Ngôn Tình Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,299,439
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaUNIATSYGe53Xk4iH8nV_VOVnoahJKfJWFhMEWDL8M9tXYGaH9dl5Gsg8iIc7YcWL6S2yVrZNlPHlvx2VjYPnQaIldJ_obfG_sRhBUEGd3_ooWLhTKzqtVf-kukxDYokm-OeoAzOwPViOqI9wQyWDoY=w215-h322-s-no

Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Tác giả: Sở Ly
Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

ÁNH SÁNG LÀ EM, THÂM TÌNH LÀ ANH

Tác giả: Sở Ly

Thể loại: Sủng, Trùng sinh, HE

Nam chính: CEO Tập Đoàn Hoắc Thị _Hoắc Kinh Vũ ( 30 tuổi)

- Tính chiếm hữu cao nhưng rất thâm tình

Nữ chính: Nghệ sĩ dương cầm: Lạc Anh ( 25 tuổi)

- Dịu dàng, có hơi yếu đuối

Văn Án

Cô và hắn kết hôn với nhau đã lâu nhưng mặt trái của cuộc hôn nhân này chính là sự giam cầm, chiếm hữu cô của hắn, hắn rất yêu cô, cô cũng vậy.

Hắn có tính chiếm hữu cực cao, còn cô thì là một người phụ nữ bướng bỉnh, cố chấp yêu đến ngu ngốc. Chỉ vì ghen tuông mà mất kiểm sóat hắn đánh cô tới chết nhưng cô gái vì quá yêu mà chấp nhận cho hắn đánh.

Đến khi nhận ra hắn lại điên cuồng ôm chặt người phụ nữ trong lòng cầu xin cô sống lại. Người phụ nữ bất ngờ trùng sinh nhận ra người đàn ông này quá máu lạnh từ đó cô luôn muốn ly hôn nhưng chính điều này lại khiến hắn hiểu ra được sai lầm của bạn thân.

Cuộc hôn nhân này sẽ đi về đâu.​
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 1: 1: Chúng Ta Ly Hôn Đi


“ Hoắc Kinh Vũ, chúng ta ly hôn đi “
Người phụ nữ lạnh lùng đi vào dưới vô vàn những con mắt ngạc nhiên, khó hiểu của những người trong phòng họp, đi đến chỗ người đàn ông ngồi ngay ghế chính giữa của bàn họp lớn, vứt xuống bàn đơn ly hôn rồi trừng mắt nhìn hắn, yêu cầu.

“ Ký đi “
Hoắc Kinh Vũ tay thu thành nắm đấm, gương mặt hắn đã tức giận đến mức cực điểm đáp lại ánh mắt đó của cô cũng là một đôi mắt chứa đầy sát khí nhưng rồi hắn lại rũ mặt xuống, lạnh lùng cất giọng: “ Muốn ly hôn?, em đừng mơ “.

“ Anh còn muốn hành hạ tôi đến mức nào, tôi không sống nổi với tên đàn ông như anh, tôi muốn ly hôn “
“ Nhưng anh không muốn “, Hắn gào lên với cô.

Em là vợ tôi, cả đời này chỉ có thể ở bên cạnh tôi, tôi sẽ không cho em tự do, tôi nhất định giam cầm em cả đời bên mình.

Hoắc Kinh Vũ chủ tịch của tập đoàn tài chính Hoắc Thị, là một người đàn ông lạnh lùng còn có chút tàn bạo nhưng hắn rất yêu vợ mình, cô đối với hắn như sinh mệnh nhưng yêu quá lại trở thành phát điên phát rồ, hắn biết rõ cô cũng yêu hắn đến chết đi sống lại nên đã đặt bẫy để cô rơi vào cuộc hôn nhân với hắn, rồi từ đó giam cầm, chiếm hữu cô, chỉ cần khoảnh cách từ cô hai mét xuất hiện một bóng dáng người đàn ông nào đó lén lút hắn sẽ điên tiết lên mà giết người nhưng cô vì yêu hắn nên chấp nhận mọi thứ, chỉ nghĩ đơn giản là vì hắn quá yêu mình mà thôi nhưng sau khi xảy ra chuyện đó bây giờ đứng trước hắn chỉ có sợ hãi và căm hận không còn tình yêu nào nữa.

Cô bây giờ chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi bàn tay của người đàn ông này.

Nhưng làm gì có dễ như vậy.

Tình yêu của hắn hệt như một liều thuốc giúp cô hết bệnh cũng có thể khiến cô bệnh đến chết, hắn yêu cô đến mức trở thành như một kẻ tâm thần, b3nh hoạn.

Hoắc Kinh Vũ cầm lên tờ đơn ly hôn, cười lạnh một tiếng rồi từ từ xé nát, xong hắn vứt mạnh lên trời những mảnh giấy bay tứ tung trong căn phòng, nhìn vào đôi mắt phẫn nộ của người phụ nữ hắn lại cảm thấy chạnh lòng mà đau đớn, trước đây đôi mắt đó chứa bao nhiêu tình yêu dành cho hắn thì bây giờ chỉ còn lại căm hận, sợ hãi.

Cả đời này của hắn đã nhận định là cô dù có khiến cô trở nên căm ghét, thù hận hắn cũng nhất định không để cô thoát khỏi sự kìm hãm của hắn.

Người ta nói dù là ai khi đứng trước tình yêu cũng sẽ trở nên hèn mọn, hắn và cô cũng vậy, cả hai yêu nhau cuồng nhiệt nhưng sự hèn mọn của hắn lại hoàn toàn khác xa cô, từ sự hèn mọn trở thành ích kỷ, điên dại,…trong mắt cô biết rõ tên đàn ông này cũng yêu mình nhiều bao nhiêu những chỉ vì hắn không biết phân định đúng sai trong tình yêu càng không hiểu được yêu thật sự không phải suốt ngày tìm cách giữ chân, gian giữ đối phương như vậy, hắn yêu nhưng lại không hiểu thế nào là yêu.



Năm đó cô và hắn gặp nhau lần đầu tiên liền yêu đối phương, trong một buổi trình diễn dương cầm tại Ý, lúc đó cô là nghệ sĩ dương cầm chính của buổi trình diễn còn hắn chính là nhà đầu tư cho buổi trình diễn hôm đó, khoảng khắc cô mượt mà những ngón tay khảy lên phiếm đàn vô tình đã chiếm trọn trái tim hắn, hình ảnh người phụ nữ trong bộ váy trắng ngồi dưới ánh đèn chiếu rọi, nhẹ nhàng thả hồn vào những phiếm đàn, mái tóc đen dài chính là điểm thu hút đầu tiên rơi vào tầm mắt hắn, nhìn những lọn tóc bay cùng góc nghiêng thần tiên của người phụ nữ hắn liền nhận định người phụ nữ này chỉ có thể thuộc về mình.

Sau khi kết thúc buổi biểu diễn hắn mặc kệ mọi thứ tìm đến cô, lúc này vừa nhìn thấy người đàn ông, cô gái liền rung động, cô chưa bao giờ biết cảm giác rung động trước một người là thế nào nhưng chính người đàn ông này đã vô tình dạy cho cô biết điều đó.

Người đàn ông gương mặt tuấn tú, thần thái xuất thân trước mặt cô chưa bao giờ gặp qua người đàn ông nào có sưc hút như vậy, chính cô lúc này cũng có những suy nghĩ điên rồ, tự mình đã không còn kiểm soát được tình cảm của bản thân.

Sau khi tìm hiểu nhận ra cả hai đều là người Trung Quốc bọn họ trở nên vui sướng tột độ, từ đó bắt đầu cũng như những cặp đôi khác, tìm hiểu, hẹn hò rồi tiến vào hôn nhân, hắn luôn cho cô mọi thứ tốt nhất biến cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất trên đời, bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẽ ganh tị, ngưỡng mộ cô.


Trước sự sợ hãi của những người khác trong phòng họp, hai người bọn họ dung ánh mắt boom đạn đấu đá nhau, khiến những con người này đột nhiên cảm nhận được mùi chết chóc đang tìm đến bản thân, nội bất xuất ngoại bất nhập, muốn rời đi nhưng chân cứ bị dính chặt, bên ngoài chỉ đến tới cửa thì không dám bước thêm một bước.

“ Hoắc Kinh Vũ, anh buông tha cho tôi đi “, trong mắt cô bây giờ là sự tuyệt vọng, buông xuôi, biết hắn sẽ không bao giờ dễ dàng trả tự do cho mình, hai mắt cô cay xè giọt nước mắt chầm chậm rơi xuống.

Ngay thời khắc này tim cô đau nhói như bị hàng ngàn mũi dao đâm vào, cô vẫn còn yêu hắn nhưng không phải là yêu con thú dữ bên trong hắn, yêu nhưng vẫn cắn răng từ bỏ, đời này ngoài hắn ra có thể cô sẽ không yêu được ai nữa nhưng sẽ không để bản thân cam chịu mà tiếp tục sống với hắn thêm nữa.

Hoắc Kinh Vũ đứng dậy, tay hắn dịu dàng lau đi hai hàng nước mắt, thứ hắn không muốn thấy nhất chính là nước mắt của người hắn yêu rơi mà nhất là vì hắn mà rơi, người phụ nữ hắn yêu có quyền cố chấp, cứng đầu nhưng không thể vì yêu hắn mà trở nên đau khổ.

“ Đừng làm loạn nữa, đói rồi đúng không, về nhà anh nấu gì đó cho em ăn “
Nói rồi hắn dịu dàng nắm tay cô rời đi, nếu không có những chuyện trước đó thì hình ảnh của bọn họ lúc này trong mắt người khác chính là một cặp vợ chồng hạnh phúc.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 2: 2: Thách Hay Thật


( Trước khi trùng sinh )
Lạc Anh sau khi kết thúc buổi trình diễn ở trường đại học cũ của mình, vô tình cô gặp lại nhóm bạn thời đại học, bọn họ bây giờ ai cũng đã trở nên thành công, còn có người còn có con, còn có người bây giờ là triệu phú nổi tiếng của Trung Quốc nhìn bọn họ như vậy cô cũng thấy vui lây, chính cô bây giờ cũng là một người rất thành công rồi, cô yêu thích và đam mê dương cầm cuối cùng cũng trở thanh một nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng.

Tại một nhà hàng năm sao, hơn hai mươi người, bọn họ năm đó là chơi một nhóm với nhau vô cùng thân thiết.

“ Lạc Anh, không ngờ cậu lại trở thành nghệ sĩ dương cầm thật, hồi đó tớ cứ tưởng cậu chỉ nói vui thôi vì ai cũng biết cậu vốn học thiết kế thời trang mà “.

Lạc Anh cười nhẹ.

Một người đàn ông ngồi ngay bên cạnh Lạc Anh, tên là Tư Thành, anh ta bây giờ đang là một luật sư cũng có tiếng trong thành phố, cũng là người lúc xưa yêu thầm cô vẫn luôn theo đuổi nhưng không được cô chấp nhận.

Tình cảm của anh giành cho cô ai cũng biết chỉ có mỗi cô không biết, lúc xưa Tư Thành thích cô gái này đên nổi mặc kệ đêm hôm mưa gió mà mua đồ ăn cho cô hay những lúc Lạc Anh bệnh chỉ sống một mình cũng chính anh tự tay chăm sóc, bao nhiêu năm trôi qua như vậy trong lòng người đàn ông vẫn mang một hình bóng duy nhất là Lạc Anh.

“ Này Lạc Anh, cậu đã có người yêu chưa ? “, cô gái ngồi đối diện hỏi như đang thăm dò ánh mắt lại nhìn về phía Tư Thành.

Câu hỏi làm ai cũng ngừng đũa dõi theo, mong chờ câu trả lời, ai cũng biết Lạc Anh chính là người kén chọn nhất trong nhóm, năm xưa cô vì quá xinh đẹp mà được bầu chọn trở thành hoa khôi của trường đại học không biết bao nhiêu nam nhân say đắm vẻ đẹp này, mỗi ngày đều sẽ có một người đến tỏ tình, ngõ ý nhưng đều bị cô từ chối tuy biết mọi người vì ngoại hình mà tâng bốc, ngưỡng mộ nhưng không vì thế mà trở nên kiêu ngạo, cô từ chối là vì chỉ muốn toàn tâm vào việc học hơn nữa những người đến tỏ tình đều không phải là gu bạn trai mà cô hướng theo ngay cả Tư Thành, tuy anh rất tốt bụng còn tâm lí, chu đáo là mẫu người đàn ông mà biết bao nhiêu cô gái ao ước nhưng trong mắt cô anh cũng chỉ là một người bạn thân khác giới bình thường.

Lạc Anh lần nữa tỏ ra bí hiểm, cô nhìn qua hết mọi người rồi người nhẹ.

Trong đầu bọn họ lại suy nghĩ chắc chắn cô vẫn chưa có liền quay sang Tư Thành nháy mắt ra hiệu, anh nhận được tín hiệu cũng ngại ngùng cúi mặt mà cười.

Sau một hồi ăn uống bọn họ tổ chức một trò chơi, thách hay thật.

Đến lượt Tư Thành cậu chọn thách.

Thử thách là ‘ hôn má một người phụ nữ gần bạn nhất ‘.

Mà người phụ nữ hiện tại đang ngồ gần với anh nhất chính là Lạc Anh, cô biết là mình liền lúng túng, không thể tiến cũng không thể lùi trái ngược với cô Tư Thành lại mừng thầm trong lòng, không chừng sau nụ hôn này tình cảm của hai người sẽ có tiến triển, biết Lạc Anh ngượng ngùng xấu hổ nên anh đã quay sang hỏi ý kiến cô trước khi thực hiện thử thách, Lạc Anh chưa kịp đáp thì bọn người kia đã lên tiếng thúc dục.

“ Lạc Anh đừng lo chỉ là một trò chơi mà thôi“.

“ Phải đó, hơn nữa chỉ là hôn má cũng giống như bình thường tớ hay hôn cậu đấy”.

“ Được rồi, mau thực hiện thử thách đi Tư Thành “
Lạc Anh suy nghĩ hồi lâu, dù sao cũng chỉ là một trò chơi hơn nữa đều là bạn học cũ không phải người lạ gì, sau đó cô cũng đồng ý nhưng vẫn có hơi có gì đó không yên long.

Tư Thành cũng rất tâm lí anh quan sát tâm trạng trên gương mặt cô khi nào cảm thấy cô không còn e dè, ngượng ngùng nữa mới dám thực hiện thử thách.

Thời khắc môi của Tư Thành chỉ còn một xen ti mét nữa là chạm vào má Lạc Anh, từ sau anh ta có một bàn tay to lớn lao đến như gió bóp lấy cổ Tư Thành kéo mạnh anh ta đứng dậy,
bọn người tỏ ra sợ hãi tột độ, Lạc Anh cũng đứng phấc dậy vừa nhìn thấy người đàn ông kia mặt cô liền tái mét không còn chút máu, miệng vừa run vừa nói.

“ Vũ,…Vũ à, anh đừng hiểu lầm nhé, bọn em chỉ là đang chơi một trò chơi “.

Hoắc Kinh Vũ nhìn cô không giận nhưng ánh mắt tràn đầy sát khí, sự bình thản đáng sợ khiến Lạc Anh bất giác lạnh sóng lưng, cô đi đến nắm lấy cánh tay hắn, còn tay kia của hắn thì đang siết chặt cổ Tư Thành, anh ta bị nghẹt thở đến mức mặt đỏ bừng lên, hai tay không ngừng cào lấy tay Tư Thành vùng vẫy.

“ Này anh làm gì vậy, mau thả bạn tôi ra “,
một tên đàn ông chạy đến nắm lấy tay Hoắc Kinh Vũ, sức lực của Hoắc Kinh Vũ không tầm thường, cơ bắp của hắn phải là một vận động viên đẩy tạ chuyên nghiệp, cơ bắp cứng cáp và cô cùng rắn chắc.

Hoắc Kinh Vũ hấc cánh tay cô ra quay sang đẩy tên đàn ông đang ngăn cản khiến anh ta ngã quỵ ra sàn, rồi vừa kéo cô vừa kéo Tư Thành bỏ đi, bọn người kia cũng lập tức đuổi theo nhưng lại bị một đám vệ sĩ của anh giữ chân, ai nấy cũng sợ hãi chỉ còn cách đứng nhìn.

Trên đường Lạc Anh không ngừng cầu xin cho Tư Thành còn ra súc giải thích cho hắn hiểu, cô nhìn gương mặt như hồn bay phách lạc của Tư Thành mà càng lúc càng kinh sợ.

“ Chồng à, anh nghe em nói, bọn em không có gì cả, chỉ là một trò chơi “
“ Trò chơi mà em dám để tên đàn ông khác hôn mình sao, chơi cái gì hả “
Hắn càng hét to thì tay bóp cổ Tư Thành càng tăng thêm lực, anh ta cảm nhận hơi thở một yếu đi, lời nói đứt đoạn van tha: “ bỏ tôi ra,… chúng tôi không… có gì cả “
“ Im miệng, tao chưa cho phép mày lên tiếng“, Hoắc Kinh Vũ gào lên rồi hấc mạnh anh ta xuống đất, Tư Thành mở to miệng cố gắng hấp thu khí từ bên ngoài vừa trợn mắt vừa thở mạnh, gương mặt trở nên khó coi còn có chút đáng sợ.

Hoắc Kinh Vũ quay sang ôm lấy eo Lạc Anh kéo cô lên chiếc xe đang đậu sẵn, cô nhìn lại Tư Thành lo lắng khôn xiết, sau khi hai người lên xe liền có một đám vệ sĩ đi đến chỗ Tư Thành, lúc chiếc xe khỏi động chạy đi một tiếng súng vang lên xuyên qua ngực trái Tư Thành chết ngay tạo chỗ liền được bọn vệ sĩ mang xác lên một chiếc xe khác đi hướng ngược lại, mọi chuyện xảy ra ngay trước mắt nhưng Lạc Anh ngồi bên trong xe lại không nghe thấy hay biết gì vì chiếc xe này của Hoắc Kinh Vũ là chiếc Bugatti đắc nhất thế giới còn được cải tiến thêm khả năng cách âm hoàn toàn một khi bước vào trong xe bên ngoài có là trời sập cũng không nghe ra âm thanh.

Lạc Anh ngồi xe liền khóc, cô ôm chặt cánh tay hắn biết rằng bạn thân đã chạm phải con quái thú trong lòng hắn thức dậy.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 3: 3: Ghen Tuông Điên Cuồng


Về nhà, Hoắc Kinh Vũ vác cô trên vài đi thẳng lên phòng ngủ rồi đi vào nhà tắm, đặt cô vào bồn tắm mở nước vòi sen đưa vào người cô, hắn đưa đến đâu lại để tay chà xác chà mạnh đến đó, vừa làm vừa nói.

“ Em đã là vợ của anh sao em dám để người đàn ông khác gần gũi, sao em dám để hắn chạm vào em “.

“ Em…em đã nói chỉ là trò chơi,…bọn em không…có gì với nhau cả, khụ khụ “.

Lạc Anh phải hứng hết cơn xối xả này đến cơn xối xả khác, nước cứ tộc thẳng vào mặt cô chảy vào mắt mụi miệng khiến cô không tài nào thở nỗi cũng không thể nói thành lời, hai tay cô quơ lấy tay người đàn ông muốn ngăn hắn lại nhưng không thể, cô quá yếu đuối không tài nào đẩy nổi một cánh tay của hắn ra, còn Hoắc Kinh Vũ thì mặc kệ cô có giải thích thế nào, hắn mạnh mẽ xé toạt cái váy trên người cô ra chà khắp mọi nơi trên cơ thể đến nỗi nơi nào cũng đỏ tấy lên như lửa đốt.

Hắn không muốn một mùi hương nào khác của tên đàn ông đó còn sót lại trên cơ thể này, hắn đã chứng kiến Tư Thành lúc nãy đã gần gũi cô đến mức nào còn xém chút là hôn lấy cô, hắn điên dại nổi lên cơn ghen ngay cả giết người cũng giết rồi.

Chỉ tội mỗi Tư Thành chết bất đắc kì tử không một lời ai oắn nào.

Lạc Anh nhận thấy càng chống cự chỉ càng khiến hắn thêm giận dữ cô chuyển sang dịu dàng nhỏ giọng hơn, muốn lạc mềm buộc chặt: “ Chồng, em xin lỗi, em sẽ không như vậy nữa anh tha cho em đi, em lạnh quá “.

Hoắc Kinh Vũ như mất hết lí trí, hắn vẫn làm những gì mình thích mặc cô có cầu xin, van tha hay chống cự thế nào.

Nhẹ nhàng, ôn nhu cô đều đã làm nhưng vẫn không khiến được hắn, Lạc Anh phát cấu cô đứng bật dậy xô hắn ra nhưng tên đàn ông cũng chỉ hơi nhúi người ra sau một chút hoàn toàn không xi nhê bởi cú đẩy của cô.

Lạc Anh trút hết mọi uất ức mà lớn tiếng
“Anh điên rồi sao, hở ra là ghen tuông, anh không thể nghe em giải thích sao, chúng ta kết hôn đã lâu như vậy sao anh không tin tưởng em chứ, còn đánh người vô cớ, anh ấy là bạn em, chỉ là bạn học, bọn em chẳng có gì cả, anh đừng phát điên nữa, Hoắc Kinh Vũ“.

Cô thật sự không chịu nổi cái tình ghen tuông điên cuồng này của hắn nửa rồi, kết hôn với nhau gần hai năm nhưng phải hơn môt năm sau cô mới phát hiện ra bản chất thật của con người hắn, cứ như một kẻ điên vì tình, tình yêu của hắn khiến cô cảm thấy ngột ngạt, khó thở chỉ vì quá ghen tuông, lúc nào cũng chuyện bé xe ra to rồi làm ầm ĩ lên nói cô không đứng đắng không biết giữ phép tắc khi đã là người có chồng nhưng tình yêu và sự chân thành của cô dành cho hắn, hắn là người hiểu rõ hơn ai hết nhưng dù có yêu đến mức nào cũng không thẳng nổi sự ghen tuông trong lòng hắn.

Hoắc Kinh Vũ lại có một suy nghĩ điên dại khác hắn kéo cô vào ngực, vùi đầu mặt cô dán sát vào tấm ngực vạm vỡ của hắn, giọng nói như thể đang cố nén cơn giận: “ Có phải em đang xót cho hắn, vì tôi đã đánh hắn nên em đau lòng?, em là đang trách móc tôi tại sao lại đánh tên đàn ông đó đúng không,…hả? “
Đến chữ cuối cùng hắn gào to lên làm người phụ nữ trong long giật bắn mình, cô bây giờ cứ như bị giật điện cơ thể run rẩy, co giật không ngừng, Lạc Anh đang hoảng sợ tột độ, cô nhận ra bản thân đã phạm sai lầm khi lớn tiếng trách cứ hắn cứ nghĩ nói như vậy sẽ khiến hắn phần nào suy nghĩ lại về hành động của mình nhưng sự thật lại trái ngược, hắn bây giờ đã đạt đến cực điểm của sự tức giận, đạt đến đỉnh điểm của sự ghen tuông, ngay lúc này bất cứ chuyện gì hắn cũng có thể làm ra được.

Còn đang bận suy nghĩ Lạc Anh đã bị hắn kéo mạnh tay lôi ra, hắn quăng mạnh cô xuống giường cơ thể không mảnh vải che thân, phong trần nằm co ro trên giường, Hoắc Kinh Vũ cười lạnh một cái rồi đưa tay c ởi thắt lưng mình.

Lạc Anh không nghĩ hắn vì chuyện này mà cưỡng ép cô, hắn chưa bao giờ ghen đến mức trở thành tên đàn ông bại hoại, hắn có giận đến đâu cũng chỉ dừng ở mức la mắng, chửi rủa cô chứ chưa bao giờ mang cơ thể cô ra để trút giận.

Nhưng mọi thứ diễn ra tiếp theo lại đi ngược với suy nghĩ của Lạc Anh, khi Hoắc Kinh Vũ quấn chặt một phần thắt lưng vào tay mình để thừa ra một phần đủ dài, hắn không nói lời nào giơ cao tay quất mạnh thắt lưng vào người cô, một tiếng hét thấu trời của Lạc Anh làm kinh chuyển cả căn phòng, cô đau đớn nước mắt nhanh chóng tuôn ra như thác, hai tay che lấy bả vai mà trợn to mắt nhìn hắn, đây là lần đầu tiên hắn đánh cô, hắn chưa bao giờ làm cô đau dù chỉ là một viết xước nhưng lần này con thú trong hắn đã luyện thành một con quỷ dữ, hắn ra tay đánh cô rồi.

“ Chồng,…anh đừng,…á “
“ Em dám bênh tên đàn ông khác rồi quay sang trách chồng em sao, hả “
Roi thứ hai quất xuống ngay vùng eo nhỏ để lại dấu lằn đỏ chói, càng về sau lực đánh của hắn càng mạnh hơn, cả cơ thể trước của Lạc Anh vết đánh chồng chất lên nhau còn chảy cả máu, cô khó khăn, đau khổ thốt ra từng tiếng: “ chồng,…sao anh…lại đánh…em, làm ơn dừng… em đau….

quá “.

“ Bất kỳ tên đàn ông nào cũng không được phép chạm vào em, Lạc Lạc em là của anh“
Roi thứ mười cũng gián xuống, lần này hắn đánh vào đầu cô, ánh mắt hắn bây giờ không khác gì quỷ dữ, cô không dám nhìn, thật sự không dám đối mặt với hắn, phần trước cơ thể đã bầm tím hòa cùng máu đỏ của máu hắn liền lật cô nằm sấp lại, cứ thế mà đánh, hết roi này đến roi khác, bây giờ Hoắc Kinh Vũ không còn là chính mình nữa, hắn giống như đã bị quỷ nhập mất rồi, gương mặt hắn trở nên thất thần đáng sợ tay không ngừng đánh, càng đánh lại càng mạnh hơn, Lạc Anh cầu xin mãi đến khi cô không nói ra lời được nữa, đau đớn thẩm thấu vào xương thịt, từng cơ co thắt cứ trổi dậy, hắn vừa đánh miệng vừa cười, hoàn toàn không còn là chính mình nữa.

Lạc Anh cảm nhận được rõ hơi thở đã trở nên yếu đi rõ rệt, ngay cả tim cô cũng đập dần một chậm hơn, những thứ trước mắt hóa thành hư không, cơ thể xụi lơ bất động mặc hắn đánh, bây giờ cô lại cảm nhận được cơn đau từ những trận đánh đó nữa, cô bây giờ còn cảm nhận rõ được cái chết đang cận kề, không thở nổi nữa.

Hoắc Kinh Vũ anh đánh chết tôi rồi.

Lạc Anh rơi vào bất động, lúc này Hoắc Kinh Vũ dường như đã mệt, hắn vứt mạnh thắt lưng sang một bên rồi, đi đến ngồi xuống cạnh cô, giọng thều thào: “ Lạc Lạc em đã biết sợ chưa, sau này em còn dám thân thiết với tên đàn ông khác không? “
Không thấy cô trả lời hắn đỡ lấy Lạc Anh để cô nằm trên đùi hắn, nói tiếp: “ Trả lời anh, em còn dám không? “.

Cơn ghen của hắn quá điên cuồng, quá kinh hãi.

Lạc Anh vẫn không đáp lại hắn, Hoắc Kinh Vũ nghiến răng lật mạnh người cô lại, gương mặt cô trắng bệch đáng sợ, hắn nhìn một lâu rồi như bừng tĩnh ôm lấy cô, bây giờ lại lo lắng hạ giọng: “ Lạc Lạc, trả lời anh, em làm sao vậy? “.

Hắn sờ khắp cơ thể cô, nhiệt độ cơ thể trở nên lạnh hơn một phần vì lúc nãy bị hắn ngâm trong bồn nước lạnh lại còn nằm dưới điều hòa mà bị hắn đánh, Hoắc Kinh Vũ lóe lên tia kinh sợ, bàn tay hắn run rẩy chầm chầm đưa lên mũi cô,…không còn cảm nhận được hơi thở nữa.

Hắn lay lay mạnh cơ thể người phụ nữ, hai mắt phát đỏ: “ Lạc Lạc, đừng làm anh sợ,…vợ, em trả lời anh đi, em nói gì đi, vợ “.

Dù có lay thế nào, gọi thế nào, bây giờ cô cũng chỉ còn là một cái xác, hắn đánh cô đánh đến chết rồi, hắn đã đánh chết vợ mình, đánh chết người phụ nữ mà hắn yêu nhất.

Cơ thể Lạc Anh lạnh dần, sắc máu cũng tan đi trở thành một màu trắng tang thương, nhệch nhạt.

Hoắc Kinh Vũ ôm chặt người phụ nữ vào long, hắn điên cuồng hôn lên trán cô rồi xuống hai bên má, nước mắt hắn rơi xuống gương mặt cô rồi nhỏ xuống cơ thể cô, hắn đau đớn tột độ, bây giờ hối hận cũng quá muộn rồi, cô thật sự chết rồi.

“ Vợ, anh sai rồi, đừng bỏ rơi anh,…anh không thể sống một mình, anh yêu em mà đừng bỏ anh đi,…vợ quay về với anh,…anh không dám nữa đâu vợ,….

xin em “.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 4: 4: Trùng Sinh


Đau
Đau quá
Lạc Anh dần dần tỉnh lại, toàn thân truyền đến cơn đau thấu xương, hoàn toàn không còn lực nữa.
Từ Từ mở mắt ra đã thấy đầu đau như búa bổ, dưới hạ th@n đơ cứng không đậy nổi, cô đưa mắt nhìn xung quanh.
Đây là đâu
Vì mới tỉnh lại nên mọi thứ trước mắt vẫn là một mớ sương mù, Lạc Anh dụi dụi mắt mình, một lần nữa nhìn kỹ hơn ngay trên tầm mắt cô là một cái đèn trùm lớn bao lấy gần hết trần nhà, đưa mắt nhìn qua căn phòng một lần nữa.
Đây là phòng ngủ của cô và Hoắc Kinh Vũ.
Cô nặng nề ngồi dậy, có kinh ngạc cũng có bình thản.

Kinh ngạc là vì chẳng phải cô là đang bị hắn đánh đến chết rồi sao, bình thản là vì đây cô đúng là đang ở trong phòng hắn bị hắn đánh đập.
Lẽ nào cô vẫn chưa bị đánh chết, hắn đánh cô như vậy mà vẫn có thể sống được, Lạc Anh tự nghi ngờ bản thân thử cắn mạnh môi mình liền thấy đau, không phải đang mơ, cô thật sự còn sống, Lạc Anh ôm lấy hai chân mình, nó đau như thể bị chặt đứt rồi.
Bên ngoài bà Hai, là người giúp việc hối hả mang bữa sáng đi vào thấy cô tỉnh dậy bà lại càng vội vã hơn, nhìn cô cứ như gặp ma.
“ Phu nhân, cô tỉnh rồi, xin lỗi cô bữa trưa của cô đây “.
Lạc Anh gật nhẹ đầu nhưng rồi lại trợn mắt nhìn bà ta, sự kinh ngạc trên gương mặt cô khiến bà ấy có chút hoảng sợ.
“ Không phải bà đã về quê rồi sao “.
Rõ ràng bà ấy vì gia đình có con gái vừa mới sinh đẻ nên đã xin Hoắc Kinh Vũ nghỉ phép sáu tháng để về quê chăm sóc con gái và cháu ngoại, cũng đã đi được bốn tháng rồi sao bây giờ lại ở đây.
“ Tôi đúng là có xin Hoắc tổng về quê nhưng hai tuần nữa tôi mới đi “
Lạc Anh một lần nữa nghi ngờ với mọi chuyện xảy ra trước mắt, càng thấy sợ hãi hơn với mọi thứ cô hoàn toàn không hiểu chuyện gì xảy ra, cô vừa run vừa lần nữa thắc mắc: “ Hôm nay là ngày mấy rồi “.
“ Ngày 20 tháng 5 thưa phu nhân “.
Sao lại như thế được, rõ ràng đã là ngày 25 tháng 12 là ngày cô có buổi trình diễn ở trường đại học cũ còn gặp được bạn bè sau đó thì bị Hoắc Kinh Vũ...!và ngày mai chính là kỉ niệm một năm kết hôn của hai người, vậy mà...
Lạc Anh bất ngờ quỳ dậy thẳng cao người nhoài đến gần bà Hai hơn, hỏi lớn “ Chùng tôi chỉ mới kêt hôn được năm tháng sao? “
“ Phải, phu nhân, tôi cũng đã làm ở đây được năm tháng rồi “
Hôn nhân của cô với Hoắc Kinh Vũ vậy mà chỉ mới kết hôn được năm tháng, sao lại như vậy được rõ ràng đã kết hôn được một năm,...!hết cơn sốc này đến cơn sốc khác Lạc Anh ôm đầu mình nhíu chặt mày, cô thở mạnh cứ như gặp phải chuyện gì rất đáng sợ.

Lạc Anh nhìn chăm lấy bà ta, rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ bên ngoài mặt trời đã l3n đỉnh còn tấm rèm cửa đúng ra là màu đen vậy mà bây giờ lại là màu xanh dương là màu cô thích, cô nhớ trước sau khi kêt hôn khoảng một tháng cô đã nói với Hoắc Kinh Vũ muốn thay rèm cửa màu xanh dương hắn liền gọi người về thay ngay lập tức, mấy tháng sau mới đổi thành màu đen,..cô bây giờ lẽ nào là....
Trùng sinh rồi.
Bà Hai đứng bên cạnh cũng run rẩy theo: “phu nhân cô không sao chứ, có phải đếm qua Hoắc tổng hơi mạnh tay không, hôm qua ngài ấy tức giận như thể nổi điên lên “.
Đêm qua
Thay vì đã bị hắn đánh chết cô lại trùng sinh, quay về quá khứ cách đây một năm.

Bây giờ thì cô nhớ rồi hôm qua là ngày cô có buổi trình diễn Piano ở học viện nghệ thuật quốc tế, sau khi biểu diễn xong có một người đàn ông cũng trong đoàn diễn có đi lại xin thông tin còn muốn làm quen, lúc đó Hoắc Kinh Vũ biết chuyện, hắn liền phát ti3t lên lôi cô về nhà, xong một trận cãi nhau um trời hắn đè cô mà cưỡng ép đến tận trời sáng, ngay khoảng khắc đó cô liền quyết định nghĩ đến chuyện ly hôn.

Cũng chính là đêm qua cô mới bắt đầu phát hiện ra bản chất ghen tuông trong con người điềm đạm của hắn và cũng từ đó về sau hắn luôn càng lúc càng mất kiểm soát chỉ cần một người đàn ông lạ vô tình đụng trúng cô hắn cũng sẽ trở nên ghen tuông rồi trách cứ cô, còn chuyện của Tư Thành trước khi cô trùng sinh...Lần này cô nhất định sẽ ngăn cản chuyện này, sẽ không để Hoắc Kinh Vũ càng nước càng lần tới nữa, bây giờ ông trời yêu thương cô giúp cho cô sống lại, cho cô cơ hội sớm rời khỏi tên đàn ông, cô muốn ly hôn.

“ Hoắc Kinh Vũ ở đâu rồi “
“ Hoắc tổng, đến công ty từ sớm rồi cô “
Bà Hai đặt bữa trưa xuống rồi quay người dọn dẹp lại căn phòng vừa nói.
Lạc Anh bật người dậy, cô bỏ qua bữa trưa thay nhanh một bộ đồ rồi vội ra ngoài, ngay sau đó bà Hai liền gọi điện báo cho Hoắc Kinh Vũ.

Lạc Anh đi đến tòa án, đứng trước tòa án cô mím chặt môi nhớ lại những kỷ niệm giữa cô và Hoắc Kinh Vũ, cô vẫn còn yêu hắn cũng biết hắn yêu cô thế nào nhưng cô không sống nổi với cái tình ghen tuông của hắn nữa, Lạc Anh bất giác rơi nước mắt, cô khóc đến ướt đẫm áo đứng nhìn cánh cửa đó cũng hơn hai mươi phút, qung quanh những người ra vào mọi sự chú ý đều dồn vào cô.
Cô đau, rất đau, tim cô bây giờ như bị xé toạt làm hai.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 5: 5: Bù Đắp


( Quay lại hiện tại )
Trở về nhà cũng đã hơn bảy giờ tối, Lạc Anh bị hắn bắt ép ngồi ở bàn ăn còn mình thì cặm cụi trong căn bếp nấu cho cô vài món ngon, Lạc Anh nhìn theo bóng lưng hắn là lòng đau nhói nếu lúc đó hắn không vì ghen tuông quá độ đến mức đánh chết cô thì bây giờ cô có thể không suy nghĩ mà chạy đến ôm lấy hắn từ phía sau, hạnh phúc đợi hắn nấu cho mình ăn, tiếc là bây giờ cô đối với hắn chỉ có nỗi sợ hãi sợ một ngày nào đó hắn lại phát điên mà gi3t chết mình.

Tình yêu của như một liều thuốc độc ngày qua ngày âm thầm ngấm vào sâu bên trong từng lớp da thịt cô, lặng lẽ gi3t chết cô.

Loại tình yêu như vậy cho dù cô có yêu hắn đến chết đi sống lại cô cũng không dám nhận nữa.

Cũng không dám yêu nữa.

Hoắc Kinh Vũ quay người thứ đầu tiên đập vào mắt hắn chính mà đôi mắt thất thần có phần đau khổ có phần tuyệt vọng của cô, vô tình lại khiến hắn đau như mất ruột mất gan, hắn không nghĩ có một ngày người mình yêu lại dùng ánh mắt đó nhìn mình, cô không phải cũng yêu hắn sao, vậy sao lại nhìn hắn như vậy, yêu hắn cô rất đau khổ sao, yêu hắn cô phải cam chịu nhiều đến mức nào mới có thể biến thành như bây giờ.

Hắn chưa bao giờ biết bản thân mình còn có lúc trở nên hèn mọn như vậy trước khi gặp được cô, hắn vốn là người không tin vào tình yêu càng không tin vào chuyện yêu một người còn quan trong hơn cả sinh mạng, vậy mà cô đối với hắn lại yêu từ cái nhìn đầu tiên và trùng hợp cô đối với hắn cũng như vậy, mối tình đầu cũng là mối tình cuối cùng, tình yêu của họ vốn dĩ đẹp đẽ đến vậy, ngay cả hắn cũng thấy sợ là vì qúa yêu cô mà sợ, hắn không biết bản thân vì quá yêu mà có lúc trở nên điên dại mất kiểm soát cũng chính vì đó nên mới khiến cô bây giờ nhìn hắn chỉ toàn là căm phẫn, cô thật sự muốn rời xa hắn nhưng đời naỳ của hắn đã nhận định chỉ có mỗi cô, không phải Lạc Anh thì không thể là ai khác, dù cho Lạc Anh có hận chết hắn, Hoắc Kinh Vũ cũng sẽ không để người phụ nữ này rời khỏi mình, hắn muốn giữ cô bên cạnh cả đời còn muốn cùng cô chết đi.

Chính là yêu đến mức trở nên ích kỷ, yêu đến mức không phận biệt được đúng sai.

Hoắc Kinh Vũ rũ mắt xuống đi đến sắp xếp những món ăn ra bàn, vừa làm vừa dịu giọng dỗ dành người phụ nữ: “ Bà Hai nói từ sáng đến giờ em vẫn chưa ăn gì đã bỏ đi đâu, bây giờ hãy ăn nhiều chút “
Lạc Anh vừa mấp máy miệng muốn nói gì đó nhưng lại bị Hoắc Kinh Vũ bịt miệng nói tiếp
“ Giận anh cũng được, chửi mắng cũng được nhưng đừng tự hành hạ bản thân, anh đau lòng “, ba chữ cuối hắn lại đột ngột hạ giọng dường như Lạc Anh vẫn chưa nghe rõ hắn nói gì.

Cô lạnh lùng, đầu hơi nghiêng nhìn thẳng vào mắt hắn, kiên định: “ Tôi sẽ ăn nếu anh đồng ý ly hôn “
Hoắc Kinh Vũ hơi nheo mắt lại nhìn cô, bên trong đôi mắt đen toát kia vừa tức giận vừa đau đớn, không nói nên lời, hắn bây giờ lại rất muốn khóc cũng là lần đầu tiên hắn hiểu cảm giác đau đến mức không khóc nổi là như thế nào, không ngờ lại có thể như khiến người ta rơi xuống vạn tầng sâu thẳm.

Lạc Anh đẩy nhẹ bát cơm về phía hắn, trừng mắt nhìn hắn một lần nữa lạnh lùng cất giọng: “ Tôi muốn ly hôn “.

“ Anh đã nói gì em quên rồi sao, có thể làm gì thì làm, ly hôn thì không thể cũng đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi anh, đời này của em chỉ có thể bên cạnh anh, chỉ có anh thôi “
Hoắc Kinh Vũ nuốt lại nước mắt vào trong, hai tay hắn chống lên bàn nhoài người về phía cô, vô cùng nghiêm túc mà nói, sự nghiêm túc này khiến Lạc Anh cảm thấy sợ hãi, cô biết dù có nói thế nào hắn cũng sẽ không chấp nhận ly hôn, hắn sẽ giam cầm cô,! giam cầm cô cả đời!
“ Đừng bướng nữa, ngoan, anh bón cho em ăn “.

Hoắc Kinh Vũ đi đến ngồi xuống bên cạnh cô, gắp vài món ăn vào bắt cơm thổi nguội sơ qua rồi đưa đến miệng cô, bây giờ thì lại dịu dàng khó hiểu, người đàn ông này đối với cô lúc nóng lúc lạnh, chính hắn cũng không hiểu được bản thân mình, chỉ khi ở trước mặt cô hắn mới như vậy, chỉ vì cô hắn mới trở nên không còn là chính mình, rốt cuộc đây là loại tình yêu gì chứ, vừa khiến người ta hạnh phúc nhưng cũng khiến người ta ngày ngày sống trong lo sợ.

“ Lạc Lạc, có thể cho anh thêm một cơ hội không, anh sẽ dùng nửa đời còn lại bù đắp cho em, có được không “, Hoắc Kinh Vũ hai mắt óng ánh nước, hắn nhìn cô nghiêm túc như vậy liền khiến Lạc Anh cảm thấy đau đớn, có phần tự trách bản thân mình.

Hắn bây giờ đang khóc sao.

Có thật là đang khóc
Trước đây Lạc Anh lại cảm thấy vô cùng thích sự khác thường này của hắn, cô còn từng nghĩ muốn hắn yêu mình đến chết, muốn hắn phải yêu cô đến mức quên cả bàn thân, yêu đến điên cuồng nhưng bây giờ lại thấy kinh sợ trước tình yêu của hắn, tên đàn ông này có quá nhiều mặt cô không thể thích ứng được với con người của hắn cũng không biết đâu là con người thật của hắn.

Lạc Anh bất lực cô không còn muốn tranh cãi với hắn nữa, đời này của cô đã định sẽ không thể nào thoát khỏi móng vuốt của người đàn ông này, nếu cô không thể ép buộc hắn đồng ý ly hôn vậy thì cô sẽ khiến hắn chủ động nói ly hôn.

Lạc Anh tỏ ra ngoãn ngoãn há miệng ăn từng muỗng từng muỗng mà hắn bón cho, Hoắc Kinh Vũ nhếch khóe môi cười nhẹ, đối với hắn bây giờ là hạnh phúc, chỉ cần mỗi ngày đều cùng cô như vậy hắn liền không cần đến gì khác nữa.

“ Nóng “, Lạc Anh vừa chạm lưỡi vào muỗng canh đã nhíu mày né đi.

“ Anh xin lỗi, anh thổi nguội cho em “, Hoắc Kinh Vũ giật mình, hắn vội vàng thổi nguội cho cô, chỉ việc thấy cô nhíu mày thôi hắn cũn thấy sợ vậy mà còn có lúc hắn lại đánh cô bán sống bán chết, tên đàn ông này quá khó nắm bắt, con người của hắn quá phức tạp, cứ dùng hết gương mặt này đến gương mặt khác để che mắt người đời.

Lạc Anh bây giờ lại có lúc lạc mất một nhịp, hắn đối xử với cô vẫn tốt như vậy, vẫn yêu cô nhiều như vậy nhưng lại không biết cách kiểm soát được tình yêu của mình, không kiểm soát được sự ghen tuông của mình, đó cũng chính là điểm yếu trí mạng của hắn khi yêu.

Ngay thời khắc này Lạc Anh lại có suy nghĩ liệu rằng cô có thật sự muốn ly hôn.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 6: 6: Không Ngủ Chung


Lạc Anh chỉ có thể bất đắc dĩ ngồi yên để hắn bọn cho ăn đến căng bụng, sau đó hắn còn đích thân rửa bát dọn dẹp lại căn bếp.

Mỗi ngày trước đây cô đều nhìn thấy cảnh này vì cô không biết nấu ăn nên những lúc hắn bận việc nhà đã có bà Hai lo liệu, những lúc có thời gian hắn lại muốn tự tay nấu cho cô ăn, lúc đó cô hạnh phúc biết bao chỉ muốn mỗi ngày đều như vậy.

Trước khi hai người kết hôn chuyện cô lo lắng nhất chính là chuyện mình không biết nấu ăn sợ sẽ không làm tốt vai trò của một người vợ nên đã nhiều lần từ chối lời cầu hôn của hắn, lúc đầu Hoắc Kinh Vũ cứ nghĩ cô không muốn kết hôn với hắn mà chỉ muốn yêu đương buồn đến mức mấy đêm liền không ngủ được sau khi biết được lí do thì lại xoa đầu cô ánh mắt lúc đó nhìn cô chỉ chứa toàn sự nuông chiều, khẳng định với cô rằng không phải cưới cô về để làm việc nhà là hắn yêu cô muốn cô ở bên cạnh hắn cả đời, lúc đó cô đã đặt hết niềm tin đến khi kết hôn rồi cô nhận ra bản thân đã đặt niềm tin đúng chỗ, sau khi hai người kết hôn Hoắc Kinh Vũ không để cô động tay vào bất cứ việc gì trong nhà, mỗi ngày chỉ việc luyện đàn piano rồi ăn uống đầy đủ là được, hắn chỉ cần cô luôn luôn khỏe mạnh những chuyện cô muốn làm cũng đều thành toàn cho cô, cuộc sống lúc đó hạnh phúc biết bao nhưng cô đâu ngờ được hắn lại còn một gương mặt khác.

Sự ghen tuông điên cuồng của hắn đã làm mọi hạnh phúc trước kia tan thành mây khói rồi, bây giờ dù hắn có làm những việc đó cô cũng không còn thấy hạnh phúc nữa, hện tại hắn càng tốt với cô lại càng khiến cô cảm thấy sợ hãi.

Hoắc Kinh Vũ không về thẳng phòng ngủ mà sang phòng sách đâm đầu giải quyết công việc, còn Lạc Anh thì không màng đến hắn cứ vậy mà đi ngủ.

Đến tận khuya, ngước nhìn đồng hồ đã hơn mười hai giờ Hoắc Kinh Vũ mệt mỏi rời bàn làm việc vì lượng công việc thường ngày rất nhiều thường xuyê làm việc đến một, hai giờ sáng, lúc trước trong phòng ngủ hắn cũng dó thiết kế riêng một góc để làm việc nhưng sau khi hai người kết hôn không muốn gây phiền đến giấc ngủ của cô nên hắn đã thiết kế lại thành chỗ để thư giãn còn bàn làm việc được chuyển qua phòng sách.

Phòng sách rộng hơn phòng ngủ nhiều nên cũng tiện để thêm một cái bàn làm việc vì vốn dĩ ở đây đã có một cái tủ sách khá là to trước khi biến nó thành nơi làm việc thì đây chỉ có bộ sofa và tủ lạnh lớn ra thì không có gì khác nữa.

Căn biệt thứ của Hoắc Kinh Vũ được thiết kế bởi một nhà thiết kế nổi tiếng người Pháp, là căn biệt thự lớn nhất thành phố nói khiêm tốn là vậy những người ngoài thường gọi nó là biệt phủ Hoắc gia, thiết kế theo phong cách cổ điển vừa sang trọng lại vừa xa hoa, nội thất cũng phần lớn là đồ nhập khẩ từ Pháp đều vô cùng giá trị, chỉ riêng cái đèn trùm trong phòng ngủ chính cũng đã có giá bằng một nửa căn biệt thự này, cũng là món đắc nhất trong nhà.

Hoắc Kinh Vũ có một niềm đam mê to lớn với phong cách cổ điển nước Pháp trong nó tinh tế, sang trọng, và rất quý phái, trùng hợp Lạc Anh cũng thích những thứ liên quan đến nước Pháp, luôn có niềm mơ ước lớn lao là được một lần được trình diễn piano tại Pháp, lúc trước khi vừa kết hôn bọn họ có ý định sẽ đến Pháp hưởng tuần trăng mật nhưng sau đó liền có vài chuyện xảy ra nên phải hoãn lại đến bây giờ vẫn chưa đi được.

Hắn hai tay day day tái dương quay về phòng ngủ chính, mở cửa ra liền sửng sốt cái giường trước mặt vô cùng ngăn nắp, gọn gàng giống như vẫn chưa có ai đụng vào cũng không thấy Lạc Anh đâu, Hoắc Kinh Vũ đi khắp căn phòng tìm kiếm bắt đầu lóe lên tia lo lắng, hắn đi đến gần phía cuối hành lang, ở đây cũng có vài căn phòng ngủ nhưng là dành cho khách được xây cách phòng ngủ chính khá xa để tránh bị người khác làm phiền cũng như không muốn bọn họ thấy tận mắt phòng ngủ của mình.

Mở cánh cửa phòng đầu tiên đập vào mắt là cảnh người phụ nữ nhỏ nhắn đang co ro hai tay nắm chặt ga giường, có vẻ chỉ mới vừa ngủ, tuy phòng ngủ cho khách cũng được sắp xếp đầy đủ tiện nghi nhưng nó vẫn nhỏ hơn nhiều so với phòng ngủ chính nhìn thấy cô ngủ ở đây Hoắc Kinh Vũ có chút không nỡ nhìn.

Hắn đi lại nhìn cô vài giây rồi nhẹ nhàng bế cô vào lòng, Lạc Anh vốn vẫn chưa ngủ say nên liền bị hắn làm cho giật mình mở to thấy mình nằm trong lòng hắn liền vùng vẫy lên tiếng: “ Bỏ tôi xuống, Hoắc Kinh Vũ, tôi không muốn ngủ cùng với anh, mau bỏ tôi xuống “.

Hoắc Kinh Vũ sợ cô ngã càng ôm chặt hơn, hắn càng ôm chặt người phụ nữ càng giãy dụa, hắn mặc kệ cô cứng đầu cứ thế mà bế cô về phòng ngủ chính, đến khi đặt cô xuống giường rồi mới lạnh lùng lên tiếng: “ Em không muốn ngủ cùng anh cũng được nhưng phải ngủ ở đây, anh sẽ sang phòng sách ngủ“.

Phòng sách vốn không có làm thêm giường để nghỉ ngơi chỉ có bộ sofa vừa đủ với bàn làm việc, Hoắc Kinh Vũ là người thà nằm ra bàn làm việc ngủ hay nằm trên sofa chứ không một bước bước chân vào phòng ngủ giành cho khách những căn phòng đó từ trước đến này cũng đón tiếp không biết bao nhiều người hắn cảm thấy không được sạch sẽ nên sẽ không có chuyện hắn ngủ ở đó cũng sẽ không cho phép cô ngủ ở đó.

Không đợi Lạc Anh đáp lại hắn liền quay người rời đi còn không quên giúp cô đóng chặt cửa, nhìn theo bóng lưng hắn người phụ nữ không hiểu sao lại có chút đau lòng nhưng rồi cũng mặc kệ mà ngủ một giấc.

Ở phòng sách, Hoắc Kinh Vũ hoàn toàn không chợp mắt, hắn đứng trước cửa sổ lớn được thiết kế bằng một lớp thủy tinh có thể nhìn thấy cảnh bên ngoài, nói là cửa sổ cũng không đúng vì nó không thể mở ra được nói đúng hơn là một bức tường làm bằng thủy tinh trong suốt.

Đây là lần đâu tiên cô và hắn không ngủ chung với nhau, trước đây dù có cãi cọ, giận hờn thế nào cô không bao giờ đề cập đến chuyện ngủ riêng, dù có giận hắn đến mức nào mỗi tối cô vẫn muốn ôm chặt hắn mà ngủ, hắn nhớ cô từng nói cô rất thích được hắn ôm trong lòng, mỗi giây phút đều muốn được hắn ôm.

Bây giờ ngay cả việc chỉ chạm vào cô một chút cũng thật khó.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 7: 7: Thư Ký Tìm Đến Nhà


Sáu giờ sáng, bình minh còn hơi sương.

Lạc Anh từ từ thức giấc, bên ngoài vẫn chưa thấy rõ mặt trời những ánh sáng lại có phần chói làm cô vừa mở mắt lại phải ngay lập tức nhắm nghiền lại, vài giây sau bắt đầu thích ứng với ánh sáng mới có thể hoàn toàn mở mắt.

Còn sớm như vậy có thể Hoắc Kinh Vũ vẫn chưa đến công ty.

Hơn ba mươi phút sau, Lạc Anh mới rời khỏi phòng vừa xuống đến phòng khách đã thấy hai người phụ nữ đứng nói chuyện với nhau, một người là bà Hai còn người kia là!
Một người phụ nữ mặc trên mình bộ đồ công sở, một cái áo sơ mi màu hồng bằng lụa và váy ngắn bó sát đóng thùng, nhìn dáng vẻ rất phong trần, còn trang điểm đặc biệt đậm, quyến rũ chết người.

Một người phụ nữ lạ mặt lại có thể đặt chân vào biệt thự của Hoắc Kinh Vũ, từ trước đến nay nếu tính về phụ nữ trẻ ngoài Lạc Anh ra không có một ai được phép bước chân vào đây, đây cũng chính là nguyên tắc quan trọng do chính Hoắc Kinh Vũ đề ra, hắn không muốn xảy ra những chuyện không nên có không muốn làm cô buồn hay suy nghĩ nhiều nên bên cạnh hắn từ trước đến này không có ai khác ngoài cô.

Lạc Anh ngay lập tức chướng mắt, còn có tức giận: “ Từ khi nào một người phụ nữ khác lại có thể bước vào nơi này “.

Bà Hai giật mình quay đầu thấy cô đi xuống cũng kính cẩn cúi đầu: “ Phu nhân “, nói rồi bà ta né sang một phía dành đường cho Lạc Anh đi về phía người phụ nữ kia, nhìn gương mặt hoa nghệ của cô ta Lạc Anh chỉ cần liếc qua cũng biết rõ người phụ nữ này thế nào, đối mặt với Lạc Anh cô ta lại có một nụ cười tựa như rất chướng tai gai mắt khi nhìn thấy cô.

Lạc Anh trừng mắt nhẹ lên lạnh lùng hỏi: “ Cô là ai “.

“ Phu nhân, tôi là thư ký của Hoắc tổng, tôi nghe báo hôm nay ngài ấy không sẽ không đến công ty những chỗ tôi vẫn còn nhiều hồ sơ cần ngài ấy duyệt gấp nên mới mạo phạm tìm đến “.

Thật nổi hết da gà.

Lạc Anh chép miệng mệt mỏi với kiểu giọng nhõng nha nhõng nhẹo, lúc nói chuyện lại còn uốn qua éo lại, quá chướng mắt.

“ Ai cho phép cô tìm đến đây “.

Từ trên những bậc thang, một giọng nam trầm nặng sát khí vọng xuống, Hoắc Kinh Vũ choàng qua loa cái áo choàng tắm lạnh lùng đi xuống, đứng ngay bên cạnh Lạc Anh.

Hình ảnh quyết rũ của người đàn ông nhanh chóng đập vào mắt hai người phụ nữ, Lạc Anh chỉ thấy bình thường cô đã quá quen với hình tượng này của hắn ngược lại là cô thư ký kia cứ nhìn chăm chăm vào chồng cô không ngớt, Lạc Anh không cần nhìn cũng biết cô ta đây là đang có ý nghĩ không đứng đắn với chồng mình, cùng là phụ nữ với nhau hơn nữa đối với một người nhạy cảm như Lạc Anh dù có là loại trà xanh cao tay thế nào cô cũng chỉ cần ngửi lơ qua là có thể nhìn rõ ngay.

“ Hoắc tổng, tôi xin lỗi nhưng chỗ tài liệu này cần được!.

.


“ Để thư ký tìm đến tận nhà, Hoắc Kinh Vũ anh đây là đang ngầm công khai chuyện gì?“
Là đang muốn chọc tức cô hay là!
Lạc Anh quá chán ghét điệu bộ đó của cô ta, kiềm nén lắm mới có thể rán nghe được một câu còn muốn có câu thứ hai thì không thể, cô vốn không thu nổi cái giọng nói này vào tai mình được.

Lạc Anh dứt khoát mở miệng cắt lời ả thư ký kia quay sang trách móc Hoắc Kinh Vũ.

“ Anh không có bảo cô ta đến, là cô ta tự tìm đến “
“ Vậy đám vệ sĩ ngoài kia chết hết rồi sao “, Lạc Anh sau đó liền lên giọng với hắn.

Biệt thự Hoắc gia là nơi nào chứ, lại có thể muốn vào là vào muốn ra là ra sao, lẽ nào ngay cả là nhà của mình hắn cũng không biết được là ai đã vào đã ra thế nào, còn đám vệ sĩ ngoài kia phải gần hơn mười tên chứ không ít, sáu tên ở cổng chính những tên còn lại gác ở cổng phụ, vậy mà có người lạ tìm đến bọn họ cũng không thèm báo cho chủ nhà một tiếng, lẽ nào là chết hết thật rồi.

Nhìn không khí giữa hài người họ đang căng thẳng, bà Hai biết điều liền né đi vào bếp còn ả thư ký kia lại tỏ ra thích thú vô cùng, ánh mắt như đang mong chờ điều gì đó của cô ta liền rơi vào tầm nhìn của Lạc Anh, biết rõ người phụ nữ này đang mong chờ điều gì, cô nhếch nhẹ khóe môi mình rồi bất ngờ siết lấy cánh tay Hoắc Kinh Vũ, giọng mắng yêu
“ Chồng à, lẽ nào vì đêm qua em không cho anh vào phòng ngủ nên mới cố tình để phụ nữ vào đây để chọc tức em sao “.

Hoắc Kinh Vũ nheo chặt mắt lại nhìn cô, hắn không tin vào tai mình, cô vừa gọi hắn là gì! ’ chồng ‘! lại còn gọi bằng khuôn giọng đầy yêu thương đó, có phải hắn đang nằm mơ không, người phụ nữ này hôm qua còn kịch liệt muốn ly hôn bây giờ lại tự nhiên mở miệng ngọt ngào với hắn, Hoắc Kinh Vũ bất ngờ hạnh phúc nên cũng quay sang âu yếm lấy cô, bàn tay dịu dàng vuốt v e gương mặt nhỏ.

“ Anh không có, là cô ta không biết điều tự mình tìm đến, sao anh có thể để người phụ nữ khác bước chân vào đây chứ “.

“ Vậy anh còn tính để cô ta đứng đây đến khi nào “, Lạc Anh bĩu môi vùi đầu vào ngực hắn, lại trợn mắt nhìn ả thư kí.

Hoắc Kinh Vũ nhanh chóng hiểu ý người phụ nữ của mình, hắn ngưởng đầu nhìn ả thư kí như muốn ăn tươi nuốt sống ả, gằng giọng lạnh băng: “ Cút ra khỏi đây cho tôi “.

Lạc Anh liền cười khẩy, nhìn gương mặt đang thất vọng đó mà xem thật đáng cười, ả thư kí hai mắt cay xè lên, óng ánh như muốn khóc, còn chưa kịp mở miệng đã bị người bên ngoài đang đi vào chặn họng.

A Lưu cánh tay phải của Hoắc Kinh Vũ cũng là thư kí chính của hắn hồng hộc chạy vào.

“ Hoắc tổng, phu nhân “.

Hoắc Kinh Vũ chỉ vừa trợn mắt nhìn cậu ta đã run rẩy hiểu ra quay sang phía ả thư kí lệnh: “ Ra khỏi đây nhanh, sau này cấm cô bước chân vào đây nữa “
Hai người bọn họ vừa bước được hai bước Lạc Anh cũng bước lên vài bước gọi lại
“ Khoan đã, thanh toán cho cô ta luôn đi rồi tìm một thư kí mới, phải là nam, cả đám vệ sĩ ngoài kia cũng đổi hết cho tôi “.

“ Vâng, phu nhân “
Nói xong cô nhìn lại Hoắc Kinh Vũ xem biểu hiện của hắn, đáp lại cô là một cái gật đầu và một đôi mắt chỉ toàn sự nuông chiều, A Lưu không cần suy nghĩ cũng lập tức nghe lệnh, cậu biết rõ Hoắc Kinh Vũ yêu chiều người phụ nữ của hắn thế nào, lời cô nói ra đương nhiên cũng chính là lời hắn nói ra, cãi lệnh cô chính là cãi lệnh hắn.

Đến khi hai ngươi đó đi khuất rồi, Hoắc Kinh Vũ mới tiến lại ôm chặt cô từ phía sau hắn hôn nhẹ lên mái tóc thơm mùi hoa hồng cùng thoang thoảng mùi dâu ngọt ngào, rồi chuyển nụ hôn xuống vành tai, nói the thé “Lạc Lạc, em ghen rồi sao “
Lạc Anh không đáp lại hắn mạnh mẽ thoát khỏi vòng tay hắn rồi trở lại lên lầu.

Cô cũng không biết mình có phải thật sự là ghen hay không nữa.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 8: 8: Làm Chuyện Vợ Chồng Nên Làm


Lạc Anh ăn xong bữa sáng cũng đã hơn tám giờ, đúng ra đã phải ăn xong từ lâu rồi cũng là do ả thư kí đó làm mất khá nhiều thời gian,! cô đứng dậy đẩy ghế vào trong rời khỏi bàn ăn đưa mắt nhìn lướt qua trên tầng lầu, bây giờ chắc Hoắc Kinh Vũ cũng đã rời nhà đến công ty rồi.

Lạc Anh trở về phòng, mỗi ngày đều phải ở nhà ăn xong rồi luyện đàn không thì đọc sách lúc lại ra vườn hoa ở sân sau bón phân,! thật là quá buồn chán đi.

Nhớ đến vườn hoa ở sân sau, cô lại muốn tìm đến, vườn hoa này Hoắc Kinh Vũ vì cô mà xây nên, trước khi kết hôn Lạc Anh đã tầm sự với hắn rằng cô muốn trong nhà có một vườn hoa không cần quá lớn cũng không cần quá nhiều hoa chỉ cần vừa đủ là được, vì cô rất thích hoa còn muốn có một vườn hoa của riêng mình ngày ngày tự tay chăm sóc những lúc tâm trạng không tốt có thể ngồi ở đó ngắm những đóa hoa kia nở rộ, ngày sau đó Hoắc Kinh Vũ dành cả một bãi đất trống phía sau biệt thự để xây vườn hoa cho cô, nơi này rất rộng không còn có vô số các loài hoa rồi dùng nó làm quà cưới tặng cho cô trong ngày kết hôn.

Lạc Anh ngồi ở cái xích đu ngay giữa vườn hoa mà vừa ngắm lấy vừa đu đưa cái xích đu, những làn gió mát thổi đến phấp phới mái tóc cô bay hòa với những cánh hoa rơi cũng được gió thổi bay lên cao, phần lớn đều là hoa hồng, màu đỏ chói của nó phần nào giúp hình ảnh của người phụ nữ trở nên thật đẹp, đây cũng là loài hoa mà cô thích nhất.

Cô gái hòa mình vào những lãng hoa xung quanh, hai mắt cô nhắm lại thả mình vào bầu không khí trong lành như thể hồn bay phách lạc.

Từ đằng sau phát ra những tiếng chân sột soạt khe khẽ, Lạc Anh vì đang thả hồn mình vào không trung mà không hay biết gì, hai cánh tay dang rộng ôm lấy bả vai cô từ phía sau khiến Lạc Anh giật mình xém thì ngã khỏi xích đu may là Hoắc Kinh Vũ hành động nhanh ôm chặt lấy cô, ngay cả hắn cũng điếng người, lo lắng.

Hoắc Kinh Vũ vậy mà vẫn đang ở nhà.

Lạc Anh cố đẩy hai cánh tay kia ra nhưng hắn siết quá mạnh cứ như hai cánh tay này của hắn đã dính chặt vào cơ thể cô, Lạc Anh thở dài mặc hắn làm gì thì làm.

Hoắc Kinh Vũ được nước lấn tới, hai bàn tay hắn mò mẩn gương mặt cô rồi trượt xuống cổ nhỏ lại trượt xuống, trượt xuống nữa,! Lạc Anh phát hoảng tay của hắn đang đặt trên bầu ng ực cô còn day dưa không rời, cô nắm lấy tay hắn khiến Hoắc Kinh Vũ chợp lấy thời cơ mà đan tay mình vào tay cô, Lạc Anh mắt nhìn thẳng, cất giọng lạnh: “ Anh muốn làm gì ? “.

Hoắc Kinh Vũ bây giờ hơi thở hắn nóng bừng lên, còn ngặm lấy vành tai cô mà thủ thỉ
“Làm chuyện vợ chồng nên làm “.

Chuyện! chuyện vợ chồng.

Hắn là đang nói đến chuyện gì chứ, người đàn ông này lại nổi điên gì rồi sao, trong lúc cô suy nghĩ lung tung bàn hai bằn tay hắn đã nắm trọn hai bên bầu ng ực căng tròn trong lớp áo, hôm này Lạc Anh lại mang một chiế váy hai dây có sẵn miếng lót ngực nên bên trong cô không mặc áo lót khiến hắn càng cảm nhận rõ hơn hai đồi núi nóng bỏng này của cô.

Lạc Anh dồn tất cả sức lực phóng ra khỏi lòng hắn, cô quy người chỉ tay về phía hắn như ra lệnh: “ Đừng làm bậy, tôi không cho phép anh đụng vào tôi “.

Hoắc Kinh Vũ chỉ nở một nụ cười nguy hiểm chầm chậm từng bước đi đến, ánh mắt kia đã trần ngập d*c vọng, hắn càng tiến cô càng lùi, nhưng ở phía sau cô chỉ còn mỗi một bức tường lớn hai bên là chỉ có hoa với hoa cô không thể lùi nữa cũng không thể tiến lên càng không thể chuyển hướng sang hai bên cô không muốn làm hỏng vườn hoa này.

Đến khi lưng cô áp sát vào bức tường trắng cũng là lúc Hoắc Kinh Vũ ở ngay trước mặt bọn họ chỉ cách nhau chừng ba mươi xen ti mét, Lạc Anh có chút sợ hãi, gằng giọng chỉ điểm hắn: “ Nếu anh động vào tôi, tôi sẽ lần nữa mang đơn ly hôn đến, đến khi nào anh chịu ký mới thôi,! tôi đã quyết định ly hôn tôi không thể để anh chạm vào người tôi “.

Nghe câu này Hoắc Kinh Vũ tối sầm mặt, bây giờ lại lóe lên tia tức giận nhưng cũng có phần đau nhói, cô vẫn muốn ly hôn với hắn mặc dù lúc sáng cô còn ngọt ngào,! tất cả chỉ là muốn diễn cho người phụ nữ đó xem mà thôi, vậy mà hắn cứ nghĩ cô thật sự nghĩ thông suốt rồi, còn nghĩ cô vì hắn mà ghen, Hoắc Kinh Vũ bất giác cười lạnh, hắn là đang tự giễu bản thân mình quá ảo tưởng.

“ Tại sao em lại muốn ly hôn, em vẫn chưa nói anh biết lý do, Lạc Lạc nói anh biết vì chuyện gì mà khiến em nhất quyết phải ly hôn cho bằng được “, giọng hắn bây giờ nghe lại kìm nén, đau xót vô cùng.

Lạc Anh nhìn hắn vài giây rồi lại dùng ánh mắt chán ghét đó chĩa thẳng vào mắt hắn, giọng cô lạnh lẽo như tảng băng ngàn năm thấm sâu sâu dần vào ben trong cơ thể to lớn của hắn: “ Tôi không muốn sống với một người có máu chiếm hữu còn ghen tuông quá mức như anh, tôi không yêu nổi anh nữa, cũng không dám yêu anh nữa rồi, chúng ta ly hôn đi, có được không? “.

Không yêu nổi nữa
Không dám yêu nữa.

Hoắc Kinh Vũ bây giờ đang rất nghi hoặc về bản thân, hắn đã làm gì khiến cô trở nên sợ hãi hắn, đã là gì khiên cô không dám yêu hắn nữa, lại không muốn yêu hắn nữa, rốt cuộc hắn đã làm gì sai, hắn yêu cô như vậy yêu hơn cả sinh mạng mình, cô nói một là một hai là hai, hắn vì cô mà kiên nhẫn, vì cô mà biết đau lòng, vì cô mà biết lo được lo mất, vì sợ mất cô nên hắn mới trở nên ghen tuông mất kiểm soát vì sợ mất cô nên chỉ cần không nhìn thấy cô trong tầm mắt hắn liền lập tức phát điên, chỉ vì cô, mọi thứ đều là vì cô, vậy mà bây giờ cô lại nói không dám yêu hắn nữa, câu này nói ra lại khiến cơn đau trên gương mặt người đàn ông trở thành nụ cười, đau đến mức phát hài là nỗi đau đớn khôn siết đến mức nào chứ.

Khoảng khắc này Hoắc Kinh Vũ rơi nước mắt, hắn không dám ngẩng đầu nhìn cô, hắn không muốn lại trở thành trò cười, hắn chưa bao giờ khóc bây giờ vì cô mà khóc rồi vậy mà người phụ nữ này của hắn sao lại vô tâm đ ến vậy.

Lạc Anh như hóa tượng trước dáng vẻ này của Hoắc Kinh Vũ, người đàn ông này vậy mà cũng biết khóc, lúc này trông hắn thật tệ hại, dáng vẻ này cô chưa bao giờ nhìn thấy, đây có đúng như người ta nói không ‘ người đàn ông vì bạn mà khóc chính là người đàn ông yêu bạn nhất trên đời ‘.

Có phải mình đã làm sai rồi không, có phải là bỏ lỡ điều gì rồi không, Hoắc Kinh Vũ vì quá yêu nên mới trở thành con người như vậy sao, lẽ nào hắn như vậy đều là vì mình sao,!
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 9: 9: Kiềm Chế


Đợi đến khi Hoắc Kinh Vũ rời nhà, Lạc Anh mới thong thả ra ngoài cùng cô bạn thân của mình đi dạo.
Lạc Anh cùng An Nhiên là đôi bạn thân nổi tiếng trong giới dương cầm, hai người không những tài giỏi mà còn xinh đẹp tựa thần tiên, nếu mang ra so ai xinh đẹp hơn thì hoàn toàn không ai hơn ai, vẻ đẹp của hai người là ngang ngửa với nhau, còn nếu mang ra so sánh với những người phụ nữ khác thì vẫn chưa có ai vượt qua song nữ nhân này, An Nhiên vốn không học cùng trường với Lạc Anh, bọn họ quen biết nhau qua một lớp học piano từ đó nhận ra không chỉ về sở thích và cra tính cách cũng hợp nên quyết định trở thành bạn thân của nhau.

Cả hai đều là tay dương cầm giỏi nhất trong lớp, cuộc sống thường ngày ngoài là bạn thì khi trong cuộc thi bọn họ còn là đối thủ một chín một mười.
An Nhiên là một cô gái rất độc lập, cô rất thích tự do thích tự lập nên đến bây giờ vẫn chưa yêu ai, cũng là một kiểu người không tin vào tình yêu, trong mắt cô chỉ có sự nghiệp là quan trọng nhất, cô có thể vì sự nghiệp mà không cần tính mạng còn về chuyện yêu đương thì không có chút cảm xúc gì.
Từ ngày Lạc Anh kết hôn cùng Hoắc Kinh Vũ đến giờ hai người mới có thể gặp lại, sau khi kết hôn Lạc Anh thì yên phận làm một người vợ tốt còn An Nhiên đúng lúc đó cũng ra nước ngoài mở rộng thêm về tài năng piano của mình, chỉ mới quay về nước được hai ngày.
“ Lạc Anh, lâu quá mới gặp lại cậu “, An Nhiên vừa thấy Lạc Anh liền ôm chặt, nỗi nhớ nhung chất chứa vui đến hai mắt đỏ hoe như muốn khóc.
Lạc Anh bị cô ôm chặt đến khó thở, rất lâu mới gặp lại ai cũng cảm động không nỡ rời nhau ra: “ An Nhiên, tớ nhớ cậu lắm “.
Bọn họ cùng nhau đi chơi khắp mọi nơi, ăn uống, vui chơi gần hết một ngày, sau đó An Nhiên gọi thêm một vài người bạn khác đến có nam cũng có nữ bọn họ cùng nhau đi hát karaoke .

Food&Bar Sillerries
Bọn họ đến một quán nhậu lớn, quán được thiết kế hệt như một club thu nhỏ, có dj đánh nhạc, đi vào sâu bên trong còn có thiết kế thêm tầm hai mươi phòng karaoke hay gọi là quán nhậu tổng hợp.

Nơi này cũng khá nổi tiếng trong thành phố các dân chơi đều tụ họp về đầy, dù là đầu tuần hay cuối tuần cũng vô cùng đông khách, trước khi đến chơi còn phải đặt bàn trước một tiếng, chủ quán này là một chàng trai là bạn của An Nhiên .
Ngồi trong căn phòng kín to lớn, những ánh đèn xanh xanh đỏ đỏ rồi tim tím chiếu khắp căn phòng, bộ ghế sofa cũng là loại nhập khẩu đắc tiền, màu sắc vô cùng đẹp mắt, trông sang trọng, xa hoa thế nào.

Lạc Anh vui vẻ ngồi bên cạnh An Nhiên xung quanh là những người bạn của cô cũng có chàng trai chủ của nơi này tên là Lý Kiện, anh ta ngồi bên kia còn lại Lạc Anh, ánh mắt chàng trai nhìn cô có gì đó đã không bình thường.
“ Các cậu uống gì, bia hay rượu đây “, Lý Kiện lên tiếng rồi đưng bật dậy đi đến mở cửa, bên ngoài sáu nhân viên phục vụ vừa rượi vừa bia vừa nước trái cây, nước ngọt cùng mấy đữa trái cây thập cẩm mang vào xếp ngay thẳng trên bàn.
“ Này cho tớ chai Vodka nha “, một chàng trai nhoài người tới chụp lấy chai vodka ôm vào trong người còn cười sung sướng.
“ Tớ uống rượu “, một cô gái cũng hớn hở đưa tay lên như thể đang xung phong.

Bọn người ai cũng chọn uống rượu mà rượu ở đây đều đã những loại có độ cồn cao, ngay cả An Nhiên cũng chọn uống rượu, nhìn thấy Lạc Anh đang thất thần nghĩ ngợi chuyện gì đó không liên quan, Lý Kiện đi đến vì căn phòng đang mở nhạc rất to, nên anh ta dịu dàng cất giọng sát rạt bên tai cô: “ Em muốn uống gì? “
Nói là bạn của An Nhiên nhưng Lý Kiện lớn hơn tất cả bọn họ ở đây đến năm tuổi vì An Nhiên trước khi ra nước ngoài thường xuyên đến đây chơi nên đã trở thành bạn của nhau.
Lý Kiện cũng chỉ là một chàng trai bình thường không phải có xuất thân gì đặc biệt nhưng lại rất giỏi kinh doanh ngoài quán nhậu Food&Bar Sillerries ra anh còn làm chủ vài quán bar và quán ăn nhỏ khác trong thành phố, nói về độ giàu thì không thua ai, quan trọng là vẫn còn độc thân, đây cũng là gu bạn trai của biết bao người phụ nữ.
Lạc Anh bất giác nảy nhẹ cơ thể ngước đầu nhìn anh ta vào giây rồi đưa mắt nìn xuống bàn chồm người đến lấy chai nước trái cây vị đào đưa ra trước mặt Lý Kiện
“ Tôi uống nước trái cây là được “
Nhìn thấy Lạc Anh hời hợt đáp lại đột nhiên Lý Kiện rũ mắt xuống có chút thất vọng, từ lúc cô bước chân vào nơi này, sự quyến rũ của cô đã đặp thẳng vào mắt anh ta, Lý Kiện cứ lén ngắm người phụ nữ này mãi từ lúc bắt đầu đến giờ nhưng dù có muốn bắt chuyện thế nào cũng chỉ nhận lại sự lạnh lùng một hai câu của cô khiến anh ta dần trở nên nản lòng.
“ Này chúng ta chơi một trò chơi đi “
“ Này phạt rượu nha “
Bọn người thay phiên nhau mỗi người hát một bài hát xong lại nốc vài ly rượu rồi lại chia nhau hát tiếp, sau một hồi bọn họ bày ra một trò chơi nhỏ khá thú vị.

Luật chơi là người bắt đầu sẽ ngậm một mẫu giấy trong miệng sau đó truyền cho người tiếp theo nhưng cũng dần rút ngắn độ dài của mẫu giấy đến khi nào hoàn toàn hết mẫu giấy, người cuối cùng sẽ phải bị phạt uống một ly rượu.
“ Tôi không chơi đâu, tôi không thể uống rượu “, Lạc Anh lên tiếng từ chối
“ Không sao đâu, đâu có chắc cậu sẽ là người cuối cùng ngậm giấy chứ, cứ thử đi”, An Nhiên hết lời nài nỉ, hồi lâu cũng thành công thay đổi được Lạc Anh.
Bọn họ có tất cả là tám người cả nam lẫn nữ, bắt đầu là một cô gái ngồi dưới cùng truyền lên người phụ nữ ngồi trên rồi cứ thế truyền lên chỉ còn hai người nữa là đến lượt Lạc Anh đột nhiên cô có điện thoại liền xin phép ra ngoài.
Bên kia đầu dây là Hoắc Kinh Vũ, giọng hắn bình tĩnh không nặng cũng không nhẹ
“ Lạc Lạc, sao em vẫn chưa về nhà, em đang ở đâu đừng làm anh lo “.

Lạc Anh đưa mắt nhìn vào đồng hồ trong điện thoại, vậy mà đã trễ rồi sao, hơn mười một giờ khuya cô quên mất vấn đề thời gian, vừa tính mở miệng ngay sau lưng tiếng một đàn ông cất lên: “ Em không sao chứ, có cần gì không “.
Tuy không tận mắt chứng kiến nhưng Lạc Anh có thể biết rõ Hoắc Kinh Vũ đang thay đổi sắc mặt thế nào, hắn sẽ lại nổi cơn ghen điên cuồng, Lạc Anh phòng bệnh hơn chữa bệnh cô liền đáp lại Hoắc Kinh Vũ: “ Anh đến đón tôi được không, tôi đang ở phố X, số XXX đường XX “,...“ Đợi anh “, giọng Hoắc Kinh Vũ như đang rất kiềm chế sự tức giận.
Lạc Anh trả lời qua loa với Lý Kiện rồi quay vào trong phòng, nói nhỏ vào tai An Nhiên “Chồng tớ vừa gọi rồi, tớ về trước đây bây giờ cũng trễ quá rồi “
An Nhiên chỉ gật gật đầu ánh mắt không rời khỏi màn hình miệng cũng đang vu vơ hát theo những lời hát trên màn hình, Lạc Anh cúi người rời khỏi phòng cô đứng ngày trước quán đợi Hoắc Kinh Vũ, không biết từ lúc nào Lý Kiện cũng theo cô ngay phía sau, anh ta bất ngờ lên tiếng: “ Em về sao “

“ Phải "
“ Em tên là Lạc Anh? “
“ Phải “
Lạc Anh đưa mắt nhìn ngó xung quanh, đáp lại hời hợt, sau đó cô cũng quay đầu nhìn qua Lý Kiện một chút, hình ảnh hai người nam nữ bốn mắt đăm chiêu nhìn nhau đúng lúc bị Hoắc Kinh Vũ nhìn thấy, từ trong xe người đàn ông tỏa mùi sát khí nồng nặc đi đến, cố nén lại cảm xúc: “ Lạc Lạc, chúng ta về nhà thôi “
Hắn đưa tay ra bắt lây tay cô đan vào tay mình, bình thản nhìn qua Lý Kiện hai giây rồi kéo cô đi.

Vào trong xe, hắn cất giọng lạnh
“Tên đàn ông đó là ai “
Lạc Anh đã ngửi rõ mùi nguy hiểm của người đàn ông này, cô quyết định sẽ dứt khoát trả lời để đánh tan sự ghen tuông trong lòng hắn: “ Là chủ của nơi đó “
“ Em quen biết với hắn? “,… “ Không quen “, Lạc Anh lập tức đáp ngay, lúc này ánh mắt của Hoắc Kinh Vũ có phần dịu đi nhưng cơn ghen tuông trong người hắn e là vẫn chưa nguôi đi.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 10: 10: Ma Quỷ Sai Khiến


Trở về nhà, Hoắc Kinh Vũ im bặt không nói cũng không chất vấn cô lời nào, Lạc Anh cảm thấy sợ hãi trong lòng, chẳng thà hắn chửi mắng, trách cứ cô chứ cứ im lặng như vậy cô thấy không quen chút nào, Lạc Anh quyết định mở miệng trước.

“ Hoắc Kinh Vũ, tôi và anh ta thật sự không có gì đâu “
“ Nếu anh không điện cho em có phải em sẽ không nhớ đường về nhà luôn không“.

, Hoắc Kinh Vũ quay ngoắc người, một tay đút vào túi quần tay kia thu thành nắm đấm, gằng giọng hỏi cô.

Ánh mắt hắn lại đỏ lên như có máu vì giận dữ, Lạc Anh run người: “ Không phải, tôi quên mất thời gian “.

Hoắc Kinh Vũ bất ngờ thay đổi sắc mặt, hắn trợn trắng mắt bước dài một bước đối diện sát với Lạc Anh, đôi mắt trong đêm đáng sợ tột độ: “ Vì tên đàn ông đó nên em mới không thèm để ý thời gian nữa đúng không “

Lạc Anh kinh sợ bất giác lùi ra sau vài bước, con quỷ trong hắn lại tức tỉnh rồi, cơn phẫn nộ đang chực trào bên trong con người hắn, Lạc Anh có chút sợ hãi mà lắc đầu: “ Không phải, không liên quan đến anh ta, tôi và anh ta vốn không quen biết”
“ không quen biết lại có thể nhìn nhau tình cảm như vậy sao? “, Hoắc Kinh Vũ đi đến siết lấy cánh tay Lạc Anh, hắn gầm lên tựa thú dữ, hắn đã rơi vào trạng thái mất kiểm soát nếu bây giờ còn mạnh miệng cãi lại e là k1ch thích sự tức giận trong lòng hắn tăng cao hơn mà thôi, Lạc Anh nhìn hắn với bằng ánh mắt yếu đuối, cay xè hiện lên những tia nước lóng lánh, cô hạ một tông giọng
“Không phải, chồng à, em và anh ta không có gì, anh tin em được không? “
“ Tin em?, anh đã nói gì, anh không muốn em tiếp xúc với bất kỳ thằng đàn ông nào mà, nếu có bất kỳ tên đàn ông nào dám để mắt đến em, anh chắc chắn sẽ cho hắn chầu trời ngay,! tên đàn ông đó cũng không ngoại lệ “, hắn càng nói lực siết lại càng mạnh, cánh tay cô hằn in năm dấu tay đỏ chói còn đau đớn lên.

Lạc Anh kinh hãi nhìn hắn, lời này của Hoắc Kinh Vũ rốt cuộc là có ý gì, hắn giết người???, lẽ nào thật sự giết người rồi, Lạc Anh hét lớn lên: “ Anh có ý gì ? “
Chỉ thấy hắn nở một nụ cười nham hiểm, thần bí, rồi từ ngoài A Lưu với vẻ nghiên cẩn chạy vào cúi đầu đứng nghiêm mà báo cáo
“ Đã xử lí xong rồi “.

Hoắc Kinh Vũ hơi nghiêng đầu nhìn Lạc Anh, hắn bây giờ cứ như quỷ dữ, chỉ có cười với cười, Lạc Anh sợ đến phát khóc cô không tin nổi hắn còn ghen đến mức giết người, tên đàn ông này không phải là con người nữa, hắn còn hơn cả quỷ dữ, hắn tàn độc hơn ngàn lần, Lạc Anh không nói nên lời nữa cô chỉ biết nhìn hắn mà run rẩy nhưng rồi lời cũng trồi ra khỏi miệng: “Anh giết! giết người thật sao “
“ Sao? em sợ anh giết hắn, em đau lòng à,…hửm “, Hoắc Kinh Vũ kéo cô dính chặt vào ngực mình, bàn tay lạnh lẽo chầm chầm vuốt lấy gương mặt cô với một vẻ bình lặng đến kinh sợ, Lạc Anh đấm đám vào ngực hắn lần nữa hét lên: “ Nói tôi biết anh giết anh ta rồi sao, anh thật sự giết người sao “
“ Yên tâm, tên đàn ông đó vẫn chưa chết, anh chỉ là cho hắn trải ngiệm chút cảm giác mạnh mà thôi “, Hoắc Kinh Vũ vừa cười lạnh vừa nói.

.

Rồi hắn hạ môi mình xuống sát tai cô nói tiếp: “ Vì hắn đã dám tơ tưởng đến người phụ nữ của anh, anh sẽ khiến hắn sống không bằng chết “.

Hắn nói xong một hành động nhanh như tia chớp vác cô lên vai mặc kệ sự giãy dụa, van xin của người phụ nữ mà đi lên phòng hắn quăng mạnh cô lên giường cơ thể đột ngột va chạm khiến Lạc Anh đau điếng cau chặt hai bên mày, hai cánh mi cô run run nhìn hắn, hình ảnh này hệt như lúc đó, chính là ngày đó hắn cũng quăng cô lên giường chính là gương mặt đó giận dữ nhìn cô sau đó sẽ là đánh cô, đánh cô đến chết,! không cô không muốn chuyện đó xảy ra, cô may mắn được trùng sinh chính là muốn ngăn chuyện đó còn gì, tại sao! tại sao hắn vẫn xảy ra, lần này sẽ lại bị hắn đánh đến chết nữa sao, có thể lần này cô sẽ chết thật sẽ không còn cơ hội hồi sinh nữa, không!.

không thể.

Hoắc Kinh Vũ cười lạnh, rồi đưa tay cởi bỏ thắt lưng của mình,! Lạc Anh mặc trắng bệch, lần này cô sẽ không để chuyện đó xảy ra nữa, cô không muốn chết lần nữa, cô sẽ không để hắn trở nên điên dại rồi lại hối hận cả đời.

Dây thắt lưng bằng da đã hoàn toàn được cởi bỏ, Hoắc Kinh Vũ vừa quấn vài vòng vào tay mình vừa nói: “ Lạc Lạc, em quá hư, anh phải phạt em “.

Chỉ còn vài giây nữa dây lưng kia sẽ quất xuống, Lạc Anh bật người ngồi dậy nhào lại ôm lấy Hoắc Kinh Vũ vừa run rẩy vừa van tha: “ Chồng à, em sai rồi,.

.

em sẽ không như vậy nữa, anh đừng đánh em, em rất sợ,! chồng à, anh yêu em thì đừng đánh em“.

Hoắc Kinh Vũ bất động, người phụ nữ trong lòng hắn đang quá sợ hãi, cô ôm hắn chặt đến nổi hắn có thể cảm nhận được tim cô đập nhanh loạn xạ thế nào, mồ hôi từ cơ thể cô ứa ra không ngừng cũng thấm ướt trước ngực áo hắn, Lạc Anh đưa tay vuốt lưng vuốt tóc hắn, vừa xin van vừa hôn rải rác lên gương mặt hắn, Hoắc Kinh Vũ lúc này mới nhận ra bản thân hắn điên mất rồi, hắn muốn làm gì,! đánh cô sao, không! đây là người phụ nữ hắn yêu, sao hắn có thể vung tay mà đánh cô, điên rồi,! Hoắc Kinh Vũ mày điên rồi, cô ấy là vợ của mày, là Lạc Lạc mà mày yêu hơn cả tính mạng, mày không được làm đau cô ấy, không được làm cô ấy tổn thưởng,!
Hoắc Kinh Vũ vứt đi dây thắt lưng rồi ồm lại cô, bây giờ cơ thể hắn còn run rẩy hơn cả cô, hắn còn sợ hãi hơn cả cô, chỉ xem chút nữa hắn đã gây ra chuyện lớn rồi.

“ Anh xin lỗi, Lạc Lạc,! anh điên rồi, anh xin lỗi! anh sẽ không đánh em, sẽ không đánh em đâu, Lạc Lạc của anh, em đừng khóc nữa“.

Lạc Anh cuối cùng cũng thành công ngăn cản cơn ác mộng đó, cô khẽ thở dài càng ôm chặt hắn hơn nhưng lòng không hiểu sao lại đau như cắt, nước mắt không ngừng ưa ứa ra, là cô đau lòng vì hắn sao?!
Không biết lí do vì sao nhưng chỉ cần ngăn được cái chết là tốt rồi, cô khó khắn lắm mới có cơ hội sống lại lần này cô chắc chắn sẽ an phận sống thật tốt hết kiếp này không thể để những chuyện ở kiếp trước xảy ra lần nữa, cô sẽ ngoan ngoãn yên phận làm một người vợ tốt của hắn, giúp hắn trở thành một người chống tốt, cô chắc chắn sẽ có thể giúp hắn bỏ đi đức tính ghen tuồng cuồng dại đó của mình.

Hoắc Kinh Vũ đẩy nhẹ cô ra, hai bàn tay dịu dàng lau sạch đi hai hàng nước mắt, còn hôn nhẹ lên trán người phụ nữ mà dỗ dành, trấn an: “ Đừng khóc nữa, anh sai rồi, anh sẽ không như vậy nữa,! Lạc Lạc đừng khóc nữa, anh đau lòng “.

Nhìn cô hai mắt sưng húp vì khóc quá nhiều, cơ thể nhỏ vẫn còn khẽ run run, hắn bây giờ tự hận bản thân mình thấu xương, hắn biết rõ bản thân có một điểm yếu chính là ghen tuông quá độ nhưng chưa bao giờ hắn nghĩ đến chuyện sẽ làm đau cô vậy mà hôm nay hắn như bị ma quỷ sai khiến, chỉ thiếu một chút nữa thôi!
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 11: 11: Em Không Muốn Ly Hôn Nữa


Sau một hồi lâu trấn an cuối cùng Lạc Anh cũng có thể bình tĩnh lại, cô vẫn được Hoắc Kinh Vũ ôm chặt trong lòng, Lạc Anh vùi đầu vào ngực hắn hai tay vòng qua eo hắn, ngồi yên tĩnh, Hoắc Kinh Vũ vuốt vuốt tóc cô, bây giờ hắn còn hơi run run, vài phút sau hắn mới dịu giọng cất lời: “ Lạc Lạc, đừng rời bỏ anh được không,...đừng ly hôn được không “.
Lạc Anh thoát ra khỏi vòng tay hắn, hai tay cô đặt trên hai bên má hắn, kiên định nói “Em không muốn ly hôn nữa,...Chồng à, chúng ta vẫn sẽ là đôi vợ chồng hạnh phúc nhé,...dù sau này có chuyện gì xảy ra cũng đừng cãi vã, đừng ly hôn, được không? “
Hoắc Kinh Vũ hẫng đi một nhịp, cô không muốn ly hôn nữa,...phải cô vừa nói là sẽ không ly hôn nữa,...Còn điều gì hạnh phúc hơn nghe câu nói này của cô.
Hoắc Kinh Vũ hôn nhẹ lên môi cô tuy chỉ là hôn bên ngoài nhưng lại triền miên thật lâu, sau đó hắn từ từ lùi lại rồi gật gật đầu, Hoắc Kinh Vũ cười tươi khiến Lạc Anh cũng bất giác cười theo, cô chính là yêu hắn vì điều này, cô tự hứa với bản thân mình sẽ không để chuyện gì xấu xảy ra giữa hai người nữa, những chuyện không vui ở kiếp trước bây giờ cô đều muốn quên đi hết, muốn cùng người đàn ông này làm lại từ đầu.
Không nói không rằng, Lạc Anh tiến lại hôn lấy Hoắc Kinh Vũ cánh lưỡi nhỏ từ từ tiến vào bên trong khoang miệng hắn, cô nhắm chặt mắt mình muốn dùng chính nụ hôn này để dỗ dành, xin lỗi người đàn ông.

Cô hôn sâu sâu hơn, nụ hôn của cô ngọt ngào khiến Hoắc Kinh Vũ thả hồn mà tận hưởng, tay hắn ôm chặt eo cô sau đó chuyển khách thành chủ hôn mạnh lại cô, nụ hôn hắn bá đạo, còn mạnh mẽ như thể muốn chiếm đoạt, nghiền nát cô ra, Lạc Anh gì chặt cổ hắn cô không đấu lại người đàn ông này nên ngoan ngoãn ngồi im để hắn hôn lấy mình, hôn càng lúc càng sâu cánh lưỡi đi vào như muốn quấn lấy cuốn họng cô mà la li3m, đột nhiên hắn ngừng đột ngột hé mắt nhìn Lạc Anh vài giây rồi đẩy nhẹ người cô ra, lo lắng vội vội vàng vàng đưa mắt kiểm tra khắp cơ thể cô: “ Ban nãy có làm em bị thương không, có phải là làm em đau rồi không,....trả lời anh “.
“ Không có, em không sao, chồng à, anh đừng lo nữa “.
Hoắc Kinh Vũ lần nữa ôm lấy cô, cái ôm lần này chặt hơn, ấm áp hơn, cũng có cảm giác an toàn hơn.
Chưa bao giờ Hoắc Kinh Vũ cẩm thấy sợ hãi đến mức này, hắn vẫn luôn rất yêu cô, vẫn luôn lo lắng vì cô, nhưng hôm này lại càng thấy yêu cô hơn, cũng lo lắng, cho cô hơn,...
Đúng là khi yêu, tình yêu luôn khiến người ta trở nên hèn mọn, khiến con người ta từ mạnh mẽ trở nên yếu đuối, khiến người ta có thể từ người xấu trở nên tốt đẹp cũng có thể từ người tốt vì yêu mà trở nên xấu xa, khiến một người bao dung trở nên ích kỷ,...tình yêu dù có một thứ tốt đẹp thế nào đi nữa nhưng nó vẫn chính là một liều thuốc độc mà thứ thuốc độc này lại làm con người ta vì muốn có được mà tự nguyện để bản thân mình trúng độc, là một loại thuốc độc không có thuốc giải...cách giải độc duy nhất chính là dùng sinh mạng của chính mình để yêu.
Tình yêu của Hoắc Kinh Vũ chính là loại thuốc độc đó còn Lạc Anh chính là liều giải độc duy nhất của hắn.
Hoắc Kinh Vũ để có được ngày hôm nay hắn đã có một quá khứ vô cùng tệ, lúc trước hắn không được cha mẹ yêu thương tuy là con ruột nhưng lại bị xem không khác gì con rơi con rớt, cả Hoắc gia chỉ có mỗi bà nội là thật lòng thương yêu hắn, cũng nhờ có bà nội mà hắn mới có thể sống ở Hoắc gia một cách yên ổn nhưng dù thế nào cũng là một người thiếu tình yêu thương, thứ tình thương quan trọng nhất hắn lại không nhận được vậy nên hắn cũng không rõ để yêu thương một người là như thế nào và được người khác thật lòng yêu thương, trao trọn tình yêu là cảm gì...cho đến khi hắn gặp cô, cô tựa như ánh sáng chiếu rọi cho cuộc đời của hắn, cô đã cho hắn biết thì ra yêu thương một người thật sự chính là xem người đó còn quan trọng hơn cả bản thân mình, tình yêu của cô dành cho hắn cũng chính là thứ tình yêu hắn luôn muốn có được, là sự quan tâm mà hắn chưa vào giờ cảm nhận được.

Vậy nên hắn đã dành cả đời này để yêu cô, chính là muốn dùng chính tính mạng mình để yêu cô.
Hắn cũng tự thấy bản thân chính là người vô cùng may mắn, ông trời vẫn còn thương xót mà cho hắn gặp được cô, người phụ nữ đánh thức tình yêu trong con người hắn, người đã dạy hắn cách yêu, dạy hắn cách hy sinh vì người mình yêu.
...

Khi Lạc Anh tỉnh lại, ánh nắng ấm áp trong phòng đã chiếu lên giường, cô nheo mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ.

Đêm qua cô được Hoắc Kinh Vũ ôm chặt trong lòng, được hắn dỗ cho ngủ, cũng lâu rồi cô mới có lại giấc ngủ ngon như vậy.

Lạc Anh vươn vai từ từ ngồi dậy tựa lưng vào giường, đưa tay lấy cái điện thoại, đã hơn bảy giờ rồi sao.
Giờ này chắc là Hoắc Kinh Vũ cũng đến công ty rồi nhỉ, bình thường hắn luôn là người dậy sơm hơn cô, vì có một giấc ngủ đặc biệt ngon Lạc Anh với vẻ mặt tươi tỉnh đi vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.
Mọi chuyện được giải quyết rõ ràng hết rồi cảm giác thật thoải mái biết bao.

Quay trở ra cô bất ngờ khi thấy người đàn ông đang ngồi trên sofa chăm chú xem gì đó trên tay, Lạc Anh có chút ngạc nhiên nhưng rồi lại hứng khởi chạy đến ngồi một cái bạch xuống bên cạnh hắn choàng qua ôm lấy bả vai hắn, mang sự nũng nịu lên tiếng: “ chồng à, em nghĩ giờ này anh đã đến công ty rồi chứ, anh đây là đang lười biếng sao ?”
Hoắc Kinh Vũ bỏ đồ trên tay xuống quay sang nhéo nhẹ đầu mũi cô rồi hôn nhẹ lên bờ môi mềm mại, hồng hào, nuông chiều đáp “Hôm nay là chủ nhật,...vợ à nghĩ xấu cho chồng mình là không tốt đâu biết chưa “
“ Dù anh có lười biếng vẫn có thể cho em muốn gì được nấy, không để em thiếu thốn gì đâu mà lo “.
Phải, phải, phải,...!hắn là ông chủ cho dù hắn lười biếng thật thì cũng không ai dám nói, có lười biếng cả tháng trời thì hắn vẫn có dư tiền ra, chỉ tiếc là người đàn ông này là một con ma ham công tiếc việc, yêu công việc hơn cả sinh mạng, Lạc Anh nhìn hắn bất giác lắc qua lắc lại đầu, có phần ca thán.
Ai bảo người chồng này của cô giàu có quá làm gì .
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 12: 12: Lớp Trưởng Gương Mẫu


Sau khi ăn sau bữa sáng, Lạc Anh cùng Hoắc Kinh Vũ ra sau vườn hoa, cô ngồi xích đu ngắm hoa hắn chịu trách nhiệm đẩy xích đu cho cô, nhìn hai người hạnh phúc như vậy bà Hai từ chỗ cửa sổ nhìn ra bất giác cũng hạnh phúc lây, bà con đang lo lắng vì mấy ngày qua hai người còn lạnh nhạt với nhau, bây giờ thì tốt rồi.

Lạc Anh bất ngờ đặt tay mình lên tay hắn cô hơi ngiêng đầu ra sau: “ Chồng à, hôm nay thời tiết đẹp hay là chúng ta ra ngoài đi dạo được không? “
Hoắc Kinh Vũ hôn lên tóc cô rồi nuông chiều đáp: “ Được, muốn đi đâu anh đưa em đi “

Trung Tâm Thương Mại
Đôi nam nữ sánh bước bên nhau, người đàn ông cao ráo đẹp trai, lịch lãm không gì sánh bằng, người phụ nữ xinh đẹp có quyến rũ cũng có nữ tính, nụ cười ngọt ngào, thật hiếm khi gặp được cặp nào xứng đôi đến thế.

Dưới ánh mắt của hang trăm con người ở khu mua sắm, Hoắc Kinh Vũ cùng Lạc Anh cứ như tiên đồng ngọc nữ giáng thế, có người còn xém va vào tường vì quá chăm chú nhìn người đẹp, thật sự chưa từng gặp đôi nam nữ nào hợp nhau đến thế.

Cũng không biết bao lâu rồi bọn họ mới có dịp đi dạo với nhau thế này, Hoắc Kinh Vũ hơi cúi đầu nhìn xuống người phụ nữ cáo đến cổ mình mà cười khẽ hạnh phúc.

“ Chồng à, em muốn mua quần áo được không? “, Lạc Anh dừng lại nhìn một lát, hai mắt cô sang trưng nhưng đôi ngọc trai khiến người ta rung động.

“ Được, em muốn mua gì cũng được “, Hoắc Kinh Vũ vuốt lấy những lọn tóc đang chắn trước mặt cô ra sau, nuông chiều nói.

Hắn vẫn luôn chiều chuộng cô như vậy dù là lúc trước khi yêu hay bây giờ khi đã kết hôn, chỉ càng thấy càng ngày càng nuông chiều cô hơn.

Hôm nay Hoắc Kinh Vũ không mặc âu phục, chỉ đơn giản là một chiếc áo sơ mi vải lụa màu trắng cùng quần tây đen có phần hơi rộng ra thoải mái gần gũi.

Đây cũng là phong cách của bọn đàn ông hiện nay, ra đường mười người là hết chin người ăn mặc như vậy nhưng lại không có ái có được thàn thái như Hoắc Kinh Vũ, một dáng vẻ lạnh lùng cao xa, không ai với tới.

Bọn họ nắm chặt tay nhau đi vào một cửa hiệu thời trang nữ, thiết kế quần áo của nơi này vừa nhìn lướt qua đã thích ngay, Lạc Anh kéo anh vào bên trong liền có bốn nhân viên nữ chạy ra tiếp đón nồng nhiệt về mặc này thì đã để lại một ấn tượng tốt cho khách hàng rồi đó, Lạc Anh liền nhìn bọn họ cười tươi.

Lạc Anh nhảy một bước ra đứng đối diện với anh, cô đưa lên hai bên hai ngón tay, rồi chớp chớp mắt nói: “ Anh muốn cùng em chọn quần áo hay là muốn ngồi đây đợi em “, nói một câu cô sẽ giơ lên ngón tay bên này, nói thêm câu nữa cô sẽ giơ ngón tay bên kia, trông Lạc Anh không khác gì một cô nhóc con, sự đáng yêu khiến Hoắc Kinh Vũ phải bật cười, hắn đi đến nắm lấy ngón tay thứ hai, vừa vuốt tóc cô xuống, dịu dàng
“ Anh cũng không hiểu về quần áo phụ nữ, anh ngồi đây đợi em là được, muốn chọn gì thì từ từ mà chọn “.

‘ wow ‘.

Bọn nữ nhân viên đứng gần đó trong lòng thầm hét lên ngưỡng mộ, bọn họ vẫn thường xuyên gặp những những người đàn ông cùng bạn gái đến đây mua quần áo nhưng chưa bao giờ gặp cặp đôi nào ngọt ngào thế này, hơn nữa người đàn ông này thật quá đẹp trai đi, còn giàu có còn chiều bạn gái mình như vậy thật quá đỗi ganh tị.

Người được yêu thương là Lạc Anh nhưng người rung động lại là bọn họ.

Lạc Anh kéo tay Hoắc Kinh Vũ đến chỗ cái bàn dành cho khách nghỉ ngơi, nhấn hắn ngồi xuống, cô vỗ vỗ lên vai hắn: “ Đươc rồi, vậy anh ngồi đây, em sẽ không để anh đợi lâu đâu “
“ Anh không vội, cứ từ từ mà chọn, cả ngày hôm nay đều giành cho em “, Hoắc Kinh Vũ điềm đạm trả lời, ánh mắt đó của hắn thật sự quá đỗi yêu chiều cô rồi.

‘ wow ‘, ở đâu đó xung quanh lại đáng có người thầm gào thét lên vì lời nói của người đàn ông này.

Một nhân viên xung phong theo sau Lạc Anh tư vấn cho cô còn những người khác thì ríu rít mang nước ra mời Hoắc Kinh Vũ, bọn họ tụ lại đứng ở quầy thu mà lén nhìn ngắm mỹ nam trước mặt, Hoắc Kinh Vũ lang lùng ngồi đây lấy ra chiếc điện thoại không giống dáng vẻ của người chỉ đang lướt mạng xã hội qua loa mà giống như là đang làm việc, lâu lâu vẫn đưa mắt nhìn về phía cô.

Hình ảnh người đàn ông tựa như một tượng đài cao cao tại thượng, lạnh lùng, sang trọng còn nghiêm túc, sát thần, đúng là nam thần, ngũ quan hài hòa kết hợp với nhau, gương mặt này của hắn tựa như được tạo hóa tỉ mỉ điêu khắc từng nét.

Những nhân viên nữ dường như trong mắt chỉ còn có người đàn ông này, ngay cả công việc kiếm cơm cũng không cần nữa nhỉ.

Từ cửa có một người phụ nữ đi vào, thấy cô ta bọn họ tạm gác lại Hoắc Kinh Vũ vội vã chạy ra một người cầm giúp túi xách, một người lẽo đẽo theo cúi đầu hỏi chuyện, một người nhanh chân mang nước đến.

“ Thẩm tiểu thư, chào mừng cô lại đến ạ “
Cô ta không đáp gì chỉ vẫy vẫy tay rồi đi vào trong, đập vào mắt hình ảnh của Hoắc Kinh Vũ khiến cô ta có chút chùn bước, hình như là rung động rồi, cô ta hỏi thầm mấy nữ nhân viên: “ Này, người đàn ông này là khách sao "
“ Dạ, anh ta đến cùng bạn gái mình “
Người phụ nữ đưa mắt nhìn xung quanh cửa hàng, khách hôm nay cũng không đông chỉ vọn vẹn bốn năm người, không biết là cô gái nào may mắn đến vậy có thể có một người bạn trai tuấn tú thế này.

Nhưng dù sao anh ta cũng có bạn gái rồi, người phụ nữ tiếc nuối thở dài.


Lạc Anh đã chọn được không ít quần áo vì đồ ở đây đều là những kiểu cô thích cũng hay mặc theo phong cách này nên rất dễ dàng chọn đồ, nữ nhân viên tư vấn cũng rất nhiệt tình và niềm nở.

Đi thêm vài bước cô liền nhìn trúng chiếc đầm trên thân con ma nơ canh được đặt cách dưới ánh đèn vàng khiến nó trở nên đẹp hơn, Lạc Anh liền thích ngay, nữ nhân viên hiểu ý liền lên tiếng: “ Đây là mẫu thiết kế mới nhất của thương hiệu chúng tôi, hiện tại chỉ còn mỗi một chiếc này “.

Lạc Anh đi gần đến, càng nhìn gần càng thấy nó đẹp hơn bội phần, cô thích chiếc đầm này: “ Tôi lấy nó “
Nữ nhân viên cười rạng rỡ nhanh nhẹn đi lấy chiếc váy đến để Lạc Anh xem kỹ hơn nhưng còn chưa đưa vào tay cô nó đã bị người phụ nữ khác giật ngang.

Lạc Anh hơi híp mắt nhìn sang bên cạnh mình liền bắt gặp ánh mắt của cô ta, người phụ nữ nhận ra người quen mở to mắt, giọng cao vút còn hơi chua: “ Đây không phải là Lạc Anh sao, lớp trưởng gương mẫu năm xưa đây mà “.

Thẩm Tuyết…
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 13: 13: Bà Chủ Của Hoắc Gia


Thẩm Tuyết
Lạc Anh tròn mắt nhìn, Thẩm Tuyết bạn họ cấp ba của cô đây mà, cũng là người luôn gây gỗ kiếm chuyện mỗi ngày với cô đây mà.
Lúc trước học cùng cấp 3 hai người bọn họ cứ như nước với lửa, Thẩm Tuyết thì là đại tiểu thư của một danh gia vọng tộc nên đối với người khác luôn cao ngạo, khinh miệt, xem trời bằng vung, người cô ta ghét nhất cũng chính là Lạc Anh, chỉ vì chức lớp trưởng Thẩm Tuyết hết lần này đến lần khác nghĩ cách hãm hại, bôi nhọ Lạc Anh với bạn bè trong lớp nhưng dù có làm gì thì vẫn thua Lạc Anh, cơn hận đi theo cô ta đến tận bây giờ, vậy mà trớ trêu ông trời lại để bọn họ gặp lại.
Thẩm Tuyết đưa cái váy cho nhân viên giọng như ra lệnh: “ Thanh toán cho tôi “
“ Cái này là tôi chọn trước “, Lạc Anh lên giọng nhưng ánh mắt có phần tự ti.
Thẩm Tuyết nhìn cô hồi lâu rồi cười khinh, cô ta đưa mắt nhìn Lạc Anh từ trên xuống dưới rồi từ dưới lên trên, ánh mắt khiến người ta khó chịu vô cùng.
“ Cô mua nổi nó sao, ai mà không biết nhà cô nghèo hèn thế nào, còn là nghèo nhất trường, bày đặt đua đòi đồ hiệu chắc là bố mẹ cô buồn cô lắm nhỉ “.
Lạc Anh bị đụng chạm đến lòng tự tôn, hai mắt cô cay đỏ lên.

Đúng là cô sinh ra trong một gia đình nghèo, bố làm nghề đẩy xe bò còn mẹ thì đi ở đợ cho người ta, tuy chỉ có một đứa con là cô nhưng để trang trải tiền ăn uống trong nhà còn phải lo tiền cho cô đi học nên gia cảnh đã nghèo còn nghèo hơn, phần lớn tiền học của Lạc Anh đều dựa vào tiền trợ cấp học bổng mà cô kiếm được, từng ngày từng ngày chỉ biết cố gắng học thật giỏi chỉ để kiếm học bổng phụ giúp gia đình, hơn nữa năm cô mười tám tuổi bố mẹ cô vì gặp tai nạn giao thông mà qua đời cả rồi.
Lạc Anh nhớ đến chuyện quá khứ cô không kìm được mà rơi nước mắt, lại nhớ bố mẹ rồi.
Thẩm Tuyết thấy cô khóc còn cười sung sướng hơn, thấy Lạc Anh im lặng cô được nước lấn tới: “ Mua không nổi thì đừng ra vẻ, người ta cười cho đó “.
“ Cô mới là người mua không nổi, thứ tôi thích có gì mà tôi không mua được “, Lạc Anh lau nhanh đi nước mắt, hấc mặt lên cao mạnh mẽ nói.

Dáng vẻ này của cô khiến Thẩm Tuyết kinh ngạc, Lạc Anh lúc nào cũng rụt rè, sợ xã hội đây sao,….bây giờ lại có thể mạnh miệng thế này, nghĩ mình là ai chứ, bước chân vào đây liền tưởng bản thân đã thật sự biến thành phượng hoàng rồi sao.
“ Này mạnh miệng quá nhỉ nhưng mà cô không đấu lại tôi, loại thấp kém như cô còn có tư cách xách giày cho tôi hay chưa mà đòi giành đồ với tôi “, Thẩm Tuyết đẩy mạnh Lạc Anh ra sau vài bước, lớn tiếng thu hút sự chú ý của mọi người, lời nói ra cũng đã lọt đến tai Hoắc Kinh Vũ, lúc này hắn mới dời sự tập trung của mình khỏi cái điện thoại ngẩng đầu nhìn, thấy Lạc Anh đang đứng đó cúi gầm mặt còn có sợ hãi, hắn đứng phấc dậy bước bước lớn đi đến.
“ Cô năm xưa đến tiền ăn còn không có vậy mà dám đứng đây mạnh miệng với tôi, cô quên rồi sao năm xưa mẹ cô đã ở đợ cho nhà tôi còn gì, loại nghèo hèn như cô cũng bày đặt mua đồ hiệu, nghĩ mình là ai, nữ hoàng sao, cô nghĩ mình là ai mà dám dành đồ với tôi, cô dựa vào cái gì?“.
“ Dựa vào cô ấy là bà chủ của Hoắc gia "
Giọng người đàn ông vang lên tuy không cao nhưng lại mang nặng sát khí khiến người nghe phải kinh sợ mà bịt tai, Hoắc Kinh Vũ đi đến ôm lấy Lạc Anh nhìn dáng vẻ cô hắn lo lắng, cũng rất đau lòng: “ Lạc Lạc, em có bị thương không, cô ta làm gì em không “

“ Chồng à, đừng lo, em không sao, em tự xử lí được “, Lạc Anh vuốt vuốt lấy cánh tay Hoắc Kinh Vũ, tuy cô tỏ ra bản thân rất ổn, tỏ ra mạnh mẽ nhưng hắn chỉ cần liếc qua là biết cô đang muốn khóc chỉ là cố nén lại không muốn cho hắn thấy mà thôi.
Thẩm Tuyết nhìn người đàn ông đẹp trai này rồi nhìn lại Lạc Anh.
Cái gì mà....chồng
Lẽ nào người đàn ông này là đang đợi cô ta
Thẩm Tuyết bất giác cau mày không hiểu chuyện gì, càng không tin vào những gì mình nghe được, vậy mà một người như Lạc Anh lại có thể có một người chồng như vậy, thật khó tin.
Hoắc Kinh Vũ cắn chặt răng trừng mắt nhìn cô ta, không hiểu sao chỉ với một ánh mắt đã có thể khiến Thẩm Tuyết như chết đứng, cô ta lời đến miệng nhưng không dám thốt ra, cũng chỉ đứng bất động không dám nhích dù chỉ một chút.
“ Sao cô dám động tay động chân với vợ tôi “
Vợ
Chính miệng Hoắc Kinh vũ nói ra mới khiến bọn họ điêu đứng, Thẩm Tuyết nghe từ vợ này thốt ra từ miệng Hoắc Kinh Vũ nghe như sét đánh ngang tai, người cô luôn căm ghét bấy lâu lại có một người chồng hoàn hảo như vậy nhưng người đàn ông này có xuất thân gì chứ, Thẩm Tuyết híp mắt nhìn Hoắc Kinh Vũ trong đầu hiện ra vô vàn câu hỏi.

“ Cô ta là vợ anh sao,...được đó Lạc Anh cô cũng mưu mô quá nhỉ có thể lừa được một người đàn ông đẹp trai như vậy làm chồng “, Thẩm Tuyết khen mà như đang mỉa mai, câu này nói ra lại vô tình đánh thức con thú dữ bên trong Hoắc Kinh Vũ.
Hắn hơi rũ cánh mi xuống nhìn cô ta trọn trong tầm mắt, rồi nhếch nhẹ một bên miệng: “ Cô là con gái nhà nào? “
“ Anh đẹp trai à chẳng lẽ anh đổi ý rồi nên mới bắt đầu tìm hiểu tôi sao,...tôi họ Thẩm, tên là Thẩm Tuyết “
Thẩm Tuyết vừa nói vừa từ từ tiến lại gần chỗ Hoắc Kinh Vũ, nhìn vẻ mặt tự kiêu này của cô ta khiến Hoắc Kinh Vũ khinh thường ra mặt, loại phụ nữ ếch ngồi đáy giếng lại còn ảo tưởng thế này đúng là lần đầu tiên gặp được, ngay lúc cánh tay cô ta vừa chạm vào tay áo hắn, Lạc Anh đứng bên cạnh tức giận đẩy mạnh Thẩm Tuyết gần như là ngã ra đất rồi đứng chắn trước mặt Hoắc Kinh Vũ.
“Đừng động vào chồng tôi “
Cô ta có thể sỉ nhục, bôi nhọ, có thể muốn làm gì thì làm với cô nhưng Lạc Anh sẽ không để thứ phụ nữ dơ bẩn này chạm vào chồng mình, càng không để cô ta có cơ hội tiếp cận hay tư tưởng đến Hoắc Kinh Vũ.
Thẩm Tuyết hừng hực, cau có, cô ta vừa bước đến định đáp trả nhưng lại bị ánh mắt của Hoắc Kinh Vũ làm cho điêu đứng, hóa tượng mà đứng một chỗ.
Thẩm Tuyết cố kìm nèn lại cơn giận, không nhìn Lạc Anh mà đưa mắt dây dưa với Hoắc Kinh Vũ: “ Vậy còn anh, anh có xuất thân thế nào, chắc cũng là kiểu thiếu gia nhà giàu có nhỉ, nhìn quần áo anh mặc không tệ chút nào chắc là hàng đặt may riêng đúng không, anh giàu có vậy sao lại cưới một người nghèo như cô ta làm vợ vậy “.
Lạc Anh ngẩng đầu nhìn Hoắc Kinh Vũ, hai mắt đỏ đỏ lên cô thật sự sắp không kìm được nữa, nếu còn nghe cô ta nói này nói nọ thêm lời nào chắc chắn cô sẽ khóc mất nhưng nếu khóc chỉ khiến Thẩm Tuyết xem thường cô hơn mà thôi, cô không muốn như vậy, không muốn khóc đâu.
“ Chồng à, chúng ta về nhà thôi anh, em không muốn ở đây nữa “, Lạc Anh vừa nói vừa lắc đầu, tim cô đang rất nhói, cô không muốn nhìn thấy Thẩm Tuyết nữa.

Hoắc Kinh Vũ xoa nhẹ lên hai mi mắt cô rồi dỗ dành: “ Đừng sợ, để anh giải quyết, anh sẽ không để vợ anh chịu thiệt “, nói xong hắn siết chặt eo cô như không muốn rời ra.
Hoắc Kinh Vũ sau khi cảm nhận được Lạc Anh không còn lo lắng nữa mới thèm ngước đầu nhìn Thẩm Tuyết, hắn gằng giọng chặt lại từng chữ phát ra nặng nề như tản đá từ từ đè chết cô ta: “ Cô chắc chắn muốn biết tôi là ai? “
“ Phải, nói xem, anh là thiếu gia nhà nào? “, Thẩm Tuyết vừa cười vừa hỏi, gương mặt cô ta cao ngạo còn không xem người ta ra gì.
Thẩm gia đúng là một gia tộc có tiếng nhưng cũng chỉ là có uy quyền trong một thành phố nhỏ so với Hoắc gia, Trương gia, và Mặc gia thì bọn họ cũng chỉ như một con kiến, bộ tam gia lớn nhất Trung Quốc, không ai là không biết đến là do Thẩm Tuyết sống dưới sự bao bọc của nhà họ Thẩm chưa thấy bầu trời rộng lớn bên ngoài, cô ta không biết núi cao còn có núi cao hơn, một khi thách thức Hoắc Kinh Vũ chính là tự mình tìm đến cái chết.
“ Hoắc...!Kinh...!Vũ..., Hoắc gia”
Hoắc gia
Hoắc Kinh Vũ không cười cũng không tức giận nhưng biểu hiện lại như đao kiếm chĩa vào mặt cô ta, nhìn Thẩm Tuyết kinh hãi cả người như hóa thành tượng mà nhìn hắn, xem ra Thẩm gia dạy bảo cũng rất tệ, nói người phụ nữ này là ếch ngồi đáy giếng đúng là không sai chút nào, thậm chí còn kém hơn.
Không khác gì với Thẩm Tuyết biểu hiện của Thẩm Tuyết thì mấy nữ nhân viên kia đang nép mình vào góc mà run rẩy, Hoắc gia...là gia tộc đứng đầu trong bộ tam gia nổi tiếng Trung Quốc, hơn hai thập kỉ vẫn giữ vững địa vị trùm trong giới tài chính của Trung Quốc, từ năm 16 tuổi Hoắc Kinh Vũ đã bắt đầu nắm giữ tất cả chuyện kinh doanh trong nhà, bao năm qua Hoắc gia dưới tay Hoắc Kinh Vũ càng ngày càng lớn mạnh hơn, quyền lực này không một gia tộc nào sánh bằng, dù có là người có địa vị thấp kém thế nào cũng đã một lần nghe qua Hoắc gia.
Bọn họ bây giờ đang lo không biết nãy giờ có lỡ đắc tội gì với Hoắc Kinh Vũ hay không vì chỉ cần hắn nhíu mày thôi e là cả thương hiệu thời trang này cũng không yên ổn.
Thẩm Tuyết lần này e là chết thảm rổi
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 14: 14: Thẩm Gia Là Cái Thá Gì


Thẩm Tuyết còn đang ngơ ngẩn từ đâu nữ quản lí mồ hôi đẫm trán chạy đến chạy ngay đến trước mặt Hoắc Kinh Vũ, vừa run vừa nói: “ Hoắc tổng, tôi vừa nhận được tin có người gây khó dễ cho anh, là nhân viên của chúng tôi sao “.
Nói xong bà ta quay đầu nhìn qua một lượt bốn người nhân viên nhìn thấy ai cũng điên cuồng lắc đầu còn huơ huơ tay, liền biết chuyện này không liên quan đến nhân viên rồi chuyển mắt sang Thẩm Tuyết nhìn ánh mắt cô ta vừa tức vừa không hiểu nhìn Hoắc Kinh Vũ bà ta thầm thở dài, Thẩm Tuyết cũng là một khách hang siêu vip của cửa hàng
nhưng so với Hoắc Kinh Vũ cô ta chẳng là gì.
“ Là chuyện giữa tôi và Thẩm tiểu thư đây “
“ Hoắc…Hoắc tổng tôi, tôi không biết là anh, là tôi có mắt không thấy thái sơn, tôi xin lỗi anh “, Thẩm Tuyết bây giờ mới bừng tỉnh, mọi sự sợ hãi đều đang dồn vào cơ miệng người phụ nữ mà run rẩy, bây giờ mới biết sai e là trễ rồi nhưng vẫn muốn nuôi hy vọng rằng sẽ được tha mạng.

Nhìn Hoắc Kinh Vũ hoàn toàn không thèm quan tâm đ ến mình mà chỉ lo dỗ dàng Lạc Anh, trong mắt hắn chỉ có mỗi cô.
“ Hoắc….Hoắc phu nhân xin tha cho tôi, tôi không nên nói chuyện kiểu đó, là tôi sai rồi, cô tha cho tôi “, Thẩm Tuyết sợ đến phát khóc rồi, lúc nãy mạnh miệng thế nào bây giò lại hèn kém cúi đầu mà xin tha nhưng có làm gì cũng không làm nguôi được cơn giận của Hoắc Kinh Vũ.
Sau đó vài phút người của Thẩm gia cũng hối hả chạy đến, A Lưu nhận được cuộc gọi hời hợt của Hoắc Kinh Vũ liền phóng xe đến ngay, cơn phẫn nộ của Hoắc Kinh Vũ không gì có thể ảnh hưởng đến được, bên phía Thẩm Tuyết càng dài dòng càng cầu xin Hoắc Kinh Vũ càng nặng nề mà trừng trị.

“ Thẩm gia mà cũng dám mạnh miệng hô trước mặt tôi, cô nghĩ Thẩm gia cô là cái thá gì, còn nữa vợ tôi không phải để cô tùy tiện chửi mắng “, Hoắc Kinh Vũ cười lạnh, nói ra chữ nào lạnh thấu xương chữ đó, ánh mắt hắn nhìn cô ta như muốn xé nát cô ta ra.
Hoắc Kinh Vũ nhìn sang A Lưu người hơi quay ra ngoài, ra lệnh: “ Mua toàn bộ tài sản của Thẩm gia, đưa cô ta đên hộp đêm để cô ta cả đời phục vụ đàn ông “
Dứt câu hắn dìu chặt Lạc Anh trong lòng lạnh lùng rời đi.
Thẩm Tuyết nhìn theo tấm lưng hắn, tuyệt vọng khụy xuống.
Mấy nữ nhân viên nhìn có thể nhìn cô ta mà thở dài
Chưa tới ba mươi phút, trên các mảng thông tin hay các trang báo lớn đều rầm rộ đưa tin Thẩm gia phá sản, tất cả người của Thẩm gia đều bị đuổi khỏi thành phố, e là cả đời này cũng không quay lại nơi này được nữa.
Thẩm Tuyết bị A Lưu đưa đến hộp đêm, chỉ trong vài tiếng từ tiểu thư thiên kiam nhà danh giá trở thành thú vui cho đàn ông, sau này đố cô ta dám hống hách lên mặt nữa, bây giờ trở nên thấp hèn như vậy đến cả cơ hội mở miệng cũng khó.

Vốn định còn muốn đến nhà hàng ăn một ngày nhưng Lạc Anh không còn hứng thú đi đâu nữa nên cả hai quyết định trở về cô muốn Hoắc Kinh Vũ nấu cho cô ăn.
Hôm nay cũng đặc biệt cho bà Hai nghĩ ngơi sớm một ngày, bây giờ ở nhà chỉ có hai người, cô ngòi ở bàn ăn dõi theo bóng lưng người đàn ông mặc cái tạo dề màu xanh đen đang tập trung nầu ăn.
Dáng vẻ này của ngườ đàn ông thật quá có sức hút, bất kể người phụ nữ nào nhìn thấy cũng sẽ phải ngất vì quá mê người.
Lạc Anh nhớ từ lúc kết hôn hình ảnh này ngày nào cũng xảy ra nhưng càng về sau lại càng ít đi một phần vì công việc của Hoắc Kinh Vũ một phần vì sự lạnh nhạt của Lạc Anh sau khi mệt mỏi với cái tính xấu đó của hắn, nên gần như không còn ăn chung với nhau nữa,…nhưng đó là đều chuyện bỏ đi rồi, bây giờ cô muốn xây dựng hình ảnh gia đình hạnh phúc gia đình với hắn, sẽ không vì một chuyện gì mà làm cuộc hôn nhân này đi vào bế tắc lần nữa.
Cô yêu hắn, hắn cũng vô cùng yêu cô, dù có chuyện gì xảy ra cô vẫn muốn hai người hạnh phúc như vậy.

“ Sao lại ngẩn người , mau ăn đi “
Nhìn lại đã thấy Hoắc Kinh Vũ đã ngồi ngay bên cạnh cô, trên bàn cũng đã bày ra nhiều món ăn, mùi hương có cay có đạm hòa vào nhau bay mù mịt căn bếp thơm ngát, Lạc Anh gật gật đầu cười tươi rồi gắp trước miếng sườn bỏ vào miệng, thật ngon.
Người chồng này của cô ngoài đẹp, giàu có, còn nấu ăn rất ngon, đúng là người đàn ông hoàn hảo.

Hoắc Kinh Vũ hầu như chỉ ăn qua loa vào miếng chỉ toàn ngồi ngắm nhìn người phụ nữ với vẻ hạnh phúc ăn lấy ăn để bên cạnh, ánh mắt hắn dù là trong hoàn cảnh nào cũng sẽ nhìn cô dịu dàng như vậy, đến tận bây giờ nhiều lúc hắn còn không tin là hắn đã cưới đưỡ người mà hắn yêu, người mà cả đời này hắn chỉ muốn lấy, người mà hắn muốn bên cạnh cả đời.
“ Ăn từ từ kẻo nghẹn “, Hoắc Kinh Vũ đưa hai ngón tay lau đi vệt nước súp bên khóe miệng cô, Lạc Anh cũng ngoan ngoãn đưa mặt mình đến gần hơn để hắn tiện lau cho cô.
“ Lạc Lạc, ngày mai anh đi công tác, ở nhà em có muốn đi đâu làm gì cứ bảo A Lưu một tiếng “
Lạc Anh buông đũa nhai rồi nuốt nốt miệng cơm trong miệng rồi xoay người về phía hắn, đặt tay mình lên tay hắn, giọng có phần không nỡ: “ Anh đi mấy ngày “
“ Năm ngày, đúng năm ngày sau anh sẽ về “, Hoắc Kinh Vũ vuốt qua gương mặt kia, bắt lấy bàn tay cô nắm chặt.
“ Đúng năm ngày nhé, không được trễ dù là một tiếng “, Lạc Anh tuy là nghiêm túc nó nhưng thật ra chỉ muốn thử hắn, cô chăm chú nhìn biểu hiện của Hoắc Kinh Vũ xem biểu hiện của hắn.
“ Được, không trễ dù chỉ một tiếng “
Gương mặt người đàn ông lại nghiêm túc đến vậy, Lạc Anh tròn mắt nhìn hắn, chẳng lẽ hắn thật sự không nhận ra cô chỉ là đang trêu đùa mình sao, tên đàn ông này cũng lạnh lùng quá rồi, không hề biết giỡn là gì.
...
Lạc Anh đứng ngay bên cửa kính ngắm cảnh đêm từ sau Hoắc Kinh Vũ ôm lấy, rồi nói bên tai cô: “ Lạc Lạc, đừng ra ngoài ra chơi bời khi anh không có ở đây, nếu em xảy ra chuyện gì anh không tưởng tưởng nổi mình sẽ trở nên thế nào, nhớ chưa “
Lạc Anh chỉ cười khẽ một tiếng rồi nhẹ nhàng quay người đối diện với hắn, cô nhón chân hôn lên khóe môi hắn, hôn xong cô còn định quay lại tiếp tục ngắm cảnh đêm.

Kết quả cô vừa mới quay về sau thì eo cô đã bị siết chặt, nụ hôn của hắn rơi chuẩn xác xuống môi cô.

Nụ hôn này không mãnh liệt như lúc trên giường đêm qua, nhưng lại dịu dàng triền miên khiến trái tim Lạc Anh mềm đi.

Hai tay cô níu lấy cổ áo hắn, mắt nhìn gương mặt thật gần trong gang tấc.
Hôn một lúc, cô thấy thời gian đã muộn, theo bản năng đẩy hắn.
Kết quả là đẩy không ra, ngược lại cô còn bị hắn đè sat vào tường, răng môi quấn quít, hôn đến quên trời quên đất.
Trong suốt quá trình, Lạc Anh bị hắn ôm, đặt lên một kệ trang trí không mấy cao ở gần đó.

Cô vô thức vội vàng ôm chặt lấy cổ hắn, sợ mình ngã xuống.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 15: 15: Ôm Chặt Anh


Hôm nay Lạc Anh dậy sớm hơn bình thường, mở mắt ra chỉ thấy một cái áo sơ mi trắng của Hoắc Kinh Vũ, không phải nói hôm nay đi công tác sao hay là đã đi rồi.

Lạc Anh cựa qua cựa lại vào vòng rồi ngồi mạnh dậy, dụi dụi lại mắt mình, bên ngoài vì còn sớm nên vẫn chưa thấy một tia nắng nào, ở phòng của cô cũng chưa thấy rõ mặt trời.

Lạc Anh mím chặt môi nhìn lại cái áo sơ mi lần nữa rồi vào nhà tắm.
Đến khi trở ra lại ngạc nhiên thấy Hoắc Kinh Vũ đang ung dung ngồi trên sofa uống cafe, hắn ngẩng nhẹ đầu nhìn về phía cô.
Lạc Anh vui vẻ chạy đến, Hoắc Kinh Vũ kéo cô ngồi lên đùi mình
“ Anh không phải đi công tác sao “, Lạc Anh nói rồi liền choàng tay ra sau gáy Hoắc Kinh Vũ còn đưa mặt lại gần mặt hắn mà chăm chú nhìn từng chi tiết trên gương mặt.
“ 9 giờ mới có chuyến bay, sao em lại dậy sớm vậy “

Lạc Anh cúi mặt nhìn qua đồng hồ trên tay Hoắc Kinh Vũ, chỉ mới sáu giờ mười lắm, vẫn còn rất sớm, rồi lại đưa đầu chu miệng, làm nũng: “ Không biết nữa, có thể là do hôm nay anh đi công tác nên em mới dậy sớm để có thể được ôm anh thêm một lát, nếu em dậy trễ hơn thì không được ôm anh “.
Nói rồi lại ôm chặt Hoắc Kinh Vũ không nỡ rời ra, tuy bên ngoài cô không thể hiện gì nhưng bên trong cô rất buồn, hai người còn chưa yên bình lại được mấy ngày mà bây giờ hắn phải đi công tác tận năm ngày, bình thường cô luôn muốn ôm hắn chuyện này hắn cũng biết, biết rõ cô rất thích được ôm, ôm cả ngày cũng không chán, vậy mà phải xa nhau năm ngày làm sao cô không buồn được.
“ Vậy anh sẽ để em ôm thêm một lát, ôm chặt anh “, Hoắc Kinh Vũ giữ trọn cơ thể cô tròng lòng, Lạc Anh cũng siết chặt gáy anh hơn vùi đầu vào cổ anh nũng nịu.
Hoắc Kinh Vũ cũng chính là không nỡ rời đi nhưng lần công tác này vô cùng quan trọng, đối với Hoắc gia sẽ là một bước ngoặc lớn nếu chuyến công tác này thành công, sau này tập đoàn của hắn sẽ trở thành tập đoàn tài chính lớn nhất Trung Quốc còn có thể tiến xa ra thế giới.

Tuy bây giờ quyền lực đã không tệ nhưng để Hoắc thị vươn ra xa hơn chính là mục tiêu bao nhiêu năm nay của Hoắc Kinh Vũ.
...
Lạc Anh đang giúp bà Hai dọn dẹp lại phòng khách, còn cẩn thận lau lại những khung ảnh cưới được trang trí khắp nhà thì bất ngờ từ chỗ bệnh viện gọi đến.
Cô lập tức gọi A Lưu chở mình đến bệnh viện trung tâm thành phố.

Tại phòng bệnh riêng khoa thần kinh, còn chưa đưa tay đến thì cánh cửa đột nhiên mở ra, một nam bác sĩ ngoại hình không quá cao trong bộ áo Blouse lạnh lùng đi ra.
Nam bác sĩ đeo kín khẩu trang y tế chỉ để lộ ra hai mắt, Lạc Anh chỉ nhìn lướt qua không nói gì rồi đi thẳng vào trong.
“ Lạc Anh là cậu đúng không, thật may là vẫn còn được gặp câu “,trong phòng cô gái trẻ nằm trên giường, đầu còn đang bó một vòng vải trắng, rên đau thảm thiết như sắp khóc.
An Nhiên nhìn thấy cô đi tới liền mở to mắt, nức nở lên vài tiếng: “ Mau đến gần mình, Lạc Anh xém chút kà không gặp được cậu nữa rồi “
Lạc Anh đến gần cô ấy nhất có thể đưa mắt lo lắng nhìn đi nhìn lại vết thương trên đầu, có vẻ rất nặng cô nhìn kỹ vẫn có thể thấy được rõ vết máu đỏ thấm một vũng nhỏ bên trong lớp băng trắng, đưa mắt nhìn xuống cơ thể An Nhiên: “ Sao lại bị thương nặng vậy “.
An Nhiên sịt sịt mũi vài cái nắm lấy tay Lạc Anh ôm chặt vào ngực: “ Mình bị tai nạn giao thông, bác sĩ nói chấn thương sọ não rồi “.

Chấn thương sọ não
Ôi trời ơi
Biết rõ An Nhiên là một cô nàng thích tốc độ còn là một tay đua trong giới đua xe tốc độ trong thành phố nhưng từ trước đến nay tay lái cô luôn rất tốt chưa bao giờ ngã xe vậy mà lần này lại có thể bị nặng như vậy.
“ Cậu bình thường lái xe rất ổn mà sao lại,...”, Lạc Anh ngồi xuống cái ghế được đặt sẵn ngay bên giường bệnh, tay vẫn bị An Nhiên nắm chặt.
“ Đều tại thằng chó đó, hắn đã say đến mức mẹ mình cũng không nhận ra mà còn chạy xe dong dong ngoài đường, còn ép theo bên xe mình buông lời chọc ghẹo, con mẹ nó “, An Nhiên vừa nói vừa đập đập tay lên giường tạo ra tiếng bạch bạch to, có thể thấy là tức giận đến mức nào.

Lực tay quá mạnh chạm đến vết thương trên đầu khiến nó nhói lên đau đớn, An Nhiên hai mắt đỏ hoe lên khóc như một đứa con nít, Lạc Anh bất lực đứng lên đi lại nhẹ nhàng xoa lên vết thương cho cô ấy.
Lạc Anh nhớ ra ở kiếp trước cũng có vụ tai nạn này xảy ra cô còn nhớ ra là tên đàn ông say sỉn ép xe của An Nhiên cũng gặp tai nạn nhưng mà hắn lại không may mắn như cô, hắn không qua khỏi, Lạc Anh buông bàn tay trên đầu cô ấy xuống, vội vã hỏi: “ Vậy tên đàn ông đó cũng bị tai nạn đúng không hắn cũng nằm ở bệnh viện này sao “.
“ Mình không biết cũng không quan tâm đ ến hắn làm gì, vì hắn mình mới trở nên khổ sở như vậy mà “, An Nhiên bất ngờ lớn tiếng lên, vứa nói vừa nghiến răng chỉ hận không thể tận tay bóp ch3t tên đàn ông đó.
Lạc Anh nhìn An Nhiên thở dài, tuy là trùng sinh nhưng cô chắc chắn sẽ có vài chuyện không sớm thì muộn cũng sẽ xảy ra như ở kiếp trước, giống như chuyện xém chút nữa là bị Hoắc Kinh Vũ đánh chết, tuy khác hoàn cảnh nhưng nói vẫn xảy ra, cũng như lần tai nạn này của An Nhiên, ở kiếp trước cô ấy cũng bị tai nạn giao thông nhưng lúc đó hoàn cảnh là do cô lạc tay lái còn lần này là do bị quấy rồi trên đường.
“ Được rồi đứng tức giận nữa cẩn thận ảnh hưởng đến vết thương “
Lạc Anh nhìn qua bát cháo trên bàn cách giường bệnh tầm năm bước chân, chỉ nói mà không nhìn An Nhiên: “ Bát cháo đó ở đâu ra thế “

“ Là y tá mua giúp mình đó, mình nói mình muốn ăn mỳ sợi nhưng nam bác sĩ đó quá khó tính nói mình chỉ ăn được cháo nên y tá thay vì mua mỳ lại mua cháo đến, mình tức giận quá nên không ăn “, An Nhiên nói cứ như ấm ức lắm vậy.
Vốn dĩ khi nằm viện thì đâu thể ăn bậy bạ được, cô bạn này cũng quá bướng bỉnh rồi, bất ngờ bị An Nhiên giật mạnh cánh tay suýt thì ngã khỏi ghế.
“ Lạc Anh à, cậu mua cho mình bát mỳ được không “
“ Không “, Lạc Anh dứt khoát nhìn thẳng vào mắt cô mà dõng dạc trả lời.
“ Minh thấy vị bác sĩ đó nói đúng, bây giờ cậu ăn cháo vài ngày đi khỏe rồi mình đưa cậu đi ăn mỳ “, Lạc Anh đứng dậy vừa nói vừa đi đến chỗ cái bàn lấy bát cháo mở nắp nhựa ra, mùi thơm nhàn nhạt liền bay xộc vào mũi.
Đi lại giường bệnh Lạc Anh đưa bát cháo ra ngay trước gương mặt đang cam chịu của cô gái trẻ, An Nhiên mè nheo mãi, cứ quay đầu né đi.
“ Bây giờ cậu không ăn thì mình về nhé, mình về là cậu sẽ đói đó “, Lạc Anh vừa tính quay người đi liền bị An Nhiên kéo lại.
Nhìn Lạc Anh vài giây nhìn qua bát cháo đang bốc khói nghi ngút, rồi cắn chặt môi gật đầu: “ Mình ăn, mình ăn là được rồi “, gương mặt xụ xuống như cái bánh bao bị thiu.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 16: 16: Sao Không Trả Lời Tin Nhắn Em


Lúc Lạc Anh rời bệnh viện về nhà cũng đã hơn bảy giờ tối.

Bên ngoài phố đã ngập tràn ánh đèn đêm, A Lưu cũng đã chạy xe đến, Lạc Anh bước ra khỏi bệnh viện là lên xe ngay.

Về đến nhà thấy bà Hai vẫn đang cặm cụi trong bếp, nghe tiếng gõ cửa mở bà liền quay đầu thấy cô liền vui vẻ, đi ra: “ Phu nhân, cô về rồi thì ăn tối nhém tôi nấu cả rồi đều đang còn nóng “.

“ Bà dọn ra đi tôi lên tắm rửa rồi xuống ăn “, Lạc Anh dứt câu cũng đã khuất dần lên lầu.

Tắm rửa xong mặc trên mình một chiếc váy ngủ bằng lụa thoải mái, sấy tóc xong Lạc Anh bóc vội cái điện thoại rồi đi xuống nhà, sau đó cũng cho bà Hai về nghỉ ngơi.

Xuống đến nhà ăn ngồi vào bàn rồi cô lại chùn tay ngồi ngẩn ra, bình thường đều được Hoắc Kinh Vũ cùng choàng tay đi xuống rồi cùng nhau ăn có những lúc còn được hắn bón cho, cô đã quen ngồi sát bên hắn vừa ăn vừa ngắm hắn, ăn xong thì đứng đằng sau ôm lấy rồi xem hắn rửa bát, bây giờ lại chỉ có một mình, đột nhiên chiếc điện thoại cô reo lên là thông báo tin nhắn, là Hoắc Kinh Vũ gửi tin nhắn.

“ Lạc Lạc, anh nghe A Lưu báo em đến bệnh viện, em bị thương sao? “
Lạc Anh bất giác cười tươi, những ngón tay múa như bay trên bàn phím.

“ Không phải em, là An Nhiên bị tai nạn giao thông em đến thăm cậu ấy “
“ừm,! em nhất định không được để bản thân bị thương đó, làm gì cũng phải cẩn thận nhớ chưa “
Có phải là đã dọa Hoắc Kinh Vũ một phen khiếp vía rồi không, tuy cô không tận mắt nhìn thấy hắn có biểu hiện gì nhưng có thể cảm nhận được hắn lo lắng cho cô thế nào.

“ Em nhớ rồi,! chồng à, anh có nhớ em không “
“ Đương nhiên là anh nhớ vợ anh rồi, Lạc Lạc của anh giờ này rồi em đã ăn tối chưa đó, không được bỏ ăn đâu “
Lạc Anh nhanh chóng giơ điện thoại lên chụp mấy món ăn, chụp tấm đầu hơi mờ, cô lại canh góc chụp lại lần nữa vẫn thấy chưa đẹp, lần này cô đứng phắc lên cẩn thận hơn canh chỉnh thật kỷ rối mới chụp.

Sau khi nhìn lại tấm hình mọi thứ đều ổn rồi mới gửi qua cho Hoắc Kinh Vũ kèm theo một câu: “ Chồng à, em đang ăn, anh đã ăn chưa, anh cũng không được bỏ bữa đâu “
“ Một lát nữa anh sẽ ăn ngay, anh đang ở văn phòng vẫn chưa về, được rồi em ăn đi, ăn xong hãy nhắn lại cho anh “
Hoắc Kinh Vũ còn nhanh hơn một cái máy cô vừa nhắn qua ba giây đã thấy anh trả lời.

Lạc Anh luyến tiếc buông cái điện thoại rồi tập trung ăn xong bữa cơm, cô vội vã rửa sạch bát đ ĩa nắm chặt điện thoại trong tay chạy nhanh lên phòng, nhìn cô bây giờ hệt như một cô nàng mới biết yêu, nhảy dựng lên giường nhanh tay bấm loạn xạ.

“ Chồng à, em đã ăn xong rồi “
Hoắc Kinh Vũ lần này không trả lời nhanh như lần trước.

Một phút sau, vẫn chưa thấy hắn trả lời, Lạc Anh liền khẩn trương nhắn thêm một tin.

“ Chồng à, anh đang bận lắm sao, sao không trả lời tin nhắn em “
Lạc Anh đưa mắt chăm chú vào màn hình chờ người bên kia hồi đáp nhưng vẫn không thấy dù chỉ là một dấu chấm, Lạc Anh cũng hiểu chuyện cô nhớ lại lúc nãy Hoắc Kinh Vũ có nhắn là còn đang ở văn phòng có nghĩa là hắn vẫn đang bận, cô cũng không nên làm phiền hắn nữa, Lạc Anh tuy là nghĩ như vậy nhưng vẫn nắm chặt điện thoại trên tay, vẫn ôm hy vọng.

Lạc Anh nằm trên giường tay vẫn ôm chặt điện thoại trong ngực, không biết đã qua bao lâu Lạc Anh ngủ đi lúc nào không hay.

!
Lạc Anh tỉnh giấc bên ngoài những tia nắng đầu tiên đã chiếu rọi vào phòng, nhận ra bản thân vẫn cón ôm chặt cái điện thoại, cô lập tức mở màn hình lên kiểm tra, trên màn hình hiển thị thông báo hơn năm tin nhắn và ba cuộc gọi nhỡ từ Hoắc Kinh Vũ, Lạc Anh ngồi bật dậy đầu tóc rũ rượu, đọc từng tin nhắn của hắn
22:45 “ Anh xin lỗi, anh có cuộc họp đột xuất, bây giờ anh chuẩn bị về khách sạn “
23:10 “ Anh về rồi "
23:12“ Lạc Lạc, có phải rất nhớ anh không “
23:15“ Lạc Lạc, trễ rồi mau ngủ đi “
23:18“ Em ngủ rồi à “

Sau đó thì không thấy một tin nhắn nào nữa, Lạc Anh biết hắn đã điện mình nên
cũng muốn điện lại thử nhưng lúc tiếng chuông vẫn đang reo cô đột nhiên ngất máy, nhìn lại màn hình vậy mà đã gần tám giờ, bây giờ Hoắc Kinh Vũ chắc cũng đến văn phòng tập trung vào công việc nến mới không lập tức nghe máy cô ngay được.

Lạc Anh đặt điện thoại sang một bên, gương mặt xụ xuống có chút thất vọng đi vào nhà tắm.

Cô còn đang đánh răng thì nghe tiếng chuông điện thoại reo liên hồi, Lạc Anh nghĩ chắc chắn là Hoắc Kinh Vũ đã thấy cuộc gọi của cô nên đã gọi lại, cô hấp tấp súc nhanh miệng còn không màng rửa mặt chạy ngay ra chụp lấy điện thoại còn chưa vui được bao nhiêu đã xụ mặt xuống, không phải Hoắc Kinh Vũ.

Là một dãy số lạ.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 17: 17: Học Viện Nghệ Thuật Quốc Tế_ Lyn


Cứ ngỡ là Hoắc Kinh Vũ gọi đến, làm Lạc Anh được một phen mừng hụt, lúc đầu cô thấy số lạ liền không muốn nghe mà tắt máy quay lại nhà tắm vừa mở vòi nước điện thoại lại reo lên, cô lại chạy vội ra cũng là dãy số lạ đó, cô quyết định nghe máy thử.
“ Alo, cho hỏi là ai “
“ Chào cô Lạc, tôi là hiệu trưởng Học viện Nghệ Thuật Quốc Tế_LYN, tôi có thể hẹn gặp cô khôn, chúng tôi có chuyện muốn bàn bạc với cô “
Giọng người phụ nữ vừa vui mừng lại vừa cao, có vẻ rất mong đợi được gặp Lạc Anh.
“ Được, một tiếng nữa tôi sẽ đến đó “, Lạc Anh nhìn lại đồn hồ đã tám giờ mười lăm, cô thư thả vệ sinh cá nhân, ăn bữa sáng thay một bộ đồ lịch sử cũng không kém phần tinh tế, trước khi đi còn nhắn cho Hoắc Kinh Vũ một tin nhắn.
“ Chồng à, khi nào anh rãnh hãy gọi cho em nhé “.
...

Học viện Nghệ Thuật Quốc Tế_LYN, là học viện về lĩnh vực đứng tóp ba thế giới, bất kỳ ai có đam mê với nghệ thuật luôn có một mong muốn to lớn là được bước chân vào học viện LYN này.

Đây là ngôi trường mà trước đây Lạc Anh đã có học qua nhưng chỉ học được hai năm, sau đó cô quyết định dùng tiền tiết kiệm sang Ý du học từ đó trở thành một nghệ sĩ dương cầm chuyện nghiệp.

Giáo trinh đầy đủ gồm bảy môn nghệ thuật là kiến trúc, điêu khắc, văn học, hội họa, âm nhạc, biểu diện và điện ảnh.

Cơ sở vật chất thì khỏi phải nói toàn bộ đều là đồ nhập khẩu theo phong cách nước ngoài, hơn nữa học viện này còn là nơi dành cho giới siêu giàu nên vô cùng sang trọng và xa hoa, mọi thứ được trang trí trong trường từ thứ nhỏ nhất cũng đã vô cùng đắt đỏ.
Học viện đã hoạt động hơn một thập kỉ, đa số sinh vien nơi đây đều là người nước ngoài, là du học sinh cũng được nhận nhiều đãi ngộ vô cùng tốt, người có thể nhận được học bổng toàn phần thì hoàn toàn không phải lo một đồng nào chỉ việc ngày ngày chăm chí học tập còn những chuyện khác như ăn uống, đi lại, nhà ở đều do học viện một tay lo liệu, một nơi như vậy ai ai cũng ao ước là chuyện dễ hiểu nhưng không phải ai cũng có thể vào được, tuy là trường dành cho con nhà giàu nhưng không phải có tiền là có thể vào được, để được học ở đây hoàn toàn là dựa vào năng lực và tố chất, dù có là con ông cháu cha lớn thế nào nhưng không khả năng kém thì cũng chỉ như bao sinh viên nghèo khác.
Lạc Anh hôm nay biết rõ A Lưu cũng rất bận bịu việc ở Hoắc thị nên đã tự mình bắt taxi đi đến, tuy cô đã có bằng lái xe nhưng vẫn chưa có cơ hội mua xe hơn nữa là vì trước đây bị Hoắc Kinh Vũ quản quá chặt hắn không cho cô mua xe sợ cô đi lung tung bên ngoài rồi gặp gỡ nhiều đàn ông, Lạc Anh thường ngày nếu không có việc quan trong thì chỉ ở mãi trong phòng, nếu có việc cần ra ngoài cũng chỉ có thể để A Lưu đưa đi hoặc đích thân Hoắc Kinh Vũ đưa đi.
Ba năm rồi mới trở lại nơi này, thiết kế bên ngoài vẫn như vậy không khác gì một tòa lâu đài, Lạc Anh đứng trước cổng lớn nhìn hồi lâu cảnh những sinh viên đi với nhau trò chuyện, ăn uống vừa cười vừa nói đi vào trường cô cũng nhớ lại mình và An Nhiên trước kia.

Năm đó cô học ở đây được một tháng thì quen biết với An Nhiên từ đó đã trở thành đôi bạn thân hoàn hảo về cả tài năng lẫn ngoại hình, đôi bạn thân xinh đẹp nhất nơi này, cũng là tài giỏi nhất.
Lạc Anh được bảo vệ đích thân đưa đến phòng hiệu trưởng, căn phòng to nằm ở trên tầng cao nhất, chỉ nhìn cánh cửa thôi cũng biết quyền uy thế nào.
Lạc Anh kính cẩn đi vào, bên trong đã có bốn người ngồi sẵn ở bộ sofa lớn, một người phụ nữ thấy cô cười tươi đứng lên đi lại tuy không quá kính nhường nhưng cũng không quá hời hợt.

“ Chào cô Lạc, tôi là Ella, hiệu trưởng học viện LYN "
Ella người phụ nữ mang nét mặt điển hình của người phương Tây, chắc chắn là người nước ngoài nhưng không ngờ tiếng Trung lại giỏi như vậy.

Lạc Anh hơi cúi đầu rồi ngồi xuống cái ghế nhìn qua một lượt ba người khác, một đàn ông và hai phụ nữ, dường cô có nhận ra một người phụ nữ cũng đã lớn tuổi hình như còn lớn tuổi hơn cả Ella, nhìn một hồi lâu Lạc Anh liền nhớ ra bà ta chính là hiệu trưởng cũ, năm xưa cô còn học bà ta chính là hiệu trưởng học viện cũng là người thường xuyên cùng cô trò chuyện về những buổi trình diễn piano, năm xưa lúc còn họ Lạc Anh luôn là gương mặt đại diện cho học viện đi thi quốc tế lần nào cũng mang về danh hiệu lớn cho học viện nên hiệu trưởng vô cùng yêu mến cô, cũng rất xem trọng cô .
“ Lạc Anh, đã lâu không gặp em “, Lưu Nhiễm, hiệu trưởng năm xưa.
Bây giờ trông bà ta cũng đã gần bảy mươi tuổi có khi là hơn rồi nhưng thần thái vẫn như ngày nào, hơn nữa vẫn còn rất khỏe mạnh.
“ Chào cô Lưu, đúng là lâu rồi mới có cơ hội gặp lại cô ạ “, Lạc Anh cười thật tươi, năm xưa cô cũng rất quý bà ta, còn được bà ta xem như con gái trong nhà vậy nên đối với cô Lưu Nhiễm cũng chính là một người mẹ mà cô trân quý.
“ Tôi đã nghe qua về nặng lực của cô từ chỗ cô Lưu, nên tôi và hội đồng trường đã quyết định với nhau muốn mời cô đến học viện làm giảng viên piano, cô thấy đề nghị này thế nào “.
Lạc Anh hơi nhướng mày, cô không nghĩ mình còn được đích thân hiệu trưởng học viện này mởi về làm giảng viên nếu là người khác thì phải cố gắng thế nào mới có thể xin vào trường để dạy, Lạc Anh rất vui mừng gương mặt cô hiện rõ sự yêu thích thế nào, cô vốn rất đam mê piano hơn nữa bây giờ còn là nghệ sĩ biểu diễn chuyên nghiệp đạt bằng cử nhân của học viện nghệ thuật Ý, cô hoàn toàn tự tin vào khả năng của mình và có thể hoàn thanh tốt nhiệm vụ dạy học.

Vốn đã có suy nghĩ muốn ra ngoài làm việc dù sao mỗi ngày chỉ ở nhà ăn rồi ngủ cũng rất lãng phí, đây đúng là một cơ hội tốt vừa được mỗi ngày tiếp xúc với đam mê còn có thể kiếm ra tiền.
“ Thật sao ạ, tôi có thể trở thành giảng viên piano của trường sao “, Lạc Anh vui đến mức sắp mất kiểm soát.
“ Lạc Anh cô hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của em, hãy nhận lời đi, em sẽ là một đóng góp to lớn cho trường “, Lưu Nhiễm nhìn cô dùng tất cả sự tự hào của mình dành cho cô mà khuyến khích, cổ vũ.
Lạc Anh gật đầu như thể chưa bao giờ được gật, vì quá vui mà cô không biết nói thêm gì nữa, thấy cô đồng ý bọn họ liền thở phào vui sướng, một tài năng như Lạc Anh thì ngôi trường nào mà không muốn có, nếu cô có thể trở thành giảng viên piano độc quyền cho học viện vậy chẳng phải sẽ giúp nơi này đã nổi tiếng càng trở nên chỉ có duy nhất.
Lạc Anh ngồi lại cùng bọn họ uống trà, ăn vặt được Ella đưa đi dạo lại một vòng trong trường, tuy mọi thứ vẫn như xưa nhưng cô có thể cảm nhận nó lại rộng hơn xưa nhiều chỉ là nhìn mãi vẫn không thấy điểm khác biệt, phải mất thêm hơn một tiếng sau đó cô mới tạm biệt mọi người rồi quay về.
Cả đêm đó vui đến mức không ngủ được, ngồi trên giường cô tượng tượng vô só hình ảnh khi mình trở thành một giảng viên đứng trước hàng chục con người dạy bảo họ sẽ như thế nào .
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 18: 18: Nam Bác Sĩ Khó Tính


Hôm nay còn chưa bỏ bụng bữa sáng Lạc Anh đã bị An Nhiên réo gọi liên hồi, Lạc Anh nhìn bữa sáng được bà Hai nấu sẵn ở trên bàn mà thở dài, rồi cô bảo bà ấy bỏ tất cả chỗ đồ ăn vào hộp nhựa mang đến bệnh viện.

“ Lạc Anh, cậu tới rồi, mau đến đây với mình đi “, An Nhiên vừa thấy thấp thoáng bóng cô gái là bắt đầu than thở, mè nheo.

Lạc Anh nhìn lên nam bác sĩ còn đang bận khám cho An Nhiên, nhìn vào đôi mắt đang híp chặt đó cô có thể nhìn ra nam bác sĩ này thuộc tuýp người khó tính thế nào nhưng mà nhìn anh ta vẫn còn trẻ lắm, hơn nữa lúc đeo khẩu trang nhìn rất đẹp trai không biết lúc tháo ra có còn đẹp thế này nữa không.

Cô cũng nghe đồn không ít về bác sĩ của bệnh viện này ngoài những người lớn tuổi có kinh nghiệm lâu năm thì những bác sĩ trẻ toàn là trai xinh gái đẹp còn là con nhà có tiền, vì đây là bệnh viện lớn nhất cả nước nên để làm việc ở đây cũng phải tốn một khoản không nhỏ.

Bây giờ anh ta mới ngước nhẹ đầu nhìn Lạc Anh, đôi mắt sắc lẹm đó không chút thay đổi nào, ngay cả giọng nói cũng sắc nhọn như mũi dao mới được mài bén
“ Chú ý cách ăn uống, cô ấy vẫn chưa thể ăn những đồ dầu mỡ hay cay nóng, càng thanh đạm càng tốt “
“ Tôi biết rồi, cảm ơn bác sĩ “, Lạc Anh như đáp lại với không khí, cô vừa nói được hai chữ anh ta đã đi mất hút, đi nhanh như vậy khiến ta người còn nghĩ người đàn ông này cứ như là ma.

Lạc Anh đi đến bên bàn mở mấy hộp nhựa đồ ăn ra, chưa gì mùi thơm đã ngập khắp căn phòng, An Nhiên lấy mũi hít lấy hít để, còn nuốt nước miếng ực ực, cứ nghĩ sẽ được ăn ai ngờ Lạc Anh lại mang bát cháo thịt bò mà lúc nãy cô trên đi trên đường đã sẵn tiện mua.

An Nhiên từ gương mặt phấn khỏi bao nhiêu thì bây giờ nhăn nhó khó coi bấy nhiêu: “ Nãy tớ không cần phải ăn cháo nữa đâu mà, chỗ đồ ăn đó của cậu mình ăn được đó, nhìn cũng rất thanh đạm “
“ Cậu không nghe bác sĩ vừa nói gì à, không thể ăn đồ quá dầu mỡ, chỗ đồ ăn đó của mình nhiều gia vị lắm cũng không ăn được “, Lạc Anh đưa bát cháo lại gần thì lại bị An Nhiên đẩy ra, cứ đưa lại là bị đẩy ra, Lạc Anh vờ giận hờn để bát cháo lại chỗ cũ rồi ngồi luôn ở bàn ăn bữa sáng của mình.

“ Vậy, cậu đừng ăn gì hết, đói đi, nhịn có bữa sáng cũng không chết được “
Lời nói như đâm vào tim An Nhiên
Cô bạn thân này sao lại tàn ác quá
An Nhiên ôm mặt đau khổ, chu môi thút thít
An Nhiên mắt nhắm mắt mở dõi theo mấy món ăn ngào ngạt trên cái bàn kia lại còn thấy Lạc Anh ăn vô cùng ngon miệng không thèm để ý tới mình dù có muốn làm giá thế nào cũng không thắng nổi cơn oán hận của cái bụng, ánh bỏ đi tự tôn mà tự mình đi đến, ngồi xuống ngay bên cạnh Lạc Anh hệt như một đứa con nít mà nũng nịu: “ Cho mình ăn một miếng thôi cũng được rồi mình sẽ ăn cháo “.

Lạc Anh khẽ cười nhưng vẫn lạnh lùng bơ đi, còn cố ý nhai chớp chép tạo ra tiếng to khiến cô bạn bên cạnh nuốt nước miếng cái mạnh.

“ Lạc Anh, cậu cho mình ăn đi, nửa miếng thôi được không “.

Lạc Anh bật cười lớn kéo bắt cháo thịt bò lại ngay trước mặt An Nhiên, rồi bỏ một ít bánh quẩy từ chỗ mình vào đó còn tỉ mỉ cắt thành miếng nhỏ, cô bạn thân hí hửng ăn lấy ăn để tuy cháo thịt bò mùi vị rất nhac nhưng cũng may là có bánh quẩy cứu vớt lại.

Ăn được ba bốn thìa gì đó thì quay đầu nhìn Lạc Anh, vừa nhai vừa hỏi: “ Này cậu ngày nào cũng chạy đến đây chồng cậu có nói gì không đó “
“ Không lo, anh ấy đi công tác rồi, hơn nữa anh ấy biết cậu là bạn thân mình mà chỉ cần không có đàn ông thì đi đâu anh ấy cũng đồng ý “, Lạc Anh cũng đã ăn xong phần của mình, cô uống ngụm nước rồi đáp lại.

“ Cái gì mà chỉ cần không có đàn ông, chẳng lẽ nơi nào chỉ cần có mùi đàn ông là cậu không được đến à, người đàn ông này có phải quá chiếm hữu rồi không “
“ Đúng là có hơi chiếm hữu thật “ , Lạc Anh cười khẽ
“ hơi gì phải nói là quá, quá chiếm hữu mới đúng, cậu có thấy áp lực hay thấy khó thở không “, An Nhiên lên giọng phản bác.

“ Không, mình rất hạnh phúc “, Lạc Anh nói với cả niềm tự hào mắt còn sáng rực khiến An Nhiên lắc đầu bất lực.

Người ta nói yêu vào sẽ như kẻ ngốc là có thật, cô bạn này của mình đã trở thành kẻ điên luôn rồi chứ không phải là ngốc nữa, có cô gái nào lại cảm thấy hạnh phúc khi có một tên chồng suốt ngày chỉ cấm đi chỗ này rồi ngăn không cho gặp người kia chứ, cũng chỉ có một mình cô bạn thân này của mình.

An Nhiên không buồn nói nữa lại cúi đầu ăn lấy, còn Lạc Anh thì đột nhiên nhớ ra gì đó rồi lấy nhanh điện thoại ra,! không có một thông báo tin nhắn nào từ Hoắc Kinh Vũ, từ hôm qua đến nay hai người không nhắn với nhau câu nào, Lạc Anh rụ mặt xuống thầm buồn.

“ Sao vậy, chồng không nhắn tin nên buồn à” An Nhiên cứ như thể đi guốc trong bụng Lạc Anh.

“ Không buồn, mình biết anh ấy rất bận “, Lạc Anh cất lại điện thoại vào trong túi xách rồi vội tay thu dọn lại bàn.

An Nhiên cùng giúp đỡ một tay, dọn dẹp xong hết liền quay về giường bệnh mà nằm, Lạc Anh cũng đi đến ngồi bên giường bệnh, hai người nói thêm vài câu chớp mắt lại đến bữa trưa, ăn trưa xong còn chưa nói được bao nhiêu chuyện trời đã về chiều, Lạc Anh đưa mắt nhìn ra cửa kính, bên ngoài đã tắt hụt ánh hoàng hôn.

Cô đứng lên đi lại lấy túi xách và mấy cái hộp nhưa: “ Được rồi, mình về đây mai lại đến thăm cậu “
“ Đến làm gì, trưa mai mình xuất viện rồi “, An Nhiên tự nhiên nói.

“ Xuất viện, sao lại nhanh thế, vết thương của cậu hình như còn chưa lành đâu “.

Tuy không còn băng đầu nữa nhưng vết thương ở đầu không phải nói khỏi là khỏi được hơn nữa An Nhiên còn là bị chấn thương sọ não.

“ Mình mặc kệ, dù sao mình cũng không muốn ở đây, mình hiểu sức khỏe của bản thân mà, đừng lo mình khỏe rồi “
Lạc Anh biết cô không cãi lại nỗi cô bạn thân này, chỉ có thể gật đầu cho qua.

!
Lạc Anh tối nay chỉ ăn qua loa có một chén cơm, ăn ít như vậy cũng khiến bà Hai có chút lo lắng, rồi bay lên phòng lại cầm lấy điện thoại mà chờ đợi.

reng! reng! reng!
Chuông điện thoại vang to trong tay cô rung lên, Lạc Anh đưa nhanh mắt xuống nhìn là Hoắc Kinh Vũ, cô hạnh phúc vô cùng nhanh tay nhấc máy.

“ Chồng à, là em đây “
“ Xin lỗi Lạc Lạc, bây giờ mới gọi cho em được, có phải rất buồn không “
Hoắc Kinh Vũ hôm nay lại dịu dàng đến vậy từng lời hắn nói Lạc Anh nghe mà muốn tan chảy, nhưng mà! đúng là cô rất buồn.

“ Có một chút nhưng mà chồng à, anh vẫn khỏe đó chứ, đừng vì ham việc mà đổ bệnh đó, em lo lắm “
“ Anh rất khỏe, không phải lo, công việc cũng đã giải quyết xong cả rồi, sẽ sớm về với em “
“ Được, đợi anh đó "
“ Trễ rồi mau ngủ đi, không được thức khuya đâu “
“ Hoắc tổng, bữa tối của anh, tôi cũng tính ăn luôn, tôi có thể ăn cùng không “, Hoắc Kinh Vũ vừa dứt lời cũng là lúc giọng một người phụ nữ vang lên, nghe giọng rất ngọt ngào còn rất tinh tế nói không quá to nhưng có vẻ đang đứng gần Hoắc Kinh Vũ nên Lạc Anh có thể nghe thấy rõ những gì cô ta nói, Lạc Anh hơi nhíu mày.

“ Chồng à, là ai vậy “
“ Là đối tác, được rồi em mau ngủ sớm đi, nghe lời “
“ Tôi vẫn chưa muốn ăn, cô muốn ăn thì có thể ra ngoài ăn không tôi còn phải làm việc “
“ Xin lỗi, tôi làm phiền rồi “
Nghe giọng Hoắc Kinh Vũ thì không có gì lạ cả, lúc nói chuyện với người phụ nữ đó giọng cũng rất lạnh, không có chút tình cảm gì mặc dù cô ta là đối tác, Lạc Anh cũng phần nào nhẹ người.

“ Chồng à, anh mau ăn tối đi đừng nhịn đó, em ngủ ngay đây “.
 
Ánh Sáng Là Em Thâm Tình Là Anh
Chương 19: 19: Bộ Mặt Thật


Đến gần trưa Lạc Anh sau khi giúp bà Hai dọn dẹp nhà cửa một chút rồi cũng đến bệnh viện giúp An Nhiên thu dọn xuất viện.

Đưa cô ấy về tận nhà nhưng vì cả hai người con gái không ai biết nấu ăn nên Lạc Anh đã gọi ít món ăn đạm bạc cho An Nhiên ăn.

“ Lạc Anh tối nay cậu đi với mình đến một nơi đi “, An Nhiên vừa nói vừa lay lay cánh tay Lạc Anh
“ Đi đâu chứ, vêt thương của cậu chưa khỏi đâu “, Lạc Anh lấy cánh tay cô ra khỏi tay mình.

“ Đi rồi sẽ biết, không sao vết thương mình không đau nữa “
Lạc Anh nhìn An Nhiên với vẻ mặt không hiểu, vốn biết cô bạn thân này của mình rất ham chơi nếu không phải vì bị thương nặng đến mức nhập viện thì cô ấy cũng không yên phận mấy ngày này đâu.

!
Lạc Anh ở nhà An Nhiên đến tận tối, còn bị cô ấy quay mòng mòng thay hết bộ đồ này đến bộ đồ khác còn bắt Lạc Anh trang điểm đặc biệt một chút, chỉ cần nhìn quần áo An Nhiên chọn cho là đã biết được chỗ bọn họ sắp đến không phải chỗ bình thường.

Ngồi trên con xe của tay trùm tốc độ, Lạc Anh có cảm giác như mình đang đối mặt với thần chết.

“ Này chúng ta đi đâu vậy “
“ Hộp đêm “, An Nhiên nói rồi xoay tay lái ôm cua, khiến người Lạc Anh ngiêng sang một bên.

Hộp đêm
Cô bạn thân của tôi ơi, cứ như thể một ngày không đến đó là cậu sẽ chết vậy, vừa xuất viện lúc sáng bây giờ đã tìm đến mấy chỗ đó ăn chơi,! lời này vốn đã đến cửa miêng nhưng Lạc Anh biết có nó ra cũng không có ích gì nên đã nuốt lại vào trong.

Hộp đêm thì ở thành phố có rất nhiều, lớn nhỏ cũng hơn ba trăm cái hộp đêm nhưng rốt cuộc An Nhiên là muốn đến nơi nào mà lại chạy xa vậy chỉ còn vài cây số nữa là ra ngoại thành luôn rồi.

!
Hộp đêm Hoắc Mỹ
Cái tên hộp đêm này nghe cũng lạ quá, bình thường mấy chốn ăn chơi người ta thường dùng tiếng Anh để đặt tên.

Lạc Anh đứng bất động trước hộp đêm ngơ ngác nhìn hồi lâu, nơi này cũng quá rộng rồi, cũng chỉ cách ngoại ô tầm một cây số nữa, cô cũng có biết vài nơi nhưng chỉ toàn nằm trong trung tâm thành phố đây là lần đầu biết mấy chốn ăn chơi còn có thể có những nơi rơi rưng núi thế này.

“ Đừng ngơ nữa mau vào thôi “
Hai cô gái với vẻ ngoài xinh đẹp đi vào trong đường nhiên sẽ thu hút không ít ánh mắt thèm khác của đàn ông, giông như những con ong tụ lại nơi đóa hoa để lấy mặt ngọt vừa bước vào đã không ít đàn ông đi lại có ý làm quen nhưng đều bị hai người bơ đi, Lạc Anh thì đã có chồng còn An Nhiên lại không hứng thú với chuyện trai gái, bọn họ cũng hết người rồi mới tìm đến hai con người này.

Hộp đêm này được thiết kế không khác gì một quán bar chỉ có là ít đèn hơn, với cả có luôn những trò chơi cờ bạc, nhìn một vòng rồi hai người đi đến một cái bàn đã đặt trước vì chỉ có hai người nên bàn chỉ vừa đủ chứ không to, nhìn thoáng qua những bàn khác mấy tên đàn ông tay này uống rượu tay kia ôm mỹ nữ, mấy người phụ nữ ăn mặc hở hang đến mức hầu như là nhìn thấy hết bên trong tay này bối rượu tay kia sờ s0ạng đàn ông.

Mấy chốn ăn chơi này cũng không phải là chưa từng trải nghiệm chỉ là nơi này có đãi ngộ bạo hơn mấy nơi khác mà thôi, phụ nữ tiếp đàn ông ở đây cũng toàn là được chọn lọc kỹ càng nên ai cũng xinh đẹp dáng cũng tốt, vòng nào ra vòng đó.

Bọn họ còn không màng đến mình chỉ để có thể có được vài ba đồng từ những tên đàn ông kia, không biết sau khi uống say những người đó lại choàng vai nhau đi lên trên mấy tầng trên để làm gì nhưng nhìn sơ qua cũng biết không phải chuyện gì đáng tự hào.

“ Cậu thấy nơi này thế nào, mình được một người bạn chỉ đến đây đó “, An Nhiên đưa vào tay Lạc Anh một ly rượu.

Hai người cụng nhẹ ly với nhau rồi uống một ngụm, ngay cả rượu ở đây cũng nặng như vậy Lạc Anh vừa nhấp môi đã nhăn nhíu mày nhưng uốn vài rồi lại thấy ngon, loại rượu này phải uống nhanh rồi nuốt chứ không thể nhâm nhi tận hưởng như rượu vang hay những loại rượu nhẹ khác.

“ Này cô qua đây phục vụ tôi mau lên “
Tiếng tên đàn ông nào đó gáo to đến mức đá bay cả tiếng nhạc, Lạc Anh giật bắn mình mở to mắt nhìn lên, tên đàn ông ngồi ở bàn đối diện cách bàn cô chừng ba mét trông cái vẻ đã say khướt rồi bên cạnh lại có đến bốn mỹ nữ đang tiếp rượu, bình thường mỗi người chỉ có một mỹ nữ vậy mà anh ta lại có đến bốn năm người xem ra gia thế không tầm thường.

Hắn ngẩng đầu lên hai mắt đang nheo híp, cả gương mặt ửng đỏ lên, Lạc Anh bất giác nhướng mày.

Là Tư Thành
Đây chẳng phải là bạn đại học của cô sao, Tư Thành năm xưa có học cùng lớp piano với cô tại học viện LYN nhưng sau đó không biết anh ta có còn học hay không, chỉ biết rằng bây giờ đang làm luật sư, ngành nghề không liên quan gì đến piano.

Ngày xưa lúc còn đi học lúc nào cũng nghe xung quanh đồn anh ta thích thầm mình, cứ theo đuổi mãi nhưng không được,! Lạc Anh nhìn hắn mà kinh ngạc, anh ta lúc trước không khác gì một thư sinh chỉ biết học hơn nữa đứt tính cũng rất tốt, nhớ lại kiếp trước khi gặp lại anh ta cũng vẫn là một chàng trai tinh tế và tâm lí bây giờ lại cứ như hai người khác lạ.

Tư Thành trước mặt cô bây giờ không phải là Tư Thành mà cô quen.

“ Uống hết cho tôi, uống đi, phục vụ tôi tốt chỗ tiền này là của các cô “
Hắn đặt mạnh lên bàn một sắp tiền dày cộm, rồi ép bọn mỹ nữ kia uống hết ly này đến ly khác, còn không có chừng mực mà đụng chạm vào những nơi nhạy cảm trên người bọn họ, tuy mấy cô gái kia đã quen với việc này nhưng lại thấy khó chịu khi hắn cư xử như vậy, Tư Thành không khác gì một tên đàn ông thối tha, đểu cán.

Bây giờ Lạc Anh có thể nhìn rõ bộ mặt này rồi, vậy mà ở kiếp trước khi anh ta bị Hoắc Kinh Vũ đánh còn lo cho anh ta, vì anh ta là cô trách Hoắc Kinh Vũ, giờ mới thấy loại đàn ông này đúng là đáng bị đánh, nên đánh chết hắn.
 
Back
Top Bottom