Ngôn Tình Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 40: 40: Gặp Lại Đàn Anh Cũ


Tối hôm đó cả hai có 1 màng "xã xuôi" kịch liệt từ nhà tắm, đến giường ngủ, Giai Mẫn lần nào xong việc cũng ngồi thở thổn hển trong lòng Thiên Minh, còn anh thì luôn luôn ôm cô vào lòng tận hưởng hơi ấm sau mỗi lần ân ái.

" Tối mai em đi chơi nhé anh, đi với Xuân Muội xem mắt".

||||| Truyện đề cử: Thiếu Tá Cấm Dục: Thuần Hoá Mèo Hoang Nhỏ |||||
" Lại xem mắt??, Muội muội của em xem mấy chục lần chưa chốt được sao?".

" Tại duyên người ta chưa đến mà anh, đâu phải ai cũng may mắn như em đâu hí hí".

Giai Mẫn nịnh nọt với anh.

" Thật sao?, anh thấy em là cô gái hạnh phúc nhất rồi đó.

Mà ngày mai em đi ở đâu? để anh đưa em đi".

"Tối ngày mai Xuân Muội qua công ty đón em luôn, tụi em đi bar 8X, lần đầu xem mắt gặp ở quán bar cho ấn tượng, anh không cần đón em đâu, đến nơi em sẽ gữi vị trí cho anh, được rồi ngủ đi nè".

Thiên Minh cầm điện thoại nhắn cho Hạ Thúc:"ngày mai rủ mấy anh em đến quán bar 8X chơi 1 hôm nhé".

" Ok Đại ca, tôi dẫn theo 1 người bạn là đối tác mới của tôi nữa nhé" Hạ Thúc trả lời.

"Ok cậu cứ tự nhiên".

Tối đó Xuân Muội, Giai Mẫn cùng đến quán bar 8X, Giai Mẫn vừa đi Thiên Minh đã lấy xe chạy theo sau, vào quán bar Thiên Minh chọn vị trí ngồi trên tầng quan sát Giai Mẫn.

Sau đó thì Hạ Thúc cũng đến nhìn dưới tầng dưới thấy Giai Mẫn và em gái mình thì Hạ Thúc mới biết lí do vì sao Thiên Minh nay có cao hứng rủ anh đi chơi: " Hêy! Từ khi tìm được tình yêu của mình thì Phó Chủ của chúng ta hạn chế đến những nơi này hẳn, hoặc có đi cũng đi với thiếu phu nhân, lúc cậu rủ tôi đi cũng hơi bất ngờ hóa ra là đi để bám sát phu nhân nhà mình".

Thiên Minh quay sang Hạ Thúc:" Khi nào có gia đình thì cậu tự khắc sẽ như tôi thôi".

Nói dứt câu thì đối tác của Hạ Thúc cũng đến, Thiên Minh trước giờ chưa gặp người này nhưng ấn tượng của anh về người này là một chàng trai cao, đẹp, bảnh bao.

Đối tác của Hạ Thúc cũng giới thiệu:" Chào tôi tên là Tân Khải Trạch hiện là Tổng Giám Đốc công ty truyền thông sản xuất âm nhạc và nghệ thuật Tân Thời, rất vui được gặp anh".

Thiên Minh cầm ly cụp với Khải Trạch rồi tiếp tục quan sát về hướng Giai Mẫn, Khải Trạch đứng trên lầu nhìn xuống cũng nhìn thấy Giai Mẫn, anh thốt lên:" Không nhầm chứ, hình như lại gặp người quen ở đây".

Hạ Thúc thấy vậy hỏi nhanh:" Ý anh là cô gái mặc váy xòe, áo hoodie đó hả?"
" Hình như là cô ấy, cô ấy tên Giai Mẫn, cô ấy là đàn em cũ của tôi, xem ra tôi nên xuống chào hỏi rồi" Khải Trạch đáp.

Thiên Minh nghe nói anh ta biết Giai Mẫn máu ghen lại nổi lên:" Tôi thấy có vẻ như cô ấy đang bận tiếp bạn, anh nên để lát nữa rồi hẳn nói, à mà cô ấy là đàn em như thế nào của anh vậy, có thể kể tôi nghe không?".

Suy nghĩ Hạ Thúc lúc này:" Rồi chết rồi, vỡ dấm rồi".

Còn Khải Trạch thì bắt đầu kể:" Cô bé ấy là đàn em đời đầu của tôi, nhớ năm đó vì chuyện gia đình không vui nên bé nó nghỉ học 1 năm trong 1 năm đó nó cứ đi rong chơi khắp xóm, mà gia đình cũng chẳng quan tâm, năm đó tôi 16 tuổi tuổi trẻ bốc đồng đua xe rồi vô tình tông trúng, thật may là bé nó không sao, tôi định đưa vào bệnh viện mà bé không chịu, đòi tôi chỡ đi lượn đi chơi bằng moto, thế rồi tôi cũng chở đi luôn, sau đó nghe kể về chuyện gia đình của bé nó, mà bé nó vốn dĩ yếu đuối, sợ là sau này sẽ dễ xa ngã nên tôi quyết định hành trình đưa bé con vào đời biết mùi của xã hội để được mạnh mẽ hơn".

Vẻ mặt Thiên Minh nghe kể Giai Mẫn quá khứ có thân thiết với người đàn ông khác nên khó chịu vô cùng, anh cố moi thêm chuyện:" Cô ấy lúc đó còn nhỏ tuổi cậu cho tiếp túc với xã hội sớm, làm như vậy là vẽ đường cho hưu chạy, không sợ có hại cho cô ấy sao?".

Khải Trạch vừa uống xong cốc rượu đáp:
" Thà vẽ đường cho hưu chạy còn đỡ hơn để hưu chạy lạc đường".

" Vậy sao đó anh và cô ấy như thế nào?"__ Thiên Minh hỏi tiếp.

Khải Trạch:" Sao đó thì tôi thường chở bé nó đi chơi khắp nơi biết mọi thứ ví dụ như chơi game, đi bar, dạy võ, dạy cách phòng vệ, dạy cho bé nó biết tệ nạn xã hội nào cần tránh, cái gì nên và không nên, nhưng đến năm cuối cấp 2 chuẩn bị lên cấp 3 thì tôi thấy tình hình không ổn, sợ là cứ như vậy bé nó khó tốt nghiệp với lại tôi phải đi du học nữa nên tô mới nói với bé nó là🙁 Anh đi du học mày ở nhà cô học hành đi nha, đừng đi chơi nữa, gắng học tốt nghiệp có cái bằng đại học rồi muốn làm gì thì làm, còn không thì sau này anh đưa mày vô công ty anh làm), con bé lúc đó nó ứ chịu cứ muốn đi chơi, tôi chữi nó 1 tràng luôn r đi du học công tác đến nay, lúc đi du học tôi bị mất điện thoại giấy tờ phải làm lại, rồi cả hai mất liên lạc luôn đến giờ mới gặp lại".

Thiên Minh liếc nhìn Giai Mẫn rồi quay sang hỏi Khải Trạch:" Lúc đó cô ấy có thích cậu không?".

" Tất nhiên là không rồi, mà sao anh hỏi lắm thế bộ thích bé nó rồi à?".

Khải Trạch dứt thoát.

Thiên Minh chả thèm trả lời, đi xuống kéo Giai Mẫn lên lầu, Giai Mẫn ngỡ ngàng khi thấy anh ở đây, nhưng do cuộc xem mắt này nhàm chán nên cũng theo anh lên lầu, vừa lên đến bàn thì thấy Khải Trạch ở đó cô hớn hở chào:" Ủa Cậu Ba!, lâu rồi em mới gặp lại cậu".

"lâu rồi mới gặp em nay em đã có bạn trai chưa?"__ Khải Trạch chào lại
" Em có chồng rồi anh"
" Em cưới hồi nào vậy?"
" Dạ năm 18 tuổi đó anh".

" Hả cái gì!! mày điên hả bé, cưới sớm thế, thế chồng em làm công việc gì?".

Giai Mẫn chưa kịp trả lời Thiên Minh ôm eo cô:" Xin chào tôi là Thiên Minh, Giai Mẫn là phu nhân của tôi, chúng tôi kết hôn lâu rồi:.

Khải Trạch rất ngạc nhiên nhưng cũng rất vui cho Giai Mẫn vì theo đánh giá của anh Thiên Minh là người tốt".

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 41: 41: Cô Diễn Viên Thân Thiện


Sau khi gặp lại Khải Trạch Giai Mẫn rất muốn ôn lại chuyện xưa nhưng biết Thiên Minh hay ghen nên thôi, cô chỉ uống rượu xã giao thôi.

Trong khi Xuân Muội bàn dưới đang vui vẻ cùng bạn mới thì trên tầng cũng vui vẻ không kém, bên cạnh đó vẫn có 1 Thiên Minh đang ghen lồng lộn vì những câu chuyện Giai Mẫn trãi qua với Khải Trạch, suốt cả buổi tay Thiên Minh cứ ôm chặt sát eo Giai Mẫn và cố tình để Khải Trạch thấy.

Còn về Khải Trạch nhìn hành động của Thiên Minh anh rất mắc cười, nhưng cũng rất vui vì Giai Mẫn chọn đúng chồng.

Tiệc nào cũng có lúc tàn, ai nấy cũng có mùi rượu, Thiên Minh chỡ Giai Mẫn về trên đường đi anh luôn tra khảo cô về Khải Trạch.

" Anh cứ tưởng trước khi gặp anh thì chỉ có tên khốn Dương Quãng làm em xao động chứ".

" Sao anh lại so sánh thế, Khải Trạch anh ấy như người anh, người thầy của em, còn Dương Quãng là 1 phạm trù khác nữa, không giống nhau, với em có tình cảm gì với Khải Trạch đâu".

Thiên Minh nghe vậy trong lòng anh rất vui.

" À em nè, kể từ nay về sau em đừng tham gia vô buổi xem mắt của Xuân Muội nữa, anh thấy lần nào em tham gia vô cũng chuyện gì đó".

Giai Mẫn vỗ vai Thiên Minh:" Yên tâm, cô ấy tìm được chân ái rồi nên không đi xem mắt nữa đâu".

____ Ở tại biệt thự Dương gia
" Xoạc".

" Hic hic hic".

Tiếng khóc của Giai Ý vang khắp biệt thự, bà Liên nghe tiếng khóc thảm thiết của con gái chạy lên phòng xem, thấy Giai Ý ngồi trên giường ngục mặt khóc bà chạy lại hỏi hang:" Tại sao con lại thế này là Ý nhi của mẹ?"
" Hic Hic mẹ ơi, con muốn cưới Thiên Minh".

" Nó là anh rể con mà, không được đâu nghe mẹ đi, con xinh đẹp thế này sẽ có rất nhiều người để ý con".

" Nhưng con chỉ có hứng thú với Thiên Minh huhu, mẹ chị hai cưới anh ấy gần 10 năm rồi vẫn chưa có được 1 mụ con, con thấy anh ấy rất đáng thương con muốn thay thế chị hai đem hạnh phúc đến cho anh ấy".

" Nhưng con là sao hạn A, con làm như vậy sẽ khiến sự nghiệp tiêu tan đó con gái à".

Giai Ý lao nước mắt ngẩn đầu lên bà Liên nói
" Mẹ à, trở thành Phó Chủ phu nhân rồi thì cần chi mấy cái vinh quang trên sân khấu nữa hả mẹ".

Bà Liên hơi bất ngờ vì bà không nghĩ rằng đứa con vốn dĩ hiền lành như Giai Ý lại là người như vậy, nhưng không sao, Giai Ý có dã tâm giống như bản sao của mình, bà ta rất thích, nhìn Giai Ý như nhìn thấy chính mình vậy đó, còn khi nghĩ lại Giai Mẫn bà càng cho rằng đó là Giai Tâm thứ 2 có được hanh phúc mà bà không có, và giờ đây Giai Ý cũng không có hạnh phúc mà Giai Mẫn có".

Bà ôm con gái vào lòng:" Không sao, mẹ sẽ giúp con".

Buổi sáng đẹp trời tại tập đoàn Cao Thị, nhân viên ở đây đã quá quen với hình ảnh Phó chủ tịch tay trong tay vớ phu nhân của mình ân yếm ân cần nhau mỗi lần đến công ty.

Buổi trưa khi cả hai định ra ngoài ăn thì đột nhiên Giai Ý đến, thư kí Trương vào báo với Giai Mẫn:" Phu nhân cô Giai Ý đang ở ngoài nói muốn mời cô và phó chủ tịch đi ăn".

Thiên Minh nghe tới Giai Ý ngán ngẫm hẳn ra:" Tới mời đi ăn hay có ý nhìn ngó anh rể đây?".

Giai Mẫn mấy năm gần đây cũng chả thân thiết gì với cô em của mình nên cô cũng chả muốn đi:" Anh ra ngoài nói với cô ấy là chúng tôi không rãnh".

Thư kí Trương Thành định đi ra ngoài thì Giai Ý xông thẳng vô văn phòng cầm theo 3 hôpk cơm chạy tới gần Giai Mẫn:" Chị hai, em mang cơm tới cho chị và anh rể nè".

" Cảm ơn thành ý của cô nhé, nhưng tôi và Giai Mẫn có hẹn ra ngoài gặp đối tác rồi, bây giờ chúng tôi đi liền đây, cô có thể về"__Thiên Minh cau mày đáp lại.

Mặt Giai Ý lúc này khó coi vô cùng, gương mặt xịu xuống nhìn Thiên Minh và Giai Mẫn bước ra, bên ngoài nhân viên bàn tán xôn xao, Giai Ý thấy vậy trong đầu lóe ra 1 suy nghĩ đó là lấy lòng người của tập đoàn Cao Thị trước, cô bước ra ngoài đám nhân viên đến xin chữ kí, Giai Ý rất phiền nhưng cố gắng tỏ vẻ siêu sao thân thiện, cô kí tên hết cho tất cả, còn chụp ảnh và ngồi trò chuyện với họ cả buổi trưa, mọi người thi nhau đăng ảnh chụp cùng diễn viên Rose Giai Ý lên mạng xã hội và viết những dòng trạng thái khen ngợi Giai Ý hết lời, và những bài đăng ấy nhận những bình luận vô cùng tích cực, Giai Ý bây giờ được phong danh hiệu là "Nữ Siêu Sao Thân Thiện Nhất Hệ Mặt Trời".

Lướt thấy nhân viên của mình đăng ảnh chụp cùng Giai Ý Thiên Minh bĩu môi: "đúng cô ta là diễn viên có khác rất biết làm trò mèo trò khỉ".

Giai Mẫn thì vô cùng ngán ngẫm cô em gái này và cô biết chắc mẹ của cô ủng hộ việc này của Giai Ý cô vô cùng uất ức.

Thiên Minh biết Giai Mẫn của mình không vui mấy vì sự góp mặt hôm nay của Giai Ý anh an ủi cô:
" Em đừng bận tâm, em cứ để anh giải quyết ổn thỏa vừa không bị ảnh hưởng gì đến em vừa tống cổ được nó, em cứ làm theo anh là được, nghe lời anh, anh hướng dẫn cho em cách giữ chồng nè".

" Thôi không cần đâu anh, được rồi cứ kệ nó đi, đến vài lần chúng ta từ mặt tự khắc nó đi à".

"Bản chất của con nhỏ đó anh thấy không đơn giản đâu, để anh diệt cỏ tận gốc cho, em cứ làm theo anh là được rồi, em không nghe anh buồn đấy".

" Rồi nghe anh hết đấy".

"Ngoan quá đi, phu nhân của anh ngoan quá, tối nay anh phải hầu hạ phu nhân chu đáo mới được".

" Thôi em từ chối tấm lòng cao cả của anh nhé, mấy ngày được anh hầu hạ em vô cùng biết ơn rồi".

Thiên Minh không nói thêm cứ nháy mắt với Giai Mẫn cười điểu cợt.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 42: 42: Thạch Anh Cứu Giai Mẫn


Tối hôm đó về nhà đáng lẽ Giai Mẫn sẽ được Thiên Minh hầu hạ đến nơi đến chốn nhưng vì bà dì của cô đến đột xuất nên hoãn lại, nằm trên giường Thiên Minh chườm lên bụng dưới cô 1 cái khăn ấm, vừa chườm anh vừa xoa xoa lên bụng cho cô, Giai Mẫn cảm thấy đỡ đau bụng hẳn.

Anh nằm xuống ôm cô vào lòng, hai tay anh không ngừng xoa bóp ng** cô, môi anh thì tối nào cũng vậy luôn trao cho cô nụ hôn ngọt ngào sâu lắng trước khi đi ngủ.

Hôm sau, Giai Mẫn ở nhà 1 ngày vì hôm nay cô hơi mệt trong người, Thiên Minh đi làm nhưng luôn luôn gọi video về xem Giai Mẫn, dì quản gia đi về quê mai mới lên nên cô tự đi chợ mua ít đồ về ăn, siêu thị gần nhà nên cô quyết đi bộ cho khỏe.

Trên đường đi về nhà, Giai Mẫn cảm nhận có người theo dõi mình, cô mở túi đồ ra thò tay vô cầm sẵn 1 bịch bột đã bị cô lấy ngón tay chọt thủng, khi 1 tên áo đen tiến gần vừa định dùng khăn che miệng thì cô ném bịch bột thẳng vào mặt tên đó, rồi đấm vào tên đó 3 phát sau đó bỏ chạy, phía sau có 4 tên khác đang đuổi theo, cô nhanh chân chạy nhanh, chạy được 1 đoạn thì có 1 chiếc moto đang chạy lại do 1 người phụ nữ lái:
" Mau lên xe!".

Giai Mẫn hốt hoảng lên xe moto đó, mấy tên phía sau cũng mất dấu:" Mẹ kiếp, kì này về sẽ bị đuổi việc cho xem".

" Người cứu cô ta hình như là tiểu thư Vu Gia, Vu Thạch Anh".

" Đúng vậy về báo với lão gia đi"_____ Bọn người đó bàn tán.

Còn chiếc moto đó chỡ Giai Mẫn đến 1 quán nước gần đó, lúc người kia xuống xe tháo mũ bảo hiểm ra thì Giai Mẫn mới nhận ra ngươig đó là Thạch Anh bạn của Thiên Minh.

" Là chị ư?, chị đã cứu tôi, cảm ơn chị nếu không nhờ có chị thì tôi đã bị bắt rồi".

" không sao, chổ bạn bè với nhau đừng khách khí, với chị sẽ nhờ người đi điều tra cho em".

"Không cần đâu chị, tôi tự báo cảnh sát".

"Chị đây là cảnh sát này, em không cần báo nữa nhé".

" Chị là cảnh sát? hèn chi nhìn chị không giống mấy cô tiểu thư yểu điệu khác, rất ngầu và cá tính"
" Em cũng là đại tiểu thư Dương thị mà, em cũng đâu có yểu điểu đâu, haha chúng ta hợp nhau đấy".

" Vâng tính cách hợp nhau" Giai Mẫn cười.

" À trước gặp em 1 lần vẫn chưa có cơ hội nố chuyện nhiều với em, nếu em.

không bận chị em ta ngồi nói chuyện nhé".

Giai Mẫn cảm thấy Thạch Anh là người tốt, không có ý với Thiên Minh, cách nói chuyện rất hợp với cô nên Giai Mẫn vui vẻ đồng ý
" Vâng, em không bận, hôm nay đến ngày nên em nghỉ 1 hôm".

Cả hai ngồi nói chuyện với nhau quên luôn giờ giấc, họ kể nhau nghe những thế võ khi gặp nguy, những địa điểm ăn chơi, hay những tệ nạn xã hội đang nóng gần đây.

Đang nói chuyện thì Thiên Minh gọi:
" Giai Mẫn anh xem camare thấy em đi đâu 3 tiếng đồng hồ vậy? Em lại đi xem mắt với Xuân Muội à?".

" Không em đi chơi với chị Thạch Anh".

Thiên Minh:" Thạch Anh!! em đang ở đâu anh đến đón em về".

" Tụi em ở quán cafe Gangi, mà vẫn chưa tan làm mà anh" Tút tút đầu giây bên kia tắt máy.

Chưa đầy 15 phút sau, két! Xe Thiên Minh đậu trước cữa quán, anh xông thẳng vô bàn của Thạch Anh Giai Mẫn.

"Thạch Anh anh đã cảnh cáo em rồi mà, đừng quá thân thiết với Giai Mẫn của anh".

Giai Mẫn thấy Thiên Minh quát Thạc Anh nên ra nói đỡ cho cô ấy:" Anh à, chị ấy vừa cứu em đấy".

Thiên Minh nghe Giai Mẫn nói vậy phát hoảng:" Cứu ư, em gặp nguy hiểm gì à, có bi làm sao không? nói anh nghe nhanh".

" Có người muốn bắt em, nhưng em không sao cả, không bị mất đi cọng tóc nào đâu"
Thiên Minh xoay người Giai Mẫn kiểm tra sau đó quay sang Thạch Anh:" Cảm ơn em rất nhiều vì đã cứu Giai Mẫn của anh, không còn gì nữa anh đưa Giai Mẫn về đây, chào em"
Thạch Anh đứng đó nhếch môi cười:" Anh vẫn nghĩ tôi có ý muốn cướp phụ nữ của anh à".

Giai Mẫn bị bế ra xe chạy 1 mạch về nhà.

Giai Mẫn hỏi ngay Thiên Minh:" Tại sao anh luôn khó chịu khi em tiếp xúc với chị ấy?".

" Anh sợ mất em".

" Chị ấy là con gái".

" Cô ấy không phải là con gái giống em và Xuân Muội, cô ấy là Lesbian".

" Hả??".

" Người yêu trước kia của cô ấy là nữ, cô ấy nói là người đó có đôi mắt giống em, muốn gặp em để hoài niệm về tình cũ, Giai Mẫn nghe anh đi, đừng gặp Thạch Anh nữa, anh biết em chỉ yêu anh, nhưng anh vẫn sợ lắm Giai Mẫn à, anh rất sợ mất em".

Giai Mẫn sững người khi nghe Thiên Minh nói, cô không kì thị gì Thạch Anh cả, ngược lại rất tội cho Thạch Anh, nhưng vì Thiên Mịn nên cô đành hạn chế với người bạn mới này của cô.

Giai Mẫn biết Thiên Minh trên thương trường luôn uy nghiêm bất khuất, là 1 người cái đầu lạnh, quyết đoán, nhưng với chuyện tình cảm với cô thì Thiên Minh rất nhạy cảm với những người tiếp xúc có ý thân cận cô, lúc nào cũng sợ mất cô vì anh rất yêu cô.

" Được rồi, em sẽ hạn chế lại, anh yên tâm, đi mà, em yêu anh".

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 43: 43: Giai Ý Bị Ép Ăn Cơm Chó


Khoảng 5 ngày sau, Thạch Anh quay về nhà để chuẩn bị cho chuyến công tác lâu dài tại Nhật Bản.

Ngày Thạch Anh ra sân bay có Thiên Minh với Giai Mẫn ra tiễn.

"Chị đi vui vẻ nhé, hôm nào có dịp về đây chơi với em và Thiên Minh".

" Em qua đó làm nhiệm vụ cẩn thận nhé".

" Được rồi, tạm biệt hai người tôi đi đây".

Sau khi tiễn Thạch Anh ra sân bay, Thiên Minh và Giai Mẫn quay về công ty làm việc vừa về đến công ty đã thấy Giai Ý cùng với đám nhân viên đang trò chuyện rôm rã.

" Anh cho cô ta vào đây?"Thiên Minh cau có với lễ tân.

Cô lễ tân Mỹ Mỹ cuốn lên đáp lại với Thiên Minh" Thưa anh, cô ấy bảo có hẹn với 2 người với lại cô ấy là sao nổi tiếng nên!.

.

".

" Diễn viên nổi tiếng thì được vào đây sao?, ở đâu ra cái luật lệ đó vậy?"
" Thưa thưa phó chủ tịch tôi biết lỗi rồi ạ, mong ngài bỏ qua cho tôi".

Cô lễ tân cuối đầu xin lỗi rối rít.

" Lần này tôi bỏ qua, còn lần sau nữa thì đi thẳng ra cữa".

Thiên Minh liếc nhìn Giai Ý, xong quay sang khẽ nói với Giai Mẫn:" Em yêu! như anh đã nói trước đó là để anh mà".

Anh đi lại gần Giai Ý: " Chào cô, nếu như cô có lòng mang cơm đến đây thì người anh rể này cùng chị hai em sẽ không phụ lòng đâu, nhưng mà còn 1 tiếng nữa là đến giờ trưa vậy cô cứ vào phòng làm việc của tôi mà đợi nha".

Thiên Minh dẫn Giai Mẫn về phòng làm việc theo sau là Giai Ý, hiện tại cô ả cứ tưởng chắc Thiên Minh đang dần mở lòng với mình nên trong lòng vô cùng phấn khởi quên luôn đi chuyện lúc nảy.

Về đến phòng làm việc, Thiên Minh khóa cữa lại, chỉ cho Giai Ý ngồi ghế sofa, 10 phút đầu tiên anh bày ra trạng thái làm việc nghiêm tíc để thu hút Giai Ý, sau đó anh gọi Giai Mẫn lại chỉ dẫn, khi Giai Mẫn vừa đến Thiên Minh kéo cô xuống ngồi trên đùi mình.

Giai Ý có ở đây nên Giai Mẫn rất ngượng ngạo:" Thiên Minh có nó ở đây không được đâu".

" Kệ nó chứ, không phải nó muốn ngồi đây à, em cứ im lặng cho anh".

Xong Thiên Minh giơ tay lên ấn đầu Giai Mẫn xuống mặt mình hôn ngấu nghiếm, vừa hôn tay anh luồng vào trong áo cô sờ xoạn, chứng kiến cảnh đó Giai Ý khó chịu lên tiếng
" Này có tôi ở đây, hai người làm hành động đó không thấy xấu hổ à?".

" Xấu hổ ư? Cô Giai Ý khó chịu à, nhưng đây là hành động và cử chỉ mỗi ngày của tôi và Cao Phu Nhân của tôi rồi nên cô thông cảm nhé".

Giai Ý lòng khó chịu tức điên lên đi ra ngoài nhưng cữa đã bị Thiên Minh khóa lại:" Chị hai, chị mở cửa cho em".

Giai Mẫn chưa kịp trả lời đã bị Thiên Minh chặn miệng tiếp tục phản bác Giai Ý:" Cửa này chắc bị hư rồi, cô ngồi đây đợi 1 tiếng nữa đi sẽ có người đến sửa.

Giai Ý bực dọc quay lại chổ ngồi dán mắt vlo điện thoại để không bận tâm đến Thiên Minh Giai Mẫn, nhưng âm điệu của Thiên Minh phát ra những lời ngọt ngào khiến Giai Ý không thể nào tập trung nổi:" A, Mẫn của anh yêu em nhiều lắm, Cao phu nhân ơi hiện tại có nhiều hô ly đang ve vảng ta đó, phu nhân phải cố gắng bảo vệ tướng công của mình đó, còn tướng công của phu nhân rất sợ những hồ ly tinh đó, chỉ cần nhìn thấy là ta buồn nôn".

Giai Ý thét lớn lên:" Đủ rồi, kêu người sửa cửa đến đây mau".

Giai Mẫn bấy giờ đã quá ngại ngùng cô đứng dậy đi về phía tủ của mình ném chìa khóa cửa cho Giai Ý, Giai Ý nhìn Giai Mẫn căm ghét
" Hóa ra chị cũng muốn chơi tôi ư?, chị chờ đó".

Nói rồi Giai Ý nhanh chóng ra cửa đi về.

Trong phòng giờ đây còn lại hai người.

" Em kì quá, anh chơi chưa đủ vui mà"
" Thôi đủ rồi em ngại lắm".

" Thôi được rồi nếu em ngại thì theo anh vào phòng nghỉ để anh thực hiện nốt các bước còn lại".

" Hả, lại nữa ư?".

" Hả cái gì chứ, anh tôn trọng "bà dì" của của em nên đã nhịn đói 5 ngày rồi, em phải thương anh chứ, anh không nhịn nổi đến tối đâu".

Thiên Minh bế xốc Giai Mẫn đi thẳng vào trong đóng cửa lại, cả hai ân ái nhau đến hết giờ nghỉ trưa, Giai Mẫn nằm cuộn tròn trong lòng Thiên Minh, còn anh thì v**t v* tóc của cô:" anh vui lắm, hiện tại ăn tạm như vậy thôi, tối về anh ăn tối nửa nhé".

" Hức, Anh là đồ hư hỏng"
"Từ khi gặp em là anh đã hỏng bét rồi em ơi, em nói câu này thừa quá haha".

Giai Mẫn:"~~~".

" Dỗi rồi à? Thôi nào thay đồ rồi ra ngoài ăn trưa đi, anh mới đặt món cơm gà em thích nhất đấy, 1 phần lớn anh với em ăn chung, anh đút cho em ăn".

Cả hai thay đồ rồi cuốn nhau ra ngoài ăn trưa, Thiên Minh nhìn thấy túi đồ ăn Giai Ý để trên bàn trông ngứa mắt nên ra lệnh cho thư kí Trương đưa cho Tố Tố mang về Dương Thị cho chó ăn.

Thư Kí Trương Thành thấy hành động này của anh rất tức cười gọi cho Tố Tố:" Alo! Tố Tố, Giai Ý có nhà không?".

" Có mà sau đó anh" Đầu dây bên kia Tố Tố trả lời
" Vậy em chờ đi lát anh mang cái này hay lắm cho em ăn, hai chú cún con chổ em sẽ được lợi".

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 44: 44: Kế Hoạch


Tại biệt thự Dương gia, ToTo - TiTi lại đây ăn cái này ngon lắm nè, hai chú chó con chụp đầu lại ăn ngon lành bữa cơm mà thư kí Trương mang đến.

Giai Ý sau khi khóc 1 trận ở trên lầu đi xuống ăn cơm thấy hai con chó ăn cơm của mình tự tay làm tức điên lên hỏi Tố Tố:" Chị Tố Tố cô lấy cái này ở đâu?".

" Là do thư kí Trương mang đến, nghe nói ngài Phó Chủ tịch kêu mang đến cho hai con chó này, nhìn đồ ăn ngon như vậy xem ra hai chú cún nhà này thích lắm, xem ra Thiên Minh vô cùng tỉ mỉ biết quan tâm đến cả hai con cún nhà này".

Sáng hôm đó Tố Tố nhìn thấy Giai Ý làm cơm nên thừa biết cơm này Giai Ý làm cho Thiên Minh để tán tỉnh nhưng cô vẫn cố ý nói xéo khiến Giai Ý càng thêm bực.

" A! a! a" Giai Ý thét lớn rồi chạy lên phòng xé sách đập gối vì tức.

" Reng.

.

reng.

reng" Điện thoại Giai Ý reo lên.

" Alo, ai vậy?".

" Chào em là tôi đây".

" Dương Quãng là anh, anh ra tù rồi à? "
" Đúng! hẹn nhau ở quán cafe đi, tôi có kế hoạch này nhanh lên".

Một tiếng sau Giai Ý có mặt tại quán cafe.

" Lâu rồi mới thấy anh trong bộ dạng này, cuối cùng cũng quay lại hình ảnh lịch lãm xưa rồi"
" Quá khen rồi, tôi có lịch lãm cỡ nào thì trái tim của chị em cô bây giờ cũng đâu có tôi"
" Không phải chúng ta đang từng bước thực hiện kế hoạch 8 năm trước à?".

Dương Quãng lại gần Giai Ý nói khẽ vào tai cô rất lâu.

Giai Ý lúc này nở 1 nụ cười thật nham hiểm
"Đúng là không hổ danh là học bá thông minh nhất"
" Cô Quá khen rồi".

" Thôi, thời gian không còn sớm nữa, nhanh đi, chúc anh đàm phán thuận lợi và đặc biệt đi bình an".

___ Tại biệt thự chính của Cao gia.

Thưa Lão Gia có người muốn gặp ông, nói là có chuyện rất quan trọng cần nói với ông.

" Cho vào"
Khi Dương Quãng bước vào, lão già Cao vừa nhìn là nhận ra Dương Quãng ngay.

" Hóa ra là cậu ư, cậu tìm đến lão già này mục đích gì?".

" Thưa Cao lão gia, tôi thấy ông thật tội nghiệp, có 1 người cháu trai ăn chơi, còn 1 người cưới nhầm vợ không biết đẻ".

" Hư hư, tôi đoán chắc lí do hôm nay cậu đến đây không phải chỉ để sĩ nhục lão già này chứ?"

" Tất nhiên là không rồi, kính lão đắt thọ, tôi đây nào đâu dám, chẳng qua cô cháu dâu của ngài là người phụ nữ tôi từng yêu, vì 1 số ân oán mà tôi vừa muốn trả thù cô ta vừa muốn có được cô ta".

" Haha, vậy sao thế cậu có kế hoạch gì".

Dương Quãng đưa cho lão già Cao 1 tờ giấy bảo ông ta đọc:" Đây kế hoạch đây, ông cứ xem rồi cho ý kiến".

Lão già Cao đọc qua 1 lượt rồi tấm tắt khen Dương Quãng:" Haha, thật đúng là có dã tâm, ta rất thích, thế mới làm việc được với ta chứ"
" Vậy chúng ta cùng nhau hợp tác nhé, hy vọng thời gian sắp tới Cao lão gia đây chiếu cố cho 1 người có dã tâm như tôi thực hiện được kế hoạch của cả hai".

" Được, được, chúc cậu nhanh chóng hoàn thành bước đầu tiên".

Sau khi Dương Quãng đi lão già Cao ở lại nó chuyện với cận vệ lâu năm:" Hây, đúng là thật tốt, kế hoạch này nếu như lợi thì cả hai điều được lợi, nếu như hại thì chỉ có mình cậu ta là thiệt thòi chứ cái thân già này chỉ cần nói không biết là mọi chuyện coi như êm, lão Hổ mau đốt tờ giấy này và xóa dữ liệu camera ngoài có sự hiện diện của hình ảnh cậu ta đi đề phòng rắc rối sau này".

__ Buổi tối tại biệt thự riêng Thiên Minh.

Bên trong căn phòng ấy, cặp đôi thân thể không vải che thân cuốn quýt ôm hôn lấy nhau, trong màng đêm thanh vắng tiếng rên nỉ non ái muội của Giai Mẫn hòa vào tiếng th* d*c của Thiên Minh lăn lộn trên giường.

Khi cả hai dần đi vào giấc ngủ bên ngoài có tiếng cót két, đoán là Tâm Đức nên Thiên Minh nhẹ nhàng đẩy Giai Mẫn ra mà đi ra cửa, đúng như dự đoán, đó là Tâm Đức.

" Anh Tâm Đức, anh đến đây tìm em rể này có việc gì?".

" Sắp tới anh và Giai Mẫn phải hết sức cận thận, tôi linh cảm hai người sắp phải gặp rắc rối lớn".

" Đó là gì?Thế chúng tôi phải làm gì?".

" Tôi không được biết trước Thiên Cơ, tôi chỉ linh cảm thôi, hi vọng sắp tới anh và Giai Mẫn bình an, tôi có việc quan trọng sắp tới khó mà có thể giúp được hai người".

" Anh là Thiên Thần cũng có việc lớn à".

" Đúng, sắp tới tôi phải đi canh giữ mẹ tôi".

" Tại sao phải canh giữ mẹ anh vậy? có thể nói tôi nghe".

" Tôi không nói được, nhưng tôi canh giữ mẹ tôi mục đích cũng chỉ bảo vệ hai người thôi, đó là việc duy nhất tôi có thể can thiệp được, lời cuối cùng chúc hai người bình an, giờ tôi phải tranh thủ đi gặp cô em gái còn lại của tôi để dạy dỗ nó mới được, không thể để nó cứ hư hỏng mãi được".

Tâm Đức nói xong biến đi theo cơn gió, để lại mình Thiên Minh thẩn thờ lo sợ, anh đi vào trong lật chăn ôm chặt Giai Mẫn trong lòng vẫn cứ thấp thỏm lo lắng.

Suốt đêm đó anh không thể chợp mắt được.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 45: 45: Tuyển Chọn Tân Binh Tân Thời


Tại căn vila rộng lớn nội thất sa hoa có đầy đủ tiện nghi như sân banh mini, hồ bơi, phòng thu âm, vườn hoa..., có 1 bóng dáng cao lớn đang chạy chiếc moto BMW HP4 đang tiến xuống hầm xe.
Đó là Khải Trạch đàn anh của Giai Mẫn hiện anh vừa mới nhậm chức phó chủ tịch của tập đoàn Tân Thời đa nghành nhưng chủ yếu vẫn là phát triển và đào tạo sao lớn trong nghành giải trí và còn kiêm luôn cả chức giám đốc sản xuất âm nhạc nhạc sĩ tài ba.
Lúc trước anh và Giai Mẫn rất thân thiết với nhau anh, Giai Mẫn hay gọi anh là Cậu Ba( vì anh là con thứ 2 trong nhà) hoặc đôi lúc gọi anh là Sư Phụ vì anh chỉ dạy cô rất nhiều cái.
" Kính Lưu mọi chuyện chuẩn bị thế nào rồi?".
" Thưa ngài tất cả điều ổn chiều nay lúc 2 giờ sẽ bắt đầu đây là 1 sự kiện lớn giúp chúng ta thu hút được rất nhiều người tài năng về đất nhà mình".

" Tốt, chuẩn bị tất cả cho tôi, chiều nay 1 giờ 30 xuất phát".

nói rồi Khải Trạch đi lên phòng tắm rửa rồi khoát chiếc áo choành tắm vào người đi ra ngoài.

Anh ngồi trong phòng thu âm, trầm tư suy nghĩ về Giai Mẫn, anh lưu lạc lăn lộn bên ngoài nhiều năm lần này trở về trở thành 1 người thành đạt định tỏ tình với cô ai dè cô sớm kết hôn năm 18 tuổi, nhưng dù sao anh cũng rất vui vì Giai Mẫn đã chịn được 1 người hoàn hảo như Thiên Minh.

Anh thầm đọc thoại:" Ngơ ngơ, ngông ngông như em nhưng lại cưới được 1 người chồng hoàn hảo và hiện giờ còn là 1 nữ doanh nhân xuất sắc thật xuất sắc đúng là đệ tử của ta".
" Reng reng" Điện thoại của Khải Trạch reo lên người gọi là Tân Khải Trâm chị gái của Khải Trạch cô con gái trưởng của Tân Thời và cũng là chủ tịch tân thời.
" Dạ chị hai, em nghe đây".
" Chương Trình chuẩn bị sao rồi? ổn cả chứ?".
" Dạ ổn cả chị hai yên tâm nhé, khi nào chị về?"
" Chị đang lo việc xây thêm Chùa ở Chiết Giang xong việc sẽ về ngay".
Chị gái Khải Trạch là 1 người con gái vô cùng bản lĩnh tài ba, năm.Hiện tại cô 38 tuổi, năm18 tuổi cô được tiếp xúc với Phật Pháp từ đó thấu hiểu hồng trần coi trần gian là chốn tạm bợ, kể từ đó cô cũng ăn chay trường đến nay, cô hay dành thời gian sau giờ làm để tụng kinh niệm Phật, cô quyết định bây giờ sẽ lo cho tập đoàn hoàn thành nghĩa vụ của người con, sau đó bàn giao laik cho Khải Trạch rồi xuất gia nơi cữa Phật.
___
Tại tập đoàn Tân Thời, sân khấu được chuẩn bị hoành tráng, bên ngoài có rất nhiều diễm viên ca sĩ tự do mới rời công ty quản lý hoặc chưa có công ty quản lý.

Trong đó có Giai Ý.
Giai Ý mặc 1 bộ váy xẻ tà, dài màu đỏ, khi cô vừa mới bước vào được rất nhiều người trầm trồ khen ngợi, bên cạnh đó cũng có rất nhiêif người ghen tị với cô.
Phía dưới sân khấu hàng ghế đầu tiên là Khải Trạch, cùng ngồi với anh là Hạ Thúc và PeeWang( diễn viên nổi tiếng của Thụy Sĩ), ngồi phía sau là Giai Mẫn và Thiên Minh hôm nay Giai Mẫn đến xem chương trình mục đích vừa là để cổ vũ cho Xuân Muội vừa để xem đàn anh mình làm giám khảo vì trước đó Khải Trạch có mời cô tham gia.

Buổi tuyển chọn tân binh mới bắt đầu, mở đầu chương trình là 1 màng nhảy hiện đại sôi động với nhiều tiếng hò reo cổ vũ.
Tiếp đến là các màng trình diễn của những tân binh mới, người thì ca hát, người thì diễn xuất đủ thể loại, phía ban giám khảo cũng đã chọn được những tân mới mới xuất sắc.
Tiếp đến là màng biểu diễn của Xuân Muội,màng biểu diễn của cô xuất sắc được Khải Trạch chọn, nhưng có 1 số ý kiến khán giải phản đối vì cân nặng của cô.

Rất tự tin nên mặc dù có chút buồn cô vẫn tươi cười trên sân khấu.

Tiếp theo phần biểu diễn của Xuân Muội là màng biểu diễn của nam ca sĩ khác.

Khi vào trong cánh gà, Giai Ý đứng ra khiêu khích Xuân Muội:" Có anh trai làm giám khảo thuận lợi nha, haizz thân hình mập mạp nhue vậy mà cũng đòi vào showbiz đúng là không biết xấu hổ.
Xuân Muội không tức giận, tự tin khẳng định với Giai Ý:" Ban giám khảo đâu chỉ có mình anh tôi với lại tôi không hề xấu hổ, nhưng tôi lại cảm thấy xấu hổ dùm cô khi dám ve vản anh rể đó, với lại cô nói mấy lời này là đang tự hạ thấp bản thân mình rồi".
Giai Ý nghe câu nói của Xuân Muội cứng cọng liền, đang ngẩn ngơ thì MC đọc tên cô lên sân khấu.

Màng biểu diễn của Giai Ý rất xuất sắc nhưng Khải Trạch rất lưỡng lự anh quay sang nói với Hạ Thúc:" Này tôi thấy gương mặt và ánh mắt của cô này nó cứ sao sao đó, nhìn rất có dã tâm".
"Anh đúng rồi đó, cô ta đang có ý với anh rể Thiên Minh của Giai Mẫn đấy"
" Hóa ra cô ta là cô em được cưng chiều trong truyền thuyết của Giai Mẫn đây mà, dám có ý với người đàn ông của đệ tử tôi à, mày đến số mày rồi".
Khải Trạch lắc đầu lăn lộn ngoài xã hội nhiều năm nên khả năng nhìn người rất chuẩn xác và lần này cũng không ngoại lệ, nhưng Giai Ý là người thật có tài, nếu bây giờ loại cô ta thì khác nào là công tư không phân minh, nên Khải Trạch quyết định chọn cô ta và cho trợ lý giám sát nhất cử nhất động của ả khi nào có vấn đề gì xấu hổ về đời tư báo lại lúc đó anh sa thải chưa muộn.
" Cô Giai Ý được chọn".

Sau khi được chọn Giai Ý rất vui mừng cô nhìn về phía dưới khán đài vẫy tay với Thiên Minh, nhưng Thiên Minh chả quan tâm gì đến cô ả, Thiên Minh lúc nảy cuối sang Giai Mẫn vén tóc rối cho cô.

Hành động này của anh khiến người nào đó trên sân khấu đau lòng rồi.
Nhanh chóng bước vào cánh gà, như dự đoán của mọi người Giai Ý thuận lợi trở thành thành viên của Tân Thời, giờ đây danh tiếng của Giai Ý càng xa hình tượng nữ CEO tập đoàn Dương Thị vừa là doanh nhân vừa là diễn viên xuất sắc được Tân Thời chọn lựa bên cạnh đó biệt danh nữ diễn viên thân thiện của cô càng làm cô được thêm tỏa sáng nhất vượt trội hẳn so với các tân binh khác.
Khi Giai Ý được vào Tân Thời, mặc dù rất khắc với Giai Ý nhưng Giai Mẫn vẫn có chút vui cho cô vì cô là em gái mình nhưng so với Xuân Muội thì cô vui cho Xuân Muội nhiều hơn với Giai Ý.

Giai Mẫn nhắn tin cho Giai Ý:" Chúc mừng"
Sau đó nhắn tin cho Xuân Muội 1 tin nhắn vui tươi hài hước:" Thân là biểu sư tỷ xin chúc mừng tiểu Muội muội đây thuận lợi được nhập cung vào Tân Thời nhé, tối nay ở chổ cũ nha".
Giai Ý khi xem xong tin nhắn bĩu môi cười:" Hức ngớm, ai cần chị chúc mừng chứ, chưa đạt được người đàn ông đó tôi không cam lòng"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 46: 46: Kế Hoạch Của Giai Ý


Giai Ý tâm trạng hôm nay của cô buồn vui đan xen lẫn nhau, vui vì cuối cùng cô cũng vào được Tân Thời, buồn bực vì cô vừa bị Thiên Minh chọc tức.
Cô lấy từ trong tủ ra 1 túi thuốc k*ch th*ch t*nh d*c và nói lớn:" Cao Thiên Minh chờ đó, tôi sẽ có cách biến anh từ anh rể thành chồng của tôi".

Lời nói nói quá lớn khiến Tố Tố bên ngoài nghe được, Tố Tố lập tức gọi điện báo cho Trương Thành nghe:" Alo! Anh à, em có chuyện muốn nói, rất quan trọng...................".
Trương Thành:" Được anh biết rồi anh sẽ báo cho Thiên Minh biết".
Giai Ý đang phấn khích thì bổng cô nghe phía sau gáy lạnh lạnh cô quay đầu lại thấy 1 bóng ma nam hiện trước mắt cô rất giận dữ bóng ma nam đó là Tâm Đức thét rùng rợn:
" Gieo nhân nào gặp quả nấy, bỏ ngay đi, bỏ ngay đi, bỏ ngay mà làm người"
Giai Ý thấy hoảng sợ liền ngất đi, may có Vú Châu đỡ cô lên giường, cô ngất được khoảng 30 phút rồi tỉnh dậy mặc dù rất hoảng sợ nhưng bây giờ nhiệm vụ chính là thực hiện theo đúng kế hoạch úp sọt Thiên Minh.
Hôm nay và ngày mai bà Liên đi ra ngoài với thầy Mạnh nên cô ở nhà thực hiện kế hoạch.

sáng hôm sau Cô gọi điện cho Thiên Minh:" Alo, Thiên Minh à, tối nay mẹ mời anh về nhà ăn cơm để nói chuyện riêng đó, chỉ mình anh thôi, đừng dẫn theo chị hai vì có 1 bí mật".

Ở trong phòng họp có Thiên Minh và Trương Thành.
Thiên Minh:" Ok, tôi sẽ đến đúng giờ".
Trương Thành thấy vậy vô cùng ngạc nhiên:
" Này! không phải tôi đã nói anh biết sự thật rồi sao"
" Chính vì biết hết nên tôi mới đi đó, nếu như không biết cho dù cô ta có hấp hối tôi cũng chả thèm nghe điện thoại của cô ta, Trương Thành hôm nay đích thân tôi sẽ cho cậu và Tố Tố xem 1 màng kịch thật tuyệt vời".
Anh cầm điện thoại lên mở màng hình điện thoại lên là hình của anh và Giai Mẫn chụp chung anh sờ vào mặt Giai Mẫn nói:" Giai Mẫn của anh, tối nay phải xa em mấy tiếng để giúp em dạy dỗ em gái em rồi, nhưng anh sẽ sớm về với em".
Buổi tối nhanh chóng đến tại biệt thự Thiên Minh:" Mẫn à, lát anh phải đi gặp đối tác rồi tầm 9 giờ sẽ về đấy, em ở nhà cẩn thận nhé".
Sau khi Thiên Minh rời đi Giai Mẫn ở lại trong phòng hô lên 1 tiếng:" Oh yeah!".

Cô nhấc điện thoại lên gọi cho Xuân Muội:" Alo, hôm nay Thiên Minh đi ra ngoài rồi chúng ta tập hợp anh em vào trận thôi".
Xuân Muội: "Triển! Để tớ báo Đông Ca".
Thiên Minh không thích Giai Mẫn thường xuyên chơi game như vậy không phải vì cô đã 26 tuổi mà vì nó sẽ ảnh hưởng đến mắt và dễ nghiện đặc biệt là sẽ không dành thời gian cho anh, nên Giai Mẫn đành chơi lén Thiên Minh, hôm nay anh đi ra ngoài mấy tiếng đủ cho cô chiến được mấy trận.
Ở tại Dương Gia, trong phòng bếp được trang trí vô cùng đẹp mắt, trăng trãi bàn tone màu đỏ trắng, có các ngọn nến lung linh, trên bàn ăn đặt đầy thức ăn ngon, đặc biệt là có đến 2 chai rượu loại mạnh 1 chai cho Thiên Minh, 1 chai cho Giai Ý, tất nhiên chai của Thiên Minh đã được cho 1 lượng lớn thuốc k*ch t*nh vào đó.

Lúc Giai Ý lên lầu thay đồ trang điểm ở dưới bếp Tố Tố đã mang chai rượu của Thiên Minh giấu đi, và mang 1 chai y hệt ra đổi.
Xong việc cô nhanh chóng báo cho Trương Thành biết, Trương Thành cũng đã truyền đạt lại cho Thiên Minh ngồi sau xe là nhiệm vụ của Tố Tố đã hoàn thành.
" Tốt, tháng này tăng lương cho Tố Tố đi".
" Cảm ơn anh nhé".

Trương Thành tươi cười đáp lễ.
Xe đến Dương Gia, Tố Tố chạy ra xe, Thiên Minh bước vào Tố Tố cũng nhanh chân chui vào trong xe, Trương Thành chở cô đi nấp ở 1 gốc gần đó để quan sát tình hình.

Thiên Minh bước vào Dương gia, trong phòng khách tối om, Giai Ý mặc một chiếc váy màu hồng xẻ ngực ôm sát với các đường đai đầy cá tính và quyến rũ.
" Anh Thiên Minh, anh đến rồi sao? Xuống bếp ăn chút gì đi rồi nói chuyện".
Thiên Minh chẳng muốn đáp lại mà theo cô xuống bếp, nhìn không gian dưới bếp mà Giai Ý cất công chuẩn bị anh nghĩ thầm trong đầu
"Ấu trĩ".
Vừa ngồi lên bàn cô lập tức rót rượu cho Thiên Minh, anh thì biết rõ đây là kế hoạch nên trực tiếp uống quánh tù tì liên tục 6 ly rượu mạnh.

Tất nhiên là chả hề hấn gì với anh rồi vì một phần do tữu lượng anh cao, một phần do Trương Thành lúc nảy đưa cho anh uống trà thanh lọc trước khi đến đây.
Lúc này Giai Ý đã có chút men say vì đã uống được 2 ly, cô tâm sự với Thiên Minh:" Anh Thiên Minh, anh có biết không, em rất yêu anh, em đã để ý anh lâu lắm rồi, nhưng anh chỉ yêu chị em, em chúc phúc hai người, nhưng em biết chị hai em không sinh con được, em rất tội cho anh".
" Rồi sao nữa?, cô định tình nguyện sinh con cho tôi hả?".
" Em, em, mặc dù biết anh không thích em nhưng em muốn hy sinh cho anh và không cần nhận lại gì hết".
" Giai Ý, tôi không ngờ cô cao cả quá, tôi ce động quá".
Giai Ý rất vui trong lòng, cô nghĩ chắc kì này mình sẽ thành công, Thiên Minh sẽ sớm là của cô, cô tiếp tục rót rượu cho cho anh.
Nhìn đồng hồ thấy 8 giờ Thiên Minh nghĩ phải nhanh chóng kết thúc màng kịch để về với Giai Mẫn của anh thôi, ở gần Giai Ý anh tỡm lắm rồi, phải về nhà tìm hơi ấm của Giai Mẫn.
Lúc này anh giả vờ chóng mặt nhức đầu, ngục xuống bàn, Giai Ý thấy vậy vội chạy lại đỡ anh, rồi nhanh chân mang anh lên phòng của mình.

Để Thiên Minh nằm trên giường Giai Ý nhanh chóng vào phòng tắm, tắm rữa sạch sẽ bằng 1 loại sữa tắm k*ch t*nh, khi vừa bước ra khỏi phòng nằm lên giường bổng dưng cô thiếp đi.
Thiên Minh lúc này mới tỉnh dậy, anh đứng lên chỉnh lại quần áo rồi ném cho cô 1 câu nói:" Đồ tép riu, cô thuộc dạng hồ ly nhưng nữa mùa chả đâu vào đâu cả".

Hóa ra không những rượu của Thiên Minh bị đánh tráo mà rượu của Giai Ý cũng bị Tố Tố cho 1 lượng thuốc ngủ cực mạnh.
Bước xuống cầu thang, Thiên Minh gọi cho Tố Tố.:" Rượu mà Giai Ý bỏ thuốc cô bỏ ở đâu?".
" Thưa ngài phía sau cửa tủ dưới bếp điện".
Thiên Minh đi lại đó lấy rượu ra, anh cười một nụ cười nham hiểm:" Thuốc k*ch t*nh ư? Nếu bỏ thì phí lắm, thôi đem về nhà làm quà cho Giai Mẫn vậy".

Anh lấy điện thoại ra nhắn tin cho Giai Mẫn:" Em yêu của anh, anh có cái này mang về cho em đây".
Giai Mẫn bên đây mặc dù đang trong trận nhưng vẫn chú ý đến tin nhắn của anh, end game cô lập tức nhắn tin cho Thiên Minh.
" Em chờ anh"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 47: 47: Chai Rượu


Đi ra khỏi biệt thự trên tay cầm theo chai rượu khi bước vào xe Thiên Minh thở dài:
" Cuối cùng cũng xong, Trương Thành đưa Tố Tố về nhà trước rồi chở tôi qua shop quần áo mua đồ mới, đồ của tôi bị bẩn rồi".
Tố Tố làm việc tại Dương Gia một ngày 12 tiếng nên ngày nào tối đến cô phải về.Sau khi đưa Tố Tố trở về Trương Thành lái xe đưa Thiên Minh đi mua quần áo rồi về nhà đúng 9 giờ.
Giai Mẫn biết anh về rất đúng giờ nên nhanh kết thúc trận game và ngồi lướt wed, Thiên Minh mở cửa đi vào thấy cô đang ngồi trên giường đi đến ôm cô." Nhớ em quá".
" Đi có 2 tiếng mà anh làm như 2 năm vậy đó"
" Em không biết đâu, hồi nảy anh vừa bị hồ ly tinh dọa đó, cô ta đụng lên người anh hại anh phải mua cái áo mới"
" Thật sao? Anh đẹp trai phong độ thế này ra đường nhiều cô để ý là đúng rồi, nhưng em vẫn tin anh hết mực, nên anh đừng phản bội em đó"
" Anh biết rồi, vĩnh viễn mãi mãi anh chỉ yêu mỗi em thôi, đến nhiều kiếp sau anh vẫn tìm em mà tiếp tục yêu em".
Anh cuối đầu hôn nhẹ lên môi cô rồi lấy chai rượu ban nảy ra:" Đây quà của em đây, đây là 1 loại rượu rất đặc biệt đấy, chúng ta cùng uống nhé".
" Vâng, để em đi lấy li và xuống dưới làm ít mồi nhé".

Trong lúc Giai Mẫn đi lấy li Thiên Minh ở đó lấy điện thoại ra để lên kệ trang điểm hướng camera về phía giường để quay video.

Nguyên nhân anh làm vậy là đề phòng Giai Ý kiếm ai đó thế thân lên giường rồi đổ oan cho anh, nên anh phòng ngừa trước nếu mọi chuyện êm đẹp thì video này để làm kỉ niệm.
Bên này Giai Ý đang say giấc nồng, bổng bên ngoài cửa sổ có 1 người đàn ông, người này là Tiến Văn hàng xóm của nhà Giai Ý bằng tuổi cô, học chung với cô, cô đi du học cũng đi theo cô nhưng anh ta chưa bao giờ dám tiếp xúc với cô vì ngại trên mặt anh có 1 vết bớp bẩm sinh, trong 1 năm qua nhờ sự tiến bộ của y học đã xóa vết bớp đó cho anh, biết Giai Ý hiện tại không có người yêu nên hôm nay anh đã táo bạo làm 1 việc đó là lên giường của cô vì anh biết rõ hôm nay chỉ có Giai Ý ở nhà.
Tiến Văn bước vào thấy Giai Ý ăn mặc quyến rũ, anh không kiềm chế được mà tắt đèn sà ngay xuống người cô.

Có người sà xuống người mình Giai Ý mơ màng tỉnh dậy nhưng vẫn còn men say cô đoán chắn chắc mình đã mê hoặc được Thiên Minh nên đã ưởn ngực lên khẽ rên nhẹ." Ưm, anh em muốn anh".
Nghe vậy Tiến Văn càng hưng phấn hơn, anh cỡi sạch toàn bộ đồ của Giai Ý và bắt đầu một cuộc h0an ái.

Vào ra được khoảng 2 lần anh phát hiện Giai Ý đã không còn là xữ nữ nữ rồi vì trong mấy năm qua để sự nghiệp thăng tiếng thì Giai Ý đã lên giường với số nhiều người đàn ông.
Bên đây Giai Mẫn đã chuẩn bị xong mồi ngon đem lên phòng cùng Thiên Minh nhậu khai trương rượu mới.Thiên Minh từ lúc Giai Mẫn bước vào cũng đã bật điện thoại quay video
Khi uống đến ly thứ 3 cô cảm thấy trong bức rức khó chịu, cô phát giác ra ngay rượu có vấn đề:" Thiên Minh, có phải anh cho cái gì vào rượu không?".
" Anh không có".
" Vậy tại sao em nghe khó chịu vậy, anh cod cảm thấy vậy không?".
" Có, rượu này anh được 1 người quen cho, chắc đây là rượu mới và đây là đặc trưng riêng nó".
Anh không chần chừng bế cô lên gường hôn lên môi cô:" Giai Mẫn hình như thuốc này có tác dụng k1ch tình, xem ra anh không thể phụ lòng người bạn này của anh rồi"
Giai Mẫn ngọ quậy thân thể" Nhưng mới sáng này....Ưm"
Giai Mẫn chưa kịp nói hết đã bị Thiên Minh dùng môi anh khóa chặt môi cô lại.

Lưỡi anh luồng lách vào miệng cô, nụ hôn của anh vô cùng cuồng nhiệt, tay của anh luồng xuống dưới tuột khóa kéo váy ngủ cô đang mặt trên người.
Anh đặt nụ hôn mình trườn xuống hôn lất bầu ng** cô.

Anh gặm nhấm lấy nó m*t máp điên cuồng, 1 tay anh nắn b óp nó đầy đủ hình thù, 1 tay trườn xuống dưới hai chân cô, anh chà chà vuốt vuốt nơi đó, được 1 lúc nơi t* m*** của cô chảy rất nhiều d*ch thủy.

Thiên Minh lập tức c ởi quần áo trên người ra vứt sang 1 bên, cơ thể anh điên cuồng quấn lấy cô, ** *** của anh vào ra vô số lần nơi đó của Giai Mẫn.
Giai Mẫn bị k1ch tình lên tận não cô rên thất thanh vang cả căn phòng ấy.

Vốn dĩ đã rất mạnh mẽ trên giường lần này có thêm chai rượu kia khiến cho Thiên Minh vật Giai Mẫn thêm mãnh liệt hơn.
Quần nhau từ gần 10 giờ đến hơn 3 giờ sáng, cơ thể Giai Mẫn lúc sáng dậy được cho là liệt giường.

Thiên Minh bế cô vào phòng tắm tqs rữa sạch sẽ xong lại bế cô ra.

Đặt cô lên giường anh lấy thuốc mỡ xoa lên nơi ** *** của cô sau đó xoa bóp tay chân cho cô.
Giai Mẫn đến giờ mới cữ động được cơ miệng cô lẫm bẩm:" Khốn khiếp, ai tặng anh chai rượu đó vậy?".
Thiên Minh cười lớn:" Ha ha, em không cần biết đâu".
" Em sắp thành người thực vật rồi đây này ở đó mà không quan tâm hả?".

" Không sao, không ai thành thực vật khi đang ân ái với người đàn ông của mình đâu".
" Mà Thiên Minh nè, sao anh khỏe thế, vẫm còn sức đi lại nữa à?"
" Anh vẫn còn sức vật em thêm nữa đấy huống chi là đi lại".
Giai Mẫn nghe Thiên Minh nói vậy thẳng chân dùng sức đạp Thiên Minh 1 phát vô bụng anh:" Biến đi cho bà nhờ".
Thiên Minh:" Haha sợ quá".
___ Tại Dương gia.

Lúc này đã 8 giờ sáng Tiến Văn đã nhanh chóng trèo tường về nhà rồi chỉ còn lại Giai Ý.

Khi Giai Ý tỉnh lại cô thấy mình lõa th ể thì lòng vui mừng khôn xiết.
" Thiên Minh, anh nhất định phải là của em"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 48: 48: Giai Ý Có Thai


Giai Ý mở nhanh hộc tủ dưới bàn lấy ra 1 lọ thuốc đây là loại thuốc dễ đậu thai có thể uống trước hoặc sau quan hệ 24 giờ.
Cô nốc hết cả 5 viên mặc dù hướng dẫn sữ dụng 1 đến 2 viên.
Sau khi uống xong cô lập tức đặt vé đi du lịch khắp nơi chờ ngày hạnh phúc đến.
Một tháng sau, trở về nước sau chuyến du lich dài, Giai Ý rất vui sướng vì cầm tờ xét nghiệm trên tay cô đã có thai được 1 tháng.

Cô thét lên vui sương:" Tôi có thai rồi".
Tiếng cười thất thanh của Giai Ý gây sự chú ý đến mọi người trong đó có cả Tiến Văn.

Giờ đây Tiến Văn đoán chắc đó là con của anh, nhưng anh phải làm sao? chẳng lẽ thừa nhận mình cưỡng h**p cô, liệu cô có thừa nhận anh?".

1 tháng trước anh đã ở bên ngoài Dương gia nhòm ngó mọi hành động của cô với Thiên Minh, nên anh biết cô bây giờ sẽ chạy sang đó, anh rất muốn giữ cô lại để nói sự nhưng thật sự anh không dám nên anh đành tiếp tục dõi theo cô.
Lái xe đến biệt thự Thiên Minh cô định mở cửa đi vào nhưng đột nhiên lại dừng lại, trước mắt cô là hình ảnh Thiên Minh và Giai Mẫn đang ân ái hôm nhau ở vườn hoa.
Giai Ý rất bực bội và khó chịu, nhưng nghĩ đến cái thai cô cố kiềm nén, bổng dưng cô lóe lên suy nghĩ:" Nếu bây giờ vô đó chắc có chết Thiên Minh sẽ không nhận, đúng rồi chạy đến biệt thự Cao gia báo cho lão già Cao biết ông ta đã có trắc".
Cô liếc nhìn Giai Mẫn bằng ánh mắt đáng sợ cô thốt lên:" Chị hai yêu dấu, em gái ngoan này của chị sẽ thay chị làm nhiệm vụ của người vợ nhiệm vụ mà chị không bao giờ làm được".
Vừa đến biệt thự lớn Cao gia, Giai Ý vô cùng ngỡ ngàng đây mà là biệt thự sao? là lâu đài thì có, cô xoa xoa bụng mình:" Con yêu sau này nơi này sẽ là nhà của con, con cứ nằm im đó nhé, mẹ đi dành ba về cho con".
Bước vô cửa sảnh chính cô bị bảo vệ ngăn lại.:" Thưa cô tìm ai?".
Giai Ý lúc này hống hách lên mặt:" Tôi tìm lão gia Cao, các người vào báo với ông ta tôi mang cháu trắc đến cho lão gia đây".
Hai tên vệ sĩ nhanh chóng vào thông báo, nghe nói đến cháu trắc ông rất vui sướng vì nghĩ đây là con của Thiên Lượng.
Ông vội vã chạy ra nhìn thấy Giai Ý ông nhíu mày hỏi:" Đứa con trong bụng cô là..".
" Thưa ông nội là của Thiên Minh"_ Giai Ý tràng đầy tự tin khẳng định.
Lão già Cao hết sức ngạc nhiên ông nghĩ thầm:" Không phải cháu trai yêu dấu của mình yêu say đắm phu nhân của nó à, à chỉ còn có thể cô gái đứng trước mặt mình đây dùng thủ đoạn, mặc kệ miễn ta có cháu là được rồi".
Rồi lão già Cao mới ngẫn đầu hỏi Giai Ý:
" Cô tên gì?".
" Con tên Giai Ý, em gái của Giai Mẫn cháu dâu của ông, con yêu anh Thiên Minh từ lâu nhưng anh ấy chỉ yêu chị con, thấy anh ấy tội nghiệp vì không có con cái nên con đã lấy hết sự tự tôn của mình để mang thai con anh ấy, hic hic con rất xấu hổ".
Lão già Cao:" Hóa ra cũng dùng thủ đoạn ư?:.
Giai Ý nghe vậy xanh xẫm mặt mày:" Thưa ông con sai rồi, hic hic".
Lão già Cao đi lại vỗ vai Giai Ý:" Không sao, ta rất thích những con người thủ đoạn như cháu, nào ngồi xuống nói chuyện đứng lâu tội nghiệp trắc của ta".

Giai Ý nghe vậy rất sững sốt lần đầu tiên trong cuộc đời cô gặp người như lão già đây.

Cô vui mừng mở cờ trong lòng, cô nghĩ giờ đây cô đã thắng chắc.

Cô tiếp tục áp dụng kĩ năng diễn xuất của mình.
" Nhưng ông nội ơi, người đời sẽ nói con là tiểu tam giật chồng chị gái".
" Không sao, ta sẽ dùng mọi cách ép nó li hôn, sau li hôn ta sẽ rước con về, nếu con Giai Mẫn kia dám dính líu đến ta cho nó thân bại danh liệt".
" Kì ông dù gì đó cũng là chị gái con".
" Con sao vậy, cháu dâu của ta phải giống ta, phải thật tàn nhẫn cháu biết chưa?".
" Dạ thưa ông".
" Nào đi vào trong ăn chút gì đi, rồi theo ta, ta dẫn cháu đi tìm ba cho trắc của ta".
Giai Ý ăn cơm xong dạo vòng quanh biệt thự cô liên tục tấm tắc khen gợi vì nơi rất nguy nga tráng lệ.Cô tiếp tục xoa bụng nói chuyện với con mình:" Con yêu, mẹ chưa từng nhận tình cảm của ba con, nhưng sau này người chủ nhân gia đình này lại chính là mẹ con ta".
Đang cười 1 mình thì lão già Cao đi đến.
" Sao nào, cháu nên tập làm quen đến nơi đây đi, sau này con sẽ là cháu dâu của ta".
Lão già Cao nói với Giai Ý xong nhấc điện thoại cho Thiên Lượng:" Alo cháu trai của ta, chị dâu con có thai rồi đấy, con còn không mau cưới vợ cho ta nhờ".
" Thưa ông nội, mấy thứ vợ con vô vị đó con không quan tâm, ông đừng nhắc đến chuyện này nữa, không có gì con cúp máy đây".

Thiên Lượng là em trai Thiên Minh đẹp trai phong độ nhưng vẻ đẹp của anh khác với vẻ đẹp tổng tài cao cao tại thượng của Thiên Minh,vẻ đẹp của anh mang khí chất của 1 tên trùm đại ca giang hồ lãnh khốc tàn bạo.
Từ nhỏ anh ta đã không thích cuộc sống gò bó, anh ta lấy vốn nhà họ Cao cho để kinh doanh riêng ở Nhật Bản lấy 1 cái tên khác cho bản thân là Kane (Chiến binh mạnh mẽ).

Lĩnh vực anh ta kinh doanh là quán bar, vũ trường, nhưng đó chỉ là cái vỏ bọc, anh ta còn buôn bán vũ khí trái phép ngầm, 8 năm trước lấn sang con đường buôn hàng trắng bị phát hiện tòa tuyên án chung thân nhưng ông già Cao lo lót chỉ ở tù có 2 năm.

Và ông già Cao còn biết anh ta có mối quan hệ rất thân thiết với tên đầu sọ buôn chuyên buôn người ở Nhật Bản nhưng vẫn dững dưng bao che lo lót cho cháu trai.
Anh ta từ nhỏ bị Thiên Minh thay cha mẹ quản giáo nhiều nên đâm ra chán ghét, anh chặn webo chặn tất cả trang mạng xã hội với Thiên Minh, đám cưới của Thiên Minh anh ta cũng không tham gia, báo chí những bài viết về Thiên Minh trên thương trường lẫn đời sống anh ta cũng không thèm quan tâm vì thế bây giờ anh cũng chả quen tên biết mặt Giai Mẫn, nghe ông nội báo có cháu trắc anh nghĩ đó là con của vợ Thiên Minh chứ chả biết đó là ai.
Ăn cơm dạo quanh Cao gia xong xuôi.Giai Ý được vệ sĩ hộ tống láy xe về biệt thự của Thiên Minh Giai Mẫn.
Về đến nơi của Thiên Minh Giai Mẫn lúc này cả hai vẫn say sưa cuốn quýt nhau ở ngoài vườn, hành đông này làm Giai Ý và cả lão già Cao vô cùng khó chịu..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 49: 49: Kế Hoạch Thất Bại


Về đến biệt thự Thiên Minh, Giai Ý được lão già Cao hộ tống đi vào.

Thiên Minh Giai Mẫn cũng từ ngoài vườn vô nhà.

" Quái lạ, tại sao họ lại đi chung, cô ả này có mưu kế gì đây?"____ Thiên Minh nghĩ.

Ông già Cao đi thẳng đến Giai Mẫn:" Con nhỏ chết tiệc, mau li hôn với cháu ta ngay để con nó có 1 gia đình trọn vẹn".

" Con? Của Thiên Minh sao?"
Giai Mẫn quanh sang Thiên Minh:" Anh à, chuyện này là sao?".

" Làm sao anh biết được chứ?, ngoài em ra anh có phụ nữ nào khác đâu?".

Giai Ý lại gần Giai Mẫn:" Chị em có thai với anh rể rồi, em cần danh phận cho con em, mong chị hãy biết điều trả ba lại cho con em, em không muốn nó như chị em ta tuổi thơ không có ba".

Giai Mẫn nghe vậy như chết tim chết não tại chổ:" Cái gì? Giai Ý em đã làm gì anh rễ của mình"
" Chị hai chị nên thay đổi cách xưng hô lại, bây giờ anh ấy là em rể của chị là chồng của em, đêm ngày 11/8 anh ấy đã đến nhà mình, do uống say nên chúng em đã sãy ra chuyện đó, chị không có khả năng làm mẹ thì để em".

Giai Ý quay sang Thiên Minh:" Thiên Minh chuyện này là sao?".

Thiên Minh khoác vai Giai Mẫn giọng điệu ôn tồn:" Nếu mọi người đã có mặt đầy đủ ở đây, tôi cũng muốn kể rõ sự tình".

Ông già Cao quát Thiên Minh:" Không kể lễ gì nữa Giai Ý đã kể ta nghe hết rồi".

" Ông nội à, những gì ông nghe chưa chắc đã là thật" Nói xong anh đi lên phòng lấy 1 laptop ra, sau đó mở nhật kí điện thoại.

" Đây có phải ngày 11/8 cô gọi cho tôi đến Dương thị có việc không?"
" Đúng, là em mời anh đến nhưng mẹ em không có nhà, chỉ có hai ta nên chúng ta đã sãy ra chuyện đó".

" Khoan! Tất cả lại đây tôi cho mọi người xem cái này" anh mở camare nhà mình lên vào lúc 8h56 phút ngày hình ảnh Thiên Minh đi vào biệt thự của anh.

" Không tin rõ ràng đêm đó anh đã ân ái với em, hay là anh về nhà rồi quay lại?".

" Cô thần kinh à" Thiên Minh quát Giai Ý.

Tiếp tục anh mở đoạn video quay cảnh ăn uống của anh và Giai Mẫn lên, video dài 8 tiếng có để ngày tháng rõ ràng, khi video quay đến đoạn hôn nhau của anh và Giai Mẫn thì Thiên Minh cầm laptop lên tua nhanh đến gần cuối là sáng hôm sau hình ảnh anh ngồi dậy trên giường hiện rõ lên, người con gái đắm chăm trên giường chính là Giai Mẫn.

Xem đến đây Giai Ý ngục tại chổ, lão già Cao đi đến tát cô:" Khốn kiếp dám lừa ta à, con ranh con".

Lão già Cao nhanh chóng đi ra xe đi về.

Nơi đây còn lại ba người, Giai Ý ôm mặt khóc nức nở:" Vậy cái thai này là sao, còn anh tại sao đêm đó anh lại trốn được rõ là tôi đã bỏ thuốc".

" Cái gì? em chuốc thuốc Thiên Minh, Giai Ý em điên rồi sao, em đúng là hư hỏng".

" Không phải tại chị hay sao?, tại sao chị có được hạnh phúc còn tôi thì không?, Thiên Minh nói đi tại sao hôm đó anh lại ra được".

" Lần đó, bị cô dụ dỗ tôi, khi uống rượu vào tôi cảm giác rất khó chịu nên ngục luôn, nhưng cô biết không, tối nào cũng ôm Giai Mẫn ngủ quen rồi, nên hôm đó khi nằm xuống giường không có hơi cô ấy tôi đã giật mình tĩnh giấc rồi đi mua áo mới để về nhà, còn sau đó ai chơi cô thì rôi không biết, cô nên xem lại camare nhà mình đi nhé".

Giai Ý thét toán lên ôm mặt chạy như điên về nhà, cô liên tục la oán từ trên suốt đường đi

" Tại sao, cái thai này là của ai" cô đánh vào bụng mình:":Chết tiệc đứa con chết tiêt".

Giai Mẫn ở đây thẩm vấn Thiên Minh:" Chai rượu ngày hôm đó có liên quan gì đến chuyện này anh mau nói em nghe".

Thiên Minh kéo Giai Mẫn ngồi xuống ghế sofa anh kể lại hết mọi chuyện cho Giai Mẫn nghe, anh cũng khẳng định anh không hề biết chuyện gì sãy ra khi anh rời khỏi biệt thự Dương gia cả.

" Tại sao anh biết nó như vậy còn cố tình chơi với nó làm gì?".

" Anh muốn dạy cho nó 1 bài học thôi, đâu biết mọi chuyện ra như vậy đâu".

" Thôi được rồi, để em gọi bảo mẹ trông chừng nó".

Giai Mẫn nhấc điện thoại lên gọi cho bà Liên
"Alo mẹ, Giai Ý có thai rồi, cha đứa bé là ai thì không biết, mẹ trông chừng nó cẩn thận".

Bà Liên nghe Giai Mẫn nói vậy không gì là bất ngờ vì trong mấy năm qua Giai Ý đã phá thai hết 2 lần rồi.

Nhưng bà không muốn Giai Ý tiếp tục phá thai vì bác sĩ nói phá thai nhiều sẽ khó sinh con.

Giai Ý vừa về đến Dương gia chạy lên lầu xem lại camare thì thấy Tiến Văn( hàng xóm) người c**ng b*c mình, cô hùng hổ chạy sang.

Tiến Văn lôi cô ra gốc cây thổ lộ tình cảm với Giai Ý, anh ta nói thích Giai Ý từ lâu rồi, Giai Ý rất tức giận không quan tâm đến anh ta định gọi cảnh sát báo án thì Dương Quãng gọi.

" Giai Ý, anh bên này đang tiến triển tốt, em bên kia giúp anh 1 việc, đó là tìm thêm 1 đồng minh phải hết sức trung thành như chó trung thành với chủ rồi từ từ anh sẽ trao đổi trực tiếp với hắn".

Giai Ý liếc nhìn Tiến Văn cô nghĩ:" Bây giờ lợi dụng hắn ta trước rồi từ từ tính sau".

" Được em đã có người anh yên tâm hoàn thành bên đó nhé".

Cúp điện thoại Giai Ý quay sang nhìn Tiến Văn:" Anh yêu tôi?".

" Đúng tôi yêu em, yêu đơn phương em lâu rồi, bây giờ em muốn bắt tôi vào tù cũng được tôi chấp nhận".

"Nếu anh giúp tôi 1 việc tôi sẽ chấp nhận anh vì đứa bé trong bụng, nếu anh không chấp nhận giúp tôi, tôi sẽ phá thai và tống anh vô tù".

" Được anh đồng ý, chỉ cần em đừng bỏ đứa bé anh sẽ làm tất cả vì em".

" Tốt vậy đi theo tôi".

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 50: 50: Quản Gia Mới


Sáng nay Giai Mẫn tỉnh giấc với trạng uể oải, tối qua cô cứ suy nghĩ mãi về Giai Ý, cô rất giận, rất ghét, nhưng cũng rất thương nó."Tại sao nó lại thành người như vậy?, liệu nó có giữ đứa bé lại không?, đứa bé là con ai?".
" Giai Mẫn! Tối qua em không ngủ à?, anh thấy em đờ đẫn vậy?".
" Em có ngủ mà, thôi thay đồ anh đi rồi đi làm nè".
Cả hai xuống ăn sáng rồi đến công ty làm việc.

Gần trưa Giai Mẫn nhận được thông báo từ bệnh viện:" Hả cái gì, dì quản gia nhà tôi bị tai nạn, được rồi tôi vào đó ngay".
" Thiên Minh, dì quản gia nhà ta bị tai nạn rồi, chúng ta vào bệnh viện xem thế nào?".
Thiên Minh và Giai Mẫn nhanh chóng đến bệnh viện.

Dì quản gia bây giờ đã được chuyển sang phòng hồi sức sau cấp cứu.
Thiên Minh thì đi thanh toán viện phí còn Giai Mẫn ở lại hỏi thăm dì quản gia.
" Chào dì, con và Thiên Minh đến thăm dì, dì thấy thế nào rồi, bác sĩ nói sao, mà tại sao dì bị như vậy?".
" Tôi đang đi trên đường đi chợ, bổng có 1 chiếc xe điện do cậu học sinh chạy lên tông trúng, ta ngã lăn ra đường bác sĩ nói tôi bị gãy tay, phải nghỉ ngơi 3 tháng, còn cậu bé đó thì cũng theo ta đến bệnh viện, nó cũng biết lỗi xin lỗi thấy còn nhỏ nên ta bỏ qua và cho nó về rồi".

Kiếm Hiệp Hay
" Dì à, Thiên Minh thanh toán viện phí cho dì rồi, dù sao dì cũng làm cho nhà con lâu, nên đó cũng là trách nhiệm, dì cứ yên tâm về nhà tịnh dưỡng nhé".
Sau khi lo mọi chuyện xong Thiên Minh và Giai Mẫn chở dì quản gia về nhà, cho bà ấy nghỉ ngơi không làm gì động tay vẫn nhận lương trong 3 tháng, trong 3 công việc duy nhất bà ấy làm là đào tạo quản gia tạm thời.
Giai Mẫn liên hệ bên tuyển dụng tuyển người làm tạm thời, có rất ít ứng viên vì ai cũng muốn có công việc lâu dài chứ không phải tạm thời.
Hai ngày sau khi đăng tuyển có 1 người đến xin việc.
"Thưa ông chủ và phu nhân tôi đến xin việc"
Đứng trước mặt Giai Mẫn Thiên Minh là 1 cậu BOT chính hiệu, cậu ta mặc quần sọt hồng, áo trắn trên cổ đeo nơ hồng, móng tay sơn đỏ, giày búp bê đen.
" Cậu có kinh nghiệm gì rồi?" Thiên Minh hỏi.
" Dạ, em có kinh nghiệm nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, em rất ưa sạch sẽ, em định làm ở đây 3 tháng sau đó, á há, em sẽ đi qua Thái Lan để biến mình trở thành người phụ nữ thật thụ".
Giai Mẫn cảm giác như gặp người này ở đâu rồi cô hỏi:" Tôi thấy cậu quen quen".
" Chế ơi, Tôi là Tiến Văn đây, hàng xóm nhà cô đó".
" À ra là vậy, mà nhà cậu cũng khá giả mà sao lại đi xin làm thêm?".
" Gia đình tôi không ủng hộ việc tôi chuyển giới nên họ mới từ mặt tôi, bỏ mặc xác tôi tưk kiếm tiền".
" Được rồi cậu được nhận, mai dọn đồ đến đây làm, phòng của cậu ở cạnh phòng dì quản gia đang nghỉ dưỡng, mai dì ấy sẽ hướng dẫn cậu chi tiết công việc ở đây"
Tiến Văn vui vẻ đi ra về.

Anh lập tức gọi cho Giai Ý." Giai Ý à, anh đã được nhận vào làm nhà họ rồi".
" Được tốt lắm".
Tiến Văn nhìn bộ dạng này của mình anh vô cùng kinh tởm nhưng Thiên Minh hắn ta là chúa ghen, hắn giữ Giai Mẫn còn hơn cả mẹ giữ trẻ sơ sinh, nếu mang bộ dạng thường ngày đến chắn chắc hắn sẽ bị đuổi ngay, nên đành phải giả làm gay như vậy mới bước chân vô căn nhà đó được.
___
Tối đó Thiên Minh dẫn Giai Mẫn đi quẫy với bạn bè ở 1 hội quán sang chảnh.
Bạn bè Thiên Minh hôm nay gồm: Hạ Thúc, bạn của Hạ Thúc là Khải Trạch và vợ chồng ngài Peter.

Họ ngồi thành 1 bàn tròn ăn uống trò chuyện.
Thấy bữa tiệc hơi nhàm chán, Hạ Thúc đưa ra yêu cầu hay bây giờ chúng ta chơi 1 trò chơi đi.
" Phải nên kiếm cái gì đó chơi đi, không khi này tôi cũng chán ngấy" Khải Trạch lên tiếng.
Peter" Hay chúng ta chơi đánh bài đi, chia thành bốn nhà, vợ chồng tôi 1 nhà, vợ chồng ngài Cao đây 1 nhà, Hạ Tổng và Tân Tổng mỗi người 1 nhà.
Nhắc đến đánh bài đối với Giai Mẫn cảm thấy rất phấn khích, lâu rồi cô chưa chơi nay có cơ hội được bung xõa.
Cả bốn nhà điều chơi với nhau rất vui vẻ, chơi được vài ván thì Khải Trạch muốn thay đỗi không khí.

" Này chúng ta có nên thay đổi chút không khí không, hay chúng ta thay phiên nhau hát đi".
" Đúng đấy ở đây ai cũng hát hay mà, cậu mở đầu trước đi Khải Trạch là cậu đề nghị mà".
" Được, tôi sẽ hát".
Khải Trạch đứng lên bước lên bục nhỏ cầm remot bấm nhạc bài hát và bắt đầu hát.
"..........
Ngày ấy khi đôi mươi,tôi đem lòng thương nhớ ai
Ngày ấy người ta nói sẽ quay về
Ngày ấy bão trong tim, nhưng tôi chỉ biết đứng yên
Ngày ấy có cơn đau quên đặt tên......!"

Bài hát của ca sĩ Phạm Nguyên Ngọc.
Thiên Minh nghe bài hát hiểu ra ngay ý nghĩ của nó là gì, tâm sự của một chàng trai yêu đơn phương 1 cô gái nhưng bỏ lỡ.
" Anh ta đang đơn phương Giai Mẫn của mình à?, không ổn rồi." Thiên Minh nghĩ.
Tiếp đến là Hạ Thúc, Thiên Minh, vợ Peter.
Vợ của Peter là Liễu Mộng cô gái nết na thùy mị, dịu dàng chuẩn mực cô quen và yêu Peter khi đi du học ở Anh rồi cả hai kết hôn và hiện giờ có 1 cô công chúa đáng yêu.
Liễu Mộng hát 1 bài hát tiếng anh rất hay, những nốt lên cao hay âm trầm rất chuẩn, cũng đúng thôi cô ấy là giáo viên thanh nhạc mà.

Sắp tới Khải Trạch sẽ mời cô ấy về Tân Thời làm việc.
Cuối cùng đến lượt Giai Mẫn.
Cô lên sân khấu trình bày ca khúc " Tương tư dẫn" đây là một bài hát cô rất thích, thích từ lúc nhỏ rồi.

Giọng hát của Giai Mẫn vô cùng da thiết đến cả Liễu Mộng còn phải khen ngợi..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 51: 51: Giai Ý Bị Sa Thải Khỏi Tân Thời H Nhẹ


Sau khi tất cả các màng hát ca kết thúc.Trò chơi lại tiếp tục bắt đầu.

Lần này Hạ Thúc đề nghị muốn phu nhân của ngài Petter ra thay chồng chơi mấy ván sau.
"Phu nhân, cô có thể thay chồng mình chơi ván này không, mấy ván trước tôi thấy cô chỉ im lặng".
Liễu Mộng cười khẽ rồi nói:" Xin lỗi tôi không biết chơi"
" Thế trước giờ cô thường làm gì vào giờ rãnh rỗi?".

Hạ Thúc hỏi.
" Tôi thường hát, may vá, thiêu thùa, nấu ăn, có những lúc tôi hay đi tìm giống trồng hoa để gữi về biếu gia đình chồng, hồi đi học tôi cũng không đến mấy nơi này, tôi thường cũng đi đến mấy câu lạc bộ để học đàn piano và múa".
" Woa, giỏi thế" đó là lời khen Giai Mẫn dành cho Liễu Mộng, cô quay sang lay tay Thiên Minh.
" Anh nè, phu nhân nhà người ta là dạng nữ nhân hiền lương thục đức, đảm đang việc nhà, cầm kì thi họa còn phu nhân của anh hung hăn hống hách, game game suốt ngày, lúc còn đi học thi cử thì rớt lên rớt xuống lại còn rượu chè cờ bạc nữa haizzz, anh có hối hận khi lấy em không?".

Thiên Minh quay sang Giai Mẫn:" Về nhà anh sẽ cho em câu trả lời".
Cuối cùng cũng kết thúc cuộc vui, ai về nhà nấy.Trên xe Giai Mẫn hỏi Thiên Minh:" Sao anh có câu trả lời chưa?, có hối hận khi lỡ tay rước em về không?".
Thiên Minh cười nhẹ quay sang nhìn Giai Mẫn, sau đó anh tăng tốc lái xe lao trong đêm anh thốt lên:" Anh không chịu nổi nữa rồi, xem ra phải nhanh nói với em mới được"
Thiên Minh lập tức rẽ xe vào khách sạn ven đường.

Vừa xuống hầm xe anh nhanh chóng kéo cô đến quầy lễ tân nhận phòng rồi đi thẳng lên phòng.
Áp cô xuống giường:" Giai Mẫn, anh nói cho em biết chưa bao giờ anh hối khi gặp, yêu, và cưới em, vĩnh viễn không bao giờ hối hận, em biết không anh rất biết ơn khi ông trời mang em đến cho anh".
" Em biết điều đó, em chỉ buồn miệng hỏi vậy thôi, lúc nảy trên xe anh trả lời là được rồi, có cần phải cồng kềnh quá khi mang em đến đây không?".
Không trả lời,Thiên Minh môi anh tấn công đôi môi Giai Mẫn, anh vùn đầu mình xuống ôm hôn cô thật lâu mới dừng lại.
" Lời nói của anh phải đi theo hành động mới chứng minh được em à, anh định để về nhà nhưng trên xem em hỏi lại nên anh mới không chịu nổi mà lôi em đến đây".
Thiên Minh nhanh chóng lột s@ch đồ của Giai Mẫn xuống, nhìn bầu ng*c nhấp nhô anh không chần chừng mà cúi xuống hôn và ngặm nhấm ngấu nghiến, nơi này anh đã ăn qua vô số lần rồi nhưng không bao giờ anh cảm thấy chán.
Ngặm nhấm được 1 lúc lâu anh tiếp tục trường tay xuống nơi t* m*** của cô để săn sóc, nơi đó bây giờ đã ngập tràng d*** th**.
Anh không ngần ngại cúi mặt xuống đó mà hôn, đầu lưỡi anh liên tục ngọ ngậy trong nơi đó của cô, miệng thì hút những giọt thâm thúy đó của cô.
" Đừng mà, bẩn lắm anh, sao anh cứ như vậy hoài".
Anh không trả lời cô mà tiếp tục làm việc của mình.

Đã đến lúc cao trào anh nhanh chóng cỡi sạch đồ mình vứt sang 1 bên.

A đưa ** *** của mình vào nơi đó của cô vào ra liên tục và mãnh liệt.
Căn phòng tràng ngập âm thanh và mùi vị h0an ái của Thiên Minh và Giai Mẫn, cả hai quấn nhau ngủ đến sáng.

Sáng hôm sau Thiên Minh cho người đưa quần áo của anh và Giai Mẫn đến khách sạn cả hai thay đồ rồi đến công ty làm việc.
___ Tại Tân Thời.
Giai Ý hôm nay được Khải Trạch gọi lên phòng họp.
" Chào cô Giai Ý, cô biết hôm nay tôi gọi cô lên đây mục đích gì không?".
" Tôi không biết, hay là có người mời tôi đóng phim đúng không ạ".
" Cô bị sa thải".

Khải Trạch dứt khoát trả lời cô.

Giai Mần đứng hình tại chổ, rõ ràng cô là diễn viên ưu tú nhất mà sao lại sa thải cô?
" Sếp có thể cho tôi biết lý do không?".
" Cô vẫn giả vờ không biết à?, nếu vậy để tôi nói cô biết".
" Thứ nhất cô dành thời gian ăn chơi xuyên suốt 1 tháng không ngó ngàng gì đến công việc, hai vụ lùm xùm cướp chồng chị gái tôi đã biết, công ty chúng tôi không nhận người không có đạo đức và trách nhiệm như cô".

" Tôi, sao anh biết được?".
" Tôi cái gì mà không biết hả?, còn không mau cút đi".
Giai Ý ấm ức ôm mặt ra về, về đến nhà cô ta tìm bà Giai Liên để mách.
" Mẹ nhất định là chị hai đã mách Sếp con, để con phải chịu khổ, mẹ bây giờ con phải làm sao đây, còn đứa bé này nữa huhu".
Bà Liên thấy con gái út cưng của bà khóc như vậy bà vô cùng sót xa.
" Con yêu của mẹ, nhất định đừng phá thai con nhé, nếu phá thai con sẽ không sinh được đấy, mẹ thấy Tiến Văn điều kiện rất khá giả, tạm thời con sinh em bé trước mẹ và nó nuôi bé cho con, rồi từ từ dự tính tiếp theo nha con".
" Hic hic, còn buồn quá mẹ ơi"
" Đừng khóc mà, thấy con như vậy mẹ đau lòng lắm".
Bà Tống Giai Liên gần đây đã gần như quên đi sự tồn tại của Giai Mẫn cũng là con ruôtk của bà, tại sao có thể như vậy chứ? Giai Mẫn cũng là con bà ta mang nặng đẻ đau đau mà.
Từ lúc sinh ra Giai Mẫn đã có điều gì đó tác động đến tâm lý của bà, và điều đó là gì?..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 52: 52: Kế Hoạch Bắt Đầu


Sau khi được bà Tống Giai Liên khuyên nhủ.
Giai Ý quyết định ở ẩn dưỡng thai.
Tiến Văn làm việc tại nhà Thiên Minh được vài ngày, Thiên Minh và Giai Mẫn rất hài lòng với cách làm việc của anh ta.
Kể từ lúc làm việc tại đây, Tiến Văn rất thân thiết với dì quản gia, anh ta còn nhận làm mẹ nuôi nữa, dì quản gia rất thường xuyên kể chuyện của Giai Mẫn và Thiên Minh cho Tiến Văn nghe.
___
Tại biệt thự lớn của lão già Cao.
" Ông gọi con đến đây làm gì, nhanh đi con còn phải về nữa".
" Đến"" Về".

" Rõ ràng đây là nhà con mà, con phải dùng từ về cho nơi này và từ đến cho căn biệt thự của con chứ, gần 10 năm nay rồi con vẫn chưa chịu thay đổi lại cách gọi lúc đầu à?".
" Thưa ông!, nơi nào có Giai Mẫn nơi đó là nhà con, con phải dùng từ về cho nhà mình chứ"
" Mày!!" Lão gia Cao tức giận, nhưng vẫn cố nén lại cục tức.
" Thưa ông, ông gọi con đến đây có việc gì?".

" Lâu rồi ông cháu ta chưa có dịp ngồi uống rượu cùng nên ta muốn con về đây nhậu với ta 1 bữa, ta biết con yêu con nhỏ đó nhưng dù gì ta cũng là người thân ruột thịt của con".
Thiên Minh đã rất lâu chưa về đây, anh suy nghỉ mãi mới đồng ý lời của ông già Cao.
Nhưng khi uống được khoảng 3 ly Thiên Minh gục ngay xuống bàn.
Thấy Thiên Minh ngục xuống ông già Cao ra lệnh cho đám vệ sĩ đưa anh lên phòng, sau đó nhanh chóng cởi bỏ tất cả quần áo trên người Thiên Minh xuống.
Có đến 3 tên cận vệ thay phiên nhau chụp ảnh của Thiên Minh, họ chụp tất cả các tất da tất thịt, chụp những nốt ruồi, vết bớp nhỏ, sau đó là đo chiều cao.

Họ làm động tác này rất dứt khoát.
Sau một lúc tất cả hình ảnh điều được lưu lại, Thiên Minh cũng đã được mặc quần áo đàng hoàng.

Toàn bộ hình ảnh được gửi cho Dương Quãng kèm lời nhắn.
" Lão gia nhà tôi đã nhờ bác sĩ phẩu thuật giỏi nhất, hy vọng anh thành công tốt đẹp"
Thấm thoát gần 3 tháng trôi qua, đến đêm khi chuẩn bị đi ngủ Tiến Văn nhận được tin nhắn từ 1 group chat ẩn.
Nội dung tin nhắn đó là:
" Đã thành công"__ Được gửi từ Dương Quãng.
Trong group chat đó lần lượt gửi những tin nhắn xác nhận.
Lão Hổ cận vệ của Cao Lão già Cao, Giai Ý, Tiến Văn: " Bắt đầu".
Đúng 1 tuần sau.

Tại sân bay quốc tế có một người đàn ông cao to lịch lãm, đeo khẩu trang, kính râm.

Khi vừa bước ra khỏi cổng thì đã có 1 chiếc oto bảy chổ chờ sẵn, anh ta bước lên xe.

Chiếc xe đó chở thẳng anh đến biệt thự lớn Cao gia.
Anh ta được dẫn đến một căn phòng bí mật.
Vừa mở cửa bước ra.

Anh ta lên tiếng.

" Chào ông nội, con về rồi đây".
Lão già Cao nhanh chóng nhìn sang anh ta thốt lên.
" Woa, thật sự rất bất ngờ, chào cháu trai ruột thừa của ta [Cao Thiên Minh]."
" Chào ông nội bất đắc dĩ của con".
[Cao Thiên Minh] đứng trước mặt lão già Cao đây chính là Dương Quãng đã phẫu thuật thẩm mỹ thành [Cao Thiên Minh], cuộc phẩu thuật với sự can thiệp của 12 bác sĩ phẩu thuật thẩm mỹ giỏi nhất được ông già Cao đích thân mời đến.
[Cao Thiên Minh] lên tiếng tiếp " Con đã sẵn sàng, ông nội đây đã đến đâu rồi?"
" Tối nay nó sẽ đến đây, bây giờ con cứ đi nghỉ ngơi đi, ngày mai con sẽ được gặp Giai Mẫn, ngày mai sẽ bắt đầu một bộ phim kịch tính".

lão già Cao nheo mắt nhìn [Cao Thiên Minh].
Sau cuộc trò chuyện đó [Cao Thiên Minh] được đưa đến một căn phòng khác gần sát với căn phòng này nghỉ ngơi.
" Dương Giai Mẫn, kể từ ngày mai tôi sẽ được đường đường chính chính ở bên em, trả thù em, muốn tự tay trả thù tôi chứ gì, còn lâu"
Thiên Minh và Giai Mẫn vẫn cứ nghĩ Dương Quãng vẫn đang còn trong tù
___ Biệt thự Thiên Minh.
Sau khi ăn chiều xong, "Giai Mẫn à, hôm nay ông nội bắt anh về có việc gấp, nghe nói chổ của Thiên Lượng có vấn đề liên quan đến pháp luật, nên tối nay anh sẽ đi qua đó, tầm 10 giờ anh sẽ về, anh cố gắng về sớm với em."

" Vâng anh cứ đi đi, em ở nhà đợi anh".
" Giai Mẫn à, còn 2 tiếng nữa mới đến giờ đi, hay là chúng ta làm 1 lát nhé, tối về anh và em chỉ ôm nhau ngủ thôi".
" Thôi để mai đi anh, anh còn dưỡng sức để đi giải quyết công việc nữa".
" Sống với nhau 10 năm rồi mà em vẫn còn lo ngại vấn đề sinh lý và sức khỏe của anh à, cho dù chúng ta vật nhau cả đêm không nghỉ sáng mai anh vẫn thừa sức để đi làm đấy".
Vừa dứt lời Thiên Minh đè Giai Mẫn xuống mà hôn cuồng nhiệt, cả hai nhanh chóng cởi bỏ những lớp vải trên người xuống, tiếp theo sau đó là một màng ân ái đến cuồng nhiệt của hai người.
Kết thúc Thiên Minh thay đồ xong, trước khi đi như thường lệ anh không quên đặt một nụ hôn lên môi Giai Mẫn.
" Anh đi nhé, lát nữa anh về".Vừa dứt câu bức ảnh cưới của hai người được treo trên đầu giường bổng trơi xuống nhưng rất may không vở mặt kính.
Giai Mẫn và Thiên Minh điều mất hồn khi bức ảnh rơi xuống.
" Để em đi gọi Tiến Văn treo lên".
" Không cần đâu, ảnh cưới của chúng ta anh không muốn người khác treo lên, em để nó nằm ở đây, lát về anh sẽ treo lên".
Cuộc trò chuyện đó của hai người đã bị Tiến Văn bên ngoài nghe hết.

Anh nhắn toàn bộ qua cho [Cao Thiên Minh] biết..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 53: 53: Thiên Minh Bị Tai Nạn


Trời đã tối Giai Mẫn tiễn Thiên Minh ra xe, không hiểu sao lúc này anh có cảm giác rất bất an, không riêng cô mà Thiên Minh cũng có cảm giác bất an không kém anh quay lại ôm Giai Mẫn.

" Giai Mẫn à, chúng ta vô nhà thôi, anh cảm thấy không yên lòng cho lắm".

" Anh cứ đi đi, ở nhà còn có Tiến Văn nữa mà, anh đi đường nhớ cẩn thận xe cộ nhé, lái xe chậm thôi, khi nào đến nhắn cho em".

Sau khi tạm biệt nhau Thiên Minh lái xe đi đến nhà lão già Cao, trên đường đi anh luôn lôi ảnh của Giai Mẫn ra nhìn ngắm.

Thiên Minh lúc này không biết kể từ bây giờ anh sắp phải chịu cảnh rời xa Giai Mẫn của anh.

Khi xe anh đi vào cổng biệt thự vừa bước xuống xe anh đã bị người của lão già Cao mai phục trước đó bắt cho anh 1 ống tiêm từ xa khiến anh ngục xuống, mấy giây trước khi ngục xuống miệng anh lẫm bẩm " Giai Mẫn ơi".

Khi Thiên Minh vừa ngục xuống được mang vào căn phòng bí mật, căn phòng này có đầy đủ tiện nghi, trước chiếc giường lớn còn có một màng hình lớn được chia làm 6, bên ngoài còn có 4 tên vệ sĩ đứng canh gác.

Khi vừa đặt Thiên Minh xuống giường hai tên vệ sĩ nhanh chóng c** q**n áo của anh xuống và thay cho anh một bộ quần áo mới.

Còn bộ đồ của anh thì mang đến phòng cho
Dương Quãng mặc.

Mặc bộ quần áo của Thiên Minh lên người hắn ta cảm nhận rõ trên áo có mùi nước hoa của nữ, hắn ta đoán chắc chắn đây là mùi hương của Giai Mẫn.

Nằm trên giường mê man nhưng tim của Thiên Minh không ngừng nhói lên, thời điểm này tại biệt thự riêng Giai Mẫn cũng bồn chồn không nguôi, cô đi qua đi lại cầm điện thoại gọi cho Thiên Minh.

Bên này điện thoại Thiên Minh reo lên, Dương Quãng giờ đây cũng đã được phẫu thuật giọng nói không khác gì của Thiên Minh, nói đúng hơn ngoài các bộ phận trong cơ thể ra thì ngoại hình của anh giống Thiên Minh từ mi li mét giống nhau trọn 100%.

Lúc này Dương Quãng cầm điện thoại lên nghe máy.

" Anh nghe đây, kẹt xe nên bây giờ anh mới đến, anh sẽ về với em nghe đây".

cúp máy anh cười một nụ cười hết sức nham hiểm.

Khoảng 1 tiếng sau, sau khi nghe phía bên lão Hổ báo cáo, tất cả mọi thứ đã sẳn sàng.

Dương Quãng cầm điện thoại trước đó đã được IT phá mật khẩu gọi cho Giai Mẫn.

" Giai Mẫn à, anh chuẩn bị về với em đây" sau đó cúp máy anh nói "vai diễn người chồng tệ bạc chính thức bắt đầu".

Dương Quãng lúc này đang đi trên đường đến ngã tư anh bóp còi liên tục, phía xa có 1 chiếc xe lao tới " Rầm".

Điện thoại Giai Mẫn không bao lâu đã reo lên là số của Thiên Minh.

" Chào cô, cô có phải là người nhà của chủ nhân số điện thoại này?".

" Đúng là tôi,anh ấy! ".

" Cô đến bệnh viện ngay đi, chủ nhân số điện thoại gặp tai nạn".

Giai Mẫn chân tay rung lẫy bẫy, tim cô ngừng đập, anh chóng phi đến bệnh viện bằng vận tốc nhanh nhất.

Tiến Văn thấy Giai Mẫn chạy ra khỏi cổng, gửi một thông báo.

" Đã đi".

A đi lên phòng của Thiên Minh bắt đầu lắp camare siêu nhỏ vô cùng tinh vi trong phòng Thiên Minh, sau đó anh đi khắp các nơi khác để lắp các camare còn lại.

Lúc này tại căn phòng bí mật kia, trên màng hình lớn hiện lên hình ảnh camare của những nơi đã được lắp camare.

Giai Mẫn cuối cùng cũng đến bệnh viện, cô sợ hãi gọi điện cho Xuân Muội, nhanh chóng Xuân Muội cùng Hạ Thúc cũng đến hiện bệnh viện.

Các bác sĩ y ta ra vào phòng cấp cứu khiến Giai Mẫn đứng ngồi không yên.

Phía bên trong phòng cấp cứu các bác sĩ y tá nói chuyện với bệnh nhân.

" Thưa anh, theo mệnh lệnh của Lão Hổ chúng tôi sẽ làm tổn thương gây chảy máu các vết thương trước đây anh phẫu thuật thẩm mĩ, sau đó sẽ khâu lại, anh chịu đau một chút".

" Được rồi, mà nè sau ca phẩu thuật này các người hãy chuẩn đoán tôi bị chấn thương não nhẹ sẽ hay quên 1 số kí ức nhỏ trước đây".

" Vâng thưa anh".

Cửa phòng phẩu thuật mở ra, Giai Mẫn chạy lại bác sĩ.

" Anh ấy sao rồi".

" Không ảnh hưởng đến tính mạng, nhưng cơ thể anh ta sẽ có nhiều vết sẹo để lại, sau này muốn xóa chỉ cần đi thẩm mĩ, còn nữa anh ta bị chấn thương đầu nhẹ, sau này có đôi lúc sẽ hay quên đi 1 số kí ức nhỏ trong quá khứ, chỉ cần cô nhắc lại anh ấy sẽ nhớ ra, nói chung hiện tượng này giống người già hay bị lẫn thôi, tầm khoảng 1 năm sẽ khỏi".

Dương Quãng lúc này được đẩy sang phòng hồi sức, Tiến Văn cũng đã nhanh chóng đến bệnh viện, trong lúc Giai Mẫn đi ra ngoài lấy thuốc bên này Tiến Văn đã nhanh chóng lắp camare trong phòng bệnh.

Thiên Minh tỉnh dậy, thấy đồ mình được thay ra, trước mặt anh là màng hình lớn được chia thành nhiều ô, anh nhận ra đó là nhà mình, bên cạnh đó còn có các ô đen, anh quan sát hết không thấy Giai Mẫn đâu, ngay lập tức có 1 ô đen hiện lên hình ảnh của trong phòng bệnh anh đã nhìn thấy Giai Mẫn, khi chưa hết bàn hoàng anh thấy người con trai nằm trên giường bệnh, người đó giống anh như đúc, từ gương mặt đến kiểu tóc, Giai Mẫn thì ngồi bên cạnh xoa bóp tay chân cho anh, mắt Thiên Minh đứng tròng, trái tim anh bị bóp nghẹn lại thở không ra hơi, toàn bộ camare này có chức năng lưu âm thanh và anh ghe rõ được giọng Giai Mẫn.

" Thiên Minh à, tối qua anh làm em lo lắm anh biết không, anh còn đau ở đâu không?".

Dương Quãng nhìn lên tâm điểm camare cố ý nói to.

" Em yêu à, anh không sao", sau đó hôn lên trán cô.

Thiên Minh vốn là người rất hay ghen và nhạy cảm khi Giai Mẫn gần người khác giới lần này chứng kiến cảnh này đầu anh như muốn nổ tung, anh thét lên:" Giai Mẫn, anh ở đây, đó không phải anh".

Anh nhanh chóng tìm điện thoại để gọi về nhưng điện thoại anh đã bị lấy đi, anh chạy ra phòng nhưng cánh cửa bằng sắt đã bị khóa chặt.

Dương Quãng bên kia sai Giai Mẫn đi mua ít đồ, sau khi Giai Mẫn đi, anh tiến lại gần camara và nói.

:" Thiên Minh à, chỉ mới bắt đầu thôi, để tôi thay anh chăm sóc Giai Mẫn nhé".

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 54: 54: Chứng Kiến Cảnh Đau Lòng


Nghe rõ lời Dương Quãng nói Thiên Minh chết sững tại chổ, anh không muốn tin, không muốn nghe những gì mình chứng kiến, tim anh đau, đầu anh muốn đứt cả mạch máu não, anh kêu gào thảm thiết.

" Không được, đừng mà, cầu xin các người, tha cho chúng tôi" Vừa gào anh vừa đấm tay vào màng hình led, màng hình được bảo vệ bởi 1 tấm kính chịu lực nặng nên Thiên Minh đánh nhiều cở nào vẫn không bể.

Thiên Minh thất thần ngồi bệch xuống sàn trước màng hình đầu anh lúc nổ tung ra, anh chạy lại cửa tiếp tục cào cấu cửa sắt kia đến chảy máu tay.

Bên này lão già Cao quan sát camare thấy Thiên Minh như vậy quát với lão Hổ.

" Cháu yêu của ta, mau lên anh vào đó xem nó thế nào, cho nó một liều an thần đi".

Lão Hổ lập tức đi làm theo mệnh lệnh lão già Cao.

Lão già Cao ở lại lẫm bẩm:" Ôi cháu tôi nghiệp của ta, ta sẽ giúp con thoát khỏi con điên không biết đẻ đó, sau này ta sẽ kiếm cho con thật nhiều phụ nữ giúp con thỏa mãn hơn nó".

Thiên Minh bị tiêm thuốc đến ngất đi, anh được đám vệ sĩ chăm sóc vô cùng tận tình từ tắm rữa, thay quần áo, ăn uống, tiêm thuốc an thần! ,
Trong phòng bệnh Dương Quãng lúc này có ba người hắn ta, Tiến Văn, Giai Mẫn, Giai Mẫn thì đang gọt trái cây, Tiến Văn đang xoa bóp cho Dương Quãng.

Lúc này từ ngoài cửa có 1 đứa bé tầm 4 tuổi chạy vào bám víu lấy Dương Quãng.

" A, chú ơi, chú chơi với cháu đi, mẹ cháu đi sinh em bé rồi, ba cháu chỉ lo cho mẹ cháu thôi".

Sau đó có thêm 1 người đàn ông chạy vào ôm lấy đứa bé.

" Rất xin lỗi mọi người, vợ tôi đi sinh, ông bà hai bên đang từ dưới quê lên nên chỉ có mình tôi vừa chăm vợ vừa chăm con, tôi làm không xuể nên nó chạy vào đây".

Dương Quãng xoa đầu thằng bé mà đáp.

" Không sao, anh cứ lo cho vợ anh đi, còn thằng bé cứ để đấy tôi chăm giúp cho, dù gì thằng bé có vẻ rất thích tôi".

" được vậy nhờ cả vào anh, tôi cảm ơn".

Khi người đàn ông đó đi khỏi, Tiến Văn bên này nói thêm vài câu:" Tôi cảm thấy thằng bé rất thích cậu và cậu cũng rất thích nó, tôi thấy nếu sau này có con nhất định anh và nó sẽ quấn nhau mãi, haha".

Nghe Tiến Văn nói vậy Giai Mẫn rất chạnh lòng, vì cô biết rõ bản thân mình không thể cho anh cái thiêng chức cao cả đấy, cô bổng chốc buồn cụp mi mắt xuống rơi lệ, trái cây đã gọt xong cô mang đến cho mọi người và đứa bé ấy ăn.

" Em đi ra ngoài mua ít đồ rồi quay lại nhé".

Giai Mẫn ngậm ngùi đi ra ngoài, bên này Tiến Văn cười với Dương Quãng.

" Diễn tốt đó người anh em, mọi chuyện phải để từ từ, tôi ở nhà họ được một khoảng thời gian nên cũng hiểu".

" Tôi biết rồi" Dương Quãng.

Khi Giai Mẫn đi từ ngoài vào gần đến lúc này Dương Quãng cố tình nói lớn cho cô ghe.

" Woa, cháu dễ thương quá, ước gì chú cũng có 1 thiên thần như cháu".

Giai Mẫn bên ngoài nghe rõ lời anh ta nói.

Cô quay đi mà khóc, bao năm qua cô biết Thiên Minh lo cho sức khỏe của cô nên đã bỏ thuốc tránh thai cho cô, nhưng cô đã biết nên đổi thuốc tránh thai sang thuốc bổ, nhưng như vậy cô vẫn không thể có thai, còn về Thiên Minh cô biết anh làm giấy vô sinh giả đã an ủi cô, cho cô đừng buồn, việc này càng làm cô thêm phần cắn rứt lương tâm.

Đã 4 ngày trôi qua, Giai Mẫn luôn túc trực chăm sóc Dương Quãng mà cô luôn nghĩ đó là Thiên Minh, hôm nay cũng đã đến ngày xuất viện, 4 ngày qua đối với Dương Quãng hắn ta vô cùng thỏa mãn, mà hắn ta thỏa mãn bao nhiêu bên này Thiên Minh đau khổ bấy nhiêu, anh điên lên những lúc Giai Mẫn ân cần chăm sóc người đàn ông khác, anh gào anh thét nhưng tất cả trong vô vọng, Giai Mẫn của anh chẳng lẽ rơi vào tay người khác rồi sao?, chỉ mới là ân cần chăm sóc thôi mà Thiên Minh đã như vậy, liệu những ngày tháng tiếp theo Giai Mẫn và hắn ta thân thiết ân ái nhau thì Thiên Minh liệu sẽ ra sao khi tận mắt chứng kiến.

??
____
Tại biệt thự Thiên Minh.

" Hây cuối cùng cũng về nhà, thoải mái quá".

Dương Quãng hắn ta vươn vai ngã lên ghế sofa.

Giai Mẫn sau khi sắp xếp tất cả đồ đạc dọn từ bệnh viện về thì bị Dương Quãng kéo lên phòng.

Vừa lên đến phòng hắn ta kéo Giai Mẫn lại vị trí gần camare ôm Giai Mẫn vào lòng hôn ngấu nghiến cô.

"Kì lạ sao nụ hôn hôm nay của Thiên Minh rất khác lạ, bình thường anh ôm hôn cô cô cảm thấy rất ấm áp nhưng hôm nay cảm thấy nó vô cùng khó chịu, hơn hết bước vào phòng này cô cảm thấy trống trãi vô cùng" Giai Mẫn nghỉ, bất giác cô đẩy Dương Quãng ra.

Dương Quãng như hiểu ra điều gì, anh cố gắng dỗi lên:" Em sao vậy?, sao lại né anh, Giai Mẫn có phải em không còn yêu anh sao?".

Biết Thiên Minh rất hay ghen và nhạy cảm Giai Mẫn nghĩ chắc vấn đề nằm ở bản thân mình, nên cô xoa dịu hắn ta.

" Thiên Minh à, em xin lỗi chắc em mệt quá thôi, em vẫn yêu anh mà".

Giai Mẫn dứt lời Dương Quãng đặt môi mình lên môi cô mà ngấu nghiến mãnh liệt.

Thiên Minh bên này quan sát và nghe thấy tất cả mọi thứ, tim anh như ai đó bóp nghẹn lại, đầu óc quay cuồn, miệng không ngừng kêu ngào thảm thiết như có ai dùng cực hình với mình, anh khóc, tay anh cào bấu liên tục lên màng hình, đến đoạn thấy hắn ta đẩy Giai Mẫn xuống giường anh la toán lên.

" Không, đừng mà, xin hãy dừng lạ cho tôi, cầu xin các người dừng lại, thả tôi ra nhanh lên, hắn đang ***** *** Giai Mẫn của tôi".

Tiếng gào thét trong vô vọng, nhưng khi tên Dương Quãng tay mò đến váy thì Giai Mẫn đẩy ra.

" Anh à, em đang đến kì, để sao đi".

Nói rồi Giai Mẫn chỉnh tề lại quần áo, bên dưới có tiếng của Xuân Muội cô nhanh chây đi xuống.

Thấy Giai Mẫn ra khỏi người Dương Quãng Thiên Minh mới ngừng hét, nằm xuống sàn nhà đôi mắt đỏ ngầu nhìn trừng trừng thất thần lên trần nhà!.

.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 55: 55: Bên Anh Nhưng Vẫn Thấy Trống Vắng


5 ngày sau, kì kinh nguyệt của Giai Mẫn kết thúc, không hiểu sao cô lại có cảm giác gì đó lo sợ, không như mọi khi mỗi lần Thiên Minh có việc gì đó cô điều đợi anh về tắm chung, nay cô nhanh chân nhanh tay đi tắm trước.

Vừa tắm xong cô đi ra thì Thiên Minh giả cũng vừa về.
" Anh về rồi sao, dạo này chổ nhà ông nội ổn chứ em thấy anh rất hay qua đó".
" Chổ em trai anh có chút rắc rối thôi, anh đi chủ yếu cùng ông giải quyết chuyện của nó".
" Ông có nói gì về em không?".

Đây là câu hỏi Giai Mẫn rất hay hỏi Thiên Minh mỗi lần anh đi từ nhà lão già Cao về vì cô biết lão già Cao đang áp lực cô và Thiên Minh chuyện con cái.
Lúc này Dương Quãng ôm cô lại
" Em đừng có lo lắng và áp lực bản thân mình quá, hôm nay em phải cho anh bù lại 5 ngày qua".

Nghe đến đây Giai Mẫn cảm giác gì đó rất khó chịu trong người..Rõ ràng mấy ngày qua cô cảm giác vô cùng rống trãi như thiếu thứ gì đó, cô nghĩ chắc là do 5 ngày này Thiên Minh đi nhiều cô và anh cũng không ân ái, nhưng khi nghe lời đề nghị ân ái đêm nay cô lại có cảm giác khác lạ.
Khi Dương Quãng cuối đầu hôn cô, sau đó ôm cô vào lòng cô cảm thấy bức rức, bất giác cô đẩy anh ra, Dương Quãng biết vì mìn không phải Thiên Minh nên Giai Mẫn mới có cảm giác như vậy, anh cũng lại bắt đầu diễn tả điệu bộ ghen bóng gió của Thiên Minh theo đúng những gì Tiến Văn nghe ngóng được từ chổ dì quản gia cũ kia.
" Giai Mẫn có phải trên người anh có nhiều vết thương nên em mới như vậy đúng không, hay em có ai khác rồi".
Giai Mẫn nghe hắn ta nói vậy liền phản khán ngay." Không có mà, em chỉ yêu Thiên Minh không yêu ai cả".
" Vậy tại sao em lại né tránh anh?".
" Vì em bị vấn đề về kinh nguyệt nó kéo dài nên em ngại anh".

Giai Mẫn đã nói dối, trước đây hầu như không bao giờ cô nói dối anh về điều này nhưng chính cô cũng không hiểu rõ tại sao mình lại như vậy.
Dương Quãng nghe vậy đành buông cô ra, nhưng vẫn chưa thôi ý định hành hạ tâm can Thiên Minh, anh nói với Giai Mẫn.
" Nếu như không làm bên dưới được thì để anh hôn bên trên".
Vừa dứt câu anh cuối đầu hôn ngấu nghiến Giai Mẫn, anh xé áo trên người cô ra vứt sanv một bên vừa hôn môi xong anh cuối xuống dùng tay bóp hai b** ng** của Giai Mẫn, anh vùi mặt mình xuống dưới dùng răng cắn lấy
hai t* hồng nhô lên, Giai Mẫn vì hành động bất mạnh bạo của anh mà rên lên.
Thiên Minh đứng quan sát và nghe tất cả, mắt anh đã ngập tràng nước mắt, anh lại tiếp tục đấm vào màng hình " Bỏ cô ấy ra, Giai Mẫn là của tôi mà, là của tôi, không phải của anh".
Đám vệ sĩ canh bên ngoài nghe thấy tiếng la thét của Thiên Minh lúc này liền chạy vô và tiêm cho anh một liều thuốc ngủ khiến anh ngất đi, khi đám vệ sĩ vừa đi ra ngoài thì
Tâm Đức xuất hiện, anh ta vừa tiến lại gần Thiên Minh vỗ vai " Em rể..." thì lập tức có một bóng ma nữ hung dữ hiện ra kéo Tâm Đức về.
" Mẹ bỏ con ra".
" Tao không bỏ, công sức mấy năm nay tao rót thù hận vô bọn chúng không thể để mày phá được".

Ma nữ nó vừa nói vừa kéo tay Tâm Đức đi, bà ta dùng một vòng tròn đỏ đưa vô tay của Tâm Đức sau đó kéo anh đi để Thiên Minh một mình ở lại chóng chọi với sự hành hạ tâm can mà chính ông nội mình mang lại.
Thiên Minh bị hạ thuốc ngục xuống tại giường nhưng đầu óc của anh vẫn không ngừng nghỉ đến Giai Mân.
Bên này Dương Quãng ôm hôn mân mê Giai Mẫn thì điện thoại của Dương Quãng reo lên người gọi là lão già Cao.
Dương Quãng biết chắc có chuyện nên nhanh chóng cầm điện thoại ra ngoài nghe điện thoại sau trở vào nói với Giai Mẫn.
" Bên ông nội có việc gấp hình như ông không khỏe nên anh phải qua đó liền, nhưng anh sẽ về với em ngay thôi".
" Được anh đi cẩn thận, đừng như lần trước nhé, nếu tối quá thì ở lại đó sáng mai về".
" Anh biết rồi, em yên tâm đi".
" Dạ, anh đi cẩn thận nhé".
Dương Quãng ra hầm lấy xe chạy đi, Giai Mẫn nhìn hình ảnh anh đi mất hút mới thở phào nhẹ nhỏm.

Giai Mẫn nhấc điện thoại lên gọi cho Xuân Muội để tâm sự về chuyện tâm.sịn lý của mình.
" Xuân Muội à, mình có chuyện muốn hỏi".

Xuân Muội bên kia ngáp ngáp trả lời.
" Trời ơi, tổ tông ơi, giờ này cậu không ôm Thiên Minh ngủ à sao gọi cho mình".
Vừa dứt câu Giai Mẫn nghe đầu dây bên kia đã im lặng cô biết Xuân Muội đã ngủ và cũng thấy có lỗi khi phá giấc ngủ của bạn mình.
Dương Quãng vừa đến biệt thự Cao gia đã bị lão già Cao quát mắng.
" Khốn kiếp!, anh coi mà chừng mực lại hành động của mình, nếu vả quá thì lôi ra khách sạn đi làm quá cháu tôi nó mà điên lên anh chịu trách nhiệm".
" Không phải lúc đầu ông nội cũng đồng ý với cách này sao, sao bây giờ đổi ý rồi, ông nên nhớ đây là cách làm Thiên Minh điên lên, một người đàn ông khi chứ kiến người phụ nữ của mình bị người khác chơi qua chắc chắn sẽ khó ai chịu để cô ta quay lại bên mình, đó là lòng tự tôn mà đàn ông nào cũng có, chỉ như vậy sau này cháu ông sẽ gớm ghiến con người của Giai Mẫn cho xem".
Nghe vậy lão già Cao cũng rất hứng thú tán thành" Cũng đúng đó, vậy anh cứ cưỡng con nhỏ đó thật tàn nhẫn vào, để sau này cháu tôi nó sẽ tởm con người của nó, còn nếu Thiên Minh điên lên tôi sẽ cho người tiêm cho nó vài liều thuốc".
Thấy lão già Cao đã đồng ý với mình Dương Quãng tỏ ra vô cùng đắc í vì mục đích chính của kế hoạch lần này là hành hạ tâm xác của Thiên Minh và Giai Mẫn tội đã tống hắn vào tù khiến cho hắn phải chịu bao nhiêu tủi nhục và bị đám tù nhân nam b**n th** hành hạ t*nh d*c đến vô sinh.
Nhớ lại ngày tháng trong ngục tù là vô số những ngày tháng hắn sống trong địa ngục trần gian, đêm đến khi ngủ còn có bóng ma nữ hiện ra và nhắc nhở anh phải trả thù, bóng ma nữ đó đã kể vô số những điều tốt đẹp mà hai người đó đang hưởng thụ khiến lòng hận thù của anh càng dâng cao..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 56: 56: Đó Có Phải Là Hiện Tượng Tâm Lý


Về đến nhà, Dương Quãng đã thấy Giai Mẫn ngủ từ lúc nào, anh cười khẩy 1 cái rồi đi đến gần camera để để quan sát.
" Thiên Minh à, tao không biết mày có nghe tao nói không, nhưng tao vẫn nói là, Giai Mẫn sẽ sớm bị tao chơi nát thôi".
Bất tỉnh trong phòng bệnh nhưng Thiên Minh vẫn nghe thấy tiếng Dương Quãng, nghe đến từ" Chơi nát Giai Mẫn" anh đột nhiên ngồi dậy khi vừa định mở miệng thì bổng nhiên.
" Bụp".

Lại thêm một mũi tiêm an thần được tiêm vào người Thiên Minh, lão già Cao sợ rằng Thiên Minh la mất sức và sang chấn tâm lý nên ông đã phái vệ sĩ đứng canh ngay tài phòng của cháu ông ta luôn.
Thiên Minh bị mũi tiêm đó làm ngã quỵ xuống đất, trong miệng còn lẫm bẩm.

" Giai Mẫn ơi, Giai Mẫn,.....!Dương Quãng tao hận mày".
Dương Quãng hắn nằm cạnh Giai Mẫn mà ngủ đến sáng, khi dậy Giai Mẫn nhìn sang thấy bên cạnh đang ngủ say, cô rón rén dậy đánh răng rữa mặt.
Lúc này thì hắn ta cũng đã tỉnh dậy, Giai Mẫn cũng vừa bước ra từ nhà vệ sinh.
" Anh dậy rồi à, đi vệ sinh cá nhân đi xuống ăn sáng rồi đi làm, hình như Tiến Văn làm đồ ăn sáng rồi đấy".
Tiến Văn theo lý sẽ làm việc tại nhà Giai Mẫm 3 tháng, nhưng từ sau khi Dương Quãng xuất viện về hắn kiếm lý do để Tiến Văn ở lại làm việc.
Sau khi ăn sáng xong xuôi cả hai đến công ty làm việc.Hôm nay Giai Mẫn phải ra sân bay tiễn Khải Trạch đi công tác và chắc chắn rằng để Thiên Minh đừng ghen nên Giai Mẫn đã để anh theo.
" Thiên Minh à, chiều nay chúng ta ra sân bay tiễn Trạch ca đi Mỹ công tác nhé".
Dương Quãng có nghe Giai Ý nhắc đến tên này, hắn biết Khải Trạch là một người có đôi mắt nhìn người rất thấu đáo, nên hắn rất cẩn trọng và quyết định không đi gặp mặt Khải Trạch.
" Hôm nay 3 giờ chiều anh phải đi sang nhà ông nội, lại tiếp tục lo chuyện cho Thiên Lượng nữa rồi, em đi một mình nhé nhớ là đi sớm rồi về nha".
Giai Mẫn lấy làm lạ, bình thường Thiên Minh có tính hay ghen lắm cô đoán là chắc chắn anh sẽ đòi theo cho bằng được nhưng không ngờ Thiên Minh lại không đi, cô nghĩ chắc vụ việc của em trai Thiên Minh rắc rối lắm nên mấy ngày nay anh mới lo toang tới lui như vậy.

Giai Mẫn, Xuân Muội và Hạ Thúc tiễn Khải Trạch ra sân bay xong, Hạ Thúc đi gặp đối tác còn Giai Mẫn thì rủ Xuân Muội về nhà trò chuyện.
Tiến Văn thấy Giai Mẫn dẫn người về nhà, hắn ta cố tình dọn dẹp phòng khách để nghe lén.

Giai Mẫn thì rủ Xuân Muội về nhà chơi mục đích là để tâm sự chuyện tâm sinh lý mà mình đang mắc phải.
" Xuân Muội nè sao dạo gần đây mặc dù ở gần Thiên Minh nhưng mình vẫn cảm thấy rất khó chịu mỗi lần anh ấy gần gũi mình vậy, mình đảm bảo là trong đầu mình ngoài Thiên Minh ra không có ai khác cả".
" Được rồi đợi mình 5 phút để mình suy nghĩ".
Xuân Muội ngồi suy tư một hồi rồi đưa ra kết luận cho Giai Mẫn.
" Theo mình suy đoán đây là một rối loạn chức năng t*nh d*c, được đặc trưng bởi triệu chứng giảm hoặc không có những ý nghĩ, tưởng tượng hay h*m m**n liên quan đến chuyện chăn gối.

Triệu chứng này có thể tồn tại liên tục hoặc không liên tục, kéo dài từ 1- 6 tháng, hiện tượng này do sự thay đôiz nội tiết tố trong cơ thể của cậu mà ra thôi, có thể cậu bị stress, áp lực chuyện gì đó rồi sinh ra thôi, cậu cần điều tiết lại chế độ ăn uống, và giải trí nhiều hơn thì sẽ nhanh khỏi thôi".
" Mình biết rồi, cảm ơn cậu, giờ mình chơi game đi nha, chơi game mình sẽ thấy tinh thần được thoải mái hơn".
" Được thôi, mình chơi với cậu".

Sau khi ghi âm toàn bộ cuộc trò chuyện Tiến Văn nhanh chóng gửi cho Dương Quãng, Dương Quãng xem xong cười điểu rồi nhanh chóng xóa hết tin nhắn.
Xóa tin nhắn hết hắn ta tò mò mà xem lại album ảnh trong điện thoại của Thiên Minh.
Trong điện thoại Thiên Minh toàn bộ hầu như là hình ảnh của Giai Mẫn hoặc của cả hai chụp chung, trong có có cả ảnh nóng của cả hai người do Thiên Minh chụp lén.
" Anh xem gì mà chăm chú thế, đứa cháu hơg của ta?".

Dương Quãng đứng ngoài ban công thì được lão già Cao gọi..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 57: 57: Đau Thấu Tận Tâm Can


Dương Quãng nghe lão già Cao gọi liền quay lại.
" Thằng cháu ngoan của ông đúng là một tên b**n th** nhỉ?, trong điện thoại anh ta toàn hình nóng của anh ta và Giai Mẫn, ông xem toàn là những hình có vẻ như hai người họ vừa mới cuốn quýt nhau xong".
" Hức, ta cũng không biết con nhỏ đó có cái gì mà cháu ta si mê nó tới như vậy, nhưng không sao rồi đây nó mau chóng quên thôi, ta sẽ chấp dứt khoảng thời gian 10 năm bên nhau của tụi nó, không gì mà lão già này không làm được".
Quá khen cho một âm mưu thâm độc của Dương Quãng, nhưng cho dù Dương Quãng có thâm độc cở nào đi nữa cũng không làm Thiên Minh đau đớn bằng sự đồng tình hợp tác của ông nội ruột người anh rất kính yêu với kẻ thù của chính mình.
Lão già Cao hút hết điễu xì gà rồi quay sang vỗ vai Dương Quãng.
" Có kế hoạch cho bước tiếp theo chưa?".
" Kế hoạch con có rồi nhưng quan trọng vẫn là sự hợp tác của ông nội đây".
Lão già Cao cười phá lên tỏ vẻ rất đắc ý và mong đợi" Chỉ cần con nhỏ đó tình nguyện ly hôn chuyện gì ta cũng làm".
____
Buổi tối hai ngày sau tại biệt thự Thiên Minh lão già Cao cùng đám vệ sĩ của mình đến.
Vừa bước chân vào nhà Dương Quãng ra chào đón nhưng nét mặt vẫn khó chịu giống như cái nét mặt mà Thiên Minh dành cho ông nội mình mỗi lần đến gây khó dễ cho Giai Mẫn.
Lão già Cao ngồi trên ghế sofa và ra lệnh cho Tiến Văn gọi Giai Mẫn xuống.
Khi Giai Mẫn vừa xuống lão già Cao tỏ vẻ vô cùng chán ghét cô.
" Ngồi xuống đi, hôm nay tôi có chuyện muốn nói với hai người".

Trong mấy năm qua Giai Mẫn luôn luôn bị ông nội Thiên Minh áp đặt chuyện sinh con, bản thân cô thấy vô cùng có lỗi vì bản thân mình vô dụng không sinh được con, cô cũng thừa biết hôm nay ông nội Thiên Minh đến là vì chuyện này
3 năm trước Giai Mẫn từng đề nghị ly hôn với Thiên Minh vì chuyện này, bởi cô muốn Thiên Minh có một gia đình trọn vẹn.Nhưng khi chỉ mới đề nghị chưa kịp viết đơn thì Thiên Minh đã điên loạn lên và dọa sẽ tự tử nếu Giai Mẫn ly hôn anh, lần đó chứng kiến Thiên Minh quỳ xuống ôm cô khóc nấc van xin cô đừng bỏ anh ấy thì cô vô cùng đau lòng cô cũng rất yêu Thiên Minh nhưng nhìn thấy những bạn bè của anh có con cái để nô đùa cô vô cùng xót xa nên cô mới đưa ra quyết định hôm đó.Nhưng khi thấy Thiên Minh như vậy thì cô lại không đành lòng nên tiếp tục cùng anh cố gắng.
Quay lại hiện tại cùng Thiên Minh ngồi đối diện ông nội Giai Mẫn vẫn chưa khỏi cảm giác bồn chồn lo lắng.
Lão già Cao tuyên bố dõng dạc với Giai Mẫn.
" Cô mau chóng ly hôn đi, để cháu tôi nó có thể tìm một người khác sinh con cho nó, rồi nó sẽ có cái đúng nghĩa gọi là gia đình, thứ mà cô vốn dĩ không có khả năng cho nó".
Vừa dứt câu tên Dương Quãng nhanh mồm gào lên.
" Không được, ông nội con yêu cô ấy, cô ấy rất nguy hiểm khi có thai, con không thể mất cô ấy".
Lão già Cao " Hừ" một tiếng rồi ra lệnh cho Lão Hổ mở đoạn clip lên xem.

Trong đoạn clip là hình ảnh của Dương Quãng đang đóng giả Thiên Minh cách đây một ngày tại biệt thự Lớn Cao gia.Trong clip Dương Quãng giả vờ say rượu khóc thảm.
" Hức, ông à, cháu thật buồn cháu rất muốn có con như bao người khác nhưng Giai Mẫn không sinh được cháu rất yêu cô ấy nên không thể để cô ấy nguy hiểm, nhưng khi cháu thấy người khác có con bế bồng đưa đón đi học cháu rất tuổi thân" Đó là toàn bộ lời thoại mà Giai Mẫn nghe được từ trong clip.
Cô dập màng hình máy tính nước mắt cô chảy dài, cô rất căm ghét bản thân mình vì đã khiến cho Thiên Minh phải chịu khổ đau, cô lấm bấm.
" Thiên Minh, em xin lỗi mà, bây giờ phải làm sao đây, em thật sự....".

Dương Quãng lập tức chạy lại ôm cô.
" Không đâu, anh yêu em mà, anh sẽ không ép em đâu".
" A đừng dối em nữa, em biết mà, anh rất buồn vì em".
Nhìn cảnh tượng đưa đẩy tình cảm lão già Cao cảm thấy chướng mắt mà cắt ngang.
" Đó cô thấy rồi đó, cháu tôi nó cũng rất muốn có con, nhưng vì cô nên nó mới khổ như vậy, cô còn không mau ly hôn để tôi còn có chắc giống người khác chứ, tôi sắp lìa đời rồi?".
Thấy đã đến lúc Dương Quãng nhanh chân chạy đến quỳ trước lão già Cao.
" Ông à, cháu sẽ có cách giúp ông có chắc nhưng cháu sẽ không bỏ Giai Mẫn".
" Cách nào?".Lão già Cao hỏi.
Dương Quãng quay sang nắm tay Giai Mẫn.
" Giai Mẫn, em phải tin anh, tin anh yêu em, a sẽ thuê người đẻ thuê, anh sẽ thuê một người đàn bà để lên giường, sau đó khi cô ấy sinh con sẽ cho cô ấy một khoảng tiền chúng ta sẽ nuôi con".
Giai Mẫn đứng hình khi nghe Thiên Minh nói vậy, nhưng cô còn cách nào khác đành phải nghe theo lời Thiên Minh vì cô không muốn ly hôn và không muốn Thiên Minh tuổi thân.

" Em đồng ý".
Dương Quãng quay sang lão già Cao.
" Ông nội chúng con đã có cách, ông hãy cho con một cơ hội".
Lão già Cao đến đây cũng đã gần hết vai diễn ông chỉ " Ừ" một tiếng rồi cất bước đi ra ngoài.
Bên này Dương Quãng ôm Giai Mẫn mà khóc.

Hắn ta làm bộ an ủi Giai Mẫn.
" Em yên tâm, chúng ta chỉ cần người để thuê thôi, anh hứa sẽ ngừng lên giường với cô ta khi cô ta có thai".

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bầu Trời Tươi Sáng Vì Có Em Kề Bên
2.

Người Cũ Đường Mới
3.

Tiểu Quỷ Nằm Trên
4.

Qua Sông Hái Sen
=====================================
Giai Mẫn chỉ im lặng ngật đầu mà khóc chứ không nói được gì.
Thiên Minh thật ở trong căn phòng tăm tối ấy, đã chú ý lắng nghe tất cả, ánh mắt anh vô cùng căm phẫn, đặt biệt là đối với ông nội của mình.Nước mắt anh lại rơi, anh lại khóc, khóc vì quá nhớ thương Giai Mẫn, khóc vì đau đớn cho Giai Mẫn anh không thể biết được sắp tới họ sẽ làm gì Giai Mẫn của anh.
Anh tự hỏi kiếp trước anh đã làm gì sai khiến cho kiếp này anh và Giai Mẫn bị hành hạ tâm can như thế.
Trong suốt 8 năm qua, anh ông nội anh và mẹ của Giai Mẫn đã gây vô số chuyện chia rẽ hai người, anh đã móc hết ruột gan gồng mình để bảo vệ Giai Mẫn, bảo vệ tình yêu và hôn nhân của hai người cứ tưởng sau này sẽ bớt đau thương nhưng tại sao đau thương lại cứ triền miên không dứt, anh tự hận bản thân mình vì không bảo vệ tốt cho Giai Mẫn người con gái duy nhất anh yêu trong cuộc đời này.
Chợt nhớ ra điều gì đó, miệng anh lẫm bẩm kêu.

" Tâm Đức, anh Tâm Đức giúp chúng em với".
Anh vô thức gọi tên Tâm Đức với hy vọng chỉ có anh ta dùng dị năng của mình để giúp anh và Giai Mẫn nhưng giờ phút này Tâm Đức cũng rất muốn giúp em gái mình nhưng anh đã bị mẹ mình là Giai Tâm giam cầm ở địa ngục không thể lên trần gian được..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 58: 58: Lệ Hoa Có Thai


Chủ nhật tuần sau, Dương Quãng dẫn một cô gái về biệt thự giới thiệu.

" Đây là Lệ Hoa 18 tuổi, người sẽ giúp chúng ta mang thai hộ, kể từ đây cô ấy sẽ sống ở đây".

Cô gái kia cũng chào lại Giai Mẫn:" Em chào chị".

Giai Mẫn nhìn Lệ Hoa chợt nhớ đến hình ảnh của mình vào năm 18 tuổi, năm đó cô cũng 18 tuổi cũng mang thai nhưng vì tên Dương Quãng thối tha đó mà cô mất bản năng làm mẹ, giờ đây cô vẫn hận hắn thấu xương.

" Giai Mẫn, em nghe thấy gì không Lệ Hoa đang chào em đấy".

Giai Mẫn nghe đến đây mới giật mình hoảng hốt chào lại.

" Chào em, chị là vợ của Thiên Minh, kể từ đây e cứ sống ở đây đến khi sinh con cho anh chị, sau đó em phải rời khỏi đây".

" Dạ chị, em đã nghe ngài ấy thỏa thuận hết rồi ạ".

Dương Quãng thấy vẻ mặt u sầu của Giai Mẫn anh như mở hội trong lòng, anh đề nghị thẳng.

Kể từ hôm nay Lệ Hoa sẽ được ngủ ở phòng gần nhà bếp, ngày lẻ Lệ Hoa sẽ lên giường với anh đến khi có thai, ngày chẳn em sẽ về lại căn phòng của chúng ta"
" Về lại?, vậy có nghĩa là anh và Lệ Hoa sẽ l*m t*nh trên chính căn phòng của chúng ta hay sao?".

" Đúng vậy, vì anh yêu em nên phải có hơi ấm của em anh mới có cảm xúc, còn ngày lẽ em cứ ngủ ở phòng sát bên chúng ta đi, tối nay là ngày lẻ, Lệ Hoa sẽ ngủ với anh ngay trong đêm nay".

Giai Mẫn khi nghe nói vậy trong lòng cô có cảm giác khó chịu nhưng khó chịu vì tối nay sẽ có cô gái khác nằm chiếc giường mà cô và Thiên Minh ân ái bao năm.

Tối đến, Lệ Hoa lên giường cùng Dương Quãng, nhìn thấy gương mặt điển trai của Thiên Minh giả cô vô cùng thích thú, đây là lần đầu tiên cô gặp một người có gương mặt soái đến như vậy, cô tự nghĩ liệu cô có thể khiến người đàn ông này yêu mình không?
Ngồi phòng kế bên Giai Mẫn nghe tiếng r*n r*, âm thanh h**n ** của hai con người bên kia nghĩ đến căn phòng và chiếc giường ấy trái tim cô đau nhói và khó chịu cô đi xuống phòng khách, cảm giác của cô bây giờ vô cùng nhớ nhung và thiếu thốn cô nghĩ có lẽ vì Thiên Minh đang ân ái cùng người kia nên cô mới có cảm giác như vậy.

2 Tháng trôi qua, Lệ Hoa vẫn chưa có thai, Dương Quãng thừa biết lý do là do anh bị vô sinh, theo như dự tính của anh sau 4 tháng sẽ lấy lí do là đã yêu Lệ Hoa để ép Giai Mẫn kí vào đơn ly hôn, sau đó kiếm chuyện ruồng bỏ Lệ Hoa, tiếp sau đó là phẫu thuật tiếp tục gương mặt mới để chiếm đoạt Giai Mẫn.

Tâm trạng của Lệ Hoa lúc này vô cùng lo lắng, cô sợ là nếu cô không có thai cô sẽ mất đi cơ hội chiếm trái tim người đàn ông này, nên cô đã quyết định tìm mua thuốc dừng kinh nguyệt để giả vờ mang thai để qua mắt người đàn ông trong lòng mình.

Khoảng mấy ngày sau Lệ Hoa cầm que thử thai và giấy xét nghiệm mang thai đến cho Giai Mẫn thấy, lúc này Giai Mẫn cũng rất vui vì cuối cùng Thiên Minh cũng có con.

Cô nhấc điện thoại lên gọi cho ông xã mình.

" Anh ơi, anh đi gặp đối tác gần về chưa?, mau về đi Lệ Hoa có thai rồi".

Vừa nghe tin Lệ Hoa có thai hắn vô cùng thích thú vì hắn biết rõ cô ta đang dùng thủ đoạn gian dối để hám lợi, hắn cho người đi điều tra với mục đích sau này sẽ có chứng cứ mà dễ dàng tống cổ Lệ Hoa ra khỏi nhà với lý do chính đáng, còn trước mắt hắn cứ giả vờ đóng giả một người đàn ông hạnh phúc khi biết mình có con.

Từ ngày biết Lệ Hoa có thai dì quản gia luôn luôn quan tâm bồi bổ cho cô những thứ tốt nhất, Dương Quãng thì lúc nào cũng ân cần chăm sóc cho Lệ Hoa, hắn hay áp tai vào bụng Lệ Hoa giả vờ nghe âm thanh của em bé, còn giả vờ v**t v* bụng của Lệ Hoa.

Giai Mẫn nhìn thấy hình ảnh đó cô tủi thân vô cùng, bản thân cũng là phụ nữ mà lại không có khả năng sinh con khiến cho Thiên Minh đau buồn cô càng cảm thấy có lỗi.

Cô đi tâm sự với Xuân Muội, cô khóc nhiều, Xuân Muội không còn cách nào khác đành ôm cô an ủi thôi vì Xuân Muội cũng vừa chia tay bạn trai giờ đây cô cũng rất buồn.

Thiên Minh giờ đây đang bị khóa xích trong căn phòng đó, lý do là trong hai tháng qua Dương Quãng đã cố ép Giai Mẫn l*m t*nh với hắn, Giai Mẫn cảm thấy khó chịu nhưng cô nghĩ Dương Quãng là Thiên Minh sợ rằng mình cự tuyệt thì Thiên Minh sẽ yêu Lệ Hoa, hai lần Dương Quãng l*m t*nh với cô Thiên Minh chứng kiến tất cả nên đã điên loạn,.

đập đầu vô màng hình đến mức chảy máu, khi bác sĩ đến kiểm tra thì kết luận anh bị tâm thần do chịu đã kích lớn, ngày ngày Thiên Minh điều gào thét tên Giai Mẫn trong vô vọng.

Lão già cao trong 2 tháng qua cho anh uống rất nhiều xuân dược rồi cho phụ nữ đến gần quyến rũ anh, khi có phụ nữ vào phòng do ảnh hưởng của xuân dược anh nghĩ đó là Giai Mẫn chạy đến ôm nhưng khi vừa ôm lấy thì anh đã thức tỉnh ngay đó không phải là Giai Mẫn của anh, anh liền dùng sức đấm cho người phụ nữ đó hoảng loạn chạy đi.

Trong 2 tháng lão già Cao đã thuê 6 người phụ nữ nhưng điều thất bại.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 59: 59: Ly Hôn


Trong khoảng thời gian Lệ Hoa mang thai Giai Mẫn cũng rất quan tâm chăm sóc cô ta vì Giai Mẫn nghĩ dù gì đó cũng là con của Thiên Minh, sau này cô cũng là mẹ trên danh nghĩa của nó.
Giai Mẫn hôm nay nấu cháo dinh dưỡng rồi gọi Lệ Hoa xuống ăn, Lệ Hoa bây giờ lòng nổi cơn ghen ngược cô muốn đá Giai Mẫn đi để chính thức trở thành phu nhân của nhà này, vì thế nên cô đứng trên cầu thang suy nghĩ rồi tính kế hãm hãi Giai Mẫn.
Giai Mẫn đứng dưới bếp thấy Lệ Hoa không có động tĩnh gì, nên lên để kêu cô ta xuống.
Thấy Giai Mẫn đi lên Lệ Hoa bắt đầu đã có kế hoạch.

Cô ôm bụng nũng nịu với Giai Mẫn.
" Chị ơi, em hơi đau bụng một xíu, lát nữa chị dẫn em xuống ăn nhé, tầm 15 phút nữa đi, để em nghỉ ngơi một xíu".
Lệ Hoa biết được 15 phút nữa người đàn ông cô yêu sẽ về nên cô muốn diễn trò để Giai Mẫn chịu thiệt, Giai Mẫn ban đầu muốn tự bê cháo lên nhưng Lệ Hoa không đồng ý cô lấy lí do thích ngồi ăn bếp để đợi tên Dương Quãng về.
Lệ Hoa nghe tiếng xe ngoài cửa biết chắn là đã đến lúc hành sự cô nói Giai Mẫn dìu mình xuống.Khi vừa bước đến cầu thang Lệ Hoa giả vờ ngã xuống rồi ôm bụng khóc.
" Hic, chị Giai Mẫn à, em đã nói là sau khi sinh con sẽ rời khỏi đây mà, sau chị lại đẩy em, anh ấy không có tình cảm với em đâu"
Dương Quãng từ xa đã thấy hết mọi chuyện nhưng anh giả vờ như không biết gì, anh thầm khen ngợi thủ đoạn của Lệ Hoa, vì đây cũng là giúp anh đẩy nhanh tiến độ thực hiện kế hoạch của mình.

Giai Mẫn khi chứng kiến Lệ Hoa như vậy cô vô cùng tởm người phụ nữ này.

Với tính cách của Giai Mẫn chắc chắn không nhúng nhường cô ta.

Giai Mẫn đi xuống túm cổ Lệ Hoa.
" Này, định giở trò cướp chồng người khác à".
Dương Quãng thấy vậy chạy lại xô Giai Mẫn ra và ôm Lệ Hoa vô lòng, Lệ Hoa thì cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì cô nghĩ chắc vì đứa bé này nên anh ta đã yêu cô ta.

Lệ Hoa tiếp tục khóc trong lòng Dương Quãng.
"anh ơi, hic, chị ấy sợ em cướp anh từ tay chị ấy nên mới đẩy em, hic, mặc dù em có chút cảm tình với anh thật nhưng em sẽ không đành lòng làm như vậy đâu, hic, xin lỗi chị Giai Mẫn".
Dương Quãng lúc này vô cùng nể Lệ Hoa, hắn không nghĩ 1 đứa ranh chưa tới 20 tuổi lại có thể có thủ đoạn như vậy, quá có lợi cho hắn, hắn muốn trong hôm nay kế thúc luôn tất cả.
" Giai Mẫn, em làm gì vậy, sao em lại đẩy em ấy, em ấy đang mang thai con của anh đó, em không sinh được cho anh cũng phải cho người khác sinh chứ".
" Anh không tin em sao?"
" Buông ra Giai Mẫn em đừng đụng đến vợ con tôi".

Dương Quãng bế Lệ Hoa ra xe trong sự ngỡ ngàng sửng sốt của Giai Mẫn.
Giai Mẫn ngồi thất thần một lúc lâu mới nhấc điện thoại gọi cho Xuân Muội kể hết sự tình, Xuân Muội đầu giây bên kia không chịu nổi muốn tìm Lệ Hoa để tính sổ.
Tối đó Dương Quãng dẫn Lệ Hoa về nhà.

Anh gọi Giai Mẫn ra nói chuyện.

" Giai Mẫn anh biết em yêu anh, nhưng khi nảy đi khám bác sĩ, Lệ Hoa bị động thai hơn nữa cô ấy bị bệnh tâm lý, nếu sau này bắt cô ấy bỏ con thì chắc cô ấy sẽ không chịu nổi".
" Ý anh là sao? Nói thẳng đi".

" Chúng ta ly hôn đi, cuộc hôn nhân của anh và em đến đây thôi, 10 năm qua là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của anh và em, anh sẽ nhớ mãi".
" Vì cô ta sao?".
" Đúng anh cứ nghĩ là anh và Lệ Hoa sẽ theo bản hợp đồng thôi, nhưng không ngờ khi biết cô ấy có thai, thì mình khát khao hạnh phúc được làm cha của anh mãnh liệt, Lệ Hoa cô ấy là mẹ của con anh, anh muốn con anh có một gia đình trọn vẹn với ba mẹ ruột của nó, anh không muốn nó sống với một người mẹ trên danh nghĩa trong khi mẹ ruột nó bơ vơ bên ngoài".
Giai Mẫn có nằm mơ cũng không nghĩ rằng có một ngày Thiên Minh sẽ đề nghị ly hôn, nhưng cô còn cách nào khác, bản thân cô đã rất tủi thân và cảm thấy tội lỗi rồi, mặc dù còn rất yêu Thiên Minh nhưng cô đành kiềm lòng lại để Thiên Minh có hạnh phúc về sau.
" Được em sẽ ly hôn, ngày mai chúng ta ra cục dân chính đi".
Mấy ngày qua thấy người đàn ông của mình ân ái chăm sóc người phụ nữ khác Giai Mẫn không cảm thấy đau lòng mấy, nhưng khi nghe đề nghị ly hôn trái tim cô đau dằn xé, cô cảm giác được sự mất mát vô cùng to lớn không thể nói thành lời, đêm đó cô đã không ngủ ngồi trong phòng khách cô thức trắng cả đêm.
Thiên Minh từ màng hình led quan sát anh lê lếch đôi chân bị xích của mình đến gần, anh hôn lên màng hình đó nơi có Giai Mẫn đang ngồi, anh đau lắm, đau lắm mà không biết làm gì, những ngày ở đây ngày nào anh cũng như một thằng nghiện m* t** nặng mà m* t** này chính là Giai Mẫn, anh nhớ cô triền miên, nhớ quằn quại, nhớ đến đau thương mỗi đêm tỉnh giấc anh điều chạy lại màng hình để gửi những nơi có Giai Mẫn anh điên dại tìm hơi ấm của cô, anh muốn ôm cô, muốn hôn cô, muốn đem cô hòa vào mình cho cả hai là một để cô không rời xa anh, nhưng điều đó bây giờ đối với anh là vô vọng, liệu có ai có thể giúp được anh hay không?.
Hôm sau mọi thủ tục ly hôn điều đã hoàn thành, Giai Mẫn kéo vali đi khỏi nhà, cô dự định sẽ rời xa nơi đây một thời gian dài mà không cho bất kì ai biết cô đi đâu,cô ra đi trong âm thầm và lặng lẽ, dì quản gia thấy vậy chạy đến ngăn cảng không cho cô đi.
" Giai Mẫn, con định đi đâu, con cứ ở lại đi".

" Con không ở đây được nữa đâu dì à, cảm ơn dì vì đã chăm con suốt hơn 10 năm qua, con mong dì sống tốt".

Gia Mẫn quỳ xuống dập đầu lạy dì quản gia, cô coi dì ấy là mẹ nuôi của mình vì thế nên trước khi đi cô muốn dành sự tôn kính nhất tạm biệt dì.
Cô nhắn cho Xuân Muội 1 tin.
" Mình và Thiên Minh ly hôn rồi, mình sẽ đi khỏi đây một thời gian, đừng tìm mình nhé, khi nào ổn mình về tìm cậu, hạnh phúc nhé".
Giai Mẫn sau khi tạm biệt Xuân Muội thì đến thẳng nhà Bác Chu người mà 10 năm trước từng giúp cô sang Nhật.
Khi nghe Giai Mẫn kể về sự việc ông vô cùng xót xa mà gọi điện báo cho Tiểu Ly sắp xếp chổ ở cho Giai Mẫn sẳn ở đó.

Tiểu Ly bên Nhật cũng đã nhanh chóng sắp xếp ổn thỏa cho cô, bên này vẫn như kế họach trước đây.
Đặt vé máy bay sang Mỹ, rồi sau đó đỗi tên, rồi qua Nhật..
 
Back
Top Bottom