Kim Gyuvin và Han Yujin đều lớn lên mà không có gia đình.
Gyuvin làm trong một công ty nhỏ, công việc nặng, lương thấp, ngày nào cũng về nhà trong mệt mỏi.
Cậu không nói nhiều, không cười nhiều, sống như thể chỉ đang tồn tại.
Cho đến khi gặp Han Yujin.
Yujin giống như ánh nắng lọt qua khe cửa sổ cũ kỹ của cuộc đời Gyuvin.
Cậu hay cười, hay nói, hay kéo Gyuvin ra khỏi những ngày u ám.
Hai người sống cạnh nhau, rồi quen nhau, rồi yêu nhau lúc nào không hay.
Cuộc sống nghèo nhưng ấm.
Cho đến một ngày, Yujin bắt đầu đau bụng.
Ban đầu chỉ là đau nhẹ, rồi dần dần nặng hơn.
Có lần, Gyuvin thấy cậu ho ra máu, mặt tái đi.
Hai người hoảng hốt chạy đến bệnh viện.
Kết quả là ung thư dạ dày, giai đoạn đầu.
Chi phí điều trị: 5 triệu won.
Ở bãi đậu xe hôm đó, Gyuvin nắm chặt tay Yujin.
“Anh sẽ kiếm đủ tiền chữa cho em.”
Yujin cười, nhẹ nhàng gạt tay anh ra.
“Ây… không sao đâu.
Không chữa cũng được.
Bệnh này rắc rối lắm, em không muốn anh khổ vì em.”
Gyuvin nghẹn lại.
Cậu siết tay Yujin lần nữa, giọng run run.
“Anh hứa.. anh sẽ giữ em lại.
Anh sẽ ôm em thật chặt.”
Yujin ngỡ ngàng một lúc, rồi mỉm cười.
“Vậy nhé.
Han Yujinie vẫn ở bên Gyuvinie mà.”
Hai người móc nghéo tay, rồi ôm nhau giữa bãi xe lạnh.
Nhưng thời gian không đứng yên.
Bệnh của Yujin ngày càng nặng.
Những cơn đau kéo dài từ đêm đến sáng.
Một ngày, Yujin ngất ngay trong nhà.
Gyuvin bế cậu chạy đến bệnh viện.
Lần này, chi phí điều trị là 40 triệu won.
Con số ấy như đập thẳng vào đầu Gyuvin.
Cậu xin bác sĩ cho thêm thời gian, nhưng không được.
Và Gyuvin chọn cách cuối cùng — đi làm lao động nặng ở xa để kiếm tiền gửi về.
Những ngày tháng sau đó, cậu sống như một cái máy.
Làm việc đến kiệt sức, chỉ để đổi lấy từng đồng gửi về cho người mình yêu.
Ba năm trôi qua.
Khi cuối cùng cũng tích góp đủ tiền, Gyuvin mua một bó hoa, một chiếc nhẫn, và quay về.
Cậu đứng trước căn hộ cũ, tay run run.
Ba năm rồi, cậu không dám đối diện Yujin.
Không dám gọi, không dám gặp.
Cậu chỉ biết làm việc và gửi tiền.
Cậu giơ tay định gõ cửa… rồi lại chần chừ.
Ngay lúc đó, cánh cửa mở ra.
Han Yujin đứng trước mặt cậu.
Cậu gầy hơn trước, nhưng gương mặt sáng lên.
Mặc áo len, quần dài, trông khỏe mạnh hơn rất nhiều.
Bốn mắt nhìn nhau.
“Là anh?
Kim Gyuvinie?”
Gyuvin gật đầu liên tục.
“Sao… anh khác thế này?”
Gyuvin cười nhẹ, giấu đi sự mệt mỏi.
“Ây… anh vẫn vậy mà.”
Cậu vội nói:
“Khoan, anh có quà cho em—”
Nhưng khi cậu cúi xuống lấy hộp nhẫn ra, cánh cửa trước mặt đã khép lại.
Không một tiếng động.
Gyuvin đứng lặng rất lâu.
Tối hôm đó, cậu ra công viên.
Hai giờ sáng, công viên vắng lặng.
Cậu ngồi trên xích đu, nhìn lên bầu trời.
Một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.
“Này.. buồn gì thì nói em nghe chứ?
Sao ngồi thẫn thờ vậy?”
Gyuvin quay sang.
Han Yujin đang ngồi bên cạnh.
Tim cậu như ngừng đập.
Gyuvin vội đứng dậy, lấy chiếc nhẫn ra.
“Anh.. muốn hỏi em một chuyện.”
Yujin cười, gật đầu.
Gyuvin đeo nhẫn cho cậu.
Lấy điện thoại ra định chụp hình.
Yujin giơ tay, cười thật tươi.
Nhưng khi Gyuvin nhìn qua màn hình.
Không còn ai ở đó.
Chiếc nhẫn cũng không còn.
Chỉ còn chiếc hộp rỗng trong tay.
...
Gyuvin trở về căn hộ.
Mở cửa ra, Yujin đang đứng ngoài ban công ngắm pháo hoa.
Ánh sáng rực rỡ chiếu lên gương mặt cậu.
“Lại đây!!.”
Gyuvin bước tới, xoa đầu cậu.
Đã tròn năm năm yêu nhau rồi.
Cậu cúi xuống, định hôn Yujin.
Chớp mắt.
Không còn ai trước mặt.
Pháo hoa vẫn nổ rực trời, nhưng bỗng trở nên nhạt nhòa.
Gyuvin quay lại.
Một chiếc rèm trắng khẽ lay.
Cậu kéo ra.
Han Yujin đứng trước gương, mặc vest trắng như trong lễ cưới.
“Han Yujinie...?”
Yujin nhìn cậu, ánh mắt buồn.
“Em xin lỗi… anh nên bước tiếp đi.
Không cần em nữa.”
Gyuvin ôm đầu, đau đến mức không thở nổi.
“Em..
đang nói gì vậy..?”
Mọi thứ xung quanh đột ngột thay đổi.
Không còn căn hộ.
Không còn pháo hoa.
Chỉ còn tiếng sóng.
Gyuvin ngồi trên bờ biển lúc hoàng hôn.
Xa xa, Yujin đang bước trên cát, quay lại cười với cậu.
Gyuvin chạy theo.
Yujin cứ đi xa dần, xa dần…
Cho đến khi mọi thứ mờ đi.
Khi Gyuvin mở mắt ra, xung quanh là màu trắng của bệnh viện.
Một thiết bị đo nhịp tim đang kẹp trên tay cậu.
Một bác sĩ nhẹ giọng nói:
“Được rồi.
Bệnh nhân Kim Gyuvin, hôm nay anh muốn thử quên ký ức nào?”
Gyuvin nhìn trần nhà rất lâu.
Rồi cười khẽ.
“Quên chiếc nhẫn đi.”
Bác sĩ và y tá lặng lẽ bước ra.
Căn phòng lại yên tĩnh.
Gyuvin cúi xuống.
Han Yujin đang nằm ngủ, đầu gối lên đùi cậu như ngày xưa.
Cậu xoa đầu người trước mặt, giọng dịu lại:
“Em bé… dậy đi chơi với anh.”
Không có ai trả lời.
Nhưng Gyuvin vẫn ngồi đó.
Bảy năm rồi.
Trong thế giới của cậu, chỉ còn lại hai từ chưa bao giờ biến mất.
“Han Yujinie.”