Khác Arknights

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
391359872-256-k105493.jpg

Arknights
Tác giả: Yuikamimizukiena
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

arknights​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [ Arknights]: Phantom of The Past
  • Arknights
    texas x mostima x exusiai


    Một ngày thường nhật tại Rhodes Island

    Mostima bước vào phòng nghỉ với một nụ cười nhàn nhã như thường lệ.

    Texas đang ngồi ở góc, lặng lẽ nhấm nháp tách cà phê, trong khi Exusiai hớn hở chạy tới trước mặt hai người.

    “Dạo này em có tập luyện đấy!”

    Exusiai hào hứng, kéo áo lên để lộ cơ bụng săn chắc của mình.

    “Nhìn này!

    Tớ có thon gọn hơn không?”

    Texas đang uống cà phê thì suýt nữa phun ra, mắt mở to đầy kinh ngạc.

    Mostima thì vẫn giữ nụ cười bình thản nhưng ánh mắt lóe lên chút thích thú.

    “Ừm...”

    Texas hắng giọng, quay đi để che đi khuôn mặt hơi đỏ của mình.

    Mostima đặt tay lên vai Exusiai, nhẹ nhàng kéo áo cô xuống lại, nhưng vẫn không quên trêu chọc:

    “Nếu cứ như thế này, em sẽ bị ‘sói’ ăn mất đấy.”

    Exusiai chớp mắt ngây ngô, chưa kịp hiểu ý thì Texas đã đứng dậy, nắm lấy cổ tay cô kéo đi.

    “Đi theo chị.”

    “Hả?

    Đi đâu?”

    “Ra ngoài chạy vài vòng.

    Nếu em muốn luyện tập, thì làm cho ra hồn đi.”

    Mostima bật cười, nhìn theo hai người họ.

    Exusiai bị Texas kéo đi mà vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

    “Texas à, cậu có thể nhẹ nhàng hơn chút không?”

    Mostima lắc đầu cười.

    Texas chỉ liếc sang, khẽ hừ một tiếng, nhưng không nói gì thêm.

    Mostima khẽ mỉm cười.

    Có lẽ cô là người duy nhất nhận ra rằng, Texas đang tìm cách che giấu sự bối rối của mình mà thôi.
     
    Arknights
    Giấc mơ dưới ánh đèn (mostima x exusiai)


    Đêm nay, Mostima lại tỉnh giấc giữa màn đêm, ánh mắt xanh biếc mơ màng nhìn lên trần nhà mờ ảo trong ánh đèn vàng dịu nhẹ.

    Những sợi dây đèn lấp lánh như những ngôi sao nhỏ treo lơ lửng, phản chiếu trong đôi mắt thẳm sâu của cô.

    Trong vòng tay Mostima, Exusiai đang ngủ say.

    Cô gái với mái tóc đỏ rực nép sát vào ngực Mostima, hơi thở đều đặn và yên bình.

    Mostima khẽ cười, đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc lòa xòa trên trán Exusiai.

    Những con mèo lười biếng cuộn mình bên cạnh, hòa vào bầu không khí ấm áp của căn phòng nhỏ.

    Sách vở, hộp quà và những con búp bê xếp gọn gàng quanh giường, như thể cả thế giới bên ngoài không còn quan trọng nữa—chỉ có hai người họ trong khoảnh khắc này.

    Exusiai bất chợt cựa mình, rồi khẽ mở mắt.

    "Mostima...

    Cậu lại thức khuya nữa à?"

    Mostima không trả lời ngay.

    Cô chỉ khẽ siết chặt vòng tay, kéo Exusiai lại gần hơn.

    "Chỉ là... tớ muốn ngắm cậu lâu thêm một chút."

    Exusiai bật cười, giọng ngái ngủ nhưng vẫn mang theo chút tinh nghịch.

    "Tớ có chạy đi đâu mất đâu mà phải ngắm hoài thế?"

    Mostima không đáp, chỉ khẽ tựa cằm lên mái tóc mềm của Exusiai.

    "Ừ, tớ biết.

    Nhưng... ai mà biết được chứ?"

    Exusiai im lặng, cảm nhận hơi ấm từ Mostima, rồi nhẹ nhàng đưa tay nắm lấy tay cô.

    "Vậy thì đừng lo.

    Dù có chuyện gì đi nữa, tớ vẫn ở đây với cậu."

    Mostima khẽ nhắm mắt, cảm nhận nhịp đập trái tim Exusiai hòa cùng nhịp thở của mình.

    Bên ngoài, ánh đèn vẫn lấp lánh như những ngôi sao, nhưng với Mostima, thế giới duy nhất mà cô quan tâm lúc này chính là người đang nằm trong vòng tay mình.
     
    Back
    Top Bottom