Cập nhật mới

Khác ATSH | Tổ đội diệt quỷ

Atsh | Tổ Đội Diệt Quỷ
Chương 38: Cảm giác xa lạ


Ánh đèn trong hội trường vụt tắt, rồi trên sân khấu một người đàn ông mang vest chỉnh tề xuất hiện từ trong màn đêm.

Anh ta cười xong liền cuối người, lịch sự và kính cẩn chào đón những vị khách quý đã đến với buổi đấu giá ngày hôm nay, rồi bằng tông giọng hùng hồn to rõ tuyên bố:

-" Chào mừng các vị đã đến với buổi đấu giá ngày hôm nay !

Tại nơi này các vị có thể tìm thấy những món " bảo vật" có một không hai, tuyệt đẹp và chúng còn sở hữu những khả năng phi thường.

Chẳng hạn như có thể lấy lại thanh xuân, trẻ hoá, ..."

Khi hắn vừa dừng lại hội trường bỗng im bặt xong lại vang lên tiếng vỗ tay cùng những tiếng hò hét thích thú và phấn khích, căng phòng được cách âm nên âm thanh lại càng vang vọng làm Thanh Pháp phải che một bên tai vì cái sự ồn ào này.

-" Khó chịu vô cùng "

Thanh Pháp thầm nghĩ xong đã thay đổi một trăm tám mươi độ vì món trang sức lấp lánh đang được tên dẫn chương trình giới thiệu.

Xong đã bị Thành An bên cạnh nhéo một cái vào má cho tỉnh, rồi nó chỉ vào mặt Thanh Pháp nói:

-" Tui biết em đang nghĩ cái gì đó Kiều, mình đang làm nhiệm vụ!"

-" Anh khoải gia trưởng, anh sợ thì đi về"

Thanh Pháp đáp lại bằng một gương mặt khinh khỉnh trông hết sức thấy ghét.

Quang Anh và Trường Sinh nãy giờ chỉ im lặng theo dõi tiến độ của cuộc đấu giá.

Quang Anh ngồi trên ghế, tay chống hờ lên cằm một cách lười biếng, ánh mắt chẳng hề có bất cứ sự giao động khi nhìn xuống sân khấu đấu giá.

Anh hiện giờ như một bức tranh tuyệt đẹp nhưng lại có chút gì đó không thực.

Bỗng một âm thanh rè rè từ chiếc tai nghe vang lên, giọng nói trong trẻo, ấm áp của một cậu con trai vang lên:

-" Mấy anh sẵn sàng tư thế đi nha, sắp đến rồi đó"

Đúng lúc đó, Trường Sinh mới thấy nét mặt của cậu trai ngồi cạnh mình mới thực hơn đôi chút, ánh mắt cậu có chút gì đó le lói và dịu dàng khi nghe câu nói ấy, khoé môi khẽ cong.

Nhìn vào là biết thứ biểu cảm ấy chỉ dành riêng cho ngoại lệ của hắn.

Trường Sinh cười khổ xong liền quay đi để Quang Anh tận hưởng trọn giọng nói ấm áp của Đức Duy.

Bên Đức Duy khi em vừa phát thông báo cho mọi người, trong căn phòng tối tăm và yên tĩnh chỉ có vài chiếc màn hình trước mặt thì tiếng rung của điện thoại lại càng trở nên rõ ràng.

Tuấn Tài đang ngồi ghế cũng chầm chậm bước đến bên Đức Duy dịu giọng hỏi:

-" Bộ có gì hả Cap?"

-" À để em coi"

Đức Duy liền đưa tay vào túi quần, lục lọi qua lại liền tìm thấy chiếc điện thoại.

Khi mở điện thoại lên, em liền nhìn thấy một dấu chấm thang đỏ rực hiện ở phía trên biểu tượng camera.

Đức Duy hiểu ngay hệ thống phát ra điều bất thường liền bấm vào xem.

Hình ảnh căn cứ hiện ra sắc nét, góc nhìn lên xuống trái phải, rồi lại chuyển sang góc khác như đang tìm kiếm điều gì đó.

Xong Đức Duy liền hốt hoảng lên tiếng:

-" Em không thấy anh Dương đâu hết"

-" Em coi kĩ chưa ?"

Tuấn Tài cũng hoang mang theo cậu em nhưng nhìn chung anh cũng không hề lo lắng cho Đăng Dương, suy cho cùng nếu người khác biến mất thì có thể là bị bắt còn Đăng Dương cậu sẽ tự nguyện bị bắt hoặc bỏ đi, không thì cậu còn là người đi bắt người ta luôn ấy chứ .

Nhưng nhìn chung anh vẫn lo lắng cho... những thứ gặp phải Đăng Dương.

-" Dạ em coi kĩ lắm rồi, từng góc ngách trong nhà em đều có camera ẩn nên không thể nào Dương ở trong nhà mà em không thấy được"

Đức Duy khẳng định chắc nịch.

-" Từng góc ngách ?"

Tuấn Tài nhướng mày, nghi hoặc trước câu trả lời của Đức Duy.

-" À thì chắc trừ nhà vệ sinh ra.

Anh tin em, em làm vậy chỉ là muốn đảm bảo sự an toàn của tất cả mọi người thôi chứ không hề có ý gì hết"

Đức Duy hết sức phân minh nhưng nhìn mặt Tuấn Tài có chút gì là tin tưởng không, anh chỉ nhẹ nhàng thốt lên một câu:

-" Anh bắt đầu sợ con người em rồi đó Cap"

-" Anh không tin em "

Đức Duy phịu môi hai tay chống lên ghế nhìn hệt như một chú cún con mè nheo tủi thân ý tốt của mình lại bị hiểu nhầm nhưng Tuấn Anh chỉ đáp lại bằng một câu phủ phàng:

-" Anh không tin bé "

-" A đến lúc rồi!"

Đức Duy bắt đầu nghiêm túc trở lại, cậu đẩy thẳng lưng, kéo ghế vào vị trí phía trước bàn làm việc, ánh sáng xanh từ máy tính phản chiếu lên cặp kính trong suốt, Tuấn Tài cũng khẽ tựa tay vào phần lưng ghế chăm chú quan sát từng chuyển động bên trong màn hình.

Từ trong cánh gà, khoảng tầm hơn chục gã vệ sĩ kéo từ bên trong ra một chiếc hộp vô cùng lớn được phủ lên bằng một lớp vải đen che giấu thứ được ẩn chứa bên trong.

Tên dẫn chương trình nhìn vào chiếc hộp mỉm cười, xong liền quay mặt phía trước khán giả hai tay hắn ta dan rộng một hành động cực kì phô trương.

Xong liền trịnh trọng tuyên bố như muốn hét lên với cả khán đài:

-" Đây là món đồ quý giá và đắt tiền nhất trong ngày hôm nay, một thứ sinh vật tuyệt đẹp đẹp hơn tất cả những gì các vị từng nhìn thấy trên cõi đời này !"

Nói xong hắn ta liền giật toang tấm vải trên chiếc hộp lớn.

Một khoảng không im lặng kéo dài, đôi đồng tử Thành An mở rộng không tin vào mắt mình.

Phản chiếu qua đôi đồng tử trong veo của Thành An là một bể kính trong suốt khổng lồ mà nước bên trong lấp lánh theo từng chuyển động của ánh sáng.

Đôi đồng tử sáng rực màu vàng kim ấy như ánh mặt trời thu hút mọi sự chú ý, mái tóc đen tuyền bay bổng theo từng nhịp gợn sóng bên trong bể nước.

Rồi bàn tay của thứ sinh vật ấy khẽ đặt vào tấm kính trong đến giờ phút này Thành An mới nhận ra cánh tay ấy hoàn toàn bị bao phủ bởi một màu xanh không phải da cũng không phải thịt.

Nhưng chúng vẫn có thể cử động như bình thường.

Một số mảnh vẩy trên cơ thể có màu xanh đen lấp lánh mỗi khi có ánh đèn chiếu vào.

Một vẻ đẹp tưởng chừng chỉ có trong những câu chuyện cổ tích về nàng tiên cá, một vẻ đẹp mong manh phi thực tế đến cực hạn tưởng như chỉ lỡ mạnh tay một chút thôi thì nó sẽ tan biến ngay trước mắt.

Hội trường im bặt liền vang lên những tiếng hét tiếng rào rú như điên như dại.

-" 1 TỶ"

-" 5 TỶ"

-" 20 TỶ "

Ngay lúc này, chính là thời điểm tốt nhất để bắt đầu kế hoạch.

-" Khang, Wean hai đứa hành động đi"

Âm thanh rè rè từ tai nghe ra lệnh, Thượng Long bỗng chốc liền nở nụ cười phấn khích nói:

-" Anh biết nãy giờ em đợi lâu lắm rồi không"

Xong ở một góc khuất của căn phòng, Thượng Long nâng cánh tay ngắm bắn vào chuẩn trung tâm của căn phòng.

Viên đạn xé toạc không khí để đến nơi bản thân được định sẵn.

Rồi liền nổ thành một màn sương mù dày đặc bao trọn lấy căn phòng, từng chiếc bóng đèn trên trần cũng lần lượt vỡ vụn tạo thành một bản giao hưởng vui tai.

Đây chính là thành quả của Bảo Khang đấy.

Hội trường giờ đây hoàn toàn chìm trong bóng tối và sự hỗn loạn, những con người ban nãy vẫn còn phấn khích giờ đây la hét, hoảng sợ tột độ.

Màn sương cùng bóng tối đã che khuất mất con đường chạy trốn của họ.

Những tiếng la hét thất thanh vang lên:

-" Cái gì vậy chứ !

"

-" Ai đã làm!"

-" Cứu tôi với !"

Trường Sinh khịch mũi, dùng tay phất phẩy trước mặt như muốn xua tan đi thứ mùi hương nồng nàn quyến rũ đến mức khó chịu này.

Nó rõ ràng đang kích thích anh làm anh mất bình tĩnh.

-" Chết tiệt mùi nồng quá em quên mất nghĩ đến trường hợp này"

Quang Anh cũng khó chịu không kém nhưng anh không thể hiện ra bên ngoài, chỉ khẽ len lỏi người mình qua từng vị khách.

Rồi một tiếng "rắc" vang lên, Quang Anh đã tự bẻ gãy chân của mình nhưng kì lạ thay gương mặt cậu vẫn không hề có chút biểu cảm gì là đau, vẫn dửng dưng như không hơn cả vậy chân cậu không hề có một vết thương nào.

Nhưng thay vào đó một số người đang chạy loạn trong hậu trường lại bỗng ré lên một cách đau đớn, một số khụy xuống, một số thì trượt ngã dài trên sàn.

-" Ây da hôm nay bạn có mạnh tay quá không đấy"

Thành An đi đến vỗ nhẹ vào vai Quang Anh.

Cười hỏi:

-" Không sao đâu tiện hơn mà bớt chạy hơn chút.

Hơn nữa cũng không nguy hiểm đến tính mạng"

Quang Anh vừa nói vừa phủi bụi ở tay:

-" Còn bạn xong chưa đấy"

-" Uầy xong lâu rồi nhá"

Thành An nói với vẻ tự hào xong liền khoe với Quang Anh bằng cách chỉ vào lớp khiên ở đằng xa.

Hàng trăm quả bóng vàng trong suốt đang lơ lửng trên trần nhà, mà bên trong đó là những người đang nhìn trân trân vào họ, có người sợ hãi, có người tức giận,...

Nhưng nhìn chung là đều không có thiện chí cho lắm.

Bảo Khang cũng Thượng Long lúc này mới thấy mặt, đi đến:

-" Tình hình ổn hết cả rồi, tất cả các vị khách đều đã được khống chế chỉ cần đi thu thập lại các vật phẩm có liên quan đến quỷ thôi"

-" Ủa mà khoan nãy giờ mấy đứa quậy vậy mà không nhân viên nào tới can hết hả?"

Thượng Long nhìn xung quanh chỉ thấy mấy vị khách một là ngất ngây, hai là bị nhốt ba là nằm bẹp dưới sàn chứ chẳng thấy một anh nhân viên áo đen nào cả.

-" Chắc là chuồn hết cả rồi"

Thanh Pháp phe phẩy quạt làm cho từng hơi gió mát thổi từng lọn tóc của nàng rung rinh.

-" Làm việc thất đức vậy bỏ quên khách hàng luôn"

Thành An vừa dứt lời đã bị Bảo Khang tán một cái bóc vào đầu, nó đã định xửng cồ lên thì đã bị Bảo Khang cưỡng chế quay đầu nhìn phía trước.

-" Wow!

Thì ra không phải mấy ảnh hèn mà mấy ảnh lấy hàng nóng ra chơi với tụi mình luôn kìa "

Hoàng Nam thấy cảnh này đã xanh mặt thầm nghĩ:

-" Giờ này mà vẫn còn giỡn được hả trời "

Trước mặt cả đám là một dàn vệ sĩ hơn 50 người mỗi người trang bị cho mình một khẩu súng hạng nặng có thể biến người thường thành bánh vòng trong phút mốt.

Mà kệ đi cái nhóm này có ai là người bình thường đâu.

-" Khoan đã mà hình như nãy giờ mình có quên mất cái gì đó đúng không ta?"

Tiếng thở dốc vang lên, một cánh tay trồi lên khỏi mặt nước,mái tóc ướt sũng dính chặt vào trán Quang Hùng.

Thở không ra hơi, Quang Hùng chỉ có thể vắt vẻo trên mép kính chưa thể nhảy ra ngoài.

-" Lần này tui sẽ đòi phí tổn thất tinh thần và sức khỏe cho mà coi, nghĩ sao người ta có 1m 68 mà cái hồ tới 4 m làm tui chật vật lắm mới bám được lên mép đây"

Quang Hùng khẽ vén mái tóc đang dính chặt lên tai...à mà quên mất bây giờ ở chỗ đó làm gì có đôi tai nào chứ.

Bấy giờ ở đó chỉ có hai chiếc vây cá xoè lớn ra mà thôi.

Anh thở dài một hơi xong liền nghĩ:

-" Có lẽ phải kiếm chỗ nào đó kín đáo rồi biến về dạng thường thôi "

Nói là làm Quang Hùng liền chống hai tay lên thành kính thuần thục nhảy ra ngoài.

-" Ê!!!!"

Quang Hùng mém nữa là vấp vì đống nước trơn trượt dưới chân may là anh kịp thời chống vào bể kính không là dập mông xinh rồi.

-" Người ta đồn tui ở Gò Vấp cũng đâu có sai"

Quang Hùng vừa khom lưng xuống ngoảnh mặt lên đã nhìn thấy một dàn vệ sĩ cao to đen hôi cầm dân chủ đứng trước mặt mình.

Quang Hùng liền mất kết nối trong vòng 5 giây xong liền nghĩ trong đầu:

-" Tiêu gòi!

Cứu Phone"

Chưa kịp để Quang Hùng phản ứng, hàng trăm viên đạn đã bay đến hòng giết người thủ tiêu tại đây.

Trong cơn hoảng loạn chưa để anh phòng thủ một bàn tay to lớn đã kéo thẳng anh vào lòng hắn.

Tầm nhìn của Quang Hùng giờ đây cũng bị bàn tay to lớn còn lại che đi mất, khiến anh hoảng loạn cực độ.

Nhưng bàn tay đang siết chặt eo anh chỉ khẽ vuốt ve hệt như vỗ về nhắc anh đừng sợ.

Thấy anh không cự tuyệt nữa người kia khẽ cười một tiếng xong liền bịt lấy tai của Quang Hùng.

Những viên đạn bay đến bỗng khựng lại trong không trung rồi như có một bàn tay vô hình bóp nát khiến chúng méo mó, rồi rơi xuống đất như bị cắt mất sợi chỉ điều khiển.

Đăng Dương khẽ cau mày, đôi đồng tử từ khi nào đã chuyển từ màu đen sang màu đỏ thẫm của máu.

Một tiếng hét chói tai vang lên rồi im bặt ngay tức khắc, tàn dư còn lại chỉ là những vết máu loang lổ trên sàn cũng những mảnh thịt, bộ phận vụn vặt dính chặt vào tường.

Đăng Dương lúc này mới từ từ bỏ bàn tay của mình ra khỏi mắt và tai của Quang Hùng, cậu cũng khẽ xoay người Quang Hùng để anh không nhìn thấy cảnh tượng phía sau lưng.

Giọng Đăng Dương có phần trầm lại chẳng hiểu do ốm hay tức giận.

Cậu nói:

-" Em chỉ là bị bệnh chút thôi mà anh đã cởi áo đi bán thân rồi à.

Hửm?"

Đăng Dương nhướng mày, đôi đồng tử vẫn phơn phớt ít sắc đỏ rực.

-" Anh...."

-" Chỉ ở bên em thôi được không?"

Đăng Dương ôm chặt lấy Quang Hùng vào lòng , trong anh vẫn cực kỳ sợ hãi việc Quang Hùng sẽ bỏ đi thêm một lần nữa.

RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ RẤT SỢ

Quang Hùng được Đăng Dương ôm vào lòng bỗng dưng lại cảm thấy vô cùng....xa lạ ?

Vẫn là Đăng Dương ấy nhưng anh lại có một cảm giác không đúng, không thoải mái đúng hơn là có phần sợ hãi.

Bởi Đăng Dương dù có tức giận đến đâu cũng sẽ không giết người, lại là khi ngay trước mặt anh.

Gì vậy chứ.
 
Atsh | Tổ Đội Diệt Quỷ
Chương 40: Nguy hiểm


Thượng Long từ từ mở mắt, đôi mắt chưa thích nghi được với bóng tối khiến tầm nhìn của anh mờ nhoè, Thượng Long khẽ nheo mắt xoa xoa mái tóc bạch kim xát da đầu của mình.

Rồi một giọng nói quen thuộc vang lên, ngữ khí không nhanh không chậm hỏi:

-" Có sao không Wean?"

Khi đôi mắt Thượng Long dần thích nghi được với bóng tối, lúc này anh mới nhìn thấy nơi mình đang ngồi chính xác là một gác mái cũ bám đầy bụi bẩn và mạng nhện, còn trước mặt anh đây chính là Anh Tú.

Thấy vậy Thượng Long mới thở phào nhẹ nhõm, xong liền hơi giận hờn lên tiếng:

-" Không thông báo trước gì cả cứ thế lôi người ta xuống đúng là bất lịch sự thật"

-" Ha...

Tôi với anh Xái mà không lôi em xuống kịp thì giờ này em thành sinh tố dâu tây rồi nhé.

Đừng có mà than thân trách phận"

Anh Tú cười mỉa mai thái độ khinh khỉnh.

Xong lời nói này cũng làm Thượng Long bớt được chút ít căng thẳng.

Anh định hỏi xem Anh Tú có biết nơi này là đâu với cả làm sao thoát khỏi nơi này, nhưng khi vừa quay đầu lại Thượng Long nhìn thấy một người đàn ông đang dựa lưng vào tường.

Tuấn Tài mệt mỏi đến mức cơ thể anh như bủn ra không còn chút sức lực nào để gồng căng cơ thể mình để ngồi một cách đường hoàng.

Mái tóc đen của anh rũ xuống, dính chặt vào trán, từng nhịp hô hấp đều trở nên khó khăn, đôi mắt anh nhíu chặt đến hiện lên cả vết chân chim, đôi lông mày nhíu chặt vào nhau thể hiện rõ sự đau đớn ngay lúc này.

Trên tay Tuấn Tài nắm chặt một chiếc khăn tay đã thấm đẫm màu máu, loan lên cả bàn tay trắng ngần của anh.

Thượng Long bàng hoàng, vội đến bên Tuấn Tài, giọng lo lắng hỏi:

-" Anh ổn không vậy?"

- " Ổn.

Ổn lòi lìa ấy.

Anh Xái hộc máu lần này là lần thứ 3, ảnh sắp mất máu mà chết rồi.

Đừng chất vấn nữa, hồi ổng tự vẫn cho mày coi đó"

Anh Tú đi đến từ trong bóng tối, tiếng cồm cộp trên sàn gỗ vang vọng cả một gác mái.

Thượng Long nhìn Tuấn Tài xong lại nhìn Anh Tú khẽ thở dài.

Anh biết rằng mỗi lần xuất huyết do sử dụng năng lực của Tuấn Tài đều không thể chữa trị được bằng năng lực chỉ có thể dựa vào hồi phục tự nhiên của cơ thể.

Nếu sử dụng quá nhiều lần trong một khoảng thời gian ngắn dễ khiến cho anh đi gặp ông bà ngay lập tức.

Xem tình hình này thì chắc Tuấn Tài chỉ còn sử dụng được tối đa 2 lần nữa, nếu cố chấp cơ thể sẽ đến giới hạn.

-" Anh nghỉ ngơi đi, đừng cố nữa anh mà chết trong cái chỗ quỷ tha ma bắt này thì ngoài đời thực không biết tính sao đâu"

Thượng Long vừa nói vừa đưa tay vào túi quần lấy ra một chiếc khăn tay mới tinh đưa cho Tuấn Tài.

Tuấn Tài nhìn xong cũng khẽ nhấc tay, lấy chiếc khăn trên tay Thượng Long khẽ nheo mắt cười, giọng nói khàn đặc của anh vang lên 3 tiếng:

-" Cảm ơn bé"

Vừa đưa khăn tay cho Tuấn Tài xong Thượng Long liền quay đầu nói với Anh Tú:

-" Được rồi vậy Anh Tú ở đây canh anh Isaac đi, còn em đi kiếm con Negav.

Hồi nãy Dương đuổi em quá chỉ kịp ém nó vào một căn phòng, không biết giờ này ra sao"

-" Negav cũng bị lạc vào đây sao?"

Anh Tú hoài nghi hỏi.

-" Ừm.

Nhưng em nghĩ tỉ lệ cao là tất cả mọi người đều bị cuốn đến nơi này.

Nên em cũng định đi kiếm mọi người đây"

Thượng Long ngật đầu, xong liền trình bày sự hoài nghi và ý định của mình.

-" Vậy anh cũng đi"

Giọng nói khàn đặc của Tuấn Tài vang lên từ trong góc phòng, khiến Anh Tú và Thượng Long đang bàn luận liền hướng ánh mắt về phía anh.

Nghe anh nói vậy, Anh Tú dù cứng miệng nhưng cũng lên tiếng:

-" Anh đã bị như vậy còn muốn đi, Đăng Dương mạnh như vậy anh ra ngoài chẳng phải để nộp mạng à?"

-" Như vậy thì anh càng phải đi.

Thứ mang hình dạng của Đăng Dương mạnh như vậy mà ở ngoài kia còn có những người đồng đội những người em của anh.

Anh không thể hèn nhát mà để quá khứ ấy tái diễn thêm một lần nữa.

Tin anh !

"

Tuấn Tài gồng người đứng dậy, cơ thể anh dù giờ đây đang cực kỳ kiệt quệ nhưng đôi mắt ấy lại toác ra một sự quyết tâm, chắc nịch về lời nói mình vừa thốt ra.

Hãy để anh được "tham lam" thêm lần này nữa thôi.

Vì sự hèn nhát của anh mà những kí ức tươi đẹp cùng những người đồng đội năm ấy đã mãi mãi bị chôn vùi trong đống đất đá, để giờ đây vào mỗi năm anh chỉ có thể đem những bông hoa tươi thắm đến bên lăng mộ của họ còn cơ thể của họ đã mãi mãi nằm sâu trong bụng của những con quỷ.

Nhìn thấy ánh mắt đó, Anh Tú và Thượng Long cũng không ngăn cản nữa, họ tôn trọng quyết định từ thủ lĩnh của họ.

Anh Tú liền bước đến bên Tuấn Tài, khụy một đầu ngồi ý muốn anh leo lên.

Nói:

-" Mời anh Xái nhà tôi leo lên nhá"

-" Cái lưng này không phải là để cho anh gì đó họ Nguyễn tên Sinh leo lên à"

Tuấn Tài châm chọc, nhưng cũng leo lên lưng Anh Tú.

-" Đi thôi!"

Thượng Long mở cửa gác mái xong liền leo xuống.

Anh Tú thấy vậy liền la lên:

-" Ê cái thằng lành lặng kia không biết chờ người già à!"

-------------------------------------------------------

-" Có ai hong dạ !"

-" Alo !"

-" Captain Boy tới nè có ai trả lời không!"

Đức Duy vừa đi vừa để hai tay trước miệng hét lớn tìm kiếm người, nhưng không có gì hồi đáp lại cậu cả.

Chỉ có những âm thanh vang vọng lặp đi lặp lại trong hành lang dài tối đen như mực.

Đức Duy thất vọng để tay xuống, bước chân nặng nề lướt qua từng dãy hành lang... một mình.

Đã khoảng 30 phút Đức Duy lạc trong cái hành lang quái quỷ này rồi, những cánh cửa phòng dọc hành lang cứ lặp đi lặp lại với con số 710 khiến cậu rùng mình.

Đức Duy đã thử đủ cách chạy ngược lại hành lang nhưng nó không cứ như một hành lang vô tận càng chạy sâu nó lại càng nuốt chửng Đức Duy vào bên trong.

Cậu cũng đã thử mở vài cánh cửa nhưng thật đáng sợ.

Đằng sau những cánh cửa ấy lại là một hành lang dài vô tận nữa.

Đức Duy hiện giờ đã rất mệt rồi, đôi chân của cậu giờ đây đã vùng lên chẳng chịu nghe lời cậu nữa.

Đức Duy hết cách chỉ có thể ngồi xuống ở một góc hành lang.

Cậu co mình lại, hai cánh tay ôm chặt lấy đầu gối khiến người cậu giờ đây chỉ còn một khối nhỏ xíu.

Xong , Đức Duy liền gục đầu mình lên đầu gối, vô vàn suy nghĩ đáng sợ đang bủa vây tâm trí của cậu:

-" Có khi nào cậu sẽ bị lạc ở đây mãi mãi không.

Thật là ...''

Rồi cậu bỗng nghĩ đến Quang Anh không biết anh có bị kéo đến đây giống cậu không, nếu bây giờ cậu gặp được anh thì hay nhỉ.

Đức Duy lại vùi đầu mình lên gối, cậu ước rằng giá đây chỉ là một cơn ác mộng rồi mọi thứ sẽ ổn lại thôi.

-" Trở lại bàn học đi Duy đừng ham chơi nữa!"

Một người phụ nữ đứng cạnh bàn học của Đức Duy, gương mặt bà nghiêm nghị kể cả với người con trai trước mặt của mình.

-" Nhưng mẹ ơi con mệt..."

Đức Duy ngồi trước đống sách vở cùng những linh kiện máy móc cực kỳ phức tạp, không hề phù hợp với một đứa trẻ bảy tuổi một chút nào.

Đáng lẽ thứ trên chiếc bàn ấy phải là những món đồ chơi đầy sắc màu nhưng giờ đây chỉ có những ống nghiệm bằng thủy tinh, những linh kiện bằng máy móc lạnh lẽo.

Đức Duy cảm thấy mệt đầu em như bị cả trăm cả ngàn con dao đâm vào, cơ thể thì nóng ran.

Một ngày dành 12 tiếng cho những thứ này là chuyện bình thường với em.

-" Con đừng viện lí do anh và ba của con cũng như vậy có sao đâu.

Đây là con đang lười biếng"

Người đàn bà tức giận, càu nhàu bên tai em chẳng thèm nhìn lấy một cái hay sờ vào vầng trán đang nóng bừng của em.

Đức Duy ấm ức lắm chứ, em mân mê con cừu bông trên tay món quà mà em được nhận từ mẹ vào lần đầu tiên mẹ phát hiện ra thiên phú của em.

Lúc đó em thấy bà vui lắm, cứ khen em suốt thôi nên em mới cố gắng đến thế.

Nhưng dần dần nó trở thành sự ép buộc, bà không quan tâm em ra sao như thế nào bà chỉ muốn em trở thành một thiên tài.

Giọng Đức Duy run rẩy nói:

-" Nhưng mẹ ơi con anh với ba khác nhau mà..."

Câu nói này khiến mẹ Đức Duy tức giận đến cực hạn bà ta cảm thấy khó chịu khi con rối trong tay mình đang vùng vẫy chống cự.

Và trong mắt bà đó là sự hỗn láo.

Ngay lập tức, một bàn tay như trời đánh liền đáp lên gương mặt của Đức Duy.

Đức Duy chưa kịp hoàn hồn thì con cừu bông trong tay đã bị giật lấy vứt xuống đất, rồi tiếng cạch vang lên.

Mũi giày cao gót của bà đã dẫm lên đầu của con gấu bông cừu khiến gương mặt nó rách toạc bông bên trong trào ra ngoài.

Đức Duy muốn khóc nhưng em biết nếu khóc ngay lúc này mẹ sẽ càng tức giận hơn mà thôi thế là em cố nuốt nước mắt vào trong, gắng kìm lại những tiếng nấc vì đau của mình.

Giọng nói của em vang lên run rẩy:

-" Con xin lỗi mẹ con là người sai.

Xin mẹ tha lỗi cho con, con sau này sẽ cố gắng học tập không ham chơi nữa"

Gương mặt người phụ nữ giờ đây mới dịu hơn đôi chút nhưng giọng nói vẫn rất cọc cằn:

-" Được rồi.

Con biết nhận lỗi là tốt nhưng lần này để phạt con mẹ sẽ cấm túc con ở trong phòng một tuần không được tiếp xúc với ai hết, quản gia sẽ quản lý việc học của con"

-" Dạ mẹ..."

Nói rồi bà ta đi ra ngoài cánh cửa phòng liền đóng sầm lại, Đức Duy còn có thể nghe được tiếng dặn dò của mẹ với bác quản gia.

Nhưng thứ em quan tâm bây giờ lại là chú cừu bông nằm dưới đất.

Đức Duy liền siết chặt lấy chú cừu bông rách nát vào lòng, em khẽ khum người xuống đất lặng lẽ lượm nhặt từng mảnh bông la liệt trên sàn.

Rồi những tiếng nấc vang lên, từng giọt nước mắt em lăng dài trên má rồi rơi lên thảm sàn đỏ thẫm.

-" Xin lỗi Cừu....

Duy tệ quá "

-" Captain à...."

Một giọng nói vang lên, người nọ đặt tay lên vai Đức Duy lay lay như muốn đánh thức em.

Nghe thấy giọng nói quen thuộc này Đức Duy liền ngẩng đầu, nhìn gương mặt quen thuộc này, cậu liền vỡ oà khoé cậu đỏ hoe nhưng nụ cười trên môi lại tươi rói hơn bao giờ hết.

-" Đây là thực không phải ác mộng "

Đức Duy nhảy cẫng lên siết chặt Quang Anh trước mặt vào lòng.

Giọng run run nói:

-" Ha...

Gặp được Quang Anh rồi làm Duy sợ muốn chết"

-" Không sao có Rhy ở đây rồi không để Cap sợ nữa..."

Quang Anh ôm chầm lấy Đức Duy vào lòng, khẽ lấy bàn tay của mình vuốt ve lưng em như đang an ủi.

-" Ngoan không sợ nữa"

Đức Duy nghe vậy như trút hết nỗi lo lắng trong lòng, đầu óc nãy giờ nặng trĩu liền tựa vào bờ vai của Quang Anh.

-" Làm sao Quang Anh kiếm được Duy hay dạ"

Khi bình tĩnh lại Đức Duy liền bỏ Quang Anh ra, lỗ tai hơi ửng đỏ vì ngại.

Hồi nãy do mừng quá nên cậu ôm Quang Anh hơi chặt.

-" À hồi nãy thấy Cap ngồi ở đây trùng hợp nãy giờ Rhy cũng bị lạc.

Nhưng gặp được nhau là tốt rồi"

Quang Anh cười hiền xong liền ngồi xuống với Đức Duy.

-" Ngồi đây để Captain nghỉ mệt một tí rồi đi tiếp ha"

-" À...

được "

Đức Duy bỗng hơi đề phòng nhưng cậu vẫn cố tỏ ra tự nhiên nhỡ đâu chỉ là nghi ngờ nhầm thì sao.

Dù sao thì cách xưng hô hôm nay của Quang Anh có gì đó hơi...lạ.

Bình thường hằng ngày anh đều xưng hô là Quang Anh - Đức Duy vậy mà hôm nay lại xưng là Rhyder - Captain.

Có lẽ là do muốn thay đổi phong cách mới thôi.

-" Ủa hôm nay Quang Anh không đem theo thú bông sao?"

Đức Duy nheo mắt nhìn vào chiếc cặp của Quang Anh.

-" À có chứ nè Cap cứ cầm một con đi "

Quang Anh lấy từ trong cặp ra một con búp bê nhỏ đưa cho Đức Duy.

Vẫn giống như con búp bê thường ngày có lẽ là do em quá đề phòng rồi.

-" Ừ Duy cảm ơn nha"

Nhận lấy con búp bê Đức Duy liền cẩn thận đặt nó vào chiếc túi cừu bông của mình.

Nhưng Đức Duy lại cảm thấy sai sai hơn mọi ngày...

Không lẽ một người như Quang Anh lại chỉ đưa cho cậu một con bình thường đều nhét cho cậu cả một túi đầy.

Mà dù sao cũng tốt cuối cùng cũng chịu nghe lời cậu rồi.

------------------------------------------------------

-" Mày làm gì mà làm nhiều dữ dội vậy Rhyder?"

Trường Sinh vừa đi vừa khó hiểu nhìn vô chiếc túi to đùng đoàng của Quang Anh.

Từ lúc gặp Quang Anh tới giờ anh toàn thấy nó ngồi khâu búp bê hơn nữa còn toàn là hình của Đức Duy thôi.

Không hiểu sao 5 phút trước lại bỗng nhiên đòi đi đến chỗ khác.

-" Cụ Sinh già rồi làm gì có ai chăm sóc, cái này là em làm cho Duy đấy"

Quang Anh đi phía trước, quay mặt lại phía Trường Sinh nói với vẻ mặt tự hào.

-" Cái nư cỡ đó"

Thanh Pháp đi phía sau cũng không kém dè bỉu hơn Trường Sinh là bao.

Xong Quang Anh lại hơi biến sắc, bước chân bỗng gấp gáp hơn trông thấy.

Trường Sinh và Thanh Pháp không hiểu chuyện gì xảy ra, bất giác cũng tăng tốc theo sau.

Trường Sinh vượt lên hỏi Quang Anh:

-" Làm gì mà chạy dữ vậy ?"

-" Em không biết nhưng em có linh cảm không tốt về Duy.

Em cần đi kiếm ngay không thì sẽ muộn mất"

Quang Anh gấp gáp trả lời nhìn gương mặt lo lắng của Quang Anh, Trường Sinh đã hiểu được tính nghiêm trọng của vấn đề liền kêu Thanh Pháp đi nhanh.

Anh Duy đang gặp nguy hiểm nhanh lên nếu không sẽ không kịp mất

Giọng nói của một bé gái cứ vang lên liên tục trong đầu Quang Anh, đốc thúc anh nếu không nhanh lên thì sẽ không kịp.

Đó chính là giọng nói nhắc nhở của Rebecca.
 
Atsh | Tổ Đội Diệt Quỷ
Chương 41: Kế hoạch


" Cạch" Từng cánh cửa được mở ra đập vào mắt Phong Hào lại thêm một cánh cửa gỗ thông vân sần.

Lông mày của anh giờ đây hơi giật, thầm chửi bới một tiếng:

-" Nãy giờ anh mở chục cái cửa như này rồi đó!"

Minh Hiếu phía sau bước đến, tiếng bước chân của cậu trai đều đặn không có vẻ gì là hoảng loạn thậm chí còn có phần bình thản.

Minh Hiếu nghiêng đầu nhún vai giọng lười nhác nói:

-" Hồi nãy em đã kêu đốt đi cho xong mà anh không chịu"

-" Em khùng hả Hiếu.

Không biết chỗ này là chỗ nào đốt một cái banh xác cả hai đứa thì sao"

Phong Hào nghe ý định này đã như mèo bị nắm đuôi quay phắt lại nhìn trừng trừng Minh Hiếu.

Thấy vậy Minh Hiếu liền đi vào thẳng vấn đề:

-" Nếu cứ tiếp tục như vậy banh xác cũng là viễn cảnh sớm hay muộn thôi.

Với cả...em cũng không phải không biết đây là nơi nào "

Phong Hào trước mặt Minh Hiếu nhìn em với ánh mắt không thể tin nổi.

Rồi ngay lập tức nắm chặt lấy cổ áo của người con trai cao lớn trước mặt:

-" Sao em không nói sớm!"

-" Anh không hỏi "

Phong Hào buông, hai ngón tay anh chà chà vào thái dương quay đi.

Bất lực nói:

-" Em trình bày đi..."

-" Nơi này là tâm thức của Đăng Dương và Đăng Dương hiện giờ không ổn một chút nào "

Minh Hiếu vừa nói xong Phong Hào liền nghi hoặc hỏi:

-" Vì sao em biết?"

-" Em từng bị.

Chỉ có điều chưa tới mức lôi mọi người vào hẳn tâm trí như thế này.

Tình trạng này chỉ xảy ra khi Quỷ khí khế ước bắt đầu chiếm quyền kiểm soát vật chủ khi họ trong trạng thái tinh thần bất ổn.

Và anh nghĩ vì sao Belphergor lại lôi cả đám vào đây?"

Minh Hiếu nói xong liền nhìn thẳng vào mắt Phong Hào.

Phong Hào hơi bối rối nhưng anh vẫn trả lời.

Câu trả lời tồi tệ nhất nhưng có lẽ là hợp lý nhất:

-" Giết người diệt khẩu"

-" Chính xác"

Khi giọng Minh Hiếu vang lên như thể ai đó vừa mới nắm lấy xương sườn của anh giật ngược nó ra sao.

-" Khi chiếm đoạt được một phần tâm trí của vật chủ cách tốt nhất chúng làm là phá hủy tất cả vật neo cảm xúc của họ để tiến hành nuốt chửng hoàn toàn.

Và bây giờ chúng ta là những con mồi đang ở trong sân nhà của địch đấy "

-----------------------------------------------------------

-" A!

Anh Xái ơi!

"

Giọng Thành An vang lên từ xa ngay lập tức thu hút sự chú ý của nhóm Tuấn Tài.

-" Tụi anh ở đây"

Tuấn Tài khẽ nhấc cánh tay chào hai người em.

Khi chưa kịp để Thái Sơn và Thành An đi đến Thượng Long đã lao lên đầu tiên, tay chộp vào cái má bánh bao của Thành An lật qua lật lại, xem tới xem lui như đang thẩm định một món đồ thấy không có vết thương Thượng Long mới thở phào nhẹ nhõm.

Còn Thành An nãy giờ như bị đơ lúc này mới đẩy tay của Thượng Long ra, chu mỏ hỏi:

-" Hồi nãy quăn người ta vào phòng không thương tiếc giờ này còn bày đặt kiểm tra tui có bị thương không.

Wean à anh thặc là tồi"

-" Ha... vậy để đồ trai tồi này vứt em ra trước mặt thằng Dương nhá"

Thượng Long lấy bộ mặt như ông kẹ doạ trẻ em để trêu chọc Thành An trước mặt.

-" Ê tui nhắc anh nhe!"

Mạnh miệng vậy thôi chứ nhắc đến Đăng Dương là em muốn ra quần rồi.

-" Được rồi giây phút để hội ngộ đủ rồi, Lion bị sao vậy Sơn"

Trong khi hai đứa nhỏ Thượng Long và Thành An còn đang tíu ta tíu tít thì Anh Tú đã để ý ngay đến "chú mèo" đang hấp hối được Thái Sơn ngay ngắn treo trước ngực.

Nhờ câu nói của Anh Tú mà mọi người liền chú ý đến.

-" Em không biết nữa, khi vừa tỉnh dậy ở đây Lion đã bị như vậy rồi"

-" Không hề đánh nhau hay va chạm trước đó luôn sao"

Thượng Long nhìn Thái Sơn ngay lập tức nhận được cái gật đầu chắc chắn.

-" Để anh xem thử"

Tuấn Tài lên tiếng xong liền được Anh Tú dìu đến một góc phòng, khi anh ngồi xuống Thái Sơn cũng ẵm chú mèo nhỏ đến trước mặt anh.

Tuấn Tài nhìn tình trạng của con vật dù sao cũng là một Enditiny devil's mang linh hồn của quỷ cũng không thể yếu ớt như vậy.

-" Kiểm tra sơ bộ một lần cũng không có vết thương trong hay vết thương ngoài"

Cuối cùng Tuấn Tài chỉ có thể đánh liều, anh thử dùng đảo ngược thời gian lên chú mèo nhỏ nhưng vẫn không có điều gì xảy ra.

Trước ánh mắt mong đợi của Thái Sơn, Tuấn Tài chỉ có thể lắc đầu bất lực:

-" Anh không giúp được.

Không gian này không chấp nhận Lion"

-" Không chấp nhận...?"

Thái Sơn vừa lẩm bẩm lại chữ đó vừa ôm chặt lấy Lion vào lòng mình.

-" Đúng.

Không gian này nằm hoàn toàn trong quyền kiểm soát của Đăng Dương.

Chúng ta chính là những thứ được "cho phép" hoạt động tự do trong không gian này còn Lion là thứ "không được cho phép".

-" Khoan đã không phải vậy thì quá bất hợp lí sao anh Xái.

Từ lúc đầu đến giờ thằng Dương đều truy sát chúng ta vậy không phải trực tiếp bóp chết hay không cho chúng ta sử dụng Enditiny devil's trong không gian này sẽ lẹ hơn sao "

Thượng Long ngay lập tức phản bác.

-" Long em đánh giá quá thấp tính biến thái của lũ quỷ rồi.

Nếu chúng biết bản thân đã nắm quyền kiểm soát thế cục rồi thì chúng sẽ chọn cách vờn đến khi nào con mồi sợ hãi và bất lực nhất chúng mới giết.

Chúng ăn nỗi sợ"

-" Vậy..."

Thành An giọng hơi run rẩy.

-" Ừm tên Đăng Dương đó muốn chơi trò mèo vờn chuột với chúng ta.

Sở dĩ có thể bóp nát ngay tại chỗ nhưng hắn không làm vậy.

Chính là muốn chơi.

Nơi này là sân chơi của hắn và hắn là luật "

Tuấn Tài nói giọng anh vẫn bình thản nhưng trong mắt anh vẫn sót lại chút ít sự lo lắng.

-" Vậy thì bắt chúng ta vào đây để giết chỉ để thỏa mãn cái thú vui kì khôi của Belphergor thôi à "

Anh Tú lúc này mới lên tiếng.

-" Không đơn giản như vậy.

Anh hỏi mấy đứa nếu một con quỷ đã chiếm được quyền kiểm soát vật chủ rồi thì điều tiếp theo nó làm là gì?"

Tuấn Tài nói

-" Nuốt chửng hoàn toàn..."

Thượng Long trả lời.

-" Tên Belphergor đó muốn phá hủy Đăng Dương từ bên trong nó muốn nuốt chửng lấy Dương hoàn toàn bằng cách phá hủy hoàn toàn những thứ quan trọng nhất với vật chủ."

-" Chúng ta và anh Hùng..?"

Thành An hoảng sợ lên tiếng.

-" Haizz... bây giờ hoảng sợ cũng không làm được gì, anh Xái tính sao đây?"

Anh Tú ngồi ở một góc, tay đặt phía trên đùi hỏi người thủ lĩnh.

Tuấn Tài cố gắng lấy lại hơi thở xong liền đưa tay ra hiệu.

-" Chúng ta có hai kế hoạch.

Đầu tiên, phải cố gắng sống sót trước Belphergor và giữ đủ số lượng thành viên.

Nên việc cần làm là tìm mấy anh em còn lại."

Rồi Tuấn Tài giơ thêm một ngón tay.

-" Thứ hai là cố gắng tìm ra căn phòng lõi "

-" Phòng lõi...?"

Thái Sơn vừa ôm Lion trong lòng vừa nghiêng đầu thắc mắc.

-" Nếu đây giả định là tâm thức của Dương lúc bị Belphergor chiếm đoạt thì ít nhất sẽ có một căn phòng trung tâm nơi nó chưa thể chạm tới được.

Và chúng ta phải đến đó trước con quỷ "

-" Nhưng điều kiện của kế hoạch này là phải giữ bé Hùng an toàn và nguyên vẹn nhất có thể.

Bởi chắc chắn đối tượng mà Belphergor muốn giết nhất là Hùng "

-" Tỉnh táo một chút nếu chết trong đây thì nguy cơ cao là chúng ta sẽ nằm dưới tám tất đất ngoài đời đó.

Càng nhanh càng tốt Lion không cầm cự được lâu đâu "

-----------------------------------------------------

Vẫn là hành lang lạnh lẽo dài vô tận ấy nhưng giờ đây trước mặt Đức Duy có thêm một bóng lưng để em có thể dựa vào nhưng thay vì thả lỏng hơn em cảm giác như tim mình bị một tảng đá lớn đè đến mức không thở nổi.

Từng bước đi của em lúc này nặng nề và dè chừng hơn mức cần thiết, dây thần kinh chẳng được thả lỏng dù chỉ là một phút.

Đức Duy là người quen làm việc với con số, máy móc và sự lặp lại nên em cực kỳ nhạy cảm với sự khác biệt.

Và chính nó làm em lo sợ hơn bao giờ hết.

Con người đi trước mặt em quá hoàn hảo, hoàn hảo đến mức đáng sợ vẫn gương mặt ấy vẫn mái tóc bạch kim được chẻ ngôi và xù y như vậy.

Dáng đi và cử chỉ rất rất giống.

Nhưng cách người nọ đối xử với em...lại không giống Quang Anh.

Nó giống như một cổ máy được thiết kế để bắt chước nhưng vẫn lộ ra những thiếu sót nhỏ đến mức lơ đãng sẽ quên mất.

Đức Duy đi phía sau Quang Anh lên tiếng cố giữ giọng mình bình thản hết sức có thể:

-" Rhyder nè.

Sao anh tìm thấy em vậy ?"

-" À nhờ vài cọng tóc bạc em để lại đó"

Quang Anh vui vẻ trả lời dường như không nhận ra thái độ có phần e dè của người bên cạnh.

-" Ừm dạo này lâu rồi Cap không về quê thăm mẹ Rhy được bà ấy có buồn không?"

Một khoảng lặng kéo dài, rồi người nọ cũng trả lời.

-" Có bà ấy hơi buồn, bà ấy nhớ Cap lắm"

-" À vậy Rhyder có thương cha mẹ không?"

-" Ngốc quá đương nhiên là có rồi"

Tiếng bước chân đều đặn phía sau lưng Quang Anh liền im bặt.

Cảnh báo vang lên liên tục trong đầu Đức Duy

KẺ NÀY KHÔNG PHẢI LÀ QUANG ANH

Đức Duy lùi lại về phía sau, hơi thở gấp gáp đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào người trước mặt.

Người nọ thấy vậy liền ân cần hỏi thăm:

-" Sao vậy Cap khó chịu gì sao?"

-" Đừng dùng giọng nói và gương mặt đó ngươi không phải là Quang Anh!"

Giọng Đức Duy lớn dần dường như muốn hét lên.

Đôi tay em nắm chặt vừa nắm vừa lùi dần.

Giọng nói Đức Duy run rẩy:

-" Quang Anh sẽ không bao giờ gọi ta bằng biệt danh, không bao giờ để ta đi sau và sẽ không bao giờ nhắc về cha mẹ của cậu ấy!"

Một khoảng im lặng kéo dài đến mức làm con người ta khó chịu.

Rồi tiếng vỗ tay khô khốc vang lên người trước mặt Đức Duy cười một nụ cười tiêu chuẩn như đang khen gợi hay chúc mừng nhưng tiếng vỗ tay như trút hết sự giận dữ của mình ra ngoài.

-" Đúng là ta đánh giá thấp chú cừu thông minh của tổ đội ATSH này rồi nhỉ"

Giọng nói vừa vang lên không phải là giọng của Quang Anh mà là giọng của Đăng Dương điều này ngay lập tức khiến Đức Duy lạnh người.

-" Ngươi là thứ gì?"

Giọng của Đức Duy lạnh lẽo từng chữ đều như được rặng ra dưới lớp răng đã nghiến chặt vào nhau.

-" Đúng là người có đam mê nghiên cứu có khác nhỉ?"

Hắn nghiên đầu vẫn cười rồi nụ cười chợt tắt.

-" Nhưng hôm nay ngươi lại vạch trần không đúng lúc rồi.

Ngươi sẽ làm được gì ta đây, đáng lẽ ta sẽ không giết ngươi nhưng bị phát hiện rồi phải làm sao bây giờ"

Chưa kịp dứt lời một chiếc lưỡi hái từ xa đã bay tới ngay lập tức ghim chặt đầu của Quang Anh giả vào tường ngay lập tức đứt lìa.

-" Duy!"

Quang Anh từ xa chạy đến ngay lập tức ôm chặt Đức Duy vào lòng.

Giọng có phần run rẩy :

-" Xin lỗi anh tới trễ làm em sợ rồi"

Chưa kịp an ủi thêm thì Quang Anh đã thấy ngực áo mình ấm lên ướt sũng.

Đức Duy ôm chặt lấy Quang Anh, bờ vai nhỏ không ngừng run rẩy từng tiếng nấc vang lên bị vùi sâu trong lớp áo của Quang Anh.

-" Duy tưởng Quang Anh đã gặp cái gì rồi may quá..."

-" Thôi không khóc không khóc nữa "

Quang Anh cũng hoảng nhìn thấy em khóc chỉ biết lấy tay nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc màu bạch kim đang rối bời.

Nhẹ nhàng nói:

-" Anh ở đây rồi"

Trường Sinh và Thanh Pháp giờ này mới chạy đến nơi chưa kịp vui mừng đã chết lặng.

-" Mẹ kiếp chạy!"

Nói xong liền lôi cả đám chạy đi.

Phía xa xa cái đầu tưởng chừng đã bị cắt lìa được chính đôi tay của cái thân thể mất đầu ấy cầm lên rồi gắn lại như chưa từng có gì xảy ra.

Hai tiếng "răng rắc " vang lên cái đầu đã được cố định lại chỗ cũ như chưa có điều gì xảy ra.

Đăng Dương trở về hình dáng thật khẽ nghiêng đầu hai cái, vang lên một tiếng cười khô khốc:

-" Tiếc thật"
 
Back
Top Bottom