Men theo lối cũ dọc hành lang, chúng tôi đã an toàn vào được phòng y tế.
Tôi suýt khóc nấc lên, nhưng sực nhớ ra hoàn cảnh hiện tại, nhìn những khuôn mặt của các bạn, tôi hiểu bộc lộ cảm xúc lúc này chẳng mang lại lợi ích gì, còn khiến mọi thứ tệ hơn nếu "bọn chúng" nghe thấy.
Tôi bắt đầu nhớ lại những hình ảnh, âm thanh ghê rợn đó, không thể kìm được, những giọt nước mắt nóng bỏng lăn ra khỏi khóe mắt.
Khác với tôi, mọi người có vẻ làm chủ được hơn, bọn nó đang đóng rèm, khóa cửa, lục tung các ngăn tủ của phòng và ngồi sắp xếp gì đó.
Tuy tôi vẫn thấy rõ bọn nó vẫn còn hốt hoảng vì ai nấy mồ hôi đều đầm đìa, mắt trợn lên, Nguyên còn thở hổn hển, tôi vẫn thấy rất khó hiểu bởi sự bình tĩnh trong hành động của chúng nó.
Duy có Gayfighter, liếc thấy tôi đang bần thần, nó đặt chồng băng gạc xuống và bước lại bên tôi.
Một bàn tay đặt lên vai đã khiến tôi cảm thấy ấm áp và yên tâm hơn nhiều.
Nhưng bầu không khí nóng bức và quỷ dị đang đè nặng lên chúng tôi, có vẻ như những mạng sống này rồi cũng sẽ sớm không còn nữa, ai cũng hiểu điều đó.
Tôi để ý thấy Sơn đang ngồi trên bàn y tế, hí hoáy viết gì đó lên giấy, mỗi khi viết và vẽ đầy một trang, nó lại chồng lên những tờ giấy đã viết, mặt đăm chiêu.
Tuy cả tôi và Gayfighter không ai hiểu điều nó đang làm nhưng thôi cũng kệ nó, dù gì chúng tôi cũng phải sắp xếp cho phòng y tế cho đến ngày mai.
Vài tiếng sau, ánh mặt trời đã chuyển đỏ, lờ mờ hắt lên tấm rèm gọi chiều đến, chúng tôi cũng đã lục soát và kiểm kê tất cả những thứ sử dụng được trong phòng y tế, bao gồm:
> 116 thuốc các loại ( bao gồm thuốc hạ sốt, thuốc dạ dày, giảm đau,.. )
> 30 băng gạc dùng để cầm máu
> 11 gói ngũ cốc ăn liền
> 10 chai nước muối
> 7 lọ thuốc sát trùng
> 7 hộp băng gạc
> 5 tuýp Vitamin sủi
> 3 bình nước khoáng loại 19 lít, trong đó 1 cái đã gần hết
> 3 cái nhiệt kế thủy ngân
> 3 cái giường (với đầy đủ chăn đệm)
> 2 đèn pin cầm tay
> 1 cây gậy cầu lông nặng của thầy thể dục để quên
> 1 suất ăn trưa đang ăn dở của nhân viên y tế
> 5 con mồi đang co ro bên nhau-
- Tuyệt, chúng ta chết chắc rồi, haha!
- Đừng có mà xàm lờ nữa.
- Sơn nhăn mặt, đưa ngón trỏ lên ra hiệu - Nãy giờ tao đã tập hợp lại những thông tin mà tao thu được về "nó", vậy nên tao cần chúng mày ngồi nghe và đưa thêm thông tin cho tao.
- Được rồi
- Vẫn chưa thể kết luận chính xác, nhưng tao e rằng chúng ta đang phải đối mặt với chủng loại tồi tệ nhất mà trái đất có, chúng trông như đám côn trùng mà ta thường thấy.
Vừa nói, Sơn vừa cầm chiếc bút lông và phác lên tấm bảng một chuỗi sơ đồ tư duy về những gì nó khám phá ra được, kể cả những bộ phận mà nó để ý, trông nó lúc này y hệt như Leonardo Da Vinci vậy.
Tôi chỉ thấy nó chú tâm và vẽ vời những thứ đồi trụy trước đây, có lẽ Sơn là một người đáng để tôi khám phá hơn, nếu tôi còn sống đến sau này.
- Thú săn mồi hoàn hảo nhất, đó là mệnh danh của chúng.
Tốc độ, sức khoẻ, chúng thích nghi với môi trường ở đây nhanh hơn tất cả các giống loài từng có.
Sơn trỏ những mũi tên vào sinh vật trong bức phác thảo.
- Tầm nhìn gần như không có điểm mù, tốc độ thần sầu với cặp chân trước như lưỡi kiếm.
Ngoài ra còn có thể bật nhảy cực kì xa nhờ hai đôi cánh sau lưng.
Đó là những gì ta được học 3 tuần trước về loài bọ ngựa, loài ta thấy có nhiều sự tương đồng nhất.
- Tôi chỉ vào tấm bảng.
- Tinh hoa của trường có khác!
Có nghĩa là nếu phải đối đầu với một con như thế, ta hoàn toàn không có cơ hội chiến thắng.
- Thế thì...
- Gayfighter thắc thỏm, mặt hoang mang, Sơn tiếp:
- Nhưng, có một khả năng khá lớn rằng, chúng không có mắt.
Khi nãy, tao thấy dù chúng ta và cả Nam đều ở sát nhau, nhưng có lẽ mùi máu và mùi mồ hôi của Nam quá rõ nên "nó" mới bắt được em ấy và bỏ qua chúng ta.
Thêm nữa, nếu bọn chúng thật sự có khả năng nhìn, sẽ không thể có nhiều vết chém ở trên tường như thế.
- Và tao sẽ ổn chứ ?
- đưa cánh tay lên trước mặt mọi người, Nguyên ngập ngừng nói.
Mọi người giật mình trước vết thương của Nguyên, nó không sâu nhưng kéo dài, máu đã cầm nhưng những bóng mủ màu xanh lá nổi lên mùi hôi thoang thoảng.
- Hiện tại ngoài cảm giác hơi ngứa của mày thì tao nghĩ là sẽ ổn thôi, nhưng vẫn phải xem xét nhiều đấy.
Tao sẽ sát trùng cho mày.
Chúng tôi đã quá mệt mỏi sau một ngày dài như thế, trăng bắt đầu lên cao dần, cả bọn cũng vì thế mà lịm đi sau hàng giờ thảo luận.
Chúng tôi nhanh chóng phân công canh giấc ngủ rồi mỗi đứa chui vào một góc.
Tôi giật mình tỉnh giấc, có ai đó đổ nước lên ngực tôi.
Không phải, là một con bọ ngựa khổng lồ với khuôn mặt rất quỷ dị đang quấn lấy tôi, nước dãi kéo sợi khắp ngực.
Tôi vùng vẫy điên cuồng, miệng hét lên nhưng cổ họng cứng đờ, xung quanh không một bóng người, họ đã đi đâu mất
- Bro !?
Dậy đi!
Có chuyện gì vậy?
- Giọng Gayfighter vang lên sát tai tôi.
Tôi mở choàng mắt dậy, lờ mờ thấy Gayfighter đang lay lấy lay để tôi.
Cả ngực tôi ướt đầm đìa.
- À.. xin lỗi vì đã đánh thức cậu dậy.
Tôi chỉ là vừa trải qua một cơn ác mộng thôi.
Có vẻ tôi yếu đuối quá nhỉ, haha.
- À, cái đó thì không cần ngại đâu, hôm nay như một cơn ác mộng vậy.
Rồi nó hất hàm:
- Chứ mày thấy tụi tao có khác gì mày đâu, làm gì có ai không hoảng loạn.
- Chắc là...
Sơn?
Cậu ta có vẻ vẫn rất bình tĩnh..
Gayfighter cười làm tôi khó hiểu, nó chỉ tay vào chỗ nằm trống của Sơn, giờ tôi mới nhận ra nó đã biến mất.
Sao nó lại đi ra vào lúc này?
- Đâu rồi..?
- Tôi thì thầm.
- Mày biết không?
Thực ra, Sơn là người có tâm lý bất ổn nhất trong đây, có thể tính cả mày.
Nó mang trong mình nhiều nỗi ám ảnh mà mày gần như không hiểu được, kể cả tụi tao.
Bọn tao đã chơi cùng nhau khá lâu rồi, đủ để cảm thông và an ủi nó, dù tụi tao chẳng thể hiểu nổi những nỗi sợ của nó.
Bị xô ngã, chứng kiến đứa bé nhiễm bệnh, tận mắt thấy người em thân thiết bị sát hại, đi qua hành lang nhìn không khác nào địa ngục, nó là người chứng kiến nhiều hơn ai hết.
Nếu nó không làm gì khác để tạm thời quên đi, nó sẽ bùng nổ.
Vì thế nên Sơn chọn cách viết những thông tin nó thu được, và tuôn ra một cách liên tục như một cách để trốn tránh.
chỉ tay vào cánh cửa nhà vệ sinh, Gay cười khẩy:
- Có lẽ bây giờ cu cậu đang ngồi khóc trong nhà vệ sinh rồi.
- Thật s-ao ?
- Có lẽ thế, Sơn không có thói quen tỏ ra yếu đuối đâu, nhất là trước mặt tụi tao, và cả mày nữa.
Ánh đèn nhà vệ sinh trong phòng y tế vẫn còn sáng.
- Có cái tôi lớn mệt như thế đấy!
Gayfighter từ từ nằm xuống rồi đắp chăn trùm qua đầu:
- Mày nên tranh thủ nghỉ ngơi đi, ngày mai sẽ là một ngày dài
Tôi cũng không thể ngủ ngay được, chỉ nằm đó trằn trọc, mãi lúc sau mới thiếp đi khi nào không hay.