Hài Hước [ATSH] [ABO] Phòng Trọ và Vụng Trộm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
405450768-256-k95730.jpg

[Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
Tác giả: pengkii19
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Người thật, truyện giả.

Đây chỉ là tác phẩm dựa theo trí tưởng tượng, không có ở ngoài đời thật✨



vuongbinh​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ATSH] You Think You Can Catch Me?
  • [ATSH] - Mật
  • [atsh] thế nào là yêu ?
  • [ATSH] Chung Cư Ánh Trăng
  • [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    ✨Intro✨


    giới thiệu nhân vật

    Chủ căn chung cư

    Trấn Thành



    Dãy Alpha tầng 1 (bên phải)

    Võ Đình Nam

    Codynamvo

    Alpha

    Mùi gỗ đàn hương



    Nguyễn Xuân Bách

    Mason

    Alpha

    Mùi muối biển



    Bùi Trường Linh

    Alpha

    Mùi tuyết tùng



    Đỗ Nhật Trường

    Otis

    Alpha

    Mùi cà phê



    Nguyễn Hoàng Bách

    JeyB

    Alpha

    Mùi bạc hà



    Nguyễn Lê Minh Huy

    Robber

    Alpha

    Mùi gỗ sồi

    ____________

    Dãy Alpha tầng 1 (bên trái)

    Đỗ Nam Sơn

    Alpha

    Mùi trà ô long



    Lê Hồng Sơn

    Sơn K

    Alpha

    Mùi cam



    Nguyễn Tuấn Duy

    Ogenus

    Alpha

    Mùi hạt tiêu



    Dãy omega tầng 2 (bên phải)

    Nguyễn Đình Dương

    Tez

    Omega

    Mùi dưa lưới



    Vũ Trường Giang

    Gill

    Omega

    Mùi vani



    Phan Đức Nhật Hoàng

    Dillan

    Omega

    Mùi dâu



    Ngô Nguyên Bình

    Vương Bình

    Omega

    Mùi Đào



    Ngô Hải Nam

    Omega

    Mùi hoa hồng



    Dãy omega tầng 2 (bên trái)

    Lê Hồ Phước Thịnh

    Jaysonlei

    Omega

    Mùi phô mai



    Phạm Khôi Vũ

    Omega

    Mùi hoa nhài



    Lê Quang Huy

    Ryn Lee

    Omega

    Mùi kem dừa



    Đặng Thành An

    Negav

    Omega

    Mùi sữa



    Nguyễn Thành Công

    Congb

    Omega

    Mùi hoa linh lan

    __________

    tầng 3

    Bùi Duy Ngọc

    Alpha

    Mùi sương sớm



    Trần Thiện Thanh Bảo

    Bray

    Beta



    Lê Thành Dương

    Ngô Kiến Huy

    Beta



    Phạm Hoàng Khoa

    Karik

    Beta



    Vũ Cát Tường

    Beta

    Còn nhiều nhân vật khác🙂))

    💗Các otp💗

    Codynamvo x jaysonlei

    Mason x congb

    Buitruonglinh x rio

    Otis x ryn lee

    Jeyb x hải nam

    Robber x gill

    Ogenus x tez

    Bùi Duy Ngọc x Khôi Vũ

    Sơn K x Vương Bình

    Issac x Negav (thích cặp này ở mùa 1)

    Đỗ Nam Sơn X Dillan



    Đọc truyện giải trí thôi🙂))

    No toxic❌

    Thấy hơi ít thể loại này nên tự viết luôn cho nhanh🙂)
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 1✨


    Công Dân Nghĩa Vụ

    Trấn Thành

    @All

    Mấy đứa, hôm nay công ty có người vào mới làm.

    Làm quen có gì chỉ dẫn cho họ, biết chưa?

    Ngô Kiến Huy

    Ai zị anh??

    Nói họ mau chạy đi!

    Không là bị đè bởi một đống công việc đó!

    Hải Nam

    Tính ra công ty mới có người mới mà anh bắp đã zị rồi.

    Người mới vào để san sẻ đống công việc đó chứ!

    Bray

    Thằng Hải Nam nói đúng đấy.

    Đống deadline chưa làm xong để người mới vào làm là ngon lành luôn.

    Mason nguyễn

    Đúng là mấy con người cơ hội...

    Tez

    Mày thì khác gì ai mà nói...

    Mason nguyễn

    Ê??

    Trấn Thành

    Thôi mấy đứa.

    Công việc ai, người đó làm chứ không có đẩy cho người khác🙂)

    Bray

    Úi xời, em biết rồi anh xìn ơi.

    Robber

    Ảnh nói vậy thôi chứ hành động biết sao được :v

    Bray

    Thằng oắt này🙂)

    Ngô Kiến Huy

    Nó cậy nó làm Alpha cái nó lên mặt đó em ơi.

    Codynamvo

    Anh Bảo cũng được mà😔

    Chỉ là giống chữ a ở cuối là Beta thôi.😔

    Bray

    Mày thì giỏi rồi😒

    Trấn Thành

    Bớt chí choé với nhau lại🙂))

    Đồng nghiệp với nhau cả thôi

    Mason nguyễn

    Đồng nghiệp gì mà nhờ làm dùm ít việc mà cũng kêu la😔

    Tez

    Ít việc kiểu gì mà ném một đống giấy tờ, nhìn mà muốn hoa cả mắt🙂)

    Mason nguyễn

    Mày cũng có làm đâu🙂)

    Làm được chút ít rồi xách đít đi chới với tứn di mà?!

    Mặc xác tao với anh Linh làm muốn sấp mặt.

    Tez

    Người ta đi hẹn hò mà cũng không cho😒

    Sơn K

    Ể?

    Giờ em mới biết đấy🙂))

    Bùi Trường Linh

    Lúc đó mày ngủ ngất ngây luôn rồi🙂))

    Nhờ vả được gì nữa!?

    Karik

    Anh Xìn kệ bọn dở hơi này đi.

    Giới thiệu người mới đi anh.

    Trấn Thành

    Ok.

    Đợi anh tí.

    Anh nhắc trước, thấy cư mình ít omega quá nên anh có người mới đa số toàn là omega.

    Mấy đứa liệu mà giúp đỡ cho đàng hoàng.

    *Trấn Thành đã thêm Jaysonlei vào nhóm*

    *Trấn Thành đã thêm Ryn lee vào nhóm*

    *Trấn Thành đã thêm Khôi Vũ vào nhóm*

    *Trấn Thành đã thêm Vương Bình vào nhóm*

    *Trấn Thành đã thêm CongB vào nhóm*

    *Trấn Thành đã thêm Dillan vào nhóm*

    Trấn Thành

    Mấy đứa làm quen nha.

    Có người Việt Mỹ đó.

    Ngô Kiến Huy

    Èo ghê vậyyy

    Anh tuyển nhiều thế🙂))

    Gillan

    Một rừng Omega luôn hở anh🙂))

    Trấn Thành

    Mấy đứa im lặng cho người mới giới thiệu coi.

    Jaysonlei

    Em chào mọi người ạ.

    Em là Lê Hồ Phước Thịnh.

    Mọi người gọi em là Jaysonlei cũng được ạ.

    Em là người mới mong được mọi người giúp đỡ.

    Khôi Vũ

    Em là Phạm Khôi Vũ.

    Rất mong được mọi người giúp đỡ.

    Ryn lee

    Em là Lê Quang Huy.

    Mong được mọi người giúp đỡ...

    Vương Bình

    Chào mọi người.

    Em là Ngô Nguyên Bình.

    CongB

    Còn em là Nguyễn Thành Công.

    Dillan

    Chao moi nguoi.

    Em là Phan Duc Nhat Hoang.

    Em hoi yeu noi tieng viet a.

    Trấn Thành

    Mọi người giúp đỡ nhau nha.

    Ngày mai tụi em sẽ chuyển vào chung cư nha.

    Anh đã phân phòng hết rồi, đừng đi nhầm qua khu Alpha nghe chưa?

    Mai Bray với Ngô Kiến Huy hướng dẫn mấy người mới nghe chưa?

    Bray

    Ô mờ gờ.

    Sao không nhờ mấy thằng Alpha khoẻ mạnh đó kìa🙂)

    Ngô Kiến Huy

    Mấy thằng đó đi để doạ người hay gì?

    Ok anh Xìn!

    Cứ để bọn em!

    Bray

    ...

    *Không biết có nên tin cậy không nữa...*

    _____________

    Hôm sau, Bray đang đứng nói chuyện với Ngô Kiến Huy thì có gặp Cody.

    Cody đang cầm một đống giấy tờ đi vào chung cư, thấy hai người thì liền hỏi : "Hai anh đang làm gì vậy?"

    "Đang đợi người mới đến để hướng dẫn, không bọn nó đi nhầm vào dãy Alpha thì mệt lắm."

    Bray cười nói

    "Em đang lên phòng đó à?"

    Ngô Kiến Huy hỏi

    "Dạ vâng.

    Nhiều việc quá, làm ở công ty thì nóng chết mất."

    Cody cười rồi gật nhẹ đầu đi lên.

    Đúng lúc đó, một chiếc xe khách màu đen đi đến trước cổng khu chung cư, 5 hay 6 người gì đó bước xuống, người thì cầm balo, người thì túi vải hay là mang vali.

    Ngô Kiến Huy hào phóng đi ra tiếp đón : "Mấy em là người mới hả?"

    Khôi Vũ cười gật nhẹ đầu nói : "Dạ vâng ạ."

    Jaysonlei hớn hở nói : "Chung cư mình to ghê!"

    Ngô Kiến Huy cầm lấy vali của Dillan hỏi : "Em là người Việt Mỹ hả?"

    Dillan cười ngượng : "Yes, em chào anh ạ."

    Ryn Lee cũng muốn lên tiếng nhưng hơi ngại vì cậu khá sợ đám đông nên chỉ biết cúi đầu đi đàng sau, Bray thấy vậy liền vỗ vai nói nhỏ : "Không cần phải sợ quá đâu.

    Thoải mái đi."

    Ryn Lee cười rồi gật đầu.

    Ngô Kiến Huy giới thiệu chung cư : "Chung cư này có 6 tầng, tầng 5 là sân thượng, có bể bơi đấy.

    Tầng 4 có phòng gym và phòng giải trí, đầy đủ mọi thể loại game, thoải mái thời gian chơi luôn, có luôn cả thư viện.

    Mấy em yên tâm nhé, thư viện chung cư mình to nhứt nách, đầy đủ thể loại luôn.

    Từ tầng 3 đến tầng 1 là phòng ngủ.

    Còn đây là sảnh, mọi người thường tập trung ở đây để nói chuyện và bàn bạc công việc."

    Ngô Kiến Huy nghĩ một lát rồi nhắc nhở : "Toà chung cư của mình rất dễ bị lộn vì nút bấm thang máy có sự sai sót nên từ sảnh nó sẽ tính là tầng 1 luôn chứ không phải là B1, nên mấy người mới vào rất dễ bị nhầm lẫn, chắc lúc anh Trấn Thành nhắn tin gửi số phòng cũng có ghi rồi nhỉ? *Tầng 2 của chung cư sẽ được tính là tầng 1, còn tầng 2 sẽ được tính là tầng 3, còn tầng 3 sẽ được tính là tầng 4, cứ như vậy.

    Có mấy lúc đi làm về, mệt quá nên anh cũng hay bấm nhầm."

    (*Không biết mọi người có hiểu không nhỉ🤡)

    CongB nhìn xung quanh mà muốn loé hết cả mắt, tay kéo vali vừa hỏi : "Chung cư mình có khoảng sân rộng mà còn nhiều tầng, đầy đủ tiện nghi nữa chứ.

    Sao chung cư mình giàu vậy ạ?"

    Bray cười xoà nói : "Chủ chung cư này giàu lắm em ơi.

    Suốt ngày ném một đống công việc vào mặt bọn anh, khổ cực."

    Dillan thấy nguyên một bể nước nuôi cá và cầu bắt qua bể đó thì khá bất ngờ : "Wow, đẹp quá."

    Vương Bình giơ máy chụp mấy tấm liên tục, đến khi xem lại ảnh thì cậu chớp chớp mắt suy nghĩ : 'Hả?

    Ai vậy?'

    Trong ảnh chụp vô tình của Vương Bình có lọt vào một bóng người, mặt có hơi ngái ngủ nhưng vẫn rất đẹp trai.

    Vương Bình khều khều Ngô Kiến Huy hỏi : "Anh ơi, em có vô tình chụp được tấm này, ai vậy ạ?"

    Ngô Kiến Huy nhìn vào hình rồi nói : "Sơn K đấy."

    Vương Bình nghiêng đầu : "Dạ?"

    "Thằng đó là Lê Hồng Sơn, nó làm trong công ty lâu rồi."

    Ngô Kiến Huy cười rồi nhấn nút thang máy.

    Trong lúc đợi thang máy, Jaysonlei vui vẻ nhìn xung quanh, vì ở đây rất rộng làm cộng rất phấn khích.

    Trong lúc mọi người không chú ý thì Jaysonlei đã nhanh chân chạy ra ngoài chỗ bể cá rồi, cậu đứng bên bể cá nhìn đàn cá koi bơi tung tăng thì lấy máy ra chụp mấy tấm.

    Ở bên kia cầu là một căn chòi ngồi nghỉ mát, Jaysonlei đưa mắt nhìn căn chòi, hình như có người đang ngồi ở đó?

    Cậu rón rén đi đến, núp sau lùm cây nhìn qua bên kia cầu, căn chòi và cây cầu khá gần nhau nên cậu chưa thể lên cầu đi qua được.

    Một người với mái tóc ở trên là màu đen còn ở phần dưới thì nhuộm màu trắng, trông khá gang gang ha?

    Bên cạnh người đó thì có một người miệng nói liên tục, vừa cười vừa chống tay ra sau nói.

    Khoảng cách khá xa khiến Jaysonlei không nghe được gì mấy.

    Rồi đúng lúc đó, người có màu tóc khá gang gang ngẩng mặt quay qua nhìn người kia.

    Người kia lúc này không nói nữa.

    Lúc này đây, Jaysonlei phải tròn mắt nhìn hai người họ.

    Gill lúc này có biết hôm nay sẽ có người mới dọn vào chung cư nhưng đâu có hay là sẽ có một người mới chạy ra đây đâu.

    Ngồi trong phòng ngợp quá nên tiểu thơ liền kéo theo Robber ra ngoài đây để hóng gió, nhiều người nói Robber nói rất rất nhiều, rất nhức đầu, có mình gill là chịu được cái tính nói nhiều này của cậu.

    Bây giờ gill đang ngồi nghe Robber kể chuyện về mấy ngày làm việc mà bị anh Bảo đối xử bất công.

    Nghe xong thì gill cười hỏi : "Trời, anh Bảo ác vậy luôn à?"

    Robber uất ức nói : "Đúng rồi đấy!

    Anh Bảo ác quá trời ác!"

    Gill ngẩng mặt lên nhìn robber, tiểu thơ phân hoá thành omega, khi biết mình phân hoá thành omega, cậu cũng rất buồn đó chứ...

    Nhưng đến khi gặp anh người yêu nói nhiều này thì cậu thấy cũng được, không sao cả.

    Robber chớp mắt nhìn Gill, thấy cậu im lặng thì nhìn ngó xung quanh rồi sáp lại gần Gill, đặt nhẹ nụ hôn phớt qua rồi cười hỏi : "Sao vậy?"

    Jaysonlei bắt trọn khung cảnh đó thì trợn mắt nhìn, Ô Mờ Gờ?!

    Cậu vừa thấy cái gì vậy???

    _______________

    Không biết mọi người có thích cặp robber với gill không nữa🤡

    Ghép zui zui thoi😔

    Đừng toxic🙂))
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 2✨


    Lúc Jaysonlei rón rén chạy về lại chỗ mọi người thì đã chẳng thấy ai đâu.

    Cậu nhìn ngó xung quanh mà vẫn không thấy người nên bắt đầu hoảng loạn, lấy điện thoại ra coi thử.

    Chắc mọi người đang lên tầng để coi phòng...

    Phước Thịnh khá sợ làm phiền người khác nên chỉ xem số phòng của mình rồi nhấn nút thang máy.

    Phòng cậu ở tầng 2, nhưng mới nãy Phước Thịnh đâu có nghe anh Ngô Kiến Huy nói đâu, nên cậu bấm nhầm lên tầng 1 luôn, cậu cứ chắc chắn rằng tính cả sảnh thì tầng này là tầng 2, đến tầng 1 nhìn xung quanh nhưng vẫn không thấy người đâu cậu quyết định đi đại luôn.

    Mới nãy cậu không đọc kĩ tin nhắn nên cậu vừa đi sai tầng còn vừa nhìn nhầm số 202 của mình thành 102 nữa chứ, mù hết chỗ nói.

    Phước Thịnh đứng giữa hai lối đi, cậu nhìn sang bên phải rồi nhìn bên trái, quyết định đi bên phải luôn.

    Ngó tới trúng số phòng 102 (trong khi phòng mình là 202🤡), vẫn không thấy ai thì cậu đành thở dài nghĩ : 'Chắc mọi người vào phòng hết rồi.' Phước Thịnh lấy thẻ phòng tra vào nhưng không được, nó cứ tít tít đỏ liên tục.

    Cậu chớp chớp mắt, thử thêm vài lần nhưng không được.

    Cậu đâu có hay suy nghĩ nhiều đâu, tưởng thẻ phòng bị HƯ nên gõ cửa cóc cóc, nhấn chuông ầm ĩ.

    Trong khi đó, luật lệ của chung cư là mỗi người một phòng chứ đâu có ở chung😌 Phước Thịnh mới vào làm nên cứ nghĩ là hai hay ba người gì đó sẽ ở chung với nhau giống như ở ký túc xá hồi còn đại học.

    Rồi đội nhiên cậu lại ngửi thấy mùi gỗ đàn hương nhẹ trong không khí.

    Phước Thịnh liền đưa tay lên vội bịt mũi lại, chết rồi!

    Đây là mùi của Alpha mà?!

    Sao anh chủ chung cư nói là dãy Omega riêng còn dãy Alpha riêng mà??

    Bỗng mùi Alpha nồng nặc hơn trong không khí, Phước Thịnh cảm nhận được nó trong không khí.

    Cậu định vội vớ lấy vali rồi nhanh chóng rời đi, nhưng chân cậu lại đông cứng, không thể cử động được.

    Cửa phòng từ từ mở ra, Võ Đình Nam với khuôn mặt nhăn tít lại nhìn ra ngoài : "Ai đấy?..."

    Vài phút trước đó, Võ Đình Nam đang ngồi trong phòng để làm nốt đống deadline.

    Trong lúc đang ngồi ngả đầu ra sau dựa lên sofa thì đột nhiên anh lại đến kỳ dịch cảm, cơ thể anh nóng lên bất thường, đầu óc bắt đầu lan man.

    Đình Nam cố gắng vươn người cầm lấy tờ lịch rồi xem, chết rồi anh quên mất hôm nay anh đến kỳ...

    Đình Nam đang cố đứng dậy để đi lấy thuốc ức chế thì nghe thấy tiếng tít tít của cửa ra vào, rồi sau đó là tiếng gõ cửa rồi tiếng nhấn chuông.

    Mới nãy anh đang rất nhức đầu, giờ lại càng nhức đầu hơn với tiếng chuông in ỏi đó nữa.

    Anh đành nhăn mặt, cố giữ mắt không quá mờ mà đi tới bên tủ tìm thuốc trước đã.

    Nhưng Đình Nam lại quên mua thuốc ức chế, công việc bộn bề làm anh cũng không nhớ luôn...

    Đình Nam chống tay vào tường, lết người ra ngoài cửa.

    Anh biết quy định của chung cư là Alpha hay Omega sẽ không được phép ra ngoài nếu như đến Kỳ nhưng anh vẫn phải mở vì một lý do nào đó...

    Anh ngó mặt ra ngoài, trước cửa là một cậu nhóc mặt búng ra sữa đang lấy tay siết chặt mũi miệng lại, mở to mắt nhìn anh.

    Hôm nay phải nói là ngày xui xẻo nhất của Phước Thịnh!

    Mới gặp nam hôn nhau ở căn chòi rồi bây giờ còn gặp Alpha đang tới Kỳ dịch cảm nữa chứ??

    Phước Thịnh không giữ vững được nữa, ngã khuỵ lên sàn, bị pheromone của Alpha tác động làm cho pheromone của cậu cũng bị rò rỉ ra bên ngoài mặc dù đã dán miếng ngăn mùi rồi.

    Đình Nam nhíu mày nhìn cậu nhóc ngồi trước phòng mình, tới kỳ rồi mà còn gặp omega nữa, ông trời muốn giết anh chắc??

    Ngửi thấy mùi phô mai thoảng qua trong không khí, Đình Nam bắt đầu bối rối, vội vàng nói : "Xin lỗi... nhưng...

    đây là dãy của Alpha.

    Cậu là người mới à?

    Ra khỏi đây đi..."

    Chưa kịp nói hết thì Đình Nam đã bắt đầu mất ý thức, cảm nhận được cái nóng như thiêu đốt.

    Anh lùi về trong phòng.

    Bấy giờ điện thoại của Phước Thịnh đang nằm ở trên sàn vang lên tiếng chuông điện thoại, là từ Khôi Vũ.

    Mới nãy, khi đang đi theo sự chỉ dẫn của anh Ngô Kiến Huy thì tự nhiên lại không thấy Phước Thịnh đâu nữa, sợ cậu gặp chuyện gì nên Khôi Vũ liền gọi tới nhưng vẫn không thấy ai nhận máy.

    Khôi Vũ lo lắng nói : "Anh Bảo ơi, nhóm người mới này thiếu mất một người rồi anh ơi."

    Bray nhíu mày nói : "Hả?

    Thiếu ai?"

    Đếm lại số lượng thì anh cũng mới biết "Hình như thiếu một đứa rồi phải không?

    Lạc đoàn rồi à?"

    Ngô Kiến Huy nhận tới một cuộc gọi của anh Trấn Thành thì liền bắt máy hỏi : "Sao vậy anh?"

    Trấn Thành bên đầu dây bên kia hấp tấp nói : "Phòng của thằng Cody có vấn đề rồi, thấy nồng độ Alpha tăng vọt nên nghĩ chắc thằng cody đến kỳ, ai dè vừa mới check camera xong mới biết có một đứa mới vào mà còn là Omega đang ngồi trước phòng thằng Cody nữa chứ.

    Em mau xuống hỗ trợ đi.

    Thằng nhỏ mới vào không nhúc nhích được luôn rồi kìa!"

    Ngô Kiến Huy há hốc mồm liền đáp : "Dạ vâng."

    Bray nghe được loáng thoáng cuộc nói chuyện rồi cũng hiểu được đại khái, liền nói : "Được rồi, bên dưới có chuyện cần phải xử lý, mấy em cứ đi tham quan đi rồi về phòng mình nhé.

    Tối mai là chung cư sẽ có tiệc chào đón người mới vào nên có gì mấy em cứ chuẩn bị nhé."

    Mọi người gật đầu đồng ý rồi bắt đầu đi theo nhóm tản ra, Khôi Vũ lo cho bạn mình nên cũng đi theo.

    Xuống tầng 1, Ngô Kiến Huy đi trước, chạy đến phòng 102 thì đã không thấy ai nữa rồi, anh ngơ ngác nhìn xung quanh, vẫn có vali bị đứng chơ vơ và điện thoại đang nằm trên sàn.

    Khôi Vũ vừa bịt mũi vừa nhăn nhó nói : "Ư... mùi nồng quá..."

    Vì Ngô Kiến Huy và Bray đều là Beta nên hai người không cảm nhận được gì, nhưng Khôi Vũ thì khác, cậu là Omega mà!

    Mùi Alpha nồng nặc trong không khí, trộn lẫn theo đó là mùi phô mai.

    Khôi Vũ có được nghe Phước Thịnh nhắc qua mùi pheromone của cậu ấy rồi.

    Ngô Kiến Huy liền hỏi : "Khôi Vũ?

    Em ngửi được mùi hả?

    Em mau ra khỏi đây đi, kẻo lại bị lôi vào kỳ phát tình đấy."

    Tuy là Beta nhưng kiến thức liên quan đến Alpha và Omega, Ngô Kiến Huy nắm rất rõ.

    Khôi Vũ đi đến chỗ điện thoại của Phước Thịnh, nhặt nó lên rồi nghẹt nghẹt mũi nói : "Bớt hơn rồi ạ, chắc không sao đâu..."

    Bray nhấn chuông phòng Đình Nam ầm ĩ, không thấy ai trả lời thì đập cửa ầm ầm hét : "Cody!

    Em bắt con nhà người ta vô đó làm gì?!

    Mở cửa ra mau!"

    Bray có thẻ phòng dự bị của tất cả các phòng trong chung cư nhưng bây giờ anh không có mang theo, giờ mà đi lấy kẻo con nhà người ta bị "thịt" luôn rồi.

    Cửa phòng được ai đó mở ra nhẹ nhàng, Bray và Ngô Kiến Huy ngó vào trong, Đình Nam dựa vào cửa, mặt mày tỉnh táo đôi chút, ậm ờ hỏi : "Sao vậy..."

    Chưa kịp hỏi hết câu thì Ngô Kiến Huy đã xông vào trước, hùng hổ nói : "Anh nhớ trong Kỳ dịch cảm là em phải mất ý thức đôi chút chứ??

    Sao giờ tỉnh táo thế??

    Em làm gì con nhà người ta rồi à??"

    Bray theo sau vào, Khôi Vũ chỉ đứng ở ngoài thôi vì trong phòng có nhiều mùi Alpha lắm.

    Thấy Phước Thịnh đang bất tỉnh nằm trên sofa thì Bray liền chỉ tay nói : "Ôi xời ơi thằng oắt này!

    Em là gì họ rồi em??

    Sao em lại dại dột thế em??

    Em không sợ anh Thành sẽ đuổi cổ em ra khỏi đây hả??"

    Đình Nam nhắm nghiền mắt, chịu cuộc la mắng rồi mới giơ tay đầu hàng đáp : "Em đã làm gì đâu!

    Đã chạm vào đâu!

    Anh đừng vu khống vậy mà!"

    Ngô Kiến Huy lại gần Phước Thịnh, kiểm tra sơ qua, thấy người của cậu đã bắt đầu sốt thì quay sang hỏi Khôi Vũ đứng bên ngoài : "Khôi Vũ!

    Em có thuốc ức chế không?"

    Bray kéo Đình Nam vào phòng ngủ, liền hỏi : "Em có làm gì họ không vậy?"

    Đình Nam gãi đầu nói : "Em không làm gì thật mà.

    Tự nhiên ngửi thấy mùi phô mai xong tâm trí được dịu dịu đi chút thôi...

    Tự dưng thằng nhỏ ngất đi nên em mới đưa vào trong phòng để nằm nghỉ thôi mà..."

    Bray giơ tay định cốc lên đầu Đình Nam, nói : "Sao em không gọi cho anh!

    Em bị khùng hay gì mà khiêng Omega vào phòng vậy!!"

    Đình Nam ôm lấy đầu, ấm ức : "Em biết lỗi rồi mà!

    Em sẽ xin lỗi họ mà!

    Anh tha em, anh ơi!"

    __________

    Siêu thích cặp nàyyyy 💗
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 3 ✨


    Ngô Kiến Huy đỡ Phước Thịnh dậy, Khôi Vũ thì xách theo vali và vài món linh tinh của cậu đi ra khỏi phòng.

    Lúc này Bray với Đình Nam mới từ phòng ngủ đi ra, Đình Nam cười cười nói : "Ờm...

    Nếu anh không phiền thì có thể đi mua giúp em thuốc ức chế được không?"

    Bray nhìn cậu, mỉm cười lại rồi bâng quơ nói : "Không."

    Lúc mọi người tản ra để đi tham quan thì Quang Huy vốn rất sợ đám đông nên chỉ dám đi một mình, cậu lang thang trên tầng 4, đi xem phòng gym rồi lại tới khu giải trí, trong lúc tình cờ, chỉ là tình cờ thôi, cậu đi ngang qua khu nhà bóng thì cậu có nghe thấy tiếng sụt sịt.

    Quang Huy nhìn ngó xung quanh để kiếm thứ phát ra âm thanh đó, tiếng sụt sịt ngày càng rõ hơn làm cậu khá hoảng loạn, không lẽ mới ban ngày ban mặt mà còn gặp ma nữa à??

    Quang Huy có chút do dự nhưng rồi cũng bước vào khu nhà bóng, thấy vậy thôi chứ khu này to kinh khủng, cầu trượt đầy đủ cả luôn mới ghê, lúc này cậu mới thắc mắc đây là chung cư của công ty mà lại có khu nhà bóng vậy?

    Ánh mắt cậu chạm ngay tới bóng hình nhỏ bé ở trong góc tối, em đang ngồi ôm lấy chân mà khóc sụt sịt.

    Quang Huy lo lắng tiến lại gần hỏi nhỏ : "Bé ơi?

    Sao em lại ngồi ở đây?"

    Em ngước mắt lên nhìn cậu, hai mắt xưng húp, chắc mới có tầm 2 hay 3 tuổi gì đó?

    Em khịt khịt mũi, tủi thân nói : "Ở trường ai cũng có bạn bè để chơi cùng nhưng em lại không có, anh em lại bận rộn với công việc nên sau khi dẫn em tới đây lại đi luôn, bảo em chơi một mình..."

    Quang Huy lấy từ trong túi ra khăn giấy, đưa cho em : "Thôi em đừng khóc nữa nha?"

    Cậu do dự rồi cuối cùng cũng nói ra : "Hay... hay là để anh chơi cùng với em được không?"

    Em với ánh mắt lấp lánh nhìn cậu, mặt đang sầu thì hớn hở hẳn lên : "Được không ạ?

    Anh chắc không?"

    Quang Huy nhìn em mỉm cười, nhẹ xoa đầu em bảo : "Chắc chắn luôn."

    Cậu đâu có biết rằng chơi với em này còn mệt hơn là làm một đống công việc, ẻm là con trai nên rất năng động, khoẻ khoắn và nói cực nhiều.

    Quang Huy chơi với em mà mệt muốn bơ phờ luôn.

    Lúc cậu lên tham quan là cỡ 9 giờ mà bây giờ đã gần 12 giờ trưa rồi, cậu đói muốn chết rồi!

    Quang Huy bắt lấy em nhỏ đang chạy tung tăng, cười hớn hở kia lại.

    Xoa đầu hỏi : "Bé, em không thấy mệt hả?"

    Em nhỏ dẫy trong tay Quang Huy, thấy không thoát được liền thoải mái dựa hẳn vào người Quang Huy luôn : "Mệt lắm ạ!

    Nhưng chơi với anh nên em thấy không mệt nữa rồi!"

    "Bớt dẻo miệng lại đi."

    Quang Huy nhéo má em nói : "Tới giờ ăn trưa rồi, anh dẫn em đi ăn trưa ha?"

    "Dạ thôi ạ!

    Không mấy anh đi ăn với anh em và em đi ạ?"

    Em cười đáp.

    "Chứ không phải là anh em đang bận hả?"

    Quang Huy nghiêng đầu nhìn em hỏi.

    "Anh em cũng thương em lắm á, dù bận nhưng vẫn đi ăn trưa với em mà."

    Trong lúc nói chuyện, đã có bóng người đang đi về phía của hai người rồi.

    Người đó đứng đàng sau lưng Quang Huy, cách một đoạn, giọng ấm áp hỏi : "Cho hỏi?

    Cậu là ai vậy?"

    Quang Huy giật mình quay lại, em nhỏ trong lòng cậu thấy người đó thì mặt hớn hở cả lên, nhảy ra khỏi người Quang Huy, chạy vù tới ôm chầm lấy người đó : "Anh hai!"

    Người kia cúi xuống nhẹ nhàng xoa đầu em, em vừa ôm lấy anh vừa chỉ vào cậu nói : "Anh này chơi với em cả buổi sáng luôn đó ạ!

    Chơi với ảnh vui cực kì luôn!"

    Như nhận ra điều gì đó, em quay sang hỏi cậu : "Em quên hỏi, anh tên là gì vậy ạ?"

    Quang Huy nhìn người trước mặt mà sững sờ, người này cao hơn cậu nhiều, và theo cậu cảm nhận được thì người này còn là Alpha nữa chứ.

    Không phải là cậu bài xích gì mà gặp mấy người Alpha cậu lại thấy sợ sợ thôi...

    Quang Huy gắng gượng nói : "Anh là Lê Quang Huy... gọi anh là anh Huy cũng được..."

    Em mỉm cười rạng rỡ đáp : "Em là Đỗ Nhật Phong!

    Anh em là Đỗ Nhật Trường ạ!"

    Đỗ Nhật Trường thấy em mình nói thẳng tên mình ra với người lạ, thở dài, bịt miệng em lại, hỏi : "Cậu là người mới chuyển vào hả?

    Tôi chưa thấy cậu bao giờ."

    Quang Huy gặng cười đáp : "Ừm... tôi lên đây để tham quan thì thấy em nhỏ này đang ngồi khóc nên vào chơi cùng thôi... thứ lỗi..."

    Nhật Trường đứng dậy, mỉm cười bảo : "Cảm ơn cậu vì đã chơi cùng với em trai tôi.

    Tôi có thể đi ăn với cậu một bữa được không?"

    Quang Huy khá ngại từ chối người khác nên cậu cũng gật gật cho có.

    Ở sảnh của chung cư có buffet nên cả ba người xuống dưới đó ăn luôn.

    Cậu cứ tưởng sẽ vắng lắm cơ, ai dè cũng đông quá chừng, có mấy người là mới vào là cậu quen thôi, thấy Khôi Vũ thì Quang Huy có chút mừng, đi tới hỏi : "Khôi Vũ, sao nhìn mặt cậu buồn thiu thiu kiểu gì thế?"

    Khôi Vũ cười cười rồi kể lại chuyện mới nãy khi xảy ra với Phước Thịnh, Quang Huy cũng có chút bất ngờ : "Bây giờ cậu ấy có sao không?"

    "Không sao cả.

    Tương đối ổn rồi, anh Ngô Kiến Huy sẽ lo liệu.

    Không sao đâu."

    Khôi Vũ trấn an cậu.

    Quang Huy nhìn Khôi Vũ rồi hỏi nhỏ : "Này... cậu bây giờ đang đi ăn một mình đúng không..?"

    "Ừ?

    Sao vậy?"

    Không hiểu sao bây giờ Khôi Vũ lại ăn cùng với ba người này nữa...

    Cậu có nghe Quang Huy kể lại rồi.

    Mới vào nên mọi thứ rất lạ lẫm với cả cậu và Quang Huy nên giờ cậu cũng không biết Đỗ Nhật Trường này là ai nữa...

    Nhật Phong nghịch qua nghịch lại trên ghế, đợi anh trai đem đồ ăn đến.

    Khôi Vũ lấy xong quay về chỗ ngồi không thấy hai người kia đâu, em nhỏ này đúng là nghịch thật, đến lúc anh trai mang đồ ăn quay lại thì mới ngồi im lại.

    Quang Huy ngồi cạnh cậu, cũng im lặng ăn cho qua bữa.

    Cứ tưởng rằng đây sẽ là lần gặp cuối giữa Quang Huy và em nhỏ Nhật Phong nhưng không.

    Ăn xong là Nhật Phong đã níu lấy tay cậu nài nỉ : "Anh ơi, mai anh lại đến chơi với em được không?"

    Nhật Trường bế lấy em, vội nói : "Xin lỗi cậu, em tôi có chút phiền cậu quá..."

    Quang Huy mỉm cười nhẹ rồi xoa đầu em nói : "Ừm, dù gì mai là chủ nhật, anh sẽ tới chơi với em."

    Nhật Phong chớp chớp mắt nhìn cậu vui vẻ nói : "Dạ!"

    Nhật Trường cũng nhìn cậu rồi bật cười : "Nếu được thì tôi cũng sẽ đến."

    "..."

    Khôi Vũ nhìn hai người nói chuyện cũng thầm cười.

    Lúc đang đợi thang máy lên tầng để coi phòng thì cậu có nói : "Nếu không phiền thì anh có thể đến chơi cùng không?"

    Quang Huy như vớ được phao cứu sinh, gật đầu lia lịa : "Được chứ!"

    Phòng của hai người ngay cạnh nhau nên cũng dễ qua lại.

    Khôi Vũ dọn dẹp đồ xong xuôi thì mới qua phòng Quang Huy gõ cửa : "Quang Huy!

    Đi qua phòng Phước Thịnh thăm cậu ấy không?"

    Quang Huy mở cửa phòng ra đáp : "Đi ạ.

    À mà về sau cứ gọi em là Ryn Lee cũng được ạ."

    Khôi Vũ vui vẻ gật đầu rồi qua phòng Phước Thịnh nhấn chuông cửa, lúc sau vẫn không thấy động tĩnh gì thì tưởng cậu ấy đã ngủ rồi, hai người định quay về phòng thì cửa phòng của Phước Thịnh mở ra.

    Phước Thịnh mặt có hơi đỏ đỏ, ánh mắt còn vương chút nước nhìn ra ngoài, thấy Khôi Vũ và Quang Huy thì mỉm cười : "Sao vậy ạ?"

    Khôi Vũ cười hỏi : "Em ăn trưa chưa?

    Khoẻ hơn chưa?"

    Phước Thịnh vịn vào cửa nói : "Khoẻ hơn mới nãy rồi ạ.

    Em chưa ăn, em mới tỉnh thôi."

    "Vậy có cần anh đem đồ ăn lên cho không?"

    Khôi Vũ bảo.

    "Dạ thôi ạ, phiền anh lắm.

    Để phục vụ đem lên là được rồi."

    Phước Thịnh lắc đầu từ chối : "Dạ chắc em phải vào phòng lại rồi, em chưa hết kỳ đâu, mấy anh bị lây thì mệt lắm..."

    Quang Huy cũng nói đôi câu với Phước Thịnh rồi cùng Khôi Vũ quay về phòng.

    Phước Thịnh đóng cửa phòng lại, thở dài ngao ngán, kỳ phát tình của cậu còn lâu mới tới mà giờ đã bị tác động bên ngoài, lôi vào kỳ phát tình luôn rồi.

    Mỗi lần vào kỳ thì cậu vô cùng khổ sở, không có Alpha bên cạnh nên chỉ biết dựa vào thuốc ức chế để thôi.

    Cậu lết vào phòng ngủ, trên giường của cậu bây giờ toàn mềm với mềm, Omega vào kỳ sẽ muốn cảm giác an toàn cao, nên anh Ngô Kiến Huy đã nhờ phục vụ đem lên cho cậu rất nhiều mềm.

    Cậu đã xây một cái "tổ" rất an toàn, nên cậu liền chui thẳng vào đó để nằm.

    Cậu cũng lười ăn hẳn, bị dằn vặt bởi kỳ phát tình làm cậu rất khổ sở.

    Biết vậy cậu đã không đi nhầm phòng rồi...

    __________

    Ryn Lee dễ thương quá trời quá đất🥹
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 4✨


    Bray xử lý xong chuyện của Đình Nam thì thở dài vươn người, nhìn Đình Nam đang ngồi dựa vào sofa nhắm mắt nghỉ ngơi liền hỏi : "Vậy ngày mốt mày phải làm ở nhà à?"

    "Dạ vâng.

    Chứ tới kỳ mà sao lên công ty được.

    Anh Thành cũng nói sẽ cho Alpha hoặc Omega tới kỳ được nghỉ mà."

    Đình Nam nghiêng đầu về phía Bray đáp.

    Bray chậc một tiếng rồi nói : "Ước gì tao cũng được như bọn Alpha hoặc Omega.

    Trong năm trừ ngày nghỉ và lễ ra thì không được nghỉ ngày nào hết.

    Beta đúng là khổ nhất trên đời."

    Đình Nam bật cười : "Anh đâu có biết đâu!

    Làm Alpha cũng mệt lắm chứ bộ, mấy người Beta như anh mới sướng ấy."

    Bray xì một tiếng rồi phẩy tay nói : "Thôi, anh ra sân hóng mát đây.

    Ngày mai chung cư sẽ tổ chức lễ đón nhân viên mới.

    Lúc đó nhớ cẩn thận hơn đấy."

    Đình Nam gật gù rồi vẫy tay tạm biệt với Bray.

    Bray ra khỏi phòng, đang suy nghĩ có nên rủ hội "dưới chó" đi chơi không thì mới ra khỏi thang máy, đi ra sân có bể cá koi thì đã thấy hai thằng kia đang ngồi tựa vào nhau ở căn chòi phía bên kia bể cá rồi.

    Anh nhíu mày, đi qua cây cầu, mỉa mai nói : "Hai tụi bây đang tâm tình với nhau đấy à?"

    Robber thấy đại ka của mình thì liền hớn hở trả lời : "Anh đoán xem?"

    Bray tách hai người ra, đặt mông ngồi giữa Gill và Robber : "Đừng có cái trò đó nữa, hai tụi bây yêu nhau bỏ anh bơ vơ một mình.

    Sáng nay còn gặp chuyện nữa chứ."

    Gill nghiêng đầu nhìn anh hỏi : "Chuyện gì?"

    Bray chớp mắt nhìn cậu, cạn lời nói : "Không lẽ mày với thằng Ro Be ngồi đầy từ sáng đến giờ à?"

    "..."

    Tiểu thơ giả ngơ, không đáp.

    "Chịu thật đấy."

    Bray chống hai tay ra sau : "Thì thằng Cody nó tới kỳ mà lại quên mua thuốc, gặp người mới vào đi nhầm phòng mà còn là Omega nữa nên bị kéo vào kỳ phát tình luôn."

    "Sao bất cẩn quá vậy?"

    Robber khoanh chân lại hỏi.

    "Anh cũng không biết nữa."

    Bray đáp.

    Cứ tưởng sẽ được yên bình tận hưởng buổi chiều mát mẻ này nhưng không.

    Thằng Tez với thằng Mason từ đây chạy qua cầu rầm rầm làm bầy cá koi cũng phải giật nảy hết cả lên.

    Tiểu thơ khó chịu mắng : "Cái gì hai cái thằng khùng này?"

    Tez nhảy thẳng lên căn chòi, vui vẻ nói : "Nghe nói chung cư mình mới có người mới nên hồi trưa em định đi làm quen có gì chỉ dẫn, xong cái anh biết gì không?"

    Bray chớp chớp nói : "Hả?

    Mày siêng lên từ hồi nào vậy?

    Có ai mua chuộc mày à?

    Hay sao mà 'đi làm quen có gì chỉ dẫn' thế?"

    Tez bật cười đáp : "Thì lúc đó em đang chán mà.

    Mà anh có biết gì không?"

    Mason bất lực nhìn Tez, anh không thể bịt được cái miệng như cái loa này được.

    Bray cũng cười hỏi : "Chuyện gì?"

    "Em bắt gặp Mã Sơn đang cùng với người mới đi ăn chung đó!

    Bình thường cậu ta toàn đi ăn một mình không à, tự nhiên giờ lại đi với người khác!"

    Tez hăng hái trả lời.

    Bray nhướn mày : "Thật luôn?"

    Mason liền biện hộ : "Em giúp người ta xong được đi ăn chung thôi mà!

    Có cái gì đâu!"

    Tez cười hềnh hệch : "Chắc không?

    Bình thường em giúp anh xong, có năn nỉ ỉ ôi anh cũng có đi đâu."

    "Mày khác!"

    "Em mà không bằng người mới vào à!"

    Tez nhảy cẳng lên, trả đũa lại.

    Bray nhức đầu với hai con người này, liền giải vây : "Thôi thôi, hai đứa cho anh xin.

    Mà Mason đi với ai thế?"

    "Ừm... cậu ấy nói tên cậu ấy là Nguyễn Thành Công, cứ gọi là CongB cũng được..."

    Mason ngồi cúi người xuống, ngắm cá bơi qua lại đáp.

    "Ồ, anh có nghe qua rồi.

    Cậu ta hình như cũng là Omega mà đúng không?

    Em giúp gì cậu ta vậy?"

    Bray nhớ người này, hồi sáng anh có nói chuyện với cậu ta.

    "Thì em vô tình gặp cậu ấy ở trên sân thượng, lúc đó em lên để hóng gió, thấy cậu ta đang ngồi trên ghế bên cạnh hồ bơi, người ướt nhẹp."

    Mason nhớ lại chuyện lúc đó, thấy có chút vi diệu kiểu gì... : "Em đoán là cậu ta bị rớt xuống hồ bơi, ai dè đúng thật.

    Hên là đồ cậu ta không bị rớt xuống nước, em lấy cho cậu ta cái khăn lau người rồi cầm đồ hộ đi xuống phòng cậu ta luôn."

    "Hả?

    Mày dám xuống tầng Omega luôn à?

    Mày gan thế?"

    Bray ngớ người nhìn cậu.

    "Thì em muốn giúp họ thôi mà... với lại Tứn Di cũng hay xuống phòng của thằng Tez mà."

    Mason gãi gãi đầu đáp,

    "Ơ?

    Em với anh Duy là bồ nhau rồi mà!"

    Tez nhìn Mason, khó hiểu nói.

    "Như nhau cả thôi!"

    Mason giả ngơ đáp.

    "Trời trời."

    Bray bất lực nhìn hai con người đang chí choé với nhau, tiểu thơ Gill không muốn bị làm ồn nữa, liền kéo Robber đi lên phòng.

    Bray vẫn còn muốn ở lại đây hóng mát và nói chuyện nên phẩy tay đuổi hai người kia đi.

    "Anh nói cho tụi mày biết nhá.

    Ở chung cư này chỉ cho phép đúng một cặp là thằng Bách với thằng Nam là ở chung thôi, tuy thằng Hải Nữ cũng có phòng nhưng cũng để đụng đồ thôi.

    Hiểu không?"

    Bray nhếch miệng nói.

    "Vì hai anh đó cưới nhau rồi mà!

    Hai ảnh không ở chung thì ở với ai?"

    Tez không chịu ý kiến này, liền phản bác.

    "Mày lý do là giỏi, thế sao không dọn qua ở với thằng Tứn Di luôn đi?"

    Mason khinh bỉ nói.

    "..."

    Tez không cãi nổi nữa liền im bặt.

    Ba người cứ thế ngồi im lặng.

    Bỗng có người phá tan sự im lặng đó, Ngô Kiến Huy đứng bên cầu nói lớn : "Ê, rảnh quá ha?

    Rảnh tới mức nhìn muốn chán luôn á."

    Bray chớp mắt : "Hả?

    Anh bắp?"

    "Rảnh quá thì đi vào chuẩn bị tiệc cho ngày mai với anh đê."

    Ngô Kiến Huy gõ vào thanh cầu cộp cộp : "Nhanh đê."

    Ba con người đang hưởng gió trời thì bị bắt đi chuẩn bị đồ tiệc.

    Chán nản đứng dậy đi với anh Bắp.

    Ngô Kiến Huy hài lòng mỉm cười, chuẩn bị dẫn mấy con người lười biếng này tới nhà kho thì bắt gặp JeyB.

    JeyB lễ phép nói : "Chào anh Bắp ạ."

    "Ừ.

    Mới đi mua đồ về à?"

    Ngô Kiến Huy cười nói lại.

    "Dạ.

    Vợ em hết thuốc nên em đi mua."

    JeyB đáp.

    Ngô Kiến Huy nhớ gì đó thì liền nói : "À, em cùng dãy với thằng Cody đúng không?"

    JeyB gật đầu : "Dạ vâng, sao thế anh?"

    "Hôm nay nó làm cho người mới bị ép vào kỳ của Omega, em lên xem thử nó rồi nói nó lo đi xin lỗi người ta đi."

    "Ảnh liều vậy?"

    JeyB khá bất ngờ, chớp mắt hỏi.

    Ngô Kiến Huy cười rồi dẫn ba người đang lo hóng chuyện kia đi.

    JeyB nhấn nút thang máy, lên tầng 1.

    Hắn vào phòng 105 của mình.

    Cạch...

    "Em về rồi đây."

    JeyB nói vọng vào.

    Không có tiếng phản hồi.

    Hắn cất đồ ở tủ rồi đi vào trong, thấy bóng người đang vo tròn nằm trên sofa thì bật cười khẽ.

    Hải Nam nằm ôm lấy gối hắn hay nằm mà ngủ, JeyB ngồi xuống mép sofa, cúi xuống nói nhỏ : "Anh ơi.

    Vào phòng ngủ đi."

    Hải Nam mấp môi, không tỉnh, bây giờ anh đang ở trong kỳ nên rất mệt, chỉ muốn ngủ thôi.

    JeyB thấy không lay anh tỉnh được đành bế thẳng anh vào phòng ngủ.

    Hắn lấy áo khoác của mình mang vào cho anh, hôn khẽ lên trán : "Anh ngủ ngon nhé."

    Làm xong JeyB mới đi ra ngoài.

    Hắn tới phòng của Cody rồi nhấn chuông, một lúc sau mới có người mở cửa.

    Đình Nam mắt to mắt nhỏ

    nhìn JeyB : "Sao vậy?"

    "Anh Bắp kêu em tới xem anh đã ổn chưa?"

    JeyB cười nói.

    "Hở?

    Ờ... anh ổn rồi."

    Đình Nam cười gượng lại đáp.

    "Nếu ổn rồi thì anh lo đi xin lỗi "người ta" đi."

    JeyB liền nói lại.

    "..."

    Đình Nam mím môi, gượng gạo : "Ờ...

    ừ..."

    Nói xong JeyB quay đi luôn, không nói gì nữa.

    Đình Nam đóng cửa lại, thở phào.

    Có thể thấy cuộc nói chuyện của JeyB và Đình Nam khá áp lực?

    Hoặc có chút gượng gạo?

    Ờ thì đúng là vậy...

    Vì trước đây, lúc Hoàng Bách (JeyB) và Hải Nam chưa là vợ chồng.

    Đình Nam từng làm một chuyện làm cho Hoàng Bách phải hận tới giờ...

    ________________

    Có bị cringe quá không🙂)))😔
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 5: Mình lấy nhau đi...


    Ngày hôm đó diễn ra khá bất ngờ.

    Một ngày mưa bão lớn, Hoàng Bách đang từ công ty về, đang còn rất vui vẻ nữa cơ do cậu sắp được gặp người trong mộng của mình mà.

    Hoàng Bách còn định tỏ tình với anh nữa cơ.

    Nhưng cậu đã khựng lại khi nghe được cuộc điện thoại từ anh...

    Cuộc điện thoại này chỉ kéo dài 3 phút nhưng nó làm cậu ám ảnh cả đời.

    Trong cuộc điện thoại, cậu nghe thấy tiếng Hải Nam thở dốc rồi tiếng của một người nào đó đang nói, rồi tiếng vỡ đồ, anh chỉ thì thầm : "Hoàng...

    Bách... anh tới kỳ rồi."

    Hoàng Bách đứng dưới sảnh, nắm chặt điện thoại trong tay.

    Chưa bao giờ cậu lại mong thời gian trôi chậm đến thế, lòn cậu sốt ruột muốn chết.

    Ở chung cư có quy định là không phải Omega hay Beta thì sẽ không được đi trên hành lang của Omega nhưng cậu không quan tâm.

    Đứng trước cửa nhà của anh, cậu nhấn chuông, đập cửa nhưng vẫn không có ai trả lời.

    Cậu sợ lắm... sợ chứ... sợ anh gặp chuyện gì thì sao?

    Lúc đó điều kiện chung cư còn yếu nên cửa phòng chưa phải cửa cao cấp, sức Alpha lại còn mạnh, dùng sức một chút là nó đã gãy ra rồi.

    Hoàng Bách chạy vào nhưng chẳng thấy ai, đồ đạc rơi hết xuống sàn, hỗn loạn vô cùng.

    Chợt, cậu ngửi thấy mùi hoa hồng của Hải Nam trộn lẫn với mùi gỉ sét.

    Hoàng Bách chưa từng ngửi thấy hay biết ai trong chung cư này có mùi gỉ sét này cả.

    Cậu đi tới phòng ngủ, cửa phòng ngủ không đóng, cảnh tượng trước mắt làm cậu quá bất ngờ.

    Người anh mà cậu đã thầm thương trộm nhớ từ rất lâu đang bị một người đàn ông khác nắm lấy cổ áo, tuy trời tối và phòng cũng tối nhưng cậu có thể nhìn rõ cảnh tượng này.

    Hải Nam thở dốc, mắt khép hờ mệt mỏi, tuyến thể sau cổ chảy máu nồng nạc, ngồi dựa vào thành giường.

    Còn người đàn ông kia thì mặt mày hoảng loạn, cửa phòng ban công được mở toan, tiếng sấm chớp và tiếng mưa cứ dữ dội như vậy.

    Hoàng Bách nhìn chằm chằm vào anh rồi nhìn người đó, đúng lúc hắn vừa quay mặt qua thì...

    RẦM...

    Hắn kêu lên đau đớn, Hoàng Bách bây giờ không giữ được bình tĩnh nữa rồi, cậu siết chặt cổ áo hắn lên, đấm thẳng vào mặt hắn.

    Chợt...

    "Bách...

    Bách..."

    Hoàng Bách tỉnh lại, ngỡ ngàng, hắn bây giờ đã ngất đi rồi.

    Hải Nam bất lực nhìn cậu, nước mắt cứ chảy liên tục : "Hoàng Bách... dừng lại đi...

    Làm ơn."

    Hoàng Bách buông hắn ra, thẩn thờ nhìn anh.

    Câu cuối mà cậu nghe được từ anh là : "Hắn chạy rồi..."

    *****

    Tiếng xe cứu thương vang vọng trong trời mưa bão, cảnh sát đã ùa vào phòng anh.

    Hoàng Bách bây giờ đang nắm chặt lấy tay anh, dựa vào vai anh.

    Ngô Kiến Huy cùng với Karik và Vũ Cát Tường đi vào phòng, cảnh tượng quá hỗn loạn làm ba người cũng sững sờ.

    Ngô Kiến Huy nhận được cuộc điện thoại báo của Võ Đình Nam nên mới gọi cảnh sát và cứu thương, nghe cậu ta nói thì Hải Nam bị một người đàn ông lạ tấn công trong lúc tới kỳ phát tình.

    Đình Nam nhận được cuộc điện thoại từ Hải Nam trước cả Hoàng Bách, nghe thấy tiếng đổ vỡ mà không nghe thấy tiếng Hải Nam thì Đình Nam liền thấy có điềm không lành liền chạy lên phòng của Hải Nam.

    Lúc đấy cửa phòng không đóng, Đình Nam đi vào thì cửa liền đóng sầm lại vì gió thổi mạnh từ cửa sổ, cảnh tượng cuối mà cậu ta thấy được là người đàn ông đó đã nhảy từ cửa sổ xuống.

    Trông thấy Hoàng Bách đang dựa vào Hải Nam ngất xỉu bên cạnh, ba người họ đã chia ra đi kiểm tra cùng với cảnh sát, y tế bên cạnh cũng sốt ruột khi thấy tình trạng của Hải Nam.

    Vũ Cát Tường chạy đến bên người bị Hoàng Bách đánh, vô cùng hoảng hốt.

    Trong lúc mơ màng, cậu mới nhận ra cậu đã nhầm... người cậu đánh không phải là người tấn công Hải Nam mà là Đình Nam...

    *****

    Lúc Hoàng Bách tỉnh dậy thêm một lần nữa thì đã ở bệnh viện, trên cổ cậu mang vòng ức chế.

    Ngô Kiến Huy bên cạnh thấy cậu tỉnh thì có chút mừng rỡ : "Ôi trời!

    Em tỉnh rồi đấy à?"

    Hoàng Bách gắng gượng ngồi dậy, mệt mỏi đáp : "Dạ, chào anh."

    Cậu ngập ngừng : "Anh...

    Hải Nam..."

    "Ổn cả rồi."

    Ánh mắt của Ngô Kiến Huy thoáng buồn : "Thằng Hải Nam bị cắn rách cả tuyến thể, tổn thương nghiêm trọng.

    Nhưng may mắn là không bị đánh dấu hoàn toàn, chắc nó kháng cự được..."

    Hoàng Bách mím môi định nói nhưng bị Ngô Kiến Huy cắt ngang : "Nhưng thằng Đình Nam thì khác, nó chấn thương vùng đầu và cổ, bị gãy một xương sườn và chấn thương da.

    Em lúc đó cũng bị lôi vào kỳ dịch cảm nên đã nổi điên như vậy.

    "

    Cậu chớp mắt, khó hiểu nhìn anh.

    Ngô Kiến Huy nhíu mày hỏi : "Người tấn công Hải Nam là một kẻ khác chứ không phải Đình Nam..."

    Hoàng Bách không nói gì, lặng im.

    Nếu nói cậu đã hiểu nhầm Đình Nam và sẽ đi xin lỗi anh ta nhưng không.

    Cậu không làm thế đâu.

    Mọi người ai cũng đều muốn bao che cho tội ác của hắn.

    Cậu ghét điều đó.

    Nếu nói Đình Nam giúp Hải Nam thì tại sao lúc vào phòng cậu lại không ngửi thấy mùi nào khác trong khi đó Đình Nam là Alpha cơ mà?

    Đâu thể cưỡng lại được khi có một Omega đang tới kỳ trước mặt mình?

    Hắn ta đóng giả làm kẻ vô tội làm gì chứ?

    Sau hai ngày dưỡng thương thì Hoàng Bách có đi qua thăm Hải Nam.

    Anh giờ đã tỉnh rồi, vùng tuyến thể sau gáy được băng bó cẩn thận nhưng anh vẫn ngẩn ngơ lắm.

    Theo lời bác sĩ tâm lý nói thì anh bị ảnh hưởng bởi những sự việc ngày hôm đó, nên trí nhớ sẽ dễ bị lãng quên, phải mất rất lâu mới có thể lành.

    Hải Nam nhìn cậu thẫn thờ : "Cậu là ai?..."

    Hoàng Bách nhẹ nhàng mỉm cười rồi nắm lấy tay anh nói : "Người anh có thể dựa vào lúc mệt mỏi, anh à..."

    Suốt 2 năm trời, dài đằng đẵng.

    Hoàng Bách đã chăm sóc Hải Nam rất chu đáo, mong một ngày nào đó anh có thể nhớ lại cậu nhóc từng được anh cưng chiều này.

    Hải Nam dưới sự chăm sóc của Hoàng Bách, lúc đầu có chút cự tuyệt nhưng dần dần anh cũng biết dựa dẫm vào.

    Vào ngày định mệnh đó, Hải Nam tới kỳ, dùng thuốc ức chế nhưng không có tác dụng, mệt mỏi và tủi thân ngồi trong một góc phòng.

    Hoàng Bách không muốn phải nhìn anh chịu đựng như vậy, nhẹ nhàng đến gần, ôm anh vào lòng.

    Hải Nam đâu còn sức, dựa hẳn vào vai cậu, mắt khép hờ.

    "Anh ơi."

    Hoàng Bách kêu.

    "Ơi... anh nghe."

    Hải Nam đáp.

    "Anh lấy em nhé?"

    "..."

    Hải Nam sững sờ, đẩy nhẹ Hoàng Bách ra, ngước mắt nhìn mặt cậu : "Sao cơ...?"

    "Em thích anh."

    Hoàng Bách xoa nhẹ tay anh.

    "Bách..."

    Hải Nam không muốn bị trêu đùa như vậy đâu.

    "Em không đùa đâu."

    Hoàng Bách ôm lấy mặt anh, hôn nhẹ lên trán : "Em thích anh là sự thật, em yêu anh là sự thật, mong anh đừng nghĩ đó là trò đùa."

    "..."

    Hải Nam im lặng, không biết tại sao mà anh lại thấy hạnh phúc nữa...

    Vào 2 năm trước anh cũng từng muốn như vậy, nhưng việc đó xảy ra bất ngờ quá...

    Làm anh không dám bước tiếp.

    Anh nắm lấy tay Hoàng Bách đang ôm mặt mình mà bật khóc : "Ừm...

    Được, mình lấy nhau đi..."

    _________

    Thấy nhạt nhạt kiểu gì á bây🤡🤡🤡🤡
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 6✨


    Nói gì thì nói chứ cái ngày hôm đó lúc tỉnh dậy Đình Nam cũng đau muốn chết, đi làm người tốt mà còn bị đánh rồi còn bị nghi ngờ đến tận bây giờ vẫn chưa hết, nói thật ra thì lúc đó Đình Nam vẫn còn là Beta chưa phải là Alpha, vì môi trường sống lúc ở tuổi dậy thì của anh có chút khắc nghiệt nên anh chưa phân hoá thành Alpha đến sau sự việc đó 1 năm thì anh mới chính thức thành Alpha.

    Lúc đầu, mọi người trong chung cư cứ nghĩ anh là Alpha do anh khai báo với anh Xìn sai.

    Ngày hôm sau, đúng 8 giờ sáng thì tin nhắn của nhóm đã nổi dậy.

    Công dân nghĩa vụ

    Trấn Thành

    Loa loa!

    Hỡi những đứa lười biếng kia ơi!

    Dậy đeee

    Dậy chuẩn bị tiệc cho buổi tối đê.

    Negav

    Mới sáng sớm mà anh Xìn...

    Tez

    Hôm qua em phụ rồi có cần phụ tiếp không...

    Mason nguyễn

    Đúng rồi đó anh...

    Trấn Thành

    Đừng có lý do nữa, cùng với anh Tường và vợ ảnh làm bánh đi.

    Hôm nay chủ nhật nên mấy người được nghỉ mà.

    Lẹ lên đi đó.

    Người mới cũng xuống phụ luôn nhé.

    Bếp ở chung cư to lắm, nhiều người đứng cũng không có vấn đề gì đâu.

    Mọi người tuy nói vậy thôi chứ vẫn rất hăng hái.

    Phước Thịnh đọc tin nhắn xong mà cũng vui vẻ đi dán miếng ngăn mùi rồi xịt một ít lên miếng dán đó, tránh pheromone bị rò rỉ ra ngoài.

    Ra khỏi phòng thì cậu cũng có gặp mấy người mới vào như anh Khôi Vũ, Ryn Lee và cả CongB nữa.

    Bốn người nói chuyện với nhau khá vui vẻ.

    Negav ra khỏi phòng thấy đông vui quá liền nói : "Chào mọi người, mọi người là người mới hả?"

    Khôi Vũ mỉm cười đáp : "Vâng, cậu là ai thế?"

    "Tôi là Đặng Thành An, cứ gọi là Negav được rồi."

    Negav cười hề hề.

    Mọi người cứ thế nối đuôi nhau đi xuống bếp của chung cư.

    Vũ Cát Tường đang đứng hướng dẫn mọi người thì có gặp bọn họ liền nói : "Chà...

    đông quá ta, hay là mấy em ra ngoài đi, Congb ở lại với anh, còn Negav, khôi vũ, ryn lee và jaysonlei ra ngoài vườn phụ anh bắp nhé."

    Bốn người đồng ý rồi đi ra vườn, ở ngoài vườn cũng khá náo nhiệt, có Tez, Ogenus, Robber,Gill, Bray, Ngô Kiến Huy và Võ Đình Nam nữa chứ.

    Từ hôm qua là Phước Thịnh đã rất buồn khi không được ra ngoài chơi nên hôm nay cậu sẽ chơi hết nấc luôn!

    Quên mất là có người hôm qua làm cậu phải vào kỳ.

    Bray thấy bọn họ thì cười nói : "Nhiều người dữ chèn, ba người ở lại đây được rồi, hay là Ryn Lee qua bên anh Karik đi nhé?

    Bên đó có Otis, Bùi Duy Ngọc, Bùi Trường Linh với Rio đó, anh nghĩ em sẽ hợp để chọn đồ ăn hơn."

    Ryn Lee không ý kiến gì, ngoan ngoãn gật đầu rồi đi theo sự chỉ dẫn của Bray luôn.

    Vậy tổng kết lại:

    *Làm bánh: Mason, Congb, Sơn K, Vương Bình, Dillan, Đỗ Nam Sơn, Vũ Cát Tường, Bí Đỏ (Vợ của VCT).

    *Trang trí sân và chuẩn bị bàn tiệc: Ngô Kiến Huy, Tez, Ogenus, Gill, Robber, Bray, Đình Nam, Jaysonlei, Khôi Vũ và Negav.

    *Chuẩn bị đồ ăn: Otis, Ryn Lee, Karik, JeyB, Hải Nam, Bùi Trường Linh và Rio.



    Ở khâu làm bánh, mọi người nói chuyện khá vui vẻ, Vũ Cát Tường hắng giọng nói : "Được rồi.

    Tập trung nào!"

    Bí Đỏ mỉm cười, đưa mỗi người một chiếc tạp dề đủ màu, rồi bao tay, bao trùm đầu.

    Mọi người nhận đầy đủ rồi nghe anh Vũ Cát Tường phân việc làm.

    Trước tiên, mọi người phải nhìn anh Vũ Cát Tường cùng với Bí Đỏ làm trước, đầu tiên là bật lò nướng và trộn bột mì với bột bắp lại với nhau, rây mịn để tránh tránh bị vón cục, sau đó thì đập trứng bỏ vào tô, tách lòng đỏ ra tô riêng, trung bình một cái bánh cần bốn quà trứng nên bỏ bốn lòng đỏ cùng với sữa tươi không đường, dầu ăn và vani vào.

    Dùng phới lồng khuấy nhẹ tay cho nó tan đều.

    Cho phần bột đã rây vào, khuấy tiếp đến cho khi hỗn hợp sệt, mịn màng và không còn lợn cợn bột, không nên khuấy quá lâu không thì bánh sẽ bị chai.

    Tiếp theo thì cho lòng trắng trứng, xíu muối và vài giọt nước cốt chanh vào tô sạch không bị dính dầu mỡ, dùng máy đánh trứng ở tốc độ thấp đến khi nổi bọt khí lớn như xà phòng.

    Chia đường làm 3 phần, lần lượt cho vào và tăng tốc độ máy lên cao nhất, đánh đến khi lòng trắng bông cứng, bóng dẻo, nhấc que đánh lên thấy tạo thành chóp nhọn hơi cong là được.

    Vũ Cát Tường và Bí Đỏ làm những bước này rất thuần thục và đẹp mắt.

    Vũ Cát Tường cứ nói và hướng dẫn liên tục, lần đầu anh nói nhiều đến mức vậy.

    Đến khi anh đổ bột vào khuôn và bỏ vào lò nướng thì xong.

    Vũ Cát Tường mỉm cười nói : "Vậy là xong.

    Mấy cậu đã hiểu hết chưa?"

    Mọi người gật gù rồi ai cũng chuẩn bị bắt tay vào làm.

    Đây là lần đầu làm bánh của mọi người nên ai cũng khá là bỡ ngỡ và hậu đậu trừ Congb.

    Cậu làm rất thuần thục giống anh Vũ Cát Tường và chị Bí Đỏ vậy.

    Mason đứng bên cạnh cũng trố mắt : "Sao cậu làm giỏi quá vậy?"

    Congb cười nói : "Trước khi vào công ty thì tớ có làm ở tiệm bánh."

    Vương Bình nhìn cậu làm mà cũng toét miệng khen : "Ghê thật!

    Quá đỉnh."

    Trong lúc mọi người làm thì Vương Bình có chú ý đến người đang đứng bên cạnh mình, là người cậu chụp trúng trong bức ảnh, hình như Sơn K thì phải?

    Vương Bình chỉ suy nghĩ vu vơ vậy thôi mà cậu nhận ra mình lỡ tay đổ lố sữa, Sơn K thấy vậy thì cười nói : "Anh đổ nhiều sữa quá rồi đấy."

    "Hả?"

    Đến khi chú ý thì sữa đã sắp tràn tô rồi...

    Vương Bình có chút hoảng, loay hoay mãi không xong : "Á, chết rồi."

    Sơn K bên cạnh phì cười, lấy một chén nhỏ đổ bớt sữa ra : "Anh không cần cuống vậy đâu."

    Vương Bình mím môi, tự nhiên thấy có chút xấu hổ nhỉ...

    RẦM...

    "???"

    Mọi người giật mình nhìn sang chỗ phát ra tiếng động.

    Đỗ Nam Sơn ngồi xụp xuống chỗ bị đổ bột vừa mới khuấy, ngước mặt lên nhìn mọi người, khóc ròng bảo : "Em bị trượt tay làm đổ..."

    Vũ Cát Tường thở dài, vừa khuấy bột vừa nói : "Không sao đâu, Dillan, em giúp em ấy dọn nhé."

    Dillan cũng mỉm cười đồng ý, hai người cùng dọn rồi dillan mới nói nhỏ : "Đừng làm đổ bột nữa, anh Tường đang cố gắng không la rồi đó."

    Đỗ Nam thì thầm lại : "Vâng, em biết rồi..."

    Dillan chớp mắt, giọng lóng ngóng : "Hả?

    Sao cậu biết tôi lớn hơn?"

    "Thì em mới có 18 mà?

    Không lẽ anh nhỏ hơn em luôn hả?"

    "..."

    Dillan im lặng không nói gì nữa.

    Buổi làm bánh này theo Vũ Cát Tường thấy thì khá hỗn loạn, đoạn nhào bột thì Mason chỉ hất hơi một phát thôi mà dính bột hết cả đống người còn lại, mặt ai cũng lấm lem bột, nhưng rất vui.

    Mọi người làm cùng như vậy rất dễ gắn bó với nhau hơn đó chứ.

    Tới đoạn trang trí cho những cái bánh thì lại càng hài hơn.

    Congb vẽ một con ngựa rất đẹp nhưng Mason có vẽ bắt chước theo thì nhìn sao cũng ra con chó.

    Vương Bình vẽ vu vơ ra con voi khá dễ thương, Sơn K thì vẽ đại một bông hoa chứ chẳng biết vẽ gì.

    Đến việt kiều Dillan thì lại vẽ một con mèo, khá dễ vẽ nên không có gì khó khăn, Đỗ Nam Sơn hì hục vẽ mãi nhưng vẫn không biết vẽ ra con gì nữa...

    Trang trí xong, mọi người cho nhau những chiếc bánh do chính mình làm để cảm nhận.

    Bánh của Vũ Cát Tường và Bí Đỏ dĩ nhiên là ngon hết nấc rồi, hai người này trang trí cũng đẹp nữa.

    Đến bánh của Congb thì được anh Tường khen rất nhiều do nó ngon và có nhiều vị, anh không hướng dẫn cách cảm nhận hương vị vì sợ không đủ thời gian nhưng Congb làm được là tốt lắm rồi, ai ăn cũng khen như thế.

    Bánh của Mason thì có chút "nhạt" hơn...

    Vương Bình vừa cắn đã phụt ra : "Èo, đắng quá."

    "Đắng thật."

    Congb vừa cắn đã nhả ra, nghiêng đầu nhìn Mason : "Cậu không bỏ đường à..."

    "Ờm... không đâu..."

    Mason gãi đầu rồi cười : "Do tớ nướng hơi lâu nên bánh hơi khét..."

    "Hơi thôi hả..."

    Đến em út Đỗ Nam Sơn cũng lè lưỡi chê đắng.

    "Terrible..."

    Dillan lẳng lặng bỏ miếng bánh xuống.

    Vũ Cát Tường bật cười rồi bảo : "Thôi được rồi, Mason làm lại nha."

    Đến những người khác thì cũng tạm được, của Vương Bình hơi ngọt quá thôi do bỏ sữa với đường hơi lố (Tuy đã được lấy ít ra nhưng vẫn ngọt).

    Mọi người bỏ những chiếc bánh lên kệ để trang trí, Mason được Congb chỉ dẫn làm bánh đến cuối cùng mới ra được thành phẩm tạm được....

    Làm xong thì mọi người cất bánh vào tủ lạnh đợi đến chiều.

    _________

    Èo ơi🙂)))
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 7 ✨


    Trong khi mọi người trong bếp đang làm bánh thì mọi người bên ngoài vườn cũng rất sôi nổi.

    Ngô Kiến Huy nói lớn : "E hèm, mấy đứa, tập trung, tập trung.

    Thấy mấy cái cây đó không?"

    Ngô Kiến Huy chỉ vào mấy cái cây cao, che khuất nắng sáng chói loá.

    Mọi người đều nhìn theo, Tez chép miệng nói : "Có mù đâu mà không thấy anh..."

    "Mày im liền."

    Ngô Kiến Huy lôi một cái thùng giấy ra, chỉ vào đống đồ trong thùng : " Mấy đứa chia nhau ra, treo mấy cái này lên cây, hiểu chưa?"

    Mọi người ra hiệu đã hiểu, bỗng dưng anh lại thấy điềm không lành : "Nè... không được trèo lên cây đu đâu đấy..."

    Còn chưa dặn dò xong thì mấy đứa đó đã chạy đi bén.

    Negav đi đầu, chỉ vào cây xoài trước mắt, hớn hở nói : "Thấy cái cây đó không?

    Mau mau!

    Leo lên đó đi!"

    Jaysonlei ngước lên nhìn liền hỏi : "Nhưng mà anh Huy mới nói không được trèo lên đu mà?"

    "Trời ơi không sao đâu!

    Ổng không làm gì mày đâu."

    Tez cười đẩy đẩy cậu đến cái cây lớn.

    Tính của Jaysonlei là rất ham vui nên nghe vậy thì liền khí thế hừng hực, Tez và Gill làm bàn đập cho cậu.

    Bám vào được thân cây, Jaysonlei liền leo lên, nắm lấy cành cây rồi lấy hết sức ngồi lên đó.

    Khôi Vũ đứng ở dưới cưới toét cả miệng : "Hay ghê!"

    Tez đem dây đèn rồi ném lên, Jaysonlei bắt được rồi cậu cầm nó suy nghĩ một hồi.

    Sự im lặng của cậu làm Negav hơi sốt ruột : "Sao vậy?"

    "Ờm...

    Treo như nào thế nhờ?"

    Jaysonlei cười ngơ hỏi.

    "Trời!

    Không biết treo sao hùng hổ lên quá vậy!"

    Gill buồn cười nói lớn.

    "Móc qua đại đi!"

    Tez chỉ.

    "Ồ ồ."

    Jaysonlei móc dây đèn qua những cành cây, mới nãy khí thế vậy thôi chứ cái cây này cao phết đấy, cậu có hơi run rồi...

    Treo xong cậu mới vứt cái bật đèn xuống, định trèo xuống nhưng mắt cậu lại va phải một trái xoài chín.

    Cậu reo lên : "Ố!

    Trên cây này có xoài ạ?"

    Negav đứng bên dưới cười : "Đúng rồi đó!

    Em hái xuống cho mọi người ăn đi!"

    Jaysonlei cười, giơ tay hái lấy mấy trái rồi ném xuống.

    Khôi Vũ chụp được rồi đưa cho Negav : "Mà hái có bị la không vậy?"

    "Không sao đâu."

    Tez lấy một trái xoài.

    Bray đi qua chỗ mấy người họ, thấy Jaysonlei đang đung đưa chân trên cây thì liền hỏi : "Ối trời!

    Em không sợ hả?"

    Jaysonlei liền cười nói : "Dạ cũng cũng thôi, anh Bảo ăn xoài không?"

    Bray liền gật đầu, bắt được trái xoài do Jaysonlei ném xuống thì vui vẻ nói : "Để anh đem qua bên kia!"

    Negav giật mình ngăn : "Thôi thôi anh ơi!

    Anh Huy qua đây bắt thằng nhỏ leo xuống giờ."

    Bray cười : "Nhưng mà anh thích thế."

    Rồi chạy đi mất hút.

    Negav thở dài rồi cũng mặc kệ.

    Jaysonlei hái được rất nhiều xoài, cười tít cả mắt.

    Sau khi đã đưa hết xuống dưới, Khôi Vũ cũng muốn lên.

    Tez cười toe, định cầm xoài ăn luôn chứ không đợi cắt ra mới ăn.

    Còn chưa kịp cắn nữa đã bị ai đó giật lấy rồi, Ogenus cầm lấy quả xoài, nhíu mày nói : "Sao lại đi ăn xoài dơ thế này?"

    Tez bị lấy mất miếng ăn đâm ra quạu : "Gì thế!

    Trả đây!"

    Ogenus bóp lấy miệng cậu : "Không được, đợi cắt ra mới được ăn."

    Khôi Vũ đứng cách mấy mét thấy vậy thì tò mò nhìn, cậu đâu có biết làm vậy là sai lầm đâu...

    Ogenus thấy Tez vẫn còn bướng muốn lấy lại được trái xoài cho bằng được liền nắm lấy gáy kéo cậu lại gần, Tez không phòng bị, bị hôn chóc một phát liền câm nín luôn.

    Ogenus xoa xoa má cậu bảo : "Còn đòi nữa là anh cho em tới kỳ ngay ở đây luôn đấy."

    Khôi Vũ trố mắt nhìn hai người, Tez quay sang thấy Khôi Vũ đang ngơ ngác nhìn mình thì có hơi ngượng, quay mặt bỏ đi.

    Ogenus cũng nhìn Khôi Vũ rồi chạy theo Tez.

    Khôi Vũ hắt hơi rồi an ủi chính mình 'Chắc mình nhìn nhầm thôi...'

    Ngô Kiến Huy đi tới, hét lớn : "Nè!

    Mày không sợ hay gì mà leo lên đó ghê vậy?"

    Jaysonlei giật mình mém té, cười đáp : "Hì hì, em xuống liền mà."

    Cody cũng đi tới, thấy người mới hôm qua bị ép vào kỳ phát tình trông rất mong manh và yếu đuối giờ đang leo lên cây thì có hơi bất ngờ.

    Ngô Kiến Huy lắc lắc thân cây bảo : "Xuống mau lên!

    Mày mà ngã thì ai mà chịu trách nghiệm nổi hả con ơi!"

    Jaysonlei nắm lấy cành cây, cậu định lấy nốt quả xoài này rồi mới leo xuống nhưng tay cậu không với tới, cậu làm liều, lấy hết sức với ra luôn, nhưng còn chưa đụng được vào quả xoài nữa thì cậu đã bị trượt tay, rơi thẳng xuống.

    Khôi Vũ đứng phía dưới thấy chẳng lành, khều Negav nói : "Sao thấy thằng Thịnh nó sắp rơi xuống ấy nhỉ...".

    Giờ rơi rồi đó.

    Jaysonlei hét toáng lên, nhưng cậu không bắt được cái gì để giữ hết, đành nhắm mắt chịu đau luôn.

    Nhưng cậu không cảm thấy đau như mình tưởng, Bray đứng bên mà sợ muốn rớt tim : "Ôi trời."

    Jaysonlei từ từ mở mắt ra mới biết mình đang được người ta bế kiểu công chúa luôn rồi...

    Lúc cậu sắp chuẩn bị rơi xuống thì Cody có phản ứng nhanh hơn, chạy lại giơ tay ra đón thẳng cậu vào lòng.

    Jaysonlei thấy mùi gỗ đàn hương có chút quen thuộc thì có chút ngớ người nhìn người đang bế mình.

    Cody thở dài : "Có bị làm sao không?"

    Jaysonlei tự nhiên thấy hơi ngại, nhưng lại cũng cảm thấy hơi dễ chịu do mùi hương đó.

    Cậu liền đỏ mặt, lắp bắp nói : "Thả em xuống!"

    Cody thả cậu xuống đất, nhớ đến vụ hôm qua, định nói nhưng bị cắt ngang bởi giọng của Ngô Kiến Huy : "Ôi trời!

    Em có bị gì không đấy?!

    Thằng Cody mà nó không đỡ em chắc em cũng chết rồi Thịnh ơi!"

    Khôi Vũ cũng chạy lại xem Jaysonlei có bị làm sao không thì thấy mặt cậu đỏ hết cả lên.

    Khôi Vũ liền hỏi : "Sao thế?

    Mày bị lên cơn sốt hả?"

    Bray cũng lại gần, nói : "Chắc ngồi trên đó lâu quá cái bị cảm nắng rồi chớ gì."

    "Không có đâu mà!"

    Jaysonlei ngượng ngịu đáp, mắt liếc sang Cody đang đứng nói chuyện với Ngô Kiến Huy.

    Khôi Vũ thấy cậu liếc liếc gì đó thì nhìn theo, Ồ.

    Khôi Vũ che miệng cười, thì thầm hỏi : "Nè đừng nói là mày đang..."

    Jaysonlei liền bịt miệng Khôi Vũ lại, lắc đầu kịch liệt : "Không!

    Không có!"

    Khôi Vũ bật cười nói : "Đã nói gì đâu!

    Bị nhột hả?"

    Hai người dằng co qua lại, Ngô Kiến Huy kéo hai người ra hỏi : "Hai em quánh lộn giữa ban ngày, ban mặt đó à?

    Omega mà xung sức dữ."

    Ngô Kiến Huy thả hai người ra, vỗ tay : "Nào!

    Tập trung lại nào, làm nhiệm vụ mau lên, còn trèo lên cây hái xoài nữa là té ngã đấy.

    Không ai chịu trách nghiệm đâu."

    Mọi người ủ ê bỏ mấy miếng xoài đang ăn xuống rồi bắt đầu làm việc, Bray lấy cái thang ra rồi bắt lên, anh liền bảo : "Ê Ro Be, leo lên đi."

    Robber cười nói : "Âu kê anh!"

    "Được không đấy?"

    Gill cầm đống dây đưa cho anh.

    "Được hết mà!"

    Bray lắc đầu ngao ngán, đang giữ thang cho Robber thì anh không thấy bóng dáng của hai con rắn mình hay nói chuyện đâu thì liền hỏi : "Anh Bắp!

    Thằng Ngân với thằng Duy Ngọc đâu?"

    Ngô Kiến Huy đang cùng với Tez treo đèn nói : "Hai thằng đó hôm nay trốn việc á mà."

    "Khốn 'lạn' dữ."

    Bray chép miệng.

    Ogenus thấy Tez có vẻ đang rất cà tưng trong khi đang đứng trên thang thì sốt ruột bảo : "Em có làm được không đấy.

    Xuống đi."

    Tez cằn nhằn nói : "Em làm được!

    Anh đừng lo quá!"

    "Nhưng..."

    Tez với không tới cái nút bật đèn, mới nãy cậu ném dây đèn lên hơi cao nên nút bật cũng theo đó mà lên theo luôn.

    Cậu leo lên một bậc nữa, khi nắm được nút bật đèn rồi thì khi leo xuống bị hụt chân : "Oái."

    Ngô Kiến Huy đang cúi đầu nhặt dây đèn lên thì nguyên cái thang đè lên người, tuy chỉ là thang gỗ nhưng lúc đó anh đang chúi húi xuống nên khi bị thang đè lên liền ngã ra cỏ.

    Ogenus chụp được Tez nhưng không bắt lấy được cái thang làm cho nó nghiêng qua một bên rồi đè luôn lên người anh Bắp luôn : "..."

    Ngô Kiến Huy nằm úp mặt xuống cỏ, Ogenus bỏ Tez xuống rồi phi đến, đỡ cái thang lên : "Ui anh Bắp có bị làm sao không?"

    "Mày bảo vệ zợ mày mà mày không bảo vệ tao à, thằng phản này."

    Ngô Kiến Huy ngồi dậy, sờ mặt, may quá không bị sướt.

    "Em xin lỗi."

    Ogenus chấp tay.

    Tez đứng ở bên câm như hến.

    Ogenus nhìn cậu bằng hình viên đạn, anh dựng lại thang rồi bảo : "Giữ thang cho anh."

    Ngô Kiến Huy không muốn dính líu đến mấy đôi "iu nhao" nữa, liền chuồn đi để hai người họ riêng.

    Thấy Khôi Vũ đang bị một đống dây đèn quấn lên người thì đi đến hỏi : "Hai em làm gì vậy?"

    "Thằng jayson nó chơi ngu quấn hết dây đèn lên người em đó anh!"

    Khôi Vũ la lên ai oán.

    "Thui mò thui mò, xin lỗi."

    Jaysonlei vừa gỡ dây cho Khôi Vũ vừa cười nói.

    Ngô Kiến Huy cũng vào gỡ cho Khôi Vũ.

    Thì nghe thấy tiếng nói chuyện

    "Tao đã nói mày rồi, không phụ là bị thằng Bảo nó mắng cho."

    Thái Ngân bô bô miệng.

    "Thì tao đang cùng mày xuống nè!

    Tự nhiên nó gọi điện đe doạ tao mà!"

    Bùi Duy Ngọc cãi lại.

    "Hai bây làm gì giờ mới xuống?"

    Bray đưa thang cho Gill giữ, đi qua hai đứa bạn của mình.

    "Ờm thì tao ngủ quên..."

    Thái Ngân đánh trống lảng nói.

    "Ngủ quên hay trốn?"

    Bray giơ tay cóc vào đầu Thái Ngân.

    "Áu!"

    Thái Ngân ôm đầu : "Biết rồi mà!

    Xin nhỗi!"

    Bùi Duy Ngọc đứng bên cười cười, liếc thấy Ngô Kiến Huy đang làm gì đó với ai đó thì tò mò đến : "Anh làm gì vậy?"

    Ngô Kiến Huy gỡ mãi không ra dây đèn liền ném cho Bùi Duy Ngọc xử lý : "Thôi mày gỡ dùm anh đi, anh đi treo đèn tiếp đã."

    Bùi Duy Ngọc lớ ngớ không biết gì thì thấy người trước mặt, chỉ đứng ngang vai mình.

    Dây đèn quấn hết người, cũng đang ngước mắt nhìn mình, Jaysonlei đứng bên thấy gỡ hết nổi, cậu mỏi tay quá!

    Cậu muốn chuồn!

    "Phước Thịnh!"

    Jaysonlei giật mình, nghiêng đầu xem ai đang kêu mình.

    Đình Nam vẫy cậu lại gần, Jaysonlei gật đầu lại rồi nói với Bùi Duy Ngọc : "Anh giúp anh ấy nha!

    Em đi phụ mọi người đây!"

    Khôi Vũ hả một tiếng, còn chưa nói gì thì Jaysonlei đã chạy thẳng.

    Bùi Duy Ngọc nhìn người trước mặt, phì cười : "Để như vậy dễ thương hơn đấy chứ."

    Khôi Vũ lại hả một tiếng : "Anh nói gì zậy?"

    Bùi Duy Ngọc lắc đầu, chăm chú mở dây đèn cho cậu.

    Hai con rắn đứng xa xa thấy vậy thì liền chậc chậc

    "Cái thằng này.

    Theo người đẹp bỏ anh em."

    Thái Ngân nói.

    "Đúng luôn, haizz."

    Bray đứng bên thở dài.

    Jaysonlei lon ton chạy đến chỗ của Cody : "Sao vậy anh..."

    Cody chỉ vào một thùng nhỏ đang để trên bàn : "Em mang cái này qua cho anh Huy giúp anh với."

    Jaysonlei gật đầu, Cody cũng mang một thùng lớn.

    Hai người sảy bước nhẹ nhàng đi đến người anh đang cằm rằm Robber : "Giời ạ, em treo sai rồi kìa!"

    Gill đang giữ thang, quay sang nói : "Thôi anh..."

    Ngô Kiến Huy nhướn mày : "Sao?"

    Anh tậc lưỡi : "Thôi mày xuống đi!

    Để anh!"

    Chú bé Ro Be bị bắt leo xuống, cùng với Gill giữ thang cho anh Bắp treo đèn.

    Cody đặt thùng đèn xuống đất, anh lấy thùng trên tay Jaysonlei rồi cũng bỏ xuống : "Anh Bắp!

    Tụi em bỏ đồ anh nói ở đây nha."

    Ngô Kiến Huy chỉnh dây đèn lại rồi nói với xuống : "Ừa, anh cảm ơn."

    Jaysonlei nhìn sang Khôi Vũ, chà, nhìn ảnh đang rất "tình tứ" với ông đầu trắng kìa.

    Khôi Vũ không có tình tứ nhé!

    Mới nãy Jaysonlei giỡn hơi quá lố nên thất hơi chặt, còn lấy dây đèn buộc nơ lên đầu cậu nữa chứ?!

    Thằng báo đời...

    Gỡ xong dây quấn trên người xong, Bùi Duy Ngọc chớp chớp mắt nói : "Ngẳng mặt lên."

    "Hả?"

    Khôi Vũ đang cầm dây đèn, không không bị kêu vậy ai mà biết gì...

    Bùi Duy Ngọc lặp lại : "Ngẳng mặt lên."

    "Làm gì?"

    Khôi Vũ chớp mắt hỏi lại.

    Bùi Duy Ngọc tậc lưỡi, lấy ngón tay của mình nâng cằm người ta lên.

    "???"

    Khôi Vũ bị nâng mặt lên, ngớ người.

    Bùi Duy Ngọc đưa tay mở dây đèn dưới cằm cậu.

    Đến lúc khi mở xong rồi mà Khôi Vũ vẫn còn bị cứng đờ người, Bùi Duy Ngọc lấy dây đèn trên đầu cậu xuống : "Xong rồi."

    "Hả?"

    Khôi Vũ ngơ ngác : "Ừm... cảm ơn anh."

    Bùi Duy Ngọc mỉm cười lại rồi quay đi, đến chố hai con rắn vẫn còn rất hăng say nói "xói" mình.

    Jaysonlei thấy vậy thì chạy tới : "Sao vậy?

    Anh ngơ ngác cái gì thế?"

    Khôi Vũ giật mình, vội lắc đầu : "Không, không có."



    Mấy người họ cứ vật vả chạy qua chạy lại, trong khu vườn của chung cư có rất rất nhiều cây mà còn cao nữa nên rất mệt khi phải treo lên đó.

    Rồi còn phải thắt nơ cho mấy cái cây nhỏ nhỏ nữa, rảnh hơi dữ.

    Lúc mọi người hoàn thành thì đã sắp hết giờ trưa luôn rồi.

    Ai nấy đều mệt đến bỡ cả hơi, nằm la liệt trên bàn ngoài vườn.

    Tez úp mặt lên bàn, trời nắng nóng, khan hết cả cổ.

    Bỗng có người kéo kéo cậu dậy, cậu ngẩng mặt lên : "Gì đấy?"

    Ogenus ngồi xuống cạnh cậu, đưa chai nước chanh qua : "Nè, uống đi."

    Tez cầm lấy chai nước uống một hơi.

    Ogenus xoa đầu cậu, cười bảo : "Qua căn chòi nằm nghỉ chút ha."

    "Hửm..."

    Tez suy nghĩ rồi lắc đầu : "Thôi..."

    Ogenus nhìn cậu chằm chằm, tính ra sáng giờ anh chỉ mới hôn cậu có một lần thôi.

    Anh biết tính cậu nên đã cố tình kéo ra chỗ ít người rồi.

    Tez thở dài rồi cũng phải gật đầu : "Rồi, đi thì đi..."

    Ogenus cười, đứng dậy, đỡ cậu đi qua căn chòi.

    Bray thấy hai con người đó thì cũng ngán ngẫm, mệt thật, mệt hơn là thấy mấy đôi như này.

    Bên cạnh còn có một người đang năn nỉ ỉ ôi người còn lại uống nước, lau mồ hôi.

    Tiểu thơ Vân Vân quá mệt để làm mọi thứ, Robber thấy không năn nỉ liền tự mình làm cho cậu luôn.

    Bray nghiêng đầu nhìn thằng quán quân đang lau mồ hôi rồi còn đút nước cho thằng á quân mà chán đời thở dài, anh nghĩ anh nên qua chỗ của hai con rắn kia để nói chuyện chứ không thể ngồi đây được nữa...
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 8✨


    Hai chỗ này làm việc khá náo nhiệt và sôi nổi ha?

    Nhưng đến chỗ cuối cùng này thì cũng chẳng kém mấy đâu.

    Tuy đã có đầu bếp nấu nướng nhưng bọn họ cũng phải phụ đầu bếp cắt rau rồi thái thịt.

    Đầu bếp chỉ cần chế biến thôi nên không cần quá nhiều người để cùng làm.

    Karik nhận được cuộc điện thoại của Ngô Kiến Huy

    "Alo bạn già."

    Ngô Kiến Huy cười hề hề nói.

    "Sao đếy?"

    Karik đang phân công công việc trong cuốn sổ, hỏi.

    "Bên chỗ bọn này có hơi nhiều người rồi nên có cho một người qua chỗ bạn già."

    "Ai vậy?"

    Karik nhướn mày.

    "Thằng nhỏ Quang Huy á."

    "Ồ, cho nó qua đây cũng được."

    Hai người nói qua lại mấy câu nữa rồi Karik cúp máy.

    Đợi mấy phút nữa thì anh có thấy bóng dáng người nhỏ đang tiến lại gần khu bếp làm đồ ăn.

    Karik cười hỏi : "Em là Quang Huy đúng không?"

    Ryn Lee chưa quên chỗ, giật mình khi có người gọi mình : "A...

    Dạ...

    Em chào anh ạ."

    Karik vẫy cậu lại : "Qua đây đi, mọi người tới hết rồi nè."

    Ryn Lee thở ra một hơi rồi đi đến lại gần, Karik mở cửa vào khu bếp.

    Ở đây tuy hơi ít người so với bên ngoài vườn nhưng mọi người nói cười vẫn rất xôm.

    Otis đang đứng cười hềnh hệch thì thấy bóng người quen thuộc liền bất ngờ hỏi : "Quang Huy hả?"

    Ryn Lee ngước mắt lên nhìn, cũng bất ngờ đáp lại : "Anh Trường?"

    Karik đẩy nhẹ cậu vào, cười nói : "Hai em có quen nhau trước hả?"

    "Cũng cũng thôi ạ..."

    Giờ cậu mới chú ý, ở đây có ít người nhưng đều rất cao, phải nói là trên 1m7 còn cậu chỉ mới ngót nghét 1m6 hơn...

    Thấy cậu lọt giữa một đám người cao như cây cột thì Karik cũng kéo cậu ra đứng cạnh mình, do chiều cao của người người cũng xêm xêm nhau nên cũng dễ thở hơn nhiều.

    Karik cầm cuốn sổ nhỏ nói : "Được rồi, anh phân công nhiệm vụ nha.

    Mấy đứa nào là A thì ra chuồng gà bắt 3 con gà còn mấy đứa nào là O thì ở trong đây thái rau với hoa quả, được chưa?"

    Hừm... nghe mùi thiên vị thế nhể?

    Bùi Trường Linh liền lên tiếng : "Ơ, sao phân biệt dữ zị anh!"

    "Phân biệt gì đâu.

    Công bằng mà?

    Không lẽ em định bắt mấy đứa O đi dang nắng bắt gà hả?"

    Karik chống nạng hỏi.

    Việt Tiến bật cười : "Đúng rồi đó bạn."

    JeyB ngẫm nghĩ nảy giờ mới ngớ người hỏi : "Ớ?

    Không lẽ anh tách hai vợ chồng em à?"

    "Ừ đúng rồi đấy."

    Karik cười nhếch.

    Nhân lúc mọi người đang nói chuyện thì Ryn Lee mới rụt rè hỏi nhỏ Otis : "Ừm...

    Anh này...

    Hôm qua tôi có lỡ hứa với Nhật Phong sẽ chơi với nó..."

    Otis cười nói : "Không sao đâu, không buổi sáng thì buổi tối cũng được mà."

    Ryn Lee chớp chớp mắt, hơi khó hiểu.

    Dòng suy nghĩ bị cắt ngang bởi tiếng la ai oán của JeyB : "Khôngggg!

    Em muốn làm cùng với zợ em cơ!"

    Karik đẩy lưng cậu : "Lèm bèm nhiều quá, đi nhanh lên."

    Bùi Trường Linh cầm mũ lưỡi trai làm bằng lá rơm đội lên đầu, cầm theo mũ của JeyB đang bị Karik ép ra ngoài đi theo.Rio liền kéo anh lại, Bùi Trường Linh nhướn mày hỏi : "Sao thế bạn?"

    "Quên mang bao tay nè."

    Rio đưa bao tay cho anh.

    "Ồ, cảm ơn nhó."

    Bùi Trường Linh cầm lấy bao tay, nháy mắt với cậu.

    Bùi Trường Linh đã đẹp trai rồi, giờ còn nháy mắt nữa thì Rio chỉ có nước nhảy xuống hố thôi, ngại chết mất.

    Anh mang bao tay vào rồi cầm lấy của JeyB mang ra ngoài luôn.

    Otis đứng nói chuyện với Ryn Lee quá nên quên đi làm việc, bị Hải Nam cốc đầu một phát mới ngớ người : "Hả?"

    "Hả cái gì mà hả, đi ra ngoài với tụi kia đi kìa."

    Hải Nam kéo Ryn Lee đi, bỏ lại một câu.

    Otis nhìn ra ngoài, thấy ba người kia như đang vật lộn với nhau giữa trời nắng thì cũng vội lấy mũ với bao tay chạy ra ngoài.

    JeyB một mực không chịu rời xa vợ mình, dãy dụa muốn chạy vào trong không ngừng.

    Karik thấy hết giữ nổi thằng này, liền ném nó cho Bùi Trường Linh giữ còn mình đi vào gọi Hải Nam : "Ê, ra trấn áp thằng chồng mày đê.

    Mệt quá."

    Hải Nam đang phân loại rau nào cắt rau nào phải dùng tay, nghiêng đầu nhìn anh Karik hỏi : "Hả?

    Nó không chịu làm việc ạ?"

    "Ừ.

    La lối um sùm."

    Karik vào rửa tay nói."

    Hải Nam thở dài thườn thượt rồi quay sang nói vội với Rio và Ryn Lee : "Anh ra ngoài lát, hai em cứ cắt rau như đã được phân loại nhá."

    Rio cười ra dấu oke, Ryn Lee cũng gật đầu.

    Những người ở đây là lần đầu cậu gặp nên Ryn Lee cũng hơi kiệm lời do cậu có chút sợ sợ...

    Rio thấy cậu chảy mồ hôi nhiều thì lấy giấy đưa sang, cười hỏi : "Sao vậy?

    Căng thẳng quá zị?"

    Ryn Lee chớp mắt, nhận lấy giấy của Rio rồi e ngại nói : "Ừm...

    Do em hơi sợ ạ."

    "Sợ á?"

    Rio tròn mắt nhìn cậu rồi cũng bật cười : "Đừng lo, ở đây mọi người hoà đồng lắm."

    "Dạ..."

    Ryn Lee ngước mắt nhìn Rio, nhìn ảnh như vậy tưởng là Alpha hay Beta cơ chứ không nghĩ là Omega đâu...

    Hải Nam ra ngoài, thấy ba người to con vậy mà đang chơi trò đấu vật, như lũ nít ranh.

    JeyB vùng vẫy nói : " Áaaaa!

    Không chịu đâu!"

    Bùi Trường Linh thấy Hải Nam như vớ được cọc liền thả JeyB ra, nói : "Anh ơi!

    Nó không chịu làm việc kìa!"

    Hải Nam cúi xuống, mặt hầm hầm nói : "Em bị làm sao vậy?"

    JeyB thấy anh liền ôm lấy : "Hom chịu đâu, muốn làm với anh cơ."

    "Xíu nữa cũng được làm mà, làm như xa nhau cả buổi sáng á."

    Hải Nam đẩy nhẹ cậu ra.

    Otis ngồi nhìn hai người đẩy qua đẩy lại cũng mệt, đứng dậy qua chỗ Bùi Trường Linh đứng.

    Hải Nam lấy mũ với bao tay từ Bùi Trường Linh, mang vô cho JeyB, rồi xoa đầu cậu nói : "Lớn xác rồi, tập xa anh chút đi."

    "..."

    JeyB mím môi, đỡ vợ dậy.

    Hải Nam thấy vẻ mặt không cam chịu này thì phát ngán, anh nhìn sang hai người đang hóng chuyện rồi cũng thở dài, nhướn người lại gần rồi hôn lên môi JeyB, anh ngại ngùng nói : "Đi đi."

    Bùi Trường Linh và Otis đồng loạt chậc một tiếng, JeyB chớp đôi mắt to, cuối cùng đành phải tạm biệt vợ mình rồi cũng hai người kia ra chuồng gà.

    Hải Nam đi lại vào trong, thấy mọi người đang im lặng cắt rau thì cũng thấy buồn cười, như một mớ lộn xộn.

    Chuồng gà của chung cư do anh Karik đã xin phép anh Xìn nuôi rồi, chăn nuôi tự do nên rất thoáng mát và không bị hôi.

    Otis nhìn mấy con gà rồi lớ ngớ hỏi : "Mấy con này... dễ bắt không vậy?"

    Bùi Trường Linh nhún vai : "Ai biết...

    Chắc cũng được ha?"

    "Nhìn dữ quá trời!"

    JeyB đóng hàng rào lại, chỉnh lại bao tay rồi cảm thán.

    Ba người cao lớn phải vật qua vật lại với mấy con gà mới bắt được 3 con.

    Ba người họ đều bị mống gà cào trúng người, lúc mang mấy con gà đi vào mà ong hết cả đầu.

    Mấy người bên trong đã thái xong rau hết rồi, đang ngồi nói chuyện đợi bọn họ mang gà vào.

    Karik thấy bọn họ thì cũng bật cười : "Ôi trời, bắt mấy con gà thôi mà te tua dữ."

    Rio đứng dậy đi lấy hộp cứu thương, cười hềnh hệch hỏi : "Tóc tai rối hết lên rồi kìa."

    JeyB đưa mấy con gà cho anh Karik, Karik đưa lại cho mấy người chế biến gà.

    JeyB chạy ùa tới Hải Nam, ôm lấy anh khóc ròng : "Đau muốn chết luôn á anh ơi."

    Hải Nam lấy thuốc từ trong hộp cứu thương, cười nói : "Không sao đâu mà."

    Anh giữ cậu lại, ngồi xoa thuốc cho cậu.

    Bùi Trường Linh cũng bị cào, chảy máu vài chỗ, Rio thấy bạn có hơi chật vật nên tới giúp.

    Bạn cười với cậu rồi đưa cho cậu băng cá nhân nói : "Bạn giúp tôi với nhá, tôi không dán được."

    Rio đứng tim, haizzz....

    Trong chung cư này ai mà không biết Rio thích Bùi Trường Linh chứ?

    Có Bùi Trường Linh khù khờ không biết thôi!

    Rio cầm lấy băng cá nhân từ tay bạn, dán lên trên mặt bạn, ui giồi, gương mặt không một tì vết này đẹp thật sự!

    Hải Nam thấy cảnh hai người họ thì cũng bật cười, JeyB chớp mắt nhìn anh hỏi nhỏ : "Rio chưa nói với thằng Linh hả anh?"

    "Nó nào dám?"

    Hải Nam dán băng cá nhân lên tay cậu đáp : "Nó sợ mất thằng Linh lắm."

    "..."

    JeyB ngắm sóng mũi dài của anh rồi cũng cười nhẹ, thì thầm : "Em cũng sợ mà em vẫn dám làm đó thôi."

    Hải Nam cất đồ vào hộp cứu thương, nghiêng đầu nhìn cậu rồi liền quay sang chỗ khác : "Mày khác chứ!"

    Chỉ có Otis phải tự gồng mình sơ cứu thôi, thấy hai bọn họ đều có người giúp thì anh chỉ biết khóc ròng, nhưng có người lại cho anh không nghĩ thế nữa, Ryn Lee rụt rè nhìn anh hỏi : "Anh có sao không?"

    Otis thấy vậy thì cười, muốn chọc cậu : "Có chứ, đau muốn chết luôn nè."

    Anh làm điệu giả bộ ôm lấy mặt.

    Ryn Lee có hơi bất ngờ, rồi cậu cũng bật cười khẽ : "Anh đang bị chảy máu đấy.

    Coi chừng bị nhiễm trùng đấy."

    Anh nhìn cậu rồi cũng cười : "Ừm, cảm ơn đã quan tâm."

    Cậu không nói gì, lấy từ trong túi ra băng nhân hình con vịt, lí nhí nói : "Trong hộp cứu thương hết băng cá nhân rồi...

    Anh dùng đỡ cái này được không?"

    "Được chứ.

    Dễ thương quá chừng."

    Otis nhận lấy.

    Ryn Lee quay lại chỗ mọi người, cậu ngại lắm rồi!

    Karik chứng kiến thấy mấy người này thì chỉ muốn thở dài, muốn tới nói chuyện với bạn già quá...

    ________

    Có bạn nói cho một chút LinhRio🥰
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 9✨


    Sau những náo loạn ở 3 nơi đó, cuối cùng bọn họ cũng đã làm xong công việc của mình.

    Họ tập trung ở sảnh chính, ngồi lên sofa hóng gió mát ngồi nghỉ.

    Ngô Kiến Huy vừa nhìn điện thoại vừa nói với mọi người xung quanh : "Anh Thành nói chiều nay tập trung lại lúc 5 giờ chiều, giờ thì đi nghỉ đi."

    Karik ngồi bên cạnh nhìn quanh thấy số lượng hơi ít liền hỏi : "Mấy đứa kia đâu?"

    "Ra vườn chơi hết rồi, lũ báo con."

    Bray vừa ăn nho vừa nói.

    "Ra đó làm gì?"

    Karik nhướn mày.

    "Ra rình mấy đứa iu nhao."

    Bray cười cười đáp.

    Bên ngoài vườn có nhiều đứa đứng thật, toàn đang đi rình người ta không.

    Negav nắm đầu đoàn trốn vào gốc cây xem, Jaysonlei ngồi bên cạnh cũng đưa mắt xem, nối đuôi theo đó là những đứa khác nữa.

    Cặp đôi trúng số bị cả đám nhìn thế này đang ngồi ở bên kia cầu, trong căn chòi đó.

    Tez cảm nhận được nhiều ánh mắt đang chĩa về hướng này, cậu bất giác rùng mình : "Duy này.

    Anh có cảm thấy như có ai đó đang nhìn không?"

    Ogenus bên cạnh chẳng có cảm thấy gì đáp : "Không?

    Sao vậy?"

    Negav thấy Tez đang nhìn về phía này liền ra dấu hiệu kêu bọn nhốn nháo này im lặng, Khôi Vũ đứng đàng sau lưng Jaysonlei hỏi nhỏ : "Sao phải rình thế này vậy?"

    "Hai bọn nó lúc trước nói sẽ không bao quen nhau, ghét nhau lắm á."

    Mason đá đểu nói.

    Trong lúc cả bọn đang ngó ngang thì có một giọng con nít nói lớn lên : "Mấy anh làm gì vậy ạ?"

    Cả bọn giật bắn, quay ngoắt lại, ở nguyên cái căn chung cư này chỉ có đúng một đứa con nít là em của thằng Otis thôi.

    Nhật Phong ôm quả bóng nhìn mọi người.

    Ryn Lee từ phía xa chạy lại : "Phong!

    Em đi đâu thế?"

    "Em thấy mọi người tụ lại đông quá nên em tới xem."

    Nhật Phong thấy cậu thì cười tít.

    Negav chống cằm nói : "Cậu có quen thằng nhỏ luôn hở?"

    Ryn Lee gật đầu đáp : "Ừm...

    Giờ em đang chuẩn bị dẫn nó lên khu vui chơi."

    Negav nghe vậy thì sáng bừng mắt, đứng phắt dậy nói : "Thế hả?!

    Cho lên với!"

    Tez giật mình khi nghe tiếng nói lớn của Negav, cậu nhảy xuống, định chạy lại thì bị Ogenus níu lại : "Đi đâu vậy?"

    "Em có nghe bọn nó chuẩn bị đến khu vui chơi, em muốn đi."

    Tez quay đầu lại nói.

    "Tai thính vậy."

    Ogenus thở dài, cũng nhảy xuống rồi đi đến gần bọn nãy giờ đang rình mò hai người.

    Jaysonlei thấy hai con người đó lại gần thì có hơi chột dạ, Tez cười nói : "Làm gì đứng đông quá vậy?"

    Mason cười nói : "Có làm gì đâu, chuẩn bị đi khu vui chơi nè, đi chung không?"

    Tez vui vẻ gật đầu.

    Bọn họ nối đuôi nhau đi đến chỗ thang máy, Bray đang ngồi hưởng gió mát thì nghe thấy nhốn nháo, náo loạn thì liền ngẩng mặt dậy, cau mày hỏi : "Đi đâu vậy bọn kia?"

    "Tụi em lên khu vui chơi ạ!"

    Negav nói lớn.

    "Ôi trời, có còn là con nít đâu."

    Vũ Cát Tường cười nói.

    "Kệ bọn nó đi."

    Karik cầm ly trà ung dung nói.

    "Êy cho anh đi với!"

    Bray reo lên, đứng dậy chạy đến.

    Phạm Đình Thái Ngân và Bùi Duy Ngọc đang buôn chuyện thì thấy Bray đòi lên khu vui chơi cũng liền đứng dậy, ham vui chạy tới.

    Vì khá đông nên mọi người tách ra đi hai thang máy khác nhau, đi từng đợt.

    Khi lên tới khu vui chơi, đứa con nít duy nhất trong nhóm còn chưa kịp chạy vào thì bọn lớn tuổi hơn đã chạy vào chơi trước rồi, chiếm gần hết cái khu vui chơi luôn.

    Nhật Phong ngỡ ngàng nhìn, Ryn Lee và Otis đi đàng sau, Ryn Lee cúi xuống : "Sao em không vào?"

    "Do Đông quá ạ."

    Nhật Phong thốt lên.

    "Thế đi tô tượng đi, bọn này ồn lắm."

    Nhật Trường chỉ vào cái bàn tròn bằng nhựa màu vàng, có khá nhiều tượng ở đó.

    "Dạ anh!"

    Nhật Phong cười vui vẻ đáp : "Anh Huy đi với em được không ạ?"

    "Sao không rủ anh?"

    Nhật Trường cười hỏi.

    "Do em muốn chơi với anh Huy."

    Nhật Phong chu miệng, nài nỉ.

    Ryn Lee cười, cậu không muốn đứa nhóc này phải buồn, gật đầu : "Ừm.

    Anh đi tô với em."

    Qua bên khu vui chơi đầy tiếng ồn kia, bọn họ chia ra thành hai nhóm để chơi cảnh sát bắt cướp .

    Vì chỉ có 11 người chơi thôi còn 2 người kia đi tô tượng rồi.

    Số lượng đông mới có thể thắng được, nên Negav với Bray sẽ là đội trưởng chọn thành viên.

    Negav luôn được nhắc tới với biệt danh "Chơi đâu thua đó" nên cậu luôn thua trong trò oẳn tù tì với Bray.

    Nhóm Bray toàn Alpha với Beta, nhóm Negav thì chỉ có Omega nhưng do luật chọn thành viên nhóm không nói tới việc cho A hay O nên Negav không phản bác được.

    2 đội tản ra, đội Bray nhường cho đội Negav trốn trước, sau 5 phút sẽ đi kiếm.

    Jaysonlei, Negav với Khôi Vũ đi chung cho an toàn, không phải là không muốn đi chung Tez với Congb mà hai người đó chạy nhanh quá, nói không kịp.

    Jaysonlei cầm bóng trên tay, rình rập, Khôi Vũ bên cạnh cũng đang quan sát nhưng chợt nhận ra, liền khều Jaysonlei hỏi : "Này, không phải là mày đang tới kỳ à?

    Sao lại chơi cái này?"

    Jaysonlei quay đầu lại nói : "Không sao đâu anh, em uống thuốc ức chế rồi, dán băng đầy đủ và có mang bình xịt đây."

    Khôi Vũ nghe vậy, cậu đã chuẩn bị đầy đủ nhưng Khôi Vũ vẫn cứ thấy lo kiểu gì : "Chắc được không vậy?"

    Jaysonlei chắc nịch đáp : "Chắc chắn luôn ấy."

    Negav nói nhỏ : "Đừng nói nữa, bọn họ đang tới kìa!"

    Jaysonlei và Khôi Vũ liền im lặng quan sát.

    Bùi Duy Ngọc, Bray, Thái Ngân với Cody đang đi chung.

    Không phải họ không chia ra mà là Tez với Congb bị hai người Ogenus với Mason săn lùng rồi, nên họ đoán 3 người còn lại sẽ đi chung.

    Negav thì thầm nói : "Sao mấy thằng cha đó đi chung vậy?"

    "Hình như mấy ảnh biết mình trốn chung rồi đó anh."

    Jaysonlei nói lại.

    Cody đang nhìn xung quanh, liền thấy một chỏm tóc đen lấp ló sau cầu trượt, anh liền cười nói : "Em thấy được một con chuột nè anh."

    Bray nhìn theo hướng chỉ tay của Cody, liền kêu lên : "Thằng Jaysonlei đúng không!"

    Jaysonlei đang trốn liền giật mình, Negav đứng dậy kéo hai người họ : "Đi lẹ!

    Nhanh lên!

    Bọn họ phát hiện rồi!"

    3 người cuống cuồng chạy, 4 người đội Bray thấy vậy liền dí theo.

    Thấy đi chung rất dễ thua nên họ chia ra ba con đường, Negav trúng số độc đắc bị hai con rắn dí, bị bắt đầu tiên trong đội luôn.

    Bray cười nói : "Làm đội trưởng mà bị bắt đầu tiên."

    "Tại hai anh hội đồng em mà!"

    Negav không chịu bị bắt như này!

    "Đi về đồn."

    Thái Ngân cầm tay Negav để cậu khỏi phải chạy.

    Jaysonlei thở hồng hộc trốn bên cạnh sân bóng, giờ cậu còn có một mình à.

    Cậu bị Cody dí từ trên cầu trượt xuống tận sân bóng, chạy vòng vòng vậy khiến cậu có chút kiệt sức.

    Jaysonlei lục túi của mình, thấy không có bình xịt khử mùi đâu thì liền hoảng, cậu chạy nhanh quá làm rơi mất rồi.

    Cody đang loanh quanh kiếm con chuột thì ngửi thấy mùi phô mai thoang thoảng, trong lúc đi kiếm thì anh có nhặt được một bình xịt màu vàng.

    Anh đi theo mùi hương, kiếm ra Jaysonlei đang trốn bên cạnh sân bóng : "Thấy rồi nha."

    Jaysonlei giật mình, ngước đầu lên : "Hở?"

    Mùi phô mai ngày một nồng, Cody từng ngửi một lần mà giờ lại phải ngửi thêm một lần làm anh có hơi khựng lại, anh mím môi, che mũi đặt bình xịt xuống sàn gần cậu rồi lùi lại : "Ờm...

    Lo xịt đi, ngày một nồng rồi đấy..."

    Jaysonlei thấy bình xịt của mình, liền lấy nó xịt lên quanh người mình.

    Cody cũng đang trong kỳ dịch cảm, đã tiêm thuốc rồi mà nếu còn ngửi nhiều hơn sẽ bị kéo vào lại, may đấy...

    Cody cụp mắt, nhìn cậu thở phào, Bray thấy Cody đứng nhìn vào góc khuất thì cũng chạy lại xem : "Ủa?

    Con chuột này, sao không bắt đi, nhìn quài vậy?"

    Jaysonlei định đứng dậy chạy, Bray liền định bắt cậu lại nhưng bị Cody can lại.

    Để sổng mất con chuột, Bray khó hiểu nhìn Cody : "Ê?"

    Cody vờ không biết gì.

    Sau 5 phút sau, Tez đã bị Ogenus bắt được, ôm chặt khít trong lòng.

    CongB cũng bị Mason bắt được, chỉ còn Jaysonlei và Khôi Vũ là chưa bị bắt.

    Hết giờ, đội Negav thắng.

    Bray liền cười lạnh, hỏi : "Thằng Cody với Bùi Duy Ngọc là gián điệp đúng không?

    Sao lại cứ tha cho hai đứa nó."

    Bùi Duy Ngọc đánh trống lãng đáp : "Đâu biết gì đâu..."

    Negav cười khúc khích bên cạnh : "Không sợ đối thủ mạnh chỉ sợ đồng đội nhường bạn."

    Tez thấy vậy liền hỏi : "Sao anh không nhường em?"

    "Không thích."

    Ogenus đáp.

    "..."

    _____

    Mấy bữa nay thi xong nhận điểm bất ngờ quá nên ra chap hơi lâu🙂)

    Sori👉🏻👈🏻
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 10✨


    Chơi xong ai cũng mệt nên mọi người đều về phòng để nghỉ ngơi và chuẩn bị cho buổi chiều.

    Đến đúng 4 giờ chiều, Trấn Thành đã nhắn hối trong group chat.

    Công dân nghĩa vụ

    Trấn Thành

    Alo Alo

    Chuẩn bị tập trung thôi.

    Negav

    Đợi em chút anh ơi🥲

    Hải Nam

    Em không biết mặc gì hết🙂))

    Rio

    Èo, nguyên cả tủ mà không biết mặc gì hết🥰

    Thái Ngân

    Mặc cảm đi mày😌

    JeyB

    Sao anh nói ác zợ em thế😔

    Thái Ngân

    Nài nhớ!

    Không nói chắc nó cũng quên nó là thái tử luôn rồi🙂

    Bray

    Lẹ đi mấy ông cố.

    Sắp trễ giờ rồi kìa🙂))

    Ogenus

    Có ai qua phòng kêu Tez giúp em được không...

    Bray

    Ủa chứ mày không có mồm hả🙂))

    Thái Ngân

    Nói ác thằng nhỏ quá mày.

    Bray

    Giỡn thôi...

    Mà sao mài lại không tự đi kêu đi🙂?

    Ogenus

    Hồi trưa em có vật Tez xuống đất để giữ lại...

    Để lại vết xước nhỏ trên tay phải...

    Lúc đó mọi người không chú ý nên em ý cũng không nói luôn...

    BuiDuyNgoc

    Chơi gì mà thấy ghê vậy🥰

    Bray

    Mày không thể nhẹ nhàng với người yêu mày xíu được hả🥰

    Ogenus

    Thì do cậu ta lì quá mà...

    CongB

    Để em qua cho.

    Bray

    ?

    Thái Ngân

    ?

    BuiDuyNgoc

    ?

    Rio

    ?

    CongB

    Có bị làm sao ạ...?

    Ogenus

    Cảm ơn emm🙏🏻

    Đem thuốc qua với cả bánh nữa nhé.

    Đa tạ🙏🏻

    Bray

    Nhờ lắm thế🙂))

    Mason nguyễn

    Để tôi qua với bạn.

    Thái Ngân

    Mày là Alpha mà🙂?

    Qua đi rồi bị phạt 3 chai nhé.

    Mason nguyễn

    ...

    CongB

    Thôi để mình tự đi được rồi.



    Gửi tin nhắn cuối vào trong nhóm, CongB tắt điện thoại, đứng dậy mang áo khoác ra ngoài.

    Cậu chưa nói chuyện với Tez nhưng Tez cũng là một trong những người bạn trong mấy ngày đầu này của cậu.

    CongB đóng cửa phòng, cậu có nhớ phòng của Tez nằm ở cuối hành lang cùng tầng nên chắc cũng nhanh.

    CongB đi đến giữa hành lang, thì thang máy mở ra, cậu dừng lại nhìn vào trong.

    Là Ogenus, anh đang bấm điện thoại làm gì đó.

    Ogenus ngước mắt lên thấy cậu thì cười đưa đồ mình đang cầm.

    CongB cầm lấy túi đồ to, thắc mắc hỏi : "Sao nhiều đồ quá vậy anh?"

    "Toàn đồ Dương thích thôi."

    Ogenus cười cười đáp.

    CongB cười đáp lại rồi cầm đồ đi.

    Đến căn phòng cuối hành lang, cậu cũng không chắc lắm nhưng cũng gõ cửa thử.

    Cốc...Cốc...

    Cậu đợi không lâu lắm, vừa gõ xong là đã có người ra mở cửa rồi.

    Tez ló đầu ra, tóc của cậu ta còn rối lắm, thấy CongB thì liền nói : "Anh đem đồ qua giúp anh Duy à?"

    CongB đưa đống đồ cho Tez rồi gật đầu : "Ừa.

    Em cũng chuẩn bị đi, sắp tới giờ tiệc bắt đầu rồi."

    Tez miễn cưỡng cầm túi đồ đáp : "Vâng ạ."

    Hai người tạm biệt nhau rồi người quay lại phòng, người thì tay đút túi, đến thang máy bấm đi xuống tầng.

    Ting...

    Cánh cửa thang máy mở ra, CongB đang nhìn mũi giày, ngước mắt lên thấy Mason thì khá bất ngờ hỏi : "Ủa?

    Sao bạn lại ở đây?"

    Mason thấy CongB thì cũng giật mình, cười cười đáp : "Mình bấm nhầm tầng đi lên."

    CongB đi vào thang máy bấm xuống tầng 1 : "Bạn có xuống tầng không?"

    "Có chứ."

    Mason nói.

    Hai người cứ thế im lặng đứng trong thang máy, xuống dưới sảnh, đã có nghe tiếng nhốn nháo ở ngoài vườn rồi.

    Negav và Jaysonlei cứ giành nhau cái hộp thức ăn cho cá.

    Khôi Vũ đứng bên cạnh cố kéo hai con người này ra.

    "Đưa đây anh cho nó ăn choo!"

    Negav siết chặt hộp đồ ăn cho cá.

    "Em cũng muốnnn" Jaysonlei cố dựt lại.

    Khôi Vũ cố lấy hộp đồ ăn cho cá ra : "Thôiii, hai người chia nhau ra đi.

    Đừng giành giật nhau chứ!"

    Khôi Vũ đứng khá sát mép hồ, CongB thấy Khôi Vũ như sắp rơi xuống tới nơi rồi thì nói lớn : "Coi chừng bị rơi xuống hồ kìa!"

    Hai người kia cãi nhau to quá, Khôi Vũ có nghe được đâu.

    Bùi Duy Ngọc từ sau lưng CongB bước lên, thấy cảnh đó thì nhướn mày : "Gì thế?"

    Bray và Thái Ngân đi bên cạnh thấy cảnh vui thì liền muốn tới để xem, đến khi ba người sắp tới để can ngăn lại thì Negav dùng hết sức đẩy lùi Jaysonlei, Khôi Vũ cũng bị tác động nên trượt chân, té xuống hồ.

    Bùi Duy Ngọc mới nãy thấy chắc chắn là Khôi Vũ sẽ bị té xuống hồ nên bước chân có nhanh hơn tới bắt lấy tay của cậu.

    Anh kéo mạnh cậu sang một bên, đè thẳng lên người Jaysonlei luôn.

    "Ư..."

    Jaysonlei bị té xuống thảm cỏ rồi còn bị Khôi Vũ đè lên người nên có hơi choáng.

    "Xin lỗi.

    Xin lỗi."

    Khôi Vũ liền ngồi dậy, chắp tay xin lỗi Jaysonlei.

    Negav thấy mình có hơi quá khích nên bỏ hộp đồ ăn xuống, chạy tới đỡ Khôi Vũ và Jaysonlei dậy, cười nói : "Xin lỗi, hơi quá tay..."

    Jaysonlei phủi cỏ trên quần áo, mới nãy cậu té, cánh tay có đập vào cục đá hơi mạnh nên có bị xước.

    Khôi Vũ thấy vết thương của cậu thì liền hoảng hốt nói : "Mới nãy cậu đập tay vào cục đá hả?

    Máu chảy rồi kìa."

    "Hả?"

    Jaysonlei giơ cánh tay mình lên xem thử, có thật này, vết thương cũng không lớn lắm.

    "Đi băng bó vết thương lại đi!

    Để lâu là pheromone tràn ra đấy."

    Khôi Vũ sốt sắng nói.

    "Ừm."

    Jaysonlei nhìn vết thương.

    Bray cũng thấy vết thương đó, liền cốc lên đầu Negav : "Chơi gì ngu thế?"

    Negav ôm đầu, chu miệng nói : "Em xin lỗi mà."

    "Đi với anh."

    Bray kéo Jaysonlei đi.

    _______

    Tạm thời cứ zậy đã he...

    Ra chap lâu thôi chứ khum drop đâu nha🤡
     
    [Atsh] [Abo] Phòng Trọ Và Vụng Trộm
    Chương 11✨


    Jaysonlei được Bray dẫn vào sơ cứu vết thương qua.

    Tuy chỉ mới gặp nhau có mấy ngày thôi nhưng mà Jaysonlei lại có ấn tượng khá tốt với anh Bray, anh tuy hơi cục nhưng lại rất dịu dàng và biết lo lắng cho người khác, không nói thì Jaysonlei cũng tưởng anh là Omega cơ.

    "Xong rồi đấy, lần sau đừng có thế nữa."

    Bray cau mày nói.

    "Dạ."

    Jaysonlei lí nhí trong miệng : "Cảm ơn anh."

    Chợt, Jaysonlei nghe thấy một giọng nói trầm nhưng khá vang : "Bảo êy!

    Làm gì zậy?"

    Bray cất đồ vào trong hộp, nghiêng đầu nhìn : "Giờ mới xuống à?"

    "Do thằng này nó lâu quá đó."

    Thái Ngân chỉ người cạnh mình.

    Cody che miệng ngáp dài : "Ơ kìa.

    Em xin lỗi rồi mà."

    "Ra lẹ đi, sắp bắt đầu tiệc rồi đấy."

    Bray cười.

    Thái Ngân chạy lên quàng vai Bray, cười nói gì đó.

    Jaysonlei đi theo sau, không nghe kịp câu chuyện của họ, Cody đi bên cạnh, liếc người bên cạnh mình.

    Anh thấy vết thương bên tay của cậu, anh liền chỉ vào vết thương đó hỏi : "Sao vậy?"

    Jaysonlei đang ráng nghe lén câu chuyện của hai người trước mặt nên khi bị hỏi có hơi bị khựng, cậu nghiêng đầu sang hỏi : "Dạ?"

    Cody bị hỏi vậy tự nhiên đâm ra hơi bối rối, do anh lỡ miệng thôi...

    Anh còn chưa xin lỗi người ta nữa mà...

    Cody liền nói : "Hả...

    À...

    Không có gì."

    Jaysonlei nghiêng đầu khó hiểu, nhưng cũng bỏ qua, không suy nghĩ nhiều.

    Trong sân, mọi người đang tụ tập đông đúc, nói chuyện cười đùa với nhau.

    Khôi Vũ thấy Jaysonlei thì liền chạy tới hỏi : "Có bị làm sao không vậy?"

    Jaysonlei lắc đầu, cười : "Không đâu.

    Ổn rồi."

    Khôi Vũ ỉu xìu nói : "Lúc đó, mọi chuyện hơi nhanh nên lỡ đè lên người em mất tiêu..."

    "Không sao đâu ạ.

    Anh còn xém bị rơi xuống hồ cá mà."

    Jaysonlei lắc đầu, xua xua tay.

    Khôi Vũ mím môi, không trả lời.

    Cody liền vỗ vai Khôi Vũ, cười : "Em ấy đã nói không sao rồi mà.

    Đừng nghĩ nhiều."

    Khôi Vũ có hơi giật mình, anh ta đứng đây hồi nào vậy?

    "À mà anh cảm ơn anh đó chưa?"

    "Hả?

    Anh giúp anh á hả?"

    Khôi Vũ cũng quên mất : "Anh chưa.

    Quên mất."

    "Anh nào vậy?"

    Cody hỏi.

    "Anh mà tóc nâu đậm ấy anh."

    Jaysonlei miêu tả, nhìn mặt của người này khá quen nhưng chẳng nhớ gì...

    "Tóc nâu đậm á?"

    Cody ngước mặt nhìn quanh, ở đây có nhiều người tóc nâu đậm lắm : "Thôi, chỉ người đó đi chứ miêu tả kiểu vậy cũng chịu."

    Ba người đi qua đi lại, nhìn xung quanh kiếm người đó.

    Khôi Vũ liền chỉ tay nói : "Đó, anh ấy ở đó."

    Cody nhìn theo đường chỉ tay của Khôi Vũ : "À.

    Anh Bùi Duy Ngọc."

    "Qua cảm ơn anh ý đi!"

    Jaysonlei đẩy đẩy Khôi Vũ.

    "Biết rồi mà."

    Nhưng chưa kịp tới gần nữa thì Anh Xìn đã nói trong micro : "Tập trung lại nào, chuẩn bị ăn thôi.

    Đừng có đi long nhong nữa."

    Khôi Vũ đành phải để xíu nữa mới cảm ơn.

    Rio đang nói chuyện với JeyB thì thấy Cody, liền chạy tới, vỗ vai hỏi : "Đi đâu vậy?

    Anh em bên này nè."

    Cody giật nảy, xoay người : "Hả?"

    "Làm gì mà giật mình dữ vậy?"

    Rio nghiêng đầu nhìn lên phía trước : "Đang nhìn ai à?"

    Cody liền đánh trống lảng, đẩy Rio đi chỗ khác : "Không có gì.

    Đừng bận tâm."

    Rio vẫn còn nghi ngờ lắm nha nhưng Cody không chịu nói thì thôi vậy.

    Hải Nam đứng cạnh JeyB, đưa ly nước ngọt ra, cười hỏi : "Nãy giờ đi đây vậy?

    Làm kiếm muốn chết."

    Cody nhận lấy nước, ậm ờ nói : "Ừm...

    Mới đi với anh Bảo."

    Đứng đây anh vừa bị hỏi mà còn bị nhìn như muốn bị thiêu đốt.

    Hải Nam nghiêng mặt sang, đụng nhẹ tay của JeyB : "Bách, em qua kia kêu Tez giúp anh nha?"

    "Dạ."

    JeyB liền thu lại ánh nhìn, mỉm cười với anh.

    Sau khi JeyB đi rồi, Cody mới thở phào, Rio vừa uống nước vừa hỏi : "JeyB chưa hết giận nữa hả?

    Sao không giải thích đi."

    "Nó có chịu nghe đâu.

    Cứng đầu muốn chết."

    Hải Nam thở dài.

    "Chắc phải sống như vậy đến khi được tẩy trắng quá."

    Cody cũng thở dài nói.

    Đang chuẩn bị nói tiếp thì bị một giọng nói lớn cất ngang : "Mấy đưa kia!

    Đã bảo là vào bàn ngồi đi rồi mà!"

    Họ giật mình, rồi cũng vội ngồi dậy, kiếm chỗ để ngồi.

    Jaysonlei và Khôi Vũ ngồi đối diện Robber và Gill nên bị ăn cơm choá đã luôn.

    Nào là tiểu thơ Gill không chịu ăn, ăn có chút xíu rồi dừng, Cậu bé Ro be bên cạnh phải ngồi dỗ ngọt rồi đút cho cậu.

    CongB ngồi cạnh Dillan, vì cả hai đều là người mới nên khá dễ nói chuyện, Dillan nói chuyện hơi lớ ngớ nhưng lại rất thân thiện.

    Bên trái CongB là Dillan thì bên phải CongB là Mason, cạnh Mason nữa là anh Bùi Trường Linh.

    CongB có thể nói là khá thở phào vì có thể nhớ hết tên của mọi người như vậy.

    Đối diện họ là Tez và Ogenus, Tez còn chưa hết giận, hậm hực ngồi ăn lấy ăn để.

    Ogenus chặn tay của cậu, nói nhỏ : "Anh xin lỗi.

    Đừng giận nữa mà.

    Ăn nhanh quá sẽ bị nghẹn đấy, uống nước đi."

    "Tránh ra!

    Kệ em."

    Tez đẩy tay Ogenus ra.

    Mason lau miệng, đanh đá nói : "Tưởng tình thương mến thương lắm mà.

    Giờ còn giận với chả dỗi nữa chứ."

    Tez lườm Mason chứ không dám nói gì.

    Bùi Trường Linh cười cười : "Ối giời.

    Khỏi cãi."

    Mọi người ngồi ăn với nhau rất vui vẻ và náo nhiệt, vì những hoạt động bữa sáng nên mọi người cũng đã biết nhau kha khá rồi.

    Kể cho nhau nghe những điều vui và mệt mỏi ở trên công ty.

    Những người mới vào công ty nhờ bữa tiệc này mà cảm thấy không bị lạc lõng mà còn rất hoà nhập và vui vẻ.

    Anh Trấn Thành cười xong nói vào micro : "Đây là một bữa tiệc để chào mừng người mới.

    Chào mừng các em vào công ty, chúc các em sẽ nỗ lực và cố gắng trong công việc của mình."

    Đây là tiệc vui nên anh Trấn Thành cho mọi người uống bia nhưng không được uống rượu vì mai còn phải đi làm.

    Sức uống của mọi người rất ghê, cứ 2 3 zô liên tục.

    Jaysonlei biết uống nhưng mỗi khi uống vào thì cậu sẽ rất ngớ ngẩn với lại đang tới kỳ nữa nên chỉ uống nước ngọt thôi.

    Anh Ngô Kiến Huy là một anh cả nhưng anh kể chuyện rất hài và gần gũi.

    Mọi người đều bị cười sảng với mấy câu nói của anh.

    Họ còn mở nhạc hát ầm ầm, mấy con ma men, người thì cười, người thì buồn, tuy hỗn loạn nhưng rất có kỉ niệm.

    Họ cùng nhau ăn những chiếc bánh, có người khen ngon nhưng cũng có chê dở.

    Đến khi tan tiệc, chỉ có mấy người mới là còn tỉnh, còn lại là nửa tỉnh nửa mê hết.

    Khôi Vũ nhìn quanh kiếm Bùi Duy Ngọc, nhưng hình như ảnh không có ở đây.

    Khôi Vũ đứng dậy, nói nhỏ với Jaysonlei : "Anh đi kiếm anh Duy Ngọc chút."

    Jaysonlei liền giật đầu.

    Khôi Vũ đi quanh rồi nhưng không thấy, đi qua ao cá xem thử thì thấy Bùi Duy Ngọc đang ngồi trong căn chòi để hóng gió.

    Cậu bước qua cây cầu, Bùi Duy Ngọc đang chống hai tay ra sau, mắt nhắm hờ, mặt hơi đỏ.

    Khôi Vũ lí nhí : "Ờm...

    Anh Duy Ngọc?"

    Bùi Duy Ngọc mở mắt, thấy cậu liền chớp mắt hỏi : "Sao thế?"

    "Sao anh lại ngồi đây?"

    Khôi Vũ đi lại gần nhưng không ngồi xuống.

    "Ở đó mấy đưa ma men đó ồn ào quá.

    Ra đây yên tĩnh chút."

    Bùi Duy Ngọc ngồi thẳng dậy cười với cậu : "Mà em tới đây làm gì?"

    "Ờ...

    Dạ..."

    Tự nhiên Khôi Vũ có hơi ngượng ngượng : "Em muốn cảm ơn anh chuyện lúc nãy thôi ạ."

    "Hả?"

    Bùi Duy Ngọc chớp mắt, suy nghĩ rồi mới à một tiếng : "Chuyện đó á hả?

    Không có gì đâu."

    "Dạ vâng."

    Khôi Vũ cười đáp.

    Cậu định chào đi thì Bùi Duy Ngọc liền nói : "Em ngồi ở đây chút được không?"

    "Dạ?"

    Khôi Vũ chớp mắt.

    "Anh thấy có hơi cô đơn nên em ngồi lại với anh chút được không?"

    Bùi Duy Ngọc lặp lại.

    Khôi Vũ ậm ờ trong miệng rồi cũng đi lại ngồi xuống bên cạnh, đúng là ở đây yên tĩnh thật...

    Jaysonlei ngồi đợi Khôi Vũ về nhưng không thấy.

    Thấy đợi hơi lâu nên Jaysonlei có hơi lo, định đứng dậy đi kiếm nhưng ánh mắt lại va phải người đang ngồi ngẩn ngơ trên xích đu gần đó.

    Cậu lại gần, nghiêng đầu hỏi : "Sao anh chưa lên phòng?"

    Cody chớp chớp mắt, ngước lên nhìn cậu : "Anh đang đợi."

    "Đợi cái gì ạ?"

    "Đợi người này hồi nào mới nói chuyện xong, hồi nào mới lên phòng để..."

    Cody nói ngắt quãng.

    "Để...?"

    Jaysonlei lặp lại.

    Cody nhìn cậu chằm chằm, mắt còn hơi vương chút hơi men : "...Xin lỗi."

    Jaysonlei liền khựng lại, xin lỗi ai?

    Cody xoa mặt, đứng dậy, hỏi lại : "Em có nghe không?"

    "Dạ?"

    Cody mơ hồ nhìn cậu : "Em có nghe thấy anh xin lỗi không?

    Anh xin lỗi vì chuyện hôm qua, em mới vào mà đã doạ vậy rồi."

    Lúc đó không chỉ có tiếng chuông gió rung rinh mà còn có trong cậu nữa.

    _____

    Có ai biết truyện Melody không🥰

    Truyện ngược muốn chết🤡
     
    Back
    Top Bottom