Ngôn Tình Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 80: 80: Hậu Quả Của Cơn Ghen


" Giai Mẫn, Giai Mẫn"
Thiên Minh lay mạnh Giai Mẫn vẫn không thấy cô nhúc nhích, anh hoảng loạn rút ra sau đó nhanh chóng mặt quần áo cho cả hai rồi gào thét gọi xe cứu thương đưa cô đến bệnh viện.
Trên suốt chặn đường từ biệt thự đến bệnh viện hai cô y tá bị Thiên Minh làm cho rối tung đầu óc, anh ôm Giai Mẫn suốt chặn đường tới bệnh viện, hai cô y tá thật muốn tiêm cho anh một phát để im ngay.
Sau 15 phút đồng hồ xe cấp cứu cũng đã đến bệnh viện, Thiên Minh đòi nhảy vào phòng cấp cứu nhưng các y tá và bảo vệ phải ngăn chặn bên ngoài.
Cửa phòng cấp cứu mở ra.
Một nữ bác sĩ trung niên bước ra
" Ai là người nhà bệnh nhân?"
" Tôi là chồng cô ấy, cô ấy sao rồi?".
Vị bác sĩ nhìn Thiên Minh lắc đầu dáng vẻ quở trách.
" Cô ấy bị ngất do kiệt sức và suy nhược cơ thể thôi, đã chuyển sang phòng hồi sức mai có thể về rồi".

" Tôi cảm ơn".
" Mà nè, cậu vận động cô ấy ít thôi, tôi không biết người trẻ các người sinh hoạt như thế nào nhưng dù gì cũng chú ý đến sức khỏe".
Thiên Minh cũng biết hành động kịch liệt của mình ảnh hưởng đến Giai Mẫn, anh đi vào phòng Vip hồi sức xem cô.
Nhìn dáng vẻ mệt mỏi của Giai Mẫn nằm trên giường anh ôm cô khóc xin lỗi.
" Anh xin lỗi, anh không cố ý mà"
Đang ôm Giai Mẫn khóc ngoài cửa Thiên Lượng bước vào.
" Nếu như hành động của em khiến anh làm cô ấy như vậy thì cho em xin lỗi, em không nghĩ là anh cũng có lúc không áp chế duc vọng ghen tức của mình chứ".
Nhìn thấy Thiên Lượng, Thiên Minh lao đến đấm một phát và la mắng anh ta.
" Tao cấm mày lại gần cô ấy, mày nên nhớ Giai Mẫn là của tao, mày còn thích cô ấy tao không tha đâu".
Hất tay anh mình ra Thiên Lượng túm lấy cổ áo anh.
" Ngay cả bản thân em cũng không thể cấm lòng em yêu thích cô ấy thì anh lấy cớ gì mà cấm em".
" mày! Thiên Minh xô Thiên Lượng ngã lăn ra sàn.
" Tại sao mày biết cô ấy đến bệnh viện, mày theo dõi à?".

" À em quên nói với anh hai, kể từ hôm nay em sẽ là hàng xóm nhà anh, nhà em đối diện nhà anh đấy, như vậy bà nội chúng ta rất thích, em ở đâu không phải anh hai cũng cấm em chứ".
Vốn đã rất ức chế việc của Thiên Lượng làm cho Thiên Minh thêm càng không kiềm chế, anh đấm liên tục Thiên Lượng mấy đấm rồi kéo ra ngoài đóng cửa lại.
Thiên Lượng bị đấm đến xịt máu vẫn không phản kháng, anh ta lẳng lặng đi về.
Sáng hôm sau thư kí Trương đưa Thiên Minh và Giai Mẫn về nhà, lên phòng anh c** q**n áo cô ra sau đó tách chân cô ra nhìn xuống nơi đó, nơi đó đã sưng tấy lên, thậm chí còn có chút máu bám lên, Thiên Minh nhìn mà môi rung rung anh đi lại tủ lấy ra ít thuốc mơz nhẹ nhàng bôi cho Giai Mẫn.
" A".

Giai Mẫn bị Thiên Minh làm cho thưcd giấc.
" Giai Mẫn em tỉnh rồi, đừng động để anh bôi thuốc cho em".
Giai Mẫn nằm im cho tùy ý anh muốn làm gì thì làm vì bây giờ nơi đó của cô và toàn thân cô không thể cử động, cô nhớ đến hôm qua trong cơn cuồng ghen Thiên Minh đã vần cô không biết bao nhiêu lần cô chỉ nhớ là không ít hơn con số 7.
Sau một hồi bôi thuốc và xoa bóp cho cô, Thiên Minh chồm lên ôm cô vào người và tiếp tục xin lỗi.
" Anh xin lỗi, xin lỗi em, tối qua anh không kiềm chế được, tại anh sợ, anh sợ mất em lần nữa, không phải anh không tin em, anh tin em, nhưng thật sự anh không kiềm lòng nổi mỗi khi có đàn ông tiếp cận em".
Hơi thở yếu ớt của Giai Mẫn khẽ nói trong lòng anh.

" Em đã nói rồi mà, nhưng mà không sao, trong hơn 11 năm qua em đã quá quen thuộc với những trận cuồng ghen của anh rồi".
" Xin lỗi, anh xin lỗi, tha cho anh đi".
" Em không trách anh đâu".
" Giai Mẫn à, Thiên Lượng nó mua nhà ở đối diện biệt thự chúng ta rồi, em nhất định phải cẩn thận, không được chạm mặt nó, anh sợ nó lại tiếp cận em".
" Được rồi em sẽ cố gắng lánh mặt chú ba".

Giai Mẫn từ từ thiếp đi ngủ trong lòng Thiên Minh, anh ôm siết cô vào người nói.
" Em à, hai tháng nữa thôi, chỉ hai tháng nữa thôi anh sẽ đưa em đến một nơi mà nơi nó ngoài anh ra sẽ không có bất cứ ai dám tiếp xúc với em đâu".
Hai mẹ con Giai Ý lúc này cũng đã tập họp lại phòng khách, dì quản gia cũng bế tiểu Vũ về.
Mấy ngày nay nhờ sự có mặt của tiểu Vũ đã khiến hai mẹ con họ kéo dần khoảng cách lại với Giai Mẫn.

Bản thân Giai Mẫn cũng đang dần tha thứ cho mẹ con họ.

Mãi đến gần trưa Giai Mẫn thức giấc, Thiên Minh bế cô vào phòng tắm, tắm gội cẩn thận bên cạnh đó vẫn massage xoa bóp cho cô, vì thể trạng Giai Mẫn yếu sau đêm hôm qua nên anh tự sẽ cấm vận động với cô trong 3 ngày.
Hai mẹ con Giai Ý biết Giai Mẫn vừa đi bệnh viện về cũng khóc lóc thương xót, nhưng liệu giọt nước mắt đó có là thật hay chỉ là âm mưu nào đó.????.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 81: 81: Hóa Ra Chỉ Là Người Thay Thế


Thấy Giai Mẫn bước xuống, Giai Liên chạy đến ôm cô thắm thiết.
" Mẹ nghe nói con đi bệnh viện, con không sao chứ?".
" Con không sao, em khỏe chưa?".
Giai Ý nghe Giai Mẫn nhắc đến mình nhanh chạy lên ôm vồ lấy cô.
" Chị hai em khỏe rồi, sắp tới tiểu Vũ về lại nhà, chị thường xuyên qua với tụi em nha".
" Được, chị biết".
Thiên Minh đứng phòng thấy ba mẹ con ôm nhau, không biết trực giác anh mách bảo thế nào mà anh chạy nhanh xuống kéo Giai Mẫn ra khỏi vòng tay mẹ con nhà họ.
" Này con rể con làm gì vậy, thái độ thế là sao?"
" Giai Mẫn không được khỏe, cô ấy cần nghỉ ngơi mấy người về cho".

Thiên Minh nói mà không thèm nhìn lấy họ.
Giai Mẫn ở cạnh cảm thấy Thiên Minh có vẻ không được vui, một bên là mẹ và em gái một bên là chồng cô cũng không biết phải làm sao.
Nhìn thấy thái độ khó ưa của Thiên Minh bà Giai Liên cũng e dè mà rút.
" Thôi mẹ với em về trước đây con ở lại dưỡng nghỉ ngơi nha".
Khi hai mẹ con họ đang luốn cuốn quay về thì Giai Mẫn gọi lại.
" Dù gì cũng sắp tới giờ cơm hai người ở lại dùng bữa đi".
" Được, lâu rồi cả nhà chúng ta chưa ăn cơm, để em vào phụ dì quản gia nhé".
Thế rồi Giai Ý xách mông xuống dưới bếp nấu ăn, đang nấu thì thiếu chút nguyên liệu ớt, nên Giai Ý xung phong ra vườn hái.

Nhưng thật không hiểu vì sao Giai Ý đi hơn 15 phút vẫn chưa thấy vào, Giai Mẫn ra vườn để xem tình hình.
" Để anh đi với em".

Thiên Minh biết Giai Mẫn ra vườn tìm ả kia, anh rất ghét Giai Ý đối với anh Giai Ý rất nguy hiểm với Giai Mẫn nên anh cố gắng xin đi theo để bảo vệ cô nhưng lại bị Giai Mẫn cự tuyệt.
" Đi ra vườn nhà mình chứ có phải đi đâu xa đâu, anh lên phòng nghỉ ngơi đi mà, em đi một hai phút rồi vào".
Giai Mẫn đẩy Thiên Minh ra rồi đi ra ngoài kiếm Giai Ý.

Đang ngó mênh mông tìm thì bị một cánh tay kéo vào.
" Chị hai, vào đây em bảo này".
" Sao em đi lâu vậy có gì hả?".
Giai Ý lấy ra một quyển sổ nhật kí cũ kĩ đưa cho Giai Mẫn xem.
" Chị à, đây hình như là nhật kí của anh rể hình như trong đó viết.....chị hai chị phải thật bình tĩnh khi đọc nó".
Cầm nhật kí trên tay Giai Mẫn thấy chân tay rung, tim đập thìn thịt.
Lật trang đầu tiên ra là đề chữ.
" Kỉ niệm tình yêu, mãi mãi một tình yêu với Giai Mẫn".
Giai Mẫn khẽ cười đến khi lật đến trang thứ hai.
" Tôi là Thiên Minh năm 18 tuổi tôi đã gặp cô ấy và tôi đã yêu cô ấy, cô ấy tên là Giai Mẫn".
Giai Mẫn đọc đến đây tay chân lạnh buốc sắp ngã đến nơi, vì cô nhỏ hơn Thiên Minh 10 tuổi lần đầu tiên hai người gặp nhau là vào năm cô 16 tuổi còn anh 26 tuổi.
" Giai Mẫn em làm gì đó".

Thiên Minh từ trong nhà đi ra, Giai Mẫn vội dúi quyển nhật kí vào người Giai Ý bảo.
" Em kiếm cớ về đi, đem nó về giúp chị, lát nữa chị qua sau".
Thiên Minh vừa đến Giai Mẫn đã lập tức thay đỗi sắc mặt.
" Giai Ý đột nhiên nó bị choáng nên ngồi ở đây, chắc nó phải về trước".
" Vậy tốt về đi".

Thiên Minh vui vẻ đáp.
Giai Ý nhanh chân cùng bà Giai Liên về nhà.
Giai Mẫn vẫn cố nén tâm trạng ăn cơm cùng Thiên Minh, lần này ngồi trong vòng tay anh, được anh đút cơm cho ăn như thường lệ nhưng cô cảm thấy rất bất an lo lắng.

" Thiên Minh à, em phải qua đó xem Giai Ý thế nào, lát em đi nhé".

" Được nhưng anh phải đi với em".
Giai Mẫn suy nghĩ một hồi sau đó ngật đầu đồng ý.

Về đến biệt Dương gia, Giai Mẫn bảo Thiên Mịn đợi ở phòng khách Giai Mẫn đi lên phòng Giai Ý tiếp tục đọc quyển nhật kí đó.
" Chị hai, đây chị đọc tiếp đi, em cảm thấy chị thật đáng thương"
Giai Mẫn không nói gì cầm quyển nhật kí đọc tiếp.
"Tôi là Thiên Minh năm 18 tuổi tôi đã gặp cô ấy và tôi đã yêu cô ấy, cô ấy tên là Giai Mẫn.
Giai Mẫn bằng tuổi tôi, cô ấy có một đôi mắt thật đẹp.
Năm hai đại học cô ấy đã đồng ý yêu tôi.
Chúng tôi bắt đầu một tình yêu đẹp.
Tôi rất yêu cô ấy, không có cô ấy tôi không thể sống được.
Lật đến trang tiếp theo đập vào mắt Giai Mẫn là tấm ảnh Thiên Minh cùng một cô gái rất rất giống cô trên bức ảnh còn để ngày sinh cô ta, cô ta bằng tuổi Thiên Minh.

Tại sao trên đời lại có người giống cả tên lẫn ngoại hình chứ, không lẽ cô chỉ là người thay thế.
Lật đến trang tiếp theo.
" *Năm cuối đại học chúng tôi đã hẹn ước cùng nhau năm 26 tuổi chúng tôu sẽ kết hôn.
Năm 24 tuổi, Giai Mẫn bị đắm tàu và mất không thấy xác, lúc đó tôi đã rất đau đớn, tôi muốn chết đi cùng cô ấy.
Đêm đêm tôi điều mơ về cô ấy, tôi muốn ra biển tự tử với cô ấy.
Tôi mơ thấy cô ấy nói với tôi rằng " hãy sống hạnh phúc" lúc đó tôi đã tự hứa sau này cùng ai hạnh phúc tôi sẽ vẫn xem người đó là Giai Mẫn của tôi.
Năm tôi 26 tuổi, tôi gặp một cô nhóc rất giống cô ấy cả về thể xác lẫn tên.
Tôi đã biết có phải cô ấy thương tôi nên mới gửi cô ta đến cho tôi không?.
Bắt đầu từ nay tôi sẽ xem cô nhóc Giai Mẫn này chính là Giai Mẫn quá khứ của tôi trở về, bằng mọi giá tôi phải giữ được em, em.trốn tôi 2 năm.rồi.

Chào mừng em trở về với anh sau 2 năm
Tôi ngày đêm mong đợi đến năm 26 tuổi kết hôn thực hiện đúng lời hứa năm xưa với Giai Mẫn*.
...........
..........."
Những dòng tiếp theo là những kỉ niệm của cô với Thiên Minh nhưng luôn luôn gắn mác của Giai Mẫn người yêu cũ của Thiên Minh.
Cuối trang Thiên Minh còn nói yêu Giai Mẫn đã chết kia, anh vẫn nói là anh vẫn luôn xem Giai Mẫn hiện tại là Giai Mẫn đã chết.
Hóa ra chỉ là người thay thế ư?
Trái tim Giai Mẫn ghẹn cứng lại không thở được, đầu óc quay cuồng nước mắt đua nhau rơi xuống, chân tay rung lẫy bẫy.
" Chị hai bình tỉnh lại, chin hai".
Giai Ý đi lại tủ lấy ra một ống tiêm có sẳn dung dịch.
" Chị hai đây là thuốc an thần của em, em tiêm vào để chị an tĩnh tinh thần hơn".
Nói rồi Giai Ý tiêm thẳng vào người Giai Mẫn, Giai Mẫn không hề quan tâm vì hiện tại đầu óc cô, tâm trí cô như đã chết.
Ngồi trên xe trở về cô vẫn giữ vững trạng thái tùy ý để Thiên Minh ôm hôn trên xe như mọi khi.
Giai Mẫn nghe Giai Ý nói phải kiềm nén cảm xúc như chưa biết gì để cô ta đi điều tra về thân thế cô Giai Mẫn kia, ghi ngờ cô ta còn sống vì lúc đi Mỹ cô ta thấy một người rất giống Giai Mẫn.
Vì thế trong ba ngày kế tiếp Giai Mẫn thắt lòng kiềm nén mọi cảm xúc, làm như chưa biết gì vẫn bình thường ân ái cùng Thiên Minh.

Nhưng trong ba ngày nay trái tim cô đau đớn vô cùng..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 82: 82: Bại Lộ


Sau ba ngày Giai Ý gọi cho Giai Mẫn nói tìm được Giai Mẫn khi xưa rồi chỉ vì biết Thiên Minh đã có vợ nên cô ấy không dám tiếp cận.
Lúc này Giai Mẫn biết mình cần phải làm gì, cô không muốn thành người thay thế, cô muốn rời khỏi đây ngay lập tức.

Cô bày cho Giai Ý một kế sách là tối nay sẽ hoán đổi vị trí của Giai Mẫn hiện tại và Giai Mẫn của quá khứ, để Giai Mẫn quá khứ tìm về với Thiên Minh còn cô sẽ gửi đơn ly hôn sau.
Tối đó Giai Mẫn mặc một váy chiếc áo sơ mi của Thiên Minh và quần đùi, sau đó nói dối với anh là xuống lấy đồ, sau khi xuống dưới nhà thì gặp Giai Mẫn người yêu cũ của Thiên Minh.
Giai Mẫn rất bất ngờ không nghĩ có người giống mình như vậy và giống cả tên.

Giai Mẫn nhanh cởi áo cho cô ta mặc lên người còn cô khoác tạm áo của Giai Ý về lại Dương gia.
Giai Mẫn trong suốt đường ôm mặt khóc, cô muốn kể cho Xuân Muội nghe nhưng lại sợ khơi ngợi nổi đau, Giai Ý thấy Giai Mẫn mất bình tỉnh nên đã tiêm thêm cho cô một ống thuốc, Giai Ý bảo là đó là thuốc an thần.
Giai Mẫn người yêu cũ của Thiên Minh mặc chiếc áo sơ mi trên người ánh mắt tỏ vẻ thèm thuồng.

Cô ta chạy lên phòng thấy Thiên Minh đang ngồi làm việc.
" Giai Mẫn em lấy đồ rồi sao, nào lại đây anh ôm".

Cô ta chạy chạy nhưng khi vừa sà vào lòng Thiên Minh thì lập tức bị anh đẩy ra.

Ngay hai giây đầu tiên khi chạm vào anh đã biết đây không phải Giai Mẫn của anh.
" Cô là ai?, Giai Mẫn của tôi đâu?".
Bị quát đến hoảng sợ, ả ta lấp bấp xin lỗi.
Thiên Minh chạy nhanh xuống nhà gào thét kiếm Giai Mẫn.

Sai đó chạy lên nhà mở điện thoại lên xem thấy Giai Mẫn đang duy chuyển về hướng biệt thự Dương Gia.
Ả Giai Mẫn kia cuốn quýt bò định bỏ trốn thì bị Thiên Minh túm lại.
" Nói! cô là ai, khai ra mau cho tôi".
Bị Thiên Minh chỉa dao vô đầu tay cô ta rung rung gỡ lớp mặt nạ xuống.

Hóa ra cô ta chính là Lệ Hoa người Dương Quãng thuê về đê mướn.

Thiên Minh bắt ép ả khai ra tất cả.
" Tôi ban đầu được anh thuê về đẻ mướn cho anh, nhưng sau đó anh đuổi tôi".
" Đó không phải tôi, người cô ngủ cùng hắn ta chỉ mang gương mặt của tôi để lừa cô thôi, cô và hắn ta đê tiện như nhau".
Lệ Hoa nghe Giai Ý nói phong phanh trước đó nên cũng hiểu nhưng cô không ngờ Thiên Minh thực sự lại nhạy bén tới như vậy.
" Tôi được cô Giai Ý thuê đóng giả làm người yêi cũ của anh vì người yêu cũ của anh giống Giai Mẫn".
" Cô nói cái gì người yêu cũ của tôi".
Thiên Minh vô cùng ngơ ngác khi nghe ba từ này, vội vã kéo ả Lệ Hoa này cùng lớp mặt nạ kia phi nhanh về Dương gia nói cho ra lẽ.
Đến Dương gia Thiên Minh thét gọi Giai Ý và Giai Mẫn ra nói chuyện, bà Giai Liên đang say giấc nồng nên không hay biết.
Giai Ý và Giai Mẫn xuống thấy Lệ Hoa cả hai điều sửng sốt.

" Lệ Hoa làm theo mệnh lệnh khai hết ra là Giai Ý bắt cô ta đóng giả lừa Thiên Minh".
Giai Ý nhanh miệng phân trần.
" Đúng là do em thuê người đóng giả đó, nhưng tất cả là vì chị, em không muốn chỉ sống mãi chỉ là người thay thế, nên em mới nghỉ ra cách này để giúp chị thoát khỏi anh ta".
" Aaaaaaa" Giai Mẫn ôm đầu la toán lên.

Thiên Minh giao Lệ Hoa cho thư kí Trương giữ chạy đến ôm Giai Mẫn, nhưng khi vừa ôm thì Giai Mẫn đẩy anh ra và ném nhật kí vào người Thiên Minh.
" Buông tôi ra, tôi đã đọc nhật kí của anh viết về cô ấy rồi, tôi không muốn trở thành người thay thế đâu, anh tha cho tôi đi".
Thấy Giai Mẫn như vậy tinh thần Thiên Minh bấn loạn lên.
" Em sao vậy, người yêu cũ nào?, ở đâu ra, nhật kí gì?".
Thiên Minh ra lệnh cho thư kí Trương nhốt Giai Ý, Lệ Hoa và lên lầu bắt Giai Liên về nhốt vào huyệt đạo, nơi anh đang giam cầm Tiến Văn( người tình Giai Ý).
Còn Thiên Minh cố hết sức ôm Giai Mẫn trở về mặt sức cô vùng vẫy.
Khi bị tống vô ngục Tiến Văn rất bất ngờ về Giai Ý, rõ là anh đã không khai ra tại sao Thiên Minh lại bắt Giai Ý được chứ.

Nghe ả ta khóc lóc một hồi mới biết ả ta và Giai Liên bị bắt vì tội khác.
Mẹ con Giai Ý đang đổ hết tội lên đầu Lệ Hoa bảo vì cô ta vụng về, nhát ngang nên mới bị bại lộ.

Bà Giai Liên đang lo lắng Giai Mẫn sao khi ổn định tinh thần sẽ được Thiên Minh nói sự thật.
" Mẹ yên tâm đi, con tiêm cho chị ta đến ba liều thuốc gây ảo giác cấp độ nặng rồi, cho dù là Thiên Minh có giải thích sự thật thì chị ta vẫn sinh ra ảo giác chứng minh chúng ta nói là đúng mà, mấy ngày gần đây con lúc nào cũng tiêm vô đầu chị ta nhưng câu nói trong quyển nhật kí kia rồi, với lại sau này nếu chị ta có tin lời Thiên Minh nói đi nữa thì thần kinh chị ta vẫn có vấn đề mà".
" Con đúng là có giả tâm giống mẹ, đúng là không hổ danh là con gái ta, con đúng là diễn viên có khác có thể bịa ra câu chuyện hoàn hảo như vậy viết vào nhật kí lừa nó".
" Vì con là con của mẹ mà".

Hai người họ tâm đầu ý hợp đến nổi quên rằng mình đang bị nhốt vào ngục.
Tiến Văn nghe thấy những gì mẹ con Giai Ý nói thì vô cùng kinh tởm, anh không ngờ cô bé hồn nhiên lễ phép như Giai Ý lại thành như vậy, còn bà Giai Liên rõ là mẹ ruột tại sao lại đối xử với Giai Mẫn như vậy.
" Tại sao cùng là con ruột mà bà lại đối với con bà như vậy".
" Nó là quỷ, là quỷ mà mụ đàn bà kia phái xuống dằn mặt tao, nó là quỷ sai của mụ đàn bà đó, hiện thân của đứa con đã chết của bà ta ra đời để dằn mặt tao".
Giai Liên nói những lời đó vì trong năm tháng qua bà ta bị hồn ma Giai Tâm quấy rối, vốn đã không thích Giai Mẫn thêm lời khiêu thích của Giai Tâm bà ta ngày càng ghét cay Giai Mẫn.
Mỗi tội lỗi mà bà ta cùng tình nhân của mình gây ra đang dần đổ hết lên đầu Giai Mẫn..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 83: 83: Hạ Thúc Ra Tay


" Bỏ ra, đừng động vào tôi mà, năn nỉ anh".

Thiên Minh cố sức ôm chặt cô nhưng điều bị cô đẩy ra, anh đau đớn lắm thấy người phụ nữ của anh như vậy anh không thể chịu nổi.

Nhưng Giai Mẫn cứ quấy không thôi, cho dù Thiên Minh có giải thích gãy lưỡi Giai Mẫn vẫn không tin dù chỉ nữa chữ.

Loại thuốc mà Giai Ý tiêm vào người cô là loại thuốc vô cùng đặt biệt khiến cho người bị tiêm sinh ra ảo giác biến sự giả dối thành sự thật, chỉ cần dùng một liều là đủ nhưng Giai Ý tiêm những ba liều đến liều thứ ba Giai Mẫn còn pha chung với loại thuốc thần kinh rối loạn trí nhớ vào.

Dì quản gia thấy tình trạng Giai Mẫn như vậy gọi bác sĩ đến tiêm cho Giai Mẫn thuốc an thần để cô thiếp đi, Thiên Minh với vẻ mặt thất thần khốn khổ ôm lấy cô không rời trên giường.

Sáng hôm sau nghe được thông tin từ thư kí Trương thì Xuân Muội cùng Hạ Thúc đến nhà xem Giai Mẫn.

Họ lên phòng xem thấy dáng vẻ khốn khổ của Thiên Minh ghì sát Giai Mẫn vào người mình ai nấy điều xót xa.

" Thiên Minh à, tôi có cách này, hay cậu cho Giai Mẫn qua nhà tôi ở một thời gian đi, để cho Xuân Muội tâm sự, tôi cũng sẽ kể cho cô ấy về quá khứ của cậu, rồi anh trai của cô ấy khi nhập vào Xuân Muội biết đâu có cách nói chuyện.

"

" Không, tôi không thể xa cô ấy, nhất định không được, không thể nào, các người đừng ép tôi phải phải xa Giai Mẫn nữa" Nước mắt anh lăn dài trên má hai hay hai chân siết chặt Giai Mẫn không buông.

" Nếu vậy cậu hãy đến nhà tôi luôn đi, cậu ngủ ở phòng của Đông Ca đó sát phòng Xuân Muội cậu sẽ được gần cô.

ấy, bây giờ đó là cách duy nhất thôi, lượng thuốc hóa chất đó quá lớn một mình cậu cơ bản không thể làm gì được".

Sau một hồi mọi người khuyên bảo, Thiên Minh cũng đã đồng thuận.

Anh ôm cô ra xe đến nhà Hạ Thúc trên suốt chặn đường anh sợ cô tỉnh dậy sẽ kéo anh ra xa.

Lúc vừa đến nhà Hạ Thúc đặt Giai Mẫn lên giường vừa lúc đó Giai Mẫn tỉnh dậy cô nhìn xung quanh thấy vừa lạ vừa quen.

" Cậu tỉnh rồi" Xuân Muội bước vào trong nắm lấy tay Giai Mẫn, Giai Mẫn khi thấy Xuân Muội ôm cô òa khóc kể lại mọi chuyện cho cô nghe.

Vì được Thiên Minh nói trước nên Xuân Muội cũng hiểu phần nào vấn đề, nhưng sự thật như thế nào chỉ có anh trai cô Hạ Thúc biết rõ vì hai người họ là đôi bạn thân từ nhỏ khi Thiên Minh chưa kết hôn với Giai Mẫn họ dính nhau như hình với bóng.

Giờ phút này Xuân Muội chỉ biết vỗ về an ủi, trấn an tinh thần cho Giai Mẫn thôi chứ cô cũng không biết phải nên khuyên thế nào, chỉ còn đợi Hạ Thúc khuyên ngăn.

Thiên Minh được Hạ Thúc sắp xếp lại phòng của Đông Ca cho anh, cả một chặng đường anh không nói lời nào, sau khi thả Giai Mẫn xuống thì anh lại cầm điện thoại xem hình cô, nước mắt vẫn cứ rưng rưng.

" Nhìn cậu như vậy tôi không dám kiếm vợ luôn á, sợ khi yêu sâu đậm sẽ biến thành bộ dạng như cậu".

Thiên Minh nghe Hạ Thúc nói tâm vẫn bất biến mà im lặng.

Anh nhấc điện thoại lên gọi thuộc hạ phòng giam để dò hỏi.

" Hai mẹ con họ thế nào rồi".

" Thưa ông chủ hai mẹ con họ đã được đưa đến phòng giam biệt lập, ả Lệ Hoa cũng đã được đưa đến phòng giam riêng, còn tên Tiến Văn vẫn vậy, vẫn không điều tra được gì".

" Hai mẹ con họ có khai gì không?".

" Chưa thưa ông chủ, bọn họ vẫn một mực khẳng định họ làm vậy để giúp cô Giai Mẫn, chắc họ biết chúng ta đang ghi âm".

Thiên Minh đầu dây bên bóp chặt điện thoại chữi thề.

" Mẹ nó, bằng mọi giá ép mẹ con họ khai ra cho tôi, bằng không các người biết tay tôi".

Phía bên kia hoảng sợ đáp lia lịa.

" Dạ dạ ông chủ chỉ bảo".

Ném điện thoại xuống giường định chạy qua phòng bênh cạnh tìm cô nhưng bị Hạ Thúc cản lại.

" Cậu điên rồi, cậu cứ như thế này là cô ấy sẽ càng đẩy cậu ra xa đó, mình sẽ đi giải thích với Giai Mẫn, mình sẽ kể cho cô ấy biết quá trình trưởng thành của cậu".

" Cảm ơn, nhưng đừng gần gũi với cô ấy quá".

Hạ Thúc lắc đầu chậc lưỡi.

" Tôi không thèm đâu, vớ vẩn".

Hạ Thúc sang phòng của Xuân Muội, thấy Giai Mẫn ngục đầu khóc trong lòng em gái mình anh cũng có chút xót xa, nhưng đối với anh nổi đau xót mà Giai Mẫn đang chịu chỉ bằng một nữa với Thiên Minh.

" Giai Mẫn anh biết em đang buồn chuyện gì, nhưng em phải tin tưởng Thiên Minh, những gì em biết không phải là sự thật".

Hạ Thúc nói xong Giai Mẫn lấy gối bịch tai lại và đuổi Hạ Thúc ra ngoài, nhưng anh vẫn một mực ở lại quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của mình, hoàn thành nhiệm vụ của một người bạn.

" Anh và Thiên Minh chơi và quen biết nhau từ nhỏ, tụi anh rất thân với nhau, cả hai người bọn anh thân đến nổi nhiều người cứ nghĩ bọn anh là gay không ấy, nhưng thật sự không phải vậy, bọn anh là trai thẳng.

Năm 22 tuổi bọn anh chưa một ai có người yêu cả, có rất nhiều người con gái đến tán cậu ấy nhưng cậu ấy không thèm ngó tới, tình yêu đối với cậu ấy là thứ gì đó rất tầm thường, năm đó anh cũng chưa có người yêu thế nên bọn anh thề với nhau là sẽ không kết hôn, không yêu ai và đến già sẽ làm một cặp huynh đệ ngày đêm uống rượu đánh cờ.

Thời điểm đó có tới ba cô em xinh đẹp tán anh nhưng anh quyết không đồng ý mặc dù rất thích ba người họ vì lời thề với Thiên Minh.

Nhưng năm 26 tuổi cái ngày đầu tiên mà cậu ấy gặp em đó, lúc đó cậu ấy đã gọi điện xin lỗi đã phá hỏng lời thề vì cậu ấy đã yêu từ lần gặp đầu rồi, cậu ấy đã theo đuổi em, anh thì lúc đó cũng buồn nhưng thấy cậu ấy hạnh phúc anh rất vui, sau đó anh cũng điên cuồng kiếm bạn gái, nhưng éo le thay, anh có hơn 12 mối tình trong hơn 10 năm vẫn không có mối nào thành cả!
Giai Mẫn à, em là người phụ nữ duy nhất trong cuộc đời này của Thiên Minh đó, ngoài em ra chẳng có ai khác, em là người đầu tiên cũng là người cuối cùng và chính là người độc nhất vô nhị của cậu ấy, nên em đừng vì ba dòng nhật kí vớ vẩn không phải của Thiên Minh mà rời xa cậu ấy".

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 84: 84: Dành Nước Mắt Cả Đời Cho Em


Nghe xong những lời Hạ Thúc nói, Giai Mẫn không những cô không tin mà còn thêm ghét Hạ Thúc vì cô nghĩ anh ta cũng đang cấu kết với Thiên Minh lừa dối cô.
Nếu như Giai Mẫn không bị tiêm loại thuốc kia thì chỉ cần một lời nói của Thiên Minh là đủ để cô tin tưởng chứ không cần phải đến mức như thế này.
" Cút ra, anh dám cấu kết với anh ta lừa dối tôi ư, biến".
Hạ Thúc thật sự không hiểu nổi nguyên nhân vì sao, rõ ràng là anh đã nói hết sự thật, tại sao cô ấy lại không tin còn nói anh cấu kết với lừa đảo.

Đến đây Hạ Thúc cảm thấy rất xót xa cho Thiên Minh, từ nảy đến giờ anh biết Thiên Minh ở sau cánh cửa theo dõi tình hình, anh biết anh ấy khóc rất nhiều ngoài đó.
Anh đi ra cửa sau đó kéo thằng bạn thân điên vì tình của mình vào phòng em trai.
Ngồi đối diện nhau Hạ Thúc quan sát nốt ruồi lệ dưới khóe mắt phải của Thiên Minh.
Người ta nói bất kể nam hay nữ ai có nốt ruồi lệ dưới khóe mắt thì cuộc đời họ sẽ khóc rất nhiều, Hạ Thúc vốn không tin vì từ nhỏ đến lớn Thiên Minh rất mạnh mẽ cứng rắn, anh hầu như không bao giờ khóc dù bất cứ việc gì, anh chỉ biết Thiên Minh rơi lệ một lần vào ngày đưa tang ba mẹ anh ấy năm 10 tuổi.
Từ đó anh không rơi bất kì giọt nước mắt nào, nhưng kể từ khi gặp Giai Mẫn lần đầu tiên anh thấy Thiên Minh rơi nước mắt vì lúc đó Giai Mẫn đồng ý hẹn hò với Dương Quãng.
Trong suốt hơn mười một năm nay, lần nào thấy Giai Mẫn buồn, bị thương, đau, thấy người con trai khác thân thiết với cô, mỗi lần giận Thiên Minh, mỗi lần Giai Mẫn giận dỗi bỏ đi, đặc biệt những lần họ sảy ra biến cố Thiên Minh điều khóc lóc thảm thương.

Hạ Thúc biết những điều này do từ tay dì quản gia Ánh kể lại, và từ Xuân Muội kể lại( do Giai Mẫn tâm sự) có một số ít lần do anh tự chứng kiến.
Hóa ra người ta không nói sai chẳng qua là do nước mắt cả đời của Thiên Minh dành hết cho Giai Mẫn rồi.
Khoảng vài tiếng sau khi Khải Trạch đến, anh cũng đã khuyên nhũ Giai Mẫn rất nhiều nhưng cô điều không nghe, hiện tại cô chỉ cho rằng em gái và mẹ mình nói đúng.

Cảm thấy có gì đó không ổn Khải Trạch đề nghị.
" Đưa cô ấy đến bệnh viện kiểm tra".
Cửa phòng xét nghiệm kiểm tra, đúng như những gì dự đoán Giai Mẫn bị tiêm một lượng lớn hóa chất vào người, lượng hóa chất này khiến cho Giai Mẫn bị ảo giác lầm tưởng nặng, trong quá trình lượng thuốc này tiêm vô người có bất kì điều gì tác động cô sẽ bị ám ảnh cho dù điều đó là giả dối cô cũng cho đó là sự thật mà cứ ám ảnh mãi.

Thuốc này chưa ai tìm ra thuốc trị.
Thật không thể ngờ lại có loại thuốc này, mọi người ai nấy điều biết ngoài Giai Ý ra không ai làm việc này cả.
Thiên Minh vẻ mặt căm phẫn đến huyệt đạo tìm Giai Ý.

Giờ đây mỗi người bọn họ điều giam ở phòng giam biệt lập.

Nhìn thấy Thiên Minh Giai Ý toát mồ hôi hột.
" Thuốc giải đâu?" Thiên Minh túm tóc Giai Ý dí vào tường chất vấn.
" Thuốc gì?, anh rể em không biết"
" Cô còn dám chối, nếu cô không nói ra thì hôm nay chính là ngày chết của mẹ cô, cô biết rồi chứ đối với tôi có thể tạo dựng một vụ tai nạn tàu hỏa là điều dễ dàng.
" Hả không, tôi nói, mong anh tha cho mẹ con tôi".

" Nói".
" Thuốc này hầu như không có thuốc trị, lúc tôi mua có cảnh cáo trước rồi, nhưng tôi nghe nói có thực hy thí nghiệm chế được"
Thiên Minh thả Giai Ý xuống đá vào đầu ả, khiến ả ôm đầu la đau đớn.

" Đợi đi, tôi không để mẹ con cô yên đâu".
Giai Mẫn hiện tại ngồi trong phòng ôm Xuân Muội khóc hút hít, Xuân Muội bây giờ không được phép khuyên bảo, chỉ an ủi thôi, vì bất kể ai đứng về phía Thiên Minh điều bị cô từ mặt.
" Xuân Muội cậu biết không, bao năm qua mình yêu anh ấy thế nào, mà anh ấy lại xem mình là thay thế, mình đau lắm, hóa ra tất cả điều giả dối".
Xuân Muội v**t v* Giai Mẫn.
" Không sao, từ từ sẽ qua thôi".
" Mình đã không thể yêu nữa nữa, cả đời này mình chỉ dành tình cảm cho anh ấy thôi, thà rằng ngay bây giờ anh ấy đi yêu người khác mình còn chúc phúc, vì đáng ra trước đây anh ấy vẫn yêu mình,nhưng mình không chấp nhận làm người thay thế trong hơn 11 năm đâu".
Để khi Giai Mẫn đi ngủ Xuân Muội mới báo với mọi người có một người giúp đỡ được.
Ai nấy cũng vui mừng vì cho dù là hi vọng nhỏ mọi người cũng thử vì mọi người bây giờ ai cũng muốn giúp họ, họ vì Giai Mẫn 20 phần và vì Thiên Minh đến 80 phần.
Đợi mọi người tập trung Xuân Muội mới nói.
"Giai Mẫn có một người tỷ tỷ trong game tên là ( Tiền Tỷ Tỷ), người này chơi game với Giai Mẫn từ năm cô 14 tuổi, khoảng thời gian trước khi Giai Mẫn bỏ trốn cô off nick không liên lạc người tỷ này rất lo lắng.

Giai Mẫn từ lúc chơi game luôn dùng nhiều nick khác nhau nhưng nick chính là nick
" Phong Lưu" nick này là nick con trai".
" Em vào thẳng vấn đề đi, cái đó ai cũng biết"
Thiên Minh cắt ngang lời Xuân Muội.
" Dạ, ý em là người tỷ tỷ này của Giai Mẫn có tâm sự với cô ấy rằng là người đó có quen một nhà hóa học chế tạo thuốc, tất cả loại độc dược người đó có thể giải được".
"Vậy bây giờ em liên hệ với người đó đi".
" Bình thường chỉ có Giai Mẫn mới thân thiết và hay nói chuyện với người đó, người đó giúp đỡ rất nhiệt tình, chắc do Giai Mẫn dùng nick nam còn cô ấy là nữ nên mới nhiệt tình như vậy, nếu em nói chuyện chắc người đó không quan tâm".
Sau một hồi suy nghĩ Hạ Thúc mới đưa ra ý kiến.
" Xuân Muội dò mật khẩu nick,đợi Giai Mẫn ngủ, Xuân Muội lấy nick của Giai Mẫn nhắn cho người đó, và em hãy nói là " Phong Lưu" có một người em họ đang gặp vấn đề rồi nhờ cô ấy giúp".
" Được"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 85: 85: Tỉnh Rồi


Khi màng đêm buông xuống, lúc Giai Mẫn vừa thiếp sâu vào giấc ngủ do thuốc an thần thì dưới nhà Khải Trạch cùng Xuân Muội đã hack được mật khẩu nick game của Giai Mẫn.
Xuân Muội đọc lịch sử tin trong game, hầu như họ trao đỗi qua game rất ít, từ khi có wedchat chủ yếu họ trao đỗi qua wedchat.

Hai người họ tiếp tục hack mật khẩu wedchat( phụ - nick nam), mật khẩu của Giai Mẫn rất dễ đoán là ngày sinh của cô cộng với dãy chữ cái ở bàn phím, trước đó Giai Mẫn có chia sẽ điều này cho Xuân Muội biết.
Đọc lại lịch sử wedchat một lần nữa, Xuân Muội đã thành thục lối nhắn tin, Giai Mẫn lấy
thông tin giả tâm sự rất nhiều điều với người tỷ tỷ kia, và xưng hô là tỷ với đệ.
Sau một hồi thăm hỏi, thì kết quả vượt mong đợi khi người kia có thể nhờ sự giúp đỡ của một người bạn giúp.
Xuân Muội và Khải Trạch quyết hack và giữ luôn tài khoản này của Xuân Muội để tránh bị lộ và họ cũng đoán được chắc Giai Mẫn không có tâm trạng gì để tám chuyện nữa.
Một tuần trôi qua Giai Mẫn vẫn vậy, vẫn chỉ nói chuyện với Xuân Muội, cô có hỏi mẹ và em cô đâu thì Xuân Muội chỉ nói là họ đi công tác.

Còn Thiên Minh mặc dù ở chung dưới mái nhà nhưng Giai Mẫn vẫn không nhận ra.
Tối hôm đó đột nhiên người tỷ tỷ đó có gửi đến một đoạn tin nhắn nói là đã tìm được thuốc chữa kết hợp với biện pháp thôi miên và xin địa chỉ để gữi về.
Tiền Tỷ Tỷ: [ Em cho chị địa chỉ, chị gữi về cho em của em dùng]
Phong Lưu:[ Vâng chị, địa chỉ số xxx, đường xxx,....!Trung Quốc].
Tiền Tỷ Tỷ: [ Chúc em gái em mau khỏe, hiện tại chị cũng đang ở Trung Quốc, sắp tới chúng ta gặp nhau đi, chị sẽ nói cho em một bí mật suốt 13 năm nay].
Bọn họ ngơ ngác nhìn nhau cuối cùng quyết định khi nào chữa khỏi cho Giai Mẫn sẽ nói sự thật cho cô biết rồi khuyên cô nói thật thông tin giới tính về mình cho người chị này biết vì dù gì người đó cũng là người tốt, không nên lừa người đó.
Ba ngày sau một đơn hàng được gửi đến trong đó bao gồm môtn lọ thuốc tiêm một tinh dầu thôi miên, một cái chuông và một tờ hướng dẫn sử dụng.

Sau khi Giai Mẫn ngủ say họ tiêm vào người cô một thứ thuốc, sau đó tắt đèn,đốt nến, đốt hương, căn phòng đó chỉ có Giai Mẫn và Thiê Minh, lúc này Thiên Minh rung một hồi chuông sau đó ngồi kể lại cho Giai Mẫn tất cả những chuyện quá khứ của anh từ nhỏ đến lớn và đến lúc gặp cô, câu chuyện của Thiên Minh rất chân thật, anh nhấn mạnh cho Giai Mẫn mường tượng lại là cô chính là người duy nhất anh yêu trong cuộc đời này, ngoài cô ra không hề có người phụ nữ nào khác.

Trong giấc mơ của của Giai Mẫn, cô được đi đến tất cả các khung bật thời gian trưởng thành của Thiên Minh, hai tiếng sau cô bật dậy, nhìn sang Thiên Minh với ánh mắt đỏ hoe.
" Giai Mẫn à, chính mẹ con họ đã hại chúng ta, không phải anh, tin anh đi"
" Hức hức Thiên Minh ơi, tại sao vậy, em cũng chỉ muốn có được tình thương từ mẹ thôi mà, sao lại như vậy, sao lại thành ra như vậy".
Thiên Minh đôi mắt đỏ hoe âu yếm nhìn Giai Mẫn.
" Giai Mẫn nhìn anh đi, mấy ngày qua em có biết anh đau khổ thể nào không, thấy em như vậy tim anh như có dao đâm thủng vào, Giai Mẫn xin em đừng nghĩ đến họ nữa? quan tâm đến anh đi, mấy ngày qua anh đau lắm Giai Mẫn à".
Thiên Minh cầm tay Giai Mẫn luồng vào áo sơ mi mình áp sát vào ngực nói.
Giai Mẫn cảm nhận được tim của anh đang phập phồng, nhịp tim gấp gáp, cô chòm tới ôm lấy anh.
" Xin lỗi anh, ngàn lần xin lỗi anh, em lại làm anh buồn rồi".
Cả hai ôm nhau thắm thiết sau đó Thiên Minh bế Giai Mẫn ra xe về, chỉ nhắn một tin nhắn cảm ơn cho Hạ Thúc.

Ngay lúc này sau bao đêm khao khát Thiên Minh rất muốn đem Giai Mẫn nhập thẳng vào người mình để thỏa mãn sự thiếu thốn..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 86: 86: Giấc Ngủ Bình Yên


Thiên Minh lái xe như điên quay về tổ ấm của anh và Giai Mẫn, vừa đến hầm anh mở cửa bế cô nhanh lên phòng ngủ.
Đặt Giai Mẫn xuống giường anh nhanh chóng ôm dí lấy cô vào ngực mình, Giai Mẫn ngục trong lòng ngực anh khóc hút hít.

Cảm nhận được nước mắt Giai Mẫn thấm trên áo, Thiên Minh đẩy cô ra và nhìn chằm vào mắt cô.
" Giai Mẫn em lại buồn, lại khóc vì bọn họ sao?".
" Đúng, em vẫn rất đau lòng cứ nghĩ em đã được mẹ thật sự yêu thương".
Ánh mắt đỏ hoe sâu thẳm của Thiên Minh bắt đầu rơi nước mắt.
" Giai Mẫn, họ là người đáng ghét, người xấu xa, còn anh_ anh là kẻ đáng thương, những ngày qua em biết anh đau đớn thế nào không, tại sao em chỉ biết bận tâm đ ến hai mẹ con họ mà không quan tâm để ý đến anh, anh cũng muốn được em quan tâm cũng muốn được em để ý mà".
Giai Mẫn đặt tay lên gương mặt của Thiên Miinh cô nói.

" Em bận tâm đ ến họ không có nghĩ là em không để ý đến anh, Thiên Minh anh có biết mấy ngày qua em đau buồn thế nào khi nghĩ anh xem em là người thay thế không?, vì em yêu anh, nên em rất khó chấp nhận được điều đó".
" Giai Mẫn, anh chỉ có mình em, duy nhất mỗi em, ngoài em ra quá khứ trước khi gặp em anh chả có ai cả, thậm chí một chút để ý anh cũng không có với cô gái nào khác, em chính là rung động đầu đời của anh, là người duy nhất của anh, chỉ mình em thôi, anh rất xót xa khi thấy em buồn nhưng anh vẫn vui sướng khi nghe em nói yêu anh mặc dù biết bao năm qua em vẫn luôn yêu anh, nhưng anh giây phút nào cũng muốn nghe em nói".
Giai Mẫn chồm lên hôn lên cổ Thiên Minh, cô khõ khẽ" Em trước đây, bây giờ, mãi mãi vẫn yêu anh, em biết tình yêu của em dành cho anh không bằng tình yêu anh dành cho em, nhưng đó là tất cả là lớn nhất với em".
Nụ hôn của Giai Mẫn khiến Thiên Minh k1ch thích vô độ, anh th ở dốc ánh mắt đầy d*c vọng kiềm nén cô.
" Mẫn à, lúc ở nhà Hạ Thúc đêm nào anh cũng trèo ban công qua nhìn em, anh khao khát em lắm, muốn em đến phát điên".
Anh vùi đầu xuống mặt cô áp đôi môi m*t chặn môi cô, đầu lưỡi ngọ quậy khắp khoan miệng cô.
" Ưm, anh! em khó thở".
Thiên Minh nhanh buông tha cho đôi môi của Giai Mẫn tiếp tục li3m láp khắp gương mặt cô, anh hôn từ trán, hai mắt, mũi, cắn hai vành tai cô.

Giai Mẫn bị Thiên Minh k1ch thích rung rẫy toàn thân.
Đôi tay không yên phận đã nhanh thuần phục c ởi sạch quần áo trên người cô ra, đôi tay ra sức nắn b óp bầu ng ực của Giai Mẫn, hai hột lựu dựng dứng lên căng cứng, anh dùng ngón cái và trỏ x0a nắn vò véo nó.
Rời từ gương mặt xuống bầu ng ực của cô, anh ngậm lấy một bên rồi dùng miệng m*t máp điên cuồng, một bên m*t một bên nănz bóp cứ thế luân phiên cho nhau.
Bên dưới hoa nguyệt Giai Mẫn giờ đây cũng ghen tị với đôi gò b ồng kia giật giật h@m muốn, Thiên Minh dùng tay còn lại trườn xuống vân vê và cho hai ngón vào để ra vào mạnh mẽ, cánh hoa của Giai Mẫn sớm đã chảy ra rất nhiều mật hoa, Thiên Minh tách rộng hai chân Giai Mẫn ra, ánh mắt dán xuống nơi đó, nhìn lớp lớp mật hoa chảy ra, anh như con ong cuối miệng xuống hút hết chất mật thơm ngọt mà anh thèm khát gần mười ngày qua.
" Ngọt quá, Giai Mẫn anh khát lắm em biết không"
" Ưm...Thiên...Mi..h".
" Sao em thích không?, muốn không".
Giai Mẫn đã sớm bị Anh đưa vào vũng sâu d*c vọng khẽ rên.

" Uâyyy....!em..

S.u..o.ng".
" Anh biết mà, anh cũng sắp nổ tung rồi đây".
Thiên Minh vẫn tham lam hút hết dịch hoa của Giai Mẫn, ra bao nhiêu cũng không đủ cho anh, chính vì thế mà người anh em của anh bên dưới của anh đang kêu gào thảm thiết, cái miệng tham lam cở nào cũng không thể bỏ đói, anh đứng dậy kéo khóa qu@n mình xuống, nơi đó của anh vươn ra cầu xin được tiến vào.
Thiên Minh cuối đầu li3m láp một lần nữa gương mặt của Giai Mẫn, rồi liền cho nơi đó của anh tiến vào, mặc dù khao khát lên tột đỉnh nhưng anh vẫn dịu nhẹ tiến vào từng chút một.
" Ưmmm, a......"
Nhìn rõ Giai Mẫn cũng đang khát, anh ôm lấy eo cô rồi thúc từng cú vô cùng sâu và quyết liệt.
" A....!anh sâu qias....".
" Chưa đâu vẫn còn đây" anh lấy tay Giai Mẫn sờ vào vật của anh vẫn còn dư ra một đoạn.

Vốn dĩ biết vật của rất to và dai nhưng lần nào cô cũng mang trạng thái hồi hộp sợ bị thủng.

" Yên tâm không ai chết vì ân ái với chồng đâu, Giai Mẫn chuẩn bị tinh thần nhé, anh cho vào hết đây".
Vừa dứt lời anh như hổ điên đâm cuồng bạo vào nơi đó từng cú đâm mạnh của anh khiến Giai Mẫn hồn vía lên tận chín tầng mây.

Vừa đâm hai tay của anh không yên phận mà nắn b óp điên dại hai gò bồng của Giai Mẫn, ngón tay vẫn luôn véo vắt hai hạt lựu kia.
Sau hơn một tiếng rôi qua.
" Á" Một dòng sữa nóng bắn thẳng vào nơi sâu nhất của hoa nguyệt cô, Thiên Minh gầm nhẹ một tiếng rồi ngã người vào thân Giai Mẫn, đôi môi anh tiếp tục ngậm lấy môi cô.
Anh ôm cô vào lòng." Giai Mẫn sáng nay em mệt rồi, đêm nay một lần thôi, nhưng ngày mai em nhất định phải thân thể không rời với anh cả ngày, anh sẽ gắng đi ngủ để nhịn nốt tối nay".
Anh hôn lên đôi mi của Giai Mẫn, cô cũng từ từ mắt chìm vào giấc ngủ bình yên..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 87: 87: Ba Ngày Ba Đêm


Mười giờ trưa hôm sau...
" Á...!Thiên Minh à, nhột em".
Một tay anh véo lấy đầu hạt lựu của cô, miệng thì áp sát vào cổ cô.
" anh chỉ muốn đánh thức em thôi, dậy đi đồ ăn giao đến rồi, đợi anh xuống lấy rồi chúng ta ăn, sau đó tắm rữa, sau đó nữa tiếp tục chuyện còn đang dang dở".
" Anh xuống lấy đi, em đói" vì mấy hôm nay chả ăn được bao nhiêu nên bụng Giai Mẫn lúc nào cũng cồn cào, giờ đây cô đã được ăn một bữa no nê đàng hoàng".
Thiên Minh kéo cô ngồi giữa hai ch@n anh, mặt đối mặt, anh nắm lấy hai chân cô ôm lấy eo mình, rồi sau đó mới bê cháo lên đút từng muỗng cho cô rồi cho anh.
" Để em tự đi anh".
" Không được, bao năm nay vẫn vậy mà em lần nào cũng vẫn ngại như vậy, anh không thích tí nào".
" Được rồi em xin lỗi được chưa, ăn nhanh nào".
Hai mươi phút trôi qua, hai người họ ăn hết thức ăn, Thiên Minh nhẹ nhàng bế cô vào phòng tắm tắm rửa gội đầu cho cô.

" Giai Mẫn à, mấy ngày nay e dùng dầu gội của Xuân Muội đúng không?, tóc e sơ hết rồi để anh ủ dầu bồ kết cho em, ba mươi phút sau anh xã ra rồi gội tiếp".
" Dạ".
Sau khi ủ tóc cho Giai Mẫn, Thiên Minh kéo cô sát mặt mình ôm chặt eo cô, vật của anh chọt thẳng vào bụng cô khiến Giai Mẫn ngứa ngáy khó chịu.
" Giai Mẫn à, tuần sau em dẫn anh đi gặp một người nhé, là Tiền tỷ tỷ của em đó, chính người đó đã tìm được thuốc giúp em hết ảo giác".
Giai Mẫn ngạc nhiên, vì người bạn này của cô chỉ có hai anh em nhà Đông Ca Xuân Muội biết.

" Sao anh biết?".
" Anh nghe Xuân Muội kể, sau đó mọi người hack nick lấy danh nghĩa Phong Lưu của em để trò chuyện, rồi cuối cùng tìm được ra thuốc cho e"
" Được nhưng chị ấy sẽ biết em lừa chị ấy, chị ấy cứ nghỉ em là con trai, hay anh đi thay em nhé".
" Không, anh không thích nói chuyện phím với người phụ nữ khác, ngoài chuyện công việc đâu, nhưng chúng ta có thể nhờ Hạ Thúc, biết đâu nhân cơ hội này cậu ta kiếm được vợ thì sao?".
" Nhưng Hạ Thúc trước khi đi phải đọc tin nhắn của em với chị ấy, em không thích người ngoài đọc tin nhắn riêng tư của em, nếu là anh thì được".
Thiên Minh nghe Giai Mẫn nói thế lòng anh vui sướng, anh cảm thấy rất vui mỗi khi Giai Mẫn đặt anh làm ngoại lệ.
" Được, nhưng em không ghen sao?".
" Em sẽ đi theo cùng anh, em cũng muốn thấy mặt chị ấy".

Thiên Minh cuối đầu hôn lấy bầu ng ực cô, rồi cắn lấy hạt lựu đỏ 1 cái ngẩn đầu lên.
" Là do em ghen hay em muốn gặp người ta".
" Cả hai".

Thiên đẩy Giai Mẫn ngã đầu xuống thành bồn tắm rồi hôn cô ngấu nghiến, anh m*t rồi cạy hàm răng cô ra luồng lách lưỡi mình vào khoang miệng cô.
....................
Hai ngày trôi qua.
" Ưmmm...đủ quá rồi anh ơi".
Giai Mẫn nằm dưới sàn nhà có lót tấm thảm bông r3n rỉ.

Kể từ buổi trưa hôm ấy cho đến liên tục ba ngày ba đêm tiếp theo, chỉ trừ thời gian ăn uống, ngủ nghỉ, đi vệ sinh ra, những khoảng thời gian còn lại hai người ân ái cuồng nhiệt ở khắp mọi ngỏ ngách trong phòng, từ giường ngủ, phòng tắm, bồn rữa tay, bàn trang điểm, bàn làm việc, ban công...., nơi nào cũng le lói vết l@m tình của hai người, ba ngày ba đêm khoảng hơn mười bốn lần khiến Giai Mẫn bị liệt, mọi hoạt động của cô giờ đây Thiên Minh phải bế cô đi.
Anh ôm cô, âu yếm nhìn vào mắt cô.
" Giai Mẫn, hứa với anh, nhất định đừng rời xa anh dù chỉ nữa bước chân, em phải bám lấy anh, anh sẽ bám dính lấy em, được không?".
Giai Mẫn gật đầu nhẹ.Anh vùi đầu vô tóc cô hít hà thỏa mãn.
" Mẫn à, chúng ta cùng cố gắng đừng để gặp thêm bất cứ biến cố nào nữa nhé, mỗi lần như vậy anh thật sự rất rất đau, thấy em ôm mặt khóc mà lòng anh như nghìn mũi dao đâm thủng"
Giai Mẫn ngước nhìn anh, nước mắt cô lăn dài, cô thầm cảm ơn ông trời đã mang anh đến cho cô, không có được tình thân từ mẹ và em gái nhưng cô có được tình yêu vô bờ bến của Thiên Minh dành cho cô.

" Thiên Minh em hứa".
" Ngoan lắm, để anh massage toàn thân cho em, rồi chúng ta ngủ nhé, hai ngày nữa chúng ta đi gặp người chị đó của em nhé, anh sẽ gặp với vai trò là Phong Lưu còn em đi cùng anh nhé".
" Dạ".
" Ưm...." Thiên Minh mặc dù hiện tại vì cơ thể Giai Mẫn yếu nên không thể ân ái được, nhưng thủ tục hôn cô trước khi đi ngủ là anh không thể cho qua, hai người trãi qua hơn bốn nghìn ngày đêm bên nhau hơn nhiều bốn nghìn nụ hôn Thiên Minh trao cho Giai Mẫn trước khi đi ngủ là điều không thể thiếu.
Anh rất nghiện nó, không chỉ riêng nụ hôn mà anh còn nghiện cơ thể cô, trái tim anh nghiện trái tim cô, tâm hồn anh nghiện tâm hồn cô, tất cả thứ gì của cô anh điều nghiện nó, anh muốn cả đời, anh muốn cả kiếp sau vẫn gặp cô để tiếp tục ở bên cô đời đời kiếp kiếp.
Trong màng đêm thanh tĩnh.

Khi cô ngủ thiếp đi, anh nhìn ngắm cô trước khi chìm vào giấc ngủ khe khẽ vào vành tai cô.
" Giai Mẫn à, Giai Mẫn, Giai Mẫn của anh, của anh" Thiên Minh từ từ thiếp mi chìm vào giấc ngủ cùng cô..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 88: 88: Điềm Báo


" Xoảng".

Âm thanh khiến Thiên Minh và Giai Mẫn thức giấc.

Cả hai nhìn về hướng âm thanh, bức ảnh chụp chung của hai người để trên kệ rơi xuống vỡ nát.

Giai Mẫn ngồi dậy đi về phía bức ảnh, Thiên Minh đi theo, tấm kính nhọt đâm vào mặt Giai Mẫn trên bức ảnh làm xướt một đường,
Thiên Minh cầm lên mà tay rung lẫy bẫy, cả hai điều cảm thấy rất bất an.

Sau khi thu dọn xong tâm trạng cả hai thất thần lo lắng.

Giai Mẫn đi lại hướng cửa sổ ánh mắt u buồn nhìn xa xăm, Thiên Minh từ phía sau ôm cô, Thiên Minh biết mỗi lần có chuyện gì buồn cô rất hay đứng bên cữa sổ rồi nhìn ra ngoài, mỗi lần như vậy anh điều từ phía sau ôm lấy cô.

" Em à, hay là chúng ta đến đảo sớm hơn được không, anh và em sẽ đời đời ở đó, sống đến già ở đó nhé và đừng đi đâu hết".

" Không được em đồng ý ở đó với anh, nhưng em không đồng ý ở đó mãi mãi mà không đi đâu hết, đó là nhà nhưng chúng ta phải đi đây đi đó ra ngoài gặp tiếp xúc mọi người".

" Anh xem em là cả thế giới, có em rồi anh chẳng cần thêm bất cứ ai nữa, sao em lại không xem anh như vậy chứ, anh thật sự rất tủi thân"
Giai Mẫn nhìn Thiên Minh, cô biết anh yêu cô nhưng hành động của anh vượt xa người bình thường khi yêu, cô có nghiên cứu suy nghĩ của anh do anh chịu đã kích nhiều nên mới đâm ra lo lắng và phòng bị như vậy.

Giai Mẫn quay người lại sờ tay lên mặt anh.

" Thiên Minh à, hay mai chúng ta đi bác sĩ tâm lý nhé".

Gương mặt đầy lo lắng của Thiên Minh hỏi cô" Em bị làm sao?".

"Không! khám cho anh, em thấy hình như anh bị rối loạn lo âu, lo lắng thái quá, đây là bệnh đó anh, em thấy hình như anh bị như vậy đã lâu".

Thiên Minh tức giận th* d*c dí chặt vai cô.

" Giai Mẫn, chỉ xa em một khắc mà khiến cho con nhỏ đó hại em và anh ra nông nổi như vừa rồi, em nói anh sao không lo lắng, sao không lo sợ chứ, có cần anh nhắc lại cho em nhớ chi tiết những gì em bị mẹ em và con nhỏ đó hại chúng ta không?, nếu như không phải vì sợ em đau lòng thì hai mẹ con họ cùng ông thầy kia đã bị anh g**t ch*t từ lâu rồi".

" Em, em! ".

Thiên Minh kéo Giai Mẫn ngồi xuống giường, anh ôn tồn kể lại chuyện năm Giai Mẫn vừa tốt nghiệp đại học, nhắc cho cô nhớ.

" Giai Mẫn, năm đó bà mẹ độc ác của em biết tin bà nội anh có 1 người con thất lạc, lúc đó trên người của cô anh có một sợi dây chuyền tên Liên, ý nghĩa là tên Thiên Liên, cô của anh ở cô nhị viện với mẹ em, bị mẹ em cướp dây chuyền, sau đó cô của anh bị sốt xuất huyết chết, còn sợi dây chuyền thì đường đường thuộc về mẹ em, chính vì muốn chia cắt chúng ta mà bà ta nhận là con gái thất lạc của bà nội anh, Giai Mẫn à, lần đó ông nội chỉ nói cho mình em biết, lúc đó em âm thầm bỏ đi, bỏ lại anh không lí do, anh đau đớn, anh biết ngay em đến nhà Xuân Muội, anh đến đó nhưng em không chịu ra gặp chỉ ném cho anh tờ giấy li hôn, thời điểm đó mọi người sợ anh không chấp nhận sự thật nên giấu anh, chỉ cho em biết, đến khi ông nội anh làm xét nghiệm ADN mới phát hiện mẹ em láo phét, lúc này Trương Thành mới kể lại toàn bộ chuyện mẹ em lừa dối cho anh nghe, lúc đó anh muốn giết họ nhưng vì nghĩ cho em nên anh không làm, còn em thì sao, anh lo cho em, em lại coi đó là bệnh".

Khi Thiên Minh kể lại sự việc năm đó một lần nữa khiến Giai Mẫn đau đớn khi nhớ về người mẹ của mình, lần đó Giai Mẫn đã cự tuyệt bà Liên, nhưng sau đó bà ta giả đau, giả khổ, giả bị tai nạn thì Giai Mẫn lại mềm lòng bỏ qua, lúc Giai Mẫn bỏ qua cho mẹ mình Thiên Minh rất khó chịu nhưng vì Giai Mẫn kiên quyết nên anh chiều theo.

Khi Thiên Minh nhắc lại, Giai Mẫn ngục xuống giường khóc, thấy Giai Mẫn khóc Thiên Minh lại luống cuống, anh không chịu nổi khi cô khóc, khi thấy cô khóc anh luôn an ủi xoa dịu.

" anh xin lỗi, lẽ ra anh không nên nhắc lại, nhìn anh đi, anh xin lỗi mà".

Giai Mẫn quay sang nhìn anh, chủ động hôn anh.

" Em xin lỗi, em chiều ý anh, em chấp nhận chiều anh".

" Ngoan quá giỏi quá, anh muốn vậy, anh rất thích".

Thật ra người như Giai Mẫn rất thích tự do bay nhảy, nhưng vì nghĩ đến Thiên Minh, anh hi sinh cho cô nhiều, với lại bao nhiêu năm qua cái lồng Thiên Minh tạo cho cô quá ấm áp, vì thế mặc dù có lúc tùy hứng nhưng cô vẫn muốn ở trong đó nghe theo anh, và từ bỏ ý định đưa Thiên Minh đi bác sĩ tâm lý.

" Ưm.

.

anh ơi".

" Giai Mẫn, anh muốn, anh lại muốn nữa, anh khát rồi"
Thiên Minh đưa lưỡi mình l**m láp khắp nơi trên mặt Giai Mẫn, anh nhanh chóng c** đ* cả hai ra, ở phòng Thiên Minh không cho Giai Mẫn mặt nội y nên váy của cô bị Thiên Minh một bước l*t tr*n.

! ! ! !.

" Ưmm, aa!.

.

".

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 89: 89: Tiền Tỷ Tỷ


" ân...ưmmm".
" Em không chịu nổi, đủ rồ anh ơi".
" Em đau à?".
" Không tại sâu quá..., em khó chịu".
Nghe âm thanh ái muội đó, tâm trạng anh thêm phần phấn khích, ôm eo cô, anh đẩy mạnh vào thêm nhiều lần.
" Á....".
Cuối đầu xuống nói khẽ vào tai cô.
" Anh bắn nhé".
" ối".

Một dòng **** **** bắn thẳng vào nơi sâu nhất của cô khiến bụng trở nên phình lên.

Thiên Minh sau đó bế cô vào phòng tắm rửa sạch sẽ móc hết **** **** từ người cô ra.
Xong xuôi mọi chuyện sau đó bế cô ra giường, bắt đầu tiếp tục massage cho cô.
" Giai Mẫn à, sao anh cảm thấy bất an quá, em ở đây đi, chờ đến khi hoàn thành, anh đưa em đi, anh cũng sẽ ở đây với em, còn chuyện trả ơn kia cứ nhờ Xuân Muội cảm ơn giúp".
" Không được, người ta có ơn với chúng ta em và anh phải đi cảm ơn họ, ngày mai chúng ta đi đi nhé".
Thiên Minh đành miễn cưỡng:" Được".
Hôm sau tại quán caffre K-Maka.

Như đã hẹn trước đó Tiền tỷ tỷ của Giai Mẫn và Thiên Minh mỗi người cầm một bông hồng vàng để đối phương nhận ra.
Bên trong quán caffee, Thiên Minh và Giai Mẫn đến trước để đợi người đó, trên bàn có một cành hoa hồng vàng.
Từ xa Thiên Lượng đi đến.
" Anh hai! em không ngờ, anh lại có thú vui như vậy, cứ tưởng anh hai em không thích mấy trò này chứ"
" Mày!" Thiên Minh ngạc nhiên hỏi
" Đúng em là Tiền tỷ tỷ đây, không ngờ người bạn tri kỉ của em bao năm qua lại là anh trai thân yêu của em".

Nói xong Thiên Lượng nhìn sang Giai Mẫn.
" Ichika, em không ghen khi chồng mình có một người bạn tri kỉ là con gái chứ?".
" Cậu là Tiền tỷ tỷ".
" Đúng là tôi, à mà cái thuốc đó.

Này! thời gian qua em bị sao vậy? ai hại em?"
Thiên Minh lúc này đứng khựng lại một chổ, khóe mắt đỏ ngầu, tay nắm thành đấm, đường gân xanh nổi lên, một cước đấm vào mặt Thiên Lượng.
" Ai cho mày quan tâm cô ấy".

Thiên Lượng cũng không chịu nhịn xô Thiên Minh ngã xuống ghế.
" Tôi yêu vợ anh đấy thì sao nào, không được phép quan tâm người mình yêu à".
Giai Mẫn lúc này hoàn hồn lại, đỡ Thiên Minh lên.
" Cảm ơn chú ba, tôi về trước".
Giai Mẫn kéo Thiên Minh nhanh đi về nhà, trên suốt chặng đường Thiên Minh không nói gì, cô biết anh đang trong cơn cuồng ghen, bình thường đã ghen điên loạn rồi giờ đây biết cô và Thiên Lượng từng trò chuyện qua lại trước khi gặp anh thì nó kinh khủng cỡ nào.
Về đến nhà Thiên Minh kéo ngay Giai Mẫn lên phòng.

Anh im lặng không nói gì hốc mắt đã đầy nước mắt.Tay anh đấm mạnh vào lòng ngực mình.
" Vô dụng! anh đúng là vô dụng, anh không gặp được em sớm trong khi em và nó đã nói chuyện với nhau trước anh rồi, em bị mẹ con nhà đó bỏ thuốc anh không biết làm gì nó đã giúp em được rồi".
Giai Mẫn ôm Thiên Minh vuốt ngực anh an ủi.
" Em biết, nhưng em chỉ xem chú ấy là là chị em thôi, còn hiện tại thì xem chú ấy như em chồng mà".
" Bức ảnh của chúng ta vỡ rồi, có lẽ nó sẽ tìm cách cướp em khỏi anh, anh lại mất em lần nữa sao Giai Mẫn".
" Không đâu anh ơi, năn nỉ anh, bình tỉnh lại đi mà".
Thiên ôm Giai Mẫn, ôm sát vào lòng.
" Giai Mẫn ơi, nghe lời anh đi mà, chặn hết đi, cắt đứt với Tiền Tỷ Tỷ đó đi, cũng đừng chạm mặt Thiên Lượng nữa, tránh xa nó ra cho anh".
" Được được, em nghe anh, nghe anh hết".

Thiên Minh cầm điện thoại Giai Mẫn lên "chặn".
" Cốc, cốc....".

Cửa phòng đập liên hồi cắt ngang màng ôm ấp của hai người.

Thiên Minh ra mở cửa, người đó là Thiên Lượng.
Thiên Lượng mặt dày đi thẳng vào phòng của Thiên Minh:" Hóa ra em chính là Phong Lưu à, vậy chúng ta rất có duyên".
" Bốp" Thiên Mịn một cước đá Thiên Lượng ngã nhào xuống cầu thang, đầu rỉ máu.
" Mày tránh xa Giai Mẫn ra cho tao, thằng điên cô ấy là chị dâu mày đó".
Dù bị té cầu thang nhưng Thiên Lượng vẫn không hề hấn gì, vì trước đây lăn lộn bên ngoài anh còn gặp những trận đòn hơn thế này nữa.
Thiên Minh vẫn không tha, anh đi xuống túm lấy áo của Thiên Lượng mà đá văng ra ngoài, mặc dù bị đánh nhưng Thiên Lượng vẫn ý thức được mình sai nên không hề phản kháng chỉ mỗi tội không biết sữa sai thôi..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 90: 90: Có Thai Lần Hai


"Đủ rồi anh ơi!, kệ đi chúng ta vào nhà".
Giai Mẫn kéo tay Thiên Minh đi vào nhà rồi đóng cửa lại, Thiên Lượng một mình lặng lẽ về nhà, tâm trạng anh lúc này hỗn loạn.
Một bên là anh hai của anh, một bên là người anh yêu, anh lắc đầu.
" haha Anh hai! Sao anh luôn thắng em mãi thế".
Bầu không khí im lặng lạnh lẽo khắp căn phòng.

Thiên Minh và Giai Mẫn cả hai tựa lưng vào đầu giường không ai nói nhau lời nào.

Giai Mẫn chủ động nắm tay anh.
Thiên Minh quay sang tay để sau gáy dí cô vào tường hôn cô thật sâu, lấy lưỡi luồng lách hút sinh khí của cô.

Trãi qua thời gian khá dài Thiên Minh mới từ từ buông đôi môi cô ra, miêng đi xuống m*t chóp chép hạt lựu trên đỉnh đồi côi, trên được hưởng dưới không yên.

" Anh nhẹ nhàng thôi, chúng ta vừa mới..".
" Được anh sẽ nhẹ".
.......
Cao trào nhẹ nhàng qua đi, Giai Mẫn hỏi anh:" Tin em không".
Giờ đây Thiên Minh, với đôi mắt đầy lo âu và sợ hãi pha vẻ dịu dàng thâm tình đến tận xương lên tiếng.
" Anh tin em, nhưng anh thật sự rất sợ, anh đang rất bất an".
Giai Mẫn dịu dàng hôn lên yết hầu anh v**t v* bờ ngực săn chắc của anh ôn nhu nói với anh.
" Cảm ơn anh, yên tâm không sao đâu".
" Anh xin lỗi vì làm em khó chịu, nhưng mong em hiểu cho cảm giác của anh, xung quanh anh có người thân, nhiều người bạn nhưng thế giới của anh chỉ có em, rời xa em anh không thể tồn tại tiếp tục được"
" Hãy tin em, trước đây bây giờ và mãi mãi em vẫn luôn yêu anh".
Giai Mẫn cứ từ từ mà ngủ thiếp trong lòng Thiên Minh, anh đợi cô ngủ say rồi đánh một cuộc gọi cho Trương Thành.
" Thành, mẹ con nhà đó sao rồi?".
" Vâng, chúng tôi làm theo lời anh cho hai mẹ con họ cuộc sống vô cùng sung sướng rồi".
Trong thời gian qua Thiên Minh đã lên một kế hoạch trả thù hai mẹ con họ.

lúc đầu anh cho người nói là Giai Mẫn vẫn hiểu lầm anh và vẫn bao che cho mẹ con họ.

Thiên Minh lấy danh Giai Mẫn để đưa mẹ con họ mỗi người giam ở một căn phòng đầy đủ tiện nghi( trừ internet), anh cho người đến phục phụ cơm nước cho mẹ con họ 24/24, ngày đêm có người đấm bóp, massage, thức ăn toàn sơn hào hải vị, tắm còn có người tắm hộ, anh giả chữ ký của Giai Mẫn gửi cho họ một bức thư, khiến họ tin soái cổ là Giai Mẫn đang đứng về phía họ, giờ đây hai mẹ con họ đang chìm đắm trong hạnh phúc tột độ và có cả thoái lạc phục vụ khi họ có nhu cầu.
Thiên Minh nở nụ cười thỏa mãn
" Cứ tiếp tục theo kế hoạch, cho mẹ con họ thêm hai tháng nữa thôi".
Anh cúp máy nhìn xuống Giai Mẫn đang say sương trong lòng anh, anh v**t v* mái tóc cô, sau âu yếm đó hôn lên trán cô.

" Giai Mẫn của anh, anh sẽ trả thù giúp em, yên tâm mỗi tội lỗi gì anh sẽ gánh thay em".
Ngủ được một giấc trời cũng đã đầu giờ chiều, bụng Giai Mẫn đang cồn cào gào thét.
" Đi ăn thôi nào, anh đặt đồ ăn rồi, chúng ta xuống lấy lên ăn nhé".
Thức ăn bày biện trên bàn Thiên Minh gắp một miếng hải sản đút cho Giai Mẫn ăn.

Khi miếng cá vừa đưa đến miệng cô cảm thấy vô cùng khó chịu, mùi hôi tanh sộc thẳng lên mũi khiến cô chạy đi vào nhà vệ sinh nôn.
" Giai Mẫn em...".
" Anh à Hình như em có hiện tượng của phụ nữ mang thai".
Nghe xong mặt Thiên Minh đen đi trông thấy, tay anh rung rung, anh rất sợ Giai Mẫn có thai vì sẽ rất nguy hiểm cho cô ấy, trong bao năm qua anh lén bỏ thuốc tránh thai vào vitamin cho Giai Mẫn nhưng đã bị cô đổi lại.
Bác sĩ kết luận cô rất rất khó có thai nhưng anh vẫn sợ khả năng thấp là Giai Mẫn dính thai nên vẫn hay bỏ thuốc tránh thai hoặc móc hết ra sau khi tuông vào, anh vẫn hay đưa Giai Mẫn đi kiểm tra sức khỏe nhưng lần nào bác sĩ cũng kết luận cô rất khó có khả năng mang thai nên anh đôi lúc đâm ra không phòng bị.
" Giai Mẫn à, chúng ta đi kiểm tra nhé, hứa với anh nếu có thai em bỏ đi nhé, có hai chúng ta đủ rồi.
" Không bao giờ, nếu có em sẽ giữ lại, cho dù có như thế nào đi nữa"
Thiên Minh nhìn ánh mắt cô, anh hiểu được sự khao khát có con của cô, anh nghĩ nếu cô có thai ép cô phá thai là điều không thể chỉ còn cách là âm thầm gỡ móng thôi.
Đưa cô đến bệnh viện lòng anh như lửa đốt, kết quả của bác sĩ khiến anh như đổ ngục.
" Cô ấy có thai 5 tuần, nhưng chúng tôi khuyên cô ấy nên bỏ thai vì nếu như sinh con sẽ rất khó giữ lại mạng sống của sản phụ".

" Câm miệng đi, bà có phải bác sĩ không?, khuyên người khác bỏ thai mà đúng là không có lương tâm".

Giai Mẫn tức giận quát nữ bác sĩ trung niên.
Còn nữ bác sĩ thấu hiểu được cảm giác của Giai Mẫn nên mời cô đi ra ngoài và không nói lời nào.

Thiên Minh kéo cô ra xe, anh nắm lấy tay cô van xin.
" Giai Mẫn à nghe anh, phá thai đi mà, cầu xin em".
" Không, nếu anh còn nói nữa chúng ta ly hôn".
Thiên Minh đầu óc quay cuồng không biết nói lời nào, anh đành lặng im mà âm thầm thực hiện kế hoạch của mình nhưng vẫn không quên đánh lạc hướng Giai Mẫn.
" Được, anh sẽ nghe em, nhưng em phải đến bệnh viện từ nay cho đến ngày sinh để đảm bảo an toàn nhất".
Tưởng chừng như anh đã đồng ý nên cô hút hít cảm ơn anh..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 91: 91: Xin Lỗi Con


Trên đường trở về "Anh ơi! chúng ta ghé cửa hàng baby mua đồ cho em bé nha".
" Được, nhưng chúng ta vẫn chưa biết nó là trai hay gái mà".
" Nhưng em vẫn muốn mua, em mua đồ có họa tiết bé gái lẫn trai điều mặt được hi".
Nghĩ đến có sinh linh trong bụng cô vô cùng hạnh phúc cứ cười suốt từ bệnh viện đến giờ.
" Anh nếu như chúng ta sinh con trai sẽ đặt tên là gì?, con gái sẽ đặt tên là gì nhỉ?".

Gương mặt Giai Mẫn đang ngập tràn hạnh phúc, nhìn sang cô Thiên Minh cảm thấy vô cùng chua xót, anh không dám tưởng tượng sau này nếu như biết đứa bé mất thì cô sẽ như thế nào.

Thấy Thiên Minh im lặng một hồi Giai Mẫn lay gọi anh.
" Nè anh à, anh nghe em nói không?".
" Nghe, anh vẫn luôn nghe em nói đây".
" Anh định đặt tên gì nè?".
Thiên Minh giờ đây chẳng còn tâm trí nào để suy nghĩ những chuyện không sảy ra cả.

Nhưng sợ Giai Mẫn phát giác nên anh buộc miệng nghĩ đại một cái tên.
" Con trai thì là Thiên Tùng, con gái là Giai Nhi".
" Được hay đấy".

Vừa dứt câu họ cũng đến của hàng đồ trẻ sơ sinh, cả hai xúng xính đi lựa hết cái này đến cái khác.

Về nhà Giai Mẫn vui vẻ gọi điện báo cho Xuân Muội biết.
Sau khi biết tin Giai Mẫn có thai, Xuân Muội bắt đầu lo lắng không yên cho Giai Mẫn.
Tại phòng của Xuân Muội.
" Hình như anh thấy em đang lo lắng, Giai Mẫn có thai sao lại buồn thế?"
Thời gian qua anh trai Giai Mẫn là Tâm Đức đã thường xuyên đến chổ Xuân Muội để nói chuyện, mặc dù Xuân Muội không thấy được Tâm Đức nhưng cô vẫn cảm nhận và nghe được.
Xuân Muội vẻ mặt ủ rủ khi nghe Giai Mẫn nói có thai vì cô cũng biết tình trạng và rất lo lắng cho cô ấy.

" Giai Mẫn bị mắc bệnh lạ, cơ thể yếu, cái thai sẽ ảnh hưởng đến tính mạng của cô ấy"

Tâm Đức nghe xong cũng rất lo lắng cho em gái mình, anh không muốn Giai Mẫn phải gặp nguy hiểm.
" Này Xuân Muội, hay em cho anh mượn xác đi đến khuyên bảo em ấy"
" Được ạ".
Như dự tính Tâm Đức mang theo thân xác Xuân Muội vào khuyên bảo Giai Mẫn, Giai Mẫn không những không nghe mà còn giận lây cả Xuân Muội.
Tối đó..
" Mình xin lỗi mình không cố ý nói ra".
Xuân Muội lúc này bị Giai Mẫn mắng cho một vố vì dám thông đồng với Tâm Đức khuyên cô bỏ thai.

Giai Mẫn rất khao khát đứa con này, bất kì ai có ý khuyên cô bỏ nó là cô nhất định trở mặt.
Chỉ mới khuyên bảo thôi mà Giai Mẫn đã như vậy, Thiên Minh rất sợ khi anh bỏ đứa bé Giai Mẫn sẽ đối xử với anh ra sao?, anh không dám nghĩ đến đó, nhưng vì sự sống của cô anh bất chấp một lần.
Trong nhà của hai người bổng chốc đầy ấp quần áo trẻ con cùng rất nhiều tranh ảnh trẻ, sách nuôi dạy trẻ các thứ đủ loại.

Cô còn cấm không cho Thiên Minh ân ái với mình, cô biết thể trạng cô yếu nên phải thật an toàn.
Mặc dù bị Giai Mẫn cấm dục, thường thì anh sẽ khó chịu, nhưng giờ đây anh đành chiều theo ý cô, vì lúc này anh cũng không còn tâm trạng nữa cái anh lo là Giai Mẫn sẽ đối xử với anh ra sao khi sắp tới anh sẽ làm chuyện đó.
Mấy ngày nay khi Giai Mẫn ngủ say anh thường bỏ ra ban công ôm mặt khóc một mình, trước đây đêm đêm anh điều ôm cô vào lòng mà ngủ bình yên, nhưng giờ đây lòng anh dậy sóng không giây phút nào anh được bình yên cả.
" Giai Mẫn ơi, tha cho anh, con ơi tha cho ba, ba không thể mất mẹ con được, con hãy tìm một gia đình khác để vào nhé, nếu như con vào nhà này con sẽ thành đứa trẻ mồ côi cha mẹ đó".
Ba ngày sau......
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 92: 92: Sảy Thai


Vào buổi sáng sớm mai, Giai Mẫn đang ngồi hóng gió cùng Thiên Minh ngoài công viên.
" Anh ơi, anh thích con trai hay gái?".
" Trai hay gái anh điều thích cả".
" Em thì thích cả hai, ước gì chúng ta sinh đôi một trai một gái anh ha".
Giai Mẫn lúc nào cũng xoa xoa cái bụng mình, mặc dù chưa nhiều tháng nhưng đêm nào cô cũng điều nói chuyện với cái thai trong bụng.
Từ xa có một người bán kẹo bông gòn đi đến mời Giai Mẫn và Thiên Minh mua một cây.
" Anh em cũng muốn mua".
" Được thôi anh sẽ mua cho em".
Giai Mẫn chỉ tay về cây kẹo hình con heo hồng.
" Lấy con cái đó đi chú"

Thiên Minh khi nghe Giai Mẫn chỉ tay muốn lấy kẹo hình heo hình ngăn cản.
" Em nên lấy hình hoa đây này, sau này nếu là con gái sẽ rất xin đẹp"
Là một người mẹ ai chẳng muốn con mình sinh ra xinh đẹp vì thế nên Giai Mẫn quyết chọn cây kẹo hình hoa hướng dương.
Cầm kẹo bông trên tay cô ăn rất ngon lành, nhìn dáng vẻ của Giai Mẫn khi ăn Thiên Minh lòng như nghìn mũi dao đâm thủng.
Khoảng ba mươi phút sau.
" Á, anh ơi em đau quá".
Phía dưới của Giai Mẫn chảy máu rất nhiều, bụng đau quằng quại, nét mặt tái xanh.
" Giai Mẫn em bị sao vậy, anh ơi đưa em đi cấp cứu mau, em đau".
Thiên Minh ôm chặc cứng Giai Mẫn anh gọi xe cứu thương đến.

Sau một hồi cấp cứu.
Giai Mẫn nhận tin buồn từ phía bác sĩ.
" Thưa anh chị đứa bé không giữ được, tôi xin chia buồn nổi đau thứ nhất, còn nổi đau thứ hai cô nhà vĩnh viễn không thể có thai được vì đứa bé chết trong bụng t* c*ng cô ấy rất yếu nên quá trình lấy thai ra khiến t* c*ng cô ấy tổn thương nên từ giờ...!chúng tôi xin lỗi".
" Không thể nào, cầu xin mấy người cứu con tôi, Thiên Minh anh làm gì đi cứu con chúng ta đi anh".

Thiên Minh ra hiệu cho các y tá tiêm cho Giai Mẫn liều thuốc khiến cô ngất tại chổ, sau đó anh bồng cô về nhà.
Về đến nhà Thiên Minh nước mắt cứ chảy suốt, anh cố nén cơn khóc nấc của mình không dám lớn tiếng sợ Giai Mẫn sẽ thức giấc, anh xoa chiếc bụng phẳng của cô mà đau lòng.
" Giai Mẫn à, anh xin lỗi, nghàn vạn lần xin lỗi em, anh thà cho em đau một lần thôi chứ không thể để em ra đi trước mắt anh, đứa trẻ này không nên vào nhà chúng ta, Giai Mẫn ơi, không cần đứa con nào cả có hai chúng ta thôi đã hạnh phúc lắm rồi".
Sáng hôm sau thuốc hết tác dụng, Giai Mẫn bắt đầu điên cuồng gào thét trong vô vọng, cô ôm lấy con búp bê mặc đồ cho nó rồi ôm khóc.

" Con, con của mẹ ngoan, con chưa chết, mẹ đây này"
" Giai Mẫn ơi, em bình tỉnh lại đi, con chết rồi, con chúng ta bị hại chết rồi".
" Á, đừng nói nữa, con chết rồi em phải đi với con, nhất định, anh ở lại đi, em phải đi với con"
Giai Mẫn vùng vẫy khỏi người Thiên Minh muốn chạy đến ban công để nhảy xuống, nhưng sức cô vốn yếu nên bị Thiên Minh giữ lại.

Anh đã có chuẩn bị sẳn anh dùng khăn tay có tẩm thuốc bịch miệng Giai Mẫn khiến cô liệm đi.
Cả ngày hôm đó anh không ăn không uống cứ ôm cô suốt, anh đau lắm, đau vì tự tay giết con một phần nhưng đau vì Giai Mẫn là vạn phần, nhưng biết làm sao được, anh không thể mất cô, thiếu cô anh không sống nổi, anh sẽ đau đớn rồi chết theo, cảm giác đó Thiên Minh biết trước sẽ rất kinh khủng khiếp.
Người đàn ông mà bán kẹo bông cho Giai Mẫn được Thiên Minh thuê làm việc ác, ông ta vốn là tử tù vì tội giết người cướp của, ông ta giết năm mạng người nên bị tòa phán tử hình còn năm ngày nữa là đến ngày thi hành án thì Thiên Minh tìm đến ông ta hứa sẽ lo cho con trai ông ta ăn học hết đại học,cho vợ ông ta một khoảng tiền lớn dư sức để đền bù cho gia đình những nạn nhân ông ta hại.
Và điều đánh đổi thì đã rõ, sau khi chuốc thuốc Giai Mẫn ông ta đi bộ ra đường và đâm đầu vào xe tải, chết trước ngày thi hành án, và Thiên Minh trước đó đã mua chuộc trót lọt cả bộ chi cục thi hành án để hành sự.
Qua mấy ngày, Giai Mẫn giờ đây muốn tìm và trả thù người đàn ông đó nhưng được biết ông ta đã chết, cục cảnh sát được Thiên Minh hối lộ đã khai giang là ông ta cô đơn một thân một mình nên giờ đây không thể định tội được.
" Thiên Minh, tại sao ông ta lại hại em, tại sao? em đâu có biết ông ta".

Giai Mẫn vừa nói vừa khóc thảm thiết.

" Dương Quãng vẫn còn bên ngoài có lẽ hắn ta đã gài em".
Giai Mẫn nghe đến cái tên này càng hận thấu xương, chính hắn đã giết đứa con đầu của cô, bây giờ đến đứa này cô thề nhất định sẽ băm hắn ra trăm mảnh.
Thiên Minh lén nhắn cho thuộc hạ mình một tin.

" Nếu bắt được Dương Quãng hãy cắt lưỡi hắn trước tiên".
Sự việc Giai Mẫn sảy thai nhanh đến tay mọi người, nhưng mỗi người có một trạng thái.
Xuân Muội, Khải Trạch, Hạ Thúc thì vui thầm vì hiểu rõ tình trạng của Giai Mẫn bên cạnh đó họ vẫn chua sót cho đứa con xấu số và tất nhiên họ không biết do một tay Thiên Minh làm.
Ở phía đối diện.
Thiên Lượng đang ngồi hút thuốc, anh vô cùng thất vọng về anh trai mình, tại sao lại không điều tra kỉ về hung thủ, thôi nếu anh trai anh vô dụng như vậy thì Thiên Lượng sẽ ra tay điều tra rõ chân tướng cho Giai Mẫn yên lòng..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 93: 93: Chúng Ta Ly Hôn Đi


Mấy ngày nay, Thiên Minh ngày đêm canh chừng Giai Mẫn sợ cô làm chuyện dại dột, nữa đêm cô thức giấc và khóc, có lúc cô còn ôm gối như ôm đứa bé.
Thiên Minh chua xót không đêm nào ngủ được, anh phải cố dỗ dành hết mức Giai Mẫn mới chịu ăn một chút, anh lấy lí do phải ăn mới có sức bắt Dương Quãng trả thù cho con họ.
Đêm đêm ngoài Giai Mẫn ra nước mắt Thiên Minh vẫn luôn giàn dụa khắp mặt anh, từng giọt rơi trên má cô.
" Anh à, anh khóc ư?, có phải anh đang thất vọng lắm không, anh không thể làm cha được nữa cơ hội mất rồi".
Thiên Minh âu yếm hôn trán cô, anh không biết mình cần phải nhắc bao nhiêu lần cô mới hiểu rõ lòng anh.
" Giai Mẫn à, anh nói rồi, anh không cần con, anh cần em, chỉ cần em, đời anh của anh có em đồng hành là quá đủ với anh rồi, chỉ cần em đừng bỏ anh, nhất định dù có chuyện gì sảy ra đi nữa cũng đừng bỏ anh đi có được không em?"
Giai Mẫn đưa tay lao những giọt nước mắt cho anh.:" Giờ em chỉ còn có anh, làm sao mà em có thể bỏ anh đi được, yên tâm đi dù thế nào đi nữa em cũng không bỏ anh đâu, em hứa".
" Không em phải thề".
" Anh muốn em thề như thế nào"

" Nếu như sau này em rời xa anh, anh sẽ tự tử lúc đó em không được cản anh, không được quan tâm anh chết như thế nào".
Giai Mẫn hoảng hốt" Anh nói gì vậy?".
" Chỉ cần em không bỏ anh thôi, không lẽ em cũng sợ em bỏ anh sao?"
" Không, không được rồi em hứa".
Anh và cô tiếp tục ôm nhau ngủ đến sáng, trong lòng anh vẫn vậy vẫn luôn thấp thỏm lo âu, anh rất sợ một ngày nào đó Giai Mẫn biết được sự thật sẽ hận anh thấu xương, anh không dám tưởng tưởng lúc đó bản thân mình sẽ như thế nào, anh không biết được lúc đó trái tim và thần trí của mình có còn được nguyên vẹn không?.

Nhưng người ta nói càng lo điều gì thì điều đó sẽ sớm đến.

Ngay hôm sau khi cả hai đang ngủ say Thiên Lượng hô tên anh dưới lầu, vì không muốn Giai Mẫn chạm mặt Thiên Lượng nên anh để cô nằm trên giường một mình anh đi xuống dưới gặp em trai mình.
Vừa bước xuống lầu.
" Bốp! Tôi cứ tưởng là anh yêu cô ấy nên mới không dành cô ấy về, nhưng tôi không ngờ anh lại là con người độc ác đến như vậy, đến con mình cũng dám giết, cô ấy vì anh mà hết mực chung tình, còn anh vì cái gì mà lại đi hại đứa bé của hai người chứ"
Hoảng hồn trước câu nói của Thiên Lượng, Thiên Minh đoán em mình đã đi điều tra ra được, Không nhất định không thể để Giai Mẫn biết được, nhất định không thể, Thiên Minh lôi tay Thiên Lượng ra ngoài nhưng Thiên Lượng nhất quyết không đi, anh ở đó la toán lên cho Giai Mẫn nghe.
" Câm mồm cho tao, mày im đi".
" Anh lấy gì mà bắt tôi im, anh hại chết con anh, anh muốn dấu Giai Mẫn sao, tôi sẽ cho Giai Mẫn thấy bộ mặt của anh không thua kém gì tên họ Dương đã hại hai người đâu".
Sau khi đấu khẩu với Thiên Minh, Thiên Lượng thét tên Giai Mẫn hô hoán lên đã tìm được hung thủ.

Giai Mẫn trên lầu nghe vậy liền chạy nhanh xuống lầu, thấy cô xuống Thiên Minh chạy đến ôm cô định bế lên phòng thì Thiên Lượng lại ném xấp hồ sơ xuống bàn nói là bằng chứng kẻ giết con cô.

" Thả em ra, Giai Mẫn vùng vẫy Thiên Lượng giúp sức Giai Mẫn thoát ra vòng tay Thiên Minh, Thiên Lượng cố sức chặn Thiên Minh lại, để cho Giai Mẫn xem tài liệu đó, trong đó có cả USB cô nhanh chóng kết nối với máy tính, vì sức Thiên Lượng khó đối phó với Thiên Minh nên phía bên ngoài người của Thiên Lượng xông vào trợ sức giữ Thiên Minh.
" Đừng mà, nghe lời anh đi đừng xem, Giai Mẫn ngoan nào nghe anh đi mà, đừng em ơi".
Qua một hồi sự thật hoàn toàn nhanh chóng được sáng tỏ, Giai Mẫn không nói gì đi lại chổ Thiên Lượng.
" Cảm ơn chú ba, à không cảm ơn anh Thiên Lượng vì kể từ giờ tôi không còn là chị dâu của anh nữa anh có thể đi để tôi sẽ chính tay mình trả thù cho con tôi.".
Trái tim Thiên Minh ghẹn cứng, đầu óc ong ong sau câu nói của Giai Mẫn.

harry potter fanfic
Biết Thiên Minh sẽ không dám làm gì Giai Mẫn, Thiên Lượng ra ngoài nhưng vẫn cho người canh giữ.
Sau khi mọi người đi ra ngoài hết trong nhà chỉ còn lại hai người.Thiên Minh đi lại quỳ xuống chân Giai Mẫn cầu xin.
" Anh xin lỗi, tất cả do anh làm nhưng thật sự anh làm tất cả vì em, anh không muốn em chết, hãy tha cho anh, đừng bỏ anh, đừng nhìn anh bằng ánh mắt đó, em giận cũng được nhưng đừng bỏ anh, anh sợ lắm".
Giai Mần ngồi xuống đối diện với gương mặt Thiên Minh, nước mắt không rơi, nhưng ánh mắt đầy tia căm phẫn trừng trừng nhìn anh.
" Hóa ra đây là lý do mà tối qua anh bắt tôi hứa à? Chúng ta ly hôn đi, sau khi ly hôn xong tôi nhất định sẽ bắt anh trả giá cho tội lỗi anh đã gây ra cho con tôi, chỉ là con của tôi thôi, anh không có quyền làm cha nó".

" Cái gì ly...ly..h.ônn! Không được đâu Giai Mẫn ơi, tha cho anh đi mà, đừng ly hôn anh, cầu xin em hãy cho anh có được cuộc sống bình thường như bao người đi, không có em anh không sống trọn vẹn như một con người bình thường được đâu".
Đầu Giai Mẫn hiện giờ chỉ nghĩ đến đứa con tội nghiệp chưa ra đời đã bị cha ruột hại chết, cô mất đi lý trí không gì ngoài hận thù chính người đàn ông mà mình yêu nhất.
" Đó là chuyện của anh, tối qua tôi đã hứa với anh, nếu tôi rời xa anh thì tôi sẽ không quan tâm đến sống chết của anh rồi, nên anh có chết hay sống thế nào tùy anh, nhưng nhất định tôi phải bắt anh trả giá cho con tôi".
Thiên Minh ôm lấy cô hết lời van xin cầu khẩn, cô cố sức vùng vẫy, có thể vì hận thù quá lớn tiếp thêm sức mạnh cho cô khiến cô thoát khỏi vòng tay Thiên Minh.
Cô tiến đến nhà bếp cầm ra một cây kéo dọa Thiên Minh.
" Nếu anh còn tiến đến tôi chết cho anh xem, nếu anh không đồng ý ly hôn tôi chết cho anh xem".
Thiên Minh ôm đầu gào khóc, anh quá sức mất bình tỉnh rồi, tim anh đau quá thật sự đau đến tê cứng tứ chi, anh thở không nổi nữa, những điều anh sợ nhất lần lượt rủ nhau đến với anh.
" Giai Mẫn đưa kéo cho anh, anh sẽ tự tử, anh sẽ chết, chết để đền tội cho con chúng ta, bây giờ anh chỉ cần có chết thôi, nếu em bỏ rơi anh anh cũng sống không nổi, đây là cách tốt nhất, để anh đi trước sau khi đi anh sẽ vẫn luôn dõi theo em".
Giai Mẫn vẫn không buông kéo trên tay." Làm ơn tha cho tôi, tôi sợ anh quá rồi, anh chết là chuyện của anh đừng là linh hồn theo tôi, tôi sợ lắm"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 94: 94: Anh Đau Lắm


Trong đầu Giai Mẫn bỗng chốc hiện thị hình ảnh đứa con của cô nằm khóc oa oa dưới sàn nhà, tiếng khóc ngày một lớn rồi tắt đi, mà đứa bé mà Giai Mẫn nhìn thấy chính là cái gối.
Cô cầm kéo đi lại ôm gối khóc.
" Con, con của mẹ đừng sợ mẹ sẽ trả thù rồi đi đến với con".
" Em nói gì vậy hả? Anh vì an toàn tính mạng cho em muốn em ở bên anh mà giết con, còn em lại muốn chết vì con bỏ anh".
Giai Mẫn liếc mắt nhìn Thiên Minh, bên dưới cô nhìn thấy con mình bê bết đầy máu.

Giai Mẫn cầm kéo tiến đâm vào vai trái của Thiên Minh
" Phụt" " Giai Mẫn em...em giết anh sao?".
Kéo bén đâm vào máu tươi chảy ra nhưng giờ Thiên Minh đau điếng không vải vì vết thương mà là đau vì hành động của Giai Mẫn.

Trái tim anh một lần nữa thắt lên nhưng rách toẹt một cái.
Giai Mẫn rút kéo ra đi lùi lại phía sau, Thiên Minh cảm giác được sự việc sắp sảy ra anh mặc kệ vết thương đang rỉ máu đi về phía Giai Mẫn.
" Em định làm gì, buông xuống cho anh nhanh lên".
" Không! Tôi phải đi với con tôi, tránh xa tôi ra".
" ĐỪNG mà"
Giai Mẫn mạnh tay đâm thẳng kéo vào giữ ngực mình, máu b*n r* tung tóe, cô ngục xuống tại chổ, Thiên Minh gào thét mặc cho vết thương đang đổ máu của mình anh chạy đến ôm Giai Mẫn.
" Tỉnh lại đi Giai Mẫn, người đâu cứu với".
Anh bế cô ra khỏi cửa thì Thiên Lượng chạy đến xư cấp cứu nhanh chóng đưa hai người đi.

Đến phòng cấp cứu Thiên Minh cứ nhìn chằm vào giường bên cạnh của Giai Mẫn miệng luôn nói.
" Làm ơn cứu cô ấy, xin các người nhất định phải cứu cô ấy".

Thấy anh mất bình tỉnh các bác sĩ tiêm cho anh liều thuốc gây mê để anh không làm ồn.
Sau hai tiếng phẩu thuật cấp cứu, Thiên Minh được đưa ra trước vì vết thương của anh căn bản khá nhẹ, không sâu, anh được đưa đến phòng hồi sức nằm dưỡng, mọi người lúc này điều có mặt tại bệnh viện, Hạ Thúc và Khải Trạch đấm cho Thiên Lượng một trận sau đó mới kể cho anh nghe sự tình.
Lúc đầu Thiên Lượng có phản kháng nhưng sau khi nghe mọi chuyện anh mới biết mình vừa làm một chuyện vô cùng sai trái.

Một bên là anh trai đang vừa mới cấp cứu, một bên là người người phụ nữ anh yêu cũng là chị dâu anh, cũng là người bạn mạng xã hội anh nói chuyện nhiều năm và cũng là cô bé anh gặp năm anh 17 tuổi.
Giai Mẫn hiện giờ vẫn đang được cấp cứu, vết thương cô rất sâu, hiện tại tiên lượng cô đang rất xấu.

Hạ Thúc đã cho bác sĩ tiêm cho Thiên Minh thêm nhiều thuốc an thần để anh ngủ thiếp đi qua lúc Giai Mẫn cấp cứu, họ sợ khi Thiên Minh tỉnh lại sẽ điên loạn phá phòng cấp cứu mà tìm cô.
Trãi qua thêm ba giờ đồng hồ Giai Mẫn cuối cùng cũng tạm thời qua cơn nguy kịch nhưng sức khỏe vẫn rất yếu cô buộc phải qua phòng chăm sóc đặc biệt.

Xuân Muội và Tiểu Ly thì thay phiên nhau chăm sóc cho Giai Mẫn.
Thuốc mê hết tác dụng Thiên Minh tỉnh dậy.
" Giai Mẫn, cô ấy đâu rồi, Giai Mẫn của tôi đâu?" Chạy khắp hành lang gọi tên Giai Mẫn Hạ Thúc cố giữ Thiên Minh lại trấn an anh và dẫn anh đến phòng Giai Mẫn.
Đi đến phòng của Giai Mẫn đập vào mắt Thiên Minh, Giai Mẫn nằm đó xung quanh là máy móc trợ thở, máy đo nhịp tim nhiều mũi kim đâm chi chít trên người cô.
Toàn linh hồn anh như đã nổ tung hơi thở trở nên vô cùng khó khăn " Cái gì thế này?, sao lại ra nông nỗi như vậy chứ? Giai Mẫn à em làm sao vậy".

Anh chạy lên bên giường cô mà gào lên thảm thiết, anh v**t v* tay chân cô khóc lóc.Anh quay sang Xuân Muội.
" Cô ấy bị làm sao thế, sao lại như thế này, sao vẫn chưa tỉnh lại?, Bác sĩ đâu rồi".
Vị bác sĩ trung niên bước vào, Thiên Minh chạy đến túm lấy áo của ông mà hỏi.
" Cô ấy bị sao vậy? làm ơn hãy nói cho tôi biết cô ấy sao rồi?"
" Thưa anh vợ anh mới qua cơn nguy kịch do mất quá nhiều máu cộng thêm tinh thân kiệt quệ nặng, cô ấy đã qua cơn nguy kịch nên cậu yên tâm đi, còn khi nào tỉnh lại chắc do cô ấy".
Một tuần sau, Giai Mẫn đã được Thiên Minh sắp xếp ở phòng bệnh đặc biệt, cô được nằm trên giường bệnh đặc biệt rộng Thiên Minh ngày đêm nằm cạnh chăm sóc, lau người cho cô.
" Giai Mẫn à, sao em lại đối xử với anh như vậy chứ, em đánh anh cũng được, giết anh cũng được nhưng em đừng có như vậy được không? Cầu xin em, tỉnh lại đi mà anh không chịu nổi đâu".
Đêm nào cũng vậy anh cũng điều vùi mặt vào hõm cổ cô hôn hít rồi rơi nước mắt..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 95: 95: Tìm Dư Vị Của Em


Đã hơn một tuần Giai Mẫn vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

Thiên Minh khóc đến cạn nước mắt mỗi đêm vẫn không ngục được ý chí của cô.
Bỗng nhiên ngón tay Giai Mẫn ngọ quậy.
Cuối cùng cô cũng đã tỉnh dậy.
" Giai Mẫn à! Em tỉnh rồi, bác bác sỉ cô ấy tỉnh rồi"
Thiên Minh chạy ra ngoài hô hoán, bác sĩ nhanh chóng đến kiểm tra cho Giai Mẫn, lúc này cô đã có tiến triển tốt.
Lúc bác sĩ đi ra.

Thiên Minh ở lại ôm ấp cô.
" Giai Mẫn, cuối cùng em cũng tỉnh rồi, mấy ngày nay anh lo cho em lắm, đừng làm chuyện như vậy nữa mà".
" Không phải tất cả do anh hay sao?".
" Anh xin lỗi, lỗi của anh mà, tha cho anh đi, em đừng cự tuyệt anh nữa được không?".
" Chúng ta ly hôn đi, cầu xin anh, tôi còn ở với anh ngày nào tôi càng thấy có lỗi với con tôi ngày đó".
Lại ly hôn Thiên Minh cơ bản không chịu nổi hai từ này, mỗi lần nghe đến hai từ này anh đau thấu tận tâm can, cho dù như thế nào cũng không bao giờ ly hôn.
Còn đối Giai Mẫn mặc dù còn rất yêu Thiên Minh, nhưng cô không cách nao đối mặt với anh- người đã g**t ch*t con cô.
" Tránh ra cho tôi! anh mà tiến đến tôi cắn lưỡi tự tử cho anh xem".
Thiên Minh vô cùng hoảng sợ, Giai Mẫn của anh đã suýt mất mạng rồi, anh phải cố nhịn, cố gắng đợi Giai Mẫn vơi đi nổi đau anh mới dám lại gần.
" Được, anh đi anh đi, em đừng làm gì hết cầu xin em, anh cần em, em đừng làm gì hết anh nghe em.".
Thiên Minh nhanh chân đi ra ngoài, anh gọi cho Xuân Muội báo cô đã tỉnh và nhờ cô trông hộ Giai Mẫn.
" Giai Mẫn à, cậu thấy đỡ chưa?" Xuân Muội hỏi
" Cũng ổn rồi, mình mong xuất viện sớm để đi khỏi thành phố này, mình không ở lại đây nữa"
Xuân Muội rất vui vì Giai Mẫn cỡi mở với cô nên cô phải lái theo Giai Mẫn để Thiên Minh yên tâm.
Hai tuần sau Giai Mẫn xuất viện cô mướn một căn hộ ở ngoại ô thành phố để ở, trước khi đi cô để lại đơn li hôn có sẵn chữ kí của mình ở lại cho Thiên Minh và chì có duy nhất Xuân Muội là biết nơi cô ở và cũng tất nhiên Xuân Muội cũng đã bí mật báo cho Thiên Minh chổ ở của cô.
Thiên Minh cầm đơn li hôn trên tay mà lòng đau đớn, anh xé nát nó vứt xuống sàn nhà rồi òa khóc lên như một đứa trẻ khi mẹ đi vâng.

" Cậu bình tỉnh lại cho tôi, cô ấy đã tuyệt tình như vậy rồi cậu nên buông đi, tôi thấy Giai Mẫn quá đáng với những gì cậu hi sinh cho cô ấy".
" Hạ Thúc cậu câm miệng lại cho tôi, là tôi vô dụng không bảo vệ được cho cô ấy nên mới ra cớ sự hôm nay, tôi coi cậu là bạn mà cậu khuyên tôi bỏ vợ ư? cậu đi đi tôi không cần bạn như cậu".
Thiên Minh mắng Hạ Thúc một hồi rồi bỏ lên cầu thang đóng cửa lại, nằm trên giường anh mở điện thoại lên quan sát định vị thấy Giai Mẫn đang duy chuyển khỏi trung tâm thành phố, rất may cho Thiên Minh là Giai Mẫn chỉ bỏ lại nhẫn cưới nhưng lại mang theo vòng tay có gắng định vị mà a đã tặng cho cô.
Qua hai ngày thu xếp dọn dẹp Giai Mẫn đã yên vị được trong căn chung cư mới, tối đó có một khách hàng mới mua căn bên cạnh, người đó không ai khác là Thiên Minh, anh mua để được ở gần cô.
Thiên Minh bí mật đút lót tiền cho an ninh chung cư bí mật gắn camera khắp nhà Giai Mẫn, ngày ngày mắt Thiên Minh dán vào điện thoại quan sát nhất cử nhất động của Giai Mẫn.
Và tất niên việc ở Cao Thị phải do bà nội Thiên Hoa cùng Thiên Lượng lo lắng, Thiên Minh bây giờ không nghĩ gì khác ngoài Giai Mẫn.
Giai Mẫn không giỏi nấu ăn cho nên cô đặt đồ ăn qua mạng, Thiên Minh quan sát cô ăn, anh rất muốn như trước mỗi ngày điều đút cho cô ăn chứ không phải như bây giờ nhìn cô qua màng hình di động.
Trước cửa mỗi nhà thường có một thùng rác sau khi ăn được nữa ổ bánh mì vì không hợp khẩu vị nên cô bỏ và ăn hết phần gà rán ở chổ quen.
Giai Mẫn vứt thức ăn thừa và phần xương gà vào thùng rác.

Sau đó Thiên Minh canh Giai Mẫn vào anh đi ra thùng rác lấy phần rác đó vào.

" Cậu thần kinh rồi" Vì sợ Thiên Minh không lo cho bản thân nên bà nội Thiên Hoa nhờ Hạ Thúc nên trông nom.
Thiên Minh cầm phần bánh mì thừa có dính nước bọt của Giai Mẫn gửi sau đó ăn hết phần còn lại.

Tiếp đến anh lấy phần xương gà đã gặm của Giai Mẫn định đưa vào miệng thì bị Hạ Thúc ngăn lại.
" Bỏ tôi ra, tôi rất nhớ cô ấy, trên đây có lưu lại hơi ấm của cô ấy, tôi phải l**m hết những gì thuộc về cô ấy"
Thiên Minh lấy tường phần xương gà vụn có dính nước bọt của Giai Mẫn đưa lên mũi gửi" Đúng rồi! bánh mì lúc nảy và cái này đúng là hương vị của Giai Mẫn rồi".

Anh đưa lên gặm l**m hết phần xương đó..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 96: 96: Xin Em Hãy Cứu Anh


Buổi tối của nhiều ngày sau, Thiên Minh vẫn luôn âm thầm quan sát hành động của Giai Mẫn.
Lúc này tại phòng khách Giai Mẫn đang ngồi uống rượu một mìn cô vừa uống vừa khóc.Cô nhớ đến hai đứa con xấu số của mình, cô nghĩ không biết kiếp trước mình đã làm gì nên tội khiến cho kiếp này cô không có duyên làm mẹ, tiếp đến cô nghĩ cho người chồng của mình, cô rất yêu Thiên Minh nhưng cô vẫn không tài nào thôi ám ảnh và nghĩ đến đứa con vừa mất của mình khi ở cạnh Thiên Minh, anh là người cô tin tưởng nhất lại làm cho cô cú sốc lớn mặc dù cô biết Thiên Minh là muốn an toàn cho cô nhưng cô vẫn rất khó chấp nhận nổi.
Cô lấy ra bức ảnh của Thiên Minh, sờ tay vào nó, cô khóc.
" Thiên Minh ơi, em phải làm sao đây em nhớ anh, em yêu anh hức hức".
Thiên Minh bên kia nghe rõ mồm một lời Giai Mẫn nói, anh nhảy lên với Hạ Thúc
" Cô ấy nhớ tôi kìa, cô ấy vẫn còn yêu tôi".
Nói rồi anh vội chạy ra cửa Hạ Thúc ngăn lại.
" Cậu định làm gì?"
" Tôi phải qua đó với Giai Mẫn"
" Bây giờ cậu qua đó cô ấy sẽ cự tuyệt cậu"
Thiên Minh trầm ngâm một lúc rồi nhếch mép cười.

Anh lấy điện thoại ra đặt một ly trà sữa.

Khi ly trà sữa gửi đến anh nhấc điện thoại gọi cho Xuân Muội.
" Anh có đặt trà sữa cho Giai Mẫn nhưng sợ cô ấy không lấy nên em gọi báo với cô ấy là em mua nhé".
" Vâng anh" Xuân Muội mấy ngày qua cũng rất bất mãn với Giai Mẫn vì cô cũng cảm thấy rất tội cho Thiên Minh.

Khi nước được giao đến Thiên Minh cầm vào sau đó anh lấy một gói xuân dược bỏ tất cả vào ly trà sữa của Giai Mẫn rồi mang đến trước cửa nhà cô.

Anh nhắn cho Xuân Muội một tin.
Một phút sau Giai Mẫn đi ra cửa lấy ly trà sữa và uống một cách ngon lành dưới sự quan sát của Thiên Minh.
" Cậu định làm gì vậy?"
Thiên Minh không nói gì chỉ nhếch miệng cười sau đó tiếp tục quan sát Giai Mẫn của mình uống nó.
Thiên Minh chờ đợi đúng khoảng 10 phút sau đó gõ cửa nhà Giai Mẫn.

Vì nghĩ là an ninh đi kiểm tra nên cô đi ra mở cửa.

Cửa vừa mở Giai Mẫn hoảng hốt khi người đó là Thiên Minh cô vội vàng đóng cửa lại nhưng vẫn không bằng sức lực Thiên Minh đã xô cửa vào trong.

" Buông tôi ra! Tôi và anh chấm hết rồi".
" Giai Mẫn cầu xin em, anh nhớ em quá rồi"
Thiên Minh vồ xuống đè Giai Mẫn xuống hôn cuồng nhiệt.
Thiên Minh anh sự rất nhớ Giai Mẫn hằng đêm anh nhớ cô không sao ngủ được, anh cứ khóc hút hít hằng đêm khiến Hạ Thúc nằm cạnh không hề ngủ được.
" Ưm bỏ tôi ra".

" Giai Mẫn làm ơn cứu anh với mấy ngày qua anh không chịu nổi Giai Mẫn ơi, làm ơn đi tha thứ cho anh đi mà".
Đến giờ này thuốc đã dần dần có tác dụng ngấm vào người Giai Mẫn cô bắt đầu cảm thấy toàn thân nóng bức và dần thuận theo nụ hôn của Thiên Minh.
" Ân...ân.

anh cho cái gì vào nước của tôi".
" Xuân dược, chỉ có cách này mới khiến em chịu chấp nhận anh dù chỉ một đêm".
" Ân.ưmm.

khó chịu".
Thiên Minh hôn ngấu ngiến đôi môi Giai Mẫn anh luồn lười mình vào đẩy đà với lưỡi của cô.

Khi Giai Mẫn dần mất hết dưỡng khí Thiên Minh buông tha cho đôi môi của cô bắt đầu há miệng cạp l**m toàn khuôn mặt của Giai Mẫn, lưỡi anh đi đến vành tai cô anh cạp l**m nó.

Bị l**m vào điểm nhạy cảm Giai Mẫn rùng mình một cái.
Thiên Minh quan sát biểu hiện anh biết thuốc đã ngấm sâu vào người cô.

Anh nhanh chóng cỡi bỏ hết những thứ vướn víu trên người cô ra.
đ** g* b*ng trắng mịn hiện lên trước mắt anh, nơi này Thiên Minh đã ăn vô số lần, ăn mỗi ngày mỗi đêm ăn đến phát nghiện không dứt được.

..........
[[[Mấy nay mổ mắt nên tạm ngưng sd đt hi]]].
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 97: 97: Đưa Em Về Nhà Đi


Thiên Minh nuốt nước bọt ực ực rồi vùi miệng mình xuống mà **** *** mãnh liệt, một bên **** *** một bên ra sức nhào nặng.
Khát vọng h@m muốn bị kiềm nén mấy ngày nay bùng cháy dữ dội trong con người anh.
Giai Mẫn bị thấm thuốc vào người giờ phút này cô không thể nào kháng cự nỗi, cô cũng không biết phải nói gì ngoài những âm thanh r3n rỉ ỉ oi.
Thiên Minh vẫn vậy mặc dù không dùng xuân dược nhưng anh vẫn như bị trúng thuốc cuồng dã say mê **** *** chuyển động luân phiên hai bên của Giai Mẫn.

Có những giây ý loạn tình m3 không kiềm chế anh cắn mạnh vào hạt lựu đỏ của Giai Mẫn khiến cô rên mạnh lên.
" Á..".
Tiếng hét đó dã kéo lý trí của Thiên Minh trở lại, anh nhẹ nhàng thổi vào sau đó dùng nước bọt mình xoa dịu cho Giai Mẫn.
Cuồng dã mân mê đôi gò b ồng một lúc lâu.

Anh luồng tay xuống *** ***** ướt đẫm của Giai Mẫn, nơi đây vẫn nhạy cảm như vậy mỗi khi anh chạm vào người cô.
" Ưmm...ân...!Thiên Minhh"
Thiên Minh nhếch môi cười vì xuân dược thấm sâu vào người cô nên anh biết rõ Giai Mẫn đang khao khát điều gì nhưng sự khao khát đó của cô vẫn kém đi 1 nữa so với anh.
Thiên Minh cà cà chóp mũi của mình vào mặt Giai Mẫn sau đó tiếp tục hôn cô, bàn tay bên dưới luân phiên ra vào mãnh mẽ.

Anh rút tay ra chất dịch của cô bám vào tay anh, anh đưa tất cả lên miệng li3m sạch.
Đó chính là hương vị tuyệt vời nhất trong đời anh.

Cơ thể, tâm hồn, trái tim của Giai Mẫn chính là thứ vĩnh viện không thể thiếu trong cuộc đời của Thiên Minh, kể từ lần gặp đầu tiên anh đã khao khát phải có được tất cả, chính vì thế anh đã bất chấp đạo đức pháp luật là hai thứ anh vẫn luôn tôn sùng, anh đã vứt bỏ hai điều đó để bất chấp lấy đi lần đầu tiên của Giai Mẫn năm cô mười sáu tuổi, đối với cái tuổi này Giai Mẫn thừa sức kiện anh vào tù nhưng vào đêm đó anh đã đánh cược bất luận kết quả ra sao.

Cũng chính vì lần đó Giai Mẫn của anh đã chấp thuận ở bên cạnh anh làm người phụ nữ của anh cả đời.
" Ân....ân...."
Tiếng r3n rỉ ngân nga của Giai Mẫn kéo sự sôi sục dục dã Thiên Minh lên càng cao.

Anh tách mạnh hai chân cô ra, ánh mắt anh đâm chiêu sâu sâu thẳm nhìn vào đóa hoa kép mở tràng đầy mật hoa của cô.
Anh vúi đầu vào nơi đó tham lam si mê hút mật hoa của cô, cảm giác vô cùng sung sướng, hương vị vô cùng ngọt ngào khiến Thiên Minh thêm điên cuồng **** ***, anh luồng lưỡi của mình vào đó mà ngọ quậy.
Hành động của Thiên Minh làm Giai Mẫn lên cực kh0ái, không kiềm chế được cô ra một lượng lớn mật hoa lên mặt anh, chính vì điều này làm độ điên cuồng của anh tăng gấp bội dùng tay quét sạch **** *** trên mặt mình rồi cho vào miệng, anh không muốn thứ quý giá đó phun phí ra bên ngoài.

Sau hơn ba mươi phút thưởng thức mật hoa no nê, Thiên Minh quyến luyến rời môi miệng lưỡi mình khỏi cánh hoa của cô.

Anh cho giải phóng vật của mình đang gào hét trong quần ra.

Nơi này đối với Giai Mẫn mặc dù đã ở trong cô vô nghìn lần nhưng cô vẫn có cảm giác rất tê dại ngại ngùng vì nơi đó rõ ràng là càng ngày càng to và trướng gấp nhiều so với những lúc đầu.

Nhìn thấy nó Thiên Minh biết cô đang rất khao khát của anh lấp đầy trong cô.

Anh vờn vờn nó ngoài cánh hoa của cô.
" Làm ơn...!Thiên Minh...sao anh lại cho tôi uống thứ đó chứ...!tôi chịu không nổi"
" Giai Mẫn à, mặc dù hơi đê hèn nhưng đây là cách duy nhất khiến em phục tùng và cần lấy anh"
Không báo trước Thiên Minh đâm thẳng vật của mình vào tận nơi sâu thẳm nhất của cô.
" Á..

nhẹ thôi".
Bị đâm một cách đột ngột lại thẳng đến sâu như vậy làm Giai Mẫn một phen bị đá lên tận mây.

Nhìn biểu cảm của cô Thiên Minh điên loạn ra vào bên trong cô.

Anh vốn có nhu cầu cao và sinh lực vô cùng mạnh lại thêm xa cách nhiều ngày khiến anh thêm phần điên cuồng mãnh liệt.
Mãi tận hơn một tiếng sau Thiên Minh bắn thẳng vào nơi sâu nhất của cô, Giai Mẫn thét một tiếng rồi xụi lơ rã rời đi.

Thiên Minh bế cô vào phòng tắm moi tất cả của mình ra bên ngoài, anh xoa dịu cơ thể của cô bằng những động tác massage, dĩ nhiên đêm đó đối với Thiên Minh một lần không bao giờ đủ, sau khi thấy Giai Mẫn dần hồi phục anh lại tiếp tục h0an ái kịch liệt quên cả trời đất với cô.
****
Trưa hôm sau Thiên Minh ôm Giai Mẫn nằm trên giường, anh tỉnh dậy trước cô, ngắm nhìn cô anh lại vẫn thế vẫn không kiềm lòng mà rơi nước mắt.

Khi Giai Mẫn tỉnh dậy anh lập tức buông cô ra quỳ gối xuống giường cầu xin cô.
" Giai Mẫn à, cầu xin em, tha thứ cho anh đi, cầu xin em cho anh một cơ hội được sống như người bình thường, về với anh đi mà, anh khẩn cầu em, hãy theo anh về đi".
Đáp lại lời cầu xin tha thiết của Thiên Minh, Giai Mẫn đáp lạnh lùng.
" Tại sao anh lại làm vậy với tôi, anh cấu kết với Xuân Muội hạ dược tôi, anh biết rõ là tôi đang rất ghét anh mà"
" Xin em mà xin hãy cứu lấy anh, anh thật sự rất khốn cùng đau đớn, anh cũng giống em cũng có cảm giác đau buồn khi mất con, anh hiểu cảm giác của em, nhưng liệu em có hiểu cho anh không? Cảm giác bị người phụ nữ của mình cự tuyệt thật sự vô cùng khó chịu, vô cùng đau đớn, xin em hãy về với anh đi, em cứ như vậy là đang gi3t chết anh một cách tàn nhẫn đó"....
Nghe những lời đó của Thiên Minh lòng Giai Mẫn chua xót vô cùng, cô vẫn còn rất yêu anh, tình yêi cô dành cho anh chưa bao giờ nguội lạnh nhưng việc sảy ra khiến cô phải kiềm lòng làm trái tâm mình, nhìn Thiên Minh dập đầu xuống sàn nhà lạnh buốt cô thật sự cũng không chịu nổi nữa.
" Được! đưa em về nhà đi"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 98: 98: Một Tuần Là Quá Dài


Thiên Minh bế Giai Mẫn về nhà mang cô đi thẳng lên phòng, vừa đặt cô xuống giường Thiên Minh không kiềm chế mà cuối đầu xuống hôn cô.
" Ânn.." Giai Mẫn bất giác đẩy lực mạnh khiến anh ngã xuống sàn nhà.
" Em sao vậy? Em chịu theo anh về rồi mà".
" Xin lỗi anh, nhưng em muốn yên tĩnh một chút"
Thiên Minh cổ họng khô khốc, anh th ở dốc ánh mắt đầy lo âu sợ hãi hỏi Giai Mẫn
" Bao lâu? Một tiếng, hai tiếng, hay....!một ngày?".
" Một tuần đi".
" Hả???, không được đâu Giai Mẫn à, lâu quá rồi, xin em đó".
" Em đã chấp nhận cùng anh về rồi, giờ em chỉ cần thời gian để đánh tan mọi chuyện, sau đó chúng ta trở lại bình thường, ngày mai anh qua phòng bên ngủ đi".
Thiên Minh đứng dậy vươn tay ôm Giai Mẫn vào lòng
" Em rút ngắn lại một chút được không? dài quá anh chịu không nổi".
" Thiên Minh à, anh thử so sánh giữa em ở đây 1 tuần và em bỏ anh đi không biết ngày quay lại thì anh sẽ chọn cái nào".

" Anh..

được rồi anh đồng ý".
Tối đó Thiên Minh mang lên cho Giai Mẫn một ly sữa bảo cô uống.
" Em uống đi, suy nghĩ gì thì cũng phải quan tâm đ ến sức khỏe, em không muốn ngủ cùng anh cũng được nhưng phải để anh chăm em"
" Vậy anh để đó đi"
Thiên Minh rời khỏi phòng anh ngồi phòng bên cạnh chú tâm quan sát cô.

Đợi đến khi cô uống hết sữa rồi từ từ ngủ thiếp đi, lúc này Thiên Minh chậm rãi bước đến bên giường nơi Giai Mẫn đang ngủ say sưa vì thuốc ngủ được cho vào sữa khi nảy.
Thiên Minh khẽ gọi tên " Giai Mẫn.."
Khi xác định cô đã ngủ say Thiên Minh nằm xuống cạnh cô.

Anh ôm lấy Giai Mẫn hôn lên cổ, lên trán, môi.

Tay anh không yên phận sờ soạt khắp cơ thể của Giai Mẫn.

Anh không thể làm theo lời cô vì thời gian qua cô đã rời xa cô lâu rồi anh rất nhớ, rất rất nhớ hơi ấm của cô.
Nằm cạnh Giai Mẫn được ôm ấp lấy cô Thiên Minh cảm thấy vô cùng vui sướng và ấm áp.

Mãi đến liên tiếp ba đêm sau Giai Mẫn hình như nhận ra điều gì đó.

Cô để ý cứ mỗi buổi sáng thức giấc cô thấy bầu ng ực của mình tê, áo trong của cô có khi còn bị bung nút.

Giai Mẫn để ý mỗi lần uống sữa Thiên Minh đem cho cô cảm thấy buồn ngủ ngay lập tức.

Giai Mẫn mở camare nhưng cô không đăng nhập mật khẩu được.

Giai Mẫn quyết định tối nay sẽ thử không uống sữa của anh mang đến.
" Giai Mẫn à, uống đi rồi đi ngủ, Giai Mẫn cầm ly sữa Thiên Minh đưa cho sau đó nói với anh.
" Anh xuống bếp lấy giúp em một ít bánh với tự nhiên em thèm ăn."
Thiên Minh nhanh chân xuống tủ lạnh lấy bánh ở đây Giai Mẫn đi lại vị trí không có camare đổ sữa vào chậu cây sau đó quay về phòng.
Lên phòng Thiên Minh thấy Giai Mẫn ngồi trên giường cô nói với anh
" Em buồn ngủ quá, anh để đó đi sáng mai em ăn".
Thiên Minh liếc sang ly sữa trống không anh nghĩ có lẽ cô đã thấm thuốc nên anh không ép cô mà bình tỉnh ra ngoài.
Giai Mẫn trong này giả vờ nhắm mắt được năm phút thì nghe âm thanh mở cữa.
Giai Mẫn đã đoán đúng đó là Thiên Minh.
Đáng lẽ Giai Mẫn lúc này phải phản kháng và vạch trần anh ra, nhưng cô vẫn cứ nằm đó mặc dù biết tiếp theo Thiên Minh làm gì cô.
Thiên Minh nằm bên cạnh cô, môi anh áp xuống môi cô hút li3m, lưỡi anh từ từ di chuyển khắp nơi trên mặt cô, chả tránh mấy ngày trước cô dậy điều thấy mặt mình cứ rít rít.

Tay Thiên Minh cởi áo ngực cô, luồn vào trong nắn nhồi đủ dạng, anh kéo áo cô ra vùi đầu xuống một bên gò bồng mà ăn, miệng anh thay phiên cắn nhẹ nhàng, hút, li3m xung quanh đôi gò b ồng của cô.
Tay anh nhanh trườn xuống *** ***** cô vuốt v e vô cùng nhẹ nhàng vì sợ cô đột ngột.
Giai Mẫn kiềm chế rất nhiều.

Anh cúi xuống nhìn chằm vào cánh hoa e ấp của cô, anh đưa lưỡi mình vào sâu trong đó cứ ngọ quậy mà thưởng thức mật hoa ngọt ngào.
Giai Mẫn cố nén kh0ái cảm để không phát ra tiếng rên, cũng may cuối cùng Thiên Minh cũng rời môi anh khỏi *** ***** cô.
Thiên Minh đi vào phòng tắm xã nước, cô biết anh đang tự xử một mình vì sợ cô thức giấc mà cô thức giấc anh sẽ sợ là cô giận anh.

Giai Mẫn cảm thấy thời gian một tuần là hơi quá đáng nên cô sẽ kết thúc nó vào ngày mai.
Thiên Minh trở lại giường anh chỉnh lại đồ của cô rồi ôm cô thật chặt mà đi ngủ, trước khi nhắm mắt anh vẫn luôn hôn vào môi Giai Mẫn nụ hôn ngọt ngào rồi mới chìm vào giấc ngủ..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 99: 99: Đêm Yên Bình


Tối hôm sau, Giai Mẫn vẫn giả vờ như cũ nhưng khi Thiên Minh chạm vào cô thì cô bất giác nắm tay anh lại.
" Thiên Minh! Từ hôm nay chúng..ta trở lại bình thường đi"
Thiên Minh vô cùng bất ngờ xen lẫn đó là niềm hạnh phúc vui sướng ngập tràng trong tâm trí anh.
" Cảm ơn em nhiều lắm Giai Mẫn ơi!, cảm ơn em đã cho phép anh được như lúc trước với em".
Thiên Minh lập tức ngập lấy đôi môi son của Giai Mẫn, anh há miệng to ra ngặm hết môi mũi của cô vào miệng mình, anh hít hương thơm trên mặt của Giai Mẫn, khoan miệng bị anh cạy ra đưa đầu lưỡi của mình vào vui đùa cũng lưỡi của cô.
" Giai Mẫn ơi...!Giai Mẫn...!cứ như thế này nhé năn nỉ em, anh không muốn chúng ta sãy ra chuyện nữa đâu, anh sợ lắm"
" Em hứa" Giai Mẫn miệng bị Thiên Minh khóa chặt vẫn nỉ non phát ra tiếng"
Thiên Minh th ở dốc nhìn say đắm vào Giai Mẫn anh tiếp tục li3m lấy hổm cổ cô và vành tay cô, quần áo cô nhang chóng bị Thiên Minh lột s@ch.
Anh cuối xuống ngậm lấy một bên ngự( của Giai Mẫn mà m*t cắn, anh hăng say như đứa trẻ khát sữa mẹ, hết bênh này đến bên khác một bên nắn b óp một bên ngặm nhắm cứ triền miên không thôi.

Một tay của anh nhanh chóng luồng xuống bên dưới *** ***** của cô, anh vuốt v e đỉnh hồng, hành động này khiến Giai Mẫn giật bắn người cong lưng lên, Thiên Minh quyến luyến rời đôi gò b ồng ra mà xuống bên dưới tách rộng hai chân Giai Mẫn ra.
Thiên Minh cho ngón tay của mình vào đó, trong tận sâu *** ***** của Giai Mẫn m*t bóp lấy tay anh.
" Giai Mẫn à, sao em vẫn cứ chặt, vẫn cứ bóp lấy tay anh thế này"
" Ưmmmm...ô" Giai Mẫn bị lời nói của anh làm cho sự lân lân thêm tăng trào cô không nói chỉ phát ra những tiếng r3n rỉ yểu miều.
Thiên Minh đưa thêm ngón tay mình vào ra sức ra vào bên trong cô, nước mật hoa của Giai Mẫn nhanh tuông trào, nhìn thấy dòng mật yêu thích của mình chảy ra anh cuối mặt xuống hứng trọn chúng quyết không để sót một giọt nào.
Giai Mẫn nghe rõ âm thanh hút mật chóp chép của Thiên Minh dưới thân mình, không kiềm chêd nổi cô cong người bắn đầy lên mặt anh, Thiên Minh càng thêm vui sướng mê loạn đưa lưỡi mình càng khấy trong *** ***** Giai Mẫn, mặc dù đã uống, đã hôn, đã hút vô nghìn lần nhưng anh cứ thế điên cuồng mà chìm đắm mãi không muốn rời.
Mãi cho đến khi bên dưới của anh đói khát gào thét dữ dội anh mới chịu buông miệng mình ra, một đường anh đâm thẳng vào tận sâu nhất của cô mà thúc.
" Agggg....Anh...!sâu quá em khó chịu...."
" Giai Mẫn! Có đau thì nói anh nhé".
" Em không đau nhưng trướng quáaa"
Thiên Minh bị lời nói của Giai Mẫn làm cho bản thân thêm thăng hoa cực điểm anh điên loạn thúc ra đâm vào hơn cả trăm lần không ngừng nghỉ, Giai Mẫn bị kh0ái cảm anh mang lại đưa linh hồn cô bay tận chín tần mây.
Cứ như thế sau hơn một tiếng rôi qua Thiên Minh bắn toàn bộ tinh hoa vào người Giai Mẫn..
Anh cuối xuống hôn Giai Mẫn, nụ hôn lần này dụi dàng và sâu thẳm.

" Giai Mẫn ơi...!cứ như thế này nhé, đừng bỏ anh, anh sợ anh rất sợ không có em bên cạnh".
" Thiên Minh lúc nảy anh đã nói rồi mà, em hứa với anh rồi".

" Hứa, em phải giữ lời, đừng thất hứa nhé"
Vừa nói anh ôm siết chặc lấy Giai Mẫn, nơi đấy của anh vẫn yên vị tận sâu bên trong cô.
Anh bế cô lên đi vào phòng tắm, anh dùng tay móc hết tinh hoa của mình ra khỏi người cô sau đó tắm gội cho Giai Mẫn.
Trong phòng tắm hai người tiếp tục cuồng nhiệt thêm hơn một giờ đồng hồ nữa, bế cô ra giường anh vẫn quyến luyến vẫn để mình chôn vào tận sâu *** ***** của cô mà đi ngủ.
Đêm nay Thiên Minh thật bình yên...
Hơn mười giờ sáng hôm sau hai người thức7 giấc.

Thiên Minh đã mở mắt trước Giai Mẫn bàn tay anh dịu dàng vuốt v e mặt cô, Giai Mẫn tỉnh giấc nhìn ánh mắt dịu dàng sâu thẳm của anh mà cảm thấy bản thân vô cùng đáng trách.
" Em xin lỗi anh!".
" Đừng nói vậy, em không có lỗi, do anh hết, do anh vô dụng không bảo vệ được em, trời thương anh ban cho anh một món quà tuyệt vời là em nhưng anh để em bị người xấu hãm hại dẫn đến chuyện như vừa qua, là do anh quá tệ hại".
Lúc nào cũng vậy, Thiên Minh luôn nhận lỗi về mình, anh luôn cảm thấy bản thân có lỗi dù tất cả mọi chuyện không phải lỗi của anh.
Điều đó khiến Giai Mẫn thêm chán ghét bản thân mình.

" Thiên Minh à, mẹ em và Giai Ý sao rồi"
" Họ vẫn ổn, anh cho họ đến một nơi bắt họ phải lao động để kiếm sống rồi, chỉ là lao động nhỏ thôi, em yên tâm"
" Dạ Vâng"
" Chuyện Dương Thị của em anh đã cho người giải quyết rồi, em quay về với chức tổng giám đốc của mình, còn phần của mẹ con họ vẫn cứ để đó khi nào họ thật sự hối cãi sẽ trở về"
" Cảm ơn anh"
" Nhưng em phải hứa với anh cho dù thế nào đi nữa cũng phải cắt đứt liên lạc với mẹ con họ, không được gặp họ nữa, đời em có anh là đủ rồi, anh sẽ làm tất cả vì em, anh biết anh không thể bù đắp những tổn thương thuở bé cho em, nhưng anh rất hy vọng mình sẽ làm em quên và vơi những tổn thương đó, Giai Mẫn anh đã hết lòng vì em nên em hãy báo đáp lại anh, đừng bỏ anh, đừng rời xa anh, hãy luôn ở trong vòng tay của anh, anh không rời em được, mỗi lần em giận anh, bỏ anh, rời xa anh trái tim, cơ thể, linh hồn anh như đau điếng, rất đau, rất khó chịu, như muốn nổ banh xác ra vậy".
Nghe những lời anh nói nước mắt Giai Mẫn thi nhau rơi lã chả, cô khóc vì đau xót cho Thiên Minh, cô hận mình vì chuyện đã qua.
Giai Mẫn vươn tay ôm chặt Thiên Minh vùi đầu vào ngực anh yên vị mà khóc...
 
Back
Top Bottom