Đêm Hà Nội phủ lên những mái nhà cổ một lớp sương mỏng như tấm khăn voan của người thiếu nữ.
Hồ Gươm lặng như tờ, mặt nước phản chiếu ánh đèn vàng rung rinh, lung linh như đang giấu trong lòng hàng ngàn câu chuyện không tên.
Ở nơi ấy, ba con người – Hùng, Nguyệt và Charles – mỗi người đứng ở một đầu của vòng xoáy định mệnh, nhưng đều đang bị cuốn về một điểm chung mà họ không tài nào thoát khỏi.
Nguyệt đứng ở mép hồ, đôi tay đan vào nhau, ngón tay lạnh buốt.
Cô đã ra đây theo thói quen: mỗi khi tâm trí rối bời, cô luôn tìm đến mặt nước để soi lại chính mình.
Nhưng đêm nay, cô không nhận ra khuôn mặt phản chiếu.
Quá nhiều bí mật.
Quá nhiều lời nói dối.
Quá nhiều ánh mắt cô không thể đọc được.
Cô nghĩ về Hùng – về bóng lưng anh biến mất mỗi khi nguy hiểm gần kề.
Cô nghĩ về Charles – người đã nhiều lần cố gắng bảo vệ cô theo cách cô không hiểu.
Cô nghĩ về mảnh giấy trong hồ sơ, nơi tên cô bị khoanh đỏ như một dấu phán quyết.
"Rốt cuộc mình là ai trong mắt họ?"
Nguyệt tự hỏi.
Gió thổi nhẹ, tóc cô bay lòa xòa sang một bên.
Từ xa, tiếng guốc gỗ lộc cộc của người bán hàng rong vang lên, rồi mất hút.
Hà Nội về đêm vừa bình yên, vừa đau đáu như một bản tình ca không bao giờ kết thúc.
Hùng đến muộn hơn dự tính.
Anh dừng lại trong bóng tối hàng cây, quan sát Nguyệt từ xa.
Dù đã nhiều lần đối mặt với hiểm nguy, điều khiến anh sợ nhất vẫn là làm cô tổn thương.
Anh bước chậm rãi đến gần.
"Nguyệt."
Cô giật mình quay lại.
Trong mắt cô có chút phòng thủ, chút nhẹ nhõm, và rất nhiều câu hỏi.
Anh mở lời trước:
"Có chuyện này anh không thể nói trong thư... và cũng không thể để em nghe từ người khác."
Nguyệt siết hai bàn tay.
"Liên quan đến... tổ chức của anh sao?"
Hùng im lặng.
Trong sự im lặng ấy, cô hiểu rằng câu trả lời là có.
"Em đã bị theo dõi."
Hùng nói thấp giọng.
"Không phải vì em làm gì sai.
Mà vì... họ nghĩ anh sẽ liên lạc với em."
Nguyệt thở dốc, như thể một tảng đá vừa rơi xuống ngực cô.
Hùng tiến thêm một bước, đôi mắt anh mềm lại:
"Anh xin lỗi.
Đáng lẽ anh không nên để em dính vào chuyện này."
"Anh có thể lựa chọn à?" – giọng Nguyệt run run.
Hùng không trả lời.
Anh chỉ đưa tay ra, do dự, rồi nắm lấy tay cô.
Bàn tay anh ấm, nhưng sự ấm áp ấy lại khiến trái tim cô nhói lên.
"Anh không muốn mất em."
Charles đứng ở phía đối diện hồ, thân hình cao lớn ẩn sau bức tượng rùa đá.
Anh không nên có mặt ở đây.
Anh càng không nên theo dõi cô gái mà anh đang cố thuyết phục bản thân rằng mình không yêu.
Nhưng anh vẫn đứng đó, đôi mắt không rời khỏi Nguyệt.
Khi thấy Hùng xuất hiện, cổ họng anh siết lại.
Anh từng nghi ngờ.
Anh từng đọc hồ sơ.
Anh từng thấy những dấu hiệu mơ hồ.
Nhưng tận mắt chứng kiến họ gặp nhau, nói chuyện với nhau...
điều đó khiến trái tim anh rơi xuống một khoảng trống sâu hun hút.
"Vậy là như thế."
Charles lẩm bẩm bằng tiếng Pháp.
Anh cảm giác mình vừa thua trong một cuộc chiến mà anh không hề biết rằng mình đang tham gia.
Nhưng Charles không rời đi.
Anh tiếp tục quan sát, ánh mắt đầy giằng xé giữa nhiệm vụ và cảm xúc cá nhân.
Nguyệt muốn hỏi Hùng nhiều điều – về tổ chức, về tương lai của họ, về những bí mật bao trùm lên cả ba người.
Nhưng đúng lúc ấy, gió mang theo một tiếng động lạ.
Tiếng kim loại chạm vào nhau.
Hùng lập tức kéo Nguyệt sát vào người, xoay lưng che cho cô.
"Có người theo dõi."
Hùng thì thầm.
Tim Nguyệt đập thình thịch.
"Anh... anh chắc không?"
Hùng không phải loại người nói điều anh không chắc chắn.
Anh nhìn quanh – và đôi mắt anh dừng lại ở phía bờ đối diện.
Nơi Charles đang đứng.
Ánh nhìn của hai người đàn ông giao nhau, sắc bén như hai lưỡi kiếm.
Gió đêm dường như ngừng thổi.
Nguyệt cảm thấy tay Hùng khẽ siết.
Charles bước ra khỏi bóng tối, chậm rãi, khoan thai – như thể anh đã đứng ở đó từ rất lâu.
"Hùng."
"Charles."
Tên họ nói ra, nhẹ như hơi thở, nhưng căng như dây đàn sắp đứt.
Nguyệt đứng giữa họ, cảm thấy như bị xé làm đôi.
Charles nhìn Nguyệt, ánh mắt anh buồn hơn là giận.
"Em không nên ở đây."
Nguyệt cắn môi.
"Không ai có quyền nói với tôi nơi tôi được đứng."
Charles không đáp, chỉ nhìn Hùng.
"Hồ sơ của cô ấy bị khoanh đỏ.
Nếu anh còn để cô ấy dính vào chuyện của anh, họ sẽ không chỉ theo dõi nữa đâu."
Hùng đáp ngay:
"Vậy anh đến đây làm gì?
Cũng vì cô ấy mà thôi."
Không khí đông cứng.
Charles nuốt xuống cảm xúc đang nghẹn lại.
"Tôi đến để đảm bảo cô ấy không bị tổn thương."
"Còn tôi," Hùng nói, "đến để đảm bảo điều đó theo cách của tôi."
Nguyệt nắm lấy tay từng người một.
"Đủ rồi!"
Cô hét lên, giọng nghẹn lại.
Cả hai đều im.
"Các anh...
đang biến tôi thành lý do để hai người thù ghét nhau à?"
Không ai trả lời.
Nguyệt lùi lại một bước, nước mắt chực trào:
"Tôi không chịu nổi nữa."
Cô quay người, chạy đi.
Cả Hùng và Charles đều định đuổi theo, nhưng họ dừng lại – vì họ biết điều cô cần lúc này không phải là một trong hai người.
Chỉ còn gió đêm.
Chỉ còn ánh trăng tan vỡ trên mặt hồ.
Hùng đứng lặng, bàn tay anh run lên.
Anh biết rằng càng ở gần Nguyệt, nguy hiểm càng bủa vây lấy cô.
Charles đứng cách đó vài bước, ánh mắt anh tối sầm lại.
Anh hiểu rằng lựa chọn của mình sẽ không chỉ ảnh hưởng đến nhiệm vụ... mà còn đến chính trái tim anh.
Giữa họ, hồ Gươm nằm yên, như chứng nhân của những câu chuyện tình buồn đã kéo dài qua bao thế hệ.
Đêm ấy, không ai ngủ được.
Họ chỉ biết một điều:
Từ khoảnh khắc này, mọi thứ sẽ không còn như trước.