Cập nhật mới

Ngôn Tình Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi

Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 64: Chương 64


- Tôi chỉ cần chị hứa như vậy thôi có được không?
- An Lạc khi nãy chị chỉ lỡ miệng em đừng nghĩ bậy, bây giờ chị đã có người trong lòng ban nãy chỉ là…
- Dinh An tôi biết chị vẫn còn lưu luyến anh ấy, tôi không trách chị ngay từ đầu tôi đã xen ngang vào tình cảm của hai người.

Có trách vẫn là trách tôi mới phải.
- Lạc hôm nay em nói chuyện này với chị không phải em mang thai rồi chứ?
- Ừm tôi mang thai rồi, tôi có con rồi
- Em điên sao, bệnh tình của em bây giờ mang thai sức khoẻ của em sẽ không trụ nổi.
- Bé con không có tội tôi không bỏ nó được, tôi sẽ trụ đến khi sinh nó ra an toàn.

- cô vừa nói vừa xoa xoa bụng nhỏ của mình.
Nghe tiếng bước chân An Lạc lau nước mắt để Dịch Thừa Dương không phát hiện mặt liền tươi cười
- Ông xã em có tin tốt muốn cho anh biết, em mang thai rồi anh xem em khi nãy em đã kiểm tra còn thử qua que thử thai - An Lạc tươi cười đưa que thử thai hai vạch đỏ chói trước mặt Dịch Thừa Dương.
Dịch Thừa Dương vừa vui vừa lo, vui vì anh cuối cùng đã được lên chứ ba còn lo là vì việc mang thai có thể ảnh hưởng đến sức khoẻ của cô và việc điều trị bệnh.

- Bà xã, bây giờ em đã có bảo bối đi lại hay ăn uống cũng phải cẩn thận hơn có biết không?
- Ừm em hiểu rồi
- Hay anh kiu quản gia tới chăm sóc cho em phòng khi anh không có ở đây?
- Không cần đâu em đâu phải con nít, em có thể tự chăm sóc mình và con mà anh yên tâm.
Đang ôm bà xã trong lòng thì tiếng chuông điện thoại từ trong túi áo vang lên
- Là ai vậy anh?
- Em tự nghe xem là ai - anh đưa điện thoại cho An Lạc ngay tên cũng không lưu
- Dịch tổng em xuống máy bay rồi mau kiu người của anh tới đón em hay muốn em đến thẳng bệnh viện gặp bảo bối nhà anh
- Tiểu Bạch cậu trở về Trung Quốc rồi sao?
- A..an Lạc là cậu sao? Phải mình trở về rồi, cậu mau mau nói người chồng thiếu gia của cậu cho xe tới đón mình đi mà
- Đợi mình nói anh ấy ngay cậu ở đó đợi một lát đừng chạy lung tung.
Cúp máy An Lạc nhìn sang Dịch Thừa Dương định cất lời thì anh đã chặn lại
- Yên tâm đi anh chuẩn bị rồi khoảng năm phút nữa sẽ có người đến đón bạn thân em về Dịch gia an toàn.

- anh nói rồi ngắt mũi cô một cái

- Không hổ là chồng em làm việc gì cũng nhanh gọn như vậy
- Lạc Lạc, hôm nay thời tiết dự báo sẽ nắng nhưng mà theo anh nghĩ thì hôm nay dự sẽ mưa to
- Anh là có ý gì? - cô ngẩng mặt tròn mắt nhìn anh
- Lạc Lạc từ lúc kết hôn tới bây giờ đây là lần đầu anh được em khen, có phải nên ăn mừng không?
- Anh đừng trêu em mà.

Ông xã em giỏi như vậy không cần khen nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được mà.
- Được rồi anh không chọc em nữa, bây giờ anh gọi điện thông báo cho ba mẹ biết em mang thai.
- Ông xã hay là anh cho em về nhà được không cả tháng nay em ở bệnh viện ngột ngạt lắm.

- cô nắm tay anh lắc qua lắc lại mà nhõng nhẽo
- Được chiều em ngày mai anh sẽ làm thủ tục đưa em về nhà.
Cô nghe được về nhà liền ôm chật lấy anh miệng nói cám ơn, anh v**t v* tóc cô rồi đặt l3n đỉnh đầu một nụ hôn cái chóc.

Ngày mai sau khi làm thủ tục đưa cô về nhà anh sẽ đến lấy kết quả xét nghiệm ADN của cô và bà Tôn chủ tịch.
Phía bà Tôn tuy nhờ anh giúp đỡ tìm cháu gái nhưng mặc khác bà đã tự mình điều tra, tai nạn năm đó xảy ra bất ngờ anh chị của bà đều qua đời ngay sau đó cháu gái bà được một cặp vợ chồng nhận nuôi.

Tuy nhiên, đến tận thời điểm hiện tại bà Tôn vẫn chưa thể điều tra ra được danh tính cặp vợ chồng năm xưa đã nhận nuôi cháu gái của bà..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 65: Chương 65


Đã hai ngày kể từ ngày An Lạc xuất viện về biệt thự của anh, Tiểu Bạch cũng đang ở đây hai người cùng nhau trò chuyện quên cả thời gian.

Nhưng cũng nhờ vậy mà cô đỡ buồn chán hơn, nhớ lại lúc ở bệnh viện đúng là chán chết cô luôn rồi.
- An Lạc, bệnh tình của cậu bây giờ mang thai liệu có anht hưởng gì không?
- Không sao, mình chịu được mà vả lại Thừa Dương cũng sắp qua ngưỡng ba mươi tầm tuổi anh ấy có người có khi đã hai con rồi cũng nên.
- Lạc Lạc, Dịch tổng yêu cậu như vậy chắc chắn sẽ không để ý những chuyện này
- Làm sao không để ý được chứ? Anh ấy tuy rất yêu thương tớ nhưng khi ra ngoài thấy cảnh ba cùng con nô đùa sao có thể không suy nghĩ chứ? Ngay cả bản thân mình cũng muốn có tiểu bảo bối.
- Được, được đừng suy nghĩ nhiều nữa không tốt việc bây giờ là cậu phải chăm sóc tốt cho bản thân và cả bảo bối trong bụng.

- Khổng Bạch vừa nói vừa đưa tay xoa bụng cô, An Lạc không nói gì chỉ mỉm cười gật đầu.
Hôm nay là ngày có kết quả xét nghiệm ADN của An Lạc và bà Tôn, Dịch Thừa Dương anh tranh thủ tan ca sớm một chút ghé qua bệnh viện lấy kết quả tiện thể đi siêu thị mua cho An Lạc một ít dâu tây, tối qua chuẩn bị đi ngủ cô nói với anh đột nhiên rất thèm ăn dâu tây.
- Dịch tổng tới rồi sao? Đây là kết quả ADN ngài cần- bác sĩ Lâm đưa kết quả ADN cho anh
- Kết quả là chắc chắn một trăm phần trăm chứ?
- Ngài yên tâm đây là do đích thân tôi tiến hành làm xét nghiệm.
- Vậy được cám ơn ông, phần thưởng tôi đã cho người chuyển vào tài khoản của ông.
- Cám ơn ngài Dịch tổng.
Anh chỉ gật nhẹ đầu rồi quay người bước đi, khi xe vừa đậu vào sân nghe tiếng xe cô liền chạy ra đón anh.
- Ông xã anh đã về rồi sao? Hôm nay sao lại về sớm như vậy? - An Lạc như đu trên người anh mà liên tục hỏi, anh cũng đưa đồ cho giúp việc rồi bế cô lên để tránh cô bị té
- Không muốn anh về sớm ăn cơm cùng em và con sao?
- Muốn, em muốn chỉ là thắc mắc hôm nay sao anh lại về sớm như vậy, bình thường hơn sáu giờ anh mới tới bệnh viện với em.
- Xin lỗi bà xã, hôm nay anh có mua dâu cho em đợi một lát ăn cơm xong liền lấy cho em ăn.

- anh vừa nói vừa cúi người vào trong xe lấy bịch dâu tây đưa cho người làm cầm vào trong.
- Ừm, yêu anh.- An Lạc nói rồi hôn lên môi của anh một cái, Tiểu Bạch và bà Dịch từ trong nhà nhìn ra cũng ngán ngẫm

- Được rồi hai người có thôi đi không? Một lát lên phòng muốn làm gì thì làm em và bác Dịch còn ở đây mà.
Anh và An Lạc nghe Khổng Bạch nói vậy chỉ nhìn nhau cười, anh bế cô tiến lại gần chỗ Khổng Bạch.
- Khổng tiểu thư có trách thì trách em xui lại nhìn thấy vợ chồng người ta ân ân ái ái.
- Dịch tổng uổng công em coi anh là trai, còn nói với bảo bối trong bụng sau này lớn lên phải tốt với anh một chút vậy mà…
- Được rồi cậu đừng giận mau vào trong thôi.

- An Lạc nắm tay Tiểu Bạch vào bên trong, anh và bà Dịch cũng đi theo sau
- Mọi người cứ nói chuyện con lên phòng thay đồ - Không đợi ai đáp lại Dịch Thừa Dương đã nhanh chân lên trên lầu nhưng anh không vào phòng ngủ mà lại đi đến thư phòng.
Lấy kết quả xét nghiệm từ trong cặp tap, Dịch Thừa Dương từ từ mở nó ra kết quả như trong lòng anh dự đoán cô đích thị là cháu gái nhà họ Tôn con gái ruột của cố chủ tịch Tôn.
Cùng lúc đó tiếng chuông điện thoại của anh vang lên hạ tờ kết quả xét nghiệm xuống bàn anh nhấc máy
- Tôn chủ tịch

- Dịch tổng xin lỗi vì giờ này đã là giờ tan tầm mà còn gọi làm phiền cậu
- Không sao, Tôn chủ tịch bà có chuyện gì cần tìm tôi sao?
- Chuyện ta nhờ cậu không biết kết quả như thế nào rồi, thời gian ta quay về Mỹ cũng sắp đến gần.
- Tôn chủ tịch tôi cũng đang định hẹn gặp mặt bà để nói về chuyện này hay là như vậy tám giờ tối mai mời Tôn chủ tịch đến nhà hàng hôm trước có được không?
Nghe chuyện về cháu gái đương nhiên phía bà Tôn không thể không đồng ý
- Được tôi sẽ tới đúng giờ, vậy không làm phiền cậu nữa.

Tạm biệt..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 67: Chương 67


Sau bữa ăn Tiểu Bạch lên phòng nghỉ, cô nằm dài trên giường suy nghĩ đắn đo một hồi lâu Tiểu Bạch đã có quyết định cho riêng mình.

- Cô Không trời đã tối như vậy rồi cô còn định ra ngoài sao? - quản gia thấy cô đã thay bộ đồ bầu ở nhà ra đi xuống liền hỏi thăm
- Con đi một sẽ quay về ngay ạ.
- Hay để tôi nhờ tài xế chở cô đi cho an toàn nhé.

- bà quản gia nói
- Dạ không cần đâu ạ, con đi một chút - Tiểu Bạch không muốn làm phiền quá nhiều vì Dịch gia đã giúp cô rất nhiều nên đã tự mình gọi taxi tới bệnh viện
Bước vào trong sảnh bệnh viện Tiểu Bạch khiến tất cả y tá lẫn các bác sĩ có ca trực tối nay cũng hết hồn, vì gần một tháng qua Lưu Nhiên nằm trên giường bệnh họ không thấy bóng dáng của cô, nay Tiểu Bạch đột ngột xuất hiện lại còn thèm theo chiếc bụng bầu đã nhô ngày một to kia.

- Phòng của bác sĩ Lưu ở đâu? - cô không chần chừ đến thẳng quầy lễ tân hỏi
- Dạ bác sĩ Lưu đã chuyển xuống tầng ba phòng 204 ạ
Khổng Bạch không nói gì chỉ gật nhẹ đầu rồi bước đi đến thang máy bấm tầng ba đi lên
- Chỉ gần một tháng không gặp cô ấy vậy mà đã mang thai rồi - một nữ y tá cất giọng nói với người y tá bên cạnh mình
- Kì này mấy cô đừng mơ mộng đến bác sĩ Lưu nữa, người ta đã có vợ sắp cưới xinh đẹp tài giỏi như vậy nay lại còn có con.

Mấy cô nên dẹp mộng đi là vừa
- Chị à, có cần nói thế không bác sĩ Lưu là hình tượng, mẫu bạn trai lí tưởng của mọi y tá trẻ ở bệnh viện nói bỏ là bỏ ngay sao.

- Haha vậy y tá Lâm cô nhắm có cướp được bác sĩ Lưu từ tay Khổng tiểu thư không? Cô chẳng lẽ không biết cô ấy là ai sao?
- Phải đó chị đừng mơ mộng leo cao coi chừng té đau không hay đâu.

- Được rồi các cô đừng nhiều chuyện nữa biết bao bệnh nhân đang chờ đấy, muốn bị đuổi sớm sao.

- vị bác sĩ nam ở gần đó cất tiếng nói giải tán đám người nhiều chuyện này, nếu để viện trưởng Khổng hay Khổng tiểu thư nghe được thì khó mà ở lại làm việc.

Nên tới tầng ba đứng trước cửa phòng của Lưu Nhiên cô có chút do dự nhưng cuối cùng cũng lấy hết can đảm mở cửa bước vào trong, bên trong chỉ có mình Lưu Nhiên đang nằm trên giường bệnh, giờ này chắc ba cô cũng đã về Khổng gia nghỉ ngơi
Tiểu Bạch từ từ bước đến bên giường bệnh của Lưu Nhiên, từ từ nắm lấy tay anh
- Em và con đã trở về rồi, anh cũng phải mau chóng tỉnh lại có biết không? - bàn tay Khổng Bạch vẫn nắm chặt lấy tay Lưu Nhiên mà cô không hề cảm nhận được những ngón tay của anh đã có chút cử động nhẹ.

Cứ như cô ngủ ngục bên cạnh giường anh lúc nào không hay sáng hôm sau Khổng lão gia vào viện thăm anh thì mới tá hoả khi thấy con gái của mình cùng cháu ngoại ở đây.

- Nói ta nghe con về khi nào? Tại sao không nói với ta một tiếng - Khổng lão gia ngồi trên ghế mà nói
- Cha, con chỉ vừa về mới có vài ngày định hôm nay sẽ về nhà thăm cha
- Khi trước cô tung tăng bay nhảy ở đâu ta mặc kệ, ta không ý kiến nhưng bây giờ con xem, con xem con đã là lên chức mẹ rồi trong bụng còn có một sinh mạng đi lại cũng cần chú ý một chút.

- Vâng, vâng con sẽ cẩn thận lần này là lỗi của con con xin lỗi.

Cha, người đừng giận con có được không?
- Được rồi con về cũng là tốt rồi, đợi Lưu Nhiên tỉnh lại hai đứa mau chóng hoà giải đi có biết chưa đừng để cháu của ba sinh ra phải chịu thiệt.
- Tuân lệnh.

- Phải rồi mấy ngày nay con về nước không về nhà ở cũng không ở biệt thự của Lưu Nhiên vậy con ở đâu?

- Con đã ở nhờ nhà Dịch tổng
- Hazzz, con thật là Dịch tổng bận chuyện công ty lại còn phải chăm sóc cho An Lạc con lại làm phiền cậu ấy như vậy.

- Nhưng nhờ vậy con mới biết họ Dịch đó tuy bề ngoài không nói, không thể hiện cảm xúc nhưng anh ấy thật chất rất tốt.

- Dịch Thừa Dương dù có tàn nhẫn hay lạnh lùng trên thương trường hay trong giới xã hội đen như thế nào thì cậu ta cũng chỉ là người bình thường.

Có là do cậu ấy gánh trách nhiệm quá lớn trên vai khi còn rất trẻ nên mới tạo cho người ta cảm giác khó gần gũi.

- Cha nói đúng phải nghe nói khi vừa tròn hai mươi anh ấy đã phải thay ba anh ấy tiếp quản mọi thứ..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 69: Chương 69


Ngồi lại với Lưu Nhiên và Tiểu Bạch đến gần xế chiều chập choạng tối Dịch Thừa Dương mới đưa An Lạc trở về nhà tắm rửa thay đồ một chút rồi mới lái xế đưa cô qua nhà chính ăn cơm.

- Thiếu gia, thiếu phu nhân hai người về rồi ông bà chủ đang đợi hai người ở phòng ăn.

- Ừm- anh trả lời quản gia rồi nắm tay An Lạc vào bên trong nhà ăn
- Ba mẹ tụi con về rồi
- Ba mẹ tụi con xin lỗi vì mãi nói chuyện với Lưu Nhiên mà quên mất thời gian cho nên mới đến trễ như vậy - An Lạc nói
- Không sao, không sao mà thằng bé Lưu Nhiên đã tỉnh lại rồi sao? - Bà Dịch hỏi
- Vâng, anh ấy vừa mới tỉnh lại chắc vài ngày nữa sẽ xuất viện và trở lại công việc.

- Mẹ không phải nói có khách tới sao? Sao giờ còn chưa thấy ai vậy? - Ang kéo ghế cho An Lạc ngồi xuống bản thân cũng ngồi xuống mà hỏi bà Dịch
- Con vội gì chứ cứ đợi một lát người này là bạn thân của mẹ ở nước ngoài mới về nước gần đây thôi.

- Vậy sao? Không ngờ mẹ lại có bạn ở nước ngoài sao bây giờ con mới biết, con còn tưởng là họ hàng nhà mình lâu ngày tới thăm chứ.

- Con suốt ngày làm việc và làm việc ngay cả An Lạc nhiều khi còn một mình thì nói gì đến chuyện biết mẹ có bạn ở nước ngoài chứ.

- Tới rồi, tới rồi - bà Dịch nghe tiếng mở cổng liền ra đón bạn của mình
- Lâu quá không gặp cậu vẫn trẻ đẹp như ngày xưa

- Haha cậu cũng vậy
Anh và An Lạc hoàn toàn không ngờ tới người bạn từ nước ngoài mà mẹ nói chính là Tôn chủ tịch đối tác của công ty.

- Không ngờ người bạn mà mẹ tôi nói lại là Tôn chủ tịch đây, chúng ta thật có duyên.

- Bây giờ không phải ở công ty cũng đã hết giờ làm việc rồi cậu không cần gọi tôi gì vậy cứ gọi dì Tôn là được.

Anh không nói gì thêm chỉ gật đầu rồi tất cả mọi người cùng vào trong phòng ăn chỉ còn lại anh đứng ở đó thấy vậy An Lạc liền đi lại đặt tay lên má anh
- Làm sao thế? Anh không khoẻ sao?
- Anh không sao em đừng lo vào ăn tối thôi.

- Dịch Thừa Dương có mơ cũng chả ngờ ra sẽ có chuyện này nếu vậy nhân tiện hôm nay có mặt đông đủ mọi người ở đây anh cũng sẽ nói sự thật.

- An Lạc tôi nghe nói cháu đang mang thai nhớ cẩn thận một chút, dù biết là Thừa Dương chăm cháu rất kĩ nhưng cẩn thận vẫn hơn.

- Dạ vâng cháu cám ơn dì Tôn đã quan tâm.
Cứ như vậy bữa ăn diễn ra trong vui vẻ mọi người mỗi người một câu góp vui, chỉ riêng một mình Dịch Thừa Dương anh luôn giữ im lặng anh chỉ gặp thức ăn cho cô mà thôi cơ mặ cũng chỉ có một nét duy nhất từ ban nãy tới giờ không đổi.

- Chúng ta ra phòng khách trò chuyện cũng đã lâu rồi không gặp nhau - bà Dịch nói
- Phải đã lâu rồi tôi mới gặp lại bà, thời gian vậy mà trôi qua nhanh thật đấy
- Lần này bà ở lại lâu một chút thì tốt rồi chúng ta còn có thêm thời gian gặp nhau
- Tôi cũng muốn lắm nhưng mà công việc ở nước ngoài không cho phép tôi ở lại lâu.

- Mọi người cho con xin phép dẫn An Lạc lên phòng một chút ạ - Dịch Thừa Dương đột nhiên lên tiếng khiến An Lạc cũng không hiểu chuyện gì mà đi theo anh lên phòng
- Có chuyện gì sao anh? - anh không trả lời cô chỉ lấy trong cặp tap một tệp giấy
- Em tự mình xem sẽ hay hơn là anh nói cho em biết, mở ra đi
Cô thấy nét mặt anh nghiêm túc như vậy cũng không cãi hay hỏi gì thêm nhanh chóng mở tệp tài giấy.

Cô sau khi nhìn thấy kết qảu xét nghiệm ADN của mình và bà Tôn tay không giữ vững mà đánh rơi tệp giấy.

- A..anh lừa em đúng không?
- Không lừa em, giấy xét nghiệm là thật anh đích thân đi làm kiểm tra
- Thừa Dương hay là chúng ta giữ bí mật này đi có được không? Đừng nói cho bà ấy biết
- Em sao vậy? Bà ấy là gia đình của em là người thân của em tại sao em lại không muốn nhận lại họ?
- Em xin lỗi, có lẽ là do em hơi sốc nên mới như vậy thôi mà chúng ta xuống nhà đi chắc mọi người đanh chờ chúng ta - cô nói rồi nhanh chóng đi xuống dưới nhà Dịch Thừa Dương xoay người nhìn bóng lưng vợ mình rồi lại nhìn tờ giấy xét nghiệm dưới sàn nhà.

“ An Lạc lần này anh không chiều theo em được” Dịch Thừa Dương cầm kết quả ADN xuống dưới nhà, cô nhìn anh, anh cũng nhìn cô
- Tôn chủ tịch chuyện khi trước bà nhờ tôi nay đã có kết quả rồi, đây là kết quả ADN - anh đưa giấy xét nhiệm ngay trước mặt bà Tôn không để ý đến ánh mắt của An Lạc đang nhìn mình.
- Là kết quả gì vậy? - Bà Dịch có chút tò mò liền cất tiếng hỏi
- À là tôi nhờ cậu ấy tìm lại cháu gái đã thất lạc trong vụ tai nạn giao thông năm xưa cùng với anh chị hai, bây giờ có kết quả thật tốt quá rồi.

- Bà Tôn nhận lấy kết quả từ tay anh rồi không nhanh không chậm mở kết quả ra xem
Khi xem toàn bộ nội dung của tờ kết quả bà Tôn lẫn cả bà Dịch đều há miệng vì quá bất ngờ, thật không ngờ đứa cháu gái thất lạc hai mươi năm qua của bà nay lại là con dâu của bạn thân bà.

- A…An Lạc co…con chính là cháu gái của ta? - Bà Tôn đi lại gần chỗ cô nắm lấy tay cô, một tay còn lại áp lên má cô
- Tôn chủ tịch dì…
- Cuối cùng ta cũng đã tìm thấy con bao nhiêu năm qua ta không biết đã tìm kiếm con bao nhiêu lần kết quả vẫn là số không.

Thật không ngờ con lại là con dâu của bạn thân ta, trái đất này thật tròn.

- Lạc, mẹ biết bây giờ con đang có chút hoảng chưa chấp nhận được vì mọi chuyện đến quá nhanh nhưng mà… - bà Dịch đang nói thì bị Dịch Thừa Dương kéo tay ra hiệu nên bà cũng hiểu ý anh mà im lặng.

- An Lạc ta biết bao năm qua con sống ở Lâm gia được nhà họ Lâm nuôi dưỡng nhưng mà Tôn gia mới thật sự là gia đình là máu mủ ruột thịt với con.

Ta không mong muốn gì nhiều chỉ mong con có thể nhận lại tổ tiên, họ hàng.

- D…dì à c…con - An Lạc nhìn Tôn chủ tịch mà ấp úng nói cô không biết phải như thế nào? Có mơ cô cũng chả bao giờ mơ mình là tiểu thư nhà họ Tôn.

- Không sao, không sao dì không ép con cứ từ từ suy nghĩ con đang mang thai đừng căng thẳng quá ha.

Tìm lại được con là đã rất vui sau này có xuống dưới gặp anh chị hai ta còn có mặt mũi nhìn anh chị hai.

- Hai dì cháu lâu ngày mới gặp lại hay là hôm nay ở lại đây, hai người cùng nhau nói chuyện có được không? - bà Dịch cất tiếng, bà cũng mong An Lạc sớm tìm được họ hàng ruột thịt của mình
- Như vậy có phiền quá không? - Bà Tôn đáp lời
- Không sao nhà tôi còn nhiều phòng trống, để tôi bảo quản gia sắp xếp một chút là được.

An Lạc con thấy như thế nào?
- Con, cũng được ạ.

- Vậy Thừa Dương con đưa An Lạc lên phòng thay đồ đi khi nãy nướng đồ ăn chắc sẽ ám mùi như vậy rất khó chịu, ở đây để ta lo là được.

An Lạc nghe bà Dịch nói vậy liền nhanh chóng đi lại phía anh, Dịch Thừa Dương đưa cô lên phòng đóng cửa phòng lại để cô ngồi xuống giường
- Bà xã, không sao chỉ là nói chuyện thôi em đừng căng thẳng
- Lát nữa anh sẽ lái xe về sao? Hay là anh ở lại đây đi được không? - cô leo hẳn lên đùi anh ngồi, tay vòng qua ôm lấy cổ anh
- Anh phải về xử lí một số tài liệu gấp mai có cuộc họp quan trọng, em từ khi nào lại bám người như vậy khi trước ở bệnh viện một mình em có như thế này đâu? - anh v**t v* tấm lưng của cô mà nói
- Bây giờ là khác mà, em chỉ mới gặp bà ấy vài lần bà ấy lại có quyền như vậy em ở trước bà ấy vẫn là có chút áp lực.

- cô dựa đầu vào vai anh mà nói
- Em thật là, bà ấy dù có quyền có thế như nào cũng là dì của em đối với em sẽ không như với cấp dưới của công ty em đừng căng thẳng..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 70: Chương 70


Nói chuyện một hồi lâu cô cũng buông anh ra để anh trở về biệt thự còn cô thì ở lại nhà chính của Dịch gia.

- Anh về cẩn thận tới nhà rồi nhớ gọi cho em có nhớ không? - cô đưa anh xuống dưới lầu vừa đi vừa nói
- Anh biết rồi em lên nghỉ ngơi đi, anh về đây trưa mai sẽ qua đón em và bảo bối đi ăn.

An Lạc không nói gì chỉ mỉm cười gật gật đầu thấy bóng anh ra khỏi cửa Dịch gia cô mới quay người lên trên lầu nhưng cô chưa vội vào phòng mà quản gia đã chuẩn bị, An Lạc quay trở lại phòng của Dịch Thừa Dương hơi thở có chút nặng nề ngồi xuống giường.

Bà Dịch từ bên ngoài bước vào trong phòng nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô
- An Lạc sao còn ở đây?
- Mẹ…
- Con không qua phòng bên kia sao? Bà ấy đang đợi con ở bên đó
Cô không nói gì chỉ gật gật đầu rồi qua phòng của bà Tôn
- An Lạc, ta còn tưởng con sẽ không ở lại
- Sao có thể chứ? Dù sao chúng ta cũng là ruột thịt lâu ngày mới gặp lại …
- Ta biết giữa chúng ta không thể một sớm một chiều mà thân thiết được, từng ấy thời gian xa cách sớm đã có khoảng cách.

- Tôn chủ… à không dì nói phải từng ấy thời gian trôi đương nhiên chúng ta không thể thân thiết ngay được nhưng con cũng sẽ cố gâng để chúng ta là gia đình.

Cứ như thế cả hai người mãi trò chuyện quên mất thời gian mà ngủ thiếp đi lúc nào không hay?
Sáng hôm sau Dịch Thừa Dương đã qua đón cô về nhà
- Qua sớm như vậy, con không thể để con bé ở đây thêm một đêm nữa sao? Bà Dịch vừa nhâm nhi tách trà trên tay vừa nói.

Dịch Thừa Dương chỉ cười rồi từ từ ngồi xuống ghế sofa
- Mẹ, không phải là con không muốn để cô ấy ở đây chỉ là căn nhà không có cô ấy liền có chút thiếu vắng.

- Được rồi, được rồi đừng lý do nữa lúc trước con một mình cô độc ở đó chắc không thiếu vắng.

Từ trên lầu bac Tôn và An Lạc đi xuống cô tròn mắt ngạc nhiên tại sao giờ này anh còn ở đây, đáng lí giờ này anh đang ở công ty làm việc mới phải
- Có người không chịu được nên mới sáng sớm đến đây đón vợ.

- bà Dịch vừa cười vừa nhìn An Lạc

- Bà xã chuẩn bị xong chưa? Anh đưa em về nhà hôm sau lại qua thăm ba mẹ và dì.
- Xong hết rồi - cô nói rồi bước đến bên cạnh anh
- Vậy tụi con xin phép về trước ạ.
- Hai đứa không ở lại ăn sáng rồi hãy về - Bà Dịch nói
- Dạ để khi khác ạ, con định đưa An Lạc mua một ít đồ rồi cùng cô ấy đi ăn sáng luôn ạ.
- Vậy cũng được nhớ lái xe cẩn thận một chút An Lạc đang mang thai đấy.

- Con biết rồi mẹ yên tâm- Dịch Thừa Dương nói xong nhìn sang bà Tôn
- Dì à, có thời gian hãy đến thăm cô ấy dù sao tôi cũng thường phải đi làm.

Nói rồi anh nắm tay An Lạc rời đi chỉ còn bà Dịch và Tôn chủ tịch ở phòng khách
- Thừa Dương nói như vậy rồi tôi nghĩ mối quan hệ của bà với An Lạc cũng sẽ sớm tốt hơn thôi đừng quá lo lắng.
- Cám ơn bà, thật sự bây giờ nghĩ lại trái đất mày đúng là tròn.

Bao năm qua tôi cho người tìm kiếm con bé vẫn không có tung tích thật không ngờ con bé lại là con dâu của bà.

- Giờ người cũng đã tìm được rồi bà định khi nào sẽ quay về Mỹ?
- Tâm nguyện lớn nhất của tôi là muốn đứa cháu gái thất lạc sau khi tìm lại được tôi sẽ đưa nó về nhận lại tổ tiên nhưng tình hình hiện tại e là không thể.

Chỉ đợi sau khi An Lạc an toàn sinh em bé xong mới có thể tính tiếp..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 71: Chương 71


Đưa cô từ nhà chính Dịch gia về lại căn biêth thự của mình, trên đường đi anh hoàn toàn không nói câu nào cô cũng khoing chịu được không khí im lặng này liền hỏi anh:
- Anh sao thế? Chỗ nào không ổn sao?
- Không sao, em đừng lo lắng anh đưa em về nhà sau đó sẽ lên công ty.

Em ở nhà ngoan một chút tối anh sẽ về sớm.
- Anh không có gì để hỏi em sao?
- Em muốn anh hỏi cái gì? Chuyện của em và bà Tôn anh nghĩ hai người tự giải quyết với nhau là được dù sao bao năm qua bà ấy đã dốc công sức đi tìm lại em, em cũng nên mở lòng mình một chút.
An Lạc không nói gì nữa chỉ quay đầu ra cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Anh thấy cô như vậy cũng không nói gì thêm mà tập trung lái xe, chiếc xe đã sớm dừng ở cổng căn biệt thự của anh và cô
- Em vào nhà đây anh lái xe đến công ty cẩn thận, buổi tối nhớ về nhà ăn cơm.
- Ừm.

- nghe câu trả lời của anh cô không nhanh không chậm mở cửa bước xuống xe mà đi thẳng vào trong nhà, Dịch Thừa Dương cũng lái xe đi mất.
- Thiếu phu nhân cô về rồi sao? Nhìn nét mặt cô không tốt lắm hôm qua ngủ không ngon sao?
- Không có ạ, hôm qua con ngủ rất ngon dì đừng lo con không sao đâu
- Vậy hôm nay cô muốn ăn gì? Tôi sẽ nói nhà bếp chuẩn bị
- Trưa nay dì nấu cho con ít cháo là được, à phải tối nay làm món sườn xào chua ngọt đi ạ đột nhiên con lại thèm món đó.
- Được vậy thiếu phu nhân lên lầu nghỉ ngơi đi khi nào đồ ăn nấu xong sẽ gọi cô xuống.
- Cám ơn dì.

- An Lạc nói xong cũng nhanh chóng lên lầu về phòng ngủ
Cô nhanh chóng thay một bộ quần áo ở mới thoải mái hơn rồi nằm xuống giường suy nghĩ về thái độ của anh ban nãy, An Lạc quả thật không hiểu cô đã chọc giận gì anh chứ, thái độ khi nãy của anh rõ là không muốn nói chuyện với cô mãi suy nghĩ mà cô đã chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Buổi trưa Dịch Thừa Dương không ở công ty mà lại chạy về nhà do sáng nay đi gấp anh quên mang tài liệu cho nên đã quay về nhà sẵn tiện xem luôn tình hình bà xã của anh ở nhà như thế nào.
- Thiếu gia cậu về có ăn bữa trưa luôn không để tôi dọn.

- Không cần đâu tôi chỉ về lấy tài liệu thôi chén cháo này là mang cho An Lạc sao?

- Phải sáng nay vừa về cô ấy đã dặn tôi nấu cháo và chuẩn bị món sườn xào chua ngọt cho bữa tối, cô ấy nói đột nhiên lại thèm.
- Vậy bà dặn đầu bếp làm kĩ một chút.

Đưa cháo đây cho tôi, tôi đem lên cho cô ấy.
Quản gia nhanh chóng đưa chén cháo lại cho anh, anh bưng lên phòng ngủ từ từ mở cửa thì ra bà xã của anh đến giờ trưa vẫn còn cuộn trong chăn mà ngủ ngon lành bà bầu nào cũng ham ngủ như vợ của anh sao?
Anh đặt chén cháo xuống bàn rồi đi lại nằm lên trên giường nói vào tai cô
- Bà xã dậy thôi, em có ham ngủ cỡ nào cũng phải cho con ăn trưa chứ?
- Ưm để cho em ngủ, đừng quấy.- An Lạc biết là anh nên đã thừa dịp nhõng nhẽo một chút, thật ra cô đang rất đói rồi đây.
- Em không dậy thì đừng trách anh không nể tình em mang thai mà làm bậy.

- Dịch Thừa Dương vừa nói thầm bên tai vừa đưa tay sờ mó lung tung nửa thân trên của cô
- Anh từ khi nào lưu manh như vậy
- Anh nghĩ anh không lưu manh mà là em dạy anh cách để lưu manh mới đúng.
- Em không có mà- An Lạc nghe anh nói thì chu môi nói lại anh
- Vậy em nói xem em mặc đầm ngủ hai dây khoét sâu như thế này muốn anh phải làm ngơ mà không thấy sao? - vừa nói anh vừa hôn từ cổ xuống ngực cô, An Lạc thấy mùi nguy hiểm liền nói
- Aaa chồng à em cũng rất muốn nhưng anh nói xem tiểu bảo bối trong bụng đói rồi.
- Được đợi em ăn xong anh sẽ tiếp tục, anh đút cháo cho em - anh đi lại bàn bưng chén cháo đến giường từng muỗng, từng muỗng đút cho cô..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 72: Chương 72


- Sao có hợp khẩu vị của em không? - anh vừa đút cho cô vừa nói
- Ừm rất ngon
- Vậy ăn nhiều một chút có biết chưa? Không chỉ ăn cho em mà còn cho bảo bối ở trong bụng nữa.

- Dạo này em không về Lâm gia thăm ba mẹ hay là cuối tuần này em về thăm ba mẹ có được không anh? - An Lạc biết sau khi cô gặp tai nạn anh không mấy thích nhà họ Lâm cho nên cô dù muốn về thăm ba mẹ nhưng vẫn phải hỏi qua ý kiến của anh một chút.

- Muốn về thăm họ lắm sao? - anh hỏi cô không trả lời liền gật đầu mà nhìn anh chớp chớp mắt, yêu tinh cô gái này biết rõ anh không thể từ chối khi cô dùng ánh mắt đó nhìn anh mà.

- Vậy được cuối tuần anh cùng em về Lâm gia một chuyến coi như chiều lòng em.

- Được, cám ơn anh ông xã.

- Không cần nịnh em nhanh chóng ăn hết chén cháo này cho anh là được - anh đưa muỗng cháo lên trước miệng cô không nói gì chỉ ngoan ngoãn ăn hết.

Sau khi cô ăn xong anh dọn dẹp rồi rời khỏi nhà tới công ty, vừa lên tới văn phòng đã thấy vị khách không mời nhưng hôm nay lại tự nhiên vác xác đến đây.

- Cậu tới đây làm gì? Không phải giờ này đang ở bệnh viện chăm sóc bệnh nhân hay phẫu thuật cứu người sao? - Dịch Thừa Dương không dừng động tác cởi áo khoác ngoài móc lên giá treo mà nói
- Tôi vừa tỉnh lại sau một tháng bất động trên giường cậu nói tôi phẫu thuật cho bệnh nhân kiểu gì chứ? - Lưu Nhiên tay với lấy trái trên bàn cắn một miếng.

- Vậy hôm nay đích thân bác sĩ Lưu tới tìm tôi có chuyện gì? - anh ngồi xuống ghế sofa nhìn người đàn ông trước mặt
- Tới gửi thiệp mời
- Nhanh vậy sao, vừa tỉnh lại đã nhanh chóng hốt con gái người ta đi.

Khổng lão gia cũng chịu sao?
- Đã được sự đồng ya của hai bên gia đình cậu không cần lo vấn đề đó.

Khi đó nhớ dẫn An Lạc theo đừng cất cô ấy kĩ quá.

- Cậu nghĩ mối quan hệ giữa vợ tôi và vợ cậu là gì? Cái thân này của tôi có quỳ xuống bảo cô ấy ở nhà cô ấy cũng chưa chắc chịu làm theo đừng nói là đem cô ấy đi cất.

- Haha Dịch tổng không ngờ cũng có ngày này, à phải chuyện gia đình của An Lạc như thế nào rồi?.

||||| Truyện đề cử: Bạn Chanh |||||
- Cô ấy nhận lại dì rồi nhưng xem ra vẫn là có chút khoảng cách nhân không sao tôi nghĩ dần dần họ sẽ thân thiết thôi.

- Hy vọng là vậy, cậu cũng chú ý tình hình sức khoẻ của cô ấy một chút khi tỉnh dậy tôi đã xem qua bệnh án của An Lạc lúc tôi bất tỉnh tuy là có tiến triển tốt hơn nhưng phải cẩn thận bây giờ không chỉ có mình cô ấy mà còn có đứa bé.

- Tôi biết rồi thật sẽ cố gắng chăm cô ấy và con thật tốt.

- Được rồi, tôi về đây nếu An Lạc có gì cứ gọi cho tôi dù sao tôi cũng là bác sĩ của cô ấy - nói xong Lưu Nhiên liền cất bước xoay người rời đi.

Chớp mắt đã đến cuối tuần hôm nay là ngày anh đưa cô về nhà họ Lâm thăm ông bà Lâm.

- An Lạc hôm nay nhân tiện con về chơi để ta vào bếp nấu một vài món ngon cho con và em bé trong bụng - Bà Lâm ôm lấy vai An Lạc mà nói
- Để con phụ mẹ
- Không cần đâu con cứ ngồi đây với mọi người mẹ cùng người làm với quản gia ở trong bếp làm là được- An Lạc nghe bà Lâm nói vậy cũng không nói gì nưac chỉ gật gật đầu, đây là lần đầu tiên bà ấy quan tâm cô như vậy quả là có chút không quen.

- Lạc Lạc em ăn trái cây đi chị vừa mới mua dâu tây về nó còn rất tươi và ngọt.

- Cám ơn chị, chị hai - nghe câu này của cô Dinh An hơi khựng người một chút nhưng nhanh cô ấy cũng nhanh chóng bình thường lại mà nở nụ cười với cô.

Có thể nói hiện giờ giữa An Lạc và Dinh An đang là mối quan hệ chị em rất tốt.

Vài ngày trước Dinh An còn gọi điện thoại cho An Lạc kể cho cô nghe về người mà mình đang chuẩn bị hẹn hò.

Thông qua cách nói chuyện của chị thì An Lạc chắc chắn người đàn ông đó đã khiến Dinh An thật sự động lòng.

Cả ông Lâm, Dinh An cùng anh và cô đang ngồi trò chuyện cùng nhau thì tiếng chuông cửa vang lên một người làm trong nhà nhanh chân chạy ra mở cửa.

Từ bên ngoài một người đàn ông cao ráo, khí chất lạnh lùng gương mặt điển trai bước vào trong nhà.

An Lạc nhìn từ trên xuống dưới người đàn ông này phong độ vẫn như ngày nào nhưng so với Dịch tổng nhà cô thì cũng một chín một mười, kẻ tám lạng người nửa cân.

Khác với An Lạc thì Dinh An lại tròn mắt bất ngờ khi người đàn ông này hôm nay lại xuất hiện ở nhà mình, nhìn biểu cảm trên gương mặt của Dinh An, An Lạc cũng đủ hiểu người đàn ông kia là ai.

- Bà xã em cười gì chứ? Bộ anh ta đẹp trai hơn ông xã của em sao? Em nhớ là em đang mang thai con của anh đấy.

- Dịch Thừa Dương ngồi bên cạnh ghé vào tai An Lạc nhắc nhở.

- Dịch tổng, người ta đến đây không phải tìm em mà là tìm chị Dinh An anh nhìn xem ánh mắt anh ta rõ là không đặt trên người em mà là đặt trên người chị Dinh An.

- Hắn dám nhìn em anh thề sẽ móc mắt hắn..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 73: Chương 73


Ông Lâm có chút hơi ngơ ngác liền nhưng nhanh chóng cất tiếng hỏi
- Cậu đây là?
- Con xin tự giới thiệu con là Lâm Nghĩa, con là bạn trai của Dinh An hôm nay đến đây để gặp mặt gia đình ạ.

- Lâm Nghĩa không nhanh không chậm giới thiệu bản thân mình khiến Dinh An không kịp phản ứng.
- Dinh An cậu này là bạn trai của con sao? Sao ta chưa nghe con nói gì? Con cũng không nói hôm nay người ta sẽ đến đây gặp mặt làm ta không kịp chuẩn bị thật là hết nói nổi con.
Nghe ông Lâm tránh Dinh An, Lâm Nghĩa liền lên tiếng giải thích giúp cô
- Bác trai bác đừng tránh cô ấy, là lỗi của con mong bác bỏ qua
- Được rồi, được rồi cháu mau ngồi xuống uống trà chúng ta cùng nhau nói chuyện.
An Lạc và Dịch Thừa Dương nãy giờ chỉ im lặng không nói lời nào, ông Lâm liền đá mắt sang hai người An Lạc nhanh chóng hiểu ý chạy vào bếp tìm mẹ Lâm anh cũng ho khan vài tiếng rồi cất giọng.
- Lâm tổng xin chào

Lâm Nghĩa bây giờ mới nhìn kĩ người đàn ông ngồi ghế kia không ai khác chính là Dịch Thừa Dương con trai duy nhất cũng là cháu đích tôn của Dịch gia vậy người phụ nữ đang mang thai kia không ai khác chính là Lâm An Lạc.

Trong giới vốn đã có lời đồn Dịch tổng trên thương trường tàn khóc, vô tình nhưng đối vợ thì hoàn toàn trái ngược xem như hôm nay Lâm Nghĩa anh đã được chính mắt nhìn thấy.
- Hoá ra là Dịch thiếu gia Dịch tổng chào anh, chào anh.
- Hai người có quen biết nhau sao? - ông Lâm cất tiếng hỏi
- Tập đoàn Lâm gia đang cùng Dịch gia hợp tác xây dựng khu công trình mới ở Thượng Hải, con và Lâm tổng đây coi như có chút quen biết.

- Dịch Thừa Dương nhanh chóng giải thích cho ông Lâm.
- Ba, em rể hai người từ từ nói chuyện con và Lâm Nghĩa ra ngoài nói chuyện riêng một lát.

- nói xong Dinh An liền vội vàng kéo Lâm Nghĩa ra ngoài sân vườn.
An Lạc từ trong bếp đi ra đã chứng kiến một màn này, đây là lần đầu tiên Dinh An gọi Thừa Dương là em rể.
- Hai người đi đâu sao? Có vẻ rất gấp - An Lạc đặt đĩa bánh mà bà Lâm vừa chuẩn bị xuống bàn tiện tay lấy một cái bỏ vào miệng.
- Coi con kìa sắp làm mẹ rồi còn như con nít như vậy haha
- Ba đừng chọc con dù sao con chỉ vừa qua tuổi hai mươi còn rất trẻ, ba xem anh ấy đã ngoài ba mươi rồi mới lấy con.
- Được rồi ta hỏi con có phải con biết chuyện Dinh An và cậu họ Lâm đó qua lại với nhau
- Con không biết gì cả, ba tự mình hỏi chị ấy đi.

- An Lạc lắc đầu rồi tiếp tục ăn bánh, nhìn cô hành động như thế này khiến Dịch Thừa Dương có chút buồn cười.
- Ba đừng lo lắng Dinh An qua lại với Lâm Nghĩa con đảm bảo rất an toàn, cậu ta là người đáng tin cậy.
- Anh biết rõ anh ta lắm sao ông xã?

- Công ty của anh ta đang kí hợp đồng với Dịch gia anh đương nhiên tìm hiểu rõ anh ta rồi mới kí hợp đồng.
- Ba à Thừa Dương đã nói vậy thì chắc chắn người họ Lâm này đáng tin ba yên tâm đi.
- Hai con nói vậy thì ta cũng yên tâm rồi.
Ở ngoài sân vườn Dinh An đang nói chuyện cùng Lâm Nghĩa
- Anh tại sao đến nhà mà không thông báo cho em lấy một tiếng chứ
- Xin lỗi em, anh là muốn tạo bất ngờ cho em thôi
- Bất ngờ này khiến em chút nữa là đứng tim rồi anh biết không hả?
- Được, được lỗi của anh em đừng tức giận nữa được không?
- Tạm tha cho anh lần này.
- Tối nay em qua nhà anh được không? Quản gia đã xin về quê vài ngày rồi.
- Để xem tâm trạng của em một lát nữa như thế nào đã.

Bây giờ vào trong thôi mọi người đang đợi chúng ta.
Vào trong nhà bây giờ có thêm bà Lâm khiến Lâm Nghĩa có chút hơi lo lắng nhưng anh vẫn bình tĩnh cúi đầu chào bà, bà Lâm cũng mỉm cười với Lâm Nghĩa.
So với Dịch Thừa Dương thì Lâm Nghĩa này có vẻ hoà đồng và thân thiện hơn bà Lâm còn nhớ rõ ngày Dịch Thừa Dương về Lâm gia để gặp mặt trên mặt một nụ cười cũng không có, cho đến khi chuyện của An Lạc xảy ra thái độ của Dịch Thừa Dương đối với Lâm gia đã lạnh lùng thì lại càng lạnh lùng hơn cho nên hôm nay Dịch Thừa Dương tới đây cùng An Lạc cũng xem như Dịch Thừa Dương đã buông bỏ chuyện cũ.

- Cũng đã tầm trưa rồi cả nhà ta cùng vào ăn cơm trưa thôi.

Có gì chúng ta vừa ăn vừa nói cũng được mà
- Phải đó con cũng có chút đói bụng rồi, em bé trong bụng cũng vậy chúng ta ăn cơm thôi.

- An Lạc nhanh chóng tiếp lời bà Lâm mọi người cùng nhau vào bàn ăn bữa ăn diễn ra ban đầu cũng có một chút ngột ngạt nhưng ngay sau đó bầu không khí cũng vui vẻ hơn
- Cậu và Dinh An nhà tôi đã quen nhau bao lâu rồi? - Bà Lâm cất tiếng hỏi Lâm Nghĩa
- Dạ con và Dinh An chính thức yêu nhau được hai tháng rồi ạ.

Còn thời gian con yêu thầm cô ấy là cũng đã hai năm rồi ạ..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 74: Chương 74


Mọi người nghe xong đều hơi ngạc nhiên vậy là Lâm Nghĩa đã yêu thầm Dinh An từ khi Dinh An còn yêu Dịch Thừa Dương.
An Lạc cũng không khỏi bất ngờ trước chuyện này thật không ngờ anh ấy vẫn đợi chị Dinh An tới giờ này.
- Khi đó nghe tin chị Dinh An sắp kết hôn anh chắc là buồn lắm.

- An Lạc nhìn Lâm Nghĩa mà nói
- Phải, khi đó anh đã rất buồn sau đó liền đặt vé máy bay sang Úc du lịch và học thêm về kinh doanh.

Mãi đến sau này nghe người trên thương trường nói mới biết người khi ấy kết hôn với Dịch tổng là em chứ không phải Dinh An.

- Tiền bối khi ấy đã không kịp thông báo cho anh đến dự đám cưới của em thật thất lễ.

- Sau câu nói của An Lạc mọi người đều khá bất ngờ, nghe cách nói chuyện có thể nhận ra thật chất An Lạc cũng quen biết Lâm Nghĩa từ trước.
- Khi ấy em kết hôn sau đó lại liên tiếp xảy ra rất nhiều chuyện sau này khi đã ổn lại hoàn toàn mất thông tin để liên lạc lại với anh và mọi người.
- Quả thật sau khi tốt nghiệp anh cũng không còn thông tin để liên lạc với mọi người hôm nay gặp lại em xem như chúng ta có duyên hoặc do trái đất này tròn.
- An Lạc em và anh ấy quen biết nhau từ trước sao? - Dinh An cất tiếng hỏi An Lạc, cô cười rồi đáp
- Năm đó khi lên đại học em và tiền bối là học chung một trường cũng có một chút quen biết thật không ngờ người trong lòng của anh ấy lại là chị.
- Anh cũng không ngờ sau khi gặp lại em đã có chồng lại còn sắp làm mẹ, chúc mừng em.
- Cám ơn anh.
- Lâm tổng anh từ đại học đã quen biết vợ tôi bây giờ hai chúng ta trên thương trường lại hợp tác Dịch Thừa Dương tôi mời Lâm tổng một ly - anh nâng ly rượu vang đỏ lên mời Lâm Nghĩa đương nhiên Lâm Nghĩa biết người đang mời mình là ai nên cũng nâng ly uống cạn ly rượu với Dịch Thừa Dương.
- Hôm nay cậu tới đây xem như cũng đã xác định tình cảm với Dinh An nhà tôi, nhưng mà cậu Lâm à tôi không phản đối cậu và con gái tôi qua lại với nhau nhưng để tính xa hơn thì tôi nghĩ đây chưa phải là lúc thích hợp - ông Lâm nhìn Lâm Nghĩa mà nói chuyện của Dinh An và Dịch Thừa Dương ngày đó vẫn khiến ông canh cánh trong lòng, Dinh An và Dịch Thừa Dương bên nhau bốn năm đến cuối cùng vẫn là không bên nhau, tính cách quá khác biệt khốn chi bây giờ con gái chỉ mới qua lại với anh chàng này vài tháng.
An Lạc như biết được suy nghĩ của ba Lâm liền mỉm cười cất tiếng
- Ba, ngày ấy con và Thừa Dương kết hôn cũng rất nhanh nhưng mà đến bây giờ ba xem hai tụi con không những rất hạnh phúc mà còn có em bé nữa.
- Bác trai con biết bác đang lo lắng cho Dinh An nhưng con xin lấy danh dự của cả họ Lâm thề với bác con sẽ chăm sóc thật tốt cho Dinh An, từ nay đến cuối đời trong lòng chỉ có một mình cô ấy.

- nghe câu nói này của Lâm Nghiac trong lòng ông Lâm cũng đã phần nào đó thêm lòng tin với cậu.
- Được rồi chuyện này là chuyện cả đời của hai đứa ta không ép tụi con, mau ăn cơm đi.

- bà Lâm nhìn sắc mặt ông Lâm đã giãn một chút liền hiểu ý mà cất tiếng.
Sau bữa cơm trưa An Lạc muốn ở lại Lâm gia một chút nên Dịch Thừa Dương đã để cô ở lại chơi với ông bà Lâm còn mình thì lên công ty.
Lâm Nghĩa hiện giờ đang nằm trên giường của Dinh An.
- Anh vừa ra mắt đã lên giường con gái nhà người ta không sợ mất điểm sao? - Dinh An ngồi xuống chỗ trống bên cạnh Lâm Nghĩa mà nói.
- Phòng em chả phải cách âm rất tốt sao? Vả lại cửa phòng anh cũng khoá rồi đừng lo.
- Anh không về công ty sao định ở đây quấy giờ nghỉ trưa của em sao?

- Anh không phải tên cuồng công việc như Dịch tổng, em nói xem cái biệt danh khúc gỗ mặt lạnh mà trên thương trường nói tại sao lại đặt cho cậu ấy chứ.
- Anh nói như vậy để An Lạc nghe được em ấy sẽ bẻ gãy răng của anh đấy.

- Dinh An bật cười mà nói với Lâm Nghĩa
Lâm Nghĩa không nói gì liền kéo Dinh An nằm xuống dưới giường ôm chặt lấy cô.
- Bà xã em lỡ để anh bị em ấy bẻ gãy răng sao, hửm - Lâm Nghĩa vừa nói vừa ngắt mũi cô
- Em đương nhiên sẽ làm như vậy ai bảo nhìn mặt anh quá đáng ghét..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 75: Chương 75


- Được rồi không đùa nữa mau buông em ra, em đi tìm An Lạc không nói với anh nữa.

- Dinh An đánh vai Lâm Nghĩa một cái rồi nhanh chóng đứng dậy ra khỏi phòng tìm An Lạc.
Dinh An hỏi người làm trong nhà mới biết An Lạc đang ở trong phòng trước đây của mình ở Lâm gia mà nghỉ ngơi
- An Lạc em ở đây sao?
- Chị, em muốn ở lại thêm một chút nên đã kêu Thừa Dương về trước tối anh ấy sẽ quay lại đón em.
- Cũng được em ở đây cùng chị và ba mẹ tối hãy về Dịch gia.

Mau lại đây chị nhờ em một chuyện.
An lạc nghe Dinh An nói vậy cũng nhanh chóng lại ngồi cạnh bên Dinh An
- Có chuyện gì sao chị?

- Không phải từ nhỏ em đã có gu thẩm mỹ rất tốt sao, mau xem giùm chị cái nào được.

- Dinh An đưa cho An Lạc điện thoại của mình, trong điện thoại là những mẫu áo vest mới nhất hiện nay
- Chị định tặng quà cho tiền bối Lâm sao?
- Phải đó, sắp tới sinh nhật của anh ấy rồi chị muốn mua tặng anh ấy một món quà.

Em xem cái nào được chị nhìn mãi cũng không lựa được cái nào cả.
- Chị đã là món quà lớn nhất với tiền bối rồi dù có tặng áo vest hay không cũng không quan trọng.
- Lạc từ khi nào em lại sến súa như vậy chứ, mau mau lựa giùp chị đi.
- Được được đợi em một chút em xem qua đã, chị đừng hối em.
Sau một hồi ngắm nghía các mẫu áo trên điện thoại An Lạc cuối cùng cũng chọn ra được mẫu áo phù hợp với Lâm Nghĩa
- Mẫu này chị xem đi em nghĩ mẫu này sẽ hợp với người như tiền bối Lâm.
- Được cám ơn em đã chọn giúp chị nó làm chị đau đầu mấy ngày nay.
- Nhưng mà chị trước đó hãy nói em nghe tại sao chị và anh ấy gặp nhau hai người từ khi nào lại thành một đôi.
- Hazz chuyện này kể ra rất dài dòng khi nào thích hợp chị sẽ kể toàn bộ cho em nghe, à phải bé con trong bụng như thế nào có ổn không? Cả sức khoẻ của em nữa
- Dinh An em và bé con trong bụng đều ổn chị đừng cố đánh qua chuyện khác mau khai ra cho em - An Lạc nói rồi nham hiểm cù lét Dinh An
- Aaa nhột em đưng cù nữa được, được chị kể em nghe là được rồi.

Nhột chết chị rồi

- Tốt vậy chị mau kể đi em sẵn sàng nghe rồi đây
- Từ khi nào em lại hóng chuyện như vậy hả? Có phải tên họ Dịch chiều em thành ra như vậy không?
- Đừng nhắc đến anh ấy mau kể chuyện của chị đi
- Thật ra hôm ấy chị hẹn bạn cùng đến quán bar uống rượu chỉ là vui chơi một chút rồi về nhưng mà không ngờ lại quá chén say đến không biết trời trăng mây gió gì.

Em nghĩa xem chị say đến mức đi còn không nổi vô tình làm đổ rượu lên áo của anh ấy thế là anh ấy đùng đùng nổi giận bắt chị đền cái áo đó cho bằng, sau đó chị liền đưa điện thoại của mình cho anh ấy bảo anh ấy lưu số điện thoại của mình vào hôm sau chị tỉnh táo sẽ đến tìm đền bù cho anh ấy.
- Vậy hôm sau như thế nào? Chị đã đến tập đoàn Lâm Thị sao?
- Không có, chị chỉ hẹn anh ấy ra quán cà phê thôi cứ tưởng là đền bù xong là hết chuyện không ngờ anh ấy sau hôm đó ngày nào cũng bám théo chị sau đó thì như bây giờ em thấy.

Phải rồi An Lạc chị luôn có một chuyện rất thắc mắc em làm sao biết được chuyện anh ấy yêu thầm chị?
- Chị còn nhớ lần chị đến kí túc xá trường thăm em không? Khi đó chị đã vô tình đụng phải anh ấy đây có thể gọi là anh ấy đã trúng tiếng sét ái tình với chị ngay lần gặp đầu tiên đấy.
- Gì chứ? Chị không tin đâu làm sao có thể được chứ vả lại chuyện chị đụng phải anh ấy ngay cả bản thân chị, chị còn không nhớ
- Chị không nhớ nhưng chắc gì anh ấy đã giống chị chứ có phải không? Dinh An em chỉ muốn nói Lâm Nghĩa là chàng trai tốt khi còn học đại học anh ấy là hình tượng bạn trai lí tưởng của nhiều sinh viên nữ lắm đấy.

Chị mà không giữ anh ấy cho thật kĩ thì coi chừng mất.
- Chị… chị biết rồi em không cần đe doạ chị như vậy chứ.
- Tốt nhất hai nhanh chóng làm đám cưới đi hoặc ra cục dân chính đăng kí kết hôn luôn cũng được.
- Lạc Lạc em có vẻ rất ủng hộ Lâm Nghĩa thì phải nhìn ba mẹ cũng không gấp rút gả chị cho người ta giống em.
- Gặp người tốt như vậy chị phải nắm bắt càng sớm càng tốt chứ.

Đừng để người ta chạy mất.
- Được được em nghỉ ngơi đi không phiền em nữa chị về phòng của mình.
- Chị muốn em nghỉ ngơi hay muốn về phòng với ông xã tương lai đây.
- Con bé này đừng nói nữa - Dinh An đỏ mặt tía tai nhanh chóng ra khỏi phòng của An Lạc..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 76: Chương 76


Cứ như vậy thời gian cứ lặng lẽ trôi qua tình cảm của Dinh An và Lâm Nghĩa vẫn đang trên đà tiến triển rất tốt cả hai người còn đang tính chuyện tổ chức đám cưới vào mùa thu năm sau, bởi vì Dinh An rất thích mùa thu.
Cô và Tiểu Bạch bụng càng ngày càng lớn nên cũng rất ít khi gặp nhau chỉ có thể nói chuyện qua điện thoại, hôm nay khó khăn lắm Dịch Thừa Dương và Lưu Nhiên mới để cho hai người gặp nhau.
Hai bà bầu vừa gặp nhau đã ngồi xuống nói liên miên đến khi trời chập choạng tối.

Hôm nay vì gặp Tiểu Bạch cho nên tâm trạng cô rất tốt còn muốn anh chở đi ăn thịt nướng.
- Ông xã đột nhiên tiểu bảo bối trong bụng rất thèm thịt nướng.

- An Lạc chu chu môi nói với Dịch Thừa Dương

- Là tiểu bảo bối nhỏ thèm hay tiểu bảo bối lớn thèm thịt nướng- anh bật cười vừa lái xe vừa nói, nghe câu nói của anh An Lạc liền nói
- Anh đoán xem, bây giờ tiểu bảo bối nhỏ ở trong bụng em bảo bối cần gì đều thông qua em để thực hiện cũng như muốn ăn gì thì liền báo cho người mẹ là em đây biết.
- Được được bây giờ Dịch tổng tôi sẽ chở hai vị đi ăn thịt nướng.
Anh chở cô đến một quán thịt nướng nhỏ nhưng khá sạch sẽ, cô thì không sao ăn ở đâu cũng được miễn là có đồ ăn nhưng điều khiến cô thắc mắc tại sao anh lại chọn quán này, đây không phải là nơi mà anh thường chọn khi đi ăn
- Lão Dịch lâu lắm anh mới ghé thăm quán có phải quên thằng em này rồi không? - ngừơi đàn ông có dáng người không cao cũng không phải thấp bụng bia bước từ trong bếp ra mà nói
- Công việc quá bận hôm nay vợ tôi thèm thịt nướng đột nhiên nhớ ra cậu mở quán thịt nướng nên tôi đưa cô ấy tới ủng hộ cậu.
- Thì ra là anh dẫn chị dâu được hai người mau mau ngồi xuống em vào trong bếp một lát sẽ bưng đồ ăn lên ngay
Người đàn ông này tên A Ngư trước đây khi Dịch Thừa Dương còn nhúng tay vào thế lực ngầm của hắc bang anh đã vô tình cứu được A Ngư, từ đó anh ta đã đi theo Dịch Thừa Dương và là cánh tay phải của anh nhưng sau này kể từ khi kết hôn thì Dịch Thừa Dương đã hoàn toàn rút lui tập trung lo cho công ty nhà họ Dịch.
- Anh và anh ta có quen nhau sao? Nhìn hai người hình như rất thân thiết
- Chuyện kể ra rất dài khi nào có dịp sẽ kể em nghe
Cô gật đầu rồi lại bàn ngồi xuống chờ đợi mang món lên bụng của An Lạc bây giờ khỏi phải nói đã đánh trống biểu tình rồi.
- Đây đây anh Dịch món lên rồi, hai người ăn ngon miêng nhé tôi không làm phiền nữa.

- A Ngư cười nói rồi đi vào trong An Lạc cũng gật đầu như tỏ ý cám ơn với cậu ta.
- Được rồi để ăn nướng cho em cứ ngồi yên lo ăn là được.

ngôn tình hay
- Ông xã anh là nhất.

- An Lạc cười tươi nói với anh, nghe vợ nói câu này thì dù phải ngồi nướng thịt đến sáng Dịch Thừa Dương cũng đồng ý mà không than vãn câu nào.
- Sao có ngon không? - Dịch Thừa Dương vừa nướng thịt vừa hỏi cô
- Ừm rất ngon - An Lạc vui vẻ ngồi ăn thịt một cách ngon lành
Ăn uống no rồi anh thanh toán và đưa An Lạc về nhà.

Sáng hôm sau An Lạc nói với anh ở trong nhà hơi ngột ngạt nên cô muốn ra công viên đi dạo một lát anh muốn đi theo nhưng cô bảo không cần anh cứ làm việc của mình đi, cô đi dạo một lát rồi sẽ về.
Nhưng mà đã hai tiếng đồng hồ trôi qua anh vẫn chưa thấy cô quay trở về trong người luôn cảm thấy bất an.

Đang định ra ngoài tìm cô thì chuông điện thoại của anh trong túi quần vang lên.
- Chủ tịch, thiếu phu nhân đang ở trong bệnh viện cấp cứu tình hình không mấy khả quan anh mau vào bệnh viện đi.

- một tên vệ sĩ đã gọi đến báo cho anh biết, thật ra hôm nay là ngày nghỉ của hắn vì anh sẽ ở nhà với An Lạc nên đã bảo anh ta nghỉ ngơi đang trên đường mua ít đồ về nhà thì thấy ở gần công viên có rất nhiều người tụ lại, cũng có chút tò mò lại gần xem thử có chuyện gì hắn ta mới hoảng hốt nhận ra là thiếu phu nhân của nhà mình
Hắn ta nhanh chóng đưa cô tới bệnh viện rồi báo cho Dịch Thừa Dương biết.

Tuy trình độ của hắn không cao nhưng nhìn tình trạng của thiếu phu nhân khi được đưa vào cấp cứu hắn cũng đoán được khả năng cả mẹ vào con an toàn là rất thấp.
Bây giờ trên người hắn chiếc áo hắn mặc dính đầy máu là máu khi hắn bế cô đến bệnh..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 77: Chương 77


Suốt thời gian cô ở trong phòng cấp cứu anh đều túc trực ở bên ngoài hoàn toàn không rời khỏi một bước.

Ba mẹ anh cùng với dì Tôn khi nghe tin anh báo cũng gấp gáp chạy tới bệnh viện.
- Thừa Dương, A An Lạc con bé sao rồi? - mẹ Dịch bám lấy hai vai anh mà hỏi
- Cô ấy vẫn còn cấp cứu từ khi đưa vào tới bây giờ, vẫn chưa có bác sĩ hay y tá nào bước ra cả.
- Tại sao? Tại sao bao nhiêu chuyện đều đổ vào người con bé - Bà Tôn ngồi bệt xuống sàn mà khóc, cả bà và An Lạc chỉ vừa mới nhận lại nhau không bao lâu nay lại xảy ra chuyện này ông trời quả thật rất biết trêu người.
Chờ khoảng hơn ba mươi phút nữa bác sĩ chính của ca phẫu thuật cũng đã bước ra khỏi phòng cấp cứu
- Bác sĩ vợ tôi sao rồi? Cô ấy và đứa bé không sao chứ? - Thừa Dương có chút vội vàng nắm lấy tay áo bác sĩ mà hỏi dồn dập
- Dịch Tổng ngài bình tĩnh nghe tôi nói, bây giờ tình hình của thiếu phu nhân không mấy khả quan chúng tôi chỉ có thể giữ lại một trong hai người mà thôi.

Mau ngài nhanh chóng đưa ra quyết định giữ lại người mẹ hay là đứa bé.
Nghe xong lời nói của vị bác sĩ cả nhà họ Dịch lẫn dì Tôn đều như tiếng sét đánh ngang tai.

Dịch Thừa Dương khỏi cần nói cũng biết bây giờ anh đang đau khổ như thế nào, đứa bé này anh và cô đã mong đợi nó biết bao nhiêu, cả hai người còn chuẩn bị ồhng cho đứa con này của họ.
Tuy cần con nhưng anh yêu cô, không có cô thì coi như anh chẳng còn gì
- Cứu cô ấy, các người nhất định phải cứu cô ấy cho bằng được.
- Vậy Dịch tổng anh kí vào đây.

- Dịch Thừa Dương tay run run cầm bút kí vào tờ giấy trên tay nữ y tá, nếu ai để ý có thể thấy mắt của anh lúc này cũng đã ngập nước chỉ chờ rớt xuống nhưng anh đã nhanh chóng kiềm chế không để giọt nước mắt nào rơi xuống.
Ông Dịch thấy con trai mình như vậy cũng không khỏi đau lòng đi đến vỗ vai anh.
- Ba, con không sao đừng lo cho con bây giờ quan trọng là cô ấy không sao!
- Ba tin con bé sẽ vượt qua được cửa ải này, người tốt như con bé ông trời sẽ không vô tình như vậy.
Kể từ lúc anh kí tên vào tờ giấy đến lúc kết thúc ca phẫu thuật của cô cũng là chuyện của một tiếng trước.

Mạng của cô may mắn giữ được nhưng đứa con mà cô và anh hằng mong ước đã không còn trên đời.
- Mẹ, mẹ nghĩ sau khi cô ấy tỉnh lại con nên trả lời cô ấy như thế nào đây? - Anh Thừa Dương nhìn cô qua tấm kính trước cửa phòng bệnh rồi cất tiếng hỏi bà Dịch đứng bên cạnh

- Chuyện này không thể tránh khỏi, mẹ chỉ mong con bé sớm vượt qua cú sốc này.

Con cũng đừng quá đau lòng đợi sau khi con bé điều trị bệnh ổn điinh hai đứa lại tiếp tục kế hoạch có con hai đứa còn trẻ mà.

Năm xưa bố của con cũng hơn ba năm tuổi mới có con.
Anh không nói gì chỉ nhẹ gật đầu, anh biết anh và cô còn trẻ nhưng bệnh tình của cô việc có thai vốn dĩ đã không tốt nay lại thêm tai nạn lần này.

E rằng sau này muốn mang thai cũng sẽ ảnh hưởng không tốt.
Sáng hôm sau, anh ngồi bên cạnh giường bệnh nắm lấy tay cô chờ cô tỉnh lại.

Ba mẹ và dì Tôn anh đã bảo họ về nghỉ ngơi một chút, một mình anh ở đây là được rồi.
Cô cử động nhẹ ngón tây rồi lờ mờ mở mắt tỉnh lại sau cuộc phẫu thuật dài.

Điều đầu tiên cô cẩm nhận được không phải là nỗi đau do tai nạn gây ra mà là bụng của cô đã xẹp xuống, cô bất giác quay sang nhìn anh
- C…con của chúng ta đâu rồi? Tại sao? Bụng của em con của em- Cô mất bình tĩnh mà có hơi lớn tiếng, anh vội vàng ngồi lên giường nắm lấy bả vai cô trấn an
- Ngoan, em đừng kích động con chỉ là tạm xa chúng ta một thời gian sau này con sẽ quay lại.

Đừng kích động sẽ không tốt cho em.
- Huhuhu e…em không muốn, em muốn gặp con tại sao? Tại sao ông trời lại tàn nhẫn với em như vậy?- cô bật khóc nức nở rồi lại nhìn thấy con dao gọt trái cây ở trên bàn liền đẩy anh ra mà chộp lấy con dao
- An Lạc em bình tĩnh lại, đưa dao cho anh ngoan đừng làm chuyện dại dột..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 78: Chương 78


- Em muốn đi gặp con để xin lỗi nó, tại em mà con mới thành ra như vậy LÀ LỖI CỦA EM- cô vừa khóc nức nở vừa lớn tiếng la hét
Trên tay cô vẫn đang cầm con dao, anh rất sợ cô làm chuyện hại mình nhưng mỗi khi anh định tiến lại gần cô sẽ cầm con dao khua lại trước mặt hoặc để sát vào người như chờ cơ hội anh lại gần cô sẽ đâm vào người mình.
- Nếu em thật sự làm chuyện hại bản thân mình đổ máu thì anh cũng sẽ lấy con dao em đang cầm trên tay đâm thẳng vào người mình.
- E…em không muốn anh bị thương, e…em em không muốn mà - thấy cô hơi mất đề phòng anh nhanh chóng lại gần cầm lấy mũi dao rút khỏi tay cô ném xuống đất, do có hơi sắc nên khi cầm ném xuống đất lưỡi dao đã cứa vào lòng bàn tay của anh khiến nó chảy máu, cô thấy như vậy liền hoảng loạn
- Anh anh bị thương là lỗi của em, lỗi của em- Thừa Dương hiểu rõ An Lạc bây giờ đang rất hoảng loạn chỉ mỉm cười ôm lấy cô, bế cô đặt lên trên giường.
- Không sao, không sao em đừng hoảng anh sẽ nhờ y tá băng lại.

Đừng hoảng anh không sao.

- anh dùng tay còn lại vuốt những cọng tóc dính trên mặt cô xuống
- Đừng làm chuyện gì hại bản thân mình nữa biết chưa? Khi nãy, em làm anh rất sợ anh không thể vừa mất con lại vừa mất vợ.

Con có thể có lại nhưng mà em, nếu lỡ em xảy ra chuyện gì thì anh biết đi đâu để tìm em.

- anh vừa nói vừa nhẹ nhàng đặt lên trán cô một nụ hôn.
Lưu Nhiên ở bên ngoài cửa chứng kiến một màng này cũng không khỏi đau lòng cho anh và cô, thấy tay Dịch Thừa Dương chảy máu hắn quay lại phòng làm việc lấy bông băng mang qua băng bó cho anh.
- Tôi vào được chứ? - lúc này anh mới buông cô ra quay sang nhìn Lưu Nhiên
- Đừng nhìn tôi như thế khi nãy không muốn cản trở hai người nói chuyện tôi đã quay về phòng làm việc lấy cái này - Lưu Nhiên dơ bịch sơ cứu vết thương cùng bông băng trước mặt anh và cô
- Đừng nhìn nữa, lại đây bác sĩ băng bó vết thương.

Yên tâm đi, đây là nghề của tôi.

- Lưu Nhiên kéo Dịch Thừa Dươmg ngồi xuống ghế từ từ băng bó vết thương do bị dao cứa vào ban nãy.
- Cám ơn cậu Lưu Nhiên.

- anh nói, từ khi quen biết Dịch Thừa Dương đây là lần đầu tiên hắn nghe được câu cám ơn từ miệng anh ta.
- Không cần cám ơn tôi, lần sau đến dự đám cưới của tôi đi phonv bì nhiều một chút là được.
- An Lạc, em không sao chứ?- Lưu Nhiên đứng dậy lại gần chỗ An Lạc
- E…em không sao.
- Anh biết hiện tại em chưa thể vượt qua nỗi đau này nhưng mà em phải phấn chấn nên biết đâu một ngày đẹp trời đứa bé sẽ quay về.

Em và Thừa Dương còn trẻ còn rất nhiều thời gian.

Đừng buồn nữa hãy cười thật tươi lên.
- Ừm cám ơn anh.
- Được rồi không làm phiền hai người nữa tôi đi làm việc đây, tạm biệt.
Sau khi Lưu Nhiên rời đi, anh lại gần bên cạnh An Lạc ôm lấy cô
- Ngủ một lát được không? Anh mệt một chút, muốn ôm em ngủ.
- Ừm - cô và anh cùng nằm xuống từ từ chìm vào giấc ngủ, mãi cho đến quá trưa anh giật mình tỉnh dậy thấy cô vẫn nằm trong vòng tay anh ngủ ngon lành.
- Anh thức dậy rồi sao? Mấy giờ rồi? - cô dụi mắt, giọng ngái ngủ hỏi anh
- Không quan trọng mấy giờ, chuyện quan trọng là em phải nghỉ ngơi thật tốt.

Đừng làm anh lo lắng.
- Em hứa, em hứa sẽ ngoan ngoan không làm anh phải lo lắng nữa.

Nhưng mà em muốn xuất viện oẻ bệnh viện rất ngột ngạt trước đây em ở bệnh viện lâu như vậy bây giờ có chút ám ảnh.
- Được anh sẽ hỏi bác sĩ làm thủ tục cho em xuất viện nhưng mà anh sẽ đưa em về nhà chính, ở đó có mẹ chăm sóc cho em anh cũng yên tâm hơn.

Sắp tới anh phải đi công tác xa, để em một mình anh không yên tâm.
Nghe anh nói đi công tác xa cô vừa vòng tay ôm lấy eo anh
- Anh đi công tác xa sao? Là ở đâu lận? Anh đi bao lâu?
- Ngoan anh chỉ đi một tuần, chi nhánh ở Đức có một vài hợp đồng xảy ra sự cố.

Họ buộc anh sang giải quyết.
- Vậy anh giải quyết công việc xong phải lập tức trở về với em có được không?
- Đương nhiên là được, anh sẽ về với em thật sớm.

Đợi anh!.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 79: Chương 79


Mới đây mà chuyện cô xuất viện về nhà chính Dịch gia và anh đi công tác cũng đã được hai ngày rồi.

Thời gian hai ngày này nhoè có bà Dịch cùng dì Tôn thường xuyên cùng cô trò chuyện mà tâm trạng của cô cũng tốt hơn hẳn.

Bà Tôn định sẽ quay về Mỹ nhưng thấy tình hình của cô như vậy cho nên một tuần trước bà đã quyết định giao công việc bên Mỹ cho chồng bà tiếp quản, còn bà sẽ tiếp quản ở Trung Quốc cũng là vì tiện cho việc chăm sóc cô hơn.

- An lạc ta và mẹ chồng của con định chiều nay sẽ đi mua sắm rồi cùng uống trà chiều con đi chung cho vui- bà Tôn ngỏ lời tuy là nói cùng bà Dịch đi mua sắm nhưng chủ yếu cả hai muốn An Lạc ra ngoài cho thoải mái một chút, cô ở nhà hoài cũng ngột ngạt.

- Dạ được vậy con xin phép lên phòng chuẩn bị đồ ạ.

- Ừm, con đi đi.

Cô nhanh chóng lên phòng chọn một chiếc đầm màu trắng nhẹ nhàng, sau khi chọn đồ xong An Lạc lại cầm lấy chiếc điện thoại mở lên xem hoàn toàn không có một tin nhắn hay cuộc gọi nào từ Dịch Thừa Dương.

- Anh hay lắm ngay cả một tin nhắn cũng không có, tốt nhất anh hãy đi luôn đi, đừng về nữa.

Chiều hôm đó cô cùng mẹ chồng và dì Tôn ra ngoài mua sắm, cô cũng muốn đi mua quà cưới cho Khổng Bạch tiếp đó cô sẽ mua đồ cho em bé trong bụng của cô ấy, nghe nói Tiểu Bạch mang thai con gái đầu lòng.

Đứng trước gian hàng cho trẻ em sơ sinh trong lòng An Lạc như có điều gì gợn sóng, cô đứng đưa tay xoa lấy bụng mình hành động này vô tình bà Dịch đã nhìn thấy,
- Lạc Lạc con làm sao vậy?
- Con không sao đâu ạ, mẹ xem cái này có dễ thương không con định sẽ mua làm quà cho em bé trong bụng Tiểu Bạch khi con bé chào đời.

- Được, rất dễ thương lựa thêm vài mẫu nữa đi, ta và con cùng mua.

- Vâng.

Cứ như vậy nay đã là ngày cuối cùng chuyến công tác của ông xã cô.

Hay cho Dịch Thừa Dương suốt một tuần vừa qua anh không hề gọi về cũng chả thèm nhắn tin hỏi han cô.

An Lạc ngồi trên ghế sofa nhìn màn hình điện thoại mà thêm tức tối
- Tến chết bầm, tên vô lương tâm anh mà quay về nhất định sẽ phải ngủ sofa hai tháng liên tiếp.

Bây giờ nhìn lịch cô mới phát hiện hai ngày nữa là đám cưới của Tiểu Bạch, nếu cô trong bộ dạng ủ rũ như này đến đám cưới nhất định sẽ bị cười chê vả lại còn làm cho Tiểu Bạch lo lắng.

Cô quyết định gác lại mọi chuyện buồn đã qua tươi cười với cuộc sống hiện tại, bé con ở trên đó chắc chắn vẫn mong cô phải mạnh mẽ, vui vẻ sống tiếp cô liền lấy cây son môi son một lớp mỏng nhìn cho gương mặt tươi tỉnh hơn.

Tôi hôm đó, khi ăn cơm mọi người trong nhà đều nhận ra sự thay đổi này của cô, ai ai cũng vui mình và mọi người đều có cùng một suy nghĩ người vui mừng nhất có lẽ chính là người đang không có mặt ở nhà.

Đúng hai giờ sáng khi tất cả mọi người đều ngủ say rồi, chiếc xe hơi màu đen bóng loáng dừng ở trước cổng nhà họ Dịch, người đàn ông từ trên xe bước xuống trên người vẫn là bộ vest thắt cà vạt nghiêm chỉnh.

Đoán không nhầm anh ta đã làm việc cho tới tận giờ này mới về nhà người đó không ai khác chính là Dịch Thừa Dương.

Vì không muốn làm phiền quản gia hay người trong nhà anh đã dùng chìa khoá dự phòng của mình mà vào trong nhà.

Chậm chậm bước lên phòng ngủ, cô vẫn ngủ ngon lành trong chăn ấm nệm êm mà không hay biết chồng mình đã quay trở về.

Cởi áo khoác bên ngoài ra anh tiến lại giường cúi xuống hôn vào má cô một cái, không biết do cảm nhận được mùi cơ thể hay do nụ hôn của anh làm cô giật mình tỉnh giấc.

- Anh cuối cùng cũng chịu mò về rồi sao? - cô vòng tay ôm lấy cổ anh giọng ngái ngủ có chút trách móc anh mà nói
- Bà xã em là đang dỗi sao? Hửm - Anh ôm lấy cô dậy, hai chân cô đang quấn chặt lấy hông của anh nếu không cẩn thận cô sẽ té xuống đất mất.

- Em lại quên đóng cửa ban công như vậy gió vào rất dễ bị cảm.

- Bị cảm cũng không cần anh lo.

- Được rồi đừng giận nữa, anh có mua quà cho em thử xem có thích không.

Anh bế cô lại ghế sofa lấy túi quà mà anh đã mua về là một chiếc đầm dự tiệc và một bộ trang sức
- Cái này em có nhiều rồi anh còn mua làm gì nữa, thật lãng phí tiền mà
- Cái này là phiên bản giới hạn đấy, em xem có thích nó không? Nếu không thích em có thể trả lại anh, anh sẽ tặng hoặc bán nó cho người khác.

- Ai nói là em không thích nó chứ, anh đã tặng đừng hòng được hoàn trả.

- Được rồi chúng ta đi ngủ thôi!
Vài ngày sau.

Nhanh thật, hôm nay đã là ngày Tiểu Bạch bạn thân của cô mặc váy cưới lên xe hoa chính thức trở thành một người vợ.

- Tiểu Bạch nhất định phải hạnh phúc đấy có biết chưa?
- Mình biết rồi mà, cậu cũng phải hạnh phúc đấy
- Chúng ta cùng nhau sống thật hạnh phúc, ôm một cái.

- hai người ôm lấy nhau, cả hai đều nở trên môi nụ cười hạnh phúc.

- Tới giờ làm lễ rồi hai đứa nhanh một chút, Tiểu Bạch con đi cẩn thận một chút để ý em bé trong bụng.

- Dạ con biết rồi.

- Bé con, con phải ngoan ngoãn đừng quậy để mẹ và ba con hoàn thành buổi hôn lễ này biết chưa? - An Lạc xoa xoa bụng Tiểu Bạch mỉm cười mà nói.

- Được rồi mình ra ngoài thôi đừng để trễ giờ lành, Lưu Nhiên chắc hẳn sốt ruột chờ cậu bước ra lắm rồi.

.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 80: Chương 80


Sau hai giờ đồng hồ hôn lễ của Tiểu Bạch và Lưu Nhiên cũng đã kết thúc trong sự chúc phúc của mọi người, đặc biệt là ba mẹ hai bên gia đình.
Sau buổi lễ Lưu Nhiên đã đưa Tiểu Bạch về căn biệt thự mà anh mới mua để chuẩn bị đón vợ và con về ở.
Cô cũng tạm biết bố mẹ chồng mà trở về căn biệt thự riêng của anh.

Tôi hôm đó sau khi xử lí tài liệu ở thư phòng xong xuôi, anh quay về phòng nghỉ ngơi
- Ông xã - cô mặc đầm ngủ hai dây màu đen khoét sâu để lộ vòng một đầy đặn của mình
Anh càng nhìn càng nóng bức trong người, quả thật anh không nhớ được lần cuối anh và cô làm là khi nào nữa.
- Ông xã, hôm nay chúng ta cùng nhau uống rượu có được không? - cô đi lại bàn cầm hai ly rượu vang đỏ đã chuẩn bị sẵn đưa cho anh một ly.
- Hôm nay, em lại tính bày trò gì đây đột nhiên lại muốn uống rượu trước giờ em đâu có như vậy.

- anh vừa nói vừa kéo cô lại ôm vào người mình.
- Người ta chỉ muốn mời Dịch tổng một ly thôi, vậy mà anh cũng khó khăn sao?
- Được rồi em đừng dỗi, bây giờ anh uống đây- vừa nói anh vừa uống cạn ly rượu trên tay

- Em đột nhiên không muốn uống nữa anh uống giùm em đi
Anh nhìn cô, cô nhìn anh mỉm cười cuối cùng cũng chỉ là mình anh uống cạn hai ly rượu.
- Bà xã, em tính chơi mèo vờn chuột tới khi nào? Em thừa biết anh vừa nhìn thấy em mặc cái đầm này sẽ ngay lập tức muốn đè em ra.

Tại sao lại còn bắt anh uống rượu.

- anh dùng tông giọng trầm ấm nói vào tai cô rồi lập tức bế cô quăng xuống giường
- Anh nhẹ một chút, em cũng biết đau mà.
- Vậy em có biết nãy giờ th*n d*** của cũng phát đau rồi không? Em nên giữ sức để cầu xin anh dừng lại thì đúng hơn.
- Aaaa ư… anh nhẹ thôi… aaaa đừng cắn
- Ngoan, chúng ta tạo em bé làm mạnh một chút mới nhanh có em bé.
- C..

có cái đầu anh,,… ưm aaa nhẹ lại- cô chỉ còn cách nằm dưới thân anh r*n r*
Đếm đó không biết bị anh làm bao nhiêu lần, chỉ biết lần nào ra anh cũng đều bắn hết vào bên trong khiến bụng cô trướng to.
Sáng hôm sau tỉnh dậy ngoài quần áo tứ tung trên sàn, thì còn lại là bằng chứng cho trận ân ái đêm qua rơi xuống.
- Em dậy rồi, còn đi được không hay anh bế?
- Anh im miệng cho em.

Tại ai mà em thành như vậy chứ.
- Cũng không thể tránh anh được do em quyến rũ anh.
Cô lườm anh một cái rồi tự mình đi từng bước một vào trong phòng vệ sinh, nhìn thấy khiến anh không khỏi bật cười rồi đi xuống nhà uống trà.
Thấp thoáng mới đó đã một tháng sau, Lưu Nhiên và Khổng Bạch đang chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng để đón em bé chào đời từ quần áo, nôi cho đến bình sữa, tả.

Ba mẹ chồng cô cách đây hai tuần đã đi du lịch cùng với dì Tôn, từ ngày giao chi nhánh bên Mỹ cho chồng tiếp quản dì Tôn xem ra khá rảnh rỗi nên đã rủ ba mự chồng cô đi du lịch.
Dinh An và tiền bối Lâm Nghĩa tình cảm của họ ngày càng mặn nồng, dự là cuối năm nay sẽ tổ chức lễ cưới.

Hai bên gia đình đã gặp mặt nói chuyện và đồng ý cho hôn sự này
Mọi chuyện đang diễn ra rất tốt đẹp và yên bình, bệnh tình của cô nhờ điều trị và thuốc thang đầy đủ nên cũng đã kiềm hãm và đỡ đi rất nhiều.
- Bác à, hôm nay nấu món gì vậy? - cô hỏi quản gia
- Là canh cá mà cô thích ăn- quản gia mở nắp nồi ra mùi cá xộc nên vào mũi khiến cô chạy vào nhà vệ sinh vội
- Thiếu phu nhân cô sao vậy? Không phải đó là món cô thích nhất sao? Hay thiếu phu nhân, tháng trước chẳng phải cô và thiếu gia thân mật sao?
- Ý của bà là…
- Phải chính là như vậy, cô đợi một lát tôi đi mua que thử thai giúp cô.
Sau khi quản gia chạy đi mua que thử thai, An Lạc mới định thần lại đặt tay nên bụng mình
“ Bé con, có phải là con thật sự đã quay về với ba rồi có đúng không?”
Sau hơn ba mưới phút, quản gia cũng mua que thử thai về cô liền nhanh chóng vào bên trong nhà vệ sinh thử, kết quả làm cô hét toáng lên chạy ra bà quản gia
- Bà xem, bà xem là hai vạch vậy là con được làm mẹ rồi, bé con đã quay về với con rồi.

- bà quản gia cũng gật đầu vui mừng với cô, cuối cùng sau bao nhiêu chuyện thì cậu chủ và cô cũng đã có trái ngọt.

- Bà hãy giúp con giữ bí mật, con muốn tối nay sau khi anh ấy về nhà con sẽ tự mình nói cho anh ấy biết.
Bà quản gia vui vẻ gật đầu, tối đó sau khi anh tan ca trở về nhà không khí trong nhà vẫn như vậy chỉ là hôm nay trên bàn ăn có hơi nhiều món.
- Hôm nay nhà có khách sao? Sao lại nấu nhiều như vậy?
- Là thiếu phu nhân muốn ăn ạ - một người làm trong nhà lên tiếng.
- Hôm nay cô ấy bị heo nhập sao? Bình thường phải dùng lực ép thì mới chịu ăn một chút.
Anh vừa nói vừa đi lên phòng tìm cô, vừa mở cửa ra thì anh bị cô ôm chặt lấy
- Ông xã, cuối cùng anh cũng về rồi.
- Em có chuyện gì vui sao?
- Ừm đúng là rất vui, em có nên chia sẻ chuyện vui này cho anh biết không?
- Anh rất muốn biết em mau nói đi
Cô mỉm cười nói vào tai anh
- Em có thai rồi, chúng ta lên chức rồi!.
 
Back
Top Bottom