Cập nhật mới

Truyện Teen Anh Trai Là Thầy Giáo

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
593,170
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
anh-trai-la-thay-giao.jpg

Anh Trai Là Thầy Giáo
Tác giả: MeoLuoi419
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Cuộc sống của cô có thể gói gọn trong câu "Từ thiên đường rớt xuống địa ngục"

Người làm cuộc sống của cô trở nên như thế không ai khác chính là tên anh trai đáng kính của cô.

Vào một ngày đẹp trời, không một lời nói với cô, người anh ở bên kia đại dương lại chạy về làm thầy giáo lớp của cô.

Cuộc sống của cô cũng vì thế mà trở nên khó khăn.

Nào! mọi người hãy cùng nghe câu chuyện của cô nhé.​
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 1: Thất tình


Xin chào! Tôi là Lâm An Di.

Tôi là một cô gái rất bình thường, học lực bình thường, có gia đình bình thường, ba và mẹ cũng rất bình thường. Nhưng...

Tôi lại có một người anh trai rất phi thường.

Một người anh rất tuấn tú, đẹp trai, là mơ ước của bao cô gái. Ngoại hình, diện mạo lẫn cả học vấn đều vô cùng hoàn mĩ.

Là niềm tự hào của ba mẹ tôi...

Nhưng tôi lại không thích lão, vì lão hay quản chế tôi, cằn nhằn tôi, ba mẹ thương lão nhiều hơn thương tôi.....

Nhưng may mắn thay là lão đã đi du học.

Cuộc sống của tôi từ đó mới bình yên lại...

Trong 2 năm lão đi vắng, tôi sống như ở thiên đường.

Nhưng mấy ngày gần đây, tôi cảm thấy mình không phải do ba mẹ sinh ra... giống giống như là con lợm đem về nuôi vậy!

Buồn bực.... tôi hay bị mẹ càu nhàu. Làm cái gì cũng bị mắng bị chửi.

Không như lão anh trai của tôi, lão được cưng như con trời vậy!

Tôi rất bình thường, không đẹp, tính tình hơi xấu nhưng cũng được cho là tốt đi?

Nhưng CMN vì cái quái gì mà tôi bị đối xử như thế?

Bị mẹ chửi cũng đành, vậy mà khi tôi chuẩn bị đi tỏ tình với người ta. Lời còn chưa kịp tỏ thì đã bị tạt cho một gáo nước lạnh rồi!

Tỏ tình? Đúng vậy a!

Hôm nay tôi đi tỏ tình với hot boy của khối 12 tên Trương Huy.

Thế nhưng mới vừa vào cổng trường tôi lại nghe cái lũ bà tám xì xào bàn tán rằng.

Trương Huy công khai bạn gái, mà bạn gái đó không ai khác chính là hoa khôi của khối 11 Hàn Ngọc.

Là lớp trưởng lớp của tôi, xinh đẹp, tài năng, thục nữ.

Trai tài gái sắc, được mọi người công nhận.

Chả như tôi......!

Dù gì cũng đang buồn bực, thôi thì bắt chước người ta đi uống rượu giải sầu!

________

"Ợ..... Chu choa không ngờ uống cái loại rượu này lại phê gê!"

Cái đầu của tôi nó lâng lâng, một con mắt nó híp lại, còn một con thì mở toan ra mà ngước nhìn đèn đường...

"Ôi! Ợ... Sao một cái đèn đường mà nó lại có tới ba bóng nhĩ? Ợ...."

Không lẽ tôi say rồi? Tôi chỉ mới uống có một chai rượu trắng mà đã say rồi sao?

Tửu lượng của tôi kém như vậy à?

Reng~ Reng ~ Reng~

Sao mà nhìn không thấy gì hết vậy nè? Điện thoại bị hư rồi sao?

Hôm nay tôi xui đến như vậy! Mà bây giờ đến điện thoại cũng giở chứng là sao?

Thôi đành nghe đại vậy!

"A lô... Ợ... Đang ở quán nhậu, Ờ... Khốn kiếp! Đang nhậu không ở quán nhậu chẳng lẽ quán kem...? Đồ thần kinh! Tên quán hả? À, là ở................ Ợ!"

Cúp điện thoại, mắt lim dim ngó nhìn xung quanh.

"khốn kiếp! Ợ..... cái gì mà la lối ôm sòm thế không biết...."

Mấy thằng cha già này! Uống rượu thôi mà có cần phải la làng lên không vậy?

Làm mất cả hứng, đứng dậy tính tiền. Tôi loạng choạng bước đi ra quán.

Đến trước cột điện, dựa vào. Trên tay cầm chai rượu mà chu mỏ ra uống...

Miệng khẽ ngâm nga bằng chất giọng vịt đựt....

"Kìa con bướm vàng... Ợ.... kìa con bướm vàng. Xòe đôi cánh, xòe đôi cánh. Ợ... bươm bướm............."

T______T

"Di ngốc...!"

Một người nào đó đặt tay lên vai tôi.

Cái tên này nghe quen quen nha?

Tôi quay lại, mắt lim dim nhìn thân ảnh đứng trước mặt... nhưng không nhớ ra ai!

"Đi về thôi!" Nói rồi, cầm lấy tay đỡ vai tôi bước đi.

Đột nhiên trong đầu nghĩ đến mấy tên mà hay chuyên đi sàm sỡ, cưỡng h**p con gái nhà lành giửa ban đêm.

Lòng tôi cả kinh vội xô hắn ra, chai rượu rớt xuống đất, miệng hét toáng lên....

"Anh là ai??? Tôi không biết anh.... Anh đi ra đi!!!!!"
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 2: Anh về rồi đây


Chào mọi người.... tôi là Lâm An Di đây!!!

Trong một căn phòng, có một cô gái tóc tai bù xù đang úm trong chăn êm nệm ấm.

Mà ngủ một cách rất ngon lành...

Vâng! không ai khác chính là tôi.

Lâm An Di...

Khẽ nhíu mày, trán nhăn lại, mở mắt nhìn xung quanh... Một dấu chấm hỏi to đùng xuất hiện.

Đây là ở đâu???

Đầu đau như búa bổ, nhắm mắt lại tưởng niệm về chuyện tối hôm qua...

Hôm qua... hôm qua.... hôm......

A!!!!!!!!!!!!!

Mắt mở toang ra, hai tay bịt miệng lại... may mắn là tôi chưa kịp la lên.

Vội vàng nhìn xuống người mình, quần áo vẫn còn nguyên vẹn. Với lại cơ thể của tôi cũng không có cảm giác đau.

Ở trên phim, thường thường nếu có bị gì thì phải đau chứ?

Vậy là tôi không bị gì rồi! Đúng không?

Mắt sáng lên... chỉ có thiếu cái là tôi chưa hô to ba từ Vạn Tuế mà thôi!

Mà... trên người tôi nó có cái mùi gì ý nhỉ??? Ngửi rồi lại ngửi....

Bỗng có tiếng nước từ phòng tắm truyền ra...

Có người? Là Hắn... là cái tên b**n th** tối hôm qua muốn sàm sỡ tôi!

Hắn đang tắm? Vậy vậy có nghĩa là.... Không! Không! Không!

Tôi không thể ngồi đây chịu chết, phải làm gì mới được!

Nhìn xung quanh phòng, tôi bước đến kệ sách lấy một cuốn sách thật dày cộp, rất nặng, để làm vũ khí. Cuốn sách có tựa đề là...

"Vì sao nhỏ của anh là em"

Mà khoan, cuốn sách này sao nhìn quen thế, cả căn phòng này nửa???

Tiếng nước trong phòng tắm đã tắt, tôi vội vàng nép vào bên tường.

Tim đập thình thịch...

"Cạch". Một tiếng, cửa mở.

Một người bước ra, một cái quần đen bao bọc lấy đôi chân dài. Còn phía trên để trần, lộ ra cơ ngực săn chắc, trắng trẻo không tì vết...

Mẹ kiếp! Cơ ngực gì mà đẹp thế!!!

Muốn bà đây nổi máu sắc lên à???

Tôi vội vàng định thần lại, cầm cuốn sách dày mà đập vào đầu hắn...

"Khốn kiếp... muốn sàm sỡ bà à? Đồ b**n th**! Đồ dê sồm... Bà đập, bà đập. Bà đây đập cho ngươi chết!!!"

Mỗi một một câu nói của tôi là một lần đánh vào đầu hắn.

"Ui! Dừng lại. Đừng đánh nữa... em mau bỏ ra nhanh! Đau anh..."

"Này thì đau này!!!" Nghe hắn la đau tôi càng đánh thêm...

"Cạch" Một tiếng, cửa lại mở...

"Nha Đầu Thối!!!!! Mày đang làm cái gì vậy? Mày có biết mày đang đánh ai không? Mau dừng lại ngay....!"

Sư tử hà đông rống?

À! Mà không... là mẹ nương nương của tôi.

Sao mẹ biết tôi ở đây mà đến cứu thế!

"Mẹ? Sao mẹ lại ở đây? Con đang đánh tên b**n th**... Mẹ mau lại phụ con đánh cái tên......."

"Anh là tên b**n th** à?"

"Anh trai của mày là tên b**n th** hả?"

Lời của tôi còn chưa nói hết thì đã bị hai giọng nói lấn át...

Một giọng nói hổ báo của mẹ tôi vang lên.

Và tất nhiên giọng còn lại là của cái tên kế bên.

Mà khoan!!! Cái gì anh trai?

Giọng nói này? Cái giọng nói hay trêu chọc tôi. Không lẽ nào?

Tôi cứng đờ người, quay 180 độ nhìn người kế bên. Không sai....

Cái giọng nói đó không ai khác, chính là lão anh trai mà tôi nghét nhất!!!

Lâm Dục Thần!

Lão về từ khi nào? Tại sao lão lại về đây cơ chứ???

"Anh về rồi đây!" Lâm Dục Thần khẽ cười, bước đến xoa xoa hai má của tôi.

"Lâm Dục Thần anh về từ khi nào?"

"Tối hôm qua!"

"Thế tại sao anh lại về?"

"Anh nhớ em! Anh nhớ Di ngốc của anh!"

Lão lại bắt đầu giả tạo rồi!

"Gọi anh trai mình như thế? Mày không biết phép tắt à? Mau đi về phòng tắm rửa sạch sẽ, rồi xuống nhà....."

Nói rồi mẹ nhìn tôi bằng ánh mắt cảnh cáo, rồi ra khỏi phòng.

Khỏi nói câu sau, tôi cũng biết lát nửa tôi sẽ như thế nào.....

Tôi nhìn lão anh trai trước mặt...

Một giây

Hai giây

Ba giây

Vội đẩy người lão ra, quay mặt đi chổ khác.

CMN mém tí xíu nữa là máu mũi chảy ra thật rồi. Đã vậy lão còn quay mặt tôi lại, giả tạo hỏi hang.

"Em làm sao vậy? Đầu còn nhức à?"

Con mắt của tôi cứ thế mà nhìn thẳng vào trọng tâm 2 bên của cơ ngực ^.^

Lâm Dục Thần ơi là Lâm Dục Thần. Anh muốn em phải sống sao đây?

"Không..... Không sao! Anh mau mặc áo vào đi".

Thấy lão còn lề mề, chậm chạp nhìn tôi. Tôi tức giận quát.

"Anh còn không mau mặc áo vào! Lâm Dục Thần anh muốn khoe cơ ngực với em à?"
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 3: Thầy giáo đẹp trai là lâm dục thần ?


An Di chào mọi người!

********

Lão anh trai đáng ghét, giả tạo. Dính vào lão là tôi chả có gì tốt đẹp cả!

Chẳng hạn như bây giờ tôi đang bị mẹ xả cho một trận...

"Mày được lắm, nha đầu thối! Dám chạy đi uống rượu, say tới bí tỉ lại còn ói lên ói xuống? Nếu không phải có Dục Thần đưa mày về, chắc mày đã bị tên nào đưa đi mất rồi. Có đứa con như mày đúng là khổ mà!"

Giọng nói như cọp cái của mẹ làm tôi lạnh rung.

Nhưng vẫn uất ức, mà lên tiếng.

"Con lớn rồi, con có quyền tự do. Con biết con đang làm gì! Vả lại con có mượn Lâm Dục Thần đến đón con đâu? Mẹ lúc nào cũng chỉ biết mắng con"

Lời tôi nói không chỉ làm cơn giận của mẹ giảm xuống mà làm cho nó còn bùng cháy lên nửa!

Xong rồi, xong rồi... cái miệng hại cái thân. Tôi thấy mẹ cầm cái cây chổi lông gà xong lên đánh tôi.

Lúc này Lâm Dục Thần chạy đến chắn trước mặt tôi, vội nói.

"An Di em ấy còn nhỏ không hiểu chuyện, mẹ tha lỗi cho em ấy đi!"

Tôi cười lạnh, trong lòng nghĩ không phải lão muốn thấy tôi bị đánh à? Còn bày đặt nói giúp tôi.

Vì thế tôi đẩy vị cứu tinh của mình ra mà nói.

"Lâm Dục Thần, anh mau tránh ra đi! Mẹ muốn đánh em thì cứ đánh. Ai mượn anh giúp?"

"Dục Thần, con thấy chưa? Hôm nay mẹ không dạy lại nó là không được rồi!"

Nói rồi, mẹ quất một roi vào chân tôi.

Một roi rồi lại một roi....

Haha, cái miệng của tôi tài lanh nói vậy thôi. Chứ thật ra bị ăn ba roi vào chân, nó đau lắm các bác ạ!

Nước mắt của tôi bắt đầu thi nhau rớt xuống, coi giọt nào rớt xuống đất nhanh nhất.......

Lão anh trai của tôi lại chạy đến chắn trước mặt.

Ba tôi cũng vội vàng kéo mẹ tôi ngồi xuống, rồi lên tiếng.

"Bà cũng bình tĩnh đi, từ từ rồi nói chuyện. Con bé An Di nó còn nhỏ, đánh nó cũng không phải là cách! Con dầu gì cũng là con gái không nên uống rượu đến như thế "

"Hừ....."

"Dục Thần con đưa An Di lên phòng đi"

Ba đại nhân lên tiếng, tôi như được ân xá.

Vội vàng bỏ lên phòng. Nước mắt nước mũi chảy tèm lem, ngồi trên giường, lấy chăn trùm kín đầu....

Thế đấy, lúc nào tôi làm cái gì cũng bị chửi bị đánh.

Cốc! Cốc! Cốc!

"An Di, Anh vào nhé!"

"Cạch"

Tôi chưa kịp lên tiếng bảo lão đừng vào, thì lão đã mở cửa vào rồi.

Hừ! Lão tự tiện thế....

"Thôi nào! Ra đây để anh thoa thuốc cho!"

Lâm Dục Thần bước đến, khẽ kéo cái chăn ra.

Hình ảnh tôi thút thít, nước mắt nước mũi, đầu nhễ nhại mồ hôi. Cứ thế hiện ra trước mặt lão.

"Lâm Dục Minh! Em không cần anh quan tâm. Anh đi ra ngoài đi..."

Tôi tức giận đẩy lão ra, bỏ đi.

Còn lão thì kéo tôi lại ngồi trên giường, cầm tay tôi. Gương mặt nghiêm túc nhìn tôi, khó khăn mở miệng nói.

"Lâm An Di, em ghét anh lắm à?"

Tôi giật mình, trong 17 năm qua. Đây là lần đầu tiên lão gọi thẳng tên tôi!

"Đúng đấy! Lâm Dục Thần em rất ghét anh!"

Tôi cứ nghĩ sau khi lão nghe xong thì tức giận bỏ đi. Nhưng không.....

Lão lại cười nhìn tôi, thản nhiên nói...

"Em ghét anh thì em cứ ghét đi. Miễn sao anh không ghét em là được rồi"

Nói rồi cầm lấy tuýp thuốc mỡ thoa vào chân tôi.

Lão có bị chập mạch không vậy? Tôi nói vậy mà lão còn cười à....?

"Lâm Dục Thần! Dây thần kinh anh bị đứt rồi à?" Tôi hoảng sợ hỏi.

"Không! Anh không bị gì hết. Anh rất tỉnh và đẹp trai nữa là đằng khác!" ^.^

Lão.... lão đang tự kỉ à???

*******

Tối đó tôi không ra ăn cơm, mặc kệ ba tôi và Lâm Dục Thần gõ cửa. Tôi nhất quyết cũng không ra....

Sáng cũng vậy, tôi cũng không ăn sáng mà đi học.

Đến trường, vào lớp, vừa mới đặt mông ngồi xuống. Thì hai con nhỏ bạn tôi Võ Minh Anh và Trương Phương Thảo đã lết lại bà tám rồi.

"An Di mày nghe tin gì chưa?" Minh Anh nhí nhố nói chuyện.

"Con khùng, mày không nói lấy gì tao biết?" Tôi liếc xéo nó.

"Lúc nảy, thầy hiệu trưởng xuống báo là Giáo Viên Chủ Nhiệm của lớp mình sẽ được đổi thành một thầy giáo mới vừa từ nước ngoài về! Mày nghĩ coi thầy giáo kì này có phải là thầy giáo đẹp trai hay không?"

"Thầy giáo đẹp trai à?"

Nhắc đến trai đẹp là con mắt tôi nó sáng rực, tưởng tượng ra soái ca áo sơmi trắng, ngày ngày dạy tôi học....

Ôi chu choa!!!

Tùng! Tùng! Tùng!

Đến giờ vào học, cô giáo chủ nhiệm cũ của chúng tôi dắt một soái ca áo sơmi trắng vào thiệt.

Cả lớp ai cũng nhìn chầm chầm soái ca đó. Mắt như b*n r* hình trái tim...

Còn tôi cũng nhìn chầm chầm, nhưng lại đập mạnh một phát xuống bàn.

Đứng lên, tay chỉ thẳng vào mặt soái ca áo sơmi trắng đó, miệng không nói thành lời...

CMN, soái ca áo sơmi trắng đó...

Thầy giáo đẹp trai đó lại là Lâm Dục Thần?
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 4: Tôi muốn giết người


Còn nhớ tôi không? An Di đây....?

_______

Thầy giáo đẹp trai là Lâm Dục Thần?

Cái chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?

"Lâm An Di, Em đang làm cái gì vậy? Mau ngồi xuống cho cô!"

Giọng nói tức giận của cô giáo vang lên.

Ngồi xuống...

Gương mặt đen thui của tôi, nhìn chầm chầm hai người đang đứng trên bục.

Cô giáo chủ nhiệm này của tôi đang trong giai đoạn nguy hiểm, mang thai và sắp sinh nở...

Thế mà sao cô vẫn hung dữ thế, không định tích đức cho con mai sau à???

"Được rồi! Chắc cả lớp cũng được thông báo là sẽ có sự thay đổi về giáo viên chủ nhiệm trong một thời gian tới! Đúng không?"

"Dạ....."

"Từ nay thầy Lâm sẽ là giáo viên chủ nhiệm mới của các em, cũng sẽ đảm nhiệm luôn bộ môn Anh Văn của lớp. Được rồi, cả lớp cùng với thầy ấy làm quen nhé!"

Nói rồi quay sang nhìn lão cười nói

"Tôi đi trước, cái lớp này giao lại cho thầy quản lí!"

Tôi nhìn cô giáo vừa đi ra khỏi lớp, lại quay sang nhìn lão.

Ánh mắt như muốn nói: "Anh đang làm cái quái gì ở đây vậy?"

Nào ngờ lão lại phớt lờ ánh mắt của tôi, quay lên bảng ghi tên của mình và số điện thoại...

Khốn kiếp! Dám phớt lờ mình....

"Chào các em! Tôi là Lâm Dục Thần, năm nay 24 tuổi. Sau này sẽ là giáo viên chủ nhiệm mới của lớp và sẽ dạy luôn bộ môn Anh Văn".

Lão nói rồi dừng lại một chút, đảo mắt nhìn tôi, rồi nhìn xung quanh lớp. Mở miệng tiếp tục nói

"Ai là lớp trưởng?"

"Là em ạ, em tên là Hàn Ngọc!" Hàn Ngọc đứng lên nói

"Thế ai là lớp phó?"

Tôi uể oải đứng lên trưng cái bộ mặt ra cho lão nhìn rồi nói...

"Em! Lâm An Di"

Giọng nói cộc lốc cho biết tâm tình của tôi bây giờ đang không được tốt.

"An Di, sao giọng mày nghe cứ y như đang bị táo bón vậy? Ê mà này tao phải công nhận, thầy ấy rất là đẹp trai nha..."

Thế nhưng tôi vừa ngồi xuống lại nghe con Minh Anh nó ghé vào nói nhỏ, lại càng thêm tức...

"Táo bón cái đầu mày! Đẹp cái con khỉ mốc! Cút xa bà ra, bà đây đang bực..."

Tôi liếc xéo nó, rồi quay lên nhìn lão anh trai đứng trên bục giảng đang dõng dạc nói...

"Được rồi, còn có ai ý kiến gì không? Nếu không thì...."

"Có... Em có ý kiến!" Tôi đứng phắt dậy nói...

Vốn là tôi muốn hỏi là tại sao lão lại ở đây. Nhưng nếu như hỏi thì chẳng phải mọi người đều biết tôi có quan hệ với lão à?

Không... không, tôi không muốn dính dáng gì đến lão hết.

Tôi nhìn xung quanh tất cả mọi người đều đang nhìn tôi chầm chầm, kể cả lão... đang chờ câu hỏi của tôi

Tôi nuốt nước miếng cái ực, lắc lắc cái đầu, đang định quay lên nói là "Không có gì!". Thì con Minh Anh khều khều tay tôi nói nhỏ...

"Hỏi thầy có bạn gái chưa???????"

Đúng rồi, một câu hỏi đó đánh đúng trọng tâm của bọn con gái lớp tôi đang muốn hỏi, trong đó cũng có tôi.

Ai mà biết hai năm lão ở nước ngoài có bạn gái hay là chưa? Vì thế...

"Em... ý kiến của em là! À... bạn Minh Anh ngồi kế bên em muốn hỏi là thầy đã có bạn gái chưa?"

Miệng nở nụ cười nhìn lão rồi ngồi xuống.

Câu hỏi vừa được đề xướng lên thì cả lớp vừa cười to vừa nhốn nháo chờ câu trả lời của lão.

Thế nhưng tôi thấy ánh mắt lão nhìn tôi như chứa ý cười.

Một linh cảm xấu bất chợt hiện lên...

"Tôi có bạn gái hay chưa thì mọi người hãy hỏi Lâm An Di là được!"

Miệng lão nở nụ cười, nháy nháy mắt nhìn tôi...

"Được rồi! Nếu không còn có kiến gì nữa, thì cả lớp vào học đi". Nói rồi lão quay lưng bỏ ra lớp.

Tôi như hóa đá, đầu từ từ dịch chuyển nhìn xung quanh.

Ánh mắt của mấy đứa con gái nhìn cứ như muốn ăn thịt tôi vậy, đặc biệt là con Minh Anh đang ngồi cạnh tôi....

Ông trời ơi... ông có hiểu lòng con của không???

Nếu như giết người mà không ở tù, tôi thề là tôi sẽ giết lão ngay tức khắc.

Tôi Thề!!!!!!!!!
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 5: Đồ Yêu nghiệt


Lão anh trai của tôi cứ thế mà bán cái lại cho tôi, hại tôi phải đối phó với cái lũ háo sắc đó.

Suốt buổi học cứ y như là cực hình...

Hết người này đến người khác chuyền giấy đến cho tôi, câu hỏi thì cũng đại khái như nhau như:

"An Di, mày và thầy Lâm có quan hệ gì vậy? Khai mau!"

"An Di, thầy Lâm đã có bạn gái chưa vậy?"

"An Di....... "

Đến giờ ra chơi tôi thật sự không thể chịu đựng sự tra tấn này được nữa.

Vội vàng chạy lên bục giảng, đứng giữa lớp, một tay đưa lên trời nói to:

"Tôi, Lâm An Di thật ra chỉ là em gái của Lâm Dục Thần mà thôi. Còn... còn lão đã có bạn gái hay chưa thì tôi chưa biết..."

__________

Trên đường đi đến văn phòng tìm lão để tính sổ, thì tôi thấy có rất nhiều nhóm đứng tụm năm tụm ba mà bà tám bàn tán bề lão.

Nào là khen lão đẹp trai, tài giỏi, tốt bụng... vân vân và mây mây.

Tôi khinh thường, nghĩ thầm trong bụng.

Đúng là lũ sắc, thấy lão đẹp trai cái là cho lão tốt!

Tôi là người rõ lão nhất đây này.... dính dô lão đi rồi biết!

Vừa đi vừa bực tức, không may ở khúc quẹo vào cửa văn phòng. Thế quái nào mà tôi đụng vào một người đang từ trong bước ra.

Giấy, tập, sách cứ thế mà rơi tả lả xuống đất...

Đang bực tức, tôi cũng không thể vô duyên vô cớ chanh chua mà đi mắng mỏ người ta.

Dầu gì cũng là lỗi của tôi ai bảo đi mà không nhìn đường!

Vội vàng cuối xuống nhặt lên phụ, định mở miệng nói tiếng xin lỗi.

Thế nhưng vừa ngước lên tôi lại thấy một cậu con trai, phải nói phải nói là rất đẹp trai nha....

"Này! Cậu gì ơi, cậu có sao không?" Cậu ta quơ quơ tay trước mặt...

Thầm mắng trong bụng, chết tiệt cái tật háo sắc lại nổi dậy rồi...

Tôi vội vàng định thần lại nói tiếng hai tiếng:

"Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi!" Rồi chuẩn bị lách người đi qua, thì lại nghe cậu ta nói tiếp:

"Này cậu! Tôi thấy sắc mặt của cậu không được tốt cho lắm? Có phải cậu đang bị táo bón không? Có cần tôi đưa cậu lên y tế không???"

Trán tôi hiện lên ba vạch đen, bực tức từ sáng đến bây giờ, giờ lại gặp cái tên ôn binh này.

Lửa giận trong một phút không thể khống chế mà bùng nổ.

"CMN, Táo bón cái đầu cậu... cậu mới bị táo bón... cả nhà cậu đều bị táo bón hết đấy!"

Tôi nhìn chầm chầm tên trước mặt, mặt thì đẹp trai nhưng tâm hồn thì đã bị chó dại cắn rồi. Mới có thể thốt ra một câu như thế đối với người mới gặp lần đầu là tôi đây!

Xả ra xong, quay lưng bỏ cái tên đang cười cười ở phía sau, vào văn phòng tìm Lâm Dục Thần mà xả tiếp.

*******

Trong văn không có ai ngoại trừ lão và bà cô Liên dạy Ngữ Văn.

Lão đang ngồi trên ghế, còn bà cô thì đứng chỉ chỉ trỏ trỏ cái gì đó, hai người nói chuyện rất vui vẻ.

Đột nhiên tôi lại cảm thấy rất tức giận.

Khốn kiếp Lâm Dục Thần, mới vào trường chưa được nửa ngày mà đã thả thính khắp cả cái trường này rồi!

Thả thính hết học sinh giờ lại đến cô giáo cũng không tha, đúng là yêu nghiệt.

Tôi tức tối bước đến, hô to

"Thầy Lâm! Em có chuyện muốn hỏi".

"Thầy Lâm có học trò đến tìm, vậy tôi không quấy rầy nửa. Có gì một hồi nói chuyện sau!"

Bà cô Liên này bình thường hay hung dữ, thế nào hôm nay Lâm Dục Thần vừa xuất hiện bả liền cười tươi như hoa?

Hừ! Đúng là.....

"An Di, em tìm anh có việc à?"

Lão cười cười nhìn tôi, giọng trầm ấm mở miệng nói.

Tôi nhìn lão cười lại càng ngứa mắt, vừa thấy bà cô Liên đi ra khỏi cửa tôi liền không kiêng nể mà bước đến đứng trước mặt lão giọng hùng hổ hỏi:

"Lâm Dục Thần, anh về đây thì cũng đã đành! Thế quái nào mà anh lại đến trường em làm thầy giáo?"

"Anh đến đây, thứ nhất là làm thầy giáo, thứ hai là tiện thể giám sát em luôn!"

"Giám sát! Em có làm gì đâu mà phải giám sát?"

Tôi hơi chột dạ, lão đã biết cái gì rồi.

Bảng thành tích học tập giở tệ của tôi hay chuyện tôi thất tình đi uống rượu?

"Mà khoan! Mặt của em......"

"Anh im đi! Anh định nói mặt của em nhìn sao giống như đang bị táo bón đúng không?"

Trong một ngày đã bị hai người hỏi bây giờ lại đến lão. Quá lắm rồi dù gì tôi cũng là con gái chứ bộ......

Lão chưa nói hết câu đã bị tôi chặn họng, nghe tôi nói xong thì lão lại ngẩn ra, nhếch khóe miệng khẽ cười nói tiếp:

"Không phải! Anh chỉ muốn nói nhìn mặt của em bây giờ rất giống với khỉ đích đỏ....".
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 6: Nổi tiếng


Không xong rồi, không xong rồi....

Chỉ trong một ngày, tôi từ một người bình thường không ai biết đến. Bây giờ cứ y hệt ngôi sao vậy, nổi tiếng khắp toàn trường.

Từ học sinh cho đến thầy cô cũng phải ngó nhìn tôi một cái mới mãn nguyện.

Về phần tại sao nổi tiếng thì cũng nhờ phúc đức của Lâm Dục Thần mà tôi thành ra như vậy!

Lâm Dục Thần chết tiệt!

Giờ ra về tôi đi tới đâu ai cũng nhìn chầm chầm, chỉ chỉ trỏ trỏ bàn tán xôn xao tới đó, nào là....

"Kìa kìa... đó là Lâm An Di phải không? Cũng xinh đấy chứ....!"

Lòng tôi đang khó chịu bỗng nhiên vui lên.

Gì chứ?

Tôi đang được người khác khen xinh đẹp đấy!

Mặc dù biết mình rất bình thường nhưng đã là con gái được khen xinh đẹp thì tức nhiên là phải vui rồi.

Nhưng tôi vui chưa được bao lâu thì nó đã bị dập tắt. Ở phía trước có một đám con gái cũng đang bà tám về tôi.

"Kìa! Đó là Lâm An Di đấy..."

"Này! Đó là em gái của thầy Lâm à? Sao thầy Lâm đẹp trai mà cậu ta lại bình thường thế?"

Đúng! Đúng! Đúng!

Tôi nhếch khóe miệng cười, lão thì được khen tôi thì bị chê bai.

Đúng lúc ngước mặt lên ngoài ý muốn tôi lại thấy Trương Huy và Hàn Ngọc.

Nhìn họ nắm tay nói cười vui vẻ.

Thật là chói cả con mắt.

Nào ngờ tôi lại nghe họ cũng đang bàn tán về tôi a!

Bước chân trong vô thức chậm lại, rống cái tai lên lắng nghe coi họ nói gì.

"Ngọc! Anh nghe nói em gái của thầy Lâm học lớp em à?"

"Vâng! Đúng đó cậu ấy học cùng lớp với em, tên là Lâm An Di! Sao thế?"

"À... anh chỉ tò mò, anh đã đến lớp của em biết hết bạn bè của em. Vậy sao anh lại không biết ai là Lâm An Di vậy kìa?"

"Chắc tại cậu ấy hằng ngày rất bình thường không thích nổi bật cho nên anh không biết đấy thôi! À mà cậu ấy là lớp phó của lớp em đấy, học lực của cậu ấy cũng tàm tạm.... Anh, anh thật sự không biết cậu ấy à???"

"Không......."

Trong tôi giờ đang nghĩ gì? Nghĩ gì người ơi???

Một câu hát xuất hiện ra trong đầu.

Phải bây giờ tôi đang nghĩ tôi của hiện giờ rất bình thường nhưng lại còn kém hơn cả bình thường???

Khi mà mình thích một người mà người đó lại không biết đến sự tồn tại của mình cảm xúc của bạn sẽ thế nào?

Tôi cười nhạt tuy rằng nói là từ bỏ nhưng cảm xúc vẫn dâng trào cuồn cuộn a!

___________

Về đến nhà, chào ba mẹ, vào phòng trùm chăn, nằm được một lúc thì có tiếng gõ cửa...

"An Di! Anh vào nhé?"

Là lão!

Lâm Dục Thần bước đến thận trọng mở miệng.

"An Di, em giận anh đấy à? Lúc trưa anh chỉ chọc em thôi! Em... em đừng giận anh nữa được không?"

Không nhắc thì thôi mà bây giờ nhắc lại tôi liền cảm thấy tức.

Không ví như trái cà chua hay quả táo... mà lại ví như khỉ đích đỏ???

Khốn kiếp!

"An Di....... Đừng giận anh nữa!"

Lão kéo kéo cái chăn.

"Được! Bây giờ anh trả lời em... Anh có bạn gái chưa? Em sẽ hết giận!"

Bây giờ mà không hỏi chắc có lẽ ngày mai tôi sẽ bị g**t ch*t bởi ánh mắt của lũ háo sắc đó.

Tôi thấy lão thở phào, ánh mắt như phát sáng miệng cuời toe tét nói

"Anh dĩ nhiên là chưa có bạn gái rồi! Mà em hỏi chi thế? Có phải là...."

"Em chỉ hỏi giùm bạn em thôi! Được rồi anh mau đi ra đi, em muốn đi tắm!"

Lão chưa nói hết lời đã bị tôi cắt ngang, tôi thoáng nhìn, thế quái nào gương mặt lão hiện giờ tối thui a, trầm mặt mà nhìn tôi.

Tôi nhướng mắt chưa kịp hỏi sao vậy thì Lâm Dục Thần không nói hai lời mà bỏ ra ngoài đóng lại cửa cái rầm.

Tôi dực mình trợn mắt há mồm, lão bị động kinh à? Khi không lại tức giận?

***********

Kể từ khi Lâm Dục Thần đến làm thầy giáo cho tới giờ cũng đã được một tuần rồi.

Trong một tuần này không ít lần tôi bị bọn háo sắc quay quanh hỏi chuyện về Lâm Dục Thần.

Nào là hỏi lão thích ăn gì, mẫu người lão thích là mẫu người nào.....

Tôi uể oải nằm bò ra bàn, thì con Phương Thảo chạy lại khều tay tôi nói.

"An Di, có người tìm mày kìa! Là soái ca đấy nhé...."

"Soái ca? Là ai thế?"

Tôi bán tính bán nghi đi ra, thế nào cái tên ôn binh hôm đó gặp nay lại chạy đến tìm tôi vậy trời.

Đừng có tưởng là tôi quên vụ việc cậu ta đã chế nhạo tôi. Tôi liếc nhìn cậu ta khó chịu nói

"Là cậu tìm tôi à?"

"Đúng vậy"

"Cậu tìm tôi có chuyện gì?"

"Không có chuyện thì không thể tìm à?"

"Thần kinh! Nếu không có chuyện gì thì tôi vào lớp đây"

Tên này đang nhây với tôi à? Chuông vào lớp đã vang lên tôi định quay vào lớp thì cậu ta kéo tay tôi lại.

"Cái tên này! Ai cho cậu........"

"Tôi xin lỗi! Từ giờ chúng ta làm bạn đi được không?!"

Xin lỗi??? Cậu ta đang xin lỗi chuyện đó à?

Tôi đang định lên tiếng thì một giọng nói trầm thấp, lạnh nhạt vang lên

"Hai em đang diễn chuyện tình cảm cho ai xem vậy?"
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 7: Bí mật hé lộ


"Hai người đang diễn chuyện tình cảm cho ai xem vậy?"

Giọng nói lạnh tanh mang theo mùi tức giận. Tôi quay đầu lại nhìn là Lâm Dục Thần, gương mặt đen thui, mắt híp lại một đường nhìn chầm chầm xuống cánh tay tôi.

Ngó xuống nhìn, thế nào tên ôn binh đó vẫn còn nắm tay của tôi?

Vội rút tay ra, ngước lên giọng run run mở miệng nói

"Anh..... À không, Thầy...."

Mặc dù là tôi không có làm gì sai nhưng mà nắm tay người con trai khác trước mặt lão tôi vẫn cảm thấy hơi chột dạ.

Có khi nào lão thấy vậy rồi về mách với ba mẹ không???

"Thẩm Kình! Tôi nhớ không lầm là em học ở lớp 11A5 không phải học ở lớp 11A1? Bây giờ đã vào giờ học rồi còn không mau về lớp?"

Cậu ta tên Thẩm Kình à? Tôi đứng ở giữa nhìn hai người. Một người thì mặt xám xịt còn một người thì mặt cười tươi rối

"Em đến đây tìm bạn.... Bây giờ em về ngay đây!"

Rồi cậu ta quay sang nhìn tôi cười nói

"Di, tôi về lớp đây, tan học tôi đến tìm cậu!"

Tôi như hóa đá, mắt trợn tròn nhìn cậu ta chạy đi.

Di??? CMN tôi và cái tên đó thân nhau bao giờ mà cậu ta dám gọi tên tôi như vậy?

Tôi len lén nhìn lão, bây giờ có thể nói mặt của lão đã đen hơn cái đích nồi rồi. Tôi định lên tiếng thì đã bị giọng nói tức giận của lão cắt ngang.

"Em còn không mau vào lớp? Muốn đứng ở ngoài này à?"

Lão nói rồi liền đi một mạch vào bỏ tôi đứng bơ vơ ở cửa lớp.

Người bị nắm tay là tôi, chứ không phải lão! Tôi không tức giận thì thôi mắc mớ gì lão phải tức giận?

Hừ...! Đồ Thần Kinh!

___________

Mỗi lần lão dạy học thì cả lớp đều cười hí ha hí hởn không khí vui vẻ.

Còn bây giờ cả lớp không một tiếng động mà ngồi học, không khí ngột ngạt.

Lão mang cái mặt hầm hầm mà dạy học, cả lớp cũng chẳng ai dám hé răng.

Lúc lão gọi đọc bài hoặc lên bảng làm bài tập, tôi đều rụt cổ xuống bàn.

Biết bao nhiêu người giơ tay thế quái nào mà lão cứ một mực mà kêu tôi?

Rõ ràng lão biết là tôi ngu tiếng Anh vậy mà lão vẫn kêu?

Khốn kiếp!

Lâm Dục Thần! Anh đây là đang chiến tranh lạnh với em à?

_________

Giờ ra về tôi đứng trước cổng trường chờ lão chở về bởi vì chiếc xe đạp yêu quý của tôi nó lại dở chứng rồi nên bắt buộc phải để lão chở đi học.

Chờ hoài chờ mãi rốt cuộc cũng thấy lão đi ra cùng mấy thầy cô khác.

Tôi bước đến ai nhè lão mở miệng lạnh nhạt nói.

"Em có thể đón xe buýt về không? Anh có hẹn với các thầy cô khác rồi!"

Gì chứ??? Lâm Dục Thần anh cứ như vậy đi ăn chơi mà bỏ mặc em gái của mình à?

Lòng oai oán nhưng cũng phải gật đầu.

________

Về đến nhà tôi thấy mẹ không biết đang nghĩ cái gì mà ngồi ngẩn người nhìn vào tách trà.

Đến cả tôi vào mà cũng không hay?

"Mẹ? Tách trà làm gì mẹ à hay sao mẹ nhìn chầm chầm nó giữ vậy?"

Mẹ tôi hoàn hồn lại liếc xéo nhìn tôi nói.

"Về rồi à? Đi lên phòng thay đồ rồi xuống ăn cơm. À mà Dục Thần đâu rồi?"

"Lâm Dục Thần anh ấy đi chơi với gái rồi!"

Tôi nói thiệt, đúng là lão có đi chơi với gái nhưng mà là gái già rồi! Tôi đâu có nói sai?

Tôi âm thầm cười trong bụng, nào ngờ.

"Con nhỏ này! Nói hưu nói vượn cái gì đấy. Lại muốn bị ăn đòn hả?"

________

Xế chiều lúc xuống nhà, tôi thấy lão đang ngồi đọc sách ở phòng khách.

Tôi có nên giản hòa với lão không?

Suy nghĩ thế tôi liền phi lại ngồi xuống mà xem tivi.

Nào ngờ tôi ngồi chưa được một phút, lời cũng chưa kịp nói thì lão dẹp sách đứng dậy bỏ lên phòng.

________

Lúc ăn cơm, không gian im lặng tôi ngước nhìn lão, gương mặt đẹp trai trầm tĩnh yên lặng mà ăn cơm.

Mỗi lần lão mà giận tôi cái gì đó thì lúc ăn cơm tôi sẽ gắp thức ăn cho lão, rồi lão sẽ hết tức giận

Vì thế tôi cười cười vừa định gắp cho lão một miếng thịt kho tàu món mà lão thích ăn nhất.

Ai ngờ lão lại lần nửa đứng lên để chén cơm xuống nói.

"Con no rồi"

Bỏ lại câu đó thì lão đi lên phòng.

Tôi tức giận, nghiến răng mà lùa cơm vào miệng nhai nhai cho hả giận

Được! Lâm Dục Thần anh thích giận thì cứ giận đi. Em đây sẽ không giản hòa nửa!

__________

Nửa đêm tôi nằm lăn lộn thế nào cũng không ngủ được. Nên định xuống bếp rót nước uống.

Lúc đi ngang thì thấy phòng ba mẹ tôi, cửa khép hờ, phòng sáng đèn. Tiếng nói chuyện vọng ra.

Tôi tính đi qua nhưng rồi lại nghe ba mẹ nhắc đến tôi và Lâm Dục Thần.

Lòng tò mò nổi lên, nên đứng nghe xem sao.

Đùng một cái trong đầu.

Tôi đẩy cửa xong vào nhìn ba và mẹ giọng hốt hoảng hỏi:

"Cái gì mà không phải ruột rà? Cái gì mà hôn ước? Ba mẹ đang nói cái gì thế?".
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 8: Hôn ước từ nhỏ


"Cái gì mà không phải ruột rà? Cái gì mà hôn ước? Ba mẹ đang nói cái gì thế?"

Tôi không có nghe lầm chứ?

Ba mẹ nói Lâm Dục Thần không phải anh ruột của tôi?

Ba mẹ nói từ nhỏ tôi đã có hôn ước với Lâm Dục Thần?

Ba mẹ nói.....

Tôi đang rối lắm đây này!

Sao không ai trả lời tôi hết vậy?

"Ba mẹ? Trả lời cho con biết đi chứ?"

Dường như ba mẹ tôi rất hốt hoảng khi nhìn thấy tôi đột nhập vào đây!

Haha đúng vậy, bảo sao không hoảng được? Giữa đêm thanh vắng một trai một gái đang tâm sự thì đột nhiên có sự xuất hiện của người thứ ba.

Mà quan trọng nhất là cái chuyện họ đang tâm sự lại có liên quan rất lớn đến cả cuộc đời của tôi a!

Mẹ tôi giơ tay nắm lấy tay ba tôi, nhìn ông ý bảo là ba tôi hãy nói chuyện.

"An Di..... Con... con"

"An Di? Sao em còn chưa ngủ lại chạy sang phòng của ba mẹ? Có chuyện gì sao?"

Chắc có lẽ là tiếng nói của tôi hơi to làm Lâm Dục Thần phải chạy sang.

Nhưng không sao, có lão ở đây càng tốt, cùng nhau bốn mặt một lời!

Vì thế tôi gấp gáp lay lay cánh tay của lão hỏi.

"Mau! Lâm Dục Thần anh mau hỏi ba mẹ. Tại sao lại nói anh không phải anh ruột của em? Lại còn có cái hôn ước khỉ gió gì nữa? Anh mau hỏi đi!"

Sao khi tôi nói xong gương mặt của lão đột nhiên trầm xuống yên lặng mà nhìn tôi.

"Anh nói gì......"

Gì vậy? Lâm Dục Thần biểu cảm của anh bây giờ là sao?

Gương mặt của lão rất bình tĩnh khác một trời một vực với gương mặt đang hoảng hốt của tôi.

Tôi buông tay đang lay cánh tay của lão.

Chẳng lẽ chuyện này là thật sao?

"An Di! Cũng không còn sớm nữa em về phòng ngủ đi! Có gì ngay mai rồi nói, có được không?"

Lâm Dục Thần nhẹ nhàng vỗ đầu tôi rồi nói.

"Không! Em không về! Ba mẹ hãy nói cho con biết! Rốt cuộc Lâm Dục Thần có phải là anh ruột của con không?"

Ba mẹ tôi nhìn nhau, khoảng một lúc sau, ba tôi mới thở dài rồi nói:

"Đúng vậy! Dục Thần nó không phải là anh ruột của con!"

Sau đó ba tôi ngồi trầm ngâm, như là đang nhớ về câu chuyện xưa của 17 năm về trước.

*********

Đầu tôi đình chỉ hoạt động, vẫn chưa kịp tiêu hóa hết những lời nói đó.

Tôi không biết tôi về phòng bằng cách nào?

Tôi cũng không biết tôi lên giường bằng cach nào?

Nhưng tôi biết đêm nay nhất định là tôi thức trắng!

Nằm trên giường, mắt trợn tròn nhìn lên trần nhà, nhớ lại những lời nói lúc nảy của ba.

*******

Vào 17 năm trước, có một gia đình chuyển đến đây sống.

Gia đình đó có ba người, một cặp vợ chồng và một đứa con. Cặp vợ chồng đí không ai khác chính là ba mẹ của Lâm Dục Thần. Hiển nhiên đứa con đó chính là Lâm Dục Thần rồi.

Đối với hàng xóm mới ba mẹ của tôi rất nhiệt tình, thoải mái mà giúp đở.

Khi ba tôi biết ba của Lâm Dục Thần cũng mang họ Lâm thì kể từ đó hai nhà càng thân thiết hơn.

Mẹ tôi thì đang mang thai tôi, lại sắp sinh nhưng may mắn là có mẹ của Lâm Dục Thần bầu bạn cho bà đở buồn.

Lúc đó Lâm Dục Thần mới 7 tuổi, rất ngoan, rất nghe lời, lại thông minh, nên mẹ tôi rất thích.

Và rồi 1 tháng sau tôi ra đời trước sự chứng kiến của 4 người lớn và 1 cậu nhóc 7 tuổi.

Vì sinh ra tôi là con gái, một phần cũng là do hai nhà có duyên với nhau nên ba tôi đã quyết định là cho tôi và Lâm Dục Thần đính hôn.

Vào năm tôi 2 tuổi, ba mẹ của Lâm Dục Thần dắt hai chúng tôi đi chơi ở công viên nước.

Nhưng không may, ở trên đường đi xảy ra tai nạn xe cộ. Vì bảo vệ hai đứa nhóc chúng tôi mà ba mẹ của Lâm Dục Thần đã chết trong vụ tai nạn đó!

*******

Cho nên! Lâm Dục Thần kể từ đó đã trở thành anh trai của tôi.

Haha một nhà bốn người, thế mà chỉ có một mình tôi là không hay biết chuyện gì cả. Ngay cả chuyện hôn ước của mình tôi còn chẳng biết.

Mẹ tôi nói lúc tôi 10 tuổi, vốn đã định nói cho tôi biết về sự việc này. Nhưng ba tôi nói hãy đợi tôi đến 18 tuổi rồi nói cũng chưa muộn.

Đúng vậy chỉ còn có 2 tháng rưỡi là đến sinh nhật 18 tuổi của tôi rồi.

Nếu tôi không nghe được ba mẹ nói chuyện thì chắc có lẽ đến tận 2 tháng rưỡi sau tôi mới biết được chuyện.

Chỉ trong một đêm, từ một người anh trai biến thành không phải anh ruột của mình, rồi lại biến thành người có hôn ước từ nhỏ với mình.

Tôi nằm lăn qua lộn lại nghĩ tuy rằng Lâm Dục Thần không phải anh ruột của tôi thì tôi còn chấp nhận được.

Nhưng mà, còn cái chuyện hôn ước chó má gì đó thì tôi không thể chấp nhận được.

*******

Sáng ra tôi mang đôi mắt gấu trúc mà nói với mẹ rằng không thể chấp nhận chuyện hôn ước này được.

Ấy thế mẹ tôi tức giận quát

"Mày không chịu thì cũng kệ, dẫu sao chuyện này cũng đã quyết định rồi, không thể thay đổi!"

Nói rồi ném ánh mắt cảnh cáo nhìn tôi.

Tôi là con ruột của họ đấy! Thế mà tôi lại bị ba mẹ ruột của chính mình bán đi từ nhỏ cho người ta rồi!
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 9: Vạch áo cho người xem lưng


An Di tôi bây giờ phải trốn chạy đây.

Tại sao phải trốn chạy?

Haha ngoài Lâm Dục Thần thì còn ai vào đây!

Từ khi biết chuyện cho đến giờ đã là ba ngày rồi, trong ba ngày này tôi đều trốn lão, lãng tránh lão, không muốn nói chuyện với lão.

Đến trường nếu gặp lão trên đường thì tôi sẽ né, kiếm đường khác mà đi.

Ở lớp học khi có tiết của lão thì đôi khi tôi giả vờ đau bụng chuồn lên y tế nằm. Hoặc có khi không trốn được thì cứ giả vờ mà bơ lão.

Ở nhà thì càng không, tôi đều trốn trong phòng, đến cả cơm cũng mang lên phòng mà ăn.

Một bên vừa chạy trốn lão, một bên thì vừa năng nỉ với ba mẹ.

Nhưng.....

Đối với chuyện hôn ước đàm phán với mẹ già đã thất bại. Bây giờ chỉ còn cách là đàm phán với nhân vật chính thì còn mặc may.

Vì vậy khi vừa thấy lão ăn mặc chỉnh tề ra khỏi cửa thì tôi chạy lại đứng chắn trước mặt lão.

Lúc nói thì tôi hùng hùng hổ hổ dữ lắm. Nhưng mà khi đứng trước mặt lão thì tôi lại nói năng lắp bắp a.

"Lâm.... Dục Thần.... về cái chuyện hôn ước đó! Anh... anh cũng không đồng ý đúng không?"

Tôi nhìn người anh trai đùng một cái lại biến thành hôn phu của mình.

Cảm xúc rất khác lạ các bác ạ! Cảm thấy không giống như trước nhưng cụ thể thì tôi cũng chả biết nó ra sao.

Tôi thấy lão khẽ cười, sau đó thì trầm ngâm suy nghĩ. Cứ tưởng là lão đồng ý nhưng ai ngờ.

"Anh không có ý kiến! Dẫu gì chuyện này cũng đã sắp xếp từ lâu rồi. Có gì thì em hãy đi nói với mẹ đấy!"

"Lâm Dục Thần! Anh còn không biết tính của mẹ hay sao? Em mà nói được thì em cũng không đến mà đàm phán với anh!"

Tôi tức giận hét vào mặt lão, sao đó quay lưng bỏ đi đến trường.

Hừ! Khốn kiếp Lâm Dục Thần anh nói anh không có ý kiến vậy là thế nào?

Chẳng lẽ lão thật sự chấp nhận chuyện này? Muốn đám cưới với tôi? Muốn làm chồng của tôi?

Nhưng mà lão đâu có yêu tôi và tôi cũng đâu hề yêu lão đâu?

"An Di...."

"An Di!"

"An Di.... sắp trể học rồi... lên đây anh chở cho!"

Lâm Dục Thần vừa chạy xe rà rà kế bên tôi... vừa gắp gáp nói.

"Không cần! Anh cứ đi đi! Em đi xe buýt được rồi!"

Tôi đó, lão đó, lão lúc nào cũng chọc tôi nổi giận thì lão mới hả dạ.

Bây giờ thì lão thành công rồi đấy!

"Thôi mà... An Di, còn lâu lắm mới tới trạm xe buýt... lên đây anh chở. Mà em quên rằng hôm nay tiết đầu tiên là của cô Thuần à?"

"Đã nói là....."

Khoan! Lão nói cái gì?

Tôi dừng bước lại mặt ngớ ra nhìn lão, đầu óc tôi thế nào hôm nay lại quên tiết đầu là tiết của bà cô la sát đó chứ.

Các bác nghe cái tên là cũng biết bà cô đó như thế nào rồi. Ai mà làm trật ý hay quậy phá trong tiết dạy của bà cô đó thì coi như xong sẽ bị đày suốt kiếp đấy.

Vì tính tình như thế nên học sinh toàn trường đặc tên cho bà cô và từ đó cái tên bà la sát ra đời.

Tôi nhìn giờ trên điện thoại quả thật là sắp đến giờ học rồi.

Tôi nhìn thoáng qua lão, mặt lão đang cười híp cả mắt, lộ ra hàm răng trắng đều.

Tôi cắn rắng, bỉu môi bước đến cầm nón đội lên đầu để cho lão chở đến trường.

Hừ! Lâm Dục Thần anh biết cách đánh đòn tâm lý hay hén.....!

*******

Trong suốt buổi học tôi cứ mơ mơ màng màng chả lọt một chữ nào vào tai được

Nếu mà nó có vào thì cũng lọt từ tai này rồi sang tai kia sau đó thì bay thẳng ra ngoài.

Cho đến khi ra chơi một cái đánh mạnh vào vai thì tôi mới hoàn hồn.

Con Minh Anh và Phương Thảo ngồi trước mặt mà nhìn chầm chầm vào tôi.

"An Di, mấy hôm nay mày bị làm sao thế? Sao cái mặt như bánh bao chiều vậy?"

"Tao đang muốn chết đây này! Haizzzzz!"

Nói rồi tôi úp mặt xuống bàn, tôi đang mệt lắm đây.

"Sao có chuyện gì? Tâm sự với hai đứa tao nè!"

Nhìn con Phương Thảo cười nham nhở mà miệng tôi nó dực dực.

Có nên kể không.....? Và rồi.....

"Tao ví dụ nhá: Nếu mày có hôn ước với một người từ nhỏ, đến bây giờ mày mới biết, mà người đó lại là anh trai của mầy. Thì mày sẽ làm thế nào?"

"Á đù! Loạn luân à?"

Con Minh Anh và Phương Thảo đột nhiên hét lên, phải nói trong lớp có bao nhiêu ánh mắt thì bấy nhiêu đó đều dồn về chổ của chúng tôi.

Tôi hoảng quá nhìn mấy đứa trong lớp cười cười.

"Suỵt! CMN sao mồm của hai chúng mày như cái bô vậy? Nhỏ tiếng một chút!"

"Ừ...ừ... nhỏ tiếng, mà loạn luân hả?"

"Không...Không phải anh ruột!"

"Xời... tưởng gì không phải anh ruột thì có sao đâu!"

"Con Thảo nó nói đúng đấy! Miễn sao không cùng huyết thống là được rồi"

"Nhưng hai nguời không có yêu nhau thì đám cưới cái gì?"

"An Di sau mày ngu vậy! Bộ mày không thấy mấy bộ phim hoặc là truyện ngôn tình gì đó nó đều để là cưới trước yêu sau hả?"

"Cái gì mà cưới trước yêu sau. Mày không thấy tao chỉ mới có 17 tuổi và còn đang đi học hả? Vậy mà lại kêu tao đi cưới với chả hỏi!"

Đột nhiên con Minh Anh và con Phương Thảo hai đứa chấp tay lại với nhau, nhìn tôi cười man rợ, ánh mắt lóe lên tia sáng dị thường.....

"Lâm An Di! Mày nên khai báo thành thật thì sẽ được khoan hồng đấy"

Trán tôi hiện ba vạch đen

Tôi... tôi... mới vừa vạch áo cho người ta xem lưng đấy....
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 10: Quá khứ của lâm dục thần


Xin chào tôi là Lâm Dục Thần!

Chắc có lẽ đây là lần đầu tiên mọi người nói chuyện với tôi đúng không?

Để tôi kể mọi người nghe. Tôi của 17 năm trước!

Lúc đó tôi chỉ là cậu nhóc 7 tuổi, thế giới của tôi chỉ có ba và mẹ.

Nhưng rồi vào một ngày khi tôi chứng kiến sự ra đời của một thiên thần bé nhỏ.

Từ đó trong thế giới của tôi lại có thêm 1 người thứ 3 bước vào.

Đó chính là em, Lâm An Di! là thiên thần nhỏ của anh.

Lần đầu tiên khi tôi bế em ấy trên tay, lòng tôi rất hồi hợp căng thẳng.

Hồi hợp, căng thẳng là bởi vì tôi sợ tôi ôm em ấy không đúng cách rồi sẽ làm em ấy khó chịu.

Nhưng đúng là vậy, quả thật cái ôm đầu tiên của tôi chưa được 3 phút thì em ấy đã khóc toáng lên rồi.

Tôi hoảng sợ, nhìn em ấy khóc mà tôi khó chịu, tự mắng mình trong bụng là.

"Lâm Dục Thần sao mày lại ngốc thế? Đến cả cách ôm em bé mà mày cũng không biết là sao? Mày thấy chưa mày làm em ấy khóc rồi đấy!"

Nhìn em ấy mà tôi tự nói với chính mình rằng không được làm em ấy khóc, phải bảo vệ em ấy để em ấy có thể cười mãi mãi.

Sau đó tôi xin tiền ba mẹ đi mua mấy quyển sách chỉ cách chăm sóc trẻ em. Bây giờ tôi phải học phải đọc để sau này có thể chơi với em ấy.

Lúc đùa giỡn với em ấy, ánh mắt hướng nhìn tôi, hai má phúng phính, miệng thì cười toe toét. Quơ quơ hai tay như là muốn tôi bế vậy,thật là nhìn em ấy lúc đó rất đáng yêu.

Tôi dường như ngày nào cũng ở bên em ấy, chăm sóc em ấy, chơi với em ấy, cùng nhau cười giỡn, nhìn em ấy lớn lên từng ngày.

Khi nghe mẹ tôi hỏi là tôi có thích em ấy không?

Có! Dĩ nhiên là tôi thích em ấy rồi.

Rồi tôi lại nghe tin là tôi có hôn ước với em ấy, thì lòng tôi bỗng nhiên rất vui mừng.

Em ấy sau này sẽ là vợ tôi, tôi là chồng của em ấy? Như vậy có nghĩa là chúng tôi sau này sẽ không xa nhau rồi.

Lúc tôi 9 tuổi, ba mẹ mất do vụ tai nạn, tôi đến sống với ba mẹ của em ấy.

Mỗi đêm khi ngủ tôi dường như đều mơ về vụ tai nạn thảm khóc đó. Tôi nhớ ba mẹ, nước mắt cứ tuôn ra, thì lúc đó mẹ em ấy sẽ ôm tôi và dỗ giành và nói.

"Dục Thần ngoan! Sau này ta sẽ là mẹ con, nơi này sẽ là gia đình mới của con. Con có ba mẹ, còn có An Di nữa mà!"

Đúng vậy! Tôi còn có em ấy, còn thiên thần nhỏ để tôi bảo vệ mà!

Lúc em ấy chập chững biết đi, tôi luôn nắm tay của em dìu dắt từng bước.

Lúc em ấy bập bẹ biết nói, tiếng nói đầu tiên của em không phải là ba hoặc mẹ mà là một tiếng.

"Anh!".

Một tiếng gọi của em ấy, chỉ là một từ "Anh" thôi mà đã làm cho tôi vui rồi.

Từng ngày, từng ngày nhìn em ấy lớn lên, mỗi ngày quấn quýt bên cạnh tôi, nhìn em ấy cười là tôi thỏa mãn rồi.

Tôi ước chúng tôi có thể như thế này mãi. Nhưng...

Vào năm tôi 17 tuổi, khi đi học về thì phát hiện ra tờ giấy kiểm tra của ấy chỉ có 2 điểm.

Tôi chỉ biết cười trừ, thật sự An Di của tôi rất là ngốc. Nhưng tôi lỡ yêu em ấy rồi, biết làm sao được.

Tôi nhìn em ấy nói...

"An Di, sao em ngốc thế! Bài dễ như vậy mà em làm có 2 điểm? Lỡ mẹ biết rồi đánh em thì sao?"

"Anh im đi! Anh tối ngày chỉ biết cằn nhằn em, lấy mẹ ra hù em? Anh có giỏi thì mà làm đi!"

Tôi thật sự chỉ trêu em ấy thôi, sao em ấy lại giận thế? Có phải tôi trêu quá lố rồi không?

Lúc em ấy 11 tuổi nói muốn trèo cây hái mận ăn. Tôi liền vội nói

"Để anh hái cho em ăn!"

"Thôi! Không cần anh hái, để em tự hái được rồi! Có chuyện gì lỡ mẹ lại la em".

Tôi mặc kệ em ấy nói gì, chỉ cần là em ấy muốn tôi cũng đều làm được. Nhưng rồi quả thật có chuyện, tôi bị trượt chân té ngã gãy tay.

Lúc mẹ biết chuyện, mẹ rất tức giận nên la mắng em ấy...

"Con không có, rõ ràng lại tại anh muốn leo, chứ đâu phải con ép?"

"Đúng là do con ạ! Không liên quan gì đến An Di đâu"

"Dục Thần! Con không cần nói giúp nó, nếu nó không muốn ăn thì con cũng đâu cần phải leo lên hái cho bị gãy tay?"

Nhìn mẹ bỏ đi, tôi quay qua nói xin lỗi nhưng đổi lại chỉ là cái liếc xéo rồi quay lưng bỏ đi của em ấy.

Tôi đúng là vô dụng, lại làm em ấy giận rồi...

Tôi cảm thấy dường như chúng tôi càng xa cách nhau thì phải?

Năm tôi 22, tôi sắp phải du học 2 năm, sắp phải xa em ấy, tôi rất buồn...

Đến 10h tối mà em ấy vẫn chưa về lòng tôi bồn chồn lo lắng.... khi cánh cửa

*******

Bây giờ chuyện hôn ước của tôi lại có thêm 2 người biết chuyện, không ai khác chính là Minh Anh và Phương Thảo...

Buổi tối.

Tôi nằm trên giường suy nghĩ lại những lời của hai đứa nó nói với tôi.

"An Di mày thấy anh của mày đẹp trai không?"

Tuy có lúc không thích lão nhưng tôi phải công nhận lão rất cuốn hút, rất đẹp trai.

"An Di, mày thấy anh mầy có yêu thương mày không?"

"Không! Lão hay quản chế, cằn nhằn tao thì lấy ra đâu mà yêu thương"

"An Di! Thật ra khi một người đàn ông yêu mày thật lòng họ mới quản chế, cằn nhằn mày. Đó là họ thể hiện sự quan tâm đối với mày. Tao khuyên mày, đừng nên bỏ qua một người đàn ông như thầy ấy!".

Lão thật sự yêu tôi sao???

Haizz rối quá....

Cốc! Cốc! Cốc!

Chắc là mẹ tôi mang đồ ăn lên! Vừa mở cửa ra, tôi đứng hình.

Mắt mở to ra nhìn, là lão a!

"Mẹ kêu anh mang đồ ăn lên cho em!"

Tôi thấy lão mím môi, nhìn chầm chầm tôi, rồi chìa khây thức ăn ra đưa cho tôi.

"Vâng!"

Tôi cúi đầu nói với lão bằng cái giọng lí nhí, vừa nhìn thấy lão là đột nhiên tim tôi nó đập liên hồi à!

Tôi đưa tay ra nhận lấy khây, nhưng chờ hoài cũng chẳng lấy được.

Tôi ngước lên nhìn lão, vừa định lên tiếng thì lão đã nói trước.

"An Di! Sao mấy hôm nay em lại trốn anh? Có.... có phải là do chuyện hôn ước không?"

"Em...em..."

Chết tiệt! Mọi lần miệng mày lanh chanh lắm mà sao giờ này lại im re rồi.

Tôi dường như nghe thấy lão thở dài, giọng điệu nhè nhè nói...

"Nếu... nếu là chuyện hôn ước, mà em phải trốn tránh anh như vậy. Thì thôi, để anh nói với ba mẹ là sẽ hủy hôn ước này! Thà rằng.... thà rằng anh chịu không có hôn ước chứ cứ nhìn em trốn tránh anh như thế, anh khổ tâm lắm".

Lão hít một hơi sâu, vừa quay lưng đi vừa nói....

"Em ăn xong, rồi ngủ sớm... nhớ đắp chăn kĩ hôm nay trời lạnh lắm...."

Đúng vậy An Di, nhìn em trốn tránh anh như thế, anh rất buồn rất khổ tâm... em có biết không?

Nhưng bây giờ không có hôn ước, em sẽ lại nói cười với anh chứ?

******

Lão nói gì thế? Hủy hôn ước???

Đang lúc tôi cứ thế để tự do chuyện này thì lão lại đòi hủy?

Nhưng chẳng phải lúc trước tôi muốn lão hủy hôn ước kia mà. Sao giờ này nghe lão nói thế, tôi không cảm thấy vui mà lòng lại khó chịu như vậy?

Rốt cuộc tôi bị gì thế này???
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 11: Cảm giác sung sướng


Sáng ra, tôi mang đôi mắt gấu trúc bước xuống nhà.

Thật là, vì những lời tối hôm qua của lão mà tôi mất ngủ, đến cơm tôi cũng chả thèm động vào.

Vừa ra khỏi cửa thì đã thấy lão đứng chờ ở trước cổng chờ tôi rồi.

"Ra rồi à? Lên đây anh chở đi học!"

Tôi ngớ mặt ra, nhìn chầm chầm lão, một thân quần áo ngay thẳng, gương mặt trầm tĩnh, miệng hơi nhướng lên mà nhìn tôi.

Đáng lí ra lão phải có vẻ thống khổ chứ? Còn đằng này....

Haha sao mặt lão bình tĩnh thế? Lão đã quên chuyện hôm qua rồi à?

Hay là do tôi tự đề cao giá trị của bản thân?

"Em còn đứng ngây ngốc gì nửa thế? Lên xe nhanh!"

Ngồi trên xe, để lão chở đến trường. Trong quãng thời gian đi, cả hai chúng tôi đều im lặng.

Tôi đánh liều mở miệng hỏi.

"Lâm Dục Thần, sao anh không nói chuyện, im re vậy?"

"Sao vậy? Đừng ồn! Anh đang tập trung lái xe"

Tôi đang muốn nói chuyện với lão thế mà cái người nào đó ngồi ở đằng trước lại dập tắt...

Nhìn tấm lưng rộng lão, tôi muốn mở miệng hỏi lão là đã nói chuyện hủy hôn ước với ba mẹ chưa?

Nhưng lời chưa kịp lên cổ họng đã bị tôi nuốt trôi xuống rồi.

Tôi cố thử lại lần nữa....

Nhưng cho dù thử nhiều lần đi nữa, tôi cũng chả nói lên được thành tiếng.

Làm cách gì để lão nói chuyện đây!

Khi dừng chờ đèn đỏ, tôi ngó nhìn sang bên cạnh...

Haha các bác có biết tôi nhìn thấy cái gì không?

Tôi nhìn thấy, một cặp tình nhân, cô gái ngồi đằng sau dang hai ra ôm lấy hông của người con trai ngồi đằng trước.

Cô gái đó còn thủ thỉ với chàng trai rằng là...

"Anh nói chuyện với em đi chứ? Em đã ôm anh rồi, anh còn không chịu nói chuyện?"

Chàng trai ngồi đằng trước quay lại nhéo má yêu thương nói...

"Lại nhõng nhẽo, anh đang bận lái xe mà!"

Tôi sa sầm mặt nhìn cặp đôi đó, có cần phải làm vậy không?

Đến đèn xanh lão chạy xe.

Tôi ngồi sau, lòng hồi hộp cánh tay từ từ đưa lên nhưng rồi buông xuống.

Rồi lại đưa lên, cánh tay sắp chạm đến hông lão rồi lại ngưng giửa chừng...

Tôi có nên làm không, có nên làm theo cách của cô gái nói lúc nảy không???

Đột nhiên tay tôi sờ phải một vật thể lạ, nó vừa mềm mềm vừa khô khô là cái gì nhỉ?

Đang phân vân, đột nhiên lão lại thắng gắp, làm mặt của tôi đập thẳng vào lưng của lão...

Đau!!!

"Này! Lâm Dục Thần, anh có biết lái xe không vậy? Đau chết cái mặt của em rồi!"

Tôi vừa xoa xoa cái mặt vừa mắng lão, thì lại nghe lão lắp bắp nói

"An... An Di, buông tay ra đi, anh.... anh sợ nhột"

Gì? Lão nói gì thế? Cái gì mà buông đôi tay nhau ra?

Tôi ngước lên nhìn thì thấy mặt của đỏ ửng....

Chu choa lần đầu tiên tôi thấy mặt lão đỏ ửng như vậy, thật là dễ thương nha.

Lại ngó xuống nhìn.

Hai cánh tay của tôi từ khi nào mà đã ôm lấy hông của lão rồi?

Vậy ra cái vật thể lạ hồi nảy mà tôi sờ phải thì ra là cục thịt bên hông của Lâm Dục Thần à???

Một giây sau, tôi vội vàng buông tay ra, mặt đỏ lựng cúi đầu xuống chả dám nhìn lão. Miệng thì lắp bắp nói...

"Em...em...."

Tôi lén nhìn lão, mặt lão vẫn còn đỏ. Sau đó lão không nhanh không chậm mở miệng lên tiếng...

"An Di! Em... em muốn ôm thì cứ ôm đi, lần này anh chuẩn bị tinh thần rồi!"

Lâm Dục Thần anh không sợ em bị xấu hổ đến chết à? Sao mà còn nhắc đi nhắc lại hoài vậy?

Người ta thì sờ mó vào ban đêm! Còn tôi thì ngay cả ban ngày cũng chả tha.

Mặc dù hơi xấu hổ, cơ mà tôi không ngờ sờ mó lão lại có cảm giác rất sung sướng rất thích thú như vậy!

Ước gì được sờ lại lần nửa.
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 12: Lâm dục thần anh giết người rồi


Mang theo gương mặt ảo não, tồi ngồi ở lớp, nhìn xa xăm qua khung cửa sổ....

"An Di, chuyện sao rồi?"

Con Minh Anh và Phương Thảo lết lại tám chuyện...

"Sao mặt mày ảo não thế? Kể nghe coi bà đây tư vấn cho!"

"Haizz, tối hôm qua lão nói với tao là sẽ nói với ba mẹ về chuyện hủy hôn!"

"Thầy ấy thật sự sẽ hủy hôn à? Rồi ba mẹ mày nói gì?"

"Chưa! Tao chưa nghe cái gì cả, tao cũng chả biết lão đã nói chưa nửa"

"Thế thì mày cứ đến gặp thầy ấy mà hỏi, là được chứ gì?"

Tôi liếc xéo con Minh Anh, mẹ nó nói thì giỏi lắm, cứ lâm vào tình cảnh như tôi đây thì biết.

****

Đến giờ học, lão bước vào, hôm nay tiết Anh Văn của lão dạy là tiết đầu.

Trước tiên là lão điểm danh lớp, sau đó gọi vài người lên nộp bài tập về nhà mà kì trước lão cho về làm.

Haha, xong rồi mấy cái bài tập mà lão giao về nhà làm tôi không động vào một chữ nào luôn đấy.

Đơn giản vì tôi rất ngu tiếng Anh và lười lắm các bác ạ!

Giờ thì hay rồi, tôi ngước mặt lên, mắt long lanh nhìn chầm chầm lão.

Lâm Dục Thần, anh hiểu ý của em không? Đừng có gọi em lên nộp bài tập!

Thế mà lão lại làm ngơ ánh mắt của tôi mà mở miệng kêu ba chữ ngọc ngà.

"Lâm An Di"

Lâm Dục Thần anh bị mù à? Không thấy ám chỉ của em sao??? Tôi đem mặt lại, được lắm, lão muốn xem bài tập của tôi chứ gì? Để rồi coi cái mặt của lão sẽ như thế nào khi thấy bài tập trống không, không có một chữ nào của tôi.

Tôi mang bài tập lên cho lão, nhìn lão bằng mắt phải nói là rất trìu mến. Sau đó quay về chỗ ngồi xem như không có chuyện gì, mà âm thầm quan sát lão.

1 phút ~

3 phút ~

.......

Nhưng rồi thế quái nào, đã 5 phút trôi qua mà mặt lão vẫn bình tĩnh thế kia? Vẫn là bộ mặt nhàn nhã đó không một chút nhăn mặt hay cau có?

"Được rồi! Lớp trưởng em đem bài tập về phát cho các bạn!"

Ánh mắt lão như có như không quét nhìn về phía tôi, miệng khẽ vươn lên cười sau đó quay lên bản viết viết.

Tôi lấy tập mở ra xem, kết quả là một con số 6 đập vào mắt tôi...

Tôi đơ mặt... sau đó miệng nở nụ cười.

Haha, thật không ngờ có anh trai làm thầy giáo thật là sướng. Không làm bài tập mà cũng được 6 điểm thì ngon rồi.

Lâm Dục Thần ơi là Lâm Dục Thần đây là lần đầu tiên em thấy anh làm được việc đấy!

Tôi cứ nhìn chầm chầm vào bài tập mà cười khúc khích, mặc kệ cái đứa ngồi bên cạnh đang nhìn mình bằng ánh mắt kì dị. Tôi cứ ngồi cười mãi cho đến khi lão lên tiếng thì tôi mới hoàn hồn lại.

"Đây là một số bài tập thông dụng, rất có thể kì thi học kì lần này sẽ ra. Các em hãy ôn và làm lại cho kỉ, còn một điều này nữa, các em hãy lưu ý về phần chuyển đổi và một số động từ bất quy tắt. Lúc nảy sửa bài tập tôi thấy có một số bạn làm sai rất nhiều về phần này"

"Vâng ạ!!!"

Có cần phải hô hào lớn thế không?

Ừm, tôi biết vì sao cái lớp này phần lớn sai về cái đó rồi. Theo như tôi được biết, cũng bởi vì cái người nào đó đang đứng trên bảng đã thu hút toàn bộ sự chú ý của mấy đứa háo sắc ngồi dưới lớp rồi.

Cho dù lão có đứng ngang hàng với cái bảng thì chắc chắn phần lớn toàn bộ ánh mắt đều dồn về lão mà trực tiếp bỏ qua cái bảng đen đó.

Đó đó thấy không, nhìn lũ háo sắc kìa, mắt thì nhìn lão đắm đuối còn tay thì cứ mặc bay mà viết vào tập.

Thật sự phải công nhận, Lâm Dục Thần anh là đồ yêu nghiệt, là đồ dụ dỗ con người ta, là cái đồ đã làm biết bao nhiêu con dân phải trụy tim vì anh!

Lâm Dục Thần anh đã giết người rồi anh biết không?

Cái này trong truyền thuyết người ta gọi là giết người không thấy máu hay sao???

******

Suốt buổi học tôi cứ ngồi ngáp lên ngáp xuống, ngồi chép chép rồi lại ngó đông ngó tây và cuối cùng ngó lên nhìn lão đang luyên thuyên nói....

"Vừa rồi, chúng ta đã ôn lại bài cũ lẫn học bài mới. Có một số bạn phát âm sai từ thì về luyện tập cho kỉ lại. Ở trên bảng tôi đã ra một số bài tập về nhà, các em chép vào về nhà làm rồi tiết hôm sau nộp cho tôi"

Lão vừa dức lời thì tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ học vang lên. Lão cầm lấy giáo án bước đến giữa lớp rồi dừng lại, miệng vừa cười vừa nói.

"Sắp đến thi cuối kì rồi! Tôi mong các em không được quá ham chơi, mặc dù có chơi nhưng cũng đừng chơi quá đà mà hãy ôn tập thật kỉ môn của tôi cũng như các môn khác! Tôi hi vọng các em không làm tôi thất vọng"

Lão vừa nói vừa nhìn tôi như có như không rồi bước ra khỏi lớp.

Này này, Lâm Dục Thần, ánh mắt đó là ý gì?

Anh đang ám chỉ em chỉ ham chơi không lo học sao???
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 13: Ý gì vậy?


Lâm Dục Thần khốn kiếp anh dám nói em chỉ ham chơi không lo học hay sao?

Nhưng...

Nhưng là... ừm, thì lão cũng nói đúng. Là tôi rất lười học, nhưng cũng chỉ lười môn Anh Văn của lão thôi, chứ còn mấy môn khác tôi cũng học được kha khá chứ bộ.

Tuy tôi ham chơi thiệt, nhưng lão cũng không thể nào mà gôm chung lại chứ?

Tôi ngồi đó thở dài, miệng thì cắn cắn đầu bút mà suy nghĩ những lời lão nói.

Chúng tôi sắp phải thi cuối kì, để bước lên lớp 12, là cái năm cuối cấp. Bây giờ cách kì thi cuối kì chỉ còn lại khoảng 2 tháng mấy thôi. Liệu rằng tôi có thể phục chế lại môn Anh Văn không?

Haizz....bỗng một cái đánh rõ đau vào tay tôi.

"An Di, mày làm gì mà thở dài hoài vậy? Còn bút mày ăn có ngon không? Có cần tao lấy thêm cho mày ăn không?".

Tôi cũng không thèm trả lời câu hỏi chăm chọc của nó, mà ngược lại tôi rầu rĩ mở miệng hỏi nó:

"Này Minh Anh, mày nghĩ trong 2 tháng mấy này, tao có thể phục chế lại môn Anh Văn không?"

"Ưm..... theo như sự hiểu biết của tao về mày. Thì chắc chắn khả năng mày phục chế lại môn Anh Văn là 40% mà thôi. Bởi vì đầu óc của mày không được thông minh nên cái 60% đó đã tan theo gió rồi!"

Nhìn nó vừa khinh thường liếc tôi vừa nói. Tôi bốc hỏa vội vàng thanh minh lại.

"Không thông minh cái đầu của mày, nói chuyện với mày thà tao nói với đầu gối còn xướng hơn!"

"Mày ngốc thì tao nói ngốc thôi, có gì lạ? Nhưng mà cũng không phải là không có cách!"

"Cách gì? Nói nghe tao nghe đi!"

Đôi mắt tôi long lanh nhìn chầm chầm nó hỏi. Đùa! Tôi cũng không muốn chỉ vì cái môn chết tiệt đó mà kéo những môn khác xuống. Lúc đó không biết tôi sẽ ra sao.

"Đó là cách......"

"Nói lẹ đi!"

Con nhỏ này, hôm nay sao nó nhây thế? Đang lúc cấp bách mà còn...

"Thì là cách, mày nhờ thầy Lâm phụ đạo cho mày đi! Tao bảo đảm kì thi này mày sẽ vượt qua môn đó an toàn"

Đi nhờ Lâm Dục Thần á hả???

"Nhưng mà.... chưa chắc gì lão sẽ đồng ý! Lão đang giận tao mà?"

"Mày chưa hỏi lấy gì biết thầy ấy có đồng ý hay không? Đi hỏi đi... dầu gì hai người có quan hệ *Bí mật* mà, chẳng lẽ thầy ấy lại không đồng ý? Cứ tin ở tao!"

Haha chắc tôi phải đi hỏi liền ngay bây giờ, nếu mà còn ở lại nghe nó nói chắc tôi chết. Vừa nảy nghe nó nói hai từ *bí mật* là tôi muốn đổ mùi hôi hột rồi!

_______

Buổi tối, tôi ngồi ở phòng khách mà nhìn chầm chầm cái cánh cửa.

Kể từ buổi sáng tôi đến văn phòng tìm Lâm Dục Thần nhưng mà lại không có lão ở đó. Tôi hỏi các thầy cô khác thì đều nói không biết, tôi cứ nghĩ một lát nữa lão quay lại. Vậy mà thế quái nào bây giờ trời đã tối đen như mực, mà lão vẫn chưa về?

"An Di, vào ăn cơm!"

Tôi bước vào bếp, ngồi vào ghế nhìn nhìn cái ghế trống bên cạnh, tôi quay qua tố cáo với mẹ.

"Mẹ! Lâm Dục Thần đi ăn chơi đến bây giờ vẫn chưa về kìa!"

"Con nhỏ này, Dục Thần nó bận công chuyện không về ăn cơm được thôi. Ở đâu ra mà chơi bời?"

"Sao mẹ biết anh không đi chơi bời?"

"Dục Thần nó có điện thoại về!"

Hả? Lão có điện thoại về à, sao tôi không biết?

"Nhưng....."

"Ăn cơm đi!"

Tôi còn muốn nói, nhưng lại bị mẹ nói vậy tôi đành ngậm cái miệng lại.

______

Sau khi rửa chén bát xong, tôi lên phòng ngồi học bài được một lúc thì nghe thấy tiếng gõ cửa, giọng điệu nhè nhè của lão vang lên.

"An Di!"

Hừ Lâm Dục Thần, bây giờ anh mới lết xác về nhà à?

Tôi đứng dậy, mở cửa ra nhìn chầm chầm lão. Thì thấy lão đã tắm rửa sạch sẽ, mặc một cái áo thun trắng và quần bò, đứng ở trước mặt tôi mà gãy gãy cái đầu.

"Anh nghe mẹ nói là em tìm anh có chuyện à?"

Tôi nào có nói với mẹ là tôi tìm lão? Ờ nhưng mà đúng là tôi có chuyện cần nhờ lão giúp. Vì thế tôi kéo tay lão đi vào phòng, đứng trước bàn học.

Nhưng trước hết tôi phải hỏi lão cho ra lẽ.

"Lâm Dục Thần cả ngày nay anh đi đâu vậy? Hại em đứng chờ ở cổng trường cả buổi. Vậy mà anh cũng không biết điện thoại cho em à? Sau này có gì thì điện cho em biết tiếng!"

"Anh xin lỗi! Hôm nay anh có công chuyện đột xuất, mà điện thoại lại hết pin, sau này anh....."

Tôi lại không nghe lão nói, mà ấp a ấp úng nói vào việc chính.

"Anh cũng biết em học tiếng Anh không giỏi, mà bây giờ lại sắp thi nữa, nên Lâm Dục Thần! Anh phụ đạo môn Anh Văn cho em đi?"

Tôi dừng lại nhìn sự biến hóa trên gương mặt lão. Đầu tiên lão hơi ngạc nhiên sau đó chuyển sang trầm tĩnh rồi lại nhếch miệng lên cười.

"Cười...cười...cười con khỉ khô, Lâm Dục Thần rốt cuộc anh...."

"Được!"

Được?

Lâm Dục Thần anh trả lời được là ý gì vậy? Là sau này anh đi đâu cũng sẽ điện thoại cho em biết hay là anh chịu phụ đạo cho em thế?
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 14: An di! anh rất vui


Là ý gì đi nữa, cũng không quan trọng.

Bởi vì, lão đã thật sự đang nghiêm túc phụ đạo cho tôi. Và dĩ nhiên tôi cũng đang rất là nghiêm túc ngồi nghe lão giảng. Nhưng mà thật sự là tôi không nghe hiểu cái gì hết...

"Này Lâm Dục Thần, anh không thể giảng chậm lại được à?"

"An Di! Đến cả câu động từ đơn giản như thế mà em cũng không hiểu? Xem ra em thật sự đã đánh mất căn bản rồi"

"Ừ thì đúng là mất căn bản, nếu không mất căn bản thì còn ở đây nghe anh giảng làm gì?"

Đùa! Nếu không phải là sắp thi thì tôi cũng không phải ngồi ở đây học bài mà là đang ôm điện thoại lướt facebook kia kìa.

"Để anh giảng lại từ đầu cho em hiểu"

Tôi cắn cắn đầu bút mà nhìn lão đang luyên thuyên nói không ngừng. Lão ngồi kế bên tôi, ở cự ly gần này dưới ánh đèn bàn học thật sự tôi có thể thấy rõ hai hàng lông mi dài thật là dài đang chớp qua chớp lại. Còn...còn có sóng mũi cao, bờ môi mỏng, làn da trắng của lão nữa.

Lòng tôi bỗng nhiên rạo rực hẳn lên, một cảm xúc khó tả đang dân trào. Đây có lẽ lần đầu tiên tôi ngắm thật kĩ gương mặt của lão trong suốt 17 năm qua.

Thật là đúng chuẩn soái ca của biết bao cô gái. Quả thật trong đầu tôi vừa nghĩ đến câu gì thì liền tất tần tật thốt ra câu đó....

"Lâm Dục Thần, bây giờ em mới phát hiện ra là anh rất đẹp trai nha!"

Lời đã thốt ra miệng thật sự tôi rất muốn độn thổ xuống đất, nhưng mắt lại vẫn nhìn châm châm vào lão.

Lão đang giảng bài, đột nhiên nghe tôi bỗng thình lình khen một câu thì ngạc nhiên sau đó khóe miệng cười rộ lên liếc nhìn tôi giọng điệu trầm ấm mà nói.

"Bây giờ em biết cũng còn chưa muộn!"

"Xì...." Tôi bật cười thành tiếng, tôi mới khen một câu mà lão lại tự tin thái quá lên rồi. Hình như tâm trạng lão tốt lên thì phải, miệng thì cười cười nói.

"Được rồi, học bài tiếp đi!"

Thế là tôi và lão lại lao đầu vào học, một người giảng một người nghe.

_________

"Đúng không?"

"Câu này em phải làm như vầy.... Ừ... không phải....Ừm em làm đúng rồi đấy!"

"Đọc cấu trúc câu như thế đúng không?"

"Sai rồi....em phải đổi......."

Hai chúng tôi một người hỏi một người trả lời cứ như vậy làm suốt tới 2 tiếng đồng hồ.

Lúc đang làm bài tập, tôi bỗng chực nhớ đến một chuyện cũng vô cùng quan trọng mà tôi chưa có hỏi lão.

"Này Lâm Dục Thần......"

"Đã gần 10h rồi, hôm nay học đến đây thôi, bây giờ em đi ngủ đi, ngày mai còn đi học"

Tôi chưa kịp nói hết câu thì lão đã nói trước rồi, ú ớ nhìn lão dẹp sách đứng dậy chuẩn bị về phòng. Nhưng lão đi được một nửa thì đột nhiên quay lại nhìn tôi khó hiểu hỏi.

"An Di, lúc nảy em kêu anh à?"

"Ờ, lúc nảy em gọi anh...định là hỏi... là anh đã nói chuyện hủy hôn ước với ba mẹ chưa?"

Câu hỏi vừa vang lên, cả không gian liền im ắng lại chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắt kêu. Tôi thấy vẻ mặt lão trầm xuống, sau đó lại khôi phục bình thường như có như không mà nhìn tôi.

"Anh chưa có nói....mấy hôm nay anh bận quá. Để bây giờ anh đi nói ngay với ba mẹ, em yên....."

"Khỏi cần!"

Tôi vội vàng lên tiếng ngăn lão, nhưng bởi vì hấp tấp mà tiếng nói của tôi hơi lớn và hối hả. Nghệch mặt nhìn lão tôi vội hắng giọng điều chỉnh lại tâm lý.

"Ưm... ý em là... giờ này chắc ba mẹ đã ngủ rồi anh đừng có quấy rầy. Còn chuyện hôn ước cứ để đó đi rồi sau này hẵn tính...."

Giọng tôi càng ngày càng nhỏ lại, không biết lão sẽ thế nào khi nghe tôi nói vậy.

"An Di! Em có biết em đang nói gì không? Em...ý của em là không hủy hôn phải không?"

Giọng lão nghe qua là biết lão đang rất vui sướng thì phải? Tôi quay lại nhìn lão.

"Em...em..."

Một bàn tay to lớn nhè nhẹ đặt lên đầu dịu dàng xoa xoa đầu tôi.

"An Di, Anh rất vui!"

Vốn tôi định hỏi lão là vui vì chuyện gì nhưng mà lại thôi, đi đánh trống lãng với lão.

"Này, khuya rồi anh mau về phòng đi, em muốn ngủ rồi"

Tôi đẩy đẩy lão ra khỏi cửa sau đó đóng cửa lại, trước khi đóng tôi còn nghe lão cười nói.

"Được, được rồi...An Di chúc em ngủ ngon!"

________

Sau khi mọi chuyện được diễn ra êm đẹp, suông sẻ. Tôi dường như ngủ ngon hơn đánh một giấc cho tới sáng, không mộng mị gì cả.

Xuống ăn sáng, sau đó tôi ra đứng trước cổng để chờ lão chở đi học. Thì bỗng nhiên một tiếng gọi.

"Lâm An Di"

Tôi quay lại nhìn, thế quái nào cái tên Thẩm Kình lại chạy đến nhà tôi thế này?

"Rốt cuộc cũng tìm được nhà cậu rồi! Hì hì..."

"Thẩm Kình? Cậu sáng sớm đến nhà tôi làm gì vậy?"

"Rướt cậu đi học chứ làm gì. Đi thôi!"

Nói rồi cậu ta liền chống xe đạp xuống, đi lại trước mặt, cầm tay tôi kéo tôi ngồi lên chiếc xe đạp của cậu ta.

"Này Thẩm Kình cậu làm gì vậy? Cho tôi xuống mau, nhanh!"

"Ngồi im để tôi chở cậu đi! A! Em chào thầy Lâm. Em đến chở An Di đi học, thưa thầy chúng em đi!"

Này Lâm Dục Thần sau anh im re vậy? Sao không cản lại???

A! Cứu người.... bắt cóc a!!!
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 15: Bị bệnh


"Này, Thẩm Kình sao cậu biết nhà tôi ở đó mà cậu đến tìm vậy?"

"Hỏi người khác"

"Hỏi ai?"

"Thì là cái người ngồi cùng bàn với cậu đấy"

Tôi đen mặt, được lắm Võ Minh Anh dám bán đứng bạn bè. Đợi bà đây vào lớp thì sẽ biết tay.

"Thế biết nhà thì biết nhà rồi. Tôi cũng đâu có mượn cậu đến chở tôi đi học?"

Cậu ta đột nhiên thắng xe, quay mặt lại nhìn tôi cười tươi rối.

"Không biết nữa, chỉ là đột nhiên muốn chở cậu đi học thôi!"

Trong không gian thơ mộng, lãng mạng, một người con trai miệng cười tươi, ánh mắt nhìn chăm chú vào cô gái. Cô gái đó cũng nhìn lại chăm chú, cười cười sau đó buông một câu.

"Đồ thần kinh! Mau chở tôi đến trường lẹ đi.... không sẽ bị trể giờ học đấy. Này! Sau cậu còn đứng ngơ ngác ra đây? Mau đạp xe nhanh lên!"

Tôi hối thúc cậu ta, nếu đi trể giờ thì không chừng sẽ bị Lâm Dục Thần mắng cho mà coi. Tôi nhìn mặt cậu ta dần dần xám lại sau đó nhẹ giọng nói.

"Chị hai à! Bây giờ nơi chị đang đứng chính là trước cổng trường học đấy!"

"Ụa đến rồi à?" Tôi nhìn xung quanh, quả nhiên là tôi đang đứng ở trước cổng trường. Lúc nảy cậu ta cứ nhìn chầm chầm tôi, haha làm tôi cứ tưởng là cậu ta thật sự cảm nắng tôi rồi.

T_______T

**********

Tôi bước vào lớp, vào chổ ngồi, sau đó quay sang lắc lắc cái vai của đứa ngồi kế bên mà tra hỏi.

"Nói, cái tên Thẩm Kình đã cho mày ăn cái gì mà lại đi chỉ nhà của tao cho tên đó biết vậy?"

"A... An Di! Dừng...dừng vai tao sắp đứt rồi, đừng lắc nữa. Tao... tao nói!"

Tôi dừng lại nghe nó kể.

"Đau chết cái vai của tao rồi. Thật ra... Thẩm Kình cậu ta không có cho tao ăn cái gì hết. Mà cậu ta chỉ là cười dịu dàng với tao một cái rồi hỏi thôi, mày.... mày cũng biết tính tao rồi không thể cưỡng lại trai đẹp mà?"

Tôi đập bàn một cái, khốn kiếp đúng là lũ mê trai bán đứng bạn bè mà!

"À... hì hì... An Di chuyện của mày và thầy Lâm sao rồi?"

"Sao là sao? Bình thường rồi!"

Nghe nhắc tới lão, đột nhiên lòng tôi vui hẳn lên lại cảm thấy rất muốn cười nữa?

Cảm giác chết tiệt này là gì vậy???

_________

Giờ ra chơi tôi nằm ra bàn nhắm mắt ngủ, thì có người gọi, ngước lên nhìn lại là cái tên Thẩm Kình đó.

"Cậu tìm tôi à?" Thật là đang nhức đầu mà sao cứ phá tôi hoài vậy?

"Bánh nè, cho cậu đấy!" Cậu ta gãy gãy đầu đưa cho tôi một túi bánh, nào là khoai tây chiên, bánh mì,....

"Sao cậu biết tôi sẽ ăn mấy loại này?"

"Tôi nghe bạn cùng bàn của cậu nói, với lại chẳng phải con gái đều thích ăn vặt hay sao?"

Thật là không biết nó còn nói chuyện gì của tôi ra cho Thẩm Kình biết nửa đây.

Cơ mà toàn đúng là những món tôi thích, thế là tôi cũng không khách khí mà đưa tay nhận lấy. Đồ ăn của mình thích đang ở trước mặt mà không ăn thì thật là uổn phí gần 18 năm sinh sống trên đời.

Ấy thế mà khi mà tay tôi lấy được túi bánh thì bị Thẩm Kình giữ lại.

"Cậu định nuốt lời à?"

"Không phải, An Di sao người cậu nóng thế?"

Nóng???

"À! Không sao chỉ hơi nóng, nhức đầu xíu thôi. Một chút nữa nó sẽ hết à"

"Nóng như thế này, mà cậu nói không sao? Đi... đi lên phòng y tế với tôi!"

"Này, không cần. Tôi chỉ nóng xíu thôi lên đó làm gì?" Có cần làm quá lên không vậy? Mới có nóng nhiêu đây thì ăn nhầm gì với tôi.

"Gì vậy? Hai người đang chơi kéo co à?" Minh Anh nhìn tôi và Thẩm Kình, cười hiếu kỳ hỏi.

"À, An Di đang bị bệnh, tôi phải đưa cậu ấy lên phòng y tế. Một chút cậu báo lại với giáo viên giùm nhé!"

"Hả....An Di cậu bị bệnh à? Sao người cậu nóng thế này??? Thẩm Kình mau lên, cậu mau đưa An Di đi đi.... mọi chuyện còn lại cứ để tớ lo cho!"

"Ừm....." Nói rồi một tay cậu ta nắm lấy tay tôi kéo tôi đi một mạch lên phòng y tế.

Này! Này... chính chủ còn ở đây, tôi còn chưa có chết sao hai người xem tôi như không tồn tại vậy? Sao không ai hỏi một chút ý kiến của nhân vật chính là tôi đây này???

___________

Và rồi, tôi cứ thế mà bị bắt cóc đem lên phòng y tế nằm ở đó.

"Cô! Cậu ấy có bị làm sao không vậy?"

Bà cô y tá nhìn hai chúng tôi rồi ngao ngán lắc đầu thở dài nói.

"Chỉ là bị cảm mạo thôi, nằm nghĩ ngơi một chút thì sẽ đở. Thật là không hiểu giới trẻ thời nay, chuyện có bé tí mà lại làm quá lên!" Nói xong thì bà cô bước đi ra ngoài.

Cậu ta ngồi trên ghế cười cười nhìn bà cô rồi quay qua thở phào nhẹ nhõm nói với tôi.

"May mắn là chỉ là cảm nhẹ, làm tôi cứ tưởng..."

"Tưởng cái đầu cậu, tôi đã nói là không sao rồi. Ai bảo cậu tài lanh đi....". Tôi đang nói nửa chừng thì cánh cửa phòng lại bật mở, nhìn lại là Lâm Dục Thần đang hối hả bước vào.

Lão nhìn qua tôi sau đó lại quay qua liếc nhìn Thẩm Kình như có như không trầm giọng nói.

"Thẩm Kình, em còn không mau về lớp học đi. Bây giờ đã vào giờ học rồi đấy!"
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 16: Bởi vì anh ghen


"Thẩm Kình, em còn không mau về lớp học đi. Bây giờ đã vào giờ học rồi đấy!"

"Nhưng An Di cậu ấy...."

"Em không nghe thấy tôi nói gì à?"

Tôi đang nằm trên giường xem kịch vui diễn ra trước mắt bỗng bị tiếng quát của Lâm Dục Thần làm cho dực mình. Không chỉ có riêng tôi dực mình thôi đâu, mà còn cả cái tên Thẩm Kình, chắc đây là lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy Lâm Dục Thần nổi giận nên mặt của cậu ta ngạc nhiên hết cở!

"Vâng! Vậy em về lớp đây. An Di cậu nghĩ ngơi cho khỏe đi" Thẩm Kình nhìn lão lại nhìn tôi nói rồi đứng dậy đi về lớp.

"Lâm Dục Thần anh lại lên cơn động kinh gì vậy? Sao lại quát Thẩm Kình?" Tôi trừng mắt nhìn lão, đang yên đang lành tự nhiên lại hung giữ với học sinh của mình.

"Cơ mà anh không dạy học à? Sao lại chạy đến đây?"

"Em bị bệnh à? Anh nghe Minh Anh báo lại nên vội vàng đến xem sao!" Lão vừa nói vừa ngồi xuống giường rồi lấy tay áp lên trán tôi, nhăn nhăn mặt nói.

"Sao lại nóng thế này, đi thôi, anh đưa em vào bệnh viện khám!"

"Không! Em không đi, chỉ là cảm nhẹ thôi anh có cần làm quá lên không vậy? Với lại chẳng phải bà cô già đó đã nói là chỉ cần nghĩ ngơi thật kĩ là khỏe thôi mà!"

"Đấy! Chính em cũng nói cô y tế là bà cô già rồi còn gì? Người đã già như vậy chuẩn đoán có nhiều sai xót, anh không tin cho lắm. Nên hãy đến bệnh viện cho chắc". Lâm Dục Thần liếc nhìn tôi cười nói.

Miệng lưỡi của lão ngày thâm độc, bắt được điểm trong từng câu nói của tôi. Nhưng tôi thật sự không muốn đi bệnh viện chúc nào, nên gân cổ lên cải lại.

"Lâm Dục Thần, em không muốn....."

"Lâm An Di! Em có nghe lời anh không?" Lão trầm giọng liếc nhìn nói, rồi sau đó lại dìu tôi đi.

Ặc... hình như tôi lại chọc lão giận rồi thì phải?

"Này Lâm Dục Thần, em thật sự không muốn đi bệnh viện. Hay là cho em về nhà đi?" Thật sự hết cách nên tôi bắt buộc phải nài nỉ lão, mắt long lanh chớp chớp nhìn lão.

"Ừm... thật hết cách với em!"

Haha tôi biết mà, lão không qua được cái chiêu giả ngây của tôi đâu. Đi được khoảng một lúc tôi mới trực nhớ là có một câu hỏi mà lão đã lơ cho tới bây giờ.

"Lâm Dục Thần, lúc anh mới vào sao lại quát tháo Thẩm Kình? Dầu gì cũng là cậu ta đưa em lên phòng y tế mà!" Nhìn lão trầm ngâm, tôi cứ tưởng là lão sẽ trả lời câu hỏi của tôi, nhưng ai dè.

"Hình như em nóng hẳn lên, bắt đầu mê sản cho nên hơi nói nhiều rồi đúng không? Vậy chúng ta không về nhà mà đi bệnh viện khám nhé?"

"Không....không cần, em ngậm miệng là được!"

Hình như tôi đã hỏi một câu hỏi ngu rồi thì phải???

*********

Về đến nhà, lão dìu tôi lên phòng nằm, rồi đắp chăn lại. Tay lão áp lên trán tôi, vẫn là cái bộ mặt đẹp trai nhăn nhăn lại nói.

"Vẫn còn nóng, em nằm nghĩ ở đây đi, anh xuống bếp nấu....." Đang nói nữa chừng thì lão ngừng lại, nhìn chầm chầm túi bánh mà lúc nảy tôi bỏ ở bàn học.

"Túi bánh này là của em à?" Lão đứng dậy mở túi bánh ra, hiếu kì nhìn tôi hỏi.

"À....túi bánh đó là của Thẩm Kình cho em đấy! Haha sao này không phải tốn tiền mua đồ ăn vặt nửa rồi. Ơ.... Lâm Dục Thần anh làm gì vậy? Khốn kiếp sao lại giục bánh của em?"

"Em đang bệnh, đồ ăn này không tốt cho sức khỏe đâu. Đợi em hết bệnh rồi muốn ăn bao nhiêu thì ăn. Bây giờ em nghĩ ngơi đi anh đi nấu cháo!" Lâm Dục Thần quăn túi bánh vào thùng rác, khẽ nhíu mày nhìn tôi nói.

"Thì đợi hết bệnh rồi ăn chứ bây giờ em có ăn đâu. Hà cớ anh quăn vào thùng rác làm gì? Lâm Dục Thần anh không biết à?"

"Anh sợ bánh hết hạn sử dụng, ăn sẽ không tốt. Sau này anh sẽ mua lại gấp đôi cho em!" Nói rồi lão đi ra khỏi cửa, nhưng đi được 1 bước thì lão lại quay trở vào phòng. Bước đến thùng rác nhanh chân nhanh tay mà gôm toàn bộ rác có ở trong thùng đem đi ra khỏi phòng.

Tôi nhìn hành động của lão mà đen mặt. Lâm Dục Thần! CMN, anh nghĩ em đói chết thèm khát lắm hay sao mà đồ đã giục vào thùng rác moi lại lên ăn???

T_______T

*********

"Cháo đây! Anh nấu xong rồi này. Em ăn rồi uống thuốc, nghĩ ngơi. Hay để anh đúc cho em ăn nhé?"

"Tay em chưa có gãy, nên không cần đâu!" Tôi bưng tô cháo của lão nấu mà húp sùi sụt.

"Ngon!" Thật sự là lão có tài nấu ăn rất ngon nha. Tôi ngước nhìn lão đang ngồi kế bên lật sách đọc, hắng cái giọng nhè nhẹ hỏi thử lão.

"Lâm Dục Thần! Hình như anh rất ghét Thẩm Kình?" Tôi thấy lão dừng lật sách, trầm ngâm một lúc lâu rồi thở dài, ngước lên nhìn tôi nói.

"Cũng không hẳn là ghét, chỉ là anh không thích em ở cùng cậu ta thôi!"

"Tại sao lại không thích? Em với cậu ta cùng lắm chỉ là...."

"An Di! Hãy nghe anh nói. Đó chính là bởi vì...." Lão nghiêm mặt nhìn tôi, nhẹ nhàng nói ra.

"Bởi vì anh ghen"

Ps: Bởi vì anh ghen ghen ghen mà.... bởi vì anh........ thôi mà, bởi vì anh đã quá.... em, quá.... em!!! ^.^
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 17: Làm chuyện xấu


"Bởi vì anh ghen"

Ôi!

"Khụ....khụ...." Bốn từ này làm tôi đang húp cháo sùi sụt thì bỗng nhiên bị nghẹn ngay cổ họng, khiến cho tôi ho một trận.

Lão nói lão ghen?

"Sao em lại ăn cẩu thả như thế? Nước này, em uống đi!"

""Khốn kiếp! Còn không phải tại anh mà em bị như vầy?" Tôi nhìn nhìn lão đang cho tôi uống nước mà tố cáo.

"Ừm đúng là tại anh. Anh biết anh nấu ăn rất ngon, nhưng em cũng đâu cần phải ăn hấp tấp như thế? Cháo anh nấu còn nhiều lắm mà!"" Mặt của Lâm Dục Thần tĩnh lặng, nhẹ mỉm cười mà trêu chọc tôi.

"Lâm Dục Thần! Anh đừng đánh trống lãng. Lúc nãy anh nói là anh ghen? Là thật à?" Tôi nhíu mày nghiêm túc nhìn lão nói. Chẳng phải người ta nói, có yêu thì mới có ghen hay sao?

Không lẽ thật sự là lão yêu tôi??? Hồi hộp chờ đợi lão lên tiếng trả lời câu hỏi.

"Ừm.... anh thừa nhận là anh ghen!" Lão nhìn tôi trầm giọng nói, khóe miệng nở nụ cười ấm áp.

"Nhưng em...."

"Được rồi! Nhân lúc cháo còn nóng em ăn đi, nếu để nguội sẽ mất ngon. Để anh đúc cho em". Lão cầm muỗn múc cháo đưa đến trước mặt tôi.

Vốn tôi định nói với lão là, em và anh có yêu nhau đâu, mà anh lại đi ăn giấm kia chứ? Nhưng chưa kịp nói hết câu thì đã bị lão chặn họng rồi. Trong lòng còn đang suy nghĩ, thì một vật thể lạ được đưa đến trước miệng tôi, nhìn kỉ lại thì ra là lão đúc cháo cho tôi ăn.

Và thế là một người đúc còn một người thì há to miệng ra mà nuốt vào. Cũng rất nhanh tô cháo của lão đã được tôi giải quyết gọn gẻ.

"Uống thuốc xong rồi thì em nằm nghĩ đi. Anh đi về phòng đây!"

"Lâm Dục Thần anh không vào trường dạy học à? Chẳng phải hôm nay anh có tiết hay sao?"

"Không! Anh đã nhờ người dạy thay rồi. Em đang bệnh mà, anh phải ở nhà chqm sóc, với lại nghĩ một ngày cũng chả sao!" Lão thu dọn đồ rồi nhìn tôi cười nói, sau đó bước ra khỏi phòng.

Chỉ là cảm nhẹ thôi chẳng lẽ em không chăm sóc cho mình được? Lâm Dục Thần anh nghĩ em là con nít mới lên ba à???

********

Do thuốc có phần thuốc ngủ, nên làm cho tôi ngủ đến 3 giờ chiều mới tỉnh giấc. Mở mắt, đầu vẫn còn hơi nhức một chút, tôi loạng choạng bước vào tolet để rửa mặt. Rồi sau đó đi xuống nhà tìm Lâm Dục Thần.

Vừa xuống nhà thì đã thấy lão nằm ở phòng khách mà ngủ. Tôi rón rén, nhẹ nhàng mà bước đến gần lão. Vốn tôi định là sẽ la làng lên làm lão dực mình mà tỉnh dậy.

Nhưng bây giờ nhìn lão gương mặt đang yên lặng trầm tĩnh mà ngủ, ngày thường lúc lão tỉnh táo thì đã đẹp trai rồi. Không ngờ lúc lão ngủ mà lại còn đẹp trai gấp đôi hơn nửa!

Làm sao bây giờ tôi dứt ra không được rồi?

Nhìn lão một hồi, tôi ngồi xuống dưới đất. Tay từ từ đưa lên vuốt vuốt hai bên chân mài của lão, rồi sau đó lại khều khêu lông mi của lão. Rồi đến sóng mũi, rồi sao đó.... sao đó.

Tôi nhìn chầm chầm môi của lão, tim bất chợt đập thình thịch lên. Tôi không biết có nên đụng chạm vào môi của lão không? Nhưng tôi lại nghĩ mắt, mũi thì cũng đã sờ qua rồi, vậy còn môi chừa lại để làm gì? Dầu gì lão đang ngủ cũng sẽ chả biết đâu!

Nên thế tay tôi bắt đầu chậm rãi đưa đến trước môi của lão, mặt tôi đỏ bừng, trong lòng thì hồi hộp lên từng cơn. Cho đến khi tay đã đặt lên môi của lão, một cảm giác mềm mềm xúc tác đến tay.

Tôi hưng phấn hò hét trong lòng, A, hóa ra môi của lão rất mềm nha cứ y như là của con gái vậy! Bỗng nhiên lão cựa quậy, tội vội vàng rút tay lại. Định thần nhìn, may mắn là lão vẫn còn ngủ, Haha thế là...

Tay tôi bắt đầu tiếp tục di chuyển dọc theo đường môi của lão. Đến khi chọc chọc môi của lão đủ rồi, tôi chuẩn bị rút tay mình về. Thì bỗng dưng cổ tay bị bắt lại.

"AAAA.........AAA!!!!!!!!!" Tôi ngừng hét, nhìn lại một cặp mắt phượng, trầm lặng, có chút chứa hơi nước lại có chút ý cười mà nhìn tôi.

Là...là...là... Lão!

"Lâm.... Lâm Dục Thần! Ha...haha... anh... anh mới tỉnh ngủ à?" Đồ ngu! Chẳng phải mày vừa làm chuyện xấu mới khiến lão tỉnh dậy hay sao? Vậy mà cũng đi hỏi.....

"Không! Anh tỉnh ngủ lâu rồi"

Mẹ kiếp! Lão tỉnh ngủ lúc nào thế, sao tôi không biết? Trong lòng thì hốt hoảng, ngoài miệng thì cười ngu....

"Haha.... Em.... À em cũng mới tỉnh ngủ" Tôi một bên gãy gãy đầu nói xàm, mặt đỏ ửng nhìn gương mặt trầm tĩnh trước mắt. Một bên thì thầm trong lòng, ba mẹ ơi mau cứu con!!! A... có rồi.

"À... Lâm Dục Thần! Ba mẹ ở đâu, sao từ........."

"An Di! Sao em lại đi ăn đậu hủ của anh?"
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 18: Quà tặng


"An Di! Sao em lại đi ăn đậu hủ của anh?"

Lão nắm chặt cổ tay của tôi, nhíu mày lại, miệng thì cười nói.

Giề??? Ăn đậu hủ?????

"Này Lâm Dục Thần cái gì mà ăn đậu hủ của anh chứ? Bắt quá chỉ là sờ mó một chút thôi mà! Nếu nói người bị ăn đậu hủ thì chính là em đây này!"

Tôi giơ cái tay đang bị lão nắm ra lắc lắc trước mắt lão. Đùa! Tôi mới là người bị hại đây này.

"Giờ thì thả tay em ra" Mẹ kiếp, thật không ngờ lại bị bắt quả tang, tôi bị ánh mắt của lão nhìn chầm chầm, làm tôi thẹn quá hóa giận, vội rút tay ra khỏi bàn tay to lớn của lão. Nhưng lại không rút ra được.

"Này Lâm Dục Thần, anh mau thả tay em ra. Đau chết......."

"Nếu em đã nói là sờ mó, thì hình như anh vẫn sờ chưa đủ thì phải? Em xem lúc nảy em sờ anh hết cả mặt, còn anh chỉ mới có tay à! Cho nên....." Lâm Dục Thần nghiêm mặt nhìn tôi nói, cánh tay còn lại từ từ đưa lên.

Mắt trợn to lên khi nghe lão nói, lão nói cái gì thế? Lão muốn sờ mặt tôi à?

Tôi nuốt nước bọt cái ực, nhìn cánh tay của lão từ từ tiến lại, tim đập thình thịch. Vội vàng dùng tay còn lại che mặt.

"A! Không được.... không được sờ. Lâm Dục Thần b**n th**. Anh mau bỏ tay em ra, nhanh lên!!!"

Đấy! Một bên tay kia vừa vùng vằng thoát ra khỏi tay lão, một bên thì tôi cứ hét toáng lên. Bỗng nhiên tôi lại nghe tiếng cười của lão, mắt he hé ra nhìn.

"Nhìn em kìa! Sao lại hốt hoảng thế, anh đã có làm gì đâu? Hay em thật sự tưởng anh sẽ....."

"Khốn kiếp Lâm Dục Thần, anh dám đùa giỡn em?" Tôi nhìn cái người trước mặt, một tay đang đở trán nhìn nhìn tôi, miệng thì cười nghặt nghẽo.

Cơn nóng sôi sùng sục dâng trào lên, tôi tức giận, đứng dậy hất tay lão ra bỏ đi. Nhưng lão kéo tay tôi lại, tôi cũng chả buồn mà nhìn lão.

"Nào lại đây! Để anh xem coi em còn nóng không" Thân hình cao lớn tiến lại gần, một tay lão để lên vai tôi tay còn lại thì áp lên trán.

"Ưhm...... hết nóng rồi. Bây giờ em cảm thấy trong người thế nào rồi?"

"Bình thường"

"Em vẫn còn giận à?" Một tay lão vuốt vuốt tóc tôi, ánh mắt lóe lên tia ý cười.

"Ai thèm giận!" Tôi liếc nhìn lão lên tiếng.

"À.... Minh Anh, em ấy có đem bài vở đến cho em đấy" lão vừa nói tay vừa chỉ chỉ về phía bàn.

Tôi nhìn trên bàn chỉ có 3 cuốn tập mà than thầm. Tôi rất làm biếng đi chép bài nha, tuy chỉ có 3 cuốn thôi nhưng mà cái khó nhất chính là có môn ngữ văn của bà cô liên già đó. Mỗi lần học bả là nội dung có thể dài đến tận gần 3 trang giấy nha.

"Lâm Dục Thần! Anh chép bài thay em đi? Ai bảo anh ép em nghỉ học làm gì?" Tôi quây lại tố cáo lão, đúng vậy ai bảo lão cho tôi nghỉ học thì đương nhiên việc chép bài phải do lão làm rồi.

"Ừm... để anh chép cho! Em đói bụng chưa? Anh đi nấu gì đó cho em ăn!"

Đúng là không nhắc thì thôi, chứ nhắc là bụng tôi lại sôi ùn ụt lên rồi. Vì thế tôi gật gật đầu ý bảo đi làm gì đó cho tôi ăn.

"Lâm Dục Thần, ba mẹ đi đâu cả rồi? Sao từ sáng đến giờ em không thấy?"

"À... ba mẹ đã đi đám của một người bạn rồi! Chắc có lẽ tối nay sẽ về"

"Ừm...." tôi vừa uống nước vừa nhìn lão đang sắt sắt cái gì đấy, mở miệng hỏi.

"Lâm Dục Thần, lúc nảy anh nói Minh Anh đến thăm em à? Vậy còn có ai nữa không?"

"Còn có Phương Thảo nữa!"

"Hết rồi à?" Tôi bán tính bán nghi mà nhìn lão hỏi.

"Ừm... hết rồi!" Lâm Dục Thần hơi dừng tay lại, trả lời rồi sau đó tiếp tục công việc của mình.

*******

Khoảng 15" sau, lão đã nấu xong. Bây giờ tôi chỉ có việc là ngồi vào bàn thưởng thức đồ ăn của lão nấu thôi.

Cũng rất nhanh tôi đã giải quyết xong các món của lão. No nê cái bụng rồi tôi nhìn lão chỉ vào cái đóng chén ra lệnh.

"Lâm Dục Thần anh rửa......"

"Ừm.... để anh rửa cho. Em ra ngoài nghỉ đi!"" Lâm Dục Thần nhìn tôi khẽ mỉm cười nói, sau đó xắn tay áo lên bắt đầu rửa chén.

Tôi chưa nói hết câu thì lão đã biết tôi định nói gì rồi? Haha Lâm Dục Thần anh thật là giỏi, em cho anh một like này!

*******

Buổi sáng ngày hôm sau tôi cùng lão đên trường, khi sắp bước vào lớp. Thì tôi bị một chị gái rất xinh đẹp kéo lại ban công nói chuyện.

"Em có phải là Lâm An Di không?"

Tôi nhìn chầm chầm chị gái trước mắt gật gật đầu.

"À! Chị.... chị là Vương Hinh. Chị có chuyện muốn nói với em!" Chị gái đó ấp úng nói nhỏ.

"Có chuyện gì thế ạ?"

Tôi nhìn trên tay chị ấy cầm một hộp quà được gói rất đẹp. Mặt đỏ lựng ấp úng mà nhìn tôi.

Quà tặng???

Không..... không lẽ? Chị ấy cầm quà đến đây tỏ tình với tôi??? Tôi dựt dựt khóe miệng, thầm than trong lòng, đang tính mở miệng nói thì.....

"Em... em có thể đưa hộp quà này đến cho thầy Lâm giúp chị không?"
 
Anh Trai Là Thầy Giáo
Chương 19: Tỏ tình gián tiếp


"Em... em có thể đưa hộp quà này đến cho thầy Lâm giúp chị được không?"

Gì???? Tặng cho lão???

Tôi trố mắt nhìn chị gái rồi lại nhìn hộp quà đó. Đột nhiên trong lòng cảm thấy hơi khó chịu nha, nhưng ngoài mặt vẫn cười tươi như hoa nở vậy.

"Té ra hộp quà này là tặng cho Lâm Dục Thần? Haha chị làm em hết hồn. Em cứ tưởng đâu là chị thích em, cho nên mới đến tỏ tình với em ấy chứ?"

Giả dối, rõ ràng trong lòng tôi bây giờ rất, rất, rất là khó chịu chị gái trước mặt này đến cực điểm, vậy mà vẫn phải cười với chị ta. Tôi cảm thấy hình như mình rất có năng khiếu đi làm diễn viên rồi đấy.

Haha! Cơ mà lại suy nghĩ tôi mắc mớ gì phải đi giận chị ta? Bởi vì chị ta xinh đẹp hơn tôi hay là chị ta đi tỏ tình mà theo kiểu gián tiếp này đây?

Vì thế tôi mỉm cười đưa tay ra nhận hộp quà nhưng lại bị chị ta kéo lại.

"Sao thế?"

"Em có chắc em là Lâm An Di em gái của thầy Lâm. Lâm Dục Thần???" Chị ta dựt dựt khóe miệng, mặt đen lại, bán tính bán nghi nhìn tôi hỏi lại lần nửa.

"Không phải!"

"Hả......?????"

Chết cha nói hớ rồi!

"A... Đúng vậy! Em là em gái của Lâm Dục Thần! Bộ có vấn đề gì à?"

"À..... Haha! Không.... không có vấn đề gì hết. Vậy nhờ em gửi hộp quà này đến cho thầy Lâm giúp chị. Giờ chị phải về lớp rồi!" Vương Hinh vội đưa hộp quà, cười gượng gạo, liếc nhìn tôi nói, sau đó thì chạy về phía bạn của mình đang đứng chờ.

Gì thế? Chị ta bị động kinh à? Sao lúc đầu chị ta nhìn tôi thân thiện lắm mà, vậy mà bây giờ cái cách chị ta nhìn tôi cứ y như người ngoài hành tinh vậy???

Nhìn hộp quà trong tay, mà tôi ngứa cả con mắt, thật sự muốn ném nó vào thùng rác luôn ấy chứ. Nhưng mà lại thôi, định bước vào lớp thì lại nghe chị ta nói chuyện với bạn của mình.

"Sao, mày thấy em gái của thầy Lâm ra sao?"

"Quả nhiên đúng y như lời đồn, là rất bình thường. Nhưng mà tao lại phát hiện ra... hình như em gái thầy Lâm có vấn đề về thần kinh thì phải? Lúc nảy tao đem quà đến nhờ em ấy gửi cho thầy Lâm. Vậy mà em ấy còn tưởng tao đem quà đến tỏ tình với em ấy!"

"Hahahahaha......."

"Làm tao nổi cả da gà lên. Nhưng mà cũng thật tội cho thầy Lâm khi có người em gái như vậy......"

Tiếng nói của dần dần mất hút, còn tôi thì đứng chôn chân tại chổ, mặt hiện lên ba vạch đen.

Thần..... Thần kinh?????

Này! Này! Này! Bà chị thối kia! Bà chị nói ai bị thần kinh đấy? Bà chị có tin là tôi không đem hộp quà này đưa cho Lâm Dục Thần mà ném thẳng vào thùng rác hay không?

Một phút trước thì nhờ tôi này nọ còn một phút sau thì quay lưng đi nói tôi bị thần kinh? Tôi tức giận nhìn hộp quà, thật là CMN!

Lâm Dục Thần anh hay lắm, anh được người ta tỏ tình rồi đây này!

Tôi thở dài bước vào lớp, nằm dài ra bàn.

"Chu choa, mới sáng sớm mà mày đã được anh nào tặng quà rồi đấy!" Minh Anh cầm hộp quà trên tay ngắm ngía.

"Biến! Biến đi..... hộp quà đó là tặng cho Lâm Dục Thần đấy!" Tôi khó chịu mở miệng nói.

"Hả??? Hộp quà này là mày tặng cho thầy Lâm à?"

"Không phải của tao.... mà là của một chị lớp trên tặng cho lão!"

"Hả? Thế chẳng phải là........."

"Ừa! Lão được tỏ....."

"Haha! Lâm An Di, kể từ nay mày có tình địch rồi đấy" Minh Anh nhìn hộp quà xong lại nhìn tôi, ánh mắt lóe lên tia dị thường nói.

Tình địch??? Tôi ngớ người nhìn nó...

"Tình địch cái con khỉ! Mày im đi... đưa hộp quà cho tao"

"Thế còn hộp quà này, mày định làm gì?"

"Thì còn làm gì nửa, một lát nửa tao đem đến cho lão thôi!" Tôi cất hộp quà vào bàn rồi nói.

*********

Đến giờ ra chơi tôi đem hộp quà đến cho lão.

"Này Lâm Dục Thần! Quà của anh này. Anh hay lắm, anh được người ta tỏ tình rồi này" tôi đặt mạnh hộp quà xuống bàn của lão, rồi nói.

"Quà của ai thế?" Tay lão đang đánh bàn phím trên máy tính, khẽ liếc hộp quà nói.

"Của một chị nào tên là Vương Hinh tặng anh đấy!"

"Ờ! Vậy......."

"Ờ là ý gì? Quà ở đó. Lâm Dục Thần, em xong nhiệm vụ rồi, em về lớp đây!" Tôi hậm hực nhìn lão, lão đã ờ rồi thì có nghĩa là lão đã nhận hộp quà của chị ta rồi còn gì?

"An Di! Đem hộp quà trả giúp anh đi"

"Trả lại??? Làm sao mà trả lại đây?"

"Nếu không trả được, vậy thì ném vào thùng rác đi!"

T__________T

Ps: Ơ... sao lại ném đi. Cho Mèo này! Ném bỏ đi thì uổng lắm. ^.^
 
Back
Top Bottom