Khác Anh trai kế không ngoan

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
409300631-256-k304316.jpg

Anh Trai Kế Không Ngoan
Tác giả: cuchamgai
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sống chung với anh trai kế, tôi cứ nghĩ chỉ là người xa lạ... nhưng ánh mắt của anh lại khiến mọi thứ trở nên khác đi



dammy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • REUP-SAU KHI THOẢ THUẬN KẾT HÔN CÙNG ẢNH ĐẾ
  • [BHTT - EDIT HOÀN] SAU KHI TRỞ THÀNH ĐẠI HỘ -...
  • TINH LẠC NGƯNG THÀNH ĐƯỜNG (Quyển 1) - Nhất Độ Quân Hoa
  • Hình xăm Thanh Long
  • Thanh Xuân
  • [ĐM/EDIT/HOÀN] Xuyên Thành Yêu Đao Của Nam Chính.
  • Anh Trai Kế Không Ngoan
    Chương 1


    Ai cũng nói tôi là chó của cậu chủ nhà họ Tử nhưng đâu ai biết rằng chỉ cần có người dám đụng vào một sợi tóc của con chó ấy thì chắc chắn sẽ không thể sống nổi đến ngày mai.

    Tôi là Tử Tâm tên thật là Bách Tâm vốn là đứa trẻ không nên có trên đời,bởi tôi là do mẹ cùng một người đàn ông vô danh sinh ra.bà sinh ra tôi khi mới 19 tuổi,mặc dù nhà nghèo nhưng bà vẫn yêu thương và nuôi tôi đầy đủ đó là một sự may mắn đối với tôi.

    Tôi cứ nghĩ mình sẽ sống một cuộc đời bình yên như vậy mãi,nhưng không khi tôi lên 12 tuổi mọi thứ đã thay đổi.

    Đang là hè nên tôi không cần đi học,tôi xem phim từ sáng tới chiều rồi lại ngủ từ chiều đến tận tám giờ tối.Chìm trong giấc ngon thì nghe thấy tiếng sột soạt tôi mơ màng tỉnh dậy nghiêng đầu sang thấy mẹ tôi Tử Di tên thật là Bách Di đang gấp gọn đồ đoàn vào hai chiếc vali to.

    Nghe tiếng tôi dậy mẹ không ngẩng đầu lên nhìn mà chỉ nói "Dậy rồi thì mau ăn cơm tối đi mẹ vừa mới làm xong đấy rồi ta chuyển nhà" trông bà có vẻ bực dọc còn liếc tôi một cái "sáng nay mẹ bảo con dọn hết đồ đi để tối nay khỏi phải dọn thì không chịu đâu giờ thì hay rồi làm mẹ phải dọn cho xong cũng trễ giờ luôn".

    Tôi cười tinh nghịch nói lời xin lỗi rồi nhanh chân chạy đi ăn sáng,tắm rửa lựa một bộ đồ thật gọn gàng,dễ chịu nhất mặc.

    Sau khi tôi làm xong chạy ra ngoài thì trời đã tối đen thấy chiếc xe sang đỗ ngay trước nhà.Mẹ cùng Tử Văn cũng chính là cha dượng của tôi đang xách hành lí lên xe,họ mới đăng kí kết hôn ba tháng trước.

    thật ra tôi cũng không thích việc mẹ lấy một người đàn ông lạ và tôi phải gọi người đó là ba nhưng Tử Văn khác.Ông đã theo đuổi mẹ tôi gần hai năm và trong hai năm ấy ông đã giúp đỡ mẹ con tôi rất nhiều.Nhà họ Tử rất giàu và có tiếng tăm trong nước đó cũng là lí do mà tôi chấp nhận vì tôi là đứa siêu mê tiền.

    Đang chìm trong suy nghĩ thì bỗng có một tiếng gọi từ tốn vang lên "Tử Tâm à đang nhìn gì thế mau đi thôi" là tiếng gọi của Tử Văn ông diện một bộ vest thanh lịch,dáng người cao cực kì tuấn tú.Ông vẫy tay với tôi,tôi mỉm cười gật đầu như một lời chào rồi chạy tới leo lên chiếc xe Rolls-Royce đắt tiền.

    Tôi vừa đóng cửa xe lại "Tử Tâm ăn tối chưa con" Tử văn hỏi "dạ rồi chú Văn" tôi đáp "Tâm Tâm sao lại gọi là chú Văn phải gọi là ba chứ!"

    Tử Di quở quách,Tử Văn xua tay bảo không sao sau đó hai người họ lại vừa bàn với nhau vừa nói chuyện vui vẻ.

    Tôi ngồi im lặng mặt không cảm xúc thật ra tôi đang rất sợ khi phải đến nhà họ Tử.nghe bảo nhà họ Tử có một cậu con trai tên Tử Sâm bằng tuổi tôi tính tình cực kì nóng nảy và lạnh lùng chỉ cần là thứ gì hắn muốn nhất định phải bằng được lại còn có sở thích hành hạ người ta nữa vừa nghĩ đến thôi cũng thấy ớn lạnh.
     
    Anh Trai Kế Không Ngoan
    Chương 2


    Đường đến nhà họ Tử rất nhanh,tôi đang nằm nghỉ trên xe thì bị tiếng đánh thức của mẹ gọi "Tâm Tâm dậy đi con ta tới rồi" bà nắm tay tôi bước xuống,tôi dụi dụi mắt vài cái rồi theo bà bước xuống.

    Một cảnh tượng hoành tráng suốt hiện trước mắt tôi xung quanh ánh đèn sáng trưng rực rỡ,sân vườn rộng lớn toàn hoa thơm mỗi chỗ trang trí tượng thạch cao với các hình thù khác nhau và ba chiếc bể nước to chảy xuống như thác nước,nói chung quá đỗi hùng vĩ và hoành tráng.

    Lối đi rất dài phải đến gần hơn tôi mới thấy một biệt thự ở giữa trung tâm nó lớn kinh khủng như khách sạn của mấy người có tiền có quyền,tôi nhìn mà choáng ngợp nghĩ ừ thì có thật.

    Rồi một tiếng chào đồng loạt cất lên "Mừng ông chủ,phu nhân và nhị thiếu gia về" tôi thoáng giật mình quanh rồi thấy hai bên là những người hầu có cả nam lẫn nữ họ đứng thành hình vòng cung cúi đầu.

    Một người bước ra trông trang phục có vẻ đặc biệt hơn những người khác có lẽ là quản gia "Chuẩn bị hai phòng lớn" Tử Văn nói rồi tự tay xánh hành lí mang lên cho mẹ tôi.

    Tôi đứng ngơ ngác định xách hành lí của mình vào thì một bàn tay của ai đó giữ lại "Nhị thiếu gia để tôi"là người hầu anh ta đi sát theo sau cầm hành lí giúp tôi."

    Cảm giác được hầu hạ đúng là sướng thật!"

    Tôi nghĩ bụng cười thầm.

    Khi bước vào biệt thự tôi liền nghe thấy một giọng nói vừa thờ ơ xen lẫn sự khó chịu "Ông dẫn mấy thứ của nợ này về làm gì?" người vừa nói là một cậu bé.

    Cậu mặc một chiếc áo thun tay dài đơn giản, nhưng cách đứng và thần thái lại hoàn toàn không giống một đứa trẻ,Gương mặt cậu bé tinh xảo đến mức gần như hoàn hảo, từng đường nét đều rõ ràng như được khắc họa tỉ mỉ.Nếu so với tôi thì cậu ta đẹp kiểu lạnh lùng,sắc sảo còn tôi đẹp kiểu trong trẻo,ngây thơ đối lập một trời một vực.

    Ánh mắt cậu ta lạnh nhạt lướt qua mọi thứ, không dừng lại ở bất kỳ ai—ngoại trừ một giây ngắn ngủi, khi nó chạm đến tôi.

    Cậu ta khẽ nhíu mày "Tử Sâm nói chuyện cho cẩn thận,đây là mẹ và em trai con đấy!"

    Tử Văn trừng mắt như đang nổi giấc "Hừ!tôi chưa nôn ra là may đấy" ta hờ hững lạnh lùng quay lên lầu "con..."

    Tử Văn tức đến cạn lời.

    "Không sao cả,không sao cả anh đừng tức giận trẻ con lần đầu ai cũng vậy mà" mẹ tôi vỗ nhẹ vào lưng Tử Văn hoà hoãn.Tôi chả thèm quan tâm chuyện mới nãy chỉ biết trước khi quay đi cậu ta đã nheo mắt nhìn tôi rồi còn cười nhếch mép.

    Tôi "?..." cậu bị cái gì vậy nụ cười đó là sao,tôi khó hiểu nhíu mày,bỗng một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.Tôi liền sợ hãi nắm lấy tay áo mẹ,cảm giác như kiểu có ai đó nhìn chằm chằm vào tôi muốn ăn tươi nuốt sống.

    Cảm giác đó đến rất nhanh và đi cũng rất nhanh,tôi càng hoảng sợ rúc vào sau lưng mẹ.

    "Tâm Tâm sao thế con,mệt ở đâu à?" mẹ tôi lo lắng cúi xuống bế tôi lên.Tôi theo đà vòng tay ôm bà "chắc là đi đường mệt rồi em đưa thằng bé lên phòng nghỉ đi" Tử Văn nói,ông sai người dọn phòng cho tôi.Tử Di mỉm cười như lời cảm ơn rồi ôm tôi lên phòng,bà kể chuyện cho tôi nghe đến khi tôi ngủ.

    Nửa đêm tôi bị tỉnh ngủ,mơ màng quơ tay tìm mẹ thì chạm vào một cánh tay tôi tưởng là mẹ nên đã ôm lấy.Đến khi cảm thấy cứ sai sai cơ thể tôi đang ôm lại có tỉ lệ bằng với tôi không giống mẹ chút nào.

    Tôi nhẹ nhàng mở mắt ra — và lập tức cứng đờ.Tim như ngừng đập trong một nhịp.
     
    Anh Trai Kế Không Ngoan
    Chương 3


    Thứ tôi đang ôm... không phải mẹ.

    Nó nằm quay lưng về phía tôi.

    Mái tóc đen dài phủ kín vai, rũ xuống gối.

    Khoảng cách quá gần, đến mức tôi có thể nhìn rõ từng sợi tóc lẫn vào nhau trong bóng tối.

    Tôi không dám cử động,không dám thở mạnh.Cánh tay tôi vẫn đang vòng qua eo nó.Lạnh!

    Lạnh đến mức như ôm phải một khúc gỗ ướp đá...nhưng thứ đó không phải vật chết.

    Bởi vì ngay lúc đó—Nó khẽ cựa mình,rất nhẹ.Chỉ một chút thôi nhưng đủ để khiến toàn thân tôi tê cứng.Tôi muốn rụt tay lại,muốn hét lên gọi mẹ.Nhưng cổ họng như bị bóp nghẹt, không phát ra nổi âm thanh nào.

    Rồi từ từ... cực kì chậm rãi...thứ đó bắt đầu xoay người lại.Không phải xoay cả thân,mà là... cái đầu.Tóc trượt khỏi gối, lộ ra một khoảng da tái nhợt,tôi nhắm chặt mắt lại trong tuyệt vọng.

    Nhưng đã quá muộn!Một hơi thở lạnh buốt phả thẳng vào mặt tôi.

    Ngay sát!

    Quá sát!

    Và trong bóng tối đặc quánh, một giọng nói thì thầm vang lên, khe khẽ như sát bên tai "Cuối cùng...cậu cũng tỉnh rồi à...".

    Tôi không nhớ mình đã ngủ lại lúc nào.

    Chỉ biết khi mở mắt ra lần nữa, ánh nắng đã len qua rèm cửa, chiếu lên giường.Mọi thứ... yên tĩnh đến mức đáng ngờ,tôi bật dậy.

    Trống không?

    Bên cạnh tôi không có ai.Chăn gối vẫn ngay ngắn như chưa từng có người nằm.Tôi sững lại vài giây, rồi cười khan "...Mơ thôi sao?".

    Nhưng khi cúi xuống nhìn cánh tay mình,nơi tối qua tôi đã ôm lấy thứ đó—một vệt lạnh như vẫn còn bám lại trên da.

    Tôi rùng mình, vội vã xuống giường.Vừa mở cửa bước ra "Tỉnh rồi à?"giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay phía trước,tôi giật mình ngẩng lên.

    Là Tử Sâm! cậu ta đứng ở hành lang, dựa lưng vào tường, hai tay khoanh lại trước ngực.

    Ánh mắt dửng dưng, nhưng khóe môi lại nhếch lên một nụ cười rất nhẹ.

    Chính là cái điệu cười hôm qua đó!

    Một nụ cười khiến người ta... không thoải mái."

    Tối qua ngủ ngon không?" tôi đứng im,tim đập mạnh trở lại."...Ý cậu là gì?" tôi cau mày hỏi.

    Cậu ta không trả lời ngay chỉ chậm rãi bước lại gần.Từng bước một,không vội vàng nhưng lại khiến tôi vô thức lùi lại.

    Đến khi khoảng cách chỉ còn một bước.Cậu ta cúi xuống,vỗ tay lên vai tôi ghé sát tai, hơi thở lạnh lẽo quen thuộc.

    Giống hệt!

    " Thật sự...Không nhận ra à?"

    đầu tôi ong lên một tiếng.Hai mắt tôi trợn to, năm ngón tay siết chặt "...Là cậu?" tôi gằn từng chữ.

    Hắn đưa tay che miệng bật cười khẽ,không thành tiếng nhưng vai khẽ rung lên "Phản ứng thú vị thật!".

    Tôi nhìn cậu ta, không nói nổi lời nào.Còn hắn thì nghiêng đầu, ánh mắt hờ hững lướt qua tôi như đang nhìn một món đồ chơi vừa tìm được.

    "Tối qua cậu ôm chặt như vậy... tôi còn tưởng cậu thích tôi rồi chứ" câu nói nhẹ tênh.Nhưng lại như tát thẳng vào mặt tôi.

    Tôi sôi máu định hát cho tên điên đó vô vàn lời yêu thương "Đồ điên—!" nhưng chưa kịp nói hết, cậu ta đã đứng thẳng dậy, quay lưng đi.

    "Đừng làm ồn" giọng nói lạnh tanh, không còn chút ý cười "Chỉ là một trò đùa thôi." .Khi bước đến cuối bậc thang cậu ta đột ngột dừng lại một giây, rồi nói thêm, rất khẽ—"Hay là... cậu sợ thật?".

    Gì cơ!cậu ta đây là đang khinh thường mình à?

    Vừa tức vừa ngượng thật sự muốn chạy lại đập cho cậu ta một trận nhưng tôi không thể làm gì cậu ta chỉ biết chửi thầm trong lòng."

    Ai,ai...nói tôi sợ chứ cậu nói bậy" tôi nói to.

    Bỗng một giọng nói cất lên "Tâm Tâm dậy rồi à con?" là giọng mẹ tôi "Cần mẹ giúp gì không?" giọng bà vọng lên từ dưới lầu.

    "À,không cần đâu mẹ con xuống liền" tôi nói nói gấp rồi vội chạy xuống.

    Vừa chạy xuống gần cầu thang tôi mắc chân vào quần ngủ loạng choạng, người đổ nghiêng như sắp ngã.Hai tay tôi vô thức quơ quạng, chới với giữa khoảng không, cố níu lại chút thăng bằng mong manh.

    Nhưng không đấu lại được lực kéo, cả người đổ hẳn về phía trước.Có lẽ ông trời cố tình trêu ngươi ngay lúc tôi sắp mất thăng bằng, hắn lại đứng ngay trước mặt.

    Một lực kéo mạnh giữ lại.Nhưng quán tính khiến tôi va vào người hắn.

    "...!"

    Tôi cứng đờ.

    Tay vô thức chạm phải thứ gì đó... không nên chạm.
     
    Anh Trai Kế Không Ngoan
    Chương 4


    Tôi chết lặng trong vài giây.

    Rồi—"Bỏ tay ra" giọng hắn trầm xuống, lạnh hẳn.

    Không lớn, nhưng đủ khiến tôi giật mình như bị điện giật.

    Tôi vội rụt tay lại, cả người lùi về sau một bước, tim đập loạn xạ.

    "T-tôi không cố ý...!"

    Hắn không đáp.

    Chỉ nhìn tôi một cái — ánh mắt tối sầm, rõ ràng là khó chịu.Không phải kiểu giận dữ ồn ào, mà là im lặng đến đáng ghét.

    Đúng lúc đó "Tiểu Tâm,đâu rồi con?"

    Mẹ tôi Tử Di đứng khựng lại ở ngưỡng cửa.

    Ánh mắt bà lướt qua chúng tôi: khoảng cách gần bất thường, vẻ mặt tôi thì hoảng loạn, còn hắn... vẫn nằm dưới người tôi.

    Không khí im lặng đúng một giây.

    Rồi bà bật cười."

    Ôi, hai đứa thân nhau nhanh thế à?

    Mẹ còn lo hai đứa khó hòa hợp cơ".

    "...!"

    Tôi suýt nghẹn."

    Không phải— tụi con".

    "Được rồi được rồi, xuống ăn sáng đi" Bà phẩy tay, cười đầy ẩn ý.

    "Đứng sát thế kia còn ngại gì nữa".

    Tôi hóa đá tại chỗ.Còn hắn... quay mặt đi, không nói một lời.

    Bữa sáng vẫn tiếp tục.Tử Văn đi làm từ sớm nên nhà chỉ còn ba người chúng tôi và những người hầu

    Tôi cố gắng ăn nhanh nhất có thể, chỉ mong thoát khỏi tình huống khó xử này.

    Nhưng—

    "Ăn chậm thôi"Giọng hắn vang lên ngay bên cạnh, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

    Tôi khựng lại."...Liên quan gì đến cậu?"

    Hắn không nhìn tôi, chỉ chống cằm, giọng đều đều:"Ăn kiểu đó, nghẹn cũng đáng".

    "...!"

    Tôi siết chặt đũa, cố nhịn.Mẹ tôi ở đối diện nhìn sang, cười vui vẻ:"Đấy, anh nhắc em kìa".

    "..."

    Tôi im lặng.

    Không muốn giải thích.

    Càng nói càng sai.

    Một lúc sau tôi vừa gắp đồ ăn, tay còn chưa kịp đưa lên hắn đột nhiên nói nhỏ, chỉ đủ hai đứa nghe:"Lần sau đừng tùy tiện chạm vào người khác".

    "...!"

    Tôi đông cứng.Tai nóng bừng lên."

    Tôi đã nói là không cố ý rồi!"tôi hạ giọng, nghiến răng.

    Hắn cuối cùng cũng quay sang nhìn tôi.Ánh mắt rất bình thản nhưng khó chịu.

    "Ừ."

    Một chữ.

    Hắn đáp xong lại quay đi, như thể chẳng quan tâm.Tôi tưởng hắn sẽ dừng lại ở đó.

    Nhưng không."

    Hay là cố ý?"

    "...Cậu điên à?!"

    Tôi suýt bật ra thành tiếng.

    Hắn khẽ nhếch môi rất nhẹ.Nhưng đủ để tôi nhận ra — hắn đang trêu.

    Cố tình.

    Tôi tức đến mức không nuốt nổi nữa.Đặt đũa xuống "Con ăn xong rồi." .Mẹ tôi ngạc nhiên: "Mới ăn có chút—"

    "Con no rồi."

    Tôi đứng dậy, gần như chạy khỏi bàn ăn.

    Vừa ra đến hành lang "Này" giọng hắn vang lên phía sau.Tôi dừng bước, quay lại, bực bội:"Còn gì nữa?"

    Hắn bước tới, chậm rãi.Khoảng cách giữa chúng tôi lại bị rút ngắn giống hệt lúc nãy.Tôi theo bản năng lùi một bước.Hắn nhìn xuống tay tôi."

    Lần sau—" hắn nói, giọng thấp "Nhìn cho kỹ rồi hẵng chạm".

    "...!"

    Mặt tôi nóng bừng."

    Tôi đã bảo là không cố ý rồi!"

    "Tôi đâu có nói là cậu cố ý."

    "...?"

    Tôi sững lại.Hắn nghiêng đầu, ánh mắt lạnh mà khó đoán."

    Chỉ là—" một khoảng dừng rồi hắn nói tiếp, rất nhẹ:"Đừng chạm nhầm lần nữa."

    Hắn lướt qua tôi, đi thẳng như thể không có gì xảy ra.Chỉ còn tôi đứng đó—vừa tức, vừa ngượng...và không hiểu sao—lại không cãi lại được.

    Buổi trưa yên ắng đến phát chán.

    Sau bữa ăn, ai cũng có việc của mình.

    Không ai để ý đến tôi.

    Tôi đi loanh quanh trong khu vườn phía sau, đá nhẹ những viên sỏi trên lối đi.

    Nắng trưa phủ xuống từng mảng sáng, cây cối im lìm, đến cả tiếng chim cũng lười hót.

    "Chán thật..." tôi lẩm bẩm, rồi rẽ sang một lối nhỏ hơn.

    Đi thêm một đoạn—Tôi khựng lại.

    Giữa những tán cây cao, có một công trình tách biệt hẳn với khu nhà chính.Không lớn nhưng đủ nổi bật.

    Tường kính cao, khung gỗ sẫm màu, mái dốc, phía trước có bậc thềm thấp.

    Cửa khép hờ, rèm bên trong kéo một nửa, ánh sáng lọt ra thành một vệt dài trên nền đá.

    Nhìn rất... yên tĩnh.

    Tôi đứng nhìn một lúc rồi liếc quanh.

    Không thấy ai."...Chắc không sao đâu."

    Cánh cửa mở ra rất khẽ.Một luồng không khí mát lạnh tràn ra.Bên trong rộng hơn tôi tưởng.

    Trần cao, kệ sách xếp kín bốn phía, cao gần chạm trần.

    Ánh nắng xuyên qua lớp kính, rơi xuống những dãy bàn dài, bụi bay lơ lửng trong không khí.

    Ở giữa một chiếc sofa dài.Và trên đó—Tử Sâm.Hắn nằm nghiêng, một tay buông xuống, quyển sách úp lên mặt.Không động đậy chắc là ngủ.

    Tôi đứng nhìn vài giây rồi nhớ lại buổi sáng.Cái giọng điệu đó cái kiểu trêu ngươi đáng ghét đó.

    "...Hừ."

    Tôi bước lại gần.Rất nhẹ cúi xuống.Khẽ nhấc quyển sách lên.Khuôn mặt hắn hiện ra.Nhắm mắt yên tĩnh.

    "Đáng ghét."

    Tôi lẩm bẩm, rồi rút cây bút trong túi ra.Khóe môi cong lên.

    Nét đầu tiên—một đường cong lệch trên má.Rồi thêm một nét nữa, kéo dài đến khóe môi.

    Tôi cố nhịn cười "đáng đời".

    Tôi vẽ thêm vài nét linh tinh, rồi nhanh tay úp lại quyển sách lên mặt hắn như cũ.

    Lùi lại.Nhìn tổng thể "...tuyệt"

    Không ở lại lâu.

    Tôi quay người đi vòng quanh phòng, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.Ngón tay lướt qua vài gáy sách, mắt đảo quanh những kệ cao kín.

    Một lúc sau tôi lặng lẽ mở cửa, lẻn ra ngoài.Gió ngoài vườn thổi nhẹ tôi đi vòng trở lại khu vườn chính.Dưới mái hiên, vài người hầu đang chuẩn bị điểm tâm chiều.

    Ấm trà bốc khói nhẹ, mùi thơm dễ chịu.

    Tôi kéo ghế ngồi xuống.Rót một chén,nhấp một ngụm."...Đỡ chán hơn rồi."

    Không gian yên tĩnh.

    Tử Sâm nằm trên sofa, không động đậy.

    Một lúc sau hắn mở mắt ngồi dậy chậm rãi, đặt quyển sách sang một bên.

    "...Phiền thật" cậu ta lẩm bẩm, rồi đứng lên.Không hề nhận ra điều gì bất thường.

    Dưới mái hiên, người hầu đang chuẩn bị trà chiều.

    Tử Sâm bước tới.

    Một người hầu nam nhìn thấy hắn, hơi khựng lại."...Thiếu gia."

    "Gì?" giọng hắn vẫn bình thản.

    Người hầu do dự một chút, rồi nhỏ giọng:"Trên... mặt cậu"

    "...?"

    Tử Sâm nhíu mày.

    "Có chuyện gì?"

    Người hầu không dám nói thẳng, chỉ hơi cúi đầu đưa gương:"Cậu... có thể tự xem thử."

    Tử Sâm đứng im một giây, tay vô thức chạm lên mặt.Nhìn mình trong gương, cơ thể run lên vì tức .

    Một vệt!

    Hai vệt!

    Ngay giữa trán có một cây hoa hướng dương là hình huy hiệu mà Tử Tâm luôn cài trên áo.

    Người hầu bên cạnh không dám thở mạnh.

    Chỉ thấy bàn tay hắn siết lại.Rất chậm,mạch máu nổi lên rõ ràng.

    "TỬ TÂM!"
     
    Anh Trai Kế Không Ngoan
    Chương 5


    Tiếng hét vang lên, đột ngột và sắc lạnh.

    Cả khu vườn giật mình.

    Tôi đang ngồi dựa ghế, cầm chén trà.Gió thổi nhẹ,mọi thứ rất yên bình.

    Cho đến khi "TỬ TÂM!"

    "...?"

    Tôi khựng lại.

    Chén trà dừng giữa không trung âm thanh vang đến rõ ràng.Quen thuộc và... không hề thân thiện

    Nhưng chưa kịp nghĩ tiếp.Một bóng người đã xuất hiện ở đầu lối đi.

    Nhanh!

    Và... rất không vui.

    "...Chạy!"

    Ý nghĩ đó bật ra ngay lập tức.Tôi đặt mạnh chén trà xuống, bật nhảy khỏi ghế.

    "Đứng lại!"

    Giọng hắn vang lên từ phía sau.

    Tôi quay phắt lại.Tử Sâm đang chạy tới.

    Rất nhanh!

    Mặt hắn—Vẫn còn nguyên mấy nét bút tôi vẽ.

    Nhưng biểu cảm thì...tức đến mức đáng sợ.

    "..."

    Tôi không nghĩ nữa.

    Nhảy khỏi bậc thềm, xoay người tiếp tục chạy nhưng chưa kịp bước một lực kéo mạnh giữ tôi lại.

    "Bắt được rồi."

    "...!"

    Hắn túm lấy cổ tay tôi, kéo giật lại.Tôi mất đà, ngã xuống bãi cỏ chưa kịp ngồi dậy hắn đã đè tôi xuống.

    "Cậu—!"

    "Tôi đã nói gì rồi?"

    Giọng hắn thấp hẳn, tức đến run "Đừng chạm nhầm lần nữa, nhớ không?"

    "Tôi có cố ý đấy thì sao?!"

    Tôi cứng đầu đáp lại, dù tim đập loạn.Hắn sững lại một giây rồi cười nhưng không hề vui.

    "Được" Hắn quay đầu, lạnh giọng:"Đưa tôi cây bút."

    Người hầu đứng gần đó giật mình, vội đưa tới."...Thiếu gia."

    Tôi mở to mắt."

    Cậu dám—!"

    "Im."

    Hắn giữ chặt tay tôi bằng một tay, tay còn lại cầm bút.Cúi xuống khoảng cách gần đến mức tôi thấy rõ cả ánh mắt hắn.

    "Lần này—"Giọng hắn rất thấp."

    Để tôi dạy cậu."

    Nét đầu tiên chạm lên má tôi.

    Lạnh!Rõ ràng.

    "...!!"

    Tôi giãy ra, nhưng không thoát được."

    Đừng có động" hắn giữ chặt hơn "Không thì lệch hết."

    "Cậu điên rồi à?!"

    "Ừ."

    Hắn đáp rất thản nhiên rồi tiếp tục vẽ.

    Mấy người hầu đứng xung quanh không ai dám can.Chỉ cúi đầu, giả vờ không nhìn.

    Một lúc sau hắn dừng lại.Ngắm "tác phẩm" của mình vài giây rồi buông tay "Xong rồi."

    Tôi lập tức bật dậy, lùi ra xa "Mặt tôi—?!".Hắn đứng đó, nhìn tôi ánh mắt vẫn còn khó chịu.

    Nhưng—Khóe môi lại hơi nhếch lên.

    "Đẹp hơn lúc nãy của tôi."

    "...!!!"

    Tôi đứng sững vài giây.

    Quay phắt chạy thẳng đến chỗ vũng nước nhỏ gần bãi cỏ.

    Cúi xuống—Hình ảnh phản chiếu hiện ra.Mấy nét vẽ lem luốc trên mặt.

    Lệch.

    Xấu.

    Cực kỳ xấu.

    "...!!!"

    Tôi siết chặt tay, mặt nóng bừng."

    Cậu—!!" tôi quay lại.Tử Sâm vẫn đứng đó bình thản.Nhìn tôi, như đang chờ phản ứng.Tôi không nói thêm câu nào.Chỉ lao thẳng tới.

    "Cậu chết chắc rồi!!"

    "...!"

    Hắn khẽ nhíu mày, nhưng chưa kịp né tôi đã đẩy mạnh vào người hắn.Cả hai cùng mất thăng bằng ngã xuống bãi cỏ.

    "Cậu dám vẽ tôi?!"

    "Tôi trả lại thôi."

    "Trả cái gì mà trả—!"tôi với tay định giật lại cây bút.Hắn giữ cổ tay tôi "Đừng có làm loạn."

    "Cậu mới là người làm loạn!"

    Hai đứa vật qua vật lại trên cỏ.

    Đẩy.

    Kéo.

    Lật ngược tình thế liên tục.Tôi túm được áo hắn.Hắn kéo lại tay tôi.Không ai chịu thua.

    "Buông ra!"

    "Không!"

    "Buông!"

    "Không!"

    Tiếng động bắt đầu lớn hơn.Cỏ bị dẫm nát, đất bắn lên tay áo."

    Đại thiếu,nhị thiếu gia!"

    Người hầu hốt hoảng chạy tới "Dừng lại đi—!"

    Nhưng không ai nghe.

    Tôi vùng ra, lại lao lên.Hắn giữ lại, đè tôi xuống—Tôi lật người, đẩy ngược hắn ra.

    "Cậu đúng là đáng ghét!!"

    "Tôi còn chưa nói cậu"

    "Im đi!!"

    "Có chuyện gì vậy?!"

    Giọng quen thuộc vang lên.Mẹ tôi Tử Di chạy tới, trên tay vẫn còn cầm bình tưới.Bà sững lại khi thấy cảnh trước mắt "Trời ơi— hai đứa làm gì vậy?!"

    "Dừng lại!

    Nghe mẹ nói!"

    Bà vội vàng chạy đến, định kéo chúng tôi ra.Nhưng—Không được.Hai đứa vẫn giằng co, không ai chịu buông.

    "Tử Tâm!

    Dừng lại!"bà gọi tên tôi giọng nghiêm hơn.

    Nhưng—Tôi không nghe thấy hoặc là...không muốn nghe.Trong đầu chỉ còn lại một thứ "Tức!" và "Rất tức!".

    Tôi lại lao lên, hắn chặn lại, hai đứa lại ngã xuống lần nữa.

    "DỪNG LẠI NGAY!"

    Lần này giọng bà gần như hét lên.

    Nhưng tôi vẫn không dừng,tay vẫn túm chặt mắt vẫn nhìn hắn.Không quan tâm xung quanh nữa chỉ có một suy nghĩ—Phải trả lại cho bằng được.

    Không khí trở nên hỗn loạn, người hầu không dám lại gần.Mẹ tôi đứng đó, vừa lo vừa bất lực.

    Còn chúng tôi—Vẫn tiếp tục.

    Buổi tối.

    Phòng khách sáng đèn, không khí có chút nặng nề.Tôi ngồi một đầu sofa, Tử Sâm ngồi đầu bên kia, ở giữa là bàn trà.

    Một người hầu đang cẩn thận bôi thuốc lên vết trầy trên chân tôi.Tôi nhíu mày đau đến rướm nước mắt

    Phía đối diện, Tử Sâm cũng đang được bôi thuốc.Khóe môi hắn sưng nhẹ chỗ tôi đấm trúng, ánh mắt chằm chằm.

    "...Nhìn đủ chưa?"

    Tôi cau mày.

    Hắn hơi nghiêng đầu "Vẽ xấu thật."

    "...!"

    Tôi siết tay.

    Hắn nói thêm, giọng đều đều "Lệch cả rồi."

    "...Cậu—!"

    Tôi bật dậy nửa chừng.

    "Tử Tâm."

    Giọng mẹ tôi Tử Di vang lên, không lớn nhưng đủ nghiêm.Tôi cứng lại ngồi xuống chỉ còn biết trừng mắt nhìn hắn.Tử Sâm khẽ nhếch môi rất nhẹ như cố tình.

    Bỗng Tử Văn xuất hiện vừa bước vào nhà, ồng liền khựng lại nhìn ba người trước mặt...
     
    Back
    Top Dưới