Khác [Attack on Titan] Aster

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,452
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
371705302-256-k392464.jpg

[Attack On Titan] Aster
Tác giả: Kietodarkk
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cuộc sống của cô nhân viên văn phòng bỗng chốc đảo lộn, cổ lạc vào nơi như Thế Chiến thứ 2.

Cả lão sếp của cổ cũng lạc vào cùng thì phải.

"Sếp !!

Em không ngờ sếp cũng ở đây."

"...Ai là sếp của cô ?"

-----------

"Sếppppp !!!!"

"..."

------------

"Sau vụ này em với sếp ngắm pháo hoa nhé ?"

"Được..."

---------

"Sếp à, đừng nói với em là sếp đang yêu rồi phải không ?"

"Cô ngứa đòn à."

----------

Warning:
-OOC
-1x1
-Nhân vật thuộc về Isayama Hajime-sensei



snk​
 
Có thể bạn cũng thích !
[Attack On Titan] Aster
Ai là sếp của cô ?


"Cái quỷ gì vậy ?

Đây là nơi nào ??"

Tiếng hét thất thanh của một người con gái vang lên trong rừng sâu, nơi đây không chỉ tối mà còn cô còn thấy mấy thứ đáng sợ đang lẩn quanh sau mấy cái cây.

Tay đặt lên tim, cảm nhận được nhịp đập vẫn còn cô mới thở phào.

Ra là mình vẫn còn thở, Mai đưa mắt liếc xung quanh, cô méo miệng mắt mặt lộ vẻ sốc.

Mới vừa nãy cô còn ở trong văn phòng mà thế quái nào mở mắt ra đã thấy bản thân ở nơi rừng hắt heo như này rồi, cô khẽ nhéo má mình.

Đau, vậy là không phải mơ rồi.

"Rốt cuộc mình đang ở nơi nào vậy ?

Lão sếp lại giở trò à ?"

Mai cảm thấy đột nhiên rùng mình, cô quay đầu ra sau thấy một con mắt đang trợn ngược nhìn cô chằm chằm với vẻ thèm thuồng.

Thôi xong.

Thánh thần thiên lý ơi, ở đâu ra thứ đáng sợ thế này ?

Cô quay ngoắt lại chạy ra xa thứ đó, vừa chạy cô cảm thấy tiếng bước chân của nó cũng đuổi theo cô và cả như tiếng gào rú.

"Bọn này là sói à ?"

Cô lắc đầu chắc chắn không phải là sói, sói làm sao mà to đùng thế này được hay là quái vật mà cô nói xem hôm qua ?

Tự nhẩm trong đầu nên vô ý vấp phải rễ cây trồi trên mặt đất, ngã đập đầu vào cây.

"Bà mẹ biết vậy không đeo giày cao gót cho rồi."

Cô ôm đầu mặt nhăn như khỉ, cố nén cơn đau xuống nhưng không được.

Thứ quái vật đó dí mặt nhìn Mai trông rất tởn , rồi giơ tay nhấc cả người cô lên.

Tay thứ đó rất to lớn, trông nó cầm cô không khác gì cầm bao xi măng, cầm thôi không xong nó lại bóp mấy cái khiến cô cảm thấy xương của mình không ổn.

"Arg... bỏ ra."

Dưới ánh trăng chiếu qua các tán cây, cô nhìn lờ mờ ra khuôn mặt của nó.

Trông rất gớm ghiếc và ghê rợn, nó còn nhe hàm răng cười với cô khiến cho da gà da vịt nổi hết lên.

Ai cứu với.

Mai loáng thoáng thấy nó mở miệng ra với ý định đút cả người cô vào trong đó, cô nuốt nước bọt bất lực nhìn nó không nhanh không chậm nhét cô vào cái miệng há hốc.

Cô sợ đến mức nhắm tịt mắt lại, đến lúc này cơn đau trên đầu đã hết thay vào đó là nỗi sợ bao trùm, cô vậy mà sắp chết rồi ư ?

Sẽ không ai còn biết đến sự tồn tại của cô nữa sao ?

Những ngày tháng cống hiến cho sự nghiệp sẽ tiêu tan hết sao ?

Mình sẽ không gặp lại bản mặt cáu kỉnh của sếp nữa ư ?

Cảm giác sợ hãi lẫn bất lực bao trùm tâm trí cô, con người khi đứng trước cái chết họ mới có những giây phút lắng lòng để suy tư về nó.

"Cứu với !!"

Gồng hết sức cô hét lên hi vọng ai đó sẽ nghe thấy và đến cứu cô, cả người bị thứ đó nuốt trọn vào họng, bên trong vừa nóng vừa nhớt nhác.

Cô hoảng sợ khóc oà lên âm vang của tiếng khóc vang vọng khoang miệng của thứ đó, rồi đột nhiên miệng của thứ đó rách toạc ra, cô nhìn loáng thoáng thấy bóng dáng ai đó hét lên.

"Hạ sĩ, người này vẫn còn sống !"

Cô được người đó kéo ra khỏi miệng thứ đó, bao phủ quanh người cô là nước miếng trông rất khó chịu.

Người đó ôm cô dùng cái gì đó đi từ cây này sang cây khác rồi khéo léo đáp xuống nơi có vài người đứng.

Cậu trai trông bề ngoài tầm 20 cũng khá trẻ đặt cô xuống đất, Mai rối rít cảm ơn mắt mũi tèm kèm hết cả lên.

"Xin đa tạ, công ơn này tôi sẽ khắc tâm ghi nhớ, tôi sẽ kể về cậu cho đời sau của mình."

Bấy giờ một người trẻ dáng vẻ thấp bé đu từ cây xuống cạnh cô, nhìn một lượt rồi cũng gật đầu.

Mai nhìn người này, hơi sững người rồi nhảy bổ lên người đối diện, khóc bù lu lên khiến mọi người xung quanh hơi hoảng.

"Sếp !!

Em không ngờ sếp ở đây."

Cô dụi mặt vào áo của người cô nhận là sếp, anh khẽ nhăn mày khi thấy vết nhớt nhãi trên người cô dính lên người anh, anh bực bội kéo người cô ra.

"Tsk, ai là sếp của cô ?"

Nghe người đó nói thế cô càng khóc to hơn, tên sếp này sao nay lại lạnh lùng với cô vậy ?

Bình thường ổng có vậy đâu ??

"Sếp nói gì vậy ??

Không sếp em thì sếp ai ?"

Mai vứt hết liêm sỉ định nhào vào ôm chân anh thì bị đồng đội của anh ngăn lại.

"Này, vừa bị Titan nuốt nên bệnh à."

Đồng đội của anh lo lắng hỏi han cô, thấy cô còn khóc nên trấn an nhẹ.

Mai được mọi người khai sáng về anh- Levi Ackerman là hạ sĩ của bọn họ, chiến binh mạnh nhất nhân loại nhưng cô thấy có khác gì tên sếp của cô đâu ?

Mắt thì có quầng thâm nhé, mặt lúc nào cũng hằm hằm, tóc thì hai mái đẹp trai, dáng người bé bé nhưng đá rất đau.

"Tôi không tin, mấy người tẩy não sếp của tôi rồi đúng không ?

Sếp ơi mình có gì khó nói thì cứ nói với em nè."

Thấy cô uốn éo trước mặt anh, Levi cảm thấy ngứa mắt liền rút kiếm ra dọa Mai phát hoảng phải lùi lại.

"Oi sếp, bình tĩnh xíu đi, sếp định đánh luôn cả em ạ ?"

"Trai gái hay không tôi đều muốn xiên cô vài nhát."

Mọi người thấy vậy đều nhìn cô với ánh mắt thương hại, mới gặp lần đầu đã gây ấn tượng xấu tới hạ sĩ như vậy tương lai cô gái này chắc tăm tối lắm đây.

Vì sự việc vừa rồi nên cô được mọi người mang về nơi trú ẩn, nơi đây được chia làm 3 thành bao bọc xung quanh là rừng rậm, thành đầu tiên cũng là thành lớn nhất Maria tiếp nối là thành Rose cuối cùng là trung tâm của nơi đây thành Sina.

Cô biết được thứ quái vật ngoài thành chính là những Titan đe dọa đến tính mạng con người, và đội của sếp Levi đây là chiến binh bảo vệ mọi người.

Nghe thật ngầu.

Bản thân cô tạm chấp nhận mình đã lạc vào nơi này và không thể quay trở về được thế giới của mình nữa, nghe có vẻ buồn nhưng cô không buồn lắm vì có sếp ở cùng cô rồi.

Thế giới mới, cuộc sống mới và thân phận mới, cô đã đặt tên mới cho mình thay vì tên Mai đó là Aster- Ánh sao, tên quá hay và ý nghĩa haha.

Dù có đặt tên mới nhưng cô cảm thấy vẫn không quen thuộc với điều đó chút nào, Mai vẫn là Mai không thể nào là Aster được.

"Aster, cô có chắc mình đủ năng khiếu để tôi huấn luyện không ?"

"Dạ có."

Quen hay không quen cô cũng mặc kệ, sếp gọi gì cô nghe nấy.

Vậy mới sống yên bình được.

Nhưng hình như cô sai trong việc đồng ý để bản thân cho sếp huấn luyện nhỉ, mặc dù cô đã đăng kí gia nhập làm Quân đội cách đây không lâu sau vụ việc đó.

Linh tính mách bảo cô đã bán mình cho một ác quỷ dữ mà quỷ dữ không ai khác chính là sếp của mình.
 
[Attack On Titan] Aster
Anh có con riêng hả ?


Khủng hoảng, anh em cmt đi cho mình đọc 🙂)

1826 từ

*******

"Nhật kí huấn luyện cùng sếp: Ngày đầu tiên, tôi thấy thân thể mệt rã rời.

Sếp quá tay khiến chân trái bị gãy phải nằm nghỉ 1 tháng, đ.m sếp."

"Ngày đầu tiên lần thứ hai: chân đã lành, đi lại cũng khoẻ nhưng sếp lại không vui ?

Kệ sếp, việc quan trọng là lúc phục hồi Petra với Hange chăm sóc mình tốt quá, muốn thành con trai."

"Ngày thứ hai: sếp lại mạnh tay, lần này chân không gãy sếp chắc hối hận, cho chừa.

Việc huấn luyện bắt đầu có tiến bộ, sắp cầm đầu sếp rồi."

"Ngày thứ ba: sếp hình như biết mình sắp cầm đầu nên mạnh tay hơn thì phải, may mọi người đã ra tay mình được cứu.

Mọi người bấy giờ đều biết mình sợ sếp như sợ chó."

...

"Ngày thứ n: Petra đáng yêu quá, ẻm dịu ẻm keo, điều bực nhất là ẻm thích sếp.

Sao lại thích tên ác quỷ lùn như vậy được chứ ?

Ẻm chưa thấy mình đã trải qua những gì dưới tay tên ác quỷ đó sao !"

Gấp lại cuốn nhật kí viết dở, Mai thở dài, trong căn phòng ngoài cô ra còn có Petra đang say giấc trên giường tầng.

Vơ tay thổi đi ngọn lửa còn cháy, bóng tối lần nữa bao trung cả căn phòng, len lỏi vài tia sáng từ ánh trăng chiếu từ cửa sổ.

"Lại một ngày sắp hết, ngủ thôi mai phải gặp sếp tiếp.

Mẹ nó mệt."

Cô bước đến bên giường nằm xuống, nhắm mắt.

Nhưng trằn trọc mãi vẫn chưa ngủ được, Mai lại ngồi dậy.

Trăng đã lên tới đỉnh đầu, vừa sáng lại vừa tròn, tuyệt thời khắc quan trọng để đi dạo trong đêm !

Thế là cô rón rén mở cửa sổ, với kĩ năng leo như khỉ của mình cô chắc chắn mình sẽ không gặp vấn đề gì cả !

Vừa trèo qua được cửa sổ, căn phòng này bên ngoài rêu mọc quanh tường cô không may trượt chân ngã xuống.

Mai: !

Mai nhắm mắt để bản thân mình tiếp đất, bộp một tiếng, cả người cô nằm gọn trên người ai đó.

Cô xoa xoa đầu nhìn người dưới đất, khẽ cười nhẹ.

"Aha, cảm ơn nha, nhờ có anh mà mông tôi không sao đó."

"..."

"Anh gì ơi, anh có sao không ?"

Mai thấy người bên dưới mình hơi im lặng, cộng thêm việc cái người này quen lắm.

Sau một vài giây trôi qua, ánh trăng lúc này soi sáng rõ mặt người dưới thân mình Mai mới tá hoả, tờ phắc sao tên sếp khó ưa lại ở đây ?!

"S-sếp !

Trăng nay sáng quá ha ?"

"Cô..."

Mai thấy số mình đến đây là kết thúc, việc gì tệ hơn là bị sếp bắt gặp đi chơi đêm đã vậy còn ngã đè bẹp anh ?

Mai sợ hãi, Mai muốn đầu thai !

Mai liền bật dậy lùi xa ra một khoảng, mặt cô lúc này đã tái mét, xét về giọng nói và nét mặt bây giờ sếp đang rất tức giận.

Cô sẽ bị sếp tế mất !!

"Xin lỗi sếp, lỗi em, chúc sếp ngủ ngon !"

"..."

Nói rồi cô nhanh chân trèo lại tường lên phòng mình, vừa chui được vào trong Mai đóng sập cửa lại làm Petra giật mình tỉnh giấc.

"Ưm, chị Aster, sao vậy ?"

"Vừa gặp chó !"

Mai liếc nhìn cửa sổ thấy Levi vẫn còn ngồi đó đang nhìn về phía mình, cô chột dạ kéo rèm cửa chặn hết ánh sáng trăng lẫn ánh mắt đầy sát khí của anh.

Cô cười nhoẻn đi tới vỗ vai Petra dịu giọng.

"Khuya rồi, chúng ta ngủ thôi."

" ??"

Petra tuy đầu đầy thắc mắc nhưng cơn buồn ngủ đã kéo tới, Mai sau trải nghiệm vừa rồi nhắm mắt lại đã tới sáng.

Đù, ra là làm sếp giận sẽ ngủ ngon.

Mỗi tội hơi tốn tuổi thọ.

Sáng nay cô không dám đi lại trước mặt Levi, đến ánh mắt Mai không dám nhìn, Petra lại không hiểu chuyện không nói lời nào liền kéo cô tới trước sân tập.

"Không sao đâu, chị có bị sao em sẽ cùng mọi người bảo kê, trong Trinh Sát Đoàn nể mỗi chị thôi."

"Việc này không ổn đâu-.."

"Rời khỏi đây được rồi đó, Petra."

Không biết từ khi nào Levi đã đứng sau cô và Petra, Mai mím môi đánh mắt cầu cứu Petra, người lúc này đang đắm chìm trong thế giới riêng.

Tên sếp này, dám hớp hồn người chị em của mình, phải cho hắn biết tay mới được !

Mai:"..." có thể vì trai mà quên bạn, đủ wow.

Sau khi Petra rời đi chỉ còn mình cô và Levi, không khí lại bắt đầu giảm đi vài độ.

Mai không dám ngước lên, chỉ nhìn chằm chằm dưới đất, cảm giác căng thẳng ngập tràn trong người.

Sợ quá !

Cô mở miệng định lên tiếng thì Levi đã nói trước.

"Cô đi với tôi.

Thành phố ngầm."

"Hả ?"

Mai cứng đờ người, nhất thời chỉ hả lên một tiếng.

Levi thấy vậy liền nhíu mày, chậc miệng: "Tôi nói không rõ sao ?"

"À không, sao tự dưng lại tới đó ?"

Cô phản ứng lại, đi thẳng luôn vào vấn đề, thành phố ngầm ?

Vào đó chi vậy ?

Cầm đầu Trình Sát Đoàn chưa đủ sao lại muốn cầm đầu nơi đó ?

Đi một mình sợ hay sao lại rủ thêm cả cô ?

"Có một vài việc, lại muốn từ chối ?"

"À không, em đi."

Anh lúc này mới dịu mặt lại, quay người bỏ đi khiến Mai lúi húi chạy theo sau giọng í ới.

Sếp có một mẩu mà đi nhanh khiếp !

Cả hai đặt chân tới thành phố ngầm, sau khi Levi đưa vé à không hẳn, anh ta đe dọa luôn cả người gác cổng, mọi thứ trước mắt thật tệ nạn.

Nhà cửa sập sệ, người lớn thì tham lam chỉ biết lo cho chính mình, trẻ con vì sống mà trở thành ăn cắp, cuộc sống thật nghèo nàn túng quẫn.

Mai quay sang hỏi Levi, vẫn không bỏ tật nghĩ trước khi phát ngôn.

"Sếp đưa em đến đây làm gì vậy ?

Muốn kết nạp côn đồ ?"

"Não cô bị phẳng hả."

Nhận được cái trừng mắt của Levi, cô mới ngậm ngùi im lặng đi theo anh.

Bỗng có một đám đông đang vây quanh ai đó, cô nhanh chân bước tới ngó nghiêng chen vào, trong đám đông có một cô bé gầy còm đang bị ba bốn người khống chế dưới đất, ánh mắt của cô bé lúc này chạm ánh mắt cô.

"Nghe nói con bé này trộm đồ của thương nhân mới tới."

"Chậc, trẻ con giờ náo loạn quá, bố mẹ không dạy chúng à ?"

"Chẳng trách, ba mẹ nó chắc cũng chẳng ra gì."

Tiếng mọi người xì xầm bàn tán xung quanh, bao lời nói đến vô tình của họ văng tứ tung.

Mai nắm chặt tay, muốn xông vào ngăn cản thì Levi đã ra tay trước.

Anh xông tới đạp một trong ba người đó ra, ánh mắt anh lạnh lùng quét qua người cô bé rồi quay lại ra hiệu cho cô.

Mai hiểu ý, cô bước tới kéo cô bé đó ra khỏi đám đông chạy đến một góc nhà, để lại mọi chuyện cho sếp xử lý.

Những lúc này sếp thật đáng tin.

Mai xót xa rút trong túi ra một chiếc khăn khẽ lau vết bầm trên trán cô bé, cô bé nhíu mày, đôi lông mày đen chạm nhau.

"Ah, xin lỗi, em ổn chứ ?"

Cô bé đó nhìn thẳng mắt cô, giọng có chút khó chịu: "Chị là đồng bọn của tên lùn kia ?"

"Lùn ?

Ai cơ ?"

"Chậc, tên Levi mắt cá chết đấy !

Sao mà ngu vậy ?"

Bị một cô bé mắng, Mai có chút hoảng trong lòng, tên sếp nhà cô đã gây thù gì với cô bé này vậy ?

"Rin, cẩn thận cái mồm."

"Sếp !"

Thấy Levi cũng đã tới, Mai liền kéo anh ra một góc nhẹ giọng nói: "Sếp này, anh có con riêng hả ?"

Levi: ?

Anh nhíu mày, chậc một tiếng, cái não phẳng của cô quả thật hết cứu.

"Cô... mẹ nó, con bé này là em tôi."

"Sếp nói đùa không vui đâu."

Mai hết nhìn anh rồi lại nhìn cô bé, có chút giống nhau, là bố con chắc luôn !

Phải báo với Petra và Hange mới được, tên này là bỏ con xong giờ hối hận mới rủ thêm cô đi nhận lại con, hừ thật là ông bố tồi.

Cô đặt tay lên vai cô bé, giọng có phần thông cảm: "Cô bé à, tuy bố em hơi nhẫn tâm khi bỏ em."

Mai liếc nhanh về phía Levi rồi nhìn thẳng mắt cô bé: "Nhưng chị sẽ không để em phải chịu tủi nhục, chị nuôi em !"

Phát ngôn của cô khiến Levi và cô bé đó chấn động, anh mặt đen dần đi, ánh mặt lạnh lẽo mang theo cảm giác từ cõi chết.

Còn phía cô bé, sốc là từ miêu tả tâm trạng lúc này.

"Cái đầu của cô đi hơi xa rồi đấy, đã bảo đó là em tôi !"

Levi không thương tiếc đá vào chân cô một cái, Mai ôm đau ngồi thụp xuống, mắt rơm rớm nước mắt, hạ sĩ bạo hành thành viên, cứu với.

"Dạ dạ, em thì em, không có bỏ con."

"..."

Levi thề không đem cái đầu cô ra mổ xẻ, anh không làm người !

Levi kể rằng, cô bé này tên Rin, là một đứa nhóc được chú anh nhặt về huấn luyện cùng anh, Levi sớm lên mặt đất để Rin một mình ở lại, sau vài năm anh mới quyết định mang con bé về.

"Không bỏ con thì cũng là bỏ em, tệ bạc quá !"

Sau một hồi đôi co với nhau, Mai cùng Levi mang Rin lên khỏi thành phố ngầm.

Phải nói tuy là em nuôi nhưng Rin có phần giống Levi 5 6 phần, mái tóc đen nhá, cặp mắt sắc sảo hay trừng người khác nhá, cái mặt cáu bẩn kia không lẫn vào đâu được.

Nói chung nếu không bảo là em nuôi chắc ai cũng tin đây là bố con, chỉ là ai cũng tin chứ không dám nói.

"Vậy Rin ngủ cùng chị nhé ?

Đêm tối chị sợ ma."

Mai không giấu nổi giọng điệu cáo già của mình, Levi nghe xong cảm thấy nên tặng thêm cho cô vài cú đá nữa.

Thật là, luyện tập thì không đâu vào đâu, chỉ dụ gái là hay.

Cấp dưới ta tư chất thật kém cỏi !

*******

Hẹ hẹ, 11 tháng rồi mới ra chap 2 =))) xin lỗi nha não tại hạ hơn giãn.
 
Back
Top Bottom