Ngôn Tình Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 80: 80: Bức Ảnh Đặc Biệt


Ngũ quan tinh tế, bước đi thong that thu hút mọi ánh nhìn.
Hoàng Nam đi tới, đối diện Trang Nhi:
"Chúc em tốt nghiệp vui vẻ".
Bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ đang hướng về cặp đôi, con trai thì tiếc nuối, con gái thì ganh tị.
Bầu trời hôm nay cũng khá đẹp, tiếng đàn du dương vàn từ đâu đến làm cho khung cảnh càng thêm lãng mãn.

Ai ai cũng đều khoát lên chiếc áo cử nhân trong nét mặt vui vẻ và đầy tự hào.
Trang Nhi ôm chầm lấy Hoàng Nam giữa đám đông, thủ thỉ bên tai anh chậm rãi nói:
"Chuẩn bị về nhà thôi".
"..."
Cả bốn cùng chung một bức ảnh, thời gian đã chứng kiến họ từ từ trưởng thành trên con đường mà mỗi cá nhân lựa chọn và họ thật sự hạnh phúc khi tìm thấy được nhau, cùng làm bạn, cùng làm người thân, cùng làm tri kỉ...
Lần chụp đặc biệt đầu tiên là khi Hoàng Nam còn đang học lớp 12, cả bốn đã chụp một tấm thật đẹp còn đóng khung đặt lên trên bàn học của mỗi người.

Lần thứ 2 chụp tấm ảnh đặc biệt là khoảng khắc này họ cùng nhau khoác lên chiếc áo cử nhân để chụp lại khoảng khắc đáng nhớ nhất của tuổi thanh xuân.
Năm ấy, họ khoác lên mình bộ đồng phục của trường nhưng hiện tại, họ khoác lên chiếc áo cử nhân đánh giấu sự trưởng thành hơn hết, chính chắn hơn và đặc biệt hớn là đã chiến thắng được bản thân ra sức nổ lực, phấn đấu hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của tuổi đôi mươi.
Tiếng ồn ngày càng lớn, khiến bốn người ý thức mà nhìn theo hướng phát ra âm thanh đang nói chuyện.

Thì ra là phụ huynh của bọn họ.
Trang Nhi vô cùng vui mừng, chạy bước thấp bước cao mà tới ôm chầm lấy mẹ mình, bố cô thì đứng cười khanh khách:
"Con nhớ mẹ chết đi được, con về nhà mẹ nhớ nuôi con nhé".
Mẹ Trang Nhi kí nhẹ vào đầu cô một cái, bà cười:
"Tôi nuôi chị hay là anh kia nuôi chị???".

Lần lượt ba người còn lại cũng đi tới chỗ bố mẹ mình không ngừng khoe khoang, tươi cười.

Họ không ngờ khoảng khắc đáng giá này lại có sự xuất hiện của bố mẹ mình khiến nó đặc biệt thêm đặc biệt.
Hoàng Nam đi tới, cầm tấm bằng Nhi khoa trên tay mình đưa cho bố, ông từ từ mở ra, rồi cười mỉm:
"Không làm bố thất vọng".
Mẹ Hoàng Nam thì không ngừng khen con trai mình đẹp trai, xuất sắc, thông minh.
Bố mẹ Đào Anh lẫn Đậu hũ đều rất vui mừng, tiếng cười rộn rã:
"Cháu nhà anh khi nào thì gửi sính lễ qua, tôi sẽ chịu liền".

Bố Đào Anh trêu chọc khiến cô có chút thẹn mà kéo lấy vạt áo của ông mặt nũng nịu.
"Được, được anh và chị thông gia cứ yên tâm, Ha ha ha".
Mấy ông bố thì ra sức trêu chọc nhau, mấy bà mẹ thì lại khen con mình nức mũi.
Một lát sau, Trang Nhi nhờ một cô bạn gần đấy chụp giúp mình một tấm ảnh, sau khi cả bốn gia đình đều đã làm kiểu xong xuôi, tiếng nói của cô gái lạ vang lên:
"Cháu chụp nhé, 1 2 3 cắt..."
"..."
Thời gian cũng trôi khá nhanh, chưa gì trời cũng đã tối.

Bốn gia đình hẹn nhau tại một quán lẩu ăn mừng và không ngoại lệ bốn người cũng bị kéo theo.
Đến tối, mấy ông bố nhậu đã say sưa Hoàng Nam đành phải gọi hai chiếc taxi để chở mọi người về khách sạn.

Ra đến trước cửa quán, mẹ Hoàng Nam lên tiếng:
"Ngày mai con và em về luôn chứ???".
"Vâng vâng, đúng rồi mẹ".

Anh nắm chặt tay Trang Nhi.
"Được, vậy mai mẹ sẽ gọi máy bay riêng chúng ta đều về"...
Mọi người tạm biệt nhau rồi ra về.

Để lại bốn người bọn họ.

Nhưng bây giờ Đào Anh với Đậu hũ mà về kí túc xá chắc chắn là sẽ không vào được trời cũng đã khuya rất khuya.

Trang Nhi lên tiếng:
"Hay là hai cậu về nhà mình đi, mình với Đào Anh ngủ chung một phòng, còn Đậu hũ với anh một phòng".
Nghe thì cũng khá hợp lý nhưng có lẽ hai người con trai đều rất miễn cưỡng mà chấp nhận.
Về đến nhà, hai người đàn ông vào phòng thở dài một hơi, người nằm bên trái, người nằm bên phải tay đồng loạt để lên trên trán.

Đậu hũ trở người quay đối diện Hoàng Nam:
"Chẳng lẽ chúng ta cứ như vầy???".
"Anh ngủ được sao???".

Hoàng Nam cũng xoay người theo, đối diện Đậu hũ trả lời:
"Chẳng còn cách nào cả, haizzz"...
Về phía này, Trang Nhi với Đào Anh thì vô cùng cười tươi, nói chuyện phiếm gần tới sáng mới lăn vào ngủ.
"..."
Đến khoảng hơn tám giờ sáng, hai người con trai đứng trước cửa phòng đùn đẩy:
"Anh thử gõ cửa đi".
"Cậu lo lắng như vậy, vậy thì cậu gõ cửa đi".
"Họ ngủ ngon thật sao, họ chẳng thèm quan tâm đến cảm xúc của anh em mình".
"Tách họ ra đi!".
Sau một hồi giằng co với lý trí, hai người liền xông vào mà không gõ cửa, bất chấp mọi thứ.

Hiện trước là một cảnh ôm ấp thật sự rất ngứa mắt, Đậu hũ mặt liền đơ ra:
"Tôi còn chưa được ôm cô ấy ngủ như này".
Nghe thấy có tiếng động, Trang Nhi mở mắt ra, gương mặt lờ đờ:
"Sao vậy".
Hoàng Nam tiến đến gần chỗ cô nằm, giang hai tay:
"Ngoan, dậy nào anh bế".
Trang Nhi cũng không phản kháng mà ngồi bật dậy đứng lên ngã vào người anh.

Một cảnh vừa rồi khiến cho Đậu hũ có chút đau lòng.

Quay qua quay lại thấy có Đậu hũ cũng đang đứng đấy, Trang Nhi nói:
"Ngại quá, cậu gọi Đào Anh dậy giúp tôi nhé".
Nói xong liền ngáp lên một cái rồi lại gục xuống vai của Hoàng Nam.
Bên này Đậu hũ cũng muốn kêu nhưng lại sợ cô mà bực lên chắc đá bay anh bạn ra khỏi cửa sổ mất.

Đợi một chập sau, anh bạn khẽ khẽ dùng ngón tay chọt chọt vào cánh tay cô.
Đào Anh khó chịu quơ quơ thế nào mà mới quơ nhẹ mấy cái anh bạn liền giật mình, cúi đầu xin lỗi.

Cô cuối cùng cũng bị đánh thức, nói lên:
"Cậu đang nói cái gì mà xin lỗi vậy???".
Anh liền hoàn hồn, xua tay:
"Không không, mình không nói gì cả cậu nghe nhầm rồi, dậy thôi còn phải về kí túc dọn đồ nữa đấy".
Đào Anh vươn người một cái ngồi dậy bước xuống giường, bước tới gần Đậu hũ mặt đối mặt, mắt nhìn mắt.

Anh bạn có chút đờ đẫn liền đứng ngơ ra tim cũng đã dần đập nhanh lên, bất quá nói lấp:
"Cậu...cậu...cậu không phải là muốn đánh mình chứ???".
Vừa dứt câu, một nụ hôn phớt nhẹ qua má khiến người con trai có chút thẫn thờ đứng hình mấy giấy sau đó mới lấy lại hồn mình, nói ra vài lời khẩn cầu:
"Hay là cậu hôn mình thêm mấy cái nữa đi, khắp mặt luôn có được không???".
Đào Anh nghe xong liền bật cười:
"Tính sau, về dọn đồ nhanh thôi Anh nhà".
Đậu hũ nghe thấy thì không ngừng mừng rỡ:
"Anh nhà, nghe đã thật chứ".
"Hay là gọi như vậy luôn nhé??".
"Tôi đang nằm mơ sao"
"Thật hạnh phúc mà"...
Tạm biệt xong, hai người rời đi về kí túc xá trong dáng vẻ hạnh phúc.

Trong căn nhà lúc này chỉ còn lại Hoàng Nam với Trang Nhi đang tranh thủ dọn dẹp mọi thứ để chuẩn bị lên máy bay....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 81: 81: Dùng Dao Uy Hiếp


Thành phố Hà Nội về đêm ngày nào cũng thế, cũng náo nhiệt, vui tươi, người người đi qua đi lại, dòng người tấp nập xuất hiện rồi biến mất
Dù sao cũng đã sinh sống ở đây nhiều năm như vậy vốn cũng có chút luyến tiếc mà không nỡ tạm biệt.
Giờ đây, phải vẫy tay tạm biệt thành phố đã gắn bó ba, bốn năm trong dáng vẻ tự hào, tiếng nói vang lên đồng thanh:
"Tạm Biệt, Nơi chứa đựng thanh xuân".
Trên không trung, chiếc máy bay càng ngày càng bay xa, khuất vào những đám mây...
"..."
Cuối cùng cũng về lại nơi sinh ra, đúng là khác hẳn thành phố nhộn nhịp kia, mọi người vẫn vậy, con đường quen vẫn thế, nếp sống không nhanh không chậm diễn ra.
Sau đó khoảng tầm một tháng, Hoàng Nam vào nhậm chức tổng giám đốc ở công ty của bố anh đồng thời kiêm luôn phần bác sĩ nha khoa tại một bệnh viện tư nhân, Trang Nhi thì được nhận vào vị trí hướng dẫn viên, cô dẫn những đoàn khách nước ngoài tới tham quan các địa điểm tại quê nhà, Đào Anh bây giờ đang là giao viên dậy tiếng anh tại một trường tiểu học, còn Đậu hũ thì được nhận vào làm việc tại một công ty công nghệ cao ở trung tâm của thành phố nhỏ này, tuy nói là thành phố nhỏ nhưng giờ rất phát triển tiền lương cũng khá cao, ổn định.
Cả bốn đều khá bận bịu trong công việc nhưng sẽ luôn cùng nhau tận hưởng không khí trong lành sau những lúc tan làm, cùng nhau ghé qua con ngõ quen, ngồi dưới tán cây lớn ăn thịt nướng...
Dần dần mọi thứ đều đi vào quỹ đạo.
"..."
Kể ra cũng nhanh thật, vậy mà hơn vài năm nữa lại trôi qua, mọi người có cảm thấy thời gian thật sự trôi rất nhanh có đúng không???, chớp mắt lại qua một, rồi một năm nữa...Con người ta rồi ai cũng phải đến lúc nếm trải mùi trưởng thành.
Mà nói nhiều rồi vào việc chính nhé mấy tình yêu của tuiii.

Quay lại hiện tại.
Trang Nhi hôm nay mặc một chiếc áo dài tay bồng màu trắng, trên áo còn thêu mấy bông hoa sen.

Cô nàng bước ra ngoài liền khiến cả con ngõ đều ngó nghiêng khen gợi, bà cụ ở quán tập hóa năm nào nay vẫn còn rất khỏe mà lên tiếng:
"Thiếu nữ khu này quả là đẹp như tiên".
Trang Nhi nở nụ cười như ánh mặt trời, lễ phép khách sáo.

Song cô đi ra con đường lớn vừa hay chiếc xe Porsche tiến tới, trong xe là một người con trai cao lớn, dáng người chững chạc, mắt đeo kính thoạt nhìn rất ra dáng.
Tay nâng mắt kính, mắt thoáng nhìn ra cửa sổ của xe liền dừng lại, bước xuống chậm rãi đi qua mở cửa, vừa đi vừa nói giọng chiếm hữu:
"Hôm nay em lại làm gì mà mặc đẹp thế, hay là đừng đi đến công ty ngồi để anh nhìn thôi được không???".
Lời nói vừa thốt ra, Trang Nhi bật cười thốt lên vài câu:
"Hiệu suất làm việc của anh có chắc là sẽ tăng lên không khi em ngồi trước mặt anh".
Trang Nhi ngồi vào trong xe, thắt dây an toàn rồi thông thả đưa tay lây một bịch bánh rong biển nhăm nhi.
Hoàng Nam lên xe khởi động chuẩn bị xuất phát, trầm giọng ấm áp nói:
"Tất nhiên sẽ tăng, tăng gấp mười lần".
"Hôm nay sao lại đến nhà văn hóa, có việc gì à???"
Trang Nhi ăn xong dùng ăn ướt lau miệng chậm rãi trả lời:
"Đúng vậy, họ bảo tiệc kỉ niệm ngày thành lập nên mời em đến".
Anh quay sang ánh mắt có chút lo lắng:
"Không được uống rượu, có gì phải gọi cho anh".
Trang Nhi đưa hai tay lên mân mê má của ánh, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc, cong moi cười:
"Em biết".
"..."
"Nhà Văn Hóa".

Chiếc xe chạy vào tận nơi tận chỗ, sau đó thì dừng lại ở một vị trí thích hợp.
Trang Nhi đưa mặt nhìn sang người bên cạnh liền áp môi mình lên má người kia.

Song liền mở cửa xe mà bước ra còn không quên làm kí hiệu trái tim mà tặng người bên trong xe.

Chắc anh nhà lúc này hồn treo lơ lửng trên mây luôn rồi.
Một lát sau, chiếc xe từ từ rời đi lúc này Trang Nhi cũng đã đi vào bên trong hội trường, cô vừa mới bước vào đã làm cho nhiều ánh mắt hướng về mình, tiếng xì xào bắt đầu vang lên.
Trang Nhi giữ bình tĩnh chọn một ghế thích hợp tầm nhìn ngồi xuống.

Vừa hay chạm phải người quen.

Là anh Trung, từ lúc sau khi anh ta lên đại học Trang Nhi cũng không còn thấy nữa cũng không nghe thấy Hoàng Nam nhắc gì đến.
Cô định giả vờ không nhìn thấy lướt đi liền bước qua thì bị réo tên:
"Ồ, Nhi à??? phải em không???".
Theo phép lịch sự mà đưa mắt nhìn, rồi gắng gượng cười một nụ cười công nghiệp trong lúc này dáng vẻ có hơi mắc cười:
"Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe chứ???".
Thấy vậy người kia liền mời cô ngồi xuống ghế bên cạnh, thấy từ chối cũng không được thôi thì đành chấp nhận, Trang Nhi vừa đặt mông ngồi xuống thì lại gặp tiếp một người quen nữa trong tròng lúc này thầm nghĩ "mình chuẩn bị đối mặt với sóng thần rồi, haizzz".
Hồng Nga đi tới, chị ta trông rất tự tin mà ngồi xuống kế bên cạnh Trang Nhi.
Trang Nhi lúc này có chút không thoải mái, cô định đứng dậy tìm một chỗ ngồi khác liền bị vật gì đó nhọn nhọn, trong giống như mũi dao hay mũi kéo.

Cô nàng từ từ rũ mắt xuống nhìn.
Trời ạ là dao, sao lại kề vào hông của mình chứ chị ta bị điên rồi, Trang Nhi cố gắng giữ bình tĩnh that lỏng hơi thở, ngồi ổn định tại vị trí, từ từ lên tiếng:
"Có phải chị điên quá rồi không???"
"Tại sao lại làm vậy???".
Hồng Nga đưa ánh mắt sắc bén liếc nhìn trông ghê gớm:
"Mày đúng là không nghe lời tao"
"Ở đây nhiều người như vậy chị muốn làm liều???" Trang Nhi lợi dụng lúc chị ta không để ý đưa tay mò vào trong túi xách bấm điện thoại mở khóa lên định gọi cho Hoàng Nam thì bị người kia phát hiện.
"Mày còn dám".

Chị ta gim mạnh con dao hơn nữa vào hông của cô nàng liền giật lấy điện thoại chụp ngau một tấm ảnh.
Mặc dù có người ngồi kế bên nhưng đều không cầu cứu được, Trang Nhi không dám nói to manh động chỉ thỏ thẻ nhỏ nhẹ khuyên nhủ còn Trung, anh ta quá chăm chú trên sân khấu cũng không quá quan tâm xung quanh.

Chị ta chụp ảnh xong còn tự tiện vào gửi tấm ảnh đó qua cho Hoàng Nam còn nhắn kèn lời nhắn "Mong cậu tới sớm, tôi đợi cậu".
Chị ta còn ác hơn nữa là vào nhóm gia đình lẫn nhóm Đào Anh, Đậu Hũ mà gửi bức ảnh đó.
Phía này, Hoàng Nam thấy tin nhắn liền mở lên, anh gầm nhẹ một tiếng, tay đập mạnh xuống bàn.

Tiếng điện thoại vang lên, anh bắt máy:
"Anh...anh thấy bức ảnh đó chưa, mau mau tới tìm Trang Nhi"
"Tôi biết rồi".
"Bọn tôi tới liền".
Là Đậu hũ và Đào Anh gọi hai người hết sức lo lắng mà mắc áo khoác vào lên xe phóng như bay đến
Lúc này, ánh mắt Hoàng Nam như điên cuồng quơ vét mọi thứ, bước chân hấp tấp, dáng vẻ khẩn trường bước ra khỏi phòng làm việc nhân viên bị ánh mắt đó làm cho hoảng sợ vô cùng không ai dám hó hé nửa lời.
Vừa bước xuống hầm giữ xe liền nhận được cuộc gọi của bố mẹ, anh đeo tai nghe vào sau đó nhận cuộc gọi trả lời:
"Dạ???".
"Mẹ thấy tấm ảnh đó là sao???, con bé đang ở đâu mau nói".
"Nhà văn hóa".

Nói xong câu này anh liền tắt điện thoại chạy xe lao về phía trước, điên cuồn phóng nhanh chiếc Porsche như một con sư tử hoang dã mất kiểm soát....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 82: 82: Bệnh Tâm Lý


chưa tới mười lăm phút từ công ty đến Nhà Văn Hóa, Hoàng Nam tay chân đều khẩn trương chỉ mong nhanh nhanh có thể cứu Trang Nhi ra khỏi hang cọp ngay lúc này.
Anh chạy nhanh vào bên trong khán phòng thì đã thấy nó biến thành một mớ hỗn loạn.
Hồng Nga đang kề con dao lên cổ Trang Nhi trên khán đài trước bao ánh mắt lo sợ, hoang mang.
Trung bước đến gần khuyên ngăn nhưng đều vô dụng.

Hoàng Nam lập tức sững người nhìn người con gái mình yêu đang bị kề dao trước mắt, anh từ từ bước lại gần:
"Tôi tới rồi, cô thả em ấy ra"
Ha ha ha, cả khán phòng im lặng tiếng cười bị phóng đại lên gấp nhiều lần khiến ai ai có mặt ở đây cũng đều phải rùng mình sợ hãi trước cô gái này, thật ghê tởm!.
Trang Nhi thấy anh ngày càng bước lại gần liền lập tức ra hiệu:
"Anh, anh đứng yên đó em không sao".
"Mày có tin tao cho mày nằm dưới vũng máu luôn không???".

Cô ta kề sát dao vào cần cổ của Trang Nhi lực mạnh hơn chỉ thiếu chút nữa là có thể ứa ra máu.
Cả hội trường đều rơi vào tình trạng sợ hãi, người ta xì xào rằng:
"Cô gái này xinh đẹp sao lại ác như thế"
"Ở đây có camera chị ta không sợ còn dám làm càn"
"Xinh đẹp nhưng tâm lại ác"...
Hoàng Nam bất lực ra sức khuyên nhủ:
"Chúng ta bỏ dao xuống rồi nói chuyện được không???"
"Cô có uất ức gì cứ nói".
"Sao cô lại thành ra như vầy???".
Tiếng cười một lúc ngày càng man rợn hơn:
"Anh muốn nói chuyện với em sao"
Nói xong câu này cô lại thoát chốc cười khổ:

"Em đến trước tại sao anh không chọn em"
"Chúng ta là một đôi rất hợp mà???"
"Em không thả trừ phi anh đồng ý làm người yêu em".
Hoàng Nam mặt biến sắc, đôi mắt sắc lạnh không còn là dáng vẻ muốn thương lượng nữa anh tiến gần thêm một chút thì cô ta sẽ đâm dao sâu một chút.

Trình huống nguy cấp như thế mà chị ta còn dám nói nhăn nói cuội chuyện tình cảm yêu đương, chị ta chẳng khác nào thèm thuồng tình yêu từ một người không để tâm đến mình tới mức điên dại như thế.
Trang Nhi từ đầu tới cuối đều không khóc lóc van xin, cô gắng nhịn kìm nén cảm xúc sợ hãi trong con người lại bình tĩnh đối diện.
"Tôi biết là chị cũng yêu anh ấy nhưng chị phải dữ cho bản thân một chút thể diện chứ???".
"Chị làm như thế vậy thì đối với chị tình yêu mà chị dành cho anh ấy là gì???"
"Tôi không giành của chị".

Trang Nhi nói ra những lời này là muốn để chị ta suy nghĩ lại nhưng chị ta quá chấp niệm đến nỗi bản thân biến thành một con quỷ.
Chị ta được nước lấn tới, dao lúc này đã kề sát cổ máu cũng đá túa ra rỉ từng giọt rời xuống.

Hoàng Nam đứng đối diện muốn chạy tới lại không thể chạy người con trai bất lực nhẫn nại ngăn cản:
"Lời tôi nói cũng đã nói"
"Được, nếu cô không nghe lọt lổ tai câu nào thì thôi vậy"
"Tôi trước giờ chưa đánh phụ nữ lần nào nhưng lần này thì ngoại lệ".
Dứt lời, phía sau tiếng súng vang lên, đạn rơi vào một phía của cây dao rồi bay xuyên qua khe hở, Hồng Nga bị tiếng súng làm cho mất thăng bằng con giao rớt xuống đất.

May thây chị ta không bị trúng viên đạn ấy.
Hoàng Nam bắt chớp được thời cơ liền chạy tới, hất con dao ra xa rồi nhanh chóng bế Trang Nhi lùi ra xa.
Tiếng cảnh sát vang lên:
"Cô gái theo chúng tôi về đồn cảnh sát".
"Cô còn trẻ sao lại làm mấy chuyện dại dột này vậy, phí của trời".
Trang Nhi đồng thời lúc này cũng đã ngất xĩu, máu từ cổ chảy ra liên tục rỉ giọt không ngừng khô lại.

Anh hoang man liên tục gọi:
"Chúng ta đi bệnh viện"
"Không sao, chúng ta đi bệnh viện"
"Đừng ngủ, dậy gọi tên anh một lần thôi".

Nước mắt rơi rồi, từ đầu tới cuối cũng chỉ vì Trang Nhi mà rơi.

Cả nhà đều nhanh chóng rời khỏi Nhà Văn Hóa tới bệnh viện.
Cả nhà không khỏi lo lắng, bộ áo dài màu trắng đã thắm đẫm máu tươi.
"..."
Đến bệnh viện, cô được bác sĩ tiến hành kiểm tra.

Bên ngoài cả nhà đều sốt ruột, lo lắng ngồi đợi ngoài hàng lang.

Hoàng Nam bứt rứt trong người không chịu được ngồi rồi đứng liên tục.
Đằng này, Hồng Nga bị cảnh sát dẫn về đồn tra hỏi, cả buổi hôm đấy Trung luôn theo sát cô.

Đến chừng nửa tiếng sau bố mẹ cô đến đồn cảnh sát thì không ngừng chửi bới chị ta.
Một cảnh sát viên nữ đi tới, nhẹ giọng nói:
"Tôi nghĩ con bà bị bệnh về tâm lý, bà hãy dẫn con mình đi bác sĩ".
Bố, mẹ chị ta lẫn Trung đều sốc, cô ta ngày thường rất vui vẻ sao lại bị bệnh tâm lý thật chứ.

Chấp niệm quá lớn nên mới biến chị ta thành con người như vậy...
Phía này Trang Nhi đã được băng bó xong xuôi, cô được chuyển đến phòng hồi sức chuyền dịch, bác sĩ cũng bảo cô sẽ tỉnh lại sớm thôi.

Cả nhà thở phào một hơi thấy cô vẫn chưa tỉnh nên cả nhà trở về chuẩn bị đồ cá nhân đem đến bệnh viện cho Trang Nhi.
Dần dần chỉ còn lại Đậu hũ với Đào Anh, hai người thay phiên nhau động viên người con trai ngồi thẫn thờ trước mặt...
Giờ chẳng biết làm gì chỉ biết ngồi đợi cô tỉnh dậy.

Anh chậm rãi bước vào phòng thấy cô vẫn còn nằm yên không động, anh đi tới ngồi lên ghế nắm chặc tay cô, mười ngón tay đan vào nhau không một kẽ hở.
Đến chập tối anh thiếp đi lúc nào cũng không hay chỉ biết lúc tỉnh lại là mười hai giờ đêm, thấy trên tủ đã đầy đủ cháo, cơm.
Nhìn thấy cô vẫn chưa tỉnh, anh buồn rầu mà gắng gượng đứng dậy đổ cháo ra bát rồi cất giọng trầm ấm mà nói:
"Dậy ăn cháo nào, khuya rồi em không định ăn à???".
"Vậy anh ăn của em nhé???".
"Hay là em không thích cháo???"
"Anh mua món khác cho em được không???"
"Em nói gì đi, em muốn ăn món gì anh liền chạy đi mua cho em".
"Em chuyền mấy chai dịch rồi đấy, không đau tay à???".
Vừa nói, giọt nước tràn ly cuối cùng cũng rơi.

Anh đứng đấy trầm mặc một hồi lâu không chớp mắt, người bất động cứ chăm chăm nhìn cô gái nhỏ nhà mình.
Vài phút sau, ánh mắt cô nháy nháy chớt mở, anh liền phát giác hớt hãi:
"Em tỉnh thật rồi sao đợi anh một chút".

Động tác khẩn trường nhấn nút gọi bác sĩ.
Một chập sau bác sĩ vào kiểm tra liền bảo cô đã ổn vài ngày nữa có thể xuất viện, bác sĩ định thay băng trên cổ cô thì bị anh cản lại:
"Để đây tôi làm được".

Bác sĩ thấy vậy cũng nhanh chóng rời khỏi phòng.
Giờ khắc này cuối cùng tiếng khóc nức nở kiềm chế cũng đã thốt ra, cô nàng khóc to lên vẻ sợ hãi.

Hoàng Nam ôm chầm lấy cô trong lòng vỗ về như một đứa nhóc.
Cô vừa khóc vừa nói:
"Hức...Hức...em rất sợ chị ta làm loạn".
"Em...em...rất sợ nhưng vẫn cố kìm nén trước mặt chị ta".
Anh nhìn thấy dáng vẻ này thì vô cùng đau khổ:
"Không không sao có anh"
"Ngoan đừng khóc nữa"
"Anh sẽ không để có chuyện này lần hai".
Tiếng khóc nức nở, oan ức:
"Chị ta kề dao vào em mà em lại không đánh được chị ta lại một cái nào...hức...hức".
Anh ra sức dỗ dành, v**t v* tấm lưng nhỏ trấn an tinh thần.
Sau một hồi, cô cũng không khóc nữa ngoan ngoãn ăn cháo do anh đút vừa ăn vừa kể lại câu chuyện hết sức biểu cảm, kết chuyện còn không quên nói:
"Chị ta mà không dùng dao thì em đã đánh lộn thật với chị ấy".
Nói rồi cô mới nhìn một lượt người anh:
"Anh vẫn chưa về nhà thây đồ sao???".
Anh lắc đầu, tháo giày ra ngồi lên giường từ từ tháo băng ra cho cô sau đó chăm chú bôi thuốc rồi băng lại.

Tiếp đó thì nằm xuống giường bệnh cùng cô, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng đặt hôn lên đôi mắt đỏ hoe, giọng ấm áp nói:
"Ngủ thôi mai anh sẽ đưa em về".....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 83: 83: Say Rượu


Ngày hôm sau, Trang Nhi đã khỏe hẳn nên có thể xuất viện chỉ cần sát trùng, bôi thuốc và băng bó vào chỗ vết thương là có thể nhanh lành lại.
Cả ngày Hoàng Nam đều không đến công ty, anh đưa cô về nhà rồi lo lắng chắm sóc đến bát cháo cũng không cần mẹ cô động tay vào, anh mặc một đồ thể thao thoải mái loay hoay trong bếp:
"Cứ để cháu làm cho ạ, cô với chú cứ nghỉ ngơi đi đừng lo lắng quá, con làm được".
Bố cô ngồi thoải mái trên sô pha nói vọng vào trong nhà bếp:
"Bà cứ để đấy, thằng bé làm được mà, con rể tôi thông minh, tài giỏi như vậy sao mà đổ bể được chứ".
Thấy vậy mẹ cô cũng chỉ nhắc nhỡ anh cận thận, bà đi ra đứng phía ngoài quan sát người con trai đang nêm nếm trong bếp bỗng chốc cười lên.
Nửa tiếng sau, một bát cháo thịt nóng hổi bưng vào trong phòng Trang Nhi.

Thấy cô đang ngồi nghịch điện thoại anh nhướng mày:
"Xem điện thoại nhiều không tốt, mau ngồi dậy ăn cháo".
Thấy anh mô hồi mồ kê đầy trên trán, cô thuận tay rút một miếng khăn ước:
"Anh ngồi xuống đây" ý ngồi lên ghế được đặt sát cạnh giường.
Trang Nhi ngồi dậy, nhẹ nhàng lâu đi mấy giọt mồ hồi đang chảy xuống, cô hỏi:
"Hôm nay đâu phải cuối tuần, anh không đi làm á???".
"Không, ở đây chăm em".
Trang Nhi cảm thấy vết thương tuy lúc đầu chảy máu khá nhiều nhưng bây giờ đã khô chỉ cần không đụng vào nước là sẽ nhanh lành tại sao anh lại lo lắng tận tâm như thế.

Cô cười cười hai tay mân mê má anh:
"Em khỏe thật mà, anh đừng lo quá".
"Anh có chuyện muốn nói với em".

Anh đưa đôi mắt nghiêm nghị nhìn cô.
"Đừng đi làm công việc đó nữa rất nguy hiểm, hay là về công ty của anh làm trợ lý cho anh như thế tiện hơn".

Lời đề nghị có chút bất ngờ, Trang Nhi bắt đầu nghiêm túc:
"Nhưng em không có kinh nghiệm".
"Anh dậy".

Lời nói kiên quyết dù thế nào cũng phải thuyết phục được cô.

Anh bắt đầu dùng chiêu trò.
Đôi mắt rưng rưng đỏ ửng, gương mặt thường ngày nghiêm nghị khiến bao nhiêu nhân viên dù chết mê chết mệt nhưng vẫn phải sợ hãi giờ đây lại nũng nịu, cảm xúc bắt đầu dâng lên, một giọt nước rơi xuống.
Trang Nhi hoảng hốt mấy giấy, vội vội vàng vàng ngồi nhích tới ôm nửa người trên của anh vào lòng, hấp tấp nói:
"Sao vậy, sao lại khóc, em còn chưa đánh anh mà".
"Không...em phải đi làm cùng anh, như vậy anh mới có thể bảo đảm an toàn của em 24/24, hôm kia nhìn thấy em bị như vậy anh không chịu được".
"Được, được em suy nghĩ lại rồi sẽ báo cho anh sau, sao lại khóc như thế"
"Nhân viên mà thấy khác nào xấu hổ chưa".
Trời đất, anh nhà hai lăm rồi đấy cứ tưởng đâu mấy nhóc mười tuổi.

Nhân viên mà thấy chắc cũng không tin được.
Trang Nhi ngồi khuyên giải một hồi anh mới không nũng nịu nữa, nhanh như một tia chớt ngồi thẳng lưng, chỉnh lại quần áo, lau đi mấy giọt nước mắt, chân ngồi bắt chéo:
"Em nói đấy nhé".
Sao mà lật mặt dữ thần ta ơi!
Tin nhắn điện thoại vang lên, Trang Nhi bật lên thì thấy là số lạ cô nhìn vào nội dung tin nhắn có chút bất ngờ sau đó lại đưa cho Hoàng Nam xem:
"Chị ta bị bệnh tâm lý thật???".
"Thật, chắc do gia đình của cô ta không quan tâm nên mới dẫn đến như thế".
"Đừng quá để ý, dù dì sau này cũng sẽ không còn gặp lại nữa".
Hoàng Nam là người trong cuộc anh rất rõ, lúc cô bị bắt về đồn cảnh sát, anh có liên hệ và giải quyết theo quy định sẽ bỏ tù chị ta nhưng rồi bên cảnh sát lại báo chị ta mắc bệnh tâm lý nên anh đã bỏ qua mà nhờ cảnh sát nói với bố mẹ cô là cô ta bị như thế.

Đối với bố mẹ chị ta mà nói, chị ta đã làm ô uế gia đình ở lại trong nước để làm gì chỉ còn cách đưa cô ra nước ngoài định cư và sinh sống là cách an toàn nhất.
Cuối cùng tản đá bị kẹt trong mấy năm qua cũng đã được đập bỏ.
"..."
Vài ngày sau đó, Trang Nhi xin nghĩ làm công việc hướng dẫn viên, mọi người khá tiếc nuối nhưng vẫn mong cô có thể thành công.
Ngày hôm ấy vì là tiệc chia tay, nên mọi người trong đoàn đều nâng ly cạn.

Người rời đi như cô cũng phải cạn cho công bằng nhưng tửu lượng thì kèm mới ba ly đã say bèm nhèm.
Ngồi trên bàn nhậu đều nói về việc yêu đương, vợ chồng, đám cưới, gia đình, sinh con đẻ cái.

Vô số vấn đề nói đến tối muộn vẫn chưa hết.
Đến khoảng mười giờ tối, mọi người dần tản về.

Trang Nhi, người đứng không vững tay mò vào trong túi sách lấy điện thoại, nhấn gọi người kia.

Đầu dây bên kia thấy cuộc gọi đến liền nhận:
"Sao vậy???"
"Mau đến chở em"
"Em uống rượu???" anh nhíu mày.
"Đúng vậy".
"Đứng đấy gửi địa chỉ cho anh, anh sẽ tới nhanh thôi, đứng yên đấy không được đi lung tung, nhớ chưa???"
Phía này cô ừm nhẹ một tiếng rồi cúp máy, đứng yên tỉnh tại một chỗ nhìn đèn đường chiếu sáng, tiếng nói, tiếng xe, tiếng côn trùng đều bao trùm lên cả thành phố.

Cô phát giác cong cười lên:
"Nhanh thật!".
Khoảng hơn mười lăm phút sau, chiếc xe Porsche chạy tới dừng ngay trước mắt cô, xong anh bước xuống xe ân cần đi tới dìu Trang Nhi lên xe.
Cô bị men rượu làm cho khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt im dim, môi đỏ mọng, ngay cả đi cũng không vững, vừa cười vừa nói.
Sau khi đặt cô ngồi ngay ngắn lên xe anh cũng nhanh chóng vào mở cửa ngồi vào vị trí của mình.

Người con gái mặc một chiếc váy đỏ hai day khoác ngoài là một chiếc áo vest đen tôn lên hẳn làn da trắng nõn, cô giọng nói đầy hơi rượu phát ra:
"Anh".
Hoàng Nam theo phản xạ đưa mắt nhìn cô một cái rồi lại tập trung lái xe:
"Hửm???".
Cô đưa đôi mắt ngây ngô như cừu non nhìn sói sám: "Anh có muốn lấy em không???".
Hoàng Nam đưa tay xoa đầu cô một cái, ánh mắt chưa từng rời khỏi người cô nàng:
"Có, anh cũng đợi khoảng khắc đó lâu lắm rồi".
Cô bất giác cười lên một cái, đôi mắt nheo lại thoạt nhìn rất đáng yêu:
"Vậy đám cưới nhá???".
Anh biết là cô say nhưng mà nói tới khúc này Hoàng Nam cũng rất bất ngờ, trước giờ cô chưa từng đề xuất hay nói vui vu vơ điều này với anh nhưng ngày hôm nay say rượu lại phát giác mà nói ra không ngượng ngùng.
Hoàng Nam nhướng mày, cong môi cười lên:
"Được, nghe em, em muốn gì cũng đều nghe em".
"Em muốn ra biển hóng gió".
"Em chắc chứ???".
"Em chắc".

Nói rồi cô nằm gục đầu vào ghế xe đôi mắt đang trong trạng thái lơ mơ nhìn người bên cạnh.
Nói rồi cố đưa tay chỉ chỉ vào mặt anh:
"Hôm nay anh rất đẹp".
"Mắt cũng rất đẹp, cái kính kia thật vô dụng anh đeo kính hay không đeo đều đẹp cả em thì ngược lại hoàn toàn, em không chấp nhận".
"Em trách anh???".

Anh đưa mắt nhìn cô.

"Không".

Cô ngón tay trượt qua cái mũi của Hoàng Nam: "Mũi cũng rất cao".
"Cả môi nữa, nhìn rất thích".

Người con trai tuổi hai lăm khác hẳn lúc niên thiếu đường nét cũng đã sắc sảo hơn, khuôn mặt trái xoan kết hợp với mái tóc kiểu Side part nhìn vào rất cân đối, hài hòa.

Đường nét trên gương mặt hiện ra là một người đàn ông mạnh mẽ, tri thức.

Dáng người cũng không thua các người mẫu tạp chí nước ngoài đi đến đâu đều cũng có thể thú hút ánh nhìn của người khác giới nhưng lại vô cùng lạnh lẽo, không cảm xúc đối với những người ngoài lề dẫu gì trong mắt cũng chỉ có một người xinh đẹp...
...Hồi ức...
Có một lần Hoàng Nam đi công tác ở Nga, anh vì kí hợp đồng mà sang tận Nga để thương lượng.

Trên bàn tiệc đều là vô số khách quý, người giàu có nắm trong tay khối tài sản to lớn.
Trên bàn tiệc, nhiều ông chủ còn dắt theo con gái hoặc con trai.

Chung quanh cũng ước chừng năm mươi người.
Sau khi hợp đồng đã kí xong, anh cùng trợ lý chuẩn bị bay về nước ở đây cũng chẳng được gì chỉ là tăng thêm nỗi nhớ nhung cô gái ở quê nhà.

Định đứng dậy, xin phép rời đi thì phía bên cạnh có một cô gái người Nga rất xinh đẹp mặc một chiếc váy dạ hội thẹn thùn bước tới, xong vén một bên tóc lên:
"Chào ngài, tôi có thể mời anh một ly được không? (Dear Sir, may i offer you a glass of wine?)".

Cô nói bằng tiếng anh rất lưu lót....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 84: 84: Anh Rất Giống Mặt Trăng


Tình cảnh lúc này thật khiến con gái người ta ngại ngùng nhưng anh đến một cái nhìn sơ lượt về cô Hoàng Nam cũng chẳng thèm nhìn lấy một cái.
Anh thong thả đứng dậy, chỉnh lại áo vest sau đó tay bấm điện thoại như đang tìm kiếm gì đó.

Vài giây sau, anh đưa điện thoại về phía cô gái người Nga, cô nhìn bức ảnh trong điện thoại một lượt kĩ càng rồi lại đưa mắt nhìn người đàn ông.
Thấy cô dường như cũng sắp hiểu được vấn đề anh chỉ nhẹ nhàng nhã ra lời nói rồi lạnh lùng bỏ đi, đại khái ý nghĩa câu nói là:
"Tôi nhớ heo con nhà mình rồi, cô ấy đang đợi tôi bay về xin thứ lỗi, đợi đám cưới nhất định sẽ gửi thiệp mời đến cho bố cô".
Cô gái thoáng nhìn hơi ngượng ngùng vì đã tiếp cận nhầm người, cô cúi đầu tự trách rồi quay lại ghế ngồi của mình.
Quả thật khi nhìn thấy bức ảnh kia cô cũng bị vẻ đẹp đó làm cho xao xuyến cùng là con gái với nhau nhưng nhìn vào cô ấy rất cuốn hút mang nét riêng của người Châu Á đơn giản chỉ là mặc một chiếc áo dài, mái tóc xoan dài bị gió thổi bay loạn trong không gian, nụ cười như ánh mặt trời tỏa sáng mọi thứ kết hợp lại rất hài hòa.
...Quay lại hiện tại....
Xe cũng đã dừng lại ngay tại một bãi biển, trời cũng không quá lạnh lại còn thoang thoảng mùi hương mặn của biển, vài con sóng nhẹ đánh vào bờ.

Trang Nhi cởi đôi giày cao gót ra đi chân trần trên bãi cát mịn.

Cô cầm giày vừa đi vài bước lại xoay một vòng như công chúa đang thích thú với thiên đường của mình:
"Anh nhanh lại đây, ở đây rất mát".

Cô nhìn anh, người luôn đứng nhìn cô bằng ánh mắt nuông chiều chỉ cần cô cười là anh cũng sẽ cười.

Anh từ từ bước tới gần, sau đó ngồi xuống một cách thoải mái.

Cô thấy anh ngồi cũng liền ngồi rồi cọ quạy khắp nơi hết rờ tóc anh lại sờ má, sờ mắt, sờ mũi.
Anh nắm bàn tay cô lại, sau đó nhìn lên trời:
"Hôm nay trăng rất tròn, em nhìn thử xem".
Mái tóc người đàn ông bị gió làm bay nhẹ trong không trung có chút quyến rũ giữa trời đêm.

Trang Nhi ngước mắt lên:
"Anh rất giống mặt trăng".
"Rất giống sao???".

"Đúng vậy, rất giống".

Cô gật đầu
"Tại sao lại giống???".

Anh rũ đôi mắt nhìn sang cô
"Rất sáng, rất đẹp, anh như nó vậy mỗi năm đều cùng em trãi qua nhiều thăng trầm khác nhau nhưng đều không vì mệt mỏi mà biến mất".
Bàn tay cô nằm trọn trong bàn tay to lớn của anh.

Cô ngẩng người một chút rồi lại nói tiếp:
"Anh biết em giống gì không???".
"Giống gì cơ???".
"Em giống những ngôi sao, có thể cùng anh chiếu sáng bầu trời đêm".

Nói rồi cô vừa cười vừa hát vu vơ.
Mọi thứ dường như chỉ đang chìm trong bóng tối lờ mờ dưới vài ngọn đèn được thắp sáng quen con đường biển.
Một lúc lâu sau đó gió bắt đầu thổi lên cơn gió lạnh khiến người ta phải rùng mình.

Thấy cô khẽ run lên Hoàng Nam liền đứng dậy:
"Trở về thôi, gió lạnh rồi"
Anh đứng dậy rồi lại khom người xuống quay lưng lại ý muốn cõng cô.

Thấy vậy Trang Nhi sách đôi giày lên rồi dán lên lưng anh.
Cả ngày hôm nay đều đã trôi qua nhanh như thế cuộc sống bình yên là thứ ai cũng muốn...
"..."
Trang Nhi sau khi nghĩ việc ở đoàn du lịch thì cô vào công ty của anh ở vị trí trợ lý.

Cô thông thạo tiếng anh rất tốt, mặc dù anh cũng không cần đến phiên dịch nhưng có cô anh lại ý ngược vào cô hơn.
Đường đường là một tổng giám đốc, bề ngoài như tản băng hôm nay lại nở nụ cười với nhân viên.

Có thật sự là họ đang mơ không mới ngày trước anh còn đem ánh mắt kiểu "Nếu làm không được thì đừng ngồi ở vị trí đó, mau dọn ra khỏi công ty".

Thì hôm nay lại cười như có chuyện vui.
Anh đi vào phòng làm việc sang trọng của mình, thoáng chợt nhìn thấy điện thoại rồi cầm lên, gõ gõ vào màn hình:
"Em sắp đến chưa, anh ra đón em".
Đầu dây phía này nghe thấy thì lập tức hồi âm:
"Không cần, em đang tiến vào bên trong sẽ tới phòng làm việc của anh ngay lập tức".
Cô gái dáng người nay đã cao hơn hẳn mang theo đôi giày cao gót năm phân thù vừa tròn mét sáu, dáng người thanh thuần bước vào công ty.
Mấy anh chàng trong công ty đang rót cà phê khi thấy bóng dáng của cô thì nhìn liền không chớp mắt.

Càng tiến vào sau hơn nới mọi người đang làm việc cô thấy khá hồi hợp bởi mọi ánh mắt đều đang hướng về mình thì thào to nhỏ:
"Cô ấy là người mới à???".

"Tôi nhìn cô ấy rất quen".
Cô đi vào cúi đầu chào mọi người sau đó tiến vào phòng làm việc của anh.
Trong phòng làm việc, Hoàng Nam đang đi qua đi đi như một ông cụ đợi cô gái của mình.
Cô mở cửa đi vào, giọng nói tràn đầy sức sống:
"Tèng, teng, em đến rồi đây có thể bắt đầu công việc".
Thấy cô mặc một chiếc áo sơ mi màu đỏ trầm vừa hay cũng tôn lên nước da trắng nõn phối cùng quần tay đen nhìn rất ra dáng công sở.
Cô vui vẻ nhìn anh:
"Trước tiên anh phải dắt em tới chào hỏi mọi người sau đó dẫn em đến phòng làm việc của mình được chứ".
Anh gật đầu, rồi nắm tay cô bước ra chỗ nhân viên đang chăm chú làm việc liền vờ ho mấy tiếng.

Thấy boss nhà mình nay lại cầm tay một cô gái không hề ngượng ngùng thì mọi người liền nhận ra cô gái ấy là ai:
"Thì ra cố ấy là người yêu của giám đốc"
"Cô ấy tên là Trang Nhi thì phải"
"Nhìn trong hình boss đăng với ở ngoài thì cô ấy đẹp hơn hẳn".
Anh đứng nghiêm chỉnh sau đó đưa tay về Trang Nhi:
"Đây là nhân viên mới đồng thời cũng là trợ lý"
"Cô ấy là vợ tôi".
Cô nghe xong thì rất muốn đá một cú vào chân anh nhưng phải cố gắng kìm nén:
"Chào mọi người, em là Trang Nhi, người mời mong mọi người giúp đỡ ạ".
"Đừng gọi cô ấy là Trang Nhi, gọi cô ấy là vợ tôi".

Anh rất nghiêm túc nha cả nhà.
Cô quay đầu ra sau, thì thầm:
"Anh muốn chết đúng không???".
Mọi người vỗ tay chào mừng sau đó không ngừng khen gợi cô, mọi người cũng khá thân thiện nên cô hoàn toàn dễ hòa nhập.

Xong xuôi cô lại nhìn anh:

"Dẫn em đến phòng làm việc của em".

Cô vừa vui mong đợi.

Nhưng...quá thất vọng vậy mà anh lại dẫn cô vào trong phòng làm việc của mình, sau đó chỉ tay về cái ghế xoay:
"Chỗ này là của em, kế bên là của anh".
Thật sự muốn đấm cái tên trước mặt này vài cái...
Sau đó vài ngày trôi qua thì công việc khá thuận lợi, cô cũng học hỏi khá nhanh nên đã có thể điều chỉnh lịch trình cho anh, nói là phiên dịch như cả hai đều biết tiếng anh nghe hiểu cũng chẳng cần phải phiên dịch nhưng mọi cuộc đàm phán gần đây đều là Trang Nhi nói anh chỉ ngồi ghế ngắm cô xong việc thì về quá đơn giản.
Cả nhà nghe thấy cô làm cùng anh cũng yên, hai bà mẹ đã cùng nhau đi coi ngày tốt để chuẩn bị làm đám cưới.

Hai ông bố thì rãnh rỗi là đánh cờ, uống trà, nói chuyện phiếm.
Mấy năm gần đây bố mẹ Hoàng Nam cũng đã không làm lành, không còn cãi vã, từ từ họ hiểu được rằng chỉ có đối phương mới là người thực sự muốn đồng cam cộng khổ cùng mình.

Hai ông bà hiện tại rất hạnh phúc, ông nấu cơm, bà ngồi chơi bài với người làm.
Buồn buồn thì lại mở tiệc nướng...
Hôm nay Trang Nhi không đến công ty, cô vằn vại nằm trên giường lăn qua lăn lại đau đến muốn khóc.

Bố cô thấy vậy thì không ngừng hỏi han:
"Con gái lại đau rằng à, bố đưa con đến bệnh viện nhanh lên".
Cô đứng dậy khoác một chiếc áo len vì đang vào đông rất lạnh.

Trời lạnh khiến cái răng sâu nay liền bị nhứt còn thêm cái tội ăn kẹo ngọt quá nhiều mà mới dẫn đến như vậy.
Cô lấy điện thoại trong túi áo ra, nhấn gọi:
"Hôm nay em xin nghỉ, răng bị đau lại rồi"....
 
Back
Top Bottom