Khác [ Arknights]: Phantom of The Past

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[ Arknights]: Phantom Of The Past
chương 16: Kho báu của những kị sĩ (2) : Trốn chạy


3 tuần....3 tuần trễ deadline, và giờ...Mới đăng được chương này lên.

Giờ lên lớp 12 đúng bận vl, vừa kiếm cua học kèm, mua vài khóa học online, gần như phải cố gắng làm bài tập, học thuộc sẳn những kiến thức cơ bản.

Vậy nên...Vụ có thể đăng chap liên tục ko được như dự tính, vì gần như không có thời gian rảnh vl ;-;

Nên...Cho tác xin lỗi, vì tác phải thất hứa về chuyện đăng chap hằng ngày rồi.

Vì thế, mong mọi người có thể thông cảm cho tác

Mà thôi, không dài dòng thêm nữa, mời mọi người thưởng thức chương mới này.

____________________________

Pov Seth

...

...

...

"Chổ này tối quá...Và còn chật nữa."

- Giọng nói của Grani cất lên đầy than vản, và đến tôi cũng than vãn chẳng khác gì cô ấy

Vì cái "Cục bông to xác" ở sau lưng tôi, đang không ngừng va vào đủ thứ đồ cũ và phế thải, khiến cho lông vướng vào liên tục.

Dĩ nhiên, tôi phải giật lấy đuôi của mình để khỏi phải vứng thêm.

Và theo lẽ thường tình, làm thế thì đuôi tôi đứt lông, mà đứt lông thì đau thấy bà nội nó !!!

Nhưng tôi phải cắn răng chịu đựng, chứ đang trốn mà la đau oang oáng lên, kiểu gì cũng bị lộ vị trí ngay.

"Ugh...

Chật đến nỗi chẳng còn chổ nào để bước qua ấy chứ.(Seth)

Hiện tại, cả ba người chúng tôi đang bước vào trong một cái căn gác của nhà cô Carol, và vì xung quanh không có một cái đèn dầu, nên bao quanh chúng tôi chỉ là một màu đen kịt.

Ánh sáng cũng chỉ hiện lên ở những chổ cao.

Có vẻ như đó là khe cửa của căn hầm này.

"Xin lỗi cả hai, vì tầng hầm nhà tôi rất nhỏ." (Carol)

Carol đáp lại lời than phiền của cả hai bọn tôi, với một sự ái ngại trong lời nói của cô.

"Nhưng ít nhất, còn có chổ dễ dàng ẩn nấp được, khi mà bọn chúng đã lục soát gần hết các tầng hầm của người dân rồi." (Carol)

"Chưa kể, những tên thợ săn tiền thưởng ấy đã phá hủy các cối xoay gió, nhà kho, thậm chí còn có cả phòng điện nữa.

Nên chắc bọn chúng không kiếm được cái nơi bé tý này đâu." (Carol)

"Tôi mong là vậy...Ugh, có vẻ như 2 chúng ta vừa đi qua khe hở này nhỉ ?!" (Grani)

Grani vừa nói, vừa chỉ tay về hướng nào đó.

Nhưng vì xung quanh quá tối, nên tôi và Carol chẳng thấy cái gì cả.

Chứ đừng nói đến cánh tay của cô.

"Carol này, cô có thể mở cửa sổ được không ?

Trong đây tối quá." (Seth)

"Cậu ấy nói đúng đấy, nhưng mà cô mở một chút thôi, nếu để hở quá thì bị phát hiện đấy." (Grani)

"Được rồi, hãy đợi tôi một chút, tôi đi mở liền đây." (Carol)

Nói xong, hình bóng cô Carol bắt đầu vụt đi, tiến đến chổ những tia sáng lẻ loi ấy.

Và trông có vẻ khá vất vả, để luồng lách qua mấy món đồ cũ trong đây, vì tôi và Grani nghe thấy có tiếng nào đó rớt xuống, như là tiếng ghế gỗ, hoặc một thứ gì đó.

Nhanh chóng, khi Carol vừa lấy một cây gầy mở tấm rèm nhỏ của cửa sổ ra, cùng với đó là ánh sáng của mặt trời bên ngoài, chiếu rọi khắp cả căn phòng.

Dù không quá sáng, nhưng cũng để cho cả ba chúng tôi có thể nhìn thấy nhau, và chứng kiến không gian xung quanh căn hầm...Bụi bặm và chật chội này.

Cô Carol quay trở lại chổ hai bọn tôi, tiếp tục luồn lách qua mấy cái món đồ gỗ, hoặc lò than.

Cô đến đối diện Grani và nói.

"Cô Grani, tôi có thể hỏi cô chuyện này dược không ?

" (Carol)

"Cô muốn hỏi tôi chuyện gì thế ?" (Grani)

"Um, lúc trước cô có nói rằng cô đã tìm thấy bức thư yêu cầu hổ trợ của làng tôi..." ( Carol)

" Đúng vậy, và trong bức thư đó, cô có nhắc đến việc...Cô biết thông tin rõ về kho báu gì đó ?" ( Grani)

Hửm !?

Thư yêu cầu hổ trợ ?

Thông tin cho tiết về kho báu kị sĩ ?

Và Carol nắm rõ về nó ?

Có gì đó hơi là lạ ?...Thì phải ?

Vì nếu đây chỉ là một yêu cầu đuổi đám thợ săn tiền thưởng ra khỏi làng, thì tại sao trong bức thư yêu cầu hỗ trợ, lại nói thông tin về kho báu ?

Khi mà việc tiết lộ kho báu, có khác gì việc nhờ Grani tìm giúp đâu ?

Cùng với đó, tôi tưởng là Carol nắm rõ manh mối gì đó về kho báu, chứ không phải là biết rõ về nó chứ ??

Phải chăng ?...Carol còn biết rõ hơn thế ??

" Vâng, vì vị trí của kho báu và chìa khóa để mở nó, đều được bí mật truyền từ đời trưởng làng trước sang đời sau." ( Carol)

" Nhưng...Tôi không thể kể chi tiết cho cô được...Xin lỗi, tôi không muốn giấu cô chuyện gì đâu ?

" ( Carol)

" Không sao, chúng ta có thể nói về việc đó, cho tới khi cô có thể tin tưởng ở tôi." (Grani)

Grani vừa dứt lời, cùng với cái nháy mắt trước mặt cô Carol.

Vì cảm thấy có lẽ cô kị sĩ này quên tính luôn cả tôi.

Nên tôi đáp.

" Và cả tôi nữa." (Seth)

Nghe tôi nói vậy....Cả hay chỉ hướng đôi mắt nhìn tôi một lúc, rồi bắt đầu nói chuyện tiếp.

Mà cũng phải thôi, dù nói là đi chung, nhưng đến cả hai người họ còn chẳng thể tin tưởng ở tôi.

Người vừa làm một cách nào đó, thó được khẩu súng, cùng với đồ dùng của đám thợ săn tiền thưởng.

Và với một người như thế, thì đấy luôn là thể loại dễ phản bội người khác.

Vì thế, thật khó mà nói rằng, hai người họ sẽ tin tưởng tôi.

Mà tôi cũng chẳng quan tâm mấy, vì ngay từ ban đầu, mục đích của tôi cũng như đám thợ săn tiền thưởng ấy, kiếm cho được số kho báu ấy, "lấy một chút" cho mình, và biến khỏi đây.

Đúng, chỉ "Một chút" thôi, tôi không phải là một kẻ quá tham lam như đám thợ săn tiền thưởng ấy, nhất là việc số kho báu ấy cũng không phải thuộc về của riêng tôi.

Nên suy cho cùng...Đúng hơn là tôi chỉ xin một chút, để sống tạm qua ngày thôi.

"Bọn thợ săn tiền thưởng đó đã đe dọa chúng tôi, kể từ khi biết chuyện này" (Carol)

" Chúng phá hủy mảnh đất canh tác của chúng tôi, cướp lương thực dự trữ cho mùa đông và quấy nhiễu dân làng." (Carol)

" Và nếu tôi không giao bản thân tôi cho bọn chúng, thì ngôi làng này sẽ bị bọn chúng phá hủy mất." (Carol)

"Miễn là chúng biết rõ rằng tôi đang nắm giữ chìa khóa của kho báu, thì bọn chúng sẽ không làm hại đến dân làng nữa." (Carol)

"Nhưng cô phải chịu đựng như vậy..." (Grani)

"...Mm, tôi biết, đó chỉ là giải pháp tạm thời thôi, và tôi đã mừng là cô đã tới đây." ( Carol)

" Tuy trong thư, tôi muốn cô có thể tìm kho báu giúp chúng tôi.

Nhưng thật ra, tôi chỉ mong cô giúp đuổi đám thợ săn tiền thưởng ấy đi, và gây dựng lại sự bình yên của ngôi làng này." (Carol)

Vừa nói hết lời, cô Carol lộ rõ trên khuông mặt mình là một nổi buồn phiền khó tả, và cô nói tiếp.

"Nhưng, việc nhắc tới kho báu là giải pháp duy nhất của chúng tôi." (Carol)

"Những đồng tiền vàng ấy...Chúng có thể có lại vào một ngày nào đó.

Nhưng mảnh đất này là ngôi nhà duy nhất, và chúng tôi dự định sẽ ở đâh mãi mãi." (Carol)

" Hoặc cô có thể dùng kho báu ấy để thuê ai đó đuổi bọn chúng đi.Và nếu như đủ tiền, cô thậm chí có thể thuê một đội lính đánh thuê nhỏ cũng được." ( Grani)

" Mph, đúng vậy...Nhưng với tình cảnh hiện tại..." (Carol)

" Giờ cô hãy yên tâm, chúng ta đã có kế hoạch tiếp theo rồi, việc tiếp theo là tránh bọn du côn ấy càng xa càng tốt." (Grani)

Nói xong, Grani bắt đầu đi đến gần cửa sổ tầng hầm và bắt đầu vương người lên, cố với tới tầm của cửa sổ.

Nhưng, với cái chiều cao khiêm tốn ấy, có mơ cô ta cũng chẳng thể vưng người lên được...

À mà thôi...

...Tôi có gì khác với cô ta cơ chứ ?

Một đứa lùn, đang suy nghĩ châm chọc lên một đứa lùn khác ?

Có lẽ, cô ta đang cố nhìn tình hình ở bên ngoài bằng cửa sổ ấy, nhưng vì cửa sổ xây khá hẹp vào cao, nên không với tới cũng phải, huống chi gì tôi.

Cuối cùng, cô kị sĩ lùn tịt ấy mới nhận thức khuyết điểm của bản thân.

Nên đã quay đầu nhìn vào cô Carol, với ngón tay đang gãy nhẹ trên má, cùng với giọng nói có chút ngại ngùng cất lên

" Ờm...Cô Carol...Cô....Cô có thể....Nhìn bên ngoài cửa sổ...Thay tôi được không ?" ( Grani)

" Vâng thưa cô Grani, tôi có thể làm được." (Carol)

Cô thị trưởng gật đầu nhẹ, nhưng để lộ trên môi là một nụ cười khẽ trên đôi môi.

Nhìn thấy nụ cười ấy, hai đôi má của Grani càng đỏ hơn, nhưng không quá đậm như trái cà chua.

Còn tôi, thì chẳng biết nên cười phá lên, hay nên thông cảm với một "Đồng chí" cùng chung một nổi khổ ?

Thế nên, tôi để chuyện về tình hình bên ngoài cho hai cô gái ấy, còn tôi thì đi từng bước chân chậm rãi và cẩn thận, lục tung cái tầng hầm này xem có món gì hữu ích không ?

Vì dù sao, tôi không biết cách để dùng khẩu súng ấy, nên tôi cần phải có một món vũ khí khác để tự vệ bản thân.

Mà bà mẹ nó !!

Tính ra hồi ấy tôi ngu vãi chưởng !!

Hôm đó, tôi nên lấy thêm mấy con dao phây của mấy tên thợ săn tiền thưởng lúc trước, dùng thay khẩu súng nếu nó không dùng được.

Thế mà hồi ấy, tôi lại nghĩ rằng chỉ cần có khẩu súng trên tay, tôi có thể chấp bất kì bố con thằng nào khác chứ ?

Mà tôi thì lại có hộp dao đa dụng, nhưng có tác dụng gì để tự vệ ?

Cạy đồ ăn đóng hộp cho đám thợ săn tiền thưởng đó à ?

...Thôi, than thẩn làm gì cho mệt, đã ngu không mang theo con dao ấy, thì có than thẩn hoài, cũng chẳng xuất hiện được đâu.

Vốn đã chán nản vì cái sự ngu ngốc của bản thân, tôi lại càng chán nản hơn.

Vì tôi đã lục tung cả cái tầng hầm, nhưng chẳng có lấy một món gì làm vũ khí cả.

Nhưng, để có thể gọi là không kiếm được thứ gì thì không đúng cho lắm.

Và những gì mà tôi tìm được chỉ là...

-Vài hộp đinh nhỏ đã rỉ sét.

- Hai cuộn dây cước và dây câu cá.

- Một cái cờ lê

-Một cái chai nước lọc thay vì là nước, lại có xăng dầu bên trong.

-Và...Ba cây bút chì.

...

...

...Yep, đấy là tất cả những gì mà tôi có thể kiếm được.

Để có thể gọi đống thứ này là vũ khí thì không đúng cho lắm.

Tuy vậy, ít ra có thể dùng phần lớn những món này để cản đường bọn chúng...

...Trừ mấy cây bút chì.

Nói thật, tôi chẳng hiểu tại sao bản thân tôi vừa thấy mấy cây bút chì ấy, thì lại lượm lên và giữ nó bên mình làm gì ?

Chẳng lẽ, đầu tôi đang nghĩ đến việc vẽ vời chăng ?

...Mà thôi, dù sao nếu cần, thì tôi có thể dùng đầu bút hoặc phần vỏ, để chọt hoặc làm cái gì đấy cũng được.

Dù sao thì còn có tác dụng nào đấy vẫn còn dùng được.

Còn hơn là không có cái nào.

Sau một lúc, tôi bỏ hết tất cả những thứ mà tôi tìm được, vào trong cái balo cũ kĩ, và gần muốn rách tả tơi....

" Á Á Á !!!!"

Hửm !?

Tiếng hét của ai vang lên vậy ??

À nhầm, đúng hơn là tiếng hét vang ở đâu mới đúng ?

Vì tôi có quen biết ai ở cái thị trấn này đâu ?

Chưa kịp tìm hiểu câu trả lời, thì Grani và cô Carol từ chổ khung cửa sổ tiến đến chổ tôi và nói.

" Seth, nhân lúc hổn loạn đang diễn ra, chúng ta nên rời khỏi đây thôi." (Grani)

"Hổn loạn ?

Hổn loạn gì cơ ?

Cô đang nói cái gì vậy ?

" (Seth)

Nhìn thấy một dấu hỏi, đang hiện rõ mồm môtn trên đầu tôi, Grani không mất nhiều thời gian để nói.

" Cụ thể là như thế này, hiện tại ở bên ngoài, đồng nghiệp của tôi đang quậy tung đám thợ săn tiền thưởng, nên nhân lúc này, chúng ta cần rời khỏi đây ngay." (Grani)

" Đồng nghiệp của cô ?

Thế chẳng phải là tin tốt hay sao ?" ( Seth)

" Đúng là vậy, nhưng có điều...Việc này hơi khó để nói cho lắm." (Grani)

"...." (Seth)

"...Thật ra, trừ tôi được phân công nhiệm vụ này ra, thì không có ai tham gia cùng tôi cả.

" (Grani)

"Hmmm, phải chăng người đó tới đây vì điều đó chăng ?" (Seth)

"Tôi không rõ nữa, nhưng hiện giờ, chúng ta cần phải chạy trốn khỏi đây càng sớm càng tốt." (Grani)

Nhìn thấy vẻ mặt nóng vội của cô ta, đi kèm sau lưng là sự lo lắng gần như muốn toát mồ hôi của cô Carol.

Thì tôi nghĩ, bản thân cũng không nên chần chừ, hoặc đặt thêm bất kì câu hỏi nào nữa.

Vì nếu không nhanh lên, kiểu vì tôi và cả đám sẽ bị bọn thợ săn tiền thưởng tóm được.

Mà một khi bị bắt, bọn chúng sẽ làm điều gì đó, còn điều đó là gì...Thì chỉ có trời mới biết.

Ngay lập tức, bọn tôi tức tốc hết mức, chạy thẳng đến lối ra khỏi tầng hầm.

Cũng như tầng hầm của nhà ông Luke, có một cái lối phải bước lên dãy cầu thang bằng gỗ mới đi ra ngời được.

Chỉ là, khác ổ chổ thay vì sẽ dẫn đến phòng khách của căn nhà, thì tầng hầm nhà cô Carol lại dẫn ra bên ngoài.

Vì thế, cánh cửa dẫn ra bên ngoài cũng chỉ là hai tấm gổ nhỏ, đóng kín hướng đi lên trên của tầng hầm.

Có điều...Khi Grani đi trước hai chúng tôi, cô đặt hay bàn tay của mình lên cánh cửa gô bụi bặm ấy, thì....

" Yeeowwwugh !!!" ( ???)

" What the...Thế quái nào cánh cửa tự động mở ra thế ??" ( ???)

...

...

4 khuông mặt...4 đôi mắt...Đang nhìn nhau một cách bất ngờ đến ngơ ngác, bởi sự xuấy hiện mà không một ai báo trước được.

Ở phía dưới, đó là một cô tuần mã, hai tay như cứng đờ, vẫn đặt lên mặt cánh cửa bằng gổ.

Và sau lưng cô, là tôi, một tên...Người rừng ?

Đang đứng hình như người mất hồn, khi trước mặt tôi và Grani...Là hai tên thợ săn tiền thưởng.

...

...

[Địt mẹ !!

Tránh vỏ dưa thì gặp vỏ dừa]

Đó là những gì tôi vừa chửi thề trong đầu, khi chứng kiến những kẻ mà bọn tôi không muốn chạm mặt nhất, lại xuất hiện ở đây...Và ngay lúc này.

Không cần phải chần chừ hay do dự, tôi định một lần nữa rút khẩu súng, được giấu trong túi quần ra, nhằm dọa hai tên đó tiếp.

Tôi biết, bản thân tôi hiểu rất rõ là bọn chúng có khi đã nghe từ đồng bọn, là tôi không thể dùng khẩu súng ấy.

Nhưng...Đấy là khi tôi không có Grani, vì hiện tại, sự xuất hiện của cô ta là đủ để tôi đối phó với bọn chúng rồi.

Một khi mà hai tên đó giật mình khi nhìn thấy khẩu súng, nhưng đủ để khiến chúng lơ là cảnh giác, để Grani có thể dùng cây giáo đang đeo sau lưng hạ gục chúng.

Có điều...Lỡ như Grani sẽ không hiểu ý tôi mà thực hiện kế hoạch chăng ?

Cái này thì khỏi phải lo, dù tôi không thích hợp tác với bất kì ai, nhưng hồi còn ở khu ổ chuột, tôi đã hợp tác khá nhiều người trong mấy phi vụ bán vé số và ăn xin, nên kinh nghiệm cũng có khá khá.

Chưa kể, người mà tôi hợp tác còn là một Tuần mã, thì làm gì có chuyện cô ta sẽ không hiểu ý tôi chứ ?

Nhưng...Lỡ như bọn chúng không lơ là mất cảnh giác, khi nhìm thấy khẩu súng thì sao ?

Cái này...Ai mà biết được, phải đánh liều một phen thôi.

Thà làm liều một ván, còn hơn việc ở yên chờ chết.

" Cô Grani, Seth, có chuyện gì xảy ra ở phía trước vậy ??" ( Carol)

Cô Carol đi ở sau lưng hai chúng tôi, vừa bước lên cầu thang được vài bước, liền giật bắn mình lên khi thấy hai tên thợ săn tiền thưởng ở trước mặt.

Cô sợ hãi bọn chúng đến nổi, cô còn chẳng dám nhúc nhích lấy một chút để trốn thoát.

Chỉ có thể đứng đó, nhìn thẳng vào hai tên thợ săn tiền thưởng ấy.

Không để chờ đợi lâu, tôi lập tức rút ngay khẩu súng giấu trong túi quần, ngón tay chuẩn bị đặt lên cò súng, tiếp tục màn ki...

" Suỵt !!!

Đám nông dân chúng bay im lặng cái đi !!!" ( TSTT 1)

...

...

[Có gì đó...Sai sai thì phải ?]

Đúng vậy, có gì đó rất sai sai ở đây ?

Đáng ra, hai tên thợ săn tiền thưởng ấy phải tấn công ba chúng tôi chứ nhỉ ?

Tại sao bọn chúng lại...

Mà không chỉ tôi, mà cả Grani đang hướng đôi mắt đầy sự băng khoăng, nhìn thẳng vào hai tên thợ săn tiền thưởng, như thể cô cần một câu trả lời vậy.

"Suỵt ?" ( Grani)

" Ừm, im lặng đi, bộ các ngươi không thấy cái 'Thảm họa di động' đó à ?" (TSTT 1)

"Không có một thằng ngu nào dám đối đầu với cô ta đâu, nếu kẻ nào có gan, chắc chắn hắn không biết, cô ta có thể sang phẳng cả một thành phố." ( TSTT 1)

Oh !!

Ngạc nhiên thật đấy !!

Không phải là tôi ngạc nhiên trước cái vẻ sợ sệt, không khác gì mấy con chuột cống, đang trốn khỏi sự truy sát của con mèo, mà là cái người đồng nghiệp Grani vừa nói khi nãy.

Vì có vẻ như người đó phải mạnh lắm, đến mức làm bọn chúng toát hết cả mồ hôi hột như thế.

" Chà, có vẻ cô ấy làm tốt công việc của mình đấy chứ ?" ( Grani)

Gtani đáp lại lời nói của tên thợ săn tiền thưởng một cách thoải mái, và không có chút gì gọi là lo lắng lộ trên khuôn mặt của cô.

Càng chứng tỏ suy nghĩ của tôi về khả năng của người đồng nghiệp ấy.

" Im lặng !

Đừng để cô ta nghe thấy chúng ta." ( TSTT 2)

" Ngươi biết không, tôi mong rằng cô ấy nhận ra tôi..." ( Grani)

" Im lặng coi thằng ngu này !!!" ( TSTT 2)

" Được thôi..." ( Grani)

Nghe thấy tiếng quát của tên thợ săn tiền thưởng ấy, chẳng biết vì sao, nhưng Grani "ngoan ngoãn" không nói nữa, chỉ im lặng nhìn thằng vào hai khuông mặt giấu đằng sau tấm vải mỏng.

Cả tôi cũng vậy, thay vì giơ súng lên, tôi vẫn chưa rút nó ra để "diễn".

Vẫn bỏ bên trong túi quần, chỉ để tập trung nhìn hai tên thợ săn tiền thưởng ấy.

Chỉ để...Tưởng tượng trong đầu, xem khuôn mặt hai tên ấy đang kinh hồn bạc vía tới chừng nào.

Tất cả mọi người đứng bên trong cái cầu thang này trở nên im lặng, bởi vì cái tình huống, không biết phải lại gọi là dở khóc dở cười ấy, nên chẳng ai biết nói câu nào.

Nhất là hai tên thợ săn tiền thưởng ấy, vừa im lặng, vừa thở phì phò như vừa bị đuối sức, trong một cuộc rượt đuổi nào ấy.

Đến nỗi, lồng ngực bọn chúng nở lúc to lúc nhỏ, y như một cục bong bóng từ một lớp bánh mỏng, đang chiên trên mặt chảo dầu nóng hổi ấy.

Cuối cùng, sau một lúc im lặng, một tên trong số đó đang cúi người nấp gần cửa ra vào của tầng hầm, từ từ nghiên đầu nhìn ra bên ngoài quan sát tình hình.

Thấy vậy, tên đồng bọn của hắn, đang nấp bên cạnh Grani liền hỏi.

" Sao rồi ?

Cô ta đi chưa vậy ?" ( TSTT 1)

"Hình như đi rồi, nãy giờ tao không nghe thấy tiếng ồn nào bên ngoài nữa." ( TSTT 2)

"Nếu vậy thì cô ta bỏ đi rồi, chúng ta nên ra ngoài thôi." ( TSTT 1)

Nghe lời tên thợ săn tiền thưởng ấy, cả ba chúng tôi và đồng bọn của hắn lần lượt đi ra khỏi dãy cầu thang bụi bặm và chật hẹp ấy.

Vừa đi ra ngoài, cả hai bọn chụng đều thở dài một hơi, chút bỏ hết mọi sự lo lắng và sợ hãi bên trong bọn chúng từ nãy tới giờ ra ngoài.

Còn bọn tôi thì đứng đó, tôi và Grani nở một nụ cười nhẹ, cười khì khì trước mặt hai bọn chúng, vì sự sợ hãi đến ngu ngốc của bọn chúng, vì nghĩ rằng bọn tôi lại là dân thường.

Riêng cô Carol thì không vui như hai bọn tôi, cô vẫn giữ một sự cảnh giác trước hai tên thợ săn tiền thưởng ấy.

Còn hai bọn thợ săn tiền thưởng ấy trông có vẻ gì nhận ra được ba bọn tôi mấy, nên nói tiếp, nhưng mặt một giọng nói như sắp hết hơi vậy.

" Phù...Cuối cùng thì cô ta cũng đã đi, may thật đấy." ( TSTT 1)

"Ừ, ban đầu tao còn tưởng đội cũng chúng ta đủ để hạ gục cô ta, nhưng ai ngờ...Nó lại thành ra như thế này chứ ?" (TSTT 2)

" Quả đúng như lời đồn nói về cô ta, làm sao có thể chống lại một kẻ như thế được chứ ?

Mà tao đéo hiểu sao, bọn đó lại có thể tóm cô ta dễ dàng như thế ?" ( TSTT 1)

" Cái này thì có trời mới biết, phải chăng thì đó cũng chỉ là suy đoán thôi, vì bọn đó chết hết rồi còn đâu, sau mà biết được gì nữa ?" ( TSTT 2)

"Thật là...Đợi đã !?" ( TSTT 1)

Bất chợt, một tên trong số đó ngước đầu lên, đưa đôi mắt bị khoảng tối bị che lại bởi cái mũ lưỡi trai, cùng với khăn che mặt che lại, nhìn thẳng vào ba chúng tôi.

Hắn nhìn thật lâu...Thật kĩ...Kĩ đến mức, hắn dường như không để tâm đến ánh nhìn đầy thắc mắc của tên bên cạnh hắn.

Và rồi...Quả đúng như tôi....Hoặc cả Grani và Carol khi thấy ánh nhìn ấy, cũng đã bắt đầu có linh cảm giống tôi, có lẽ là vậy.

"Hình như...Đám này là..." ( TSTT 1)

" A !!

Thằng nhóc với cây giáo trên tay, cùng với thằng nhóc trộm đồ của chúng ta, ra là bọn nó !!" ( TSTT 2)

Tên kia chưa kịp nói hết câu, thì một tên khác nói chen vào.

" Và còn con ả trưởng làng kia, thật là trùng hợp cơ mà !!" (TSTT 1)

Đợi đã !?

Hình như bọn đó vừa nói gì thế ?

Như thể là bọn chúng đã quen biết bọn tôi từ trước vậy.

Nhưng mà...Ngắm nghía kĩ lại, thấy bọn này có gì đó quen quen, làm tôi có cảm giác rằng đã từng gặp đâu đó thì phải ?

" Nếu vậy....Các người là..." ( Grani)

" Là hai tụi tao đây, hai thằng bị mày đập một trận đấy, thằng nhóc chết tiệt !!" ( TSTT 2)

Oh !

Tôi nhớ ra rồi

Ra là hai tên thợ săn tiền thưởng lần trước tôi đã đụng độ, và...Hai tên này bị Grani bón hành ư ?

À mà thôi, bây giờ có vấn đề mà tôi cần phải quan tâm đây.

Đó là kế hoạch ban đầu dùng để đối phó với hai tên kia.

Hai tên này chính là điều tôi không thể lường trước được, Vì hai tên này biết chắc rằng, tôi không biết dùng súng, nên kiểu gì chẳng thể dùng súng để lừa hai tên ấy được.

Thêm nữa, là trông có vẻ như hai tên này trang bị kỹ càng hơn trước, không như cái lúc tôi gặp hồi ấy.

Nhất là ở chổ, hông tên nào tên nấy cũng đều có nỏ và một bao đựng tên rõ to.

Nên có chạy cũng chẳng kịp.

Dù cho bên tôi có Grani, người duy nhất có khả năng chiến đấu, và theo như lời của hắn ta, đã cân được hai bọn chúng.

Nhưng, tôi vẫn không chắc rằng Grani có thể đối phó được mấy cây nỏ ấy.

Chưa kể đến, còn phải bảo vệ cô Carol nữa.

" Nhanh lên, mau chóng giao con nhãi trưởng làng, và thằng nhóc ở sau lưng kia đi.

Tao có thể rủ lòng nhân từ, thả mày ra toàn thây đấy." ( TSTT 1)

" Lúc ấy chỉ là bất ngờ thôi nhóc con, lần này sẽ không có sơ sót gì nữa đâu." ( TSTT 2)

Dứt lời, hai tên thợ săn tiền ấy từ từ rút hai con dao phây ra bên hông, tay còn lại thủ sẵn cây nỏ để bắn Grani từ xa.

Có điều, bọn chúng đã quên mất rằng, cô Tuần mã lùn ấy còn có cây giáo bên mình, nên Grani cũng lấy vũ khí ra, chuẩn bị đối phó hai tên đó.

" Với mấy con giao bé tẹo ấy hả ?" ( Grani)

Grani thủ sẳn cây giáo sau lưng, chuẩn bị thế đánh của mình, cùng với nụ cười trông hóm hỉnh, nhưng lại khinh thường hai tên thợ săn tiền thưởng kia.

Nhìn thấy cây giáo Grani bất ngờ rút ra từ sau lưng, bọn chúng tỏ ra cảnh giác cao hơn, thay vì lơ là.

" Mẹ nó, nó rút cây giáo từ lúc nào thế ?

" ( TSTT 2)

" Đừng để tâm đến, mau thổi còi báo động cho mấy đứa..." ( TSTT 1)

Bất ngờ thay, tên kia vừa nhắc đến chuyện báo động với những tên thợ săn tiền thưởng kia.

Grani liền theo phản xạ mà lao đến, dùng đầu dưới của cây giáo một cú thật mạnh vào đầu hắn ta.

Khiến hắn không kịp phản ứng lại.

Và tên kia cũng vậy, cũng chỉ mới cầm lấy cây nỏ trên tay, chĩa thằng vào Grani, cô ta đã dùng chân đá từ dưới lên, khiến cây nỏ tuột khỏi tay trước sự ngỡ ngàng của hắn ta.

Như thêm một cú khuyến mãi nữa, Grani liền nhảy lên, bằng cơ thể nhỏ nhắn của mình mà đá tiếp vào đầu tên còn lại, khiến hắn té ngã ngữa xuống nền cỏ khô.

Ngay khi vừa đáp xuống đất, cô liền nói với bọn tôi.

" Chạy nhanh đi, chúng ta không có thời gian đâu !!"

Cô không cần phải nói, bọn tôi cũng biết bản thân không thể dậm chân tại chổ được.

Tôi liền nắm lấy cổ tay cô Carol trong sự vội vàng, khiến cô ấy bất ngờ trước hành động của tôi.

" Chúng ta mau đi thôi, ở đây không còn an toàn nữa !!!" ( Seth)

Không do dự gì nhiều, Carol gật đầu đồng ý với lời tôi nói.

Cùng với Grani, bọn tôi lập tức bỏ chạy khỏi tầng hầm, bỏ mặc lại hai tên thợ săn tiền thưởng ấy.

Dĩ nhiên, mọi thứ sẽ chẳng bao giờ dễ dàng như thế cả.

Vừa mới bước chân ra khỏi đó, thì từ sau lưng ba chúng tôi vang lên một tiếng còi dài, gần như đủ để vang vọng hết cả cái thị trấn này.

Nhận ra điều chẳng lành với tiếng còi đó, ba chúng tôi dốc hết sức, chạy thụt mạng hòng tìm được thoát khỏi thị trấn.

" Đứng lại bọn kia !!!

Đứng lại !!!"

Và quả đúng như chúng tôi đã lo lắng.

Không chỉ một, mà còn là hai, ba, bốn...Một đống thợ săn tiền thưởng chẳng biết từ bao giờ chạy đến, đuổi theo chúng tôi với hàng đống vũ khí trên tay.

Chưa kể, bọm khốn ấy từ phía sau còn khuyến mãi thêm mấy cái mũi tên, chuẩn bị găm vào người bọn tôi mấy phát.

May mắn thay, bọn tôi có Grani, vì cô đã kịp dùng cây giâo ấy xoay một vòng tròn, chặn mấy muiz tên bay vào chúng tôi, nên chẳng có ai bị thương cả.

Dù vậy, chúng tôi không thể cứ thế chạy mãi được, vì kiểu gì tôi hoặc cô Carol sẽ kiệt sức nhanh chóng.

Và bọn chúng cũng sẽ bắt được bọn tôi.

Vì thế, cần phải tìm cách nào đó cầm chân bọn chúng.

Nhưng mà, phải làm bằng cách nào...

Ờ ha !!

Tôi quên còn có thứ này cơ mà ?!

Lập tức, tôi lấy từ trong túi quần ra mấy hộp đinh nhỏ gĩ sét ấy, chuẩn bị làm một trò mà bọn thợ săn tiền thưởng không ngờ tới.

Trước sự băn khoăn của cô Carol, tôi liền mở mấy hộp đinh trên tay mà ném ra sau, vẫn tiếp tục chạy thục mạng, đến mức vượt mặt cả hai người kia.

Nhận ra ý định cho cái hành động ấy, Grani cũng không hỏi gì, cô kéo tay cô Carol, chạy sát ngay sau lưng tôi.

Bỏ mặc ở sau lưng...Là những tiếng hét đầy đau đớn, và vài câu chửi thề vang lên.

" Cái địt !!!

ĐAU QUÁ !!!"

"CÁI QUÁI GÌ THẾ NÀY !??

MẤY CÂY ĐINH Ở ĐÂU RA THẾ ?"

Nghe thấy từ sau lưng là kết quả cho cái kế hoạch giữ chân đám thợ săn tiền thưởng.

Tôi tự mình khen thưởng bản thân, vì quá thông minh, mới nghĩ ra được cái cách này.

À nhầm, cái này ai chả làm được !

Nghĩ lại thì tôi tự mãn hơi quá...Nhưng phải công nhận là vậy.

Mấy 2 tiếng phải chạy thục mạng, bán sống bán chết cắt đuôi mấy tên đó.

Cuối cùng, trước mặt bọn tôi là một lối thoát khỏi thị trấn.

Đó là một con đường mòn, dẫn lối ra ngoài thị trấn là một vùng thảo nguyên, sát với một ngọn đồi nhỏ.

Chỉ cần đi đến ngọn đồi đó ẩn nấp, là bọn tôi có thể trốn tránh được sự truy đuổi của bọn chúng trong một khoảng thời gian ngắn, đủ giúp cho bọn tôi có thể bàn bạc phương hướng tiếp theo...

...

Ôi Định mệnh !!

Bọn tôi mừng hơi bị sớm quá rồi !!

Vì vừa chạy gần đến lối ra, chẳng biết từ lúc nào, bốn tên thợ săn tiền thưởng nấp trong bụi rậm chui ra ngoài, thủ sẳn ở đây từ nãy tới giờ để bắt bọn tôi.

Nhanh chóng, bốn tên đó lập tức bao quanh ba người chúng tôi, tay lăm le cả dao lẫn rìu, hòng đe dọa và tấm công chunga tôi nếu chống đối.

Bọn tôi không hẳn để yên, ngay khi bọn chúng bao vậy bọn tôi, Grani đã lập tức thủ sẳn giáo, tôi rút cây súng ra, còn cô Carol...Lượm dưới đất một hòn đá để phòng thân.

Ba chúng tôi nhanh chóng rơi vào thế bị động, và phải tìm câch để thoát khỏi vòng vậy của bọn chúng.

Có điều, vì cuộv truy đuổi ấy, đã khiến cho cả tôi và cô Carol xuống sức nhanh chóng.

Còn Grani, tôi không biết cô ta có khả năng đối đầu với cả 4 tên không.

Nhưng mà với việc dồn hết sức để chạy, thì hơi khó để cho cô Tuần mã ấy có thể một chọi bốn với bọn chúng.

Nếu khônh muốn nói, tôi thấy hai bàn tay của Grani bắt đầu rung lên do quá sức, có thể đánh rơi cây giáo bất cứ lúc nào.

" Trò mèo vờn chuột đến đây là chấp dứt, mau giao con ả trưởng làng, cùng thằng chó cướp đồ của bọn tao, nếu không sẽ phải trả cái giá đắt đấy."

Một tên trong số đó lên tiếng, hòng đe dọa chúng tôi phải làm theo lời hắn.

Dĩ nhiên, bọn tôi vẫn không làm theo lời hắn, vì ba chúng tôi đều biết, sẽ chẩng có kết cục gì tốt đẹp nếu quyết định từ bỏ và chấp nhận điều đó cả.

Giữa lúc tình thế khó khăn, thì đột nhiên từ phía trước, có một người đang tiến đến chổ bọn tôi và đám thợ săn tiền thưởng.

Và càng kì lạ hơn, trước những kẻ đều có vũ khí trên tay...Thì người đó lại không có một cái gì gọi là vũ khí cả.

Trừ việc, ông ta có một vóc dáng to lớn và mập mạp, gần như cao gấp đôi cả bọn tôi.

Mặc trên người một bộ đồ màu xám đen, trông có vẻ khá dày, che kín cả cơ thể.

Và bộ đồ ấy lại trông không giống như mấy bộ chiến giáp cho lắm.

" Này thằng mập kia !!

Cút ra khỏi đây mau !!"

Người đó vừa tiến đến gần chúng tôi, một tên trong số đám thợ săn tiền thưởng liền giở giọng hách dịch, xua đuổi người đó.

" Mập ư ?

Tôi chỉ to xương thôi." (???)

Giọng nói của một người đàn ônh cất lên, đằng sau bộ giáp to lớn, trông có vẻ cồng kềnh ấy.

" Cái tên này !?

Rượu mời không uống, muốn uống rượu phạt à ?"

" Thật ra, tôi không phải là người thích uống rượu mấy, nên anh có mời, tôi vẫn từ chối thôi." (???)

"Má nó !!!

Mày cố chõ điên tao đấy à ??"

Dứt lời, tên thợ săn tiềm thưởng liền nâm chặc cây rìu trên tay, chuẩn bị bổ một phát vào hông người đàn ông ấy.

Nhưng trước khi hắn ta làm điều đó, người đàn ông ấy đã một tay nắm lấy lưỡi rìu của hắn, khiến hắn phải ngạc nhiên đến tột cùng qua ánh mắt của hắn.

Người đàn ông ấy giật lấy câu rìu và ném ra xa, và rồi nắm chặt nắm đấm, tung một cú thật mạnh vào bụng tên đó.

Cú đấm đó mạnh đến nỗi, khiến hắn văng ra xa vài mét, rồi mới ngã nhào xuống, in cái mặt của hắm vào mặt đất, cùng với vài vết máu chảy ra.

Trong sự ngở ngàng của tất cả những người chứng kiến cảnh tượng ấy.

Người đàn ông đó lấy từ trong túi của bộ đồ là một cái cục gì đó, có cái chốt trên đầu.

" Ba người mau nhắm mắt đi, sẽ rất chói đấy." (???)

Nhận ra được người đàn ông ấy đang nói với ai, cùng với mục đích của ông ta đến đây là gì.

Cả ba bọn tôi ai nấy đều nhắm mắt lại, chờ xem điều gì đó sẽ xảy ra.

Sau khi nhắm mắt, tôi chẳng thấy được xung quanh, và rồi...Một tiếng động nào đó vang lên, kép theo đó là một thứ ánh sáng bất ngờ phát ra, chiếu xuyên qua da mắt của tôi, nhưng lại nhanh chonga vụt tắt đi.

Chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra, thì tôi nghe thấy tiếng la ó đến khó chịu của đám thợ săn tiền thưởng.

Hòa trong đó, là giọng nói của nguồ đàn ông đấy.

" Giờ mọi người mở mắt được rồi." ( ???)

Nghe vậy, tôi từ từ mở mắt bởi thứ ánh sáng ấy khiến đôi mắt tôi có chút nhạy cảm với ánh sáng bên ngoài.

Nhưng không quá chói, để tôi có thể chứng kiến cảnh tượng kì lạ trước mắt.

" MÁ NÓ !!!

MẮT TAO!!

MẮT TAO !!!"

" CHÓI QUÁ !!!

CÁI ĐÉO GÌ VỪA XẢY TA THẾ !??"

Những tên thợ săn tiền thưởng ấy đột nhiên đứng yên đó, hai tay không ngừng dụi lấy dụi để đôi mắt, la ầm lên đầy khó chịu.

Vẫn chưa hiểu tại sao bọn này lại nằm lông lốc dưới mặt đất như thế.

Người đàn ông liền giải thích và hối thúc bọn tôi.

" Là bom choáng thôi, bên bọn chúng không chết được đâu.

Nhưng đừng để lãng phí cơ hội hiện tại."

Không chỉ tôi, cả Grani và Carol để hướng ánh mắt đầy sự nghi hoặc vào người đàn ông ấy.

Vì không chỉ dáng vẻ, cách xuất hiện bất ngờ đến kì lạ.

Mà còn là hành động giúp đở chúng tôi, dù cho hai bên chẳng quen biết gì với nhau cả.

Nên thành ra, dù đúng là cảm ơn vì sự giúp đỡ ấy, nhưng bọn tôi không thể không cảnh giác được.

Có vẻ, người đàn ông này đã nhìn thấu được bọn tôi đang nghĩ gì, nên đáp.

" Tôi biết là ba người đang cần câu hỏi cho hành động ấy." ( ???)

" Nhưng tôi không có thời gian để giải thích.

Vì thế, một là theo tôi, tôi sẽ dẫn mọi người rời khỏi đây an toàn." ( ???)

" và hai, là ở yên đó, để cho đám đang nằm dưới đất này cùng đồng bọn của chúng đến bắt bốn người chúng ta." ( ???)

Nghe rõ sụ hợp lí trong lời nói của ông ta, cũng như với tình thế hiện tại.

Bọn tôi chẳng có quyền lựa chọn cả.

Vậy nên, không cần suy nghĩ gì nhiều, chúng tôi cùng nhau đồng ý, chạy theo người đàn ông kì lạ này rời khỏi thị trấn, bỏ lại đằng sau là đám thợ săn tiền thưởng ngu ngốc, vẫn ở lại truy tìm bọn tôi.

____________________________

6k3 từ, không được lên 7k từ theo dự định

Mà thôi, chương sau có thể dài hơn , để cho mấy bác được đọc xả lá mà không lo chán.

So...Tác tạm sủi đây, đi viết oneshot ở group Arknights để rinh thưởng về, kèm theo đó là tha h...Nhầm, đi mời thêm những độc giả thân thương về đọc truyện tác. :3

Vậy thôi, cũng như mọi khi, nếu mấy bác thấy chương truyện này hay, thì để lại vote.

Nhằm tạo động lực cho tác viết tiếp, và để tác có thể cải thiện kỹ năng viết lách của minuf.

Xin cảm ơn và hẹn gặp lại vào 2 tuần sau.

Giờ sủi :3
 
[ Arknights]: Phantom Of The Past
Chương 17: Kho báu của những kị sĩ (3): Cảnh sát, Oripathy và kẻ ngoại lai


POV Seth

...

...

...

Những đôi chân chạy lên bãi cỏ xanh thẩm, không ngừng dẫm lên những cánh hoa, những cành cỏ dại mọc lên đến tận gót chân.

Ánh nắng chói chang trên bầu trời, dần dần dịu nhẹ đi khi tiến sâu vào trong khu rừng.

Những tán lá xanh rộng lớn trên đầu, thay thế cho bầu trời, thay vì là một màu xanh lam, thành một màu xanh lá thẩm, có thể nhìn xuyên qua cả lá.

Bước qua những cung đường dẫn lối khỏi con hẻm của rừng cây, bên cạnh vẫn còn lưu lại vài ổ bùn đất nhầy nhụa, dơ bẩn, được tạo nên từ cơn mưa của mấy hôm trước.

Đi được một hồi, ba người bọn...À không.

Giờ phải là bốn mới đúng...Mà đợi đã...Chính xác hơn...Phải là ba mới phải...

...

...Hay là hai nhỉ ?- Tôi phân vân.

Vì hiện tại, sau khi được người đàn ông mặc trên mình bộ đồ kì lạ giải vây khỏi bọn cướp.

Bọn tôi cùng nhau đi tìm một nơi nào đó trốn tránh khỏi sự truy đuổi của đám thợ săn tiền thưởng kia.

Dĩ nhiên vẫn là nhờ cô Carol dẫn đường, vì cả ba bọn tôi không phải dân địa phương, nên chẳng rành, chẳng biết chổ nào để trốn cả.

Tuy vậy, cái mà tôi phân vân nãy giờ, đó là...Sự xuất hiện của người đàn ông kì lạ ấy.

Ừ thì bọn tôi biết ơn vì sự giúp đỡ của người đàn ông ấy.

Nhưng, việc xuất hiện một cách bất ngờ, đúng ngay lúc bọn tôi đang gặp nạn.

Thì càng khiến tôi, hoặc có lẽ cả Grani và Carol đều cùng chung một mối nghi ngờ về người đàn ông to xác ấy.

Biết đâu được, ông ta cũng như bao tên thợ săn tiền thưởng khác, đều vì mong muốn với cái kho báu ấy thì sao ?

Mà...Tôi cũng có khác gì đâu ?

Sau cùng.

Nếu như theo suy đoán của tôi là đúng, thì mục đích của tôi với ông ta cũng chẳng khác là bao, đều cũng vì của cải trong kho báu ấy.

Nên xét ra, tôi một phe, Grani và Carol một phe, còn người đàn ông ấy có phải là đồng minh hay không thì tôi không rõ, nhưng chắc chắn cũng nhắm đến cái kho báu ấy, nên mới giúp bọn tôi.

Đi được một hồi, trước mặt bọn tôi là lối ra khỏi khu rừng, tôi không nghĩ nhiều, liền chạy thẳng về phía trước, vượt mặt cả Grani và người đàn ông ấy.

"Này Seth, cậu đợi đã !" (Grani)

Mặc cho Grani ở phía sau kêu tôi dừng lại, tôi vẫn tiếp tục chạy thẳng về phía trước.

Cho đến khi tiến vào trong cái lối thoát, hiện rõ trước mặt tôi là một quanh cảnh của tự nhiên, nằm bên ngoài khu rừng hẻo lánh này.

Hmm, không hẳn là quan cảnh tự nhiên gì tuyệt đẹp cho lắm.

Đấy đơn giản chỉ là một khoảng không thảo nguyên rộng lớp, với không khí từ những cơn gió nhẹ và thoáng đảng thổi qua.

Mặc dù vậy, dù cho không gian của vùng thảo nguyên có chút vắng vẻ, nếu không muốn nói là hẻo lánh.

Thì ít nhất, vẫn đở hơn ở trong rừng, hàng đống côn trùng bu khắp người.

Giờ nghĩ lại thì khó chịu thật sự.

Ngay sau khi tôi bước ra khỏi khu rừng, cả Grani, Carol và người đàn ông kì lạ ấy cũng đi ra ngoài.

Khác với tôi, Grani và Carol không tỏ ra thoải mái khi ra khỏi khu rừng.

Chắc là còn lo sợ về việc bị đám thợ săn tiền thưởng ấy bám đuôi.

Còn người đàn ông ấy....

Ờmmmmmmm...

Tôi chẳng biết nói gì nữa, vì cái mặt nạ che kín cả khuông mặt, nên tôi chẳng nhìn thấy chút biểu cảm nào cả.

"Ra khỏi khu rừng đúng thoải mái thật, thế mà trông hai người có vẻ không vui vẻ mấy nhỉ ?" (Seth)

"Ít nhất, tôi không vô tư như cậu, còn để ý đến những khả năng có thể gây nguy hiểm cho mọi người."(Grani)

Grani đáp lại, và vẻ mặt thì như tôi nói khi nãy.

"Để ý !?

Chẳng phải chúng ta đã cắt đuôi bọn chúng rồi còn gì !?

Tại sao chúng ta lại phải để ý chứ ?" (Seth)

"Vậy cậu không lo rằng, lỡ như có kẻ địch phục kích sẳn ở trước hay sao ?

Cậu không nghĩ nó sẽ ảnh hưởng đến mọi người cơ à ?" (Grani)

"Úi giời !

Cô lo xa làm gì cho quá.

Chúng ta vừa cắt đuôi bọn nó, làm thế nào mà bọn chúng có thể tóm được ta chứ ?" (Seth)

"Vã lại, chẳng phải cô Carol đã nói trên đường cho chúng ta biết, chổ này không có dễ bị phát hiện hay sao ?

Đúng không cô Carol?"

Vừa nói dứt câu, tôi liền hướng mắt nhìn Carol, mong rằng cô ấy trả lời thay mình phần còn lại.

Nhìn thấy ánh mắt hướng về bản thân, cô trưởng thôn giật mình nhẹ, và nhìn lại tôi bằng ánh mắt đầy sự e dè.

"Đ...Đúng vậy, vùng thảo nguyên sau cánh rừng này rất hẻo lánh.

Rất ít người có thể biết đường đi qua đây, ngoại trừ tôi và người bạn thời thơ ấu của tôi..." (Carol)

"Từ đã nào, Carol, đừng mất cảnh giác vội.

Vì chúng ta không chỉ đề phòng những tên thợ săn tiền thưởng đâu." (Grani)

Grani giơ tay lên, cản Carol không nói gì thêm nữa, mà hướng mắt nhìn vào tôi, lẫn người đàn ông kì lạ kia, bằng một sự cảnh giác cao độ.

Tôi thì chẳng để tâm đến ánh mắt ấy, vì dù sao cô ta cũng biết, tôi chẳng có khả năng chiến đấu, hay chẳng thể dùng được khẩu súng.

Nên ít ra, cô ta ít đề phòng với tôi hơn, nên tôi còn thoải mái chán.

Còn người đàn ông kia thì khác.

Vừa nhìn thấy ánh mắt đầy cảnh giác của Grani, ông ta chỉ thở một hới khác dài.

Để rồi, ông ta lục lọi trên người bản thân, lấy hết tất cả mọi thứ ném xuống đất, nào là vài lon đóng hộp nhỏ, những chai thép có vẻ dùng để được nước, và một vài thứ linh nhưng mấy gói vuông vuông được bọc vải lại.

Kèm theo...Mấy cục gì đó tròn tròn, xanh xanh, có những đường rảnh lớn như mảnh.

Trên đầu còn có cái chốt gì đó, dùng để kéo ra thì phải ?

Cuối cùng, ông ta kéo cái túi đen to tướng, mà đến giờ này tôi mới để ý mà ném xuống đất.

*BỊCH*

Cái túi rơi xuống đất, một tiếng bịch vang lên khá là lớn, khiến tôi băn khoăng, ông ta bỏ cái quái gì trong đó mà nặng thế không biết ??

Hai cánh tay của ông ta giơ cao lên trời như động tác giơ tay đầu hàng vậy, và giọng nói trầm lặng đằng sau cái mũ đen cất lên.

"Hàng trang, đồ ăn đóng hộp, nước, những thứ linh tinh, mấy gói bom tự chế.

Và cuối cùng, kể cả cái cưa điện của tôi." (???)

"Tôi đã bỏ hết tất cả vũ khí và lương thực của mình xuống.

Vậy...Chúng ta có thể nói chuyện kho báu ngay bây giờ không ?" (???)

[ Wut !?

Mấy cái gói và mấy cục xanh xanh đó...Là vũ khí á !? ]-Tôi ngạc nhiên, nhìn thẳng vào mấy thứ trông có vẻ vô hại, mà có thể được dùng làm vũ khí nằm dưới đất ấy.

Phải chăng ?

Ông ta định dùng nó để ném, đập vỡ đầu kẻ thù ư ?

Hay là dùng như cái trái ông ta gọi là bom Flash hồi nãy ??

À mà khoang !!

Đây không phải là lúc tôi phải để tâm đến mấy thứ đó.

Mà cái tôi quan tâm hơn...Đó là quả đúng như tôi đã nghĩ.

Chẳng có chuyện ông ta giúp đỡ bọn tôi miễn phí cả.

Kiểu quái gì cũng liên quan đến cái kho báu ấy.

Không chỉ mình tôi, Grani liền nắm chặt cây giáo trêm tay, như thể cô ta chuẩn bị tung một đòn nào đó, nếu ông ta có ý đinh phản kháng.

"Bĩnh tĩnh đi nào, Tôi cũng là thợ săn tiền thưởng, nhưng tôi không tham lam, và ngu muội như đám kia đâu." (???)

"Những tên ngốc đó chỉ là những 'Cậu bé' giỏi mấy việc vặt, nên chúng sẽ mãi chẳng thể tìm được kho báu đâu." (???)

"Vì thế, thay vì cố gắng kiếm manh mối từ vị trưởng làng bằng phương thức bạo lực, thì việc hợp tác chung với ba người sẽ hiệu quả, mà không có tổn thất nào xảy ra cả." (???)

Ánh nhìn đầy ngờ vực của Grani vẫn không có chút chuyển đổi nào cả, có lẽ, sự cảnh giác của cô đã lên đến cao độ.

"Cảm ơn vì đã giúp chúng tôi lúc đó, nhưng chúng ta vẫn chưa thể thảo luận về kho báu lúc này." (Grani)

"Vậy à !?

Thế thì xin thứ lỗi vị sự nóng vội này." (???)

"Cô không phải là thợ săn tiền thưởng, nhỉ ?

Tôi có thể đoán được nó qua cái nhìn." (???)

"Vã lại, tôi biết rõ tất cả cách mánh khoé giao dịch." (???)

"Nếu ông nói vậy, tôi đoán ông cũng biết rõ về tình hình về đám thợ săn tiền thưởng ở Dewville rồi nhỉ ?" (Grani)

"Tất nhiên, đoàn Torrent, Những tên quỷ Florence, Liên đoàn Lublin, Đoàn tiên phong Valk,...Toàn là những tay máu mặt trong giới thợ săn tiền thưởng." (???)

Từng ngón tay của ông ta tiếp tục giơ lên, đếm từng thứ tự những tay máu mặt.

Và dẫu cho ông ta đếm hết 10 ngón tay, ông ta tiếp tục kể hết những nhóm thợ săn tiền thưởng khác.

Khiến cho cả tôi lẫn hai người còn lại, dường như đều có chung một sự hoang mang, về tính nghiêm trọng của tình hình hiện tại.

Nhưng...Có lẽ, trông Grani là người bình tĩnh nhất cả bọn.

Cái này thì hợp lí rồi, người như cô ta, kinh nghiệm chiến đấu đầy mình, còn là cảnh sát nữa chứ...Dù chỉ là cảnh sát vùng núi thôi...

Thì việc cô ta vẫn giữ được sự bình tĩnh của bản thân là điều hiển nhiên.

" Tất cả những kẻ săn tiền thưởng đã lùng sục khu vực này trong nhiều ngày qua.

Thành thật mà nói, việc ai đó tìm thấy kho báu, chỉ là vấn đề thời gian thôi." (???)

"Nhưng bất cứ ai nếu tìm ra nó, thì cuối cùng, các phe phái sẽ tự biến mình thành những nấm mồ, còn nơi đây sẽ trở thành một vùng nghĩa trang rộng lớn vì số kho báu ấy." (???)

"Và sẽ không làm lạ gì, khi điều đó xảy đến, Dewville không nhận được bất cứ gì, mà sẽ còn bị xoá sổ khỏi bản đồ.

Tôi chắc rằng ba người đều hiểu điều đó." (???)

"Vậy........Ông có thể cung cấp, hoặc hổ trợ được gì cho chúng tôi ?" (Grani)

Cô tuần mã im lặng một hồi rồi nói, người đàn ông to xác kia vẫn dùng sự thiện chí của bản thân đáp lại.

" Tôi có kinh nghiệm trong việc sinh tồn nơi hoang dã, săn bắn, giải mật mã, tháo gỡ bẫy săn và hơn thế.

Tất nhiên, tôi có thể tự mình chiến đấu." (???)

"Hai người có lẽ đều thiếu tất cả những thứ này." (???)

Hai cô ?

Ông ta bỏ qua tôi ư !?

Tuy nhiên, tôi chưa kịp nghĩ ra lí do vì sao, thì ông ta hướng nhìn về chổ tôi và nói.

"Còn nhóc...Có lẽ không cần đâu nhỉ ?

Vì dù sao, tôi thấy nhóc trông có vẻ có nhiều kinh nghiệm sinh tồn rồi.

Nhỉ !?" (???)

"Tuy vậy, tôi chẳng thấy nhóc có một chút kinh nghiệm chiến đấu nào cả.

Từ dáng đứng, ánh mắt, lẫn hành động của nhóc" (???)

"..." (Seth)

"Nghĩ lại, tôi có nghe loáng thoáng qua từ mấy tên thợ săn tiền thưởng từ Liên đoàn Lublin về cậu rồi."

"Một kẻ ăn cắp một khẩu súng, từ một tên trong liên đoàn trộm ngân sách của nhóm để mua khẩu súng ấy." (???)

"Không biết, tôi có nên giữ nhóc lại, để làm vật trao đổi với bọn chúng không nhỉ ?

Ít nhất cũng có thể dùng để trao đổi với đám..." (???)

Chẳng biết cái gì nữa, một thứ gì đó thôi thúc tôi làm một điều gì đó.

Bộ não tôi bắt buộc cánh tay tôi, phải làm một điều gì đó mà chính bản thân tôi chẳng biết nữa.

Nhưng, điều mà tôi biết chắc nhất, đó chính là...Ông ta chính là kẻ thù.

...

...

"Này này...Tôi không nghĩ, việc cậu chĩa súng vào người khác một cách vô cớ không phải là một ý hay đâu."

Chĩa súng ?

Ông ta nói vậy là sao...

"Seth !!

Cất súng lại mau đi !!

Cậu làm cái gì thế !!" (Grani)

Tiếng quát của Carol cất lên một cách bất ngờ, khiến tôi giật bắn cả mình lên.

Nhưng...Nhiêu đấy vẫn chưa là gì...Khi...

*Cạch*

Một khoảng trống kì lạ trong túi quần, làm tôi bất giác nhìn lại cây súng tôi đút trong túi.

Tuy vậy...Thay vì cây súng nằm sẳn trong túi...Nó lại nằm dưới thảm cỏ xanh...Và...Và...Bàn tay tôi đang giữ kiểu tay cầm súng...

...

Cuối cùng, tôi đã hiểu ra...Tôi đã hiểu.

Tôi trong vô thức, đã cầm lấy khẩu súng ấy, chĩa thẳng vào người đàn ông ấy.

Nhưng, tại sao tôi lại làm vậy chứ ?

Tại sao chứ ???

Chẳng lẽ...Là do tôi....Sợ ư ??

Sợ bởi vì lời nói ấy, lời đe doạ ấy của ông ta ư ??

Không đúng, chính xác hơn là tôi sợ rằng tôi sẽ bị tóm, tôi sợ rằng bản thân sẽ bị bọn chúng đã bắt được.

Và như cái cách tôi...Tôi "Đã" làm với bọn chúng.

Chắc chắn, bọn chúng sẽ không tha thứ cho tôi, chúng chắc chắn sẽ bắt tôi phải trả cái giá còn nặng hơn.

"Bĩnh tĩnh đi nào nhóc, Ta chỉ nói vậy thôi.

Vã lại, ta không thích gì việc bị chĩa súng vào người mình đâu."

Giọng nói của ông ta vừa bình thản, vừa có một chút đùa cợt.

Nếu không muốn nói, đằng sau cái mũ ấy, ông ta đang cười nhẹ nhưng đầy khoái chí, khi chọc được "Đứa nhóc" là tôi đây.

Nhìn thấy vẻ mặt của Grani, tôi nhận ra bản thân đã làm hơi quá.

Nhưng cũng chẳng biết nói gì, vì sự nhát cáy và dại dột đến ngu dốt của bản thân, vừa để lộ ra ngoài.

"Tôi...Tôi xin lỗi." (Seth)

Câu nói duy nhất, mà tôi có thể nói được

"Không sao đâu.

Dù gì tôi biết trước, cậu chẳng biết dùng khẩu súng ấy, nên tôi chẳng lo lắng mấy." (???)

Nhìn thấy cái bầu không khí tưởng chừng như thoải mái, thoáng đáng của thảo nguyên gần với cánh rừng.

Nhưng thực chất, lại ngột ngạt, và căng thẳng trong bốn người chúng tôi.

Và Grani không muốn kéo dài cái bầu không khí này thêm, nên đã lên tiếng.

"Được rồi hai người, tôi nghĩ chúng ta nên quay về chủ đề chính hiện tại được chứ ?" (Grani)

"Được thôi, dù sao thì tôi không muốn mất thêm thì giờ, để cho đám ngoài kia kiếm được kho báu trước chúng ta " (???)

"Vậy trước tiên, chúng tôi có thể gọi tên ông như thế nào được không ?" (Grani)

"Xin cứ gọi tôi là Big bob." ( Big Bob)

"Um, Vậy thì...À mà khoang, xin chờ tôi một chút, để tôi nói chuyện với hai người họ trước." (Grani)

"Không sao đâu, tôi có thể chờ được." (Big bob)

Ông ta gật đầu đồng ý yêu cầu của Grani, và nhanh chóng, cô ta quay phắt ra sau mà chạy đến, nắm lấy cổ tay hai chúng tôi để kéo về phía bụi rặm đằng xa kia một cách vội vàng.

Dĩ nhiên, cả hai bọn tôi đều chưa kịp phản ứng lại, bởi hành động đầy bất ngờ của Grani.

Nếu nói tôi thì không sao, nhưng cô Carol thì xém chút nữa té ngã.

Tiến vào bên trong hàng bụi rặm ngay cạnh khu rừng, Grani quay ra sau nhìn về hướng gã Big Bob, đang đứng đó, vẫy tay chào bọn tôi một cách thân thiên.

Thấy yên tâm hơn, nên vừa cuối người thấp xuống bụi rậm cùng bọn tôi, cô ta đã thở dài, như giải toả được sự bất an, và căng thẳng bên trong bản thân.

"Với khoảng cách như thế này, ông ta chắc chắn sẽ không thể nghe thấy chúng ta đâu." (Grani)

"Tôi...Tôi không thể tin vào một tên thợ săn tiền thưởng." (Carol)

"Hắn ta có thể dụ chúng ta vào bẫy, hoặc làm việc với những tên thợ săn tiền thưởng khác.

Chúng ta không thể để điều đó xảy ra được." (Carol)

Nghe cái giọng nói đầy kiên quyết của Carol, cũng đủ hiểu là cả cô ta cũng chẳng vui vẻ gì việc hợp tác với gã đàn ông ấy.

Nhất là việc, ông ta còn là một thợ săn tiền thưởng, và mục đích cũng chỉ vì cái kho báu chết dẫm, mang đến hàng đống rắc rối của cái làng cô ta.

"Carol, cô đã từng gặp Big Bob bao giờ chưa ?" ( Grani)

"...Không...Tôi nhớ rõ khuông mặt, vóc dáng của từng tên thợ săn tiền thưởng đặt chân đến ngôi làng, đặc biệt là những kẻ gây hại đến làng của tôi..." (Carol)

" Trừ ông ta ?" (Seth)

"...Đúng vậy, không chỉ cả khuông mặt giấu bên trong chiếc mũ đen, mà kể cả vóc dáng to lớn ấy, tôi chưa bao giờ gặp qua bao giờ." (Carol)

"Hmmm, Thế này thì rất là mạo hiểm, khi chúng ta chẳng biết một chút gì về ông ta cả." (Grani)

Grani giơ ngón trỏ, tự gõ nhẹ lên trán bản thân đầy suy tư.

"Tuy nhiên, mọi chuyện không còn đơn giản như trước nữa.

Có lẽ, chúng ta phải hợp tác với ông ta, để tìm được số kho báu đó càng sớm càng tốt." (Grani)

Hợp tác với ông ta ??

Không...Chắc chắn là không được.

Chắc chắn là không thể mời ông ta hợp tác được.

Nếu có hỏi, tại sao tôi lại cùng ý kiến với Carol, thì chắc chắn không phải về cái chuyện về cái kho báu ấy.

Mà là vì...Tôi sợ, sợ rằng ông ta sẽ phát hiện ra sự thật ấy.

Sự thật rằng...Tôi là một thằng hèn, tôi...Đã giết người.

Cùng với việc chỉ với một cái nhìn thôi, ông ta có thể nhìn rõ được rằng tôi đã trải qua những gì.

Nếu đi với gã Big Bob ấy, chắc chắn...

Tôi không biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng chắc chắn...Nó sẽ chẳng tốt đẹp gì.

"Vậy còn đồng nghiệp cô thì sao ?

Người đó có thể giúp gì được không ?" (Seth)

Sựt nhớ ra cô tuần mã này có nhắc về đồng nghiệp của cô ta hồi ở dưới tầng hầm.

Tôi liền dùng cái cớ ấy, để tránh phải hợp tác với ông ta.

Nhưng, đôi lại cho tôi chỉ là một cái lắc đầu hơi chán nản đôi chút.

"Không thể nói chắc chắn được. người ấy không dễ để hoà hợp.

Ngoài ra, người đó cũng là một thợ săn tiền thưởng nữa." (Grani

[Địt mẹ thật !!]- Tôi chửi trong lòng, vừa nghiến răng vì không được như ý muốn.

"Nếu có thể, tôi muốn được kiểm soát tình hình trước khi nói bất cứ điều gì với hai người." (Grani)

"Để tôi suy nghĩ đã." (Carol)

"Tôi không thể chỉ nói cho hắn biết kho báu ở đâu được.

Có thể, tôi sẽ chỉ đưa cho hắn một số gợi ý, như là treo một củ cà rốt trước mặt hắn." (Carol)

"Cô nghĩ, cách này sẽ hiệu quả chứ ?" (Carol)

"Uhm, đó có lẽ là lựa chọn tốt nhất rồi." (Grani)

Grani gật đầu, đồng ý với phương pháp của Carol, rồi nói tiếp:

" Còn tôi sẽ để mắt đến ông ta, nếu có điều gì không ổn, tôi sẽ đưa cô rời khỏi khu rừng ngay lập tức." (Grani)

"Vì thế, tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cô." (Grani)

Cả ba chúng tôi đều im lặng sau khi Grani kết thúc câu nói của bản thân, vì giờ, tình hình hiện tại ngày càng trở nên phức tạp.

Một, là hợp tác với gã Big Bob kia để mau chóng tìm cái kho báu ấy, cũng như còn có thêm " Đồng minh" đối đầu với đám thợ săn tiền thưởng.

Hai, là không hợp tác, thì cái khả năng bị bọn thợ săn tiền thưởng tóm, còn cao hơn việc kho báu bị bọn chúng tìm thấy trước.

Tuy vậy, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác tốt hơn cả.

Vì thế,...Chỉ có thể đánh cược một phen, và nâng cao cảnh giác hết mức có thể.

Sau khi bàn bạc xong, bọn tôi từ từ đi ra khỏi bụi rặm để tiếp tục cuộc đối thoại với gã Big Bob ấy.

Chưa cần Grani, hay một trong hai chúng tôi mở đầu cuộc nói chuyện này, gã Big Bob ấy đã mở lời đầu tiên.

"Vậy, ba người có thể cho tôi biết một chút về việc mọi người bàn bạc hồi nãy được không ?" (Big Bob)

"Chỉ là bọn tôi đang bàn bạc về tuyến đường cần phải đi đến núi Terrat trong thời gian ngắn nhất có thể." (Grani)

"Được rồi, nếu các cô muốn đến núi Terrat, chúng ta sẽ băng qua phần phía Bắc khu rừng." (Big Bob)

" Không may thay, phần rừng đó là phần lãnh thổ đang bị tranh giành bởi các tổ chức thợ săn tiền thưởng." (Big Bob)

"Và tôi cá rằng, có rất nhiều trong số bọn chúng đang chờ đợi để phục kích chúng ta.

Vậy nên, tôi sẽ đưa mọi người bằng con đường an toàn nhất." (Big Bob)

"Cảm ơn ông Big Bob, nhưng chúng ta cần đặt ra một số điều kiện trước khi hợp tác." (Grani)

"Tất nhiên, đó chẳng phải là điều chúng ta cần bàn hay sao ?" (Big Bob)

"Chỉ cần cho tôi biết chúng ta sẽ chia kho báu như thế nào là được rồi." (Big Bob)

_______________________________________

...

...

...

"Hòn đá này..." (Big Bob)

Gã Big Bob cuối người quỳ một chân xuống đất, nhìn hòn đá nằm lệch khỏi vị trí ban đầu của nó là một lõm đất nhỏ.

Ông ta cầm cục đá lên, ngó nghiên nhìn mọi phía đầy sự tập trung.

Còn bọn tôi đang đứng nhìn ông ta ở sau lưng, chẳng hiểu cái hành động của ông ta...Trừ tôi.

Ít nhất, thì tôi nghĩ ông ta đang cầm cục đá để lần theo dấu một thứ gì đó.

Có lẽ là lần theo một con thú nào đó chăng ?

Ông ta muốn cả đám đi săn một con thú, thay vì đi tìm kho báu à ?

"Đứng gần tôi, cả ba người.

Cẩn thận từng bước chân, và đi trong dấu chân của tôi thôi.

Cũng đừng đi loang quanh hoặc chạy lung tung." (Big Bob)

"Tôi e rằng khu rừng này nguy hiển hơn ta tưởng." (Big Bob)

Nguy hiểm ?

Tính ra gần 3 tiếng đồng hồ, chạy vào trong khu rừng gần chân núi Terrad một cách yên bình, thế mà bất ngờ có nguy hiểm ư ?

"Sao vậy Big Bob ?

Hòn đá ấy có vấn đề gì à ?" (Grani)

" Đứng vậy." ( Big Bob)

Ông ta đứng dậy và nói.

"Đây là dấu vết của những tên thợ săn tiền thưởng để lại.

Chúng ta cần chú ý đến những điều này, nếu không chúng ta có thể sẽ mắc vào bẫy." (Big Bob)

[Bẫy à !?]- Tôi có chút ngạc nhiên.

Và rồi, tôi nhìn xung quanh, dùng hết đôi mắt, lẫn khứu giác của bản thân để kiểm tra xung quanh.

Nghĩ lại...Từ lúc vào khu rừng này, tôi cảm thấy có người tới đây thật.

Nhưng lại chẳng để tâm mấy, vì nghĩ có thể là người qua đường thôi.

"Vậy thì chúng ta có thể tránh những cái bẫy ấy bằng cách nào ??" (Grani)

Lắng nghe câu hỏi của Grani, ông ta cất lời, có vẻ như đang cười.

"Hmm, nhìn tôi này." (Big Bob)

Dứt lời, ông ta nhặt lấy một cục đá dưới đất, ngay sau đó, liền dùng nó ném về phía trước.

Cục đá bay đến, rơi xuống một đống lá cây cách chúng tôi vài bước chân.

Bất ngờ thay, khi hòn đá vừa chạm xuống đất, thì dưới đống lá ấy, trồi lên một sợi dây leo được buột vụng về.

Và chẳng biết từ lúc nào, từ trên cao lại xuất hiện thêm...Một khúc gỗ lớn rơi xuống, nhanh chóng lăn xuống dưới nền đất dốc xuống.

Tuy nhiên, khúc gỗ ấy không lăn về phía chúng tôi, mà chỉ lăn đến một chổ khác, cụ thể là lăn gần một bụi cây gần đấy.

Đến khi va trúng cái cây đằng sau bụi thì chịu dừng lại.

Trong lúc ba người chúng tôi còn bất ngờ trước cái bẫy ấy, Big Bog cất giọng nói.

" Đây là một cái bẫy bằng gỗ lăn, được dấu trong những tán lá.

Nó sẽ quấn lấy chân ta nếu lao về phía trước." (Big Bob)

" Và cô Carol này, nếu cô đi một bước nữa, cô sẽ rơi vào một cạm bẫy khác đấy." (Big Bob)

"Oh !..." (Carol)

Carol có chút giật mình, nhưng khi cô ta vừa nhất chân lên nền đất vừa dậm khi nãy.

Thì tiếp tục, nền đất ấy bị lún xuống nhanh chóng, để lộ một cái hố khá lớn.

Trước cảnh tượng ấy, bọn tôi chẳng biết phải nói thế nào nữa.

"Ông có nhiều kinh nghiệm thật sự.

Chắc ông rất giỏi trong việc này nhỉ ?"

Ôi trời ạ !

Nhìn trông cô ta hí hửng chưa kìa, mất luôn sự cảnh giác ban đầu lúc mới gặp nhau rồi.

Chẳng hiểu cô ta có thật là cảnh sát vùng núi không nữa ??

"Dĩ nhiên, sau cùng tôi đã từng là..."

Không nói hết câu, Big Bob đột nhiên...Ngưng lại, như rằng ông ta đang vô tình, nói một điều gì đó không nên nói vậy.

"Ông sao thế ?

Sao tự dưng im lặng vậy ?" (Seth)

Tôi băn khoăng hỏi ông ta.

Tuy nhiên, thay vì nhận được câu trả lời, cái mũ đen che kín mặt ấy hướng nhìn vào tôi, và rồi...Ngó lơ đi câu hỏi của tôi.

" Không thực tế cho lắm khi vượt qua những cái bẫy.

Có vẻ, chúng ta phải tháo gỡ một trong số chúng." (Big Bob)

"Vì thế, con đường mà chúng tưởng như nguy hiểm nhất, lại là con đường an toàn nhất của chúng ta.

Nên mau đi thôi." (Big Bob)

Nói xong, ông ta quay ra sau, hướng về phía trước khu rừng, từ từ di chuyển về phía trước.

Để lại cho không chỉ cả tôi, mà còn có cả Grani và Carol, là một sự thắc mắc bởi sự lảnh tránh đấy.

Phải chăng.

Ông ta có một bí mật nào đó, muốn che giấu cả bọn tôi ?

Có khi nào, cái bí mật ấy có liên quan đến việc, một lúc nào đó ông ta sẽ trở mặt bọn tôi ??

Nếu là thật, thì tôi không thể không cảnh giác trước ông ta được.

Nhưng...Cái cách ông ta lảnh tránh như thế...Thật khó để nói là muốn lật mặt bọn tôi được.

Cứ như là, ông ta đang muốn trôn giấu nó vào trong cái quá khứ.

Một quá khứ, mà ông ta muốn quên đi.

...

...Mà thôi, dù sao thì ông ta cũng chẳng có dấu hiệu gì để phản bội bọn tôi.

Nên ít nhất, bọn tôi vẫn yên tâm rằng, hiện tại ông ta vẫn ở phe chúng tôi.

Cho tới khi nào mà ông ta có phản bội lại.

Thì chúng tôi ba đánh một cũng...

Ấy !!

Nhầm !!

Hai đánh một chứ ??

Ngoài tôi và Grani ra, Carol có biết quái gì đánh nhau...

...

...Chính xác hơn...Là một đánh một mới đúng.

...

...Vì...Tôi có biết dùng súng đâu.

Còn trình đánh nhau...Hiện tại chẳng biết rõ nữa.

Nhưng tôi chắc chắn...Trình cũng chỉ tầm...Mấy trò đấm đá với bọn con nít con nôi thôi.

Sau cùng, vẫn là cô cảnh sát vùng núi gánh cái đội này.

Nghĩ lại...Cũng hơi nhục nhục thật.

Đi tiếp một chặn đường tiến sâu vào trong khu rừng, đi đến phía bên kia chân núi Terrad.

Chúng tôi di chuyển mất thêm vài phút, vì phần lớn toàn đụng phải những cái bẫy do bọn thợ săn tiền thưởng dăn đầy trên đường.

Dù vậy, tất cả những cái bẫy ấy đều toàn là những cái bẫy đơn giản, và hầu hết, toàn là những cái bẫy, cả tôi lẫn Big Bog đều có thể phá và nhận biết được.

Tuy nhiên, phần lớn công lao đề thuộc về Big Bob cả, vì...Cả bọn có biết, tôi có kinh nghiệm sinh tồn như ông ta đâu ?

Nếu nói đúng hơn, trong suốt cả chuyến hành trình, tôi phần lớn chỉ đi theo sau...Và nhìn.

Chẳng làm gì cả.

Kể cả trong suốt cuộc chạy trốn, phần lớn tôi chẳng làm được gì cả.

Gọi là một thằng...Ăn hại...Ừ thì đúng là vậy.

Nhưng, tôi thấy bản thân ăn hại vậy cũng tốt.

Vì ít nhất, tôi chẳng cần phải phí nhiều sức để hỗ trợ, để lỡ cả đám bị phục kích, tôi có thể chạy trốn khỏi cuộc phục kích ấy.

Tôi có nhiều kinh nghiệm sinh tồn, nhưng phần lớn ít khi đặt bẫy, hoặc đi săn thú.

Chủ yếu sống qua ngày bằng trái cây và nước lọc thôi.

Cũng có thể...Đó có thể góp một phần cho việc...Tôi lùn.

...

...

Mẹ nó thật !

Giờ nghĩ lại, đuôi với tai tôi cứ dựng lên, răng nghiến chặt lại, mặt cứ vừa nóng vừa ngứa vãi không thôi

Mà sau cùng, tôi không tự tin về chắc kinh nghiệm mười mấy năm sinh tồn trong rừng của tôi mấy, nếu không muốn nói, là không giỏi bằng Big Bob.

Vậy nên...Làm một thằng ăn hại vẫn tốt.

Theo tôi nghĩ là vậy.

"Hửm !?

Cái này...??" (Big Bob)

Trong khi bản thôi đang tự suy nghĩ lại chính tôi, gã Big Bob bất ngờ lên tiếng, phát hiện ra điều gì đó, khiến cả bọn tôi phải tiến theo ông ta vài bước.

Big Bob bước từng bước chậm rãi, nhưng cẩn thận.

Tiến đến gần một cái cây thông phía trước.

Càng tiến vào, không chỉ Big Bob, kể cả bọn tôi cũng đều ngạc nhiên...Trước một biểu tượng kì lạ...Được viết bằng một thứ gì đó đỏ đỏ...giống như máu vậy.

Biểu tượng đó là hình, một thanh kiến dài chĩa xuống dưới, với một cái mũ rộng hình tam giác, được treo trên chuôi kiếm.

Đằng sau hình vẽ thanh kiếm ấy, còn có một dòng chữ...Nói thật, tôi chẳng biết chữ đó là chữ gì nữa.

"Một biểu tượng vẽ bằng máu...'Quái vật' ư?"

- Big Bob tự hỏi chính bản thân ông ta.

Vậy ra...

Trừ dòng chữ kia, có vẻ như cái biểu tương này, không nằm trong cái đống kinh nghiệm trong đầu ông ta rồi.

"Sao vậy Big Bob, lại có cái bẫy gì phí trước à ?" (Grani)

Grani tiến sát bên cạnh tôi, nhưng đúng hơn là đến nói chuyện với Big Bob.

" Không, đây là một biểu tượng máu.

Được vẽ trên cây thông" (Big Bob)

"Có điều...Tôi không biết gì về nó cả." (Big Bob)

"Nó có nghĩa là gì cơ chứ ?Suốt thời gian trong ngành này, tôi chưa bao giờ thấy biểu tượng nào như thế cả." (Big Bob)

Nhìn thấy ngón tay đặt dưới cằm của Big Bob, vẻ mặt của Grani lộ ra chút ngạc nhiên.

Khi lần đầu tiên, thấy một người có nhiều kinh nghiện như Big Bob, lại có thể bối rỗi như thế.

Tò mò rằng, rốt cuộc nó là cái gì, cô ta nhìn vào cái biểu tượng trên cây để nhìn thử cái biểu tượng ấy.

Nhưng, sau khi nhìn nó...Thì cái sự tò mò trên khuông mặt biến mất đi, kèm đúng một từ, một từ duy nhất.

Đó là...

"Oh..."

Đúng.

Có mỗi từ "Oh" đó thôi.

Nhìn cái mặt của cô ta như thế, chắc chắn cô ta biết điều gì đó về cái biểu tượng đó rồi.

Nhưng...Nhìn kỹ lại.

Cả tôi cũng thấy cái biểu tượng này quen quen thế nào ấy nhỉ ?

Tôi thật sự không có chút kiến thức gì về nó.

"QUÁI....QUÁI VẬT....QUÁI VẬT !!!

CỨU TÔI VỚI !!!!!"

[Trời đất !

Lại cái gì nữa thế !?]

Tôi giật bắn mình bởi cái tiếng hét chói tai, nhưng đầy thảm thiết chẳng biết vang vọng ở đâu đấy tại khu rừng này.

Và điều tôi chỉ có thể biết,cái âm thanh chói tai ấy nó vang lên ở gần đây thôi.

Kì lạ hơn nữa...Tại sao lại có tiếng hét ở trong khu rừng thế này.

...Bọn thợ săn tiền thưởng ?!

Đúng rồi, có khả năng là chúng, nhưng tại sao bọn chúng lại hét chứ ??

Có thứ gì đó trong khu rừng làm cho bọn chúng sợ ư ??

Quan trọng hơn....Bọn chúng đang sợ cái quái gì, phải hét lên như thế chứ ?

" CỨU TÔI !!

CON QUÁI VẬT ẤY GẦN ĐẾN CHỔ TÔI RỒI !!!"

"Đừng....Đừng...Đừng lại đây...Làm ơn...Đừn...GYAAAAAAAAAAAAAA !!!!"

"CHẠY NGAY ĐI !!

CHÚNG TA KHÔNG THỂ LÀM GÌ CON KHỐN ĐÓ ĐÂU...MAU CHẠY ĐI !!!"

Càng lúc, những tiếng la hét thất thanh giữa cánh rừng sâu, hoà chung sự kinh hãi và hoảng loạn đang dần vang vọng đến gần đây.

Điều đó càng khiến cho tôi lo lắng hết...Cái thứ quái gì đang đến gần chúng tôi vậy ??

Không như tôi chần chừ từ nãy tới giờ.

Grani lẫn Big Bob đều chuẩn bị tư thế chiến đấu của bản thân.

Grani thì khỏi phải nói với cây giáo của cô ta, nhưng riêng Big Bob thì khác.

Ông ta ngay lập tức, lôi ra thứ trong cái túi đen to lớn...Là một cái động cơ được sơn màu cam, với lưỡi kiếm không có đầu nhọn, với những dây xích quấn thành một vòng quang lưỡi dao.

Tôi chẳng hiểu, cái thứ ông ta đang cầm, chẳng giống một cái vũ khí nào cả...

Nhưng mà thôi.

Kệ mợ hết đi, giờ điều tôi cần quan tâm, đó là trốn ở đâu, hơn là ở đây giả vờ làm anh hùng như hai người này.

Từ phía trước những cái cây, bụi rậm che khuất tầm nhìn.

Một vài tên thợ săn tiền thưởng chạy tán loạn ra ngoài.

Đáng chú ý, một số tên còn có những lỏm áo bị chém rách, những vết chém, dấu bầm tím lộ rõ trên khuông mặt.

Thậm chí, còn có những tên bị ăn những nhát chém dài hết phần thân, máu chảy lên láng không ngừng.

Cố dùng chút hơi tàng, lết dưới nền đất một cách thảm hải, trốn chạy khỏi thứ đã làm cho những kẻ đó thành như thế này.

Đằng xa, phía sau những toán người đang chạy toán loạn.

Là hình bóng của một...Cô gái...

...

...

...

...Hình như...Để nhìn kỹ lại nào.

Một cô gái...Đang tiến đến gần hướng chổ bốn người chúng tôi...

Trang phục cô ta đang mặc một bộ đồ đen trắng nối liền, để hở phần vai, và giữa cả hai bên phần đùi...

...Mái tóc trắng dài, đôi mắt màu đỏ máu...Cái mũ xanh lam hình tam giác...Thanh đại kiếm vác sau lưng...

...

...

...

...Đợi...Đợi đã !!?

Đó...Đó chẳng phải là...

"Skadi !!" (Grani)

[...Là...Cô ta ư !?...]-Tôi trợn mắt, nhìn về hướng cái cô gái ấy.

Đang đứng trước mặt tôi sờ sờ, không rõ, liệu có phải là một sự trùng hợp không ?

Mà...Lại cái quái gì nữa thế !?

Tại sao Grani lại tỏ ra vui vẻ trước mặt cô ta thế này ???

Chẳng lẽ, cô ta quen biết với...

...

Chốt...tồ...ma...tề...

Hình như...Cô ta có nói rằng...Đồng nghiệp của cô ta...

Khoang đã nào !!

Đừng có nói với tôi...Cô ta...là đồng nghiệp của Grani ư ?

"Skadi !!

Đúng là cô rồi." (Grani)

"Skadi, cô là Skadi, cũng là một Operator phải không ?

" (Grani)

Grani không ngừng tỏ ra vui mừng, gần như bỏ hết mọi sự cảnh giác ra, mà tiến đến cười đùa.

Không ngừng hỏi lại tên của cô gái tên Skadi ấy.

Skadi không đáp lại, cô ta chỉ nhìn vào hướng chúng tôi.

Hoặc chính xác hơn, đó là nhìn vào cô Carol bằng con mắt màu đỏ máu, nhìn rợn cả người.

"...Vậy ra, trưởng làng đã ở cùng cô sao ?" (Skadi)

Cái giọng nói lạnh lùng ấy vẫn chẳng thay đổi gì kể từ cái đêm hôm ấy là bao, dẫu cho đối diện cô ta chính là đồng nghiệp của mình.

"Hả !

Cô biết Carol sao ?" (Grani)

Mặc cho Grani ngạc nhiên vì việc đấy, cũng như đặt câu hỏi cho lí do tại sao.

Skadi vẫn ngó lơ Grani, vẫn nhìn chằm chằm vào cô trưởng làng, đang có chút sợ hãi lộ ra khi đụng phải ánh nhìn ấy.

Cả tôi cũng vậy, vì tôi cảm thấy...Có cái gì đó không ổn ở đây.

Nếu là đồng nghiệp của Grani, tại sao cô ta lại ngó lơ đồng nghiệp một cách lạnh lùng vậy chứ ??

Nhưng...Qua cái câu nói mà cô ta thốt ra...Quả nhiên, cái điều không ổn ấy, đã xảy ra.

"Đưa cô ấy cho tôi...Mau." (Skadi)

Khi câu nói lạnh lùng cất lên, không kém gì vẻ mặt vô cảm của cô ta.

Grani không thể không sửng người, trước câu nói ấy.

"Đợi đã..Ý cô là sao Skadi ?" (Grani)

"Grani...Đôi mắt của cô ta có gì đó không ổn." (Big Bob)

Big Bob cũng như tôi, dù không thấy được vẻ mặt bên trong cái mũ đen, nhưng nhìn cái thứ đang cầm trên tay ông ta, vẫn chĩa thẳng vào cô ta kể cả khi vừa mới xuất hiện.

Chứng minh cho sự cảnh giác không hề mất đi của ông ta.

"Skadi, cô có thể giải thích rõ cho tôi được không ?

Tại sao..." (Grani)

"Cô không cần phải biết, mau giao trưởng làng cho tôi." (Skadi)

"Nhưng mà..." (Grani)

Trước khi Grani kịp nói hết câu nói của mình...Thì mọi thứ có lẽ cũng đã quá muộn.

Không gian trong cánh rừng trở nên tĩnh lặng, sau tiếng gió vút qua, tạo bởi thanh đại kiến đen, dài....Chém qua người Grani...

...Tất cả chúng tôi...Chỉ có thể đứng chết lặng....Nhìn giọt máu nhỏ vướng trên thanh kiến đang chầm chậm chảy xuống...

Cùng với tiếng hét hoảng sợ của cô Carol.

"G...GRANI !!!" (Carol)

_______________________________________

...

...

...

Hậu shock shell...Sau khi edit 1 chap...

Hậu PTSD....Sau khi cạn sạch túi....Vì hậu banner NTR Knights....

...

Nhưng mà thôi, tạm gác nỗi đau sang một bên.

Và vẫn như mọi khi, nếu mấy bác thấy hay thì hãy vote cho tác, để tác có động lực làm chương mới.

còn nếu không hay, thì có thể góp ý giúp tác, để tác có thể cải thiện cho những chương về sau.

xin cảm ơn các độc giả thân yêu, và hẹn gặp lại ở chương mới 🙂)
 
Back
Top Bottom