Khác Azur lane: Black Steel

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,447
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
370302440-256-k353665.jpg

Azur Lane: Black Steel
Tác giả: HuyMacKhanh
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

một cuộc sống mới cho người hùng thầm lặng
Một vị chỉ huy xe tăng Ace nổi tiếng nhưng bị chính nơi anh phục vụ muốn loại bỏ ?

Anh thiết sống không ?

Mất đi gia đình anh còn nuối tiếc việc gì ?

Trả thù ?

Tìm lại những gì đã mất ?

Anh muốn tìm lại được cái gọi là tình yêu thương.

Vì thế anh quyết định chuyển sang Hải quân.

Theo chân cậu để tìm được cái gọi là tình yêu thương ấy.

PD
Tháng ra 2 chương



tinhcam​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • {ĐN Black Clover} Loli Đẫm Máu
  • Azur lane: Black Steel
  • regulus black; solitude
  • Azur Lane: Black Steel
    Chapter 1: Số Phận


    06/12/20**

    Trong một chiều mưa lạnh giá của Đức, có một chiếc Leopard I của Đức đang đứng trên chiến hài xe tăng dựng sẵn bên bờ biển.

    Nhưng thứ chờ đợi họ không phải lính địch mà là những sinh vật ngoài hành tinh xâm chiếm hành tinh này, chúng được gọi là lũ Siren.

    Chúng tân công các thị trấn ven biển, tàn sát những người dân vô tôi.

    Cuối cùng Đức đã phải tung quân đội vào can thiệp, nhưng toàn bộ các MBT chính của Đức như Leopard 2A4 hoặc 2A6 đều loại khỏi vòng chiến đấu, chỉ còn các mẫu Leopard loại cũ Như Leopard I, giờ lôi ra chiến đấu.



    Trong cỗ chiến xa ấy có 4 người lính, mỗi người trên chiếc chiến xa đều đảm nhận vai trò khác nhau như lái xe, pháo thủ, nạp đạn viên, người chỉ huy.

    Mỗi người như anh em, đồng chí với nhau.

    ???(Đức): Này chỉ huy, sao chúng ta lại phải lái còn Leopard cổ lỗ sĩ này vậy ???

    Chỉ huy(Đức): Tất nhiên là bọn 2A6 với 2A4 bị phá hủy hết rồi, còn mỗi lũ Leopard bản này thôi.

    Cố gắng lên đằng sau chúng ta là những người dân vô tội đấy.

    Pháo thủ(Đức): Cái bọn Siren này đến khi nào mới cho chúng ta nghỉ ngơi vậy, tôi mệt với cái cảnh này rồi.

    Chúng ta có phải chiến đấu thêm lần nào nữa không ?

    ???(Đức): Này chỉ huy, dùng đạn HE hay APFSDS vậy.

    Chỉ huy(Đức): Cậu bị làm sao vậy, đạn HE phá bộ binh rồi, đối đầu với cái lũ Siren chỉ còn nước dùng APDFSDS thôi.

    Câu nên nhớ cái lũ khỉ chó đấy là tàu chiến đấy.

    Lái xe(Đức): Chỉ huy chúng ta có khách tới thăm !!!

    Vèoooooo....

    Bùmmm[ tiếng bay của đạn và tiếng nổ ]

    Chỉ huy(Đức): Chết tiệt !!

    Lái xe, chạy theo dọc bờ biển.

    Tải đạn APFSDS nhanh lên, pháo thủ sẵn sàng khai hoả.

    Vroomm[ tiếng động cơ Leopard 1]

    Chiếc chiến xa khởi động động cơ và đi theo dọc bờ biển và né tránh những viên đạn đến từ các tàu Siren.

    Những tiếng đạn xen lẫn với tiếng nổ của đạn, kíp lái vẫn hoạt động trơn chu.

    Lạp đạn viên tải lại đạn và sau đó pháo thủ liền lập tức nã viên đạn bay thẳng vào tàu Siren.

    Từng viên đạn được bắn ra nhưng cũng chẳng đủ để gãi ngứa cho lũ tàu Siren to cao nhiều lần một con tăng như này.

    Rồi một viên đạn bay thẳng tới bên cạnh chiếc chiến xa, do dư chấn từ vụ nổ khiến chiếc tăng lật sang ngang.

    Từng viên đạn của lũ ngoài hành tinh cứ nã xuống chỗ họ.

    Chỉ huy(Đức): Mọi người ổn chứ, có ai bị thương không ?

    Pháo thủ(Đức): Tôi không sao, chỉ bị thương nhẹ vài chỗ thôi.

    Còn cậu thì sao ?

    Nạp đạn viên(Đức): Tôi nghĩ là có đấy, tôi giờ đang bị đè bởi đống đạn này, hay 2 người cứ bỏ tôi lại đi, bọn chúng cũng bắt đầu bắn gắt hơn rồi đấy.

    Chỉ huy(Đức): Không!!!

    Sao tôi có thể bỏ lại đồng đội mình đi được chứ !

    Nạp đạn viên(Đức): Nhanh lên, không còn thời gian đâu, anh là người duy nhất cần phải sống để trở về với người nhà của anh.

    Anh phải sống để trả thù cho chúng tôi, cho những người lính đã ngã xuống dưới tay lũ đó, cho những người dân đã chết.

    Sau đó pháo thủ kéo vị chỉ huy ra khỏi đó.

    Tên lái xe thì chết trước vì hắn ra ngoài trước và hứng hẳn một viên đạn pháo, xác của hắn giờ đã không còn nguyên vẹn nữa, các tứ chỉ của hắn bắn tưng toé ra xung quanh, thật là một khung cảnh " tuyêt đẹp ".

    Chiếc xe tăng cũng phát nổ, bọn chúng bắn thẳng gầm động cơ khiến xe phát nổ, ánh lửa của chiếc xe sáng lên trong chiều mưa rào của nước Đức.

    Thật lãnh lẽo làm sao, mất đi những người vào sinh ra tử của mình chứ.

    Cậu và người pháo thủ tiếp tục chạy vào phía khu rừng, bỗng một viên đạn pháo bay vào bên cạnh 2 người, ngưỡng cửa tử thần đàng chờ đón 2 người.

    Nhưng không, người pháo thủ dùng chút sức lực cuối cùng đẩy vị chỉ huy của mình sang một bên hứng chịu toàn bộ mảnh đạn và sóng xung kích từ vụ nổ, cậu chỉ còn nghe được một câu cuối cùng:

    Pháo thủ(Đức): Tạm biệt Luk.....

    Luk-Chỉ huy(Đức): Không!!!!!!!!!

    Đó là câu nói cuối cùng cậu nhận được, là lời tự biệt từ người đồng chí thân thiết của mình.

    Chiến trường vẫn là chiến trường, phải có sự hy sinh và mất mát.

    Chưa kịp khóc thương cho cái chết của người đồng chí, cậu đã phải tiếp tục chạy về phía rừng để tránh làn đạn đến từ lũ Siren.

    Khi đến bìa rừng, tiếng pháo bắt đầu lại còn thêm giòn rã hơn, lại thêm cả tiếng hét to !

    USS Enterprise, xin tham chiến!!

    Sau tiếng hét đó rồi lại thêm những tiếng hét khác nhau, cậu nghĩ trong đầu ' Vậy là tiếp viện đã đến, mình có thể nghỉ ngơi rồi nhỉ ?

    '.

    Bỗng có một cô gái trạc tuổi tôi tiến từ đằng sau đi về phía tôi.

    ???(Đức): Còn một người sống cơ à ?

    Anh có sao không, tại sao anh ở đây ?

    { Từ đoạn này chỉ huy có tên là Luk nhá }

    Luk(Đức): Tôi chỉ bị thương nhẹ thôi.

    Tôi là chỉ huy chiếc xe tăng đang bốc cháy đằng kia.

    Về lí do tôi ở đây...

    Luk(Đức): Tôi được lũ cấp trên điều đến đây để cầm chân đám Siren...

    Vậy còn cô ?

    ???(Đức): Tôi là...

    Laura, đô đốc của quân cảng Azur lane tới tiếp viện cho các anh.

    Anh đang bị thương, tôi cần phải cầm máu cho anh.

    Vậy còn anh?

    Luk(Đức):[ ho ra máu ] L-Laura, thật là một cái tên rất đẹp đối với một cô gái đấy.

    Tôi là Luk, một chỉ huy tăng thiết giáp cuối cùng của Trung đoàn số 13 thuộc quân đội Đức.

    Các đến tiếp viện cho chúng tôi đúng không ?

    Laura(Đức): Đúng rồi, chúng tôi tới tiếp viện cho tiểu đoàn cuối cùng của Trung đoàn 13, vậy anh là người sống sót cuối cùng ?

    Cậu trầm ngâm trước câu hỏi đó, một mình cậu sống sót, tất cả các đồng chí của mình đều ra đi vì mình.

    Cậu giờ trả lời một câu.

    Luk(Đức): Đúng vậy, tôi là người sống sót cuối cùng của tiểu đoàn thuộc trung đoàn số 13.

    ...

    ——————————————————

    Sau chiến dịch đẩy lùi tại thành phố cảng của Đức, họ đã mất một phần quân đội, thiệt hại nặng nhất đó chính là tăng thiết giáp, giờ chỉ còn những mẫu tăng cũ trưng dụng để bảo vệ các cứ điểm quan trọng.

    Tôi, một người lính chỉ huy tăng thiết giáp của Đức, giờ bay sang hải quân làm việc với tư cách là một Trung tá quèn bên Hải quân .

    Nhưng tại sao tôi lại ở trước cửa quân cảng Azur lane này thì quay lại tầm chiều hôm qua.

    ++Quay time trở về chiều hôm qua++

    Tôi hiện đáng đứng trước cửa phòng của Thủy sư đô đốc, người có quyền hành cao nhất trong lực lương Hải quân.

    Tôi mở cửa phòng, đập vào mắt tôi là một người phụ nữ tầm hơn 40 tuổi, và trên tay cô ấy có một tẩu thuốc.

    TSDD(Nhật): Đến rồi à Luk, anh bắt tôi đợi hơi lâu đấy.

    Luk(Nhật): Thứ lỗi cho tôi, thủy sư đô đốc Laura.

    Vậy cô gọi tôi có việc gì vậy ?

    Laura(Nhật): Chả là ta muốn bổ nhiệm cậu vào làm đô đốc của quân cảng Azur lane thôi.

    Luk(Nhật): Ahem...

    Ngài muốn tôi làm đô đốc cho quân cảng Azur lane.

    Bên trong Hải quân còn cả khối thằng nó giỏi hơn tôi nhưng ngài lại chọn một thằng Trung Tá quèn như tôi ?

    Laura(Nhật): Ta chỉ có 2 từ nói về bọn đấy là quan liêu, súc vật.

    Với cả ta cũng tin tưởng cậu là một người lính tài năng và có tương lai khá sáng lạng trong hải quân.

    Luk(Nhật): Vậy tôi có thể từ chối được không ?

    Laura(Nhật): Cãi lời cấp trên à ?

    Hay muốn đi tử hình.

    Luk(Nhật):[ thở dài ] Vâng, tôi sẽ chấp nhận công việc này.

    ++ Bay về thời gian hiện tại++

    Giờ tôi đang đứng trước cổng của quân cảng Azur lane và tất nhiên tôi cảm thấy rất lo cho tương lại của mình khi đến đây.

    Vì theo như tôi đọc về hồ sơ của tên đô đốc cũ, thằng đấy ăn chặt tài sản cảng, bắt nạt các Kansen và cái giá mà hắn nhận sau 3 ngày hắn ở cảng, hắn bị bẻ gẫy vài cái xương, chấn thương sọ não nhẹ và nát mấy 2 bên tình hoàn.

    Đấy là tất cả lí do mà tôi cảm thấy không bình thường với cái cảng này.

    Nhưng đã lỡ nhận lời với cái bà tướng kia rồi, không theo lệnh bả thì bả cho mình đi gặp lại các đồng chí trên kia thì mệt lắm.

    Tôi kéo cái cửa nhìn như rỉ sét ra thì thứ chào đón tôi tới cái cảng này là một màn đấu kiếm với cung rất " mãn nhãn ".

    2 cô gái hiện đang thể hiện võ công với nhau, cô thì cầm kiếm chém liên tục, cô còn lại thì nhảy qua nhảy lại tránh né các đường chém của cô gái kia và phản lại bằng những cung tên bay rất nhanh.

    Cô gái cầm kiếm có một mái tóc nâu được buộc lại và có một ánh mắt vàng, sau lưng cô ấy có một thứ rất rống mấy cái sàn đáp sân bay, cô ấy sự dụng thành kiếm mà tôi nhìn mà nhớ lại chính là một thành Katana.

    Còn cô gái cầm cũng có một mái tóc màu bạch kim tuyệt đẹp cùng với một chiếc mũ Kepi kiểu đô đốc, trên vai cô còn là một con đại bàng đang đậu trên đó và không kém cạnh với đối phương cô ấy cũng có một cái sàn đáp sân bay.

    Hai chiến hạm vẫn đánh trả quyết luyệt hơn, với tư cách là một cựu chỉ huy tăng thiết giáp tôi đã ra căn ngăn hai người nhưng họ lại nhìn tôi với cái ánh mắt không gì hơn là một sự căm ghét và khinh bỉ.

    Rồi nữ hạm tóc nâu chĩa kiếm vào phía tôi và nói.

    B???(Nhật): Lại một tên đô đốc nữa sao.

    Nhìn ngươi không khác gì mấy thằng nghiện ấy.

    Nữ hạm tóc bạch kim lạnh lùng nhìn về phía tôi

    Luk(Nhật): Này nhớ, tôi mới đến đây thì các cô đã chào mừng tôi bằng cách 2 cô đánh nhau.

    Tôi rất cảm kích vì màn chiến đấu mãn nhãn đấy.

    Nhưng tôi không đồng ý cái kiểu xúc phạm tôi đấy đâu.

    Nữ hạm tóc nâu nhìn tôi một cách mỉa mai rồi nói.

    ???(Nhật): Ngươi đến đây có mục đích gì hả tên đô đốc quen kia ?

    Ngươi cần ngăn vào chuyện của 2 bọn ta làm gì ?

    Ngươi nên cút đi, vì ta cần phải giải quyết còn ả này.

    Tôi nghe câu nói của cô gái kia thì tôi cũng cáu lắm ấy chứ, nhưng vì tôi là một người tôn trọng phụ nữ nên đành phải chấn tĩnh bản thần, phải kiềm chế bản thân để không lão đấm vào mồm con ả vô lễ này.

    Luk(Nhật): Ô đ*t mẹ, các cô nhìn tôi giống người xấu thế cơ à ?

    Đến cuối cùng cô gái tóc bạch kim cũng lên tiếng

    ???(Nhật): Biết đâu ngươi lại giở trò đồi bại đối với bọn ta hả tên chó đô đốc ?

    Cuối cùng, tôi đã đạt đến cảnh giới của sự nhẫn nhịn, thay đổi từ tôn trọng phụ nữ thành bình đẳng.

    Tôi hắng giọng nói.

    Luk(Nhật): Dell mẹ các cô làm tôi bực rồi đấy !!

    Tôi mới đến đây và gặp các cô có lần đầu tiên mà các cô đã hành sử với cấp trên một cách vô lễ như thế này ư ?!!

    Tôi thật sự chẳng hiểu các cô ăn cái gì nữa, hay là các cô bị bại não cả rồi à.

    Tư cách là một đô đốc mới như tôi thì lẽ thường nhiên là muốn xem xét tình hình của cái quân cảng chết tiệt này rồi và còn tình trạng của các cô nữa...

    Chẳng lẽ nhân cách và đạo đức vứt hết cho chó rồi à, mẹ cái lũ chết tiệt này!!!

    2 nữ hạm nghe xong cảm thấy rất sốc và đương nhiên họ sẽ tức giận về phía tôi

    ???(Nhật): Sao ngươi dám nói ta là bại não hả tên khốn kiếp.

    Luk(Nhật): Vậy ai là người chĩa kiếm vào tôi hả con đĩ ?

    ???(Nhật): Vậy là ngươi chán sống rồi , chết đi TÊN KHỐN KIẾP!!!

    Cô gái lao tới định đâm tôi nhưng tôi đã lấy tay của mình nắm chặt vào thanh kiếm rồi bóp nát nó.

    Tất nhiên là máu vẫn chảy ra khá nhiều nhưng sau đay bằng việc bị chục cái mạnh đạn găm thẳng vào người chứ nhưng cũng khá rát thật.

    ???(Nhật): K-không thể nào !!!

    S-sao ngươi lại chặn bằng cách đó, n-ngươi...

    Luk(Nhật):.....

    Thành Katana của cô ấy rất nhanh đã vỡ vụn ra mặc dù có vài mảnh đã ghim vào bàn tay tôi

    Luk(Nhật): Các cô thật là...

    Đúng là phải dạy dỗ lại các cô rồi.

    Tôi chính thức thấy các cô mất hết tình người rồi.

    Cô gái tóc nâu kia bật lùi lại vì cô ta cảm thấy sát khí xung quanh tôi ngày càng nặng hơn, nữ hạm tóc bạch kim cũng cảm thấy không khí xung quanh bắt đầu nặng nề hơn hẳn.

    2 người cũng vào thế phòng bị như tôi sắp giết 2 người vậy.

    Tôi nói tiếp.

    Luk(Nhật): Các cô nên nhớ rằng các cô là những thứ có thể đối đầu với lũ Siren chết đang bành chướng bên ngoài kia.

    Các cô là thứ giúp con người chiến thắng được lũ chết mẹ đang đi trên biển kia.

    Cô gái tóc bạch kim gương cũng lên bắn về phía tôi, tốc độ của mũi tên nhanh hơn bình thường nên tôi không né được nên chỉ còn cách bắt bằng tay và tôi đã bắt được mũi tên khiến cho cả 2 cô gái kia khá bất ngờ.

    Luk(Nhật): Để người ta nói xong rồi bắn, não các cô để trồng cây à.

    Biết thế dell đồng ý công việc mà bà thủy sư đô đốc kia.

    Tôi sẽ xử lí 2 người sau.

    Rồi tôi cũng đi ra khỏi chỗ đấy để tìm phòng đô đốc.

    Nhưng tìm mãi tôi cũng chưa thấy cái phòng đô đốc đâu, nên tôi cũng đành phải hỏi các nữ hạm ở đây.

    Ông trời may mắn lại đứng về phía tôi, tôi hỏi đúng nữ hạm hiểu biết nhất cái cảng này.

    Cô ấy có một mái tóc xanh lá, một đôi tại mèo cute vcl và một đôi mắt màu vàng.

    Luk(Nhật): Này cô ơi.

    ???(Nhật): Đô đốc gọi tôi có việc gì thế Nyah~ ?

    Cậu ngạc nhiên vì trong cảng có người biết sớm tới vậy

    Luk(Nhật): Vậy cho tôi hỏi là phòng đô đốc ở đâu vậy.

    Tôi mới đến cảng được có vài tiếng.

    ???(Nhật): Vậy để tôi dẫn ngài đi nhé.

    Tôi tên là Akashi, thuộc lớp tàu sửa chữa.

    Còn đô đốc là...

    Nyah~

    Luk(Nhật): Tôi là Erwin Lukhans, gọi tôi là Luk.

    Tôi là một đô đốc mới vào nghề nên mong cô chỉ thêm.

    Akashi(Nhật): Vậy ta đi thôi đô đốc, mà tay ngài sao thế ?

    Nyah~

    Luk(Nhật): Không sao đâu , vậy chúng ta đi thôi

    Akashi:[ gật đầu ]

    Rồi nhỏ dắt tôi đi đúng một vòng xung quanh cả cái cảng dù tôi bảo nhỏ là dẫn tôi đi đến phòng đô đốc.

    Đi đến chỗ nào tôi cũng nhận được sự khó chịu đến từ các nữ hạm.

    Cuối cùng nhỏ cũng dắt tôi đúng chỗ tôi cần, đó là phòng đô đốc.

    ...

    Còn tiếp
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 2: Cuộc gặp mặt nhỏ


    Tác giả: Yuri Gobachov

    Editor: Thầy Bạch 4.0

    ——————————————————

    Sau những gì mà còn mèo đó giắt tôi thì tôi cũng đến được phòng đô đốc.

    Tôi mở cửa ra, thì cái phòng này đúng đậm chất của mấy thằng lắm tiến.

    Chắc cú rằng cái phòng này tốn rất nhiều ngân quỹ của cái cảng.

    Mặc dù cái cảng nhìn trông hơi theo hướng phương tây những năm 1900 đổ lên nhưng cảng vẫn được trang bị khá nhiều tiện nghi của một cái cảng quân đội bình thường.

    Khi tôi đang xem những hồ sơ của cảng và cả các nữ hạm có trong cảng thì bất ngờ có tiếng gõ cửa từ bên ngoài

    Cốc cốc[ tiếng gõ cửa ]

    Luk(Nhật): Vào đi.

    Bước vào phòng là một cô gái với một bộ hầu gái, một mái tóc màu trắng rất giống của cô gái cầm cung tôi gặp lúc vừa xong, đôi mắt của cô ấy có màu tím nhạt.

    Long lanh và đẹp thật.

    ???(Nhật): T-tay của ngài....

    Ngài có sao không vậy....

    Sao tay ngài chảy nhiều máu quá vậy ???

    Luk(Nhật): Thôi không sao đâu.

    Cái này tôi cũng phải chịu đầy rồi.

    ???(Nhật): Không được, nếu ngài để như vậy thì ngài sẽ bị nhiễm trùng mất.

    Ngài phải được chăm sóc đặc biệt !

    Tôi giờ chỉ còn cách thở dài và cho ẻm băng bó vết thương trên tay tôi.

    Ẻm gật đầu lễ phép và bắt đầu việc băng bó vết thương ở tay tôi, nhìn kĩ thì ẻm băng bó cũng chuyên nghiệp phết, không như tôi nghĩ về các nữ hạm.

    Luk(Nhật):[ thở dài ], mới ngày đầu tiên đến cảng mà đã được chào đón như thế này, cô giải thích cái tình trạng này được không ?

    Tại sao họ lại trong tình trạng xích mích như thế này vậy ?

    Mà tên em là gì vậy ?

    ???(Nhật): Em là HMS Belfast, thuộc Royal Navy, tàu khu trục nhẹ lớp Town.

    Còn về xích mích của các nữ hạm thì do tên Đô Đốc cũ gây ra.

    Từ khi hắn bị cắt chức, hắn đã làm thuất thoát một lượng lớn tài sảng của cảng, gây xích mích với rất nhiều nữ hạm, hắn xem bọn em như những vũ khí chiến tranh, hắn còn đánh đập các nữ hạm không thương tiếc và sau khi hắn rời đi bọn em đã phải chống chọi với nhiều đợt tấn công bởi lũ Siren hơn ạ.

    Luk(Nhật): MẸ BỐ CÁI THẰNG KHỈ GIÓ ẤM ĐẦU !!!

    Tôi đập mạnh cái tay bị thương xuống bàn đến mức độ mặt bàn bị nứt chứ.

    Thật sự là trong lòng tôi thật dell biết miêu tả làm sao nữa, nó gọi là tức giận vì thằng đô đốc cũ hay là sự thất bại của Bà kia hoặc của Hải quân vì đã tuyển một cái thằng như thế.

    / Tác: Đập cái bàn nhè nhẹ thôi con, ta không có tiền sửa cái bàn cho con đâu.

    Luk: Hầy...

    Xin lỗi ông già. /

    Belfast(Nhật): Xin ngài hãy bình tĩnh !

    Vết thương của ngài vẫn còn chưa khỏi đâu ạ.

    Luk(Nhật):....

    Hầy...

    Tôi xin lỗi tại tôi không kiềm chế được bản thân.

    Belfast(Nhật): Không sao đâu ạ, em biết ngài vẫn đang nghĩ cho tình trạng bọn em hiện tại.

    Kẻ thù trước mắt của chúng ta bây giờ là sự thù ghét của các phe phái với nhau...

    Luk(Nhật): Được rồi, em cứ để tôi nghỉ ngơi tạm thời hôm nay, tôi sẽ xem về kế hoạch triển khai đội hình và hoà giải giữa các phe phái sau.

    Belfast(Nhật): Em cảm ơn Ngài, nhưng em có thể biết tên ngài là gì không ạ ?

    Tôi đứng dậy chỉnh đốn quần áo rồi chào theo kiểu quân đội mà tôi đã từng làm trong quá khứ

    Luk(Nhật): Ahem...

    Tôi là Erwin Lukhans, cô gọi tôi là Luk nhé chứ Erwin nghe kì lắm.

    Từ giờ tôi sẽ làm Đô đốc mới của các cô.

    Belfast(Nhật):[ Cười lịch sự ] Lần đầu tiên em mới thấy có người lịch sự như ngài đấy.

    Vậy em xin giới thiệu lại, em là HMS Belfast thuộc Royal Navy, tàu khu trục hạng nhẹ lớp Town.

    Mà ngài có thể cho em biết trước khi làm Đô đốc thì ngài đã từng làm gì không ạ ?

    Luk(Nhật): Em thật sự muốn biết à ?

    Belfast:[ Gật đầu ]

    Luk(Nhật): Được rồi...

    Trước khi anh trở thành Đô đốc thì anh là chỉ huy tăng thiết giáp của sư đoàn tăng thiết giáp số 13 của quân đội Đức, anh được biết tới là chỉ huy Ace đầu tiên trong những lần chạm chán đầu tiên với lũ Siren.

    Về lí do tôi không cho phép em gọi họ của tôi vì tôi có họ giống tướng lĩnh Ace nổi tướng của Phát Xít Đức là Erwin Rommel.

    Vậy em hiểu chứ ?

    Belfast(Nhật): Em hiểu rồi, vậy tổng cộng ngài đã giết được bảo nhiêu Siren ngoài kia rồi vậy ?

    Luk(Nhật): Để tôi nhớ xem nào...

    Nếu là Leopard 2A6 thì tôi diệt được 25 Siren cấp thấp và 1 Siren cấp cao.

    Lúc tôi ở Leopard 1A1 thì hạ được 10 Siren cấp thấp.

    Belfast(Nhật): Ngài được gọi là Ace thì cũng đúng, một bảng thành tích vàng của ngài thật đáng ngưỡng mộ.

    Vậy nên xin phép ngài cho em có thể gọi ngài là Erwin được không ạ.

    Luk(Nhật): Đ-được thôi, nhưng chỉ có cô mới được gọi tôi thế.

    Vậy cô có thể ra ngoài rồi đấy.

    Belfast(Nhật): Vậy em xin phép ạ.

    Sau khi cô ấy ra khỏi phòng làm việc của tôi.

    Tôi liền tức tốc gọi thẳng cho bà Thủy sư chết tiệt ấy.

    Luk(Nhật): Rất vui được gặp lại ngài thưa thủy sư đô đốc Laura.

    Laura(Nhật): Cậu gọi cho ta có việc gì thế.

    Bộ thấy thích thú việc làm Đô đốc tại Azur lane rồi ?

    Luk(Nhật): Rất vui là đằng khác, vui đến mức tôi muốn trở về Đức để làm Lục quân tiếp đấy.

    Laura(Nhật): Sao vậy, chàng trai trẻ, bộ cậu sợ các con tôi đến thế à ?

    Luk(Nhật): Rất sợ ư ?

    Ít ra nó không bằng việc của 5 năm trước nhưng với kiểu chào đón của các con bà thì tôi muốn chết cùng với anh em tôi cho rồi đấy.

    Vừa đến nơi, các con bà đã cho tôi xem cách mà các nữ hạm đánh nhau rồi đấy, xong quay ra chửi tôi rồi tấn công tôi nữa.

    Đó là ấn tượng xấu đầu tiên của tôi về các con của bà đấy.

    Laura(Nhật): Ta rất cảm kích vì cậu đã thông báo cho ta tình hình của cảng, tạm mai ta sẽ đến thăm cảng sau.

    Chắc lại là Enterprise với Zuikaku đánh nhau chứ gì.

    Mai ta đến ta sẽ giải quyết 2 đứa nó sau.

    Vậy cậu còn cần ta làm gì nữa không ?

    Luk(Nhật): Ờ...

    À đúng rồi, ngài tiện thể qua phòng làm việc trước của tôi, lấy mấy cái huân chương tôi để trong tủ trưng bầy, còn tấm ảnh thì tôi để trên bàn đấy.

    Nếu ngài mà không mang tới là tôi cắt hết tẩu thuốc cho ngài đấy.

    Laura(Nhật): T-ta biết rồi, ta hứa sẽ mang đầy đủ nên đừng có cắt tẩu thuốc của ta đi mà.

    Sau khi cúp máy với đầu dây bên kia, tôi đứng đi ra cửa sổ ngắm hoàng hôn lúc chiều tà.

    Một cảnh tượng tuyệt đẹp làm sao, tôi lấy trong áo một điếu thuốc lá và một cái bật lửa.

    Để trên mồm cái điếu thuốc lá, dí bật lửa đã bật lên vào đầu của cây thuốc lá, rồi nhả ra một ít khói.

    Tôi nhìn lên bầu trời, nhìn những hàng mây đang đi chuyển trời, nhìn chúng tôi lại nhớ về những người anh em của tôi 5 năm trước.

    Nhưng tôi thật sự không muốn thấy cảnh đó nữa, cảnh mà các anh em của mình đều tự nguyện hy sinh vì tôi, anh hùng chính là những con người thầm lặng luôn sẵn sàng hy sinh để bảo vệ người họ coi là quan trọng đối với họ.

    Tôi thật sự rất nhớ những người đồng chí vào sinh ra tử của mình, nhìn họ hy sinh thì tôi đau đớn lắm chứ, nhưng rồi họ thật sự hy sinh vì tôi, tôi cảm thấy họ thật cao cả.

    Nhưng đối với tôi, một kẻ hèn nhát, ích kỉ, là người sống sót duy nhất của cả Sư đoàn.

    Hầy...

    Tôi thở dài một cách vô tình, trở lại cái bàn làm việc mà tôi sẽ gắn bó lâu dài với nó.

    Ngồi xuống cái bàn, tôi lấy từng tập hồ sơ miêu tả các nữ hạm, tôi lướt qua từng trang xem xét các ưu nhược điểm các nữ hạm từng phe khác nhau.

    Thật sự cái hạm đội Azur lane chắc phải đấm được trăm con Siren chứ chẳng chơi.

    Trong khi tôi đang xem tài liêu thì bỗng có tiếng gõ cửa từ bên ngoài.

    Cốc cốc[ tiếng gõ cửa ]

    Belfast(Nhật): Cho em vào phòng được không Erwin-sama ?

    Luk(Nhật): Vào đi, cô tới có chuyện gì ?

    Belfast(Nhật): Tối nay ngài muốn ăn gì ạ ?

    Luk(Nhật): Ờ...

    Một cốc hồng trà và 2 lát bánh mỳ nướng là được rồi.

    Belfast(Nhật): Nhưng đấy có hơi ít dinh dưỡng cho buổi tối, thật sự ngài muốn ăn thế à ?

    Luk(Nhật): Đấy là món ăn xa xỉ với một người lính trên trường đấy em nên biết thế.

    Nhanh lên nhé, tại tôi đang hơi đói.

    Belfast(Nhật): Vậy em đi lấy luôn ạ.

    Sau khi cô bước ra ngoài phòng, tôi lại tiếp tục với công việc bàn giấy của mình.

    Bên ngoài, cô hầu gái Belfast vẫn đang vừa đi vừa ngẫm nghĩ chiến trường mà chủ nhân mình chiến đấu nó đáng sợ đến thế.

    Khi cô đến căn tin của quân cảng, cô đi thẳng vào nhà bếp để gọi Nevada, đầu bếp chính của quân cảng.

    Khi cô đi tới chỗ của Nevada để lấy mấy món cho chủ nhân của mình, Nevada nhìn thấy cô liền hỏi

    Nevada(Nhật): Này cô có bị hắn làm gì không đấy ?

    Belfast(Nhật): K-không, ngài ấy không làm gì tôi cả.

    Khác hẳn với tên đô đốc cũ rất nhiều, ngài ấy nhẹ nhàng và rất quan tâm tới chúng ta.

    Nevada(Nhật): Hừm...

    Nghe cô khá uy tín, nhưng cô vẫn phải cẩn thận hắn.

    Lúc mới đến hắn đã ngăn được cuộc chiến giữa Enty với cả Zuikaku đấy.

    Mà hắn tên gì vậy ?

    Belfast(Nhật): Tên ngài ấy là Erwin Lukhans, trước làm bên Lục quân hay sao ấy.

    Nevada(Nhật): Hừ...

    Erwin Erwin.

    Chẳng lẽ hắn có tên giống Erwin Rommel, lão tướng Ace nổi danh khắp thế giới của Iron Blood ấy á.

    Belfast(Nhật): Ừ gần giống vậy.

    Ngài cũng là chỉ huy Ace hạ nhiều Siren nhất mà tôi thấy.

    Thôi mà cô mau chóng làm đi để tôi càng mang cho ngài ấy.

    Nevada(Nhật): Rồi rồi, xong nhanh lắm.

    Một lúc sau thì Belfast đã cầm những món mà chủ nhân mình bảo, cô bước đi hành lang tiến thăng đến phòng Đô đốc.

    Bên trong phòng, tôi hiện đang ngồi xem mấy cái giấy tờ kia.

    Cốc cốc[ tiếng gõ cửa ]

    Belfast(Nhật): Em mang đồ ăn tới rồi ạ.

    Luk(Nhật): Ừ vào đi.

    Sau đó Belfast mang những món mà tôi nêu ra.

    Tôi tạm dọn đống giấy tờ, báo cáo gửi đến từ tổng bộ.

    Sau đó, Belfast để những món ấy lên bàn, một cốc hồng trà, một bình trà tôi có rót khi cốc trà uống hết và 2 lát bánh mì nướng.

    Tôi uống một ngụm và ăn hết 1 lát bánh mì.

    Trong khi tôi đang ăn thì tự nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa

    Luk(Nhật): Vào đi.

    Akashi

    Akashi(Nhật): Xin chào đô đốc.

    Đây là các bản báo cáo mà ngài bảo tôi lấy từ các phe phái khác nhau ạ.

    Nyah~

    Luk(Nhật): Được rồi, cô ra ngoài đi

    Sau khi Akashi, Belfast đã ra ngoài, tôi giở từng tập báo cáo ra.

    Tất cả những thứ tôi cần hiện đã lằm trong tay tôi, về tình trạng, chiến dịch đã hoàn thành, hay sức mạnh của các phe phái.

    Giờ tôi chuẩn bị ngày mai để đón tiếp cái bà thủy sư nghiện tẩu kia và đưa Azur lane về chúng một mối thôi.

    ...

    ——————————————————

    Các phe phái có trong Cảng Azur lane

    Royal Navy ( Hải quân hoàng gia )

    Lên Azur lane Wiki để tìm hiểu thêm

    Eagle Union( Liên minh đại bàng )

    Lên Azur lane Wiki để tìm thêm

    Sakura Empire( Đế quốc hoa anh đào)

    Vẫn như thế lên Wiki của game đi.

    Iron Blood ( máu sắt/ rỉ sắt-> Luk gọi )

    Cũng thế lên Wiki

    Dragon Empire( Đế chế rồng )

    Cũng thế lên Wiki

    Northern Parliament( Nghị viện phương Bắc)

    Cũng thế.

    Iris Libre( tôi nghĩa là Pháp tự do )

    Lên Wiki game

    Vichya Dominion( Hải quân Pháp )

    Lên wiki game

    Sardegna Empire( theo tôi tìm là Hải quân Ý )

    Lên Wiki để biết thêm.
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 3: Cuộc họp phe phái


    Tác: Yuri Gobachov

    Editor: Thầy Bạch 4.0

    ——————————————————

    Sau khi xem xét các báo cáo, ăn nốt bữa tối và lên giường nghỉ.

    Nói là lên giường chứ thực ra tôi ngủ tại sofa vì tại tôi quên mất việc hỏi ẻm về phòng nghỉ của Đô đốc ở đâu.

    Rồi tôi cũng bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

    Sâu trong tiềm thức của tôi, có một cô gái với thân hình của một thiếu nữ mới lớn.

    Cô tiến lại gần, càng gần hơn nữa cho đến khi tôi và cô ấy chỉ còn cách đúng 1 mét.

    Rồi cô ấy khẽ nói.

    ???(Nhật): Em mong là sẽ gặp được lại anh, Erwin.

    Sớm thôi chúng ta sẽ lại thuộc về nhau.

    Luk(Nhật): C-cô là ai ?

    T-tại sao cô lại biết tên của tôi ???

    ???(Nhật): Đây chưa phải là lúc thích hợp anh yêu à.

    Một thời ngắn nữa thôi, chúng ta lại có thể gặp lại nhau, anh và em sẽ lại dâng trào niềm yêu quý với nhau.

    Không sớm không muộn, tạm biệt anh yêu.

    Luk(Nhật): Q-quay lại.

    Tôi cần có một lời giải thích !!!

    Tồi bừng mình bật dậy, toàn thân tôi chảy ra rất nhiều mồ hôi.

    Tôi nhìn vào đồng hồ thỉ mới chỉ qua 3 giờ sáng.

    Nhưng trong đầu của tôi giờ chỉ là hình ảnh của cô gái ấy với hàng tá câu hỏi khác nhau như " Cô ấy là ai ", " tại sao cô gái đó gọi mình là Anh yêu khi mình thật sự chẳng có tí kí ức nào về cô ấy ".

    Đó là nhứng thứ hiện trong đầu tôi bây giờ, tôi thật sự đang cảm thấy rất khó hiểu khi gặp một cô gái xa lạ gọi mình là Anh yêu trong tiềm thức của mình.

    Tôi thật sự nên đi khám tâm lí, có vẻ bà già kia nói đúng về tình trạng của mình thật.

    / Tác: Hay mày lại trộm một ít bột bầu trời xanh của ta hả nhóc con ?

    Luk: Tôi mà giám làm thì tôi đã không ở đây ông già.

    Editor: Mà bột của ông khi nào vậy Tác, bột từ phòng thí nghiệm của tôi mà ???

    Tác:...

    Luk:...

    Tác: Luk, báo cảnh sát đi

    Luk: Vâng.

    Editor: Không!!!!/

    Sáng sớm thức dậy bỗng thấy mình quá...

    Nhầm, chết mẹ.

    Tôi thức dậy vào tầm 5h15p sáng, đi tìm cái phòng của tôi thì ai dè nó ngay bên cạnh luôn.

    Ảo ma thật.

    Sau khi tôi vệ sinh cá nhân một lúc thì đồng hồ đã điểm 5h30 phút sáng.

    Một ngày tuyệt vời sau những vất vả cảu ngày hôm qua, không biết bà già có mang đủ đồ cho tôi không nhể ?

    Mà bả có mang đủ hay không còn tùy thuộc vào tính cách của bà già ấy.

    Nói thật cái phòng nghỉ của thằng Đô đốc cũ nó để lại vẫn thật sự là một cái gì đấy quá xa xỉ với tôi.

    Một cái phòng khá rộng cộng thêm cái bàn công view đẹp vãi cả lúa, lại còn có thêm quả máy pha cà phê nữa chứ.

    Quá tuyệt vời.

    Pha một cốc cà phê, tôi cầm cốc cà phê trên tay, tay còn lại tôi cầm một tờ báo.

    Tiến ra ban công của phòng, tôi ngồi xuống một cái ghế có ở đó.

    Một khung cảnh thật tạo nhã, thật tuyệt đẹp làm sao.

    Thật sự khác hẳn với những lần mà tôi uống cà phê vào những ngày tháng chui rủi trong xe tăng, chập chờ sẵn sàng chiến đấy với cái lũ Siren chết tiệt ấy.

    / Chú thích: Thằng này là một thằng nghiện cà phê, rượu, bia Đức và có thể là thuốc lá/

    Sau khi uống xong cốc cà phê và đọc xong tờ báo thì đã là 6 giờ sáng.

    Tôi liền đi rửa cốc, thay thành quần áo Đô đốc và tiến về phòng làm việc của tôi.

    Khi tôi mở cửa phòng ra thì tôi đã thấy Belfast ở đấy và đang dọn cái đống tài liệu trên bàn của tôi.

    Tôi liền tiến gần gần và phía sau và chào cô ấy

    Luk(Nhật): Chào Belfast, cô hôm nay dạy sớm nhỉ ?

    Belfast(Nhật): Xin chào chủ nhân, ngài hôm nay dậy sớm vậy.

    Luk(Nhật): Làm một chút chuyện vặt vãnh ấy mà.

    Tí nữa pha cho tôi ấm trà nhé, có việc gì thì tôi sẽ gọi cho cô sau.

    Belfast(Nhật): Vâng ạ, vậy em xin phép.

    Sau khi Belfast rời đi thì cùng lúc Akashi đến gặp tôi để thông báo về việc hiện đại các nữ hạm nhưng tôi không đồng ý vì hiện tại cảng đang gặp khó khăn về tài chính và hiện giờ còn có sự chia rẽ của các phe phái với nhau.

    Vấn đề thứ 2 sẽ chính là vấn đề tôi cần phải giải quyết đầu tiên.

    Vì vậy ý kiến hiện đại hoá các nữ hạm sẽ tạm thời đóng băng một thời gian cho đến khi cảng trở về bình thường trước đã.

    Sau khi bàn luận cái vấn đề mà Akashi bàn tới xong thì cô ra ngoài.

    Belfast cũng đã mang thứ tôi bảo, một bộ ấm trà đã được xếp ngay ngắn trên bàn tiếp khách, rồi cô ấy lễ phép cúi xuống rồi ra khỏi phòng.

    Tôi đợi chờ đến 9 giờ, thì bà già đấy cũng đến.

    Vâng tôi cứ ngỡ là bà ta sẽ đến sớm, ai dè 9h15 bà ta mới có mặt ở đây và ngồi nói chuyện với tôi.

    Luk(Nhật): Vậy ngài đã gặp các con của ngài chưa ?

    Laura(Nhật): Tí nữa ta cùng cậu đi gặp Zuikaku và Enterprise luôn.

    Mà cậu còn nhờ ta việc gì nữa ấy nhỉ.

    Luk(Nhật): Vậy là ngài chọn vậy đúng không, nếu vậy thì đừng trách tôi...[ Trừng mắt nhìn Laura như con thú săn mồi ]

    Laura(Nhật): T-ta có mang mà nên đừng cắt của ta nữa ![ Để lên bàn một chiếc Vali ]

    Luk(Nhật): Được rồi của ngài đây.[ Đặt 5 hộp thuốc của tẩu thuốc].

    Hút có điều độ thôi để còn sống mà nhìn mặt các con của bà.

    Laura(Nhật): Hehe, ta cảm ơn.

    Luk(Nhật): Thôi khỏi cần đi ra ngoài phòng làm mẹ gì.

    Belfast.

    Belfast(Nhật): Ngài gọi em có việc gì vậy ạ ?

    Chào thủy sư đô đốc, ngài đến đậy có việc gì vậy.

    Laura(Nhật): Chào Bel, ta đến đưa đồ cho Đô đốc với cả ghé thăm cảng một tí thôi.

    Luk(Nhật): Cô đi ra gọi Zuikaku với cả Enterprise lên phòng tôi có việc một chút nhé.

    Belfast(Nhật): Vâng thưa chủ nhân.

    Xong rồi, Belfast liền cúi chào và đi ra ngoài.

    Còn lại tôi và bà thủy sư đô đốc nghiện tẩu thuốc, chúng tôi chỉ còn cách ngồi tán dốc về những gì đã gặp và những gì mà 2 người bọn tôi đã trải qua.

    Chúng tôi nói chuyện cho đen khi Zuikaku và Enterprise có mặt tại phòng làm việc của tôi, đằng sau là Belfast.

    Luk(Nhật): 2 người vào đi, có người muốn gặp 2 cô đấy.

    Enty/Zui(Nhật): Anh/ngươi gọi 2 bọn tôi/ta đến làm gì ?

    Luk(Nhật): Tôi gọi 2 cô đến để gặp người quen.

    Laura, tôi tạm ra ngoài để ngài nói chuyện với 2 đứa nhé.

    Laura: [ Gật đầu ]

    Sau khi ra ngoài, đóng nhẹ cái cửa thì tôi đã nghe được tiếng khá to đến từ bà Laura.

    Thảo nào các nữ hạm gọi bả là Mẹ thì quả nhiên là không sai.

    Tôi đành đứng ở cửa nghe những lời mặn nồng mà bà Laura gửi đến những người mà bà coi là các con mình.

    Sau tầm hơn 30 phút nghe giáo huấn của bà Laura thì 2 cô nàng cũng đã ra xỉn lỗi tôi.

    Enterprise(Nhật): Em rất xin lỗi vì hành động lỗ mãn của mình vào hôm qua, mong ngài lượng thứ cho quá ạ.

    Zuikaku(Nhật): Em thật lòng cũng xin lỗi ngài về những gì em đã làm với ngài vào ngày hôm qua.

    Cũng là do bản thân em không kiểm soát được bản thân nên mối có hành động như.

    Mong ngài lượng thứ cho những lỗi lầm của em ạ

    Luk(Nhật):[ thở dài ] Được rồi, tôi tạm tha thứ cho hai cô.

    Nhưng 2 cô sẽ chịu một hình phạt nhẹ của tôi đó là bị cấm cửa ra khỏi đảo của Sakura Empire và căn cứ của Eagle Union trong 2 ngày để sửa cái thói đấy đi.

    Nhớ là 2 cô vẫn phải đến vào cuộc họp tối nay đấy nhé.

    2 người mà không đến là tôi đốt trụi luôn cả 2 căn cứ đấy.

    Enty/ Zuikaku(Nhật): Bọn em rõ rồi ạ, vậy bọn em xin phép trở về cảng ạ.

    Luk:[ Gật đầu ]

    Sau khi 2 cô nàng đã đi khuất khỏi mắt tôi thì tôi liền vào phòng làm việc của mình.

    Laura vẫn ngồi ở đó thở ra những làn thuốc khi bà hút tẩu thuốc của bà, tôi liền ra mở cái cửa sổ ra để cho bay hết cái mùi khó chịu ấy đi.

    Luk(Nhật): Này, hút thuốc thì nhớ mở cái cửa sổ ra chứ, tôi không chịu được cái mùi này đâu.

    Laura(Nhật): Hầy...

    Ta xin lỗi, lần sau ta cố gắng hơn.

    Luk(Nhật): Cố gắng cái đầu nhà bà ấy, vậy ngài còn gì nói không.

    Nếu không thì xin mời bà về cho ạ, tôi không tiếp nữa đâu.

    Laura(Nhật): Xùy...

    Chán thế, cho ta ở lại thêm tí nữa đi mà.

    Cáo già ạ.

    Luk(Nhật): Ngài muốn tôi bớt thêm 2 hộp nữa đúng không ?

    Laura(Nhật): Thôi, ta xin rút lại câu vừa nẫy.

    Ta sẽ về luôn.

    Nói rồi bà ấy luồn đi ra ngoài mà không thèm đóng cái cửa vào, cái đồ bất lương mặc dù là cấp trên của mình.

    Tôi mới nhớ ra là phải thông báo cuộc họp tối nay nữa.

    Tôi liền gọi cho Belfast để cho ẻm đi thông báo cho toàn bộ các phe phái về cuộc họp tối nay.

    Tiện thể tôi bảo thêm cả Akashi thông báo cho nhanh.

    Việc gì thì chớ đã hơn 5 giờ chiều rồi nên tôi phải đẩy nhanh tiến độ mới được.

    Cuối cùng đến 5 giờ rưỡi chiều thì tôi xong và đã có thể đi tắm.

    Quay về phòng nghỉ của bản thân, tôi liền chạy một mạch vào phòng tắm.

    Ôi cái cảm giác sảng khoái này, sướng vcl luôn ấy chứ.

    Sau khi vệ sinh cá nhân xong, tôi liền khoác lên mình một bộ quần áo Đô đốc như cái bộ cũ.

    Cũng đã gần 7 giờ tối tức là giờ họp sắp bắt đầu nên tôi liền rời khỏi phòng và đến phòng họp giữa các thế lực.

    Cuộc họp sẽ đi về đâu thì tôi không biết nhưng tôi chắc chắn một điều rằng bắt buộc rằng phải đưa cái quân cảng này về chúng một mối.

    Đồng hồ đã điểm 7 giờ tối tròn, cuộc hóp đã bắt đầu diễn ra.

    Với sự tham gia của các phe phái như

    /Iron Blood/( Thiết Huyết )

    Lãnh đạo: Bismarck

    Thư ký: Prinz Eugene

    /Sakura Empire/( Đế quốc Hoa Anh Đào )

    Lãnh đạo: Nagato

    Thư ký: Akagi và Kaga

    /Royal Navy/( Hải Quân Hoàng Gia )

    Lãnh đạo: Queen Elizabeth

    Thư ký: Warspite

    /Iris Libre/( Hải Quân Pháp tự do )

    Lãnh đạo: Richelieu

    Thư ký: Jeanne D'arc

    /Vichya Dominion/( Hải quân Pháp )

    Lãnh đạo: Jean Bart

    Thư ký: Saint-Louis

    /Sardegna Empire/( Hải quân Ý :// )

    Lãnh đạo: Littorio

    Thư ký: Vittorio Veneto

    /Eagle Union/( Liên minh đại bàng )

    Lãnh đạo: Enterprise

    Thư ký: Essex

    /Northern Parliament/( Nghị viện Phương Bắc )

    Lãnh đạo: Vắng mặt có lí do

    Thư ký: Vắng mặt có lí do

    Khi tôi bước vào phòng họp, tất cả các các nữ hạm các phe đều ở đây.

    Họ khoác trên mình những bộ cánh đầy lịch sự, mang vóc dáng của những quý cô.

    Nhưng ngược lại họ lại cho tôi một ánh nhìn chẳng mấy thân thiện lắm.

    Hoặc nói tối giản hơn nữa là họ rất thân thiện với tôi hoặc không.

    Cầu chúa trên cao phù hộ cho con.

    Bismarck(Nhật): Anh gọi chúng tôi tới cuộc họp này làm gì ?

    Bộ có vấn đề gì à ?

    Jean Bart(Nhật): Nhà người gọi bọn ta lên làm gì thì nói nhanh lên.

    Ta còn phải đi nghỉ mát tiếp.

    Enterprise(Nhật): Sao cô không đến Hawaii nhỉ.

    Nơi đó rất đẹp đấy, sẽ rất hợp với cô đấy.

    Akagi(Nhật): Thấy vì đến Hawaii thì sao không đến chỗ chúng tôi, Sakura Empire có rất nhiều cảnh đẹp đấy.

    Rồi thay vì là một cuộc họp bình thường thì nó đã biến thành cuộc tranh cãi về nơi nào nghỉ mát tốt hơn.

    Thật ấy, đây là các nữ hạm mạnh mẽ đâu rồi, đến cùng tôi cũng chẳng chịu nổi cái kiểu này nữa.

    RẦM!!!!!![ Đập mạnh xuống bàn]

    Cái bàn nó thật sự nứt ra và có vài miếng gỗ nhô lên.

    Luk(Nhật): Các cô nói thế đủ chưa hả ?[ Tức giận ]

    Akagi(Nhật): Ngươi là cái thá gì mà bảo bọn ta chật tự hả ?

    Nagato(Nhật): Chật tự, Akagi.

    Cô tin là tôi tống khứ cứ ra khỏi đây bây giờ.

    Xin ngài tiếp tục.

    Luk(Nhật): Tôi phải thông não cho các cô thật.

    Enterprise(Nhật): Ý của anh là sao ?

    Luk(Nhật): Trong khi tôi và các cô đang ngồi đây nói đủ thứ chuyện trên đời này thì có bao nhiêu người lính đã hy sinh rồi.

    Essex(Nhật): Ý anh nói là có ý nghĩa gì ?

    Luk(Nhật): Ý nghĩa gì á ?

    Các cô không có não để mà nghĩ à.

    Các cô vẫn nói như kiểu mình không biết vậy.

    Các cô có biết là mỗi 1 phút trôi qua thì có bao nhiêu người lính đã hy sinh rồi.

    Các cô chắc chắn cũng không nghĩ đến cái mạng của những người lính ngã xuống đâu đúng không ?

    Các cô còn chiến đấu còn sống ở đây, ăn sung mặc sướng ở đây thì còn sướng chán.

    Các cô có từng nghĩ trước khi các cô xuất hiện thì chúng tôi đã chống trọi lũ Siren thế nào không hả ???...

    Luk(Nhật): Hải quân trên mọi nước hầu như đều bị tiêu diệt toàn bô, đẩy lên vai những lính lục, không quân gánh vác những trận chiến trên biển của Hải quân không ?

    Các cô đã có cảm giác mất đi một người đồng chí là gì không.

    Đối với chúng tôi, những người từng phải đối đầu với lũ Siren từ những trận chiến đầu tiên, chết là hết đó là điều hiển nhiên.

    Còn các cô thì sao, nếu các cô bị thương thì các cô sẽ được cứu giúp bởi đồng đội của mình.

    Các cô chắc chưa từng thấy các tứ chỉ của đồng đội mình ở khắp nơi, khung cảnh nơi mà các xác xe tăng trong đó là xác của những đồng đội mình ngã xuống hay bị thiêu cháy bởi chính thứ mình cầm lái chưa.

    Tất cả họ đều có chung chí hướng đó là đánh đuổi lũ Siren ra khỏi nơi này.

    Luk(Nhật):Các cô thì sao, hãy nhìn lại các cô đi, đừng có nhìn bên ngoài mà tưởng mình mạnh mẽ, hãy tôn trọng những sinh mạng đã ngã xuống đi.

    Họ chính là những người hùng thầm lặng bảo vệ thế giới này cho đến khi cô xuất hiện.

    Có thế Hải quân nổi như cồn, họ quên mất rằng chính Lục và Không quân mới là người gánh vác đấy.

    Khi tôi nói xong, căn phòng lại im bặt lại, hầu như không có một tiếng động nào.

    Tôi thấy tình có vẻ phức tạp tôi đành chuyển qua vấn đề là hoà giải các phe phái và vấn đề còn tồn đọng lại của quân cảng.

    Họ có vẻ đã lắng nghe tôi và họ đều đồng ý với những ý kiến mà tôi đề ra, chắc tại họ không muốn bị tôi thông não thêm phát nữa mà.

    Bỗng nhiên.

    Ú ú ú[ tiếng còi báo động cảng bị tấn công ].

    Luk(Nhật): Chết tiệt, tất cả sẵn sàng chiến đấu, nhắc lại các nữ hạm chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.

    Phòng thủ cảng khỏi các cuộc tấn công của Siren.

    Các nữ hạm(Nhật):[ Đồng thành ] Đã rõ thưa Đô đốc !!!

    ...( Cuộc chiến vẫn diễn ra )

    ——————————————————

    Đâu đó tại Đức.

    Tại một doanh trại hỗn hợp của Lục quân và không quân.

    Sâu trong căn cứ có một cuộc họp kín giữa các tướng lĩnh cấp cao của 2 bên.

    Cả 2 bên đều bàn những vấn đề chiến sự trên toàn thế giới.

    Cái mà họ đang nói tới đây chính là lũ Siren đã tiến hoá thành các loại phương tiện trên bộ như kiểu xe tăng và các loại phương tiện cơ giới khác.

    Lục và Không quân hay gọi chúng là các Sirin, bọn chúng cũng mới xuất hiện vào trận đổ bộ của lũ Siren vào 5 năm trước.

    Vì đã có Hải quân và các nữ hạm lo liệu về vấn đề này.

    Còn với lũ Sirin thì Hải quân lại không thể, chính vì thế Lục và Không quân đã ra tay chiến đấu với bọn chúng.

    Nhưng vì bọn chúng vốn đã là những sinh vật ngoài hành tinh nên chúng khả năng áp đảo Lục và Không quân đã kiệt quệ từ lúc chiến đấu với bọn Siren.

    Vì những cuộc tấn công của bọn chúng ngày càng nhiều, với tần suất càng dày đặc.

    Các nhà khoa học thuộc lục quân đã dựa trên những xác của những Sirin bị đánh bại thì họ đã chế tạo được thứ có thể chống lại lũ Sirin và chấm dứt cuộc chiến này mãi mãi.

    Thứ mà họ đã phát minh ra đó chính là những Advance, công nghệ này họ đã tìm thấy qua những xác của những Sirin cấp cao, bọn này có cơ thể rất giống con người nên đó sẽ là một điều đáng mừng những công nghệ này tương thích với con người nhưng đặc biệt là nó lại phù hợp với những cô gái.

    Thế nên để thuận tiện cho việc này, lục quân đã cải tiến lại Advance thành Advance Tank ( ADT ) để có thể thêm độ tương thích với các nữ quân nhân sử dụng thứ này.

    Về cấu tạo thì chúng lại rất giống với các rigging có trên các nữ hạm bên Hải quân.

    Tướng 1(Eng): Chúng ta sẽ trở lại sớm thôi.

    Nhưng trước đó chúng ta cần phải tìm người có thể dẫn dắt được các Advance Tank chiến đấu với lũ Sirin.

    Tướng 2(Eng): Người tên[...] có được không, tôi thấy lão cũng có khả năng mà.

    Tướng 3(Eng): Không chấp thuận, hắn ta quá ư là không hiểu chiến thuật quân sự, lão lên đến cái chức đấy là nhờ vào tên tướng quân mà chúng ta đã phải xử tử đấy.

    Anh không nhớ là chúng ta đã từng giao việc cho lão và nhờ lão mà chúng mất một căn cứ chiến lược à.

    Tất cả nhân tài đều đã mất gần hết rồi.

    Tướng 1(Eng): Hay là chúng ta có nên mời lại ngài ấy về lại Lục quân không ?

    Tướng 3(Eng): Ý của anh là sao, mà ngài ấy là ai ?

    Tướng 2(Eng): Anh thật sự không biết về Ace duy nhất của lục quân à.

    Tướng 3(Eng): Chẳng lẽ là...

    Erwin Lukhans, người được mệnh danh là Erwin Rommel thứ 2 á.

    Tướng 1(Eng): Hiện tại ngài ấy đã không bên Lục quân nữa mà hiện tại làm bên Hải quân, nếu có thể chúng ta bắt buộc phải mời được ngài ấy quay trở lại Lục quân để có thể chiến thắng được lũ Sirin chết tiệt đó.

    Có ai phản đối không ?

    Tướng 2/ Tướng 3: Tán thành ý kiến.

    ...

    ——————————————————

    Đôi lời từ Tác giả.

    Vậy là đã có 3 chương đã được ra lò, cảm ơn các đọc giả đã đọc bộ truyện này.

    Điều đó khiến cho tác rất vui và muốn đồng hành cùng độc giả thêm nhiều hơn nữa.

    Về phần giải thích.

    Nếu có ai đọc bộ này và nếu có ai hiện tại đang chơi Ash arms thì vui mừng đi là vừa rồi đấy.

    Tác sẽ lấy một đống nhân vật bên Ash arms cho thêm vào bộ tiểu thuyết này, chắc là thêm tí chất xám của nhiều game sẽ hay hơn.

    Tác chắc chắn rằng sau 2 chương nữa tức là chương 5 của đầu chuyện thì sẽ xuất hiện các Ash arms.

    Tác rất mong sự đón nhận của đọc giả khi biết rằng Tác sẽ không bảo giờ drop bộ này vĩnh viễn, khó khăn quá Tác thông báo nghỉ 1-2 ngày hoặc drop một thời gian ngắn( nghĩa là 1-2 tuần gì đấy )
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 4: Cáo già vùng biển


    Tác giả: Yuri Gobachov

    Editor( khách mời ): Hồng nhân 2.0

    ------------------

    Đôi lời từ tác giả: đúng như cái tên của chương thì chúng ta sẽ nói một chút về quá khứ của Luk, và vẫn sẽ tiếp tục cuộc chiến với lũ Siren.

    Luk: Ông già...

    Lão hứa với tôi là không kể về quá khứ của tôi mà ???

    Tác: Thế mày muốn tao cắt tiền bia của mày không ?

    Luk: Dạ thôi, tôi rút lại lời vừa nói.

    ------------------

    Một vị tướng đã từng nói về chiến thuật của ngài " Đánh nhanh thắng nhanh " hay trong tiếng Đức là học thuyết chiến tranh chấp nhoáng, hay Blitzkrieg.

    Là một học thuyết được quân đội của Đức quốc xã sử dụng trong thế chiến thứ 2.

    Học thuyết cũng đã chứng minh được là học thuyết thành công trên chiến trường, nhưng qua đó người ta cũng nhận ra rằng học thuyết cũng để lộ quá nhiều lỗ hổng.

    Nhưng với cương vị một Đô đốc của quân cảng Azur lane, tôi sẽ cho nó được hồi sinh lại nhưng không phải trên Lục quân mà trên chính các nữ hạm ở đây.

    Trong trận chiến này, tôi lấy các nữ hạm bên phe Iron Blood làm chủ lực vì bọn họ chắc cũng đã nghe qua học thuyết Blitzkrieg nên có thể áp dụng vào các nữ hạm phê này một cách dễ dàng.

    Nhưng tôi đã không lường trước là các nữ hạm bên Iron Blood ít khi nghe tới chiến thuật Blitzkrieg, với tôi nó là cả một vấn đề.

    Nhưng ít ra họ vẫn nghe theo lệnh tôi.

    Tôi lệnh cho các nữ hạm thuộc tàu khu trục, hạng nhẹ và nặng, tàu tuần dương thành mũi tiến công hình tam giác, còn các nữ hạm thuộc lớp chiến hạm hoặc các lớp tàu hàng không mẫu hạm thì đi hỗ trợ các lớp tàu tấn công.

    Đó là một kế hoạch rất tuyệt cho đến khi, một loạt đạn pháo bay tới phía nhóm hỗ trợ đằng sau.

    Chưa kể lại có thêm một đợt tấn công từ trên không.

    Tôi liền nói qua radio

    Luk(Nhât): Chiến hạm và hàng không tạm né những loạt pháo, cón tất cả bật AA lên để chống không kích từ trên không.

    Các nữ hạm(Nhật)[ đồng thành]: Đã rõ !

    Cuộc chiến vẫn tiếp tục cho đến khi gần như các tàu Siren dần thưa thất hơn.

    Nhưng rồi sau đó bọn chúng lại được tiếp viện bởi 2 Siren cấp cao, về lí giải thì lũ Siren cấp cao giống còn người nhưng vẫn là một thực thể ngoài hành tinh.

    Bây giờ, trước mặt tôi đang là một cá thể rất hiếm với sự liên kết giữa con người và Siren, tôi tạm gọi là Siren cấp trung, như tôi đã nói ở trên lũ Siren cấp trung thường rất hiếm và khó có thể tìm thấy và thường hay bị nhầm với Siren cấp cao.

    Điểm nhận dạng duy nhất chắc chỉ có thể là đôi mắt có 2 màu, cụ thể là màu mắt đỏ và đen.

    Cô ta di chuyển né những làn đạn từ các nữ hạm, cô ta cũng bắn trả lại dù vẫn né nhưng vài nữ hạm vẫn bị thương.

    Kế đó lại có thêm sự chi viện của Siren cấp cao thuộc loại Chiến hạm.

    Nhưng thứ tôi lại chú ý nhất chính là cô Siren hạng trung kia, cách đi chuyển của cô ta khá thú vị, nên tôi đã bảo với các nữ hạm là không được giết cô ta, nếu có thể hãy để cô ta bị thương nặng hoặc đánh vào điểm yếu làm cô ta ngất và còn con Siren cấp cao thì tôi lệnh cho các không mẫu hạm cử các máy bay nắm bom bổ nhào ra dội bom vào con Siren cấp cao đấy.

    Sau một lúc, thực chất là 2 tiếng chiến đấu, với sự chỉ huy 'tài ba' của tôi thì con Siren cấp cao kia cũng bị đánh chìm, còn con Siren cấp trung kia cũng bị ngất đi đó bị đánh vào quá nhiều yếu điểm.

    Sau khi các nữ hạm quay trở lại cảng, thì cũng gần 12h đêm, tôi đành bảo các nữ hạm đi về trước, còn Siren cấp trung này cứ để tôi.

    Sau khi nghe lệnh, các nữ hạm quay trở lại KTX của các phe.

    Giờ chỉ còn tôi và Belfast, em ấy liền chủ động hỏi tôi.

    Belfast(Nhật): Chủ nhân, ngài dự định làm gì với ả ta vậy ?

    Luk(Nhật): Tôi cũng không biết, tôi chỉ cảm thấy linh cảm mách bảo rằng phải tóm gọn ả ta bằng mọi giá.

    Thế thôi, giờ cô gọi Akashi ra và xách cô ta vào phòng giam tạm thời nhé.

    Belfast(Nhật): Như ý ngài thưa chủ nhân.

    Xong rồi, Belfast đi gọi Akashi tiện thể xách ả ta đi cùng.

    Còn tôi thì trở về căn phòng làm việc của mình, làm những công việc dấy tơ cho đến tận 2 giờ sáng thì tôi liền đi ngủ mà không thèm đi tắm lại.

    Thật sự lúc đó tôi rất mệt nên chẳng còn sức đâu mà tắm mới chả táp.

    Reng reng...[ Tiếng chuông báo thức ]

    ...[ Tiếng tắt báo thức trên điện thoại ]

    Luk(Nhật): Giờ đã 5 giờ rồi á ?

    Thôi dậy vậy, còn đống giấy tờ từ tổng bộ còn chưa làm.

    Mệt vãi, đáng lẽ ra mình không nên nhận công việc này từ bà chằn kia. [ Thở dài ]

    Vẫn như thế, tôi dậy làm việc từ rất sớm để cho xong cái đống tài liệu này.

    Cho đến khi tôi làm gần đến cuối thì tôi phát hiện ra một tệp hồ sơ của bên Lục quân lẫn vào đống tệp này.

    Trên bìa của hờ sô có ghi là gửi đến Erwin Lukhans, nên đành để đấy tí nữa đọc.

    Xong thì cũng tầm 6h sáng vừa kịp lúc Belfast mang đồ ăn tới cho tôi.

    Tôi liền hỏi ngay về tình trạng của ả.

    Luk(Nhật): Thế ả ta thế nào rồi Belfast ?

    Có hỏi được tên không ?

    Belfast(Nhât): Thưa chủ nhân, em hiện vẫn đang điều tra ạ.

    Như em hỏi ả thì ả tên là Bronia.

    Mà đây là phần bữa sáng của ngài ạ.

    Luk(Nhật): Cảm ơn, cô đi lui được rồi.

    Belfast(Nhật): Vâng ạ

    Sau khi Belfast đã ra khỏi phòng, tôi liền nhanh tay sử hết đống bữa sáng này.

    Xong chuyện ăn thì đến chuyện cái tệp hồ sơ của Lục quân gửi qua đây mà không rõ lí do.

    Tôi liền mở tài liệu của Lục quân ra, bên trong gồm một bức thư của Đại tướng(...)[ Thg Đại tướng số 1 ấy ] và một cặp tài liệu mật thuộc Bộ Quốc Phòng hỗn hợp.

    Giải thích về Bộ Quốc Phòng hỗn hợp thì thì chúng thì nó là toàn bộ quốc phòng thuộc toàn bộ các nước như Đức, Mỹ, Anh, Nhật, Nga, Pháp.

    Họ không có quyền chỉ huy Hải quân, họ chỉ có thể chỉ huy cho Lục Quân và Không quân.

    Như Đại tướng(...) cũng là một trong 3 vị Đại tướng chỉ huy của MNDS(Ministry of National Defense Support).

    Quay lại lá thư và tài liệu có trong hồ sơ.

    Đầu tiên là lá thư thì cơ bản lá thư chủ yếu là muốn nói tới việc mời tôi quay lại để có thể chỉ huy MNDS chống lại các cuộc tấn công từ lũ Sirin.

    Còn về tài liệu thì là về một công nghệ hiện đang được phát triển bên MNDS, là các Advand Tank(ADT), về công nghệ thì nó là bản cải tiến riêng từ Advand.

    Một loại công nghệ chiến đấu có cấu tạo giống các Rigging của nữ hạm.

    ADT là một bản cải tiến riêng cho Lục quân và hiện đang phát triển và sẽ hoàn thành vào 1 năm nữa.

    Còn về việc họ chống lại bọn Sirin bằng cách nào thì họ không nói.

    Chắc lại dùng Advand cũ để chống lại Sirin, maybe ???

    Đọc xong thì ngồi thẫn thờ không biết làm cái gì, vì tại đống tại liệu tôi làm gửi lên File của Tổng bộ rồi, có vài cái thì phải kí tay nên nó chất đầy lên như núi.

    Tôi đút lại một lá thư mới kèm lá thư cũ và cái tệp tài liệu kia vào hồ sơ rồi để vào đống hồ sơ làm xong.

    Nghịch máy tính nhiều quá cũng chán, sách ở đây thì đọc hết rồi nên cũng chán, sách mới tháng sau mới có, buồn.

    Tôi cầm bức tranh hồi trước để trên bàn của mình, nhớ lại nhũng ngày tháng chiến đấy cùng các bằng hữu.

    **/**/20**: Bãi biển Normandy, khu vực giao tranh.

    ???(Ger): Này Luk, làm tí thuốc lá không ?

    Người đàn ông ấy đưa điếu thuốc lá cho cậu ta

    Luk(Ger): Này Ethan, chú cũng phải giữ sức khoẻ chứ, đâu đâu cũng hút thuốc thế.

    Cậu cầm lấy điếu thuốc rồi bật lửa lên rồi hút.

    Ethan(Ger): Thật là...

    Cái mồm không theo cái thân.

    Mở cái nắp chỉ huy ra đi, không mấy thằng ngạt chết bây giờ.

    Luk(Ger): Rồi rồi.

    Cạch cạch[ tiểng mở nắp chỉ huy ]

    Cậu mở nắp chỉ huy ra, một bầu không khí thật là ảm đạm, trời thì bảo phủ một đám mây xám nhìn như sắp mưa,...

    Bầu trời xám xịt, những hạt mưa rơi từng hạt từng hạt nhưng nó lại chứa một cái gì đấy mà cậu không thể hiểu được, cậu cảm thấy một cảm giác thật khó chịu.

    Tuuuuu [ tiếng máy bay ]

    Cậu nhìn về phía bầu trời ở vùng biển, hàng ngàn vật thể màu đen bay tới chỗ cứ điểm phòng thủ.

    Luk lấy một cái ống nhòm để nhìn cái vật thể đen kịt kia.

    Nó có hình của một chiếc máy bay hiện đại, toàn thân nó bảo phủ bởi một màu đen tuyền và một vài đường màu đỏ...

    Đó là máy bay của Siren !!!!.

    Cậu kiếm cái Radio rồi hét vào đó.

    Luk(Ger): Tất cả các Panzer chú ý lên trời, bắt đầu phản công.

    Phóng các tên lửa đất đối không và AA tiêu diệt Stuka của quân địch !!!

    Những chiếc Leopard 2A4 quay tháp pháo về phía biển, nâng nòng súng lên cao, những khẩu súng máy do những người chỉ huy hướng về phía chân trời, trong lòng họ...

    Không có khái niệm về sự hãi với cái chết, họ sợ hãi khi mất đi đất nước, mất đi mọi thứ...

    Họ quyết tâm phải đánh đuổi được bè lũ Siren này khỏi thế giới...

    Luk(Ger): Chuẩn bị...

    Tất cả khai hoả !!!

    Đoàng...

    Tạch tạch tạch...

    Phụt...

    Vèo~

    Brừ....

    Những tiếng đạn pháo, những tiếng súng máy 12.7mm, những tiếng tên lửa được phóng đi, những tiếng súng máy 30mm được réo lên như một bản giao hưởng của sự cố gắng, của sự quyết tâm của con người trong việc chống lại sự xâm lăng của lũ quái thai Siren...

    Nhưng tất cả thật vô nghĩa với chỉ những sức mạnh này, cho dù có hạ tới đâu thì chúng vẫn sẽ tăng thêm...

    Luk nghĩ trong lòng " Thật sự cuộc chiến này đã ngã ngũ ?

    " Cậu lập tức lắc đầu nói mạnh vào radio với một giọng hùng hồn.

    Luk(Ger): Thà chết chứ quyết tâm giữ đất.

    Tất cả các Panzer khai hoả hết, dù hết đạn chúng ta vẫn phải dữ một tâm thế của thép, là một chiến binh dân tộc của Sắt và Máu chúng ta nguyện hiến dâng mọi thứ.

    Anh em đoàn kết chứ ?

    All(Ger): Đoàn kết đoàn kết !!!

    Luk(Ger): Vậy thì tấn công !!!

    All(Ger): Rõ !!!

    Đoàng...

    Đoàng...

    Đoàng x20

    Từng đợt pháo nói lên sự quyết tâm của một dân tộc Sắt và Máu.

    Họ quyết tâm chiến đấu tới hơi thở cuối cùng.

    Trên trời, những máy bay đã đến điểm thả bom...

    Những quả bom đã được rồi khỏi máy bay rơi xuống đầu của những người lính quả cảm này...

    BÙM...

    BÙM...

    BÙM...

    BÙM...

    BÙM

    Những tiếng bom, át đi hẳn cơn mưa đang xảy ra...

    Những tiếng đanh thép chạm vào nhau, những tiếng nổ đinh tại nhức óc, những tiếng hét trong vô vọng,...

    Xung quanh...

    Đó là một bức tranh được tô điểm bởi sắt và máu, một cuộc chiến tranh tàn khốc, nhưng nó có những con người quả cảm không cam chịu số phận mà đứng lên...

    Để bảo vệ thứ họ cho là đáng bảo vệ

    Cuộc chiến tại Normandy..., hơn nửa binh sĩ và chiến xa các loại bị loại khỏi vòng chiến đấu.

    Tổng tổn thất nhân mạng hơn 3.000 binh sĩ cùng với hơn 500 xe tăng các loại...

    Tạo ra sự tổn thất lớn nhất cho lực lượng tăng thiếp giáp Đức.

    Số người sống sót hiện tại của Đại Đoàn số 13...

    Hơn 100 người và 10 xe tăng các loại...

    Xe tăng của chỉ huy Erwin Lukhans, hư hỏng nặng, chỉ huy bị thương nặng ở vùng cánh tay và...

    ...

    Tôi chợt tỉnh giấc sao khi nhớ lại quá khứ đáng sợ nhất trong một thời làm lính của mình, mồ hôi chảy ròng ròng trên lưng tôi, áo tôi giờ đã vã một đống nước.

    Tôi lại thầm nghĩ tại sao mình lại nhớ đến cuộc chiến mà mình muốn quên đi nhất.

    Tôi đứng dậy khỏi bàn làm việc của mình, để chiếc áo ngoài của mình xuống ghế, ra mở cửa sổ cho phòng có tí khí trời.

    Tôi thở dài rồi ăn nốt bữa sáng của mình và ra khỏi phòng để về phòng mình thay quần áo.

    Ở một chỗ nào đó cạnh cầu thang, một cô gái với một mái tóc màu đen óng ả, một đôi mắt nâu nhẹ cùng với một đôi tại thú, cô khoác trên một bộ quân phục hải quân giành cho nữ.

    Cô nhìn người con trai vừa bước ra khỏi phòng với một ánh mắt như kiểu "**** tình", cô nàng lại nói.

    ???(JP): Shikikan-sama~ Ngài hôm này sẽ là của em...

    PD...

    Các đọc giả đừng tưởng Tác định trèo thuyền nha, chết Tác mất.
     
    Azur Lane: Black Steel
    chương 5 : Sự thật... Nó có đáng không ?


    Cho Tác xin lỗi vì viết sai nha.

    Các ADT sẽ hoàn thành trong 1 năm tới nên Tác sẽ rời lịch xuất hiện của ADT đến chương 10 hoặc hơn để có thể xây dựng cốt chuyện cho thằng cha Luk này nhé ( 10 chương đó ước tính là 3 năm nha, còn việc ADT xuất hiện sớm thì còn tùy thời điểm Tác muốn )

    Chiến tranh có thật sự mang đến hạnh phúc và vật chất?

    Không thể nào...

    Nhưng chỉ thấy rằng chiến tranh chỉ đem tới bất hanh, sự đau khổ, sự...

    Sót thương cho những người đã chết vì chiến tranh...

    Vậy nó bắt nguồn từ đâu ?

    Từ sự tham lam hay lòng căm thù mới thổi bùng ngọn lửa của chiến tranh ?

    Hay đó là một thứ quái vật đến tàn sát mọi thứ, nó không quan trọng nữa, chiến tranh cần những người lính.

    Những người lính phải có lòng dũng cảm, lòng quyết tử, lòng yêu nước...

    Những người lính đều phải có những phẩm chất trên để có thể đứng trong hàng ngũ quân đội của một quốc gia...

    Chiến tranh cướp đi tất cả mọi thứ, gia đình, đất nước, người thân, quê hương,...

    Chiến tranh chống lại Siren...

    Đó là một cuộc chiến khó khăn nhất mà nhân loại phải trải qua.

    Bọn chúng có sức mạnh, bọn chúng đông đảo và mạnh mẽ hơn chúng ta, bọn chúng làm kinh sợ những nơi mà bọn chúng từng đặt chân tới, bọn chúng là những tên máu lạnh...

    Về nhân loại, nhân loại dường như đã gần thất thế so với lũ Siren.

    Cái ngày mà tiếng súng đã khai hoả, chúng tàn sát gần như tất cả hạm đội Hải quân của thế giới...

    Những tiếng súng của chúng xé toạc một vùng biển tĩnh lăng, những tia Laser xé toạc đi cả một vùng trời trong xanh, chúng tàn sát tất cả hạm đội Hải quân...

    Hải quân đã bị Siren loại khỏi vòng chiến giờ chỉ còn...

    Lục quân và Không quân chiến đấu đến cùng...

    Với thế giới đó là một cuộc chiến tranh vĩ đại, nó không khác gì việc đi tiêu diệt chủ nghĩa Phát Xít cả.

    Nhưng đối với tôi nó là cuộc chiến lãng phí, một cuộc chiến chịu nhiều tổn thất, một cuộc chiến chỉ rõ sự chậm chễ quân sự của các quốc gia và trong đó tôi có một sự ác cảm dành cho lũ Lục quân vì bọn chúng giám lừa tôi và những đồng đội mình vào chỗ chết.

    Thế nên tôi quyết định từ bỏ chức vụ Thiếu tướng Lục quân qua làm Đại tá thuộc Hải quân.

    Bây giờ thế lực đảm nhận việc đối đầu với lũ Siren giờ không còn là các chiến xa hay những con chim sắt nữa giờ đó là những Ship girls hay gọi là các nữ hạm.

    Họ có sức mạnh, họ có tiềm năng để có thể chống lại lũ Siren.

    Đó là điều tốt cho Hải quân vì họ đã bị đá ra khỏi cuộc chiến với Siren từ ban đầu.

    Trong những năm đầu tôi làm việc thì tôi cũng còn khá bỡ ngỡ vì toàn ở trong xe tăng chứ có làm công việc giấy tờ bao giờ đâu.

    Nhưng cũng may là có Thủy sư đô đốc giúp đỡ nên tôi mới có thể đứng tại bây giờ.

    Tôi có vợ có con nhưng...

    Họ đều đã chết cả rồi, lúc tôi nhận được tin đó thì tôi cũng đã gần như mất đi thứ để sống, thứ để tồn tại...

    Nhưng tôi lại có em ấy, một cô gái với một mái tóc trắng và một đôi mắt màu vàng.

    Tôi tìm được em khi em đang nằm ốm ở cửa nhà tôi, nhìn em tôi lại thấy mình khi còn nhỏ, tôi mang em vào nhà, chữa trị cho em, tôi coi em như một người em gái vậy...

    Dẫu vậy em cũng đã bỏ tôi mà biến mất, tôi thật sự có thể sống nữa không, tôi giờ cũng muốn tìm được mục đích để sống...

    Sống để bảo vệ thế giới ?

    Nực cười, bị coi là một công cụ thì có thể làm gì...

    Dẫu vậy nhờ có TSDD Laura giúp tôi nên tôi mới có thể lấy lại được chính mình được...

    Thời điểm hiện tại

    Haizzz...

    Chán mình thật, quên không đi giặt mấy cái áo giờ chỉ có mỗi cái áo phông, cay mình thật...

    Thôi thì đành mặc vậy.

    Tôi thay đi bộ quần áo đô đốc thành một áo phông và một cái quần dài màu đen kẻ sọc trắng hai bên ống quần của Adidas, tôi nói thật tôi không phải Blyatman đâu, cái quần này là hồi trước đi chơi ở Nga mua được.

    Mặc xong tôi đứng trước gương và...

    Whao nhìn trông ngứa cả mắt.

    Và thế là tôi ngồi tại phòng luôn.

    Cái phòng thì hầu như chẳng có cái mịa gì cả...

    Nói thế không hay, có thì nó có nhưng nó hơi ít, tôi chủ yếu là thích đọc sách nhưng tủ sách ít hơn tôi nghĩ, nó chỉ có đứng 10 quyển trên đó và hâu như đó là những quyển tôi từng đọc rồi.

    >Luk: Haizzz...

    Đành lên mạng xem có cái gì không đã...

    Tôi liền lấy chiếc iPhone ghẻ của mình ra đọc báo, tất nhiên là tôi dell chơi game rồi, làm lính chứ có phải ngồi mài mông ở nhà cày game đâu.

    Khắp nơi trên báo chỉ có tâng bốc Hải quân, nào thì có cả một tin đăng lên nêu tình trạng của cảng rất tốt...

    Tốt thế còn gì lũ báo trí chó chết.

    >Luk: Lên mạng chẳng được cái mẹ gì cả ? [ Nắm lại cái tay bị thương một tuần trước ].

    Có vẻ nó đã lành lại rồi.

    Cốc cốc.

    >Belfast: Chủ nhân ngài trong đó à ?

    >Luk: Ừ, gọi tôi có việc gì à ?

    Cánh cửa mở ra, Belfast nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên rồi nhìn vào đống quần áo tôi sắp ngăn nắp trên bàn.

    Cô ấy cũng nhận ra và nói tiếp.

    >Belfast: Dạ có ạ, xin mời ngài đi theo tôi ạ. [ Hơi đỏ mặt ]

    Tôi đứng dậy lấy tạm một chiếc áo Đô đốc không bẩn lắm rồi khoác lên người rồi cùng Belfast ra ngoài.

    Bên ngoài, nó vẫn là cảnh tượng đỗi bình thường của Quân cảng, một khu vườn nơi được làm ở giữa trung tâm quân cảng.

    Bao quanh khu vườn là toà nhà chính tức là toà nhà chỉ huy, 2 bên còn lại là 2 toà nhà thuộc Royal Navy.

    Còn nữa hình như đang có một tiệc trà nhỏ ở giữa khu vườn...

    Khi tôi xuống được đến khu vườn thì tôi đoán ngay là Queen Elizabeth có việc gì gọi tôi...

    Khi đến nơi, tôi đành cúi người xuống như chào nữ hoàng.

    Nói thật chuyện này tôi dell quen tí nào, kiểu thật sự đó là thao tác mệt vcl luôn.

    Tôi liền lấy một giọng nghiêm chỉnh nói.

    >Luk: Kính chào nữ hoàng [ cúi đầu ]

    >QE: Ngẩng đầu lên Luk.

    Ta có chuyện muốn nói với anh.

    >Luk:[ ngẩng đầu ] Vậy ngài gọi tôi ra muốn làm gì ?

    >QE: Theo như những nguồn tin mà ta và những người dưới chướng ta thu thập được thì ngầm trong Sakura Empire đã hoặc đang hợp tác với lũ Siren. [ Đưa một tập tài liệu ]

    >Luk: Dạ vâng thần hiểu rồi ạ [ mở tài liệu ]

    Những thứ trong này được ghi rất chi tiết nhưng thứ làm tôi chú ý đến là hình ảnh khối Cube có màu đen pha tím, rất có thể đó là Cube của Siren và...

    Sakura Empire có lẽ có kết đang muốn hợp tác với Siren.

    Nhưng tại sao lại phải hợp tác với Siren, chúng ta đang đấu lại với chúng mà...

    Lại việc tôi không thích nhất, tôi hỏi lại Queen Elizabeth.

    >Luk: Vậy ngài muốn tôi đánh cắp khối Cube ?

    >QE: Rất đúng, ta muốn cậu đi lấy lại khối Cube đó.

    >Luk: Vậy à thần hiểu rồi.

    Thần xin lui ạ. [ Cúi đầu ]

    >QE: [ Gật đầu ]

    Rồi sau đó tôi cùng Belfast trở lại phòng nghỉ của tôi.

    Khi đến cạnh phòng tôi liền thở dài, thấy vậy Belfast liêng hỏi tôi không khoẻ thì tôi bảo qua loa là tôi vẫn khoẻ, chỉ là hơi mệt tí thôi.

    Tôi vào trong phòng lấy mấy bộ quần áo cũ đưa cho Belfast để cô đi giặt, sau khi cô rời đi thì tôi mới đóng cửa lại.

    Tôi tiến lại gần một cái tủ cạnh tủ quần áo, lần sâu vào trong cái tủ đó, tôi rút ra một cái họp màu đen góc cạnh.

    Tôi cầm cái hộp đó cùng mình rồi ngồi xuống giường, tôi mở chiếc hộp đó ra là 2 khẩu lục USP Match, 1 khẩu thì có vỏ ngoài màu đen còn khẩu còn lại có màu bạc.

    Chúng được đặt ngay ngắn trong chiếc hộp, bên cạnh mỗi khẩu là 2 băng đạn chứa những viên đạn 45ACP.

    Những khẩu súng này được làm riêng bởi chính nhà sản xuất vũ khí H&K, nhà sản xuất vũ khí tiên phong của nước Đức.

    Và làm riêng để tri ân một con người đã hy sinh mọi thứ để bảo vệ Tổ quốc và...

    2 khẩu này H&K làm riêng cho tôi.

    Tôi cầm một khẩu lục lên, kéo lên đạn vài lần xem có còn hoạt động không rồi lắp băng đạn và khoá chốt an toàn, với khẩu kia thì tôi cũng làm như vậy.

    Khi thấy 2 khẩu súng hoạt động rất tốt tôi liền đút vào bao súng rồi để hai khẩu sau lưng mình.

    Thôi...

    Tí đi rồi hẵn đặt sau lưng mình, tôi liền để 2 khẩu lục lên bàn mà nhìn hai khẩu súng này.

    Tôi liền lấy điện thoại ra và kiểm tra thì đã gần 12 giờ trưa...

    Thảo nào đói thế, thôi xuống nhà ăn xem có cái gì không vậy.

    Sau đó tôi liền đứng dậy, đút 2 khẩu lục vào đằng sau lưng và ra khỏi phòng.

    Cạch...

    Cạch.

    Tôi khoá cửa phòng rồi bước xuống phòng ăn tập thể của Quân cảng.

    Trên con đường đi xuống nhà ăn tôi gặp những nữ hạm khác nhau đang tụ tập vui chơi với nhau, tôi nhìn khung cảnh ấy làm tôi nhớ lại một khoảng thời gian mà mình cũng đã từng với giá đình như thế.

    Phải chăng tôi đã coi nơi này là...

    Không thể nào !

    Tôi dừng lại khi đến một căn phòng với một cánh cửa lớn, trên cái cửa có một cái bảng to ghi là " Phòng ăn ".

    Tôi tiến vào, nơi này trước thì vẫn rất đông nhưng tại sao hôm nay nó hơi vắng nhể ?

    Thôi kệ đi...

    Kiếm cái ăn cái đã rồi hẵn làm gì thì làm.

    Tôi đi tới quầy rồi nói lớn.

    >Luk: Nevada !

    Từ trong phòng bếp một cô gái điện nước khá đầy đủ, cô có một nước da ngăm đen và mặc một bộ hầu gái từ phòng bếp ra, cô ngạc nhiên nói.

    >Nevada: Oh...

    Hiếm khi thấy Đô đốc xuống đây ăn đấy.

    Vậy ngài muốn gọi gì ?

    Tôi nhìn vào cái Menu của hôm nay thì...

    Tuyệt lắm, cái Menu toàn đồ ăn của Mỹ, một quốc gia toàn đồ ăn dầu mỡ.

    Nhìn vậy chứ tôi đành chọn Beef steak và một lớn bia nhẹ.

    Chắc cú tôi liềm bảo với Nevada.

    >Luk: OK...

    Vậy cho tôi một Beef steak và một lớn bia nhẹ ướp lạnh.

    >Nevada: Vậy có ngay thưa Đô đốc.

    Ngài đợi một tí nhé.

    Nói xong Nevada liền trở vào trong tiếp tục công việc, còn tôi...

    Đứng đợi thôi, tôi định vào nấu nhưng thôi nghĩ lại, tôi lười vãi ra kể cả tôi vẫn có thể nấu.

    Sau một lúc thì Nevada mang ra một đĩa Beef steak và bên cạnh đó là một chai bia ướp lạnh loại nhẹ rồi để lên bàn.

    Tôi liền cảm ơn cô ấy rồi cầm cái đĩa đến một cái bàn trống rồi ngồi xuống.

    Tôi cầm lon bia ướp lạnh lên nhìn và thật sự là lon Bia 333 của Việt Nam luôn kìa, thật sự nơi này còn cái gì mà mình không biết nữa đây...

    Tôi lắc lon bia vài cái rồi mới mở lắp bia ra.

    Cạch...

    Xì~~ [ tiếng mở lớn bia và tiếng ga của bia ]

    Mùi hương cũng khá thơm và uống cũng ngon...

    Mà ngon kiểu gì mà tôi thật sự uống cạn luôn lon bia chứ, công nhân là uống một ngụm lại càng uống thêm.

    Đến với món chính thức vẫn là nó Beef steak, có cái vẹo gì đây, bên ngoài chín chín và bên trong hơi tái nên ăn rất vừa miệng.

    Mải ăn quá nên quên mất 2 khẩu kia nên khiến tôi hơi ngứa lưng nên tôi đành để tạm lên bàn.

    Đang ăn thì tự nhiên sau lưng tôi một cô gái tóc trắng với đôi mắt tím nhạt.

    Cô khoác trên mình một bộ đồ Đô đốc cho nữ hở hai vai, cô đội một chiếc mũ kiểu đô đốc, trên vai có một con đại bàng và...

    Cầm một thanh năng lượng của quân đội.

    Thật luôn này xúc phạm nhà ăn lắm Enty ơi...

    >Enty: Chào Đô đốc, hiếm khi thấy anh ra đây ngồi ăn đấy [ để tẩy lên vai Luk ]

    >Luk: Ừ thì lâu lâu anh mới xuống nhưng...

    Em đi vào nhà ăn mà trên tay vẫn cầm thanh năng lượng à ?

    Quân cảng chúng ta có rất nhiều đồ ăn ngon nhưng em lại chọn thanh năng lương, bệnh chiến trường à ?

    >Enty: Em biết nhưng tại quen rồi nên nên nó thế...

    Ui da ! [ Bị Luk cốc đầu ]

    >Luk: Thật là...

    Em hết thuốc chữa mà.

    Thôi ăn gì thì lấy đi nay anh bao cho.

    >Enty: Dạ thôi em ngại lắm...

    Mà anh nói bệnh chiến trường là bệnh gì thế ?

    >Luk:[ lắc đầu ] Cái này thì ở sa trường nhiều thì em biết, anh cũng từng bị mắc một lần rồi.

    >Enty: Vậy em đi đây ạ.

    Sau khi tạm biệt xong Enty, tôi liền xử nốt cái bữa trưa tôi liền trả tiền và quay lại phòng làm việc và không quân lấy mấy khẩu súng nữa chứ.

    Của quý mà.

    Khi tôi sắp đến trước cửa phòng làm việc thì trước cửa có một cô gái với một bộ quân phục Hải quân Đức vào thế chiến 2 dành cho nữ cụ thể là kiểu Đô đốc, cô đội một chiếc mũ cấp Đô đốc, dưới mũ cô ấy là một mái tóc vàng óng ả, sau cô là một cái người ta gọi là gì nhỉ...

    À là khăn choàng.

    Trên tay cô đang cầm một tập hồ sơ rõ dày luôn.

    Tôi lại gần cô ấy mà nói.

    >Luk: Là Bis à, Em làm gì ở đây vậy ?

    >Bismark: Chào Đô đốc, tôi mang một số hồ sơ trong tuần này của Iron Blood cho ngài xem ạ.

    >Luk: Ừ cứ vào và để lên bàn đi, tí anh xem rồi gửi lại.

    Bismark gật đầu rồi bước vào phòng làm việc của tôi, cô ấy thật sự choáng ngợp với phòng làm việc của tôi...

    Thật luôn, nhìn có khác gì căn phòng cải mấy bố cựu quân nhân về hưu đâu.

    Về cái phòng thì tôi treo vài cái ảnh tôi mua ở chợ đồ cũ, mấy cái bằng khen từ khi tôi vẫn còn là Lục quân, một cái tủ sách gần như không có sách vì tôi đã mua sách đâu, một cái bàn làm việc với một cái cây máy tính và một cái tủ đựng vỏ đạn và huân chương .

    Còn báo cáo làm hết rồi, thế thôi có gì lạ đâu.

    Thấy lạ tôi liền hỏi Bismark.

    >Luk: Có gì lạ mà trông ngơ ngác vậy Bis ?

    >Bis: Ờ ừm...

    Lần đầu tiên em vào phòng của một đô đốc thấy sạch sẽ và nhìn phòng như cựu chiến binh vậy.

    Em nói thật lòng đấy ạ.

    >Luk: Được rồi, em khen thế thì anh xin nhận...

    Mà em tạm cùng anh xử lí cái đống giấy tờ này được không ?

    >Bis: V-vậy em thành tàu thư kí c-của anh ? [ Đỏ mặt ]

    >Luk: Ý-ý anh là làm cùng anh thôi * nhức cái đầu thật đấy * [ bóp 2 thái dương ]

    >Bis: V-vâng ạ ! [ Đỏ mặt ]

    Nói vậy chứ mặt em đỏ như trái cà chua vậy Bis à...

    Nhưng thôi làm cho hết đống tài liệu rồi bắt đầu.

    Rồi tôi liền ngồi xuống bàn làm việc của mình và Bis thì ngồi ghế chó khách làm việc.

    Tôi tạm để 2 khẩu súng lên bàn mà làm việc cho thoải mái.

    Đùa...

    Làm cái đống mà Bis gọi là một số này mà mất tận 5 tiếng, mỏi vai và oải vãi.

    Chắc Bis cũng xong rồi.

    Tôi liền ngó ra thì thấy Bis ngủ gục trên Sofa rồi, tôi tiến lại gần xem thì...

    Mặt ẻm lúc ngủ dễ thương phết chứ chẳng đùa.

    Tôi liền lấy áo của mình đắp lên cho em ấy và còn tôi thì...

    Ngồi xuống cái ghế đối diện với Bis đang ngủ ở Sofa và lấy trong người tôi quyển tập thơ Thúy Kiều của nhà văn Nguyễn Du ra đọc, nói thật câu chuyện trong bài thơ đọc khá cuốn, có rất nhiều khổ thơ rất hay, có chiều sâu và nhiều ý nghĩa.

    Vì thế nên tập thơ được dịch thành hơn 30 thứ tiếng khác nhau và nhà thơ Nguyễn Du đã trở thành doanh nhân nổi tiếng thế giới.

    Tính ra Việt Nam có tận 2 doanh nhân thế giới rồi, thật đáng nể cho một quốc gia nhỏ bé nhưng lại dũng cảm và đầy ý chí quyết tâm...

    Giờ nhìn lại cái quyển này tôi mua cũng tầm 2-3 năm gì rồi nhưng tôi đọc đến khi thuộc lòng cả bài luôn rồi.

    Về phía Bis thỉ cô vừa dậy vừa ngái ngủ nhìn về phía tôi rồi đỏ mặt tiếp.

    Ẻm nhìn tôi rồi lí nhí đáp.

    >Bis: Em-em xin lỗi vì đã-đã ngủ quên ạ [ đỏ mặt, lí nhí nói ]

    >Luk: Haizzz...

    Không sao đâu, anh cũng thấy bình thường thôi, mệt thì cứ nghỉ anh có cấm các em nghỉ ngơi đâu ?

    Với cả anh thật sự lo lắng cho bản thân em đấy.

    Em thật sự thức mấy đêm rồi ? [ Đọc tập thơ ]

    >Bis: Em-em thức 3 hôm rồi ạ.

    >Luk: [ gật đầu ] Anh hiểu rồi.

    Vậy em đi về trước đi, nhớ ngủ đủ giấc đấy.

    Bismark gật đầu rồi tiến ra ngoài, cô nhẹ nhàng đóng nhẹ cửa vào rồi bước ra ngoài...

    Khi đã nhận thấy Bis đã đi dù xa, cậu liền gọi cho Belfast

    >Luk: Bel, cô có ở đây không ?

    >Belfast: Dạ em đây thưa chủ nhân, ngài gọi em có việc gì vậy ?

    >Luk: Pha hộ tôi thêm ấm trà nữa và tìm thêm ít trà dễ ngủ gửi cho Bismark nhé. [ Đọc tập thơ ]

    >Belfast: Như ý ngài thưa chủ nhân. [ Cúi đầu ]

    Sau khi Belfast đóng cửa phòng, cậu liền cất tập thơ đi rồi đứng dậy tiến đến bàn làm việc lấy chiếc điện thoại rồi tôi gọi cho một người quen của mình.

    >???( Bên kia ): Cậu gọi tôi có việc gì thế ?

    >Luk: Cho tôi mua một kính nhìn đêm loại 2 và một ít đạn 45ACP.

    >???: Đơn hàng thế thôi ?

    >Luk: Đúng vậy.

    Đầu dây bên kia ngắt máy, sắp đến giờ tìm kiếm kho báu rồi.

    Cube này bắt buộc cần phải được lấy lại vì ý đồ của Sakura Empire có thể hợp tác với Siren chống lại Azur Lane rất cao.

    Vì thế tôi cần phải hành động nhanh nhất trong đêm nay.

    "Chương 5: Sự thật...

    Nó đáng không" đã kết thúc.
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 6: Bóng tối bao chùm... Yandere thật sự tốt ? [1]


    Author: Yuri Gobachov

    Editor: Nigen ( Art of War )

    ——————————————————

    **/**/20**: Căn cứ quân cảng Azur Lane, 9h tối

    >Luk: Haizzz...

    Mệt thật [ uống trà ]

    Lúc này tôi vẫn đang ở phòng làm việc của mình để đọc chuyện, còn về chuyện gì thì tôi không biết.

    Đang đọc thì tự nhiên có tiếng gõ cửa từ bên ngoài, tôi liền đứng dậy rồi mở cửa ra thì...

    Belfast đứng bên ngoài với một đĩa đồ ăn và một cái tủ lạnh nhỏ.

    Ẻm liền hỏi tôi.

    >Belfast: Em biết ngài gọi bữa tối nhưng em thật sự không hiểu ngài lại cần thêm một cái tử lạnh nhỏ làm gì nữa ạ ?

    >Luk: Uôi xời...

    Anh lấy thêm cái tủ lạnh nhỏ để một ít đồ ăn nhẹ với nước để uống thôi ấy mà. [ Gấp lại quyển sách ]

    >Belfast: Vậy ngài nghĩ ra kế hoạch chưa ? [ Để cái tủ lạnh xuống và đặt bữa tối xuống bàn làm việc ]

    >Luk: Anh nghĩ ra rồi với lại anh không cần tới sự hỗ trợ từ em đâu [ cầm dĩa lên ăn ]

    >Belfast: Ngài chắc chứ ?

    Ngài thật sự không cần đến sự giúp đỡ từ em...

    >Luk: Này là việc Nữ Hoàng giao cho nên anh phải làm.

    Anh cũng không muốn ai giúp cả, mong em hiểu cho.

    >Belfast:[ gật đầu ] Vậy em hiểu rồi ạ.

    Em xin phép ạ.

    Sau khi Belfast đi ra khỏi phòng, tôi liền thay cái áo phông thành một cái áo màu đen và khoác trên mình một cái áo khoác mỏng kẻ sọc 2 cánh tay.

    Đồng hồ đã điểm 9h30 tối, đến lúc hành động rồi...

    Tôi lấy một cái mặt nạ bằng vải che cả đầu hở ra chỗ mắt để nhìn, để 2 khẩu lục ra sau hông rồi bước ra ngoài.

    / Tác: Kiểu này /

    Cạch...

    Tôi đóng cửa, từ từ tiến ra ngoài mà không để lại bất kì tiếng động nào...

    Xuống đến nơi hay chính xác hơn là cảng của quân cảng.

    Cạnh đó là một chiếc Cano nhỏ màu đen và cạnh đó là Belfast đứng đấy đợi tôi.

    Belfast khi nhìn thấy tôi, em ấy liền cúi đầu và mời tôi lên Cano.

    Như kế hoạch tôi đã bàn với Belfast thì chỉ có mình tôi vào trộm khối Cube và Belfast sẽ đợi ở Cano cùng tôi tẩu thoát.

    Và tôi lúc đầu khá bất ngờ khi em ấy có thể lái được Cano, còn tôi thì...

    Biết lái đâu, trừ ô tô ra tôi biết lái.

    Quay lại vấn đề tồi trèo lên Cano rồi ngồi lên một cái thùng trên Cano, rồi lúc sau Belfast lên Cano và khởi động động cơ.

    Brừmmmm...

    Rồi sau đó chỉnh bánh lái hướng thẳng tới đảo hay căn cứ của Sakura Empire.

    10h; Đảo Sakura Empire.

    Chiếc Cano cập đến một mảng đá, sau đó tôi liền xuống khỏi thuyền.

    Còn về phần của Belfast thì ẻm sẽ ở lại để có thể hỗ trợ đưa tôi về.

    Tôi quay mặt về phía Belfast khiến ẻm khá bất ngờ, tôi liền lấy khẩu màu bạc ra rồi kéo tay ẻm đặt khẩu súng nên mà nói.

    >Luk: Cái này anh cho em coi như là đồ bảo hộ cho em.

    Tôi để khẩu Match vào lòng bàn tay ẻm, bàn tay ấy thật mềm mại làm sao...

    Quay lại với thực tại thì tôi nhìn vào khuôn mặt xinh đẹp của Belfast, tôi thấy ẻm khá bất ngờ nhưng lại trở về như cũ, ẻm nói.

    >Belfast: Cảm ơn ngài đã quan tâm em.

    Vậy thì em xin nhận ạ.

    Khi Belfast cầm khẩu súng lên, tôi thấy hai bên má lập tức liền ửng hồng

    >Luk: Nhớ cẩn thận đấy.

    Thấy vậy tôi liền đặt bàn tay chầy sạn lên đầu ẻm rồi nhẹ nhàng xoa đầu ẻm.

    Thấy vậy ẻm cũng chẳng làm gì mà cứ để tôi xoa đầu em ấy...

    Sau khi tôi xoa đầu em tôi liền bắt nhiệm vụ trộm cái cục khỉ chó có thể chia cắt quân cảng Azur Lane.

    Tôi cần phải lấy cắp cái thứ của nợ chết tiệt đấy.

    Tôi liền lập tức rời đi để lại một Belfast đang thực sự xấu hổ vì chuyện tôi xoa đầu cổ.

    10h25/ Đảo Sakura Empire

    Hiện tại tôi đang vừa dòm ngó vừa cẩn thận bước đi mà cố gắng không gây một tí tiếng động nào.

    Cả cái đảo này gồm 1 toà nhà có kiến trúc kiểu Nhật Bản từ thời Edo, xung quanh cả cái đảo là một đống cây hoa anh đào nở quanh năm và một cái cảng cũng to không kém gì cái cảng ở căn cứ chính.

    >Luk: [ nói thầm ] Mịa cái khu này to khiếp...

    Đi chắc chắn là là lạc nhưng may là mình có sơ đồ của toà nhà này.

    Rồi cuối cùng tôi bắt đầu đột nhập vào toà nhà hay cái pháo đài gì đấy mà tôi không biết...

    Sau một lúc thì...

    Yeah tôi gần như sắp lạc tới nơi rồi, phòng nào cứ như phòng nào.

    Cầu thang của cái toà này nhìn như cả một cái mê cũng phiên bản cổ kính hơn đấy.

    Một lúc...

    Thực chất là hơn Một tiếng tôi mới có thể tìm được cái phòng đang cất dữ khối Cube tím đấy hay gọi khác là Wisdom Cube.

    Nó được trang trên một chiếc bàn thờ tổ tiên của người Châu á và...

    Wisdom Cube ấy lại được để một cách trang trọng nhất trên cái bàn ấy chứ...

    Ảo ma thật đấy.

    Tôi di chuyển nhẹ nhàng, nhẹ nhàng hết mức có thể để không gây lên một tí tiếng động nào trên sàn nhà làm bằng gỗ này nhất có thể...

    Tại sao ư ?

    Nagato tức tổng chỉ huy Sakura Empire là loài cáo, chưa kể đó là Akagi, Kaga vân vân và mây mây nữa.

    Nhẹ nhàng thôi nào...

    Két~~~

    >Luk: Ôi d*t mẹ...Verdammt

    Một bước...

    Két~~~

    Hai bước...

    Két~~~

    Ba bước...

    Két~~~

    Đậu mé chạy mẹ đi rồi còn về ngủ...

    Tôi tức tốc chạy tới bàn thờ, nhét vội khối Cube vào túi rồi chạy thục mạng ra khỏi cái nơi khỉ gió này...

    POV 3

    Belfast, một nàng Hầu gái đảm đang cũng như tôn trọng chủ nhân mà cô phục vụ hết mực...

    Qua vài đời Đô đốc tính, trả lại sự trung thành của cô chính là những ánh mắt biến thái nhắm vào cơ thể cô là chính chứ chứ cũng chẳng tôn trọng cô là mấy...

    Từ lúc đó ác cảm về Đô Đốc của cô cứ tiếp tục tăng lên...

    Đến đỉnh điểm chính là Đô Đốc trước đã sờ soạng cô và hắn nói

    ' Mày là vũ khí chiến tranh và mày phải theo lệnh của tao '.

    Lúc đó cô thật sự đã tức giận và đá thẳng vào " Hạt giống tâm hồn " của hắn khiến hắn đau đớn mà nằm gục xuống, sau đó cô làm một vài động tác phòng vệ lên người một thằng chưa nếm mùi chiến trường nó như nào...

    Cô đá vào bụng hắn, cầm hắn lên quăng hắn mạnh vào tường khiến hắn bị chấn thương nhẹ ở não bộ...

    Hiện giờ ác cảm của cô với lũ Đô Đốc mới thì vẫn còn...

    Thế nhưng từ lúc một vị Đô Đốc có tên Erwin Lukhans đến cái cảng này...

    Mọi thứ lại xoay tới 180 độ theo chiều hướng tích cực nhất...

    Ngày đầu tiên vị Đô Đốc tới cảng, người ấy đã giải quyết mâu thuấn bấy lâu nay giữa Enterprise và Zuikaku một cách dễ dàng dù anh là người đổ máu nhiều nhất...

    Lần đầu cô gặp vị đó, cô cảm giác khác hẳn với những tên bợ đít mang hàm Đô Đốc khác, đó là mùi của chiến trường và mùi của sắt thép...

    Đó là cảm nhận của cô về một vị Đô Đốc như vậy và cô lại nhìn thấy đó bóng dáng của Laura, Đô Đốc đầu tiên của Cảng.

    Cô thấy đó chính là một vị chủ nhân mà thần linh đã ban cho cô...

    POV Luk

    Mịa giờ này là 11h45 tối mà tôi vẫn chưa thấy lối ra ở chỗ nào nữa không biết...

    Hành lang này lại đến hành lang kia...

    Tất cả đều có cái cửa giống nhau !

    Tôi thật sự giờ nhìn lại tất cả cái cửa để định vị thì...

    Lưng tôi tự nhiên đổ rất nhiều mồ hôi...

    >Tiềm thức Luk: Dell ổn rồi !!!

    Chuồn nhanh không kịp !!!

    Mình chưa muốn bị Nagato với cả Akagi mang đi thiến !!!

    Đó là những gì hiện tại đang nghĩ trong sau khi tôi bị lạnh sống lưng và đổ mồ hôi rất nhiều...

    Mịa lâu lắm rồi tôi mới cảm giác như này...

    Thật sự nó đáng sợ vcl...

    Mất gần ba mươi phút tôi mới ra khỏi cái toà thành " mê cung ", tôi cứ ngỡ mình đã phải ở trong cái toà thành này phải hơn một tiếng rồi ấy chứ...

    Nếu tôi có quay lại thì tôi xin thề với chúa tôi đi lại thì tôi sẽ giao mình cho một nữ hạm nào đó bên Sakura Empire để chỉ đường mất...

    Ác mộng...

    / Tác: Mày yếu sinh lí thế con ???

    Edit: Chắc lại chích Morphine nhiều quá đấy.

    Tác: Chú thật sự nghĩ thế à !?

    Edit: Chích nhiều Morphine nhiều quá cũng gây nghiện mà...

    Giống đống đá trong nhà chú vậy...

    Tác: [ Lấy AK ra ] Nói !!!

    Mày thấy đá của tao ở đâu !?

    Edit: Ah shit.../

    Ra đến bên ngoài thì...

    Bên cạnh đó có một ngôi nhà cổ kính...

    Nó có vóc dáng giống mấy căn nhà Nhật từ thời Edo...

    Và nó giống giáo đường luyện tập Kendo và Katana...

    Và nó đang sáng đèn, bên trong nhà đang còn có người đang tập luyện nữa.

    Dù gì cánh cửa gỗ che đi bằng vải.

    Qua miếng vải che đó...

    Những đường kiếm múa lượn trong buổi đêm, dù bị che khuất đi nhưng tôi vẫn thấy những đường kiếm đó thật sự rất đẹp, công nhận là nữ hạm của Sakura Empire rất chăm chỉ tập luyện, nhất là kiếm đạo...

    Thế rồi tôi thấy nữ hạm đó tra kiếm vào vỏ rồi đi vào một cái phòng nào đó.

    Lúc sau, nữ hạm đó ra từ phòng đó với một cái áo Đô Đốc màu trắng hình như là...

    Của tôi ???

    Tại sao cái áo Đô Đốc tôi tưởng mang đi giặt mà ở trên tay nữ hạm ấy ???

    Sau đó nữ hạm đó nhìn trước áo của tôi một lúc rồi cầm lên hít lấy hít để...

    Tôi bây giờ phải gọi là cực kì xấu hổ.

    Sau đó nữ hạm đó còn rên rên lên chứ

    >???: Ư~~~ Shikikan-sama~~~ Em yêu ngài~~~

    >Thâm tâm Luk: Damn...

    Tôi vừa nghe với chứng kiên cái mẹ gì vậy !?

    Tôi liền lập bỏ ngoài tai toàn bộ tất cả cái suy nghĩ khỉ gió khác đang xuất hiện ngày càng dày đặc trong đầu tôi...

    Nhưng thực sự thì nếu tôi nhìn không nhầm thì đó là một nữ hạm với một bộ đồ Hải quân màu trắng, một đôi tất đen dài đến đùi và một mái tóc đen tuyền dài óng ả...

    Khác hẳn với tôi, một thằng đầu tóc bù xù điểm đó có vài lọn tóc bạc phơ ra nhìn không khác mịa gì mấy ông lão U50 cả...

    Không, bề ngoài U40 nhưng thâm tâm của thằng già đã ngoài U60 mới đúng để miêu tả tôi.

    Lời miêu tả đó Laura dành để miêu tả tôi mới đúng.

    Tôi liền lẳng lặng chậm bước tiến ra chiếc Cano đang đợi sẵn ở chỗ gì đấy mà tôi...

    Thằng Đô đốc não cá vàng, vứt não ngoài đường và chỉ nhớ được mỗi gái là cùng.

    12h45, cuối cùng sau hơn mấy chục phút đấu tranh tư tưởng với chính bản thân mình thì tôi cuối cùng cũng đã ra được tới Cano và Belfast đang đứng cạnh đó đợi tôi.

    Khi Belfast thấy tôi ẻm liền cúi đầu rồi nói.

    >Belfast: Mừng ngài trở lại an toàn, vậy ngài đã lấy được cục Cube đó chưa ?

    Tôi liền lúi húi móc trong túi ra một khối Wisdom Cube màu tím cho Belfast xem và nói.

    >Luk: Đây...

    Anh lấy được nó rồi...

    Và giờ thì nhanh lên anh buồn ngủ lắm rồi đấy...

    Tôi vừa nói vừa bóp hai bên thái dương của minh, Belfast thấy vậy cũng liêng đồng ý vì cô luôn đặt sức khỏe của chủ nhân mình lên trên hết.

    Ẻm liền mời tôi lên Cano và sau đó ẻm cũng lân và lái Cano quay trở lại cảng...

    Trong lúc đang đi thì tôi thấy toà thành của Sakura Empire sáng đèn nháy liên tục như sàn nhảy Disco...

    Chắc lại vừa bắn vừa chạy rồi...

    Mối nguy hiểm đã bị loại bỏ, nhiệm vụ hoàn thành, trong vô thức tôi liền thở dài

    >Luk: Haizzz...

    Mệt thật.

    Này Belfast...

    >Belfast: Ngài gọi gì ạ ?

    Tôi liền đứng dậy xoa đầu ẻm mà nói.

    >Luk: Cảm ơn em đã đồng hành cùng anh suốt mấy tháng đầu sự nghiệp làm Đô đốc của anh...

    Em ấy không nói gì mà cứ lái chiếc Cano đi vậy.

    Tôi nghĩ là chắc em ấy đang bận lái nên không bận tâm lắm...

    POV 3

    Cô lúc này thật sự rất bối rối, một phần vì được vị chủ nhân mình xoa đầu, một phần là vì đây là người thứ hai cảm ơn vì đã đồng hành cùng.

    Cô cảm thấy cực kì vui sướng và cảm giác đây chính là vị chủ nhân mà mình muốn phụng sự...
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 7: Bắt đầu. Mối tình mới


    Author: Yuri Gobachov

    Edit: None

    ( Vài tháng sau vụ trộm Wisdom Cube ) 20/10/20xx

    POV 3

    Buổi sáng mới lên tại quân cảng Azur Lane, lại một ngày mới đã tới nhưng đó là những gì bề ngoài thấy chứ hiện tại Đô Đốc của Azur Lane đang cật lực làm vật mặt đống tài liệu mà Tổng Bộ cùng Bà già Laura mang lại cho Mít tơ Lukhans thì anh thấy nên đốt hết đi thì hơn nhưng ánh nghĩ lại đốt đi thì anh lại mất tiền lương của anh.

    Thế là anh đành phải làm đống tài liệu này tới thâu đêm luôn, những tại liệu chỉ thường là liệt kê tác chiến, viết báo cáo các cuộc chiến đã diễn ra, cung cấp thêm vật tư cũng như là bảo trì máy móc thiết bị vân vân và mây mây...

    Chưa kể đó lại là những báo cáo của các phe trong Azur Lane xếp như trời trồng trước mặt anh nữa, nhìn đống này anh đang tưởng mình đang ở Everest hơn là ở căn cứ đấy.

    Và đây cũng là lần thứ N anh phải PvP với đống tài liệu chất như núi này rồi.

    Anh thở dài nhìn bầu trời với mặt trời đang lên đó mà nhìn đống tài liệu ấy, anh làm nhiều đến nỗi cây bút anh hay viết đã phải thay đến cây bút bi thứ ba rồi.

    Cổ tay, lưng hay thậm chí là xương chậu của anh đang gào thét vậy, cốc nước bên cạnh anh đã không còn rọt nước nào anh nhìn vào cốc.

    Anh cầm chiếc cốc lên, nhìn nó rồi anh lại thấy bản thân mình trong quá khứ, một Luk hoàn toàn khác bây giờ, một Luk can đảm hùng hổ và can đảm, giờ anh chỉ là một người bình thường nhưng được cái ảnh có chức cao và một nơi để ở.

    Anh nhìn chiếc cốc anh lại nhớ lại người đồng chí quá cố đã hi sinh vài năm trước của mình, Alexander Von Muller, một đồng chí và cũng là một người bạn thân của anh từ hồi hai thằng cùng tắm mưa.

    Anh và Luk cùng tham gia quân đội nhưng lại đi theo hai con đường khác nhau, anh đi Lục Quân còn Muller lại theo Hải Quân, dù vậy chúng tôi vẫn trao đổi với nhau, nhậu nhẹt bàn tán với nhau.

    Đến cái mức Muller còn có vợ trước cả anh, nhưng vài năm sau anh cũng có vợ nhưng rồi...

    Nó cũng đã xảy ra, Muller trong lần đang di chuyển tới Mỹ đã bị phục kích bởi Siren trong cuộc đại chiến Siren lần một, Muller đã hy sinh cùng với những người đồng đội của anh và Luk đã không thể làm gì được ngoài nghe tin tức này.

    Anh lúc đó không thể làm gì cả, anh đau đớn ?

    Có, rất nhiều.

    Anh gục ngã ?

    Đã từng nhưng lại không thể.

    Anh khóc ?

    Là một người lính nên không thể, anh chỉ còn bước tiếp để bảo vệ thứ mà anh cho là đúng nhất.

    Gục ngã, vấp ngã nó đều khác nhau.

    Gục ngã nó là chúng ta đã dừng lại, tự chính chúng ta gục ngã trước một cái gì đó, chúng ta suy sụp về điều gì, nó bám víu chúng ta khiến chúng ta không thể đứng dậy được để có thể bước tiếp.

    Nhưng vấp ngã lại khác, nó chỉ khiến chúng ta chao đảo, khiến chúng ta dừng lại một nhịp, khiến chúng ta chậm lại nhưng không có nghĩa là chúng ta không thể bước tiếp, chúng ta vẫn có đi tiếp, bỏ lại những thứ đó mà tiến đến.

    Đó cũng chính là hai từ để biểu thị Luk của lúc này, một Luk đã từng gục ngã trước mất mát rồi biến nó trở thành vấp ngã, bỏ lại quá khứ để có thể bước tiếp trên chặng đường cuộc đời anh.

    Những vết sẹo, những vết phỏng do chiến trường nói lên những vấp ngã của anh trên con đường anh chọn để tiến bước.

    Nó làm anh nhớ tới một người khi anh còn nhỏ, trong một chiều đông se lạnh của Đông Đức.

    Đó là một buổi chiều nhẹ nhàng với những bông tuyết đang rơi xuống mặt đường, những chiếc xe cộ, những người đang hối hả đi qua lại với nhau.

    Những đứa trẻ đang chơi đùa với nhau trong đó có cả anh, khi anh mải chạy và vấp ngã, anh ngồi đó và khóc, anh hồi nhỏ là một đứa trẻ mít ướt.

    Khi anh đang ngồi bệt xuống đất, mắt mũi sụt xịt đó khóc, anh vẫn ngồi đó.

    Bỗng có một người đàn ông đến bên cạnh anh đỡ anh dậy, phủi những mảng tuyết trên đầu anh mà nói.

    >???: Sao cháu lại ngồi bệt ở đây mà khóc ?

    Người đàn ông giọng nhẹ nhàng nói với anh nhưng anh chỉ lắp bắp nói với người đàn ông.

    >Luk ( còn nhỏ ): Cháu...

    Cháu bị...

    Bị ngã ạ

    Người đàn ông đó mỉm cười rồi xoa đầu anh rồi nói tiếp.

    >???: Cháu biết đấy, ai cũng từng có vấp ngã trong cuộc đời nhưng rồi lại đứng lên để đi tiếp.

    Như cháu vậy, cháu hãy mạnh mẽ đứng lên như một người lính, đừng mít ướt mà hãy như một người đàn ông.

    Vậy nên hãy đứng dậy đi nhóc, cháu muốn mạnh mẽ hãy để bản thân mình tự đứng dậy.

    Người đàn ông ôn tồn bảo anh, anh cũng đứng dậy, anh đứng bằng chính đôi chân của mình, anh bây giờ sẽ không mít ướt không còn sợ hãi nữa, anh muốn được như người đàn ông đó, anh muốn mạnh mẽ như người đó.

    Anh quay lại nhìn người đàn ông và hỏi.

    >Luk ( còn nhỏ ): Vậy chú tên gì vậy ạ ?

    Người đàn ông mỉm cười và trả lời lại anh.

    >???: Cứ gọi chú là Vladimir.

    >Luk ( còn nhỏ ): Vậy cháu cảm ơn chú Vladimir ạ !

    Người đàn ông đó vui vẻ gật đầu rồi lại hoà vào dòng người đông đúc đó, để lại anh đã tìm được hướng đi của mình.

    Anh nhìn cái cốc rồi đặt nó xuống, cúi đầu xuống chỗ hộc bàn, mở chiếc tủ ở dưới, bên trong đó là một chiếc tủ lạnh mini, anh mở tủ lạnh ra.

    Bên trong đó là hai ngăn đồ uống đông lạnh, ngăn trên là bia 454 ( bia 333 ) và hàng dưới là một hàng cafe Soff ( cafe Boss ).

    Anh luồn tay lấy lon cafe Soff rồi mở ra nốc hết sách lon cafe Soff.

    >Luk: Phù, cuối cùng cũng tỉnh, đống này chắc phải sử nhanh không ăn...

    >Luk: heilige Scheiße...

    Nhà Vệ Sinh !!!

    [ Tác: Các bạn đừng uống cà phê vào buổi sáng mà chưa ăn sáng nhé, không tào tháo đuổi chết ]

    Anh đập lon cafe xuống bàn bỏ lại đống tài liều rồi chạy thẳng ra ngoài hướng tới nhà vệ sinh không thứ đó sẽ ra khỏi lỗ đấy của anh mất.

    POV-3.

    Buổi sáng của nàng hầu gái.

    Sáng đã lên, bình minh đang đón chờ nhưng đấy không phải việc của các nữ hầu, nhất là Belfast, nàng hầu cận của Đô Đốc cảng hiện tại, cô dạy sớm nhất trong các nữ hạm hầu gái trong cảng.

    Phương châm của cô luôn luôn chỉ có một " Phục vụ chủ nhân hết mực, kể cả khi người ấy là người như nào đi nữa ".

    Đó cũng là câu châm ngôn chúng của các nữ hạm hầu gái của Royal Navy.

    Buổi sáng của cô bắt đầu bằng việc ăn sáng, nói là ăn sáng có hơi Lạ nhưng cô ăn sáng từ 4h30 sáng khi mặt trời còn chưa ngó dạng, sau khi hoàn tất thủ tục đầu tiên, cô liền khoác lên mình bộ hầu gái rồi tiến vào phòng bếp chuẩn bị bữa sáng cho chủ nhân của mình.

    Trà đen và bánh mỳ nướng bơ tỏi, đó là một trong những món ăn sáng khá kì lạ của Đô Đốc nhà ta nhưng đối với cô nấu những món này rất dễ dàng và lời của chủ nhần cô coi đó là tuyệt đối.

    Nhưng cô vẫn nghĩ là ngày mới bắt đầu bằng hơi thở từ miệng có mùi tỏi thì nó hơi có vấn đề.

    Cô cho những gói trà đen vào một cái ấm đun, cô vặn nó tới 125° và đun trong 5 phút.

    Cô quay sang tủ lạnh, mở nó ra cô lấy hai lát bánh mỳ, một hộp bơ và vài củ tỏi.

    Cô đóng cửa tủ lạnh vào, để những món cô vừa lấy ra ngoài.

    Đầu tiên cô bỏ một thìa bơ vào một cái bát nhỏ, cô bóc tỏi ra, cắt ra thành nhỏ rồi cho vào bát.

    Cô để cái bát đó vào một cái nồi nửa nước, cô đun cho đến khi bơ bắt đầu tan rã.

    Về phía hai lát bánh mỳ, cô lấy một cái chảo nhỏ vừa đủ để hai lát bánh mỳ, cô để hai lát bánh mỳ lên chiếc chảo đó.

    Cô ấn nhẹ hai lát bánh mỳ xuống bảo rồi lặp lại như thế với mặt kia, sau đó mỗi mặt cô lại phết đống bơ tỏi lên bánh mỳ rồi lại lặp lại những công đoạn trên đến khi bánh mì vàng và hết bơ tỏi.

    Cô quay sang chiếc ấm đun đã tắt, cô cầm nó lên rót cho đến khi nào ấm trà đây thì thôi.

    Nhưng từ bên ngoài một cô gái có một mái tóc vàng nhẹ với nước da ngăm đen cùng với đồng tử màu nâu vàng, cô nhìn Belfast mà nói.

    >Nevada: Úi chà chà, xem ai dậy sớm chưa kìa.

    Sau khi nghe chất giọng chuẩn Mỹ chứ không phải Mỹ Tho hay Mỹ Đình thì Belfast liền quay mặt nhìn Nevada rồi đáp.

    >Belfast: Bổn phẩn của một hầu nữ riêng của Đô Đốc, đây là một trong những phần việc hàng ngày tôi làm mà.

    Những lời đó dịu dàng thánh thót như những làn dó tại đây, nó lại làm Nevada, một người chuyên bếp núc tại quân cảng Azur Lane cũng thấy vui vẻ rồi.

    Cô vui vẻ gật đầu rồi né sang chỗ khác để Belfast bê đống bữa sáng của Mister Erwin.

    POV sau bữa sáng bất lực của Luk, sau khi anh bị tào tháo đuổi và cuộc chiến của anh trong nhà vệ sinh.

    8 giờ sáng, ngày mới bắt đầu tại

    Sau khi Luk đã dặn hết những thứ màu nâu kia ra khỏi anh thì cuối cùng đã nhẹ người hơn hẳn, anh đã chén xong bữa sáng và hiện tại anh tiếp tục ngồi PvP với đống giấy tờ xếp cao nhử đỉnh Everest tại dãy Himalaya vậy, bất lực tới tột cùng.

    >Luk: Tại sao tôi phải làm cái này chứ !

    Ngày nghỉ của tôi...

    Anh dù nói thế nhưng vẫn phải cặm cụi viết như một con chiên của thiên chúa giáo, những nét bút nhanh nhẹn nhưng vẫn đẹp đẽ trên từng con chữ, nhưng dần dần nét bút bắt đầu uể oải và bàn tay của anh bắt đầu đau nhức.

    Đây có lẽ đã là giới hạn cuối cùng của anh.

    62% anh đã làm xong, giờ chỉ còn 38% lượng công việc nữa là anh có thể được hưởng một khoảng thời gian nghỉ ngơi vui vẻ và ngồi đọc sách rồi, nhưng đời dell như mơ, anh dính đau cột sống, khớp tay thì bị nhức, đầu óc thì thiếu ngủ các kiểu.

    Anh ngả lưng ra sau ghế để nghỉ chút nhưng não bộ của anh thì dell, anh đang nghĩ cách nào để hoàn thành nốt đống công việc còn lại một cách nhanh chóng nhất nhưng rồi thứ đập vào bộ não đầy nếp nhăn của anh là " Nữ hạm thư kí ".

    Về mặt cơ bản nó là thư kí bình thường thôi, giúp để sổ sách và lưu trữ tài liệu.

    Và hiện giờ anh đang nghĩ ai đó để làm cùng anh thì...

    Cốc cốc

    >Luk: Ai vậy !?

    Tiếng gõ cửa phát ra từ bên ngoài và cánh cửa đó đã mở ra, một cô gái với dáng người cao lớn, mái tóc trắng như những hạt tuyết trắng tại sứ sở bạch dương, đồng tử màu xanh của biển tượng trưng cho sự dũng cảm lẫn kiên định của một người con của Đất sứ bạch dương.

    Là Sovetsky Soyuz, soái hạm của Nghị Viện Phương Bắc, cô khoác lên mình một bộ áo cấp tướng có màu trắng như tuyết và thêm chiếc mũ khá cao cũng màu trắng.

    Cô nhìn anh rồi chào kiểu lính, tay còn lại đang cầm một tập tài liệu, cô nói.

    >Soyuz: Xin chào Đô Đốc, đây là số tài liệu còn thiếu của Northern Parliament ạ.

    Anh sởn gai óc khỉ lại nghe thấy thứ tên là " Tài liệu " này lần nữa, anh nhìn cô thở dài và nói.

    >Luk: Em cứ để đấy cho anh đi, anh sẽ làm...

    Cô gật đầu nhưng cô lại một lúc nhìn anh, cô thấy anh mệt mỏi, cô thấy đôi mắt anh thâm quầng, cô thấy hành động của anh như bóp cổ tay, tự đấm vào lưng.

    Nhưng thứ khiến cô thấy bất ngờ lại chính là đống xập tài liệu cao như Everest và dài như Vạn Lý Trường thành phiên bản tra tấn anh.

    Trong đầu cô bây giờ lại hiện ra thứ cô muốn nhất bây giờ, trở thành nữ hạm thư kí riêng của anh.

    Cô nghĩ đến đấy mà cô đỏ mặt che đi bằng xập tài liệu khiến anh bất ngờ, anh hỏi cô.

    >Luk: Em sao à Soyuz ?

    Có cần nghỉ ngơi không ?

    Cô lắp bắp nhìn anh rồi ngó nhìn anh.

    >Soyuz: Em...

    Em không sao nhưng em có điều kiện này anh có đồng ý không.

    >Luk: Em cứ nói đi anh sẽ nghe.

    >Soyuz: Cho...

    Cho em...

    Em làm Thư kí hạm của anh được không ạ !!!

    1.2.3 Xì~~~

    Khuôn mặt của Soyuz bừng đỏ, còn có một chút khói từ đầu cô bốc ra nữa, nó chứng tỏ một điều rằng cô rất muốn, phải gọi là cực kì muốn được làm thư khí hạm của riêng anh.

    Còn về Luk thì...

    Ngẩn ngơ như một thằng ngáo, trong đầu anh một tràng câu hỏi về tại sao Soyuz lại xấu hổ và tại sao có khói bốc lên từ đầu của cô.

    Nhưng anh lại gạt hết đi rồi bảo cô.

    >Luk: Thế thì được, anh cũng đang cố xong đống này còn kì nghỉ ngơi.

    >Soyuz: V...

    Vâng ạ !!!

    Cô lắp bắp nói rồi cầm đống tài liệu đến chỗ anh và ngồi cạnh cái bàn anh để bên cạnh, có vẻ cô rất vui cực kì vui khi cô được ở với anh.

    A Few moments later

    Sau khi anh cùng Soyuz sử hết toàn bộ đống tài liệu được phác thảo thành Everest.

    Anh và cô ra chiếc ghế tiếp khách ở phòng ngồi, anh và cô ngồi đối diện với nhau, tay mỗi người cầm một trà mà nếm, bỗng cô hỏi anh.

    >Soyuz: Vậy thứ gì đã đưa anh tới Quân đội ?

    >Luk: Được cống hiến hay là được nêu tên là một huyền thoại sống ?

    Những thứ đó không phải ước mơ của anh.

    Ước mơ của anh chỉ là muốn chỉ là...

    Một cuộc sống nhẹ nhàng mà thôi.

    >Soyuz: Nhưng tại sao anh lại chọn con đường đi lính.

    Anh có thể chọn một cuộc sống nhẹ nhàng khác mà !?

    Anh nhìn Soyuz mà nhâm nhi li trà.

    Anh nói nhẹ nhàng.

    >Luk: Lí do anh tham ra quân đội ư ?

    Anh tham gia chỉ vì đó là sự mong muốn của anh, anh muốn được chỉ huy những cỗ thiết giáp tung hoành nơi chiến trường...

    Và anh có sự nỗ lực này là về một người đàn ông anh gặp khi còn là một đứa trẻ.

    >Soyuz: Một người đàn ông ?

    >Luk: Đó là một người đàn ông đã chuyền động lực cho anh, để anh đi theo con đường quân sự này.

    Đó có lẽ là ngày chiều đông của Đông Đức...

    >Soyuz: Đông Đức !?

    Cô ngạc nhiên khi anh nói vậy, cô nhìn anh mà nói tiếp.

    >Soyuz: Anh sinh ra ở Đông Đức.

    Luk gật đầu.

    >Luk: Anh là người Đông Đức, anh sinh ra ở Đông Đức.

    >Luk: Anh cũng là người lính cuối cùng của sư đoàn thiết giáp số 13, lực lượng thiết giáp chủ lực của Đức.

    Chiến tranh luôn khắc nghiệt phải không ?

    >Soyuz:...

    Cô im lặng không nói gì vì cô chỉ nghĩ chiến trường trên biển là khắc nghiệt rồi, cô chưa bao giờ nghĩ rằng chiến trường trên đất liền lại khắc nghiệt cả.

    Cô lấy hết dũng cảm để hỏi.

    >Soyuz: Vậy nơi anh chiến đấu có khắc nghiệt không ?

    >Luk:...

    Anh trầm ngâm nhìn cốc trà và nhìn cô ánh liền trả lời lại câu hỏi của cô.

    >Luk: Trong trận đầu tiên bọn anh chiến đấu với Siren, bọn anh sử dụng những chiếc thiết giáp bắn nhau trên mặt biển.

    Sử dụng một khẩu pháo 120mm để đấu với đám sử dụng 308mm.

    Chỉ duy nhất một thứ đợi anh và những người lính khác chính là Cái chết...

    Nhưng thần chết lại không chọn anh, chớ trêu thay anh là một trong những người lính Tăng thiết giáp còn sống.

    Nếu em hỏi anh có chần chừ hay là sợ hãi không á ?

    Chiến tranh không có sự chần chừ, vì chần chừ chỉ làm vướng chân một người lính khiến họ chết đi.

    Sự sợ hãi ?

    Vì sao ta, những người lính lại sợ hãi ?

    Sợ hãi chỉ là cảm xúc có sẵn trong mỗi con người nhưng người lính lại không được sợ hãi, họ phải bước lên để chiến đấu, bỏ qua sự sợ hãi mà tiến lên.

    Với anh sự sợ hãi đã bỏ qua anh, kể quả thần chết cũng đã ghét bỏ anh.

    >Soyuz:...

    >Luk: Normandy lần 2, một trong những cuộc chiến tàn khốc nhất lịch sử chắc chỉ sau chiến tranh thế giới.

    Bọn anh được cử đến Pháp để phòng thủ sự tấn công từ trên không lẫn trên biển của Siren.

    Anh hợp tác cùng tăng thiết giáp Pháp.

    Đến cuối cùng, duy chỉ có một mình anh sống sót, tiếng pháo 125mm, 12.7mm, 30mm là bọn anh bắn trả và không thể thiếu được tiếng pháo 308mm, tiếng bom dội thẳng xuống đầu bọn anh.

    1 giờ sinh tử, bom nổ khắp nơi xuông quanh cỗ thiết giáp anh chỉ huy.

    Khi thoát ra thứ đập vào mắt anh chính là xác xe thiết giáp nhiều chủng loại, những xác chết không còn nguyên vẹn.

    Xộc vào mũi anh là mùi máu, mùi thép bị cháy, mùi thịt bị cháy hay là thuốc súng.

    Tàn khốc, rất tàn khốc.

    Anh đã từng muốn gục ngã nhưng chiến tranh không cho phép sự gục ngã, nó có thể đến bất kì lúc nào.

    Anh mất đi bạn bè, người thân, anh mất hết.

    Cái chết ghét bỏ anh, anh muốn chết ?

    Anh muốn lắm chứ nhưng không thể được.

    Anh khóc ?

    Anh không thể khóc vì một người đàn ông và người lính anh không được khóc.

    Anh muốn chùn bước ?

    Chiến tranh không cho phép được chùn bước.

    Anh sợ hãi và từ bỏ ?

    Anh đã từng sợ hãi cũng đã từng muốn từ bỏ nhưng ý chí của anh không cho phép anh làm điều đó.

    >Soyuz:...

    Cô lắng nghệ từng câu từng chữ của anh, cô cảm nhận được sự cô độc sự cơ đơn lạc lõng của anh.

    Cô muốn được chia sẻ cùng anh, nhưng cô quyết định rằng...

    >Soyuz: Em hẹn hò với anh nhé ?

    >Luk: Ừ...

    Hả !?

    Anh bất ngờ trước câu nói của cô, đối với anh câu nói này anh đã lãng quên từ khi gia đình của anh ra đi.

    Từ đó anh luôn cô đơn lạc lõng trong quân đội.

    Anh chần chừ, anh thật sự sợ vì anh mà họ lại mất đi, anh không muốn thấy nó lại một lần nữa.

    Nhưng anh không muốn thấy họ buồn vì anh, anh đã quyết định.

    >Luk: Anh đồng ý hẹn hò với em.

    Crack crack crack

    Một tiếng gì đó phát ra nhưng lỗ tai của Luk và Soyuz đều không nghe thấy, cả hai người dựa vào nhau như một cặp đôi mới cưới.

    Bên ngoài.

    Roon, một nữ hạm của Iron Blood một Yandere yêu mến Đô Đốc rất nhiều, cô lẩm nhẩm.

    >Roon: Tại sao con ả đó chứ !?

    Em sẽ là mãi mãi là người của Anh mà Luk-sama.

    Cửa sổ.

    Belfast, nàng hầu gái của chúng ta đang lẩm nhẩm khi nhìn từ cửa sổ phòng làm việc của Đô Đốc.

    >Belfast: Dù anh chọn ai đi nữa em vẫn sẽ phục vụ ngài hết mực, Erwin-sama.

    Căn cứ Sakura Empire.

    Atago, người đang thưởng trà thì bỗng tại cô dựng lên, cốc trà nứt ra một miếng, Takao đang thưởng trả bên cạnh chị mình đột nhiên hỏi ?

    >Takao: Chị sao vậy Onee-sama ?

    >Atago: À chị không sao đâu, em đừng lo lắng.

    { Tác: pha này mày chết Luk ạ.

    Sẽ còn nhiều lắm đấy }
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 8: Sự dịu dàng, Bóng Ma Quá Khứ và Cánh Mạng ND


    Author: Yuri Gobachov

    Editor: Unknown.

    Hạnh phúc ?

    Đó là một thứ cảm xúc tự nhiên luôn luôn có ở mỗi con người, nó là một thứ cảm xúc con người sinh ra đã có.

    Nó có thể là hạnh phúc gia đình, hạnh phúc vì thành công cái gì đó.

    Nhưng hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời của một con người lại chính là có người được san sẻ chung.

    Nhưng với Luk, hạnh phúc có đáng để anh nhận lấy ?

    Anh từng có hạnh phúc, anh đã từng nhưng...

    Chiến tranh đã lấy đi của anh mọi thứ, đầu tiên là gia đình anh rồi sau đó lại chính là những người kề vai sát cánh tình cùng với anh trên nơi chiến trường khắc nghiệt ấy.

    Anh mất đi những thứ đó...

    Anh đau đớn lắm chứ nhưng chiến tranh vẫn mãi là chiến tranh...

    Nó không bao giờ biết chờ đợi, nó sẽ bất ngờ đến...

    Cũng vì thế mà anh dần dần mất đi sự hạnh phúc của riêng mình, anh đánh đổi sự hạnh phúc đẹp đẽ ấy chỉ để phục vụ Tổ Quốc, anh làm thế vì trong thâm tâm anh bảo.

    Nó là tiếng gọi sâu thẳm trong chính anh.

    Anh làm vậy vì anh cho rằng nó là đúng, anh làm vậy cũng vì tương lai mới cho cả nhân loại.

    Nhưng anh chưa bao giờ coi cuộc chiến chống lại Siren là cuộc kháng chiến cả, anh coi nó là một cuộc chiến đầy cái chết, đầy nước mắt.

    Anh chiến đấu và chiến đấu, chỉ vì mục đích bảo vệ nhân loại...

    Thế rồi, mất đi hạnh phúc thì anh cũng mất đi cái tôi của chính bản thân anh.

    Kansen, những chiến binh xuất hiện như là cứu cánh cho cả nhân loại, họ cũng có cảm xúc, cảm nhận riêng, họ có thể cười, có thể buồn và có thể khóc.

    Với Luk, một Đô Đốc của quân cảng này, anh luôn tôn trọng các Kansen, anh không coi họ chỉ là một công cụ chiến tranh không thôi, anh coi họ là một con người có cảm xúc, có suy nghĩ riêng, họ cũng có cảm xúc riêng, cũng chính vì thế nên anh rất tôn trọng họ.

    Với các Kansen, ban đầu họ ghét hay chính xác hơn là muốn đá cổ Luk ra khỏi quân cảng Azur Lane, nhưng dần dần khi được Luk chỉ huy thì họ lại thấy anh là người lương thiện, giản dị hơi quá và cũng là một người biết quan sát lẫn biết cảm nhận về xung quanh mình.

    Vì vậy họ rất thích điều đó của anh.

    Nhất là Hạm Đội Nghị Viện Phương Bắc, là một lực lượng thuộc Azur Lane, hoạt động ở vùng biển thuộc Nga.

    Họ đã vô cùng bất ngờ trước tính cách của Luk, một người nhân hậu biết nghĩ cho họ.

    Nhất là Sovetsky Soyuz, một nữ hạm chỉ huy của NP.

    Với lần đầu gặp mặt anh, cô cũng bất ngờ trước sự ân cần lẫn giản dị thoái quá đến mức bất ngờ của anh.

    Cô ban đầu cảm thấy anh là người khó gần nhưng dần dần cô cảm thấy anh cũng là một người biết quan sát xung quanh, biết chú ý.

    Đó chính là điểm cô đặc biệt thích ở anh, và từ đó sự yêu quý của cô dành cho anh cũng dần cho tăng thêm.

    Soyuz vô cùng thích anh, cô thích bởi tính cách của anh, lối sống dù có hơi bị bó chặt.

    Để không chậm chân trước các nữ hạm có tình cảm với Luk khác, Soyuz đã quyết định bày tỏ tình cảm với anh và trở thành Nữ Hạm Thư Kí của anh.

    ( Tác: Đừng hỏi tại sao Belfast rõ ràng bên cạnh Luk từ những ngày đầu mà lại không phải Nữ hạm thư kí thì ếu biết, tự hỏi bản thân đi )

    " Em yêu anh, em chứng kiến mọi thứ anh trải qua...

    Em thật sự muốn cùng anh hàn gắn lại vết thương trong lòng anh Luk " Soyuz nói với giọng nghẹn ngào xen lẫn sự xúc động.

    " Anh rất biết ơn em, em đã không từ bỏ gì chỉ để cho vết thương lòng của anh không chở lên lớn hơn.

    Anh như một con dao hai lưỡi vậy, mặt là hạnh phúc mặt là chiến tranh.

    Anh không muốn phải mất thêm bất cứ ai nữa...

    Anh rất sợ điều đó...

    Anh sợ điều đó sẽ xảy ra lền nữa " tôi nói trong sự sợ hãi ấy, trong lòng tôi rất biết ơn Soyuz vì cô muốn làm động lực cho tôi xong tôi lại sợ điều đó sẽ xảy ra với tôi lần nữa, tôi sợ nó, sợ lại mất đi người mình thương.

    Soyuz từ từ tiến gần tới tôi nhưng tôi lại không cảm nhận được nó, những tiếng bước chân gần như không thể nào nghe thấy.

    Bỗng cô ấy ôm tôi vào lòng, tôi cảm nhận được sự dịu dàng trong cô ấy, đó là cảm giác tôi đã thực sự đã mất đi rất lâu rồi, một cảm giác tôi ngỡ đã biến mất rồi.

    Tôi thật sự đã rất ngạc nhiên bởi hành động vừa rồi của Soyuz nhưng tôi cũng thả lỏng cơ thể ra, để cho cơ thể có thể nhẹ nhất.

    Soyuz nhìn thấy vậy mỉm cười nói.

    " Em rất vui vì được anh chấp nhận.

    Em muốn cùng anh xây dựng một mái nhà nơi mà cả em và anh có thể sống cùng nhau.

    Em vui lắm... * Khóc *.

    Em...

    Em vô cùng vui...

    "

    Những giọt nước mắt của sự xúc động của sự hạnh phúc lăn trên má của Soyuz.

    Những giọt nước mắt long lanh của cô rơi xuống tay tôi nhưng tôi không cảm nhận nó lạnh mà nó lại ấm áp, đầm ấm vô cùng.

    Tôi từ từ ngước đầu lên, thoát khỏi vòng tay của Soyuz.

    Tôi từ lấy bàn tay của mình lau đi những nước mắt chảy dài trên má Soyuz.

    Tôi nói, nhưng nước mắt của tôi cứ tuôn ra...

    " Anh yêu em...

    Soyuz...

    Anh đã đợi nó quá lâu...

    Quá lâu rồi...

    Anh mới có thể thấy lại được hạnh phúc mà anh đã đánh mất...

    "

    Những giọt nước mắt của tôi chảy không ngừng, một sự hạnh phúc một đoá hoa Tulip đã nở trong ánh nắng của mùa xuân.

    Tôi từ từ nhìn Soyuz nhưng...

    Cô lại hôn tôi một cái.

    Đôi môi mịn màng của cô chạm nhẹ vào đôi môi của tôi, tôi cũng không phản gì mà cho cô ấy hôn tôi.

    Đó là nụ hôn từ tận đáy lòng của cô ấy, tôi cảm nhận được nó, nó thật ngọt ngào thật đầm ấm.

    ...

    Back to the Past time !!!

    01/12/20XX

    Những hạt tuyết đọng lại trên cửa kính phòng Đô Đốc, những vết nứt nhẹ trên cửa kính tạo nên những đường nét sắc sảo, tinh tế nhưng cũng dịu dàng vô cùng.

    Đó là một buổi sáng đầu tháng 12 đầy tuyết và lạnh lẽo.

    Nhưng dường như với Luk, người Đô Đốc tại đây, nó đồng nghĩa với việc công việc sổ sách của anh cũng hoàn toàn bắt đầu từ đây.

    Dậy sớm vào một trời đông lạnh -5° thật là khó nhưng với Luk, nó là điều bắt buộc, anh phải dậy để làm việc.

    Nó cũng như cái hồi anh làm một người lính, nó không đơn giản như bây giờ.

    Không chăn ấm, đệm êm...

    Cứng ngắc và lạnh lẽo, đó là nơi anh từng ở...

    Chiến trường không có thư giãn và tính lặng, nó chỉ có bùng nổ và đáng sợ.

    Đó là những gì anh đã học được qua suốt những gì anh trải qua...

    Nhưng bây giờ quá khứ sẽ không bám lấy anh nữa, anh quyết từ bỏ quá khứ, anh làm vậy chỉ vì anh muốn nhìn thấy tương lai mà anh muốn, một tương lai tốt đẹp cho cả thế giới.

    Đã gần 2 năm anh chỉ huy cái cảng đầy biến động này, có lúc vui có lúc buồn.

    Nhưng tất cả điểm chung thì đều rất vui vẻ.

    Anh cố gắng từ những ngày đầu tiên của cảng, từ những lần vấp ngã đó của anh, anh chuyển hoá nó thành động lực.

    " Động lực là để cố gắng, là để phát triển bản thân và những thứ xung quanh chúng ta.

    Vì thế, đừng lãng phí sự động lực của bản thân.

    "

    Đó chính là anh của hiện giờ, anh đã nỗ lực để có như bây giờ.

    Nơi ăn, nơi ở, tiền và...

    Người mình yêu...

    " Anh yêu, sao sớm ra đã như này rồi vậy ?

    "

    Cạch...

    Một tiếng nói nghe thật ngọt ngào sâu đó là một tiếng mở cửa nhẹ nhàng.

    Dáng người thanh tao, khoác trên mình một bộ quân phục trắng như tuyết, đội một chiếc mũ Ushanka cùng mái tóc trắng ấy.

    Sovetsky Soyuz, Soái hạm của Northern Parliament, hiện là tàu thư kí của Luk hoặc chính là người yêu hiện tại của Luk.

    " Ờ thì...

    Anh định pha cốc cà phê ấy mà...

    "

    Những lời bọc bạch lấp liếm một thứ gì đó của anh không thể qua mặt được ánh mắt của Soyuz.

    Cô thở dài nói với dọng đầm ấm.

    " Anh à, hôm nay là tháng 12 rồi đấy, hãy cho bản thân anh nghỉ trước đi.

    Mà còn nữa, lần sau cố lừa em thì lấy lí do nào đó thuyết phục hơn đi.

    Ai đời lại pha cà phê trên bàn làm việc đâu chứ...

    Hừ !

    "

    Những lời nói của Soyuz gần như là con dao đâm thẳng vào tim của một thằng bán mình cho công việc Nhuế anh.

    " Được rồi, tạm thời hôm nay anh sẽ nghỉ ngơi...

    "

    " Thế này có phải tốt hơn không chứ ?"

    Cô vừa nói vừa tiến ra đằng sau ghế anh từ lúc nào mà không biết, anh nhắm lại mắt nhưng anh lại không cảm nhận được những bước chân.

    Cô vòng hai tay qua cổ anh, rồi nói.

    " Anh hiện tại đang rất mệt phải không ?

    Hay chúng ta đi làm một tách hồng trà làm ấm cơ thể nhé ?

    "

    Anh từ từ mở mắt ra, nâng bàn tay mình chạm vào phần má hồng hào nhưng lại mịn màng của Soyuz, điều này vẫn xảy ra khi anh và cô ở một mình, dù đã quen với làn da đầy chai sạn của anh, cô vẫn rất yêu bàn tay ấy.

    Là bàn tay của người cô yêu, người cô mến.

    " Được thôi Soyuz, một tách hồng trà cho một buổi sáng.

    Còn gì tuyệt hơn không chứ.

    "

    Giọng nói trầm trầm nhưng đầy sự ấm áp của anh chạm tới trái tim của cô.

    Đó là lời chân thành, là lời nói mà Soyuz luôn muốn nghe vào mỗi sáng.

    Cảnh tượng này thật là đẹp đẽ trong một mùa đông lạnh lẽo, nó như là ánh sáng ấm áp giữa rừng tuyết lạnh vậy.

    Thật là đẹp, như một rừng hoa Tulip đã nở khoe sắc trong tiết trời mùa đông vậy.

    Nhưng trái lại với khung cạnh đầm ấm, êm dịu ( có phần cơm chó ) ấy.

    Địa điểm: Thành phố Leipzig, Đức.

    Nơi từng là thành phố sôi động giờ thật ảm đạm, mù mịt.

    Một mùa đông thiếu vắng sự hạnh phúc ở đây là dường như không còn.

    Những dòng người di chuyển tấp nập trước kia đã biến mất, để lại đó là cái lạnh thấu xương.

    Một nước Đức thật khác với nước Đức xưa.

    Đó là sự điều hành thậm tệ của chính quyền mới tại nước Đức, Đảng Tự Do, chính sách của họ dường như chỉ trú trọng vào phát triển, chi tiêu ngân sách Quốc Phòng.

    Họ không quan tậm đến chính sách cải cách lại đời sống xã hội, kinh tế của toàn bộ nước Đức, nhất là thành phố Leipzig và Hamburg.

    Là hai thành phố lớn của Đức nhưng giờ chỉ là một thành phố tồi tàn và đổ nát với những toà nhà đầy vết nứt, đầy những bức vẽ đường phố ngệch ngoạch khắp trên những bức tường của thành phố.

    Nhưng điểm chung của những bức vẽ này chính là đá đảo chính quyền đang điều hành tại nơi này.

    20 giờ 10 phút ngày 01/12/20XX

    Những dòng người đông đúc, những lá cờ búa và Compa được gương cao lên, những quả pháo sáng bắt đầu cháy.

    Cuộc đại Cách Mạng Mùa Đông chính thức bắt đầu.

    Thủ đô Berlin, Đức.

    Một thành phố tráng lệ nhưng giờ đây sự tráng lệ được bỏ qua một bên để mở đường cho sự đấu tranh của dân tộc Aryan.

    Những hàng người biểu tình đông đúc, giơ cao khẩu hiệu " Đá đảo chính quyền, Đất nước là của Nhân Dân, Kinh tế phải tự chủ "

    Phía đối diện, những cảnh sát chống bạo động đã được cử ra để đàn áp cuộc biểu tình như này.

    " Đá đảo Đảng Tự Do !!!

    Quyền lợi thuộc về Nhân Dân !!!

    "

    Những người biểu tình vừa hô vang khẩu hiệu vừa gương cao lá cờ " Búa và Compa " lên cao.

    Đó chính là lá cờ của cách mạng, là lá cờ của sự tự do và sự tự chủ.

    Những dòng người biểu tình càng lúc lại càng đỏ g hơn.

    1 giờ 15 phút ngày 02/12/20XX

    Những cuộc biểu tình dần dần chuyển thành những cuộc bạo động tấn công.

    Những người biểu tình dần từ đáp đá chuyển sang dùng những quả Molotov và pháo sáng đáp trả những quả lựu đạn hơi cay từ cảnh sát.

    Ngọn lửa của sự tự chủ đang bùng cháy trong tâm của mỗi người ở Berlin hiện tại.

    " Bọn Tư Bản cút khỏi đất nước !!!

    Dân Tộc Aryan mãi trường tồn !!!

    "

    " Cái nôi của Cộng Sản !!!

    Muôn Năm !!!

    "

    Dòng người biểu tình hô hào về khát vọng mong muốn tương lại của họ...

    Thế nhưng...

    " Xác nhận...

    Được sử dụng vũ khí có tính sát thương cao...

    "

    Tình thế giờ đã khác...

    Đấu tranh dần chuyển sang...

    Thảm sát...

    Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng

    Một loạt đạn bắn thẳng vào dòng người biểu tình...

    Máu và đồng cùng hoà làm một...

    Cuộc Thảm sát Berlin, Đảng Tự Do đã nhuốm máu người dân Đức.

    2.000 người dân Đức đã thiệt mạng, không ghi nhận nạn nhân bị thương.

    Lòng hận thù đã lên đến sự đỉnh điểm.

    14 giờ 30 phút ngày 04/12/20XX, Đảng Công Dân Cách Mạng Đức tuyên bố chính thức được thành lập lãnh đạo cuộc Đại Cách Mạng Mùa Đông.

    06/12/20XX, các cuộc bạo động hiên ghi nhân đã xuất hiện trên 1/2 nước Đức, Đảng Tự Do đã ban bố tình trạng nguy hiểm.

    Quân đội đã được bổ sung để dập tắt cuộc bạo động.

    10/12/20XX, Quân đội Đức ghi nhận hơn 1.000.000 binh sĩ đã đào ngũ cùng các tư trạng quân sự, đầu quân cho lực lượng Cách Mạng.

    15/12/20XX, các cuộc bạo động chuyển dần thành các cuộc cách mạng có vũ trang.

    Tấn công vào các khu quân sự của Quân Đội Đức.

    17/12/20XX, Quân Đội Đức ban bố tình trạng quốc phòng hiện đã bị tê liệt hoàn toàn.

    Bộ Quốc Phòng Đức bị tấn công bằng bom, giết chết 10 tướng lĩnh cấp cao thuộc Đảng Tự Do.

    20/12/20XX: Lực Lượng Cách Mạng đã kéo quân tới cửa ngõ thành phố Berlin, gặp sự kháng cự của quân đội Chính Quy.

    22/12/20XX, Lực Lượng Cách Mạng tấn công vào Toà nhà Quốc Hội Đức, nơi giậm chân cuối cùng của Đảng Tự Do.

    24/12/20XX, Lá cờ Đảng Công Dân Cách Mạng Đức từng bay trên nóc toà nhà Quốc Hội Đức, đánh dấu sự chấm dứt chuỗi tàn phá của Đảng Cộng Hoà.

    Lá cờ của Đảng Công Dân Cách Mạng Đức hay DRB ( Deutsche Revolutionäre Bürgerpartei )
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương XXXX: Vấn đề của Thế giới


    Author: Mình cũng có đôi lời muốn kiểm chứng lại cho toàn bộ những người đang đọc và theo dõi cốt truyện của mình cũng như mình muốn các bạn hiểu hơn về tựa game Azur Lane ( Ấu Dâm Lane )

    Về Lore của game: Đầu tiên thì hai cá thể Kansen và Siren được tạo ra bởi God Creater hay Thần Sáng Tạo.

    Chúng được tạo ra với mục đích gì thì lão GC éo nói. ( Có thể lên Wiki game để hiểu qua CT, tôi lười tiết lộ Lore của AL lắm )

    Về Lore của chính tôi nghĩ và phát triển ra:

    -Đầu tiên, hai cá thể Kansen và Siren đều được tạo ra bởi God Creater.

    Tất nhiên cả hai cá thể đều có cảm xúc, mục đích để tồn tại riêng.

    +Với Siren, bọn chúng bành trướng sức mạnh qua nhiều thế giới khác nhau sau đó mới đến thế giới con người hiện tại. [ cũng để hiểu lí do tại sao việc Siren lại có rất nhiều tàu cấp Thấp và cấp Trung ]

    +Với Kansen, được tạo ra với tinh thần chiến đấu cao cường, kansen được tạo ra để kiềm chế sự bành trướng của Siren.

    Chính vì thế, họ đã xuất hiện tại thế giới này để có thể giúp đỡ nhân loại trong công cuộc chống lại Siren.

    - Cuộc đại chiến Siren: Cơ bản đây là chiến tranh giữa nhân loại và cá thể Siren.

    Là một cuộc chiến tranh diệt chủng được phát động bởi Siren cướp đi sinh mạng của hàng triệu người, nó cũng là một cuộc chiến nơi mà con người đã phải chịu tổn thất lớn nhất trong cuộc chiến.

    Với việc mất đi Hải Quân, đồng nghĩa với việc mất đi cánh tay tại vùng biển.

    Vì thế nên từ thế tấn công thì dần đã chuyển thành phòng thủ bờ biển và tấn công trên không.

    - Sau cuộc đại chiến Siren: Do có sự xuất hiện của các Kansen nên thế trận dần chuyển thành có lợi cho nhân loại.

    Dần dần đẩy lùi bọn chúng qua Bắc Cực và Nam Cực.

    Hiện giờ Siren đang tấn công lẻ tẻ vào các tiền đồn thuộc khu vực do Northern Parliament kiểm soát và các khu vực Thái Bình Dương và Bắc Băng Dương.

    - Kẻ thù mới hay đồng minh mới ?

    + Sirin, một dạng sống có cấu trúc gần như tương tự Siren nhưng được tái tạo thành các phương tiện chiến đấu mặt đất.

    Chúng đc chia thành nhiều dạng khác nhau như Tank gồm Heavy Tank, Medium Tank, Light Tank, Tank Destroyer và các loại pháo tự hành khác.

    * Sự xuất hiện đầu tiên của chúng được cho là một cuộc tấn công vào Alaska thuộc Hoa Kỳ.

    Chúng được ghi nhận là xuất hiện với một đợt khoảng 100-150 con Sirin đủ chủng loại.

    * Trận thứ hai có sự xuất hiện của bọn chúng là một cuộc đổ bộ do Siren và Sirin phát động đồng loạt tấn công vào các cứ điểm quân sự tại vùng biên giới Nga - Mỹ.

    + Vũ khí để chống lại sức mạnh của Sirin: Theo các nghiên cứu của Tập đoàn phát triển Vũ khí Russian Heavy Milita hay R.H.M và Tập đoàn Quân sự Hendrick Militech.

    Cả hai nước Nga và Mỹ đã kí một hiệp ước phòng thù, phát triển vũ khí quân sự chung.

    Sau các trận đánh tại Alaska và Biên giới Nga - Mỹ, RHM phát hiện rằng trong xác của Sirin cấp cao bị tiêu diệt có chứa khối lập phương giống với các khối lập phương của Siren.

    Đó chính là Wisdom Cube, một khối cube tái tạo của cả Kansen và Siren.

    Sau đó HM được đảm nhiệm vai trò thiết kế và phát triển mẫu Riggins giựa trên nguyên mẫu của các nữ hạm để tạo ra Avander Tank.

    Khái quát về Avander Tank, nó như Riggins của các nữ hạm nhưng lại được phát triển và thay thế boong tàu, tháp chỉ huy, tháp súng tàu chiến và AA.

    Thay vào đó là bộ giáp trước và sau của cỗ chiến xa, tháp pháo với cỡ nòng đầy uy lực và một vũ khí phụ khác.

    Nhược điểm lớn nhất của Avander Tank lại chính là nó chỉ tương thích với nữ giới, nam giới thì tỉ lệ bằng không, chính xác là 0%/100%.

    Mẫu Avander Tank mang mã Object T34 hay còn gọi là T-34.

    Người vận hành : [ This Data was Deleted ]

    Author: Tôi biết các bạn đang nghĩ gì.

    Tại sao Ash Arms lại ở đây ?

    Tất nhiên, vì tôi phải cân bằng cho cả Lục và Không quân.

    Không thể để Hải quân độc chiến màn ảnh được chứ.
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 9: The Storm


    Thủ đô Berlin, Cộng Hoà Dân Chủ Đức

    Thành phố của cách mạng, nơi từng ngập trong máu của hơn 2000 người dân Đức trong Cuộc " Đại Cách Mạng mùa Đông ".

    Giờ đã lột xác trong một vỏ bọc mới, một nơi đầy tiếng cười, tràn đầy hạnh phúc hơn trước kia.

    Nó vẫn còn cần sự cải tạo mới, tàn dư của chính quyền cũ vẫn còn.

    Đó chính là ngọn núi đầu tiên để Đảng Công Dân Đức vượt qua để phát triển đất nước.

    < Toà nhà Quốc Hội Đức, Phòng Điều hành >

    Trong căn phòng vẫn còn ám mùi khói thuốc và mùi của bức tường lâu chưa được dọn dẹp.

    Có một người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đó, tay đang cầm lăm lăm cái tẩu thuốc, dáng người tầm 65 tới 70 tuổi, tay còn lại của ông đang cầm một sấp tài liệu đang giở ra.

    Bên trong đó chính là những tổn thất mà Đảng cầm trước " truyền lại ".

    Ông nhìn vào đó nói với giọng điệu chán nản.

    " Thật sự lũ Đảng Tự Do đã bắt tay với đám Siren chỉ để bảo vệ an toàn và tính mạng của chính bọn chúng mà không quan tâm đến dân chúng.

    Đến lúc biến cuộc cách mạng này thành một cuộc thanh trừng cho lũ máu bẩn đó rồi "

    Bây giờ, lão thật sự đã tức giận.

    Ông đưa cái tẩu thuốc hít một hơi rồi vất thật mạnh xập tài liệu xuống bàn làm việc.

    Bước sang năm mới với nhiều biến động của chính trị lẫn tình hình nước Đức bây giờ.

    05/02/20XX

    Những tài liệu, những thông tin mà Đảng Tự Do đã làm và bắt tay với kẻ thù của họ bây giờ, Siren đã được phơi bày trước toàn bộ toàn bộ nhân dân Đức.

    Những người dân, lao động bây giờ, những người đã phải trải qua địa ngục đó, họ đã chịu đựng quá đủ sự dẫn dắt ngu muội của Đảng Tự Do.

    Giờ với sự xuất hiện cùa bằng chứng không thể chối cái của lũ tham ô kia, chúng đã bắt tay với Siren để có thể sống sót, để có thêm nhiều tiền bạc, danh vọng.

    Lòng căm thù của họ đã thực sự vượt quá làn ranh sức chịu đựng của họ.

    Chịu đựng nhiều năm thậm chí là gần như chục năm, họ sống trong sự đói khổ và nghèo khó.

    Thứ họ hằng mong ước chỉ là một cuộc sống an toàn và đầy đủ tiện nghi.

    Nhân dân, lao động và nông dân.

    Họ đã có được ấm lo, hạnh phúc.

    Để củng cố thêm nữa, phải diệt tận gốc, từ cái nôi của vấn đề đó, Thanh Trừng là thứ phải được bắt đầu.

    Địa điểm: Quân Cảng Azur Lane.

    10/02/20xx

    Những ánh mặt trời chiếu vào trong trời tuyết của tháng đầu tiên của năm mới thật đẹp làm sao.

    Cộng thêm nữa đó chính là, chiến dịch tiếp theo của quân cảng đã thành công mĩ mãn với tổn thất gần như bằng không.

    Hiện tại, Lukhans, nhân vật chính của chúng ta đang ngồi nắm bình minh tại cảng của Azur Lane, những ánh sáng của ánh mặt trời sưởi ấm trong tiết trời âm độ tại đây.

    Bằng cách thần kì nào đó, anh vẫn vác ghế và và báo ra đây ngồi ngắm bình minh được.

    " Thật là một ngày tuyệt vời để hưởng thụ, phải không Bel ?

    "

    Anh nói với người bên cạnh anh, Belfast đang đứng đó rót một tách cà phê cho anh.

    Một buổi sáng " se lạnh " cùng với một tách cà phê ấm nóng không gì tuyệt hơn cả chứ.

    " Vâng thưa ngài Erwin.

    Nhưng ngài chịu được cái lạnh thấu xương này à ?

    "

    Cô nói với giọng điềm tĩnh nhưng trong thâm tâm cô đang lo lắng cho người bên cạnh cô.

    Nhưng đáp lại chỉ là một câu nói.

    " Bị cái chết từ chối, cái lạnh cũng chẳng còn phải là khái niệm của anh nữa...

    "

    Bỗng anh dừng lại, vì thứ đập vào mắt anh là tin tức mới nhất từ tờ báo ( The Marine Times )

    Được phát trong nội bộ Hải Quân.

    Trong đó, tiêu đề đặt hàng đầu chính là ( Cuộc Đảo chính chớp nhoáng, Cộng Hoà Dân Chủ Đức thành lập ).

    ( Lá cơ của một nền dân chủ )

    Một dòng chữ to đùng đoàng hiện lên trên giữa tờ báo, bên dưới dòng chữ là ( Augolf Hesliner, Đứng đầu của BQP Tân Đức tuyên bố: Chúng tôi và những người dân của nền Dân Chủ Đức sẽ đứng lên sau vụn vỡ đó và cho thế giới thấy được mặt khác của New Berlina ).

    Anh không ấn tượng bởi cuộc vận động, mà ấn tượng bởi cái tên Augolf Hesiner.

    Vì anh biết người này, biết rất rõ vì Augolf chính là người đã cưu mang anh khi bố mẹ anh đã mất.

    Và lí do tại sao bố mẹ của Erwin mất ?

    Phải quay lại thời gian năm 1989, cái ngày mà Đông Đức chính thức giải thể, bức tường Berlin ngăn cách Tây và Đông Đức xụp đổ.

    Bố mẹ anh, những người theo đuổi lí tưởng Xã Hội Chủ Nghĩa, đã bị giết một cách dã man bởi những tên lính Tây Đức khi họ muốn tàn sát những kẻ bất đồng chính kiến với chính quyền Đức mới.

    Anh đã trứng kiến toàn bộ mọi thứ, chúng hành hạ, đánh đập, giết chết và thậm chí chính là chúng đã châm lửa bố và mẹ của anh thành tro.

    Chính đôi mắt của anh đã chứng kiến tội ác của chúng, anh sợ hãi, tuyệt vọng chứng kiến khung cảnh ấy mà chẳng thể cứu vãn được gì.

    Vì đó anh chỉ mới có mười tuổi, một đứa trẻ con sao có thể chống nổi một người trưởng thành được trang bị vũ trang chứ ?

    Nực cười.

    Cô đơn, lạc lõng.

    Anh chịu đựng đủ thứ mà anh thấy.

    Cái chết, sự sụp đổ và đói khát khổ cùng.

    Anh muốn gục ngã, muốn chết đi để có thể về với vòng tay ấm áp của cha mẹ.

    Nhưng ý chí và khoa khát của anh không cho phép điều đó xảy ra.

    ( Sống bám đá, chết hóa đá, thành bất tử )

    Và Augolf chính là người đã đưa anh ngọn đuốc quyết tâm trong anh.

    Augolf cho anh được đi học, cho anh được nơi ăn chốn ở và hơn hết cho anh được sự yêu thương từ gia đình mà anh đã đánh mất.

    Quay trở về hiện tại, cốc cà phê anh uông giờ đã chẳng còn gì.

    Anh đặt cốc cà phê đã chẳng còn giọt nào xuống bàn rồi nói.

    " Bel, gọi Akashi cho anh "

    " Như ý ngài, Erwin.

    "

    Bel nghe vậy rồi cúi đầy, rót cho anh li cà phề rồi quay lưng bước đi.

    Bỏ lại anh đang ngồi giữa trời đông và đọc báo.

    Cái lạnh này là sự cô độc, là sự đau đớn mà anh trải qua nhưng nó cũng là một ngọn đuốc đóng băng cần phải được thắp lại.

    " Augolf...

    Cháu không ngờ ông vẫn có thể đứng vậy sau vấp ngã của mình đấy.

    Cháy kì vọng vào ông Augolf, hãy làm nước Đức tốt đẹp hơn nữa.

    "

    Anh nói rồi cầm cốc cà phê vẫn còn hưởng khói lên mà nhâm nhi trong tiết trời đông lạnh lẽo.

    Lúc sau, Belfast cùng Akashi đã có mặt trước Luk, người đang đọc báo.

    Thấy vậy Akashi liền lên tiếng.

    " Nya~~ Đô Đốc gọi em có việc gì à ?

    "

    " Không có gì đâu, chỉ là ả Siren kia tra khảo tới đâu rồi ?

    "

    Anh nói trong khi đó vẫn đang ngồi đọc báo.

    " Ờ thì...

    Ả vẫn cứng ngắc lắm, em chưa moi được cái gì kể cả việc tiêm thuốc vào cũng không moi được gì từ ả cả "

    Anh khựng lại một nhịp sau khi nghe xong, anh gấp lại tờ báo, đặt lên bàn rồi đứng dậy.

    Chỉnh lại trang phục rồi quay lại nhìn thẳng vào đôi mắt xanh lá của Akashi mà nói.

    " Dẫn anh tới nhà giam của Ả, Akashi "

    Akashi vội vàng chánh đi ánh mắt của anh xong cô cũng khá xấu hổ vì có ai đó nhìn thẳng vào mắt của cô như thế.

    Sau khi đã thấy Akashi và Erwin mất hút, nàng hầu của chúng ta từ từ sắp xếp lại bàn ghế cẩn thận rồi đẩy xe đẩy đi, để lại chiếc ghế câu cá của Luk lại rồi mất hút.

    Tại nhà giam của căn cứ cảng Azur Lane, hiện tại trước mắt Luk là một ả đàn bà có làn da trắng nghệch, bị trói tay vào ghế từ đằng sau.

    Nhưng ả vẫn cứng ngắc, kể cả khi tiêm liều Sự Thật nhưng vẫn không có tác dụng.

    Akashi nhìn ả rồi nói.

    " Thứ duy nhất em biết bây giờ chỉ là tên của ả thôi.

    Ả tên là Bronia nhưng sau khi thẩm vấn, ả cứ đổi tên thành Pakad hay Heisti gì gì đấy.

    Nya~~ "

    Sau khi nghe những báo cáo tra khảo từ Akashi, anh liền gật đầu và hướng ánh mắt của mình vào Bronia rồi nói.

    " Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi, Bronia.

    Hãy cho ta biết địa điểm căn cứ của ngươi ở đâu ?

    "

    " Các ngươi chỉ là lũ tạo vật yếu đuối đang vùng vẫy trong sự hào nhoáng của bọn ta.

    Sớm thôi các ngươi sẽ trở thành chiến lợi phẩm của bọn ta mà thôi...

    Hahahahaha !!!

    "

    Những tiếng cười điên loạn của ả vang lên trong căn phòng gian kín mịt ấy.

    Nhưng đáp lại ả chỉ là một sự tĩnh nặng đến nghẹt thở.

    " Akashi, sử dụng phốt pho trắng rắc lên người ả.

    "

    Akashi sau khi nghe qua cũng đôi chút bất ngờ nhưng cũng gật đầu và làm theo.

    Cô đeo mặt nạ phòng độc rồi tiến vào phòng giam cùng một thanh kẹp với đó là một ống nghiệm chứa một lượng phốt pho trắng vừa đủ.

    Khi Akashi cách Bronia tầm hai mét thì Akashi liền đổ lọ Phốt pho trắng đó thẳng vào người Bronia.

    [ Au: Phốt pho trắng cháy khi tiếp xúc với Oxy nhưng ở trường hợp này là ống nghiệm đã được đậy một cách cẩn thận, đến lúc đổ thì dốc ngược lại là có thể mở ra ]

    Những hạt Phốt Pho trắng rơi xuống cháy trong không khí tạo ra một lớp khói màu trắng xoá, những hạt đốm li ti cháy rồi chúng tiếp xúc với da của Ả.

    " Gahhhh !!!

    "

    Ả hét lên một cách đau đớn, ả vừa hét lớn vừa hít đám khói trắng đó.

    Nhưng ả lại không biết rằng một khí đám khói trắng đo chui vào phổi thì sự tra tấn mới thật sự bắt đầu.

    Bên trong căn phòng giam được bao bọc bởi bốn phương tám hướng đều là mặt kính chống đạn loại cao nhất.

    Bronia không thể hét lên được nữa, phốt pho đang đốt cháy từng bôn phận bên trong ả.

    Phổi, gan, thận, đại tràng, dạ dày và các dây thần kinh của ả cứ thế mà cháy bên trong cơ thể của ả.

    Đau đớn không thể chỉ được ả bây giờ, mà là sự đáng sợ và vô cảm của anh mới chính là nỗi sợ hãi cùng sự tột cùng nhất.

    Bronia nhìn Luk, một đôi mắt màu vàng nhưng lại vô hồn va nhạt nhẽo.

    Làn khói mờ ảo của phốt pho trắng dần tan biến, chợt hiện ra là một cơ thể tàn tạ chi chít vết bỏng nghiêm trọng.

    " Akashi, hút hết khói chưa ?

    "

    Anh hỏi người bên cạnh mình bây giờ, Akashi.

    Nghe thấy vậy, Akashi liền lắp bắp nói.

    " Đ-Đã hút hết khí phốt pho trắng rồi ạ.

    Giờ anh có thể vào bên trong được rồi.

    "

    Nghe thấy vậy anh liền gật đầu rồi cứ thế mà tiến thẳng vào trong căn phòng.

    Đến trước mặt của Bronia, giờ đây người chàn đầy vết bỏng ở nhiều cấp độ khác nhau.

    Anh nhìn ả, nhìn thẳng vào đôi mắt vàng nhạt vẫn còn chút sự sống.

    " Nhìn vào ta, Bronia.

    Hãy khai hết những gì ngươi biết về kế hoạch tiếp theo của lũ các ngươi nào.

    Ngươi vẫn sẽ còn một con đường để làm lại cuộc đời của ngươi.

    "

    Giọng nói anh phát ra vừa kiên định vừa đanh thép nhưng phẩn phất trong đó vẫn là sự khoan hồng của anh.

    Trái vậy đáp lại anh là một lời mỉa mai là.

    " Ta thà chết còn hơn là để bán thông tin cho lũ vượn cái ngươi.

    Vì Nữ Hoàng !!!

    "

    " Thật là mạnh mẽ...

    Nhưng đáng tiếc sự sống của ngươi chỉ còn kéo dài thêm được 10 giây mà thôi.

    "

    Giọng nói tràn đầy sát khí, đôi mắt vốn tràn đầy sự ấm áp của anh giờ đã lạnh tanh.

    Sắc mặt anh vẫn vậy nhưng nó toác ra sự...

    Khát máu.

    Anh rút ra khẩu USP Match rồi đặt nòng súng dí mạnh vào đầu à, cười...

    Nụ cười của anh...

    Thật khát máu...

    " Gửi lời chào của ta đến với Nữ Hoàng của ngươi nhé.

    Bronia "

    Cạch.

    Đoàng.

    Đạn đã ra khỏi nòng, thêm một cái tên nữa đã được ghi vào { Sách Tử Thần } và kẻ ghi nó lại là kẻ bị cái chết và chính Tử Thần từ chối.

    Đối mặt là căn nguyên tất yếu của một con người.

    Cái chết tượng chưng của sự giải thoát nhưng kẻ giải thoát không chỉ có một, { Kẻ thù } hoặc { Đồng minh }

    " Hahaha...

    Mình bị làm sao vậy...

    "

    Bàn tay anh run rẩy khi đã kết liễu kẻ thù của mình, chính tay anh đã kết thúc sự sống của kẹ địch nhưng đó có phải anh hay chỉ là...

    Bản ngã của chính anh, { Một dân tộc Aryan, máu chính là sức mạnh dân tộc này } và nó chính là bản ngã của anh.

    Một bản ngã nơi anh đánh mất chính bản thân anh để trở thành một kẻ vô cảm, sự phẫn nộ, sư căm thù của anh bộc phát.

    Nhưng anh vẫn kiềm chế lại nó và chở về lại bản ngã vốn có của anh.

    POV's Lukhans

    Tôi sau khi bắn viên đạn đó vào đầu của ả Bronia và...

    Tôi chẳng cảm thấy gì cả.

    Tôi không sợ hãi trước khung cảnh chính mắt tôi đang thấy mà cảm thấy nó thật bình thường và vô cùng quen thuộc vậy.

    " Oán hận...

    Oán hận...

    Oán hận...

    "

    Trong đầu tôi phát ra những tiếng quái dị như than thở và...

    Vô hình.

    Nhìn chung tôi cũng nên phải đi khám bác sĩ tâm lí là vừa rồi đấy.

    " Bố ơi !!!

    Mình ơi !!!

    "

    " Gưh !!!

    "

    Những tiếng kêu quái dị đó dần chuyển thành những tiếng khóc những tiếng cầu cứu vô vọng của...

    Gia đình bé nhỏ của anh...

    Mà anh đã đánh mất trong cuộc chiến vô nghĩa này...

    " Erwin, con đường ngươi chọn là con đường sai lầm.

    Hãy tìm kiếm cái mà ngươi khao khát theo đuổi đi Erwin.

    Ta không tin ngươi không thể tìm ra bản thân của ngươi.

    Ngươi nên nhớ lại ngươi từng là gì và ngươi đã làm gì.

    Nhớ lại nó đi, Erwin Lukhans !!!

    "

    Bỗng hình ảnh đáng sợ trước mắt tôi mờ dần, cái đầu của tôi giờ đã choáng váng và nhức đầu luôn hồi.

    Hai bên tai của tôi réo lên một tiếng ù lớn, cơ thể tôi không thể giữ thăng bằng được nữa và dường như nó sắp ngã vậy.

    Tôi nhìn xung quanh, rồi ánh mắt tôi chợt nhìn thẳng vào Akashi, người đang ở ngoài buồng đó.

    Đôi mắt của tôi đã mờ và không còn thấy gì nữa, nó đen màu của mực vậy.

    Và tôi chỉ còn nói được.

    " Akashi...

    Cứu...

    "

    Tôi đã ngất lịm đi vì lí do gì đó...

    POV 3

    Từ bên ngoài buồng kính, Akashi đã thấy những biểu hiện và hành động lạ từ Đô Đốc, cô đã nghi ngờ về tình trạng sức khoẻ của anh từ lúc anh mới bước vào cái cảng này rồi.

    Cô biết tại vì cô là người khám sức khoẻ định kì cho anh vì anh đang bị...

    Thấy cấp trên của mình ngã gục xuống, Akashi liền vội vàng mở cửa buồng giam và lao vào trong đó.

    Cô lay anh dạy và hét lớn.

    " Đô Đốc !

    Đô Đốc !

    Anh ổn chứ !?

    "

    Nhưng thứ đáp lại cô chỉ là im lặng.

    Thấy vậy cô liền lay người anh nằm ngang, nâng cao hai cẳng chân của anh lên để có thể tăng tửu lượng máu lên não bộ.

    Cô liền lấy tay mình đặt lên mũi của anh, cô thấy anh vẫn còn thở thì lòng cô đã nhẹ đi hẳn.

    Sau đó cô liền kiểm tra mạch.

    Khi thấy mạch đã bình thường lại thì cô liền đứng dậy chạy ra ngoài rồi gọi người giúp đỡ Luk dậy để vào bệnh xá.

    POV's Lukc

    Tôi bớt chợt mở mắt, xung quanh tôi giờ chỉ là một mảng trắng vô định và đáng sợ.

    Tôi không hề biết hiện tại mình đang ở đâu cả.

    Từ phía xa, có một bóng người đang dần dần bước tới chỗ tôi, bóng người đó nói.

    " Nhớ...

    Nhớ lại...

    Nhớ lại đi...

    Và...

    Và...

    Kẻ kế thừa...

    Người được chọn "

    Cái bóng đó lẩm nhẩm, tôi chỉ nghe được vài mẩu từ không khớp với nhau được.

    Người đó dơ tay ra thẳng trước mặt tôi rồi hét lớn.

    " Ngươi là kẻ được chọn, kẻ kế thừa The Darkness.

    "

    Người đó nói một cái gì đó như Kẻ được chọn hay là The Darkness gì đó mà tôi chẳng hiểu được lời mà cái bóng đen đó nói.

    Bỗng tôi có cảm giác cái gì đó bám lấy từ dưới chân của tôi, tôi liền hướng ánh mắt tới chân của tôi.

    Chúng đang bị nhấn chìm bởi vũng bùn màu đen đặc quánh đó, chúng từ nhấn chìm tôi vào đó.

    Tôi không hoảng loạn vì vũng bùn đó chính là cái tôi lựa chọn, chìm trong vũng bùn đó chính là chứng tỏ tôi chọn con đường mà không có sự ngoảnh lại.

    ( Chìm trong vũng bùn của mình hơn là chìm trong chính vũng bùn của kẻ khác )

    " Tốt lắm, đó mới chính là người mà ta lựa chọn để kế thừa " cái bóng đó nói.

    " Vậy tôi là gì mà ngài lựa chọn tôi ?

    " tôi nói trong khi đang từ từ bị nhấn chìm bởi vũng bùn đó.

    " Một kẻ biết tự đứng dậy, kẻ không biết sống chết như nào như ngươi.

    Đó mới là người ta tìm kiếm để kế vị ta.

    Ta, The Darkness đã tìm được ngươi Erwin Lukhans để kế thừa ta.

    Ngươi mang trong mình dòng máu của dân tộc không biết sợ, chỉ biết đến mùi máu.

    Ngươi sẽ kế vị ta, đăng quang nơi tận cùng của bóng tối DarkAge "

    " Nhưng giờ chưa phải lúc, thưa ngài.

    Tôi vẫn còn phải tiếp tục cuộc đời của riêng mình.

    Nên xin ngài hãy để cho kẻ hèn mòn này bước tiếp con đường của kẻ này ạ...

    "

    Những lời nói có sự tôn trọng được tôi nói ra, nó thể hiện rõ được ý chí trong chính bản thân tôi.

    Vũng bùn đang nhấn chìm tôi, chỉ còn mỗi phần đầu mà thôi.

    " Ta đồng ý, khi ngươi quay trở lại nơi này, đồng nghĩa ngươi đã đăng quang, trở thành The Darkness kế nhiệm.

    Hãy nhớ nó đi Lukhans.

    "

    ...

    ...

    ...

    ...

    Tôi bớt chợt tỉnh lại sau cơn hôn mê đó...

    POV' 3

    Akashi, cô đang ở bên cạnh anh từ lúc anh bất tỉnh đến giờ, vốn dĩ cô hay khám và chăm sóc sức khoẻ hầu hết cho anh.

    " Haizzz, đã hơn 1 ngày rồi mà Đô Đốc chưa tỉnh.

    Nya~~~ "

    Cô thở dài, bàn tay nhỏ bé của cô đang nắm chặt lấy bàn tay đầy chai sạn của anh.

    Cô biết là việc này rất không nên kể ca đó là người cấp trên hay thậm chí là người đã có bạn đời như Đô Đốc.

    Cô vẫn chẳng thể hiểu được tại sao cô lại làm vậy nữa, dẫu cho đã từng nói chuyện hay từng làm việc cùng nhau thì cái cảm xúc này thật đỗi kì lạ với cô.

    Với anh, anh coi cô như là người đồng nghiệp, người chưa bệnh cho anh...

    Nhưng với cô, nó lại là một tình cảm vô cùng khác biệt, thậm chí vượt xa hơn cả tình đồng nghiệp nữa...

    Lúc đó cô chưa từng nghĩ rằng cảm xúc đó là ( Yêu ) nhưng rồi cô lại thật sự nhận ra rằng cảm xúc đang làm cô như vậy chính là yêu.

    Đúng vậy cô đã yêu Đô Đốc của mình, từ rất lâu về trước...

    " Đô Đốc...

    Em yêu anh, xin anh hãy tỉnh lại đi...

    Anh còn chúng em để dẫn dắt nữa mà...

    "

    Những giọt nước mắt bỗng rơi xuống bàn tay đang nắm trặt đó của cô, cô khóc cho anh, vì sức khoẻ của anh.

    Cô đã gục đầu xuống giường bệnh của anh và khóc...

    " Đã ổn rồi Akashi...

    "

    Một bàn tay chai sạn sờ lên mái tóc xanh mướt của cô, cô cảm nhận được nó và bỗng chốc cô cảm nhận được nó.

    Nó ấm áp vô cùng, giờ cô chỉ muốn nó, chỉ muốn sự ấm áp này được kéo dài mãi.

    Nhưng cô đã nhận ra điều gì đó, cô ngẩng đầu lên, chạm mặt chính là khuôn mặt bình dị và rất đỗi quen thuộc đó.

    Cô oà khóc rồi lao ôm chầm lấy người của anh.

    " Hu hu hu...

    Cảm ơn vì anh đã tỉnh lại !

    Bọn em lo cho anh quá !!!

    "

    Anh lấy đôi tay của mình định xoa đầu cô nhưng...

    Anh bỗng khựng lại, một thứ gì đó níu kéo đôi tay anh ở lại, tác dụng phụ của việc ngất trong khoảng thời gian sẽ khiến cơ thể nay suy kiệt của anh lại càng trở nặng hơn...

    " Anh bị sao vậy Đô Đốc ?

    " Cô hỏi trong sự bất ngờ của mình khi thấy bàn tay của anh khựng lại rồi rơi xuống, cô thấy cả cánh tay anh gần như trơ xương thì cô mới nhận ra là anh đang bị suy kiệt tinh thần và suy dinh dưỡng nghiêm trọng.

    " Chỉ là suy kiệt thôi mà không cần quan tâm đâu...

    "

    " Suy kiệt cái gì !?

    Anh đang bị suy kiệt tinh thần và suy dinh dưỡng nghiêm trọng đấy !

    Anh phải biết về tình hình cơ thể anh hiện tại chứ !?

    " Cô hét lớn lên để cho anh biết về tình trạng cơ thể thật sự của anh bây giờ.

    " Haha, anh xin lỗi "

    Rồi Akashi đứng dậy nhìn anh rồi nói.

    " Tạm thời anh sẽ phải nghỉ ngơi một thời gian dài đấy.

    Liệu mà chăm sóc bản thân cho tốt vào.

    Không thì đừng trách em báo lại cho Soyuz.

    "

    " Rồi rồi, tạm thời đợt này anh sẽ nghỉ "

    " Vậy là tốt rồi.

    "

    Akashi gật đầu rồi rời khỏi phòng bệnh, để lại anh một mình với cửa sổ...

    Anh nhìn ra cửa sổ đó, những làn gió se lạnh cứ thế mà thổi qua, những cây lá cứ thế đung đưa trong gió hoàng hôn ấy.

    Một mùa đông giờ với anh không chỉ còn se lạnh mà nó còn có thêm sự ấm áp nữa...

    End...

    Preparing for the coronation...

    Bald wirst du derjenige sein, der in der Dunkelheit lauert und still und leise diese Welt rettet

    Loài bạt từ Tác Giả.

    Au: Luk là một nhân vật được xây dựng bởi sự cố gắng, nỗ lực trong vấp ngã.

    Tôi cũng thấy việc cho Luk thành The Darkness hơi quá nhưng với những gì mà Luk trải qua thì sự lựa chọn này là xứng đáng.

    Có thể anh sẽ không bao giờ chết, có thể sự bất tử là lựa chọn cuối nhưng suy cho cùng lựa chọn của Luk sẽ vẫn là lựa chọn của Luk.

    Luk sẽ là nhân chứng chứng kiến thế giới này theo sự phát triển tột bậc hoặc dưới sự lụi tàn của chính nó.
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 9.5: Sự sống và tư cách


    ZZ/YY/20XX

    Thành phố Wales, Bang Alaska, Hoa Kỳ.

    Một vùng lạnh giá thuộc rìa bán đảo Alaska.

    Những làn gió biển nhẹ mà lại lạnh lẽo đến kì lạ đó.

    Nó thật là hoài niệm...

    Tại một quán rượu tại thành phố Walse, một nơi vốn đã ít cư dân thì nơi này càng thêm phần kì bí và âm u nơi này.

    Quán rượu đó, có một lão già trung niên làm tại đó, ngày ngày vẫn bám trụ bán hàng tại nơi đây.

    Tay lão vẫn miệt mài lau đi lau lại từng chiếc ly, chiếc cốc, chờ đợi những vị khách thân quen tới quán rượu này.

    Ánh mắt lão vấn hướng về cửa quán như đang mong chờ một cái gì đó.

    " Haizzz, lại một ngày trôi qua rồi.

    Thời gian trôi đi thật nhanh, có biết bao thứ đã xảy ra ở đây...

    Mình vẫn cố bám víu từng ngày tại xứ Wales này.

    "

    Lão vừa nói vừa hướng mắt lên chiếc đồng hồ treo trên cửa quán, giờ đã là 10h sáng tại nơi này...

    Keng~~

    Một tiếng chuông cửa reo lên, đôi mắt lão lập tức chuyển hướng về phía người vừa vào cửa đó.

    Đã là một người đàn ông trung liên tầm 30 tới 40 tuổi, khoác trên mình một bộ quân phục, đầu đội mũ và quan trọng nhất quân hàm của người đó: Sĩ Quan.

    Một người lính đã vào quán của lão già.

    " Xin chào Micheal, nay có khách nhé, cho hai cốc nước lọc thôi.

    "

    " Chào Alex, nay lại có người tới thêm à ?

    "

    Người tên Alex đó gật đầu rồi từ từ bước đến một chiếc bàn gần đó, đằng sao anh dường như là một nhà báo.

    Là một nhà báo nữ, nhìn như mới tập tiễng bước vào nghề nhà báo đầy sự khó khăn này.

    Khi cô nhà báo đã ổn định được ghế ngồi của mình, lão chủ quán cùng hai cốc nước lọc tới bản của hai người rồi để hai cốc nước và một ít rong biển xấy khô.

    " Chúc hai người ngon miệng.

    "

    Hai người gật đầu.

    Bắt đầu buổi phóng vấn.

    " Tôi xin tự giới thiệu, tôi là Emilia, Susan Emilia.

    Rất vui được gặp anh, anh Muller "

    Cô đưa tay như thể muốn bắt tay với anh, thấy hành động này thì anh liền chiều theo ý của Emilia.

    " Vậy tôi xin giới thiệu, tôi là Alexander Von Muller, một Sĩ quan thuộc MND ( Ministry of National Defense ).

    Hiện là Chỉ huy của Lữ Đoàn Thiết Giáp Black Metal.

    "

    Cô gật đầu và bật máy ghi âm, ám chỉ cuộc phỏng vấn bắt đầu.

    " Câu hỏi đầu tiên: Tại sao anh lại nhập ngũ ?

    "

    Anh nhấp một ngụm nước rồi nói.

    " Về câu hỏi này thì cơ bản tôi lên đường nhập ngũ là do hoàn cảnh gia đình tôi hồi ấy khá là khó khăn.

    Cũng do một phần là lương lính hồi đó khá cao nên tôi cũng lên đường nhập ngũ.

    Chưa kể người nhập ngũ cùng tôi là một ngừoi bạn thân đã chơi rất lâu của tôi rồi.

    Có người đồng chí như vậy chả phải tuyệt hơn sao ?

    "

    Cô gật đầu rồi trả lời.

    " Có một người bạn như ấy quả là tuyệt vời, vậy người ấy tên là gì vậy ?

    Tôi chắc chắn người đó có một cái tên vô cùng đẹp đẽ phải không ?

    "

    Muller im lặng một hồi rồi mới trả lời.

    " Thật sự thì cái tên của cậu ấy có phần đẹp đẽ nhưng sự đẹp đẽ ấy lại có quá khứ vô cùng bị thương và đầy nước mắt.

    Tôi thật sự ngưỡng mộ cậu ấy, một người đã phải đối mặt với hoàn cảnh đó từ khi còn rất nhỏ.

    Cậu ấy thật sự phải có một tinh thần vô cùng vững vàng và lập trường thép mới quá thể vượt qua tình cảnh ấy.

    "

    Cô gật đầu, nhấp một ngụm nước rồi nói tiếp.

    " Vậy người bạn của anh tên là gì ?

    Hoạt động cho Sự Đoàn nào và...

    Nếu anh muốn, anh có thể cho tôi biết thêm về tiểu sử của anh và người bạn của anh được không ?

    "

    " Về cơ bản, cậu ấy tên là Erwin Lukhans, một Thiếu Tá hoạt động trong Sư Đoàn Tăng thiết giáp số 13 thuộc Đức....

    "

    " Phụt !!!

    Khụ khụ "

    Emilia sặc nước khi nghe về Sự Đoàn Thiết Giáp số 13 của Đức đó.

    Một sự đoàn đầu tiên đối mặt với tỉ lệ binh lính sống sót bằng không, một sư đoàn địa ngục thực sự.

    Một khi bước chân vào Sư đoàn số 13 thì đồng nghĩa với việc đối mặt chính diện với tử thần và không bao giờ có sự sống sót cả.

    Đó là những gì những người lính khác miêu tả về Sư Đoàn số 13 hay với cái tên mĩ miều: Sư Đoàn Chết

    Cô chấn tĩnh lại bản thân rồi nói mấp máy nói.

    " Bạn của anh là một Thiếu Uý của Sư Đoàn số 13 và là một Acer !?

    "

    Muller cũng không khỏi bất ngờ khi nghe đến việc người bạn của mình là một Ace.

    " Thật à !?

    Cậu ấy là một Acer !?

    "

    Emilia gật đầu rồi trả lời Muller.

    " Trong trận Normandy, chiếc Leopard 2A4 của Thiếu Tá Lukhans đã hạ được 15 tàu Siren cấp trung, 1 tàu cấp cao và đặc biệt nhất, trong trận phòng thủ bờ biển St.

    Peter Oding Strand tại Cộng Hoà Liên Bang Đức hay CHDCNDĐ bây giờ, anh ấy đã cùng những người đồng chí của mình trên một chiếc Leopard 1, một MBT có từ tận thập niên trước để ngăn trặn lũ Siren chiếm đóng bãi biển này.

    Với chiến tích hạ gục 3 tàu Siren cấp trung và 1 Siren cấp cao.

    "

    Một điều không thể diễn tả hơn, người đồng chí của Muller, Luk đã đạt tới đỉnh cao của Tăng Thiết Giáp, một Ace.

    Nhưng nếu đạt tới đỉnh cao đó thì thứ mà Luk đã trải qua như nào ?

    Đó là câu hỏi hiện giờ trong đầu anh về người bạn của mình.

    " Anh có muốn biết Erwin Lukhans đã phải trải qua những gì không ?

    Về mặt cơ bản thì nó khá kì lạ ấy "

    " Kì lạ ?

    "

    Emilia gật đầu rồi tiếp tục kể.

    " Trận Normandy, Leopard 2A4 của Luk, xung quanh có rất nhiều hố bom nhưng chiếc xe tăng đó chỉ bị đứt xích, hỏng nòng pháo, gác đạn nổ và...

    Chỉ duy nhất có Luk và pháo thủ là còn sống...

    Luk bị thương tật khắp cơ thể, được tìm thấy trong tình trạng trên người và sau lưng 45 vết thương, ở vùng tay và chân trái có những vết bỏng vô cùng nặng...

    "

    Mặt anh tái sầm lại khi nghĩ tới khung cảnh đó, Luk dù quá khứ vô cùng bi thương nhưng có vẻ thực tại này gần như đang dằn xé Luk từng năm, từng ngày và thậm chí là từng giờ.

    Anh giờ mới thật sụ hiểu nếu mất đi biển cả thì nó sẽ ra sao.

    Emilia nhìn thấy Muller như vậy liền vội vàng chuyển qua chủ đề khác.

    " Ờ ừm...

    Anh có thể cho tôi biết là anh đã từng nghĩ tới việc giải ngũ chưa ?

    "

    " Phải nói thế nào nhỉ ?

    Hồi đó tôi không làm bên Lục Quân mà tôi làm bên Hải Quân cơ.

    Trong những năm đầu của Đại Chiến Siren, trong lúc tôi đang đi công tác tới Mỹ bằng đường biển thì bọn tôi có gặp một đợt phục kích quy mô lớn của Siren, con tàu chổ tôi lúc đó đã bị nhấn chìm.

    Nhưng sao tôi vẫn sống ư !?

    Phúc tổ ba đời nhà tôi đó !

    "

    Emilia và Muller đều cười phá lên khi anh nói ( Phúc tổ ba đời nhà tôi đó ! ).

    Sau khi cười cho đã bụng thì, Muller nhấp một ngụm nước rồi trả lời.

    " Micheal, bác biết gì không ?

    "

    Lão chủ quán ngẩng đầu lên trước câu hỏi của Muller.

    " Hửm ?

    "

    " Ra đây tôi bảo cho này.

    "

    Lão từ từ ra khỏi quầy rồi tiến gần tới chỗ của Muller và Emilia.

    Muller cười rồi nói.

    " Có thể lão không biết, người đang ngồi trước mặt lão là vợ tôi.

    "

    " Ờ ờ...

    Hả !?

    "

    Lão giật mình bắn cả người khi biết người mình vừa nghĩ là một nhà báo trẻ mới vào nghề.

    Vợ của một Sĩ quan có vai trò như thế thì chắc chắn cổ cũng phải đặc biệt ở chỗ nào lắm nhể ?

    Lão đang mường tượng kiểu thế.

    " Vậy phu nhân đây là...

    "

    " Tôi xin giới thiệu, tôi là Emilia De Frontlia.

    Tôi hiện là gia chủ của Gia Tộc Frontlia đến từ nước Pháp.

    Hiện tôi đang có chuyến du hưởng tại Alaska thôi.

    "

    " Frontlia...

    Frontlia...

    Frontlia !?

    Gia tộc về vật liệu bán dẫn lớn nhất Châu Âu á !?

    "

    Đây là lần thứ hai lão giật mình...

    Lão không biết được tại sao có người quan trọng như này lại nghỉ ngơi tại nơi hẻo lánh xa xôi này.

    Lão đã sinh sống tại xứ Wales này đã hơn 30 năm qua, trải qua nhiều biến động, nhiều người tới rồi đi.

    Lão vẫn cố bám trụ nơi biên ải này.

    Rồi giờ đây lão đã gặp một người vô cùng xinh đẹp, vô cùng tai năng và cũng vô cùng danh giá.

    Cuộc đời lão cũng bình thường nhưng lão đã rất vui vì bây giờ lão đã thật sự gặp được một quý cô như Emilia.

    " Tôi biết lão khá là giật mình nhưng tôi, Emilia và Lukhans đều quen biết với nhau từ rất nhỏ rồi.

    Luk cũng có vợ nhưng không may qua đời do một vài nguyên nhân khác...

    "

    Lão gật đầu rồi nói.

    " Ta không muốn day dưa vào chuyện của người khác đâu, Lão đây đã 70 rồi đấy.

    "

    Cả ba người đều gật đầu, họ chưa hề muốn nói một chút gì tới sự kiện đẫm máu lẫn quá khứ của kẻ ấy tí nào cả.

    Nhưng với Emilia và Muller, họ biết rõ điều đó hơn ai cả.

    [ Au: Micheal bị cho ra rìa rồi :v ]

    [ BTV: Già nhưng cũng chỉ là nhân vật phụ ]

    [ Au: 🙂))) ]

    " Mà Alex này, cậu với ta cũng quen nhau tầm ấy thời gian rồi.

    Đời lão cũng sẽ chỉ thêm vài chục năm nữa.

    Nhưng lão cũng có vài lời muốn nói.

    "

    Lão lấy trong túi áo một bao thuốc lá Marlboro, lấy một điếu thuốc rồi đặt lên miệng rồi rút bật lửa ra rồi châm lửa.

    Hai người kia thấy lạ bèn hỏi.

    " Vậy ông muốn nói gì vậy Micheal ?

    "

    Lão trả lời.

    " Lão muốn gia nhập MND, dù gì lão cũng muốn để làm cái gì đó có ích cho đời trước khi chết.

    "

    Lão vừa nói vừa phì phèo khói thuốc.

    Những lời lão nói là những lời của một người chưa có ích gì cho đời.

    Nếu lão bị từ chối, lão sẽ vẫn tiếp tục bám chịu từng ngày nơi lạnh lẽo và nhuy hiểm này.

    " Ừm...

    Tôi đồng ý, nhưng trước khi đó, ông cho tôi biết rằng ông đã từng hoạt động ở Đơn vị nào không hay từng đi nghĩa vụ hay gì chưa ?

    "

    Muller, đã đồng ý có vài lời dò xét trình độ trước kia của lão.

    Với lão dù đã tuổi cao nhưng sức lực của lão còn năng động chán.

    Lão trả lời.

    " Lão từng làm tại USMC cụ thể hơn là Ranger, với tư cách là kẻ từng tham chiến tại Iran, Afghan.

    Thì những gì lão trải qua chăng chỉ là mấy vết thương do vài mảnh đạn thôi.

    "

    Lão vừa nói vừa kéo áo tay ra lộ ra những vết đạn, những vết sẹo vẫn còn tồn lại trên cơ thể già cỗi này.

    " Nói chung lão có thể làm ở nhiều vị trị khác nhau tư Medic cũng như Combat Medic hay thậm chí là...

    Ừm...

    Tham chiến cũng được.

    "

    Phần cuối lão ừm một cái chỉ vì lão chưa chắc lão vẫn còn đủ sức đứng dậy trước cái tuổi xế chiều này không thôi.

    Muller, người đang ở sự nghiệp đỉnh cao của Quân Đội, anh biết người như lão cũng gần như không cần trọng dụng gì nhưng anh biết rõ một điều nếu lão ở Ranger thì chắc chắn lão có tài.

    Muller đứng dây, như một phản xạ tâtd yếu, Micheal cũng đứng dậy theo.

    Nhìn thấy vậy, Muller cùng Emilia cười mỉm, anh nói.

    " Chào mừng đến với MND, giờ ông sẽ hoạt động trong tư cách Huấn luyện của Lữ Đoàn Thiết Giáp Black Metal, Ông Micheal.

    "

    " Haha, Rất sẵn lòng phục vụ cho sự hòa bình của thế giới, Trung Tướng.

    "

    Rồi cả hai người bắt tay nhau xã giao.

    Cùng với đó quán rượu 10 năm mang tên lão cuối cùng cũng chính thức đóng cửa và mãi nằm im tại xứ Wales lạnh lẽo này.
     
    Azur Lane: Black Steel
    Trailer CHƯƠNG 10: Thanh Lọc


    ... [ Au: Tưởng tượng Augolf là Hitler đang ở diễn thuyết là đc ]

    Augolf hét lên !

    " Hỡi những người lính của dân tộc chiến binh !!!

    "

    Bên dưới Augolf, hàng vạn người lính tại TrepTower đều đông thanh cất tiếng.

    " Đó là chúng ta, những người sinh ra để cống hiến cho Đất Nước !!!

    "

    Augolf trên bển gật đầu rồi nói.

    " Lá cờ của chúng ta là gì !!!

    "

    " Lá cờ của chúng ta là Đất Nước !

    Là máu chảy trong mỗi người dân, mỗi người lính chúng ta !

    Là tinh thần được nung bởi thép, đúc bằng sắt !

    Chiếc Compa biểu chưng cho chi thức, cho sự chăm chỉ và sức sáng tạo của nhân dân của những người lính !

    Chiếc búa biểu chưng cho những công nhân kiến thiết đất nước !

    Tất cả hoà lại nơi mảnh đất đẹp đẽ và mạnh mẽ này !!!

    "

    Trên đầu Augolf, bức tượng người chiến sĩ Hồng Quân lừng lững sau ông, toác lên một cảm giác tôn nghiêm cũng vô cùng đanh thép.

    Xung quanh, những lá cờ Đất Nước tung bay, thật tự hào, thật trang nghiêm.

    Ông nhìn xung quanh rồi nhìn vào hàng ngũ những người lính đang ở đứng ở đó.

    Ông hét lớn !

    " Đúng vậy, chúng ta là những người lính, những người sinh ra với nhiệm vụ bảo vệ Đất Nước.

    Chúng ta đứng đây để làm gì hả các Đồng chí !!!

    "

    Những người lính nghe xong, họ nhìn vào bức tượng đằng sau Augolf.

    Người lính Hồng Quân đó, tay cầm thanh kiếm tượng chưng cho sự đanh thép lẫn lí trí mạnh mẽ đó, tay còn lại đang bế một em bé, nó biểu chưng cho sinh mạng của một đất nước, của một dân tộc được cứu rỗi.

    Gương mặt của người lính Hồng Quân toác lên vẻ kiên định và một lòng hướng về Tổ Quốc.

    Điều đó càng làm cho nhuệ khí của mỗi người lính tại đây, cùng với lá cờ Dân Tộc càng thêm mạnh mẽ hơn nữa.

    Những người lính đồng thanh đáp !!!

    " Chúng ta ở đây là bảo vệ Tổ Quốc, Bảo vệ nền Dân Chủ Xã Hội mà chúng ta kiến thiết lên bằng sức, bằng máu của chúng ta !

    Chúng ta có nhiệm vụ phải bảo vệ, phải giữ vững lá cờ đó khỏi bàn tay tàn ác của các thế lực thù địch muốn nhăm nhe đạp đổ nó !

    Ich bin hier, um es zu beschützen!!!

    Für die Menschen!!!

    Für das Land!!! { Ta ở đây là để bảo vệ nó !!!

    Vì nhân dân !!!

    Vì Đất Nước !!! }

    Những tiếng vang đều khí phách, đầy sự tự hào dân tộc lẫn trong đó là sự đanh thép của một dân tộc đã từng phải trải qua bao cuộc chiến tranh đẫm máu lẫn thảm khốc và giờ đây...

    Họ sẽ đứng lên để bảo vệ Đất nước, để bảo vệ Lá cờ Dân Chủ vẫn tung bay đó.

    Nhưng cách họ có phải là " Bảo Vệ " Đất Nước hay là " Thanh Trừng " toàn bộ những kẻ phản quốc ?

    Không gì cả...

    Không gì cả...

    Die arische Nation ...

    Die Nation ist durch das Blut ihrer Feinde in die Geschichte eingeschrieben, ihr stählerner Geist ist auf tausend Grad erhitzt.

    Ein ewiges, niemals für immer verschwindendes...
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 10: Einen Beitrag leisten


    Hỡi những người con nơi mọi miền đất nước.

    Từ miền Tây màu nhiệm cho tới miền Đông hào hùng.

    Cớ sao hai nơi này lại phải chịu đưng sự chia rẽ không đáng có này ?

    Miền Tây và Miền Đông nước Đức, vốn là nơi có sự phân biệt sâu sắc.

    Từ những đầu thập niên 1950, hai phía nước Đức dần chuyển trạng thái trở thành phe Tư Bản và phe Cộng Sản.

    Cho đến khi cả hai miền được xác nhập chung với nhau vào năm 1989 thì sự thù ghét và phân biệt vẫn diễn ra trong đất nước.

    Nó đạt tới sự đỉnh điểm chính là vào hồi đầu năm 20XX, đảng Tự Do Đức ( DF ) lên nắm quyền Cộng Hoà Liên Bang Đức.

    Và đó là lúc hàng loạt sự kiện bắt đầu.

    Vào ngày 12/07/20XX, Cuộc đại chiến Siren bắt đầu.

    Biển Bắc Châu Âu là nơi nó xảy ra đầu tiên.

    Từng cỗ chiến thuyền Siren lần lượt xuất hiện làm chủ hàng loạt vùng bồ biển của cả Anh, Pháp, Hà Lan, Bỉ, Na Uy, Đan Mạch và Đức.

    Hải quân của các nước đã gần như bị loại bỏ khỏi vòng tuyến bởi Siren.

    Tất cả các nước trên đều ban bố tình trạng Tái nhập ngũ và sẵn sàng chiến đấu ở mức cao nhất và Đức cubgx không là ngoại lê nhưng cách bọn họ làm có phần khiến người ta cảm thấy kì lạ.

    Đảng Tự Do bơm thêm tiền vào đầu tư nghiên cứu quân sự, đặc biệt là không quân và phòng thủ bờ biển, những sự phung phí này càng làm cho đời sống nhân dân trong suốt 5 năm càng thêm đói khổ và bế tắc.

    Binh lính thì bắt đầu có bất mãn với chính quyền này, thay vì vận động người dân nhập ngũ, Đảng Tự Do lại phung phí tiền vào các dự án phát triển vũ khí đánh chặn, vì thế nên binh lính thay vì gia tăng, lại giảm đi một cách từ từ.

    Và đỉnh điểm chính là khủng hoảng kinh tế Berka năm 20XX khiến cho hàng trăm nghìn thậm chí là hàng triệu người mất việc làm.

    Dường như niềm tin về sự " Tự Do " và " Dân Chủ " này đã gần như xa khỏi tiềm thức của nhân dân Đức bấy giờ.

    Nhưng họ vẫn cố chịu đựng, chịu đựng cho tới khi thứ họ ao ước tới cứu họ.

    Như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu họ, không có sự phát triển kinh tế, không có sự cải cách về đời sống, thứ khác biệt nhất chính là túi tiền của lũ Đảng Tự Do ngày càng dày cộp lên mà thôi.

    Với nhân dân, họ thực sự nhận ra rằng sẽ chẳng có sự phát triển nào nếu mãi mãi chìm trong sự ảo tưởng này.

    Vì thế họ quyết tâm đứng dậy, giành lại chính quyền bằng chính đôi tay và máu của họ.

    Với khẩu hiệu { Die Regierung stürzen!!!

    Das Land wird vom Volk entwickelt!!! } ( Lật đổ Chính Quyền !!!

    Đất nước do Dân phát triển !!! )

    Tiêu biểu cho phong trào này chính là lực lượng FDJ ( Freie Deutsche Jugend ) và Lực Lượng DRB ( Deutsche Revolutionäre Bürgerpartei ).

    [ BTV: Xin chào, tôi là BTV, hôm nay thằng Au nó bị ốm nên tôi sẽ thay nó giải thích cho mọi người hiểu về FDJ và DRB.

    FDJ, cơ bản nó giống Đoàn Thanh niên Cộng Sản Hồ Chí Minh thôi, hoạt đống về phía giới trẻ.

    Còn DRB thì được thằng Au nói là nó là phiên bản hiện đại hơn của DDR.

    Còn về trận đánh và chiến dịch thì còn cần phải tuỳ vào thằng Au nó vắt chất xám ra để biến ý tưởng thành chữ.

    Tất nhiên các bạn có thể nên Gg tra về FDJ nhưng DRB thì không có đâu. ]

    [ Au: Thằng chó...

    Chất xám của bố... ]

    Và Augolf chính là người lãnh đạo của DRB, và ông sẽ là người biến nước Đức về con đường vốn có của nó.

    Với cuộc nổi dậy Leopzig và sau đó là Cuộc Cải Cách toàn diện Merika.

    Thì hiện giờ bờ Đông và một phần nhỏ phía tây đang vươn mình phát triển.

    Phần còn lại của đất nước vẫn phải cam chịu trong vùng ảnh hưởng của NATO và Đảng Tự Do.

    Và họ đang chờ đợi khoảnh khắc được giải phóng.

    Và ngày đó chính xác cuối cùng cũng tới.

    20/04/20XX: Thủ Đô Berlin, Cộng Hòa Dân Chủ Đức.

    Tại nơi thủ đô sầm uất này, một ngày cuối tuần thật đẹp đẽ, với những tán lá đung đưa và những làn gió se lạnh.

    Giờ đây, khắp các con đường tại nơi này đuọc tô điểm bởi những cô chiến xa hàng dài mẫu chiến xa Marder A1, và những mẫu Leopard 2A6 và Leopard 2A4 nhìn như mới được xuất xưởng đang tụ họp tại nơi đây.

    Những người lính, tay cầm súng trường hướng đôi mắt của họ về phía Quảng Trường Dân Tộc hay công viên TrepTower mà ta từng biết.

    Quảng Trường Dân Tộc.

    Tại nơi đây, vốn có cái tên xưa cũ là công viên TrepTower.

    Là một đài tưởng niệm chiến sĩ Hồng Quân trong cuộc chiến phá nát chủ nghĩa Phát Xít.

    Giờ đây sự nguy nga và tráng lệ sẽ được hiện lên trong tiềm thức của người dân Đức lần nữa.

    Một người đàn ông vóc dáng thâm niên, khoác trên mình phong thái của một người quân nhân, với quân hàm Đại Tướng.

    Đó là Augolf Hesliner, người dẫn đầu cuộc Đại Cách Mạng Mùa Đông đó.

    Augolf từ tốn đứng lên bục, bât chiếc mic lên và nói.

    " Hỡi đồng bào, chiến sĩ của cả nước, tất cả có nghe rõ không ?

    "

    Đáp lại lời của Augolf, đám đông ở dưới đó, chủ yếu là chiến sĩ đều đồng thanh.

    " Tất cả đều nghe rõ lời của đồng chí Đại Tướng !!!

    "

    Augolf gật đầu, mắt hướng thẳng vào những người lính ở dưới đó.

    " Các đồng chí đã biết chúng ta đứng tại nơi này để làm gì chưa ?

    "

    Các chiến sĩ đồng thanh đáp.

    " Chúng tôi biết rõ bổn phận của mình là gì rồi !!!

    "

    Như để đanh thép hơn nữa cho sự chứng kiến này.

    Lão hét lớn.

    " Vậy thay mặt đất nước.

    Để tôi nhắc lại các đồng chí, bổn phận của chúng ta là gì.

    Hỡi những người lính của dân tộc bất khuất !!!

    "

    Bên dưới Augolf, hàng vạn người lính tại Quảng Trường đều đông thanh cất tiếng.

    " Đó là chúng ta, những người sinh ra để cống hiến và để bảo vệ Đất nước !!!

    "

    Augolf trên bển gật đầu rồi nói.

    " Lá cờ của chúng ta là gì !!!

    "

    " Lá cờ của chúng ta là Đất Nước !

    Là máu chảy trong mỗi người dân, mỗi người lính chúng ta !

    Là tinh thần được nung bởi lửa, ý chí đúc bằng sắt !

    Chiếc Compa biểu chưng cho chi thức, cho sự chăm chỉ và sức sáng tạo của nhân dân !

    Chiếc búa biểu chưng cho những công nhân kiến thiết đất nước !

    Tất cả hoà lại nơi mảnh đất đẹp đẽ và mạnh mẽ này !!!

    "

    Trên đầu Augolf, bức tượng người chiến sĩ Hồng Quân lừng lững sau ông, toác lên một cảm giác tôn nghiêm cũng vô cùng đanh thép.

    Xung quanh, những lá cờ Đất Nước tung bay, thật tự hào, thật trang nghiêm.

    Ông nhìn xung quanh rồi nhìn vào hàng ngũ những người lính đang ở đứng ở đó.

    Ông hét lớn !

    " Đúng vậy, chúng ta là những người lính, những người sinh ra với nhiệm vụ bảo vệ Đất Nước.

    Chúng ta đứng đây để làm gì hả các Đồng chí !!!

    "

    Những người lính nghe xong, họ nhìn vào bức tượng đằng sau Augolf.

    Người lính Hồng Quân đó, tay cầm thanh kiếm tượng chưng cho sự đanh thép lẫn lí trí mạnh mẽ đó, tay còn lại đang bế một em bé, nó biểu chưng cho sinh mạng của một đất nước, của một dân tộc được cứu rỗi.

    Gương mặt của người lính Hồng Quân toác lên vẻ kiên định và một lòng hướng về Tổ Quốc.

    Điều đó càng làm cho nhuệ khí của mỗi người lính tại đây, cùng với lá cờ Dân Tộc càng thêm mạnh mẽ hơn nữa.

    Những người lính đồng thanh đáp !!!

    " Chúng ta ở đây là bảo vệ Tổ Quốc, Bảo vệ nền Dân Chủ Xã Hội mà chúng ta kiến thiết lên bằng sức, bằng máu của chúng ta !

    Chúng ta có nhiệm vụ phải bảo vệ, phải giữ vững lá cờ đó khỏi bàn tay tàn ác của các thế lực thù địch muốn nhăm nhe đạp đổ nó !

    Ich bin hier, um es zu beschützen!!!

    Für die Menschen!!!

    Für das Land!!! { Ta ở đây là để bảo vệ nó !!!

    Vì nhân dân !!!

    Vì Đất Nước !!! }

    Những tiếng hô vang đầy khí phách, đầy sự tự hào dân tộc lẫn trong đó là sự đanh thép của một dân tộc đã từng phải trải qua bao cuộc chiến tranh đẫm máu lẫn thảm khốc và giờ đây...

    Họ sẽ đứng lên để bảo vệ Đất nước, để bảo vệ Lá cờ Dân Chủ vẫn tung bay đó.

    Augolf lấy trong mình một chiếc đồng hồ quả cam, chiếc đồng hổ chỉ thẳng vào 7h sáng.

    Cất đi, lão hét lớn.

    " Các đồng chí !!!

    Khoảnh khắc này cũng đã tới.

    Khoảnh khắc mà chúng ta và những người dân ở vùng cửa ải Tây đang chờ đợi.

    Chúng ta sẽ cùng với những người lính giải phóng quân hỗ trợ họ tiêu diệt mụn nhọt của đất nước một lần và mãi mãi !!!

    Für das neue Deutschland!!!

    Für die sozialen Menschen!!!

    "

    " Für das neue Deutschland!!!

    Für die sozialen Menschen!!!

    "

    Thời gian chính thức bắt đầu, Chiến Dịch Beulihaus chính thức khởi chạy vì một mục tiêu duy nhất, thống nhất cả hai miền và toàn thắng

    Rạng sáng ngày 21/03/20XX

    P

    Vùng biên giới hai miền Đông và Tây Đức, hàng loạt cỗ pháo tự hành PzH2000 của lực lượng DDV bắt đầu nã đạn pháo 155mm vào các đồn điền, sở chỉ huy khu vực của chính quyền Đảng Tự Do có sự hậu thuẫn từ NATO.

    7h sáng, các cánh quân thuộc lữ đoàn Cơ giới số 455 và Lữ đoàn số 145 kết hợp với Sư đoàn Súng trường số 490 lập tức tiến công từ các khu vực trải dài từ Hamburg đến Munchen tiến đánh vào các vị trí Stuttgart tới Bielefed.

    Bằng các khí tài như Puma, Leopard 2A4 và Leopard 2A6 nên với những khí tài của lực lượng phòng thủ chỉ là Leopard 1A và tất nhiên là cả nhưng khí tài từ NATO nữa nhưng không đáng kể vì đều bị loại khỏi vòng tuyến bởi cỗ pháo PzH2000

    9h sáng, lực lượng giải phóng quân ở các vùng Dortmud, Korl lập tức nổi dậy dành lại chính quyền từ Tay Đảng DF

    12h sáng, Biệt động giải phóng quân lập tức tấn công vào Trụ Sở BQP chính quyền DF tại Dusseldorf.

    Lần lượt tiểu đội biệt động cùng những khí tài thô sơ đã cầm chân được binh lính NATO và DF ở lại chờ cứu viện từ Lực lượng giải phóng quân.

    15h chiều, Các cánh quân giải phóng quân lập tức tới hỗ trợ Biệt Động quân.

    Thành công chiếm được BQP nhưng đánh đổi là 20 chiến sĩ Biệt Động hy sinh và 3 chiếc Marder 1A3 bị phá hủy.

    Chỉ còn duy nhất 5 lính Biệt động cùng 1 chiếc Marder 1A3.

    Ranger der Befreiungsarmee' POV

    Jager Kreidison, một RB ( Biệt động giải phóng quân ) hiện đang hoạt động bí mật tại Thủ phủ Frankfurt Am Main của chính quyền đảng DF.

    Jager, anh đang đi trên những con phố vắng lặng không một bóng người, những biển hiệu hàng quán, những ánh đèn nhấp nhay nay cũng chẳng còn.

    Uỳnh uỳnh...

    Brừmmmmmmm !!!

    Từ đằng xa hàng loạt cỗ bọc thép VCBI, M113 và Marder của NATO và DF chạy dọc qua con ngõ nhỏ này, anh nhìn qua chúng đợi cho những cỗ chiến thép đó vút qua.

    Jager từ từ lấy một bộ đàm ra, bấm và thì thầm.

    " Bắt đầu đi...

    "

    Phía đâu bên kia bắt máy và trả lời.

    " Đã rõ "

    Rồi sự im lặng lại hoà quyện tại ngõ này, Jager biết, anh biết rất rõ anh đang làm gì.

    Quê hương anh đã bị tàn phá nặng nề bởi DF và tay sai của DF.

    Anh làm việc này vì đất nước, vì cuộc sống tươi đẹp đang chờ đón phía trước và bắt bọn chúng phải trả giá cho những gì chúng đã gây ra cho quê hương của anh.

    Rìa Tây nước Đức, thị xã Norden.

    Vốn là một thị trấn ven biển...

    Nói đúng hơn đây là thị trấn đặt vị trí Quân Cảng của Iron Blood thuộc Azur Lane.

    Dù cách xa cuộc tấn công của DRB nhưng đây cũng thuộc kiềm kiểm soát của Đảng Tự Do nên cũng không thể chánh khỏi đảo chính từ phía người dân được.

    Những lá cờ Búa và Compa vẫn tung bay cho cuộc Khởi nghĩa này.

    Và cũng cùng lúc những cỗ M113, VCBI của DF bắt đầu tràn ra trấn áp cuộc khởi nghĩa.

    Và tất nhiên, đạn đã nên nòng và máu sẵn sàng đổ xuống nền đất nơi này.

    Căn cứ Iron Blood.

    Từ căn cứ, Bismark, Soái hạm của Thuyết Huyết đang quan sát từng cuộc " biểu tình " của người dân ở đây.

    Cô vốn mang trong mình sức mạnh của một cỗ tàu chiến huyền thoài, là kẻ dẫn bước cho Hải Quân Đệ Tam Đế Chế lừng lẫy một thời.

    Cô đứng đây giờ cũng vì bảo vệ nền hoà bình của cả một hành tình, đánh bay bàn tay tàn ác đang muốn lăm le huỷ diệt hành tinh này.

    Bè lũ Siren...

    Nhưng giờ thứ trước mắt cô thật là...

    Đáng sợ...

    Đó là ánh mắt của sự bàng hoàng, sự sợ hãi khi thấy những cỗ thiết giáp đó hàng đều đồng loạt nổ súng vào đoàn người biểu tình đó khiến cho họ tháo chạy trong sự sợ hãi...

    Và cô vẫn nghe thoáng qua không khí những tiếng hét những âm thanh dù chỉ là nhỏ nhất đã khiến cho cô vô cùng rùng mình và bủn rủn.

    Không chỉ với Bismark mà cả Hipper và Eugene đều như vậy, đôi chân của họ run lẩy bẩy khi thấy cảnh tượng những cỗ thiết giáp đó xả hàng loạt viên đạn vào đoàn người không vũ khí, không áo giáp đó.

    Nhưng họ không nhận ra một điều, muốn có Tự Do và Dân Chủ thì đổ máu và mất mát là thứ bắt buộc phải có.

    Nếu không có chúng thì mãi mãi một con người sẽ bị bó buộc trong xiềng xích của sự dày vò và khốn khổ.

    Nói chung không thể thiếu máu cho một cuộc Cách mạng cả.

    Cách quân cảng đâu đó 2km, sâu trongvlongf đất, một cỗ xe tăng đang nằm im lìm ở đó nhưng bên trong nó lại có những tiếng bàn tán.

    " Nạp đạn HESH đi !

    Lái xe lên số tiến !

    Pháo thủ sẵn sàng chuẩn bị khai hoả.

    Tất cả đã sẵn sàng chưa ?

    "

    " Sẵn sàng !

    "

    " Verdammte Hölle !

    Đã sẵn sàng !

    "

    " Entscheidender Sieg !

    Vì Chủ Nghĩa lớn, sẵn sàng !

    "

    Brừmmmm !!!

    Lái xe đã khởi động động cơ, con quái thú đã hồi sinh, để càn quét mọi thứ trước ánh đèn của con quái thú này.

    Cạch - Cạch - Xoẹt - Tạch

    Viên đạn HESH cỡ 125mm đã được lên nòng, và nó đang và cần một kẻ thù để thả " thanh kiếm " này ra khỏi nòng.

    " Được rồi...

    Tiến lên !!!

    "

    Quân Cảng Iron Blood

    Bismark và các chị em của mình vẫn đang chứng kiến từng tận những con quái vật đó xả từng viên đạn đó vào những dân thường.

    Trong lòng họ có chút sợ hãi khi phải chứng kién cảnh tượng quá đỗi kinh khủng này.

    Giờ đây, trong đầu họ nghĩ rằng đây chẳng phải một cuộc chấn áp bạo động nữa là một cuộc thảm sát đúng nghĩa.

    " Bismark !

    Nhìn kìa !

    "

    Bỗng Hipper gọi Bismark một cách mạnh mẽ rồi chỉ tay về một hướng góc của Norden.

    Đó là hàng loạt những con thiết giáp Marder 1A3 đang treo cờ DDV ( Deutsche Demokratische Volksrepublik ) đang anh dũng tiến lên cùng những người lính tay cầm súng trường và tên lửa chống tăng.

    [ Au: Khoẻ !

    Cho những đọc giả chưa biết thì sau khi miền Đông được được lập và sau cách mạng Mùa đông thì từ Cộng Hoà Dân Chủ Đức thì đã đổi thành Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Đức.

    Diễn biến thì vẫn sẽ tiếp tục, mời độc giả đón đọc ]

    Hipper cùng Bismark và vài nữ hạm nữa chứng kiến cảnh đấu súng giữa DDV và đoàn thiết giáp kia.

    Những người lính DDV không có dấu hiệu của sự sợ hãi, họ luôn nêu cao tinh thần chiến đấu không sợ hãi và không sợ chết.

    Đó là những gì các nữ hạm cảm nhận được từ những người lính này.

    Bỗng, từ mặt đất phía tay trái của Iron Blood các họ tầm 2km, một cỗ chiến xa từ mặt đất ngoi lên.

    Như một con cua đồng, nó lập tức xuất hiện trên mặt đất, ổn định nòng pháo vào đám thiết giáp kia và bùm !

    Đoàng !

    Một tiếng pháo vang trời nổ ra ngay trước sự chứng kiến của toàn thể nữ hạm tại đây.

    Con quái vật thép, cua đồng mắt đỏ T-72M1 chính thức lộ diện !

    Chiếc chiến xa M1 ( gọi tắt ) đã làm cho các nữ hạm phải chú ý tới, bởi nó không chỉ từ lòng đất mà xuất hiện mà là sức mạnh mà con mãnh thú này nó đang có.

    " Thật là mạnh mẽ...

    "

    " Thật là Tuyệt Vời !!!

    "

    Trái với sự ngạc nhiên của Bismark và vài nữ hạm khác thì cơ ra có vẻ Hipper rất chi là phấn khích khi được thấy một mẫu MBT có từ thời kì trước hiện diện tại đây và chiến đấu tại nơi nhỏ bé này.

    Một vài tiếng sau...

    Là cờ DDV lại lần nữa được tung bay, Thị Xã Norden chính thức được Giải Phóng !

    Nhưng đánh đổi với nó là gần 200 dân thường đã thiệt mạng qua cuộc thảm sát đẫm máu này.

    Tách tách tách...

    Bầu trời xám xịt lại, những giọt mưa từ trên trời bắt đầu rơi.

    Một trận mưa đầu tháng tư đang diễn ra.

    Một buổi chiều với một trời mưa rào, dần nó đang tô thêm một mảng mau tại Norden, càng khiến nó thêm ảm đạm và " vô vị " hơn.

    Bismark, cô đang đứng trước cỗ thiết giáp VCBI bị cháy rụi bởi viên HESH của chiếc tăng M1 kia.

    Dù trời có mưa nhưng cô vẫn đứng đó nhìn cái khung trơ trọi cháy khét của đó, vảng trong khí là mùi thịt cháy và...

    Máu.

    Và sâu trong chiếc thiết giáp cháy kịt đó là một cơ thể người trần trụi cháy khét lẹt.

    Bismark nhìn vào đó, nhìn vào cái xác chết đó mà cô đã mường tượng được cái chết của người đó.

    " Haha...

    Chết bởi một viên đạn nổ chống tăng...

    Còn gì bằng chứ lũ súc vật.

    "

    Những lời cay độc sỉ vả nhắm thẳng vào cái thân thể héo tàn kia.

    Cô căm thù bọn chúng, những kẻ đã nhẫn tâm sát hại người dân ở đây.

    Cô nhìn xuống nền đất, từng giọt mưa cứ thế mà rơi, từng hạt mưa hoà với màu đỏ thấm của máu.

    " Cô biết đấy Bismark...

    Họ đang khóc, nước mắt của họ giờ đang giờ đang hoà làm một với máu của họ.

    Chúng ta sẽ tiếc thương cho họ...

    "

    Đằng sau cô, một giọng nói của một thanh niên cỡ 30 tuổi.

    Cô nghe vậy rồi nhắm mắt hồi lâu rồi nói.

    " Vậy sự hy sinh của họ có thật sự quan trọng ?"

    Cô hỏi một câu vu vơ nhưng nắm đúng trọng tâm cái chết của người dân làng Norden...

    Người đàn ông nghe vậy cũng thở dài và trả lời Bismark.

    " Họ nằm xuống ở đây để có thể có một tương lai tốt đẹp hơn cho con cháu của mình.

    Nếu họ không đứng lên thì sẽ chẳng có tương lai tốt đẹp gì cho họ và con cháu của họ cả.

    Kết quả như cô thấy đó, họ sẵn sàng hy sinh tất cả mọi thứ kể cả tính mạng vì tương lai của Đất nước hay chính là con cháu họ.

    "

    Bismark nghe vậy rồi im lặng hồi lâu hẵn quay lại nhìn người đàn ông đó.

    Một người đàn ông cỡ 30 tuổi, mặc một bộ quần áo đơn giản, đeo túi đựng băng đạn, tay cẩm súng trường G3K, miệng phì phèo khói thuốc.

    " Cảm ơn anh, Deu.

    Vì anh đã cho tôi biết rằng con người không giống nhau.

    "

    Cô nói rồi mỉm cười trước chàng trai.

    Eric Deunak, đó là tên của anh.

    Một cái tên mang hình hài của đất nước.

    " Mainz đã có mặt !

    "

    Từ đằng sau Deu, một cô gái với dáng người nhỏ nhắn, một bộ quân phục trắng đi với mái tóc trắng tinh khiết lên tiếng.

    Đó là Mainz, một nữ hạm của Iron Blood.

    Thấy vậy Deu liền lùi sang một bên để cho Mainz nói chuyện với Bismark.

    Deu giờ đang nhìn vào một cái xác đã cháy đen, tay của cái xác đó đang nắm chặt vào khẩu súng lục, bên cánh tay có miếng dán của NATO.

    Anh liền cúi người, dựt mạnh miếng dán đó rồi thì thầm.

    " Đây là nỗi nhục của dân tộc tao khi tham gia vào khối quân sự chết tiệt này...

    "

    " Rẹt Rẹt...

    Eric, nghe rõ không ?

    "

    Nghe thấy cái radio đang đeo bên hông có tiếng phát ra anh liền vứt cái miếng dán ra chỗ khác rồi cầm radio lên.

    " Tôi đây "

    " Ok, nhờ cậu đưa Bismark đến quân cảnh đi, chúng ta sẽ làm lễ thượng cờ tại quân cảng.

    "

    " Ok tôi rõ rồi...

    Mà từ từ...

    Tôi là chỉ huy của mấy người mà !?

    "

    " Rẹt "

    Sau một tiếng từ chiếc Radio như là đầu bên kia đã tắt.

    Anh liền thở dài rồi đến chỗ Bismark mà nói.

    " Chúng ta di chuyển thôi, không nên ở đây lâu đâu.

    Không lại cảm thì mệt lắm.

    "

    Nghe vậy Bismark và Mainz đều gật đầu rồi đi theo Deu trở lại căn cứ.

    " Quên mất, đây là ô của hai cô.

    "

    Deu rút từ đâu ra hai chiếc ô rồi đưa cho Bismark và Mainz.

    Điều này làm cho cả hai đều bất ngờ sen lẫn bối rối.

    " Anh không có ô à ?

    Hay tôi để Mainz đi cùng anh nhé ?

    "

    Nghe vậy anh liền lắc đầu và nói.

    " Không cần đâu, hai cô cứ dùng đi.

    Tôi thích thế này hơn...

    "

    Anh nói với vẻ mặt đượm buồn, rồi che đi bằng cách quay mặt đi nhưng đã bị Bismark nhìn thấy nhưng cô vẫn giữ im lặng vì cô chẳng muốn đào sâu thêm làm gì.

    Một Deu giờ đây đứng lặng người trong cơn mưa sối xả tháng tư này, anh đứng dưới nó, không một hành động không một lời nói nào cả.

    Anh đứng đó...

    " Đôi khi im lặng cũng là một cách để tưởng nhớ...

    Sự cống hiến của mọi người không vô ích...

    Yên nghỉ nhé...

    "

    Anh nói rồi ngẩng mặt lên, những hạt mưa đang chạm vào khuôn mặt bám bụi của anh, những giọt mưa đang che đi sự yếu đuối của anh trước Bismark và Mainz.

    Anh không muốn họ thấy sự yếu đuối của anh, Một quân nhân không giờ khóc.

    Quân cảng Iron Blood.

    " Này này, lấy cái gì đó che lên xe tăng đi !

    Muâ bắt đầu càng nặng hạt hơn rồi đấy !

    "

    Một người lính lái xe tăng vừa nói vừa chỉ đạo vài người trong kíp lái khẩn trương lấy bạt hay vậy gì đó lớn để che lên con xe tăng này.

    " Này Volk, cậu lùi con M1 vào chỗ có mái hiên kia đi "

    Một tràng lính trẻ vừa nói vừa chỉ vào chỗ hiên của Quân cảng Iron Blood.

    Đáp lại cậu trai kia, người tên Volk lên tiếng.

    " Ok, để tôi lùi xe vào "

    Volk nói vậy rồi đội chiếc mũ chống ồn lên vừa để tránh cơn mưa này và vừa để khởi động xe tăng cho đỡ bị đau tai.

    " Aiya...

    Cho con cua này dậy nào "

    Anh chèo vài buồng lái của M1, lần mò khởi động con " Cua " lên và...

    Cạch - Xoẹt - Cạch - Cạch

    Brừmmmm !!!

    Tiếng động cơ V12 gầm rú lên, nghe nó thật oai vệ và cũng...

    Điếc tai.

    [ Au: Lí do kíp lái hay đội mũ chống ồn.

    Đặc biệt là các mẫu MBT của Nga ]

    Rồi Volk di chuyển M1 đến một cái hiên để chống lại cơn mưa sối xả này.

    Dù có một chút khó khăn khi phải lái M1 vì Volk vẫn chưa quen việc lái một chiếc xe tăng có xuất xứ từ Liên Xô cũ.

    Tách.

    Volk vặn chìa khoá ngắt động cơ, thò đầu ra ngoài thì...

    " Whao !!!

    Nó như một kiệt tác vậy !!!

    "

    " Tôi không ngờ có thể tận mắt chứng kiến cỗ chiến xa gần như thế này.

    "

    Cạnh tượng trước mắt anh làm anh thấy chẳng biết nói sao nữa.

    Trước mắt anh là toàn nữ hạm đang sì sào bàn tán về chiếc T-72M1 này.

    " Không ngờ đó...

    "

    " Này Volk !

    Vác cái bản mặt chết tiệt của câu ra đây xem nào !

    "

    Volk lập tức đứng hình khi nghe thấy tiếng kêu quen thuộc này.

    Anh vội vàng tháo chiếc mũ xuống đáp vào khoang lái đóng nó lại rồi hấp tấp chạy đến chỗ gọi đó.

    " Volk Wagenis đã có mặt !

    "

    Cậu lững thững chào kiểu lính trước ngừoi đàn ông đó.

    Không ai khác ngoài Deu, người đã có mặt để chuẩn bị cho buổi " Thượng cờ "

    Deu, người đang phì phèo khói thuốc, mặc dù trời mưa nhưng anh vẫn hút được thuốc.

    Anh bỏ cây thuốc lá xuống đất rồi dẫm mạnh cho chóm lửa tắt đi rồi đi tới chỗ Volk và nói.

    " Cờ mang tới chưa ?

    "

    Volk nghe vậy liền gật đầu và nói.

    " Lá cờ luôn sẵn sàng !

    "

    Nghe thấy vậy Deu liền gật đầu.

    " Thôi thì làm tí nhắm nhể ?

    Trời hẵn còn đang mưa mà.

    Mescer đâu rồi ?

    "

    " À...

    Họ á ?

    Đang tán chuyện với mấy ông lính trong trung tầm Norden rồi.

    "

    " Haizzz...

    Thôi thì lão ta sẽ tự tìm đường về thôi.

    Nào, tôi với cậu làm nốc bia mừng chiến thắng thôi nhể ?

    "

    " Ý kiến hay đó !

    "

    Deu và Volk nhất chí sẽ nhậu mừng chiến thắng này.

    Dù là ở đây thì một tí cũng chẳng sao nhưng Deu đâu biết rằng ngày anh có nóc nhà cũng chẳng còn xa nữa.

    [ BTV: Khiếp, vào thẳng trọng tâm vấn đề luôn ]

    [ Au: Ông nên ngậm mẹ mồm vào BTV ]

    Hai ông cháu, một thằng cầm nguyên thùng bia, thằng thì cầm một túi MRE của Đức.

    Dù giản dị nhưng nó cũng vốn là vậy rồi, dường như với những người lính việc này thật sự đối với họ vô cùng hiếm.

    Volk và Deu lũ lượt chèo lên nóc xe M1 ngồi rồi đặt đống đồ ăn lên trên đó và đã là người Đức thì không thể thiếu được Bia, rất nhiều Bia.

    Volk lấy một chai bia rồi tu ừng ực nguyên chai đến khi chẳng còn giọt nào thì thôi.

    " Thế mới gọi là sống chứ !!

    Đã lâu rồi tôi mới có thể chạm được tới thứ nước tuyệt thế nhân gian này chứ.

    "

    " Haha !!

    Cậu thật là trẻ con đấy !

    "

    Deu cũng vậy, anh lấy một chai bia ra rồi nốc hết cả chai.

    " Ara ~ Ara, hai người có gì vui vậy ?

    Có thể cho tôi tham gia với được không ?

    "

    Một giọng thánh thót vô cùng hoà nhã vang lên làm hai thanh niên kia giật mình mà quay ngoắt về chủ nhân của giọng nói kia.

    Một thiếu nữ tóc trắng, đôi đồng từ màu vàng cam rực lửa như mặt trời nhưng cũng vô cùng lộng lẫy, với một bộ quần áo có phần hơi cách điệu hoá, với đó là một mái tóc trắng tựa tuyết và một chổm tóc đỏ vô cùng cách điệu.

    Deu nhìn vậy ngơ ngác hỏi.

    " Vậy cô là...

    "

    " KMS Agir, cứ gọi tôi là Agir.

    Tôi có thể tham gia cùng với mấy anh được chứ ?

    "

    Volk và Deu nhìn nhau một cách bất lực rồi Deu trả lời cô.

    " Được thôi, để tôi xuống đỡ cô lên nhé ?

    "

    " Rất sẵn lòng, Eric~ "

    Bỏ đi sự ngạc nhiên của Deu thì anh nhảy xuống tháp pháo trong khi tay vẫn cầm chai bia.

    Deu xuống rồi đặt chai bia lên thân xe rồi nhẹ nhàng bế Agir kiểu công chúa khiến cô vô cùng ngại ngùng, cô thì thầm nhỏ.

    " Em yêu anh Eric...

    Em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.

    "

    " Hm ?

    Cô vừa nói gì à ?

    "

    " Không...

    Không có gì đâu.

    "

    Cô ngượng ngùng nói khi Deu hỏi cô có sao không.

    Dường như những cử chỉ này và sự thân thiện của anh đã cảm hoá được một Agir có phần mềm mỏng.

    Và Deu đã làm Agir lại cầng mềm mỏng hơn.

    17h chiều.

    Cơn mưa xối xả chiều nay như đã tạnh, những tia nắng của mặt trời cũng đá chiếu rọi nơi này.

    Quân cảng Iron Blood cũng vậy, họ đang chuẩn bị cho việc hạ cờ Liên Bang Đức xuống và treo lá cờ mới lên.

    Deunak, người đang cầm lá cờ DDV được gấp gọn đang nằm trọn trong tay anh.

    Anh nhìn nó rồi nói lớn.

    " Chuẩn bị !

    Rút cờ !

    "

    Một tiếng đanh thép vang lên, một người lính trong hàng ngũ bước nghiêm trang tới cột cờ.

    Có hai cột cờ một là cột cờ treo lá cờ của Quân cảng Iron Blood và còn lại là cột cờ Quốc Gia.

    Người lính đó đứng dưới cột cờ Quốc Gia, từ từ kéo nó xuống, lá cờ một thời tung bay Cộng Hoà Liên Bang Đức chính thức đã khép lại.

    Sau khi lá cờ cũ đã được kéo xuống và gấp gọn lại, Deu từ từ tiến đến cột cờ tay vẫn cầm lá cờ DDV được gấp gọn lại.

    Anh gắn lá cờ lên, phất lên để cùng người lính kia kéo lên.

    Lá cờ của Dân Chủ của sự Tự Do chính thức tung bay.

    Báo hiệu rằng khu vực quân cảng này đã nằm trong vùng giải phóng.

    Lá cờ Cộng Hoà Dân Chủ Nhân Dân Đức, DDV chính thức tung bay.

    Trong lòng anh và tất cả các chiến sĩ ở đây lòng đều rạo rực.

    Deu nhìn thấy cá cờ tung bay liền quay người ra sau, nhìn các nữ hạm các chiến sĩ cùng các khí tài quân sự.

    Anh hét lớn.

    " Đúng 17 giờ 05 phút ngày 01/04/20XX, là cò mà chúng ta đang tự hào và chúng ta đang dùng máu để giữ vững nó đã có mặt trên toàn khắp cả nước.

    Hãy nhớ chúng ta đang đưng ở đây để làm gì !

    Mỗi chúng ta có thể xuất thân khác nhau nhưng điểm chung chính là đều có một mục tiêu duy nhất !

    Chúng ta có sức mạnh của KriegMarine, chúng ta mang trong mình sự hy vọng kỳ vọng của nhân dân.

    Giờ đây chúng ta chính là VolksMarine !

    Für das neue Deutschland!!!

    Für die sozialen Menschen!!!

    " Deu vừa hét vừa thả lá cờ VolksMarine lên cho tốt cả các nữ hạm cùng các người lính kia.

    Các nữ hạm thì trần chừ trước lá cờ này.

    Nhưng với các người lính họ vô hang khẩu hiệu.

    " Für das neue Deutschland!!!

    Für die sozialen Menschen!!!

    "

    Như để hoà làm một với tình hình hiện tại, các nữ hạm đều hô vang " Für das neue Deutschland!!!

    Für die sozialen Menschen!!!

    " như thể biểu hiện rằng họ sẵn sáng cống hiến toàn bộ sức mình cho đất nước, cho người dân của đất nước và toàn bộ thế giới.
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 11: Làn Ranh đỏ


    Một cái chết để tạo ra một sự sống, đó chính là cách mà thế giới này hoạt động.

    Nhưng nếu chúng ta, những con người thay vì chết đi thì chết 1, 2 hoặc thậm chí nhiều lần thì sao ?

    Chẳng phải nó trái với cách thế giới hoạt động.

    Có, tất nhiên nó sẽ vi phạm một vòng tuần hoàn của sư sống, chết đi để hồi sinh.

    Nhưng tất cả vốn cũng chỉ là giả thuyết, con người chết đi cũng chỉ là chuyển linh hồn từ cơ thể già cỗi của mình sang một cơ thể mới.

    Cá nhân là vậy nhưng Luk, người vào sinh ra tử không thể đếm xuể.

    Chẳng phải có một sự đặc cách hay là sự ghét bỏ bởi cái chết.

    Nhưng nếu Luk biểu chưng cho sự bất hạnh và kém may mắn thì người bạn thân của anh, Muller lại đối nghịch với anh.

    Muller vốn đã quen Luk từ khi hai người vào cấp 2 và đến tận bây giờ vẫn vậy.

    Muller là một con người như được chúa phù hộ và thuận buồm xuôi gió.

    Và bây giờ vẫn vậy, dù cho có bỏ đi Hải quân và sang Lục Quân làm việc.

    Anh vẫn thăng chức tiến cử đều đều mà không gặp bất cứ khó khăn nào.

    Cho đến những ngày gần đây.

    Bộ Nội vụ và tình báo đối ngoại ( Ministerium für Innere Angelegenheiten und Auslandsgeheimdienst ) hay được gọi là MIAA, là một lực lượng tình báo của DDV.

    MIAA được cho là một trong những lực lượng tình báo khét tiếng với hàng loạt những phi vụ Thanh trừng các thành phần chống phá nhà nước Tân Dân Chủ Xã Hội của DDV.

    Mặc dù chỉ thành lập sau khi Thủ đô Berlin được lấy lại.

    Nhưng những hoạt động tình báo và phản gián của MIAA vẫn thuộc thành phần manh động và máu lạnh.

    MIAA được NATO và EU ví như FSB của Nga và KGB của Liên Xô cũ

    Và hiện tại trong MND cũng có vài nhân viên và Tướng lĩnh là người Đức, trong đó có cả Muller liệt vào danh sách tình nghi của MIAA.

    Hiện tại, vẫn là một buổi sáng mới tại thành phố Anadyr thuộc khu tự trị Chukotka, Nga.

    Trước kia nơi này là một thành phố khá vắng vẻ và yên tĩnh.

    Nhưng sau khi MND được thành lập và cuộc đụng độ với Sirin xảy ra thì số dân ở các vùng này cũng gia tăng một cách nhanh chóng.

    Thành phố, trước đây là thị trấn Anadyr trước kia phải di chuyển bằng đường bộ từ Anadyr tới Ugolnye Kopi, nơi đặt trụ sở chính của MND rất lâu, mất phải 2-3 ngày.

    Nhưng từ sau khi lên thành phố thì chỉ cần đi phà qua và chỉ mất đâu đó 20 tới 40 phút di chuyển.

    Hiện tại Muller đang trong một kì nghỉ phép và đang ngồi cùng với vợ của anh, quý cô Emilia.

    “ Thật ra Anadyr cũng không phải là một thành phố quá đỗi tẻ nhạt phải không anh yêu ?

    “ Emilia vừa nói vừa liếc nhìn người chồng đang ngồi đối diện cô một cách trìu mến.

    “ Ừ, một thành phố như này đáng để hưởng thụ.

    “ Anh nhìn cô với ánh mắt thân thương.

    Đây cũng là ngày thứ N trong kì nghỉ kéo dài của Emilia.

    Cô vốn là CEO người đang điều hành một Công Ty buôn bán Vật liệu bán dẫn N.V.A .

    Nên đối với Emilia thì một kì nghỉ như này là đặc biệt nhưng đi cùng với chồng cô thì nó lại càng đặc biệt hơn.

    Hiện tại là ngày 22/03/20XX, những ngày cuối xuân, đã vài tháng trôi qua cuộc Thống Nhất đó.

    Muller đang suy nghĩ nhiều chuyện, nhất là việc vào cuối tháng 3 này thì anh sẽ có một cuộc gặp với Đô Đốc của Quân Cảng Azur Lane để kí kết hiệp định phòng thủ chung giữa MND và Azur Lane.

    Đặc biệt nhất là sau ngần ấy năm thì anh cũng có thể gặp mặt cẩn thận người bạn thân của mình, Lukhans.

    Không chỉ mỗi anh mà là cả vợ anh, Emilia cũng vậy.

    Vốn cả ba đã chơi với nhau rất lâu, đến cả Emilia còn tự nhận Luk chính là anh trai của mình dù họ chẳng cùng huyết thống nào.

    Nhưng giờ gạt qua mấy chuyện này qua một bên.

    Emilia mở lời trước.

    “ Anh dạo này có thấy lũ MIAA hoạt động giờ manh động hơn trước không ?

    “ Emilia hằn giọng hỏi Muller.

    Đáp lại chỉ là cái nhún vai đầy ẩn ý.

    “ Cái này thì anh cũng chịu, nhưng lũ MIAA vẫn đang hoạt động ngầm bên trong MND…



    Đoàng Đoàng !!!

    Bỗng đâu hai phát súng lạnh ngắt vang lên phá tan bầu không khí vốn đã ấm áp này.

    Ngay bên cạnh hai người, một tên mặc đồ đen, đeo mặt nạ kín mặt và tay cầm một khẩu USP Compact nòng vẫn còn ửng khói.

    Còn người đang ngồi sõng soài trên chiếc ghế kia không ai khác chính là một trong 4 Nguyên Soái của MND, Tướng Ulrick Ferme.

    Đó là hai vết đạn chí tử vào tim và chán của Ferme.

    Muller và Emilia còn chưa kịp phản ứng thì tên bịt mặt kia liền chĩa súng và hai người.

    Trong lúc này, một cuộc đấu chí căng go diễn ra, bàn tay của Muller thì đang vòng ra sau nắm chặt khẩu súng lục nhưng không thể được vì ngay sau anh chính là Emilia.

    Nổ súng ở đây thì liên luỵ tới Emilia.

    Anh đành phải giơ hai tay vòng ra đầu, thể hiện mình đã đầu hàng.

    Từ đằng xa một chiếc xe van màu đen hãng GMC chạy đến ngay đằng sau tên bịt mặt.

    Từ bên trong, một toán lính trang bị áo giáp và súng tiểu liên MP5 lập tức lao ra chĩa ra mọi phía để cảnh cáo những người xung quanh rằng nếu tiếp cận thì bị ăn kẹo.

    Tên bịt mặt nhìn Muller rồi nói.

    “ Một là đi, hai là cả hai đều chết.



    “ …



    Muller chìm trong khoảng lặng, bầu không khí xung quanh bỗng chốc nặng nề.

    Emilia đằng sau nhìn Muller với anh mắt lo lắng.

    “ Anh yêu…



    “ Không sao đâu, chúng ta chỉ cần làm rõ với bọn họ là được.

    Lời nói đôi khi còn có sức mạnh hơn cả súng đạn.

    “ Anh quay ra đằng sau nhìn cô rồi nói như để trấn an cho tinh thần đang có phần hoảng loạn của cô.

    Ngoại ô thành phố Anadyr.

    Muller và Emilia hiện đang ngồi trong một căn phòng khép kín, đối diện họ là một đặc vụ của MIAA.

    Đặc vụ đấy nhìn cả hai người rồi nói.

    “ Trước khi bắt đầu cuộc thẩm vấn này.

    Chắc hai người cũng biết Ulrick Ferme đã phạm phải gì rồi đúng không ?



    Cả hai khẽ gật đầu dường như đã biết.

    Đặc vụ nhìn vậy cũng tỏ vẻ chấp thuận rồi nói tiếp.

    “ Sĩ quan Alexander Von Muller, 39 tuổi, cựu Sĩ quan Hải Quân Đức.

    Emilia De Frontla, CEO của NVA.



    Đặc vụ nói rồi đặt khẩu súng lục lên bàn rồi nhắc nhở.

    “ Những câu trả lời của anh nên được cân nhắc kĩ lưỡng vì nó có đánh đổi mạng của anh lẫn của vợ anh.”

    Muller nghe vậy chỉ còn cách chấp nhận nó và phải thật bình tĩnh để trả lời những câu hỏi này.

    Chỉ cần sai một li thì hậu quả chi sẽ rất đắt.

    “ Muller, Tại sao anh lại ở vùng Viễn Đông Nga này.

    “ Tay đặc vụ đó nói với một giọng lạnh ngắt sen chút sát khí.

    Muller nghe vậy liền điều chỉnh mặt rồi thẳng thắn nói.

    “ Chúng tôi đang trong một chuyến du lịch nhỏ.

    Cũng như ở gần để khi nào được gọi đi thì tôi còn có thể sẵn sàng cho nhiệm vụ.



    “ Nghĩ tốt đấy.

    Tôi sẽ đồng ý câu hỏi này.

    Và tại sao trong khi Đất nước đang lâm nguy thì anh lại không trở về và tiếp sức cho cuộc cách mạng.



    Đến câu hỏi này thì bỗng Muller khựng lại một nhịp và anh cảm nhận được ánh mắt hình viên đạn của Đặc vụ kia.

    “ Là do tôi bảo Muller ở lại…



    “ Xin mời cô im lặng, nếu cô còn trả lời những câu vô nghĩa nữa mời cô ra ngoài.



    Emilia muốn làm rõ với tay Đặc vụ kia nhưng hắn đã gạt phăng ý định đó của cô đi, hắn muốn mặt đối mặt với Muller để tra khảo chứ không phải kẻ ngoài cuộc như cô.

    Tay Đặc vụ bèn nhắc nhở Muller.

    “ Thời gian đang trôi nhanh hơn đấy Muller.

    Nếu anh muốn tiếp tục con đường này thì nhanh lên.



    Nhưng đáp lại hắn chỉ là sự im lặng vô thường của Muller.

    Trong thâm tâm anh đang cào xé chính mình, anh biết anh đang thực hiện nghĩa vụ cao cả chính là bảo vệ nhân loại nhưng lại quên mất cội nguồn của mình.

    Những đường gân tay hắn ngày càng lộ rõ, sự nhẫn lại của hắn sắp đến giới hạn.

    “...



    Vẫn vậy, Muller đáp lại với chỉ sự im lặng.

    Và hành động này của Muller đã khiến sự nhẫn nại của Tay Đặc vụ biến mất.

    Hắn nắm chặt khẩu súng trên bàn và chĩa thẳng nòng súng vào Emi khiến dựng đứng người mà sợ hãi.

    Còn Muller thì đứng phắc dậy nhăn mặt.

    Trước vậy Tay Đặc vụ nói.

    “ Một là trả lời tôi, hai là thứ vũ khí này sẽ lại vấy bẩn bởi máu.



    Khựng lại một nhịp, anh chỉ biết ngồi xuống trước việc một kẻ chĩa vũ khí về phía vợ mình.

    Anh nhìn vào cô, một anh mắt chứa sự hoang mang và sợ hãi tột độ, ánh mắt đó như đang hy vọng vào thứ gì đó.

    Một lời cầu cứu tới anh.

    “ Tôi sẽ nói…

    Ban đầu tôi sẽ định là trở về nước để làm cố vấn nhưng Lão Ferme đã cản tôi lại và nói Đó không còn là quê hương của cậu nữa.

    Do cách biệt về quân hàm nên tôi không thể lên tiếng được.



    “ Thông tin hữu ích.



    Hắn ngồi xuống, đặt khẩu súng lên bàn rồi ghi những nội dung vào một tờ note.

    Ghi xong, hắn liên quay mặt về phía hai người và tiếp tục hỏi.

    “ Như vậy, đối tượng Ferme đã muốn anh không quay trở lại.

    Lí do cho việc này là do Ferme thấy anh là đối tượng lợi dụng hay chỉ là sự tin tưởng ?



    “ …



    “ Chỉ là…

    Tôi không biết nữa.

    Lão từng đề cập muốn tôi thao túng toàn bộ Azur Lane và thay Thế Erwin Lukhans thành tôi để dễ bề quản lí.



    “ Chúc anh có một chuyến Công Tác tới Azur Lane vui vẻ nhé.

    Sĩ Quan Alexander Von Muller.



    “...”

    Thời gian: 30/03/20XX

    Địa điểm: Cảng Azur Lane

    Nay đã là cuối tháng 3 nhưng trời vẫn lạnh như hồi đầu năm mặc dù vẫn có một chút nắng nhưng không đáng kể.

    “ Anh à, sao có mỗi cái cà vạt anh cũng chỉnh không xong vậy.

    “ Akashi càu nhàu khi thấy chiếc Cà vạt của Luk được thắt lại một cách vội vàng.

    Anh từ từ cúi nhẹ đầu xuống để cô chỉnh lại chiếc cà vạt.

    “ Cho anh xin lỗi, cũng lâu lắm rồi anh mới được mặc lại com lê, chắc cũng từ lúc anh lên chức chuẩn Đô Đốc.



    Akashi cũng chỉ biết thở dài, cô ở cùng anh cũng lâu nên cô cũng ắt hẳn cũng biết được mấy cái thói quen và mấy cái anh không giỏi.

    Nhất là gu ăn mặc của anh, cô cũng biết.

    Nói chung là Luk bị mù ở khoản gu ăn mặc.

    “ Mà dạo này em thấy Soyuz hay vắng mặt nhể ?



    “ À tại Bộ Quốc Phòng Nga hay có mấy cuộc họp bất thường nên em ấy hay bị gọi đi họp lắm nên đành chịu thôi.

    Hạm đội Phương Bắc cũng phải đóng để trực 24/7 nên họ chắc không có mặt trong cuộc gặp song phương AL và MND đâu.”

    Akashi gật đầu rồi nhắc nhẹ.

    “ Họ chuẩn bị tới rồi đó.

    Chỉnh chu hơn xem nào.

    “ Akashi nhắc nhẹ một chút, ấn nhẹ vào chán anh.

    “ Anh biết rồi.

    “ Anh chỉ ngẩng dậy rồi gật đầu cho qua chuyện.

    Xoạch Xoạch Xoạch Xoạch [ Tiếng cánh quạt trực thăng ]

    Từ trên trời, một chiếc Bell V-22 từ từ đáp xuống, những cánh quạt của nó đang thổi tung những thứ ở dưới nó.

    Nó mạnh tới nỗi các nữ hạm ở dưới phải giữ chặt lá cờ và quần áo của mình để không bị bụi bẩn vào quần áo.

    “ Mình nhớ là đã nhắc bọn họ là khi trực thăng đáp xuống thì đứng có đứng gần nó rồi bọn họ vẫn không nghe…

    Hết cách.



    “ Whao!!!

    Lần đầu em mới thấy một chiếc vận tải cơ có tận hai cánh quạt mà to như vậy đấy!

    “ Akashi mắt sáng lên và choáng ngợp trước chiếc trực thăng vận tải này.

    ( Chắc là em chưa thấy Halo với Homer rồi )

    { BTV: Về hai cái biệt danh này thì đó là biệt danh mà NATO đặt cho Mil Mi-26 và Mil Mi V-12.

    Một trong hai con quái vật vận tại của người Nga }

    Từ chiếc V-22, một bóng dáng của một quân nhân.

    Một bộ đồ đen xám đội một chiếc mũ sĩ quan gắn một ngôi sao trắng ở dưới là chữ M.N.D.

    Thân hình thì khá cân đối, trên hai vai thì lại có quân hàm Trung Tướng.

    ( Có vẻ đây là người sẽ quyết định việc kí kết hợp ước phòng thủ chung…

    Nhưng cử một Trung Tướng đi chi có hơi mạnh tay không vậy ?

    Và còn nữa sao nhìn mặt thằng này quen quen. )

    Anh dụi mắt đi mấy lần rồi nhìn sang người bên cạnh Trung Tướng, một dáng người quen thuộc, một chiếc Quân phục dành cho nữ với một bộ váy dài tới chân đùi.

    Đeo thêm quân hàm Thiếu Tá.

    ( Mẹ ảo vậy !?

    Tự nhiên Cố vấn lại là Thiếu Tá thay vì là Đại Tá hoặc Thiếu Tướng.

    Nhìn mặt cô này cũng quen thế nhỉ !?!? )

    “ Khụ !



    Akashi nhìn thấy ông Đô Đốc nhà mình bị Overthinking nên đành làm một cước vào hông của anh khiến anh kêu một tiếng nhưng vẫn cố giữ cái bản mặt bình tĩnh nhất.

    “ Thượng cờ !



    Sau khi nghe Luk nói lớn, tất cả các nữ hạm bèn gương cao lá cờ của mỗi phe lên cao rồi hoi đồng thanh nói.

    “ Chào mừng tới Quân cảng Azur Lane !

    Tuyền tuyến của nhân loại !



    Luk từ từ tiến tới chỗ hai người đó nhưng những suy nghĩ đó vẫn đang quay lòng vòng trong đầu của anh.

    Suy nghĩ quá mà anh tới nơi không biết.

    Anh đành đập tan mấy cái suy nghĩ đó đi rồi mặt đối mặt với Trung Tướng MND đó.

    “ Chuẩn Đô Đốc Erwin Lukhans, chào mừng ngài tới quân cảng Azur Lane.

    “ Anh vừa nói vừa chào kiểu lính.

    Như thể đáp lại, Trung tướng kia cũng chào kiểu vậy và nói.

    “ Trung Tướng Alexander Von Muller, rất vui được gặp anh.





    Thời Gian: 16h

    THE MARINE TIME

    LỊCH SỬ SANG TRANG MỚI !?

    Vào chiều 30/3/20XX, khoảnh khắc lịch sử đã xảy ra.

    Đại diện phía Bộ Quốc phòng Nhân loại MND và Đô Đốc của Quân cảnh Azur lane đều đồng ý kí kết hiệp định hợp tác song phương tốt đẹp, có lợi cho cuộc chiến chống Siren.

    Bịch !

    Tờ báo bị nhào nát rồi bị vứt xuống sàn, tên đó ngồi phịch xuống ghế, lấy tay ấn 2 bên thái dương, vẻ mặt lộ ra vô cùng khó chịu.

    “Thật…

    Chết tiệt !

    Lũ quan chức Đức lại đi trước chúng ta một bước !”

    Hắn cằn nhằn, vẻ như hắn không chịu chấp nhận việc này.

    Gavoric Vlarov, một tên Thống soái đầy mưu mô, xảo quyệt.

    Nhưng hắn lại là đầu não chính của hạm đội biển của Hải quân Nga.

    “Sovietsky Soyuz !”

    “Có tôi thưa Thống soái”

    Từ cánh cửa đã mở kia, một giọng nói quen thuộc vang lên.

    “Ta muốn cô gây rối Buổi yến tiệc của lũ Azur và MND.”

    “Nhưng sao phải thế ạ ?”

    Soyuz thắc mắc.

    “Đây là vì nước Nga, là vì đất nước.

    Mục tiêu của lần này là…

    Hạ sát Đô Đốc Erwin Lukhans”

    “Nhưng !?”

    Cô phản đối…

    “Mệnh lệnh là mệnh lệnh !

    Các cô đã thề thốt gì dưới ngọn cờ trước cảng hả !?”

    Hắn hét lớn.

    “Đã rõ thưa…

    Thống soái…”

    Cô lầm lì nói.

    Bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt ấy.

    Cạch.

    Tiếng đóng cửa vang lên, cùng lúc đó là trái tim và trí óc cô đã gần như vỡ vụn ra.

    Cô đang yêu, đúng, yêu rất nhiều, và cuối cùng ngược lại với tình yêu của cô chính sự nhem nhuốc của thực tại tàn khốc này.

    Cơ thể cô nặng trĩu rồi rạt xuống, cô ôm lồng ngực với trái tim đang vỡ vụn ấy.

    Hiện giờ cô chẳng biết nên làm gì cả.

    Trái lệnh, không “ám sát” người cô yêu.

    Nhận lệnh, máu lạnh với chính bản thân cô.

    “Soyuz ?

    Em bị sao vậy ?”

    Tashkent, một nữ hạm với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng mang trong mình đầy mưu mô.

    Cô hỏi.

    “Chỉ là việc nhận nhiệm vụ này, quá đỗi tàn bạo với em.

    Em chẳng biết nên nhận lệnh hay là nghe theo lí trí của bản thân nữa.”

    Cô nói khi đang ôm mặt, cảm xúc của cô bây giờ thật lẫn lộn.

    “Soyuz, đứng lên rồi để chị nói.

    Nhìn em cứ khóc lóc mít ướt thế này chẳng ra dáng một nữ hạm vĩ đại của Xô Viết cả.”

    Cô vừa nhẹ nhàng mắng Soyuz và cố động viên cô đứng dậy.

    Soyuz từ từ đứng dậy, đôi mắt sắp ướn lệ của cô nhìn thẳng vào Tashkent.

    Thấy vậy cô liền hỏi.

    “Chị định nói gì nói gì vậy Tashk ?”

    Đúng lúc cô hỏi, Tashk liền lấy một tập hồ sơ có đánh dấu đỏ Bộ nội vụ ra và nói.

    “Đây là những tài liệu mật giải mã trong 4 năm của bọn chị đã xung đột với vài cá thể Siren cấp cao.

    Và bọn chúng rớt ra những tài liệu này và…

    Những tài liệu đều có chữ kí của Erwin và dấu vân tay gần như trùng khớp với Erwin.”

    Nghe vậy, tim cô như thắt lại, lập tức giật lấy tập tài liệu mật đó.

    Cô mở ra và nhìn nó, chữ kí đó, dấu vân tay đó, chúng điều hiện diện trên từng tờ tài liệu.

    [ Còn tiếp ]
     
    Azur Lane: Black Steel
    Chương 12: New Order


    Một lần nữa...

    Soyuz, cô như cảm thấy như mình bị phản bội, một sự phản bội vô cùng đau đớn.

    Cô đã khóc, nhưng những giọt nước mặt này không phải là sự đau đớn khi phải giết người mình yêu mà là sự đau đớn khi cảm thấy mình bị phản bội.

    Phản bội nhân loại một cách đau đớn...

    "Soyuz...

    Chị biết em đang nghĩ gì...

    Chuyện này diễn ra quá nhanh với em.

    Tạm thời chị sẽ đảm nhận vụ này cho em."

    Tashk vừa nói vừa đặt tay lên vai Soyuz như muốn cô bình tĩnh lại đối mặt với sự tàn khốc này.

    ...

    ...

    ...

    Những cánh buồm cô độc ngoài biển, từng rạng mây như nặng trĩu nỗi niềm, những vầng sóng như đưa hương những tâm hồn đã mất.

    Đó là những gì bố tôi đã dạy tôi trước khi ông từ biệt cõi đời.

    Nó ghi vào đầu tôi rằng biển cả là một con dao sắc lẹm ẩn sâu những tiếng rì rào êm dịu đó.

    Nhưng giờ, chính tôi lại cảm thấy khác, khác vì tôi không cảm thấy biển cả đáng sợ.

    Mà thứ đáng sợ lại chính là sự tin tưởng.

    Là sự tin tưởng sai lệch tôi đã trao cho em.

    Cay đắng làm sao, trái tim rung động trước em của tôi giờ đây đã vụn vỡ trước sự phản bội của em.

    Sao em lại cay nghiệt với tôi, người đã cho em tình yêu, sự che chở cho em ?

    Giờ đây, nó lại nghiệt ngã đến vậy, khẩu súng đó em giờ lại chĩa vào tôi…

    Tại sao ?

    TẠI SAO !?



    Bữa tiệc mừng ký kết hiệp ước chung giữa MND và Azur Lane, nó diễn ra một cách tốt đẹp.

    Bằng cách nào đó…

    Cạch…

    Tiếng đóng cửa nhẹ vang lên trong căn phòng tối tăm, những ánh sáng của đêm trăng trong là nguồn sáng duy nhất.

    Luk, bản thân anh đang ngồi trước ánh trăng sáng mờ đấy.

    Anh cũng không nghĩ rằng anh có thể tồn tại tới tận bây giờ.

    Anh biết đây có sự hỗ trợ của Thủy sư Đô Đốc nhưng anh cũng chẳng dám nghĩ tới mình có thể với tới chức Đô Đốc hải quân như bây giờ…

    Luk, anh nắm chặt chiếc cốc trên bàn rồi cầm lên.

    “Nguyệt tà đang soi mờ con đường, một con đường chỉ chứa máu, cương và một tội đồ”

    Từ đằng sau, một họng súng lạnh ngắt gì nhẹ vào đầu anh.

    Nhưng đổi lại, sự bình thản như đã đoán trước được cái kết của anh thật kì lạ.

    Như anh đã mường tượng được mọi thứ, anh đang chuẩn bị chấp nhận nó, chấp nhận một mưu đồ chính trị thối nát…

    “Luk, anh biết tại sao em lại làm vậy không” Một giọng nói quen thuộc ngân lên giữa căn phòng chìm trong bóng tối.

    “Bản thân anh không cần biết lí do.

    Lí do để em dí thứ đó sau anh chính là đáp án của em.”

    “Không, anh là tội đồ, anh đáng lẽ nên chết đi Luk”

    Ngón tay của Soyuz đã đặt lên cò súng, không một sự chần chừ, không một sự bứt rứt.

    Cô đã mất niềm tin.

    “Bản thân anh có lẽ đã phải chết ở bờ biển đó vào 5 năm trước phải không…”

    “Đáng lẽ phải vậy, ngươi đã gửi thông tin mật cho Siren để tấn công rồi làm giả nó như cấp trên đã đẩy ngươi vào cái chết.”

    Bỗng nhiên, mồm anh im bặt lại, đôi mắt anh mở to trước lời nói đó của Soyuz.

    Anh thừa biết những dữ liệu đó là tài liệu giả do G.R.U làm ra hòng đưa tên người Nga kia thay thế bản thân.

    Anh thừa biết cái ghế Đô Đốc này lũ người Nga đã nhắm tới từ tận thời Đô Đốc Laura.

    Chúng căm ghét lũ người Đức, sự hủy diệt đương nhiên là vốn có, và nếu để gián tiếp đá Đức khỏi bàn cờ Nữ hạm, thứ chúng đầu tiên làm sẽ là đặt tay lên cái ghế Đô Đốc hạm đội Azur Lane.

    “Vậy là em làm chuyện này ư ?

    Với ko một bằng chứng tố cáo hay là em không thể ra tay ?”

    Đoàng !

    Viên đạn đã ra khỏi nòng, nhưng hướng của viên đạn không phải vào đầu mà lại vào chân của anh.

    Chân anh đau đớn khiến anh khuỵa xuống, máu bắt đầu tuôn ra từ vết trúng đạn.

    “Luk, anh đừng nghĩ tôi không giám ra tay với anh.

    Tất cả những lời ngon ngọt, yêu thương tôi đều là sự dối trá của anh”

    Anh không nói gì cả…

    Vì cô đã biết lý do đó, anh tỏ ra thương xót để có thể được cô chú ý.

    Vì anh cần nó, anh cần nó vì vết thương lớn đó, bản thân anh cũng không muốn phản bội cô.

    “Vậy…

    Soyuz…

    Em sẽ làm gì ?”

    Bản thân anh, không bao giờ cảm thấy có lỗi với cô ấy.

    Anh đã từng biết ơn cô ấy, cô ấy đối với anh như một ban mai trong cuộc sống tăm tối này…

    Tiếc giờ, hiện tại, cô không phải ban mai, mà là một ác tà.

    “Giết chết kẻ như anh, Luk…”

    Họng súng của cô từ từ hướng thẳng sau đầu anh, không chần chừ, không nuối tiếc mà chỉ có sự căm ghét và thù hận…

    Luk, hắn từ từ cúi đầu, như hắn đã chấp nhận một kết cục như này, bản ngã của hắn cho cùng cũng chỉ là người thực dụng…

    “Vậy làm điều em cho là đúng đi Rabbit…”

    Đoàng…

    Tiếng súng lạnh ngắt lại vang lên trong không gian im ắng lần nữa.

    Cái chết đã đến với Luk.

    Luk, hắn gục xuống, toàn thân giật một hồi cũng dừng lại.

    Máu cũng từ vết thương đó tuôn ra, nhuộm đỏ chiếc thảm trải sàn.

    Soyuz, cô không hề ngoảnh mặt liếc lấy cơ thể nhão nhạc của Luk.

    “Một thứ không nên tồn tại, thì nó không nên tồn tại.”

    Soyuz quay mặt đi, tiến về phía chiếc cửa kia.

    Cô chỉ lần này, bước qua nó, mọi thứ về Luk trong đầu cô sẽ biến mất toàn bộ.

    Sự dịu dàng, ân cần và những ký ức đẹp đẽ về “hắn” ta sẽ biến mất mãi mãi.

    Tiếng súng vang vọng trong căn phòng, lạnh ngắt và tăm tối.

    Sự đáng sợ đang bao trùm lấy mọi ngóc ngách của căn phòng.

    Cái xác đang lạnh ngắt dần, máu vẫn rỉ và đôi mắt của hắn, không thể nhắm lại.

    Sự phẫn uất của hắn quá lớn, gân trong mắt hắn đã nổi lên, hắn chết khi hắn chẳng thể làm gì.

    Nhưng nếu hắn có một phép màu với hắn, thì mọi chuyện có trở lên như này.

    “Erwin Lukhans.

    Một cái tên thật dài dòng và nhàm chán.

    Nhưng ngươi biết điều gì nhàm chán nhưng làm ta thấy ngươi thú vị không ?”

    Ả ta thì thầm trong không gian ngập mùi máu và thuốc súng.

    Ả ta lướt quanh căn phòng, từng ngóc ngách sâu nhất căn phòng.

    Khiến ả ta càng chú ý tới hắn.

    “Một kẻ cả đời sống trong dầu máy và ngột ngạt.

    Ngươi thật biết cách biến một sự xa hoa thành một nơi âm ỉ và bốc mùi đấy”

    Vừa nói, giọng ả khàn đặc, như có thứ gì đang cố gắng gắn họng của bà.

    Ả bước tới bàn làm việc của hắn, nhẹ nhàng lướt nhẹ qua thành bàn, ngón tay nhẫn bạc thầm lặng lướt qua.

    Từng ngón tay ả nhẹ nhàng lướt qua, bớt chợt dừng lại ở một thứ.

    Đôi mắt ả, nhẹ nhàng ngước lên kệ trước mặt hắn.

    “Nhưng…”

    Ả thì thầm với chất giọng khàn đặc đó.

    “Bộ não của ngươi thật khác với lũ người Nga.

    Ngươi nắm giữ thứ mà Siren và lũ người Nga không có”

    Ả tiến tới kệ, dứt nhẹ viên đạn .50 Caliber xuống.

    Và bất ngờ, cái kệ bên cạnh ả ta liền cọc kẹt mở ra.

    Kẹt…

    Uỳnh.

    “Ngươi có một bộ não chiến lược thiên tài, một kẻ gian xảo dối trá.

    Nhưng ngươi đã cho ta thấy, ngươi không bình thường.”

    Chiếc đèn LED chập chờn, những tiếng tách tách của hạt mưa bên ngoài.

    Đang hoà làm một với không khí.

    Ả ta cầm khối Wisdom Cube of Hope.

    Một Wisdom Cube phát ra ánh sáng màu tím, một màu ma mị và đẹp đẽ.

    “Lukhans, ngươi thật có một đôi mắt.”

    Ả nói, đồng thời cầm lấy thêm một tập tài liệu nghiên cứu.

    “Ngươi đã nghiên cứu thứ trong Wisdom Cube này.

    Ngươi đã biết tới Mirmy, mà không để tai mắt CIA ngó nghiêng tới.”

    “Và bây giờ, ta sẽ cần tới ngươi, cho một mục đích mới.

    Một mục đích đang và sẽ cứu rỗi thực tại đang dần bị bào mòn từ bên trong.

    Kẻ thù mà ngươi đối mặt, sẽ nguy hiểm gấp tỷ lần đám phản chủ kia”

    Ả đặt khối Wisdom Cube và tập tài liệu xuống bàn.

    Ả từ tiến tới xác của hắn, đôi mắt ả lạnh tanh, bàn tay ả nắm chặt như đang đáp lại ả.

    "Triumphgesang: Ich bin die Verkörperung der Sünder, von Gott gefangen gehalten.

    Erhebt euch vor mir, ihr, die ihr den Samen der Rebellion und Rache sät.

    Giọng ả ta đanh thép, la lớn phá tan mọi tiếng động lạnh lẽo trong căn phòng nghiệt ngã này.

    ( Khúc khải hoàn Ca, Ta là hiện thân của những kẻ tội lỗi, tù đày bởi Chúa trời.

    Trỗi dậy, trước ta, kẻ đang gieo mầm sự trỗi dậy và phục thù. )

    Từ bản tay của ả, thanh trường kiếm bất ngờ hiện ra.

    Nó đen tuộc và nhem nhuốc, phát sáng một chút ánh tím lẻ loi và ma mị.

    Ả dễ dàng nhấc bổng cái xác của hắn lên.

    Rồi đâm mạnh thanh trường kiếm xuyên cả trái tim vốn đã lạnh ngắt ngừng đập của hắn.

    Phạch !!

    Thanh trường kiếm xuyên qua ngực hắn như trở bàn tay, sắc lẹm và đáng sợ.

    Máu từ vết cắt liên tục đổ ra nhuộm đỏ cả vùng chân của Ả ta.

    “Erwin Lukhans, es ist Zeit für den Aufgang einer schwarzen Sonne".

    Das Triumphlied erklingt, erhebt euch!

    "Ich bin Rosita, die Hass in euch sät!”

    ( Erwin Lukhans, đã đến lúc cho một mặt trời đen ló rạng.

    Khúc Khải Hoàn Ca đã reo, hãy vực dậy !

    Ta là Rosita, kẻ đang gieo mầm hận thù trong ngươi ! )

    Sẽ còn tiếp…

    Độc thoại chút: Hiện tại mình đăng gặp khá nhiều vướng mặc về cuộc sống và học tập.

    Nhất là cuối năm nay mình sẽ thi lấy bằng Tiếng Đức B1 nên mình không rảnh như trước nữa.

    Nên rất thông cảm cho mình.

    PD
     
    Back
    Top Bottom