Cập nhật mới

Khác Anh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
322444806-256-k744205.jpg

Anh
Tác giả: anie5to5
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Một chút kỉ niệm của tuổi thơ cũng như những cảm xúc mà chỉ khi còn trẻ chúng ta mới nhìn thấy được nó một cách rõ ràng dù chẳng thể chạm được.



tìnhyêu​
 
Anh
firts.


" Có phải là mình đã yêu thật không !"

" Mùa xuân kia liệu sẽ dừng lại để khoảng khắc này là mãi mãi "

Em cũng chẳng thể biết chắc rằng trái tim này có từng chậm lại một giây vì anh hay chưa nhưng hoàn toàn có thể khẳng định hoàng hôn nơi chân trời kia cũng chẳng ửng đỏ bằng đôi má này.
 
Anh
Tôi cũng chẳng nhớ


- Đó không phải lần đầu tiên tôi gặp cậu ta.

- Chúng tôi đã quen nhau rất lâu rồi.

Mỗi năm khi xuân về, từ nơi phố thị đông đúc mọi người đều trở về quê hương của mình để đón một cái tết nồng ấm cùng gia đình.

Và đó cũng là dịp duy nhất tôi được gặp cậu ta!

Lúc đấy còn rất bé, chúng ta chỉ là những đứa trẻ cuối cấp tiểu học.

Chưa biết gì là đời, chưa biết gì là yêu, không một phiền muộn nào trong tâm trí thế nên khoảng khắc tôi gặp cậu cũng chỉ như một điều tất lẽ, một người bạn hằng năm mà tôi vẫn gặp.

Dù có cố nhớ cũng chẳng thể biết ta đã gặp nhau từ khi nào.
 
Anh
Khoảnh khắc này dừng lại có được không ?


Tôi : " Làm gì đấy?

"

Cậu ấy : " Tớ chỉ đang quay lại cảnh pháo bông thôi.

"

Vẫn là những ngày xuân vui tươi nhưng lúc này chúng tôi đã lớn hơn.

Giờ đây, cậu ấy và tôi đã trở thành học sinh trung học.

Nơi quê hương này chứa đựng những hồi ức mà dù có thêm bao nhiêu tuổi nữa tôi cũng chẳng thể quên được.

Ở nơi đây tôi có bạn, một nhóm bạn nhỏ chỉ khoảng 7,8 người, chúng tôi đã chơi với nhau từ khi còn bé.

Hôm đó là đêm giao thừa và cũng là đêm tiếng pháo bông được vang lừng và bừng sáng cả một vùng quê.

Mọi người đều kéo nhau đi xem và tất nhiên đám nhỏ chúng tôi cũng vậy.

Ai cũng náo nức mặc những bộ đồ đẹp nhất.

Lúc đi.

Mắt tôi dừng như chẳng còn cận khi nhìn thấy cậu ta, tim cũng đập nhanh hơn hẳn.

Tôi cứ vừa đi vừa suy nghĩ làm sao một chàng trai cao hơn một mét bảy mặc chiếc áo thun đen lại có thể khiến trái tim này đập nhanh hơn một nhịp được chứ 1

Lúc xem pháo bông.

Tiếng pháo bông cũng bắt đầu vang lên, những tia sáng nhỏ được bắn lên trời rồi nở ra sáng cả con sông, mọi người đều ngắm nhìn và quay lại khoảng khắc này.

Dù lúc đó tôi không hề say, chỉ là hai tay cậu ấy gác lên hai vai của tôi, tay cậu ấy cầm chiếc đt và quay lại cảnh pháo hoa, tôi ngước mắt nhìn những ánh sáng kia bừng bừng ở trong điện thoại cậu ấy.

Đúng vậy tôi không say nhưng trái tim này đã đổ gục, tâm trí tôi chẳng thể nghĩ gì khác ngoài việc làm sao để khoảng khắc này có thể kéo dài đến mãi mãi.

Nói tôi nghe, làm sao để cậu ấy ở bên tôi đến mãi mãi.

Nhưng đó cũng chỉ là " khoảnh khắc ".

Sau đấy, kẻ say đắm này chẳng mở lời, người nhìn ta với ánh mắt ngọt ngào nhưng cũng chẳng nói chi.

Chúng tôi kết thúc một mùa xuân thật đẹp, dù không hoàn hảo nhưng lại ghi sâu vào kí ức này.

Như những trang viết cũ những năm 80, nét mực đã nhòe không còn đọc được nhưng người lính vẫn hiểu vì họ chưa bao giờ quên nội dung.
 
Anh
30 phút


- Sao em lại khóc ?

- Giờ chúng ta yêu nhau anh ha!

Vẫn là mùa xuân nhộp nhịp tiếng trẻ con, nhà nhà đua nhau chăm mai đón tết nhưng năm nay lại rất đặc biệt vì ngày tết này lại trùng với ngày sinh nhật của tôi.

Mùng hai tết, từ bây giờ tôi đã 17 tuổi rồi, thời gian trôi qua nhanh thật.

Vì tổ chức sinh nhật ở quê nên nhóm chúng tôi đã có hẹn đi ăn ở phía sau đồng ,ngồi một quán ăn bình thường, có bàn, có ghế, có không khí trong lành của quê hương.

Năm nay lạ thật đấy, nhìn bầu trời trông xanh một cách tuyệt đẹp thế kia, anh chàng mà tôi tương tư mỗi kì xuân cũng đã lớn hơn nữa rồi.

Anh ta đẹp trai thật đấy !

Lúc đi.

Tôi hỏi : " Có muốn chở tôi đến quán ăn không ?

"

Cậu ấy : " Thôi "

Ngại ngùng thế, sao lại phải mở lời cơ , mỗi năm tôi lại thấy cậu ấy trưởng thành hơn và cảm xúc này càng chân thật.

Tôi đã hơi nôn nao quá nhưng có lẽ năm nay tôi phải cho cậu ấy biết thôi.

Đến quán.

Cậu ấy đến trước, tôi đến sau.

Chúng tôi được mn xếp ngồi lại gần nhau, ai cũng uống rồi say, chỉ riêng tôi chẳng thể nếm được một giọt bia vì dị ứng với cồn.

Cậu say, tôi không say nhưng nước mắt tôi vẫn chảy, chỉ là một sinh nhật đơn giản nhưng lại mang một cảm giác ấm áp đến lạ thường.

Có lẽ chúng ta chẳng thể nói những cảm xúc này bằng lời.

Khi về.

Một con đường quê, xung quanh là những hàng tre, ruộng lúa, cậu ấy chở tôi pong pong trên con xe nhỏ.

- Đường về nhà hôm nay lạ quá ha!

- Tôi có thể thơm má cậu một cái được không ?

Tôi đã thơm má cậu ấy rất nhiều cái, không lẫn vào đâu được, em đã yêu rồi.

Hết xuân.

Đã đến lúc chúng tôi lại lên thành phố, tôi ôm tạm biệt tất cả mọi người nhưng chẳng dám ôm anh, có gì đó vẫn e ngại, thật sự rất muốn nhưng tôi đã lỡ cái ôm đó.

Về đến nơi.

Cả hai vẫn giữ liên lạc.

Đúng vậy, tôi quyết định lần này sẽ không bỏ lỡ nữa và bắt đầu những tin nhắn quan tâm anh nhiều hơn.

Một tháng sau.

Chúng tôi đã hẹn được ngày gặp nhau

Có lẽ đó là lần gặp đầu tiên khi cả hai ở thành phố.

Anh đến nơi hẹn vào đúng giờ, nhưng tôi lại trễ 30 phút, dù vậy anh vẫn đợi và trông tôi tới.

Nếu đây không phải là tình yêu thì em không biết đến khi nào trái tim này mới biết yêu nữa.

Thế rồi,

Tôi và anh cùng đi xem phim

Đi dạo mua hai cốc trà sữa rồi dừng chân tại khu vui chơi thiếu nhi và ăn xiên que.

Cả hai đều nói rất nhiều về những câu chuyện của mình, tôi nghe anh nói đến chẳng biết bây giờ là mấy giờ, có lẽ khi lắng nghe người mình yêu nói về những câu chuyện của họ, trái tim này chẳng còn quan tâm gì ngoài điều đó nữa.

Chăm chú và nhìn anh một cách say đắm.

Rồi cũng đến lúc đi về, tôi đã hôn anh một cái rồi về trước.

Tối đó.

Anh và em đã chính thức yêu nhau.
 
Back
Top Bottom