Ngôn Tình Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 20: 20: Không!


Trên sấn khấu lớn kia có một cô gái vẻ mặt khá lo lắng giọng to hét lên:"Hoàng Nam, tớ tớ tớ...thích cậu." vẻ mặt cô vô cùng gượng gạo may là lúc ấy giao viên đã ra bên ngoài hết rồi chỉ còn mấy anh chị thôi.

Mọi người nghe vậy liền hú hét um sùm cả lên.
Vẻ mặt chàng thiếu niên có chút không vui cũng không thèm nhìn lấy cô gái đứng trên đó khiến cô gái kia càng gượng hơn, cô bé Trang Nhi thấy vậy liền đẩy vai anh:
"Anh nói gì đi chứ người ta lấy hết dũng khí tỏ tình anh, anh thích người ta thì nhận lời không thì phải nói cho người ta biết chứ."
Anh nghe cô bé nói vậy cũng liền lườm cô một cái phút trước còn cười với cô bé phút sau lại lườm lườm liếc liếc.
Anh lạnh nhạt nói lên:" Tôi có người trong tim rồi với cả đợi đến khi học xong tôi sẽ lấy cô ấy."
Đám người nghe vậy liền xôn xao mấy thiếu nữ của trường để ý tới anh đều bị vỡ mộng nhưng mà vẫn cố chấp haizzz.

Cô gái trên sân khấu cũng vội khóc mà chạy đi.

Trang Nhi nhìn anh vẻ ngơ ngác:" Anh có rồi à? ai vậy kể em nghe đi."
"Đợi lớn sẽ biết" câu trả lời của anh càng khiến cô gái nhỏ thêm tò mò liền dỡ thói dẻo miệng năng nỉ ỉ ôi bảo người ta nói cho nghe mà bị người ta déo vào má một phát mới ghê ấy chứ (ảnh déo crush kiểu yêu thương hoi đấy mọi người hihi).
Một lát sau cô cũng liền tạm biệt anh rồi trở về trả lại bầu không khí cuối năm cho anh chàng.

Ba người tạm biệt nhau bởi vì lúc ấy anh Trung cũng đang đứng gần đấy thấy cô bé về cũng liền tạm biệt...
Sau khi cô bé rời đi anh bạn tên Trung liền vội nói với anh bạn Hoàng Nam:
"Em gái cậu càng lớn càng xinh xắn như vậy có thể nào sau khi em ấy lớn thì làm mai cho tớ được không?"
Anh chàng lạnh lùng bên cạnh đưa mắt nhìn chằm chằm đối phương: "Không!".
Anh bạn nghe vậy bĩu môi: "Kệ cậu, tới đấy tớ sẽ theo đuổi em ấy"
Anh chàng Hoàng Nam kia cũng không chịu thua mà nói: "Được, đợi khi nào cậu theo đuổi được em ấy tôi sẽ kêu cậu là Anh"
"Èo èo nghe kinh thế vậy thì tớ đây sẽ cố gắng hết sức rồi sẽ kêu cậu một tiếng anh vợ thôi chứ không dám nghe cậu kêu tớ bằng "Anh"." anh chàng nói với vẻ thản nhiên nhưng cũng pha chút tinh nghịch.
Hai người con trai ở lứa tuổi thiếu niên cùng nhau đứng nói chuyện như hai ông cụ u50.
Bên trong hội trường lúc này cũng đã dần tản tản về.

Bầu trời lại chìm vào không gian tối dần đi lúc này cũng đã khoảng 7h tối...
Nhiều học sinh có thành tích tốt được nhà trường mở cho một buổi tiệc riêng từ lớp 6 đến lớp 9 mọi người cùng nhau giao lưu trong ấy có cả cô bé Trang Nhi và anh chàng Hoàng Nam.

Tối hôm ấy cô bé mặc một chiếc yếm quần jeans phối với chiếc áo thun trắng basic trông rất đơn giản như phần nào cũng rất dễ thương, anh chàng kia thì vẫn còn mặc bộ đồng phục không có thời gian để về nhà thay bởi vì quá mệt nên đành mặc nó luôn cả ngày đợi tối về sẽ thay luôn.
Trong bữa tiệc hai người ngồi hai bàn cách khá xa nhau cô bé vui vẻ tám chuyện với mọi người thì điện thoại thông báo đến "Ra ngoài anh dẫn em đi chơi".

Cô bé nhắn lại"Nhưng mà em chưa ăn xong."
"Ra đấy anh dẫn đi ăn" anh chàng vẻ mặt không quan tâ m đến mọi người chỉ nhìn vào chiếc điện thoại.
Cô bé nghe vậy càng phấn khích hơn "Được đợi em một tí anh ra trước đi xong em sẽ ra"
Anh thấy tin nhắn cô gửi xong lẳng lặng nhắc chiếc ghế rồi đi ra.

Phía đối diện có ánh mắt của một cô gái khá đẹp cô ấy nhìn anh đã rất rất lâu thấy anh đứng dậy cô liền định mở lời nhưng rồi lại thôi.
Bên này anh đã đi ra trước đợi cô bé vài phút sau cô cũng đi ra bước chân nhỏ nhẹ không phát ra tiếng động định hù anh một phát cho ảnh giật mình thì bỗng dưng người trước ngoảng đầu lại vô tình hai con người mũi chạm mũi với nhau.
Cô bé hoảng hốt mà vội tránh đi liền giả vờ không quan tâm mà nói lên: "Đi nhanh thôi em vẫn còn đang đói đây này"
Anh chàng nghe vậy cũng liền bước đi.

Hai người cùng nhau đi trên phố cô bé ăn hết món này sang món khác còn anh chỉ nhìn cô thôi cũng đủ no.

Hình dáng cô gái nhỏ nhìn anh vừa đi, vừa cười, vừa ăn, anh lại vô thức mà nở một nụ cười.
Đến tối khoảng 9h hơn, hai người bắt một chiếc taxi bên đường vội về nhà.

Cô bé về đến nhà cũng liền tạm biệt anh rồi vào nhà sửa soạn để chìm vào giấc ngủ.
Bên này anh chàng cũng đã về đến nhà thấy bố và mẹ anh đang ngồi xem ti vi trông khá hạnh phúc, anh nói: "Chào bố mẹ"
"Con đi đâu thế" bố anh hỏi.
Anh chàng bình thản trả lời:"Dẫn em Nhi đi dạo ở gần trung tâm thôi ạ"
Mẹ anh nhìn bố anh hai người cười với nhau khá ẩn ý anh cũng không quan tâm liền đi lên lầu chuẩn bị đi ngủ vì quá mệt mỏi.

Đi tắm ra anh thấy điện thoại liền cằm lên nhắn với cô bé xinh xắn kia "Nghỉ hè vui vẻ" rồi cũng liền đắp chăn mà đi ngủ...
(Vì mấy hôm tiếp theo em có việc bận sẽ khoảng 1hoặc 2 ngày sau sẽ ra chương mới tiếp nhé ạ, cảm ơn mọi người đã ủng hộ em ạ).
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 21: 21: Vì Muốn Học Cùng Em


Sáng hôm sau Trang Nhi mở điện thoại lên thì thấy được tin nhắn anh gửi tối qua vì thế cô bé cũng gửi lại cho anh "anh cũng vậy, cố gắng thi đậu anh nhé".
Sau ngày hôm đó cả hai cũng ít gặp nhau hơn mặc dù là đã nghĩ hè nhưng mà anh vẫn phải bận ôn thi tuyển sinh vào lớp 10 nên khá bận, với thành tích của anh thì tất nhiên có thể dư sức mà đậu vào một trường tư quốc tế đến một nơi tốt hơn để học tập nhưng ngày hôm đó trên giấy nguyện vọng anh đã điền vào nó là hàng chữ "Nguyện vọng một: Trường THPT A." anh chọn một trường công lập cách ngôi trường cấp cũng không quá xa lắm trường cũng khá tốt với thành tích của anh thì chắc sẽ được vào lớp chọn.
...
Tối hôm đó trước ngày thi của anh cô bé nào đó bận một chiếc váy hoa dài khá xinh xắn mà chạy đến bấm chuông cửa nhà anh còn đem theo một hộp ngôi sao được gấp bằng giấy.

Tiếng chuông cửa vang lên người làm đi ra mở cửa vui vẻ cười nói:
"Chào cháu, cháu đến thăm Nam à?"
"Dạ đúng rồi ạ, cháu đến chúc anh ấy thi tốt" Cô cười hít cả mắt.
"Nam đang ở trên phòng đấy cháu?" người làm chỉ tay về phía trên phòng anh mà nói.
Cô gái lễ phép cảm ơn xong liền một mạch chạy lên lầu đến cửa cô gõ nhẹ mấy cái bên trong vang đến giọng nói:

"Có chuyện gì?".
Cô bé nói vọng vào trong:"Là em Trang Nhi nè em có chuyện muốn nói với anh."
Vẻ mặt u ám mệt mỏi vì thức đêm giải đề mà khiến anh chàng mặt mày trông khó chịu nhưng khi nghe thấy giọng nói ấm áp từ cô bé ấy lại khiến anh có chút gì đó xao xuyến.

Anh đi đến mở cửa ra:
"Em đến đây làm gì thế?"
"Em đến để chúc anh thi tốt, em sẽ cố gắng để được học cùng một trường với anh" cô vui vẻ nhìn anh.
"Hộp quà này là em làm cho anh đấy, anh phải thi thật tốt có biết không?."
Anh đi ra sau lưng cô đưa hai tay đặt lên hai vai của cô đẩy cô đi vào vừa đi vừa nói:
"Anh biết rồi, anh giỏi như này mà em còn lo lắng à???."
Anh đặt cô ngồi xuống ghế ánh mắt cô bé nhìn anh có vẻ không vui mà nói:
"Không được chủ quan đâu đấy"
Con người kia lạnh lùng mà đáp lại: "Ừm"
Cô bé lại hỏi tiếp: "Thế anh điền nguyện vọng vào trường nào?"
Anh nhẹ nhàng trả lời: " Trường THPT A"
Cô bé khá ngạc nhiên mà nhìn anh liền nói: " Anh không vào trường tư hay trường chuyên gì à?"
"Không" ánh mắt anh nhìn cô bé.
"Tại sao chứ thành tích anh rất tốt cơ mà" cô bé hỏi với vẻ khó hiểu.

Anh nhìn cô vẫn chưa rời mắt mà trả lời: " Tại vì muốn học chung với em".

Bởi vì với thành tích của cô và vì nhà có điều kiện hạn chế nên chắc ăn một trăm phần trăm về sau cô bé cũng sẽ thi vào ngôi trường công lập này nên ảnh cũng đã có tính toán hết rồi cả nhà à...
Trang Nhi em có nghe nhầm không vậy trợi sao nay ổng sến rện dậy mô??? đẹp trai học giỏi mà có lúc tỉnh có lúc khùng em cũng chịu haizzz.
Cô ngạc nhiên mà hỏi anh tiếp: "Nhỡ em không thi đậu vào trường đó với anh thì sao?"
Anh quay mặt đi chỗ khác xong nói: "Em học trường nào thì anh chuyển vào trường đấy có tiền để làm gì chứ?."
Người giàu có khác mà với cả ảnh học giỏi như vậy chuyển về trường nào chắc người ta cũng nhận hết trơn á ai mà bỏ nhân tài đâu cơ chứ.
Cô bé nói điệu nhí nhảnh:" Được được anh nói gì cũng đúng cả."
Hai người nói chuyện với nhau một lúc thì Trang Nhi tạm biệt anh đi về để thời gian cho anh còn nghỉ ngơi mà mai đi thi.

Hai người chào tạm biệt nhau anh chàng vội déo má cô một cái liền bị cô đánh cho một phát khá đau nhưng mà ảnh vẫn còn cười sao hay đúng là con người kiểu gì ấy.

Ngày Hoàng Nam đi thi cả nhà của anh ai cũng đều háo hức hết người này chúc đến người khác chúc anh thi tốt.

Hôm nay người đưa anh đến điểm thi là bố mẹ của mình trong chiếc xế hộp sang trọng ấy là tiếng người phụ nữ vừa háo hức vừa hồi hộp dặn dò anh chàng:
"Con vào phòng thi phải thả lỏng hết mức có thể nghe chưa? đừng quá lo lắng phải hít thở thật sâu hiểu không?"
"Vâng con biết rồi, mẹ đừng quá lo lắng" anh chàng cau mày trả lời bởi vì mới sáng sớm vừa xuống nhà ăn sáng là mẹ anh đã nói đi nói lại rất nhiều lần nghe đến thuộc cả lòng haizzz...!Truyện Võng Du
Đến địa điểm thi người đứng ngoài cổng lẫn trong sân trường đều rất đông, anh chàng đến nới thì cũng đã sát giờ vào thi.

Mười phút sau tiếng trống vang mọi người đã ngồi ngây ngắn vào bàn thi giáo viên phát đề xong xuôi mọi người ai cũng tập trung làm bài anh chàng nào đó nhìn đề thi liền nhếch miệng cười một cái rồi liền cầm bút lên làm bài.
Khoảng hai tiếng sau anh chàng đã làm xong bài thi đặt bút xuống nộp bài cho giao viên lúc ấy mọi người cũng lên nộp bài khá nhiều trên giấy của ai cũng toàn chữ với chữ đến kín cả mấy tờ giấy.
Anh đi ra đến gần cổng trường đợi xe đến đón thì đằng sau bổng nghe tiếng nói khá lạ lẫm gọi tên của anh, anh ngoảnh đầu lại đằng sau nhướng mày một cái tay chỉ vào người mình.

"Gọi tôi???.".
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 22: 22: Gọi Tôi


"Gọi tôi?" anh chàng nhìn cô gái đối diện mình không mấy quen mắt lắm mặt có hơi ngạc nhiên.
Cô gái bên này vẻ mặt ngại ngùng cười mỉm chi trên tay còn cầm theo một chai nước khoáng, cô nói vẻ e ngại: " Đúng vậy, chào cậu tôi là Hồng Nga học kế bên lớp cậu, cậu nhìn tôi có quen không? chúng ta đã chạm mặt nhau rất nhiều lần ở trường rồi ấy".
Anh chàng mặt lạnh nhạt vẻ mặt cau có mà đáp lời: "Không nhớ cũng không biết."
Cô gái này nghe xong thì có vẻ hơi ngượng ngùng nhưng mà cô vẫn cố nói tiếp:"vậy thì từ giờ sẽ biết mà cậu khát không tôi có mang theo nước nè."
"Không" nói xong anh quay mặt bước chân rời đi để lại cô gái đứng đó trông vẻ vừa ngượng vừa xấu hổ bắt chuyện với con trai người ta mà bị người ta phũ phàng ánh mắt cô nhìn bóng lưng anh rời đi.
Vừa ra tới cổng trường chiếc xế hộp nhà anh cũng vừa kịp lúc chạy tới, bên trong là bác lái xe và còn có cả cô bé nhí nhảnh nào đó cũng đang ngồi trong đấy mặt mày tươi cười rạng rỡ không trò chuyện với bác tài sế thì lại ra hát hò.
Chiếc xe vừa dừng cô bé nhanh tay mở cửa bước xuống xe mà chạy tới đứng trước mặt anh đầu ngẩng lên nhìn mặt anh.

Thân hình mét tám ấy đã che khuất cô bé cũng đồng thời che hết ánh nắng chiếu vào cô.
"Sao em lại đến đây?"
"Em đến để đón anh thôi" Trang Nhi kéo tay anh chàng lên xe.
Bác lái xe thấy anh vào trong xe liền nói: "Cậu chủ, bố mẹ cậu bận việc ở công ty họ bảo tôi đến đón cậu"

"Cháu biết rồi ạ" anh chàng vẻ mặt khá thản nhiên đưa ánh mắt nhìn cô bé đang ngồi bên cạnh.
Vừa thấy Hoàng Nam nhìn mình cô bé vui vẻ mà hỏi anh: " anh thi thế nào tốt không? làm hết không?".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn
2.

Đi Về Phía Chân Trời
3.

Trùng Sinh Để Gặp Người
4.

Trói Em Mãi Không Buông
=====================================
Anh chàng kiên nhẫn mà nghe cô nói rồi trả lời: "khá ổn"
"Ngày mai anh còn thi một môn nữa đấy phải ráng lên có biết không?"
"Anh biết" anh chàng đưa tay déo má cô bé miệng nhếch cười.
Áiii lại déo má tức ghê cái anh này dạo này hay déo má em kinh khủng ấy mọi người à.

Phía trước bác lái xe nhìn vào gương thấy vẻ mặt anh như vậy cũng khá bất ngờ lòng nghĩ
"thì ra cô bé này khiến cậu chủ nhà ta cười".
Cô ngồi trong xe nói hết cái này đến cái khác người còn lại thì kiên nhẫn ngồi nghe haizzz một người chịu nói một người chịu nghe.

Chiếc xe không chạy về nhà anh mà đưa cô bé về đến nhà của cô rồi cũng nhanh chóng rời đi.
...
Buổi tối anh đang học bài thì thấy điện thoại thông báo đến "mai em lại đến đón anh nhé?"
Đôi tay thoan thoắt của anh chàng nạnh nùng kia vội gõ lên bàn phím "không được, trời nắng em ở nhà đi thi xong anh sẽ dẫn em đi chơi".
Bên này cô bé thuyết phục ghi âm gửi cho người kia đến mõi cả miệng mà người ta cũng không cho thôi thì đành nghe lời boi nạnh nùng đó vậy, haizzz.
Một lúc sau thì thiếu nữ cũng đã nằm ngon say ngủ mê man chiếc điện thoại trên tay cũng dần dần rời khỏi tay cô bé màn hình điện thoại tắt đi...
...
Đến sáng hôm sau là ngày cuối cùng của kì thi, anh cũng đã hoàn thành nó rất tốt trong có vẻ rất tự tin vào khả năng của mình.
Anh tháo chiếc kính cận ra đặt vào trong hộp rồi bỏ vào balo trông vẻ nào cũng thấy đẹp troai hết trơn á, mấy bạn nữ trong cùng phòng thi với anh đều rất chú ý đến anh có người còn tới để xin Facebook của anh nào ngờ ổng từ chối thằng thừng khiến con gái người ta ngượng luôn.
...
Anh về đến nhà vội sửa soạn lại bàn học rồi lấy điện thoại mà nhắn tin cho Trang Nhi

"tối anh đến đón em".
Đợi khoảng 15 phút sau thì anh chàng được hồi đáp: "okeee anh đẹp traiii" còn kèm thêm cái icon hôn gió siêu siêu dễ thương khiến cho anh chàng nào đó vô thức cười một cái.
Nhận được hồi đáp xong anh cũng liền vội soạn lại tập sách vở trên bàn học thứ nào không dùng nữa sẽ gom lại rồi lau gọn gàng hết tất cả mọi thứ loay hoay cũng đến trưa, ăn cơm trưa xong rồi anh lại vào phòng tận hưởng giây phút thoải mái nhất nằm trên giường ngủ thiếp đi.

Đến lúc tỉnh dậy cũng đã là 4giờ chiều(ngủ như heo luôn)nhìn đồng hồ anh vội vào nhà tắm sửa soạn.
Tới lúc bước ra trên người anh đã mặc một chiếc quần tây đen thêm một chiếc áo thun khá đơn giản nhưng mà người đẹp mà mặc gì cũng đẹp càng đơn giản càng đẹp.

Anh tới bàn lấy điện thoại vội gửi tin nhắn cho Trang Nhi " 6giờ anh sẽ đến".
Nhắn xong anh vội sửa soạn tiếp(đi chơi với crush mà phải đẹp nên ảnh nay nhìn mình trong gương miết ấy).

Làm xong hết tất cả anh vội đạp chiếc xe đạp của mìmh đến nhà thiếu nữ Trang Nhi (nay chồng của mọi người không thích đi xế hộp nữa -.-)..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 23: 23: Ngã Vào Lòng Anh


Trang Nhi đang đứng trước cửa nhà đợi anh, tưởng đâu lại sẽ được đi bằng xe bốn bánh nào ngờ nhìn từ xa xa cô nàng thấy dáng người trông rất quen đạp một chiếc xe đạp trông có vẻ rất ngầu.
Chiếc xe đạp dựng ngay trước mặt cô bé, cô ngạc nhiên hỏi:" Anh cũng biết đi xe đạp cơ á?"
Anh chàng lạnh lùng nhìn cô đáp:"Ừm"
"Lên xe nhanh đi".

Vừa dứt lời cô bé chạy đến yên xe sau trèo lên yên phận ngồi lên hai tay đặt lên đùi của chính mình.
Giọng nói của người con trai đằng trước vang lên:" Em mà không ôm vào lát té anh không chịu trách nhiệm đâu đấy."
"Em biết rồi không té được đâu mà" cô cau mày đánh anh một phát ngay cánh tay rồi liền thúc dục anh chàng:" chạy nhanh đi, hớ."
Chiếc xe từ từ lăn bánh đôi chân dài điêu luyện đạp xe khiến cho Trang Nhi ngồi đằng sau cũng cảm thấy bất ngờ bởi vì thường ngày đều thấy anh đi xe bốn bánh nào ngờ mà lại biết lái xe đạp giỏi như thế.
Trang Nhi kêu: "Anh"

Anh chàng nhẹ nhàng đáp lại:"Hửm"
"Anh tập chạy xe đạp từ khi nào vậy?".

Cô bé hỏi vẻ thắc mắc
Anh đáp lại: "Từ năm lớp 3."
Cô khá bất ngờ nhìn dáng lưng người phía trước mặt mình rồi nói tiếp: "Em chả thấy anh đi học bằng xe đạp lần nào cả"
Anh chàng đưa một tay ra sau déo nhẹ lên cánh tay cô một cái rồi trả lời giọng bình thản: "không thích".
Đúng là người giàu mà đi xe đạp chi cho cực cho nắng đi xế hộp có máy lạnh sướng muốn chết ấy.
Cô bé ngồi đằng sau anh hát hò đủ thứ trên đời người ở trước kiên nhẫn nghe vừa nghe vừa tập trung lái xe.

Một lúc sau cuối cùng cũng đến quảng trường gần ngay trung tâm của thành phố.
Anh vội dựng chiếc xe đạp bên lề đường giữ xe xong liền vô thức tay nắm lấy tay của cô bé kia mà kéo cô đi.

Hai con người vừa đẹp vừa xinh trai tài gái sắc ấy đi cùng với nhau thì chỉ có dùng hai từ để miêu tả đó chính là "xứng đôi".
Đến một khu chợ đêm gần đấy chỗ này bán rất nhiều đồ cái gì cũng có, có cả đồ ăn, nước uống người ra người vào đông như kiến.

Lúc ấy có bàn tay nào đó ngày càng siết chặt lòng bàn tay của cô bé bên cạnh hơn, cô bé cảm nhận được liền đưa mắt nhìn anh mà nói:
"Sao mà nắm tay em chặt thế, em không có đi lạc đâu mà anh sợ"

Anh đưa mắt lại nhìn Trang Nhi, đôi mắt anh lườm cô một cái: "Ừm, vậy lát có đi lạc thì đừng gọi tên anh, anh cũng không đi tìm em đâu."
Cô trừng anh một cái miệng nói: "Anh dám"
Anh đưa tay nhéo vào má cô một cái nhẹ miệng cười, ánh mắt nhìn cô.

Trong giữa đám đông mọi ánh mắt của những cô gái đều dồn lên người anh nhưng người khiến anh nhìn lại một cách yêu thương như vậy thì chỉ có thể mà cô bé Trang Nhi nhà ta.
Chơi vui thì vui lắm cả nhà à, đi hết chỗ này đến chỗ kia, ăn hết món này đến món khác được anh trai trả tiền mà nên ăn thoải mái luôn.
Tới lúc về anh đi ra nơi giữ xe lấy xe, anh dắt xe ra rồi liền dựng nó lại anh bước xuống chiếc xe đạp, đứng thẳng người, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nhìn về hướng cô bé đôi diện đang nhăm nhi cây kẹo bông phía trước, cô đang đi về phía anh.

Cách chỉ từng khoảng vài ba bước chân nữa thôi là đến gần anh chàng rồi bỗng phía sau có người chạy đến va mạnh vào vai của Trang Nhi khiến cô mất thăng băng mà ngã nhào về phía trước.
Ông trời rõ ác để Trang Nhi em đi chơi với nam thần mà còn bị ngã nhào trước mặt người ta nỗi đau nào bằng nỗi đâu này cơ chứ.
Anh chàng đối diện kịp thời đỡ lấy cô may mà không té.
Nhưng mà có đỡ gì đâu cơ chứ ảnh di chuyển người ảnh tới trước mặt em rồi đứng đó để em ngã nhào vào người ảnh luôn hai tay em vịn vào hai khủy tay của anh.

Lúc ấy em bị đứng hình mấy giây mà ở trong lòng ảnh như vậy luôn người không nhút nhích trên người anh lúc này phả ra một mùi hương trong rất tươi mát giống như lạc vào giữa cánh đồng xanh vậy đó.

Mặt em lúc ấy nóng cả lên trong người cũng hồi hợp Trang Nhi em cũng không biết lí do vì sao cả, haizzz
Vài giây sau anh chàng vẻ mặt cau mày trách cô: "Sao lại không cẩn thận như vậy."
Trang Nhi mới kịp lấy lại bình tĩnh: "Người ta đụng em cơ mà" cô nói với vẻ mặt nũng nịu ngẩng đầu nhìn anh.
Anh đưa tay lên xoa đầu cô một cái rồi nắm lấy tay mà dắt cô đi đến chiếc xe đạp.

Vừa hay cả hai chuẩn vị đạp xe trở về thì phía trước giữ đám đông có một người kêu to tên của anh khiến cho cô bé và anh không khỏi ngạc nhiên....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 24: 24: Vợ


Trong giữa đám đông có một cô gái ăn bận trông rất xinh đẹp, trên tay cầm ly nước tay còn lại vội vẫy vẫy kêu to:"Hoàng Nam"
Cô bé ở yên sau vội nói nhỏ với anh chàng phía trước: "Người quen của anh à? trông chị ấy đẹp thế!."
Anh chàng không nói gì chỉ im lặng định đạp xe thật nhanh để lướt qua cô gái đang tiến về phía mình.

Bỗng phía sau tiếng Trang Nhi vang lên:"Anh ơi hình như có cái gì đấy bay vào mắt em, anh xem giúp em với."
Anh chàng nghe thấy vậy liền quay đầu ra sau nhìn cô nàng định bước xuống xe giúp cô bé thì cô gái kia cũng đã tiến đến trước đầu xe rồi nói:" Chào cậu, chúng ta lại gặp nhau nữa rồi."
Anh chàng từ khi thấy cô gái kia xuất hiện vẻ mặt bắt đầu cau có không thèm trả lời cũng không nói lời nào chỉ im lặng rồi lại ngoảnh đầu ra sau nhìn cô bé phía sau đang dụi đỏ cả mắt.
Cô gái kia thấy Hoàng Nam không để ý đến mình đành vội mỉm cười rồi nhìn người ngồi yên sau xe mà nói:" Này là Trang Nhi em gái cậu có phải không?"
"Ừm." anh đưa ra vẻ mặt âm độ nhìn cô gái xinh đẹp trước mặt kia không một chút biểu cảm.
Cô nàng Trang Nhi phía sau vừa dụi mắt vừa cười vội nói: " Em là Trang Nhi chào chị nhé ạ"

Cô gái kia định đưa ly nước trong tay cho cô bé nào ngờ chưa kịp mở lời chưa kịp đưa thì chiếc xe đạp đã lăn bánh đi anh chàng lấy sức đạp nhanh hết mức có thể dần dần khoảng cách giữa cô gái kia và anh chàng ngày càng cách xa.
Ánh mắt cô gái kia có chút hơi buồn chỉ đành nhìn bóng dáng anh rời đi.

Bên này cô bé Trang Nhi vì không chú tâm lại còn bị anh làm cho bất ngờ mém tí là ngã nhào may mà hai tay cô vội bám chặt vào hông của anh.
Ảnh ăn trúng cái gì rồi ấy cả nhà phút trước còn vui vẻ phút sau hỏng ai làm gì hết mà mặt như đưa đám Trang Nhi em thấy mà ghét.
Chạy được một quãng đường cô bé phía sau lấy tay nhéo hông anh một cái xong liền nói điệu thăm dò:"Bạn anh trông rất xinh đẹp, chị ấy có phải là đang thích anh không?".
"Không biết" anh chỉ trả lời gói gọn hai từ với âm điệu sắc lạnh.
Thấy anh chàng phía trước như vậy cô bé có hơi bất lực nhưng vẫn nói tiếp:" Vậy lý do vì sao gặp con gái người ta mà anh không thèm chào cũng không hỏi mặt như đưa đám vậy?" cô nàng nhéo anh thêm một cái nữa.
Chiếc xe đạp dừng lại anh chàng quay đầu ra sau nhìn cô hỏi: "Mắt hết đau chưa?"
"Hết rồi nhưng em không phải muốn anh trả lời câu này mà là trả lời câu em vừa hỏi anh ấy, anh trả lời đi" cô nàng hai tay khoanh lại ánh mắt chăm chăm nhìn anh chờ đợi câu trả lời.
Vừa nghe cô nàng nói xong anh quay đầu lại rồi lạnh nhạt nhã ra mấy từ: "Không ưa cô ta" anh vừa nói vừa nhấn mạnh từng chữ.
Trang Nhi phía thấy nghe thấy vậy liền nhéo anh thêm một cái nữa: "Người ta như vậy có chỗ nào để mà không ưa được chứ mắt anh đúng mà sắp bị mù rồi."
"Em thử nhéo tôi cái nữa đi, nhà tôi có nuôi một con thú dữ có tin tôi bỏ em vào đó không?" anh chàng nói vẻ thản nhiên.
Hắn ta bị tẩy não rồi cả nhà à.

"Anh bị điên à? có con thú nào dữ bằng anh nữa chứ" Cô nói vẻ tức giận dùng tay đánh một phát vào lưng anh không mạnh không nhẹ.
Anh chàng không phản ứng gì chỉ lạnh nhạt nói mấy từ:" Ừm, bị điên mới nói vậy"
"Ma nào thèm lấy anh mới lạ, tính tình kì cục." cô nói vẻ hơi khinh khinh.
Anh thắng xe lại ngoảnh đầu ra sau: "Em không lấy à?"

"Anh như vậy có cho free em cũng không nhận".
"Sau này, em có người chồng như anh vừa giàu vừa giỏi cũng không xấu trai thế mà em không lấy à?" anh nói vẻ trêu đùa đùa thì ít mà thật thì nhiều, haizzz.
"Không, anh bị điên à?" vẻ mặt cô trông rất bướng bỉnh.

Anh chàng nhìn cô chằm chằm cái tay vô thức mà nựng má của cô bé.
Anh đã chạm vào má Trang Nhi rất nhiều lần, cô bé cũng không có cảm giác gì cảm thấy rất bình thường.

Nhưng mà ngay lúc này bàn tay ấm nồng kia sờ lên mặt cô bé rồi lại dùng ngón tay lau đi vết dính gì đó trên môi cô nàng.
Hai tai của tiên nữ nhà ta đã đỏ lên hết cả rồi, cảm nhận sự ấm ấp ấy trong người Trang Nhi em có chút nóng lên khác ngày thường lắm mọi người ạ.
Lau xong anh đưa ngón tay lên: "Ăn thôi cũng để dính, hư vậy hả"
"Em...em...em không có hư đâu à anh hư thì có ấy, về nhà nhanh đi".

Tim Trang Nhi em sắp bay ra ngoài luôn rồi huhu.

"Vợ tương lai của anh mà có hư cũng không sao sau anh dậy lại" Anh chàng nói xong liền nhếch môi cười rồi tiếp tục đạp xe.
Trời cái người này bị điên rồi làm lý trí của Trang Nhi em sắp vì tức mà nổ tung.
Cô nói vẻ tức giận: "Hớ ai lấy anh mà vợ anh, im lặng mà lái xe về đi".

Anh chàng phía trước cười như được mùa vậy mặc dù cười không ra tiếng chỉ nhếch môi cười cười vẻ mặt trông rất thích thú khi chọc cô nhìn thôi cũng đủ thấy ảnh hạnh phúc..
Trên đường xe cộ tấp nập người đi đi lại lại bóng dáng đôi bạn trẻ trên chiếc xe đạp lướt qua ánh đèn đường lướt qua vài con hẻm trông đẹp còn hơn cả ánh trăng rằm.
...
Về trước cửa nhà cô bé nhìn anh nói: "Anh đi về cẩn thận đấy"
"Không!"....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 25: 25: Vợ Cái Quần


Đúng là cái con người ngang ngược mà đúng không mọi người, em có lòng bảo vậy mà ảnh trả lời vậy á, ghét!.
Cô đưa vẻ mặt nghiêm túc nhìn anh:" Chứ anh muốn sao?"
Anh đưa tay lên sờ đầu cô:" Khi nào em chịu lấy anh thì anh về".

Anh chàng đưa vẻ mặt mong đợi nhìn Trang Nhi, cô bé mặt mày tức giận bất lực nhìn anh
"Đồ điên! mặc kệ anh em vào nhà đây" nói xong cô bước đi thật nhanh vào nhà để lại anh chàng trước cửa ngõ vẻ mặt trông rất ch ó đẻ kiểu thích thú khi mà chọc cô bé nhỏ ngây thơ nhà ta vậy á.
Sau khi thấy cô bé vào nhà hẳn hoi anh mới bắt đầu đạp xe về nhà.

Trên đường về, anh chàng nghĩ mãi trong đầu điều gì đó rồi lại nhếch môi cười chắc là đang hạnh phúc điều gì đó...
Mẹ anh đang ngồi trên sofa xem tivi, bà nghe thấy tiếng cửa kéo ra liền quay đầu về hướng cánh cửa: "Con đi đâu về đấy?".

Anh ngồi xuống cởi giày: "Con đi chơi với Nhi" anh lấy một đôi dép bông trên kệ mang vào rồi chuẩn bị bước lên lầu thì mẹ anh thốt lên:
"Con có phải là...đang..."
Bà chưa nói hết câu thì anh đã vội lên tiếng: "Vâng" anh thản nhiên ánh mắt nhìn mẹ mình không một chút sợ hãi khi mà phải nói tới điều này, mẹ anh rất hiểu anh và anh cũng vậy.
Mẹ anh vội cười lớn kiểu trông rất hạnh phúc: "Ráng đi con trai, mẹ không nhìn nhầm người đâu".

Bà rất thoải mái về những vấn đề này bởi vì bà cũng đã từng trãi, thời thanh xuân của bà bà đã bỏ lỡ nó rất nhiều thứ quan trọng nhưng may bà đã không bỏ lỡ người mà bà yêu đó chính là ba của anh chàng.

Hai người thuở thiếu niên cùng học chung một lớp thành tích đều rất cao lại còn được ngồi chung một bàn với nhau, vì sự cấm đoán của gia đình không cho bà yêu sớm nên đã rất khắt khe với bà về vấn đề này.

Dần dần lâu ngày cả hai có tình cảm với nhau bố anh lấy hết dũng khí thổ lộ tình cảm với bà nhưng chỉ nhận lại lời nói từ bà "Cậu đợi nổi ngày tôi tốt nghiệp thì tôi sẽ nhận lời cậu" trong lòng bà khi nói ra câu này vừa sợ vừa buồn nhưng không thể làm được gì.

Không nói không rằng cũng không hứa bố anh đã làm rất nhiều việc đã cố gắng chờ đợi tới ngày bà tốt nghiệp.

Tình yêu của cả hai đều xuất phát từ sự chân thành của hai người, ngày hạnh phúc nhất là ngày mà bà tốt nghiệp bố anh đã cầm trên tay một bó hoa hồng mà thổ lộ tình cảm một lần nữa với bà, lúc ấy bà đã ôm bố anh thật chặt khóc sướt mướt cả ngày hôm đó.

Họ bỏ lỡ nhau thời niên thiếu nhưng lại một lần nữa tìm được nhau ở tuổi trưởng thành điều này thật thật sự là một điều may mắn.

Bà sợ con mình sẽ bỏ lỡ những kỉ niệm thanh xuân không may mắn thì là bỏ lỡ người tốt nên rất ủng hộ anh trong vấn đề này.

"Vâng" nói xong anh lên phòng rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
...
Vài ngày sau Tranh Nhi và anh không còn gặp nhau trực tiếp nữa mà chỉ là qua những đoạn tin nhắn.

Bởi anh được bố mẹ cho về quê nội chơi mấy tháng hè.
Không chỉ con gái ở trường, ở thành phố anh đang sống mê anh mà mỗi lần về quê thì ối dồi ôi luôn mấy cô nàng cở tuổi anh đã đứng trước cửa nhà mà ngó trộm anh.
Dáng người thiếu niên cao ráo, ngũ quan hài hòa, nước da trắng, chiếc kính cận đeo lên như tôn lên cái mũi vừa cao vừa thon của anh vậy.
Anh ngồi trên bàn ghế đá trước sân nhà trên tay cầm điện thoại ngón tay gõ thoan thoắt:
"Chồng em về quê nội mà nhiều cô dòm ngó thế này, em không sợ mất chồng à?"
Bên này cô bé bĩu môi vẻ khinh bỉ, cô gõ lên bàn phím:"Chồng cái quần í, chị nào lấy thì lấy chứ em không lấy"
Con người này đúng là bị thần kinh cấp độ dương vô cùng rồi cả nhà à Trang Nhi em quá bất lực.
"Ừm, dù sao cũng thành vợ anh mà em nói cái gì cũng đúng" anh chàng vừa gõ bàn phím vừa nhếch môi cười gian xảo.

Thấy được tin nhắn của anh, tiểu tiên nữ nhà ta càng choáng hơn, vẻ mặt hồ hởi: "Em xin anh, em còn là trẻ con."
Tiếng nói ngoài cửa vang đến: "Nam ơi ra sông bắt cá không?" cậu bạn trông có hơi mập mạp vẻ mặt vui vẻ hớn hở khi nhìn thấy anh bạn đang ngồi trong nhà.
"Ừm, đợi tí".Anh đáp xong lời rồi vội nhìn vào điện thoại gửi lại một icon hình trái tim cho cô bé xong liền vào nhà cất điện thoại mà chạy ra đi cùng với cậu bạn mập mạp.
Trang Nhi bên này nhận được tin nhắn không khỏi nhợn trong người nhưng mà lại cảm có chút cảm giác lạ lẫm gì đó không tả được...
Ra tới bờ sông Hoàng Nam lại thấy một bóng dáng trong quen quen còn có thêm hai ba người đang trò chuyện vui đùa với nhau.
Anh bạn mập hét lớn: " Các cậu ơi, Nam về rồi"
Cả đám quay lại hớn hở vội vẫy tay cười nói: "Tới đây chơi nhanh đi"
Đi tới gần bọn họ thì có tiếng hỏi nhỏ nhẹ vang đến tai: "Cậu về quê chơi à???"...
(haizz, lại là cô gái nào nữa đây, bí ẩn quá -.-).
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 26: 26: Che Che Giấu Giấu


"Cô cũng ở đây à???" vẻ mặt Hoàng Nam lộ lên rõ vẻ khó chịu cau mày.
Cô gái kia miệng cười mỉm chi, tay vén một bên tóc lộ ra gương mặt thon gọn: "Tớ theo bố về quê chơi thôi, tiện thể gặp cậu luôn"
Anh chàng im lặng không trả lời cũng không thèm nhìn thẳng vào cô gái kia một cách đàng hoàng.

Bên kia vang lên tiếng một cô bé: "Chị Nga ơi bà gọi về ăn cơm".
Cô vội lớn giọng đáp: "Đợi chị tí"
Cô liền chào tạm biệt mọi người: " Tớ về trước đây"
Anh chàng béo nhìn cô cười tươi đáp:"Tạm biệt cậu".
Cô nhanh chân chạy lên bờ chốc lát bóng dáng cũng khuất xa.

Thật ra thì lúc trước nhà anh ở gần cạnh nhà của Hồng Nga, lúc khoảng năm sáu tuổi họ thường xuyên chơi với nhau đến lúc anh được bảy tuổi thì nhà anh lên thành phố sinh sống và làm việc dần dần theo năm tháng anh cũng không nhớ rõ cô bé tên Nga này, lâu lâu về sau mỗi khi về thăm bà nội cũng chỉ là gặp thoáng qua một hai lần.

Đi học anh càng vốn không để ý đến mọi người không quan tâm đ ến những người trong trường ngoại trừ Trang Nhi nên anh cũng không biết đến sự tồn tại của cô, hôm đó anh chỉ là muốn tránh đi nên giả vờ không biết cô gái này.
...
Kể từ lần gặp ở quê đó thì cô nàng Hồng Nga thường xuyên tìm cách để gặp Hoàng Nam hơn nhưng mà chỉ nhận lại vẻ mặt cau có, nhíu mày, lạnh lùng của anh.
Hai ba tháng hè lặng lẽ đi qua hết ngày ngày rồi đến ngày khác.

Anh ở nhà bà nội lúc nào rãnh là nhắn tin cho cô bé Trang Nhi kia mà trêu chọc cô toàn cứ gọi cô là "Vợ" khiến cho cô bé kia phát cáu không thèm trả lời tin nhắn anh nữa...
Hè năm nay cô bé Trang Nhi ra sức học tập đến nổi mắt có quầng thâm vẻ mặt trong chán chường.

Nhưng mọi sự cố gắng của tiểu tiên nữ nhà ta cũng đã được đền đáp điểm thi tuyển sinh của cô rất cao nằm trong top mười, cô vào được lớp chọn và cũng đã thực hiện lời hứa mà thi vào cùng trường với Hoàng Nam.
Ngày cô biết điểm cô vui đến nổi đi khoe cho hết cả xóm biết, ai cũng khen bố mẹ cô khéo ăn khéo đẻ đẻ ra đứa con gái vừa dễ thương vừa chăm học.
Hoàng Nam cũng không ngoại lệ sau khi biết cô thi đậu anh cũng đã tặng cho cô một đống sách nâng cao (trai thẳng thật biết cách tặng quà).
Cận ngày vào học anh chàng vội nhắn tin cho cô: "Sang nhà lấy sách của anh về học đỡ phải tốn tiền mua."
Cô bé bên này vui vẻ hớn hở lên chiếc xe đạp mà chạy tới nhà anh.
Vào nhà cô lễ phép chào mọi người rồi vội chạy lên phòng, chạy thẳng một lèo vào mà quên mất phải gõ cửa.
Vừa vào lại thấy đúng cảnh không nên thấy, trời ơi ảnh đang mặc áo.

Cô bé vội thẹn mà lấy tay che mắt, tim đập nhanh, tai cũng dần đỏ lên, miệng áp úng: " Anh...a..anh nhanh mặc áo vào đi"
Thấy cô vẻ thẹn thùng anh vội cười gian sảo rồi liền mặc áo vào, bước chân tiến đến gần cô bé, tay anh nắm lấy cái tay đang che mắt của cô đưa xuống.

Khoảng cách rất rất gần.
"Dù dì sau này em cũng thấy cần chi phải che che giấu giấu" anh nói giọng thản nhiên nhìn cô nhếch môi cười.
Trời cái con người này đúng là nguy hiểm mà: "Anh đừng có mà trêu em nữa" cô đưa tay đẩy mạnh anh ra: "Đưa sách cho em nhanh em còn về." vẻ mặt cô lộ rõ sự khó chịu
"Đổi sách bằng hôn cái vào má đi rồi anh đưa liền" anh đưa ngón tay chỉ vào má của mình vẻ mong chờ.
Cô đưa mắt trừng anh, vẻ mặt bất lực:" Dậy thôi em đi về đây."
Anh chàng thôi không trêu cô nữa đi tới bàn học bê một mớ tập đủ thứ là sách.
"Em bê nổi không???"
Cô nàng mạnh mẽ nhà ta có mấy chuyện nhỏ đó mà không lo được thôi á, cô bĩu môi mặt thản nhiên:
"Nổi chứ anh nghĩ sao vậy"

Anh bê tới trước mặt cô rồi đặt chồng tập lên hài bàn tay kia.

Trông có vẻ hơi nặng nên thiếu nữ nhà ta có hơi choáng mém đổ hết đống tập trên tay xuống sàn nhà.
Anh nhếch môi cười, vội lấy hai tay đỡ lấy hai tay của cô bé bao phủ đôi tay nhỏ phía dưới.
Tim thiếu nữ Trang Nhi càng đập nhanh hơn, tai cũng đã đỏ lắm rồi, ánh mắt không dám nhìn thẳng vào anh chàng đối diện:
"Em bê được mà không sao đâu"
"Em đi về đây, tạm biệt anh"
Cô nàng vội lấy tay anh ra bê một đống tập sách mà chạy thật nhanh ra bỏ vào giỏ xe rồi liền đạp nhanh hết tốc độ mà trở về,....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 27: 27: Thiếu Nữ Lớp 10


Qua một mùa hè đầy sự cố gắng, một mùa hè nóng nực oi bức vẫn như năm nào nhưng mùa hè ở hiện tại này lại khác với mùa hè của bốn năm trước...
Mới khi nào cô bé nhà ta còn là học sinh mới vào cấp hai nay lại là một cô bé sắp mười lăm mười sáu vẻ đẹp của thiếu nữ ngày càng đẹp lên, mái tóc đen dài suông mượt, mụn trên má cũng đã dần ít đi,...trông càng ngày càng xinh nhưng chỉ có mãi một cái chiều cao ấy là không tăng nổi,haizz chán hết muốn nói luôn í...
...
Ngày đầu năm đến trường cũng như bốn năm trước vậy xung quanh bạn mới có bạn cũ có, mọi thứ đều rất mới mẻ.

Mà mọi người còn nhớ Đậu Hũ với Anh Đào nữa không đấy? mấy năm học cùng năm nào hai người ấy cũng giúp Trang Nhi em toàn tâm toàn lực luôn í do hè đến là hai bạn ấy đi chơi với gia đình, đi dã ngoại nên em cũng không được gặp hai người bạn thân yêu này.

Nhưng mà may mắn lắm ấy năm nay tụi em vẫn được học cùng một lớp đúng là tuyệt cú mèo luôn.
...Tiếng trống vào lớp vang lên mọi người đã ngồi ngay ngắn vào ghế, trên bàn tập sách được xếp gọn gàng.

Mọi người thi nhau đăng kí câu lạc bộ này câu lạc bộ kia, ban văn nghệ, ban vệ sinh,...pla pla trông rất hào hứng trong đó có thiếu nữ Trang Nhi nhà ta vẫn làm một điều giống ba năm trước đó chính là đăng kí vào ban tuyên truyền lúc năm cuối cấp hai cô được làm trưởng ban tuyên truyền nên có rất nhiều kinh nghiệm vì thế cô quyết năm nay tiếp tục tham gia vào ban.

Anh chàng bàn dưới vỗ vai cô bé: " Cậu định xin vào ban tuyên truyền tiếp à?"
Cô bé gật đầu miệng cười trông rất hạnh phúc, xong liền hỏi:" Cậu và Đào Anh định tham gia cái gì?"
"Xinh đẹp như tớ mà không vào ban văn nghệ thì nhà trường sẽ tiếc nuối lắm" cô bạn Đào Anh nói vẻ nhí nhảnh, tự tin.
Anh chàng Đậu hũ đưa mắt lườm Đào Anh: "Gớm! ói mấy ngày chưa hết"
Cô bạn nhỏ đưa mắt trừng anh bạn nhỏ đưa ngón tay chỉ vào mặt anh bạn nhỏ mà quát:
"Cậu chết với tớ"
"Thôi thôi mà hai người này đầu năm học lại muốn đánh nhau nữa à? Tớ xin đấy năm nào cũng vậy hết trơn á" Trang Nhi nói vẻ bất lực.
"Coi chừng có ngày thành một đôi đấy".
"Cậu ấy không có cửa với tớ đâu nhé" Đào Anh đưa mắt lườm Đậu hũ.
Anh chàng kia cũng không chịu thua mà đáp lại: " Tớ thèm chắc"...!
Trong lớp mọi người dần dần quen biết hơn họ trêu đùa nói chuyện bàn bạc với nhau đủ thứ là chuyện hết cả buổi học ngày hôm đó bởi vì là ngày đầu tiên nên giáo viên rất thoải mái nên mọi người cũng không mấy mệt mỏi.
...

Tiếng trống ra về, Trang Nhi mang balo ra về lớp của cô bé ở trên lầu cùng dãy với lớp của Hoàng Nam, chính giữa ngăn cách lớp của cô và lớp của anh là chỉ là một cái cầu thang thôi.

Cô nàng là người ra cuối cùng sau khi đóng cửa phòng cô cũng vội đi về vừa bước được mấy bước thì bị người phía sau nắm cổ áo mà kéo lại.
"Mai anh tới đón em đi học"
Cô ngoảnh đầu lại vội xua tay: " Không cần đâu mai em đi xe đạp vẫn được mà, mấy kỳ trước sau khi anh lên đây học em vẫn chạy xe đi học mà anh lo gì chứ".
"Nói thì em nghe đi, sao em cứ vậy thế tin anh hôn em tại đây không?" anh nói vẻ nghiêm túc, mắt lườm cô chân tiến gần sát lại cô bé.
Cô nàng thẹn đỏ cả tai hai tay đặt lên vai anh để cố định không cho anh bước sát tới nữa: "Được, được, nghe anh".
"Em đi về trước đây, hớ"
Cô vội chạy ra rạp xe vừa hay cũng thấy Đào Anh với Đậu Hũ cô vội vẫy tay: "Đợi tớ"
Cô bạn nói to: " Nhanh đi"
Trời vừa nóng vừa nực ba người bạn nhỏ đèo nhau trên con xe đạp của mình vừa mệt vừa đói.

Đến ngã ba mọi người mỗi ngã tạm biệt nhau rồi trở về.
...
Trang Nhi về đến mặt mày trông mệt mõi rã rời đi vào quán mì nhà mình định ăn ngay một bát cho nóng thì vừa vào quán cái tỉnh luôn hết đói luôn....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 28: 28: Tô Mì


"Chào cô, chào chú ạ!" Cô nàng vội cúi đầu kìm nén cơn đói trong lòng thầm nghĩ "Cô với chú đến là vui lắm rồi còn dắt theo cái người mặt dày kia trông ghét kinh í, haizzz."
Mẹ cô bé nhìn cô chằm chằm: "Con không thấy anh đang ngồi à?."
Cô nàng thở dài: " Vâng mẹ, con thấy mà"
"Rồi sao không chào anh đi" mẹ cô vẻ mặt nghiêm túc như muốn chỉnh đốn cô trước mặt anh vậy thiệt là xấu hổ mà
Cô Mai thấy vẻ mặt của cô nàng trong khá ủ rủ, vội lên tiếng:
"Thôi không sao mà dù dì anh em nó cũng thân thiết nhau mà"
"Cháu đói à? mau vào thay đồ rồi ra ăn luôn"
Nghe tới đồ ăn thôi là đã hạnh phúc lắm rồi cô nàng cuối đầu lễ phép rồi vội chạy một cái vèo vào phòng mà thay đồ.
Xong xuôi Trang Nhi em định mở cửa đi ra vừa mở ra là hồn bay đi đâu luôn may là chưa xĩu tại chỗ ấy chứ:
"Sao anh lại ở đây không phải đang ngồi ăn ở ngoài đó à?".
Người đối diện trên tay bưng tô mì nóng hổi đầy ấp thịt bò vẻ mặt thì không một chút xúc cảm:" Đem mì lên cho heo con ăn".
Ấy chà ghê gớm thật chứ dám bảo Trang Nhi em là heo con, đáng ghét!:

"Anh dám kêu em là heo, trông em như thế này mà là heo á?"
Anh chàng lướt qua mặt cô bé đi thẳng vào phòng đặt tô mì lên bàn rồi nhắc cái ghế mà ngồi xuống: "Trông cũng khá giống heo con không ốm không béo chỉ là hơi lùn".
Cô quay mặt vào trông lườm anh một cái:" Kệ em, anh không thích thì đi ra ngoài đi".
Cô bước chân đến bàn học còn anh đang ngồi trên ghế hai tay khoanh lại đưa mắt nhìn cô gái nhỏ đối diện đang bưng tô mì khoảnh cách rất gần trông nhìn họ như ông bố đang thúc dục con gái ăn bữa trưa vậy á.
Trang Nhi bưng tô mì lên định quay mặt về phía anh nói gì đó thì người kề bên bổng đứng dậy đưa một bên má của mình tiến sát lại đôi môi mềm mại ấy.
Đôi môi chạm của cô nàng nhẹ lên cái má mềm mại của anh phút chốc cô bé đứng đờ ra bị đứng hình mất mấy chục giây cứ thế mà giữ tư thế đó hai tai của cô dần đỏ lên cả hai bên má nữa, tim đập càng ngày càng nhanh.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn
2.

Đi Về Phía Chân Trời
3.

Trùng Sinh Để Gặp Người
4.

Trói Em Mãi Không Buông
=====================================
Cô nàng run rẩy tay chân luống cuống, mơ hồ di chuyển bàn tay của mình xuống phần đáy của tô mì bất giác mới lấy lại bình tĩnh vì do cô chạm phải phần đáy của tô mì nơi đó nóng đến muốn bổng cả tay cô vội kêu lên: "A...a nóng".

Lúc này Trang Nhi mới lấy lại bình tĩnh đứng song song với anh đôi mắt đầy sát khí: "Có phải anh muốn trêu em không?".
Hoàng Nam không trả lời vẻ mặt cũng không có biểu cảm gì cả trông anh rất bình tĩnh mà nhìn cô.
Tay của anh vội bê tô mì từ tay cô: "Ngồi xuống đi, anh sẽ chăm cho heo con ăn".
Trời đất sao mà con người đó lại bình tĩnh như vậy chứ thiệt cạn lời.

"Không, trả lại cho em" cô vừa nói vừa lườm anh.
Anh nhắc cái ghế tới chân giường rồi đưa mắt nhìn cô: "Tới đây ngồi nhanh hay em muốn giống lúc nảy"
Cô bé bất lực mà đi tới rồi ngồi xuống giường hai người bốn mắt đối diện nhìn nhau.
Anh chàng một tay cầm đũa một tay bưng tô mì: " Há miệng ra"
"Anh đút cho em ăn á, như bố em vậy" cô bất ngờ ngón tay chỉ vào chính mình.
"Nhanh đi!"
Mì đã dâng tới tận miệng luôn rồi thôi thì ăn luôn vậy Trang Nhi em bị ép thôi mọi người ạ.
Anh không vội kiêng nhẫn mà đút cho heo con của mình ăn hết đũa này đến đũa khác.
Một lát sau, tô mì cũng đã hết sạch phủ đầy cái bụng đói của cô nàng cô liền nhìn anh vẻ mặt cau có: "Anh không được nói với ai chuyện này có biết không hả?"
"Anh cũng không chắc" anh nói vẻ thản nhiên

Khiến có bé có chút bất an có chút lo lắng tim đập rất nhanh mà nhớ lại cảnh lúc nảy.
"Anh dám?" Cô đưa tay chỉ vào anh với vẻ mặt bản lĩnh.
Anh nhắc chiếc ghế tới lại chỗ cũ rồi bưng tô mì đi ra về hướng cánh cửa: "Không, tất nhiên là anh phải nghe lời vợ rồi"
Thiệt Trang Nhi em muốn đá cái người này ra khỏi trái đất kinh khủng í.
"Ai vợ anh, anh đi ra nhanh đi" cô đợi anh đi ra liền vội đóng cửa phòng lại xong nhanh chân chạy đến giường mà nằm xuống lấy chăn trùm lại hết thân người mà nghĩ ngợi lại cảnh lúc nảy vừa xấu hổ vừa có chút gì đó rung cảm, lạ rất lạ.
...
Bên kia anh chàng vừa đi vừa suy nghĩ về khung cảnh lúc nảy thật ra thì ảnh cũng đã ngơ ngác khi mà bờ môi mềm mại ấy chạm, cảm giác như bước được vào trong mơ vậy càng tham lam hơn là muốn nó càng lâu càng tốt.
Nghĩ ngợi lúc lâu anh đem tô mì đến chỗ rửa chén liền nhếch môi cười một cái trong lòng khá vui.
...
Trong phòng nhỏ của Trang Nhi tiếng tin nhắn thông báo đến.
"Dạo này em học hành vẫn ổn chứ?"....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 29: 29: Một Chút Hiểu Lầm


Nghe thấy tiếng thông báo đến cô nàng đưa tay ra mò tìm lấy điện thoại rồi liền kéo chăn xuống trên màn hình hiện lên tên người gửi kèm nội dung "Anh Trung: dạo này em học hành vẫn ổn chứ?".
"Chưa có dịp gặp lại em".

Trông thấy người quen nhắn tin cô nàng cũng vui vẻ mà trả lời lại ngón tay thanh thót gõ trên bàn phím "Vâng! em vẫn ổn".
Người bên kia hồi đáp lại rồi cũng nhanh chóng kết thúc: "Vậy hẹn gặp em ở trường nhé, chào tạm biệt".

Trang Nhi nhận được tin nhắn rồi cũng chỉ gửi lại chi người kia một icon chào tạm biệt xong liền đắp chăn cứ thế một lát sau cũng ngủ mê say.
Tiếng chân ngoài cửa nhẹ nhàng bước đến, Hoàng Nam đưa tay gõ cửa: " Heo con...heo con, em đang học bài à?".

Gọi nhưng chẳng người bên trong trả lời anh vội mở cánh cửa ra đi vào bước đến gần cái giường xinh sắn của cô nàng.
Thấy cô đang ngủ anh chỉ đứng nhìn cô rồi nhẹ nhàng tiếng sát lại gần.

Ngoài cửa sổ gió thổi vào từng làn hơi mát, ánh nắng của buổi trưa nhưng không gắt xung quanh phòng trang trí rất nhiều hình ảnh của hoa hướng dương khung cảnh ngày thường thì cũng đã quá quen thuộc nhưng hôm nay trong căn phòng xinh đẹp này lại xuất hiện một người con trai khôi ngô tuấn tú đang nhẹ nhàng đặt môi mình lên vầng trán trắng trẻo nhỏ nhắn ấy một nụ hôn nhẹ nhàng tươi đẹp như một bức trang mà người vẽ muốn đưa anh vào để tô lên cảnh tượng lúc này không chỉ có căn phòng nhỏ kia xinh đẹp thôi đâu mà còn có cả cô gái nhỏ đang ngủ được nhận một nụ hôn mà mình không hề biết...
...
Hôm nay thứ là thứ sáu rồi nhanh thật ấy, mấy ngày qua đều không có gì thú vị đâu cả nhà ngày nào anh cũng ăn h**p Tranh Nhi em thì thú vị chỗ nào nữa đâu chứ.
Mà em kể mọi người nghe hôm bữa em nằm mơ thấy anh ấy hôn lên trán em cơ đấy trông em cũng biết mơ phết ấy chứ nhưng mà dù dì cũng chỉ là mơ haizzz chứ hôn thiệt là chắc em từ mặt ảnh luôn.

Ấyyyy mà quên Trang Nhi em đi nộp đơn vào ban đây.
Trang Nhi đi lên phòng ban tuyền truyền gần đến phòng cô thấy cửa mở rất háo hức mà chạy tới, chạy thẳng một mạch vào cửa rồi cuối đầu lễ phép: "Dạ chào mọi người ạ, em nộp đơn vào ban ạ".
Cô bé liền ngước mặt lên thì mắt chữ a mồm chữ o luôn.
Khung cảnh phía trước mắt cô trông rất bất ngờ, cô gái kia đang ngồi rất gần với Hoàng Nam trong như một đôi mới yêu nhau (hình như là đang hỏi bài hay sao ấy mọi người trông như một cặp tình nhân vậy á).
"Em chào anh với chị, làm phiền không gian của hai người rồi ạ"
"Em...e...em nộp đơn ạ"
"Chào anh chị em đii nhé" đối phương chưa kịp trả lời thì cô nàng đã chạy mất hút đi, cô gái kia trông thấy Trang Nhi định chào hỏi ai ngờ chưa kịp nói gì tiểu tiên nữ đã chạy đi.
Về đến lớp cô nàng vội lấy điện thoại ra (lên bậc THPT nên đã được dùng điện thọai) nhắn ngay cho Hoàng Nam một tin nhắn.
"À thì ra là người anh thích đó phải không?"
"Trông đẹp đôi lắm đó, từ nay anh và chị ấy sẽ là OTP của em".

||||| Truyện đề cử: Vệ Sĩ Bất Đắc Dĩ |||||
Tiếng trống vào lớp vang lên cô cũng liền cất điện thoại vào balo.
Mấy tiết học trôi qua mà vẫn chưa thấy anh hồi đáp tin nhắn cô bé cũng không bận tâ m đến việc này.

Dọn dẹp xong xuôi cô đi ra cổng đợi anh vừa hay chưa ra tới cổng đã thấy mặt người kia đầy sát khí, cô gái nhỏ đi đến gần rồi nhỏ nhẹ lên tiếng vẻ trêu chọc:
"Ầy ầy anh không đi với chị gì đó à?"
"Mà hình như chị ấy tên Hồng Nga có đúng không?"
"Trời ơi quá xuất sắc luôn đó nha, anh này chọn đúng người phết ấy"
"Anh đừng có mà dỡ thói cọc cọc con gái người ta bỏ đầu anh đấy nhé"
Cô nàng nói một lèo như vậy mà anh chàng kia không thèm đáp một lời ánh mắt ngày càng sắc lạnh hơn mà nhìn cô.
Trang Nhi cảm thấy có gì đó sai sai cũng không nói nữa vội kéo anh lên xe.

Cô gái nhỏ quay mặt về phía anh:
"Ngày mai khỏi đến đón em nhé, anh đi chung với chị ấy đi hihi".
"Không!" người kia chỉ vỏn vẹn đáp lời cũng không thèm nhìn lấy heo con của mình một cái mặt mày cau có khó chịu như bà đẻ vậy á.
Cô nàng mặt đầy kiên quyết: "anh không cần phải đến đón em nữa đâu, em đi xe đạp được mà anh phải đi với chị Nga"
Năng nỉ ỉ ôi mà người kia không thèm hồi đáp thôi thì heo con ta đây phải mạnh mẽ vậy.
Cô bé Trang Nhi hít một hơi thật sau: "Mai anh đến đón em không thấy em thì đừng có trách".
Xe về đến nhà cô chào tạm biệt bác lái xe và anh rồi vội vàng chạy vào ăn cơm để lắp đầy cái bụng nhỏ.

Ăn xong Trang Nhi vào phòng chuẩn bị học bài thì tin nhắn đến.
"Anh và cô ta không có gì cả".
Ái chà chà gớm ổng thích con gái người ta mà còn ngại nữa chứ.
Nhưng mà thấy vậy chứ vẻ mặt bên ngoài của cô nàng trông có vẻ vui nhưng khi nghĩ lại cảnh hôm qua là cô bé có chút gì đó không nỡ để anh của mình rơi vào tay chị gái đẹp kia mà số phận tuân theo ý trời vậy.
"Em biết anh ngại mà không sao đâu mà đừng kêu em là vợ nữa ấy nhé".
Anh chàng nhận được tin nhắn từ cô bé nhỏ thì có chút không vui.
"Không! em mà nghĩ vậy nữa thì ngày mai anh sẽ hôn em hoặc tỏ tình em".
Gì dậy trời ơi cái người này định bắt cá hai tay à cô nàng vội gửi lại cho anh một tin nhắn:
"Thách, anh đừng ngại nữa thích người thì nói thích đi còn chối chối".
"Mai đừng sang đón em đi học ấy nhé, em đi với bạn rồi anh đừng qua em nói thật ấy"
Người bên kia xem tin nhắn xong thì ngày hôm đó mọi người cũng biết là ngày như thế nào rồi đó trời âm u lạnh hơn chữ lạnh, haizz....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 30: 30: Tình Địch


Sáng sớm ngày hôm sau mặc dù chiếc xe hơi kia vẫn tới đúng giờ nhưng không thấy cô bé kia đứng trước cửa chờ nữa mà là mẹ cô bé.

Thấy chiếc xe quen thuộc bà mỉm cười với chàng trai bước từ trong xe ra:
"Con đến đón em Nhi à?"
Anh gật đầu tỏ vẻ đúng vậy.

"Em bảo với cô nói với cháu nay Nhi đi với bạn, mà Nhi nó không nói với con à?"
Anh mỉm cười: "Dạ vâng ạ vậy cháu đi nhé ạ!" rồi quay người lại gương mặt lạnh tanh mà đi vào trong xe.

Xe đến trường cũng đã gần giờ vào học, anh vừa bước vào sảnh lớn chính diện của trường thì nhìn thấy cô bé kia nhưng mà không chỉ có cô bé kia mà còn có một người con trai kế bên hai người nói chuyện trông rất vui vẻ.

Còn người con trai nào nữa cơ chứ là anh bạn thân tên Trung chứ ai nữa, haizzz gặp tình địch mặt anh càng thêm biến sắc lạnh hơn băng ở Bắc Cực.

Cô nhìn đi nhìn lại thì thấy anh đang đến gần cô vui vẻ vẫy tay chào anh: "Chào buổi sáng anh nhé"

Người kia không nói gì chỉ im lặng lướt qua cô nàng.

"Anh không đi chung với chị Nga à?"
"Ơ kìa có phải chị Nga kìa phải không? hai người đi học cùng sao anh không chịu chờ người ta vậy hả?"
Nghe thấy lời cô gái nhỏ nói anh quay người lại thì thấy cô gái kia đi sau mình hồi nào chả hay.

Cô gái xinh đẹp kia bước đến: "Chào em nhé Nhi"
"Dạ vâng chào chị dâu ạ" trong cô rất tự nhiên vui vẻ mà nói ra câu đó.

Chị Nga nghe vậy thì cũng đã ngại đến đỏ cả hai má rồi, anh bạn tên Trung thấy vậy cũng liền dặm thêm:
"A! a thì ra hai người đang yêu nhau à?"
"Chúc hạnh phúc nha đôi trai tài gái sắc".

Nghe đến đây Hoàng Nam đã thấy rất bực bội anh quát lớn khiến mọi người gần đó bất ngờ:
"Mấy người đừng làm phiền đến tôi"
"Tôi với cô ta chả là cái gì cả".

Vừa mới đỏ mặt thì giây sau trong tim của cô gái kia có chút vụn vỡ rơi vào trầm tư cuối đầu rời đi.

Trang Nhi cảm thấy rất tò mò về mối quan hệ giữa hai người, cô thấy anh như vậy cũng không nói gì thêm vội tạm biệt liền xong chạy về lớp.

Ở đây lúc này chỉ còn lại hai người con trai, người bạn tên Trung đi đến kề Hoàng Nam đưa tay vỗ vai anh chàng:
"Chúc cậu may mắn"
Từ bạn thân thành tình địch.

!

Giờ ra chơi cô chạy lên phòng ban để nghe dặn dò bởi vì cô đã được thông qua và vào được ban tuyên truyền như mọi năm.

Đến cửa phòng cô bé lịch sự gõ cửa, liền đi vào bên trong nhưng không thấy ai Trang Nhi đành ngồi xuống ghế đợi người tới hướng dẫn.

Phía sau thoảng đến mùi hương quen thuộc thanh mát nếu ở gần là chỉ muốn ngửi mùi này mãi không muốn rời.

Anh chàng đi đến kề gần vào tai của Trang Nhi:
"Em gan lớn nhỉ?"
Cô bé giật mình quay mặt ra sau vô tình đôi môi mềm mềm căng mọng không vết nứt ấy lại một lần nữa mà chạm vào má anh, chỉ thoáng qua chút thôi cũng đủ khiến cho anh chàng say đắm trong nó.

Đôi môi nhỏ lướt qua làn da của anh khiến anh cũng không nỡ giận cô thêm nhưng mà hôn mấy cái nữa thì ảnh mới chịu bỏ qua nha.

Trang Nhi tim đập nhanh, lời nói thốt ra cũng được trôi chảy
"Sao anh! a! anh lúc nào cũng vậy thế? tránh xa em ra"
"Chị Nga mà thấy là không vui đâu đấy nhé"
"Nghỉ chơi anh bây giờ".

Dù dì cũng không hấp tấp về công việc ở ban nên cô gái nhỏ nói mấy câu rồi liền vội bỏ về lớp.

Người kia chưa kịp nói gì thì cô nàng đã dùng hết tốc độ mà chạy đi.

Về đến lớp Đào Anh hỏi:
"Cậu đi đâu về thế?"
"Nảy tớ và Đậu hũ có mua cho cậu bị bánh ấy"
Đậu hũ vội mở cặp ra lấy xong đưa cho Trang Nhi.

Thiếu nữ nhỏ tim vừa đập cảm giác khác lạ đứng mấy giây ngẫm nghĩ Đậu hũ kêu mấy lần vẫn không nghe, đến lúc cậu vỗ vai Trang Nhi một cái cô mới bình tĩnh lại:
"À không có gì đâu, tớ cảm ơn nhé!"
Tiếng trống vang lên, hết hai tiết học đầu tiên rồi mà tiểu tiên nữ nhà ta vẫn cứ ngồi nghĩ mãi về ai kia, về mấy nụ hôn vô tình kia khiến tai cũng dần đỏ lên.

Giờ ra chơi mọi người tranh nhau đi căn tin trong lớp chỉ còn lại vài người trong đó có Trang Nhi, ngoài cửa lớp có tiếng kêu vang lên:
"Trang Nhi"!.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 31: 31: Giận Giận Hờn Hờn


Người ngoài cửa có anh chàng một tay cầm nước một tay cầm bánh trông rất ngon kinh khủng ấy.

"Trang Nhi".

"Ra đây anh cho cái này nè".

Cô nghe thấy tiếng kêu thì ngẩng đầu lên: "Dạ, sao vậy anh Trung".

Anh cười nhìn cô vẻ trìu mến, tay vẫy vẫy cô:
"Ra đây nhanh đi".

Cô nàng bước đi từ từ ra vẻ mặt trông có hơi uể oải cộng thêm cả hai tai vẫn còn đang đỏ khiến cho đối phương vội vội vàng vàng mặt lo lắng:
"Em bị bệnh à?"
Cô nàng đi đến đối diện gần anh, lắc đầu:
"Em không sao"
"Anh có việc gì à?"
Người kia đưa tay lên trán cô bé khiến cô theo quán tính bất ngờ mà lùi ra anh chàng kia thấy vậy cũng chỉ cười lấy lệ rồi đưa đồ trên tay cho cô:
"Cho em cái này để dành mà ăn"
Cô thấy đồ ăn thì mắt như phát ra tia sáng vậy nhưng mà dù dì cũng không được nhận như thế huhu, Trang Nhi xua tay:
"Không Không em không lấy đâu ạ"
Người kia cứ đùng đẩy vào tay cô không cho cô nàng từ chối: " Lấy đi mà không sao đâu"

Thôi thì nhận cho anh ấy vui vậy, Trang Nhi mỉm cười rồi nhận lấy: "Cảm ơn anh nhé"
"Không có gì đâu".

Hai người vui vẻ cười đùa với nhau trước cửa lớp như rất thân vậy mà đâu biết được cảnh này bị ai kia lạnh như băng nhìn thấy khiến anh mặt mày nóng nảy đi về lớp với vẻ mặt đáng sợ không ai dám đụng đến anh.

Ra về Trang Nhi đi cùng Đậu hũ và Đào Anh, ba người bạn nhỏ trên ba con xe đạp chuẩn bị đạp ra cổng trường thì Đào Anh nhớ lại mình bỏ quên hộp bút trong học bàn, cô nàng vội xuống xe:
"Hai cậu về trước đi tớ bỏ quên đồ trong lớp rồi"
Đào Anh chạy một mạch rời đi thấy vậy Đậu hũ liền nói: "Cậu về trước đi tớ ở đây đợi cậu ấy cũng được".

"Oke, vậy tớ về trước nhé"
"Tạm biệt"
Trang Nhi đạp xe ra về còn chưa ra tới cổng thì gặp Hoàng Nam cô nàng liền đưa chào anh: "Anh ơiii, anh chưa về à"
Nghe thấy tiếng kêu anh đưa mắt nhìn rồi lại giả vờ như không quan tâm mà cứ đi về phía trước không trả lời cũng không thèm ngoảnh đầu lại lần nữa.

Quá rành tính tình của anh ấy mà cứ hờn hờn là vậy nên Trang Nhi em cũng không chấp.

Trang Nhi thấy vậy cô cũng không thèm nói thêm cứ thế mà lướt qua mặt người kia một cách vô tình không để ý đến anh.

Giống như đôi tình nhân nhỏ đang giận nhau í.

!
Anh chàng kia về đến nhà cũng chả mấy vui vẻ cũng chả thèm ăn cơm mà sách balo đi một mạch lên phòng.

Người làm thấy thế liền bưng cơm lên, gõ cửa: "Cháu ăn cơm không cô bưng lên cho cháu nè, đừng nhịn nữa.

"
"Hôm qua cháu cũng nhịn đấy.

"
Người bên trông không hề quan tâm đ ến chỉ trả lời một câu lấy lệ: "Cháu ăn bên ngoài rồi ạ.

"
Vô tình mẹ anh cũng thấy rằng ngày hôm qua với hôm nay trông anh có vẻ rất lạ so với ngày thường, bà đi đến phòng anh gõ cửa: "Con bị làm sao à?"
Bên trong không nghe thấy tiếng trả lời bà hỏi tiếp: "Con giận em Nhi à.

"
Nghe tới đây anh càng thêm bực bội, đi ra mở cửa: "Con không sao cả"
Haizz, thiếu niên có vẻ giận em Nhi thiệt rồi mẹ cậu nhìn thôi cũng đủ hiểu.

Bà đi một mạch về phòng lấy điện thoại trên bàn trang điểm nhấn đến số điện thoại trong danh bạ "bà sui tương lai".

"Tít! tít! tít! "
Đầu dây bên kia nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo liền bắt máy: "Alo có chuyện gì không vậy chị?"
Mẹ anh liền vội bảo: "Có cháu Nhi đó không, cho chị gặp bé một tí đi em"
Bà nghe vậy liền vội kêu lớn: "Bé cưng cô Mai tìm con"
Nghe thấy tiếng kêu cô nàng bật chạy ra, cầm lấy điện thoại mà mẹ đưa cho cô: "Dạ vâng ạ".

Chuyên mục mẹ chồng tương lai tâm sự, dụ dỗ con dâu sắp bắt đầu, hẹn mọi người ngày mai mình lại gặp nhau để nghe về chuyên mục này -.

-.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 32: 32: Anh Bị Sao Vậy Thất Tình À


Cô bé nhận điện thoại liền nói: "Dạ cô, có việc gì vậy ạ?".
Đầu dây bên kia nghe thấy giọng Trang Nhi thì vội bắt đầu lấy giọng vẻ lo lắng trầm tư: "Cháu à hai ngày nay Nam nó đã không ăn gì rồi đấy con."
Bên kia nghe xong cũng rất bất ngờ: "Dạ cái gì cơ ạ."
Bà nói tiếp:
"Con có biết sao mà anh lại như vậy không?"
"Đem cơm lên cũng không thèm ăn, cũng không thèm nói chuyện với cô."
Cô bé bên này cũng có phần lo lắng vội đáp:
"Cháu không biết ạ nhưng mà anh ấy giận cháu rồi cô ạ."
Haizzz đúng là cái thằng con trời đánh con gái người ta chưa giận thì thôi đi mình là đàn ông con trai mà đi giận thiệt riết chắc bà đây phải xem lại giới tính của nó mất thôi.
"Không ấy cháu sang nhà giúp cô khuyên anh đi có được không?"
"Xong cô sẽ trả công cho cháu"
Bên này cô bé nghe xong nửa muốn đi nửa lại không muốn: "Nhưng...nhưng mà cháu sợ anh không cho cháu vào."
Mẹ anh bên kia nghe vậy liền nói thêm vào mấy câu thiết phục cô nàng:

"Không nhờ cháu thì cô biết nhờ ai đây huhu, cô khổ mà đi mà?"
"Anh mà đói vì chết thì chắc cô cũng sống không nổi"
"Chỉ có cháu mới giúp được người mẹ khổ tâm này thôi".
Cô nàng trông có vẻ lúng túng khi nghe vậy nhưng mà lại nhớ đến một người liền theo phản xạ mà nói lên: "Cháu biết một người có thể giúp cô ạ"
Mẹ anh cũng khá bất ngờ, bà liền hỏi: "Ai vậy cháu?"
Trang Nhi nhanh chóng nói ra tên: " Dạ chị ấy tên Nga ạ"
Aaaa cái thằng con này thiệt là cạn lời đâu còn loạt ra con bé nào tên Nga nữa đây.
Bà nghe vậy vẻ mặt có hơi cau mày nhưng vì con trai yêu dấu mà thuyết phục hết nước hết cái:
"Cô không biết nhưng mà chỉ có cháu mới giúp được anh thôi"
"Cháu vì cô mà sang đây đi mà"...
Sau một hồi nghe cô Mai thuyết phục chẳng lẽ mà Trang Nhi em lại không giúp cô được cơ chứ thôi thì đành đồng ý với cô vậy.
"Dạ vâng ạ, cháu sang ngay ạ" nói xong cô bé đưa máy lại cho mẹ liền bảo với bà: "Con sang nhà cô Mai, chút con sẽ về liền nha mẹ."
"Con đi cẩn thận đấy nhé!"
Cô nàng chạy ra ngồi lên chiếc xe đạp: "Dạ".

Xong liền đạp một mạch sang nhà anh.
...
Bên này mẹ anh thấy cô đồng ý cũng đứng ngồi không yên mà ra ngay trước cửa đợi cô đến.

Khoảng 15 phút sau, có bóng dáng của cô gái nhỏ đang đạp chiếc xe đến gần bà vui vẻ liền cười rồi vội chỉnh lại tâm trạng thấp thỏm lo âu.
Chiếc xe đến cửa chính Trang Nhi thấy bà liền vội chào.

Bà đi tới mở cửa: "Cháu ráng giúp cô nhé"
"Dạ vâng ạ".

Nói xong cô bé liền đi theo bà vào phòng bếp bưng ngay một tô cơm trông rất đầy đủ dinh dưỡng.
Định bước lên bật thang mẹ anh vỗ vai cô:
"Cháu đừng sợ còn có cô"
Cô nàng đưa mắt nhìn miệng mỉm cười: "Dạ vâng"
...Bước đi đến phòng anh cô gõ nhẹ cửa mấy cái.

Bên trong phát ra tiếng giọng nói tức giận:
"Cháu đã nói là không ăn rồi mà"
Tiểu tiên nữ mà ta có chút sợ hãi nhưng vì đã nhận lời giúp nên đành phải gắng gượng đi vào hang cọp.
"Em là Trang Nhi mà, anh không cho em vào à?".

Cô hắng giọng nói vào.
Người bên trong nghe thấy tiếng cô bé như thể muốn lao ra ôm chặt cô vậy nhưng mà do vì liêm sỉ nên ảnh giả vờ làm giá.
"Không, đi về mà đi chung với anh Trung của mấy người đi"
Ái chà chà còn dám nói như vậy nữa cơ chứ, Trang Nhi em cũng không thua đâu nha:
"Vậy thôi thì em đi về kêu chị Nga đến cơm bưng nước rót cho anh vậy."
"Tạm biệt".

Cô bé bên ngoài giả bộ di chuyển bước chân như thể rời đi.

Người bên trong có chút không biết làm gì đành vội lên tiếng dò hỏi bên ngoài: "Này...này về thật à?" không thấy người bên ngoài trả lời anh có chút sợ có chút lo lắng liền đi tới mở cửa.
Người đứng bên ngoài thấy anh mở cửa vội lao vào bên trong trên tay còn bưng một tô cơm đầy ấp.
"May là em không đi về không là anh hối hận không kịp đấy.".

Trang Nhi đặt bát cơm lên bàn học của anh rồi liền ra sức dò hỏi:
"Sao mấy ngày nay anh không ăn cơm?"
"Anh có bị điên không?"
Thấy heo con của mình dò hỏi như vậy anh có chút yếu lòng mà không nỡ giận cô nữa liền đi tới ôm cô nàng thật chặt.
Khiến người kia bất ngờ, tim thiếu nữ như muốn rớt ra ngoài, không thốt nên lời, không thể tin được nhưng với khoảng cách rất gần như thế này nó lại thoảng phức đến mùi hương của anh trông nó lúc nào cũng tươi mát như vậy thu hút người ngửi thấy nó...
Thấy anh có chút lạ Trang Nhi liền vỗ lưng anh: "Anh bị sao vậy? thất tình à?"....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 33: 33: Thế Thì Làm Người Yêu Anh


Thiếu nữ có chút gì đó vô cùng rung cảm không biết sao nữa nhưng mà tim đập nhanh lắm như muốn văng ra hàng ngàn mét vậy đó huhu.
Thấy Hoàng Nam không trả lời câu hỏi của mình cô đành hỏi tiếp: "Thế anh bị làm sao?"
Người kia được nước ôm cô bé khư khư như thế rồi mặc kệ mà giả vờ im lặng, hai cánh tay lúc đầu còn vòng qua cổ cô lúc sau lại di dời đôi tay xuống mà vòng qua eo cô bé.
Tựa như con trai đòi mẹ mua bánh mà mẹ không cho nên ôm khóc mếu máo vậy á.
Người Trang Nhi bổng chốc bị cứng đờ ra thật thật sự cảm thấy cảm xúc của hiện tại rất khác lạ.
"Này anh có ăn cơm không đấy?"
"Anh ôm em hơi bị lâu rồi đó"
"Ăn nhanh đi em còn về để đi với anh Trung nảy anh vừa mới nói vậy mà"
Cô nàng vội lấy lại bình tĩnh nói ra mấy câu khiến cho mặt người kia có chút biến sắc.

Anh hạ giọng trầm lắng phả vào tai Trang Nhi:
"Anh với cô ta không có gì hết"
"Với cả em không được đi với thằng Trung nữa"
Cô nàng có chút thắt mắc: "Hai người không phải là người yêu à chứ là gì?"
"Tất nhiên là không phải người yêu rồi tư do em nghĩ thôi" anh vẫn chưa rời cánh tay biết tận dụng thời cơ của mình.

Trang Nhi thở phào nhẹ nhỏm một hơi không biết sao nhưng thấy anh đi với chị Nga cũng có chút gì đó ganh tị nhưng cũng rất ủng hộ anh.
Nghe đến đây Trang Nhi có chút mừng thầm, không hẳn là bản thân mình không có chút gì đó rung cảm với anh chỉ là bản thân chưa nhận ra nó.
"Thôi thôi vậy em không nhắc đến chuyện này nữa, được chưa"
"Thả em ra rồi ăn cơm".

Trang Nhi cọ quạy để anh buông ra mà nào ngờ người kia còn ôm chặt hơn.
"Em chưa trả lời anh câu kia" anh chàng cười có chút gian sảo.
"Câu nào cơ chứ".

Cô thật sự là rất bất lực với anh lắm rồi.
Anh không biết liêm sỉ, con gái người ta có phải người yêu của ảnh đâu mà bắt người phải tránh người này tránh người kia.
"Em không được đi chung với Trung nữa".

"Rồi rồi anh nói gì em cũng chịu nhanh ăn cơm đi".Cô bé lỡ thốt ra mấy lời mà người kia nghe xong vội buông cô ra mặt mày liền tươi tắn như mới được uống thần dược:
"Vậy làm người yêu của anh có chịu không?".

Nghe xong thiếu nữ muốn thẹn đỏ mặt, Trang Nhi đành làm lơ quay sang bưng tô cơm đưa tới trước mặt anh.

Người kia nhìn chăm chăm vào cô bé:
"Đút thì anh ăn, em đút anh ăn anh sẽ không giận em nữa"
Thế quái nào Trang Nhi em mà làm người yêu ảnh là dỗ ảnh 77 49 lần luôn chưa í.
"Anh được lắm, há miệng ra nhanh lên đi."
Chàng thiếu niên ngoan ngoãn mà há miệng ra để heo con của mình đút cơm cho ăn trông rất hạnh phúc, vừa ăn vừa nhéo má con gái người ta nữa mới sướng kinh í.
Đút xong cơm cô bé dọn dẹp liền định bưng tô xuống bếp rồi về thì người kia kêu lại:
"Hôm sau anh đến đón em đi học"
Cô đưa mắt nhìn anh bĩu môi: "Tùy anh, em đi về."
...
Sáng thứ hai đầu tuần mới, sau khi làm lễ chào cờ xong xuôi thì mọi người về lớp nghe đài phát thanh của ban tuyên truyền.
Vừa hay hôm đó Trang Nhi định đi tới phòng ban thì gặp Trung, anh chàng gặp cô là vẻ mặt háo hức đi tới bắt chuyện cười đùa tiện thể đi theo cô đến phòng ban luôn mặc dù anh không làm việc ở đấy.
Hai người vừa đi vừa nói vừa cười tới trước cửa ban thì bắt gặp ánh mắt đỏ ngầu kia đang nhìn chăm chăm.
Trang Nhi mới bổng nhớ lại lời anh nói lúc trước liền nhanh chóng chào rồi đi vội vào phòng.
Bên trong có khoảng ba, bốn người nào là chị Nga, anh Nam, Trang Nhi em với một bạn lớp khác nữa.

Mọi người cùng nhau làm việc gần xong thì cũng tản về lớp, anh chàng nào đó kéo tay áo của Trang Nhi:
"Anh có chuyện muốn nói với em.".
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 34: 34: Hôn Nhau


Mọi người lẳng lặng trở về lớp học, trong phòng lúc này chỉ còn anh và Trang Nhi.
Chàng thiếu nhiên dùng sức kéo tay của cô bé đến một góc bên hông cạnh tủ đựng tài liệu để che khuất đi tầm nhìn bên ngoài.
Trang Nhi nhìn anh vẻ mặt có chút lo lắng, có chút sợ hãi, ánh mắt người kia trong như thể muốn ăn tươi nuốt sống thiếu nữ vậy:
"Anh nói với em là đừng đi chung với Trung rồi mà".

Anh đứng đối diện cô, tấm lưng của Trang Nhi dán chặt vào cạnh tủ mặt mày lo sợ.
"Em...em chỉ là gặp anh ấy lúc tiện đường lên đây thôi".
Người kia ánh mắt trông càng sắc lạnh hơn, một tay choàng qua cái eo nho nhỏ thon thon của thiếu nữ, tay còn lại thì giơ lên cố định ngay trên cạnh tủ.
Dáng người cao lớn phút chốc như bao trọn cô gái nhỏ vào trong người mình.
Dáng vẻ đeo kính càng khiến anh toát lên đầy sự nam tính.

Trang Nhi bị anh ôm eo đến mức tim đập loạn nhịp ánh mắt hoảng sợ nhìn dáng vẻ của anh:

"Tháo kính ra cho anh".

Anh chàng nói giọng sai khiến.
Trong tình cảnh bây giờ thì thật sự là rất rất sợ, anh sai Trang Nhi em làm gì em cũng không thể làm chủ được mà nghe lời theo.
Cô bé vội đưa tay tháo kính xuống khoảng khắc tháo kính xuống là khoảng khắc sai lầm nhất mà Trang Nhi em từng làm.
Môi anh chạm môi em bỗng chốc như thời gian dừng lại ngay lúc đó vậy.

Cô bé trợn tròn mắt.

Ngây ngô cảm nhận nụ hôn của thời niên thiếu mà anh dành cho mình.
Anh chàng mái tóc rũ xuống đôi môi dịu dàng hôn lên cái môi căng mọng, mềm mịn của Trang Nhi, mũi chạm mũi, tay anh cứ thế mà càng kéo chặt cô bé lại gần hơn vào ngực mình, dáng người bé nhỏ của Trang Nhi được anh dùng một tay nhấc nhẹ thôi là hai chân đã đứng trên bàn chân của anh.
Trang Nhi không làm chủ được tâm trí lúc bấy giờ cứ thế mà để cho người kia tự do dạo quanh quanh bờ môi của mình.

Anh càng ngày hôn sâu hơn, lúc này Trang Nhi mới tỉnh táo mà đẩy anh ra:
"Anh làm cái gì vậy?".

Người kia một mạch vẫn không buông eo của cô bé ra mà cứ ôm khư khư như thể sợ ai bắt đi mất:
Anh nhíu mày: "Hôn vợ!"
Câu trả lời ngắn gọn, xúc tích khiến Trang Nhi có chút tức giận nhìn anh: "Anh đừng có tưởng anh muốn làm gì thì anh làm."
"Làm người yêu anh đi"
"Anh nói thật không hề một chút đùa giỡn".

Ánh mắt chàng thiếu niên rất kiên định và nghiêm túc nhìn cô bé trước mặt mình.

"Nhưng mẹ em không cho yêu sớm với cả anh có biết nụ hôn mới nảy là em đã để dành cho người yêu của em sau này không hả?".

Cô tức giận như muốn chảy cả hai hàng nước mắt.
"Anh không biết nhưng mà anh biết người em lấy sau này là anh".

Hoàng Nam thấy cô bé của mình sắp khóc đến nơi rồi liền vội ôm cô vào lòng, xoa xoa đầu của cô bé: "Anh nói thật, người như anh mà em còn không thích thì em thích người người nào?"
"Nhan sắc tạm ổn, dư sức nuôi em, còn mua đất cho em đứng tên, còn kèm em học"
Nghe xong cái tỉnh luôn á mọi người à không ngờ trai thẳng người lạnh lùng như ảnh lại nói ra được mấy lời sến sẩm như này.
"Em không biết nhưng cuối kì này em được giải nhất của khối em sẽ nhận lời anh."
"Thả em ra cho em về lớp".

Người kia thấy vậy cũng liền buông cô bé ra, lấy tay lau đi vệt nước mắt trên hai má của thiếu nữ.

"Em phải giữ lời".

Anh lấy kính từ tay Trang Nhi đeo lên.

"Được, em sẽ giữ lời nếu như anh kèm em để em được hạn nhất".

Cô nàng tuy cũng rất thích anh cũng rất muốn nhận lời anh ngay lúc này bởi sợ đến một ngày nào đó chị Nga sẽ lại tới cướp anh đi đến lúc đấy là không ai lấy Trang Nhi em nữa nhưng mà vì số phận mà chưa đúng thời điểm thôi thì để cho anh chờ đợi thêm vậy.

Cô nàng đi về lớp tim bị đánh rơi một nhịp từ lúc anh hôn cô cảm giác đều mới lạ, mối quan hệ của hai người cũng bắt đầu thay đổi từ nụ hôn đó thật rồi sao? anh tỏ tình mình thật sao? anh ấy thật sự thích mình thật sao?.

Hàng ngàn câu hỏi được Trang Nhi đặt ra.
Thiếu anh có thể Trang Nhi vẫn sẽ sống rất tốt nhưng mà anh thuộc về người khác thì là điều tồi tệ nhất.

...
Bên này trong phòng ban anh chàng nở nụ cười hạnh phúc rồi thu dọn tất cả để trở về lớp học..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 35: 35: Không Được Nhất Khối Thì Phải Làm Sao


Sau khi nhận được lời tỏ tình Trang Nhi như thể mình mới từ một giấc mộng trở về vậy, cô bé không dám tin vào sự thật cũng không thể ngờ rằng nụ hôn đó đã diễn ra.
Thiếu nữ trong tiết học cứ vò đầu bức tóc khiến bạn bè cảm giác như cô học quá hóa bị điên rồi vậy.
Tâm trí cô nàng cứ mãi suy nghĩ về cảnh lúc đó.

Mà hay lắm í mọi người ảnh tỏ tình em xong thì câm như hến, tưởng chừng như không có việc gì hết vậy, ảnh bình thản tới mức đáng sợ, không hề nói chuyện với em nữa luôn chắc là do anh ấy hối hận rồi đúng là tồi mà.
Nhưng mà anh ấy có kèm em học hihi, ngày nào cũng bắt em phải học học học, học đến nỗi tóc của Trang Nhi em sắp bạc trắng luôn rồi.
Khoảng vài tuần sau, em cũng không biết em lấy dũng khí từ đâu mà lại xách đầu đi hỏi ảnh có còn thích em nữa không mới chết ấy chứ.
"Anh hết thích em rồi à???"
"Thế thì đừng kèm em nữa"
"Em không được nhất khối sẽ không nhận lời anh"
Em vừa thốt lên mấy lời đó cái bị ảnh lườm một cái đau ngang hết dám hó hé cái gì luôn.
Cũng cận tới ngày thi cuối học kì một rồi đó mọi người ạ nhanh thật í.

Bao nhiêu công sức ảnh kèm em, em mà không được đứng đầu khối chắc ảnh buồn lắm.
Thôi thì em sẽ cố gắng hết sức làm bài thi sẵn tiện làm luôn người yêu ảnh, chứ để ảnh đợi em vài cũng cảm thấy có chút thương thương nhưng mà cũng có chút không thương.

Sao ta cảm xúc của Trang Nhi em nó lạ lắm, cảm xúc khó hiểu lời nói cũng khó hiểu theo luôn -.-.
Ngày thi đến gần em lo tất bật công việc cũng quên mất anh ấy.

Nhưng mà em có nhận được lời chúc tốt đẹp từ con người đáng ghét đó "Chúc em đứng đầu khối nhé vợ!".
Trời trời có người nào như vậy không chứ, chắc không ai thể ngờ rằng đây là nam thần mà mọi người hâm mộ lạnh lùng, ít nói,...pla pla haizzz.
...
Tuần thi bắt đầu, mấy ngày đầu tiên là thi các môn xã hội thì rất ổn nhưng đến mấy ngày cuối cùng là thi mấy môn tự nhiên.

Em thi xong cứ cảm thấy bản thân mình là không thể nào đứng nhất rồi í huhu.
Vừa nghe tiếng trống hết giờ, em chạy ra khỏi phòng thi nước mắt đầm đìa cứ i như rằng được năm sáu điểm rồi bi quan đoán trước được số phận của em vậy đó.
Vừa ra khỏi phòng thi thì anh đã đứng trước cửa nhìn em, ánh mắt của anh có chút hoảng sợ, lo lắng.
Liền vội bế em mà chạy đến phòng y tế mặc dù chưa hỏi em bị gì cả.
Tới cửa, chỉ thấy phòng y tế trống không, không một bóng người.

Anh bế em đến đặt ngồi lên giường, liền dò hỏi:
"Em bị sao vậy???"
"Nói anh nghe, đừng có khóc!"
Thiếu nữ như em vốn biết kìm nén vậy mà gặp ảnh là nước mắt đầm đìa, vừa khóc nấc vừa nói mới cay cú.
"Em...e...m...em không làm được bài, không được nhất khối thì phải làm sao?"
"..."

Anh chàng kia nghe vậy liền bật cười, đưa tay lau nước mắt rồi dùng tay nâng má của cô nàng lên nhẹ nhàng mà nói:
"Dù được hay không thì anh cũng sẽ đợi em, đợi đến khi nào em đồng ý."
Bốn mắt nhìn nhau, cô bé có chút run rẩy, tim đập nhanh, hai tai cứ như bị nhéo đến đỏ vậy.

Chủ động làm một điều mà cô bé không thể ngờ rằng mình lại dám làm ngay lúc này.
Trang Nhi ôm lấy eo của anh rồi áp mặt mình vào: "Nhỡ em không đồng ý anh thì sao?"
"Thì anh bắt em cho thú dữ nhà anh ăn thịt chứ sao".

Tay anh xoa xoa cái đầu nhỏ của Trang Nhi.
Cái người này còn dám trêu.

Trang Nhi tiện tay nhéo vào hông anh một cái rõ đau, người kia lộ rõ biểu cảm nhưng mà vẫn nhịn được.
"Anh dám?"
"Em không biết nữa, nhưng mà em đã hứa với anh khi nào em được nhất khối em sẽ đồng ý vậy lỡ nếu như em không được thì em phải làm sao".
Người kia không nói không rằng chỉ mỉm cười rồi nhẹ nhàng đáp lại: "Dù sao thì cũng lấy anh mà em lo gì, em không nhất thì anh nhất"
Ầy tính ra ai có được người yêu học giỏi như ảnh cũng là một điều may mắn đó mọi người hihi.

Trang Nhi buông anh ra đưa mắt lên nhìn anh:
"Sao cái gì anh cũng nói được hết vậy?."
Hoàng Nam nhéo nhẹ vào má của Trang Nhi: "Nói chuyện với vợ mà, phải thế!."
"Gớm, em còn chưa nhận lời của anh đâu đấy nhé" cô nàng bĩu môi, lườm mắt đi chỗ khác.
Hoàng Nam nâng kính, ho nhẹ rồi nói giọng trêu chọc:
"Ấy vậy mà ai mới vừa ôm tôi vừa than thở"
"Hay là sợ không đứng nhất thì tôi chạy theo người khác?"
"Ai vậy ta?"
Ảnh cứ như thần linh í đoán trúng được tâm tư nhỏ này, muốn đá một phát cho ảnh xuất ra khỏi trái đất.
Anh tiến sát lại gần kề mặt của thiếu nữ rồi cười nụ cười gian sảo.
Cảnh đẹp này vừa hay bị tận hai người bên ngoài nhìn thấy....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 36: 36: Bốn Người Hai Cặp


Bên ngoài, hai người bốn mắt nhìn nhau như thể họ thấy những thứ không nên thấy.
Ái chà chà cặp bạn nhỏ này không ai xa lạ khác mà là Đào Anh với Đậu hũ, còn đang nắm tay nhau nữa cơ ấy.
Vừa hay Trang Nhi ngoảnh đầu nhìn ra ngoài thì thấy được khoảng khắc lịch sử này, cô bé đưa tay lên che miệng của chính mình vẻ mặt lộ rõ sự bất ngờ.
Ba người nhìn nhau, đôi tình nhân nhỏ không khỏi hoảng sợ liền buông tay đối phương:
"Tụi tớ không có gì cả, thật sự không giống như cậu nhìn thấy".

Đào Anh lúng túng giải thích nhưng mà nói sao thì nói anh bạn nhỏ Đậu hũ mặt mày vẫn rất tỉnh táo.
Tiến sát lại gần Đào Anh rồi đan tay của mình vào cô bạn nhỏ, giọng nói khẳng định: "Đúng, bọn tớ đang yêu nhau".
Trang Nhi liền đưa mắt nhìn Hoàng Nam:
"Sao lại nhìn anh?".

Anh cũng đưa mắt nhìn hai con người phía trước mắt mình, anh cũng ước gì mình có thể nắm tay Trang Nhi một cách công khai như thế.

Trang Nhi lườm anh chàng rồi lại đưa mắt nhìn hai người bạn đã giấu diếm mình bí mật động trời.

Cô nàng liền thốt lên:
"Các cậu vào đây nói rõ cho tớ nghe có được không?"
Đào Anh có chút lo lắng trong bụng nhưng mà vì cái tên thối tha Đậu hũ kia mà bây giờ buộc Đào Anh phải nói những thứ nên nói.
Cô nàng có chút ấp úng đối mặt với Trang Nhi.

Hai cô bạn cùng ngồi lên chiếc giường, mắt nhìn mắt, mặt đối mặt.

Đầu giường là người người con trai trông cứ i như đầu trâu mặt ngựa đang canh cửa.
Đậu hũ nhếch môi cười: "Chúc anh may mắn!"
Anh chàng nghe xong liền đưa mắt lên nhìn:
"Tôi cũng chúc cậu may mắn!".

Hoàng Nam nhếch môi cười có chút đểu.
Hai người con trai trao đổi với nhau chỉ vài câu nhưng cũng đủ hiểu tâm ý câu nói của đối phương.
Đằng khác, hai thiếu nữ nhỏ nói đủ thứ là chuyện Đào Anh kể hết tất tần tật câu chuyện cho Trang Nhi nghe.
Vừa dứt câu chuyện, cô gái nhỏ Trang Nhi vội thở dài một tiếng: "Hai cậu dám giấu tớ, thật là không vui tí nào"
"Tụi tôi bù lại cho cậu hai cây kem" Đậu hũ liền đi tới đứng cạnh Đào Anh, cô bé ngước mắt lên nhìn anh chàng.
Thật biết cách dụ dỗ Trang Nhi đây mà, dù dì cũng là bạn nên mình cũng sẽ ủng hộ họ.
Trang Nhi vui vẻ liền kéo Đào Anh đi: "Đi thôi, đi ăn kem".

Mấy người cứ thế mà cùng nhau rời khỏi phòng y tế, đi phía trước là hai cô bạn nhỏ vừa cười vừa nói chuyện theo đằng sau là hai chàng thiếu niên dáng người cao lớn bước đi đầy khí chất.
Trang Nhi ngoảnh đầu lại: "Anh đi chứ?"
Ánh mắt ba người dồn vào anh chàng, anh thản nhiên tay đút vào túi quần, nói giọng trầm ấm đủ nghe:
"Đi chứ, anh không đi cùng kẻo lại để em chạy theo người khác à?"
Người này thật là biết đùa Trang Nhi em mà, em liền lườm ảnh một cái vậy mà người ta còn nhìn em không sợ thản nhiên mà nhếch môi cười, tức chết í.
"Nè nè, Đậu hũ kể tớ nghe rồi hai người đâu phải là anh em họ đâu đúng không?." cô nàng đưa ngón tay chỉ chỉ vẻ nhí nhảnh mặt cười ý trêu đùa Trang Nhi: " Thì ra cậu cũng dám lừa tớ".
"Là anh ấy nói, tớ có nói đâu"
"Đi nhanh đi".Trang Nhi kéo Đào Anh đi thật nhanh về phía trước mặc kệ hai anh chàng đi phía sau.
Ra đến quán kem lại vô tình bắt gặp người quen, không chỉ một người mà là tận hai người.
Anh bạn thấy Trang Nhi liền tăng tốc chạy đến gần, thở d ốc gấp gáp: "Em mua gì vậy"
Cô nàng biết mình nên tránh xa anh ra càng xa càng tốt bởi phía sau đang có ánh mắt của thú dữ đang quan sát cô.
Cô bé gượng cười: "Em đi ăn kem với bạn thôi anh Trung ạ".
Phía đằng sau, Trung đưa tay chỉ về người phía sau mặt mày nhí nhảnh: " Ầyyy kia có phải là cặp đôi của trường không?"
Cả hai cô bạn nhỏ đồng loạt quay đầu lại đằng sau.

Hồng Nga trên tay cầm chai nước, dáng vẻ mảnh mai, miệng cười nói chuyện với Hoàng Nam.
Ấy thế mà ngàn lần như một mỗi lần nói chuyện với anh là cô nàng chỉ nhận lại vẻ mặt lạnh lùng không hồi đáp.

Dù vậy vẫn mỉm cười mà theo đuổi anh.
Vừa hay Trang Nhi vội nảy ra ý tưởng trêu chọc lại anh.

Cô nàng điều chỉnh lại cơ mặt, vẻ mặt pha chút ghen tuông nhí nhảnh, hai tay khoanh lại, miệng hét lớn:
"Hoàng Nam, anh giỏi lắm!"
"Chúc anh may mắn!".

Anh chàng thấy cô bé như vậy liền không nghi ngờ mà vội tránh né cô bạn Hồng Nga chạy một mạch đến cạnh Trang Nhi nhanh chóng biện hộ cho chính bản thân mình..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 37: 37: Trời Lạnh Ăn Kem


Con gái người ta chưa đồng ý mà anh đã sợ như thế rồi, haizzzz lại sắp có thêm một người sợ vợ.
"Này em mà đi thêm một bước là anh không lườm trước hậu quả đâu đấy".

Anh chàng nhíu mày, mặt trông cũng không mấy đáng sợ.
Phía trước, cô bé ngoảnh đầu lại vẻ mặt tinh nghịch còn làm điệu lêu lêu trước mặt khiến người kia cũng cạn lời không biết phải làm như thế nào.
"Anh lo cho thân mình đi, em chúc phúc cho anh".

Cô nàng vừa đi lùi vừa nói tay còn vẫy vẫy, nói xong cũng liền quay mặt lại bỏ chạy mất hút.
Tiếng thở dài thốt ra từ anh chàng.
Bên này đám người Đào Anh, Đậu hũ, Trung, Nga vì không quen biết nhau nên cũng nhanh chóng tản ra mạnh ai đi về lớp nấy.
Đào Anh tiến lại sát Đậu hũ, chân nhón lên để chòm đến tai anh rồi thỏ thẻ:
"Cậu thấy hai người đó khi nào mới thành một đôi?"
Đậu hũ nghe xong chỉ nhếch môi cười khẽ: "Mình nghĩ là gần rồi đấy bé con à"

Đào Anh trơ mắt nhìn anh: "Trông cậu ngày càng to gan thật dám kêu tớ là bé con"
"Thì cậu là bé con của tớ" anh bạn nhỏ kéo tay Đào Anh đi thật nhanh.
Người con gái vẻ mặt trông có hơi khó ở, tay đánh mạnh vào anh bạn một cái.
Đúng là lời tiên đoán của Tranh Nhi quả là không sai, đánh nhau cho lắm vào rồi cuối cùng cũng thuộc về với nhau hai người bạn nhỏ này đúng là dễ thương mà.
Quay lại đằng này, ở trong một tiệm tập hóa nhỏ, Trang Nhi cầm hai cây kem trông ngon lành kế bên là người con trai vẻ mặt miễn cưỡng:
"Trời lạnh em ăn kem ít thôi có biết không?"
"Vâng, vâng em biết mà chỉ hai cây thôi".Cô bé không thèm nhìn lấy anh một cái vẻ mặt hạnh phúc chỉ đang đắm chìm trong hai cây kem mát lạnh.
"Ăn một cây thôi" Hoàng Nam đưa tay lấy mất một cây trong tay của thiếu nữ làm cho cô bé mặt mày chù ụ mà nhìn anh.
Vẻ mặt trông đáng thương, đôi mắt long lanh mà cầu xin anh chàng trả lại cho mình.
Không dùng sức được thì Trang Nhi em phải dùng khổ nhục kế thôi mọi người ạ.
"Chỉ lần này thôi ăn bù em hứa tuần sau sẽ không ăn một cây nào nữa".

Cô bé đưa ba ngón tay lên thề thốt với người trước mặt.
"Không!".

Anh cầm lấy cây kem rồi đi ra khỏi cửa tiệm cô bé thấy thế cũng liền chạy theo mà đòi lại cho bằng được.
Còn buồn nào bằng nữa đâu chứ mọi người, không làm được bài thi thì đã thôi đi vậy mà cả miếng ăn sắp tới miệng lại bị cái tên lạnh lùng này lấy lại đúng là Trang Nhi em muốn đấm cho ảnh mấy phát mà.
"Này, anh trả lại cho em đi chứ" Trang Nhi chạy tới trước mặt anh.

Chàng thiếu niên thuận thế mà cúi người về phía Trang Nhi mặt đối mặt, mắt nhìn mắt:
"Em nói nữa là anh sẽ hôn em tại đây".

Anh chàng còn nhếch môi cười có chút gian sảo, trêu đùa.

Lúc này người Trang Nhi đã muốn đơ tại chỗ, tim sắp rớt ra ngoài luôn rồi, mũi lại ngửi thấy mùi thoang thoảng thanh máy trên người anh.
Cô bé có chút lúng túng ấp úng trả lời:
"Không...không trả thì thôi, giận anh rồi".

Nói xong Trang Nhi liền quay đầu đi vờ như không quan tâm cầm lấy cây kem trên tay đưa lên miệng ăn ngon lành.
Đi gần đến khu công viên bắt gặp có mấy chiếc ghế đá, Trang Nhi nghoảnh đầu lại:
"Tới chiếc ghế gần đó ngồi nhé"
Anh chàng gật đầu không nói gì chỉ việc đi sau cô.
Tới chỗ, cô bé đặt balo xuống miệng vẫn còn mom men cây kem một cách ngon lành, bởi vì hôm nay mặc váy đồng phục mà trời thì có chút lạnh lại còn thêm ăn kem thì ối dồi ôi luôn lạnh teo.
Anh chàng thấy thế thì vội mở cặp ra lấy chiếc áo khoác mình đã chuẩn bị từ trước phủ lên đôi chân trắng nõn ấy:
"Trông cứ như học sinh lớp một, chẳng biết sao anh lại mê em nữa".

Vừa nói anh vừa lấy trong túi quần một chiếc khăn, tay đưa lên cằm của Trang Nhi để cố định rồi lau sạch vết kem dính trên môi cô bé.
"Tại em xui thôi nên mới bị anh để ý đến" cái miệng thanh thót, đôi môi đỏ lên vì ăn cây kem lạnh kia mà đã thêm phần quyết rũ chàng thiếu niên mười bảy.
Vừa hay anh bạn cũng biết cách nắm bắt cơ hội liền hôn nhẹ lên khóe môi xinh đẹp kia.

Truyện Xuyên Không

Chỉ là thoáng nhẹ qua thôi nhưng mà tim của Trang Nhi em sắp rớt ra lần thứ en nờ, haizzz.
Giữa ban ngày ban mặt như thế này mà dám làm như thế thì em cũng cạn lời, chắc em phải tránh xa ảnh ra.
"Chỗ này dính kem nên anh lau giúp em".

Anh nâng kính cận của mình lên rồi nhìn cô cười một cái trìu mến.
Trang Nhi đánh mạnh anh một cái: "Anh còn cười được, đi về thôi không nói chuyện với anh nữa".
Cô bé cứ thế mà sách balo đi thẳng không đợi chàng thiếu niên anh cũng vội đeo balo lại rồi chạy tới theo sau.
Ra đến lề đường đợi xe tới đón anh lại vô thức mà nắm tay của Trang Nhi thật chặt Trang Nhi thấy vậy thì bất giác đưa mắt lên nhìn anh rồi lại mặc kệ bởi vì quá quen thuộc rồi.
...
Chiếc xe đến, cô bé đẩy tay anh ra đi về phía cửa trước ngồi ghế trước.

Khiến anh có chút bất ngờ rồi liền nhếch môi cười một cái vì trông thấy vẻ mặt giận dỗi của cô nàng..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 38: 38: Đến Nhà


Chẳng mấy chốc về đến nhà của cô bé, chào tạm biệt xong cô nàng cũng vội vào nhà.
...
Bên này chiếc xe chạy về hướng phía ngôi nhà to bự bên trong xe vẫn còn một chàng thiếu niên đeo mắt kính, tay gõ nhanh trên bàn phím:
"Cuối tuần đi chơi với anh nhé!".
"..."
Chiếc xe về tới trước cổng liền có người giúp việc chạy ra mở cửa.

Anh bước vào nhà một tay sách balo, liền vội hỏi:
"Mẹ với bố cháu đi đâu rồi à?"
"Ông với bà vào công ty cả rồi cháu ạ".

Một người làm trong bếp đang dọn dẹp nói vọng ra bà vui vẻ mà nhìn cậu rồi cười.
Nghe xong, anh sách balo đi lên phòng rồi liền ngã mình xuống chiếc giường mà say giấc.
...
Đến tối, anh chàng đôi chân bước nặng trĩu đi xuống lầu tìm một chút dì đó để ăn lại vô tình vừa hay tin nhắn thông báo đến:.

Đọc‎ thêm‎ các‎ chương‎ mới‎ tại‎ ﹟‎ ????‎ r????mtr????????ện.????N‎ ﹟
"Em không biết".

Cô nàng còn gửi kèm thêm một icon mặt cười.
Lại thêm một dòng tin nhắn nữa từ Trang Nhi:
"Anh có biết không em đang rất sợ bởi vì bố mẹ em đi chơi nhà bạn ở lại rồi chỉ còn một mình em thôi"
"Chết khiếp em mất thôi".
Chỉ trong tích tắt vài giây vừa đọc xong tin nhắn từ Trang Nhi thì tiếng chuông reo đến màn hình lúc này hiện lên "Mẹ", chính là mẹ của anh chàng gọi đến.
Anh nhấn vào nút nghe: "Sao vậy mẹ?"
Đầu dây bên kia liền nói lên: "Sang nhà bé Nhi đi con, mẹ con bé nhờ con sang trông giúp em hôm nay bởi cô với chú đi chơi rồi".
Một chút lúng túng từ anh chàng vẻ mặt thường ngày lạnh lùng nhưng bây giờ lại ra như vậy, vài giây sau anh mới đáp lại: "Dạ vâng ạ".
Anh liền bận quần áo tươm tất chạy một mạch xuống nhà rồi xỏ giày vội ra dắt chiếc xe đạp của mình mà lao đi.
Trên đường Hoàng Nam dường như rất lo lắng không phải anh lo lắng vì sẽ ở cùng Trang Nhi mà là trong lòng lúc ấy rất lo lắng khi cô bé ở nhà một mình nhỡ cô bé có bị sao không? liệu có trộm thì sao?.

Ngàn câu hỏi đặt ra anh vội lao mình đi thật nhanh thật nhanh.

khoảng 15 phút sau, xe đến trước cửa nhà cô bé anh bước xuống xe dắt nó để vào một góc rồi nhanh chống đến gõ cửa.
Tiếng cửa gõ phát ra khiến Trang Nhi bên trong có chút sợ hãi.
Liền không dám mở cửa, bên ngoài tiếng gõ cửa dồn dập tiếng nói phát ra.
"Là anh, mở cửa cho anh" Chàng trai có chút lo lắng.
Nghe thấy tiếng người quen lòng cô nhẹ nhõm thở phào đi đến mở hé cửa ra:
"Sao giờ này anh lại đến?"
Anh kéo cửa ra rồi đi vào nhà một cách thong thả: "Mẹ em bảo anh đến trông em"
Mẹ Trang Nhi cũng biết nhờ người thật sự nghĩ sao nhờ anh ấy.

Chắc bị anh ấy bỏ bùa rồi í huhu.
Bước vào nhà anh ngã lưng xuống ghế rồi tháo kính xuống.
Cô bé nhìn anh có chút tò mò: "Mắt anh đã cận bao nhiêu độ rồi, có thể còn nhìn thấy rõ được không chứ?"
"Có thể xung quanh hơi mờ nhạt nhưng mà dù em cách xa bao nhiêu vẫn nhìn rõ dáng người của em dù không đeo kính".

Anh từ từ lấy ra từ trong balo của mình một mớ bánh kẹo.
Vừa thấy đồ ăn thì mắt của tiểu heo con kia liền sáng lên khép cửa lại rồi liền chạy đến ngồi cạnh anh mà làm vẻ muốn xin bánh kẹo từ tay anh.
"Ăn một ít thôi đấy đừng để sâu răng" Anh đặt nó lên bàn rồi xé bao bì ra.
Cô nàng vừa hạnh phúc vừa sáng mắt: "Em ước sau này người yêu em sẽ là bác sĩ nha khoa dù có sâu răng đi chăng nữa cũng không phải lo".
Vừa trả lời xong thì ánh mắt ai kia nhìn cô bé không chớp mắt, nhìn chăm chăm vào mắt cô.
Anh dường như biết ra được mình nên thật sự học nghề nào cho tương lai haha.
Trong nhà lúc này hình ảnh một người con gái miệng vừa ăn bánh kẹo trông ngon lành vừa nhìn xem chương trình đang chiếu trên ti vi người còn lại thì đang nhìn chăm chăm vào ánh mắt của cô gái nhỏ rồi chìm đắm vào nó.
Bao bì vứt trên bàn vứt lung tung đến một chập sau khi ăn hết mớ bánh kia thì trên vai anh, một mùi hương tóc từ Trang Nhi tỏa ra bởi cô bé vì buồn ngủ mà thiếp gục đi trên vai anh.
Anh bạn nhỏ thấy thế liền chỉnh lại tư thế để đầu cô nằm gác lên đùi mình rồi đắp cái chăn để ở gần đó lên vừa vỗ vỗ cái vai thon của Trang Nhi vừa ngắm nhìn cô bé say giấc..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 39: 39: Ừ Lấy Em


Trời vừa chập sáng, cô bé dụi dụi đôi mắt trong bụng nghĩ thầm hạnh phúc.
"Sao hôm nay gối nhà mình êm thế nhỉ?".
Vừa hay thiếu nữ ngước mắt nhìn lên thì thấy gương mặt của người quen thuộc đang ngủ quên trời quên đất tay thì chống lên cằm.
Trang Nhi vội ngồi dậy một cách nhẹ nhàng nhất liền lấy cái chăn từ từ phủ lên người anh rồi thốt ra giọng nói nhỏ:
"Sao anh lại khùng thế hả? ngủ như này cả đêm không mỏi à?".
Lòng vừa hạnh phúc lại vừa có chút trách mắng anh.
Người kia như thể nghe thấy vậy, anh đáp lại:
"Ừ anh khùng".
Cô nàng giật mình bất ngờ đưa tay che miệng lại rồi nói: "Không phải anh đang ngủ à?"
"Dậy lâu rồi" anh chàng đưa mắt nhìn cô vẻ mặt có chút mệt mỏi vì tối qua đã canh cô bé ngủ cả đêm có chợp mắt cũng chỉ một hai tiếng.
"Trông anh mệt mỏi lắm có phải tối qua anh không ngủ phải không?"

"Nhanh nhanh vào phòng của em ngủ đi" Cô đưa tay nắm lấy tay anh kéo người anh đứng dậy.
Người kia cũng không phản kháng mà làm thuận theo ý thiếu nữ.
Cô dẫn anh đến phòng, rồi bảo: "Anh nhanh nằm xuống đi".
Người kia nghe lời mà nằm xuống.

Cô bé nhanh tay lấy cái chăn của mình đắp lên người anh rồi nói tiếp: "Ngủ đi".
Anh nhìn cô rồi bật cười một cái.
"Anh cười cái gì?".

Cô bé đưa ánh mắt lườm anh rồi dùng tay cầm chăn phủ hết cả người anh vào trong chăn.
Cô bé nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng định đóng cửa phòng lại thì người trong chăn phát ra tiếng nói:
"Em đã suy nghĩ về lời anh nói chưa?"
Cô bé nghe thấy cũng liền trả lời lại: "Không phải em không thích anh chỉ là em cảm thấy mình nên cố gắng để bản thân xứng đáng với anh".
Thiếu nữ trong trẻo thường ngày tính như trẻ con học sinh lớp một nay lại có thể nói ra những lời chính chắn như này khiến người trong chăn có chút bất ngờ.

Hoàng Nam lại hỏi tiếp: "Thế khi nào thì em mới đồng ý?".
Trang Nhi ấp úng:"Em đã nói rồi mà nếu kết quả thi lần này cao em sẽ đồng ý" tiếng cửa phòng đóng lại.
Trang Nhi bên này mặt đã đỏ ửng mà chạy ra phòng bếp uống ngay một cốc nước điều chỉnh lại cảm xúc.
Bên trong phòng tĩnh lặng trong chăn lại có một thiếu niên đang cười điều gì đó trông vừa hạnh phúc vừa bất lực bởi anh biết những lời khi này cô bé nói ra chỉ toàn là những cái cớ để trốn tránh anh.
Hoàng Nam hồi tưởng lại đêm qua...

Lúc ấy mắt anh cũng đã không mở lên nổi chuẩn bị chợp mắt thì tiếng nói mớ của Trang Nhi bổng thốt lên:
"Anh, anh đừng có người yêu có được không?"
"Sau này, anh lấy em có được không?".

Cô ngủ say như chết lại vừa nói mớ mặt mày vừa mếu máo trong như con mèo con vậy.
Chàng thiếu niên nghe vậy chỉ biết bật cười khúc khích rồi trả lời:
"Ừ lấy em, em muốn sao cũng được".

Tay anh xoa lấy đầu cô rồi vỗ về lên vai Trang Nhi.
Đâu ai biết được người khiến anh cười khúc khích như vậy cũng chỉ có Trang Nhi.
Từ nhỏ năm sáu tuổi anh đã ý thức được rằng mình có bố có mẹ nhưng lại chưa có được một bữa cơm cùng bố cùng mẹ bởi cũng vì do lúc này bố mẹ anh mới khởi nghiệp bận đến nổi mà quên đi anh.

Dần dần về sau anh càng ít tiếp xúc với bố mẹ của mình rồi nụ cười của anh cũng không còn nữa, anh khép mình vào một góc tự mình chống chọi hiểu chuyện đến mức khiến người làm trong nhà phải đau lòng vì những đứa trẻ tuổi này thường được bố mẹ quan tâm, chăm sóc còn anh thì cứ i như rằng bị bố mẹ của mình bỏ lại giữa ngã tư đầy người qua lại.

Đến khi mọi thứ đã ổn định bố mẹ anh muốn cứu vớt tình trạng này thì đã không kịp mặc dù bố mẹ rất hiểu anh anh cũng hiểu họ nhưng anh luôn có khoảng cách nhất định với họ.
Gặp được Trang Nhi là bước ngoặc quan trọng mở ra cánh cửa mới để anh tìm lại con người mà chính mình nên có.
Trang Nhi cũng là cô bé đầu tiên khiến anh phải bận tâ m đến thế.
Một lát sau, trong chăn phát ra tiếng thở dài người trong chăn cũng nhắm mắt mà ngủ thiếp đi.
...
Bên ngoài lúc này Trang Nhi đã dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ định đi mua một ít đồ để ăn sáng thì ra trước cửa đã thấy xuất hiện người quen.
Người kia thấy Trang Nhi mặt liền cười hớn hở không giấu được cảm xúc i chang cá gặp nước.
"Nay cuối tuần nên ghé qua...".

Ai đó vừa ngãi đầu e ngại vừa gắng gượng để nói ra những lời cần nói..
 
Back
Top Bottom