Ngôn Tình Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 40: 40: Con Ghẻ


Người con trai ngại ngùng tay gãi đầu trông vẻ hơi ngượng ngùng:
"Tiện đường có mua đồ ăn sáng cho em".

Vẻ mặt thiếu nữ vui vẻ không ngại ngùng mà đi tới rồi nhận lấy nó:
"Em cảm ơn nhé vừa may đúng lúc em định đi mua đồ ăn sáng luôn".

"Anh vào quán ngồi đi nay nhà em không có mở tiệm".

Chàng trai dựng chiếc xe đạp vào một cạnh rồi đi theo cô bé vào quán.

"Anh Trung cứ ngồi đi em đi lấy nước cho anh".

Cô né đi vào nhà bếp nơi có chiếc tủ lạnh rồi lấy một cái cốc và một chai nước lạnh đem ra.

Trung vẫn vẻ mặt ngại ngùng mà nhìn xung quanh rồi lại nhìn sang cô nàng.

Đồ ăn anh đem đến vừa hay là hai ổ bánh mì ốp la.

Cô bé hỏi:
"Thế anh đã ăn chưa?".

Người con trai trọng bụng mặc dù có chút đói và chưa ăn nhưng anh vẫn trả lời rằng:
"Anh ăn rồi".

Thiếu nữ nghe thấy thế thì mừng thầm vừa hay Hoàng Nam đang ngủ trên phòng lát anh dậy có thể đưa cho anh ăn đỡ vậy.

"Vậy em xin hết cả hai nhé".

Cô bé nở nụ cười tươi rói như ánh trăng vậy mà nhìn vào anh.

Lòng chàng trai có chút tan chảy nhìn cô vẻ mặt trìu mến: "Ừ cho em tất".

Trang Nhi tay cầm ổ bánh mì ăn một cách ngon lành mặc kệ cho người kia có làm gì đi chăng nữa cũng không quan tâm.

Chốc lát vừa ăn hết ổ bánh mì trên tay, Trang Nhi định đứng dậy dọn dẹp thì từ phòng cô bé Hoàng Nam bước ra vẻ mặt không tỉnh táo nói:
"Trang Nhi mua giúp anh bàn chãi đánh răng đi".

Tiếng nói phát ra ánh mắt của anh bạn Trung dồn về phía anh chàng.

Trang Nhi nghe thấy liền vội nói: "Trong nhà vệ sinh có sẵn bàn chãi mới ấy anh vào đó lấy mà dùng".

Trung đưa ngón tay chỉ vào Hoàng Nam: "Hai người ở cùng à???".

Hoàng Nam nghe thấy tiếng nói quen quen anh vội mở to mắt nhìn lên vẻ mặt khiêu khích mà trả lời: "Ừ ở cùng đấy, thì sao?".

Trang Nhi vội chạy tới đẩy Hoàng Nam vào hướng nhà vệ sinh rồi lại đi tới giải thích:
Cô bé xua tay: "Không phải như anh nghĩ, ảnh chỉ là qua ở cùng em do bố mẹ em nhờ anh ấy thôi".

Anh bạn thở phào một tiếng vẻ mặt lúc này cũng đã có chút biến sắc.

Không gian im lặng vài phút, Hoàng Nam trong nhà vệ sinh bước ra mắt anh nhìn đâm đâm vào người bạn từng thân của mình.

Trang Nhi thấy được khoảng không gian lạnh như băng này liền lên tiếng:
"Anh tới đây ăn sáng đi anh Trung có mua đồ ăn qua nè"
"Anh ăn đỡ nhé?".

Anh chàng bước tới nhắc chiếc ghế ngồi kế bên Trang Nhi rồi nói:

"Vậy cho tôi cảm ơn vì cậu đã mua đồ ăn giúp hai đứa tôi nhé".

Cô bé khẽ đánh anh một cái rồi vội nói vẻ mặt gắng gượng:
"Anh Trung đừng nghe anh ấy nói gì cả".

Vì khoảng cách Hoàng Nam ngồi rất gần với Trang Nhi lại thêm cái bàn cao lớn che khuất đi tầm nhìn phía dưới của anh bạn ngồi đối diện.

Hoàng Nam choàng tay qua eo cô nàng rồi siết chặt như thể muốn nói điều gì đó.

Trang Nhi vội đẩy tay anh ra rồi nhéo nhẹ vào hông anh một cái xong liền nói:
"Anh ăn đi".

Anh bạn Trung ngồi đối diện mắt như đã muốn tóe ra lửa nhìn Hoàng Nam.

Anh bạn đứng dậy vẻ mặt tức tối kéo ghế rồi đứng dậy mà ra về:
"Anh bận còn có việc nên về trước"
Hoàng Nam được nước làm tới:
"Tôi không tiễn nhé đi an toàn nhé cậu bạn của tôi".

Người kia tức như muốn đập nát chiếc xe đạp của chính mình rồi nhưng vẫn ráng kìm nén cơn giận của bản thân xuống bởi anh biết mình chỉ là một người mà Trang Nhi xem như bạn như đàn anh chả là gì của nhau cả không có quyền giận dỗi như vậy.

Trong quán lúc này còn lại hai bóng người, Trang Nhi liếc nhìn anh mặt sắc lại vẻ mặt muốn hỏi tội anh:
"Anh làm người ta sợ bỏ chạy rồi kìa".

Anh chàng thong thả lấy ổ bánh mì, liền nói:
"Tình địch đến không đuổi chẳng lẽ lại để cho động hành à???"

Trang Nhi lực bất tòng tâm mà nhìn anh:
"Anh nói gì cũng đúng cả".

Vừa lúc này, bố mẹ Trang Nhi từ cửa bước vào:
"Chào cháu nhé, làm phiền cháu cả đêm"
Anh lễ phép đứng dậy rồi cố gắng mỉm cười một cách tự nhiên nhất: "dạ không sao đâu ạ".

Thấy ổ bánh mì trên bàn bố cô bé liền nói: "sao con lại để anh ăn bánh mì khô khan thế kia".

Trang Nhi càm ràm không phát ra tiếng rồi đưa mắt lườm Hoàng Nam một cái: "Anh ấy ăn cái gì chả được ạ bố ".

Bố nhìn cô rồi thở dài, lại đưa tay nắm lấy tay Hoàng Nam mặt hớn hở:
"Cháu biết đánh cờ chứ?"
Anh gãi đầu: "biết chút ít ạ".

Thế là ổ bánh mì chưa ăn xong đã bị bỏ rơi trên bàn bố cô bé kéo anh đi đến bàn cờ.

Mẹ cô thì cũng đi vào bếp mà dọn dẹp để lại Trang Nhi đứng bơ vơ như con ghẻ.

.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 41: 41: Lời Nói Trong Tim


Tầm nửa tiếng sau mẹ Trang Nhi đi từ trong bếp ra trên tay còn bưng một tô mì nóng hổi thơm lừng.

Bà tiến đến gần chỗ hai người đàn ông đang chơi đánh cờ kia rồi lên tiếng:
"Nghỉ tay ăn mì đi cháu, mì cô mới vừa nấu".

Bà đặt bát mì lên bàn rồi đi trở lại ra bếp bưng thêm một tô nữa vào phòng Trang Nhi.

Tiếng gõ cửa vang lên, Trang Nhi bên trong nói vọng ra:
"Dạ".

Mẹ cô đáp lại: "Mẹ đem mì lên cho con"
Cô bé nhanh chân chạy tới mở cửa ra vẻ mặt háo hức nhìn chăm chăm vào bát mì đầy ấp kia.

"Bưng ăn đi, mẹ xuống dọn dẹp".

Bà đưa bát mì sang cho Trang Nhi rồi rời đi.

Cô bé bưng vào phòng rồi nhanh chóng mà ăn hết sạch bát mì.

!
Cũng đã gần tới giờ cơm trưa, chiếc xe hơi sang trọng đậu trước quán nhà cô nàng còn có một người đàn ông khoảng trung niên nói giọng trìu mến:
"Cậu chủ về nhà thôi".

Trong quán, Hoàng Nam dọn dẹp lại đồ của mình xong rồi liền chào bố vag mẹ của Trang Nhi:
"Cháu xin phép ạ".

Bố cô nàng đi tới gần, ông nở nụ cười rồi ân cần vỗ vào vai cậu thanh niên mà nói:
"Vất vả cho cháu rồi, cô chú cảm ơn cháu nhiều.

"
Anh chàng cười vẻ khách sáo bảo: "Dạ không có gì đâu ạ".

Nói xong anh đi ra xe rồi đi về.

Chiếc xe dần dần đi xa rồi khuất đi trên con đường.

Trang Nhi lúc này thì vẫn đang ngủ say như chết trên giường.

Không biết cậu thiếu niên đã trở về!
!
Đến chập tối khoảng sáu giờ, Trang Nhi từ phòng bước ra:
"Anh đi đâu rồi à mẹ?".

Mẹ cô nhìn cô chỉ biết thở dài rồi đáp lời cô bé:
"con ngủ ngon ghê ha".

"Anh về rồi về lúc trưa ấy".

Trang Nhi gãi đầu cười: "hì hì hì vâng ạ".

Cô nàng trở lại về phòng lấy đồ để đi tắm thì trên bàn chiếc điện thoại nhỏ của cô hiện lên thông báo "Ngủ dậy chưa?".

Cô bé cũng hồi đáp lại "Em vừa mới dậy".

Tích tắt chỉ trong năm giây người kia cũng liền trả lời lại "Em là heo lười à???"
Trang Nhi bên này bĩu môi trả lời lại tin nhắn của anh: "Nếu không thích thì anh đừng nuôi con heo này".

"Ái chà, con heo này mà để người khác nuôi thì tiếc lắm phải anh nuôi mới được".

"Hớ, anh thì nói cái gì cũng được".

Nói xong Trang Nhi ôm đồ vào nhà tắm.

Mười lắm phút sau, Trang Nhi từ nhà tắm bước mặc một chiếc đầm ngủ trong xinh sắn rồi bước ra nhà bếp kiếm gì đó để ăn.

Vừa bước ra thì gặp mẹ của cô đang trong nhà bếp cô bé chạy nhào tới rồi nũng nịu mà nói:
"Mẹ còn gì ăn không???".

Mẹ cô nhẹ nhàng chỉ tay về cái bát to trên bàn: " Đấy để ở chỗ đấy đấy".

Cô vui vẻ mà đi tới rồi ngồi lên ghế vừa ăn vừa nhăm nhi.

Gần sạch bát cơm thì bỗng tiếng nói lần nữa của mẹ cô bé lại phát lên:
"Trang Nhi à, con thật sự không nhìn ra à?"
Vẻ mặt cô bắt đầu tò mò: " Dạ là sao vậy mẹ?".

Bà ngoảng lại về phía Trang Nhi:" Không nhận ra được tình cảm của thằng bé đối với con à?"
Cô nàng bắt đầu tim đập nhanh: "Có ạ".

Bà nhìn cô âu yếm: "Thế con suy nghĩ thế nào về tình yêu dù dì con cũng sắp mười sáu tuổi đầu rồi"
Trang Nhi đáp: "Con cũng không biết nữa nhưng con cũng không muốn bỏ lỡ mẹ ạ".

Mẹ cô nói: "Vậy thế sao con không nhận lời người ta?".

Cô bắt đầu thả lỏng:"Bởi anh rất giỏi con nên con cần thời gian để hoàn thiện bản thân mình thêm một tí nữa".

Bà thở dài rồi đáp: "Mẹ biết nhưng mẹ chỉ lo cho con rằng nếu hiện tại con bỏ lỡ thì về sau mẹ không biết được kết quả như nào vì vậy con cứ sống hết mình ở tuổi niên thiếu đi dẫu sao thì mẹ cũng sẽ ủng hộ con miễn con đừng đi quá giới hạn của bản thân.

"

Cô nhìn mẹ mình rồi mỉm cười dường như đã nhận ra được câu đáp án từ lời của mẹ rồi và nên biết mình phải làm gì rồi.

Trang Nhi đứng dậy chạy tới ôm bà một cái rồi nói: "Con cảm ơn mẹ".

Nói xong Trang Nhi liền chạy một mạch lên phòng tâm trạng rối bời mà cứ nhìn vào tin nhắn vừa mới gửi kia.

Vừa bối rối vừa lo lắng nhưng không biết điều gì đã thôi thúc cô nàng cầm điện thoại lên mà nhắn cho người kia:
"Mai có kết quả rồi dù thấp hay cao thì em cũng sẽ đồng ý anh".

Tin nhắn gửi đi Trang Nhi liền để điện thoại xuống nhảy lên giường mà cuộn tròn trong chiếc chăng hai má đã đỏ ửng rồi.

Nghĩ đủ thứ là chuyện hạnh phúc trên đời.

Đến chín giờ mắt Trang Nhi đã lại sắp mở không lên rồi mà vẫn chưa thấy người kia hồi đáp thế là cô ngủ thiếp đi lúc nào cũng không hay.

!
Bên này trong căn phòng đầy ánh sáng, vừa làm xong bài tập của mình anh vội cầm lấy điện thoại lên thì bắt gặp dòng tin nhắn như thể vỡ òa.

Anh cứ tưởng là mơ vậy liền vỗ vào má mình mấy cái rồi mới nhận thức được rằng điều này là sự thật.

Vẻ mặt tươi rói mà đi tắt đèn rồi lại cười điên cười khùng trong chiếc chăn như thể là mơ vậy!.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 42: 42: Nắm Tay


Một buổi sáng tươi đẹp cho ngày đầu tuần hạnh phúc.
Chiếc xe hơi vừa hay chạy đến trước quán nhà Trang Nhi rồi dừng lại.
Từ trong quán Trang Nhi bước ra vẻ mặt tươi rói mà mở cửa rồi trèo lên xe:
"Chào buổi sáng anh nhé".

Cô nàng đưa cái tay vẫy vẫy rồi nhìn vào mặt anh mà cười trông như thể hình như hôm nay cô uống phải thuốc cười vậy.
Người kia lạnh lùng chỉ đáp: "Ừm".
Mọi người có thấy ảnh không biết thế em đã không nhận lời làm người yêu anh ấy rồi em nói mà chỉ nói vỏn vẹn vậy thôi á đúng là cái người đáng ghét.
Trang Nhi quay hất mặt đi không thèm nhìn anh nữa cứ ngỡ mọi thứ sẽ yên tĩnh như thế cho lúc đến trường nào ngờ anh thiếu niên kia ngồi sát lại gần cô bé rồi đưa tay của tay nắm lấy tay của thiếu nữ.
Anh đan chặt từng ngón tay của hai người vào nhau tưởng chừng như không còn một khe hở nào cả.
Trái tim của bé con đã đập rộn ràng như pháo hoa rồi mắt trợn to lên mà nhìn anh.
Cảm giác vừa hạnh phúc vừa mang chút hồi hợp, lo lắng.

Cô bé lên tiếng: "Thả tay em ra".
Hoàng Nam nhìn cô rồi ngã đầu của vào vai cô bé: "Không".
Không gian trên xe lúc này là ba người mà cứ ngỡ như bác lái xe là người vô hình vậy.
May là lúc này bác không chú ý đến phía sau chỉ chăm chăm mà chạy xe chứ không là lại bị cho đôi tình nhân nhỏ này làm cho bất ngờ.
Trang Nhi bất lực đành ngồi yên như cây cột để cho người kia muốn làm gì làm.
Một lúc sau Trang Nhi hỏi: "Tối anh không ngủ à? nhìn người uể oải thế?".
Hoàng Nam lạnh lùng nói giọng trầm ấm:
"Em nghĩ anh ngủ được không khi mà nghe em nói vậy".
Gớm gớm quá Trang Nhi em sắp ói rồi đây nè mọi người à.
Trang Nhi bật cười:" Anh mà cũng mất ngủ á thật ghê gớm".
Tiếng nói thỏ thẻ của hai người không quá lớn của không quá to đủ hai người nghe.
...
Xe tới trường Hoàng Nam và Trang Nhi xuống xe.
Anh vẫn nắm khư khư tay cô không rời rồi nói:
"Nắm như này mãi được không?".
Cô nàng vẻ trông cạn lời mà nhìn anh không chút vui vẻ:
"Sức mạnh của tình yêu có khác khiến người ta thay đổi quá".

Cô nàng cố dùng sức lấy tay ra nhưng đùng đẩy mãi vẫn không thành đành lên tiếng nói giọng lớn như thể quát anh:
"Thả em ra không là em không đi chung với anh nữa đâu đấy nhé".
"Anh muốn cả trường anti em à".
Anh nhìn cô vẻ làm nũng kiểu tỏ vẻ đáng yêu:

"Được được nghe em".
Trang Nhi em thật muốn xĩu tại đây còn đâu là boy lạnh lùng nhiều chị em khao khát có được giờ đây lại bày vẻ mặt này thật là mất hình tượng quá đi mà ảnh là ai đấy chứ không phải người yêu em.
Đôi tình nhân nhỏ cùng nhau đi, đến lớp cô nàng rồi cô cũng chào anh.
Vừa vào lớp thì cô lại được nhìn thấy cảnh yêu đương từ hai người bạn thân thiết của mình thật là cảm động mà.
Trang Nhi thở dài: " Buổi sáng ngon miệng ghê ha".
Đào Anh nhìn Trang Nhi vừa ăn vừa cười còn anh bạn nhỏ kia thì cứ hết gắp hết món này đến món khác cho Đào Anh mà chẳng thèm ngó ngàng gì đến Trang Nhi.
Đào Anh nuốt hết thức ăn trong miệng xong thì liền hỏi: "Cậu ăn sáng chưa?".
"Tớ ăn rồi cậu khỏi lo, lo cho cậu đi kìa kẻo người ta đau lòng vì cậu ăn không no đấy".

Trang Nhi mở balo ra lấy chiếc điện thoại trong ngăn đựng.
Cô nàng mở điện thoại lên thì nhìn thấy đoạn tin nhắn trong ban tuyên truyền "Trang Nhi lát ra chơi đem bản tuyên truyền về giao thông lên giúp chị em nhé".

Thấy thế cô bé cũng gửi lại tin nhắn dạ dạ vâng vâng thì chị gái xinh đẹp kia chưa kịp thả tim thì anh nhà đã thả tim rồi thật chán chả muốn nói mà.
Bên này, anh tới lớp thì thấy trên bàn mình đầy thức ăn rồi như thể nơi đâu cũng là thiên đường của anh vậy.
Mấy cô gái lấp ló ngoài cửa nhìn trộm anh, có mấy cô lại gan dạ mà đem đồ ăn sáng vào cho anh đúng thật hot boy của chị em nhưng lại là boy điên khùng của Trang Nhi mà.

Anh không nói không rằng chỉ lên tiếng nói:
"trong lớp ai chưa ăn sáng thì có thể lấy tôi ăn rồi không cần đến".
Nghe vậy mọi người ùa nhau đến lấy rồi cảm ơn anh không hết lời nhất là anh bạn béo ú trong lớp coi Hoàng Nam như vị thần vậy tôn sùng kinh khủng ấy.
Đây không phải là lần đầu mà đã là nhiều lần như cơm bữa rồi, anh cũng đã bảo là không nhận nữa mà cô nào cô nấy cũng bỏ ngoài tai lời nói của anh.
Bên ngoài lớp anh mấy cô gái khối lớp nào cũng có đã bu kín rồi.

Trong đám đông xuất hiện cô bé nhỏ nhỏ, làn da trắng nõn, thả tóc, môi hồng hào đi vào lớp anh.
Đi đến bàn học của Hoàng Nam nhìn anh rồi lườm một cái: "Đưa bản tuyên truyền cho em lát em còn đi nộp".
Bởi mấy hôm trước cô nhờ anh làm giúp mình mà quên chưa lấy may mà anh lúc nào cũng để hết tất cả tài liệu vào trong balo không là Tranh Nhi em toi đời.
Bên ngoài mấy chục ánh mắt ngạc nhiên có người nhìn cô vẻ ngưỡng mộ vì được nói chuyện với nam thần, có người lại lườm cô.
Đám đông xôn xao nhiều câu hỏi thốt được lên "Con bé đấy là ai thế", "Con bé nào lạ thế kia", "được nói chuyện với nam thân ngưỡng mộ thật mà", "Hình như em dâu của chúng ta đấy"....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 43: 43: Em Dâu


Nghe thấy trong đám đông xôn xao như thế cô bé liền nói thầm trong bụng mình "gớm ai thèm là em dâu của mấy người".

Phía này, Hoàng Nam lấy từ trong cặp ra một sắp tài liệu tầm khoảng ba bốn trang đưa cho Trang Nhi.

Cô bé chuẩn bị đưa tay ra nhận lấy thì người kia liền cúi thân mình về Trang Nhi rồi từ từ khẽ nhã ra vài tiếng:
"Em muốn làm em dâu của người nào chỉ anh đi anh lấy người đó".

Gớm chết ấy được, biết thế Trang Nhi em đã không đồng ý ảnh rồi, haizzz.

Cô lấy tay nhéo mạnh vào hông anh một cái.

Người con trai cố kìm nén cơn đau lại rồi ngồi xuống ghế ánh mắt nhìn đăm đăm vào Trang Nhi không rời một giây.

Hai má Trang Nhi lúc này đã ửng đỏ lên rồi, cô nàng lấy nhanh sấp tài liệu rồi chạy một mạch ra cửa chèn qua khỏi đám đông trở về lớp.

Vừa hay tiếng trống vào lớp cũng đã vang lên mọi người mạnh ai về lớp nấy.

Lúc ấy lớp Hoàng Nam mới lấy lại vẻ yên tĩnh.

Không biết từ đâu mà khoảng năm phút sau giáo viên chủ nhiệm của anh vào lớp.

Đi bên cạnh giáo viên còn có cô bạn Hồng Nga quen thuộc, bước lên bục giảng giáo viên nói:
"Hôm nay lớp chúng ta có bạn mới từ lớp khác chuyển đến mong các em giúp đỡ bạn nhé".

Sau lời nói là một tràn vỗ tay, bên dưới thi nhau ồn ào có người khen, có người bàn tán:
"Ầyyy xinh gái thế"
"Hình như để ý Nam lớp mình nên chuyển qua đây đấy"
"Xuất hiện thêm đối thủ nữa rồi kìa chị em"!
Thấy bên dưới ồn áo cô giáo khẽ dùng thước gõ bàn mạnh một cái mọi người trong phút chốc liền im lặng.

Bên trên cô nàng thùy mị, nết na kia đang vén tóc lên nhẹ nhàng cười mỉm chi: "Chào mọi người mình là Nga từ A3 chuyển sang, mong mọi người giúp đỡ ạ".

Cô giáo thấy vậy cũng bèn liền cười rồi lại nhìn xuống các chỗ còn trống trong lớp.

Nhìn xung quanh chỉ thấy được chỗ trống bàn đầu là của Hoàng Nam và chỗ trống bàn cuối là một anh bạn bên ngoài trông có hơi lì lợm nhưng thành tích cũng rất khá, cô giáo bèn hỏi:
"Em muốn ngồi chỗ nào tùy em quyết định".

Hồng Nga nghe thấy vậy liền hớn hở không ngại ngùng mà nói:
"Vâng cô, vậy em ngồi chỗ bạn Nam nhé cô".

Vừa dứt lời, tiếng đập bàn một cái rõ to khiến mọi người có chút hoảng sợ một giọng nói trầm cất lên:
"Không! tôi không muốn cô ngồi chỗ này, đi chỗ khác ngồi đi".

Vài tiếng cười khẽ của mấy cô bạn bên dưới thêm phần phản ứng của Hoàng Nam khiến cô nàng có chút ngượng nghịu mắt cũng đã sắp đỏ lên rồi mà vẫn cố gắng kìm lại.

Thấy vậy cô giáo cũng đành làm dịu bầu không khí bằng cách bảo cô nàng ngồi đỡ bàn cuối sau này sẽ đổi lại.

Không biết làm sao cô nàng lặng lẽ vẻ mặt u sầu mà đi về bàn cuối rồi đặt sách vở mình vào trong ngăn bàn cuối đầu rơi nước mắt.

Mà mọi có người biết cậu bạn ngồi bàn cuối trông hơi lì lợm kia là ai không? là anh bạn Trung chứ ai, ảnh lúc thì hí hởn lúc lại lì lì lợm lợm nhưng mà thành tích vẫn rất ổn.

Anh bạn kế bên cảm nhận được lặng lẽ đưa tờ khăn giấy cho cô nàng.

Cô bạn cũng thuận thế mà nhận lấy rồi vội lau hết nước mắt.

Hồng Nga lau xong xuôi lấy lại tinh thần rồi ngẩng đầu lên mà nhìn lại vào anh bạn ngồi cùng bàn mà mỉm cười!
!
Đằng này, từ lúc vào lớp là Trang Nhi em đã bị ăn cơm chó vé ry vé ry nhiều nhiều từ đôi bạn thân của em!
Hở một chút là anh anh em em, không thì lại cậu thấy đói không tớ có đem bánh cho cậu nè, rồi thì lại cậu học có mệt không uống miếng nước đi!
Trang Nhi em đây sắp nổ não tới nơi rồi mọi người ạ.

Đào Anh nhìn thấy vẻ mặt bất lực của Trang Nhi liền nói vui vui mấy câu:

"Này cậu với nam thần của trường sao rồi?"
"Định làm anh em thôi à?".

Trang Nhi bình thản mà đáp lại: "người yêu rồi".

Đào Anh vẻ mặt bất ngờ mà nhìn Trang Nhi rồi ghé sát lại tai cô gái nhỏ mà thủ thỉ:
"Cậu là nhất rồi đấy nhé".

Trang Nhi miệng vô thức cười rồi choàng tay qua đầu của Đào Anh mà đẩy đầu cô gác xuống vai của mình xong cất giọng nói lớn đủ cho anh bạn Đậu Hũ nghe thấy:
"Người yêu của cậu nhưng mà là cục cưng của tớ đấy nhé".

Đùa nhau một được một lúc thì giao viên của tiết tiếp theo vào nên mọi người liên ổn định lại.

Ba người bạn nhỏ cũng nghiêm túc ngồi lại mà học hành!.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 44: 44: Cười Tươi Như Hoa


Giờ ra, tiếng trống vừa dứt Trang Nhi liền vội vội vàng vàng chạy lên phòng ban nộp bản tuyên truyền cho chị phó ban.
Cô nàng chạy một mạch vào phòng ban như thói quen cũ không nhìn trước nhìn sau mà chạy thẳng vào rồi nhanh nhẹn cuối đầu:
"Em chào ạ".
Vừa dứt lời liền ngẩng đầu lên xuất hiện trước mặt là một tấm ngực cao lớn của một người con trai đang đứng chắn phía trước.
Cô bé đưa mắt nhìn lên trông ánh mắt có chút long lanh:
"Sao anh lại ở đây?"
"Chỉ phó ban đâu? em lên nộp bản tuyên truyền cho chị ấy".
Lời nói vừa dứt thiếu nữ đã liền bị bế lên một cách nhẹ nhàng chân cô bé dẫm lên chân cậu thiếu niên.
Vẻ mặt ngơ ngác của thiếu nữ bị đứng hình không còn biết gì mà để phản ứng lại nữa, hai má đã đỏ ửng như trái cà chua, tim như thể muốn văng ra vài mét rồi.
Cô nàng trợn tròn mắt nhìn đối phương mãi không chớp cho đến khi Hoàng Nam đưa tay bóp nhẹ vào hông cô nàng một cái lúc ấy cô mới kịp bàng hoàng mà giẫy giụa.
Đến lúc giẫy giụa lại không còn đường mà thoát ra khỏi nữa như thể đã vào hang cọp là không còn đường ra nữa vậy, thiếu nữ chỉ đành bất lực tác động vật lý vào cậu thiếu niên.
Nhưng mà trớ trêu thay dù có làm gì thì Hoàng Nam vẫn như bao cát không hề động đậy khiến thiếu nữ Trang Nhi bất lực trăm bề.
Cô bé vừa đùng đẩy vừa nói: "thả em ra có người nhìn thấy bây giờ".
Hoàng Nam vẫn im lặng mà nhìn cô rồi cười gian một cái, vẻ mặt ung dung không hề lo lắng hay sợ hãi làm cho Trang Nhi sợ càng thêm sợ.
Hai tay anh chàng đã siết chặt vào hông cô nàng khiến cô có làm gì cũng không thoát ra khỏi.

Cô bé vẻ mặt bực dọc, ánh mắt sắt đá lạnh người mà lườm anh chàng:
"Tin em đánh anh không hả?".
Vừa dứt lời thì đôi môi của chàng thiêu niên đã chạm vào cái má đỏ hồng mềm mịn kia.
Chung quanh trong căn phòng ban chỉ có hai bóng người, cô nàng thoang thoảng trong phút chốc lại ngửi thấy mùi hương thơm mát từ Hoàng Nam.
Một nụ hôn nhẹ như thế thôi cũng đủ khiến cho Trang Nhi tan chảy nhưng quay lại thực tế thì vô cùng lo lắng cô bé lo rằng nếu lỡ có ai nhìn thấy thì chắc lúc ấy cô nàng phải đi chầu diêm vương rồi.
"Anh thả em ra cho em đi về lớp".

Cô dùng hay tay đẩy người cậu thiếu niên ra nhưng mà dù có dùng lực mạnh cách mấy thì Hoàng Nam vẫn không một chút lung lây.
Đặt nụ hôn xong cậu lại đưa mắt nhìn Trang Nhi thấy cô bé có vẻ trông giận dỗi, cậu cười: "Trông như bà cụ non í".
Cô gái nhỏ trừng trừng thẳng mặt người kia: "Kệ em, còn anh khác gì con sói đâu, hớ".

Hoàng Nam bật cười khanh khách, có lẽ đây là lần hiếm hoi mà Trang Nhi thấy cậu cười tươi như thế, cô nàng bĩu môi:
"Hôm nay cười tươi thế, thế nào lát trời cũng âm u".

Cậu thiếu niên đưa hai tay nhấc bổng cô nàng lên rồi đặt xuống trả lại tự do cho thiếu nữ, cậu nói:
"Không đùa em nữa, để bản tuyên truyền chỗ đó đi lát về đợi anh".

Phút trước anh chàng còn bật cười phút sau lại trở thành người tuyết lạnh như băng.
Trang Nhi thở dài ra tiếng: "Em giận anh rồi, bye về lớp đây".

Cô đặt tài liệu xuống bàn rồi chuồn đi thật nhanh dáng đi có chút bực tức ấm ức ra tới cửa còn không quên ngoảnh đầu lại mà lườm người bên trong một cái.

Bên trong, Hoàng Nam chỉ đàng bất lực nhìn cô bé người trong tim của mình giận dỗi mà mỉm cười.

Rõ ràng người có tình yêu vào là khác hẳn cười hoài tươi như hoa ấy.

...
Về đến lớp Trang Nhi mới cảm thấy yên tâm, vừa đặt mông ngồi xuống ghế thì Đào Anh với Đậu Hũ cùng nhau bước vào lớp.

"Này này cậu ăn không tớ mua cho tụi mình nè ăn cùng đi".

Đào Anh nhanh nhanh đi đến chỗ ngồi cùng Trang Nhi rồi bẻ một miếng bánh trên tay mình đút cho Trang Nhi.
Cậu bạn nhỏ mi nhíu lại lòng thầm nghĩ "rõ ràng miếng bánh đó là của mình tại sao Trang Nhi được đút mà mình không được đút cơ chứ".

Thấy cậu bạn đứng ngây ngốc mắt nhìn chăm chămz Trang Nhi kêu lớn: "Ê đừng có mà nhìn chăm chăm như thế chứ người yêu cậu chỉ mới đút cho tôi một miếng bánh thôi đấy nhá".
Nghe thấy lời Trang Nhi nói anh bạn cũng không chấp nữa mặt biến sắc đi tới chỗ rồi ngồi xuống vẻ mặt còn mang theo chút dỗi hờn mới ghê ấy chứ.
Đào Anh thầy vậy liền bẻ miếng bánh trên tay không thương tình mà nhét mà miệng cậu:
"Đấy ăn đi, ăn nhiều vào, hớ".

Đậu Hũ bất lực thở dài...
Xong xuôi tiếng trống vào tiết, mọi người ai nấy cũng ổn định về chỗ của mình chăm chú học lắng nghe thầy cô giảng bài.

Lớp này chăm ngoan lắm nhé giờ học là ai cũng chăm chú không bỏ sót một phút nào cả.

"..."
Tùng, tùng, tùng.

Tiết trống vừa dứt ai ai cũng rã rời mang balo đi về sau mấy tiết học cực nhọc.

Trang Nhi chào hai người bạn của mình rồi lại đứng ở cửa chờ ai kia của mình.

Trong lúc chờ Trang Nhi lấy điện thoại ra cúi đầu nghịch nghịch lướt xem hôm nay có gì hay, cô nàng chăm chú tới nỗi không còn để ý xung quanh nữa.

Hoàng Nam nhẹ nhàng đi tới nâng cái balo nặng trĩu của cô lên rồi đưa vẻ mặt lạnh: "Đi về".
Trang Nhi ngẫng đầu lên thì mỉm cười rồi vội tắt điện thoại.

Ra đến cổng trường, một cậu bạn lạ mặt lúc trước giờ Trang Nhi chưa từng thấy đi tới:
"Chiều ghé trường đá banh nhé tớ lên kèo cả rồi đội mình mà thiếu cậu là bay màu đấy cứu anh em đi Nam ơi".
Hoàng Nam chỉ lạnh nhạt gật đầu, đúng lúc xe kịp tới cậu bạn kéo tay trên Trang Nhi lên xe.
Cô nàng nhìn anh: " Mấy giờ anh đá? chiều nay em đi học thêm gần trường sẽ ghé lại vào xem".
Anh lấy từ trong balo ra tai nghe rồi c ắm vào điện thoại nhẹ nhàng đưa một cái cho Trang Nhi, cô bé nhận lấy:
"Khi nào em học xong thì ghé"
"Anh ở đó đá banh kịp thì em xem không kịp thì anh đi về cùng em"....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 45: 45: Ừ Thì Cơ Bụng


Khoảng 5h chiều, vừa kết thúc buổi học thêm Trang Nhi ra khỏi lớp sách chiếc xe đạp của mình lao nhanh về phía trường học.
Trên đường còn không quên mà dừng lại ở tiệm tập hóa gần đó để mua một chai nước khoáng mát lạnh.
Cô bé thở hổn hển chạy đến trường, mọi thao tác đều rất gấp gáp.
Chạy đến trường cô bé để xe đạp của mình vào một góc trống ở chỗ rạp giữ xe rồi vội vàng chạy thật nhanh đến sân bóng.
"...".
Chạy tới nơi, Trang Nhi thở phào vì trận đấu chỉ mới sắp bắt đầu.

Cô bé nhìn xung quanh một lượt nhưng lại không thấy Hoàng Nam đâu xong lặng lẽ cúi đầu đi tìm một chỗ ngồi thích hợp để quan sát.
Vừa nhấc chân đi được mấy bước thì đầu đập vào ngực của người nào đó rõ mạnh một cái, Trang Nhi em đau dùm đối phương luôn í.
Người đối phương dùng tay xoa xoa đầu cô một cái: "Học có mệt không???".
Cô nàng ngẫng đầu lên rồi đưa tay lên xoa xoa cái ngực của đối phương nơi cô bé vừa mới va đầu vào:
"Em không mệt lắm nhưng mà anh có đau không??"
Anh chàng cười nhẹ một cái rồi bảo: "Đau...đau nhiều lắm".
Thấy vẻ mặt anh có chút đùa giỡn Trang Nhi liền lườm anh một cái: "Giỡn mặt em à??".

Anh chàng nhíu mày rồi nhẹ nhàng tháo balo trên vai của cô nàng xuống đặt lên chiếc ghế:
"Em ngồi chỗ này đi, anh vào trận đã".
Cô bé ngồi xuống liền cổ vũ:"Cố lên".
Anh chàng cười nhẹ rồi quay người đi về phía sân đá bóng.

Lúc này rồi mà vẫn chưa thấy ai ngoài Trang Nhi lên xem cả.
Cô bé thầm nghĩ cứ tưởng "chắc mọi người không hứng thú với việc đi xem nam thần đá banh lắm nhỉ".
Dòng suy nghĩ của thiếu nữ vừa dứt thì bên ngoài kéo vào một nhóm người ai ai cũng sửa soạn đẹp gái còn bận cả váy.
Mấy cô nàng xinh đẹp lựa một chỗ ngồi nhất định rồi nhanh chóng mà hú hét cổ vũ.
Trên khán đài lúc này chỉ có nghe tiếng:
"Hoàng Nam cố lên"
"Nam thần của tớ cố lên"
"Đánh bại bọn kia đi nam thần của tớ ơi".
"..."
Trang Nhi thở dài một tiếng rồi ngồi im lặng chú tâm mà xem mặc kệ bên tai có vang đến lời nào.
Còn dưới sân lúc này Hoàng Nam đã muốn càng quét hết đội bạn.

Anh chàng mở đầu tỉ số rồi liên tiếp sút vào lưới hết trái này đến trái khác.
Sút banh vào lưới rồi anh còn nhìn lên khán đài hướng ánh mắt của mình về Trang Nhi mà cười.

Tụi con gái ai cũng tranh nhau bảo ảnh cười với mình đến gây cả lộn hấp dẫn không kém gì dưới sân banh cứ như phim vậy í.
...!
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn
2.

Đi Về Phía Chân Trời
3.

Trùng Sinh Để Gặp Người
4.

Trói Em Mãi Không Buông
=====================================
45phút trôi qua đội Hoàng Nam ăn đậm tận 5-0, ánh mắt đội bạn chỉ có khâm phục, ngưỡng mộ.
Anh chàng thở một hơi thật sâu dỡ áo của mình lên lâu mồ hôi lấm tấm trên mặt nhưng mà ngoài việc lâu mồ hôi thì cơ bụng kia cũng bị lộ ra làm tụi gái trên khán đài hú hét không thôi còn dùng những từ như muốn đụng vào thử, muốn ôm vào,...pla pla.
Làm Trang Nhi lúc này mắt đã muốn tía lên tia lửa điện trong lòng thầm bảo "trời trời cái người này dám khoe trước mặt người khác chắc là muốn bị đánh mới sợ".
Một chập sau anh đi về phía khán đài, nhóm bạn anh thấy vậy liền chạy tới:
"Này này anh em mình đi theo sư phụ Nam để được uống nước khoáng miễn phí thôi mọi người ạ"
Mọi người cười lớn đùa nhau, khoát vai nhau đi về phái khán đài.
Hoàng Nam đi đến chỗ Trang Nhi thì dừng lại không nói không rằng anh chỉ đưa tay nhéo nhẹ cái má mềm mịn của cô bé.
Trang Nhi liếc anh một cái rồi lấy từ trong balo ra chai nước đưa ném thẳng vào người anh xong đeo balo lên mà đi về vẻ tức giận.
Đoán được cô bé giận mình anh liền đuổi theo nhưng lại bị đám gái kéo đến chận lại.

"Nước nè cậu uống đi"
"Uống nước của mình nè"...
Một loạt người bám vào khiến anh càng thêm nôn nóng cố chen mình ra dòng người.
Đằng này Trang Nhi ra đến rạp xe chỉ thấy đã tối lại còn chỉ một mình chiếc xe của cô bé đang dựng ngay chỗ đó.
Vừa sợ lòng vừa trách:
"Hớ làm người yêu của người ta luôn đi"
"Không cần, mình tìm người khác vậy".
"Ai lại vạch áo cho người xem lưng cơ chứ"
"Nói đúng hơn là vạch áo cho gái xem cơ bụng, đáng chết mà".
Vừa dứt lời thì bàn tay ở sau chọt vào hông cô bé một cái rõ nhột.
Hết hồn Trang Nhi ngoảnh lại thì gặp người kia đang cười mình.
Cô bé liền tránh né đi tới chiếc xe đạp, cởi balo ra rồi bỏ vào giỏ xe.
Hoàng Nam tiến lại gần, ôm cái eo be bé của cô gái nhỏ: "Không thích như vậy à?"
Cô nàng theo phản xạ mà trả lời: "Ừ"....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 46: 46: Hội Bạn Thành Lập


Anh chàng bật cười khúc khích xoay người cô bé lại đối diện mình rồi vén một bên tóc mai lên cho Trang Nhi.
Bốn mắt nhìn nhau không nói lời nào, vài giây sau cậu bạn giả vờ nũng nịu cúi người ngã lên vai thiếu nữ:
"Anh mệt lắm đó em không yêu thương anh gì à???".
Trang Nhi nhếch môi cười khinh vẻ bất lực: "Hot boy của trường mang danh lạnh lùng mà giờ như vậy".
Cô nàng thơ dài một hơi, nói tiếp: "Đi về ăn cơm nhanh đi, trễ rồi".
Nghe vậy Hoàng Nam cũng vâng lời mà tuân lệnh nhưng được trớn liền thuận thế mà đặt vào má Trang Nhi một nụ hôn.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn
2.

Đi Về Phía Chân Trời

3.

Trùng Sinh Để Gặp Người
4.

Trói Em Mãi Không Buông
=====================================
Cô bé trợn tròn mắt: "Anh nghiêm túc đi đang ở trường đấy nhá".
Anh đẩy cô bé tới yên sau xe đạp: "Vâng Vâng, anh biết rồi lên xe anh chở về".
Chiếc xe đạp nho nhỏ từ từ lăn bánh cậu thanh niên với ngũ quan hài hòa dáng người thoan thoắt chở theo cô nàng vẻ mặt đang cau mày khoanh hai tay lại.
Hoàng Nam lên tiếng: "Em mà không ôm vào lát té anh không biết đâu đấy nhé".
Cô nàng giọng nói mang theo chút tức giận: "Ừ té thì kệ em".
Trên đường đi cô bé không thèm nói một lời chỉ khăng khăng mà khoanh hai tay như thế.
Thấy vậy cậu bạn cũng có chút mưu mô liền phanh thắng gắp một phát khiến thiếu nữ giật mình theo phản xạ mà ôm lấy eo của cậu bạn.
Người phía trước liền mỉm cười còn người phía sau lại bị một phen giật cả mình.
"Anh chạy đàng hoàng đi chứ".Trang Nhi đánh mạnh vào Hoàng Nam một cái.
"Anh bảo em ôm vào mà em không chịu còn trách anh".

Cậu bạn vừa đạp xe vừa mỉm cười.
Trang Nhi khẽ đánh anh một cái rồi cũng đành chịu bất lực mà ôm lại trên đường về xung quanh hai bên lề đường dường như đã có hàng tá ánh mắt nhìn anh vẻ mê mẫn.
Trang Nhi thấy vậy cũng chỉ đành chịu bởi vì người yêu mình đẹp trai như vậy mà chính bản thân mình còn mê thì nói gì là người khác, haizzzz...
Chạy tới ngay trước cửa tiệm đồ nướng, cậu bạn dừng xe lại: "Em muốn ăn không???".
Ngửi thấy mùi đồ nướng là thiếu nữ nhà ta muốn gào thét lên rồi nên đàng buông bỏ giận hờn mà đáp lời: " Miễn cưỡng ăn vậy".
Hoàng Nam tấp xe vào quán, xuống xe còn không quên nắm tay cô nàng đi vào: "Ông chủ cho hai đ ĩa thịt nước với cá viên nhé thêm cả nước nữa".
Ông chủ quán niềm nở nhanh miệng mời hai người vào bàn ngồi đợi.

Chưa ngồi được bao lâu thì phía xa vang đến giọng nói quen thuộc, Trang Nhi ngoảnh đầu lại nhìn: " Này hai cậu đi ăn à???".
Nghe thấy tiếng gọi của Trang Nhi, Đào Anh nhìn một lượt cuối cùng cũng gặp cô bạn của mình.
Đào Anh vội lao tới: "Đúng vậy tớ với cậu ấy đến ăn do tớ thèm quá thôi mà trùng hợp thật đấy gặp cậu ở đây ngồi chung bàn nhé".

Trang Nhi mỉm cười rồi nói: "Ăn đông mới vui".
Đậu hũ đi tới chỉ biết thở dài rồi nhìn Hoàng Nam: " Chào anh".
Hoàng Nam cũng không lạnh lùng mà trả lời lại: "Ngồi đi".
Đậu hũ ngồi xuống ghé người vào gần tai Hoàng Nam: "Vốn dĩ tôi muốn đưa bạn gái đến ăn để có không gian riêng tư chỉ hai người nào ngờ lại gặp hai người ở đây thật là buồn là".
"Tôi cũng muốn không gian riêng tư giống cậu nhưng mà hai người cậu lại xuất hiện, haizzz." Hoàng Nam vẻ bất lực.
"Này này hai người nói cái gì thế???".

Đào Anh vẻ mặt nghi ngờ.
"Không Không, nói chuyện đàn ông thôi" Cả hai người con trai ăn ý mà đồng thanh đáp.
Hai thiếu nữ kia thấy thế cũng không thèm quan tâm liền biết bao nhiêu là chuyện trên đời như không có sự hiện diện của Hoàng Nam và Đậu Hũ.
...Ông chủ đem đồ ra: "Đồ của mấy cháu đây".
Mọi người cảm ơn rồi cùng nhau vừa ăn vừa nói chuyện không biết từ đâu lại thân đến như thế liền tạo ra một nhóm bốn người cùng nhau học tập cùng nhau làm những người bạn tốt.
Tại quán đồ nướng đã rôm rả tiếng nói của bốn người rồi cũng tại quán này mà đã thành lập nên hội bạn thân này.

Một lát sau ăn uống no căng cả bụng thì bốn người cũng tính tiền rồi tạm biệt mà trở về.
Đậu hũ thì đưa Đào Anh về, Hoàng Nam thì chở cô gái nhỏ của mình về đến nhà.
Bốn người chào nhau, chúc nhau ngủ ngon rồi rời đi.
...
Về đến nhà Trang Nhi, Hoàng Nam nói: "Ngủ ngon nhé".
Trang Nhi nhìn anh cười tươi rồi nói: "Anh cũng vậy".
Nụ cười của cô bé phần nào đã làm tản băng từ từ tan chảy.
Anh chạy xoa đầu Trang Nhi: "Vào nhà nhanh đi".
"Anh đi về cẩn thận đấy nhé".

Trang Nhi đi vào nhà.
Đợi đến khi cô nàng đi hẳn vào nhà anh mới chịu đạp chiếc xe của cô bé để trở về...
Dần Dần chìm vào đêm khuya trên trời lấp lánh hàng ngàn ngôi sao nhưng trung tâm vẫn là ánh trăng ấy tỏa sáng cả vùng trời đêm..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 47: 47: Tổng Kết Học Kì 1


Thoáng chốc đã tới ngày tổng kết cuối kì một, trong khán phòng rộng lớn ai ai cũng nháo nhào người thì tất bật công việc dẫn chương trình, người thì chào đón thầy cô và cán bộ cấp trên, người lại bận tập văn nghệ,...
Mọi người xôn sao cho ngày tổng kết đồng thời cũng là những ngày cận cuối năm sắp bước sang một khoảng khắc giao mùa mới.
Cái lạnh của mùa đông sắp được những tia nắng ấm áp của mùa xuân làm tan đi sự lạnh lẽo phần nào.
Bấy giờ trên sân khấu mọi người đã chuẩn bị tươm tất, bên dưới tất cả học sinh cũng đã ổn định vào vị trí của mình.
Một dáng người cao ráo, quần áo chỉnh tề, đeo đôi kính cận, ngũ quan khiến người ta nhìn vào liền say đắm, tay cầm micro và một tập tài liệu bước lên sân khấu:
"Xin chào quý thầy cô, ban cán bộ và tất cả toàn bộ học sinh, chúc các vị một ngày vui vẻ và chúc cho buổi tổng kết diễn ra thuận lợi".
Vừa dứt lời bên dưới vỗ tay ào ào nhốn nháo lên làm ồn cả khán phòng, có vài tiếng nói đâu đó thốt lên:
"Này chồng tớ kìa".
"Gớm chết, chồng tôi mới phải".
"Ầy ầy Hoàng Nam của tôi."
"..."
Thật cạn lời, Trang Nhi ngồi hàng ghế đầu tiên vẻ mặt bất lực lòng thầm nghĩ "của mọi người tất" haizzz....

Bên trên sân khấu lại xuất hiện thêm một cô gái bận chiếc áo đồng phục của trường và một chiếc chân váy dài dáng người mảnh mai bước lên trông vẻ rất đẹp.
"Để buổi tổng kết diễn ra sôi động hơn chúng ta cùng hướng mắt về sân khấu để xem những tiết mục đặc sắc nhất nhé"...
Hồng Nga đứng gần Hoàng Nam như thể một đôi tiên đồng ngọc nữ vậy khiến những người bên dưới cũng bàn tán xôn sao bảo họ đẹp đôi, xứng đôi vừa lứa, có khi nào họ là một cặp không,...
Dồn dập lời nói truyền đến tai Trang Nhi, cô nàng bổng có chút hụt hẫng.

Ngồi đối diện là Đậu hũ bởi vì thành tích của cậu ấy rất giỏi nên đã được cô giáo phân cho làm lớp trưởng từ đây đến lớp 12 nên cả hai được ngồi hàng đầu.
Thấy Trang Nhi cúi đầu, vẻ mặt trầm ngâm, cậu bạn liền nghoảnh đầu lại khẽ khẽ Đào Anh nói nhỏ:
"Em, Trang Nhi đã biến sắc rồi, em có nghĩ cậu ta sẽ khóc ở đây luôn không em mau an ủi đi".
Nghe thấy lời Đậu hũ, Đào Anh liền vội ngã đầu mình vào lưng Trang Nhi:
"Cậu đừng để tâ m đến mấy lời của mấy người này chả ra gì cả".
Đào Anh vỗ vỗ, xoa xoa an ủi Trang Nhi, Đậu hũ liếc qua thấy vậy cũng lên tiếng:
"Anh ta dám làm gì cậu tớ đánh anh ta không còn đường về, cả cô gái kia nữa người yêu tớ sẽ lo liệu cô ta cậu đừng lo, có chúng tôi".
Nghe vậy Trang Nhi bật cười: " Được được tôi để hai cậu che chở vậy".
Đào Anh vỗ nhẹ vào ngực: "Không ai ăn h**p Trang Nhi nhà ta được".

Ba người vừa cười đùa với nhau được một lúc thì các tiết mục đã diễn xong.
Tiếp theo là đến phần chào cờ, mọi người rất nghiêm trang không hề phát ra một tiếng động nào.
Sau phần chào cờ là hai người em si đẹp trai, đẹp gái trên sân khấu nói một loạt vấn đề cuối cùng là phần phát thưởng cho học sinh có thành tích xuất sắc.
Hoàng Nam cất giọng: "Sau đây là phần phát thưởng cho học sinh lớp 10a1, những bạn có tên mời các các bạn lên nhận thưởng".

"Bạn Đỗ Trung Kiệt, Hoài Nguyễn Đào Anh, Hồ Uyển Trang Nhi,...!mời những bạn có tên bước lên nhận phần thưởng học sinh xuất sắc của kì một".
Bên dưới ba người bạn cùng tiến bước lên sân khấu nhận phần thưởng, Hoàng Nam thấy Trang Nhi vừa bước lên anh lại làm ra vẻ trêu ghẹo nhấy mắt với cô bé.

Trang Nhi chả thèm nhìn chỉ lườm cậu bạn một cái rồi thôi, bên cạnh còn là chị Hồng Nga xinh đẹp đang đứng nhìn Hoàng Nam thẹn thùng rồi cười kiểu hạnh phúc...
Thấy cô bé nhà mình lại lườm mình bằng ánh mắt sắt đá là anh biết anh đã gây ra lỗi lầm rồi.
Cậu bạn nhanh trí ngăn cô thư kí đem phần thưởng ra phát: "Cô để em làm giúp cô cho ạ, cô nghỉ ngơi đi ạ".
Cô giáo vẻ mặt hài lòng cười nói: "Đẹp trai, học giỏi, tính tình như này bảo sao cả trường không mê mà cô cảm ơn nhé Nam".
Anh đáp lời lễ phép rồi liền đem phần thưởng ra phát, Hoàng Nam đi đến đầu tiền là chỗ Đậu hũ cố kéo dài thời gian nhất có thể để gặng hỏi: "Cậu bạn vợ tôi bị làm sao thế?".
Đậu hũ che miệng cười: "Anh đứng với cô gái khác được mọi người bên dưới ủng hộ thế cơ bảo sao vợ anh không thế."
Đưa phần thưởng cho Đậu hũ rồi cậu bạn lướt qua chỗ Đào Anh.
Đào Anh khẽ giọng: "Chúc anh may mắn".
Cầu cíu ai cũng không được thôi thì bản thân chịu thôi, Hoàng Nam thở dài đi tới chỗ Trang Nhi:
"Nhận thưởng mà lườm anh à?"
"Ừm".

Trang Nhi chả thèm nhìn lấy anh chàng một cái chỉ lấy phần thưởng của mình rồi đi xuống...
Tiếp theo là các lớp khác mọi người thay nhau nhận phần thưởng.

Đến phần đặc biệt là phần trao giải cho học sinh giỏi nhất của từng khối.

Thầy hiệu trưởng bước lên khen ngợi: "Sau đây là ba em có thành tích rất tốt của cả ba khối 10, 11 và 12."
Thầy nói lớn: "đứng đầu khối 10 là em Hồ Uyển Trang Nhi".
Bên dưới Trang Nhi ngơ ngác không tin vào sự thật còn hai người bạn bảo cô bé nhanh nhanh lên nhận đi.
Thiếu nữ bước lên dáng người hơi nhỏ con nhưng lại rất thanh mảnh, tôn lên vẻ đẹp của bộ đồng phục trường, tóc buộc kiểu đuôi ngựa, cánh tay thon đeo một chiếc đồng nhỏ vintage nhìn vào trông thanh lịch, bước lên một mình càng khiến cô nàng gây thêm sự chú ý.
Lúc này mấy người bên dưới bàn tán: "Hẳn là em học bá cũng rất giỏi như học bá lại còn xinh đẹp".
Cậu bạn Trung ngồi bên dưới nhanh miệng hùa theo: " Người yêu tương lai của tôi đấy mấy cậu đừng giành nhé".
"Gớm gớm của tôi mới phải"...mấy cậu bạn khác cũng ngắm say sưa vẻ đẹp tri thức này.
Thầy đọc tiếp: "khối 11 là em Bùi Hoàng Nam"
Bên dưới hú hét như thể idol lên nhận giải.
Người cuối cùng là một anh bạn lớp 12 trong vẻ mọt sách.
Hoàng Nam tiến lại gần Trang Nhi....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 48: 48: Bán Anh Cho Người Khác À


Anh chàng đi tới khẽ vai chạm vai cô nàng, đầu hơi ghé sang hướng về Trang Nhi nói nhỏ:
"Này, em còn nhớ lời hứa kia chứ?".
Trang Nhi lẩm bẩm: "Nhớ, em đã làm người yêu của anh rồi còn gì?".
Hoàng Nam quay mặt lại vào bên trong cười gian rồi nói tiếp: "Bù đi".
Cô nàng ngạc nhiên dùng tay che miệng nói nhỏ: "Làm người yêu anh rồi còn bù cái gì cơ??".
Cậu bạn lại muốn giở vài trò chiêu chọc, mặt đầy gian xảo: "Thực hiện thêm một lời hứa nữa với anh".
Cô bất lực thở dài quay sang nhìn anh: "Rồi anh muốn cái gì mô???".
Mọi người trong hội trường ai nấy lúc này cũng đều chú ý đến hai con người trên sân khấu, cô gái thì đẹp như ánh trăng tỏa sáng còn chàng trai tựa như dải ngân hà.

Ai ai cũng lầm tưởng họ là anh em của nhau nên mới thừa hưởng sắc đẹp như vậy.
Cậu bạn bên trên vẻ ngoài trông rất lạnh lùng không hề biểu cảm nhưng bên trong lại là một thiếu niên ghiền người yêu của mình đến nổi bản tính lạnh lùng cũng mất đi và điều đó cũng chỉ có thể một mình Trang Nhi mới thấy được những thứ tồn tại trong con người anh mà đó giờ anh chưa bao giờ bộc lộ trước người khác.
"Hay là anh tiến lại gần em, khẽ ôm eo em một cái cùng chụp một tấm hình".

Vừa nói xong chưa kịp để Trang Nhi trả lời thì Hoàng Nam đã tiến lại vai chạm vai, đầu của cô bé chỉ mới chạm tới vai của cậu bạn mét tám này.
Bên dưới cứ ngỡ họ là anh em nên mỗi hành động thân mật cũng chỉ xem như bình thường.
Trang Nhi hoảng hốt mắt trợn tròn tim đã sắp rơi ra rồi, miệng nói: "Anh hơi bị gan rồi đấy".
Cứ thế mà chụp được mấy kiểu ảnh liên tiếp.
Sau khi nhận xong bước xuống sân khấu, Hoàng Nam đi tới cho cameraman nói nhỏ vào tai: "Này cậu bạn gửi vào điện thoại của tôi mấy tấm vừa nảy nhé, cảm ơn".
Bên dưới mấy cô gái ai cũng ước ao muốn mình là Trang Nhi để được đứng bên cạnh Hoàng Nam.
Đâu đó chỉ thấy một nụ cười trông hẳn có vài phần bất lực, cậu bạn tên Trung nghi ngờ được điều gì đó từ cái ôm eo của cặp đôi bởi anh biết họ không phải là anh em.
Cậu bật cười nhẹ một cái rồi lại thôi.
Buổi lễ cũng nhanh chóng kết thúc, mọi người dọn dẹp xong xuôi cũng liền tản về.
Bốn người bạn hẹn nhau tới tiệm đồ nướng gần trường để ăn mừng.
Đậu hũ thì khoác tay Đào Anh vẻ nũng nịu còn Hoàng Nam toàn cứ để tay lên đầu Trang Nhi rồi xoa xoa đến nổi tóc cô bé rối cả lên.
Bốn người vừa bước ra khỏi cánh cổng trường thì cô gái Hồng Nga dáng người thoang thả chạy tới: "Tôi mời cậu với các bạn này cùng đi ăn có được không???".
Đào Anh ngước mặt lên nhìn cậu bạn trai của mình rồi nháy mắt ra tín hiệu cho người kia bắt nhịp, cậu bạn cũng liền ăn ý mà chuẩn bị mở lời.
Định thốt lên vài lời hay thì bị Trang Nhi ngăn lại: "Dạ vâng được ạ".
Mọi người ngạc nhiên, Hoàng Nam tỏ thái độ ra mặt nhưng nào dám phản kháng.
Thế là năm người cùng tới quán đồ nướng.

Trong lúc đặt mông ngồi xuống chờ đợi món lên thì bàn kế bên có mấy cô nữ sinh cùng trường đang bàn tán:
"Này tôi thấy Nga với Nam hợp nhau phết ấy nhỉ".
Vài người khác nói thêm vào:
"Nam thần nhà ta xứng đôi với tiên nữ".

||||| Truyện đề cử: Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi! |||||
"Họ đẹp đôi kinh ý, chắc là yêu nhau rồi nhìn thôi tớ cũng biết".
Năm người nhìn nhau vẻ ngưỡng ngùng, mùi ám khí toát lên xung quanh, ánh mắt của Hoàng Nam đã dần biến sắc.
Anh đập bàn một cái rồi nắm tay Trang Nhi đứng dậy cô nàng còn bất ngờ chưa kịp phản ứng cứ thế mà bị người kia kéo đi tới chỗ bàn của mấy cô nữ sinh.
"Mấy cô thì giỏi rồi cái nhìn cũng nhìn ra ấy nhỉ? tôi có người yêu rồi chỉ là cô ấy chưa muốn công khai chỉ cần cô ấy bảo cô ấy muốn công khai thì tôi sẽ liền lập tức cho cả thế giới biết, Nga với chả Hồng".

Anh chàng nói một lèo giọng vừa lớn vừa ác cảm.
Khiến cho mấy cô bạn cũng thêm phần hoảng sợ không dám hó hé gì với nam thần nữa.
Anh nắm tay Trang Nhi thật chặt rồi kéo cô ra khỏi quán, để lại ba con người.
Cặp đôi nhỏ không quen cô gái này cũng liền đành từ chối mà rời đi để lại Hồng Nga mặt thắm đượm buồn ngồi một mình.
Thức ăn cũng đã được bày lên hết rồi nhưng mọi người lại đi hết.
Vừa hay trong quán có một cậu bạn bước vào.
Trung đi tới khẽ nói: "Nhiều thế này sao không gọi tôi".
Mặt cậu bạn hí hửng mà đi tới rồi cùng Hồng Nga ăn sạch đến no cả bụng.
Bên này, Hoàng Nam kéo Trang Nhi ra khỏi quán liền đi thẳng một mạch băng băng không nghoảnh đầu cũng không nói lời nào với Trang Nhi.
Cảm thấy bản thân mình cũng có chút lỗi vì đã kéo chị Nga đi cùng, cô bé lắp bắp lên tiếng: "Em xin lỗi".

"Em muốn bán anh cho người khác à???".

giọng nói hầm hực, tức giận.
Trang Nhi xua xua tay: "Không không".
Cả hai im lặng cho đến khi đi đến một góc cây cổ thụ to lớn, cái cây cao lớn ấy tỏa bóng mát làm dịu đi phần nào của cái nắng gắt buổi ban trưa.
Hoàng Nam ngồi xuống tựa lưng vào gốc cây rồi liền kéo Trang Nhi ngồi xuống theo.
"Cho anh gác đầu lên".

Giọng nói trầm ấm, lời nói nhẹ nhàng không còn cáu gắt như lúc nảy.
Cô nàng cũng ngoan ngoãn nghe lời ngồi tựa lưng mình vào gốc cây rồi dũi chân ra để cậu bạn gác đầu lên.
Cô bé định thốt lên vài lời nhưng cứ mãi ấp úng....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 49: 49: Không Phải Em Gái


Lời nói tới miệng lại càng khó nói, Trang Nhi hốc mắt đã sắp đầy nước.

Cô bé thút thít nói lên: "Mọi người cứ bảo anh với chị ấy đẹp đôi, em cũng thấy thế..."
Nghe thấy lời nói như sét đánh Hoàng Nam ngồi bật dậy vẻ mặt hầm hực nhưng lại nhẹ nhàng lấy tay mà lâu đi nước mắt đọng trên má của cô nàng.
Bất giác như thế Trang Nhi ôm chằm lấy cậu rồi khóc nấc lên.
Thấy cô bé khóc, Hoàng Nam lúng túng chỉ biết ôm thật chặt Trang Nhi vỗ về, anh nói: "Sao vậy nói anh nghe".
Cô bé thấy lời hỏi hang của anh càng thêm khóc nấc lên...vừa khóc vừa nói:
"Em không biết nữa nhưng mà có lẽ chị ấy thích anh, mọi người cũng ủng hộ anh với chị ấy...!người vừa đẹp vừa giỏi như chị ấy rất hợp với anh như một cặp tiên đồng ngọc nữ vậy...".
"..."
Cậu bạn vỗ về an ủi Trang Nhi: "Rồi sao nữa".
Cô nàng ôm chặt Hoàng Nam gác mặt vào lòng ngực cậu bạn rồi tiếp tục kể hết nổi lòng:
"Mặc dù em có chút tham lam em chỉ muốn anh là của em nhưng mà khi thấy chị ấy em lại cảm thấy có lẽ anh với chị ấy thích hợp hơn"....
"Hết rồi à???" cậu bạn xoa xoa cái đầu nhỏ của cô.

Trang Nhi gật gật đầu ra ý là đã nói xong rồi.

Thấy Trang Nhi đã nói xong Hoàng Nam hít một hơi thật sâu ôm thật chặt thật chặt Trang Nhi, nói:
"Cảm xúc của mỗi người, mỗi cá thể là khác nhau đâu phải nhìn vào hình thức bên ngoài thấy họ đẹp là bảo họ xứng đôi vừa lứa."
"Vậy thì thật vô lí, lọ lem đi với hoàng tử vậy mà mặc dù lọ lem không như những công chúa khác đấy thôi."
"Còn em không là lọ lem cũng không là công chúa mà em là người trong tim của anh người đã khiến anh làm mọi cách để có được em."
"Vậy nên trong mắt anh em là đẹp nhất và chúng ta là một cặp trai tài gái sắc."
Lời nói của tiếng lòng đã làm cho cả hai vơi đi thêm phần nào suy tư khiến cho cặp đôi nhỏ này hiểu thêm thế nào là tình yêu.
Hoàng Nam nhẹ nhàng dùng hai tay nâng hai bên má của Trang Nhi lên:
"Hiểu lời anh nói chứ".
Cô nàng mắt đỏ hoe, quả môi đỏ mộng gật gật cái đầu của mình rồi vội vã nằm xuống đùi cậu bạn.
Hoàng Nam vuốt v e mái tóc của Trang Nhi, cả hai im lặng dưới gốc cây thoang thoảng những cơn gió mang theo vài chiếc lá rơi xuống, hương vị của tình yêu lan tỏa vào không khí.

.

truyện kiếm hiệp hay
Hoàng Nam tựa lưng mình vào gốc cây cũng dần dần chìm vào giấc ngủ Trang Nhi thì cũng đã chìm đắm vào giấc ngủ từ lúc nào rồi cũng không hay biết.
Cứ thế thời gian trôi một tiếng rồi hai tiếng,...
Cơn gió lạnh thổi đến có chút buốt rét, Hoàng Nam tỉnh dậy thấy trong lòng mình cô nàng vẫn còn đang say sưa.
Anh từ từ đưa tay ra kéo balo tới gần mình rồi lấy chiếc áo khoác ra phủ lên người Trang Nhi còn không quên đặt nhẹ một nụ hôn lên trán.
Trời đã gần chiều rồi ánh nắng cũng đã dần dần tắt đi.

Trang Nhi dụi dụi đôi mắt tỉnh dậy nhìn lên thấy người trước mặt mình đang đọc cái gì đó, cô bé khẽ khẽ vào tay Hoàng Nam, nói:
"Mấy giờ rồi vậy anh???".
Hoàng Nam giơ tay lên xem chiếc đồng hồ đeo trên tay mình: "Gần bốn giờ chiều".

Cô nàng hoảng hốt bật dậy: "Em đã ngủ nhiều thế cơ á???".
Hoàng Nam bỏ sách xuống một bên gật đầu:
"Vâng thưa cô nương..."

Trang Nhi ngồi dậy xếp gọn cái áo của anh lại rồi bỏ vào balo, Hoàng Nam đứng dậy vươn mình một cái, nói: "Đi, anh dẫn em đi ăn, đi dạo phố."
Vừa nghe tới đồ ăn thôi là bụng Trang Nhi đã kêu sùng sục, cô bé vẻ mặt háo hức, vui vẻ dường như đã không còn để tâ m đến những việc ngoài lề.
Đứng dậy đưa balo cho cậu bạn rồi cả hai nắm tay đi bộ ra khu phố gần đó..
Trên đường lúc này cũng nhường như sắp vào đêm nên rất nhộn nhịp, đâu đâu cũng đẹp ánh đèn đã bật sáng lên, hai bên lề đường xung quanh toàn bông tết, bánh tết, kẹp mức đủ thức loại.
Đã 25 tết rồi nhanh thật, ai ai cũng ra xem phố ngày cuối năm người thì tay sách đủ thứ cồng kềnh, người thì chạy đi chạy lại đôn đáo,...!trông náo nhịp.
Đi dạo cả một vòng chợ phố tết, cô bé trên tay đã sách một bịch đầy ắp bánh, kẹo, mức,.
Người thì vẻ mặt cau mày, người thì hớn hở vì được mua thứ mình thích.
Hoàng Nam déo nhẹ má Trang Nhi: "Ăn ít thôi đấy lại béo ra nuôi tốn tiền."
Trang Nhi lườm anh cười khinh một cái: "Anh không nuôi à vậy thì sau này em vào đại học rồi tìm người nào giỏi hơn anh nuôi vậy, haizzz".
"Con bé này em gan vậy" Anh chàng bật cười một cái như tỏa nắng.

Lúc này hai người đang dừng chân tại khu bán đồ ăn đông đúc chen chúc...
Đi vào gọi món rồi chờ đợi sau ba mươi phút chờ đợi cuối cùng cũng có đồ để ăn.

Trang Nhi ngồi ăn ngon lành món nào được là cứ cho vào bụng còn người đối diện thì cứ nhìn thôi cũng no hay sao í.
Trang Nhi thấy vậy liền đút anh hết miếng này sang miếng khác còn người kia nào dám từ chối nghe lời là trên hết.

Đến tối ăn no nê cả hai lên đường về, tay nắm tay đi về vui vẻ...
Về tới nhà, Trang Nhi vẫy tay tạm biệt vừa đi được mấy bước thì lại xoay người chạy lại về hướng Hoàng Nam ôm anh thật chặt.

Người kia thừa thế mà đưa tay nhấc cô bế lên đi vào tới cửa bấm chuông xong thả cô nàng xuống.
Người trong nhà đi ra mở cửa:
"Hai đứa về rồi à đã ăn gì chưa???".
Hoàng Nam cười nói: "Dạ ăn rồi ạ, cháu tới gửi lại con heo này ạ".
Ba mẹ cô bé cùng Hoàng Nam bật cười nói mấy câu chỉ có Trang Nhi là mang vẻ tức giận.

Vừa hay xe đến Hoàng Nam tạm biệt rồi lên xe về nhà.

Trên đường về anh lấy điện thoại trong balo ra nhấn vào tấm ảnh vừa buổi sáng hai người chụp cùng cậu bạn cười một cái rồi nhấp lưu nó vào máy.
Một chập sau, anh vào Facebook nhấn vào tấm hình đại diện của mình rồi bấm vào sửa đổi.
Hoàng Nam lấy tấm ảnh hai người chụp cùng để làm ảnh đại diện đăng lên trạng thái của mình kèm dòng caption "Cô bé này không phải em gái của tôi mà là ánh trăng của tôi" rồi đăng lên ở chế độ công khai.
Ầy vừa chỉ một phút sau thôi là điện thoại của nam thần đã ting ting liên hồi, anh không quan tâm về đến nhà chỉ lấy điện ra nhắn chúc Trang Nhi ngủ ngon rồi lăn ra ngủ say sưa.
Tối đấy điện thoại cả hai đều ting ting liên hồi nhưng cả hai đều chìm vào giấc ngủ của chính bản thân....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 50: 50: Đôi Trẻ Đẹp Đôi


Trời sáng, vừa hay kì nghĩ tết cũng bắt đầu đã hai mươi mấy tết rồi ai ai vào quán mì nhà Trang Nhi ăn cũng đều nôn nao bàn tán về việc mua bánh tết, kẹo, mức, bánh chưng đủ thứ các loại.

Chiếc đồng hồ báo thức trong phòng vang lên, cô nàng chợp mắt tỉnh dậy đưa tay tắt báo thức.

Đồng hồ lúc này cũng đã bảy giờ sáng, Trang Nhi uể oải vươn người một cái rồi đưa tay mò lấy điện thoại trên bàn mở lên.

Vừa bật lên cô bé hoảng hốt tỉnh ngủ ngay lập tức tin nhắn loạn xạ, thông báo tận chín mươi chín cộng ối dồi ôi luôn.

Nhấn vào xem từng tin nhắn thì chỉ thấy một nội dung duy nhất "Nam với Nhi không phải anh em họ à???" cô nàng có chút hoang mang còn có vài dòng tin nhắn hỏi thăm từ mấy chị lớp trên trông có hơi rùng mình, haizzz.

Trang Nhi thoát ra, bấm vào facebook thì mới thấy xuất hiện ngay dòng đầu tiên của trang là tấm ảnh đó kèm thêm cái caption đó cô nàng lúng túng nhấn vào đọc từng comment!
"ey ey không phải hai anh em thật à"
"có bị nhầm không đấy"
"nam thần công khai người yêu à?"
"hai người họ là anh em cơ mà"!.

Lướt lên một tí nữa thì gặp comment của Đậu hũ chết tiệt với nội dung: "anh khá lắm đúng là kết bạn với anh cũng không tồi lắm"
Hoàng Nam hồi đáp lại: "chúng ta có duyên thật! !".

Trên Facebook lúc này chỉ toàn hiện lên những comment thắc mắc, hoài nghi, khẳng định, mong lung về mối quan hệ giữa hai người.

Trang Nhi liền nhấn vào số điện thoại gọi ngay cho cậu bạn.

"tít! tít! tít"!
Tiếng chuông đầu dây điện thoại bên kia vang lên, Hoàng Nam từ nhà tắm bước ra trên tóc còn chưa khô hẳn vài giọt nước nhỏ xuống thân hình vừa hấp dẫn vừa quyến rũ của cậu thiếu niên sắp sang tuổi mười tám.

Anh đi tới bàn nhấc điện thoại cười một cái rồi lên tiếng: "Sao thế vợ".

Trang Nhi ngay lập tức đáp lời: "Anh thật là! muốn em bị hẹn cổng trường à???".

Hoàng Nam bật cười: "Anh chỉ muốn ngây lập tức bây giờ công khai với cả mọi người thôi ai dám làm gì em anh sẽ nhốt người đó lại để em xử lý".

Cô nàng bật cười trông nỗi bất lực: "Anh giỏi lắm cái gì cũng làm được"
Trong lòng cô bé lúc này càng thêm có chút lo sợ về việc nhỡ bố mẹ phát hiện thì sao, cô liền nói với giọng lo lắng: "Anh! anh"
Theo phản xạ người kia nói lại: "Hửm"
Trang Nhi im lặng một hồi rồi mới nói: "Nhỡ bố mẹ biết thì sao???"!
Anh chàng lại bật cười thản nhiên thêm lần nữa, rồi đáp lời Trang Nhi: "Em tắt máy đi vào lại bài viết xem comment thứ ba mươi".

Trang Nhi có chút hoang mang không biết chuyện gì đang diễn ra, cô nghe theo lời anh mà tắt điện thoại rồi vào lại bài viết lướt đến comment thứ ba mươi.

Lướt tới cô nàng có chút bất ngờ đó là comment của cô và chú ba mẹ của Hoàng Nam rồi cả bố mẹ của mình nữa:
"Trông đôi trẻ đẹp đôi nhờ"

"Ầy ầy chúng ta sắp làm xui gia rồi đấy nhé"
"Ông bà xui tết này ăn tết ngon rồi nhỉ?"
"haha, tụi nhỏ cứ như hai vợ chồng em hồi đó"!.

Ta nói từ những comment này đã làm dậy sóng mọi người chắc nịch khẳng định rằng họ là người yêu và không còn sự nghi ngờ nào nữa.

.

Trong lòng thiếu nữ có chút vui thêm phần lúng túng mà đỏ cả mặt lên nhảy cẫng lên vì quá vui mừng.

Cô bỏ điện thoại xuống đi vào vệ sinh cá nhân rồi liền chạy ra phụ bố mẹ vẻ mặt ai ai trong nhà cũng vui vẻ.

Trong nhà lẫn cả tiệm Trang Nhi đã treo đầy hoa không khí như tết đã sắp về rồi.

!
Đằng này bên nhà Hoàng Nam cũng đã nhộn nhịp đây cũng dường như là năm đầu tiên mà bố mẹ anh ở nhà dọn dẹp ngày tết trong nhà.

Lúc này ai ai cũng đều vui tươi chạy đi chạy lại cười tít cả mắt!
!
Loay hoay lật bật cả một ngày nhà Trang Nhi và Hoàng Nam đều cũng đã dọn dẹp xong xuôi hai người, hai nơi, cùng ngồi vào hai bàn ăn nhưng trái tim lại đặt ở một nơi nơi mà hạnh phúc nhất.

Đến tối khuya, cả hai cùng tận dụng thời gian nghỉ này mà ôn tập điện thoại cả hai đều đang hiện lên đối phương không cùng nhau trực tiếp học tập thì call video học vậy, haizzz
Bố mẹ Trang Nhi đi vào đem theo ly sữa cho cô thấy cô chăm chỉ học liền vui mừng đi đến gần thì thấy người trong điện thoại cũng đang chăm chú làm bài lúc này cả hai vợ chồng cười ra hiệu với nhau rồi nói lên:
"Con rể đây à, cố gắng học tập cùng nhau nhé làm phiền hai đứa rồi học sớm nghỉ sớm nhá"!
Trang Nhi liền bảo: "Vâng Vâng bố mẹ ngủ ngon, con biết rồi mà".

Hai vợ chồng cười đùa rồi nói giọng trêu đùa: "Chào con rể nhá".

Người trong màn hình cũng nhanh trí mà dạ dạ vâng vâng lấy lòng!
Đến lúc bố mẹ Trang Nhi rời đi, cô nàng lườm anh một cái rồi liền nói: "Ừm con rể, em đi ngủ cuối năm gặp anh, ngủ ngon".

Người kia chưa kịp nói lại thì đã bị cúp máy rồi nở một nụ cười hạnh phúc cũng rời bàn học mà đi đến chiếc giường ngủ thân yêu.

Những ngày cuối năm lạnh thật nhưng trời vừa hay cũng rất nhiều sao!.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 51: 51: Năm Mới Vui Vẻ


Ôi ngày cuối năm đông vui làm sao, ngoài đường tụi nhỏ đã cầm bao lì xì đỏ cùng nhau chơi đùa trước con hẻm làm nhốn nháo cả xóm, mùi khói đốt vàng bạc cho người khuất bay khắp nơi nhà nào cũng đông cũng vui nhà của Trang Nhi và Hoàng Nam cũng không ngoại lệ.
Hôm nay là ba mươi tết không khí tết tràn ngập cả ngôi nhà, dòng họ bà con xa từ quê đến chơi cùn tay sách nách mang đủ loại bánh kẹo.
Tiệc tất niên nhà Trang Nhi chỉ tổ chức nho nhỏ đủ ăn, ấm cúng nhà càng đông càng vui hẳn lên cô nàng trong bếp cùng phụ các cô, các dì và mẹ mình làm đồ để cúng ông bà ai trong náo nhiệt như ngoài chợ vậy.
Bên này, nhà Hoàng Nam khách khứa, bà con đều đã tụ hợp đủ cậu bạn cùng bố mình đón khách trước cổng đặt biệt là hôm nay Hoàng Nam trông vẻ không còn lạnh lùng như thường ngày bố anh cũng thấy rất vui vì điều này.
Mọi thứ đã tươm tất đông đủ, cả hai nhà cùng vào bàn tiệc cuối năm, cô nàng Trang Nhi lật đật chạy vào phòng nhấc điện thoại lên.
Bên kia Hoàng Nam cũng vậy đi lên phòng mình cầm điệy thoại lên rồi gõ gõ cái gì đó.
Một chập sau, tin nhắn trùng hợp gửi qua cho cả hai:
Hoàng Nam nhắn: "Chúc em sang năm mới lại sẽ cùng anh tiếp tục học tập đi lên, chúc bông hoa của anh lúc nào cũng tươi như thế"

Trang Nhi nhắn: "Chúc anh năm mới vui vẻ, nếu có việc gì khiến anh suy tư hãy mạnh dạn nói với em chúng ta cùng giải quyết, mong mọi điều tốt đẹp".
Cả hai nhận được tin nhắn của đối phương đều rất vui vẻ nói xong liền ngồi vào bàn nhập tiệc tất niên vui bên gia đình...
Đến tối, trong nhóm bốn người Đào Anh nhắn:
"Chúng ta cùng đi xem pháo hoa nhé".
vừa dứt dòng tin nhắn cả ba đều hào hứng đồng tình lên đồ.

Hoàng Nam gửi tin nhắn vào nhóm: "Anh đến đoán em @Trang Nhi"
Cô bé đáp lời: "oke anh".
Không ngoại lệ Đậu hũ nhắn: "@Đào Anh, anh sẽ đạp xe đến đón em đợi anh nhé hihi".
Cả bốn người đều háo hức hẹn nhau ở con hẻm gần cổng trường rồi xuất phát.
Đến hẹn bốn người bạn nhỏ đã gặp nhau, dựng xe lại ở một nơi an toàn nắm tay nhau mà đi vào quảng trường.

Khoảng khắc giữa đám đong chen chúc Đào Anh nắm chặt tay Đậu hũ, Trang Nhi cũng khoác chặt hai tay của mình vào cánh tay Hoàng Nam.

Cùng nhau dạo phố, cùng nhau tám chuyện cười đùa, cùng nhau chụp ảnh kỉ niệm mọi thứ khiến cả bốn người tiến thêm một bước gần lại với nhau hơn thân thiết với nhau thêm trở thành bạn tri kỉ.
Mọi thứ ở tuổi 16 17 đều rất đẹp, đẹp nhất là khoảng khắc này bốn con người xạ lạ giờ lại như người một nhà.

Cảnh đẹp của ngày ba mươi tết cũng không bằng tình bạn đẹp của bọn họ.

Không khí ở quảng trường mỗi lúc thêm dộn nhịp người đã chập kín đợi xem pháo hoa bầu trời đầy sao càng thêm đẹp.
Bốn người cùng nhau ước nguyện:
Đầu tiên là Đào Anh: "Tớ ước chúng ta sẽ hạnh phúc, thành công"
Đậu hũ: "Tôi ước, nguyện vọng của tôi sẽ đạt được, sẽ lấy cô gái ấy, bốn người chúng tôi sẽ gặp nhau ở lễ đường".
Trang Nhi: "Mình ước cả bốn chúng ta đều sẽ thân nhai như này cùng nhau học tập cùng nhau thi đậu đại học".
Hoàng Nam hít một hơi rồi nói: "Tôi ước, điều ước của bốn người chúng tôi đều sẽ được thực hiện".
Thanh xuân này đẹp thật bởi nếu không xuất hiện những người bạn tuyệt vời như vậy thì thật là tiếc nuối mà.

Cũng đã đến giờ bắn pháo hoa ai nấy cũng chen lấn để xem may mắn sao cả bốn người đều tìm được một nơi thích hợp để xem.

Lúc này, đếm ngược pháo hoa được bắn lên trời Đậu hũ nắm chặt tay Đào Anh ghé vào tai nói: "Chúc em năm mới vui vẻ"
Đào Anh mỉm cười: "Chúc anh năm mới vui vẻ"
Đằng này, Hoàng Nam nắm tay Trang Nhi lại rồi xoa đầu cô bé một cái: "chúc em năm mới vui vẻ cô gái của anh"
"Anh cũng vậy, năm mới vui vẻ nhé" Trang Nhi nhìn anh nở nụ cười như ánh trắng vừa đẹp vừa làm anh tan chảy.
Cả bốn người cùng hét lên: Năm mới vui vẻ".
Khung cảnh đông đúc tuyệt đẹp của đêm xuân sang thật đẹp làm sao.....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 52: 52: Mồng 1 Tết


Khoảng khắc giao thừa qua đi một năm mới khởi đầu với muôn vàn hy vọng về một năm may mắn, hạnh phúc, sung túc và phát tài...
Sáng mồng một, Trang Nhi diện một chiếc áo dài cách tân tay bồng màu đỏ với làn da trắng mịn của mình càng làm cô nàng thêm nổi bật trong chiếc áo dài, dáng người tuy hơi nhỏ con nhưng khi mang thêm đôi sandal năm phân lên lại có dáng vẻ thanh thoát hơn, cái eo nho nhỏ càng thêm làm điểm nhấn chung quy lại là người đẹp lụa cũng đẹp.
Cô bé chuẩn bị cùng với bố mẹ mình chuẩn bị lên chùa cầu an đầu năm mới...
Bên này nhà Hoàng Nam, mẹ anh háo hứng cứ hỏi mọi người trong nhà rằng bà có mặc đẹp không.
Hoàng Nam lúc này trên lầu cũng đang chỉnh lại quần áo anh mặc một chiếc quần tây đen và một cái áo thun màu trắng trong đơn giản trên tay còn đeo một cái đồng hồ.

Người thiếu niên dù mặc gì đi chăng nữa cũng đủ khiến cho nhiều thiếu nữ ngoài kia mê mẩn cuối cùng anh không quên đi lại vào phòng lấy cái kính cận của mình rồi đeo lên.
Bên dưới nhà đã chuẩn bị đầy đủ chỉ đợi anh xuống rồi cùng lên xe đi chùa cầu an, mẹ anh nói lớn:
"Con xong chưa??? nhanh đi nhà con bé Trang Nhi đang chờ chúng ta đấy"..
Nghe thấy lời mẹ mình nói anh có chút bất ngờ nhưng mà nghe đến hai chữ Trang Nhi là chưa tới một phút anh đã có mặt dưới nhà.
Mọi người trong nhà che miệng cười khúc khích ý trêu chọc.
Cả nhà Hoàng Nam xuất phát lên xe khoảng mười lăm phút sau thì tới chỗ, xe dựng ngay trước cửa nhà Trang Nhi, bác tài thân quen ló đầu ra:
"Lên xe thôi cháu, cả nhà anh chị cũng lên xe đi cùng nhau xuất phát thôiiiiiiii"

Bác tài xuống mở cửa cho gia đình Trang Nhi, bố mẹ Trang Nhi định ngồi ghế cuối vừa hay nhìn vào thì thấy cậu bạn đang ngồi với ánh mắt chờ đợi mẹ anh cũng quay đầu ra sau nhìn liền biết ý anh vội nói:
"Vợ chồng em lên đây ngồi nói chuyện cho vui để con bé ngồi ở đó với người ta đi".
Bố mẹ Trang Nhi bật cười hiểu ý cũng liền đẩy cô vào ghế cuối ngồi chung với ai kia.
Vài phút sau mọi người ổn định, xe từ từ lăn bánh Hoàng Nam cứ kè kè mân mê cái tay nhỏ của cô nàng, Trang Nhi nói:
"Chúc cô chú, bác và bố mẹ năm mới vui vẻ ạ".
"Chúc anh năm mới vui vẻ năm mới mặc áo đỏ, em nhỏ đợi anh lì xì hehe".
Dứt lời, mọi người trong xe bật cười khúc khích rồi chúc nhau biết bao nhiêu là lời chúc tốt đẹp cho đầu năm.
Hoàng Nam ghé đầu lại sát vào tai Trang Nhi nói nhỏ hết mức có thể:
"Thật không muốn để em mặc đồ như vậy".
Trang Nhi thắc mắc lấy tay che miệng hỏi:
"Tại sao cơ".
Hoàng Nam nói:
"Quá đẹp nhỡ may lên chùa lại có người nào nhìn trúng em thì lại khổ anh".
Trang Nhi khẽ nhẹ anh một cái rồi quay mặt sang chỗ khác mặc kệ anh chàng.
Một lát sau, Hoàng Nam lại ghé vào tai cô bé:
"Em nhỏ muốn lì xì không???"
Trang Nhi gật đầu, anh chàng bật cười khẽ nói:
"Hôn má anh một cái anh tặng em bao lì xì đỏ".
Trang Nhi bất lực nói: "em không cần hớ".

Hai người trên xe cứ trêu đùa nhau qua lại không người này tức thì người nọ tức như chó với cả mèo.
Tới nơi cả nhà xuống xe trong ai cũng tươm tất đợi bác tài xe đậu xe rồi cùng nhau vào trong chùa.

Mẹ anh thì khoác tay bố anh, mẹ cô thì nắm tay bố cô còn cái người già đầu mặt mày trong lạnh lùng nhưng lại ưa chuộng của nhiều cô gái ngoài kia thì đang như đứa trẻ hai tay khoác lấy tay cô nàng đòi cô dẫn đi.

Trang Nhi ngậm ngùi bất lực, xong xuôi mọi người cùng đi vào bên trong thắp hương cầu an để có một năm thiệt nhiều may mắn, Hoàng Nam và Trang Nhi thắp hương đầu tiên liền ra trước với nhau để lại người lớn ở bên trong vừa thắp hương cúng bái vừa nói chuyện với các sư.
Bên ngoài, có vài cậu bạn vẻ trông cũng ưa nhìn quan sát Trang Nhi có dáng vẻ xinh xắn như thiếu nữ liền không kèm lòng đi tới xin cách thức liên lạc mà không nghĩ đến người kế bên là người yêu của cô nàng, cậu bạn đi đến:
"Này có thể cho tôi cách thức liên lạc được không???".
Lời vừa nói ra Trang Nhi chưa kịp đáp thì anh bạn kế bên mặt đầy biến sắc vội đưa tay ra để vào eo Trang Nhi kéo sát lại người mình:
"Vợ tôi!"...!
"..."
Cậu bạn kia có chút xấu hổ liền xin lỗi rồi rời đi trong lòng có chút tự trách "haiz người đẹp luôn đi với người đẹp vậy mà mình còn không nhận ra".
Hoàng Nam nhìn Trang Nhi: "Anh đã bảo là thật không muốn em mặc như này thà mặc cho một mình anh xem thì được".

Trang Nhi giả vờ ho ho mấy cái: "Gớm mặc mình anh thì còn gọi gì là kiệt tác".
Nói vài câu rồi thì Hoàng Nam lấy điện thoại ra gọi cho bố mình, bố anh vừa bắt máy:
"Bố, hai tụi đi chơi nhé lát mọi người ra thì về trước đi ạ."
Lúc này cũng khoảng mười giờ sáng rồi, Hoàng Nam nắm tay Trang Nhi tới chỗ cây ước nguyện nhờ một người gần đấy chụp dùm một tấm ảnh cho hai người.
Nháy nháy được vài tấm vô cùng ưng ý anh chàng liền cảm ơn người chụp rồi dắt Trang Nhi ra quán trà sữa gần ấy để nhăm nhi.

Trong quán đã chật kín may sao cả hai đến lúc chỉ còn lại một bàn duy nhất.

Vừa vào trong quán bao nhiêu ánh mắt dồn về phía hai người, tụi trai thì cứ dán mắt vào Trang Nhi còn mấy cô gái thì cứ nhìn Hoàng Nam đăm đăm say đắm.

Không có gì khác ngoài mấy lời bàn tán, họ bảo chắc hai người là anh em của nhau nên mới đẹp như thế.

Có vài cô gái còn tiến lại gần bàn của hai người hỏi thăm:
"Anh ấy là anh của em à??? cho chị xin thông tin được không".
Cô nàng bật cười trông có chút gượng gạo:
"Dạ vâng không không phải ạ ảnh là người yêu em đấy ạ".
Mấy cô gái biết thế thì liền ngưỡng mộ trong lòng.

Hoàng Nam kéo ghế ngồi sát Trang Nhi:
"Anh nghĩ chúng ta nên uống nhanh về nhanh không kẻo là còn nhiều người tới hỏi đấy".
Hoàng Nam vừa nói xong thì phục vụ đem nước lên chuẩn bị đưa lên uống thì cô bạn Hồng Nga đi vào nhìn thấy Hoàng Nam liền réo lên:
"Nam ơiiiiii.....".
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 53: 53: Đăng Ảnh Cưới


Tiếng gọi vang lên làm tất cả mọi người trong quán lúc ấy đều dồn ánh mắt hiếu kỳ về Hồng Nga.
Nga chạy đến, vẻ mặt tươi rói của đầu năm nói:
"Hai người năm mới vui vẻ nhé"
Cô gái mở túi lấy ra một phong bao lì xì to không biết là cố ý hay vô tình cô nàng nói vẻ thảo mai:
"Tiền lì xì nè chúc cặp đôi trẻ đầu xuân hạnh phúc nhá".
Trang Nhi nhìn thấy ánh mắt lườm ngang của người chị lúc trước mình còn quý mến giờ lại như thể thành kẻ địch ngàn máu của cô bé, Trang Nhi vội khẽ nghiêng người về Hoàng Nam nói nhỏ:
"Anh nhận đi".
Cậu bạn không hề hứng thú vẻ mặt có chút xíu gì đó đối đầu với Hồng Nga kiểu ngay lần gặp đầu đã ghét ấy thế mà cứ giả tưởng hiền lành nũng nịu.
"Thay mặt người yêu của tôi nhận giúp, cảm ơn".

Anh chàng thốt ra mấy lời miễn cưỡng rồi đưa bao lì xì cho Trang Nhi.
Thấy vậy cô bé cũng không hề để ý nữa vội nỡ một nụ cười rồi chân thành cảm ơn chị gái trước mặt.

Nghe thấy hai chữ "Người yêu" tay cô gái siết chặt thành nắm đấm.

Không ai có thể ngờ rằng một cô gái ngay những ngày đầu xuất hiện với nét ngây thơ, trong sáng, thanh thoát như "Hoa Lê Trắng" kia lại ẩn đằng sau muôn vàn bí ẩn sâu thẳm với nhiều toan tính ở lứa tuổi mới lớn không biết khi sau này đã trưởng thành cô ta sẽ còn cáo già đến cỡ nào.
Hồng Nga ấp úng: "...cái gì???...!hai người là người yêu thật à???".
Trang Nhi mỉm cười lấy thảo rồi đáp trông ngạo ngượng: "Vâng ạ".
Tiếng cười của Hồng Nga thốt lên cười khá lớn, tiếng cười khanh khách dáng vẻ này chưa ai từng thấy: "xem thông tin chị còn nghi ngờ nhưng giờ thì chị đã xác nhận rồi chúc hai người hạnh phúc nhá".
Cô gái nhẹ nhàng giữ bình tĩnh lấy một cái ghế đặt xuống ngồi kế Hoàng Nam thì bỗng anh nắm tay Trang Nhi đứng dậy rồi nói vọng ra:
"Phục vụ gói hai ly bàn này đem về nhé sẵn tiện tính luôn ly của cô gái này, cảm ơn".
Trang Nhi chưa kịp phản ứng chỉ biết quay đầu lại rồi vẫy tay tạm biệt Hồng Nga.
Hoàng Nam dắt theo Trang Nhi đến quầy thanh toán xong cùng ra trước cửa bắt xe trở về nhà anh.
Trong quán, trên bàn lúc này có "một" nước mắt rơi xuống kèm theo là câu chửi thề:
"Mẹ nó, tôi đến trước người của tôi cũng dành lấy đợi ngày tôi sẽ lấy lại..."
"Đợi đó con ranh...".
Haizzz người ta thường nói là ông trời không cho ai hoàn hảo là đúng mà...
"..."
Trên xe taxi lúc này đã về tới nhà Hoàng Nam, sau khi thanh toán xong anh đi tới cạnh Trang Nhi xoa xoa cái đầu của cô.
Trang Nhi nhìn anh, khoác tay anh nói:
"Em nói anh nghe ban nảy chị ấy lườm em đó".
"Trông cứ đáng sợ sao sao í".

Hoàng Nam nhíu mày rồi nói:

"Nghe lời anh sau này tránh xa cô ta ra"
"Đừng nhìn vào vẻ ngoài mà thấy cô ta như thế sau này khi nào rãnh anh sẽ kể em nghe".
Tuy có chút tò mò nhưng cô nàng nay rất nghe lời còn nói vài lời trêu chọc:
"Anh nói càng sớm thì em càng hôn anh nhiều nhỡ đâu lúc em không muốn nghe thì anh lại kể lúc ấy chả còn có thưởng nữa đâu".
Anh chàng cười bất lực: "Em được lắm!".
Hai người trêu nhau từ trước cổng tới trong nhà, đến lúc mở cửa ra thì nhìn thấy mọi người trong nhà đang sung hợp rất đông vui có cả bố mẹ Trang Nhi đang cùng bố anh ngồi sô pha cắn hột dưa ăn bánh uống nước.
Mấy cái sô pha bên cạnh cũng đã kín người nào là chú mười chăm sóc vườn, bác tài xế, cô tám đầu bếp,...pla pla tất cả mọi người làm đều đông đủ.
Thấy hai bạn nhỏ trở về mọi người liền ráo rít nói vài câu chọc ghẹo khiến Trang Nhi có chút ngại ngùng.
Hoàng Nam dắt Trang Nhi vào bên trong thưa hết, chúc tết hết mọi người thì cô bé cũng đã được một túi đựng đầy lì xì.
Hòa theo không khí hai người bạn nhỏ ngồi đằng trước bàn cùng ăn dưa hấu cùng xem ti vi với mọi người...
Một lát sau, bố Trang Nhi lên tiếng:
"Hay là chúng ta chụp một tấm ảnh kỉ niệm đi".
Nghe thấy lời nói, ba Hoàng Nam cũng thuận theo: "Được, được đợi tôi lên lầu lấy cái máy ảnh siêu nét của tôi đã".
Mọi người trong nhà cười ùa lên "được chuẩn bị chụp hình thôi nào".
Ba anh đem máy ảnh xuống kèm theo một cây gậy cố định máy xong đưa cho Hoàng Nam, sau khi anh làm một loạt thao tác thì cũng xong:

"Hẹn mười giây đếm ngược nhé cả nhà".
Anh chạy tới ngồi cạnh cô nàng rồi cả hai cùng làm ra hình trái tim trong khá cute.
Mọi người cùng đếm ngược cuối cùng cũng ra được một tấm ảnh siêu đẹp.
Ai ai cũng dành xem ảnh chỉ có Hoàng Nam là lặng lẽ đã chuyển tấm ảnh từ lúc chụp xong vào điện thoại của mình ngồi im thin thít tay cứ gõ gõ gì đó trên màn hình.
Trang Nhi hiếu kì nhìn vào: "Anh làm gì thế???"
"Đăng ảnh cưới của chúng ta".

Anh nhìn cô một cái liền bật cười.
Trang Nhi nhéo eo anh nhẹ một cái liền ngồi sát vào anh không chừa một kẻ hở rồi ngồi vừa ăn vừa xem ti vi.
Trên Facebook lúc này đã cập nhật tấm ảnh gia đình hạnh phúc mà Hoàng Nam đăng lên với dòng caption "Không sum vầy thì không phải là tết".
Yeazzzz khởi đầu thật là hạnh phúc mà.....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 54: 54: Uống Trà Xanh Không


Mấy ngày tết cứ thế mà trôi qua trong ngập tràn hương vị ấm áp, ngọt ngào vào hạnh phúc.
Sau mấy ngày bận rộn chúc tết thì mấy người bạn nhỏ nhà ta cũng có thời gian tụ lại ngồi chơi với nhau.

Hôm nay mùng ba tết, trong không khí vẫn còn rất rộn ràn ngoài phố đông chật kín Hoàng Nam, Trang Nhi, Đào Anh, Trung Kiệt cùng nhau dạo quanh một lượt quảng trường xong liền ghê vào một quán lẩu gần đấy.

Trong cái thời tiết se se lạnh của đầu xuân này mà ăn cái lẩu vừa nóng vừa thổi thì chỉ có hết xẩy thôi.

Vào trong quán lúc này đã còn trống mấy bàn, Đào Anh đi đến bàn vừa được nhân viên dọn dẹp sạch sẽ:
"Ngồi chỗ này đi mọi người".
Nghe xong mọi người cũng đi tới ngồi xuống, phục vụ ra hỏi:
"Quý khách muốn dùng lẩu gì vậy ạ???".

Trang Nhi nhanh nhanh dành lên tiếng:
"Một lẩu Tokbokki Hàn Quốc hai người ăn và một lẩu hải sản hai người ăn nhé ạ".
Phục vụ hỏi thêm: "Uống nước không ạ???".
Hoàng Nam lười biếng đáp lời: "Nước khoáng là được ạ".
Gọi thức ăn xong thì mấy người bạn nhỏ cùng nhau ngồi tán gẫu nhau, Trang Nhi thở phào một cái rồi nói với mọi người:
"Mấy cậu không biết đâu hôm đầu năm tớ nhìn thấy chị Nga lườm tớ đấy chả giống chị ta thường ngày hiền lành gì cả".
Đậu hũ ho nhẹ một cái xong cười: "Tại cậu lấy người thương của chị ta nên chị ta mới vậy còn không nhận ra à?"...
Không khí nói chuyện ngày càng xôn xao, Đào Anh vỗ nhẹ vai Trang Nhi lắc đầu: "Cậu thật là ngây thơ mà, haizzz".
Vừa nhắc Hồng Nga thì có Hồng Nga dứt lời của Đào Anh thì cô ta cũng bước vào quán mà cô không chỉ đi một mình mà còn cùng đi với đám con gái nhà giàu trong trường nổi tiếng hơn còn gọi là "Chị đại" ấy mấy cậu ạ...
Đậu hũ tắc lưỡi mấy cái thốt lên: "Vừa nhắc chị ta thì chị ta xuất hiện".

Bốn người cùng nhìn về một hướng, ánh mắt của Hồng Nga cũng theo quy luật mà hướng về Hoàng Nam.
Thấy cô gái đó xuất hiện Hoàng Nam kéo ghế của Trang Nhi lại gần thật gần vào ghế anh rồi dùng hai tay di chuyển đầu cô quay lại tư thế cũ:
"Đừng nhìn nữa thức ăn gần ra rồi".
Phục vụ đem lẩu ra đúng lúc, Đào Anh thấy vậy cũng không quan tâm đ ến chị ta:
"Ăn thôi nào mọi người đồ ăn tới rồiiiii".
Bốn người vừa cầm đũa lên thì có gái từ đó đi đến:
"Chào Nam nhé đi ăn với người yêu à???".
Cô gái thường ngày ăn mặc vẻ kín đáo, nhu mì, ngoan hiền...hôm nay lại thay đổi phong cách lạ thường chị ta mặc một chiếc áo croptop bó sát khá ngắn cộng thêm cái quần jeans short ngắn nhìn thì có vẻ không hợp với thời tiết nhưng chắc chị ta không biết lạnhhhh.

Hoàng Nam nghe thấy câu hỏi chỉ làm lơ không trả lời anh quay sang Trang Nhi vờ như lời nói của Hồng Nga chỉ là gió lướt qua, cô gái có chút xấu hổ mà đành lên tiếng chào một lần nữa:

"Chào mọi người nhé!".
Đậu hũ cũng không quan tâm chỉ lo gắp thức ăn cho Đào Anh, cô nàng Đào Anh nhí nhảnh cũng chỉ ngước lên rồi mỉm cười một cái xong lại tiếp tục ăn thấy người yêu mình làm vậy anh chàng cũng bất chước làm theo còn hỏi thêm một câu:
"Uống Trà Xanh Không ạ".

Khiến Hồng Nga có phần tức giận.
Đằng này Trang Nhi định ngõ lời lại thì bị Hoàng Nam chặn miệng lại anh cứ đút cho cô ăn liên tiếp không để cô gái nhỏ có cơ hội nói chào lại.

Hồng Nga đã tức nước vỡ bờ rời đi còn không quên trước khi đi chị ta lườm thẳng mặt Trang Nhi một cái chính mắt Đào Anh và Đậu Hũ cũng nhìn thấy.
Thấy Hồng Nga đã rời đi, Hoàng Nam nói:
"Chúng ta tốt nhất đừng giao du với cô ta, đặc biệt là em đó Trang Nhi".
Cô nàng ra vẻ nũng nịu, khoác tay anh đưa qua đưa lại:
"Vâng vâng em biết rồi mà"...
...
Sau một hồi vừa ăn vừa tám chuyện thì bụng của mỗi người cũng đã đầy ấp vừa ấm bụng vừa no say tính tiền xong thì mấy người bạn nhỏ tiếp tục hành trình du xuân đi chơi hết trò này đến trò khác.
Cuối cùng còn không quên lì xì lấy lộc đầu năm cho nhau, cùng ra bãi cát bên bờ biển ngắm sao ước nguyện cầu chúc cho cho mọi điều tốt đẹp, cùng nắm tay nhau, cùng cười với nhau...tình bạn mới bắt đầu nhưng cũng mong nó sẽ lâu dài theo năm tháng.

Trời tối đến cũng đã gần mười giờ cả bốn cùng tạm biệt về nhà để chuẩn bị cho ngày mai một ngày mai tốt hơn ngày hôm nay...
"..."
Trở lại trường sau kì nghỉ tết gần nửa tháng thì hôm nay là thứ hai đầu tuần một khởi đầu mới cho kì học mới chuẩn bị tinh thần chiến đấu với bài tập với sách vở...
Như thường ngày Hoàng Nam đến đón Trang Nhi đến trường nhưng hôm nay tụi nhỏ nhà mình hẹn đến trường sớm để tới căn tin cùng ăn cơm sáng ấy thế là vừa đến trường thì bốn người gặp nhau cất balo gọn gàng vào lớp thì cùng nhau đi ra căn tin ăn sáng.
Ngoài căn tin lúc này cũng rất đông nhưng khi Hoàng Nam xuất hiện thì mọi người đều ánh mắt sáng rực mà hết cô này đến cô khác chào anh nhưng dù không nhận lại được hồi đáp nào mà mấy cô gái ấy vẫn hớn hở.
Có người còn bàn tán:
"Này này hình như Năm với con bé ấy chả phải anh em đâu"
"Ôi thằng bé kia đợt lên bục nhận thưởng nhìn không kĩ giờ nhìn gần trong đẹp trai phết"
"Trai đẹp đi với trai đẹp".
Tiếng đập bàn một cái mạnh: "Đừng bàn tán nữa Nam với em ấy là người yêu đấy...".
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 55: 55: Cô Gái Tâm Cơ


Lời nói từ cô gái thâm hiểm kia đã làm mọi người trong căn tin lúc ấy đều vô cùng hoang mang rằng nam thần của mình đã thuộc về người khác.

Trong tiếng nói ồn ào có người ganh tị nhưng cũng có người thầm ngưỡng mộ bởi cặp đôi nhà ta cũng rất xứng đôi vừa lứa vừa đẹp vừa học giỏi.
Hồng Nga bỏ đũa rời bàn ăn đi đến hướng của Hoàng Nam và Trang Nhi vẻ mặt thách thức: "Cậu không định giới thiệu bạn gái mình cho mọi người biết à???".
Hoàng Nam chả thèm để ý đến lời nói của cô gái, anh nhích người lại gần Trang Nhi theo thói quen mà ôm eo cô bé lại:
"Cô nói vậy thì sẵn đây tôi cũng nói luôn".
"Trang Nhi là người yêu tôi, không phải em gái gì cả".
Trang Nhi chưa kịp hoàn hồn đứng hình mất mấy giây, lời nói đến miệng lại không nói ra thành lời.
Hai tay của cô gái Hồng Nga đã siết chặt thành nắm đấm.
Hoàng Nam còn không quên nhắc nhở nho nhỏ với cô ta:
"Lúc đầu tôi nghĩ cô là một người ngoan hiền nhưng mà đã sai từ lần tôi bắt gặp cô ở sân thượng làm những việc khiến tôi kinh tởm thì đối với tôi cô âm điểm".

"Nếu cô dám dở trò gì với em ấy, tôi nghĩ rằng mình có thể không nhịn được mà đấm vào mặt cô đâu!".
Trang Nhi gương mặt ngỡ ngàng khi thấy anh nói những lời này, cô bé nhón chân lên kề sát vào tai anh:
"Nhỡ có khi nào em chọc anh tức xong anh cũng sẽ đánh em hả???"
Hoàng Nam nhìn cô rồi cười vẻ bất lực nhưng lại vô cùng âu yếm vén một bên tóc của cô bé:
"Không!, anh nào đâu tàn ác mà đánh con heo cơ chứ công anh nuôi mà".
Trang Nhi nhéo nhẹ vào hong anh bạn một cái rồi liền lườm thêm một cái cho đủ combo.
Mặc kệ người con gái thâm độc kia đang đứng trước mặt thì hai người vẫn tỏ ra yêu thương không ngần ngại.
Hồng Nga nuốt không trôi cơn tức quay người rời đi, Đào Anh thấy vậy cũng liền trêu chọc vài câu:
"Hoa hồng có gai nhưng luôn coi mình là bông tuyết trắng thuần khuyết".
Đậu hũ cũng liền hùa theo người yêu mình:
"Đúng là bạn gái nhà tui nói cái gì cũng đúng cả".
Bóng dáng người con gái rời đi trông vẻ ngượng ngạo, tức giận dần đi xa chị ta vô cùng tâm cơ, vô cùng cố chấp miệng còn không quên nói mấy câu vô nghĩa: "dù ra sao tôi cũng sẽ dành lại Hoàng Nam".
Cả đám người lúc ấy trong căn tin đều rất bàng hoàng khi cập nhật được thông tin này, thấy mọi người muốn xác nhận thông tin là thật Hoàng Nam đi đến nắm tay Trang Nhi giơ lên:
"Người yêu tôi mọi người không cần bàng hoàng nữa".
Ối dồi ôi, hỡi trời trái tim Trang Nhi muốn rớt ra ngoài còn những trái tim của mấy cô gái trong trường thì bị tan vỡ.
Nam thần trong lòng của mọi người chính thức thuộc về người ta mà người ta vừa xinh đẹp vừa học giỏi thì làm gì có chỗ nào để chê, haizzzz...
Nhóm bốn người đi đến bàn ăn rồi gọi món, sau mấy phút thì đồ ăn cũng đã lên bốn người cùng cười nói ăn uống ngon miệng sau một cuộc đàm đạo vui vẻ cùng cô gái tâm cơ thản nhiên ăn uống như chưa có chuyện gì sảy ra.

Đằng khác, anh bạn Trung lúc trước còn bảo sẽ theo đuổi Trang Nhi đến cùng giờ lại nhìn cô gái này theo cách như một cô em gái.

Nhìn thấy cô hạnh phúc là chính mình khi ở cùng người bạn từng thân của mình anh mới nhận ra rằng "tình cảm là thứ cảm xúc không xác định, nó phải xuất phát từ hai phía thì mới có hồi kết đẹp còn nếu cố chấp theo đuổi từ một phía thì mãi mãi sẽ không dành được trái tim của người mà ta thích hoặc yêu".

Anh bạn xuất hiện trước cửa căn tin chứng kiến mọi việc, anh thấy được vẻ mặt cố chấp, thâm độc của cô gái ngồi cùng bàn với mình hằng ngày luôn lạnh lùng nhưng vẻ ngoài rất dịu dàng đến cả anh bạn cũng không nghĩ cô là người như thế.
Sau khi thấy Hồng Nga bước ra khỏi cửa, Trung tiến lại gần vẻ mặt vẫn như ngày nào mà nói mấy câu bỡn cợt:
"Này cô bạn cùng bàn tôi không nghĩ bà cũng là người cá tính như thế nhưng mà tôi nghĩ bà đừng cố chấp quá cái gì cũng có hậu quả của nó cả".
"Người không thích bà thì bà chú ý đến còn người đẹp trai như tui mà bà lại không để ý, thật là tiếc mà".
Hồng Nga tức giận: "Im đi".
Anh bạn vẫn tiếp tục cười đùa: "Ghê gớm phết ấy nhờ".

Cả hai cứ thế mà đi về lớp...
Quay lại nhóm bạn, lúc này cả bốn người đều đã ăn xong tiếng trống cũng đã kêu lên mọi người lúc ấy đều vội nhanh chóng về lớp học.
Cả bốn tạm biệt nhau rồi về lớp chuẩn bị mấy tiết học nặng nề...
Trong lớp học vẫn còn tràn đầy khí trời xuân tuy đã mùng chín rồi, lớp nào cũng thế nói chuyện mấy ngày tết, khoe tiền lì xì, khoe tóc mới, giày mới đặc biệt còn lén giáo viên cắn hột dưa, hột bí.

Ngày đầu đi học lại tuy có hơi mệt nhưng mà rất chi là vui vẻ.
"..."
Ra về, Trang Nhi đợi Hoàng Nam ở lớp sau khi tạm biệt Đào Anh với Đậu hũ, cô nàng ngồi trong lớp đang dọn dẹp bàn học một lát sau Hoàng Nam đến gõ cửa rồi lên tiếng:

"Về thôi cô nương".
Cô bé vui vẻ đeo balo vào chạy ra khoác tay anh, cô nói:
"Anh đừng có mà đánh lén em đấy nhá, hồi nhỏ ba có dậy em học võ đấy em không sợ anh đâu".
Anh chàng bật cười: "Ừa ừa, tôi nào dám đánh em tôi mà đánh em thì bố mẹ tôi đánh tôi".
"Hehe" cô nàng vô tư dường như không để tâm mọi việc về Hồng Nga.
Nhưng phía sau lại phát ra vài âm thanh:
"Nga đáng nhẽ Nam là của mày sao lại bị con nhỏ đó dành rồi".
"Mày đừng để nó dành phải lấy lại thứ mình muốn"...
Tuy phía trước lời Trang Nhi nói dường như áp đảo đi lời nói nhảm nhí của mấy cô gái không đứng đắn phía sau nhưng mà Hoàng Nam vẫn nghe thấy.
Anh quay đầu ra sau, nhìn bằng ánh mắt đáng sợ khiến cho mấy nàng phía sau giật bắn cả người..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 56: 56: Cố Gắng


Hoàng Nam từng li từng tí luôn dè chừng bảo vệ cô gái nhỏ nhà mình bởi anh biết rằng chỉ cần sơ hở một chút thôi Trang Nhi có thể xảy ra những việc mà không thể đoán trước được.
Theo từng ngày từng ngày, dần dần mối quan hệ của hai người đối với mọi người trong trường cũng đều đã quen thuộc, có người lúc đầu tuy đó kị nhưng rồi nhìn cách Hoàng Nam yêu thương Trang Nhi lại chấp nhận một điều rằng nam thần thật sự đã thuộc về người con gái khác nhưng mặt khác cũng có những cô gái khác thì luôn luôn ngưỡng mộ tình yêu học trò của họ.
Thêm vào đó là hội bạn của bốn người, họ cũng ngày càng ngày khăng khít hơn, share nhiều thứ cho nhau nghe, dần dần thấu hiểu nhau, giúp nhau tiến bộ,...!Bốn người khoác lên mình chiếc áo đồng phục cấp ba cùng chí hướng cùng mục tiêu bắt tay thi vào ngôi đại học danh giá "Đại Học Quốc Gia Hà Nội".
"..."
Vào buổi tối cận ngày thi giữa kì hai cả nhóm tụ họp lại nhà Trang Nhi cùng nhau ôn bài.
Đậu hũ đèo Đào Anh trên chiếc xe đạp siêu siêu xịn của mình đến nhà Trang Nhi, cậu bạn vui vẻ cùng với Đào Anh đi vào bên trong nhà gặp bố mẹ Trang Nhi liền nói:
"Cháu chào cô với chú ạ".
Bố Trang Nhi có chút bất ngờ: "Ầy ầy lâu rồi chú mới gặp lại mày dạo này học hành vẫn tốt chứ con trai".
Anh bạn không ngần ngại vui vẻ đáp lời: "very very tốt luôn chú ạ hehe".
Đào Anh cũng lễ phép chào hỏi: "Cháu cũng chào cô với chú ạ".
Mẹ Trang Nhi bước ra mặt bà tươi cười dáng vẻ thân thiện:
"Vào nhà đi hai cháu, Trang Nhi trong phòng đấy chút nữa cô đem đồ ăn lên cho mấy đứa".

Cặp đôi nhỏ khách sáo cười cười rồi xin phép đi vào, vừa vào phòng đã thấy Hoàng Nam ngồi sẵn bên trong, Đậu hũ nắm tay Đào Anh đi vào rồi đặt tập bút lên bàn:
"Đến sớm thế".
Hoàng Nam đã thân quen với anh bạn nhỏ hơn mình một tuổi này nên anh cũng đã cởi mở hơn trước không ngần ngại mà đáp:
"Sẵn tiện ăn cơm mẹ vợ nấu luôn ấy mà".
Đậu hũ vỗ vai anh chàng vẻ mặt ao ước:
"Tôi cũng muốn được như anh, haizzz xin tip đi".
Trang Nhi thở dài lên tiếng: "Không học tôi đuổi hai người đi về đấy nhé".
Cả ba bật cười rồi nhanh nhanh vào việc, giải từng trang từng trang đề...
Một lát sau, mẹ Trang Nhi đi vào còn đem theo một đ ĩa trái cây: "Ăn đi rồi học tiếp"
Bà nhìn Hoàng Nam rồi nói tiếp: " Ba đứa không biết gì thì cứ hỏi anh, anh chỉ cho mấy đứa".
Trang Nhi lẩm bẩm: "Anh, anh gì cũng anh".
"Mẹ nghe hết cả đấy, đừng có mà hung dữ ăn h**p người ta nghe chưa con gái".

Mẹ cô nàng nói giọng trêu chọc.
Cả đám ngồi bật cười khanh khách chỉ ngoại trừ cô bé nhà ta, cô nàng giận cá chém thớt đánh Hoàng Nam đang ngồi kế bên một cái.
Hoàng Nam liếc nhìn rồi nói:
"Ơ sao lại đánh anh".

Mẹ cô nàng cũng bật cười không nể mặt con gái mình.

Bà trêu chọc xong cũng liền đi ra để trả lại không gian cho cả nhóm chuyên tâm học hành.

Cả nhóm ngồi nhìn cô nàng chỉ biết cười, Đào Anh vừa cười vừa nói: "Mẹ cậu thật là biết cách trêu chọc tớ cũng phải nên học theo"

Trang Nhi thở dài: "tớ nghĩ là anh ấy mới là con ruột của bố mẹ tớ, haizzz".
Đậu hũ, Hoàng Nam cùng lúc lấy một miếng trái cây cắt sẵn đưa lên miệng cho Đào Anh và Trang Nhi.
"Ăn đi rồi học bài".

Đến cả lời nói của hai anh chàng cũng ăn khớp với nhau.
Hai cô bạn nhìn nhau rồi ăn hết miếng trái cây xong lại bắt đầu tiếp tục con đường giải đề gian nan.
...
Đến khoảng chín giờ tối, Đào Anh cùng Đậu hũ về trước, lúc này chỉ còn Hoàng Nam và Trang Nhi, cô bé nhìn anh rồi nói:
"Đừng giải nữa nghỉ tay đi đợi xe đến đón về".
"Về đến nhà phải nhắn tin cho em biết đấy nhé".
Hoàng Nam cũng dọn dẹp lại tập sách bỏ vào balo xong vươn mình một cái để giản gân giản cốt, anh nhìn Trang Nhi:
"Nằm lên đây" anh chỉ tay lên đùi mình rồi nhìn cô bé bằng ánh mắt ấu yếm.
Cô nàng cũng nghe lời mà nằm xuống có chút tò mò:
"Sao thế???".
"Cố gắng thi vào cùng anh nhé, chỉ còn vài tháng nữa là anh lên mười hai rồi sắp không gặp em nữa".

Hoàng Nam xoa đầu cô nàng.
Nghe đến đây Trang Nhi cũng hiểu phần nào, cô bé chỉ cười một cái thoải mái rồi nói:
"Còn lâu mà, anh cứ yên tâm đi"...!
Lời nói của Trang Nhi làm lòng cậu bạn mới lớn này yên tâm thêm một chút.

Trong lòng của Hoàng Nam lúc này chỉ muốn khoảng thời gian này có thể chạy chậm lại để anh không phải xa Trang Nhi không phải rời xa những người bạn mà bản thân mình hiếm lắm mới mở lòng cởi mở như thế.
...Xe đến, tài xế bên ngoài gõ cửa: "anh chị gọi cậu chủ giúp tôi".
Người bên trong nhà nghe thấy liền nói vọng vào: "Nam tài xế tới kìa con".
Anh chàng trong phòng nghe thấy cũng dạ dạ vâng vâng đứng dậy mang balo tạm biệt Trang Nhi, tới cửa còn không quên bày trò dụ cô bé:
"Tới đây anh nói cái này nè"
Cô nàng không chút do dự mà đi tới xong liền bị người kia kéo bản thân lại gần rồi nhẹ nhàng hôn một cái vào trán, bờ môi mềm của anh chàng chạm vào trán của Trang Nhi làm cho cô bé hai má đỏ ửng, tim đập loạn nhịp, đứng hình mấy giây.
Hôn xong liền xách balo kéo cửa chạy ra bên ngoài, anh chào bố mẹ Trang Nhi xong ra xe trở về để lại Trang Nhi bên trong vẫn còn đứng thờ thẫn nhưng rồi lại cong môi mỉm cười....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 57: 57: Giận Dỗi


Có học thì phải có chơi mới được chứ đúng không mọi người hehe.

Hôm này là ngày mà nhà trường tổ chức hội trại cả sân trường nhộn nhịp tiếng nói, tiếng cười,...!Lớp nào làm cổng trại cũng phải gọi là "Đỉnh của chóp" vừa đẹp vừa ý nghĩa.
Đúng là có duyên ông trời cũng không chia cắt được đôi tình nhân nhỏ nhà ta haha, cái ngày lên bốc thăm để biết vị trí của mỗi lớp thì bí thư mỗi lớp đã lên phòng Đoàn Thanh Niên để tiến hành bốc thăm vừa hay người bốc đầu tiên là lớp Hoàng Nam vị trí số một, người bốc cuối cùng là lớp của Trang Nhi trúng ngay vị trí số hai.
Hoàng Nam tỏ vẻ hài lòng sau khi biết kết quả này trong lớp ai cũng ùa lên vì sự trùng hợp anh bạn ngồi bàn trên Hoàng Nam ngoảnh đầu ra sau:
"Này, này không phải cậu hối lộ cho thầy trước rồi ấy chứ".
Mấy người kế bên cũng nói thêm dồn dập:
"Đừng cho bọn này ăn cơm chó đấy nhé".
Mấy cô bạn cũng trêu đùa không kém cạnh:
"Con bé xinh thế tôi cũng bắt cóc thôi, ông lo giữ đi"...
...
Quay lại ngày hôm nay, cả trường đã xong xuôi phần trang trí cổng trại, lều trại chỉ đợi ban giám khảo tới chấm điểm nữa thôi là sẽ được nghỉ ngơi.

????hanh‎ nhấ????‎ ????ại‎ --‎ T????U????T????????yện.????????‎ ‎ --
Hoàng Nam nhấc ghế ngồi một bên, anh lấy điện thoại trong túi ra chụp bừa một tấm ảnh của mình rồi gửi cho cô bé kế bên trại mình.
Bên này Trang Nhi vì quá vui đang tám chuyện mà quên cả điện thoại cũng quên luôn anh người yêu của mình đang ở kế bên chỉ cách vài bước chân.
Một lát sau, cậu bạn đứng trước cổng trại của lớp Trang Nhi:
"Nhi, có ăn gì không anh mua cho em".
Ánh mắt đều dồn về Hoàng Nam kiểu ngưỡng mộ nhưng chỉ có Trang Nhi là không thèm nhìn anh một cái ở bên trong nói vọng ra:
"Mua cho em vài bị bánh thôi đừng mua nhiều anh nhá".
Thấy cô bé không nhìn mình lấy một cái anh bạn có chút tức tối muốn đi thẳng vào mà khiên cô đi về nhà.

Cả buổi trời anh bạn nhà ta không được hỏi thăm, quan tâm từ cô gái nhỏ nhà mình thì tỏ vẻ bực bội khiến mấy người bạn trong lớp anh cũng không hiểu sao anh lại ra như vậy.
Thiếu niên khiến bao em say đắm giờ lại bị người yêu bơ cả ngày trời.
Đến gần chiều tối, mọi người được về nhà tắm rửa, sửa soạn để chuẩn bị cho đêm văn nghệ cũng như đốt lửa trại nên mọi người cũng dần dần thay phiên nhau từng nhóm vài người về rồi sẽ đến nhóm tiếp theo không ai dành của ai, ai cũng có thẻ được về.

Trang Nhi chạy sang trại lớp anh bạn:
"Anh, anh về thôi".
Hoàng Nam chỉ liếc nhìn một cái rồi đứng dậy vẻ lạnh lùng khác thường khiến Trang Nhi cũng có chút khó hiểu.

Anh bạn đi ra cổng không thèm nói một lời nào chỉ lạnh tanh mà đi về phía bãi xe để lại Trang Nhi đứng hình mấy giấy mới load kịp mà đuổi theo.
Ra đến bãi xe, Trang Nhi chạy tới trước mặt Hoàng Nam:
"Anh sao thế??? chỗ nào không khỏe à???".
"Ừa anh không ổn, chỗ nào cũng không ổn".

Hoàng Nam đáp lời lạnh lùng nhưng mà mang theo chút giận dỗi đáng yêu.

Trang Nhi, cô bé ngây thơ nhà mình còn tưởng là anh không khỏe thật thì liền tới sờ vào mặt anh rồi sờ trán anh xem nhiệt độ cơ thể của anh có bị nóng không.
"Đi về!".

Anh bạn dắt xe rồi nói mấy lời trông vẻ dỗi bảo cô bé lên xe xong đèo cô về.

Trên đường về anh không nói một lời chỉ có nàng ngồi sau xe là nơi như chim hót:
"Anh không khỏe em chở anh nhé"
"Anh lại thế rồi"
"Em nói chuyện với anh mà anh không trả lời cơ á"
"Ôi anh yêu của em sao thế kia???".
Vừa dứt lời này thì Hoàng Nam liền đáp lời lạnh lẽo:
"Nay em còn biết anh yêu của em à???"
Ơ ơ cô bé ngồi sau xe bật cười nhếch miệng cười mấy cái:
"Em nói đúng mà".
"Giận em chứ gì, em biết cả đấy không trốn được em đâu".
Hoàng Nam lười biếng mở miệng: "Ừa ừa".

Cô bé choàng tay qua eo Hoàng Nam ôm lại chặt:
"Giận em cái gì thế ấy nhỉ???".
Lời Trang Nhi vừa nói xong anh chàng không thèm đáp chỉ đạp xe nhanh thật nhanh dần tăng tốc độ chỉ vài phút sau đã đáp tới cửa nhà Trang Nhi.
Cô nàng vừa xuống xe còn định chào anh thì người kia đã đạp xe rời đi điều này khiến Trang Nhi vừa buồn cười vừa suy nghĩ không biết mình đã làm cái gì mà anh nhà mình nay lại giận dỗi như thế.
Trang Nhi vừa đi vừa cười, cô bé lấy điện thoại trong túi ra bật lên thì thấy tin nhắn của anh chàng:
"Em ơiiii, không nhớ anh à???"
"Emmmm thật đáng ghét còn không nhìn anh lấy một cái"...
Cô bé thấy tin nhắn thì dần dần hiểu vấn đề nằm ở đâu dù vậy cô nàng vẫn tung tăng đi vào nhà chọn một bộ chọn một cái yếm quần jeans so cute nhất trong tủ đồ của mình để mặc chung với chiếc áo lớp tập thể trước tiên đã rồi sẽ nghĩ cách dỗ dành anh nhà mình sau.
Sau hơn nửa tiếng thì cả hai cũng đã đẹp trai, đẹp gái.

Anh chàng lấy xe đạp thật nhanh đến đón Trang Nhi dẫu giận dỗi nhưng mà vẫn quan tâm con bé lắm sợ đợi lâu, sợ đói nên đã chuẩn bị tất tần tật.
"..."
Tiếng Hoàng Nam vang lớn: "Anh đến rồi"..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 58: 58: Văn Nghệ


Cô bé nghe thấy tiếng gọi bên ngoài cửa liền đeo giày vào mở cửa chạy ra trông vẻ vui mừng háo hức ấy thế mà vừa ra ngoài thì đã nhìn thấy vẻ mặt giận dỗi, cảm lạnh của người kia.
Cô nàng không nói gì chỉ giả vờ như mình không biết gì cả lên xe rồi bảo anh nhanh đạp đi.
Trên đường anh bạn có chút miễn cưỡng mở miệng:
"Có đồ ăn trong balo có ăn thì em lấy đi".
Cô nàng nghe xong không trả lời chỉ im lặng mở balo ra rồi lấy ngay một túi đồ ăn ra trong lòng lúc này thầm nghĩ vừa buồn cười vừa thương người ở trước phải hao công tốn sức đã giận dỗi lại mua cho đồ ăn.
"Haizzz, anh giận em chứ gì".

Cô nàng thở dài một hơi nói giọng nũng niệu còn không quên mở gói snack ra bỏ vào miệng một miếng.
"Có phải là em không để ý đến anh đâu, anh lúc nào cũng ở trong tim em nè hehe".

Cô bé vừa nói vừa thấy gớm gớm với lời mình nói ra liền hỏi:

"Anh có thấy gớm không???"
Hoàng Nam lạnh nhạt trả lời: "Không!".

thấy vậy chứ anh nhà mình nghe Trang Nhi nói mấy lời này là liền bỏ qua chả giận dỗi nữa.
"Ôm lại, không ôm té ráng chịu".

Lời nói vừa quan tâm vừa mang chút xíu dỗi nhưng mà nam thần mà làm gì cũng cute, lúc giận mà cũng dễ thương bảo sao Trang Nhi không buồn cười cho được cơ chứ.
Cô nàng trên tay cầm bị snack ăn đã hết liền nhét vào một bên cố định đợi khi đến chỗ nào có thùng rác sẽ bỏ vào.

Vừa hay bắt gặp thùng rác quen đường:
"Anh anh dừng xe lại em bỏ rác".
Hoàng Nam nghe thấy cũng liền dừng lại đợi cô bé đi tới bỏ rác xong anh chàng lấy từ trong balo ra một cái khăn:
"Tới đây, anh lâu tay cho em".
Cô bé chạy tới dáng người nhỏ con cứ như mấy đứa nhỏ lớp một lớp hai í trông phải gọi là quá đáng yêu.
Lâu xong Hoàng Nam gấp khăn lại gọn gàng xong bỏ lại vào balo lúc này Trang Nhi đưa hai tay bê lấy hai bên má của cậu bạn:
"Hết giận rồi đấy nhá anh mà giận là trông già lắm đó".
Vừa hay thuận thế anh bạn hôn lấy bên má của Trang Nhi rồi mỉm cười: "Thấy em cũng thành tâm nên anh không giận nữa vậy, lên xe thôi".
Trang Nhi đánh anh một cái mặt lực bất tòng tâm mà lên xe còn không quên trách anh:
"Anh hay lắm, em không nói chuyện với anh nữa".
Cậu bạn nhà mình ở phía trước cứ cười khúc khích mà không nói lời nào.

Dưới ánh nắng của buổi ban chiều hòa thêm một chút gió bóng dáng hai cô cậu lướt qua con đường nhỏ quen thuộc dáng người cậu thiếu niên phía trước cao lớn đã chắn đi phần nào ánh nắng hắt vào người Trang Nhi, làn da trắng, ngũ quan hài hòa đã làm nổi bật lên vẻ đẹp không tùy vết của cậu thiếu niên.

Phía sau cô bé đưa ngang hai tay ra hòa mình với làn gió mát vẻ mặt hưởng thụ còn không quên ngửi một chút mùi thanh mát từ cậu bạn.
Một lúc sau cũng đã đến trường lúc này cũng đã gần sáu giờ chiều mọi người đang chuẩn bị cho tiết mục văn nghệ vào ban đêm nên ai ai cũng phải tranh thủ.
Trang Nhi khoác tay Hoàng Nam:
"Hay là anh lên hát tặng em một bài góp vui, anh mà lên hát chắc nhiều fan hơn nữa í".
Cậu bạn nhìn cô bằng ánh mắt không nói nên lời: "Chứ anh vậy chưa đủ nổi tiếng à???".
"Nhưng mà hát tặng em mà, mà thôi không hát thì thôi em cũng đâu có ép được anh".

Cô nàng nói vậy thôi chứ thật chất là rất rất muốn nghe anh hát thử một lần.
Xong vừa đi vừa nói chuyện thì cũng đến lúc hai người về hai nơi, Trang Nhi thì về lều của Trang Nhi, Hoàng Nam thì về lều của Hoàng Nam chúng ta chia cắt từ đây hehe.
...
Cũng tới giờ ăn nên cơm cũng đã được vận chuyện đến từng lớp.

Sau khi mọi người ăn no nê sinh hoạt xong xuôi thì cũng đã tới phần văn nghệ đêm nay.

Trên sân khấu lúc này đã rất hoàng tráng xung quanh cũng đã ổn định chỗ ngồi.

Hoàng Nam đi một mình vào giữa đám đông đem theo hai cái ghế bởi lúc này Trang Nhi cũng đã chuẩn bị lên sấn khấu để thi tiết mục nhảy tập thể cho lớp mình.
MC bước lên nói một loạt câu cổ động tinh thần khiến bên dưới thêm phần nào nhộn nhịp háo hức, náo nhiệt.
Bên dưới lại tập trung về anh chàng nhà mình, nhiều cô gái ở phía dưới thì thào to nhỏ:
"Ầy ầy Nam đẹp thế mà không tham gia thì có gì để mà ngắm nghía đâu chứ".
"Lớp cậu thiếu ác chủ bài buồn nhờ"
"Tiếc quá tiếc rồi".
Một anh bạn phía sau đi đến gần Hoàng Nam rồi nói lớn:
"Ầy tới giờ chuẩn bị rồi, cậu còn không vào".
Vừa nghe thấy mấy lời này bên dưới thêm phần hào hứng, ai ai cũng tưởng đâu là anh sẽ không tham gia những phần thi như vầy kể cả Trang Nhi cũng không điểu này nhưng mà vì muốn tạo bất ngờ cho Trang Nhi anh chàng đã bí mật thầm lặng đi tập văn nghệ cùng với sự ủng hộ cổ vũ nhiệt tình từ lớp..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 59: 59: Chồng Emmm


Lúc này bên dưới sấn khấu đã hô vang tiếng gọi tên HOÀNG NAM, anh chàng rời khỏi chiếc ghế bèn nói với mấy cậu bạn cùng lớp bên cạnh:
"Giữ giúp tôi nhá".
Mấy cậu bạn vui vẻ liền đồng ý, hòa mình vào
không khí đó cũng không quên cổ vũ hết nấc cho nam thần lớp mình.
Trên sấn khấu bấy giờ đã diễn ra tiết mục mở màn đầu tiên, tuy mới là tiết mục đầu tiên nhưng vô cùng cháy, vô cùng háo hứng,...
Từng lớp từng lớp biễu diễn cuối cùng cũng tới lớp Trang Nhi.

Cô bé dẫn đầu đoàn lớp ra sấn khấu trông dáng vẻ rất giống một người chỉ huy.
Dáng người nhỏ bé lại đứng ngay trọng tâm làm cho cô nàng nhà mình vô cùng nổi bật với sự đáng yêu.

Bên dưới mấy cậu bạn thấy được dáng vẻ của thiếu nữ ấy lại vô cùng cổ vũ nhiệt tình hú hét.

Trong góc khuất nhỏ Hoàng Nam lấy điện thoại liền quay lại cô bạn gái nhà mình...

Đằng này trên sấn khấu, tiết mục của lớp Trang Nhi vô cùng sôi động làm mọi người bị cuốn theo vũ đạo lẫn tiếng nhạc không ngừng vỗ tay, cổ vũ,...!Còn về phía cô bé nhà mình thì ẻm vừa hồi hợp vừa run nhưng vẫn cố hết sức mình mà hoàn thành tiết mục.
Vài phút sau tiết mục cũng đã tới phần kết cả nhóm chào khán giả rồi cùng nhau đi vào tiếng vỗ tay không ngớt của cổ động viên khiến cho các thành viên trong lớp thêm phần khí thế mà đi vào dáng vẻ vui mừng.

Trang Nhi người đi vào đầu tiên cô bé thấy ở phía sau cánh gà là lớp của Hoàng Nam cô chạy tới gần một chị lúc trước có quen biết liền hỏi:
"Tới tiết mục lớp chị ạ???"
Chị gái xinh đẹp nựng má Trang Nhi một cái rồi vui vẻ mà đáp:
"Đúng rồi, lớp chị cũng sẽ cháy hết mình như lớp em vậy đó".
Cả hai vừa nói chuyện vừa bật cười, Trang Nhi gãi đầu vẻ ngại ngùng:
"Vui như vầy mà anh chả tham gia cứ như người trên sao hỏa".
Chị gái thấy Trang Nhi nói vậy thì liền cúi người nói nhỏ vào tai:
"Suỵt suỵt, em thử tới phía trước đi sẽ có vài người bạn đang giữ chỗ cho em ấy ra ngoài đó đón xem điều thú vị".
MC trên sân khấu lúc này cũng đã gọi lên tiết mục của lớp Hoàng Nam, chị gái xinh đẹp liền tạm biệt Trang Nhi cũng theo lời dặn liền rời đi, cô bé vừa rời đi thì Hoàng Nam cũng đang tiến lại gần sân khấu cô bé nhà mình vẫn chưa hề biết sự hiện diện của anh.
Cô nàng theo lời dặn, đi ra thì gặp có người đã gọi mình vào chỗ đã giữ sẵn, vừa đặt mông ngồi xuống thì trên sân khấu Hoàng Nam bước lên bên dưới tiếng tung hô vang dội không còn từ nào để diễn tả phải gọi là cháy hơn chữ cháy.

Trang Nhi bất ngờ mắt trợn tròn vì bất ngờ này cô bé phải mất mấy giây mới định hình người trên sân khấu kia là "Anh người yêu của mình".
Diễn biến dưới sân khấu lúc này như thế nào thì chắc mọi người cũng biết rồi đó cực cực sôi động.
"..."
Kết tiết mục anh chàng còn không quên làm hình trái tim gửi cho cô bé đang ngồi phía dưới, tụi con gái phía dưới cứ tranh nhau anh là đang thả tim cho mình trong vẻ dù biết là không phải nhưng vẫn cố chấp trong đou thương haizzz...
Trang Nhi cũng không ngừng cổ vũ cô bé cũng bất chấp mà gọi lên:
"Anh ơi, chồng emmmm".
Mọi người nhìn cô nàng bằng ánh mắt ngơ ngác nhưng mà là chồng người ta thật mà nên đành chấp nhận.

Phía bên trên anh chàng nghe thấy mấy lời này liền xoay người mà cười một cái rồi bước xuống sân khấu.
Giữa đám đông anh bạn nhà mình chen chúc đi vào rồi ngồi xuống kế Trang Nhi, anh chàng nghiêng người về phía thiếu nữ rồi nói:

"Chồng em xuất hiện rồi nè".
Cô nàng cười khinh một cái xong liền đáp:
"Anh dám giấu em...".
Cả hai ngồi cùng nhau vừa xem hết tất cả các tiết mục nhưng cũng không quên trêu đùa nhau.

"..."
Đến tối khi đã đốt lửa trại sinh hoạt các kiểu xong xuôi mọi người liền tranh thủ về trại nghỉ ngơi để ngày mai còn thi các trò chơi khác.
Trang Nhi, Hoàng Nam, Đậu hũ, Đào Anh, bốn người ăn uống no bụng xong cũng chào tạm biệt buổi tối đành hẹn nhau ngày mai gặp lại.
Đèn đã tắt, tất cả lều trại đều chuẩn bị đi vào giấc mộng đẹp...
"..."
Trời vừa sáng, Trang Nhi chạy sang lều của Hoàng Nam gọi anh:
"Anh, Anh, trong balo của anh có đem theo sữa chứ???"
Anh chàng gật đầu mở balo ra liền lấy hai hộp đưa cho thiếu nữ còn không quên xoa đầu cô một cái.
Cả trường cũng đã từ từ thức dậy, cũng đã chuẩn bị ăn sáng mọi người dáng vẻ rất tranh thủ làm nhanh mọi việc không bỏ sót một phút nào.
Đến khoảng tám giờ sáng hơn, mọi người đã tập trung vào nhà thi đấu để chuẩn bị cho cuộc chạy đua nam 100m.

Đúng lúc này người được lớp Hoàng Nam cử thi chạy, cậu bạn lại vô tình bị trượt chân mà vấp ngã nên đã không được thi đấu cả lớp của anh chàng vô cùng nôn nóng không biết chọn ai trong lớp chỉ còn mỗi Hoàng Nam là không tham gia các hoạt động thể thao này.

Cậu bạn bị trượt chân mạnh dạn đi đến gần Hoàng Nam, nói nhỏ:
"Ông thi giúp tôi nhé coi như là vì tôi vì lớp, giúp tôi đi".
Thấy vậy anh chàng cũng không có cách nào để mà từ chối liền đồng ý.

Vừa hay lúc này Trang Nhi thấy mọi người lớp anh có vẻ nao núng liền tới chào hỏi lễ phép xong quay sang hỏi anh người yêu của mình:
"Có chuyện gì vậy anh???"
Hoàng Nam đáp: "Mọi người muốn anh thi chạy 100m, và anh cũng đã đồng ý".
Cô nàng vỗ tay vẻ phấn khích: "Vậy thì tốt, em sẽ cổ vũ cho chồng mình hết mức có thể".
Cả lớp nghe thấy cũng bật cười không ngớt lời trêu chọc cậu bạn:
"Đừng để thua đấy nhá con bé bỏ ông đấy haha"
"Em nói vậy Nam chắc lấy luôn giải nhất".
pla pla...một chập sau, mọi người đã ổn định vào vạch xuất phát..
 
Back
Top Bottom