Khác apocalypse

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
332764756-256-k549961.jpg

Apocalypse
Tác giả: srwask
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

làm sao để sống sót khỏi lũ quái vật?



survival​
 
Apocalypse
arc 1: chap 1


Ẩn sâu bên trong khu đô thị Suối Vàng, băng qua những dãy nhà sang trọng, mà không phải nhà, đúng hơn là biệt thự.

Chúng được xếp cạnh nhau, vì bọn nhà giàu nằm ở đây nên những kẽ hở giữa hai căn được bít sát không tì vết.

Những thái tử và công nương lá ngọc cành vàng được nâng niu ở trong ngôi trường nằm khuất sau.

Ngôi trường khang trang, mặt tường được đánh bóng bằng tiền, bước lên tầng 3, phòng A175, đó là lớp tôi.

Nơi đây là một ngôi trường tư đắt tiền chỉ dành cho các đấng sinh thành giàu có gửi gắm con họ, chỗ mà đáng ra mà bà mẹ tội nghiệp của tôi sẽ không thể nào đủ sức để chi trả.

Thế nên tôi dùng học thức, tôi đã dành các giải lớn nhỏ để có được học bổng, tôi đã bỏ ra những đêm thức trắng để có được môi trường mà hầu hết ai cũng mong muốn.

Nhưng trái với kỳ vọng của tôi, nơi đây toàn chứa đựng những thành phần rác rưởi.

Lũ học sinh ở đây đều đặt chân vào ngôi trường danh tiếng này bằng tiền, hầu như ai trong bọn chúng cũng chẳng có gì ngoài tiền và vật chất đi kèm với học lực giới hạn.

Kể cả những lũ có thực lực đều là lũ ngạo mạn và khoe khoang.

Tôi sẽ cho các bạn thấy rõ vì sáng nay, ông thầy môn Địa Lý lại cho lớp làm nhóm và tôi phải vào chung nhóm với lũ trường này, mà lại là lũ mà tôi ghét nhất lớp.

4 thằng chết tiệt, học thức kém mà còn thích đú đởn, quả là mỗi thằng đều có cá tính riêng và thật sự ăn rơ với nhau.

Có vẻ đây không phải lần đầu tiên chúng nó làm chung một nhóm, nên ngay lập tức đã ngồi lại với nhau và khởi đầu cho dự án.

Nhưng thứ chúng nó đang bàn bạc với nhau không phải là lên kế hoạch cho môn mà là hẹn lịch đi net với nhau.

Thế là hỏng!

Tôi đã tự hứa sẽ không can thiệp vào bất cứ chuyện gì ngoài việc chăm chỉ học ở đây, nên hà tất tôi phải dính tới thú vui của 4 thằng đấy.

Nhưng làm việc nhóm tôi không thể làm một mình được.

Thế nên tôi đành phải lên tiếng:

- Thay vào đi net, chúng ta có thể làm xong xuôi tất cả, rồi bây có thể đi chơi với nhau, vừa xong bài, tâm lí thoải mái, vừa có thời gian hơn, đúng chứ?

- Thôi nào bro, hạn còn lâu mà, có sao đâu - Hoàng Anh phớt đời - Tại sao học cả tuần rồi mà không nhân dịp được lấy lí do hợp tình mà xả quây một bữa?

Thằng đấy to con cơ bắp, nhưng không vì vậy mà nó không cư xử tốt với đám bạn nó, ngoài dăm phát đấm đau lòi phèo mỗi khi bực mình.

Cái tính bất cần đời, xuôi cũng được, ngược cũng xong của nó đã có từ khi nó có con ghệ uy tín nhất bọn.

- Thôi ru rú vào sách vở đi mạy!

Lớn rồi, học cách trải nghiệm và tận hưởng cuộc sống đi!

Kẻo chết lại chưa biết trường đời là gì.

Lại thêm thằng Gayfighter ( cả trường không ai gọi nó bằng tên thật mà gọi nó bằng cái biệt danh chả mấy mĩ miều gì).

Thằng này nổi tiếng vì có tài đánh đàn rất "nghệ" và mấy cái tài lẻ lặt vặt khác nhưng chỉ có thế mà thôi, vì nó cũng chả cua được mấy em xịn xò, cũng chả lấy lòng giáo viên được mấy tí.

Tôi cá chắc là vì cái thói a dua bất tử khiến bọn con gái nào có mấy tí thiện cảm, cộng thêm việc đến tận 8 rưỡi nó mới thò quả đầu tóc dài ngoằn ngoèo vào cửa lớp.

- Không là không - Tôi cứng rắn - Hoàn thành việc này cho xong hoặc tao nói thầy à...

Chưa nói hết câu, một giọng nói khác lại xen vào:

- Thầy bảo, có đến tận 2 tuần, thậm chí là 3 tuần để hoàn thành dự án.

Thầy cũng đã nói là hãy thảo luận cẩn thận.

Vậy thì, bàn luận nơi nâng cao khí khái và cảm xúc minh mẫn để bàn luận thì cũng không có gì là sai cả, nhỉ?

Người vừa lên tiếng là Sơn.

Thằng này trong hàng học hành có tiếng trong lớp nhưng lại không thực sự nổi bật ở tất cả các môn, và cũng không có môn nào nó yếu cả.

Thế nhưng, Sơn lại dựa vào khả năng tính toán để kinh doanh và gian lận trong các lần thi cử, bao gồm nhận làm bài hộ, chép phao, thực hiện các pha đổi phao cho giới thượng lưu trong lớp và đủ thứ khác,...

Một điểm đáng kể nữa: hễ mở mồm ra là nó lại gáy cực to và khét, đúng là thứ kiêu căng.

- đừng có nói lý lẽ ở đây, chả có ai lại đi thảo luận ở quán net cả.

Không thể tin nổi các ông lại có thể vào được cái nơi vô lại đó.

"Đúng là bọn con ngoan" - Chúng nó rít qua kẽ răng tức tối nhưng rồi cùng đồng ý thảo luận một cách nghiêm túc, có lẽ là vì nếu chúng nó không rút lại kế hoạch "bàn luận dự án" ở một quán net nào, việc làm cho người gồng gánh phật ý thì điểm số cũng chẳng thể cao được.
 
Apocalypse
arc 1: chap 2


Mọi chuyện diễn ra khá là suôn sẻ, nếu không kể đến chuyện bọn kia đùa giỡn với nhau nên bị chậm tiến độ, và tôi, cuối cùng cũng đã xin được thầy được ở lại ít lâu dưới thư viện trước khi lên lớp.

Bây giờ thư viện đang rất vắng và im lặng, chỉ có tiếng quạt trần đung đưa vào không khí, cảm giác bất an đột nhiên ùa tới và quấn lấy tôi thật khó chịu.

Việc hít thở cũng khiến cổ tôi như bị bóp nghẹn.

Sơn bỗng chạm vào vai tôi:

- Mày có ngửi thấy gì không? thối quá đi mất!

- Gì cơ?

- Khẽ nào...

Đúng là có mùi thật, nó có vị như thịt bò thiu, đôi lúc còn chua như nước tiểu mèo.

Mùi thơm từ sách và tinh dầu không thể át đi được nó.

Tôi không biết nó bốc ra từ đâu, chỉ thấy cay cay khóe mắt như khói, thậm chí tôi còn lờ mờ nhìn thấy một tí bụi màu xanh vàng lơ lửng trước mắt.

Có vẻ như không chỉ tôi và Sơn cảm thấy điều đó, Hoàng Anh cũng đẩy cửa ra ngoài, tay bịt mũi:

- Chúng ta ra ngoài cho thoáng đi, thằng nào rắm thối vc.

- Làm sao mà nồng nặc thế được, hay do mùi hóa chất?

- Gayfighter phỏng đoán.

Tôi vẫn chưa định hình được chuyện đang xảy ra, định lên tiếng thì bỗng có tiếng ồn ào ở sân sau, còn nghe thấy tiếng những đứa con gái la hét.

Sơn nổi tính hiếu kì, nó thận trọng nép sát bờ tường, nhưng khi vừa ló mặt ra thì liên bị đẩy ngã bởi một anh lớp trên.

Anh ta cuống cuồng chạy, không thèm để ý đến Sơn đang loạng choạng:

"Cái địt m..."

- Câu chửi rủa của Sơn bị nuốt bởi một đám học sinh lũ lượt chạy ra, tiếng khóc lẫn vào trong tiếng thét.

Có vài người vấp ngã mà kéo theo những người đằng sau.

Sơn cũng vội vã thụt lùi vào sát tường.

- Họ bị cái đếch gì đấy?

- Ghê quá bây ơi, té thôi - mặt Gayfighter trắng toát

Hoàng Anh xốc Sơn dậy và hổn hển chạy theo đoàn người, tôi, Nguyên và Gayfighter lật đật bám đuôi.

- Địt cụ mày đi từ từ thôi!

Đau vcl!

- Sơn nhăn nhó - Nãy cha kia tông què tao!

- Thôi ra phòng y tế đi - Tôi chỉ vào phòng y tế, lúc này nó trông rất yên tĩnh, khác 1 trời 1 vực với khung cảnh hỗn loạn ở sân trường.

Tôi đẩy cửa bước vào, quái lạ, các thầy cô đã biến mất, một điều rất hiếm thấy ở đây.

Chúng tôi tìm trong nhà vệ sinh và phòng cách li, cũng không một bóng người.

Phòng y tế nằm ở giữa hành lang tiểu học, kế bên chiếc thang máy mà thầy cô vẫn hay sử dụng.

Phòng khá là rộng và lúc nào cũng dư giường và là địa điểm ưa thích của đám học trò chúng tôi lấy lí do "thương bệnh binh" để cúp tiết.

Điều hòa mát lạnh, cô y tế trẻ và ân cần, nước lạnh miễn phí, những thứ xa xỉ đối với một đứa học trò giữa trưa Sài Gòn nóng gắt.

Nhược điểm duy nhất là để đi đến phòng y tế, chúng tôi buộc phải đi qua một kho chứa đồ và phòng giám thị.

Giám thị hoàn toàn có thể bắt gặp chúng tôi dáo dác đi trên hành lang qua khung cửa kính.

- Túi chườm cho mày này, nó sưng phồng lên rồi đấy - Gayfighter tỏ ra ân cần.

Tôi bắt đầu cảm thấy thật sự nôn nao, khi những tiếng két két như thể ai đó đang cào móng tay lên bảng, thêm cả tiếng lá cào xào xạt ngoài cửa sổ.

- Chết tiệt!

Mùi đéo gì hôi thế?!

- Chắc hoá chất ai xả đấy, đóng cửa sổ lại đi

Hoàng Anh với tay kéo chiếc cửa sổ để đóng, bỗng có một cánh tay xanh nghét vươn lên, túm chặt lấy ống quần nó, làm Hoàng Anh thét lên kinh hãi.

Cả bọn luống cuống chạy đến thì thấy cánh tay nhô ra từ mặt bàn, nó xanh xao và gầy gò thấy được bằng mắt thường.

Gân xanh phồng rộp và nổi lên trên da.

Cánh tay còn có những mụn mủ vỡ, bốc lên nằng nặc mùi trứng thối, trông rất ghê tởm.

Đó là một cô bé.

Cô bé tiểu học đang nằm co ro trong một góc, cả người gầy còi ốm yếu run lên từng hồi.

Chúng tôi tái mặt khi thấy đùi nó bị rách, vết thương như bị xé đi, rộng bằng nửa găng tay và máu đang nhỏ giọt, nếu không sơ cứu, cô bé sẽ chết vì mất máu.

Khác với tôi, Nguyên và Gayfighter xáp lại cô bé, cầm chiếc túi chườm mà Hoàng Anh lục được trong ngăn lạnh và đắp lên những vết phồng trên người cô bé.

Bọn nó nén vẻ mặt buồn nôn và siết mấy lớp băng vào đùi cô bé.

Bỗng "Ụaaa" một tiếng nhão nhoét, cô bé nôn thẳng vào cánh tay Lâm Nguyên.

Cô bé nôn ra một thứ dịch màu đen, và chính giữa, chính xác lại là mấy con nhộng to bằng nắm tay người, nó béo ngậy và được bọc trong một tấm màn, với những chiếc gai nhỏ chạy dọc hai bên sườn, đang giãy trong bãi nước ói.

Nguyên kinh hãi "hơ" lên một tiếng rồi ngất lịm đi, Gayfighter cũng thất thần, cặp mắt hí như muốn rớt ra.

Lúc này, khắp nơi vang lên tiếng còi báo động, át đi sự ồn ào của đám đông bên ngoài hoàn toàn.

Sơn run rẩy:

- M-mình té thôi b-bây ơi...

Thằng Hoàng Anh định thần nhanh nhất, nó kéo tay Gayfighter và tôi, lúc này đang cứng đờ người, tông cửa chạy ra.

Sơn đã đứng bên ngoài từ khi nào.

Tiếng thét "G-giúp em với!

Em đau lắm !" như xé vào lòng chúng tôi, nhưng chúng tôi chẳng thể làm gì khác ngoài khép cửa phòng và rời đi, tim đánh trống ngực dữ dội.
 
Apocalypse
arc 1: chap 3


Bên ngoài hành lang không một bóng người, yên ắng đến lạ, và đám học sinh hồi nãy đã mất hút.

Trên sàn chi chít những vết xước nặng nề, đất cát vương vãi khắp nơi từ đám mảnh vỡ gạch.

Trên tường là những vết cào dài, có những sợi gì đó màu trắng đục, giăng khắp trần nhà, bụi bẩn bay là là dưới đất, bám vào quần chúng tôi, làm cho hành lang hệt như một công trường vừa thi công xong.

Mùi hôi không còn xa lạ đấy vẫn còn thoang thoảng nơi đây, tuy không nồng nặc và nặng mùi như lúc trước nhưng cũng đủ khiến tôi phải nhanh chóng rời khỏi đây.

Tôi cũng chợt nhớ ra ở cuối hành lang chính là cổng sau của trường, chúng tôi có thể sẽ ra ngoài và thoát khỏi những chuyện kì quái này.

- Ở đây không ổn chút nào, chúng ta di chuyển thôi - Tôi lay vai Hoàng Anh.

Chúng tôi bước dọc theo hành lang tầng 2.

Nơi này còn dày đặc sương độc hơn, chúng bay là là gần bằng đầu gối tôi.

đám sương phủ kín lối vào các lớp học khiến mỗi lần chúng tôi bước qua đều chẳng thể nhìn rõ chân mình.

Mặt Gayfighter tái mét, nó chỉ vào một góc nhỏ ở sau tủ đổ sắt.

Tay chân tôi bỗng lạnh ngắt.

Tôi nhận ra đó là một học sinh trung học.

Anh học sinh trung học nằm sấp ngay bên cạnh tủ đồ, phì phò thở khó nhọc, anh như chìm trong đám sương vậy.

Trên lưng anh còn có một thứ gì đó, tròn tròn, mờ mờ đục đục đang nhỏ dịch ra sàn nhà, mùi của nó y hệt mùi chúng tôi ngửi thấy.

Bỗng vật tròn đấy nứt ra, một thứ gì đó màu đen rớt bộp xuống nền nhà, nhão nhoét.

Nó cuộn lấy cánh tay của anh ấy phát ra tiếng rít rít.

Anh ấy khẽ rên một cách yếu ớt.

Tiếng động ghê rợn đó đã thôi thúc chúng tôi tìm chỗ trốn ngay lập tức.

Hoàng Anh kéo tay tôi, loạng choạng đẩy cửa nhà vệ sinh, khuất sau bức tường:

- Tao sợ lắm, nhanh lên!

Mọi người đều chui tọt vào cùng một buồng trong cùng, chẳng ai đủ dũng cảm để thôi bám cứng vào nhau cả.

Chúng tôi chen chúc quanh bồn cầu , đứa đứng đứa ngồi.

Phan Lâm Nguyên cựa quậy trong góc buồng, cậu ta dần mở mắt.

Sơn ra dấu im lặng.

Chúng tôi ngồi trong đấy một hồi lâu, mọi thứ như ngưng đọng, tĩnh lặng đến mức tôi thậm chí có thể nghe thấy tiếng máu đang chảy trong huyết quản của mình.

Và rồi có ai đó đã bước vào nhà vệ sinh.

Tiếng bước chân vội vã, người đó bước vào chiếc buồng bên cạnh, tiếng khóa cửa phá vỡ sự yên lặng trong hồi lâu.

Lâm Nguyên nghiêng người, cúi xuống nhìn qua khe cửa bên dưới.

- Nam!?

- nó khẽ gọi.

Theo tôi nhớ thì Nam là bạn lớp dưới của bọn này.

Nó thường chơi bóng rổ hằng chiều với lớp tôi.

Nó vốn là một thằng nhóc cao ráo, trắng trẻo và đẹp trai.

Nụ cười của nó đã đốn hạ biết bao nhiêu chị em trong trường.

Vậy mà giờ đây, cặp môi đó đang cắn chặt vào nhau, run lẩy bẩy, mồ hôi ướt đẫm ngực nó.

Cơ man bao nhiêu là vết xước khắp nơi trên chân nó, tuy không sâu nhưng chúng dài ngoăng ngèo mọi hướng.

Hoàng Anh chống chân đứng dậy, toan mở cửa ra ngoài, nhưng Sơn giữ chặt chân Hoàng Anh, tay bụp chặt miệng Hoàng Anh, cả hai bất động trong phút chốc.

"Lọc.. cọc... lọc cọc..."

Tiếng động giống như ai đó đang gõ xuống sàn nhà, càng lúc càng gần hơn.

"kẹttt.." người đó chậm rãi đẩy cửa, hắn thở phì phò, tôi đoán hắn đang lết dần về phía cuối nhà vệ sinh và đạp tung cửa ra.

Không gì xảy ra cả.

Tiếng đẩy cửa buồng lại vang lên, càng lúc càng gần.

Tôi bám chặt vào người Nguyên, sợ đến tê cả chân.

Rồi chuyện cần đến cũng đã đến.

Một tiếng khóc thét gào lên, xé toang bầu không khí yên lặng chết chóc.

Tôi liếc xuống khe cửa, tôi thấy tay Nam đang cố bám lấy chân bồn cầu, rồi nó tuột tay và kéo phăng ra bên ngoài, khuất sau tầm nhìn của chúng tôi.

Sơn cũng nhỏm dậy, đứng trên bồn cầu và dòm ra ngoài.

Hoàng Anh cũng rụt tay lại khỏi khóa cửa, mồ hôi nhỏ giọt.

Nam đập cửa buồng chúng tôi nhưng không ai dám mạo hiểm.

Tôi nghe tiếng cậu ta đấm bịch bịch vào thứ kia, vừa chống trả yếu ớt vừa hưng hức khóc lên.

Và rồi, có lẽ vì Nam đã gây ra quá nhiều tiếng động, đám kia bắt đầu lũ lượt kéo nhau vào nhà vệ sinh.

May mà Sơn phản ứng kịp, cậu ta ngồi thụp xuống một cách nhanh chóng, và ngay sau là một cái thứ gì đó màu nâu nhạt lấm chấm những mảng đen tuyền.

Nó làm tôi nhớ đến chân đám cua đồng ngoài Trung mỗi khi tôi về quê hè, chỉ là nó to hơn gấp bội, phải dài hơn cẳng chân tôi.

Chiếc chân đấy quặp vào bức vách nhà vệ sinh, rồi nó co lại, phóng mạnh đi.

Tôi nghe tiếng thằng Nam rú lên vang vọng khắp nhà vệ sinh đau đớn.

- Hừ..hừ...

- Gayfighter co quắp run rẩy trong góc, mắt mở to nhìn vào khe hở dưới cửa, mồ hôi lã chã nhỏ giọt ướt đẫm cổ áo.

Tiếng rú khi nãy cũng đã chuyển thành những âm thanh rên rỉ, giống như một con nai bị thương, rồi tắt hẳn.

Mọi thứ trở nên yên tĩnh, hệt như lúc chúng tôi mới vào.

Tiếng cạch cạch, mà giờ tôi đã biết đó chính là tiếng chân của đám giáp xác (?) kia cũng dần dần nhỏ hơn, khuất ra hành lang.

Một hồi sau, mọi người cũng dần trấn tĩnh, hồn chúng tôi đã quay lại, tiếng tim đập đã dịu hơn.

Sơn ra hiệu, Hoàng Anh run rẩy mở chốt, rồi khẽ đẩy cửa ra.

Mùi tanh rờn ngay lập tức xộc vào mũi, tôi.

Tôi bịt mũi bước ra cùng mọi người và chết lặng trước cảnh tượng trước mắt.

Máu ở dưới đất khắp nơi, thêm cả những vệt dài ngang tường và những giọt li ti.

Không thể chịu đựng nổi, tôi nôn ngay lập tức.

Tấm gương trước mặt cũng vỡ tan tành.

- Nam ơi...

- Hoàng Anh khẽ gọi nhưng bị Sơn bụm miệng lại, nó ra kí hiệu im lặng rồi bước qua vũng máu, qua đống mảnh vỡ rồi lướt ra bên ngoài.

Chúng tôi cũng lật bật chạy theo sau.
 
Apocalypse
arc 1: chap 4


Men theo lối cũ dọc hành lang, chúng tôi đã an toàn vào được phòng y tế.

Tôi suýt khóc nấc lên, nhưng sực nhớ ra hoàn cảnh hiện tại, nhìn những khuôn mặt của các bạn, tôi hiểu bộc lộ cảm xúc lúc này chẳng mang lại lợi ích gì, còn khiến mọi thứ tệ hơn nếu "bọn chúng" nghe thấy.

Tôi bắt đầu nhớ lại những hình ảnh, âm thanh ghê rợn đó, không thể kìm được, những giọt nước mắt nóng bỏng lăn ra khỏi khóe mắt.

Khác với tôi, mọi người có vẻ làm chủ được hơn, bọn nó đang đóng rèm, khóa cửa, lục tung các ngăn tủ của phòng và ngồi sắp xếp gì đó.

Tuy tôi vẫn thấy rõ bọn nó vẫn còn hốt hoảng vì ai nấy mồ hôi đều đầm đìa, mắt trợn lên, Nguyên còn thở hổn hển, tôi vẫn thấy rất khó hiểu bởi sự bình tĩnh trong hành động của chúng nó.

Duy có Gayfighter, liếc thấy tôi đang bần thần, nó đặt chồng băng gạc xuống và bước lại bên tôi.

Một bàn tay đặt lên vai đã khiến tôi cảm thấy ấm áp và yên tâm hơn nhiều.

Nhưng bầu không khí nóng bức và quỷ dị đang đè nặng lên chúng tôi, có vẻ như những mạng sống này rồi cũng sẽ sớm không còn nữa, ai cũng hiểu điều đó.

Tôi để ý thấy Sơn đang ngồi trên bàn y tế, hí hoáy viết gì đó lên giấy, mỗi khi viết và vẽ đầy một trang, nó lại chồng lên những tờ giấy đã viết, mặt đăm chiêu.

Tuy cả tôi và Gayfighter không ai hiểu điều nó đang làm nhưng thôi cũng kệ nó, dù gì chúng tôi cũng phải sắp xếp cho phòng y tế cho đến ngày mai.

Vài tiếng sau, ánh mặt trời đã chuyển đỏ, lờ mờ hắt lên tấm rèm gọi chiều đến, chúng tôi cũng đã lục soát và kiểm kê tất cả những thứ sử dụng được trong phòng y tế, bao gồm:

> 116 thuốc các loại ( bao gồm thuốc hạ sốt, thuốc dạ dày, giảm đau,.. )

> 30 băng gạc dùng để cầm máu

> 11 gói ngũ cốc ăn liền

> 10 chai nước muối

> 7 lọ thuốc sát trùng

> 7 hộp băng gạc

> 5 tuýp Vitamin sủi

> 3 bình nước khoáng loại 19 lít, trong đó 1 cái đã gần hết

> 3 cái nhiệt kế thủy ngân

> 3 cái giường (với đầy đủ chăn đệm)

> 2 đèn pin cầm tay

> 1 cây gậy cầu lông nặng của thầy thể dục để quên

> 1 suất ăn trưa đang ăn dở của nhân viên y tế

> 5 con mồi đang co ro bên nhau-

- Tuyệt, chúng ta chết chắc rồi, haha!

- Đừng có mà xàm lờ nữa.

- Sơn nhăn mặt, đưa ngón trỏ lên ra hiệu - Nãy giờ tao đã tập hợp lại những thông tin mà tao thu được về "nó", vậy nên tao cần chúng mày ngồi nghe và đưa thêm thông tin cho tao.

- Được rồi

- Vẫn chưa thể kết luận chính xác, nhưng tao e rằng chúng ta đang phải đối mặt với chủng loại tồi tệ nhất mà trái đất có, chúng trông như đám côn trùng mà ta thường thấy.

Vừa nói, Sơn vừa cầm chiếc bút lông và phác lên tấm bảng một chuỗi sơ đồ tư duy về những gì nó khám phá ra được, kể cả những bộ phận mà nó để ý, trông nó lúc này y hệt như Leonardo Da Vinci vậy.

Tôi chỉ thấy nó chú tâm và vẽ vời những thứ đồi trụy trước đây, có lẽ Sơn là một người đáng để tôi khám phá hơn, nếu tôi còn sống đến sau này.

- Thú săn mồi hoàn hảo nhất, đó là mệnh danh của chúng.

Tốc độ, sức khoẻ, chúng thích nghi với môi trường ở đây nhanh hơn tất cả các giống loài từng có.

Sơn trỏ những mũi tên vào sinh vật trong bức phác thảo.

- Tầm nhìn gần như không có điểm mù, tốc độ thần sầu với cặp chân trước như lưỡi kiếm.

Ngoài ra còn có thể bật nhảy cực kì xa nhờ hai đôi cánh sau lưng.

Đó là những gì ta được học 3 tuần trước về loài bọ ngựa, loài ta thấy có nhiều sự tương đồng nhất.

- Tôi chỉ vào tấm bảng.

- Tinh hoa của trường có khác!

Có nghĩa là nếu phải đối đầu với một con như thế, ta hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng.

- Thế thì...

- Gayfighter thắc thỏm, mặt hoang mang, Sơn tiếp:

- Nhưng, có một khả năng khá lớn rằng, chúng không có mắt.

Khi nãy, tao thấy dù chúng ta và cả Nam đều ở sát nhau, nhưng có lẽ mùi máu và mùi mồ hôi của Nam quá rõ nên "nó" mới bắt được em ấy và bỏ qua chúng ta.

Thêm nữa, nếu bọn chúng thật sự có khả năng nhìn, sẽ không thể có nhiều vết chém ở trên tường như thế.

- Và tao sẽ ổn chứ ?

- đưa cánh tay lên trước mặt mọi người, Nguyên ngập ngừng nói.

Mọi người giật mình trước vết thương của Nguyên, nó không sâu nhưng kéo dài, máu đã cầm nhưng những bóng mủ màu xanh lá nổi lên mùi hôi thoang thoảng.

- Hiện tại ngoài cảm giác hơi ngứa của mày thì tao nghĩ là sẽ ổn thôi, nhưng vẫn phải xem xét nhiều đấy.

Tao sẽ sát trùng cho mày.

Chúng tôi đã quá mệt mỏi sau một ngày dài như thế, trăng bắt đầu lên cao dần, cả bọn cũng vì thế mà lịm đi sau hàng giờ thảo luận.

Chúng tôi nhanh chóng phân công canh giấc ngủ rồi mỗi đứa chui vào một góc.

Tôi giật mình tỉnh giấc, có ai đó đổ nước lên ngực tôi.

Không phải, là một con bọ ngựa khổng lồ với khuôn mặt rất quỷ dị đang quấn lấy tôi, nước dãi kéo sợi khắp ngực.

Tôi vùng vẫy điên cuồng, miệng hét lên nhưng cổ họng cứng đờ, xung quanh không một bóng người, họ đã đi đâu mất

- Bro !?

Dậy đi!

Có chuyện gì vậy?

- Giọng Gayfighter vang lên sát tai tôi.

Tôi mở choàng mắt dậy, lờ mờ thấy Gayfighter đang lay lấy lay để tôi.

Cả ngực tôi ướt đầm đìa.

- À.. xin lỗi vì đã đánh thức cậu dậy.

Tôi chỉ là vừa trải qua một cơn ác mộng thôi.

Có vẻ tôi yếu đuối quá nhỉ, haha.

- À, cái đó thì không cần ngại đâu, hôm nay như một cơn ác mộng vậy.

Rồi nó hất hàm:

- Chứ mày thấy tụi tao có khác gì mày đâu, làm gì có ai không hoảng loạn.

- Chắc là...

Sơn?

Cậu ta có vẻ vẫn rất bình tĩnh..

Gayfighter cười làm tôi khó hiểu, nó chỉ tay vào chỗ nằm trống của Sơn, giờ tôi mới nhận ra nó đã biến mất.

Sao nó lại đi ra vào lúc này?

- Đâu rồi..?

- Tôi thì thầm.

- Mày biết không?

Thực ra, Sơn là người có tâm lý bất ổn nhất trong đây, có thể tính cả mày.

Nó mang trong mình nhiều nỗi ám ảnh mà mày gần như không hiểu được, kể cả tụi tao.

Bọn tao đã chơi cùng nhau khá lâu rồi, đủ để cảm thông và an ủi nó, dù tụi tao chẳng thể hiểu nổi những nỗi sợ của nó.

Bị xô ngã, chứng kiến đứa bé nhiễm bệnh, tận mắt thấy người em thân thiết bị sát hại, đi qua hành lang nhìn không khác nào địa ngục, nó là người chứng kiến nhiều hơn ai hết.

Nếu nó không làm gì khác để tạm thời quên đi, nó sẽ bùng nổ.

Vì thế nên Sơn chọn cách viết những thông tin nó thu được, và tuôn ra một cách liên tục như một cách để trốn tránh.

chỉ tay vào cánh cửa nhà vệ sinh, Gay cười khẩy:

- Có lẽ bây giờ cu cậu đang ngồi khóc trong nhà vệ sinh rồi.

- Thật s-ao ?

- Có lẽ thế, Sơn không có thói quen tỏ ra yếu đuối đâu, nhất là trước mặt tụi tao, và cả mày nữa.

Ánh đèn nhà vệ sinh trong phòng y tế vẫn còn sáng.

- Có cái tôi lớn mệt như thế đấy!

Gayfighter từ từ nằm xuống rồi đắp chăn trùm qua đầu:

- Mày nên tranh thủ nghỉ ngơi đi, ngày mai sẽ là một ngày dài

Tôi cũng không thể ngủ ngay được, chỉ nằm đó trằn trọc, mãi lúc sau mới thiếp đi khi nào không hay.
 
Back
Top Dưới