Khác [atsh2] Chuyện kỳ lạ ở phố Morgue

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407383049-256-k14070.jpg

[Atsh2] Chuyện Kỳ Lạ Ở Phố Morgue
Tác giả: angelanmoutotrish25
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

-hoa mọc từ máu thịt con người-

Thể loại: Linh dị, kì bí, trinh thám, tình cảm.

Truyện chứa yếu tố 18+ và liên quan đến một số tập tục nhân gian không xác thực.

Mọi chi tiết đều là giả tưởng, không áp dụng thực tế.



atsh2​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Edit | Đam mỹ] Livestream Bán Đồ Ăn Trong Chuyện...
  • (Chuyển ver) Thuần chủng (H+) (Cp : Hiểu thừa hạ thiên)
  • Chuyên gia giải mã giấc mơ ở giới giải trí - Khương...
  • [CỬA HÀNG CHUYÊN BÁN MÓNG LỪA ĐEN] - TRƯỜNG SINH...
  • TaeKooK [CV] TÔI CHỈ MUỐN NÓI CHUYỆN YÊU ĐƯƠNG
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [pn hoàn] XUYÊN THÀNH VỊ HÔN PHU CHUYÊN TÌM ĐƯỜNG...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • [Atsh2] Chuyện Kỳ Lạ Ở Phố Morgue
    Chuyện kỳ lạ ở phố Morgue


    ""Cơ quan điều tra cho biết ở thành phố Morgue có một loại quái vật chuyên giả dạng thành hình người, trà trộn vào cuộc sống và sinh hoạt như con người.

    Chúng được tạo ra từ nguyên bản gốc là một người sống trên thế giới hưởng năng lực sao chép cấp cao.

    Vì là đồ giả nên chúng ra sức tìm kiếm bản thể để tiêu diệt rồi thay thế.

    Mặc dù chưa ghi nhận trường hợp người giả sở hữu dị năng nhưng người dân cần hết sức đề phòng."

    "

    Văn phòng thám tử của Thành Công nằm chính giữa thành phố.

    Lúc trước thì ở cuối phố nhưng từ ngày đầu quân cho Chính phủ thì bị chuyển đến trung tâm cho tiện bề đi lại.

    Văn phòng ngày đầu chỉ có một vị thám tử trẻ chân ướt chân ráo vào nghề, phụ giúp cảnh sát địa phương phá án và thi thoảng điều tra đối tượng ngoại tình, chung quy ai thuê gì làm nấy.

    Một hôm, y được hẹn đến hiện trường của một vụ mưu sát chiếm đoạt tài sản vì tư thù cá nhân.

    Ở đây y gặp vị cảnh sát cũng mới ra trường tên là Xuân Bách.

    Cả hai có trao đổi thông tin liên lạc và thường xuyên kết nối qua phương tiện đại chúng.

    Dần dà rồi đem lòng thương nhau.

    Vì lí do công việc, Xuân Bách phải đi công tác thường xuyên làm tần suất cả hai gặp nhau không nhiều nên Thành Công đã ngõ ý tham gia lực lượng điều tra khu vực để tiện bề ở bên và chăm sóc em.

    Với khả năng phân tích hiện trường cùng dị năng vô cùng có ích cho công việc phá án, Thành Công nhanh chóng được trọng dụng và trở thành gương mặt ưa chuộng của cảnh sát.

    Tại đây hai người quen thêm ba người bạn.

    Một người là đồng nghiệp của Bách tên Đình Dương -hiện là cảnh sát nằm vùng trong băng đảng buôn người với năng lực reset.

    Một người là chánh án ở tòa án tối cao cùng dị năng liên quan đến huyền học tên Trường Linh.

    Người cuối cùng là Hồng Sơn, chuyên ngành pháp y kèm khả năng "mượn" siêu năng.

    Năm người quen nhau tình cờ, tình cờ hợp tính, tình cờ chơi cùng nhau.

    Văn phòng thám tử của Thành Công ban đầu hiệu là UniCongs, sau đó đổi thành Hẻm vì 5 người thích tên đó.

    "Hẻm luôn chào đón các vụ án, dị án và các vụ đánh ghen, ngoại tình.

    Quy tắc tiền trao cháo múc, dịch vụ giải quyết tận gốc và cam đoan không bất chính."

    ~Chuyện kì lạ ở phố Morgue.~

    Tags: Tâm linh, kì bí, trinh thám, tình cảm.

    Số 1: Quy tắc kì lạ của văn phòng thám tử.

    Số 2: Si mê.

    Số 3: Rơi.

    Số 4: Hồ điệp mộng.

    Số 5: Thương thay những kẻ không có cánh.

    Số 6: Ván cờ người.

    Số 7: Trận chiến 3 chân.

    Số 8: Buổi hẹn hò không nhuốm máu.

    Số 9: Những điều tiếc nuối.

    Số 10: Câu cá.

    Số 11: Bách phát, bách trúng.

    Số 12: Ngọc trong bụng cá.

    3.2.06
     
    [Atsh2] Chuyện Kỳ Lạ Ở Phố Morgue
    Số 1


    Warning: Tất cả chỉ là giả tưởng, phục vụ mục đích giải trí.

    Không có ý nhắm vào ai, không áp đặt lên người thật!

    Số 1: Quy tắc kì lạ của văn phòng thám tử

    Có người cả đời tìm lí tưởng hoàn hảo,

    Mà không biết hoàn hảo là sự chắp vá lộn xộn của lòng người,

    Sự hoàn hảo đôi khi sẽ giết chết con người.

    Sau khi tôi chép chữ đẹp dòng thông điệp của ông nội quá cố vào tờ giấy chuyên viết thư pháp đến hàng chục lần.

    Tôi ngán đến mức muốn đem vứt tờ giấy không đáng ba ngàn kia vào thùng rác.

    Tôi -Nguyễn Thành Công, năm nay 26 tuổi, chốc cái sẽ 30 -vừa nhận thư của Cục cảnh sát quốc gia vừa phải chép bài ông nội giao mà sắp hóa điên.

    Ông nội tôi trước khi lâm chung đã để lại tài sản là bức di thư với lời lẽ không rõ ràng và dặn tôi phải khắc cốt ghi tâm, không được trái ý ông dặn.

    Nhà tôi 3 đời làm nghề thám tử, đến tôi là thứ 4.

    Ông bảo chúng tôi là phường rình mò thua trộm cướp, phá hoại phước đức chúng sinh, đã đắc tội nhiều người nên nghiệp báo sẽ đến.

    Xưa nay người nhà chúng tôi không sống qua 40, đều bệnh tật rồi chết trong đau đớn tột cùng.

    Ông nội quá cố của tôi vốn chẳng phải ruột thịt, ông kể mình chỉ là bạn đồng môn của ông nội ruột tôi.

    Khi bố mẹ bị người ta đầu độc lúc tôi vừa lọt lòng, ông đem chăn cuốn bỏ trốn.

    Tôi chẳng muốn đoàn tụ sớm với gia đình, tôi còn chưa cưới vợ thì chết không đành.

    Gác chuyện lấy vợ sang một bên, vì người tình xinh đẹp của tôi dạo này có vẻ quan tâm đến việc thực thi công lí hơn là kí vào giấy đăng kí kết hôn với một tên thám tử nghèo mạt như tôi.

    Về chuyện thư từ.

    Lá thư từ Cục Cảnh sát Quốc gia nằm im lìm trên mặt bàn gỗ, mang theo cái lạnh của những mật báo cấp cao.

    Nội dung bên trong ngắn gọn đến mức khó hiểu.

    Kính gửi các thám tử, cảnh sát ở khắp nơi trên toàn quốc

    Bên ngoài biên giới quốc gia vừa phát hiện và ghi nhận một loại thực thể hình người có những hành vi, cư xử bắt chước con người.

    Chúng tôi tạm gọi thứ đó là 'Pseudo' -người giả.

    Như đã nói ở trên, nó giống con người đến kì lạ, có điều nó là nhân dạng của một ai đó (giả dạng thành người sống).

    Khi cải trang, nó có dung mạo xinh đẹp, xuất sắc hơn bản thể và có một sức hút rất kì lạ.

    Chúng tôi có thử tiêu diệt nhưng bất thành, nó gần như miễn nhiễm với sát thương súng đạn hay các loại vũ khí của nhân loại.

    Nó phân tách thành hàng trăm mảnh và chạy trốn.

    Chúng tôi không có khả năng bắt giữ hay có điều kiện tiếp cận nó.

    Sinh vật đó sinh sôi cực nhanh và đã phân tán ra khắp nơi trên cả nước.

    Chúng tôi không thể xác định được mục tiêu lẫn hành vi của nó nhưng sinh vật đó trông khá nguy hiểm.

    Cục cảnh sát quốc gia viết thư này gửi đến toàn bộ thám tử có tiếng tăm trên cả nước và cả những cơ quan đồng nghiệp khác với mục đích thông báo đến các người.

    Mong mọi người giúp đỡ điều tra, sinh vật ngoài hành tinh này đang là ẩn số nên chúng tôi không thể đưa tin tức về nó.

    Các vị không được tự ý trừ khử vật thể đó và nếu bắt sống được nó thì chúng tôi rất lấy làm quý hóa.

    Ngoài thư của Cục thì tôi cũng nhận được 4 bức thư gửi từ một người.

    Bức thư thứ nhất.

    Kính gửi ngài thám tử đáng mến,

    Con gái của tôi dạo này có hành vi rất khác thường.

    Nó bắt đầu cư xử hệt như một cổ máy, nó không chịu nói chuyện với ai và không hề bước chân ra đường nửa bước.

    Tôi lo lắng đến điên lên được, liền vội vàng muốn đưa nó đến bác sĩ nhưng nó kịch liệt vùng vẫy, nổi nóng đẩy chúng tôi đi.

    Tôi đành phải mời bác sĩ đến nhà mình.

    Và bất ngờ thay, bác sĩ bảo nó hoàn toàn ổn.

    Tôi tiễn bác sĩ ra về với tâm trí rối bời.

    Tình trạng con gái tôi ngày càng tệ hơn.

    Nó bắt đầu tự nhốt bản thân trong phòng, ở cả ngày không ra.

    Chồng và con trai tôi đã lén cạy cửa, bên trong phòng nó là cảnh tượng điên rồ nhất trần đời.

    Con gái tôi quỳ trước một bức tượng phủ vải đỏ, xung quanh bày đồ tươi sống và thậm chí có nguyên một phôi thai nhi đựng trong túi bóng.

    Tất cả được bày trí như đồ cúng thứ kia.

    Nó co ro quỳ trước bức tượng, chắp tay khấn bằng những câu từ như đọc kinh thánh.

    Chúng tôi sợ hãi khi thấy nó ngấu nghiến phôi thai tanh ngòm đầy máu, ăn lấy ăn để như đó là đồ ăn ngon.

    Tiếng nhai rôm rốp của những khối sụn sống và mùi tanh nồng bốc lên từ kẽ răng con bé khiến mật trong người tôi muốn trào ra.

    Rồi đầu nó quay ngoắt lại, chính xác chỉ quay mỗi đầu vì chíng tôi nghe rõ âm thanh gãy lìa của xương.

    Đôi mắt nó vô hồn, miệng rỉ máu, nhìn chúng tôi rồi bỗng hét lên thất thanh.

    Tiếng hét đó không giống người, nó giống tiếng quỷ, điếc đến nổi tôi vô thức ôm người run rẩy.

    Xong nó bẻ ngược cái đầu gãy, lao về phía cửa sổ rồi dứt khoát nhảy xuống.

    Tim tôi như ngừng đập trong phút lát, tôi vội chạy với nó nhưng chồng tôi ngăn lại.

    Nhà tôi ở tầng 20 của một khu chung cư lớn.

    Cổ gãy, xương vụn, nó đã chết...

    Cảnh sát tới nhà lấy lời khai.

    Và ngài biết đó thám tử đáng kính, gia đình 4 người chúng tôi không thể khai là con mình bỗng nhiên ăn sống thai nhi, điên cuồng hét lên rồi nhảy lầu tự tử cho cảnh sát nghe.

    Nhưng chúng tôi không thể không nói gì, các vị điều tra sẽ quy gia đình tôi thành kẻ giết người khi bức con đến chết.

    Tôi chẳng biết làm gì ngoài bật khóc thảm thiết.

    Tôi không hiểu rốt cuộc con mình bị thứ tà ma nào ám lấy nhưng nó quá sức kinh khủng.

    Bức thư thứ hai.

    Sau bi kịch con gái nhảy lầu tự tử, chúng tôi đã tổ chức tang lễ cho nó trong sự đau khổ tột cùng.

    Xác của nó... ngài thám tử ạ, lúc liệm vào quan tài, tôi thề là những vết xương gãy ở cổ nó đã tự liền lại, da dẻ hồng hào như đang ngủ.

    Tôi có cảm giác nó đang ám lấy chúng tôi, đứa con gái bé bỏng tội nghiệp đã chết tức tưởi trở thành bóng ma reo rắc kinh hoàng cho căn nhà nhỏ này.

    Chồng tôi -ông ấy bắt đầu hành xử kì lạ hệt con gái quá cố.

    Ông ấy xin nghỉ ở công ty và về nhà, cả ngày đi quanh ngôi nhà quen thuộc.

    Chồng tôi dùng dao cạo để mài nhẵn những vết sẹo thời chiến mà trước kia ông luôn lấy làm tự hào?

    Điều này thật điên rồ!

    Tôi bắt gặp điều ấy và dường như muốn ngất đi.

    Tôi can ngăn chồng để ông ấy bình tĩnh lại nhưng ông đã đẩy ngã tôi.

    Mặt ông đầy máu, vết sẹo lồi cứ như rắn đỏ bò quanh gương mặt ông vậy.

    Tôi thấy dưới những sinh vật bò lúc nhúc dưới da ông rồi, chúng thật kinh tởm.

    Ông xã tôi từ chối băng bó và tiếp tục sinh hoạt thể như chuyện chẳng đáng gì.

    Tôi phiền lòng quá đi thôi...

    Rồi một ngày nọ, ông lẩm bẩm nói con sông cuối phố có rất nhiều cá, con nào con nấy béo tròn, đẩy thịt, trong bụng nó có báu vật.

    Tôi nghi chuyện chẳng lành nên ngăn ông đi.

    Ông ấy lại tỏ ra giận dữ, đẩy mạnh tôi ra rồi bước đi không quay đầu nhìn lại.

    Từ đó, chồng tôi không quay về nhà nữa...

    Trong cơn khắc khoải, nhớ nhung người chồng bỗng dưng rời bỏ mình.

    Tôi đem di ảnh của đứa con gái đáng thương ra ngắm nhìn để vơi đau buồn.

    Nhưng sao tôi có cảm giác nụ cười trong bức ảnh rộng và tươi tắn hơn nhỉ?

    Chẳng lẽ tôi nhớ nó đến nổi sinh ra hoang tưởng sao?

    Bức thư thứ 3.

    Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, tôi mất đi một điểm tựa vững chắc và một thiên thần đáng yêu.

    Tôi thiết nghĩ người phụ nữ nào rơi vào hoàn cảnh như tôi đều sẽ buồn phiền không thôi.

    Ôi thật đáng thương cho kiếp phụ nữ khốn đốn, chật vật.

    Nhưng ông trời trên cao vẫn rũ lòng từ bi mà giữ lại cho tôi đứa con trai bé nhỏ.

    Giờ nó chính là niềm hi vọng sống duy nhất của tôi trên quãng đời nhàm chán, vô vị này.

    Đứa con trai nhỏ bé bỏng của tôi.

    Nó nói nó thấy em gái và ba, thấy hai người họ còn ở bên mình.

    Tôi sợ nó cũng giống như ba và chị gái của nó, cũng sẽ rời bỏ tôi mà đi.

    Tôi khóc suốt một đêm, chợp mắt vì cơn buồn ngủ.

    Tôi đem con trai út đi bệnh viện lớn mong bác sĩ mau tìm ra bệnh của con nhưng chẳng chẩn đoán được gì.

    Những con người ấy thật độc ác, sao nỡ nói dối một phụ nữ heo hắt như tôi cơ chứ?

    Tôi đành giam hãm con trai ở cạnh bên mình, ước ao nó không trở thành ác quỷ gớm ghiếc hay bỗng nhiên bỏ đi biệt tích.

    Con tôi chống cự ghê gớm lắm, nó quấy khóc, kêu la, đòi ra ngoài tìm ba.

    Tôi ôm nó khóc nấc.

    Rồi, hôm sau tôi phát hiện con trai đã là một vũng máu trong vòng tay mình.

    Quần áo nó dính chặt lên da thịt tôi, máu khô dính khắp ga giường nhưng tôi tìm mãi chẳng thấy nó đâu...

    Con trai yêu quý của tôi đi đâu mất rồi...?

    Có phải nó bốc hơi rồi không...?

    Bức thư thứ 4.

    Tôi cảm giác mình sắp giống họ rồi ngài thám tử ạ.

    Cuối cùng tôi cũng hiểu ——— muốn nói gì rồi, tôi biết con gái tôi thờ thần —— tối cao vì ngài đã đến gặp tôi...Tôi cũng thấy chồng tôi trở về, gia đình 4 người chúng tôi hạnh phúc bên nhau.

    Tôi thấy xung quanh —— tối om mà mát mẻ lạ thường.

    Chồng tôi dẫn tôi tới địa điểm cầu hôn ngày trước, là ——.

    Tôi hơi khó thở, ngạt nước? kì lạ thật, tôi đang ở nhà cơ mà, đây phải giữa lòng biển đâu mà ngạt...???

    Mặt tấm thư cuối bị xước mất vài chữ, tờ giấy viết như bị nhàu nát rồi cố gắng ủi phẳng làm keo nến dính bừa.

    Tôi đang bối rối gãi đầu với 4 bức thư này thì trong hộc tủ rơi ra tờ thư khác.

    Bên ngoài gọn gàng, không dán tem thư, không niêm phong bằng sáp.

    Có vẻ là đơn khiếu nại nhưng gửi nhầm chỗ.

    Gửi ông,

    Tôi là cư dân ở phố Morgue, sống ở đường B-19.

    Hôm nay tôi viết đơn này nhằm khiếu nại hàng xóm có chút vấn đề của tôi.

    Tôi sống cạnh một gia đình 4 người và họ có dấu hiệu sắp điên...họ đều là con nhà tri thức có giáo dục nên ắt hẳn gặp nhiều vấn đề tâm lí mà không biết nói với ai nên mới cư xử lạ lùng như vậy.

    Bất bình thường nhất là bà chủ nhà.

    Bà ấy từng là vũ công ba lê gặp tai nạn trong lúc biểu diễn và để lại di chứng ở chân.

    Sau đó bà quen ông chủ rồi lui về làm nội trợ cho gia đình.

    Khoảng 6 ngày trước, bà than khóc kể tôi nghe con gái bà đã chết, nó nhảy lầu tự vẫn rồi bà còn làm đám tang cho nó nữa.

    Nhưng, con gái bà ta vẫn sống sờ sờ ở đấy mà?

    Nó còn mỉm cười nhìn bà trong lúc diễn ra tang lễ nữa cơ.

    Bà nói chồng và con trai đột nhiên mất tích.

    Ông chủ đã mất vì tai nạn xe khi bà vừa mang đứa con thứ hai.

    Vì cú sốc mất chồng nên bà suy sụp tinh thần, không may ảnh hưởng xấu đến đứa con trong bụng và đứa nhỏ ấy đã lưu thai rồi chết ngay trên bàn mổ.

    Chuyện đó đã là dĩ vãng của 7 năm về trước rồi mà?

    Bà chủ này kì lạ ghê?

    Tôi thật sự sẽ không để tâm đến cái gia đình quái gỡ đó nếu không có tiếng nhai đồ cứng từ nhà bên kia vọng lại vào mỗi đêm đâu.

    Tôi thắc mắc 2 mẹ con họ ăn món gì mà có vẻ cứng đến thế?

    Tôi tò mò thật...

    Đọc xong 6 bức thư kì quặc, tôi bỗng nhiên thấy nhức đầu và muốn nghỉ việc tại chỗ.

    Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng và tôi vừa nhận được một cục rắc rối lòng thòng.

    Trước tiên, tôi xem ngày gửi của những bức thư.

    Mới nhất là của Cục cảnh sát quốc gia, gửi ngày hôm qua -buổi tối.

    Thứ hai là bức thư đến từ người tự nhận là hàng xóm sống cạnh nhà của gia đình 4 người nọ.

    Cuối cùng là người đàn bà kia.

    Điều kì lạ là phụ nữ viết thư cho tôi lại gửi 4 bức cùng một ngày, mà thời điểm chỉ mới 6 hôm trước.

    Tôi tự hỏi liệu cái cô đó có thật sự gặp chuyện hay chỉ là chứng hoang tưởng hình thành do áp lực.

    Độ lớn của bức thư cuối chẳng giống với 3 tờ trước, tôi đè cả 4 lên so thì thấy nó bị mất đi 5 centimet.

    Vết tích bị xé đi nhìn rất dễ thấy, có vẻ người phụ nữ trong thư đã thật sự phát điên.

    Thông tin chẳng khớp nhau chút nào...

    Là thật? hay đùa?

    Vậy chuyện này có đáng để tâm không?

    Tôi ngáp dài, chán chường dẹp mớ giấy qua một bên.

    Phố Morgue trước đây là khu vực tử hình tù binh phản cách mạng của địch quân, oán khí vô cùng nặng, ma quỷ nghe bảo cũng nhiều.

    Ông nội tôi kể khoảng thời gian ông còn trẻ, nơi đây bị đóng cửa hoàn toàn, cư dân không thể ra khỏi trấn.

    Hoạt động ngoại giao trì trệ nên phố kém phát triển, Chính phủ không đoái hoài gì.

    Người hồn người chết trận tích thành âm quỷ rồi sinh ra những câu chuyện tâm linh rùng rợn ở trấn này.

    Thời gian sau loạn lạc, Morgue được mở cửa.

    Chất lượng xã hội được cải thiện nhiều, kinh tế được đà đi lên, các hộ gia đình và hạ tầng đông đúc hơn.

    Tôi từng rời khỏi trấn này khoảng 5-7 năm để đi học.

    Tưởng chừng những câu chuyện ma quỷ đã trôi theo dòng chảy hiện đại của xã hội nhưng khi tôi trở về thì thấy nó chẳng thay đổi là mấy.

    Văn phòng thám tử này cũng do ông tôi để lại, hơi cũ nhưng tạm dùng được.

    Nơi cư ngụ từng là khu nhà chung, có 2 tầng, văn phòng nằm tầng 2, tầng trệt không ai ở nên tôi được phép dùng để đồ đạc.

    Thiết kế bên trong cơ bản như nhà 3 gian, theo ông nội thì phòng khách rộng phù hợp làm nơi đón khách còn các gian khác cứ sinh hoạt bình thường.

    Tôi về kế nghiệp sẵn sửa sang cho hợp mắt mình.

    Nói làm lại cho suông miệng chứ cũng là làm thêm cửa ngăn giữa chỗ tiếp khách và chỗ ở cho tiêng tư và tự nhiên hơn.

    Xong thay nội thất không còn dùng được và chăm thêm hoa cho không gian sạch sẽ dễ chiêu dương khí.

    *Leng keng*

    Tôi treo phong linh lên cửa để mỗi khi có khách ra vào thì nó sẽ kêu leng keng, nghe rất vui tai.

    Nhưng có vẻ vị khách đầu tiên ghé thăm văn phòng thám tử đang không được thân thiện là bao.

    Dáng điệu bực bội cùng hàng lông mày nhíu chặt làm nhăn nhó cả gương mặt xinh đẹp.

    "Chào buổi sáng cục cưng.

    Điều gì làm em bực bội thế kia?"

    Tôi buông lời bỡn cợt và thành công nhận lại một cái lườm sắc lạnh từ em.

    "Thôi cái giọng điệu đó đi!

    Tôi đang điên đầu đấy!"

    Em ngồi phịch xuống ghế, ném mạnh sấp tài liệu lên bàn.

    "Uống ly cà phê cho hạ hỏa này, trên cơ quan có biến gì hả?"

    Em người yêu bận rộn đang không được vui vẻ của tôi tên Xuân Bách, cùng họ và cùng tuổi với tôi.

    Tôi quen em ngót nghét 3 năm, từ lúc văn phòng thuộc quyền sở hữu của tôi đến khi em lên bậc trung tá.

    Em là cảnh sát và công tác ở Morgue.

    Xuân Bách luôn là người đầu tiên ghé chỗ làm của tôi để uống cà phê tôi pha.

    Đơn giản là món cà phê với quả mọng (đặc biệt là cam).

    Tôi pha cà phê phin, đặt lát cam mỏng lên ly rồi để nước nóng làm cà phê tan dần.

    Tôi cảm thấy cách này vừa giữ được vị đắng đặc trưng vừa làm tách cà phê có hương cam nhẹ.

    Thứ đồ uống tôi làm được em nhận xét không ngon nhưng sáng nào cũng thấy em uống.

    Em nhấp ngụm cà phê đắng, chân mày giãn ra đôi chút.

    Đẩy máy tính lại cho tôi xem trang báo điện tử mới nhất.

    "Bên cơ quan mới nhận mấy cuộc gọi, thư điện tử điên vãi ra.

    Đại loại nói thành viên trong gia đình bỗng nhiên có hành vi lạ.

    Nhưng họ không biết người thân lạ ở điểm nào, chỉ biết những người đó trông rất đẹp, rất hoàn mĩ và rất cứng nhắc...?

    Vừa nhận được một vụ cô gái nhảy lầu vì nữ sinh khác.

    Đối tượng sở hữu gương mặt hoàn hảo đến mức phi lý.

    Không có lỗ chân lông, không có sẹo mụn, tỷ lệ khuôn mặt khớp chính xác với tỷ lệ vàng của các bức tượng Hy Lạp cổ đại."

    Em nhấn vào bức ảnh, một gương mặt nữ sinh với nét đẹp sắc xảo hiện lên, kì thực giống tượng điêu khắc nữ thần sắc đẹp Hy Lạp.

    Cô gái tạo cho người nhìn một ấn tượng sâu sắc vì biểu cảm lạnh lùng, quyết đoán.

    "Cô gái này còn có fanclub riêng, người trong đó tôn sùng cô như mẫn thần.

    Còn cô gái nhảy lầu kia là bạn người này và là thành viên fanclub.

    Không rõ cô trưởng hội với nạn nhân có ẩu đả hay xích mích, chưa điều tra ra..."

    "Tại sao?

    Nếu giáo hội có ít người thì vẫn dễ hỏi mà?" –Miệng tôi vẫn giữ nụ cười tươi tắn, bình tĩnh trình bày ý kiến của mình.

    "Bởi vậy mới nói.

    Thành viên của hội đó khẳng định chắc nịch rằng con bé nhảy lầu kia có vấn đề về tâm lý, gọi chung là mắc bệnh tâm thần và nói chưa từng nhìn thấy nạn nhân trong hội.

    Mà kể thi thể có điều khá lạ...chứng minh thư hay vật tùy thân đều biến mất.

    Lúc kéo xác thì rất nặng như có oán khí nhưng môi thi thể lại nở nụ cười tươi, trông mãn nguyện lắm.

    Còn về phía chủ giáo hội khiêm bạn nạn nhân.

    Sau đó bỗng dưng biệt tích...không có cách nào tìm được thông tin...-"

    Tôi ghé sát vào màn hình.

    Chủ giáo hội trông rất đẹp nhưng càng nhìn càng thấy quỷ dị.

    "Rõ như ban ngày..."

    Phong linh tiếp tục kêu lên tiếng leng keng.

    "Anh Linh cũng bị?" –Tôi quay sang theo tiếng chuông gió, trông thấy một người đàn ông tiều tụy đến đau lòng.

    Người anh đáng quý của tôi phờ phạc hệt kẻ mất hồn, quầng thâm dày như vừa thức trắng 3 đêm liền.

    Anh liếc sang bài báo rồi trên gương mặt xanh xao kia cứng đơ lại.

    "Tượng với chả tạc.

    Tao sắp hóa điên vì sấp hồ sơ này đây.

    Công, cho một ly đen đặc, không đường, đắng như cuộc đời tao ấy."

    Người vừa bước vào làm nghề thẩm phán, tên Bùi Trường Linh, lớn hơn 2 đứa tôi 1 tuổi.

    Anh là người sống ở tỉnh khác, công tác ở Tòa án phố Morgue, việc bận rộn vô cùng.

    "Vụ gì anh?" –Tôi vội khuấy gói cà phê hòa tan y như yêu cầu của anh để kịp ra hóng chuyện –"Chuyện gì khiến ngài thẩm phán tài giỏi phải bối rối?"

    Trường Linh không vội uống cà phê.

    Anh lấy từ túi xách ra một tập tài liệu dày như cục bê tông.

    "Vừa mới tuần trước có một vụ giết người.

    Bị hại là bạn trai của bị cáo, do xích mích trong khoản mua nhà mà cô gái siết cổ bạn trai đến chết.

    Bên phía bị cáo không thuê luật sư biện hộ.

    Khai báo rất trung thực, bình tĩnh, thuật lại quá trình ra tay chi tiết, không sai sót nhiều so với báo cáo điều tra.

    Bên bị hại cũng không thuê luật sư, mà gia đình người bạn trai cũng không yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần rồi còn xin giảm nhẹ án cho cô ta nữa.

    Nói đến vụ tháng trước, giết người chia xác bỏ vào vali.

    Hung thủ đem nạn nhân về nhà mình.

    Nạn nhân là người vô gia cư, nhập cảnh trái phép nên không có thân nhân.

    Còn hung thủ là bệnh nhân tâm thần, không có nhận thức về hành vi nên không bỏ tù được.

    Không những vụ này, dạo này cũng nhiều vụ thủ đoạn man rợn mà bên hung thủ có chứng chỉ tâm thần lắm."

    Anh lật mở từng hồ sơ, tôi chăm chú nhìn mặt từng tên sát nhân.

    "Nhìn sơ thì họ không có điểm chung về tôn giáo nên loại trừ trường hợp tôn sùng tà thần làm việc phi nghĩa."

    -Em uể oải lên tiếng khi tách cà phê đã cạn đáy.

    "Ngoài điểm chung là mắc bệnh tâm thần ra thì em còn thấy mấy người này trông đẹp phết-?" –Tôi cười xòa, bỏ miếng cam trong ly của em vào miệng.

    "Để ý mấy cái đó làm gì?"

    Em khó chịu lườm tôi, trả đũa bằng cách tợp lại miếng bên ly của tôi.

    "Thì vụ nữ sinh nhảy lầu không phải người chủ giáo hội rất đẹp sao?

    Cô gái giết bạn trai kia cũng đẹp nữa này, giống búp bê sứ...ừm còn mấy vụ án trong tài liệu của anh Linh hầu hết là nam nhưng nhìn cuốn hút ra trò đấy.

    Họ đều mang nét đẹp sắc xảo giống tượng tạc..."

    "Thì sao?

    Nó chứng minh điều gì?"

    Tôi đem chuyện những bức thư kì lạ ra kể.

    Nét mặt hai người phút chốc cau lại.

    "Một sinh vật giả dạng thành người ư?

    Phi lí quá thể!" –Em xem đi xem lại thư của Cục cảnh sát Quốc gia –"Em đâu thấy bức thư giống vậy ở cơ quan đâu?

    Anh Linh thấy sao?"

    "Vụ việc của người đàn bà này?

    Không biết?"

    "Anh không biết á?"

    -Tôi hốt hoảng kêu lên.

    "Ừm...m...6 ngày trước ở đường B-19 làm gì có chuyện này đâu ta?

    Em có chắc mấy bức thư này là thật không vậy?"

    "Em không chắc...-"

    "Đúng rồi á, không có tên người gửi, địa chỉ.

    Nét chữ này trông không giống thư viết tay cho lắm."

    "Mẹ mày ơi, hết hồn...

    Sao bây đứng sau lưng bọn anh vậy?"

    Hồng Sơn cười hì hì, đứng núp sau lưng Bách vươn tay toan chỉa ly cà phê của anh Linh.

    Thành viên áp chót của văn phòng Hermosa là một pháp y mới ra trường.

    Tuổi trẻ tài cao và có một anh người yêu rất giàu có.

    Lí do tôi quan tâm đến người yêu thằng Sơn là do người kia là bạn của tôi, đang đi làm ăn xa.

    Hắn ta gửi tôi chút đỉnh để tôi quan tâm, chăm sóc, bảo ban thằng nhỏ.

    "Em có gặp chuyện gì kì lạ không?"

    "Em không.

    Làm pháp y thì gặp chuyện gì được anh."

    "Thì gặp thi thể nào mà lỡ đẹp ơi là đẹp, nhìn là mê luôn ấy..."

    -Tôi cố kể thật chi tiết những gì mình tưởng tượng.

    "Kinh dị vậy ạ...?

    À nhắc mới nhớ, tổ của em bảo mấy thi thể bị giết trong hồ sơ phần nội tạng không hoàn chỉnh, bị tổn thương nghiêm trọng.

    Còn thi thể đẹp thiệt đẹp như anh Công nói thì em chưa gặp."

    "Hừm...chuyện rắc rối rồi đây..." –Tôi ngẫm nghĩ một lúc lâu mới buông câu thở dài.

    Mọi người không quan tâm đến tôi nữa, ai nấy đều ra về với hương cà phê quen trong bụng.

    Tôi ủ dột ngồi vào bàn làm việc, tiến hành sao lưu dữ liệu vừa thu thập được.

    Tôi không rõ sinh vật mang tên Người giả kia có thật sự tồn tại hay chỉ là một trò đùa chẳng đáng bận tâm.

    Tôi lại ngáp dài, vô bếp pha thêm ly cà phê cam cho mình.

    –———

    ~tbc
     
    Back
    Top Dưới