Ngôn Tình Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 100: 100: Quá Khứ Thiên Lượng - Giai Mẫn


"Giai Mẫn ơi"
" Em nghe"
" Em còn yêu anh không? à không em có yêu anh như lúc trước không?".

" E trước giờ vẫn như vậy vẫn luôn yêu anh, sao anh lại hỏi vậy?".

" Do anh lo lắng quá mức dẫn đến sợ hãi thôi, em nói vậy là anh yên tâm rồi, nào chúng ta dậy ăn trưa thôi".

Sau khi ăn trưa xong Thiên Minh lại bế Giai Mẫn quay lại giường ôm ấp cô, đối với anh Giai Mẫn là báu vật quý giá là báu vật mà chỉ mình anh sỡ hữu ngoài anh ra thì không ai được phép đụng vào.

Thiên Minh à chúng ta về lại công ty làm đi, chúng ta bỏ bê cũng lâu rồi"
" Được mai nhé, nghe em hết, anh cho người sắp xếp hết rồi"
" Vâng anh"
" Giai Mẫn à!, anh lại muốn em nữa rồi, anh lại khát, cho anh nữa nhé, anh chịu không nổi! " Thiên Minh rúc đầu vào cổ Giai Mẫn mà r*n r*.

Sau tiếng " Được" này của Giai Mẫn, Thiên Minh hôn lấy đôi môi sau đó chui rút mặt mình vào hai chân của cô, thêm một trận h**n ** kịch liệt lại bắt đầu, cả hai cơ thể quấng lấy nhau không kẽ hở nhỏ, môi lưỡi Thiên Minh lướt khắp nơi trên cơ thể Giai Mẫn, từng âm thanh r*n r* nỉ non của cả hai vang khắp phòng.

Họ cứ thế đến chiều tà, ăn cơm rồi lại tiếp tục.

____

Tại tập đoàn Cao Thị, phòng tổng giám đốc.

" Thưa anh, chúng tôi đã tìm ra người vẽ bức tranh năm đó, đó là một họa sĩ ngoài 60 tuổi, ông ta vẽ bức tranh đó cách đây khoảng hơn 17 năm, tôi đã liên hệ mua lại rồi".

" Đâu? tôi muốn xem trực tiếp nó".

Trợ lý lấy ra một bức tranh đã cũ kĩ, đây là tranh tồn kho lâu năm của một họa sĩ lớn tuổi, do ông sắp giải nghệ đi nước ngoài nên đã rao tặng tất cả sản phẩm của đời mình cho hội triển lãm tranh, trong một lần lướt wed Thiên Lượng đã nhìn thấy bức tranh đó, liếc mắt anh đã nhận ra trong tranh đó là anh và Giai Mẫn 17 năm về trước.

Trong tranh Giai Mẫn còn là học sinh tiểu học, Thiên Lượng 17 tuổi, Giai Mẫn ngồi trên ghế mang theo giày cho Giai Mẫn, còn cô thì đưa tay sờ mũ của anh, lúc đó anh đang đeo khẩu trang.

Vào khoảng 17 năm trước Giai Mẫn vừa mất ba, bị mẹ la mắng cô đi lang thang ngoài đường, lúc này gặp phải Thiên Lượng đi moto, vì sang đường không chú ý nên Thiên Lượng suýt chút đâm phải cô, rất may anh né kịp nhưng xe bị hư hỏng nặng, Giai Mẫn có xin lỗi nhưng đỗi lại bị Thiên Lượng quát đuổi đi, sau đó anh để xe tại một tiệm sữa xe và đi bộ đến băng nhóm xã hội đen của mình ( Thiên Lượng ra đời năm 15 tuổi, bôn ba khắp nơi nhưng trước năm 20 tuổi anh bị lão già Cao ép về vài lần trong năm).

Sau khi đi bộ đến hội nhóm Thiên Lượng lao vào sòng bài, còn Giai Mẫn vẫn tiếp tục lang thang, Thiên Lượng bị chơi xấu dẫn đến thua, anh đứng lên cự cãi rồi nhóm người lao vào đánh nhau, nhưng một người khó bì được sáu người Thiên Lượng yếu thế, lúc này Giai Mẫn ở bên ngoài chứng kiến cô lấy ra một chiếc còi được thầy thể dục tặng để thổi.

Đám người đó nghe tưởng cảnh sát nên thi nhau bỏ chạy.

" Anh à, không có cảnh sát đâu"
Thiên Lượng quay lại thấy Giai Mẫn đang cầm trên tay chiếc còi, biết cô cứu mình nên anh lại cảm ơn.

" Cảm ơn nhóc".

" Em chỉ muốn thay lời xin lỗi lúc chiều em gây tai nạn cho anh".

Thiên Lượng xoa đầu Giai Mẫn " Thôi bỏ qua đi, mà sao giờ này nhóc lang thang ở đây ba mẹ nhóc đâu".

" Em giận nên bỏ nhà đi thôi, giờ quên đường về rồi".

" Để anh đưa nhóc về".

Thiên Lượng đi trước Giai Mẫn lếch theo sau, giày bị hỏng nên cứ đi lệch bệch chậm chạp, đi một quảng xa Thiên Lượng có hỏi " Nhà nhóc ở đâu?"
Không khí im lặng Thiên Lượng quay ra phía sau thấy Giai Mẫn bị bỏ lại phía sau một đoạn xa, anh đi lại.

" Sao đó?".

" Giày em bị hỏng".

" Thế mồm không mọc được à, sao nảy giờ không nói gì?"

Giai Mẫn im lặng cuối gầm mặt xuống không nói gì, Thiên Lượng cũng không trách thêm nữa, anh ngồi xuống tháo đôi giày cô ra vứt bên đường sau đó cõng Giai Mẫn về.

"Em có nặng không?".

" Nói nhiều quá"_Thiên Lượng
Về đến trung tâm thành phố Thiên Lượng đặt Giai Mẫn ngồi trên ghế đá ở một công viên.

" Đợi anh một chút"
Khoảng 30 phút sau Thiên Lượng trở về mang theo một đôi giày.

" Nhóc mang thử xem vừa không?".

Anh cuối người xuống mang cho Giai Mẫn, lúc cuối xuống Giai Mẫn thấy trên nón anh có bụi nên cô đã đưa tay phủi nó.

Lúc này hình ảnh đẹp đó được một họa sĩ trung niên ghi nhớ và vẽ lại, nhưng khi vẽ xong chưa kịp tặng thì hai người họ đã đi mất.

" Anh tên gì?, sao anh cứ đeo khẩu trang mãi thế, cho em xem mặt đi ".

" Nhóc không cần biết tên anh, với lại mặt anh có sẹo tháng sau mới phẩu thuật, giờ xấu lắm".

" Em không sợ".

" Nhưng anh không muốn nhóc thấy anh xấu, hiểu chưa?".

" Dạ, đôi giày anh mua bao nhiêu vậy, ghi nợ đi, mai em trả cho".

" Thôi khỏi đi! anh không cần tiền".

Sau đó Giai Mẫn móc ra trong túi áo một đồng tiền may mắn, cô đưa cho anh.

" Em tặng anh cái này"
Thiên Lượng nhìn xuống Giai Mẫn, cô bé ánh mắt tròn xoe ngước mặt lên nhìn anh tay thì đưa cho anh một đồng tiền, vì sự đáng yêu và ngoan ngoãn của Giai Mẫn anh đưa tay nhận nó.

Sau khi xe moto được sữa xong Thiên Lượng đèo Giai Mẫn về nhà, nhưng đi được nữa đường thì bị bà Giai Liên nhìn thấy và bắt về.

Thiên Lượng sau đó tiếp tục bôn ba khắp nơi.

Mãi đến khi lần đó tại Nhật Bản, vừa nhìn thấy Giai Mẫn anh đã nhận ra cô ngay, cô bé năm đó vẫn ánh mắt đó, gương mặt đó,nhưng cơ thể phát triển cao lớn quyến rũ rung động lòng người rất nhiều, anh đã nhiều lần muốn nói với cô anh là đó trai năm đó, muốn hỏi cô là người Nhật hay Trung, đến khi biết tên giả của Giai Mẫn là " Ichika" Thiên Lượng ngầm đoán cô là người Nhật sang Trung định cư rồi về lại Nhật.

Anh muốn nói cô biết về chuyện của hai người, anh đã cố tình để đồng xu cho Giai Mẫn thấy, nhưng vô tình trong lúc đập phá đồ đạc đồng xu đó bị văng đi mất, Thiên Lượng phải tìm mãi mới thấy, đến khi tìm thấy thì anh đã được Thạch Anh nói Giai Mẫn là chị dâu của mình.

Hôm nay tìm được bức tranh của họa sĩ đó, anh muốn gửi bức tranh và đồng xu này đến cho Giai Mẫn xem, anh có chút le lói mong Giai Mẫn chú ý đến mình, nhưng anh ý thức đó là chị dâu mình nên anh chỉ để tim le lói suy nghĩ muốn Giai Mẫn nhớ lại anh từng xuất hiện như thế trong lòng cô thôi.

Dòng họ Cao nhà anh tuy mỗi người mỗi tính nhưng có một thứ không thể thay đỗi đó là trái tim, một khi đã rung động với ai thì rất khó dứt ra, Thiên Lượng biết mình yêu cô, nhưng sau nhiều lần bị Thiên Minh giáo huấn anh cũng nhận ra và chọn yêu đơn phương.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 101: 101: Lại Điên Vì Ghen


Sáng hôm sau Thiên Minh và Giai Mẫn trở lại công ty về lại văn phòng trước đây của hai người.

" Lâu rồi em chưa đến đây" Giai Mẫn sờ tay trên bàn làm việc của mình mà nói
Còn Thiên Minh anh ôm phía sau của Giai Mẫn khõ khẽ vào tai cô.

" Giai Mẫn à! Lâu rồi chúng ta chưa vô kia nghỉ ngơi"
Giai Mẫn thừa biết trong đầu Thiên Minh suy nghĩ điều gì, hôm qua cô đã quá mệt mỏi với anh rồi, nên hôm nay nhất định từ chối.

" Đúng rồi, trưa nay chúng ta vào đó ngủ một giấc sảng khoái" Giai Mẫn cố tình nhấn mạnh chữ Ngủ cho Thiên Minh nghe.

Anh nhếch môi.

" Đúng rồi, trưa nay chúng ta sẽ ngủ nghỉ, còn bây giờ vào đó thức nhé" Vừa nói hai tay Thiên Minh một tay luồn vào trong ngực Giai Mẫn một tay thò xuống váy cô.

" Em đau anh".

Thiên Minh nghe Giai Mẫn nói đau, anh bổng giật hồn vía vẻ mặt đầy sự lo lắng.

" Sao chứ, sao lúc tối không nói anh?".

" À tối không nhưng bây giờ em cảm thấy nó đau đau"

Thiên Minh lập tức bế Giai Mẫn vào trong phòng nghỉ đặt cô xuống giường vén váy công sở ra, kéo quần nội y xuống, sau đó tách hai chân cô ra và nhìn vào [email protected] nguyệt của Giai Mẫn, nơi nó vì đêm qua quá mãnh liệt nên sưng lên, lúc sáng anh đã nhẹ nhàng bôi thuốc cho cô nó đã bớt đi nhiều nhưng vẫn còn chút sưng nhẹ.

Thiên Minh đi ra ngoài lấy trong cặp da ra một tuýt thuốc mỡ, anh nhìn xuống dưới rồi cuối đầu hôn [email protected] nguyệt của cô, đầu lưỡi tham lam l**m chút mật hoa, anh nhanh chóng rời môi mình ra vì sợ không kiềm chế nỗi gây đau thêm cho cô, anh bôi ra tay ít thuốc mỡ sau đó bôi nhẹ nhàng lên cánh hoa của cô.

" Xong rồi, em ở đây nghỉ ngơi đi nhé".

" Không anh, em vẫn bình thường mà chỉ nơi có hơi vấn đề tí thôi"
" Được vậy để anh bế em ra nhé".

Thiên Minh bế Giai Mẫn ra, thấy rèm cửa chưa kéo lại có vài nhân viên đang nhìn vào, anh liền đặt Giai Mẫn ngồi trên bàn và hôn cô cuồng nhiệt, anh luôn như vậy, luôn muốn công khai tình cảm cho mọi người thấy để mọi người biết anh - Thiên Minh này là của Giai Mẫn và Giai Mẫn là của anh.

" Mọi người nhìn kìa Thiên Minh".

" Em hãy nói Thiên Minh là của em anh sẽ ngừng lại".

" Thiên Minh của em" Vừa dứt câu không những không dừng lại cô còn bị Thiên Minh đè nằm xuống bàn anh l**m l**m hỏm cổ cô rồi mới lưu luyến buông ra.

Vừa lúc này Thiên Lượng đi vào trên tay anh cầm một bức tranh.

" Giai Mẫn! Tôi có cái này cho em xem".

Thiên Minh nghe và thấy Thiên Lượng như vậy cơn ghen của anh lại nổi lên.

" Giai Mẫn là chị dâu mày, mày lại điên rồi"
Thiên Lượng không thèm quan tâm đến anh hai mình anh đưa tranh cho Giai Mẫn.

xem.

Thiên Minh nhận ra ngay cô bé đó là Giai Mẫn, còn người con trai kia!.

Đó là Thiên Lượng thời trung học.

Trong đầu Thiên Minh hiện biết bao nhiêu câu hỏi, cơn cuồng hỏa đang hừng hực trong cơ thể anh nó dần vùi lắp tâm trí anh.

Giai Mẫn lúc này tròn xoe mắt nhìn bức tranh, bao nhiêu kí ức hiện về trong tâm trí cô.

" Em ba, sao em có bức tranh này?".

" Nhóc con! Nhớ anh không, anh hối hận vì lần đó không cho em xem.

mặt cũng không hỏi tên hay cho em biết tên anh"
" Hả, không lẽ em là người năm đó".

Giai Mẫn kinh ngạc nhìn về Thiên Lượng.

" Anh nhận ra nhóc từ lần đầu ở bên Nhật rồi, tại mất đồng xu may mắn đó nên anh hơi khó nói với nhóc đấy, à mà nhờ đồng xu đó khiến anh có động lực vượt qua mọi biến cố đó".

Giai Mẫn không ngờ trái đất lại tròn như vậy, Thiên Lượng lại là người năm đó, cô rất muốn lần nữa cảm ơn nhưng cô biết rõ tính cách của Thiên Minh nên đành bỏ qua chuyện.

" Thôi dù gì chuyện cũng qua rồi, tôi cũng sớm quên chuyện năm đó rồi, không có gì nữa chú ba ra ngoài cho".

Thiên Minh đầu óc như nổ tung mặc dù chưa biết năm đó là chuyện gì, nhìn ánh mắt dịu dàng của Giai Mẫn trong tranh tay còn âu yếm sờ đầu Thiên Lượng thì anh không thể kiềm chế bản thân mình, Thiên Minh lao đến kéo Thiên Lượng đi lên sân thượng ép anh phải kể lại chuyện năm đó cho anh nghe, trước khi đi Thiên Minh đã nhốt Giai Mẫn vào phòng nghỉ khóa cữa lại.

Sau khi lên sân thượng Thiên Lượng kể toàn bộ kí ức ngọt ngào như truyện ngôn tình cho Thiên Minh nghe, Thiên Lượng còn cố tình thêm vào vài chi tiết để chọc điên Thiên Minh.

" Cô ấy nói, ngoài ba cô ấy tôi là người đầu tiên cõng cô ấy, cô ấy năm đó rất xinh đẹp! "
Mặc dù đó là quá khứ biết rõ Giai Mẫn yêu mình nhưng Thiên Minh vẫn vậy vẫn cứ bất an lo sợ, vẫn cứ ghen tuông mù quán với nhưng ai gần gũi Giai Mẫn dù bất kì lý do gì.

Thiên Minh về lại phòng xé nát bức tranh đó bỏ vào thùng rác nhôm sau đó châm lữa đốt nó, Thiên Lượng đi theo sau cản không kịp.

" Anh hai, anh làm gì gì vậy? Anh điên rồi, tranh của tôi mà".

" Nhưng trong đó là ảnh của Giai Mẫn và mày, tao không thích"
" Anh hai, tôi và Giai Mẫn quen biết nhau trước anh đó, anh lấy cái quyền gì mà xé đồ của tôi, anh may mắn có cô ấy còn tôi chỉ mong có chút kí ức đẹp nho nhỏ thôi cũng không được sao? Sao anh ích kỷ vậy hả".

" Cút khỏi đây cho tao" Thiên Minh điên lên đấm vào Thiên Lượng rồi tống anh ra khỏi cửa.

Anh chạy thẳng vào phòng nghỉ thấy Giai Mẫn ngồi cuộn tròn trên giường anh lao đến chất vấn.

" Nói thật cho anh biết, lúc đó em có tình cảm với nó không?".

" Thiên Minh anh điên rồi, lúc đó em là học sinh tiểu học biết cái quái gì là tình cảm nam nữ chứ, với lại nếu có thì nó là quá khứ hiện tại người em yêu là anh mà".

Nhìn ánh mắt đỏ hoe gương mặt sợ hãi đầy nước mắt của Thiên Minh Giai Mẫn nhẹ nhàng lao nó, cô ôn tồn nói tiếp.

" Thiên Minh nghe em đi, mình đi đến bác sĩ tâm lý nhé".

" Anh ghen cũng cần điều trị à".

Vừa dứt câu Thiên Minh bị mất lý trí xé nát đồ Giai Mẫn ra lao vào cô xơi tới tấp, Giai Mẫn đau nhưng cô không dám và không còn tâm trí để nói, cô rất buồn vì Thiên Minh, cô biết anh ghen nhưng cô không muốn anh ghen đến mất lý trí như vậy.

Trận cuồng dã kéo dài đến đầu giờ chiều mới dừng lại, Giai Mẫn mệt lã người không nhúc nhích, Thiên Minh ôm cô, cô cảm nhận được thân thể rung rẫy của Thiên Minh!.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 102: 102: Tâm Tư Thiên Minh 1


" Thiên Minh à!, sống với nhau bao nhiêu năm sao anh không tin em?, sao lúc nào anh cũng điên dại mất kiểm soát như thế chứ?".
" Anh xin lỗi, nhưng anh sợ"
Giai Mẫn tức giấn vùng vẫy khỏi người anh nhưng vẫn Thiên Minh cô giữ lại, cô quát " A sợ cái quái gì chứ, em giải thích khô cả cổ mà anh vẫn cứ điên dại lên như vậy, anh muốn em chết để chứng minh sao".
Thiên Minh càng xiết lấy Giai Mẫn vùi trong ngực anh giọng rung nghẹn mà nói:
" Anh xin lỗi, nhưng khi anh biết Thiên Lượng với em từng có kí ức kia anh ghen, anh khó chịu, tim anh đau không chịu được, anh biết em yêu anh, anh tin em, nhưng anh vẫn sợ một ngày nào đó kí ức tươi đẹp kia sẽ kéo em về với nó rồi bỏ rơi anh".
"Thiên Minh em nói anh này: Anh đi bác sĩ tâm lý với em đi, nếu không em sẽ không nhìn anh nữa".
" Được anh đi, em đừng tránh mặt anh, khó lắm chúng ta mới được như trước em cạch anh nữa là anh lại khổ tâm thêm nữa".

Cả hai người nhanh chóng mặt quần áo vào sau đó đi đến bệnh viện khám cho Thiên Minh.
" Anh bị rối loạn thần kinh lo âu cấp nặng"
Một bác sĩ trung niên kết luận.
Thiên Minh nghe kết quả kéo Giai Mẫn bỏ về thẳng nhà.
" Oánh" " Anh điên rồi sao anh không ở lại để điều trị mà chạy về?".
Thiên Minh ôm Giai Mẫn ngã xuống giường.
" Nghe anh nói đi mà, cho anh một chút thời gian thôi, hãy nghe anh nói"
Giai Mẫn vùng vẫy cô muốn đưa anh đến bệnh viện để điều trị nhưng sức ép của cô không đủ với anh.
Thiên Minh ôm cô vào lòng bắt đầu kể về tâm tư tình cảm của mình trước và sau khi gặp cô.

" Trước lúc anh gặp em, cuộc đời anh vốn rất tẻ nhạt, anh không biết cái gì là tình yêu hay ân ái nam nữ.
Ông nội có hối thúc anh bắt ép anh đi xem mắt nhưng lần nào anh cũng nhờ Trương Thành đứng ra gặp và từ chối, anh cảm thấy thời gian gặp họ rất lãng phí.
Đầu năm 26 tuổi anh và Hạ Thúc có hẹn thề vui với nhau là cả hai sẽ độc thân đến già rồi sẽ mua một căn nhà làm đôi huynh đệ bạn già tâm sự uống trà.
Nhưng em biết không sau đó không lâu thì anh gặp được em, lần đầu khi ánh mắt hai ta chạm vào nhau thì trái tim và linh hồn anh lúc đó đã hoàn toàn thuộc về em cho dù chưa biết sau đó em có về được bên anh hay không.

Lần đầu khi được ôm em, hôn em cr giác của anh thật vui sướng không thể tả được.
Sau khi biết em thích và đồng ý làm người yêu của Dương Quãng lúc đó anh đã rất đau, đau tim, đau tâm hồn, tê liệt thể xác nhưng anh đành phải ngậm ngùi chúc phúc cho em.
Lúc em bị hắn ta bỏ rơi, anh đã cố hết tâm sức để lôi em về.

Cái lần đầu tiên của chúng ta đêm đó anh đã vô cùng hạnh phúc, từ đây em là của anh rồi, cho dù biết hiện tại lòng em chưa quên nổi đau người bội bạc kia đem lại, chưa có tình cảm với anh, nhưng anh vẫn muốn ở bên em vẫn muốn khiến em yêu anh, anh đã tự hứa với lòng sẽ làm mọi cách khiến em yêu anh một chút trong thời gian là cả đời, anh dự phòng trước khả năng trái tim em khép lại anh vẫn chấp nhận, vẫn chấp nhận đơn phương và giữ em cả quãng đời còn lại.
Trong khoảng thời gian em chưa 18 tuổi vì lý do pháp luật anh tự nhận mình sai khi ép em phải ở chung phòng, chung giường và ép em ân ái thường xuyên với anh, nhưng anh vẫn không kiềm chế được bản thân mình khi ở cùng em anh thật sự không kiềm chế nổi.
Anh đã bất chấp pháp luật để cùng em hạnh phúc trong từng cơ khoái lạc.
Cái ngày em đồng ý kết hôn với anh, cái ngày em bước lên lễ đường cùng anh giây phút đó anh muốn gào thét với cả thế giới rằng Anh rất hạnh phúc, Giai Mẫn là của tôi, mãi mãi sẽ là của Thiên Minh.
Nhưng rồi biến cố ập tới, em bị Dương Quãng bắt cóc.

Anh biết được như muốn nổ tung, anh rất sợ, em biết không thời điểm đó anh nhận ra tinh thần anh không được bình thường vì chúng ta gặp biến cố, anh đã phải tiêm thuốc an thần vì lý do anh muốn tỉnh táo để tìm em, mang em về với anh, chính tại biến cố đó đã khiến thần kinh anh sinh bệnh rối loạn lo âu, vì anh sợ, rất sợ mất em, rất sợ mỗi sáng mỗi đêm không có em nằm bên cạnh.

Rất may trời thương cho em về với anh.
Anh biết em thích trẻ em, trước đây anh không thích trẻ con nhưng vì em thích nên ạn cũng thích theo.

Em mất con em đau, nhưng anh đau hơn vì anh vừa đau vì mất con vừa đau vì chứng kiến em khổ tâm.
Trong suốt tám năm khoảng thời gian khá là yên bình ít biến cố, anh đã lén cho em uống thuốc tránh thai loạn tốt nhất an toàn nhất vừa tránh thai vừa an dưỡng tinh thần và sức khỏe mặc dù bác sĩ kết luật em rất khó mang thai nhưng anh vẫn sợ..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 103: 103: Tâm Tư Thiên Minh 2 Biến Cố Sắp Đến


"Em còn nhớ không? Vào những năm em học đại học, anh lúc nào cũng lo lắng bất an, sợ em bị cám giổ, anh lại không thể chịu đựng được nổi nhớ em, muốn gần gũi với em nên anh đã mua một căn hộ nhỏ đối diện đại học của em, trưa nào anh và em cũng ở đó, một hôm anh từ trên lầu nhìn xuống thấy một người bạn nam trong lớp vỗ vai vai, mặc dù a biết rõ em không có ý gì với hắn nhưng anh vẫn rất khó chịu và sợ hãi em sẽ bị người khác cướp mất.

Sau này chúng ta gặp thêm nhiều biến cố khác, mỗi lần như vậy thần kinh, lý trí, trái tim và thể xác anh vô cùng đau đớn,anh sợ lắm, từ bé đến lúc chưa gặp em anh chẳng sợ gì cả, nhưng kể từ lúc gặp em được em chấp nhận anh và biến cố lớn năm đó, anh có nổi sợ lớn nhất và duy nhất là em.

Giai Mẫn ơi Giai Mẫn làm ơn đừng bỏ anh, cả thế giới của anh chỉ là em thôi, anh sống dựa vào em, có em anh mới tiếp tục được sống được hạnh phúc, được sung sướng, được hưởng sự ấm áp vô bờ, mất đi em anh sẽ chết không toàn thây".

Thiên Minh ôm Giai Mẫn xoay người cô lại, ánh mắt nhìn Giai Mẫn da diết.

" Giai Mẫn nghe anh nói không?"
" Em nghe, anh đừng lo, em không bỏ anh đâu".

Ánh mắt long lanh nhìn Giai Mẫn.

" Giai Mẫn à! Hôn anh nữa đi, anh muốn em chủ động hôn anh, nói yêu anh, nói em cần anh"
Giai Mẫn sau câu nói đó chủ động đưa môi mình chạm vào môi Thiên Minh, anh nhắm mắt lại để tận hưởng sự ngọt ngào sung sướng.

" Em yêu anh, em cần anh".

Trước lời nói của Giai Mẫn Thiên Minh lập người cô lại đâm chiêu nhìn cô đáp.

" Em sinh ra để dành cho anh, anh sinh ra để bảo vệ và ở bên anh, chúng là là của nhau, đừng tách rời nhé".

" Được".

Tiếp theo Thiên Minh cướp thế chủ động luồng lách lưỡi mình vào khoang miệng cô đẩy đà.

" ummm"
" Giai Mẫn anh biết em còn đau, trước đó còn làm em cuồng nhiệt quá, nên anh chỉ hôn thôi, chúng ta ôm nhau thật chặt như mọi đêm nhé".

" Dạ"
! ! !.

Tại một eo biển nọ.

Một người già lớn tuổi ngồi bên cạnh giường bệnh của một người toàn thân bó bột".

" Con trai vết thương của con tháng sau sẽ lành, haizzz tại sao lại đi đến bước đường này hả con".

" Ba trả thù giúp con đi, vì hắn mà nhà ta phá sản, ba phải hành hạ tâm trí hắn".

Chủ nhân của câu nói đó là Dương Quãng.

Sau khi bỏ trốn anh được người nhà vớt được nên mang về dấu chữa trị.

Người đàn ông đó nhìn con trai mà xót xa vô cùng ông đã cũng đã quyết tâm trả thù Thiên Minh Giai Mẫn.

Ông ta sai đồng bọn mình thực hiện kế hoạch bắt cóc rồi tiêm HIV vào người Giai Mẫn để cho sau đó Thiên Minh và Giai Mẫn chết dần chết mòn trong đau đớn.

Đặt biệt là Giai Mẫn ông ta muốn thuê người cưỡng h.

i.

ế.

ppp tập thể rồi đánh đập cắt tứ chi cô.

Ông ta và con trai mình hiểu rõ chứng kiến Giai Mẫn như vậy Thiên Minh sẽ chẳng tài nào sống nổi, họ biết rõ Thiên Minh sẽ điên loạn lên vì điều đó.

Thiên Minh và Giai Mẫn cơ bản phía trước còn vô vàng biến cố lớn, bắt buộc họ phải cùng nhau vượt qua.

Đối với Thiên Minh Giai Mẫn là cả mạng sống cả thế giới với anh, còn Giai Mẫn cô cũng yêu anh có thể không bằng Thiên Minh giành cho cô nhưng cô vẫn chung thủy một lòng với anh, những điều sắp tới, họ có ở bên nhau mãi mãi không phụ thuộc vào cả hai.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 104: 104: Giã Tâm Thiên Minh


Buổi sớm tinh mơ ngày hôm sau.

Giai Mẫn cố gắng thoát khỏi vòng tay Thiên Minh để đi vệ sinh cá nhân đi làm.

" Anh ơi!"
" Anh nghe đây "
" Dậy đi làm đi anh, trễ rồi".

" Chúng ta làm việc tại nhà đi, như lúc trước anh không muốn em gặp mặt nó"
Giai Mẫn thở dài nhưng cô đành chấp nhận vì Thiên Minh đã vì cô mà thành ra như vậy rồi, mặc dù cô rất muốn đến công ty hòa nhập với mọi người bạn bè.

" Được thôi"
Thiên Minh mừng rỡ ôm Giai Mẫn bế thốc cô lên đi vào phòng tắm.

Anh cẩn cận tắm rữa sạch sẽ cho cô sau đó mặc quần áo vào và cùng Giai Mẫn ngồi vào phòng làm việc.

" Đừng Thiên Minh anh cứ như vậy làm sao anh tập trung, em cứ nói mãi anh vẫn chứ như vậy mãi"
Giai Mẫn ngồi trên ghế nhưng Thiên Minh vẫn cứ ngồi phía sau liên tục ôm ấp sờ xoạc người cô khiến Giai Mẫn không tập trung được.

" Bỏ ra đi, em giận đó, anh lo tập trung công việc đi"
Thiên Minh vẫn chưa muốn buông, vẫn tiếp tục quấy rầy cô nhưng một cuộc điện thoại đã khiến anh dừng lại và ra ngoài.

Cứ tưởng Thiên Minh ra ngoài nghe điện thoại đối tác nên Giai Mẫn không để tâm lắm mà tiếp tục giải quyết công việc.

Thiên Minh đi ra ngoài đầu giây bên kia nói với anh
" Thưa ngài chúng tôi đã giải quyết ông họa sĩ kia theo đúng yêu cầu của ngài, đốt toàn bộ tranh của ông ấy và tiêm thuốc khiến ông mất trí nhớ, tôi đã sắp xếp cho ông ấy vào viện dưỡng lão dành cho những người có công cống hiến nghệ thuật, ông ta quãng đời còn lại mặc dù không nhớ gì nhưng sẽ ăn sung mặc sướng.

Còn về cậu Thiên Lượng chúng tôi đã lấy cắp bức tranh đó đem đốt rồi ạ, chỉ có đồng xu cậu ấy luôn mang theo người chúng tôi không lấy được"
" Để tôi" Thiên Minh lạnh giọng đáp.

Sau khi cúp máy trong đầu Thiên Minh hiện lên dòng chữ:
" Giai Mẫn là của Thiên Minh, tất cả những gì dù quá khứ hay tương lai của Giai Mẫn cũng là của tôi, cho dù chỉ là một đồng xu nhỏ nhất định không để vào tay người đàn ông khác".

Tiếp theo điện thoại của Thiên Minh lại reo.

Bên kia là thư kí Trương.

" Cậu à, hai mẹ con Giai Ý đang ăn sung mặc sướng, an an hưởng khoái lạc, sung sướng ngập trời rồi "
" Tốt lắm, cứ để họ lên đến tận đỉnh đi, rồi tôi sẽ cho họ chết không toàn thây"

Sau khi cúp máy quay vào, Thiên Minh lại tiếp tục ôm phía sau cô như vậy.

Bao năm trôi qua cho dù ở trường học, cơ quan, hay ở nhà lúc nào Thiên Minh cũng như vậy, vẫn cứ thích ôm hôn cổ Giai Mẫn khiến cô khó tập trung".

Gần trưa Thiên Minh bế Giai Mẫn nhanh về giường đặt cô xuống rồi vén váy lên, anh đi lấy lọ thuốc mỡ chuẩn bị bôi cho Giai Mẫn.

Trước khi bôi thuốc anh không quên hôn nơi ttttưmật của cô.

" Thiên Minh à em không sao đâu".

" Nhưng anh thấy nó vẫn còn sưng lên một ít, không được nó phải lành hẳn anh mới yên tâm mà vui vẻ với em"
Giai Mẫn cũng không nói được gì trước Thiên Minh đành im cho anh chăm sóc.

" Ưm"
" Giai Mẫn anh muốn hôn em".

Anh đè lên người cô rồi đặt vào môi cô nụ hôn vô cùng diui dàng và sâu lắng không kém phần cuồng nhiệt.

Ngoài môi ra anh còn hôn khắp nơi trên gương mặt Giai Mẫn.

d*c v*ng sôi sục nhưng trái tim và lý trí Thiên Minh vẫn đang nhắc nhỡ Giai Mẫn vẫn đang bị thương nên cố nén lại chỉ hôn cho thỏa khao khát thường ngày.

Còn Giai Mẫn đây là điều rất thường xuyên và luôn luôn sãy ra nên cô không lấy làm lạ thuận theo Thiên Minh muốn làm gì thì làm, tất nhiên Giai Mẫn vẫn luôn đáp lại và phối hợp với Thiên Minh.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 105: 105: Sắp Có Biến Cố


" Thiên Minh à!, sao e lại cảm thấy anh đang giấu em cái gì đó".
Thiên Minh nghe cô nói lòng bất an vô cùng, anh sợ cô biết rồi lại cự tuyệt anh, nên đành nói dối.
" Không có đâu! anh không giấu em đâu"
" Vậy thì tốt rồi, em sợ ang làm gì đó không hay sau lưng em"
Thiên Minh ôm Giai Mẫn vào lòng v**t v* an ủi." Không sao! Tin anh đi, tin anh đừng bỏ anh, chỉ cần e đừng bỏ rơi anh là anh sẽ không lừa dối em"
Sáng hôm sau Giai Mẫn nhận được 1 tin nhắn từ số máy lạ.

Nội dung tin nhắn là đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữ Thiên Minh và thuộc hạ về việc xử lý người họa sĩ kia.
" Tại sao Thiên Minh lại làm như vậy?, anh ấy không tin cô?" Đó là những suy nghĩ chạy trong đầu Giai Mẫn.

Giai Mẫn hết sức bình tỉnh cô cố giả vờ như không biết gì rồi âm thầm điều tra mọi chuyện xem có phải sự thật không?.
Giai Mẫn kể chuyện cho Xuân Muội nghe, nhờ cô giúp đỡ.

Vì sau nhiều biến cố Thiên Minh giam Giai Mẫn trong nhà không cho cô rời khỏi mình nên Giai Mẫn đành nhờ Xuân Muội đi điều tra.
Giai Mẫn cứ tưởng Xuân Muội sẽ giúp mình mọi chuyện êm xuôi, nhưng cô không ngờ rằng Thiên Minh đã nghe hết tất cả và đọc được tin nhắn mà số máy lạ đó gửi đến cho Giai Mẫn.
Thiên Minh bóp chặt điện thoại tay nắm thành nắm đấm, đôi mắt anh đầy tơ máu hiện rõ sự căm phẫn, anh cố lấy bình tĩnh gọi cho thuộc hạ của mình.
" Xử lý những người cố tình xen vào chuyện vừa rồi".
Cúp máy xong anh đi ra ban công ôm từ phía sau Giai Mẫn khiến cô giật bắt người.
" Em đang làm gì mờ ám mà giật mình thế?"
" Em nói chuyện với Xuận Muội thôi".
Thiên Minh vốn đã biết rõ mọi chuyện nên không cố gặng hỏi thêm gì.
" Giai Mẫn à! Em còn đau không?".
" Em hết từ hôm qua rồi"
Thiên Minh v**t v* đùi Giai Mẫn luồng tay vào vạc váy của cô nỉ non vào tai cô.
" Giai Mẫn hôm nay cho anh vào trong em nhé"
" Vâng".
Thiên Minh đè Giai Mẫn xuống ngay ghế sopha ngoài ban công nhanh chóng l*t s*ch đồ của cô ra.

Hai cơ thể dần hòa quyện vào nhau, tiếng r*n r* nỉ non phát ra làm không khí thêm đậm mùi dục khí.
Cả buổi sáng hôm đó từ ban công vào giường ngủ hai cơ thể cứ quấn cuốn lấy nhau không rời, đôi môi Thiên Minh không rời môi và mặt Giai Mẫn dù chỉ 1 giây.

Trận h**n ** đi qua Giai Mẫn nằm ngọn trong người Thiên Minh ngủ thiếp đi vì mệt.
Bên này Xuân Muội đi điều tra về người họa sĩ đó.

Giữa đường thì cô bị một người lạ đuổi theo.
" Anh là ai?, anh phái anh đến đây?".
"Tên khi vẫn cứ im lặng không đáp, từ từ móc ra một khẩu súng và chỉa thẳng vào đầu Xuân Muội.

Đoàng!! Tiếng súng nổ lên một làng khói bao trùm cả một vùng, nhưng khi khói bay mất thì lại không thấy Xuân Muội đâu còn viên đạn thì cắm sâu vào thân cây phía trước.
Vì quá sợ hãi nên tên sát thủ suýt tè ra quần, hắn nghỉ có ma hay thế lực tâm linh nào đó cứu Xuân Muội.

Thật ra người cứu Xuân Muội là Tâm Đức anh trai Giai Mẫn, thời gian qua hai người họ mặc dù Xuân Muội không nhìn thấy Tâm Đức nhưng vẫn luôn cùng anh trò chuyện dần dần đã trở thân thiết với nhau, trước khi đến đây Xuân Muội đã kể cho Tâm Đức nghe và anh đã theo cô trong suốt chặng đường.
Tên sát thủ đó kể lại toàn bộ truyện cho Thiên Minh nghe, Thiên Minh thừa biết người đó là Tâm Đức, anh cúp máy suy nghỉ một hồi lâu anh gọi điện cho một người bạn.
" Tìm cho tôi một pháp sư giỏi nhất".

Thiên Minh dường như đã biến thành một người khác sau quá nhiều biến cố, nổi sợ mất đi Giai Mẫn ngày càng lớn trong tâm trí anh, vì thế Thiên Minh đã bất chấp mọi đạo lý, đạo đức pháp luật làm tất cả chỉ để giữ Giai Mẫn mãi bên cạnh mình.
Phía bên Xuân Muội cô biết người sai sát thủ giết cô là Thiên Minh, nhưng cô đã thông cảm bỏ qua vì thứ nhất đó là người đàn ông của bạn thân cô - Giai Mẫn, thứ hai đó là cô biết Thiên Minh vì Giai Mẫn nên thần kinh mới trở nên như vậy, mà Xuân Muội lại thuộc kiểu người Không so đo với người bệnh, nên cô chưa quyết định kể chuyện này cho Hạ Thúc nghe, cô cũng dấu luôn Giai Mẫn vì sợ cô và Thiên Minh xích mích với nhau.
Xuân Muội gọi nói với Giai Mẫn không điều tra được gì nhưng không nói nguyên do, điều đó không làm Giai Mẫn an tâm mà còn làm cô thêm tò mò quyết tìm ra sự thật.

Còn Thiên Minh anh thắc mắc vì sao Xuân Muội lại không kể ra nhưng trước mắt anh vẫn vui vì Giai Mẫn chưa biết gì.
***
Tại một nhà ven 1 eo biển Dương Quãng ngồi nghe thuộc hạ trình báo sự việc.
Hóa ra người gửi tin nhắn cho Giai Mẫn là Dương Quãng bằng thế lực ngầm hắn đã cài người vào băng nhóm thuộc hạ của Thiên Minh điều tra được những việc mà anh làm.
Dương Quãng nhếch mép cười nụ cười đáng sợ giống ác quỷ.
" Chờ đó tao sẽ trả thù"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 106: 106: Những Ngày Kỉ Niệm


Xuân Muội dấu nhẹm đi chuyện của Thiên Minh nên Giai Mẫn đã tin tưởng và không nghi ngờ anh nữa, nhưng cô rất muốn đến công ty để đi làm, rất muốn tới Dương Thị thăm mọi người trong công ty vì dù gì đó cũng là tập đoàn nhà cô hiện tại chỉ có một mình cô gồng ghánh.

Sắp tới là kỉ niệm 10 năm ngày cưới của cô và Thiên Minh cô có nên lấy lý do đó để xin quà từ Thiên Minh là về Dương Thị một thời gian.

Tối hôm đó Giai Mẫn định nhắc hỏi Thiên Minh xem biết sắp đến ngày gì không? nhưng cô chưa kịp hỏi Thiên Minh đã nói trước.

" Giai Mẫn à! Em biết sắp đến ngày gì không?"
" Em nhớ là kỉ niệm 10 năm ngày cưới của chúng ta"
" Đúng đã mười năm rồi em đã làm thiếu phu nhân của anh được mười năm, kể từ năm em mười tám tuổi, còn một ngày nữa em nhớ không?"
Giai Mẫn vắt óc suy nghĩ mãi vẫn không ra, Thiên Minh nói năm nào cũng kỉ niệm ngày này thì cô mới chợt nhớ là bảy ngày tiếp theo là kỉ niệm ngày cô chấp nhận ở bên cạnh anh, đối với Giau Mẫn thời điểm đó cô chưa yêu anh nên không có ấn tượng chỉ nhớ mỗi ngày cưới, còn Thiên Minh thì nhớ rất rõ nhớ từ cái ngày đầu tiên anh được gặp cô, nhớ ngày đầu tiên được ôm cô, nhớ ngày đầu tiên được hôn cô, nhớ ngày đầu tiên mà Giai Mẫn nói yêu anh, không cần ghi chép hay lưu nhật kí Thiên Minh vẫn nhớ và khắc sâu vào tâm trí mình những ngày khiến anh hạnh phúc.

Quay lại lại hiện tại Giai Mẫn đã nói ra ngày kỉ niệm mười hai năm ngày cô chính thức chấp thuận ở bên cạnh Thiên Minh dù trong lúc đó đối với cô lúc đó chỉ là trả ơn.

" Là ngày kỉ niệm mười hai năm chúng ta ở bên nhau".

Thiên Minh mừng rỡ như điên vì câu trả lời của Giai Mẫn, anh ôm vồ lấy cô cười thật lớn.

" Đến ngày kỉ niệm ngày cưới em muốn như thế nào?"
" Em muốn anh tặng em một món quà, quà gì để đến lúc đó em nói".

" Được, anh chấp nhận hết
Giai Mẫn à hôn anh đi, anh muốn em hôn"
Cô khiển chân đặt lên môi Thiên Minh nụ hôn nhẹ, Thiên Minh nhanh cướp lại thế để cuồng quấn lấy cô suốt đêm.

Cuối cùng cũng đã đến buổi tiệc kỉ niệm của anh và cô năm nào cũng chỉ có hai người được tổ chức tại ban công phòng vip tầng ba mươi của một khách sạn lớn nhất thành phố.

Ngoài ban công được trang bị đèn, hoa, nến do chính tay Thiên Minh trang trí.

Mặc dù là đàn ông nhưng lại vô cùng khéo tay.

Trên bàn có bánh kem đề Kỉ niệm mười năm ngày cưới, nến, hoa, thức ăn, một cái bát, một đôi đũa và một thìa.

Thiên Minh và Giai Mẫn ngồi chung trên chiếc ghế to, cô mặc áo sơ mi của anh do chính tay anh chọn, ngồi trong lòng anh.

Còn Thiên Minh vòng tay ôm lấy Giai Mẫn,

anh và cô vẫn ăn cung một đũa, một chén, một thìa.

Cả hai ôm ấp nhau ăn tối, trò chuyện đến khoảng chín giờ tối.

Lúc này Giai Mẫn lấy ra một món quà là một vòng tay bằng chỉ đỏ có khắc vòng lá kim do chính tay cô xỏ.

Thiên Minh đeo chiếc vòng trên tay với tâm trạng vô cùng hạnh phúc anh nâng niu nó coi nó là báo vật vô giá, đến lượt Thiên Minh ngoài món quà Giai Mẫn sắp đề nghị ra anh còn tặng cô thêm một đôi bông tay kim cương sau khi cẩn thận đeo cho cô anh mới hỏi về món quà kia của mình.

" Em muốn về lại Dương Thị làm"
" Không được, anh xem như chưa nghe thấy gì".

" Tại sao??".

Thiên Minh nâng cằm v**t v* mặt Giai Mẫn thở dài.

" Mai anh sẽ suy nghĩ về việc này, hôm nay là ngày vui của chúng ta, anh mong em hiểu cho anh, anh muốn hôm nay trọn vẹn không lo toan hay tính toán gì, anh nói vậy là đang để suy nghĩ chứ không phải từ chối và anh sẽ có cách"
Giai Mẫn nhìn vào ánh mắt mong chờ của Thiên Minh, cô cũng không muốn mất vui nên gật đầu đồng ý.

Nhận được tính hiệu gật đầu của cô Thiên Minh ôm hôn cô vào lòng thủ thỉ.

" Anh muốn trọn vẹn đêm nay với em, trưa mai dậy chúng ta bàn chuyện".

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 107: 107: Đêm Êm Ái


Thiên Minh mở từng cúc áo của Giai Mẫn ra, vì anh không cho cô mặc quần áo trong nên hai đào ửng hiện ra trước mắt anh.

Thiên Minh chòm lên hôn môi cô, nụ hôn dai dẳng và cuồng nhiệt.
Anh điên cuồng chiếm lấy môi thỏa mãn xong lại hôn trán, há miệng ngậm lấy mũi, đưa lưỡi li3m khắp gương mặt Giai Mẫn.
Giai Mẫn chỉ được anh mặc cho cái áo sơ mi của mình nên khi anh cởi hết nút toàn cơ thể Giai Mẫn phô ra trước mắt anh.
Thiên Minh chèn vào giữ hai chân cô, mặt dính mặt hít lấy hơi thở của cô.Tay vớt lấy remot kéo tấm màng ban công lại.
Nụ hôn kéo dài rất lâu Thiên Minh đi xuống hỏm cổ Giai Mẫn li3m xung quanh, dần dần nụ hôn trườn xuống hai bầu ngự( nõn nà của cô.
Một bên ra sức cắn m*t, một bên ra sức nhào nặn, hết bên này đến bên khác thay phiên nhau, Thiên Minh dùng đầu lưỡi vờn xung quanh đầu hạt lựu đỏ.
Giai Mẫn nhắm mắt tận hưởng thỉnh thoảng mở mắt ra thì thấy nụ cười cùng gương mặt thỏa mãn của anh trườn trên người cô.

Anh dùng ngón trỏ và ngón cái vân vê đầu lựu.
" a....., ê tê quá, anh nhẹ thôi"
" Anh biết, hôm nay anh hơi quá miệng".
Bàn tay Thiên Minh dần mò xuống nơi tư m@t của Giai Mẫn vuốt v e, anh k1ch thích cả ba điểm nhạy cảm nhất của cô.

Miệng hôn hổm cổ, một tay nắn một bên ngự( đào, một bên vuốt v e hoa dưới của cô.
" Ưmm, tiếng r3n rỉ nhỏ của Giai Mẫn khiến tâm trạng anh càng thêm phần rạo rực, anh cho hai ngon tay của mình vào sâu nơi cánh hoa của cô ra vào liên tục.
" Nhẹ thôi Thiên Minh em ra mất ưmm."
" Bình tĩnh nào! em hãy cứ ra đi, gần ra hãy nói anh" Tay Thiên Minh càng thêm lực thọt vào tận nơi sâu nhất, ngón cái không an phận vân vê hạt đậu tâm hoa dưới.
" Á em gần ra..." Giai Mẫn vừa dứt câu Thiên Minh lập tức rút ngón tay ra, cuối người xuống vùi mặt vào bên dưới cô đưa đầu lưỡi vào bên ngọn quẫy, chất mật của Giai Mẫn ra liên tục Thiên Minh vừa ngọ quậy vừa hút trọn chất mật ngon.
Giai Mẫn ưởm người phun trào ra, Thiên Minh hứng trọn tất cả, anh há miệng l¡ếm hút tất cả vào bụng.

Chất **** *** ngày càng ra nhiều điều này khiến Thiên Minh vô cùng thỏa mãn và vùi mặt mình vào bên dưới Giai Mẫn rất lâu.
Anh muốn nhiều hơn nữa nhưng bên dưới anh gào thét mãnh liệt, anh đứng dậy c ởi sạch đồ mình ra, tiếp tục áp sát người mình vào cô thì thào.
" Giai Mẫn của anh ơi..

anh vào nhé chịu hết nổi rồi".
" Ưm..

nhanh lên,."
Thiên Minh nâng chiến mã của mình đâm một phát vào tận nơi sâu thẳm của cô, anh cảm nhận cả đáy sâu thẳm của nó.

" Á....a..sâu quá anh ơi, nó trướng bên trong".
Thiên Minh nở nụ cười tà mị thỏa chí.
" Cảm ơn em điều này em đã khen anh mỗi ngày, nhưng anh vẫn cứ thích khen".
Nói rồi anh liên tục ra vào bên trong Giai Mẫn, liên tục càng lúc càng mạnh, càng sâu, Giai Mẫn bị anh đưa lên tận đỉnh cao trời mây, càng ngày tiếng rên càng âm ỉ lớn hơn.
Sau hơn một tiếng Thiên Minh gầm nhẹ rồi rót tất cả vào trong cô.

Cả hai ôm nhau thở, Thiên Minh bế cô vào phòng tắm móc sạch sẽ tinh hoa của mình ra ngoài, sau đó vệ sinh bông hoa của Giai Mẫn thật kĩ lưỡng.
Anh bế cô ra đặt cô nằm trên giường, tách hai chân cô ra, nơi đó của cô bị tấn công liên tục nên cứ giật giật, Thiên Minh lại vùi mặt vào đó hôn hít, sau đó lấy thuốc mỡ bôi cho cô.
" ### Giai Mẫn à, nghỉ ngơi một chút sau đó tiếp nữa nhé".
Giai Mẫn nghe nhưng không đáp vì quá mệt mỏi cô chỉ gật đầu nhẹ đồng ý.
Lúc này điện thoại Thiên Minh nhận được một tin nhắn từ Thiên Lượng và bà nội

" Anh hai, ông nội đột quỵ mất rồi".
" Ông mất rồi".
Thiên Minh lập tức tắt nguồn úp điện thoại xuống không cho Giai Mẫn thấy miệng nhếch môi cười đáng sợ.

A quay sang Giai Mẫn hôn lên môi cô.
" Chúng ta ôm nhau rồi tiếp tục nhé, để anh xoa bóp cho em".
Sau ba mươi phút nghỉ ngơi, Thiên Minh lăn lộn cùng Giai Mẫn từ mười giờ đến tận hơn bốn giờ sáng, cứ mỗi lần xong một trận lại bôi thuốc xoa bóp cho cô nên Giai Mẫn chỉ mệt lã chứ không bị đau.
Hai giờ chiều Thiên Minh tỉnh dậy trước, thấy Giai Mẫn ngủ ngon nhưng sợ cô đói nên đã đánh thức cô bằng những nụ hôn và những cái nắn b óp ngực.
......
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 108: 108: Đêm Yên Bình Thứ 2 Lão Già Cao Mất


" Á..., ư em chưa tỉnh đâu".
" Dậy nào ăn trưa đi, trể rồi"
Nghe đến ăn trưa bụng cô cũng cồn cào ngọ quậy dậy.

Thiên Minh bế cô lại phòng tắm, tắm rữa vệ sinh sạch sẽ đến khi ra ngoài thì phục vụ đã mang thức ăn lên, đặt Giai Mẫn vào lòng mình anh tỉ mỉ đút thức ăn cho cô ăn.
Giai Mẫn vớ tay định lấy điện thoại thì bị Thiên Minh chặn lại.
" Chúng ta đang vui vẻ em đừng động đến điện thoại được không?".
" Vâng anh" Giai Mẫn bỏ điện thoại đã hết pin xuống, nhưng cô có chút linh cảm có chuyện gì đó chẳng lành.
" Em thấy nên kiểm tra một chút"
Thiên Minh biết thông báo cho ang không được nên bà anh hoặc Thiên Lượng đã báo cho cô nên anh đã tự khóa nguồn điện thoại cô nói là hết pin.

" Anh nói không là không"
Thấy Thiên Minh cương quyết Giai Mẫn đành nghe theo cô định nói chuyện về Dương Thị nhưng vẫn nghĩ để về nhà thì hơn.
Sau khi ăn xong Giai Mẫn định đi công viên chơi nhưng Thiên Minh không muốn đi bây giờ.
" Tối chúng ta hẳn đi nhé, bây giờ anh muốn em"
" Hôm qua đã nhiều lần rồi mà"
" em đau sao?".
" Không anh bôi thuốc thường xuyên nên không đau".
" Vậy thì chúng ta lại tiếp tục nhé, anh luôn muốn em, anh lại khát em rồi, chịu không nổi" Thiên Minh vừa nói vừa hôn hít lên cổ Giai Mẫn.

Anh đè cô xuống hôn l**m môi cô.
Đầu lưỡi anh đánh lưỡi trong miệng cô.
Nhanh chóng cởi bỏ áo choàng tắm của cả hai rồi hòa nguyện cơ thể vào nhau.Thiên Minh ấm áp truyền âm giọng vào tai cô.
" Cảm ơn em, đội ơn em đã ở bên cạnh anh gần mười hai năm qua, cảm ơn em đã làm Cao phu nhân của anh mười năm qua, cuộc đời này này anh chỉ cần em thôi".

Giai Mẫn nghe Thiên Minh nói cảm động rơi nước mắt đáp lại lời anh là nụ hôn dưới hõm cổ anh và lời hứa sẽ bên anh mãi.
Nụ hôn của Thiên Minh cuồng nhiệt rồi hút lấy mật hoa dưới của Giai Mẫn, đây là hương vị mùi vị ngon nhất cuộc đời anh dù được thưởng thức mỗi ngày nhưng anh vẫn không hề ngán.
Căn phòng nhanh chóng tràng ngập âm thanh r*n r* của Giai Mẫn, Thiên Minh càng lúc càng nồng cháy dữ dội vào trong cô, khắp nơi trên cơ thể cô mỗi tất da tất thịt điều thấm dấu ấn của anh.
Cuồng dã h**n ** thêm suốt bốn tiếng đồng hồ, cả hai tắm gội ăn cơm rồi dắt tay nhau đi dạo phố đêm.

Từ trên cao nhìn xuống thành phố Luân Đôn hoa mĩ cặp đôi nam nữ môi kề môi quấn quýt lấy nhau.

Nam nhân ôm chặt nữ nhân của mình vào lòng thỉnh thoảng lại mở mắt ngắm nhìn say đắm bảo bối cuộc đời mình.
Cặp đôi đó không ai khác ngoài Thiên Minh - Giai Mẫn, cả hai cuồng nhiệt từ khách sạn ấm cúng riêng tư đến nồng cháy nơi phố thị xa hoa lộng lẫy.

Mọi lúc mọi nơi bất kể không gian thời gian như thế nào Thiên Minh điều thể hiện cho cả thế giới biết Giai Mẫn là của anh mãi mãi là của anh.
Trên xe từ nơi đài vọng cảnh đến khách sạn cả người Thiên Minh dính lấy Giai Mẫn không buông, lúc ở trong đến ra nước ngoài mỗi lần vào xe là cả hai vẫn cứ như ở trong phòng ôm hôn quấn quýt nhau, dường như anh đã quên đi chuyện lão già Cao - Ông nội ruột của mình qua đời.
Về đến khách sạn Thiên Minh bôi thuốc kiểm tra massage cẩn thận cơ thể và các điểm nhạy cảm cho Giai Mẫn sau đó ôm nhau đi ngủ kết thúc thêm một ngày rong chơi nơi đất khách.
Sáng hôm sau cả hai mới kéo vali về lại nước, vừa đặt chân xuống sân bay thì tin tức Cụ Cao qua đời lang tràng khắp nơi.

Thiên Minh làm ra vẻ mặt u buồn cố tình cho Giai Mẫn thấy.

Nhanh chóng đến Cao gia Thiên Minh và Giai Mẫn cũng mặt đồ tang đón khách, Thiên Minh nói ở bên Luân Đôn không xem đến điện thoại nên không biết và mọi người cũng chẳng ai trách gì anh và Giai Mẫn cả.
Lão già Cao được kết luận chết do đột quỵ vì lạm dụng thuốc bổ kết hợp với các loại thuốc khác không đúng cách trong thời gian dài dẫn đến suy nhược mất sức.
Lo mai táng cho lão già Cao xong xuôi, Giai Mẫn nghỉ Thiên Minh buồn nên ra sức an ủi anh cả đêm dài, Thiên Minh chỉ nói với cô.
" Hứa với anh cho dù thế nào đi nữa cũng đừng rời bỏ anh"
Cả hai ngủ thiếp đi thì Thiên Minh mở mắt, mở điện thoại mình lên nhìn vào bức ảnh chụp chung gia đình có cả lão già Cao anh nhếch môi cười nhẹ rồi ấn nút xóa.
Nhìn xuống Giai Mẫn đã thiếp trong lòng anh khẽ hôn vào trán cô, nói nhỏ.

||||| Truyện đề cử: Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc |||||
" Thế giới của anh là em, chỉ một mình em thôi, ai ngán đường chúng ta bất kể ai đi nữa anh điều loại bỏ, vì sự an toàn cho hạnh phúc của anh và em anh không từ thủ đoạn nào đâu, chỉ cần em mãi bên anh"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 109: 109: Quay Về Dương Thị


"Giai Mẫn ơi, dậy đi gần trưa rồi"
" Hả trưa rồi sao" Giai Mẫn dụi mắt nhìn ra ngoài đã chập trưa, chợt nhớ ra điều đó cô vội cùng anh vệ sinh cá nhân ăn trưa rồi nói chuyện nghiêm túc với anh.
" Anh à, ngày mai em về lại Dương Thị làm nhé".
Thiên Minh nhìn cô một hồi lâu, Giai Mẫn cảm thấy lo lắng, cô suy nghĩ một lúc rồi chòm lên hôn môi Thiên Minh.
" Em quyến rủ anh, dụ giỗ anh".
Giai Mẫn không nói gì tiếp tục hôn anh, còn Thiên Minh nhắm mắt tận hưởng.Lúc này Giai Mẫn ngồi trên hai chân anh mặt đối mặt, anh không cho cô mặc quần áo lót nên hạ bộ tiếp xúc thẳng với đùi anh, Thiên Minh một tay ôm eo cô một tay luồn xuống tư mật cô v**t v*.
Giai Mẫn bất ngờ rời môi anh " Thiên Minh anh làm gì vậy?"
" Tiếp tục cho anh! anh xem biểu hiện của em, nếu hài lòng anh sẽ đồng ý".
Giai Mẫn điên cuồng hôn khắp mặt anh, còn anh thì chẳng thua kém thì điên cuồng dùng tay ra vào nơi đó của cô.
" Ưm ưm ưmmmm"
" Á.." Thiên Mình đè Giai Mẫn xuống anh rút hai ngón tay khỏi hạ bộ của cô lên đưa vào miệng mình **** ***.
" Anh vẫn đang xem xét em"
Một cuộc ân ái cao trào sau hơn một giờ đồng hồ qua đi.

Giai Mẫn ôm Thiên Minh thủ thỉ.
" Thiên Minh của em ơi."
" Hả sao nào?".
,
" Em muốn về kia làm" Giai Mẫn nũng nịu tay véo má Thiên Minh.
" Được anh chiều em hết mai anh với em qua đó làm nhé"
" Hả anh đi cùng em sao? Công việc của anh hơi bất tiện"
Thiên Minh cau mày nhăn nhó vẻ rất buồn và giận hờn sau câu nói của cô.
" Em không muốn gần anh sao?, anh từng giây từng phút muốn dính mãi mãi với em, còn em thì lại muốn tách anh ra?"
Giai Mẫn thấy vẻ mặt Thiên Minh cô nhanh chóng giải thích." Không, em sợ anh bất tiện thôi, chứ không phải không muốn gần anh"
" Tại sao em ở bên anh điều hành cho bên em được còn anh thì em cho rằng là không được?, trong khi năng lực anh hơn em "
" Em...!Em hiểu rồi vậy mai chúng ta cùng đến đó".

Mặc dù chỉ muốn ở nhà với cô mãi cho tiện việc hai người quấn quýt nhau nhưng Thiên Minh thầm đồng ý vì ý Giai Mẫn mong muốn và vì ít ra không đến Cao Thị thị thì Giai Mẫn bớt chạm mặt Thiên Lượng nên anh cũng an tâm phần nào.
Anh v**t v* cô, âu yếm hôn má cô thủ thỉ.
" Giai Mẫn à, tối nay cũng ta ngủ dưỡng sức để sáng mai đi làm nhé"
" Dạ".
" Vậy nên lát nữa chúng ta quấn lấy nhau nhé, từ giờ đến chiều cũng được khá"
" Không, không,...em đau" Giai Mẫn không đau mấy nhưng cô sợ mệt sáng mai không dậy nổi nên từ chối.

Còn Thiên Minh nghe cô đau vội vàng xem xét bôi thuốc v**t v* và không làm nữa mà cứ thế ôm cô ngủ rồi lại xoa bóp.
Sáng hôm sau, cả tập đoàn Dương thị rộn ràn vì đại tiểu thư cùng ông xã của mình về lại, khoảng thời gian đây mẹ con Giai Ý không có mặt họ cảm thấy rất thoải mái vì không bị nghe la mắng, bồ của bà Giai Liên( Manh Hưng( thì có thêm hai, ba cô người yêu cùng một lúc)..
Họ không biết rõ nguyên nhân, họ chỉ nghe từ Giai Mẫn nói dối là Giai Ý bị bệnh phải ra nước ngoài điều trị bà Giai Liên đi theo chăm sóc.
Tám giờ ngoài sảnh chính Thiên Minh nắm chặt tay Giai Mẫn bước vào, mọi người ở đây rất ngưỡng mộ họ, vì lúc nào Thiên Minh cũng công khai thể hiện hạnh phúc cho giới truyền thông biết.

Có nhiều người ghen ghét bảo làm thế vì để PR thương hiệu.

Nhưng thật chất Thiên Minh làm vậy là để giữ Giai Mẫn, anh muốn cho họ biết Giai Mẫn là của anh không cho ai động vào.
Bước vào phòng làm việc chung được thiết kế vô cùng đẹp mắt đặt biệt phải có phòng nghỉ riêng để cho anh và cô tiện trao ngọt ngào cho nhau.
......
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 110: 110: Thiên Minh!! Sao Anh Lại Làm Vậy


Vừa bước đến phòng làm việc, Thiên Minh bế cô vào thẳng phòng nghỉ, đặt cô trên chiếc giường êm ái.
" Giai Mẫn à, em nhìn xem đẹp không?".
Khắp că phòng được trang trí vô cùng đẹp mắt, xung quanh toàn là hình ảnh của anh và cô nhưng toàn là ảnh hai người lúc hôn nhau, ân ái, tóm chung lại là ảnh nóng.
Thiên Minh từ phía sau ôm lấy cô đôi cứ sờ soạn khắp nơi.Rồi từ từ mở cúc áo váy cô ra.
" Giai Mẫn à! A nhịn từ đêm qua đến nay rồi"
Anh đè cô ra giường hôn kịch liệt, ngặm m*t đôi môi ngọt ngào của cô.
" Em à! Anh lại khát rồi......" Vùi mặt vào nơi đó thưởng thức hương vị ngọt ngào.
Mãi đến một tiếng sau anh dìu cô ra bàn làm việc và hỗ trợ cô tiếp quản phần công việc còn tồn đọng.

Anh say mê ngắm nhìn Giai Mẫn ở mọi lúc, kể cả lúc cô đang chăm chú làm việc.
Thời gian qua nhanh mới đó đã là một tháng cô về đây làm việc.

Hôm nay thư kí vào báo với cô hôm nay có một vị khách muốn gặp.

" Thưa cô! Ngoài sảnh có người cần gặp cô"
" Người đó là Ai vậy?".
"Tôi nghe nói là bên phía suôi gia nhà cô hay sao đó, bà ấy còn bế theo một đứa bé".
" Suôi gia??" Suy nghĩ một Giai Mẫn mới nhận ra đó là người nhà Tiến Văn cha của con Giai Ý.

Thời gian qua cô rất nhớ bé cháu của mình nhưng không biết sao để gặp, hôm nay được nhà bên đó bế đến cô rất vui mừng.
" Thiên Minh em đi xuống dưới gặp cháu em nhé".
Thiên Minh biết Giai Mẫn rất thương đứa bé này cô, anh thật chất rất có chịu vì một thời gian nó ở nhà anh, chiếm tiện ghi của anh và cô, lấy mất thời gian của anh và cô.
Đột nhiên anh dự cảm không lành, anh không muốn cho cô xuống dưới đó.

Thiên Minh ôm lấy Giai Mẫn.
" Giai Mẫn ơi, anh cảm thấy bất an quá, em đừng đi xuống được không?"
" Em đi gặp cháu em, chứ có phải đi dang díu với đàn ông hay đi luôn đâu với lại anh đi cùng em mà"
" Nhưng anh vẫn thấy bất an lắm, em đừng xuống đó được không, anh sợ" Thiên Minh cảm thấy không khả quang nên đã quỳ xuống ôm chân níu kéo cô.

Hành động này làm Giai Mẫn bất ngờ cô nhớ đến lời bác sĩ khi Thiên Minh rơi vô trạng thái lo lắng quá mức thì phải ở bên anh ấy.
" Thiên Minh đứng lên đi, em không đi nữa, em ở đây với anh"
Giai Mẫn gọi thư kí vào nhờ chuyển lời với hai bà cháu kia là cô đang có việc hẹn họ dịp khác.

Khi thư kí bước vào cô hơi ngại vì Thiên Minh lỗ liễu thể hiện tình cảm qua việc ôm chặt từ phí sau Giai Mẫn.
" Anh! thư kí vào rồi, anh thả ra đi để người khác chê cười".
Thiên Minh ôm cô càng chặt hơn.

Cố gắng nói lớn cho thư kí bên cạnh nghe.

" Anh với em là hợp pháp,tại sao phải sợ người khác nhìn thấy?"
Giai Mẫn cũng hết nói anh được đành quơ tay ra hiệu thư kí kia đi ra.

Thiên Minh thấy cô thư kí này có vẻ nhiều chuyện nên anh xoay người Giai Mẫn lại bế cô vào phòng cố tình nói lớn để cô ta nghe thấy, anh muốn tính bao đồng của cô ta đi loan khắp công ty là anh và Giai Mẫn làm trò ân ái trong văn phòng.
" A, bỏ em ra" Thiên Minh đặt Giai Mẫn xuống giường anh ôm cô, mặt áp sát vào mặt cô hít thở.

Cảm giác lo lắng bồn chồn lúc nảy vẫn còn.
" Em ở đây với anh rồi" Giai Mẫn v**t v* mặt anh.

Thiên Minh được bàn tay ấm áp của Giai Mẫn âu yếm mà mắt nhắm tận hưởng một lúc, môi anh cạ cạ hôn ngậm lấy môi cô.

Bàn tay anh ôm lấy đầu và eo ôm càng lúc càng chặt vào người anh.
Anh Cứ tưởng như vậy sẽ qua giông bão nhưng anh không biết bão tố sắp đến với anh.
Sau khi mẹ của Tiến Văn bế cháu đi thì làm rơi một con lật đật tại phòng khách.Lễ tân nhìn thấy chiều đó đã gọi Giai Mẫn mang về.
Tối đó Giai Mẫn ngồi nghịch ngợm lật đật, Thiên Minh vẫn ở phía sau ôm chặt lấy cô, anh không hiểu nổi sao cảm giác bất an đó vẫn cứ hiện mãi trong người anh.
Con lật đật, đứng lên ngã xuống nhiều lần sau đó bổng nhiên rơi ra một cái con chíp nhỏ.

Thiên Minh vẫn không để ý, anh vẫn đang cuối mặt xuống hít lấy hổm cổ cô không ngước lên.
Giai Mẫn thấy lạ cô lấy chip kết nối với điện thoại của mình xem có gì.

Người gửi là Thiên Lượng.

Giai Mẫn mở từng tập tin ra là toàn bộ bằng chứng về Thiên Minh.
Bằng chứng Thiên Minh cho người hại họa sĩ kia.
Bằng chứng Thiên Minh cho người hãm hại Xuân Muội, đến đây trái tim cô ghẹn lại, Xuân Muội là bạn thân nhất với cô vậy tại sao?.
Tiếp theo, thủ phạm đốt nhà Thiên Lượng 4 ngày trước là Thiên Minh vì lý do trong đó có tranh và ảnh của Giai Mẫn.
Tại sao anh lại làm vậy, Thiên Minh vẫn cứ say mê ôm hôn cổ lưng Giai Mẫn mà không biết sóng đã đánh đến chân.
Khi anh say mê luồng tay vào ngực cô xoa bóp thì Giai Mẫn thét lên đẩy mạnh anh ngã ra đất.
" Thiên Minh!! Sao anh lại làm vậy??".
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 111: 111: Biến Cố


" Giai Mẫn à, em làm sao vậy?"
" Em biết hết rồi, anh xem đi" Giai Mẫn ném điện thoại vào người anh quát tháo.
" Anh tự xem việc tốt anh đã làm đi, tại sao anh lại thành ra như vậy chứ hả?"
Thiên Minh giây phút ấy hoảng loạng vô cùng, bàn tay rung rẫy mở điện thoại lên xem, vừa xem được file đầu tiên anh đã hiểu chuyện gì đang sãy ra, trong phút chốc bóng tối bao phủ lấy anh, cơn ác mộng những ngày qua ù về.
Những ngày qua tối nào anh cũng mơ thấy ác mộng là Giai Mẫn trời bỏ anh đi theo người khác, cứ mỗi lần như vậy anh điều tỉnh giấc trong đêm, khi thấy Giai Mẫn vẫn yên giấc trong vòng tay mình anh mới yên tâm ngủ tiếp nhưng chỉ yên tâm phần nào thôi trong tâm anh vẫn bất an không thôi.
Giờ đây ác mộng đó như ùa về bao trùm lấy tâm hồn anh..

Thiên Minh đứng dậy ôm lấy Giai Mẫn rồi quỳ gối xuống ôm lấy chân cô rối rít cầu xin.
" Cầu xin em Giai Mẫn à, đừng như vậy anh sợ lắm, đừng đừng bỏ anh".
" Thiên Minh! Tại sao vậy hả, tại sao anh lại làm vậy, Xuân Muội là bạn thân em, Thiên Lượng nó là em trai anh, ông họa sĩ đó vô tôii, anh điên quá rồi, em mới là người sợ anh đây".
Miệng Thiên Minh khô khốc cứng đờ, ôm chặc cứng lấy Giai Mẫn.
" Xin em, bỏ qua đi, tất cả vì em, vì anh sợ mất đi em, anh thực sự rất sợ, hãy coi như chưa có gì, lần sau anh không như vậy nữa"
" Anh đừng xin lỗi em, anh nên đi xin lỗi ba người họ kìa".
Thiên Minh ngẫn đầu lên nhìn cô, giọng điệu rung rẫy.
" Nếu anh xin lỗi em không giận anh nữa đúng không hả?".

" Anh đi cùng em xin lỗi họ đi, đây cũng là lỗi của em, chúng ta xin lỗi họ đi" Giai Mẫn vừa nói nước mắt chảy ra.

Cô biết anh như vậy là do cô tất cả do cô.

Cô không biết sắp tới phải như thế nào với anh.

Cô trách anh một nhưng thương xót mười phần.

Miệng trách móc nhưng lòng thầm đau nhói.
Sau đó Thiên Minh chở Giai Mẫn đến viện dưỡng lão để hỏi thăm người họa sĩ kia trước.

Trên suốt chặng đường Thiên Minh cứ nhìn sang Giai Mẫn sợ cô vẫn giận anh..
" Hay anh để em lái xe cho, em thấy anh mất tập trung quá".
" Không anh ổn, anh sợ em giận anh".
" Anh lo tập trung lái đi" Vừa dứt câu phía trước có một chiến xe công đang lao đến với tốc độ bàn thờ, Thiên Minh nhanh tay đánh lái sáng bên trái, cùng lúc đó xe công dừng lại, một chiếc xe oto tải khác lao đến húc phía sau xe Thiên Minh khiến chiếc xe lao xuống vực.
Cả Thiên Minh và Giai Mẫn bất tỉnh, trong cơn mê Thiên Minh mở mắt cố vươn tay về phía cô.
" Giai Mẫn, anh xin lỗi".
Cùng lúc đó có một chiếc xe cấp cứu đến ngay sau đó bế Giai Mẫn lên xe, chiếc xe này do Dương Quãng sắp xếp để bắt cóc Giai Mẫn đi.

Vì anh có thần giao cách cảm với cô, nên khi họ bắt Giai Mẫn đi anh cô đưa tay về nhưng nhanh chóng bị tiêm thuốc ngất đi.
Ba tiếng sau, tại bệnh viện Thiên Minh tỉnh dậy, anh chỉ bị thương ngoài da, và hôn mê do bị tiêm thuốc ngoài ra không vấn đề gì cả.
Anh vừa tỉnh dậy liền la thét chạy khắp nơi tìm cô, nhưng anh được Hạ Thúc và Thạch Anh giữ lại.
" Giai Mẫn của tôi đâu rồi, cô ấy đâu, mau giúp tôi với!!, ".
" Này cậu bình tỉnh lại, Xuân Muội với Tiểu Ly đã đi báo cảnh sát rồi, sẽ mau chóng tìm ra thôi"
" Không, Giai Mẫn tôi muốn tìm Giai Mẫn của tôi, định vị....!định vị..." Thiên Minh vớ lấy điện thoại đã vỡ màng hình nhấn tìm vị trí của Giai Mẫn.
Cảnh sát cũng nhanh chóng lần theo vị trí, nhưng trớ trêu thay vị trí dẫn đến một vực thẳm phía dưới là biển sâu mênh mông.

Chiếc vòng nằm trên bờ vực thẳm..
Thiên Minh nắm chặt chiếc vòng rồi lao xuống đó, rất nhanh cảnh sát đã giữ anh lại được, và huy động lực lượng để tìm kiếm.
Bên cạnh đó, cảnh sát huy động khoảng bốn người trói Thiên Minh lại và giữ lấy anh tránh trường hợp làm chuyện dại dột.
Mất hết một ngày phía cảnh sát mới tìm thấy áo khoác của Giai Mẫn bị vướn ở hốc đá ngầm.

Nội tâm Thiên Minh tan nát hẳn ra, anh liên tục gào thét, la ó, đòi Giai Mẫn, phía bên cảnh sát chuyển từ tìm người mất tích sang tìm kiếm thi thể .
Thiên Minh không chấp nhận nổi sự thật anh cố gắng vùng vẫy khỏi xiềng xích để đi tìm kiếm Giai Mẫn, anh không muốn tin điều phái cảnh sát nói là thật.
Ở một căn biệt thự nọ, Giai Mẫn dần mở mắt ra, vừa mở mắt đập vào mắt cô là gương mặt khiến cô ám ảnh.

Gương mặt rất quen thuộc, nhưng nó tàn tạ vô cùng.
Đó là Dương Quãng.
" Nào chào cô người yêu cũ"
" Thả tôi ra".

Giai Mẫn gào thét trong vô vọng.
Dương Quãng phía này cười phá lên.
" Được, anh sẽ thả em ra, mai sẽ thả em về, anh hứa".
" Anh bắt tôi ra đâg để làm gì?".
" Để trả thù, cô có biết tôi hận cô và tên kia thế nào không, vì các người mà tôi mới thành ra như vậy".

Ánh mắt dữ tợn hung ác dán vào người Giai Mẫn mà chất vấn.
Tiếp theo Thiên Lượng v**t v* cơ thể Giai Mẫn thèm thuồng.
" Đã lâu rồi, anh nhớ cơ thể em quá".
Nói xong Dương Quãng lại bật máy quay lên,.
Giai Mẫn hốt hoảng.
" Anh định làm gì??".
" Khoảng khắc đẹp thì phải nên quay lại".
Nói rồi hắn ta tiêm vào người Giai Mẫn ba mũi tiêm thuốc kích dụ*.

Tiêm vào được mười phút thuốc có tác dụng, hắn xét sạch bộ đồ trên người Giai Mẫn xuống và bắt đầu hành vi đồi bại.

Tiếng r*n r* vang khắp căn phòng, miệng Giai Mẫn liên tục gọi " Thiên Minh cứu em".
Bên dưới cô đau rát không thôi, còn Dương Quãng ác ma thì cứ liên tục ra vào.
" Sao nào, nếu Thiên Minh thấy thì sẽ như thế nào nhỉ, bảo bối của nó bị ta nghiền nát dưới thân".
Đám thuộc hạ bên ngoài nghe tiếng rên mà tiến vào, Dương Quãng liền cười và bảo.
" Yên tâm, đêm nay ai nấy điều có phần, phải chơi trước đi, để hôm sau tiêm.HVI là hết cơ hội".
Giai Mẫn nghe thế vô cố vùng vẫy nhưng do tác dụng của thuốc khiến cô không làm được gì?, sau khi Dương Quãng xong, năm tên thuộc hạ bắt đầu tiếp tục làm hành vi đồi bại.
Đêm đó Giai Mẫn bị sáu người thay phiên nhau ***** ***.

Sáng sớm toàn thân Giai Mẫn chi chít vết thương, bên dưới cô sưng phù lên, máu rỉ liên tục.

Mở cửa ra Dương Quãng tiến vào lấy ống tiêm tiêm vào người Giai Mẫn, đó là HVI, loại thuốc hủy diệt.

Mũi tiêm đâm thẳng vào vùng kín cô, tiếp theo đâm vào hai bên ngực..
Giai Mẫn r*n r* âm thanh đau đớn ghẹn ứ ở cổ, cô biết kể từ khoảng khắc này cô và Thiên Minh vĩnh viễn không thể chung đường được nữa.
Giai Mẫn sai thuộc hạ kín đáo mang cô đến rừng cây gần vực thẳm, cố tình cho kiểm lâm phát hiện.

Lúc bị mang đi Giai Mẫn bị tiêm thêm một liều an thần để cô ngủ thiếp đi..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 112: 112: Cô Ấy Muốn Gặp Khải Trạch


Ngay sau khi được thả ra, đội kiểm lâm khu vực phát hiện Giai Mẫn nằm thoi thớp trong rừng,người cô không mảnh vải che thân, vết thương dấu vết đánh đập khắp cơ thể..
Ba người kiểm lâm nhìn thấy vô cùng kinh hãi và báo cảnh sát, phía bên cảnh sát cũng đã xác nhận được đó là Giai Mẫn.

Hiện tại Thiên Minh bị nhốt trong phòng khóa cửa và cửa sổ để anh không chạy loạn.
Trong phòng có ti vi phát chiếu thông tin đã tìm được thiếu phu nhân Cao thị nhưng trong tình trạng l** th*, máu me, thương tích đầy người, xem được tin tức đó cả cơ thể Thiên Minh như tan rã, trái tim như vạn mũi dao cấu xé, linh hồn vỡ vụn,tinh thần đau đớn không thể tả.
Anh chạy lại cửa, đập liên hồi, trước đó hai bàn tay anh đã sưng lên vì cố gắng phá cửa ra ngoài tìm cô, anh gào thét điên cuồng, khóc la thảm thiết, mọi người bên dưới đã biết tin tức của Giai Mẫn, Xuân Muội đã đi đến đó trước, bên này mọi người cố gắng trấn an tinh thần Thiên Minh lại.
" Thiên Minh bình tĩnh lại, Giai Mẫn đã được đưa đi cấp cứu rồi, chúng ta đến đó" Hạ Thúc cố gắng trấn an tinh thần anh.
" Mau lên, tôi muốn gặp cô ấy, Giai Mẫn của tôi....."
Hạ Thúc cố gắng lái xe nhanh đến phòng cấp cứu thì gặp Xuân Muội và Tiểu Ly, Thạch Anh thì đi làm thủ tục cho Giai Mẫn.

Thiên Minh đập cửa phòng cấp cứu đòi vào xem Giai Mẫn nhưng nhanh chóng được an ninh mà Hạ Thúc thuê giữ lại.
" Giai Mẫn của tôi, Giiai Mẫn ơi! em sao rồi?, anh đến rồi, Giai Mẫn ơi".
Hạ Thúc đấm cho anh một phát khiến anh ngã lăn xuống đất.

" Cậu bình tĩnh, đây là bệnh viện cậu gào như vậy sẽ làm ảnh hưởng đến quá trình cấp cứu của Giai Mẫn đấy.
Bên trong phòng cấp cứu.
Giai Mẫn đã tỉnh dậy." Tôi không bị bọn chúng tiêm HVI, các cô cẩn thận, tôi muốn khẩn cầu mọi người một điều".
Người bác sĩ trung niên chấp thuận lời đề nghị của Giai Mẫn.
Ba mươi phút sau, sau khi sơ cứu vết thương và cho Giai Mẫn liều an thần để nghỉ ngơi, vị bác sĩ kia bước ra.
" Ai là người nhà cô Giai Mẫn".
Thiên Minh chạy đến túm lấy vai người bác sĩ kia.
" Giai Mẫn của tôi sao rồi, cô ấy thế nào rồi?".

" Xin hỏi anh là".
" Tôi là chồng cô ấy, Giai Mẫn của tôi sao rồi?".
" Mong anh bình tĩnh, cô ấy bị đánh nên tổn thương phần mềm, nhưng chỉ là vết thương ngoài da, nhưng cơ quan sinh dục cô ấy bị tổn thương nặng nề do bị c.ưỡng h.iếpp tập thể nên rất nghiêm trọng, trong vòng hai tháng anh không nên sinh hoạt vợ chồng.
" Giai Mẫn là tại anh, tại anh không bảo vệ được em" Thiên Minh xông thẳng vào phòng cấp cứu nhưng bị chặn lại.

" Hiện giờ cô ấy đang nghỉ ngơi mong anh để yên cho bệnh nhân, cô ấy đã được sắp xếp sang phòng hồi sức, sáng mai mới tỉnh dậy với lại từ giờ đến lúc tỉnh dậy, không có bất kì ai vào phòng hồi sức ngoài tôi cả, vì tình trạng tinh thần cô ấy rất tệ, nếu người nhà muốn cô ấy bình phục nhanh thì phối hợp giúp ".
Cả buổi tối hôm đó Thiên Minh không ăn, không uống, không ngủ nghỉ cứ đứng ngoài cửa nhìn chăm chăm vào giường bệnh của Giai Mẫn.

Nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô nằm đó cõi lòng anh quặng buốc từng cơn ánh mắt cứ thế suốt đêm không dời hướng cứ mãi trông vào giường bệnh của Giai Mẫn.
Cuối cùng thì Giai Mẫn đã tỉnh dậy, nhưng vị bác sĩ kia vẫn không cho người nhà vào với lý do bệnh nhân hiện giờ đang sang chấn tâm lý nặng không muốn gặp ai ngoài trừ một người.
Thiên Minh cứ tưởng là minh nên chạy đến cửa thì bị chặn lại.

Người bác sĩ đó nói
"Anh là Khải Trạch đúng không?"
Thiên Minh đứng khựng lại, tim đứng một nhịp "Hả! Sao..

sao cơ..

bác sĩ bà có nhầm không? tôi là Thiên Minh mà"
" Nhưng cô ấy muốn tìm người tên Khải Trạch, cô ấy có nhắc đến anh, cô ấy không muốn gặp người tên Thiên Minh".
Thiên Minh ngã khụy xuống đất, không tin nổi lời bác sĩ kia, nhưng anh vẫn cô đẩy bà ấy ra để chạy vào.

Khi vào anh chạy đến ôm Giai Mẫn anh sờ khắp người xem vết thương của cô.
" Giai Mẫn à, anh lo quá, em thấy sao rồi, cinf đau không".

Đáp lại lời anh Giai Mẫn xô mạnh đẩy Thiên Minh ngã xuống " Bỏ ra! tại anh mà tôi như vậy làm ơn đừng động đến tôi, anh còn tiến đến nữa tôi cắn lưỡi chết tại đây cho anh xem, mau cút ra nhanh".
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 113: 113: Giai Mẫn Muốn Khải Trạch


" Giai Mẫn à, sao em lại như vậy?".
" Cút ra, tại anh mà tôi thành ra như vậy, tôi bị sáu người đàn ông cưỡng h**p, tất cả là do anh, anh đừng đụng vào tôi".
Thiên Minh lại quỳ xuống lần này anh liên tục dập đầu xuống cầu xin Giai Mẫn đừng cự tuyệt mình.
" anh là đồ bất hiếu, tôi không phải cha mẹ anh thế mà anh lại khấu đầu, anh không sợ họ quở trách à?"
Thiên Minh bỏ qua lời Giai Mẫn tiếp tục cầu xin " Không, Giai Mẫn ơi, anh xin em đừng bỏ anh, đừng cự tuyệt với anh, nào cho anh xem em thế nào, cho anh ôm em với.." Khi Thiên Minh đứng dậy thì Giai Mẫn tiếp tục thét lên gọi bác sĩ vào.
Hai người y tá nam và an ninh kéo Thiên Minh ra, người bác sĩ đó quát mắng anh.
" anh có muốn cô ấy chết hay sao mà làm vậy?, tôi đã bảo anh không được làm cô ấy kích động mà."
"Không! Cô ấy là của tôi mà, sao lại gọi tên đàn ông khác chứ, bác sĩ cầu xin bà cứu lấy tôi, hãy cố gắng làm cho tinh thần cô ấy hồi phục lại, cứ như thế này tôi chịu không nổi, tôi sẽ chết mất".
Thiên Minh mặc dù đau rất đau nhưng vẫn cố gắng ra ngoài, ra đến cửa anh ngã xuống đất, ôm mặt khóc.

Lúc này Khải Trạch cùng đám người Xuân Muội vào.

Khải Trạch được bệnh viện gọi đến muốn gặp anh.

Thiên Minh nhìn Khải Trạch lòng căm ghét vô cùng.
Thiên Mịn đối với Khải Trạch là bằng mặt không bằng lòng, Khải Trạch có nhìn người giỏi đến đâu cũng không nhìn ra Thiên Minh cực kì ghét mình.
Kể từ lúc lần đầu gặp và nghe Khải Trạch kể về kỉ niệm của anh ta với Giai Mẫn thì anh vô cùng ghét, anh ghen với Khải Trạch được gặp Giai Mẫn sớm, anh ghen khi biết quá khứ Giai Mẫn sớm hôm cùng Khải Trạch đi lăn lộn ngoài xã hội.

Mẫy năm nay Thiên Minh rất hèn vì chính anh đã gây nhiều khó khăn cho phía tập đoàn của Khải Trạch.
Khi biết Giai Mẫn chỉ muốn gặp anh ta, lòng Thiên Minh nhói như bị rìu bổ dập nát nhưng không còn cách nào khác Thiên Minh đành chịu cho anh ta vào thăm Giai Mẫn để xem tình hình của cô là như thế nào?
Khải Trạch vào đó hai người trò chuyện rất lâu.

Xuân Muội thì ghé qua xem rồi về.

Lúc này Thiên Minh còn ở đó.

Họ nói chuyện rất nhỏ khiến anh không nghe được gì.
Ngày hôm sau anh đút tiền vào túi một y tá để nhờ cô ta lắp camera và máy ghi âm trong phòng bệnh của cô, anh đã sắp xếp cho mình nằm gần phòng Giai Mẫn để nghe ngóng tình hình.
Hôm sau lúc Khải Trạch đến anh bật điện thoại lên để nghe ngóng và quan sát và Thiên Minh không ngờ được cái mình nghe được lại khủng khiếp đến như vậy.

" Trạch ca à, đến khi nào chúng ta mới chính thức được ở bên nhau đây"
" Anh đã khuyên em nhiều lần rồi, dứt khoát với anh ta đi mà em cứ thương hại Thiên Minh mãi"
" Tại vì anh ta giúp em rất nhiều, và dù gì em cũng có tình cảm với anh ấy trước lúc gặp lại anh, nhưng mà anh ta bị thần kinh nên em khó không nở, em định một thời gian nữa khi bệnh tình anh ta giảm sẽ nói, nhưng..không ngờ chính sự chần chừ ấy làm hại em"
" Em nói thẳng đi Giai Mẫn, hiện tại người em yêu là anh đúng mà, em phải dứt ra nhanh, không người khổ là anh".
Từng câu từng chữ của Giai Mẫn và Khải Trạch như đàn kiến đang đua nhau ngặm nhắm trái tim và linh hồn Thiên Minh.

Anh vốn đã đau đớn rồi giờ càng làm cho anh thêm phần rát buốt.
" Không, Giai Mẫn là của tôi, của tôi, không được Khải Trạch anh dám cướp cô ấy đi, tôi không tha cho anh"
Thiên Minu đứng chạy chạy sang phòng bệnh của cô điên loạn chất vấn.
Giai Mẫn thấy vậy không hoảng sợ mà rút trong lòng Khải Trạch mà nói.
" Nếu anh đã nghe hết rồi thì em không còn gì để nói cả, em mệt mỏi lắm rồi, em muốn chúng ta thực sự li hôn, em muốn sống thật với trái tim mình"
Thiên Minh chạy đến đấm Khải Trạch khiến anh bị sưng một bên má, lúc này Giai Mẫn quát anh.
" Anh không được động đến người đàn ông của tôi".

" Không! người đàn ông của em là anh, là anh mà Giai Mẫn, em bình tỉnh lại, hắn ta thôi miên em rồi, nhất định anh sẽ giúp em, người em yêu là anh, là anh mà"
Hạ Thúc đến để xem Thiên Minh thế nào, anh biết Giai Mẫn bị như vậy Thiên Minh sẽ không có tâm trạng để chăm sóc bản thân với tư cách là một thằng bạn thân anh cố gắng giúp đỡ chăm sóc Thiên Minh.
Nhưng khi đến đây thấy Thiên Minh điên loạn chạy vào phòng Giai Mẫn anh định ngăn lại, khi đến cửa anh lại nghe hết một màng "mèo mã gà đồng" của Giai Mẫn.

Anh không thể tin nổi mười mấy năm qua Thiên Minh đối xử rất tốt với cô, bỏ tất cả danh dự nhân phẩm để giữ cô ở lại những lần Giai Mẫn đòi bỏ đi nhưng cuối cùng cái Thiên Minh nhận được lại là sự phản bội.
Vào trong phòng, Hạ Thúc tiến đến đấm vào Khải Trạch, lúc này Thiên Minh biến thành điên dại gào thét với Hạ Thúc.
" Cứu..cứu Giai Mẫn của tôi với, cô ấy bị tên này thôi miên rồi, Hạ Thúc cứu với, nhanh lên tôi sợ không kịp sẽ mất cô ấy, mau giúp tôi với Giai Mẫn là của tôi, của tôi mà"
Hạ Thúc tiến đến Thiên Minh anh lấy cốc nước bên cạnh hất vào mặt Thiên Minh
" Cậu tỉnh lại đi, tại sao lại lo cho cô ta"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 114: 114: Đến Tận Nhà Cầu Xin


" Giai Mẫn à, Giai Mẫn ơi đừng bỏ anh"
Thiên Minh nằm xuống nền, ôm ngực gào khóc, ánh mắt anh tuyệt vọng vô cùng.

Hạ Thúc nhìn thấy anh như vậy với tư cách là một người bạn anh cũng rất bất bình, chạy vào phòng lôi Khải Trạch ra.
Hai người đàn ông kéo lên sân thượng nói chuyện hơn một tiếng đồng hồ, trong một tiếng đó họ có xô xát với nhau....
Trong vòng một tiếng đó, Thiên Minh đến bên giường bệnh Giai Mẫn, anh không dám nói gì, cũng không dám chạy đến ôm hôn cô mặc dù rất muốn.

Anh quỳ xuống bên giường cuối ngầm mặt hành động của anh như thay lời muốn nói là anh đang cầu xin Giiai Mẫn đừng bỏ anh.
Một lúc sau Hạ Thúc đi vào túm lấy Thiên Minh mà kéo đi.
" Thằng điên! Khải Trạch đã khai hết cho tôi rồi, con đàn bà này không đáng để cậu như vậy, cô ta đã từng ngủ với hắn sau lưng cậu, cái thai trước đó của cô ta rất có khả năng không phải của cậu".

" Im đi, cậu không được nói xấu cô ấy, cô ấy sẽ không như vậy đâu "
Hạ Thúc chưa đáp lời Giai Mẫn đã chen vô.
" Đúng tôi từng ngủ với Khải Trạch, đêm đó cảm giác rất tuyệt khi được ở bên cạnh người mình yêu".
" Đấy cậu nghe chưa, cô ta đã thừa nhận rồi"
Khoảnh khắc trước mắt Thiên Minh như rớt xuống địa ngục tăm tôi anh lê lếch gối mình lại giường Giai Mẫn.
" Giaii Mẫn..Mẫn à tại sao em lại làm vậy chứ".
" Vì tôi không yêu anh nữa rồi"
" Không phải đâu, em còn yêu anh, chẳng qua là do cảm xúc nhất thời thôi, anh hiểu mà, không sao hết, anh chấp nhận được, là lỗi do anh quá ràng buộc em, Giai Mẫn à, về với anh đi anh hứa sẽ thả cho em được tự do nhé, về với anh đi em, anh nhớ, anh muốn gần em" Thiên Minh đứng dậy dang tay về Giai Mẫn định ôm cô thì Hạ Thúc đấm cho anh một phát, sau đó có hai vệ sĩ cùng Hạ Thúc lôi Thiên Minh ra.
" Tôi phải đưa cậu ra khỏi nơi có người phụ nữ bẩn thỉu này"
Mặc cho Thiên Minh có vùng vẫy cở nào vẫn bị Hạ Thúc lôi đi trước sự không quan tâm của Giai Mẫn.
Lôi được Thiên Minh về đến nhà Hạ Thúc cho người khóa hết tất cả các cửa lại rồi gọi điện cho Xuân Muội.

Ngày hôm sau Giai Mẫn đệ đơn đơn phương ly hôn lên tòa.

Thiên Minh biết được cố gào thét đập cửa để ra ngoài nhưng vô dụng.

Anh ôm khư khư quyển album của anh và cô trong đó có giấy đăng kí kết hôn của anh và cô.
Hạ Thúc đến báo là đơn ly hôn đã được xác nhận, anh và Giai Mẫn chính thức không còn là vợ chồng.

Thiên Minh càng ngày càng điên dại, liên tục đấp vào cửa sổ đến mức gần nát cả hai bàn tay, cuối cùng cũng phá được cửa sổ.
Thiên Minh ôm quyển album ảnh kia chạy đến nhà Khải Trạch anh quỳ gối trước cửa nhà anh ta để cầu xin Khải Trạch trả Giai Mẫn về cho mình.

" Cầu xin anh hãy trả cô ấy về cho tôi đi, anh muốn gì cũng được, chỉ cần anh trả cô ấy về tôi sẽ cố gắng khiến cô ấy yêu tôi nhưng lúc đầu".
Vừa nói anh vừa cuối đầu van lạy chờ người đàn ông trên tầng kia bằng bộ dạng hèn hạ chưa từng thấy khiến ai nấy cũng xót xa.
Lát sau Khải Trạch và Giai Mẫn đi xuống, với ánh mắt lạnh lẽo liếc nhìn Thiên Minh Giai Mẫn thốt lên những lời khiến cõi lòng Thiên Minh càng thêm tan nát.
" Anh đi đi, cho dù Khải Trạch chia tay với tôi thì tôi cũng không về với anh đâu, tôi một chút cũng không còn tình cảm với anh ".
" Đừng mà, cầu xin em, anh biết em chỉ là rung động nhất thời thôi, tin anh đi quay về với anh em sẽ mau chóng nhận ra em vẫn còn yêu anh, xin em đấy chúng ta đã ở bên nhau hơn mười hai năm rồi, cầu xin em, van lại em hãy về với anh đi mà".
Giai Mẫn không những không động lòng mà còn thẳng chân đạp Thiên Minh ngã xuống sàn rồi nháy măt bảo với Khải Trạch.
" Trạch ca! em muốn anh, đưa em vào đi, ở đây em thấy rất bực"
Khải Trạch bế Giai Mẫn vào phòng đóng cửa lại, tiếng r*n r* từ căn phòng kia nhanh chóng phát ra, Thiên Minh hoàn toàn không chịu nổi anh lại tiếp tục hèn hạ chạy lên đập cánh cửa của căn phòng phát ra âm thanh ái muội kia.
" Giai Mẫn ơi! em làm gì vậy, đừng mà dừng lại đi, anh đau lắm, anh thật sự không chịu nổi, dừng lại đi mà, hãy dừng lại rồi theo anh về nhà"

Hạ Thúc nhanh chóng có mặt tiêm thuốc mê cho Thiên Minh ngất rồi mang Thiên Minh về nhà mình để giám sát.
Thiên Minh suốt mấy ngày liền không ăn, không uống cứ mãi ôm những bức ảnh của anh và Giai Mẫn trong lòng, miệng luôn gọi tên " Giai Mẫn".
Phía Thiên Lượng nhanh chóng biết được tin tức thay vì lo cho anh trai anh ta lại nuôi hy vọng le lói kéo Giai Mẫn về bên mình, trong lòng anh ta tính kế cướp Giai Mẫn từ tay Khải Trạch về.
Anh đến nhà Khải Trạch giả vờ thay anh trai đứng ra lấy lại bất bình cho anh trai, nhưng với con mắt của Khải Trạch anh nhanh chóng nhận ra ẩn ý của Thiên Lượng.
" Anh cũng muốn Giai Mẫn sao??"
" Nếu Trạch tổng đã biết thì tôi cũng tuyên bố muốn dành người thương thời xưa về".
Khải Trạch lườm liếc khinh thường Thiên Lượng: " Tôi với cô ấy không như anh nghĩ nhưng anh không đáng để tôi nói ra lý do".
Thiên Lượng: " Tôi không thèm biết lý do của anh, tôi chỉ biết Giai Mẫn hiện giờ chưa chồng tôi còn có cơ hội".
Khải Trạch:" Vô Tri...".
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 115: 115: Tự Tử


Một tháng sau, Thiên Minh quay lại trạng thái điên dại như lúc Giai Mẫn bỏ đi, ngày đêm trong phòng gào thét, anh liên tục cào vào ngực mình vì chịu không nổi sự đau đớn tâm can.

Ngày ngày anh cứ ôm khư khư quyển album của anh và cô khóc đến đôi mắt sưng húp lên.

Đến khi nhận được tin Giai Mẫn và Khải Trạch sắp kết hôn, đột nhiên anh không còn khóc và gào thét nữa.

Anh cứ im lặng, im một cách đáng sợ, Hạ Thúc cảm thấy mấy ngày nay anh rất lạ nên đến hỏi.

" Này cậu ổn không".

" Tôi nghỉ thông suốt rồi, chúng tôi chỉ có duyên đến đây, bây giờ tôi muốn ngay lập tức sang nước ngoài định cư quên đi quá khứ".

Hạ Thúc nghe thì vui mừng, mấy ngày nay ai cũng lo lắng cho anh, kết quả ngoài sự mong đợi của mọi người.

Hạ Thúc đặt vé máy bay sớm nhất vào hai tiếng nữa.

Cuối cùng Thiên Minh cũng được ra ngoài, Hạ Thúc chở anh đi đến sân bay, đi được nữa đường Thiên Minh bảo Hạ Thúc dừng cho mình vào thăm ba mẹ anh vì chuyến đi này sẽ rất lâu, có thể là mãi mãi.

Hạ Thúc liền đồng ý và nhanh chóng chở anh đến nghĩa trang.

Thiên Minh đi vào đó đứng trước mộ ba mẹ mình anh nói.

" Ba, mẹ, con sắp đến với hai người rồi".

Sau đó anh cởi áo khoác mình ra vứt xuống, luồn tay vào áo sơ mi lấy ra quyển album kia.

" Giai Mẫn à! Cảm ơn em đã đến với anh, anh không chịu nổi khi thấy em bên cạnh người khác, anh không chịu nổi sự thiếu thốn, thiếu vắng em bên mình, anh đã cố gắng uống hết sạch mười viên thuốc trấn an tinh thần, dùng lí trí cuối cùng để ra khỏi nhà, hành trang của anh là những kỉ niệm của anh và em, có cả giấy đăng kí kết hôn, mặc dù em bỏ anh rồi nhưng đối với anh chúng ta mãi là một đôi uyên ương đẹp, mãi mãi anh là của em, em là của anh, Giai Mẫn anh nhớ em, nhớ em quá, anh chịu không nổi rồi anh đau quá"
Thiên Minh đi theo con đường mòn rời khỏi nghĩa trang.

Hạ Thúc cảm thấy dự cảm không lành, đi vào tìm anh, khi nhìn thấy áo khoác Thiên Minh ở đó anh ta lập tức hiểu ra mọi chuyện, anh nhanh chóng tra camera để xem hướng Thiên Minh đi, cuối cùng cũng tìm được Thiên Minh đang ở trên sân thượng của tập đoàn Cao thị.

" Xuống đây cậu làm gì trên đó".

" Hạ Thúc cảm ơn cậu đã quan tâm, nhưng tôi thực chịu không nổi, tôi đau lắm, Giai Mẫn của tôi đã không còn ở bên cạnh tôi nữa, cô ấy bỏ tôi rồi, tôi biết cậu sẽ trách tôi chê tôi ngu ngốc nhưng tôi không cảm thấy như vậy, tôi chỉ cảm thấy thật đau thật chịu đựng không nổi, tôi hết cách rồi, tôi muốn chết, chỉ có chết thôi, tôi không thể nào sống mà ngày ngày chứng kiến cô ấy ở bên người khác.

"
Phía dưới có rất nhiều người đến ngóng tình hình có rất nhiều phóng viên và nhà báo.

" Họ đưa tin phó chủ tịch Cao thị đau lòng vì phu nhân của mình ngoại tình mà tự tử, đội cứu hộ vẫn chưa đến kịp".

" Cậu đừng đến đây, tôi sẽ yên vị ở đây một chút, rồi sẽ kết liễu, nếu như cậu tiến đến tôi sẽ nhảy xuống"
Thiên Minh ngước nhìn lên bầu trời kia, gương mặt mặt của Giai Mẫn hiện lên, cô cười với anh, những hình ảnh hạnh phúc suốt hơn mười hai năm bên nhau của hai người hiện lên.

" Cảm ơn em Giai Mẫn của anh, kiếp sau đừng bỏ anh nữa nhé, kiếp sau chúng ta vẫn bên nhau, anh đợi em, mãi mãi đợi em, hãy cứ ở lại mà sống vui, anh nguyện hóa thành linh hồn như anh trai em để được mãi đi theo em, mặc dù biết rất khó chịu vì sẽ chứng kiến em hạnh phúc bên người khác nhưng ít linh hồn ra anh được ở cạnh em mỗi ngày".

Những giọt nước mắt tiếp tục lăn dài trên má của Thiên Minh, trái tim đầy thương tích của anh tiếp tục rỉ máu và như ai đó rát muối lên, anh nhắm nhìn từng bức ảnh trong quyển album, mỗi bức ảnh điều chứa đựng sự hạnh phúc vô bờ bến của anh, vì trong những bức ảnh đó anh và cô luôn kề vai sát cánh bên nhau.

Anh không hối hận vì đã gặp Giai Mẫn, anh cảm thấy rất hạnh phúc vì gặp được cô, điều anh hối hận là đã lỡ để cô vụt mất.

Đội cứu hộ đã đến, đã chuẩn bị sẳn sàn niệm cứu hộ, anh nhìn xuống cười sao đó đi dọc theo lan can đến nơi không có niệm cứu hộ, mọi người bên dưới rất bất ngời, dụng cụ cứu hộ rất khó duy chuyển.

Thiên Minh nhắm mắt tay ôm chặt kỉ niệm của cả hai vào lồng ngực rồi nhảy xuống.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 116: 116: Sự Thật


" ĐỪNG! Giai Mẫn vẫn yêu cậu" Vừa lúc Thiêm Minh chuẩn bị nhảy xuống Hạ Thúc thét lớn, chính vì câu nói này khiến Thiên Minh dừng lại hành động tự tử của mình.

" Cô ấy bị đám người kia tiêm HVI, cô ấy đã dương tính với HIV, cô ấy không muốn cậu chịu khổ không muốn cậu lây nhiễm từ cô ấy, nên cô ấy đã lựa chọn cách này, cô ấy đóng kịch, cô ấy chưa từng làm đơn li hôn với cậu, bạn của chúng ta làm ở cục dân chính, tôi đã nhờ cậu ta làm giả xác thực, cậu và cô ấy vẫn đường đường chính trên pháp luật, cô ấy tung tin giả là kết hôn với Khải Trạch, thực sự không có, cô ấy lừa cậu, cô ấy đã nói với tôi, nhờ tôi giữ lấy cậu"
Từng câu từng chữ rõ mồm một Thiên Minh nghe không sót chữ nào, ánh mắt anh đầy căm phẫn nhìn Hạ Thúc.

" Hạ Thúc cậu là bạn tôi, mà cậu dám lừa tôi, cậu khiến tôi rời xa cô ấy trong thời gian qua".

Rõ ràng Hạ Thúc một lòng muốn tốt cho Thiên Minh nên mới như vậy thế mà anh lại buông lời mắng mỏ bạn mình.

Thiên Minh xuống dưới đánh Hạ Thúc một phát bất tỉnh nhân sự rồi một mình lấy xe Hạ Thúc về nhà lấy ra một khẩu súng lên xe của mình lao như điên đến nhà Khải Trạch.

Giai Mẫn lúc này đang ở ngoài vườn cô vừa mới dùng xong thuốc nên hơi choáng ra ngoài để hóng gió, Thiên Minh đến nơi bị vệ sĩ chặn lại, anh không do dự bắn vào chân họ mấy phát, Khải Trạch lúc này đã đến chùa để thăm chị mình Khải Trâm nên không có ở nhà, còn Giai Mẫn sau khi nghe tiếng súng chạy ra ngoài thấy Thiên Minh thì lập tức bị anh lao đến hôn tới tấp.

" Bỏ tôi ra, chồng tôi sẽ về ngay".

" Chồng?? Giai Mẫn à anh biết tất cả rồi, em mãi mãi là của anh, em định lừa anh đến bao giờ, anh biết tất cả rồi Hạ Thúc đã nói với anh đừng đóng kịch nữa".

Giai Mẫn vô cùng sững sốt, cô đã căng dặn Hạ Thúc rất kĩ nhưng tại sao, Giai Mẫn đến mức này biết không thể che giấu Thiên Minh được, cô liền chơi bài ngữa cự tuyệt anh.

" Nếu anh đã biết thì tránh xa em đi, em không muốn anh phải khổ".

Thiên Minh tay vẫn bóp chặt vai Giai Mẫn, anh lấy trong túi ra một cái khăn tẩm thuốc mê sau đó bịp miệng Giai Mẫn lại, Giai Mẫn nhanh chóng bị ngất, Thiên Minh bế cô đến xe và đưa về biệt thự.

Thiên Minh mua dây xích về khóa Giai Mẫn lại bên giường, việc đầu tiên anh làm là lấy ra một ống tiêm lấy máu của Giai Mẫn r tiêm.

vào người mình, cứ như thế liên tục bốn ống máu của Giai Mẫn được anh tiêm vào người mình.

Giai Mẫn bị ngất đi chưa tỉnh dậy Thiên Minh l*t s*ch đồ của Giai Mẫn ra quan sát vết thương của cô, trên người Giai Mẫn đầy rẫy những thương tích chưa lành Thiên Minh nhìn nó môi anh rung lên.

" sao lại đỏ thế này, chổ này, chổ này sao vẫn chưa lành chứ, Giai Mẫn à em đau lắm phải không, tất cả điều tại anh, điều tại anh"
Thiên Minh lật người Giai Mẫn nghiên tới lui kiểm tra vết thương, cuối cùng anh cỡi quần l.

ó.

t cô ra, quan sát nơi t.

ư.

m.

ậ.

t đó, nó vẫn còn sưng và có vài vết xướt đã lâu chưa lành hẳn, miệng môi khô khốc anh vùi mặt xuống đó hôn, anh chỉ dám hôn nhẹ không dám làm gì mạnh vì sợ cô đau, anh là người có dục vòng rất lớn nhưng lúc này vì sợ cô đau anh không dám làm bất cứ điều gì cả.

Cứ thế anh hôn khắp cơ thể cô rồi ôm cô ngủ thiếp đi.

Đến khi Giai Mẫn thức giấc phát hiện m*nh tr*n như nhộng và cô cảm nhận được hơi ấm vô cùng thân quen, bên cạnh đó rất bất an, cô nhìn sang bên cạnh thấy Thiên Minh đang ôm lấy mình, Giai Mẫn hoảng hốt đẩy ra nhưng phát hiện mình đang bị giam cầm, Giai Mẫn vùng vẫy gọi Thiên Minh dậy bắt anh thả cô ra.

" Thiên Minh! Sao anh lại làm vậy mau thả em ra, em không muốn lây bệnh cho anh"
" Muộn rồi Giai Mẫn của anh à, em nhìn xuống dưới xem".

Khi Giai Mẫn quan sát xuống thấy bốn ống tiêm còn máu ở dưới, cảm thấy bắp tay mình hơi đau có vết kim ran rát bé tí cô đã hiểu chuyện gì sãy ra, đúng như Giai Mẫn dự đoán Thiên Minh đã khai ra, chính anh đã lấy máu của Giai Mẫn để tiêm vào người anh, anh muốn phá vỡ bức tường ngăn cách anh và cô, anh không muốn vì nó mà chia cắt anh và cô.

" Thiên Minh sao anh lại làm thế, em đã cố gắng khiến anh từ bỏ em sao anh lại làm vậy".

Giai Mẫn la ó đánh vào người Thiên Minh.

" Giai Mẫn à, anh không thể sống thiếu em được cầu xin em, anh không muốn mất em, đợi đến khi có kết quả dương tính anh sẽ tháo xích cho em"
Giai Mẫn bất lực chỉ biết ngục mặt xuống khóc không thành tiếng.

Phía bên này Hạ Thúc cùng Khải Trạch đã tìm đến biệt thự.

Thiên Minh đã sớm cho người canh gác bất kì ai quấy rầy là bắn, kết quả thư kí Trương bị bắn vào chân và nhanh chóng được đưa đi cấp cứu, rất may không sao, thư kí Trương cũng không trách Thiên Minh vì anh biết tình trạng của sếp mình.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 117: 117: Thiên Minh Hiv


Nghe tiếng súng vang vọng dưới nhà, Thiên Minh đi xuống khi nhìn thấy Hạ Thúc và Khải Trạch Thiên Minh liền buông lời mắng nhiếc không thương tiếc.

" Các người cút hết cho tôi, hai người dám cấu kết nhau chia rẽ chúng tôi"
Rõ ràng là họ đang giúp anh, vì muốn tốt cho anh nhưng Thiên Minh đã mất lý trí anh chỉ biết ai cố tình chia rẽ anh và Giai Mẫn là sai.

Tất cả mọi người ở đó điều đã hết cách chỉ còn cách tạm thời rút về và mong chờ sự phản kháng của Giai Mẫn nhưng họ lại không biết tối qua Thiên Minh đã làm gì để phá bức tường chắn ngang anh và Giai Mẫn.

Giải quyết xong mọi việc Thiên Minh liền chạy lên với Giai MẪn, Giai MẪn nằm thoi thóp trên giường ánh mắt đau thương không xiết.

" Em khỏe chưa? Cảm thấy thế nào rồi, để anh xem nhé cũng đến giờ bôi thuốc rồi".

" Đừng! Đừng đụng vào em"
" Em im lặng cho anh, anh là chồng em, tại sao em lại không nói cho anh biết, em có biết thời gian qua anh sống thế nào không, ma không ra ma người không ra người"
Giai Mẫn ứa nước mắt cô thầm ước, giá như thời gian quay trở lại có trả giá như thế nào cô cũng không gặp Thiên Minh, nếu như cô không gặp anh thì anh sẽ chẳng đi đến bước đường hôm nay.

Thiên Minh l*t s*ch đồ cô v**t v* một hồi rồi ân cần thoa thuốc vào những vết thương cho cô.

Xong anh lấy một lọ thuốc gây mê, Giai Mẫn biết anh định làm gì rối rít cầu xin.

" Đừng mà Thiên Minh làm ơn đi, em không đáng để anh phải làm như vậy"
Thiên Minh không nghe, trực tiếp đổ thẳng thuốc vào miệng cô một lúc sau cô ngất đi.

Mặc dù ngất đi nhưng Giai Mẫn vẫn cảm nhận được mũi tiêm được ghim vào người cô, Thiên Minh đã lấy máu cô tiêm vào người mình.

Mọi việc hoàn thành anh ôm cô, lúc này thuốc mê đặc trị tạm thời cũng đã hết tán dụng, anh vuốt mặt Giai Mẫn tiếp tục hôn lên nó.

" Giai Mẫn à! Anh muốn hôn em, nhớ quá, nụ hôn mãnh liệt vô cùng, đầu lưỡi anh cố tách hàm Giai Mẫn ra luồng lách vào đó, Giai Mẫn cố né trách vì hy vọng Thiên Minh may mắn không bị lây HIV từ cô nhưng sức cô vẫn không làm lại Thiên Minh.

Anh hôn từ môi đi xuống khắp nơi trên cơ thể Giai Mẫn say mê gặp nhấm lấy đôi bông đào của cô.

Đến nơi t.

ư.

m.

ật của Giai Mẫn thấy nó vẫn ửng đỏ lên Thiên Minh không dám tác động mạnh đến nó sợ cô đau, anh lại tiếp tục vùi đầu xuống đó để hôn li.

ếm nơi đó của cô.

" Ưm…um.

" kh*** c*m làm Giai Mẫn rên nhẹ Thiên Minh cố gồng mình kiềm chế d*c v*ng bản thân để Giai Mẫn không đau, anh vội đứng dậy vào nhà vệ sinh tự giải quyế một mình.

Trong lúc đang giải quyết nhu cầu, anh cảm thấy bất an vô cùng cảm nhận rõ Giai Mẫn đang gặp nguy hiểm, anh vội chạy ra thấy Giai Mẫn đang cố ý dùng dây xích xiết cổ mình, anh vô cùng hoảng hốt chạy lại tháo gỡ xiền xích ra.

" Em điên rồi sao hả, tại sao em lại làm vậy chứ, em không biết nghĩ đến anh sao hả?"
Giai Mẫn nước nước mắt ứa ra chảy mãi không thôi, ánh mắt cô thất thần nhìn lên sàn nhà trong tuyệt vọng, cô muốn kết liễu cuộc đời mình để không liên quan gì đến Thiên Minh, nhưng anh không cho phép cô làm điều đó, cô bất lực muốn thoát khỏi đây ngay lập tức.

Đám người của Hạ Thúc rất nóng lòng, họ rất lo cho Thiên Minh, suy nghĩ mãi một hồi đành nhờ ma lực của anh trai Giai Mẫn giúp.

Nhưng rất tiếc Thiên Minh đã có chuẩn bị trước, khắp căn biệt thự đâu đâu cũng là bùa ma trừ thần vì Tâm Đức là thần nên bùa này ứng nghiệm với anh.

Giai Mẫn cảm nhận được anh trai mình bị Thiên Minh làm hại, cô lúc này không còn gì để để nói với anh vì cô mà anh gây ra bao tội lỗi, cô hối hận, rật sự rất hối hận vì lần đó đã chạy trốn vào xe của anh.

Cô nghĩ nếu như cô không gặp anh thì tất cả mọi người điều sẽ sống yên vị không vì cô mà chịu nhiều ảnh hưởng.

Cô cắn lưỡi nhưng bị Thiên Minh dùng tay móc họng.

Cô tuyệt thực thì Thiên Minh tiêm liều dinh dưỡng
Cô dập đầu xuống cạnh giường thì không thành vì lúc nào anh cũng ôm chặt cô mãi không buông.

Mãi đến hơn mười ngày sau,một bác sĩ được hộ tống đến kiểm tra sức khỏe cho Giai Mẫn và làm xét nghiệm cho anh.

Sau khi có kết quả trên tay Bác sĩ kia buồn bã thông báo.

" Xin lỗi phải báo anh một tin buồn, anh đã dương tính với HIV"
Trái với sự tưởng tượng của bác sĩ kia Thiên Minh không hề suy sụp mà còn vô cùng mừng rỡ, thưởng cho vị bác sĩ kia một số tiền lớn rồi tiễn ông ta về.

Chỉ có Giai Mẫn là người tuyệt vọng nhất, mọi hy vọng của cô coi như tan vỡ, Thiên Minh giống cô rồi, tại sao chứ, cô rất hận bản thân mình.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 118: 118: Sự Trừng Phạt Cho Mẹ Con Giai Ý


Giai Mẫn ngồi khóc suốt đêm, Thiên Minh cứ thế ôm cô vào lòng, hiện tại anh đang rất vui, vui hơn bao giờ hết.

Giai Mẫn của anh cuối cùng vẫn mãi là của anh.

Đi đến bước đường hôm nay anh không hối hận vì mất bạn bè người thân đối với anh chỉ có Giai Mẫn là đủ.
Tối đó Giai Mẫn cố gỡ tay Thiên Minh ra, đi lại ban công chuẩn bị tự tử.
" Giai Mẫn em làm cái gì vậy, em mà nhảy xuống anh thề sẽ nhảy theo em là điều chắc chắn, giờ đây anh chỉ có em thôi còn một mình em".
Giai Mẫn ngục xuống đất, cô vì một phút không làm chủ được cảm xúc một phút hận bản thân mình mà lại quên mất anh, nhưng cô không dám nhìn anh vì tại cô mà anh thành ra như vậy, cô đã hủy hoại cả cuộc đời anh.
Khi Giai Mẫn khụy xuống Thiên Minh chạy đến ôm cô vào lòng rồi bế cô vào trong.
" Giai Mẫn xin em, ở bên anh đi, mãi mãi đừng bỏ anh, anh sợ".
Giai Mẫn vẫn im lặng không nói gì, cô bất lực cô vẫn còn sốc vì chuyện Thiên Minh đã làm.

Còn anh vẫn thế cứ ôm cô khư khư ôm cô rất chặt.
___
Tại căn phòng rộng lớn nơi căn cứ hai mẹ con Giai Ý bị bắt giam.

Hai mẹ con họ ngày đêm hưởng lạc chìm trong khoái lạc, ngày ngày điều được tiêm quá liều xuân dược khiến hai mẹ con họ ho.an ái với rất nhiều đàn ông suốt ngày trong đó có tất cả mười người thay phiên nhau l*m t*nh cùng hai mẹ con và tất cả những người đàn ông đó điều mắc bệnh giang mai.
Thế nhưng hai mẹ con họ vẫn không để ý sáng tối trầm luân ăn toàn sơn hào hải vị.
Một tên thuộc hạ của Thiên Minh là cai ngục ở đó nhận lệnh từ Thiên Minh.
“Đã đến lúc xử lý”.
" Vâng ông chủ"
Sau khi nhận lệnh từ Thiên Minh, người cai ngục đó ra hiệu cho đàn em, nhận lệnh từ cấp trên có một đám người đến bắt và giam hai mẹ con Giai Ý vào ngục tối đầy rắn rết dơ bẩn.
Vốn sống trong xa hoa hưởng lạc đã lâu giờ đây chịu cảnh tù đầy thiếu thốn cả về thể xác lẫn tinh thần thoái lạc mẹ con họ chẳng mấy chốc rơi vào điên loạn, đã thế Thiên Minh cho mỗi ngày mẹ con họ chỉ được ăn một bữa cơm duy nhất khiến họ lúc nào cũng trong trạng khái đói lã.
Hơn một tháng bỏ đói Thiên Minh bắt đầu cho lóc th.ịt Giai Ý hầm lên để mẹ cô ta ăn, bên này cũng vậy họ cũng lóc bà Liên để Giai Ý ăn, bên canh ngục nói vì vùng da của họ thối rữa nên bắt buộc phải rọc để giữ mạng sống.
Bên này mẹ ăn thịt con bên kia con ăn thịt mẹ cứ thế tiếp diễn.
Phía bên Thiên Minh Giai Mẫn buổi sáng thức giấc anh luôn ôm cô cứng trong vòng tay, bác sĩ thông báo tình trạng sức khỏe của Giai Mẫn đã ổn định hiện tại có thể sinh hoạt bình thường.
" Giai Mẫn à, lâu lắm rồi anh chưa được với em".
" Anh… em không còn đau nữa" câu nói ẩn ý giúp Thiên Minh hiểu ra ngay lập tức sau khi ăn sáng Thiên Minh đè Giai Mẫn xuống giường cỡi từng cúc áo sơ mi.
Cơ thể lõa lồ của Giai Mẫn nhanh chóng lại phô ra trước mắt anh, mặc dù kiềm nét đã lâu nhưng anh vẫn cứ từng bước từng bước dẫn Giai Mẫn vào trầm luân.
Thiên Minh nuốt lấy đôi môi của Giai Mẫn, hai bàn liên tục n*n b*p đôi bông đào của cô, cứ một lúc lại se đôi hạt lựu đào kia.
Đã lâu không ân ái cùng nhau khiến Giai Mẫn rung rẫy hưng phấn tột độ.

Thiên Minh dần đưa miệng xuống ngậm lấy một bên hạt lựu kia ngặm nhắm, đầu lưỡi ngoe ngẫy xung quanh, đôi tay cứ tiếp tục nắ.n bóp dữ dội.

Qua ba mươi phút dạo đầu trên đến lúc Thiên Minh cuối xuống nơi t.ư m.ật của Giai Mẫn, không chần chừng anh cúi xuống vùi đầu vào đó đầu lưỡi linh hoạt quấn lấy nơi đó rồi luồn vào bên trong.
Giai Mẫn bị kh*** c*m tác động dữ dội dẫn đến một lúc sao cô ra, điều này khiến Thiên Minh đạt thêm đỉnh điểm khoải cảm, anh càng vùi sâu mặt mình vào hoa nguy.ệt của cô ra sức nuốt hết, mùi vị tuyệt vời nhất của anh, anh nắm mắt tận hưởng.
" Giai Mẫn… hạnh phúc…thật hanh phúc"…
Đến lúc này bên dưới anh căng cứng cả lên Thiên Minh quyến luyến rời môi lưỡi mình ra khỏi vũng mật ngọt.

Từ Từ anh đưa v*t n*m t*nh của mình tiến vào cô.
" Aggggg … từ từ thôi…"
Đang tận hưởng sự êm dịu, bổng v*t t* l*n tiến vào khiến cô bất ngờ thét lên.

Thiên Minh bên dưới sau khoảng thời gian dài nhẫn nhịn anh không kìm chế được bản thân điên cuồng ra vào bên trong Giai Mẫn.
Cả ngày hôm đó thật dài… Thiên Minh và Giai Mẫn đ*t c** tr** rất nhiều lần, đến giờ trưa họ nghỉ ngơi ăn trưa sau đó tiếp tục ân ái để thỏa cảm xúc nhớ nhung thể xác bao ngày Giai Mẫn bệnh.
" Agggg… Aggggg.".

Đến chiều tiếp tục nghỉ ngơi rồi lại trầm luân đến tối khuya, trên sàn nhà ba bốn lọ thuốc mỡ rơi bừa bộn.

Thiên Minh ngày đó hóa thú mang theo cả Giai Mẫn đi cùng cả hai sau mỗi lần điều ra vào phòng tắm nhiều lần.
Đến mãi khuya tận hơn mười giờ tối Thiên Minh lại bế cô vào phòng tắm lần cuối trong ngày.

Đặt cô vào phòng tắm lúc này Giai Mẫn không khép được chân anh dùng tay xoa bóp cho cô, Thiên Minh lại hôn cô, nhưng lần này anh cố kìm nén sợ cô lại tổn thương.

||||| Truyện đề cử: Vạn Cổ Chí Tôn |||||
Đặt cô lại giường Thiên Minh âm thầm thủ thỉ vào tai cô.
" Giai Mẫn của anh, ngủ ngoan ngày mai anh sẽ cho em một bất ngờ, anh đã chuẩn bị tất cả xong xuôi hết rồi".
" Anh chuẩn bị cái gì?".
" Mai em sẽ biết".
Khi Giai Mẫn thiếp đi anh đứng dậy trước đây rất ít khi Thiên Minh tách Giai Mẫn ra để ngủ, ngoài trừ những trường hợp đặc biệt và lần này cũng đặc biệt..
 
Back
Top Bottom