Ngôn Tình Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,283,894
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
anh-trang-nho-chieu-sang-ca-trai-tim-anh.jpg

Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Tác giả: Đỗ Thị Anh Thơ
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Đỗ Thị Anh Thơ

Thể loại: Hài Hước, Truyện Teen, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Truyện Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh của tác giả Đỗ Thị Anh Thơ thuộc thể loại ngôn tình, truyện teen và hài hước. Câu chuyện xoay quanh mối tình giữa Hoàng Nam – chàng trai lạnh lùng nhưng nóng tính và Trang Nhi – cô nàng đáng và liền mạch.

Trang Nhi dần trở nên thân thiết với Hoàng Nam và từng ngày cô lại bám theo anh. Tuy nhiên, khi anh ta dành tình cảm cho cô bé, Trang Nhi lại vội vàng bỏ trốn để lại Hoàng Nam đau khổ.

Liệu nam chính có thể chiếm trọn trái tim của Trang Nhi? Hãy cùng đọc truyện để tìm ra câu trả lời.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 1: 1: Cuộc Gặp Gỡ Đau Gấp 10 Lần


Mấy tháng hè oi bức đã tới cuối cùng cũng kết thúc bậc tiểu học của tiểu tiên nữ nhỏ Trang Nhi nhà ta.

Cô bé vừa tròn 12 tuổi đã có làn da trắng trẻo nhưng cũng như bao cô bé khác ở tuổi dậy thì hai bên má của cô có những hạt mụn nhỏ màu đo đỏ hiện lên cứ như má hồng vậy, ánh mắt sáng trong, đôi môi hồng hào không có một vết nứt, dáng vẻ nhỏ nhắn chỉ có mét năm thoạt nhìn rất dễ thương đáng yêu.

Bởi vì nhà cô có mở một quán mì nhỏ ngay đầu ngõ, khách đến quán ăn gặp cô bé đều rất thích tính cách lễ phép, miệng thì luôn cười khiến cho mấy cô chú ai cũng muốn bắt cô về nhà nuôi ấy.

Sáng chủ nhật kì nghỉ hè mẹ nhờ cô bé đem mì qua cho chú tư gần trường tiểu học của cô, bà nói giọng lớn:
"Con đi cẩn thận một tí đấy nhé đừng làm đổ mì làm đổ thì về mẹ cho con nhịn đói đấy nhé bé cưng".

Cô bé rất nghe lời suốt dọc đường đạp xe hát ríu rít từ đầu ngõ khiến ai nhìn thấy cũng phải mỉm cười vì cô quá đáng yêu

Chạy gần tới nơi thì bổng như sét đánh vậy xuất hiện trước mặt là một chiếc xe hơi sang trọng kịp thắng gắp từ trong con hẻm lớn chạy ra làm cho cô gái nhỏ nhà ta một phen hết hồn té ra ngay giữa đường mì văng tứ tung trày hết cả đầu gối bé nhỏ ấy, cô bé bị đau nhưng không khóc liền nghĩ lại câu nói lúc mẹ vừa mới dặn ban nảy liền thầm chửi bản thân "ngu ngốc, mẹ thế nào cũng cho mình nhịn đói huhu ông trời ông có thể quay ngược thời gian được không"
Trong xe là tiếng hồi hợp của hai vợ chồng nọ và theo kèm là một cậu con trai hết sức bình tĩnh như không có chuyện dì sảy ra
Vài giây sau họ mới kịp phản ứng liền mở cửa xe đi tới hỏi thăm cô bé, người vợ hỏi:
"Cháu không sao chứ cô chú thật là bất cẩn, cô chú đưa cháu vào bệnh viện nhé"
Lúc ấy cô bé ngước mắt lên nhìn liền nở nụ cười trả lời với hai vợ chồng họ mặt dù rất đau nhưng vẫn cười, cô nhỏ giọng nói đủ để người 2 vợ chồng nghe:
"Dạ cháu không sao đâu ạ, nhưng mà mì đổ hết rồi huhu không giao cho khách được về mẹ cháu bỏ đói cháu chết mất cái đấy còn đau hơn ạ"
Vợ chồng kia nghe thấy vậy liền nở nụ cười, người chồng nhanh chóng tới đỡ xe đạp của cô bé vào bên lề đường còn người vợ thì tới đỡ cô bé đứng dậy, bà hiền hòa nói với cô:
"Đưa cháu đến bệnh viện sau đó sẽ đền bù gấp 10 lần cho cháu nhé"
Nghe thấy ba chữ "gấp 10 lần" bé cưng nhà ta liền cười thầm trong bụng toe toét, ngoài miệng thì nói "cháu không cần" nhưng bên trong thì đã nghĩ đến việc giấu mẹ số tiền này để mua dụng cụ học tập rồi
Lúc người chồng mở cửa xe ra cho người vợ đỡ cô bé lên thì bên trong đã có một ánh mắt sắc lạnh nhìn thôi cũng đủ thấy cứ như "diêm vương" vậy chờ sẵn trong xe, vừa trèo lên cô bé liền mở miệng nói:
"Chào anh em là Trang Nhi rất vui được gặp anh, em chỉ đi ké tới bệnh viện thôi chứ không có ngồi cả đời luôn đâu mà anh cứ như kiểu không muốn cho em lên vậy"
Nghe cô nói vậy anh cũng không thèm quan tâm chỉ liếc mắt nhìn cô một cái lại cúi đầu chơi game
Cô nói tiếp: "Người như anh ai mà chơi được thì em khen sư phụ ấy, người gì mà như băng lạnh"âm vô cực" hớ hớ hớ.

Chiếc xe khởi động trên đường chạy đến bệnh viện, người vợ nghe thấy cô bé nói như vậy liền quay ra đằng sau nhìn cô bé cười lớn người bố cũng cười theo vì sự hồn nhiên của con bé
Bỗng chốc trong xe vang lên tiếng nói:
"Nói nhiều"
Cô bé nghe vậy liền đáp lại vô tư:
"Mấy người nói nhiều như em mới sống lâu, rồi anh cũng phải học cách nói nhiều như em thôi lêu lêu"

Trong xe bỗng càng cười lớn hơn, đến lúc tới bệnh viện cô được y tá vệ sinh vết thương kĩ càng và tha thuốc nỗi đau đớn không còn nữa vì đã được bồi thường "gấp 10 lần"
Bỗng đột nhiên vang lên tiếng của người phụ nữ tiến tới gần bên cô bé:
"Cháu hết đau chưa, cháu tên Trang Nhi có phải không"
Cô bé mỉm cười đáp lại:
"Vâng ạ, tên đầy đủ là Hồ Uyển Trang Nhi ạ"
Người phụ nữ hỏi tiếp:
"Thế bố mẹ cháu tên gì??
làm nghề gì đã bao nhiêu tuổi rồi??
với cả cháu nữa cháu bao nhiêu tuổi rồi"
Người vợ nói một lèo làm cô bé chưa kịp trả lời miệng cứ ấp úng, sau khi nghe xong câu hỏi thì cô bé cũng trả lời lại:
"Dạ bố cháu tên Hồ Kim Quách 38 tuổi, mẹ cháu tên Nguyễn Ngọc Uyển Anh ạ 32 tuổi ạ, nhà cháu bán mì(phở) ạ"
"Cháu 12 tuổi rồi ạ hết hè này cháu vào lớp 6 ạ"
Người phụ nữ nghe vậy liền cười cười gật đầu tiếp lời cô bé bà nói:
"Cô tên là Trần Hồng Mai, cứ gọi cô là cô Mai là được rồi"

Bà nói tiếp:
"Con cứ gọi chồng cô là chú Nhị cho thoải mái nhé, còn anh trai lúc nảy trên xe là con của cô chú nó tên "Bùi Hoàng Nam" lớn hơn cháu 1 tuổi"
Cô bé nghe xong cũng cười cười dạ vâng một hồi thì nhìn thấy đồng hồ đã trễ gần tới giờ cơm trưa rồi liền nhanh chống bảo cô Mai:
"Cô ơi gần trễ rồi ạ cháu nên về nhà kẻo bố mẹ cháu lo ạ"
Người phụ nữ nghe xong liền đỡ cô bé đứng dậy đi ra xe, trên xe ghê ở phía đằng sau vẫn là ánh mắt như" Đại băng cực" đó.

Cô thấy vậy trên đường về chỉ hát vu vơ mấy câu không để tâm người kế bên đang liếc mình.

Về đến nhà!.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 2: 2: Boi Nạnh Nùng


Về đến nhà
Cô bé được người đàn ông mở cửa giúp để cô bước xuống xe, cô bé vừa mới bước xuống chiếc xe sang trọng ấy đã thấy mấy cụ ở gần quán đi tới tò mò bàn tán, thấy cô bé bước xuống xe đầu gối bị băng bó, một bà lão thân với cô bé liền lên tiếng:
" Trang Nhi cháu bị sao vậy??? sao lại bị băng bó thế này, lại còn ngồi trên xe sang"
Trang Nhi đáp:
"Dạ cháu không sao đâu bà ạ"
Nghe thấy sự náo nhiệt trước quán của mình bố và mẹ của cô chạy ra xem thì thấy cô bé bước xuống từ một chiếc xe có ngủ mơ cũng không có cơ hội lên ngồi trên chiếc xe ấy, ba mẹ cô nàng liền đứng hình mất mấy giây mới hoàn hồn, thấy cô bé đang tiến lại gần người mẹ mới thốt lên:
"Con bị làm sao mà ra thế này, chiếc xe đạp của con đâu, còn hai vợ chồng đang đứng kia là ai? "
Cô bé định trả lời nhưng phía sau liền có tiếng đáp lại của một người phụ nữ không ai khác đó chính là cô Mai, cô Mai nói:
"Mong chị thứ lỗi cho vợ chồng tôi cũng đừng trách con bé, vì chạy quá nhanh mà mém đâm vào xe con bé may lúc ấy kịp thắng lại con bé bị hoảng nên té ra đường, tôi đưa nó vào bệnh viện xử lý rồi ạ với cả tôi cũng sẽ đền bù cho anh chị và bé con ạ"
Cô mai nói tiếp:
"Thật xin lỗi anh chị và con bé nhiều"

Mẹ Trang Nhi nghe vậy cũng liền khách sáo nói:
"Không sao không sao chuyện nhỏ mà tôi về sứt thuốc thêm cho con bé là lành, anh chị không cần đền bù gì cả đâu"
Nghe tới khúc này lòng thiếu nữ kia liền như kiến cắn, ôiiiii tiền "gấp 10 lần" lận đấy mua sách mua bút dư dã luôn bà con ơi tiền chưa tới tay đã bị bay mất ông trời quả là bất công mà, đang túa ra một đóng suy nghĩ thì mẹ cô bé vỗ vai cô bảo:
"Con không sao chứ lát về mẹ sứt thuốc lại cho con, tắm rửa sạch sẽ chiều bố chở con đi mua sách cho năm học mới dù dì cũng sắp vào học rồi còn vài tuần nữa thôi"
Ánh mắt thiếu nữ ủ rũ kia đã bớt đi phần nào nhưng vẫn thấy tiếc, đáp lời mẹ:
"Dạ vâng mẹ ạ"
Một lúc sau cô Mai mở lời nói, tay mở túi sách của mình ra lấy tờ năm trăm ngàn cho cô bé:
"Cô cho cháu, cháu giữ mà mua dụng cụ học tập nhé bé con"
Trời ơi như mơ vậy, Trang Nhi mắt sáng như đèn plass nhưng không dám nhận lấy ánh mắt nũng nịu nhìn mẹ mình, mẹ cô thấy vậy cũng liền đáp lại:
"Dạ con bé không nhận đâu chị ạ"
Cô Mai đưa đẩy, thuyết phục một hồi cuối cùng mẹ của cô bé cũng nhận lấy, tâm tư Trang Nhi như được nở hoa, sau cùng hai người phụ nữ xin cách thức liên lạc và tạm biệt nhau.

Lúc chuẩn bị quay đi mẹ Trang Nhi nói vs cô Mai:
"Tạm biệt chị ạ, em cảm ơn chị ạ, khi nào rãnh ghé quán em làm bát mì nhé"
Cô mai cũng cười tươi vui vẻ nói lại:
"Oke em nha có gì chị sẽ liên lạc cho em"
Cô Mai và chồng cô chào tạm biệt xong chuẩn bị lên xe trở về thì đằng sau xuất hiện có cô nhóc chạy tới mở cửa sau của chiếc xe mặt hí hửng cười cười nói:
"Tạm biệt anh "Đại Băng Cực" Hoàng Nam nhé rãnh ghé quán nhà em ăn mì anh nhé"
Đáp lại bên trong xe là một ánh mắt vô tâm, mở miệng nói:
"Làm như thân chắc"

Trang Nhi không quan tâm liền vẫy tay chào anh cười một cái rồi quay đầu đi chào tạm biệt hai vợ chồng, sau khi chiếc xe dần rời đi mọi người trong xóm cũng dần tản ra người nào làm việc nấy trở lại dáng vẻ như lúc đầu.

Cô bé đi đến gần bố mẹ mình ánh mắt nũng nịu như em bé 3 4 tuổi vậy khiến cho bố mẹ cô không nỡ quát cô, bố cô liền nói:
"Lần sau đừng đi giao nữa cứ để bố đi, thương con gái bố quá đi mất để bố làm tô mì cho con ăn nhé"
Trang nhi gật đầu lia lịa miệng cười chúm chím nhìn trong dễ thương kinh khủng ấy.

Ăn xong bát mì cô bé liền vào trong nhà tắm rửa sạch sẽ để chiều còn đi mua tập sách bút viết nghĩ đến thôi là lòng như có một ngàn đóa hoa nở.

!
Bên kia anh chàng lạnh lùng nào đó cũng nhếch miệng cười sau khi cô bé quay đầu đi.

Anh đã học cấp 2 rồi, trong trường nỗi tiếng là hot boy mấy bạn nữ cùng khối hay mấy chị khối trên ai cũng mê, vừa học giỏi vừa giàu vừa cao vừa đẹp trai công danh ngôn hạnh như vậy ai mà không để ý mới lạ ấy.

Chàng thiếu niên mới 13 tuổi nhưng lại cao tận một mét bảy nhìn như học sinh cấp ba vậy á, người đẹp học giỏi chơi thể thao cũng giỏi luôn, người ta giỏi đá banh giỏi lắm đó mấy pà ơiiiii.

Từ lúc cô bé ấy ngồi kế bên anh, anh đã không ngừng vô thức nhìn trộm cô mấy lần, nhìn dáng vẻ vô tư đôi mắt đẹp làn da trắng miệng cười khiến cho chàng thiếu niên Hoàng Nam có chút tan chảy nhưng vì bản tính cục súc nên ảnh ra dẻ nạnh nùng.

Xe vừa đỗ ở ngày trước một căn biệt thự sang trọng liền có người làm nhanh chân chạy ra, trên tay còn có vài là thư and vài hộp quà trái tim, người làm nói:
"Ông bà chủ vào nhà nghỉ ngơi ạ, cậu chủ đồ của các tiểu thư đem tới nhà bảo là tặng cho cậu ạ"
Chàng trai nhìn như không nhìn kiểu như đã nhiều lần riết quen thuộc luôn rồi vậy anh chỉ lạnh lùng mở miệng nói:
"Cho ông hết đấy muốn làm gì làm cháu không rãnh để nhận đâu ạ"
Nói xong anh liền vào trong nhà rồi đi vào phòng ngủ tắm rửa cũng đã mệt liền ngủ thiếp đi đến chiều tối.

.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 3: 3: Có Chết Cũng Không Để Ý


Đến 6h tối anh chàng Hoàng Nam lạnh lùng từ trên lầu chậm rãi mở cánh cửa phòng, đôi chân nặng trĩu bước xuống, gương mặt chưa tĩnh hẳn đờ đờ nhưng mà người ta đẹp bất chấp mọi khoảng khắc nhóa.
Vừa bước xuống anh đi tới bàn ăn thấy bố mẹ của mình đang ngồi trên ghế nhưng trên bàn không có món nào cả chỉ có ba ly nước lọc đặt trên bàn, cảm thấy lạ anh định mở cái miệng kiệm lời của mình để hỏi chưa kịp mở lời cửa chính mở ra vang lên tiếng của một tiểu tiên nữ.
Không ai khác chính là Trang Nhi, sau khi biết nhà cô bán mì mẹ cậu liền gọi mì nhà cô để ủng hộ, cô bé lại là người giao mì đến vì là lần đầu đến nên không quen đường mém tí nữa là đi nhầm đường, vô tình trước sân nhà của anh cô thấy một ông lão đang tỉa cây bèn hỏi thăm thì mới biết ngôi biệt thự to bự trước mắt ấy lại là nhà anh, nó như cung điện vậy.

Cô bé liền bước vào tiếng nói vang lên:
"Cháu chào cô với chú ạ, cháu đem mì đến ạ
"Chào anh nữa nhé, chúng ta lại gặp nhau rồi"
Bố mẹ anh mỉm cười chào lại cô nhưng ánh mắt vô tâm kia lại không thèm đến xỉa tới cô Trang Nhi cứ như không khí trước mặt Hoàng Nam vậy.

Bố anh thấy anh vậy bèn nói:
"Con bé người ta chào con con không thèm chào lại thì thôi đi còn không thèm nở một nụ cười"
Nghe được lời bố nói anh nhíu mày gương mặt lạnh lại càng lạnh, nhạt nhẽo đáp:
"Có thân đâu cần gì phải làm thế"
Nói xong anh cầm ly nước kế bên lên uống, bố anh bên này nhỏ giọng nói tiếp:
"Nay không thân thì sau này thân có khi sau này con còn mặt dày theo đuổi con gái người ta thì sao, ai biết được"
Thằng bé làm cho bị sặc, mệ cậu ngồi bế bên cũng thầm cười, chỉ có Trang Nhi người đứng im lặng nảy giờ trong bụng lại nghĩ"ối dồi ảnh mà có theo đuổi con con cũng không chịu đâu nhá người gì mà như Diêm Chúa ấy".

Không biết trong đầu lúc ấy nghĩ gì mà Trang Nhi nhà ta liền nhanh miệng nói:
"Có theo đuổi cô gái nào thì người ta cũng không đựng chịu nỗi gương mặt cục súc ấy đâu ạ".
Nói xong cô bị anh lườm cho một phát, liền giả lơ quay mặt sang chỗ khác, cô Mai lên tiếng:
"Mì cũng hâm nóng nảy giờ rồi cháu cũng vào ăn đi hẳn rồi về"
Cô bé khách sáo từ chối lấy cớ về nhà còn ôn tập để vào lớp 6 liền chuẩn bị sách dép chạy thì nhớ ra cô Mai chưa đưa tiền, ánh mắt ngượng nghịu quay lại nhìn ba người.

Lúc ấy cô Mai cũng nhận ra liền lấy tiền trong ví ra bảo với cô:

"cô đưa cháu hai trăm, tiền mì bao nhiêu thì cháu đưa cho mẹ còn dư thì lấy để dành mà dùng"
Nghe xong tiên nữ nhỏ liền ngại ngùng khách sáo bảo không nhận, một hồi đùng đẩy cuối cùng cô Mai nói quá liền nhận cho cô vui trong bụng nhỏ kia nghĩ"cô mà lấy lại thiệt chắc cháu xĩu cái rật tại chỗ".
Cô bé nhận lấy tiền xong nói: "dạ con cảm ơn cô ạ, con chào cô với chú nhé ạ chúc cả nhà ăn ngon miệng ạ"
Nói xong ánh mắt liền nhìn cái người đẹp trai kia, nhìn từ góc độ của cô bé thì thấy góc nghiêng tuyệt đẹp luôn mũi cao thẳng tấp, mi dài lại còn hơi cong cong nữa, da trắng,tay thon ngón tay dài nói chung là"Perfect" cả nhà à.
Liền nói châm chọc anh một câu:" tạm biệt người đẹp tính như lửa than nhá, em về đây".
Nói xong cô bé mang dép rời đi về đến nhà cũng đã gần 7h tối, ba mẹ cô đang ngồi xem tivi ăn dưa hấu thấy cô về liền hỏi:
"Con về rồi à lại đây ăn dưa hấu với ba mẹ".
Cô bé trả lời lại:" dạ con không ăn đâu ạ, tiền cô Mai đưa đây ạ cô đưa con hai trăm bắt con phải nhận thế là con nhận"
Cô bé này bản tính thành thật nên bố mẹ rất tin cô liền không tính toán mà cho cô tờ năm mười ngàn bỏ heo đất, sắc mặc Trang Nhi vui như tết xuân ấy nhanh chạy lên phòng bỏ tiền vào heo, lên phòng thấy trên bàn sách vở đã đầy đủ còn có chiếc balo thêu hoa hướng dương vô cùng xinh lại háo hức vào năm học mới của bậc THCS.
...
Nhà bên kia ăn xong mì thì bố mẹ của anh đi vào phòng giải quyết công việc.

Nhà anh có một công ty lớn có tiếng trong và cả ngoài nước bố anh làm tổng giám đốc còn mẹ của anh thì lại là trợ lý của bố anh tuyệt quá chứ lị
Công ty sau này cũng sẽ thuộc về Hoàng Nam anh, anh học giỏi tất cả các môn lại có hứng thú với việc kinh doanh điều hành công ty của bố mình từ nhỏ nên rất muốn sớm ngày học xong để vào làm.
Sau khi ăn xong anh cũng đi lên phòng ngồi vào học thì trong đầu lại nghĩ"đúng thật là nhóc lì lợm cả gan dám nói vậy với mình, có đánh chết mình cũng sẽ không để ý đến con bé đó"
Một lác định thần lại anh liền làm hết đóng bài tập trên bàn rồi ngủ quên đến sáng lúc nào chả hay.
Anh hàng ngày vẫn như thường, tuy nghĩ hè nhưng mà mấy cô nàng tiểu thư kia luôn đem thư tình đến cho cậu đến nỗi khiến chàng trai nạng nùng này nghĩ trong bụng" con gái sao lại mạnh dạn đến thế chứ nhàm chán".
Cuộc sống cứ như vậy chưa thay đổi gì cả lặng lẽ trôi qua một tuần trong một tuần ấy có mấy hôm Trang Nhi nhà ta cũng thường hay giao mì đến cho nhà anh sẵn tiện còn châm chọc "Đại Băng Cực" nọ mấy câu rồi lễ phép chào người lớn trở về nhà..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 4: 4: Thiếu Nữ Hôm Nay Bị Mắng


Ngày đi nhận lớp đến gần, cô thì thi vào một ngôi trường THCS khá nổi nối tiếng là toàn là học bá, cô bé nha ta chăm học lắm đấy chỉ là do mỗi lần vào kiểm tra hay thi thì run cả lên làm mất tập trung khiến điểm của bài kiểm tra ở mức gọi là"tạm được".

Hôm ấy Trang Nhi xin bố cho mình đi hiệu sách ở siêu thị để mua thêm nhiều thứ chuẩn bị vào năm học mới nhưng mà bố cô vì quá yêu vợ sợ mẹ cô làm việc một mình nặng nhọc bèn tìm cách từ chối:
"Con lấy xe đạp đi đến đấy một mình nhé muốn mua gì thì mua bố cho con thêm tiền này, bố đau đầu quá con gái yêu ạ"
Gớm ai mà hỏng biết bố nói khéo để ở nhà với mẹ cơ chứ, nửa tiếng trước còn nhảy nhót hát hò nửa tiếng sau lại bảo đau đầu haizzz mình nên đi thôi trả lại không gian riêng cho hai người vậy.

Cô sách xe đạp ra nói giọng vào: "Con đi đấy nhé".

Bố cô nhìn cô cười đáp lại: "Ừ con gái yêu đi cẩn thận đấy nhé, yêu con"
Trên đường đi cô bé hát hò miệng cười trông rất xinh, dưới ánh nắng hắt lên người cô bé làm cho làn da đỏ hồng lên trong rất đáng yêu, đôi mắt to tròn, môi hồng hào (quên nói với mọi người cô bé này có cái môi trái tim trông đẹp lắm ấy! ).

Tới nơi vừa bước xuống xe bắt gặp hình bóng quen thuộc, trờiii ơiiii là "Đại Băng Cực", thấy người quen cô bé chạy tới gần anh, mở miệng nói:
"Anh anh anh đi từ từ thôi đợi em vớiii, anh vào đây chơi à hay làm gì vậy?.

"

Hoàng Nam nhà ta nghe thấy vậy đưa mắt nhìn cô bé hai giây rồi lại nhíu mày giọng lạnh lùng đáp:
"Có thân nhau lắm không mà bảo đợi"
Nói xong anh liền tăng tốc đi về phía trước cô thì phía sau đuổi theo đúng là làm giá mè.

Ông trời quả thích trêu người đuổi theo con trai người thì thôi đi lại còn trượt chân té nữa ấy chứ mới nhục.

Nghe thấy tiếng trượt té phía sau anh quay lại lườm cô, vài giây sau chậm rãi tới đỡ cô đứng dậy vì bị trượt nên hai lòng bàn tay của cô chống xuống dưới làm cho bị xướt da, anh thở dài nói:
"Em bao nhiêu tuổi rồi???
có bé hơn tôi bao nhiêu tuổi đâu cứ như con nít ấy có đi thôi cũng không nên"
Thấy anh nói vậy cô cũng không bận tâm miệng hí hửng mà đáp lời:
"Thì em là con nít mà tại anh già trước tuổi như cụ non ấy chứ"
Bên kia đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn cô, không nói không rằng nắm cổ tay cô kéo đi đến ghế đá đặt cô ngồi xuống, nhanh chân đi đến bên tiệm thuốc gần đấy mua một chai thuốc khử trùng và 2 miếng băng cá nhân, rồi lại tiến về phía cô:
Anh nhẹ nhàng dùng bông thấm thuốc lau vết máu trong tay cô tuy hơi rát nhưng mà cô nhịn được thao táo của anh rất nhẹ nhàng xong lại lấy băng cá nhân dán lên cho cô( kiểu này ổng sắp tan chảy vì người ta quá dễ thương rồi mà do ổng còn ra dẻ).

Trang Nhi: "Cảm ơn anh nhé"
Hoàng Nam lạnh nhạt: "ừm"
Một lát sau cuối cùng cũng xong anh đứng dậy định đi thì cô bé nhanh miệng bảo:
"Anh đi vào siêu thị à vậy cho em đi ké nữa có được không"
Thiếu niên không nói gì rời đi được vài bước lại quay đầu ra sau thấy nhóc con vẫn còn đứng đó nhìn, anh nói:
"Định đứng đó cả ngày à".

Trang Nhi nghe vậy liền miệng nở nụ cười, nhanh chân chạy lại, rõ ràng là sầu như trái bầu mà người ta cao chân dài đi vài bước đã như bay vậy mình phải chạy lại nhanh nhanh thôi.

Thấy cô chạy như vậy anh liền nói tiếp:
"Té tôi không đỡ nữa đâu nhé".

Trang Nhi: "Vâng em biết rồi".

Cô chạy tới kế bên anh liền lấy tay nắm lấy cổ tay của anh kéo anh chạy vào trong siêu thị
Cô bé 12tuổi và ông cụ non 13tuổi cùng nhau đi vào ghé qua khu hiệu sách cô liền đi vào, lấy vài món thanh toán xong rồi liền chạy ra chỗ anh.

Thiếu niên lúc này đang suy nghĩ" mình bị điên rồi trời à lại đứng chờ một con nhóc nói nhiều" chưa kịp suy nghĩ thêm anh bị cô hù một tiếng mà người ta nào có giật mình đúng là chán thiệt ấy chứ.

||||| Truyện đề cử: Vợ Cũ Hoá Tình Nhân |||||
Hai người đi được một lúc cô bé mở lời hỏi:
"Anh học trường nào vậy"
Hoàng Nam:" THCS A"
Aaa cùng trường với "Đại Băng Cực" đẹp trai lạnh lùng à
Trang Nhi:"chúng ta học cùng trường đấy em cũng chuẩn bị vào trường ấy"
Thiếu niên hờ hững đáp:"Uk"
"Anh kèm giúp em vài môn được không"
"Không".

Cô bé nào đó vẫn mặt chai lì chẹo chẹo đòi Hoàng Nam nhà người ta kèm giúp mặc dù không biết anh có học giỏi thành tích xuất sắc hay không.

Sau một hồi năng nỉ ỉ ôi dùng nhiều kế sách nũng nịu, khen đến mức khô cả họng nhưng cuối cùng vẫn ra về tay trắng, thấy cô bé phiền phức trước mặt anh liền quát lớn giọng:
"Đừng có mà làm phiền, tôi không rãnh, thành tích cũng không giỏi"
Nghe thấy 2 từ"làm phiền" lòng thiếu nữ ắt hẵn hơi buồn một tí nhưng mà tính kiềm chế bản thân của nàng ta vô cùng cao chỉ biết lặng lẽ cuối đầu đứng đó một lúc lâu.

Khi ngước nhìn lên thì thấy con người kia đã bước gần tới cửa siêu thị, dáng người thẳng tấp, chân dài nên bước vài bước là đã ra khỏi siêu thị.

Cô cũng lặng lẽ không nói gì cả trở về cũng mang theo nỗi buồn nhẹ trong lòng(thiếu nữ hôm nay buồn).

!
Ở bên kia "Đại Băng Cực" cũng đã về tới nhà, anh đi vào nhà xong bước lên phòng của mình ngã cả người xuống tấm nệm êm mà nghĩ lưng lại vừa suy nghĩ tới chuyện mới nảy" mình có quá đáng lắm không ta".

Haizzz tội anh dai nỡ lòng nào mắng người ta phiền rồi lại suy nghĩ tới người ta.

.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 5: 5: Xin Lỗi


Cứ như vậy mà lẵng lặng hết tiếp một tuần nữaa thiếu nữ nhà ta không giao mì đến cho nhà anh nữa mà thay vào đó là bố của cô bé.
Dạo này boi nạnh nùng không thấy người tới giao mì liền suy nghĩ vu vơ muốn gặp người ta để nói lời xin lỗi mà trước giờ bản thân chưa từng nói với người con gái nào ngoại trừ mẹ của ảnh.

Chính anh cũng nghĩ bản thân mình bị điên thần kinh rồi.
...
Ngày khai trường cuối cùng cũng tới, mới sáng 6h mẹ đã kêu cô bé dậy thiếu nữ nhà ta cũng ngoan phết ấy kêu dậy là dậy liền vào nhà vệ sinh đánh răng xúc miệng, rửa mặt, thay đồng phục một loại thao táo thuần thục.

Ra quán mì ngồi xuống bàn mẹ làm cho cô bé một tô mì ú ụ luôn không ngờ thiếu nữ nhỏ nhà ta cũng ham ăn phết ấy chứ.
Làm xong các thứ cô bé chuẩn bị đạp xe đến trường, chạy gần đến cổng trường liền thấy một bóng người quen thuộc nhưng mà vì ngày hôm ấy bị mắng như vậy cô cũng không dám chào anh nữa liền đạp nhanh qua mặt anh mà không nói gì.
Tới cổng trường cô bạn nhỏ gặp lại cậu bạn ngồi cùng bàn hồi tiểu học liền hàn thuyên với người mấy câu: "uiiii chào Đậu hũ nhé mà cậu học lớp nào vậy."

"Ủa Trang Nhi cậu cũng học ở đây à, tớ học bên lớp A1 ấy, còn cậu???"
"Ầyyy chúng ta cùng một lớp ấy chào bạn cùng lớp nhé có duyên thật luôn đó, bao tớ ly nước mía đi hehe."
Thanh niên ngán ngẫm bởi vì lúc còn tiểu học ngày nào cô cũng bảo muốn uống nước mía đã thế còn muốn mình bao nữa mới khôn ấy chứ.
"Không nhé tớ không bao cậu nữa đâu, bây giờ tớ nghĩ lại rồi khi nào tớ có người yêu tớ sẽ chỉ bao người yêu của tớ thôi"
Thiếu nữ nghe muốn phát nôn nói:" gớm quá đi mới 12 tuổi yêu với chả đương."
Hai người vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ nhưng đâu biết rằng đằng sau có anh chàng nào đó cứ chăm chăm nhìn con gái người ta.

Bất giác cô bé quay đầu lại thì gặp anh đang hướng mắt về phía mình mà không biết anh đang nhìn ai liền giả lơ quay đi.
Mọi người nhanh chân vào hội trường để làm lễ khai giảng đầu năm trước khi vào học.Anh gặp cô đang đứng đối diện mình đang lẩm bẩm gì đó cuối cùng là lướt qua anh như người dưng không quen biết.

Ảnh cũng nhanh mồm phết lên tiếng nói đủ để cô nghe:
"Đứng lại".
Ấy thế mà gan của thiếu nữ 12 tuổi nhà ta quá lớn liền giả bộ không nghe chân bước đi thật nhanh.

Anh quay đầu lại thì đã không thấy cô bé liền như máu muốn lên đến não.
Đến giờ làm lễ khối lớp 6 được đi diễu hành, đầu tiên là lớp của cô, MC đọc to:" Đầu tiền là cô giáo chủ nhiệm và các em học sinh của lớp 6A1 tiếp theo là 6A2,...".

Tầm 15 phút sau thì các lớp 6 đã đứng ngay trung tâm của hội trường.

Ánh mắt sắc lạnh kia lại chăm chăm nhìn cô bé.
Một lát sau khi đã ổn định, thầy hiệu trưởng lên nói nội quy của trường và các vấn đề liên quan khác sau cùng lại là lời khen thưởng:" mời em Bùi Hoàng Nam học sinh xuất sắc nhất của khối lớp 6 của năm trước sẽ lên phát biểu và kinh nghiệm học tập của em".

Trời ơi ai mà tin được cơ chứ Trang Nhi nhà ta đứng hình mất mấy giây tưởng là nghe nhầm tên ai ngờ anh chàng đứng dậy đi lên mọi ánh mắt ngưỡng mộ đều dồn vào anh, tụi con gái nhìn mà như muốn bắt anh bỏ vào lòng vậy.
Trang Nhi lẩm bẩm"vậy mà bảo không giỏi đúng là lừa người chắc là ghét mình rồi, thôi kệ vậy haizzz"
Anh lên phát biểu mà tụi con gái bên dưới như gặp được idol vậy hét hò quá trời luôn.
Sau một tiếng đồng hồ thì buổi lễ cũng đã bế mạc mọi người cất ghế rồi lần lượt về lớp của mình để bắt đầu tiết học đầu tiên.
Nào ai mà biết được Trang Nhi nhỏ bé chen vào giữa đám người để tìm đường đi ra lại vô tình bên tai vang đến tiếng giọng nói trầm ấm đủ để cô nghe thấy:"Xin lỗi"
Cô bé tưởng mình nghe nhầm quay đầu lại thì chạm nhẹ vào cằm dưới của anh, thấy anh như muốn rớt tim ra ngoài liền không biết làm sao quay đầu lại tìm cách bỏ đi thật nhanh để lại boi nạnh nùng được bao quanh bởi mấy chị gái xung quanh.
Vào lớp mọi người đều trật tự, giáo viên chủ nhiệm chọn ban cán sự lớp đồng thời cũng lập danh sách các bạn muốn tham gia vào các hoạt động nào đó của trường như ban văn nghệ, ban thể thao, ban tuyên truyền,...
Trang Nhi nhà ta từ nhỏ đã rất muốn làm một tuyên truyền viên có cơ hội tốt này cô cũng liền đăng kí tham gia.
...
Trên lầu tiếng khen ngợi rộn ràng vang lên nhân vật chính trong câu chuyện không ai khác là Hoàng Nam con nhà người ta là học sinh "ba tốt" giải tỉnh giải huyện anh đều ẩm hết trong tay, mấy chị em khối dưới, khối trên nháo nhào xin Facebook của người ta mà người ta lạnh lùng tới mức không thèm trả lời.

Ấy vậy mà tụi con gái càng ngày càng thích mới chết ấy chứ.
Nam sinh cụ non 13 tuổi cao cao tại thượng được nhiều người bao quanh lại đi xin lỗi một cô bé nói nhiều nhan sắc không xinh bằng nhiều chị khối trên nhưng mà bé nhà ta vẫn xinh(kiểu xinh của mấy chị là trưởng thành thì của cô bé là hồn nhiên dễ thương ấy).

Người ta biết được chuyện này chắc cô bé nhà ta bị tra tấn tinh thần dã mang luôn quá.
Quay lại về lớp của Trang Nhi, cô giáo xếp chỗ ngồi nói:" Em Trang Nhi và Trung Kiệt ngồi chung một bàn gần cửa sổ của lớp nhé".Trung Kiệt là Đậu hũ đó cả nhà cũng ra dáng thiếu niên lắm da không được trắng mấy thôi nhưng mà học cũng giỏi lắm nhé.
Đúng là có duyên, hai người có duyên mà cả hai liền lễ phép nói" Vâng ạ".

Sau lại nhìn mặt nhau cười ríu rít.
Trải qua mấy tiếng đồng hồ thì tiết học làm quen với nhau cũng đã xong mọi người dần tần tản về....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 6: 6: Kết Bạn Facebook


Ra về tới khu giữ xe của nhà trường cũng đã tầm 10h rồi cái bụng ham ăn của thiếu nữ kia kêu lên mấy tiếng ùng ục liền nhanh chân tới dắt xe để trở về nhà thật nhanh ăn một bát mì nóng hổi tẩm bổ cho cái não làm no cái bụng.
Vừa sách xe chạy ra cổng trường bụng vừa đói vừa mệt nhưng mà lại gặp được ai kia đang đứng ngay cổng trường thì sắc mặt liền có chút sợ như bị tát một phát vào mặt cho tỉnh ngủ vậy á bà con.

Trong lòng Trang Nhi liền nghĩ tới 2 chữ "Xin lỗi" của boi nạnh nùng lúc sáng.
Mà thôi ở lại chờ người ta đi về rồi mình hẳn về vậy kế sách này là hợp lý nhất.

Đang cặm cuội suy nghĩ thì bỗng đằng trước xuất hiện một cái bóng cô đưa mắt nhìn lên thì thấy có ánh mắt lườm mình liền thốt lên:
"Trời ơi ông trời ơi giật cả mình".

Ánh mắt kia vẫn chăm chăm nhìn cô trong sự sắc lạnh Trang Nhi thấy vậy liền vội quay đầu đi lảng tránh, định bước vài bước thật nhanh rời đi nào ngờ bị người túm áo kéo lại gần phả vào tai mấy chữ:"Tôi xin lỗi mà không thèm đáp lại gan lớn ấy nhỉ???".
Hớ anh là gì mà em Nhi đây phải sợ, cô hắn giọng lên nói:"em bị lãng tai chả nghe thấy anh nói gì cả, anh có nói gì à???"
Anh nhíu mày nói:"Có chắc là không nghe???"
Cô lại sợ anh quá cơ liền nói lại:"đúng vậy chả nghe cái gì cả, tuần trước còn bảo người ta phiền giờ này thì anh còn nói nhiều hơn cả em".
Cô được nước nói tiếp:"bye, em đi về ăn trưa đây đói bụng lắm rồi tránh đường ra cho em đi, em hết làm phiền anh rồi ấy nhé chúng ta huề.

Tránh ra cho em đi".
Thấy vậy chứ Trang Nhi nhà ta cũng biết tự ái ấy nào giờ có ai bảo cô bé phiền đâu chỉ có mỗi anh" Hoàng Nam" đáng ghét, chả hiểu tụi con gái sao có thể mê mụi con người này được cớ chứ, hớ tức ghê gớm.
Bên này anh chàng nghe cô nói vậy cũng không biết nói gì hơn cả mấy người kiệm lời mà nên toàn nói mấy câu khô khan làm con gái người tức càng thêm tức, rồi cũng tránh đường cho cô bé đi về.

Tranh Nhi mừng thầm ghê gớm cuối cùng con người này cũng tránh để cho mình đi còn lẩm bẩm trong bụng"em sẽ gim chữ PHIỀN của anh hết đời này".

Xong cô cũng nhanh chóng đạp thật nhanh để rời đi bỏ lại chàng đứng đấy chả biết làm gì, một lúc lâu xe của quản gia đến rước anh về thế là mạnh người nào về nhà người nấy.
Nói đi cũng nói lại may là lúc ấy mọi người đã tản về hết chỉ còn vài ba người đi lanh quanh trong trường cũng không ai để ý đến họ lắm chứ không mà gặp ngay fan của "Đại Băng Cực" thấy được tình huống ch ó đẻ này là chắc Trang Nhi em bị "Băng Hà" từ buổi đi học đầu tiên rồi mọi người à.
Cô bé về đến nhà sau 20 phút đạp xe từ trường về nhà đã mệt càng thêm mệt, đói càng thêm đói nhanh chân chạy vào tiệm mì nào ngờ vừa bước tới cửa đã thấy người quen, chính là người quen đó, nào có cần phải như thế không? gặp nhau ở trường chưa đã giờ lại đến tận quán mì thiệt em chán anh ấy kinh khủng ấy, đẹp trai mà chắc đầu óc có vấn đề chị em à.

Không chỉ có anh Nam thôi đâu mà còn có cả cô Mai nữa mới chết ấy, làm em đứng hình mất mấy giây mẹ gọi tên em, em mới hoàn hồn lại liền nhanh mồm:" Cháu chào cô ạ cháu mới từ trường về ạ, cô đến ăn mì ạ???"
Cô Mai cười nói:" Cô dắt Nam đến ăn mì nó bảo nó muốn đổi món, ấy mà cháu học trường nào"
Tranh Nhi lễ phép bảo:"Dạ con học trường THCS A ạ".

"Vậy cháu học chung trường với anh Nam nhà cô rồi, khi nào muốn anh kèm cho thì cứ thoải mái sang nhà cô cô bảo anh dậy kèm cho con"
Mẹ cô bưng mì ra cười khách sáo nói: "dạ em cảm ơn chị nhé ạ, con bé tới quấy rầy thằng bé thì có chứ học gì đâu chị ạ để nó ở nhà tự học cũng được ạ".
Nghe vậy cô liền nói: "dạ mẹ cháu nói đúng ấy ạ mắc công con tới quấy rầy người ta cái người ta bảo con PHIỀN ấy cô ạ".
Cô Mai nghe vậy liền cười lớn ánh mắt nhìn sang đứa con trai đang cặm cụi ăn bắt mì không nói lời nào liền nghĩ trong bụng" Ầy hai đứa nhỏ này chưa quen biết bao lâu đã thân nhâu thế cơ ấy con dâu tương lai này không được bỏ lỡ mà, chắc lại do con trai mình ngu ngốc quá nhỡ mồm mắng con bé cái gì rồi thấy tội lỗi quá mới bảo "thèm ăn phở" để kiếm cớ gặp con gái nhà người ta chứ gì".
"Không sao hễ bài nào khó con cứ đến hỏi anh hoặc không ấy con kết bạn Facebook với anh đi có gì nhắn tin qua mess hỏi bài cho tiện"
Tin được hong cả trường hiếm lắm mới có người được anh đồng ý kết bạn, ánh mắt Trang Nhi hướng về anh anh cũng đưa mắt nhìn lại cô, mẹ anh nhìn cả hai người biết ý của cô bé liền nói:

"Con kết bạn với con bé đi có gì chỉ bảo em học tập, có được không??"
Mẹ anh biết là 80% là không nhưng mà vẫn thử nào ngờ anh chơi một bất ngờ luôn, anh đáp vỏn vẹn một từ:
"Được"
Xong liền móc điện thoại trong balo ra mở vào app đưa cho cô bé nhập tên để kết bạn, qua một loạt thao tác thì hai con người đã trở thành bạn bè trên facebook.
Mẹ anh và anh cũng đã ăn xong bát mì tính tiền xong cũng liền rời đi, lúc này tiểu yêu sắp đói chết rồi liền bảo mẹ làm cho một tô mì nóng hổi vừa thổi vừa ăn, ăn sạch cả bát mì.
...
Đến tối cô vào phòng soạn sách vở, ôn bài tới 10h tối cũng dần thấy buồn ngủ rời bàn học đến chiếc giường ấm áp mà thiếp đi....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 7: 7: Vào Ban Tuyên Truyền


Đến sáng, sau khi ăn vệ sinh ăn sáng xong xuôi làm hết tất cả mọi thứ thì cô bé cũng đang nhanh chân đạp xe tới trường, trên đường còn ríu rít hát hò mấy câu trong lòng thầm nghĩ "năm học mới phải cố gắng thật nhiều hơn mới được" là la lá la...
Cuối cùng cũng đạp tới trường sau 15 phút tập thể dục cho đôi chân em ước gì việc đạp xe có thể giúp em cao được lên mét sáu thì cả đời này em cũng nguyện đạp xe.

Ấy em nói giỡn đấy mụi người ạ chứ sức em đạp từ nhà đến trường từ trường về nhà là đủ lắm rồi hihi, không là chắc có ngày em sẽ chết vì do đạp xe quá mức ấy anh chị ạ huhu.
Vừa mới gửi xe vào rạp thì Trang Nhi lon ton cái chân nhỏ đi vào lớp, ngày đầu đi học mà lại là môi trường mới ở cấp hai vẫn còn nhiều cái bỡ ngỡ với tò mò lắm nên cô bé nhà ta đưa mắt nhìn ngắm xung quanh rất thích thú, phía sau lưng bỗng vang lên một tiếng:
Hoàng Nam đang ở sau lưng cô bé nhà ta thốt lên một chữ:"Ê"
Giọng nói trầm ấm nhỏ vừa đủ cô nghe bởi xung quanh cũng chỉ có lác đác mấy người đang đi bên ngoài đa số mọi đều đã ở trong lớp hết rồi.

Ở phía trước cô bé nhà ta tưởng không phải gọi mình cũng không thèm quan tâm ở đằng sau mà cứ thế đi nhanh vào lớp để lại soái ca gương mặt lầm lầm lì lì bị làm lơ.
Tiếng trống vào lớp vang lên cô giáo chủ nhiệm vào lớp bắt đầu tiết học: "hôm nay chúng ta sẽ mở sách văn ra trang đầu tiên và chú ý nghe giảng bài nhé".Bởi vì cô của bọn họ là giáo viên dậy ngữ văn, cô tên là Hoài trong cô xinh lắm ý cách ăn mặc cũng đẹp nữa nên tiết đầu là tiết ngữ văn.

Ai cũng chú tâm nghe giảng trong lớp đa phần đều là học bá vì là A1 nên cứ như lớp chọn vậy bạn nào học cũng hỏi chỉ có vài người ở cuối bàn là hay nói trêu chọc nhau vài câu rồi lại thôi.

Trong tiết Trang Nhi và Trung Kiệt cũng không dám nói chuyện chỉ viết thư gửi cho nhau:
Trung Kiệt: "ra chơi xuống căn tin ăn kem với mình nha".

Chuyền sang một góc cho người bên kia Trang Nhi thấy vậy cũng ghi lại vào tờ giấy:" trời bão rồi à đây là lần đầu tiên cậu mở lời mời tớ ăn kem đấy đại sư huynh à".
Trung Kiệt thở dài ghi lại vào giấy:" thật ra không giấu gì cậu hôm qua lúc ra về tớ có ghé căn tin thấy một chị gái xinh lắm đứng bán kem dưới đấy".
Mặt Trang Nhi đầy sự bất ngờ:" ầyy cậu muốn làm phi công à, thôi mà kệ cậu bao tớ thì tớ sẽ đi, vậy nhé!".
"Oke tớ sẽ bao cậu người bạn tốt à" anh thiếu niên mới 12 tuổi đầu đã muốn lái may bay bà con à cả tiết học cười như thằng điên vậy, ấy vậy mà vẫn được thành tích cao quả là thiên tài mà.

Hết tiết học cô thông báo với mọi người về việc chọn tham gia vào các ban của nhà trường ngày hôm qua, Trang Nhi nhà ta đăng ký và được chọn vào ban tuyên truyền như cô muốn.

Cô giáo bảo:" Trang Nhi em đến phòng của ban tuyên truyền sẽ có anh chị lớp trên hướng dẫn cho em nhé, phòng trên lầu hai đấy nhé".

Ngày đầu đi học mà cô bé nhà đã may mắn như này rồi thì còn từ nào diễn tả tâm trạng háo hức lúc này nữa cơ chứ.
Giờ ra chơi cô đành phải hủy kèo với đậu hũ, một mạch nhanh chân chạy lên lầu.

Nói đi cũng phải nói lại thiếu nữ Trang Nhi cũng đẹp không kém cạnh người nào dáng người hơi thấp nhưng nhìn tổng thể rất cân đối không mập cũng không béo, làn da trắng, mắt hai mí, môi hồng hào, mụn hai bên má cũng không thể che đi sự dễ thương trên gương mặt của cô.

Trên lầu là các lớp của anh chị khối trên, mấy anh đứng ngoài hành lang nhìn chằm chằm vào cô nhưng cô nào có để ý đến đâu, thấy được phòng của ban tuyên truyền liền nhanh chân tấp vào lễ phép cúi đầu nói:" chào anh chị ạ, em là học sinh lớp 6A1 là thành viên mới của ban ạ, mong anh chị giúp đỡ em"
Mọi người ngạc nhiên cũng vui vẻ với cô bé quá dễ thương liền cũng bảo:" được được anh chị sẽ giúp em".

Vừa ngẫng đầu lên thì phút chốc là muốn bị xĩu tại chỗ, còn điều gì nữa chính là người con trai nạnh nùng đấy chứ ai anh ta còn lườm em nữa mới cay ấy mấy anh chị ạ.
Trong ban có năm người gồm ba trai và hai gái thêm Trang Nhi nữa là thành sáu người.

Có một chị gái xinh đẹp lên tiếng giới thiệu: " trưởng ban của chúng ta là Hoàng Nam" tay chỉ về hướng của anh, bất ngờ chưa pà già người ta là trưởng ban đấy trời ạ có khi nào chưa làm được 1tuần đã bị người ta đuổi đi rồi không haizzz...
Trang Nhi thốt lên:" anh là trưởng ban à xin anh đừng mới ngày đầu đã đuổi em, em xin hứa sẽ không làm phiền anh, xin thề".
Mọi người kế bên càng ngạc nhiên hơn cô bé này sao lại có thể quen được soái ca của trường.

Bỗng con người lạnh lùng kia lên tiếng:" thích thì đuổi chuẩn bị tâm lý trước đi".
Trời đúng là máu chó mà hôm trước còn xin lỗi mình hôm nay lại nói lời sắt đá, em thề là em sẽ không tha thứ cho anh đâu, haizzz vào hang cọp rồi mọi người ạ cíuuuuu emmm đi.
Trang Nhi được anh chị trong ban hướng dẫn công việc của mình, vì giọng nói siêu hay siêu ấm ấp của cô bé mà mọi người đã cho cô bé vào việc đọc loa phát thanh mỗi buổi sáng thứ hai....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 8: 8: Bất Lực


Xong xuôi ổn định hết tất cả công việc trong ban mọi người cũng dần trở về lớp vì còn vài phút nữa thôi cũng sẽ đánh trống vào tiết học mới, chỉ còn lại Trang Nhi và Hoàng Nam trong phòng cả không gian yên tĩnh đáng sợ ánh mắt anh nhìn cô chăm chăm bầu không khí thì khỏi phải nói lạnh như dương vô cùng luôn.
Trước tình thế căng thẳng ấy Trang Nhi cười lấy lệ nói: "em về lớp trước nhé, chào anh ạ".

Nói xong cô cũng liền đi nhanh trở về ra trước cửa phòng thì gặp Đậu hũ đứng trên đây khi nào chả biết, Trang Nhi hỏi: "sao cậu lại lên trên đây???"
"Tớ lên đợi cậu cho vui thôi ấy mà về lớp thôi sắp vào tiết mới rồi"
Trang Nhi gật đầu: "ừm đi nhanh lên".
Đằng ấy bên trong nghe thấy tiếng nói của thiếu niên nói với thiếu nữ nhà người ta anh liền nhíu mày lại nghĩ trong lòng:"Chết tiệt còn dám yêu đương, mình bị làm sao mới xin lỗi con bé ấy điên thật rồi".

Chả biết ra sao mà đỗ oan cho con gái nhà người ta có người yêu muốn chôn sống ổng cho rồi.
Hào quang của soái ca phải trên đường về lớp đi ngang qua các phòng học khác mà đi tới đâu là có người dòm ngó tới ấy toàn là gái xinh không mới chết ấy chứ nhưng mà ảnh chả thèm nhìn người ta lấy một cái đồ ác độc mà.

Đời này có ở giá cũng đáng hớ.
Đến trưa tầm khoảng 11h thì cũng đã kết thúc buổi học đầu tiên nhưng mà hôm nay lớp Trang Nhi buổi chiều có lịch học thể dục vào lúc 1h30 thế là cô cũng nhanh nhanh về nhà ăn bát mì nóng rồi lại làm một giấc để lát có sức đi học.

Cô và Đậu hũ cùng nhau đi về đi sắp tới cổng trường thì lại thấy anh soái ca đang đứng đấy đợi người tới rước ấy thế mà lúc đó em nghĩ gì trong đầu mà gặp người ta em làm lơ như không thấy giả bộ nói chuyện vui vẻ với Đậu hũ với giọng nói lớn ơi là lớn ấy ạ haizzz chắc là em còn để ý tới chữ Phiền của anh nên mặc kệ cho chừa ảnh đi.
Anh chàng nào đó nghe thấy tiếng cô cũng liền lườm lườm quay sang nào ngờ con gái người ta không thèm nhìn lấy ảnh một cái.
Đến 1h30 mọi người trong lớp cô đều đã mặc quần áo thể dục và mang giày xong, mọi người tập hợp đầy đủ nghe giáo viên giới thiệu về bản thân và sơ lược về môn thể dục, ngày đầu tiên mọi người học quay sang trái, quay sang phải, chào,...!pla pla nói chung là các bài tập cơ bản.

Tập tầm đến 3h thì mọi người được nghĩ giải lao, Trang Nhi có quen được một cô bạn bàn bên trên tên Đào Anh cô ấy cũng thích nói i chang cô vậy nói được vài câu ăn ý thế là hai người liền trở thành bạn thế là cô rủ Đào Anh và Đậu hũ cùng ra căn tin ăn kem.
Ba người trên tay cầm 3 que kem mát lạnh ăn ngon lành cùng nhau tám chuyện cùng nhau ăn kem, cô bạn Đào Anh liền nói: " này hai cậu có nghe danh anh khối trên tên gì mà đẹp trai học giỏi chưa hôm tớ thấy ảnh đi qua mà tim tớ như tan chảy ấy".

Miếng ăn dâng tới miệng của thiếu nữ Trang Nhi liền bị sặc ngang xương.

Đậu hũ cười nói:
"ầy tên là Hoàng Nam gì đó thì phải công nhận thì da trắng thật chứ không đẹp trai bằng tớ".
"gớm cậu lo lấy cái quần trùm cái đầu lại đi cho đỡ nhục trước nhan sắc của người ta" Đào Anh tỏ vẻ chờ ê chê.

Nghe nói vậy mặt Đậu hũ đen lại miệng thì hù dọa Đào Anh: "có tin tớ không nể tình cậu là con gái mà đánh cậu không".
"Tớ thách ấy" cô bé Đào Anh sách quần chạy Đậu hũ liền đuổi theo để lại Trang Nhi đứng một mình.

Ngay khoảng khắc ấy như chết đi sống lại chắc là do thiếu nữ nhà ta lại bị hoa mắt tiếp rồi một ngày không biết bao nhiêu lần gặp Hoàng Nam lạnh lùng kia, ai đó đi tới vai chạm vai cô thì dừng lại:
Anh nhíu mày nói: " sao lại tránh tôi???".

Ơ hay cái con người này bảo mình phiền mình liền không làm nữa vậy mà vẫn bị trách đáng ghét mà.

Cô lên giọng trả lời:
"Anh ăn nói cho cẩn thận, anh bảo em làm phiền anh thì thôi em không làm phiền anh nữa giờ thì lại trách em."
"Sao anh máu chó vậy hả???."
Nói xong câu ấy liền bị ai kia nắm lấy cổ tay kéo tới một góc khuất không có người, may mà không ai nhìn thấy chứ không thì em sẽ không còn ở cái trường này nữa đâu mọi người à.
Cô hét lên:"bỏ em ra"
"KHÔNG" anh nhấn mạnh.
"Anh muốn gì? Anh bị điên à?"
"Ừm bị điên nên mới xin lỗi em mà bị em làm lơ như không khí"

"Này anh vô lý ấy nhờ bảo người ta phiền thì thôi đi còn trách người ta làm lơ anh xin lỗi cái kiểu đấy à" ánh mắt cô tức giận.
Anh nhíu mày: "Thích, được không?" giọng nói khiêu khích
Cô bé tức chết nói: "kệ anh tránh ra cho em về lớp gần vào tiết lại rồi"
Nói vậy mà người ta trơ trơ vậy á mọi người em cũng mệt lắm chứ bộ, dùng lời nói không được thì mình dùng kế sách.
"Aaa cô ơi", kế sách đánh lừa địch thất bại rồi mọi người, người ta biết thừa là em muốn lừa người ta rồi ấy, đúng là quá thông minh mà liền càng ép sát em hơn rõ chán...
Một lúc lâu anh mở miệng nói:" xin lỗi, được chưa???." Trời cái quần gì mà xin lỗi xong còn được chưa tức ghê gớm, thôi chấp nhận đại đi người ta còn cho đường sống sót.
"Rồi rồi được được, tránh ra cho em đi đi" ánh mắt bất lực cầu xin.
Thấy vậy anh cũng liền tránh ra cho cô trở về, thiếu nữ chạy bán sống bán chết.

Bên này anh chàng nào đó vẫn còn đứng nhìn con gái người ta xong tự mỉm cười đúng lá chán hết chỗ nói..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 9: 9: Hả


Vừa như mới thoát khỏi kiếp nạn lớn vậy, Trang Nhi thở phào nhẹ nhõm đi tới xếp hàng để vào tiết học tiếp theo vì là ngày đầu tiên nên mọi động tác đều rất nhẹ nhàng và dễ tập sau khi tập được 30phút thì thầy lại cho mọi người nghỉ giải lao tại chỗ.

Mọi người túm tụm nhau lại kể chuyện xôn sao.

Trang Nhi cùng Đậu hũ và Đào Anh đang ngồi lại với nhau thảo luận về vấn đề học thêm các môn như toán anh,...:
Đào Anh lên tiếng hỏi: "các cậu định học thêm chỗ nào vậy cho tớ đi ké nữa cho vui nhé".
Đậu hũ trề môi nói:" không cho học chung với tụi tớ ấy thì sao nào hả?"
"Cậu nói lại lần nữa thử xem, nói xong tớ cho cậu mất cả hàm răng ấy" cô bé Đào Anh nói giọng thách thức.
Đậu hũ nhe răng cười nói:"thôi xin ấy tớ đùa tí thôi mà cậu cứ căng thế!".

Trang Nhi quá mệt mỏi với hai con người chưa thân được mấy ngày đã xào xáo cả ngày, sau một hồi cô mới bảo với hai người bạn đang ngồi sát bên:
"Chiều mai có lịch học thêm toán các cậu có muốn đi cùng không?? gần trường mình luôn ấy"
Hai người kia liền đồng thanh nói:" oke nha", ăn í phết ấy chứ cùng nhau đồng thanh nói một lúc mới chịu cơ, Trang Nhi liền nói tiếp:
"Vậy 4h chiều mai nhé tập hợp tại cổng trường rồi tụi mình cùng đi"
Hai người kia gật đầu lia lịa, sau một hồi hàn thuyên với nhau thì cũng sắp tới 4h chiều rồi thầy thể dục lại vào lớp lớn giọng bảo các bạn trong lớp: "tập hợp chạy vòng quanh sân trường 3 vòng".

Tiếng than thở của nhiều học sinh vang lên nhưng mà có than cũng vậy thầy bảo sao thì phải làm vậy thôi huhu.
Mọi người tập hợp thành một hàng thẳng để chạy, vòng chạy đầu tiên thì không sao vẫn còn có thể trụ được sang vòng thứ hai thì ối dồi ôi luôn mệt mà choáng váng thở hòng học như con bò ấy lại tiếp tục sang vòng thứ ba mọi người cũng đã mệt lắm rồi mà thiệt không phải nói gặp trai đẹp là mắt sáng ra hẳn quên mệt mỏi(cái này là nói mấy đứa bạn trong lớp em chứ không phải Tranh Nhi em đâu nhé cả nhà, hihi).
Tụi con gái thấy có anh nào đó vô cùng đẹp daiii đi ngang qua liền hò hét.

Chẳng ai khác ông cụ non 13 tuổi nhà ta chứ ai nhìn cứ như idol Hàn Quốc ấy gặp là mọi người hét hò reo lên còn lập cả group fan của"Bùi Hoàng Nam" nữa mới kinh ấy chứ, lướt qua cả dòng người ánh mắt như âm độ ấy lại chăm chăm nhìn thiếu nữ Trang Nhi nhà ta cô bé thấy vậy cô bé liền cuối đầu xuống không dám ngước lên đợi anh đi rồi cô mới thở nhẹ.

Chạy xong mấy vòng thì cũng kết thúc buổi tập thể dục đầu tiên, tụi con gái trong lớp tranh thủ ra sân đá banh ngay gần chỗ lớp cô học để xem soái ca đá banh trên tay mỗi cô cầm một chai nước chắc mọi người cũng biết cho ai rồi á ha.
Đào Anh thấy vậy cũng liền lên tiếng:" này Trang Nhi vs Kiệt hai cậu có muốn đi cùng ra xem đá banh không?"
Trang Nhi cười nói:" à chắc không đâu tớ còn phải về sớm nữa"
Đậu hũ cũng liền nói theo: " tớ cũng vậy nay bố mẹ tớ dẫn tớ đi chơi nên phải tranh thủ về sớm" vừa nói xong thì thiếu niên cũng sách balo đeo lên vai nói lời: "tạm biệt hai cậu về sau nhớ đi đường cẩn thận nhé".

Chân bước đi nhanh để lại hai cô bé, Đào Anh bắt đầu dùng chiêu trò với cô bé nhà ta:
"Này cậu ơi tớ năng nỉ cậu đấy ra xem với tớ một tí thôi mà yêu cậu quá đi thôi yêu nhất quả đất ấy" vừa nói vừa nũng nịu nghe cũng nổi da gà luôn đấy chứ mà vì bạn có lòng như vậy thì Trang Nhi em cũng không thể từ chối bạn được liền gật đầu rồi xong bị bạn kéo đi đến sân banh.
Đập vào mắt là thiếu niên đẹp trai đang mặc bộ đồ đá banh lộ ra đôi chân dài trắng trẻo, mũi cao, đôi mắt có hơi lạnh lùng đang chuẩn bị vào sân đi theo anh có còn một người con trai khác đang nói chuyện gì đấy với anh trông rất thân chắc là bạn cùng lớp.

Tiếng hò hét cổ vũ vang chói tai:
Người A: "Hoàng Nam cố lên"
Người B: " Soái ca của lòng em cố lên"...!pla pla nói đủ thứ trên trời dưới đất vậy á.

Vào trận mọi người càng cổ vũ phấn khích hơn, lần đầu tiên xem anh đá banh Trang Nhi có chút bất ngờ nghĩ trong bụng "không ngờ con người ấy vừa học giỏi lại chơi thể thao cũng giỏi mới 30 phút đầu mà đã ghi được ba trái quá lợi hại rồi".
Thời gian trôi qua một trận 45 phút cuối cùng cũng kết thúc hình như anh thấy được cô bé nhà ta cũng đang đứng xem hay sao liền đưa mắt nhìn chằm chằm cô bị mấy cô gái khác bên ngoài tưởng bở rằng anh đang nhìn mình ai cũng cười nói:" là nhìn tôi Hoàng Nam đang nhìn tôi, nhìn tôi mà...".

Lúc này cô cũng không để ý gì hết.

Một lát sau anh bước đi về hướng cô làm cho mấy cô gái kia càng phấn khích hát hét hò lên nhanh chân chạy lại gần đưa nước cho anh mà nào ngờ người ta làm lơ có nhận đâu đúng là chảnh mà.

Bước chân anh nhanh hơn thoạt cái đã dừng lại trước mặt cô bé làm cho mọi người bất ngờ đứng hình mấy giây, chính cô cũng bất ngờ hoảng hốt.
"đi xem anh đá banh mà không đem nước cho anh uống à???" giọng nói với vẻ trêu đùa của con người lạnh lùng kia làm cho cô bé nhà ta đứng hình mấy giây theo phản xạ liền đáp lại:
"Hả??"....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 10: 10: Ừmmm Làm Tôi Tưởng


Lời cầu cíu bất lực thầm lặng từ thiếu nữ nhà ta sao mà cái tên máu chó này lại có thể nói ra mấy từ đó trước mọi người như thế được chứ nói vậy không bằng gi3t chết Trang Nhi em luôn đi quả là chơi ác mà cái người này lạnh lùng ít nói thì thôi đi lại còn biết trêu đểu nữa cơ ấy.

Xung quang tiếng bàn tán xôn sao, anh thiếu niên nhà ta cuối đầu cười đắc ý nói:
"Hả gì mà hả? đi đi về nhà nhanh nhanh."
Anh nắm lấy cổ tay cô kéo cô đi trước mọi ánh mắt ác cảm đang nhìn cô bé kiểu này là chắc toi đời em bé nhà ta rồi haizzz.

Mọi người xung quanh nháo nhào nói:
Người A, B, C,..: "con bé này là ai vậy còn được soái ca của trường ta nói chuyện nghe ngọt thế???".
Hai người dắt nhau rời đi để lại cô bạn Đào Anh đang đứng ngơ ngác nhìn bạn mình trong lòng thầm nghĩ:"hai người này, mình nhất định sẽ tra hỏi cho ra lẽ mới được, con bé này còn dám bỏ quên mình tại đây nữa chứ thiệt mình cũng cạn lời.".

Vài phút sau Trang Nhi nhà ta vẫn còn ngơ ngác không biết chuyện gì đang diễn ra bị người nắm cổ tay kéo đi vẫn không kịp phản ứng lại, hai người bước gần tới chỗ giữ xe thì cô bạn nhỏ nhà ta mới hoàn hồn lại nhận ra mình bỏ quên cô bạn Đào Anh liền giật mạnh tay người kia ra nói: "em còn phải đi về với bạn của em, tạm biệt anh" giọng nói nhỏ nhẹ kèm theo chút sợ xệch của thiếu nữ.
Anh nhíu mày lườm cô nói: " là đi về cùng thằng bé người yêu của em à???"
Ủa sao ngang ngược dậy em có người yêu hồi nào mà ổng nói câu nghe xong em muốn ngã ngửa như cá chết vì thiếu oxi tức chết em thôi cả nhà à.

Thiếu nữ ngạc nhiên hỏi lại:
"Ai cơ???"
"Thằng bé đợi em ở phòng ban tuyên truyền hồi sáng" ánh mắt vẫn đang còn chăm chăm nhìn cô.
"Bạn đấy giời ạ anh có phân biệt được không vậy em mới 12 tuổi đấy anh daiii chưa biết yêu là gì đấy chứ ở đó mà người yêu gì trong đây hả" cô tức giận nói lớn vào mặt anh
Anh nói lại giọng nhẹ nhàng: "Ừm, làm tôi tưởng..."
Tưởng gì tưởng cái đầu của anh ấy đồ người xấu xa mới 13 tuổi mà đã nguy hiểm rồi.
Cô tức giận nói tiếp:" anh đừng có bày mấy cái trò ấy có được không để em yên ổn mà đi học sao mà anh ác độc quá vậy giết em luôn đi em làm gì sai với anh mà anh lại làm như vậy chứ hả em mà bị đánh ngay tại cổng trường cũng là do anh anh nghĩ anh là anh hùng chắc tới cứu em kịp thời hay gì hay quá ha?".
Cô nói một lèo làm anh cũng bất ngờ nhưng kịp phản ứng lại nói: "Xin lỗi, ai hỏi thì cứ bảo anh em họ là được rồi chứ gì".

Vẻ mặt anh thản nhiên làm máu nóng của thiếu nữ tăng lên quát thẳng vào mặt anh:
"Xin lỗi cái quần, anh nói dễ nghe quá ha".

Nói xong cô cũng liền quay đầu chạy thật nhanh ra lại chỗ cũ để tìm cô bạn Đào Anh để lại thiếu niên một mình đứng tại đó ngơ mấy giây.

Cô chạy ra sân banh nhưng tìm không thấy cô bạn hình như mọi người cũng đã tản về không thấy ai nữa cô đành đi vào lại dắt xe đi về trời cũng gần 6h tối rồi.
Mà con người lì lì ấy vẫn đứng đó nảy giờ không chịu về, cô đi vào lại thấy anh vẫn còn đang đứng đó liền máu nóng nổi lên lại ánh mắt không cảm xúc đi tới dắt xe, tưởng người ta cho mình đi nào ngờ chuẩn bị dắt chiếc xe ra thì bị người ra kéo cánh tay lại miệng nói:
"Tôi Xin Lỗi".
"Không, thả ra cho em đi về lần sau đừng làm phiền em nữa anh tự giải thích với mọi người giải oan cho em đi" ánh mắt cô kiên quyết.
Haizzz có lẽ thiếu niên nhà ta nghe thấy chữ Phiền thì cũng liền thổn thức lắm cánh tay dần buông lỏng ra để cho cô đi.
Cô lên xe đạp nhanh chân đạp về nhà trong sự tức giận còn anh chàng kia thì cũng cảm thấy có lỗi vì mấy lời trêu của mình.

Một lát sau thì có xe tới chở anh về nhà.
Về tới nhà cô cũng không còn giận nữa điều chỉnh lại cảm xúc đi vào nhà chào bố mẹ xong liền chạy lên phòng lấy đồ để tắm rửa rồi xuống ăn tối hôm nay mẹ cô nấu cạnh thịt sườn món phái khẩu của cô bé ăn vào thì tâm trạng cũng vơi đi phần nào.

Ăn xong xuôi cô lên phòng chuẩn bị lật sách vở ra học bài và làm bài tập thì nghĩ lại câu chuyện hồi chiều liền lẩm bẩm:
"haizzz thế nào mình cũng bị hỏi thăm sức khỏe rõ chán,...".

Một hồi sau cô lấy lại tinh thần vào bàn học bài.
...
Bên này Hoàng Nam về tới nhà cũng liền đi lên phòng bởi công việc của bố mẹ anh rất bận nên ít nhiều gì có hôm cũng không về nhà, anh đi lên lầu tắm rửa xong thì bên ngoài vang lên tiếng người làm nói:
"Cậu có trong đó không?? tôi đem cơm lên cho cậu nè cậu chủ"
Nghĩ tới những lời cô bé trách mắng mình mới nảy liền không có tâm trạng ăn uống gì nữa anh nói: " không cần đâu cháu ăn cùng bạn rồi tối có đói thì xuống bếp lấy ăn"
Ông cụ đáp lại: " Vâng cậu chủ" tiếng bước chân đi xuống cầu thang.
Anh ngồi vào bàn học nhưng lại không mở sách vở ra trong lòng nghĩ:" hình như mình trêu hơi quá đáng thì phải, phải làm sao bây giờ ",ngồi ngẫn ngơ một hồi anh lấy điện thoại ra nhìn vào lướt xem cái gì đó sau đó cũng liền bỏ điện thoại xuống soạn sách, soạn vở giải đề thời gian trôi qua cũng đã tới gần 10h tối rồi anh cũng liền rời bàn học trèo lên giường tắt đèn trong phòng đi ngủ với tâm trạng u sầu.
...
Bên này Trang Nhi nhà ta cũng đã lên chiếc giường mềm mại kia mà ngủ quên trời quên đất..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 11: 11: Em Họ Của Bùi Hoàng Nam


Cũng như hai hôm trước bên này Trang Nhi cũng đã chuẩn bị tươm tất mọi thứ trước 6h30 sáng thiếu nữ khoác lên bộ đồng phục áo trắng chân váy xếp ly dài tới đầu gối để lộ ra phần chân còn lại bên dưới trắng nõn, cô mang đôi sandal có họa tiết hình bông hoa trong rất xinh xắn mang chiếc balo màu đen đạp chiếc xe đạp đến trường.
Hôm nay cũng là đến trường nhưng nó khác lắm mọi người như sắp muốn ăn thịt em tại chỗ rồi mọi người ạ cũng tại cái con người điên khùng ấy giờ khiến em như vầy đây.

Mọi người nhìn rồi lại chỉ tay về phía cô như đang bàn tán điều gì đó.

Hmm mới đi học được 2 3 hôm đã bị gim rõ chán...
Đi tới chỗ gửi xe xong cô đi vào lớp hôm nay là ngày gì ấy người con trai lạnh lùng kia không xuất hiện sau lưng hay trước mặt em nữa mừng thầm trong lòng luôn ấy bà con, Trang Nhi vừa mới bỏ balo ra đặt mông ngồi xuống ghế thì bỗng loa phát thanh của trường vang lên mấy tiếng:
"alo alo 1 2 3 4 5".

Cái giọng này Trang Nhi em đây nghe quen lắm ấy để em nhớ thử xem hmmm...!Aaa thì ra là của con người lạnh lùng kia nhưng mà hôm nay đâu phải thứ hai mà lại bật loa sao không ai nói gì với mình hết vậy hay là mình bị con người kia đuổi rồi ta huhuhu....

Tiếng loa phát ra: " hôm nay tôi nói điều nay mong mọi người chú ý lắng nghe".
Bên kia trong phòng tuyên truyền anh chàng hít thật sau một hơi rồi lên tiếng nói:
"Tôi là Bùi Hoàng Nam học sinh lớp 7A1 có một cô em gái họ tên là Trang Nhi học lớp 6A1 mong mọi người đừng hiểu lầm và giúp đỡ cho em ấy nhiều hơn.

Tôi cảm ơn."
Anh nói tiếp:"nếu ai ăn h**p em ấy thì tôi sẽ cho người đó lăn như trái banh trên sân vậy dù là con gái hay con trai"
Trời đất ơi Trang Nhi nghe xong liền ngớ người ra mọi người trong lớp đều đưa ánh mắt ngưỡng hộ nhìn cô bởi vì cô có một người anh họ công danh ngôn hạnh đầy đủ, không chỉ riêng trong lớp cô mà mọi lớp khác nghe xong cũng liền bất ngờ đây lần đầu tiên nghe Hoàng Nam nói nhiều như vậy, thường thường lúc trước mỗi lần đọc loa phát thanh đều là con gái.

Nghe được tiếng của soái ca nhiều nữ sinh càng phấn khích có người còn lấy điện thoại ra ghi âm lại để nghe nữa mới ghê ấy chứ, câu tuyên bố của anh đã phá vỡ mọi nghi ngờ của mọi người đối với Trang Nhi.
Đằng này Trang Nhi thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn không thể nào bỏ qua cho anh được cô nghĩ trong bụng" gớm còn bảo vệ em đây nữa cơ á chắc ảnh nói chơi thôi tin gì nổi con người ấy, haizzz".
Đào Anh bên này cũng không còn thắc mắc nữa liền háo hức nói với Trang Nhi: "cậu thật là may mắn mà có được người anh trai như vậy, mình ước gì cũng có huhu".
Trang Nhi cười: "hihi cũng không hẳn là may mắn chỉ thấy xui thôi thì có."
Đào anh đưa mắt nhìn cô nói:" này sao lại nói vậy không thôi để tớ làm em gái anh ấy giúp cậu cho hihi."
Trang Nhi gật đầu cười bảo:" ý kiến không tệ"
Hai người trò chuyện cười nói với nhau một hồi sau thì Đậu hũ vào lớp, anh mở miệng nói:"chào hai cậu xinh gái nha".
"Ừm chào cậu nha" Trang Nhi nói lại
Đào Anh lên tiếng hỏi hai người:" hai cậu đã ăn sáng chưa???"
"Tớ ăn rồi" Đậu hũ gật đầu

Đào Anh đưa mắt sang Trang Nhi hỏi:" còn cậu thì sao???".
Trang Nhi cũng gật đầu cười nói: " tớ cũng ăn rồi"
"Vậy là tốt rồi không được bỏ bữa sáng đâu đấy nhé" Đào Anh rất là quan tâm hai người luôn
Hai người gật đầu cười cười vừa lúc ấy cũng đánh trống vào lớp bắt đầu tiết học.
...
Trãi qua hơn một tiếng đồng hồ, hai tiết học đầy mệt mỏi trong lớp mọi người ai cũng đều chú tâm nghe giảng không ai dám lơ tơ mơ một phút nào giờ ra chơi được nghỉ 20 phút mọi người tranh thủ nghỉ ngơi hoặc đi xuống căn tin ăn gì đó.
Hôm nay Trang Nhi và hai người bạn còn lại không ra căn tin mà ở lại lớp nghỉ ngơi nhưng mà chỉ có hai người kia được nghỉ ngơi chứ cô đâu có được nghỉ.

Tự nhiên ở đâu dẫn vào lớp của cô tầm khoảng mười chị gái trong số đó có một chị lên tiếng hỏi:" em nào là Trang Nhi vậy??".
Lúc đó tim em đập bùm bụp tưởng bị úp sọt ngay tại lớp luôn rồi ấy nhưng mà vẫn phải xuất đầu lộ diện thôi kẻo im lặng là người ta gim thêm ấy chứ, Trang Nhi lên tiếng:" dạ là em ạ".
Mấy bạn trong lớp đang chợp mắt nghe tiếng động cũng tỉnh giấc.

Bỗng trong nhóm người kia vang lên tiếng nói: " ối dồi ôi sao mà dễ thương thế, em là em gái của Hoàng Nam có đúng không có thể giúp tụi chị một việc được không??"
Mặc dù không biết là điều gì những mà thiếu nữ nhà ta vẫn gật đầu đồng ý.

Thấy được sự đồng ý từ Trang Nhi mấy cô gái liền nhét thư và quà vào trên người cô nhiều ơi là nhiều luôn ấy ôm không hết luôn, mấy cô gái nói:
"Giúp tụi chị đưa thư tình và quà cho anh trai của em nhé tụi chị cảm ơn em nhiều lắm".
Rồi giờ em thành cái nơi để nhận thư tình với quà cho con người kia luôn rồi, em cạn lời.

Gửi xong rồi thì mọi người cũng tạm biệt Trang Nhi trở về lớp, cô bên này cũng sắp xếp lại mọi thử bỏ vào ngăn bàn để ra khi lúc ra về gặp anh rồi sẽ đưa lại cho anh, cô chỉ đành thở dài mấy tiếng.
Đang chú tâm sắp xếp thì bên ngoài lại có tiếng kêu Trang Nhi vang lên....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 12: 12: Em Sẽ Không Bỏ Qua Cho Anh


Tiếng kêu ngoài cửa vang lên là một chị khối trên cùng làm việc với cô bé Trang Nhi ở ban tuyên truyền:
Chị gái vui vẻ nói: "Trang Nhi em lên phòng ban họp gấp nhé".
Trang Nhi cũng đáp lại gật đầu xong liền nói:" dạ vâng ạ xong em lên liền"...
Cô bé nhanh chóng thu xếp đồ đạc còn lại vào trong học bàn, làm xong cô nhanh chân chạy lên phòng ban vừa đặt chân vào cửa đã thấy mọi người ngồi ổn định trong phòng.

Cô bé liền lễ phép chào mọi người:
"Em chào anh chị ạ"
Một anh trong ban cười mỉm bảo với cô:" ngồi xuống đi"
"Dạ vâng ạ" Cô bé mỉm cười đáp lại.
Đằng trước chính giữa trung tâm là ánh mắt ai đó đang liếc nhìn cô, cô bé cũng không quan tâm chỉ quay đầu nhìn đi chỗ khác rồi lại tập trung vào việc chính.

Tầm hai phút anh sau anh lên tiếng nói:
"Vì là tuần đầu tiên nên còn nhiều em học sinh khối dưới sẽ không hiểu hết luật của nhà trường và cũng sẽ có vài trường hợp chủ quan nên tuần này bắt đầu từ ngày mai đến thứ bảy Trang Nhi em phải lên đây vào mỗi buổi sáng trước 7h để đọc hết luật lệ quy định của trường cho cả trường cùng nghe"

Thấy mình được giao nhiệm vụ cô bé nhà ta cũng nghiêm túc lắng nghe và làm những gì anh giao nghe anh nói vậy cũng liền gật đầu đồng í.
Những người khác cũng được phân công nhiệm vụ đầy đủ.
Sau 10 phút họp ban xong xuôi mạnh ai về lớp nấy cô cũng nhanh miệng chào mọi người rồi nhanh chân đi ra khỏi phòng, vừa bước ra ngoài được mấy bước cô sực nhớ lại quà của mấy cô gái lúc nảy tặng cho anh phải giao lại cho anh, cô quay lại phòng thì chỉ còn mỗi anh đang sắp xếp tài liệu, cô bé nhẹ giọng nói:
"Anh???"
Anh ngước mặt lên kiểu biểu cảm có việc gì à cô bé thấy vậy liền nói tiếp.
"Mới nảy có mấy chị gửi quà của anh cho em họ bảo em gửi lại cho anh, ra về anh ghé lớp em lấy nhé"
Anh lạnh lùng đáp lại:"cho đấy"
Hả cho mình hết cơ á thật không vậy chời nhưng mà dù dì thì cũng là quà của anh ấy mà không được nhận.

Cô bé nói lại:
"Em không nhận đâu quà của anh mà với cả có cho em thì mấy lá thư kia em cũng không biết làm gì cả"
Anh nhếch miệng cười gian nói:" vậy thì cho em quà em lấy thư đọc cho tôi nghe".
Nghe cũng hợp lý phết ấy chứ được ăn bánh kẹo của người ta mà chỉ có đọc mấy lá thư cỏn con kia thì Trang Nhi em là người lời quá rồi í.

Cô bé hồn nhiên nói:
"Vậy cũng được, vậy em lấy hết mớ bánh kẹo ăn nhé"
Anh đáp lại:" ừm"
Cô bé vui vẻ nói tiếp:"còn mấy lá thư kia khi nào em rãnh em sẽ đọc cho anh nghe nhé"
"ừm" anh đáp vỏn vẹn chỉ một từ.

Cô bé nào đó vừa mừng vừa vui nhưng lại nghĩ tới việc anh làm ngày hôm qua liền réo lên gọi anh:
"Anh"
Anh vô thức đáp lại bằng giọng nói nhẹ nhàng: "hửm".

Hình như đây là lần đầu tiên có người được nghe anh nói mấy lời nhẹ nhàng như vậy.
"Em sẽ không bỏ qua cho anh chuyện hôm qua đâu" Cô nói giọng to rõ ánh mắt kiên định nhìn chăm chăm vào anh.

Người kia cũng liền đưa mắt nhìn cô nhíu mày lại mặt có hơi căng một tí lên tiếng nói với cô bé:
"Tại sao???" anh hỏi có chút hiếu kì.
Cô bé thản nhiên nói lại:"bởi vì anh đã làm Phiền tới em".

Nói xong cô bé nhanh chân rời đi trong phòng chỉ còn lại mình anh anh đang đứng hai tay chống lên bàn người hơi khom xuống suy nghĩ trong đầu"mình bị làm sao thế này sao có thể nhẹ nhàng với con bé này được cơ chứ haizzz" rõ ràng mới 13 tuổi mà suy nghĩ nhiều cái như người 31 tuổi.
Tiếng trống vào lớp vang lên anh cũng đi về lớp.

Bên này cô bé ngồi trên ghế lấy sách vở của môn tiếp theo ra đặt trước mặt, tuy lúc học ở lớp dưới thành tích của cô cũng rất khá nên mới vào được lớp 6A1 còn bây giờ thì cô bé hình như đang gặp rắc rối trong một mớ kiến thức mới nhưng lại không biết tìm ai giúp đỡ.

Giáo viên vào lớp, tiết này là tiết lý vừa mới khoảng 15 phút sau thi trên bảng thầy đã cho hàng loạt bài tập từ dễ đến khó bắt mọi người làm tới tiết sau sẽ kiểm tra vở bài tập.
Cô bé loay hoay làm được mấy bài đầu đơn giản đến bài thứ ba, bốn lại có một chút nâng cao Trang Nhi đưa mắt quay sang cậu bạn Đậu hũ thấy cậu đang làm hăng say cũng không dám hỏi bài đành đợi về tới nhà sẽ nhắn tin hỏi lại cậu bạn nhỏ.
Tiếng trống hết tiết vang lên mọi người trong lớp gương mặt đầy uể oải còn một tiết cuối cùng nữa mới được về quả là chán như con gián, ấy thế mà vừa mệt vừa buồn ngủ mà tiết cuối lại còn là tiết văn ấy, bầu trời lúc ấy cũng âm u bắt đầu mưa vào tiết tiếp theo cô giáo bước vào lớp thấy mọi người trong lớp đang uể ỏi cô cũng không muốn làm khó bèn nói:
"Hôm nay trời mưa nên chúng ta sẽ chơi một trò chơi, trò sáng tác thơ về trời mưa nhé bạn nào hôm nay làm hay cô sẽ cho một con mười vào sổ điểm".
Nghe nói xong mọi người liền phấn khích đồng thanh đáp dạ vâng.
Cô giáo lại nói tiếp:"Nhưng mà cô có một điều kiện đó chính là cô sẽ kêu tên một bạn bất kì"

Cả lớp càng thích thú hơn tinh thần cũng vui tươi hơn lúc nảy gật đầu đồng ý.
Cô giao vui vẻ đọc con số may mắn đầu tiên:" số 1 khởi đầu vậy, số 1 trong danh sách là Đào Anh bạn nào tên Đào Anh mời em đứng dậy".
Đào Anh cười gượng đứng dậy nói nhỏ:" dạ là em, cô bảo em ăn 100 cây xiên que thì được chứ cô bắt em làm thơ chi bằng em tự đào cái lỗ chôn mình xuống vậy huhu"
Cả lớp cười cô bé xong rồi cô giáo nói: "vậy thì mời bé con ngồi xuống cô sẽ mời bạn khác"
"Số tiếp theo là số 30, Trang Nhi mời em"
Cô bé bất ngờ đưa mắt nhìn cô giáo xong liền đứng dậy đáp lại cô giáo:" dạ cô là..."
"Trời mưa tầm tã ước mái hiên
Hàn thuyên chuyện cũ với bạn hiền".
Trời ơi nghe xong cả lớp trầm trồ cô bé khen ngợi nức mũi cô giáo cũng khen cô bé liền cho cô một con 10 khởi đầu năm học...
Qua một hồi chơi với nhau thì cũng đã hết tiết học mọi người tranh nhau ra căn tin mua áo mưa hoặc dù để đi về bởi lúc này trời vẫn còn đang mưa.

Tới lượt cô bé mua thì lại hết đành đứng đợi chờ tạnh mưa rồi hẳn về đang đứng thì bỗng phía sau chợt có tiếng động....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 13: 13: Có Sức Hút


Phía sau truyền đến giọng nói nhưng mà giọng nói này rất lạ nó lạ lắm còn kêu cả tên của Trang Nhi nữa.
Người lạ nào đó đang đi ở phía sau cùng với anh chàng thiếu niên Hoàng Nam thấy bóng dáng phía trước quen quen bởi mà hôm qua anh cũng nhìn thấy Hoàng Nam nắm cổ tay cô bé kéo đi, cô bé đang đứng ở trước cửa lớp 6A1 dáng người đứng quay lưng về cùng hướng với hai anh chàng, anh bất giác đưa mắt hỏi Hoàng Nam:
"Kia có phải cô bé Trang Nhi không".
Anh chàng lạnh lùng đáp lại:"ừm".

Hình như bóng dáng của cô thiếu nữ ấy đã khắc sau vào mắt anh dù chỉ là bóng lưng thôi anh cũng có thể nhận ra cô bé.
Anh chàng giọng nhí nhảnh kêu lên: " Trang Nhi ơiiiiiii".
Cô bé đằng trước giật mình ngoảnh lại đằng sau khi nghe cái giọng kêu lạ hoắc ấy vừa quay ra là đã thấy anh chàng lạnh lùng kia đang nhíu mày nhìn người bên cạnh mình.

Nhìn thấy người đi kế bên anh rất quen hình như đã gặp ở đâu rồi ấy cô bé nghĩ trong đầu mấy giây liền nhớ ra anh chàng này"á là cái người hôm đi cùng với anh Hoàng Nam ở sân banh trông họ rất thân chắc là bạn thân thì phải", nghĩ xong cô bé cũng nhanh đáp lại cuối đầu nói:"

"Chào anh ạ".
Anh chàng nhìn cô cười điệu nhí nhảnh nói lại: "anh tên là Trung, bạn chơi từ lúc học tiểu học với anh trai của em."
Gớm em làm gì có em trai tự người ta nhận vậy ấy chứ hớ, con người đó quả thật là nguy hiểm mà, xui lắm mới quen biết anh còn bị nhận là em gái họ.
Cô bé gượng cười đáp lễ phép:" dạ vâng ạ"
Phía đối diện con người lạnh lùng kia đang khoang tay lại đứng nhìn cô chăm chăm nhưng bị cô bé làm lơ đi.

Lúc này nhìn thấy anh thì cô bé liền nhớ lại mấy hộp quà chất như đống núi kia không ai bê phụ còn đang ở trong học bàn của cô, cô nhanh trí liền mở miệng hỏi:
"Hai anh có rãnh không???"
Hai người kia đưa mắt nhìn đối phương xong anh Trung bên này liền nhanh miệng đáp lại cô bé:
"Tụi anh rất rãnh nhưng mà chi vậy???."
Cô bé lưỡng lự một hồi liền chậm rãi nói:" hồi sáng có người gửi quà cho anh Nam nhưng ảnh không lấy mà cho em, em bê không hết hai anh giúp em bê ra xe đạp giúp em được không??".
Anh chàng kia nghe vậy thấy cũng không to tát gì liền đồng ý đi vào lớp bê giúp cô, hai người đi vào để lại con người lạnh lùng kia đang đứng trước cửa lúc này trời mưa cũng tạnh hẵn rồi trong lòng chàng thiếu niên đang nghĩ gì đó liền lẩm bẩm "gu mình không phải như con bé này trẻ con này sao lúc đầu mình lại đi xin lỗi nó chứ mẹ kiếp đầu óc bị điên rồi".
Vừa lẩm bẩm xong thì hai người kia cũng đang trong lớp bước ra bê một mớ hộp quà luôn, mặt hai người vui vẻ nhìn nhau cười.
Anh chàng nhìn cô nói:" Anh của em như đại minh tinh ấy ngày nào cũng có quà có thư tình"
Cô bé mặt bĩu môi nói lại:" lạnh lùng như vậy mà mọi người ai cũng thích gặp em là em không thích rồi ấy".
Hai người vừa đi vừa cười nói chuyện rất vui để lại anh chàng đang lườm lườm liếc liếc ở phía đằng sau.

Bê ra tới rạp xe thì chất hết đống quà ấy vào giỏ xe của cô may là cái giỏ nó to nên đựng vừa vặn hết tất cả luôn.

Cô bé nhanh chống nói: "tạm biệt hai anh nhé"
Xong rồi cô bé lại cuối đầu lễ phép nói: "em cảm ơn anh Trung nhé ạ, em về trước nghỉ ngơi để còn phải đi học thêm nữa ạ, hai anh về cận thẩn nhé."
Anh chàng cười mỉm chi nói với cô: "đúng là ngoan mà tạm biệt cô bé".
Xong anh liền vẫy tay tạm biệt cô bé, cô bé nhanh chóng lên xe đạp về nhà.

Bên này anh chàng đứng như không khí như người vô hình mà nhìn hai người kia từ đầu đến cuối vui vẻ nói cười với nhau xem anh như bóng đen vậy mặt anh nhíu lại liền rời đi tới cổng chính đợi xe tới rước mình anh bạn kia thấy vậy cũng liền đuổi theo...
Về đến nhà cô bé bảo với bố của mình ra ôm phụ đồ trong giỏ xe vào bố cô đi ra bất ngờ nói: " ái chà chà con gái mới đi học mấy ngày mà đã được tặng quà nhiều như này rồi à?"
Cô bé thở dài đáp:" không phải của con của anh Nam ấy ạ ảnh không lấy nên cho con hết".

Mấy hôm trước anh chàng đến đây ăn mì với mẹ là cô Mai ấy, hôm ấy cũng có bố mình ở nhà nên bố mình cũng thấy được mặt anh chàng lạnh lùng kia cũng biết được tên của ảnh nên vừa nhắc tới "anh Nam" là bố nhớ ra ngay.
Bố cô cười vui vẻ nói: "thằng bé này đúng là có sức hút mà".
What??sức hút cái quần gì chứ em thấy ảnh là con người máu chó thì có ấy haizzz ngay cả bố mình cũng khen hắn hớ.
Đem hết đồ vào nhà, cô bé liền ăn cơm xong rồi chạy thật nhanh vào phòng làm một giấc.

...
Thiếu nữ nhà ta cũng ham ăn ham ngủ phết ấy chứ nằm ngủ miên mang từ 12h trưa đến 2h30 sế, tỉnh dậy cô bé liền đi vào rửa ăn uống nước thay đồ rồi trèo lên xe đạp đạp một mạch đến cổng trường vừa hay cũng gặp Đậu hũ và Đào Anh ở đấy ba người liền cùng nhau đi đến chỗ học thêm.
Vừa đến nơi học thêm thì thấy anh trai cũng học ở đấy nhưng mà anh học xong rồi giờ tới lượt cô học, cô thấy anh liền nói:
"Chào anh nhé"
Người kia lạnh lùng chẳng thèm đáp lại lạnh nhạt mà lướt qua cô, cô bé cũng không nghĩ nhiều vì đã biết anh là con người như vậy nên cũng không trách.
Vào học ba người bạn nhỏ ngồi chung một bàn chăm chú nghe giảng hết hai tiếng đồng hồ.
...
Kết thúc buổi học cô bé về nhà vẫn là ăn tối xong liền vào phòng làm bài tập rồi mơ mang ngủ lúc nào chả hay.
Bỗng tiếng tin nhắn trong điện thoại thông báo tới....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 14: 14: Không Cần Nữa


Tiếng báo thức vang lên trong phòng khiến cho anh chàng Hoàng Nam mắt nhắm mắt mở mò lấy nó để tắt đi, trời lúc cũng đã 6h sáng rồi anh ngồi dậy trên chiếc giường to bự kia mặt lờ đờ bước chân nặng nề mà đi tới nhà tắm...
Chàng thiếu niên 13 tuổi ở trần bước vào nhà tắm nhìn cơ thể của cậu ấy quả là rất chuẩn thật sự thì ở lứa tuổi này mà được như vậy quả là rất rất đẹp không biết sau khi trưởng thành thì sẽ đẹp hơn cỡ nào nữa, trên bụng cũng đã có múi mặc dù anh rất trắng nhưng chắc do vì anh thường xuyên tập thể dục với cả hay đá banh nên nhìn vào vẫn thấy rất rắn chắc chứ không phải kiểu trắng mà mềm yếu.
Sau một loạt hành động tắm rửa, đánh răng xúc miệng sau đó anh chàng khoác lên bộ đồng phục trong vừa khích như sinh ra là đã dành cho anh vậy, cơ thể đều rất chuẩn.
Anh bước ra khỏi phòng đi tới bàn ăn trên bàn lúc này bày một cái bánh mì nướng bơ và một ly nước ấm.

Vừa ăn hết bánh mì anh liền uống hết một hơi nước xong đứng dậy ra kệ tủ lấy giày mang vào rồi đi ra xe để đến trường.
...
Cô bé bên này sáng nào cũng như vậy đều làm tất cả mọi thứ rất đúng giờ vì hôm nay là ngày đầu tiên cô được làm nhiệm vụ nên đã dậy rất sớm để chuẩn bị mọi thứ.

Làm hết xong xuôi tất cả cô bé trèo lên chiếc xe đạp mà đạp nhanh chân đến trường.
Vừa vào lớp cất cặp sách cô liền một mạch chạy lên phòng ban vừa hay cũng đã có vài anh chị đang ở trên đấy họ thấy cô liền cười, cô gặp họ liền cuối đầu chào:

"Em chào buổi sáng anh chị ạ"
Anh, chị vui vẻ đáp:" chào em nhé"
Một chị trong ban trong rất xinh chị ấy tên Mai Ngọc thì phải ấy hổm em nhìn thấy bảng tên trên áo chị ấy với cả hôm qua chị cũng có nói chuyện với Trang Nhi em í nên là em cũng biết sơ sơ, nhìn chị trong thanh tú lắm nhẹ nhàng nữ tính lại còn học giỏi em cũng ước được như chị ấy.
Chị Ngọc nói:"em lại đây chị hướng dẫn rồi vào đọc luôn em nhé"
Cô bé Trang Nhi vui vẻ háo hức nói:"dạ chị"
Sau một hồi được hướng dẫn xong cô bé cất giọng nói lên giọng không quá vang nhưng đủ khiến người nghe cảm thấy ngọt như mật ong vậy khiến cho những người trong trường đang nghe đều nghe rất hứng thú.

Trãi qua tầm 15 phút thì cô bé đọc cũng xong hết nội quy lúc này dáng người cao cao kia bước vào đi tới đứng gần cô bé nói giọng trầm ấm có hơi sắc lạnh.
"Tối sang nhà tôi kèm giúp cho em vài môn"
Trang Nhi ngạc nhiên đáp:" hả???"
Thiệt không vậy trợi kèm giúp không lấy tiền cơ á, còn được vào biệt thự nữa í mọi người à sướng chết mất thôi.
Anh chàng nhíu mày lạnh lùng nói:" tối tôi gửi tin nhắn em chưa xem à"
Ủa ủa có hả ta sao em không để ý gì hết, cô bé cười gượng nói:
"Anh gửi tin nhắn á sao em không thấy???"
Người kia nhăn mặt lại lạnh lùng không nói không năng đi tới ghế ngồi.

Cô bé ngơ ngác nhìn đối phương có vẻ rất khó chịu nên cũng không dám nói gì thêm liền chào mọi người xong vội vã về lớp.
Cũng như mọi hôm mấy tiết học trôi qua mệt mỏi như thường ngày đều nhàm chán như vậy.

Mấy người bạn của cô bé nào là Đào Anh cùng Đậu hũ và còn có cả mấy người bạn cùng lớp họ nữa bọn họ rũ nhau tới quán trà sữa phía đối diện trường học để giải tỏa tâm trạng.

Đào Anh vui vẻ nhìn Trang Nhi nói:
"Cùng đi với tụi mình nhé."
Cô bé thở dài đáp lại:" haizzz tớ còn có việc phải về nhà sớm các cậu đi đi"
Thấy cô bạn nhỏ của mình nói vậy Đào Anh cũng không ép buộc liền vui vẻ bảo hẹn hôm khác vậy.

Hai cô bạn nhỏ tạm biệt nhau.
Trang Nhi nhanh chóng ra lấy xe đạp về nhà vừa ra cổng lại thấy được con người quen thuộc kia.

Trang Nhi em chắc là bị người ta gim nữa rồi mấy anh chị à buồn chưa haizzz đẹp trai mà tính kì cục em muốn úp sọt ảnh xong bỏ vào thùng rác không í.
Cô bé chạy tới gần sát anh liền vui vẻ nói:" Chủ nhật em sẽ sang nhà anh đọc cho anh nghe"
Người kia liếc mắt nhìn cô phán một câu lạnh lùng: "không cần nữa"
Trời trời giận rồi ấy à thiếu niên lạnh lùng giận em đấy quý dị ghê gớm ghê chưa.
Đúng lúc vừa nói xong thì xe tới rước cậu về lúc về còn lạnh lùng không thèm nhìn con gái người ta một cái cũng chẳng thèm nói lời tạm biệt lên xe mà đi bỏ lại cô bé đứng nhìn sững sững trong lòng thầm nghĩ "hớ người gì đâu ấy người ta có để ý tới điện thoại 24 trên 24 đâu chứ mà biết được, chắc ngày mai là hết giận thôi haizzz đúng là khó hiểu."

...
Một ngày trôi qua rất nhanh luôn í người lớn thì có việc của người lớn, trẻ con thì có việc của trẻ con thời gian nó trôi nhanh như một cái video chúng ta quay ở chế độ tua nhanh vậy ấy mọi hành động việc làm lặp đi lặp lại trời sáng rồi lại tối đi.
Trời lúc này cũng đã 8h tối rồi cô bé cũng vừa đi học thêm mới về bụng cũng đã đói liền xuống bếp ăn cơm xong uống một ly sữa rồi lại về phòng học bài.
Vào phòng nhìn thấy trên bàn học chiếc điện thoại trên bàn học mới nhớ lại tin nhắn của anh gửi cho cô.
Nội dung: ngày mai đọc thư cho tôi nghe, chủ nhật sang nhà tôi kèm cho vài môn.
Èo èo nghe mà sướng cả người được kèm free ấy mọi người còn được ngồi máy lạnh mà nhớ lại lúc sáng người ta cạch mặt em thì giờ chắc không còn cơ hội nữa rồi.
Cô bé cầm điện thoại nhắn lại:"mai em sẽ đọc cho anh nghe".
Thời gian trôi qua cũng 10h rồi cô bé cũng làm xong hết mớ bài tập nhưng mà vẫn chưa thấy người kia trả lời cũng liền không thèm quan tâm nữa mà trèo lên giường đi ngủ.
...
Aaaaa muộnnnn rồiiiiii cíu em với cả nhà.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 15: 15: Bị Đuổi Khỏi Ban


Khổ nỗi không biết hồi tối là ngày gì có phải là do ăn quá no hay ăn quá nhiều chất đạm hay là quên mất thứ gì đó mà thiếu nữ Trang Nhi nhà ta cứ nằm lăn qua rồi lăn lại chả ngủ được tới tận 12h khuya mới dần dần chìm vào giấc ngủ ấy thế mà ngủ ngon tới mức mà quên trời quên đất quên luôn giờ đi học.
Tỉnh dậy sau cơn miên man cô bé bật dậy nhìn đồng hồ, aaaa mẹ ơiiiii 6h30 sáng rồi cứu em cả nha ơi còn phải lên phòng ban để làm nhiệm vụ kiểu này anh chị chửi em chết mất thôi.
Cô bé lật đật vào tắm vệ sinh cá nhân xong liền mặc lên bộ đồng phục váy áo thì xuề xòa tóc còn chưa được cột gọn gàng vội mang chiếc balo mà chạy thật nhanh còn chưa kịp ăn sáng.

Mẹ thấy cô bé hớt hải mà quên bữa sáng liền thúc giục:
"Này bé con phải ăn sáng rồi mới đi học chứ?"
Cô bé tay chân luống cuống mang giày ngước mắt nhìn mẹ mình: "con bị trễ rồi mẹ ạ huhu".

Truyện Huyền Huyễn

Nói xong cô bé chạy một cái vèo ra chỗ dựng xe đạp ba chân bốn cẳng mà đạp như gió tới trường...
...
Tới trường thì cũng đã sát giờ vào lớp cô bé vội vứt cặp sách liền chạy lên phòng ban vừa bước tới cửa đã thấy mọi người đang ngồi bên trong có vẻ rất nghiêm túc lại nhìn qua gặp ai kia còn đáng sợ hơn, anh chàng liếc mắt nhìn cô:
"Giờ này đã là mấy giờ rồi mới lên làm không được nữa thì có thể viết đơn xin rời"
Giọng nói của ảnh sắc lạnh khiến em cũng cảm thấy rùng mình huhu chắc là sắp bị đuổi rồi ấy, em sắp rơi nước mắt tới nơi rồi huhu.
Trang Nhi đưa mắt nhìn anh chàng đôi mắt kia cũng sắp ngấn lệ mà nhìn anh với vẻ vô tội mà nói lên: "em xin lỗi mọi người, anh có thể cho em giải thích được không?"
Không ác độc thì không phải Hoàng Nam soái ca của mấy chị mà, anh đưa mắt ác độc nhìn cô mà phán:
"Không, tôi không muốn nghe lời giải thích nào hết không làm được nữa thì mời em ra khỏi ban từ ngày mai đừng lên nữa"
Mọi người xung quanh đều kinh ngạc về hai anh em họ nhưng mà không ai dám nói lời nào chỉ nhìn cô bé với vẻ thương xót.
Cô bé chảy hai hàng nước mắt luôn rồi, ngập ngừng nói:"em xin anh bỏ qua cho em một lần này thôi."
Anh chàng vẫn không thấy đổi sắc mặt: "Không, đừng ở đây làm phiền mọi người ngày mai đừng lên nữa sẽ có người khác vào thay."
Nghe vậy cũng đau tim lắm chứ bộ cái người này ăn trúng cái gì mà hôm nay căng thế chứ lị.
Trang Nhi cuối đầu rơi hai hàng nước mắt liền chào mọi người rồi quay đầu rời đi.
Về lớp Đậu hũ và Đào Anh thấy sắc mặt cô không tốt liền hỏi: "cậu bị bệnh à?"
Cô nàng đã ráng kiềm nén rồi mà lại còn bị người khác hỏi làm vỡ lòng muốn òa khóc lên nhưng mà vẫn phải kìm nén: "tớ cũng không biết nữa"
Đậu hũ thắc mắc:" kể tớ nghe cậu bị sao"

Trang Nhi vừa thúc thít vừa kể hết mọi chuyện lại cho hai người bạn nghe.

Thấy cô bé khóc cậu và cô bạn cũng không biết làm gì chỉ biết lấy tay lau nước mắt cho cô bạn nhỏ Trang Nhi.
Tiếng trống vào lớp bắt đầu tiết học nhưng mà thời gian trôi qua cả buổi học hôm đó cô bé cứ ngồi trầm ngâm suy nghĩ lại mấy câu anh chàng lạnh lùng kia nói với cô như dao đâm vào tim vậy.
Ra về đi cũng vô thức không nhìn đường mà đụng trúng người nào đó ngước mắt lên nhìn mới biết là anh Trung đã giúp mình, cô bé cười mỉm: chào anh, em xin lỗi anh nhé ạ"
Anh chàng cười nheo cả mắt:"không sao đâu mà cô bé dễ thương."
Chắc mọi người cũng thắc mắc về cậu bạn tên Trung này lắm ha để Trang Nhi em miêu tả lại cho mọi người xem nhé.

Ảnh cũng cao gần bằng với anh Nam, mặt có chút nhí nhảnh, hơi ốm nhưng nhìn khá ổn, cũng khá là đẹp trai quả là người đẹp thường chơi với người đẹp mà.

Nhưng mà ảnh vui tính hơn con người nào đó.
Hai người cùng nhau ra tới rạp giữ xe Trang Nhi liền chào tạm biệt anh bạn tên Trung kia rồi vội đạp xe trở về.

...
Phía bên trong chiếc xe bốn bánh kia có cậu thiếu niên đang nhìn ra ngoài cửa sổ trầm tư suy nghĩ trời lúc này cũng bắt đầu mưa to
Anh và cô cũng chỉ mới biết nhau được gần một tháng nay thôi nhưng mà anh cũng đã dần dần thích nghi với tính cách và cũng rất thích giọng nói của cô bé.
Anh nghĩ trong lòng" mình có phải là hơi quá đáng quá không nhỉ..."
Bất ngờ tiếng điện thoại của anh trong xe vang lên tài xế lấy đưa cho anh màn hình hiện lên là mẹ của anh đang gọi tới.
Anh bắt máy lên:"sao vậy mẹ???"
"Con có đang đi chung với em không? Trang Nhi ấy mẹ con bé vừa gọi mẹ bảo trời mưa to như này nhưng mà chưa thấy em về" bà nói với vẻ lo lắng.
Nghe xong hết câu tâm tình anh bỗng rối như tơ mà bắt đầu lo lắng cho con gái người ta rồi..
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 16: 16: Thùng Sữa


Mưa ngày càng to hơn mang theo sự lo lắng của chàng thiếu niên, anh vội vội vàng vàng bảo bác lái xe mặt mày nhăn nhó:
"Bác quay lại chỗ gần trường học đi con có việc.

"
Chiếc xe vội quay lại chạy được một quãng thì tiếng chuông điện thoại vang lên lần nữa cũng là mẹ anh gọi, anh bất máy nghe:" Nhi về tới nhà rồi nhé con, mẹ con bé vừa mới gọi cho mẹ.

"
Lúc này tiếng thở dài phát ra từ anh chàng thiếu niên khiến cho tài xế cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng mà đây là lần đầu tiên bác mới thấy anh có vẻ lo lắng và thở dài như vậy, mẹ anh đã nói cái gì mà khiến anh nghe xong liền như được chứ.

Xe chạy gần tới cổng trường thì anh bảo bác lái xe tấp vào một cửa hàng bách hóa xanh gần đấy.

Hoàng Nam mở cửa xe bước ra tay bung cây dù trắng trong suốt dáng vẻ thiếu niên lạnh lùng nhưng lại cuốn hút mọi ánh mắt của những cô gái đang đi trên đường dù là bằng tuổi anh hay là lớn hơn anh vài tuổi cũng đều đứng tim khi thấy con người ấy.

Vào cửa hàng, anh nói với nhân viện: "lấy một thùng sữa ít đường, loại nào tốt nhất ấy"
Chị nhân viên vui vẻ nhìn anh rồi đáp lại vẻ thẹn thùng:" đợi chị một tí nhé"
Anh chàng không để ý mọi thứ xung quanh chỉ đứng ngay chỗ quầy thanh toán chờ nhân viên đem sữa tới.

Một lát sau nhân viên nam bê một thùng sữa tới với vẻ khá nặng đặt lên trên bàn thanh toán mà nói với anh:"của em hết năm trăm em nhé"
Hoàng Nam mở balo ra lấy ngay tờ năm trăm ra mà đưa cho nhân viên rồi vội bê thùng sữa ra xe trời lúc này cũng tạnh mưa hẳn rồi, thấy dáng vẻ của thiếu niên mới cấp hai mà đã khỏe khắn đẹp trai bê cả thùng sữa một cách không nặng lắm mà đi từng bước chân dài mấy cô gái trong cửa hàng càng nhìn anh say đắm hơn.

Anh bỏ thùng sữa vào cóp xe xong xuôi tay mở cửa xe mà bước vào trong giọng nói lạnh lùng:" chạy tới nhà cô bé hôm trước tới ăn mì ấy"
Bác lái xe nghe vậy cũng liền khởi động xe chạy đến.

Sau 20 phút lái xe cuối cùng thì xe cũng dừng trước quán của nhà cô bé Trang Nhi tưởng có khách tới quán bố mẹ cô bé chạy ra mời vào thì liền gặp cậu bé lạnh lùng ấy trên tay còn bê một thùng sữa mặt tươi tắn mà nhìn bố mẹ của cô, anh nói:"em Nhi về chưa ạ con mang đồ tới cho em ấy"
Mẹ cô bé nghe vậy liền cười tười với cậu: "đợi cô một chút cô vào bảo con bé"
Bố cô thấy vậy cũng liền nói:" vào trong ngồi cho khỏi lạnh con trai ơi"
Anh chàng lạnh lùng kia gượng cười dạ dạ vâng vâng rồi bê thùng sữa đi vào bên trong đặt sữa lên trên bàn rồi ngồi lên ghế, bô cô bé vui vẻ nhìn cậu:"cháu ngồi đây ta đi lấy nước cho cháu"
Bên này mẹ cô bé đang đứng trước cửa phòng mà kêu lên:" Nhi ơi có anh tới tìm con là con trai của cô Mai đấy".

Bên trong nghe vậy cô bé Trang Nhi cũng liền ngơ ngác mà ngồi suy nghĩ "ái chà chà sáng còn quát mình đuổi mình ra khỏi ban nữa cơ ấy giờ lại tới nhà mình, mình không thèm ra gặp đâu".

Cô bé nói có vẻ nghiêm túc:" con không muốn gặp anh ấy anh ấy không thích chơi với con con cũng vậy".

Mẹ cô nghe xong thì liền nói vọng vào trong:"thế con không ra ta cho con nhịn đói anh tới nhà thăm con mà con như vậy à"
"Hớ ảnh mà thăm gì tới cười vào mặt con thì có, có chết đói con cũng không ra" cô bé tức giận muốn rơi nước mắt.

Mẹ thấy cô nói vậy cũng không ép cô nữa mà đi ra mặt có hơi lo lắng nói với anh chàng Hoàng Nam:" Cô bảo mà nó không chịu gặp con, hai đưa cãi lộn à???.

"
Anh chàng kia thấy cũng có chút tội lỗi nên cũng không nói gì cười mỉm mà đáp lại: " dạ không có gì đâu ạ, mẹ bảo con đem thùng sữa đến cho em ấy cô nhận cho mẹ cháu vui nhé"
Bố mẹ cô bé ngồi đối diện cậu cũng cười cười khách sáo, Bố cô bé nói: "thôi thì nhận cho Trang Nhi nó uống vậy con bé này số hưởng phết haha"
Nói xong anh cũng ra xe đi về với tâm trạng cũng không mấy vui lắm mặt hầm hầm về đến nhà cũng không thèm ăn cơm, nghĩ tới cô bé là liền thấy như đầu óc mình bị điên.

!
Sáng hôm sau trời đẹp nắng cũng không quá gắt nhưng mà hôm nay anh đứng mai ở cổng trưởng đợi cô bé thì lại chả thấy bóng dáng cô đâu cả.

Lúc ra về anh vô tình thấy cậu bạn Đậu hũ hay đi chung với Trang Nhi liền đi theo sau mặt như muốn ám sát người ta.

Cậu bạn Đậu hũ bỗng nghe đằng sau có tiếng kêu của ai đó thì quay đầu ra say lấy ngón tay chỉ vào người của chính mình:" anh kêu tôi à???"
"Ừm" mặt anh chàng lạnh lùng không một chút tươi tắn.

"Sao??? bảo tôi có việc gì hả anh họ của Nhi" cậu bạn nhếch môi cười.

Anh chàng kia vẫn một mặt lạnh từ đầu đến cuối mà mở miệng nói:" Trang Nhi không đi học à???"
"Cậu ấy dầm mưa bị bệnh rồi với cả bị anh đuổi khỏi ban thì cũng như muốn phát bệnh trong tim rồi, còn anh nữa không nghe người ta giải thích thì thôi đi"
"Anh trai họ gớm ghê nhỉ đừng tưởng tôi đây không biết"
"Trang Nhi làm gì có anh họ nào đâu cơ chứ, hớ" giọng anh chàng đanh lại mắt nhìn chằm chằm vào Hoàng Nam, nói xong cậu bạn cũng rời đi thật nhanh để lại con người kia vẫn đang đứng đấy trầm ngâm.

.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 17: 17: Sang Nhà Tôi Giảng Bài Cho Em


Từ buổi sáng đi học đến trời tối đi ngủ mặt ảnh không cảm xúc một ngày không gặp con gái người ta cái mặt ảnh trầm ngâm còn hơn cái chữ trầm ngâm haizzz đáng cho chừa cái tội đuổi người ta giờ nghĩ tới người ta quả báo mà.
Anh chàng vô thức nhìn điện thoại trên bàn thì nghĩ tới mess của cô bé liền lấy điện thoại vào nhắn ngay cho cô:"em hết bệnh rồi chứ???."
Đợi khoảng 15 phút điện thoại của anh mới có thông báo sáng lên hiện trên điện thoại là dòng chữ "Nguyễn Ngọc Uyển Nhi đã gửi một tin nhắn cho bạn"
Nội dung tin nhắn:"ừm" vỏn vẹn chỉ một từ thôi nhưng mà ai kia xem xong liền nhíu mày.
...
Bên này trong phòng bệnh ở bệnh viện cô bé Trang Nhi vừa mới truyền dịch xong bởi dầm mưa tầm tã bảo sao không nhiễm nước bị cảm rồi sốt cơ chứ.

Vừa hay y tá gỡ kim và tháo bình dịch xuống thì bên trên cái tủ cạnh giường cô bé có chiếc điện thoại hiện lên tin nhắn là của con người đáng ghét kia.

Gớm ấy chứ còn hỏi em hết bệnh chưa làm như quan tâm em lắm không bằng ấy, từ nay về sau em sẽ không có gặp anh nữa đâu nhá ghét quá ghét anh...
Quả là đêm nay là một đêm dài khó ngủ mà, ai khó ngủ chứ Trang Nhi nhà ta bệnh mặt mày nhợt nhạt nhưng vẫn ăn ngủ no say nha chỉ có ai kia đang ở trong cái phòng to bự mà nằm gác tay lên tráng suy nghĩ lại việc mình làm với con gái người thôi haizzz.
...
Sáng nay vẫn như sáng hôm qua anh vẫn đứng ở cổng trường đợi cô bé nhưng mà chả thấy cô bé đâu đợi mãi 30 phút rồi tới một tiếng sau cũng không thấy cô bé anh cũng chỉ đành lên xe đi về.

Về đến nhà vừa định mở cửa thì mẹ anh kéo cửa ra nhìn bà mặc đồ trông khá lịch sự, bà nói:
"Con ở nhà ăn cơm, mẹ đi đến bệnh viện lát về ăn sau"
Anh chàng khá bất ngờ:"đến để làm gì???"
"Ủa con không biết à? em Nhi hôm qua dầm mưa nên bị sốt rất cao nên phải đi bệnh viện hôm qua mẹ hỏi mẹ con bé nói nên mới biết."
"nghĩ học hôm qua với hôm nay cơ mà con không biết à?"
Anh chàng nghe xong liền nhíu mặt lại đi thẳng một mạch lên phòng cũng không muốn ăn cơm nữa.
Mà hay ha cả nhà ẻm mà có chuyện gì là ảnh bỏ cơm ngày hôm đó kiểu này là ảnh sắp tương tư con gái khi mà mới học cấp hai rồi ấy.
...
Vội vã cái là hết tuần học đầu tiên nhưng mà thiếu nữ nhà ta vẫn chưa được đi học được, hết bệnh thì cũng đã là chủ nhật chỉ đành đợi đến thứ hai đi học lại vậy.

Thấy mấy hôm cô bé nghĩ nên Đậu hũ đem vở tới cho cô bé chép bài xong nói vài câu hướng dẫn cũng liền đạp xe trở về để đi học thêm.

Sách vở chất như đóng núi chép bài thì chả hiểu cái gì thấy có hơi buồn chán cô bé vội cầm chiếc điện thoại lên ấn vào ứng dụng Facebook rồi lại bấm vào phần đăng tin liền đăng một tấm ảnh hình con mèo đang mệt mỏi với nội dung than thở "chả hiểu bài huhu" rồi đặt điện thoại xuống nhìn qua đống tập lại chép chép cứ chép cuối cùng cũng chép xong.
Vừa nằm ngã lưng nghỉ ngơi thì nghe điện thoại thông báo đến bất ngờ hơn là tin nhắn của cái người đáng ghét kia ấy mọi người à gớm ghê ấy chứ để xem nhắn cái gì muốn mắng mình tiếp hay gì đây...
Nội dung tin nhắn:"sang đây tôi giúp em giảng lại bài cho em".

Ê mọi người em mơ hả nghe ngọt sớt vậy còn giúp em giảng bài có khi nào dụ mình sang đấy rồi chửi vào mặt mình không đây taaa haizzz.
"Sang đấy anh chửi em tiếp à???" cô bé gửi kèm icon mặt tức giận.
Anh chàng bên này cũng liền nhắn lại:"Không đến thì thôi tùy em".

Ảnh nói vậy chứ con bé mà không đồng ý là ảnh liền đe dọa con gái người ta luôn ấy
Cô bé cũng rất vui vì có người giảng lại bài cho mình mà người giảng lại vừa đẹp trai vừa giỏi ai mà không muốn thôi thì bỏ qua cho ảnh vậy haizzz ông trời thứ lỗi cho con lần này nhé...

Cô bé liền soạn tin nhắn lại gửi lại: "Được, nhưng mà anh không được mắng em"
Anh chàng bên này miệng nhếch cười như lòng được nở hoa vậy soạn tin nhắn gửi lại:" qua ngay bây giờ, nhanh"
"oke oke đợi em 20 phút" cô bé lật đật bỏ sách vở vào balo xin phép bố mẹ xong liền chạy đến nhà anh.
...
Đến nhà cô bé bấm chuông người làm nghe thấy thì ra mở cửa cho cô, nhiều lần cô đến đây giao mì nên người làm đều biết cô bởi tính lễ phép và vui vẻ với mọi người nên người làm trong nhà càng thêm quý cô bé hơn.
"Con chào bác nhé ạ, con đến tìm anh Nam ạ" giọng nói của cô ngọt ngào nhí nhảnh.
Bác giúp việc cười bảo:"con lên lầu phòng bên phải ấy thằng bé đang ở trên đó"
Cô bé gật đầu vui vẻ chạy lên định chuẩn bị gõ cửa thì cánh cửa bật ra làm cô bé giật mình mém ngửa ra sau may mà có người phía trước giữ cô lại....
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 18: 18: Đi Chung Hay Chịu Hôn Vào Má Em


Người con trai đang lấy tay nắm lấy tay của cô gái phía trước mặt để cô không bị ngã ra sau nhưng mà lúc ấy tim ảnh đã đập hụt mất một nhịp rồi trợi ạ, anh cảm nhận bàn tay nhỏ mềm mại kia cứ muốn nắm như vậy mãi không muốn buông ra.

Một chập sau cô bé lấy tay còn lại quơ quơ trước mặt anh cho anh tỉnh mộng, anh chàng giật mình vội lấy lại bình tĩnh đẩy hết cánh cửa ra:" vào trong ngồi chỗ bàn học đi tôi đi lấy nước cho em"
Người này sao hôm nay tốt bụng vậy cơ chứ, cô bé cười cười: "vậy làm phiền anh nhé" giọng nói pha chút tinh nghịch.

Cô ở trong phòng anh đi một vòng, phòng rất to và đẹp luôn ấy sách cũng nhiều đồ sưu tầm cũng nhiền nữa thiệt là như cổ tích luôn đó.

Anh đem nước lên thấy cô bé đang hăng say nhìn bức tranh vẽ khung cảnh bầu trời được đống khung đặt trên bàn học của mình:"ngồi xuống ghế đi rồi học bài".

Cô bé giật mình quay đầu lại về hướng cánh cửa miệng cười vui vẻ: "vâng ạ".

Hai người cùng nhau học một người giảng giải một ngườ nghiêm túc nghe bởi vì hai người ngồi sát nhau nên từ sau nhìn tới thấy hai bóng lưng ấy vô cùng xinh đẹp, anh chàng không cau có mà dịu dàng chỉ cho cô từng chút một đến khi nào cô hiểu mới chuyển sang phần khác.

Một lát sau khi giảng xong anh giao cho cô bài tập:" làm hết phần bài tập này thì coi như là hiểu bài có thể đi về"
Cô bé tỏ vẻ chán nản:" vâng em biết rồi"
Trang Nhi hăng say làm anh chàng ngồi kế bên phút chốc lại chăm chú nhìn cô bé tóc mái bay ra khẽ chạm vào má của thiếu niên khiến anh có chút xôn xao với dáng vẻ xinh xắn của cô bé.

Cứ nhìn mãi nhìn mãi không nỡ rời mắt đi nhưng mà vì sĩ diện cái ảnh đành giả lơ quay sang chỗ khác.

Bên này khoảng gần một tiếng sau cô bé cũng đã làm xong bài tập anh giao vui vẻ mà đưa cho anh: " em làm xong rồi này anh xem thử xem"
Anh nhìn qua một loạt thấy khá ổn cũng đã bảo với cô: " tốt có thể về được rồi"
Trang Nhi vui vẻ cất tập vào balo thì vô tình thấy mấy bức thư tình trong balo của mình, cô ngập ngừng nói: " anhhh! mấy bức thư em có đem theo anh có muốn nghe không? không thì em gửi nó lại cho anh"
Anh chàng nghe vậy thì cũng nắm bắt thời cơ cười gian sảo nói:"được, vậy đọc tôi nghe"
Cô lấy từ balo ra tầm khoảng 5 bức ấy không biết nên chọn bức nào bèn hỏi người kế bên: "anh thích màu nào???"
Anh lạnh nhạt trả lời:" trắng"
"Á à vậy để em đọc bức màu trắng họa tiết trái tim này cho anh nghe" cô vui vẻ mở lá thư và đọc to.

Nội dung" Nam à cậu có thể đồng ý kết bạn Facebook với tớ không? cậu có thể cho mình làm bạn với cậu được không? trong tim tớ cậu là nhất nhất luôn ấy (gửi cậu trái tim này)".

Trời ơi là trời Trang Nhi em đọc xong mà muốn rớt tim ra ngoài ấy mà người đối diện thì không nói gì hết á nhếch môi cười đểu nữa mới hay á.

Cô bé bĩu môi nói:" không đọc nữa anh tự xem đi em đi về.

"
"Ừm" giọng điệu vẫn thấy chó chó.

Anh bình thản nói tiếp:"mai tôi đến nhà đón em đi học, trời hay mưa đi xe nhà tôi an toàn hơn.

"
"Hả??? tới rước em á???"
"Thôi không cần đâu em đi được mà" cô cười gượng khách sáo.

Anh này thì lại mặt mày nhăn nhó nói:" không, đi chung thì cho vào lại ban"
ảnh còn dám nói ra lời này nhớ lại thì càng tức mà em không thèm đâu nhá, con người này quả là ghê gớm.

"Anh đấy còn không cho em giải thích mà liền đuổi em hớ còn bảo em phiền nữa cơ ấy"
"Em không thèm đi chung với anh đâu" cô kiên quyết trả lời.

Anh chàng đưa mắt nhìn cô mặt có hơi gian một tí:" nói thêm một câu nữa thì hôn một cái vào má chịu đi chung hay chịu tôi hôn em?"
Chời chời ổng mới lớp bảy mà đã nói cái giọng lưu manh như thế với con gái người ta rồi.

Mặt cô bé vội cười khách sáo:" không không em đùa đấy vậy mai đi chung nhé em đi về đây"
Cô lật đật đeo balo rồi liền tạm biệt anh xong chạy ra đạp xe về nhà.

May ẻm mới lớp sáu nên không quan tâm đ ến câu nói của ai kia.

Anh chàng bên này ở trong phòng miệng nhếch cười.

.
 
Ánh Trăng Nhỏ Chiếu Sáng Cả Trái Tim Anh
Chương 19: 19: Theo Đuổi Em


Sau ngày hôm ấy cả hai bắt đầu đi học chung với nhau mối quan hệ giữa hai người cũng ngày càng thân thiết hơn anh không còn cáu gắt với cô, cô bé cũng thấy anh là liền như cá gặp nước.

Anh chàng cũng thường xuyên quan tâ m đến cô bé Trang Nhi hơn thường bảo cô bé sang nhà để anh kèm học vì thế mà gia đình hai bên cũng càng thân thiết như mối quan hệ của hai người họ vậy.
Cô bé thì vẫn cứ như vậy đi học trên trường vẫn bị mọi người nghĩ cô là em họ thật của anh ngày nào cũng nhận quà từ mấy chị, mấy bạn gái xinh đẹp kia khiến cô cũng dần quen thuộc với tình huống này mà quà này mang tiếng là cho anh nhưng đồ trong mấy hộp quà kia đều thuộc về cô bởi vì anh không có lấy nên cho cô hết thế là ba người bạn nhỏ Trang Nhi, Đào Anh, Đậu hũ ngày nào cũng có bánh kẹo để ăn free...
...
Nhanh thật ấy mọi người ạ mới lúc nào còn mới vào trường ấy thế mà giờ Trang Nhi em đã là học sinh lớp 8 rồi ấy ạ thành tích ngày càng tiến bộ vì có anh Nam kèm cho em, em vẫn còn làm trong ban tuyên truyền quả là hạnh phúc gì đâu luôn á.
Bên này anh chàng Hoàng Nam cũng đã cuối cấp hai rồi lại cao thêm tới tận một mét tám ngày càng ra dáng người con trai trưởng thành bởi vì tiếp xúc quá nhiều với sách vở ánh đèn khiến mắt anh bị cận và phải đeo kính nhưng mà kính thì nhằm nhò gì đeo vào càng đẹp hơn nhìn anh toát ra mùi tri thức lắm lại đẹp trai nữa mọi thứ trên gương mặt đều hài hòa kết hợp lại với nhau cứ gọi là "perfect".

Bởi vậy ảnh càng ngày càng thu hút nhiều em khối dưới hơn.
Anh và Trang Nhi trong mấy năm này đều rất hòa thuận anh cũng hay tới nhà chỉ bài cho cô tới dẫn cô đi chơi và anh cũng chỉ cười nói với một mình cô nhưng vẻ mặt ở trường lúc nào cũng hầm hầm như xã hội đen.
Hôm ấy là ngày trao thưởng tổng kết cuối năm anh rất xuất sắc mà được rất nhiều bằng khen giải huyện tỉnh mấy môn tự nhiên anh đều ẩm hết còn được thầy hiệu trưởng kêu lên đọc bài diễn thuyết vẻ mặt tri thức dáng người cao da trắng anh đứng trước sân khấu vẻ mặt rất bình tĩnh mà nói, ở bên dưới thì hò hét tên anh haizzz như người nổi tiếng.
Cô bé Trang Nhi cũng không kém cạnh gì thành tích cũng rất xuất sắc đạt học sinh giỏi và đứng thứ ba của lớp.
Kết thúc buổi tổng kết mọi người ở lại chụp ảnh với nhau, mấy anh chị cuối cấp cũng tranh nhau kí vào áo.

Cô bé đứng một chập nhìn mọi người kí vào áo của anh xong xuôi cũng liền đi tới vẻ mặt vui vẻ:
"Anh không định cho em kí à áo anh mọi người kí kín hết rồi" cô nói giọng tinh nghịch
Anh nhìn cô vẻ thản nhiên quay người lại tay chỉ vào khoảng trống trên ngực: "để dành chỗ này cho em".
Cô bé đứng hình mấy giây bị anh gọi mới hồn hoàn lại anh lấy bút đưa cho cô bé, cô cũng nhận lấy mà ghi lên dòng chữ "chúc anh đậu tuyển sinh và nhớ cười nhiều hơn một tí đấy sang năm em sẽ ráng thi vào trường cùng anh..."
Anh chàng đầu cuối nhìn cô miệng nhếch cười:"còn bé, không có anh là không được yêu đương đâu đấy nhé."

Gớm gớm quá ông Nam ơi em mới lớp 8 mà yêu đương gì chứ hả trời.
Cô ngước lên nhìn anh lườm một cái rồi lại cúi đầu xuống ghi tiếp:" gớm ai đời lại đi yêu đương sớm cơ chứ? có anh sang năm lên đấy học xong có người yêu không chừng ấy chứ"
Anh chàng nhíu mi lại nói:" không, đợi em lên đấy học cùng anh anh sẽ theo đuổi em."
Tiếng mọi người xung quanh quá ồn áo khiến cô bé cũng không biết anh đang nói gì mà đáp:" Hả anh nói cái gì em không nghe rõ, ồn quá."
Anh chàng nhếch môi cười:" không có gì cả chỉ nói là em ráng cố gắng học cuối tuần phải sang anh kèm cho em."
Cô bé vẻ mặt vui vẻ mà nhìn anh:" em biết rồi anh trai lạnh lùng ạ."
Tiếng kêu phía sau truyền tới: "này Nam ơi cậu có muốn chụp ảnh không tớ chụp giúp cậu."
"Kia là Trang Nhi à? vậy vào tớ chụp cho một tấm hai anh em này".

Thì ra là anh Trung chứ ai nữa.

Anh chàng Hoàng Nam nghe vậy cũng tỏa vẻ khá đồng ý được chụp chung với crush mà không chụp thì thôi rồi á.

Anh gật đầu xong liền kéo cô lại đứng kề sát vai với mình lấy tay mình kéo tay của cô bé khoác qua cánh tay của anh, cô bé cười tươi vẻ trong rất xinh đẹp anh chành nhìn cô làm nên một bức ảnh như tình nhân vậy...
Bên trên sân khấu bổng vang lên tiếng rất to....
 
Back
Top Bottom