Khủng hoảng, anh em cmt đi cho mình đọc 🙂)
1826 từ
*******
"Nhật kí huấn luyện cùng sếp: Ngày đầu tiên, tôi thấy thân thể mệt rã rời.
Sếp quá tay khiến chân trái bị gãy phải nằm nghỉ 1 tháng, đ.m sếp."
"Ngày đầu tiên lần thứ hai: chân đã lành, đi lại cũng khoẻ nhưng sếp lại không vui ?
Kệ sếp, việc quan trọng là lúc phục hồi Petra với Hange chăm sóc mình tốt quá, muốn thành con trai."
"Ngày thứ hai: sếp lại mạnh tay, lần này chân không gãy sếp chắc hối hận, cho chừa.
Việc huấn luyện bắt đầu có tiến bộ, sắp cầm đầu sếp rồi."
"Ngày thứ ba: sếp hình như biết mình sắp cầm đầu nên mạnh tay hơn thì phải, may mọi người đã ra tay mình được cứu.
Mọi người bấy giờ đều biết mình sợ sếp như sợ chó."
...
"Ngày thứ n: Petra đáng yêu quá, ẻm dịu ẻm keo, điều bực nhất là ẻm thích sếp.
Sao lại thích tên ác quỷ lùn như vậy được chứ ?
Ẻm chưa thấy mình đã trải qua những gì dưới tay tên ác quỷ đó sao !"
Gấp lại cuốn nhật kí viết dở, Mai thở dài, trong căn phòng ngoài cô ra còn có Petra đang say giấc trên giường tầng.
Vơ tay thổi đi ngọn lửa còn cháy, bóng tối lần nữa bao trung cả căn phòng, len lỏi vài tia sáng từ ánh trăng chiếu từ cửa sổ.
"Lại một ngày sắp hết, ngủ thôi mai phải gặp sếp tiếp.
Mẹ nó mệt."
Cô bước đến bên giường nằm xuống, nhắm mắt.
Nhưng trằn trọc mãi vẫn chưa ngủ được, Mai lại ngồi dậy.
Trăng đã lên tới đỉnh đầu, vừa sáng lại vừa tròn, tuyệt thời khắc quan trọng để đi dạo trong đêm !
Thế là cô rón rén mở cửa sổ, với kĩ năng leo như khỉ của mình cô chắc chắn mình sẽ không gặp vấn đề gì cả !
Vừa trèo qua được cửa sổ, căn phòng này bên ngoài rêu mọc quanh tường cô không may trượt chân ngã xuống.
Mai: !
Mai nhắm mắt để bản thân mình tiếp đất, bộp một tiếng, cả người cô nằm gọn trên người ai đó.
Cô xoa xoa đầu nhìn người dưới đất, khẽ cười nhẹ.
"Aha, cảm ơn nha, nhờ có anh mà mông tôi không sao đó."
"..."
"Anh gì ơi, anh có sao không ?"
Mai thấy người bên dưới mình hơi im lặng, cộng thêm việc cái người này quen lắm.
Sau một vài giây trôi qua, ánh trăng lúc này soi sáng rõ mặt người dưới thân mình Mai mới tá hoả, tờ phắc sao tên sếp khó ưa lại ở đây ?!
"S-sếp !
Trăng nay sáng quá ha ?"
"Cô..."
Mai thấy số mình đến đây là kết thúc, việc gì tệ hơn là bị sếp bắt gặp đi chơi đêm đã vậy còn ngã đè bẹp anh ?
Mai sợ hãi, Mai muốn đầu thai !
Mai liền bật dậy lùi xa ra một khoảng, mặt cô lúc này đã tái mét, xét về giọng nói và nét mặt bây giờ sếp đang rất tức giận.
Cô sẽ bị sếp tế mất !!
"Xin lỗi sếp, lỗi em, chúc sếp ngủ ngon !"
"..."
Nói rồi cô nhanh chân trèo lại tường lên phòng mình, vừa chui được vào trong Mai đóng sập cửa lại làm Petra giật mình tỉnh giấc.
"Ưm, chị Aster, sao vậy ?"
"Vừa gặp chó !"
Mai liếc nhìn cửa sổ thấy Levi vẫn còn ngồi đó đang nhìn về phía mình, cô chột dạ kéo rèm cửa chặn hết ánh sáng trăng lẫn ánh mắt đầy sát khí của anh.
Cô cười nhoẻn đi tới vỗ vai Petra dịu giọng.
"Khuya rồi, chúng ta ngủ thôi."
" ??"
Petra tuy đầu đầy thắc mắc nhưng cơn buồn ngủ đã kéo tới, Mai sau trải nghiệm vừa rồi nhắm mắt lại đã tới sáng.
Đù, ra là làm sếp giận sẽ ngủ ngon.
Mỗi tội hơi tốn tuổi thọ.
Sáng nay cô không dám đi lại trước mặt Levi, đến ánh mắt Mai không dám nhìn, Petra lại không hiểu chuyện không nói lời nào liền kéo cô tới trước sân tập.
"Không sao đâu, chị có bị sao em sẽ cùng mọi người bảo kê, trong Trinh Sát Đoàn nể mỗi chị thôi."
"Việc này không ổn đâu-.."
"Rời khỏi đây được rồi đó, Petra."
Không biết từ khi nào Levi đã đứng sau cô và Petra, Mai mím môi đánh mắt cầu cứu Petra, người lúc này đang đắm chìm trong thế giới riêng.
Tên sếp này, dám hớp hồn người chị em của mình, phải cho hắn biết tay mới được !
Mai:"..." có thể vì trai mà quên bạn, đủ wow.
Sau khi Petra rời đi chỉ còn mình cô và Levi, không khí lại bắt đầu giảm đi vài độ.
Mai không dám ngước lên, chỉ nhìn chằm chằm dưới đất, cảm giác căng thẳng ngập tràn trong người.
Sợ quá !
Cô mở miệng định lên tiếng thì Levi đã nói trước.
"Cô đi với tôi.
Thành phố ngầm."
"Hả ?"
Mai cứng đờ người, nhất thời chỉ hả lên một tiếng.
Levi thấy vậy liền nhíu mày, chậc miệng: "Tôi nói không rõ sao ?"
"À không, sao tự dưng lại tới đó ?"
Cô phản ứng lại, đi thẳng luôn vào vấn đề, thành phố ngầm ?
Vào đó chi vậy ?
Cầm đầu Trình Sát Đoàn chưa đủ sao lại muốn cầm đầu nơi đó ?
Đi một mình sợ hay sao lại rủ thêm cả cô ?
"Có một vài việc, lại muốn từ chối ?"
"À không, em đi."
Anh lúc này mới dịu mặt lại, quay người bỏ đi khiến Mai lúi húi chạy theo sau giọng í ới.
Sếp có một mẩu mà đi nhanh khiếp !
Cả hai đặt chân tới thành phố ngầm, sau khi Levi đưa vé à không hẳn, anh ta đe dọa luôn cả người gác cổng, mọi thứ trước mắt thật tệ nạn.
Nhà cửa sập sệ, người lớn thì tham lam chỉ biết lo cho chính mình, trẻ con vì sống mà trở thành ăn cắp, cuộc sống thật nghèo nàn túng quẫn.
Mai quay sang hỏi Levi, vẫn không bỏ tật nghĩ trước khi phát ngôn.
"Sếp đưa em đến đây làm gì vậy ?
Muốn kết nạp côn đồ ?"
"Não cô bị phẳng hả."
Nhận được cái trừng mắt của Levi, cô mới ngậm ngùi im lặng đi theo anh.
Bỗng có một đám đông đang vây quanh ai đó, cô nhanh chân bước tới ngó nghiêng chen vào, trong đám đông có một cô bé gầy còm đang bị ba bốn người khống chế dưới đất, ánh mắt của cô bé lúc này chạm ánh mắt cô.
"Nghe nói con bé này trộm đồ của thương nhân mới tới."
"Chậc, trẻ con giờ náo loạn quá, bố mẹ không dạy chúng à ?"
"Chẳng trách, ba mẹ nó chắc cũng chẳng ra gì."
Tiếng mọi người xì xầm bàn tán xung quanh, bao lời nói đến vô tình của họ văng tứ tung.
Mai nắm chặt tay, muốn xông vào ngăn cản thì Levi đã ra tay trước.
Anh xông tới đạp một trong ba người đó ra, ánh mắt anh lạnh lùng quét qua người cô bé rồi quay lại ra hiệu cho cô.
Mai hiểu ý, cô bước tới kéo cô bé đó ra khỏi đám đông chạy đến một góc nhà, để lại mọi chuyện cho sếp xử lý.
Những lúc này sếp thật đáng tin.
Mai xót xa rút trong túi ra một chiếc khăn khẽ lau vết bầm trên trán cô bé, cô bé nhíu mày, đôi lông mày đen chạm nhau.
"Ah, xin lỗi, em ổn chứ ?"
Cô bé đó nhìn thẳng mắt cô, giọng có chút khó chịu: "Chị là đồng bọn của tên lùn kia ?"
"Lùn ?
Ai cơ ?"
"Chậc, tên Levi mắt cá chết đấy !
Sao mà ngu vậy ?"
Bị một cô bé mắng, Mai có chút hoảng trong lòng, tên sếp nhà cô đã gây thù gì với cô bé này vậy ?
"Rin, cẩn thận cái mồm."
"Sếp !"
Thấy Levi cũng đã tới, Mai liền kéo anh ra một góc nhẹ giọng nói: "Sếp này, anh có con riêng hả ?"
Levi: ?
Anh nhíu mày, chậc một tiếng, cái não phẳng của cô quả thật hết cứu.
"Cô... mẹ nó, con bé này là em tôi."
"Sếp nói đùa không vui đâu."
Mai hết nhìn anh rồi lại nhìn cô bé, có chút giống nhau, là bố con chắc luôn !
Phải báo với Petra và Hange mới được, tên này là bỏ con xong giờ hối hận mới rủ thêm cô đi nhận lại con, hừ thật là ông bố tồi.
Cô đặt tay lên vai cô bé, giọng có phần thông cảm: "Cô bé à, tuy bố em hơi nhẫn tâm khi bỏ em."
Mai liếc nhanh về phía Levi rồi nhìn thẳng mắt cô bé: "Nhưng chị sẽ không để em phải chịu tủi nhục, chị nuôi em !"
Phát ngôn của cô khiến Levi và cô bé đó chấn động, anh mặt đen dần đi, ánh mặt lạnh lẽo mang theo cảm giác từ cõi chết.
Còn phía cô bé, sốc là từ miêu tả tâm trạng lúc này.
"Cái đầu của cô đi hơi xa rồi đấy, đã bảo đó là em tôi !"
Levi không thương tiếc đá vào chân cô một cái, Mai ôm đau ngồi thụp xuống, mắt rơm rớm nước mắt, hạ sĩ bạo hành thành viên, cứu với.
"Dạ dạ, em thì em, không có bỏ con."
"..."
Levi thề không đem cái đầu cô ra mổ xẻ, anh không làm người !
Levi kể rằng, cô bé này tên Rin, là một đứa nhóc được chú anh nhặt về huấn luyện cùng anh, Levi sớm lên mặt đất để Rin một mình ở lại, sau vài năm anh mới quyết định mang con bé về.
"Không bỏ con thì cũng là bỏ em, tệ bạc quá !"
Sau một hồi đôi co với nhau, Mai cùng Levi mang Rin lên khỏi thành phố ngầm.
Phải nói tuy là em nuôi nhưng Rin có phần giống Levi 5 6 phần, mái tóc đen nhá, cặp mắt sắc sảo hay trừng người khác nhá, cái mặt cáu bẩn kia không lẫn vào đâu được.
Nói chung nếu không bảo là em nuôi chắc ai cũng tin đây là bố con, chỉ là ai cũng tin chứ không dám nói.
"Vậy Rin ngủ cùng chị nhé ?
Đêm tối chị sợ ma."
Mai không giấu nổi giọng điệu cáo già của mình, Levi nghe xong cảm thấy nên tặng thêm cho cô vài cú đá nữa.
Thật là, luyện tập thì không đâu vào đâu, chỉ dụ gái là hay.
Cấp dưới ta tư chất thật kém cỏi !
*******
Hẹ hẹ, 11 tháng rồi mới ra chap 2 =))) xin lỗi nha não tại hạ hơn giãn.