Ngôn Tình Anh Trai Cực Phẩm Của Bạn Thân

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
917,923
0
0
ADCreHcYM7obqH-__iMQQomufsVIyv2WH4gVdw_w89dbi4pPNrOxpo82MbI456s23xqNCKsegBv9nRl2xOIj6o3dLjOhfz7Jbia-e2s7Y3BfSOnP4Pu8XgwslxVi39hak3ZVeHpNxV3__PAyFC9D7DgmFaag=w215-h322-s-no-gm

Anh Trai Cực Phẩm Của Bạn Thân
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Xấu hổ c.hết đi được.

Bạn cùng phòng gọi điện hỏi thăm anh trai nhưng lại dựng điện thoại ở trên bàn trang điểm rồi đi uống nước, vừa uống vừa nói chuyện.

Lúc đó tôi đang chuẩn bị thay đồ ra ngoài, kéo áo lên đến eo thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói ấm áp vang lên.

“Tiểu An, anh tắt cam trước nhé.”

Tôi buông tay, hoảng hốt nhìn về phía con bé.

“Tiểu Du, tao gọi video đấy!!!!”

Ôi dồi ôiii

Cả căn phòng vang vọng tiếng gào thét của tôi.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Mẹ Ảnh Đế Là Fan CP Của Tôi
  • Ảnh Đế Cũng Yêu Mèo
  • Xuyên Thành Vợ Trước Của Nam Chủ Cực Phẩm
  • Sau Khi Mất Trí Nhớ Tôi Trở Thành Chuyên Gia Pháp Y
  • Xuyên Thành Vợ Trước Pháo Hôi Trong Niên Đại Văn
  • Sau Khi Kết Hôn Giả Với Ảnh Đế
  • Anh Trai Cực Phẩm Của Bạn Thân
    Chương 1


    Xấu hổ c.hết đi được.

    Bạn cùng phòng gọi điện hỏi thăm anh trai nhưng lại dựng điện thoại ở trên bàn trang điểm rồi đi uống nước, vừa uống vừa nói chuyện.

    Lúc đó tôi đang chuẩn bị thay đồ ra ngoài, kéo áo lên đến eo thì đột nhiên nghe thấy một giọng nói ấm áp vang lên.

    “Tiểu An, anh tắt cam trước nhé.”

    Tôi buông tay, hoảng hốt nhìn về phía con bé.

    “Tiểu Du, tao gọi video đấy!!!”

    Ôi dồi ôiii

    Cả căn phòng vang vọng tiếng gào thét của tôi.

    1.

    Đến khi tôi bình tĩnh lại, Cố An mon men đến gần tôi, “Mày có muốn tìm hiểu anh trai tao không?”

    “Cực kì đẹp trai.”

    Đầu tôi văng vẳng âm thanh dễ nghe lúc nãy, thầm nghĩ một người sở hữu giọng nói thần tiên như thế khả năng cao cũng sẽ có một ngoại hình vô cùng điển trai.

    Nhưng lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, à cũng chỉ tính là lần đầu tiên nhìn thấy nhau, ấn tượng có lẽ cũng không được tốt cho lắm.

    “Thôi, thôi…”

    Tôi xua tay liên hồi.

    “Để tao cho mày xem ảnh nhé.”

    Cố An kiên nhẫn nói tiếp, hừng hừng khí thế của một bà mai rất có tâm với nghề, “Tao cảm thấy hai người rất phù hợp.”

    “Chính là kiểu trai tài gái sắc đấy.”

    Nhưng nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, tôi vẫn là ngậm ngùi từ chối.

    2.

    Một ngày nọ, khi đang trên đường lên giảng đường, từ xa tôi đã đã nhìn thấy một bóng hình cao lớn, góc nghiêng điểm 10 đang đứng trước học viện, chỉ đứng yên một chỗ thôi mà thu hút sự chú ý của biết bao cô nàng, nhưng có lẽ bởi vì anh ấy tỏa ra khí chất quá lạnh lùng, không có một nữ sinh nào dám tiến đến gần. Và tôi, đương nhiên cũng không phải là ngoại lệ.

    Không biết có phải xem nhiều phim bộ Hàn Quốc hay không, mà tôi lại có một cảm giác mãnh liệt rằng chàng trai kia hình như đang nhìn về phía mình, ánh mắt còn đem theo vài phần trìu mến.

    Lần đầu tiên tôi hận mình sao mà nhát gan như thế, khi đó tôi giả bộ như không nhìn thấy gì cả, quay đầu nhìn về hướng khác…

    Sau chuyện này, tôi tiếc ngẩn đến mấy ngày trời.

    3.

    Không ngờ rằng, không bao lâu sau lại có cơ hội gặp lại anh ấy.

    Khi tiếng chuông báo hiệu đến giờ vào lớp vừa dứt thì cũng là lúc tôi cũng kịp bước chân vào giảng đường.

    Tôi nhanh nhẹn đảo mắt nhìn quanh 4 phía, lại hết chỗ rồi…

    Khi cơn tuyệt vọng đang ùa đến thì đột nhiên lại thấy bừng tỉnh sức sống bởi vì, soái ca hôm nọ lại hiện diện ở giảng đường của chúng tôi.

    Đến dự thính ư?

    Trước giờ tôi chưa thấy học ở lớp này lần nào.

    Vừa hay bên cạnh anh ấy còn một chỗ trống, tôi khấp khởi mừng thầm, động viên bản thân không được bỏ lỡ cơ hội trời ban nữa,i rón rén đi đến bên cạnh.

    “Chỗ này có người ngồi chưa ạ?”

    Anh nhìn tôi, cười hiền, “Không có.”

    Ôi mẹ ơi, làm sao, làm sao mà lại có một người đẹp trai như thế.

    Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, tôi đã nghĩ xong tên con của hai chúng tôi rồi
    1f642.png


    Nhưng không biết vì sao tôi lại cảm thấy giọng nói này quen quen, hình như nghe ở đâu đó rồi thì phải.

    Chắc là ai đẹp trai đều có giọng nói dễ nghe như thế ấy mà.

    Tôi không nghĩ nhiều nữa.

    Vuốt lại vạt váy, đường hoàng ngồi xuống.

    Đến giữa buổi, tôi lén lút quay qua nhìn anh.

    Anh đang xoay bút, chỉ một chiếc bút bình thường thôi mà được cầm trong đôi bàn tay thon dài kia lại như một tác phẩm nghệ thuật vậy.

    “Thầy dạy nhạt nhẽo thật đấy.”

    Tôi chẳng biết tìm chủ đề nào, nói xong chính bản thân cũng cảm thấy cạn lời.

    Vậy mà anh lại gật đầu, nhưng cũng không nói thêm lời nào.

    Sau đó, tôi do dự nửa ngày mới lí nhí thêm được một câu, “Em có một người bạn muốn làm quen với anh, anh có thể add wechat được không?”

    Có một người bạn…

    Một người bạn…

    Hảo lý do
    1f642.png


    Càng đến cuối câu giọng tôi càng nhỏ lại, bởi vì lí do này đến bản thân tôi cũng không cách nào chấp nhận được.

    Thế mà anh lại tin, không bao lâu sau tiếng thông báo của wechat vang lên rồi.

    Rất nhanh anh đã gửi tin nhắn đến, “Tôi là Cố Sâm.”

    Tôi lẩm nhẩm tên anh một lần, cảm thấy hơi sai sai nhưng vì muốn trả lời anh nhanh nhất có thể nên cuối cùng vẫn không nhận ra rốt cuộc sai ở đâu
    1f642.png


    “Bạn em tên Khiết Du.”

    4.

    Khó khăn lắm mới đợi được đến lúc tan học, tôi háo hức một lát nữa sẽ được nói thêm vài lời với Cố Sâm.

    Thế nhưng thầy giáo của chúng tôi hình như không có ý định dừng lại, thầy cầm mic bừng bừng khí thế kể về quá khứ huy hoàng của mình cho cả lớp nghe.

    Một hồi lâu sau, thầy bất ngờ nhìn về phía tôi.

    Tôi hơi căng thẳng, chẳng có nhẽ thầy lại phát hiện ra tôi đang nói xấu thầy sao???

    Tôi cúi gằm mặt.

    Không dám đối mặt với thầy/

    Đang vào lúc hai bàn tay tôi đan chặt vào nhau vì căng thẳng và sợ hãi thì…

    “Buổi học trước thầy đã nói với các em là kỳ học này chúng ta sẽ có một giảng viên mới tên Cố Sâm, các em có khó khăn gì có thể gặp thầy ấy nhé.”

    Tôi thở phào một hơi.

    May quá thầy không nói mình.

    Nhưng khoan, tôi đột nhiên thấy càng chột dạ hơn nữa, ban nãy thầy nói gì cơ?

    Thầy Cố Sâm.

    Thầy?

    Chẳng trách nào một soái ca ngời ngời như thế mà không ai dám ngồi bên cạnh.

    Khoảnh khắc đi vào lòng đất của cuộc đời tôi là đây chứ đâu.

    Một giây sau, thầy giáo “ở trên bục” lại nói tiếp.

    “Hay là chúng ta mời bạn nữ ngồi bên cạnh thầy Cố chia sẻ một chút nhé, không biết ngồi bên cạnh một soái ca như thế em có cảm nhận như thế nào?”

    Tôi yếu ớt đứng dậy, vành tai đỏ hồng.

    “Em tên là gì?”

    Tôi???!!!

    Bạn em tên là Khiết Du.

    Thầy lại hỏi em tên là gì
    1f61e.png

    Em biết phải trả lời như thế nào?

    Tôi trả lời bé đến mức dường như chỉ có bản thân nghe được.

    “Cố An ạ.”

    Cố Sâm ở bên cạnh quay sang nhìn tôi, đem theo một nụ cười cực kì trào phúng…
     
    Anh Trai Cực Phẩm Của Bạn Thân
    Chương 2


    5.

    Đến tiết thứ 2, tôi nằm dài ra bàn, như con chim cánh cụt rụt rè không dám nhìn anh nữa.

    Mãi mới hết giờ, tôi gấp gáp lôi ba lô từ trong ngăn bàn ra, cất vội sách vở trên bàn rồi cắm đầu chạy ra khỏi lớp.

    Phía cuối hành lang, Cố An xinh xắn đã đứng đợi tôi ở đó.

    Hai đứa đã hẹn trước là sẽ cùng nhau về phòng.

    Tôi rảo bước thật nhanh, bởi vì còn có câu chuyện nóng hổi muốn kể cho con bé.

    “Cố An, tao nói cho mày biết…”

    Tôi còn chưa kịp nói xong thì Cố An đột nhiên giơ tay lên vẫy lấy vẫy để.

    “Anh ơi!”

    Theo tầm mắt của nó, tôi quay đầu lại.

    Và giữa đoàn người tấp nập, tôi nhìn thấy Cố Sâm.

    Cố Sâm, Cố An??!

    Quả nhiên
    1f642.png


    Không còn gì nhuk nhã hơn
    1f642.png


    Tôi cảm giác như bước chân của ai đó càng lúc càng gần.

    Cố An cười đến là xán lạn.

    “Tiểu Du, để tao giới thiệu luôn nhé.”

    Hai bàn chân tôi như bị đóng đinh trên nền đất, không dám nhúc nhích.

    Cho đến khi mùi hương thanh mát nhàn nhạt phảng phất từ phía sau lưng, bóng người cao lớn che đi gần hết ánh nắng rực rỡ trên đầu, tôi khó khăn nặn ra một lý do để trốn khỏi hoàn cảnh đầy éo le này.

    “Tao đột nhiên nhớ ra mình vẫn chưa phơi quần áo.”

    Nói xong tôi cũng chẳng biết là mình đang nói gì nữa.

    Tôi cũng cười theo Cố An, nhưng là một nụ cười đầy chua chát.

    “Tao phải đi ngay bây giờ.”

    Không đợi hai người kịp phản ứng lại, tôi đã biến mất như một cơn gió.

    Ra khỏi đó, mặt trời không thương tiếc mà chiếu rọi những tia nắng gay gắt lên người tôi.

    Ánh nắng buổi trưa, chói mắt thật đấy.

    6.

    Trở về phòng tôi liền leo ngay lên giường, tưởng tượng mình như một con nhộng bé nhỏ, không buồn động đậy.

    Một lúc sau, cửa phòng mở ra.

    Cố An phấn khởi bước vào, chưa thấy người mà đã thấy tiếng rồi.

    “Tiểu Du, mày có cảm tình với anh tao đúng không?”

    Tôi chui ra khỏi chăn, mặc dù có chút chột dạ nhưng vẫn cứng miệng đáp.

    “Đừng có nói linh tinh.”

    “À thế à? Thế đây là cái gì?”

    Nói rồi, nó lấy ra một tờ giấy nhớ.

    Là của tôi!!!

    Không phải là tôi đã để vào trong ba lô rồi sao? Làm sao mà…

    Cố An nhìn bộ dạng ngu ngơ như bò đội nơ của tôi thì liền nói, “Anh tao bảo là rơi ở dưới gầm ghế, đoán là mày đánh rơi.”

    Chắc chắn là lúc kéo ba lô tôi đã dùng sức hơi quá nên tờ giấy nhớ mới rơi ra ngoài như thế được, trên đó là một tác phẩm được cho ra đời từ cách đó mấy hôm rồi, cũng chỉ là vài nét vẽ bình thường nhưng nếu tinh mắt hơn một chút thì không khó để nhận ra đó là Cố Sâm.

    Khi đó tôi đắc ý vì tay nghề của mình bao nhiêu thì bây giờ lại hối hận bấy nhiêu, ai mà ngờ được anh ấy lại là anh trai của bạn thân tôi cơ chứ.

    “Thế mày nói sao?”

    Tôi sốt ruột muốn biết đáp án.

    “Tao nói…”

    Cố An loanh quanh nửa ngày, bắt chước điệu bộ lúc nãy của tôi, “Không phải.”

    Nghe xong, tôi như người sắp chết đuối vớ được cây chuối tươi.

    “Tiểu Du, mày thích anh tao sao không nói một câu hả?”

    “Tao giúp mày một tay, đường tắt không thích đi lại cứ thích đi đường vòng cơ.”

    Tôi hoang mang cực độ, Cố Sâm đã chứng kiến những chuyện có thể nói là cả đời này cũng không thể nào quên được của tôi rồi, hình tượng của trong lòng anh bây giờ hẳn là tệ lắm.

    Thế là, tôi lại xua xua tay.

    “Thôi, đừng.”

    “Mày liệu nhé, anh chỉ dạy ở trường mình một kỳ này thôi đấy.”

    Cố An thủ thỉ như dỗ dành trẻ nhỏ, khiến tôi cũng hơi sốt ruột.

    Tôi ngẩng cao đầu, được thôi, đằng nào cũng không trốn đi đâu được.

    7.

    Một tuần trôi qua, đến hẹn lại lên, tôi lại nhìn thấy Cố Sâm ở trong giảng đường quen thuộc đó.

    Có điều lần này anh đã đứng trên bục giảng chứ không còn ngồi ở góc lớp như lần trước nữa.

    Nhìn người đàn ông điển trai đang đứng trên bục giảng, tôi thầm ước mọi thứ chỉ là một giấc mơ.

    “Bộ môn này chúng ta cần có một trợ giảng.”

    “Thầy Trương vẫn chưa chọn.”

    Nói rồi anh nhìn về phía tôi, cảm giác như đang cố kìm nén cơn buồn cười xuống.

    Quả nhiên không ngoài dự liệu, một giây sau anh nói.

    “Vậy thì chọn Khiết Du nhé, dù sao tôi cũng có quen biết em ấy.”

    Xung quanh bắt đầu náo nhiệt cả lên, như thể háo hức đợi xem kịch hay.

    Tôi thì ngược lại, cả người cứng đờ như một cục gạch dầm mưa lâu ngày.

    Dạo này cuộc sống khắc nghiệt quá
    1f642.png


    Trở về nhà sau bao sóng gió, tôi lấy giấy bút ra hạ vài dòng, “Mong vận đen mau đi qua.”

    Viết xong thì liền chụp lại rồi up lên trang cá nhân.

    Mấy phút sau mới nhớ ra, quên chưa hạn chế người xem rồi.

    Nhưng mà mới vài phút đồng hồ thôi, chắc vẫn còn cứu vãn được chứ nhỉ, tôi tự nhủ như thế.

    Nhưng mà…

    Một chiếc like và một bình luận duy nhất đã đập vào mắt tôi.

    Chủ nhân của chúng không ai khác chính là Cố Sâm.

    “Quên chủ nghĩa duy vật của Marx rồi sao? Trợ giảng có vai trò là đầu tàu của lớp mà lại học hành như thế này à, sắp xếp thời gian đến văn phòng ôn tập lại ngay.”

    Cố Sâm, anh ngoài cái đẹp trai, lắm tiền và giỏi giang ra thì cũng chỉ là một người đàn ông tay trắng mà thôi
    1f641.png


    Anh đánh mất em rồi!

    Nghĩ và làm là hai chuyện khác nhau, cụ thể là lúc đánh chữ để rep lại dòng bình luận đó bàn tay tôi thật sự đã run lẩy bẩy.

    “Vâng ạ, thưa thầy.”

    “*Icon cười toe toét*”

    Một sinh viên lười biếng, nước đến chân mới nhảy như tôi thì làm gì có tư cách nhận cái vai trò “đầu tàu” như anh nói cơ chứ.

    Nhưng mà tôi phải cho anh biết được, Khiết Du này không phải là một đứa dễ b,ắt n,ạt.

    Đợi mà xem tôi sẽ đến văn phòng từ chối anh như thế nào
    1f642.png


    8.

    Ngồi trên con ngựa chạy bằng điện, tôi vừa đi vừa lẩm bẩm ôn lại phép biện chứng tự nhiên để có một tâm thế vững vàng nhất trước khi bước vào văn phòng của Cố Sâm.

    Sau khi được cho phép, tôi lễ phép bước vào.

    Cố Sâm ngẩng đầu lên nhìn rồi chỉ tôi ngồi sang bên cạnh, sau đó lại cúi đầu cặm cụi làm việc tiếp.

    Nghiêm túc hệt như lúc tôi đang nghiên cứu tài liệu nước ngoài vậy, có điều anh không có mấy biểu cảm bất lực vì khả năng đọc hiểu có hạn như tôi.

    Ngày hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi màu trắng, cảm giác còn lịch thiệp hơn mọi khi mấy phần, ánh nắng phản chiếu từ bên ngoài cửa sổ khiến xung quanh anh như có một vầng hào quang vậy, ahuhu

    Hình như phát hiện ra ánh mắt của tôi đang rơi trên người mình, Cố Sâm quay sang dặn dò, “Ngồi đọc sách một lát trước đi.”

    Nói thật lòng, tôi suýt chút nữa đã quên mất mục đích của chuyến đi lần này.

    Cẩn thận lấy một cuốn sách ra, đọc chăm chú hơn bất kì khi nào khác.

    Anh hình như rất bận, vậy thì đợi một lát nữa đặt vấn đề cũng chưa muộn.

    Không ngờ một buổi chiều lại có thể lâu như vậy, tôi có thể đọc cuốn sách đến thêm 10 lần nữa chắc cũng được quá.

    Trong thời gian rảnh rỗi như vậy thì nên làm gì, có cả một kỳ quan ở đây cơ mà
    1f642.png


    Ngón tay anh thật sự rất đẹp, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, trắng hồng nhìn rất dịu mắt.

    Lúc suy nghĩ điều gì anh lại gõ gõ nhẹ những ngón tay thon dài ấy lên mặt bàn, thật sự là một kỳ quan, một kỳ quan …

    Đến lần thứ N tôi nhìn lén, anh đã quay đầu lại.

    “Không còn sớm nữa rồi, tôi mời em ăn cơm.”

    Cái gọi là há miệng mắc quai tôi còn lạ gì.

    Ăn cơm của anh xong, mọi chuyện sẽ không còn dễ dàng nữa.

    “Thầy ơi, không cần đâu ạ, về phòng em ăn cũng được.”

    Cố Sâm nhìn tôi rồi cười, “Xem như là để xin lỗi em đi.”

    “Xin lỗi vì tôi đã nhìn thấy…”

    Trong khoảnh khắc tôi nhớ lại lần đầu tiên ấy, tôi biết rằng không ăn bữa này thì mọi thứ không thể kết thúc được rồi.

    Lúc ngồi lên ghế phụ trên xe của anh, tôi tự nhiên đơm ra cảm thấy mù mịt, sao lại thành ra đi ăn cơm cùng nhau rồi.
     
    Anh Trai Cực Phẩm Của Bạn Thân
    Chương 3


    “Thầy ơi, em không muốn làm trợ giảng nữa.”

    Tôi do dự nửa ngày mới nói ra được câu này, Cố Sâm không chỉ là giảng viên của tôi mà còn là một anh chàng điển trai, trẻ trung, lịch thiệp nữa, nói lời từ chối quả không dễ dàng gì.

    Thế nên tôi còn chuẩn bị thêm một số luận điểm nữa.

    Nhưng chưa kịp trình bày thì Cố Sâm đột nhiên nói, “Được, không làm nữa.”

    Giọng nói còn đem theo vài phần tùy tiện đến là cưng chiều.

    Nhưng tôi không hề cảm thấy phản cảm mà trong đầu chỉ nảy ra hàng triệu dấu hỏi chấm???

    Nếu như mọi chuyện giải quyết dễ dàng như thế, vậy tôi đến đây để làm gì???

    Lúc dùng bữa, tôi điên cuồng tự tẩy não bản thân.

    Đừng để gương mặt ăn tiền kia mê hoặc nữa.

    Đừng để đôi bàn tay thon dài trắng trẻo kia mê hoặc nữa.

    Đừng để nụ cười kia mê hoặc nữa.

    Chúng tôi không thể nào, không thể nào,...

    Rất tốt, mày đã làm rất tốt Khiết Du ạ, tôi đã tự khen mình như thể đã làm được điều gì to tát lắm rồi ấy…

    9.

    Xe vừa dừng ở trước cửa ký túc, tôi đang định tháo dây an toàn để bước xuống thì một bàn tay ấm nóng bất ngờ đặt lên mắt.

    Tôi đơ người, không biết nên phản ứng thế nào.

    Một lúc sau mới lấy lại ý thức, “Thầy Cố.”

    Thấy tôi cất tiếng gọi, Cố Sâm khẽ giật mình, “Xin lỗi, tôi xem em như em bé mất rồi.”

    Lúc anh bỏ tay ra, tôi nhìn thấy ở trong đôi mắt đó như có một dải ngân hà, trong dải ngân hà đó còn có cả bóng hình của tôi.

    Nhưng
    1f642.png


    Tôi vừa khen bản thân mình xong cơ mà
    1f642.png


    ???

    Nói điều gì đó đi, nhanh lên, nói gì đi.

    “Thầy ơi?”

    “Ơi.”

    “Thầy đeo lens ạ?”

    Trời đất quỷ thần, trứng hột vịt lộn ơi
    1f642.png


    Tôi thầm coi khinh chính bản thân mình.

    Ngại ngùng quay đầu sang bên cạnh thì liền nhìn thấy một đôi tình nhân hôn nhau đến quấn quýt không rời trước kí túc.

    Thì ra, Cố Sâm xem tôi như là một bạn nhỏ, nên mới không cho tôi nhìn thấy cảnh tượng này ư?

    Khiết Du ơi là Khiết Du, lại nói gì đi.

    Tôi không ngừng cổ vũ bản thân phải tiếp tục nói điều gì đó để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này và cũng còn để cứu vãn lại chút hình tượng nữa.

    Tôi gượng cười quay đầu lại, nói tiếp, “Nếu không làm sao mắt thầy có thể đẹp như thế chứ.”

    Tuyệt, 10 điểm, về chỗ.

    Đôi mắt đẹp của Cố Sâm cong lên, anh vừa cười vừa đáp, “Tôi sẽ xem đây là một lời khen nhé.”

    Nói lời chào tạm biệt xong, tôi trở về phòng.

    Tiểu An đang xem gameshow, cười khoái trí.

    “Tiểu An.”

    Tôi giả bộ bình tĩnh hỏi con bé.

    “Há?”

    “Mày xem, nếu như tao làm chị dâu mày, thì sao?”

    Tiểu An hét lên, bộ dạng trông còn phấn khích hơn cả khi nãy nữa.

    “Tiểu Du, cuối cùng cũng nghĩ thông rồi.”

    “Tao sẽ giúp mày mở đường.”

    10.

    Mãi mới đến kì nghỉ, tôi và Cố An cùng hẹn nhau đến KTV để xả hơi.

    Tôi đang mải mê hát thì Cố An đột nhiên ghé sát vào tai nói điều gì đó.

    Tôi không rõ lắm, tưởng nó bảo đi vệ sinh một chút, liền xua xua tay ý bảo đã biết rồi, cứ đi đi.

    Đang đến đoạn cao trào thì Cố An trở lại, nó nhìn tôi rồi đá lông nheo mấy cái.

    ???

    Cố Sâm, cao hơn Cố An một cái đầu, đi sát ngay phía sau.

    Tôi lúc này mới hiểu hết và hiểu đúng ý tứ trong lời nói của con bé.

    Đường tắt của tôi tới rồi…

    Đây là đường tắt ư? Rõ ràng là ngõ cụt thì có…

    Tôi vừa vỡ giọng vừa lệch tông
    1f642.png


    Không chịu nổi nỗi nhuk này tôi với tay tắt luôn nhạc, đến chào hỏi anh thầy một tiếng.

    “Em chào thầy.”

    Cố Sâm không có biểu cảm đặc sắc nào sau khi chứng kiến màn h,ủy d,iệt nốt cao vừa rồi của tôi, chỉ nhẹ nhàng hỏi, “Có làm cản trở hai em không?”

    Tôi lắc đầu nguầy nguậy còn Cố An thì nhanh nhẹn đi chọn bài mới.

    Một bài hát tình nhơn, ngụ ý của nó rất rõ ràng, chính là tạo điều kiện để chúng tôi song ca.

    Tôi hơi lo lắng, không biết Cố Sâm có đỡ nổi ca này không, hay anh cũng là một giọng ca tông điếc nữa thì …

    Nhưng sự thật chứng minh là tôi đã lo xa quá rồi.

    Cố Sâm không chỉ không phải là tông điếc, mà còn sở hữu một giọng hát trời ban nữa.

    Tôi ngẩn ngơ nhìn anh, sự yêu thích lại tăng thêm nhiều chút rồi.

    Cố Sâm dừng lại, chỉ còn tiếng nhạc du dương.

    “Khiết Du.”

    Nghe thấy tiếng anh gọi, tôi như người mất hồn đáp, “Sao vậy chồng?”

    Mấy giây sau tôi mới ý thức được mình vừa phát biểu điều gì.

    Vốn dĩ đã định gọi là “thầy” rồi không biết sao lại gọi thành “ch…” mới chếc chứ …

    *ở bên Trung “chồng” gọi là “laogong”, “thầy” gọi là “laoshi” nên có thể trong một giây phút nào đó khi mà con tim quá bối rối chị Du đã🙁*

    Khiết Du ơi là Khiết Du.

    Cuối cùng dã tâm của mày cũng bị bại lộ rồi
    1f642.png


    Tôi nhìn anh, hy vọng rằng ban nãy tiếng nhạc đã át đi tất cả, át đi cả nước đi ngu ngok của tôi nữa.

    May mà anh không nói gì cả, chỉ cười thôi…

    11.

    Hát hò chán chê, Cố Sâm đưa hai chúng tôi về kí túc.

    Đi đến nơi hai đứa cứ đùn đẩy mãi.

    “Tiểu Du, lên ghế phụ đi.”

    “Đừng làm thế chứ, lộ liễu quá.”

    Nội tâm tôi mâu thuẫn sâu sắc, một mặt rất hy vọng mình có thể ngồi vào vị trí ấy nhưng mặt khác tôi lại nghĩ em gái anh ấy cũng ở đây, con bé không ngồi, tôi lại đi ngồi, cảm giác không ổn cho lắm.

    Cố Sâm đợi mãi không thấy chúng tôi lên xe, liền hỏi, “Cố An, sao còn chưa lên xe?”

    Nói rồi anh liền mở cửa ghế sau.

    Cố An nhanh nhẹn chui vào.

    Tôi cũng định bước vào theo nhưng Cố Sâm bất ngờ đóng cửa lại.

    Anh đi đến cánh cửa gần ghế phụ, mở ra rồi nói, “Lên đi.”

    Cánh tay chặn trên thành xe, tránh sang một bên để tôi bước vào.

    Tôi như bay lên tận chín tầng mây, có chắc yêu là đây…
     
    Anh Trai Cực Phẩm Của Bạn Thân
    Chương 4


    12.

    Thoáng cái lại tới cuối tuần, Cố An nổi hứng bà mai mời tôi về nhà con bé chơi.

    Tôi vốn dĩ định từ chối nhưng nghĩ đến gương mặt điển trai của Cố Sâm, lại nuốt những lời đó xuống
    1f641.png


    Về đến nơi, Cố An một tay nắm tay tôi một tay gọi điện thoại.

    “Anh ơi, sao giờ này anh vẫn chưa về?”

    “Há? Anh không về á?”

    Nghe xong, trong lòng tôi dâng lên một nỗi hụt hẫng khó tả.

    Có lẽ không gặp được anh thật rồi.

    Cố An vẫn chưa chếc tâm nói với thêm một câu, “Khiết Du cũng về với em đó.”

    Ngắt điện thoại nó quay sang nhìn tôi, cười ngượng, “Xin lỗi mày nhé, tối hôm qua anh còn bảo anh sẽ về, nhưng mà hôm nay lại phải đi công tác gấp mất rồi.”

    Mặc dù có chút thất vọng nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, đại khái là vì không biết phải cư xử thế nào cho phải nếu như gặp anh để cứu vãn lại hình tượng đã đổ vỡ tan tành kia.

    “Không sao, mày nói có rạp chiếu phim ở trong nhà còn gì, hai đứa mình đi xem nhé.”

    “Đúng rồi, tao đưa mày đi xem, những lần trước chỉ có một mình xem chán lắm.”

    Mặc dù đã biết rằng Cố An là một cô bé có gia cảnh khá tốt, nhưng khi đến đây sự bề thế của ngôi nhà này vẫn khiến tôi không khỏi ngỡ ngàng.

    Xem phim xong cũng khá muộn, hai đứa mới lật đật chia nhau đi tắm.

    Tắm xong tôi mới nhận ra mình đã để quên khăn ở bên ngoài.

    “Cố An.”

    Gọi đến mấy lần mà không thấy hồi âm.

    Tôi bắt đầu rét đến cả người run rẩy, đợi Cố An tới nơi chắc thành món thịt đông mất.

    Ước chừng khoảng cách từ nhà tắm đến chỗ phòng ngủ cũng không xa cho lắm, tôi định bụng sẽ chạy qua đó, chỉ cần chạy nhanh nhất định sẽ không bị phát hiện.

    Cố Sâm không có ở đây, hai bác thì ở thành phố khác, kể cả bị Cố An nhìn thấy cũng chẳng sao cả.

    Dù sao cũng đều là con gái mà, cấu tạo cơ thể cũng có khác nhau là mấy.

    Cuối cùng tôi cũng bị chính mình thuyết phục, nhưng vừa mới bước được 2 bước thì cửa lớn bất ngờ mở ra.

    Tôi sợ tới mức suýt ngã, vội vã quay trở lại nhà tắm.

    Chưa kịp đợi tôi mở miệng, từ bên ngoài đã truyền đến giọng nói quen thuộc, “Cố An.”

    ???

    Sao lại là Cố Sâm?

    Không phải anh sẽ không về sao?

    Tôi đứng như trời chồng, nghẹn ngào cất lời, “Thầy ơi, là em.”

    Lần đầu tiên mà chỉ nguyên việc giới thiệu bản thân cũng khiến tôi muốn òa khóc.

    Bên ngoài im lặng mất một lúc mới có tiếng đáp lại, “Thật xin lỗi, khi nãy tôi có gọi nhưng không thấy ai trả lời.”

    “Vâng, không sao ạ.”

    Miệng thì nói vậy nhưng từ tâm can đến da thịt tôi đều sắp đông lạnh cả rồi.

    Cho đến khi không cầm cự nổi nữa, tôi đành bất lực cầu cứu, “Thầy ơi, thầy có thể lấy giúp em chiếc khăn tắm được không?”

    Nói rồi, tôi cảm thấy cả bầu không gian như lạnh thêm mấy phần
    1f642.png


    Nhưng kì lạ là, từ chân đến cổ thì lạnh đến mức sởn gai ốc, nhưng mặt và tai thì lại nóng phừng phừng
    1f642.png


    “Ừm.”

    Cùng với đó tiếng bước chân của anh càng lúc càng nhỏ dần, rồi lại lớn dần…

    Nghe thấy tiếng gõ, tôi hé cửa, đưa tay ra đón lấy chiếc khăn trên tay Cố Sâm.

    Bởi vì không nhìn rõ, trong lúc mơ màng tôi đã chạm vào bàn tay của anh, trái ngược với tôi lúc này, bàn tay anh vô cùng ấm áp, tựa như đã sưởi ấm cho cả người tôi vậy.

    “Em cảm ơn”, tôi ngắc ngứ mở lời.

    “Không cần khách sáo”, không chỉ có tôi mà cả Cố Sâm cũng vậy, giọng nói của anh hôm nay ngoài sự ấm áp ra còn có vài phần khàn đục nữa.

    Tôi quấn khăn cẩn thận rồi rón rén bước ra.

    Cố Sâm đứng đợi ở bên ngoài, thấy tôi đi ra thì liền đặt một túi sưởi vào lòng bàn tay tôi.

    Sau đó vội vã quay về phòng ngủ của anh ấy, mặc dù cả quá trình diễn ra rất ngắn ngủi nhưng tôi vẫn phát hiện được gương mặt anh hình như đang ửng hồng…

    13

    Sáng hôm sau tỉnh dậy trên giường Cố An, vừa được một lúc thì nghe thấy tiếng gõ cửa, Cố Sâm gọi chúng tôi ra ăn sáng.

    “Chuyện tối hôm qua thật sự cảm ơn thầy lắm.”

    Cả mặt anh lại ửng hồng, tối hôm qua vì điều kiện ánh sáng có hạn nên tôi chưa nhìn rõ lắm, hôm nay mới phát hiện, Cố Sâm lúc xấu hổ thực sự rất đáng yêu…

    14.

    Đang ăn dở chừng thì Cố An bất ngờ cất lời.

    “Tiểu Du, đàn em tỏ tình với mày hôm qua hình như rất đẹp trai đúng không?”

    “Ừm, cũng được.”

    Tôi tùy tiện đáp lời.

    Cố Sâm đột ngột buông đũa, lấy giấy ăn ra thong thả lau tay.

    Cố An suýt thì bật cười, con bé lại hỏi tiếp.

    “Thế mày tính sao?”

    “Cố An, đừng tùy tiện giúp đỡ người ngoài.”

    Cố Sâm đây là đang ăn giấm sao???

    Tôi bắt chước anh đặt đũa xuống, không nhanh không chậm rất một tờ giấy ăn ra, “Tao từ chối rồi.”

    Chưa đầy một giây sau, Cố Sâm lại cầm đũa lên, gắp đồ ăn vào bát của tôi.

    Sau đó hình như phát hiện ra điều gì không đúng lắm, lại gắp vào bát của Cố An nữa.



    Buổi tối cuối tuần, Cố Sâm đưa hai đứa chúng tôi ra ngoài dùng bữa.

    Cố An muốn tạo cơ hội cho tôi và Cố Sâm nên gần đến nơi thì “có chút việc” nên không đi nữa.

    Cố Sâm không đắn đo liền đồng ý luôn, chỉ dặn dò đúng một câu, “Chú ý an toàn, cũng không còn bé bỏng gì nữa đâu.”

    Dùng bữa xong, anh đứng dậy đi thanh toán, hai cô gái ở bên cạnh bàn của chúng tôi bắt đầu bàn tán ra vào.

    “Anh chàng kia đẹp trai quá, tao muốn xin phương thức liên lạc của ảnh.”

    Nói rồi lại bổ sung thêm, “Mà không biết anh ấy có người yêu chưa nhỉ?”

    Cô gái đi cùng hơi ngận ngự, “Hình như chính là em gái đi ăn cùng thì phải.”

    “Bạn gái mà gọi người yêu là thầy á?”

    Tôi hơi nóng m.áu, sao mà không được gọi chứ?

    “Nói không chừng người ta thích vậy đó, mày không thấy động tác gắp thức ăn của anh chàng kia tự nhiên như thế nào à?”

    Từ nóng giận tôi dần dần chuyển sang căng thẳng, nếu như có thật sự bị hai cô gái kia bắt đi mất thì tôi phải làm sao???

    Sự thật thì tôi cũng đâu phải bạn gái anh ấy.

    Tôi còn đang mải suy nghĩ miên man thì Cố Sâm đã trở lại, anh thuần thục kéo ghế để tôi bước ra rồi dịu dàng nói, “Đi thôi.”

    Từ phía sau lại truyền đến tiếng xì xào, “Đã nói rồi, người ta yêu nhau mà.”

    15.

    Có khá nhiều chuyện xảy ra khiến tôi khẳng định rằng Cố Sâm có tình cảm với mình vì vậy tôi quyết định đi trước một bước, tỏ tình với anh.

    Hôm đó tôi vui vẻ bước về phía văn phòng của Cố Sâm, trong đầu không ngừng suy nghĩ, nên ứng xử như thế nào nếu như anh ấy nhận lời mình
    1f642.png


    Nhưng chưa kịp gõ cửa thì đã nghe thấy tiếng từ bên trong truyền ra.

    Theo phép lịch sự, tôi đứng đợi ở bên ngoài đợi cuộc nói chuyện kết thúc rồi mới bước vào, ai ngờ căn phòng này cách âm quá kém.

    Tôi thậm chí nghe được rành rọt từng chữ một.

    “Thầy ơi, em thích thầy.”

    Trái tim tôi trùng hẳn xuống, không ngờ, không ngờ mọi chuyện lại diễn biến theo chiều hướng này.

    Một lúc sau, Cố Sâm trả lời, vẫn là giọng nói nghiêm nghị và rành mạch như mọi ngày anh lên lớp.

    “Thật xin lỗi, là thầy giáo của em, tôi hi vọng em có thể tập trung học tập, đem thời gian và sự tập trung của mình dành cho việc học tập và nghiên cứu…”

    Cửa lớn mở ra, nữ sinh dùng hai tay che mặt, khóc tutu.

    Tôi rút một tờ giấy ăn từ trong túi ra đưa cho cô ấy.

    Cô gái nức nở nói lời cảm ơn rồi lững thững rời đi.

    Tâm trạng của tôi lúc này cũng không được tốt cho lắm.

    Cố Sâm.

    Là thầy giáo của tôi.

    Chính xác.

    Thầy giáo và học trò, làm sao mà yêu đương được chứ.
     
    Anh Trai Cực Phẩm Của Bạn Thân
    Chương 5


    “Khiết Du.”

    Tôi ngẩng đầu lên, không biết Cố Sâm đã đứng trước mặt mình từ lúc nào, trong tay còn cầm theo một tờ giấy ăn, có lẽ là muốn chuyện cho nữ sinh kia.

    Tôi gượng cười, “Thầy ơi.”

    Cố Sâm dường như có chút bất ngờ, “Có chuyện gì vậy em?”

    Tôi lúng túng như gà mắc tóc, có lời muốn nói mà chẳng thể nói ra, cực kì khó chịu.

    “Thầy ơi, thầy ăn cơm chưa ạ?”

    “Chưa.”

    Cố Sâm hình như không cảm nhận được điều bất thường, nở nụ cười đáp lại lời tôi.

    “Em cũng chưa ăn nữa.”

    Nói xong tôi thực sự muốn đào một cái hố để chui xuống, vì sao mỗi lần đứng trước anh đầu óc tôi đều trở nên trì trệ như vậy chứ?

    Cố Sâm hơi sững lại nhưng chỉ trong khoảnh khắc mà thôi, sau đó anh lại bắt đầu cười.

    Anh hình như rất thích cười.

    “Được, tôi mời em ăn cơm.”

    Vừa nói vừa xoa đầu tôi.

    “Không phải, không phải, em không có ý đó,”

    Cố Sâm hiểu lầm rồi, anh tưởng rằng tôi muốn đến để ăn chực ư, antueee…

    “Là tôi muốn mời em ăn cơm”, Cố Sâm chỉnh sửa câu cú một chút…

    Càng lúc càng cạn lời, Cố Sâm có lẽ tưởng rằng tôi muốn đến ăn chực nhưng lại không dám thừa nhận, đành dùng một cách nói khác để không ảnh hưởng đến cảm xúc của tôi…

    Tôi nhìn anh, thời gian tiếp xúc với anh cũng không còn ít ỏi nữa, nhưng tôi thậm chí không phát hiện ra bất kì khuyết điểm nào trên con người này.

    À, không đúng.

    Điểm thiếu sót duy nhất của anh chính là… thiếu tôi
    1f642.png


    Cố Sâm không thích việc học sinh có tình cảm với mình, vậy sao anh lại đối tốt với tôi như thế/

    Vì tôi là bạn thân của em gái anh ư?

    Tôi ăn như một người mất hồn…

    16.

    Trên đường trở về kí túc, Cố Sâm bất ngờ dừng xe rồi bảo tôi đợi anh một lát.

    Tôi tưởng rằng anh đi vệ sinh hay gì đó thôi, nên ngoan ngoãn ngồi trên xe đợi.

    Khoảng hơn chục phút sau, Cố Sâm mở cửa bước vào, trên tay còn cầm theo một con gấu bông màu hồng.

    Tôi không khỏi cảm thấy khó hiểu, đây là…

    Gương mặt anh lại ửng hồng, lần này còn kéo dài lên tận vành tai.

    “Hình như em đang không vui cho lắm.”

    “Mấy cô bé có lẽ sẽ thích cái này.”

    Đúng vậy, tôi rất thích.

    Nhưng tôi không thích hai từ “cô bé” mà anh nói, đây dường như là chướng ngại ngăn cách chúng tôi đến với nhau vậy.

    “Thầy ơi, thầy cảm thấy giáo viên và học sinh có thể yêu đương không ạ?”

    Tôi căng thẳng nhìn anh, sợ rằng sẽ bỏ lỡ bất kì phản ứng nào.

    Anh khựng lại một lúc rồi thần sắc dần trở nên nghiêm túc.

    “Tôi không ủng hộ đều này.”

    Tôi quay mặt đi, không để anh nhìn thấy đôi mắt ẩm ướt của mình.

    17.

    Tôi bắt đầu ngoan ngoãn lên lớp, gặp anh thì sẽ lễ phép chào như bao sinh viên khác sau đó trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh liền nhanh chóng rảo bước rời đi.

    Tôi tưởng rằng tôi và anh cùng lắm cũng chỉ đến vậy mà thôi.

    Cho đến một ngày tôi bị đau ruột thừa mà ngất đi, trong cơn mơ màng tôi hình như đã nhìn thấy Cố Sâm, anh nắm lấy tay tôi, ngữ khí vừa dịu dàng vừa căng thẳng, “Khiết Du.”

    Tôi định nói gì đó nhưng bị đẩy vào phòng phẫu thuật.

    Phẫu thuật xong, tôi lại nhìn thấy anh, hóa ra cảnh tượng ban nãy không phải là ảo ảnh…

    Lúc này Cố An bước vào, tay còn ôm con gấu bông màu hồng, nghịch ngợm nói, “Bảo bối mà tối nào đi ngủ cũng nằm bên cạnh mày đây nè.”

    Bảo bối…

    Mặt tôi nóng phừng phừng, mặc dù chỉ là một lời nói bình thường thôi nhưng qua miệng Cố An nó lại trở nên khó tả như thế nào ấy.

    Bầu không khí trở nên ngưng đọng, tôi cố gắng nặn ra được một câu để đổi chủ đề, “Làm phiền thầy Cố rồi.”

    Không ngờ anh lại ráo hoảnh đáp, “Người nhà, phiền phức gì chứ?”

    Trái tim tôi như vỡ vụn?

    Người nhà?



    Thì ra anh chỉ coi tôi là em gái…

    Thì ra chỉ là tôi tự mình đa tình mà thôi…

    “Thầy ơi.”

    “Thầy còn thiếu em gái không?”, tôi đánh bạo dò hỏi.

    Không ngờ anh lại đáp, “Nếu em muốn gọi tôi là anh, cũng không phải là không thể.”

    Đây là một đáp án khá lập lờ, đương nhiên không phải là thứ mà tôi muốn.

    Đang định nói gì đó thì một đàn em khóa dưới không biết làm sao có được tin tôi nhập viện, sốt sắng chạy vào.

    Không sai, chính là đàn em đã từng tỏ tình với tôi đó.

    “Chị Khiết Du, chị phải mau khỏe lại nhé.”

    Đàn em còn ôm một bó hoa lớn đặt bên cạnh con gấu “bảo bối”, bó hoa khá to gần như che mất một bên tai em nó.

    Tôi vừa chuẩn bị nhắc nhở thì cậu bé lại thân thiết khoác vai Cố Sâm tựa như đã quen tự bao giờ, hỏi, “ANh trai chị Khiết Du ạ?”

    “Không phải, anh ấy là thầy giáo chị.”

    Tôi đưa tay là kéo vạt áo Tống Viễn, ý bảo thằng bé đừng nói nữa.

    Lúc này Cố Sâm bất ngờ tiến về phía trước, nhấc bó hoa ra xa, giọng nói trở nên lạnh lùng, nghiêm nghị, “Không chỉ là thầy giáo.”

    “Mà cũng sắp không phải là thầy giáo nữa rồi.”

    Tôi biết Cố Sâm chỉ ở lại trường một kỳ này tôi, nhưng nghe anh nói vậy đầu óc tôi chợt trở nên choáng váng.

    “Thầy ơi, thầy có thể ra ngoài một lát không ạ?”

    Tống Viễn bị từ chối rồi nhưng có lẽ cậu ấy vẫn chưa chịu từ bỏ thì phải.

    Tôi muốn nói rõ ràng hơn, nhưng Cố Sâm ở đây thì không tiện cho lắm.

    Cố Sâm nhìn tôi hồi lâu, ôm theo con gấu, không chút biểu cảm bước ra ngoài.

    Muốn ra thì ra, còn ôm theo con gấu làm gì không biết.

    Tôi nhìn Tống Viễn, bình tĩnh nói, “Chị có người mà mình thích rồi.”

    Tống Viễn đang loay hoay gọt táo, nghe thấy vậy thì hơi khựng lại, “Cả việc em quan tâm chị cũng khiến chị phiền phức sao?”

    Tôi không khỏi cảm thấy bất lực, không biết làm sao cậu nhóc này mới chịu tỉnh ngộ ra nữa, “Chị không muốn làm mất thời gian của em.”

    Tôi vừa dứt lời, Tống Viễn liền đứng phắt dậy, nghiêm túc nhìn tôi, đáp lời như tuyên thệ, “Em nguyện dành thời gian của mình cho chị.”

    Tôi đột nhiên nghĩ ra, liệu tôi với Cố Sâm, cũng giống như Tống Viễn đối với tôi, sẽ đem lại cảm giác phiền phức cho đối phương đúng không?

    Lúc rời khỏi, mắt cậu bé đỏ hoe, tựa như một chú thỏ đáng thương vậy, nhưng tôi không còn cách nào khác.

    Một lát sau, Cố Sâm lại ôm con gấu trở lại, nhưng lần này, dường như trên gương mặt anh còn phảng phất sự đắc ý..

    Anh tiếp tục gọt nốt quả táo lúc nãy, động tác vô cùng nho nhã.

    Tôi đợi anh sẽ gọt táo rồi chuyển sang cho mình, nào ngờ anh lại tự mình ăn quả đó, “Tôi sẽ gọt cho em quả khác.”

    Tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra.

    Chỉ là một quá táo thôi, có cần phải làm quá thế không…
     
    Anh Trai Cực Phẩm Của Bạn Thân
    Chương 6


    18.

    Lúc biết tin Cố Sâm sẽ tạm rời đơn vị công tác chúng tôi vẫn còn đang trong tiết học, các bạn đều nháo nhác cả lên.

    “Tiếc thật đấy, soái ca sắp phải đi rồi.”

    Tôi còn tưởng rằng bọn họ đang nuối tiếc vì hết kỳ này Cố Sâm sẽ rời khỏi trường nên cũng cảm thấy đồng cảm.

    Nhưng…

    “Vì sao không đợi hết kỳ này rồi chuyển chứ?”

    “Cứ nghĩ đến việc tiết sau sẽ không nhìn thấy thầy ấy nữa tao lại nẫu hết ruột gan.”

    Tiết sau???

    Vì sao như thể chỉ có tôi là không biết chuyện này vậy???

    Cứ nghĩ đến ngày trước, Cố Sâm sẽ đi đến chỗ tôi ngồi, rồi bâng quơ gõ tay lên mặt bàn của tôi, những lúc như thế tôi thường hay giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng trong lòng thì như nở hoa, trái tim tôi lại thắt lại…

    Hôm nay, tôi nằm dài ra bàn, không dám ngẩng đầu lên nữa…

    Sợ sẽ không kìm được mà bật khóc.

    Trở về kí túc xá tôi hỏi Cố An, nhưng con bé bảo rằng Cố Sâm muốn tự mình nói cho tôi biết,

    Tối hôm đó đang ngồi ăn xiên nướng với Cố An thì nhận được tin nhắn của Cố Sâm.

    “Em đang ở đâu?”

    So với việc vui mừng, tôi càng thấp thỏm hơn, bởi vì sau khi xuất viện anh đã dặn dò không biết bao nhiêu lần rằng không được ăn đồ nướng, đồ có nhiều dầu mỡ, nhưng vừa mới khỏe lại tôi lại bước chân vào con đường không thể quay đầu, bỏ lời anh qua một bên.

    Tôi thận trọng rep lại, “Em đang nghỉ ngơi, sắp ngủ rồi.”

    “Tôi đang ở phía sau em này.”

    Không bao lâu sau, một giọng nói quen thuộc vang lên, vẫn ôn nhu như mọi khi nhưng lại kèm theo chút bất lực.

    “...”

    “Không thể kiên nhẫn một chút được sao?”

    Tôi đứng dậy, lễ phép chào hỏi.

    Cố Sâm đưa tay qua, dịu dàng gỡ xiên thịt trên tay tôi xuống rồi quay qua hỏi Cố An, “Anh dặn như thế nào?”

    Cố An tủi thân nhìn tôi, “Là em, là em ép nó ăn đấy
    1f60c.png


    1f642.png





    Vì tiệm thịt nướng khá gần kí túc xá nên chúng tôi cùng nhau đi bộ về, đi được một lúc tôi do dự mãi không biết có nên nói gì đó không.

    Đột nhiên thấy tầm mắt của anh nhìn về bên trái, tôi tò mò ghé qua xem thử.

    Một đôi tình nhân đang ôm h/ôn dưới một gốc cây cổ thụ to lớn bên lề đường.

    Có điều chưa được ba giây thì tôi đã bị Cố Sâm kéo tay đứng đối diện với anh.

    Lại coi tôi là em bé rồi chứ gì???

    Tôi tự giác thu lại tầm mắt, không nhìn lung tung nữa.

    Cùng với một tiếng cười rất bé, cánh môi tôi chợt trở nên ấm áp, còn phảng phất hương thơm nam tính chỉ thuộc về một mình anh nữa.

    Tôi như bị đóng băng, hơi thở của Cố Sâm thật sự đã rất gần rồi.

    Một lúc lâu sau, sự ấm nóng trên hai cánh môi mới dần dần tan biến.

    Tôi đưa hai tay lên che mặt không dám nhìn anh.

    Cho đến khi Cố Sâm nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra, tôi mới nhìn thấy đôi mắt xinh đẹp đó đang nhìn mình, tràn ngập ý cười, vừa ngọt ngào mà lại cũng thật trìu mến.

    “Thầy…”

    “Khiết Du, tôi không phải là thầy giáo của em nữa.”

    “Vậy là thầy thích em?”

    Tôi đang mông lung vì không hiểu rõ ý tứ của câu nói này lắm thì anh lại nói tiếp, “Vì thế tôi có thể hôn em rồi.”

    Trái tim tôi đập rộn ràng, thì ra người mà mình thích cũng thích mình chính là cảm giác như thế này đây, tôi rón rén vòng tay qua rồi ôm lấy anh.

    Cố Sâm cúi đầu, ghé vào tai tôi nói, “Còn chưa đủ rõ ràng sao?”

    Tôi bặm môi, nếu như câu trả lời là “Đương nhiên” thì có phải là tốt hơn nhiều không?

    “Vẫn chưa ạ.”

    Cố Sâm lại cười, nụ cười đầy bất lực.

    Tôi nhắm mắt, hồi hộp chờ đợi đáp án mà mình muốn.

    Thế nhưng một giây sau đột nhiên cảm thấy môi của mình đau nhói, còn hơi tê nữa…

    Cố Sâm…

    Anh cắn tôi?

    Như cảm nhận được sự ngơ ngác lúc này của tôi, Cố Sâm hạ giọng nói tiếp, “Đây chính là sự trừng phạt cho cái tội không nghe lời.”

    Nói rồi, anh lại đặt một nụ hôn nữa lên môi tôi, nụ hôn lần này mãnh liệt và da diết hơn lần lúc nãy rất nhiều.

    Một lúc lâu sau anh mới rời đi.

    “Khiết Du, một kì học dài quá, tôi không đợi nổi.”

    ~end~
     
    Back
    Top Dưới