Ngôn Tình Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,271,536
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
anh-se-la-nguoi-duy-nhat-co-em.jpg

Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
Tác giả: Hy Hi
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen, Ngược, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hy Hi

Thể loại: Đô Thị, Truyện Teen, Ngôn Tình

Giới thiệu:

Giai Mẫn không thể nào hiểu nổi, tại sao cùng là con gái, mà cô bị mẹ hắt hủi, còn em gái của mình lại được cưng chiều vô cùng.

Mọi người đều nghĩ cô là đại tiểu thư giàu có, là cành vàng lá ngọc của Dương thị, đều ao ước được như cô, ghen ghét với điều kiện của cô, nhưng làm sao họ biết cô chỉ đơn giản là cần tình thương của cha mẹ mà thôi.

Mẹ cô không ngó ngàng tới cô, mà bố cô, người yêu thương cô nhất, thì đã qua đời.

Mẹ cô luôn dành mọi điều tốt cho em gái cô còn cô thì không bao giờ có tình thương đó.

Bạn trai của cô cũng bỏ cô mà thích Giai Ý.

và trong mắt mọi người cô luôn đanh đá không ngoan hiền như em gái cô.

Rồi có 1 ngày Cao Thiên Minh xuất hiện bù đắp mọi sự yêu thương cho cô.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Cất Cánh
  • Cùng Bạn Trai Cũ Thành Cp Quốc Dân
  • Ánh Trăng Nơi Thiên Đường
  • Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 1: 1: Gia Đình Bất Ổnđứa Con Bất Ổn


    Ting Ting nhị tiểu thư đã về.
    Phu nhân hớn hỡ chạy ra đón "Ý nhi của mẹ đi học mệt không? nào lại đây để ta đút trái cây cho con ăn nha."
    Dạ mẹ yêu!!! Giai Ý vui vẻ đáp
    Ăn xong đĩa trái cây Giai Mẫn về.

    Giai Ý chạy lại "chị 2 chị mới về."
    Giai Mẫn cười trừ.mẹ Liên ngồi đó quát tháo.

    " Thật không hiểu nổi có oto đưa đón không chịu cứ thích lội bộ, mày muốn người ta cười vô bản mặt tao hả?
    Giai Mẫn chỉ "Vâng" 1 tiếng rồi xuống bếp bảo với vú Châu.

    " Vú con lấy đồ ăn rồi xúc 1 tô cơm đầy lên phòng ăn." mặt kệ mẹ và em gái ăn nói cười vui vẻ dưới bếp.
    Ăn xong bữa cơm vú Châu và Tố Tố( con gái vú Châu, mới đến đây làm được vài hôm)
    " Mẹ bộ đại tiểu thư là con riêng của của ông chủ ha?"
    "Không cả 2 đứa nó điều là con ruột đấy"
    "Nhưng tại sao?" Tố Tố ngơ ngác
    "Chuyện là như vầy" Vú Châu canh lúc mọi người đi hết kể cho Tố Tố nghe.
    " Ba mẹ bà chủ trước kia sinh 2 người con gái nhưng lại thiên vị cô chị hơn vì cô chị học giỏi hơn còn bà chủ học kém, chị gái bà chủ luôn đạt thành tích giỏi nên được mọi người khen, còn bà chủ thì không sau này khi sinh 2 tiểu thư nhà này ra thì con cũng thấy rồi đó, bà chủ bị chút vấn đề tâm lý bị ảnh hưởng trước đó nên đâm ra hành xữ như vậy với 2 cô con gái bà."
    Tố Tố lắc đầu " Kẻ tổn thương lại muốn tổn thương người khác"
    Nói xong tiếng mẹ Liên từ vườn vọng ra bảo "đem sữa chua lên cho Giai Ý."
    Tố Tố cầm 2 ly sữa chua mỡ cữa phòng Giai Ý ra.
    "Nhị tiểu thư tôi mang sữa chua đến cho cô".

    Giai Ý thấy Tố Tố liền niềm nỡ cười.
    "Dạ chị ơi chị lớn hơn e tận 12t chị gọi e bằng Ý nhi cho thân thiện nè"
    Tố Tố cười đáp "Ý nhi uống sữa chua nè em"
    " Dạ chị Tố, cảm ơn chị Tố" Giai Ý ngọt ngào đáp lại.
    Giai Ý uống 1 mạch hết sữa chua, Tố Tố cũng mang ly còn lại qua phòng cho Giai Mẫn.
    Thấy cữa phòng hé Tố Tố bước thẳng vào bảo " Mẫn Mẫn chị mang sữa chua đến cho em"
    " Tôi với chị thân nhau lắm hả, hay chị cũng coi thường tôi giống mẹ tôi, mang ra ngoài tôi không cần và lần sau có vào phòng tôi nhớ gõ cữa, tốt nhất đừng vào thì hay hơn"
    Tố Tố rung lẫy bẩy 1 đứa trẻ mới 16t lại ăn nói như vậy khác hẳn với nhị tiểu thư.
    Lời nói của Giai Mẫn khiến mẹ Liên nghe được mắng " con gái con lứa hổn hào với người lớn vậy hả, không nhìn em mày mà học hỏi" xong quay ra xin lỗi Tố Tố.
    Mẹ Liên đúng kiểu dịu dàng với thiên hạ nhưng cáu với mỗi mình Giai Mẫn.
    Giai Mẫn ngồi trong phòng nước mắt rơi.
    Cô gái 16t nhớ về lần tai nạn năm 10t đó lần đó cô vì bị mẹ ép đi mua kem cho Giai Ý ăn mà bị tai nạn phải nằm viện gần 2 tháng trời khiến cô đi học muộn 1 lớp và học cùng với Giai Ý.

    cũng từ đó cô từ 1 cô bé ngoan hiền trở nên đanh đá cá biệt lập dị hơn.
    Khóc 1 lúc Giai Mẫn ngủ thiếp đi lúc nào không hay..
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 2: 2: Dương Quãng Xuất Hiện


    Buổi sáng hôm sau tài xế đưa 2 vị tiểu thư đi học.Hôm nay lớp có bài kiểm tra.

    Giai Ý làm rất tốt còn Giai Mẫn chỉ làm được nữa chừng là ngủ cả nữa buổi.
    Giờ ra chơi Giai Mẫn lên sân thượng hóng gió ngẫm nghĩ về cuộc đời mình.
    Từ phía sau nhóm Tiểu Mai xuất hiện.
    " Ê con ranh kia sau hả? Hôm nay lại ngủ trong giờ kiểm tra ư?"
    Giai Mẫn nhíu mày " Hôm nay tao không có tâm trạng chơi với tụi mày"
    " Đồ học dốt, học đã rớt lớp còn kém hơn em gái, hahaha." vừa cười dứt tiếp "BỐP" Giai Mẫn tát Tiểu Mai 1 cái điếng người.
    Thấy vậy đám người của tiểu Mai xông vào đánh Giai Mẫn, vì từng đánh nhau nên Giai Mẫn cũng cân được đám 4 người của Tiểu Mai, hai bên dằn co ẩu đã 1 hồi có thêm 2 người nữa là con trai của đám người Tiểu Mai đến đánh Giai Mẫn.
    Lúc này từ phía sau 1 bóng dáng to lớn đẹp trai xuất hiện ra tay giúp đỡ Giai Mẫn a vương tay đỡ khúc gỗ cho Giai Mẫn rồi kéo Giai Mẫn đi.

    Kể từ lúc bóng dáng đó xuất hiện đến lúc dùng tay đỡ đến lúc kéo cô chạy đi thì ánh mắt Giai Mẫn luôn hướng về cậu học bá đó.
    Chạy đến 1 góc vắng người 2 người mới dừng chạy.
    "Em ổn không" cậu học bá đó hỏi
    " Vâng Dương Quãng tôi ổn"
    "Sao em biết tên anh vậy"
    " Cả trường này ai lại không biết đến anh" Giai Mẫn cười
    Dương Quãng là cháu trai đích tôn của hiệu trưởng trường ba mẹ cậu cũng là người có tiếng trong giới kinh doanh, còn cậu là 1 học sinh suất sắc đẹp trai giỏi toàn diện tất cả các môn là hình mẫu lí tưởng của rất nhiều cô gái trong trường trong đó có Giai Ý và Tiểu Mai và có lẽ bây giờ thêm Giai Mẫn.
    Trước giờ Giai Mẫn chỉ nghe tiếng nhưng chưa tiếp xúc bây giờ có cơ hội tiếp xúc thì trái tim sắc đá của cô đã rung động.

    Bởi vì trước giờ ngoài người cha đã mất của cô ra không ai quan tâm và cho cô cảm giác an toàn cả.
    2 Người họ xin in4 của nhau để về nhà trò chuyện..Dương Quảng cũng cảm thấy có chút rung động với Giai Mẫn.
    Về đến nhà Giai Mẫn tức tốc chạy lên phòng để chát với Dương Quảng còn chủ động hẹn cậu đi cafe để cảm ơn vụ lúc sáng.
    2 người họ chat đến tận khuya mới đi ngủ Dương Quảng còn hứa sẽ kèm cập cô học
    Hôm nay Giai Mẫn ngủ thật ngon cô bé đanh đá bắt đầu có những rung động đầu đời của tuổi học sinh.
    Phía bên phòng Giai Ý cô bé cũng đang ngồi xem trang cá nhân của học bá Dương Quãng, Dương Quãng học trên cô 1 khóa 16t bằng tuổi Giai Mẫn.

    Cô cũng như bao nữ sinh khác cũng tương tư Dương Quãng.

    Mẹ của cô cũng biết con mình có người trong mộng người đó cũng là con trai của bạn cấp 3 của bà.

    Nên bà hứa sẽ giúp cô bằng cách mời mẹ Dương Quãng qua nhà chơi tạo điều kiện cho cả 2 đứa gặp mặt nói chuyện.
    Sáng chủ nhật hôm sau.

    Giai Mẫn đang chuẩn bị để 9h đi cafe với Dương Quãng thì nghe cậu ấy gọi đến.
    " Mẫn! Hôm nay buổi sáng anh phải đi theo mẹ đến nhà 1 người bạn của mẹ chơi, nên anh hẹn Mẫn Mẫn qua buổi chiều tối nhé, anh biết 1 quán cafe buổi tối ánh đèn lấp lánh rất đẹp.
    Giai Mẫn vui vẻ đồng ý.
    Nghe nói hôm nay nhà có khách Giai Mẫn dù không đi với Dương Quãng cũng đi lang thang ngoài đường cho qua ngày sẵn tiện ghé shop quần áo chọn 1 bộ váy thật đẹp để chiều nay đi với Dương Quãng.
    Ở bên này Giai Ý cũng chuẩn bị mặc 1 chiếc váy xinh để ngồi chờ Dương Quảng đến, rồi mẹ con Dương Quãng cũng đến.
    Mẹ Liên ra đón 2 mẹ con họ.
    " Ôi trời mấy năm rồi không gặp", 2 người họ ôm nhau thắm thiết, rồi mẹ Loan( mẹ của Dương Quãng) dẫn cậu vô chào hỏi.
    " Chào Bác Liên, con là Dương Quãng"
    " Ôi cai to bảnh trai, hèn gì con gái ta cứ nhắc con hoài, mà chắc nó biết con chứ con cũng chưa biết nó"
    Dương Quãng cười ngại ngùng.

    Mẹ Liên gọi Giai Ý xuống.
    " Ý nhi ơi! Bạn mẹ đến xuống chào hỏi đi con"
    Giai Ý trong bộ váy xinh xắn bước xuống nhìn cô bé rất xinh đẹp khiến mẹ Loan tấm tắc khen xinh.
    Cả 4 người trò chuyện vui vẻ, rồi mẹ Liên bảo Giai Ý ra vườn hái ít cà chua và quả mang vô, mẹ Loan thấy thế cũng kêu con trai mình là Dương Quảng đi theo phụ Giai Ý.
    Sau khi 2 đứa rời đi thì 2 người mẹ bên này đang khen 2 cô cậu đó đẹp đôi vừa lứa và hứa tạo điều kiện cho 2 đứa quen nhau để trở thành thông gia.
    Phía bên đây của Giai Mẫn..
    Mua đồ xong lúc cô đang đi đến hẻm vắng thì có nhóm người 6,7 người đàng ông cao to đứng dùng gậy xông vào đánh cô, cô chóng cự 1 hồi thấy không ổn liền chạy đi.

    Đám người đó đuổi theo cô...
    " Đuổi theo mau".........
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 3: 3: Ánh Dương Xuất Hiện


    " Đuổi theo mau,mau"
    Giai Mẫn cố sức chạy cơn mưa bắt đầu tuông như trúc nước.

    Đằng xa Giai Mẫn thấy 1 chiếc ô tô màu đen hiệu Volkswagen đang mở cửa phía sau cô cố sức chạy đến nhảy tọt vào trong đóng cữa rầm lại sau đó ngồi ngục lại dưới sàn.

    Lúc này tài xế cùng chủ xe bước vào, vừa mở cữa ra 1 ánh mắt của 1 chàng trai cao to lịch lãm, người này bề ngoài có sức hút gấp bội so với Dương Quãng.

    Ánh mắt của anh ta nhìn chằm vào Giai Mẫn anh ta bị đứng hình khựng lại, mất vài giây sau anh lên tiếng.

    " Cô, Cô! cô là ai sau cô vào xe tôi.

    "
    Giai Mẫn ánh mắt cầu xin
    " Giúp tôi có người đuổi theo tôi, cứu tôi với"
    Vừa dứt tiếng đám người phía sau đuổi tới bọn họ hỏi tài xế có nhìn thấy cô gái nào chạy qua đây không?
    " Mấy người bắt người liên quan gì đến tôi" tài xế chưa kịp lên tiếng anh ta đã trả lời.

    " Đi thôi" Chiếc xe từ từ lăn bánh.

    Nhìn cô gái bé nhỏ ngồi dưới sàn ánh mắt của anh ta quyến luyến nhìn mãi, 1 lúc sau anh giang tay bế cô lên ghế ngồi.

    " Bé con! nói gì đi chứ, cô đã làm gì khiến đám người kia đuổi đánh cô vậy.

    ?"
    " Tôi ở trường đánh nhau và có xích mích với 1 nhóm học sinh và họ ra ngoài thuê người trả thù tôi" Giai Mẫn cũng thừa biết đây là chiêu trò của Tiểu Mai.

    " Em còn đi học?",nhà e ở đâu để tôi đưa em về?"
    " Đừng đưa tôi về ngay lúc này, ngài bỏ tôi đâu đó cũng được chiều tôi tự về được".

    " Vậy em đi theo tôi đi? Đi chơi thôi, chiều tôi hứa đưa em về".

    Giai Mẫn nghĩ nếu bây giờ xuống xe có thể bị đám người kia bắt được, nhìn người đàn ông giúp cô có vẻ không có ý gì xấu nên đành chấp nhận.

    Xe chạy đến 1 cánh đồng hoang vu hẻo lánh, anh ta kéo tay cô xuống xe ngồi ở tảng đá bên đường.

    " Cảm ơn ngài đã giúp tôi "
    " Không có gì mà e tên gì để tôi xưng hô?".

    " Tôi là Giai Mẫn"
    " Tôi tên Thiên Minh, rất hân hạnh gặp em Giai Mẫn"
    Thiên Minh chăm chú nhìn Giai Mẫn ánh mắt cô hướng mãi về nơi xa xăm kia.

    Để xóa tan bầu không khí tĩnh lặng Thiên Minh trêu chọc cô
    " Ở trên lớp cô quậy lắm đúng không? Chắc đánh nhau nhiều rồi chứ hỉ? ".

    " Vâng thưa ngài" Giai Mẫn ngắn ngọn xúc tích và không giải thích gì thêm.

    Thiên Minh biết cô đang có tâm tình nên cũng không nói nhiều nữa mặc cho cô ngồi đó ngắm nhìn bầu trời.

    Còn anh khi khoảng lại nhìn cô, 1 cô gái xinh đẹp với ánh mắt sáng như ánh sao đêm, mũi cao làn da trắng mịn màng.

    Phía trong xe tài xế lâu năm của Thiên Minh nhìn về anh ta rồi tự đọc thoại 1 mình.

    " Hình như có vẻ cậu chủ đã có chút dao động với cô bé kia rồi, hihi.

    "
    - ---Sơ lược về Thiên Minh.

    Thiên Minh tên đầy đủ là Cao Thiên Minh tổng giám đốc của tập đoàn Cao Thị.

    Ba mẹ anh mất sớm trong 1 vụ tai nạn, kể từ đó Ông nội một tay nuôi anh khôn lớn, anh là 1 người trầm ngâm ít nói, mặc dù đã 26 tuổi nhưng anh chưa 1 mảnh tình vắt vai, tin đồn tình ái cũng không, anh ta hầu như dành toàn bộ thời gian của mình cho công việc đâm đầu vào nó, đã nhiều lần Ông nội anh dẫn lần lượt hết cô này đến cô khác mai mối cho anh, nhưng anh vẫn kiên quyết không chịu có bạn gái.

    Ngồi 1 lúc lâu cũng gần xế chiều Giai Mẫn đột nhiên nhớ ra hôm nay cô có hẹn với Dương Quãng, Cô hối thúc Thiên Minh đưa cô về, tài xế cũng đưa cô và Thiên Minh về đến nhà.

    Đến biệt thự cô chào anh 1 tiếng và cũng không quên cảm ơn anh lần nữa.

    Về đến nhà Giai Mẫn tranh thủ lên phòng tắm rữa thay đồ trang điểm thật xinh đẹp rồi gọi điện cho Dương Quãng, Dương Quãng cũng vừa định gọi cho cô cả 2 hẹn đến quán lúc 7 giờ tối.

    Buổi tối hôm đấy Giai Mẫn và Dương Quãng có mặt đúng hẹn tại quán cafe, đúng như Dương Quãng nói đây là quán cafe rất lung linh dưới màng đêm.

    Giai Mẫn gọi 1 ly Soda Dâu, Dương Quãng gọi 1 ly táo ép cùng với một sốt đồ ăn vặt,cả 2 trò chuyện rất vui vẻ, tiếng cười nói nói vang cả màng đêm sương dày đặc, Dương Quãng không quên mang xấp tài liệu kèm cho học sinh yếu kém đưa cho Giai Mẫn đọc trước, trưa mai vào giờ tan trường cậu sẽ phụ đạo cho cô!.

    Ở trong căn biệt thự to lớn như lâu đài 1 người đàn ông đang ngồi bên cữa sổ hút thuốc nhưng đầu anh không ngừng nghĩ về cô gái bé nhỏ lúc sáng.

    Anh nhấc điện thoại lên gọi cho thư kí Trương
    " Alo"
    " Trương Thành! Cậu giúp tôi điều tra thông tin 1 người, cô ấy tên Giai Mẫn"
    " Vâng thưa Tổng Giám Đốc"
    Bên đây khi Giai Mẫn trở về khác với vẻ mặt u ám mọi khi hôm nay Giai Mẫn vui vẻ chào hỏi mọi người khiến Tố Tố và Vú ngạc nhiên.

    Giai Mẫn lên phòng nằm trên giường trong đầu luôn nghĩ về hình bóng Dương Quãng.

    Đối với cô Dương Quãng bây giờ như ánh nắng chiếu vào lòng cô sưởi ấm con tim lạnh giá bao năm qua.

    .
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 4: 4: Đứa Con Hư Hỏng Học Sinh Cá Biệt


    Sáng thứ 2 đầu tuần, tiết đầu tiên là tiết toán, cũng như thường lệ Giai Mẫn vẫn không kìm chế được cơn buồn ngủ của mình từ từ ngủ thiếp đi.

    Xoẹt! Thầy giáo Mạnh đứng trên bục giảng ném quyển sách xuống.

    "Giai Mẫn! Em đứng lên cho tôi, học sinh như em cũng cũng có tư cách học trong lớp của tôi ư?, ra ngoài đứng phạt cho tôi".

    Giai Mẫn đứng dậy lập tức ra ngoài quỳ gối giơ 2 tay lên.

    Cả lớp thay nhau bàn tán xôn xao.

    " Ngốc nghếch"," Nó học rớt 1 lớp đấy", " Chắc ngu quá mà", " Ôi sao cùng là chị em mà em trên thiên đàng chị lọt dưới địa ngục thế".

    Khi thầy Mạnh quát lớn " Im! cả lớp vào bài, còn Giai Ý em về bảo mẹ em mai lên gặp tôi, tôi có chuyện nói với mẹ em".

    " Dạ thưa thầy bỏ qua cho chị em đi ạ" Giai Ý năn nỉ ỉ oi
    " Cả lớp vào bài nhanh, mất quá nhiều thời gian rồi" Thầy không đáp lại lời của Giai Ý.

    Ở tập đoàn Cao Thị.

    Cốc Cốc.

    "Cao Tổng tôi vào được không"
    Thư kí Trương bước vào
    " Thưa ngài tôi đã điều tra cô bé Giai Mẫn rồi"
    "Nói đi"
    Thư kí Trương: " Cô ta là 1 đại tiểu thư giàu có cô ta còn 1 đứa em gái nhỏ hơn 1 tuổi đang học chung lớp tại "Trường Trung Học Đế Quốc Kim Dương Thị" vì tai nạn nên cô phải ở lại lớp, cô mất ba, còn mẹ nhưng mẹ cô ấy yêu thương em gái cô ấy hơn, cô ấy là học sinh quậy phá, em gái cô ấy là học sinh ngoan hiền".

    " Được rồi,tốt cậu đi ra đi"
    Nghe đến đoạn mẹ cô thiên vị đối xữ với em gái tốt hơn cô anh khẽ nhắm mắt " Không ngờ lại có chuyện đó sãy ra".

    " Khoan Trường Trung Học của Kim Dương Thị??" Đây là ngôi trường anh đang hợp tác để tìm kiếm học sinh suất sắc được vinh danh lên trang tất cả wed cả nước và còn được lên Tivi giới thiệu những nhân tài suất sắc của cả nước.

    Thiên Minh ra lệnh tài xế đưa đến trường của Dương Thị để bàn bạc thêm với BGH nhà trường nhưng cũng có mục đích là gặp lại Giai Mẫn.

    Tiết học toán là 2 tiết đôi đồng nghĩa với việc Giai Mẫn quỳ suốt 2 tiếng.

    Đang than trời trách đất thì Thiên Minh đứng bên kế bên
    " Chào em! Giai Mẫn lại gặp em rồi"
    " Vâng chào ngài rất vui khi gặp lại ngài" Giai Mẫn quỳ nhưng vẫn cuối đào chào lại Thiên Minh.

    " Sao em lại quỳ, bị phạt đúng không? để tôi nói giúp em 1 tiếng nhé" nói xong không đợi Giai Mẫn lên tiếng Thiên Minh bước vào nói vài câu với thầy Mạnh.

    Sau đó thầy Mạnh cho cô vào lớp học.

    Khi Thiên Minh đi gặp hiệu trưởng ở trong lớp cô lại bị thầy trách " Ngài ấy hợp tác với trường ta em làm vậy ảnh hưởng hình ảnh xấu trường ta rồi".

    "Giai Ý nhất định phải mời mẹ em đến cho tôi chị em quá hư hỏng rồi"
    Giai Mẫn cũng không để ý vì nếu có mời phụ huynh mẹ cô cũng chẳng đi vì có bao giờ bà quan tâm đến cô đâu.

    Ra chơi Giai Mẫn đi tìm Dương Quãng ở sân thượng.

    Lúc này Dương Quãng mua rất nhiều đồ ăn cho Giai Mẫn, Giai Mẫn cũng kể về mọi chuyện cho Dương Quãng nghe, kể luôn chuyện cô học chung với em gái tên Giai Ý.

    " Giai Ý! Em là con của dì Liên nhà là biệt thự khu Z đúng không?".

    Giai Mẫn ngạc nhiên " Đúng sao anh biết?"
    "Anh có đến nhà em rồi là hôm qua đó cái buổi sáng anh nói đi với mẹ anh lại nhà 1 người bạn đó" Dương Quãng hớ hở đáp.

    Giai Mẫn có chút bối rối" Anh cũng gặp Ý nhi??"
    "Đúng anh gặp em ấy rồi, rất đáng yêu xinh đẹp giống như em vậy đó, nói chuyện cũng dễ thương anh với em ấy cùng đi ra vườn, nhà dì ấy đúng là có phúc có 2 cô con gái xinh đẹp"
    Dương Quãng mãi nói không để ý tâm trạng Giai Mẫn rối bời, mọi sự yêu của mẹ và mọi dành hết cho Giai Ý, bây giờ cô rất sợ Dương Quãng cũng như họ cũng chán ghét cô yêu thương Giai Ý hơn cô.

    Reng!! Tiếng chuông báo giờ lên lớp, tâm trạng Giai Mẫn không tốt nên nói với Dương Quãng tan trường sẽ không ôn tập hôm nay.

    Rồi tiết học cuối cùng kết thúc.

    Về đến nhà " Bốp" mẹ Liên tát Giai Mẫn.

    " Thầy Mạnh gọi tao rồi! Mày đúng hư hỏng vì mày mà tao nhục nhã lắm, vì mày mà Ý Nhi bị bàn tán trên trường là có cô chị ngu xuẩn, vì mày mà con bé bị thầy la vì xin cho mày"
    Giai Mẫn bật dậy quát lớn" Tại sao lúc nào mẹ cũng yêu nó, lúc nào có điều gì tốt đẹp mẹ điều dành cho nó, tôi là con ghẻ mẹ sao??"
    " Mày dám bật tao? con ranh đứa con hư hỏng, kiếp trước tao ở ác mới đẻ ra mày, sao mày lại đào thai vô nhà tao?".

    Giai Ý cang ngăn" Chị Hai lên phòng đi" Giai Mẫn không về mà đi thẳng ra cổng đi lang thang 1 mình.

    Cô khóc rất nhiều cô lấy điện thoại gọi cho Dương Quãng nhưng đầu giây bên kia máy đang bận, điện thoại của cô hết pin tắt nguồn, trời cũng đỗ mưa to.

    Đi 1 đoạn phía sau cô là chiếc ô tô sang trọng đó.

    Người trong xe mở cửa không nói lời nào kéo tay cô vào trong xe! !.
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 5: 5: Diễn Viên Thiên Minh -cho Tôi Ôm Em Có Được Không


    Bị kéo vào trong xe Giai Mẫn hoảng loạn la lên
    " Á! A là ai?"
    " Em không nhận ra ân nhân của mình à?"
    Giai Mẫn quay lại
    " Sao lại là ngài, xin lỗi hôm nay tôi không có tâm trạng gặp bất kì ai, ngài mở cửa cho tôi về".

    " Bên ngoài trời mưa em ra đó bị ướt đó"
    " Không phải tôi cũng đã bị ướt rồi sao? Vốn dĩ đã ướt hết người thì sợ gì trời mưa nữa, ngài cho tôi ra đi"
    Thiên Minh nắm lấy tay Giai Mẫn.

    " Tôi thấy tâm trạng em không tốt, hay thay vì đi lang thang ngoài đường thì đi với tôi 1 lát đi, tôi đưa em về"
    " Tôi không có tâm trạng thưa ngài, ngài, bỏ tay tôi ra nhanh lên"
    " Tôi không bỏ" Anh nói xong Giai Mẫn lấy chai nước từ trong cặp ra dội thẳng vào Thiên Minh.

    " Sao!! Xin thưa ngài ân nhân hãy bỏ tôi ra, có dịp tôi sẽ báo đáp ngài cứu tôi, hôm nay thì không.

    "
    Thiên Minh xoay đầu Giai Mẫn " Em 1 lần nữa nhìn ra bên ngoài đi"
    Bên ngoài trời mưa càng to, gió lớn, sấp chớp, nước ngập lên tràng đường, mọi người ai cũng tấp vô lề đường trú mưa.

    Giai Mẫn thở dài.

    " Vậy ngài cho tôi đi nhờ 1 lần nữa"
    "Tốt cuối cùng cũng ngoan ngoãn"
    " À, lúc nảy em nói em sẽ báo ơn tôi, vậy bây giờ em báo ơn tôi luôn đi"
    " Ngài muốn gì, ngài muốn tôi báo ơn bằng cách nào giữ giông bão này?".

    “Tôi có hẹn với đám bạn, trong đó có 1 số đối tác làm ăn, tôi muốn em giả làm bạn gái tôi 3 tiếng"
    " Được"
    Thiên Minh "Không cần suy nghĩ ư?"
    Giai Mẫn " Vì tôi muốn nhanh chóng kết thúc món nợ thôi"
    Tài xế chạy xe đến 1 shop quần áo thượng hạng.

    " Nào chúng ta vô đây mua ít quần áo đi tiệc, em không thể mặc đồng phục học sinh, quần áo của tôi thì bị em làm ướt"
    Thiên Minh nói xong mở cửa xe ra, mấy nhân viên từ tròn shop quần áo cầm Ô chạy ra đón.

    Vào shop Thiên Minh cho nhân viên đi lựa đồ cho Giai Mẫn còn anh thì cũng đảo 1 vòng chọn quần áo cho mình, chọn xong ra đã thấy Giai Mẫn mặc sẵn y phục trên người, cô chọn 1 chiếc đầm đơn giản thể thao bình thường nhưng cực kì tôn dáng,còn Thiên Minh chọn quần tay áo sơ mi xanh đậm.

    Bước ra tính tiền nhân viên chỉ tính 1 bộ đồ của Thiên Minh.

    " Thưa anh! Đầm cô gái kia đang mặc cô ấy thanh toán rồi"
    Thiên Minh đi về phía Giai Mẫn
    " Sao em lại không để tôi thanh toán?".

    " Tôi giúp ngày là vì trả ơn nó riêng biệt với chuyện mua đồ mới cho tôi, nếu như ngài thanh toán thì tôi cũng cũng trả lại ngài".

    Mua quần áo xong cả 2 ra xe đi đến 1 quán bar tên 8X.

    Thiên Minh nắm tay Giai Mẫn bước xuống, nơi đây Giai Mẫn cũng đến 2,3 lần rồi.

    Thiên Minh dẫn Giai Mẫn đến đám bạn của anh " Giới thiệu với mọi người đây là bạn gái tôi"
    Nhóm người kia tấm tắc khen:" Xinh đẹp", " Cao tổng đúng có mắt nhìn" " Ngon"," Được đấy chắc non lắm"

    Giai Mẫn vốn đã quen với những chốn ăn chơi nên rất dễ hòa nhập với mọi người, cô uống liên tục mấy ly rượu mà mặt vẫn tĩnh queo không biến sắc.

    Thiên Minh thì càng ngày càng bị thu hút bởi cô, anh biết rõ mình đã rung động với cô - điều mà trong 26 năm nay anh chưa từng với bất kì ai.

    Tàn tiệc cả 2 lên xe đi về, trên đường về Giai Mẫn ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ nước mắt không ngừng rơi, mỗi lần say cô điều nghĩ về số phận của mình mà đau đớn.

    Nhìn thấy cô khóc Thiên Minh rất xót xa anh không biết làm gì, đột nhiên 1 cú véo lé lên đầu anh.

    " Giai Mẫn em còn nợ tôi 1 lần ở trường đã giúp tôi, tôi muốn em trả nốt đêm hôm nay"
    " Được" Thông thường những cô gái khác sẽ nghĩ theo chiều hướng tiêu cực khác còn Giai Mẫn không thắc mắc đồng ý ngay.

    Thiên Minh bắt đầu diễn như 1 diễn viên " Trước tôi có 1 người bạn gái tên Đông Đông nhưng cô ấy đã mất vì ung thư, cô ấy rất giống cô nhìn cô tôi nhớ cô ấy, tôi có thể ôm cô được không xem cô như cô ấy vì tôi rất nhớ cô ấy".

    Tài xế sau khi nghe được lời Thiên Minh anh khẽ che tay cười, Thiên Mình nhìn anh liếc anh 1 cái.

    Tài xế như hiểu ý " Tôi ra ngoài mua ít đồ cậu đợi tôi 10phut nhé".

    Tài xế vừa bước ra.

    Thiên Minh lập tức ôm Giai Mẫn vô lòng, anh ôm chặt cô, khẽ hôn lên đầu cô.

    Giây phút đó anh cảm thấy ấm áp và hạnh phúc vô cùng, đồng thời a cũng xót xa cho số phận khác biệt của cô.

    Ôm Giai Mẫn được 1 lúc cô đẩy anh ra.

    " Được rồi đúng không ngài, bây giờ chúng ta không liên quan gì nữa".

    " Được tôi đưa em về" Thiên Minh nói thế nhưng bản thân anh biết rõ mình và Giai Mẫn không dừng lại ở đây.

    Về đến nhà Giai Mẫn trước khi cô ra khỏi xe Thiên Minh níu cô lại.

    " Giai Mẫn, e có người yêu chưa?".

    " Tôi chưa có, khuya rồi anh về đi".

    Thiên Minh nhìn theo bóng lưng Giai Mẫn lòng anh xao xuyến.

    "Tổng Giám Đốc, cậu có bạn gái bị ung thư từ lúc nào thế tôi làm với cậu nhiều năm nay chưa nghe, tôi thấy cậu có năng khiếu diễn suất đấy" tài xế vừa nói vừa cười ha ha.

    Thiên Minh chỉ cười khẽ và không nói lời nào.

    .
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 6: 6: Giai Mẫn Học Lực Tiến Bộ


    Về đến nhà, mọi người điều ngủ hết không ai quan tâm đến cô.

    Cô nhanh tay lấy điện thoại ra sạc điện, rồi đi tắm rữa.

    Lúc cô ra điện thoại đã 20% pin không nhiều nhưng đủ để sữ dụng thêm 30 phút.

    Cô mở điện thoại lên 20 cuộc gọi nhỡ của Dương Quãng kèm theo rất nhiều tin nhắn thoại.

    Giai Mẫn lập tức gọi cho cậu.

    " Alo! Dương Quãng em đây!, điện thoại e hết pin, em đi dạo rồi đi chơi giờ mới về đến nhà.

    "
    " A thấy cuộc gọi nhỡ nhưng gọi lại em không nhấc máy, lúc em gọi cho anh thì anh đang nói chuyện với Giai Ý, em ấy gọi anh hỏi bài tập"
    Giai Mẫn: " Giai Ý!.

    "

    Nghe đến từ này 1 đứa trẻ 16t bị nhiều sự tổn thương từ sự phân biệt đối xử như Giai Mẫn có chút buồn cô sợ Dương Quãng sẽ như mẹ cô, yêu Giai Ý hơn cô.

    Giai Mẫn cũng không muốn nói nhiều đành tạm biệt cậu:
    " Thôi trễ rồi! Em ngủ đây chúc anh ngủ ngon"
    Dương Quãng:" Tạm biệt em, nhớ mai phải đi ôn tập với anh nhé, ngủ ngon nhé".

    Cô nằm xuống giường nước mắt lăn dài, cứ đêm xuống cô lại buồn lại khóc.

    Từ từ Giai Mẫn thiếp đi.

    .

    Sáng sớm hôm sau Giai Mẫn dậy tắm rữa thay đồ đi học rồi phát hiện ra cặp của mình tối qua còn nằm trên xe của Thiên Minh.

    " Ây chết tiệt " Tập sách thì mua lại được nhưng chứng minh thư của cô còn nằm trong đó và hôm nay Dương Quãng ôn bài nữa còn 30 phút nữa không biết đủ thời gian mua không?.

    Giai Mẫn thay đồ không ăn sáng rồi chạy thẳng đến hiệu sách cô mua đầy đủ sách hôm qua và mua thêm 4 quyển vở.

    Đến trường thầy giáo Mạnh bước vào lớp.

    " Giai Mẫn, e đúng là học sinh xuôi xẻo, mang xuôi xẻo đến lớp, đến trường, ngài đối tác của chúng ta mời em lên phòng kìa, chắc chắn vì chuyện em bị phạt làm gây ảnh hưởng xấu đến tập thể"
    Giai Mẫn thừa biết là ngài ấy đến trả cặp sách và tức giận đứng lên
    " Thầy à! em còn nể thầy là thầy nên mới nói chuyện đàng hoàng với thầy, sao thầy biết ngài ấy mời em lên vì chuyện em bị phạt? thầy ơi! mang tiếng là thầy em hy vọng thầy biết chọn lọc lời nói của mình nhé!, Thưa thầy cho phép em đi lên phòng hiệu trưởng".

    nói xong Giai Mẫn đi lên phòng hiệu trưởng.

    Lên đến phòng hiệu trưởng không thấy Thiên Minh đâu chỉ thấy thầy hiệu trưởng Dương.

    " Giai Mẫn, em qua phòng khách vip gặp ngài ấy đi, ngài ấy chờ em ở trong đấy" thầy hiệu trưởng từ tốn nói với Giai Mẫn.

    " Dạ"
    Phòng khách vip của nhà trường là phòng dành cho những đối tác, những nhà đầu tư, những nhân vật quan trọng của trường.

    " Cốc" tôi là Giai Mẫn đây thưa ngài.

    " Vào đi em" Thiên Minh ra mở cửa cho Giai Mẫn.

    Thiên Minh: " Đây balo của em hôm qua để trên xe của tôi, còn đồng phục của em bị ướt tôi sợ nó lem nên hôm qua về cho người giặc sạch và sấy rồi"
    Giai Mẫn ngạc nhiên" ngài tự ý mở cặp tôi ư, sao ngài có thể tùy tiện như vậy? mong lần sau ngài đừng như vậy nữa, dù sao cũng cảm ơn ngài đã giặc quần áo cho tôi, không còn việc nữa tôi đi nhé, Chào ngài!"
    Giai Mẫn vừa đi Thiên Minh từ phía sau ôm chầm lấy cô.

    " Giai Mẫn xin lỗi em! nhìn em tôi lại nhớ đến người ấy rồi, em cho tôi xin ôm em 1 lát được không"
    Giai Mẫn vùng vẫy " Tôi và ngài đã trả hết nợ nần mong ngài tự trọng đây là trường học"
    Thiên Minh không buôn còn ôm chặt cô, anh vốn đã biết về chuyện của cô nên mượn nó thành để nói với Giai Mẫn.

    " Từ nhỏ đến lớn tôi không nhận được tình thương của ba mẹ, lớn lên tôi quen được cô ấy cô ấy đem hạnh phúc cho tôi, nhưng ông trời lại lấy đi cô ấy của tôi, tôi rất nhớ cô ấy mong em giúp cho kẻ đáng thương này"
    Giai Mẫn nghe Thiên Minh kể thấy gần đồng cảnh ngộ với mình nên mũi lòng: " Được, nhưng ngài nhanh lên đây là trường học".

    Thiên Minh đóng hết cửa sổ và khóa cửa lại rồi quay sang ôm cô chặt cứng, anh cuối đầu hôn lên cổ cô xoa đầu cô.

    Còn Giai Mẫn thì đứng im 1 chổ cô xem như đang giúp đỡ cho chính mình.

    Ôm Giai Mẫn được 1 lúc lâu tiếng chuông ra chơi reo lên, Giai Mẫn đẩy Thiên Minh ra.

    "Được rồi ngài, đến giờ ra chơi rồi, tôi phải nhanh chóng về chuẩn bị cho tiết học sau".

    Thiên Minh nhìn theo sau Giai Mẫn anh thầm nghĩ: "Vợ tương lai à! Tôi chờ em đủ 18 tuổi em sẽ chính thức trở thành vợ tôi, tôi sẽ cho em 1 gia đình mới".

    Thoáng chốc đã đến giờ tan trường, Giai Mẫn nhanh chóng ra phía sau trường để gặp Dương Quãng.

    " Dương Quãng! A đến sớm thế" Dương Quãng hôm nay trống tiết cuối nên đến sớm hơn Giai Mẫn còn mua cho Giai Mẫn rất nhiều đồ ăn vặt.

    Cứ thế ngày qua ngày Dương Quãng điều ôn tập học lực Giai Mẫn ngày càng tiến bộ trong 1 tháng mà cô đã từ hạng 30/30 lên đến 15/30 của lớp.

    Giai Mẫn mời Dương Quãng đi ăn để cảm ơn anh, 2 người lại đến quán cafe mộng mơ kia ăn uống, trên đường về Dương Quãng và Giai Mẫn còn đùa với nhau.

    Hình ảnh nô đùa của Giai Mẫn vô tình lọt vào tầm mắt của Thiên Minh anh nắm thật chặt vô lăng tay của a cũng nổi hết gân xanh, mắt thì hiện lên đầy những tia lữa giận.

    Thiên Minh cũng biết Dương Quãng vì gia thế cậu ta cũng có tiếng tăm.

    .
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 7: 7: Giao Kèo


    Biệt thự riêng của Thiên Minh.
    Trong căn phòng rộng lớn, nội thất xa hoa, đắt tiền tại 1 chiếc bàn làm việc 1 người đàn ông ngồi tay cầm ly rượu uống từng ngụm.

    Gương mặt anh suy tư trầm ngâm đầu luôn nghĩ về Giai Mẫn và cảnh nắm tay nô đùa của Giai Mẫn và Dương Quãng.
    Nhấc điện thoại lên anh gọi cho thư kí Trương nhờ anh ta đi tìm hiểu về Dương Quãng và cho anh biết thông tin sớm nhất.
    "Trong suốt 26 năm nay đây là lần đầu tiên anh yêu nhưng người anh yêu có vẻ như đang rung động với người khác" nghỉ đến đây a bỏ ly rượu xuống cầm nguyên chai tuông ực ực vào người mình, ánh mắt đỏ hoe đúng kiểu người đang thất tình.
    _______
    Sáng hôm sau Giai Mẫn cầm kết quả học tập xuống khoe mẹ của mình rất lâu rồi mấy năm nay cô chưa từng làm điều này vì khoảng cách của cô và mẹ quá lớn và thành tích học tập của cô rất yếu kém.
    " Mẹ có kết quả học tập rồi kì này con được lên hạng".
    Mẹ Liên khi thấy bảng điểm của Giai Mẫn lòng bà cũng có chút vui mừng nhưng lại buộc miệng nói " Mắc mệt, hạn 15 cũng khoe lo ăn đi mà đi học, lắm lời thế không biết."
    Giai Mẫn bật khóc bỏ bữa ăn sáng và ra oto trước, Giai Ý ăn sáng xong cầm theo 1 ổ bánh mì cho cô.
    " Chị 2! Chúc mừng chị nhé, chị của em giỏi quá, chị ăn bánh mì đi kẻo đói".
    Giai Mẫn cầm ổ bánh mì của Giai Ý đưa cho mình " Ý nhi à, trưa nay ăn cơm mừng lên hạng cùng chị nhé"

    Giai Ý vui vẻ đáp " Dạ chị 2".

    ||||| Truyện đề cử: Một Thai Ba Bảo: Papa Tổng Tài Siêu Mạnh Mẽ |||||
    Trước giờ 2 chị em nhà này rất ít đi ăn chung vì Giai Ý có nhóm bạn của Giai Ý điều ngoan và học giỏi, họ và Giai Mẫn không hợp với nhau, còn Giai Mẫn thì cũng không có bạn bè.
    Tại biệt thự của Thiên Minh, thư kí mang đến báo thông tin về Dương Quãng và Giai Mẫn.
    " Thưa a! Cậu Dương Quãng là con nhà Dương Thị cháu của hiệu trưởng cậu ta học rất..

    " chưa nói dứt câu Thiên Minh chen ngang " Những điều đó không phải riêng tôi mà ai cũng biết cậu có thể nói vô chủ đề giúp tôi không".
    Thư kí luống cuốn "vâng vâng thư ngài, cậu Quãng rất thân với nhà tiểu thư Giai Mẫn, tôi nghe nhiều phu nhân bàn tán sau này 2 nhà sẽ là thông gia, tôi không biết trong 2 cô con gái ai sẽ là người kết hôn với cậu ấy".
    Thiên Minh thở dài tỏ đầy lo âu rồi đi tự nhiên chạy đến trường học.
    Lúc này đang là giờ ra chơi 2 chị em Mẫn, Ý đang ăn cơm cùng nhau, Thiên Minh lại kéo tay Gian Mẫn.
    " Em đi với tôi 1 chút, tôi đã xin phép ban giám hiệu cho em rồi.
    Thiên Minh kéo tay Giai Mẫn ra oto, anh chở cô đến chổ cánh đồng 2 người đến trong lần đầu gặp..
    Giai Mẫn ở trong xe la hét ầm ỉ, xuống xe cô buông lời la mắng Thiên Minh.
    Thiên Minh ôm và hôn cô, Giai Mẫn cố hết sức đẩy anh ra.
    " Bốp! ngài điên rồi, ngày lại muốn hôn tôi giống người yêu cũ của ngài à?".
    " Đúng! Xin lỗi tôi không kiềm chế được xin lỗi em nhiều xin lỗi em."
    "Giai Mẫn giúp tôi thêm 1 lần nữa thôi được không năn nỉ cô đó".
    " Không" Giai Mẫn kiên quyết.
    " Dương Quãng cậu ấy đang ngang điểm với cậu bạn cùng lớp, sắp tới tôi sẽ là giám khảo chọn ra 1 trong 2 thí sinh đạt giải nhất và sẽ được vinh danh, nếu Dương Quãng hạng nhì sẽ rất mất mặt vì trường học là của nhà cậu ta, cậu ta còn là học bá".

    "Ý anh là sao"? Giai Mẫn dường như hiểu ý.
    " Nếu em đồng ý với điều kiện của tôi, tôi sẽ không chấm rớt cậu ấy với năng lực cậu ấy nếu chấm công tâm Dương Quãng sẽ dành giải"
    " Vậy điều kiện đó là gì" Giai Mẫn chú ý lắng nghe.

    Thiên Minh nói không chớp mắt: " Sau khi người yêu tôi mất, tôi đã mắc bệnh tâm lý, ngày mai bác sĩ từ Anh sẽ đến chữa trị cho tôi, tôi cần cô ở bên cạnh làm bạn gái tôi 1 tháng đây là biện pháp trấn an tinh thần để tôi nhanh khỏi bệnh".
    " Thôi được rồi, tôi đồng ý"
    Thiên Minh kéo Giai Mẫn về lại xe.
    trên đường đi Giai Mẫn cũng hỏi thăm Thiên Minh về cô gái đó.
    Thiên Minh làm tỏ vẻ mặt đáng thương " Cô ấy tên Đông Đông, có làng da trắng như tuyết, tôi thường ôm cô ấy, hôn cô ấy".
    Giai Mẫn nhìn thấy anh như vậy cũng an ủi Thiên Minh.
    ___
    Tối đó Giai Mẫn dọn hành lý để sang mai qua nhà Thiên Minh.

    Nhà cô không ai quan tâm, Giai Ý hỏi cô chỉ nói qua nhà bạn để ôn thi.
    Dạo này kết quả Giai Mẫn tiến bộ nên Giai Ý cũng tin cô.
    Thiên Minh đón Giai Mẫn từ sớm hôm nay cô nghỉ học 1 hôm để thu xếp đồ đạc tại nhà Thiên Minh.
    Đến biệt thự nhà Thiên Minh nơi này cũng đẹp và lỗng lẫy giống nhà cô.

    Cô được quản gia Ánh sắp xếp sẵn 1 phòng ngủ.
    Sắp xếp mọi thứ xong xuôi Giai Mẫn được quản gia gọi xuống ăn cơm.
    lúc này công ty có việc nên Thiên Minh chạy về tranh thủ giải quyết.
    Tối đó Thiên Minh về đến nhà thấy Giai Mẫn chưa ngủ anh tiến lại gần cô ôm cô từ phía sau, Giai Mẫn giật mình quay lại:

    " Thưa ngài, khi nào bác sĩ đến?"
    " Vì bên đó có bão nên chuyến bay tạm hoãng lại, e yên tâm tôi sẽ đúng hạn 1 tuần".

    Trong tâm Thiên Minh muốn trong 1 tuần này khiến cô yêu anh, nhưng anh đã sai, anh đã quá coi thường cô.
    Giai Mẫn chỉ gật đầu nhẹ.
    " Tôi buồn ngủ rồi ngài về phòng ngủ đi"
    Thiên Minh bước ra phòng nhưng tầm 30 phút sau biết Giai Mẫn đã ngủ anh lại vào phòng cô.

    Anh nằm cạnh cô ôm cô vào lòng hôn lên tráng cô ngủ thiếp đi.

    Sáng hôm sau.
    " A!! Chết tiệc anh đang làm cái quái gì vậy hở????"""".
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 8: 8: Sự Thật Về Đông Đông


    " Ngài điên rồi!!"
    Thiên Minh hay tay đặt lên vai Giai Mẫn" Không em nghe tôi nói đi"
    " Tôi không làm gì em hết, em đã hứa sẽ ở bên tôi trong vòng 1 tuần mà, nghĩa là trong thời gian này em hãy xem mình như cô ấy, tôi sẽ làm những gì tôi đã làm với cô ấy, xin em tôi hứa không làm gì em hết".

    " Tôi muốn hủy giao kèo" Giai Mẫn tức giận.

    " Dương Quãng sẽ rớt".

    Thiên Minh thẳng thắng đáp lại.

    Giai Mẫn nghe đến Dương Quãng đành ngậm ngùi đồng ý.

    " Nhưng ngài hứa là không được làm gì tôi".

    " Yên tâm tin tôi đi".

    Nói xong cả 2 xuống lầu ăn sáng và Thiên Minh đưa Giai Mẫn đến trường, trước khi xuống xe Thiên Minh không quên hôn trán Giai Mẫn.

    " Chúc em 1 ngày tốt lành"
    ___
    Tan trường Giai Mẫn vẫn cùng Dương Quãng ôn tập nhìn thấy dáng vẻ ôn nhu từ tốn của cậu cô cảm thấy lời giao kèo với Thiên Minh xứng đáng.

    Về đến biệt thự Giai Mẫn thấy mình quản gia đang đứng ngoài vườn tưới cây, Giai Mẫn lại hỏi thăm.

    " Dì ơi con có thể hỏi 1 chút không?"
    " Sao tiểu thư! con có thắc mắc gì à? con cứ hỏi đi ta nghe"
    Giai Mẫn phân vân 1 hồi rồi hỏi.

    " Dì biết bác sĩ của Thiên Minh khi nào đến đây không ạ?"
    Quản gia lo lắng" Bác sĩ nào con? cậu ấy bệnh à? Sao không nói với ta nhỉ?"
    Giai Mẫn ngạc nhiên " Ngài ấy nói với con là sau khi người yêu của ngài ấy chết vì quá nhớ thương nên mắc bênh tâm lý cần bác sĩ đến chữa trị, vì con giống người yêu cũ của ngài ấy nên ngài ấy nhờ con đến đây ở bên cạnh ngài ấy giúp ngài ấy nhanh hồi phục".

    Quản gia:"!.

    "
    " Sao thế gì chuyện khó nói lắm hả? nếu không tiện nói cũng không sau ạ".

    Sau cơn bất ngờ đó quản gia mới định hình lại và nói: " Cậu ấy 26 năm nay đã bao giờ có người yêu đâu, cậu ấy cũng chẳng bao giờ dính dáng gì đến phụ nữ cả, đào ở đâu ra cô người yêu ung thư thế?".

    Giai Mẫn bắt đầu cảm thấy có gì đó sai:" Vậy dì biết Đông Đông không"
    Quản gia mở điện thoại lên: " Biết, Đông Đông thì tôi biết, đây nó là 1 con chó do cậu ấy nhận nuôi năm 20t nhưng năm trước vô tình ăn trúng bã đậu bị ung thư đường ruột nên chết, Đông Đông có 1 bộ lông trắng tinh, vô cùng đẹp mắt".

    Giai Mẫn tức giận tột độ: " Vậy ngài ấy lừa con rồi? Tại sao người ấy lại như vậy chứ, ngài ấy nói con giúp thì ngài ấy sẽ không chấm rớt cho bạn của con trong cuộc thi ở trường".

    " Không đời nào cậu ấy vì chút chuyện cá nhân và ảnh hưởng đến việc chung đâu, nhưng mà con nè cậu ấy có vẻ yêu con rồi đấy".

    Giai Mẫn sững sờ:" Con có người trong lòng rồi, con không yêu ngài ấy, tạm biệt dì con phải về nhà mình rồi".

    Giai Mẫn vừa lên lầu, Thiên Minh vừa về đến nhà, thấy cô đang thu dọn hành lý anh hoảng hốt chạy lại nắm lấy tay cô "em đang làm gì vậy?"
    " Tôi về tôi không rãnh đùa với anh nữa".

    " Tại sao? em không muốn giúp tôi à?"
    Vẻ mặt Giai Mẫn vô cùng bực bội "Tôi hỏi ngài Đông Đông là con chó đúng không?".

    " Em, sao em biết"
    " Tôi hỏi dì quản gia rồi, xin ngài tha cho tôi, chúng ta kết thúc tại đây, còn đụng đến tôi nữa tôi không khách sáo với ngài đâu".

    Thiên Minh tiếp tục ôm lấy cô" Tôi xin lỗi, vì tôi yêu em, hãy cho tôi 1 cơ hội đi, tôi biết em có tình cảm với cậu Dương Quãng nhưng chưa chắc cậu ấy thích em, lỡ như em đang yêu đơn phương, tôi nghe nói mẹ cậu ấy và mẹ em đang định cho 2 nhà làm thông gia, lỡ như cậu ấy thích em gái em, cưới em gái em thì sao?, em và cậu ta chưa phải là người yêu của nhau tôi vẫn còn cơ hội".

    Giai Mẫn nghe đến đây toàn thân rung lên vì đó là điều cô sợ nhất, nước mắt lại rơi, tim đập liên hồi vì lo lắng sợ hãi, sợ ai cũng như mẹ cô.

    Thiên Minh thì vẫn cứ thế vẫn cứ ôm chặt cô khiến cô có chút khó thở.

    Bốp! Giai Mẫn vớ cây đèn ngủ đập vào đầu Thiên Minh chảy máu vì đau nên phản xạ anh buông cô ra.

    Cô đẩy anh ngã xuống giường.

    " Xin lỗi vì làm ngài đau, nhưng tôi đã nói rồi đừng đụng đến tôi sẽ không hay đâu.

    Giai Mẫn chạy ra phòng khóa trái cữa lại rồi xuống nhà.

    " Dì ơi lên mở cửa cho Thiên Minh"
    Giai Mẫn nhanh chân chạy ra đến cổng vớ được chiếc taxi chạy mất.

    Thiên Minh ở trong phòng với ánh mắt đỏ hoe đầy những tia lữa đau khổ vì tình" Mẫn em chờ đó, tôi không dễ buông em đâu".

    Giai Mẫn kéo vali về nhà lúc này trong nhà vắng tanh, Tố Tố nói mẹ cô và Giai Ý đi cùng Dương Quãng và mẹ cậu ấy đi xem ca nhạc.

    Giai Mẫn vừa gặp chuyện bực bội về lại gặp ngay chuyện khiến cô đau lòng trong đầu cô đầy những câu hỏi.

    " Dương Quãng liệu có thích cô hay không, anh ấy có yêu Giai Ý không? mẹ mình định gã Giai Ý cho Dương Quãng thật à?"
    Nghĩ đến đây cô đau lòng mà bấu lấy tay mình máu cũng rưới ra tay nhưng cô không quan tâm đến nó.

    Tâm trạng Giai Mẫn lúc này hỗn loạn.

    Giai Mẫn không ngủ được, lại lang thang bên ngoài, cô lại đến quán bar 8X.

    Cô 1 mình ngồi uống rất nhiều rượu, 1 người ở đó thấy cô liền nhận ra ngay, sau đó anh ta cầm điện thoại lên gọi cho ai đó.

    Đúng 15 phút sau.

    Thiên Minh đến nhìn thấy Giai Mẫn anh lập tức đến bế cô ra ngoài.

    " Tôi đưa em về, em say rồi"
    " Tôi không muốn về căn nhà đó, a vứt tôi đâu đó đi"
    " Đây là em nói nhé" Thiên Minh đưa vô về nhà mình, bế cô lên lầu đặt cô nằm trên giường mình.

    Giai Mẫn say khướt dường như không tĩnh táo, cứ luôn miệng nói " Tại sao lại ghét tôi đến như vậy?"
    Thiên Minh nằm xuống ôm cô" Anh không ghét em đâu, anh yêu em rất nhiều, họ không yêu em thì có anh đây".

    Anh ôm cô vào lòng mình, từ từ hôn lên trán, lên má!.

    .

    ,.
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 9: 9: Lời Tỏ Tình


    Anh ôm cô vào lòng mình, từ từ hôn lên trán, lên má, lên môi cô.

    Nhìn cô anh rất muốn đêm nay cô sẽ là người phụ nữ của anh, nhưng cô mới 16t nên a đành cố chờ đến sinh nhật năm 18t sẽ cưới cô về làm vợ.

    " Giai Mẫn! Anh chờ em"
    Sáng hôm sau Giai Mẫn tĩnh dậy, Thiên Minh đã đi làm từ sớm, lúc này đầu cực kì đau nhức, hoa mắt chóng mặt buồn nôn, khó chịu.

    Giai Mẫn nhìn xung quanh" Đây không phải nhà mình đây là biệt thự Thiên Minh.

    "
    Cô đi xuống lầu gặp quản gia " Dì ơi tại sao con lại ở đây"
    " Tối qua con uống say Thiên Minh đưa con về "
    " Cái gì chứ!" Giai Mẫn không nhớ gì cả, cô thắc mắc không biết tại sao Thiên Minh biết cô ở quán bar.

    Suy nghỉ 1 hồi Giai Mẫn nhớ ra hôm nay có tiết kiểm tra cô phải về nhà lấy cặp sách rồi lên trường.

    " Chào dì con đi nhé"
    " Thiên Minh cậu ấy nhờ tài xế đưa con đi, tài xế đang chờ con ở cổng đấy"
    " Dạ "
    Hôm nay Giai Mẫn vô lớp muộn nhưng cũng may tiết kiểm tra là tiết 2 nên cô cũng không quá lo lắng.

    Tan trường hôm nay Dương Quãng lại có chút việc nên không thể phụ đạo cho cô và việc bận mà Dương Quãng nói là đi chơi cùng mẹ và mẹ con Giai Ý.

    Cô đang đi bộ trên đường về Thiên Minh chạy xe theo sau cô.

    " Giai Mẫn lên xe anh đưa em về"
    " Tôi tự về được, tôi không muốn làm phiền ngài"
    " Đi theo anh, anh cho em biết Dương Quãng đang làm gì"
    Bản tính tò mò của cô nổi dậy cộng thêm linh tính không hay về Dương Quãng, cô lập tức lên xe.

    Thiên Minh đưa cô đến 1 nhà hàng sang trọng vừa bước vào, đập vào mắt cô là hình ảnh 4 người là: Mẹ cô, Giai Ý, Dương Quãng và mẹ Dương Quãng".

    Cô lập tức xoay người chạy đi, ra đến xe hai hàng nước mắt của cô lập tức tuông rơi.

    " Trước giờ cuộc sống của tôi luôn đen tối nhờ Dương Quãng là người đầu tiên quan tâm tôi nhưng!.

    ".

    Truyện Tổng Tài
    Thiên Minh an ủi và khuyên cô:" anh biết em thích cậu ta, nhưng cậu ta cũng rất thân với em gái em, em hãy suy nghĩ cho kĩ và hỏi Dương Quãng rõ ràng, dừng vì 1 người đàn ông mà khiến tình chị em rạn nức".

    Cô nghe vậy cảm thấy rất có lý nên quyết định tối nay nhất định phải nói chuyện với Dương Quãng thứ nhất xem mối quan hệ của hai người là gì và thứ hai tìm hiểu kĩ xem Giai Ý có tình cảm với Dương Quãng không.

    Tối đó, cô mặc một bộ váy rất xin xắn tóc xõa xuống mượt mà, Dương Quãng vừa đến cô liền hỏi:" Anh và Giai Ý là mối quan hệ gì vậy?".

    Mặc dù biết rõ là em gái cô cùng Dương Quãng hiện tại chưa tiến triễn thành người yêu nhưng cô vẫn muốn hỏi lại một lần nữa.

    " Là bạn bè bình thường thôi" Dương Quãng dứt khoát trả lời.

    " Em thích anh" Giai Mẫn mạnh dạng tỏ tình.

    Dương Quãng hết sức bất ngờ không biết nói gì.

    " Anh thích em không?"
    " Có" Dương Quãng dứt thoát.

    "Vậy anh có thích Giai Ý không?"
    Giai Mẫn mong chờ câu trả lời thật lòng từ Dương Quãng.

    " Anh không thích em ấy, anh chỉ xem em ấy như bạn bè thôi, anh thích em rồi làm sao có thể thích em ấy được, với lại anh định tỏ tình em mà em tỏ tình anh trước rồi"

    Giai Mẫn vui vẻ " Không sao hết, ai tỏ tình trước cũng không sao"
    " Khoan! Nhưng anh ơi, Giai Ý có thích anh không ạ?"
    " Chắc không đâu em, anh nói chuyện với Giai Ý, anh nghĩ chắc em ấy không thích anh đâu".

    Nghe đến đây Giai Mẫn thấy yên lòng hơn, vì Giai Mẫn cũng sợ Giai Ý buồn, bao lâu nay cô luôn bán tính bán nghi Giai Ý sẽ thích Dương Quãng nhưng khi nghe cậu nói vậy cô rất yên lòng.

    ___ Tại biệt thự
    Thư kí bước vào phòng Thiên Minh"Thưa Giám đốc, Dương Quãng cũng thích cô Giai Mẫn, 2 người họ làm người yêu nhau rồi".

    Toang! Ly rượu Thiên Minh cầm trên tay vụn nát, không nói lời nào nhưng ánh mắt anh chứa đầy sự đau khổ.

    "Nếu tôi đến trước Dương Quãng thì em có yêu tôi không?".

    "Tôi yêu em, tôi biết em thích hắn, tôi cứ tưởng hắn thích em gái em, nên tôi đã cố níu em về, lần này em và hắn đã là người yêu của nhau, tôi sẽ không là người thứ ba phá hoại hạnh phúc của em, tôi đành chúc cho em cả đời hạnh phúc, còn tôi sẽ mãi yêu đơn phương em đến chết, tôi thề cả đời này sẽ không cưới ai cả vì tôi chỉ yêu em, tôi sẽ không cưới người mà tôi không yêu,tôi yêu em không cần hồi đáp chỉ cần thấy em hạnh phúc là tôi vui rồi.

    "__Thiên Minh
    Anh khóc! ,biết đến anh gần 10 năm nay lần đầu tiên thấy anh khóc vì 1 cô gái.

    Giai Mẫn tung tăng vui vẻ về nhà, chưa bao giờ cô vui đến thế.

    Giai Ý thấy chị mình vui bèn lại hỏi thăm, nghĩ Giai Ý không thích Dương Quãng nên cô cũng kể chuyện mình với Dương Quãng cho Giai Ý nghe.

    Giai Ý nghe xong òa lên khóc.

    " Chị 2, em cũng thích anh ấy, mẹ ấy cũng thích em, chị 2 giờ phải làm sao đây"
    Giai Mẫn không ngờ Giai Ý cũng thích Dương Quãng, tâm cô rối bời không biết làm gì.

    Mẹ Liên từ xa chạy lại:
    "Bốp! Mày dám cướp người yêu em gái mày à, con quỷ, đồ yêu nghiệt".

    .

    Giai Mẫn cảm thấy vô cùng oan ức.

    " Rõ ràng là con và anh ấy yêu nhau sao mẹ lại nói thế?"
    "Vì nó là em mày! Mày phải nhường em nó rõ chưa, ngày mai chia tay Dương Quãng cho tao"
    " Con không" Giai Mẫn chạy về phòng mình đóng cữa lại, la hét.

    Ngoài đây mẹ Liên an ủi Giai Ý" Không sao con, Dương Quãng thích con, mẹ sẽ gả con cho nó"
    "Hic hic" Giai Ý ngục đầu vào ngực bà khóc.

    Trong lòng của Tống Giai Liên lúc này tim bà cũng đau xót cho Giai Mẫn nhưng không biết tại sao bà lại làm vậy với con gái lớn của bà.

    Sáng hôm sau cả 2 chị em điều không đi học.

    Dương Quãng thấy lạ nên quyết định tan trường sẽ đến nhà Giai Mẫn Giai Ý.

    .
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 10: 10: Rời Đi


    Sáng hôm sau, không khí nhà Giai Mẫn vô cùng ảm đạm, sau khi dọn đồ ăn sáng cho 2 vị tiểu thư xong, Tố Tố nhận được 1 cuộc gọi
    " Chào Tố Tố!, cô có muốn kiếm thêm thu nhập không?"
    " Thưa anh là ai? sao a biết tên tôi?"
    Bên đầu dây bên kia trả lời" 30 phút sau cô có mặt ở quán cafe Điểm Hẹn sẽ có người đến trao đỗi công việc, yên tâm chúng tôi không làm gì cô đâu".
    30 phút sau Tố Tố đến quán cafe như đúng hẹn, trước mặt cô là 2 người đang ông vô cùng lịch lãm, 1 người là Thiên Minh, 1 người là thư kí Trương Thành.
    Trương Thành thay Thiên Minh lên tiếng" Chào cô! chúng tôi có 1 việc muốn nhờ cô giúp, là cô hãy theo dõi hoạt động thường ngày của Giai Mẫn và những người xung quanh cô ấy, chúng tôi sẽ trả lương cho cô bằng với số lương mà cô đang làm tại nhà cô Giai Mẫn, công việc bắt đầu từ bây giờ".
    " Tôi đồng ý" Tố Tố dứt khoát đồng ý, Cuộc trao đỗi diễn ra nhanh ngọn lẹ vô cùng thuận lợi.
    Thiên Minh cho thư kí đưa Tố Tố về, trên đường về 2 người tâm sự với nhau, Nghe giọng nói của Trương Thành Tố Tố nhận ra anh cùng quê với mình tỉnh Cam Túc.
    " Hình như cô là người ở Cam Túc?"
    " Đúng sao anh biết?"
    " Vì đó là quê tôi mà, tôi lên đây lâu nên thay đỗi giọng nói"

    Vì là đồng hương nên 2 người nói chuyện rất hợp nhau, thư kí Trương còn biết được về gia cảnh hết sức đáng thương của Tố Tố.
    Tố Tố sinh ra tại 1 vùng quê nghèo, mẹ cô vú Châu sớm phải lên thành phố làm 1,2 năm mới về 1 lần còn ba cô ở quê coi rẫy, vì nhà nghèo nên cô bỏ học sớm đi làm công nhân may, 18t cô lấy chồng, nhưng chồng của cô ăn chơi, cờ bạc thường xuyên đánh đập cô, cô còn có 1 bà mẹ chồng thường xuyên đi nói xấu cô, sau 9 năm chung sống cô quyết định ly dị, lên thành phố kiếm tiền với mẹ, để con lại cho vợ chồng anh hai cô và ba cô nuôi dưỡng.
    Trương Thành nghe hoàn cảnh của cô, thật xót thương cho thân phận của người phụ nữ khi chọn nhầm chồng.
    " Xa con để lên thành phố làm việc chắc nhớ con cô lắm"
    " Đúng! Và lúc tôi đi nhiều người trách tôi sao lại bỏ đi khi con còn nhỏ, nhưng thôi tôi phải cắn răng chịu đựng những lời chỉ trích đó để con bé sau này có cuộc sống tốt hơn, thoát khỏi cảnh nghèo nàn".
    " Cô là 1 người phụ nữ rất kiên cường".

    Trương Thành vô cùng khâm phục mà khen ngợi cô.
    _____
    Sau khi tan trường Dương Quãng đến chuẩn bị đến nhà thăm Giai Mẫn.
    Tại nhà Giai Mẫn sắp sãy ra chiến tranh.
    Bà Liên ngồi trên ghế sofa gọi 2 đứa con của mình xuống nói chuyện.
    " Giai Mẫn, con đã chia tay Dương Quãng chưa?"
    " Mẹ, con nói mẹ rồi, con và anh ấy yêu nhau, con không chia tay đâu"
    Giai Ý ngồi kế bên khóc nức nở" Mẹ là con không đúng đừng trách chị 2 nữa hic hic"
    Bà Liên lúc này vô cùng tức giận tát Giai Mẫn " Tao và bên nhà kia đã có hôn sự cho Giai Ý và Dương Quãng trước rồi, mày yêu nó thì mày là người thứ 3".

    Bà Liên vừa nói dứt câu Dương Quãng từ cổng bước vào, thấy không khí trong nhà căn thẳng nên cậu đứng bên ngoài nghe ngóng.
    " Mẹ! Mẹ đang nói vớ vẫn gì vậy" Giai Mẫn quát bà Liên.
    " Chị 2! Tại sao chị lại lớn tiếng với mẹ, em đã chủ động rút lui rồi mà, nếu chị cứ như vậy ngay cả em và Dương Quãng sẽ chán ghét chị đấy, anh ấy cũng không bao giờ chấp nhận đứa trẻ hư hỏng như chị đâu".
    Giai Mẫn nghe Giai Ý nói như vậy lập tức chạy lại tát vào Giai Ý" Tao bị như vậy là do ai hả? do ai?không phải do cái nhà này hay sao, tại sao tao lại sinh vào nhà này".

    Dương Quãng thấy Giai Ý bị Giai Mẫn đánh chạy lại đỡ Giai Ý.
    " Giai Mẫn, em điên rồi sao, sao em lại quát dì Liên và đánh Giai Ý chứ, em đúng là hư hỏng, vậy mà anh cứ tưởng..., chúng ta chia tay đi, gia đình anh truyền thống không chấp nhận anh quen bạn gái chữi mẹ đánh em như em".
    Nghe đến đây Giai Mẫn thất thần không ngờ tia hy vọng cuối cùng của cô đã biến mất điều mình sợ nhất đã sãy ra.
    Không nói lời nào cô tức tốc lên phòng thu dọn đồ đạc trang sức quý giá mà cha cô đã tặng lúc sinh thời.
    Tất cả những hình ảnh đó điều được Tố Tố ghi hình lại và gữi sang cho Thiên Minh.Thiên Minh xem xong đoạn clip tức tốc đi khắp nơi tìm cô, và cuối cùng đã tìm được cô.

    Thiên Minh ép cô lên xe và mang cô về.
    " Giai Mẫn anh biết em không thích anh nhưng không sao cả, em hãy cứ ở đây, anh cưu mang em, hứa sẽ không làm gì em hết, em và hắn đã chia tay rồi đúng không? vậy tôi đã có cơ hội rồi, thử bên tôi đi".
    " Tôi cảm ơn ngài tôi không thể"
    Ngoài trời đổ mưa to, dì quản gia khuyên cô nên ở lại đi.

    Vì ngoài trời bão rất lớn kèm theo sấm chớp mưa giông, Giai Mẫn đành ở lại.
    Sáng hôm sau, 4 giờ sáng Giai Mẫn ra đi rất sớm trước khi đi cô để lại bức thư.
    " Thưa ngài Thiên Minh tôi thật sự cảm k*ch t*nh cảm ngài dành cho tôi, nhưng thực sự tôi không thích ngài, ở bên cạnh 1 người không có tình cảm với mình thật sự rất đau khổ, tôi tin chắc sau này ngài sẽ hạnh phúc, cảm ơn ngài đã giúp tôi trong thời gian qua, sau này hữu duyên sẽ gặp lại, hy vọng lúc đó ngài sẽ tìm được hạnh phúc cho riêng ngài, Ngày 26 tháng 5 năm 2012, Kí tên Giai Mẫn"
    Giai Mẫn tìm đến nhà chú Chu ( Chu Tiến) là bạn thân thiết với ba mình, kể mọi sự tình cho chú Chu biết nhờ chú giúp cô ra nước ngoài.

    Chu Tiến nghe xong rất tức giận nhưng không thể làm gì khác, ông mang ra 1 tấm thẻ ATM:" Đây là số tiền ta đã mượn cha cháu lúc ta đang xây dựng sự nghiệp, sau này khi ta có sự nghiệp riêng ta mang trả cha cháu, cha cháu không nhận và kêu ta cầm đó, sau này ông ấy mất ta không biết phải làm gì bây giờ cháu ra nông nổi như vầy ta đã biết ta cần làm gì, đây là số tiền ta đã mượn cộng với số tiền lãi do ta tự tính theo năm tháng cháu hãy cầm lấy".
    " Cháu cảm ơn chú nhưng cháu chỉ lấy đúng số tiền cha cháu cho chú mượn"
    " Không con hãy lấy đi, đó là tấm lòng, là tình nghĩa của ta với cha cháu"
    " Cảm ơn chú, sau này cháu sẽ trả ơn"
    Giai Mẫn được Chu Tiến giúp đỡ mua vé máy bay sang Mỹ, nhưng lại cho Giai Mẫn đi sang Nhật bằng đường tàu, mục đích để Giai Mẫn chấm dứt tất cả ở đây không ai tìm thấy cô.
    Đưa Giai Mẫn ra cảng Chu Tiến và Chu phu nhân dặn dò Giai Mẫn rất kĩ lưỡng.

    Qua đó Giai Mẫn sẽ ở cùng với con gái họ, lớn hơn cô 6t tên Chu Tiểu Ly làm giáo viên cấp 3.
    Tàu đi mất 1 ngày 1 đêm, Giai Mẫn qua Nhật được Tiểu Ly sắp xếp chổ ở và cho học tại trường trung học cô đang dạy.
    Bên này Thiên Minh đang điên cuồng tìm kiếm cô ở khắp nơi trên đất Mỹ..
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 11: 11: Là Người Của Thiên Minh


    Đến nhật mọi thứ đối với Giai Mẫn vô cùng mới mẻ, cô phải học tiếng, học văn hóa! , Nhưng cũng may cho cô là có Tiểu Ly giúp đỡ cho cô.

    1 Tuần sau, bên nhà Chu Tiến báo cho Giai Mẫn" mẹ cô bị tai nạn, đang hấp hối ở Trung Quốc"nghe tin cô tức tốc đi máy bay trở về vì dù gì đó cũng là mẹ ruột cô.

    Về đến Trung Quốc cô lập tức đến bệnh viện và gọi cho Giai Ý.

    " Mẹ! Không phải mẹ bị tai nạn sao?"
    Mẹ cô quát" Tôi không nói vậy liệu cô có vác mặt về đây không?"
    " Vậy mẹ gọi con về đây có việc gì?"
    Bà Liên điềm tĩnh:" Dương Quãng bị tai nạn cần nhóm máu Rh-, hiện tại có cô và Giai Ý có nhóm máu này, nên cô đi hiếm máu cho Dương Quãng đi, nó đang nằm phòng ké bên"
    Giai Mẫn nghe rất lo lắng vì cô vẫn còn yêu cậu ta nên vội vàng đồng ý, với lại cậu ta cứu cô 1 lần xem như lần này trả ơn.

    Hiến máu xong Giai Mẫn nằm trên giường mệt lã,ca phẫu thuật Dương Quãng thành công tốt đẹp.

    Lúc này cô nghe mẹ của Dương Quãng ở phòng kế bên" Cảm ơn con Giai Ý, nhờ con mà Dương Quãng được cứu sống"
    Hiểu hết mọi chuyện Giai Mẫn cười nhẹ.

    Rầm! Thiên Minh đập cữa đi vào, Giai Mẫn vẫn không hiểu vì sao Thiên Minh biết chuyện, cô không biết Tố Tố là người lấy thông tin cho phía Thiên Minh.

    Anh bế cô ra khỏi bệnh viện đưa cô về nhà anh- ngôi nhà mà không biết Giai Mẫn đã ra vào bao nhiêu lần rồi.

    Vừa về nhà Thiên Minh bế cô lên thẳng trên phòng, đặt xuống giường ôm, hôn cô thắm thiết "Đừng buông ra" Giai Mẫn cố sức đẩy anh ra, nhưng cô hiện giờ rất yếu không thể làm gì anh ta.

    Thiên Minh hôn môi Giai Mẫn ngấu nghiến, xuống ôm hôn cổ của cô:"Giai Mẫn van xin em cho anh 1 cơ hội đi mà"
    " Nhưng em chưa quên Dương Quãng".

    " Không sao! Anh chấp nhận yêu đơn phương em cho đến khi nào em yêu anh".

    Giai Mẫn: " Nhưng ngài định làm gì tôi".

    " Xin lỗi em, anh định chuyện này sẽ đợi năm em 18 tuổi sẽ làm, nhưng bây giờ anh không đợi được nữa, đêm nay em sẽ là của anh, anh biết em chưa đủ tuổi nhưng anh chấp nhận mọi hậu quả tồi tệ của đêm hôm nay".

    Thiên Minh xé toạc bộ đồ của Giai Mẫn, hôn khắp nơi trên cơ thể cô, hôn từ môi, cổ và đến hai quả đào trắng nỏn của cô.

    " A! Đừng mà xin ngài"
    " Em đau ư, anh xin lỗi đây là lần đầu tiên của anh, anh sẽ nhẹ nhàng hơn nhưng sẽ không dừng lại đâu, cho anh! "
    Giai Mẫn cố dùng sức chống cự, nhưng vẫn không lại Thiên Minh, cô thầm nghĩ:" Cuộc đời cô bây giờ chả còn gì lưu luyến nữa, nên thôi cứ mặc cho Ngài ấy muốn làm gì thì làm xem như trả ơn lấy thân báo đáp và cô cũng dự định sẽ không bao giờ lấy chồng sinh con".

    Và rồi chuyện gì đến cũng đến đêm đó cả 2 ân ái cuồng nhiệt với nhau đây lần đầu của Giai Mẫn thuộc về Thiên Minh và lần đầu tiên của Thiên Minh cũng dành cho Giai Mẫn,đêm nay cô là người của anh, anh là người của cô.

    Sáng sớm 9 giờ Giai Mẫn mới ngọ quẫy dậy, tay Thiên Minh vẫn ôm chặt cô không rời.

    Giai Mẫn nghĩ: " Nếu ngày hôm đó thay vì Dương Quãng người cứu cô là Thiên Minh thì tốt biết bao".

    Bên ngoài dì quản gia Ánh gõ cữa" Ta để đồ ăn ngoài cửa nhé, lát cậu lấy ăn nha".

    " Giai Mẫn đi ăn sáng nhé, ngài đi ăn đi tôi đi tắm, đã 2 ngày nay tôi không rồi"
    "Vậy để tôi bế em đi tắm nhé"
    Dứt lời không cần Giai Mẫn trả lời anh bế cô vào phòng tắm dịu dàng tắm rữa cô nhẹ nhàng mặc cho Giai Mẫn vùng vẫy.

    Tắm xong Giai Mẫn và Thiên Minh cùng nhau ăn sáng.

    " Giai Mẫn à! Em có muốn chứng minh cho những người ghét em, bỏ rơi em phải hối hận không? Anh sẽ giúp em trở thành 1 người hoàn hảo có tất cả khiến họ phải hối hận vì bỏ rơi em, anh sẽ cho họ thấy em từng ngày từng ngày một thành công".

    Giai Mẫn im lặng 1 hồi, rồi cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

    Giai Mẫn ngước đầu nhìn Thiên Minh:
    " Nhưng mà bằng cách nào?"
    " Em ở cạnh anh đi anh sẽ giúp em"
    " Nhưng tôi!.

    "
    "Không lèm bèm nữa quyết định vậy đi.

    "

    " Tôi học kém như vậy không cố nổi đâu".

    "Anh sẽ là gia sư cho em, em không cần bận tâm việc đó,em cũng không cần mời gia sư đâu, anh trực tiếp kèm em học".

    Giai Mẫn gọi điện báo cho Tiểu Ly mọi chuyện, và nói sẽ ở lại Trung Quốc hiện tại không qua Nhật được.

    Tiểu Ly bên Nhật nghe Giai Mẫn kể có người giúp đỡ cũng yên tâm phần nào: " Em cứ ở đó, có khó khăn thì về đây, chị luôn mở cửa đón em".

    " Dạ cảm ơn chị".

    Kể từ đó ngày nào Thiên Minh cũng đưa cô đến trường chiều về đón cô về, cả trường giờ đây ai cũng xôn xao về mối quan hệ của cô với nhà đầu tư của trường.

    Còn phía Dương Quãng vì tưởng lần đó người cứu anh là Giai Ý nên cũng đã trở thành người yêu của cô.

    Nhóm Tiểu Mai thấy cô được đưa đưa đón đón như vậy ghen ghét kiếm chuyện.

    " Ây yo, cặp được đại gia luôn, hết cướp vị hôn thê của em gái không thành bây giờ đến l*m t*nh nhân cho đại gia, đúng là loại gái hư hỏng".

    Giai Mẫn túm áo Tiểu Mai
    " tốt nhất đừng đụng vào tôi, không thì cô không lãnh nổi hậu quả đâu nhé, đồ dơ bẩn cô tưởng tôi không biết chính cô là người phái người đánh tôi"
    " Xem cô có bảng lĩnh lớn cỡ nào?"
    Giai Mẫn không nói lời nào tiếp tục ngồi làm bài tập.

    Chiều đó Giai Mẫn nhắn cho Thiên Minh " Chiều nay tôi có hẹn với bạn không về được, ngài đừng đón tôi nhé, tôi tự về".

    Thiên Minh đồng ý nhưng anh vẫn đến trường từ xa theo dõi cô.

    Giai Mẫn bước ra từ trường sớm hơn 15p( Thiên Minh như thường lệ hay đến đón cô sớm) cô đi đến 1 siêu thị gần đó, cô mua sơn dây thừng ròng rọc xong sau đó đứng chờ tại hẻm vô nhà Tiểu Mai.

    Khi Tiểu Mai đi đến hẻm bị 1 thùng sơn dội thẳng vô đầu mặt mũi tay chân cô toàn sơn.

    Giai Mẫn đi lại gần đó túm áo cô.

    "Sao nào? Tiểu Mai cảm thấy thế nào chứ? không phải đang thách thức tôi à, nói rồi cô đụng nhầm người rồi, còn nữa cô cặp với thầy giáo dạy lý đúng không, bà đây có hình ảnh cả đấy, chỉ cần tôi gữi lên trang wed của trường tôi xem cô sống nổi không?"
    " Cô dám!! Tôi! tôi xin lỗi cô! tôi xin lỗi.

    "
    " Muốn tha, được nhưng tôi phải trả cô 3 cái tát mà mấy tên kia đã tát tôi"
    Giai Ý và Dương Quãng thấy cảnh đó chạy lại " Chị, dù gì cậu ấy đã xin lỗi rồi chị tha cho cậu ấy đi"
    Dương Quãng" Em đang bạo lực học đường đó, Giai Mẫn em quá hư đốn rồi"
    Chát, Giai Mẫn tát Dương Quãng
    Giai Ý rất bất ngờ vì cái tát này của cô nên đã đẩy mạnh Giai Mẫn té.

    Thấy Giai Mẫn té Thiên Minh chạy như bay lại đỡ cô lên " Em không sao chứ?"
    "Giai Ý! Vì 1 thằng con trai mà cô xô ngã chị gái mình ư?" Thiên Minh lườm liếc.

    " Tôi không sao, ngài về trước đi"
    " Em về với anh" Thiên Minh bế cô lên xe trong sự ngỡ ngàng của 3 người.

    ! !.

    .
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 12: 12: Chuyện Học Đường


    " Sao, học sinh kia gây chuyện với em à?
    " Đúng đấy, cô ta chính là người phái người đuổi đánh tôi đó".

    Thiên Minh nhìn Giai Mẫn cười, đột nhiên anh hỏi:" Dương Quãng đang quen em gái em, em cảm thấy thế nào?"
    " Tôi chả sao cả, bà đây yêu được bỏ được ân oán trả hết không còn vướn bận nữa"
    Thiên Minh nghe cô nói không cần tình cảm với Dương Quãng trong lòng tràng ngập vui sướng.

    Cảnh đánh Tiểu Mai lúc nảy đã có người tiện tay quay lại được, khi Giai Mẫn vừa đi tốc độ lang truyền clip đó chóng mặt kèm theo những bình luận mỉa mai.

    " Đúng là học sinh hư hỏng","Đúng là không có ba mẹ dạy giỗ"," Học sinh trường quốc tế mà thế ư", " Tội cho cô gái kia".

    Giai Mẫn cầm trên tay đọc lần lượt những bình luận ấy sắc mặt căng thẳng.

    Thiên Minh thấy thể giật điện thoại từ tay cô
    " Em yên tâm, anh sẽ giúp em làm bay màu clip đó trên các trang wed".

    " Ngài không cần vì tôi mà làm nhiều vậy đâu, để tôi tự xữ lý được"
    " Anh đã nói rồi cho dù em không đồng ý anh vẫn làm, nghe anh đi học lực em đang tiến bộ em đừng để chuyện này làm ảnh hưởng, còn bây giờ em muốn đi đâu và ăn gì để anh đưa em đi".

    " Đi nhậu đi, ngài đi nhậu với tôi, tôi thèm rồi".

    Thiên Minh"!.

    "" Được chiều em".

    2 Người đi đến 1 cữa hàng tiện lợi Giai Mẫn mua bia và rất nhiều đồ ăn vặt.

    Thiên Minh đưa cô đến cánh đồng trống mà 2 người hay đến đó mỗi lần có tâm sự.

    Trãi 1 tấm thảm trắng, bày biện nào là bia, xoài, bánh snack, que cay, bánh que!.

    ,
    Mỗi người 1 góc Giai Mẫn ngồi tâm sự với Thiên Minh rất nhiều chuyện những chuyện buồn mà cô đã trãi qua.

    " Ngài biết không, người ta nói: tuổi học trò là độ tuổi đẹp nhất với nhiều ký ức hồn nhiên, đẹp nhất dưới ngôi trường dấu yêu bên thầy cô, bạn bè.

    Đó là nơi ta được khóc, được cười với những cảm xúc chân thành.

    Nhưng tôi không có bạn bè, thầy cô cũng không ai ưa cả, lúc gặp Dương Quãng tôi cứ nghĩ cậu ta sẽ là kí ức đẹp duy nhất trong đời học sinh nhưng ai đâu có ngờ cậu ấy chỉ là 1 thoáng gió đi qua thôi.

    Vậy cho nên người như tôi không có phúc phần có điều đó cái thứ mà gọi là Kỷ Niệm Tuổi Học Trò"
    Vừa nói cô uống thêm vài ngụm bia uống xong còn bóp nát lon.

    Thiên Minh nhìn Giai Mẫn không khỏi sót xa anh đi lại gần cô ôm cô vào lòng" Không sao từ từ e sẽ có những người thực thụ"
    " Bạn thực thụ?Ở đâu ra?, thôi có cũng được không có cũng không sao, trể rồi về đi".

    Về đến nhà Giai Mẫn mỡ điện thoại ra xem, toàn bộ clip và bình luận về sự việc cô đánh Tiểu Mai điều biến mất không dấu vết, Còn Thiên Minh đang ngồi thư phòng hình như gọi điện cho ai đó.

    " Alo! Cậu có muốn chuyển trường cho 2 đứa em sinh đôi của cậu không, chuyển đi tôi tài trợ học phí"
    " Thật không, thế thì tuyệt vì bọn nó cũng không vui vẻ gì khi ngày cũng đến trường với bao ánh mắt kì thị".

    Thiên Minh:" Nhưng tôi muốn nhờ 2 đứa em của cậu 1 chuyện! ".

    Nói chuyện xong Thiên Minh về phòng lúc này Giai Mẫn đã cuộn tròn trong chăn anh từ leo lên giường chui vào chăn ôm cô khẽ thì thầm:"Yên tâm, từ từ anh sẽ bù đắp hết những gì em không có trong quá khứ, anh sẽ cho em mọi thứ".

    Sáng hôm sau, tại lớp học của Giai Mẫn.

    Thầy Mạnh:"Chào cả lớp hôm nay lớp chúng ta có 2 người bạn mới, các em vào đi".

    Từ ngoài cữa 2 em học sinh bước vào, cả lớp bàn tán xôn xao.

    " Ôi trời đất ơi, thể loại gì thế này", " Ôi nhìn cậu ta kìa bị dính ngãi heo à"
    " Im trật tự" Thầy Mạnh quát.

    " Các em tự giới thiệu về mình đi"
    Cô bé học sinh mũn mĩn nhưng rất đáng yêu "Chào mình là Xuân Muội, rất vui được gặp các bạn ạ ".

    Tiếp theo là cậu học sinh với ngương mặt vô cùng thanh tú" Chào mọi người mình tên là Đông Ca hi hi, nhưng mọi người gọi mình là Đông tỷ đi nha, mình thích lắm, ở đây nhiều troai đẹp nè".

    Tiểu Mai chế nhạo" Ôi! Thứ lập dị gì vào lớp mình thế nhỉ? "
    Giai Mẫn ngồi bàn cuối nghe chói tay:" Có người chỉ biết nói người khác mà quên nhìn đống rác trên đầu mình kìa".

    " Mày nói ai?" Tiểu Mai như muốn chạy lại đánh Giai Mẫn.

    " Cả lớp im, tôi nói cho 2 em biết Tôi còn sống"
    Sau khi nghe thầy quát cả lớp mới im lặng.

    " Hai em ngồi cuối lớp đi, gần chổ Giai Mẫn đó"
    " Vâng thư thầy".

    1 Nam sinh trong lớp hô to lên: " Giai Mẫn là hình tượng của bạo lực học đường đấy, vì 2 cậu mới đến nên tôi muốn nhắc nhỡ 2 người đó, ha ha".

    Đông Ca và Xuân Muội nghe nói cũng liếc nhìn trộm Giai Mẫn bị cô nhìn lại họ cũng lúng túng quay đầu lên bảng.

    Vào giờ ra chơi Giai Mẫn đi lang thang trong sân trường cô ngồi trên 1 hàng ghế đá.

    Cô đi đến đâu ai nấy cũng điều bàn tán tới đó tất nhiên đang xôn xao về chuyện cô bạo lực học đường.

    .
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 13: 13: Trái Tim Em Làm Bằng Sắt Đúng Không


    Đang ngồi trầm tư suy nghĩ, từ xa 2 anh em Đông, Xuân đi lại.

    "Chào cậu! Cho tớ bọn tớ quen nhé"
    Giai Mẫn ngạc nhiên:"Tại sao lại làm quen với tôi, bộ các người không nghe tôi là nữ sinh chuyên đi đánh người à?"
    Xuân Muội:"Bọn tớ biết là cậu hay đánh người, nhưng cách cậu nói chuyện với cậu Tiểu Mai thì tôi biết chắn chắc phải có lý do cậu mới làm vậy".

    Đông Ca cũng tiếp lời:" Cũng cảm ơn cậu hồi nảy đã nói đỡ giúp bọn tớ, thấy cậu cũng không chơi với ai, chúng tôi không biết chơi với ai, nên 3 chúng ta là bạn đi".

    Giai Mẫn thầm nghĩ:" có khi nào 2 người này là do Thiên Minh sắp xếp?", không suy nghĩ nhiều Giai Mẫn hỏi thẳng: " 2 cậu có biết Ngài Thiên Minh?"
    Đông Ca nhanh nhảu trả lời:" Biết chứ anh ấy là bạn thân của anh trai chúng tôi, anh ấy rất chi là phong độ, nhưng tiết là hoàng tử ấy không để ý đến tôi".

    Giai Mẫn đã đoán đúng nhưng vẫn hỏi thêm:" Vậy ngài ấy sắp xếp cho 2 cậu đến đây"
    Xuân Muội:"Đúng vậy, bởi vì ở trường cũ chúng tôi bị bạn bè không ai chơi với chúng tôi, nên anh trai tôi cho chúng tôi đến đây anh ấy nói là ở đây có 1 người bạn cũng cô đơn giống chúng tôi".

    Giai Mẫn nhìn 2 người họ:" Tôi đã hiểu rồi, nhưng tại sao lại không ai chơi với 2 cậu?".

    ,
    Xuân Muội vẻ mặt đượm buồn kể lễ:" Lúc trước tôi là 1 cô bé rất xinh xắn, nhưng từ 1 lần tôi bị bênh phải vô rất nhiều nước biển, cộng với uống rất nhiều thuốc bổ nên cơ thể bắt đầu phì to xấu xí, tôi đi đến đâu ai cũng chê cười là tôi ăn nhiều, tôi dành ăn nhưng họ đâu biết bảng thân tôi bị như vậy và tôi cực kì ghét thân thể mập béo của mình"
    Còn về phần Đông Ca cậu ta cũng kể về số phận ngang trái của mình:" Trước đây tôi vẫn là 1 cậu bé bình thường, nhưng từ năm 10 tuổi tôi đã ý thức được giới tính bên trong con người mình, ngoài Xuân Muội và anh 2 ra không 1 ai chấp nhận con người thật của tôi, ba mẹ tôi ngày mắng đêm la tôi rất nhiều, và đương nhiên tôi cũng bị bạn bè xa lánh".

    Giai Mẫn cảm thấy thật đáng thương cho số phận của họ, cũng là tiểu thư và thiếu gia giống cô và cùng luôn bị tổn thương.

    " Được từ nay chúng ta là bạn"
    " Được"" Được" 2 anh em Đông Ca Xuân Muội thay nhau nói.

    Tiểu Mai nhìn vào nhóm 3 người bĩu môi:" Đúng là 3 đứa lập dị chơi với nhau, đúng là xứng mà".

    Cứ như vậy 3 người họ tạo thành 1 nhóm chơi thân với nhau từ đó Giai Mẫn đã có bạn bè đã có kỉ niệm học trò như bao người khác.

    ____________
    Thời gian thấm thoát trôi còn đúng 1 tháng nữa là Giai Mẫn tròn 18t, lúc này người háo hức nhất là Thiên Minh, vì cái ngày anh đợi chỉ còn 1 tháng nữa thôi, ngày mà Giai Mẫn danh chính ngôn thuận làm vợ anh.

    Hôm đó ăn cơm xong Thiên Minh vội dẫn Giai Mẫn lên lầu.

    "Giai Mẫn, anh có cái này tặng em đây" anh lấy ra 1 cái vòng tay kim cương chiếc vòng màu bạc xung quanh nó là những viên kim cương đỏ lấp lánh, bên trong chiếc vòng khắc chữ "Giai Mẫn 20/8/1996 & Thiên Minh 14/10/1986 "
    " Ngài Thiên Minh, tôi đã mắc nợ ngài quá nhiều không biết khi nào trả hết tôi không muốn nhận".

    " Tại sao chứ, anh yêu em, tặng quà cho người anh yêu có gì sai, Giai Mẫn em định trả ơn những việc anh làm cho em sao? sao e nhẫn tâm với anh như vậy"
    " Giai Mẫn anh hỏi em nhưng lúc anh ân ái với em, em có cảm giác nào không? em có rung động không?"
    " Thưa ngài, ngài hỏi tôi vấn đề này nhiều rồi tôi cũng trả lời nhiều rồi, những lần là do ngài chủ động tôi vì ngài là ân nhân nên mới! nên mới để cho ngài thỏa mãn coi như đền đáp chút công ơn của ngài".

    Thiên Minh:" Thỏa mãn ư? Hứ, đúng thỏa mãn cơ thèm khát tình yêu tôi dành cho em"
    Thiên Minh thất thần, ánh mắt đỏ hoe nhìn vào Giai Mẫn tay anh đặt vào tim cô:" Giai Mẫn chổ này của em làm bằng sắt đúng không?"
    " Hả! Tôi! ,tôi"
    Giai Mẫn đang bối rối Thiên Minh ôm chầm lấy cô, đ è xuống giường, bắt đầu hôn cô mãnh liệt, bộ váy trên người cô nhanh chóng bị anh lột s@ch, anh xé áo bra của cô để lộ vòng 1 trắng nỏn nà, anh hôn nó, ngậm lấy nó, mặc cho Giai Mẫn vùng vẫy ngón tay anh vẫn trườn xuống giữa 2 chân cô, anh xoa, bóp, rồi đưa ngón tay anh vào.

    Giai Mẫn r3n rỉ: " A!.

    xin ngài! tôi "
    Thiên Minh không những không dừng lại mà còn nhanh chóng cỡi hết quần áo trên người anh, anh 1tay ôm chặt cô 1 tay vẫn luôn để bên dưới của cô, sau đó tiếp tục dùng cơ thể của anh đâm vào cô, động tác càng ngày càng mạnh.

    Giai Mẫn thét nhỏ: " ngài ơi.

    .

    tôi đau lắm"
    Thiên Minh nghe từ đau thì mọi hành động anh chậm lại, anh vuốt v e mặt cô: " Mẫn ơi, anh xin lỗi đã làm em đau, anh sẽ nhẹ lại"
    Trãi qua 2 tiếng đồng hồ ân ái, Lúc này đã rất khuya Thiên Minh vẫn vậy vẫn ôm cô vào lòng mà đi ngủ.

    Giai Mẫn lúc này vẫn còn chưa ngủ anh thì thầm vào tay cô:" Tháng sau anh cầu hôn em, nhất định em phải đồng ý".

    ~Ai ngờ đâu 1 tháng sau tai họa ập đến, Thiên Minh lại phải chịu nổi đau xa cách.

    .
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 14: 14: Cầu Hôn


    Ngày ấy càng ngày càng đến gần, Thiên Minh cầm chiếc nhẫn kim cương sắp tới sẽ cầu hôn Giai Mẫn mà ngắm ngía nó rồi cười 1 mình.

    Hôm nay Giai Mẫn đi chơi với nhóm 2 anh em Đông Ca, Xuân Muội, cô nói 9 giờ về mà bây giờ chưa cô gọi anh đón cô về.

    Anh gọi cho cô nhưng gọi hơn 10 cuộc rồi vẫn không nghe máy.

    Thiên Minh lo lắng gọi cho Xuân Muôi.

    " Alo em! Giai Mẫn nhà anh còn chổ em không?"
    " Hồi nảy bọn em đi công viên chơi, nhưng trời mưa nhỏ nên tụi em đi về, lúc về thì học bá Dương Quãng có tìm cậu ấy, và anh ta nói là chuyện liên quan đến cậu Giai Ý".

    Thiên Minh nghe nhắc đến Dương Quãng và Giai Ý anh cảm thấy vô cùng bất an, anh thật sự rất ghét 2 con người này, anh tức tốc đi tìm cô.

    Bên này Dương Quãng đang nói chuyện với Giai Mẫn.

    " Giai Mẫn à, Anh và Giai Ý đã chia tay rồi, em ấy vì ước mơ trở thành diễn viên của mình nên đã quen với 1 đạo diễn, và tuần sau em ấy sẽ sang Mỹ du học, em ấy nói lời chia tay với anh từ tháng trước".

    " Rồi liên quan gì đến tôi vậy?, vớ vẫn"
    " Giai Mẫn, thật ra anh còn yêu em, quay lại với anh nhé, vì Giai Ý giúp anh hiến máu cho anh nên anh mới làm người yêu em ấy, bây giờ em ấy có tình yêu mới rồi, em quay lại với anh nha"
    " KHÔNG BAO GIỜ" " Cút nhanh cho bà đây nhờ".

    Dương Quãng ôm lấy Giai Mẫn cô vùng vẫy hết sức, vớ được 1 chai thủy tinh đặt trên ghế đá bên đường cô tát vào đầu Dương Quãng, cậu ta đau mà buông ra.

    Giai Mẫn tát thêm vào Dương Quãng:" Đúng là cặn bã".

    " Em nói anh?"
    " Ở đây có tôi với anh, tôi không nói anh chả lẽ nói tôi à, Mà nè tôi đã biết chuyện anh sai người gây tai nạn cho Đông Ca, làm tay cậu ấy bị thương anh hãm hại khiến cậu ấy không thể đi thi vẽ được, chuyện này từ từ có bằng chứng chúng tôi sẽ không để yên cho anh đâu"
    Dương Quãng tỏ vẻ khinh bỉ:" Loại bán nam bán nữ như cậu ta cũng đòi có tư cách đi thi vẽ và bước voi đội ngũ mỹ thuật của trường à?, anh thân là người thừa kế 1 ngôi trường danh giá phải biết loại bỏ những thành phần gây ảnh hưởng xấu đến văn hóa nhà trường".

    Giai Mẫn túm lấy cổ áo cậu ta:" Anh nói cậu ấy là bán nam bán nữ còn anh là thuộc thể loại bán người bán thú".

    " Bán người bán thú" Dương Quãng tức giận hai tai bóp chặt hai vai Giai Mẫn vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống cô.

    Thiên Minh từ xa chạy lại, đấm vào Dương Quãng 1 cái " Này cậu! Cậu khốn nạn vừa thôi, cô ấy sắp làm vợ tôi rồi mong cậu đừng phá đám".

    " Sao cái gì? Anh không tin, Giai Mẫn nói cho anh biết đây không phải sự thật"
    Giai Mẫn: " Đây không phải sự thật"
    " Anh biết ngay mà, biết em sẽ không cưới hắn mà"
    Thiên Minh nghe hụt hẫng hẳng, đứng khựng lại.

    Rồi Giai Mẫn cười đáp:" Ai nói anh là tôi sẽ không cưới ngài ấy"
    " Lúc nảy em vừa nói.

    .

    "Dương Quãng chưa nói xong Giai Mẫn ngắt lời anh: " Cái đó là anh bảo tôi nói mà, tôi chỉ làm theo lời anh thôi mà, ha ha bất ngờ lắm đúng không?"

    Thiên Minh:"~"
    " Thôi chúng ta về thôi" Giai Mẫn kéo tay Thiên Minh đi bỏ lại Dương Quãng 1 mình căm phẫn.

    " Giai Mẫn em đợi nó, rồi em sẽ hối hận"
    Lên Xe Thiên Minh Giai Mẫn thấy anh im lặng chủ động lên tiếng xin lỗi" Tôi xin lỗi ngài vì tôi quên gọi cho ngài để ngài lo lắng, tôi xin lỗi".

    Thiên Minh vẫn im lặng.

    Về đến nhà Thiên Minh kéo cô lên phòng.

    " Giai Mẫn hồi nảy lời em nói với cậu ấy là như thế nào, em đồng ý lấy anh đúng không?"
    " xin lỗi, nhưng tôi chỉ đùa với hắn thôi"
    Thiên Minh nắm tay rồi quỳ xuống chân cô.

    " Giai Mẫn cưới anh nha, xin em đấy"
    " Tôi! " " Em phải đồng ý cho anh, em phải làm vợ anh"
    " Nhưng tôi mới sắp tròn 18t, có sớm quá không?"
    " Không sớm, cưới xong em vẫn đi học bình thường, có thai thì nghĩ sinh xong học tiếp, Anh Yêu Em Giai Mẫn"
    Rồi anh lấy ra chiếc nhẫn anh đã chuẩn bị trước đó cầm tay cô lên:"Hãy làm vợ anh, suốt đời ở bên anh nhé".

    Giai Mẫn nói không có tình cảm với Thiên Minh là dối lòng, cô đã có tình cảm với Thiên Minh, chẳng qua là do cô tự mặc định trong lòng mình là sẽ không yêu ai nên cô không dám thừa nhận mình có yêu Thiên Minh.

    Giai Mẫn ấp úp: " Tôi đồng ý"
    Thiên Minh nở nụ cười vô cùng hạnh phúc, ôm lấy cô, cuối cùng điều anh ấy mong chờ nhất đã trở thành sự thật.

    Anh ôm cô vào lòng mình, bế cô đi tắm, 2 người họ vui vẻ trong ấy hơn 45 phút đồng hồ sau đó anh bế Giai Mẫn trở ra phòng ngủ, bắt đầu 1 cuộc ân ái mãnh liệt với cô vợ bé nhỏ của mình.

    Trên giường, 2 người bám chặt lấy nhau.

    Thân hình anh cao lớn khỏe mạnh ép chặt lấy thân thể thon thả mềm mại trắng hồng của cô, cặp đùi kẹp vào anh, tay Thiên Minh vuốt ve khắp cơ thể cô.

    Va chạm thêm dồn dập mạnh mẽ, vừa khó chịu vừa khoan khoái, cái miệng nhỏ của Giai Mẫn vì bị anh hôn mà hơi sưng đỏ lên.

    Toàn thân trên dưới, mỗi một tấc da thịt của cô anh đều hôn, đều vuốt v e qua, cơ thể của cô đã sớm là của anh và của anh mãi mãi.

    .
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 15: 15: Thử Váy Cưới


    Ân ái đến tận khuya, hôm sau đến trưa 2 vợ chồng họ mới dậy.
    Hôm nay dì quản gia nghỉ phép về quê, ở đây Thiên Minh 1 tay nấu ăn và bưng lên tận phòng cho cô ăn.

    Lúc này Giai Mẫn đã tỉnh dậy cô đi vệ sinh cá nhân đứng đánh răng cô nghe mùi thức ăn thoang thoảng đi ra khỏi nhà vệ sinh cô đã thấy 1 tô súp nấm để trên bàn.
    " Woa! ngon thế thơm phức"
    Thiên Minh cầm 1 ly sữa đi vào " Sao, nhìn ngon không? anh tự tay nấu cho em đấy"
    " Woa ngài giỏi thật, mà sao có 1 tô thế, ngài không ăn à?"
    " Anh với em ăn chung đấy, em không ngại ăn chung tô, chung thìa với chồng mình chứ"

    " À,em không ngại, ngài ngồi ăn với em"
    Thiên Minh kéo bàn gỗ lại sát giường, anh để Giai Mẫn ngồi giữa hai ch@n mình,còn anh 1 tay ôm lấy eo cô, 1 tay dùng thìa xới cho cô ăn.Trong căn phòng đó bây giờ tràng ngập hạnh phúc của 2 người.
    Ăn xong Thiên Minh Minh dẫn Giai Mẫn đi đến 1 nơi, nơi đó là cữa hàng áo cưới:" Giai Mẫn ngày mai chúng ta kết hôn nhé, hôm nay chúng ta sẽ đi chọn lễ phục"
    " Nhưng em chưa đủ tuổi còn 3 ngày nữa cơ mà, ngài có vội lắm không?"
    " Thì chúng ta tổ chức hôn lễ trước, sinh nhật em sẽ đi đến cục dân chính đăng kí kết hôn, quyết định vậy nhé."
    Thiên Minh vừa nói xong xe cũng đã đậu trước cữa tiệm, anh nắm Giai Mẫn vào trong chọn váy cưới, cuối cùng cũng chọn được 1 mẫu rất đẹp:Mẫu váy cưới được thiết kế theo xu hướng cổ tàng hình kết hợp cổ cúp ngực trái tim điệu đà, giúp tôn nét yêu kiều với vòng 1 đầy đặn của cô dâu.

    Trên thân váy là họa tiết hoa ren cao cấp được phủ trên toàn thân váy tạo điểm nhấn sang trọng bắt mắt.

    Phần đuôi váy dài tạo sự thướt tha uyển chuyển, dịu dàng hơn trong từng bước đi của cô dâu.
    Sau khi chọn xong nhân viên hướng dẫn Giai Mẫn vào phòng thay đồ để mặc thử lúc này Thiên Minh đứng dậy đi về phía nhân viên giật lấy bộ váy cưới: " Để tôi tự mặc cho vợ tôi, 2 cô xong việc rồi".
    1 tay cầm váy cưới 1 tay nắm lấy Giai Mẫn kéo cô vào phòng thay đồ.

    Thiên Minh vừa kéo rèm lại tay anh lập tức kéo khóa kéo của Giai Mẫn xuống, váy cô rơi xuống anh không mặc váy cưới cho ngay mà ôm từ phía sau cô,vừa ôm vừa vuốt v e, anh hôn lên cổ, ngửi mùi hương của cô:" Giai Mẫn em có biết bây giờ anh hạnh phúc lắm không, chính em đã mang hạnh phúc này đến cho anh, hãy ở bên anh mãi nhé đừng bao giờ rời khỏi anh".

    " Dạ em biết, ngài nhanh chóng mặc vào cho em đi, không nhân viên bên ngoài bàn tán đó"
    " Kệ họ, nói cho em biết đây là cữa hàng của nhà anh đấy và bây giờ nó đã là của em, việc bà chủ ông chủ nhân viên dám ý kiến sau?"
    " Vâng Vâng"
    "Để anh âu yếm em 1 lát nhé, âu yếm em xong mặc vào không muộn" Thiên Minh tiếp tục vuốt v e cô anh đưa tay cỡ nút thắt áo ngực để lộ ra vòng 1 đầy quyến rũ, anh đưa tay nắn b óp và chọc vào nhụy hồng của cô, hình ảnh của hai người phản chiếu hết trêm gương của phòng thay đồ, nhìn vào gương giống như đang xem phim người lớn.
    Sau khi mân mê vòng 1 của Giai Mẫn anh tiếp tục luồng tay vô quần con của vô, anh xoa xoa nó " Giai Mẫn, chổ này của em ra rồi nè"
    Giai Mẫn la âm thanh nhỏ nhẹ không dám lớn tiếng vì sợ bên ngoài nghe" A..a.., thôi dừng lại đi ở đây bên ngoài có nhiều người"
    " Em yên tâm, không ai dám vào đây đâu, bọn họ ra ngoài hết rồi cữa tiệm cũng đóng cữa rồi, lát xong tôi gọi người mỡ cữa cho chúng ta".
    Vừa dứt lời ngón tay thon dài anh chọc sâu vào bên trong Giai Mẫn, anh ngoáy ngoáy nó, một ngón, hai ngón rồi anh cho tất ba ngón vào.
    " A....!đừng mà, dừng đi Thiên Minh, em khó chịu".
    Thiên Minh không những không dừng lại mà anh còn đưa vào sâu hơn nữa, sau đó anh đưa ba ngón tay dính đầy dịc* thủy của Giai Mẫn mà m*t li3m hết.

    " Ngon.." Thiên Minh thốt lên.
    Giai Mẫn cảm nhận phía sau cô có vật gì đó đang cứng lên, Thiên Minh nhanh chóng kéo quần cô xuống rồi xoay người sang phía đối diện mình, anh c ởi quần mình ra, cảnh trước mắt khiến Giai Mẫn thẹn thùng đỏ mặt cũng may là cô quay lưng vô gương không thì nhìn hình ảnh mình h0an ái chắc cô xấu hổ mà ngất đi.
    Anh tiếp tục nâng 1 chân cô lên đùi mình bắt đầu đẩy nhịp nhàng, trong căn phòng ấy bây giờ tràng ngập mùi h0an ái của đôi vợ chồng trẻ.

    Được khoảng 45 phút sau, lúc này Thiên Minh mới từ từ mặt bộ váy cưới lên người cô
    Giai Mẫn mặc lên người bộ váy này nhìn không khác gì 1 vị nữ hoàng xinh đẹp cao sang..
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 16: 16: Mời Cưới


    Đã chọn được 1 bộ váy cưới ưng ý, Giai Mẫn ngỏ ý muốn cùng với Thiên Minh về thưa chuyện với mẹ và em gái cô dù gì họ cũng là người thân ruột thịt.

    " Thiên Minh à, ngài cùng em đi đến nhà em nha, em muốn thưa chuyện cho mẹ em biết".

    " Được! Sắp cưới tất nhiên là gặp mặt 2 bên gia đình, bây giờ đi gặp mẹ em, rồi lát nữa đi gặp ông nội anh".

    Đã 1 thời gian dài, Giai Mẫn chưa về nhà, lần này về cảm xúc cô vui buồn lẫm lộn, thời gian qua cô không về nhà, nhưng không ai gọi điện hỏi thăm cô.

    Khi cô Giai Mẫn vừa về, vú Châu hớn hở chạy ra, đại tiểu thư về rồi, bà chủ ơi, nhị tiểu thư ơi đại tiểu thư về rồi.

    Nghe tin Giai Mẫn về thì bà Liên và Giai Ý chạy xuống nhà.

    " Cuối cùng cũng chịu về rồi sao?, tôi tưởng cô quên luôn gốc rễ của mình rồi chứ?"
    " Dạ, con về về đây để thông báo với 2 người ngày mai con kết hôn, đây là chồng con"
    Thiên Minh nắm tay Giai Mẫn lịch sự chào:
    " Chào mẹ và em, ngày mai con và Giai Mẫn kết hôn 2 người nhớ thu xếp đến nha, dù nhà mình có chuyện gì đi nữa thì Giai Mẫn vẫn còn trong gia phả nhà này nên sự góp mặt của 2 vị trong buổi lễ ngày mai là thực sự cần thiết".

    Bà Liên không khỏi bất ngờ về con gái mình, bỏ đi bao lâu bây giờ lại dắt chồng về, bà thật sự không tin nổi, còn về Giai Ý cô ta cũng ngơ ngác nhìn chị mình, trong trường ai cũng biết Giai Mẫn đang yêu nhau với nhà đầu tư của trường nhưng cũng hết sức bất ngờ vì Giai Mẫn kết hôn sớm như vậy.

    Giai Ý nhìn cữ chỉ điệu bộ mà Thiên Minh ân cần với Giai Mẫn cô không trách khỏi ghen tị, trước kia còn quen Dương Quãng cả 2 lúc đầu cũng có niềm vui nhưng không có sự ân cần ngọt ngào, Giai Ý biết rõ nguyên nhân là do Dương Quãng không yêu cô, hắn đến với cô chỉ vì trách nhiệm, sau này tình cảm của cô dành cho hắn nhạt dần, cả hai ít gặp mặt, rồi Giai Ý cũng được lọt vào mắt xanh của 1 đạo diễn, cô được đóng vai nhỏ trong các bộ phim, và cuối cùng cô lấy lí do này chia tay Dương Quãng đi sang Mỹ du học làm diễn viên.

    Ngày chia tay nhau cả Dương Quãng và cô điều cảm thấy vô cùng nhẹ nhõng và không hề buồn một chút nào cả.

    Đặc biệt là Dương Quãng hắn cảm thấy vô cùng sung sướng vì đá đi được ghánh nợ đời.

    Thời gian gần đây khi yêu đương với đạo diễn kia cô cũng không có được điều đó vì ông ta suốt ngày mãi mê với công việc ít khi quan tâm cô, thứ cô được nhận từ ông ấy là tiền rất nhiều tiền.

    Thật ra cô bắt đầu để ý Thiên Minh lúc anh mới bước vào trường nhưng một phần vì vị thế anh ta cao quá một phần là lúc đó cô đang thích Dương Quãng mà Dương Quãng dễ tiếp xúc gần gũi hơn.

    Khoảng khắc Thiên Minh bế Giai Mẫn lên xe khi xô xác với tiểu Mai là Giai Ý càng quan tâm hơn đến Thiên Minh rồi
    Giai Ý bắt đâu cảm thấy khó chịu cô ngẫm nghĩ: " Lúc đầu là Dương Quãng, sau đó là Thiên Minh sau 2 người đan ông cô thích điều hướng về chị cô"
    Đang trầm ngâm suy tư thì Giai Mẫn lắc tay cô:" Này em gái, ngày mai nhớ đến đám cưới chị đó"

    Thiên Minh rất chán đối diện với hai mẹ con nhà này, anh kiếm cớ đi khỏi đây nhanh:" Dạ, mẹ với em ngày mai nhớ ghé nha, lễ phục con cũng chuẩn bị cho hai người rồi, không còn gì nữa bọn con đi nha".

    Rồi Thiên Minh kéo Giai Mẫn đi ra xe, để lại bà Liên và Giai Ý vẫn chưa hết bàng hoàng về sự việc đột ngột này.

    " Mẹ! chị Hai ngày mai kết hôn, còn kết hôn với 1 người đàn ông hoàn hảo, còn con phải vì sự nghiệp mà gắng bu bám tên đạo diễn đó".

    Bà Liên nghe con gái nói thế quát:" Nếu ngay từ đầu đừng chia tay Dương Quãng thì tốt rồi, con làm mẹ rất mất mặt với phía nhà bên đó".

    " Mẹ, Dương Quãng không thích con, anh ấy vì nghĩ con là người hiến máu cho anh ấy nên mới làm bạn trai con thôi hic hic"
    " Thôi bây giờ lỡ rồi, sang bên Mỹ cố gắng học làm diễn viên nổi tiếng rồi tự khắc có người theo đuổi con, còn bây giờ thì nhanh chóng thu xếp công việc, mai là đám cưới chị con, chúng ta nhất định phải đến".

    Tâm lý của bà Liên( Tống Giai Liên) rất phức tạp, bà cũng yêu Giai Mẫn nhưng quá khứ của bà khiên bà phải hắc hủi nó, nhưng 1 đứa mười mấy tuổi đầu nó nào quan tâm đến tâm tư người lớn nghĩ gì nó chỉ biết cảm nhận qua mọi hành động mà người mẹ đối xữ với nó để rồi sinh ra tổn thương.

    ______
    Rời khỏi biệt thự nhà Giai Mẫn Thiên Minh chở cô đến gặp ông nội anh, nhưng chưa đến nơi anh đã được thông báo ông nội anh qua Macao xữ lý công việc gấp phải 2 tháng mới về, Thiên Minh thừa biết là công việc đó là gì anh nói thẳng với Giai Mẫn:

    " Ông nội anh đi Macao đánh bài rồi, 2 tháng nữa mới về, chúng ta kết hôn trước rồi về ra mắt ông sau vẫn được"
    Giai Mẫn nghe đến đánh bài trong lòng có chút hào hứng:" Chắc ông ngài siêu lắm, em nghe đến sòng bài Macao rồi nhưng chưa có dịp đến đó, lúc trước em cũng có đánh bài nhưng những sòng bài nhỏ à chán lắm, ước gì có dịp đến đó chiêm ngưỡng cao thủ".

    " Nếu em thích đánh bài như vậy thì anh sẽ đánh cả đời với em, không cần đến những nơi đó, em chịu không?".

    Giai Mẫn nghe đến đây cũng hiểu ý Thiên Minh, không 1 người chồng nào muốn vợ mình dính dáng đến cờ bạc và nơi phức tạp đó.

    " Đánh bài với ngài chắc chắn hay ho hơn rồi, biết đâu anh giỏi hơn những cao thủ ở đó, sau kết hôn chúng ta chơi với nhau 1 ván"
    Thiên Minh:" Được, nhất định".

    .
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 17: 17: Quá Khứ Tống Giai Liên Đứa Trẻ Mồ Côi


    Sau khi Giai Mẫn rời đi, Tống Giai Liên lên phòng hào hứng đặt lịch làm đẹp tại spa để ngày mai đi đám cưới con gái.

    Bao năm qua bã vẫn luôn theo giỏi Giai Mẫn và bà rất vui vì con gái lấy được chồng tốt.
    Điện thoại bà bỗng reo kên là Giai Mẫn gọi đến:" Alo, mẹ à trang phục của mẹ và Giai Ý tụi con đã cho người mang đến, lát nữa họ sẽ đến nhà".

    Đam Mỹ Trọng Sinh
    " Này! Bộ mày tưởng nhà này nghèo lắm à?, con gái hư thân mất nết như mày bỏ nhà theo trai mấy năm nay bây giờ mới về còn tỏ vẻ ta đây giàu có ư? Mấy năm nay Dương thị làm ăn xuống dốc, em mày phải đi cặp đạo diễn để kiếm tiền tiêu vặt chắc mày hả hê lắm"
    Giai Mẫn đầu dây bên kia nghẹn lòng nước mắt rơi nhưng cô cũng gắng không trách lại bà ta:" Mai mẹ nhớ đến, con có việc cúp máy".

    Sau khi Giai Mẫn cúp máy, Giai Liên khóc nất lên.:" Giai Mẫn mẹ xin lỗi, tất cả là tại người đàn bà kia nên mẹ.con ta mới như vậy, tất cả là tại bà ta".
    ______ Ngược dòng thời gian quay về 30 năm trước.
    Tại 1 cô nhi viện hôm nay được những nhà hảo tâm nguyên góp rất nhiều quần áo đẹp.
    Khi chưa được sự phân chia của các sơ 1 đứa trẻ là A Liên( 10 tuổi) chạy lại tự xé bao tải quần áo mặc sự can ngăn của các bạn khác.
    "Buông ra đây là của tao, còn đây nữa của tao, cái này cái này của tao, bọn mày tránh ra"
    Không khí đang hoảng loạn thì 1 vị Sơ bước vào:" A Liên con đang làm gì vậy, sao con tự ý giành quần áo khi chưa được sự cho phép của ta"
    Đứa trẻ đó hung hăn vô lễ đáp với Sơ:" Ở đây rất ít quần áo đẹp, không giành thì bọn nó lấy hết à"
    Sơ lúc này rất tức giận: " Con mau ra ngoài quỳ gối 30 phút cho ta, không có sự cho phép của ta không được vào sớm nếu trái ý sẽ không được nhận quần áo".
    A Liên hập hực ra ngoài, ánh mắt đầy hận thù.A Liên biết hôm nay có gia đình giàu có kia đến để làm từ thiện cô chạy ra quỳ ngay trước cửa.
    Khoảng 15 phút sau chiếc xe oto màu trắng sang trọng đi đến cô nhi viện, mở cửa ra là 1 người đàn ông tên là Tống Nghiêm mặc dù lớn tuổi nhưng vẫn phong độ, theo sau ông ta là 1 người phụ nữ xinh đẹp họ còn dẫn theo 1 bé gái tầm 12 tuổi.
    Họ đem rất nhiều bánh kẹo, quần áo đến thấy thế A Liên chạy đến giật 1 túi quần áo chạy đi.

    2 vợ chồng ai nấy cũng lắc đầu ngán ngẫm, riêng chỉ có con gái họ Tống Giai Tâm là ngoáy đầu tỏ vẻ thương xót: " Ba mẹ, cho con đi dạo 1 vòng nhé, con hứa sẽ không đi lạc đâu".
    " Được, nhưng chỉ được 30 phút thôi nhé, xong con phải về lại phòng khách ba mẹ đợi con ở đó".
    Giai Tâm lập tức chạy theo bóng lưng A Liên.

    " Này bạn nhỏ ơi, bạn nhỏ, dừng lại mình có cái này cho bạn".
    Nghe có ai đó cho thứ gì A Liên đứng lại rồi quay người sang Giai Tâm nhưng vẫn không quên cất túi quần áo lại phía sau.
    Thấy dáng vẻ lo sợ của A Liên, Giai Tâm trấn an cô bé:" Bạn đừng sợ, ba mẹ mình nói những đứa trẻ ở đây ai cũng đáng thương hết, mình có cái này cho bạn nè".

    Giai Tâm lấy ra 1 thanh socola cho A Liên, A Liên trước giờ chưa được ăn mấy thứ xa xỉ này, nên cầm lên ăn ngon lành.
    Ăn xong Giai Tâm dẫn A Liên ngồi xuống ghế đá trò chuyện." bạn tên gì, mình tên Giai Tâm 12 tuổi".

    A Liên:" Em tên A Liên năm nay 10 tuổi"
    " Hóa ra nhỏ tuổi hơn, A Liên em ở đây lâu chưa?"
    " Em ở đây lúc nhỏ rồi, hôm nay chị đến đây để cho quà từ thiện à?".
    Thấy A Liên cũng đã mở lòng nói chuyện Giai Tâm cũng vui vẻ trò chuyện và nói mục đích đến đây: " Hôm nay chị và ba mẹ đến đây 1 phần là muốn làm từ thiện, 2 là muốn nhận 1 em bé ở đây làm con nuôi".

    A Liên hơi ngạc nhiên:" Không phải ba mẹ chị có chị là con rồi hay sao?".
    " À chuyện là như vậy, chị rất muốn có 1 đứa em nhưng mẹ chị sau sinh xong không còn khả năng sinh tiếp nữa, nên gia đình chị mới có ý định nhận con nuôi".
    Nghe đến đây ánh mắt A Liên láo liên láo dọc cô rất ghen tị với sự giàu sang của Giai Tâm bổng nhiên rồi khóc nấc lên:" Hic hic, chị thật sướng có ba mẹ yêu thương còn em phải ngày đêm bị bọn trẻ lớn hơn ức h**p hu hu" Khóc xong còn ngục mặt xuống chân Giai Tâm.:" Nếu đứa trẻ nào được làm em của chị thì sướng lắm, chị thật tốt"
    Giai Tâm nhìn A Liên vô cùng sót xa: " Em có muốn làm em gái chị không?"
    A Liên biết mình đã trúng mánh nhanh nhảo đáp:" Được, em thích chị lắm, chị nhận em làm em nuôi đi, em muốn chúng ta là chị em".
    Giai Tâm lao nước mắt cho A Liên." Vậy giờ em vào đây cùng chị gặp ba mẹ nhé".
    Giai Tâm kéo tay A Liên vào phòng khách, lúc này ba mẹ cô đang nói chuyện với Sơ trưởng, họ định đi 1 vòng để tìm 1 đứa trẻ nhận làm con nuôi..
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 18: 18: Quá Khứ Giai Liên Cõng Rắn Cắn Gà Nhà


    Giai Tâm kéo tay A Liên đến trước mặt ông bà Tông:" Mẹ, con muốn nhận em ấy làm em nuôi, ba mẹ sẽ nhận em ấy làm con nuôi chứ?".

    2 ông bà Tống có vẻ không thích đứa trẻ này lắm, nên ông Tống mới nói:" Ba mẹ định tìm cho con 1 người em trai, sau này em trai sẽ bảo vệ chị gái.

    "
    " Không, con muốn có em gái, con muốn làm chị chỉ dẫn và bảo vệ em gái, con không muốn có em trai đâu hic hic".

    Thấy con gái kiên quyết như vậy 2 vợ chồng của ông Tống đành chấp nhận, Tống phu nhân kéo tay A Liên lại: " Con tên họ là gì? "Con tên là A Liên, con không có họ"
    " Vậy bây giờ con sẽ tên Tống Giai Liên con chịu không"
    Giai Tâm rất vui vẻ vì cuối cùng ba mẹ cô cũng nhận A Liên làm con nuôi, cô đã có em gái.

    " Giai Liên, từ nay chúng ta là chị em với nhau, em theo chị về nhà nhé"

    " Dạ chị".

    Và kể từ đó nhà họ Tống có thêm 1 người con gái là Tống Giai Liên.

    Thời gian đầu vợ chồng Tống Nghiêm rất yêu thương cô, được nhà họ Tống nuôi dưỡng và cho ăn học, nhưng thời gian sau Tống Giai Liên vẫn ham chơi,học hành thua kém Giai Tâm nhưng đây không phải là lý do khiến nhà họ Tống không thích cô mà lý dó đó là sự ghen ăn tức ở hãm hại chị gái của Giai Liên khi Giai Tâm đạt thành quả xuất sắc nào đó.

    Có 1 lần Giai Liên làm vỡ bình hoa quý của Tống Nghiêm nhưng Giai Liên năn nỉ khóc lóc nên Giai Tâm nhận lỗi thay cô, nhưng Giai Liên đâu biết người giúp việc đã nói hết cho ông bà chủ hay.

    Đặc biệt còn có lần Giai Liên đốt giấy khen của Giai Tâm đợi giấy khen cháy được 1 nữa thì thò tay vô lữa lấy ra, Giai Liên cố tình bị bỏng để nhận được sự thương xót của Giai Tâm, sự việc này thì chính mắt ông chủ thấy, ông chủ trách mắng Giai Liên cuối cùng bị cô làm cho lêm cơn đau tim và chết.

    Sau cái chết của chồng mình Tống phu nhân vô cùng căm ghét đứa con nuôi này, bà định mang cô trả về cô nhi viện, nhưng Giai Tâm không đồng ý.

    Từ đó bà luôn tỏ thái độ khó ưa với Giai Liên, khiến cô sinh lòng hận thù và tự cho rằng vì Giai Tâm là con lớn nên được ưu tiên hơn mà quên mất 1 điều là vì cô là đứa con nuôi hư hỏng.

    Những lần mà Giai Liên làm sai hay phạm lỗi bà Tống luôn la mắng cô là " Đồ hư hỏng"," Đồ vô học"! ! ,
    Đến giai đoạn cả 2 điều trưởng thành, Giai Liên và Giai Tâm điều có người yêu riêng.

    Người yêu của Giai Tâm là Dương Kiên thanh mai trúc mã của cô, Dương Kiên và Giai Tâm rất yêu thương nhau, Dương Kiên lại là con trai duy nhất của công Ty Dương thị.

    Dương Kiên cũng giống như phu nhân Tống tỏ vẻ không thích Giai Liên khi mỗi lần đến nhà họ Tống chơi, và Giai Liên cũng rất ghét tên này vì hắn ta mà cô nhiều lần không ức h**p được Giai Tâm.

    Còn người yêu Giai Liên là 1 sinh viên năm nhất nghành sư phạm tên Mạnh Hưng( hiện đang làm thầy giáo của Giai Mẫn Giai Ý) và tất nhiên họ cũng rất yêu nhau.

    Mạnh Hưng hắn ta mặc dù là thầy giáo tương lai nhưng chẳng có chút đạo đức nào? hắn ta bày kế hãm hại Giai Tâm nhưng thất bại vì bên cạnh Giai Tâm lúc nào cũng có Dương Thị chống lưng.

    Rồi cũng đến lúc chia tài sản, Giai Tâm nhận quyền thừa kế và đường đường chính chính trở thành con dâu Dương Thị, còn Giai Liên thì chỉ được 1 mảnh đất nhỏ làm của hồi môn khi cưới Mạnh Hưng.

    Nổi ghen ghét lên cao trào Giai Liên cùng Mạnh Hưng cấu kết bán bảng thiết kế công trình của nhà họ Tống khiến nhà họ Tống tán gia bại sản không những vị còn làm ảnh hưởng không nhỏ đến nhà họ Dương.

    Bà Tống cũng vì điều này mà lên cơn đột quỵ chết, Giai Tâm lúc này mới nhìn rõ bộ mặt thật của Giai Liên nhưng tất cả đã muộn.

    Phía bên nhà Dương Kiên cũng rất căm thù Giai Liên nên đã nhờ người sắp xếp cho thầy Mạnh và Giai Liên mất việc không thể đi đâu được đành về quê của thầy Mạnh sinh sống trong 1 thời gian.

    Sau 6 tháng quay trở lại họ đã có 1 kế hoach trả thù.

    Bước đầu tiên trả thù chính là ly dị nhau nhưng vẫn còn sống chung như vợ chồng.

    Lúc này Giai Tâm đang mang thai được 3 tháng và được cả nhà chồng yêu thương vì họ chỉ có duy nhất 1 người con trai là Dương Kiên nên ngày đêm mong ngóng có cháu, nay con dâu mang thai rồi nên họ chăm Giai Tâm như chăm trứng.

    Giai Liên Mạnh Hưng ngày nào cũng đọc báo theo dõi gia đình bên kia, thấy Giai Tâm mang thai họ càng sinh lòng ghen ghét.

    Rồi 1 ngày khi Giai Tâm ra chợ mua đồ ăn trên đường về bị bọn người Giai Liên bắt cóc, đánh đập dã mang khiến Giai Tâm bị chảy máu rất nhiều, Giai Tâm bị sảy thai, chưa dừng lại ở đó họ còn dùng dao đâm Giai Tâm đến chết, trước khi chết Giai Tâm nguyền rũa Giai Liên:" Tao hận mày, tao nguyền rũa sau này mày sinh con gái sẽ bị người khác hãm hại cho hư thai suốt đời không sinh được con cái.

    "
    Sau khi chết để phi tang chứng cứ, họ đã thiêu Giai Tâm và vứt tro cốt ngoài đường ( thời điểm này chưa có camera nên không ai biết được chân tướng sự việc).

    .
     
    Anh Sẽ Là Người Duy Nhất Có Em
    Chương 19: 19: Quá Khứ Tống Giai Liên Nguồn Gốc Của Số Phận Bất Hạnh


    Sau khi biết được vợ mình chết Dương Kiên như hóa điên đạp phá đồ đạc, ngày nào cũng ru rú trong phòng, ông ta cầm trên tay 1 sợi dây chuyền ngắm ngía nó( đây là sợi dây chuyền Giai Tâm mua để đứa con đầu lòng của họ tròn 1 tuổi sẽ đeo cho nó) nhưng đứa con xấu số đó chưa kịp ra đời đã bị Giai Liên hại chết cả mẹ lẫn con.
    Giai Tâm chết là thành công lớn trong kế hoạch của Giai Liên và Mạnh Hưng.

    Bước tiếp theo họ tính kế bỏ thuốc cho Giai Liên lên giường với Dương Kiên, làm phu nhân tập đoàn Dương Thị sau đó cùng chung sống hạnh phúc với Mạnh Hưng.
    Đêm hôm đó Mạnh Hưng đã cho người lẽn vào nhà Dương Kiên, bỏ vào nước của ông 1 lượng lớn thuốc k*ch th*ch và thuốc thần kinh gây ảo giác, mọi chuyện đi đúng như kế hoạch của bọn họ.
    Giai Liên thuận lợi đột nhập vào nhà Dương Kiên keo lên giường ông, Dương Kiên vì uống quá nhiều thuốc thần kinh nên gây ra ảo giác nhìn Giai Liên ra Giai Tâm nên đã trãi qua 1 đêm cùng với bà ta.
    Mọi chuyện đó được Mạnh Hưng đứng bên ngoài dùng máy ảnh chụp lại toàn bộ sự việc,
    qua hôm sau, họ nhờ nhà báo đưa toàn bộ thông tin hình ảnh tung ra bên ngoài, điều này bắt buộc Dương Kiên phải cưới Giai Liên để trách việc công ty bị sụp đổ.

    Khi đã làm vợ Dương Kiên, Giai Liên vẫn lén lút qua lại với Mạnh Hưng, Dương Kiên biết rõ chuyện này nhưng ông ta vẫn không quan tâm, vì người ông ấy yêu là Giai Tâm, còn Giai Liên bà ta cũng rất căm ghét cuộc hôn nhân này nhưng vì lòng hận thù và tương lai sau này bà ta chấp nhận.
    9 tháng 10 ngày sau Giai Mẫn(đứa con được sinh ra từ thủ đoạn, hận thù) ra đời.

    Khi Giai Mẫn được sinh ra, Giai Liên rất yêu thương cô.

    ||||| Truyện đề cử: Vạn Cổ Chí Tôn |||||
    Thêm 1 lần uống say mất kiểm soát Dương Kiên lại 1 lần nữa nhìn Giai Liên ra Giai Tâm mà tiếp tục có thêm Giai Ý.
    Ngày sinh nhật tròn 1 tuổi của Giai Mẫn, Dương Kiên lấy ra 1 sợi dây chuyền mà Giai Tâm trước đó mua để tặng cho Giai Mẫn, qua tìm hiểu từ những người giúp việc Giai Liên biết được nguồn gốc từ sợi dây chuyền này nên không muốn cho Giai Mẫn đeo, nhưng sự kiên quyết của Dương Kiên bà ta đành chấp nhận.

    Theo thời gian 2 đứa con của bà lớn lên, Giai Liên không biết từ lúc nào xem Giai Mẫn như Giai Tâm còn Giai Ý như mình lúc nhỏ mà đâm ra phân biệt đối xữ, thiên vị Giai Ý hơn, điều tốt đẹp gì cũng cho Giai Ý, lí do là vì đâu, là do khi xưa bị phân biệt đôi xử? hay vì sợi dây chuyền của Giai Tâm để lại Dương Kiên mang cho Giai Mẫn.
    Rồi 1 ngày Dương Kiên cũng điều tra ra chân tướng sự việc năm đó, ông ấy nhanh chóng đem chứng cứ đến đồn cảnh sát, nhưng trên đường đi thì gặp tai nạn do Giai Liên và Mạnh Hưng sắp đặt.

    Trước lúc nắm mắt Dương Kiên nhìn thấy Giai Tâm đang đưa tay về phía anh: " Chồng à, em và con đang đợi chúng ta về thôi".
    Và sau cái chết của ba mình Giai Mẫn mất đi người duy nhất yêu thương cô và chuỗi ngày đau khổ bắt đầu.
    Dương Kiên chết Dương Thị lao dốc thảm hại, nhưng bao nhiêu năm lăn lộn thì Giai Liên vẫn cố gắng giữ được tập đoàn Dương thị, chờ ngày về chung 1 nhà với Mạnh Hưng.
    Hầu như Giai Liên rất thường xuyên mơ thấy ác mộng, lần nào bà ta cũng thấy Giai Tâm nguyền rũa mình, quyền rũa con cái của bà ý phải chịu hết những tội ác bà ý gây nên, mỗi lần như vậy bà điều hành hạ Giai Mẫn vì sợi dây chuyền của Giai Mẫn khiến Giai Liên ảo tưởng Giai Mẫn là con Giai Tâm.
    " Con mày sẽ phải trả giá thay mày" "con mày sẽ không sinh được con", "con mày sẽ bị người khác hãm hại", " mày sẽ chứng kiến gia đình mày đấu đá nhau mà chết"......., đó là những lời Giai Tâm chữi rủa Giai Liên trong giấc mơ của bà.
    Và có lẽ lời nguyền rủa đó có lẽ đang ứng lên đầu Giai Mẫn tội nghiệp, không biết vòng tay của Thiên Minh có đủ chở che cô vượt qua tất cả?.
     
    Back
    Top Bottom