Khác another timeline.

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
204369263-256-k22850.jpg

Another Timeline.
Tác giả: _itsfranci
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Là hậu nhân còn sót lại của gia tộc mang dị năng bị truy lùng gắt gao từng nhất cử nhất động, cô cứ vậy mà trơ trọi chống đỡ lấy biết bao sóng gió trong cuộc sống này.

Chỉ hi vọng mình sẽ thoát khỏi cái bóng ám ảnh mà tổ tiên, cha mẹ và các anh chị em để lại, chỉ hi vọng mình tìm được một ai đó để nương tựa mỗi lúc đớn đau, trái tim vốn chai sạn của cô đã lạc một nhịp trước hắn ta - kẻ mà đến mãi về sau đã khắc sâu trong cô một nỗi hận thù gay gắt.

" Ta nguyền rủa các ngươi.

Tất cả các ngươi.

Hãy sống một cuộc sống bất tử mà chịu đựng sự giày vò của giọt máu tai ương đi!

Các ngươi nghĩ có được nó đơn giản đến thế ư?

Nằm mơ!

Cứ chờ đợi dòng máu đó ngấm vào thân thể thối nát của các ngươi, rồi bị nó ăn mòn cho đến chết!

Hãy chịu đựng sự trừng phạt của Chúa trời đi!

"

" Các ngươi nghĩ máu của chị ấy thực sự giải được bách bệnh ư?

Không, nhầm to rồi.

Đúng là chị ấy có thể dùng máu để chữa trị, nhưng đó là với điều kiện chị ấy tự nguyện.

Nếu ép buộc quá đáng thì....ha hả.....chị ấy chẳng bị sao cả, mà chính lũ các ngươi mới dính phải lời nguyền rủa đáng kinh tởm ấy thôi!

Đi chết đi!!!!!

"

" Ta muốn...bảo vệ em suốt quãng đời còn lại mà.

Tại sao em lại rời khỏi ta sớm đến thế?

"

" Ta yêu ngươi, nhưng cũng hận ngươi.

"

" Ta yêu em, nhưng ta hận em, vì em đã giấu giếm tình cảm của mình.

"



sẽ​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [DabiHawks] Another Life.
  • Tails Of Another World: Maze
  • Another(1)-Yukito Ayatsuji
  • 𝐠𝐮𝐫𝐢𝐚 | another half
  • Another Timeline.
    reversed ending.


    " Các ngươi đã giết chị ấy!

    Các ngươi đã cướp đi người thân cuối cùng của ta ở thế giới này.....

    Nhưng mà các ngươi, lũ khốn nạn các ngươi cứ chờ đợi báo ứng ập xuống đi.

    Các ngươi nghĩ máu của chị ấy toàn năng đến vậy ư?

    Không, không, lũ ngu các ngươi nhầm to rồi.

    Dòng máu tai ương chảy trong chị ấy chính là lý do chị ấy dị biệt so với chúng ta!

    Các ngươi đã cướp nó đi, các ngươi đã hành hạ chị ấy, cho nên....cho nên....haha....kẻ nào đang mang trong mình dù chỉ một chút ít thứ đó thì cũng sớm bị bỏng rộp từ trong ra ngoài, sớm bị cơn thịnh nộ đáng sợ đó nuốt chửng đến tan xương nát thịt!

    Các ngươi sẽ bị nó ám ảnh tới chết!

    Trả chị ấy lại cho ta đi, tên khốn.

    Lũ các ngươi thì biết gì là tình thân, biết gì là ràng buộc huyết thống cơ chứ?!

    Hôm nay ta phải đòi mạng các ngươi để báo thù cho nguyên hồn đáng thương của chị ấy!!!!

    "

    June Jogariel gào lên trong đau khổ và thống giận.

    Nước mắt không ngừng tuôn dài trên khuôn mặt của cô gái đã suy sụp, giọng nói chất chứa sát khí lạnh lẽo ghê người.

    Chúng đã giết chị cô, người chị gái biết bao năm nay cô mới có thể tìm lại được, chưa kịp tương ngộ thì chị ấy đã ôn tồn dặn dò cô ở lại mà tiếp tục sống một cuộc sống khác, còn mình thì rời đi trong cơn bão tuyết đang rít gào nơi màn đêm nguy hiểm.

    June khóc tới khi cổ họng cô đau rát đến nỗi chẳng nói thêm được bất cứ điều gì nữa.

    Trong lòng cô là tấm áo choàng cô may cho chị ấy trong thời gian đang bị giam cầm, nơi đó vẫn còn vương lại hơi thở đượm buồn cùng lời nói cuối cùng cô nghe được--

    Tôi không thể để máu mình vấy bẩn tấm lòng lương thiện của em được, nên em hãy cầm nó về đi, coi như tôi vẫn còn tồn tại bên cạnh em.

    Hãy rời khỏi nơi đó, và sống một cuộc sống khác tốt hơn tôi....

    Cô ta mặt biến sắc, vội vã lôi kéo tay hắn.

    " C...chuyện này là sao?!

    Anh nói em nghe đi, chuyện này rốt cuộc là sao?!

    "

    Cô ta cố gắng lắm mới có thể tước đoạt đi loại tế bào đó mà đưa vào cơ thể mình.

    Thế mà giờ đây đột nhiên June lại buông những lời như thế khiến cô ta vô cùng hoảng sợ.

    Hắn âm trầm, mạnh bạo gỡ tay cô ta ra, mặc kệ cô ta la lớn vì cảm giác đau buốt ở đúng vết phồng da.

    Đột nhiên hắn bước nhanh tới chỗ June, cúi đầu xuống chất vấn.

    Dễ dàng nhận ra, trong giọng nói của Ruth Rugerie có sự sợ hãi và run rẩy.

    " Cô nói gì?

    Cô nói máu của cô ấy....không có dị năng....?

    "

    " Ngươi có vấn đề về nghe hiểu à?

    "

    June ngẩng lên đối mặt với đôi mắt phức tạp của hắn ta, giọng nói trở nên bình tĩnh hơn và có phần châm chọc.

    " Chị ấy là một kẻ dị biệt trong gia đình chúng ta - khả năng cân xứng về hai khả năng đạt đến mức hoàn mỹ chưa từng có.

    Tuy nhiên các ngươi đã phạm vào thế cân bằng đệ nhị - tức là tai ương, sự tuyệt vọng và lời nguyền rủa.

    Các ngươi đả thương chị ấy để lấy máu, là đã khởi động số II trên đồng hồ - hay nói cách khác dễ hiểu hơn, các ngươi đã trúng chú thuật cấm kị nhất trong các loại chú thuật tà đạo rồi đấy.....Haha...

    "
     
    Another Timeline.
    r1 - cội nguồn tai họa.


    Myth Jogariel khẽ tỉnh dậy sau cơn bất tình dài như cả tháng trời.

    Cố nhấc cánh tay chằng chịt vết rạch lên nhưng nó chỉ làm cô thêm kiệt sức, đôi mắt cô lay động.

    Chẳng có chút ánh sáng nào lọt vào đây cả, bấy giờ chỉ là một màn đêm tăm tối cùng thứ mùi ẩm mốc xộc vào cánh mũi cô.

    Sườn má, cánh tay, hai bắp đùi, bụng chân, mắt cá, thậm chí phần cổ, xương quai xanh, tệ nhất là mắt cô, chúng đều lưu lại vết thương đáng sợ.

    Chớp mắt một lần là miệng vết rách trong sẽ hở, và máu lại lăn dài trên gương mặt tái nhợt của cô.

    Vô lực tựa lưng vào tường, cô chẳng thèm nhìn tới người đang mang tới bữa ăn đặt trước mắt cô.

    Myth khinh thường hừ lạnh, vẫn quay mặt đi nhìn chăm chăm vào cánh cổng sắt lạnh lẽo.

    Chuyện này xảy ra đã bảy năm rồi.

    Liên tiếp bảy năm có lẻ, mỗi lần cô bị rút máu là cô lại lâm vào hôn mê như cơ chế cưỡng bức bảo vệ thân thể, mà mỗi lần như thế, nhanh nhất là ba tuần, tệ hơn là ba tháng.

    Lần này cô nằm đó có một tháng thôi, có lẽ cũng đã khá hơn phải không?

    Tiếng bước chân từ đâu vọng tới, rõ dần rồi dừng lại trước tầm mắt Myth.

    Cô bỗng bật cười lạnh.

    Hắn ta tới rồi.

    Kẻ đã gây ra cho cô nỗi thương tổn mà chắc tới vạn năm sau, cô chẳng thể nào quên đi.

    Kẻ tự cho mình là đúng.

    Kẻ tự cho mình là người đàn ông hoàn hảo nhất thế gian khi bất chấp tất cả để cứu chữa cho người con gái mà hắn ta yêu thương nhất trên đời.

    Ghê tởm quay đầu nhổ toẹt một ngụm nước miếng, Myth mặc kệ động tác của hắn ngay sau đó.

    Cô chỉ thấy mình hơi khó thở hơn một chút, cùng với cảm giác siết chặt ở cổ.

    Đau thì có đau đấy, nhưng cô quá mệt mỏi để mà kêu lên rồi.

    Cái lạnh lan tỏa khắp không gian, nhưng nó chẳng là thứ gì so với sự nứt vỡ trong cô cả.

    Cô chẳng thèm khóc.

    Tỏ ra yếu đuối làm cái gì khi mà mọi thứ vẫn trong tầm kiểm soát của cô?

    " Cô chống đối tốt lắm.

    Cô giỏi lắm, Myth ạ.

    Cô đã cho ta nhìn thấy một con người khác của cô rồi đấy.

    "

    Ruth Rugerie hằn học nói với cô.

    Giọng hắn nghe rất khó chịu và chối tai, như kiểu cô đã làm sai chuyện gì vậy.

    " Ha, ta đã cảnh cáo lũ khốn các ngươi ngay từ đầu cơ mà.

    Không thèm để nó vào tai, và kết quả là gì đây?

    Tốt lắm ta mới nói với ngươi, ngươi chẳng những không nghe mà lại cho rằng điều ta nói là vô nghĩa, dối trá này kia?

    Thật sự?

    Xong hỏng chuyện lại tìm đến ta ăn vạ?

    Ngươi có bị điên không?

    "

    Myth lên giọng thách thức, mà chính sự kiên nhẫn trong cô đã chẳng còn sót lại chút gì rồi.

    Cô mặc kệ hắn đang bóp cổ mình; cô cũng chẳng buồn kêu than đau đớn gì, vì mọi thứ đã chai sạn với Myth.

    Từ từ nhắm mắt lại, giọt máu chực trào ra đã vỡ tung rồi lăn trên khóe mắt, chảy dọc xuống khóe miệng cô.

    Tanh nồng nhưng nó khá ngon đấy chứ.

    Ruth bị cô làm cho hoảng sợ.

    Hắn đột ngột buông cô ra, rồi khi thấy giọt máu kia, lại vội vã kêu người đi tìm chiếc khăn bông mềm tới rồi cẩn thận lau cho cô.

    Tá vết thương trên người cô cũng bị hắn cuống cuồng mà xử lý.

    Nực cười.

    Cô thấy thế, nơi khóe miệng vẫn là nụ cười mỉa mai.

    " T..ta...ta hơi kích động rồi.

    X-xin lỗi em, Myth.

    Ta không có ý đó, ta...

    "

    Ruth lại rối rít xin lỗi cô.

    Bây giờ hắn cảm thấy vô cùng mâu thuẫn, ban nãy còn tàn nhẫn với cô như vậy, mà giờ lại...

    " Câm mồm.

    Cút ra ngoài.

    Làm ơn đấy.

    Đừng ghé thăm ta đột ngột như thế.

    Ta sợ.

    Sợ lắm luôn đấy.

    Nếu nhà ngươi còn muốn lấy máu của ta thì cút.

    Chúng cũng ghê tởm ngươi như cách mà ta đang làm.

    "

    Myth thều thào qua làn hơi thở gắng gượng, trước khi ngất lịm đi vì máu mất quá nhiều.
     
    Another Timeline.
    r2. cội nguồn tai họa (1)


    Lại là dòng ký ức cô tưởng mình đã bỏ quên.

    Nó giày vò cô hằng đêm, trong từng cơn mê man, trong từng lúc tỉnh thức.

    Một trong ít những hậu nhân cuối cùng của Jogariel - một gia đình được biết đến với dị năng thần thánh - chữa bách bệnh bằng máu - trường sinh bất lão nhờ thảo dược ngấm máu - tất cả những gì họ được nhắc đến và truy lùng, chỉ vì dòng máu kỳ quái chảy dọc cơ thể họ trong thế giới bình thường này.

    Myth lớn lên không có gì gọi là quá khó khăn, vì cô được định đoạt là Kẻ nắm giữ chiếc rương của sự cân đối hoàn hảo - dòng máu chín đời mới có một lần, và nó chỉ xuất hiện ở một người duy nhất.

    Người đó là Myth.

    Ở thế hệ gần như là tuyệt hậu.

    Cô sớm nhận ra, và cùng với ông bà, cha mẹ với các anh chị em của mình - rằng thứ đó chỉ là một lời nguyền ràng buộc đầy bất hạnh.

    Myth luôn trong tình trạng phải đề cao cảnh giác với mọi sự xung quanh, vì cô rất nhạy trong những tình huống đó.

    Mười năm, cô phải ẩn mình trong bóng tối.

    Để rồi phải chứng kiến gia đình mình bị sát hại, chứng kiến những người mình yêu thương và che chở mình lần lượt ngã quỵ.

    Mọi người không trách cô, nhưng cô luôn cho rằng mình là nguồn cơn của mọi điều tồi tệ.

    " Con phải sống tiếp, Myth.

    Mẹ xin con.

    "

    " Hãy nghe lời mẹ cháu đi, cháu gái đáng thương của ta ơi.

    Cháu phải tồn tại để chứng minh điều ngược lại, cháu phải báo thù cho chúng ta!

    "

    " Làm ơn, Myth, hãy sống sót với những ước nguyện của anh và gia đình chúng ta đã đặt lên vai em.

    "

    " Chị....em xin lỗi.

    "

    " Chúng ta phải đi rồi....Myth.

    Xin lỗi con vì chúng ta không thể tiếp tục...ở cạnh con được nữa.

    "

    Từng câu chữ của mẹ, của bà, của anh cả, của cô em gái may mắn thoát chết nhưng đã thất lạc, của ông và cha khi ấy luôn quanh quẩn trong Myth, cô coi nó như liều thuốc duy nhất mà bước tiếp.

    Và gặp hắn ta.

    Yêu hắn ta.

    Bị hắn ta lợi dụng vì một con ả giăng bẫy.

    Tất cả xoay vần cạnh cô....

    Có lẽ chỉ vì dòng máu đó cả thôi.

    Trong căn phòng tối, một tràng cười tự giễu vang lên đầy ám ảnh và đau đớn của cô gái trẻ.

    Đã bảy năm rồi!

    Không ngờ Myth lại đứng vững đến như vậy.

    Hai mươi tư năm sống như thế là....quá đủ rồi chăng?

    Myth nhắm mắt, nhẹ nhàng như thể cô đã chết đi vậy.

    Ruth vô cùng hoảng loạn, hắn điên cuồng lay cô dậy, nhưng cô bất động hoàn toàn.

    Một bóng người từ đâu lao tới đẩy mạnh hắn ra rồi cất giọng cảnh cáo.

    " Ngươi thử chạm một ngón tay vào chị gái ta xem, đồ khốn nạn....

    Ngươi sẽ nếm trải cái vị tanh đó sớm thôi...

    "

    Chủ nhân giọng nói, June Jogariel, em gái kém ba tuổi đã thất lạc từ lâu của Myth.

    Cô gái run rẩy ôm chặt lấy chị mình, một tay đưa tới trước mặt Ruth đe dọa.

    " Từ nay ta sẽ ở lại đây.

    Không cần lũ các ngươi quản, tự ta sẽ chăm sóc chị ấy!

    Có như thế thì gia đình ta trên kia mới yên tâm mà nhắm mắt được!

    Nếu các ngươi chạm vào một sợi tóc của chị ấy.....thì....haha....chờ đợi tai ương ập xuống đi!

    "

    June thở dốc, cúi đầu nhìn Myth.

    Đúng là gương mặt này.

    Mùi hoa cúc bạch thoáng qua làn tóc đen dài đã rối.

    Giọt nước mắt lăn dài trên má June, rơi tí tách xuống đôi mắt đang nhắm nghiền của Myth.

    Cô gái trẻ loạng choạng đứng dậy, chẳng tốn sức mà ôm lấy chị gái mình rời khỏi căn phòng này.

    Chị ấy....đáng thương tới mức này sao?

    Chị ơi, hà tất chị lại chấp nhận như vậy chứ?

    Chị còn em cơ mà.

    Lướt qua June là một người phụ nữ.

    Cô ta cố ý đụng vào June, nhưng cô vẫn mặc kệ mà tiếp bước.

    Giọng nói chua chát giễu cợt vang lên bên tai cô.

    " Quả là nghĩa nặng tình thâm!

    Quả là máu mủ ruột rà!

    Hay cho các người, diễn vở kịch này cũng hay lắm.

    Các người nghĩ rằng sẽ thay đổi được suy nghĩ của anh ấy sao?

    Nằm mơ à!

    "

    Milenia Berserkz đứng lại đó, khoanh tay thách thức sự nhẫn nại của June.

    Cô ả nghĩ sẽ chọc tức được cô.

    Có điều...

    " Ồ, cảm ơn hảo ý của tiểu thư Berserkz đây.

    Tiện đây ta cũng nhắc nhở ngươi một chút, cái gì đoạt không được thì thôi, đừng cố quá.

    Kẻo có một ngày....

    "

    June đứng lại quay đầu nhìn cô ta, giọng điệu cố tình kéo dài ra để nhắc nhở vài điều, rồi lại quay bước đi tiếp.

    " Mày!!!!

    "

    Milenia đứng đó hét lên.

    Hiển nhiên là June mặc kệ rồi.
     
    Another Timeline.
    r3. xúc cảm mâu thuẫn.


    June chỉ ném lại một nụ cười tàn nhẫn, rồi quay gót cẩn thận ôm lấy Myth đi.

    Milenia đứng chết trân tại đó, cô ta đang vô cùng hoảng sợ và bối rối.

    Nếu kế hoạch hoàn mỹ này lộ ra thì cô ta chết chắc.

    Ruth lảo đảo bước ra như một kẻ thất thần, ánh mắt đờ đẫn chất đầy nỗi ân hận vì đã quá mạnh tay với cô.

    Milenia thấy hắn ta thì vội chạy tới, bắt đầu bài ca khóc thảm thương vì bị ai đó bắt nạt và thị uy.

    " Ruth, anh nhìn cô ta đi!

    Cả con hồ ly đó và em gái nó nữa, anh xem chúng làm gì em này....Huhuhu....

    "

    Cô ta làm bộ yếu đuối đáng thương mà vùi mặt vào người hắn, nước mắt lăn dài trên gò má đơ cứng giả tạo.

    Ruth vẫn không thể hiện chút cảm xúc nào, chỉ đưa tay lên vỗ nhẹ vào lưng cô ta như một cái máy đã lập trình để làm việc đó.

    Milenia chợt hoảng hốt, hắn đã phát giác ra điều gì mà lại lạnh nhạt với cô ả thế?!

    Bỗng cô ta thấy lạnh.

    Ruth đột ngột buông tay rồi rời đi ngay sau đó.

    Hắn vẫn lặng yên không nói thêm lời nào.

    Ánh mắt vẫn vô hồn đờ đẫn, thực chẳng giống với hắn bình thường chút nào.
     
    Back
    Top Bottom