Ngôn Tình Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 20: 20: Đêm Tân Hôn


_____Quay về hiện tại.

Vì ngày mai là lễ kết hôn nên theo phong tục Giai Mẫn phải về nhà mẹ đẻ, nhưng vì không mấy thuận tình nên cô đành về nhà 2 anh em Đông Ca-Xuân Muội, và tối đó cô ngủ với Xuân Muội.

Ngày mai Xuân Muội cũng làm phù dâu cho cô nên cũng rất háo hức:
" Giai Mẫn à, ngày mai mình nên thả tóc hay búi tóc đẹp hơn"
" Cậu nên xõa nhé, cậu xõa tóc rất đáng yêu"
" Ok nhé, hí hí"
Xuân Muội rất ngưỡng mộ Giai Mẫn, vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ vừ kiếm được chồng yêu chiều.

"Giai Mẫn à, chỉ tớ bí quyết đi, làm sau để tìm được người đàn ông như Thiên Minh vậy?"
Giai Mẫn cười khẽ đáp:" Đó 1 phần là do duyên số, 1 phần là do bản thân mình chấp nhận đón nhận nó, Thiên Minh đến với mình là duyên, nhưng phải thêm việc mình chấp nhận mở lòng với anh ấy nữa như vậy mới thành duyên vợ chồng, cậu đó muốn có người yêu phải tự mở.

lòng cho người khác và cho bản thân mình 1 cơ hội"
Xuân Muội cười tít mắt:" Vậy ngày mai vậu ném hoa cho mình nhé,mình chụp lấy nó để duyên nhanh đến".

Giai Mẫn:" Tất nhiên rồi"

Cả 2 ôm nhau đùa vui đến 9 giờ tối rồi đi ngủ
Ở bên này Thiên Minh nằm ngủ có 1 mình, thiếu vắng Giai Mẫn anh khó lòng ngủ được, anh gọi điện cho Giai Mẫn:
" Alo em yêu!, hay bây giờ anh qua đón em nhé, mai mình đi chung ra lễ đường luôn bỏ qua phong tục này đi, thiếu em anh ngủ không được".

" Không được ngài ơi, phải đúng theo phong tục, ngài ngủ đi sáng mai em chính thức làm vợ ngài rồi, ngài không ngủ cùng em chỉ có 1 ngày chứ mấy".

Giai Mẫn vừa nói xong bị Xuân Muội giật điện thoại:" Anh à, mai Giai Mẫn nhà em phải dậy sớm đó, anh thương vợ mình chút đi, nói chuyện với anh thì mai cậu ấy dậy trễ là hôm lễ coi như hỏng đó" Cúp máy.

Thiên Minh:"~~~"
Cúp máy điện thoại xong Xuân Muội vỗ vai Giai Mẫn:" Mình giải quyết rồi, cậu ngủ đi mai dậy sớm, dứt khoác lên không là đẩy đưa đến sáng mai í".

__
Sáng hôm sau hôm lễ bắt đầu, hôm lễ của họ không quá nhiều người chỉ vỏn vẹn 15 người thân quen.

Thiên Minh mặc bộ vest vô cùng sang trọng lịch lãm, đầy phong độ còn Giai Mẫn nhìn không khác gì 1 vị nữ hoàng.

Cánh cửa mở ra Giai Mẫn từng bước đi vào, Thiên Minh không đứng yên đầu lễ đường mà anh trực tiếp chạy lại bế Giai Mẫn đi tiến sâu vào lễ đường với sự ngưỡng mộ của nhiều người.

Giai Ý thấy chị mình được như vậy sinh lòng ghanh ghét, cô nắm chặt tay mình ngón tay cô đâm vào lòng bàn tay chảy máu lúc nào không hay, từ xa Dương Quãng đi lại nắm tay chảy máu của Giai Ý:" Em muốn có được người đàn ông đó phải không?"
Giai Ý quay sang Dương Quãng:" Thế anh hối tiếc khi bỏ lỡ chị em đúng không?"
Dương Quãng nở nụ cười quỷ dị:" Chúng ta có nên hợp tác không nhỉ, Dương Giai Ý và Dương Quãng hợp tác cùng nhau đi tìm hạnh phúc cho riêng mình"
Giai Ý không nói gì nhưng cầm ly rượu cụng ly với Dương Quãng rồi quay sang tiếp tục nhìn ngắm Thiên Minh bằng ánh mắt sáng rực nhưng len lõi những tia tiếc nuối.

Buổi lễ nhanh chóng kết thúc, Giai Mẫn về lại phòng của Thiên Minh và cô.

Đêm nay đêm động phòng Thiên Minh tự tay trang trí căn phòng vô cùng đẹp mắt trên bàn còn có 2 ly rượu.

" Woa đẹp thế! Do ngài trang trí à"
" Đúng là anh đấy, mà Giai Mẫn nè, chúng ta là vợ chồng rồi em đừng gọi anh là " ngài" nữa được không,anh thấy rất xa cách"
Giai Mẫn nghĩ bụng phải nhanh chóng thay đỗi lại cách xưng hô, lúc này cô và anh kết hôn rồi là vợ chồng rồi nên xưng hô phải sai cho đúng mực.

" Dạ, anh em sẽ thay đỗi"
" Ngoan lắm, vợ anh ngoan lắm, yêu em, tối nay anh thưởng cho vợ 3 lần nhé"
" Hả?? Ôi cái gì không được đâu anh à"
" Không được cái gì mà không được, chúng ta đi tắm trước nha" Nói xong anh cỡi bộ váy cưới trên người Giai Mẫn ra bế cô vào phòng tắm.

Trong bồn tắm đã bom sẵn nước, còn rãi nhiều cánh hoa hồng trên bề mặt, Thiên Minh đặt vợ xuống hồ rồi anh cũng nhanh cỡi hết quần áo trên người xuống và bước vào cùng cô.

Anh ngồi phía sau cô hai tay dùng bông tắm xoa lưng cho cô, được 1 lúc sau anh bỏ bông tắm ra vòng tay ra phía trước ôm ngực cô, nặn nắn b óp xoa xoa nó.

Giai Mẫn khẽ rên 1 tiếng
" A, nhộn em.

anh à"
Thiên Minh nghe cô rên tâm trạng càng hưng phấn hơn, anh để cô ngã về sau ngối đầu lên vai phải mình, tay phải anh ôm lấy đầu cô, cuối đầu mình xuống hôn cô đắm đuối, anh hôn cô cuồng nhiệt đến nổi Giai Mẫn phải đẩy đầu anh ra vì khó thở.

" Ưm, em khó thở quá"
" Xin lỗi, anh sẽ nhẹ nhàng hơn".

Anh từ tốn hôn lên tráng lên mũi cô, rồi xuống hôn cổ, tay Giai Mẫn thì vòng qua sau ôm lấy gáy Thiên Minh.

Tay Thiên Minh vẫn mãi mê x0a nắn b óp 2 bầu ng ực cô, rồi nhanh chóng trườn xuống giữa hai ch@n cô, anh dùng bàn tay to của mình xoa, massage nơi đó của Giai Mẫn, nơi đó dẫn tiết ra 1 chất dịch hòa chung với nước bồn tắm, Thiên Minh tiếp tục đưa ngón tay dài của mình vào sâu nơi tư m@t của cô, 1 ngón rồi 2 ngón, 3 ngón, đẩy càng sâu vào bên trong cô.

" A, anh ơi, sâu quá rồi"
" Thích không em?"
" Thôi, đi ra nghỉ đi anh ơi, đi mà".

" Được thôi, để anh lau khô vợ rồi bế vợ vào nhé".

Thiên Minh bế Giai Mẫn ra phòng đặt cô trên giường, tách hai chân cô ra, nằm đè lên người cô, anh đưa vật to của mình đưa thẳng sâu vào nơi tư m@t của cô, anh cứ nhịp nhàng đâm vô rút ra động tác ngày càng nhanh dồn dập.

Anh cuối xuống ngực dùng răng cắn lấy 1 bên của Giai Mẫn khiến cô r3n rỉ ngấp ngáp.

Mãi như thế đến tận hơn 45 phút sau Thiên Minh cho 1 luồng tuôn trào vào bên trong cô,cô cương người lên rồi thét 1 tiếng thất thanh:" Á! đau, em mệt, anh à"
" Được rồi vậy chúng ta nghỉ ngơi 1 lát nhé, lát nữa tiếp tục" Anh nằm xuống kế bên cô ôm vào lòng, 15 phút sau 2 người tiếp tục lặp lại hành động h0an ái lúc nảy, mãi đến 2 giờ sáng sáng sau 3 lần tuông trào vào Giai Mẫn cả 2 người mới ôm nhau đi ngủ.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 21: 21: Ác Mộng Của Thiên Minh


Trong lúc đang ôm Giai Mẫn ngủ say, Thiên Minh mơ 1 ác mộng.

Trong giấc mơ anh đang nắm tay Giai Mẫn đi trên 1 mảnh đất hoang vu, bỗng nhiên có 1 phụ nữ chạy đến cướp cô khỏi anh, đột nhiên anh đứng khựng lại không cữ động được, hình ảnh người con gái đó rất kinh dị máu me đầy người da xác lẫn lộn.

Cô ta kéo Giai Mẫn tách ra khỏi Thiên Minh sau đó dùng dao chém Giai Mẫn liên hoàn, đạp vào bụng Giai Mẫn, máu từ chân Giai Mẫn chảy ra rất nhiều giống hiện tượng sãy thai, Thiên Minh chứng kiến cảnh tượng trước mắt la thét van xin nhưng người phụ nữ ấy vẫn không dừng lại, mãi 1 lúc sau có 1 chàng trai khôi ngô tuấn tú, chạy lại ôm Giai Mẫn thét:" Xin hãy tha cho em ấy, em ấy không có tội".

Sau khi người con trai đó lên tiếng phụ nữ kia mới dừng lại.

Còn chàng trai kia ôm Giai Mẫn vào lòng khóc, Giai Mẫn ngục xuống.

Thiên Minh hét lớn:" Giai Mẫn!" anh thức giấc
Anh giật mình tĩnh dậy quay sang không thấy vợ đâu, anh tiếp tục la lên, lúc này Giai Mẫn mặc 1 chiếc đầm trắng sơ mi từ phòng tắm bước ra.

" Sao thế anh, gặp ác mộng à, thay đồ đi,em mang đồ ăn sáng lên"

Thiên Minh lập tức chạy đến ôm cô.

" Anh mơ thấy ác mộng có người hại em"
" Haha, anh tưởng tượng quá rồi" kéo thay Thiên Minh ra cô đi xuống bếp lấy đồ ăn.

Thiên Minh ở đây mặc đồ vào, anh mặc 1 chiếc áo sơ mi trắng trông rất phong độ, ngồi thất thần 1 lát Giai Mẫn mang đồ ăn lên.

" Nào! Lại đây ăn nè anh, hôm nay e nấu cháo".

Thiên Minh tiếp tục chạy lại ôm cô.

" Giai Mẫn hứa với anh, ở bên anh mãi mãi, không được đi đâu hết, không được thích người con trai khác".

" Ôi trời, em làm vợ anh rồi, còn mơ tưởng ai nữa, thôi ăn đi kẻo nguội".

" Cho anh ôm 1 lát nhé"
Sau 5 phút Giai Mẫn cũng đầy Thiên Minh ra và cùng chồng mình ngồi ăn sáng.

" Giai Mẫn à, 2 ngày tới sinh nhật em, chúng ta buổi sáng sẽ đi đến cục dân chính đăng kí kết hôn, sau đó anh và em sẽ đi viếng mộ ba em, rồi chúng ta sẽ bay qua Việt Nam thăm bà nội anh".

" Bà nội anh? sao hôn lễ chúng ta không đón bà qua tham dự"
Gia đình Thiên Minh có nhiều góc khuất hôm nay anh cũng nói hết cho Giai Mẫn biết.

" Chuyện là như vầy, Ông bà nội anh đáng lẽ có 2 người con, anh còn 1 cô ruột nữa nhưng khi bà nội anh sinh cô anh ra lúc đó bệnh viện bị cháy, rất nhiều đứa trẻ mất tích trong đó có cô của anh, kể từ lúc đó nội anh sinh bệnh trầm cảm, 1 thời gian sau bị suyễn, cách đây khoảng 10 năm nội anh có chuyến du lịch ở Việt Nam, bà biết được 1 nơi đó là Sapa, không biết tại sao khi mỗi lần đến đây là tâm trạng của bà được thoải mái hưng phấn, bác sĩ nói bệnh của bà phải chữa trị bằng tinh thần nên bà mới đến đó mua đất ở đó để sinh sống, bà nói bà sẽ ở đó đến cuối đời, khi nào bà mất thì chuyển tro cốt của bà về lại Trung Quốc".

Giai Mẫn hơi ngạc nhiên vì quen anh lâu như vậy mới biết nhà anh còn nhiều điều khó nói.

Thiên Minh nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của cô mà cười khẩy" Còn 1 chuyện nữa, anh sẽ nói em luôn, chuyện này và chuyện bà anh anh định nói lâu rồi nhưng do anh quên nên đợi hôm nay nói luôn".

" Sao còn chuyện gì nữa à"
" Anh còn 1 người em trai"
" Hả, anh còn em trai?sao em không thấy cậu ấy?"
" Nó nhỏ hơn anh 3 tuổi, nó thích tự do, cá tính nó rất giống em vậy đó, ba mẹ anh và ông nội định cho nó cùng anh quản lý tập đoàn, nhưng nó chỉ thích kinh doanh tự do bên ngoài, ông nội anh cho nó 1 số vốn lớn cộng thêm 10% cổ phần công ty để nó tự do tung hoành bốn phương, hiện tại nó đang là chủ của 4 quán bar nổi tiếng trên đất Mỹ, và 3 khách sạn nổi tiếng ở đó, 6 tháng sau nó sẽ về đấy".

" Woa cậu ấy giỏi thật" Giai Mẫn tấm tắt khen ngợi.

" Vậy còn chồng em giỏi không?"
Giai Mẫn như hiểu ý Thiên Minh đang ghen tị với câu nói vừa nảy:" Anh là tuyệt vời nhất, chồng em giỏi nhất"
Thiên Minh nghe thế ôm lấy cô vào lòng âu yếm:"Giai Mẫn, nhớ nhé em chỉ là của anh thôi".

Vừa ăn vừa nói chuyện cuối cùng 2 người đã ăn xong bữa sáng.

" Vâng em biết rồi, em đi rữa chén đây.

"

Giai Mẫn cầm tô chén xuống dưới bếp rữa, Thiên Minh đi theo sau dõi theo cô.

Bổng nhiên anh thấy 1 bóng người con trai đứng đó quan sát cô, anh tức tốc chạy xuống người con trai đó biến mất, người con trai đó chính là người trong ác mộng của anh đã ôm lấy vợ anh.

Người Thiên Minh bắt đầu rung sợ, trong đâu anh vô vàng câu hỏi, thấy anh như vậy Giai Mẫn hỏi thăm:" Anh à, sao vậy?"
" À không! không có gì, em.

.

em rữa bát tiếp đi anh lên lầu có tí việc, lát xong việc anh hỏi em cái này"
" Dạ" Giai Mẫn cũng có chút bất an nhưng cũng đợi Thiên Minh.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 22: 22: Biến Mất


Thiên Minh chạy lên phòng, lấy giấy bút ra vẽ ( anh là 1 người tài sắc vẹn toàn học giỏi tất cả các môn trong đó có mĩ thuật).

Anh thuần phục vẽ lại gương mặt người con trai trong ác mộng của mình.

Vẽ xong anh gọi Giai Mẫn lên.

" Giai Mẫn, em quen người con trai này không?"
" Không anh? Đây là ai vậy?"
" Tối qua anh mơ thấy hắn ta bảo vệ em, anh rất sợ nó như điềm báo, hắn sẽ cướp em khỏi anh"
" Không đâu, em là của anh mà, cho dù họ có muốn em không đồng ý cũng không ai mang em.

đi được"
" Tốt lắm, vậy mới là Giai Mẫn của anh"
Giai Mẫn tự nhiên chăm chú nhìn bức tranh,

" Anh à, mặc dù em chưa gặp cậu ta bao giờ, sau tự nhiên em có cảm giác rất thân quen với cậu ta"
Nói xong tự nhiên nước mắt Giai Mẫn rơi, đến cô còn không hay biết, chỉ có Thiên Minh ở đó nhìn thấy.

" Giai Mẫn! Em sao vậy? Sao em lại khóc?
Giai Mẫn giật mình lấy tai gạt đi nước mắt.

" thật tình em cũng không biết, rõ ràng là em không quen biết cậu ta mà? sao tự nhiên em lại có cảm giác thân quen và xót thương đến lạ".

Thiên Minh thấy biểu hiện cảm xúc của Giai Mẫn liền xé ngay bức tranh đó rồi vức vô thùng rác.

" Giai Mẫn! Anh đã vức nó đi rồi, từ nay em đừng nhớ tới bức tranh này nữa, hãy loại nó ra khỏi đầu em, nhất định em không được nghĩ đến người đàn ông khác ngoài anh được không?"
" Em nói với anh nhiều rồi, hiện bây giờ và tương lai em có mỗi anh là chồng thôi, anh đừng lo lắng về 1 người không tồn tại".

" Được anh tin em, chúng ta thay đồ đi, rồi đi đến trung tâm mua sắm mua ít đồ".

" Ok anh để em thay đồ".

Giai Mẫn đi vô phòng quần áo lấy đồ thay, Thiên Minh cũng vào.

" Mẫn, hôm trước anh có đọc được 1 bài viết bảo là các cặp đôi vợ chồng hay mặc đồ của nhau, đặc biệt các cô vợ hay mặc áo của chồng mình, đồ của em hiện tại chắc chắn anh mặc không vừa, lát nữa chúng ta sẽ đi mua, còn bây giờ em mặc áo anh đi nhé".

Thiên Minh lấy 1 cái áo sơ mi ngắn tay của anh cho cô mặc với chân váy xòe ngắn, bỏ áo vô thùng trong rất trẻ trung năng động.

Cả hai đi vào trung tâm thương mại mua sắm
họ mua rất nhiều đồ và quần áo đẹp.

Hôm nay bổng dưng trung tâm thương mại mất điện, cũng may lúc mất điện họ đã mua gần xong.

Đến khi về, Giai Mẫn bỏ quên túi sách ở quầy thu ngân.

" Anh à, anh vào trong xe đợi em 1 lát nhé, em chạy lên lấy túi xách"
" Để anh đi lấy cho em, mất điện rồi phải lội bộ lên đến tầng 4 lận, em cứ ngồi đây, anh đi lên lấy cho em".

Thiên Minh kéo Giai Mẫn ngồi vào xe, 1 mình anh chạy lên lấy túi, với sức khỏe của Thiên Minh việc đi lên đi xuống lầu 4 giúp anh rèn luyện thêm sức khỏe, khi anh về đến hầm xe, nhìn từ trước xe anh thấy người con trai bí ẩn đó ngồi hàng ghế phía sau, anh hoảng hốt chạy như bay đến, người con trai đó nhìn anh rồi biến mất.

Chạy đến xe, anh đập cữa" Giai Mẫn, mau mở cửa, nhanh lên".

Giai Mẫn thấy anh hoảng hốt lập tức mở cửa
" sao vậy anh, có chuyện gì à?".

" Anh thấy hắn ta, người trong ác mộng của anh ngồi hàng ghế sau"
Giai Mẫn nghe vậy cũng nổi da gà rùng mình sợ hãi, cô mở cửa sau ra nhưng không thấy ai.

" Thiên Minh à, hay có khi nào anh bị ảo giác không, hay bây giờ chúng ta đi đến bệnh viện đi" Thiên Minh nghe vậy đành cùng Giai Mẫm đi đến bệnh viện, trên đường đi anh cầu mong tất cả do anh bị ảo giác mà ra, nhưng nếu là ảo giác vậy tại sao Giai Mẫn lại có cảm giác thân quen.

Cuối cùng cũng đến bệnh viện, Thiên Minh vào kiểm tra, kết quả là: Sức khỏe anh hoàn toàn rất tốt, không bị gì cả.

Tâm trạng của cả Thiên Minh và Giai Mẫn lúc này vô cùng phức tạp, cảm giác lo sợ cứ bao trùm lấy 2 người, Thiên Minh kéo tay Giai Mẫn đi về, về đến nhà anh hét lớn:" Cậu là ai? rốt cuộc cậu từ đâu đến, tại sao lại bám lấy chúng tôi, cầu xin cậu đừng theo làm phiền chúng tôi nữa".

Phía trong tủ quần áo trên lầu, người con trai ấy lại xuất hiện, nghe những lời Thiên Minh nói lập tức biến mất.

Tối hôm đó, Thiên Minh không còn mơ thấy cậu ta nữa, nên Thiên Minh ôm Giai Mẫn ngủ yên đến sáng.

Hôm sau hôm nay Giai Mẫn có hẹn với Xuân Muội cùng cô ấy đi xem mắt vừa đi được 1 đoạn, Giai Mẫn bị 1 người phía sau nhanh như chớp tiêm thuốc mê vào người, cô ngất đi và bị đưa đi.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 23: 23: Bắt Cóc


Sau bị bắt lên xe, vì ngất đi nên Giai Mẫn nằm im bất động.

Chiếc xe lăn bánh hơn 3 giờ đồng hồ cuối cùng dừng ở 1 căn biệt thự lớn, nơi đây cách chổ Giai Mẫn hơn 100km.

Lúc này Giai Mẫn bắt đầu tỉnh dậy, nhưng đầu bị trùm kín, cô biết mình bị bắt cóc nên giả vờ ngủ để nghe ngóng tình hình.

Bên ngoài có 3 tên chúng bế Giai Mẫn vô nhà:"Nhẹ tay thôi, cậu chủ nói phải nhẹ tay với đồ của cậu chủ".

3 tên đó vứt cô xuống giường, tháo dây thừng ở tay cô ra rồi đi ra ngoài.

Ở đây Giai Mẫn tự tháo trùm đầu mình xuống, nhìn xung quanh đây là 1 căn phòng được bố trí sang trọng, nội thất đầy đủ.

Cô bước ra cửa, những cửa đã bị khoá bên ngoài.

Giai Mẫn hoảng loạn vô cùng, nhưng cô không hề hét lên, vì sợ sẽ bị bức dây động rừng, cô quay lại giường ngủ, trùm lại khăn lên đầu.

Một lúc sau, cửa mở ra, 1 người đến mở trùm đầu cho cô.

Khi trùm đầu vừa gỡ xuống Giai Mẫn không khỏi ngạc nhiên khi người chủ mưu bắt cóc cô là Dương Quãng.

" Sao lại là anh?, sao anh lại bắt cóc tôi?"
Dương Quãng cưỡi thỏa mãn:" Vì anh còn yêu em đấy Giai Mẫn à, anh cảm thấy em với hắn ta chả hợp nhau tí nào"
Giai Mẫn trừng mắt:" Khốn nạn, thả tôi ra ngay, không là anh không yên ổn được với tôi đâu".

Dương Quãng đắc chí cười lớn: " Em đị làm gì anh? hả?!.

Ở đây cách xa trung tâm tận hơn 100k đó, cứ cho là em bảng lĩnh, mà bản lĩnh cỡ nào cũng khó thoát khỏi tay tôi".

Đang cười lớn bổng Giai Mẫn cầm đèn ngủ đập mạnh vào đầu Dương Quãng khiến anh choáng váng đầu chảy rất nhiều máu.

" A, cô làm gì vậy?"
" Tôi cảnh cáo anh, thả tôi ra, nhanh lên"
Dương Quãng 1 tay ôm đầu 1 tay đẩy Giai Mẫn ngã xuống giường rồi vội chạy ra ngoài đóng cửa lai, để Giai Mẫn ở lại.

Giai Mẫn chạy theo đập cửa, "mở ra nhanh lên không đừng trách tôi ác".

Dương Quãng mặc kệ Giai Mẫn la thét đi xuống lầu thì mấy thuộc hạ của anh hốt hoảng:" Cậu chủ cậu bị sao vậy?"
" Đưa tôi đi bệnh viện, còn 3 anh ở nhà canh chừng cô ta cho tôi, nếu cô ta bỏ trốn thì tôi không lườn trước hậu quả đâu"
Cả 4 tên thuộc hạ đồng thanh:"Rõ, thưa câuk chủ".

Ở tại thành phố, đã hơn 4 giờ đồng hồ không thấy Giai Mẫn đâu, buổi hẹn của Xuân Muội cũng đã kết thúc nhanh, Xuân Muội nghĩ Giai Mẫn có việc bận nên không đến được, nên khi hẹn hò xong cô đến nhà Thiên Minh-Giai Mẫn.

" Anh Thiên Minh ơi, Giai Mẫn có nhà không?"
" không phải em ấy bảo đi với em à?, Cô ấy đâu rồi, anh gọi em ấy không ghe máy, định đi tìm em, mà em.

lại đến tìm ngược lại?.

Lúc này cả hai điều cuốn lên, anh liên tục gộ cho cô mà cô không nghe máy? lúc này Thiên Minh nhớ ra anh có gắn định vị trong đt Giai Mẫn.

Không suy nghĩ nhiều anh và Xuân Muội nhanh chóng đến vị trí của điện thoại Giai Mẫn, đến nơi Thiên Minh gọi điện thì nghe chuông điện thoại reo trong bụi cây.

Lúc này anh mới cảm giác được Giai Mẫn đang gặp nguy hiểm, anh ra lệnh cho đàn em tìm cô, bản thân anh cũng không chịu ngồi yên mà chạy khắp nơi đi tìm, còn Xuân Muôii chạy về nhà nhờ sự giúp đỡ của anh Hai và anh Ba cùng tìm kiếp.

Trước hết anh chạy đến nhà của Giai Mẫn.

để xem, nhưng tất cả mọi người ở đó điều không ai hay biết cả, bà Liên lúc này cũng rất lo lắng cho Giai Mẫn, bà lên lầu lấy điện thoại gọi ngay cho Giai Ý đang đi du học.

" Ý nhi ơi, chị con mất tích rồi"
" Hả? Sao chị ấy lại mất tích chứ?"
" Anh rể con mới đến đây thông báo, mẹ lo cho chị con quá"
" Mẹ yên tâm tính cách chị ấy mạnh mẽ như vậy sẽ không ai làm gì chị ấy đâu, con mới đến Mĩ bây giờ con đau đầu quá"
Nghe Giai Ý than thở bà Liên cũng sốt ruột:" Con cố gắng ăn uống nhiều vô, thuốc mẹ chuẩn bị cho con hết rồi đấy, tháng sau sắp xếp công việc, mẹ sang chơi với con nhé con gái yêu".

Giai Ý đầu giây bên kia hạnh phúc:" Dạ mẹ".

Sau khi kết thúc cuộc gọi với Giai Ý bà Liên gọi cho thầy Mạnh:" Alo, anh yêu Giai Mẫn mất tích rồi, em lo quá"
Thầy Mạnh;" Em yên tâm, con bé đó ranh ma như vậy không ai dám làm gì nó đâu, Hai đứa con em bây giờ đi hết, tối nay em sang đây với anh nha".

Bà Liên: " Được, bây giờ em đi lo chuyện Giai Mẫn tối anh hẹn nhau nhà anh"
Bà Liên/ Thầy Mạnh:" Ngủ ngon, ngủ ngon".

Bên này tâm trạng Thiên Minh đang ngồi trên đóng lửa, anh hủy hết tất cả cuộc họp online
để tìm cô.

Đông Ca Xuân Muội bên đây cũng vô cùng lo lắng, Xuân Muội tự trách bản thân vì đi xem mắt cùng cô nên Giai Mẫn mới bị như vậy, cô thề:" nếu Giai Mẫn có chuyện thì suốt đời sẽ không lấy chồng đâu".

Thông tin Giai Mẫn mất tích được thư kí của Thiên Minh nhanh chóng truyền đi, anh ta còn treo thưởng ai nhìn thấy Giai Mẫn sẽ thưởng cho người đó 1 số tiền lớn.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 24: 24: Có Thai


Giai Mẫn mất tích được 1 tháng, trong 1 tháng này Thiên Minh không đến công ty, ngày đêm nhớ mong cô, anh uống rất nhiều rượu hầu như ngày nào anh cũng uống.
Phía bên Giai Mẫn đang cố tìm cách thoát ra, trong khoảng thời gian này cô nhớ chồng rất nhiều, trước đây cô nghĩ là mình chỉ mới rung động và thích Thiên Minh thôi, nhưng trong 1 tháng này cô rất nhớ anh, và bây giờ cô mới biết cô đã thật sự yêu anh sâu đậm.
Tình cảm mà cô dành cho Thiên Minh nó khác hoàn toàn cho loại tình cảm học đường cô dành cho Dương Quãng.

Đối với Dương Quãng là loại rung động nhất thời do quá khứ có nhiều tổn thương nhưng khi Dương Quãng bật phản lại cô thì tình cảm đó biến mất chỉ còn lại chút ân nghĩa cuối cùng để cô hiến máu cho hắn.
Còn tình cảm cô dành cho Thiên Minh là loại tình cảm khắc cốt ghi tâm,là sự thấu hiểu lẫn nhau, là sự ấm áp anh dành cho cô và tình cảm đó khó có thể thay thế, cho dù sau này có gì đi chăng nữa cô cũng khó mà ngừng yêu anh.
Giai Mẫn cứ đi qua đi lại, đồ đạc sắt nhọn trong phòng cũng được Dương Quãng mang đi cất hết chỉ có vài bộ quần áo do Dương Quãng chuẩn bị hằng ngày điều có người giúp việc mang đi giặt, nhiều lần cô tìm cơ hội trốn ra những lúc người giúp việc lấy quần áo đi giặc nhưng điều bị 4 tên vệ sĩ chặn lại.
Hôm nay hình như Dương Quãng có hẹn đối tác của ba cậu ăn cơm tại đây, anh ra lệnh vệ sĩ phải canh chừng cô cẩn thận, phòng cô cũng cách âm nên cho dù cô thét cỡ nào bên dưới cũng không nghe.

Cô đứng bên cữa sổ quan sát xuống bên dưới thấy 2 chiếc oto, 1 chiếc là của Dương Quãng 1 chiếc là của bên đối tác kia.Trong đầu cô bỏng lóe ra 1 suy nghĩ, cô đã có cách.
Cánh cữa phòng có 1 khe hở nhỏ ở dưới mặc dùng dị vật nhỏ không thể luồng qua được nhưng nước thì có, cô cố gắng xả nước thật nhiều cho tràng cả căn phòng rồi theo khe hở tràng xuống phòng khách, cô tự cắn tay mình cho chảy máu rồi nhúng xuống nước vì thế trong làng nước có pha chút máu loảng.
Hành động của cô đã gây sự chú ý đến đômg đối tác kia:
" Này, Dương Quãng, bên trên có người à nước chảy nhiều thế kia"
Dương Quãng biết đây là trò của Giai Mẫn sai thuộc hạ lên giải quyết hiện trường.Còn anh ở đây tìm lời giải thích.
"À không có gì đâu, trên kia là phòng ngủ của người làm, người này hơi bất cẩn anh thông cảm, tôi cho người lên giải quyết rồi".
Ông ta sau khi nghe Dương Quãng giải thích cũng an tâm phần nào tiếp tục ngồi đàn phán, đáng lẽ hôm nay 2 người bàn bạc công chuyện ở nhà hàng nhưng đây là lần đầu hợp tác nên ông ta muốn bàn bạc tại nhà Dương Quãng.
Hai tên vệ sĩ lên mở cửa phòng thì thấy cô nằm im bất động, 1 tên trong đó chạy lại đỡ cô 1 tên đi tắt vòi nước, lúc này cửa vẫn mở.
Giai Mẫn bỗng mở mắt đấm vào mặt tên vệ sĩ kia 1 cái khiên hắn ta choáng rồi chạy xuống cầu thang, lúc này Dương Quãng phát hiện túm cô lại.người đàn ông lúc này hốt hoảng vô cùng, anh chạy lại." Đây là sao?"
Dương Quãng:" Thưa ông đây là vợ tôi, cô ấy không được bình thường,, ông thông cảm"
Lúc này Giai Mẫn thét lên:" Ông hãy chạy đi, không nạn nhân tiếp theo là ông ấy, cái ghế sôfa ông đang ngồi có chứa 1 xác chết đâys.
Dương Quãng sửng sốt khi nghe cô nói vậy, anh xem thường coi rồi, chuyện như vậy mà cô vẫn bịa ra được.

Còn người đàn ông kia thì 3 giò 4 cẳng chạy đi, mấy tên vệ sĩ cũng chạy xuống túm lấy Giai Mẫn.Bổng nhiên Giai Mẫn ngất xỉu, Dương Quãng tưởng cô bày trò nên đá vào tay cô:" Này nhóc, đừng giỡ trò nữa, vệ sĩ bên ngoài còn 2 tên cô không thoát khỏi đây đâu" Vừa nói anh vừa lay cô dậy, nhưng Giai Mẫn vẫn nằm im.

"Giai Mẫn.

Đừng đùa nữa, người đâu gọi bác sĩ đến đây nhanh lên".
Sau khi hô hoán tầm 20 phút sau bác sĩ đến chuẩn đoán: "Cô ấy có thai 7 tuần rồi".
Dương Quãng:" Có thai?"..
Giai Mẫn giật mình tỉnh dậy: " Tôi có thai ư?"
Lòng Giai Mẫn lúc này vừa vui sướng vừa lo âu, vui vì cô có con với Thiên Minh, lo vì cô sợ con cô sẽ gặp nguy hiểm.
Dương Quãng bây giờ tức giận tột đột:" Hắn bóp cổ cô, tên đó dám làm em có thai?? Hắn dám ư?"
Giai Mẫn hất Dương Quãng ra:" Sao nào, có gì mà không dám, chúng tôi yêu nhau có von với nhau là chuyện bình thường, mau bỏ tay dơ.của anh ra khỏi người tôi".
Dương Quãng càng căm phẫn:" Được, nói hay lắm, nghiệt súc này hôm nay tôi sẽ tiễn nó lên thiên đường".
Giai Mẫn lo sợ:" anh định làm gì?, anh định làm gì con tôi?".
Dương Quãng đẩy cô xuống giường, đi ra ngoài khóa cửa lại.

Một lúc sau, hắn ta mang 1 cây gậy to và 1 túi to đi vào.
Ánh mắt hắn bây giờ chả khác gì ác quỷ dùng sức đập vào bụng dưới Giai Mẫn.
" Ghiệt súc chết đi"
" Giai Mẫn đau đớn la thất thanh:" Cầu xin anh tha cho con tôi, cầu xin anh".
Máu chảy ra dưới chân cô rất nhiều, chưa dừng lại ở đó, hắn còn mở túi ra,lấy mỏ vịt( dụng cụ để nạo phá thai) ra.

Hắn tách mạnh hai chân cô ra, c** q**n con cô ra rồi trực tiếp đưa mỏ vịt vào trong đâm thật mạnh vào và moi ra rất nhiều máu.
Giai Mẫn ngất tại chổ vì 1 quá đau, cô nằm trên 1 vũng máu lớn, Dương Quãng gọi người giúp việc lên để giải quyết và thu dọn..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 25: 25: Sảy Thai - Tìm Thấy Em


Giúp việc chạy vô hết sức kinh hãi:" Máu! Máu, ôi trời ơi".

Bà lập tức đi lấy dụng cụ y tế sơ cứu cho cô, rồi lao dọn căn phòng đến hơn 2 tiếng đồng hồ mới xong mọi chuyện.
Giai Mẫn như nằm trên giường tỉnh dậy sau 1 trận kinh hoàng, cô đau đớn nhìn lên trên trần nhà nước mắt dàn dụa chảy xuống, cô cảm nhận rõ rệt con của cô với Thiên Minh không còn nữa.
" Con ơi, là lỗi của mẹ, nếu mẹ không bỏ trốn thì con không mất, Thiên Minh xin lỗi anh, em hại chết con rôi".

Trong màng đêm thanh vắng cô không nấc từng tiếng.
Ánh mắt cô lúc này đầy rẫy tia căm hận:
" Mày muốn tao ác chứ gì, được rồi chờ đó, tao ác cho mày xem" Không cần nói cũng biết câu nói này dành cho Dương Quãng.
Dì giúp việc từ bên ngoài bưng cháo vô cho Giai Mẫn.
" Cháu à, ăn chút gì đi kẻo đói"
" Tôi không ăn, bà mang ra ngoài đi"
Giúp việc không ép Giai Mẫn ăn nữa mà ngồi xuống trò chuyện với cô.

" Ta thấy cháu đau khổ? ta cũng rất muốn giúp, nhưng ta còn mắc nợ nhà cậu ấy 1 khoảng tiền lớn để lo cho chồng thực vật của tôi, tôi không còn cách nào khác mong cô tha lỗi cho tôi".
Giai Mẫn không chút cảm xúc lạnh tanh đáp lại lời bà cụ:" Tôi mệt rồi, đi ra ngoài giúp.tôi".
" Vậy tôi để cháo.ở đây cô tranh thủ ăn cho nóng, ăn rồi mới làm được những dự định tiếp theo,có gì gọi ta, ta tên Liên Hoa, cháu gọi ta là dì Hoa" nói rồi dì Hoa ra khỏi phòng.
Sau khi dì Hoa đi Giai Mẫn nhớ đến câu nói:
"Phải ăn mới có sức làm được những dự định tiếp theo" thì cô bắt đầu cặm cuội ăn tromg nước mắt.
Ăn hết bát cháo mặc dù lòng Giai Mẫn rất đau nhưng cô vẫn cố bình tĩnh để tìm cách thoát khỏi đây.

Cô suy nghĩ 1 hồi rồi ra 1 quyết định đó là Phóng Hỏa Đốt Nhà.
Cô gọi giúp việc lên" Dì hoa, tôi đau lắm bag đi mua giúp tôi 1 liều thuốc"
Dì Hoa ghe vậy đoán chắc cô đã suy nghĩ thông suốt nên lập tức chạy đi mua cho cô.
Giai Mẫn nhìn xuống nhà thấy dì Hoa đi cô thở phào:"Con biết dì có nổi khổ riêng mới làm ở.đây, việc này không liên quan đến dì, tạm biệt".
Mấy tên vệ sĩ dưới nhà cô chắc chắc bọn họ là người ham sống sợ chết, chắc chắn họ sẽ nhanh chóng thoát thân trước, nên không bận tâm lắm.
Giai Mẫn bắt đầu đi lấy 1 cây kéo tóc, cô bật nhiệt độ lên 220° xong để khoảng 5p cho nóng, tiếp theo cô lấy 1 tờ giấy để vào đó rồi kẹp lại, khi giấy cháy được 1 đốm nhỏ cô tiếp tục chăm thêm giấy vào, lúc này khi ngọn lữa cháy lớn lên 1 ít cô bỏ lữa xuống ga giường.

Ga giường bốc cháy, đám vệ sĩ bên ngoài hô hoán và bỏ chạy, đúng như Giai Mẫn đoán 4 người bọn họ bỏ cô lại 1 mình chạy thoát thân trước.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Bầu Trời Tươi Sáng Vì Có Em Kề Bên
2.

Người Cũ Đường Mới
3.

Tiểu Quỷ Nằm Trên
4.

Qua Sông Hái Sen
=====================================
Giai Mẫn ở lại trong phòng, cô bê cái tủ đầu giường lên đậm mạnh vào cữa sổ kính vở nát ra, cô nhìn xuống bên dưới là 1 hồ bơi lớn dộ sâu 2m, Cô nhắm mắt nhảy xuống.
Xe cứu hỏa cũng nhanh chóng đến đó, dì Hoa cũng vừa về:" Ôi cháy, Tiểu thư đâu, mau vào cứu con bé" Dì Hoa định chạy vào nhưng cứu Hỏa ngăn lại.
Giai Mẫn bên này vì sợ cứu hỏa phát hiện nên đã bịt mũi lặn xuống hồ chờ lúc không ai để ý thì ngoi lên bắt đầu chạy.

Cô chạy đến bụi cây thì máu của cô tiếp tục chảy ra, bụng đau quằng quại, cô lại ngất đi.
Bên này Dương Quãng cũng đã tới hiện trường, lúc này đám cháy đã được thống chế, hắn ta chạy vào trong kiểm tra thì không thấy Giai Mẫn đâu nên cho người đi tìm khắp nơi.
__ Tại biệt thự Thiên Minh.
"Tổng Giám Đốc, có tin tức của phu nhân rồi"
Thiên Minh đang mặt mày ủ rủ vừa uống rượu vừa khóc khi nghe thư kí Trương báo tình hình của Giai Mẫn anh lập tức đứng phắc dậy.

Rống to:
"Cô ấy đâu, mau đưa tôi đi gặp cô ấy nhanh lên".

Thư kí Trương ấp úng:" Cô ấy bị cậu Dương Quãng nhốt vào biệt thự riêng cách chúng ta hơn 100km, nhưng vừa mới nảy biệt thự đó bị cháy, cứu hỏa đã dập lữa còn phu nhân tôi không biết cô ấy có bị gì không?"
Thiên Minh nghe Giai Mẫn gặp hỏa hoạn lòng anh như thiêu đốt, anh thét to:" Mau đưa tôi đến đó nhanh lên, mau".
Xe của Thiên Minh phóng nhanh như chớp theo sau còn có 3 chiếc khác theo hộ tống.
Sau gần 3 tiếng đồng hồ cuối cùng cũng đến, căn biệt thự đã được dập lửa, Dương Quãng cũng rời hiện trường để đi tìm Giai Mẫn, những người khác không thấy đâu.
Thiên Minh hoảng loạn chạy vô biệt thự tìm cô nhưng không thấy đâu, anh nhìn cửa sổ bị vỡ, khung cửa.sổ có chút máu anh đoán chắc Giai Mẫn của anh đã nhảy từ đây xuống.Anh cho người đi điều tra tất cả các bệnh viện quanh khu vực để tìm cô, còn anh thì đi tìm xung quanh biệt thự.
Thiên Minh và thuộc hạ chạy quanh khu vực biệt thự để tìm cô nhưng không thấy, bệnh viện cũng không có tin tức.

Đến rạng sáng anh bất lực nằm xuống bên đường nhìn lên trời cao nước mắt tuông rất nhiều.
Bổng dưng anh nghe thấy tiếng xào xạc anh quay đầu sang bên phải, hình như có người đang nằm ở đó? linh cảm anh biết được đó là Giai Mẫn.

Không nghỉ ngợi gì thêm anh nhanh chóng chạy lại.
Đúng đó chính là Giai Mẫn người anh nhớ thương bấy lâu nay..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 26: 26: Khó Có Thai


Anh ôm cô.

:" Giai Mẫn, mở mắt ra nhìn anh đi, Giai Mẫn ơi dậy đi em, người đâu mau gọi xe cứu thương!.

Giai Mẫn nằm trong xe cứu thương, các y tá đang làm sơ cấp cứu cho cô, một cô y tá khi thấy dưới giữa chân cô chảy quá nhiều máu cô ấy bảo Thiên Minh: " Thưa anh phiền anh quay mặt qua nơi khác, chúng tôi thấy chổ cơ quan sinh dục của cô ấy chảy nhiều máu cần sơ cứu, anh là nam nhìn không tiện".

Thiên Minh:" Tôi là chồng cô ấy, các người mau lên, nếu cô ấy có mệnh hệ gì các người không yên đâu".

Hai cô y tá vén váy cô lên, ở đó đầy máu, cơ quan sinh dục của cô bị thương rất nặng, Thiên Minh nhìn thấy cảnh đó mặt tối sầm lại, mắt anh đứng tròng, nước mắt thì không ngừng rơi, anh quay lên ôm mặt Giai Mẫn, khóc thành tiếng thất thanh.

Tới bệnh viện các bác sĩ được sắp xếp có mặt ở đó sẵn đẩy Giai Mẫn vào cấp cứu, Thiên Minh chạy theo đến phòng cấp cứu thì bị ngăn lại, xong anh ngất đi vì đã 3 ngày nay anh không ngủ cũng không ăn gì.

Bác sĩ đưa anh đến phòng hồi sức tiêm thuốc an thần và truyền nước cho anh.

Phía thư kí Trương Thành thấy người anh đã 2 ngày không tắm, nên đã cùng với thuộc hạ tắm rửa thay đồ cho anh vì anh ta sợ sau khi tỉnh dậy Thiên Minh sẽ tiếp tục lo cho Giai Mẫn mà quên vệ sinh cá nhân cho mình.

Tầm chiều tối, Thiên Minh tỉnh dậy, anh lập tức rời khỏi giường chạy đi tìm Giai Mẫn, thư kí Trương dẫn anh đi đến phòng bệnh của Giai Mẫn, lúc này Giai Mẫn đang được hồi sức sau cấp cứu, nhìn dáng vẻ nhợt nhạt mệt mỏi của cô nằm trên giường mọi người ai nấy điều xót xa, Thiên Minh thì không cần nói cũng biết anh đau xót cỡ nào.

Ngồi bênh giường bệnh Giai Mẫn 1 lúc, thì 1 vị bác sĩ trung niên đi vào: " Ai là người nhà bệnh nhân:
Thiên Minh quay đầu lại:" Là tôi, tôi là chồng cô ấy"
" Vậy anh đi theo tôi, tôi báo tình hình của vợ anh".

Bác sĩ nói xong bước ra ngoài, Thiên Minh cũng đi theo bà ấy.

Vào đến phòng làm việc của bác sĩ, bà ấy đưa cho Thiên Minh 1 sấp hồ sơ bệnh án.

" Vợ cậu bị tổn thương cơ quan sinh dục nữ do nạo phá thai không đúng cách, và trong lúc phá thai vợ anh bị tổn thương nhiều ở vùng bụng dưới, khiến từ nay cô ấy khó có thể mang thai tiếp tục nữa, nếu như có mang thai thì tỉ lệ sống của thai nhi là 5% của mẹ là 10% khi sinh con, hơn nữa cậu phải kiêng cữ chuyện vợ chồng trong 1 tháng để vết thương lành và thường xuyên bôi thuôc".

Thiên Minh mặt tối sầm lại, bất giác đứng hình khi nghe " nạo phá thai không đúng cách", đầu anh như nổ tung " cô ấy có thai sao?, cô ấy bị sảy thai, mình vẫn chưa kịp biết sự tồn tại của đứa bé này thì đã biết nó đã chết, còn nữa Giai Mẫn bị thương như vậy chắc chắn cô ấy rất đau".

Đang thẩn thờ thì bác sĩ gọi Thiên Minh:" Thưa anh, anh có nghe tôi nói không?".

Thiên Minh giật mình:" Vâng tôi hiểu rồi, nhưng lát nữa tỉnh dậy làm sao để cô ấy giảm đau?"
" Cái này phải uống thuốc và bôi thường xuyên, và nhớ kiên cữ là được, tịnh dưỡng 3 ngày là về.

"
" Vâng, cảm ơn bác sĩ, à tôi muốn đổi phòng vip cho cô ấy".

" Vâng anh, để nói nói điều dưỡng đổi".

Sau khi nghe bác sĩ nói về tình hình của Giai Mẫn, anh lê lếch những bước chân nặng nề, anh lẫm bẩm:" Dương Quãng chờ đó, mày sẽ không bao giờ được yên ổn đâu".

Giai Mẫn được bố trí 1 phòng hồi sức cấp cao, có đầy đủ tiện nghi, và 1 cái giường lớn, tối đó anh nằm ôm cô ngủ, đã lâu rồi anh chưa được gần cô giờ phút này anh phải giữ người con gái của anh thật chặt không để thêm bất kì tổn thương nào.

Giai Mẫn lúc này cũng mơ màng, cô dần tỉnh dậy, cô cảm thấy trán của mình có một dòng nước ấm ấm chảy xuống, cơ thể cô lại đang mình ai đó ôm chặt, cô giật mình tỉnh dậy hẳn, Thiên Minh thấy cô tỉnh dậy cũng lập tức ngồi dậy theo.

Nhìn thấy Thiên Minh nước mắt Giai Mẫn tuông rơi:" Là anh sao Thiên Minh, là anh thật sao?, em không nằm mơ chứ?".

Thiên Minh hai tay ôm lấy mặt cô" Là anh thật đây, em không nằm mơ đâu, anh đã đến biệt thự bị cháy của tên súc sinh kia mang em về, em biết không khi thấy em nằm trong bụi cây lòng anh đã đau như thế nào không?" nói rồi anh lại tiếp tục ôm lấy cô.

"
Giai Mẫn vùi mặt vào lòng Thiên Minh khóc, đã lâu rồi cô chưa có cảm giác này:" Thiên Minh đây là đâu?".

" Đây là bệnh viện, bác sĩ đã nói em phải theo dõi ở đây thêm 3 ngày nữa".

Giai Mẫn:" Bệnh viện,? Thiên Minh anh đã biết em!.

".

Cảm giác của Thiên Minh lúc này vô cùng phức tạp, nghiến răng bảo:" Đúng anh đã biết chuyện của em có thai và sảy thai".

Giai Mẫn òa lên:" Thiên Minh ơi, con chúng ta chết rồi hức hức".

Thiên Minh xoa đầu an ủi cô:" Không sao đâu, em còn trẻ mà".

Đối với Thiên Minh khác với những người đàn ông khi có vợ họ luôn muốn vợ mình sinh thật nhiều con thậm chí muốn vợ sinh con trai để nối dõi tông đường nhưng đối với anh Giai Mẫn cô ấy luôn là thứ quan trọng nhất với anh, vì Giai Mẫn thích em bé muốn có con nên anh cũng thích theo, nói đúng hơn Giai Mẫn thích cái gì anh cũng thích và chiều theo.

Nhưng khi biết cô ấy khó có khả năng sinh con, lại còn rất nguy hiểm đến tính mạng nếu sinh được em bé thì anh lại không muốn có con, vì anh rất sợ sẽ mất cô, anh rất sợ khi thấy cô đau đớn.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 27: 27: Trở Về Nơi Ấm Êm


Sau khi an ủi cô, Thiên Minh hôn cô rồi ôm cô vào lòng mà đi ngủ, anh rất sợ 1 ngày nào đó sẽ mất đi cô.

Cả hai quấn quýt lấy nhau cả đêm.
Sáng hôm sau thư kí Trương Thành gọi điện cho Tố Tố:" AloTố, em thông báo với bà Liên là đã tìm thấy Giai Mẫn rồi".
Tố Tố khi biết tin cũng rất vui mừng:" Tìm thấy đại tiểu thư thật sao?, để em đi thông báo cho bà chủ".
" Khoan tắt máy, anh nói em cái này".

Thư kí Trương ngại ngùng.

Tố tố hỏi" Sao, anh có chuyện gì à?"
Trương Thành:" Tháng sau cùng anh về ra mắt ba mẹ nhé, biết em là người cùng quê nên họ mong lắm, à ba mẹ anh bảo nhớ dẫn theo Đậu Đậu nữa, ba mẹ anh cũng mong gặp bé nó".
Tố Tố vui mừng hôm nay cô nhận đến 2 niềm vui:" Được em sẽ sắp xếp".
Sau khi cúp máy Tố Tố chạy đi báo thông báo.
" Bà chủ ơi, bà chủ, tìm được cô chủ rồi"
Bà Liên đáp lại vẻ lạnh tanh:" Thấy chưa tôi nói mà, con bé đó không ai dám làm gì nó đâu, không khéo mấy tên bắt cóc bị nó cho nhừng đòn, hoặc đi chơi bời liêu lỏng giờ mới chui đầu về".
Tố Tố " ~".

Tố Tố thật sự rất ghét thái độ của bà ta, nên cũng không thèm nói thêm gì nữa và chỉ nghe bà ấy sai bảo thêm vài chuyện.
" Tố tố, con ra ngoài vườn hái mấy củ nghệ tươi vào rữa sạch để ta gữi cho Giai Ý, mặt nó dạo này nổi mụn rồi, sắp làm người của showbiz phải chú trọng nhan sắc, nổi mụn như vậy làm ta lo chết đi được".
Tố Tố:" Vâng thưa bà chủ".
Bà Liên hầu như không biết con gái lớn bà vừa trãi qua trận sinh tử suýt chết, tâm tư bà hầu như chỉ nghĩ đến con gái út Giai Ý.
Tố Tố bực bội gọi điện mách thư kí Trương, thư kí Trương chắn chắc sẽ đi mách với Thiên Minh, vì bấy lâu nay anh cũng chướng mắt với hai mẹ con nhà đó rồi.
Thiên Minh biết được tin này, anh trong lòng vốn đã ghét nay lại càng thêm thù ghét, Nhìn Giai Mẫn vẫn nằm yên trong lòng anh, anh thề nhất định sẽ cố gắng nhất có thể để bù đắp mọi thứ cho cô người con gái duy nhất mà anh yêu trên cuộc đời.
Những ngày ở bệnh viện cũng qua đi, hôm nay họ trở về lại biệt thự tổ ấm thân quen của 2 người, vừa bước đến cửa dì quản gia đã để sẳn 1 chậu than cho Giai Mẫn bước qua.

" Phu nhân con bước qua đi, bước qua sẽ hết xuôi xẻo, từ nay con sẽ bình an"
Thiên Minh dìu cô bước qua bước lại 9 lần, vào nhà thì Đông Ca - Xuân Muội và anh hai của họ Hạ Thúc cũng chờ sẳn ở đó.

Vừa thấy Giai Mẫn Xuân Muội chạy lại ôm lấy cô khóc như mưa:" Giai Mẫn ơi, xin lỗi mà, huhu cậu mà không về là mình thủ tiết cả đời không lấy chồng đâu, mấy ngày nay mình sút cân rồi từ 80kg xuống còn 70kg."
Giai Mẫn cười đẩy Xuân Muội ra:" Muội Muội, cậu làm như mình là người tình của cậu hay sao mà đòi thủ tiết chứ, thôi đừng khóc nữa đỡ mình xuống bếp nào, đói quá"
Sau khi ăn xong mọi người ai về nhà nấy dì quản gia thì đi huyện mua mấy lá thuốc bổ về cho Giai Mẫn đến tối mai mới về.

Ngồi tên chiếc giường thân quen Giai Mẫn cảm xúc dạc dào khó tả, xen vào đó là nổi căm phẫn Dương Quãng thấu xương.
Thiên Minh nắm lấy tay cô:" Giai Mẫn mai anh dẫn em đi cảnh sát tố cáo hắn ta, nhất định hắn ta phải trả giá cho mọi lỗi lầm đã gây ra".
" Bản thân em bây giờ rất muốn tự tay hủy hoại hắn ta, nhưng dù gì em cũng là công dân của 1 nước, phải tuân theo pháp luật, vậy thôi đành để hắn chịu tội trước pháp luật trước, thế lực Dương Kim Thị lớn như vậy chắc chắn sẽ tìm cách cho hắn thoát ra, với lại nhân cơ hội này em muốn hắn cuối đầu xin lỗi Đông Ca trước mặt mọi người".
" Nếu hắn ra tù thì em định làm gì tiếp theo? Giai Mẫn nếu em muốn trực tiếp trả thù hãy để anh giúp em, đừng đụng đến cho bẩn tay"

Giai Mẫn đứng dậy dứt khoác nói:" Bẩn tay thì rữa tay, nhà ta thiếu gì xà phòng, để anh ra thì em sẽ không vui, không hả dạ, Còn Gì Là Thú Vị nữa".
Thiên Minh nghe thế đứng dậy ôm phía sau cô:" Nhưng anh sợ em nguy hiểm, xin em hãy nghĩ cho anh, nếu em có chuyện gì anh không biết bản thân mình lúc đó còn là con người không?"
" Anh yên tâm! em sẽ cẩn thận nhất có thể, trường hợp xấu nhất thì anh trở thành con gì em là con đó!!".
Thiên Minh:" Nhưng anh không muốn em chịu đau".
Giai Mẫn biết Thiên Minh lo cho mình nên không đôi co với anh nữa mà an ủi anh:" Không sao, không sao, em sẽ không sao, em buồn ngủ rồi chúng ta ngủ đi nhé".
Thiên Minh dìu cô xuống giường, vùi mặt cô vào lòng ngực cứng rắn của mình mà ngủ, Giai Mẫn nói đi ngủ nhưng lòng cô không ngủ được vì cô nghĩ đến đứa bé đã chết của mình cô đau đớn như ruột rách tim thây.
_____ Bên Mĩ
Giai Ý khi biết tin Thiên Minh tìm được Giai Mẫn, cô nổi lòng ghen tị:" Tại sao người đàn ông tốt như vậy lại vào tay chị chứ, nếu như ông trời vì thương chị bị mẹ đối xử bất công mà mang anh ấy đến cho chị, thì em xin đổi lại với chị, em muốn sống cả đời với chồng chị"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 28: 28: Đi Tù


Tại 1 ngôi trường đại học X lớn nhất thành phố, 1 nam sinh xuất sắc nhất lên phát biểu, không ai khác đó chính là Dương Quãng.
Khi nam sinh ấy bước lên sân khấu ai nấy cũng trầm trồ vì quá đẹp trai, Dương Quãng lên sân khấu phát biểu 1 bài diễn văn.
"Chào tất cả các bạn sinh viên nam thanh nữ tú ở đây, tôi là Dương Quãng sinh viên khoa công nghệ lớp D1, hôm nay tôi lên đây thứ nhất là để thuyết trình luận văn chủ đề Làm sao để trở thành 1 người hoàn hảo, thứ 2 là cũng muốn tạm biệt với toàn thể nhà trường 3 ngày sau tôi sẽ đi sang Mĩ du học, vâng để không mất nhiều thời gian của các bạn tôi đi thẳng vào đề tài làm sao để trở thành người hoàn hảo.
Khi tôi đứng ở đây, chắc hẳn có rất nhiều bạn trẻ muốn được như tôi, và các bạn nghĩ chắc tôi phải cao siêu lắm mới được đứng trên đây, nhưng không đâu tất cả các bạn ở dưới đây ai cũng có thể đứng ở đây chỉ cần các bạn cố gắng từ những việc nhỏ nhất..........,
các bạn muốn làm người hoàn hảo trước tiên hãy trở thành người tốt, người lương thiện, bao dung với mọi người........, tôi xin kết thúc bài diễn văn bên dưới có bạn nào muốn đặt câu hỏi không?"
Đông Ca ở phía dưới sân khấu giơ tay phát biểu, Dương Quãng thấy vậy mặt dù rất khó chịu nhưng đành miễn cưỡng cho cậu ta đứng lên vì cả hội trường chỉ có duy nhất cậu ta giơ tay." Nào em nam kia em có muốn đặt cho tôi câu hỏi nào?".
" Thưa anh, em muốn hỏi anh có từng kì thị người trong cộng đồng LGBT không?"
Dương Quãng bị đơ trước câu hỏi này chưa kịp trả lời Đông Ca tiếp tục hỏi:" Thưa anh trong quá khứ anh có từng đánh đập ai không?"

Dương Quãng:" Hả...!Sao em lại hỏi vậy tôi làm gì có".
Cả hội trường đang bàn tán xôn xao thì phía xa có 1 cánh tay giơ lên.

Dương Quãng thấy vậy hết sức vui mừng vì anh nghĩ khi mời người tiếp theo sẽ dễ dàng lướt qua vấn đề trước mắt." Mời em phía cuối phát biểu".
Khi người dưới khán đài bước lên Dương Quãng như muốn đột quỵ tại đó vì người đó là Giai Mẫn.
Dương Quãng lập tức nói " Em nữ kia, em không phải học sinh trường này mời em ra cho, bảo vệ đâu?"
Giai Mẫn cười phá lên:" Anh học bá à, đây laf chương trình giao lưu mở rộng mỗi học sinh được dẫn thêm bạn mình đi mà, sao anh không cho em hỏi à".
Dương Quãng đứng người im lặng miệng cứng như đá.

Giai Mẫn tiếp tục hỏi:" Thưa anh, anh có từng bắt cóc người trái phép không?".

Dương Quãng nghe xong ngã khụy xuống đất, lập tức cảnh sát 2 bên khán đài chạy lên sân khấu còng tay Dương Quãng.
" Sao các người bắt tôi, tôi có tội gì?".
Một cảnh sát trong số đó nói:" Đi theo chúng tôi anh sẽ biết, nhanh lên".

nói rồi Dương Quãng bị còng lại đưa lên xe thùng.

Giai Mẫn ở đây cùng Thiên Minh và Đông Ca đi lại bàn của hiệu trưởng cả 3 điều cuối đầu trước hiệu trưởng:" Chúng tôi cảm ơn Thầy nhiều vì đã phối hợp."
Thầy hiệu trưởng:" Không sao, đó là việc tôi nên làm".
Sáng hôm sau tại phiên tòa rất Đông người đến dự.

ngồi trước vành móng ngựa nhưng Dương Quãng chỉ thừa nhận bạo hành với Đông Ca vì ghét nhưng chuyện của Giai Mẫm thì anh một mực chối cãi vì hắn đã tống cổ hết 4 tên vệ sĩ đó đi ra nước ngoài không dấu vết rồi.
Lúc này chủ tọa lên tiếng:" Tôi cho bị cáo cơ hội cuối cùng để nhận tội".
Dương Quãng:" Tôi không có tội".
Chủ Tọa:" Cho mời nhân chứng lên đây."
Dưới cuối phiên tòa nhóm 5 người lần lượt đi lên gồm 4 tên vệ sĩ mà Dương Quãng cho rằng họ đã đi nước ngoài và dì Hoa.

Năm người này lần lượt làm chứng cho Giai Mẫn, dì Hoa kể chi tiết quá trình đó cho phiên tòa nghe.
Giai Mẫn khi nghe lại những lời đó thì những hình ảnh đó lại ám ảnh cô khiến cô ngục mặt xuống, Thiên Mình ngồi cạnh cô cũng nghe những lời đó anh căm phẩn không nguôi nổi, hai tay anh ôm chặt Giai Mẫn vào trong người dỗ dành cô.
Cuối cùng Dương Quãng cuối đầu nhận tội.
Tòa phán quyết:" Anh Dương Quãng tội đánh người gây thương tích 30% ở tay cho anh Đông Ca tòa phán 3 năm tù giam, tội cố ý bắt giam, hành hung và cố ý giết người trái phép gây thương tích 60%, phán quyết 12 năm tù giam, Tổng 2 hình phạt là 15 năm tù giam, BÃI TÒA".
Phiên tòa kết thúc đám nhà báo vây quanh Giai Mẫn hỏi những câu hết sức vô duyên:" Thưa cô, nghe nói cô bị Bị Cáo làm sảy thai vậy cha đứa bé là ai, có phải của ngài Thiên Minh hay là của ai?, thưa cô! có phải cô đã qhtd khi chưa đủ 18 đúng không?,cô ơi nghe nói cô từng là học sinh hư bạo lực học đường đúng không ạ...," Có người còn vô duyên hơn hỏi Thiên Minh:" Thưa anh vợ anh như vậy sao này cô ấy không đẻ được nữa anh có nghĩ đến việc kiếm vợ mới không?" Tên nhà báo kia vừa dứt câu đã bị Thiên Minh đánh
" Bốp, bốp, bốp, Cút ngay cho tôi" đánh liên tục 3 cái khiến các nhà báo khác cũng sợ hãi dừng không hỏi nữa, Thiên Minh cởi áo khoác che cho Giai Mẫn ra xe đi về.
Sáng hôm sau đám nhà báo hỏi những câu vô duyên ấy bị Thiên Minh kiện khiến họ phải thôi việc vì lí do không có đạo đức nghề nghiệp.
Phía bên Mĩ Giai Ý xem trực tiếp phiên tòa, thấy Dương Quãng bị bắt cô cũng đứng ngồi không yên, vì anh ta bị bắt sau này không còn ai cùng cô ta lập kế hoạch có được Thiên Minh nữa..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 29: 29: Cuộc Sống 8 Năm Sau H Nhẹ


Dương Quãng bị vô tù, Thiên Minh Giai Mẫn đi đăng kí kết hôn cứ nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc họ sẽ được sống những ngày tháng ấm êm nhưng không, mọi bất hạnh của họ chưa dừng lại ở đó.
Buổi sáng đẹp trời vào 8 năm sau, ở tại căn biệt thự thân quen vẫn là căn phòng ấy, vẫn là cái giường ấy, quần áo nam nữ vứt lung tung trên sàn nhà, trên giường cơ thể trần của đôi nam nữ đang quấn lấy nhau, đôi môi của Thiên Minh vẫn đặt trên môi của Giai Mẫn.
Bên ngoài trời đang đẹp với những ánh nắng ban mai thì bổng nhiên mây đen kéo đến, sấm chớp đùn đùn, cũng đúng thôi trời đang là mùa mưa những cơn mưa bất chợt như vậy là thường xuyên.
Tiếng sấm chớp khiến cặp vợ chồng thức giấc, Giai Mẫn ngọ quậy dậy, vừa định ngồi lên thì vòng tay Thiên Minh kéo cô xuống:
" Giai Mẫn, hôm nay chủ nhật mà, em xuống giường sớm thế?".
" Tiếng sấm làm em thức giấc, thôi em đi vệ sinh cá nhân đây, anh cũng tranh thủ đi nhé rồi xuống ăn cơm, em ngửi thấy mùi thức ăn rồi đấy".
Cả hai người vệ sinh cá nhân, xuống bếp ăn sáng xong xuôi cả rồi Thiên Minh kéo cô trở về phòng, Giai Mẫn nằm xuống giường nhấc điện thoại lên đánh game, Thiên Minh thấy thế giựt điện thoại vứt sang 1 bên rồi đè cô xuống giường.:" Vợ ơi là vợ, hôm nay là chủ nhật em làm việc gì có ý nghĩ hơn đi, đừng cứ suốt ngày đánh game nữa".
Giai Mẫn véo má Thiên Minh:" chứ anh muốn làm gì nè".

Thiên Minh cười nụ cười nham hiểm:" Sống với nhau 10 năm em còn không biết hay sau hả Mẫn của anh?".

Vừa nói xong anh cuối đầu hôn môi cô, nụ hôn rất mãnh liệt, nụ hôn anh từ từ trườn xuống cổ cô, sau đó anh kéo dây áo của cô xuống, tháo từng nút áo kéo chiếc đầm ra khỏi người cô..
Hai b** ng*c trắng nõn của cô lộ ra, anh vùn đầu vào 1 bên ngập m*t, 1 bên dùng tay nắng bóp.

Giai Mẫn ngọ quậy rên vài tiếng..
" a, ây da".

Tiếng rên của Giai Mẫn làm anh càng trở nên hưng phấn hơn, anh nhanh chóng c** đ* mình ra và tiếp tục " hành sự".

Cả buổi sáng đó vào ra không biết bao nhiêu lần mà đến tận mãi gần 11 giờ trưa cả hai mới xong.
Giai Mẫn nằm ủ rũ trong người Thiên Minh, còn anh vẫn không ngừng v**t v* cô.
Giai Mẫn ngước mặt lên nói với Thiên Minh:
" Anh à, lát em đi đến bệnh viện kiểm tra tiếp đây, em không từ bỏ hy vọng có con đâu, nếu như hết năm nay mà không có em bé, chúng ta li hôn nhé, năm nay anh 36 tuổi rồi em không muốn anh chịu khổ đâu" vừa nói nước mắt cô vừa rơi xuống.

Thiên Minh đang chìm đắng trong cô bổng ngồi dựng dậy, vẻ mặt anh lúc này rất khó chịu:" Giai Mẫn, anh đã nói với em biết bao nhiêu lần rồi, anh yêu em, anh không cần gì hết ngoài em, chỉ cần anh còn sống, em đừng mơ rời khỏi anh".

Giai Mẫn:" Nhưng ông nội của anh, sẽ không có chắt".
" Em yên tâm đi Mẫn ơi, anh vẫn còn 1 người em trai mà, bây giờ sự nghiệp riêng nó đang rất phát triển thì cứ để cho phát triển, sau này nó có vợ con rồi thì để con nó cũng là dòng máu nhà họ Cao thừa kế, còn nếu em khao khát có con quá thì chúng ta sẽ nhận con nuôi, anh sẽ coi nó như con ruột, lớn lên nó vẫn có thể thừa kế sự nghiệp của anh".
Giai Mẫn nghe Thiên Minh nói cũng an ủi được phần nào, nhưng cô vẫn muốn cho chồng mình 1 đứa con, cô không muốn vì cô mà anh ấy mất đi thiên chức cao cả.
Còn Thiên Minh anh vốn hiểu rõ tâm tư của vợ mình anh không muốn cô vì chuyện này mà tự trách bản thân nên anh đã cùng với Hạ Thúc bày ra 1 kế đó là làm giấy xét nghiệm vô sinh giả gửi về nhà.

Thiên Minh nhắn cho Hạ Thúc 1 tin nhắn đúng 1 tiếng sau có người gửi bưu phẩm đến.

Anh cố tình để Giai Mẫn ra nhận thư để cô tận mắt chứng kiến.
" Hình như dưới nhà có thư em lấy mang lên đây đi".
Đúng như những gì Thiên Minh tính toán khi Giai Mẫn đọc xong giấy xét nghiệm lòng xót thương cho Thiên Minh, Thiên Minh thì bắt đầu tỏ vẻ buồn bã:" Giai Mẫn ơi! Bác sĩ nói em khó có con, còn anh bị vô sinh luôn rồi, Giai Mẫn, anh không sinh con được em đừng bỏ anh có được không, anh không thể sống thiếu em".
Giai Mẫn nghe chồng mình nói như vậy cô vô cùng đau xót:" Không đâu, em không bao giờ bỏ anh đâu, anh yên tâm".

Bao năm qua Thiên Minh vẫn âm thầm bỏ thuốc tránh thai cho Giai Mẫn uống, bởi vì cách đây 8 năm khi nghe bác sĩ nói tình trạng Giai Mẫn sẽ rất nguy hiểm khi sinh con nên anh mới làm như vậy.

Chung quy tất cả cũng vì cô.
Chiều tối hôm đó 2 người đi mua sắp rồi đi dạo vòng quanh công viên chơi.

Thiên Minh đi mua bia đến khi quay lại từ xa anh thấy vợ mình tựa đầu vào thân cây ngủ ngục, anh từ từ đi lại thì....!hắn ta bóng ma 8 năm trước lại xuất hiện, hắn ta nhìn chầm vào vợ anh, còn đưa tay sờ vô sợi dây chuyền mà Giai Mẫn đeo trước ngực.
Thiên Minh nhanh chân chạy lại vừa chạy vừa thét:" Giai Mẫn" khi đến gần thì bóng ma đó biến mất, thấy Thiên Minh có vẻ không ổn Giai Mẫn cũng lo lắng:" Sao vậy anh?".
Thiên Minh th* d*c:" Mau về nhanh em ơi, bóng ma đó lại xuất hiện, hắn ta nhìn vào em, còn định sờ vào em nữa"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 30: 30: Sợi Dây Chuyền Mang Tên Tâm Đức


Thiên Minh lập tức kéo Giai Mẫn lôi vào trong xe, Giai Mẫn vừa bị kéo vừa nghoảnh đầu lại xem:" Này mình không gom rác à anh?".
Thiên Minh giọng gấp gáp:" Đi nhanh thôi".
Vào được trong xe Thiên Minh không nói gì tay cầm vô lăng chạy thật nhanh về nhà.
Về đến nhà anh kéo tay Giai Mẫn lên lầu, đặt cô xuống giường:" Giai Mẫn hồi nảy anh thấy hẵn cứ nhìn vào sợi dây chuyền của em, Giai Mẫn sợi dây chuyền này có thật là do ba em tặng em không?".
Giai Mẫn hơi khó hiểu đáp:" Đúng là ba em tặng mà sao vậy anh?, anh không tin em sao?"
" Không phải anh không tin mà anh thấy có vẻ như sợi dây chuyền này rất lạ, nó có liên quan đến hắn ta, Giai Mẫn em cho anh xem nó".
Thiên Minh cầm trên tay sợi dây chuyền của Giai Mần ngắm ngía, anh lật mặt sau của sợi dây chuyền lên thấy hình như mặt sau có viết chữ nhưng nó dường như được phủ 1 lớp bề mặt làm dòng chữ đó mờ đi, anh đi lấy 1 ít dung dịch hóa chất tẩy ra, thì cái chữ đó dần lộ diện:" TÂM ĐỨC" Đây không phải là tên một người con trai hay sao?? Anh quay sang trực tiếp hỏi Giai Mẫn.
"Giai Mẫn hãy trả lời thật cho anh biết em có biết người tên Tâm Đức này không?".
Giai Mẫn lắc đầu lia lịa:" Không em không biết thật mà, đến bây giời em mới phát hiện phía sau sợi dây chuyền này có chữ, có khi nào...!à chắc không phải đâu".

Thiên Minh tâm trạng vô cùng lo sợ cuối đầu xuống Giai Mẫn:" Vợ! có phải em ghi ngờ đây là tên của vị hôn thê mà ba em đã định ước cho em không?".
Giai Mẫn gật đầu:" Vâng đúng vậy, em cũng nghỉ vậy, nhưng hiện giời chung ta là vợ chồng rồi, cái chữ trên đây đâu còn ý nghĩa gì đâu, chỉ có sợi dây chuyền mới là kỉ niệm của em và ba thôi".
Thiên Minh vòng tay ra cổ cô, định tháo sợi dây chuyền xuống, nhưng Giai Mẫn thu người lại:" Anh làm gì vậy, đây là sợi dây chuyền của ba em cho em, anh không được lấy nó xuống"
Dường như lúc này Thiên Minh rất khó chịu:
" Giai Mẫn, anh không muốn tên của 1 người con trai khác cứ dính lấy em suốt anh sẽ rất khó chịu, nghe anh tháo bỏ nó đi, anh năn nỉ em đó".
Vì đây là cái kỉ niệm duy nhất mà ba đã để lại cho cô, nên cô 1 mực từ chối:" Không là không, Thiên Minh, em là vợ anh rồi, tâm tư em chỉ có anh, anh đừng ghi ngờ gì về em".
Cả hai đôi co với nhau cả buổi trời vẫn không giải quyết được gì, lúc này họ thật sự " chiến tranh lạnh với nhau", lúc đi ngủ Thiên Minh quay sang 1 bên, Giai Mẫn quay sang 1 bên cả hai nằm đối lưng với nhau mà ngủ.
Đến sáng khi mặt trời mọc, Giai Mẫn thức giấc bổng thấy Thiên Minh đang ôm lấy mình như mọi khi, cô thấy anh ngủ say cũng không dám cữ động mà vẫn nằm im đó cho anh ôm.

Mãi đến 1 tiếng sau khi Thiên Minh thức dậy đã thấy Giai Mẫn đang nhìn anh.
Giai Mẫn thấy anh tỉnh dậy nên đẩy anh ra mà rời khỏi giường, khi đi vào nhà vệ sinh soi gương không thấy dây chuyền mình đâu, cô biết là do Thiên Minh làm nên ra chấn vấn anh:" Thiên Minh, dây chuyền của em đâu?, tính vật duy nhất ba để lại cho em đâu?".

Thiên Minh thẳng thắng trả lời:" Anh vứt rồi, em đừng tìm nữa, anh yêu em sợ mất em nên mới như vậy".
" Thiên Minh! Anh ghen với người âm hả?".
" Âm hay Dương không quan trọng quan trọng là chỉ cần có người con trai khác dính líu tới em là anh không thích".

Nói rồi anh lấn tới hôn môi cô mãnh liệt, hôn được khoảng hai phút Giai Mẫn đẩy anh ra:" Đủ rồi, em đi làm đây".

Giai Mẫn đi ra nhà xe lấy xe tự đi làm, không như thường ngày có Thiên Minh đưa đi đón về.

Giai Mẫn hiện tại tiếp quản chức Phó Tổng Giám Đốc, Chức Tổng Giám đốc do Giai Ý đảm nhận nhưng hiện tại cô đang đi du học nên mẹ cô thay em cô quản.
Lúc này Thiên Minh 1 mình trong phòng tức giận đập phá đồ đạc, và bên ngoài cữa sổ dưới tán cây có 1 người âm khuất mặt đang nhìn anh cười, mở miệng khẽ nói:" Tốt rồi".
Tâm trạng Thiên Minh hôm nay không tài nào đi làm được, anh liên hệ với chổ quen biết tìm một pháp sư về nhà trừ tà.

Anh liên hệ Hạ Thúc trước đây Hạ Thúc cũng có thời gian tìm hiểu về thế giới tâm linh nên cũng đã mời 1 vị Pháp sư từ Thái Lan đến để trừ ma.
____ Tại Coty Dương Thị của Nhà Giai Mẫn.
Mấy năm về trước công ty nhà Giai Mẫn đứng trên bờ vực phá sản bởi lùm xùm của mẹ cô và thầy giáo Mạnh, nhưng cũng may khi vừa tốt nghiệp cô theo di nguyện của ba mình quay về tiếp quản công ty và được Thiên Minh hợp tác rót vốn mua lại nhiều cổ phần nên công ty cô mới giữ được ngày hôm nay.
Trước lúc lâm chung Dương Kiên có để lại tài sản và cổ phần chia điều cho 2 cô con gái của ông, nhưng bằng 1 cách thần kì nào đó bà Liên đã làm trái ghi chúc chỉ để lại cho Giai Mẫn 10% cổ phần và chức vị Phó tổng, còn 50% còn lại dành cho Giai Ý và bà ta, không những thế ngay cả tình nhân của bà cũng được bà mua cho cho 5% cổ phần.
Khi biết bị mẹ ruột của mình đối xử như vậy Giai Mẫn không chấp nhận nổi mà làm loạn lên, nói thật cô chả cần tài sản gì ở đây nhưng vì cô muốn được đối xử 1 cách công bằng nên cô mới khó chịu mà làm lẫy.

Thật chẳng hiểu trong lòng bà Liên nghĩ gì mà lại phân biệt đối xử với chính con ruột của mình như vậy.
Thấy vợ mình bị đối xử bất công Thiên Minh khuyên cô từ bỏ vì số tài sản anh nhượng cho cô lớn hơn gấp nhiều lần so với tổng tài sản của cô và Giai Ý, nhưng cô vẫn một mực không chịu, vì vết thương lòng của mẹ để laik cho cô quá lớn cô khao khát được đối xử công bằng dù chỉ 1 chút.
Giai Mẫn hôm nay đến công ty tâm trạng không được tốt, lúc này cô vừa giận vừa thương Thiên Minh, cô biết anh vì yêu cô nên mới như vậy, nhưng đó là sợi dây chuyền ba cô cho cô, cô không thể mất được, còn cái tên "Tâm Đức" kia cô chẳng biết gì cả về nó cả.
Đang ngồi suy tư lung tung, bổng cô ghe bên ngoài cữa sổ có tiếng gõ cữa" Cốc,cốc,cốc".
Quái là phòng làm việc của cô là tầng 5, cũng không có ban công, vậy bên ngoài là gì?.

Giai Mẫn từng đọc rất nhiều chuyện ma, nên mặc dù sợ cô vẫn đi ra mở cữa sổ thăm dò.
Vừa mở cửa ra 1 hình ảnh kinh hoàng đập vào mắt cô..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 31: 31: Chuyện Kinh Dị


Đoàng!! Một hình ảnh kinh hoàng hiện ra.
Giai Mẫn thấy 1 bao nilong chứa đầy máu bên trong đó là đầu và cổ của con người, người đó chắc chắn là nữ vì trên đầu đó có mái tóc thật dài.
Giai Mẫn hét lớn chạy đi gọi bảo vệ, khi lên thì bao nilong đó hoàn toàn biếng mất.Giai Mẫn lúc này toát mồ hôi, cô chắc chắn lúc nảy mình không nhìn lầm và biết rõ là bản thân bị người khuất mặt trêu ghẹo.
Hôm nay làm tâm trạng cô hôm nay rối bời vô cùng, 1 phần do chuyện sợi dây chuyền, 1 phần do cô bị ma nhát, nên cô quyết định tan làm sớm 2 tiếng đi dạo 1 vòng thành phố rồi ghé 1 tiệm nét gần đó đánh vài trận.
Cô ghé vào tiệm net XSMAX tiệm này ngày xưa còn đi học cô rất hay ghé đây chơi, cô bước vào tiệm chọn vị trí ngồi quen thuộc, ngồi vào đó vừa bật nhạc thật lớn vừa vào trận.

Mãi chơi đến tận 5 giờ rưỡi, Giai Mẫn cũng mặc kệ, cô quyết định hôm nay chơi đến tối khuya mới về, cô lấy điện thoại ra nhắn cho Thiên Minh:" Hôm nay em có chút việc về trễ, anh ăn cơm rồi ngủ nhé".

Tin nhắn đi được 15 giây, bên kia Thiên Minh lập tức gọi đến, 1 cuộc, 2 cuộc cô không nhấc máy, Thiên Minh bên này rất bực bội, không biết vợ anh đi đâu mà dám không nghe điện thoại của anh.

Nguyên nhân đó chính là Giai Mẫn đang vô trận căng đét không nhấc máy được, đến khi thắng trận rồi Giai Mẫn mới gọi lại:" Anh à! Em làm nốt vài trận rồi về, anh đừng chờ em nhé".
Bên đầu dây bên kia Thiên Minh đang tức lại thêm sôi máu lên, anh biết rõ quán game mà Giai Mẫn hay lui tới, anh ba chân bốn cẳng đi ra ngoài tìm cô, lúc này nhìn Thiên Minh cứ như mẹ đi bắt con đánh nét về đánh í.
Trận đánh của Giai Mẫn lúc này cực căng, trụ của cô sắp vỡ, Thiên Minh thì đã đứng phía sau cô lúc nào không hay, thấy vợ mình lúc này sắp thua, từ phía sau anh vòng tay lại phía trước, tay phải anh đặt lên tay Giai Mẫn lick chuột, tay còn lại gõ phím liên tục.

Giai Mẫn quay lại hơi bất ngờ, Cuối cùng team cô cũng Win, cô quay sang cảm ơn chồng:" Cảm ơn anh nhé".

Thiên Minh đáp lại:" Vợ à! Em chơi hơi gà đó".
Giai Mẫn hơi bị quê:" Lâu rồi lục nghề thôi mà anh".
Giai Mẫn vừa dứt lời Thiên Minh lập tức bế cô đi ra ngoài trước ánh mắt bao nhiêu người.Giai Mẫn thấy mọi người nhìn hết sức ái ngại:" Thả em ra em tự đi được"
" Em im đi, trốn chồng đi chơi net, em xem lát về anh trị tội em ra sao?".
" Ai bảo anh lấy dây chuyền của em làm gì, em buồn em đi chơi".

Thiên Minh nghe đến sợi dây chuyền, im phăn phắc, kéo cô lên xe anh, còn xe cô nhờ bảo vệ giữ hộ, lên xe Giai Mẫn mới biết chồng mình đang giận dữ cỡ nào, cô đành ngã giọng:" Xin lỗi anh mà".
Thiên Minh vẫn chơi chiêu lạnh lùng, Giai Mẫn biết thừa về nhà sẽ như thế nào, Thiên Minh ghé vào cữa hàng tiện lợi mua 2 tô cháo khi về đến nhà anh đổ ra tô cho cả hai cùng ăn, Giai Mẫn cũng không ý kiến mà ăn hết tô cháo.
Ăn xong xuôi, Thiên Minh bế cô lên lầu đi thẳng vào phòng tắm, anh nhanh tay cỡi hết quần áo trên người cô và cả người mình, bồn tắm đã xã nước ấm sẵn, anh đặt cô vào bồn tắm, bắt đầu kì cọ cho cô.
Sau màng tẩy rữa cho Gia Mẫn Thiên Minh bắt đầu "hành sự", anh hôn kịch liệt Giai Mẫn, vừa hôn vừa th ở dốc, Thiên Minh lúc này ngập tràng dục tính, môi anh từ môi cô dần trườn xuống bầu **** cô, tiếp tục m*t lấy nó.
Giai Mẫn khẽ rên lên:" A...!ưm anh ơi đủ rồi".
Thiên Minh vờ như không nghe tiếp tục lấn tới cô, anh đưa tay sờ xuống nơi tư m@t ướt át của cô bắt đầu cho v@t cứng của anh vào, anh thúc đẩy từng nhịp mạnh.
Giai Mẫn rên thất thanh lên:" A...!Đau em anh".

Nghe đến từ " Đau " thốt ra từ miệng cô như thói quen Thiên Minh chậm lại, hôn nhẹ cô:" Xin lỗi anh nhẹ lại".

Sau hơn 1 tiếng ân ái trong phòng tắm cả hai cũng lau khô người anh bế cô ra giường, lấy chăn đắp cho cô.

Giai Mẫn vừa trãi qua trận mệt lã nằm ngọn trong tay Thiên Minh cô khẽ nói:" anh à, anh trả lại...".
Giai Mẫn chưa nói hết câu Thiên Minh cắt ngang:" Em đừng nhắc chuyện này với anh nữa, ngủ đi, hôm nay em mệt rồi".nói xong Thiên Minh thiếp đi
Giai Mẫn thấy anh ngủ cũng im lặng để anh ngủ mà không nói gì thêm, cô cũng bắt đầu đi ngủ, nhưng vừa chợp mắt thì hình ảnh máu me đó lại hiện lên, khiến cô không tài nào nhắm mắt được mặt dù rất mệt mõi.
Cô ngẫm trong đầu câu kinh mà Xuân Muội lúc chiều chỉ cho cô vì cô cũng đã kể chuyện này cho cô ấy nghe, lẫm nhẫm trong đầu được 1 lúc cô không còn nhìn thấy hình ảnh đó nữa cũng dần chìm vào giấc ngủ sâu.
Bên ngoài cữa sổ của 2 người lúc này có 1 giọng hát vang lên hòa với tiếng gió lạnh thấu xương, tiếng hát đó rất thê lương quỷ dị, khi ai nghe được cũng cảm thấy rợn tóc gáy, may cho cặp vợ chồng vì ngủ say nên không nghe được gì..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 32: 32: Cả Hai Cùng Bị Dọa Rose Về Nước


Cả hai vợ chồng ôm nhau ngủ đến tận sáng, hôm nay Thiên Minh và vợ mình đi làm trên chiếc xe MPV thuộc hạng sang của Hongqi do thư kí Trương cầm lái, ngồi trên xe Thiên Minh vẫn cứ quấn lấy Giai Mẫn không buông.
Giai Mẫn rất muốn biết sợi dây chuyền đó đang ở đâu, cô muốn hỏi anh nhưng sợ anh lại bận tâm nên thôi, đợi thời cơ rồi cô tự đi tìm, đột nhiên cô nhớ ra chuyện sãy ra hôm qua cô bèn kể với anh:" Anh à, hôm qua em bị người âm dọa đó".
Thiên Minh lúc này bất ổn hẳn, anh tin chắc lời Giai Mẫn nói là đúng:" Sao hôm qua em không nói cho anh?".
Giai Mẫn cười nhẹ đáp lại anh:" Em quên".
Thiên Minh:" Chuyện như vậy mà em cũng quên được, anh bó tay với em luôn".
Giai Mẫn thấy anh như vậy cũng nũn nịu xin lỗi Thiên Minh.
Thiên Minh hoàn toàn rất bất an, anh hôm nay không muốn vợ mình đến đó làm việc tí nào, trước đây anh đã nhiều lần khuyên cô đến tập đoàn Cao Thị làm việc, quản lý tập đoàn Dương Thị từ xa vì phần lớn hơn hết là vì anh muốn ở bên cô mọi lúc mọi nơi nhưng cô điều từ chối.
Hôm nay anh bắt buộc kéo cô về:" Giai Mẫn hôm nay đến Cao Thị làm việc cho anh, em có thể quản lý Dương thị từ xa, anh sẽ luôn hỗ trợ em, em đừng đến nơi nguy hiểm đó nữa."

Giai Mẫn hối hận khi đã kể cho anh nghe vừa khiến anh lo lắng vừa bị bắt về Cao thị, hiện tại mẹ cô đang quấn bên nhân tình, Giai Ý đang chạy xô bên trời Tây cô sợ cô đi nữa công ty sẽ không ổn.
Thiên Minh thừa biết điều cô đang lo lắng nên cố sức thuyết phục vợ:" Em yên tâm, có anh ở đây mà em lo cái gì chứ, bây giờ chúng ta qua Dương thị trước để thông báo và phân bổ công việc, chiều nay em sẽ qua Cao thị".
Giai Mẫn hết cách chỉ biết nghe theo, vì cô cũng rất tin tưởng chồng mình, chỉ tiếc là cô vẫn tò mò về chuyện hôm qua.:" Dạ, em nghe anh".
Cuối cùng cũng thuyết phục được Giai Mẫn, Thiên Minh trong lòng rất vui, vì kể từ bây giờ 24/24 điều được ở cạnh cô, nhớ lúc trước vào giờ hành chính mỗi người làm mỗi nơi, những khi anh nhớ cô điều phải chạy đến Dương thị tìm cô mặc dù tối nào cả hai cũng điều về nhà nhà quấn quýt với nhau.
Anh không kiềm chế sự vui mừng cuối đầu hôn cô tới tấp, Giai Mẫn thì đã quá quen với hành động bất ngờ này của anh nên cũng không phản kháng và phối hợp cùng anh.
Buổi sáng xe đến tập đoàn Dương thị, mở cữa bước ra là 1 tổng tài cao to, lịch lãm, gương mặt vô cùng ưu tú, đi cùng là cô đại tiểu thư xinh đẹp, hôm nay cô mặc 1 chiếc váy công sở dài đến gối phối với áo sơ mi rộng ngắn tay, đây là cái áo của Thiên Minh mà sáng này anh cứ nằn nặc bắt cô mặc vào cho được, nhưng sự phối hợp này mang lại cho cô sự thoải mái, và trẻ trung hơn so với áo sơ mi ôm dài tay.
Cả hai bước vào công ty ai nấy cũng trầm trồ khen ngợi: " Vợ là phó tổng, chồng là cổ đông lớn đúng là trai tài gái sắc".

Trong mấy năm nay Giai Mẫn dần xóa đi hình tượng ngông cuồng của mình tập trung vào quản lý công ty gia đình nên tạo rất nhiều thiện cảm cho nhân viên công ty.

Sau khi bàn giao việc xong xuôi cả hai lên phòng làm việc Giai Mẫn thu dọn đồ đạc, trong lúc dọn đồ bổng nhiên cúp điện, trời lúc này cũng đã bắt đầu âm u chuẩn bị cho 1 trận mưa giông kéo đến.

Ngoài cữa sổ bắt đầu có những tiếng gõ cửa" Cốc, cốc,cốc", đập liên hồi càng lúc càng mạnh, cả hai nhìn thấy rõ rệt bên ngoài cữa kính có 1 bàn tay đầy máu me đang đập cửa..
Nhớ lại chuyện vừa qua, Giai Mẫn chạy ra ngoài cửa sổ định mở xem như thế nào thì bị Thiên Minh chặn lại và kéo cô về phí sau mình, anh chậm rãi lại mỡ cánh cửa kia, khi mở ra 1 cảnh tượng khủng khiếp đập vào mắt: Một xác chết của 1 phụ nữ đang mang thai bị bốc cháy dữ dội, miệng gào thét thất thanh, quá hoảng loạn Thiên Minh kéo Giai Mẫn nhanh chóng đi thang bộ xuống dưới.
Khi ra đến đại sảnh, thì Hoàng Nam 1 nhân viên hỏi hai người: "Phó tổng, tại sao hồi nảy hai người không đi thang máy xuống mà phải chạy bộ, tôi thấy anh chị từ phòng PGĐ đi ra tôi đã cố tình bấm chờ thang máy mà 2 người vẫn lướt qua".

Thiên Minh kinh hãi:" không phải lúc nảy cúp điện sao?"
Hoàng Nam ngơ ngác:" Làm gì có thưa ngài".
Hiểu ra vấn đề, Thiên Minh sai Hoàng Nam lên lầu lấy mấy sấp tài liệu, còn anh kéo Giai Mẫn quay lại xe chờ Hoàng Nam.
Lên xe Giai Mẫn vẫn chưa hết bàng hoàng vì chuyện sãy ra, nhưng nó lại làm cho bản tính tò mò của cô trỗi dậy.Thiên Minh tay vẫn nắm chặt và ôm cô vào lòng, anh cảm thấy cho Giai Mẫn tránh xa nơi nó là điều hoàng toàn đúng đắn.

Và sắp xếp cho người niên phong căn phòng đó lại.
Bây giờ cũng đã gần giữa trưa, cả hai cùng nhau đi ăn uống tại 1 nhà hàng gần.

Không khí của cả hai bây giờ đỡ căng thẳng hơn lúc nảy.

Đang ăn bà Liên gọi đến:
" Ngày mốt Giai Ý về nước con và Thiên Minh hãy cùng ta ra đón nó, nhất định phải đi, nếu không đi thì đám giổ này của ba mày tao cấm về".

Giai Mẫn định không đi rồi nhưng rồi cũng cố ngượng mà đồng ý.
Trên tivi lúc này đang phát sóng về cô đại minh tinh:
" Rose Giai Ý, cô nữ minh tinh này là 1 trong những diễn viên xuất sắc nhất trong mấy năm trở lại đây, được biết ngày mốt cô về Trung Quốc để tiếp tục sự nghiệp ở đây, trong 1 bài phỏng vấn cô còn cho hay, lần này về nước cô sẽ tỏ tình với người mình thầm thương bấy lâu, cô cho hay mình cố gắng đến ngày hôm nay là vì anh ấy".
Thiên Minh nghe những lời ấy trong lòng có chút khinh thường anh lắc đầu vài cái rồi tiếp tục ăn và không nghĩ rằng người cô ta thầm thương đó là anh..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 33: 33: Rèn Luyện Kỉ Năng Xử Lý Trà Xanh


Ăn trưa xong cả hai về đến Cao Thị, bình thường Giai Mẫn cũng rất hay lui tới nơi đây, mọi người ở đây ai cũng biết đến cô là phu nhân của Phó chủ tịch Cao.

Cả công ty ai cũng biết từ hôm nay Giai Mẫn sẽ đến đây làm việc vì vậy có 1 người không hề vui chút nào, đó là Anna Trưởng phòng kinh doanh ở đây, cô này là bạn hồi cấp 3 của Thiên Minh, hồi đó ai cũng biết là cô thích anh ta, nhưng ngặt nổi mỗi lần tỏ tình lại bị Thiên Minh thẳng tay từ chối.

Sau bao nhiêu năm đi du học quay trở về thì biết Thiên Minh có vợ, cô ta lúc đó vô cùng căm phẫn.

Cô ta cũng gặp Giai Mẫn, rõ ràng cô ta đẹp và s*x* hơn Giai Mẫn, nhưng tại sao Thiên Minh lại chọn Giai Mẫn chứ, mỗi lần nghĩ như vậy cô điều tức điên lên và luôn len lói ý định cướp Thiên Minh từ tay Giai Mẫn.

Hôm nay khi vừa bước xuống xe, Thiên Minh nắm tay Giai Mẫn đi thẳng lên phòng làm việc của mình.

Giai Mẫn hỏi anh:" Phòng làm việc của em đâu anh?"

" Ở đây, em và anh cùng làm việc với nhau, Anh đã nói bên trợ lý rồi, lát nữa họ sẽ mang bàn làm việc đến, bàn làm việc của em và anh sẽ gần sát nhau.

Giai Mẫn từ chôi:"Như vậy có kì lắm không anh, em thấy nó cứ sao sao ấy, phòng Phó Chủ Tịch thì làm sao mà cho người khác ngồi làm việc chung được.

"
" Phải được, anh nói được là được, em đừng cãi anh nữa, với lại nói cho em biết hằng ngày ở đây có nhiều trà xanh đến quấy anh đấy, em phải ngồi chung với anh để răng đe, cảnh cáo ngầm họ chứ.

"
Giai Mẫn cảm thấy anh nói cũng có lý đấy, với lại mỗi lần đến đây Giai Mẫn nghe nhiều người bàn tán có trà xanh quanh quẩn bên Thiên Minh, đặc biệt là cô trưởng phòng kia thường lui tới nhất, cuối cùng cô đồng ý.

Thiên Minh bổng nhiên ghé vào tai Giai Mẫn: "Em yêu à, anh đói rồi".

" Không phải chúng ta vừa ăn sau, hồi nảy anh ăn nhiều lắm mà"
Thiên Minh nở nụ cười hơi b**n th**:" Ý anh là ăn em ấy, anh lại đói em rồi".

Giai Mẫn kiên quyết từ chối:" Không được đây là công ty".

Thiên Minh không nói gì nhiều dẫn Giai Mẫn đi vô phòng nghỉ ngơi của anh( trong phòng làm việc của Thiên Minh có 1 căn phòng như 1 cái phòng khách sạn nhỏ, để anh có thể nghỉ ngơi vào giờ trưa, từ khi gặp Giai Mẫn anh đã trang trí căn phòng này theo tong màu cô thích và treo rất nhiều tranh ảnh của cả hai".

Bước vào căn phòng, Giai Mẫn vẫn chưa chịu phối hợp:" Anh ơi, công ty đó mọi người bên ngoài nghe thấy đó".

" Em thừa biết đây là căn phòng cách âm mà, nếu không thì đợt trước lôi em vào đây em đã không rên lớn như vậy" Giai Mẫn nghe Thiên Minh nhắc chuyện tháng trước mặt đỏ như hai quả chà chua, cô biết chắc là khi ở đây cô sẽ chẳng thể nào tập trung làm việc nổi với Thiên Minh.

Giai Mẫn có chút bực bội với cái nết của Thiên Minh, nhưng sức cô làm sao so được với Thiên Minh, vùng vẫy cho cố vô cuối cùng cũng bị bê đi thị tẩm.

Vừa đặt Giai Mẫn xuống giường, Thiên Minh cuối đầu hôn lên đôi môi ngọt ngào của cô, anh cậy răng cô cho lưỡi mình vào khoan miệng ngọ quậy, nụ hôn cuồng nhiệt khiến Giai Mẫn có chút khó thở, đôi tay thì không ngừng sờ xoạn khắp nơi trên cơ thể của cô, nhanh chóng cỡi quần áo trên người cô ra rồi đến lượt quần áo của mình, vì ở công ty nên cả hai ân ái, mâm mê,quấn nhau triền miên gần 1 giờ đồng hồ thì buông.

Thấy Giai Mẫn có chút bực bội, Thiên Minh an ủi dỗ dành cô:" Ngoan nào, đừng dỗi anh, tại anh thương, anh yêu nên anh mới như vậy mà".

" Miệng anh ngọt thật đấy".

" Tại môi em ngọt mà, hôn nhiều nên miệng anh nó cũng ngọt theo".

Bên ngoài cô ả Anna tức điên lên, cô không tin nhan sắc tuyệt đẹp của cô lại thua Giai Mẫn với nhan sắc tầm thường kia.

Anna cầm xấp tài liệu bước vào phòng, Thiên Minh đang v**t v* Giai Mẫn thấy cô ả đi vào mà không gõ cữa anh tỏ thái độ ghét ra mặt.

" Này đây là văn phòng của tôi, ra vào cô cũng phải có ý thức chứ, đây là lần thứ 2 tôi nhắc cô, nếu có lần thứ 3 thì cô chuẩn bị xuống lầu dưới làm lễ tân đi.

"
Anna bị dọa cho mặt tái xanh lên, rối rít xin lỗi rồi lặng lặng ra ngoài, cô cho người đi điều tra thân thế quá khứ Giai Mẫn với hi vọng: "Lật Thê"
Với trực giác của phụ nữ đã có gia đình Giai Mẫn nhìn phát là biết Anna đang nhắm tình với chồng mình cô nói với Thiên Minh:" Anh,! cô ấy thích anh đó nhỉ?"
" Đúng rồi, cô ta thích anh 15 năm rồi từ hồi anh còn đi học, ngoài cô ta ra công ty này còn rất nhiều trà xanh thảo mai chờ em xữ lý đó, theo anh đánh giá mặc dù hiện tại kỉ năng giữ chồng của em hơi kém nên anh nghĩ đây là môi trường giúp em rèn luyện và trao dồi kỉ năng".

Giai Mẫn: " Woa, thế sao? Anh kì vọng đúng người rồi đó, yên tâm em sẽ thể hiện thật tốt".

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 34: 34: Giai Ý Trở Về


Tối ngày hôm đó về nhà, Giai Mẫn ngủ được 1 lúc, trong đầu cô vẫn còn tò mò về chuyện tâm linh mà gần đây gặp phải, cô dò tìm các trang wed trên mạng và có tìm hiểu về 1 thứ gọi là: " Cầu cơ".

Cô nhắn tin cho Xuân Muội rủ cô ấy đêm mai sẽ đi đến Dương Thị để cầu cơ, gọi linh hồn lên để nói chuyện, nếu thành công có thể giúp Thiên Minh xóa đi cái bóng ma mà cứ theo vợ chồng cô suốt.

Hôm sau đến công ty không biết do đâu mà thông tin phu nhân Phó Chủ Giai Mẫn bạo lực học đường và học dốt, ăn chơi tại các quán bar cộng thêm 1 thông tin bịa đặt là làm gái lang truyền khắp công ty, bây giờ trên dưới điều xôn xao bàn tán, hiện tại Anna đang rất hả dạ vì nghĩ sắp lật đổ được chính thê mà không ngờ rằng con đường đen tối đang chờ mình sau vụ việc này.

Đúng 12 giờ tại hội trường lớn của công ty, Thiên Minh yêu cầu tất cả nhân viên điều phải tập trung, anh chất vấn toàn bộ nhân viên:" Ai đã làm nên chuyện này".

Cả công ty ai cũng im phăng phắc, không dám hó hé, lúc này Thiên Minh đi lại chổ Anna, anh lôi tay cô đi đến giữa hội trường,
sau đó anh gọi A Tử lên.

Khi thấy A Tử Anna rung rẫy lo sợ, A tử chính là người được Anna thuê để đi moi thông tin quá khứ của Giai Mẫn, A Tử là một IT tài giỏi nhưng thiếu tiền chữa bệnh cho ông nội nên mới như vậy.

A Tử khai ra toàn bộ, sau đó thì Anna bị tống cổ khỏi Cao Thị và CV xin việc của cô bị 1 vết ố nhục nhã, từ nay cô sẽ chẳng đi xin việc ở đâu cả.

Sau khi Anna đi Giai Mẫn đứng lên trước toàn thể công ty:" Chào mọi người những thông tin mà mọi người biết về quá khứ của tôi ngoài làm gái ra tất cả điều đúng, tôi có học dốt, tôi có đi bar, tôi có đánh nhau, nhưng tất cả chỉ là quá khứ, tôi tin ai trong quý vị ở đây chả có lúc sai lầm, nhưng quan trọng phải biết sữa lỗi của chính mình gây ra".

Nói xong Giai Mẫn đi thẳng ra ngoài, Thiên Minh và A Tử cũng đi theo.

Lúc này Giai Mẫn gọi A Tử vô phòng làm việc của mình và Thiên Minh.

Thiên Minh nói:" Như tôi đã hứa nếu ai dám đứng ra tố cáo người gây chuyện, thì cho dù có gây ra lỗi lầm sẽ được tha thứ, cậu đã sai khi nghe Anna sai khiến, nhưng cậu đã đúng thì đứng ra tố cáo, nên tôi và vợ tôi tha cho cậu, hơn nữa tôi sẽ cho cậu số tiền để chữa bệnh cho ông cậu".

A Tử cuối đầu xin lỗi và cảm ơn Thiên Minh Giai Mẫn cậu ta nói:" Tôi cảm ơn ngài phó chủ và phu nhân từ nay tôi sẽ thay đỗi, Phu nhân tôi cảm ơn cô hôm nay đã bỏ qua cho tôi, xin lỗi cô vì hồi cấp ba đã cố ý trêu nghẹo cô".

Giai Mẫn nghe vậy hơi ngạc nhiên:" Tôi và cậu quen nhau?"
" vâng, tôi là đàn em của Tiểu Mai, tôi hay đi theo cô ta những trận đánh nhau, bây giờ chúng tôi không cần chơi nhau nữa.

"___ A Tử đáp lại.

Giai Mẫn cảm thấy mấy chuyện đó bây giơt cũng không còn quan trọng nữa:" Được rồi chuyện qua rồi, lo cố gắng làm việc tốt đi".

Xử lý xong xuôi tất cả các công việc Thiên Minh với Giai Mẫn cùng nhau đi ăn, sau đó thì ra sân bay đón Giai Ý, Giai Ý về nước sớm 1 hôm, vừa bước xuống sân bay, các nhà báo điều vay quanh cô, bên cạnh đó còn có rất nhiều fan của cô đợi xin chữ kí, phải rất khó thì đội ngủ bảo vệ mới dẫn cô vào phòng chờ vip của sân bay, tại đây có bà Liên và Giai Mẫn Thiên Minh chờ sẳn, mở cửa bước vào, Giai Ý chạy lại ôm lấy bà Liên:" Huhu mẹ ơi con nhớ mẹ lắm"
Bà Liên nước mắt cũng rơi theo:" Mẹ nhớ con gái yêu của mẹ quá, xem nào con gái yêu của mẹ đẹp quá đi mất".

Giai Mẫn thấy vậy trong lòng cô cũng có chút buồn, cô cũng muốn được 1 lần được mẹ vỗ về như em gái.

Giai Ý lúc này không để ý đến Giai Mẫn mà quay ra trò chuyện với Thiên Minh:" Anh Minh, em rất vui vì anh đến đón em".

Thiên Minh cười nhếch môi:" Không đâu em vợ à, tôi đến đây để bảo về Giai Mẫn nhà tôi thôi, dạo này có nhiều thành phần nguy hiểm tôi sợ em ấy sẽ bị ảnh hưởng thôi, đón cũng đã đón rồi, nếu không có gì tôi xin phép tôi và Giai Mẫn về trước".

Bà Liên thấy thái độ như vậy của Thiên Minh cũng khó chịu, nhưng bà vẫn muốn mời hokj ở lại ăn cơm:" Dù gì em con cũng mới về nước, không ăn cùng nó 1 bữa cơm à?".

" Con nghĩ hai mẹ con mẹ đã lâu không gặp chắc có nhiều chuyện muốn nói riêng với nhau, nên hai người cứ đi ăn riêng đi nhé, con với Giai Mẫn đi trước đây, tạm biệt" Nói xong câu Thiên Minh dẫn Giai Mẫn ra về, để lại cho Giai Ý sự nuối tiếc vô bờ bến.

Giai Ý nói với bà Liên:" Nhìn họ rất hanh phúc, con cũng muốn được giống chị ấy, mẹ có cách nào giúp con không?".

" Con là diễn viên, sau này sẽ có người thíc con" bà Liên đáp.

Giai Ý bắt đầu làm nũn với mẹ:" Ư, con không chịu đâu, những người đó chỉ mê sắc thôi, không đúng gu của con"
Bà Liên thừa biết Giai Ý đang nhắm vô Thiên Minh, cũng không biết phải nói như thế nào đành lái qua chủ đề khác để trò chuyện,.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 35: 35: Bí Mật Bóng Ma Nam Lần Lộ Ra


Tối hôm đó Giai Mẫn gọi Xuân Muội chuẩn bị để tối nay đi đến Dương Thi:" Alo, Muội Muội, chuẩn bị xong chưa?"
Xuân Muội bên kia dáng vẻ mệt mỏi:" Mẫn tỷ ơi, xuôi quá hôm nay " bà dì" của mình ghé thăm đột xuất rồi, bà ấy đánh mình đau quằn quại huhu, chắc không đến được rồi, đợi sang tuần đi nhé, sang tuần sẽ hết".
"Vậy cậu nghỉ ngơi đi, uống nước nóng vào, còn chuyện này tối nay mình đi 1 mình cũng được, cậu yên tâm không sao đâu nhé, à mà nếu Thiên Minh có hỏi cậu nói mình đi xem mắt với cậu nha".

Giai Mẫn đáp.
Xuân Muội cũng không muốn Giai Mẫn đi 1 mình vì sợ chuyện 8 năm trước diễn ra:
" Không được đâu Giai Mẫn, để tuần sau đi".
" Yên tâm đi mà, Dương Quãng vào tù rồi, giờ mình đâu có sợ gì, nói rồi nhé mình cúp máy đây".

Cúp xong Giai Mẫn tất bật chuẩn bị, xuống dưới lầu Thiên Minh đang ngồi đọc báo, cô liền chạy lại xin anh:" Anh à, lát em đi với Xuân Muội xem mắt nha, xem ở nhà hàng VanDaLy gần đây, em đi sẽ sớm về".
Thiên Minh không muốn Giai Mẫn đi tí nào, nhưng nếu như vậy thì gò bó quá sợ Giai Mẫn bị ngộp nên cũng đồng ý:" Được, nhưng anh sẽ đưa em đi, rồi anh sẽ đợi em đến khi ra về".

Truyện Trinh Thám
Giai Mẫn vui vẻ đồng ý:" Được em lên thay đồ".

Giai Mẫn lên lầu thay 1 bộ đồ quần đùi thể thao, áo hoodie để tiện đi đứng và trường hợp cấp bách bỏ chạy dễ dàng.
Thiên Minh đưa Giai Mẫn đến nhà hàng, cô bảo Thiên Minh về đi khi nào gần xong sẽ gọi anh ra đón, anh cũng vui vẻ đồng ý nhưng lại đậu xe lại phía đối diện đợi cô.
Giai Mẫn đi vào bên trong nhà hàng gọi 1 ly cafe mang đi và vài cái bánh, sau đó cô hỏi nhân viên để đi vòng ra cửa sau, sau khi đi ra khỏi nhà hàng, cô chạy bộ đi mua nhang, nến rồi lại công ty, trong túi mang theo các vật linh tinh khác để chuẩn bị cho lễ cầu cơ.
Cô lên đến lầu làm việc của mình, trãi thảm trắng ra giữa hành lang, mở điện thoại ra và làm theo các trình tự hướng dẫn cầu cơ, khi đang cầu cơ giữa chừng phía sau cô cảm giác vô cùng lạnh ngáy, vì vị trí cô cầu cơ gần với nhà vệ sinh nên cô nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong đó, chưa hết bên ngoài cửa sổ còn nghe âm thanh cười quỷ dị, xung quanh cô thì nghe tiếng trẻ con tầm 3,4 đứa đang đùa dỡn, chiếc la bàn trên tay cô quay điên cuồng, đây là la bàn định vị vị trí của ma quỷ nó quay hướng nào là hướng đó có ma, nó quay điên cuồng như vậy chứng tỏ xung quanh cô rất nhiều âm hồn ma quỷ.
Đột nhiên ly rượu ngã xuống đất vở nát, Giai Mẫn ngước nhìn lên thấy hình bóng của 1 cô bé và 1 bà cụ đang mỉm cười quỷ dị với mình, cô bé nó nói: " cô ơi, xuống đây chơi với con, xuống đây" cô bé đó nắm tay cô kéo đi, cô lúc này hoảnh sợ, bỏng có 1 bàn tay kéo cô từ phía sau, quay lại là 1 ông cụ mặc đồ thời chiến tiếp tục kéo cô:" Qua đây, bên này vui hơn, qua đây tập cho bắn súng nè, không thôi bọn Nhật nó đến đấy"
Rồi từ trên cao 1 cái chân thò xuống, Giai Mẫn nhìn lên thấy 1 người phụ nữ mặc sườn xám đang trong tư thế treo cổ nhưng cô chỉ có 1 cái chân thôi.
Lúc này Giai Mẫn loay hoay định tìm vật đối phó thì ông cụ lúc nảy cầm gậy giơ lên định đánh Giai Mẫn thì trước mặt cô 1 bóng trắng của 1 người con trai, to lớn giữ vung tay giữ cây gậy ấy lại, sau đó bóng trắng đó kéo Giai Mẫn núp phía sau anh, còn anh thì miệng lẫm nhẩm câu gì đó, sai 1 hồi đọc cái gì hình như là câu thần chú thì tất cả các bóng ma đó đứng lại 1 chổ.

Bóng dáng của người con trai đó kéo Giai Mẫn đi, trước khi chạy khỏi đây Giai Mẫn không quên cầm theo La Bàn định hồn.

Chạy được 1 quãng Giai Mẫn đứng lại, cô đưa La bàn lại phía bóng nam trắng kia, thì la bàn không nhúc nhích không chuyển động, Giai Mẫn nghĩ có lẽ bị hư, cô đang loay hoay xem xét thì bóng nam đó lên tiêng:" La bàn trên tay em là để định vị những linh hồn ma quỷ, còn anh là Thiên Thần người của Thiên Đường thì làm sao có thể động được, mà anh nói em biết trên đời này có hai thứ không nên trêu nghẹo đó là Lòng dạ đàn bà và Tâm Linh, em cầu cơ vô tội vạ như vậy người cần lên không lên, người không cần lên lại lên, bỏ đi nhé".
Giai Mẫn khi nghe bóng nam đó lên tiếng cô cũng lấp bấp đáp lại" Nếu ngươi là Thiên Thần tại sao cứ bám theo vợ chồng tôi suốt, làm Thiên Minh anh ấy rất bất an, anh có thể sớm rời khỏi chúng tôi không?".

" Tạm thời là không, em yên tâm, anh không làm gì tụi em đâu, chỉ muốn theo dõi tụi em 1 chút thôi"___ Bóng ma nam đó đáp.
Giai Mẫn nghe đến đây tâm tư cô hổn loạn, cứ cho là Thiên Sứ đi, nhưng cô ấy không bao giờ muốn có 1 cái bóng cứ lẽo đẻo thưo cô và Thiên Minh suốt, cô dứt khoát:" Vậy khi nào ngươi đi chứ, mau rời khỏi đây nhanh đi".
Bóng nam đó nhẹ nhàng đáp:" Được anh sẽ không quấy rầy hai em nữa".
Mặc dù bóng đen đó gây rắc rối cho cô và Thiên Minh nhưng dù gì bóng đó cũng giúp đỡ cô nên Giai Mẫn không quên cảm ơn:
" Cảm ơn ngươi giúp tôi thoát nạn".
Trước khi biến mất bóng nam đó khẽ lên tiếng:" Người nhà với nhau khách sáo quá làm gì?".
Giai Mẫn:" Người nhà?".

Đang suy nghĩ về hai từ đó Thiên Minh gọi đến với tâm trạng vô cùng giận dữ:" Giai Mẫn em đã đi đâu? Anh đã vào trong nhà hàng họ nói em đã đi ra cổng sau rồi, rốt cuộc em đã đi đâu, hiện tại em đang ở đâu mau nói".
Thiên Minh hỏi dồn dập khiến Giai Mẫn lo sợ
không còn cách nào khác cô đành xin lỗi:
" Xin lỗi anh, em tò mò về chuyện tâm linh ở Dương thị nên đã đến đây tìm hiểu, hiện tại em đang ở đây".
Thiên Minh vô cùng tức giận, anh đấm vào vô lăng xe thật mạnh gào thét:" Đứng im đó, không được đi đâu hết, anh qua đó ngay".
Cúp máy Thiên Minh nhanh chóng phi xe đến đó nhưng xe của anh lúc này gặp trục trặc, anh không nghỉ nhiều vứt xe chạy bộ đến đó và gọi đội cứu hộ đến sửa xe.
Bên này Giai Mẫn ngồi đợi Thiên Minh ở ghế đá bỏng thiếp đi, lúc này bóng nam đó lại tiếp tục hiện ra ngồi cạnh cô và nói:" Em gái, để anh ngồi đợi em rể với em"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 36: 36: Hồn Ma Tâmđức Anh Trai Giai Mẫn Giai Ý


Thiên Minh chạy bộ đến công ty, thấy Giai Mẫn ngục trên ghế đá, kế bên là bóng ma nam kia, anh kinh hãi chạy lại, thét lớn:" Tránh xa cô ấy ra".

Giai Mẫn đang ngủ ngục nghe tiếng thét lớn của Thiên Minh giật mình tỉnh dậy, khi thấy anh cô lập tức chạy lại ôm anh:" Thiên Minh anh đến rồi".

Thiên Minh nhìn bóng ma nó căm phẫn:
"Ngươi không mau cút khỏi đây anh, đừng đụng đến gia đình tôi nữa".

Giai Mẫn không ngờ bóng ma nam nó vẫn chưa đi cô quay sang chất vấn:" Nè, vẫn chưa đi sao?, cảm ơn tôi cũng cảm ơn rồi, sao ngươi không để yên cho chúng tôi".

Bóng ma đó không nói gì chỉ cười và lẳng lặng biến mất.

Còn Thiên Minh thì quay Giai Mẫn đứng trước mặt mình:" Em thấy hắn ta, em nói chuyện với hắn?".

Giai Mẫn cũng thành thật trả lời và kể toàn bộ sự việc cho Thiên Minh nghe:" Hắn ta đã cứu em đấy anh, với lại hắn ta là Thiên Thần, là Linh hồn thiện không xấu, chỉ có hơi rắc rối thôi".

" Cứu em? em bị nguy hiểm à có bị thương không? có đau không?".

Thiên Minh lo lắng
hỏi.

" Em không sao hết anh, em vẫn khỏe mạnh".

Thiên Minh nghe Giai Mẫn nói vậy im.

lặng và không nói gì thêm nữa, anh cứ thế nhìn chăm vô cô, lúc này đội cứu hộ đã mang xe anh đến công ty, anh nhanh chóng kéo cô vô trong xe và chạy về nhà với tốc độ rất nhanh.

Ngồi trên xe anh không nói gì mặc cho Giai Mẫn cố gắng xin lỗi, hai tay nắm chặt vô lăn, đường gần xanh nổi lên, mắt của anh hình như cũng đỏ hoe.

Giai Mẫn thấy vậy hỏi:" Anh khóc hả, em thật sự xin lỗi, em chỉ muốn tìm hiểu kĩ, em không muốn Dương Thị có âm hồn, em cũng muốn giúp anh triệt đi vong nam đó mà".

Thiên Minh vẫn cứ im lặng cho đến khi về tới nhà, anh kéo cô lên lầu, rồi đè cô xuống giường, anh nhìn cô với ánh mắt vô cùng giận dữ, nước mắt anh rơi ra, ướt cả mặt Giai Mẫn anh nói với cô:" Em có thích hắn không?, Nói cho anh biết, chúng ta là vợ chồng, anh tin em yêu anh, nhưng nếu em lỡ có rung động với người khác hãy nói ra anh giúp em quên đi nó, em sẽ lại toàn tâm toàn ý yêu anh, anh sẽ không bỏ em đâu, cho dù em có rung động với ai, anh cũng sẽ kéo trái tim em về với anh".

Giai Mẫn nghe vậy cô hất Thiên Minh ra: " Em yêu anh, hiện tại và tương lai vẫn yêu anh và không rung động với bất kì ai cả, sao anh không tin em, Thiên Minh ơi! em không có rung động với bất kì ai cả ngoài anh, tin em đi".

Thiên Minh nghe Giai Mẫn nói vậy sự tức giận cũng vơi đi vài phần, anh kéo cô lại đầu giường ngồi tựa vào lòng mình ôn tồn nói với Giai Mẫn:" Mấy năm nay thỉnh thoảng anh nằm mơ lại giấc mơ đó, anh sợ em biến mất, sợ em rời khỏi anh".

" Không sao đâu, em ở đây mà em không bỏ anh đâu".

Thiên Minh càng ôm chặt cô hơn:" Anh trước giờ chẳng sợ cái gì cả nhưng từ khi gặp em anh chỉ sợ hai thứ đó là sợ em đau buồn và sợ mất em".

Giai Mẫn ngước mặt lên hôn nhẹ lên môi Thiên Minh để an ủi anh rồi kéo tay anh nằm xuống:" Em sẽ không làm gì để anh buồn đâu, đi ngủ đi em thấy anh hơi mệt rồi".

Thiên Minh không nằm ngủ mà cúi đầu hôn Giai Mẫn, nụ hôn của anh vô cùng mãnh liệt và ngọt ngào, đêm nay mặc dù chạy bộ cả mấy cây số nhưng Thiên Minh vẫn còn sức làm 1 đêm h**n ** cuồng nhiệt với Giai Mẫn đến tận hơn 1 giờ sáng.

Khi kết thúc trận hoan ái đó, Giai Mẫn ngủ thiếp trong lòng anh, nhưng Thiên Minh vẫn không ngủ nổi, lúc này anh thấy bóng đen ma nam kia vẫy tay với anh dường như gọi anh ra ngoài nói chuyện, Thiên Minh rất bất an nhưng vẫn cố khoác áo ra ngoài.

Vừa bước ra ban công bóng ma đó lên tiếng:
" Chào anh, anh quên tôi rồi ư, cách đây gần 20 năm chúng ta đã gặp nhau, lúc đó anh bị đuối nước có 1 cậu bé nhỏ tuổi đã cứu anh lên, khi cứu được rồi thì anh phát hiện đứa bé đó đứng dưới ánh mặt trời không có bóng rồi hoảng sợ chạy, sau đó còn mang đồ đến cúng kiến cho tôi nữa".

Thiên Minh lúc này mới nhớ ra, thì ra hắn ta là ân nhân lúc trước của mình, nhưng tại sau bây giờ hắn ta lại xuất hiện, không do dự anh hỏi thẳng điều mình ghi ngờ ra:" Có phải cậu cần Giai Mẫn để trao đỗi,muốn tôi trả ơn cho cậu?, không được đâu nhé tôi không thể mất cô ấy".

Bóng ma nam đó cười lớn: " Ai mà giật vợ của anh chứ, à mà không em rể".

Thiên Minh:" Cậu gọi tôi là em rể?"
Bóng ma nam đó đành nói ra hết:" Giai Mẫn là em gái tôi, tôi là con vợ trước, Giai Mẫn với Giai Ý là con vợ sau, vì tôi chưa được sinh ra đã bị người khác hại chết rồi, cộng thêm kiếp trước thôi là người Thiện nên tôi được cho là vong linh thuần khiết và được lên Thiên Đàn".

Thiên Minh nghe hơi ảo nhưng vẫn tin vì trước đây anh có nghe nói ba Giai Mẫn có 2 đời vợ:" Vậy tại sao cậu cứ bám theo chúng tôi suốt".

" Là do tôi muốn xem cuộc sống của em gái mình và người được mình cứu lúc trước sống ra sao thôi, với lại dạo này xuất hiện nhiều âm hồn nên thi thoảng tôi xuất hiện để bảo vệ em tôi, nhưng tôi không ngờ vô tình để em rể mình khó xữ, à quên giới thiệu tôi tên Tâm Đức, sợi dây chuyền Giai Mẫn đeo đáng lẽ nếu tôi ra đời sẽ là của tôi nên cậu đừng hiểu lầm em nó nữa".

Từ âm hồn mà Tâm Đức nói không chỉ đơn giản là âm hồn ma quỷ bình thường, mà âm hồn này có mối quan hệ vô cùng mật thiết với những ân oán tình thù nhà Giai Mẫn, chỉ là Tâm Đức không tiện kể nhiều ra.

Còn Thiên Minh nghe xong câu chuyện tạm thời tin, và bóng ma Tâm Đức đó cũng biến mất, anh cũng quay lại giường ngủ cởi áo khoác ra ôm Giai Mẫn ngủ tiếp.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 37: 37: Thach Anh


Hôm sau tỉnh giấc đi vệ sinh cá nhân Giai Mẫn rất vui mừng khi thấy sợi dây trở về bên cổ mình.

" Vui không?, anh trả nó lại cho em đấy, anh đã hiểu lầm em rồi, xin lỗi em".

Thiên Minh từ ngoài bước vào ôm cô và nói.

Giai Mẫn vui vẻ cảm ơn Thiên Minh:" Cảm ơn anh nha, em vui lắm".

Thiên Minh ôm siết chặn eo cô, anh cuối đầu hôn vào cổ của cô:" Tâm trạng anh hôm nay cũng vui, hay chúng ta "vận động buổi sáng" cho thoải mái nhé.

Trãi qua 1 trận triền miên tối qua, chân tay Giai Mẫn bủng rũn cả lên nên kiên quyết từ chối:" Không, em mệt lắm anh tha em đi, em sẽ khó chịu lắm đó".

Vì tối qua Giai Mẫn cũng rất mệt nên tạm thời anh chiều lòng cô, nhưng đôi bàn tay không ngừng v**t v* sờ xoạc Giai Mẫn, môi anh cũng không ngừng hôn thắm thiết lên cổ cô.

Đến lúc Giai Mẫn lên tiếng:" Được rồi, đi ăn sáng nào, rồi còn đi làm nữa".

Cả hai cùng ăn sáng rồi nắm tay nhau đến công ty làm việc.

Từ ngày Giai Mẫn chuyển đến làm việc chung với anh, tâm trạng anh ngày nào cũng hưng phấn khác với tâm trạng trước đây là ngồi làm việc mà đầu luôn mong nhớ hơi ấm Giai Mẫn mặc dù ngày nào cũng gặp mặt nhau.

__
Ở tại biệt thự lớn của Cao Gia, ông nội Thiên Minh là Cao Thiên đang đánh cờ với ngày đối tác lâu năm là Vu Thạch Chiến, cả hai trò chuyện rất vui vẻ với nhau, bổng Cao Thiên nhớ ra lời hứa năm xưa:" Này Vu Thạch Chiến cậu có nhớ là trước đây chúng ta từng nói con cháu của chúng ta sau này lớn lên sẽ làm thông gia không?".

Vu Thạch:" À tôi có 7 người con bây giờ chỉ còn đứa con gái út là Vu Thạch Anh thôi, hình như nhà ông còn Thiên Lượng đúng không?".

" Đúng nhà tôi còn Thiên Lượng nhưng nó ham chơi quá 8 năm trước còn dính lùm xùm buôn bán vũ khí bị vô tù 2 năm, khi ra tù thì vẫn chứng nào tật nấy tôi thấy A Lượng nhà tôi không phù hợp với cô cảnh sát nhà ông đâu".

Cao Thiên e ngại nói.

Vu Thạch Thiên:" Thế sao ông còn nhắc chuyện làm thông gia?".

Cao Thiên ngạo nghễ đáp lại:" Tôi có Thiên Minh, nó vô cùng xuất sắc, chỉ mỗi tội cưới con vợ không biết đẻ, chỉ cần tôi dùng mọi cách ép nó bỏ vợ thì chúng ta sẽ kết thông gia".

Vu Thạch Thiên cười lớn:" Haha quá chí khí, đúng là không hổ danh là Cáo Dẫn Đàn thủ đoạn đê hèn đó nhỉ"
Cao Thiên cũng nheo mắt cười lại:" Có Cáo mới thắng và làm chủ trên mọi cuộc chơi chứ".

Vu Thạch Thiên lập tức cầm điện thoại gọi cho Thạch Anh:" Tiểu Anh của ba, con đến Bắc Kinh đi, ba có điều tuyệt vời này muốn dành cho con chắn chắn co sẽ rất vui cho mà xem, con sẽ được gặp lại Thiên Minh đấy".

Đầu giây bên kia:" Vâng thưa ba, lâu rồi con chưa gặp anh ấy, ngày kia con sẽ đến ngay".

Ba ngày sau tại sân bay 1 cô gái dáng vóng cao ráo, mái tóc ngắn cá tính mặc 1 bộ đồ body quyến rũ bước ra cửa.

Đứng chờ sẵn ở đó là Thiên Minh và hai con Cáo Già, người con gái đó chạy lại ôm ba mình:" Ba ơi, 2 tuần rồi chưa gặp ba con nhớ quá, ba đi du lịch mà không hú con".

Nói xong cô ấy quay sang Thiên Minh:" Chào Đại Ca lâu rồi nhớ đại ca quá".

Thiên Minh cũng nở nụ cười với cô ấy:" Chào em đến Bắc Kinh".

Cả 4 người cùng đến 1 nhà hàng lớn.

Lúc này ông nội Cao bắt Thiên Minh chở Thạch Anh.

Lên xe Thạch Anh liền hỏi Thiên Minh:" Sao tự nhiên ba kêu em đến đây vậy ta? chắc có điều gì đúng không?".

Thiên Minh vẻ mặt ủ rủ:" Họ muốn anh li dị vợ để cưới em, em cũng biết anh rất yêu cô ấy, không đời nào bỏ cô ấy cả".

Thạch Anh ngồi kế cũng lên tiếng:" Biết anh không thích em nhưng ba em và ông nội anh là người thế nào anh cũng biết đó, nên hôm nay chúng ta cứ giả vờ thân thiết chút đi, để từ từ em kiếm cách nói chuyện với ba, mà cô gái nào có phước làm vợ anh ghê".

Thiên Minh quay sang cô cười:" Cảm ơn".

Đến nhà hàng, Thạch Anh khoác tay Thiên Minh đi vào trong, lúc này ông nội Cao bảo Thiên Minh dẫn Thạch Anh đi dạo đi, cả hai cũng gắng gượng đi nắm tay nhau đi dạo, nhưng ra đến vườn hoa thì bắt gặp Giai Mẫn đang đứng đó cùng Xuân Muội nhìn chằm chằm vô hai người, Giai Mẫn chỉ nói đúng 1 câu:" Em ra sân bay đưa Đông Ca đi nước ngoài thì thấy hai người nắm tay nhau tình tứ, em đã theo dõi hai người từ sân bay đến đây, Thiên Minh em nghỉ về nhà chúng ta nên nói chuyện", vừa nói nước mắt Giai Mẫn ứa lệ chạy đi.

Thiên Minh thấy Giai Mẫn anh hốt hoảng đẩy Thạch Anh ra:" Giai Mẫn, không phải như những gì em nghỉ đâu, em đừng hiểu lầm"
Giai Mẫn không nói gì mắt ứa lệ chạy đi.

Thiên Minh định đuổi theo nhưng Thạch Anh kéo anh lại, để em đi nói cô ấy sẽ rõ hơn.

Nói rồi cô chạy theo Giai Mẫn, Giai Mẫn chạy rất nhanh, nhưng Thạch Anh là cảnh sát nên cũng nhanh chóng đuổi kịp cô, sau đó kéo cô lại nói chuyện.

.
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 38: 38: Em Không Đến Mức Cướp Vợ Anh Đâu


Cuối cùng cũng đuổi được Giai Mẫn, Thạch Anh kéo cô vào 1 gốc ghế đá nói chuyện.
" Chị là Thạch Anh rất vui khi gặp em".
Giai Mẫn vẻ mặt đanh đá nói lại:" Còn tôi thì không vui khi gặp chị".
" Chị biết là em rất khó chịu khi chị thân thiết với Thiên Minh, nhưng chị cũng nói cho em biết chị và anh ấy không hề có tình cảm nam nữ, chỉ có tình bạn bè bình thường thôi"
" Tôi tin Thiên Minh, nhưng chị thì tôi chưa tin lắm".
" Chị biết hiện giờ em không tin, nhưng cũng không sao, đã không có gì là không có gì, chị với anh ấy chỉ đang đóng kịch thôi, em yên tâm 2 tuần nữa là chị về lại nhà rồi".
" Được tạm thời tôi tin chị, tôi có việc tôi đi đây".
Thạch Anh kéo lấy tay Giai Mẫn:" Em cho chị xin wechat sau này chúng ta làm bạn, em là vợ bạn chị cũng là bạn chị".
Giai Mẫn từ chối nhưng Thạch Anh vẫn kiên quyết, rồi Thạch Anh giật điện thoại Giai Mẫn lấy tay cô mở mật khẩu, rồi quét mã wechat, Giai Mẫn rất bất ngờ vì hành động này của cô.

Giai Mẫn cảm thấy " Cô gái này thật kì lạ, cảm thấy rất tò mò".
Giai Mẫn vừa về đến nhà Thiên Minh cũng vừa về theo anh chạy nhanh lên phòng thấy Giai Mẫn đang ngồi chơi game anh vứt điện thoại sang 1 bên nói chuyện:" Giai Mẫn anh có chuyện muốn nói với em".
" anh cứ nói, em đợi anh về để nói nè".
" Giai Mẫn em phải tin anh, anh chỉ giả vờ đóng kịch thôi, ngoài em ra anh không có ai cả, Thạch Anh là bạn bè với anh, cả hai người điều xem nhau là bạn thôi, em là người đầu tiên cũng là người duy nhất trong cuộc đời này anh yêu và cưới".
"Được rồi em tin anh mà, lúc đầu nhìn thấy em rất đau buồn nhưng em vẫn tin anh mà".
Thiên Minh nghe vậy rất hạnh phúc anh ôm lấy cô dịu dàng hôn lên môi cô, nụ cô này chậm rãi nhưng rất ngọt và sâu, đầu lưỡi cũng đưa nhẹ vào trong khoan miệng ngọ quậy với lưỡi của cô.
Anh nhìn chằm vào cô với đôi mắt tràng ngập sự dụ tình, anh cuối xuống hôm cổ, rồi luồng tay vô áo cô nắn b óp, chiếc áo voan này làm tay anh rất vướn víu khó chịu, anh không chầng chừ mà cỡi luôn áo cô ra, hai bầu ng*c hiện ta trước mắt anh, anh cắn và ngặm lấy nó, ngậm từ bên này sang bên kia cứ mân mê triền miên không dứt, Giai Mẫn bị k1ch thích điểm nhạy cảm nên khẽ rên lên:"" A.., ôi..a".
Triền miên 1 lúc lâu anh nhanh tay trườn xuống bên dưới cô, cởi bỏ váy voan rồi đưa ngón tay thon dày của mình vuốn lên xuống nơi tư m*t của cô, càng vuốn nơi đó càng ra nhiều chất d*ch thủy, anh tiếp tục cho ngón tay của mình vào sâu nơi đó khấy đảo liên tục, lúc này Giai Mẫn không ngừng r3n rỉ dưới anh, càng rên tâm trạng anh càng thêm hưng phấn.

Vật của anh bây giờ cũng đã sẳn sàn không đợi thêm lâu anh nhanh chóng c ởi quần áo mình ra rồi đưa nó vào sâu nơi tư m*t của cô, anh thúc vô liên hồi, Giai Mẫn nằm bên dưới hai tay bấu vào cổ anh mà nỉ non.

Triền miên liên hồi được hơn 2 tiếng đồng hồ bụng đói của Giai Mẫn bây giờ cũng đã căng lên vì d*ch thủy của Thiên Minh.

Cô nằm xụi lơ trong lòng Thiên Minh để anh vuốt v e.

Gặp Giai Mẫn năm cô 16 tuổi, kết hôn khi 18 tuổi đến nay đã là 10 năm bên nhau, lúc nào Thiên Minh cũng luôn dành sự yêu thương, dịu dàng nhất có thể cho cô.
Giai Mẫn khẽ lay Thiên Minh:"Anh à em đói, đi ăn đi".

Thiên Minh xem đồng hồ bây giờ là 8 giờ rưỡi hơn dì quản gia thì về quê lo cháu vài hôm, nên cả hai quyết định ra ngoài ăn.
Cả hai đến 1 quán ăn bình dân ăn vài món, trong lúc ăn thì Giai Mẫn nhận tin nhắn của Thạch Anh:" Chào em, rất vui vì đã gặp em, hôm nào gặp nhau đi ăn đi, chị có vài điều muốn nói với em và còn muốn tặng em 1 món quà".

Giai Mẫn nghĩ:" Quái lạ, mới gặp nhau trong hoàn cảnh như vậy mà lại thân thiết đến như vậy ư?".
Cô quay sang hỏi Thiên Minh:" Anh, chị Thạch Anh bạn anh chắc là người rất dễ giao lưu kết bạn nhỉ, hôm nay gặp nhau trong hoàn cảnh như vậy mà chị ấy đã muốn mời em đi ăn còn muốn tặng quà nữa, thú vị nhỉ"
Thiên Minh nghe thế tâm trạng liền bất an hẳn, nhưng vẫn luôn cười với cô:" Không sao, cô ấy là như vậy mà, nếu em bận thì không cần gặp cô ấy đâu".
Giai Mẫn:" Ồh".
Ăn xong Thiên Minh chở Giai Mẫn về nhà, đến cổng Thiên Minh cho Giai Mẫn vào nhà còn anh lấy lí do đi về nhà có chút việc để đi gặp Thạch Anh.
" Em vô nhà đợi anh về nha, 1 tiếng sau anh về ngay" Nói rồi anh phóng xe đi ngay, đến công viên gần nơi Thạch Anh đang ở anh gọi cô ra nói chuyện.

Thạch Anh ra đến công viên liền hỏi:" Có chuyện gì mà hôm nay đại ca hẹn em ra tối thế".
Thiên Minh vào thẳng vấn đề tuông 1 tràng dài:" Thạch Anh à, anh biết em đã gặp và giải thích cho Giai Mẫn hiểu rõ, anh rất cảm ơn em, anh cũng cảm ơn vì sự nhiệt tình mà em dành cho cô ấy, nhưng anh cũng muốn nói là: anh rất khó khăn mới có được tình yêu của cô ấy, anh đã cố gắng gìn giữ tình yêu và hạnh phúc ấy bao nhiêu năm nay rồi, anh không muốn mất nó và anh cũng nói em biết cô ấy không giống như những cô người yêu trước đây của em đâu".
Thạch Anh nghe và đã hiểu lời Thiên Minh nói, cô cũng dứt khoác nói thẳng:" Cảm ơm anh đã nhắc nhỡ, nhưng em đây chơi với anh từ nhỏ rồi, em không đê hèn đến mức cướp vợ của anh đâu".
Thiên Minh đứng dậy:" Anh hi vọng là như vậy, hi vọng sẽ không có gì làm rạng nức tình bạn của chúng ta" nói xong anh quay ra xe và nhanh chóng về nhà với Giai Mẫn.
Thạch Anh ngồi đó trầm tư 1 lát, cô nhớ về hình ảnh hồi sớm này của Giai Mẫn, vì cô thấy Giai Mẫn có đôi mắt gần giống như người cô yêu cũ của cô trước đây nên cũng có chút xao động vì nhớ người cũ.
Thiên Minh về đến nhà, thấy Giai Mẫn đã ngủ anh lén lấy điện thoại xem những tin nhắn mà Thạch Anh gữi cho ấy, anh lập tức xóa ngay tin nhắn " Chúc em ngủ ngon" của Thạch Anh gữi cho Giai mẫn hơn 1 tiếng trước.

Anh vén chăn đắp lên người mình rồi vòng tay ra ôm cô, anh khẽ nói:" Giai Mẫn, anh sẽ làm mọi giá để giữ gìn tình yêu và cuộc hôn nhân hạnh phúc này"..
 
Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Chương 39: 39: Crush Giai Ý


Buổi sáng tại trại giam Bắc Kinh.

" Tù nhân Dương Quãng có người thăm"
Dương Quãng từ trong ngục bước ra, chàng trai khôi ngô tuấn tú ngày nào, bây giờ đã gần 30t, gương mặt già nua, hốc hác, râu ria lỏm chỏm.

Dương Quãng nhìn trước mặt mình phía sau cữa kính là Giai Ý.

Giai Ý nhìn thấy Dương Quãng trước mắt trong lòng cũng vô cùng đau xót:" A Quãng!, khổ sở cho anh rồi, lần này em về để thực hiện kế hoạch năm xưa".

Dương Quãng nỡ 1 nụ cười lạnh:" Em còn nhớ đến tôi à, tôi cứ tưởng em sống yên phận rồi chứ".

" Không đâu, chưa có được Thiên Minh, em không yên phận đâu, em nhất định sẽ làm mọi giá, nhưng vẫn cần sự giúp đỡ của anh".

" Ý nhi ơi, em nóng lòng quá rồi đấy, nhà anh đã ra mặt giúp đỡ anh rồi, 5 tháng sau anh sẽ ra tù, nhưng sẽ không thực hiện kế hoạch sớm được, em cứ lo kế hoạch bản thân mình trước, nếu có khó khăn cứ bảo anh".

Giai Ý nghe nói sẽ có người giúp mình hết sức vui vẻ:" Vâng em sẽ đợi mà, em cũng đã có kế hoach cho riêng mình, em sẽ cố gắng tận dụng mấy năm kinh nghiệm diễn xuất của mình ra, không tin là Thiên Minh không siêu lòng".

Nói xong cũng là lúc kết thúc thời gian thăm tù, cả hai cười với nhau rồi Giai Ý lẳng lặng đi về, lên xe cô gọi điện cho trợ lý của mình nói muốn livetream kể về những chuyện đã trãi qua của mình.

Trong phòng làm việc của Thiên Minh-Giai Mẫn thư kí Trương đến thông báo: Thưa Phó Chủ tôi có điều này muốn nói với anh và phu nhân đó là Dương Quãng sắp ra tù rồi, nghe nói phí bên kia đã giúp hắn ta.

Nghe tin Dương Quãng sắp ra tù Giai Mẫn biến sắc ngay cô làm đổ cả ly cafe lên áo mình:" Em biết ngày này sớm muộn gì cũng đến, xem ra sắp có 1 cuộc chiến nữa rồi".

Thiên Minh nhìn cô vẻ mặt cũng rất khó coi anh ra lệnh cho Thư kí Trương ra ngoài và tiếp tục bám sát thông tin.

Thư kí Trương vừa bước ra khỏi phòng, Thiên Minh lập tức kéo cô vào phòng nghỉ, vừa vô đến nơi anh lạo để cô ngồi xuống giường và nói:" Giai Mẫn, tên kia sắp ra tù, có phải em định làm gì không?".

" Em, sẽ trả thù cậu ta đã làm em mất đi thiêng chức làm mẹ, anh yên tâm, em không để sãy ra chuyện gì đâu mà".

" Anh không yên tâm nổi, Giai Mẫn nghe anh đi mà, mọi chuyện để anh, em cứ ngồi yên đó, đừng làm gì hết, nếu em có chuyện gì anh sẽ không biết bản thân mình sẽ ra sao đâu, xin em hãy nghĩ cho anh với".

Giai Mẫn thấy Thiên Minh như vậy cũng không đành lòng để anh phải bận tâm lo lắng nên tạm thời vẫn nghe theo anh:" Được rồi nghe anh hết".

Thiên Minh nghe vậy cũng an tâm phần nào rồi, anh lập tức bế cô vào phòng tắm.

Giai Mẫn bị bế đi đột ngột như vậy không khỏi hốt hoảng:" Này anh làm gì vậy, công ty đấy".

" Áo em dơ rồi để anh bế em đi tắm nhé".

" Để em tự làm được mà".

" Không được, bình thường ở nhà anh cũng hay tắm cho em mà, bây giờ ở đây cũng như vậy, không thay đỗi gì cả".

Cả hai vào phòng tắm anh ân cần cuốn quýt tắm gội cho cô mãi đến 1 tiếng sau cả hai mới thay đồ quay lại bàn làm việc.

Hiện tại tại trang cá nhân của Giai Ý đang livetream trực tiếp kể về cuộc đời cô ấy thu hút rất nhiều người xem, Giai Mẫn đang ít việc cũng mở lên xem như thế nào.

Trên màng hình Giai Ý mặc 1 bộ đồ vô cùng s*x* quyến rũ, thời gian đầu live là những lời chào và cảm ơn từ Giai Ý gữi đến các fan tiếp theo cô đã chia sẽ 1 đoạn khiến Thiên Minh phải dè chừng đoạn đó cụ thể là:
" Như mọi người đã biết, lúc đầu tôi nói là tôi về đây để theo đuổi lại người mà tôi thích thầm, nhưng hiện tại có vẻ người đó không thích tôi, bật mí là người đó có cái tên mang ý nghĩ là ánh mặt trời sáng lạng".

Thiên Minh ngồi gần đó nghe được:" Ánh mặt trời sáng lạng? Hử?".

Lập tức anh kéo ghế lại gần Giai Mẫn:" Em à, cô ta đang nói anh đấy, ánh mặt trời sáng lạng chính là tên Thiên Minh".

Giai Mẫn cũng sửng sốt:" sao cơ? hình như là như vậy, mà sao nó lại thích anh chứ, anh là anh rể nó mà".

"Xem ra anh càng ngày càng kinh tởm em gái em rồi đó, anh nghĩ em nên dạy bảo em gái em trước đi, chứ mà để anh nhúng tay vô là nó có mà tiêu tan".

" Em biết rồi, để em có gì nói lại nó".

Thiên Minh ngửa đầu ra ghế thở dài: Hôm nay sao ấy nhỉ, vừa hay tin thằng khốn kia sắp ra tù vừa nghe mấy điều tỏm lợn của em gái em đúng là xuôi xẻo mà, Giai Mẫn tối nay em với anh phải " xã xuôi" đấy nhé".

Giai Mẫn:" Không phải hồi nảy trong bồn tắm xã rồi ha?"
"Đúng nhưng nó chưa dứt, tối nay phải dứt luôn nhé Giai Mẫn yêu của anh".

" Em không biết".

Giai Mẫn trả lợi cộc lốc với Thiên Minh.

Thiên Minh ngồi kế bên nhìn Giai Mẫn cười sảng khoái.

.
 
Back
Top Bottom