Cập nhật mới

Khác Bà cháu Cửu

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
355977709-256-k684015.jpg

Bà Cháu Cửu
Tác giả: rubycool9211
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Bà cháu Cửu là loạt truyện được lấy bối cảnh vào khoảng thế kỉ XIX, thời phong kiến ở Việt Nam.

Tại một ngôi làng nghèo không có địa chủ, hai bà cháu sinh sống cùng nhau.

Người bà khoảng bảy mươi lăm tuổi, tóc đã bạc còn người cháu tên Cửu sáu tuổi.

Cuộc sống tuy khốn khó, nhưng người bà vẫn luôn cố gắng vất vả để chăm sóc, nuôi nấng cháu thật tốt.

Cửu là một cậu bé rất ương bướng, khó bảo, lúc nào cũng chỉ muốn bà chiều theo ý mình.

Cậu bé đâu hề hay biết trong lòng bà cụ có rất nhiều nỗi khổ đau, và nỗi khổ của bà là bà không thể cho nó biết sự thật rằng nó chỉ là đứa cháu nuôi...

May thay, bà cháu họ có một người hàng xóm tốt bụng tên là Đán.

Anh ta là một tiều phu nghèo tới từ phương xa, không còn người thân ở bên cạnh.

Anh giúp bà cụ đến gặp thầy lang chạy chữa mỗi khi bà cụ ốm sốt.

Mối quan hệ giữa hai người ngày càng trở nên thân thiết và họ bắt đầu coi nhau là mẹ con.

Một người con nuôi ngoan ngoãn, hiếu thảo như Đán, đối với bà cụ chính là một niềm hạnh phúc bù đắp được cho nỗi đau bà đã để lạc mất đứa con trai ruột hư hỏng năm năm trước.

Bà cụ còn mừng rõ hơn nữa khi nghe Đán hứa với bà sẽ cố gắng kiếm tiền để Cửu được ăn học đàng hoàng.

Tuy nhiên, bà cụ lo sợ nếu sau này Đán trở thành con rể thầy lang Vương, anh ta sẽ rời xa bà cháu họ, tới sống ở ngôi làng địa chủ - nơi làm gợi nhớ bà tới nỗi ám ảnh khủng khiếp suốt bao nhiêu năm nay vẫn chưa thế quên đi được..

Liệu cuộc sống của họ sau này sẽ diễn ra như thế nào?

Hãy theo dõi truyện nhé!



vietnamesestory​
 
Bà Cháu Cửu
Chương 1: Cuộc sống của bà cháu Cửu


Ngày xưa, cái thời vẫn còn tồn tại giai cấp địa chủ, có rất nhiều người bị bắt đi làm nô lệ hoặc phải làm giúp việc nhà mấy tên hào phú.

Những kẻ khố rách áo ôm luôn phải chịu những trận đòn roi của chủ mỗi khi không làm tốt được việc gì.

Nhiều người đã bỏ trốn nhưng hầu như tất cả họ sau cùng vẫn bị bắt lại.

Những tên chủ trả công cho họ ít quá, cũng chẳng thế đủ để lo sống cho bản thân hàng ngày.

Quần áo, cơm ăn không được đàng hoàng, thậm chí có những tên hầu ao ước như được ông chủ, sống trong cảnh sung túc vậy, nhưng đó chỉ là nằm mơ giữa ban ngày!

Ở đời, chẳng có ông Bụt nào cả.

Nên họ chỉ nằm nghĩ cho sướng thôi, còn ngày nào thì cũng lặp lại một chuỗi khổ cực.

Thế nhưng không biết ở đâu tồn tại ngôi làng nhỏ, không có giai cấp địa chủ nhưng người nghèo thì vẫn còn có sinh sống ở đấy.

Tất thảy họ phải tự lo cho bản thân.

Làng này không rộng lắm, người ở thì cũng không nhiều, nhưng qua lại ở chỗ chợ là được cái tấp nập.

Cái cổng làng cũ và khá thấp chào đón những người qua lại đông nghịt.

Phía bên kia, chỉ là một căn nhà đơn sơ giữa ngôi làng đó.

Một người đàn bà không con không cháu sống ở đây qua ngày với một thằng cháu nuôi tóc vẫn còn đang để trái đào, thằng nhóc thì ham chơi, không chịu học hành vì bà cụ chẳng có đủ tiền để mua sách cho nó ăn học đàng hoàng.

Không ai ở đây biết tên thật của bà cụ.

Bà cụ tầm bảy mươi lăm tuổi, mặc áo nâu sờn rách (bà không biết may vá, khâu như mấy cô thiếu nữ trong làng, hồi nhỏ bà cụ không được học cách may vá, dệt vải), chân đi dép cũ rích từ đời nào cả rồi.

Mái tóc bạc một màu bạc phơ, trán nhăn nheo những nếp gân đọng lại của tuổi già và những vết mụn lở loét.

Bàn tay khô sạm.

Cứ hai, ba tháng là bà cụ ốm một trận, suốt ngày ngồi trong nhà ho "khụ khụ".

Mấy kẻ trong làng có vài lần cùng ngồi bàn tán về bà.

Nhất là những người phụ nữ thích tán chuyện.

Mụ bán cá thì thầm với cô khách quen:

- Cô à!

Cái cụ ấy con cháu đâu cả rồi, không về chăm sóc u già đi nhỉ?

Chỉ nuôi mỗi một thằng cháu không phải ruột thịt!

Coi thì vất vả ghê á!

- Đúng rồi chị à! – Cô khách hả hê đáp vào tai mụ bán cá đang dỏng lên – Thằng bé này không được đào tạo, không được học hành đàng hoàng, chỉ có chơi là chơi!

Hỏi xem sau này lớn lên, biết chăm bà không?

Mà nếu nó biết đó là bà nuôi, chắc nó sẽ tức phát khóc bỏ nhà đi cho mà xem!

Chưa thấy thằng cháu nào bất hiếu đến thế!

Mà nghe nói bà cụ đần ấy còn có một thằng con giai giờ không rõ tung tích, chắc ngày xưa hay bỏ bê đi đánh bạc đấy!

Rồi thằng Cửu cũng sẽ có ngày như thế thôi!

- Cái thằng cháu họ nhà tôi á, lúc nào cũng phụ tôi đi bán cá, còn cứ "vâng ạ", "dạ" hoài, ngoan ghê gớm!

Tôi còn tặng nó bao nhiêu là cuốn sách, còn làm cho nó món cơm cá nó yêu thích.

Cái bà cụ đần đấy thì dạy dỗ thằng cháu thế nào đây?

Bà cụ đi chợ mua thịt, rau cho cháu ăn nghe thấy thì tủi hổ và khổ thân lắm.

Mắt bà cụ rơm rớm nước.

Ngay từ nhỏ bà đã chịu khổ rồi, mà khổ hơn nữa là ông Giời không để cho bà biết cách dạy con cháu.

Bà cụ xách giỏ đầy thịt cá, gọi vọng từ trước cửa:

- Cửu!

Cửu ơi!

Món cơm trưa của mày đấy!

Mở cửa cho bà đi!

Tiếng thằng bé đáp từ trong nhà:

- Lại có thức ăn nữa hả bà?

Hôm nay bà có làm món thịt nướng cho cháu không?

- Trời, bếp than thì gần hết, làm sao làm món thịt nướng cho cháu được! – Bà cụ sốt ruột đẩy cửa vào nhà.

- Thôi!

Thế thì trưa nay cháu nhịn đói!

Bà thật đáng ghét! – Thằng Cửu kêu lên giọng hờn dỗi và đầy oán trách với người bà nuôi.

- Thôi cháu ngoan của bà, hôm nay ăn tạm món đơn giản thôi, bà sắp hết tiền rồi, mà cháu nên nhớ là nhà mình nghèo...

Bà cụ nói chưa hết, thì thẳng Cửu hét lên thất thanh:

- Nghèo là gì cơ chứ?

Dù sao cũng phải có món thịt nướng, thịt nướng cơ!

Hu hu!

Rồi thằng bé kể tràn ra một mạch nhưng gì nó ấm ức trong lòng:

- Cháu không có thầy u hả bà?

Thầy u cháu chết hay sao mà bà không dám nói?

Sau cháu không được ăn sung mặc sướng như thằng bé con ngài hào phú làng kia chứ?

Lần đi xem tụi nhóc thả trâu, cháu bị thằng ấy và đám bạn của nó đánh cho tơi bời rồi đuổi đi.

Bọn nó quát với cháu: "Cút đi, thằng Cửu nghèo rớt mồng tơi!

Chẳng ai thèm chơi với thằng nhóc nghèo như mày!".

Sao cháu không được học hành tử tế, sao bà không mua sách cho cháu học?

Sao cháu...Sao cháu...

Cửu khóc quá nhiều nên nó không thể nói thêm tiếng nào nữa.

Còn bà cụ không hé răng nói lời nào, bà nghe cháu mắng thì tự trách mình là một mụ nghèo chẩy thây, huống chi ngày xưa đi nhà nhà xin một thằng cháu về nuôi...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 2: Quá khứ của bà cụ


Thực ra không phải bà cụ ấy không có con cháu và nghèo hẳn.

Ngày xưa, bà nổi tiếng là người phụ nữ đẹp nhất làng (làng bà ở hồi đấy không phải như cái làng bây giờ, đó là làng thuộc giai cấp địa chủ), không giỏi may vá nhưng ăn nói dịu dàng, tính tình ngoan ngoãn nết na.

Bà cụ mồ côi cha mẹ từ nhỏ, nhưng được một người chú họ nuôi lớn.

Nhà bà thì khấm khá, nhưng chú họ của bà nợ tên phú ông trong làng chồng chất.

Hết cách rồi, người chú họ nghĩ, vì ông ta không đủ tiền.

Và ông vô cùng sửng sốt khi nghe tên phú ông nhe hàm răng vàng hợm của nói:

- Được?

Mày muốn trả hết nợ cho nhà tao phải không?

Có phải mày trăn trở vì cái chuyện ấy hay không?

Thôi thì mày gả cô cháu gái nhà mày cho con trai tao nhá, lúc đó tao không đòi nợ nữa đâu, vậy là đủ!

- Ôi, thưa ông!

Còn có cách nào khác trả nợ không ạ!

Tôi không nỡ đem cô cháu gái của tôi đi đâu, hai chú cháu ngày xưa sống với nhau rồi.

Bây giờ tôi gả con bé cho cậu chủ, thì còn một mình tôi, nhà cửa vắng hẳn, biết ở với ai?

Tôi hồi trẻ còn không lấy được tấm vợ nào nữa...

- Im đi!

Nếu mày hết tiền thì chỉ còn cách đấy thôi!

Suy nghĩ kĩ đi!

Mày phải hi sinh cô cháu gái của mày chứ vì nó đâu phải con gái ruột của mày! – Tên phú ông quát thẳng vào mặt người chú.

Thế là người chú bằng lòng gả cháu gái cho tên con trai của phú ông.

Nhà hắn vốn có ba bà vợ và bao nhiêu giai nhân.

Bà cụ phải chịu bao công việc khắc khổ của chồng và ba mụ cả sai cho.

Lão phú ông khi thấy bà cụ làm việc không tốt đem roi ra đánh cho cô con dâu tơi bời.

Đến lúc bà cụ có thai thì chẳng ai thèm để ý cả.

Vô cùng khổ sở, bà cụ cùng một anh hầu trong nhà phú ông chạy trốn đi thật xa, đến một làng, mà đó chính là ngôi làng bây giờ bà cụ đang ở với thằng Cửu.

Bà với anh người hầu ấy thành vợ chồng, xây một căn nhà đơn sơ để tạm ở.

Tháng dần trôi đi, bà cụ sinh một đứa con trai.

Chồng của bà mất sớm, bà một mình nuôi dạy con trai như nuôi dạy thằng Cửu bấy giờ.

Cậu con trai được nuông chiều nhiều quá, thành ra là hoá hư.

Lớn lên, hắn không thèm để ý nuôi mẹ già, bỏ bê đi mua rượu chè, ăn chơi với đám bạn xấu.

Mỗi khi cậu con trai về đến nhà, bà cụ vô cùng tức giận khi thấy hắn trong bộ dang say khướt, không chừng chửi rủa bà cụ:

- Ê ê mụ già kia!

Mụ còn ngồi một xó trong nhà làm cái quái gì nữa!

Không dọn dẹp nhà cửa hả?

Đứng dậy nấu cơm cho tôi đi, không thì chỉ có chết!

- Này Lân!

Mày học cái thói sai bảo mẹ mày từ khi nào đấy hả? – Bà cụ suýt khóc than thở - Sao mày không đi học hành, làm ăn buôn bán cho tử tế rồi lấy vợ đẻ con mà cứ suốt ngày rượu chè thế hả?

- Hả?

Mụ còn kiếm cớ than với chả thở nữa! – Cậu con trai quát tháo dữ dội hơn – Một thằng nghèo như tôi thì đi kiếm con dâu về cho mụ được sao?

Mụ có mà nằm mơ đi!

Có nhanh nhanh dọn nhà, làm bếp núc không!

- Trời ơi, đắng lòng quá!

Số tôi khổ nhường nào!

Con ơi là con!

Con tỉnh đi!

Tao sẽ không cho mày tiền mua rượu nữa đâu, từ giờ mày phải tự kiếm cái ăn, nghe con!

- Tôi cấm mụ lảm nhảm!

Thế ai là trụ cột của cái nhà này, hả?

Tôi hay là mụ?

Mụ tưởng mụ có quyền hành trong cái nhà này chắc? – Tên Lân hung dữ, hắn đập vỡ tan tành chai rượu, làm rượu lênh láng chảy trên sàn nhà.

Bà cụ mất công phải lau sàn nhà cho thật sạch sẽ thì hôm đó mới ngủ yên được.

Bà cụ như một cái máy, mỗi ngày cứ nghe lời tên Lân làm những điều gì hắn sai bảo.

Rồi có lần, hắn trốn đi đánh bạc rất lâu rồi chẳng thấy hắn trở về nữa.

Bà cụ rất lo, sợ hắn bị bắt có hay bị quan huyện bắt đi tra tội gì đó, hoặc tên Lân chết từ lâu rồi.

Nhờ mọi người tìm cũng chẳng ai thấy.

Chẳng biết làm thế nào tìm con về được nữa, bà cụ chỉ biết ngồi khóc rồi thở dài chấp nhận sống một mình trong những năm sau này.

Một mình sống một mình lo cho thân mình, bà cụ buồn rầu.

Bà chỉ biết đi bắt ốc rao bán ngoài chợ, kiếm tiền mà tự nuôi sống cho mình.

Bà cụ buồn.

Bà cụ muốn có một đứa con nuôi hoặc một đứa cháu nuôi cho đỡ khổ.

Cái thằng Cửu là con trai của một gia đình nông dân tốt bụng bên làng The.

Nhà họ vốn có 5 người con, hai vợ chồng không nuôi hết nổi nên sẵn lòng cho bà cụ nuôi:

- Cụ ơi!

Cụ nhớ nuôi con của chúng tôi nên người, chúng tôi chỉ biết mong chờ điều ấy từ cụ mà thôi.

Nhà chúng tôi khổ quá, không thể chăm sóc cho tất cả 6 đứa con tử tế được.

Mong cụ hãy giúp chúng tôi!

Bà cụ nuôi thằng Cửu suốt 6 năm nay.

Thằng Cửu chính là nguồn vui của đời bà cụ.

Ấy thế nhưng, cũng như những năm xưa nuôi tên con trai Lân, bà cụ nuôi thằng Cửu cũng rất khó khăn.

Chính vì thế, thăng Cửu mới có thói ương bướng.

Hồi nhỏ, thằng Cửu được những người hảo tâm trong làng cho ăn món thịt nướng, nên nó rất khoái món ấy, lúc nào cũng năn nỉ bà cụ làm cho mình ăn.

Nhưng khổ nỗi, bà cụ có phải lúc nào đủ tiền đâu...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 3: Người hàng xóm tên Đán


Nhẽ ra ngày hôm ấy, bà cụ nên đáp với thằng Cửu rằng:

- Cháu có thầy u đấy, thầy u cháu nhờ bà nuôi.

Cháu là nguồn vui của bà mà, cháu ngoan!

Lần sau, bà sẽ cố gắng hết sức làm một thịt nướng cho cháu!

Mà đời bà thì khổ quá nhiều rồi, không đủ hơi sức nói ra được những lời ấy.

Nó chỉ quanh đi quẩn lại trong tâm trí của bà cụ.

Bà cụ nghĩ nhiều đến nỗi, mấy hôm sau lại ốm thêm một đợt.

Nhẽ ra cái thằng Cửu chạy đi tìm thầy lang, nhưng nó nào đâu biết thầy lang ở chốn nào!

Tối đến, khi thằng Cửu chạy tót lên giường, nghe thấy bà ho "khụ khụ" vài tiếng rồi nhổ "khặc khặc" ra đờm, nó vừa lo vừa sốt ruột, cứ nói đi nói lại mà không ngủ được:

- Bà ơi!

Thế bà không biết thầy lang ở đâu à?

Sao bà không biết đường tự đi chứ!

Nhỡ nhà thầy lang ở xa, cháu vừa đi lại vừa mệt, có phải khổ thân cháu không!

- Thầy lang ở tít tận làng bên kia – Bà cụ nói giọng khàn khàn – Bà cũng mệt như mày, chân cũng chẳng dám đi nổi nữa là...

- Dù sao, cháu vẫn còn nhỏ, bà lớn tuổi hơn cháu thì bà vẫn phải đi chứ!

Một người tiều phu hảo tâm trong làng này tên là Đán cũng biết được chuyện, sáng hôm ấy anh mò sang nhà bà cụ, cõng bà lên vai mình đi gặp thầy lang, còn bảo với thằng Cửu đang ngồi chơi que:

- Từ sau, nếu bà ốm thì gọi tau sang, nhớ chưa Cửu!

Mày không biết nhớ thầy lang thì phải biết đường gọi tau nghen!

- Nhưng mà nhà chú ở đâu? – Cửu ngơ ngác hỏi.

- Nhìn đây này! – Đán chỉ tay về phía nhà mình – Nhà tau ở đấy, nhớ chưa?

Ỏ nhà ngoan nhá, không được đi đâu chơi kẻo lạc là bà mày lo lắng thêm, lại càng ốm đau đấy!

- Vâng vâng, cháu nhớ ạ! – Cửu gật đàu cho qua, rồi nó chạy tót vào nhà ngồi chơi tiếp.

- Nhanh lên cậu ơi!

Đầu tôi nóng lắm! – Bà cụ giục Đán – Nhanh lên nào kẻo không kịp!

Khụ khụ!

- Cụ ơi, cháu đưa cụ đến nhà thầy Vương ngay đây ạ! – Đán vội đáp, rồi anh nhanh chân cõng bà cụ qua chợ, qua ngôi làng mình, rồi sang đến làng bên kia.

Đứng trước nhà thầy Vương, Đán lấy tay lau mồ hôi chảy dài, rồi gõ cửa.

- Cộc cộc!

Thầy ơi!

Bà cụ con ốm liền mấy trận!

Thấy khám cho bà con với ạ!

Ông thầy Vương mở cửa cánh cửa bằng tre..

Nhìn thấy Đán và bà cụ, ông ta đáp:

- Nào, cậu mau đưa bà cụ vào đây để ta bắt mạnh, kê thuốc cho!

Đán từ tự đưa bà cụ nằm lên giường nhà thầy Vương.

Thầy Vương bận áo dài đen, khăn đội thành vòng, râu rậm, miệng to nói ầm ầm, hơi thở đầy mùi trầu, răng đen nhánh.

Ông ta từ từ ngồi lên cái võng tre, nắm bàn tay bà cụ bắt mạch, rối nói với Đán như ra lệnh:

- Cậu ra đứng ngoài sân đi, bà cụ cần yên tĩnh để nghỉ ngơi.

Đán vâng lệnh, anh đứng ra ngoài sân nhà thầy Vương chờ đợi.

Một hồi lâu sốt ruột, anh lẩm bẩm:

- Ủa, thầy Vương khám xong chưa nhỉ?

Lâu quá!

Rồi tự nghĩ đến cảnh nhà mình, mắt anh rơm rớm lệ...
 
Bà Cháu Cửu
Chương 4: Câu chuyện của chàng tiều phu Đán


Đán là một chàng trai nhà nghèo.

Tuy thế, không phải anh gầy còm khổ sở như các chàng trai nghèo rách mồng tơi, mà có thân hình khoẻ mạnh, cường tráng như bao trai tráng khác, làn da nâu sạm (do Đán phải tắm nắng gắt mỗi khi lên rừng).

Anh mặc chiếc áo cũ, đi đôi dép mà ông Lư- cha anh khi mất đã để lại cho anh.

Không như các chàng trai khoẻ mạnh ở làng khác không may vì lí do nào đó bị bắt đi làm người hầu của những tên hào phú, anh ở neo đơn với mẹ già trong ngôi nhà nhỏ thiếu điều kiện và vật chất.

Mẹ già của anh cũng ốm đau triền miên, làm anh chú ý đến hoàn cảnh của bà cháu Cửu.

Thế nên, anh thương bà cụ ấy như người mẹ già thứ hai vậy.

Có nhiều lần, mấy tên hào phú bao làng kia cứ nịnh hót anh, dỗ dành ngon ngọt để anh bằng lòng về nhà làm đầy tớ của chúng:

- Đán à, mày thương u chứ gì?

Muốn đủ cơm gạo, tiền của, thì làm giúp việc nhà tao đi, tao hứa là giả lương đủ cho u con nhà mày ăn no mặc ấm đấy! (thực tế thì lão này chỉ đang hứa vờ hứa vịt mà thôi!)

- Chẳng phải mày là Đán sao?

Thôi thôi, còng lưng làm nghề kiếm củi làm gì!

Thà làm việc chân tay nhẹ ở nhà tao đây còn hơn!

Nhà tao giàu, lại có điều kiện (lão này đang khoe khoang để anh thanh niên nghèo khổ nghe như mật rót vào tai mà gật đầu đồng ý ngay theo như ước muốn của lão), rồi tao sẽ giả lương cho mày đều đặn để mày giàu, khỏi phải làm tiều phu nữa cho nó khổ sở, cực nhọc làm chi!

Nhưng Đán chối bỏ tất cả những lời phỉnh nịnh đó ngoài tai.

Ngày xưa, ông cụ Lư cũng từng làm đầy tớ cho một nhà hào phú, cuối cùng rồi không rõ do bị đuổi hay do ông ta trốn, mà ông Lư thề với giời đất rằng sẽ không còng lưng làm đầy tớ cho những tên hào phú nào nữa, ông cũng căn dặn sau này Đán phải tự làm nghề gì đó nuôi thân như bán hàng, làm tiều phu chẳng hạn, chứ không được theo làm đầy tớ nhà hào phú như ông ta ngày xưa.

Đán thương thầy, thương u, anh không muốn bà cụ Lư mình lo toan khi làm đầy tớ nhà người ta, rồi để bà cụ Lư ở nhà một mình ốm yếu, rồi chết dần chết mòn.

Anh xua bỏ, chối hết tất cả những lời nịnh hót của những tên hào phú, anh vẫn đeo gánh, đeo giỏ đan lên rừng kiếm củi rồi đem ra chợ bán như thường.

Mấy tên hào phú đành lắc đầu thở dài ra về, và tiếp tục hành hạ đầy tớ nhà của chúng.

Anh cũng đến tuổi lớn, mẹ già cứ trông chờ vào cả anh, bà cụ Lư nói:

- Này con ơi!

Bao giờ thì u mới có con dâu và cháu nội đây!

Sao lại ngại không dám hỏi mấy người trong làng hỏi cho một đám mà gả?

Nói thật cái chuyện lấy vợ của Đán làm anh ta ngài ngại.

Có những lần tự tin, anh đi hỏi một tên thanh niên khác làng xa tít tắp, nhà của hắn thì nhỏ, bên trong thì chất bao nhiêu là rượu vang.

Hắn ở bẩn, người thì bốc đầy mùi rượu nữa.

Hắn cũng có một thằng bạn tên Hên ở cùng nhà.

Đán gõ cửa nhà hắn, hỏi nhỏ:

- Anh Ung ơi!

Anh có biết cô nào nhá khá giả hay không, tốt bụng, lại hiếu thảo nữa!

Nếu biết cô nào như thế, anh hỏi cho em đi!

- Hỏi cái cô Loan con nhà phú ông làng này cho mày đấy hả? – Ung say rượu hỏi - Ờ, cái lão phú ông thì chả bao giờ gả con gái cho một thằng nghèo rách rưởi như mày, Đán ạ.

Mày tìm con mụ nào nghèo như mày mà lấy ấy.

Rồi Đán chạy bao nhiêu chợ, bao nhiêu nhà, hỏi con gái của họ hoặc xin họ hỏi cho một đám, thì câu trả lời hầu như anh nhận được về là:

- Thôi thôi!

Khi nào mày giầu thì tao gả cho!

Nhưng mà đâu biết được, lấu ấy con gái nhà tao đã có chồng rồi thì làm sao?

- Mày một mình nuôi u nhà mày đi, cần một mụ vợ ở bên làm gì cho khổ cơ chứ?

- Ôi không không!

Hỏi đám nào thì sợ chúng nó bảo anh nghèo mất, anh Đán ạ!

Lấy vợ thì làm được cái trò trống gì nữa!

Không ai biết được, trừ mẹ già của Đán, là Đán khổ tâm như thế nào.

Có lúc buổi tối, Đán thức trong phòng, lặng lẽ khóc, có lúc khiến mẹ già của anh giật mình tỉnh dậy, ảnh vội nói:

- U ơi!

U cứ ngủ cho con đi!

U ngủ là con vui rồi!

Tí nữa thì con ngủ với u.

Đán cứ thế sống bao năm với mẹ mà không có vợ.

Giờ thì mẹ anh đã chết từ lâu.

Đán không trả hết nổi số nợ ngày xưa mẹ mình nợ, nên anh dọn nhà sang làng này trốn.

Anh ở một mình, tự nuôi sống bản thân bằng cách lên rừng đốn củi đem ra chợ bán, và lòng cứ buồn, và buồn.

Những ngày lên rừng, được nghe thấy tiếng chim hót, tự nhiên Đán thấy vui vui, bồn chồn như thế nào đó.

Bây giờ, Đán đang đước trong sân nhà ông thầy Vương mà cứ nghĩ lại rằng:

"Hay về ở với bà cụ ấy đi, bà cụ ấy còn nuôi cái thằng Cửu còn nhỏ nữa.

Ở về thì hai bên sẽ đỡ khổ hơn.

Khi nào khấm khá thì đi hỏi vợ.".

Lát sau, cửa tre nhà thầy Vương mở, ông ta giắt bà cụ ra, trông bà cụ đã khá hơn.

Đán nhỏ nhẹ đáp:

- Cảm ơn thầy Vương chữa bệnh cho bà con ạ!

Con xin phép thầy, cho con được về.

- Khoan đã, cậu Đán ơi! – Thầy Vương ngăn anh lại.

Đán đặt bà cụ ngồi xuống chõng tre giữa sân nhà thầy Vương, rồi quay sang thầy Vương hỏi:

- Dạ thưa thầy, thầy nhờ con có việc gì ạ?

Ông ta ghé vào tai Đán thì thầm:

- Nghe nói là cậu vẫn chưa có vợ đúng không?

Có cần ta hỏi cho một đám không.

Ờ, mà nhà ta có con gái đấy, khi nào cậu gặp cô, cậu thử xem có ưng không.

- Ôi thầy lang, con đâu dám...

- Đán vừa sợ vừa ngần ngại đáp.

- Tôi đâu có đùa cậu, tôi chỉ đang muốn giúp cậu mà thôi!

- Ông ta lại nói - Đừng sợ, con gái tôi là người hiền lành, nó sẽ không chê cậu đâu!

Khi nào hai đứa hãy gặp nhau thử xem!

- Thật vậy không thầy Vương?

- Thật!

- Thầy lang Vương từ tốn.

- Ôi! – Đán mừng rỡ - Con cảm ơn thầy ạ!

Thầy làm thế nào giúp con đỡ khổ thì thầy giúp con với, thầy nhé?

Bà cụ ngồi trong chõng tre mỉm cười:

- Được chưa cậu Đán?

Cậu đưa tôi về nhé?

Tôi đang lo thằng Cửu bây giờ ở nhà có ổn không đây này!

Đán liền cõng bà cụ lên vai, anh vừa đi vừa an ủi bà cụ:

- Cụ ơi, thằng Cửu nhà cụ ngoan lắm, chắc bây giờ nó không làm sao đâu mà!

Trước khi đi, con căn dặn nó rồi!

Cụ cứ yên tâm!

Đán sung sướng lắm.

Một thằng khố rách áo ôm như anh mà được ông thầy lang Vương rủ lòng hảo tâm như thế thì còn gì bằng...
 
Bà Cháu Cửu
Chương 5: Hai chuyện quan trọng Đán bàn với bà cụ


Khi ấy là buổi tối, trăng sáng tròn, thằng Cửu đã lên giường nằm ngủ sao bữa ăn thịt nướng ngon lành.

Còn mỗi Đán và bà cụ ngồi đối diện nhau trong ảnh lửa nhỏ nghi ngút.

Đán nói chuyện thì thầm với bà cụ:

- Cụ này!

Khi nào con kiếm đủ tiền, con cho thằng Cửu đi học vật như cha mẹ nó khi xưa ao ước nhé?

- Ờ...

Tôi e là khó lắm cậu ạ.

Cậu vốn nghèo giống tôi rồi. – Bà cụ đáp nhỏ, vẻ lo lắng.

- Đừng lo cụ ạ! – Đán trấn an bà cụ - Hàng ngày đi bản củi, con kiếm về nhiều tiền lắm!

Con hứa một năm nữa, con sẽ kiếm đủ tiền để cho thằng Cửu ăn học!

- Tốt quá cậu ạ! – Bà cụ thốt lên phấn khích – Nhưng mà cậu ơi, nếu cậu hỏi cưới con gái ông thầy Vương làng kia thật thì tôi biết làm sao đây?

Nếu cậu sang ở rể thì ai lo cho bà cháu tôi đây!

Nhờ có cậu giúp mà mấy tháng nay tôi chưa ốm một trận nào cả!

- Cụ ơi, nếu cụ không chê thì con dọn nhà cho cụ đến ở nhà ông thầy Vương không ạ? – Đán gợi ý cho bà cụ.

- Tùy cậu thôi – Bà cụ bảo – Nhưng tôi lo quá.

Cậu đã quên mất ở làng đấy vẫn còn giai cấp địa chủ à?

Bà cháu tôi bị chúng nó bắt thì thật đáng tội!

- Vâng cụ ạ!

- Đán thở dài – Cô con gái nhà thầy Vương cũng bị lão phú ông làng đấy dọa phải vào làm hầu gái nhà lão!

Nghe đến đây, bà cụ cảm thấy rất bực với chế độ giai cấp địa chủ.

Bà lao ra ngoài sân, kêu lên giãy nảy:

- À thế à!

Thật là quá quắt, thật là đáng ghét cái bọn hào phú!

- Cụ ơi!

Cụ đừng nổi nóng!

Xin cụ bình tĩnh! – Đán vội chạy ra sân đỡ bà cụ vào nhà.

Bà cụ khi đã nằm trên chõng tre, nói cho Đán biết hết chuyện của mình:

- Nghe hoàn cảnh cô con gái của thầy Vương làng kia, tôi thật đau xót cho chính tôi.

Đán ơi, ngày xưa, khi tôi còn là thiếu nữ, vì chú tôi nợ lão phú ông trong làng chồng chất, không cỏn cách não khác, ông ấy gả tôi cho con trai lão phú ông để trả hết nợ.

Tên chồng đó cùng ba bà vợ cả hành hạ tôi tàn nhẫn, tôi muốn trốn đi cũng bị con ả hầu gái phát hiện, rồi tôi bị ba bà cả đánh đến suýt ngất!

Khổ quá cậu ơi!

Thôi, trời cũng gần tối muộn rồi, cậu chóng về nhà nghỉ ngơi đi để mai còn lên rừng đốn củi.

...

Sáng ngày hôm sau, bà cụ đã lên sông mò tôm bắt tép, còn Đán chuẩn bị đưa thằng Cửu lên rừng dạy nó đi chặt củi.

Đán kéo tay thằng Cửu đang mân mê với bộ đồ chơi que bằng gỗ, nói:

- Cửu à!

Hôm nay trời đẹp, tau đưa mày lên núi chặt củi ra chợ bán nhé!

Cửu vừa nghe thấy thì khóc nấc lên:

- Ứ không chịu đâu!

Cháu muốn ở nhà!

Chặt cửi chỉ càng làm cho cháu khổ thêm thôi!

- Không được, nếu cứ như thế mãi, thì sau này mày sẽ biết làm cái gì đây?

Nếu hôm nay lên rừng, mày mà chặt được nhiều củi, tau hứa là sẽ làm thịt nướng cho mày ăn! – Đán đáp, rồi anh bế thằng bé đi ra ngoài sân.

Cửu nghe thấy Đán nói vậy nên nó nín ngay và chấp nhận theo Đán lên rừng.

Có tiếng gõ cửa, Đán mở cái cửa tre ra, thì ra là bà Vương, vợ ông thầy lang Vương làng kia.

- Thưa bà, bà đến gặp con có chuyện gì ạ, con chuẩn bị lên rừng rồi! – Đán lễ phép hỏi bà Vương.

Bà Vương đáp:

- À, tôi không dám làm phiền cậu, nếu cậu ngại mà chê làng chúng tôi ở là làng thuộc giai cấp địa chủ đáng ghét ấy, thì cậu không cần phải ở rể nhà cúng tôi đâu!

Chúng tôi còn phải đi trả nợ lão phú ông trong làng đấy!

- Ồ, cảm ơn lòng hảo tâm của bà!

Con chào bà, con lên rừng đây ạ!

Đán định đi, nhưng thấy Cửu không có phản ứng gì, anh nhắc thằng bé:

- Kìa Cửu!

Mày chào bà cụ Vương đi!

Sao không nói gì thế?

Phải biết lễ phép với người nhớn chứ?

- Bà vợ thầy lang vừa béo vừa xấu, cháu chào làm gì ạ? – Cửu thắc mắc.

Đán đành phải nói với thằng bé:

- Cửu à, dù gì thì bà ấy cũng là người đàn bà tử tế và tốt bụng đấy, nếu mà không chào bà ấy thì bà ấy buồn lắm đó.

Cũng như là mày cũng chẳng phải là đứa bé ngoan đâu.

Cửu nghe vậy thì xị mặt xuống.

Nhưng rồi thằng bé cũng nói:

- Cháu tạm biệt bà Vương ạ!

- Thằng Cửu ngoan quá! – Bà cụ quay lại nói, rồi bóng bà ấy khuất dần.

Chờ bóng bà ta biến mất hản, Đán mới đưa thằng Cửu lên rừng chặt củi.

"Thời tiết đẹp thật!" – Cửu thầm nghĩ.

Nó khoa chân múa tay khi nhìn thấy chim bay trên trời, vì nó muốn bay giống chúng.

- Cửu ơi!

Ngồi yên!

Sắp đến rừng rồi! – Đán nhắc nhở lại nó một lần nữa...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 6: Chợ Tết và ước mong của cậu bé Cửu


Hôm ấy, chợ rất đông, thằng Cửu đi theo sau bà cụ để mua thịt, rau cho cả hai bà cháu.

Sắp đến 30 tháng Chạp, vì thế khu chợ này là chợ Tết.

Người ra kẻ vào tấp nập, thúng gánh củ những người bán hàng đi đi lại lại.

Tiếng rao thì rất nhiều:

- Ai mua lá chuối không!

Lá chuối nhà tôi tốt để gói bánh chưng!

- Mua bánh giày nhà tôi nào!

Có nhân đậu xanh ngon lắm!

- Hãy mua phở đi!

Phở Hà Thành bán ở vùng này mỗi năm có một lần vào những ngày Tết thôi!

Thôi thì đủ các loại món ăn, loại bánh.

Mùi thơm của chúng hấp dẫn đến thằng Cửu.

Nó nằng nặc đòi bà cụ:

- Bà ơi!

Bà mua một cái bánh giày cho cháu ăn đỡ đói đi!

- Chút nữa, khi nào bà tìm thấy hàng nó bán bánh giày thì mua cho! – Bà cụ xoa đầu thằng bé.

Bà cụ tìm được thấy hàng bánh giày.

Bà chỉ có số tiền ít ỏi nhưng đủ để mua hai cái bánh.

Bà cúi xuống, đưa thằng Cửu đi tiếp, còn bảo nó:

- Ăn bánh luôn đi cháu!

Nhưng thằng Cửu chưa muốn ăn ngay.

Nó đưa một cái bành giày bằng hai tay cho bà cụ rồi nói:

- Bà ăn đi kẻo đói.

Cháu không cần ăn hai cái bánh đâu.

- Nhưng mà bà có đói như cháu đâu! – Bà cụ đáp.

- Thây kệ!

Bà cứ ăn đi!

Mỗi một năm mới tìm thấy hàng bánh giày thì phải ăn chứ lị!

Bà cụ rớt lệ cảm động.

Cầm lấy cái bánh, bà cụ không làm sao ăn nổi được, có lẽ vì đây là lần đầu bà thực sự được đứa cháumình quan tâm đến vậy.

Những miếng bánh trắng phau nhão nhão, còn gửi được mùi hương của lá, rồi cảm nhận được cả hạt gạo nếp.

Đang đường đi qua những hàng bán quần áo, bát đũa, thằng bé giật nảy mình hỏi:

- Ơ?

Thế bà không đủ tiền để mua ba cái bánh ạ?

- Ba cái bánh sao?

Thế cái bánh con lại thì cho ai nữa hở cháu? – Bà cụ thắc mắc.

- Cái chú Đán hay sang nhà mình giúp bà ấy!

Chắc giờ chú cũng đói lắm!

- Ối chết!

Bà quên mất! – Bà cụ giật mình! – Thế bây giờ bà phải đền ơn chú ấy thế nào nhỉ?

- Bà ạ!

Nhìn bà được vui, được mạnh khỏe là chú ấy vui rồi! – Cửu nhanh nhẹn đáp.

Hai bà cháu cứ đi tiếp.

Khi đến gần một đền thờ, Cửu phát hiện ở đó có cuộc thi chọi gà, chọi trâu, rồi đáu võ, đấu vật nữa!

Nó nhìn mà thíchư thú lắm!

Cửu lại kéo áo bà:

- Bà ơi!

Cho cháu xem cái chỗ đấu Vật đằng kia đi bà!

Người ta đấu hay lắm?

- Mấy cái ông đô vật đấy hả cháu?

Nào thì lại gần thử xem! – Bà cụ dắt tay thằng Cửu tới chỗ đấu vật.

Cửu nhìn mấy ông đô vật dùng tay chân đấu với nhau mà thích thú lắm.

Lúc về nhà, nó bảo bà cụ:

- Bà ơi!

Cháu muốn đi học đấu Vật ạ!

- Nhưng cháu ơi!

Giờ nhà ta có đủ tiền đâu cháu!

Ráng đợi khi nào bà kiếm đủ tiền, lúc đó bà sẽ gởi cháu cho một ông thầy để cháu ăn học.

Cửu mặt buồn bã nhìn bà, tay mân mê bộ que gỗ, dúi dúi chúng vào nhau như thể nó đang tưởng tượng ra chúng là những tay đấu vật.

Nó nằm xuồng lòng bà rồi ngủ thiếp đi...

**************************************

Cô con gái nhà ông thầy lang Vương tên là Trúc.

Không hiểu vì sao một hôm nọ, cô tự mò đến nhà của Đán, gõ cửa:

- Có ai ở nhà không!

Nhưng cô đợi rất lâu mà không thấy ai ra mở cửa.

Chàng thanh niên nọ bán rau đi qua bảo vói Trúc:

- Hôm nay anh Đán lên rừng rồi!

Chị tìm đến nhà anh Đán làm gì?

- Nhà cậu có ở gần đây không? – Cô hỏi chàng thanh niên – Khi nào anh Đán về thì tôi sang.

...

Hồi lâu, Đán vác trên vai gánh củi to, vừa đi vừa mệt, lúc định đi vào nhà thì anh gặp ngay cô con gái ông thầy lang Vương.

- Sao cô lên đây mà không báo cho tôi biết?

Nhẽ ra cô nên bảo tôi đưa cô đi chứ!

- Tôi tự đi được một mình, anh chớ lo!

Mà Tết rồi, anh vẫn lên rừng à?

- Thế không lên rừng chặt củi thì tôi sống bằng nghề gì?

Cô mau vào nhà đi!

Bước vào nhà, cô con gái thầy Vương ngạc nhiên khi vật chất có vẻ ít hơn nhà mình.

- Thiếu thốn thật!

May là thầy tôi có hỏi tôi cho anh đấy!

- Cô thông cảm giùm tôi – Đán thở dài – Nếu cô chê thì sau này chúng ta ở với nhau ở làng thuộc giai cấp địa chủ cũng được.

Trúc giật mình.

Cô vội nói:

- Thôi tôi xin anh đây!

Tôi xin ở nhà anh đấy!

Mà anh chỉ ở một mình thôi à?

- Ờ, không hẳn như thế, tôi còn có u nuôi.

- U ruột của anh mất rồi à?

Thế u nhà anh đâu?

Sao tôi không thấy?

- Đi theo tôi! – Đán bảo cô gái...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 7: ''Chị Đán''


- Đi theo tôi! – Đán bảo cô gái.

Khi hai người đứng trước cửa nhà bà cháu Cửu, Đán bảo:

- Nhà u nuôi của tôi ở đây.

U có một người cháu nuôi nữa, là thằng bé Cửu ngồi chơi trong nhà ấy.

Đán nói xong, anh gõ cửa:

- U ơi!

U có nhà không, mở cửa cho con với!

Bà cụ già từ trong nhà ra mở cửa.

Trúc sững người khi nhìn thấy bộ dạng gầy, xanh xao và có vẻ ốm yếu của bà cụ.

- Cô có nuôi nổi bà cụ nhà tôi không? – Đán quay sang cô gái.

- Bà cụ này á, u nuôi của anh á, được chứ!

Trong cụ khổ thân quá!

Bà cụ hỏi Đán:

- Ai đây vậy con ơi?

- Dạ, cô ấy là Trúc, con gái ông thầy Vương làng kia đấy ạ! – Đán từ tốn đáp.

Bà cụ vội giục Trúc:

- Vào nhà đi cô!

Cô đi sang làng này khá xa nên có vẻ mệt lắm!

Cô gái xúc động, cô ôm bà cụ vào lòng, nói:

- Cụ ơi!

Cụ có khoẻ không, hôm nay con xuống nấu bếp hộ cụ nhé?

- Thôi cô ạ, tôi làm được! – Bà cụ gạt tay.

- U có vẻ mệt lắm, còn phải quạt cho thằng Cửu ngủ nữa! – Đán nói.

Lúc cô Trúc về, Đán ngăn cô lại định nói điều gì.

Hồi lâu anh mới nói thành lời:

- Thật cảm ơn là cô không chê hoàn cảnh của chúng tôi mà ngại!

Tôi xin được đưa cô về tận nhà.

- Thôi tôi tự đi được mà!

Từ hồi nhỏ tôi theo u tôi đến làng này hoài!

Anh đừng đưa tôi về kẻo mệt, bởi tôi nghĩ anh còn phải chăm u nuôi của anh nữa!

Nói xong, Trúc dần đi vào giữa dòng người đông đúc, bóng cô xa dần rồi khuất hẳn.

Khi không nhìn thấy cô nữa, Đán mới về nhà mình.

********************************************

Ở chợ Tết bữa nọ...

- Ủa?

Chị Đán hả?- Chàng thanh niên hôm nọ gặp cô Trúc hỏi – Tết năm nay nhà chị có vui không?

Giả hết nợ cho cái lão hào phú trong làng rồi nhỉ?

- Vâng cậu Quý ạ!

Trả xong hết nợ rồi! – Trúc đáp – Gọi tôi là chị Đán làm chi?

- Thì chị là chị nhà anh Đán còn gì!

Hay thôi, em cứ gọi chị là Trúc? – Quý trầm ngâm – Chị có mua rau không?

- Đây, anh nhà tôi mua một bó về cho bà cụ với thằng Cửu.

Bao nhiêu hở cậu?

- Ủa, anh Đán giờ này lên rừng rồi mà?

- Thì...

Ảnh bảo phải mua đủ lương thực cho ảnh ăn ở trên đấy, không thì ôm bụng đói, tôi lại lo lắm!

Đi đường về nhà muộn lại mệt, không có sức để nuôi bà chàu nhà thằng Cửu đâu!

Quý đưa bó rau cho cô Trúc vừa xong thì thấy có kẻ nào say khướt tới.

Hắn ta, cái bộ dạng uể oải, mắt thâm quầng, nhìn Quý trừng mắt:

- À!

Mày đây rồi, thằng bán rau!

Hôm nay tau gặp mày để mua rau, cũng là để đòi mày giả nợ tau.

Quý ngạc nhiên:

- Ơ kìa!

Tôi nợ anh hồi nào hả anh Ung?

- Mày xin rượu nhà tau bữa Tết nọ thì mày phải giả tau tiền rượu chứ.

Có không, đưa đây!

Quý vội lấy tiền ra, đưa cho Ung.

Hắn hầm hầm đưa tiền vào túi, lẩm bẩm câu gì đó, rồi nói:

- À!

Tau đang mua đồ ăn cho thằng Hên bạn tau.

Cái thằng ranh moa ấy hay thích lên thuyền đi đây đi noạ.

Noá đang định đi thêm một chuyến kìa!

Phải dự trữ đồ ăn cho noá ăn dần dần cơ chớ!

Với cả tau cũng nợ lão phú ông tiền rượu nhà lão.

Cám ơn chú mày nhé, Quý!

Ung nắm lấy lạt của bó rau xách lên, hắn lại thất thểu đi lại phía làng kia.

Chàng thanh niên bán rau vì hôm nay gặp một tên say rượu nên chẳng thèm đi bán nữa.

Xách cả gánh rau về nhà, anh ta còng lưng cúi xuống đất ngồi xuống xồm cho khỏi bẩn quần,nghĩ ngợi: "Thà trời đừng cho tôi gặp lại tên Ung kia đi!

Hắn đã là một kẻ nghiện rượu, lại còn hay gây sự...".

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 8: Kẻ lái buôn bí ẩn (1)


Ung - kẻ nghiện rượu làng kia lại cùng tên bạn là Hên mò đến nhà của Đán.

Lúc này, Đán mời mang cả gánh củi từ rừng về đến nhà.

Nhìn thấy mặt mày của hai tên say rượu, anh hoảng lắm.

Anh lắp bắp hỏi họ:

- Gì thế?

Các anh đến tìm em có chuyện gì?

Có phải đòi nợ không ạ?

Bẩm, em nợ các anh cái chi rứa?

- Nợ nần gì với mày kia chớ! – Ung học hằn – Cái tên lái buôn mà thằng Hên bạn tau thuê để chở rượu cho tụi bạn (có lẽ là côn đồ) với ông già (thầy của Hên) á, thằng ấy chẳng hiểu tại sao xin ở nhờ nhoà bọn tau.

Có vẻ hắn nhớ nhoà.

Rồi hắn hỏi là u nuôi của mày còn sống không, tau hùng hằng đáp với hắn là "Có chứ!

Cái mụ ấy nuôi một thằng tên là Cửu chẳng ăn học đang hoàng, thế mà còn nuôi được!".

Thế là cái tên ấy xin bọn tau phải đưa hắn ta đi gặp mụ ấy ngay.

Nhưng mụ ấy không có ở nhà, thế nên bọn tau rẽ qua chỗ mày.

- Đâu?

Cái anh lái buôn mà các anh bảo ấy đâu? – Đán hỏi.

- Cái thằng cha lái buôn đấy đi theo sau chậm quá!

- Cái thằng cha lái buôn đấy đi theo sau chậm quá!

Chắc nó lại say khướt rồi!

Mời có mỗi tí rượu thôi mà...

Lát sau, bóng dáng của một kẻ lái buôn mò tới, trông hắn vô cùng say sỉn, trán nóng rổ, đổ đầy mồ hôi.

Thân hình gầy nhòm, tay gân guốc, răng vàng hẹm.

Hắn đi đôi dép cao su vẫn còn ướt.

Nhìn thấy hai kẻ say rượu Ung và Hên, hắn hỏi ngay bọn chúng:

- Này!

Có đúng là nhà bà cụ mà hai anh chỉ không?

- Nhà của thằng con nuôi bà cụ ấy thì mới có! – Hên xẵng giọng nói.

- Tên con nuôi ấy à? – Kẻ lái buôn hỏi.

Rồi hắn nắm lấy tay của Đán, giật tay anh liên tục, luôn miệng nói:

- Ối!

Cảm ơn trời cho anh gặp chú mày!

Chú mày tên gì?

- Em tên Đán, anh ạ! – Đán đáp – Còn anh?

Kẻ lái buôn chưa kịp nói thì tên Ung chen ngay:

- Hắn say rượu quá rồi nên chẳng nhớ tên mình nữa đâu!

Rồi Ung quay sang kẻ lái buôn:

- Đấy được rồi nhá!

Bọn tôi về đây!

Và bóng dáng của hai kẻ say rượu đi khuất.

Đán do dự mãi mới đi mời kẻ lái buôn vào nhà.

Cánh cửa tre khẽ khép lại.

...

Loay hoay mãi trong nhà, Đán mới kê ra một chiếc võng thô sơ đã bị rách, cùi đầu xuống nói:

- Em mời anh ngồi xuống đây ạ.

Còn em ngồi dưới đất.

- Ủa, nhà chú mày không cái võng hay cái ghế nào tử tế hơn thế à?

- Dạ, lâu lắm rồi em chưa sửa được cái võng.

Do em hây bận qua nên em không gọi thợ hay tự sửa được ạ.

Mong anh thông cảm giùm em! – Đán khẽ đáp với vẻ ái ngại.

Tên lái buôn khẽ gật đầu.

Hắn run người, choàng tạm một cái bao cũ, mà trước đây cái bao đó dùng để đựng cám cho lợn ăn.

- Vào lấy trà cho tôi uống đi chú em!

- Vâng ạ!

Đán ì ạch, chậm chạp chạy ra mang một chiếc ấm trà sứ nóng hổi (thứ này trong một dịp may, có thể là vào dịp Tết, ông Lư đã dành dụm được cho Đán), rồi khẽ đặt lên chiếc bàn tre nhỏ con.

Anh lại trải chiếc ngắn cũn gác trong một góc nhà ra, trải ra chiếc thềm nhà lạnh toát như vừa bị cánh tay của thần mùa xuân lạnh buốt chạm vào.

Những giọt trà từ từ ì ạch từ ấm trà bằng sứ đổ nhào ra hai chiếc cốc sứ khắc hình hoa.

Mùi thơm của trà sực nức căn phòng bằng tre cô quạnh.

Tên lái buôn nói:

- Xin cám ơn chú mày, Đán nhá.

- Không có gì đâu anh, em mời anh xơi nước trà ạ. – Đán lịch thiệp đáp lại tên lái buôn.

Tên lái buôn từ từ cầm cốc trà nóng hổ vào hai lòng bàn tay đang rét run lên cầm cập của hắn.

Hắn khẽ khàng đặt miệng tra lên khuôn môi đầy râu rậm của hắn, hớp từng ngụm trà với vẻ dễ chịu và ngon lành nhất có thể.

Khuôn mặt khá căng thẳng của hắn giãn ra như được giải tỏa.

Đán ngồi đối diện, anh cũng chỉ bận chiếc áo nâu quê mùa nhưng giản dị của một chàng tiều phu khỏe mạnh.

Anh chỉ uống vài ngụm trà bé mà thôi.

Uống xong mấy ngụm, tên lái buôn đặt cốc trà xuống bàn tre – đồ vật mà bà cụ Lư tự đan để lại.

Hắn bắt đầu gợi chuyện với anh chàng Đán:

- Đán này, chú mày làm nghề gì thế?

- Thưa anh, em làm nghề tiều phu kiếm củi, rồi đem ra chợ bán sống qua ngoài.

- Thầy u của chú mày đâu cả hết rồi?

- Em mồ côi thầy từ lức nhớn, sau đó trưởng thành thì u em cũng bệnh tật nặng mà khuất núi luôn. – Đán nghẹo ngào đáp, tay của anh đưa lên che mặt, như thể anh đang khóc thầm vậy.

Tên lái buôn khá thông cảm, nhưng chính lúc đó, hắn lộ ra đôi mắt của một kẻ ăn chơi, nghiện rượu.

Hắn hỏi tiếp:

- Thế u nuôi của chú mày là ai?

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 9: Kẻ lái buôn bí ẩn (2)


- Thế u nuôi của chú mày là ai?

- Dạ thưa anh, là bà cụ nhà kia, cụ ấy hay đi mò tôm bắt tép – Đán chỉ tay ra ngoài cửa sổ, vào chính căn nhà của bà cháu Cửu cho tên lái buôn nhìn thấy.

- Ồ! – Tên lái buôn gật gù, và hắn muốn nói thêm chuyện cho Đán được cảm thấy vui vui – Tôi quen bà cụ ấy đấy!

Thế ra, tôi cũng làm ăn được cái nghề lái buôn thì chả khổ lắm, có cả con ả vợ tức trục cho tôi mỗi đêm, canh gác, kiểm tra để khỏi mất con thuyền lái buôn nữa cơ!

Tôi khi không đi lái buôn suốt ngày ru rú ở nhà trò truyện với ả cho đỡ chán, hiu quạnh vì tôi xa u ruột tôi bấy lâu năm rồi.

Thế nào, ả nhà của chú mày đi chợ đấy hả?

Sao không thấy?

Đán nghe đến đây, anh rơm rớm nước mắt.

Anh cố lấy bình tĩnh đáp lại:

- Thưa anh, em đã đi hỏi bao nhiêu đám, bao nhiêu con gái nhà người ta rồi, mà bây giờ em vẫn chưa có vợ.

- Kìa, sao chú ế thế?

- Không đâu ạ, ông thầy lang Vương làng kia có hỏi con gái của thầy ấy cho em rồi.

Đang sắp sửa cưới gả, anh ạ.

- Ừ, như thế là cũng tốt cho chứ mày rồi đấy!

Từ nay, tôi sẽ ở lại cái làng này.

Chú đừng vội bảo ai, hay có vẻ quá ngạc nhiên quá nhá!

Tôi là người thân của u nuôi chú mày mà!

- Vâng!

Anh có mệt lắm không ạ?

Em kê võng ra góc nhà cho anh nằm ngủ trưa tạm nhé?

- Cũng được!

Nhưng mà như thế, thì chú mày lấy cái gì ra mà nằm, hả thằng tiều phu kia? – Tên lái buôn thắc mắc.

- Dạ, em chỉ nằm trên chiếc chiếu ngắn này thôi.

Còn võng thì em nhường anh nằm!

- Ờ, chứ tốt lắm, Đán ạ! – Tên lái buôn lại gật gù cái đầu nóng nảy của hắn thêm một lần nữa, rồi hắn đặt lưng xuống võng nằm.

Rồi người hẳn toát ra tiếng thở, tiếng kêu nhè nhẹ nhưng có vẻ khá mạnh.

Còn thân người của Đán run cầm cập trên chiếc chiếu, anh thở ra tiếng kêu yếu ớt, y như sắp muốn đi thầy lang chữa trị vậy.

Nhưng mà thật ra, hôm nay đi lên rừng đem gánh củi to về, anh cảm thấy mình mệt quá, và cần cho cả mình và khách nghỉ ngơi.

Đán tự nhủ sẽ không kể chuyện tên lái buôn về làng cho bất cứ ai nghe.

Nhưng bà con trong làng hễ thấy bóng dáng của tên lái buôn là lại xì xầm, bàn tán náo loạn cả lên, hệt như hắn là người quen của tất cả mọi người trong cái căn làng không hề có bóng dáng nào của một tên địa chủ này.

Ở đầu chợ, mụ bán cá vẫn đi rong đi đây tất tưởi, rao bán:

- Ai...mua...cá...tôi...không?

Cá...tươi, cá...ngon...đâyyy!

Hóa ra, chính cái hôm ấy, ả khách nọ cũng vác mặt đến, không chỉ để mua cá, mà còn nói chuyện chị chị em em, tâm sự cho đời nó vui (đó là theo ý riêng của ả đó).

Hai người đàn bà ngồi quây quần bên nhau với cái giỏ cá còn đầy ắp – chả là mụ bán cá vừa mới ra chợ, nên mụ mới chưa bán được mấy cá.

- Nè, bác có biết tên gì chưa?

Nhà cậu chàng tiều phu Đán, vốn nghèo hơn, sống thui thủi độc thân, nay chào đón một ông khách quý rồi đấy! – Chị khách khẽ reo lên.

- Biết rồi biết rồi, một gã lái buôn chứ gì? – Mụ bán cá hỏi lại ả khách, ra vẻ mụ ta biết tuốt

- Đúng đấy!

Nom tên này nghiện rượu đâu kém mấy gã Ung và Hên làng kia!

- Kìa, hắn còn tự xưng là người thân của cái bà mụ hay mò tôm bắt tép nuôi thằng Cửu, chứ tui chả đùa chị đâu!

Với cả, trông hắn rất quen quen, có nét rất giống với gã Lân nhà con giai phú ông hồi nảo hồi nào đấy!

- Phải phải, ấy ấy!

- Ả khách vỗ tay "bộp" một tiếng, ra vẻ hí hửng – Lại vui hơn nữa rồi đay.

Dọa này gã bán rượu ế lắm bác à, chắc gã lái buôn đó sắp trở thành khách quý mua rượu đấy!

- Ừ, chị chỉ có cái là nói phải!

Rồi thể nào, gã ta cũng sẽ ngao du kết bạn với hai gã Ung và Hên đây?

- Ế, bác ơi!

- Ả mua cá lại hỏi – Hắn là cháu giai, hay con giai bà mụ của thằng Cửu cũng nên?

Hay là, hắn ta là thầy (bố) ruột của thằng Cửu thế?

Sao tự nhiên vác mặt về làng này làm chi?

Đòi lại nuôi thằng Cửu đấy à?

- Gớm! – Mụ bán cá tru tréo như thôi rồi – Lão thầy ruột của thằng Cửu là đã có tất thảu sáu người con, tính cả thằng Cửu, thế ra đòi nó nuôi về cho thêm khổ à?

Mà gã ta có phải là nhà giàu, hay hào phú đâu chị ơi!

Nhưng cuộc trò chuyện của hai người đàn bà buộc phải kết thúc, khi khách khứa vây đầy quầy bán hàng của mụ ta.

Thật ra, mụ bán cá đó chẳng kịp nói ra cụ thể cho chị khách biết gã lái buôn ấy về làng rốt cuộc là như thế nào, nhưng mụ lại hiểu biết rất "mô tê" về hắn.

Quả thật, vào một bữa đọ, gã lái buôn cùng ả vợ hắn có mò đến nhà bá cháu Cửu gõ cửa, nhưng chẳng ai tiếp cả.

Khi ấy, hai bà cháu Cửu đã đi vắng rồi.

- Ủa, có ai ở nhà không vậy?

Lát sau, vì chẳng có ai, tên lái buôn đánh nhún vai, dắt theo ả vợ ra quán rượu của gã bán rượu nọ, cũng gần ngay chợ mà thôi.

- Này, có rượu nào ngon hảo hạng, ờ ờ...

- Dạ, có đấy ạ, thế anh muốn...

- Đấy, cho ba chai rượu hạng ấy biết chửa?

Nhanh lên nhớ, tôi còn phải đãi chú Đán nhà tôi nữa! – Tên lái buôn thúc giục.

Cùng lúc đó, hai tên say rượu Ung và Hên mặt mày đỏ ửng cũng đi qua, nom hai gã muốn mua rượu đây.

- Các anh cần gì, cần tôi mua hộ rượu, hả? – Tên lái buôn chào hai kẻ say xỉn đó ngay.

- Ờm...Ừm... – Ung ngập ngừng.

Nhưng rồi, hắn bị Hên hích vào vai, thì thầm vào tai:

- Cái gã lái buôn mới về làng này ấy mà, nom mặt trẻ, lại hay vui tươi, chắc làm ăn phát đạt kinh khủng lắm cơ!

Nào nào, cứ đồng ý đi!

Ung nghe xong, hắn đành phải gật đầu.

Tên lái buôn nhe răng nanh cười khẩy:

- Thế tại sao anh lại không bảo tôi sớm?

Vừa khi đó, gã lái buôn mò ba chai rượu trong nhà ra, đặt lên quầy.

Tên lái buôn vội vội vàng vàng giả tiền cho gã, rồi quay lại hai kẻ ấy, bảo:

- Vì các anh có công nhớn với tôi: Giúp tôi trở lại ngôi làng này, nơi chôn rau cắt rốnn của tôi, nên đây, hôm nay tôi biếu hai anh hai chai rượu hảo hạng này đấy, vác về mà uống thoải mái nhá!

- Ối, cảm ơn anh bạn hiền! – Hai kẻ nghiện rượu nhảy cẫng lên.

Vừa lúc hai tên Ung và Hên đi khỏi, bà cháu Cửu cũng hay đi qua quầy bán rượu.

Nhìn thấy tên lái buôn, bà cụ hơi giật mình sửng sốt, lẩm bẩm: "Ai đây vậy nhỉ?".

Nhưng, vì hắn đang đứng quay lưng nói chuyện gì đó với ả vợ hắn, nên bà cụ vẫn chưa thể nhận ra là ai, đành cõng thằng Cửu quay gót trở về nhà...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 10: Bất ngờ tới với bà cụ


Bà cụ vừa cõng thằng Cửu từ chợ về.

Thằng Cửu đang ngủ say trong làn tre vì ban nãy nghe tiếng chim hót đã làm nó đi vào giấc ngủ.

Gió thổi buốt lạnh đến đầu gối.

Bà cụ vội đóng cửa, đắp chăn vào người thằng Cửu cho nó ấm.

Tuy giá rét lạnh như thế, nhưng lòng bà vui khấp khởi.

Vì bà biết được tin từ một cô mụ bán cá nọ:

- Thằng Lân con nhà cụ còn sống đấy!

Nó vừa mới về cái làng này!

- Hả?

Thằng con giai tôi còn sống hả?

Nó về bằng cách nào?

Bao năm qua nó sống ra sao?

Ôi giời!

Quý hóa quá!

Con tôi về làng bình an rồi!

Bà cụ thốt lên.

Mắt bà trào lệ.

Bà tin rằng chuyến nay tên Lân về sẽ ở với mình, không hắt hủi mình như xưa.

Tên Lân sẽ nhanh chóng tìm được bà, và có lẽ hắn sẽ ở với bà suốt đời.

Hắn sẽ chẳng say rượu làm phiền bà nữa đâu – bà nghĩ thế – vì hắn đã cai rượu rồi.

Đúng sáng sớm hôm sau, thằng Cửu con chưa dậy, bà cụ mới định xuống bếp nấu cháo, thì có tiếng gõ cửa:

- Cộc cộc!

U ơi!

U ơi!

Bà cụ chạy lại định mở cửa:

- Đán, Đán đấy à con?

- U ơi?

Thằng Đán nào!

Con giai u đây mà!

Với cả nhà con nữa!

Bà cụ mở cửa.

Đó là một gã lái buôn cùng cô vợ gã đang bê bao nhiêu đồ đạc.

Bà cụ bàng hoàng nhìn một lát rồi kêu lên:

- Trời ơi, Lân!

Có phải là con đấy không hả Lân!

Đúng là con rồi, con ơi!

Thế bao năm qua con ở đâu hả?

Sao không về ở với u? – Bà cụ vừa nói vừa khóc – Con quên u rồi sao?

Sao con...

Bà cụ nấc nghẹn, nên không thể nói được nữa.

Hai vợ chồng tên Lân chỉ biết ôm lấy thân hình bà cụ vỗ về, an ủi.

Khi đã vào nhà với cô vợ, Lân mới đáp:

- Con đánh nhau với một thằng nhà giàu lúc còn say rượu.

Không may gây ra thương tích nặng cho nó, thế là tụi nó giải con vào tù suốt 5 năm giời.

Lúc ra tù thì không biết đường để mà về nữa, thế nên phải đi thuê nhà, làm nghề lái buôn lấy kế sinh nhai.

Còn ả này – Lân chỉ vào mặt cô vợ - ả tên Thoa, ả là vợ của con.

Con tự nhặt ả về vì ả bị thầy u đuổi đi không nuôi nữa.

Bữa trước, con vớ được hai anh khách nhà ở gần làng mình, thế là nhờ vả hai anh dắt con về tận đây luôn.

May quá, u còn khỏe, còn sống, con mừng lắm rồi!

- Dạ, con chào u...

- Ả con dâu nói

- Con ơi!

- Bà cụ vẫn còn xúc động nói - Con có vợ rồi ư?

Mừng quá!

Bây giờ, ở với u nghe con!

Đừng đi đâu nữa, nhất định phải ở lại với u!

U không để con đi nữa!

Đừng để u ở một mình với thằng cháu!

- Ơ kìa u này!

- Ả con dâu lên tiếng – Bọn con đã có con cái gì đâu mà u bao có cháu chứ!

U mê man hay bệnh tật rồi hay sao ấy?

Hay là để con gọi thầy lang Bạch?

- Mình à! – Lân chen ngang ả vợ hắn ngay – Để cho u nói đã!

Bà cụ móm mém cười, từ từ đứng dậy chỉ thằng Cửu còn cuộn mình trong chăn:

- Thằng cháu nuôi của u đấy!

- Ra là đứa cháu của mụ!

- Ả con dâu kêu lên – Cửu là cháu của u, u không lo cho nó được à?

Thế gã chồng của con thì mụ quên rồi hay sao, chỉ nhớ mỗi thằng bé thôi à?

Còn mụ không nghĩ đến chuyện vợ chồng tụi con sẽ có con cái sao?

Đúng là...

- Giời hỡi, đâu phải con ơi! – Bà cụ khổ sở đáp lại với ả con dâu – U còn nhớ thằng Lân chứ?

Mà này!

Vợ chồng nhà mày nuôi có nổi thằng Cửu không?

Có thể kiếm đủ tiền cho nó đi học hành đàng hoàng không?

- Cái thằng bé con ấy thì nuôi được! – Lân uống một ngụm trà, rồi hắn nói tiếp – Đến lúc mà nó biết học vật ấy, thì e là bọn con nuôi hơi khó...

- Ôi dào! – Cô vợ lại chen lời chồng – Con nghe nói là thằng bé thích ăn thịt nướng.

Mà ăn nhiều thì sau này trở thành ông đô vật cho mà xem, đến nỗi tụi con không nuôi nổi nữa rồi!

Hay là gửi béng luôn cho ông thầy dạy Vật nuôi đi, để khỏi ngứa mắt những động tác đánh vật bạo lực của nó, hả u?

Cái ả con dâu này quả là khó xử.

Chính vì cái tính tình nói nhiều của ả mà chẳng trách tại sao ả bị thầy u đuổi khỏi nhà.

Không những thế, thỉnh thoảng khi thấy đoi đói, ả lại vào bệp trộm ăn vụng thứ gì đó.

Đến lúc lấy tên Lân thì vẫn còn chưa bỏ được tật xấu.

Tật của ả giống cái mụ bán cá ngoài chợ ở đầu chuyện lắm.

Xin được phép dừng lại chốc lát để ví dụ: Mỗi khi đi chợ, khi nghe thấy ai gọi cô ả là " Chị Lân ơi!" thì ả lại nói chen vào lời của họ đủ điều:

- Ái dà!

Bác Thịnh đấy hả?

Bác gọi em có việc gì?

Cái anh nhà em suốt ngày cứ uống rượu nên lặng thinh, cả ngày chả gọi em đến nửa lời luôn!

Thằng con nhà bác ra sao?

Bác lại nhờ em trông hộ nó chứ gì?

Thôi bác ạ!

Em với lại ông nhà sắp lái buôn thêm một chuyến rồi!

Một lần khác đi chợ, khi ả Lân đâm sầm vào cậu chàng Bính – anh chàng ở ngay gần làng ả, ả lại thốt lên đon đả:

- Ô cậu Bính!

Ra là hôm nay cậu cũng đi chợ đấy à?

Mà sao không thấy cô nhà cậu đi thay thế?

Bính chưa kịp đáp là thầy u vợ giao cho anh công việc "đi chợ" vì vợ anh có việc lên tỉnh, thì ả vợ Lân vội "đáp ngay" thay cho anh:

- Chị ta hay cười nói vui tươi kia à, hôm nay bị ốm, mệt hay sao mà chân không nhúc nhích nổi để ra chợ?

Lại chửa ễnh hoặc đẻ nữa à, hay làm sao?

Ừ, không đi chợ được thì thôi!

- Chị Lân à!

Cổ nhà em đi lên tỉnh chứ chẳng phải chuyện đùa! – Bính cố bình tĩnh đáp.

Ả vợ Lân lại loe cái miệng nói:

- Ờ!

Lên tỉnh đấy hả!

Coi bộ nhà chú em giàu có nên đi được đường xa đến tận như thế kia đấy!

Không sợ nắng hay mưa đấy chứ!

Gan thật, cậu mà không lấy cổ là tiếc lắm đấy!

Chứ cậu nhát gan cái á, không có cổ che chở, không ai cứu nổi cậu đâu!

Ngừng một lát, ả nói tiếp một tràng dài hơn thế:

- Mà này!

Cậu lại đi mua cá của con mụ bán cá thối tha kia nữa đấy!

Hay chàng bán rau thanh lịch!

Hay gã bán rượu!

Ờ, cậu có nghiện rượu đâu nhỉ, ai lại đi mua rượu của gã hôi hám đó!

- Thưa chị Lân, em...em mua cá... của ổng Ba, ông chú em.

- Ổng Ba sao?

Hết chuyện rồi!

Cậu thiệt là, tôi không tưởng tượng nổi!

Cái lão già đó, hay buôn bán cá với ổng nhà tôi đấy!

Tôi chả quen còn gì!

Nhưng cá ổng bán, tanh lắm, lại khó ngửi, thử hỏi xem ai người ta mà chịu mua cá của lão Ba nào!!!

Rồi cô ả để mặc chàng Bính đứng sững người ở đó mà bỏ đi.

Cái loại đàn bà như vợ của tên Lân ấy thì có thể cố nhiên bà mẹ chồng không chịu được rồi.

Thế nhưng bà cụ nói chuyện rôm rả với ả, ra vẻ coi ả như con gái ruột ấy, như người ruột thịt máu mủ đi xa lâu năm về làng ấy.

Người đàn bà lớn tuổi sống đơn thân lâu năm với đứa cháu nhỏ, giờ có đứa con dâu, bà cụ lại vui hẳn lên, không thấy cô quạnh như trước nữa.

Một hồi sau, bà cụ vội vàng đi thăm Đán, rồi còn ra sông (có nước nông nên bà cụ không sợ sẩy chân ngã) mò ốc chuẩn bị đi bán.

Lúc thằng Cửu dậy, nó tung chăn lên gọi:

- Bà ơi!

Sáng nay ăn cháo đi bà!

Cháu đói quá!

Bà nướng thêm ca thịt cho cháu nhé?

Tên Lân đáp lại lời nó (bởi hắn đã quen sai việc cho ả vợ hắn từ đời nào rồi):

- Cháo hả?

Mày đói rồi hả?

Lớn từng này mà không biết tự đi chợ, rồi nhóm bếp nấu cơm hộ bà sao?

Chỉ duy nhất nốt hôm nay thôi đấy!

Từ hôm nay, vợ chồng nhà tao nuôi mày.

Cửu sửng sốt.

Nó nhìn tên Lân gầy gò, mắt đen sạm hỏi:

- Chú là ai thế?

Sao chú vào nhà bà với cháu được?

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 11: Ngoại truyện 1: Hai con người bơ vơ gặp nhau


Một ngày lạnh lẽo trong tâm hồn của mỗi con người nhưng đầy ánh nắng gắt, tựa như hôm đó có chuyện chẳng lành, nhà tù đã khép kín cửa lại, họ vừa mới đuổi một tên phạm nhân ra, chỉ vì hắn ta đã hết hạn ngồi tù.

Cũng đương lúc ấy là họ nghỉ ngơi luôn, thế còn, tên phạm nhân mới đuổi ra thì sao?

Vừa mới ra khỏi tù, mặt mày hắn xây xẩm, cáu bẳn lắm.

Hắn ngày xưa vốn là một kẻ nghiện rượu, làm phiền mẹ già và hắn không biết rõ cha hắn là ai cả, hắn chỉ còn nhớ nôm na mặt của ông cha dượng nghèo khổ.

Hắn biết chắc chắn cha ruột của hắn còn giàu hơn thế nhưng đó là một tay đại ác, và hắn lại còn có cả ba bà mẹ lớn không biết mặt.

Lúc này, hắn cảm thấy bồn chồn và hối hận.

Tựa lưng vào một gốc cây ở cuối làng, một nơi vắng vẻ hiếm ai đến, hắn khóc òa lên...

Giờ đây, dù đã được người ta thả cho ra khỏi tù, nhưng hắn vẫn chẳng có tí nghề nghiệp gì cả.

Chẳng một xu dính túi, chỉ mặc quần áo rách rưới, tóc bù xù, đi ăn xin hay xin ở nhờ nhà người ta đây nữa?

Hắn không thể quyết được.

Hắn cũng định lao vào con đường ăn chơi trác táng như năm xưa, nhưng đã 5 năm không được làm cái việc ấy, hắn quên cảm giác vui sướng như thế nào rồi.

Rượu ư?

Hắn đành phải thở dài, nói:

- Không được, chẳng đủ tiền mua rượu, mà nhà tù lại không đồng ý mua cho uống.

Khổ lắm phải uống nước lã, rồi chịu đánh đập bằng roi, ôi thật là!

Trên người hắn còn để lại vết sẹo to tướng do chính cái ngày định mệnh đó – khi hắn mặc lởi can ngăn của bà cụ già mà ra đường, không may đụng phải một tên có tiếng tăm không có mắt mũi, rồi thế là không kiểm soát được, hắn lại còn đang say.

Vậy là cả hai tên cùng lao vào đánh nhau.

Dân chúng xung quanh không có cách nào ngăn cản cả.

Hắn chỉ nhớ là tên mà bị hắn đánh cho tơi bời đã kiện hắn, thế là hắn bị giam 5 năm trời, rõ khổ cho bà mẹ già nhà hắn chưa!

Không một xu, một nghề nghiệp, thế thì hắn sẽ biết sống ra sao?

Tự tử ư?

Không!

Hắn chỉ muốn về nhà thăm bà mẹ già, và muốn chuộc hết tội lỗi của hắn mà thôi.

Hắn muốn học làm nghề nào đó đàng hoàng tử tế, hẳn hoi rõ rệt, để làm việc kiếm tiền nuôi hắn với mẹ già.

Nhưng hắn cũng lo lo là có thể vì vắng hắn, bà mẹ già đó đã chết từ lâu rồi.

Thôi, suy nghĩ làm gì cho khổ, thật nhức đầu!

Sau khi khóc gần như kiệt sức và cạn khô nước mắt, giọng của một ả thiếu nữ lanh lảnh nào đó vang lên:

- Này, anh gì ơi, sao lại tựa gốc cây mà buồn tủi khóc bù lu bù loa lên thế hả?

Sao tóc lại rối bù xù thế kia?

Hắn giật mình ngẩng đầu lên, thì thấy một cô ả mặc cánh nâu tồi tàn, bộ dạng cũng tất tưởi lắm.

Ả ta thở hổn hển, chẳng nói được thêm lời nào nữa cả.

Hắn ngạc nhiên hỏi nhỏ ả:

- Sao cơ, cô thấy tôi khóc hồi nào.

Bộ cô không có mắt à?

Nào, sao bộ dạng tất tưởi thế, ngồi xuống đây nói chuyện tí đi!

Ả ta không nói gì, lặng lẽ ngồi xuống cạnh hắn.

Lúc sau, ả cũng khóc nấc trước khuôn mặt bẩn thỉu của hắn, ả than thở:

- Anh à, tôi tên là Trần Thị Thoa.

Tôi không may vì nói nhiều mà bị thầy u đuổi ra khỏi nhà.

Chỉ vì hôm nay ăn vụng một tí đồ, không cho chừa lại, mà...

Huhu!

Tôi khổ lắm cơ, anh ơi!

Hắn nghe xong liền vỗ về ả ngay:

- Gì cơ, cô khổ đấy à?

Đàn bà như cô sao thích nói nhiều với thích ăn vụng thế nhỉ?

Rồi hắn thở dài, nói tiếp:

- Thế thì tôi đâu có khổ kém cái chi đâu!

Tôi đây này, thằng cha Đỗ Văn Lân bị tù suốt năm năm trời lận cơ, rồi chẳng biết u tôi sống chết ra sao...

Chậc!

Cô nên hiểu rằng, cô còn sướng hơn tôi...

Hắn chưa kịp nói hết thì ả đã giãy nảy:

- Nào, ai bảo anh là tôi sướng nào?

Hic hic, lúc nào cũng phải làm việc nhà, giặt giũ, nấu cơm, rồi đi chợ, đâu lúc nào được nghỉ ngơi.

Anh xem, thế thì anh còn bảo là tôi sướng nữa không?

Hắn yên lặng lắc đầu, như muốn bảo là không vậy.

Im lặng một hồi, hắn lại hỏi ả:

- Cô này, thế cô có biết có căn nhà nào gần đây, mà người ta để hoang, không ai đến ở không?

Ả ta lắc đầu nhún vai:

- Tôi đâu biết chi nhà nào như thế!

- À, ừm...

Vậy cô còn có tiền không, theo cô nghĩ thì tôi nên làm nghề nào kiếm sống qua ngày ấy nhỉ?

Hay chả mống nghề nào, nằm xuống chờ chết?

- Tùy anh!

- Ả ta lại nhún vai thở dài.

Lúc này ả ta buồn nên chẳng thế nào nói nhiều được – Tuy nhiên thì tôi không cầm được tiền mang theo.

Chờ chết thì cũng chả làm được gì đâu anh ạ, chán lắm!

Hắn và ả cùng im lặng nhìn nhau.

Hắn tự động đội cái mũ tre lên đầu cho đỡ nắng, mặc dù hắn đã ngồi dưới gốc cây đầy tán lá.

Lát sau, cả hắn và ả cùng cảm thấy đói bụng và khát khô cô.

- Cô à!

Chiều tối rồi, nên kiếm gì ăn, uống đi! – Hắn lung lay bảo ả - Ngồi mãi ở đây, ổng hào phú nào đi qua đánh đuổi thì chết toi!

- Giời ạ, anh mê man thế nào rồi, tôi nào đâu có tiền mà kiếm ăn với chả uống.

- Ừ nhỉ, hay là ta đi ngủ đi, ngủ thì mới sướng được cơ chứ!

- Được, thế thì mới quên được cơn đói cơ!

Hắn và ả rủ nhau đứng dậy, phủi hết bụi.

Hai con người tội nghiệp đi thất thểu qua làng này làng nọ, đến tối, cả hắn và ả mới thấy một căn nhà để hoang lát rơm ở ngay gần bờ sông.

Ngay lập tức, cả hai người cảm thấy rất vui sướng, và bỗng dưng quên ngay đi cơn đói cồn cào đang hành hạ cả hắn và ả.

- Tìm thấy nhà để hoang rồi, sướng quá cô ơi! – Hắn vui quá mà nhảy cẫng lên.

- Im, im ngay cho tôi!

- Ả ta khẽ ra hiệu – Này này, mấy nhà gần đây nghe thấy như bị làm phiền thì sao.

Thôi, mau vào trỏng nhà đi, cửa đâu có chốt lại đâu!

Hắn lặng thinh dắt tay ả vào trong nhà.

Nhà tối om, không nhìn rõ được thứ gì cả.

- Tối quá, sao anh không bật lửa lên giùm tôi?

- Ừ nhỉ!

Hắn đang loay hoay tìm thứ gì đó để bật lửa, nhưng rồi ả ta lại run lên cầm cập, rồi còn hắt xì.

Ả rên rỉ bảo hắn:

- Ôi...

Tôi rét quá!

Grrrr....

- Nào, choàng tạm cái bao tải này đi, ban nãy tôi mò thấy được! – Hắn quay lại, chỉ tay cho ả thấy trong bóng tối, một chiếc bao tải cũ dùng để đựng cám lợn.

Ả ta máy mó trong bóng tối vì không thấy gì.

Quá sốt ruột, hắn đành phải mặc vào hộ ả.

Rồi kéo ả lên cái ván gỗ mà hắn tìm được, hắn bảo ả:

- Cô lạnh và mệt lắm phải không?

Thế thì nằm xuống mau đi!

Tôi ra ngoài có việc một chút!

Sau đó, tên Lân cũng khoác lên mình một cái bao tải nữa, rồi khẽ ra khỏi nhà tìm đá đánh lửa.

Chẳng thấy có thứ gì khả nghi cả, hắn tức giận lầm bầm:

- Đất với đá cũng chả có, mệt chết đi được!

Thà ngồi tù nữa còn sướng hơn, còn lấy lửa thắp sáng được chớ!

Bỗng nhiên, không biết tại sao, trong đêm gió lạnh, có đom đóm bay qua.

Chợt thấy đom đóm, hắn nghĩ thầm:

- Hay bắt đom đóm về thắp sáng nhỉ?

Nghĩ là làm, hắn nhảy cẫng lên.

Chỉ vớ được một con đom đóm bé xíu, nhưng hắn rất mừng vui.

Hắn vội xé ngay một bên túi quần bị rách, sau đó nhốt con đom đóm vào và buộc lại.

Nhìn ánh đèn sáng nho nhỏ, le lói, hắn mừng thầm:

- Cái này còn an toàn hơn cả lửa, nếu dùng lửa thì không may lại cháy nhà!

Rồi hắn vác con đom đóm về ngôi nhà hoang, thắp sáng lên.

Thấy có ánh sáng, cô ả nằm xó kia vội choàng dậy.

Thấy hắn về, ả hỏi:

- Anh tìm được lửa rồi đấy à?

- Đâu có lửa, nhưng có đèn rồi cơ! – Hắn vừa đáp, vừa chỉ vào con đom đóm bị buộc lại trong vải nâu.

- Anh để một góc ở xó nhà đi, trong ngôi nhà hoang này ít đồ dùng người ta để lại quá cơ!

Sau đó thì vào đây mà nằm!

Hắn nghe lời ả mà làm theo.

Cuối cùng, xong xuôi, hắn vội gỡ cái bao tải xuống, mà xé bao tải ra làm phẳng, để làm chăn cho cả ả và hắn.

- Thôi cô ạ, không có đủ bao tải để che cho cả hai người, đành nằm chung vậy!

Nghe hắn nói thế, ả cảm thấy ngài ngại làm sao ấy!

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 12: Ngoại truyện 2: Tính chuyện trăm năm


...Nghe hắn nói thế, ả cảm thấy ngài ngại làm sao ấy!

- Tôi...ngại lắm!

- Ngại đấy à? – Hắn cười khẩy trêu ả - Nếu ngại thì chịu nằm rét đi nhé!

Tôi đã hầu cô cho được như thế rồi còn gì?

Và bây giờ thì cô còn chốn nào đâu để về nữa cơ chứ?

- Thôi được, vậy...cho tôi nằm với!

- Cũng được thôi!

Nhưng đừng có mà ngọ nguậy, có biết chửa?

Ả khẽ khàng nằm lại gần hắn, trùm một phần bao tải lên cho ấm.

Trong thứ ánh sáng ít ỏi từ con đom đóm, ả nói thêm với hắn:

- Lạ nhỉ, giờ thì tôi không thấy lạnh nữa rồi!

Cám ơn anh!

Hắn mỉm cười, chỉ bảo:

- Nào cô ả, đi ngủ đi!

Mai tôi sẽ đi tìm việc làm!

Rồi còn cô, cô đi đâu được thì đi nhé!

- Này, anh định đuổi tôi đấy ư?

- Ả hãi hùng hỏi.

- Ơ, thế cô muốn gì nào? – Hắn ngạc nhiên.

- Tôi...ơ...tôi...

- Thế cô muốn cái gì?

Nói nhanh lên để tôi còn ngủ!

- Tôi...muốn ở cùng với anh cho đỡ khổ!

Tôi không còn chốn về nữa rồi, anh đồng ý...cho tôi ở lại nhé?

- Ả ngại ngần hỏi.

- Ơ, thế ra cô muốn...

Lân ngỡ ngàng bật dậy.

- Phải, tôi muốn... làm vợ anh!

- Ả nói lại.

Lân không hề nghe nhầm.

Cô ả Thoa này nói ả ta muốn làm vợ của hắn.

Hắn quá đỗi bất ngờ.

- Sao cơ?

Cô bị điên rồi à?

- Hắn đứng dậy la lên

- Không, tôi không hề bị điên!

- Giọng ả run run.

- Thế...

Sao cô... sao cô lại muốn như vậy?

- Bây giờ, tôi chẳng còn chốn nào để trở về nữa.

Thầy u tôi đã đuổi tôi ra khỏi nhà rồi, bà con họ hàng cũng biết chuyện nhà tôi là như thế nào, chắc chắn họ cũng sẽ không chứa chấp tôi!

Nếu anh không cho tôi ở lại sống cùng với anh, thì chắc tôi chỉ có lao đầu vào chết mà thôi!

Hắn im lặng nghe ả nói.

Lời lẽ của ả cũng hợp tình hợp lý ở chỗ giờ ả chẳng còn chốn dung thân nào.

Nhưng...

- Nhưng mà...

Cô đã hiểu hết gì về tôi đâu mà đòi muốn lấy tôi?

Cô có biết hay không?

Tôi là một thằng cha Lân nghiện rượu, một đứa con bất hiếu với mẹ già.

Vì tôi, tôi đã khiến cụ phải khốn khổ.

Cụ đã hết lòng nuôi dưỡng tôi, vậy mà tôi... tôi lại phụ công ơn của cụ ấy!

Tóm lại, tôi là một thằng cha chẳng được tích sự gì cả!

Tôi nghĩ, cô chỉ nên ở lại đây vài ngày rồi đi đi, tìm kiếm một nghề nào mà làm ăn sinh sống, rồi lấy một kẻ khác tử tế hơn tôi!

Cô mà lấy tôi thì chắc tôi sẽ hại đời cô mất!

Vậy mà ả vẫn lắc đầu:

- Không, không được!

Tôi không biết phải đi đâu giờ này cả!

Anh thử nhìn lại tôi xem.

Một con ả cũng chẳng làm được trò trống gì, thì có ai tử tế mà chấp nhận lấy tôi hay không?

Cầu xin anh, hãy thương tình...

Tôi thấy anh là một người tử tế lắm mà, anh Lân!

Tôi thấy anh đâu có phải là kẻ vô tích sự!

Giờ anh đã hoàn lương, ăn năn hối cải, vậy tại sao tôi lại không thể chấp nhận được anh chứ?

Lân nghe ả nói, im lặng suy ngẫm hồi lâu rồi lên tiếng:

- Không, tôi đâu phải là một kẻ tử tế!

Tôi là một thằng cha tồi!

Tôi không xứng đáng!

- Vậy sao?

- Ả lại nói - Nếu quả thực như thế, thì chắc cũng chẳng có cô nào thèm lấy anh, chỉ trừ... tôi.

Tôi thương anh thật lòng mà, anh Lân!

Mong anh hãy chấp nhận lấy!

Lân tỏ ra thương cảm, nước mắt hắn đã trào ra.

Lại thêm một hồi rất lâu, cả hai người im lặng nhìn nhau.

Thế rồi hắn nói:

- Tôi chỉ sợ sau này cô phải chịu nhiều đau khổ thôi.

Nhưng nếu cô đồng ý thì...

Được rồi, hãy sống với nhau vài ngày xem sao.

Khi nào có được tiền, thì tôi sẽ mua sính lễ hỏi cưới cô!

Thoa nghe vậy, ả cũng run run rồi bật khóc vì mừng rỡ.

Ả ôm lấy hắn vào lòng, nói:

- Anh Lân, cảm ơn anh rất nhiều!

Tôi sẽ không bao giờ quên ơn anh đã giúp tôi!

***

Đứng trước mặt hắn là một người hảo tâm.

Ông ta bảo hắn:

- Anh Lân, anh cần một nghề nghiệp ổn định phải không?

- Tôi... chỉ muốn ở nhà ông nghỉ một chút thôi!

- Nhà anh ở gần sông đúng không? – Ông ta nói rành rành như tỏ ra ông ta có hiểu biết nhiều vậy – Thế nên, anh rất tiện cho cái nghề lái buôn đấy!

Mà làm nghề đấy là sẽ kha khá hơn được đấy!

- Vâng...tôi...

Hắn còn e dè, thì ông ta đã bảo:

- Nào, đi theo tôi, để tôi chỉ cho một con thuyền tốt, tôi sẽ mua hộ anh, coi như tặng anh để anh làm nghề lái buôn nhá!

Không có nghề nghiệp thì anh sẽ định sống sao đây?

Hắn đành phải dò bước đi theo ông ta.

Ông ta đến chỗ xưởng mộc nọ, đòi mua một chiếc thuyền vừa phải nhưng cần chắc chắn, tốt và bền.

Ông chủ xưởng mộc gật đầu, lát sau, ông ta bê ra một chiếc thuyền mộc vừa phải tuyệt đẹp.

Hắn nhìn mãi mà không chán.

Từ khi sanh ra đời, hắn chưa bao giờ được thấy một con thuyền tốt đến thế.

"Thuyền tốt thế này thì đi lái buôn đương nhiên là được rồi!" – Hắn nghĩ thầm.

Người hảo tâm trả tiền cho ông chủ xương mộc, rồi quay lại bảo hắn:

- Anh chịu khó vác về nhà đi, tuy nặng nhưng chớ để xây xước hỏng thuyền, nếu đi trên sông có thể bị tai nạn, thương tích đấy!

Thôi, tôi đi đây!

Từ trước đến nay, hắn chẳng quen cảm ơn ai.

Nhưng từ miệng hắn thốt ra một tiếng khó nói:

- Cảm...cảm ơn ông!

Tôi sẽ không thể quên ơn ông được đâu, dù có xuống suối vàng đi chăng nữa!

Hắn khó nhọc vác chiếc thuyền về nhà với sự giúp đỡ của hai tên trai tráng khác – hành xóm của hắn, tuy nghèo khổ nhưng rất thân thiện và hay lam hay làm.

Hắn vác chiếc thuyền ra một góc sân để cho gọn, rồi gõ của gọi:

- Mình ơi!

Tôi về rồi đây!

Mình ơi!

Ả vợ hắn đang ở dưới căn bếp thiếu điều kiện để chuẩn bị nấu ăn, chẳng hay là ả mới đi chợ về, mua được in ít đồ tươi ngon.

Thấy tiếng gọi cửa của hắn, ả vội chạy ra mở cửa.

- Mình về rồi đấy à?

- Ả vợ hỏi nhỏ.

- Ờ, tôi vừa mới vớ được một con thuyền nho nhỏ của một ông lạ mặt hảo tâm cho đấy, với lại đang định đi làm nghề lái buôn đây!

Dù sao thì nhà ta cùng ven sông cơ mà! – Hắn vui vẻ đáp – Thế hôm nay, mình mua được cái gì cho tôi ăn đây nào?

- Nào cơm, cá, thịt với rau này!

- Ả ta xòe tay ra đếm – Thế thì vừa lòng mình chưa?

Hắn nghe xong liền hạnh phúc xoa đầu ả:

- Mua được ngần ấy là đủ no rồi đó mình!

Không cần mua thêm làm chi cho mệt nữa!

Nói xong, hắn bước vào ngôi nhà, nhìn lại một lượt: Vợ chồng hắn đã mua được vài đồ dùng cần thiết để sống qua ngày trong ngôi nhà hoang này, ví dụ như cái nồi cũ, củi than hoặc một cái võng thô sơ đều có cả.

Rồi trên cái kệ bằng tre cũ kĩ để chồng bát đĩa sứ ẩm mốc, mặc dù ả vợ của hắn luôn luôn chú ý lau cho thật kĩ lắm.

Hắn đều cho ngần ấy là đủ.

Thi thoảng thì hắn cũng mua được một vài chai rượu về uống, nhưng ả vợ hắn không thèm can ngăn gì cả.

Có những lúc, ả còn phải chịu bị hắn mắng mỏ cho thậm tệ vì chỉ mua được thứ này thứ nọ, rồi không quét tước nhà cho sạch,...

Nhưng chỉ có mỗi hai người ả với nhau, nên cả ả và hắn đều thương nhau thắm thiết, không muốn chia tay nhau đi đâu nữa cả.

Sau đó, hắn lại làm cái nghề lái buôn, nên thường thường đến tối muộn, hắn mới về nhà.

Ả vợ hắn hay làm đồ ăn sẵn cho hắn lên đường đi buôn.

Rồi hắn làm ăn được khấm khá, nên cuộc sống của hắn và ả trở nên được ổn định hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, vì hay đi lái buôn nên hắn vẫn đổi tiền lấy rượu về uống, rồi hắn lại nghiện như năm xưa.

Chẳng hiểu mô tê thế nào mà ả vợ của hắn cũng chẳng hề hay biết là hắn lại lao vào nghiện rượu như năm nào hắn vẫn còn ở với mẹ già.

Có hôm nọ, biết hắn phải lên đường đi lái buôn ở xa, ả vợ hắn chuẩn bị cho hắn thật nhiều đồ ăn, rồi tiễn hắn đi buôn.

- Mình cứ đợi đấy, mai tôi mới về được, ở nhà tự lo cho mình đi nha mình, còn tôi thì chớ phải lo đâu!

Quả thật, hắn đi lái buôn rất xa, phải ngồi trú trong thuyền, đi sống rất mệt và tắm dưới ánh nắng gay gắt, hắn không làm sao chịu được.

Thỉnh thoảng, hắn chửi rủa ông Giời cho đỡ khổ, đỡ nhục.

Khách ở làng xa hôm đó của hắn là hai tên xa lạ, hai gã đó cũng là những kẻ nát rượu giống hắn.

Vừa mới dừng chân ở ngôi làng ấy, hắn cảm thấy thật quen quen khác lạ.

Hắn cảm giác:

- Có lẽ, đây là ngôi làng gần quê hương của ta!

Chi bằng khi gặp khách thì hỏi họ giùm!

Hắn vừa tháo cái nón xuống thì cũng đương lúc, hai kẻ nát rượu cũng hay đến.

Hai gã đó lần lượt tên là Ung và Hên.

Trao đổi, buôn bán một hồi lâu, cuối cùng thì hắn mới ấp úng hỏi hai kẻ lạ mặt:

- Này hai anh, ờm...

- Anh muốn hỏi chúng tui cái gì?

- Các anh có biết một ngôi làng nào ở gần đây mà không có địa chủ không?

- À?

Cái làng nào mà không có địa chủ á? – Ung mặt ngơ ngơ hỏi lại.

Nhưng hắn bị Hên – bạn thân của hắn hích vào vai.

Hên đành trả lời thay:

- Có, tui biết, nhưng anh phải về nhà tụi tui nghỉ nhờ đã, rồi tụi tui chỉ đường tới cho?

- Mà các anh này, các anh có quen một ai tên là Lân năm xưa không?

- Tên lái buôn lại bẽn lẽn hỏi.

Ung bảo hắn:

- Anh hỏi tụi tui cái đó làm chi?

- Ờm, thì tôi là Lân đây còn gì?

Năm xưa tôi có ở một cái làng không có địa chủ đấy! – Tên lái buôn đáp.

Hên trả lời Lân:

- À...

Tôi có nghe người ta nói đến, nhất là cái mụ bán cá đầu chợ nọ, cái mụ mà hay nói nhiều với cô khách quen của mụ ấy đấy.

- Có, tôi biết cái mụ đấy! – Lân đáp – Thôi, mà các anh đưa tôi về nhà các anh giùm đi!

- Rồi, được rồi!

- Ung và Hên đành phải thở dài đồng ý – Nhưng chớ quấy rầy chúng tui đấy nhá, anh bạn!

Chuyện gì sau đó xảy ra với Lân thì hẳn ai cũng đã biết được...
 
Bà Cháu Cửu
Chương 13: Bố mẹ nuôi bất đắc dĩ


Lúc thằng Cửu dậy, nó tung chăn lên gọi:

- Bà ơi!

Sáng nay ăn cháo đi bà!

Cháu đói quá!

Bà nướng thêm ca thịt cho cháu nhé?

Tên Lân đáp lại lời nó (bởi hắn đã quen sai việc cho ả vợ hắn từ

đời nào rồi):

- Cháo hả?

Mày đói rồi hả?

Lớn từng này mà không biết tự đi chợ, rồi nhóm bếp nấu cơm hộ bà sao?

Chỉ duy nhất nốt hôm nay thôi đấy!

Từ hôm nay, vợ chồng nhà tao nuôi mày.

Cửu sửng sốt.

Nó nhìn tên Lân gầy gò, mắt đen sạm hỏi:

- Chú là ai thế?

Sao chú vào nhà bà với cháu được?

- Không nhận ra thầy hả? – Tên Lân nói – Từ nay, mày cú việc gọi tau là thầy thôi, con ạ, tau là con giai của bà mày đấy.

- Ơ nhưng thầy ơi!

Mai còn phải tự đi chợ, rồi nhóm bếp nấu cơm ạ? – Cửu ngơ ngác.

Ả vợ tên Lân quay sang.

Cô ả vừa gánh nước từ giếng đầu làng về, nói:

- Thế thì con ai làm giúp mày hàng ngày?

Ngoài bà mày?

- Chú Đán. – Cửu đáp lại lời người đàn bà một cách cộc lốc.

Lân nghe thấy thằng bé ăn nói như thế thì hắn gào lên:

- Mình kìa!

Nhìn thằng bé kia kìa!

Ăn nói cộc lốc đến ghê chưa?

Bộ mày không biết đó là ai hả?

- Người đàn bà ấy con có quen đâu ạ - Cửu thè lưỡi, rồi nó mò tay đến bộ đồ chơi que gỗ.

Nhưng Lân giật phăng đi, đi xuống một góc sàn nhà trong sự ngớ ngàng của Cửu.

Hắn bảo:

- U mày đấy!

Đồ đại ngốc!

Chính người đàn bà ấy đã rứt ruột đẻ mày đấy, con ạ!

- Ồ!

Thế là con có thầy u thật rồi! – Cửu reo lên phấn khích, rồi nó cúi xuống nhặt lại bộ que gỗ lên giường – U ơi!

Ra chơi bộ độ chơi que này với con đi.

Vợ Lân đi tới chỗ thằng bé xem bộ đồ chơi nó chỉ.

Rồi ả cười ngất:

- Uối dồi!

Trò con nít, u không thèm!

U chơi là người ta bảo u là trẻ con bây giờ!

U già cả, lớn cả rồi, chỉ có con mới phù hợp thôi!

Gỗ á, u cũng còn chẳng thèm, chặt phăng vài cái cây làm gỗ thì u biết rồi, còn nói chuyện làm gì nữa!

Rồi ả quay ngay sang chồng:

- Thầy nó à!

Đi nấu cháo cho thằng Cửu ăn ngay đi!

Nhìn nó đói chưa kìa!

Khiếp, chính cái miệng đầy mỡ nó còn đòi thêm cả thịt nướng nữa cơ thầy nó ạ!

- Được rồi, nhưng chỉ mỗi ngày hôm nay thôi! – Lân hậm hực đáp, rồi hắn mò xuống bếp ngay.

Hồi lâu lại có tiếng hắn vọng từ trong bếp ra hỏi thằng Cửu đang ngồi cạnh hắn xem hắn nhóm lửa:

- Cửu ơi!

Thế cái chú Đán mà mày bảo là hay chăm sóc, nấu cơm cho mày ăn ấy là thằng cha nào thế?

- Cái chú ở nhà đằng kia! – Cửu chỉ tay qua cửa sổ thẳng vào cánh cửa nhà của Đán.

- À à!

Hoá ra chú Đán bữa nọ!

Thảo nào!

Là người tử tế hiền lành thật, nhưng rồi cậu ta sẽ chẳng được bao lâu đâu! – Lân gật đầu.

Rồi hắn kêu lên:

- Cháo chín rồi!

Bưng ra bát ăn đi u nó ơi!

- Vâng, thầy nó, tôi bê ra liền ngay!

Nhìn vợ chồng Lân làm việc nhà, lòng thằng bé Cửu phấn khởi, vì nó cứ tưởng là đã tìm được cha mẹ ruột của mình, sẽ bớt cô quạnh, và không bị lũ trẻ mấy làng láng giềng chế nhạo là không có cha mẹ nữa.

Nó hi vọng bà nó và nó sẽ giàu hơn, hạnh phúc hơn.

Nó muốn vẽ nên một gia đình ấm áp, rồi nó sẽ lớn lên trở thành trạng Vật, làm bà nó, vợ chồng Lân và chú Đán thân yêu của nó được tự hào vì nó có tài năng, nó có thể giúp gia đình nó đỡ khổ cực hơn trước.

Bà cụ chẳng phải ra sông mò tôm bắt tép hàng ngày nữa, cha Lân cũng chẳng cần phải đi lái buôn, có thể với sức khỏe mạnh mẽ, nó sẽ kiếm được việc làm ổn định cho bà, cha mẹ, chú Đán vui.

Thật không ngờ, dòng đời trôi đi đâu phải lúc nào cứ như là mơ!

Cửu chợt phải tỉnh ngộ ra sự thật ấy, khi mấy ngày sau đó, nó theo người chú Đán thân yêu lên rừng chặt củi, và bất ngờ...

*******************************************

- Chú Đán ơi! – Cửu hỏi Đán lúc anh vừa mới đem nó từ rừng chặt củi về - Cháu có thầy u thật rồi, chú ạ?

- Là hai vợ chồng nhà nào thế hở mày!

Gặp lại thầy u ruột vui thật đấy! – Đán hỏi thằng bé, rồi anh lại nhớ tới thầy u ruột đã mất của mình.

- Dạ!

Thầy con là con trai của bà con! – Cửu trả lời.

Nghe như vậy, Đán giật mình.

Anh chợt nghĩ:

"U nuôi của mình không con cháu ruột cơ mà.

Sao lại có một người con nào vậy?

Chi bằng tối nay qua nhà u nuôi, vì thế nào cũng đem thằng Cửu về nhà mà!".

Chiều hôm ấy, khi Đán đưa Cửu trở về nhà, anh thấy vợ chồng tên Lân ở trong nhà cũng vừa đi lái buôn về.

Lan từ trong nhà nói ra với giọng điệu của kẻ ngày xưa hay say rượu như hắn:

- Chú Đán đấy hả?

Con của tôi mà chú còn chăm sóc nó bao nhiêu lâu nữa?

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 14: Tình chú cháu bị chia cắt


"U nuôi của mình không con cháu ruột cơ mà.

Sao lại có một người con nào vậy?

Chi bằng tối nay qua nhà u nuôi, vì thế nào cũng đem thằng Cửu về nhà mà!".

Chiều hôm ấy, khi Đán đưa Cửu trở về nhà, anh thấy vợ chồng tên Lân ở trong nhà cũng vừa đi lái buôn về.

Lan từ trong nhà nói ra với giọng điệu của kẻ ngày xưa hay say rượu như hắn:

- Chú Đán đấy hả?

Con của tôi mà chú còn chăm sóc nó bao nhiêu lâu nữa?

- Dạ!

Có việc gì hở anh?

Em đem thằng bé về.

Con của anh đấy ạ? – Đán sốt ruột hỏi tên Lân.

- Đấy, chú sắp lấy vợ rồi thì nuôi thằng bé này ở chỗ nào?

Nó là con của tôi.

Nên từ giờ, chú mày đừng qua đây chăm sóc thằng bé nữa nhá!

Vợ chồng tôi với u tôi lo cho nó hết?

- Gì cơ!

Em lấy vợ thì vẫn chăm nó được mà anh! – Đán hốt hoảng.

Rồi anh khóc lóc nhìn thằng bé.

Cửu cũng vậy, ở với bà mình và chú Đán thời gian rất lâu rồi, nó cảm thấy xa chú Đán không được và nó oà lên khóc nức nở theo:

- Huhu!

Con nhớ chú Đán lắm!

Nhưng vợ của Lân vội bế Cửu vào nhà.

Ả nói với thằng bé:

- Chú ấy chắc gì nuôi đã bằng thầy u đâu!

Con xem kìa, nhà chú nghèo, mà chú sắp lấy vợ rồi, con phải biết nghĩ cho chú chứ!

Hừm,đúng là đồ con nít, phiềm quá đi!

Rồi không nói gì với Đán, vợ Lân đóng sầm cửa ngay.

Đán đứng hồi lâu trước cửa nhà bà cháu Cửu.

Không làm gì để có thể nuôi thằng Cửu được nữa, anh thở dài, gạt nước mắt trở về nhà.

*****************************************

Một hôm nọ, Lân lái buôn chưa trở về, ở nhà có bà cụ, ả con dâu và thằng Cửu đang xuống bếp nấu ăn với bà.

Trong ánh lửa bập bùng, ả con dâu ngồi cạnh bà cụ, ả ta kể cho mẹ chồng nghe chuyện ăn ở của mình với chồng:

- U ạ!

U hỏi con có sợ ông nhà không, thì con sợ thiệt ấy chớ!

Mỗi lần ổng đi buôn về với bộ dạng say khướt là con hãi quá, trốn tận lên tầng mái.

Mà nếu có khi con không đi trốn là bị ổng đập đánh đâu đến nỗi sáng hôm sau không còn hơi sức để đi chợ nữa!

Ngày xưa con bị thằng nhà hào phú đánh đập đau bằng ngần đấy rồi.

Nên lúc trước khi lấy ổng nhà là con phải tính toán kĩ, u ạ, với cả nếu không lấy ổng thì còn nơi chốn nào để con về hở u?

U ngày xưa nuôi ổng thế nào mà để ổng nát rượu làm hại cả con dâu của u thế này?

U không biết thương con dâu của u một chút đi à?

Ả nói xong rồi khoanh tay, bước đến chỗ thằng Cửu đang nghịch ngợm bộ que gỗ.

Ả giật lấy nó, rồi vứt xuống đất mặc cho thằng Cửu ú ớ.

Ả bảo thằng bé:

- Con chưa chơi đủ hay sao!

Từ giờ phải tập trung bắc bếp nấu cơm cho u, nghen!

Để cháy khét tí thôi thì có khi thầy của mày đánh vào mông đỏ cả lên đấy!

Bà cụ ngồi đằng kia đứng dậy xách nước tới đổ vào nồi, thở dài:

- Trời ạ!

Cái thằng Lân nhà mày ngày xưa nó nát rượu tới nỗi hành hạ u khổ lắm, có phải mỗi con đâu!

Nó còn to miệng doạ là đuổi mẹ đi, ngày nào thấy nó ra khỏi nhà rồi đi về là không thể thiếu mấy chai rượu.

Hãi lắm rồi!

Một hôm như thường lệ, thằng Lân nhà mày đi mua rượu mãi mà chẳng thấy về.

Đến cái hôm mà vợ chồng mày về nhà ấy thì u mới biết là nó bị bắt đi tù!

Khổ thân cả cái nhà ta chưa!

Mà vợ chồng chúng mày có vẻ nuôi thằng Cửu ổn đấy, nhưng hơi buồn là lại tự xưng là thầy u của nó.

Bay giờ nó hẵng còn nhỏ, nếu lớn lên nó biết chúng mày không phải là thầy u của nó thì nó sẽ nói ra làm sao đây?

Cả cái cậu Đán con nuôi của u nữa, chúng mày kiếm cớ là nó sắp lấy vợ để không cho nó nuôi thằng Cửu chứ gì!

U thì biết ngay mà, đúng là không phải u mong đợi.

- U ạ!

- Ả con dâu đáp - Con buộc phải làm thế thôi, vì cái chú Đán kia còn nghèo hơn cả vợ chồng con, làm sao nuôi thằng Cửu được.

Mà biết bao giờ hắn mới đủ tiền cho thằng Cửu ăn học đàng hoàng?

U cứ việc để vợ chồng bọn con lo cho thằng Cửu hết, còn u già rồi, phải biết đường nghỉ ngơi chớ!

Bà cụ tức giận.

Bà vứt cái quạt tre hồi nãy bà con phe phẩy trên tay xuống đất.

Rồi bà bồng thằng Cửu vào lòng mình bế lên nhà, để mặc ả con dâu tự lo cơm nước dưới bếp.

Lúc ngồi lên chiếc chõng tre, bà cụ xoa mái tóc trái đào của thằng Cửu nói:

- Thầy u nhà mày đi lái buôn sắp kiếm đủ tiền cho mày đi học vật rồi đấy!

Nhớ ngoan nghe cháu!

- Vâng ạ!

Cháu bây giờ vẫn còn sợ...sợ lắm bà ạ! – Cửu đáp lại bằng giọng run rẩy lạnh lẽo chưa từng thấy ở con người nó.

- Trời!

Cháu ngoan của bà thì sợ cái gì kia chứ! – Bà cụ có vẻ ngạc nhiên.

- Cháu sợ thầy cháu lắm, huhu!

- Nào, cháu ngoan của bà, thế cháu sợ cái gì, sao cháu không mau nói ra đi thế?

Sao cứ phải khóc bù lu bù loa làm u của cháu cảm thấy bị phiền phức vậy?

Cửu nghẹn ngào, gạt ít nước mắt đi, rồi nó mới bình tĩnh đáp:

- Hôm qua lúc thầy đưa cháu đi lái buôn, lúc buổi trưa, thầy đậu thuyền lại ở một chỗ bờ, thầy bắt cháu nằm xuống lấy tre che mắt đi đừng nhìn gì, nhưng cháu nhìn thấy hết cả.

- Chết chửa?

Thầy cháu lại giấu giếm gì đây! – Bà cụ kêu lên vẻ giật mình, như sợ tên Lân hôm qua lại làm chuyện tày trời nào đó – Cháu kể tiếp đi, cháu ngoan của bà!

- Dạ! – Cửu nói tiếp – Thầy...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 15: Một người bố đáng sợ


- Dạ! – Cửu nói tiếp – Thầy... thầy bật nắp chai rượu lên, rồi thầy uống đáo để lắm.

Mắt thầy đen thẫm – Cửu bắt đầu chăm chú tả tên Lân lúc say rượu – và thầy nổi cơn điên, thầy đứng dậy, thầy... – Nói đến đây, Cửu lại òa lên khóc.

Ả vợ Lân đứng trong bếp nếu cơm nghe thấy thể thì buông chiếc xoong xuống.

Ả giãy lên khó hiểu:

- Này Cửu!

Nếu mày không giúp u nấu cơm thì phải trật tự đi chứ!

Mày lại muốn phiền u nữa hả con?

Bà cụ lo lắng.

Bà vỗ vai thằng bé, hỏi nhỏ:

- Nào, im lặng một lát đi cháu!

Nín đi!

Kể nhỏ cho bà nghe xem, thầy con làm gì với cháu ngoan của bà nữa nào.

- Vâng bà, thầy... thầy... – Cửu lấy tay chỉ trỏ trong không khí một cách run run như nó đang chết cóng – thầy...thầy lôi cháu lên, rồi hỏi cháu một tràng dài.

Sau đó, thầy...

- Thầy thế nào cơ nào! – Bà cụ hỏi tiếp, vì bây giờ bà cụ đã già, tai nghe hơi bị kém nên có phần không nghe rõ Cửu nói gì cả.

- Thầy...thầy vừa quát một tràng dài lê thê, thầy vừa đánh cháu thật đau, như cháu muốn chết đi ấy!

Huhu!

- Chết chửa?

Thầy của mày lại say rượu nữa hả? – Bà cụ nghe xong, hốt hoảng kêu lên.

Nhưng sợ ả con dâu nghe thấy, bà vội vàng che miệng.

- Sao bà lo lắng cho cháu thế ạ? – Cửu ngước đôi mắt ngây thơ đãm nước nhìn bà cụ.

- Cháu...

Cháu bảo thầy cháu đánh cháu đấy á?

Cháu nói lại nghe coi! – Bà cụ thúc giục thằng bé.

Cụ thể, chuyện là như sau:

Hôm qua, Lân đưa thằng Cửu đi lái buôn cho thằng Cửu tập làm quen dần với công việc (bà cụ với ả vợ Lân ép hắn đưa Cửu đi cùng).

Lúc nghỉ ngơi sau chuyến lái buôn mất hàng giờ liền, tên Lân nằm phục xuống trên con thuyền.

Sóng cứ theo dòng sông nhè nhẹ vỗ đều đều, êm thấm.

Lân định mò tay lấy mấy chai rượu.

Nhưng hắn nghĩ là thôi, hắn ngẩng đầu lên lắc nguầy nguậy.

Hắn ra lệnh cho Cửu:

- Cửu!

Đem cho thầy chai rượu kia đi, không về nhà bị u cho ăn đòn bây giờ!

Cửu sợ lắm, nó đáp ngay:

- Vâng ạ, thưa thầy!

Rồi Cửu đưa ngay chai rượu men cho Lân.

Hắn lại đưa cho Cửu một túm tre, bảo:

- Này, mày cầm lấy túm tre mà che mắt mình đi, quay đi chỗ khác, đừng nhìn vào thầy nữa!

Thầy có chút việc riêng bí mật, không muốn mày phá hỏng đâu!

Mày mà không nghe thì biết tay thầy, nghe chửa?

Thấy thằng Cửu đã làm theo lời mình, Lân yên tâm liền bật nắp chai rượu, quẳng nắp chai ngay xuống dòng sông.

Nhưng hắn đầu có biết Cửu đang sợ hãi len lén nhìn mình.

Cửu hốt hoảng đưa mắt nhìn theo chiếc nắp chai, nó định lấy tay với lấy, nhưng rồi, dòng sông dần dần cuốn chiếc nắp chai ra xa.

Lân dốc ngược chai rượu, tu hết tận mấy hơi.

Nhìn hắn có vẻ sảng khoái lắm, sảng khoái đến rùng rợn thế kia!

Thằng Cửu nhìn hắn mà cũng phải nổi da gà.

Hắn cảm giác từng giọt rượu như thấm vào từng thớ thịt trên người hắn ta vậy.

Hắn tu rượu xong, thốt lên "Khà!" một tiếng, rồi vớ chai rượu vào lòng đôi bàn tay nhỏ nhắn của thằng Cửu ngơ ngác, hất hàm bảo với nó:

- Hừ, Cửu!

Ném nó đi cho thầy!

- Thầy ạ, ném chai rượu nầy ra chốn nào? – Cửu ấp úng hỏi.

- Ném vô sông chứ còn vô cái gì nữa!

Không có đất liền thì ném xuống sông vậy!

Giữ lại chẳng để lám cái quái gì cả!

Chỉ làm bẩn thuyền mả thôi, con ạ!

Cửu sáng mắt, tay mân mê chai rượu men, ánh mắt nhìn với vẻ thèm thuồng.

Nó thèm khát cái nhãn dán, rồi chất liệu nhựa của chai rượu mà nó chưa tùng được sờ thử trước đây, chứ nó cũng chẳng để ý đến mùi rượu men nồng nàn còn sót lại một ít dưới đáy chai.

Lân nhìn thằng bé sốt ruột, hắn thét lớn:

- Ném mau!

Rồi ngồi yên ra đằng kia ấy!

Tí nữa, tao sẽ chèo thuyền về cho mà coi!

Cửu phải vứt chai rượu đi, nó cảm thấy thật tiếc quá!

Khi Lân đang chèo thuyền, đợi lúc hắn không để ý, Cửu có tò mò mở thùng rượu Lân dự trữ được ra, nó lén lút đút một chai vào nách, rồi khẽ đóng thùng rượu lại, tay mân mê.

Đến khi hồi lâu sau, Cửu bỗng giật mình vì tiếng kêu:

- Cửu!

Nghịch rượu hả con?

Cửu ngước mắt lên nhìn tên Lân với ánh mắt đầy sợ hãi muốn van xin.

Lân tím mặt, hắn từ vò đầu làm tóc tai rối bù cả lên.

Rồi với lấy cái roi da, hắn đập mạnh liên tiếp vào mông của thằng bé.

Cửu đau lắm, nó cảm thấy như lưng của nó muốn nát bét ra thành từng miếng thịt nhuyễn.

Lân mắng chửi thằng bé tội nghiệp xối xả:

- Mày không thông cảm cho tau đấy à?

Mày phải biết nghĩ khi nào tau đủ tiền cho mày học Vật chứ!

Tau đã khổ sở, khó nhọc đi lái buôn suốt ngày suốt đêm đã vất vả, mệt mỏi rồi, mà mày cũng chẳng biết đỡ đần giúp thầy u lấy một chút, lại còn phá hoại thành ra thế này nữa!

Mày đúng là một thằng ăn bám, bất hiếu, vô tích sự Cửu ạ!

Với lại mày lúc nào cũng dựa dẫm vào tên Đán, mà không biết tự đi chợ, tự nấu cơm!

Hôm nay tau phải đánh mày cho mày nhớ, mày đứng có dựa vào cái thằng cha Đán ấy nữa, nghe chưa!

Cửu khóc lớn, nước mắt giàn dụa, những giọt nước mắt của nó làm ướt hết cả thùng rượu của tên Lân, khiến mùi ẩm mốc khó chịu bốc ra:

- Thầy ơi, thôi mà thầy, con xin thầy mà!

Từ sau, con không chai rượu nữa đâu!".

- Cháu...cháu chỉ muốn xem thử thật kĩ chai rượu thế nào thôi mà bà, huhu!

Thế mà thầy vẫn giận đỏ mặt tía tai trong lúc thầy ấy say, cháu quả thật là thấy khó hiểu!

Người lớn khi uống rượu là cứ như thế sao, hở bà?

Rồi thầy đánh cháu đau lắm, cháu khóc lóc van xin thầy, mãi lâu thầy tỉnh rượu, thầy mới tha cho cháu.

Bà ơi, cứu cháu, huhu, cháu chỉ muốn ở với bà, với chú Đán và với u Thoa thôi! – Cửu kết thúc với giọng buồn bã, run rẩy, nó lấy hai tay gạt nước mắt.

Bà cụ choáng váng.

Hoá ra tên Lân chưa cai rượu hẳn.

Hắn vẫn chứng nào tật ấy, ngựa quen đường cũ, khó mà bỏ đi cái xấu phiền toái đó được.

Bà cụ nhớ tới dáng vẻ say rượu của Lân mà không thể không nghĩ tới hai tên say rượu Ung và Hên.

Cái thằng Lân ấy giờ đây còn say rượu hơn cả bọn chúng, chuyến này hắn trở về thì đâu có để bà yên được.

Bà nghĩ: "Có lẽ ta đã nhầm rồi!

Tuổi già lẩm cẩm mà lại, đoán biết trước được gì đâu.

Thảo nào nó hay đi đánh nhau, rồi người ta bắt nó đi tù!

Ôi trời ơi!

Giá nó không phải là con của thằng con giai nhà lão phú ông năm xưa có phải tốt hơn không!

Nó giống cha nó như đúc, cái tính nghiện rượu khó mà chừa được.

Khổ quá, giời ơi!".

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 16: Bị nói xấu


- Nào, nào, bà hiểu rồi, cháu nín đi!

Không phải người lớn ai uống rượu say là cứ như thế đâu!

Từ sau, khi đi lái buôn với thầy, cháu nhớ đừng nghịch ngợm nữa nhớ chưa, cháu ngoan của bà? – Bà dỗ dành thằng bé.

- Vâng ạ!

- Giờ cháu xuống bếp phụ u cháu hoặc ngồi đây chơi ngoan nhá, có biết chưa, đừng để thầy u của cháu phải buồn phiền, lo lắng nữa nhá!

Suốt buổi tối, bà cụ nghĩ trằn trọc về việc tên Lân vẫn nghiện rượu như xưa mà không làm sao ngủ được.

Nhất là khi tên Lân cậy cửa về nhà.

Hắn cỏ vẻ vừa mới tỉnh rượu khi mới đi lái buôn về.

Có lẽ hắn uống rượu với khách.

Hắn oang oang gọi vợ, gọi thằng Cửu, gọi bà mẹ già khốn khổ:

- U nó ơi!

Cửu ơi!

Mấy người ngủ hết rồi à!

Được!

Nếu ngày mai mà tôi không đi lái buôn thì để xem đấy, cả cái nhà này sinh sống như thế nào!

Rồi Lân lẩm bẩm trong miệng hắn:

- Đúng là cái bà cụ già lẩm cẩm, vác thằng cháu nuôi không rõ từ đâu về (thực ra Lân biết là bà cụ đem thằng Cửu từ làng The về nhà hắn).

Từ cái ngày về nhà là bị nó quấy nhiễu quá giời, không làm sao yên thân đi lái buôn được nữa!

Cả cái thằng cha Đán nào nữa, tự xưng là con nuôi của bà cụ đấy!

Ờ!

Không có tôi thì chẳng có trật tự, kỉ cương nào hết cả!

Hắn vứt hết các chai bia xuống hầm giường, rồi tiền hắn dành dụm được từ khách khi đi lái buôn về.

Hắn trèo lên giường ả vợ hắn đang ngủ, và ngáy khò khò, không chú ý đến bà mẹ già đang mất ngủ triền miên suốt mấy hôm nay.

Bà cụ rên "hù hừ" vì lạnh.

Cái chăm ấm nhất nhà, bà dành hết cho thằng Cửu và ả con dâu rồi...

*********************************************

Tên Lân hôm ấy trước khi đi lái buôn thì hắn rẽ ra chợ để mua rượu uống.

Tình cờ, hắn lại rẽ qua đúng chỗ bán hàng của mụ bán cá nọ.

Lân nghe hết được chuyện mụ ta nói chuyện với chị khách ríu rít:

- Ấy chị ơi!

Có biết gì chưa?

Tên Lân con giai bà cụ bấy giờ mới vác mặt về nhà kia đấy!

À đâu, hắn về lâu rồi cơ mà nhỉ!

Chỉ tổ làm hại u già mà thôi!

Bây giờ mà hắn về chỉ có biết đi chơi đánh bạc, rượu chè và phá làng phá xóm thôi chị ạ!

Đúng là tên bất hiếu với mẹ già!

Cháu nội của phú ông nào mà chả được thừa hưởng dăm ba cái tính nết xấu xa đó, chị nhỉ?

- Ờ đấy bác ạ! – Cô khách hưởng ứng – Lão nhà em á (ý ả khách này đang chỉ chồng của ả), chỉ vài tuần sau khi lấy nhau là em phát hiện lão có cái tính là say rượu đến mức em không chịu nổi được.

Nhưng tên Lân ấy, hắn còn hơn cả lão nhà em nữa cơ!

Nếu mà làm vợ của hắn, hắc em đã tìm về nhà thầy u ruột xin được sống chung hoặc bỏ đi theo tên khác từ lâu lắm rồi cơ!

- Chị ơi, ả vợ tên Lân thì có gì được hơn thằng chồng kia chứ! – Mụ bán cá nghe cô ả khách nói xong cười rú lên đáp - Ả ta còn nói nhiều hơn cả chị em mình, vác mặt ra chợ cái là nói đủ điều này nọ, nào ai thích nghe ả đâu?

Bị thằng chồng mắng suốt là đúng rồi còn gì.

Còn với mẹ chồng, không biết ả tỏ ra "hiếu thảo" như thế nào nhỉ?

Không hiểu ả đối xử với thầy u ruột ra sao mà lại bị đuổi khỏi nhà!

Tôi cũng chịu cả hai vợ chồng nhà đấy rồi!

Nghe người ta nói tai tiếng xấu về gia đình mình, Lân tối sầm mặt.

Không thể chịu nổi được nữa, hắn lao vào quát cả mụ và ả:

- Ờ!

Bên ngoài thì hai mụ thì tỏ ra hiền lành cởi mở với mọi người trong chợ lắm đấy!

Nhưng thực ra thì, suốt ngày buôn dưa lê nói xấu gia đình nhà người ta ngay sau lưng!

Kể từ giờ, tôi cấm hai mụ chen vào chuyện nhà tôi.

Lần này thì tôi làm phúc tha cho, nhưng nếu để có lần sau thì đừng trách thằng cha Lân này độc ác!!!

Nói xong, Lân giơ ngay ra nắm đấm, mụ bán cá và chị khách sợ hãi im thin thít.

Họ chỉ lẳng lặng giả tiền mua cá, rồi ả khách cuốn xéo sang hướng Tây chạy đi ngay, vừa đi vừa nói:

- Ối ối, em xin lỗi bác Lân, em xin lỗi bác Lân!

Từ bây giờ chúng em không dám nói xấu gia đình nhà bác nữa đâu ạ!

Chúng em xin thề!

- Đúng thế, bác Lân ạ!

- Mụ bán cá cũng nói - Mong bác bỏ qua cho!

Rồi mụ cũng xách thúng cá lên rồi đi nhanh chân ra chỗ khác ngồi bán cho xong chuyện.

Lân rẽ qua hàng rượu của gã nọ.

- Ê, cho ba chai rượu, biết chửa? – Lân gọi vào.

- Vâng! – Gã bán rượu nói vọng ra ngoài, rồi lát sau thất thểu xách ba chai rượu ra.

Đoạn gã ta nói:

- Anh Lân ạ!

Cho chừa cái mụ bán cá với con ả kia, ra chợ toàn ngồi xúm lại trò chuyện, nói xấu nhà người ta ghê lắm!

- Thôi thôi không nói nhiều nữa!

Bao nhiêu?

Tôi còn phải đi lái buôn!

Đi lái buôn thì bận bịu lắm!

Khẩn trương!

Trong lúc tên Lân còn đang chật vật giả tiền cho gã bán rượu kia thì từ đâu, bà cụ đưa thằng Cửu đi chợ mua thịt bắt gặp Lân.

Nhìn thấy Lân, bà cụ kêu lên một cách khổ sở:

- Giời ơi, Lân ơi là Lân!

Sao mày còn phải đi mua rượu bằng được trước khi đi lái buôn vậy hả?

- A a mụ kia!

Mụ muốn cản tôi à!

Đừng có mà tru tréo nữa!

Mụ làm tôi ngượng với gã bán rượu này rồi đấy! – Lân tức giận mắng lại bà cụ.

Hắn nhanh tay lấy ngay ba chai rượu vừa mua, rồi bật ngay nắp chai thứ nhất ra, vừa đi vừa uống phì phì.

Chẳng bấy lâu sau, bóng dáng của hắn đã khuất sau những rặng tre đầu làng.

Bà cụ đứng đó một mình than vãn với chính mình:

- Mụ này ơi!

Con giai của mụ này đấy!

Khốn khổ chưa!

Tưởng bây giờ trở về nó không còn làm lao đầu vào nghiện rượu như xưa nữa, ấy vậy mà mụ này đã đoán sai mất rồi!

Mụ này lại còn phải khổ sở tiếp nữa ư?

Giời đất ơi!

Bà cụ một mình đứng khóc.

Rồi bà mới nhấc được cái chân gầy trơ xương và đen xì của mình đi ra hàng thịt mua cho thằng Cửu ăn món thịt nướng.

Chắc trưa nay, Cửu sẽ ăn một bữa no nê, nhưng bà cụ chẳng muốn nghe ả con dâu phàn nàn về thằng Cửu là hay nghịch ngợm, làm thế này chưa đúng, không biết nghe lời hoặc chưa ngoan.

Rồi bà sợ ả còn phàn nàn cả về chồng mình là hay đem rượu về uống thêm một lần nào nữa.

Vừa nghĩ, bà vừa cảm thấy tủi thân cho mình, cho Cửu và cho cả ả con dâu.

Điều này cứ lặp lại vào mỗi ngày tên Lân đi lái buôn mà thôi...

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 17: Ăn vụng nồi khoai sọ và... (1)


Một ngày, tên Lân lại đi lái buôn từ sớm, buổi sáng thì bà cụ đi vắng để bắt tôm tép, ả vợ Lân và thằng Cửu ở nhà làm việc nhà.

Buổi chiều tối, khi cả bà cụ và tên Lân còn đi vắng, ả vợ Lân đã mua rau, thịt và mớ khoai sọ về nhà.

Mấy hôm nay, vì hôm nọ tên Lân có tiện mua về khoai sọ cho bà cháu Cửu ăn, nên thằng Cửu cũng rất thích ăn loại củ ấy.

- Ăn nhiều khoai sọ thì cháu mới khỏe để đi đánh Vật được, bà ạ!

Bà nhớ đi mò tôm bắt tép, bắt về cho cháu thật nhiều tôm tép về bán, rồi mua khoai sọ về cho cháu ăn nhá!

- Bà biết rồi! – Bà cụ món mém cười đáp.

Lân nghe thấy thế thì hắn than vãn với ả vợ:

- Hừ, hết thịt nướng rồi đến cả khoai sọ, hết chịu nổi cái thằng bé này rồi đấy mình ạ!

- Mình à!

- Ả vợ Lân đáp – Cái thằng bé ấy thì tham lam lắm, bữa nó ăn thịt nướng thì tôi nó nó nhai ngồm ngoàm, ăn cá tanh đến thế mà nó vẫn còn ăn được mới tài!

Nên nó thích khoai sọ cũng không có gì lạ đâu mình à!

Hôm khác, khi bà cụ và tên Lân đi vắng cả, chỉ có u con ả vợ Lân và thằng Cửu ở nhà, ả vợ Lân mò xuống bếp định nấu cơm, ả định mở một chiếc nồi cũ – thứ bà cụ dành được để lại, và mở nồi ra xem bên trong có gì thì ăn vụng, và giấu giếm ăn cả đống khoai sọ chiều nay ả mới mua về nữa.

Ả rón rén, bước chân nhè nhẹ như thể ngoài thằng Cửu ra có ai khác đang ở trong nhà vậy, ả im lặng tuyệt đối và dần dà ả tiến lại gần hơn chiếc nồi đựng lương thực, thực phẩm của gia đình bà cháu Cửu.

Ả từ từ mở chiếc nồi còn phủi nhiều bụi than ra.

Trời ơi, ngoài biết bao hạt gao căng tròn, trắng trịa ngon lành còn có cả đống củ khoai sọ to phình trong rất hấp dẫn.

Lấy làm thèm thuồng không cưỡng lại được, ả định xơi một ít.

Nhưng tự nhiên, nhớ đến thằng Cửu chiều nay vẫn chưa có miếng gì vào bụng chắc đói lắm, ả gọi lớn vang khắp cả căn nhà lát rơm:

- Cửu!

Cửu ơi!

Xuống đây u gọi!

Thằng Cửu đang ngồi chơi xếp que ngoài sân, chợt nghe thấy tiếng của ả vợ Lân gọi nó xuống, thế là nó bỏ mặc cả trò chơi đang dỏ mà chạy tức tốc vào bếp.

- Thưa u, u gọi con có chuyện gì ạ?

- Cửu này, mày đói lắm rồi đấy hả con?

- Vâng ạ! – Cửu đáp.

- Thế thì vào đây, trong nồi có nhiều khoai sọ mà con thích ăn lắm đây này.

Chắc thầy với bà con phần hai u con mình ăn đấy con!

- Không đâu thưa u – Cửu sợ sệt, lo ngại nói – Lỡ thầy hay bà không cho ăn rồi phát hiện thì sao ạ?

Con không ăn đâu, đợi bà về ăn tôm tép bà nấu còn ngon hơn!

- Cửu à!

- Ả vợ Lân dỗ dành ngon ngọt với nó – Có gì đâu con ơi, chẳng phải con bảo với u và bà là ăn nhiều khoai sọ thì mới khỏe để sau này đi học Vật à con?

Thôi kệ đi Cửu, vào đây ăn với u cho vui.

Chứ đói mãi mà chẳng được ăn gì, rồi thầy Lân đi lái buôn từ suốt sáng sớm đến chiều tối mới về, thì con chán lắm phải không?

Sau bảo bà với thầy Lân mua khoai sọ thường xuyên ăn cũng được cho đỡ thèm với ngán cơm ăn kèm thịt nướng!

Phải ngoan nghe lời u thì thầy Lân mới có động lực kiếm tiền cho mày đi học Vật chứ con!

Nói xong, ả vừa xua tay vào, vừa bảo:

- Cửu ơi, ra đây ra đây!

Cửu đành miễn cưỡng lại gần chiếc nồi.

Quả đúng như lời u nuôi của nó nói: Trong nồi chất cả một đống khoai sọ rất ngon!

Cửu quên đi ngay cơn đói và muốn lao vào ăn ngay.

Ả vợ Lân lấy làm hả hê, ả bốc ra một củ to tướng từ trong nồi ra, tay ả vừa bóc vỏ vừa nói

- Này con à, u dành cho con ăn củ to tướng ngon nhất này nhé, củ bé hơn thì con phải để u ăn, nghe chửa?

Cửu ngoan ngoãn ngồi đối diện, vừa nhìn ả vợ Lân bóc vỏ khoai sọ vừa thèm ăn lắm.

Nó lại với tay vào nồi bốc thêm một củ nữa, bé hơn chút, nó bảo:

- Đây, củ này để con bóc cho u ăn.

Khi cả hai củ khoai sọ ngon lành đã lột hết chiếc vỏ xù xì của chúng, hai u con Cửu cầm củ khoai sọ trong lòng bàn tay ăn ngấu nghiến, chốc chốc là thấy thật vừa bụng, vừa miệng.

Cửu vừa ăn vừa thốt lên:

- U à!

Khoai sọ u mua ngon cực!

Từ sau, u nhớ mua cho con ăn nhá!

- U biết rồi, này ăn nữa đi con!

Ăn xong thi u cho thêm củ khác mà ăn nốt, đỡ phí!

- Ả vợ Lân hào hứng đáp lời thằng bé.

Khi cả hai củ khoai sọ còn đang ăn dở, thì có tiếng "kẹt" mở cửa bếp, và...

- Này u nó ơi, đang làm gì thế?

Ăn khoai sọ ngon chứ hả?

To gan nhỉ?

Ả vợ Lân cùng thằng Cửu giật mình ngước đầu lên.

- À...

Mình bảo ai to gan thế?

Tôi với thằng Cửu á...

Không xong rồi, tên Lân đã đi lái buôn trở về, thân hình tồi tụy ướt sũng của hắn đang đứng sừng sững trước mặt hai người, vẻ đe dọa hống hách.

Ả vợ Lân lo sợ, vứt cả hai củ khoai sọ đang ăn dở xuống đất.

Vừa lùi lại, ả vừa sợ hãi lẩm bẩm:

- Ối, thật là phí của ngon mình quá!

Tên Lân tức tím mặt khi không thấy vợ mình và cả thằng Cửu nói gì cả (mặt của Cửu khi này đang tái mét và đổ đầy mồ hôi lo lắng).

Hắn thét lên:

- Hai u con chúng mày thật là to gan!

Dám giấu tôi mà đi ăn vụng khoai sọ đấy hả?

- Ơ, thầy nó, tôi đâu có ăn vụng đâu - Ả vợ Lân lắp bắp, rồi ả chỉ tay hai củ khoai sọ dưới sàn bếp đang ăn dở bẽn lẽn khai tiếp – Đây nè, thầy nó nhìn mà xem, khoai sọ mà rơi xuống đất thế này thì còn ăn được làm cái trò trống gì nữa!

Mà sao, thầy nó về nhà nhanh thế?

Sao, thầy nó tìm được u con tôi hay thế...

- Đừng lải nhải nữa! – Lân càng thét dữ hơn – Hừ, trong khihai u con tên Lân này còng lưng đi bắt tôm bắt tép, đi lái buôn để kiếm tiềncho hai u con nhà mày được ăn ở, mặc ấm mặc đẹp rồi còn để cho thằng Cửu còn đượcđi học Vật, ấy thế mà, ngay cả một củ khoai sọ lành lặn cũng chẳ chừa lại chotôi ăn!

Thật khốn kiếp!

U nó tính đến bao giờ mới chừa được cái thói ăn vụng đây!Cả thằng Cửu nữa!

- Lân bỗng dứt lời, rồi hắn mang ra cây roi tre ở góc cửa đemvào, hắn lại quát - Bữa nọ tao đánh màychưa đủ đau hay sao, sao hôm nay mày con lén lút với u mày đi ăn vụng thế hả?

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 18: Ăn vụng nồi khoai sọ và... (2)


...Thì ra là bà mày hay chừa lại của ngon cho u con mày ăn nên quen thói ăn vụng mỗi khi tôi lại đi lái buôn à?

Suốt ngày mua thịt nướng, bảo sao cháu nó lại hư hỏng như u nó!

Nào, thằng Cửu đâu, mau lại đây, mau đưa mông ra đây!

Cửu từ từ bước ra, nhưng mặt nó tái nhợt, rên hừ hừ, rồi nó chạy đi thẳng cẳng, sợ bị thầy Lân đánh thêm một trận tơi bời nhớ đời nữa.

Nó đá ám ảnh khủng khiếp cái lần mà nó bị tên Lân đánh trên đường đi lái buôn do nó nghịch rượu rồi.

- Á à!

Thằng Cửu ghê gớm nhỉ!

Dám chạy đi này!

Mau quay lại!

Lân giậm chân nhìn lại ả vợ mình đang còn đứng sững người.

Lân thét:

- U nó phải chừa được cái tội ăn vụng làm phiền tôi với u tôi thì đem ra mới thương u con tôi chớ!

Đi vào nhà đi, đóng cái nồi lại, ruồi muỗi bay vào rồi thiu ăn mất ngon, rồi lại bỏ đi thì phí lắm...

- Ôi, thầy nó!

- Ả vợ Lân dịu giọng, ả bộ van xin – Thầy nó thương cho số tôi với, tôi bị thầy u tôi đuổi khỏi nhà và chẳng ăn được gì.

Nhiều hôm tôi đói quá, cho nên mới thế, với cả thằng Cửu cũng đói nữa.

Với lại, nó bảo ăn khoai sọ, thịt nướng mà bà nó phần cho mới có sức đi đánh Vật được chớ!

Mà sao, thầy nó lại phát hiện giỏi thế... – Rồi ả vợ Lân cuống quýt chạy khỏi bếp.

- Thôi đủ rồi!

- Lân thét lớn – Hai u con chúng mày đứng lại cho tôiii!

Lân tức tốc chạy ra sân, mặt hắn còn tím hầm hầm.

Hắn nhìn thấy ả vợ hắn và thằng Cửu đứng trốn một góc sân, tiếc quá không định vứt hai củ khoai sọ mà định ăn tiếp, Lân vội vàng nhào ra, thét lớn:

- Á à, còn tiếc của ngon đấy hả!

Hai u con chúng mày có buông ra ngay không!

Đã bảo không ăn với lại đứng yên rồi mà chẳng chịu nghe, thế thì u con chúng mày phải biết được tay của tên Lân khủng khiếp này!

Ả vợ Lân và thằng Cửu lại sợ tái mét cả người, co cẳng chạy khắp sân.

Lân cũng chạy đuổi theo, nhưng sao ả vợ Lân với thằng Cửu chạy nhanh quá!

Thấy thằng Cửu sức yếu chạy hơi chậm, ả vợ Lân đứng lại bồng lên người, khi tên Lân sắp đuổi kịp tới nơi thì ả lại hốt hoảng chạy mất dép.

Cứ đuổi nhau như trò mèo đuổi chuột vậy, chạy theo chiều kim đồng hồ, rồi suốt vài phút, cả ba người đã thấm mệt, chảy nhiều mồ hôi, chân chẳng còn nhấc lên đi vững được nữa.

Lân cũng có phần thấm mệt – do hắn nghiện rượu mà.

Vừa lúc này, bà cụ vừa đi mồ tôm bắt tép trở về nhà.

Thấy ả vợ Lân và thằng Cửu đứng úp mặt một xó bẩn thỉu, trong khi tên Lân định tung roi lên đánh cả hai người một trận tơi bời cho nhớ đời, bà cụ đã thét lên ngăn lại:

- Lân!

Con làm gì thế hử?

Dừng tay ngay!

Đừng có đánh mẹ con chúng nó mà khổ thân chúng nó ra!

Dừng ngay đi con ơi!

Lân bực tức bỏ tay xuống, hắn hậm hực hỏi mẹ mình:

- Sao u lại ngăn cản con chứ?

- Thế rốt cuộc là có chuyện gì?

Sao u con thằng Cửu phải đứng úp mặt một xó bẩn thế này, mà không vào bếp nấu cơm thế? – Bà cụ thắc mắc.

- U thấy đấy! – Tên Lân lên miệng phân trần mặc cho ả vợ hắn còn đang sụt sịt - Ả vợ con với lại thằng Cửu dám lại dụng lúc u con mình đi vắng đã lén vào bếp ăn vụng khoai sọ!

U xem, chẳng phải đánh để cho chừa thì còn là gì!

Cả thằng Cửu nữa, bữa nọ con đã đánh nó tơi bời, thế mà nó chẳng chịu đau đớn hay tỉnh ra hơn được cả!

Đấy, con dâu của u đấy, cháu nội của u đấy!

U xem xem có hài lòng không nào?

Bà cụ vội chạy lại xoa bụi cho ả con dâu và thằng Cửu, bảo:

- Con với cả thằng Cửu vào nhà nấu cơm đi, để u đứng ngoài này nói chuyện với thầy nó (tức tên Lân).

Khi cả u con Cửu đã vào bếp nấu cơm, tên Lân quăng cái roi tre xuống bực tức:

- U à, sao u lại ngăn con đánh hai u con thằng Cửu chứ, khi cả ả với nó đều đi ăn vụng, không chừa lại co u con mình một củ khoai sọ nguyên vẹn?

- Con à, - bà cụ nhẹ nhàng bảo – Chắc là vợ con với thằng Cửu đói quá, nên chúng nó mới ăn vụng đấy.

U con mình nhẽ ra phải kiếm đủ tiền cho chúng nó ăn no, thì chúng nó mới dứt được tật ăn vụng.

Chứ u cứ như con mà đi đánh u con chúng nó ấy, thì không tốt đẹp gì đâu!

Tên Lân thở dài bực tức, không nói gì.

Bà cụ bảo tiếp:

- Cả con nữa, ta phải kiếm đủ tiền để con có nhiều thức uống lành mạnh mà uống qua ngày.

Chứ không còn lại tìm đến rượu, rồi lại lao vào chơi bời, đánh nhau thì... không hay đâu!

- Á à! – Lân bực bội thét lên – Thì ra, mụ bênh vực u con thằng Cửu để ngăn tôi không được đi uống rượu sau cả ngày dại đi lái buôn vất vả đấy!

Thật là, cả mụ, cả con ả vợ với cả thằng Cửu, cả thằng cha Đán nữa, toàn lã những con người không ra thể thống gì cả!

Nói xong, tên Lân quay gót vào trong nhà, kìm nén cơn tức giận và chẳng nói gì nữa.

Còn bà cụ thì im lặng buồn rầu, xuống bếp giúp u ả vợ Lân và thằng Cửu nấu cơm ăn.

Xong bà cụ lại quay ra quét nhà.

Ả vợ Lân được một trận như vậy thì vừa lấy bếp vừa thở phào nhẹ nhõm, ả cũng vừa mới như "thoát nạn" vậy!

Cả thằng Cửu cũng đứng nép xó nhà mà vẫn run run vì mới vừa "sợ hãi" xong, giờ nó vẫn chưa dám bắc bếp lên phụ bà và u!

Bà cụ bảo:

- Đấy, sao hôm nay thằng Lân lại dữ đến như thế nhỉ hả con?

- Con cũng không biết nữa, u à, chắc uống say rượu rồi lại lên cơn.

Con biết tính ổng nhà con rồi mà u!

- Ả vợ Lân chắc nịch đáp - Ổng đáng sợ lắm cơ, chắc lúc trước ổng cũng hành hạ u nhiều lắm ấy nhỉ?

Ổng cũng dữ chẳng khác gì thầy u ruột của con cả, lấy ổng về vẫn như thế thôi.

- Kìa, con với cả thằng Cửu sao không lại đây giúp u với?

U thấy cái nhà bẩn thì quét một lát, còn con thì đi chợ về không biết nên làm gì ư?

- Con đang chuẩn bị nhóm bếp đây nè, mà...

- Ả vợ Lân ngập ngừng, rồi nói tiếp – Con cám ơn u nhá!

Lần đầu tiên con phải cám ơn u đấy!

- Ờ, biết thế rồi thì lần sau đừng ăn vụng kẻo thằng Lân giận đấy con ạ, lại không có gì cho vợ chồng con với cả thằng Cửu ăn trong nhà thì chết đói mất!

Cửu thấy u mình xin lỗi bà, nên nó cũng e dè khoanh tay nói:

- Cháu xin lỗi bà ạ!

Cháu lại đói quá, nghe u rồi ăn vụng khoai sọ, như thế thì không tốt.

Bởi cháu nghe nói là ăn khoai sọ thì đánh Vật mới giỏi được!

(Còn tiếp)
 
Bà Cháu Cửu
Chương 19: Chuyện càng tồi tệ và nỗi lo của Đán


- Gớm, sư nhà mày! – Bà cụ vội buông chổi xuống mắng yêu – Thôi, ăn mỗi củ khoai sọ bé tí tẹo vẫn còn đói phải không hả!

Nhanh nhanh phụ u đi con để còn sớm được ăn nọ, hôm nay u con đi chợ về mua nhiều thứ lắm, mà bà lại bắt được nhiều tôm tép lắm đấy nhá!

Hai mẹ con ả vợ Lân và Cửu trở nên vui hẳn.

Họ quên đi nổi sợ tính nghiện rượu của tên Lân mà nhanh chóng đi phụ giúp bà cụ, vì họ thương bà cụ lắm: Bà cụ đã già, nay chân đã yếu, tay đã mềm nên việc lặt vặt có khi cũng làm chẳng ra gì đâu mà!

Còn tên Lân thì nằm gác chân lên võng ngoài nhà, hắn nghỉ thầm:

- Chà, chuyến đi buôn này về sớm cũng ổn thật, chóng chóng lại có tiền mua rượu đãi cả anh Ung với anh Hên làng kia cũng nên!

Rồi sực nhớ ra đi buôn về đã đói cồn đói cào, hắn thét lớn xuống bếp:

- Ê kìa!

U với ả với thằng Cửu đâu rồi!

Cơm cháo nhanh lên cho tôi đi!

Người ta đi buôn về đói meo mà chẳng chịu cảm thông, suýt nữa thì bị ăn đòn là cùng rồi đấy!

Không nhanh lên là bị tên này cho ăn đòn thật sự, có biết chưa?

Nghe thấy tiếng chồng mắng ngoài nhà, ả vợ Lân chống tay, tặc lưỡi rồi nói vọng lên:

- Tôi biết rồi cơ mà thầy nó!

Gớm!

Người đâu mà dữ thế, say rượu cũng dữ, đói mà cũng dữ, bệnh tật tí là lại gắt, chẳng bị bệnh tật gì mã cũng dữ, ăn vụng tí thôi cũng dữ dằn, khó sống nổi lắm!

Bà cụ nghe vậy vội giục:

- Nào nhanh lên đi con ơi, nó đi làm buôn về mệt thì thông cảm tí!

Cửu vác chổi ra kia hộ bà đi nhá!

Kẻo thầy Lân mắng cho đấy!

- Cháu biết mà!

Cháu nhanh tay nhanh chân được việc lắm! – Cửu nói như khoe vậy, rồi nó vác chổi đi gác ở chỗ xó nhà.

Nó nghĩ cần phải làm cho tên Lân vui để hắn không đánh bà và u mình nữa, thế thì mới sống ổn định qua ngày được!

Vì thực ra nó cũng vui vì làng này sắp mở lễ lớn để chúc mừng cho chú Đán thân thương của nó.

*********************************************

Tên Lân thì từ hôm nào về làng là hắn lại thế.

Hắn vẫn uống rượu như năm xưa lúc còn ở với mẹ già, rồi chửi mắng mẹ già, rồi đến ả vợ thường hay ru rú trong nhà, rồi đến cả thằng Cửu nữa.

Mỗi lần lái buôn về, trao đổi hàng hoá, tính tiền đến đau đầu, chân tay thì co rúm do chèo thuyền nhiều quá, hắn bê đồ đạc trao đổi với khách và cái là mở sầm cái cửa tre (đến nỗi suýt thì bị gãy), lồi la lên ru rú:

- U đâu rồi, hả?

Lại đưa thằng Cửu đi chơi lểu thểu ở chốn nào, có bị bọn trẻ dở hơi ngoài đồng đánh chô sấp mặt mũi hay không?

U nó đâu, có ra chợ không đấy!

Thức ăn mua đủ hết chưa?

Dậy mà đi lấy, nhóm bếp ăn đi!

Không đi nhóm là ăn đòn đấy!

Lúc ấy, ả vợ vội chạy ra.

Ả cùng ông chồng nát rượu bê hết đống đồ đạc vào nhà, rồi ả chỉ lo lo cắm đầu vào nấu ăn cho cả nhà là xong.

- Đúng là, rước ả này về không làm được nổi cái gì, chỉ có đi chợ, nhóm bếp, nuôi thằng Cửu, thế thôi!

Nhà gì nghèo xơ xác, lại hèn mọn đến thế này! – Lân chửi ra rả.

Tiếng tên Lân chửi có khi còn vọng sang cả nhà của Đán nữa.

Nghe thế, Đán lo cho bà cụ với thằng Cửu, không biết ở với thằng con trai nát rượu như vậy thì liệu có ổn không.

Đán lo lắm.

Lên rừng chặt củi, anh cứ nghĩ đến ánh mắt khao khát muốn học Vật của thằng Cửu, làm anh không sao tập trung chặt cây nữa.

Suýt nữa thì chém trúng vào tay mình, ngón tay của anh sừng vù đỏ lên.

Đau quá, anh ráng mang cả gánh củi đầy về nhà bán hết đi, dành dụm chút tiền rồi lên gặp ông thầy lang Vương làng kia.

Vừa mới đến nơi, Đán nhìn thấy cảnh tượng vô cùng bất ngờ: Lão phú ông béo ục ịch, đang lôi cổ chàng thanh niên tên Quý bán rau hồi bữa Tết, và cả hai kẻ say rượu Ung và Hên nữa.

Quý thì nợ lão bao nhiêu gạo anh ta vay để nuôi ông bố già nhà mình, còn Ung và Hên thì chưa trả hết nợ tiền rượu nhà lão, hai kẻ ấy say khướt quá nên bị lão phú ông dễ tóm được.

Hoá ra, lão phú ông này đang đi thâu tóm hết tất cả những con nợ của lão mà vẫn chưa chưa trả hết.

Hôm nay, lão với tên Ngạn-con trai lão mở sổ nợ ra, thì vẫn con thấy vợ chồng thầy lang Vương nợ...cô Trúc!

Rồi thế là, lão tìm đến ông thầy Vương đây.

Lão phú ông cũng là họ Vương, họ hàng xa với ông thầy lang Vương cả.

Nhưng ông thầy lang Vương bản tính cần mẫn, hiền lành, ông tự đi học nghề y hồi nhỏ và khong muốn vay nợ nhiều với lão phú ông kia.

Thế nhưng, có lúc bí quá, hết cách, ông thầy lang Vương lại đi đường khá xa tới tận nhà lão phú ông gõ của vay tiền.

Lại là họ hàng nên lão phú ông cũng muốn tham cua cả cô Trúc về làm hầu gái nhà mình nữa.

Ông thầy lang Vương chỉ giàu được kha há mà thôi, chứ chưa thể sánh bằng lão phú ông được...

- Cộc cộc!

Thầy lang Vương!

Mau ra đi có chuyện!

Không ra là ta phá hết cửa tre nhà ông đấy!

Bà Vương - vợ thầy lang Vương từ trong nhà vội chạy ra mở của, bà hỏi lão phú ông:

- Thưa ông, lại chuyện gì nữa ạ!

Nhà tôi còn khoản nợ nào vẫn chưa trả ạ?

- Bố các ông! – Lão phú ông rên rỉ, nhe cả răng nanh ra - Hai ông bà tưởng giả nhà ta hết nợ rồi hả?

Có phải mỗi cái chuyện đấy đâu!

Vô cùng nghiêm trọngggggg...

Thầy Vương cũng ra mở cửa, ông ta lo lắng bảo lão phú ông:

- Rõ ràng bọn tôi trả hết cho ông rồi còn gì nữa...

- Đủ là sao!

Đủ hồi nào cơ chứ! – Lão phú ông quát xa xả vào mặt hai vợ chồng ông thầy lang Vương – Cô Trúc nhà ông bà đâu, gọi cô ta ra!

(Còn tiếp)
 
Back
Top Bottom