Khác Attack on titan : Eren's last chance ( T/G VN )

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,616
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
394789332-256-k801219.jpg

Attack On Titan : Eren'S Last Chance ( T/G Vn )
Tác giả: thebestsina
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

sau hơn 100 năm phát triển nhân loại đã đạt đến sức mạnh hạt nhân , chiến tranh nổ ra vòng lặp lại tái diễn , sau cùng đảo paradis chỉ còn lại cây xanh um tùm , ngôi mộ của eren bị khuất sau khu rừng
cho đến một ngày những nhà thám hiểm đã đến và vô tình đi vào cái hang trong cây giải phóng con rết mang sức mạnh khởi nguyên của những titan dẫn đến path đã trăm năm nay lại trở lại cùng với sức mạnh titan , nơi linh hồn eren được quay lại quá khứ để làm lại tất cả



titan​
 
Có thể bạn cũng thích !
Attack On Titan : Eren's Last Chance ( T/G Vn )
Chương 1 : sự trở lại của path


ta luôn khát khao tự do , nhưng cũng là nô lệ của chúng , ta muốn chấm dứt Vòng lặp của chiến tranh , dù cái giá có ra sao !

- - - Eren yeager

---

“Hai trăm năm sau ngày đại chiến kết thúc…”

Con người tưởng chừng đã chiến thắng số phận.

Họ chạm tới vũ khí hạt nhân, tiến hóa thành giống loài đủ sức lay chuyển cả bầu trời, đủ sức xé toạc đại dương.

Những thành phố lơ lửng, những cỗ máy bay xuyên hành tinh, những hệ thống điều khiển cả thời tiết bằng thuật toán – tất cả đều là thành quả của nền văn minh hiện đại.

Nhưng sự khôn ngoan không có nghĩa là hoà bình

Chiến tranh bùng nổ.

Không phải vì cần thiết, mà vì con người muốn chiến tranh để mở rộng lãnh thổ cướp đất đai tài nguyên

Họ đánh nhau vì lòng kiêu hãnh, vì chủng tộc, vì mong muốn giải phóng các quốc gia khác

Vòng lặp chiến tranh bắt đầu, như một bản nhạc chết chóc không có hồi kết.

Mỗi lần nhân loại tưởng như tiến bộ, họ lại ngã vào chính vũng máu mà cha ông mình từng tạo ra.

Cho đến khi thế giới rơi vào một thời kỳ mà lịch sử gọi là Thời đại Cuối cùng – nơi các châu lục bụi mịt mù , biển bị nhuộm đỏ, mặt trời trở nên xám xịt và sự sống gần như bị xóa sạch khỏi mặt đất bởi vũ khí hạt nhân

---

Và rồi…

Giữa một thời đại sụp đổ, người ta truyền tai nhau một truyền thuyết về những con người từng sống trên đảo paradis có được sức mạnh khổng lồ từ những vị thần

Một hòn đảo bị bỏ quên giữa đại dương mênh mông – Đảo Paradis.

Một hòn đảo phía tây bí ẩn , không nằm trong bất kỳ đường bay nào của thế giới mới.

Người ta gọi nó là Đảo Câm Lặng, nơi không một tín hiệu công nghệ nào tồn tại, không một loài động vật nào sống sót.

Chỉ có gió, mùi rêu ẩm, và… tiếng thì thầm giữa những thân cây già cỗi.

Truyền thuyết kể rằng:

"Có một người nhận được ân huệ của thần , người ấy đã mang đến sự tận thế cho các lục địa bằng sức mạnh gọi là Titan nay đã ngủ sâu dưới lòng đất …

Nếu sức mạnh bị giải phóng, nhân loại sẽ có cơ hội mở ra kỉ nguyên mới của tự do hoặc thế giới sẽ chấm dứt

---

đoàn thám hiểm corodie được thành lập bởi hoàng gia của cường quốc mahala .

Không mang theo súng ống, mà là những nhà sử học, khảo cổ học, nhà địa chất, và cả những nhà thám hiểm tài ba nhất – khao khát tự do, khát vọng cứu lấy phần nhân loại còn lại.

Khi đặt chân lên hòn đảo, họ bàng hoàng.

Paradis không hoang tàn như lời đồn.

Cỏ cây mọc cao hơn cả một người trưởng thành, những gốc cây xoắn vặn như bị ai đó từng ôm chặt mà khóc suốt hàng thế kỷ.

Không khí dày đặc mùi linh thiêng và thứ gì đó… cổ xưa.

Không phải thời tiền sử, mà cổ xưa hơn cả ký ức của nhân loại.

Rồi họ tìm thấy một cánh rừng, nơi chim không hót, gió không thổi, ánh sáng mặt trời cũng không dám xuyên qua tán lá.

Ở giữa cánh rừng ấy – là một gò đất hình tròn, mọc đầy rêu phong, ở đó có một cái cây rất to ở giữa có một khe nứt to và bên ngoài có một hòn đá ngôn ngữ cổ , berab một nhà bác học cho rằng đây là mộ hoặc nơi tưởng niệm của những anh hùng cổ xưa

Họ tưởng đó là mộ của một tộc trưởng cổ xưa hoặc một vị anh hùng nào đó.

Nhưng không…

đó là mộ của Eren Yeager.

Khi một đứa trẻ trong đoàn ( họ dẫn theo con của họ ), vì tò mò, nên đã vào bên trong khe nứt và rồi một luồn sức mạnh xuất hiện , các nhà thám hiểm bàng hoàng , đứng khựng lại

Berab bị nguồn sức mạnh như hàng trăm xúc tu quấn lấy và một tia sét giáng xuống

Hậu quả là toàn bộ nhà thám hiểm đã chết , sau khi sức mạnh tan biến berab trút hơi thở cuối cùng tại hòn đảo

Cánh cổng mở ra.

Một luồng sáng tím phun trào từ thân cây, kéo theo một tiếng gào vút lên tận trời:

“ gầmmmmmm

Rồi... từ lòng đất, cái thứ phong ấn suốt hai trăm năm sống lại –

Một con sinh vật như con rết khổng lồ, bị phong ấn bởi ý chí của chính Eren.

Nhưng thời gian đã làm yếu phong ấn.

con rết thoát ra đều này đã khiến path ( con đường mòn ) là toạ độ giao nhau của mọi người dân eldia trở lại

Eren - linh hồn anh lang thang khắp nơi , thế giới chưa tự do anh mãi không thể tan biến anh chứng kiến bao cuộc chiến tranh rồi lại suy tàn

Lúc này một cột ánh sáng chiếu sáng linh hồn anh rồi bị ánh sáng đưa đi đến một vùng đất nơi mọi luồn ánh sáng tập trung lại , đó là Path

Eren đang ngạc nhiên thì từ đâu ymir fritz - thủy tổ đầu tiên cũng xuất hiện với vẻ mặt như thấu hiểu tất cả , khi eren định lên tiếng thì

Bỗng một giọng trầm phát lên

Có lẽ đây là định mệnh của một cột mốc thời gian

.

---

Còn tiếp ...................

Atack on titan Eren's last chance
 
Attack On Titan : Eren's Last Chance ( T/G Vn )
Chương 2 : cơ hội làm lại tất cả


Nếu có được cơ hội , ta sẽ không để ai phải hi sinh để có được sự tự do !

-- Eren yeager

---

Giữa vùng không gian vô tận của PATH – nơi thời gian không còn dòng chảy, không còn trên dưới, không còn ánh sáng hay bóng tối – Eren Yeager đứng đó, u trầm và trống rỗng.

Những sợi cát ánh sáng bay lượn khắp nơi như những ký ức không còn nơi nương tựa, thì thầm tên của hàng triệu linh hồn Titan từ quá khứ.

Và rồi… cô ấy bước tới.

Ymir Fritz – vẫn là dáng người nhỏ bé, chiếc áo choàng vải thô rách rưới phủ qua vai, ánh mắt trống rỗng như ngàn năm trước.

Nhưng lần này, trong đáy mắt cô – có gì đó khác.

Không còn sự phục tùng.

Mà là một sự mở lòng

> “Có lẽ…” – Ymir khẽ nói, giọng như gió rơi qua hốc đá – “Đây là định mệnh.”

Eren im lặng.

Anh đã không còn cảm thấy đau đớn , cũng chẳng còn giận dữ.

Chỉ có nỗi mệt mỏi chất chồng suốt hai trăm năm chực trào trong từng hơi thở

> “Tôi không thể thoát ra được,” – eren nói. – “Chiến tranh vẫn tiếp tục… sau tất cả.

Tôi đã cho 80% nhân loại biến mất… nhưng họ lại dựng lên một thế giới mới, còn tàn độc hơn , mỗi ngày đều có chiến tranh , thiên nhiên bị ảnh hưởng và hơn hết họ gần như diệt vong rồi lại phục hồi cứ như một vòng lặp vô tận

> “Tôi không ngờ Path lại mở ra,” – Ymir nhìn những sợi ký ức đang dần xoắn lại quanh người họ – “Tôi tưởng nó đã biến mất cùng tôi và cậu… nhưng có lẽ… nó chưa bao giờ biến mất chỉ là tạm thời ẩn giấu.”

> “Có phải… chúng ta vẫn còn bị ràng buộc?” – Eren hỏi, đôi mắt dần đỏ ửng – “ chẳng lẽ đây một định mệnh chăng ?”

Ymir không trả lời ngay.

Cô bước chậm rãi, chân trần giẫm lên mặt cát ký ức đang nhấp nhô như sóng.

Rồi cô quay lại, lần đầu tiên… nhìn Eren thật lâu.

> “Tôi từng nghĩ… mọi thứ đã kết thúc.

Nhưng PATH là nơi không có kết thúc.

Nếu ký ức còn tồn tại, thì lựa chọn vẫn còn.

Và nếu lựa chọn vẫn còn, thì định mệnh chưa được viết xong.”

Eren khẽ run.

> “Không lẽ… vẫn còn cách sao?

Sau tất cả?”

Ymir gật đầu.

> “Cậu từng là Titan Tiến Công – kẻ duy nhất có thể truyền ký ức qua tương lai và quá khứ.

Điều đó không bao giờ biến mất khỏi linh hồn cậu, dù thân xác cậu tan thành tro bụi.”

> “Cậu biết điều đó mà…

đúng không?”

Eren khựng lại.

Trong tim anh, một cảm giác quen thuộc trỗi dậy – cái cảm giác cậu từng có khi còn nhỏ, khi thấy một giấc mơ về đại dương, về mỗi lần Mikasa vì cậu mà hi sinh , về chính mình giết hàng triệu người… và bản thân chỉ là tên độc tài mà đã khiến Mikasa đau khổ

> “Ký ức…” – Eren lẩm bẩm – “Tôi có thể…

đưa nó về…?

Đưa toàn bộ những gì tôi đã thấy, đã biết… trở lại?”

> “Không chỉ ký ức,” – Ymir nói, giọng dần mạnh mẽ hơn – “Mà cả linh hồn cậu.

Cả lựa chọn cuối cùng.”

Cô nói nhỏ.

> “Eren tôi sẽ giải thích về 9 titan shifter , chúng là 9 phần được chia ra khi tôi chết , mỗi titan shifter đều có một điểm mạnh và rất nhiều điểm yếu , và khi một người sở hữu titan shifter trở thành thủy tổ sẽ khai phá hết toàn bộ sức mạnh của loại titan ấy

Eren thoáng chốc run nhẹ

---

Giữa không gian trắng xóa của Path , Eren vẫn chăm chú lắng nghe lời ymir nói, toàn thân vô lực.

Anh cố gắng đứng dậy, nhưng mắt loé lên tia hi vọng dù chỉ là nhỏ nhoi

Ymir bước đến, chạm nhẹ vào vai hắn.

Giọng cô vẫn điềm tĩnh, nhưng lần này chứa một sự nghiêm trọng lạ thường.

> “Eren… anh là người cho tôi sự tự do lần đâu tiên tôi được sự lựa chọn và hơn hết nhờ có anh mà 200 trăm năm qua tôi đã thanh thản

Eren buồn bã , vài giọt nước mắt rơi xuống :

> “ những gì tôi làm vẫn không có được tự do, bạn bè tôi hoàn toàn chẳng hạnh phúc khi tôi chết , tôi muốn ở bên Mikasa được ngắm khuôn mặt cô ấy , tôi ...

Tôi

Ymir ngắt lời, ánh mắt cô đanh lại.

> “ Chiến tranh mãi không chấm dứt mà lời nguyền 13 năm chính là thứ khiến cậu đưa ra quyết định xoá xổ bên ngoài paradis , tôi tin vào hành động của cậu.”

> “Tại sao…?”

Ymir ôn tồn đáp

" Vì cũng nhờ có cậu nên ít nhất chiến tranh đã không xảy ra trong một khoảng thời gian dài "

Vậy tôi có thể đưa ký ức lẫn linh hồn về lại quá khứ phải không ?

- eren sốt ruột hỏi ymir

Ymir nhìn về phía xa – nơi linh hồn những Titan cổ đại vẫn đang chảy dọc theo từng nhánh ký ức.

> “Vì đây là một hành động… thay đổi thời gian gốc.

Không phải chỉ là truyền ký ức đơn lẻ.

Mà là ép một ý thức tương lai chen vào thực tại quá khứ.

Nếu dòng thời gian từ chối, linh hồn cậu… sẽ bị nghiền nát.”

Eren im lặng.

Một lần nữa, trước mặt cậu là một con đường chia ra 2 hướng – giữa sự lựa chọn ở lại đây hoặc quay về quá khứ

> “Nhưng nếu tôi không làm gì,” – eren lẩm bẩm – “thì ở lại đây mãi khác nào tra tấn chứ , tôi ngán cái cảnh chiến tranh và giết chóc lắm rồi , tôi chỉ muốn được về với mikasa , armin và cả .....

Đội trưởng Levi nữa , tôi muốn được gặp mọi người

Ymir gật gù

> “Vậy nên, trước hết, cậu cần một điều kiện: bắt lại Rết Khởi Nguyên.”

Ngay khi cái tên ấy vang lên – Path rung chuyển.

Mặt cát dưới chân Eren như tan chảy thành dung nham.

Một tiếng rít vang vọng cả không gian – như tiếng cào vào tâm trí.

Ymir quay người, tay chỉ về một khe sâu phía xa Path – nơi không ánh sáng nào chiếu tới, nơi bị phong ấn hàng trăm năm: " có một con rết xanh lục đang đi chuyển và quằn quại bên bãi cát"

> “Con Rết đó… chính là nguồn gốc của sức mạnh Titan.

Nó bị tôi phong ấn khi được giải thoát…

Nhưng khi các nhà thám hiểm ngoài kia mở lối vào như việc năm xưa tôi chạy trốn tên vua fritz thì đã đi vào cái khe nứt ấy, bọn họ đã vô tình giải phóng nó.”

> “Nó đang chạy trốn trong Path, tìm kiếm một người mà nó lựa chọn để ký sinh và trao cho họ quyền năng thủy tổ , nó hiện đang hút năng lượng từ các linh hồn Titan Để duy trì sự sống hãy bắt nó đi nếu không thì cậu sẽ không còn cơ hội nào nữa.”

Eren nắm chặt tay.

> “Tôi phải làm gì?”

Ymir nghiêng đầu, tóc cô bay phất phơ giữa cát ánh sáng.

> “Cậu phải đuổi theo.

Một mình.

Vào và tiếp cận nó –.

Nếu bắt lại được nó, tôi sẽ truyền cho cậu toàn bộ năng lượng Thủy Tổ cuối cùng.

Và sau đó…”

Cô dừng lại.

> “Cậu sẽ phải lựa chọn: quay về làm lại tất cả … hay ở lại đây mãi mãi.”

Eren nhắm mắt.

> “Tôi đã chết một lần rồi… rủi ro lớn ra sau tôi cũng phải làm lại tất cả.”

Ymir mỉm cười rất nhẹ.

> “Vậy thì đi đi, Eren Yeager.

Đi bắt lại định mệnh của cậu.”

---

PATH mở ra.

Một cánh cổng đen khổng lồ vặn xoắn như vũ trụ hiện ra trước mặt Eren.

Tiếng cát bắn khắp nơi cho con rết đang hút năng lượng từ cát

Eren siết nắm đấm, bước vào.

Mỗi bước đi là một bước xuyên qua hàng ngàn năm lịch sử, mỗi bước là một phần ký ức về những người bạn hiện lên … nhưng anh không dừng lại còn đi mỗi lúc một nhanh

Một cuộc truy đuổi bắt đầu – giữa Eren và chính nguồn gốc của tai họa Titan

---

Attack on titan : Eren's last chance
 
Attack On Titan : Eren's Last Chance ( T/G Vn )
Chương 3 : Thật sự trở về


Hôm nay cậu rất lạ đó eren à , cậu có chuyện gì giấu mình vậy !

- Akerman Mikasa

---

Trong vết nứt, Eren vật lộn với con Rết Khởi Nguyên.

Nó gào thét bằng thứ âm thanh không phải dành cho loài người – một chuỗi tần số rung động thẳng vào tâm trí, khiến Eren choáng váng.

Những xúc tu bốc khói đen của nó quất tới, vặn vẹo như hàng trăm con rắn điên loạn.

Mỗi lần chạm vào anh, một phần năng lượng bị nó hút mất làm eren bắt đầu đuối sức

Eren hét lên, gồng toàn lực.

Cơ thể anh lúc này chỉ là linh hồn – nhưng mỗi cú đánh, mỗi cú đấm vào con Rết đều khiến linh hồn anh bắt đầu rạn vỡ như thủy tinh.

> “Tao… không…

để mày thoát lần nữa đâu cái con rết ngu ngốc kia…!”

Sau 20 phút quằn quại.

Rết Khởi Nguyên lùi lại rồi phóng một tia sáng xanh nhạt, xuyên thẳng qua ngực Eren – không phải để giết, mà để ký sinh.

Anh cảm thấy linh hồn mình bị kéo mạnh về phía đảo Paradis – như thể bị con rết hút ngược lại.

Một tia sét giáng từ trời xuống khu rừng cổ.

Toàn bộ khu vực rung chuyển.

Cây cối bật rễ.

Mặt đất nứt toác.

Đám mây đen trên trời quay xoắn lại thành hình xoắn ốc, như thiên nhiên cũng hoảng loạn trước thứ vừa thức tỉnh.

Eren Yeager – sống lại.

Anh đã trở lại

Cơ thể anh biến đổi, cao vút, gân guốc, cao 25 mét và hình dáng gần giống titan ymir thủy tổ.

Làn da bán trong suốt như thủy tinh lộ rõ phần cơ nung đỏ.

Đôi mắt là hai hố xanh rực cháy.

Mái tóc dài như Ymir năm xưa, cuốn xoáy thành từng nhánh khói.

Lưng anh kéo dài những dải xương sống Titan tỏa ra như cánh.

Titan Tiến Công Thủy Tổ – hình dạng gần giống như của Ymir, nhưng pha trộn thêm sự đặc trưng của eren.

Eren chậm rãi mở mắt.

Anh đang đứng ở Paradis, nhưng nơi này đã trở nên cô độc và xa lạ từng được anh hi sinh tất cả để bảo vệ .

Anh nhìn về phía xa – nơi từng là làng Shiganshina, nơi căn nhà nhỏ mà mẹ anh từng nấu bữa ăn cho anh và là nơi anh và 2 người bạn cùng nhau chơi đùa "hạnh phúc"

Mặt anh không biểu cảm.

Nhưng đôi mắt, đầy ắp nỗi đau.

> "Mình…

đã sống lại thật rồi sao?"

Một giọng nói vang lên trong tâm trí – giọng của Ymir.

Anh nhắm mắt.

Và linh hồn hắn được hút trở lại PATH, như thể giữa hai nơi giờ đây đã trở thành một.

---

Trong PATH.

Eren đứng giữa không gian cát trắng, đối diện Ymir.

Gió thổi nhẹ.

Những nhánh đường mòn ánh sáng chảy như suối.

> “Ymir…

Tại sao?” – Eren hỏi, giọng nặng nề – “Tại sao… cô không dùng cách này từ trước?

Đưa linh hồn mình về quá khứ… tránh kiếp nô lệ?

Giải thoát cho chính cô?”

Ymir nhìn hắn.

Ánh mắt không oán trách.

Chỉ là một nỗi buồn sâu hun hút như vực thẳm.

> “Vì tôi… không thể.”

> “Cô có Titan Tiến Công.

Cô là Thủy Tổ.

Cô sở hữu tất cả.”

Ymir lắc đầu nhẹ.

> “Lúc đó… cơ thể và sức mạnh của tôi đã bị chia ra… cho ba đứa con gái – Maria, Sina và Rose.

Sau đó, chín Titan được tạo ra từ xác tôi…

Titan Tiến Công cũng chỉ là một mảnh nhỏ.”

> “Tôi không còn đủ sức mạnh Như thủy tổ ban đầu vì hơn hết…” – Ymir cúi đầu – “…con Rết đã biến mất.

Không còn nguồn năng lượng khởi nguyên.”

Eren im lặng.

Ymir tiếp:

> “Và…

điều quan trọng nhất…”

> “Tôi vẫn còn… phục vụ vua fritz để dòng máu hoàng gia lẫn sức mạnh titan tồn tại .”

> “Tôi lúc ấy… yêu Vua Fritz.”

Eren trầm tĩnh nghe .

Anh cứng đờ.

Ánh sáng PATH lặng đi vài nhịp.

> “Cô yêu kẻ đã hành hạ mình?”

Ymir nhìn lên bầu trời ký ức.

Mắt cô trong veo.

> “Tôi không biết nữa.

Nhưng trái tim tôi…

đã bị ông ấy trói lại.

Tôi không thể phản bội cảm xúc đó.

Dù là cảm xúc sai.”

Eren quay mặt đi.

Một phần nào đó… hắn hiểu.

Hắn cũng từng là nô lệ cho lý tưởng, cho giấc mơ tự do của chính mình.

Và chính giấc mơ đó đã khiến hắn giẫm lên mọi thứ, kể cả bạn bè.

> “…Vậy tôi phải làm sao?” – Hắn hỏi – “Phải dùng sức mạnh này như thế nào để đưa bản thân trở về?”

Ymir bước tới.

Tay cô giơ ra – lòng bàn tay sáng lên, và phía sau Eren hiện ra hình ảnh của chính hắn năm 9 tuổi – ngay trước khoảnh khắc tường Maria sụp đổ.

> “Cậu là Thủy Tổ.

Và cậu đang sở hữu cả Titan Tiến Công.

Giờ đây… cậu có thể làm điều mà tôi chưa từng dám.”

> “Hãy nhìn vào hình ảnh chính mình khi xưa.

Đặt toàn bộ trái tim… toàn bộ tâm trí… vào khoảnh khắc ấy.”

> “Hãy nghĩ về tất cả những gì cậu muốn thay đổi.

Cha mẹ.

Mikasa.

Armin.

Sasha.

Levi.

Historia.

Thế giới…”

> “Ký ức sẽ trở thành cầu nối.

Và thời gian… sẽ bị kéo lệch.”

Eren thở hổn hển.

Mồ hôi vô hình chảy dài trên trán linh hồn hắn.

Hắn nhìn đứa trẻ đang đứng ngơ ngác – chính mình của năm xưa.

> “Một cơ hội… thay đổi tất cả.”

Ymir gật đầu.

> “Hãy làm đi.

Và nhớ… không ai có thể quyết định đúng sai.

Cậu chỉ cần đi hết con đường đó.”

---

Eren nhắm mắt.

Một lần nữa.

Tay hắn giơ ra.

Hắn dồn hết tâm trí vào đứa bé trước mặt.

Ký ức cuồn cuộn ùa về – bạn bè chết trong tay hắn.

Tiếng thét của mẹ khi bị Titan ăn sống.

Mikasa khóc.

Armin gọi tên hắn.

Bóng Historia nắm tay con gái.

Cả nhân loại gào khóc dưới Rumbling.

Eren gào lên:

> “QUAY VỀ…!!”

Một tia sáng xanh bùng nổ.

Cả PATH rung chuyển.

Cát ký ức hóa thành dòng thác.

Và Eren Yeager – mang ký ức tương lai, mang lý trí hiện tại, và mang sức mạnh Thủy Tổ – đang bắt đầu quay ngược lại thời gian.

---

Nếu muốn tui viết tiếp cảnh Eren nhập vào thân xác mình năm 9 tuổi, phản ứng đầu tiên, kế hoạch đầu tiên hắn làm khác với quá khứ thế nào – ông kêu một tiếng liền.

Đây là khúc “hồi sinh toàn năng” nha.
 
Attack On Titan : Eren's Last Chance ( T/G Vn )
Chương 4 : một ngày yên bình


Sự yên bình này là thứ ta chưa bao giờ dám mơ tưởng tới nhưng lại rất thân thuộc

-- Eren Yaeger

---

Một buổi sáng tinh mơ.

Gió lạnh nhẹ lướt qua Shiganshina.

Bầu trời chưa kịp nhuộm hồng, chỉ là một lớp sương lam phớt vàng.

Mọi vật còn yên tĩnh, trừ… một cậu trai đang mở mắt.

Eren Yeager giật mình ngồi dậy.

Cậu thở hổn hển.

Mồ hôi đầm đìa.

Lồng ngực phập phồng, như vừa trải qua một giấc mơ kéo dài cả một kiếp người.

> “Mình… trở về thật rồi…”

Cậu nhìn quanh – căn phòng quen thuộc, chăn chiếu cũ kỹ, ánh sáng len qua khe cửa gỗ.

Không có gì thay đổi.

Mùi sàn gỗ mục, mùi chăn cũ, tiếng chim đầu tiên trong ngày.

Cậu xuống giường.

Bước chân nhẹ như thể sợ mọi thứ sẽ biến mất

Có lẽ như Eren chỉ mới quay về lại quá khứ trong khoảng thời gian ngắn nên cơ thể lẫn tâm hồn vẫn chưa thích nghi kịp , thường xuyên đau đầu do lượng ký ức quá lớn và quá trình hợp nhất 2 linh hồn

Và tâm lí vẫn chưa ổn định , cần một khoảng thời gian dài để bình tĩnh lại

---

Sân sau nhà.

Grisha Yeager – cha cậu, đang khởi động, xoay vai, hít đất đều đặn.

Một thói quen mà Eren trước đây không bao giờ để ý.

Eren đứng nhìn, lặng thinh.

Trái tim cậu co lại.

> “Ông ấy… vẫn còn sống…”

Không kìm được, cậu bước lại.

Nhưng chưa kịp mở lời…

> “Ồ, dậy sớm vậy hả con trai?” – Grisha ngẩng lên, cười.

Eren gật nhẹ.

> “Con… chỉ muốn đi dạo thôi.”

Grisha cười khẽ:

> “Tốt.

Một ngày bắt đầu bằng rèn luyện là một ngày đáng sống và tốt cho sức khoẻ .”

Cậu toan bước qua, nhưng rồi dừng lại – vì phía sau… là một cô bé đang đứng tựa vào bức tường gỗ.

Mái tóc dài.

Áo choàng sẫm.

Đôi mắt cứ liết eren

Ymir.

Eren há hốc.

Miệng mở ra định hỏi – nhưng Ymir giơ tay chặn lại, không cần nói cũng biết cậu đang nghĩ gì.

> “Ta cũng quay về rồi.” – Ymir nói nhỏ vì sợ grisha nghe thấy

> “Cậu kích hoạt sức mạnh quay về quá khứ… sóng chấn động lan xa đến mức kéo cả ta về luôn.

Linh hồn ta bị kéo theo đường dẫn đó… và giờ ta ở đây.”

Eren sững sờ.

> “Nghĩa là… bây giờ cô cũng ở thời điểm 845?”

Ymir gật.

Cô trông… mỏng manh hơn nhiều so với PATH.

Không còn ánh sáng thần thánh.

Chỉ là một cô gái trẻ với đôi mắt từng trải

Grisha quay lại, thấy cả hai đứng nói chuyện.

> “ này , Eren ? , hai đứa quen nhau sau, cha định một hồi sẽ giới thiệu con bé với con đó

Eren lúng túng, nhưng rồi lập tức nảy ra ý.

> “Cha… con muốn xin cha cho bạn ấy ở lại.

Bạn ấy… không có nơi nào để về cả.”

Grisha hơi bất ngờ, nhìn kỹ Ymir – rồi thở dài, gật đầu.

> Đúng là đứa con trai ngốc , đây là thành viên mới của gia đình ta, cô bé rất tội nghiệp vì mồ côi cha mẹ , con phải chăm sóc cho kỹ đó eren

Ymir cúi đầu nhẹ.

Không nói gì.

Grisha quay đi, vẫn còn hơi thắc mắc.

> “Nãy giờ hai đứa nói gì mà lén lút vậy?”

Eren cười khô:

> “Không có gì đâu cha.”

---

Trong con đường làng Shiganshina.

Sân chơi đầy nắng.

Armin, Eren và vài đứa trẻ đang tụ lại.

Không khí sôi nổi, trẻ con đúng nghĩa.

Nhưng không có Mikasa.

Cô bé đang được bác sĩ chăm sóc ở nhà hôm nay.

Eren biết – vì cậu nhớ từng chi tiết nhỏ của ngày này đơn giản vì mọi sự kiện của hôm nay eren nắm rõ.

Và đúng như dự đoán – lũ trẻ bắt nạt xuất hiện.

Ba đứa, lớn hơn, đầu gấu nhất khu.

> “Thằng không có mẹ kìa.

Mày lại mơ cái gì nữa thế?

Mày muốn đi ra ngoài bức tường à?”

> “Thế giới ngoài kia đầy Titan đấy, mày mà đi là bị ăn tươi thôi bớt có mơ mộng đi , làm gì có những bãi cát hay nước muối trải dài chứ bớt xem cổ tích lại đi nhóc!”

Eren – của hiện tại – không còn là cậu bé hừng hực cảm xúc.

Cậu hiểu rõ từng bước, từng sự kiện sắp xảy ra.

Nhưng có một vấn đề…

Cậu đã mất sức mạnh Titan Thủy Tổ.

Khi trở về quá khứ, chỉ có ký ức và linh hồn được mang theo.

Thân thể này – chỉ là một đứa trẻ 9 tuổi.

Không hơn không kém.

Nhưng cũng không sao.

Vì…

> “Tụi mày muốn thử không?” – Eren đáp, bình thản.

Trận đánh nổ ra.

Bùn tung tóe.

Tiếng hò hét vang vọng.

Eren không áp đảo – nhưng đủ khôn khéo để phản đòn, dùng tốc độ, quăng cát, lăn né, nắm cổ áo, quật ngã .

Tay cậu rớm máu.

Má sưng đỏ.

Nhưng ba đứa đầu gấu kia bị đánh đến sưng mặt… khóc như mưa.

> “Mày là đồ ác quỷ , Mẹ ơi nó điên rồi!”

---

Mikasa chạy tới – cô vừa mới khỏi bệnh, thấy đám đông là lao tới.

> “Eren!

Tay cậu bị thương rồi!”

Cô hốt hoảng, lấy khăn lau vết máu.

Gương mặt cô – hệt như năm ấy – tròn, căng thẳng, nhưng rất thật lòng.

Eren nhìn cô.

Im lặng.

Một lúc sau… tay cậu đưa lên chỉnh lại cái khăn choàng cổ cho Mikasa và nói khẽ

> “Không sao đâu.

Cậu vẫn còn đây là tốt rồi , tớ không muốn mất cậu đâu.”

Mikasa đỏ mặt.

> “Hả… gì cơ?”

> “Không có gì.”

---

Trời tầm trưa .

Gió lướt nhẹ và cây cỏ đung đưa dưới nắng vàng

Eren một mình ra gốc cây quen thuộc – nơi năm ấy cậu hay nằm mơ về thế giới bên ngoài.

Cậu ngả người xuống.

Mắt nhìn lên bầu trời xanh vời vợi.

> “Nơi này… không ngờ tương lai sẽ trở thành mộ của mình…”

> “Chính tại đây…

Mikasa đã chôn đầu mình xuống, trong nước mắt.”

Cậu đưa tay lên – bàn tay nhỏ bé của một đứa trẻ, nhưng bên trong chứa hàng ngàn năm ký ức Titan.

> “Nhưng lần này… mình sẽ không đi theo lối cũ nữa.”

> “Lịch sử… sẽ phải bị phá bỏ tại đây.”

Gió thổi qua.

Một chiếc lá rơi xuống mặt Eren.

Ánh nắng chiếu nghiêng qua những nhánh cây.

Giống hệt khung cảnh ngày ấy… chỉ khác một điều duy nhất:

Eren Yeager – giờ đây đã biết tất cả.

---

Trên đường về nhà, Eren bỗng giật mình khựng lại.

Cảnh vật trước mắt, tiếng bước chân, cả mùi cỏ cháy nhè nhẹ trong gió – tất cả quen đến lạ thường.

Cậu nhìn lên bầu trời – những đám mây bắt đầu tụ lại.

Những tiếng chim hoảng loạn từ phía xa vang lên.

Eren tái mặt.

> “Không thể nào…

Hôm nay là…”

“Là ngày Tường Maria bị phá hủy.”

Câu nói vừa bật ra khỏi miệng, Eren lập tức quay phắt lại, hốt hoảng chạy hết tốc lực về hướng nhà.

Tim đập như trống trận.

Dù thân xác là của một đứa bé, nhưng trong đầu cậu là nỗi ám ảnh rõ ràng như thước phim lặp đi lặp lại: Colossal Titan xuất hiện, Armored Titan lao vào, bức tường vỡ toang, mọi người gào thét, máu me ngập tràn và mẹ cậu đã ......

> “Không được!

Mình phải thay đổi chúng!

Mikasa, mẹ mình, cả làng này…!”

---

Tại căn nhà gỗ bên rìa tường, Ymir đang ngồi dựa lưng vào vách, bình thản như đã biết trước.

Khi Eren xông vào, mồ hôi đầm đìa, mặt trắng bệch – cô chỉ liếc nhẹ:

> “Cậu nhớ ra rồi nhỉ.”

Eren siết chặt tay:

> “Tại sao cô không nói với tôi?!

Tại sao không cảnh báo?!”

Ymir vẫn bình tĩnh:

> “Vì tôi biết… cậu sẽ nhớ.

Đến thời điểm này, ký ức sẽ tự khớp lại như những mảnh ghép.

Đây là thời điểm bản thân cậu trong dòng chính bắt đầu trải qua nỗi đau…

Và giờ… có hai Eren đang tồn tại cùng lúc trong dòng thời gian.”

Eren gục xuống sàn, thở dốc.

> “Không… tôi ....

Không .... không muốn chứng kiến lại chuyện đó…

Không thể…”

Ymir khẽ cúi đầu, ánh mắt trầm buồn – đôi khi như người mẹ, đôi khi như người lính

> “Tôi cũng như cậu, Eren.

Nhưng vì linh hồn và ký ức bị cậu kéo đi, tôi bị cuốn theo.”

> “Khác biệt là – tôi không chỉ mang ký ức.

Tôi vẫn giữ được sức mạnh của mình.”

Eren ngẩng lên.

> “Cô còn… là Titan Thủy Tổ à?”

Ymir lắc đầu nhẹ:

> “Từng là.

Nhưng… khi quay về đây, tôi cảm nhận được sức mạnh của mình bị phong ấn.”

> “Lý do là vì… linh hồn của tôi đang hợp nhất với bản thân tôi của quá khứ trong đường mòn.

Hai dòng ý chí va chạm – như hai nguồn dữ liệu xung đột.

Quá trình đó… khiến phần lớn sức mạnh bị khóa lại.

Vì tôi lúc này vẫn là người vẫn phục tùng vua fritz "

> “Tôi cần thời gian để khôi phục.

Và khi đó… tôi sẽ giúp cậu hoàn thành những gì cần làm.”

Eren lặng người.

Cậu không biết nên giận hay biết ơn.

Giữa cơn hoảng loạn của thế giới đang sắp sụp đổ, sự hiện diện của Ymir giống như một dấu chấm lặng.

> “Nếu cô chưa thể ra tay… thì tôi phải cứu mẹ tôi.

Phải làm gì đó.

Phải thay đổi điều gì đó…”

Ymir quay sang, mắt chạm mắt:

> nhưng ít nhất với sức mạnh hiện tại tôi vẫn có thể giải phóng một con titan tường và điều khiển nó à mà nói trước khả năng của titan tiến công đã thay đổi , cậu là người thay đổi đến quá khứ từ đó tương lai thay đổi có thể nói tương lai ra sau đều do cậu , khả năng của thủy tổ tiến công không phải là quay về quá khứ mà là tua lại thời gian về thời điểm này mà người thi triển vẫn giữ nguyên kí ức

> “Nhưng… tôi đã đi theo cậu đến đây.

Tôi sẽ không cản.

Cậu là người đầu tiên trong hàng trăm năm dám nói rằng: ‘Tôi có quyền được lựa chọn .

---

Bên ngoài, bầu trời bắt đầu chuyển đen.

Từ xa, tiếng nổ vang trời – BOOMMMMMMM!!!

Cả ngôi làng chấn động.

Một cột khói đỏ rực như lửa địa ngục trỗi dậy ở chân tường Maria.

Colossal Titan – Bertolt Hoover – đã xuất hiện.

Tường Maria chính thức sụp đổ.

---

Eren chạy vụt ra ngoài, mắt trợn lên nhìn cột khói, gió lồng lộng rít qua tóc cậu.

> “Mình sẽ không để mọi thứ lặp lại.

Không lần nữa.”

Cậu biết rõ kẻ thù đang ở đâu.

Bertolt, Reiner, Annie…

đều đang ở quanh đây.

> “Nếu không thể ngăn cái ngày hôm nay xảy ra… thì ít nhất… mình sẽ thay đổi những gì sau đó.”

---

Phần tiếp theo: bước ngoặc lớn , đại chiến titan tường
 
Attack On Titan : Eren's Last Chance ( T/G Vn )
Chương 5 : khai cuộc


Sứ mệnh của chúng ta là phải lập công trên đảo paradis của những con ác quỷ

-- Marcel Galliard

---

Chương: Đêm Trước Cơn Bão

Bìa rừng phía tây ngoài Tường Maria, bốn cái bóng thấp thoáng giữa những rặng cây, bước đi cẩn trọng như những con thú săn mồi.

Reiner, Annie, Bertolt và Marcel - những binh sĩ tinh nhuệ nhất sở hữu các siêu titan của Marley, đang thực thi sứ mệnh của mình : phá hủy một phần tường maria và xem phản ứng của vua của những bức tường

> "Sắp tới rồi."

- Marcel lên tiếng, mắt quét qua đám cây.

> "Chỉ cần vượt qua khu rừng này, chúng ta sẽ có tầm nhìn đến Tường Maria."

- Bertolt nói nhỏ, giọng hồi hộp.

> "Chắc chắn tụi Eldia không phát hiện à?"

- Annie hỏi, tay đã lén đặt gần túi lựu đạn khói.

> "Chúng không có hệ thống trinh sát hiện đại như Marley.

Và giờ là buổi sớm - mọi người còn đang ngủ."

- Marcel khẳng định

---

Trong tán cây rừng sâu...

Reiner ngồi thu mình trên cành cây, đang hồi hộp

Dưới ánh sáng mờ sớm tinh mơ,cả nhóm lại đi tiếp

Đang đi thì.

Một con titan cao tầm 2-3 mét đã tóm được marcel

> ẦM!!!!

---

Cuộc đụng độ bất ngờ

Reiner văng xa mấy mét, Annie định hóa Titan thì bị đá văng vào thân cây, Marcel hoảng hốt hét lên:

> "Colossal!

Kích hoạt đi, Bertolt!!"

Nhưng trước khi Bertolt kịp biến hình - lại một tia sét khác giáng xuống!

CHÁT!!

Một tia sét dán xuống

---

Cảnh bối rối huyền thoại của Reiner

Khói tan.

Ánh sáng nhẹ chiếu xuống một thân thể trần truồng - chính là Ymir.

Reiner đứng gần nhất.

Vừa tỉnh dậy sau tia sét, hắn mở mắt ra.

> Ymir trần như nhộng.

> "Á á á á á á!!!"

- Reiner quay ngoắt mặt, mặt đỏ như trái gấc, hét toáng.

Annie tỉnh dậy, thở dài:

> "Còn la gì, lấy áo trùm cho người ta đi!"

Marcel thì che mắt, nhưng vẫn hé tay ra nhìn trộm chút chút.

Bertolt lúng túng vội cởi áo khoác ném qua như lính cứu hỏa.

---

Trong khi đó, ở cánh rừng bên kia...

Eren chạy điên cuồng về phía nhà.

Khi thấy Ymir đang đọc sách , anh thở hồng hộc:

> "Trời đất!!

Cô biết gì không?!"

Là ngày tường maria bị thủng

Ymir đáp

Vậy cô giúp tôi với

Mà hồi này tôi thấy vài tia sét ở phía tây ngoài tường cô làm gì nhóm Reiner à

Ymir nheo mắt cười:

> "Giỡn nhẹ với bọn nhóc Marley thôi.

Đừng lo, tôi không giết."

Eren vừa thở vừa bực:

> "Nhỡ cô đánh Reiner chết thì sao?!"

Ymir ngồi dậy, lấy cỏ che tạm:

> " tôi đã cứu mercel một mạng đấy !

--

Giải thích

Ymir quay sang nghiêm túc:

> "Cậu cần biết một chuyện - các Titan tạo nên Tường Maria vốn là Titan Vô Tri.

Khi tôi tạo ra chúng, tôi dùng da Titan hóa đá làm lớp bọc ngoài."

> "Thân thể thật của chúng là cơ bắp giống Colossal, cao 60 mét.

Nhưng lớp da bị hóa đá đã 'trói' chúng lại suốt cả trăm năm."

> "Khi Tường sụp... lớp hóa đá vỡ, chỉ còn lại thân thể như Colossal.

Nhưng chúng vẫn vô tri, vẫn chờ lệnh từ PATH."

Eren ngồi phịch xuống đất, mắt sáng lên:

> "Vậy là nếu cho họ phá tường..."

Ymir gật:

> "Tôi có thể cho Titan trong tường 'thức tỉnh tạm thời', dọn đường cho dân sơ tán, ép nhóm Marley phải chạy theo."

> "Sau đó... tôi sẽ dùng PATH đóng tường lại như chưa từng có chuyện gì."

---

Kế hoạch phản đòn bắt đầu

Eren bật cười - một nụ cười gian mãn:

> "Vậy thì... mình sẽ điều khiển một con Titan Colossal... hành anh Reiner trước đã."

Ymir nhướng mày:

> "Cậu nghiêm túc chứ?"

Eren gật đầu:

> "Cho vui mà.

Với lại, để kiểm tra phản ứng phối hợp nhóm của chúng.

Thôi"

---

Cảnh cuối: PATH được mở

Ymir đứng dậy, hơi sáng tỏa ra quanh người.

> "Tôi chỉ vào được PATH 2 phút mỗi lần.

Nhưng đủ rồi."

Cô biến mất thành làn sáng.

---

Trên cánh đồng phía đông...

Một Titan Colossal cao 60 mét, da đỏ rực, chậm rãi trồi lên khỏi đất.

Bertolt, Reiner, Annie, Marcel - sốc toàn tập.

Marcel hét:

> "Chuyện quái gì đang xảy ra?!

Đó là Titan nào?!

Sao lại...?!"

Colossal Titan này không phải của Bertolt.

Nó đang tiến thẳng về phía họ, mắt sáng đỏ như lò luyện ngục.

Reiner run rẩy, miệng lắp bắp:

> "Bertolt... có khi nào tụi mình... vô đúng hang ổ quỷ thật rồi không?"
 
Attack On Titan : Eren's Last Chance ( T/G Vn )
chương 6 : đại chiến (p1)


Phối hợp , chiến đấu chắc chắn sẽ thắng

- marcel Galliard

---

Cạm Bẫy Trong Rừng

Cánh rừng phía Đông Nam Tường Maria – sương mù vẫn còn đọng trên lá, từng giọt nước khẽ rơi xuống đất như hồi chuông cảnh báo cho một cuộc chiến không ai ngờ tới.

---

“Biến hình đi, Bertholdt!”

Marcel rống lên, mắt không rời khỏi con Colossal Titan lạ mặt đang chậm rãi tiến đến.

> “Chúng ta phải tấn công phủ đầu!

Cậu hóa Titan ngay đi!!”

Bertholdt lùi lại một bước, mồ hôi túa ra như tắm.

Mặt tái mét, giọng run rẩy:

> “Tôi… tôi không thể…

Mỗi lần tôi hóa Titan sẽ gây ra vụ nổ lớn.

Lúc đó… toàn bộ Eldia sẽ phát hiện ra!

Không chỉ vậy… nếu tôi bị thương nặng sau khi biến hình thì không thể phục hồi kịp để hoàn thành nhiệm vụ…”

---

Reiner xen vào, trầm giọng:

> “Cậu cũng không thắng nó nổi đâu.

Titan đó không bình thường… có thứ gì đó rất khác.

Giống như nó được điều khiển bởi một người đã từng chiến đấu hàng trăm lần…”

Annie siết chặt tay:

> “Chúng ta sẽ phối hợp.

Để tôi khóa chân nó lại, Marcel đâm vào gáy, Reiner chắn phía trước.

Bertholdt – dụ nó ra khu rừng kia để đánh lạc hướng.”

Bertholdt nhìn mọi người, rồi khẽ gật đầu.

> “Tôi hiểu rồi… tôi sẽ làm nó rượt theo tôi.”

---

Cùng lúc đó…

Trong nhà , Ymir , eren nhìn xuống, trận đấu thông qua liên kết với mắt của titan còn eren điều khiển nó

> “Khá lắm… chiến đấu đi,.

Để xem các anh có phối hợp tốt không.”

Cô khẽ đưa tay – Colossal Titan trong rừng bắt đầu xoay người, chuyển hướng về phía Bertholdt.

---

Rừng khổng lồ

Cả bọn hóa Titan đồng loạt!

Reiner hóa Thiết Giáp Titan, lớp giáp dày sáng loáng dưới ánh sáng bình minh.

Annie hóa Nữ Hình Titan, cơ bắp gọn gàng như lưỡi dao.

Marcel hóa Hàm Titan, nhỏ nhưng cực nhanh, sẵn sàng lao vào như thú săn mồi.

Bertholdt không hóa hình.

Cậu chạy thật nhanh, dẫn Colossal Titan vào rừng sâu, nơi tán cây dày đặc giúp che khuất chiến đấu khỏi tầm mắt trinh sát Eldia.

---

Trận chiến bắt đầu

Colossal Titan (Eren điều khiển) gầm lên – tiếng gầm như vọng từ địa ngục.

Nó phóng tay đập xuống, cả mặt đất rung chuyển.

Reiner chắn đòn, bật lùi lại mấy mét.

> “Nó mạnh thật…!”

Annie xoay người, tung cú đá xoáy, nhắm thẳng vào đầu nó – nhưng bị nó giơ tay đỡ, rồi phản công bằng cách... giẫm mạnh xuống đất, khiến mặt đất nứt toác, hất tung cả nhóm.

Marcel lợi dụng khoảng khắc đó lao từ bên sườn, nhảy lên cắn vào gáy – nhưng Titan này lại không có điểm yếu rõ ràng, lớp da cứng gần như Colossal thật.

---

Eren từ xa quan sát

Eren đứng trên cây cao, mắt nheo lại.

> “Bọn họ di chuyển tốt đấy… nhưng vẫn còn thiếu sự tin tưởng lẫn nhau.”

Ymir xuất hiện bên cạnh Eren, mờ như linh hồn:

> “Cậu định dạy chúng bằng cách này sao?”

Eren nắm chặt tay:

> “ không , chỉ là để họ để trọng đảo paradis đồng thời phô trương sức mạnh

---

Bên trong trận chiến

Bertholdt lặng lẽ leo lên một vách đá, nhìn xuống thấy nhóm bạn đang bị dồn ép.

> “Mình phải… phải hóa hình thôi.

Dù chỉ để cứu họ…”

Cậu nhắm mắt.

Cắn vào tay.

> Tia sáng bùng lên…

Colossal Titan thật xuất hiện, cách xa trận chiến, và tiếng nổ vang như sấm giáng – cắt đứt trận đánh.

Cả hai Colossal giờ đây đứng ở hai bên rừng, mặt đối mặt.

---

Ymir trong PATH bật cười:

> “Vui thật đấy… không ngờ cậu ta cũng có chút dũng cảm.”

---

Eren lẩm bẩm:

> “Đây mới chỉ là khúc dạo đầu thôi.”

---
 
Back
Top Bottom