Đam Mỹ Áp Trại Tú Tài

Áp Trại Tú Tài
Chương 40: Ôn Lương Như Ngọc


"Không, không có, Ôn huynh ngươi đừng hiểu lầm." Mục Sở Bạch vội vàng phủ quyết nói, nhưng trong lòng y biết Ôn Lương hình như nói đúng. Thật sự không nghĩ tới, Ôn Lương lại là người tuệ nhãn có thể nhìn thấu được tâm tư của người khác.

"Ồ? Theo ta được biết, lần này Mục công tử muốn cùng chúng ta vào thành đi phân phát tiền, chuyện này Mục công tử sẽ không quên đi?"

Mục Sở Bạch lắc lắc đầu, y cười khổ, nói:

"Ta đích xác nói như vậy, nhưng ta cũng không biết rốt cuộc nên làm như thế nào, Chu huynh cũng chưa từng nhắc tới, ta nghe không hiểu, liền chính là lui."

Ôn Lương nở nụ cười: "Thì ra là bởi vì việc này, Mục công tử sao không tới hỏi ta?"

Mục Sở Bạch bỗng nhiên ý thức được, y cười gượng: "Là ta không đúng, không nghĩ tới."

Ôn Lương cũng không tức giận, hắn vẫy quạt, trực tiếp giải thích nói: "Phát tiền là chuyện không khó, với sự thông tuệ tài hoa của Mục công tử, nhất định lập tức có thể học được. Hơn nữa vốn dĩ cũng chỉ cần vài người đi, những người khác ngồi ở đại sảnh cũng chỉ nhàn hạ ngồi nghe thế thôi. Lần này, chúng ta đi đếncnhững khu dân nghèo phía tây Hồng Châu thành, đi không khó khăn, chính là phải chú ý một chút an toàn."

"Cái này? Ngươi nói cái gì? Chẳng lẽ còn tới cướp của những người nghèo đó sao?"

Ôn lương vẫy vẫy tay, "Cái đó không phải, tuy nhiên khu dân nghèo đó là một tòa thành thị hoang vắng, không ai quản lý, không có tuần tra ban đêm, không có gõ mõ cầm canh, không có bộ khoái, tóm lại vào giữa đêm, cho dù là có khu tuần tra ban đêm thì bộ khoái cũng sẽ không tới đó. Chính là sợ......"

"Chẳng lẽ, nơi kia bị quỷ ám ư?" Mục Sở Bạch nhịn không được vừa hỏi.

Ôn Lương nghe xong thực sự cười ha ha: "Đương nhiên không phải, chẳng qua nơi đó ăn trộm nhiều, cướp nhiều, lưu manh nhiều, những thứ như phá phách, cướp bóc, đốt phá, hãm hại, lừa gạt cái gì cũng đều có, nếu nửa đêm ngươi ăn mặc áo mũ chỉnh tề đi lại, tất nhiên sẽ bị trấn l*t s*ch sẽ, trị an không thể tệ hơn được nữa."

"Này......Cái kia......Chúng ta đi đến nơi này phát tiền chẳng phải rất nguy hiểm hay sao?" Mục Sở Bạch trong lòng ớn lạnh.

"Cho nên chúng ta luôn đem theo người giỏi võ công cùng đi, cũng chỉ sợ vừa phát tới cửa liền bị người khác cầm đi." Ôn Lương quay đầu nhìn Mục Sở Bạch:

"Nghe nói lần này Mục công tử cũng đi cùng, đại ca tự nhiên rất cao hứng, hắn nghĩ Mục công tử cuối cùng có thể thừa nhận việc bọn họ làm là đúng, nhưng là đại ca vẫn rất lo lắng cho ngươi nếu ngươi đi theo cùng hắn sợ không bảo vệ được cho ngươi."

"Quả thật......" Mục Sở Bạch đau khổ cười: "Ta cảm thấy ta đi là kéo chân các người vậy.". Truyện Teen Hay

"Làm sao có thể?" Ôn lương vỗ vỗ bả vai Mục Sở Bạch:

"Mới vừa rồi đại ca luôn không nói, kỳ thật là hắn để cuối cùng mới nói, trọng điểm mà nói làm sao có thể mang Mục công tử ngươi cùng đi phát tiền."

"Hả?" Mục Sở Bạch ngơ ngác nhìn Ôn Lương: "Thì ra là như thế này sao?"

Ôn Lương gật đầu, "Đương nhiên, lần này ta cùng đại ta sẽ bảo vệ ngươi đi tới khu dân nghèo, ngươi yên tâm đi."

Vừa nghe như vậy, Mục Sở Bạch tự nhiên yên tâm rất nhiều, nhưng nghe như thế nào y đều cảm thấy mình giống như kéo chân mọi người, y nghĩ thầm, vì sao mình lại quyết định đi, như thế nào còn muốn thêm một chân vào chuyện này. Nhưng nếu nói ra chẳng khác gì như ăn cháo đá bát, thôi thì coi như là vì báo đáp cho sơn trại bọn họ đã chiếu cố y mấy tháng vừa qua.

Hai người bọn họ lẻn trở lại đại sảnh, thấy Chu Vượng Mộc vẫn ở đằng kia nói cái gì, hai người liếc nhìn lẫn nhau, hiểu ý cười.

Chu Vượng Mộc lặng lẽ liếc nhìn phía bên kia một lát, trong lòng bất động thanh sắc, lại cũng không nói gì, thậm chí còn không ngừng nói chuyện, giọng điệu cũng không thay đổi, dường như chưa từng nhìn thấy cảnh tượng này. Hắn nói chuyện xong, hắn đuổi mọi người đi chỉ giữ một mình Vạn Tử Sơn, Chu Vượng Mộc vừa thấy hắn, liền kéo sáng một bên, thấp giọng nói gì đó.

Ôn Lương đứng một lúc nhìn bọn họ, Chu Vượng Mộc cũng không để ý đến ý định bọn họ, hắn liền túm Mục Sở Bạch kéo đi, cùng hắn ở trong viện trò chuyện về việc phân phát tiền. Chỗ nào nên chú ý, nên cẩn thận như thế nào, mỗi thứ nói đến đều được giải thích một cách đơn giản, thấu triệt, cũng không tạo thêm nhiều gánh nặng áp lực lớn cho Mục Sở Bạch.
 
Áp Trại Tú Tài
Chương 41: Săn Sóc Như Vậy


Mặt trời đã lặn, sắc trời dần tối, Ôn Lương cùng Mục Sở Bạch nói chuyện xong liền đưa y về phòng.

Hai người rời khỏi cửa, vừa mới bước chân vào lớn, Mục Sở Bạch liền thấy Chu Vượng Mộc có chút thấp thỏm ngồi không yên. Mục Sở Bạch thuận tay đóng cửa lại, đi đến bên người Chu Vượng Mộc hỏi: "Chu huynh? Ngươi làm sao vậy?"

Chu Vượng Mộc hai tay chắp sau lưng, có chút ấp úng mà nói: "À, thời...... Thời tiết lạnh, ta bảo lão Vạn mang cho ta...... Không phải, mang cho ngươi mang mấy đồ vật." Hắn đem "Đồ vật" giấu phía sau lấy ra rồi nhét vào tay Mục Sở Bạch, Mục Sở Bạch nhìn kĩ hơn thì đó là một cái bình nước nóng.

Mục Sở Bạch cảm thấy có chút cảm động lại có chút buồn cười, nhận đồ vật này từ một vị sơn tặc thống lĩnh mười mấy người, bất luận là ai đều yêu cầu suy nghĩ chuyện gì đang xảy ra thế này, y mở miệng hỏi: "Này...... Ngươi lấy nó từ chỗ nào vậy?"

Chu Vượng Mộc chợt thấy có chút tùy tiện, hắn khoát tay, "À, là lão Vạn làm ra, lúc trước không phải ngươi nói ở nhà ngươi trải qua mùa đông đều là dựa vào cái này sao, cho nên ta đi làm ra một cái, dù có nói như thế nào đi nữa, ngươi đều giúp ta, ta cũng không thể ngươi chịu thiệt."

Mục Sở Bạch ngẩn người, y nhìn nhìn bình nước nóng trong tay, lại ngẩng đầu nhìn Chu Vượng Mộc, trong lòng bỗng nhiên có chút chua xót, y lắp bắp nói: "Đa tạ, đa tạ."

Hai người nói không hề nhiều, Mục Sở Bạch ôm bình nước nóng vọt vào trong phòng. Mà Chu Vượng Mộc một mình đứng bên ngoài sảnh, gãi gãi tóc sau gáy, lại bất giác nở nụ cười.

Ngày hôm sau, Vạn Tử Sơn đã chia tiền xong. Mọi người ở trong dinh thự Tống Phong đang ngồi chờ đến lúc mặt trời chiều ngã về tây. Bọn họ tuy là người đi đưa tiền nhưng rốt cuộc số tiền không phải là quang minh chính đại nên không thể trao tiền một cách công khai giữa thanh thiên bạch nhật.

Qua nửa giờ Dậu (17h-19h), đám người Chu Vượng Mộc ăn chút mứt hoa quả, sau đó từng người cầm túi tiền từ cửa sau Tống gia đi ra, đi bộ về phía Tây của Hồng Châu thành. Lúc này có Chu Vượng Mộc cùng Ôn Lương hai người mang theo Mục Sở Bạch, mọi người cũng tương đối yên tâm hơn, ngược lại Mục Sở Bạch trong lòng thập phần lo lắng.

Bọn họ đi trên con đường cách khu dân nghèo không xa, Mục Sở Bạch nhỏ giọng nói, nói: "Ta từ trước tới giờ chưa từng làm loại chuyện này, nếu có gì sai sót, phiền hai vị phải gánh vác một chút rồi, tại hạ cảm tạ trước."

Chu Vượng Mộc xua xua tay, "Mục công tử thông minh như vậy nhất định sẽ không có sai sót, chốc lát ngươi ở bên cạnh nhìn là được."

Ôn Lương phe phẩy cây quạt thăm dò xung quanh, chọn một con đường vắng vẻ dẫn bọn họ đi vào. Nếu nói Hồng Châu thành náo nhiệt bất phàm thì cũng chỉ náo nhiệt ở khu vực bán hàng này, còn khu dân nghèo một khi vào đêm, ngay cả một bóng người cũng không có.

Đường đi rất hẹp, bọn họ ba người không thể sóng vai mà đi, Ôn Lương chỉ phải phe phẩy cây quạt theo ở phía sau.

Nhà ở khu dân nghèo thật ra không to lớn giống như nhà Tống Phong, mỗi một căn nhà rất sát nhau, nóc nhà cũng không cao. Nếu gạch xanh ngói đá còn tính có nơi che đầu thì mái nhà ở đây đều rợp bằng gỗ rơm rạ tùy ý, vừa tối vừa dơ lại không chắc chắn.

Mục Sở Bạch cau mày nhìn khắp nơi, theo bản năng giơ tay bưng kín mũi. Y nói: "Nếu trời tối đen thì chẳng phải là không tìm được lối đi ra ngoài sao?"

"Ôn Lương mang theo gậy đánh lửa, ngươi đừng lo lắng." Chu Vượng Mộc quay đầu nhìn vào bên trong hai gian phòng, hắn dùng ngón tay ra hiệu, Ôn Lương ở phía sau bọn họ hướng về phía Mục Sở Bạch cười cười.

Mục Sở Bạch nghĩ thầm chính mình lo lắng quá mức, hai ngươi bọn họ nhất định đã ra ngoài rất nhiều lần để phát tiền, điều gì cần nghĩ tất nhiên đã nghĩ tới. Đi được nửa đường, Chu Vượng Mộc đột nhiên dừng lại trước mắt y, Mục Sở Bạch không chú ý, thình lình mà đụng vào tấm lưng rắn chắc của Chu Vượng Mộc. "Xin lỗi." Mục Sở Bạch che cái mũi lại nói xin lỗi, mà Chu Vượng Mộc tựa hồ một chút cũng không để ý, hắn nhìn nhìn, đột nhiên hướng Ôn Lương vươn tay tới.

Hắn nói: "A Lương, đưa ta năm lượng."
 
Áp Trại Tú Tài
Chương 42: Khu Nghèo Hồng Châu


Ôn Lương sờ túi tiền lấy ra một khối bạc, ít nhất là mười lượng. Hắn cầm bạc, từ bên hông kéo ra một mảnh vải mà hắn đã sớm chuẩn bị, đem bạc bọc lên, giao vào tay cho Chu Vượng Mộc. Chu Vượng Mộc cầm ở trong tay cân nhắc xung quanh một chút, một tay trèo lên hàng rào, một tay ném bọc bạc vào sân của nhà nọ.

Chỉ nghe thấy "bịch" một tiếng, bên trong truyền đến âm thanh hỗ loạn, có giọng nam nói: "Ai làm! Xem lão tử có làm thịt được ngươi không!" Có giọng nữ tới nói: "Ai u, cha nó à, mau đến xem a, bên trong bao chính là bạc."

Mà ở bên ngoài nhà, Chu Vượng Mộc cùng Ôn Lương một túm một kéo lôi Mục Sở Bạch ngồi xổm ở góc tường, Mục Sở Bạch sắc mặt tái nhợt nhìn bọn họ.

"Làm sao th——" Mục Sở Bạch một câu còn chưa hỏi xong. Chu Vượng Mộc dùng tay che miệng Mục Sở Bạch, Ôn Lương ngồi cạnh y thở dài một tiếng, làm y im lặng.

Mục Sở Bạch không biết bọn hắn có ý gì nhưng vẫn ngậm miệng. Y ngoan ngoãn mà ngồi xổm xuống, Chu Vượng Mộc thấy y như vậy lúc này mới dịch tay, tay che đầu Mục Sở Bạch, nhẹ nhàng mà nói: "Cúi đầu cúi đầu, đừng ngẩng đầu lên nhìn."

Tay Chu Vượng Mộc vừa to vừa ấm áp vỗ ở trên đầu Mục Sở Bạch, làm Mục Sở Bạch lập tức bình tĩnh lai, cũng không có hoảng loạn như vừa rồi.

Bọn họ đợi trong chốc lát, chỉ nghe trong viện lại truyền đến tiếng nói chuyện: "Cha nó à, đừng đuổi theo nữa, đây chắc chắn là Thần Tài tới phát tiền cho chúng ta a!" Kết quả nam nhân kia lại nói: "Làm gì có chuyện tốt như vậy, sau này không biết có chuyện phiền toái tìm đến cửa hay không?" Nữ nhân kia liền nói: "Đồ ngốc này, trên tiền không có viết tên, ngươi sao biết nó là của ai? Người khác hỏi, ngươi đừng thừa nhận là được rồi." Nam nhân chỉ có thể nói: "Là là là, vẫn là nương tử nghĩ thông suốt, cái kia...... Tối hôm qua chúng ta......"

Những lời tiếp theo biến thành câu chuyện nói trong tối, ba người bọn họ nghe lén hơi có chút không thích hợp. Khi Chu Vượng Mộc cùng Mục Sở Bạch ý thức được là họ đang nói cái gì, hai người đều mặt đỏ lên. Bọn họ thu hồi tầm mắt, hai người vừa lúc đối mặt nhau, Mục Sở Bạch nhìn Chu Vượng Mộc, Chu Vượng Mộc nhìn Mục Sở Bạch, không khí lập tức liền trở nên có chút vi diệu.

Ôn Lương giả bộ không khoẻ mà ở phía sau ho khan một tiếng, Chu Vượng Mộc thu hồi tầm mắt, hắn đứng dậy dẫn hai người bọn họ chạy nhanh đi, Mục Sở Bạch đỡ đầu tường đứng lên, trong lòng y vừa rồi nảy lên một cảm giác...... cảm giác này là gì?

Một lúc sau, bọn họ lại liên tục phát tiền cho mấy nhà nữa, tuy rằng mỗi người có phản ứng khác nhau nhưng khi nhìn thấy là tiền từ trên trời rơi xuống, mọi người cơ hồ tất cả đều thu vào trong túi. Bọn họ chỉ là đưa tiền rồi rời đi, đều không phải nói đùa, mà nhìn thấy bọn họ nhận đồ, Chu Vượng Mộc cùng Ôn Lương cũng tỏ ra vui mừng, Mục Sở Bạch nhìn mà ham cũng muốn chính mình thử một lần.

Ôn Lương cẩn thận đưa cho Mục Sở Bạch một bao tiền, mang theo y đứng phía sau một căn nhà, chỉ về phía cửa sổ đang hé mở của căn nhà phía trước, nói: "Cứ ném giống như ném đá là được, đừng nghĩ nhiều như vậy."

Mục Sở Bạch nhìn ngân lượng trong lòng bàn tay gật gật đầu, y theo hướng ngón tay Ôn Lương chỉ, ném nhẹ nhàng vật trong tay đi, số bạc vụn được bọc theo một đường cong hoàn mỹ bay qua cửa sổ vào trong phòng, đánh vỡ cửa sổ giấy, dường như truyền đến một tiếng "Ai u".

Mục Sở Bạch nghe xong sửng sốt, nhẹ giọng nói: "Không phải là ném trúng người đi?"

Hai người hai mắt nhìn nhau, quyết định ở tại chỗ nghe một chút.

Một giọng trẻ con vang ra từ trong phòng: "Gia gia, ông không sao chứ?"

Một giọng nói nghe có vẻ già nua vang lên: "Con mau đi nhìn xem là cái gì a, ai u cửa sổ giấy nhà ta......" Dứt lời, liên tiếp là một trận ho khan.

Đầu của đứa trẻ thò ra ngoài cửa sổ, nó nhìn quanh quanh một hồi rồi đem cửa sổ khép lại. Mục Sở Bạch thấy vậy trong lòng bỗng nhiên thắt lại, không tự chủ được mà đi qua, thậm chí y còn không nghe thấy Ôn Lương gọi mình. Y nhẹ nhàng đi đến bên cửa sổ, vểnh tai lên thám thính động tĩnh bên trong. Chỉ nghe thấy bên trong giọng một già một trẻ truyền đến, Mục Sở Bạch hơi hơi cúi đầu.
 
Áp Trại Tú Tài
Chương 43: Lão Già Ngoan Cố


"Gia gia, là bạc vụn a." Âm thanh non nớt kia có vẻ rất là hưng phấn.

"Tiền của ai? Khụ khụ khụ...... Nhất định là ai đó làm rớt!" Lão giả miệng lưỡi nghe có chút nôn nóng.

Giọng nói non nớt kia lại truyền đến: "Chắc không phải đâu, nhất định là ông trời thấy chúng ta đáng thương liền đem bạc cho chúng ta."

"Con đừng có nói nhảm, tiền tài là vật ngoài thân, huống chi muốn...... Muốn tiền thì phải dựa vào đôi tay mình đi kiếm, không thể...... Khụ khụ khụ, không thể chơi bời lêu lổng không có chí tiến thủ...... Khụ khụ khụ." Giọng nói của ông lão run rẩy, dường như đang cố hết sức nói chuyện, hắn còn nói thêm: "Con mau đi ra ngoài nhìn một cái, có phải có người đi ngang qua làm rơi không, chớ có lấy đồ của người khác, hiểu chưa?"

"Gia gia......" Giọng của đứa cháu trai nhẹ xuống, "Giờ này làm gì có người tói nơi nghèo nàn này của chúng ta, với số tiền này bệnh của gia gia có thể trị!"

"Đừng nói bậy! Là người không ăn của ăn xin, huống chi này tiền lai lịch không rõ...... Khụ khụ khụ......con muốn nó làm gì!" Lão giả cả giận nói, "Cho dù là người khác đưa ta cũng không cần, con ném ra ngoài cho!"

Nghe tới, có vẻ ông lão này rất ngoan cố, thân lão bệnh tật không có tiền trị liệu, thậm chí còn không có khả năng tự mình kiếm tiền, thà rằng bị bệnh cũng không muốn dùng, nhưng thật ra rất có cốt khí.

Mục Sở Bạch nghe xong trong lòng có chút suy nghĩ, y đột nhiên xoay người, y men theo bức tường vây ngôi nhà đi tới trước cổng, y lấy lại bình tĩnh rồi đẩy cổng bước vào. Chu Vượng Mộc cùng Ôn Lương núp phía sau đều đại kinh thất sắc, bọn họ còn chưa tới kịp đi ngăn cản, Mục Sở Bạch đã xoay người bước vào trong phòng. Chu Vượng Mộc vỗ đùi một cái, thầm nói: "Mục công tử đây là muốn làm gì!"

Trong phòng này thập phần đơn sơ, cơ hồ có thể nhìn hết một lượt, nhà bếp cùng phòng ngủ liền kề nhau, chướng khí mù mịt, góc tường đều có ẩm mốc, có phần mốc đốm dài cả tảng. Bởi vì Mục Sở Bạch tùy tiện xâm nhập, khiến hai ông cháu bên giường trong phòng hoảng sợ một chút, ông lão chỉ chậm rãi đứng dậy, chỉ vào Mục Sở Bạch với vẻ mặt kinh hoảng nói: "Ngươi, ngươi là ai! Trong phòng này đã không có đồ vật gì đáng giá cả!"

Mục Sở Bạch hướng về phía ông lão chắp tay thi lễ, nói: "Lão tiên sinh, ông chớ hiểu lầm, số tiền trong tay ông là chút lòng tốt của ta...... Mới vừa rồi, ta ở ngoài phòng, chuyện của hai người nói ta là đều nghe được."

Ông lão tóc bạc trắng, lão liên tục khụ khụ hai tiếng, đột nhiên lấy khối bạc vụn trong tay cháu trai, ném về hướng mặt Mục Sở Bạch, còn nói: "Ngươi là ai! Chúng ta không cần tiền của ngươi!"

Số bạc không sai không lệch, đập trúng trán Mục Sở Bạch. Y giơ tay xoa xoa trán của mình, cười khổ một tiếng, đem bạc vụn nhặt lên, y chắp tay nói: "Thỉnh lão tiên sinh thứ lỗi, số tiền này không phải là không có lí do, chỉ là ta thấy những người sống ở đấy đều bần cùng khó khăn, cho nên mới ra này hạ sách, hy vọng có thể cải thiện một chút sinh hoạt chư vị."

Ông lão hừ một tiếng: "Nếu đây không phải là số tiền không sạch sẽ, các ngươi há có thể có hảo tâm đem tiền đưa cho người khác như vậy sao?"

Lời của ông lão nói thật ra cũng không có nói sai, nhưng Mục Sở Bạch vẫn như cũ, mỉm cười nói:

"Tục ngữ có câu, nghèo lo thân mình, giàu thì giúp thiên hạ. Số tiền để bên người không cần thì nó sẽ không phải của ngươi (Cá cũng không hiểu chỗ này lắm). Ta nghĩ thay vì cứ để nó nằm im chiếm chỗ như thế, vì sao không lấy ra để giúp những người có chí khí nhưng lại bị cuộc sống khó khăn áp bức như hai?"

Ông lão đảo tròng mắt, nhìn Mục Sở Bạch từ trên xuống dưới, tựa hồ có chút nửa tin nửa ngờ với lời nói của y, ông nói: "Nếu là như thế, vì sao ngươi lại ném tiền vào cửa sổ, mà không quang minh chính đại đi vào? Chẳng phải là đang đùa bỡn người nghèo chúng ta hay sao?"

Mục Sở Bạch cũng chỉ cười cười: "Việc này cũng có nghĩa là ta dùng sai phương pháp, vì thế ta mới đi vào đây xin lỗi ông lão."

"Hừ, đồ đạo đức giả, nếu ngươi không phải thẹn trong lòng, hà tất làm việc thiện để bù đắp hối hận trong lòng?"

Lời của ông lão nói đối Mục Sở Bạch hoàn toàn sai lầm, y trong lòng chưa từng thẹn, y trước nay cũng chưa làm sai chuyện gì.
 
Áp Trại Tú Tài
Chương 44: Lưỡi Trán Hoa Sen


Ông lão thấy Mục Sở Bạch nói không nên lời, ông không còn kiên nhẫn liền giơ tay lên nói với cháu trai: "Cháu trai tiễn khách, ta không muốn nhìn loại người giả nhân giả nghĩa!"

Cháu trai của ông lão từ trên giường bò xuống dưới, đối Mục Sở Bạch làm động tác mời ra. Ngày thường Mục Sở Bạch không phải là người cưỡng bách người khác làm gì, nhưng mà hôm nay, y lại cùng ông giằng co, y chỉ muốn đưa số tiền này cho ông lão.

Mục Sở Bạch đứng bất động, thậm chí còn tiến lên phía trước một bước, nói: "Nếu ông nói tại hạ là người giả nhân giả nghĩa thì cũng không sao, chỉ là ta thấy sắc mặt của lão có vẻ tiều tụy, hơn nữa lúc nghe hai ông cháu các người nói chuyện, tựa hồ ông là người rất ngoan cố, vì sao không cần số tiền này đem đi chữa bệnh trước? Hay là lão muốn để cháu trai lão sống một mình suốt cuộc đời còn? Mạng không còn thì có thể nói được gì khác?"

Ông lão có chút sinh khí: "Ta muốn sống như thế nào là chuyện của ta, ngươi muốn xen vào việc người khác...... Khụ khụ khụ......" Lão dồn dập ho khan khiến cả khuôn mặt nghẹn đến mức đỏ bừng, cháu trai của lão nhìn rất lo lắng, lập tức bò lên trên giường giúp ông lão nhuận khí.

Cháu trai chạy đến ôm ngực ông của nó, quay đầu về phía Mục Sở Bạch dùng giọng trĩ thanh trĩ khí mà nói: "Vị công tử này, xin thương xót, cầu công tử đi trước đi, gia gia của ta không muốn tiền của công tử."

Mục Sở Bạch vừa muốn nói chuyện, một bóng người xuất hiện bên người y, hắn nhẹ nhàng lấy số bạc vụn trong tay Mục Sở Bạc, ước lượng trong tay một chút, nói: "Này tiền ngươi nhận cũng nhận, không nhận cũng phải nhận!"

Thì ra là Chu Vượng Mộc.

Ông lão hít sâu hai hơi, hỏi: "Ngươi là ai?"

Chu Vượng Mộc giơ ngón tay cái chỉ vào mình: "Là chủ nhân của số tiền này."

Ông lão vung bàn tay lên: "Lấy đi!"

Chu Vượng Mộc đem tiền ném lên trên bàn: "Không có tiền ngươi cốt khí cái gì? Nhìn căn phòng cũ nát này liền biết ngươi không có tiền rồi, trên người có bệnh lão có bệnh thì đừng khiến cháu trai liên lụy, lão không có con trai?"

Lão Trịnh trợn trắng mắt, nói: "Đã chết!"

Mục Sở Bạch nghe xong liền cảm thấy tiếc nuối, nhưng Chu Vượng Mộc ở một bên lại nói: "Vậy thôi, dù sao lão tuổi đã cao nên cởi mở một chút, hà tất gì phải khắt khe chính mình như thế, hai người một già một trẻ ai có thể đi ra ngoài làm việc? Ai có thể đi kiếm tiền? Lần này là bọn ta có ý tốt, hơn nữa các ngươi cũng gặp may mắn, cho các ngươi chút tiền ấy, các ngươi nên nhận lấy, biết không?"

Bị Chu Vượng Mộc nói một phen như vậy khiến ông lão gần như tức giận, lão nói: "Khụ khụ, ngươi...... Ngươi nói như vậy là khinh thường chúng ta?"

"Phi, ta chỉ khinh thường những kẻ ham ăn biếng làm, muốn ta nói a, lão không dùng cho chính mình thì lão cũng phải nghĩ cho cháu trai lão. Nếu lão không muốn dùng cho cháu trai thì lão cứ việc đem tiền ra ngoài đi cho, lãoo cho ai thì cho bọn ta quản không được nhưng số tiền này cần thiết đối với lão, nên lão phải nhận mới được!" Chu Vượng Mộc chỉ vào ông lão lại nhịn không được xoa đầu cháu trai lão.

Chu Vượng Mộc thấy sắc mặt ông lão tựa hồ bắt đầu do dự, rèn sắt thì phải rèn khi còn nóng, hắn nói: "Lão xem, sức khỏe của lão hiện tại không tốt, nếu kéo cháu trai lão một ngày, hai ông cháu lão liền khổ một ngày, lão nên dưỡng thân thể thật tốt, còn mạng không tốt sao? Ta nói cho lão biết, nếu có một ngày 'tiền ở tiền trang, người ở miếu đường' thì sao, lão sẽ không hối hận đi."

Mục Sở Bạch nhịn không được nhìn Chu Vượng Mộc, không nghĩ tới suy nghĩ của hắn lại trùng với suy nghĩ của y.

Ông lão dường như có chút khó xử, lão không muốn vi phạm vào lý niệm của mình, lại cảm thấy lời của Chu Vượng Mộc cũng không phải không có đạo lý, lão hỏi: "Số tiền này ngươi lấy từ đâu?"

Chu Vượng Mộc mặt không đổi tâm không hoảng, nói "Dựa vào hai tay kiếm ra!"

Mục Sở Bạch liếc nhìn Chu Vượng Mộc.
 
Áp Trại Tú Tài
Chương 45: Nếu Đêm Hoảng Sợ


Ông lão cuối cùng cũng gật gật đầu, lão thở dài: "Ngươi cứ để đó đi."

Chu Vượng Mộc hướng về phía ông lão ôm quyền: "Vậy thì bọn ta không quấy rầy hai người nữa."

Cháu trai ông lão cũng không có tiễn khách, chỉ bồi bên cạnh ông lão. Chu Vượng Mộc vỗ vỗ cánh tay Mục Sở Bạch, hai người cùng nhau đi ra khỏi căn nhà.

Vừa bước khỏi căn nhà, Chu Vượng Mộc thở dài một hơi nhẹ nhõm, hắn đối với Mục Sở Bạch nói:

"Sẽ không có lần sau, ngươi cứ như thế mà xông vào, muốn hù chết chúng ta a."

Mục Sở Bạch chắp tay, cười khổ nói: "Xin lỗi, thật sự không nhịn được, liền đi vào."

"Ai." Chu Vượng Mộc nhìn xung quanh thế nhưng lại không thấy Ôn Lương. Vừa mới yên tâm hắn lại lo lắng, kỳ quái nói:

"Đ***, A Lương đi đâu rồi?"

Mục Sở Bạch cùng hắn đi xung quanh nhà ông lão một vòng, cũng không thấy bóng dáng Ôn Lương, như thế thực kỳ quái, lúc này hắn sẽ đi chỗ nào chứ?

Chu Vượng Mộc quyết định ở tại chỗ ngồi đợi, vừa mới ngời đợi liền xảy ra chuyện không nên đế. Một đấu con hẻm truyền đến tiếng bước chân cùng âm thanh nói chuyện, Chu Vượng Mộc che chở Mục Sở Bạch đem y chắn ra phía sau, hắn nhìn kĩ về hướng đầu đường, không tốt rồi! Đó là bộ khoái tuần tra đêm!

Chu Vượng Mộc xoay người lôi kéo Mục Sở Bạch chạy, hôm nay rốt cuộc là cái ngày gì mà bộ khoái lại tới đây tuần tra đêm? Ngày thường bọn họ nhìn xung quanh một cái họ cũng không thèm nhìn hay sao?

Mục Sở Bạch bị hắn như vậy lôi kéo liền chạy làm cho sờ không tới suy nghĩ Trượng Nhị hòa thượng*, hắn không cẩn thận hỏi: "Làm sao vậy?"

(*: Nguyên văn "丈二和尚摸不着头脑" = "Trượng Nhị hòa thượng mạc bất trứ đầu não" = (nghĩa đen) sờ không tới được suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng.

Câu này xuất xứ từ một truyền thuyết cổ, về mê cung "Bát Quái" La Hán Đường ở chùa Tây Viên vùng Tô Châu. Lời đồn rằng mê cung La Hán Đường vừa mỹ lệ vừa kỳ diệu, được xây dựng bởi một vị hòa thượng thân hình rất cao lớn, mọi người không biết pháp danh của ngài nên gọi ngài là Trượng Nhị hòa thượng (hòa thượng cao hai trượng ^^). Trượng Nhị hòa thượng khi chỉ đạo xây dựng La Hán Đường thì không đưa ra bản vẽ cụ thể, nghĩ tới đâu chỉ cho công nhân làm tới đó, những người được tuyển vào xây dựng công trình đều mơ hồ về tính toán của Trượng Nhị hòa thượng, còn La Hán Đường sau khi hoàn thành kiến trúc vô cùng ảo diệu, càng khiến người xem choáng váng.

Bởi vậy, mọi người đều nói 'Sờ không tới suy nghĩ của Trượng Nhị hòa thượng', về sau câu này được truyền miệng và nhiều khi được lược bớt còn [摸不着头脑] (sờ không được suy nghĩ) với ý nghĩa: mù mờ, không thể hiểu rõ sự việc.)

Có lẽ là do tiếng bước chân dồn dập cùng âm thanh nói chuyện của bọn họ đã khiến hai tên bộ khoái chú ý, bọn họ hướng về phía Chu Vượng Mộc hét lên:

"Ai đang ở phía trước! Đừng chạy, đứng lại!"

Chu Vượng Mộc nào có nghe lời bọn hắn, hắn túm Mục Sở Bạch rẽ trái rẽ phải, rồi nhảy vào một con ngõ nhỏ có đám nhà gỗ thấp. Tuy nói Chu Vượng Mộc trước đây đã tới nơi này, nhưng cũng không phải đặc biệt quen thuộc, sau khi rẽ 2 qua hai lần, hắn vừa thấy gấp đến độ dậm chân, mới phát hiện mình nhầm đường.

Không nghe thấy tiếng của bộ khoái phía sau, hắn thở hồng hộc mà dừng, quay đầu lại nhìn Mục Sở Bạch. Mục Sở Bạch bị hắn thình lình kéo đi mà trong lòng chưa có chuẩn bị, chạy trốn nhanh đến mức mặt đỏ tai hồng, th* d*c liên tục.

Đột nhiên, Chu Vượng Mộc lỗ tai cử động, hắn che miệng Mục Sở Bạch lại, kéo y sang một bên, hai người dựa vào một góc. Sau một khắc, hai tên bộ khoái từ con hẻm bên cạnh xong ra, bọn họ nhìn nhìn bốn phía thế nhưng không phát hiện ra Chu Vượng Mộc cùng Mục Sở Bạch đang trốn ở một góc tối.

Mục Sở Bạch nhìn thấy bộ khoái trong lòng căng thẳng, y lặng lẽ co rúm trước người Chu Vượng Mộc, Chu Vượng Mộc cũng lo lắng sẽ bị bộ khoái phát hiện, liền một tay che lại Mục Sở Bạch miệng, một tay ôm lấy người Mục Sở Bạch, đem y hướng trong ngực ôm chặt. Hai người bọn họ đợi được một lúc thì nghe tên bộ khoái nói:

"Không đúng a, tại sao không thấy người?"

Một tên bộ khoái khác nói:

"Nhất định là đang trốn chỗ nào rồi, lục soát khắp nơi, cấm đi lại ban đêm lại còn chạy ở bên ngoài, nhất định rất có vấn đề."

Bộ khoái kia đáp: "Sư huynh ngươi nói đúng, chúng ta lục soát khắp, lát nữa sẽ tập hợp ở chỗ này?"

Sư huynh hắn nói: "Được rồi."

Hai tên bộ khoái một trước một sau tách nhau mà đi, chẳng mấy chốc không còn nghe tiếng bước chân.

Chu Vượng Mộc thở một hơi dài nhẹ nhõm, hắn nhẹ nhàng mà buông Mục Sở Bạch ra. Mà chân Mục Sở Bạch mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã ngồi trên mặt đất. Chu Vượng Mộc ở một bên giữ chặt y, nhẹ giọng nói: "Xong rồi, không biết A Lương có biết bộ khoái đang đi điều tra chỗ này không."

Mục Sở Bạch sửng sốt: "Chúng ta làm sao bây giờ?"

Chu Vượng Mộc trấn an Mục Sở Bạch một chút, nói:

"Không có việc gì, A Lương biết võ công cơ bản, lại có khinh công, một mình thừa sức thoát khỏi truy lùng hai bộ khoái, ngươi yên tâm."

Mục Sở Bạch nửa tin nửa ngờ, nhưng mà trên đời này người hiểu Ôn Lương nhất chỉ sợ cũng chỉ có Chu Vượng Mộc, y không tin cũng phải tin. Y gật gật đầu, y dựa vào vách tường bên cạnh, bình tĩnh lại một chút. Y nhẹ giọng tới hỏi: "Hiện tại chúng ta làm gì bây giờ?"
 
Áp Trại Tú Tài
Chương 46: Trong Lòng Rung Động


Điều này làm cho Chu Vượng Mộc đích xác có chút khó xử, nếu là hắn một mình đi cũng không sợ, dù sao hắn cũng biết một ít khinh công, nếu như chạy không được liền hạ gục hai tên bộ khoái kia, hắn vốn chính là làm loại này nghề nghiệp, muốn vu oan giá họa hắn cũng đích xác sợ gì không có lý do, chỉ cần không bị bắt được, những chuyện khác đều dễn dàng giải quyết. Nhưng đi theo bên người là Mục Sở Bạch, hắn cũng không thể liên lụy Mục công tử, vạn nhất làm Mục Sở Bạch rơi vào tay bộ khoái, đám bộ khoái kia tàn nhẫn độc ác, đến nỗi khó có thể nói Mục công tử bị ngược đãi hay không.

Chu Vượng Mộc nghĩ nghĩ, hắn nói:

"Ta không thể tiếp tục đi nữa, tìm một chỗ nào trốn tạm, qua giờ Tý lại nói."

Mục Sở Bạch gật gật đầu, nhưng gần đây làm gì có nơi nào có thể trốn?

Chu Vượng Mộc kéo Mục Sở Bạch đi sâu vào một con ngõ nhỏ. Lúc này đã là khoảng thời gian ban đêm, xung quanh tối đen như mực, hơn nữa đã gần cuối tháng, trăng ở đâu để cho bọn họ dò đường, gậy đánh lửa lại ở trong tay Ôn Lương, bọn họ chỉ có thể đi một bước tính một bước. Cũng may ngõ nhỏ chung quanh đó là cửa sổ của những căn nhà, có mấy cửa sổ bên trong có ánh nên chiếu ra, bọn họ cũng tận dụng để soi đường.

Hai người đi sát nhau, đi đường không dám phát ra tiếng động lớn, sợ kinh động cách vách hàng xóm, đem bộ khoái cấp gọi tới.

Đi được một đoạn, Chu Vượng Mộc thấy được một nơi có đống thúng chiếu rơm bên đường hình như bị người ta bỏ hoang. Mặc dù hơi bẩn một chút nhưng cũng không có hôi, Chu Vượng Mộc trong lòng nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là quyết định đối Mục Sở Bạch nói:

"Cái này...... Mục công tử...... Chúng ta xem ra phải ở tạm chỗ này một đêm."

Mục Sở Bạch theo tầm mắt hắn nhìn xuống, nơi này đích xác không phải một chỗ qua đêm tốt nhưng lại là một nơi ẩn thân không tồi. Y nghĩ nghĩ, hiện tại cũng không còn cách nào khác, cũng không có gì để xem xét. Vì thế gật đầu nói:

"Cũng được, trốn trước đã rồi nói."

Y vừa muốn khom người đi vào, Chu Vượng Mộc nói một tiếng: "Từ từ."

Chỉ thấy Chu Vượng Mộc ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng đem những cái sọt rời xuống dưới hợp lại ở mặt trên, lại đem đống rơm phủ lên phía trên mấy cái sọt để che chắn, làm thành một cái lều nho nhỏ, hắn đối Mục Sở Bạch ra hiệu mời vào.

Mục Sở Bạch thấp giọng cười cười chui đi vào, y dựa lưng vào cái sọt, trên đỉnh đầu là rơm, thật ra có chút thú.

Chu Vượng Mộc cũng tiến vào, để chặn cửa hắn dùng mấy cái sọt còn lại lấp kín cửa, lúc này mới xoay người ngồi tiến vào. Hai người người xuống đều nhìn nhau cười ra tiếng, hai người bọn họ ngồi đối mặt nhau trên đỉnh đầu đè năng chiếu rơm, cho nên hai người chỉ có thể ngồi cúi người, vì vậy mặt rất gần nhau, cơ hồ như sắp chạm vào nhau.

Chu Vượng Mộc nhẹ giọng nói:

"Ủy khuất ngươi rồi, ủy khuất ngươi rồi."

Mục Sở Bạch giả bộ không vui:

"Có cái gì mà ủy khuất với không ủy khuất, đi thì cũng chính ta nói muốn đi, hiện tại cùng ngươi mắc kẹt ở nơi này, ta cũng là cam tâm tình nguyện, ngươi nói như vậy, có phải không coi ta là người của sơn trại hay không?"

"Cái này......" Chu Vượng Mộc sau khi nghe xong sửng sốt, hắn vốn là tưởng Mục Sở Bạch không muốn ở lại trong sơn trại, vì vậy đối xử với y rất cẩn thận, sợ chọc phải y khiến y không vui, y sẽ rời khỏi sơn, sẽ đem chuyện của bọn họ nói ra. Tuy nhiên, sau nhiều tháng tiếp xúc với Mục Sở Bạch, biết y không phải loại người suy tính trả thù, liền đối với y càng thêm nhiệt tình cẩn thận, hắn biết Mục Sở Bạch là người đọc sách, mà bản thân lại là người thô lỗ, để cho thư sinh đi cùng hắn làm loại sự tình này cũng đã rất băn khoăn, huống chi còn muốn cho y chịu ủy khuất ở một nơi dơ bẩn như này, chẳng phải còn tệ hơn sao?

Quả thật nghe lời Mục Sở Bạch nói, đột nhiên phát giác chính mình trước đây có chút không phóng khoáng, chẳng lẽ Mục Sở Bạch một chút cũng chưa từng xem hắn là một kẻ thô lỗ? Còn...... Rất để ý hắn?
 
Áp Trại Tú Tài
Chương 47: Nơi Ẩn Náu


Chu Vượng Mộc nhìn Mục Sở Bạch, thần nghĩ thời điểm Mục Sở Bạch ở sơn trại, hắn một chút cũng không dám đi nhìn thẳng, đừng nói gì tỉ mỉ, nhìn kĩ vị tú tài công tử này. Hiện tại nhìn kĩ, mặc dù chung quanh tối đen như mực nhưng tạo ra cảm giác nhìn rất khác. Hắn phát giác lông mi Mục công tử thật sự rất dài, đôi mắt chớp chớp linh hoạt, khuôn mặt thanh tú của y lại rất gần với chính mình, khiến Chu Vượng Mộc nhìn có chút thất thần, lại đột nhiên có cảm giác tim đập thình thịch.

Loại cảm giác này hắn đã lâu chưa cảm nhận được, lần cuối cùng hắn cảm nhận được là khi hắn vừa đến Giang Thành. Hắn bỗng nhiên nhớ tới năm đó ở Giang Thành hắn gặp được một tiểu cô nương, đương nhiên, lúc ấy hắn vẫn còn là một thiếu niên. Hình ảnh của tiểu cô nương kia chợt lóe lên trong đầu, Chu Vượng Mộc lắc lắc đầu, hắn rụt rụt lại, đầu đập vào đống chiếu rơm phía trên.

Mục Sở Bạch cúi đầu cười một cái, "Ngươi làm sao vậy?"

Chu Vượng Mộc vội vàng xua tay, "Không có gì, không có gì, ha ha.". Ngôn Tình Hài

Chu Vượng Mộc gãi gãi tóc, hắn thận trọng quay đầu ra ngoài, từ trong khe hở nhìn ra bên ngoài, tâm tình của hắn thế nhưng khó có thể bình tĩnh. Chính hắn cũng không rõ, tại sao lại có cảm giác này với Mục Sở Bạch? Hay là hắn thật sự...... Đoạn tụ?

Đột nhiên, phía sau truyền đến tiếng bước chân, hai người nghe xong thần kinh liền căng thẳng, không biết là ai tới. Mục Sở Bạch đem hai chân rụt vào, để cho đầu Chu Vượng Mộc dựa vào. Chu Vượng Mộc thật cẩn thận lui vào, tận lực không phát ra một chút thanh âm. Hai người bọn họ cơ hồ dán vào nhau, hơi thở cả hai gần như phả lên mặt đối phương. Hai người không hẹn mà cùng mà ngẩng đầu lên liếc nhìn nhau, Chu Vượng Mộc hơi hơi nghiêng đầu đi, tận lực không nhìn Mục Sở Bạch.

Mà bên ngoài nơi bọn họ ẩn thân, âm thanh nói chuyện của hai bộ khoái kia truyền tới không sót một nhịp.

"Sư huynh, không tìm được a." Trong đó một bộ khoái nói.

Người kia dừng lại một chút, mới nói: "Xem ra là chạy trốn, trốn cũng thật nhanh."

"Sư huynh a, hiện tại chúng ta làm sao bây giờ a?" Bộ khoái này lại hỏi.

Từ khe hở trên thúng chiếu rơm nhìn ra, thấy một bộ khoái gãi tóc, đột nhiên phất phất tay, nói: "Quên đi, quên đi, tốt nhất là coi như là không có chuyện gì, chúng ta đuổi cũng không kịp thì nhanh chóng rời đi thôi."

Bộ khoái bên này gật gật đầu, hai người sóng vai mà đi. Theo tiếng bước chân càng lúc càng xa, Chu Vượng Mộc cùng Mục Sở Bạch không hẹn mà cùng mà nhẹ nhàng thở ra, hai người bọn họ dựa vào nhau, chờ khi hai tên bộ khoái đi, cơ hồ đồng thời bật cười.

Người Mục Sở Bạch dựa vào trên người Chu Vượng Mộc, nhỏ giọng nở nụ cười, "Rốt cuộc đi rồi."

Chu Vượng Mộc thả lỏng cơ thể, gật gật đầu, hắn quay đầu hỏi: "Tốt rồi, bọn họ đã rời đi...... Mục công tử, ngươi không sao chứ?" Hắn không dám nói những câu chật vật, bằng không Mục công tử lại cho rằng hắn là kẻ trói buộc.

Mục Sở Bạch lùi lại một chút, chóp mũi hai người đột nhiên đụng vào nhau, bọn họ nhìn lẫn nhau, nhất thời không ai nhúc nhích. Chu Vượng Mộc tức khắc ngừng bất động tại chỗ, đôi mắt đảo lên đảo xuống nhìn trên mặt Mục Sở Bạch, dường như mọi tứ xung quanh cũng ngừng lại ngay tại khoảnh khắc đó, chỉ còn bọn họ hai người.

Nhìn như vậy, tim Mục Sở Bạch tựa hồ ngừng đập trong vài giây, tại sao y đột nhiên có loại cảm giác này? Điều này thực kì lạ, Mục Sở Bạch trong lòng thoáng một đốn, y vội vàng dịch sang bên cạnh một chút, khô khan cười nói: "Chúng ta cũng đi thôi?"

Chu Vượng Mộc ngây ngốc mà gật đầu, "Ừm, được, chúng ta cần phải đi."

Hai người bọn họ bò ra khỏi chồng thúng rơm, nhìn chung quanh lại chìm trong bóng tối. Vốn dĩ lúc bọn họ đi có thể dựa vào ánh nến của nhà người khác soi đường, nhưng bây giờ đã là đêm khuya, nhà nào cũng đều tắt đèn nghỉ ngơi nên đương nhiên không có ánh nến soi đường. Lúc trước quên lấy một ít gậy đánh lửa từ chỗ Ôn Lương, bởi nghĩ thầm chính mình cũng sẽ không đi tách hắn ra, tại sao lần này với lần trước đi lại không giống nhau?
 
Áp Trại Tú Tài
Chương 48: Trong Lòng Không Yên


Trước kia Chu Vượng Mộc cùng Ôn Lương là cộng sự, lúc đó đi đưa tiền cũng nhanh hơn, nếu là gặp được tuần bộ khó hiểu này, hai người trực tiếp leo lên đầu tường cũng không là viêc khó gì, phản ứng của tuần bộ cũng chả nhanh đến mắt nhìn cũng chả ra sao, muốn lẩn trốn tuyệt đối không phải là việc khó, không giống hiện giờ rất chật vật.

Nhưng mà hắn đã đáp ứng muốn mang Mục Sở Bạch đi, không có lí do gì mà giận chó đánh mèo với Mục Sở Bạch vì chuyện này, lúc này hắn đành nuốt nuốt nước miếng, nghĩ cách rời khỏi nơi này rồi nói tiếp.

Mục Sở Bạch cũng không có ý kiến khác khác, y cũng đành nghe theo Chu Vượng Mộc. Lúc trước y nói chính mình làm liên lụy tới hắn, thật ra nói không có sai. Y trong lòng có chút hổ thẹn đương nhiên không dám có nhiều ý kiến.

Ngay cả như vậy, Chu Vượng Mộc chỉ có thể men theo vách tường mà đi về phía trước, mà Mục Sở Bạch căng thẳng theo sát hắn từng bước một, sợ chính mình sẽ tụt lại phía sau. Chu Vượng Mộc bước đi cũng không nhanh không chậm, còn thường thường mà quay đầu lại nhìn xem Mục Sở Bạch có đuổi kịp không. Bọn họ đi rồi một hồi lâu, kết quả lại vòng trở về lại chỗ cũ. Chu Vượng Mộc liên tục nhếch miệng,nhìn, này phải làm sao bây giờ? Khu dân nghèo ở Giang Châu Thành này lại lớn, nếu bọn họ cứ đi như thế này thì chỉ sợ trong chốc lát có lẽ không thể quay trở về.

Chu Vượng Mộc nhìn nhìn cách đó không xa bọn họ, phía trước là chỗ trốn rơm của bọn họ, lúc này mới quay đầu lại ngượng ngùng mà đối Mục Sở Bạch nói: "Xem ra chúng ta tạm thời không thể ra ngoài được, chỗ này lối rẽ rất nhiều, hơn nữa vòng đi vòng lại cực kì phức tạp, chúng ta đã đi nhầm hướng, chúng ta vẫn là...... Vẫn là......"

Câu "Vẫn là" này của hắn nói nửa ngày cũng chưa nói ra nửa câu, Mục Sở Bạch hỏi: "Làm sao vậy?"

Chu Vượng Mộc cười gượng lên: "Vẫn là trở về chờ đến trời sáng rồi rời đi đi."

"Hửm, ngươi sợ là lạc đường?"

Chu Vượng Mộc quay đầu khắp nơi nhìn nhìn, ngượng ngùng mà nói: "Đúng...... Đúng vậy, hơn nữa đường đêm không dễ đi lại, ra khỏi khu dân nghèo này, bên ngoài còn nhiều tuần bộ hơn, khó mà biết được có bị bắt hay không." Trong lòng hắn không có khác chủ ý, chỉ nghĩ đến một điều, nếu là tiếp tục cùng Mục công tử trốn trốn trong những thúng chiếu rơm, tựa hồ, cũng không tồi......

Nhắc tới điều này, Mục Sở Bạch trong lòng cũng đã hiểu được vài phần. Bọn họ không thể không trở lại trốn trong đống thúng chiếu rơm vừa rồi, Mục Sở Bạch nghiêng người hướng vào phía trong, mà Chu Vượng Mộc lại không có động. Hắn đối với Mục Sở Bạch vẫy vẫy tay: "Nếu ngươi mệt thì đi ngủ một lát trước, ta sẽ canh chừng."

Mục Sở Bạch cười cười, rốt cuộc y cũng không phải là người trông chừng liền yên tâm dưa vào một bên, cư nhiên mà ngủ như vậy.

Vật đổi sao dời, nguyệt lạc tây trầm.

Chân trời dần dần sáng lên, gió sương sớm thổi khiến tinh thần người ta trở nên sảng khoái hơn, trong không khí tựa hồ có chút lạnh lẽo. Một đêm này đối với người nào đó trôi qua cực nhanh, nhưng đối với người kia đêm này thực dài.

Tống Phong cùng Ôn Lương hai người đứng ở trước cửa dinh thự họ Tống, hướng tới đường cái nhìn trước nhìn sau.

Sáng sớm ở Giang Châu Thành tràn ngập sương sớm, chỉ chốc lát sau, mây tan mặt trời xuất hiện, một tia nắng mặt trời đẩy tầng tầng lớp mây mù từ chân trời chiếu ánh sáng tới đây. Trời đã hừng đông, vốn dĩ không có một bóng người trên đường cái lại bắt đầu có không ít đám người rộn ràng nhốn nháo đi qua đi lại. Tiếng hò bán của những người bán hàng rong ở con phố bên cạnh trở nên to hơn, tựa hồ có vẻ khí bừng bừng.

Ôn Lương cầm cây quạt gõ gõ lòng bàn tay, hắn chậc lưỡi mấy tiếng, cũng giống như lần trước, tim hắn lo lắng đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực* ( chỗ này QT là cổ họng mình sửa cho hợp ngữ cảnh 1 chút🙂))

Tống Phong so với hắn bình tĩnh hơn nhiều, hai tay hắn chắp sau lưng, mắt nhìn từ đầu đường đến cuối đường, không bỏ sót cái gì. Hắn nghe tiếng chậc lưỡi của Ôn Lương, không khỏi nói: "Ôn huynh không cần lo lắng, Mục công tử đi cùng với lão đại, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện."

Ôn Lương cười khổ hai tiếng, hắn nhẹ nhàng mà đẩy quạt ra, phẩy phẩy mấy cái, đối Tống Phong nói: "Ta chỉ là đang trách tự chính mình, vì sao lại rời đi như thế, lẽ ra ta nên qua trở lại nhìn xem. Lần này là ta thiếu cảnh giác, cho rằng đại ca sẽ đi theo ta lại đây, ta thừa nhận là ta sai rồi."
 
Back
Top Dưới