Cập nhật mới

Khác Ánh trăng trên phố Hàng Bài

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404878956-256-k833022.jpg

Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
Tác giả: Icebearsosad
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có một thời Hà Nội êm dịu nhưng chìm vào bão đạn..

Có một mối tình nảy mầm từ thời chiến và mang theo lý tưởng phục sự Tổ quốc
Hà Nội thập niên 40 của thế kỉ trước, trầm lặng mà mà cũng hiện đại



vietnam​
 
Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
CHƯƠNG 1 - KHỞI ĐẦU DƯỚI ÁNH TRĂNG


Đêm Hà Nội, cuối thu.

Trăng treo lơ lửng trên bầu trời như một nỗi buồn phảng phất, ánh sáng bạc rải xuống mái ngói cổ, xuống những con phố còn chưa ngủ.

Gió thổi nhẹ mang theo mùi hoa sữa thoảng từ phía hồ Gươm, mùi ẩm nồng của đá lát đường nén lại sau một ngày dài.

Nguyệt đứng dưới mái hiên phố Hàng Bài, bàn tay vô thức khẽ vuốt mép chiếc khăn trắng.

Chiếc khăn ấy là món quà duy nhất cô tự cho phép mình giữ lại từ một thời tuổi trẻ hiếm hoi bình yên.

Một dấu chấm nhỏ, thanh khiết giữa quãng đời đầy giông bão.

Cô ngẩng lên, nhìn vầng trăng mỏng như sợi tơ trời, tự hỏi liệu có ngày nào cuộc đời mình bớt đi những băn khoăn, những nỗi sợ mơ hồ.

Tiếng bước chân vang lên từ cuối phố.

Chậm rãi.

Nặng nề.

Rồi rõ dần.

Hùng xuất hiện từ bóng tối cuối con đường, chiếc áo khoác dày bụi bặm, mái tóc rối vì gió.

Ở anh có sự im lặng khiến người khác phải nén hơi thở lại — như thể cả thế giới bên trong đang chất chứa điều gì quá lớn, quá sâu để có thể thốt thành lời.

Anh bước đến gần, dừng lại dưới ánh đèn đường vàng và nghiêng đầu nhìn Nguyệt.

"Em đợi lâu chưa?"

Giọng anh trầm, hơi khàn.

Nguyệt khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió lướt qua mặt hồ.

"Không.

Em quen rồi mà."

Hùng biết rõ câu nói ấy vô tình đến đâu.

Cô chưa bao giờ than phiền, chưa bao giờ trách móc, chưa bao giờ hỏi vì sao anh luôn biến mất, luôn bí mật, luôn đứng giữa ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

Nhưng chính sự im lặng ấy lại làm anh đau hơn bất cứ lời trách nào.

Anh nhìn quanh, như sợ ai theo dõi.

"Chúng ta không thể ở ngoài lâu.

Em theo anh."

Nguyệt gật đầu.

Dù không hỏi thêm, cô biết hôm nay có chuyện lớn.

Mỗi lần anh gọi cô ra gặp vào buổi đêm, thành phố dường như nín thở theo.

Họ bước đi song song trên vỉa hè lát đá.

Bóng hai người kéo dài trên mặt phố, trộn lẫn vào bóng của những tán cây xao động.

"Em có sợ không?" – Hùng hỏi.

"Anh ở đây.

Em không sợ."

Câu trả lời nhẹ bẫng, nhưng khiến trái tim Hùng thắt lại.

Anh muốn đưa tay nắm lấy tay cô, giữ cho cô khỏi tất cả những điều đêm nay có thể xảy ra.

Nhưng anh biết... anh không được phép.

Không khi chiến tranh đang bủa vây.

Không khi máu đã đổ.

Không khi một sai lầm có thể lấy đi mạng sống của cả hai.

Một tiếng còi xe vang xa.

Một bóng người băng qua đầu phố.

Hùng giật mình, vòng tay kéo Nguyệt nép vào lối hẹp giữa hai cửa hàng.

"Có người theo dõi." – anh thì thầm.

Nguyệt không kịp phản ứng thì một bàn tay siết lấy tay cô.

Hùng dẫn cô chạy vòng qua ngõ nhỏ, băng ra phía sau khu phố, luồn giữa những chiếc xe kéo đậu san sát.

Tim cô đập loạn, nhưng cô không thấy sợ.

Cô chỉ cảm nhận bàn tay anh đang nắm chặt bàn tay mình — mạnh mẽ, vội vã, nhưng đầy quyết tâm.

Khi họ tới khoảng sân khuất sau dãy nhà, Hùng mới dừng lại.

Anh nghiêng tai nghe động tĩnh.

Không ai đuổi theo.

"Ổn rồi." – anh thở ra, thả tay cô.

Nguyệt nhìn anh, ánh mắt ẩn chứa bao điều không thể thốt.

"Anh có thể... kể cho em chuyện gì đang xảy ra không?"

Hùng nhìn vầng trăng treo phía trên nóc nhà, ánh mắt u tối.

"Đêm nay... là khởi đầu của một điều không thể quay lại."

"Ý anh là...?"

"Là từ đêm nay, em sẽ không còn bình yên nữa, Nguyệt." – anh đáp, giọng lạnh lẽo hơn cả gió đêm. – "Nếu em đi cùng anh... sẽ là cả một con đường chỉ có máu và nước mắt."

Nguyệt nở nụ cười buồn.

"Em đã đi rồi, Hùng ạ.

Từ lúc gặp anh."

Hùng quay sang.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh trăng như rơi xuống đôi mắt anh, phản chiếu sự giằng xé mà anh che giấu suốt bấy lâu.

Anh muốn ôm cô vào lòng.

Anh muốn nói anh nhớ cô biết bao.

Anh muốn nói anh sợ mất cô đến nhường nào.

Nhưng thay vào đó... anh chỉ nói:

"Anh xin lỗi."

Nguyệt lắc đầu.

"Đừng xin lỗi.

Chỉ cần anh đừng bỏ em lại."

Một tiếng súng vang lên xa xa.

Hai người giật mình nhìn về hướng phố lớn.

Hùng siết chặt nắm tay.

"Chúng đã bắt đầu rồi."

Nguyệt hỏi khẽ: "Chúng ta phải đi đâu?"

Hùng quay lại nhìn cô thật lâu.

"Đến nơi mà mọi con đường của chúng ta sẽ rẽ sang một hướng khác."

"Là đâu?"

Hùng nhìn thẳng vào đôi mắt cô.

"Biệt thự 87 Hàng Bài."
 
Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
CHƯƠNG 2 - GẶP GỠ


Buổi chiều hôm ấy, Hà Nội ngập trong sắc nắng vàng dịu, rơi qua những tán cây già trên phố Paul Bert.

Trên con đường lát đá, tiếng giày của một người đàn ông Tây vang lên đều đặn — dứt khoát, có nhịp điệu, có quyền lực.

Charles Lucas, viên sĩ quan trẻ của quân đội Pháp, vừa bước ra khỏi trụ sở khi nhìn thấy cô gái ấy lần đầu tiên.

Nguyệt đứng bên quầy hàng nhỏ bán bánh mì và cà phê, mái tóc dài buộc nhẹ sang một bên, chiếc áo trắng đơn sơ càng làm cô nổi bật giữa dãy phố đông người.

Ánh nắng chiếu vào gương mặt cô, khiến Charles bất giác ngừng bước.

Cô quay lại nhìn anh — chỉ một giây, nhưng đủ để Charles thấy thứ gì đó mềm mại, mong manh... và xa xăm.

Anh cúi nhẹ đầu như một phép lịch sự châu Âu.

Cô mỉm cười.

Vậy là bắt đầu.

Cuộc gặp gỡ tưởng như tình cờ, nhưng rồi lại trở thành vết xước không bao giờ lành trong trái tim hai kẻ ở hai phía chiến tuyến.
 
Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
CHƯƠNG 3 - NHỮNG CON ĐƯỜNG GIAO NHAU


Charles bắt đầu quay lại quầy hàng ấy mỗi chiều, cố tình đúng giờ, cố tình mua đúng một ly cà phê đen dù anh vốn không thích.

Nguyệt cũng nhận ra điều đó, nhưng cô không nói gì.

"Ông người Pháp đó thích em đấy." – chị chủ quầy trêu.

Nguyệt chỉ cười, gấp khăn lại, tiếp tục công việc.

Một chiều, Charles lấy hết can đảm nói bằng tiếng Việt còn vụng:

"Cô... tên gì?"

Nguyệt nghiêng đầu.

"Nguyệt."

"Trăng?" – Charles nhắc lại, mắt sáng lên.

Cô bật cười.

"Vâng.

Trăng."

Tên cô đẹp, và Charles cũng nghĩ vậy.

Ngay tối hôm đó, anh đã thử viết tên cô vào cuốn sổ tay của mình — sáu lần — bằng cả tiếng Pháp lẫn tiếng Việt.

Nhưng Nguyệt không biết rằng mỗi lần Charles xuất hiện, có một đôi mắt khác cũng lặng lẽ dõi theo.

Hùng.

Từ góc tối bên kia đường, anh nhìn thấy mọi thứ.

Nhìn thấy Charles cúi đầu.

Nhìn thấy Nguyệt mỉm cười.

Nhìn thấy cái cách ánh trăng chiều rơi lên mái tóc cô.

Và nhìn thấy cả điều anh không dám nói ra:

Anh đã yêu cô.
 
Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
CHƯƠNG 4 - CĂN BIỆT THỰ HÀNG BÀI


CHƯƠNG 4 – CĂN BIỆT THỰ HÀNG BÀI

Biệt thự số 87 Hàng Bài, căn nhà lớn xây kiểu Pháp với mái ngói đỏ và ban công sắt cổ.

Bên ngoài là lớp sơn vàng cũ kỹ, nhưng bên trong... là nơi chất chứa bí mật của cả hai phe.

Ban ngày, đó là trụ sở phụ của quân cảnh.

Ban đêm, tầng hầm của nó trở thành điểm liên lạc bí mật của tổ chức mà Hùng thuộc về.

Chính nơi này, định mệnh của ba người bắt đầu xoay chuyển.

Một đêm, Hùng nhận nhiệm vụ xâm nhập tầng hầm biệt thự để lấy tài liệu quan trọng.

Khi luồn theo hành lang tối, anh bất ngờ nghe tiếng bước chân của Charles.

Họ suýt chạm mặt.

Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt hai người gặp nhau qua khe sáng lọt từ ban công.

Không phải hận thù.

Không phải nghi ngờ.

Chỉ là trực giác của hai kẻ đều biết: người kia đang giữ một bí mật rất lớn.

Charles không phát hiện ra Nguyệt có liên quan đến Hùng.

Nhưng đêm đó, trong hồ sơ anh kiểm tra, anh vô tình thấy một mảnh giấy ghi tên cô.

Và mọi thứ không còn như trước.
 
Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
CHƯƠNG 5 - DƯỚI TẦNG HẦM


Tầng hầm biệt thự 87 chật, tối và ẩm thấp.

Ánh đèn vàng lập lòe như muốn tắt.

Những chiếc két sắt, thùng gỗ, giấy tờ mật chất thành hàng.

Hùng lẻn vào, tìm bộ hồ sơ về kế hoạch càn quét quanh Nhà Thờ Lớn.

Bất chợt — tiếng cửa sắt mở.

Hùng giật mình núp sau kệ.

Charles bước vào.

Anh bước khoan thai, nhưng ánh mắt căng thẳng.

Rõ ràng anh đang tìm thứ gì đó.

Hoặc ai đó.

Hùng nín thở.

Charles dừng lại trước một hộp hồ sơ ghi chữ: "NGUYỆT – thông tin giám sát".

Anh mở ra.

Bên trong là bản mô tả, thời gian cô xuất hiện, các địa điểm cô từng làm việc — tất cả đều giống như một bản hồ sơ theo dõi.

Charles cau mày, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.

"Vì sao cô ấy bị theo dõi?" – anh thì thầm.

Đúng lúc ấy, một tiếng động nhỏ sau kệ vang lên.

Charles xoay người, rút súng.

Hùng lao ra.

Hai người vật nhau trong bóng tối, súng rơi xuống nền đá.

Họ đánh nhau không lời, không tiếng, chỉ có hơi thở gấp và tiếng va đập cứng của cơ thể.

Hùng đấm mạnh vào vai Charles.

Charles phản đòn, kéo anh xuống.

Cuối cùng, Hùng thoát được, nhặt súng và chạy qua lối cửa phụ.

Charles không đuổi theo.

Anh chỉ đứng đó, nhìn tập hồ sơ về Nguyệt, lòng nặng như đá.

Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu ra một điều:

Nguyệt không an toàn.

Và anh không biết mình sẽ làm gì... nếu cô bị tổn thương.
 
Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
CHƯƠNG 6 - CHARLES


Sau đêm tầng hầm, Charles không sao ngủ được.

Mỗi lần nhắm mắt, anh lại thấy ánh mắt hoảng sợ của Nguyệt trong hồ sơ, thấy hình bóng mờ nhạt của kẻ Việt Minh trong bóng tối, thấy bức tranh bí mật đang dần hiện lên nhưng không trọn vẹn.

Anh bắt đầu điều tra.

Lặng lẽ.

Một mình.

Những trang tài liệu anh đọc được khiến lồng ngực anh siết lại: Nguyệt bị theo dõi không phải vì cô là gián điệp... mà vì cô liên quan đến một người rất nguy hiểm.

Một cái tên trong hồ sơ được gạch mờ:

Hùng.

Charles siết chặt quyển sổ tay.

Từ khoảnh khắc ấy, cuộc chiến của anh không còn là cuộc chiến của một sĩ quan Pháp.

Nó trở thành cuộc chiến của một người đàn ông muốn bảo vệ người con gái anh không nên yêu.
 
Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
Chương 7 : Đêm trên Bờ Hồ


Đêm Hà Nội phủ lên những mái nhà cổ một lớp sương mỏng như tấm khăn voan của người thiếu nữ.

Hồ Gươm lặng như tờ, mặt nước phản chiếu ánh đèn vàng rung rinh, lung linh như đang giấu trong lòng hàng ngàn câu chuyện không tên.

Ở nơi ấy, ba con người – Hùng, Nguyệt và Charles – mỗi người đứng ở một đầu của vòng xoáy định mệnh, nhưng đều đang bị cuốn về một điểm chung mà họ không tài nào thoát khỏi.

Nguyệt đứng ở mép hồ, đôi tay đan vào nhau, ngón tay lạnh buốt.

Cô đã ra đây theo thói quen: mỗi khi tâm trí rối bời, cô luôn tìm đến mặt nước để soi lại chính mình.

Nhưng đêm nay, cô không nhận ra khuôn mặt phản chiếu.

Quá nhiều bí mật.

Quá nhiều lời nói dối.

Quá nhiều ánh mắt cô không thể đọc được.

Cô nghĩ về Hùng – về bóng lưng anh biến mất mỗi khi nguy hiểm gần kề.

Cô nghĩ về Charles – người đã nhiều lần cố gắng bảo vệ cô theo cách cô không hiểu.

Cô nghĩ về mảnh giấy trong hồ sơ, nơi tên cô bị khoanh đỏ như một dấu phán quyết.

"Rốt cuộc mình là ai trong mắt họ?"

Nguyệt tự hỏi.

Gió thổi nhẹ, tóc cô bay lòa xòa sang một bên.

Từ xa, tiếng guốc gỗ lộc cộc của người bán hàng rong vang lên, rồi mất hút.

Hà Nội về đêm vừa bình yên, vừa đau đáu như một bản tình ca không bao giờ kết thúc.

Hùng đến muộn hơn dự tính.

Anh dừng lại trong bóng tối hàng cây, quan sát Nguyệt từ xa.

Dù đã nhiều lần đối mặt với hiểm nguy, điều khiến anh sợ nhất vẫn là làm cô tổn thương.

Anh bước chậm rãi đến gần.

"Nguyệt."

Cô giật mình quay lại.

Trong mắt cô có chút phòng thủ, chút nhẹ nhõm, và rất nhiều câu hỏi.

Anh mở lời trước:

"Có chuyện này anh không thể nói trong thư... và cũng không thể để em nghe từ người khác."

Nguyệt siết hai bàn tay.

"Liên quan đến... tổ chức của anh sao?"

Hùng im lặng.

Trong sự im lặng ấy, cô hiểu rằng câu trả lời là có.

"Em đã bị theo dõi."

Hùng nói thấp giọng.

"Không phải vì em làm gì sai.

Mà vì... họ nghĩ anh sẽ liên lạc với em."

Nguyệt thở dốc, như thể một tảng đá vừa rơi xuống ngực cô.

Hùng tiến thêm một bước, đôi mắt anh mềm lại:

"Anh xin lỗi.

Đáng lẽ anh không nên để em dính vào chuyện này."

"Anh có thể lựa chọn à?" – giọng Nguyệt run run.

Hùng không trả lời.

Anh chỉ đưa tay ra, do dự, rồi nắm lấy tay cô.

Bàn tay anh ấm, nhưng sự ấm áp ấy lại khiến trái tim cô nhói lên.

"Anh không muốn mất em."

Charles đứng ở phía đối diện hồ, thân hình cao lớn ẩn sau bức tượng rùa đá.

Anh không nên có mặt ở đây.

Anh càng không nên theo dõi cô gái mà anh đang cố thuyết phục bản thân rằng mình không yêu.

Nhưng anh vẫn đứng đó, đôi mắt không rời khỏi Nguyệt.

Khi thấy Hùng xuất hiện, cổ họng anh siết lại.

Anh từng nghi ngờ.

Anh từng đọc hồ sơ.

Anh từng thấy những dấu hiệu mơ hồ.

Nhưng tận mắt chứng kiến họ gặp nhau, nói chuyện với nhau...

điều đó khiến trái tim anh rơi xuống một khoảng trống sâu hun hút.

"Vậy là như thế."

Charles lẩm bẩm bằng tiếng Pháp.

Anh cảm giác mình vừa thua trong một cuộc chiến mà anh không hề biết rằng mình đang tham gia.

Nhưng Charles không rời đi.

Anh tiếp tục quan sát, ánh mắt đầy giằng xé giữa nhiệm vụ và cảm xúc cá nhân.

Nguyệt muốn hỏi Hùng nhiều điều – về tổ chức, về tương lai của họ, về những bí mật bao trùm lên cả ba người.

Nhưng đúng lúc ấy, gió mang theo một tiếng động lạ.

Tiếng kim loại chạm vào nhau.

Hùng lập tức kéo Nguyệt sát vào người, xoay lưng che cho cô.

"Có người theo dõi."

Hùng thì thầm.

Tim Nguyệt đập thình thịch.

"Anh... anh chắc không?"

Hùng không phải loại người nói điều anh không chắc chắn.

Anh nhìn quanh – và đôi mắt anh dừng lại ở phía bờ đối diện.

Nơi Charles đang đứng.

Ánh nhìn của hai người đàn ông giao nhau, sắc bén như hai lưỡi kiếm.

Gió đêm dường như ngừng thổi.

Nguyệt cảm thấy tay Hùng khẽ siết.

Charles bước ra khỏi bóng tối, chậm rãi, khoan thai – như thể anh đã đứng ở đó từ rất lâu.

"Hùng."

"Charles."

Tên họ nói ra, nhẹ như hơi thở, nhưng căng như dây đàn sắp đứt.

Nguyệt đứng giữa họ, cảm thấy như bị xé làm đôi.

Charles nhìn Nguyệt, ánh mắt anh buồn hơn là giận.

"Em không nên ở đây."

Nguyệt cắn môi.

"Không ai có quyền nói với tôi nơi tôi được đứng."

Charles không đáp, chỉ nhìn Hùng.

"Hồ sơ của cô ấy bị khoanh đỏ.

Nếu anh còn để cô ấy dính vào chuyện của anh, họ sẽ không chỉ theo dõi nữa đâu."

Hùng đáp ngay:

"Vậy anh đến đây làm gì?

Cũng vì cô ấy mà thôi."

Không khí đông cứng.

Charles nuốt xuống cảm xúc đang nghẹn lại.

"Tôi đến để đảm bảo cô ấy không bị tổn thương."

"Còn tôi," Hùng nói, "đến để đảm bảo điều đó theo cách của tôi."

Nguyệt nắm lấy tay từng người một.

"Đủ rồi!"

Cô hét lên, giọng nghẹn lại.

Cả hai đều im.

"Các anh...

đang biến tôi thành lý do để hai người thù ghét nhau à?"

Không ai trả lời.

Nguyệt lùi lại một bước, nước mắt chực trào:

"Tôi không chịu nổi nữa."

Cô quay người, chạy đi.

Cả Hùng và Charles đều định đuổi theo, nhưng họ dừng lại – vì họ biết điều cô cần lúc này không phải là một trong hai người.

Chỉ còn gió đêm.

Chỉ còn ánh trăng tan vỡ trên mặt hồ.

Hùng đứng lặng, bàn tay anh run lên.

Anh biết rằng càng ở gần Nguyệt, nguy hiểm càng bủa vây lấy cô.

Charles đứng cách đó vài bước, ánh mắt anh tối sầm lại.

Anh hiểu rằng lựa chọn của mình sẽ không chỉ ảnh hưởng đến nhiệm vụ... mà còn đến chính trái tim anh.

Giữa họ, hồ Gươm nằm yên, như chứng nhân của những câu chuyện tình buồn đã kéo dài qua bao thế hệ.

Đêm ấy, không ai ngủ được.

Họ chỉ biết một điều:

Từ khoảnh khắc này, mọi thứ sẽ không còn như trước.
 
Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
Chương 8 :LỰA CHỌN GIỮA BÓNG TỐI


Hà Nội rạng sáng, màn sương trắng phủ xuống các con phố như hơi thở cuối cùng của đêm.

Mặt hồ còn lưu lại chút phản chiếu mong manh của trăng, nhưng trong lòng ba con người đêm qua, bóng tối vẫn chưa chịu tan.

Nguyệt chạy suốt dọc bờ hồ, cho đến khi đôi chân cô rã rời.

Cô trở về căn nhà nhỏ trên phố Hàng Gai, đóng cửa thật mạnh như muốn ngăn cả thế giới lại phía sau.

Nhưng không có cánh cửa nào có thể chặn nổi nỗi rối bời đang cuộn lên trong ngực cô.

Cô ngồi xuống giường, ôm đầu.

Hình ảnh hai người đàn ông đối mặt nhau cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí, giống như hai thế lực đang giằng co từng mảnh linh hồn cô.

Hùng – người đã kéo cô khỏi nỗi cô độc nhiều năm.

Charles – người luôn nhìn cô như một bí ẩn cần được bảo vệ.

Và cô – chỉ là một người con gái bình thường mắc kẹt giữa cơn gió xoáy của lịch sử.

Tiếng gõ cửa bất ngờ vang lên.

"Đêm qua cô về trễ."

Giọng bà Ba – hàng xóm – vang lên ngoài cửa.

Nguyệt giật mình.

"Dạ... con chỉ đi dạo thôi ạ."

"Cẩn thận đấy.

Dạo này phố xá lạ lắm.

Người Pháp đi tuần nhiều, mà người Việt thì cũng chẳng yên bình."

Nguyệt mím môi.

"Nếu bà biết con dính vào những chuyện nào..."

Cô đáp lại vài câu rồi khép cửa.

Nhưng ngay lúc đó, cô thấy phong bì trắng bị nhét dưới khe cửa.

Không có tên người gửi.

Chỉ có một câu ngắn gọn:

"Đừng gặp hắn nữa."

Trái tim Nguyệt siết lại.

Hắn?

Là ai?

Hùng?

Hay Charles?

Không khí bỗng lạnh toát.

Ở phía nam thành phố, Hùng trốn trong một căn phòng chật hẹp phía sau tiệm chụp ảnh của một cơ sở cách mạng.

Anh đã thức trắng cả đêm.

Bên cạnh anh, người liên lạc đặt trước mặt anh một tập lịch trình được đóng dấu mật.

"Họ bắt đầu nghi ngờ cậu."

Hùng chỉ khẽ gật.

Anh biết điều đó từ lâu.

"Và còn chuyện cô gái đó..."

Người liên lạc ngập ngừng.

"Cậu phải cắt đứt."

Hùng siết tay lại đến trắng bệch.

"Cô ấy không liên quan."

"Nhưng họ không biết thế."

Im lặng.

Người liên lạc đặt tay lên vai anh.

"Hùng, cuộc chiến này không cho phép cậu mang theo trái tim."

Hùng ngẩng đầu.

Trong mắt anh không còn là sự sợ hãi – mà là quyết tâm.

"Nếu phải hy sinh thứ gì... thì để tôi quyết."

Trụ sở quân cảnh Pháp trên phố Tràng Thi sáng đèn rất sớm.

Charles bước vào văn phòng với gương mặt mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại sắc như dao.

Anh mở tủ hồ sơ, lấy ra tập tài liệu có tên Nguyệt.

Anh đọc từ đầu đến cuối.

Lần thứ mười.

Lần thứ hai mươi.

Mỗi lần đọc, anh lại thấy có điều gì đó không khớp.

Cô gái đó hoàn toàn không phải mục tiêu.

Không có bằng chứng, không có danh sách liên lạc, không có hoạt động đáng nghi.

Vậy tại sao hồ sơ cô lại bị khoanh đỏ?

Charles gọi một thuộc cấp vào.

"Dossier numéro 27-NT.

Ai đánh dấu nó?"

Người lính trẻ lúng túng.

"Thưa thiếu tá... cấp trên bảo không được hỏi."

"Cấp trên nào?"

Không có câu trả lời.

Charles dựa lưng vào ghế, lòng nặng như chì.

Có ai đó muốn Nguyệt trở thành mục tiêu.

Và anh cần biết lý do.

Chiều hôm đó, Charles rời trụ sở sớm hơn thường lệ.

Bản năng mách anh phải đến một nơi.

Biệt thự số 87 Hàng Bài.

Cánh cổng sắt đen cũ kỹ vẫn đứng đó, im lìm như canh giữ vô số bí mật.

Bất cứ người Pháp nào cũng nghĩ nơi này chỉ là chốt quân cảnh bình thường.

Nhưng Charles biết rõ: tầng hầm của căn biệt thự là trung tâm của những chuyến chuyển thông tin quan trọng nhất.

Anh bước đến gần cửa hầm.

Không ai canh.

Quá yên tĩnh.

Charles rút súng, đẩy cửa.

Một tờ giấy nằm chính giữa căn phòng tối.

Trên đó, viết vội bằng bút chì:

"ĐỪNG CAN THIỆP VÀO CÔ GÁI.

NGƯỢC LẠI, ANH SẼ LÀ NGƯỜI BỊ THEO DÕI."

Charles nheo mắt.

Ai đó biết anh quan tâm đến Nguyệt.

Ai đó đang theo sát anh.

Ai đó muốn đẩy anh ra khỏi cuộc chơi.

Khi hoàng hôn buông xuống, Hùng rời căn phòng bí mật, lặng lẽ đi đến nhà Nguyệt.

Anh đứng dưới hiên, không gõ cửa ngay.

Trái tim anh đập mạnh – như thể anh biết rằng sau đêm hôm qua, mọi thứ sẽ không còn nguyên vẹn.

Cánh cửa mở.

Nguyệt đứng đó.

Hai người nhìn nhau, một khoảng cách chỉ vài bước chân nhưng dài như cả cuộc đời.

Hùng mở lời:

"Anh đến để nói lời tạm biệt."

Nguyệt khựng lại.

"Anh... nói gì cơ?"

Hùng hít một hơi thật sâu.

"Anh không thể để em bị cuốn vào nữa.

Em phải tránh xa anh.

Từ giờ."

Một thoáng im lặng chết người.

Nguyệt bật cười, nhưng đó là tiếng cười đau đớn đến mức ngay cả gió cũng phải lùi lại.

"Anh lại quyết định giùm tôi lần nữa."

"Anh không có lựa chọn."

"Còn tôi thì sao?

Tôi có được lựa chọn gì không?"

Hùng không đáp.

Nguyệt nhìn anh thật lâu, rồi bước lùi vào trong, khép cửa lại – rất nhẹ, nhưng chạm vào tim anh như dao.

Đêm ấy, mỗi người đứng ở một nơi khác nhau trong thành phố, nhưng đều chung một cảm giác: cô độc.

Hùng nghĩ rằng rời xa Nguyệt là cách bảo vệ cô.

Nguyệt nghĩ rằng cả hai người đàn ông đều đang tước đi tiếng nói của cô.

Charles nghĩ rằng xã hội này đang đẩy cô gái ấy vào vòng nguy hiểm để đạt được mục đích mờ ám nào đó.

Họ đều không biết:

Kẻ thực sự đứng sau việc khoanh đỏ hồ sơ Nguyệt... vừa bước vào Hà Nội tối nay.
 
Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
Chương 9 :KẺ ĐẾN TỪ BÓNG ĐÊM


Buổi tối hôm ấy, Hà Nội chìm trong làn sương dày đến mức ánh đèn đường cũng nhập nhoà như bị ai đó thổi tắt một nửa.

Những cỗ xe ngựa lăn bánh chậm rãi qua phố, còn những người lính Pháp đứng canh gác nhìn quanh với vẻ cảnh giác lạ thường.

Không ai biết rằng kẻ mà họ phải cảnh giác...

đã vào thành phố từ lâu.

Ga Hàng Cỏ đêm ấy chỉ còn lại vài hành khách muộn.

Từ toa cuối của đoàn tàu, một người đàn ông bước xuống.

Ông mặc áo măng-tô đen dài đến gót chân, đội mũ rộng vành che gần hết gương mặt.

Chỉ có một thứ lộ rõ: ánh mắt sắc bén đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.

Ông đưa vé cho nhân viên soát vé.

Người này nhìn vào tấm thẻ nhận dạng đính kèm, lập tức đứng thẳng, mặt tái mét.

"Thưa ngài... chúng tôi không biết ngài đến..."

"Không cần biết." – giọng ông trầm và lạnh như kim loại.

Ông rời nhà ga bằng cửa hông, không để lại dấu hiệu nào ngoại trừ một cảm giác bất an lan ra như làn khói đen.

Tên ông là gì?

Không ai ở ga dám hỏi.

Nhưng ở Sở mật thám Pháp, người ta chỉ nhắc đến ông bằng một cái tên duy nhất:

Lambert.

Kẻ chuyên xử lý những hồ sơ "đỏ".

Nguyệt trở mình liên tục.

Căn nhà quen thuộc bỗng trở nên ngột ngạt.

Cô ngồi dậy, nhìn ra cửa sổ.

Phố đêm vắng teo.

Chỉ có tiếng gió rít qua ngõ nhỏ.

Cô không ngủ được – vì lời chia tay của Hùng vẫn như một lưỡi dao cắm trong lòng.

Nhưng còn một điều khiến cô sợ hơn:

Tờ giấy vô danh: "Đừng gặp hắn nữa."

Cô bật dậy, lấy phong thư ra khỏi ngăn tủ.

Cô không nhận ra loại giấy này – dày, không thấm nước, có hương mực đặc trưng.

Không phải giấy người Việt dùng.

Không phải giấy của quân cảnh.

Ai đó có quyền lực.

Ai đó biết rõ cô là ai.

Một tiếng động vang lên ngoài sân.

Nguyệt đứng phắt dậy.

Ai đó đang bước qua cổng nhà.

Cô nín thở, lùi lại.

Nhưng tiếng bước chân dừng lại ở trước cửa, không gõ, không gọi.

Rồi biến mất.

Nguyệt ôm lấy tay mình.

Cô biết: từ khoảnh khắc này, bóng tối đã thực sự bám theo cô.

Phố Tràng Thi.

Charles vừa rời khỏi văn phòng.

Đêm muộn, anh muốn quay lại nhà để xem xét thêm một số tệp tài liệu bị niêm phong bất thường.

Anh không biết rằng mình đang bị theo dõi.

Khi anh đi ngang qua con hẻm nhỏ gần rạp chiếu bóng Majestic, một tiếng nổ khô vang lên.

ĐOẠT!

Một viên đạn sượt qua cánh tay Charles, cắm vào tường.

Anh lập tức lăn vào phía sau thùng gỗ, rút súng.

"Ra mặt đi!" – Charles hét bằng tiếng Pháp.

Không có tiếng đáp.

Chỉ có tiếng bước chân đang rút lui rất nhanh.

Kẻ đó không muốn giết anh.

Chỉ muốn cảnh cáo.

Charles nhìn vệt máu chảy xuống tay áo, nghiến răng.

Rõ ràng, vụ tấn công có liên quan đến hồ sơ Nguyệt.

Ai đó muốn anh dừng lại.

Nhưng anh chưa bao giờ là loại người chịu bỏ cuộc.

Hùng len qua những ngõ nhỏ của khu phố cổ, vẫn mang trong mình nỗi đau từ việc rời xa Nguyệt.

Nhưng nhiệm vụ tối nay không cho phép anh phân tâm.

Anh đến một căn gác nhỏ trên phố Hàng Thiếc.

Một người đang đợi trong bóng tối.

"Cậu đến muộn."

"Có chuyện xảy ra."

Người kia đưa cho anh một bọc tài liệu.

"Đây là danh sách mới.

Có một hồ sơ bị khoanh đỏ mà chúng tôi chưa từng phê duyệt."

Hùng mở ra.

Dòng đầu tiên ghi:

27-NT

Tay anh đông cứng.

"Không thể nào...

Tại sao..."

Người kia nghiêm giọng:

"Cậu phải bảo vệ người trong hồ sơ đó.

Tổ chức không đặt cô ấy vào diện tình nghi.

Nhưng có thế lực khác làm việc này."

Hùng ngẩng lên.

"Là ai?"

Người kia không chần chừ.

"Mật thám nhà Lambert."

Tim Hùng đập mạnh.

Tên đó... là ác mộng của bất kỳ ai bị hắn nhắm đến.

Và hắn đã đến Hà Nội.

Đêm muộn.

Nguyệt không ngủ được nên thắp đèn ngồi đọc sách.

Charles về đến nhà, băng vết thương bằng tay trái, mắt vẫn dán vào mảnh đạn vừa nhặt được.

Hùng đứng trên mái nhà của một cửa hàng cũ, nhìn về phía ngôi nhà của Nguyệt như muốn xuyên qua từng lớp tường.

Ba người – ba ngọn đèn – sáng lên giữa thành phố đang thở gấp.

Rồi ở một nơi khác, kẻ thứ tư – Lambert – đặt tập hồ sơ 27-NT lên bàn.

Hắn rót rượu, nhếch môi:

"Cuối cùng thì cũng đến lúc."

Hắn dùng bút đỏ gạch một đường dưới tên:

Nguyệt

Và thì thầm:

"Con mồi này... không được phép thoát."
 
Ánh Trăng Trên Phố Hàng Bài
Chương 10 :BÃO TỐ TRÊN PHỐ CỔ


Hà Nội sáng hôm ấy tối hơn mọi ngày.

Mây xám kéo đến nhanh đến mức người bán hàng rong cũng phải ngẩng lên nhìn trời, tự hỏi liệu cơn bão có đến sớm hơn dự báo không.

Nhưng cơn bão thật sự... không nằm trên bầu trời.

Nó đang tụ lại trong lòng ba con người – và trong kế hoạch của một kẻ vừa đến thành phố

Buổi sáng, Nguyệt mở cửa quán nhỏ để đón khách.

Mọi thứ diễn ra bình thường: tiếng chuông xe đạp, tiếng người rao hàng, mùi cà phê phin từ căn nhà bên cạnh.

Nhưng có điều gì đó không đúng.

Từ sau đêm bị theo dõi, cô luôn cảm thấy một đôi mắt nào đó dõi theo mình.

Khi đang quét sân, cô nghe tiếng giày da nện xuống nền gạch.

Một bóng người đứng trước cửa.

"Cô Nguyệt?"

Cô ngẩng lên.

Người đàn ông cao lớn, áo khoác đen dài, tay đeo găng da.

Gương mặt ông ẩn dưới chiếc mũ rộng vành, nhưng ánh mắt thì nhìn thẳng, lạnh đến đáng sợ.

"Dạ...

ông là...?"

"Tôi chỉ muốn hỏi vài điều." – ông nói bằng tiếng Việt trầm và rất rõ.

"Tôi không quen ông."

"Nhưng tôi quen hồ sơ của cô."

Nguyệt lùi lại nửa bước.

Trong khoảnh khắc ấy, cô biết chắc: người đàn ông này nguy hiểm.

Hắn mỉm cười.

"Nếu cô hợp tác, tôi sẽ rời đi ngay."

"Còn nếu tôi không hợp tác?"

Nụ cười của hắn biến mất.

"Thì tôi vẫn sẽ có được thứ mình muốn."

Ngay lúc ấy, tiếng còi xe kéo đến từ cuối phố khiến hắn dừng lại.

Một tốp lính Pháp tiến qua.

Hắn nghiêng đầu chào Nguyệt, rồi rời đi như chưa hề xuất hiện.

Nhưng trái tim cô đập thình thịch.

Cô biết hắn là ai.

Không cần ai giới thiệu.

Lambert.

Tay Charles bị thương nặng hơn anh nghĩ.

Vết đạn sượt qua xương khiến cánh tay sưng tấy.

Anh miễn cưỡng đến bệnh xá.

Y tá băng lại cho anh, vừa làm vừa lắc đầu:

"Thiếu tá, anh mà cứ liều như thế này thì..."

"Tôi không có lựa chọn." – Charles đáp.

Vừa lúc ấy, một sĩ quan bước vào, đưa tin khẩn:

"Thiếu tá, một nhân vật đặc biệt từ Paris vừa đến.

Họ nói... ngài Lambert muốn gặp anh."

Tay cầm băng của Charles khựng lại giữa không trung.

"...Ai?"

"Lambert."

Máu trong người Charles như đông lại.

"Ông ta đang ở đâu?"

"Sở mật thám.

Nhưng..."

"Nhưng sao?"

Người sĩ quan hạ giọng.

"Ông ta vừa ghé qua phố Hàng Gai.

Để hỏi thăm một cô gái."

Charles bật dậy.

"Nguyệt?"

"Có vẻ vậy."

Anh không nghe thêm lời nào.

Cánh cửa bệnh xá đập mạnh khi anh lao ra.

Hùng ngồi trên mái nhà cũ, nơi anh thường quan sát lối vào nhà Nguyệt.

Sau khi nghe tin Lambert đến thành phố, anh biết mọi thứ sẽ không còn như trước.

Một thành viên trong tổ chức leo lên mái, thở hổn hển.

"Hùng!

Tin mới nhất: Lambert đã hỏi đến cô ấy."

Hùng đứng phắt dậy.

"Bao lâu rồi?"

"Vừa sáng nay."

Hùng cầm lấy khẩu súng.

"Tôi phải đưa cô ấy đi."

"Không được!" – người kia chặn lại.

"Càng đưa đi, càng để lộ cô ấy quan trọng với cậu.

Lambert sẽ đuổi đến cùng."

Hùng siết nhẹ báng súng.

"Vậy tôi phải làm gì?

Ngồi nhìn hắn lấy cô ấy ra làm mồi sao?"

Người kia chậm rãi nói:

"Cậu không thể cứu một người... nếu cái bóng của cậu đang quá lớn.

Nếu muốn bảo vệ cô ấy, trước hết cậu phải biến mất."

Hùng im lặng.

Lời đó như một nhát dao đâm vào chính trái tim anh.

Nguyệt run rẩy khóa cửa quán.

Tay cô không ngừng run.

Cô viết một lá thư ngắn, nét chữ xiêu vẹo:

"Nếu ngày mai tôi có biến mất...

Không phải vì tôi bỏ trốn.

Mà vì có người buộc tôi phải rời đi."

Cô chưa biết sẽ gửi cho ai.

Cho Hùng?

Cho Charles?

Hay cho chính mình?

Cô đặt lá thư vào hộp gỗ nhỏ, còn chưa kịp đóng lại thì tiếng gõ cửa lần nữa vang lên.

Nguyệt giật bắn.

Cô đứng bất động.

"Là tôi, Charles." – giọng nói quen thuộc vang lên ngoài cửa.

Nguyệt thở ra, mở cửa.

Nhưng điều cô không ngờ là biểu cảm trên mặt Charles: tái đi, đầy lo lắng.

"Nguyệt...

Lambert đã tìm đến em rồi, phải không?"

Cô khẽ gật.

Trong đôi mắt Charles, nỗi lo lắng chuyển thành sự giận dữ.

"Em phải rời khỏi đây ngay."

"Rời đi?

Đi đâu?"

"Tôi sẽ bảo vệ em."

Nguyệt lắc đầu:

"Không.

Tôi không thể lại nghe ai đó quyết định giùm tôi nữa."

Charles cắn môi, kiềm chế.

"Vậy em nói đi.

Em muốn gì?"

Nguyệt nhìn anh thật lâu.

"Em muốn biết sự thật."

Ở góc đối diện phố, Lambert đứng bên trong một quán trà, tay nâng ly, mắt hướng ra đường như một con báo đang rình mồi.

Hắn nhìn thấy Charles bước vào nhà Nguyệt.

Hắn nhìn thấy người dân qua lại, chẳng ai nhận ra có một con quái vật đang đứng giữa phố cổ.

Lambert nhếch mép:

"Đủ rồi.

Tối nay... ta sẽ biết cô ta quan trọng đến mức nào."

Hắn đặt ly xuống, bước ra ngoài.

Không ai nghe tiếng bước chân hắn.

Như thể hắn không phải người... mà là cái bóng.

Giữa buổi chiều tưởng như yên bình của Hà Nội, những mũi dao đã được giấu vào tay áo, những cánh cửa sắp bị đẩy tung, và những lời thề chưa kịp nói đã chuẩn bị bị xé nát.

Lambert đã bắt đầu hành động.
 
Back
Top Bottom