Khác ATVNCG2024 || Thuận Theo Thiên Ý - Nghe Theo Thiên Mệnh

Atvncg2024 || Thuận Theo Thiên Ý - Nghe Theo Thiên Mệnh
Chapter 19: Ngũ linh thần thú


Sơn Thạch và Trường Sơn cứ người đi trước, người bước theo sau như vậy trong hành lang sâu hun hút.

Ánh đuốc sáng lập lòe soi chẳng rõ hết đường, càng đi sâu càng cảm thấy như đang đi xuống, khí lạnh trong hành lang ngày một nhiều.

Đi mãi, đi mãi cả hai dừng chân trước cánh cửa đá cuối đường.

Trên cánh cửa vẽ hình Long Xà và Đại Lâm Mộc, tức là con rắn trong rừng, góc trái bên trên của cánh cửa ghi rõ tên và bát tự của Hoàng đế.

Cả hai cùng nhíu mày hiểu ý, không nói câu nào mà nhìn quanh tìm cơ quan mở cửa.

Ngó nghiêng một lúc thì cũng tìm được viên gạch khả nghi phía đối diện cửa, Sơn Thạch nhấm dùng sức ấn viên gạch đó, cánh cửa dần dần mở ra.

Hai người họ cùng bước vào bên trong căn phòng thì cửa đá đằng sau lưng cũng tự động đóng lại.

Trường Sơn nhìn quanh một vòng, đôi mắt thán phục, buột miệng cảm thán.

"Ngài xem ai xây được mật thất này cũng thật giỏi.

Có lẽ lần này chúng ta tìm đúng chỗ rồi."

Sơn Thạch nhìn quanh căn phòng, xem xét qua rồi hỏi Trường Sơn ý nghĩa chỗ này.

Như được chọc đúng chỗ ngứa, hắn cũng không ngần ngại mà giải thích cặn kẽ cho anh hiểu về mặt tâm linh của căn mật thất.

Căn phòng được xây theo hình trụ, chỗ hai người họ đang đứng là một bệ đá nhỏ vừa đủ cho khoảng hai đến ba người đứng.

Gắn với bệ đá là tượng Thanh Long tương ứng với nguyên tố Mộc.

Trên tường còn có hai bức tượng khác, tính theo tượng Thanh Long thì bên trái Chu Tước ứng với nguyên tố Hỏa và Huyền Vũ bên phải ứng với nguyên tố Thủy.

Đối diện với bọn họ bên kia có một mỏm đá và một đường hầm tương tự chỗ họ đang đứng.

Cả ba vị trí tượng đó cùng mỏm đá kia đều tương ứng với bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc.

Chúng dùng xích sắt để giữ cho một mặt sàn lơ lửng thấp hơn chỗ họ đang đứng khoảng một sải tay không được rơi xuống.

Trên mặt sàn lưu giữ một chiếc quan tài kim loại không có bia và một bàn thờ nhỏ dành cho chiếc quan tài đó.

"Mỏm đá bên kia không có tượng có phải vì con hổ dưới đó?"

Sơn Thạch chỉ tay vào con Bạch Hổ đang đi quanh cỗ quan tài, dường như nó chưa phát hiện ra có người xuất hiện.

"Phải.

Đó là thần thú Bạch Hổ đại diện cho nguyên tố Kim."

Trường Sơn nhìn con hổ đi qua đi lại, mặt hơi tái đi.

Hắn nuốt nước bọt, nói.

"Chốc không được phép giết nó hay cố ý làm nó bị thương, không thì chắc chắn sẽ rước họa vào thân còn liên lụy đến người trong nhà."

"Tại sao có năm nguyên tố mà chỉ có bốn thần thú?"

Sơn Thạch ngơ ngác hỏi tiếp.

Trường Sơn chỉ vào phía quan tài sắt.

Bên dưới quan tài sắt là một bệ đỡ bằng đất nung, nếu hắn đoán không nhầm thì hoa văn của bệ đỡ sẽ khắc hình Hoàng Long.

Tuy các nguyên tố trong ngũ hành đều có các thần thú bảo hộ nhưng người ta chỉ thường nhắc đến tứ linh vì bốn vị thần thú này đại diện cho bốn hướng Đông, Tây, Nam, Bắc.

Điều đặc biệt là tứ linh này luôn phục tùng bởi một thần thú thứ năm nằm ở vị trí ở trung tâm, cai quản bốn phương chính là Hoàng Long.

Chẳng biết có phải quá trùng hợp khi Hoàng Long lại tượng trưng cho nguyên tố Thổ nằm ở chính giữa hay không mà vừa hay Thổ lại có mối tương khắc gián tiếp đến bát tự của Hoàng đế nên những người mang mệnh Mộc như y chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng rất lớn bởi trận pháp này.

Theo lý mà nói Mộc sẽ khắc Thổ nhưng nếu đặt hình nhân trong quan tài kim loại thì sẽ thu được một kết quả hoàn toàn khác.

Trong tử vi, Kim khắc Mộc nên nếu đặt hình nhân trong quan tài kim loại sẽ giống như cắt đứt sự ảnh hưởng của Mộc đến các yếu tố xung quanh.

Điều này lại vừa hay khi Thổ sinh Kim, tức là nếu đặt quan tài kim loại bên trên bệ đỡ bằng đất nung thì tà khí của quan tài kim loại sẽ nâng lên rất nhiều khi nhận được sự hỗ trợ từ Thổ, cô lập, trấn áp hoàn toàn dương khí trên người của Hoàng đế.

Từ quan tài đặt trên bệ đỡ bằng đất nung, bên trên mặt sàn gạch nối với bốn thần thú bảo hộ cho bốn nguyên tố khác cùng hành lang dài hẹp bắt đầu từ cung Càn là trời, kết thúc ở cung Khôn là đất tạo nên một dòng chảy cực thịnh cho người yểm thông qua việc rút sạch sinh khí và vận may của người bị yểm.

Khi này, âm khí sẽ tràn vào ba hồn bảy vía của người sống, Hoàng đế chỉ còn có thể cầm cự và phản kháng tà thuật bằng chút dương khí cuối cùng còn sót trong cơ thể mình.

Xung đột âm khí và dương khí sẽ ra tăng công dụng của tà thuật, chỉ cần đến khi cạn kiệt dương khí, y sẽ theo Tiên đế về trời.

Thêm vào đó, tuy trong tử vi, Thủy sinh Mộc và Kim sinh Thủy nên theo lẽ thông thường chỉ cần có nước sẽ có thể làm suy yếu quan tài sắt, bảo vệ được người mệnh Mộc và tách rời được mắt xích quan tài kim loại ra khỏi trận pháp nhưng trong trường hợp này thì không thể vì Thổ khắc Thủy nên có nước cũng trở nên vô dụng do bệ đỡ quan tài bằng đất nung kia.

Vốn dĩ trận pháp chỉ cần thêm một tượng Bạch Hổ là đã có thể hoàn thành, tuy nhiên tâm tư người xây cũng rất cầu toàn khi thật sự đi tìm Bạch Hổ thay cho một bức tượng đại diện, vừa làm tăng tà khí cho quan tài kim loại vừa để canh giữ không cho kẻ khác động vào.

"Vậy bây giờ xuống đó làm sao thầy Sơn có thể lễ khai quan?"

Sơn Thạch nghe Trường Sơn giải thích hết mọi thứ xong thì trầm ngâm suy nghĩ.

Bạch Hổ cứ đi qua lại như vậy thì chắc còn chưa kịp bày đồ đã bị nó ăn thịt mất chứ đừng nói là làm lễ.

"Không thể làm lễ, trực tiếp khai quan.

Như vậy chắc chắn sẽ bất kính với Tiên đế nhưng nếu không làm vậy thì chẳng có cách nào khác."

Trường Sơn thở dài đáp lại.

Từ lúc hắn nhìn thấy con hổ trắng kia là bản thân đã chuẩn bị sẵn tinh thần bị trận pháp này quật ngược khi lỗ mãng phá trận khai quan.

"Chốc nữa cho dù tôi có chuyện gì cũng đừng quá lo lắng.

Đánh lạc hướng Bạch Hổ là được.

Đề đốc hãy nhớ kỹ, không được phép cố ý làm nó bị thương, nếu không sẽ liên lụy cả tộc, khi đó chẳng ai cứu được đâu."

Bạch Hổ là loài thần thú duy nhất từng xuất hiện trong nhân gian, tuy trong đạo thuật không nói rõ đả thương hổ trắng sẽ rước họa gì vào thân nhưng Trường Sơn chắc chắn một điều đã là thần thì không thể bất kính.

Sơn Thạch nghe kỹ từng chữ Trường Sơn nói, anh gật đầu đồng ý rồi một tay cầm đuốc, dùng võ công học nhiều năm, đi trên xích xuống dưới trước, đánh lạc hướng Bạch Hổ.

Con hổ trắng vừa thấy người liền lao đến, bị anh dùng ngọn đuối hua ra trước mặt khiến nó phải lùi lại.

Trường Sơn cũng bám dây xích tụt xuống theo sau.

Hắn vừa chạm chân xuống mặt sàn liền vội vã chạy về phía quan tài, vừa đi vừa rút trong tay nải ra vài lá bùa đã chuẩn bị sẵn.

Bạch Hổ thấy Trường Sơn thì lập tức bỏ qua Sơn Thạch mà gầm, lên lao về phía hắn.

Nó giương móng vuốt ra định vồ lấy Trường Sơn thì Sơn Thạch đã kịp bỏ ngọn đuốc sang một bên, chạy đến đỡ thay hắn.

Con hổ trắng đè lên người anh, nó nhe răng định cắn thì Sơn Thạch kịp thời hất văng nó ra xa.

Trường Sơn lúc này đã kịp tiếp cận quan tài.

Hắn lấy dao rạch bàn tay để máu chảy lên bùa, vừa niệm chú vừa dán một tấm bùa lên bệ đá, một tấm nên nắp quan tài đến chặn dòng chảy nuôi dưỡng tà khí cho quan tài sắt.

Tuy hai lá bùa này chỉ có thể chặn đứng dòng chảy trong thời gian nhất định, nhưng thà như thế còn hơn là động vào trực tiếp động vào trận pháp.

Dán hai tấm bùa xong xuôi, hắn lập tức khai quan, tính thò tay vào trong lấy hình nhân ra thì đột nhiên Tiên Đế mở mắt, bàn tay ngài lạnh toát, chộp lấy cổ tay hắn, kéo Trường Sơn vào trong quan tài.

Sơn Thạch thấy Trường Sơn bị nhốt trong quan tài thì hét lớn tên hắn, không cẩn thận bị Bạch Hổ cào rách cách tay liền lùi lại.

Anh mải nhìn con hổ mà không để ý chân lùi đến mép sàn, bước hụt ngã xuống dưới.

May mắn thay tay vẫn còn kịp bám vào mặt sàn, bên tai truyền đến tiếng va chạm trong quan tài liền biết Trường Sơn vẫn không sao nên có yên tâm đôi phần.

Trường Sơn ở trong quan tài cũng chẳng khá hơn là bao, hắn phải “giao chiến” với Tiên đế đã biến thành xác sống, điên cuồng muốn cắn cổ hắn.

Đây chính là kết quả của việc khai quan bừa bãi, kết hợp với dòng chảy và nơi thịnh âm như thế này thì việc người chết biến thành xác sống là chuyện tất yếu.

Hắn cố gắng vật lộn với Tiên đế trong quan tài, trong tay cầm sẵn lá bùa chớp lấy thời cơ dán lên trán người đó.

Xác sống bị bùa chú trấn yểm liền ngay lập tức bất động trở lại.

Hắn lần mò tìm thấy hình nhân ở đáy quan tài rồi vật vã tìm cách chui ra ngoài.

Sơn Thạch bên này sau khi hít một hơi thật sâu lấy lại sức liền ngay lập tức đánh đu để bật lại về mặt sàn, trở lại trận chiến với con hổ trắng.

Anh cố ý dụ con hổ lao về phía mình, khi nó gần đến, nhanh như chớp né sang một bên.

Bạch Hổ đang đà lao tới không kịp dừng lại liền va thẳng vào quan tài sắt làm nắp quan tài bật ra.

Trường Sơn không trần trừ cầm theo hình nhân rồi bò ra khỏi quan tài.

Sơn Thạch vội chạy đến bên cạnh giúp hắn đậy lại nắp quan tài, nhanh chóng túm lấy hắn, đi theo dây xích, leo lên mỏm đá nguyên tố Kim trước khi Bạch Hổ kịp đuổi đến.

Cả hai nằm nên mỏm đá đó thở hồng hộc, người ngợm lếch thếch, quần áo đều rách nát tả tơi.

Chợt một luồng khói đen bay từ trong kẽ hở của quan tài do đóng vội vàng, bay thẳng đến đâm vào người Trường Sơn khiến hắn thổ huyết, phun ra máu.

Đây là do bùa đã hết tác dụng, hắn phá trận pháp, khai quan không làm lễ, cộng thêm các vết thương trên người đang rách ra rỉ máu nên bị tà khí nhập vào người.

Sơn Thạch thấy ánh mắt hắn lờ đờ đi hẳn, đoán chừng hắn chẳng thể trụ được thêm bao lâu liền mặc kệ tay đau do đánh nhau với Bạch Hổ mà cõng hắn lên vai, chạy thẳng theo đường hành lang tối.

Đi mãi đi mãi lại gặp một cánh cửa đá tương tự lúc trước, anh để tạm hắn xuống góc tường rồi lần mò cơ quan xung quanh thì lại thấy một viên gạch khả nghi liền không do dự ấn vào nó.

Cửa mở ra, ánh sáng chiếu rọi làm Sơn Thạch nhíu mắt, khó chịu thích nghi với ánh sáng mặt trời phát hiện ra cả hai đã ở trong hoàng lăng hết một đêm dài.

Trước mắt hai người là khu rừng ở mặt sau của hoàng lăng, Sơn Thạch lại sốc Trường Sơn lên, cõng hắn trên lưng rồi chạy về mặt trước có nơi ngựa của anh đang đợi sẵn.

Huỳnh Sơn, Trần Anh Khoa và Hoàng Yến được Đô Thống sai đến đón hai người họ nên đã đến đây ngay sau khi hồi phủ.

Hai người kia thấy Sơn Thạch cả người lếch thếch, loạng choạng đi về phía mình thì giật mình, chạy vội đến đỡ anh.

Trường Sơn được Trần Anh Khoa dìu xuống khỏi lưng Sơn Thạch, tay hắn vẫn nắm chặt con hình nhân bị đâm kim sắt, hơi thở thoi thóp càng lúc càng nhạt đi.

Mắt hắn nặng trĩu chẳng thể mở, môi mấp máy cố gắng nói ra mấy chữ vô cùng yếu ớt.

"Về làng Bát Đại."

Câu nói vừa dứt, trời đất tối sầm, hắn ngất lịm đi, tay buông thõng, chẳng còn chút ý thức.

Night

11.05.25
 
Atvncg2024 || Thuận Theo Thiên Ý - Nghe Theo Thiên Mệnh
Chapter 20: Mộc tinh


Trường Sơn và Sơn Thạch được đưa về làng Bát Đại trong tình trạng không mấy khả quan.

Trường Sơn từ trước khi lên xe ngựa đã chẳng còn chút ý thức.

Vết thương lớn ở lưng tuy đã được Sơn Thạch băng tạm nhưng sau vài lần đối phó với đủ thứ kỳ quái trong hoàng lăng thì miếng vải kia cũng đã nhuộm đỏ màu máu.

Bản thân hắn còn bị phản phệ do phá trận nên giờ đang phải tự mình đối chọi với tà thuật hoành hành trong tình trạng bất tỉnh.

Mồ hôi lạnh trên người hắn túa ra liên tục, gương mặt nhăn nhúm vì đau đớn, cơ thể chốc chốc lại lên cơn co giật làm mấy người trong xe vô cùng lo lắng.

Bàn tay hắn có thêm một vết thương nhỏ do lúc dùng máu tế bùa đã tạm se lại, so với ảnh hưởng từ lưng và tà thuật thì chẳng đáng nhắc đến.

Tình trạng của Sơn Thạch bây giờ cũng chẳng khá hơn Trường Sơn là bao.

Anh vì vết thương trên cánh tay không được xử lý kịp thời nên đã mất rất nhiều máu, lại thêm cõng hắn chạy khỏi hoàng lăng càng khiến vết thương đã rách ra càng trở nên nghiêm trọng.

Máu từ miệng vết thương chảy không ngừng, đẫm một bên vai áo làm cho Huỳnh Sơn nhìn cũng muốn tái mặt.

Cậu vội xé lấy miếng áo của mình quấn lại cầm máu cho anh nhưng cách Sơn Thạch đã từng dạy khi trước.

Mặt càng lúc càng xám lại, tay cậu cứ luống cuống chẳng biết làm sao thì Trần Anh Khoa liền đón lấy mảnh vải, thay Huỳnh Sơn thành thục băng bó.

"Phải chi có anh Phúc ở đây thì tốt quá."

Nó vừa làm vừa nói, ánh mắt không giấu được sự lo lắng.

"Anh Sơn sẽ được áp chế tà thuật, lại có thuốc để cầm máu cho anh Thạch nữa."

Lời vừa dứt cũng là lúc Trần Anh Khoa thắt nút xong miếng vải.

Cậu lấy khăn tay của mình liên tục thấm mồ hôi cho anh hai như một cách tự trấn an cơn suốt ruột, răng cứ cắn chặt vào môi để giữ cho bản thân bình tĩnh.

Chẳng ai nghĩ đi hai người họ đi vào hoàng lăng một chuyến, ra còn lại nửa cái mạng.

Mấy người chỉ đơn giản cho rằng đi vào, làm lễ, lấy đồ rồi về phủ Đô thống nên chẳng mang theo bất kỳ thuốc thang hay đồ nghề để phòng ngừa sự cố này.

Tất cả chỉ có mấy mảnh vải xé từ quần áo trên người.

Kẻ ở trong ra trông rách rưới vì vượt nguy hiểm, người bên ngoài cũng rách nát vì tự xé.

Mà băng bó cho Sơn Thạch chưa được bao lâu, mấy mảnh vải tạm bợ kia cũng đã đỏ màu máu, cảm giác như cả một miếng vải to một chút cũng chẳng ăn thua gì so với thương tích.

Trần Anh Khoa vừa nhìn anh hai đang gối đầu lên chân mình, rồi lại nhìn sang cánh tay của Sơn Thạch, những nếp nhăn trên trán nó càng lúc càng rõ ràng.

Vết thương của cậu hai Thạch chẳng sâu đến vậy nhưng tại sao lại cứ liên tục chảy máu?

Đi theo các anh phụ giúp bao lâu nay, tuy không rành về tà thuật như Trường Sơn hay y thuật như Minh Phúc nhưng kiến thức về lĩnh vực này nó cũng có đôi chút.

Bản thân tự hỏi nếu Sơn Thạch không có bệnh nền thì sao có thể lâu đông máu đến vậy?

Càng nghĩ càng thấy kỳ lạ nhưng không tiện ngắt lời Sơn Thạch, nó chỉ im lặng ngồi nghe anh kể mọi chuyện xảy ra trong lăng cho đến khi biết vết thương đó là do Bạch Hổ gây ra thì chợt sững người.

Mắt nó trợn ngược lên, lớn giọng, hỏi lại một cách vội vã.

"Cái gì?

Vết thương là do Bạch Hổ gây ra?

Trong lăng còn có Bạch Hổ á?"

Nhận được cái gật đầu đầy dứt khoát của đối phương, Trần Anh Khoa thần người, cúi gằm mặt, nhìn anh hai của mình như muốn cầu cứu.

Chẳng trách Trường Sơn đã nhiều năm theo nghề đạo sĩ mà còn bị quật nặng đến vậy, Sơn Thạch chiến đấu trên sa trường, bị thương vô số kể mà vẫn không thể cầm máu.

Hóa ra anh hai cậu đòi về làng Bát Đại là để tìm lão tiên nhân vì hắn đã sớm biết người phàm như bọn họ không thể giải quyết hậu quả do một trận pháp có liên quan đến thần gây ra.

Bản thân Trần Anh Khoa phải thật sự "khâm phục" kẻ nào dám bất chấp mọi hậu quả mà bắt và giam giữ thần thú để hại người khác.

Nghĩ đến đây thôi, cậu đã thấy lạnh sống lưng chứ chưa dám nhắc tới hậu quả kế tiếp, người làm ra việc này bị trời phạt thì là chắc chắn nhưng dám đặt cả dòng họ vào tình thế nguy hiểm cũng thật tàn nhẫn.

Đi từ hoàng lăng nhanh lắm thì cũng phải mất vài canh giờ mới đến được làng Bát Đại.

Xe vừa dừng trước cửa nhà thì cũng đã giữa trưa, Trần Anh Khoa ngay lập tức leo xuống xe, cắm đầu cắm cổ, chạy thẳng một mạch vào trong rừng để tìm kiếm lão tiên nhân, nhờ giúp đỡ.

Huỳnh Sơn cùng với phu xe khó nhọc khiêng Trường Sơn vào trong nhà.

Hai người họ vừa đặt hắn nằm ngay ngắn trên phản trong gian chính thì nghe thấy tiếng động lớn làm Huỳnh Sơn giật mình, hốt hoảng quay lại nhìn.

Sơn Thạch yếu ớt đi theo sau họ.

Anh vừa bước qua ngưỡng cửa, cố lê chân vào nhà mà cuối cùng có gắng gượng thế nào cũng chẳng còn sức.

Mắt anh mờ dần, xung quanh tối sầm lại, cả người đổ sập xuống sàn nhà, ngất lịm.

Huỳnh Sơn cùng người đánh xe sợ hãi, vội vã chạy đến đỡ anh dậy.

Cả hai lại một lần nữa khệ nệ khiêng người lên phản, đặt Sơn Thạch bên cạnh Trường Sơn một cách cẩn thận.

Sơn Thạch vừa nằm ngay ngắn thì Trần Anh Khoa cùng lão tiên nhân về đến.

Theo sau hai người họ còn có một cậu trai trẻ măng, da trắng trẻo, má hây hây hồng hồng, trông vô cùng xinh xắn.

Dù chẳng biết rõ là ai nhưng trong tình huống này thì còn ai có tâm trạng mà để ý đến chuyện đó?

Tất cả đều dồn hết sự chú ý vào hai con người đang bất tỉnh trên phản.

Mặt ai nấy đều vô cùng căng thẳng, nín thở chờ đợi lão hồ ly xem bệnh.

Trần Bảo Bảo nắm lấy cổ tay Trường Sơn, còn cậu trai khi xem xét tình trạng của Sơn Thạch.

Đôi lông mày trắng của lão hồ ly càng lúc càng cau lại.

Lão nói Trần Anh Khoa khiêng Trường Sơn xuống đất, để hắn ngồi trước mặt lão, bắt đầu thi triển làm phép thuật, tạo kết giới giữa hai người với bên ngoài, giải trừ tà thuật trong người cho hắn.

Cậu trai kia sau một hồi bắt mạch cho Sơn Thạch thì cũng đặt tay hắn xuống, quay sang nói Trần Anh Khoa xuống bếp chuẩn bị đồ dùng, còn mình ra vườn hái ít thảo dược rồi vò nát đắp tạm lên vết thương cho Sơn Thạch để tạm cầm máu.

Huỳnh Sơn định theo thì Trần Anh Khoa không cho phép, nói hắn ở lại trông Sơn Thạch, phụ giúp lão hồ ly.

Quay cuồng cả một hồi, đến khi than cháy đỏ lửa, hai ấm thuốc được bắc trên bếp, Trần Anh Khoa mới thừ người ra, thở hắt ra một cái.

Cậu nhận lấy nắm lá thuốc từ tay người lạ rồi thả vào hai chiếc ấm theo chỉ dẫn của người đó.

Đến lúc này Trần Anh Khoa mới chú ý cậu trai này có vẻ rất quen thuộc với nhà của bọn họ, đồ đạc trong bếp đều rất rõ vị trí làm cậu không khỏi thắc mắc.

Ánh mắt cậu lướt qua căn bếp một vòng rồi lại nhìn ra khoảng sân trước, và cả khoảng vườn sau nhà.

Mấy ngày vừa rồi không có ai ở nhà mà nơi này vẫn như có người thường lui tới vậy.

Nhà vẫn được dọn dẹp, vườn vẫn được cuốc, thuốc vẫn được phơi rồi cất cẩn thận.

Lúc cậu vào rừng tìm lão tiên nhân thì thấy lão và cậu trai này đang nhàn nhã ngồi trên mỏm đá, đánh cờ, tâm sự chuyện đời vô cùng vui vẻ, hình như đã quen biết từ lâu về trước.

Trần Anh Khoa thở dài một cái, tay vẫn phe phẩy quạt để giữ cho lửa được ổn định.

Đi có mấy hôm mà xảy ra quá nhiều chuyện, về đến nhà chẳng biết được ở bao lâu lại phải về kinh, gặp Hoàng đế nên cậu cũng có chút lo lắng cho vườn rau của mình.

Cũng may nhà cửa ở đây vẫn có lão hồ ly chăm sóc, mà xem ra không chỉ một mình lão mà cả thêm cậu trai kia.

Thôi thì đều là người quen của lão, lão muốn cho cậu ta ở tạm vài hôm, mấy anh em các cậu cũng không có ý kiến.

Mà thật ra hình như cậu gọi người ta là "cậu trai" thì chắc cũng không hoàn toàn đúng vì đối phương nhìn rất trẻ nhưng Trần Anh Khoa lại cảm nhận được luồng yêu khí tỏa ra từ người đó khá mạnh mẽ.

Yêu quái ấy mà sống ít nhất cũng phải cả nghìn tuổi mới thành hình người, huống chi lại có thể phát ra luồng yêu khí mạnh như vậy, chắc cũng chẳng thể mới hóa hình người ngày một ngày hai.

Nghĩ đến đây, tự dưng Trần Anh Khoa thấy mình có chút tò mò về mối quan hệ của người này với lão tiên nhân nhà cậu, bản thân không nhịn được mà quay sang hỏi người đó.

"Cho tôi hỏi, anh là ai?

Chắc anh là bạn của lão hồ ly nhà tôi nhỉ?"

Một câu hỏi có phần hơi bất chợt nhưng chẳng khiến người kia bất ngờ.

Y vẫn thành thục cắt nhỏ mấy lá thuốc rồi thả thêm vào trong ấm, ngồi xuống bên cạnh cậu, chậm rãi nói.

"Cậu chắc là con trai út của Bảo Bảo nhỉ?

Tôi là Lê Quang Lâm, là một cây cỏ hóa hình người, là bạn tri kỷ của lão hồ ly."

Trần Anh Khoa nghe đến đây thì có chút ngạc nhiên.

Lão tiên nhân nhà cậu trước giờ vẫn rất thích kể cho mấy anh em cậu nghe về chuyện xưa cũ, lúc lão mới là yêu, chưa thành thần nên đôi khi cũng nhắc đến một vài người bạn.

Tuy nhiên cái người tên Lê Quang Lâm này thân thiết như tri kỷ mà lại chưa từng được lão nhắc đến, điều đặc biệt hơn là y dường như biết rất rõ về ba anh em cậu.

Bản thân cứ tròn mắt nhìn người kia vì quá bất ngờ, Trần Anh Khoa có chút lúng túng chưa biết phải đáp lại ra sao thì y như đã đọc hiểu được suy nghĩ của cậu, nhẹ nhàng lên tiếng.

"Tôi với lão hồ ly quen nhau từ khi lão còn chưa thành tiên.

Sau này, tôi đi ngao du khắp nơi, lâu lắm chưa gặp lão nên các cậu không biết tôi cũng phải."

Trần Anh Khoa lúc này mới à lên một tiếng rồi ngốc nghếch gật đầu.

Cậu lại đảo mắt quanh căn bếp, ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi tiếp.

"Vậy chắc anh cũng thân với lão lắm?

Đợt này anh đến mấy hôm?

Bao giờ lại phải đi?"

"Lần này, chắc tôi sẽ ở lại, không đi nữa."

Lê Quang Lâm nhìn cậu, y mỉm cười, nhẹ giọng nói.

"Lão hồ ly kia nói các cậu lần đi rồi sẽ không về nữa nên chắc tôi ở lại bầu bạn với lão vậy."

Lời này của mộc tinh kia khiến Trần Anh Khoa cau mày, y nói mấy cậu sẽ không về nữa là sao?

Ba người các cậu chị đi làm nhiệm vụ vài hôm chứ làm gì còn việc khác mà ở lại kinh thành mãi.

Lê Quang Lâm thấy gương mặt thắc mắc của cậu thì chỉ cười nhưng không trả lời.

Số mệnh là vậy, làm sao có thể chống lại kia chứ?

Y đang định đổi chuyện khác để nói với cậu thì Huỳnh Sơn hớt hải từ trên gian chính chạy xuống, nói lão hồ ly gọi, làm cả hai người lập tức đứng dậy, theo cậu về nhà chính.

-------------------------------------------------------------

Night

21.08.25
 
Atvncg2024 || Thuận Theo Thiên Ý - Nghe Theo Thiên Mệnh
Chapter 21: Lê Trường Sơn


Khi ba người đám Trần Anh Khoa tới nhà chính thì đã thấy máu trên cánh tay Sơn Thạch thấm gần hết miếng vải vừa băng, còn lão hồ ly đang vận pháp lực để chế ngự Lê Trường Sơn trên nền đất lạnh lẽo.

Hắn dường như đang bị thứ gì đó điều khiển nên đã mất hết ý thức, dáng vẻ bây giờ chẳng khác nào quỷ vừa sống dậy.

Cả người Trường Sơn vì chịu tác động từ pháp lực của lão hồ ly mà cứ vật vã, vùng vẫy qua lại như để thoát khỏi sự khống chế.

Đôi mắt trợn ngược, toàn lòng trắng, long lên sòng sọc.

Miệng không ngừng gào lên những tiếng kêu dữ tợn mà không rõ chữ.

Bản thân Trần Anh Khoa đi theo anh làm lễ, đã từng nhìn thấy người bị ma quỷ nhập vài lần mà cũng dựng tóc gáy, khựng lại, trong vô thức lùi về sau mấy bước.

Quần áo trên người rách nát, đầu tóc rũ rượi càng làm Trường Sơn trông ghê rợn.

Hắn bây giờ nom người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm, càng nhìn càng làm người khác sởn gai ốc.

Huỳnh Sơn nhìn chằm chằm Trường Sơn không rời mắt, gương mặt hiện rõ tia sợ hãi và ớn lạnh.

Lần đầu tiên cậu được tận mắt chứng kiến cái thứ gọi dân gian là "phản phệ", bản thân trước giờ không tin vào yêu, ma, quỷ, quái nhưng chỉ trong vòng vài ngày ngắn ngủi, cậu đã được mở mang tầm mắt không ít.

Lúc cậu chạy xuống bếp, Trường Sơn vẫn còn đang ngồi bất động trước mặt lão tiên nhân mà sao đến khi quay lại, hắn đã thành bộ dạng khác quá?

Huỳnh Sơn đã từng nghe thoáng qua vài lần về tà thuật khi đang đi du ngoạn, được người dân địa phương kể cho nghe một vài câu truyện nhưng đến khi tận mắt chứng kiến vẫn không khỏi bàng hoàng.

Nhìn một thầy pháp nhiều năm kinh nghiệm như Trường Sơn bị hành đến mức sống dở, chết dở, người quỷ lẫn lộn mà Huỳnh Sơn bất giác toát mồ hôi lạnh.

Cậu đứng đực ra đó, chân tay cứng đờ cho đến khi Trần Bảo Bảo lên tiếng, cậu mới giật mình, bị kéo về thực tại.

Lão thấy ba người họ xuất hiện thì mừng rỡ, không lãng phí một giây phút nào mà ngay lập tức nói.

"Chuẩn bị đồ cúng."

Một câu nói vô cùng chung chung, không đầu không đuôi nhưng Trần Anh Khoa và Lê Quang Lâm đã ngay lập tức hiểu ý.

Hai người họ gấp đến độ chẳng phản ứng lại mà tức thì quay bước đến gian thờ ở giữa nhà để sắp xếp.

Lê Quang Lâm thắp ba nén hương, lạy ba cái rồi chạy thẳng một mạch ra sau vườn, trước ánh mắt ngơ ngác của Huỳnh Sơn.

Còn Trần Anh Khoa thì ở lại, trải chiếu ra ngay trước ban thờ.

Cậu cẩn thận lấy từ trong tủ dưới bàn thờ ra mấy tờ giấy vàng nhìn chữ nhật đã được cắt sẵn, một cái khay với hai chiếc bút lông một nhỏ, một to bên cạnh, thêm một con dao chuyên làm lễ và một chiếc lu đất cỡ vừa.

Trần Anh Khoa quay sang dúi vào tay Huỳnh Sơn cuộn dây thừng mà anh Hai hay làm lễ rồi chỉ vào Trường Sơn vẫn lăn lộn trên nền đất.

Gương mặt Huỳnh Sơn thoáng nét nghi ngờ, Trần Anh Khoa không để cậu phải hỏi, mà đã bình tĩnh nhìn đối phương, nói ngắn gọn.

"Anh ra giúp lão hồ ly giữ Hai lại.

Cẩn thận không Hai tấn công anh, bị thương cho lại thành khổ."

Huỳnh Sơn nghe thế thì có chút ngớ người trong giây lát, song cũng chỉ gật đầu lia lịa nhận việc, luống cuống đi ra phía chân Trường Sơn, hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu.

Trần Bảo Bảo thu lại một chút linh lực để cho cậu có thể đến gần Trường Sơn mà không bị ảnh hưởng bởi năng lực của lão.

Huỳnh Sơn rất nhanh sau đó đã cố định được hai chân hắn vào cây cột nhà một cách thuận lợi.

Cậu thở phào ra một cái, đi về đằng trước, ngồi xổm xuống trước mặt hắn để tiếp tục công việc thì đột nhiên Trường Sơn đột nhiên ngẩng cổ lên, nhìn chằm chằm vào cậu làm Huỳnh Sơn giật bắn mình.

Hắn dường như vì mải chống cự với pháp thuật của lão hồ ly nên mới để cậu có cơ hội ra tay.

Sau khi nhận ra hai chân chẳng thể di chuyển được nữa, có lẽ Trường Sơn cảnh giác hơn trước.

Huỳnh Sơn đang định quấn sợi dây quanh cổ tay hắn thì hắn bất ngờ gào lên như một con thú dữ như để át vía đối phương, giơ hai tay lên định nhào tới, vồ lấy cậu.

Huỳnh Sơn theo bản năng tự vệ bật lùi về phía sau.

Gương mặt cậu lúc này đã trở nên xanh lét, trái tim trong lồng ngực đập mạnh, cả người run rẩy hiện rõ sự hoảng hốt.

Tay đưa lên xoa ngực liên tục để trấn an bản thân mình, vài giọt mồ hôi lạnh bắt đầu xuất hiện lấm tấm trên trán.

Vẫn may cho Huỳnh Sơn là lão tiên nhân vẫn đang vận pháp lực để đè Trường Sơn trên mặt đất và sợi dây buộc ở chân đã giữ cho hắn không thể di chuyển lên phía trước nên mới thoát một mạng.

Đúng là chẳng dám nghĩ đến nếu Huỳnh Sơn bị Trường Sơn vồ trúng sẽ có chuyện gì xảy ra vì chẳng có cái điều gì là tệ nhất.

Có lẽ nếu may mắn thì Huỳnh Sơn có thể bình an vô sự, còn xui xẻo thì có thể bị Trường Sơn trong cơn điên loạn đả thương hoặc là nhiễm tà thuật từ người hắn cũng chẳng biết chừng.

Trần Bảo Bảo thấy Huỳnh Sơn tái xanh hết mặt mày liền lên tiếng nhắc nhở.

Giọng điệu tuy nhẹ nhàng, ấm áp nhưng vẫn có chút nghiêm nghị, gấp gáp.

"Ta giữ hắn rồi, không phải sợ.

Còn một chút nữa thôi.

Không cột hắn lại sẽ không thể làm lễ.

Nhanh lên ta còn xem cho anh trai của cậu, trước khi cậu ta mất quá nhiều máu."

Huỳnh Sơn nghe vậy tuy chưa hết kinh hãi nhưng cậu vẫn phải tự mình nuốt xuống rồi tiếp tục công việc.

Bản thân vừa tiến lên vừa liên tục lẩm bẩm trấn an bản thân mình.

Cậu lấy hết sự bình tĩnh để quan sát và tìm cách tiếp cận hắn.

Ánh mắt tuy vẫn còn chút sợ sệt nhưng đã kiên định hơn trước.

Huỳnh Sơn luồn được một đoạn dây xuống dưới hai cổ tay Trường Sơn thì lập tức siết chặt lại.

Cậu cột chặt được tay chân Trường Sơn vào cột nhà giúp Trần Bảo Bảo, để hắn nằm sấp trên mặt chiếu một cách cẩn thận rồi nhanh chóng đứng sang một bên.

Đôi mắt Huỳnh Sơn từ lúc trở về nhà chính đến giờ vẫn cứ đặt trên người Trường Sơn mãi.

Một tay cậu để ra sau lưng, nắm chặt lại, giấu đi sự sợ hãi, bản thân hít một hơi trấn an mình một lần nữa để tìm lại sự bình tĩnh rồi chủ động quay sang phụ những người khác để chuẩn bị cho lễ cúng.

Sau khi Trường Sơn bị trói lại, Trần Bảo Bảo mới có thể thu lại pháp lực, thở hắt ra.

Lão ngồi khoanh chân, hít một hơi thật sâu để ổn định lại nội lực trong cơ thể, mệt mỏi đứng dậy tiến đến chỗ Sơn Thạch đang nằm mà xem bệnh cho hắn.

Tay cẩn thận tháo băng đã nhuộm màu máu.

Vòng băng cuối cùng được tháo cũng là lúc máu thành từng giọt, liên tục chảy xuống mặt phản.

Trần Bảo Bảo nhíu mày, vừa nhìn đã biết vết thương này do Bạch Hổ gây nên.

Chẳng trách sao mà đắp thuốc rồi cũng chỉ cầm máu được một lúc, Lê Quang Lâm chỉ là yêu quái, có giỏi đến đâu cũng không thể phát hiện ra sự khác thường.

Có lẽ lúc nãy do quá hỗn loạn và hai đương sự đều đã bất tỉnh nên chẳng còn ai nhớ ra hoặc chẳng ai biết đến nguồn gốc của vết thương này để nói lại với lão, Trần Bảo Bảo thở dài, hít một hơi thật sâu rồi xoay tay làm phép, bắt đầu chữa trị cho Sơn Thạch.

Trên thế giới này, thần là mạnh nhất.

Tuy thần thú không bằng thần nhưng yêu vẫn chẳng thể so sánh với chúng.

Lê Quang Lâm không phải thần chỉ là một mộc tinh hóa hình người nên không thể xử lý được vết thương này cũng không phải là chuyện vô lý.

Lão rút linh khí của Bạch Hổ ra khỏi vết thương của Sơn Thạch, cẩn thận miết các đầu ngón tay lên miệng vết thương để chúng không bị rách ra thêm rồi mới gọi Trần Anh Khoa lại giải quyết nốt.

Bản thân vì khống chế Trường Sơn, lão đã phải sử dụng không ít linh lực, bản thân không mau chóng ổn định lại cơ thể chỉ e sẽ không còn sức để làm lễ cho hắn.

Trần Bảo Bảo nhìn quanh một vòng thấy mọi thứ đã tạm ổn mới yên tâm, ngồi sang một góc để nghỉ ngơi đôi chút.

Hai chân lão xếp bằng, hai tay đặt trên hai đầu gối.

Mắt nhắm hờ, hít thở đều để ngưng tụ lại nội lực trong cơ thể.

Lê Quang Lâm đi một lúc rồi mới trở về lại nhà chính.

Trên tay y cầm theo một cái bát và một con dao sắc, bên nách còn lại ôm một con gà trống to khỏe, nhìn đã thấy rõ ý đồ.

Cái bát được đặt xuống chiếu, Lê Quang Lâm vẫy tay gọi Huỳnh Sơn ra phụ y cắt cổ gà, lấy máu.

Từng giọt máu nhỏ xuống cho đến khi đầy cả bát, Lê Quang Lâm mở nắp lu bỏ con gà vào trong rồi cầm bát tiết gà lên, đổ một ít vào nghiên mực đỏ đã được Trần Anh Khoa sắp sẵn ra chiếu từ trước đó.

Mực được pha với máu gà đã đỏ càng thêm đỏ, Lê Quang Lâm dùng thanh mực xoay đều tay vài vòng cho mực không bị vón, thấy mọi thứ đã ổn liền quay sang phía Trần Bảo Bảo ra hiệu có thể bắt đầu làm lễ.

Lão tiên nhân đứng dậy, bước đến, ngồi xuống bên cạnh Lê Quang Lâm, ngang người Trường Sơn đang ngồi trước mặt.

Cả hai người nhìn nhau một cái rồi hướng ánh mắt lên bàn thờ, chắp tay, lạy ba cái rồi bắt đầu.

Trần Anh Khoa và Nguyễn Huỳnh Sơn nín thở, ngồi sang một bên gần Sơn Thạch quan sát hai người bọn họ.

Lê Quang Lâm cầm chiếc bút lông nhỏ lên, lấy một tờ giấy màu vàng, vẽ mấy đường chằng chịt ra một lá bùa rồi dán lên đỉnh đầu Trường Sơn rồi quát lớn.

"Mau xuất hiện."

Câu nói của mộc tinh vừa dứt thì bỗng có mấy đường nổi lên, ngoe nguẩy như mấy con giun ngay dưới da lưng của Trường Sơn khiến cho Huỳnh Sơn và Trần Anh Khoa nhìn thấy, phải nuốt cơn buồn nôn vào bụng.

Lại một cơn ớn lạnh khác chạy dọc sống lưng khiến cả hai rùng mình, da gà da vịt nổi lên hết cả, cậu vừa xoa ngực vừa kéo tay áo nó, ghé tai, hỏi khẽ.

"Cậu Khoa, thứ đó là gì vậy?"

"Em cũng chẳng rõ."

Trần Anh Khoa cũng nhăn mày, vuốt ngực, khó khăn trả lời.

"Kiểu này tà thuật này em chưa từng thấy trước đây.

Mấy thứ này có rất nhiều loại.

Tùy từng loại mà có hình thái, cách yểm, tác dụng khác nhau.

Anh Hai không theo loại này em nên cũng không biết."

Huỳnh Sơn nghe vậy, chỉ có thể gật đầu rồi im lặng tiếp tục quan sát hai người kia làm lễ.

"Mấy con giun" trên lưng Trường Sơn như có linh tính ngay lập tức bò đi khắp cơ thể hắn để "chạy trốn".

Chúng cứ ngọ nguậy dưới da hướng đến tứ chi của hắn mà bò tới.

Thứ đó đi đến đâu Trường Sơn rít lên tới đó, tiếng kêu luồn qua kẽ răng vừa rùng rợn vừa ám ảnh khiến cả Huỳnh Sơn và Trần Anh Khoa phải đưa tay lên bịt tai, nhắm tịt mắt không dám nhìn.

Lê Quang Lâm thấy chúng xuất hiện liền chấm thêm mực trộn máu gà lên đầu bút rồi đặt lên người Trường Sơn để chặn cho mấy con giun không lan ra khắp cơ thể.

Lão hồ ly cầm cây bút lớn hơn lên, miệng vừa lẩm bẩm niệm chú vừa vẽ ra một trận đồ lớn bao hết lưng hắn.

Trường Sơn vì đau đớn mà không ngừng gào lên vô cùng thảm thiết.

Hắn cố gắng giãy ra trong vô vọng.

Lão hồ ly vẽ đến đâu da hắn nổi lên đến đó, các đường nét tạo ra một trận đồ với một đường đi duy nhất.

Lê Quang Lâm cố gắng lùa mấy thứ loằng ngoằng kia bò vào chính giữa Ngay khi chúng vừa vào đúng vị trí, Trần Bảo Bảo đã vẽ thêm một đường để "đóng" mê cung lại, "giam" chúng trong tâm trận.

Bốn năm "con giun" khi này buộc phải cuốn lại vào nhau tại thành một cái gò nhỏ nhô lên ngay giữa lưng hắn.

Lão hồ ly thấy vậy, vớ lấy con dao bên cạnh rạch một đường trên da hắn.

Vết thương cũ, vết thương mới chồng chất lên nhau, Trường Sơn chỉ kịp hét lên một tiếng vang vọng khắp gian chính đến chót tai rồi ngất lịm, gục xuống chiếu, bất tỉnh ngay lập tức.

Từ trong vết cắt, "mấy con giun" đen xì bò ra khỏi lưng hắn.

Lê Quang Lâm lấy tờ giấy màu vàng được vẽ sẵn bùa, đặt lên chúng để phong ấn lại rồi ném vào trong cái lu có con gà bên trong đó.

Y cẩn thận đậy nắp, dán bùa ba lá bùa, quay sang sai Huỳnh Sơn và Trần Anh Khoa mang ra chiếc hồ giữa rừng Bát Đại để vứt.

Lễ cúng kéo dài suốt từ chiều đến gần lúc mặt trời lặn, cả hai đứa nghe lời Quang Lâm liền không chần chừ, đứng dậy bê chiếc lu tiến về phía rừng Bát Đại.

Cả hai xuất phát từ cổng nhà đi qua đình làng rồi chẳng mấy mà đến đã đến bìa rừng.

Con đường này Trần Anh Khoa đã quen thuộc từ lâu, cũng không phải chưa từng vào rừng một mình mà sao lần này mộc tinh kia lại nói cả hai người cùng đi?

Đúng là rừng Bát Đại khi trời tối sẽ rất nguy hiểm.

Mặt trời xuống núi là lúc âm khí dần thịnh nhưng chẳng có Nguyễn Huỳnh Sơn, nó vẫn có thể quay lại trước khi trời tối, nên đáng lý ra chỉ cần một mình nó đi là đủ, không phải sao?

Cậu út Sơn cũng đem trong lòng thắc mắc tương tự, ôm cái lu khư khư mà chỉ sợ sảy tay, đánh vỡ.

Cả hai cứ im lặng đi bên cạnh nhau cho đến bìa rừng thì Huỳnh Sơn bỗng dừng lại.

Trần Anh Khoa định quay sang hỏi có chuyện gì thì thấy anh đang tính đặt chiếc lu xuống đất, vội ngăn lại.

"Không được để xuống đất.

Cái lu này tiếp xúc với mặt đất sẽ vỡ.

Thứ kia sẽ thoát ra được đó."

Cậu sợ đến mức quên cả kính ngữ, xưng hô trên dưới với anh.

Tay đỡ lấy bên dưới lu, gương mặt thoáng giật mình, tròn mắt nhìn Huỳnh Sơn.

"Chỉ có một con gà với một lá bùa, sao lại nặng thế này?"

"Anh không biết."

Cậu út Sơn ngờ nghệch lắc đầu.

Người tiếp xúc với đủ thứ kỳ lạ trên đời như Trần Anh Khoa còn không biết thì sao cậu có thể giải đáp.

"Từ lúc ra khỏi cổng nhà đến giờ, anh cứ đi thêm một bước cái lu lại dường như nặng thêm một chút.

Đến cửa rừng thì trùng hẳn xuống, nặng quá, anh ôm không nổi."

Trần Anh Khoa nghe vậy thì ngơ người nhìn anh.

Gương mặt vừa có chút ngờ vực nhưng tay vẫn đỡ lấy đáy lu giúp Huỳnh Sơn.

Cả hai người cùng nhau bê cái lu vào trong rừng Bát Đại.

Đúng như Huỳnh Sơn nói, càng đi cái lu càng trở nên nặng trĩu.

Trần Anh Khoa thấy tình hình không ổn nên cố gắng đưa Huỳnh Sơn đến cái hồ giữa rừng theo con đường ngắn nhất.

Hai người họ không do dự mà thả ngay cái lu xuống dưới đáy hồ.

Cả hai bệt xuống bên bờ hồ thở hồng hộc, tay mỏi nhừ đặt trên đầu gối.

Đột nhiên từ dưới đáy hồ một tiếng rít đến chót tai vọng lên khiến Huỳnh Sơn giật nảy mình, theo phản xạ bám lấy tay áo Trần Anh Khoa như một điểm an toàn.

Một cột khói đen từ dưới hồ nổi lên trên mặt nước đúng với chỗ hai người họ vừa thả chiếc lu xuống, loang khắp mặt hồ rồi lại trở nên tĩnh lặng như chưa hề có chuyện.

Night

17.09.25
 
Atvncg2024 || Thuận Theo Thiên Ý - Nghe Theo Thiên Mệnh
Chapter 22: Tỉnh lại


Phạm Duy Thuận tỉnh lại sau cơn mê man.

Đầu y đau như búa bổ, toàn thân đau nhức như thể vừa bị cái gì đó đè lên người.

Y nhìn quanh phòng một vòng mới phát hiện bình minh đã lên từ bao giờ.

Hai lông mày của y nhíu lại, rõ ràng lúc tối y còn đang phê tấu sớ rồi đột nhiên mọi thứ tối sầm lại chẳng còn nhớ thêm gì nữa.

Lúc này, Phạm Duy Thuận mới chợt để ý đến cái người đang ôm gối, ngồi thu lu trong góc tường.

Minh Phúc hình như đã quá mệt nên khi y tỉnh lại cậu cũng chẳng hề hay biết, cứ thế gối đầu lên chân mà ngủ một cách ngon lành.

Y đang định xuống giường tiến đến chỗ cậu thì công công trưởng sự bước vào, ông thấy y đã tỉnh liền chạy đến hỏi han.

"Bệ hạ, ngài tỉnh lại rồi.

Ngài thấy trong người mình sao rồi?

Có thấy khó chịu chỗ nào không ạ?"

Công công còn đang định quay sang mắng Minh Phúc vì làm không tròn trách nhiệm thì cậu đã giật mình tỉnh giấc.

Gương mặt ngơ ngác vì ngái ngủ, cậu dụi mắt nhìn quanh liền thấy nơi đây không phải nhà mình ở làng Bát Đại thì có chút lạ lẫm.

Đang định mở mồm gọi anh hai thì chợt nhớ ra mình đang ở trong điện Càn Thành, Minh Phúc lại một lần nữa giật thót, bất giác quay sang nhìn thẳng vào Hoàng đế và công công trưởng sự.

Cơn lạnh chạy dọc sống lưng chợt ập đến, cậu bỗng tỉnh ngủ chỉ trong giây lát, theo phản xạ cúi gằm xuống đất, gương mặt từ ngơ ngác chuyển sang tái mét vì sợ, lấm lét quỳ gối, giọng run run muốn nói mà chẳng thốt ra được chữ nào.

Phạm Duy Thuận thấy vậy thì vừa bực vừa buồn cười vừa bất lực.

Từ hôm qua vào cung đến giờ, vị thầy lang trẻ này cứ sợ y mãi, lúc nào cũng lấm la lấm lét, run bần bật như cầy sấy.

Đều là nam nhân mà sao Minh Phúc lại nhát gan quá, y từ đầu đến cuối không làm gì mà cậu cứ nhìn thấy y như thấy quỷ, chẳng có chút dáng vẻ thanh cao nào của người hành nghề y cứu người.

Phạm Duy Thuận thở dài, nhiều khi muốn trách cậu vì không làm tròn bổn phận cũng thật khó, còn chưa nói gì đã sợ đến xanh lét mặt mày thế này, chỉ e đến khi phạt thật chắc cậu khóc ầm lên hay ngất xỉu ra đó cũng không phải chuyện lạ.

Âu cũng là người thật thà, thôi đành bỏ qua cho cậu lần này.

Y vừa gọi cậu lại xem mạch cho mình vừa hỏi công công trưởng sự chuyện xảy ra đêm hôm qua.

Ông cẩn thận báo cáo lại rằng Trần Anh Khoa và Nguyễn Huỳnh Sơn đã xong việc, trời vừa sáng đã theo lệnh xuất cung, những chuyện còn lại đã đâu vào đó.

Thêm nữa, lính gác thành đêm qua báo lại rằng Đề Đốc và Trường Sơn đã rời thành, chỉ là đến giờ vẫn chưa thấy quay về, hiện tại cũng chưa có tin tức gì mới.

Minh Phúc nhìn sắc mặt của Hoàng đế đã tốt hơn đôi chút, thì yên tâm hơn phần nào.

Tụi khí đen sau tai đã nhạt đi so với đêm hôm trước nên chắc có lẽ anh hai cậu đã làm được gì đó.

Minh Phúc đang định lên tiếng khuyên Hoàng đế nên nghỉ ngơi thêm thì thái giám bên ngoài vào báo Đô Thống muốn cầu kiến làm Phạm Duy Thuận ngay lập tức rời giường, nói công công trường sự chỉnh trang lại cho mình rồi ra chính điện chờ người vào.

"Chẳng hay có chuyện gì mà Đô Thống phải gấp gáp đến tìm ta vậy?"

Phạm Duy Thuận chậm rãi lên tiếng hỏi.

Đô Thống nhìn sắc mặt Hoàng đế đã hồng hào hơn ngày trước thì thầm khen ngợi ba anh em Trường Sơn thật có bản lĩnh.

Ông đem những chuyện được Hoàng Yến truyền về tâu hết lên cho Hoàng đế từ việc để Hoàng Yến thay bồ câu đưa thư, người yểm dùng máu yêu quái để làm tà thuật đến việc con trai ông và thầy Sơn đã lấy được hình nhân còn lại ra khỏi hoàng lăng.

Phạm Duy Thuận đột nhiên cau mày khi nghe đến chuyện dùng máu yêu quái tế tà vật.

Nếu thật sự như ông ta nói thì chẳng phải quá trùng hợp với sự việc đêm qua khi yêu hồ bị con trai Đô Thống và Trần Anh khoa sát hại?

Tuy trước giờ y có bị tà thuật hành thì cũng chưa lần nào nặng đến hôm mê bất tỉnh.

Lúc nãy, công công trưởng sự kể khi ông ta trở về thì Minh Phúc mới đang bắt đầu chuẩn bị châm cứu, vậy nếu tính thời gian Huỳnh Sơn và Trần Anh Khoa hạ được yêu hồ với lúc y ngất đi thì đều cùng vào khoảng thời gian đó.

Trên đời thật sự có chuyện trùng hợp đến thế sao?

Hay vốn dĩ ngay từ đầy đã liên quan đến Hoàng quý phi và Đoan Thân Vương?

Phạm Duy Thuận trong lòng nổi lên nghi ngờ nhưng không có chứng cứ nên chỉ đành tạm gác suy đoán này sang một bên, tiếp tục nói chuyện với Đô Thống.

"Đề đốc và Trường Sơn đã lấy được thứ đó, sao không vào cung bẩm báo mà lại để Đô Thống đi thay?"

"Bẩm bệ hạ, thần nghe thông tin truyền về nói cả hai đang bị thương nặng nên đã đi làng Bát Đại tìm lão tiên nhân."

Phạm Duy Thuận nghe đến hai người bị thương thì nhíu mày, hỏi han tình trạng của họ hiện tại nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu không biết của Đô Thống.

Lần đó khi làm tang sự cho Tiên đế, y là người tận mắt chứng kiến cảnh tượng đưa người đến nơi an nghỉ cuối cùng, chỉ là đi vào rồi đi ra sao lại thành bị thương nghiêm trọng đến vậy?

Chuyện này nghe cũng có chút hoang đường nhưng hiện tại người không ở đây nên thông tin có bao nhiêu tạm biết đến vậy, Minh Phúc vẫn đang ở đây, Trường Sơn có muốn làm gì khuất tất cũng phải dè chừng đôi phần.

Lồng ngực y đột nhiên lại đau thắt lại, hơi thở như bị ai đó bóp nghẹt trở nên vô cùng khó khăn, tuy lần này không kéo dài và nặng nề như những lần trước nhưng Phạm Duy Thuận vẫn khá ngạc nhiên vì mình vẫn đang chịu sự ảnh hưởng của tà thuật.

Chẳng phải là đã lấy được hai hình nhân ra khỏi hoàng lăng và điện Càn Thành sao?

Thế sao y vẫn đang bị hành hạ?

Phạm Duy Thuận ném ánh mắt nghi ngờ đầy lạnh lẽo về phía Minh Phúc khiến cậu bất giác rùng mình, ba người họ là đang khi quân phạm thượng lừa dối vua sao?

Thái độ của Hoàng đế làm Minh Phúc ngơ ngác, cậu cứ tròn mắt nhìn y cho đến khi y một lần nữa đem những thắc mắc đó đổ lên đầu cậu thì Minh Phúc mới bừng tỉnh, vội quỳ xuống tâu.

"Bẩm bệ hạ, tuy đã lấy được hai hình nhân nhưng nếu chưa làm lễ trừ tà thì tà thuật vẫn sẽ còn tác dụng.

Cơ mà đã lấy được hai hình nhân ra khỏi chỗ nhiều âm khí thì sức mạnh của tà thuật đã giảm xuống không ít.

Chỉ lại..."

Minh Phúc rụt rè trả lời.

Giọng nói càng lúc càng nhỏ dần, cậu cắn răng, mím môi phân vân chẳng biết nên nói tiếp hay không, tâm trạng y đang không tốt cậu sợ mình lại chọc giận Hoàng đế.

"Nói tiếp."

Duy Thuận nghiêm giọng ra lệnh.

"Lúc giải tà thuật sẽ... sẽ rất đau đớn, nhưng... nhưng qua rồi sẽ khỏe lại như bình thường."

Minh Phúc nhắm tịt mắt nói một lèo.

Một lúc lâu sau không thấy y đáp lời mới lấy hết dũng khí, đánh liều hé mắt ra xem xét tình hình.

Phạm Duy Thuận vẫn nhìn chằm chằm Minh Phúc.

Y trầm ngâm một lúc chẳng nói gì thêm chỉ phẩy tay nói cậu lui xuống, cho phép cậu về phòng nghỉ ngơi.

Minh Phúc được lui xuống thì thở phào, rối rít tạ ơn rồi nhanh chóng rời đi.

Cậu đi được một lúc thì công công trưởng sự đưa cho Hoàng đế một bức thư lấy từ chim bồ câu của Đô Thống gửi vào.

Trong thư là chữ viết của Sơn Thạch, Duy Thuận đọc một hồi rồi nói công công trưởng sự sang chỗ Minh Phúc dặn dò cậu như những gì trong thư đã viết.

Lúc này trong một phủ đệ ở trong thành, Đoan Thân Vương đang ngồi trong thư phòng giải quyết công việc.

Ánh mắt y vô cùng chăm chú, gương mặt vô cùng bình thản xem sổ sách.

Chốc chốc lại cầm bút lên đánh dấu vài chỗ, bên cạnh y còn có một người ở đứng mài mực.

Chợt tên thị vệ thân cận của y chạy xồng xộc vào thư phòng, hớt hải quỳ xuống, tấu.

"Bẩm ngài, thích khách chúng ta cử đi đã chết hết rồi."

Câu nói của hắn khiên cây bút trên tay y khựng lại đôi chút.

Đây là việc mẹ y cho người trong cung truyền tin tức ra ngoài lệnh cho y trừ khử Đề đốc.

Đêm hôm qua, y còn định cho người đột nhập vào phủ Đô Thống để giải quyết, ai ngờ y lại đi ra ngoài lúc giữa đêm tối lại vừa hay tiện cho thích khách ra tay.

Chỉ là giờ nghe tin thích khách đã chết hết có vẻ như đã bị bại lộ, Đoan Thân Vương không ngẩng lên nhìn tên thị vệ chỉ nhàn nhạt để xác nhận lại, với tình hình này chắc mọi chuyện đã thất bại.

"Kết quả thế nào?"

Tên thị vệ không dám trả lời chỉ cúi đầu, y cũng chẳng làm khó hắn mà phẩy tay nói hắn lui ra ngoài.

Dù sao thích khách cũng là thuê bên ngoài nếu muốn tra ra cũng không dễ dàng.

Tuy nhiên tên thị vệ còn chưa đi khỏi thì một người khác đã chạy vào phòng nói y ra nhận thánh chỉ từ Hoàng đế.

Đoan Thân Vương nghe đến đây thì nhíu mày, đặt bút xuống rồi đến gian chính của phủ thì đã thấy công công trưởng sự đang đợi sẵn.

Ông mỉm cười chào hỏi y mấy câu rồi bắt đầu tuyên chiếu, từng câu từng chữ trong bản chiếu khiến y chết lặng, gương mặt thất thần.

Cái gì mà Hoàng quý phi vì quá đau sót nên đã tự phóng hỏa cung điện theo với Tiên đế về trời vào đêm hôm qua?

Cái gì mà cả điện không một ai sống sót?

Y căm phẫn nhìn công công trưởng sự, mấy trò này vốn dĩ để che mắt thiên hạ nhưng chẳng hề có tác dụng với một người từ bé đến lớn sống trong hoàng tộc như y.

Có lẽ mẹ y đã bị lộ thân phận là yêu hồ hoặc tà thuật đã bị phát hiện, nhưng cho dù có là lý do nào đi chăng nữa thì Phạm Duy Thuận đã ra tay tàn độc như vậy thì đừng trách y không nể tình anh em thêm nữa.

Night

15.05.25
 
Back
Top Dưới