Ngôn Tình Anh Rung Động Được Không

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,288,240
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
anh-rung-dong-duoc-khong.jpg

Anh Rung Động Được Không
Tác giả: Hirosina Anna
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Hirosina Anna

Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Truyện Teen

Giới thiệu:

Cuộc trao đổi thể xác giữa cô hầu ngốc nghếch và cậu chủ nhà giàu phong lưu sát gái.

Sự ngây ngô đơn thuần ấy của Bội Sam làm Cố Khải Liêm dần rung động. Sự bấp bênh vẹo từ ngoại hình đến gia cảnh ấy sẽ ra sao đây?....​
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 1: 1: Suy Nghĩ


"Tôi còn chưa đâm vào thực sự ...em khóc cái gì hả?"
Mồ hôi hắn chảy ròng ròng, rơi xuống ngực cô gái nhỏ.

Gân xanh hắn cứng nhắc rõ trên trán hằn dưới lớp da.

Sự điên cuồng trong giây phút này gần như không thể ngăn cản nổi nữa rồi.
"A...chậm ...chậm chút cậu chủ.

..a.

Cậu chủ chậm...chậm ...nhẹ thôi."
Cố Khải Liêm ở phía trên mặc kệ người con gái dưới thân.Hắn sâu sắc nhìn người con gái dưới thân cảm giác bây giờ của hắn chỉ có điên cuồng,điên cuồng đâm vào điên cuồng xé rách nhưng lại không thể.
Hốc mắt Bội Sam bọng lớn nước mắt đã gần như gần rơi xuống.Bội Sam chỉ biết cam chịu,biết cầu xin người đàn ông trên thân mình ánh mắt ấy có khiếp đảm, có hoảng sợ nhưng cũng ko dấu nổi sự yêu thương và ỷ lại.
......................
Lâm Bội Sam một cô gái quê vừa lên thành phố, cô gái ngây thơ mang theo ước mơ thay đổi số phận.

Với cánh đồng xanh mát mênh mông, cánh diều và hàng chuối hàng tre chạy dài che bóng mát cô đã sống với nó mười bảy năm.Mười bảy năm dưới quê của Bội Sam rất cực khổ, nhà nghèo nên Bội Sam không được vui chơi như các bạn cùng trang lứa huống hồ gì là thành phố xa hoa tráng lệ này.

Phụ gia đình làm việc hết gặt lúa còn chăn trâu cắt cỏ.

Dù vậy nhưng cô gái nhỏ này chưa bao giờ oán trách buồn tủi trước số phận mà Bội Sam luôn vui vẻ tràn đầy sức sống.
Nguyên nhân cô lên thành phố là sở dĩ hai tháng trước bố mẹ cô mất vì tai nạn lao động.Cô gái nhỏ ngày nào giờ đã trở thành trẻ mồ côi đầy đáng thương.Cô nghĩ cuộc đời mình đã không còn gì nữa rồi, ấy vậy mà ngõ cụt cuộc đời chưa kịp đóng lại đã có một người phụ nữ xuất hiện,bà ăn mặc sang trọng bước từ trên chiếc xe BMW với giá 1,133 tỷ đồng....
Người phụ nữ hiền hậu mỉm cười nói muốn đón cô lên thành phố với bà.

Bội Sam là gái nhà quê nhưng những việc như bắt cóc bán ra nước ngoài hay bán nội tạng cô đều biết.Bội Sam dè chừng hỏi.
- Chào bà, bà là ai?
Người phụ nữ dù thấy sự dè chừng của Bội Sam nhưng bà không hề tỏ vẻ khó chịu gì.
- Bội Sam, con yên tâm cô là Giai Kỳ, bạn thân của mẹ cháu.Cô và mẹ cháu là bạn thân từ nhỏ, cô vì gia đình làm ăn trên thành phố mà có gia đình trên đó.

Cô cũng rất buồn về chuyện của cha mẹ cháu và cũng không kịp về gặp họ lần cuối.Nhưng cháu yên tâm,mẹ cháu nhờ cô chăm sóc cho cháu,và cô cũng đã nhận lời rồi.
Người phụ nữ này tên Giai Kỳ sao?Cái tên quen thuộc này đã được mẹ cô nhắc rất nhiều khi kể về quá khứ còn đi học của bà.Cô cũng không chắc mẹ mình lại có một người bạn thân như thế, hai người thật khác biệt nhau quá lớn,khó hình dung họ thực sự là bạn thân của nhau.
- Con cảm ơn cô ạ.

Lời cảm ơn xuất phát từ tận đáy lòng của Bội Sam - một cô gái nông thôn bé nhỏ.

Cô nghĩ dù muốn hay không muốn nhưng để có thể chấp nhận trách nhiệm không phải của mình là người thực sự đáng trân trọng và biết ơn.
Bà Giai Kỳ nhìn thái độ ngoan ngoãn cứ Bội Sam mà than thầm thở dài.
- Tiểu Mỹ, Á Hiên hai người ở trên trời có linh thiêng thì hay phù hộ cho con bé nhé.
Bà Giai Kỳ rất thương Bội Sam ngoan ngoãn hiểu chuyện mà bố mẹ lại mất quá sớm.
- Cô tính dẫn con lên thành phố, con muốn thì mai cô dẫn con lên trên đấy.

Các thủ tục nhập học cô đã sắp xếp xong rồi.Con có thể suy nghĩ thêm, mọi quyết định đều ở con cô sẽ lo sắp xếp cho con ổn thoả.

Nói xong bà Giai Kỳ cũng ra về.

Bà muốn để Bội Sam quyết định và lựa chọn cuộc đời của mình.
Bà sẽ luôn ở sau ủng hộ mọi quyết định của cô, bà sẽ không ép con bé.
Lâm Bội Sam dùng cả ngày để suy nghĩ, cô nghĩ đến những ngày tháng trước kia cùng bố mẹ khổ trăm bề.

Cô nghĩ những ngày tháng mờ mịt tiếp theo và cả tương lai trống rỗng.Người phụ nữ ấy nhìn là biết người có tiền,có quyền nếu thực sự bà muốn chăm sóc cô thì ắt hẳn cuộc sống sau này của cô sẽ dỡ vất vả hơn nhưng...!Nhưng Bội Sam không muốn nhận.Ý chí cũng như sự tự tôn không cho phép cô làm vậy.Sự quật cường trong cô không cho phép cô nhận sự bố thí từ người khác.Cô biết hiện tại cô không có giá trị đáng bằng một đồng xu nhưng Bội Sam cô không thích bị người khác xem thường.
Có lẽ sẽ có cách khác đúng không?
....
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 2: 2: Bảo Mẫu


Mẫu hậu đại nhân ơi, mới sáng sớm mà mẹ gọi con rồi vậy ạ?"
...
" Cái gì.

Mẹ nói cái gì ?
Nghe những lời mẹ cậu nói, đầu tiên là cậu không tin được cậu còn nghi ngờ mẹ mình hù dọa và trêu chọc mình.Cậu nghe tin mà hoảng hồn.
Con không đồng ý.
Bà Giai Kỳ bên này thở dài, bà rất hiểu tính nết ương bướng và cố chấp của con trai mình.

Bà chưa bao giờ bắt ép những suy nghĩ của cậu, cậu lớn rồi có những chính kiến riêng.
Khải Liêm, dù gì con bé cũng mới mất bố mẹ, con nể mặt mẹ đi.
Cố Khải Liêm nghĩ tới bản thân đang ung dung tự tại, vui vẻ sống những ngày tháng thảnh thơi, đâu ra một tin từ trên trời rơi xuống như sét đánh qua tai làm cậu hoảng hồn.Cậu nhất quyết lắc đầu.
-Không.Con chỉ muốn sống một mình.
Việc một con bé nhà quê từ đâu xuất hiện, bắt cậu chở đi học mỗi ngày.

Cậu còn mặt mũi nào nhìn bạn bè chứ? Mất hết.

Mất hết rồi.
"Mẹ quyết định rồi.

Dù sao con cũng cần có người chăm sóc, có nó chăm sóc con mẹ cũng yên tâm.

con bé lanh lợi và thảo việc lắm."
Cậu mười tám tuổi đầu như thế này còn cần người chăm sóc ư? Mẹ cậu đang làm quái gì vậy?Hắn không còn tin được nữa.Không tin.

Trước kia bà sắm cho cậu căn nhà này có thấy bà nói lo gì đâu chứ? Nói chung là không được, cậu không muốn càng không thích.
...----------------...
Ông trời sẽ không tuyệt đường sống của con người.

Bội Sam tin là như vậy.
Nhưng rất nhanh Lâm Bội Sam đã quyết định muốn lên thành phố, cô muốn thay đổi cuộc đời của mình.
Bà Giai Kỳ nghe Sam Sam nói đồng ý muốn lên thành phố không dấu nổi vui mừng, liền mỉm cười với Sam Sam.
"Cô Kỳ con ạ cảm ơn ạ.Nhưng mà...
Sam Sam con cứ nói đi
Nhưng mà cô Kỳ, con không muốn ăn bám nhà cô con có thể làm giúp việc được không ạ? Con sẽ không lấy tiền lương, cô đã cho con chỗ ăn, cho ở còn cho con đi học.

Con biết ơn cô nhiều lắm ạ.
Bà chưa từng có ý nghĩ sẽ để cô báo đáp gì.Bà Kỳ vuốt v e gương mặt nhỏ bé của Sam Sam không giấu nổi sự xúc động.

Con bé chị mới mười bảy tuổi mà đã trưởng thành và hiểu chuyện như vậy làm bà suýt bật khóc.

Bà hiểu cô và đã đồng ý.
Con cảm ơn cô nhiều ạ.
Sam Sam hay thế này đi.Cô sẽ sắp xếp cho con ở cùng với con trai của cô, nó tên là Cố Khải Liêm, nó hơn con một tuổi đấy.

Ở nhà có giúp việc nhưng cô không an tâm.

Con sẽ làm bảo mẫu và nấu ăn cho Khải Liêm nhé.
-Vâng ạ.
Cô cũng nói trước nhé thằng con của cô tính nết nó tệ lắm.

Cô mua nhà riêng cho nó, có giúp việc nhưng cô không an tâm.

Giờ có con cô yên tâm nhiều rồi.

Một tháng cô sẽ đưa cho con tiền lương mười triệu nhé
Con sẽ cố gắng ạ.

Sam Sam vui mừng khôn xiết, gật đầu với bà Kỳ.

Chỉ cần có công việc, không phải ăn bám nhà người khác cô đã rất trân trọng rồi.
Bà Kỳ và Sam Sam thu dọn ít đồ dùng để chuẩn bị ra sân bay.Trước ngôi nhà gắn bó mười bảy năm quen thuộc, Lâm Bội Sam nhìn bài vị của bố mẹ thầm hứa sẽ quay về lo cho hai người.
...
Cố Khải Liêm bây giờ đang được mấy em gái vây quanh, hắn đang vui đùa trong cuộc chơi với những lời nịnh nọt.
Ở đây, không ai không biết thiếu gia nhà họ Cố, Cố Khải Liêm con trai duy nhất của ông trùm bất động sản.
Hắn lấy đóng tiền trong túi đặt lên bàn, sau đó đút vào ngực mấy em xinh tươi coi như tiền bo vài tờ màu xanh.
Anh Khải Liêm nay cháy quá

Thiếu gia Cố nhếch mép nhàn nhạt.

Cuộc sống này của hắn đã quá quen rồi.Không mấy thú vị, nhưng hắn quen rồi.
" Cố thiếu gia, mấy em này làm anh vui không?
Cũng được.
À mà đừng nghĩ thiếu gia Cố Khải Liêm chỉ là đứa phá gia chi tử, dù sao trong người hắn cũng có dòng máu của ông trùm kinh doanh,từ nhỏ Khải Liêm đã có thiên phú về học tập.Hắn chơi bời nhưng chưa từng để bố mẹ hắn thất vọng hay phàn nàn về việc học hành,cậu cũng biết từ quan tâm đến kinh doanh.
Bố mẹ cậu cũng vì vậy mắt nhắm mắt mở cho qua.

Thế giới của Khải Liêm sinh ra đã ngậm thìa vàng.
Alo?
Khải Liêm nhấc máy lên hời hợt đáp.

Nghe gì đó sắc mặt Khải Liêm biến sắc, cậu nhíu mày nhưng không tức giận.
Anh Khải Liêm anh về đấy à? Mọi người thấy Cố thiếu gia đứng dậy đi về liền hỏi.
Khải Liêm đáp."" Tao về trước đây.Cứ chơi vui đi, hôm nay tao bao.""
....
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 3: 3: Cậu Chủ Cũng Rất Tốt


Cố Khải Liêm về nhà đã thấy cửa cổng mở sẵn, trong sân là chiếc xe đắt tiền của mẹ cậu.
Vào nhà, mặc cho quần áo xộc xệch, cậu vào nhà ngồi ịch xuống ghế sofa.

Khải Khiêm nhíu mày, đưa mắt vòng qua một lượt trong ngôi nhà...
-Con lại đi Bar về đó à? Cái thằng con trời đánh này.

Muốn làm mẹ tức chết đấy hả?Bà Kỳ thấy thế thì trách.
Khải Liêm chột dạ: "Con chỉ đi chơi xíu thôi.Mẹ làm quá lên thế?
Ánh mắt của Cố Khải Liêm để trên người Lâm Bội Sam, thấy vậy bà Kỳ nói:
" Để mẹ giới thiệu cho con, đây là Sam Sam.

Sau này con bé sẽ phụ trách việc chăm sóc và nấu ăn cho con.Con không được bắt nạt hay làm khó con bé nghe chưa?
Khải Liêm nhìn cô gái ngồi sau mẹ mình.Cậu con tưởng như thế nào,hóa ra đúng thật là gái quê, mặc bộ đồ cổ lỗ sĩ.Quái thật đấy, mặt mũi thì xấu xí còn da thì ngăm đen.Cậu cũng không tỏ ra về quá đáng với Bội Sam khi mẹ cậu còn ở đây.
Ồ.Con biết rồi ạ
Bà Kỳ giới thiệu sơ sơ rồi cũng đi.Trước khi đi bà còn nói:
Hai đứa làm quen với nhau đi.Còn những một tháng nữa mới vào năm học.Năm nay bé Sam Sam vào mười một rồi đấy,có gì quan tâm em nó đi.Trên trường coi sao mà chăm sóc nhau, bây liệu mà tính lớp cuối cấp rồi đấy.
Những lời mẹ cậu nói cậu không để lọt tai, nghĩ sao cậu như thế này lại có mối quan hệ gì với con nhỏ kia.
Bà Giai Kỳ vì có việc đột xuất ở công ty nên để hai đứa nhỏ tự giải quyết.Bà nghĩ con trai mình cũng không tệ lắm.Với lại Sam Sam ngoan ngoãn lại hiểu chuyện như thế mà.
Xe bà rời đi không lâu, Khải Liêm miễn cưỡng mở miệng.
Nhìn cái gì?
Bội Sam giật mình, nãy giờ cô vẫn cúi đầu không nhìn cậu chủ kia.
Cậu chủ em là Bội Sam, sau này em sẽ chăm sóc cậu.
Khải Liêm nhíu mày, chuyện nực cười nhất cậu từng nghe, nhìn con bé nhỏ xíu này làm đòi chăm sóc cậu sao?Bỏ qua mọi thứ cậu châm biếm cô.
Hoá ra osin mẹ tao đưa về đấy à?Còn không dọn đồ lên đi?Hay mày muốn ngủ ở dưới này?Hôm nay cho mày nghỉ ngơi, ngày mai bắt đầu chăm sóc và nấu cơm cho tao.Nghe chưa?
Sam Sam phản ứng theo bản năng mà gật đầu.Thấy Khải Liêm quay người lên lầu,Bội Sam vội vàng xách ba lô theo sau.

Khải Liêm quay lại nhìn thấy cảnh tượng mà nhíu mày.
Định ru ngủ tao à?
Em...em không có?Bội Sam lắc đầu.
Vậy mày đi theo tao làm gì?
Cậu chủ, Em không biết phòng của mình ở đâu?Cô nhỏ nhẹ đáp.

Cậu nghĩ, tại sao mệt cậu lại mang cục nợ này về làm gì?Cậu bực bội, cục nợ nhỏ này lại mang cái ba lô to gấp đôi cơ thể.Nghĩ lại cậu không thể không giúp.
-Đi nhanh lên, lề ma lề mề.Khải Liêm giật cái ba lô trên tay cô, mà không ngừng nhắc.
Bội Sam dù thấy dáng vẻ của Khải Liêm bực ngang bực dọc, nhưng lại bất giác mỉm cười.Cậu chủ này của cô, cũng thật tốt.Cô sợ cậu chủ chờ lâu cô bất giác nhanh chân hơn.
Cậu chủ đây là....!Hai người dừng trước một căn phòng.
Khải Liêm mở cửa:Đây là phòng của mày, sắp xếp đồ vào đi.Phòng tao kế bên có gì thì sang hỏi biết chưa hả?
Cậu cũng không chờ để cô buồn hiểu,mà đi về hướng phòng mình,đóng cửa cái rầm.Cô hoảng sợ, cô nghĩ chắc cậu chủ ghét cô lắm.Thời gian sống sau này chắc sẽ không ghét cô nữa đâu...Cô phải làm việc thật tốt để cậu chủ hài lòng.Lúc nãy cậu chủ còn tốt bụng giúp đỡ cô nữa,Bội Sam cũng thầm cảm ơn cậu trong lòng.
Cô sực tỉnh,bất giác nhìn căn phòng của mình, cảm thán trước sự rộng lớn và xa hoa của nó.

Giường cũng mềm mại đến thế.

Đây có lẽ là chiếc giường đã từng xuất hiện trong giấc mơ của cô.Sam Sam đã nhanh chóng xếp xong quần áo của mình, vì nó thực sự rất ít.
Lâm Bội Sam nghĩ lại bây giờ nếu ở dưới quê,chắc cô chắc đang chờ bố mẹ về ăn cơm.Bất giác thấy nhói lòng.
Sam Sam suy nghĩ một hồi lâu quyết định vẫn là đi gõ cửa phòng cậu chủ Khải Liêm.
Lâm Bội Sam gõ cửa một lúc không thấy ai mở cửa,anh Khải Liêm đi đâu r sao?Cái tên cô chỉ dám gọi trong đầu.Nhưng với sự cố chấp của Sam Sam,cô vẫn gõ thêm một lần nữa.
Gõ gì mà gõ lắm thế? Gọi mẹ à

Biết mình lỡ lời nên mặt cậu đã dịu lại xíu mới mở cửa.
Cậu chủ em xin lỗi,sẽ không có lần sau nữa ạ? Bội Sam cúi đầu.
Đúng là lỗi của cô thật, nãy giờ Khải Liêm đang tắm.Lúc này đi ra Khải Liêm chỉ mặc một chiếc quần, còn để lộ nửa thân trên cùng mái tóc ướt nhẹp rơi từng giọt xuống.
Có chuyện gì vậy?
Cô ngẩn người khi thấy thân hình của cậu...hoàn hồn lại nói:
"Cậu có đói bụng không em nấu cơm cho cậu"
Khải Liêm nghĩ, đã gần chưa rồi cậu có chút đói.
""Tao không kén chọn lắm, nhưng đừng bỏ cà rốt vào món ăn đấy.""
Hắn nghĩ có osin cũng không tệ lắm, không cần ăn ngoài như những ngày trước.Cậu lại tiếp tục đóng cửa phòng.Ngồi chơi Liên quân mobile.
....
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 4: 4: Lột Xác


Cộc cốc cốc.
Cậu chủ ơi, Ra ăn cơm đi ạ.
Sau một hồi làm quen mò mẫm với căn bếp nhà Khải Liêm, có những thứ quen thuộc, cũng có những thứ mới lạ.

Cô cũng đã nấu xong.Với tính tự lập như Sam Sam, nấu một bữa cơm là chuyện hết sức bình thường.Cô còn định bụng sẽ dần dần làm quen vớt căn bếp.
Khải Liêm nghe tiếng gọi,chậm rãi mở cửa bước xuống lầu.Ngồi xuống bàn ăn, cậu không thèm nhìn Sam Sam lấy một cái.Nhưng mùi thức ăn thực sự rất thơm cậu không thể cưỡng lại, nghĩ thầm có vẻ không tệ.
Cậu chủ, cậu thử đi em chỉ có thể nấu vài món đơn giản.Sau này cậu muốn ăn gì có thể dặn dò em ạ.

Bội Sam có chút mong chờ khi đây là lần đầu tiên nấu cho người lạ ăn.

Khải Liêm không đáp chỉ nhẹ nhàng gật đầu,cậu cho một miếng thịt vào miệng kèm vài đũa cơm.Bên này,Bội Sam có chút mong chờ nhưng lại hề nhận lấy lời nhận xét từ Liêm.Cô bắt đầu hoảng.
Cậu chủ, có phải thức ăn không ngon?Cô gan dạ lên tiếng.
Cũng được...Không định ăn cơm hả?Còn đứng đó làm gì?
Cũng được cũng được ý của anh ấy là không tệ đúng không?Anh ấy còn quan tâm mình nữa chứ.
Cô ngồi xuống bàn ăn,sực nhớ cô dị ứng với đậu phộng.Lúc nãy vì món salad mà Bội Sam đã cho bơ đậu phộng vào.Thôi vậy,ăn ít có lẽ không sao.Người làm thuê như cô sao có ý kiến.
Cố Khải Liêm hỏi.Phá tan sự im lặng trên bàn ăn.
Mày có sách vở và đồng phục chưa vậy?
Dạ em chưa ạ.Thực sự cô khá phiền não, vì chưa chuẩn bị gì cả.
Lát tao đưa tiền cho mà đi mua.Nãy mẹ tao có chuyển ít tiền.
Lâm Bội Sam cũng chỉ biết gật đầu.Cô biết bà Giai Kỳ đã giúp cô rất nhiều cũng ko thể không không nhận tiền của người ta được,bèn nói:
Cậu chủ...
Sao vậy?Có gì thì nói đi, úp úp mở gì vậy?
Cậu còn sách vở cũ không ạ?Có thể cho em mượn học không ạ?Dù gì cũng sẽ tiết kiệm được ít tiền ạ.
Khải Liêm nghe có chút ngạc nhiên nhìn Bội Sam,thấy ánh mắt khẩn cầu mong chờ của cô thì cũng ầm ừm gật đầu.
Còn.

Muốn thì lấy đi.

Em cảm ơn.Cô thấy anh ấy thật tốt, chỉ có chút lạnh lùng.Khi cô như mang ơn cậu, thì bên này cậu không nghĩ sâu xa như vậy chỉ là một bộ sách cũ thôi mà.Đem vứt hay cho osin thì cũng giống nhau thôi.
...----------------...
Sau một thời gian cuộc sống vẫn cứ trôi qua như vậy,Cố Khải Liêm dù vẫn miệt mài đi bar với bạn hằng đêm, nhưng không hề bỏ một bữa cơm nào của Bội Sam.Vẫn là cuộc sống như lúc trước chỉ khác bây giờ ăn những bữa cơm ở nhà có người nấu và an toàn thực phẩm hơn.Mọi thứ cũng không thay đổi gì lắm.
Còn Lâm Bội Sam,dường như thay đổi môi trường sống, thay đổi cách sống làm cho một cô gái quê mới một tháng đã trở nên mập mạp thay cho bộ da bọc xương ốm nhom ngày trước , mái tóc xơ xác ngày trước cũng thay vào đó bộ tóc mềm mượt hơn.

Lâm Bội Sam hoàn toàn lột xác,bây giờ cô như thiếu nữ mới lớn, sự khác biệt rõ nhất về làn da trắng trẻo kèm theo hai má căng tròn trắng nõn.
Có lẽ, trước đây ở dưới quê cùng bố mẹ làm nông dù có bọc kín cũng không tránh khỏi việc nám da,tàn nhang phá đi khuôn mặt đẹp ngay trước mắt.Bây giờ, nhìn gương Sam Sam thực sự không dám tin đây là mình.Cô thực sự rất biết ơn bà Giai Kỳ và Khải Liêm đã cho cô một cuộc sống mới tốt như này.
Sau một khoảng thời gian tiếp xúc với Khải Liêm cô lại càng cảm thấy anh ấy rất tốt.Cậu thấy cô mặc đi mặc lại mấy bộ đồ ở dưới quê đã đưa cô đi sắm nhiều quần áo mới cho cô và vứt hết các đồ cũ.Dù tính cách lạnh lùng ít nói và không thích nói chuyện với cô.

Nhưng cũng rất sẵn lòng giúp đỡ cho cô không ít.
Dù Cố Khải Liêm không khen cô nhưng cũng chưa bao giờ la mắng trách phạt gì.Như vậy Lâm Bội Sam đã cảm thấy rất tốt rồi.
Cậu chủ, bây giờ em sẽ dọn cơm cậu đợi em xíu ạ.

Cố Khải Liêm ngồi trên sofa xem các bản tin về kinh doanh và chứng khoán.Bội Sam không hiểu về nó vậy đi dọn cơm.
Khải Liêm lắc đầu.
Không cần.Tối nay tao không ăn ở nhà đâu, mày ăn một mình đi.Tao có hẹn với bạn rồi.
Lâm Bội Sam có chút ngạc nhiên, nghĩ chắc hôm nay Khải Liêm có cuộc hẹn quan trọng lắm.Bình thường cậu luôn ăn cơm ở nhà rồi mới đi.
""Vậy em ở nhà làm canh giải rượu cho cậu trước cho cậu nhé?""
Cố Khải Liêm thuận theo bản năng mà gật đầu.

Có lẽ không quan tâm lời của Sam Sam cho lắm..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 5: 5: Bắt Đầu


Đã gần mười một giờ rồi!
Lâm Bội Sam từ khi ăn uống xong thì hết xem tivi đến đọc sách,cô làm mọi thứ giết thời gian.

Cô thường xuyên nhìn ra cửa,chờ cậu chủ Khải Liêm về.Anh ấy chắc lại đi xuyên đêm rồi.Nói thật, từ ngày đầu tiên cô ở trong căn nhà này đêm nào Khải Liêm không xuyên đêm thì hai,ba giờ sáng.Lúc nào cậu cũng dặn dò cô không cần phải đợi.
Nhưng với cái tính của Bội Sam thì cô cũng chỉ gật đầu cho qua,theo thói quen mà chờ cậu.Ngày còn ở quê,bố mẹ cô cũng thường đi cấy đêm,đi gặt đêm,cô đợi.Bây giờ không biết từ khi nào Sam Sam lại đặt Khải Liêm vào vị trí đó mà hành sự nữa.
Lâm Bội Sam vẫn ngồi trước nhà,đợi Khải Liêm.Thời gian từng giây từng phút cứ thế trôi qua.
Không lâu,một chiếc xe chạy vào tiến đến trước hiên nhà.Sam Sam mừng rỡ khi biết đó là cậu, cô vội chạy ra.
Không phải xe của Khải Liêm,xe của Mặc thiếu gia - Mặc Hàn Viễn, một trong hai người bạn thân của Khải Liêm, người còn lại là Diệp Bác Văn - thiếu gia nhà họ Diệp.Bọn họ quen nhau từ còn bé,ba gia đình đều có mối quan hệ thân thiết trong việc làm ăn kinh doanh cũng như trong cuộc sống.Cô đã từng nói chuyện với họ khi hai người đến nhà chơi.

Cậu Viễn,cậu chủ đâu rồi ạ?
Ây za,anh đã nói rồi mà,đừng gọi anh như vậy, gọi anh là Viễn ca đi...Nó trong xe.Em giúp anh đưa nó vào nhà nhé.Anh đóng cửa dùm cho.
Bội Sam nhẹ gật đầu,có chút lưỡng lự.

Khải Liêm nặng quá,cơ thể cao lớn hơn Bội Sam rất nhiều.Cô bước chân loạng choạng đỡ Khải Liêm lên sofa.Cũng đúng Lâm Bội Sam chỉ có tới vai cậu,dáng người so với Khải Liêm thì thật bé, nhỏ bé vô cùng.
Cậu chủ, cậu nặng quá.

Cô lí nhí trong cổ họng.
Thật ra thiếu gia nhà họ Cố không say lắm,cơ thể hơi nóng và đau đầu ít thôi.Hắn cố gắng tỉnh táo: Mấy giờ rồi ?
Bội Sam giật mình,cô hơi hoảng.Loạng choạng làm hai người ngã lên sofa.

Cả người cậu ngã đè lên Sam Sam, đầu nghệch sang tựa lên đầu cô.Bình thường giọng của Khải Liêm đã khá trầm và ấm,hôm nay thêm men rượu càng mang hương vị của người trưởng thành.
Hai người bốn mắt nhìn nhau,tim Bội Sam đập mạnh mặt nóng lên dần theo hơi thở của Khải Liêm, làm Sam Sam có chút choáng theo.Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy gần cậu đến như vậy.Cố Khải Liêm bây giờ mới chợt nhận ra con nhỏ nhà quê ngày nào bây giờ đã mớm nở như thiếu nữ mới lớn.Bội Sam ngại đến đỏ mặt nghĩ cậu chủ đang say nên mất kiểm soát sao?
A cậu chủ,cậu chủ tỉnh rồi hả? Để em lấy canh giải rượu giúp cậu ạ?
Cố Khải Liêm gật đầu.Uống xong canh giải rượu thì cậu cũng thấy đỡ hơn nhiều.Thấy vậy Bội Sam nói.
Em đưa cậu lên phòng nhé? Vậy là cả hai cùng loạng choạng lên phòng.

Cậu chủ, cậu nằm đây nhé.Có gì thì gọi em.
Lâm Bội Sam?
Dạ...dạ cậu chủ?Cô hoảng sợ ấp úng trả lời.
Lúc ở trước nhà,cậu nghe cuộc trò chuyện giữa Sam Sam và Hàn Viễn...!chắc cô sẽ không gọi Mặc Hàn Viễn là Viễn ca đâu đúng không.Suy nghĩ của Khải Liêm bây giờ rất rối.
Không cần gọi cậu chủ đâu,gọi tao là Khải Liêm...
Bội Sam ngẩn người.
Vào lấy cái khăn ướt cho tao.
Lâm Bội Sam nghe vậy liền gật đầu nhanh chóng vào lấy khăn.Cô có chút ngạc nhiên,đã một tháng qua Khải Liêm chưa lần nào để cô vào phòng tắm.Thoáng nghĩ phòng cậu gọn gàng quá.Mỗi lần vào dọn cô đều thấy mọi thứ gọn gàng và ngăn nắp,cậu chẳng giống những người con trai bình thường khác.
Cố Khải Liêm cảm thấy có chút lâu.
Aa....
Cái gì vậy?Cậu bật dậy bước vào phòng tắm, mở cửa.Cái gì đây?Sam Sam vậy mà ướt như chuột lột, không thể ướt hơn.Nhưng mà...!cậu đã cảm nhận được sự lột xác của Sam Sam nhưng hoàn cảnh này mới thật sự thấy rõ sao nó thay đổi lắm thế?Mới một tháng đã vịt hoá thiên nga rồi.

Bộ đồ cậu mua cho cô màu hồng phấn vải lanh bó sát cơ thể làm lộ ra đường cong quyến rũ, tinh tế ấy.b* ng*c nhô lên đủ biết nó lớn cỡ nào rồi.Cố Khải Liêm cảm nhận được máu nóng dồn lên não truyền đến chắc tủy xương.Miệng khô đắng, cái vậy kia cũng cứng lên đúng thời điểm.
Có chuyện gì xảy hả? Cố Khải Liêm cố tỏ ra bình tĩnh hỏi.
Cậu chủ....à không,anh Khải Liêm...em ...em đây là do lúc nãy em đụng trúng cái vòi hoa sen, cái nút được mở ra thế là...!thế là nước xịt mạnh vào người em ạ.
Cố Khải Liêm đi lại tắt vòi nước đang còn chảy mạnh, khoác cho cô áo choàng tắm và bế cô lên bồn rửa mặt.Cố Khải Liêm cởi áo của mình...Bội Sam thấy vậy thì xấu hổ đỏ mặt.
"" Cầm lấy giặt đi."" Khải Liêm vứt cho cô chiếc áo sơ mi ban nãy.Cô treo chiếc áo lên chưa giặt liền.
Bội Sam nghĩ lại hành động ngu ngốc của mình lúc nãy mà cảm thấy xấu hổ.Nhưng dù sao quần áo cũng ướt như này rất dễ bị cảm.Cô c** q**n áo ướt ra, nhìn mà ngẩn người.

Hình như...hình như đây là phòng của anh Khải Chẳng lẽ tr@n truồng chạy ra bên ngoài ?Dù sao chắc Khải Liêm cũng đã ngủ rồi với lại phòng cô ở kế bên..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 6: 6: Quyến Rũ


Nghĩ là làm,dù mặt đã đỏ nhưng Lâm Bội Sam vẫn đành mặc chiếc áo sơ mi của Khải Liêm lên người.Thật sự chiếc áo rất rộng,vạt áo đến đùi của cô,Bội Sam đang cảm tưởng bản thân mình trực tiếp chạm vào trước ngực cậu chủ vì là không mặc đồ lót nên bộ phận bên trên thực sự có cảm giác chân thực như vậy chăng?Chưa kể vì đây là áo của Khải Liêm nên có mùi hương đặc trưng của cậu.Mùi hương cơ thể không lẫn được của ai vì cậu không hề sức nước hoa.Nói đến như vậy,Bội Sam đã ngại ngùng đỏ mặt.
Ai mà biết lần này ông trời không độ nổi cô.Hai người ngẩn ngơ bốn mắt nhìn nhau,Cố Khải Liêm không hề đi ngủ cậu nhìn cánh cửa mở ra dần.Nãy giờ cậu luôn ngồi nhìn cánh cửa có khi mở ra thì...
Ánh đèn phòng vàng nhạt tạo sự ám muội vô cùng.Bội Sam như được các ánh đèn hắt hết lên người khiến chiếc sơ mi mỏng không che đậy được gì mà ngược lại còn là sự mời gọi đến khác lạ.Đôi gò b ồng cao ngất cũng không che giấu nổi.
Làn da mềm mại thoát ẩn hiện sau lớp áo sơ mi.Làm ánh mắt Khải Liêm đỏ lên,mạch máu dâng trào,sục sôi thúc giục cái gì đó kèm theo cổ họng vừa khô rát,vừa nóng lên.
Cố Khải Liêm dù sao cũng chỉ là một thằng đàn ông suy nghĩ bằng nửa th@n dưới, dù đã cô gắng kiềm chế.

Khải Liêm bắt đầu có phản ứng, phản ứng lại chẳng thể che giấu nổi mà gồ lên lớp quần âu.
Những giọt mồ hôi bắt đầu rơi tí tách trên người để trần như cậu,cơ thể rắn chắc cường tráng khiến cho người đối diện như Bội Sam cũng phải đỏ mặt.Lâm Bội Sam cảm thấy cậu rất quyến rũ.
Riêng Cố Khải Liêm chưa bao giờ gượng ép bản thân, trước giờ nếu là việc bản thân muốn làm thì chẳng ai cản nổi.Cậu bước dần đến Sam Sam,cô bất giác sợ hãi lùi lại, nhưng chưa được mấy bước đã bị cửa phòng tắm chặn lại.Cô hết đường rồi.
Anh...anh Khải Liêm...em...em...
Hắn không nói nhiều kéo cô lên giường,Bội Sam bị kéo lên tấm đệm êm ấm như vậy không bị đau mà hoảng sợ.

Đáng lẽ cô không nên đụng đến đồ của cậu chủ,cô sai rồi.Bây giờ Cố Khải Liêm thực sự đáng sợ quá.
Cố Khải Liêm nhìn thấy sự sợ hãi và bất an trong ánh mắt cũng như hành động của cô, nhưng cậu mặc kệ.Hắn cất giọng- chất giọng lạnh lùng khó đoán.
Ai dạy em?
Lâm Bội Sam ngơ ngác,ngu ngơ không hiểu ý cứ Khải Liêm, cái gì mà ai dạy cô?Dạy cô cái gì? Cô không hiểu.
Ai dạy em quyến rũ tôi?Câu dẫn tôi? Muốn quyến rũ tôi để leo lên giường của tôi à?
Cậu chủ nói gì vậy? Mặc dù không hiểu rõ lắm nhưng chắc cậu chủ hiểu lầm cô rồi.Cô giải thích với giọng gấp rút.
Anh...anh Khải Liêm em không có.Anh hiểu lầm em rồi.Em...em chỉ là không có quần áo để thay nên...nên chỉ mượn tạm áo của anh thôi.

Nếu là anh hiểu lầm em xin lỗi.Xin lỗi anh.Sẽ...
sẽ không có lần sau đâu ạ.
Cố Khải Liêm biết đó là sự thật, nhưng cậu không có ý định tha cho cô.Từ trước tới giờ, chưa một người con gái nào làm cậu nổi lên sự hưng phấn mạnh mẽ như vậy.Các cô đã từng là bạn gái hay các em gái xinh tươi trong bar,cậu chỉ có chơi đùa.Có tiếp xúc nhưng chưa hề vượt qua giới hạn tiếp xúc thân mật với ai.Cậu cũng là trai tơ đấy.
Được.Cho là em không cố ý...!Nhưng tôi vẫn phải phạt em.Em chịu không?
Dạ...dạ được ạ
Khải Liêm cười mãn nguyện.Nghe rõ đây.Từ bây giờ trở đi,tôi nói gì em cũng phải làm theo.
Thấy Bội Sam run rẩy gật đầu.Cậu rất hài lòng về dáng vẻ ngoan ngoãn của cô.

Ngoan lắm,bây giờ cởi áo ra đi.
""...""
Có thể ở những chuyện khác như làm việc nhà,dọn nhà thì cô còn chín chắn, trưởng thành nhưng riêng ở việc nam nữ, trai gái, tình yêu, tình cảm thì cô lại rất thuần khiết.Thuần khiết chỉ biết nghe theo lời của cậu chủ nhỏ này, người mà cô tin tưởng nhất.Dù cô không hiểu ý của Khải Liêm.
Cố Khải Liêm đứng từ trên nhìn xuống rõ mồn một ""cảnh đẹp trời ban"",đứng bên giường lặng lẽ quan sát dáng vẻ Bội Sam cởi chiếc áo sơ mi của cậu ra, từng cúc áo dần dần được mở ra.

Bây giờ,Cố Khải Liêm chẳng khác gì con sói nham hiểm đang rình con mồi của cậu,con mồi đó lại là Lâm Bội Sam..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 7: 7: Khẩu Giao


Bây giờ cơ thể Bội Sam dần được hiện rõ trong đôi mắt của Cố Khải Liêm.
Bây giờ chỉ còn ánh đèn vàng nhàn nhạt đầu giường nhưng mọi thứ trước mắt Khải Liêm không sót một thứ gì.Cậu tinh tường thấy được cặp bò gồng căng tròn,no đủ hướng về phía cậu.Đôi đỉnh hoa không vì thế mà chịu thua, nó ngạo nghễ cứng dần lại,đỏ hồng mê người.Đây có lẽ là lần mạo hiểm đầu tiên của cậu, nhưng bù lại thực sự quá k1ch thích nó làm cơ thể cậu dần nóng lên.Đúng như lời đồn.Có cảm giác nóng trào và khô rát.
Cậu đánh liều tiến đến gần Bội Sam,mạnh dạn cúi người cắn nhẹ đỉnh hoa, cảm giác lần đầu làm chuyện ấy thật lạ nhưng Khải Liêm đâu để lộ ra bên ngoài.Cậu bắt đầu cho người đối diện cảm giác cậu rất điêu luyện,Cố Khải Liêm đem đỉnh hoa nuốt vào miệng và nhai m*t.
Dưới sự cưng chiều cũng như trêu chọc, đỉnh hoa Bội Sam cảm thấy khác lạ đến khó tả.

Bây giờ truyền đến cảm giác xa lạ chạy xuống tủy sống lên đến k1ch thích đại não,thay cho cảm giác đau lúc ban đầu.
A...anh...Khải Liêm.Anh Khải Liêm...lạ...lạ quá...a...
Cố Khải Liêm biết biểu hiện bây giờ của cô,nhưng cậu mặc kệ.

Cậu bắt đầu đưa bàn tay lên,xao bóp bộ ng ực non sữa kia của Sam Sam.

Cảm giác cho người đối diện không thể dừng lại.

Khải Liêm biết cô rất ngây thơ trong chuyện trai gái này.Đây là lần đầu cậu được cảm nhận nhưng mấy chuyện này không phải cậu không biết.Còn cô như con nai con ngơ ngác,mặc cho là đang bị ức h**p mà không biết.
Bây giờ Cố Khải Liêm có suy nghĩ trong đầu, dâng lên h@m muốn biến cô thành người phụ nữ của cậu, ở dưới thân Khải Liêm mà cao trào r3n rỉ.

Biến cô thành tiểu d*m đ*ng chỉ một mình cậu thấy.
Đây gọi là gì biết không ?
Lâm Bội Sam lắc đầu,cô không hiểu cảm giác này là gì.Cảm giác vừa đau,vừa thoải mái nó thật nửa vời xen kẽ nhau,cô không bài xích hay chán ghét nó.
Trả lời? Cố Khải Liêm muốn nghe câu trả lời.
Dạ...a...Dạ em ...em không biết ạ...a...
Đây được gọi là sướng đấy, sướng đấy biết không ?Em đang bị tôi làm cho sướng đấy, biết không hả?
Sướng ư?Lâm Bội Sam đỏ mặt.Thật xấu hổ.

Bội Sam đang cố gắng kiềm chế tiếng r3n rỉ, nhưng cô không chịu không nổi nữa.Cô muốn rời đi,cô muốn chạy trốn.Bàn tay cô bất giác đặt trên ngực Khải Liêm đẩy ra.
Cố Khải Liêm gầm lên cảnh cáo.
Tôi đang phạt em đấy, định trốn hả?
Đầu Bội Sam bắt đầu trống rỗng,cô phải làm gì đây?Cô rưng rưng nước mắt.
Sau khi đã xong cặp hồng đào,cậu bắt đầu luồn tay xuống vùng cấm không một mảnh vải...!Vùng cấm địa hiện rõ ra mồn một,h*a huy*t cô không có lông là danh khí trong truyền thuyết.
Bội Sam rùng mình khi có vật lạ chạm vào chỗ cấm địa.Cô thật sự rất nhạy cảm.Ưm...a...
Đồ d*m đ*ng em định trốn sao?
A...không.Em không có.
Ấy vậy,cậu chỉ trêu đùa thôi...cậu chưa dám làm thật đâu.
Khẩu giao cho tôi?

Khẩu giao? Khẩu giao là gì? Lâm Bội Sam ngơ ra,cô không hiểu.
Hử...không biết à? Được.Vậy tôi dạy em?
Cố Khải Liêm kéo cô ngồi dậy.Ghé vào tai cô nói mấy lời, nghe xong cô ngụy nguậy đỏ mặt lắc đầu.Cô...cô sao có thể làm chuyện đó.Không...không thể nào.
Sao?
Không...!không được đâu cậu.
Đừng nghĩ bản thân có quyền trong chuyện này.Tôi nói làm được là làm được.

Khải Liêm mặt hầm hầm,không vừa ý.
Bội Sam run rẩy kèm sợ hãi,nhưng cô lại không muốn phật ý anh Khải Liêm.Đành làm theo ý của anh.
Cô mấp máy: Anh...anh Khải Liêm...bây giờ em phải làm gì ạ ?
Nhận thấy đã đến lúc,cậu kéo cô quỳ xuống đất,mặt Bội Sam đối diện với đũng qu@n của Cố Khải Liêm.
C ởi quần tôi ra.
Lâm Bội Sam ngờ ngợ,thấy khối lớn sau lớp vải quần kia,đó là thứ cô sắp phải làm sao?Bội Sam cẩn thận kéo khóa qu@n xuống.
Lâm Bội Sam ngại ngùng không dám nhìn thẳng cái đó,nó thật to lớn.
Lấy thứ đó cho vào miệng đi.M*t cho cẩn thận vào.

Lâm Bội Sam ngượng ngùng cầm v@t cứng nóng hổi trên tay.Nó vừa nóng, vừa cứng lại vừa thô.Tay cô không cầm nổi nữa rồi.
Anh...anh Khải Liêm...
Sao?
Em...em sắp cầm không nổi nữa rồi.
Hử...mới vậy đã muốn trốn?
Không.Em không có.Cô run rẩy lên tiếng,phản bác ý nghĩ của Khải Liêm.
Vuốt v3 nó đi.
Cố Khải Liêm dùng tay bao bọc hai tay của Bội Sam trên c* vật của mình rồi dần dần lên xuống nhẹ nhàng.
Bàn tay Sam Sam non,mềm mại ma sát khiến k1ch thích chạy thẳng lên đại não Cố Khải Liêm.
""Đúng rồi."" Khải Liêm sung sướng mà gầm lên khe khẽ bằng giọng mũi.
Sau khi đã quen với c* vật, Bội Sam chủ động tuốt lên xuống cho cậu.Nhìn thẳng vào c* vật t0 lớn,đúng là đáng sợ, với màu nâu hồng,nó có cặp trứng gà so và còn trên là cái mũi to xòe ra.Bây giờ trong cô chỉ ngồ ngộ chứ không còn sợ hãi như trước nữa..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 8: 8: Khó Hiểu


Mày mau xẹp lại đi chứ, tao mỏi tay lắm rồi.

v**t v* mãi mà không thấy anh Khải Liêm bảo dừng,lúc này cô đã mỏi tay lắm rồi.

Cô nói với giọng hắt hủi.

Cố Khải Liêm nghe đến đây thì bất giác bật cười.

Đâu phải bảo xẹp là xẹp được chứ, đúng là ngây thơ.

Em muốn nó xẹp xuống không?
Tất nhiên là muốn ạ.

Muốn nó mau ra vậy thì em phải dùng miệng cho nó vào.

Được sự chỉ dẫn của Khải Liêm,Bội Sam thật sự đã ngậm v*t t* l*n vào miệng.

Cậu đệ to lớn vừa vào đã chiếm hết thể tích khoang miệng nhỏ bé của cô.

Hai hàm răng cũng vì thế mà ma sát vào,khiến Khải Liêm cau mày vì đau.

Cậu rút ra.

Lâm Bội Sam nhận ra hình như cô vừa làm anh Khải Liêm đau.

Cái vật đó cũng biết đau sao, quái lạ.

l**m trước đi đã,rồi sau đó dùng môi và răng bao lại.

Hiểu không ?
Bội Sam không nghĩ nhiều nghe lời,gật đầu cho qua.

Cái lưỡi đỏ ướt nhẹp của cô càn quét lên xuống cọ xát vào các mạch máu chằng chịt.

Cô khó hiểu,ôi trời đất ơi nó lại to ra thêm một vòng nữa rồi?Ngộ quá chừng.

Lâm Bội Sam dần nghiên cứu l*n đ*nh đầu,sau khi đã l**m xong v*t t* l*n kia.

Cô bất giác m*t ở giữa rãnh trên đầu cậu bé,có chút thứ dịch gì đó được tiết ra,có màu trắng đục.

Bội Sam thấy cảm thấy có chút khá tanh,cô muốn nhổ ra.

Trong khi đó Cố Khải Liêm còn đang sung sướng hưởng thụ,cậu không ngờ cái miệng nhỏ của Bội Sam rõ là ngây thơ ấy thế mà lại d*m đ*ng phết đấy.

Đúng là chỉ mới thoạt nhìn thì không thể khẳng định được điều gì.

Dùng môi bao răng lại đi.

C* vật lần nữa tiến vào bao sát vòm miệng của Lâm Bội Sam,thật sự rất sướng,bên trong vừa nóng vừa mềm vừa ấm.

C* vật bây giờ chưa tiến vào đến một phần ba mà Bội Sam đã nghẹn cả cổ họng.

Không thể thêm vào được nữa.

Cô muốn rút ra nhưng đã bị Khải Liêm giữa đầu không thể nào nhúc nhích được.

Khó chịu quá.

Cố Khải Liêm nâng eo lên bắt đầu di chuyển chậm rãi từng chút ma sát trong hốc miệng Bội Khoái c ảm từ khẩu giao là thứ k*ch th*ch giống đực và nhất là loài người như Cố Khải Liêm.

Đây là một cảm giác rất được chinh phục, được hầu hạ khiến tâm lý cũng như sinh lý mang theo một kh0ái cảm k*ch th*ch đến đại não làm con người được đưa đến đỉnh cao.

Cố Khải Liêm biết đây là lần đầu của Bội Sam cũng là lần đầu của cậu, Khải Liêm rất muốn kéo dài chút nhưng cũng vì nghĩ cho cô nàng đang quỳ trước mình,cậu kết thúc sự ám muội ở đây.

Bội Sam ho sặc sụa như muốn phun ra đống t*nh dịch trắng nhầy nhụa tanh nồng, cũng đã gần mười lăm phút rồi còn gì.

Cố Khải Liêm thấy vậy nhanh miệng bảo:Nuốt vào cho tôi.

Lâm Bội Sam không thể không nghe, ngậm ngùi mím môi nghe theo mà nuốt xuống đống dịch màu trắng đục ấy.

Cố Khải Liêm xoa đầu cô,Sam Sam bây giờ hai chân đã không còn có cảm giác nữa rồi.

Cô quỳ, hai chân đã mềm nhũn.

Cậu hiểu ý nên đã đỡ cô dậy, bảo cô vào phòng tắm súc miệng đi.

Cô có chút khó hiểu, nhưng lại không biết mở lời như thế nào.

Cô cất cảm giác khó hiểu đó đi,gật đầu vào phòng tắm.

Cố Khải Liêm sau khoảng thời gian sung sướng, bất giác mỉm cười nằm thẳng lên giường.

Cậu cầm điện thoại lên, ấy vậy mà đã hai giờ sáng rồi.

Lâm Bội Sam bên này nghĩ, cô vậy mà chưa mặc quần áo lại.

Trong đầu cô lại xuất hiện vài câu hỏi,cô có nên mặc đồ vào không? Cậu chủ có tức giận không?Lâm Bội Sam bước ra khỏi phòng tắm.

Cố Khải Liêm chờ Bội Sam đi ra đã ra lệnh.

Lên đây.

Lên?Lên gì cơ?Cô đang còn muốn mặc quần áo mà.

Dù như vậy nhưng mà lệnh của anh Khải Liêm cô không dám cãi hay làm trái ý anh.

Nhưng cô cũng đánh liều,dũng cảm mặc tạm chiếc áo sơ mi của cậu, rồi từ từ trèo lên giường Khải Liêm và nhìn anh.

Anh! anh Khải Liêm ?
Nằm xuống.

Ơ!
Lâm Bội Sam khó hiểu bất giác lỡ lời.

""Em còn muốn tiếp tục sao?Hử! ?""
Cô xấu hổ mặt bắt đầu đỏ hồng,ửng lên.

Cậu ôm cô vào lòng, khẽ nói ngủ đi rồi cũng nhắm mắt lại.

Sam Sam dù còn nhiều thắc mắc muốn được giải đáp nhưng, do mệt mỏi quá nhiều nên cũng nhanh chóng thiết đi.

Da thịt hai người dám sát vào cơ thể đối phương suốt một đêm.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 9: 9: Nụ Hôn Đầu


Sáng hôm sau.

Ánh mặt trời rọi xuống,ánh nắng chiếu qua chiếc rèm cửa phòng.

Hình ảnh hai con người đang ôm nhau ngủ say sưa được hiện rõ.

Cố Khải Liêm từ từ mở mắt ra,cậu bỗng nhiên cảm thấy cánh tay trái hơi mỏi, như có vật gì đè lên.

Lấy lại tỉnh táo,cậu mới biết hóa ra là Sam Sam.

Cậu nghĩ lại,đêm qua trời trở lạnh Bội Sam bất giác nép sát vào người cậu như cái lò sưởi mà ôm chặt.

Cô từ nhỏ đã sợ lạnh chăng?Cậu cũng vì vậy mà tự nhiên tựa cằm lên đầu cô,hai tay cũng bất giác vòng qua ôm cô như muốn che chở.

Phía dưới của cả hai cọ sát, cảnh tượng này thật ám muội mà,thân mật vô cùng.

Dậy đi!
Cố Khải Liêm lay lay người Bội Sam, nhưng cô lại không có phản ứng gì.

Cậu vẫn cứ tiếp tục lay lấy lay để, một lúc sau thì Sam Sam phản ứng lại,cô ầm ừm.

Ưm!
Mèo nhỏ em dậy đi!
Lâm Bội Sam đang ngủ, dáng vẻ bướng bỉnh khi bị gọi dậy này khác hoàn toàn với vẻ ngoan ngoãn bình thường Khải Liêm thấy.

Lúc này cô lại càng ôm sát nép Cố Khải Liêm như muốn hai cơ thể hòa làm một.

Thực sự mà nói buổi sáng là lúc đàn ông nhạy cảm nhất, còn bây giờ Lâm Bội Sam lại cứ cọ xát vào cơ thể cậu.

Chưa kể Bội Sam chỉ mặc có chiếc áo sơ mi trắng của cậu chẳng thể che được gì hết thảy, còn lộ cả cặp mông căng tròn, trắng muốt.

Cố Khải Liêm bực bội, nhưng cậu chẳng dám ăn cô ngay, cảm thấy nên nuôi cô một năm nữa,cô đã đủ tuổi.

Vậy mà bây giờ Lâm Bội Sam cứ dụ dỗ cậu thế này thì biết làm sao.

Em có dạy không thì bảo?
Đáp án vẫn là cô không phản ứng.

Vậy thì đừng trách tôi.

Cố Khải Liêm đánh vào mông cô hai cái,bốp.

Bị đánh đau cô bất ngờ tỉnh giấc.

Cô mở cặp mắt to của mình ra, thứ đầu tiên đập vào mắt là gương mặt đầy tức giận của anh Khải Liêm ấy.

Cô hoảng hốt bật dậy, nhảy cẩn lên muốn chạy thoát thì lại bị vấp phải cái mền.

Cố Khải Liêm thấy thế liền nhanh chóng kéo Bội Sam lại tránh cho cô ngã xuống sàn lạnh.

Một màn ảnh đẹp như thế lại xảy ra!
Kết quả lại là hai cặp mắt đối diện nhau, mặt sát mặt,môi kề môi.

Thế là cả Khải Liêm cũng như Bội Sam cả hai đều mất tong nụ hôn đầu.

Sam Sam trọn tròn mắt,ngồi dậy rối rít xin lỗi.

Ơ! anh! anh Khải Liêm! em! em xin lỗi.

Em xin lỗi anh rất nhiều ạ.

Em không có cố ý đâu ạ.

Em nói thật đấy.

Mặt Khải Liêm đen như đít nồi, dù biết Bội Sam không cố ý nhưng mà cậu rất khó chịu vì mất nụ hôn đầu.

Cố thiếu gia trước nay ăn chơi yêu đương không biết bao nhiêu người, nhưng chưa từng hôn ai là sự thật.

Cậu chỉ muốn hôn người mà cậu yêu.

Mau đi nấu bữa sáng đi.

Cậu hừ lạnh một tiếng ra lệnh.

Bội Sam dạ vâng liên tục rồi chạy ra khỏi phòng cậu.

Cô về phòng mình đóng cửa mà th* d*c, rõ là phòng cô và phòng anh chỉ cách có vài bước chân ấy vậy mà sao Bội Sam lại chạy mệt như hàng trăm mét.

Cô thở hồng hộc mặt đỏ, tim thì đập nhanh.

Cô nhớ rõ ràng lúc cô vô tình hôn cậu,cô cảm thấy rõ cái ngọt từ miệng cậu.

Cô có chút cảm thán anh Khải Liêm rất đẹp,cô mê mẩn suýt thốt lên thành tiếng khen cậu đẹp trai nữa chứ.

Bên kia bây giờ Khải Liêm đi vào phòng tắm để ""giải quyết "",cậu như vậy lại vì một nụ hôn mà c**ng lên.

Chưa bao giờ mà Cố Khải Liêm lại mất kiểm soát như vậy.

Bây giờ cậu chỉ có thể tự "" làm "" lấy vậy.

Tay trái Khải Liêm làm hết công suất,bây giờ trong đầu Khải Liêm lại chỉ có những hình ảnh cám dỗ mê muội của đêm qua.

Cố Khải Liêm đã ở trong phòng tắm ba mươi phút rồi mà chỉ nghĩ đến hai bầu ng ực căng tròn,eo con kiến,c*p m*ng tr*n lẳn và nhất đôi môi đỏ chúm chím đỏ hồng kia, làm ngọn lửa trong cậu muốn bùng lên, Khải Liêm muốn nếm thử thêm lần nữa.

.
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 10: 10: Giúp Cậu


Cố Khải Liêm càng nghĩ càng nhớ đến cảm giác mê hồn của tối hôm qua, nhớ đến Bội Sam nhớ gương mặt ngây thơ trong sáng của cô lại càng thêm cứng rắn.Bàn tay liên tục lên xuống,công suất đã đạt đến giới hạn nhưng một chút muốn b*n r* cũng không có.
Khải Liêm đã bực tức bây giờ lại càng thêm nổi điên,trong đầu cậu giờ là khuôn mặt của cô.Không lẽ phải gọi cô vào khẩu giao cho cậu thêm lần nữa thì mới bắn được sao?
Đang lúc rối rắm thì Cố Khải Liêm nghe được tiếng gõ cửa,là Lâm Bội Sam.
Anh...anh Khải Liêm xuống ăn sáng ạ.

Tiếng gọi của Bội Sam.
Vào đây.
Bội Sam nghe tiếng gọi thế là mở cửa phòng đi vào,nhưng không thấy Khải Liêm đâu cả, chắc anh Khải Liêm đang ở trong phòng tắm.Cô đi đến cửa phòng tắm và gọi.
Anh Khải Liêm, anh gọi em ạ?
Mở cửa ra đi.

Lâm Bội Sam nhẹ nhàng mở cửa,Sam Sam để ý hình như anh Khải Liêm không được vui thì phải.Không...!không lẽ là do chuyện lúc nãy hả? Bội Sam nghĩ, là lỗi do cô.

Cô chết mất.
Bội Sam phát hiện anh Khải Liêm không được bình thường,cô đỉnh cúi người xin lỗi thì phát hiện ra.Mà điểm không được bình thường đó là...,anh Khải Liêm...anh ấy không mặc gì cả.

Anh Khải Liêm đang tr*n tr**ng.Quan trọng nhất là cái đó,cái vật kia của anh đang...,đang c**ng lên, thẳng tắp.
Lâm Bội Sam bây giờ đang nghĩ đến chuyện tối hôm qua, cô bất giác mặt đỏ rần rần.Mặc dù đêm hôm qua không thấy rõ ràng lắm, nhưng Bội Sam vẫn cảm nhận được sức mạnh ẩn chứa bên trong cái c* v*t t* l*n kia.
Bây giờ khi đã nhìn thấy rõ ràng cụ thể, Lâm Bội Sam càng cảm thấy vô cùng xấu hổ cực kỳ.

Bội Sam cảm thấy có chút đáng sợ.

Cô thực sự không biết nên làm gì với cái v*t t* l*n kia, nó con chìa ra,cô sợ hãi rồi.
Nhìn vào tình hình hiện tại bây giờ, vật lớn đó của Cố Khải Liêm to khủng khiếp, nó còn hơn với cả cổ tay trẻ em nữa.Đầu nấm rìa ra còn kèm theo các mạch máu chằng chịt.Nó giống hơn là một cái hung khí muốn chém người vậy đó.
Bội Sam bất giác lùi về phía sau,liền bị Cố Khải Liêm vươn tay ra sau eo mà kéo lại.
Khẩu giao cho tôi.

Khải Liêm với giọng khàn khàn gầm gừ nói.
Lâm Bội Sam bây giờ đã sợ hãi,run rẩy lắc đầu.Cô đỏ mắt nói.

Anh Khải Liêm...,không...,không được đâu ạ.

Bây giờ, bây giờ miệng em còn đau lắm ạ.
Bội Sam một phần là vì còn đau, một phần là vì cô sợ.

Miệng của cô bây giờ mỗi lần nói đều cảm thấy ê ẩm đau rát.Cô nghĩ, thực sự cô không còn làm được.
Làm sao đây? Cố Khải Liêm ngẫm nghĩ,đúng là tối hôm qua cậu có hơi mạnh bạo, chắc là cô thực sự đau miệng rồi.
Cố Khải Liêm đang chìm trong suy nghĩ của bản thân,bất giác c* vật lớn của cậu được một bàn tay mềm mại xoa dịu.Cảm giác thật khác khi Khải Liêm phải tự làm.Bàn tay mềm mại không có chút vết chai, non mềm như nước lại liên tục lên xuống làm Cố Khải Liêm bắt đầu có cảm giác k1ch thích và sung sướng.
Lâm Bội Sam vốn chỉ muốn sờ thử xem sao,ai mà ngờ anh Khải Liêm cầm chắc lấy tay của cô mà bắt đầu lên xuống.Tay Bội Sam bây giờ như đã làm việc với công suất giới hạn.Chỉ sau hai,ba phút trên tay cô đã xuất hiện những chất trắng đục bị bắn lên mặt và cả trên áo quần.
A...
Lâm Bội Sam có chút giật mình hoảng hốt nhìn dòng nước trắng đục bắn lên người mình mà không biết làm gì cả.

Có một số giọt len lỏi đã vào miệng Bội Sam,cô vô tình nuốt xuống cũng đã hoàn toàn cảm nhận được hết toàn bộ thứ trắng đục đó.Mùi vị tanh nồng nhưng lại có chút ngọt, không có gì là khó ăn cả.Lạ thật?

Cố Khải Liêm nhởn nhơ nhìn cô gái phía trước đang ăn t*nh dịch của bản thân mà không có phản ứng gì.
Anh Khải Liêm,đây là cái gì vậy ạ? Bội Sam có chút thắc mắc và hỏi.
Cố Khải Liêm híp mắt, khẽ trả lời.
Muốn biết sao?Đây là t*nh trùng có thể làm em từ con gái trở thành một người mẹ đấy, biết không hả?
""Uhm...ơ...""
""Nào...đi rửa mặt đi.""
Cố Khải Liêm nói xong cũng quay mặt đi ra khỏi phòng tắm mặc quần áo.Cậu để Bội Sam lại với vẻ mặt khó hiểu, có chút không vui,anh Khải Liêm thật kỳ lạ.

Lâm Bội Sam âm thầm kẽ thở dài,sau đó cũng ngoan ngoãn rửa mặt.Theo bước chân cậu xuống nhà..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 11: 11: Trêu Chọc Cô Ngốc


Một buổi sáng nữa lại được tiếp tục bắt đầu,nó trải qua vô cùng bình thường như mọi khi.Bội Sam không hỏi gì Khải Liêm,và cậu cũng không có gì để nói.Cả hai người như chưa có chuyện gì xảy ra,sinh hoạt trong bầu không khí yên tĩnh.
Tối đó,Cố Khải Liêm vẫn đang ngồi xem tin tức trên tivi như mọi khi,cậu dường như nhớ ra điều gì đó.
Bội Sam,Bội Sam em đâu rồi? Cố Khải Liêm hạ giọng gọi cô.
Lâm Bội Sam đang rửa bát trong phòng bếp, nghe vậy liền lật đật chạy ra,cô thở gấp, hổn hển trả lời:
Dạ...dạ anh Khải Liêm,anh gọi em ạ?
Nè,em đang làm gì đấy?
Em đang rửa bát ạ, cũng sắp xong rồi mà anh có việc gì cần nói ạ.

Lâm Bội Sam tò mò hỏi.
Thôi vậy,em rửa bát nhanh lên.
Dạ.

Cô lại quay vào trong hoàn thành công việc của mình.
Một lát sau,Bội Sam bước ra đứng cạnh sofa nơi Cố Khải Liêm ngồi.

Khải Liêm gật đầu,đưa mắt hướng xuống sofa ra hiệu cho Bội Sam ngồi xuống.

Lâm Bội Sam nhìn sắc mặt cậu, hiểu ý liền ngồi xuống theo.
Cậu lại im lặng xem tin tức về chứng khoán, tài chính.Lúc lướt lướt nhìn vào điện thoại, Khải Liêm hững hờ nói.
Tuần sau bắt đầu đi học rồi, mẹ tôi dặn nói với em.
Vâng ạ.
Được rồi, ngày mai tôi dẫn em đi mua xe điện và còn mua điện thoại,có gì tiện thể em còn liên lạc với mẹ tôi.
Mặt Bội Sam hoảng lên, nghe đến mua xe còn mua điện thoại cô vội từ chối.

Bội Sam không muốn mắc nợ thêm cô Giai Kỳ và cả anh Khải Liêm nữa.Vì cả hai người đã giúp đỡ cô rất nhiều rồi.Lâm Bội Sam biết nếu cô cứ tùy ý nhận ý tốt vậy cũng không tốt, lòng tự Trọng của cô không cho phép cô làm vậy.
A...!không...,không cần đâu ạ.

Anh Khải Liêm em không cần những thứ đấy đâu ạ.

Anh bao lại với cô Gia Kỳ giúp em nhé.

Cô khua khua cánh tay của mình.
Cố Khải Liêm nhíu mày,lia mắt về phía Bội Sam tỏ vẻ khó hiểu.
Cái này không liên quan đến tôi,tôi cũng không rảnh mà giúp em.Với lại, hơn nữa nhà cách xa trường như vậy?Em có ý định muốn tôi chở đi mỗi ngày à?Hửm...!hay em có ý định khác? Nói đi.

Cố Khải Liêm vẫn cắt ngang lời cô mà nói.
Em...em không phải ạ.

Không phải đâu anh Khải Liêm.Em...!em có thể đi bộ ạ.Em...!Lúc này Bội Sam xua xua cánh tay như thế nếu như cô không giải thích,Lâm Bội Sam cô trực tiếp trở thành tội đồ.
Cố Khải Liêm cười phá lên,hai vai của cậu run lên.Bộ dạng của Bội Sam bây giờ như gà sắp bị cắt tiết của cô làm cho Khải Liêm thực sự thấy rất thú vị.
Nè,em đúng là người nhà quê mà.Em nghĩ thành phố đơn giản giống như nông thôn ở chỗ của em sao?Đi lên đây không khéo lại bị người ta bắt đi gi*t lấy nội tạng ấy không chừng? Cố Khải Liêm lại tiếp tục cười phá lên.
Vừa nghe xong mấy lời của Khải Liêm, sống lưng của Bội Sam lạnh toát,cô run lên bần bật, thấm thoát một chút đã đổ đầy mồ hôi.Lâm Bội Sam cô tưởng tượng đến cảnh thường thấy trong phim nhân vật nói nhưng lời như của Khải Liêm nói thì sợ khiếp vía.Cô nhảy cẩn lên sofa rồi lớn tiếng hết lên mà nhìn cậu.
Cố Khải Liêm không biết vì sao lại thích trêu chọc cái đồ ngốc nhà quê này nữa,cậu mặc kệ.

Khải Liêm thấy vui vẻ và thoải mái là được.Cố Khải Liêm bây giờ vẫn chưa ngưng cười,nhìn cái dáng vẻ lấm lét sợ hãi của Bội Sam cậu không khép được miệng.
Bầu không khí của đêm nay thật vui,mà người cảm thấy vui chỉ một mình cậu - Cố Khải Liêm.

Bên kia cô nàng ngốc - Lâm Bội Sam vẫn còn sợ xanh mặt mày đó..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 12: 12: Anh Ơi Em Lạc Đường


Sáng ngày hôm sau,Cố Khải Liêm như đã nói, cậu dẫn Bội Sam đi vào tiệm bán xe đạp điện.

Cậu trực tiếp mua loại xe vinfast, nhìn qua Bội Sam cảm giác hình như cô đang nhìn con xe ARENA 133.
Em thích chiếc đó sao? Khải Liêm hất mặt vào hướng chiếc xe.
Em...
Hử...? Cứ nói đi.
Thật ra em thấy chiếc đó có giỏ với lại nó nhẹ hơn các chiếc còn lại.À...!Nhưng nếu mà anh muốn em mua cái nào thì em sẽ đi cái đó ạ.
Lâm Bội Sam cô có phải hiểu chuyện quá không vậy chứ.

Mọi thứ đều nghĩ cho đối phương,cô không kỳ khèo, không tranh cãi hay cả bực tức với bất kỳ ai hay bất kỳ thứ gì.Đó thực sự là lý do sao,hay vì đó là anh - Cố Khải Liêm.
Được,vậy lấy chiếc em thích đi.Dù gì cũng là em đi chứ tôi cũng đâu có đi.Theo em vậy.
Khải Liêm trực tiếp quét mã,nhờ nhân viên gửi đến nhà cho mình.Còn nữa, ngoài chiếc xe thì còn điện thoại.Mua thêm cho cô chiếc điện thoại mới để dễ liên lạc, cũng không quá lâu.Vì cửa tiệm có bán cả đồ điện tử nữa.Nhận lấy chiếc điện thoại trên tay Khải Liêm mà Bội Sam cảm ơn ríu rít không ngừng.

Cố Khải Liêm cũng không quan tâm lắm,chỉ là cái điện thoại thôi mà.Không có gì to tát cả cậu không để tâm lắm.

Nó chỉ là một số tiền rất nhỏ đối với Khải Liêm.Cậu chỉ gật đầu cho qua.
Đã hoàn thành nhiệm vụ của hôm nay, Cố Khải Liêm và Bội Sam hai người cùng ngồi lên xe ra về.

Được một lúc,bỗng nhiên điện thoại của Khải Liêm vang lên âm thanh của bài hát anh thích.
-Nếu hữu ý luân hồi,nhành liễu theo gió mang về đâu...!Bài Ép duyên.
Đám bạn thân của anh...Cố Khải Liêm chậm rãi cầm điện thoại lên.
Tao nghe.
Được.Tao tới ngay đây.
Chỉ cần một hai câu ngắn ngủi, thì Bội Sam đã biết anh Khải Liêm của cô chuẩn bị đi chơi.
Cô đã mang trong mình tâm thế để xuống xe đi bộ.

Đến dừng đèn đỏ Bội Sam định mở cửa xe đi xuống thì bị cậu giữ lại.
Em đang định làm cái gì đấy? Cố Khải Liêm nhíu mày nhìn cô rồi hỏi.
Lâm Bội Sam rụt rè nắm chặt tay,cô mím môi lại và nói.
Dạ...Em...Dạ anh Khải Liêm,em định xuống đi bộ ạ.

Nếu anh có hẹn đi chơi với bạn rồi thì anh đi đi ạ, không lại để bạn anh chờ thì ngại lắm.
Cố Khải Liêm nghe xong thì ngẩn người,sau đó thì nhìn cô với vẻ thích thú.
Sao em biết tôi đi chơi?

Dạ thì em nghe anh nói chuyện kia,em nghe cái là hiểu ấy mà.Mà anh đi chơi đi,em có thể tự về ạ.

Em về trước nấu cơm trưa, làm món sườn anh thích nhé.

Lâm Bội Sam thấy thái độ của anh Khải Liêm có vẻ như cậu không giận gì cả, Bội Sam thở phào.Cô mới cười cười rồi nói.
Vừa dứt câu nói thì Sam Sam cô cũng đi xuống, thẩm chí Bội Sam còn quay lại vẫy tay chào với anh rồi mới đi.Cố Khải Liêm ngoái đầu nhìn theo cô một lúc khuất rồi mới thôi.Khải Liêm nghĩ, một cô gái nhà quê như cô cũng hiểu chuyện phết.Tốt, Cố thiếu gia thấy Bội Sam cô có chút thú vị rồi đấy.Thôi cũng được vậy.Cô đã có lòng thì anh cũng cảm thấy đỡ phiền phức.
Nhưng lòng anh lại không cam tâm.
Theo mạch suy nghĩ của Khải Liêm thì bên này bạn học Lâm đã đi một đoạn đến ngã ba rồi.Đến đây cô ngẩn người, với cái nắng nóng gay gắt của đất Sài Gòn này cô nhíu mày.Cô nhớ lại, lúc nãy cô quên hỏi anh Khải Liêm đi đường nào rồi.
- Ôi trời ơi,bây giờ cô phải làm sao đây?
Bội Sam cô không nhớ đường về nhà.Anh Khải Liêm thì cũng đã đi mất tiêu rồi.Chết tiệt.Cô nghĩ, lúc đó đã không nên xuống khỏi xe của anh rồi.
Lâm Bội Sam nhìn một lượt,cô vẫn là không biết nên đi đường nào.Cô thở dài,Bội Sam đi hỏi mọi người xung quanh xem ai biết đường về nhà của cô không?Nhận lại những cái lắc đầu ngao ngán của mọi người.Họ sao mà biết được
đường về nhà anh đâu phải ai muốn biết là biết.
Đơn giản là vì nhà cậu ở trong một khu chung cư riêng biệt của giới nhà giàu.Nơi Bội Sam đang đứng là khu bình dân,khá giả dù cô hỏi hay có hỏi nữa thì cũng chẳng được gì đâu, kết quả vẫn là những cái lắc đầu thôi.
Haizzz...!hết cách Sam Sam chỉ thầm cầu nguyện mong anh Khải Liêm xuất hiện ngay đây để giúp cô.Lâm Bội Sam không muốn gì bị lạc đường mà vào đồn cảnh sát hỏi đường đâu đó.

Cô còn nhở cô chưa muốn vào đó đâu.
Nãy giờ Khải Liêm đứng từ xa quan sát, nhiều lúc còn bất giác bật cười.Thấy cô đã rơi vào bế tắc không còn đường lui nữa rồi cậu mới chạy xe tiến đến.
Cô nghĩ, chả biết sao ông trời thương cô nên bây giờ thực sự trước mắt cô là con xe quen thuộc, chiếc xe của anh Khải Liêm.
Anh Khải Liêm,anh ơi em ở đây này.

Cô hớn hở hí hửng chạy lại, í ới nói.
Bội Sam đã ngồi vào xe,cô thở gấp hổn hển với cái nắng nóng gắt của Sài Gòn này trán cô đã rơi không ít mồ hôi.
Uhm...sao anh biết em ở đây vậy?
""Đoán thôi."" Khải Liêm lạnh lùng không chút biến sắc đáp.
""Đã không biết đường mà chân tay lại nhanh nhẹn quá nhỉ?""
""Em mệt quá à, có sung sướng gì đâu mà cậu.""Bội Sam ngu ngơ nào có hiểu câu châm chọc của Cố thiếu gia dành cho mình, còn thật thà đáp..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 13: 13: Né Tránh


Lạc trong dòng suy nghĩ của bản thân mình lúc,Cố Khải Liêm nghĩ bây giờ làm sao với cô.

Nếu đưa cả cô đi thì không được, Nhưng nếu đưa cô về thì cậu trễ giờ mất.
Để tôi chở em về rồi đi.

Khải Liêm đưa ra quyết định.
Lâm Bội Sam thấy về mặt của anh Khải Liêm không được vui, thì cũng hiểu.Hình như cô đang làm phiền anh thì phải.
Anh...!Anh Khải Liêm hay là thôi đi,anh cho em địa chỉ nhà đi ạ, em tự về được mà anh.

Em sẽ không đi lạc nữa đâu ạ.
Cố Khải Liêm dùng đôi mắt của mình tia mắt, qua Bội Sam,cậu nhìn làm Bội Sam không quen.

Cô ngượng ngùng cúi đầu nhìn xuống không dám nhìn lên,Lâm Bội Sam sợ phải đối mắt với cậu.
Bội Sam em muốn đi chơi không?
Lâm Bội Sam ngẩn người, cô mất vài giây để hiểu ý của Khải Liêm, ý là anh Khải Liêm muốn cho cô đi chơi cùng.
Em...em phiền anh quả không ạ? Hay em về nấu cơm cho anh, anh đi chơi về rồi ăn cơm nhé? Cô hoảng hốt nói.
Không cần.
Nói xong một câu nói ngắn ngủi,Cố Khải Liêm một mạch phóng xe không quan tâm Bội Sam sẽ nói gì.Lâm Bội Sam biết ý như vậy cũng im lặng.Lâm Bội Sam cô hoàn toàn tin tưởng vào anh,anh dẫn cô đi đâu cũng được.Bội Sam xấu hổ đỏ mặt khi nghĩ đến việc được đi chơi với anh Khải Liêm.Lúc lúc,cô lên quay sang nhìn cậu nhìn gương mặt đẹp trai nghiêng góc cạnh đầy sự lạnh lùng.Bội Sam bất giác thầm cảm thán, anh Khải Liêm đẹp trai thật.Anh mang vẻ đẹp phóng khoáng, lạnh lùng lại có chút lười nhác bí ẩn nhưng lại mang vẻ ẩn hiện của sự trưởng thành nữa.Bội Sam cô cảm thấy anh thật tuyệt vời.
Lâm Bội Sam đang chăm chú nhìn Cố Khải Liêm đăm chiêu lạc trong suy nghĩ của bản thân, bất giác nghe được.
Thu lại cái gương mặt mê trai đó của em đi.
Bội Sam hoảng hốt, bị nói trúng tim đen cô ngượng ngùng đỏ mặt đang gật đầu dạ.

Cố Khải Liêm cũng vì vậy mà môi không khép nổi nụ cười.
Cố Khải Liêm chờ cố định một quán Karaoke lớn trông rất sang trọng, nó như dành cho giới thượng lưu vậy.Hai người xuống xe, Cố thiếu gia đưa chìa khóa xe cho bảo vệ mà tiến vào trong,Lâm Bội Sam cũng vì vậy mà lẽo đẽo đi theo sau.
Cậu vừa bước vào, cô quầy lễ tân đã niềm nở vội mỉm cười, cúi đầu gọi một tiếng anh Khải Liêm.Anh lạnh lùng không quan tâm mà đi thẳng lên lầu.
Lâm Bội Sam vừa đi theo sau vừa ngó nghiêng trước sau,cô trông rất khù khờ.
Em mà không theo kịp tôi bỏ em lại luôn đó ráng chịu đó nha.Anh nhíu mày nói.

Bội Sam như vẻ ấm ức theo sau.
Cậu mở cửa vào phòng Vip, đã bị đám anh em hết lớn.
Cố thiếu, mau qua đây hôm nay có trò mới hay lắm.Sao nay đến trễ vậy, mau vào đây đi.
Cố Khải Liêm thản nhiên ngồi xuống một nâng li uống cạn.
Có việc.
Bội Sam vào theo sau cậu, ngơ ngác đứng bên cạnh Khải Liêm.Cố Khải Liêm lên tiếng.
Ngồi xuống.

Anh đưa mắt nhìn cô rồi làm động tác tay lên chỗ bên cạnh mình.
Bội Sam cũng nghe theo mà ngồi xuống.Cô khép nép không dám động đậy.
Một số người trong đám bạn của anh bây giờ mới bắt đầu chú ý đến cô, nhìn Bội Sam với vẻ mặt và thái độ khinh thường nói.
Cố thiếu,đây là ai vậy?Đừng nói đây là gà mới của cậu đó nha? Gu của Cố thiếu gia bữa nay mặn thế?

Cậu bạn kia vừa dứt lời,đám người nhao nhao nhìn cô, làm Bội Sam xấu hổ đỏ mặt.Trong đám bạn chỉ có hai người bạn thân Mặc Hàn Viễn và Diệp Bác Văn là biết đến cô,cả hai cũng im lặng không nói nhiều, chỉ chăm chăm nhìn thái độ của thằng bạn thân - Cố Khải Liêm.
Im lặng.Thu cái ánh mắt đó lại hết đi.

Cậu lên tiếng.
Bội Sam cô liếc qua nhìn cậu không nói gì.Dù cô không hiểu mấy người kia nói cái gì mà gà mới, gà cũ, nhưng cô có thể nhận ra bọn họ không thích cô thì phải.
Nhìn đám bạn của anh Khải Liêm,có trai có gái ai cũng ăn mặc đẹp hết,chỉ có cô bận một chiếc áo phông rộng và chiếc quần jean một mình lạc quẻ trong phòng.
""Ô sin nhà tao.Ăn nói gì đấy,đoàng hoàng vào.""
""À..."" mấy người đồng thanh.
Một tiếng à của bọn họ mang theo về châm chọc,thích thú.Chỉ có Hàn Viễn và Bác Văn với vẻ không tin nhìn anh.Cố Khải Liêm né tránh ánh mắt của hai người..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 14: 14: Thần Rượu


Lâm Bội Sam cũng đã thấy hai người bạn thân của anh, cô theo phản xạ mà gật đầu,chào hỏi.
Mặc Hàn Viễn và Diệp Bác Văn đi đến chỗ hai người, Hàn Viễn lên tiếng.
Bội Sam lâu rồi anh không gặp em đó nha.
Dạ Viễn ca...anh cũng đến ạ.

Lâm Bội Sam cười rồi trả lời Mặc Hàn Viễn.
Cố Khải Liêm nhiều mày Viễn ca..?Viễn ca sao? Từ khi nào mà hai người này lại thân như vậy.Cô chưa bao giờ gọi anh như vậy đó.
Đúng rồi đó hôm nay có dịp lễ bọn anh tụ tập ra ngoài chơi ấy mà.Không ngờ em cũng đến nha? Hàn Viễn vừa nói vừa trêu chọc nhìn qua Khải Liêm.
Cố Khải Liêm cậu bắt đầu khó chịu,không để Lâm Bội Sam trả lời câu hỏi của Mặc Hàn Viễn lập tức lên tiếng.

Bữa nay có trò gì chơi không?
Có nha,có nha.
Mọi người chưa dừng lại mà lên tiếng tiếp.
Cố thiếu ơi,bọn này đang chơi trò thử thách hay nói thật đó.Cậu có muốn chơi không?Thú vị lắm đấy nha.
Mặc Hàn Viễn bây giờ chỉ đành ngậm ngùi về lại chỗ bên Diệp Bác Văn,sau khi bị sự cắt ngang đến từ người bạn thân- Cố Khải Liêm.Diệp Bác Văn chỉ lắc đầu trêu chọc.
Mày làm nó khó chịu rồi đó.
Biết sao được,tao không tin Cố thiếu gia không thích thỏ trắng của nhà nó nuôi đấy.
Đúng là chỉ mới một tháng thôi mà khác quá rồi đó.

Diệp Bác Văn tiếp lời.
Mày chưa biết đâu bữa hai bọn mình qua ăn cơm nhà nó còn gì, Mặc thiếu gia tao đây thấy cảnh ngàn năm có một đấy.Vậy mà Cố Khải Liêm đại ác ma,lúc nào cũng mang vẻ lạnh lùng ấy mà mà cười vì thỏ trắng đấy.Mặc Hàn Viễn nói xong thì cả hai đều im lặng.
Luật chơi? Cố Khải Liêm tiếp lời đám bạn.
Ừm, cái này thì đơn giản lắm.Cậu có thể nói ra lời thật lòng hoặc thử thách làm nhiệm vụ.

Nếu không làm được thì uống một ly đó nha.
Cố Khải Liêm cũng gật đầu rồi đồng ý tham gia chơi.Bọn họ cũng không thèm quan tâm cô nữa, mặc kệ cô mà tiếp tục chơi.Và như dự đoán, Tất nhiên trong trò thử thách mạo hiểm, thật lòng lần này không có Bội Sam cô rồi.Lâm Bội Sam ngồi ở bên quan sát.
Dù Cố Khải Liêm không bị phạt, nhưng anh vẫn liên tục uống.Bội Sam ở bên vô cùng sốt sắng, nhưng cũng không thể làm gì.

Chẳng biết hôm nay Cố Khải Liêm bước chân ra khỏi cửa bằng chân trái hay sao,mà quay chai 10 lần hết 8 lần hướng vào anh.Đúng là xui rủi.

Cậu luôn là trả lời thật lòng, lần lượt các câu hỏi được đưa ra.Ngay từ đầu, Bội Sam đã không hiểu luật chơi.Cô thắc mắc bạn của anh hỏi là hỏi cái gì cơ?Bây giờ thì cô cũng đã hiểu.
Cố thiếu đây chơi gái từ năm bao nhiêu tuổi?
18.
Lâm Bội Sam ngơ ngác, chơi gái là gì cơ?Ở thành phố nên nhiều thuật ngữ cô không hiểu chút nào.
Sau câu trả lời, cả căn phòng chỉ có hai người bạn thân Mặc Hàn Viễn và Diệp Bác Văn là không trố mắt, cái gì?Cố thiếu đây mà mười tám sao?Sinh nhật mười tám tuổi của cậu mới qua ba tháng.Vậy là chỉ mới ba tháng gần đây thôi sao? Mọi người đều không tin trước câu trả lời của cậu.Một người phóng khoáng, đào hoa bậc nhất thành phố này mà chỉ mới chơi đây thôi sao,ai nấy đều không tin.
Nhưng mọi người đều không biết được sự thật là vậy mà.Bội Sam mới là người đầu tiên bóc tem cho Cố Khải Liêm đấy.Nhưng trò chơi thì vẫn phải tiếp tục.
Lần đầu cậu làm là ở đâu thế?
Nhà riêng.
Cả đám lại vui vẻ vỗ tay.Nhưng đối với Lâm Bội Sam điều này đối với cô quá lạ lẫm.
Lần phát ti3t gần nhất là lúc nào vậy Khải Liêm?

Tối qua.
Mấy người cùng lúc cười ồ.

Lâm Bội Sam cô lại càng khó hiểu, tại sao cậu trả lời rồi mà vẫn cứ tiếp tục uống.Chưa được bao nhiêu đã hết ba bốn ly.Cô sốt sắng lắm.Hết cách cô chỉ có thể tiến đến kéo kéo áo cậu.""Anh ơi,...anh Khải Liêm,anh đừng uống nữa, uống rượu bia không được lái xe đâu ạ.""
Nghe vậy Mặc Hàn Viễn và Diệp Bác Văn chỉ mỉm cười không nói.Một anh chàng tóc đỏ nâu nổi bật nhìn cô với ánh mắt nghi ngờ.

Anh chàng với khuôn mặt ưa nhìn nửa đùa nửa thật nghi ngờ nói với cô.
""Em gái nhỏ, em nói thật hay nói chơi vậy? Cố thiếu của chúng ta là thần rượu, sao có thể say được."".
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 15: 15: Uống Thay


Lâm Bội Sam bây giờ sợ đến mức trán cô đổ đầy mồ hôi, nhưng cô vẫn cứng đầu nhìn cậu.Cố Khải Liêm lắc lắc ly rượu trong tay, cậu thong thả nói.
Không cần.
Không được.

Cô trả lời một cách nhanh chóng và dứt khoát, đến Khải Liêm cũng không ngờ cô lại có dáng vẻ gấp gáp, hoảng sợ như vậy.
Câm miệng.Lời của tôi nói em không lọt tai à?
Thấy Khải Liêm tức giận, cô càng sợ.

Nhưng càng sợ Bội Sam lại càng không thể để anh tiếp tục uống rượu được.Lâm Bội Sam nhớ rõ, khắc sâu trong tim nguyên nhân bố mẹ cô chết là vì công nhân làm việc chung uống rượu bia trong thời gian làm việc máy móc xảy ra sự cố mà hậu quả phải nhận là cả ba người đều cùng thiệt mạng.Nên bây giờ cô không thể để anh gặp nguy hiểm được.
Mặc kệ anh, cùng đám người xung quanh Bội Sam giật lấy ly rượu trong tay cậu mà uống cạn.Uống xong,Bội Sam cô trừng mắt nhìn cậu ý muốn ngăn cậu nhất định không cho anh uống.
Cố Khải Liêm nhận thấy người cô đang run, nhưng ánh mắt lại kiên định,anh cảm thấy thay vì tức giận lại cảm thấy thú vị,chưa có ai dám làm vậy với cậu.Dáng vẻ của cô bây giờ như con nhím gai xù lông,dáng vẻ vô cùng đáng yêu.Cô gái nhỏ nhắn tức giận nhưng lại không hề đáng sợ chút nào.
Lâm Bội Sam lần đầu uống rượu,chất lỏng lạnh rồi nóng chảy xuống dần cổ họng cô làm cô sặc sụa.Lâm Bội Sam nhíu mày cố gắng nuốt xuống.Thứ nước này không ngon gì cả, đúng là khó uống vì cái gì mà anh Khải Liêm cứ uống nó mãi thế chứ?
Cả hai người im lặng nhìn nhau không nói gì.
Đám bạn của cậu bên này cũng im lặng, nhìn chằm chằm hứng thú vào hai người xem hai người sẽ làm gì nhau.
Cố Khải Liêm bèn nghĩ ráng chịu nhịn cô vậy.Khải Liêm nghĩ gì đó mới vương ánh mắt dịu xuống nhìn vào cô,anh khẽ nói.
Tôi đang chơi.
Cậu chơi đi.Em sẽ uống thay cậu.Thế nào ? Câu trả lời này vừa thỏa mãn sự thích thú của Cố Khải Liêm vừa làm cậu mãn nguyện.
Cố Khải Liêm nhướn mày nhẹ gật gù.
Lại là anh chàng tóc đỏ nâu lúc nãy lên tiếng.
Ôi ôi...Quá tốt,quá tốt rồi.Nào, nào lại đây em gái nhỏ.Nhất định phải thay anh Liêm uống cho tốt nhé.Bây giờ chúng ta không chơi đại mạo hiểm nữa, mình chơi đánh bài đi.Ai thua thì sẽ uống rượu nhé.
Mọi người gật đầu tán thưởng,và rồi.Một ván bài được chia ra,lần lượt các lá bài được đánh xuống.Mọi người đều ngạc nhiên...Ôi trời xui cho cô gái nhỏ dường như may mắn không đến được với Bội Sam cho lắm.Anh thế mà vẫn thua bài.Cô uống.Một ly,hai ly,ba ly...!cũng đã hơn nửa chai rượu vang đỏ Passion đã vào trong bụng Bội Sam.
Đám người nhao nhao bây giờ tấm tắc vỗ tay khen ngợi sức uống của cô.Cô uống rượu giỏi, đã uống nhiều thế mà vẫn không hề thay đổi sắc mặt.Càng nhìn càng thấy tỉnh táo hơn lúc ban nãy.
Có lẽ chỉ có Cố Khải Liêm là biết cô không ổn chút nào.Đúng là bên ngoài cô không có gì thay đổi,mặt mang sát khí lạnh lùng,tổng quan thì bình tĩnh nhưng ánh mắt của Bội Sam cô lại mê man bất ổn.Cố Khải Liêm biết nếu để cô uống tiếp chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.Nhưng Cố Khải Liêm lại không kiềm được mà muốn biết lúc cô gái nhỏ miệng lưỡi này say thì sẽ như thế nào.

Cố Khải Liêm trước giờ có ai không biết cậu là vua bài, chưa bao giờ để thua thế mà hôm nay cớ sao lại thua liên tục như vậy.Đám bạn của anh cũng hiểu ý đồ của Cố thiếu nên rất nhịp nhàng phối hợp với anh.Cũng là vì bọn họ muốn xem xem cô gái bên cạnh anh đại sẽ là người như thế nào đây.
Lại thua rồi.

Tiếp tục thêm một ván bài thua,Cố Khải Liêm nhếch mép cười nói.
Một anh chàng tóc vàng bạch kim đưa cho Bội Sam ly rượu trong tay mà nói.
Nào nào,cô gái của Cố thiếu gia mau uống đi nào?
Mày nói cái gì đấy?
Chưa kịp để anh chàng đó kịp phản ứng thì Mặc Hàn Viễn nhanh chóng lên tiếng.
Không được,uống như vậy mãi không có vui, bây giờ thua thì phải bị thử thách đi.

Hàn Viễn với mặt thách thức nhìn về phía Khải Liêm.

Cố Khải Liêm nhởn nhơ nhìn thằng bạn trời đánh của mình, nhưng xem ra cũng không có gì để vào mắt cả.

Lại vu vơ nói vài câu.
Này muốn bắt nạt tao đó hả?
Lúc này Lâm Bội Sam đã ngà ngà say, cô nửa tình nửa mê không nắm rõ tình hình xung quanh chỉ là khi nghe thấy giọng của Khải Liêm bảo anh bị bắt nạt.Cô đột nhiên liền đứng phắt dậy,
cô lừ mắt dùng ánh mắt tức giận nhìn đám bạn anh,đi ra đứng chắn trước mặt cậu mà giang tay ra, mặt cô hầm hực.
""Mấy người...,mấy người không ai được bắt nạt anh ấy,không ai được bắt nạt anh Khải Liêm."".
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 16: 16: Chị Dâu


Rõ ràng Cố thiếu gia - Cố Khải Liêm tính kế cô,bọn họ bị oan mà.Nhưng mà thấy Bội Sam thú vị như vậy nên là bọn họ phì cười.Đúng là đồ ngốc bị người ta bán đi,lại còn giúp người ta đếm tiền đó nha.Đám bạn kia của anh còn nghĩ, Cố Khải Liêm mà cần phải bảo vệ sao?
Như câu chuyện hài,buồn cười thật đó.

Còn nhớ ba năm trước mới bước chân vào Thpt, bọn họ từng đánh nhau với Cố Khải Liêm.Anh đi cùng hai người bạn thân Mặc Hàn Viễn và Diệp Bác Văn,ba người nhưng chỉ cần một mình cậu đánh bọn họ tơi tả.

Bọn họ nào còn cái gan chọc giận anh nữa chứ.

Chẳng qua chỉ vì mặt mũi nên cũng không ai nhắc lại đến chuyện đó làm gì.
Cố Khải Liêm kéo nhẹ Lâm Bội Sam ngồi xuống.

Bội Sam bây giờ đầu xoay mòng mòng, trực tiếp ngã ngồi xuống người Khải Liêm.

Ngoan ngủ đi, nào...Bọn tôi nói đùa thôi.
Anh Khải Liêm,em bảo vệ anh...!Không,...!không được ai bắt nạt anh hết.

Lâm Bội Sam bây giờ đã say nên cô chẳng còn sức nào mà đứng lên được nữa.Bội Sam ngoan ngoãn nhắm mắt lại, miệng không ngừng lẩm bẩm.
Được.
Đám bạn của anh há hốc mồm,đây là lần đầu tiên bọn họ thấy được nét dịu dàng hiếm có trên khuôn mặt lạnh băng kia của anh.Đúng là nó chỉ trong chốc lát, nhưng đó mới là điều khiến ai ngồi trong phòng đều ngơ ngác,bọn họ sốc.Cố Khải Liêm trước giờ nổi tiếng ăn chơi thì còn là ác ma có khuôn mặt lạnh lùng, phóng khoáng nhưng bạc tình.Gái đối với anh là không thiếu nhưng cùng lắm chỉ quen hai ba hôm.Mà có thì người đó cũng đi theo như bám theo chăm sóc cậu chứ chưa bao giờ lại có người khiến cậu tỏ ra nét ôn nhu,dịu dàng đến như thế.

Có khi người này - Lâm Bội Sam không sớm nữa bọn họ đích thị phải gọi cô một tiếng chị dâu đấy.
Cố Khải Liêm bế cô rời đi trước sự ngỡ ngàng của mọi người.Tuyết Nhi - Bạn gái Diệp Bác Văn lên tiếng.
Nè Bác Văn,anh nói thật đi mối quan hệ của hai người đó là thế nào hả? Anh đừng nói là không biết gì hết nha.
Bảo bối à,anh không biết thật mà.Em tin anh đi Tuyết Nhi.

Anh nói với giọng nũng nịu.Hai người là thanh mai trúc mã,cũng là mối tình đầu của nhau.Dù anh có phóng khoáng,nổi tiếng ăn chơi nhưng đối với Tuyết Nhi,anh chính là thật lòng.
Tha cho anh vậy.
...
Cố Khải Liêm đưa Bội Sam về nhà,cô không ngừng cự quậy, hết đòi bảo vệ anh lại ôm ôm ấp ấp anh.Hết cách với cô, Khải Liêm chỉ có thể nhỏ nhẹ dỗ dành Bội Sam một cách ngọt ngào để cô đi ngủ.
Lâm Bội Sam cô quậy anh cả buổi trời, cuối cùng thì Khải Liêm cũng ném được cục nợ này xuống giường.Cố Khải Liêm anh mắng cô là đồ ngốc nhỏ rồi rời đi.
Cố Khải Liêm nhỏ lại hình ảnh cô gái nhỏ nhắn,dáng vẻ mềm yếu đáng thương đứng bên vệ đường, hình ảnh cô gái nhỏ với thái độ kiên quyết muốn bảo vệ anh, còn có hình dáng của cô buổi tối hôm đó,thật d*m đ*ng mà.Tất cả đều đang làm anh ngứa ngáy,đầu cậu bây giờ loé ra gì đó,cậu muốn làm gì đó với cô.
Cố Khải Liêm vào nhà tắm tự xử lý, Khải Liêm tức giận.Các vấn đề này thường xuyên xảy ra và đều là cậu tự xử, nhưng hôm nay lại quá kỳ quái rồi.Cậu không thể tự xử lý được,giống như kể từ khi Bội Sam đến cậu không còn tự xử được nữa, chỉ có cô - Lâm Bội Sam.
Chẳng lẽ cậu thích cô rồi? Không thể nào.Có lẽ cô là lần đầu của cậu chăng, nếu thử với những người khác thì cô cũng sẽ không là gì? Các câu hỏi quẩn quanh trong đầu của Cố Khải Liêm.

Anh không biết,bây giờ Khải Liêm đang rất rối.

Cậu không tin vào bản thân.Bước ra khỏi phòng tắm,cậu thả mình xuống chiếc giường mềm mại vậy mà lại có mùi hương của Bội Sam, Khải Liêm cũng vì mệt mỏi mà thiết đi lúc nào không hay..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 17: 17: Thử


Cố Khải Liêm vì để chứng minh suy nghĩ của bản thân,anh đã rủ đám bạn thân vào bar để kiểm chứng.
Quản lý thấy cậu đến thì lại cong đuôi đến xu nịnh cậu, thấy đám bạn của Khải Liêm thì liền đưa các em hot đầu bảng của bar đến phòng Vip Tổng thống của cậu.Đúng là quán bar bậc nhất thành phố, đúng là không tồi.Gái ở quán bar xinh đẹp, vừa mê hồn, vừa quyến rũ và đặc biệt là biết phục vụ.

Cố Khải Liêm không từ chối mà thản nhiên đồng ý.Mọi người có vẻ bất ngờ...
Em gái kia thấy cậu không phản kháng liền xà vào lòng Cố Khải Liêm mà nũng nịu.Anh ngồi giữa và đám bạn ngồi xung quanh.
Cố thiếu này, em gái nhỏ tối qua đâu rồi? Cố thiếu gia nỡ bỏ em ấy mà theo mấy em này sao?
Cố Khải Liêm có vẻ tức giận đạp lên bàn,nhàn nhạt nói.
Con nhỏ đó chỉ là con hầu mẹ tao thuê về để dọn dẹp nhà thôi.Bọn mày đang nói cái gì đấy? Cố Khải Liêm đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo đó nha,trong lòng thì đang tức giận vì nghe em gái nhỏ từ miệng của người khác.Bất giác mà bực bội.
Vậy mà bọn tao còn nghĩ...hoá ra là chị dâu hờ cơ đấy.
Cố Khải Liêm bỏ mặc không thèm quan tâm nữa.

Cậu ôm lấy em gái kia,lấy ra sấp tiền đặt trên bàn, nói
Nếu hôm nay em là tôi vui thì sấp tiền này thuộc về em.

Ai mà không biết sự chịu chơi của Cố thiếu gia, từng này thì đã nhằm gì,không thấm thoát vào đâu.
Em gái thấy sấp tiền lớn,hai mắt sáng rực,sau đó thì nhỏ giọng nói.
Vâng ạ, hôm nay em nhất định sẽ khiến Cố thiếu vui vẻ ạ.

Không để anh phải thất vọng đâu .
Được, được...vậy thì đi thôi.
Đám bạn của anh nãy giờ hết mắt chữ a mồm chữ o,đây là lần đầu tiên thấy anh bao gái đấy dù cậu có phóng khoáng, ăn chơi như thế nào thì đây cũng là lần đầu tiên anh bao gái quán bar.Nghĩ lại thì cũng đáng thương cho em gái hôm qua đó nha,bọn họ nghĩ bằng đầu gối thì cũng biết Bội Sam có chút thích Cố Khải Liêm.
Đúng là tình nhiều tay mà, chỉ trách Cố thiếu gia lại là người vô tình,chưa từng thấy anh yêu đương thật sự.

Có lẽ cả đời anh sẽ đều như vậy?
Còn bây giờ thì Cố thiếu ngoài chuyện tốt kia ra thì còn chuyện gì nữa ? Cố Khải Liêm đi vào phòng Vip đã chuẩn bị từ trước,đẩy ngã em gái kia nằm xuống giường.
Ây za, Cố thiếu từ từ thôi.Sao lại phải nóng vội như vậy chứ ?
Anh lạnh lùng, vương ánh mắt từ trên xuống dưới.

Còn tr*nh không.
Em gái kia bẽn lẽn đỏ mặt gật đầu.
Dạ còn.Em vẫn còn sạch sẽ ạ, Cố thiếu gia anh đừng lo.
Được.

Cố Khải Liêm cởi khoá quần, cởi áo sơ mi trắng xuống.Nhìn người con gái trước mặt với ánh mắt lạnh lùng.
Không...,anh không có phản ứng với em gái tr*n truồng trước mắt.Thật đáng trách.
Anh lạnh lùng một tiếng.
Cút.
Anh Khải...Cố thiếu...
Ra ngoài.
Em gái nhỏ với chiếc khăn quấn quanh người mà ra khỏi phòng trên tay cầm lấy quần áo của bản thân,cậu - Cố Khải Liêm không kịp cho người ta một cảm giác được mơ mộng nữa.
Tiếng của phòng đóng lại.
Anh nằm mạnh lên chiếc giường size King, đầu óc nghĩ về Lâm Bội Sam.
Cố Khải Liêm dùng tay kéo mạnh hai chân ra, không nói hai lời liền đ*m mạnh vào, trực tiếp xé r*ch màng tr*nh.Nghe tiếng thét lên đầy đau đớn,khuôn mặt vốn dĩ nũng nịu mềm mại bây giờ lại đột nhiên biến dạng.
""A...a đau quá,đau quá anh Khải Liêm...,a...!đau.""
Cố Khải Liêm không mấy quan tâm, mặc kệ sự đau đớn mà tiếp tục.Dùng lực nâng eo lên đ*m vào r*t ra.Tiếng bạch bạch liên tục phát ra, cả căn phòng đều là âm thanh của ái tình,mê muội.Khiến người ngoài liền đỏ nóng mặt..
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 18: 18: Mộng Xuân


Sự lạnh lùng cùng ánh mắt có thể khiến người đối diện cảm thấy sợ hãi.
A...a a a ưm anh,anh Khải Liêm...đau,đau quá ưm ưm chậm thôi.
Cố Khải Liêm vẫn thọc r*t liên tục,giọng nói nũng nịu.Máu nóng dưới lớp da anh càng thêm nóng bỏng,gằn lên dữ tợn.

Ánh mắt Cố Khải Liêm dần nhuộm màu t*nh dục.Bỗng chốc anh nghĩ, người dưới thân bây giờ cô phải cô - Lâm Bội Sam hay không ? Chỉ cần là hình ảnh của cô,c*c của cậu càng thêm b*nh trướng.
A...to,to quá,anh...,anh Khải Liêm ch*cho em sướng quá.Ưm,a a...
Lời nói càng khiến Khải Liêm k1ch thích.Lý trí của Cố Khải Liêm đứt đoạn,anh bỏ đi lớp mặt nạ giả dối.Biến thành ác ma của tình d*c.
Đ*t mẹ sướng vãi.Đúng là l*n gái trinh.Mẹ nó, sướng không?Tôi ch*ch em sướng không hả?
Cố Khải Liêm đánh bốp lên mông người đối diện, sức lực thì mạnh mẽ khiến người ta phải ch ảy nước mắt nhưng lại cảm thấy như có dòng điện k1ch thích chảy qua, cảm giác sung sướng vô cùng.
L*n nhỏ lại thêm siết chặt,bú m*t c*c của Cố Khải Liêm làm cậu sướng điên lên.Anh càng thấy sướng, đánh mông càng thêm mạnh.

"Rên nữa đi,mau r3n rỉ dưới thân tôi đi."
"Anh Khải Liêm mau,mau đánh mông em nữa đi.
Sướng quá.Sướng a a a .Ch*ch chết em đi.Em thèm c*c,mau,mau mạnh lên nữa đi.
Cố Khải Liêm gầm lên,càng đ*m mạnh hơn.Eo lúc anh càng ra sức,đ*m mạnh đến mức chỉ thấy được tàn ảnh nữa mà thôi.Da thịt anh nảy nở, chảy đầy mồ hôi,ròng ròng nhỏ từng giọt lên cơ thể đối phương.Người đối diện bây giờ không thể làm gì, giờ chỉ còn có thể rên như gái đi*m.
L*n nhỏ cảm nhận được c*c bự tới yêu chiều, liền mừng rỡ mấp máy mép thịt chào đón, nũng nịu mềm mại r*n rỉ dưới thân đầy thỏa mãn.
Ưm...!thoải mái quá...c*c của anh Khải Liêm thật lớn, làm em thật sướng,...a a a ưm nhẹ, nhẹ thôi.Nhấp đi..., nhấp đi...mau ch*ch em thật mạnh...!ưm...a."
"Được,tôi chiều em...!Thả lỏng ra nào.Cái l*n đ ĩ này ngậm chặt thật, chết tiệt thật.Nhả ra nào."
"Ưm thật cứng...!ưm...!tiếp đi...!ưm thoải mái...!ưm c*c anh thật cứng...a ..a...a..."
"Vậy em có thích không?Hửm?
Dạ có,em thích lắm ạ ...!ưm a a a.
Cảm nhận được d**ng v*t đang ra vào liên tục vật vừa cứng vừa thô,ấm nóng ra vào trong cơ thể.

Cảm giác sung sướng dâng trào lên đại não, lập tức liền tràn ra dòng nước d*m bôi trơn.C*n lớn của anh thuận tiện ra vào trong động nhỏ.

Đem l*n nhỏ vừa nông ,vừa khít vừa khít với c*c của anh.
Người dưới thân luôn miệng kêu sướng,thân thể uốn éo phối hợp theo từng nhịp phát ra âm thanh bạch bạch mê hồn.
Cố Khải Liêm không nhịp được đành nhỏ giọng tán thưởng.Cậu dùng những ngón tay cho vào ướt đẫm nước d*m miết nhẹ lên khuôn mặt đẹp đẽ kia.Da thịt nóng hổi được làm mát dịu trở nên thoải mái vô cùng...
Cốc cốc cốc....cốc,cốc...
Khải Liêm mày còn ở trong không?

Cố Khải Liêm tỉnh mộng,hoá ra nãy giờ là cậu tự chìm đắm trong d*c vọng của bản thân.

Người dưới thân nằm r3n rỉ vậy mà lại là Bội Sam,cậu điên rồi.Bội Sam,hoá ra là Lâm Bội Sam đã có đáp án nhưng anh không thừa nhận.

Nhưng cảm giác lại quá chân thật...
Có.
Mặc Hàn Viễn bước vào, Diệp Bác Văn cũng theo sau.
Sao?
Tao thấy em gái kia chảy ra khỏi phòng mày nên lên đây xem thử xảy ra chuyện gì.
Lý do đấy mà đã phá hỏng bữa đại tiệc cậu tự tạo ra.Đúng là đáng chết mà.
Không có gì hết,không có hứng.
Diệp Bác Văn lên tiếng.Mà này có chuyện này tao đang thắc mắc đấy?
Gì?

Còn chuyện gì nữa mày chơi gái lúc nào,mà người mày chơi là ai?Có phải là em gái nhỏ của nhà mày không? Mặc Hàn Viễn nhanh nhảu trả lời,lại có chút thắc mắc.
Ừm...thì sao?
Mày thích em gái nhỏ đó rồi?Mặc Hàn Viễn trêu chọc.
Mày đừng có em gái này,em gái kia được không?Mà mày thân với nó lúc nào mà đã gọi là Viễn ca rồi?
Sao, Cố thiếu gia ghen à!"
"Mày còn chưa trả lời câu hỏi của Hàn Viễn đó.Mày thích Bội Sam rồi à?" Diệp Bác Văn không quên chủ đề chính.
"Không...,tao không có."
"Mày do dự rồi." Bác Văn phản bác.
"...".
 
Anh Rung Động Được Không
Chương 19: 19: Bạn Gái


Cố Khải Liêm về nhà liền nằm dài lên trên sofa,mà ngủ quên mất.

Đến lúc Khải Liêm tỉnh lại đã cảm nhận được ai đó đang s* s**ng trên mặt mình,miệng thì còn lẩm nhẩm cái gì đó.

Theo phản xạ mà cậu bắt lấy bàn tay mềm mại kia,trừng mắt và hỏi.

Ai?
A anh tỉnh rồi? Lâm Bội Sam reo lên,cô vui mừng khi thấy Cố Khải Liêm đã tỉnh lại.

Ừm! không có bị sốt,nhưng chắc anh mệt ấy.

Anh Khải Liêm nằm đây đi em đi làm chút thức ăn cho anh ăn lót dạ nhé.

Nói vừa dứt lời thì Lâm Bội Sam lon ton chảy đi vào nhà bếp.

Khải Liêm ngẩn người,anh chỉ là mệt quá nên ngủ thiết đi thôi mà.

Nhưng rồi anh cũng mặc kệ.

Cố Khải Liêm mệt mỏi bước chân lên phòng mình, c ởi quần áo rồi đi tắm rửa.

Chỉ còn vài bữa nữa là đi học rồi,Cố Khải Liêm có chút không vui,không được thoải mái.

Anh Khải Liêm,xuống ăn cơm đi ạ.

Anh bước từ trên cầu thang xuống,lại không có chút tự nhiên.

Vài lần tránh ánh mắt của cô.

Bội Sam cũng không để ý nhiều, chắc là anh Khải Liêm đang mệt.

Ăn xong cậu chuồn vào thư phòng làm gì trong đó,không ai biết.

Lâm Bội Sam cũng không có gan mà theo vào chỉ có thể vui vẻ đi giặt quần áo,cô nhặt quần áo của anh ném trên sofa lúc nãy.

Ngay trước khi Bội Sam để chiếc áo sơ mi hôm nay cậu mặc, liền phát hiện ra dấu son đỏ chót trên cổ áo.

Cô lấy làm lạ.

Tất nhiên Lâm Bội Sam biết vết son này là son môi của con gái, nhưng mà cô lại chưa từng dùng.

Vậy đây là của ai, hay là lúc sáng nay anh đúng là có hẹn đi chơi, chẳng lẽ là anh Khải Liêm! anh ấy đi hẹn hò với bạn gái sao?
Lâm Bội Sam cô gõ cửa thư phòng của Khải Liêm,để được giải đáp thắc mắc.

Anh! ,anh Khải Liêm ơi?
Vào đi.

Cố Khải Liêm lạnh lùng ngẩng đầu lên nhìn cô, nhíu mày.

Có chuyện gì sao?
Sáng nay anh có đi đâu ạ? Cái áo sơ mi của anh có! có dính vết son môi trên đó.

Cố Khải Liêm ngẩn người,anh nhớ ra lúc sáng trong phòng Kara Vip em gái kia ghé người dính sát vào cậu, chắc lúc đó đã để lại vết hôn vào cổ áo của anh thật,lúc đó cậu chẳng buồn quan tâm.

Nhưng cái làm anh nhớ lại chính là giấc mộng trong phòng Tổng thống, người dưới thân cậu lúc đó cậu liên tưởng lại là cô - Lâm Bội Sam.

Cảm giác tức giận khó chịu lại vì thế mà dâng lên,anh hơi nặng lời với Bội Sam.

Uhm! ừ tôi đi với bạn gái.

Có gì không? Chuyện riêng của tôi từ khi nào em được xen vào hả?
Hết Cố Khải Liêm,lần này đến Bội Sam ngẩn người,cô ngơ ngác tự hỏi,anh Khải Liêm có người yêu rồi sao?Sao cô chẳng biết gì thế? Người đó là ai mới được cơ chứ? Cô có quen hay không?Có phải hôm qua cũng có mặt không?Hàng ngàn, hàng ngàn câu hỏi được đặt ra trong đầu của Bội Sam.

Anh,anh có bạn gái rồi sao ạ? Vậy! ,vậy bạn gái cậu!
Cố Khải Liêm bực bội,chưa để cô nói xong liền quát.

Đúng vậy đó? Là cô ấy hôn đấy?Cô ấy là bạn gái tôi.

Làm sao?Còn không mau cút xuống đi giặt quần áo đi, còn đứng đó làm gì? Lần sau không có chuyện gì nghiêm trọng thì không cần phải gọi và nói với tôi đâu.

Biết chưa?Em biết chưa hả?
Lâm Bội Sam bị Cố Khải Liêm mắng trong lòng cũng không hề vui vẻ nhưng dù sao cũng là do cô,do cô tò mò trước.

Trước đây mọi chuyện đều là cô trực tiếp hỏi cậu nên cũng chẳng để ý việc gì cả.

Hôm nay cô cũng đã biết được anh Khải Liêm cũng không mấy thích cô như cô đã nghĩ, Bội Sam cô lại nghĩ nhiều rồi.

Có lẽ là một tháng qua cô đã phiền anh nhiều lắm rồi nhỉ?
""Anh Khải! ,cậu chủ em xin lỗi.

Em sẽ xuống dưới làm việc ngay đây ạ.

"" Nói xong cô liền đi ra khỏi phòng,tiếng đóng cửa cái rầm.

Không gian lại rơi vào yên tĩnh vô cùng.

Lâm Bội Sam dù trong lòng buồn buồn nhưng cô vẫn ngoan ngoãn nghe lời xuống giặt quần áo.

Bên trong cánh cửa cũng là bầu không khí ngột ngạt đến khó thở, ""cậu chủ ""sao.

Lâu nay đều là anh Khải Liêm mà.

Tim anh có chút lệch rồi,thật là nhói mà.

! ----------------!.
 
Back
Top Bottom