Hài Hước [ATSH] Chung Cư Ánh Trăng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
19


Thời gian thấm thoát thoi đưa, ngày trọng đại này cũng đã tới.

Lễ cưới được tổ chức ở Quảng Ninh quê của Thái Sơn.

Rồi sau đó di chuyển qua nhà hàng.

Ai nấy cũng chúc phúc cho đôi trẻ.

"Tròi ơi chúc bà hạnh phúc, con đàn cháu đống nha bà"

"Oke tui cũng chúc bà thành đôi với Ogenus nhaaa"

"Cái bà này kì"

Pháp Kiều ngại đỏ mặt khiến cả bàn ai cũng cười.

Đi tới chỗ Thành An, em vội lấy giấy giả bộ khóc lóc.

"Phong Hào bỏ em theo chồng rồi.

Giờ em phải làm sao đây hức"

"Ủa bé không phải bé có Phạm Lưu Tuấn Tài rồi hả?"

Thái Sơn nhanh miệng nói làm Thành An bĩu môi đáp lại:

"Phạm Lưu Tuấn Tài á?

Là ai chả biết"

Nói thì nói vậy chứ em vẫn ăn con tôm mà Tuấn Tài lột nha.

Rồi tới màn vui nhất nè, màn ném bông.

Ta nói nó ồm thì thôi rồi luôn.

MC Trấn Thành đứng phía trên la làng.

"Tụi bây ơi tụi bây nôn cưới lắm hay gì.

Từ từ coi!"

Sau khi sắp xếp vị trí.

Trấn Thành nói vào mic và đếm 1 2 3 bó bông bay ra phía đám người đang đứng.

Ai nấy đều chồm người chụp bó bông thì tự nhiên bó bông bay thẳng vào tay của em.

Mọi người liền ồ lên một tiếng rồi nhìn về phía Tuấn Tài.

"Kìa cơ hội tới rồi kìa"

"Trời định rồi bé ơi"

"Bé nó cầm sẵn bông rồi anh Xái còn ngần ngại gì nữa.

Nhẫn đâuuu"

Tuấn Tài đi đến trước mặt em, móc từ trong túi ra một chiếc nhẫn rồi quỳ một chân xuống.

"Em...đồng ý làm vợ anh nha?"

Thành An đang tuổi ăn tuổi chơi mà gặp cảnh này em sốc cực.

Nhưng mà tiếp xúc nhiều thì đằng ấy cũng tốt, cũng biết lo nên...

"Nhưng mà tui chỉ biết ăn, ngủ rồi chơi thôi anh có chịu được hong?"

Nghe tới đây mọi người liền cười khoái chí.

Anh cũng bật cười rồi gật đầu.

"Em sao anh cũng chịu hết!"

"Thôi vậy được rồi"

Em chìa tay ra, anh đeo nhẫn vào rồi cả hai trao nhau nụ hôn sâu.

Sau khi hoàn tất bữa tiệc, mọi người ai về nhà nấy.

Còn đôi vợ chồng trẻ còn về nhà làm chuyện mà các cặp vợ chồng vừa cưới nên làm.

.....

Tụi báo con của Tuấn Tài

Isaac đã thêm Erik, Đức Phúc vào nhóm

Isaac

Mới rước hai con báo về nè

Negav

Hôm qua dui quá nè mấy bà

Đức Phúc

Là ai?

Là ai hôm qua chùi makeup của tuiiii

Tui đã cố giữ cái lớp makeup cho tới khi các anh lôi tui lên sân khấu

Ai là thủ phạmmm

Nicky

Em hong nói là Erik đâuuu

Hỏng có nói lunn

Erik

Ê chơi khai kì dị

Anh cũng chung phe với tui đó Níc Kỳ

Nicky

Hả

Ai biết gì đâu hì hì

Đức Phúc

Mấy người được lắmmm

Isaac

Mà hôm qua tụi bây quậy ghê lun á

Anh Thành ở trên la muốn khan cổ họng mà không đứa nào nghe

Negav

Anh á!

Anh quậy nhất á!

Captain

Cũng anh lôi kéo tụi tui

Chứ tụi tui nào biết quậy bao giờ

Pháp Kiều

Mà hôm qua Nicky xinh nha

Đẹp như thần dị á

Jsol

Vợ anh😎

Quân A.P

Không ai giành đâu ông ơi

HIEUTHUHAI

Cho em hỏi thăm @Dương Domic xíu

Bộ hôm qua khó ngủ lắm hay sao mà sáng con mắt như gấu trúc dị

Phạm Đình Thái Ngân

Ê thiệt

Sáng ra nhìn thằng Dương sảng hồn

Tưởng thằng nào không đó

Isaac

Có cái này dui nữa nè

Nãy anh thấy Gem đi ra từ phòng Doo mà đi cà nhắc

Ờmmm hai hàng

Chắc dị

Đức Phúc

Rồi đó

Hỉu rồi đó

Erik

Mấy cái này nhảy số lẹ lắm

Quang Trung

Ê chưa muốn bồng cháu nha

Anh Tú Atus

Thật sự là chưa sẵn sàng cho lắm

Song Luân

@Hải Đăng Doo @Gemini Hùng Huỳnh

Hai đứa lên nói chuyện nàooo

Hải Đăng Doo

Vâng em đâyy

Gemini Hùng Huỳnh

Chả có chuyện gì để nói!

Rất đau!

Nicky

Thôi mà

Anh hiểu mà

Jsol

Hôm qua em làm còn nhẹ

Nicky

Ê tao quánh đó nha!

Nín liền!

Jsol

Dạ

Công Dương

Sợ vợ thế á?

Jsol

Chứ anh có sợ không?

Công Dương

Chả sợ

Quang Hùng

🤨

Công Dương

Đấy là tôn trọng

@Quang Hùng bé ơi trà sữa nèee

Quang Hùng

Biết òi

Isaac

Ê hình như đi xa câu chuyện Doo Gem rồi

Negav

@Gemini Hùng Huỳnh sao bà thấy sao bà?

Gemini Hùng Huỳnh

Không biết gì hếtttt

Không nhớ gì hếtttt

Dương Domic

Hỏi @Hải Đăng Doo

Chứ hỏi anh Gem làm gì

Hôm qua tao nghỉ anh toàn năn nỉ không biết có cảm nhận được gì không

Phạm Anh Duy

Ý là em nghe lén?

Dương Domic

Hong có hỉu lầm òi

Chung cư anh Xái xây chả cách âm gì nên em nghe

Chứ hỏng phải em nghe lénnn

Diệu iu đừng hỉu lầm ạaaa

Isaac

Cái lồn gì cũng tao

Cái gì cũng cái thân già này hết

Lou Hoàng

Ê mà em cũng thắc mắc á

Chưa được thử

@Gemini Hùng Huỳnh diễn tả lại cho anh được hong?

Quân A.P

Anh muốn thì mình thử cần gì phải hỏi

Lou Hoàng

Mình phải biết trước để khỏi bỡ ngỡ

Captain

Hai ơi hai hay thắc mắc quá

Rhyder

Bé bỏ điện thoại xíu i

Nội dung nhạy cảm em bé không nên xem

Negav

Hai bây làm tao mắc địt quá

Hurrykng

Địt có hơi hay địt kia

Negav

Ê nha!

Wean

Em ơi hong có bậy

Hurrykng

Ê kêu rửa chén giờ còn bấm điện thoại à?

Wean đã offline

Gemini Hùng Huỳnh

"@Gemini Hùng Huỳnh diễn tả lại cho anh được hong?"

Sao mà được anh ơiii

Đó là lần đầu và rất đau anh ạ

Hải Đăng Doo

Ấm khít sướng

Lúc đầu hơi khó về sau thì dễ

Jsol

Ngon không?

Bên anh vừa múp vừa trắng

Nói chung là NGON!

Hải Đăng Doo

Sao lại không anh ơi

Bên em ngon cực

Jsol

Có vợ ngon sướng nhờ?

Hải Đăng Doo

Đúng vậy

Nicky

NGUYỄN THÁI SƠN!!!!

Gemini Hùng Huỳnh

ĐỖ HẢI ĐĂNG!!!!

Hải Đăng Doo

Bé ơi đừng dỗiii

Anh chỉ đang nói sự thật thui mò

Gemini Hùng Huỳnh

Tôi lớn hơn cậu đó Hải Đăng!

Hải Đăng Doo

Vậy hỏ?

Tại hôm qua nghe bé gọi vậy tưởng bé thích vậy

Negav

Ê cái nét giống biến thái vl

Jsol

Bai cả nhà em đi dỗ bé vợ đây

Chắc dỗi rồi

Captain

Đáng lẽ phải nghe lời Quang Anh dẹp điện thoại

Bé cần tẩy não gấp

Isaac

Anh đọc anh còn cứng khừ

Anh Tú

Atus nó cũng cứng không kém đâu anh

Anh Tú Atus

@Gemini Hùng Huỳnh bé ơi bé ổn hong?

Gemini Hùng Huỳnh

Hong đâu anh bé😭😭

Bé đi hong nỗiii

Quang Trung

Tội nghiệp con tui

Ê mà đặt tên cháu là gì nhỉ?

Phạm Đình Thái Ngân

Bé ơi là bé có thật sự tội con trai của mình hong?

Quang Trung

Em tội mà

Mà để suy nghĩ tên cháu cái

Hurrykng

Thật sự!

@Dương Domic né anh Diệu của anh raaa

Dương Domic

Diệu của em màaa

Anh ơi anh có anh Wean rồi màaa

Hurrykng

Hong!

HIEUTHUHAI

Hai cái đứa này ồn ghê

Wean

Em ơi về với anh nè giành giựt làm gì

Phạm Anh Duy

Anh nói hồi là anh Xái xách cây xuống đánh hai bây nè

Isaac

Ê nói nghe cái này nè

Sắp tới tháng đóng tiền nhà

Mọi người đã offline

Hơ nói đùa xíu

Vậy mới chịu im

Mệt cho cái thân già này quá
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
20


Đàn em của Tuấn Tài

Negav

Tết tết tết tết đến rồi

Captain

Tết tết tết tết đến rồi

Tết sắp đến rồi đấy anh An nhỉ?

Negav

Đúng òi

Hong biết tới đó mình có được lì xì hong ta🤔

Captain

Tại sao lại không

Mình còn nhỏ màaaa

Negav

Ừ nhỉ

Mình còn nhỏ xíuuu

Captain

Đúng đúng

Anh Tú Atus

Ai sáng sớm bật nhạc um xùm vậy?

Không để ai ngủ à?

Negav

Anh Tút ơi em nói anh nghe

Sao lúc nào nhắn là anh cũng trong tình trạng ngủ hết dị?

Không lần nào nhắn lúc anh thức hết

Quang Hùng

Chắc tối anh Tút với anh Sinh nồng cháy lắm nên giờ còn ngủ

Pháp Kiều

@Công Dương anh tịch thu điện thoại Hồng giúp Kiều

Hư quá rồi

Công Dương đang soạn tin

Negav

Tui biết anh định nói gì luôn đó anh Sườn

Anh định nói đã bảo đừng chơi với Negav nữa chứ gì😒

Công Dương

Ủa sao em biếttt

Negav

Tui đi gót trong bụng anh đó

Cái gì cũng tui hết

Tui quá quen với việc này rồi

Isaac

Mà đứa nào bật nhạc um xùm trên sân thượng đấy?

Đến dưới sảnh còn nghe đùng đùng

Phạm Đình Thái Ngân

Còn ai trồng khoai đất này

Anh Tú

Anh nghĩ trong cái chung cư này ai quậy nhất??

Isaac

Thằng Đức Duy chứ ai

Rhyder

Ê nha ê nha

Bé nhà em quậy thiệt nhưng mà có đứa quậy hơn bé của em nữa

Anh mà đổ thừa bé nhà em nữa mà em méc đại ka em đó

Dương Domic

Á đù thằng này khá

Có đại ka luôn à

Hải Đăng Doo

Mới gia nhập băng đảng nào hả em?

Đức Phúc

Ê báo công an liền đó nha

Erik

Báo công an làm gì anh ơi

Báo mama là Rhy đó quéo rồi

Quang Trung

Ê mà đại ka nào dị @Rhyder

Rhyder

Còn ai vào đây nữaaaa

Đại ka lêu lêu

Pháp Kiều

Đại ka gì ngộ dị má

Đại ka nào lêu lêu

Rhyder

Đại ka Lou Lou

Dị mà không biết😏

Quang Trung

Ê cho anh theo được hong?

Anh muốn lật đổ Phạm Đình Thái Ngân

Gemini Hùng Huỳnh

Cho con theo nựaaaa

Con muốn lật đổ Đỗ Hải Đăng

Phạm Anh Duy

Nói nghe cái này nè

Hai đứa vô lấy cái gối ra nằm ngủ dùm anh rồi lúc đó là lật được á

Chứ cái thân của hai đứa mà đòi lật được anh cùi

Hurrykng

Hai người đó còn đỡ hơn anh đấy Diệu

Phạm Anh Duy

Anh sao🤨

Hurrykng

Lớn hơn thằng nhóc kia tận 8 tuổi mà không lật được

Bởi già cả làm gì chơi lại mấy đứa nhỏ

Phạm Anh Duy

Á à thằng này thích ăn đòn

Wean

Hoi hoi anh đừng oánh em Khang này em nè

Đánh tội ẻm em thương

Phạm Anh Duy

Tao đánh luôn hai đứa

Jsol

Sao mà tên Diệu mà tính nết hay đánh người dữ dị😒

Phạm Anh Duy

Hồi là tao đánh luôn mày lun đó Sơn

Isaac

Ê mà có đi xa vấn đề không?

Anh hỏi là đứa nào bật nhạc um xùm trên sân thượng

Không đứa nào nói vậy

HIEUTHUHAI

Con vợ anh bật đó

Con vợ của anh là quậy nhất cái chung cư này rồi

Khỏi cáp cạp gì hết á

Negav

Đúng

Tui bật đó

Anh ý kiến gì??? @Isaac

Isaac

Anh nào dám ý kiến gì ạ🥺🥺

Anh chỉ hỏi hoi à👉👈

Phạm Đình Thái Ngân

Anh Xái ơi

Là dễ thương rồi đó he

Là tội nghiệp rồi đó

Isaac

Ủa mày chỉ anh dị mà Ngân???

Muốn nũng nịu thì xài mấy cái đó bữa mày mới bảo anh xong

Phạm Đình Thái Ngân

Ai ai

Tự nhiên bị mất trí nhớ

Quang Trung

Thế có nhớ em là ai hong???

Phạm Đình Thái Ngân

Bé là vợ anhhh😘

Lou Hoàng

Cái cặp này sao mà nó sếnnnn

Captain

Anh Louuu

Bữa em điện mẹ em nghe mẹ nói là cô hai bàn với mẹ anh Quân là trước tết cho hai anh cưới rồi ăn tết luôn áaaa

Thế là em sắp có anh rể òiiii

Anh rể đẹp trai, nhà giàu lại còn chiều anh lẫn em

Anh rể số 2

Quang Anh số 1

Quân A.P

@Lou Hoàng trước tết cưới kìaaaa

Mẹ đã quyết thì mình triển nào anh bé oiiii

Lou Hoàng

Nhưng mà anh chưa sẵn sànggg

Anh muốn chơiiiii

Nicky

Anh ơi anh 30 31 rồi đó

Không còn sức để chơi nữa đâu

Cưới chồng nào anh

Hải Đăng Doo

Anh Lou mà cưới anh Quân thì anh Lou chỉ việc nằm và hưởng thụ thôi

Anh Quân lo hết

Gemini Hùng Huỳnh

Hay quá he

Mấy cái này thì rành lắm kêu rửa chén nãy giờ đã rửa chưa?

Hải Đăng Doo

Dạ chưaaaa

Em đi rửa liền đây bé iuuu😘😘

Song Luân

@Anh Tú Atus

Bé Bơ dậy chưaaaa

Bé ăn gì anh mua cho nèeeee

Isaac

Ê bị sợ á Sinh

Bị nổi da gà da cóc á

Song Luân

Kệ em điii

@Anh Tú Atus bé ăn gì nè?

Anh Tú Atus

Mua cái gì ăn được thì ăn

Thôi để hồi em qua quán Lou ăn

Anh đi đâu thì đi đi

Song Luân

Anh đang trên đường về hỏi bé ăn gì không để anh mua

Bé muốn qua quán ăn cũng được đợi anh về anh dẫn đi ăn nhaaaa

Negav

Aaaa sao anh Sinh anh ngọt dữ dị chờiiii

Isaac

Anh cũng ngọt màaaa🥺

Negav

Rồi rồi anh ngọt được chưaaa

Già mà hơn thua lắm

Isaac đã thả cảm xúc 😭
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
21


Đàn em của Tuấn Tài

Nicky

Dạo này buôn bán cứ bị ế ẩm

Tình hình này sao mà phát lương cho nhân viên về quê ăn tết đây😭

Lou Hoàng

Anh cũng có khác gì em đâu

Đang sầu thúi ruột nè

Ê hay mình xin vô công ty làm đi được nhiêu lấy nhiêu

Mấy cái tính toán anh em mình giỏi mà

Nicky

Ờ ha

Sao em không nghĩ ra nhờ

Jsol

KHÔNG ĐƯỢC!!!

Quân A.P

KHÔNG ĐƯỢC!!!

Negav

Đù đều dữ

Isaac

Thôi ở nhà dùm anh đi hai đứa

Mắc công Sol với Quân kéo giang hồ lại kiếm anh nữa

Song Luân

Chồng hai bây giàu mà lo gì

Một đứa thì thiếu gia một mình sở hữu công ty AP

Một đứa thì sở hữu shop thời trang hot hòn họt thành phố

Doanh thu có thể nuôi hai đứa bây cả đời mà ở đó than

Nicky

Nhưng mà tụi em muốn tự mình làm

Chứ không lại bị nói dựa hơi

Jsol

Ai?

Ai dám nói vợ em như thế?

Quân A.P

@Lou Hoàng Có ai nói gì anh không?

Lou Hoàng

Thì...

Captain

Thôi mệt quá hai anh không nói để em nói cho

Cái gì cũng tới thằng này

Pháp Kiều

Đúng rồi đó kể đi

Chứ giấu quài máu dồn lên não

Isaac

Vụ gì nữa?

Captain

Thì hôm bữa em với Kiều anh Lou qua quán anh Nicky chơi

Anh Lou với anh Nicky thì ngồi nói chuyện còn em, Kiều thì vô tiếp mấy bạn nhân viên

Lúc đó có hai khách nữ vô kêu nước thì mọi chuyện rất bình thường cho đến khi em bưng nước ra cho 2 ả

Thì câu chuyện bắt đầu từ đây 1 trong 2 ả bắt đầu bàn tán về anh Lou và anh Nikcy

Nói là chủ quán là bê đê bóng này kia

Có người yêu đẹp trai nhà giàu chắc chắn là đào mỏ chứ mấy đứa kiểu vậy làm gì biết yêu là gì

Mỏ em giật liền em đặt cái ly mạnh xuống bàn xong hai ả liếc em

Em cũng đâu có dừa em liếc lại

Pháp Kiều

Để chị tiếp cho

Rồi Duy vô nói với em

Em cũng giả bộ đi lại dọn dẹp bàn kế bên hai ả xem còn nói gì nữa không

Hai ả nói vậy nè để em thuật lại cho

Captain

Thuật làm gì gửi đoạn ghi âm qua cho mấy anh nghe

Pháp Kiều

Đã gửi một tệp

Mấy anh nghe đi

Nội dung ghi âm

"Mày thấy thằng tóc đỏ kế bên không?

Người yêu sếp tao đó má.

Tên Kim Long gì đó mà sếp tao hay gọi Lou"

"Ủa anh Quân yêu bóng hả?

Sốc nha giống sếp tao cũng yêu cái thằng tóc trắng kế bên đó chủ quán này nè"

"Sao hai anh đẹp trai nhà giàu không kiếm tiểu thư nào yêu đi tự nhiên lại yêu bd làm gì trời uổng quá"

"Tao nè, làm cho anh Sơn được 2 năm rồi tao cũng nhiều lần thổ lộ rồi mà ảnh toàn từ chối ai mà dè ảnh yêu con trai"

"Hai ảnh mà bình thường chắc hốt hai đứa mình rồi xinh thế này mà haha"

"Ê mà hai thằng này nhìn là biết dựa hơi hai anh rồi.

Nhìn kìa bần hèn như thế mà hai anh vẫn yêu không chừng chơi bùa hai anh rồi"

"Chắc vậy chứ làm gì hai ảnh cong được.

Nhìn thẳng vậy mà"

"Ê hai con đĩ bộ bóng ăn hết của nhà mày hay gì?"

Quang Trung

Ê có ghi âm cái đoạn chửi không gửi anh

Kiều chửi nghe đã lắm

Pháp Kiều

Không có anh ơi

Lúc đó đang bận combat

Rhyder

@Captain sao không nói với anh?

Captain

Nói với anh rồi anh la em hay gì?

Rhyder

Hai nhỏ đó có làm gì em không?

Captain

Hong có

Chỉ có em làm hai nhỏ đó hoi😁

Phạm Anh Duy

Biết hai nhỏ đó là ai không?

Nổ cái địa chỉ anh cầm mã qua nhà nó

Hurrykng

Nghe thì cũng biết hai nhỏ đó là nhân viên của anh Sơn anh Quân rồi

Wean

Để em chở anh vợ đi combat

Phạm Anh Duy

Lẹ đi em anh lên đồ rồi

Anh Tú

Ê cái team tiểu học nó lên đồ rồi kìa

Đứa nào báo cái địa chỉ một cái là tụi nó bay qua liền đó

Jsol

Chuyện này từ bao giờ? @Pháp Kiều @Captain

Captain

Mới hôm qua

Jsol

@Quân A.P tao vừa check camera

Quân A.P

Sao nhỏ nào?

Jsol

Tao không biết nó tên gì

Nhưng mà mày hay kể với tao là nó hay sáp sáp lại mày đó

Quân A.P

Tao biết ai rồi

Isaac

Hai đứa định làm gì?

Jsol

ĐUỔI!

Quân A.P

ĐUỔI!

Nicky

Ơ thôi

Dù gì thì cũng sắp tết rồi cho người ta làm có lương về ăn tết đi

Lou Hoàng

Đúng rồi

Hôm qua hai người đó cũng bị Duy với Kiều chửi cũng biết lỗi rồi

Tha cho người ta đi

Gemini Hùng Huỳnh

Tha sao được mà tha

Sao hai anh hiền vậy?

Bình thường đụng chuyện là hai anh bật chế độ mỏ hỗn lên mà?

Hải Đăng Doo

Gem ơi bình tĩnh

Gemini Hùng Huỳnh

Bình tĩnh sao được mà bình tĩnh

Con gái con nứa cũng có ăn có học có công việc đàng hoàng chứ đâu phải vô giáo dục, vô văn hoá đâu mà ăn nói như thế

Dựa hơi là dựa như nào?

Tại hai ảnh giấu không muốn khoe khoang thôi

Chứ thử hai ảnh khoe đi lấy chục cái quần đào chục cái lỗ còn chưa hết quê

Đức Phúc

Ai cản con Gấu lại dùm

Hồi nó gõ nát màn hình luôn đó

Erik

Em ngồi kế bên sợ nó gõ một hồi xoay qua gõ em lun

Phạm Đình Thái Ngân

Đụng ai không đụng đi đụng Trần Phong Hào, Hoàng Kim Long

Hết nói nổi😌

Dương Domic

@Jsol @Quân A.P

Hai anh định giải quyết xong chưa?

Không được thì để tụi em

Chứ nghe là nóng rồi đó

Quang Hùng

Lẹ đi mất thời gian quá

HIEUTHUHAI

Chuyến này là tàn canh gió lạnh hai nhỏ đó

Chuẩn bị lên hóng hớt đường phố xem video mới nhất

Erik

Đội trưởng Trần cũng bị hóng drama hả?

HIEUTHUHAI

Em con người chứ đâu phải con gì đâu mà không biết anh ơi

Jsol

Giải quyết xong rồi

Isaac

Đuổi hay sao?

Jsol

Đương nhiên

Nhưng mà trước khi đuổi đã đưa tiền rồi

Quân A.P

Dù gì cũng nhân viên lâu năm

Ít nhiều gì cũng phải có lòng lương thiện

Lou Hoàng

Là đuổi thật hả?

Quân A.P

Anh không cần quan tâm đến chuyện đó

Em vừa chuyển tiền đó phát lương cho nhân viên rồi ở nhà dưỡng sức đi

Sắp cưới rồi

Công Dương

Sắp cưới mà tao tưởng sắp đẻ

Dưỡng sức tưởng Lou ăn cơm trước kẻng

Wean

Sao anh nghĩ được hay dị

Nicky

Anh nghĩ sao mà thằng bé Duy dễ dàng cho Quân nó đụng vào người anh Lou lúc chưa cưới được

Jsol

@Nicky check tài khoản đi em vừa chuyển tiền đó

Nicky

Địt mẹ chuyển gì 200 triệu dữ vậy em?

Jsol

Vậy còn ít

Phát lương cho nhân viên đi

Rồi còn lại anh giữ mua sắm đồ tết

Từ nay không buôn bán gì nữa

Ở nhà em lo

Negav

Aaa cái vibe này

Có tổng tài quá hong dạaa

Wean

Em ơi mình có bồ rồi

Negav

Bồ em tổng đài chứ tổng tai gì anh ơi

Isaac đã thả cảm xúc 😭

Nicky

"Từ nay không buôn bán gì nữa"

Em suốt ngày đi làm chả ở nhà chơi với anh

Anh đi bán để tâm sự đời với mấy bạn nhân viên

Anh nghỉ bán rồi ai chơi với anh

Jsol

Vợ ơi nghe em nói nè

Em đi làm để lo cho vợ chứ hỏng phải đi chơi

Em kêu vợ nghỉ bán vì sợ sau này có người đến kiếm chuyện với vợ mà không có em ở đó bảo vệ vợ thì sẽ như thế nào đây?

Giống hôm qua vậy đó em nghe người ta nói vợ vậy em xót lắm

Xót vì để vợ phải nghe những lời không hay đó mà không có em bên cạnh

Vợ ngoan nghe em ở nhà chơi đi rồi qua tết mở bán tiếp nha?

Nicky

Vậy qua tết vẫn cho bán ạ🥺

Jsol

Dạ

Nếu vợ muốn

Gemini Hùng Huỳnh

Sao mà anh Sơn ảnh soft dữ vậy trờiii

Hải Đăng Doo

Doo cũng dị mò🥺

Gemini Hùng Huỳnh

Em thôi điiii

Đụng chuyện là em đè tôi ra đuj mà ở đó cũng dị

Quang Hùng

Thô nhưng thật

Anh cũng i chang

Riết không dám cãi lại

Cãi hồi là bị lôi lên giường liền

Rhyder

Ủa anh Dương cũng biết đuj hả?

Công Dương

Ủa Rhy?

Sao dị em?

Rhyder

Xin lỗi vì trước giờ nghĩ anh bị ysl

Quang Trung

Là gì???

Phạm Đình Thái Ngân

Bún che sao mà bé khờ quá

Ysl là yếu sinh lí áaa

Isaac

Anh cũng xin lỗi luôn nha Sườn

Công Dương

Ê sốc á

Sao mọi người nghĩ em dị😭😭😭

Song Luân

Ai mà biết em ơi

Tại đó giờ thấy hai đứa toàn ôm hun hít chứ có thấy chuyện đó bao giờ

Dương Domic

Anh Sinh ơi

Người ta đụ là phải cho anh coi anh mới biết hả anh Sinh???

Song Luân

@Phạm Anh Duy em lôi con cá bống về giùm anh

Phạm Anh Duy

Em thấy Bống nói đúng

Quang Trung

Em không ngờ anh Sinh dị luôn á

Phạm Đình Thái Ngân

Thấy e ngại cho Atus quá😔

Anh Tú Atus

Giờ mới biết

Anh có sở thích vậy luôn á anh Sinh😒

Song Luân

Không có hỉu lầm hỉu lầmmmm😭😭😭

Hỉu lầmmmm

Isaac

Riết rồi đứa nào đứa nấy nguyên bầy quỷ sau lưng

Sợ quá
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
22


Một buổi sáng trong lành, hôn lễ của Anh Quân và Kim Long vừa diễn ra vào ngày hôm qua ai cũng chúc mừng cho đôi trẻ.

Đức Duy đứa em của Kim Long tuy là mừng cho anh mình lắm nhưng cũng khóc lắm nha, dặn dò Anh Quân đủ điều bảo là không được ăn hiếp anh Lou, không được làm anh Lou buồn...nhìn nhỏ vừa thút thít vừa dặn Anh Quân ai cũng bật cười.

Như thường lệ Tuấn Tài là người thức sớm nhất anh đi xuống sảnh pha cho mình một ly cà phê.

Đang pha thì tiếng chuông điện thoại reo lên, mở máy cái tên hiện ra Mì Seo.

"Alo anh nghe nè Seo"

"Alo anh Xái hả?

Hôm trước em có đặt cọc thuê nhà đó khi nào em dọn qua được?"

"À qua liền luôn đi em luôn chào đón!"

Cúp máy anh cầm ly cà phê lên uống, chung cư anh ngày càng nhiều người ở.

Mà thà là người bình thường không nói toàn dân bất thường vào ở.

Nói chứ ở với đám báo này cũng vui nhà vui cửa.

"Hù!"

"Đụ mẹ rớt cái l-"

Tuấn Tài bị hù xém rớt ly cà phê trên tay.

Anh quay ra sau coi đứa nào dám hù anh phải chửi cho cái mới được.

"Ủa bé?

Sao bé dậy sớm dạ?"

Tuấn Tài lập tức quay sang bật chế độ dịu dàng.

Tại người vừa hù anh là bé vợ.

Cả hai người vẫn chưa cưới đâu tại cục vợ chưa sẵn sàng.

Hay gọi vợ vợ vì anh Tài thích vậy thôi.

"Đang ngủ ngoan định xoay qua ôm ai kia mà chẳng thấy đâu nên tui chạy xuống xem coi có đi với nhỏ nào không ấy mà"

Thành An khoanh tay chu mỏ lắc qua lắc lại trông đáng yêu vô cùng.

Tuấn Tài kéo em ngồi vào lòng mình ôm chặt.

Ôm cục bông này đã thật, da em cứ mềm mềm trắng trắng.

Cả hai đang ôm nhau giỡn qua giỡn lại thì cười đẩy cửa bước vào.

"U là trời ý là ở ngoải vừa bị ăn cơm chó giờ vô đây lại ăn tiếp.

Sao cuộc đời tui khổ dậy trời"

Chú Tư bảo vệ nhìn Ngọc Dương than mà bật cười.

Làm ở đây cũng lâu nên quen rồi mỗi lần có người vào ở là than câu i chang như Ngọc Dương vậy á mà vô ở có bao lâu đâu cũng tìm được nửa đời còn lại của mình.

"Ủa anh Mì Seo anh đến đây thuê hả?"

"Không em!

Anh đến đây chơi á!

Bộ hỏng thấy vali hay gì mà hỏi hả Nề Gíp"

"Dạ hong!

Mắt dạo này mờ quá"

"Mua kính đeo vô đi em!"

Cả hai xéo sắc nhìn nhau, Tuấn Tài thấy mà bật cười.

Cùng lúc đó mọi người cũng kéo xuống sảnh.

"Ủa Mì Seo nè?"

"Hello xin chào vợ chồng Sơn Hào hải vị nhoa"

Mọi người tay bắt mặt mừng.

Đông vui thế này tối không mở bữa tiệc thì có phí quá không.

Nói là làm liền, buổi tối hôm ấy, tại sân thượng của chung cư Ánh Trăng, ánh đèn vàng rực rỡ phủ xuống những bàn tiệc được bày biện gọn gàng.

Tuấn Tài, chủ chung cư bày một bữa tiệc thịnh soạn cuối năm cho mọi người.

Khi màn đêm buông xuống, sương từ từ giăng nhẹ khắp không gian, hòa cùng gió lạnh cuối năm khiến ai nấy đều khẽ co ro trong áo khoác mỏng.

Mùi thịt nướng thơm nức lan tỏa khắp sân thượng, kích thích vị giác của mọi người.

Tiếng xèo xèo của thịt chạm vào vỉ nướng hòa cùng tiếng cười nói rôm rả, tạo nên một không gian ấm áp đối lập với cái lạnh ngoài trời.

"Á anh Diệu để Bống làm cho.

Lỡ bị bỏng thì xót tay xinh nhắm"

"Em coi kìa Khang, sắp mất anh Diệu đến nơi rồi kìa"

"Thôi anh ơi nó khủng lồ quá nên em không đấu lại nhường luôn đó"

Cả chung cư cười lớn trước câu nói đùa của Bảo Khang.

Không khí trở nên sôi động hơn khi những bản nhạc quen thuộc vang lên từ loa nhỏ của Minh Hiếu.

Tất cả mọi người cùng nhau nhúng nhảy theo giai điệu và thưởng thức bữa tiệc ấm cúng và tràn đầy niềm vui này.

Sau bữa tiệc, khi cái bụng ai cũng đã no căng, cả nhóm tụ tập thành vòng tròn ngay giữa sân thượng, chuẩn bị cho màn chơi Truth or Dare sôi động.

Tuấn Tài, với vẻ mặt láu lỉnh, là người khởi xướng:

"Đêm nay không say không về nhé!

Ai thua thì phải chơi tới cùng, không được từ chối đâu!"

Chiếc chai thủy tinh bắt đầu xoay tròn dưới ánh đèn.

Mọi người đều háo hức, vừa cười vừa hồi hộp chờ xem ai sẽ là "nạn nhân" đầu tiên.

Chai dừng lại, chỉ ngay Phong Hào.

Anh bật cười, gương mặt bối rối:

"Trời ơi, cái gì mà nhanh vậy!

Chọn Truth thôi, chứ mấy người ở đây gian xảo lắm không dám chọn Dare"

Thành An giơ tay giành lượt hỏi:

"Hào Phong Trần nghe câu hỏi của em đây!

Anh có muốn có em bé chưa?"

Phong Hào đỏ mặt, nhìn ngang nhìn dọc rồi nhìn về phía Thái Sơn đã nở nụ cười nham hiểm.

Nếu anh trả lời có thì liệu sáng mai anh có đi nổi hay không?

"Thôi...thôi còn trẻ con cái gì tầm lày.

Trả lời có không biết tối đây có yên ổn không nữa"

Mọi người cười ồ lên, chiếc chai tiếp tục xoay, lần này trúng ngay Đức Duy.

Cả vòng vỗ tay reo hò, Đức Duy vẻ mặt tự tin nói:

"Dare!"

Cả đám reo gò, Thanh Pháp chủ động ra thử thách:

"Duy ra đằng kia la lớn HOÀNG ĐỨC DUY YÊU NGUYỄN QUANG ANH phải lớn nha!"

Vậy có ác với nhỏ quá hong?

Ai cũng biết nhỏ ngại nên mới ra thử thách này vừa ra mặt nhỏ đã đỏ ửng.

Nhưng mà lỡ rồi dân hip hop mà sợ gì.

Đức Duy đứng dậy la lớn khiến ai cũng bật cười.

Quang Anh vội kéo em về chỗ mặt nhỏ đỏ như trái cà chua vùi đầu vào người Quang Anh.

Mọi người vui vẻ cười đùa cho tới tận khuya rồi dọn dẹp.

Các cột nhà ai nấy đều say xỉn các nóc nhà vừa dọn vừa than nhưng mà cũng không quên chụp lại để sáng mai trêu.

...........

Hello cả nhà, tớ ngoi lên để thông báo về fic mới thì tớ hỏi ý kiến mọi người đa phần đều ngang nhau nên tớ đã random thì cuộc đời đã định tớ quay hai lượt đều ra JsolNicky/DooGem nên là sắp tới sẽ có fic mới về JsolNicky/DooGem nhaaaa.

Mà không biết nên viết về thể loại gì ta🤔 ngọt thì chắc chắn ời đó tại tớ không biết viết ngược hihi.

Mọi người suy nghĩ giúp tớ thể loại để tớ triển khai nha.

Cảm ơn mọi người nhiềuuuuu
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
23


Chung cư hay cái sảnh chờ???

Isaac

Đứa nào đổi tên gr???

Ali Hoàng Dương

Có cái tên gr mà ngày đổi 80 lần

Đức Phúc

Điện thoại ting tinh tưởng vụ hot mở lên tên nhóm đã đổi tên thành....

Bộ mắc đổi lắm hảaa

Erik

Từ khi vô cái chung cư này không một ngày nào yên ổn

Isaac

Rồi rốt cuộc đứa nào đổi tên gr???

Hurrykng

🙋

Negav

Bị cấm chat hay gì mà không thoại???

Mà khoan hãy thoại

@Captain thằng Cạp Cạp đâu rồi???

Captain

Cái gìiii

Có phải vịt đâu mà cạp cạp😠

Negav

Sao mày treo dép của tao lên cây???

Vỡn mặt😡😡😡

Captain

Hong hề nháaaa

Em hong hề làm nhaaa

Đừng có mà nhìn mặt mà bắt hình dong😤😤😤

Negav

Cái mặt mày nhìn vô là biết lun

Leo lên lấy xuống cho taoooo

Captain

Hong!

Anh tự mà lấy đi

Ai biểu hôm bữa anh chọc chó xong chạy bỏ em làm nó suýt táp em😤

Negav

Cũng mày ngu thôi em

Chân ngắn chạy chậm còn nói😏

HIEUTHUHAI

Mày cũng ngắn mà nói ai😒

Chẳng qua là mày chạy trước Duy bé thôi

Negav

....

Anh em mà đâm chọt nhau dị đó hả Hiếuuuu

Phạm Anh Duy

Rồi em biết sao mà Khang đổi tên gr rồi đó

Cái mỏ của Nề Gíp với Cáp Tần hoạt động còn hơn cái sảnh chờ

Jsol

Thêm cái mỏ của anh nữa á anh Diệu

Phạm Anh Duy

Đụng chạm gì chửa??

Đã đụng chạm gì cậu chưa hả cậu Sơn😠

Isaac

@Hurrykng

Tự nhiên đổi tên gr dị???

Hurrykng

Không phải cái lí do nó quá rõ rồi hả anh Xái???

Em nói thiệt dới anh chớ

Anh giàu mà anh keo

Chung cư bự chà bá mà không gắn nổi cái cách âm

Từ khi em ở đây mà em đi dạy tại đây

Không bao giờ không bao giờ mà mấy đứa nhỏ nó tập trung nổi

Ba hồi thì thằng An với thằng Duy trổ con thú trong người nó ra thi nhau ai la to nhất

Còn không thì thằng Doo, thằng Dương rủ nhau chơi game xong thua hai đứa cãi lộn um xùm không để ai dạy

Hay là anh Phúc với anh Erik chơi đuổi bắt dưới sảnh chạy đùng đùng dị đó

Hoặc là gia đình 10/10 anh Ngân với Gem thi nhau bắn tiếng Hàn anh Trung ngồi đánh giá anh Tút thì ngồi cười ha hả

Còn nhiều lắm em chưa liệt kê ra hết đâu

Isaac

Đó thấy nhục nhã chưa mấy con quỷ???

Tao nói rồi chung cư có đứa làm gia sư chịu khó đi nhẹ nói khẽ cười duyên đi cho nó dạy

Một ngày nó dạy có nhiêu đâu mà bây cũng không cho nó dạy

Giờ nó nói tao từ trên đầu nói xuống nè

Riết tưởng đâu bảo mẫu không á để nhắc nhở la làng mới chịu nghe

Gemini Hùng Huỳnh

@Hurrykng Khang thông cảm cho tớ

Tại ba Ngân cứ kiếm chuyện với tớ nên tớ mới bắn tiếng Hàn dị thoai

Có nói thì nói ba tớ á

Phạm Đình Thái Ngân

Ủa ê??

Có phước con hưởng có hoạ ba lãnh hả nhỏ này???

Quang Trung

Thôi mình sai mình im giùm em đi Ngân!

Phạm Đình Thái Ngân

Dạ

Anh Tú

Nói hèn là dỗi

Phạm Đình Thái Ngân

Chứ mày có dám cãi LyLy không??

Anh Tú

Không

Anh Tú Atus

Cả 2 cha đều hèn như nhau khỏi ai nói ai hết

Ngay cả Nguyễn Trường Sinh

Song Luân

Ủa bé?

Anh im nãy giờ luôn á

Anh Tú Atus

Anh có im đâu anh vừa thoại kìa

Hải Đăng Doo

Chuyện xui rủa đâu ai muốn đâu anh Khang ơi

Tại thằng Dương nó ngu quá thua nên tụi em mới cự lộn

Dương Domic

Ủa chứ không phải tao kêu mày đi phá trụ mà mày cà rề cà rề cho thua hả🖕

Song Luân

Chơi game thua là chửi nhau dị đó hả trẻ trâu thế

Dương Domic

Chứ có ai già như cụ đâu

Anh Tú Atus đã thả cảm xúc 😂

Wean

Chơi không được thì đập điện thoại đi hai đứa

Chứ ồn Khang không dạy được lại tội ẻm

Rhyder

Em thấy anh Wean cũng giàu mà

Sao để anh Khang đi dạy cực khổ dị anh???

Pháp Kiều

Đúng rồi để cọng tươi đi bán mình cho tư bản dị không xót hả anh Wean??

Wean

Cũng xót đó em

Anh kêu nghỉ rồi mà ẻm có chịu đâu

Ẻm nói dạy mấy đứa nhỏ vui nghỉ thì chán lắm

Isaac

Rồi rồi

Ý là bây giờ bây muốn gắn cách âm??

All

👍

Dương Domic

Gắn cách âm đi anh

Chứ mốt làm công chuyện có người nghe thì kì lắm

@Phạm Anh Duy đúng hong ạaa

Phạm Anh Duy

Nín!

Cắt lưỡi giờ

Pháp Kiều

Coi kìa ảnh ngạiiiiii

Nicky

Anh cũng biết ngại hở??

Lou Hoàng

Chứ hôm bữa cũng có đứa ngại giống anh Duy màaa

Nicky

Anh không nhắc là em quên rồi đó

Jsol

Vậy để em nhắc cho anh nhớ nhaaaa

Jsol đã offline

Nicky

ĐỊT MẸ!!!

NGUYỄN THÁI SƠN!!!

Nicky đã offline

Công Dương

Em nghĩ là trước khi anh Xái gắn cách âm thì anh nên làm cái chốt cửa chắc hơn

Isaac

Ê đừng có nói là Trí Son nó phá chốt cửa rồi nha???

Quang Hùng

Anh không thấy cái cảnh tượng đáng sợ đó đâu anh ơi

Quân A.P

Mình gắn cách âm lẹ đi anh

Chứ không là em bế Lou về nhà riêng á

Lou Hoàng

Hong màaaa

Ở đây an toàn

Về nhà riêng lỡ em làm gì tuiii

Quân A.P

Vậy ở đây là không làm được hả anh?

Negav

Anh ta nói cái là tôi biết anh ta không phải dạng vừa😒

Ali Hoàng Dương

Trời ơi ai nói Quân nó hiền bước ra nói chuyện với dì 6

Isaac

Giờ túm cái quần lại

Mai anh gắn cách âm!

Chứ anh cũng hơi nhức đầu nhẹ

Vừa đi ngang xem tình hình của Nicky

Thì ờm....

Là dị đó

Mai gắn cách âm nha

Negav

Chú ơi người ta làm công chuyện mà chú đi nghe lén là saooo

Isaac

Em nói thêm tiếng chú nữa là tôi cho em giống Nicky đó

Negav

Lại sợ chú quá cơ

Người dùng đã offline

Negav

Chết mẹ chưa

Quá trớn rồi😭😭😭

Pháp Kiều

Thôi em nghĩ là em nên rời xa chỗ này càng sớm càng tốt

Chứ không tai sẽ nghe những tiếng...

Bao tiền một mớ bình yên??

Đức Phúc

Thôi anh em mình ra biển chơi đi

Erik

Cho em đi nữa

HIEUTHUHAI

Em cũng muốn á

Ở lại thì sẽ có những thứ mình không nên nghe
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
24


Quang Hùng đang ngái ngủ trên giường thì bị tiếng chuông cửa làm tỉnh giấc.

Anh chồm lấy điện thoại mở lên thì đã 3 giờ chiều.

Chợt nhớ ra điều gì đó, cậu vội chạy ra mở cửa.

"Bé ơ-"

"Anh ơi em xin lỗi, em xin lỗi.

Em ngủ quên, anh đợi em xíu nha!"

Cậu kéo Văn Dương vào nhà, nhanh tay lấy nước cho anh rồi chạy vào phòng.

Nhìn người yêu hối hả như vậy, Văn Dương không nhịn được bật cười.

Có cần cuống quýt thế không?

Anh đã hối gì cậu đâu.

Ngồi uống hết ly nước, ngẫm nghĩ một hồi chẳng thấy Quang Hùng ra, Văn Dương tò mò bước vào phòng thì thấy cậu đang đứng trước tủ đồ, đầu tóc đã gọn gàng nhưng vẫn chưa thay quần áo.

"Làm sao vậy, bé Hồng của anh?"

Quang Hùng bĩu môi, ánh mắt đầy ấm ức nhìn anh:

"Hong có gì để mặc."

Văn Dương bật cười, tiến đến tủ đồ, lục lọi một hồi rồi lấy ra một bộ đơn giản:

"Mặc cái này đi.

Hồi anh mua cho vài bộ mới."

"Thôi tốn tiền anh lắm ạ."

"Anh nuôi em mà, không tốn gì hết.

Đi vào tắm đi, hôm nay anh dẫn em đi thủy cung chơi."

Nghe đến đây, mắt Quang Hùng sáng lên, reo hò như một đứa trẻ:

"Dạaaa!"

Tại thủy cung, cả hai nắm tay nhau bước vào khu tham quan.

Những ánh đèn xanh dương dịu nhẹ chiếu xuống, hòa với màu nước biển trong veo.

Xung quanh họ, các loài sinh vật biển bơi lượn, tạo nên khung cảnh vừa kỳ diệu vừa yên bình.

Quang Hùng cứ như chú cá nhỏ, hết chạy bên này lại ngó bên kia, không ngừng chỉ trỏ vào những bể cá lớn.

"Anh ơi, nhìn kìa!

Con cá mập này bự chưa!"

Văn Dương mỉm cười dịu dàng, ánh mắt không rời khỏi người yêu.

"Ừ, bự lắm.

Nhưng anh thấy em còn dễ thương hơn."

Quang Hùng quay lại, đỏ mặt nhưng vẫn cố bĩu môi:

"Anh cứ trêu em"

"Không trêu!

Bé dễ thương thiệt mà"

Họ tiếp tục đi sâu vào khu vực đường hầm thủy cung.

Xung quanh là những bức tường kính trong suốt, cho phép nhìn rõ từng đàn cá bơi lội, từng tia nắng len lỏi qua làn nước.

Quang Hùng bất chợt dừng lại, kéo tay Văn Dương:

"Anh chụp cho em với con rùa này đi!"

Văn Dương bật cười, lấy điện thoại ra chụp cho cậu.

Nhưng thay vì tập trung vào con rùa, ánh mắt anh lại chỉ hướng về người trước mặt.

Trong khung hình, Quang Hùng cười rạng rỡ, đôi mắt sáng ngời như chứa cả đại dương.

"Xong chưa anh?"

"Rồi.

Đẹp lắm."

"Cho em xem!"

Cậu nhìn vào màn hình, khẽ phồng má:

"Anh chụp mỗi em thôi à?

Con rùa đâu?"

"Anh chỉ cần có em là đủ đẹp rồi."

Quang Hùng đỏ mặt, lườm anh một cái nhưng vẫn ngoan ngoãn nắm tay anh đi tiếp.

Sau chuyến đi.

Trước khi rời khỏi, Văn Dương kéo Quang Hùng đến quầy đồ lưu niệm.

Anh chọn cho cậu một chiếc móc khóa hình con rùa biển và đưa cho cậu:

"Giữ cái này làm kỷ niệm nhé."

Quang Hùng nhận lấy, mỉm cười hạnh phúc:

"Dạ.

Em sẽ giữ nó mãi."

Trên đường về, Văn Dương nắm tay cậu, nhẹ nhàng thì thầm:

"Hôm nay em vui không?"

"Vui lắm ạ!

Cảm ơn anh nha."

"Chỉ cần em vui là được.

Mỗi ngày bên em đều là ngày tuyệt nhất với anh."

Quang Hùng ngả đầu vào vai anh, khẽ cười.

Giữa họ, không cần lời nói hoa mỹ, chỉ cần những khoảnh khắc như thế này là đủ để tình yêu lan tỏa khắp trái tim.

Instagram

congduongxx

congduongxx Dẫn em bé đi chơi🐼

❤️💬

Có liveyoursdripyours và những người khác thích

Bình luận

liveyoursdripyour

@quanghung.masterd đi chơi hỏng rủ dỗi!

->quanghung.masterd

@liveyoursdripyours @isaaclion

->isaaclion

@liveyoursdripyours bé thích không?

Anh kêu người lại xây cho bé nguyên cái thủy cung luôn nha

->liveyoursdripyours

@isaaclion anh bớt khùng lại đi Tài ạ!

duongdomic

Cho em xin địa chỉ dẫn bé Diệu iu đi chơi ạ

->congduongxx

@duongdomic anh gửi rồi đó

Nhấn để hiện thêm bình luận

quanghung.masterd

quanghung.masterd Tong tai duoc dai gia dan di choi

💬❤️

Có congduongxx và những người khác thích

Bình luận

monstar_nicky

Úi giời bữa rủ không đi bồ rủ là đi liền

->congduongxx

@monstar_nicky có cần gửi địa chỉ không?

->monstar_nicky

@congduongxx gửi đi dạo này ở nhà chán

louhoangg

@quan.phamanh Quân oiiii🥺

->quan.phamanh

@louhoangg cho em cái gì đi rồi em dẫn đi

->louhoangg

@quan.phamanh muốn gì lên đây anh khoá cửa phòng rồi😝😝

Nhấn để hiện thêm bình luận
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
25


Chung cư hay cái sảnh chờ???

Phạm Anh Duy

Ai ai

Ai là người gửi địa chỉ nhà nghỉ thủy cung cho cá Bống hả???

Ai

Nicky

@Công Dương nè anh

Chả gửi địa chỉ nhà nghỉ thủy cung cứng người lun

Hên là chưa gửi con mèo đầu hồng

Công Dương

Ủa anh tưởng em chưa thấy nên anh gửi cho Jsol rồi😄

Nicky

Anh ơi

Anh Dương ơi

@Quang Hùng em coi lại bồ em đi

Jsol

Anh Hào mở cửa ra em dẫn anh đi thủy cung

Jsol đã offline

Isaac

Ê đứa nào cản Trí Son lại giùm anh

Mới thay chốt cửa

Có gì xuống đây anh đưa chìa khoá cho đừng phá bậy bạ

Lou Hoàng

Anh tiếp tay cho Quân à anh Xáiiii

Anh hại em rồiii

Isaac

Ủa gì dị?

Tại Quân nó bank anh 5 triệu để mượn cái chìa khoá phòng em nên anh đưa

Lỡ hại em rồi hả?

Quân A.P

Gắn cách âm rồi đúng không anh?

Isaac

Ờ ờ

Làm gì làm đi cách âm loại xịn đó

Captain

Hehe sắp có cháu

Rhyder

Anh tưởng bé cản?

Captain

Hoi hoi

Chuyện người lớn con nít hong xí dô

HIEUTHUHAI

Cái chung cư riết tưởng cái khách sạn, nhà nghỉ

Đức Phúc

Sơ hở là lôi nhau lên giường học bài chữ cái

Pháp Kiều

Còn không thì một vài giai điệu hơi mạnh bạo

Erik

Cho em rút cọc được hong?

Chứ ở đây em không có tâm trí làm việc

Ali Hoàng Dương

Dì 6 cũng muốn đi

Dì có một thân một mình à mà chứng kiến mấy cảnh này quài có ngày dì 6 lên tăng xông

Quang Trung

Thui đừng điii

Đi rồi không tìm được chỗ nào như chung cư này thứ 2 đâuuu

Anh Tú Atus

Thôi không có nhu cầu tìm nơi này thứ 2 đâu

Isaac

Thằng Tú Tút coi chừng anh🙂

Anh Tú Atus

Anh cứ tăng tiền nhà điii

Tôi không sợ😏😏

Negav

Thì đương nhiên là anh có sợ đâu

Có tăng thì anh Sinh trả hết mò

Song Luân

Vợ anh đương nhiên anh phải nuôi rồi😉

Anh Tú Atus

Cưới hỏi gì chưa mà vợ con???

Phạm Đình Thái Ngân

Phái chớt còn bày đặttt

Gemini Hùng Huỳnh

Trước sau gì cũng thành vợ mà anh oii

Quang Hùng

Nói nghe cái này nè Gem

Gemini Hùng Huỳnh

Dạ?

Quang Hùng

Doo đang đi diễn đúng không?

Gemini Hùng Huỳnh

Đúng ời

Sao dị?

Quang Hùng

Doo nhắn hỏi anh Sườn địa chỉ thủy cung nè

Gemini Hùng Huỳnh

Ê bị rảnh hả??? @Hải Đăng Doo

Hải Đăng Doo

Hỏng phải hỏng phải thủy cung đó

Ý em là công viên thủy cung á

Tại em thấy anh Hồng với anh Sườn đi cũng đẹp em định về dẫn Gấu đi chơi

Gemini Hùng Huỳnh

Ủa dị hả?

Chin lũi Doo nhaaa😘

Dương Domic

Toàn nghĩ oan cho cá mập

Gemini Hùng Huỳnh

Dạ xin lỗiii

Hải Đăng Doo

Em sẽ tha lỗi cho anh với một điều kiện

Gemini Hùng Huỳnh

Điều kiện gì???

Hải Đăng Doo đang soạn tin

Gemini Hùng Huỳnh

Thôi em nín nhắn cho tao nhờ

Mỗi lần em ra điều kiện là không bao giờ nó tốt đẹp mà lành mạnh hết

Cất máy và lên sân khấu đi em

Hurrykng

Đù đù

Tao - em vibe gì đâyyy

Wean

Hơ hơ anh thấy có người đang muốn bay về đây gấp

Hải Đăng Doo

@Gemini Hùng Huỳnh tối nay em về

Gemini Hùng Huỳnh

Ủa sao em nói tối mai???

Hải Đăng Doo đã offline

Isaac

Khoá cửa lại chắc nha em

Negav

Chúc anh bình yên sau cơn dập

Anh Tú

Sáng mai thấy Hùng Huỳnh không đi dạy là hiểu nhaaaa

Gemini Hùng Huỳnh

Ủa anh biết mai em dạy???

Isaac

Ê

Captain

Ê

Rhyder

Ê

Pháp Kiều

Ê nha

Phạm Đình Thái Ngân

Rất ê

Anh Tú

Ê gì dị mấy ba???

Cháu tôi học nhảy ở đó nên tôi biết lịch dạy của Gem chứ không có gì hết

Mấy người ê là hồi Doo nó bay về rủ tôi solo boxing đó

Nicky

À xém thôi he

Gemini Hùng Huỳnh

Bình thường có Doo biết lịch dạy của em à tự nhiên lòi ra anh nên em hơi bất ngờ

Negav

"À xém thôi he"

Ủa còn sống hả???

Nicky

Đương nhiên rồi

Có dám làm gì anh đâu tại anh điện méc mẹ Sơn

Lou Hoàng

Ê sao không nói sớm để anh xài thử chiêu đó

Nicky

Ai biết đâu anh ơi

Giờ nằm ngủ rồi

Aaaa chồng em đẹp trai quáaaa ngủ cũng đẹp👉👈

Rhyder

Liêm sĩ đâu anh ơi

Nicky

Anh vứt từ khi quen Sơn rồi em

Anh Tú

Mà Jsol đẹp trai nhờ

Anh nhìn anh còn mê

Isaac

Tú ơi mình có vợ có con rồi em

Song Luân

Anh chụp lại gửi LyLy rồi nha Tú

Anh Tú

Ê anh Sinh ê

Anh lớn rồi nha anh Sinh

.....

Tung lên đứa con tinh thần thứ 3 của sốp.

Lần đầu viết kiểu ABO có sai sót gì mọi người comment góp ý cho sốp nha.

Hãy yêu thương "Nơi Tình Yêu Thuộc Về" như "Chung Cư Ánh Trăng" và "Mảnh Ghép Thanh Xuân" nha cả nhà🥰

Fic này siu ngọt lun cũng có thể ngược nhẹ cũng có thể thôi nha.

Đọc thử và cho sốp nhận xét nha.

Cảm ơn ạ💙
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
26


Đức Duy giật mình tỉnh giấc, đôi mắt nặng trĩu từ từ mở ra, chỉ để phát hiện ra không gian bên cạnh mình đã trống rỗng.

Căn phòng tĩnh lặng, ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn ngủ mờ mờ bao phủ.

Nhỏ xoay người với tay lấy điện thoại trên tủ đầu giường, màn hình hiển thị rõ ràng con số 2:00 sáng.

Đôi mắt nhỏ thoáng buồn.

Nhỏ biết người yêu mình đang ở đâu.

Nhẹ nhàng ôm theo chú gấu bông Quang Anh từng tặng, Duy bước xuống giường, kéo tấm chăn quấn lấy đôi vai nhỏ bé của mình rồi đi đến phòng làm việc.

Ánh sáng vàng từ căn phòng hắt ra hành lang, khiến Đức Duy có cảm giác ấm áp xen lẫn chút lạc lõng.

Đứng trước cửa, nhỏ ngập ngừng một lát rồi khe khẽ gọi:

"Quang Anh ơi..."

Bên trong, Quang Anh đang tập trung trước màn hình máy tính, từng ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, đôi tai đeo tai nghe để hòa mình vào những nốt nhạc.

Giọng nhỏ vang lên khiến cậu giật mình, quay ghế lại, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Duy.

"Bé giật mình à?"

Quang Anh hỏi, giọng nói trầm ấm của cậu như một cái ôm nhẹ nhàng giữa màn đêm yên tĩnh.

Đức Duy dụi dụi mắt, gương mặt ngái ngủ nhưng vẫn đáng yêu đến lạ thường.

Nhỏ bước vào phòng, ôm chặt con gấu bông hơn, khẽ hỏi:

"Quang Anh làm gì vậy ạ?"

Cậu mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự yêu thương khi nhìn người yêu nhỏ bé của mình.

"Quang Anh làm nhạc.

Nào, bé lại đây với Quang Anh"

Nghe lời, Đức Duy rón rén bước tới, từng bước chân nhẹ nhàng như sợ làm phiền không gian yên tĩnh.

Nhỏ leo lên ghế của Quang Anh, đôi chân nhỏ nhắn quấn lấy người cậu như một chú mèo con tìm hơi ấm.

Cằm nhỏ đặt lên vai Quang Anh, giọng nói thì thầm:

"Quang Anh bỏ Duy..."

Quang Anh khựng lại, nhướn mày nhìn nhỏ qua khóe mắt.

Đôi tay cậu dừng trên bàn phím, rồi nhanh chóng đặt lên lưng Duy, nhẹ nhàng xoa dịu.

"Quang Anh xin lỗi bé.

Bé về phòng ngủ đi, xíu Quang Anh ngủ sau nhé."

Cái đầu trắng của Đức Duy lắc lắc, mái tóc mềm mại cọ vào vai Quang Anh.

Giọng nhỏ nhõng nhẽo, pha chút trách móc:

"Không.

Duy không muốn ngủ một mình đâu.

Quang Anh phải về ngủ với Duy cơ"

Quang Anh cười bất lực.

Cái cách nhỏ mè nheo, bướng bỉnh như thế này, dù có làm trái tim cậu mềm nhũn cũng chẳng còn lạ lẫm.

"Bé ngoan, chỉ xíu nữa thôi.

Quang Anh làm xong ngay mà."

Nhỏ không nói gì, chỉ ôm chặt lấy Quang Anh hơn.

Sự ấm áp từ người nhỏ truyền qua khiến cậu chẳng nỡ làm việc thêm.

Thở dài, Quang Anh nhanh chóng gõ nốt vài dòng cuối cùng trên bàn phím, rồi tắt màn hình máy tính.

"Được rồi, về ngủ thôi nào."

Cậu nhấc bổng nhỏ lên, người nhỏ nhẹ tênh chắc phải cho ăn thêm rồi.

Nhỏ ôm cổ Quang Anh, cằm vẫn đặt trên vai cậu, ánh mắt nhắm hờ đầy thỏa mãn.

Về đến phòng, Quang Anh nhẹ nhàng đặt Đức Duy xuống giường, kéo chăn đắp cho nhỏ.

Nhưng trước khi cậu kịp rời đi, bàn tay nhỏ bé đã nhanh chóng nắm lấy tay cậu.

"Quang Anh ngủ đi.

Làm xong rồi mà."

Nhìn gương mặt ngây ngô của nhỏ, Quang Anh chỉ biết bật cười.

Cậu nằm xuống cạnh, kéo nhỏ vào lòng, vòng tay ôm chặt.

"Ừ, ngủ thôi.

Quang Anh không làm nữa"

Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn ngủ dịu dàng phủ xuống hai con người đang ôm nhau.

Những tiếng thở đều dần vang lên, hòa quyện vào màn đêm yên ả.

Cả hai con người nằm trên giường ôm chặt, bên nhau, ấm áp, và an yên.

....

Instagram

rhyder.dgh

rhyder.dgh 😴

❤️💬

Có monstar_nicky và những người khác thích

Đã tắt tính năng bình luận

......

Một chút ấm áp của hai bạn nhỏ.

Không biết phía trước chuyện gì sẽ xảy ra đây?
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
27


Chung cư hay cái sảnh chờ

Jsol

@Nicky này hôm qua không ngủ sớm à??

2 giờ sáng còn tim bài của Rhyder??

Nicky

Em đừng có dở thói đó với tao

Tao đang giận em đấy

Anh Tú Atus

Sao hai đứa này nó cứ bị làm sao ấy???

Yêu được không?

Không yêu được để anh yêu

Song Luân

Ể Bơ ơi

Anh Sinh tố này nè

Bơ làm như hoa không có chậu vậy đó

Isaac đã kick Captain ra khỏi nhóm

Anh Tú Atus

Ủa gì dị???

Sao kick thằng bé

Alo

Isaac

@Rhyder

Negav

@Rhyder

Quân A.P

@Rhyder

Dương Domic

@Rhyder

Pháp Kiều

@Rhyder

Công Dương

@Rhyder

Quang Hùng

@Rhyder

Nicky

@Rhyder

Ủa sao tag Rhyder dữ vậy mọi người???

Hurrykng

Không biết mà tag như đúng rồi dị Fonghao ơi

Nicky

Ai ai biết

Tại thấy nguyên team tiểu học tag chắc lẽ anh hong tag.

Ali Hoàng Dương

Ủa gì dị mới dậy???

Đức Phúc

Trời nó đùng đùng rồi kìa

Erik

Sao mà gan dị Rhy ơi @Rhyder

Rhyder

Em đây

Gì mà kêu em dữ vậy?

Isaac

Em chưa đọc báo à Rhy?

Nó rần rần rồi kìa

Negav

Tịch thu cái điện thoại Duy bé giùm

Để nhỏ đọc rồi suy nghĩ nữa

Pháp Kiều

Sao mà liều vậy Rhy?

Không sợ người ta nói à

Jsol

Không có gì phải sợ hết

Anh đây làm ca sĩ nhưng vẫn công khai bé Hào lên bình thường

Kệ mẹ mấy lời đầm tiếu

Đúng hong ạ? @Nicky

Nicky

Em đừng nghĩ nói vậy là tao tha😏

Ê mà có tấm hình Duy bé ngủ thôi mà cũng rần rần vậy à?

Dương Domic

Cộng đồng mạng là vậy đó anh ơi

Đang bị cho là độc thân tự nhiên đăng ảnh thân mật với người khác là rần rần liền

Gemini Hùng Huỳnh

Em thấy Rhy công khai là đúng

Yêu nhau 5 năm rồi có ít ỏi gì đâu

Phạm Anh Duy

Ê khúc trên thì vui vẻ vui vẻ nha

Lướt từ từ xuống là từ vui thành cọc liền

Wean

@HIEUTHUHAI ê quên đổi acc clone mà đi combat như đúng rồi dị cha???

HIEUTHUHAI

Acc clone làm mẹ gì

Bình luận thật sự có đầu óc mà óc này là óc heo nên chửi

Song Luân

Hiếu ơi mày cũng là nghệ sĩ đó em

HIEUTHUHAI

Anh ơi nghệ sĩ chứ đâu phải con của họ mà để họ chửi từ trên đầu chửi xuống

Đụng ai thì đụng

Đụng An với Duy thì em không ngại combat

Hurrykng

Để tao vô ké

Wean

Anh nữa

Chuyến này là chơi tới bến với báo lá cải

Isaac

Thôi được rồi

Bây đang làm nó đi xa đó

Hải Đăng Doo

Chứ không phải giờ nó đang đi xa hả anh?

Ngoài những lời chúc phúc

Người ta chửi Duy bé quá trời kìa

Anh Tú

Ai mà chả thấy

Nhưng mà để Rhy nó giải quyết đi

Quang Hùng

Hồng là Hồng bực mình rồi đó

Hồng muốn gặp Duy bé

Rhyder

Chỉ một bức ảnh là giựt title mạnh cỡ đó?

Liệu đăng lên nhiều ảnh thì sao nhờ?

Công Dương

Ê mà sao không thấy sự hiện diện của Hoàng Kim Long ta??

Negav

Nhắc mới nhớ

Anh Lou đâu?

Bình thường là ảnh vô làm đùng đùng rồi mà

Sao nay im dị?

Quân A.P

Anh Lou....

Anh bận đi combat từng comment...

Ảnh vừa combat vừa biểu cảm gương mặt trông sợ lắm mọi người ạ

Phạm Đình Thái Ngân

Em né né ra đi Quân

Hồi nó quay qua cắn á

Quang Trung

Duy bé chắc chưa biết phải không?

@Rhyder

Rhyder

Vâng

Đang ngủ rất ngoan ạ

Lou Hoàng

Để thằng bé ngủ đi chuyện còn lại để anh

Ali Hoàng Dương

Anh Long anh Long

Isaac

Ê đọc bình luận có mấy đứa thấy ghét quá

Anh vô combat luôn được không?

HIEUTHUHAI

Vô luôn đi anh

Sợ mẹ gì

Negav

Gỡ cái mác chủ tịch của chú xuống và đi combat đi

....

Quang Anh ngồi tựa vào đầu giường, nhìn vào màn hình nhỏ trong group đang xốn xào vì một số người có lời lẽ không hay dành cho cậu và nhỏ, một tay nhẹ nhàng xoa đầu Đức Duy đang say giấc, tay còn lại lướt qua những bình luận trên mạng xã hội.

Lướt mãi, đến một bài viết đầy tranh cãi về hình ảnh mà cậu đăng lên, khóe môi Quang Anh nhếch lên, nhưng trong lòng lại đầy suy tư.

"Phức tạp thật!"

Cậu thở hắt ra, ánh mắt dừng lại trên màn hình điện thoại.

Cậu chỉ đăng tải một bức ảnh chụp Đức Duy ôm chú gấu bông quen thuộc.

Bức ảnh chẳng có gì quá đặc biệt, không caption chỉ có một icon.

Vậy mà dư luận lại xôn xao.

Quang Anh đến lúc này không còn sợ gì nữa.

Cậu đăng ngay một bức ảnh cả hai nắm tay đi chơi cùng nhau vài ngày trước.

Đăng lên với dòng caption "Yêu nhau sao phải giấu?"

Cậu không chần chừ bấm ngay nút đăng.

Cậu biết Đức Duy không đồng ý công khai, luôn lo lắng chuyện tình cảm của cả hai sẽ ảnh hưởng đến công việc của cậu.

Nhưng Quang Anh thì ngược lại.

Cậu không thể chịu đựng cảm giác phải giấu giếm thêm nữa, không thể để mỗi lần nhìn thấy những bình luận gán ghép cậu với người khác lại khiến Đức Duy tổn thương mà không nói ra.

Quang Anh cúi xuống nhìn Đức Duy.

Nhỏ vẫn ôm chặt lấy chú gấu bông mà cậu từng mua trong chuyến lưu diễn đầu tiên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn, an nhiên như chẳng hề biết rằng thế giới ngoài kia đang náo loạn.

Cậu nhíu mày.

"Để lâu rồi cũng sẽ lộ.

Chi bằng công khai từ bây giờ, đỡ phải chịu đựng những ánh mắt tò mò hay tin đồn vô căn cứ"

Quang Anh tắt điện thoại, đặt sang bên, rồi cúi xuống hôn nhẹ lên trán Đức Duy.

"Yên tâm, Quang Anh sẽ bảo vệ em"

Một tiếng sau, Duy dụi mắt tỉnh dậy.

Quang Anh vẫn nằm cạnh ôm chặt eo nhỏ.

"Em bé dậy rồi à?"

Quang Anh hỏi với giọng tràn đầy sự dịu dàng và ấm áp.

Đức Duy gật gật đầu, tay với lấy điện thoại trên bàn nhưng không thấy đâu.

"Điện thoại Duy đâu?"

Đức Duy hỏi, giọng vẫn còn ngái ngủ.

Quang Anh cười hờ hững, đáp lại:

"Để đó, lát nữa anh lấy lại cho.

Giờ ăn sáng trước đã."

Thấy thái độ lạ lùng của Quang Anh, Đức Duy không hỏi thêm mà ngoan ngoãn ngồi dậy.

Nhưng trong lòng nhỏ, một cảm giác bất an cứ trỗi dậy.

Cả buổi sáng hôm đó, Quang Anh viện đủ lý do để giữ khư khư chiếc điện thoại của nhỏ.

Đức Duy không dám nói gì, nhưng ánh mắt đầy nghi ngờ.

Khi Quang Anh ra ngoài giải quyết công việc, nhỏ lén mở máy tính, đăng nhập vào tài khoản mạng xã hội của mình để xem thử.

Bàng hoàng.

Sững sờ.

Không thốt nên lời.

Đó là cảm xúc của nhỏ khi thấy bức ảnh mà Quang Anh đăng tải đập thẳng vào mắt nhỏ.

Dưới bức ảnh là hàng trăm nghìn bình luận.

Phần lớn đều là những lời chúc mừng, ủng hộ, nhưng cũng có những lời lẽ đầy khiếm nhã nhắm đến cả hai.

Đức Duy cảm thấy ngực mình như bị bóp nghẹt.

Cậu ấy đã công khai.

Quang Anh đã công khai.

Ngón tay nhỏ run rẩy lướt qua từng bình luận, đôi mắt ngấn nước.

Cậu ấy làm tất cả chỉ vì không muốn nhỏ phải chịu thiệt thòi, không muốn nhỏ phải trốn tránh hay lo lắng nữa.

Nhưng...

điều này có phải quá mạo hiểm không?

Cánh cửa bật mở.

Quang Anh bước vào, vừa thấy Đức Duy, cậu đã nhận ra chuyện gì vừa xảy ra.

"Em xem rồi hả?"

Cậu bước đến gần, kéo Đức Duy vào lòng khi thấy đôi mắt nhỏ đỏ hoe.

"Quang Anh... tại sao... tại sao Quang Anh lại làm thế?

Duy đã bảo là chưa đến lúc mà..."

Giọng Đức Duy nghẹn lại.

Quang Anh siết chặt nhỏ trong vòng tay, đặt một nụ hôn nhẹ lên mái tóc.

"Anh biết em lo lắng, nhưng anh không muốn em phải chịu thiệt thòi nữa.

Nếu đã yêu nhau, anh muốn cả thế giới biết, muốn em yên tâm rằng anh sẽ bảo vệ em, dù có chuyện gì xảy ra"

Đức Duy không nói gì, chỉ dựa vào ngực cậu, lặng lẽ khóc.

Trong giây phút đó, nhỏ biết rằng tình yêu của Quang Anh dành cho mình lớn đến nhường nào.

Cậu ấy không ngại đối mặt với dư luận, không sợ bị ảnh hưởng sự nghiệp, chỉ để nhỏ được sống đúng với tình yêu của mình.

Ngoài kia, dư luận vẫn xôn xao.

Nhưng trong căn phòng nhỏ bé này, mọi thứ đều tan biến, chỉ còn lại tiếng trái tim của hai người đang hòa cùng một nhịp.

...

Tự viết tự cảm thấy khó chịu trong lòng luôn.

Mấy nay sốp rất bực mình vì những chuyện không hay đến với các anh.

Anh Jsol cho đến Phong Hào rồi cả Duy nữa.

Rất rất bực mình và khó chịu.

Làm ơn giữ khoảng cách với idol đi biết là yêu thương các anh nhưng làm vậy là quá trớn rồi đó.

JSOL là JSOL chứ không có J con mẹ gì hết.

Đừng tùy tụy joke chế nghệ danh của người ta.

Biết nhiêu cố gắng xây dựng tên tuổi giờ là bị joke mấy cái đéo vui.

Report hết những bài viết sai lệch, gắn ghép về JSOL nhé mọi người!

Đức Duy chịu thiệt thòi nhiều rồi.

Nhỏ biết hết đó, cái trang phục nó vậy chứ không phải hớ hênh cái quần gì đâu.

Lan truyền hoài không vui đâu!

Quá bực bội đi!

Không lẽ giờ ngược một số cặp???

Sóng gió đồ ha, cay đắng đồ đó😄
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
28


Hồi nãy bực mình quá nên quên in đậm, in nghiêng =)) thương mấy anh quáaa sao mà hiền dữ vậyyy.

Thôi thì hôm qua Hào đã nhắn trong BC dị thì các Lil Lì bình tĩnh, hoan hỉ he.

Thương cái con người này sao cho hết đây🥲.

.....

Chung cư hay cái sảnh chờ???

Nicky

Ê bị cọc

Bị khó chịu

Bị bực mình á!

Isaac

Vụ gì nữa??

Sao cái gì tới quài dị???

Negav

Anh Trí Son làm gì Phong Hào???

Anh nói đi em xử chooo

Dương Domic

Lùn mà sung dữ

Negav

Ê nha

@Phạm Anh Duy bồ anh kìa

Phạm Anh Duy

Tao mệt hai đứa bây quá

Nhào vô quánh lộn giùm đi😠

Hurrykng

Anh ơi sao mà được

An nó còn chứ nhón bằng Dương sao mà đánh nhau được

Anh Tú Atus

Ủa cái tiếng gì vậy?

Song Luân

Ông cố nào cười thấy ghê vậy

Công Dương

Không ghê bằng giọng cười của anh đâu anh Sinh

HIEUTHUHAI

Dạ xin lỗi cả nhà em cười hơi lớn

Quang Trung

Giựt mình nhe em

Phạm Đình Thái Ngân

Bị sợ á

Isaac

@Nicky mà vụ gì mà em bực mình?

Nicky

Thì mấy bữa nay đi

Có một số người vô joke tên của Sơn

JSOL LÀ JSOL CHỨ KHÔNG CÓ J CON MẸ GÌ HẾT!!

Mẹ tên tuổi người ta xây dựng mà chế chế cái lồn gì á

Còn ghép hình Sơn bình luận khùng điên nữa

Ghép ghép con cặc

Jsol

Thôi màaa

Miệng xinh để hôn để nói lời hay ý đẹp còn để làm cái khác nữa chứ hong để chửi bậy nè

Bên công ty xử lí òi

Em hong sao mà

Quang Hùng

@Nicky

Ê em cũng thấy i chang anh

Mắc gì joke ba cái xàm cặc dị

Công Dương

Bé oiii đừng nói bậy

Nicky

Sao mày hiền vậy Sơn?

Captain

Rồi qua tới mày tao rồi đó

Jsol

"Sao mày hiền vậy Sơn?"

Nàoooo hong xưng mày tao

Bé hư đó

Isaac

Anh cũng thấy mấy bữa nay rồi

Nó chả vui

Ngay từ đầu thấy chế chế đã thấy không vui rồi

Song Luân

Đang đi diễn hả em? @Jsol

Jsol

Vâng

Đang chuẩn bị lên sân khấu ạ

Quân A.P

Thôi lo diễn đi

Rồi về với anh Hào

Jsol

Ừm

@Nicky bé đợi em nha

@Lou Hoàng anh coi bé giúp em bé bực quá sẽ khóc ạ

Lou Hoàng

Rồi rồi lo diễn đi

Anh đang ở cạnh Hào đây

Jsol đã offline

Quang Trung

Mà sao quá đáng vậy?

Đã công ty người lên tiếng rồi còn ráng làm tới

Gemini Hùng Huỳnh

Là vậy đó má

Đôi khi những thứ người ta tưởng đó là vui nhưng thực chất nó chả vui tí nào

Rhyder

Sơ hở là bị nói này nói kia

Đùa ba cái đéo vui

Wean

Mạng xã hội nó cay nghiệt lắm

Làm nghệ sĩ cũng không dễ dàng gì

Suốt ngày bị rình rập, soi mói, đánh giá

Công khai người yêu cũng là cái khó khăn dành cho nghệ sĩ

Giống chuyện tình RhyCap nè

Duy bé cũng bị chửi quá trời hên là có Rhyder bảo vệ

Lên cãi lại thì lại câu như này "Tự do ngôn luận"

Cứ lôi cái câu đó ra nhai đi nhai lại

Hải Đăng Doo

Em bị nực cười cái câu đó đấy

Tự do ngôn luận không có nghĩa là tự do xúc phạm hay gây tổn hại.

Quyền này luôn đi kèm với trách nhiệm, không được dùng để bôi nhọ, kích động hay làm tổn thương người khác.

Mọi xã hội văn minh đều đặt ra giới hạn cho ngôn từ thù hận và hành vi bất chấp.

Quyền tự do của họ dừng lại khi nó xâm phạm danh dự, nhân phẩm hay quyền lợi của người khác.

Vì vậy, "tự do ngôn luận" phải được thực hiện trong khuôn khổ tôn trọng pháp luật và đạo đức xã hội.

Ali Hoàng Dương

Nó nhắn tưởng nó luật sư không đó

Erik

Doo lúc trước học luật á anh

Đức Phúc

Thích cái nét này của luật sư Đỗ nè

Pháp Kiều

@Gemini Hùng Huỳnh sướng nhất bà rồi đó he

Vớt được cọng tươi

Gemini Hùng Huỳnh

Sướng gì đâu

Oải muốn chết

Cứ trẻ trâu ý

Hải Đăng Doo

Ơ

Nhìn em bình thường trẻ trâu dị thui

Chứ trên giường thì khác

Anh Tú

Đề nghị anh Xái cấm chat 3 đối tượng sau đây:

Nguyễn Thái Sơn

Đỗ Hải Đăng

Trần Đăng Dương

Dương Domic

Tại saoooo

Hải Đăng Doo

Chả ai làm gì

Anh Tú

Tại tụi bây bị bậy

Dương Domic

Ê hong hề

Hải Đăng Doo

Đúng đúng

Isaac

Thôi nín đi

Hai đứa bây không bậy??

.....

Tối muộn, Thái Sơn vừa đi diễn về, mệt nhoài nhưng lòng lại đầy mong chờ khi nghĩ đến người đang chờ mình ở nhà.

Vừa bước vào, hình ảnh đầu tiên nó thấy là Phong Hào cục bông trắng nhỏ nhắn của nó ngồi co chân trên ghế sofa, đôi mắt dán vào màn hình TV nhưng tay vẫn mải mê bấm điện thoại.

Gương mặt chả vui trông vô cùng đáng yêu dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách.

Thái Sơn nhẹ nhàng cởi giày, đặt túi xuống rồi tiến đến ngồi cạnh anh, không quên đưa tay vuốt nhẹ mái tóc mềm.

“Bé hong vui ạ?”

Giọng nó trầm ấm khiến Phong Hào khẽ giật mình, ánh mắt long lanh ngước lên nhìn.

"Jsol của anh đây rồi," Phong Hào cất giọng, nhưng nét mặt đầy ấm ức.

“Người ta cứ chế tên của JSOL thôi.

JSOL là JSOL.

Sao họ lại cứ đùa cợt thế chứ?”

Đôi mắt của anh rưng rưng, khiến lòng Thái Sơn mềm nhũn.

Không để anh phải nói thêm, nó vòng tay kéo anh vào lòng, dịu dàng vỗ về.

“Được rồi, được rồi...

Anh đừng buồn nữa.

Mọi thứ được giải quyết rồi nè.

Với em, JSOL là cái tên đẹp nhất, tuyệt nhất trên đời này”

Phong Hào vẫn vùi mặt vào ngực nó, đôi vai khẽ run lên.

Thái Sơn nâng gương mặt của anh lên, dùng hai tay áp nhẹ lên má rồi đặt một nụ hôn thật nhẹ nhàng lên môi.

Một tiếng *chụt* vang lên, khiến Phong Hào bất giác đỏ bừng cả mặt.

Nhưng Thái Sơn chưa dừng lại, nó hôn nhẹ từ trán, má, đến cả chiếc mũi nhỏ xinh, không bỏ sót bất kỳ góc nào trên gương mặt anh.

Phong Hào bật cười khe khẽ, lòng chợt dịu lại, không còn để tâm đến những bình luận chế nhạo kia nữa.

Thái Sơn mỉm cười hài lòng, “Vậy mới ngoan chứ,” rồi xoa đầu anh thêm một lần trước khi đứng dậy đi vào bếp.

“Anh ngồi chơi với mấy nhóc đi, để em làm đồ ăn cho tụi mình”

Phong Hào gật đầu ngoan ngoãn, đôi mắt lấp lánh niềm vui.

Anh quay lại ôm lấy “đàn con” của mình, mấy chú mèo đang nằm ườn trên ghế sofa.

Từng con một được anh âu yếm và hôn lên trán.

“Con ngoan của ba Hào đây~”

Anh vừa thủ thỉ vừa nựng chúng, đôi chân trắng nõn của anh không ngừng lắc lư, áo sơ mi trắng rộng thùng thình làm bật lên vẻ mong manh, đáng yêu.

Thái Sơn từ bếp nhìn ra, trái tim bỗng chốc đập loạn.

Hình ảnh Phong Hào nằm sấp, đôi chân thon dài lắc qua lắc lại trong ánh đèn khiến nó không kìm được mà nuốt nước bọt cái *ực* Sao người yêu nó lại đáng yêu và quyến rũ thế này chứ?

“Bé yêu ăn cơm nào” Nó cất giọng gọi, cố gắng giữ cho âm điệu không lạc mất bình tĩnh.

Anh quay đầu lại, đôi mắt sáng rực nhìn nó, nhanh chóng đặt mấy chú mèo xuống rồi ngồi dậy dang hai tay.

"Bế~"

Cái giọng siêu ngọt ngào nũng nịu của anh khiến nó tan chảy.

Nó đi lại bế anh lên, hai chân anh vòng qua eo nó.

Nhẹ nhàng đặt anh xuống ghế.

"Hôm nay em nấu món anh thích đấy”

Phong Hào nhìn bát cơm nóng hổi và món canh bốc khói trước mặt, lòng ấm áp không gì tả được.

Anh mỉm cười, ánh mắt ngập tràn yêu thương.

“Jsol của anh đúng là tuyệt nhất!”

Thái Sơn cười khẽ, nhẹ nhàng đặt tay lên tay anh.

“Anh mới là tuyệt nhất của em”

Bữa tối kết thúc trong không khí yên bình và ấm áp.

Thái Sơn nhẹ nhàng thu dọn bàn ăn, trong khi Phong Hào ngồi bên bàn, tựa cằm vào tay, ánh mắt vẫn dõi theo từng cử động của người yêu.

Đôi lúc, ánh đèn trong bếp hắt lên khuôn mặt Thái Sơn, khiến nụ cười nhẹ của nó càng thêm dịu dàng.

“Anh ăn có no không?”

Thái Sơn hỏi, quay lại nhìn Phong Hào với ánh mắt đầy quan tâm.

Phong Hào gật đầu, giọng ngọt ngào vang lên:

“No rồi ạ!

Muốn đi ngủ”

Thấy anh bắt đầu ngáp, nó nhanh chóng rửa cái bát cuối cùng rồi bế anh vào phòng.

Trước khi đi ngủ, anh với nó phải làm một số thủ tục trước khi lên giường.

"Eo mặt dơ thật đấy Sơn"

Giọng anh chê bai, tay nhẹ nhàng lấy miếng tẩy trang lau mặt cho nó.

Trong suốt quá trình skincare cho nó.

Tay nó chỉ vịn eo nhỏ của anh để yên cho anh làm.

Nhưng không yên phận được lâu, nó bắt đầu giở trò.

"Này này sờ cái gì đấy?"

Giọng anh nghiêm túc nhưng mắt vẫn chăm chú lau đi lớp bụi trên mặt nó.

Anh nhanh chóng hoàn thành việc lườm nó một cái rồi đánh vào tay hư.

"Rồi đó đi tắm giùm đi"

"Anh tắm cho em i"

Môi nó chu ra tỏ vẻ nũng nịu nhưng không làm anh xiêu lòng đâu nhá.

Anh không trả lời đi ra đóng cửa lại để nó trong đó lạc lõng.

Một lúc sau, nó đi ra với chiếc quần đùi và không mặc áo.

Anh cũng quen với cảnh này rồi nên chăm chú bấm điện thoại.

Nó đi tới giựt lấy điện thoại của anh.

"Này!

Anh đ- ủa 6 múi nè"

Anh mở to mắt ngạc nhiên.

Nó đi tập gym khi nào mà có 6 múi hết kìa.

Anh không kìm được liền đưa tay lên nắn nắn từng cái múi trên bụng nó.

Nó cắn môi nhìn anh đang xoa nắn, cất giọng không hề đê tiện.

"Sao?

Ngon không?

Làm cái nhờ?"

Nó nở nụ cười nham hiểm.

Anh ngước lên thấy nụ cười đó thì vội rút tay lại chui vào chăn.

Nó bật cười, leo lên giường nằm cạnh anh.

Đưa tay qua ôm cái eo ấy.

"Nay anh mặc outfit gì vậy?

Áo sơ mì trắng còn mặc quần ngắn để lộ đôi chân ấy.

Anh định quyến rũ em à?"

Anh núp trong chăn lắc đầu dữ dội.

Nó gỡ cái chăn ra khiến tóc anh rũ xuống mặt trông xinh chưa kìa.

Thái Sơn không nói nữa liền hành động ngay.

Ờm diễn biến tiếp theo thì ai cũng biết rồi ha.

...

Nay sinh nhật anh Quân, cả nhà vào chúc mừng sinh nhật hoàng tử nhaaa

Còn vụ ngược, sốp sẽ ngược bên fic kia trước.

Fic đó kiểu thanh xuân nên ngược nó mới dui.

Còn fic này đợi đi không ngọt được lâu đâuuuu.

Mà sốp ngược nhẹ hìu à hong sao hong sao tại truyện nhạt quá nên cho chút gia vị 😁
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
29


Đăng Dương vừa đi đá banh về, bước vào nhà, giọng gọi ngọt lịm vang lên:

"Diệu yêu ơiiii, em về rồi đây!"

Từ phòng khách, tiếng sủa của Pepper vang lên đáp lại, nhưng không nhanh bằng bước chân của Phạm Anh Duy.

Anh chạy ra, mái tóc rối bời, trên người vẫn còn mùi lông mềm của chú chó nhỏ vừa nũng nịu anh.

Đăng Dương nhìn thấy cảnh tượng ấy, nụ cười rạng rỡ trên môi càng thêm sáng.

Nhưng khi nó vừa định bước tới ôm anh, đôi giày bóng đá còn lấm bụi cỏ đã khiến anh lùi lại một bước, giơ tay chắn:

"Ê, từ từ!

Người đầy mồ hôi mà đòi ôm hả?"

Anh Duy nhíu mày, giọng đầy vẻ trêu ghẹo.

Đăng Dương dừng khựng lại, cúi gằm mặt làm bộ giận dỗi, nhưng chỉ được vài giây đã bật cười:

"Vậy em đi tắm.

Nhưng lát phải để em ôm đấy nhé!"

Nhìn nó đi nhanh vào phòng tắm, Anh Duy không khỏi phì cười.

Nó nhỏ hơn anh tám tuổi, thế mà đôi khi làm như người lớn lắm, lúc nào cũng "bé Duy" thế này, "bé Diệu" thế kia, cứ như anh là con nít cần nó bảo bọc.

Ban đầu anh cũng không cho nó gọi như vậy tại vì anh lớn hơn mà, nhưng càng nghe, anh càng thấy...cũng cũng dễ thương.

Vừa tắm xong, Đăng Dương lao thẳng vào phòng ngủ, tóc còn ướt, mùi sữa tắm thoảng lên dễ chịu.

Nó chẳng nói chẳng rằng, trèo ngay lên giường, vòng tay ôm lấy eo anh.

"Diệu yêu, thơm quá!

Người gì vừa dễ thương, vừa thơm, lại còn giỏi nữa.

Bống yêu bé Diệu của Bống nhất trên đời!"

Anh cười khúc khích, xoa xoa đầu nó:

"Này không định sấy tóc à?

Tóc ướt sẽ bị cảm đó"

Nó cười dịu dàng cất giọng nũng nịu với anh:

"Vậy thì Diệu sấy tóc cho Bống iii"

Anh hết cách với thằng nhóc này cứ giở nét nũng nịu, anh kéo nó tới bàn lấy trong tủ ra cái máy sấy.

Đăng Dương ngồi trên ghế, mái tóc vẫn còn ẩm ướt sau khi tắm.

Anh Duy đứng sau nó, cầm máy sấy tóc, tay khéo léo luồn vào từng lọn tóc mềm mại.

Đăng Dương nghịch ngợm nghiêng đầu, cố tình làm tóc bay lung tung khiến Anh Duy cau mày.

"Ngồi yên nào, em muốn bị cảm à?"

Anh Duy nhẹ nhàng nhắc, giọng anh pha chút trách móc nhưng không giấu được sự quan tâm.

"Không sao đâu mà!

Để tự khô cũng được," Đăng Dương cười tinh nghịch, định giật lấy máy sấy.

Anh Duy khẽ đẩy tay cậu ra, cúi xuống nói nhỏ:

"Không được.

Em mà bệnh thì ai ôm anh?"

Câu nói bất ngờ khiến Đăng Dương khựng lại, nó cười dịu dàng:

"Anh sấy xong thì ôm Bống nha!"

Anh Duy bật cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Đăng Dương qua tấm gương đối diện.

Anh khẽ chỉnh nhiệt độ máy sấy, tay tiếp tục vuốt tóc cẩn thận, như thể không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào trên gương mặt nó

"Xong rồi," Anh Duy tắt máy, đặt sang một bên.

Đăng Dương quay lại, không ngần ngại vươn tay ôm lấy eo anh.

"Giờ anh ôm em được chưa?"

Anh Duy cười khẽ, đáp lại cái ôm của cậu.

Trong khoảnh khắc ấy, không cần lời nói, cả hai đều cảm nhận được sự yên bình và ấm áp mà họ dành cho nhau.

Bỗng nhiên chú chó Pepper chạy tới quấn quýt lấy chân anh.

Anh mỉm cười ngồi xuống ôm lấy Pepper vuốt lông.

"Này Pepper anh Diệu của ba mà" Nó ngồi xuống cạnh anh đẩy Pepper ra.

Nhìn nó và chú chó cứ đôi co qua lại anh bật cười đánh nhẹ lên vai nó.

"Ghen với cả Pepper à?

Hết nói nổi em rồi đó"

Nói rồi anh đi lại giường nằm lên chiếc niệm êm ái nó cũng leo lên ôm lấy anh xem anh bấm điện thoại.

Bỗng nhiên nó cất lời nhẹ nhàng đầy sự ấm áp.

"Em yêu anh.

Em yêu Phạm Anh Duy nhiều nhiều lắm luôn" nó vùi đầu vào hõm cổ của anh.

"Gì đấy thằng nhóc này?

Định xin đi đâu đúng không?"

Ánh mắt hoài nghi nhìn con người bự hơn đang ôm anh cứng ngắc.

"Hong có, chỉ là mỗi ngày em lại yêu Phạm Anh Duy nhiều hơn thôi.

Em chỉ yêu mình Phạm Anh Duy, thương mình Phạm Anh Duy thôi ạ" Nó ngước mặt lên ánh mắt đầy sự chân thành.

"Rồi rồi anh Diệu yêu em Bống, Phạm Anh Duy thương Trần Đăng Dương nhiều lắm.

Thằng nhóc dẻo miệng" Anh cười dịu dàng nhéo nhẹ mũi cao.

Hai người cứ thế ôm nhau, rúc rích cười và trò chuyện đủ thứ trên đời.

Từ những chuyện nhỏ nhặt như hôm nay đội bóng của Đăng Dương thắng thế nào, Pepper phá phách ra sao, cho đến cả những dự định trong tương lai xa xôi mà cả hai đều không ngừng mơ về.

Trong căn phòng nhỏ, ánh nắng hoàng hôn xuyên qua rèm cửa, tạo nên một không gian ấm áp đến lạ.

Những tiếng cười, những câu nói ngọt ngào giữa hai người hòa vào không gian ấy, như thể thế giới ngoài kia không còn tồn tại, chỉ còn lại bình yên và hạnh phúc của riêng họ.
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
30


Hôm nay là một ngày đặc biệt đối với Trường Sinh, hắn được nghỉ làm và đã lên kế hoạch tận hưởng nguyên ngày bên cạnh Anh Tú Atus.

Nhưng đúng là đời không như mơ, lịch trình của Anh Tú lại kín mít.

Anh phải đi chụp hình mẫu cả ngày, để lại Trường Sinh lẻ loi một mình trong căn hộ của cả hai.

Trường Sinh nằm lăn lóc trên giường, lẩm bẩm:

“Không có Bé Bơ thì ngày hôm nay còn gì là ý nghĩa nữa!”

Hắn chuyển từ giường ra sofa, mở TV lên xem nhưng chẳng chương trình nào làm hắn quên được nỗi nhớ người yêu.

Cuối cùng, hắn bấm ngay vào tên “Bé Bơ” đứng đầu danh bạ, call không ngần ngại.

Đầu dây bên kia, giọng Anh Tú nhẹ nhàng vang lên:

“Alo, em nghe đây, anh Sinh?”

Trường Sinh nũng nịu hỏi ngay:

“Aaaa Bé Bơ đang làm gì đóoo?”

Bên kia, Tú đang ngồi makeup để chuẩn bị chụp ảnh.

Chị makeup gần đó nghe được, không nhịn được cười khúc khích.

Anh ngượng ngùng, vừa cười vừa nói nhỏ vào điện thoại:

“Anh bị khùng hả?

Cái nét gì dị?

Em đang makeup đây.”

Trường Sinh tiếp tục mè nheo:

“Ưmmm, khi nào Bé Bơ về với anh Sinh tố vậy?”

“Chắc tối em mới về.

Anh tự nấu đồ ăn đi nha”

Hắn giãy nảy:

“Thôi, anh hong chịu đâu!

Bơ phải về với anh chứ.

Sinh tố mà thiếu Bơ thì còn gì gọi là Sinh tố Bơ nữaaa!”

Bên kia, Tú lấy tay che miệng, mắt liếc nhẹ chị makeup đang cười không ngừng.

Anh ghé sát điện thoại, giọng nghiêm nghị nhưng vẫn pha chút hài hước:

“Anh Sinh ơi là anh Sinh, có người ở đây mà anh giở cái nét gì thấy gớm dị?

Ở nhà ngoan, gọi thằng Dương hay anh Xái qua chơi đi.

Tối em về, nha.

Em đi chụp hình đây!”

Tút… tút… tút…

Chị makeup cười không ngừng, quay sang trêu Anh Tú:

“Chủ tịch Nguyễn cũng biết nũng nịu nữa hả anh?

Em tưởng anh lạnh lùng lắm chứ!”

Tú thở dài:

“Ổng giả bộ thôi em ơi.

Chứ ở nhà tẻn tẻn lắm”

Sau khi bị cúp máy, Trường Sinh nằm vật ra sofa, suy nghĩ mông lung.

Một ý tưởng lóe lên trong đầu:

“Làm một bữa tối thịnh soạn cho Bé Bơ thì sao nhỉ?”

Hắn ngẫm nghĩ một hồi thì quyết định làm một bữa ăn "thượng lưu" cho anh.

Tới chiều, hắn lao vào bếp, lôi đủ nguyên liệu ra.

Mặc dù không biết nấu ăn, hắn vẫn tự tin:

“Coi Bé Bơ làm hoài rồi, cũng biết biết mà”

Nhưng đời không như là mơ (lần thứ hai).

Cả căn bếp nhanh chóng biến thành bãi chiến trường dầu bắn tung tóe, nước súp tràn ra bàn, trứng chiên thì cháy đen như than.

Hắn vò đầu bứt tai, mồ hôi nhễ nhại.

Sau một hồi vật lộn, cuối cùng cũng có một bàn ăn nhìn… tạm ổn (nếu không quá kỹ tính).

Hắn nhìn thành quả, lòng đầy tự hào:

“Bé Bơ về chắc chắn sẽ bất ngờ cho xem!”

Anh Tú mệt mỏi bước vào nhà sau một ngày dài làm việc.

Vừa mở cửa, anh bất ngờ khi Trường Sinh lao đến ôm chặt, giọng phấn khích:

“Bé Bơ ơi, hôm nay anh Sinh tố tự nấu ăn cho Bé Bơ đó nha!”

Tú nghi ngờ nhìn hắn, ánh mắt đầy hoài nghi:

“Thật không?

Anh Sinh biết nấu ăn hả?”

Trường Sinh hớn hở kéo anh vào bếp, chỉ tay vào bàn ăn thịnh soạn:

“Thấy chưa?

Nguyên bàn ăn này là anh nấu hết đó nha!”

Tú nhìn bàn ăn, mùi khét khét thoang thoảng khiến anh nhíu mày.

Nhưng anh vẫn cố nở nụ cười, hỏi đùa:

“Em từ chối Anh Sinh được không ạ?”

Hắn bắt đầu giẫy giụa, giả vờ khóc lóc:

“Nguyên cả buổi chiều của anh á!

Bé Bơ không ăn là Bé Bơ không thương anh nữa!”

Tú bật cười, không thể từ chối trước ánh mắt đáng thương của hắn.

Anh miễn cưỡng ngồi xuống, cầm đũa gắp một miếng thịt, đưa lên miệng.

Trước khi ăn, anh liếc mắt nhìn hắn:

“Có chết không anh?”

Hắn lắc đầu lia lịa:

“Không có đâu!

Bé Bơ ăn đi, ngon lắm á!”

Anh thử cắn một miếng, nhai chậm rãi.

Một giây, hai giây… anh ngẩng đầu lên, ngạc nhiên:

“Ủa?

Ngon dị?”

Trường Sinh nghe vậy thì mừng rỡ, mặt sáng bừng như đèn pha.

Hắn ngồi xuống cạnh anh, vừa cười vừa gắp thêm đồ ăn:

“Đó thấy chưa?

Tay nghề của anh đâu có tệ!”

Tú nheo mắt, nghi ngờ:

“Anh kêu anh Xái qua nấu hay đặt đồ ăn về vậy?”

Hắn xua tay, vẻ mặt đầy thuyết phục:

“Không có nha!

Anh tự nấu hết.

Bé Bơ không tin anh hả?”

Nhìn sự chân thành trong ánh mắt hắn, Tú bật cười, gật đầu:

“Thôi được rồi, tin anh lần này.

Nhưng lần sau để em nấu nha, Anh Sinh!”

Sau bữa ăn, Trường Sinh xung phong dọn dẹp, vừa làm vừa ngân nga hát.

Tú ngồi trên sofa, nhìn hắn với ánh mắt đầy yêu thương.

Dù vụng về, hắn vẫn cố gắng hết mình chỉ để anh vui.

Và đối với Tú, như vậy đã là quá đủ.

..........

Nói thiệt chớ cặp này sốp không thể lãng mãn nổi phải hài hước mặn mà mới chịu nổi á.

Còn cặp nào chưa có ke nhỉ🤔
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
31


Chung cư hay cái sảnh chờ???

Isaac

Ê qua tết rồi tụi bây muốn quậy nữa hay sao???

Thằng ôn nào hú hét dưới sảnh vậy😡

Tao đuổi dìa quê liền đó nha😡

Pháp Kiều

Trong tết rủ nhau đi chùa tu tâm dưỡng tánh cho tâm tịnh cuối cùng dìa cũng khùng chứ có khác gì đâu =))

Anh Tú Atus

Rồi rốt cuộc thằng nào hú hét bên dưới tới tầng 3 còn nghe đây

Negav

Trai Quảng Ninh @Jsol

Song Luân

Thằng đầu hồng bị khùng hả??

@Jsol

Jsol

MỌI NGƯỜI ƠI MỌI NGƯỜI ƠI!!!!

VỢ EM CÓ BẦU RỒIIII

Lou Hoàng

Thì đem đi nấu canh đi

Quân A.P

Đúng rồi

Thằng này nó ồnnnn

Isaac

Khoan

Đang load

Captain

Load gì anh thì anh Nicky có bầu thì đem đi nấu canh chứ load gì??

Jsol

Đây nèeeee

Thấy gì chưaaaaa

Bé Hào xinh đẹp nhất thế gian vũ trụ của em có thai òi đóoo

EM ĐƯỢC LÀM BA RỒIIII

AAAAAAAA

EM YÊU TRẦN PHONG HÀO VÃI ÒIIII

TRẦN PHONG HÀO ĐỈNH NHẤT QUẢ ĐẤTTTTTT

TRẦN PHONG HÀO SỐ 1

TRẦN PHONG HÀO NUMBER ONE

Quang Trung

Hèn chi mấy nay thấy thằng bé oẹ oẹ quài

Hoá ra

Phạm Đình Thái Ngân

Bé ơi hay mình cũng👉👈

Quang Trung

Không

Gemini Hùng Huỳnh

Ba má là cặp cưới đầu tiên trong cái chung cư này lun á mà tới giờ chưa có con nữaaaa

Con muốn có em òiiii

@Anh Tú Atus anh cũng đẻ đi để em có cháuuuuuu

Anh Tú Atus

Tự nhiên lôi anh vô con Gấu này???

Hải Đăng Doo

Thay vì bé hối ba má và anh Tú Tút thì mình làm một bé có phải lẹ hơn không🤓

Gemini Hùng Huỳnh

Anh im lặng xíu người ta không nghĩ anh câm đâu Doo!

Ali Hoàng Dương

Hai nhỏ này cưới nhau dìa được 2 tháng mà cự quài đi nha

Mà Nicky có em bé thiệt hả??

Đức Phúc

Có dỡn hong??

Erik

Để mừng hụt là quê nha

Jsol

THIỆT!

KHÔNG THIỆT CŨNG PHẢI THIỆT!!!!

AAAA EM ĐIÊN THẬT RỒIIII

Anh Tú

Bữa thấy Nicky nhắn hỏi bé Ly nhà anh là anh nghi nghi rồi

Chúc mừng gia đình Sơn Hào nha

Jsol

Dạ vợ chồng em cảm ơn ạaa

Phạm Đình Thái Ngân

Ủa mà nhân vật chính đâu rồi??

@Nicky

Quang Trung

Có bầu xong bị tịch thu điện thoại lun hả em?? @Nicky

Nicky

Em nè

Mới được chồng đưa điện thoại

Negav

@Jsol anh bước ra mở cửa liền cho chúng toiiiii

Quang Hùng

Anh nghĩ anh khoá cửa thì chúng tôi sẽ bỏ qua sao

Mơ đi Sơn @Jsol

Công Dương

Thằng bé đang chơi vui vẻ dị mà mày làm cho Hào có thai hả???

Dương Domic

Giờ anh có mở cửa không Sởn Thái Nguyên??

Pháp Kiều

Anh làm anh tui có bầu xong trốn hả?? @Jsol

Rhyder

Ê mày nói tao tưởng ảnh sở khanh không đó

Mà mở cửa lẹ đi anh ê @Jsol

Jsol

@Isaac @Captain @Phạm Anh Duy

Lôi vợ lôi chồng về

Bị ồn

Bị nhoi

Bị tùm lum

Ảnh hưởng đến thai nhi

Phạm Anh Duy

Thôi thằng Bống đó anh vứt rồi

Ai lụm thì lụm

Dương Domic

Ơ kìaaaaa

Bống khóc ý😭😭😭

Wean

Ê bị mất mặt kèo trên quá ba

Jsol

Bây giờ bình tĩnh rồi người ta mở cửa cho

Chứ gì mà đập đập tưởng chủ nợ tới đòi nợ không đó

Negav

Rồi mở cửa điiii

Lẹ lên bọn em gặp bé con của team Tiểu học nàoooo

HIEUTHUHAI

Đã đẻ đâu mà gặp =)))

@Nicky cho em hỏi cái

Nicky

Mời thái tử

Jsol

Hỏi anh nè

Để vợ anh nghỉ ngơi

Nicky

Hoi em nín đi để anh trả lời thái tử

HIEUTHUHAi

Bé trai hay gái dị ạaa

Nicky

Chưa biết nữa thái tử oiii

Mới được 6 tuần à

Thái tử qua đây chơi nèee

Gemini Hùng Huỳnh

Ể em lên nữaaaa

Jsol

Vợ ơi mở cửa phòng cho chồng

Tụi nó khoá chốt rồi ạ

Negav

Hong

Pháp Kiều

Hong có cho vô

Isaac

Mấy đứa nhẹ nhẹ thôi

Có thèm ăn gì không anh mua cho @Nicky

Nicky

Dạ thôi ạ

Lúc nãy đi khám về Sơn mua quá trời cho em ời

Đức Phúc

Chúc mừng Sơn Hào có thành viên mới nhaaaa

Lou Hoàng

Dị là chung cư này sắp có tiếng em bé ời

Quân A.P

Qua tết là có tin vui liền

Captain

Khi nào biết giới tính của bé hai anh cho Duy biết với ạaaa @Jsol @Nicky

Nicky

Rồi ok lun

Jsol

Ủa mà Duy bé với Rhy định khi nào cưới??

Bữa tết dòng họ hai bên gặp nhau sao rồi 2 bé???

Song Luân

Chuẩn bị money đi đám cưới thoi

Rhyder

Dạ ba mẹ nói tháng sau ạ

Dương Domic

Ủa trùng hợp dị??

Anh cũng tháng sau

Wean

Ể đây cũng tháng sau

Isaac

???

Ê ý là còn 3 cặp chưa cưới

Rồi tới lúc cưới là nó dồn một cục dị á hả???

Tụi bây thi nhau cưới để kịp đẻ hay gì mấy con quỷ??

Hurrykng

Ai có mà dè đâu

Captain

Qua tết cái chuẩn bị về nhà chồng lun

Phạm Anh Duy

Ba mẹ em nói cưới lẹ để có cháu bồng

Dương Domic

Hoi hoi em hong cho Diệu sinh đâuuu

Đau lắmmm

Negav

Mày đẻ rồi hay gì mà biết đau

Dương Domic

Tao nghe anh Voi kể

Anh Tú

Đau lắm chứ đùa

Negav

Vậy đó mà ông Tài ổng kêu đẻ cho ổng nguyên đội bóng

HIEUTHUHAI

Sao anh ác dị anh Xái???

Cái tướng của nó mà đẻ nguyên đội bóng chắc tày quày cái lỗ luôn quá

Ali Hoàng Dương

Nói gì nghe dang xứ dị ông cố

Pháp Kiều

Ê ai cho bà nói từ dang xứ của tui???

Ali Hoàng Dương

Tui thích á bà

Bà muốn gì??

Bà nhào dô

Đức Phúc

Ê nha chung cư có người mang thai đề nghị có đánh lộn ra đồn đánh nha

Erik

Đánh rồi sẵn bị bắt luôn cho đỡ ồn

Isaac

"Sao anh ác dị anh Xái???"

Thôi giờ anh nghĩ lợi

Khỏi đẻ đi bé @Negav

Chứ anh nhớ lại câu chuyện của Voi kể anh thấy xót bé

Quang Hùng

Anh nghe người ta kể anh mới xót chứ bình thường anh không xót hả?

Isaac

...

Quân A.P

Bình thường Hồng im thì thôi chứ mà mở miệng là chọt thẳng điểm g

Anh Tú Atus

Nói gì dị Quân ơi

Hình ảnh hoàng tử còn đâu

Isaac

Nó hết hoàng tử nổi rồi Tút ơi

Giờ đứa nào đứa nấy bị tha hoá hết rồi

Tịch thu điện thoại nó đi @Lou Hoàng

Lou Hoàng

Anh khỏi nói em bỏ vô két sắt rồi

Khỏi nhắn nữa
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
32


Từ ngày biết tin gia đình Sơn Hào có thành viên mới, Thái Ngân cứ bám theo Quang Trung năn nỉ cậu sinh em bé cho hắn.

"Bún Cheeee sinh em bé cho anh đi mò~"

"Không mà."

Mặc dù đã cưới nhau 5 năm, nhưng về vấn đề con cái, cậu vẫn chưa sẵn sàng.

Còn nói về cái tên Thái Ngân kia thì khỏi phải bàn, cậu mà thử nói "Ừ" một cái là hắn ta sẽ nhảy dựng lên vì vui mừng cho mà xem.

Nhưng bây giờ thì không.

Hắn không còn mè nheo, không còn quấn quýt nữa.

Ban đầu, cậu thấy nhẹ nhõm lắm, nhưng sau đó lại có chút hụt hẫng không hiểu vì sao.

Cậu đoán chắc do hắn biết mình chưa sẵn sàng nên không đòi nữa.

Nghĩ vậy, lòng cậu lại cảm thấy có lỗi.

Một buổi chiều cuối tuần, cậu hí hoáy trong bếp, quyết tâm nấu một bữa thật ngon cho hắn.

Nhưng...

"Ngân ơi giúp em!!"

"Ơi ơi, anh ra đây bé!"

Ngón tay đang lướt phím điện thoại bàn công việc lập tức dừng lại, hắn chạy ngay vào bếp theo tiếng gọi gấp gáp của cậu.

Hắn thấy cậu đang đứng loay hoay trước nồi canh, gương mặt bối rối cực kỳ.

Nhìn qua một chút, hắn lập tức hiểu ra vấn đề.

Hũ muối bên cạnh đã vơi đi kha khá.

"Em... em lỡ tay cho nhiều muối quá rồi, giờ sao?"

Cậu tròn mắt nhìn hắn.

Hắn bật cười, xoa nhẹ đầu cậu, giọng dịu dàng xoa dịu sự bối rối.

"Bé ra phòng khách xem phim đi nha, để anh xử lý cho."

Không để cậu kịp phản ứng, hắn nắm tay kéo cậu ra phòng khách, đặt điều khiển TV vào tay cậu rồi bật bộ phim hôm qua hai đứa xem dang dở.

"Em bé cứ xem đi, một lát anh gọi ăn cơm nha~"

"Dạ..."

Cậu ngoan ngoãn gật đầu.

Hắn mỉm cười rồi quay vào bếp.

Một lúc sau, bữa tối đã sẵn sàng.

Hắn bưng món canh "cải biên" của cậu ra bàn, đặt trước mặt cậu.

"Nào nào, em bé nấu thì phải ăn thử xem ngon không chứ!"

Cậu hơi e dè múc một muỗng canh nếm thử.

Hắn nhìn chăm chú chờ phản ứng của cậu.

Cậu chậm rãi nhai rồi trợn tròn mắt:

"Ơ... ngon thật này!!"

Hắn bật cười, gắp cho cậu miếng cá hấp mềm mại.

"Anh sửa lại một chút thôi.

Nhưng mà bé giỏi lắm rồi đó, lần sau chắc chắn sẽ nấu ngon hơn nữa"

Cậu hạnh phúc cười tít mắt.

Nhưng rồi ánh mắt chợt cụp xuống, cậu khẽ hỏi:

"Ngân nè, sao dạo này anh không đòi em bé nữa vậy?"

Câu hỏi bất ngờ khiến hắn khựng lại.

Hắn nhìn cậu, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

Một lát sau, hắn dịu dàng trả lời:

"Tại vì anh đã có 'em bé' của anh rồi, nên anh không đòi nữa."

Tim cậu khẽ rung lên.

Hắn nhẹ nhàng tiếp tục:

"Em bé lớn chưa sẵn sàng thì làm sao có em bé nhỏ được?"

Cậu cắn môi, cúi đầu.

Nhìn cậu có vẻ áy náy, hắn liền vươn tay xoa nhẹ tóc cậu, giọng trầm ấm:

"Anh không buồn đâu, thật đấy.

Mình còn trẻ mà, khi nào em bé lớn thấy sẵn sàng, lúc đó có em bé nhỏ cũng không muộn.

Em đừng suy nghĩ nhiều nha."

"Thiệt không?"

Cậu ngước đôi mắt long lanh nhìn hắn"

"Thiệt mà."

Hắn cười, véo nhẹ má cậu.

"Thôi ăn ngoan đi, lát nữa anh dẫn đi chơi."

"Đi đâu?"

Mắt cậu sáng rỡ.

"Đi những nơi em bé thích.

Chỉ cần em bé giỏi ăn hết bữa cơm này."

Nghe vậy, cậu lập tức bưng bát cơm lên ăn ngon lành, như một chú mèo con ngoan ngoãn.

Hắn ngồi nhìn mà cười hạnh phúc.

Phải rồi.

Chỉ cần có em bé lớn ở bên cạnh, hắn đã thấy hạnh phúc lắm rồi.

......

Hí lu sốp quay lại rồi nèee xin lỗi cả nhà vì hơn 1 tuần không ra chương mới.

Tại sốp bận học quá.

Tuần sau sốp bắt đầu ôn tập ời nên sẽ ngâm fic khá lâu để tập trung ôn thi.

Nếu có thời gian rảnh sốp sẽ ra chương mới còn không thì sốp ngâm fic khi nào thi xong sốp mới ra được.

Hiện tại sốp đang cuối cấp rồi phải tập trung học tập.

Nên cả nhà hoan hỉ khi sốp mãi không ra chương mới ạ💙
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
33


Hoàng Hùng nằm dài trên sofa, tay lướt điện thoại một cách vô thức.

Hết mở ứng dụng này rồi đến ứng dụng khác, chẳng có gì đủ hấp dẫn để giữ anh lại lâu.

Mấy hôm nay thiếu Hải Đăng bên cạnh, anh cảm thấy cả thế giới bỗng trở nên thật nhạt nhẽo.

Hải Đăng đang có chuyến lưu diễn tại Thái Lan, còn tận hai tuần nữa mới về.

Dù bận rộn với công việc dạy nhảy và nhận các hợp đồng quảng cáo, nhưng khoảng thời gian trống lại trở nên dài đằng đẵng khi không có hắn ở bên.

Hoàn thành xong công việc buổi tối, như một thói quen, anh mở danh bạ, bấm vào số của người được ghim đầu.

Nhưng lần nào cũng vậy, chưa kịp nhấn gọi thì màn hình đã sáng lên với cuộc gọi đến từ hắn.

Hải Đăng luôn nhanh hơn anh một bước, như thể hắn muốn khẳng định rằng anh chỉ được chờ cuộc gọi của hắn chứ không được gọi trước.

"Bé cưng~ anh nhớ bé cưng sắp chết rồiiii~"

Giọng nói quen thuộc vang lên, mang theo chút làm nũng khiến Hoàng Hùng khẽ cong môi, nhưng anh vẫn cố giữ vẻ mặt lạnh lùng.

"Xạo quá đi!

Không nhớ thật đâu!"

"Thật màaa"

"Miệng nói nhớ mà hôm qua tôi thấy video ai đó trong bar quẩy với dancer nữ, chét xi lắm cơ!"

Anh bĩu môi, ra vẻ dỗi hờn.

Hải Đăng bên kia bật cười, tay vuốt cằm, ánh mắt tinh nghịch.

"Vợ thấy rồi à?

Nhưng mà... chị đó đâu có sexy bằng vợ đâu~"

Nụ cười của hắn vừa có chút đê tiện vừa pha chút nuông chiều nhưng lại khiến anh muốn bay qua Thái tác động vật lý ngay lập tức.

Hoàng Hùng lườm hắn, giọng vẫn còn chút hờn dỗi.

"Khi nào anh về?"

"Hai tuần nữa anh về!

Sao, vợ yêu nhớ anh à?"

"Không!

Được thì ở bển luôn đi, khỏi về!"

Anh nhanh tay tắt máy, chưa kịp để hắn kịp nói thêm điều gì.

Nhưng ngay sau đó, anh bật cười khúc khích.

Trêu hắn là một trong những niềm vui của anh mà!

Dĩ nhiên, Hải Đăng cũng chẳng để yên.

Tin nhắn liên tục gửi tới, cả hai cứ thế nhắn cho nhau đến tận khuya, cho đến khi một trong hai lơ mơ ngủ quên.

Sáng hôm sau, Hoàng Hùng lăn qua lăn lại trên giường, rồi miễn cưỡng bật dậy.

Hôm nay là ngày nghỉ, nhưng thiếu Hải Đăng, anh chẳng biết làm gì cho vui.

Sau khi vệ sinh cá nhân, anh mở cửa bước ra phòng khách.

Bỗng nhiên, có tiếng động lạ phát ra từ bếp.

"Trộm sao?"

Anh khẽ nuốt nước bọt, với tay lấy cây chổi gần đó, cẩn thận tiến lại gần.

Chưa kịp nhìn rõ bóng dáng người kia, anh đã lao tới, vung chổi mà đánh tới tấp.

"A a a!

Đau!

Anh nè vợ!

Anh nè vợ!"

Giọng nói quen thuộc vang lên, khiến Hoàng Hùng sững người.

Anh dừng tay, mở to mắt nhìn.

"Hải Đăng?!"

Người trước mặt quay lại, nhe răng cười với anh.

"Sao anh bảo hai tuần nữa mới về?"

"Anh nhớ vợ nên về sớm nè" Hải Đăng nhanh chóng ôm lấy anh, vùi mặt vào cổ hít hà mùi hương quen thuộc.

"Anh khùng hả Đăng?

Bỏ cả lịch diễn về à?"

Hoàng Hùng lo lắng đánh nhẹ vào lưng hắn.

Hải Đăng bật cười, siết anh chặt hơn.

"Không có bỏ.

Anh xong việc sớm nên bay về ngay với vợ luôn đó."

Lúc này, Hoàng Hùng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng nghĩ đến chuyện bị đánh lừa thì lại lườm hắn một cái.

"Lúc nãy vợ đánh anh đau lắm đó nha!"

"Ai bảo về mà không báo trước, làm người ta tưởng trộm!"

"Tại anh muốn tạo bất ngờ mà~ Bất ngờ hong?"

"Vâng.

Bất ngờ lắm ạ!"

Hoàng Hùng đánh nhẹ vào bả vai của hắn.

Hải Đăng cười mãn nguyện, xoa đầu anh như đang dỗ một chú mèo nhỏ.

"Bé cưng vào bàn đi, anh nấu sắp xong rồi nè!"

Hoàng Hùng ngoan ngoãn ngồi vào bàn.

Chỉ một lát sau, Hải Đăng bưng ra một loạt món ăn, toàn là những món anh thích.

"Mời vợ yêu ăn ạ!"

"Ngon quá dạ?"

Đôi mắt anh sáng rực khi nhìn bàn đầy thức ăn.

Cầm đũa lên, anh chắp tay làm dấu trước khi ăn.

Hải Đăng ngồi đối diện, mỉm cười nhìn anh.

"Em bé ngoan"

"Lúc nào em chả ngoan"

Hắn bật cười, xoa nhẹ mái tóc mềm mại.

Từ khi còn bé, hắn đã thích nhìn cảnh tượng này Hoàng Hùng lúc nào cũng chắp tay làm dấu trước khi ăn, trông ngoan ngoãn và đáng yêu vô cùng.

Dù hắn nhỏ hơn anh một tuổi, nhưng ngay từ đầu, hắn đã cưng chiều anh như em bé.

Và ngay cả bây giờ, khi cả hai đã kết hôn, hắn vẫn không thay đổi.

Sau khi ăn xong, cả hai nằm dài trên sofa, Hoàng Hùng tựa đầu lên vai hắn, cảm nhận hơi ấm quen thuộc.

"Hôm nay ở nhà với em đúng không?"

"Hmm...

Lát nữa anh có cuộc họp online, nhưng xong là dành cả ngày cho vợ luôn!"

Hoàng Hùng hài lòng gật gù, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, liền hờn dỗi.

"Anh lừa em, nói hai tuần nữa mới về!"

"Thì anh muốn em bất ngờ mà!"

"Nhưng mà..."

Hải Đăng nhanh chóng nghiêng đầu, hôn nhẹ lên má anh.

"Ngoan nào, không giận nữa nhá"

Hoàng Hùng hừ nhẹ, nhưng chẳng phản kháng gì thêm.

Chẳng biết từ bao giờ, hắn đã trở thành điểm tựa duy nhất của anh, để rồi dù có giận dỗi thế nào cũng chẳng thể xa rời.

"Về nhà thôi, em nhớ vợ lắm rồi!"

Hắn đã nói như vậy với quản lý trước khi đặt vé bay về sớm.

Và bây giờ, khi nằm bên cạnh anh thế này, hắn biết rằng đây mới là nơi mình thuộc về.
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
34


Tối muộn, Bảo Khang ngồi trên ghế sofa, một tay cầm quyển sách, tay còn lại cầm ly trà mà hắn mới pha cho cậu.

Dáng vẻ nhàn nhã, lật từng trang sách coi bài cho ngày mai đi dạy kèm mấy đứa nhỏ của mình.

Thượng Long từ trong nhà tắm bước ra, mặc một bộ đồ ở nhà thoải mái nhưng vẫn phong cách, với lấy túi đồ trên bàn.

Hắn ngồi xuống cạnh cậu, không nói không rằng nhét cái túi vào tay cậu.

“Cái gì đây?”

Bảo Khang nhướng mày.

“Áo mới trong bộ sưu tập mới của anh.”

Thượng Long tựa lưng vào sofa, cười híp mắt.

“Tặng vợ.”

Bảo Khang bật cười, đặt ly trà xuống, rút cái áo ra ngắm nghía.

“Sao tự dưng tặng?”

Hắn nghiêng đầu, giọng điệu lém lỉnh.

“Tại vì hôm qua vợ bảo cái áo cũ bị dính mực.

Mà ai đời người yêu chủ cửa hàng thời trang mà phải mặc áo dính mực chứ?”

“Ơ nhưng mà-”

“Không nhưng nhị gì hết.”

Hắn giật quyển sách trên tay cậu để qua một bên, sau đó ôm lấy cậu từ phía sau.

“Cái này cũng là size của vợ luôn nè.

Mặc thử cho anh coi đi”

Bảo Khang bĩu môi nhưng vẫn ngoan ngoãn cầm áo đi vào phòng thay đồ.

Một lát sau, cậu bước ra với cái áo mới, vừa vặn một cách hoàn hảo.

“Đẹp không?”

Cậu hỏi.

Thượng Long chống cằm nhìn cậu, ánh mắt đầy ý cười.

“Đẹp.

Nhưng mà đẹp nhất vẫn là vợ anh.”

Bảo Khang bật cười.

“Bớt ngọt lại giùm cái.”

Hắn vỗ vỗ chỗ bên cạnh.

“Qua đây.”

Bảo Khang ngồi xuống, nhưng chưa kịp ổn định thì bị hắn kéo vào lòng.

“Anh có chuyện này muốn bàn với vợ.”

“Gì nữa đây?”

“Hôm nay anh thấy một cái hoodie đẹp lắm.

Vợ thích hoodie mà đúng không?”

Bảo Khang nghe thế liền sáng mắt, nhưng cố gắng tỏ ra bình tĩnh.

“Ờ thì… cũng có thích.”

Thượng Long bật cười, xoa đầu cậu.

“Thích thì để mai anh mang về cho.”

Cậu híp mắt nhìn hắn.

“Anh định dụ em mặc đồ của cửa hàng anh để quảng bá đúng không?”

Hắn cười gian.

“Lộ rồi à?”

“Rõ rành rành luôn á.”

Bảo Khang lắc đầu, nhưng vẫn thuận theo mà tựa vào người hắn.

Giọng có chút nghi ngờ nói:

“Nhưng mà, anh nói thật đi, sao hôm nay lại tốt bụng tặng em áo vậy?”

Thượng Long nhướng mày.

“Ủa?

Anh lúc nào chả tốt với vợ?”

“Ờ ha…”

Bảo Khang gật gù, xong lại nhìn hắn với vẻ hoài nghi.

“Nhưng mà anh tốt quá, chắc là có gì mờ ám.”

Hắn bật cười, kéo cậu ngồi gọn vào lòng mình.

“Thật ra là tại anh nhớ vợ.

Hôm qua bận cả ngày ở phòng thu nhà anh Tee, không nhắn tin được nhiều, cảm giác thiếu thiếu.

Hôm nay bù đắp cho vợ nè.”

Bảo Khang nghe thế thì đỏ mặt.

“Xạo ghê.”

“Hông có xạo mà.

Nhớ vợ thiệt.”

Hắn nghiêng đầu, nhìn cậu chăm chú.

“Vợ có nhớ anh hông?”

Cậu bĩu môi, nhưng vẫn gật đầu nhẹ.

“Có một xíu.”

Thượng Long nhéo má cậu.

“Một xíu thôi á?”

“Chứ anh muốn sao?”

“Anh muốn vợ nhớ anh nhiều nhiều.

Nhớ đến nỗi không ngủ được luôn.”

“Vậy chắc anh phải chờ lâu lắm.”

Cậu bật cười.

Hắn giả vờ thở dài.

“Thôi được rồi, vậy đành chịu vậy.

Nhưng mà bây giờ vợ phải bù lại cho anh.”

Bảo Khang nghi hoặc nhìn hắn.

“Bù gì?”

“Bù một cái ôm.”

Cậu lườm hắn, nhưng vẫn vươn tay ôm hắn một cái.

Hắn ngay lập tức siết chặt cậu vào lòng, cằm tựa lên vai cậu, giọng trầm trầm đầy ấm áp.

“Vậy mới ngoan.”

Bảo Khang cười khúc khích, tựa vào lòng hắn.

Cậu không nói gì thêm, chỉ im lặng tận hưởng vòng tay ấm áp của hắn.

Và thế là, một buổi tối lại trôi qua trong sự nuông chiều vô hạn của chàng rapper dành cho cậu gia sư bé nhỏ của mình.
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
35


Một ngày đẹp trời, Anh Quân đang loay hoay với đống tài liệu cho dự án sắp tới thì điện thoại reo lên.

Nhìn màn hình, cậu nhanh chóng nhấn nghe, giọng đầy hớn hở:

"Hello mẹ!

Con đây!"

Đầu dây bên kia, giọng mẹ cậu vang lên đầy trìu mến:

"Ờ, hello.

Đang làm gì đấy?"

"Con đang sắp xếp tài liệu thôi.

Mẹ gọi con có chuyện gì không ạ?"

"Nhớ con nên mẹ gọi."

Câu trả lời khiến Anh Quân cười tít mắt.

Giọng cậu trở nên nũng nịu hơn:

"Giời, con biết là mẹ nhớ con mà.

Con cũng nhớ mẹ lắm."

Nhưng chưa kịp vui lâu, mẹ cậu lập tức phản pháo:

"Không có!

Ý mẹ là mẹ nhớ con ruột của mẹ á!"

Anh Quân đơ người không hiểu mẹ mình đang nói gì.

“Ơ con là con ruột của mẹ mà.

Ngoài con ra mẹ còn có ai nữa à?”

Cậu giả vờ mếu máo.

Mẹ cậu lập tức bác bỏ:

"Không!

Con là con ghẻ.

Kun mới là con ruột.

Đưa máy cho Kun đi, mẹ nhớ Kun rồi!"

Anh Quân bĩu môi giận dỗi.

"Tưởng nhớ con trai của mình.

Hoá ra là nhớ dâu.

Từ khi cưới anh Lou về là mẹ thờ ơ với con thấy rõ luôn á!"

Bố cậu ngồi cạnh bật cười, nói:

"Thôi ông ơi, ông lớn rồi còn bày đặt mè nheo.

Đưa máy cho Kun đi, bố cũng nhớ Kun rồi."

Bố cậu cũng hùa theo làm Anh Quân chịu thua, miễn cưỡng đi ra ngoài đưa điện thoại cho vợ yêu của mình.

"Vợ ơi, bố mẹ nhớ anh nè."

Cậu bĩu môi đưa máy cho Kim Long, người đang xem phim trên sofa.

Kim Long nhìn cậu một chút rồi tạm dừng phim, cầm lấy điện thoại.

"Dạ con chào bố mẹ ạ!"

"Kun của mẹ ngoan quá!

Chào con."

Mẹ cậu vui vẻ đáp lại.

"Chắc con không có ngoan đâu!"

Anh Quân cố tình chen ngang.

"Kun ngoan hơn con."

Mẹ cậu không ngần ngại trêu tiếp.

Kim Long bật cười khi thấy hai mẹ con lời qua tiếng lại.

Anh nhẹ nhàng lên tiếng hỏi thăm:

"Bố mẹ ăn gì chưa ạ?"

"Bố mẹ ăn rồi, còn con?"

"Dạ con cũng ăn rồi ạ."

"Khi nào rảnh kêu Quân chở về nhà chơi nhé.

Bố mẹ ở đây nhớ con lắm."

"Mới hôm Tết về, giờ lại nhớ rồi?"

Anh Quân trề môi, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh vui vẻ.

Mẹ cậu giọng trêu chọc.

"Ông nhõi im lặng để tôi nói chuyện với con RUỘT của tôi.

Ông làm gì làm đi!"

Anh Quân bĩu môi càng sâu hơn.

Kim Long thì chỉ mỉm cười dịu dàng, đáp:

"Dạ, để tụi con sắp xếp rồi về thăm bố mẹ ạ."

"Ừm, sắp xếp rồi về nhé."

Bố cậu nói thêm.

"Vậy thôi bố mẹ đi công chuyện đây.

Điện cho hai đứa để đỡ nhớ thôi.

À, nói với ông nhõi kia là bố mẹ cũng nhớ nó, nãy giờ trêu nó chút thôi."

Kim Long bật cười.

"Dạ.

Bye bố mẹ ạ."

"Bye con."

Cuộc gọi kết thúc.

Kim Long đặt điện thoại xuống, quay sang thấy Anh Quân đang ngồi trông đầy giận dỗi.

"Mẹ nói bố mẹ cũng nhớ em lắm đó.

Bố mẹ chỉ trêu thôi."

"Trêu chả vui!"

Anh Quân giả vờ phụng phịu.

Kim Long nhìn cậu một lúc rồi cười.

"Coi kìa.

Giống trẻ con quá Quân.

Hay giờ em làm vợ đi, anh làm chồng cho.

Chứ làm chồng gì mà chả mạnh mẽ."

Anh Quân ngay lập tức chỉnh lại tư thế, gằn nhẹ giọng.

"Nãy giờ em giả vờ thôi.

Chứ em mạnh mẽ mà.

Chỉ là thử anh chút thôi."

"Vậy đó ha" Kim Long xoa nhẹ đầu cậu, ánh mắt đầy cưng chiều.

Anh Quân cười rồi bất ngờ lao vào ôm chặt Kim Long.

Giọng cậu nhỏ nhẹ, thầm thì:

"Vợ ơi, em mệt quá ạ."

Kim Long dịu dàng ôm lấy cậu, giọng đầy lo lắng.

"Công ty dạo này nhiều việc quá hả?"

"Vâng."

Anh Quân dụi đầu vào người anh, hơi thở có chút nặng nề.

Kim Long thở dài.

Dạo này Anh Quân gầy đi hẳn.

Công việc ở công ty đang căng thẳng, cậu chỉ biết lao đầu vào giải quyết, có khi bỏ cả ăn.

Kim Long nhắc cậu thì cậu chỉ dạ dạ cho qua, nên anh phải bưng đồ ăn vào tận phòng, thậm chí ngồi canh cậu ăn hết mới yên tâm.

"Em có mệt quá thì về với vợ.

Vợ thương."

Anh khẽ vuốt nhẹ lưng cậu, giọng nói ấm áp như muốn xoa dịu mệt mỏi trong cậu.

Anh Quân im lặng một chút, rồi vòng tay ôm anh chặt hơn, giọng khẽ khàng:

"Em thương vợ lắm."

Kim Long bật cười, siết chặt vòng tay.

"Anh cũng thương em lắm."

Không gian trở nên yên tĩnh.

Cả hai cứ thế ôm nhau trên sofa, để mặc ánh nắng ngoài trời len lỏi qua cửa kính, tạo thành những vệt sáng ấm áp trong căn phòng nhỏ.

Dù bên ngoài có bận rộn thế nào, chỉ cần có một vòng tay chờ đợi, một giọng nói dịu dàng an ủi, tất cả đều sẽ ổn thôi.
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
36


Trời đã sụp tối khi Tuấn Tài mở cửa nhà bằng chiếc thẻ từ quen thuộc.

Hôm nay công việc ở công ty khiến anh bận rộn đến tận tối muộn mới về.

Dù mệt đến đâu, chỉ cần nghĩ đến việc được ôm cục vợ bé bỏng của mình, anh lại thấy lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.

"Chip Bông ơi, chồng về rồi đây!"

Anh gọi, giọng đầy hứng khởi như mọi khi.

Nhưng... khác với thường ngày, em không chạy ù ra ôm lấy anh, không có tiếng bước chân tíu tít, cũng chẳng có cái ôm chặt cứng như mọi khi.

Nhà im lặng đến lạ.

Anh hơi nhíu mày, đặt túi đồ lên bàn rồi bước vào phòng ngủ tìm em.

Không thấy.

Nhà bếp?

Không thấy.

Ban công?

Cũng không.

Anh thở nhẹ một hơi, đã biết em ở đâu.

Bấm chuông nhà Văn Dương chưa đến ba giây, cánh cửa đã mở ra.

Văn Dương cười tươi nhìn anh:

"Ủa anh Xái?

Mới làm về hả?"

"Ừm, anh mới về.

Bé An có đây không?"

"À có, An đang chơi với vợ em trong này.

Anh vào đi."

Tuấn Tài bước vào, vừa nhìn đã thấy em ngồi dưới thảm, chơi cười vui vẻ với đám bạn.

Bên cạnh còn có Bảo Khang, Thanh Pháp, Quang Hùng và Phong Hào.

Bảo Khang là người đầu tiên phát hiện ra anh, liền nhếch môi nháy mắt:

"Ê An, coi ai kiếm mày kìa!"

Em ngẩng lên, thấy anh liền cười tít mắt.

"Ơ, chồng về rồi hả?

Chồng về nhà trước đi, em chơi xíu em về!"

Em vẫy tay rồi lại xoay qua cười đùa với đám bạn.

Tuấn Tài khoanh tay, nhướng mày nhìn em.

Giọng anh trầm ấm nhưng mang theo ý cưng chiều lẫn chút bất mãn:

"Tối rồi, về nhà thôi bé."

"Không mà, em chơi chưa xong."

Em chu môi.

"Anh Hùng, anh nói giúp bé đi!"

Quang Hùng bật cười lắc đầu.

"Thôi về đi em, nãy giờ chơi nhiều rồi."

"Hông!

Anh Hào~" Em lập tức quay sang nũng nịu với Phong Hào.

Phong Hào khoanh tay, nhếch môi trêu:

"Về với chồng đi bé!"

Không cam lòng, em đang định đổi mục tiêu sang Thanh Pháp thì bất ngờ bị bế xốc lên.

Em giật mình hét lên:

"Aaaa, anh bỏ em xuống!"

"Chơi đủ rồi, về thôi."

Anh giữ chặt em trong tay, cười nhẹ với đám bạn.

"Bye mấy đứa nha."

Mặc kệ em vùng vẫy, anh cứ thế bế em ra khỏi nhà Văn Dương, mặc cho đám bạn cười ầm lên vì màn bắt vợ đầy bá đạo này.

Về đến nhà, Tuấn Tài nhẹ nhàng đặt em xuống ghế.

Em dỗi, chu môi phụng phịu, nhưng chưa kịp nói gì đã bị anh vòng tay ôm chặt, vùi mặt vào eo em.

"Cho chồng sạc pin xíu."

Anh nói, giọng có phần mệt mỏi.

Em khựng lại, cái dỗi hờn ban nãy lập tức tan biến.

Tay nhỏ nhẹ nhàng vuốt lưng anh, giọng nói mềm mại:

"Anh mệt lắm hả?"

Anh gật nhẹ, vẫn không buông em ra.

Em thở nhẹ một hơi, rồi ôm lấy đầu anh, vuốt nhẹ mái tóc anh như đang dỗ dành một chú cún con.

Bình thường em hay bướng, hay cãi lời anh, nhưng dạo này thấy anh bận quá, em cũng ngoan hơn hẳn.

Vì em biết, anh đã mệt lắm rồi.

Sau một lúc, em nhỏ giọng: "Đi tắm đi anh, em dọn cơm cho."

Anh nghe vậy thì cười khẽ, buông em ra, đặt một nụ hôn lên trán em rồi đứng dậy vào phòng tắm.

Khi anh bước ra, em đã bày sẵn cơm ra bàn.

Nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của em loay hoay dọn dẹp, lòng anh chợt ấm áp đến lạ.

"Vợ anh ăn gì chưa?

Ăn cùng anh luôn nha?"

"Vâng, em đợi anh về ăn cùng á!"

Em cười xinh đặt chén xuống.

Anh nhìn em, khóe môi cong lên.

Cả hai cùng nhau ăn cơm.

Trong lúc ăn, anh gắp thức ăn cho em, em lại đòi gắp ngược lại cho anh, hai người cứ như vậy mà chăm sóc lẫn nhau.

Sau khi ăn xong, anh định dọn dẹp thì bị bàn tay nhỏ nhắn của em ngăn lại.

"Anh lại ghế nghỉ ngơi đi, để em làm cho."

Anh xoa đầu em, giọng đầy cưng chiều:

"Anh không sao.

Chip Bông ngoan lại ghế ngồi nha."

Em bĩu môi, lắc đầu không chịu, đẩy anh về ghế sofa rồi quay lại dọn dẹp.

Anh nhìn theo em, trong lòng ngập tràn hạnh phúc.

Cái cảm giác có một người ở bên, cùng anh chia sẻ từng bữa ăn, từng niềm vui nhỏ nhặt, thật sự rất tuyệt vời.

Một lúc sau, em quay lại, trèo lên sofa ngồi cạnh anh.

Anh vô thức nắm lấy tay em, đặt lên môi hôn nhẹ.

"Anh có quà tặng vợ đây."

Em lập tức sáng mắt, hứng khởi hỏi: "Quà gì ạ?"

Anh đưa ra túi quà, em mở ra, mắt lập tức sáng rực.

"Aaa, cái áo này!

Bé cảm ơn anh ạ!"

Tuấn Tài tựa lưng vào ghế sofa, ánh mắt lấp lánh đầy yêu thương khi nhìn Thành An vui vẻ ôm chiếc áo mới vào lòng.

Hôm trước anh thấy em ngắm nghía nó mãi mà không dám mua, thế là tranh thủ lúc tan làm anh ghé qua cửa hàng mang về cho bé.

Nhìn thấy sự phấn khích trong mắt em, lòng anh cũng ấm áp hơn hẳn.

"Anh nhìn gì mà cười hoài thế?"

Em ngước lên hỏi, giọng điệu nhõng nhẽo đặc trưng.

"Nhìn vợ anh hạnh phúc."

Anh đưa tay nhéo nhẹ má em.

"Mặc thử đi, coi có vừa không?"

Em ngoan ngoãn gật đầu rồi ôm áo chạy vào phòng.

Một lúc sau, em bước ra trong chiếc áo mới, xoay một vòng trước mặt anh rồi ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực.

"Sao?

Có đẹp không nè?"

Tuấn Tài nhìn em, khóe môi cong lên thành một nụ cười dịu dàng.

Chiếc áo quả thật hợp với em, làm em trông vừa đáng yêu vừa ấm áp.

"Đẹp lắm.

Nhưng mà..."

Anh kéo tay em lại gần, cúi đầu ghé sát tai em thì thầm.

"Vẫn không đẹp bằng em."

Em nghe thế liền đỏ bừng mặt, đấm nhẹ vào vai anh rồi quay người chạy trốn.

"Ghét ghê!

Nói gì mà sến quá đi."

Anh bật cười kéo em ngồi xuống bên cạnh, vòng tay ôm lấy eo em rồi tựa đầu lên vai em.

Hơi thở ấm áp phả nhẹ vào cổ làm em rụt cổ lại, giọng nhỏ xíu:

"Anh Tài, nhột quá à!"

"Cho anh ôm một lát thôi, cả ngày làm việc mệt lắm rồi."

Em nghe vậy thì không vùng vẫy nữa, ngược lại còn ngoan ngoãn để yên cho anh ôm.

Nhìn Tuấn Tài như thế này, em vừa thương vừa xót.

Anh lúc nào cũng bận rộn vì công việc, chạy đi chạy lại hết công ty rồi lại đến các cuộc họp.

Vậy mà vẫn nhớ mua quà cho em, còn về nhà đúng giờ để ăn cơm cùng em nữa chứ.

Em nhẹ nhàng đưa tay lên xoa đầu anh, giọng thủ thỉ:

"Anh cực quá rồi.

Hay mai nghỉ làm một bữa đi, ở nhà với em nha?"

Anh nghe thế thì bật cười, tay siết chặt em hơn.

"Ở nhà với bé thì thích thật, nhưng công ty còn nhiều việc lắm."

"Nhưng mà anh mệt rồi mà!"

Em xị mặt.

"Anh làm nhiều như vậy, em xót lắm."

Tuấn Tài nhìn em, lòng chợt mềm nhũn.

Em bé của anh dù hay nghịch ngợm, cứng đầu nhưng lúc nào cũng quan tâm anh từng chút một.

Anh đưa tay véo nhẹ má em, giọng trầm ấm:

"Anh biết rồi.

Cuối tuần này anh sẽ nghỉ một ngày để đi chơi với vợ yêu chịu không?"

Em lập tức sáng mắt lên, hai tay ôm lấy cổ anh, giọng vui vẻ:

"Chịu chịu chịu!

Mình đi công viên nha?

Hay là đi ăn đồ nướng đi!"

"Được rồi, bé muốn đi đâu thì đi đó."

Anh xoa nhẹ lưng em, cảm nhận nhịp tim em đập nhanh hơn bình thường.

Anh cười khẽ, trêu chọc:

"Nhưng mà, bé có thấy mình ôm anh chặt quá không đó?

Mới bảo ghét sến mà giờ ôm chồng chặt ghê ta?"

Em giật mình nhận ra mình đang dính sát vào người anh thì lập tức đẩy anh ra, mặt đỏ lựng, lắp bắp:

"T-tại em vui quá thôi!

Ai kêu anh lúc nào cũng bận rộn hết trơn..."

Tuấn Tài bật cười trước dáng vẻ bối rối của em, sau đó lại kéo em ôm vào lòng, thì thầm bên tai:

"Anh lúc nào cũng dành thời gian cho em mà, vợ yêu của anh."

Em nghe vậy thì cười tít mắt, dụi đầu vào ngực anh như một chú mèo nhỏ.

Hai người cứ thế ôm nhau trên ghế sofa, tận hưởng khoảng thời gian yên bình bên nhau.

Đêm hôm đó, sau khi tắm rửa xong, em lon ton chạy ra giường, trèo lên ôm chăn lăn lộn.

Tuấn Tài nằm trên giường nhìn thấy liền bật cười.

"Em bao nhiêu tuổi rồi hả bé An?

Sao cứ như con nít hoài thế?"

Em chu môi, kéo chăn che nửa mặt, chỉ để lộ đôi mắt long lanh:

"Em mà lớn là anh không cưng em nữa đâu!"

"Ừm..."

Anh giả vờ trầm ngâm.

"Cũng đúng.

Bé mà lớn thì chắc không còn nhõng nhẽo với anh nữa đâu nhỉ?"

Em lập tức bò dậy, vội vàng ôm lấy anh, giọng nũng nịu:

"Không có!

Em lúc nào cũng là bé An, Chip Bông của anh hết á!

Nhõng nhẽo với anh cả đời luôn!"

Tuấn Tài cười khẽ, cúi xuống đặt một nụ hôn nhẹ lên trán em.

"Ngoan.

Anh cũng sẽ cưng em cả đời."

Em hạnh phúc vùi mặt vào ngực anh, tay ôm chặt lấy eo anh như sợ anh biến mất.

Cả ngày hôm nay anh làm việc mệt như vậy, nhưng về nhà vẫn cười nói với em, vẫn dịu dàng như thế.

Em cảm thấy mình thật may mắn khi có anh bên cạnh.

"Ngủ thôi nào, bé ngoan."

Anh nhẹ nhàng kéo chăn đắp cho em rồi cũng nằm xuống bên cạnh.

Em xoay người ôm lấy anh, mắt lim dim buồn ngủ.

"Ngủ ngon ạ"

Anh khẽ cười, đặt một nụ hôn lên mái tóc mềm mại của em, giọng nói trầm ấm vang lên giữa đêm khuya:

"Em bé ngủ ngoan"

......

Hoàn thành chuỗi ngọt lịm của các cặp rồi nè.

Cho sốp biết cảm nghĩ của mọi người khi đọc mấy chương ngọt ngào này của sốp đi ạaa.
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
ngoại truyện 1


Mưa đêm Sài Gòn lạnh lẽo như chính nỗi lòng của Anh Duy lúc này.

Anh đứng bên cửa sổ, nhìn những hạt mưa rơi lách tách trên ô kính, lòng ngổn ngang những suy nghĩ.

Bên trong căn hộ nhỏ, tiếng piano vang lên, từng phím đàn như đâm vào lòng người, da diết và đau thương.

Bản nhạc này, là bài hát đầu tiên mà Đăng Dương từng sáng tác khi mới bước chân vào con đường ca hát.

Khi ấy, nó là một chàng trai trẻ đầy hoài bão, còn anh là một giảng viên thanh nhạc kiệm lời nhưng tận tâm.

Họ gặp nhau trong một lớp học, nơi Đăng Dương lần đầu cất giọng trước mặt anh, còn Anh Duy là người dạy nó cách kiểm soát hơi thở, cách truyền tải cảm xúc vào từng câu hát.

Từ những buổi luyện tập đến những lần nó đến nhà anh chỉ để tìm chút cảm giác bình yên, họ đã gắn bó với nhau như thế, chẳng cần nói cũng tự hiểu lòng nhau.

Nhưng rồi ánh đèn sân khấu quá rực rỡ, khoảng cách giữa họ ngày càng lớn.

Đăng Dương ngày càng nổi tiếng, từng bước chạm đến giấc mơ của mình.

Lịch trình dày đặc, những buổi họp báo, những sân khấu lớn nhỏ, và cả những tin đồn vây quanh khiến khoảng cách giữa họ ngày càng xa.

Những tin nhắn không hồi âm, những cuộc gọi bị lơ đi, những lần hứa hẹn gặp nhau rồi lại bị huỷ vì lịch trình bận rộn...

Tất cả như những nhát dao cứa vào lòng Anh Duy.

Anh không trách Đăng Dương, không hề trách.

Anh biết giấc mơ của nó quá lớn, và anh chưa bao giờ muốn nó dừng lại vì mình.

Nhưng mỗi lần nhìn vào gương, thấy gương mặt tiều tụy của mình phản chiếu trong đó, Anh Duy tự hỏi, liệu anh còn giữ được vị trí nào trong lòng Đăng Dương hay không?

Cho đến một ngày, Anh Duy quyết định nói lời chia tay.

"Anh không muốn trở thành gánh nặng của em nữa, Dương à.

Em có một con đường dài phía trước, còn anh... có lẽ anh nên rẽ sang một hướng khác."

Đăng Dương bàng hoàng.

Nó không nghĩ rằng những khoảng cách vô hình ấy lại đẩy họ xa đến mức này.

"Không phải vậy, anh Duy.

Em vẫn luôn... vẫn luôn cần anh mà!"

Anh cười nhạt, đôi mắt đã cạn khô nước mắt từ lâu.

"Nếu em cần anh, thì tại sao em lại để anh cô đơn đến vậy?"

Câu hỏi ấy ám ảnh Đăng Dương suốt nhiều ngày sau đó.

Cậu cố gắng liên lạc với anh, cố tìm gặp anh, nhưng tất cả chỉ là một sự im lặng đến đáng sợ.

Cho đến một đêm mưa, khi nó nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.

---

"Cậu là người nhà của Phạm Anh Duy đúng không?

Mau đến đây đi cậu ấy đang trong cơn nguy kịch!"

Giọng nói của bác sĩ vang lên như tiếng sét giáng xuống.

Đăng Dương lao đến bệnh viện, trái tim đập mạnh trong lồng ngực.

Khi nhìn thấy thân xác lạnh lẽo của Anh Duy nằm đó, cậu quỵ xuống, bàn tay run rẩy chạm vào gương mặt người đã từng là cả thế giới của mình.

"Xin lỗi chúng tôi đã cố gắng hết sức..."

Bên cạnh thi thể của Anh Duy, người ta tìm thấy một lá thư.

"Gửi Đăng Dương,

Khi em đọc được lá thư này, có lẽ anh đã không còn nữa.

Anh xin lỗi vì đã chọn cách ra đi như thế này, nhưng anh thật sự không còn lựa chọn nào khác.

Anh không muốn trở thành gánh nặng cho em, không muốn em phải phân vân giữa giấc mơ và anh.

Em biết không?

Anh luôn tin rằng em sẽ trở thành một ca sĩ tuyệt vời.

Hãy tiếp tục hát, tiếp tục chạm đến ước mơ của mình.

Nhưng em à, nếu có thể, đừng quên rằng đã từng có một người yêu em đến mức chấp nhận lùi lại phía sau.

Hãy sống thật tốt nhé, Đăng Dương.

Anh Duy."

Tờ giấy nhàu nát trong tay Đăng Dương.

Nó ôm lấy thân thể lạnh lẽo của Anh Duy, gào lên giữa đêm mưa như một con thú bị thương.

"Tại sao lại bỏ em đi hả?!

Anh Duy!

Anh nói em là giấc mơ của anh, vậy tại sao anh lại không ở lại để cùng em đi đến cuối con đường?"

Nhưng đáp lại nó, chỉ có tiếng mưa rơi lặng lẽ bên ngoài cửa sổ...

Sau ngày hôm đó, Đăng Dương vẫn tiếp tục ca hát, nhưng ánh mắt nó mãi mãi mang một nỗi đau không thể nguôi ngoai.

Mỗi khi đứng trên sân khấu, nó đều nhìn lên khoảng không vô định, như thể đang tìm kiếm hình bóng quen thuộc của người đã từng là cả thế giới của nó.

Bởi vì, có những giấc mơ... mãi mãi không thể thành hiện thực.

"Khi em đã có tất cả rồi lại chẳng còn anh nữa..."

.....

Sốp phân vân mãi không biết nên cho cặp nào lên thớt trước nên random thì ra DomicPad =))

Tiếp theo mọi người muốn cặp nào nèee.

Gợi ý cho sốp ý tưởng với nhaaa tuần này thi nên đầu óc cứ lâng lâng.

Ráng lắm mới ra được 1 chương ngược.

Sốp thi xong sẽ cố gắng sắp xếp ra nhìu chương cho cả nhà đọc ạaa.

À mà hôm nay sinh nhật anh Lou Hoàng và anh Nicky áaa.

Chúc hai anh tất cả trừ vất vả, tuổi mới rạng rỡ hơn nè🩵✨
 
[Atsh] Chung Cư Ánh Trăng
37


Jsol -> Nicky

Chồng Mèo😽

Bầu iu của chồng đâu òiii

Vợ Mèo😘

Đây òiiii

Bầu iu khóc hảaaa

Đâu có đâuuu

Ai nói với chồng á?

Bầu iu lại dối chồng ời

Anh Lou bảo hôm nay bầu khóc

mà hỏi mãi bầu không chịu nói

Ai làm bầu buồn hả?

Hong có ai làm bầu buồn hết

Tại bầu nhớ Sơn

Khi nào Sơn về😭😭

Hoi mà bầu đừng khóc

Sơn về với bầu điii

Bầu ráng đợi chồng nhá

2 ngày nữa chồng về

Lưu diễn lần này lâu làm bầu iu phải đợi 😢😢

2 ngày lận ạ?

Hứa là 2 ngày về đấy nha

Bé con nhớ bố lớn rồi ạ😭

Ơ thế là bé con nhớ bố lớn hay bố nhỏ nhớ bố lớn đâyyy

Cả hai đều nhớ bố lớn ạaa

Thế áaa

Iu thíaaa

Thôi bố nhỏ nghỉ ngơi điii

Dạ bố lớn bên đấy đừng làm việc quá sức nhaaa

Dạ iu vợ iu bé con trong bụng nữaaa

Moahhh

Đang soạn tin

Hong cần trả lời lại đâuuu

Để chồng nói iu được òi

Vợ nghỉ ngơi đi nhéee

.........

Jsol -> Lou Hoàng

Alo anh Lêuuuu

Lêu lêu

Mày kêu tao hay mày chọc quê tao dị?

Hỏng cóoo

Em nào dám chọc anh

Nhắn anh có gì không?

Thì chuyện là còn 2 ngày nữa em mới về

Em nhắn nói anh ráng chăm bầu thêm 2 ngày nữa giúp em

Cho bầu ăn uống đầy đủ ngủ đủ giấc

Tới đó em về em đưa tiền coi như là tiền cảm ơn anh chăm vợ em một tuần nay

Khùng hả ba?

Tiền bạc gì?

Điên quá

Dù gì Hào cũng là em anh con hai đứa bây cũng là cháu anh thì anh chăm thôi

Chứ tiền bạc chi

Anh nói cho chú em nghe nè

Chồng anh không có gì ngoài tiền

1 tháng Quân cho anh 100 200 triệu chỉ để xài chơi

Anh dư tiền

Nên không cần phải làm vậy đâu

Anh em không à có nhiêu đó mà tiền bạc chi không biết

Flex ghê thiệt chứ

Có chồng giàu thì flex thôi em ạ

Vậy nghe tới lúc về đưa tiền là tao đánh đó

Dạ em cảm ơn ạaa

Ơn nghĩa gì

Nói tiếng nữa tao block giờ

Dạ hihi

Mà dạo này vợ em có khó ngủ không ạ?

Trộm vía bầu 5 tháng ngủ còn ngon lắm

Trộm vía ạ

Vậy thôi anh làm gì làm đi ạ

Ừm giữ gìn sức khỏe đó

Vânggg

.....

00h50

Ali Hoàng Dương
 
Back
Top Bottom