Trong khi mọi người trong bếp đang làm bánh thì mọi người bên ngoài vườn cũng rất sôi nổi.
Ngô Kiến Huy nói lớn : "E hèm, mấy đứa, tập trung, tập trung.
Thấy mấy cái cây đó không?"
Ngô Kiến Huy chỉ vào mấy cái cây cao, che khuất nắng sáng chói loá.
Mọi người đều nhìn theo, Tez chép miệng nói : "Có mù đâu mà không thấy anh..."
"Mày im liền."
Ngô Kiến Huy lôi một cái thùng giấy ra, chỉ vào đống đồ trong thùng : " Mấy đứa chia nhau ra, treo mấy cái này lên cây, hiểu chưa?"
Mọi người ra hiệu đã hiểu, bỗng dưng anh lại thấy điềm không lành : "Nè... không được trèo lên cây đu đâu đấy..."
Còn chưa dặn dò xong thì mấy đứa đó đã chạy đi bén.
Negav đi đầu, chỉ vào cây xoài trước mắt, hớn hở nói : "Thấy cái cây đó không?
Mau mau!
Leo lên đó đi!"
Jaysonlei ngước lên nhìn liền hỏi : "Nhưng mà anh Huy mới nói không được trèo lên đu mà?"
"Trời ơi không sao đâu!
Ổng không làm gì mày đâu."
Tez cười đẩy đẩy cậu đến cái cây lớn.
Tính của Jaysonlei là rất ham vui nên nghe vậy thì liền khí thế hừng hực, Tez và Gill làm bàn đập cho cậu.
Bám vào được thân cây, Jaysonlei liền leo lên, nắm lấy cành cây rồi lấy hết sức ngồi lên đó.
Khôi Vũ đứng ở dưới cưới toét cả miệng : "Hay ghê!"
Tez đem dây đèn rồi ném lên, Jaysonlei bắt được rồi cậu cầm nó suy nghĩ một hồi.
Sự im lặng của cậu làm Negav hơi sốt ruột : "Sao vậy?"
"Ờm...
Treo như nào thế nhờ?"
Jaysonlei cười ngơ hỏi.
"Trời!
Không biết treo sao hùng hổ lên quá vậy!"
Gill buồn cười nói lớn.
"Móc qua đại đi!"
Tez chỉ.
"Ồ ồ."
Jaysonlei móc dây đèn qua những cành cây, mới nãy khí thế vậy thôi chứ cái cây này cao phết đấy, cậu có hơi run rồi...
Treo xong cậu mới vứt cái bật đèn xuống, định trèo xuống nhưng mắt cậu lại va phải một trái xoài chín.
Cậu reo lên : "Ố!
Trên cây này có xoài ạ?"
Negav đứng bên dưới cười : "Đúng rồi đó!
Em hái xuống cho mọi người ăn đi!"
Jaysonlei cười, giơ tay hái lấy mấy trái rồi ném xuống.
Khôi Vũ chụp được rồi đưa cho Negav : "Mà hái có bị la không vậy?"
"Không sao đâu."
Tez lấy một trái xoài.
Bray đi qua chỗ mấy người họ, thấy Jaysonlei đang đung đưa chân trên cây thì liền hỏi : "Ối trời!
Em không sợ hả?"
Jaysonlei liền cười nói : "Dạ cũng cũng thôi, anh Bảo ăn xoài không?"
Bray liền gật đầu, bắt được trái xoài do Jaysonlei ném xuống thì vui vẻ nói : "Để anh đem qua bên kia!"
Negav giật mình ngăn : "Thôi thôi anh ơi!
Anh Huy qua đây bắt thằng nhỏ leo xuống giờ."
Bray cười : "Nhưng mà anh thích thế."
Rồi chạy đi mất hút.
Negav thở dài rồi cũng mặc kệ.
Jaysonlei hái được rất nhiều xoài, cười tít cả mắt.
Sau khi đã đưa hết xuống dưới, Khôi Vũ cũng muốn lên.
Tez cười toe, định cầm xoài ăn luôn chứ không đợi cắt ra mới ăn.
Còn chưa kịp cắn nữa đã bị ai đó giật lấy rồi, Ogenus cầm lấy quả xoài, nhíu mày nói : "Sao lại đi ăn xoài dơ thế này?"
Tez bị lấy mất miếng ăn đâm ra quạu : "Gì thế!
Trả đây!"
Ogenus bóp lấy miệng cậu : "Không được, đợi cắt ra mới được ăn."
Khôi Vũ đứng cách mấy mét thấy vậy thì tò mò nhìn, cậu đâu có biết làm vậy là sai lầm đâu...
Ogenus thấy Tez vẫn còn bướng muốn lấy lại được trái xoài cho bằng được liền nắm lấy gáy kéo cậu lại gần, Tez không phòng bị, bị hôn chóc một phát liền câm nín luôn.
Ogenus xoa xoa má cậu bảo : "Còn đòi nữa là anh cho em tới kỳ ngay ở đây luôn đấy."
Khôi Vũ trố mắt nhìn hai người, Tez quay sang thấy Khôi Vũ đang ngơ ngác nhìn mình thì có hơi ngượng, quay mặt bỏ đi.
Ogenus cũng nhìn Khôi Vũ rồi chạy theo Tez.
Khôi Vũ hắt hơi rồi an ủi chính mình 'Chắc mình nhìn nhầm thôi...'
Ngô Kiến Huy đi tới, hét lớn : "Nè!
Mày không sợ hay gì mà leo lên đó ghê vậy?"
Jaysonlei giật mình mém té, cười đáp : "Hì hì, em xuống liền mà."
Cody cũng đi tới, thấy người mới hôm qua bị ép vào kỳ phát tình trông rất mong manh và yếu đuối giờ đang leo lên cây thì có hơi bất ngờ.
Ngô Kiến Huy lắc lắc thân cây bảo : "Xuống mau lên!
Mày mà ngã thì ai mà chịu trách nghiệm nổi hả con ơi!"
Jaysonlei nắm lấy cành cây, cậu định lấy nốt quả xoài này rồi mới leo xuống nhưng tay cậu không với tới, cậu làm liều, lấy hết sức với ra luôn, nhưng còn chưa đụng được vào quả xoài nữa thì cậu đã bị trượt tay, rơi thẳng xuống.
Khôi Vũ đứng phía dưới thấy chẳng lành, khều Negav nói : "Sao thấy thằng Thịnh nó sắp rơi xuống ấy nhỉ...".
Giờ rơi rồi đó.
Jaysonlei hét toáng lên, nhưng cậu không bắt được cái gì để giữ hết, đành nhắm mắt chịu đau luôn.
Nhưng cậu không cảm thấy đau như mình tưởng, Bray đứng bên mà sợ muốn rớt tim : "Ôi trời."
Jaysonlei từ từ mở mắt ra mới biết mình đang được người ta bế kiểu công chúa luôn rồi...
Lúc cậu sắp chuẩn bị rơi xuống thì Cody có phản ứng nhanh hơn, chạy lại giơ tay ra đón thẳng cậu vào lòng.
Jaysonlei thấy mùi gỗ đàn hương có chút quen thuộc thì có chút ngớ người nhìn người đang bế mình.
Cody thở dài : "Có bị làm sao không?"
Jaysonlei tự nhiên thấy hơi ngại, nhưng lại cũng cảm thấy hơi dễ chịu do mùi hương đó.
Cậu liền đỏ mặt, lắp bắp nói : "Thả em xuống!"
Cody thả cậu xuống đất, nhớ đến vụ hôm qua, định nói nhưng bị cắt ngang bởi giọng của Ngô Kiến Huy : "Ôi trời!
Em có bị gì không đấy?!
Thằng Cody mà nó không đỡ em chắc em cũng chết rồi Thịnh ơi!"
Khôi Vũ cũng chạy lại xem Jaysonlei có bị làm sao không thì thấy mặt cậu đỏ hết cả lên.
Khôi Vũ liền hỏi : "Sao thế?
Mày bị lên cơn sốt hả?"
Bray cũng lại gần, nói : "Chắc ngồi trên đó lâu quá cái bị cảm nắng rồi chớ gì."
"Không có đâu mà!"
Jaysonlei ngượng ngịu đáp, mắt liếc sang Cody đang đứng nói chuyện với Ngô Kiến Huy.
Khôi Vũ thấy cậu liếc liếc gì đó thì nhìn theo, Ồ.
Khôi Vũ che miệng cười, thì thầm hỏi : "Nè đừng nói là mày đang..."
Jaysonlei liền bịt miệng Khôi Vũ lại, lắc đầu kịch liệt : "Không!
Không có!"
Khôi Vũ bật cười nói : "Đã nói gì đâu!
Bị nhột hả?"
Hai người dằng co qua lại, Ngô Kiến Huy kéo hai người ra hỏi : "Hai em quánh lộn giữa ban ngày, ban mặt đó à?
Omega mà xung sức dữ."
Ngô Kiến Huy thả hai người ra, vỗ tay : "Nào!
Tập trung lại nào, làm nhiệm vụ mau lên, còn trèo lên cây hái xoài nữa là té ngã đấy.
Không ai chịu trách nghiệm đâu."
Mọi người ủ ê bỏ mấy miếng xoài đang ăn xuống rồi bắt đầu làm việc, Bray lấy cái thang ra rồi bắt lên, anh liền bảo : "Ê Ro Be, leo lên đi."
Robber cười nói : "Âu kê anh!"
"Được không đấy?"
Gill cầm đống dây đưa cho anh.
"Được hết mà!"
Bray lắc đầu ngao ngán, đang giữ thang cho Robber thì anh không thấy bóng dáng của hai con rắn mình hay nói chuyện đâu thì liền hỏi : "Anh Bắp!
Thằng Ngân với thằng Duy Ngọc đâu?"
Ngô Kiến Huy đang cùng với Tez treo đèn nói : "Hai thằng đó hôm nay trốn việc á mà."
"Khốn 'lạn' dữ."
Bray chép miệng.
Ogenus thấy Tez có vẻ đang rất cà tưng trong khi đang đứng trên thang thì sốt ruột bảo : "Em có làm được không đấy.
Xuống đi."
Tez cằn nhằn nói : "Em làm được!
Anh đừng lo quá!"
"Nhưng..."
Tez với không tới cái nút bật đèn, mới nãy cậu ném dây đèn lên hơi cao nên nút bật cũng theo đó mà lên theo luôn.
Cậu leo lên một bậc nữa, khi nắm được nút bật đèn rồi thì khi leo xuống bị hụt chân : "Oái."
Ngô Kiến Huy đang cúi đầu nhặt dây đèn lên thì nguyên cái thang đè lên người, tuy chỉ là thang gỗ nhưng lúc đó anh đang chúi húi xuống nên khi bị thang đè lên liền ngã ra cỏ.
Ogenus chụp được Tez nhưng không bắt lấy được cái thang làm cho nó nghiêng qua một bên rồi đè luôn lên người anh Bắp luôn : "..."
Ngô Kiến Huy nằm úp mặt xuống cỏ, Ogenus bỏ Tez xuống rồi phi đến, đỡ cái thang lên : "Ui anh Bắp có bị làm sao không?"
"Mày bảo vệ zợ mày mà mày không bảo vệ tao à, thằng phản này."
Ngô Kiến Huy ngồi dậy, sờ mặt, may quá không bị sướt.
"Em xin lỗi."
Ogenus chấp tay.
Tez đứng ở bên câm như hến.
Ogenus nhìn cậu bằng hình viên đạn, anh dựng lại thang rồi bảo : "Giữ thang cho anh."
Ngô Kiến Huy không muốn dính líu đến mấy đôi "iu nhao" nữa, liền chuồn đi để hai người họ riêng.
Thấy Khôi Vũ đang bị một đống dây đèn quấn lên người thì đi đến hỏi : "Hai em làm gì vậy?"
"Thằng jayson nó chơi ngu quấn hết dây đèn lên người em đó anh!"
Khôi Vũ la lên ai oán.
"Thui mò thui mò, xin lỗi."
Jaysonlei vừa gỡ dây cho Khôi Vũ vừa cười nói.
Ngô Kiến Huy cũng vào gỡ cho Khôi Vũ.
Thì nghe thấy tiếng nói chuyện
"Tao đã nói mày rồi, không phụ là bị thằng Bảo nó mắng cho."
Thái Ngân bô bô miệng.
"Thì tao đang cùng mày xuống nè!
Tự nhiên nó gọi điện đe doạ tao mà!"
Bùi Duy Ngọc cãi lại.
"Hai bây làm gì giờ mới xuống?"
Bray đưa thang cho Gill giữ, đi qua hai đứa bạn của mình.
"Ờm thì tao ngủ quên..."
Thái Ngân đánh trống lảng nói.
"Ngủ quên hay trốn?"
Bray giơ tay cóc vào đầu Thái Ngân.
"Áu!"
Thái Ngân ôm đầu : "Biết rồi mà!
Xin nhỗi!"
Bùi Duy Ngọc đứng bên cười cười, liếc thấy Ngô Kiến Huy đang làm gì đó với ai đó thì tò mò đến : "Anh làm gì vậy?"
Ngô Kiến Huy gỡ mãi không ra dây đèn liền ném cho Bùi Duy Ngọc xử lý : "Thôi mày gỡ dùm anh đi, anh đi treo đèn tiếp đã."
Bùi Duy Ngọc lớ ngớ không biết gì thì thấy người trước mặt, chỉ đứng ngang vai mình.
Dây đèn quấn hết người, cũng đang ngước mắt nhìn mình, Jaysonlei đứng bên thấy gỡ hết nổi, cậu mỏi tay quá!
Cậu muốn chuồn!
"Phước Thịnh!"
Jaysonlei giật mình, nghiêng đầu xem ai đang kêu mình.
Đình Nam vẫy cậu lại gần, Jaysonlei gật đầu lại rồi nói với Bùi Duy Ngọc : "Anh giúp anh ấy nha!
Em đi phụ mọi người đây!"
Khôi Vũ hả một tiếng, còn chưa nói gì thì Jaysonlei đã chạy thẳng.
Bùi Duy Ngọc nhìn người trước mặt, phì cười : "Để như vậy dễ thương hơn đấy chứ."
Khôi Vũ lại hả một tiếng : "Anh nói gì zậy?"
Bùi Duy Ngọc lắc đầu, chăm chú mở dây đèn cho cậu.
Hai con rắn đứng xa xa thấy vậy thì liền chậc chậc
"Cái thằng này.
Theo người đẹp bỏ anh em."
Thái Ngân nói.
"Đúng luôn, haizz."
Bray đứng bên thở dài.
Jaysonlei lon ton chạy đến chỗ của Cody : "Sao vậy anh..."
Cody chỉ vào một thùng nhỏ đang để trên bàn : "Em mang cái này qua cho anh Huy giúp anh với."
Jaysonlei gật đầu, Cody cũng mang một thùng lớn.
Hai người sảy bước nhẹ nhàng đi đến người anh đang cằm rằm Robber : "Giời ạ, em treo sai rồi kìa!"
Gill đang giữ thang, quay sang nói : "Thôi anh..."
Ngô Kiến Huy nhướn mày : "Sao?"
Anh tậc lưỡi : "Thôi mày xuống đi!
Để anh!"
Chú bé Ro Be bị bắt leo xuống, cùng với Gill giữ thang cho anh Bắp treo đèn.
Cody đặt thùng đèn xuống đất, anh lấy thùng trên tay Jaysonlei rồi cũng bỏ xuống : "Anh Bắp!
Tụi em bỏ đồ anh nói ở đây nha."
Ngô Kiến Huy chỉnh dây đèn lại rồi nói với xuống : "Ừa, anh cảm ơn."
Jaysonlei nhìn sang Khôi Vũ, chà, nhìn ảnh đang rất "tình tứ" với ông đầu trắng kìa.
Khôi Vũ không có tình tứ nhé!
Mới nãy Jaysonlei giỡn hơi quá lố nên thất hơi chặt, còn lấy dây đèn buộc nơ lên đầu cậu nữa chứ?!
Thằng báo đời...
Gỡ xong dây quấn trên người xong, Bùi Duy Ngọc chớp chớp mắt nói : "Ngẳng mặt lên."
"Hả?"
Khôi Vũ đang cầm dây đèn, không không bị kêu vậy ai mà biết gì...
Bùi Duy Ngọc lặp lại : "Ngẳng mặt lên."
"Làm gì?"
Khôi Vũ chớp mắt hỏi lại.
Bùi Duy Ngọc tậc lưỡi, lấy ngón tay của mình nâng cằm người ta lên.
"???"
Khôi Vũ bị nâng mặt lên, ngớ người.
Bùi Duy Ngọc đưa tay mở dây đèn dưới cằm cậu.
Đến lúc khi mở xong rồi mà Khôi Vũ vẫn còn bị cứng đờ người, Bùi Duy Ngọc lấy dây đèn trên đầu cậu xuống : "Xong rồi."
"Hả?"
Khôi Vũ ngơ ngác : "Ừm... cảm ơn anh."
Bùi Duy Ngọc mỉm cười lại rồi quay đi, đến chố hai con rắn vẫn còn rất hăng say nói "xói" mình.
Jaysonlei thấy vậy thì chạy tới : "Sao vậy?
Anh ngơ ngác cái gì thế?"
Khôi Vũ giật mình, vội lắc đầu : "Không, không có."
—
Mấy người họ cứ vật vả chạy qua chạy lại, trong khu vườn của chung cư có rất rất nhiều cây mà còn cao nữa nên rất mệt khi phải treo lên đó.
Rồi còn phải thắt nơ cho mấy cái cây nhỏ nhỏ nữa, rảnh hơi dữ.
Lúc mọi người hoàn thành thì đã sắp hết giờ trưa luôn rồi.
Ai nấy đều mệt đến bỡ cả hơi, nằm la liệt trên bàn ngoài vườn.
Tez úp mặt lên bàn, trời nắng nóng, khan hết cả cổ.
Bỗng có người kéo kéo cậu dậy, cậu ngẩng mặt lên : "Gì đấy?"
Ogenus ngồi xuống cạnh cậu, đưa chai nước chanh qua : "Nè, uống đi."
Tez cầm lấy chai nước uống một hơi.
Ogenus xoa đầu cậu, cười bảo : "Qua căn chòi nằm nghỉ chút ha."
"Hửm..."
Tez suy nghĩ rồi lắc đầu : "Thôi..."
Ogenus nhìn cậu chằm chằm, tính ra sáng giờ anh chỉ mới hôn cậu có một lần thôi.
Anh biết tính cậu nên đã cố tình kéo ra chỗ ít người rồi.
Tez thở dài rồi cũng phải gật đầu : "Rồi, đi thì đi..."
Ogenus cười, đứng dậy, đỡ cậu đi qua căn chòi.
Bray thấy hai con người đó thì cũng ngán ngẫm, mệt thật, mệt hơn là thấy mấy đôi như này.
Bên cạnh còn có một người đang năn nỉ ỉ ôi người còn lại uống nước, lau mồ hôi.
Tiểu thơ Vân Vân quá mệt để làm mọi thứ, Robber thấy không năn nỉ liền tự mình làm cho cậu luôn.
Bray nghiêng đầu nhìn thằng quán quân đang lau mồ hôi rồi còn đút nước cho thằng á quân mà chán đời thở dài, anh nghĩ anh nên qua chỗ của hai con rắn kia để nói chuyện chứ không thể ngồi đây được nữa...