Cập nhật mới

Khác Bà cháu Cửu

Bà Cháu Cửu
Chương 20: ''Trúc xinh trúc mọc đầu đình...''


...- Đủ là sao!

Đủ hồi nào cơ chứ! – Lão phú ông quát xa xả vào mặt hai vợ chồng ông thầy lang Vương – Cô Trúc nhà ông bà đâu, gọi cô ta ra!

Cô Trúc vội đi ra.

Cô quá sốt ruột hỏi thầy Vương:

- Thầy ơi!

Lão phú ông lại mò đến nhà ta có chuyện gì thế?

Lão phú ông chống gậy kêu lên the thé:

- Kìa cô Vương Thúy Trúc, cô chuẩn bị làm hầu gái nhà ta đi, nếu muốn giả hết nợ cho nhà ta!

Hai bên cãi nhau hồi lâu.

Đán không chịu được nữa, anh đi ra định hoà giải.

Anh đem hết số tiền anh chặt củi suốt bao tháng qua chìa ra trước tay lão phú ông, anh bảo:

- Cô Trúc sắp là nhà tôi, nay tôi giả nợ thay cho thầy Vương và thay cho cả cậu Quý nữa.

Hai cái anh nát rượu kia thì để ông tự xử cho họ nhớ.

Ông mau về đi, thế là xong xuôi rồi nhé.

Rồi ông đừng đến gây sự cho ông bà thầy lang Vương nữa, ông có biết chưa hả?

Lão phú ông đành hậm hực lấy tiền mà chống gậy về nhà.

Quý thì mừng quýnh, vội vội vàng vàng cảm tạ Đán rồi xách làn rau chạy biến về nhà, còn hai gã nát rượu bị người nhà lão lôi đi thì la lên chửi om sòm ầm ĩ.

Chắc chúng hận Đán vì đã không giả tiền nợ giúp chúng, nhưng Đán nghĩ là cứ làm sao để cho chúng thấy hậu quả của cái việc nát rượu.

Thầy Vương vội chạy đến nói với Đán:

- Cám ơn cậu!

Cám ơn cậu nhiều lắm!

Tôi chữa bệnh cho cậu bao nhiêu năm nay mà bây giờ mới được cậu đền ơn!

- Vâng!

- Đán vui vẻ đáp, nhưng rồi bỗng kêu lên - Á!

Thầy ơi!

Con bị sưng tay mất rồi!

Thầy băng bó giúp con với!

Trúc vô cùng lo lắng.

Cô nói:

- Trời!

Anh chặt củi làm sao bị sưng tay thế?

Vào nhà đi, thầy tôi sẽ băng bó cho anh ngay!

Đán theo ông thầy Vương vào nhà.

Vừa đi, anh vừa để mắt đến cô Trúc.

Trong mắt anh, cô Trúc khi ấy như là một thiên thần hạ thế xuống trần giúp anh.

Làn da trắng mịn tựa mây, vẻ thanh tao của cô, và mái tóc đen bóng quyến rũ.

Anh không để ý đến chiếc áo nâu cũ kĩ của cô mặt, mà là khuôn mặt của Trúc như thôi thúc anh phải suy nghĩ đẹp đẽ hơn:

- Có chứ!

U mình mất rồi, mình lỡ lòng nào để u buồn, nhìn một thằng khố rách áo ôm như mình đơn thân mãi suốt đời?

Cô Trúc nhìn Đán bị thương, trong lòng sốt ruột đến vô cùng.

Cảm giác trong cô lúc này, không chỉ đơn thuần là thấy thương xót vì anh ta bị gặp tai nạn, mà dường như lại có một tình thương yêu lớn hơn thế nữa,

Khi ngồi trên chiếc võng nhà ông thầy lang Vương, Đán cứ nghĩ như vậy, khiến ông ta không khỏi ngạc nhiên:

- Ơ kìa Đán!

Cậu lại nghĩ chuyện ăn học của thằng Cửu cháu cậu à?

Hay chuyện gì vui thế?

Nghĩ rằng được lấy vợ đỡ khổ đúng không?

- Ô thầy!

Con có nghĩ gì đâu!

Bỗng, Đán kêu lên "Á!" làm ông thầy Vương giật mình.

Ông ta vội bôi thứ nước sạch nào đó lên ngón tay bị thương, rồi lấy vải, chiếc lá nhỏ bọc vào, khẽ nói:

- Cậu về đi, chuyện lễ gả thì bên nhà tôi lo.

Bà nhà tôi sẽ đi mua đồ đẹp cho cậu với con gái tôi.

Nghỉ ngơi đi giữ sức, mai mới lên rừng được.

- Cảm ơn thầy! – Đán khẽ nói.

Anh rời nhà thầy lang Vương, còn ngoái lại nhìn bóng dáng cô Trúc đang đứng trong bếp no đồ ăn cho bố mẹ.

Rồi Đán quay lại, anh cố chạy thật nhanh.

Lúc về nhà, không biết chiều nay Đán có mất ngủ hay không (vốn dĩ Đán hay ngủ để lức sức đi lên rừng), nhưng tim anh đập mạnh đến nỗi anh tự chế giễu chính mình:

- Ô Đán à!

Thế là mày bị co thắt tim rồi đấy!

Rồi anh nhìn ra bầu trời dần dần đen ngòm ngoài cửa, chiều nay im tiếng chó sủa, không làm anh hay khó chịu mả phải đạp chăn màn như mọi hôm.

Nhưng anh vẫn lẩm bẩm câu ca dao của các cụ anh được nghe thấy từ ông bà Lư – bố mẹ anh:

"Trúc xinh trúc mọc đầu đình

Em xinh em đứng một mình cũng xinh"

Đán vui mừng khấp khởi, anh tự nghĩ, tự nhủ thầm: "Phải luôn cố gắng mà làm ăn chăm chỉ, không nghỉ ngơi, thì người thiên thần đó mới bảo hộ, che chở mình cho đến suốt đời!"

Với ý nghĩ vui vẻ tự khích lệ mình khỏi cơn đau buồn thê thảm bao nhiêu ngày, Đán tự chìm vào giấc ngủ say.

...

Hôm ấy tên Lân vẫn đi buôn, nhưng hắn lại đem theo vợ vì ả ta phàn nàn:

- Thầy nó à, thầy nó mau xem lại giùm hộ tôi đi!

Thằng Cửu dạo này không ăn vụng nữa, nhưng sức ăn của nó khỏe như là người đã từng học Vật ý!

Bà cụ dù yếu nhưng chắc nuôi nó lâu năm nên cũng quản được mà, còn tôi thấy thầy nó toàn bê hàng hóa nặng ngọc, nên tôi muốn đi cùng thầy nó để phụ cho thầy nó một tay.

- Ờ, u nó thích thì u nó cứ đi, nuôi mãi thằng Cửu làm chi cho mệt!

Tôi suốt ngày đi lái buôn mà thôi, không hơi đâu trông được thằng Cửu, vậy mà tiền tôi kiếm về cứ trôi dạt đi hết do cái sức ăn của thằng Cửu hết cả đấy!

Cái bọn trẻ con mà, sắp được đi học Vật lại lên cơn...

Không quản được nổi nữa rồi, u nó ạ!

Rồi đến lúc nó học Vật thì... tôi chẳng thể tưởng tượng ra nổi!

Huống chi cũng đưa nó cho thầy dạy mà, nên nhà ta khi ấy sẽ không chóng mất tiền được đâu mà u nó còn đi lo nữa! – Lân đáp.

Thế là hai vợ chồng tên Lân đi lái buôn suốt từ sáng đến chiều, vì nhiều hàng nên hắn và ả chưa thể nghỉ ngơi để ăn một cái cơm nắm hay một củ khoai sọ được.

Cả hắn và ả đều đã thấm mệt, nên mấy người khác phải vận chuyển thay cho vợ chồng ả...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 21: Xích mích với con gái nhà phú ông


...Một lão chài lưới bê hàng rượu hộ vợ chồng tên Lân thấy cả hắn và ả mặt mày xơ xác liền lắc đầu mà nghĩ thầm:

- Trời ạ, người gầy gò ốm yếu thế này mà cũng còn đòi đi buôn được từ suốt sáng đến chiều!

Thằng chồng thì chắc uống nhiều rượu hoặc ăn cơm ít lại hay chịu chết đói nhiều, nhưng chắc cũng tự nhận có sức bê hàng được.

Còn con vợ thì là đàn bà phụ nữ, chân yếu tay mềm là đáng.

Chắc tụi nó thương thầy u già nên vẫn gắng đi lắm ấy mà, thôi thì cứ giúp một tay cho rồi, chứ lão này già nhưng vẫn còn lắm sức đấy chứ...

Nhưng lão ta nghĩ thế là lầm, vì lão ta đâu biết bà cháu Cửu sống khổ sở đến nhường nào vì tên Lân và ả vợ hắn đâu!

Vì cũng là người chài lưới nghèo hèn lai không có vợ con nên lão cũng biết thông cảm một chút.

Lão gọi mấy gã khác giúp lão bê hàng hộ.

Tên Lân mừng quá.

Hắn ngồi trên thuyền gỗ bảo với ông lão:

- Cảm ơn lão nhé, không có lão thì chắc chuyến này tôi chẳng làm được tích sự gì đâu, con ả vợ tôi chân tay yếu mềm nên có bê được trò trống gì đâu, ả đòi mãi nên tôi mới thương tình cho đi cùng mà thôi.

- Thôi cậu đừng khách sáo, lão già này còn tí sức nên giúp, ơn với chả phúc gì cơ chứ! – Lão chài lưới đáp, rồi lão cùng mấy gã trai tráng đợi người buôn đến lấy hàng mà bỏ đi.

Giờ này thì vợ chồng Lân cũng sắp trở về nhà.

Tên Lân để ý lại thì mới biết đây là bản làng cạnh làng mà mình ở (chỗ ở của hai tên nghiện rượu Ung và Hên).

Giờ chiều nên các chợ cũng khá là nhộn nhịp lắm, người người qua lại bán bán mua mua cho hết hàng để về nhà còn có cái ăn cho no dạ.

Lân muốn mua thêm một ít rau đem về nhà ăn.

Hắn liền bước lên bờ dặn ả vợ hắn:

- U nó à, ở đây trông hộ tôi hàng lần sau còn đem đi nhé, có đói thì lấy ít cơm nắm khoai sọ mà ăn tạm, nhưng không có tôi dặn thì chớ có mà ăn vụng đấy!

Rồi tên Lân lẻn vào hội chợ.

Nhìn những hàng bán rong như vậy mà hắn cứ ngỡ như là chợ ngày Tết.

Cái gì hắn thấy hắn cũng mua, nhưng sực nhớ lại cảnh nghèo nàn, hắn cắn môi cắn răng lầm lì mà bỏ đi, khác với cái vẻ vui vui trao đổi hàng hóa.

Tiếng rao cứ vang lên:

- Ai...mua cá không?

- Mua khoai sọ tôi đê...bà con ơi!

- Rau tươi ngon đây...rau tươi ngon đây...ai mua rau tươi tôi bán không?

À, cuối cùng tên Lân cùng tìm thấy hàng bán rau rồi!

Quý hóa thật!

Lân ngó xuống, e dè hỏi người bán rau:

- Mụ gì ơi...

Mụ cho tôi mua ngần ấy cọng rau để...

- Ngần ấy là bao nhiêu nào?

Nhanh lên để người ta còn gom hàng lại đem về nhà! – Người bán rau nhăn mày ngắt lời, vì suốt cả ngày bà ta chả có mấy mống khách nào tới cả.

- Ừm...

Cho tôi vài ba cọng... (hắn quen thói ăn ít rau) Chỗ đấy đủ cho u và vợ con tôi ăn... – Lân khoang tay bực mình đáp, thì bỗng có tiếng nói thánh thót đằng sau hắn:

- Ê, anh Lân lái buôn đấy hả?

Lân giật mình quay lại.

Đó là một người đàn bà ăn mặc khá đẹp, coi thì hình như là con nhà giàu.

Lân đang sốt ruột chờ người bán rau gói chỗ rau lại, nay có kẻ làm phiền thì hắn tức điên lên, gay gắt hỏi:

- Cô...cô là ai hả?

Người ta đang mua rau mà định chen lấy chen để mua giành hả?

- Này, anh có biết tôi là ai không, hả?

Tôi có quyền đấy!

Để bà ta bán cho tôi trước!

Người bán rau nghe vậy liền ngẩng đầu lên.

Nhận ra cô ả kia là ai, bà ta liền nói:

- A, cô Loan, con gái phú ông làng này đây mà!

Cô lại đi chợ ấy hả?

Thỉnh thoảng bọn hàng rong chúng tôi mới trông thấy cô cơ đấy, nhưng nhìn cái là nhận ra hà!

Lân biết là cô Loan con nhà giàu thì hắn càng khó chịu hơn.

Vì hắn không thích cái gia cấp địa chủ, hào phú như bao nhiêu người khác.

Người báu rau bán cho Lân và Loan xong, bà ta vội thu xếp hết gánh rau mà đem về nhà.

Còn tên Lân cầm bó rau và cô Loan.

Cô Loan biết Lân chủ yếu trao đổi bán rượu, mà ông bố và anh trai của cô ta cũng đnag lên cơn thèm rượu, nên cô tranh thủ hỏi tên Lân:

- Anh Lân này, anh buôn rượu hả?

Thế thì cho tôi mua đi nhá!

Lân bực lắm, vì hắn vốn nghe nói cách hành xử của cô Loan rất tệ.

Hắn liều kêu lên giãy nãy:

- Không!

Không buôn bán đổi chác gì cho loại đàn bà thậm tệ nhà cô cả!

Mấy người bán hàng rong xung quanh cũng sắp về nhà thấy thế liền bảo Lân:

- Anh kia, có biết là con gái nhà phú ông không?

Nói năng thì phải làm sao cho tử tế chứ, không lại mất mặt thì chết!

- Đây á? – Lân chuyển sang cau có với mấy người hàng rong - Đây mà thèm nói năng tử tế với cái loại đán bà nghênh ngang láo xược con nhà phú ông tham lam đây á?

Xin thưa, tôi không thèm nhá!

Mấy người lo chuyện của mấy người đi!

Rảnh thì đố mà nói năng tử tế được với con đàn bà này đấy!

Loan cáu lắm, nhưng cô ta vẫn cố kiềm chế được với tính nóng nảy như cồn của tên Lân (Loan từng tiếp xúc hạng người mê rượu như tên Ung và Hên nên cô ta cũng biết).

Loan vẫn một mực đòi mua hàng của tên Lân, khi tên Lân trốn chạy với bó rau mới mua thì cô Loan với đôi chận nhanh nhạy vẫn một mực đuổi theo.

Sau đó, tên Lân cũng trở về với chiếc thuyền gỗ, nơi Thoa đang đợi hắn.

Hắn liền kể hết đầu đuôi câu chuyện cho ả nghe.

Cô Loan vẫn một mực:

- Này anh Lân, tôi là con gái phú ông đấy!

Anh cứ phải bán hết chỗ rượu kia cho tôi!

Anh cũng cần phải nhớ là anh cũng là cháu nội của phú ông cơ đấy!

- Không, không là không, cô không nghe rõ tôi nói cái gì à? – Lân càng bực gấp bội, vì hắn không thích hắn bị ai nhắc đến là "cháu nội của phú ông".

Con gái phú ông, Lân vẫn còn không tha nữa, đến cô ả vợ Lân

cũng xuýt xoa:

- Ôi cô Loan ơi!

Ổng Lân nhà tôi đã nói như vậy thì mời cô đi chỗ khác cho!

Chứ cái loại đàn bà như cô mà đòi mua rượu của chồng tôi thì đời nào ổng dám bán cho cô kia chứ?

Cô mà cứ còn ở lại đây thì phiền chúng tôi chết đi được!

Thôi, cô đi đi!

Loan tức lắm, cô ta nghe ả vợ Lân nói mà không thể nào chịu được nữa.

- Vợ chồng nhà các người được lắm!

- Cô ta kêu lên – Đã như thế, tôi sẽ chạy về mách anh trai tôi để xử lí các người!

- Á à!

- Lân thét lên - Con Loan!

Mày giỏi thì mày cứ việc về mách anh trai mày đi!

Tao đây không sợ gì hết cả, nhá!

Thích thì làm đi, xem chúng mày làm gì được tao!...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 22: Xô xát giữa chợ


Tới giờ phút này, máu cô Loan đã sôi lên sùng sục.

Cô ta lập tức ba chân bốn cẳng chạy về nhà để mách luôn cho Ngạn - anh trai của cô ta biết chuyện.

- Anh Ngạn à, em đi chợ gặp cái tên Lân lái buôn, em đòi hắn bán cho em chút rượu mà hắn liên quyết không chịu cho bán mà chẳng thể hiểu được lí do chính đáng, đã thế vợ hắn còn chửi mấy câu cho thôi rồi!

Anh mau ra xử lí bọn chúng đi!

Ngạn nghe xong, y tức đến sôi máu vì có kẻ dám bắt nạt em gái quý hóa của y.

Thế là y đến tìm tên lái buôn đã bạc đãi với cô em gái của mình.

Lân cũng không chịu thua, hắn thấy tên Ngạn cũng to xác mà lại xấu xa nên lại lao đầu vào đánh nhau với y.

Ả vợ Lân lúc này mới đâm ra hốt hoảng, sợ hãi.

Ả cố gắng can thiệp thì bị Lân đánh cho đến túi bụi:

- U nó ra ngay, ra ngay cho tôi!

Không thì tôi đánh u nó đến tắt thở ngay bây giờ đấy!

Mấy người xung quanh cũng chạy đến cố can ngăn, nhưng họ cũng bị đánh cho tơi bời, không cách nào ngăn được.

Cuối cùng, Lân và Ngạn sưng hết cả mặt mày.

Ả vợ Lân phải múc một vò nước sông đổ vào đầu hai người.

Bị ướt sạch quần áo, bọn họ đành chịu thôi.

Tên Lân quay sang hét với vợ:

- À, u nó mưu mô thật!

Về nhà tôi sẽ cho u nó một trận cho mà coi!

Thôi thì ta về!

Ngạn thì bị Lân vật lộn đến nỗi sưng hết cả hai chân, nên đành phải để mấy người hầu nhà lão phú ông vừa mới tới khiêng về nhà.

Thế này thì không biết đến bao giờ mới khỏi được đây!

Vừa về tới nơi, hắn mếu máo mách với bố:

- Thầy ơi là thầy!

Cái tên Lân lái buôn cùng con ả vợ của hắn bạc đãi em gái con.

Chưa hết, tên Lân còn đánh con đến như vậy đây.

Thầy ơi, thầy giúp con đi, phải trừng trị Lân với ả vợ nó thì con mới được yên.

- Chà!

Cái thằng Ngạn này!

Mày đánh nhau đủ rồi đấy!

Nhớ: Đây là lần cuối tao phải đi hỏi tội đứa đánh con trai tao ra nông nỗi này đấy – Lão phú ông nhe nanh thét. – Đồ dở hơi, em gái mày không mua được của nó thì ra chỗ khác mà mua, đâu phải đến nỗi gây sự như thế!

Cả hai anh em chúng mày đều là lũ khốn nạn, nuôi thì chỉ phí cơm tốn sức thôi không hà!

- Nhưng tên Lân mới là kẻ gây sự với anh em chúng con trước! – Ngạn ôm mặt đáp.

- Được, vậy thì tao phải đi đòi cái mụ già – u của tên Lân và vợ chồng hắn ta bồi thường cho thương tích của mày bằng được, không thì chúng nó còn chưa biết sợ cái lão phú ông này đâu!

...

Vài chục phút sau khi ngủ một lát, Đán thức dậy, anh xuống bếp moi tìm đồ ăn tạm cho bữa tối.

Rồi anh còn phải ghé sang nói chuyện gì với bà cháu Cửu không đã.

Anh trót hối hận vì đã đưa tiền cho lão phú ông rồi, kẻo lão ta càng tham vàng thì sao!

Mà chính miệng anh hứa, anh sẽ lo tiền ăn học cho thằng Cửu mà.

Như thế thì anh mới tìm thấy thiên thần bảo hộ cho mình kia chứ!

Anh bỗng gác đũa xuống, chạy ra bờ sông nông rửa bát thật say, nghĩ mê mẩn những chuyện không may và chyện hôm nay ở nhà ông thầy lang Vương.

Khi bát sạch, anh chạy về làng, định cất bát vào nhà rồi gặp bà cụ ngay.

Tối ngày hôm đấy, khi từ chỗ bờ sông kia về làng, Đán rẽ vào nhà bà cháu Cửu.

Anh nhè nhẹ gõ cửa:

- Cộc cộc!

U ơi!

Anh chị Lân có nhà không ạ!

Bà cụ rón rén mở cửa.

Bà khàn khàn đáp:

- Con vào nhà đi, thằng Lân với vợ nó đi lái buôn chưa về đâu.

Còn u với thằng Cửu trong nhà đấy.

Lúc đã vào nhà, Đán ngồi lên chõng tre, anh thở dài nói với bà cụ:

- U à!

Số tiền con dành dụm cho thằng Cửu học Vật con đã giúp thầy Vương giả nợ nhà lão phú ông làng đấy rồi.

Thật lòng xin lỗi u!

Bà cụ đứng dậy, xoa đầu anh, bà cụ chỉ nói:

- Con không sai đâu, con làm tốt lắm, con của u.

Có vợ chồng thằng Lân chúng nó lo dành dụm tiền cho thằng Cửu đi học hành rồi, con không cần phải lo nữa.

- Nhưng u à...

- Đán ngập ngừng

- U biết, cái thằng Lân nó không cho con nuôi thằng Cửu chứ gì! – Bà cụ thở dài đáp – Chán vợ chồng nó thật, thằng Lân thì nát rượu, còn vợ nó thì hay đi buôn chuyện, nói gì cũng rôm rả.

U thấy, chúng nó nuôi thằng Cửu không bằng con đâu.

Nhưng con còn sắp lấy vợ rồi.

Đán vội nói:

- U à!

Lấy vợ thì con vẫn nuôi thằng Cửu được chứ u!

Con vẫn sẽ đi bán củi dành dụm tiền cho thằng Cửu ăn học.

U cứ đợi con nghen!

Nói xong, Đán đứng dậy, định quay về nhà mình.

- Con...! – Bà cụ với tay – Thôi, Đán đi mất hút luôn rồi!

Phải cho thằng Cửu đi ngủ luôn thôi.

Mà sao vợ chồng thằng Lân lâu về thế nhỉ?

Đi lái buôn ra xa chăng?

Nhưng bà cụ đâu biết được cái họa gì sẽ sắp ập đến người của bà và thằng Cửu...

...

Tên Lân, hắn với ả vợ trở về nhà với bộ mặt thâm quầng vì đánh nhau.

Điều này làm bà cháu Cửu vô cùng bất ngờ.

Bà cụ kêu lên:

- Lân ơi là Lân, con ơi là con!

Mày lại đi đánh nhau hả?

- Không đâu, u à, tại vì bê hàng nặng quá nó tự nhiên rơi trúng vào người nên con mới ra nông nỗi này u à! – Lân có tìm cách che giấu.

Bà cụ tưởng như thế nên suýt xoa:

- Trời ạ, Lân ơi là Lân, sao mày không đi tìm thầy lang mà chữa giúp mày đi, cứ để nó đau mãi thì hôm sau không đi lái buôn được đâu!

Có cần u gọi thầy lang tới giúp cho không, hay là...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 23: Con hư tại mẹ


- U à, ổng nhà con nói dối đấy u ạ!

- Ả vợ Lân thét lên giãy nảy - Ổng lại đánh con nhà phú ông, ối giời ơi con không dám kể lại cho u biết được đâu, ổng đánh...hăng lắm, con với mấy người hàng rong xung quanh không cản được nổi!

Khổ cái thân lấy phải ông chồng bạo lực này quá, ối làng nước ơi!

Nói rồi, ả ta lấy tay che mặt và khóc thút thít trước sự sững sờ của bà cụ và thằng Cửu.

Họ không thể ngờ được là...

- Hừm, thằng ranh Ngạn con nhà phú ông với ả em gái của nó thích gây sự trước với tụi con cơ đấy! – Lân nhăn nhó đáp – Giờ u nó đã nói toạc hết ra thì biết thế nào, u nó phải bị...

Nghe được như vậy, bà cụ vội lấy tay che mặt rồi thốt lên như kêu khóc:

- Ối giời ơi cả làng nước ơi!

Thế là mày đánh con nhà lão phú ông làng kia đấy!

Ối giời ơi, mày làm nhà ta mắc nợ rồi!

- Mụ câm ngay đi! – Lân giáng một nắm đấm vào mặt bà cụ.

Bà cụ ngã chúi xuống vì đau.

- Thầy ơi!

Sao thầy đánh bà của con ra nông nỗi này!

Bà ơi!

Bà có làm sao không! – Cửu hốt hoảng chạy đến đỡ bà cụ dậy.

Ả vợ Lân còn đang cũng hốt hoảng chạy lại gần bà cụ:

- Thầy nó, thầy nó đã "cả gan" đánh tên Ngạn ấy rồi sao còn đánh u mình thế?

Thầy nó bị điên rồi à, giời ơi!

Tên Lân thấy vậy càng bực hơn.

- Cửu!

Nằm xuống ngủ đi!

Đây là việc riêng của tao với bà mày, mày không được phép can thiệp vào!

Ngủ ngay, không tao đánh đấy! – Lân doạ thằng bé.

Rồi hắn lôi ả vợ vào nhà thét lớn:

- Á à!

U nó đấy!

Cái tội nói chuyện nhiều làm ả Loan phải đi mách cái thằng Ngạn đấy!

Leo lên giường ngủ ngay!

Không hiểu sao tao có thể rước một ả vợ như u nó về nhà!

Khi chỉ còn hai bà cháu Cửu, Cửu chỉ biết khóc lóc mà nói nhỏ:

- Thầy Lân quá đáng thật đấy!

Chả rõ vì chuyện gì mà đánh nhau với con nhà phú ông gian tham.

Đã vậy bà đâu có làm gì sai cơ chứ, sao thấy ấy đánh bà?

Liệu cái câu "Con hư là do tại thầy tại u" cháu hay nghe thấy là thật hở bà?

Cháu thấy hổ thẹn quá!

- Suỵt!

Yên lặng thôi cháu!

Khi nào thầy u mày đi lái buôn thì mới hẵng nói, nghe cháu! – Bà cụ ra hiệu rồi bò dậy, nhưng bà lại ngã một lần nữa.

Cửu phải đỡ giúp bà cụ thì bà cụ mới đứng dậy được.

Sau đó, bà cụ than thở với thằng Cửu:

- Cháu nói đúng rồi đấy, thầy Lân của cháu ra nông nỗi ấy là tại bà cả!

Bà không biết cách dạy bảo thầy, nên thầy rất hay uống rượu lại cãi lời bà nữa, cũng như con trai phú ông làng ấy không được dạy bảo tử tế nên mới đi đánh nhau với thầy Lân ấy.

Bà ước chi thầy ấy đừng làm thế nữa, nhưng...

...

Ngay sáng hôm sau, lão phú ông đến nhà bà cháu Cửu khi vợ chồng Lân đã đi lái buôn từ sáng sớm.

Lão đứng trước nhà bà cụ quát lớn:

- Mụ kia!

Con trai mụ đánh con trai tao làm nó không thể đi lại được!

Mụ mau ra bồi thường thương tích cho con trai của tao ngay!

Bà cụ mở cửa.

Ngay lập tức, bà cụ đáng thương bị ăn ngay cái tát giáng trời từ lão phú ông.

Cửu nghe thấy tiếng động mạnh, nó hốt hoảng chạy ra đỡ bà cụ.

Mãi bà cụ mới đứng dậy được, tiếng bà lắp bắp phát ra từ khuôn miệng khô nẻ:

- Ôi...thưa...ông!

Xin...ông tha cho...thằng Lân con...tôiii!

- Muốn tha à!

Thế thì đem nộp thằng Cửu cho tao về nuôi ngay! – Lão phú ông há hốc răng nanh cười suộm.

Cửu sợ hãi, nó run lẩy bẩy cả khắp người như đứng trước gió rét vậy.

Nó bíu lấy áo bà, liên miệng nói với bà:

- Bà ơi!

Bà đừng để lão phú ông đó nuôi cháu, bà đừng nộp cháu cho phú ông!

Bà ơi, bà tìm cách nào giữ cháu ở lại đi!

Huhu!

Cháu còn phải đi học Vật nữa chứ!

Bà cụ ôm chầm lấy Cửu.

Hai bà cháu khóc lóc nức nở trước mặt lão phú ông.

Bà cụ khóc nhiều đến nỗi chẳng thốt được lời nào nữa, bà chỉ nói:

- Cháu à!

Trời đã thương tình ban cháu đến cho bà, thì bà đem nộp cháu cho cái lão phú ông tàn ác làm gì cơ chứ!

Bà đời nào...độc ác mà bán cháu đến như thế?

Không, không bao giờ được đâu!

Lúc đó, Đán nghe thấy tiếng ầm ĩ và khóc lóc của bà cháu Cửu, anh cũng chạy ra khỏi nhà xem sự tình.

Biết mọi chuyện, anh định đưa cho lão phú ông tiền mình bán củi để lão khỏi đòi thằng Cửu nữa.

Nhưng anh bị bất ngờ, cả bà cháu Cửu cũng thế: Lão phú ông rơm rớm nước mắt, lão đành bảo thằng hầu:

- Đưa tao về đi, về đi thôi, đừng gây chuyện với bà cháu nhà họ nữa!

Thằng cha Đán là người tử tế, đừng để hắn mất tiền mà hắn dành dụm được!

Bóng lão phú ông cùng thằng hầu đi khuất, thì Đán chạy ngay ôm hai bà cháu Cửu vào lòng.

Anh khóc nấc lên.

Anh nói:

- U ơi!

Con tính rồi, con không lấy vợ nữa đâu ạ!

Con sẽ ở cái làng này mãi mãi suốt đời con để nuôi u với thằng Cửu thôi.

Con yêu u như u ruột của con, con sẽ không bao giờ sinh sống ở cái làng địa chủ tàn nghiệt đâu!

Bà cụ ôm lấy áo bả vai rách vài sợi của Đán, bà nói với anh:

- Con khổ lắm, còn khổ hơn u vì con ở một mình, con u ở với thằng Cửu với thằng Lân con trai u, và với cả vợ nó nữa.

Con cứ lấy vợ đi như u ruột của con mong muốn khi xưa.

U thấy con vui là u cũng vui lây mà!

Khi ấy, chàng thanh niên Quý bán rau đi qua.

Nhìn cảnh tượng ấy, anh xúc động đến nỗi làm rơi cả gánh rau của mình.

Anh không biết nói làm sao để an ủi bà cháu Cửu và Đán.

Chờ cho đến khi bà cụ bình tĩnh đứng dậy, anh khẽ khàng đi lại gần, hỏi bà cụ...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 24: Tin vui


Khi ấy, chàng thanh niên Quý bán rau đi qua.

Nhìn cảnh tượng ấy, anh xúc động đến nỗi làm rơi cả gánh rau của mình.

Anh không biết nói làm sao để an ủi bà cháu Cửu và Đán.

Chờ cho đến khi bà cụ bình tĩnh đứng dậy, anh khẽ khàng đi lại gần, hỏi bà cụ:

- Cụ ơi, cụ khổ quá, con thương cụ lắm!

Từ bây giờ, cụ cứ mua rau của con mà không cần phải giả tiền con đâu!

- Ôi, cậu Quý đấy hả! – Bà cụ reo lên – Tôi đi tìm cậu đây.

Nghe nói, cậu đã làm quen được với một ông thầy dạy Vật nào đó tên Ngưu đúng không?

- Đúng, thưa cụ ạ! – Quý lễ phép đáp – Mấy tuần tước, lúc con đi qua bờ sông ngồi bán rau, con thấy một có một chuyến đò ba người đi qua.

Có một cô gái đang ngồi trên đò đi dạo chơi ngắm nhìn.

Bỗng dưng chẳng may cổ ngã xuống nước.

Cổ không biết bơi, sợ hãi vùng vẫy kêu la giữa sông, còn mọi người xung quanh ai nấy đều bất ngờ và hãi hùng.

May là con từ nhỏ có được thầy dạy bơi, cháu đã liều mình lao xuống nước đưa cô gái lên bờ.

Thấy tấm lòng của con, ông thầy Ngưu – một vị khách khác trên chuyến đò rất cảm động.

Bởi vì đó là cô Tào – cháu gái họ hàng xa với ổng.

Hai người đều cảm kích muốn hậu tạ con, nhưng con khiêm tốn từ chối cụ ạ.

Vậy là kể từ đó, dạo gần đây ông thầy ấy hay tìm đến con để mua rau ủng hộ con, mua cho các học trò của ông ấy.

Rồi ông còn chỉ một vài miếng Vật cực hay cho con xem nữa.

Ông thầy ấy công nhận cũng thật giàu kinh nghiệm cụ ạ!

Cụ nên đi hỏi thằng Cửu cho ông ấy, cụ ạ!

Ông ấy hiền lắm, không bao giờ chửi mắng học trò cả, ông coi học trò như con ruột thịt đẻ vậy!

- Ờ đấy cậu Quý!

Tôi cũng tính xin thằng Cửu cho đi học ông thầy ấy đây.

Nhưng tôi chưa đủ tiền, cậu ạ!

Cậu cứ bảo ông ấy trước.

Khi nào được, tôi sẽ gởi thằng Cửu cho ăn học ông ấy sau – Bà cụ đáp.

- Con nhớ rồi cụ ạ!

Con đi đây! – Quý đáp.

Anh lẩm nhẩm lại trong đầu câu nói của bà cụ.

Gánh thúng rau lên vai, anh đã đi khuất.

Tối ấy, khi Cửu lên giường nằm ngủ, bà cụ nói ngay tin vui cho nó:

- Cháu ơi!

Bà tìm được thầy cho cháu học rồi đấy!

Khi nào đủ tiền thì bà đưa cháu đi học nghen!

- Hoan hô bà!

Bà cháu thật là giỏi!

Bà cháu thật tuyệt vời! – Cửu nhảy cẫng lên sung sướng.

Nó mừng đến nỗi chưa muốn nằm ngủ ngay.

- Khéo kìa cháu!

Mày sắp làm gãy giường rồi đó!

Ngủ xuống đi nào, cháu ngoan!

Thầy u cháu sắp về rồi, bà sẽ kể chuyện này cho thầy u cháu nghe!

Bà cụ nói thế cho thằng Cửu an tâm thôi, nhưng bà biết, tên Lân và ả vợ hắn chẳng bao giờ để ý đến chuyện học hành của thằng Cửu.

Có nói ra thì tên Lân cũng mặc kệ.

Hắn chỉ chú tâm việc đi buôn của hắn và lúc về thì hắn đã mua được bao nhiêu chai rượu...

**********************************************

Đán vì khá bận bịu để sắm đồ, nên anh quyết là hôm ấy sẽ không lên rừng đốn củi.

Hàng xóm ban đầu cũng thấy lạ, nhưng họ đều thấy mừng cho anh.

Sáng hôm ấy, khi Đán ra khỏi một lát, cậu chàng Quý bán rau có đi ngang qua nhà anh mà nói:

- Anh Đán đấy à?

Sao anh sướng thế nhỉ?

Sắp chuẩn bị đổi đời rồi đấy nhà!

- À, cậu Quý đấy ư?

Sao hôm nay cậu lại vác gánh rau qua làng này thế?

- Anh Đán ạ, em vui chân tí qua đây rao bán thì không được hay sao?

Nghe tin anh sắp làm rể thầy lang Vương thì qua thăm chút.

Lại còn là người họ Vương giàu sang thế đấy, không phải ai cũng được như anh đâu anh Đán!

- Nếu cậu thích thì cứ mời cậu vào nhà thôi, tôi hôm nay không lên rừng đốn củi mà.

Quý vội xua tay đáp:

- Thôi anh ạ, em còn phải bán hết chỗ rau này nữa cơ rồi mới về nhà được.

Anh nhớ mời em đến dự đấy nhá!

- Ừm, tôi không quên được đâu! – Đán nói như vậy, rồi anh chào tạm biệt chàng Quý bán rau.

Anh cần phải mua chút hoa quả và hương để sửa sang lại bàn thờ tổ tiên nhà mình, anh cần thông báo là mình sắp sửa lấy vợ.

Dành dụm được kha khá tiền, anh mang theo một cái bị cũ màu nâu xỉn mà ông Lư để lại.

Phủi sạch bụi bẩn, anh bỗng thở dài.

Anh ít khi ra chơi vì sợ người ta chế giễu mình là thằng đần, thằng đốn củi, thằng mất cha mất mẹ này nọ...

Nhưng hóa ra, mọi thứ đều không xảy ra như Đán tưởng.

Anh đến một chỗ bán hoa quả nọ, người bán vốn là một kẻ vui tính.

Đán đề nghị được mua hàng, thì người chủ hỏi anh:

- Này anh, anh tên là gì ấy nhỉ, trông có vẻ quen quen đấy!

- Tôi là Đán, tôi sống ở căn nhà cũ nơi kia một mình thôi.

Nghe vậy, người chủ liền sáng mắt lên, bác ta nói:

- Ồ, thì ra anh là Đán đấy ư?

Tôi nghe nói là anh sắp không phải sống hiu quạnh một mình nữa rồi đấy, vui thật!

- Vâng, vì thế nên hôm nay tôi mới ra mua hàng của bác ạ. – Đán bình thản đáp.

Những người bán hàng rong xung quanh chợt nhật ra anh và cũng thì thầm về cái tin vui ấy:

- Ông thầy lang Vương quả là sáng mắt chọn người thật đấy, lần này là không chọn nhầm được rể đâu!

- Ồ, giờ cái quán bốc thuốc ấy thêm người gánh vác thì có phải bớt nặng nhọc không!

Làng ta sắp có cưới lớn rồi, vui thật!

Lòng Đán chợt nghe vậy thì đâu đó cảm thấy vui phơi phới, đâu đó lại cảm thấy hơi ngài ngại chút.

Bác bán hàng quả mang đủ hết hàng ra, đợi cho Đán trả tiền xong là bác ta lại quay vào ngồi nghỉ đôi lát.

Bác còn dặn anh:

- Đùng có quên mời tôi nữa đấy nhá!

- Vâng, tôi biết rồi bác ạ! – Đán gật đầu đồng ý.

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 25: Chuẩn bị


Về đến nhà, Đán từ từ mở cánh cửa tre ra.

Hôm nay, ngôi nhà của anh trở nên khác hẳn: Anh đã chăm chút cho ngôi nhà được khang trang và thêm vẻ ấm cúng hơn, đồ đạc thì ngăn nắp hơn trước, số củi chưa bán được thì xếp gọn một chỗ mà không hề bị vướng hay chật chội gì cả.

Bộ chén trà thì để gọn trên kệ tre.

Còn cái bàn thờ!

Đán cần phải dọn cho ngay ngắn mới được!

Đán vội quờ lấy chiếc khăn bị rách mà anh vẫn hay treo trên tường xuống, rồi anh lấy khăn lau cho thật sạch cái bàn thờ.

Xong xuôi, anh cất khăn đi, rồi bắt đầu thắp hương.

Nhìn lên bàn thờ, anh bỗng nhớ tới ông bà và cha mẹ mình.

Chắc giờ họ phải vui lắm khi Đán sắp trở nên giàu có hơn và không phải ở một mình nữa.

Bưng đĩa hoa quả lên, khói bay nghi ngút trong nhà, Đán mới bắt đầu khấn.

- Nhân dịp con sắp lấy vợ, con xin dâng ông bà và thầy u chút quà.

Đán khấn xong, anh lại nhìn lại trong ngôi nhà.

Anh không còn cảm thấy trống trải và vắng vẻ nữa, vì chỉ đây mai thôi cô Trúc sẽ dọn về nhà anh chung sống.

Chiều nay, ông bà thầy lang Vương sẽ ghé qua nhà anh để chuẩn bị đồ đạc, lễ vật giúp anh.

Họ còn khoe là có cả đôi áo dài cho cả hai người – anh và cô Trúc.

Đán vươn vai một tẹo, rồi anh ra khỏi nhà, định sang thăm nhà ông bà thầy lang Vương xem họ chuẩn bị tới đâu rồi.

Ngờ được đâu, Đán có cảm giác như là trời sắp mưa, nhưng anh đã đi một quãng khá xa nên không thể quay về nhà ngay được.

Anh đành nhờ trú lại một quán rượu.

Quán ấy gần làng của thầy lang Vương, nên chủ cũng biết Đán là ai.

Chủ vui vẻ mời Đán ngồi vào trong uống rượu chút.

Đán bảo:

- Thôi bác ạ, để khi nào tôi cưới thì uống sau với cả hai họ mới vui được.

Đúng lúc ấy, ông bà thầy lang Vương hầu hết đã chuẩn bị xong.

Bàn thơ, quần áo, câu đối đã sắp xếp ngay ngắn.

Ông Vương nhân lúc lại có thêm con bệnh đến chữa trị liền dặn cô Trúc.

- Này Trúc, con sang nhà cậu Đán xem thử cậu ấy chuẩn bị đến đâu rồi.

Chắc chặt củi vất cả nên không chuẩn bị kịp đâu, con sang bên đấy giúp nó một tay đi.

Trúc vâng lời, cô cầm theo ít tiền mà ra đi.

Cô không ngờ là đột ngột lại có trời mưa to như thế.

Vì không quen đi chợ những ngày mưa, nên Trúc rất hốt hoảng.

Cô vội tìm quán nào đó để trú nhờ nhưng hầu hết họ đều đóng cửa vì biết là trời đã đổ mưa.

Đán ngó ra ngoài quán nhìn.

Từ xa, anh đã trông thấy cô Trúc đang lật đật tìm chỗ trú mưa.

Anh vội gọi lớn:

- Trúc đấy à?

Vào đây trú với tôi đi!

Trúc đang vội vàng nhìn xung quanh, nhưng cô không biết là ai gọi mình.

Cô thốt lên:

- Là ai vậy?

Sao lại biết được tên tôi?

Đán khá là nóng ruột, anh vội bước ra ngoài tìm cô Trúc mặc dù đang trời mưa.

Khi cô Trúc còn đang ngó ngang xung quanh thì có một bàn tay dịu dàng của ai đó chạm lên vai cô:

- Là tôi đây!

Trúc ngạc nhiên quay lại, thì cô nhận ra đó là Đán.

Nhìn hình dáng cô Trúc ở dưới mưa, Đán trong tim bỗng thấy rạo rực: Cô còn xinh đẹp hơn cả bao nhiêu lần trước anh đã từng gặp cô!

Như sực nhớ điều gì đó, Đán vội giục cô Trúc:

- Trời, mau vào quán kia trú mưa đi!

Cô ướt hết người rồi!

Nếu mà cô bị sốt là không làm lễ được đâu đấy!

- Tôi biết mà, anh cũng nên vào trong đi!

Hai người dắt nhau vào ngồi nghỉ quán rượu.

Uống một ngụm chè sau khi lau khô người ngợm ướt sũng, Đán bắt đầu hỏi Trúc:

- Sao cô lại đi dưới trời mưa thế này?

- Đương lúc cả nhà tôi chuẩn bị xong thì lại có người bệnh đến xin chữa chạy, thầy tôi lại bảo tôi đến thăm nhà anh xem anh chuẩn bị đến đâu rồi để còn kịp thời giúp đỡ - Trúc e thẹn đáp.

- À, cái việc ấy thì cũng gần như tươm tất rồi đấy, nhưng nếu thầy u cô với cô chưa ưng thì cứ giúp tôi, tôi sẽ không bị phiền đâu.

Mấy hôm nay kiếm củi được kha khá tiền nên tôi toàn dành thời gian chuẩn bị đấy.

Tôi cũng ở quán rượu đây là cũng muốn sang thăm nhà cô xem chuẩn bị tới đâu rồi.

- Anh mặc dù nghèo nhưng quả là một con người tốt đấy, quả là thầy tôi có con mắt không thể tài nào nhìn nhầm người.

Nếu đã xong xuôi hết thì hay sắp xếp ngay ngày mai làm lễ, có được không?

Tôi sẽ xin phép thầy u cho hai ta được cưới sớm – Trúc bảo.

- Cô quá khen cho tôi rồi, con người thì ai cũng nên ăn ở tốt thì điểm lành nó mới đến.

Nay có cô chung sống với tôi thì tôi không biết nên cảm ơn bao nhiêu lần gia đình cô nữa! – Đán xúc động, anh đứng dậy thốt lên như vậy.

- À, nếu ta ngồi ở đây lâu quá thì không được đâu.

Khi nào trời tạnh mư thì anh về nhà tôi ướm thỉ bộ áo dài mà u tôi mới thuê người may đấy nhé, chắc là hôm mai hôm kia mặc lên người đẹp lắm!

- Trời ạ, được thôi, nhưng cô vốn là người xinh rồi, nên mặc thêm cái gì thì cũng xinh hơn cả. – Đán vui vẻ đánh giả.

Trúc chỉ biết nâng tách trà lên, vừa uống vừa tủm tỉm cười.

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 26: Chuyện xung quanh ngày vui


Cả làng hôm ấy vui nhộn nhịp chẳng khác gì ngày tết cả.

Căn nhà rơm mà trước đây chẳng ai để ý, nay đã nhiều người xúm đến để chúc mừng.

Cô Trúc mặc áo dài đỏ vào nhà tiếp mọi người, còn Đán bận chiếc áo dài màu xanh, anh thuê một thợ vẽ giỏi nhất nước Đại Nam được chàng thanh niên Quý và ông bà thầy lang Vương giới thiệu.

Ông ta lặn lội đến cái làng, theo ông ta là không có địa chủ này để chúc mừng cho Đán.

Trong lúc chuẩn bị tiếp khách, Đán bảo ông ta:

- Ông ơi!

Bà cụ u nuôi tôi ngồi dãy kia trong nhà, ông vẽ chân dung cho cụ ấy được không?

- Tất nhiên rồi anh Đán ạ!

Người thợ vẽ đó đã tìm thấy người đàn bà mà Đán chỉ.

Đó là bà cụ mặc chiếc áo màu nâu không hề bị sờn rách (bà cụ đã cố gắng mặc bồ áo đẹp nhất của mình để mừng ngày cưới của con giai nuôi), đôi dép bình thường (do vợ chồng Lân cố gắng mua hộ bà cụ).

Nom bà cụ không phải là người khá giả và cõ lẽ cũng chịu cảnh thiếu thốn.

- Cụ ơi!

Chú rể bảo tôi vẽ chân dung cho cụ đấy ạ!

Cụ ngồi yên nhé!

Cụ ngồi xoay đi một chút là tôi không vẽ được cho cụ đâu!

- Thế à?

Vậy thì ông cứ tự nhiên! – Bà cụ đáp.

Một hồi lâu, người thợ vẽ cho bà cụ và Đán xem thử bức tranh.

- Ông vẽ tỉ mỉ thật đấy, chi tiết nào cũng được vẽ kĩ lưỡng!

Nét đậm nét nhạt rõ ràng! – Đán tỏ vẻ khen ngợi, coi như anh cũng am hiểu về nghệ thuật vậy.

Thằng Cửu – mặc áo dài nâu tò mò chạy lại xem.

Nó đã nhận ra ngay là bà nó.

Nó thốt lên:

- Ông thợ vẽ ơi!

Cám ơn ông vẽ chân dung cho bà cháu nhé!

- Cháu bé ngoan! – Ông thợ vẽ khẽ xoa đầu thằng Cửu – Cháu có muốn ông vẽ chân dung cháu không?

Cửu từ chối ngay:

- Thôi ông ạ, ông vẽ chân dung cho bà cháu là được!

Cháu chào ông ạ!

Đừng để cho chú Đán ấy trả thêm tiền nha ông, cháu còn phải đi học Vật nữa cơ chứ!

Rồi nó chạy tít đến chỗ khách khứa đông đúc.

Nhìn ở đâu trông thấy bóng dáng lão phú ông đi qua xem.

Rồi có cả hai kẻ say rượu Ung và Hên, hôm nay hai gã đã ăn mặc chỉnh tề và đẹp hơn (chắc là do áo đẹp của một trong đám côn đồ ấy).

Nghe cái tin sắp có đám cưới, hai gã đã mua áo dài để mặc rồi.

Trong đám khách đông đúc, Ung nói bô bô:

- Các quý ông quý bà!

Cụng ly uống rượu nhiều vào nhé để mừng cho hai bên gia đình trai gái đi!

Bất ngờ thay, lão phú ông từ bên ngoài lôi cổ ngay tên Ung ra.

Lão quát với hắn:

- Thế hả?

Nếu mà mày uống say rượu quá quấy rầy khách khứa thì mất mặt cả đôi bên bây giờ đấy!

Tốt nhất là chúc mừng rồi đi luôn đi!

Một thằng say rượu như mày chỉ tổ quấy rầy người ta thôi!

Tên Hên cũng khó chịu, thế là hắn cũng rời đi.

Bớt được mấy người khách đó, không khí lễ cưới lại càng sôi nổi hơn nữa.

Chỉ trừ tên Lân ngồi phía dưới nói thì thầm với ả vợ:

- Mình ạ!

Hai anh Ung với Hên chỉ định uống chút rượu thôi, thế mà cái lão phú ông hôi hánlại lôi khách đi làm mất vui đám cưới!

Mình xem đấy, chúng ta lấy nhau thì có cần đám cưới đám gả gì đâu cho nó phí tiền của, vật chất ra!

- Đúng rồi mình ạ!

- Ả vợ đáp – Giá mà cái lão phú ông thối tha đó đừng có mà đi qua đây thì có phải tốt hơn không!

Ngang nhiên làm việc xấu xa trước mặt bao nhiêu khách khứa, rồi cả họ hàng hai bên nữa, tức không thể hiểu nổi!

Nếu tôi là mình, chắc tôi cũng đừng dậy đi ra gặp lão ta để căn dặn lão rằng đừng có làm như thế khi đi ăn cỗ cưới người ta nữa!

Tôi cũng chẳng thèm dùng bạo lực với lão làm gì cho mệt người kẻo lão lại đến gây sự với nhà ta thì có mà chết dở!

Tôi cũng chẳng có sức cãi cọ với cái cô Loan con nhà phú ông ấy đâu, tại mình mà làm cho u với thằng Cửu ra nông nổi thế đấy!

- Thôi đi u nó! – Tên Lân khẽ gắt lên – Người ta đang vui thế kia cơ mà, có trật tự giùm thì im đi!

Thế rồi hai vợ chồng Lân ngồi im lặng một lúc lâu.

Thấy ngứa ngáy chân tay, hắn đứng dậy muốn đi khắp xung quanh nhà một lúc.

Thình lình, hắn đụng phải mụ bán cá bữa trước hắn đã gặp ngoài chợ.

Trông mụ ăn vận áo dài khá sành điệu, không như cái bộ dạng mà người ta thường thấy mụ ở chợ.

- Chị bán cá cũng tới đây đấy à?

- Lân cất tiếng nói - Trông ăn mặc khác hẳn so với khi ở ngoài chợ nhỉ!

- À, bác Lân!

- Mụ đáp - Chào bác ạ!

Nghe tin nhà người ta có đám cưới, em tới dự cho vui.

Bộ này là chồng em nó mua cho em đấy bác ạ, nhìn không bị lôi thôi lếch thếch thì cũng được.

Chứ ăn vận như ở chợ mà đến chung vui với người ta, em sợ mùi tanh của cá ảnh hướng đến các bác!

- Ừ!

- Lân đáp - Mà này, tôi trông chị dạo này cũng béo lên một tí ấy nhở, chắc là bán cá được khấm khá lên rồi phải không?

Không khéo lại dư sức...

đi nói xấu chuyện nhà người ta ấy chứ!

Mụ bán cá nghe vậy thì tái xanh mặt mày:

- Ối bác Lân ơi!

Em nào đâu dám!

Từ bữa trước bác cảnh cáo tụi em, em đã chừa được cái tật xấu đấy rồi!

Với lại, bác nói như thế ở chốn đông vui như thế này... thì không hay đâu bác ạ!

- Ừ, xin lỗi chị!

Bỗng, có một cậu bé trạc 6 tuổi, người hơi cao lớn, mặt mũi cũng khôi ngô chạy lại chỗ mụ bán cá kêu lên:

- A, u đây rồi!

U có thấy thầy dạy vật Ngưu ở đây không ạ?

- Kìa Uông!

Sao lại chạy ở chỗ đông người như thế, hả?

U chưa thấy ông ấy ở đâu cả, chắc ông ấy tới muộn nên đứng ở ngoài rồi.

U con mình ra đấy đi!

Nói rồi, mụ bán cá quay lại nói với Lân:

- Dạ mong bác thông cảm, em dắt thằng nhỏ nhà em đi đây ạ!

Thế rồi khi hai mẹ con mụ đã đi khỏi, Lân nghĩ ngợi:

"Ô, thằng nhỏ nhà mụ ấy chẳng phải vừa mới nhắc đến thầy dạy Vật Ngưu hay sao?

Không phải thằng cha Quý giới thiệu ông ta cho thằng Cửu nhà mình theo học sao?"

...

...

Lễ cưới gả nho nhỏ cho Đán thì đã xong xuôi.

Mà anh thì không về làng địa chủ ở thật.

Anh vẫn ở ngôi làng thân yêu này, là người hàng xóm tốt với bà cháu Cửu.

Nhưng vợ chồng Đán vẫn bị vợ chồng tên Lân không cho phép gặp thằng Cửu – một thằng bé, mà Đán đã lỡ coi như là con ruột.

Buồn thay cho ông bà Vương, từ ngày tiễn con gái đi về nhà chồng, hai ông bà ở một mình.

Ít bệnh nhân thì đến chữa chạy.

Lão phú ông trong làng thì vẫn ra sức đe doạ hai ông bà.Sau cùng, nhà Đán ổn định hơn, Đán trân trọng mời thầy u vợ về nhà mình ở.

Tuy nhiên, trước ngày ông bà thầy Vương sắp sửa ra đi, thì lão phú ông làng đấy đến tận nơi và đe doạ:

- Đừng hòng chuyển về nhà thằng con rể là trốn được nợ lão này nhá!

Lão có lần mò đến làng thằng Đán để gặp u của tên Lân đánh con lão rồi đấy!

Rồi lão cau có bỏ đi.

Ông bà Vương không mấy quan tâm đến lão nữa, vì mối nợ đã giải quyết xong rồi, và ông bà thề với trời đấy rằng sẽ chẳng vay nợ với lão ta nữa cho mệt.

Ông bà sẽ tự làm nghề y và kiếm thật nhiều tiền để sống sao cho no đủ, cùng với cả con rể lên rừng kiếm củi nữa.

Từ ngày chuyển về làng mới, ông bà thầy làng Vương hay nói với mọi người:

- Đán là thằng tử tế lắm các bác, các cô, các chú ạ!

Nó không bao giờ đòi vợ mua rượu, mà không có hôm nào là không lên rừng chặt củi.

Nó ăn ở hiền lành, thế nên chúng tôi mới tin nó như thế đấy!

Đán định dùng tiền kiếm củi phụ thầy u vợ làm một hiệu thuốc chữa bệnh nhà thầy Vương.

Anh nói với thầy Vương rằng:

- Thầy ơi!

Thế thầy có muốn mở một hiệu thuốc không ạ?

- Có chứ, nhưng mà thầy tưởng con dùng số tiền ấy để cho thằng Cửu đi học vật ấy chứ!

- Bao năm qua con kiếm được số tiền con nhiều hơn thế, thầy ạ – Đán đáp lại cho ông thầy lang Vương yên tâm.

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 27: Gặp ông thầy dạy Vật


Lại nói về chuyện đi học Vật của thằng Cửu.Mấy bữa nay ả vợ Lân đang có chửa nên hay đi lái buôn cùng tên chồng để tìm thầy thuốc chăm sóc, còn mỗi bà cháu Cửu ở nhà.

Với sự giới thiệu của chàng thanh niên Quý, ông thầy dạy Vật đó cũng mò được đến nhà của bà cháu Cửu.

- Cộc cộc!

Có ai ở nhà không?

Bà cụ ở cửa.

Nhìn thấy người lạ, bà ôn tồn hỏi:

- Thưa ông, ông đến nhà bà cháu tôi có việc gì ạ?

- Thưa bà – Ông thầy dạy Vật đáp – Tôi có cậu Quý bán rau làng này vì cậu ấy đã tình cờ gặp và cứu cháu gái tôi.

Cậu ấy đã giới thiệu với tôi về đứa cháu của bà.

Nghe nói là thằng bé muốn đi học Vật phải không?

- Vâng ạ, nhưng thưa ông, tôi không có tiền giả ông cho thằng Cửu ăn học ạ – Bà cụ ngài ngại đáp rồi mời ông ta vào nhà.

Khi đã ngồi xuống chiếc chõng cũa nhà bà cụ bị rách tơi tả, ông thầy dạy Vật nói:

- Bà chớ có ngại ngần gì cả!

Khi nào bà giả được thì gửi thằng Cửu cho tôi dạy sau cũng được.

Tôi sang thăm để tìm hiểu chút về hoàn cảnh của bà.

Có phải đó chỉ là đứa cháu nuôi của bà không?

- Phải, thưa ông.

Nhưng xin ông đừng nói cho cháu nó biết kẻo nó tủi thân.

- Thế bà không có con cháu hay sao?

- Thưa ông, tôi có một thằng con giai tên Lân và một đứa con dâu đang có chửa.

Chúng nó đi lái buôn nên không có ở nhà. – Bà cụ đáp.

- Ồ thế à!

Tôi tưởng hai anh chị Lân đi lái buôn có đủ tiền giúp bà chứ! – Ông thầy khá ngạc nhiên.

- Ôi chết ông ạ!

Tôi quên chưa nói với ông về thằng con nuôi của tôi tên Đán.

Cậu ấy cũng đi kiếm củi và hứa khi đủ tiền sẽ cho thằng Cửu học Vật.

Thằng Cửu là có khao khát học Vật từ nhỏ rồi.

- Ờ, xem ra cậu ấy thì cũng giả được đấy, nhưng tôi để ý thấy cậu ta có mở một hiệu thuốc tên "Thầy lang Vương" hộ cái ông thầy vợ.

- Phải rồi!

Nhưng xem ra thì đứa nào cũng giả được cả!

Bằng hết cách, làm sao cho thằng Cửu đi học hành được là tốt rồi.

- Được rồi!

Xem ra là thế!

Cái hiệu thuốc đấy có giá trị đấy, nếu bán cả hiệu thuốc ấy cho tôi thì đủ tiền để thằng Cửu học Vật đấy!

- Vậy à! – Bà cụ từ phấn khích chuyển sang lo ngại – Thôi được, đời nào thì một thằng tử tế và tốt bụng như thằng Đán thì không bao giờ bán cả cái tài sản vô cùng giá trị của thầy u nhà nó cho một ông thầy dạy Vật như ông đâu.

Nếu như hiệu thuốc ấy chưa được lập, thì có lẽ, hôm nay thằng Cửu lên đường theo thầy được rồi đó!

- Được rồi!

Cậu ta làm nghề bán củi, nếu cậu ta đã trót làm chuyện ấy để giúp ích cho thầy nhà cậu ta thì thôi, ta không can ngăn chuyện vợ chồng nhà cậu ta đâu.

Đó là tình hiếu thảo mà cậu ta muốn dành cho thầy u nhà cậu ta.

- Tình hiếu thảo? – Bà cụ lẩm bẩm lại ba chữ ấy.

Đúng!

Từ trước tới đây khi nuôi tên Lân đến khi hắn lấy vợ có con đến bây giờ, bà cụchưa được hưởng mùi vị đó.

Số phận bà cụ đáng thương.

May thay, trời ban cho bà một đứa con trai nuôi như anh Đán và cả đứa cháu Cửu nữa, bà mới thấm trọn được ngữ nghĩa của ba cái từ ấy.

Rồi bà cụ nói:

- Vâng, vậy thì tốt nhất là ông cứ đợi.

Ông vào xem thử thằng bé Cửu đi, rồi cho nó học thử, để xem nó có thích không.

Nó đang ngồi nghịch trong nhà bếp đấy, thưa ông!

Ông thầy dạy Vật liền mò xuống bếp gặp ngay Cửu đang mân mê với bộ đồ chơi que gỗ của cậu.

- Này Cửu!

Nghe nói cậu rất thích học Vật đúng không?

Xin lỗi vì làm phiền cậu một chút, nhưng ta...

Cửu giật mình ngước đầu lên và thấy bóng dáng cao to của ông thầy dạy Vật.

Trên tay ông ta nắm sợi dây thừng và cái khăn cuốn đầu màu đỏ dành cho đô vật.

Cửu ngạc nhiên hỏi ông ta:

- Sao ông lại vào nhà cháu được?

Ông là ai?

- Ta sẽ là thầy dạy Vật của cậu đấy.

Thử ngồi dậy và kéo cái dây thừng này đi.

Ta sẽ đặt một cái que gỗ của cậu xuống đất để làm dấu.

Nếu ai kéo cái dây thừng qua dấu thì sẽ thắng.

Cửu vâng lời ngay.

Cậu ra sức dùng tay để kéo sợi dây thừng về phía mình, nhưng ông thầy còn khoẻ hơn cậu gấp bội.

Thế mà Cửu không nản lòng, ý chí của cậu bé quả là kiên cường.

Cậu đã cố gắng hết sức.

Khi cậu đã đuối và mệt mỏi nhưng cậu vẫn không chịu buông chiếc dây, ông thầy mới bảo:

- Chúng ta thôi vậy.

Ta khen cậu là người có ý chí, can đảm và rất xứng làm học trò của ta!Học Vật thì tất thảy phải có những thứ đó.

Đợi khi nào bà của cậu giả tiền thì cậu hãy chuẩn bị lên đường theo ta đi học.

- Vâng ạ! – Cửu đáp, trong lòng vui sướиɠ vì đã gần như vượt qua thử thách của ông thầy dạy Vật đó.

Ông thầy dạy Vật rất hài lòng về Cửu.

Ông thấy bà cụ nghèo nên cũng định không đòi hỏi bà cụ tiền nong gì cả mà xin nhận cho Cửu đi học luôn.

Thế nhưng khi ấy ở kinh kì có hội đấu Vật, học trò lớn của ông sẽ tham gia, thế là ông ta đành phải đi ngay.

Bà cụ nói:

- Thưa ông, nếu ông không phiền thì tối nay quay lại nhà tôi chứ?

- Vâng, khi đó thì hết ván đấu của học trò tôi rồi, tối nay tôi sẽ lại ghé đến – Ông thầy đáp, rồi cất bước theo bóng mấy cậu học trò tới kinh kì ngay.

Thầy dạy Vật đi rồi, bà cụ mới quay xuống bếp tìm thằng Cửu.

Thấy cậu bé đang chuẩn bị bắc bếp lên đun, bà cụ hỏi:

- Sướиɠ không hả cháu?

- Vui lắm bà ạ, đợi khi nào thầy Lân hoặc chú Đán giả tiền là con sẽ được đi học Vật ngay! – Cửu đáp.

Nhưng rồi, cậu nép mình xuống:

- Nhưng mà...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 28: Cuộc tâm sự giữa bà và cháu


Nhưng rồi, cậu nép mình xuống:

- Nhưng mà...

- Sao thế, lại có chuyện gì hở cháu?

Bọn trẻ con ở đồng lại bắt nạt cháu nữa à?

- Không, bao nhiêu tuần nay cháu không gặp chúng nó đâu ạ!

- Thế có chuyện gì, cháu mau nói cho bà nghe xem nào? – Bà cụ vẫn chăm chú thằng bé.

- Dạ...dạ... bà đòi lấy tiền của chú Đán với thầy Lân để giả cho cháu đi học Vật thì cháu...không lỡ lòng nào...

- Ơ kìa Cửu!

Sao thế, mày lại không muốn đi học Vật nữa hả cháu?

Bà đã hẹn thầy dạy Vật của cháu tối nay ghé lại rồi kia mà!

- Dạ, không, cháu vẫn muốn đi học Vật, nhưng mà.... – Cửu ngập ngừng – Nếu mà thầy Lân hay chú Đán phải giả số tiền lớn để cho cháu đi học Vật thì cháu không thể yên lòng theo thầy đi học Vật đâu!

- Sao cơ chứ hả cháu!

Thầy Lân với chú Đán làm ra tiền, cốt là để nuôi bà cháu ta và để cho cháu đủ tiền để đi học Vật đấy! – Bà cụ vuốt ve mái đầu của thằng Cửu.

Bấy giờ, cậu bé Cửu bỗng nấc giọng của mình lại, rồi cậu bật khóc nức nở:

- Huhu, bà ơi, bà không thèm nghĩ đến cho thân của bà hay là sao chứ, sao lúc nào bà cũng nghĩ cho cháu đến như thế vậy?

- Kìa Cửu, sao...cháu lại khóc? – Bà cụ khá hốt hoảng.

- Vâng, ạ, bà thấy đấy, thầy Lân với chú Đán kiếm ra tiền là để nuôi thân, nuôi bà cháu ta và cho cháu đi học, nhưng sao bà không chịu nghĩ đến bản thân bà vậy?

Bà đáng nhẽ ra phải được yên ổn cùng con cháu sống với căn nhà khang trang hơn, bà đáng nhẽ ra cả ngay được ngồi nghi, không phải lội xuống sống mò cua bắt ốc vất vả...

Sao thầy Lân lại không biết nghĩ cho bà đến thế chứ?

Còn cháu nhỏ tuổi, cháu thì không được lao động kiếm tiền giúp bà cơ, huhu...

Thế mà lúc nào bà mở miệng ra cũng chỉ nhắc đến thằng cháu Cửu này mà thôi, thầy Lân mắng bà cái gì thì bà chỉ biết nghe cái đó mà thôi!

Sao bà không khuyên thầy Lân phải tử tế hơn đi chứ, sao bà lại không thể ngưng đi làm mỗi sáng được chứ?

Nói rồi, Cửu lại ôm mặt thút thít.

Bà cụ đành phải dỗ dành:

- Cửu ơi!

Người già thì thường là thế thôi!

Sao cháu lúc nào cũng nghĩ đến cho bà như vậy cơ chứ?

Bà già rồi, nhưng bà vẫn khỏe mạnh kia mà!

Bà vẫn đi mò cua bắt ốc nuôi thầy con cháu rồi, sao cháu cứ phải lo cho bà đến thế?

Thầy Lân mắng bà thì có gì mà chê trách đâu hở cháu!

- Bà nói dối cháu! – Cửu tỏ ra giận dỗi – Bà cứ khăng khẳng là bà khỏe, trong khi bà cứ đau ốm suốt!

Thi thoảng đang đêm ngủ, cháu lại nghe thấy tiếng bà ho...

Cháu...cháu thương bà lắm!

Nếu được ở nhà để nuôi bà, cháu...cháu sẽ không đi học Vật nữa đâu!

- Vì sao thế cơ cháu?

Cháu chả bảo cháu muốn đi học Vật kia mà!

- Vì...vì cháu thương bà hơn bất cứ ai cả!

Nếu phải ở xa bà, cháu sẽ không thể ăn được ngon, ngủ được yên cho qua ngày đâu!

Rồi Cửu bỗng ôm chầm lấy bà thật lâu.

Bà cụ hơi bất ngờ, nhưng bà cũng phải cố bình tĩnh mà mắng yêu:

- Ơ kìa cái thằng này!

Thầy Lân với chú Đán ở đây lo cho bà rồi, mày lo cho bà làm chi nữa!

Thôi, buông bà ra đi cháu, mau bắc bếp lên đun đi, kẻo thầy u về mà mắng chết!

Cửu đành phải buông bà cụ ra.

Cậu nín nghẹn, quay ra bắc bếp, nhưng thi thoảng lại nhìn thấy bóng dáng bé nhỏ đáng thương của bà cụ âm thầm cúi xuống mà quét nhà.

Cậu muốn khóc nhiều hơn lắm, nhưng lại sợ bị vợ chồng tên Lân mắng, nên lại thôi.

***********************************

Tối ấy, khi ông thầy dạy Vật ghé lại làng ấy thì vợ chồng tên Lân vẫn còn đi lái buôn.

Không ngờ trước được, bà cụ hôm ấy lại lên cơn rét buốt nên lại đi tìm thầy lang Bạch làng kia, thằng Cửu thì đã nằm ngủ say trong nhà, không nghe thấy âm thanh gì cả.

Cửu lo cho bà lắm, nhưng vì bà dỗ dành nên cậu mới chóng ngủ nhanh thế đấy.

Thảo nào ông thầy dạy Vật gõ cửa mãi mà không thấy bóng dáng bà cụ ra mở cửa.

Ông định rời đi.

- Ấy ông kia ơi!

Chờ đã!

Ông đừng đi vội!

Ông thầy dạy Vật ngạc nhiên không biết ai gọi mình.

Ông đoán là chàng thanh niên Quý bán rau ấy, nhưng rồi ông cũng quay lại xem đó là ai.

Thì ra là Đán, con trai nuôi của bà cụ.

Đán vừa đưa bà cụ đến nhà thầy lang Bạch rồi rẽ về làng, tình cờ gặp ông thầy đứng trước cửa nhà bà cháu Cửu.

- Thưa ông!

Tôi là Đán con nuôi của bà cụ.

Mời ông vô trong nhà tôi ạ.

Ông thầy dạy Vật đành vào nhà Đán, ông tanhìn qua biển hiệu thuốc cũ kĩ.

Vợ Đán (cô Trúc) và ông bà thầy lang Vương thì đã ngủ trong phòng cả rồi.

Còn mỗi mình Đán thức.

Đán pha trà mời ông thầy uống.

Sau khi hai người đã uống trà xong, Đán xoè ngay số tiền lớn lên trên bàn, nói với ông thầy:

- Đây ông ạ.

Số tiền này tôi nộp cho ông để thằng Cửu cháu tôi ăn học.

Nhưng ông thầy gạt hết số tiền đó sang một bên.

- Không cần đâu!

Tôi vẫn sẽ thu nhập Cửu làm học trò của tôi bình thường!

Cậu không cần phải mấ tiền làm chi!

- Ông à, ông cứ nhận lấy!

Số tiền bán củi bao tháng nay của tôi đấy!

Xin ông cứ nhận! – Đán khăng khăng.

- Đã bảo cậu rồi mà!

Tôi thấy hoàn cảnh nghèo khó của cậu và bà cháu Cửu, nên tôi mới nói vậy đấy.

Cậu nhận hết số tiền đó đi.

Một tháng nữa, tôi sẽ thu xếp trở lại làng này để nhận Cửu ăn học.

Đán đành phải nhận lấy số tiền ấy.

Anh cảm thấy buồn ngủ lắm rồi.

Cho nên anh đã tiễn ông thầy ra tận cửa.

- Chào ông!

Tôi xin phép ạ!

Và cửa hiệu thuốc "Thầy lang Vương" đóng lại.

Ông thầy đứng một mình trong đêm ngoái đầu nhìn lại, rồi bỏ đi.

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 29: Cửu và đám trẻ nhà hào phú


Bãi ruộng kia là chỗ chơi bời của đám trẻ nhà hào phú.

Chúng nó trạc tuổi thằng Cửu, nhưng chưa lần nào cho Cửu chơi cùng.

Hôm nay, Cửu quá vui sướng vì sắp sửa được đi học Vật, thế là lúc khi thầy u nó đã thức dậy đi lái buôn và bà cậu ra khỏi nhà một lát, Cửu nhanhchóng làm xong việc nhà, rồi chỉ biết thúcchân chạy một mạch ra chỗ của bọn trẻ hào phú tụ tập.

Rồi cậu gọi:

- Các cậu ơi!

Cho tôi vào chơi cùng với nhá!

Đám trẻ đang nô đùa cùng nhau thả diều, chợt nhìn thầy Cửu thì ngoài đầu lại.

Chúng nó buông hết diều để xuống đất, rồi hất hàm đáp với Cửu:

- Hả?

Lại xin xỏ cùng chơi đấy à?

- Bọn Tết, bọn Tuất, bọn Sửu ơi!

Lại là thằng Cửu còi ấy nữa rồi!

Sao lắm lúc nso lại chen ngang cuộc chơi của tụi mình thế nhỉ?

- Này Cửu!

Ai thèm chơi với mày cơ chứ!

Mày đi đi!

- Không cho vào chơi cùng hả!

Sao các cậu vẫn cứ ngoan cố như vậy thế? – Cửu nổi cơn tức xông vào đám trẻ - Tôi sẽ được đi học Vật đấy, thế nên mấy cậu đừng có mà coi thường tôi!

Một thằng bé tóc để chỏm thuộc gia đình khá giả bảo:

- Học Vật đấy hả?

Thế thì chúng mày ơi!

Cho cậu ta chơi cùng đi!

Có thằng học Vật cùng chơi thì mấy thằng muốn gây sự với chúng ta chẳng dám ho he đâu, tao bảo thật đấy mà!

Thằng khác lại nói:

- Ơ, nhỡ nó lại nhảy vào đấm tụi mình thì làm sao hở mày?

Có nên bạo lực quá với nó không đấy, con nhà nghèo nhưng đừng có mà coi thường quá lên nha chúng mày ơi!

Trêu cười nó thêm thì nó lại tức dai, tao sợ lắm!

Nhưng không có thằng bé nào nghe lời của hai thằng bé đó.

Chúng nó cứ liên mồm bảo Cửu:

- Dẫu sao thì mày vẫn nghèo hơn chúng tao!

Ừ, mày có thầy u làm lái buôn đấy, nhưng thầy u bọn tau giàu hơn nhiều!

Đi đi!

Chỉ khi nào mày xứng tầm ngang vai với bọn tau thì mới đến tìm tới bọn tau mà chơi cùng!

Cửu tức lắm.

Cậu xông vào một thằng bé có vẻ to con nhất bọn, giơ nấm đấm ra.

Ánh mắt hung dữ, giọng cậu bé đầy đe doạ:

- Nào!

Có cho chơi không?

Hay là mày muốn được ăn đấm của tao nào?

Tao đây đợi bao nhiêu tháng năm để chờ đến ngày chúng mày cho chơi cùng đấy nhá!

- Chắc sẽ không bao giờ có được ngày đó đâu, thằng Cửu kia ơi!

Thằng bé ấy cười khẩy và nó đẩy Cửu ngã chúi xuống đất.

Cửu tức lắm!

Nhất định cậu sẽ phục thù cái bọn trẻ này, và khiến chúng phải ngoan ngoãn cho cậu nhập bọn chơi cùng!

Riêng cái thằng bé mà muốn cho Cửu cùng chơi ban nãy thì Cửu không để ý làm gì nữa.

Cửu còn xông ra đánh túi bụi cả bọn trẻ.

Thế là bọn trẻ đành phải nói:

- Mày chỉ được chơi với bọn tau duy nhất hôm nay thôi đấy!

Lần sau thì không còn cửa nữađâu!

Thằng bé ban nãy cho Cửu cùng chơi liền đem ra một chiếc diều của nó rồi bảo Cửu:

- Tao cho mày mượn đấy nhóc con!

Chơi thế nào thì chơi đi!

Bọn tao ra bãi kia thả diều đây!

Rồi bọn trẻ con đít chạy ra xa thằng bé nghèo khổ ấy một chút rồi đua nhau thả diều.

Tiếng cổ vũ, hò hét làm nào loạn cả bãi ruộng ấy.

- Cố lên!

Hỉ ơi, mày cố lên!

- Thả diều thật cao vào!

Bay cao lên đi!

Cửu nhìn chúng nó chơi diều thì vui lắm.

Cậu cũng muốn giống bọn trẻ.

Rồi cậu định giương diều ra cho diều bay trong gió.

Nhưng không được.

Con diều vẫn cứ nằm lì trên mặt đất.

Cửu sốt ruột lắm, cậu đanh thép quát con diều:

- Diều ơi!

Hãy mau bay lên trời ngay!

Không ta sẽ dùng cái võ Vật ta học lén được để dạy ngươi một bài học đó!

Con diều vẫn nằm im lì như một hòn đá, nó không nhúc nhích cựa quậy mà vui lòng theo gió để bay lên trời như cánh diều nhiều mầu sắc của lũ trẻ con hào phú kia.

Dường như ngọn gió chẳng để màng tới con diều mà cứ thổi mạnh cho các con diều khác của bọn trẻ càng cất cao lên trời.

Bọn trẻ quay sang chế giễu Cửu:

- Úi trời!

Thằng nhà nghèo rách mồng tơi mà!

Biết thả diều cái gì chứ!

- Này Uông, mày thấy tao có nói đúng không hả, đã bảo đừng cho thằng ấy vào chơi cơ mà!

Rồi chúng nó xúm lại đánh đập Cửu muốn đuổi câu đi, lại còn véo tai cậu thật đau điếng.

- Tưởng gì!

Võ Vật của mày chỉ được cái tí tẹo!

Bọn ông sẽ chẳng còn cho mày cơ hội nào nữa đâu!

Mau cút đi!

Thằng bé ban nãy bênh vực Cửu vội nói:

- Đánh thằng ranh này làm gì chứ!

Sau này nó mà học Vật, không khéo trả đữa bọn mình cũng nên.

- Uông à, mày cũng sắp học Vật rồi đấy chứ, thế mày không đánh lại nó à?

Thằng bé ấy chỉ im lặng nhìn Cửu với một ánh mắt đầy thương xót.

Cậu ta lí nhí bảo:

- Thôi cậu để đấy cho tôi lấy lại diều, tụi bạn này của tui không cho thì hãy về nhà đi, chớ đừng có ở đây lâu kẻo chúng nó bắt nạt nhiều tủi thân ra đấy!

Tụi bạn quá đông nên thằng bé đó không thể nào ngăn cản cho nổi được chúng nữa rồi.

Cửu vô cùng tức giận.

Cậu ném con diều lại giả cho bọn trẻ:

- Đấy, diều của chúng bay đấy!

Từ nay taokhông động đến nữa đâu!

Nhưng chúng bay rồi sẽ không gọi ông là con nhà nghèo rách mồng tơi nữa, mà sẽ gọi tao là Trạng Cửu giỏi Vật nhất cả tỉnh này cho mà coi!

Rồi cậu khóc sụt sịt chạy về nhà, mặc cho tiếng cười khinh thường của bọn trẻ vẫn còn vang trên đồng và vẫn như vỏn vẹn như Cửu nghe thấy trong tai.

Vừa lúc đó thì bà cụ cũng vừa về đến nhà...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 30: Chia tay bà


- Cháu ngoan!

Hôm nay sẽ lại có món thịt nướng cháu thích đấy!

Bỗng bà cụ phải ngơ ngác khi nhìn thấy khuôn mặt đẫm lệ cùng vài vết xước trên vai của Cửu.

Bà cụ vội chạy lại gần thốt lên:

- Ôi, sao cháu khóc thế này!

- Bà ơi!

Cháu không muốn ăn thịt nướng nữa đâu! – Cửu ôm chặt bà cụ vào lòng, thút thít kể lại – Bọn trẻ nhà hào phú thật đanh đá, chúng nó không cho cháu chơi thì quả là rất đúng.

Vì cháu dốt nát và không biết chơi thả diều như chúng nó!

Huhu!

- Cháu ngoan! – Bà cụ ôn tồn xoa đầu thằng bé –

Sau này nhất định cháu sẽ giỏi mọi thứ.

Nếu cháu không biết chơi diều, rồi cháu sẽ biết đánh Vật cho mà xem!

Rồi chưa chừng học được cả cách chơi diều cũng nên!

Cháu thấy đấy, cháu biết dừng rìu chặt củi như chú Đán mà!

Cháu rất khoẻ, khoẻ hơn cả bà tưởng trước đây đấy!

Ai lại đi bảo cháu dốt chứ?

Vào nhà đi nào!

Bà sẽ làm thịt nướng cho cháu.

Cửu nín khóc ngay.

Cậu vui vẻ chạy xuống bếp giúp bà nấu ăn.

Khi đã ngồi vào bàn, bà cụ ăn cơm rồi tấm tắc khen Cửu:

- Cháu thấy không, cháu nấu ăn rất giỏi!

U của cháu nấu cơm còn không ngon bằng cháu!

Cửu vui lắm.

Cậu còn có ý định chờ thầy u đi lái buôn về sẽ khoe ngay cho họ biết.

Nhưng cậu thấy buồn ngủ, hai mi mắt trĩu xuống.

- Kìa, cháu buồn ngủ rồi đấy!

Nằm xuống ngủ đi nào!

Khi Cửu đã nằm lên giường, bà cụ nhè nhẹ đắp chăn lê giường.

Bà thì thầm ói:

- Cửu à!

Cháu ngủ rất ngoan!

Cháu ngoan nhất nhà!

Rồi bà cụ mới từ tử giải chiếc chiếu mà tên Lân mua được cho bà cụ xuống đất, rồi nằm lên ngủ thiếp đi.

************************************

Một tháng sau đấy, ông thầy dạy Vật lại lặn lội lên thuyền quay trở về làng ấy.

Ông hỏi người tìm ngay đến nhà bà cháu Cửu và gõ của.

- Cộc cộc!

Cửu ơi!

Trò hãy lên đường ngay thôi.

Cái cửa tre chầm chậm mở.

Đó là ả vợ Lân.

Ả ngạc nhiên khi thấy ông thầy dạy Vật.

Ả xua tay nói với ông ta:

- Thầy ơi!

Bà cháu thằng Cửu không có nhà đâu!

Thầy đi đi!

Thật là mất công thầy đi thuyền từ xa đến đây, chắc thầy mệt và mỏi chân lắm nhỉ?

Tôi với ổng nhà tôi mới đi buôn về còn mệt rã rời như vậy, không tiếp thầy vào được đâu!

- Chị Lân! – Ông thầy nghiêm túc đáp – Tôi biết giờ này là bà cháu Cửu vẫn đang ở nhà.

Chị cứ tiếp tôi vào đi.

Sau đó thì chị cứ ngồi nghỉ trong nhà thoải mái, tôi hứa không làm phiền an chị nghỉ ngơi đâu.

Ả vợ Lân miễn cưỡng đành cho thầy dạy Vật vào nhà.

Ông thấy bà cháu Cửu đnag ngồi trên giường chơi với nhau.

- Cửu à!

Trò đi với thầy mau thôi!

Để học với thầy thì trò phải học xa nhà và kiên trì học theo trong vòng mười mấy năm giời.

Đi mau thôi!

Tôi hứa với trò tôi rằng, trò nào mà đủ kiên trì thì sẽ được ăn thịt nướng nhà tôi ròng rã suốt ngần ấy năm giời!

Cửu đặt ngay bộ đồ chơi xuống.

Cậu lắp bắp hỏi lại thầy:

- Thầy ơi, mười...mười mấy năm giời đó hả thầy?

Thầy có thể giảm thời gian cho em được không ạ!

- Nếu trò muốn học Vật bình thường hoặc đến mức độ kém thì tôi sẽ giảm cho trò số thời gian dài dằng dặc ấy. – Giọng ông thầy nghiêm khắc.

Cửu bàng hoàng, ngước nhìn lại bà hồi lâu.

Cậu không đáp lại lời của ông thầy dạy Vật.

Bỗng nhiên, cậu gục vào lòng bà cụ.

Và hai bà cháu cũng khóc vì sắp phải xa cách nhau.

Cuối cùng, bà cụ và vợ chồng tên Lân phải đi theo hai thầy trò Cửu để tiễn họ đi.

Ấy là vào một buổi chiều cuối thu.

Vừa mới tới đầu làng, họ bắt gạp ngay những đợt gió lặng lẽ thổi qua hơi buốt lạnh.

Dưới gốc đa cổ thụ đầu làng đã rụng nhiều lá đỏ.

Những gian nhà đìu hiu, vắng tanh vắng ngắt.

Nơi đằng kia có rất ít bóng người hay những chiếc xe trâu, xe bò chạy qua.

Đi theo một con đường dài dẫn tới bến sông, hai bên đều là những cánh đồng lúa vàng mênh mông, bát ngát chưa biết chừng rộng tới chừng nào.

Ánh mắt Cửu nhìn về tít phía xa xăm của cánh đồng, trong đầu nặng trĩu suy nghĩ.

Khung cảnh xung quanh khiến cho con người đã vốn trầm lặng lại càng thêm trầm lặng, đã sầu não lại càng thêm âu sầu.

Một người hàng ngày hay nói rất nhiều như ả vợ Lân cũng có vẻ trầm ngâm hơn hẳn.

Tới nơi, ngay trước mắt họ đã có đò chờ sẵn.

Bác lái đò dáng người gầy gò, khẳng khuyu dường như đã chờ họ khá lâu.

- Chà, giờ ông mới quay trở lại đây! – Bác ta nói – Cậu học trò mới của ông đây phải không?

- Dạ vâng, là cháu ạ! – Cửu lễ phép đáp.

- Vâng, đúng rồi! – Ông thầy Ngưu cười, ông nhìn Cừu và xoa đầu cậu.

- Trông cậu học trò mới của ông mặt mũi cũng sáng lạng, chắc sau này sẽ trở thành trạng Vật nhỉ? – Bác lái đò lại nói.

- Vâng! – Ông thầy đáp lời bác lái đò, rồi hỏi Cửu – Trò Cửu, bây giờ con đã sẵn sàng để đi chưa?

Cửu nhìn về phía trước.

Dòng sông cuốn mạnh từng đợt sóng.

Cửu lại quay lại nhìn bà, mắt cậu rưng rưng lệ, môi cậu mấp máy hỏi:

- Bà ơi!

Cháu biết làm sao bây giờ?

Cháu phải xa bà mười mấy năm giời!

Thế cháu còn gặp bà nữa không và gặp bà khi nào đây?

- Ôi cháu ngoan của bà! – Bà cụ ốm yếu gầy nhom ồm thằng Cửu vào lòng, cũng là cái ôm cuối cùng của hai bà cháu – Bà sẽ đợi cháu.

Nhất định khi cháu trở thành tài, bà sẽ gặp lại cháu ở hội Vật nào đó hoặc dịp cháu được trở về làng!

- Trời ơi, cháu sẽ nhớ bà lắm!

Bà ơi, bà còn giữ bức tranh thì mang ra cho cháu đi, lúc cháu nhớ bà thì đem ra xem!

- Cháu à, thầy u chắc để quên ở nhà rồi, bà lại hay lẩm cẩm nên không mang đi.

Thôi thì cháu thông cảm cho bà đi nhé.

- Vậy thì, nếu khi nào u sinh em bé thì bà phải tìm cách nào liên lạc được với cháu mà báo đấy nhé!

- Vâng ạ, bà biết mà, chắc cháu khi ấy sẽ vui lắm!

- Bà hứa đấy nhé?

- Bà hứa đấy, Cửu à!

- Thầy u cũng tìm cách giúp con liên lạc với bà nhé? – Cửu quay sang vợ chồng tên Lân.

- Ờ - Lân gằn giọng đáp cộc lốc.

Hồi lâu, hai bà cháu mới buông ra.

Cửu quay người lại nói với ông thầy:

- Thầy ơi, con sẵn sàng rồi.

Thầy cho con đi luôn nhé.

- Được!

Thế là, Cửu lẳng lặng theo ông thầy lên thuyền ngồi.

Cậu ngẩng đầu lên nhìn trời, thấy một cánh cò trắng là là bay qua.

Cánh cò bay qua như chào từ biệt cậu rời khỏi quê hương.

Cảm ơn cánh cò, cậu sẽ đi nhé.

Cậu chắc chắn sẽ học hành chăm chỉ, sau này thành danh để bà vui, thầy u vui, không khiến ai phải thất vọng về cậu.

Và cậu, cậu nhất định sẽ trở về, đặt

chân lên mảnh đất quê hương này vào một ngày nào đó.

Cậu mỉm cười, vẫy tay chào cánh cò.

Rồi nhìn lên bờ, nơi có những người thân mình, Cửu cũng vẫy tay chào từ biệt họ:

- Bà ơi, cháu đi đây!

Thầy u, con đi đây!

Nhất định mười mấy năm nữa, con sẽ gặp lại mọi người!

Ông thầy Ngưu vội đưa Cửu bước lên thuyền.

- Chào cụ, chào anh chị, chúng tôi đi đây! –Ông ta nói lời từ biệt với họ - Tôi nhất định sẽ đào tạo cho trò Cửu thật tốt, sau này trò sẽ thành tài, đem lại vinh hoa phú quý về cho gia

đình nhà mình!

- Vâng, chào ông! – Bà cụ nói, giọng run run.

Bác lái đò liền chèo thuyền đi.

Cửu quay lại nhìn bà cụ, nhìn thầy u nuôi lần cuối, tay vẫy chào họ.

Bà cụ nở nụ cười hiền từ, trìu mến cũng vẫy chào Cửu.

Trong lòng bà, sự xúc động trào dâng đến nỗi đã biến thành những giọt lệ rơi trên hai gò má.

Bà cụ đứng nhìn đó dõi theo con thuyền, cho đến khi nó đã khuất mất ở đằng xa...

Bà cụ vẫn cứ đứng đó, ngẩn người nhìn theo.

Đến lúc này, hai vợ chồng Lân cảm thấy kì lạ.

Tên Lân vội nói:

- U ơi!

Đủ rồi đủ rồi đấy!

Thằng Cửu cháu nuôi của u đi rồi!

U còn đứng đó nhìn cái gi nữa!

- Đúng rồi đấy, u ơi!

- Ả vợ Lân nói theo, bây giờ cái giọng lanh lảnh của ả mới lại cất lên được – Giờ đây, trong nhà ta chỉ còn ba người thôi, chúng ta sẽ đỡ vất vả hơn xưa!

- Cho u đứng một chút đi đã! – Bà cụ vội nói

- U nhớ thằng Cửu quá!

Mấy đứa chúng mày cứ về nhà trước đi, nhất là con vợ mày đang có chửa ấy, nó cần được nghỉ ngơi.

Khi nào u muốn thì u về, u sẽ không về lúc đêm muộn cho chúng mày phải lo lắng quá lên đâu!

- Thầy nó à!

- Ả vợ Lân nói – Khi nào tôi đẻ thì nhà ta lại là bốn người đấy!

Mau về đi!

Cứ để mụ già này đứng đến khi nào mụ mỏi chân muốn về thì mụ ấy về.

- Ừ, mình nói đúng, một mụ già lẩm cẩm mà!

Về thôi mình, mình phải gìn giữ sức khoẻ! – Lân gật đầu đáp.

Hai vợ chồng hắn đã về nhà từ lâu.

Thế mà bàcụ cứ đứng bên sông đến tận buổi chiều rồi khóc thầm.

Trời nhá nhem tối, rồi đổ mưa.

Bà cụ cũng mặc mưa mà đứng đó.

Khi đã ướt hếtngười, cái lạnh thấm vào quần áo, đến da thịt của bà cụ, bà cụ rên, ho một cách đau đớn.

Nhìn xung quanh thì không thấy vợ chồng tên Lân hốt hoảng đến đón gì cả.

Bà đành cầu nguyện với giời phải bảo hộ, che chở cho thằng Cửu được an lành, rồi bà cụ mới chống gậy về nhà.

Lúc bà mở cửa vào nhà, tên Lân ngồi bắt chân chéo trên võng, đang cố bật nắp chai rượu nhìn thấy bà liền "hừ" một tiếng, rồi hắn uống phì phò, bảo với ả vợ trốn trong bếp:

- Mưa rét như này, thế mà mụ già lẩm cẩm vẫn còn đứng ngoài đó được, tài ghê, mình ạ!

Tôi cá với mình là không đứng được tài như thế bằng mụ già đâu!

Chắc chắn đấy!

Lạnh một tí là tôi lao ngay vào nhà tránh rét rồi!

Lại có tiếng vọng của ả vợ Lân:

- Tôi cũng đang định đón mụ già về, thế mà mình cứ để bà cụ chịu rét cóng như thế chỉ vì tôi có chửa, tôi xót cho mụ ấy quá!

Hắn lại quay sang nói với bà cụ:

- Mụ kia!

Ốm yếu thì xuống bếp, từ lấy khăn choàng đầu cho khỏi cảm lạnh đi!

Rồi giúp ả nhà tôi với!

Ả nấu khét một tí lại đen ngòm cả mặt, thật tức tối, mất công tự rửa mặt lấy kia chứ!

Lỗi tại mụ nên mụ phải chịu phạt như

thế đấy!

Bà cụ mặc kệ những gì tên Lân nói.

Đầu bà cụ vẫn còn đang suy nghĩ đến thằng Cửu, lo lắng cho Cửu.

Bà vào phòng, lấy tấm vải nâu rách tươm choàng lên vai, lên cổ cho đỡ lạnh, rồi mò xuống bếp tìm ả con dâu...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 31: Ngày đầu học Vật


Hôm nay, ở tít tận tỉnh xa ngôi làng The, nơi chôn rau cắt rốn của Cửu, nhưng cũng xa làng cậu được bà nuôi lớn lên, ông thầy dạy Vật dẫn Cửu, cậu bé được tiên đoán sau này là chàng trai khôi ngô, tuấn tú trước mặt đám bạn học của cậu, thầy nói:

- Đây là đô vật Cửu làng The.

Từ giờ, cậu ta là bạn học của các trò.

Các trò mau khích lệ và làm quen với cậu ta đi. – Nói xong, ông thầy rời đi có việc một chút, để mặc bọn học trò ngồi trong nhà tre tự làm quen với nhau.

Đám học trò nhìn nhau vẻ khá sửng sốt.

Ít cánh tay vẫy lên chúc mừng Cửu.

Cửu cảm thấy hồi hộp và hơi run nhìn ông thầy hiền từ.

Bỗng, có thằng bé tinh nghịch khá to con, cũng tầm tuổi Cửu (là thuộc nhà khá giả và mới theo ông thầy này được vài tháng) kêu lên:

- Ấy cha!

Đô vật gì mà nghèo rách mồng tơi thế này!

Này hỡi các cậu ơi!

Trò nghèo thì theo Vật được làm sao nhỉ!

- Phải đấy! – Vài ba người học trò hưởng ứng – Nào, cậu thử lại đây vật với chúng tôi đi, ai hạ ngục ai thì người đó hèn yếu hơn nhá!

Tôi cá chắc là chỉ có cậu, vì cậu mới vào học mà!

Rồi tiếng cười khúc khích của lũ học trò tinh nghịch vang rộ.

Đám học trò nhỏ con hơn thì không dám cười theo, còn đám lớn hơn thì hơi bực tức.

- Thầy dạy các cậu thế hả?

Phải đề phòng đấy!

Nó nhỏ mà có võ thì làm sao? – Một cậu có vẻ to con nhất lớp, nom mười mấy nói.

- Ui da!

Chúng tôi chưa thấy những thằng nghèo học Vật bao giờ!

Có học lén á, cũng chưa thấy!

Cửu tức lắm.

Nhưng cậu vẫn giữ bình tĩnh ôn tồn bảo chúng nó:

- Tôi từng học lén đấy, còn đánh cho bọn trẻ nhà khá giả như các cậu sưng mặt tím mày thì chúng nó mới chịu chơi với tôi.

Tôi khuyên các cậu đừng có coi thường tôi, rồi có lẽ tôi sẽ trở thành trò giỏi nhất lớp cho mà xem!

- Trò giỏi nhất lớp? – Thằng bé tinh nghịch ban nãy vẫn chưa ngừng chế giễu Cửu – Hừ!

Cậu còn vắt chân lên giường nằm mơ lên tận chín tầng mây đi!

- Các cậu!

Ngừng chế giễu cậu ta đi! – Bỗng có tiếng kêu từ cuối đám học trò, làm cả đám giật nảy mình.

- Cái gì?

Cậu định làm gì thế?

Lại muốn thi Vật với tụi tôi à? – Thằng bé tinh nghịch ra vẻ chống hông bực tức.

- Không đúng!

Các cậu có lẽ đang biết rằng mình đang cư xử sai với Cửu đấy!

Cậu ta nghèo thật, nhưng có kém tôi gì đâu!

Nhà tôi cũng chỉ giàu đến mức bằng mấy ông thầy lang mà thôi!

Cậu ta từng đánh cho lũ bạn nhà khá giả của tôi một trận nên thân đấy!

Tôi rủ lòng thương mà cho cậu ta mượn diều...

Cửu nhéo mắt nhìn thằng bé bênh vực cậu.

Không phải ai khác, chính là cậu bé hôm nào trong đám trẻ đã muốn cậu chơi cùng, lại còn cho cậu mượn diều nữa.

- Ôi!

Tôi nhận ra cậu!

Hình như, hình như, tôi gặp cậu ở bãi ruộng đó, ở làng...

- Phải! – Thằng bé cuối góc lớp reo lên – Chính là tôi đấy!

Rồi nó quay ngay sang lũ trẻ tinh nghịch:

- Các cậu còn giám chế giễu cậu ta, tôi sẽ thi Vật với các cậu, làm các cậu thua và mặt mày sưng húp, có như thế các cậu mới chịu tỉnh ra được!

- Chính hai cậu mới là kẻ phải tỉnh táo lại mới đúng! – Bọn trẻ tinh nghịch vẫn khống chế.

Cậu học trò to con nhất lớp bèn xách vai cậu bạn học trò tinh nghịch của mình, bảo:

- Đấy, hai đứa học trò tưởng không võ mà lại có võ.

Tốt nhất đừng động tay động chân vào!

- Thây kệ cậu đấy!

Cậu lớn tuổi nhất lớp, nhưng cậu làm gì được chúng tôi nào!

Vật cho thằng Uông biết thế nào là thê thảm đi!

Thằng bé tinh nghịch gạt phắt tay gã to con, rồi định xông vào đánh một ván vật với Uông.

Khi cả hai đứa đã xách vai nhau, Cửu đã đổ ra bao nhiêu mồ hôi mồ kê nhìn đám bạn mà không thốt lên lời, rồi cậu muốn về nhà với bà để thoát khỏi lũ bạn học tinh nghịch ấy, được ăn món thịt nướng bà làm!

Nhưng nào được!

Cậu sẽ bị giam giữ ở nơi đây mười mấy năm giời!

Cậu lại muốn chạy vào khuyên can, nhưng để đánh nhau với mấy bọn còn to con hơn mấy đám trẻ ở gần làng nhà mình ư?

Đám học trò, phe cổ vũ bên này, phe cổ vũ bên kia, kêu toáng:

- Cố lên, cố lên!

Thạch Mân ơi, cố lên!

- Uông ơi, mày phải thắng được nó!

Đấm cho nó một trận nên thân đi!

Đấm túi bụi đi!

Lúc đò, ông thầy dạy Vật quay vào, đám học trò đành phải ngồi lại xuống sàn nhà gỗ, mặt lo lắng nhìn thầy.

Ván đấu Vật giữa hai thằng bé cũng chấm dứt.

Ông thầy nghiêm mặt hỏi trò:

- Các trò đối xử thế nào với trò Cửu thế?

Có trò nào hắt hủi bạn học mới không hả?

Không có đứa học trò nào dám ho he.

- Không ai?

Là thế nào vậy? – Ông thầy càng nghiêm khắc hơn, càng làm đám học trò sợ hãi – Không ai chịu nhận cả?

Tôi nghe thấy tiếng các trò cãi cọ để chế giễu Cửu kia mà!

Rồi còn có cả tiếng thách đấu ván Vật, là thế nào?

Tôi buộc các trò chỉ đấu Vật vào những hội thi và khi nào tôi yêu cầu thôi mà!

Sức khỏe tốt đấu Vật để dùng phòng vệ thân mình, chứ không phải để hành hạ người khác!

Đánh người khác trong đánh Vật, tức là chỉ thử sức người ta mà thôi!

- Thì con thử sức còn gì! – Thằng bé tinh nghịch nhất đám học trò bây giờ mới lên tiếng.

- Thì ra là trò Thạch Mân!

Trò đã chế giễu trò Cửu trước mặt các trò khác, lại còn thách đấu Vật với trò Uông.

Như thế là không được!

Thế trò Uông đâu rồi?

Trò mau lại gần đây!

Cậu bé cuối góc lớp khi ấy tiến lại gần, rồi ông thầy khẽ vuốt tóc cậu ta bảo:

- Trò xứng đáng làm trò ta lắm, Uông à.

Nhưng đừng có thách đấu trò Thạch Mân nữa, đừng hiếu chiến quá như thế, có biết chưa?

Các trò làm quen thêm một hồi nữa đi, rồi ta sẽ bắt đầu bài học!

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 32: Đứa bé gái


Cảm kích vì được cậu bạn giàu hơn bênh vực mình, Cửu chạy lại tới chỗ của Uông, nói:

- Ta làm quen nhé?

Mà cậu tên Uông đó hả?

- Đương nhiên, tôi cũng biết cậu.

Cậu tên Cửu, từ làng The!

Còn tôi sống ở làng ngay cạnh làng bà nuôi cậu đó!

- Bà tôi?

Cậu biết bà ấy sao?

Bà ấy là bà nuôi thôi hả?

Uông đáp:

- À, tôi nghe u tôi nói thế, với lại tôi không chắc, trẻ con thì quan tâm chi chuyện người lớn chứ.

U tôi đi làm bán cá mà! (Mụ bán cá ấy chính là u ruột của Uông.

Nhà mụ cũng khá giả tàm tạm, ông chồng mụ bắt mụ đi xuống ông bắt cá, rồi ra chợ bán cá mỗi ngày, còn lão thì buôn rượu, gạo với trứng).

Tội nghiệp cậu!

Cửu nghe xong, cậu khá bứt rứt, nói:

- Trời ạ, cậu biết không, từ lúc rứt khỏi ruột của u, tôi đã ở với bà tại căn nhà rơm nhỏ, cũ kĩ ấy đấy.

Xa bà, tôi nhớ bà quá, huhu, tôi cảm thấy như bà là người thân duy nhất của tôi!

Nếu sau này mất bà, tôi đời nào sống nổi?

Cậu thì sao?

Trời không ban cho cậu người bà nào ư?

Uông lại chảy lệ từ mắt, cậu ta cố nói:

- Tôi có chứ, có như những người khác.

Tôi mất bà nội rồi.

Bà ngoại tôi thì đang hấp hối.

Huhu, tôi lại thấy cậu khổ hơn tôi nhiều.

Nhưng mà...Cậu không nhớ mặt thầy u ruột cậu à?

- Tôi...Tôi có thầy u mà, nhưng thầy tôi chỉ là... con của bà nuôi tôi.

- Ra thế!

Đó là thầy u nuôi của cậu, chứ không phải thầy u ruột của cậu rồi!

Cửu buồn đến suýt khóc.

Cậu hỏi bạn:

- Thế thì bây giờ làm sao để tôi gặp thầy u nuôi của tôi?

Mất mười mấy năm giời à?

Mà tôi không biết đường xá về làng The như thế nào!

Tôi nhỏ quá, đi chợ lại ham chơi nên không nhớ đường xá, tôi thật là có tội...

- Tôi hứa với cậu – Uông thở dài, rồi cậu ta chìa ra ngón út trước mặt Cửu –

Sau này nếu cậu đã trở thành Trạng Vật, tôi hứa sẽ tìm đường xá về làng cho cậu!

- Hứa thật nhé? – Cửu thắc mắc, rồi cậu từ từ lộ ngón út từ lòng bàn tay ra.

- Thật!

Hai đứa trẻ ngoắc tay nhau, đồng thanh nói:

- Hứa!

Ngay sau lời hứa đó, là tiếng chuông vào học bắt đầu.

- Rung rung!

Vào học thôi các trò!

Thầy sẽ dạy chiến thuật đấu Vật rất hay dành cho các trò!

*************************************

(Vài tháng sau)

Lân hôm nay đi lái buôn về sớm.

Nhưng vừa mới đặt chân về làng thì có vài ba người trai trẻ xúm lại hắn nói:

- Kìa anh Lân!

Anh Lân ơi!

- Sao cơ, tránh ra để tôi đi về nhà cái đã! – Lân kêu lên – Không biết tôi đang bê cái thuyền đáng nguyền rủa này về nhà hả?

- Nhưng có chuyện gấp mà anh Lân! – Một chàng trai nói.

- Thế là chuyện gì mau nói cho tôi nghe xem nào mấy chú?

- Anh Lân à... – Anh chàng Quý bán rau cũng vội mang theo gánh rau tới nói – Em thấy chị Lân bỗng nhiên lên cơn đau đẻ, bà cụ thì lại vắng nhà đi mò ốc tì sáng nên chúng em với cả người làng phải đưa chị ấy lên nhờ thầy lang Bạch ấy, vì không biết ông thầy lang Vương giờ này đi đâu rồi...

- Hả, gì cơ?

Thế thì các chú gánh hộ tôi cái thuyền này về nhà, còn tôi phải chạy lên nhà thầy lang Bạch để xem sao đã! – Lân hoảng hốt đáp, rồi hắn vội vứt cả chiếc thuyền gỗ nặng ịch, hấp tấp chạy đi tìm nhà thầy lang Bạch mặc dù hắn không quen đường đến nhà ông ta theo sự chỉ dẫn của đám trai trẻ.

Cuối cùng, khi đứng trước cái nhà bằng cọc tre của ông thầy lang Bạch, tên Lân hổn hển gõ cửa:

- Thầy Bạch ơi, thầy Bạch ơi, thầy mau mở cửa cho tôi với!

Một người giúp việc của thầy lang Bạch mặc áo nâu tồi tàn chạy ra mở cửa cho tên Lân.

Hắn vừa mới bước vào, thì thấy thầy lang Bạch đang đắp và pha thuốc cho ả vợ hắn, còn bà vợ của thầy lang Bạch thì đang ẵm một đứa bé gái – đó là đứa con mà ả vợ tên Lân vừa mới sanh.

- Thầy à... – Tên Lân vừa thở dốc vừa hỏi – Con của tụi tôi...đấy ạ?

- Ừm, tí nữa thì anh ẵm nó về chăm sóc cho thật tốt, biết chưa hả anh Lân?

Còn cô nhà của anh tối đến tôi hẵng giả cho anh vì cổ còn mệt lắm – Thầy lang Bạch giọng trầm đáp – Bảo cổ nhà phải cho nó thường xuyên bú sữa từ mấy tháng đầu, rồi cho nó ăn cháo hay thứ gĩ giã nhuyễn ấy...

- May quá, vậy bà Bạch đây cho tôi ắm thử cháu bé với! – Lân bước tới bên chiếc võng tre bà vợ thầy lang Bạch đang ngồi, rồi hắn từ từ ôm đứa con bé bỏng của mình lên.

- Nó vừa khóc to lắm đấy, đẻ tầm được một canh thì nó mới ngủ yên như vậy – Bà Bạch bảo.

Còn ả vợ Lân đang nằm trên giường tre thều thào bảo:

- Ổng nhà tôi hấp tấp lắm thầy lang Bạch ạ, chăm sóc thằng Cửu con nuôi cũng chẳng ra hồn đâu, không biết ổng sẽ chăm đứa bé này ra sao nữa...

- Kìa, u nó, u nó cứ yên tâm cả vào tôi đi!

Chăm được thằng Cửu không ra hồn thì giờ chăm con bé này sẽ làm nên chuyện thôi! – Lân vui vẻ nói với ả vợ hắn.

Thầy lang Bạch cũng cười mỉm hỏi tên Lân:

- Anh Lân này, vậy anh nghĩ nên đặt tên cho đứa bé là gì đi, cô nhà của anh cổ không biết nên đặt cái tên nào cho hợp mà còn phải đẹp nữa, còn tôi suốt ngày chỉ biết bốc thuốc chạy chữa chứ có nổi mụn con nào đâu mà đặt tên hộ vợ chồng anh được...

- À, thằng lái buôn đê tiện này cũng không biết đâu thầy Bạch ạ, may ra nhờ được bà cụ u tôi thì hay biết mấy! – Lân lắc đầu ngán ngẩm đáp – Bởi mụ ấy đặt được cho tôi cái tên Lân cũng kha khá là nghe được đấy, nên chắc mụ cũng biết nên đặt tên cho con bé này như thế nào mà thôi...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 33: Hạnh phúc và khổ đau


- Thầy vừa mới bắt mạch cho con bé xong – Thầy lang Vương nói nhỏ với Đán – hình như con bé nó có chửa rồi đấy, con đi mà lo liệu chăm sóc cho nó đi, còn thầy u còn phải chạy chữa cho bao nhiêu là người nữa con ạ.

- Con biết rồi thưa thầy! – Đán nói.

Rồi anh đi vào trong căn nhà ọp ẹp tìm vợ.

Cô Trúc cũng vừa mới đi chợ về, vừa nhìn thấy Đán, cô lấy làm ngạc nhiên:

- Mình về rồi đấy ư?

- Ừ, thế mình có chửa rồi hả? – Đán quay sang hỏi ngay.

Trúc đáp:

- Mấy ngày này em cứ cảm thấy trong người lạ lắm, lo có chuyện gì không ổn nên em nhờ thầy bắt mạch hộ, không ngờ...

- Trời ơi, cảm tạ giời, chúng ta thật là may quá! – Đán sung sướng – Bấy lâu nay thầy u với cả tôi cứ mơ là phải có đứa bé sinh ra trong nhà thì mới vui nhà vui cửa được mình ạ.

Thôi, mình vào nhà nghỉ đi, còn chỗ này tôi mang hộ cho.

Rồi Đán cúi xuống giả vờ thì thầm với bụng của Trúc:

- Mai thầy mua cho con kẹo đấy nhá, có thích không?

Khi nào u sanh thì thầy còn thưởng khối kẹo nữa cơ!

Trúc tủm tỉm cười, đưa cho Đán cái giỏ đi chợ rồi quay vào nhà.

Đán xách giỏ rau Trúc mới mua đi vào nhà.

Đang lúc bà cụ Vương đang nằm nghỉ và sắp gần đến giờ trưa, Đán ngồi lại cạnh bà cụ già hỏi nhỏ:

- U này, sau này u có thích cháu nội u làm trạng Vật như ước muốn của thằng Cửu không nhỉ?

- Tùy nó thôi, đã biết là giai hay gái đâu con ơi – Bà cụ ôn tồn đáp – Dù gì thì già này chỉ muốn nó sống khỏe mạnh và yên ổn, chăm được thầy u của nó lúc về già, vậy là có phúc lớn lắm rồi.

- Nhắc tới thằng Cửu thì con lại nhớ nó quá – Đán lại buồn rầu – Thằng bé đã đi được mấy tuần nay, mà trước khi đi thì lúc ấy con đi chặt củi không kịp tiễn chào nó, không biết bao giờ mới gặp lại nó nữa.

U nuôi của con chắc càng khổ đau hơn nữa rồi!

- U nghe nói vợ chồng thằng Lân nhà đấy sanh con rồi – Bà cụ Vương tiếp – Mà thằng Lân hình như nó hỗn với u nó lắm, tội bà cụ ấy quá.

Giúp được mấy cho bà cụ ấy thì cũng mừng lắm rồi.

- U nói phải, giờ nhà ta sống cũng khá là ổn, mà nhà họ thì vẫn khó khăn ra đấy, nghe nói chị Lân không mua được sữa cho con nó bú, sữa bò thì đồng ở đầu làng xa lắm! – Đán thở dài.

Và anh với bà cụ Vương nhìn nhau và không nói gì nữa cả...

*************************************

Bà cụ vừa mới đi bắt ốc về.

Chợt nghe thấy trong nhà có tiếng khóc trẻ con.

- Ô!

Thằng Cửu thì đi rồi mà!

Nhưng còn đứa bé nào trong nhà nữa nhỉ!

Tưởng vợ chồng thằng Lân mấy tháng nay lái buôn không về được chứ!

Bà cụ rón rén mở của vào nhà.

Ngay lập tức có tiếng mắng chửi bà cụ xối xả của tên Lân:

- Mụ kia!

Còn đừng đó thắc mắc đứa bé nào khóc ấy hả?

Nhà tôi vừa mới sinh cháu gái cho mụ xong đấy, sao mụ không mau lại gần chăm nó đi, còn đứng trước cửa nhà lẩm bẩm gì nữa!

- Từ từ đã! – Bà cụ định xách giỏ ốc xuống bếp.

Nhưng ả vợ Lân đi qua giằng lấy và không thèm nói với bà cụ câu nói.

Vì tên Lân đang cấm vợ không được nói chuyện nhiều nữa, vốn dĩ hắn vô cùng phiền toái với cái tính xấu này của ả vợ mình rồi.

- Đấy!

Mụ đi mà làm nhanh lên!

Giữ ấm cho con bé đi!

Nếu không thì đừng hỏi sao tôi cho mụ ăn bạt tai! – Lân càng quát dữ hơn.

Đứa bé nghe thây tiếng thầy mình quát mắng lớn lại càng khóc to.

Bà cụ vội ôm đứa cháu dỗ dành:

- Cháu bà!

Đừng khóc nữa!

Nín đi nín đi!

Bà đây này!

Lát sau, đứa bé đã nằm ngủ ngon lành trong tay bà cụ.

Tên Lân khe khẽ uống hết số rượu hôm nay hắn vác về được, rồi hắn lại giục u mình:

- Này mụ già!

Vợ chồng tôi không biết đặt tên cho cháu mụ là gì cả!

Mụ mau nghĩ ra cái tên đi chứ!

Ả nhà tôi bí đến mức một câu ả chẳng thèm mở miệng với u ổng nhà ả kìa!

- Được, để tao suy nghĩ đã.

Mày vào lo bếp núc với con vợ mày đi.

Bây giờ đã sinh con đẻ cái rồi, đừng có mà nghiện rượu nữa đâu đấy!

- À thế à!

Mụ tưởng mụ có quyền trong nhà này chắc! – Lân lại lên tiếng – Khách lái buôn của tôi thì bọn chúng cho tôi rượu, còn mụ cho tôi được cái gì hả?

Một thằng bé (Cửu) và một thằng cha nghèo (Đán)!

Sao mụ cứ gánh vác nặng nhọc lên đầu tôi mãi thế hả?

- Nào, đứng nói to kẻo con bé thức giấc bất chợt lên đấy!

U nghĩ ra cái tên rồi, đặt tên nó là Hậu đi! – Bà cụ vội nói.

- Được!

Người như mụ chỉ biết tới cái tên đơn giản thế sao!

Giao cháu cho tôi đây!

Còn mụ!

Lên đường đi ngay bắt ốc tiếp đi!

Nếu tối nay mụ không đi là tôi cho mụ nhịn đói đấy!

Chỗốc vừa rồi mụ kiếm được là chưa đủ cho cả bà người ăn đâu đấy!

Mua cả sữa cho con bé Hậu nữa!

Mò khi nào cho đủ số ốc ăn được thì thôi!

Lúc về thì nấu bếp hộ ả nhà tôi nữa, ả mới đẻ còn mệt đấy.

Mà mụ phải nhìn thấy vết thương ở bụng ả chứ!

Đi đi!

Đừng nhiều lời!

Không tôi lấy băng bịt miệng mụ luôn bây giờ!

- Lân!

Ai đã dạy mày nói năng thô lỗ với u thế hả? – Bà cụ trở nên tức sôi máu và không nhẫn nhịn được nữa – Tao đã làm theo lời mày nói thì mày đừng có doạ tao lấy băng bịt miệng như thế kia chứ!

- Mụ già!

Không mau đưa cháu nó cho tôi ngay!

Thế ai là kẻ có quyền?

Mụ hay tôi?

Đưa cháu ngay! – Lân nói xong, lập tức lấy tay bịt miệng người mẹ già lại, còn bảo với ả vợ dưới bếp như thể doạ:

- U nó ơi!

Mau đi lấy băng cho tôi bịt miệng mụ già này với!

Bà cụ đành gạt tay tên Lân ra, nói:

- Được rồi!

Vợ chồng mày có quyền, được chưa!

Già này thì lẩm cẩm lắm, cò quyền lực gì cơ chứ!

Và bà cụ đưa con bé Hậu cho tên Lân.

Rồi bà xuống bếp lấy cái giỏ khác để đi bắt ốc như tên Lân sai bảo bà cụ...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 34: Bà cụ khốn khổ


Bà cụ đi mãi đến một bờ sông.

Đó là cái bờ sông nông nhất bà từng biết đến.

Bà đi xuống, mò ốc đến mấy tiếng giời, tay bà cụ đã bị nhăn nheo đi vì nước và bẩn đi vì bùn.

Bà đổ mồ hôi, xếp hết chỗ ốc vào giỏ rồi rẽ qua chợ mua sữa cho Hậu.

Mua sữa xong thì giời lại đổ mưa tầm tã, sấm chớp đùng đùng đến phát kinh.

Bà cụ ướt hết người chạy về nhà.

Nhưng bà chỉ biết gõ cửa mà thôi.

Khi ả vợ Lân đi ra mang giỏ ốc vào nhà, bà cụ lại đóng cửa bảo ả:

- Tối nay u đi tìm thầy lang!

U lại bị cảm vì mưa!

Mấy đứa ở nhà tự nấu ốc ăn đi!

Khi bà cụ sắp sửa rời đi, bà cụ nghe thấy tiếng than phiền của tên Lân với ả vợ từ trong nhà vang ra ngoài:

- Đấy!

Mụ già ấy bắt gì mà nhiều thế!

Đến cái lúc bị cảm thì lại bị dư số ốc!

Toàn đổ việc khổ sở lên đầu con cháu thôi!

Bà cụ đành lạch bạch trong mưa chạy đi tìm thầy lang Bạch.

Bà cụ biết khi ấy Đán phải lên rừng chặt củi mấy ngày, không phải dựa dẫm vào anh ta để đưa bà cụ đến nhà thầy lang được nữa.

Còn ông thầy lang Vương lại có việc lên tỉnh rồi.

Bà cụ còn nhớ, mỗi lần bà cụ ốm yếu chạy sang nhà của Đán, thì được ông thầy lang Vương ra tận cửa, ân cần đưa vào nhà.

Bà Vương liên miệng bảo:

- Cụ là thông gia, nếu thầy nó cứ để cụ ốm mãi là lại làm thằng Đán tức đến tím cả ruột đấy!

Cuối cùng, bà cụ cũng đứng trước mãi nhà thầy lang Bạch.

Bà không còn hứng hạt mưa nào nữa, người bà dần dần khô, hết ẩm.

Bà ho khụ khụ, rồi cố gắng tiến lại phía cửa nhà gõ cửa, gọi ông thầy lang Bạch thật to:

- Cộc cộc!

Thầy ơi!

Hôm nay tôi cảm mưa lạnh lắm!

Thầy cho tôi trú trong nhà nhé!

Ông thầy lang Bạch mở cửa.

Mặt ông ta có vẻ đầy râu rậm hơn ông thầy lang Vương.

Ông ta đeo một cái kính để đọc thành phần thảo dược.

- Cụ ơi, mau vào nhà đi, mưa sắp to hơn đấy!

Có phải con dâu của cụ hôm nọ vừa mới sang nhà tôi đẻ phải không!

- Đúng rồi, vợ thằng Lân con giai tôi đấy!

Ông ơi...Khụ khụ!

Lúc đưa bà cụ vào nhà, ông thầy lang Bạch lo lắm:

- Nào, cụ hay bị ốm sốt thế này, sao con cháu chẳng lo đưa cụ tới chỗ tôi nhỉ?

Nằm lên cái võng để tôi bắt mạch, sờ trán xem sao!

- Vâng thưa thầy.

Bà cụ nhè nhẹ nằm xuống võng.

Bà run lên cầm cập vì lạnh.

Thế là ông thầy lang phải chạy vào nhà đắp chăn cho bà cụ ấm mặc cho sự từ chối cùa bà cụ, rồi ông ta mới thong thả ngồi xuống ghế tre bắt mạch.

***********************************

Một vài tuần sau khi ả vợ Lân đẻ con gái, bà cụ nhớ thằng cháu Cửu đi xa quá.

Lúc trước khi tên Lân đi lái buôn, bà nằng nặc đòi hắn:

- Lân ơi!

U xin mày đấy con ạ!

Tao muốn xem nhà thằng Cửu học vật ở chỗ nào!

Lân cằn nhằn:

- Gớm!

Có mỗi thằng Cửu chẳng phải cháu ruột mà cứ nhớ mãi!

Mụ ở nhà nuôi cháu gái mụ cho lành đi!

Nước sông có khi làm mụ với con bé buồn nôn đấy!

Hơn nữa đợt nọ mụ lại bị cảm, chẳng phải lên đến tận nhà thầy Bạch còn gì?

Tôi đưa ả vợ tôi đi buôn đây, còn phải tim thằng thầy lang nào lo cho con bé nhà tôi nữa!

- Trời ơi Lân ơi!

Không được sao!

U hứa với con, u không làm phá hỏng đồ lái buôn của con đâu, thật đấy!

Trên thuyền, u sẽ im lặng, không như cô vợ con hay nói chuyện huyên thuyên đâu!

U thề đó!

- Rồi đấy, mụ mau chuẩn bị đi theo tụi tôi đi, phiền quá! – Lân tức sôi máu nhưng hắn kiềm chế được vì hắn vừa nghe thấy tiếng con gái khóc – Thế thì mụ theo vợ chồng chúng tôi đi, ẵm con bé theo sau, cẩn thận đừng để nó quấy khóc đấy nhá!

Mụ để con bé rơi xuống dòng sông là tôi cắt lưỡi mụ, để mặc mụ ở một làng xa lạ, không chở về làng đâu!

- Biết rồi biết rồi! – Bà cụ vui sướng nói – Tao trông thằng Cửu đầy lần mà, còn trông con Hậu thì có gì mà khó!

Nhất định tao sẽ không làm vợ chồng chúng mày phiền lòng đâu!

Và thế là bà cụ lại ngồi lên thuyền.

Ẵm Hậu vào lòng, bà vuốt ve mái tóc ít ỏi sợi của nó, thơm nó.

Trước mặt con bé, đứa cháu nội của mình, bà cụ mỉm cười ấm áp, nhưng thực ra bà cố cười vậy thôi.

Chứ trong lòng bà đau khôn xiết.

Ả con dâu, ả than thở, ả chửi bà cụ, ả cảm thấy bà cụ phiền phức thì bà còn chịu được, còn thấy đỡ đau lòng hơn là chính thằng con trai ruột duy nhất của bà lại hành xử như thế.

Giờ nếu bà cụ không nghe lời vợ chồng hắn, thì bà cụ đã không được hắn cho đi theo cùng ngày hôm nay.

Nếu có may mắn tìm tới được chỗ học của thằng Cửu như lời ông thầy dạy Vật Ngưu để từng kể với bà, thì bao nhiêu nỗi muộn phiền trong lòng bà sẽ tan đi hết.

Có lẽ không chờ được thuyền đỗ lại hẳn, bà sẽ nhảy lẹ lên bờ, mặc cho sức tuổi già ốm yếu của mình.

Chỉ cần nhìn thấy Cửu, bà sẽ ngay lập tức ôm chặt lấy nó vào lòng mà oà khóc vì cảm động.

Bà sẽ hỏi thăm nó học hành ra sao, và sẽ ẵm cái Hậu đến cho thằng Cửu thấy, nó có đứa em gái dễ thương biết chừng nào!

Trong đầu óc bà cụ cứ quanh quẩn nghĩ đến thằng Cửu, nghĩ tới một điều có vẻ như là tương lai xa vời vợi.

Nhưng với nỗi lòng yêu thương và nhớ nhung của một bà cụ già thì hình bóng của đứa cháu mình, dù nó không phải là máu mủ ruột già của bà cụ, vẫn sẽ luôn đi theo bà mãi...

Cứ nghĩ, bà cụ lại sụt sịt.

Bà cố kìm nén nước mắt, không muốn cho nó tuôn rơi.

Lúc này, có lẽ cái Hậu, một đứa bé sơ sinh còn chưa biết gì chính là niềm an ủi duy nhất của bà.

Bà lại hôn lên trán nó một lần nữa.

- Thầy nó ơi!

- Lại tiếng kêu chua lanh lảnh của ả vợ Lân - Nhìn đi kìa!

Mụ già lại giở trò hôn hít đấy!

Vừa mới đêm nọ bị cảm xong, còn chưa chắc khỏi hẳn, mụ không sợ nước bọt của mụ mà còn dính lại trên người con bé sẽ khiến nó bị lây rồi bị cảm giống mụ à!

- U...

U...

U chỉ muốn hôn con bé, mà...

- Bà cụ lắp bắp, run rẩy, nhưng rồi bà chỉ biết cạn lời, tức giận đến mức không biết nói thêm điều gì nữa.

- Con Thoa nó nói đúng đấy!

- Lân lên tiếng - Mụ giờ đây già rồi, ốm yếu suốt ngày, vậy mà mụ còn muốn truyền bệnh cho con bé sao?

- Vớ vẩn!

- Bà cụ thét - Nếu mà tao có thể khiến con Hậu nó bị lây bệnh, thì chúng mày đưa con bé cho tao ẵm, cho tao trông, tao nuôi để làm gì, hả?

- Thôi đi!

- Lân gắt lời bà cụ - Tụi tôi không muốn nhiều lời với mụ!

Mụ mau giao con bé cho vợ tôi đi!

Không thì tôi sẽ cho thuyền đỗ lại đằng kia, bỏ mặc lại mụ ở đấy mà không cho mụ về nữa!

Bà cụ sợ hãi đành im lặng, đưa ngay đứa cháu gái cho ả vợ Lân bế vào.

Con bé thì cứ quấy khóc, nên tên Lân không làm sao tập trung chèo thuyền được.

Vả lại, hàng thì nhiều, mà lại đến có bốn người trên thuyền, nặng nhọc và phiền phức quá! – Lân nghĩ.

Bỗng ra lại qua cái làng kia, hai tên say rượu Ung và Hên lại nhờ Lân:

- Anh Lân ới!

Chuyển mấy cái thùng rượu này cho lão phú ông làng kia đi!

Chúng tôi nợ lão ta chồng chất, mấy thùng rượu này là đủ để trả nợ rồi đấy!

- Ối nặng quá!

Đúng là cái bọn nghiện rượu, trở thành con nợ lại đi trả người ta bằng nợ đấy, hay gớm chưa! – Lân thầm nghĩ.

Lúc bê hàng lên thuyền thì nặng quá.

Ả vợ Lân mới để không đủ sức bê được.

Thế là Lân lại lên giọng ra lệnh cho bà cụ:

- Mụ kia!

Xuống thuyền bê hàng cho tôi ngay đi nào!

Bà cụ vâng lệnh thằng con nát rượu không khác gì nô lệ vâng lời địa chủ.

Đột nhiên, không rõ thế nào cả, cái gì đó đã xảy ra quá đột ngột.

Cơ thể bà cụ cứ như bị ai đó đẩy ngã xuống.

Bất thình lình, bà cụ nhắm mắt để tránh bị những giọt nước bắn vào.

Rồi bà cụ cảm tưởng mình đang nằm dưới dòng sông còn sâu hơn rất nhiều so với dòng sông bà thường hay đi để bắt ốc.

Lại có đợt sóng lớn như bàn tay của thần nước trùm lên tóc bạc, lên đầu của bà cụ.

Thật mát mẻ.

Nhưng bà cụ đang có cảm giác chìm dần!

Bà cụ khá lo sợ.

Rồi bà cụ từ từ mở đôi mắt khô vàng của mình ra....

Ôi thôi!

BÀ ĐÃ NGÃ XUỐNG SÔNG TỰ KHI NÀO!

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 35: Chống chọi


Rồi bà cụ từ từ mở đôi mắt khô vàng của mình ra...

Ôi thôi!

BÀ ĐÃ NGÃ XUỐNG SÔNG TỰ KHI NÀO!

Thì ra, lúc bê hàng, chẳng may bất cẩn, bà cụ té luôn xuống sông.

Nước sông bắn lên cột lớn, tung toé thành bao nhiêu giọt nước cũng chẳng thể đếm được, làm ướt hết cả hàng mà tên Lân phải chuyển.

Cái Hậu thì bị nước bắn vào mặt nên càng khóc to hơn.

- Ối làng nước ơi!

Cứu với!

Cứu tôi với!

Ai cũng vô cùng hốt hoảng.

Ả vợ Lân đứng trên thuyền hét lên:

- Trời ơi!

Mụ ấy bị té xuống sông rồi!

Ối bà con ơi!

- U...

U...!

- Tiếng của Lân la thất thanh.

Hai tên nghiện rượu Ung và hên ở trên bờ cũng bị giật mình.

Chúng hoảng sợ kêu la:

- Trời đất ơi, bà mụ đó bị té xuống sông rồi!

Bị té sông rồi!

Rồi chúng vội vã chạy đi nơi khác kêu la với mọi người...

Bà cụ, đầu ngoi trên dòng sông, tóc bạc ướt nhèm cộng chiếc áo nâu thì chỉ thấy phần cổ áo và tay áo ngôi lên mặt nước.

Bà cụ không biết bơi, từ thuở nhỏ, thuở thiếu nữ đến giờ bà cũng lội sông mò cua bắt ốc nhiều, thế nhưng chẳng ai dạy bà cách để bơi thoát nạn cả, vì nhiều người dân xung quanh cứ mù tịt thôi.

Thời nay may ra có bọn trai tráng khỏe mạnh mới lội được qua sông, như Đán và Quý chẳng hạn.

Nhưng bà cụ đâu phải là trai tráng!

Là phụ nữ, lại đã già, bà cụ nhẽ nào chịu đầu hàng với số phận?

Bà còn chẳng nhớ bà từng thấy Đán lội qua sông thế nào, muốn bắt chước, thế cơ mà bà cụ vẫn dùng tay vùng vẫy, tạo những đợt sóng lớn phá vỡ sự yên tĩnh vốn là nguyên tắc của dòng sông ấy.

Bà cụ lại hét lên:

- Làng nước ơi!

Tôi bị té xuống sông!

Ai cứu tôi với!

Nuóc sông chảy xiết khiến bây giờ chiếc cằm và khuôn miệng của bà cụ bị chìm xuống nước, bà không la hét gì được nữa.

Tên Lân cuống vô cùng.

Hắn không biết xử trí tình huống nguy cấp ấy như thế nào.

Hắn vội lấy cái dây thừng cột hàng hoá cùng ả vợ thả xuống sông bảo bà cụ:

- Trời ơi!

Này!

U bám lấy dây thừng đi!

Bám nhanh lên!

Con sẽ kéo u lên!

Rồi tên Lân còn vội quay lại làm cho cô con gái của mình được ấm thì nó mới ngừng khóc được.

Còn ả con dâu thì lo lắng, kéo dây thừng xuống dòng sống thêm chút nữa để bà mẹ chồng mới có thể thấy được.

Ả liên mồm kêu cứu vì sợ rằng bà cụ yếu không có sức để kêu cho rõ.

Bà cụ như bị ra lệnh cố gắng chống chọi lại với dòng nước mạnh để bám lấy sợi dây thừng.

Tim bà đập loạn xạ.

Dường như bà nghe rõ hơi thở, những nhịp tim cuối cùng được đập.

Bỗng bà chẳng còn cảm giác đó nữa, bà thấy như quả tim cũng bị ngập trong nước và bùn bẩn, một cảm giác thật quá là chua xót mà đau đớn quá chừng!

Không phải dòng sông, dường như số phận đang dần dần nhấn chím bà trong biển nước quá đỗi là mênh mông so với một con người bé nhỏ như là bà cụ.

Bà cụ vẫn quyết tâm nhìn thấy ánh sáng mặt trời như nhìn thấy nó lần cuối cùng.

Bà cụ nhún vai lên, ngẩng thẳng cổ lên trời, miệng phồng lên vì nhiều nước cố tìm đâu ra sợi dây thừng, rồi cánh tay bà ngoi lên như sờ soạng khắp nơi.

Bà phun phì phì nước ra khỏi miệng hết sức có thể, lại liên mồm kêu cứu, bà đang tự kêu cứu chính mình, vì dường như chẳng có ai nghe thấy thì phải, chỉ có mỗi vợ chồng Lân trên thuyền hốt hoảng đến tái hết cả người chạy đi chạy lại, hàng hóa nặng ịch trên thuyền cũng bị đẩy xuống dòng nước sông.

Nước lại càng bắn vào mặt bà cụ nhiều hơn, nên bà cụ không thể nào tập trung nhìn được mọi thứ xung quanh.

Nhưng khi bình tĩnh lại đôi chút, bà cụ bỗng thấy...

Kia rồi!

Cái sợi dây thừng màu nâu! – Bà cụ mừng thầm trong lòng.

Nhưng khi ngón tay đầy nhăn nheo của bà cụ sắp chạm vào, không rõ có phải là do số phận đã ra lệnh trước sẵn hay không mà dòng sông bỗng xô mạnh, thế là bà cụ bị cuốn trôi đi ra xa, không thể bơi được nữa, bà cụ mất hết tia hi vọng để sống sót, bà quay đầu lại hét lên với ông Trời:

- Thế là tôi không còn sống để gặp thằng Cửu bé bỏng của tôi nữa sao?

Giời ơi!

Nó sẽ là một thằng bé mồ côi bà!

Cả con Hậu bé nhỏ đáng thương của bà nữa, ối giời ơi!

Mong sao tụi nó được bình an, nhưng tôi...tôi không thể nào nói được hết lời...bà cụ hèn mọn này...tôi...

Rồi bà cụ chìm nghỉm dần dần xuống đáy sông, rồi không biết dòng sông cuốn thân thế bà tới chốn nào nữa trong đầu óc khủng khiếp của tên Lân đang nghĩ ngợi một cách ghê rợn ra sao.

Lúc mà mọi người gần bờ sông chạy tới định bà cụ thì chỉ còn nhìn thấy ngón tay bà cụ thôi.

Vợ chồng tên Lân cùng cô con gái bé nhỏ thì đã đưa thuyền lên bờ rồi.

Có chàng thanh niên nọ, đó chính là chàng Quý thường ngay hay bán rau (anh vốn có việc nên phải đi xa).

Thấy nói bà cụ gặp nạn, anh hốt hoảng:

- Trời ơi!

Bà cụ...

Bà cụ của thằng Cửu!

Sao bà ấy lại bị té xuống sông?

Trời đất ơi, tôi phải lao xuống cứu cụ ngay!

Thế rồi, anh chẳng chần chừ gì nữa mà lao xuống sông mặc sự can ngăn của mọi người:

- Giời ơi, sông sâu lắm, đừng có mà nhảy xuống kẻo nó chảy xiết quá!

- Đừng có dại nữa!

Xác người bị cuốn đi rồi thì biết làm thể nà hở Quý?

Quý ơi!

- Thôi các bác ơi!

- Một người đàn bà nói lớn, có lẽ bà ta là khách quen của Quý - Cậu Quý giỏi bơi lắm, cứ hãy để cậu ấy gắng sức cứu bà cụ lên!

Tình thế nguy cấp lắm rồi, không thể để chậm trễ được giây phút nào đâu!

Mọi người nghe lời bà ta.

Sau đó, dần dần những người dân nghèo trên bờ học cách đối mặt với sự hồi hộp, lo lắng đến tận cùng.

Một con người, hai con người hay là chẳng có con người nào sẽ lên bờ nữa đây?

Họ ngơ ngác nhìn nhau mà tự hỏi trong đầu, lại cũng thấy cảm thương cho hai con người kia.

Họ thầm lặng cầu nguyện việc cứu sống người sẽ diễn ra thành công...

Nhưng lát sau, Quý ngoi lên bờ, cả thân hình tồi tuỵ ướt sũng....

- Cái gì?!

- Mọi người bàng hoàng thốt lên.

Trước vẻ mặt sửng sốt của mọi người, anh đứng lên bờ, thở dốc.

Quý vừa được người ta đỡ lên bờ thì Lân đã xô hết những người đừng phía trước, vội vã bước lên túm lấy cổ áo của Quý.

Lân thét lớn:

- Quý, sao lại thế này?

Sao chú lại lên một mình, hả?

U tôi... u tôi... u tôi ra làm sao?

Chú không cứu được u tôi hả???

Quý nhìn Lân với vẻ mặt như muốn được cầu xin sự tha thứ.

Từ hai hốc mắt đỏ lòm của anh ta, những giọt lệ chỉ trực tuôn trào ra.

Anh ta bật khóc:

- Anh Lân...

Em... em xin lỗi anh nhưng...

- Quý nấc lên - Cụ ơi!

Xin cụ thứ lỗi cho con!

Lần này... con không cứu được cụ rồi, bà cụ đáng thương ơi!

Nghe đến đây, tất cả mọi người cũng oà lên khóc.

Nhẽ nào bà cụ phải ra đi một cách thảm khốc như thế sao?

Bà cụ đã dùng hết sức già yếu của mình chống chọi, đương đầu đấu tranh với số phận, nhưng sau tất cả, số phận vẫn là kẻ chiến thắng và bà cụ không thể thay đổi cái sự thảm thương, khốc nghiệt của nó thành cái gì đó tốt đẹp hơn sao?

Ôi thôi, cuộc đời khốn khổ của bà cụ kia đã chấm dứt hoàn toàn, bao ngày hạnh phúc, buồn lo của bà đã tiêu tan thành mây khói.

Cả cái ước mơ gặp lại thằng bé Cửu, đứa cháu mà bà yêu thương như cháu ruột cũng chỉ còn là ước mơ...

Bà như hoá thành đất cát yên nghỉ, vẫn mặc cho dòng người còn sống vô cùng tiếc thương, xót xa đến nhường nào...

- Không!

- Lân gào lên, hắn bắt đầu trở nên điên dại - Không thể nào!

U tao không thể nào chết được!

Mày có nói điêu không, hở Quý?

- Kh...

Không...!

- Quý bật khóc.

- Quý!!!

Sao mày không cứu được u tao, hở Quý?

Sao mày không cứu được u tao!!!

Mày giỏi bơi lắm mà, sao mày lại để u tao chết!!!

Dứt lời, hắn buông Quý ra, ôm đầu.

Hắn vẫn chưa thể thoát khỏi cơn choáng váng.

- Không, u tôi không thể chết được, u tôi không thể chết được!

Cái thằng Quý này, mày không cứu được u tao, tao phải cho mày chết!

Thế rồi, hắn định lao lại vồ lấy người Quý thì bị bà con xung quanh ngăn lại.

- Bác Lân ơi, bình tĩnh!

Anh Quý không có tội tình gì cả, anh ấy đã cố gắng hết sức vì bà cụ rồi...

Tất cả là do số trời quá bạc...

- Một người nói, giọng khẩn khoản cầu xin.

Có một người đàn bà khác cùng lúc đó cũng bị ngã ngửa, đó là ả vợ Lân (có một bác đánh cá khác ẵm cái Hậu hộ ả ta rồi).

- U...

U...

U ơi...!

- Ả ta nức nở.

Chen giữa tiếng khóc của Hậu và mọi người là gió lạnh buốt, nó như căm hờn sự tàn nhẫn của bàn tay sắp đặt nên số phận nên nó thổi ào ào bay cả cành và lá rụng ven sông.

Sau một hồi, người ta đã đưa Quý đi nơi khác để tìm thầy lang.

Tên Lân vừa được mọi người buông ra, hắn đứng sững người ở đó như một cái xác chết.

Mặt hắn tái lại, hắn không biết làm sao nữa.

Hắn quên hết công việc lái buôn, quên hết cả vợ con khi ấy.

Bây giờ, thứ hắn ám ảnh nhất trong đầu là cái chết của u hắn.

Trong lúc hắn còn miên man nghĩ đến người mẹ già đáng thương thì có bàn tay của người đàn ông.

Ông ta rất quen, hình như cũng làm lái buôn như hắn.

Ông ta có một thằng con trai lớn, dường cũng là côn đồ, chỉ gây khổ cho ông ta và hình như gã đó cũng từng đánh nhau với Lân.

Ông lái buôn ấy véo tai của Lân, phẫn nộ thét lên...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 36: Tiếng sét đánh ngang tai


Ông lái buôn ấy véo tai của Lân thét lên:

- Thế u của cậu không đưa cậu đi học bơi từ hồi nhỏ hay sao?

Biết kéo mỗi sợi dây thừng để cứu bà cụ thôi hả?

Đứa con gái thì ả vợ của cậu lo rồi con gì!

Sao không tự mình bê thùng rượu đi?

Vợ mới để thì yếu, mẹ thì già, phải biết lo cho người thân cơ chứ!

Đáng đời!

Cái nhà lão phú ông năm xưa tưởng giàu thế nào, hoá ra chưa giàu đến nỗi để đưa con trai đi học bơi.

Đấy!

Bà con nhìn

đi!

Thằng Lân cháu nội của lão phú ông cái làng này khi xưa đấy!

Đúng là thằng con vừa bất hiếu vừa vô dụng!

Ai đẻ ra cậu, hả cậu Lân kia?

Nếu bà cụ ấy không sinh thành ra cậu, thì bây giờ cậu có vợ con chứ hả, còn đi lái buôn làm ăn chứ hả?

Còn...còn...

Ông ta nôn túi bụi (hình như ông ta có bệnh nặng sẵn), người ta phải lôi ông ta đi cho thầy lang.

Những kẻ khác lại hùa theo:

- Đúng đấy!

Lân phải lo tang cho bà cụ đi! – Kẻ khác mắng.

- Mấy lão có im đi không!

Rồi tôi sẽ làm tang, được chưa?

- Lân bật khóc.

Có lẽ lần này hắn khóc vì thương mẹ thật.

Hắn ném cả con thuyền lái buôn của mình xuống sông.

Con thuyền vì chở nhiều nên bị thủng lỗ lớn, và chẳng bao lâu, con thuyền mất xác.

Tên Lân bị áp lực của mọi người làng ấy phải bỏ việc lái buôn của mình về làng làm tang cho u.

Nhưng từ nhỏ đến giờ, hắn đã đi thăm tang ai đâu mà biết làm?

Thế là Lân đến gõ cửa nhà Đán báo tin dữ.

- Chú Đán ơi! – Lân khóc lóc – U tôi...u tôi..

- Trời ơi, lại chuyện gì xảy a với u vậy nữa? – Đán hốt hoảng

- U tôi...u tôi... vừa mới bị té sông, không... không ai cứu được u tôi lên!

Khốn khổ u tôi!

- Cái gì?

Anh vừa nói gì? – Đán sửng sốt.

Suýt nữa thì anh ngất đi ngay trước cửa nhà, nằm dài tên sàn, rồi tóc lấm bùn.

Không, anh không bị như thế, nhưng anh cảm giác cứ như là anh đang ngất thật.

Đầu óc anh choáng váng như muốn ngất đi đến nơi.

Anh không thể tin là bà của thằng Cửu đã mất ngay hôm ấy được, bà cụ mà anh thường thấy lội sông bắt tôm bắt cua ngày nào lại bị một dòng sống chảy xiết nhấn chìm trong vô vọng...

Lân sụt sịt kể lại mọi sự việc, rồi hắn ra sức cầu xin:

- Đán ơi!

Xin chú...xin chú tha thứ cho tôi đi!

Chú lo tang hộ tôi được không?

Hãy giúp tôi... giúp tôi lo tang lần này, u tôi cũng là u nuôi của chú mà!

Thế chú không lo tang cho u nuôi của chú à?

- Vâng...vâng!

Em...em sẽ lo tang cho u!

- Đán vừa thở vừa nó i- Nhưng anh có biết tại sao u của anh tha thiết muốn được đi lái buôn với anh hôm nay không hả?

Và rồi anh thét lớn, vì anh căm ghét những kẻ nghiện rượu, anh căm hai tên Ung và Hên, nhưng tên Lân thì anh căm hắn hơn nhiều.

Dù đó là con trai ruột của u nuôi anh, những hành động của hắn dường như đã in sâu trong trí óc của anh.

Lân đáp cho qua, vì hắn hình như nghe thấy tiếng con gái khóc:

- Trời ơi!

Do bà cụ tuổi già đãng trí, vì lí do linh tinh quỷ quái nào đó mà muốn đi, thế thôi!

Đán không chịu được nữa!

Anh xô cái cửa nhà anh làm nó gãy tan thành hai miếng gỗ to lớn ngay trước mặt tên Lân.

Đôi mắt anh đỏ ngầu (đây là lần đầu tiên cũng là duy nhất Lân thấy sợ Đán đến như thế, hắn vốn dĩ coi thường kẻ nghèo hơn mình như Đán), anh bức xúc đáp:

- Em nói cho anh biết, u nhớ thằng Cửu phải đi học Vật ở chốn xa, nhưng u chắc nịnh là u nuôi được Hậu con gái anh.

Đó không phải là lí do linh tinh!

Thế bao năm qua, anh đối xử với mẹ anh thế

nào?

Đã đền ơn đáp nghĩa với bà cụ chưa?

Anh hay chỉ uống rượu để làm phiền u của anh, bây giờ anh mất u thì anh cảm giác được thế nào rồi đấy!

Em làm sao biết nên tha thứ hay không tha thứ cho anh được bây giờ đây?

Nói xong, anh kiệt sức, đổ người xuống sàn nhà và khóc, đến khi ông bà thầy lang Vương, cô Trúc và tên Lân lay anh dậy:

- Giời ơi!

Có chuyện gì vậy?– Bà Vương, bà mẹ vợ của Đán sốt sẳng hỏi anh.

Anh nhắm mắt không đáp.

Lệ vẫn tuôn từ trong mắt anh ra.

- Bà của thằng Cửu, u của tôi...

- Lân đau đớn nhắc lại - đã...đã mất rồi!

Cả nhà ông thầy lang Vương nghe cái tin sét đáng ngang tai đócũng sững người, họ không dám tin đó là sự thực.

Tiếng bật khóc của Đán làm họ phải quay lại.

- Giời ơi, mình ơi!

Đứng dậy đi!

Đừng khóc nữa!

Tôi xót cho mình quá!

Mình vào nhà nằm nghỉ đi, còn tôi đứng dậy lo tang!

– Trúc vội chạy ra ôm lấy khuôn mặt thô ráp, đầy mụn và mồ hôi của Đán.

- Gì cơ?

- Đán ngẩng mặt lên nhìn vợ - Thôi mình ơi!

Tang cho u tôi thì mình cứ để tôi lo cả!

Mọi người đừng có lo cho con nữa!

Con dậy ngay đây!

Mà...mình này...- Anh lại bảo cô Trúc - Mình ơi, ra đóng cửa vào, đừng tiếp ông Lân vào nhà nữa!

Trúc, khóe mắt đẫm lệ, liền chạy ra cửa bảo với Lân:

- Ông Lân à, ảnh nhà tôi lo tang hết rồi, ông về lo tiếp chuyện nhà ông đi!

Ma chay của u, ông lo được đồng nào thì lo nốt đi!

Đừng làm phiền nhà tôi nữa chứ, ông còn có con gái nhỏ nữa kìa!

Rồi Trúc đóng cửa tre lại.

Nhìn cánh cửa dần dần khép lại, rồi yên tĩnh khi gió không còn lung lay nhiều nữa, Lân gạt nước mắt thở dài, hắn quay đầu về nhà xem vợ con thế nào.

Thế là một hôm sau cái ngày bà cụ chết đuối, người làng kéo đầy đến nhà tên Lân để làm lễ tang.

Bầu không khí ảm đạm bao trùm.

Ai ai cũng than khóc:

- Bà cụ đáng thương ơi!

Hãy yên nghĩ nơi suối vàng nhé!

- Chúng tôi cầu cho linh hồn của cụ được siêu thoát, cụ hãy ra đi thật thanh thản, bà cụ đáng thương nhé!

Bức tranh vẽ chân dung bà cụ mà Đán để lại được nhân dịp anh lấy cô Trúc làm vợ, hương khói bay lên mù mịt đến muốn nghẹt

thở.

Thậm chí, cái ả con dâu vừa mới đi đẻ xong còn chẳng còn hơi sức để thở nữa.

Ả cất cô con gái cho thầy lang Bạch lang kia nuôi hộ vài hôm.

Sau cái đợt đẻ này, bụng của ả để lại một vết thương lớn, cái tên Lân thì không quan tâm đến vết thương của vợ, hắn còn làm đồ lễ cho bà cụ.

Thế là ả tự chạy đến nhà thầy lang Bạch kêu lớn:

- Thầy ơi!

Thầy nuôi con gái con vài ngày đi nhá!

Thầy băng bó vết thương này cho con, hôm nọ con để con quên bảo thầy băng bó vết thương cho con mất rồi!

Với cả nỗi đâu u ổng nhà con vừa mất nữa kìa!

Khổ nhà con quá!

Mãi mới có nơi nương tựa, thế mà u ổng nhà con bị chết đuối, con chẳng còn hơi sức nuôi đứa con gái này nữa đâu!

- Ả vợ Lân thở hổn hển.

Và sau đó, ả vợ Lân để lại vết sẹo, mà chính khi ả nhìn lại vết sẹo đó sau này, ả cũng rùng mình nhớ lại cái chết của bà mẹ chồng.

Vài tháng sau, thầy u ruột của thằng Cửu cũng đã biết tin bà cụ mất.

Họ khóc lóc cầu khấn với trời đất rằng:

- Cụ ơi!

Cụ thật đáng thương!

Chúng con quả là có lỗi khi chưa đền công ơn cụ nuôi đứa con trai út của chúng con!

Nay cụ đi xa rồi, chúng con nhất quyết phải bồi thường cho vợ chồng con trai cụ nhiều tiền để họ có thể gửi tiền cho thằng Cửu ăn học nữa!

Cứ như một thứ màu đen nào đó bao trùm kín cả nhà bà cụ Lân.

Vợ chồng tên Lân như có lỗi lầm.

Mấy hôm liền họ tự nhốt mình trong nhà, không đi ra lái buôn.

Buồn thay, tên Lân rất hay quên ngày giỗ bà cụ, chỉ có khi ả vợ Lân nói ra (có thể coi ả là người con dâu hiếu thảo khi chúng ta bỏ mặc cái thói nói nhiều của ả) là tên Lân hoảng hốt làm lễ giỗcho bà cụ.

Thoa - vợ Lân còn buộc phải mời cả Đán và ông bà thầy lang Vương sang giỗ nữa...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 37: Quãng đời tuyệt vọng của Lân


Tên Lân mất u, chẳng còn có thầy u nuôi dỗ nữa, hắn lại lao vào rượu, mặc sự khuyên ngăn của vợ.

Nhà của Đán thi thoảng lại nghe tiếng vọng của tên Lân chửi bới vợ:

- U nó không mua chai rượu nào hả?

Đi chợ suốt bao nhiêu năm, nói chuyện nhiều như thế, mà còn không biết đường hỏi hàng rượu ả đâu!

- Mình ơi, mình nghiện lắm rồi, tôi xin mình..ôi tôi xin mình..tha cho tôiiii!

- Ả vợ đáng thương cúi xuống chắp tay xin ông chồng nát rượu.

Đầu tóc ả bù xù đang bế đứa con gái con măng sữa trong lòng.

Nhưng Lân mặc kệ.

Hắn vả cho ả vợ một cái tát, hắn thét lên:

- Từ sau, mày không mua được thứ gì cho tao uống, nhất quyết tao cắt luõi mày cho mày khỏi nói chuyện nhiều rầy tao, rồi đốt cả nhà này, tao tự đi lái buôn, thuê nhà khác ở đấy!

Mày chẳng còn nơi nương tựa đâu!

Con gái mày, tao mặc xác!

Cái cô vợ thằng cha Đán hay đi mua đồ tử tế cho chồng mình, thế mà mày không học tập được vợ chồng chúng nó được một chút hả?

Trúc nằm trong nhà nghe thấy thế, cô khóc nấc với thầy u và chồng:

- Thầy u ơi!

Thế thì bao nhiêu lâu nay con đi chợ mua cho anh Đán cái gì, có phải rượu không?

Thế ra anh Lân còn kiếm cớ học tập nhà mình để đánh đập vợ thế ư?

- Mình ơi! – Đán sốt ruột – Nằm ngủ ngay đi, mình còn đứa con chưa sanh nữa kìa!

Đóng hết cửa lại là không nghe thấy tiếng anh Lân quát mắng đâu.

Chuyện nhà người ta thỉ đừng can thiệp.

Tôi sợ mình bị anh Lân đương lúc say rượu thì đánh, khổ lắm!

Lại hôm khác, lúc đó, trời chuyển đông, thế mà tên Lân lồm cồm bò dậy sớm.

Hình như vợ chồng hắn đã giao con gái cho Đán hoặc người hàng xóm nào đó nuôi hộ vài tháng.

Chẳng con tiếng quấy khóc trẻ con, cái nôi tre cũng vứt lăn lóc trong nhà, tên Lân cảm thấy thoái mái lắm.

Vợ hắn cũng giật mình thức giấc.

Ả thì thào hỏi nhỏ:

- Thầy nó!

Thầy nó dậy sớm định đi đâu thế hả?

Lân quắc mắt, hắn gạt phăng tay ả vợ ra, nhe hàm răng nanh đáp một cách lạnh lùng:

- Đi chợ, sang bên nhà mụ Thủa nấu rượu, gã con giai mũ cũng bán rượu mà tôi hay mua ấy...

- Kìa!

Thầy nó bị điên à?

- Ả vợ Lân tức điên thét lên – Lại rượu chè!

Tôi cũng phải lạy với thầy nó mấy phát đấy!

Làm ơn đi, tôi biết, mình bị điên thật rồi!

Không đi lái buôn à, suốt ngày rượu chè ấy, cũng phải có tiền nuôi cho con Hậu nên thân cơ chứ!

Khổ quá, cứ đằng gửi con Hậu cho cậu Bính cậu Thành lại nên chuyện, mấy cậu ấy đương cũng nát rượu như mình đấy!

Không có tiền, nuôi làm sao con Hậu, để nó chết đói nhà người ta, hay là để nó quấy khóc nhà người ta mãi à?

Ra vườn vác cái thuyền đi lái buôn vừa mới mua đi giùm tôi nhờ!

Lân túc lắm.

Hắn xô cái võng, rồi đến cái ghế ngã xuống, âm thạn đồ đạc va chạm đến đau cả lòng người đang chúng kiến hay đang đọc truyện này.

Hắn thét lớn với ả vợ, chủi vào tai ả xa xả những câu sau:

- Á à!

U nó quá đáng, quá đáng lắm rồi đấy nhá!

Phải, tôi nói là u nó vô cùng quá đáng!

Người ta đi lái buôn bao năm tháng mệt nhoài, giờ cũng phải cho người ta nghỉ ngơi chứ, mà tang u mới được vài tháng cũng mệt chớ bộ!

Không cho người ta đi à!

Thế thì chỉ ru rú trong nhà bếp núc mãi, rồi sáng mới vác mặt ra cái chợ đông đảo kia sao?

Giỏi lắm!

Đã hôi mồm rồi, ông này đi uống rượu cũng không nên thân được yên đâu!

- Này thầy nó!

Thầy nó mà uống rượu là hôi mồm cho coi, biết chưa!

- Ả vợ Lân khóc thét, đầu ả bàng hoàng, tóc rối bời.

Ả đang định dựng lại cái võng cho đàng hoàng, thì Lân lại thét lớn:

- Thôi, dựng với chả xây!

Im mồm đi!

Cái thói hôi mồm của mày là mày truyền sang tao, có biết chửa?

Tao mà vác mày đi lái buôn thêm bao nhiêu lần chăng nữa, thì bấy nhiêu lần ấy, tao mất mặt trước khách khứa, trước mụ Thủa!

Câm mồm!

Tao đi đây!

Hôm nay không về đâu, tự nấu cháo ăn đi, đồ quá đáng, hôi mồm!

Chuyện gia đình nhà Lân cứ tiếp diễn như thế, cho tới khi đến mức nghiêm trọng: Ả vợ Lân quá đau khổ vì bao biến cố, nào là bị thầy u đuổi, mẹ chồng mất, còn phải tự nuôi con gái một mình.

Mỗi khi chồng ả lại mua rượu về, ả cũng bắt đầu mó đến rượu uống theo.

Nhiều lần, Lân phải phát sốt vì ả, hắn còn thét lên giãy nãy:

- U nó!

U nó quên là rượu tôi mua về, một mình tôi uống đó hả?

Sao u nó còn uống theo tôi, không biết chừa lại cho tôi vài chai hả?

- Nếu thầy nó còn uống bao nhiêu...

- Ả ta ngước bộ mặt say xỉn lên đáp – thì tôi uống chừng rượu đó bấy nhiêu.

Thầy nó mà không chịu cai rượu, tôi sẽ vác con Hậu đi chốn xa đấy!

- Được! – Lân gật đầu thách thức – Để xem, hai u con chúng mày đi xa được bao nhiêu!

Không có tôi đây, cái trụ cột của nhà này nè, thì bây giờ u con chúng mày còn sống nữa không hả?

Nhưng tên Lân rất hốt hoảng trong một lần, khi hắn vừa đi lái buôn về, hắn nhìn thấy ả vợ hắn khóc thét, la ó không ngủ được.

Ả ta cũng đang say, lại đánh mắng cả con Hậu nữa chứ!

Lân giận đỏ mặt.

Không ngờ, hắn lại chợt nhận ra là đã có nhiều lần say xỉn là hắn lại như thế.

Hắn im lặng vào nhà, không nói gì cả.

Hắn cảm thấy hối hận.

Ả vợ hắn biết mình đã làm ra trò tày trời như thế, từ đó, ả không dám mó đến rượu nữa.

Nhưng hắn vẫn chưa bỏ tật.

Dù hắn chỉ uống rượu ít hơn, nhưng cũng không tránh khỏi gây phiền toái cho cả vợ con hắn và vợ chồng nhà Đán nữa.

Gần đây hắn cũng nghe thấy rằng hai tên nát rượu Ung và Hên hắn hay quen mỗi khi đi lái buôn, chúng đã chuyển đi ra chỗ nào không hay (có lẽ vì sống khổ quá) và chúng sống chết thế nào giờ người làng chả ai hay biết.

Tên Lân không còn bị coi là người nát rượu nhất cái làng này nữa, nhưng hắn bối rối chẳng biết thế nào để cho trị hết gốc rễ tật của mình.

Ả vợ Lân khi rảnh có mời cả thầy lang đến chữa chạy, nhưng kì thực vẫn chẳng ăn thua.

Lân chỉ chép miệng nói:

- Đấy, u nó mời thầy lang về thì làm được cái đếch gì nào!

Thôi, tự chăm con Hậu với lại lo cho thân mình đi, thân của tên Lân này thì tên Lận này tự lo nấy, nhá!

Rồi nghe đồn khoảng hơn chục rưỡi năm sau, cái lão Lân bị bệnh nặng và chết vì rượu.

Trước khi chết, lão còn cảm thấy hối hận lắm cơ cái thời trẻ nát rượu đã hành hạ lão khổ sở đến cuối đời, và tự tay viết tấm di chúc dài dòng lê thê để lại cho vợ con lão.

Còn một mình bà mụ Lân than thở với con gái chỉn chu lại cho cái bàn thờ.

Cũng đương lúc cái làng ấy, có danh tiếng của một người vang dội khắp cả làng:

- Hoan nghênh những đô vật giỏi nhất tỉnh ta!

Cờ trong chùa treo lên bay phấp phới trong gió, trong ánh mắt của muôn dân làng nhìn lên...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 38: Trở về


Bao nhiêu năm được ông thầy Ngưu dạy dỗ, bảo ban, Cửu đã trở thành một anh thanh niên khoẻ mạnh.

Cơ bắp to, rắn chắn.

Thân hình vạm vỡ, làn ra rám nắng, đó lã kết quả bao nhiêu năm khổ luyện dưới tay của người thầy dạy Vật tài ba.

Thầy dạy Vật cho anh và các bạn học đi thi rất nhiểu giải đấu Vật.

Đi đến làng nào là ai cũng phải hâm mộ tài năng và sức khoẻ của anh.

Ai cũng gọi anh một cách thân mật là "Trạng Cửu".

Cái thời ấy thì giai cấp địa chủ đã biến mất từ lâu lắm rồi, vua đã ra chiếu chỉ để dẹp bỏ cái giai cấp ám ảnh ấy.

Nhưng nạn nghèo đói thì vẫn còn.

Vẫn còn những người khố rách áo ôm không nương tựa.

Mỗi lần đi đánh Vật mà Cửu nhìn thấy họ, lòng anh rất xót xa và anh luôn biếu cho họ chút tiền để từ thiện.

Từ đó, những người dân ở làng nào ai cũng được bình đẳng.

Cửu xa chốn quê, anh tính chuyện thăm thầy u ruột và cả người bà năm xưa.

Lòng anh mang máng nhớ lòng bà, rồi những lần bật khóc.

Càng nhớ da diết là anh lại càng muốn về thăm làng.

Cửu mặc áo đô vật lộng lẫy ngồi trong xe do những anh trai trẻ khác khiên gcáng về lại ngôi làng nơi chôn rau cắt rốn của anh, thăm thầy u và anh chị của anh theo như sự chỉ dẫn của Uông – người bạn học thân thiết nhất của Cửu suốt bao năm qua.

Bây giờ, ai ai người ta cũng gọi anh với cả người bạn học Uông là "Trạng Cửu" với cả "Trạng Uông" cả, vì hai anh đánh vật đã thắng rất nhiều trận, nên danh tiếng cứ vang xa khắp bao nhiêu ngôi làng quê, giờ thì làng The đang rạo rực đón hai anh "vinh quy bái tổ" như những người trạng nguyên ngày xưa vậy!

Trên xe, Cửu nói chuyện với Uông:

- Này Uông, anh lại được về làng chốn rau cắt rốn thì thích lắm ấy nhở?

- Sướng lắm cơ chớ, lâu rồi không gặp thầy u với anh chị, nhớ họ da diết quá! – Uông đáp – Chỉ tiếc là bà tôi mất rồi, không còn được thấy mặt cháu trai trở về.

- Ồ...

- Cửu gật đầu tỏ vẻ thông cảm.

- Thế còn Cửu này, bữa nọ về thăm thầy u ruột thế nào?

- Xúc động lắm, lần đầu gặp lại thầy u ruột thì khó tả lắm.

Nếu anh là tôi thì anh sẽ biết tôi nghĩ gì đấy! – Cửu nói – Và tôi còn nhớ người bà của tôi năm xưa lắm, cứ mỗi khi tôi lên cơn thèm thịt nướng, thèm khoai sọ là bà với cả u nuôi tôi mua cho tôi ăn, nhưng rồi tôi cũng hiểu và thương bà lắm nên mới không dám đòi ăn thịt nướng nữa.

Nông dân nghèo mà mơ hão được ăn bữa thịt no nê thì chắc là nằm mơ rồi!

Giờ thì tôi cũng không biết bà tôi còn sống hay không nữa.

Với có thầy u nuôi của tôi cũng có một đứa con, nhưng lúc tôi phải xa nhà đi học Vật thì đứa bé chưa sanh ra nên tôi không biết là ai được.

- Ừm, chuyện này về rồi thì anh sẽ biết!

Cả làng sẽ mừng rỡ chào đón chúng ta như người thân đi xa gặp lại vậy!

Ngày xưa tôi có thấy làng ta đón mấy ông Trạng Vật về làng rồi đấy, vui như trẩy hội ấy Cửu à!

- Ồ, tôi cũng thấy thế, chắc lần đầu thì cũng vui biết mấy! – Cửu gật đầu đáp.

Sau đó, xe kéo của anh lại tới ngôi làng năm xưa mà anh ở với người bà nuôi yêu dấu.

Về tới ngôi nhà ấy, nhưng nào đâu thấy ngôi nhà năm xưa, và cả cái ngôi nhà của chú Đán, người chú mà Cửu vẫn còn nhớ, thì biến đâu khuất.

Thay vào đó là ngôi nhà lộng lẫy đầy tiện nghi, ngôi vườn rộng rãi.

Cửu ghé vào, trong đó có cảnh ăn uống linh đình, rượu chè, bao nhiêu người nhà giàu (tất nhiên họ không phải là những kẻ độc ác như các lão phú ông thời còn có giai cấp địa chủ, họ hiền tất thảy) chúc phúc nhau.

Hôm nay, trong làng Cửu có ngày hội để rước anh về mừng, người ta gọi cái hội đó là "Hội rước Trạng Cửu về quê làng".

Thảo nào mới ăn uống vui như thế.

Vừa nhìn thấy bóng dáng của Trạng Cửu, tất cả ai cũng nói:

- Ôi!

Trạng Cửu!

Trạng đã về làng rồi!

Mọi người ơi!

Đón Trạng Cửu vào nhà mời ăn uống đi.

Nhưng Cửu ngại lắm.

Anh không rõ sự tình thế nào cả.

Có một người đàn ông già ngồi đầu chiếu liền bảo với anh:

- Cửu à, hôm nay cháu trở về làng là một điều may mắn.

Ngôi nhà này được sửa sang lại cách đây mấy năm rồi, đó là do ổng Lân thuê mấy người trong làng đó.

Cháu thấy thế thì đừng có ngại, cứ vào trong nhà để cô Hậu dọn ra cho cháu.

- Dạ...

Hình như chú là... – Cửu lắp bắp như chợt nhận ra đó là ai.

- Chú Quý bán rau đây còn gì, chẳng phải u cháu năm xưa toàn mua rau của chú không à.

Người quen cả mà cháu, thôi cháu vào trong nhà đi.

Cửu vẫn chưa thể hiểu hết sự tình.

Bước vào căn nhà khang trang, anh bỡ ngỡ hỏi những người trong ngôi nhà:

- Thưa các vị, các vị đang ăn uống gì thế?

- Thưa Trạng Cửu, chúng tôi ăn mừng anh về làng vinh quy bái tổ! – Họ đáp.

Lại có một gã lại chen vào:

- Bọn tôi nói đùa đấy, lâu năm rồi chưa vè làng, mở hội tí cho nó vui làng vui xóm, có gì đâu mà!

- U của ông Lân giờ ở đâu vậy?

Sao tôi không trông thấy cụ ấy? – Cửu ấp ủng hỏi mọi người.

- Cửu à, rất tiếc thay, cụ ấy mất lâu lắm rồi.

Kia kìa, tranh vẽ chân dung của cụ dán trên bàn thờ ấy – Một gã giàu có chỉ tay lên bàn thờ.

Cửu xúc động nhận ra đó chính là khuôn mặt hiền hậu của bà nuôi mình.

Anh khóc nấc lên, định chạy ra khỏi căn nhà ấy.

Nhưng có người kịp thờ bám lấy áo anh và ngăn anh.

Đó là bà mụ Lân - ả vợ tên Lân năm nào.

Hoá ra mụ vẫn ở căn nhà này thôi, mụ ở với con gái của mụ.

Thỉnh thoảng mẹ con mụ làm từ thiện giúp người nghèo trong các làng.

Mụ ấy nói:

- Lúc mày về thì u cũng địng giấu mày chuyện đau buồn này.

U không muốn mày bị ám ảnh như u vì hôm nay là ngày vui, thế mà u quên mất dặn người làng là...

Thôi vào nhà đi con.

Cửu cuối cùng cũng nghe lời bà mụ Lân ngồi vào một góc buồng be bé trong căn nhà.

Bà mụ Lân giải thích:

- Hồi ấy thì mày đi học Vật chốn xa mất rồi.

Còn bà cụ mày thì không may ngã xuống sông, không ai cứu được cụ ấy.

Chỉ có chú Quý bán rau phúc đức nhảy xuống định cứu, nhưng cũng chẳng cứu được.

Thế là cụ ấy chết oan uổng như vậy đấy.

Tiếc thay cho mày!

Mày mất bà nuôi mày rồi, con ạ...

Ông Quý, lúc đó cũng đã ăn cỗ xong bước vào nói:

- Chị Lân à, hôm đó tôi sửng sốt nghe tin bà cụ té sông nên cũng chạy đến rồi bất chấp mọi người ngăn cản nhảy xuống nước, nhưng ai ngờ lại tới muộn.

Một hồi không thấy xác bà cụ đâu, lại ở dưới nước lạnh gần như sắp chết đuối nên phải ngoi lên.

Giờ tôi vẫn còn ám ảnh thay, thỉnh thoảng vợ con tôi cũng phải đưa tôi tới chỗ thầy lang vì tôi mơ lại thấy cảnh bà cụ té sông...

- Khiếp quá! – Người khác trong nhà cũng lên tiếng.

Cửu nghe thế, anh lại khóc nức nở:

- Trời ơi!

Sao không có ai cứu bà con hồi ấy chứ!

Không ai cứu bà con sao?

Con không thể tin nổi là bà con chết!

Ôi, bà ơi!

Rồi anh lại quay sảng hỏi bà mụ Lân:

- Này u ơi?

Thế thầy Lân của con đâu?

Sao không thấy thầy ngồi trong nhà mừng con về?

Mụ ta lại ôn tồn đáp, tay xoa mái tóc Cửu âu yếm:

- Thầy con á, ổng uống nhiều rượu quá nên bị bệnh nặng rồi cũng qua đời năm trước thôi.

Một mình u ở căn nhà này buồn và chán một tẹo.

U có con gái đàng hoàng đấy chớ, thế nhưng u vẫn buồn ra sao ấy, u cũng không biết nói thế nào cả đâu con ạ.

Khổ quá, mấy năm trước thầy lang Vương ổng cũng mất do tuổi già mà lại còn cố chữa chạy nhiều cho con bệnh, nên giờ vợ chồng của ổng Đán cùng lũ con cũng mới lớn chuyển đi chỗ nào không ai biết cả, thỉnh thoảng mới có tin của ổng Đán về làng thôi.

Cứ nghĩ đến ông Đán, u lại thấy hối hận vì năm xưa o ông Đán được nuôi dạy con...

Bà mụ Lân chưa nói dứt lời thì đã có tiếng kêu lớn ngoài cửa nhà:

- Cửu!

Cửu!

Cửu giật mình quay lại.

Anh thấy một người đàn ông già bước vào nhà, theo sau có lẽ là vợ con của ông.

Ông chừng sáu mươi tuổi, nhưng trông có vẻ già hơn nhiều.

Nhìn thấy Cửu, vẻ mặt của ông lại bừng sáng lên rạng rỡ.

Ông thốt lên:

- Ôi, Cửu!

Đúng là cháu rồi!

Cháu đã về rồi!

- Chú...

Chú Đán! – Cửu ngạc nhiên hét lớn.

Anh vội vã chạy ra ôm chầm lấy người chú năm xưa đã hết lòng chăm sóc, dạy bảo cho anh, yêu thương anh không khác gì như với đứa con ruột thịt.

Ông Đán cũng xúc động vô cùng.

Những nếp nhăn trên trán ông dãn hẳn ra.

Hai chú cháu ôm chặt nhau chẳng muốn rời.

Mọi người tới nhà ăn cỗ, ai nấy chứng kiến cảnh đó đều thấy vô cùng cảm động.

Cả bà mụ Lân và cô con gái Hậu đều không cầm được nước mắt.

- Cửu, thật không ngờ là suốt mấy chục năm trời chú có thể được gặp lại cháu... – Ông Đán sụt sịt – Chú cứ tưởng chú cháu mình chẳng còn cơ hội được gặp lại nhau nữa.

Sao cháu vẫn nhận ra chú?

- Chú Đán à, cháu có thể nhận ra chú mà... – Cửu nói – Chú như người thân ruột thịt của cháu vậy, làm sao cháu không thể nhận ra được chứ!

- Cửu, - ông Đán buông anh ta ra - nhiều năm không gặp...

Trông giờ cháu trưởng thành, chững chạc lắm rồi!

Bà cháu ở nơi kia có lẽ rất tự hào về cháu đấy, cháu yêu ạ!

Bà Trúc, vợ ông Đán ăn mặc giản dị bước lại gần phía họ.

- Mình à, quả đúng là như vậy!

Cửu đã trưởng thành như thế này rồi, thật không thể ngờ!

- Cô Trúc ạ, thì ra cô cũng tới đây! – Cửu cũng tiến lại ôm lấy bà Trúc.

- Ừ, tất nhiên rồi, cháu Cửu của cô chú thì cô chú phải lên thăm chứ!

Một cô gái trạc tuổi cô Hậu cũng đến gần chỗ họ.

- Ôi, anh Cửu!

Thì ra đây là anh Cửu mà thầy u vẫn thường nhắc đến cho chúng con biết đấy ạ?

- Đúng rồi! – Bà Trúc kéo cô con gái của bà lại gần – Củu này, đây là Thụy – con gái lớn của cô chú.

Cháu có thể coi nó là em gái cháu đấy.

- Vâng ạ! – Cửu gật đầu lễ phép.

Chợt nhớ ra điều gì, ông Đán vội vã lôi từ trong túi ra một gói đựng trầu và một cái bánh giày.

- Cửu ơi! – Ông Đán nhẹ nhàng, thân tình đưa nó cho Cửu – Đây là chút quà cô chú tặng cho cháu.

Tiếc là nhà cô chú nghèo, nếu có nhiều điều kiện hơn thì cô chú sẽ tặng cho cháu món quà đáng giá hơn dành cho một trạng Vật như cháu.

Trong này có đựng trầu với lại bánh giày đấy, mong cháu hãy nhận lấy.

- Dạ, cháu cảm ơn!

Nhận lấy gói quà, Cửu khóc nấc nghẹn một hồi.

Nhìn chiếc bánh giày trong đó, anh lại nhớ về kỉ niệm năm nào ở chợ Tết được bà mua cho cái bành giày thơm ngon để ăn.

Anh lại không kìm được để cho những giọt lệ chảy ra.

- Chú Đán à, chú có biết không! – Cửu nói trong nghẹn ngào – Nhìn thấy chiếc bánh giày trong này, cháu lại nhớ năm xưa cháu đi chợ Tết cùng bà cháu đấy.

Cháu đã chia sẻ với bà một chiếc bánh giày để bà ăn cho đỡ đói.

Cháu thấy hối hận vì quên bảo bà mua cho cả chú một chiếc bánh nữa...

- Cửu, cháu quả là một đứa cháu ngoan và hiếu thảo, có một tấm lòng nhân hậu đánh quý! – Ông Đán xoa đầu Cửu – Được gặp lại cháu hôm nay, cô chú mừng lắm.

Cửu đứng lại trò chuyện cùng gia đình ông Đán một lúc nữa, thì bà mụ Lân và cô Hậu đi tới.

Ban nãy, mụ không muốn chen ngang cuộc trò chuyện cảm động giữa hai chú cháu sau nhiều năm mới gặp lại nhau.

Mụ bấy giờ mới nói:

- Chà, gia đình vợ chồng chú Đán đã lên đây rồi thì thật quý hoá quá!

Mời cả nhà vào trong ngồi ăn cỗ!

- Dạ vâng chị Lân, chúng em cảm ơn ạ!

Vợ chồng ông Đán đáp rồi dắt mấy người con vào trong nhà.

Lúc ấy, bà mụ Lân quay lại nói với Cửu và Hậu:

- Cửu, Hậu, mấy đứa đi cùng u tới chỗ bàn thờ thắp hương cho bà cụ với thầy Lân của con thôi.

Hậu khẽ bước đi theo mẹ, ánh mắt cô cưa liếc nhìn Cửu vì cô rất tò mò về người anh trai lần đầu tiên mới được gặp mặt này.

Còn Cửu đi theo sau chân bà mụ Lân như một con rối (vì Cửu chỉ nghĩ đến cái chết của người bà đáng thương).

Bà mụ Lân cắm nhánh hương lên bàn thờ.

Dưới khói lửa, mụ chắp tay, nói lầm bầm điều gì đó.

Rồi quay xuống, mụ bảo Cửu:

- Đến lượt con đấy Cửu!

Cửu đứng trước bàn thờ.

Anh cắm nhánh hương trước bức tranh chân dung của bà.

Anh nhìn chăm chăm vào bức chân dung ấy như chẳng muốn rời đi.

Rồi anh cầu khấn bà ở nơi ấy được bình yên.

Xong xuôi, Cửu khẽ bảo Hậu:

- Hậu, tới lượt cô đấy!

- Vâng.

- Cô đáp.

Chờ cho Hậu thắp hương xong, Cửu khoanh tay xin phép bà mụ Lân cho mình được trở về căn phòng cũ - nơi từng là phòng ngủ của anh với bà cụ.

- Sao, con mệt à?

Không ra ăn cỗ với mọi người cho vui?

Con là Trạng Vật vừa mới về làng, ráng ra ngồi trò chuyện chung vui với mọi người!

- Dạ xin lỗi u...

- Cửu trả lời - Đi đường xa trở về mệt lắm u ạ.

Con muốn được nghỉ ngơi u ạ.

Nếu có gì thì u gọi con ra sau.

- Ừ, thế cũng được!

- Bà mụ Lân cũng đành chiều Cửu - Con có cần u dẫn tới phòng ấy không?

- Không u ạ, con vẫn còn nhớ nó ở đâu mà!

Lần bước tới căn phòng hẹp đó, Cửu lại thấy trước mắt không gian quen thuộc.

Vẫn một cái giường, một cái võng với một ít đồ đạc khác xung quanh.

Dường như bây giờ chỗ này là phòng ngủ của cô Hậu.

Trong đầu Cửu lại hiện về cả dòng chảy kí ức, một thời thơ bé Cửu đã từng ngồi đó chơi những trò chơi cùng bà, được bà dạy học nói, được bà đút cho cơm ăn, được bà ru ngủ,...

đều là ở nơi đó.

Nghĩ là giường em gái mình, Cửu không muốn vô phép.

Ngôi bệt xuống sàn, anh chẳng thể làm gì được nữa.

Hầu hết những món võ Vật mà thầy anh chỉ bay thành mây khói từ đâu, trong tâm trí anh còn lại chỉ có vỏn vẹn mỗi người bà...

Đêm ấy, bà mụ Lân ngủ ngon lành, còn Cửu thì cứ trằn trọc, không sao ngủ được.

Thỉnh thoảng, những lúc mụ Lân đang ngủ say ngáy o o thì Cửu khóc nấc lên làm mụ ta giật mình tỉnh dậy, khẽ mắng anh:

- Gì thế?

Còn nhớ bà cụ à!

Mau nằm xuống cho tôi ngay!

Anh hành hạ tôi không cho tôi ngủ đấy hử?

Thế thì sang nhà khác ngủ đi!

Người ta biết anh là Trạng Cửu cơ mà, thế nào cũng để cho anh vào ngủ!

Nhưng sẽ có người cho là anh quấy rối giấc ngủ của người ta cơ đấy!

Im lặng đi!

Rồi sớm mai, tôi sẽ mang ra cho anh xem cái di chúc mà thầy nuôi anh để lại đấy!

Đúng là cái mụ Lân sau bao năm vẫn chưa bỏ được cái thói cũ thật.

Mụ vẫn "ngựa quen đường cũ" giống lão chồng Lân của mụ, chứng nào tật ấy mà thôi!

Tiếng chó sủa cất lên trong đêm tối.

Lá vàng từ từ bay xuống mái nhà ngói đỏ.

Bầu trời mây xám xịt, che khuất cả trăng vàng.

Nhưng riêng Cửu thấy ánh trăng vàng rõ ngời ngời trong mắt anh, và trong chiếc đĩa vàng thiêng liêng ấy là bóng dáng người bà anh, ăn mặc nhem nhuốc khổ sở...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 39: Buồn nhớ và khổ sở


Kể từ khi ấy, Cửu tập luyện quá sức do bị ông thầy dạy Vật (không phải ông thầy dạy Vật năm xưa Cửu theo ông ta xuống dưới thuyền, mà đó là ông thầy dạy Vật khác trẻ hơn mười mấy tuổi.

Ông ta dạy Cửu khi Cửu lên mười sáu.

Ông ta hay thúc ép Cửu này nọ, có cãi ông ta cũng chẳng được.

Còn ông thầy dạy Vật cũ nghỉ hưu rồi, thỉnh thoảng anh tham gia hội thi Vật nào đó thì ông ta đi cùng với ông thầy dạy Vật hiện tại cho Cửu) và các bạn học thúc ép.

Tâm trí anh chỉ nghĩ đến người bà, rồi có khi, anh nện trúng đầu hoặc va đầu phải tường ra sao, anh không nhớ, anh đau đầu quá rồi ngất đi.

Khi mở mắt tỉnh dậy, anh thấy mình nằm trong nhà, đứng trước mặt là mẹ con bà mụ Lân và cô Hậu nhìn anh đầy vẻ lo lắng.

- U với cả em Hậu lo cho con quá!

Con vẫn tập được bình thường mà! – Cửu thều thào.

- Cứ độ này thì tao phải gọi thầy lang cho mày thôi! – Bà mụ Lân phe phẩy cái quạt tre thở dài.

Hậu thì chạy xuống bếp, cô bưng bát cơm nóng hổi với món thịt nướng mà Cửu vẫn thích, nhè nhẹ bảo:

- Anh Cửu, anh ăn đi.

- Thầy dạy Vật của tôi bảo là không ăn đồ nướng khi tập đâu!

Bị bệnh béo phì thì chết dở!

Thầy ta tư vấn cả thầy lang để khuyên bảo nữa kìa!

Cô cất bát vào trong đi, còn để cho u với cô ăn, tôi khoẻ như voi thế này thì thôi!

- Anh Cửu ơi, ăn đi mà!

- Thôi đi con!

Cất bát vào bếp, tí nữa u xuống bếp ăn.

Cái lão dạy Vật cho thằng Cửu độc ác thật!

Độc ác thật đấy, học hành với cái lão ấy thì được cái quái gì đâu! – Bà mụ Lân bảo cô Hậu, rồi mụ ta lẩm bẩm – Chậc chậc!

Chả hiểu cái ông thầy dạy Vật cũ có già đến nỗi lẩm cẩm hay không nữa mà nghỉ dạy cho thằng Cửu luôn rồi.

Ông ta còn hiền hơn cái lão thầy này gấp bội, thế mà giờ đây để mặc cho thằng Cửu học với ông thầy ác như thế đấy!

Rồi mụ nói:

- Cửu à!

Nếu mày không ăn thì ngủ sớm đi giữ gin sức khoẻ.

U sẽ ra nói chuyện với ông thầy con đã.

Đồ độc ác!

Dạy cho học trò như thế đấy, bảo sao Cửu khoẻ như voi, nhưng cũng có lúc mệt cơ chứ?

- Con mệt, vì bà con mất, u ạ.

Với lại xin u đừng có chửi thầy dạy Vật của con, kẻo thầy ấy nghe thấy thì... – Cửu nhè nhẹ đáp.

Anh định nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Thế nhưng bà mụ Lân văng một tiếng chửi tục:

- Láo toét!

Mày lại bị thần kinh hả, cụ ấy chết từ thuở nào rồi, còn thương nhớ mãi.

Ừ, xưa nay tao cứ tưởng đàn ông chúng mày gặp ả thiếu nữ xinh xắn là phải lòng, mất ăn mất ngủ.

Nay tao mới biết là bà mày mất mà cũng để như thế được đấy!

- Đó là việc của con, không phải việc của u đâu mà!

Cửu quát lên một tiếng làm kinh động cả căn nhà.

Bà mụ Lân và cô Hậu im lặng nhìn anh một cách đầy ái ngại, rồi hai mẹ con mụ ta cắm mũi xuống bếp ăn cơm.

Cửu thì đánh một giấc say sưa.

Lâu rồi anh mới có giấc ngủ ngon đến thế, chứ những lúc học với ông thầy hiện tại, có đêm anh phải thức trắng, rồi sáng hôm sau, anh chỉ muốn ngủ gật, nhưng bị tên to con trong lớp cốc đầu:

- Dậy đi, đồ lười nhãi!

Học vật học võ mà biếng như con sâu vậy đấy à? – Câu nói của hắn còn văng vẳng trong tâm trí của Cửu.

Lại vọng từ trong nhà ra tiếng của cô Hậu:

- U à, anh Cửu rất yêu bà, anh ấy mệt mỏi vì bà mất thì cũng nên thông cảm thôi u ạ, xin u đừng nặng lời với anh Cửu như thế.

Cửu nghe vậy thì thở dài, may ra vẫn còn có người con gái nết na ấy giúp đỡ cho anh.

Anh cũng cảm kích tấm lòng của cô Hậu.

Hậu chăm chỉ, là cô gái có nề nếp.

Cô không thừa hưởng cách giáo dục của cha mẹ, vì từ hồi nhỏ, cô được Đán – con trai nuôi của bà cô đem về chăm sóc, nên tính nết khắc hẳn thầy u.

Cô cũng sợ hãi lão Lân mỗi khi lão ta say.

Cô sợ đến nỗi lão ta đánh cho tím bầm, rồi những câu chửi rủa:

- Á à!

Mày được thừa hưởng cách giáo dục của thằng cha Đán kia đấy!

Mày không lấy chồng để cút đi cho khuất mắt tao à!

Hay tao chở mày đi lái buôn, rồi quảng xác mày ở làng nào cho đỡ ngứa mắt nhá?

Con gái con đứa...

Rồi khi lão Lân chết, Hậu cũng khóc nhiều ấy chứ, đến nỗi cô bị gầy gò đến đáng thương, mấy tháng liền chữa chạy thầy lang thì cô mới đỡ hẳn.

Nghe tin anh trai cô là Trạng Cửu về làng, cô vui mừng khôn xiết, căn dặn các vị khách đang ăn cỗ trong nhà:

- Các bác, các vị à!

Trạng Cửu là anh giai tôi, thế nên nếu gặp anh ấy thì nói chuyện niềm nở như chủ nhà gặp khách khứa vậy.

Lâu rồi anh ấy vắng mặt ở làng, mười mấy năm giời mới về, thế nên các vị ăn uống hết sức chu đáo, đừng để anh Cửu ngạc nhiên quá, có cái gì thì giải thích cho anh ấy hiểu hết, các vị nhớ chưa ạ?

Chiều đến, tia nắng nóng qua của sổ khiến Cửu bàng hoàng giật mình tỉnh dậy.

Anh đã ngủ bao lâu rồi?

Liệu ngủ lâu như thế thì anh có bị thầy dạy Vật khiển trách không?

Trưa nay, u nuôi với cô Hậu có ngủ ngon không.

Anh cười, tự trách bản thân mình, lao xuống sân nhà là tập đánh đấm với con nộm gỗ ngay.

Con nộm này vốn là ông thầy cũ cho anh để anh học Vật mà!

Nhưng anh không có tâm trạng nữa.

Anh định quẳng búp bê xuống sông nhân lúc đi xem người ta lái buôn (một trò chơi khá tẻ nhạt).

Nhưng đó là thứ thầy anh để lại, anh thở dài, gác nó vào góc tường, rồi ngồi đó suy nghĩ, nghĩ về bà, nghĩ về thầy u ruột, nghĩ về lão Lân năm xưa quát mắng chửi rủa đương lúc say rượu, rồi tiếng an ủi của ông thầy dạy Vật cũ...

Nó cứ luẩn quẩn trong tâm trí anh.

Trong đêm tối, lúc bà mụ Lân và cô Hậu mó xuống sân tìm Cửu, thì anh ngáy khò khò trong đêm tối, với con nộm gỗ mục nát.

- Thằng cha Cửu kia!

Con nộm gỗ quỷ quái ấy thì tập với chả tành cái gì! – Mụ Lân lại cáu gắt.

Rồi mụ định đánh thức Cửu dậy.

Cửu giật mình dậy thật sự.

- Hả?

Thầy ơi!

Trò chưa tập tốt sao?

Nhưng rồi, Cửu nhận ra bóng dáng của bà mụ Lân đầy nhọ bếp và khói bếp.

Anh trấn tĩnh lại, nhẹ nhàng hỏi:

- Ơ u?

U ăn cơm chưa, con không đói bụng đâu, u đi ăn đi.

- Cái gì?

Thế mày nhịn đến bao giờ hả Cửu!

Ngồi dậy, vào bếp ăn cơm ngay cho u, không nói năng gì nữa!

Ông thầy dạy Vật lên tỉnh đăng kí cho mày tham gia hội thi Vật rồi.

Ông ta mới đi chiều nay, không có ở đây!

- Ra thế ạ, thôi thì con cũng xin vâng lời của u! – Cửu đáp.

Đột nhiên, Cửu thấy bụng anh đói sôi lên.

Anh ôm đầu choáng váng chạy vào bếp, vừa ngồi xuống bàn là gục đầu xuống, anh buông cái đũa tre hồi nãy còn cầm trên tay, thều thào bảo:

- Con không sao đâu, u ạ...

- Đấy!

Tình hình của mày mà đã thành ra thế này thì chẳng thể nhịn được nữa đâu!

Đi thầy lang chữa trị đi!

Mụ Lân lo lắng nâng cằm của Cửu lên dậy, mụ đặt đũa bát đàng hoàng vào tay anh, anh mới chịu và từng hạt gạo một bằng cách buồn tẻ, chán nản, uể oải và đầy mệt mỏi.

Qua đôi mắt mờ mờ của Cửu giờ chỉ nghĩ đến việc học Vật và người bà đã quá cố...

(Còn tiếp)
 
Back
Top Bottom