Khác Azur lane: Black Steel

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
359,973
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
370302440-256-k353665.jpg

Azur Lane: Black Steel
Tác giả: HuyMacKhanh
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

một cuộc sống mới cho người hùng thầm lặng
Một vị chỉ huy xe tăng Ace nổi tiếng nhưng bị chính nơi anh phục vụ muốn loại bỏ ?

Anh thiết sống không ?

Mất đi gia đình anh còn nuối tiếc việc gì ?

Trả thù ?

Tìm lại những gì đã mất ?

Anh muốn tìm lại được cái gọi là tình yêu thương.

Vì thế anh quyết định chuyển sang Hải quân.

Theo chân cậu để tìm được cái gọi là tình yêu thương ấy.

PD
Tháng ra 2 chương



tinhcam​
 
Có thể bạn cũng thích !
Azur Lane: Black Steel
Chương 13: Crossover, Thép cương gặp tội lỗi của Chúa


“Gahhhh !!!”

Tiếng hét thất thanh vang vọng cả khung trời.

Lukhans, hắn đã tỉnh giấc.

Kẻ thù của nhân loại đã tỉnh lại.

“Đây là đâu !?”

“Erwin, ngươi không cần phải lo lắng, đây là Nhà máy điện Chernobyl.

Ngươi nên cảm thấy an toàn đi.”

“An toàn !?

An toàn cái quái gì…

Khụ khụ!”

Hắn hét lớn, xổ thẳng vào mặt ả.

Nhưng rồi cổ họng hắn bị chặn lại và ho ra thứ dịch màu đỏ chót.

Ả ta ngồi trên một chiếc bánh, không phải là lốp xe, mà lại là bánh chuyển động của một chiếc xe tăng.

“Ngươi thấy gì đây chứ ?”

Luk, hắn từ từ ngước nhìn lên phía ả ta.

Đôi mắt hắn, ngạc nhiên, thứ đằng sau ả không phải một đống đổ nát hay là bãi nhầy phóng xạ.

Đằng sau ả, chính là cỗ chiến xa cũ nát, hoen rỉ và chỉ còn là sắt vụn.

“Ngước nhìn thứ này đi Luk…

Hay ta phải gọi là Ulrich ?”

Hắn ngừng cử động, cơ thể hắn đông lại, hắn biết ả ta đã mò ra hắn.

Hắn nhìn ả ta, một khuôn mặt thân quen, nhưng lại xa lạ tới đáng sợ.

Toàn thân từ nội tới ngoại của hắn ngoài việc bị tra tấn bởi Phóng xạ và bụi hạt nhân, nhưng trong tâm hắn, hắn lại run rẩy và sợ hãi trước kẻ đang đứng ung dung kia…

“Mày là ai…

Quỷ à ?”

Mồm hắn hé ra, hắn cố hắng giọng lại, dường như không muốn kẻ đó tức giận.

“Một con quỷ sẽ kéo ngươi xuống 18 tầng của Địa ngục.

Còn ta là kẻ đã kéo người từ Địa đàng xuống, ngươi giờ…

Thật đáng tiếc, không khác gì thứ đang đằng sau ta.”

Ả ta vừa nói, vừa nhìn đằng sau.

Chiếc thiết xa đã mục nát và rỉ sét kia, nó không có những vết xén bình thường, trước mặt giáp thân của nó hiện lên lỗ hổng xé toạc mặt giáp của nó.

Hiện lên trong đó, lại chính là những cái xác cháy xém đang phân hủy, ròi bám kín 2 cái xác, dịch của cơ thể cứ chảy từ đó ra, thật bốc mùi và cũng đáng xấu hổ.

Ulrich, hắn nhìn hai cái xác, đầu óc hắn lại cảm thấy đau đớn, không phải là không khí, mà những kẻ vô tội chết dưới tay hắn chỉ vì mục tiêu vô nghĩa.

“Thấy chứ ?

Đây là cục thép ngươi đã từng chỉ huy và đẩy chúng tới cái chết.

Một cái chết dằn vặt và đau đớn.

Không chỉ cho ngươi mà, là cho cả họ.”

“Mày… muốn gì…”

Hắn lẩm bẩm, từng hơi thở của hắn bị bụi hạt nhân nén lại, trở lên khó thở.

“Muốn ?

Ngươi thật biết đùa Ulrich.

Ta không muốn, mà là ta đang cho ngươi cơ hội.

Một cơ hội ngươi đang cố thổi phồng nó lên gấp nhiều lần.”

Ulrich, cái tên của hắn không phải đơn thuần.

Trong cuộc đời hắn, Ulrich lại chính là bản ngã mà hắn luôn tránh né, một Luk luôn khao khát công hiến, luôn phấn đấu, đó chính là bản ngã thật sự mà hắn đã rèn ra.

Thế nhưng, sự thật lại là một cách để tra tấn chính hắn.

Sự thật là một liều kịch độc nghiệt ngã, hắn đã sai khi đồng ý đi con đường này, hắn đã bị cuộc sống lừa lọc.

Ulrich, kẻ đang im lặng ngồi hứng chịu sự dày vò của bụi hạt nhân và phóng xạ.

“Nếu thật, có thể chứ ?”

Hắn hấp hối nói, máu từ miệng hắn bắt đầu chảy thành dòng.

Phổi hắn đang bị tra tấn, trái tim hắn đập liên hồi.

Adrenalin đang tuôn trào trong người hắn, nó đang giúp ý chí hắn sống sót.

“Có thể, nếu ngươi chấp nhận thứ này tồn tại ngay trong ngươi.”

Ả nói, rồi lấy khối Wisdom chứa Mirmy ngay mặt hắn.

Đôi mắt mệt mỏi của hắn lướt qua Wisdom kia.

Cơ thể hắn đã kiệt quệ, hắn chỉ còn một ý nghĩ duy nhất.

Đó là: Làm thế nào để cứu bản thân, ngươi hắn thực sự trao trái tim và thế giới hắn từng lớn lên.

“Tao…

Đồng ý…”

Hắn đã ngất, Adrenalin đã hết tác dụng, hắn đã rơi vào hôn mê sâu.

Trái lại, Ả ta, với ánh mắt đăm chiêu và đầy thích thú với hắn.

Một ánh mắt quỷ dị và đầy mưu mô, xảo quyệt.

Ả ta hiện lên, như một con quỷ với sự đáng sợ đến rợn người, ả ta khoác lên mình một bộ mặt của kẻ khờ khạo, thiếu sức sống.

Nhưng với hắn, ả đã lộ bản chất của một con quỷ, một trong bản chất của Khải huyền.

Nhảy xuống từ chiếc thiết xa, à từ từ tiến lại hắn.

Ánh mắt vẫn lộ rõ sự nham hiểm.

Ả tiến gần gần tới hắn, nhẹ nhàng cúi xuống rồi đáp nhẹ cục Wisdom of Hope vào người hắn.

‘Tạch’ ‘Xì~’

Khi Wisdom đó tiếp xúc với mặt lưng của hắn, nó ăn mòn qua đã hắn một cách đáng sợ, nó xuyên qua các gân thịt, làm đứt các mạch máu, và cuối cùng ăn mòn xương khớp tới chẳng còn nhận ra hình dạng gì cả.

Đến cuối, khối Wisdom chạm vào trái tim của hắn.

Nhưng nó lại không ăn mòn trái tim, nó dường như lại đang hoà làm một với Trái tim đang dần mất nhịp đập.

“Thịch” “Thịch”

Từng tiếng đập chậm rãi, yếu ớt của trái tim.

Ả ta nhìn hắn.

Không sự thương hại, hay thương xót.

Với ả, chỉ có một thứ, làm sao để có được thứ này và có thể đánh bại thứ kia, ả không quan tâm tới kết quả, ả chỉ quan tâm rằng, nó có hiệu quả tới dẫn tới kết quả mà ả mong muốn không.

“Kêu gọi ngươi, kẻ đã chấp nhận sự đau đớn thể xác, hành hạ tinh thần của 1 trong 7 đại tội của Khải huyền Ca.

Ulrich Honecke, kẻ đã chấp nhận, ngươi sẽ trở thành Kị sĩ của thời kì Khởi nguyên.”

Thể xác của hắn đang được phục hồi.

Ả ta đang ca tụng hắn, một xác chết mục rữa, bẩn thỉu.

Wisdom đã hoà làm một với trái tim của hắn, nó đầy ma mị, và uất ức của những kẻ đã nghe cái tên Lukhans nhơ nhuốc đó.

Đôi mắt hắn bớt chợt mở, đôi mắt có khoảng lặng vô tận, sâu hoắm.

Đôi mắt từ màu nâu vốn có đả trở tím nhạt xen xanh đầy kì dị

Hắn từ từ đứng dậy, dường như đã vất bỏ gánh nặng của phóng xạ và bụi hạt nhân đi.

“Đây là mình sao…”

Hắn mấp máy môi một cách dễ dàng, bụi hạt nhân đã không thể cản trở hắn nữa.

“Lukhans, Chào mừng tới con đường này.”

Vừa nói, ả ta cười điên dại.

Con đường này…

Nó là liên thực tại.

Khi một thực tại chết đi, sản sinh là cốt lõi Chúa đã cho.

Minh Nhật Phương Chu, Huyết thượng Hạm Nhân.

Đã đến lúc cứu rỗi.

Guten tag, World !

Crossover Azur Lane x Arknight

Arknight: Red Metal
 
Azur Lane: Black Steel
Chương 14: Hình bóng nơi cát bụi !


Phương Chu giới

Không đơn thuần là 1 đại lục, nó là tổng hợp những gì Chúa không thấy, Chúa không nghe.

Con tàu của những kỵ sĩ, Arknight.

The Ark là con tàu đã cứu rỗi Nhân loại, nó gắn liền với hình ảnh của Chúa trời.

Nhưng trong Phương Chu giới, Chúa không phải là thực thể toàn năng nhất.

Terran, đó là những kẻ đã đứng tại đây trong suốt triệu năm của Phương Chu giới.

Nhưng, Chúa ở đây, không thấy, không nhìn và không cảm nhận về “Con tàu” đó.

Nó mang theo sự thuần khiết, cho một thế giới trong sạch.

“Luther, đó là tên mới của ngươi.

Ngươi đại diện cho tội đồ Khởi nguyên và Tàn lụi.

Đại diện cho Ta, Rosita, Tội đồ của Tội lỗi và Thức tỉnh.

Và kẻ đứng đầu Khải Hoàn Kỵ sĩ, The Althure, Đại diện Tội đồ của Bóng tối và trần tục.”

Ả vừa cười vừa bước đi, theo sau là Luk, giờ với tên là Luther

“Vậy… nhiệm vụ của Khởi nguyên và Tàn lụi là gì ở Phương Chu giới ?”

Hắn mấp mé miệng, hướng cho giọng quá to cũng không có ý thù địch trước ả.

“Nhiệm vụ của ngươi…

Đúng với cái danh của ngươi.

Dẫn lỗi cho Terra, nếu không có ánh sáng của Chúa, thì các Khải Hoàn kỵ sĩ sẽ là người giữ cho ‘Con tàu’ của Chúa không đi lệch hướng.

Vì những Hậu giới như Phương Chu đều không thể bị Chúa bao quát được, Chúa có giới hạn, và chúng ta thì không.”

Ả ta vừa nói, thanh kiếm ở hông ả, Trường kiếm bạc loáng khắc ký tự cổ của Aryan, nó ánh lên màu sắc ma mị nhưng lại mềm mại.

“Vậy…

Chúng ta là bàn tay của Chúa ?”

Hắn thắc mắc, Khải Hoàn không đơn giản chỉ là cứu rỗi.

“Không, chúng ta không phải bàn tay của Chúa.

Chúng ta là những thực thể phản lại cách mệnh của Chúa, Chúa đi con đường cứu rỗi trong ánh sáng, Khải Hoàn kỵ sĩ đi con đường cứu rỗi từ Bóng tối.

Chúng ta sử dụng quỷ dữ, và quyền lực tuyệt đối để cứu thế giới.

Không phải sự hiền từ và vị tha.”

Ả ta nói, tay cầm chắc thanh trường kiếm, nó ánh lên màu sắc tím nhẹ rồi tắt ngúm đi.

“Vậy, Khải Hoàn kỵ sĩ như chúng ta.

Sử dụng cấm kị của Chúa để cứu một thế giới đang đổ nát ?”

Hắn thắc mắc, một thắc sâu thẳm khi nghe tới ‘Điều cấm kỵ’

“Đúng vậy, Chúa có điều cấm kỵ.

Chúng ta phá vỡ cấm kỵ và sử dụng nó.

Và giờ, bài học đầu tiên, vỡ lòng.

Hãy chọn cho ngươi một thanh kiếm.

Rồi nó sẽ biểu tượng cho Khải nguyên và Tàn lụi.

Hãy chắc chắn vào, lựa chọn chỉ có một”

Một cái búng tay “clack”, một tràng dài những thanh kiếm hiện lên trước mắt hắn.

Ngừng một bước, hắn không phải ngỡ ngàng vì đống đồ lạnh này, mà hắn nhìn thấy những thứ mang tính nghệ thuật như vậy, nó là kiêu hãnh hơn là vũ khí lạnh thuần túy.

“Thoải mái chọn đi, đây là tất cả những gì mà The Althure đã cho chúng ta.

Với cả những gì ngươi chuẩn bị đối mặt, chỉ là một thế giới nơi Phép thuật ‘Arts’ và kiếm lạnh làm chủ.

Trong khi, Vật lý là một thứ đã biến mất.”

Ả ta nói, vẻ mặt toan tính gì đó nhưng vẫn cười mỉm trước hắn.

Longsword, Cutlass, Dirk,...

Hắn đi qua từng dãy dài kệ trưng bày.

Không chỉ có những thanh kiếm đến từ Phương Tây mà còn sự xuất hiện của những thanh Đao đến từ Phương Đông.

Nhưng, thứ làm hắn khựng lại không phải là một vẻ đẹp tinh tế hay một thú toát lên sự cao quý.

Nó là một thứ mạnh mẽ, có ‘vóc dáng’ và có quyền lực.

Một thanh Zweihänders, được đúc rèn, luyện kim tỉ mỉ, nó trần trụi, không hào nhoáng.

“Tôi chọn thanh này.”

Hắn nói, rút thanh kiếm khỏi bệ trưng bày.

Cảm giác đầu tiên của hắn khi cầm Zwei, chính là nặng, và chắc tay.

“Một lựa chọn không tồi, một thanh Zwei, lưỡi thẳng, dài 1m8.

Biểu tượng của Lính đánh thuê Đức thời kỳ Vũ khí lạnh.”

(Sorry các bác nếu muốn xem Luther tập với Rosita.

Để giữ nguyên tác với Tác giả German Summon, Rosita chỉ sử dụng Sword bên hông làm vũ khí phụ)

Rosita nói rồi đáp cho trước mặt hắn một cuốn học cách sử dụng Zweihänders, mỉm cười đáp

“Đây là sách hướng dẫn do The Althure ghi chép.

Ngươi có thể đọc qua, ta không tin một kẻ đứng ở đỉnh Hạm đội như ngươi không thể đọc được.

Đừng làm ta thất vọng đấy, Luther of Wish.”

Ả nói, mặt mỉm cười.

Hắn không cảm thấy sự lạnh lẽo, mà là sự tôn trọng từ kẻ đang giúp đỡ.

“Cảm ơn cô, Rosita of Dept.”

Hắn đứng dậy, cầm chắc thanh kiếm, giờ đây nó không phải thứ vô danh này, nó là Zweihänders, một Wish of Ark.

“ Zweihänders, Wish of Ark.

Cái tên thú vị đấy Luther.

Cái mạng ngươi, chờ đợi chính là những con quỷ tàn nhẫn, khát máu, hiếu chiến và không kỷ luật nhất.”

“Con đường ngươi đi, sẽ không có sự dõi theo của Chúa.

Đây là Thực tại của ngươi, như một con tốt, đi được nhưng không lùi được.

Chúc may mắn, Luther of Wish.

Ta mong người hoàn thành nó và có một…

Tri kỷ ?

Vậy không nhể ?”

Lời nói của ả, không khớp với nụ cười man rợ, rợn tóc gáy đó.

Nhưng, với kẻ điên, đây có lẽ là bình thường.

Và với Luther, đây là Chương đời mới.

Một vết rách kì lạ xuất hiện trước mắt khoảng không của hắn.

Bùng phát, nó từ từ dãn ra và mở rộng.

Terra, chào mừng tới vùng đất ruồng bỏ của Chúa trời.

“Ta nên nhắc một chút, Trước ngươi và ta.

Đã có nhóm người từ ‘Hành tinh’ khác sang Terra, cải tạo, biến đổi lại toàn bộ Terra, chúng ta gọi đó là các ‘Sứ đồ sa ngã’.

Tuy nhiên, Sự sụp đổ của Bầu trời, đó là sự trừng phạt của Chúa dáng xuống các ‘Sứ đồ’, khiến họ gần như tuyệt diệt.

Để có thể sống sót, nhóm sót lại của ‘Sứ đồ’ đã sử dụng tri thức, nguồn Gene từ Earth P để tái tạo ra những nhóm người mới.

Chìa khoá của mới của ‘Sứ đồ’ chính là Originium, chìa khoá để tái thiết hoặc phá hủy toàn bộ Terra.”

Rosita nói, ả ta rút thanh kiếm ở hông ra rồi chĩa thẳng vào mặt Luther rồi thu lại, mở lời.

“Đừng tự ti quá, thế giới này sẽ do ngươi bẻ lái.

Ta mong nó hướng đến đại cục tốt đẹp, những ‘Sứ đồ’ đã có lương tâm, con đường đã trải thảm màu của bụi và Tấm gương chống lại sự Thanh trừng của Chúa.”

Rosita lùi sang bên, cúi người nhẹ, như thể đang mời hắn sáng bên kia cánh cổng.

Hắn, kẻ đang đứng trước đó, bên trong chính là một sa mạc nóng, bụi của Terra đang thổi vào trong.

“Quên chưa nói với ngươi.

Nơi ngươi xuất hiện là Kazdel năm 769 theo Terra, hiện tại đang trị vì bởi Chúa quỷ đời đầu Farchaser.”

Ả ta nói, mặt lạnh tanh.

“Cảm ơn vì những thông tin đó, Roon.”

Hắn mỉm cười rồi từ từ bước vào bên trong, bụi của Terra bám càng nhiều vào người hắn, nhưng bản thân hắn đang đào thải thứ đang bám trên áo hắn.

Đó là miễn dịch kích hoạt thụ động, khi một dạng vật chất nào đó xâm nhập vào cơ thể, máu của vật chủ, thực thể bảo vệ, liên kết mạnh mẽ với nhau,chuyển hoá và đào thải chúng những hạt bụi của Terra ra khỏi cơ thể.

Hoặc chuyển hoá nó thành năng lượng cơ học, việc nhiễm Oripathy của vật chủ gần như là không thể.

“Hoài niệm đấy Luther.

Nhưng lần sau gọi ta là Rosita nhé.

Cái tên đó đã chết cùng với quá khứ của ta rồi.”

Ả nói rồi nháy mắt với hắn, Như thể cái tên đó chưa từng tồn tại trong trí nhớ của ả.

Zoẹt !!

Vết nứt thực tại đã đóng lại, giờ chỉ còn lại hắn, bước trên con đường tiếp theo.

Không phải trên sự kỳ vọng với sự lừa lọc, hắn sẽ đi trên con đường cứu rỗi của Quỷ, của việc phá vỡ điều cấm kỵ của Chúa.

Gott folgt uns nicht.

Wir brechen Gottes Gebote.

Wir missbrauchen Gebote, um diese Welt zu retten.

CHÚA KHÔNG Ở ĐÂY VỚI CHÚNG TA !

CHÚNG TA PHẢI PHÁ VỠ NÓ ĐIỀU CẤM KỴ !

ĐỂ TỒN TẠI !

Guten Tag !

Terra
 
Back
Top Bottom