, nhà xưởng thắp đèn sáng choang, công nhân đang tăng ca để kịp hàng.Người giữ cửa lão Lý nhìn thấy Diệp Chiêu đi ra ngoài, vội vàng từ trong đình đi ra: "Này, cô bé."Diệp Chiêu dừng lại, quay đầu nhìn ông ấy."Bạn học của cháu phải tăng ca, buổi trưa ngày mai cô ấy hẹn cháu đến chỗ cô ấy."Diệp Chiêu đoán rằng Lý Thụy Hương vẫn còn lo lắng về việc cô vào nhà máy làm việc, vì vậy cô nhờ chú bảo vệ mượn giấy bút và để lại một mảnh giấy cho Lý Thụy Hương rằng cô chỉ rảnh vào cuối tuần tới, cô sẽ đến thăm cô ấy sau.

Khi Diệp Định Quốc trở về nhà, ông ta nửa nằm trên chiếc ghế tựa trong phòng làm việc, đầu óc rối bời, bao nhiêu năm qua, người ông ta cố quên đi dường như vẫn đang sống lại, càng ngày càng quay cuồng trong tâm trí ông ta.Bạch Vận Liên pha cho ông ta một tách trà rồi mang vào.

Thấy Diệp Định Quốc không muốn nói chuyện, bà ta do dự một lúc, cuối cùng không nhịn được hỏi: "Bây giờ chúng ta phải làm sao?""Lão Tô đã tìm cho con bé một trường học.""Tô Ứng Dân..." Bà ta rất muốn mắng Tô Ứng Dân nhiều chuyện nhưng Bạch Vận Liên cũng không dám khiêu khích tình cảm giữa anh em họ: "Vậy hộ khẩu của Tiểu Lộ thì tính sao?""Tiểu Lộ đâu?"“Con bé đang làm bài trong phòng, tôi không dám nói với mẹ việc chưa đổi hộ khẩu.”“Tôi sẽ tìm cách khác để đổi hộ khẩu cho con bé.”"Ý ông là sao?" Bạch Vận Liên buột miệng, điều đó có nghĩa là Diệp Định Quốc không có ý định kết hôn với bà ta nữa sao?Diệp Định Quốc xoa xoa trán: "Chuyện kết hôn của hai chúng ta sau nói sau đi, trước mắt chúng ta lo xử lí chuyện của Diệp Chiêu đã."Diệp Định Quốc quan tâm đến cảm xúc của con gái mình từ khi nào vậy chứ? Bạch Vận Liên không biết chuyện gì đã xảy ra với Diệp Định Quốc nhưng thái độ của ông ta đột nhiên thay đổi rất nhiều.

Rất có khả năng Tô Ứng Dân là người đứng sau giật dây.

Bà ta tức giận đến mức không nói lên lời, tức giận đến mức tim như run lên.Trên đường về nhà, Diệp Chiêu đi ngang qua một hiệu sách, cô mua một bộ mười cuốn truyện tranh cũ cho em gái.

Sau đó Diệp Chiêu đi mua mì và trứng, mấy ngày nay cô ăn đồ ăn nhanh cũng chán, định bụng tối nay ăn một món đơn giản.Diệp Chiêu trở lại tòa nhà Tiểu Tây, nhà ở tầng một không bật đèn nhưng vẫn thấy một cô gái trẻ với mái tóc xoăn dài đang đứng trước cửa phe phẩy quạt, lắng nghe tiếng người trên lầu.Bà Anh mập bưng bát cơm tới, bà ấy chỉ lên lầu, nói với người phụ nữ tóc xoăn dài: “Chị Xảo luôn nói nếu cô đã nói chuyện chuyển ra ngoài thì chị ấy nhất định sẽ đồng ý.

Như vậy cô còn không mau dọn ra ngoài đi, mau chóng thu dọn sạch sẽ đồ đạc, đừng làm người ta khó xử.".
 
Bà Chủ Nhỏ Ở Thập Niên 90
Chương 41


Người phụ nữ có mái tóc dài quăn hừ lạnh một tiếng: "Chuyển thì chuyển, bao giờ chuyển còn chưa biết đâu.”“Chị ấy là người có tiếng nói, cô muốn cũng không thể làm gì được.” Bà Anh mập nhỏ giọng nói, ngẩng đầu nhìn thấy Diệp Chiêu đi vào liền cười chào hỏi: “Cháu cầm cái gì mà nặng như vậy?”Diệp Chiêu cười nói: "Sách và thức ăn thôi ạ."Diệp Chiêu vẫn chưa tìm ra mối quan hệ giữa anh em câm điếc, bà Anh mập và dì Xảo, sau hai ngày quan sát này, thái độ của họ đối với dì Xảo có thể được mô tả bằng năm từ: "vâng lời là trên hết”.Sau khi lên lầu, cửa nhà dì Xảo đột nhiên mở ra, có một người phụ nữ mặt rỗ đứng ở cửa bếp.Dì Xảo vừa ăn tối xong đã cởi tạp dề ra mắng: "Cô có tiền nuôi tình nhân lại không có tiền trả tiền thuê nhà thì cút khỏi nhà tôi mau."Người phụ nữ mặt rỗ nhỏ giọng van xin: "Không phải tôi không có tiền, mà là anh ấy không có ở nhà, lát nữa anh ấy về sẽ trả.

Chị Xảo, chị mở điện nước cho chúng tôi được không?""Khi cô thuê nhà không nói sẽ mang theo tình nhân, ngày mai dọn đi ngay, có chịu nóng bức cũng đừng quấy rầy tôi."Người phụ nữ mặt rỗ bị đuổi đi.Dì Xảo nhìn thấy Diệp Chiêu trở về liền hỏi như đạn pháo: "Cuối cùng cháu cũng về rồi, cháu đã nhận được tiền từ cha cháu chưa, hôm nay có thể ký hợp đồng được không?""Cháu có chứng minh thư tạm thời, bây giờ có thể ký hợp đồng cho thuê rồi."Diệp Chiêu đặt mì và trứng lên quầy bếp.“Hôm nay ăn món này?”“Vâng, cháu muốn ăn thanh đạm chút.”Hai đứa trẻ này thật đáng thương, Tăng Nhị Xảo lặng lẽ lắc đầu."Cứ trực tiếp ký hợp đồng với dì còn những thứ khác kí với dì Anh mập."Họ ký hợp đồng trong phòng khách, hợp đồng là dạng hợp đồng viết tay và đã được viết sẵn từ trước, Diệp Chiêu đưa chứng minh thư tạm thời cho dì Xảo, Tăng Nhị Xảo chỉ cần điền số ID là xong."Hộ khẩu của cháu là ở khu ký túc xá của xưởng đồ chơi Ngải Lâm trong thôn chúng ta, cha cháu làm việc ở Ngải Lâm, có thể chuyển hộ khẩu đến đây chứng tỏ công việc của cha cháu cũng không tệ nhỉ."Diệp Chiêu mỉm cười đáp lại, Diệp Định Quốc không sống trong khu ký túc xá của Ngải Lâm, ông ta đã mua một căn nhà ở tòa nhà hàng hóa cao cấp nhất trong làng, nhưng hộ khẩu của cô có liên quan đến nhà máy, nó cũng không thay đổi nên vẫn y nguyên như vậy nhiều năm nay."Đóng tiền hai tháng một lần, hôm nay cháu có bao nhiêu?"Diệp Chiêu lấy ra 60 tệ tiền mặt đã chuẩn bị sẵn.

Dì Xảo ấn tờ tiền xuống dưới tờ giấy: "Vẫn phải xin tiền cha nhưng không muốn về nhà sao? Cháu vẫn còn cần đến tiền, không thể lợi dụng mẹ kế mãi."Diệp Chiêu hơi nhướng mày: "Mẹ kế thì mặc mẹ kế, quan trọng nhất là cha cháu.

Nếu là người sáng suốt, sao có thể bị mẹ kế dắt mũi?""Cô bé đầu óc minh mẫn đấy.

À dì sẽ không khóa điện thoại ở nhà.

Cháu có thể nghe điện thoại nhưng không thể gọi ra bên ngoài.

Tiền ga, tiền nước và tiền điện chia đều cho mỗi người, mỗi tháng, được chứ?"Diệp Chiêu liếc nhìn những món ăn thịnh soạn trên bàn trong nhà hàng bên cạnh, thịt lợn xé với đậu, gà ba chén, cá mú hấp, lá khoai lang với tỏi và đào hầm năm ngón với canh xương lớn, trong khi nhà chỉ có hai mẹ con.

Quần áo có thể mặc không xịn nhưng ăn uống là phải chất lượng, đây quả thật là phong cách người Quảng Đông mà! Đối với một người đã ăn đồ ăn nhanh trong nhiều ngày như Diệp Chiêu, cô hơi ghen tị khi nhìn thấy đồ ăn tự nấu..
 
Bà Chủ Nhỏ Ở Thập Niên 90
Chương 42


"Ngày nào dì cũng nấu ăn thịnh soạn, chị em cháu thì chỉ biết nấu mì.

Chia đều tiền ga, tiền nước, tiền điện có chút không hợp lý.”"Ôi, đây là lần đầu tiên dì gặp một người như cháu đấy, nếu không tiện cháu có thể tự mua bình xăng, tự chạy dây điện.

Cô bé cô độc như này sẽ phải kiếm tiền ở đâu để trả điện nước chứ?" Tăng Nhị Xảo hiểu rõ nơi này quanh co, tự lắp điện nước khá bất tiện nhưng may mắn thay Diệp Chiêu có thể hiểu được ý bà.

Diệp Chiêu cười trừ, cô cũng hết cách mà.Tăng Nhị Xảo thắc mắc hỏi:"Cháu đang cười cái gì vậy?""Dì Xảo, nếu không thì thế này, dì để chúng con ăn tối ở nhà dì, chúng con sẽ thanh toán tiền, tính cả tiền ga, tiền nước, tiền điện vào đó.

Tháng 9 chị em con sẽ nhập học, cũng không có thời gian nấu nướng, ngày nào cũng ăn đồ ăn nhanh bên ngoài thì mất vệ sinh lắm."Điều này khiến Tăng Nhị Xảo thấy rất ngạc nhiên, bà còn tưởng rằng Diệp Chiêu sẽ đi làm việc trong nhà máy, ai ngờ Diệp Chiêu lại đi học, bà liền hỏi: "Cháu học trường nào?""Cháu đang học trường trung học Dục Tân còn em gái cháu thì vẫn chưa được quyết định.""Ồ cháu và thằng Tường học cùng trường đấy, cháu học lớp mấy?""Cháu là học sinh năm cuối trung học.""Thật trùng hợp, thằng bé cũng đang học năm ba trung học.

Cháu học ban tự nhiên hay xã hội?""Cháu ban tự nhiên ạ.""Ồ, thật trùng hợp, điểm của cháu thì sao?"“Cháu đã từng đứng đầu lớp.” Diệp Chiêu không chút khiêm tốn nói: “Có bạn học có tám gia sư dạy kèm ở nhà nhưng cũng không thể vượt qua cháu trong các kỳ thi.”Mắt dì Xảo lập tức sáng lên: "Thật lợi hại.""Nói chung là cũng ở mức khá ạ." Diệp Chiêu khiêm tốn cười đem chủ đề quay lại: "Cháu và em gái đều ăn ít, dì xem như vậy có được không? Dì xinh đẹp và tốt bụng như vậy nhất định giúp bọn cháu chứ? Từ lúc đến đây chỉ có dì là đối tốt với bọn cháu thôi."Miệng của Diệp Chiêu như được bôi mật, nói câu nào khiến người nghe vui lòng câu ấy.

Dì Xảo, người "xinh đẹp và tốt bụng" vô cùng cảm động trước lời khen ngợi, mấu chốt là cô gái nhỏ này có thành tích rất tốt, bà liếc nhìn Diệp Chiêu: "Cháu có thể trả bao nhiêu?"Đồ ăn ở đây khá đắt đỏ, Diệp Chiêu thầm tính toán, nếu cô và em gái ăn đồ ăn nhanh bên ngoài, mỗi ngày ít nhất phải hai tệ, riêng tiền ăn một tháng đã tốn sáu mươi tệ, nếu có thể bớt chút tiền nấu ăn, ba mươi nhân dân tệ chắc là đủ, nhưng chắc chắn không đa dạng bằng tự nấu.

Nếu là con số cụ thể vậy tính toán một chút, cô có thể trả bốn mươi hoặc năm mươi nhân dân tệ.Diệp Chiêu chưa kịp nói gì, dì Xảo đã đưa ra một con số trước: "Cơm ăn ở bên ngoài khoảng một đến hai xu một cân nhưng cơm chúng ta ăn ở nhà là 30 xu một cân gạo.

Bây giờ giá cả tăng cao, cái gì cũng đắt đỏ.

Nhà chúng ta hàng ngày cũng cần phải ăn no, hai người các cháu mỗi tháng góp 30 tệ có được không? Đó là giá thấp nhất có thể rồi đấy."Còn rẻ hơn cả cô dự tính, Diệp Chiêu cố gắng đè nén sự hưng phấn này, giả vờ do dự.

Dì Xảo nghĩ rằng giá cả bà đưa ra thực sự không đắt, bà cũng không hẳn muốn kiếm tiền từ việc này."Nếu không phải cháu lớn nên xinh xắn lại học giỏi thì dì cũng không đồng ý cho cháu ăn cùng đâu, nếu cháu vẫn cảm thấy đắt thì thôi đi.".
 
Bà Chủ Nhỏ Ở Thập Niên 90
Chương 43


Diệp Chiêu cười cười: "Không đắt không đắt, cháu cảm ơn dì.""Nhưng dì có một điều kiện.""Dạ, điều kiện gì ạ?"“Điểm số của con trai dì không tốt lắm, sau này cháu có thể dạy bù cho nó được không?” Dì Xảo sợ Diệp Chiêu từ chối liền nói: “Dì sẽ tính tiền phụ đạo cho cháu.”Dì Xảo trả tiền gia sư cho việc học thêm cũng không sao, mấu chốt là yêu cầu con trai dì ấy phải hợp tác."Cháu thấy ổn.

Nhưng còn..."Biết được lo lắng của cô, dì Xảo vội vàng xua tay nói: “Yên tâm đi, đừng lo, cháu không cần sinh con đâu.”"Dạ?" Diệp Chiêu trợn tròn mắt nhìn Tăng Nhị Xảo."Ôi dào, từ ngữ địa phương ở đây thôi, nó nghĩa là kiến thức tiến bộ là được không nhất thiết phải tăng điểm số."“Ồ, đúng là không có cách nào sinh con, nhưng cháu sẽ cố gắng.” Diệp Chiêu nói xong cũng cảm thấy kỳ quái liền bổ sung nói: “Là cố gắng giúp cậu ấy nâng cao điểm số.”Dì Xảo vui vẻ vỗ về Diệp Chiêu: "Hiếm thấy khi hai người chúng ta thân thiết như vậy, cháu tìm đúng người thuê nhà rồi nhé.""Quả đúng là như vậy." Ai nói dì Xảo khó nói chuyện, tuy rằng không xinh đẹp, nhưng cũng khá tốt bụng, tối nay Diệp Chiêu không muốn ăn mì nữa, cô nhân cơ hội nói: "Vậy hợp đồng thêm cả khoản ăn uống nữa nhé dì, đồ ăn tối nay ngon quá, cháu đói bụng lắm rồi.”"Được, bắt đầu từ tối nay, thức ăn và cơm đều có đủ, mau vào ăn cơm đi."Dì Xảo đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn, con cá mú trên bàn của bà phải gần năm tệ, như vậy không phải lỗ mất nhiều tiền rồi sao? Tuy vậy trong lòng bà lại khá vui vẻ, chính dì Xảo cũng không hiểu sao lại vui mừng như vậy.

Cô bé này xinh xắn, ăn nói lại dễ nghe, quan trọng nhất là thành tích cao khiến bà rất hài lòng.“Ăn đi, ăn đi.” Dì Xảo cất hợp đồng đi, hét vào trong nhà: “Tường à, đến giờ ăn rồi, mau ra ăn thôi con.”...Bốn người sống chung dưới một mái nhà lần đầu tiên ngồi ăn tối cùng nhau.

Dì Xảo chỉ vào nam sinh ngồi đối diện Diệp Chiêu: " Đây là con trai dì, Tăng Tường."Con trai lại theo họ mẹ, Diệp Chiêu đoán đây cũng là một gia đình đơn thân trong truyền thuyết.Diệp Chiêu chủ động giới thiệu bản thân: "Tôi tên là Diệp Chiêu còn đây là em gái tôi Tiểu Cầm."Dì Xảo cười nói: "Sau này chúng ta sẽ ăn chung một bàn."Tăng Tường rũ mi, trong lòng đang suy nghĩ chuyện khác, bị mẹ đá một phát mới ngẩng đầu lên, liếc mắt nhìn bọn họ một cái, hơi hơi hất cằm coi như chào hỏi.Diệp Chiêu rất hiểu tâm lý đám con trai lứa tuổi này, bọn họ thích làm ra vẻ lạnh lùng, cô không trách anh vô lễ, thật sự, cô không trách anh.

Cô cong khóe miệng một cách lịch sự và không nói gì.Đùi gà trên bàn không được chặt thành miếng nhỏ, dì Xảo đưa một miếng cho Tiểu Cầm rồi lại một miếng cho Diệp Chiêu: "Hãy thử món ăn đặc biệt của dì Xảo nào, gà ba cốc chính hiệu đấy."Tăng Tường, đứa con trai độc nhất của ngôi nhà vốn đã quen ăn cơm một mình, đột nhiên thấy cảnh này có chút không vừa lòng.

Anh ném một nhìn sắc bén qua chỗ cô.

Diệp Chiêu vốn cho rằng chị em mình chia đùi gà là không hợp lí, cô đang định đem đùi gà trả lại cho dì Xảo thì đột nhiên phát hiện người đối diện đang ném cho mình một cái nhìn.

Diệp Chiêu thật muốn rút lại lời nói không trách anh ban nãy.Dì Xảo đặt tay lên che bát: "Ôi, đừng gắp lại cho dì, mau ăn đi."Tiểu Cầm còn rất nhỏ nhưng cô bé cũng đã biết đọc vị qua ánh mắt..
 
Bà Chủ Nhỏ Ở Thập Niên 90
Chương 44


Tiểu Cầm vội vàng gắp đùi gà trong bát đưa cho Tăng Tường: "Anh trai, anh ăn đi."Diệp Chiêu tận dụng cơ hội gắp chiếc đùi gà đang định trả lại dì Xảo vào bát của em gái mình.

Sắc mặt Tăng Tường càng khó coi, anh liếc nhìn cái đùi gà rồi lại đem đùi gà gắp cho mẹ, lạnh lùng nói: "Con không muốn ăn."“Được được, không ăn cũng được.” Dì Xảo cười nhìn Diệp Chiêu: “Tiểu Chiêu, cháu không muốn đi luyện thi mùa hè sao?”“Cháu vẫn chưa biết.

Phải đến thứ hai tuần tới đến trường cháu mới biết được."Về phần đi luyện thi, Diệp Chiêu có thể sẽ không đi, một là tiết kiệm tiền, hai là tiết kiệm thời gian, trước khi hoàn thành ba nhiệm vụ, thời gian chính là mạng sống của cô.Diệp Chiêu hỏi: "Có bao nhiêu lớp tự nhiên ở trường trung học Dục Tân vậy dì?"Không khí như đông cứng lại trong vài giây.

Dì Xảo đá con trai mình, nghĩ rằng cuối cùng bà đã tìm được một người thuê nhà phù hợp với yêu cầu của mình vì vậy đừng để cô bé mất hứng.

Thấy con trai im lặng làm ngơ bà vội vàng giúp con trả lời: "Chỉ có một lớp tự nhiên thôi, có ba lớp xã hội.

Đúng không con trai?"Tăng Tường trả lời qua loa: "Vâng."Ồ, trong thời đại này có nhiều học sinh theo xã hội hơn ban tự nhiên.

Nếu chỉ có một lớp vậy thì chắc chắn cô sẽ học cùng Bạch Lộ rồi.

Chà, thật thú vị.

Tăng Nhị Xảo mỉm cười: "Sau này hai đứa sẽ là bạn cùng lớp, cháu học giỏi còn thằng Tường học kém hơn, cháu nhớ giúp đỡ nó nhé."Không khí lại đình trệ một lần nữa.

Đôi đũa của Tăng Tường đang gắp thịt cá đông cứng nhưng không ai muốn chú ý đến khuôn mặt khó ưa của anh.

Diệp Chiêu, người vừa nói rằng cô không trách đối phương cũng không tức giận bây giờ liền cảm thấy hơi khó chịu, cô cố tình lảng tránh nói: "Dì Xảo, nếu điểm của cậu ấy thực sự quá thấp thì cháu e rằng khó có thể dạy được, khả năng của cháu cũng có hạn."“Không sao, dì đã nói rồi mà, không cần sinh em bé.” Nói xong, dì Xảo lập tức tiến lên xoa dịu đứa con của mình: “Tạm thời con học không tốt cũng không sao.

Điểm số của con Tiểu Chiêu có thể giúp con cải thiện dần dần."Dì Xảo không cho cô cơ hội để từ chối: "Con trai dì rất hay đánh nhau, ngay cả các giáo viên ở trường trung học Dục Tân cũng phải nể sợ nó.

Nếu ai bắt nạt cháu ở trường thì cứ tìm nó, nó sẽ bảo vệ cháu."Diệp Chiêu đã từng nhìn thấy cảnh anh đánh nhau trước đây, cô nhếch môi cười: "Được ạ."Chiếc đùi gà vừa gắp vào bát của dì Xảo cuối cùng cũng được bà mang vào bếp chuẩn bị chặt thành từng miếng nhỏ.Trên bàn có một đĩa đậu phụ áp chảo từ bữa trưa, chỉ còn lại miếng cuối cùng, Diệp Chiêu dùng đũa gắp lên, không ngờ đối phương cũng đặt đũa gắp.

Hai đôi đũa như thể đang đánh nhau trên miếng đậu phụ.

Đũa của Diệp Chiêu ở bên trong, bị đũa của Tăng Tường quấn lấy, hiển nhiên là cô gắp trước, cô cũng không cam lòng nhượng bộ, đối phương cũng vậy khiến không khí vô cùng căng thẳng.Đột nhiên, Diệp Chiêu cảm thấy có thứ gì đó đang nhìn cô chằm chằm một cách mê hoặc, cô lập tức nhận ra rằng có gì đó không ổn.Ôi trời ơi, có cái gì đó đang đậu trên vai cô.

Thứ đó toát ra cảm giác lạnh cóng.

Cô không dám cử động nữa, đảo mắt về sau nhưng không nhìn thấy gì trên vai cả.

Lúc này Tiểu Cầm sợ đến mức chỉ dám thì thầm: "Chị ơi là rắn!”.
 
Bà Chủ Nhỏ Ở Thập Niên 90
Chương 45


Rắn ư? Nghe vậy tóc gáy Diệp Chiêu dựng đứng, toàn thân lập tức cảm thấy không khỏe."Suỵt" Tăng Tường đặt đũa xuống bình tĩnh cúi xuống, Diệp Chiêu sợ tới mức nhắm mắt không dám nhìn.Vật trên vai động đậy, Diệp Chiêu không kìm được kêu lên một tiếng, lo lắng nhún vai, tay vô thức nắm lấy cánh tay trước mặt, giống như đang cố gắng túm lấy cọng rơm cứu mạng.

Cái nắm tay này khiến toàn thân Tăng Tường như đông cứng lại, đầu óc tê dại, chưa từng có người con gái nào dám lại gần anh như vậy."Buông ra."Diệp Chiêu không nghe thấy, cô đang rất căng thẳng: "Cậu biết bắt rắn sao?"“Buông tay ra.” Giọng nói Tăng Tường gần như đông cứng, lạnh lẽo.Lúc này Diệp Chiêu mới ý thức được, cô vội vàng buông tay ra, cùng lúc đó, trên vai xuất hiện ngọn đèn, cô mới dám lén lút mở mắt ra.

Diệp Chiêu nhìn thấy một con kỳ nhông có răng và móng vuốt trên tay của Tăng Tường, anh nhẹ nhàng dùng ngón tay chạm vào đầu con kỳ nhông, xoa dịu con kỳ nhông như cách một người cha đang yêu thương đứa con nhỏ của mình vậy."Ồ, tại sao Đậu Đinh lại xuất hiện ở đây vậy? Nhanh chóng nhốt nó lại, đừng dọa Tiểu Chiêu." Dì Xảo đi ra với đĩa đùi gà đã được cắt nhỏ, bà nhìn Diệp Chiêu đang tái nhợt rồi cười giải thích: "Đó là thú cưng Tiểu Tường nuôi thôi, đừng sợ."Trong lòng Diệp Chiêu “hừ hừ” hai tiếng, sở thích này cũng độc đáo quá rồi.

Diệp Chiêu vừa giật mình vừa xấu hổ không muốn gắp miếng đậu phụ đó nữa.

Tăng Tường vừa nhốt con kỳ nhông lại, thoáng thấy miếng đậu hũ vẫn còn trên đĩa, anh giả vờ bất cẩn đẩy chiếc đĩa về phía cô, đây là sự nhượng bộ lớn nhất mà anh có thể làm cho cô gái này coi như tạ lỗi việc anh sơ ý để Đậu Đinh leo lên người cô.

Dì Xảo gắp cho cô một nửa đùi gà đã cắt, bà cũng gắp nửa còn lại cho Tiểu Cầm: "Hai đứa ăn đùi gà đi.""Cám ơn dì Xảo."“Không có gì.” Dì Xảo hài lòng nhìn ba đứa trẻ, trong lòng không biết vì sao lại rất vui vẻ, dì Xảo gắp miếng đậu hũ nhồi còn sót lại từ bữa trưa vào bát, cắn một miếng rồi vội nhổ đi, bà kêu lên: "Ôi chao, món đậu phụ này bị thiu rồi.”Đậu phụ này đúng là xui xẻo, thiu rồi còn suýt nữa khiến người ta đánh nhau! Sau khi ăn tối và tắm xong, Diệp Chiêu nằm trên giường suy nghĩ về mọi thứ còn Tiểu Cầm đang đọc truyện tranh.Diệp Chiêu gọi hệ thống, hỏi nó: "Nếu như mẹ của nguyên chủ đã không còn, tao làm sao mới có thể hoàn thành nhiệm vụ?"Hệ thống nói: "Đương nhiên là sống phải thấy người chết phải thấy xác rồi."Nếu người mất tích 18 năm trước thực sự đã chết, cô có thể tìm thấy bà ấy ở đâu trên đất Trung Quốc rộng lớn này chứ? Nếu bà ấy chết trong tai nạn khi chạy trốn đến Cảng Thành chắc chắn không thể tìm thấy xác.

Độ khó của nhiệm vụ lại tăng thêm một cấp nữa rồi.

Cô thở dài thườn thượt.

Nếu không mau hoàn thành nhiệm vụ cô sẽ phải trở về tiếp tục sống đời sống thực vật ư.

Suy tư một hồi Diệp Chiêu cũng chìm vào giấc ngủ, cô quyết định sẽ đi từng bước một, tới đâu hay tới đó.Hôm nay là thứ bảy, Diệp Chiêu dậy muộn một chút, tắm rửa xong đi ra đã nhìn thấy dì Xảo đang ăn sáng trong phòng ăn.Dì Xảo nhìn thấy cô, lập tức đứng dậy cười nói: "Hôm nay dì làm một ít mì sinh nhật cho cháu."Diệp Chiêu sửng sốt một chút, dì Xảo nói: "Tối hôm qua trước khi đi ngủ dì đã giải quyết hợp đồng của chúng ta, phát hiện số chứng minh thư của cháu cũng là ngày sinh nhật hôm qua đúng không?".
 
Bà Chủ Nhỏ Ở Thập Niên 90
Chương 46


Đúng vậy, ngày hôm qua nguyên chủ mười tám tuổi, tên Diệp Định Quốc khốn kiếp này làm cha cũng không nhớ rõ sinh nhật con, Diệp Chiêu còn nhiều việc suy nghĩ nên khi làm chứng minh thư xong cô cũng quên mất luôn.

Diệp Chiêu nghĩ mà thấy thật hổ thẹn với nguyên chủ.

"Lại đây, dì Xảo làm mì trường thọ cho cháu.

"Một bát mì trường thọ lớn, bên trên có hai quả trứng rán, sáu bảy lát xá xíu, rắc hành lá xắt nhỏ và dầu mè, trông rất ngon, Diệp Chiêu cảm động đến suýt nữa rơi nước mắt.

"Dì Xảo, dì là người đầu tiên tổ chức sinh nhật cho cháu.

"Nguyên chủ không có người tổ chức sinh nhật cho, bản thân cô sau khi cha mẹ qua đời cũng không tổ chức sinh nhật lần nào.

Dì Xảo ngạc nhiên không tin được: "Không thể nào.

""Thật sự đó dì.

"“Đứa trẻ mồ côi mẹ thật đáng thương, sau này dì Xảo sẽ yêu thương cháu.

” Tăng Nhị Xảo xoa đầu Diệp Chiêu: “Ngồi xuống đây ăn cơm đi.

”"Em gái cháu đâu rồi ạ?""Tiểu Cầm đã ăn cơm, đang ở bên kia chơi rồi.

"Diệp Chiêu liếc nhìn Tăng Tường đang tập trung ăn hủ tiếu, cô ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh.

Tăng Nhị Xảo tò mò hỏi: "Mẹ cháu đâu?""Cháu chưa bao giờ gặp bà ấy.

Mẹ cháu từng là thanh niên trí thức đến vùng nông thôn ở đây, nhưng bà ấy đã mất tích sau khi sinh cháu.

""Mẹ của cháu là thanh niên tri thức sao?""Mẹ cháu là thanh niên tri thức từ Kinh Thị đến đây vào cuối những năm 1960 ạ”Dì Xảo ngồi xuống đối diện cô, tiếp tục ăn mì: "Dì từng ở tổ sản xuất, tiếp xúc với một số thanh niên tri thức, mẹ cháu tên là gì, biết đâu dì biết bà ấy.

"Diệp Chiêu vội vàng nói: "Mẹ cháu tên là Kim Tĩnh Chi.

""Kim Tĩnh Chi Kim Tĩnh Chi" Tằng Nhị Kiều suy nghĩ một chút, sau đó lắc đầu: "Tiếc quá dì không có ấn tượng với cái tên này.

"“Dì Xảo, nếu cháu muốn tìm tài liệu trước đây của mẹ cháu thì cháu có thể tìm ai để hỏi ạ?”"Chỉ có hai đội sản xuất ở Tằng Ốc Vi có thanh niên tri thức.

Dì ở đội sản xuất thứ hai nhưng dì chưa nghe tên mẹ cháu vậy thì bà ấy có thể ở trong đội sản xuất thứ nhất.

" Tằng Nhị Xảo giới thiệu một người tên là bà Lương với Diệp Chiêu để cô tự mình đi hỏi: "Bà ấy làm ở trong nhà kho thu mua vải vụn phía sau, buổi sáng nơi đó không mở cửa, buổi chiều cháu có thể đi tìm bà ấy hỏi thăm xem.

"Vẫn còn nửa ngày học bù vào thứ bảy nên Tăng Tường mau chóng ăn sáng rồi đeo cặp sách đi ra ngoài, nhưng mẹ anh đã chặn anh lại.

"Mẹ đặt một chiếc bánh sinh nhật ở tiệm bánh trước trường học của con, buổi trưa con mang về giúp mẹ nhé!"Tăng Tường từ chối: "Buổi trưa con không về.

""Buổi chiều không có tiết học, không trở về thì con định đi đâu? Làm anh như vậy không được, con nhớ mang bánh về cho mẹ đấy.

"“Con không có thời gian.

” Tăng Tường từ chối thẳng thừng rồi rời đi.

"Này! " Tăng Nhị Xảo không nói nổi con trai liền quay sang nhìn Diệp Chiêu: "Thôi kệ thằng bé, để dì kêu cửa hàng mang qua đây.

"“Dì Xảo, dì đặt bánh sinh nhật cho cháu sao?” Diệp Chiêu không thể tin được, còn tưởng rằng cô gặp phải bạo chúa làng ai ngờ dì Xảo lại rất tốt bụng.

"Trong thôn phát mấy phiếu bánh trung thu, dì đem đổi lấy bánh ngọt trùng hợp dì cũng thích ăn bánh ngọt, vừa vặn lại là sinh nhật của cháu, thật là trùng hợp mà!"Bỗng dì Xảo hét lên: “Này đồ câm, mau kêu nhà kia chuyển nhà đi chứ!”Nói xong Tăng Nhị Xảo nhìn sang phàn nàn với Diệp Chiêu.

.
 
Bà Chủ Nhỏ Ở Thập Niên 90
Chương 47


"Dì chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào hèn như vậy, không tự lao động còn ăn bám tình nhân như vậy.

Thu tiền của những người này cũng thật xui xẻo mà."Nói xong dì Xảo chuẩn bị đi đánh bài, người câm đuổi theo ở dưới dưới lầu còn Diệp Chiêu đến kho lưu trữ tài liệu hỏi thăm nhưng bị từ chối không cho vào, sau khi hỏi cô mới biết kho lưu trữ chỉ mở cửa vào thứ năm hàng tuần.Cô từ thư viện trở về đã gần mười hai giờ rưỡi, vừa vào sân đã nghe thấy tiếng xe máy, cô dừng bước, vừa quay đầu lại thì thấy chiếc xe máy đậu trước mặt cô, bên trên có treo một hộp bánh ngọt.

Tăng Tường không xuống xe mà chỉ đưa hộp bánh cho cô, vẫy vẫy cô lại: “Lại đây”Haha chắc chắn là người ngoài lạnh trong nóng rồi.

Diệp Chiêu nhận lấy bánh ngọt, cười trêu chọc nói: "Không phải cậu không rảnh sao?"Tăng Tường cười nửa miệng gật đầu, không có ý định phản bác, đang định phóng xe đi thì bỗng nghĩ tới điều gì đó, anh nói: "Nói với mẹ tôi rằng ông chủ cho tôi thêm nửa bàng."Diệp Chiêu nghe không rõ: "Cái gì?"Tăng Tường nghĩ rằng cô không biết "bàng" là gì, anh thản nhiên giải thích: "Ông chủ đã cho tôi thêm nửa cân."Diệp Chiêu hiểu ra: "Ồ, bàng không phải nửa cân, nửa cân là 250 gam, bàng đại khái là 2268 gam."Tăng Tường nhíu mày, cô gái này đang giả vờ không hiểu đấy ư.“Này, cậu không cần phải đề phòng tôi như vậy.” Là người ngoài, Diệp Chiêu không muốn có quan hệ khó chịu với chủ nhà, vì vậy cô quyết định phá vỡ tình huống ngại ngùng này: “Dì Xảo thích tôi chủ yếu là vì dì ấy muốn tôi dạy thêm cho cậu.

Đây chỉ là yêu ai yêu cả đường đi mà thôi.”"Ý tôi là, cậu là mái nhà còn tôi là con quạ đậu trên mái nhà ư?"Đầu Diệp Chiêu như muốn nổ tung.

Cái người Tăng Tường này có lối tư duy thật khác người....Sau bữa cơm trưa, Diệp Chiêu muốn đi tìm bà Lương để hỏi thăm về thông tin của thanh niên trí thức năm đó, tiện thể mang đồng nát mà các cô đã bí mật giấu trước đó bán đi.Dẫn em gái theo rồi giả bộ xách chiếc túi da rắn rách nát đi xuống lầu, đi đến góc cầu thang vừa vặn nghe thấy tiếng dì Xảo chửi đổng dưới lầu, hình như là vị khách thuê ngôi nhà kia sắp bị đuổi, chủ nhà đã bỏ trốn cùng nhân tình, chỉ còn lại vợ con, không còn nơi nào để đi.Việc này khiến dì Xảo rất tức giận.Hai chị em đang tiến không được mà lùi cũng không xong thì thấy dì Xảo đi tới, Tiểu Cầm bị dọa sợ tới mức chiếc túi da rắn trên tay rơi xuống đất, phát ra âm thanh “Loảng xoảng loảng xoảng” lanh lảnh.Dì Xảo nhìn chằm chằm vào chiếc túi da rắn, mặt tối sầm lại, như thể đang hỏi, không phải là gạt bà rằng đó là hai túi khoai lang à.Diệp Chiêu biết dì Xảo đang tức giận, cô cũng không dám trêu chọc, lập tức không chút do dự quỳ xuống, chủ động nói thật với bà: “Dì Xảo, đây là đồng nát em gái cháu nhặt.”Cô nhẹ nhàng vỗ nhẹ vào lưng em gái, tiếp tục nói: "Bây giờ chúng cháu đi xử lí liền, cháu hứa sẽ không có lần sau đâu ạ.”Chắc chắn cô sẽ không bao giờ mang đồng nát về nhà nữa.Thái độ nhìn rất chân thành, Tăng Nhị Xảo phất tay ý bảo chuyện này coi như xong, bà sợ bọn họ không biết đường, liền chỉ ra cửa: “Ra cửa quẹo trái, đi đến cuối đường, rẽ phải đi thêm khoảng 500 mét nữa là đến.

Bà Lương có tính tham lời mấy món nhỏ, coi chừng bà ấy cân gian.”.
 
Back
Top Bottom