Cập nhật mới

Ngôn Tình Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi

Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 40: Chương 40


- Anh ấy rất bận không có thời gian, có gì ba nói với con là được
- Ba muốn gặp con rể của mình mà khó khăn vậy sao?
- Con không có ý đó, để con gọi cho anh ấy.

Không biết là vô tình hay cố ý nhưng khi vừa nhắc tên Lưu Nhiên khoét miệng ai đó lại nhếch nên cười.

Cô vừa nhấc máy gọi đầu dây bên kia liền bắt máy ngay lập tức
- Vợ à, gọi anh có chuyện gì sao?
- Tối nay ba em muốn mời anh qua nhà ăn cơm
- Được anh sẽ qua
- Đồng ý nhanh vậy sao? Tối nay anh không phải trực ở bệnh viện sao?
- Không cần, tới ăn cơm là phụ đón em là chính.

- Được vậy em cúp máy đây, tối gặp lại anh
- Được
Cô cúp máy rồi bỏ điện thoại lại vào trong túi xách
- Anh ấy nói tối nay sẽ đến
- Vậy để em đi chuẩn bị - cô ả liền quay sang nói với Khổng lão gia
- Không cần, tôi sẽ tự làm không phiền đến cô.

Nói rồi cô đi thẳng vào trong bếp cùng người làm chuẩn bị nguyên liệu, thoáng một cái cũng đã chập chờn tối giờ tan tầm anh liền lái xe đến Khổng gia.

Người làm trong nhà ai ai cũng biết anh là con rể tương lai của lão gia, vừa xuống xe ai cũng cúi chào.

- Ông xã, anh tới rồi - cô nghe tiếng xe đã từ bên trong chạy ra, ôm lấy anh.

- Ngoan, ở đây là nhà ba em đừng như vậy lát về sẽ bù cho em - anh vuốt tóc cô rồi nói, cô nghe vậy liền buông anh ra, ngay lúc đó Khổng lão gia cùng cô tình nhân của mình cũng ra đón anh
- Lưu Nhiên tới rồi sao, mau mau vào trong dùng bữa
- Vâng.

Tất cả mọi người đều ngồi vào bàn ăn, anh ngồi bên cạnh cô đối diện anh là ả tình nhân của Khổng lão gia.

Không biết là có phải cô đa nghi nhưng nhìn ánh mắt cô ta nhìn Lưu Nhiên cô có chút nghi ngờ.

- Lưu Nhiên, hôm nay ta gọi con đến là muốn thông báo với con một chuyện.

- Bác trai, bác cứ nói đi ạ
- Đây là Giai Hi, cô ấy từ nay sẽ thay mẹ của Tiểu Bạch bên cạnh chăm sóc cho ta cũng là dì của các con.

- Ba - cô đặt mạnh đôi đũa xuống bàn, anh liền nắm chặt lấy tay cô vì anh biết lúc này càng nói chỉ khiến cô càng thêm tức giận.

Thấy anh nắm lấy tay mình cô cũng thôi không nói gì chỉ quay mặt đi chỗ khác.

- Tiểu Bạch còn nhỏ, dì đừng để bụng cô ấy
- Không sao, không sao mau ăn đi đồ ăn nguội cả rồi - cô ả nói rồi liền gắp vào bát của anh một miếng thịt, cô liền gắp nên bỏ vào miệng mình
- Cô nên no cho ba tôi hơn là chồng của tôi.

- Tiểu Bạch, đừng suy nghĩ nhiều ta chỉ cảm thấy Lưu Nhiên đi làm mệt như vậy nên ăn nhiều một chút.

- Vậy sao? Cám ơn cô đã quan tâm.

- Được rồi con đừng làm loạn nữa, hôm nay ta với Lưu Nhiên ăn cơm cùng nhau phải uống một chút mới đúng.

- Hai người uống ít một chút, lát nữa anh ấy còn đưa con về nhà.

- Phòng của con ở đây vẫn dọn ngọn ngàng, sạch sẽ hai đứa có thể ngủ lại đây.

Yên tâm đi.

Vì quá vui nên cả anh và Khổng lão gia đều quá chén
- Cô đưa ba tôi nên lầu nghỉ ngơi đi ở đây có tôi lo rồi.

Giai Hi nhìn Lưu Nhiên rồi lại nhìn Khổng lão gia cuối cùng cô ta cũng cùng người làm đỡ ông Khổng về phòng nghỉ ngơi.

- Em đã uống đừng uống anh còn dám uống, say tới như vậy.

- Bà xã, ba vợ mời anh đó không lẽ anh lại trái ý ông ấy.

Ngoan chúng ta nên phòng của em nghỉ ngơi anh hơi mệt.

- Nào đứng dậy, em đưa anh nên nghỉ ngơi.

Cô dìu anh nên phòng rồi vào phòng tắm thay đồ, từ ngoài cửa Giai Hi bước vào trên người cô ta đang mặc chiếc đầm ngủ hai dây
- Cuối cùng, em cũng gặp được anh được ngắm anh ở khoảng cách gần như thế này - cô ta vừa nói vừa tiến lại v**t v* mặt Lưu Nhiên
- Anh nói xem chúng ta có phải rất đẹp đôi? Lưu Nhiên, em yêu anh- cô ta từ từ cúi mặt xuống định hôn nên môi anh thì anh bỗng mở mắt dậy đẩy cô ta ra
- Cô làm gì vậy?
- Anh nhỏ tiếng một chút, để vợ tương lai của anh nghe thấy thì không hay đâu
- Tại sao giờ này cô còn ở đây? Không phải cô nên bên cạnh chăm sóc bác trai sao?
- Em muốn chăm sóc cho anh hơn là ông ấy, anh xem em có chỗ nào không bằng Khổng Bạch.

- ả vừa nói vừa cọ sát b* ng*c của mùnh vào tay anh, ngay lập tức anh đẩy ả ta ra cùng lúc này cô từ trong nhà tắm bước ra.

- Tại sao cô ở đây? Còn ăn mặc như thế này? Cô đang quyến rũ con rể của chồng mình sao?

- Tôi chỉ qua xem tình hình cậu ấy một chút không có gì thì tôi về phòng đây.

Ả vừa dứt lời liền quay người trở về phòng, cô định quay người nói chuyện với anh thì đã bị anh bế sốc nên giường hôn tới tấp hành động khi nãy của không may đã k*ch th*ch anh.

- Ưm… đừng… tóc em chưa kh.

.

a khô - cô cố đẩy anh ra khỏi mình, sau một hồi ôm hôn anh cũng buông cô ra
- Cô ta khi nãy làm gì sao? Đột nhiên anh lại như vậy
Anh không nói gì chỉ ôm cô từ phía sau, dụi đầu vào cổ hít hương thơm rồi từ từ kéo áo cô xuống.

- Trả lời em - cô nắm lấy tay anh đang kéo áo mình xuống
- Cho anh xong rồi sẽ nói em nghe - anh vừa xoay người cô lại hôn từ cổ cô xuống
Cứ thế cô bị anh hành đến tận nửa đêm, khi cô cầu anh tha đến khô cả họng
- Ả Giai Hi này cũng không vừa chỉ vài phút đã làm bác sĩ Lưu không kiềm chế được cơn đ*ng d*c.

- Nhưng chỉ làm với em, cơ thể này của anh giờ hoàn toàn thuộc về em.

.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 41: Chương 41


Sáng hôm sau, Khổng Bạch từ sớm để chuẩn bị bữa sáng cho anh với lại cô định nấu một chút đồ bổ cho An Lạc, vừa xuống bếp đã nhìn thấy Giai Hi cô lại nghĩ đến chuyện đêm hôm qua.

Hôm qua nếu cô không ở đây chắc chắn ả ta sẽ không tha cho chồng sắp cưới của cô quả như cô nghĩ cô gái này dù tuổi đời còn ít nhưng mưu mô thì có thừa.
Quay trở lại bệnh viện nơi phòng bệnh của cô, cô ngồi im trên giường nhìn người đàn ông trước mặt đang gọt trái cây
- Nhìn đủ chưa? - Thừa Dương tay vẫn gọt trái cây đều đều khẽ cất tiếng nói
- A…ai nhìn anh chứ mà anh không có việc gì làm sao? Tại sao cứ ở chỗ tôi hoài thế?
- Tôi là đang làm việc đây, em không thấy sao
- Làm việc gì chứ? - An Lạc bĩu môi nói
- Chăm sóc em là công việc quan trọng nhất của tôi đã hiểu chưa?

- Ba mẹ tôi đâu? Sao không thấy họ đến thăm tôi còn cả chi hai của tôi nữa - cô không quan tâm đến câu trả lời của anh mà nhanh chóng hỏi câu khác
- Ba mẹ và chị gái của em họ… đang rất bận chư thể đến thăm em.

Chờ họ hết bận công việc sẽ lập tức tới thăm em.

- anh không thể nói cho cô biết sự thật, bây giờ cô mất trí cũng tốt cô sẽ không nhớ những chuyện không vui trước đây cũng sẽ không nhớ tới chuyện cô bị ba mẹ đem ra làm người thay thế cho chị gái.
Từ bên ngoài Khổng Bạch cùng Lưu Nhiên đã bước vào trong phòng
- Lạc Lạc mình có nấu ít đồ bổ cho cậu một lát nhớ ăn đó có biết chưa?
- Ùm, cậu là tốt nhất - cô cười tươi với Khổng Bạch
- Hai người ở đây nói chuyện anh và Thừa Dương ra ngoài một lát, sẽ quay lại ngay.

- Lưu Nhiên cất tiếng nói rồi cùng Thừa Dương bước ra ngoài.
- Tiểu Bạch dạo này cậu không khoẻ sao?
- Không có, mình rất khoẻ mà chỉ có đôi lúc hơi choáng một chút không sao đâu?
- Nhìn thần sắc của cậu dường như không tốt cho lắm hay cậu nói bác sĩ Lưu làm kiểm tra sức khoẻ cho cậu đi
- Không cần đâu, anh ấy bận rộn như vậy đừng nên làm anh ấy thêm lo lắng.

Vả lại mình rất ổn không sao cả cậu đừng lo lắng.
- Vậy được nhưng mà có chuyện gì cậu phải nói cho mình hoặc bác sĩ Lưu biết, anh ấy dù sao cũng là bác sĩ lại còn là chồng sắp cứoi của cậu đừng ngại có biết không?
- Được, được rồi cậu sắp thành mẹ của mình mất rồi, ngaon mau ăn cái này đi mình đã cất công chuẩn bị đó
- Cậu cũng ăn một miếng đi, không phải bình thường cậu thích ăn những món liên quan đến cá sao? - An Lạc vừa nói vừa múc một muỗng đút cho Khổng Bạch nhưng khi vừa đến miệng Khổng Bạch đã nhanh chống bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh.
Vài phút sau Khổng Bạch quay lại, An Lạc nhìn cô rồi suy nghĩ gì đó bất giác cất tiếng câu nói của cô khiến Khổng Bạch có chút sững người
- Tiểu Bạch, không lẽ cậu là đang có thai sao? Cậu và bác sĩ Lưu hai người đã…
- Đã làm rồi mình và anh ấy hiện tại đã sống chung với nhau, mình dọn ra khỏi Khổng gia rồi.
- Vậy cậu nên thử đi nếu thật sự có thai cậu phải chú ý một chút, nhìn sắc mặt của cậu mình thấy chả ổn chút nào.

Hay bây giờ cậu qua khoa sản khám đi.

- Nếu mình qua đó chắc chắn sẽ có người nói lại với Lưu Nhiên mình không muốn anh ấy…
- Ay ya Tiểu Bạch ơi là Tiểu Bạch cậu nghĩ gì vậy? Không ai hai bên gia đình đã gặp mặt định ngày cưới cho cậu và anh ấy sao? Anh ấy cũng đã đủ trưởng thành để nên chức làm ba rồi.
- Chuyện này tính sau, cậu mau ăn hết chỗ đồ bổ này cho mình.

- Tiểu Bạch hối thúc An Lạc, lấy điện thoại từ trong túi nhắn tin cho ai đó rồi cô nhanh chóng cất điện thoại đi, ngồi nói chuyện với An Lạc chừng nửa tiếng sau Khổng Bạch cũng rời đi.
Lúc Lưu Nhiên cùng Thừa Dương quay lại trong phòng bệnh chỉ còn mình An Lạc đang ngồi trên giường nghịch điện thoại
- Sao chỉ có mình em Tiểu Bạch cô ấy đâu rồi? - Lưu Nhiên nhìn ngó xung quanh kiếm người nhưng không thấy đâu đã nhanh chóng cất tiếng hỏi An Lạc
- Cậu ấy nói công ty có chút việc nên đã rời đi rồi, chắc gấp quá nên cậu ấy chưa kịp báo cho anh biết..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 42: Chương 42


Tại công ty Khổng thị, trên bàn làm việc Khổng Bạch cầm que thử thai trên tay.

Khi nãy ở bệnh viện cô đã nhắn tin nhờ trợ lí mua que thử thai còn yêu cầu cô ấy giữ bí mật giúp mình.
Sau một hồi lâu cô cũng đứng dậy vào nhà vệ sinh để thử, nắm chặt que thử thai đã hiện hai vạch đỏ chót trên tay.

Tâm trạng của cô lúc này rất phức tạp, cả cô và Lưu Nhiên vẫn còn đang rất trẻ bây giờ có con có phải là sớm quá không? Hơn nữa sự nghiệp của Lưu Nhiên đang phát triển bây giờ vừa chăm sóc vừa chăm con e là anh sẽ không đủ thời gian.

Cô lấy điện thoại gọi cho ai đó
- Alo bác gái dạo này vẫn khoẻ chứ ạ?
- Tiểu Bạch là con sao? Dạo này ta vẫn khoẻ mọi người cũng rất ổn.

Con và A Nhiên khi nào mới về thăm chúng ta đây?
- Bác gái đợi khi nào anh Nhiên có kì nghỉ tụi con nhất định sẽ về
- Được con nhớ đó, được rồi ta có việc bận đang dở tay ta cúp máy nhé.

- bà Lưu nhẹ nhàng
- Vâng.
Cô cúp máy rồi lại ngồi xuống ghế sofa trong lòng vẫn có chút rối bời liền gọi cho Lưu Nhiên
- Bà xã, gọi anh có chuyện gì vậy?
- Anh đang làm việc sao?
- Ừm chuẩn bị đi kiểm tra cho một bệnh nhân vừa mới phẫu thuật là một đứa bé mới 8 tuổi.
- Vậy sao? Anh quan tâm đứa bé đó nhiều một chút
- Đương nhiên, cậu bé đó rất dễ thương.
- Lưu Nhiên, em cũng muốn có một cậu bé đánh yêu như vậy
- Từ từ chúng ta sẽ có em đừng vội vả lại chúng ta còn chuẩn bị cho rất nhiều thứ đợi ổn định một chút nữa được không?
Nghe anh nói đến đây nước mắt cô đã lưng chừng rơi xuống gò má.
- Chúng ta có gì chưa ổn định chứ?
- Tiểu Bạch chúng ta chưa làm đám cưới cũng chưa đến cục dân chính đăng kí kết hôn, sự nghiệp của anh vẫn chưa thật sự ổn định.
- Vậy ngày mai anh cùng em đến cục dân chính đăng kí kết hôn có được không?.

truyện teen hay
- Ngày mai anh có ca trực và một cuộc phẫu thuật rất quan trọng.
- LƯU NHIÊN - cô hét to tên anh khiến anh giật mình - rốt cuộc anh đây có muốn lấy em không? Anh có thật sự muốn kết hôn với em không?
- T…Tiểu Bạch em nói cái gì vậy? Anh đương nhiên muốn chúng ta sớm làm đám cưới
- Ha, miệng anh nói muốn chúng ta sớm làm đám cưới nhưng năm lần bảy lượt từ chối đi đăng kí kết hôn với em lí do của anh đều là sự nghiệp chưa ổn định, nếu vậy anh cứ lo cho sự nghiệp của mình đi đừng để ý tới em nữa.

- cô cúp máy ném điện thoại xuống sàn nhà, ném tất cả mọi thứ trên bàn xuống dưới đất thư kí nghe tiếng động lớn trong phòng làm việc của cô liền chạy vào xem thử.
- Giám đốc cô không sao chứ?
- T…tôi không sao - nhìn Tiểu Bạch rồi lại nhìn que thử thai hai vạch đỏ chót bị cô ném xuống sàn cô thư kí cũng phần nào đoán ra được chuyện gì
- Giám đốc, cô đừng kích động chúng ta cùng đến bệnh viện kiểm tra một chuyến xem tình hình như thế nào đã có được không?
- Anh ấy vốn dĩ không mong muốn đứa bé này tôi hà tất phải giữ lại - nước mắt cô chảy dài xuống hai bên gò má
- Giám đốc cô đừng suy nghĩ bậy bạ tôi tin bác sĩ Lưu không phải hạng người không chịu trách nhiệm.

Bây giờ tôi cùng cô đến bệnh viện kiểm tra sau đó chúng ta tính tiếp.
Thư kí Trươnng đã ở bên cạnh Tiểu Bạch từ khi cô mới bắt đầu nhậm chức giám đốc của Khổng gia, cô luôn coi Tiểu Bạch như là em gái của mình thật sự rất yêu thương Tiểu Bạch
- Chị Trương cám ơn chị - cô ngồi trên xe mắt hướng ra cửa sổ mà nói
- Được rồi đừng khách sao chúng ta đi khám trước, bác tài cho xe chạy đi.
Vì không muốn tránh Lưu Nhiên khi sự tình còn chưa rõ ràng thư kí Trương đã đưa cô đến một bệnh viện khác để kiểm tra, bác sĩ khoa sản ở bệnh viện này là bạn thân của thư kí Trương.
- Vào trong đi, tôi ở đây đợi cô đừng lo lắng
- Ừm - Tiểu Bạch gật đầu bước vào bên trong phòng kiểm tra
Sau nửa tiếng Tiểu Bạch bước ra với kết quả trên tay, thấy cô không nói gì thư kí Trương cũng ngầm xác định kết quả trên que thử thai hoàn toàn chính xác..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 43: Chương 43


Cô im lặng từ lúc ra khỏi phòng khám tới lúc ra xe trở về công ty
- Chị Trương, chị vào làm việc trước đi tôi quên đồ muốn quay về lấy đồ
- Được, vậy cô nhớ cẩn thận.

- chị Trương biết cô muốn ở một mình nên không nói gì nữa liền xuống xe
- Bác tài, về nhà của bác sĩ Lưu
- Dạ.
Sau một hồi chiếc xe cũng đậu trước căn biệt thự mà Lưu Nhiên đang ở, một tháng trước cô cũng dọn đồ qua đây.

Thấy xe của anh ở sân cô có chút bất ngờ giờ này anh đáng lí phải ở bệnh viện sao lại về nhà vào giờ này chứ.
Cô bước vào bên trong thấy giày của phụ nữ mà kì thay đôi giày này không phải là của cô tay nắm chặt lấy túi xách cô mong những gì mình đang nghĩ trong đầu sẽ không xảy ra.

Bước từng bước nặng nề lên cầu thang đến gần phòng của Lưu Nhiên và cô bỗng từ bên trong phát ra tiếng r3n rỉ của phụ nữ
- Aaa… ưm Nhiên nhẹ một c…chút - cửa phòng chỉ đóng hờ cô hé mắt vào trong thì người phụ nữ kia là một y tá thường làm việc chung với Lưu Nhiên, người đàn ông kia cũng đích thị là anh
- Áaaa n…nhẹ chút em chết mất
- Mạnh nữa sao chiều em
Cô nhìn cảnh trước mắt không nhịn được mà khóc nức, hét thành tiếng
- Hai người đang làm cái quái gì vậy hả?
Nghe tiếng Tiểu Bạch hành động của đôi nam nữ trên giường khựng lại.

Lưu Nhiên quay đầu nhìn thấy Tiểu Bạch đứng trước cửa mi mắt sớm đã ướt nhoè.
- A…anh không muốn cùng tôi đi đăng kí kết hôn anh nói là anh bận phải trực phải làm phẫu thuật.

Đây là đi trực và phẫu thuật của anh đó sao?
- T…Tiểu Bạch em nghe anh nói trước được không? Chuyện nà…chuyện này không phải như em nghĩ anh thật sự tưởng n…
- Tôi không muốn nghe bất cứ lời nào từ anh, hôn lễ của chúng ta có lẽ không cần tổ chức nữa sau này chúng ta đừng gặp lại nhau nữa.

Tôi sẽ nhờ người đến dọn đồ vào sáng mai.
Lưu Nhiên nghe Tiểu Bạch nói vậy liền vội quấn chăn xuống giường nắm lấy tay cô
- E…em bình tĩnh lại đã đừng như vậy, đừng như vậy anh thật sự không cố ý anh…
- Bác sĩ Lưu Nhiên - giọng cô không nóng không lạnh mà gọi anh, cô như thế này khiến anh cảm thấy chuyện chả lành sắp xảy ra liền vội quỳ xuống ôm lấy chân cô
- Tiểu Bạch đừng như vậy, anh thật sự rất sợ - Anh nhìn lên cô nhưng lại thấy ánh mắt vô hồn cùng sự đau buồn, thất vọng trong ánh mắt ấy của cô.
- Chúng ta đi tới đây được rồi.

- nói rồi cô tháo sợi dây chuyền anh đã tặng cho cô ra, đây là sợi dây chuyền cô trân trọng nhất nó là món quà đầu tiên anh tặng cho cô khi hai người hẹn hò.

- Cái này trả lại cho anh xem như Khổng Bạch tôi có duyên mà không có nợ với bác sĩ Lưu đây.

Xin lỗi, tôi đã làm phiền hai người - cô đẩy anh ra cúi đầu rồi bước đi thật nhanh
- Tiểu Bạch, Tiểu Bạch em đừng đi đừng đi anh sai rồi, anh sai rồi em đừng đi - anh chạy theo cô tới cổng chỉ nhìn cô ngồi nên xe mà không chạy theo được vì anh chỉ quấn mỗi chăn mỏng.
Nhanh chóng lên phòng mặc quần áo chạy theo cô thì bị người y tá kia ngăn lại
- Chị ta, đi rồi chúng tiếp tục đi anh
Chát, anh vung tay tát ả y tá một cái thật mạnh khiến ả ngã xuống giường
- Câm miệng, nếu cô ấy thật sự rời xa tôi nói cho cô biết cô muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong.
Quay lại với cô bây giờ cô đang lang thang một mình trên đường, khi nãy khi xe chạy được một đoạn cô đã nói tài xế dừng xe cho mình xuống và bảo tài xế về trước.

Thấm mệt cô ngồi xuống ghế gần đó
- Bé con, có phải làm ảnh hưởng con rồi không mẹ xin lỗi là mẹ không tốt.

- cô nói rồi xoa xoa bụng đang dần nhô cao của mình, bé con đã trong cô 4 tuần rồi vậy mà cô không mẩy may để ý thật đáng trách.
- Bé con à, sau này chỉ có mẹ và con hai người chúng ta sẽ sống cùng nhau có được không? Con không được trách baba tại mẹ không tốt khiến baba của con không vui nên mới vậy.
Cô nhìn ngắm xung quanh rồi lại nhìn tấm hình anh cùng cô chụp khi cả hai cùng nhau đi chơi lúc đó thật sự rất hạnh phúc.

Cô bấm gọi cho ba mình
- Con gái lâu rồi mới thấy con gọi cho ta có chuyện gì sao?
- Ba à con muốn sang Thuỵ Điển một thời gian
- Con và Lưu Nhiên muốn…
- Con và anh ấy đã kết thúc rồi hôn lễ cũng không cần nữa.
- Con nói vậy là sao? Hai đứa xảy ra chuyện gì?
- Ba sau này có thời gian sẽ kể cho ba nghe tất cả, ba giúp con đặt vé máy bay sớm nhất đừng cho ai biết cả cũng đừng nói gì đến Lưu Nhiên.
Cô sẽ vứt bỏ mọi thứ không vui ở đây cùng bé con ra nước ngoài sống, tuy không có Lưu Nhiên nhưng cô sẽ cố gắng cho bé con tình thương của cả ba và mẹ cũng cố gắng quên anh đi.
- Bé con, chúng ta đi nơi khác sống nhé.

Xin lỗi vì sau này khi con chào đời sẽ không được nhìn thấy mặt ba..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 44: Chương 44


Về phía Lưu Nhiên sau khi mặc quần áo anh gấp gáp chạy ra ngoài lái xe tìm Tiểu Bạch, anh lái xe đến chỗ hai người thường lui tới, những chỗ cô có thể đến nhưng đều không thấy anh đậu xe bên đường một chút rồi lại phóng như bay đến Khổng gia
- Cậu Lưu - người làm ra mở cửa nhìn vẻ mặt lo lắng cùng mái tóc không chải chuốt đồ ăn mặc cũng sọc xệch không khỏi nghi ngờ
- Lão gia có ở nhà không?
- Có ạ, lão gia đang ở phòng khách ca…- chưa kịp đợi người kia nói hết câu Lưu Nhiên nhanh như chớp đã chạy thẳng vào trong nhà
- Bác trai Tiểu Bạch có ở đây không?
Khổng lão gia ngước nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt rồi đặt tách trà đang thưởng thức xuống bàn nhàn nhã trả lời
- Không có, nó ở đâu con còn không biết làm sao lão gia như ta biết được cơ chứ.

Làm sao thế xảy ra chuyện gì rồi?
- L…lão gia con… - ông Khổng có chút nhíu mày từ trước đến nay Lưu Nhiên dù gấp gáp như thế nào khi ra ngoài vẫn luôn chỉnh tề hôm nay với bộ dạng này tới đây ât có chuyện chẳng lành
- Con và Tiểu Bạch đã xảy ra chuyện gì? A Nhiên mấy năm qua ta coi con như con cái trong gia đình huống hồ quan hệ của con và Tiểu Bạch cũng không phải bạn bè bình thường.
Lưu Nhiên không nói gì chỉ đột ngột quỳ xuống sàn trước mặt Khổng lão gia
- Lão gia, con xin lỗi lần này con thật sự đã làm sai xin lão gia muốn làm gì cũng được đừng bắt con rời xa cô ấy.
- Lưu Nhiên thành thật nói cho ta biết mọi chuyện hơi là xin lỗi.

Quay trở lại lúc anh còn làm việc trong phòng riêng tại bệnh viện.

Truyện Đam Mỹ
- Bác sĩ Lưu - cô y tá cũng là người thân cận với anh nhất trong bệnh viện bước vào
- Có chuyện gì sao?
- Anh đã ăn cơm trưa chưa?
- Vẫn chưa, tôi định quay về nhà lấy đồ rồi ghé vào đâu đó ăn tạm.
- Hay tôi đi cùng anh, cơm ở căntin bệnh viện tôi cũng hơi ngán một chút muốn đổi khẩu vị.

Không phiền anh chứ
- Vậy cũng được.
Tới trước cổng nhà, Lưu Nhiên cùng cô y tá vào trong nhà
- Cô ngồi đây đợi tôi một lát tôi lên lấy đồ rồi sẽ xuốh ngay
Cô ta mỉm cười rồi gật đầu khi anh vừa bước chân lên cầu thang cô ả lấy tromg túi ra gói thuốc nhìn nó và mỉm cười.

Khoảng mười năm phút sau anh xuống nhà
- Tôi thấy hơi khát lên có vào trong bếp lấy chút nước thấy có vài quả cam nên đã pha nước cam không sao chứ?
- Không sao, vợ tôi cũng thích uống nước cam mà lại không có thời gian làm hôm nay nhờ cô rồi
- ha, trùng hợp vậy sao à anh uống thử xem có được không?- cô ta đưa cho anh một ly, Lưu Nhiên không nghĩ ngợi liền vui vẻ cầm lấy ly nước uống được vài ngụm
- Ngon lắm, cám ơn cô nhiều giờ chúng ta đi thôi.
- Tôi đột nhiên hơi khó chịu có thể cho tôi đi nhờ nhà vệ sinh được không?
- À được đi thẳng phía bên tay trái là tới.
- Cám ơn - khi đi cô ta còn không quên quay lại nhìn Lưu Nhiên đang ngồi đợi ở sofa, cô ta vào nhà vệ sinh tầm hơn mười phút người anh đã bắt đầu cảm thấy khó chịu, rất nóng lúc này ả ta mới đi ra
- Em mong ngày này lâu lắm rồi anh biết không? - cô ta đến lại gần vuốt v3 gương mặt Lưu Nhiên
- C..cô khốn nạn, đê tiện
- Em biết đang đang khó chịu ngoan chúng ta nên phòng em giúp anh.

- cô ta vừa nói vừa hôn khắp mặt anh, Lưu Nhiên bây giờ đã không chống cự được mà chiều ý cô ta.
- Chuyện sau đó thì như lão gia thấy Tiểu Bạch cô ấy…
- Vậy ả y tá đó giờ ở đâu?
- Khi nãy vội đuổi theo Tiểu Bạch nên con không quan tâm đến ả, chắc đã rời khỏi rồi..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 45: Chương 45


Khổng lão gia dù đã biết rõ ngọn ngành mọi chuyện nhưng ông vẫn không nói gì đến Tiểu Bạch cho Lưu Nhiên biết.
- Được rồi, đứng nên đi con đừng lo Tiểu Bạch sẽ không làm gì thiếu suy nghĩ.
- Lão gia thật sự không biết cô ấy đang ở đâu sao?
- Ta không biết bình thường ta và nó nói chưa được ba câu đã cãi nhau
- Vậy con xin phép về trước lão gia tạm biệt.

- anh nói rồi cúi đầu
- Được rồi, về đi.
Anh thất thần ra khỏi Khổng gia mà quay trở về bệnh viện.

Ngay lúc này tại bệnh viện phòng bệnh của An Lạc
- Cậu đi thật sao? Không nghe anh ấy giải thích lời nào sao? - An Lạc nắm lấy tay Tiểu Bạch
- An Lạc mình đã quyết định rồi cậu không cần nói nữa.
Thừa Dương ngồi ở ghế sofa không nói gì nhưng cũng loáng thoáng nghe được câu chuyện bèn nên tiếng
- Chuyện của hai người bọn họ em đừng xen vào đó là quyết định của cô ấy
- Anh im lặng một chút đi- An Lạc vừa nói vừa chừng mắt nhìn anh.
Dịch Thừa Dương ho khan vài tiếng rồi cũng ngoan ngoãn nghe lời vợ mà im lặng nghịch điện thoại hành động này của anh khiến Tiểu Bạch không nhịn được mà bật cười, thật không ngờ Dịch tổng của Dịch thị cũng có ngày này
- Được rồi, An Lạc tối nay mình bay rồi cậu nhớ giữ gìn sức khoẻ có biết không? Sau này có dịp mình sẽ đưa bé con về thăm cậu - Tiểu Bạch vừa nói vừa đặt bàn tay lên bụng mình xoa nhẹ
- Mình có thể đi tiễn cậu - An Lạc mắt lưng chừng ngấn nước mà nói
- Không cần đâu, cậu nghỉ ngơi cho tốt là được.

Trễ rồi mình về đây, tạm biệt.
Tiểu Bạch lấy túi xách rồi nhanh chóng rời đi ra đến cửa đã thấy Dịch Thừa Dương đứng ở bên ngoài.

Anh đưa cho cô chiếc áo khoác
- Mặc nó vào nếu không muốn người trong bệnh muốn báo cho Lưu Nhiên là cô đang ở đây.

- Cám ơn anh - cô nhận lấy áo từ tay Thừa Dương rồi khoác hờ trên người
- Cô định cứ thế mà đi sao? Không nghe cậu ấy giải thích, còn mang cốt nhục của cậu ấy đi đến một đất nước xa như vậy.
- Tôi đã quyết định rồi sẽ không thay đổi
- Khổng tiểu thư, tôi cũng không phải dạng người bao đồng thích xen vào chuyện cá nhân của người khác nhưng lần này tôi thật sự muốn nói cô hãy suy nghĩ lại, hai người yêu nhau như vậy đừng để lạc mất nhau khốn hồ bây giờ trong bụng cô đã có…
- Dịch tổng đứa bé này đến không đúng lúc nhưng nó là con của tôi.

Sau này ổn định đứa bé lớn nên tôi sẽ kể nó nghe về ba của nó.

Tôi đi rồi anh hãy chăm sóc tốt cho An Lạc cô ấy tuy hiện tại chưa nhớ ra anh nhưng xin anh đừng bỏ mặc cô ấy.
- Được tôi hứa với cô, về cẩn thận.

- nói rồi anh bước vào trong phòng bệnh Tiểu Bạch cũng khoác áo đeo khẩu trang ra khỏi bệnh viện mà không để y tá hay bác sĩ nào phát hiện ra.
Thấy Dịch Thừa Dương quay trở về phòng, An Lạc liền bỏ điện thoại trên tay xuống

- Tối nay có thể cho tôi ra tiễn cậu ấy không? - tuy mất trí nhớ nhưng bản thân An Lạc cũng đã hiểu ra rằng bây giờ ngoài người đàn ông này ra thì cô không còn biết tựa vào ai nữa.
- Em muốn đi sao? - Dịch Thừa Dương tiến tới gần vuốt tóc cô nghe anh hỏi cô không trả lời chỉ gật gật đầu rồi ngước mắt nhìn anh như đang chờ câu trả lời vừa ý mình.
- Được anh hứa tối sẽ đưa em đi.
- Thật sao? Anh hứa rồi đó không được thất hứa đâu đấy.
- Ừm - anh ngồi xuống giường ôm lấy thân thể nhỏ bé của cô đã lâu rồi anh mới được ôm cô như thế này
- Làm sao thế? Anh không vui sao? Hay tôi không đi nữa - cô thấy anh như vậy liền lo lắng mà hỏi han hôm nay anh lạ lắm.
- Lạc Lạc chúng ta mãi đừng xa nhau, nhìn Tiểu Bạch và Lưu Nhiên anh thật sự rất sợ ngày nào đó em lại không từ mà biệt bỏ anh ở lại.
- T…Thừa Dương có phải trước khi mất trí e…em đã làm gì khiến anh ám ảnh không? - nghe lời cô nói anh có chút khựng lại quả thật tin chiếc máy bay mà cô ngồi bay sang Mĩ trị bệnh bị tai nạn cộng thêm hình ảnh cô nằm trong phòng cấp cứu khiến anh đến tận thời điểm bây giờ vẫn còn sợ hãi..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 46: Chương 46


Tối đó như đã hứa Dịch Thừa Dương đưa An Lạc ra sân bay, vì không muốn Tiểu Bạch lo lắng cho mình An Lạc chỉ đứng cách cô khoảng cách khá xa nhìn Khổng lão gia nói gì đó với Tiểu Bạch rồi cũng buông con gái ra để Tiểu Bạch đi vào trong làm thủ tục cũng đã gần tới giờ máy bay cất cánh.
- Ba con phải đi rồi, ba nhớ chăm sóc tốt cho bản thân mình nhé - mắt Tiểu Bạch rươm rớm lệ mà nói
- Được rồi đừng lo cho ba ngược lại là con và cháu của ba, mau quay về nhé
- Vâng- cô nói rồi cùng một người bảo mẫu mà ông Khổng sắp xếp đi theo chăm sóc cô và bé con vào bên trong.
An Lạc đứng từ xa nhìn cảnh bọn họ chia tay mà mắt đã rơi lệ
- Ngoan, đừng khóc cô ấy sẽ sớm quay về thôi - Dịch Thừa Dương quàng tay sang ôm lấy vai An Lạc nhẹ nhàng nói
- E..em có nên báo cho bác sĩ Lưu không? Em tin anh ấy không phải loại người như vậy chắc chắn anh ấy bị người ta gài bẫy - An Lạc xoay người nói với Dịch Thừa Dương
- Đồ ngốc nhà em, em nghĩ Khổng lão gia là ai chứ.

Khổng Bạch là con gái độc nhất của ông ấy nếu nghe tin có kẻ làm tổn thương đến cô ấy em nghĩ với bản tính của Khổng lão gia ông ta sẽ để yên cho kẻ đó sao?

- Ý của anh là…
- Ừm, ông ta thật chất biết rõ mọi chuyện nhưng lại muốn để Khổng Bạch ra đi chắc chắn là có lí do của mình.

Chúng ta là người ngoài đừng can thiệp quá sâu vào chuyện của gia đình họ thì hay hơn.
- Anh nói cũng phải
- Được rồi anh đưa em quay trở về bệnh viện trời đang chuyển lạnh em ở bên ngoài lâu sẽ không tốt.
Nói rồi cả hai cùng nhau ra xe trở về bệnh viện, lúc về tới phòng bệnh của An Lạc cũng đã hơn mười một giờ khuya vừa vào phòng đã thấy Lưu Nhiên thân mang áo sơ mi quần tây chỉnh tề bên ngoài còn khoác chiếc áo blouse trắng quen thuộc của bác sĩ
- Hai người vừa đi đâu về vậy?
- Tôi đưa vợ tôi đi đâu còn phải thông báo với cậu sao? Cậu là bác sĩ chứ có phải mẹ của An Lạc đâu mà tra hỏi kĩ như vậy, tôi đương nhiên biết cái gì tốt và hại với vợ mình cậu không phải lo.
- Dịch Thừa Dương tôi có chuyện muốn nói riêng với bà xã của cậu, cho tôi mượn cô ấy một chút.
- Nếu tôi nói không cho thì sao?
- Cậu đừng quá quắt cả ngày cậu bên An Lạc bây giờ chỉ muốn nói chuyện một chút cũng khó như vậy sao?
Thấy hai người đàn ông đang lời qua tiếng lại với nhau An Lạc liền cất lời
- Được rồi hai người im lặng một chút - cô nói rồi đi lại gần Dịch Thừa Dương
- Anh nghe bác sĩ Lưu ra ngoài một chút, em hứa sẽ không có chuyện gì.
- Em chắc chứ?
- Ừm - cô gật gật đầu chắc chắn với anh, anh liếc nhìn Lưu Nhiên một cái rồi đi thẳng ra ngoài.
- Anh ấy đi rồi, bác sĩ Lưu tìm em có chuyện gì sao?
- An Lạc hôm nay em có gặp Tiểu Bạch không? Hay cô ấy có liên lạc gì với em không? - khác hẳn vẻ lạnh lùng khi nói chuyện với Dịch Thừa Dương ban nãy bây giờ nhìn Lưu Nhiên chả khác gì một đứa trẻ đang đi tìm gia đình của mình

An Lạc nhìn bác sĩ Lưu rồi lại nghĩ đến chuyện mà Tiểu Bạch kể cho cô nghe cộng thêm những lời mà Dịch Thừa Dương nói với cô ở sân bay
“Đồ ngốc nhà em, em nghĩ Khổng lão gia là ai chứ.

Khổng Bạch là con gái độc nhất của ông ấy nếu nghe tin có kẻ làm tổn thương đến cô ấy em nghĩ với bản tính của Khổng lão gia ông ta sẽ để yên cho kẻ đó sao?
- Ý của anh là…
- Ừm, ông ta thật chất biết rõ mọi chuyện nhưng lại muốn để Khổng Bạch ra đi chắc chắn là có lí do của mình.

Chúng ta là người ngoài đừng can thiệp quá sâu vào chuyện của gia đình họ thì hay hơn.


Nếu Khổng lão gia đã muốn Tiểu Bạch cùng đứa bé rời đi thì chắc chắn ông ấy đã có chủ ý riêng của mình cô vẫn là không can thiệp vào chuyện gia đình của họ.
- Không có cô ấy cả ngày hôm nay không liên lạc cũng không đến thăm em, sao vậy? Có chuyện gì sao?
An Lạc nói câu này cùng với gương mặt thản nhiên như không biết chuyện gì đã thành công dập tắt hy vọng tìm được Tiểu Bạch của Lưu Nhiên.

Vốn nghĩ An Lạc sẽ giúp mình tìm ra được hiện tại Tiểu Bạch đang ở đâu nhưng xem ra lần này Lưu Nhiên không may mắn tới vậy.
- Lưu Nhiên anh không sao chứ?
- Không sao anh phải đi trực rồi em nghỉ ngơi đi - Lưu Nhiên với gương mặt không chút cảm xúc bước từng bước ra ngoài, ra đến cửa chạm mặt Dịch Thừa Dương anh ta cũng không nói gì chỉ vậy mà bước đi.
Dịch Thừa Dương đương nhiên hiểu rõ tại sao Lưu Nhiên thành ra như vậy, tia hy vọng mang tên An Lạc cũng đã sụp đổ anh ta như vậy cũng không có gì là lạ.
Trở về phòng làm việc Lưu Nhiên ngồi phịch xuống ghế sofa lấy trong túi tấm hình của Tiểu Bạch, tấm hình này chụp lúc sinh nhật 24 tuổi của cô bây giờ anh mới chợt nhận ra còn vài ngày nữa là tới sinh nhật 25 tuổi của cô.

Cô từng nói với anh cô muốn cùng anh chụp ảnh cưới vào sinh nhật 25 tuổi của mình.
- Tiểu Bạch, em rốt cuộc đang ở đâu? Anh sai rồi anh thật sự muốn cưới em, muốn bên cạnh em mỗi ngày em quay về đi có được không? - anh vừa nhìn bức ảnh vừa độc thoại một mình..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 47: Chương 47


Kể từ sau buổi tối hôm ấy Lưu Nhiên như thành con người khác, anh không còn cười nói với mọi người xung quanh nét mặt cũng chỉ duy nhất một biểu cảm, thói quen cũng thay đổi hoàn toàn chỉ có một thói quen duy nhất anh còn giữ là luôn mang tấm hình của Tiểu Bạch bên người.

- Lưu Nhiên…
- An Lạc sức khoẻ của em đang tiến triển tốt tế bào ung thư theo kết quả đã ngưng xâm lấn đến các tế bào khoẻ mạnh.

- Cám ơn anh bác sĩ Lưu
- Không cần cám ơn đây là trách nhiệm và bổn phận của anh.

- Có phải dạo này anh bận lắm không? Trông anh gầy đi nhiều
- Không sao, anh ổn.

An Lạc đương nhiên biết Lưu Nhiên nói thật hay nói dối, anh thay đổi ra sao cô đều nghe những vị bác sĩ và y tá kia nói.

Xem ra việc Tiểu Bạch bỏ đi ảnh hưởng đến Lưu Nhiên rất nhiều, cô rất muốn nói cho anh biết rằng người mà anh ngày nhớ đêm mong đang ở đâu nhưng lại không thể.

- Lưu Nhiên, em xin lỗi
- Em làm gì mà phải xin lỗi anh?
- Vì em không giúp gì được cho anh, ngay cả việc liên lạc với cô ấy…
- An Lạc em biết không? Hôm nay là sinh nhật của cô ấy anh đã mua bánh kem chuẩn bị quà cho cô ấy cũng đã mua cả nhẫn để cầu hôn cô ấy - Lưu Nhiên nói rồi lấy từ trong túi áo của mình hộp nhẫn cầu hôn
- Nhưng mà xem ra Lưu Nhiên anh không có được hạnh phúc đó rồi, cô ấy đã rời xa anh, anh có nằm mơ cũng không dám mơ tới ngày cô ấy rời xa anh.

Nói những lời này dù mặt Lưu Nhiên không chút cảm xúc nhưng An Lạc vẫn biết Lưu Nhiên đang đau khổ nhường nào.

- Cô ấy sẽ sớm quay trở về bên anh thôi
- Cô ấy quay về bên anh sao? E là trong lòng cô ấy bây giờ rất căm ghét anh có khi đến cả mặt anh cô ấy bây giờ còn không muốn nhìn, không muốn nhớ tới.

Tiểu Bạch ở Thuỵ Điển cũng đã gần được một tuần cô đã dần thích nghi với cuộc sống bên này tuy mới mang thai hơn bốn tuần nhưng cô đã bắt đầu có dấu hiệu thai nghén.

- Cô chủ, ăn trai cây đi mấy hôm nay cô có dấu hiệu của thai nghén không chừng qua vài tuần nữa sẽ nghén nhiều hơn
- Cô Lâm cô đừng lo tuy là ốm nghén có hơi mệt một chút nhưng mà vì bé con ở trong bụng nên con chịu được.

- Cô chủ, tôi nghe người làm bên đó nói cậu Lưu ngày nào cũng đến Khổng tìm lão gia để hỏi về tung tích của cô nhưng lần nào cũng như lần đó đều trở về với gương mặt buồn bã.

- A…anh ấy dạo này vẫn ổn chứ?
- Tôi nghe người làm nói dạo này cậu Lưu gầy đi nhiều so với lúc trước.

- Gấy đi sao? - Anh gầy đi nhất định là bỏ bữa tên này rõ ràng biết mình bị bệnh còn không biết tự lo cho bản thân mình
Điện thoại cô rung chuông là thông báo tin nhắn, tin nhắn từ số của anh tuy đã sang bên này nhưng cô vẫn giữ số điện thoại cũ và sử dụng nó ở một điện thoại khác.

“ Bà xã à, hôm nay anh được về nhà sớm bây giờ đang rất đói? Ở trong tủ lạnh đã hết đồ ăn rồi người làm từ khi em rời đi anh đã bảo họ nghỉ làm.

Dạo này anh lại uống rượu có phải em ghét lắm không? Nhưng mà bây giờ chỉ có nó mới giúp anh có cảm giác thoải mái một chút, say rồi anh sẽ không nhớ đến khuôn mặt lúc đó của em, ánh mắt thất vọng khi đó em nhìn anh.

Bà xã em đánh anh, chửi anh cũng được đừng dùng cách này có được không? “ vừa đọc tin nhắn nước mắt Tiểu Bạch vừa rơi, ngay sau đó là cuộc gọi tới là anh, là anh gọi tới cô chần trừ rồi cũng bấm nút nghe
- Tiểu Bạch ức… ức - nghe giọng Lưu Nhiên cô biết anh đã uống say rồi, để bụng đói còn uống rượu say tới mức này anh muốn chết sao?

- Em có biết không? Hôm nay anh đã cứu sống một bệnh nhân lúc bước ra khỏi phòng phẫu thuật vợ của anh ấy đã vội vã chạy lại hỏi anh tình hình của bệnh nhân kia, nhìn cách chị ấy chăm sóc, lo lắng cho chồng mình anh lại nghĩ lỡ có ngày anh vào phòng cấp cứu nhưng không phải tư cách là một bác sĩ mà là một bệnh nhân thì sao? Lúc đó em có trở về không? Nếu lỡ có ngày như vậy em đừng về, anh đối với em không tốt còn làm em tổn thương tốt nhất để anh chết đi sớm một chút hức… ức như vậy khi em về không thấy anh xuất hiện, em sẽ không nhớ lại những chuyện khiến em đau lòng nữa.

Tiểu Bạch ngay bây giờ rất muốn cất tiếng trả lời Lưu Nhiên, anh bị ngốc rồi sao? Sao lại nói chuyện không may như vậy sao lại lấy tính mạng của mình ra nói như vậy
Một hồi không nghe giọng Lưu Nhiên điện thoại vẫn chưa ngắt kết nối.

Bỗng có cảm giác chẳng lành nổi trong lòng Tiểu Bạch cô liền cúp máy gọi cho ba mình
- Con gái, khuya vậy còn gọi cho ta có chuyện gì sao?
- Ba à, phiền ba qua nhà Lưu Nhiên xem anh ấy như thế nào? Đột nhiên con có cảm giác không an tâm.

- Được, con đừng lo lắng quá không tốt cho em bé bây giờ ta sẽ qua bên đó xem thằng bé như thế nào?.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 48: Chương 48


Khổng lão gia nghe Tiểu Bạch nói cũng vội vã sắp xếp qua nhà Lưu Nhiên, nói gì thì nói Lưu Nhiên đối với ông Khổng cũng đã như con cái trong nhà vả lại sự việc xảy ra là do anh bị gài bẫy ông biết Lưu Nhiên yêu con gái ông như thế nào chỉ là lần này ông muốn thử thách anh một chút.
Tới nhà Lưu Nhiên, Khổng lão gia nhập mật khẩu mà Tiểu Bạch đã cho ông.

Bên trong căn nhà tối đen vừa bước vào ông đã nghe mùi rượu nồng nặc bật đèn thì thấy Lưu Nhiên đã nằm bệt dưới sàn nhà những viên thuốc ngủ vương vãi khắp sàn nhà tay anh nắm chặt tấm hình của Tiểu Bạch
Khổng lão gia liền gọi người đưa anh đến bệnh viện chuyện này ngay cả ông cũng không ngờ tới, Tiểu Bạch bỏ đi khiến Lưu Nhiên thành ra thế này nhất thời ông lại muốn con gái mình trở về.
Ngay khi vừa đưa Lưu Nhiên tới sảnh bệnh viện điện thoại ông Khổng đã vang chuông
- Ba, anh ấy không sao chứ?
- Thằng b..bé không sao cả chỉ uống say rồi ngủ thôi, con đừng lo lắng quá.

- dù thấy Lưu Nhiên bây giờ thành ra như thế này ông Khổng cũng có chút đau lòng nhưng không vì thế mà ông sẽ bảo Tiểu Bạch ngay lập tức quay về.

Con người mà đâu thể biết rõ trong lòng như thế nào chỉ trong một sớm một chiều.
Tuy Lưu Nhiên là đứa con rể mà bản thân ông chấm ngay từ ban đầu nhưng Khổng Bạch là đứa con gái duy nhất của ông đương nhiên ông càng phải xem xét đối tượng sẽ bên cạnh con gái mình sau này kĩ lưỡng một chút.
Mọi người thấy viện trưởng đích thân đưa bác sĩ Lưu tới bệnh viện thì ai ai cũng chắc chắn quan hệ giữa hai người, có người vốn đã nể bác sĩ Lưu nay còn kính trọng hơn số còn lại dù không ưa anh cũng không ho he gì bởi Lưu Nhiên ngoài có bố vợ là viện trưởng thì tài năng của anh trong giới cũng không phải dạng tầm thường
- Viện trưởng - vị bác sĩ từ phòng cấp cứu bước ra cúi người chào ông Khổng
- Sao rồi? Tình hình thằng bé thế nào rồi? - Khổng lão gia bỏ qua bước chào hỏi mà nhanh chóng hỏi vị bác sĩ kia về tình hình của Lưu Nhiên
- Viện trưởng, đừng lo lắng bác sĩ Lưu được đưa đến bệnh viện kịp thời nên đã qua cơ nguy hiểm nhưng lượng thuốc ngủ mà anh ấy uống khá nhiều nên tình trạng bây giờ tuy giưc được mạng sống nhưng hôn mê sâu là điều khó tránh khỏi
- Cám ơn cậu, tôi biết rồi - ông Khổng không biểu hiện gì chỉ nói cảm ơn rồi rời đi làm thủ cho Lưu Nhiên, thân là viện trưởng ông biết rõ hơn ai hết vả lại nhìn lọ thuốc và số thuốc còn sót lại trên sàn ông cũng đoán chắc được số lượng mà Lưu Nhiên uống là bao nhiêu.
Ông lấy điện thoại bấm bấm rồi gọi cho một dãy số điện thoại không lưu tên
- Lão gia
- Bà Triệu, Lưu Nhiên nhập viện rồi bà tranh thủ sắp xếp thời gian đến thay tôi chăm sóc thằng bé
- Cậu chủ nhập viện sao? C..cô chủ đã biết tin này chưa?
- Chuyện này kể ra cũng không hay gì đợi bà tới bệnh viện chúng ta nói chuyện sau bây giờ tôi đi làm thủ tục cho thằng bé trước.
- Vâng lão gia.

- tắt máy bà Triệu chuẩn bị đồ tới bệnh viện từ khi bà nghỉ làm ở Khổng gia đã mở một tiệm thịt nướng nhỏ buôn bán cũng rất khá.

Nay nghe tin Lưu Nhiên nhập viện bà không thể không đến dù sao ngày đó cũng nhờ Lưu Nhiên mà bà với vô làm ở Khổng gia tiền lương cũng cao hơn những chỗ khác, anh còn giúp gia đình bà rất nhiều.
Tạm đóng cửa quán bà vội chạy đến bệnh viện hỏi lễ tân thì mới biết Lưu Nhiên vừa được cấp cứu xong hiện chưa thể vào thăm.
Bà nhanh chóng tìm Khổng lão gia, lúc tìm được ông đã ngồi ở trước phòng cấp cứu chờ bà
- Lão gia
- Tới rồi sao? Ngồi xuống đi đợi một chút nữa chúng ta cùng vào trong xem tình hình như thế nào?
- Chuyện cậu ấy nhập viện ông không nói cho cô Khổng nghe sao? - bà Triệu dè dặt hỏi
- Bà biết rồi sao?
- Khi nãy, lúc đi tìm ông tôi vô tình nghe được vài cô y tá nói chuyện với nhau nên biết được chút chút
- Tiểu Bạch bây giờ đang mang thai ngồi máy bay lâu tôi sợ con bé không chịu nổi với lại bây giờ nó đang trong giai đoạn ốm nghén
- Chuyện xảy ra cậu chủ cũng không phải cố tình là cậu ấy bị người ta gài bẫy, cậu ấy yêu cô chủ như thế nào ông còn không rõ?

- Chuyện này đợi thằng bé tỉnh lại rồi tính tiếp.
Trái ngược với Lưu Nhiên đang nằm bất động trên giường bệnh, bị vợ bỏ rơi thì Dịch Thừa Dương lại đang tiếp tục với việc là thê nô của vợ
- Em muốn ăn nho cũng muốn ăn táo nữa còn muốn ăn cả bánh bao nữa anh đi mua cho em đi - An Lạc đu lấy trên người Dịch Thừa Dương mà nhõng nhẽo mặc cho anh đang pha sữa cho cô.
- Ngoan yên một chút, em còn cựa quậy sẽ bị bỏng - nghe anh nói cô ngoan ngoãn ở yên trên người anh.
Anh pha xong liền bế An Lạc đặt lên giường bản thân từ từ ngồi xuống đối diện cô
- Ngoan ở đây uống hết ly sữa này anh ra ngoài mua nho và táo cho em, sáng mai mẹ sẽ đem bánh bao tới cho em có được không?
- Mẹ? Là mẹ của em sao?
- Không, là mẹ của anh - chuyện của Lưu Nhiên và Tiểu Bạch khiến anh xém quên mất cô còn là mất trí nhớ ngoại trừ anh, Lưu Nhiên và Khổng Bạch thì những người quen thuộc với cô chỉ vỏn vẹn là y tá trong bệnh viện..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 49: Chương 49


- Mẹ của em không biết em bị bệnh nặng như thế này sao? Từ khi em tỉnh dậy không thấy mẹ đến thăm em.

- An Lạc nói càng về cuối càng nhỏ lại cúi mặt xuống
- Ngoan, mẹ em là bận công việc chưa thể tới thăm em.

Bây giờ em uống sữa đi anh sẽ ra siêu thị mua táo và nho cho em
- Được anh đi cẩn thận.
Anh mỉm cười xoa đầu cô rồi rời đi, vừa ra khỏi phòng anh đụng phải một cô y tá

- A xin lỗi Dịch tổng, tôi không cố ý
- Không sao, à cô có thấy bóng dáng Lưu Nhiên đâu không?
- Anh tìm bác sĩ Lưu sao? Bác sĩ Lưu đêm qua được đưa vào cấp cứu vì uống thuốc ngủ quá liều lượng hiện tại vẫn đang trong tình trạng hôn mê sâu.

Bệnh của Dịch phu nhân e là sẽ chuyển sang cho bác sĩ khác điều trị tiếp.
- Vậy bây giờ Lưu Nhiên đang ở phòng nào?
- Cùng dãy với phu nhân phòng 509
- Cám ơn - Sau khi cô y tá rời đi Dịch Thừa Dương cũng nhanh chóng đi mua đồ ăn cho bà xã đại nhân.

Khi quay về phòng bệnh đã thấy An Lạc ngủ ngon lành trên giường chỗ đồ mua về đành cất đi để mai cho cô ăn, Dịch Thừa Dương nhẹ nhàng đến cạnh giường đắp chăn cho An Lạc hôn nhẹ vào môi cô một cái rồi nhẹ nhàng rời đi.

Điều anh muốn biết bây giờ chính là tình hình của Lưu Nhiên, lo cho Lưu Nhiên không phải riêng vì chuyện anh ta là bác sĩ điều trị bệnh cho vợ của anh đối với nhà họ Dịch nói chung và Dịch Thừa Dương nói riêng anh dư sức thuê bác sĩ và đưa An Lạc ra nước ngoài điều trị bệnh thậm chí là mới về nước.
Cái anh quan tâm chính là Khổng Bạch và đứa bé trong bụng, Dịch Thừa Dương đã bước gần tuổi ba mươi khi nghe tin Lưu Nhiên đã lên chức làm ba anh vừa thấy vui thay vừa có chút chạnh lòng, với tình hình sức khoẻ hiện tại của An Lạc dù cô có thể chiều theo ý anh thì việc mang thai cũng rất nguy hiểm việc mang thai đồng nghĩa với chuyện cô phải ngưng điều trị bệnh hai năm, anh thà chọn không có con chứ không mất đi cô.

Vì vậy, anh cũng khônv mong muốn Lưu Nhiên giống mình, ít nhiều thì Khổng Bạch và đứa con chưa chào đời của hắn vẫn đang khoẻ mạnh ở nơi đất khách quê người.

Hỏi y tá thì anh cũng đến phòng mà Lưu Nhiên đang nằm, Dịch Thừa Dương không mấy bất ngờ khi thấy Khổng lão gia ở đây ông ấy vẫn ngồi trên hàng ghế hành lang
- Khổng viện trưởng - Dịch Thừa Dương có hơi cúi đầu như lời chào kính trọng đến Khổng lão gia, so về danh tiếng gia đình họ Khổng với Dịch gia là một chín một mười.
- Dịch Thừa Dương, Dịch tổng sao? Cậu đến thăm thằng nhóc đó sao? Quay về đi bây giờ bác sĩ chư cho vào thăm bệnh đâu.
- Khổng lão gia đêm nay dù sao cũng còn dài chúng ta lâu rồi không gặp nhau, nói chuyện một chút được không? - dù trên thương trường Dịch Thừa Dương có kiêu ngạo bao nhiêu, có tàn khóc bao nhiêu thì đối với vị lão gia trước mặt anh vẫn rất tôn kính.
- Ta gọi cậu là Thừa Dương được chứ?
- Khổng lão gia ông là trưởng bối tôi không có ý kiến - trong giới làm ăn khó ai có thể gọi anh như này xem ra ngoài Khổng lão gia thì chả còn ai dám gọi.
- Nghe nói vợ của cậu con bé An Lạc hiện tại sức khoẻ vẫn chưa hồi phục hẳn lại còn mắc bệnh khó chữa
- Phải, hiện giờ cô ấy ngoài tôi, Khổng Bạch, Lưu Nhiên và những y tá quen thuộc còn có những người ở Lâm gia những chuyện xảy ra khi cô ấy còn học cấp ba thì cô ấy không nhớ gì cả - giọng anh không nóng không lạnh mà nói
- Con bé đó từ bé đã yếu có lần con bé sốt cao đến khi được đưa đến bệnh viện kiểm tra xém nữa đã lên cơn co giật, khi ta còn là bác sĩ số lần gặp An Lạc trong bệnh viện cũng không hề ít.
- Khổng lão gia, tôi có chuyện luôn muốn hỏi ông về An Lạc? - anh quay mặt lại nhìn ông Khổng mà nói
- Cậu cứ hỏi lão già này biết thì sẽ trả lời cậu

- An Lạc có thật sự là con của Lâm gia không? Cô ấy đích thực là do Lâm phu nhân sinh ra?
Ngay sau câu hỏi của anh cả hành lang im lặng chỉ còn lại tiếng thở đều của cả hai người, Khổng lão gia im lặng một lúc cũng đã cất tiếng không để Dịch Thừa Dương chờ lâu
- Phải như cậu nghi ngờ An Lạc con bé không phải con của Lâm gia, dòng máu đang chảy trong người con bé hoàn toàn không liên quan đến Lâm gia.

- Khổng lão gia không nhìn anh chỉ hơi cúi mặt xuống mà nói
- Vậy ba mẹ ruột của cô ấy đâu? Giờ phút này tại sao lại không tìm cô ấy?
- Ba mẹ con bé đã mất trong một vụ tai nạn xe hơi khi con bé mới chỉ bốn tuổi, lúc đưa đến bệnh viện trên người con bé toàn là máu đỏ tươi khi ấy ngay cả con bé cũng bị thương rất nặng sau khi tỉnh lại thì được Lâm gia nhận nuôi nhưng hình như còn quá nhỏ hoặc não bộ đã bị tổn thương con bé hoàn toàn không nhớ gì đến gia đình hay ba mẹ ruột của mình nữa..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 50: Chương 50


- Vậy tại sao đến bây giờ An Lạc đã là người trưởng thành các người vẫn giấu cô ấy
- Ta cũng biết bao năm qua ở Lâm gia con bé không được họ Lâm đối xử tốt nhiều lần định nói ra sự thật nhưng hết chuyện này tới chuyện kia đến khiến ta chưa có dịp gặp riêng con bé để nói chuyện.

- Ông có nhớ hay còn giữ tài liệu gì về thông tin ba mẹ của cô ấy không?
- Cậu muốn…
- Ừm, dù ba mẹ cô ấy đã qua đời sau tai nạn nhưng ít nhất họ hàng hai bên cũng đang đi tìm tung tích cô ấy đứa cháu gái của họ.

- Chuyện này đã xảy ra lâu như vậy ta e rằng tài liệu cũng đã bị lạc mất, nhưng yên tâm ta sẽ tìm lại rồi báo cho cậu.

Khuya rồi, mau về với con bé đừng để nó một mình con bé sẽ hay gặp ác mộng vào ban đêm.

- Là do vụ tai nạn đó để lại cho cô ấy sao? - anh hỏi Khổng lão gia không trả lời chỉ im lặng gật đầu như thay cho câu trả lời, anh cũng không nói thêm cúi đầu rồi rời đi
Về đến phòng bệnh vẫn thấy thân hình nhỏ bé của cô nằm ngủ ngon trên giường đi lại gần giường anh nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh An Lạc vì là phòng VIP nên giường bệnh cũng rộng đủ cho hai người nằm.

- “ Bà xã, đừng sợ bây giờ và sau này em đã có anh rồi đừng lo lắng” anh nói rồi hôn l3n đỉnh đầu của cô, như cảm nhận được hơi ấm cô cựa người xoay lại ôm lấy anh miệng còn chóp chép như nhai đồ ăn
- “ Đồ heo ngốc nhà em đi ngủ vẫn ham đồ ăn như vậy” vừa nói anh vừa nhếch môi cười ngón tay nhẹ nhàng vén tóc xoã xuống mặt cô.

Cô cựa quậy trong lòng anh một chút rồi mở mắt tỉnh giấc
- Sao thế? Sao em lại tỉnh dậy?
- Em nằm mơ thấy ác mộng thôi không sao đâu
- Em thấy những gì kể cho anh nghe được không?
- Em thấy có ba người trên xe ô tô một nam một nữ cùng với một bé gái tầm chừng bốn, năm tuổi chiếc xe bị tai nạn rất nghiêm trọng lại còn rất nhiều máu.

Thừa Dương giấc mơ này liệu có liên quan gì đến em không? Bởi vì đây không phải là lần đầu tiên em mơ thấy cảnh tượng đó - cô ngồi dậy bật đèn ngủ lên căn phòng liền thắp được thắp sáng lấy cốc nước uống vài ngụm để bình tĩnh hơi một chút, anh nhìn cô mà không nói gì bởi anh biết rất rõ giấc mơ đó của cô có nghĩa là gì nhưng tình hình hiện tại anh chưa thể nói cho cô biết mọi chuyện được.

- Bà xã, ngoan lại đây nằm xuống ngủ thêm một chút đi mới chỉ có hơn bốn giờ sáng - anh vừa nói vừa dơ đồng hồ lên trước mặt cô.

An Lạc ngoan ngoãn nghe lời mà nằm lại xuống giường được vài phút cô lại ngóc đầu dậy hỏi anh
- Phải rồi, bình thường tầm tối bác sĩ Lưu sẽ đến kiểm tra cho em sao đã một ngày trôi qua em vẫn không thấy anh ấy
- An Lạc đừng quấy nữa có gì ngày mai anh sẽ trả lời được chứ, ngủ đi - thấy Dịch Thừa Dương nhắm mắt giọng nói cũng từ từ nhỏ dần thì cô cũng hiểu anh đang mệt và buồn ngủ lên đã ngoan ngoãn nằm ngủ tiếp không hó hé gì nữa.

Sáng hôm sau khi thức dậy cảm thấy chỗ bên cạnh đã trống ngay cả hơi ấm cũng không còn hôm nay anh không có lịch họp sao lại đi sớm như vậy, tuy ở bệnh viện dưỡng bệnh nhưng lịch trình làm việc của anh cô đều nắm rất rõ nhưng cũng bỏ qua chuyện đó nghĩ ngợi một hồi cô liền ra khỏi phòng bệnh
- Dịch phu nhân, cô đi đâu vậy có cần tôi giúp gì không? - một cô y tá thấy An Lạc đã đi lại hỏi thăm cô, dù sao cũng là phu nhân của Dịch tổng ít nhất cũng nên chào hỏi một chút
- Cô có thấy bác sĩ Lưu Nhiên không? Tôi tìm anh ấy có chút chuyện nhưng từ hôm qua đã không thấy anh ấy
- Dịch phu nhân cô không biết gì sao? Bác sĩ Lưu đã nhập viện rồi
- Nhập viện ư? - cô tròn mắt ngớ người mà hỏi lại cô y tá trước mặt mình
- Phải nghe nói là bác sĩ Lưu uống thuốc ngủ quá liều lượng nên dẫn tới hôn mê sâu bây giờ vẫn đang còn trong phòng hồi sức.

- Vâ…vậy ai đang chăm sóc cho anh ấy cô có biết không?

- Không thấy bạn gái của anh ấy tới thăm chỉ có một người giúp việc đã có tuổi với viện trưởng Khổng tới chăm sóc anh ấy thôi.

- Vậy sao? Cám ơn cô đã cho tôi biết.

- An Lạc vừa nói vừa hơi cúi đầu
- Không có gì vậy không còn gì nữa tôi đi làm việc tiếp đây, Dịch phu nhân cô nhớ cẩn thận
- Được, tôi biết rồi.

.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 51-52


<b>Chương 51</b>

<b>An Lạc trở về phòng bệnh liền lập tức cầm lấy điện thoại nhấn số gọi cho Tiểu Bạch nhưng cô lại nhớ tới lời cô y tá kia nói Khổng lão gia cũng ở đó vậy chắc chắn ông ta cũng đã nói cho Tiểu Bạch biết chuyện của Lưu Nhiên
Khi còn ngớ người ra suy nghĩ thì từ ngoài cửa có tiếng bước chân đi vào, An Lạc giật mình mà quay người lại người tới gặp cô chính là Khổng lão gia
- Bác Khổng - cô cúi người chào ông ấy
- Ấy An Lạc không cần, không cần cháu mau ngồi xuống sức khoẻ của cháu vẫn chưa ổn định hẳn nên nghỉ ngơi nhiều một chút - ông Khổng đỡ cô ngồi xuống giường bản thân mình cũng ngồi xuống chiếc ghế gần giường đối diện với cô
- Bác Khổng tình hình của Tiểu Bạch vẫn ổn chứ? Hôm cậu ấy đi con không ra tiễn được - An Lạc suy nghĩ tới lời Dịch Thừa Dương nói hôm đó thì cũng giả vờ coi như mình không đến tiễn
- Con bé ở bên đó vẫn rất ổn, người không ổn nhất có lẽ là người khác… - dù không nhắc hẳn tên nhưng An Lạc biết ông Khổng là đang nói tới ai.

- Bác đừng lo anh ấy sẽ không sao đâu

- Con biết rồi sao?
- Khi nãy ra ngoài đi dạo con có nghe vài cô y tá nói qua, anh ấy là bác sĩ nam được nhiều y tá để ý trong bệnh viện chuyện như vậy khó mà giấu được.

- Lạc Lạc, hôm nay ta đến đây không phải chỉ nói chuyện này mà ta còn một chuyện quan trọng hơn muốn nói với con
- Là chuyện gì vậy? - nhìn sắc mặt ông Khổng khiến An Lạc có chút dự cảm chả lành - bác Khổng chuyện này có liên qua…
- Lạc Lạc ta nhìn con trưởng thành từ khi còn là một cô bé đến nay con đã là vợ của Dịch Thừa Dương, là con dâu nhà họ Dịch con đối với ta cũng như là con gái vậy
Dù trí nhớ của An Lạc hiện tại có một chút vấn đề nhưng cô vẫn cảm thấy Khổng lão gia hiện tại ngồi trước mặt cô hoàn toàn là một người khác, rốt cuộc chuyện mà ông ấy muốn nói với cô là gì? Không giấu được sự tò mò đang nổi bên trong lòng mình cô liền cất tiếng
- Khổng lão gia, rốt cuộc là có chuyện gì? Sao bác lại nói những lời này với con
- Lạc Lạc nếu như ta nói rằng con thật chất không phải con gái ruột của nhà họ Lâm…
- Khổng lão gia, người là đang nói cái gì vậy?- An Lạc giờ phút này chỉ tròn mắt vẻ mặt ngơ ngác nhìn nhìn trước mắt
- Ta biết sự thật này với con là khó chấp nhận nhưng ta nghĩ con cũng đã trưởng thành, cái kim trong bọc sớm muộn cũng sẽ lòi ra.

- V…vậy ba mẹ ruột của con, họ tại sao lại bỏ lại con cho Lâm gia
- Ba mẹ ruột của con bọn họ không hề bỏ lại con mà là vụ tai nạn giao thông năm đó đã cướp mất mạng của họ.

Khi đó, ta cùng đội ngũ bác sĩ đã cố gắng hết sức mình nhưng cả gia đình ba người chúng ta chỉ cứu được con mà thôi.

An Lạc giờ phút này không biết phải nói gì nước mắt chảy dài lăn xuống má, thì ra lí do cô luôn mơ thấy giấc mộng kia là vì đó chính là gia đình của cô chả trách bao nhiêu năm qua bà Lâm không thích cô như vậy lí do đã quá rõ ràng cô thực chất không phải tiểu thư nhà họ Lâm, không cùng huyết thống với Lâm Dinh An
- Bác Khổng bây giờ con muốn ở một mình có được không?
- Được rồi ta không làm phiền con nữa.

Khổng lão gia khuất dần cô mới khóc to cứ như thế cô vẫn giữ nguyên tư thế đó ngồi trên giường cho đến gần xế chiều Dịch Thừa Dương quay lại bệnh viện với cô
Nghe tiếng mở cửa cô biết đó là anh nên nhanh chóng lau nước mắt cố tỏ ra như không có gì
- Anh có mua đồ ăn cho em không? - vừa nghe cô hỏi Dịch Thừa Dương đã đặt lên bàn món mà cô yếu thích còn có cả dâu tây nữa.

- Mau ăn đi anh vào nhà vệ sinh một chút
An Lạc gật gật đầu từ từ mở đồ ăn ra, đúng là anh đã mua đồ ăn ở quán cô thích nhưng sao hôm nay cô lại cảm thấy có chút không ngon thế này.

- Lạc Lạc có chuyện gì sao? - Dịch Thừa Dương không biết từ lúc nào đã ở phía sau ôm lấy cô, khiến tay cô đang múc đồ ăn cũng xém chút nữa là đổ ra ngoài
- Không có, anh lo lắng quá thôi em không sao mà còn đang ăn rất ngon.

- Đừng lừa anh nếu không có gì sao em lại khóc chứ? Em tưởng em lừa được anh sao hửm?
Nghe tới đây cô vẫn cố tỏ ra không có gì quay người lại đối mặt với anh, hai tay áp lên má anh
- Ngoan đừng nghĩ lung tung em không sao, bởi vì ở bệnh viện có hơi ngột ngạt Tiểu Bạch lại đi rồi em không ai trò chuyện nên mới như vậy.

<b>Chương 52
</b>

- Em không được giấu anh bất cứ chuyện gì đâu đấy có biết chưa?

- Được rồi, à em đã nghe qua chuyện của Lưu Nhiên anh ấy xem ra rất si tình

- Si tình? Em có muốn anh cũng như cậu ấy không một khi không có em bên cạnh mọi thứ đều không cần thiết nữa. - Dịch Thừa Dương giọng khàn khàn thì thầm trên vành tai An Lạc khiến cô bất giác đỏ mặt tía tai

- Em luôn bên cạnh anh đừng nghĩ lung tung, đời này của em đều là dựa hoàn toàn vào họ Dịch nhà anh.

- Một khi anh còn sờ sờ đứng đây em có mơ cũng đừng mơ dựa dẫm vào thằng khác biết chưa, hửm? - anh theo vạt áo đưa tay vào bên trong tháo áo ngực của cô, động tác nhanh như chớp này của anh khiến cô không kịp chống cự phản kháng

- A..anh làm gì vậy?

- Lần cuối chúng ta làm đã lâu lắm rồi bà xã, anh không biết cục đá sắp bị em cho nhịn đến liệt cả rồi

- N…nhưng mà đây là bệnh viện…aa- anh mặc kệ cô nói gì hay chống cự đẩy ra, bàn tay to lớn có chút thô của anh nắn b óp một bên ngực của cô ra đủ hình dạng hai đồi gò bông của cô tuy không phải cỡ lớn nhưng rất vừa tay lại mềm khiến anh rất k1ch thích và thoải mái.

Thành thật mà nói không chỉ anh mà ngay cả bản thân cô cũng rất muốn điều này, vì bệnh của cô mà hai người tuy ngày đêm gần nhau nhưng đã lâu không gần gũi da thịt, cảm thấy phía dưới đã ẩm ướt khó chịu.

- Bà xã, em muốn không? - miệng nói nhưng tay anh vẫn nắn b óp hai bên ngực của cô

- Ưm.. anh xấu x…xa

Sau hai tiếng lăn giường cuối cùng cô cũng được anh tha, nằm trong lòng anh mà lim dim

- Bà xã, sau khi điều trị bệnh chúng ta có con nhé

- Anh muốn làm ba rồi sao Dịch tổng?

- Thật ra khi biết Lưu Nhiên đã lên chức làm ba anh đã có chút ghen tị em nói xem tầm tuổi anh bây giờ cũng nên có một đứa rồi không phải sao?

- Dịch tổng anh mới chỉ 32 tuổi không quá già, vẫn còn rất tốt

- Tốt như vậy mới làm ông xã của em được, ngủ đi mai anh còn cuộc gặp đối tác rất quan trọng.

- Là dự án mới sao?

- Ừm, là tập đoàn SY họ đột nhiên muốn mở chi nhánh tại quê nhà sau nhiều năm ở nước ngoài đây là cơ hội tốt không thể làm ngơ để kẻ khác cướp mất.

- Tập đoàn SY trước đây em có nghe qua hình như quy mô rất lớn. Chủ tịch của SY bây giờ là ai? Em nhớ khi còn học đại học năm hai chủ tịch SY đột nhiên qua đời từ đó cũng không nghe báo chí đề cập tới nữa

- Tôn Á Đồng bà ta hiện tại đang nắm giữ chức chủ tịch nghe nói sau khi cựu chủ tịch Tôn qua đời từ đó đến nay không ai ngồi vào vị trí đó ngoài bà ta.

Thời điểm đó ở phía bên kia bán cầu New York, Mỹ

- Chủ tịch, phía Dịch gia đã gửi thông báo cuộc gặp mặt sẽ diễn ra vào tám giờ tối mai.

- Là ai?

- Nghe nói là Dịch Thừa Dương đích thân đến gặp mặt

- Tôn chủ tịch, tôi nghe nói họ Dịch này trước giờ chưa từng đích thân ra mặt gặp gỡ chỉ thông qua trợ lí hoặc người khác nay lại đích thân đi gặp quả là rất xem trọng lần hợp tác này.

Người phụ nữ nâng tách trà đang còn ấm uống một ngụm rồi lại nhẹ nhàng đặt xuống bàn

- Cậu ta tuy tuổi đời còn trẻ nhưng kinh nghiệm trên thương trường không thể xem nhẹ. Tuy nhiên, lần này trở về Trung Quốc ngoài việc của công ty ta là muốn làm một việc quan trọng hơn.

- Chủ tịch bà là vẫn muốn tìm Tôn tiểu thư về sao? Đã bao nhiêu năm trôi qua, chúng ta tích cực tìm kiếm kết quả vẫn là số 0.

- Năm đó là do bản thân ta sơ xuất để lạc mất con bé dù có ra sao ta cũng phải tìm con bé về nhận tổ tiên Tôn gia.

- Vậy ý của bà là nhân cơ hội hợp tác này muốn họ Dịch đó giúp chúng ta tìm tiểu thư

- Ừm, Dịch Thừa Dương không phải trước khi tiếp quản Dịch Thị cũng là lão đại ngầm két tiếng sao tuy là sau này làm chủ tịch đã rút lui nhưng cậu ta vẫn giữ được chỗ đứng quả không nên xem thường.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 53: Chương 53


Tiếp lời bà vị trợ lí bên cạnh cũng nói tiếp
- Hình như vài tháng trước cậu ta cùng nhị tiểu thư nhà họ Lâm kết hôn
- Đã kết hôn?
- Nhưng nghe nói quan hệ của vợ cậu ấy với nhà mẹ không tốt cho nên sau khi gã cho nhà Dịch gia cũng không thấy cô ấy trở về nhà họ Lâm thăm ông bà Lâm.
Tôn Á Đồng nghe xong không nói gì chỉ hướng mắt nhìn tệp tài liệu trên bàn.
- Tuy thời gian ta về Trung Quốc cũng đã là hai mươi mấy năm về trước có những chuyện đã không còn nhớ rõ nhưng Lâm gia từ khi nào lại có thêm một tiểu thư.
- Nghe nói Lâm gia đã giấu kín vị tiểu thư này cho đến lúc cô ấy 16 tuổi mới công khai với mọi người khi ấy tất cả đều bất ngờ.
Trong đầu như có luồng suy nghĩ gì đó chợt hiện ra, vị nhị tiểu thư này của nhà họ Lâm xem ra từ nhỏ đã được bao bọc rất kĩ nga cả một chút thông tin Lâm gia cũng không cho lọt ra bên ngoài.
- Thư kí Nhậm
- Dạ, chủ tịch?
- Cô có hình của nhị tiểu thư nhà họ Lâm không?

- Vì nhà họ Lâm giấu thông tin cũng như hình ảnh của cô ấy rất kĩ nên tìm một tấm ảnh trên mạng rất khó khăn, à nhưng mà khi đám cưới hai nhà Dịch - Lâm diễn ra có người chụp được ảnh của Dịch tổng và vợ cùng ra xe.

- thư kí mở điện thoại tìm lại tấm hình rồi đưa cho Tôn  Đồng xem
Tuy là hình chụp không rõ nét lắm nhưng có thể thấy cả hai đều là người có nhan sắc, quả không hỏi là cháu đích tôn nhà họ Dịch nhưng đều khiến bà chú ý không chỉ là Dịch Thừa Dương mà là cô gái bên cạnh cũng là vợ của anh An Lạc, cô gái này nhìn sơ qua đã thấy rất xinh đẹp nhưng nét mắt theo góc chụp này hoàn toàn không giống Lâm lão gia hay Lâm phu nhân ngày trẻ một chút nào.
- Vậy hình của đại tiểu thư nhà họ Lâm
Như hiểu ý chủ tịch của mình muốn gì thư kí Nhậm liền nhanh chóng kéo sang tấm hình khác
- Đây là hình của đại tiểu thư Lâm gia, khác với nhị tiểu thư ông bà Lâm luôn khoe với thiên hạ về cô con gái này.
- Cậu thông báo cho Dịch Thừa Dương khi đến gặp mặt phải đi cả vợ lẫn chồng.

- bà Tôn nhìn điện thoại những ngón tay nhấp nhấp trên bàn mà nói
- Chuy…chuyện này cần thiết sao? Chủ tịch những lần hợp trước đây của công ty không có điều này xảy ra
- Lần này là ngoại lệ mau làm theo đi.
Không dám cãi lời thư kí Nhậm ba chân bốn cẳng lập tức chạy đi thông báo cho phía Dịch Thừa Dương
- Bắc Kinh, Trung Quốc-
- Sếp, tôi vừa nhận được thông báo từ phía SY
Dịch Thừa vẫn giữ nguyên tư thế im lặng tiếp tục xem tài liệu để thư kí nói hết
- Phía SY yêu cầu khi anh đến gặp Tôn chủ tịch thương lượng hợp đồng phải dẫn theo vợ, bà ấy muốn là cả vợ lẫn chồng đều có mặt.
Anh ngẩng đầu nhìn thư kí vừa dứt lời
- SY từ khi nào có loại yêu cầu này?

- Cũng không rõ nói tóm lại bây giờ tôi mới thấy cái yêu cầu quái quỷ như thế này, vị Tôn chủ tịch này hết trò chơi rồi sao?
- Được rồi cậu ra ngoài làm việc đi nhớ chuẩn bị kĩ cho bữa tối, SY là hợp đồng lớn của công ty nếu có sai xót cậu cũng cút khỏi đây là vừa.

- tuy anh dùng tông giọng không nóng không lạnh nhưng cũng đủ khiến tên thư sợ tái xanh mặt, nói về độ tàn khốc đối với tất cả nhân viên trong công ty thì Dịch Thừa Dương đứng thứ hai không ai dám nhận thứ nhất.
Sau khi thư kí ra ngoài anh mới cầm điện thoại lên
- Alo
- Cô ấy đâu?
- Phu nhân vừa được y tá đưa đi kiểm tra rồi thiếu gia
- Lát nữa sẽ có người đem đồ đến sảnh bệnh viện cô chuẩn bị cô ấy hoàn tất trước bảy giờ tối.
Thật ra việc đưa An Lạc ra ngoài đối với Dịch Thừa Dương không quá khó anh chỉ sợ mèo nhỏ nhà anh ra ngoài chạy nhảy lung tung sơ xuất có chuyện xảy ra anh sẽ trở tay không kịp.

Nhưng hôm nay, buổi gặp mặt này anh không thể từ chối yêu cầu của Tôn chủ tịch được.
Khoảng nửa tiếng sau An Lạc được y tá đưa về phòng, vừa vào đã thấy trên giường nào là đầm, áo khoác, đồ trang điểm cả phụ kiện lẫn giày cao gót cô khó hiểu nhìn A Nhi
- Cô đừng nhìn em toàn bộ đều là thiếu gia cho người mang đến còn đích thân gọi điện nói em phải chuẩn bị cho cô xong trước bảy giờ tối.

- Để làm gì?
- Thiếu gia chỉ nói em làm còn làm để làm gì thì cậu ấy không nói.
- Bây giờ vẫn còn sớm em nghỉ ngơi một chút đi
Tiểu Nhi là người làm trong nhà anh đưa vào để chăm sóc cho cô cũng như lúc anh không ở đó cô cũng có người bầu bạn.

Tiểu Nhi nhỏ hơn An Lạc năm tuổi nên cô coi như em gái của mình.
- Cô chủ em suy nghĩ có phải thiếu gia muốn cầu hôn cô không?
- Đừng nghĩ nữa chuyện này là không thể nào ta và thiếu gia nhà em đã đám cưới còn có cả giấy đăng kí kết hôn anh ấy còn cầu hôn ta làm gì nữa chứ - cô bật cười trước lời nói của Tiểu Nhi.

- Không đúng, trước kia là khác bây giờ là khác làm sao có thể giống nhau..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 54: Chương 54


- Vậy em nói ta nghe khác nhau ở chỗ nào? - An Lạc ngồi trên giường nhìn Tiểu Nhi đang sắp xếp chuẩn bị đồ đạc theo lời dặn của anh
- Lúc trước cô và cậu chủ hai người như mặt trăng, mặt trời bây giờ hai người lại như hoà là một như vậy đã là khác nhau rồi.

- Tiểu Nhi không chút suy nghĩ mà nhanh chóng đáp lại câu hỏi của An Lạc
- Tiểu Nhi trước kia có một số chuyện không hay xảy ra khiến cho ta và cậu chủ em như mặt trăng, mặt trời bây giờ xem như đã hoá giải được phần nào…
- Cô yên tâm, em khẳng định hiện tại trong lòng của cậu chủ vị trí của cô là tuyệt đối không ai lung lay được.

- cô hầu vừa nói vừa nở nụ cười tươi rói khiến An Lạc bất giác mà cong môi cười theo.

Phải Tiểu Nhi nói đúng bản thân cô cũng cảm nhận được điều đó, đối với cô bây giờ và sau này cũng vậy anh tuyệt chiếm giữ vị trí độc nhất trong lòng cô.

- Thật ra lúc trước cậu chủ không phải không quan tâm đến cô chỉ là biểu hiện có chút không rõ ràng mà thôi - Tiểu Nhi vừa gọt táo cho cô vừa nói
- Biểu hiện gì chứ?
- Còn nhớ lúc cô cùng cậu chủ trở về sau lễ cưới trước khi cậu ấy ra khỏi nhà đã căn dặn quản gia nấu cháo đem lên phòng cho cô, thời gian hai người không chung phòng khi đi làm về cậu ấy đều ghé qua phòng của cô một chút rồi mới quay trở về phòng của mình.

- Chuyện này sao em biết được? - cô hơi nghiêng đầu nhìn Tiểu Nhi
- Em thường xuyên ngủ trễ để đọc truyện nửa đêm có chút đói bụng muốn xuống nhà kiếm gì đó ăn thì vô tình thấy được cậu chủ như vậy rất nhiều lần.

Cho nên cậu chủ là rung động trước khi cô yêu cậu ấy chỉ là do cậu ấy không nhận ra để cho đến khi phát hiện cô bị bệnh…
- Những chuyện này em không nói ta cũng không biết, có lẽ anh ấy cũng sẽ không kể cho ta nghe.

- Cô chủ đừng bận tâm cậu chủ tuy bên ngoài tàn khốc, khô khan như khúc gỗ nhưng thật chất cậu ấy rất tốt, rất ấm áp.

An Lạc nhìn Tiểu Nhi nói về Dịch Thừa Dương cứ như con bé đang nói về người trong nhà của mình, bắt được ánh mắt đó của An Lạc con bé vội nói:
- Cô đừng hiểu lầm em không có ý gì với cậu chủ cả, trước kia không có bây giờ cũng không khốn chi bây giờ cậu chủ lại có cô bên cạnh em cho dù có tình ý gì đi chăng nữa cũng không thể lọt vào mắt xanh của cậu chủ.

Nhìn cô vừa xinh đẹp thân hình lại không có chỗ để chê sao em thắng được cô chứ.

An Lạc nghe Tiểu Nhi nói thì bật cười, cô làm sao không nhìn ra được chứ.

- Được rồi ta tin em đừng khen nữa ta sợ em còn khen nữa mũi ta sẽ phồng to lên mất.

- Cô chủ những lời em nói đều là thật trong lòng, em cảm thấy cô còn đẹp hơn minh tinh trên tivi lúc trước cậu chủ có dẫn một cô gái về nhà nhưng em vừa nhìn đã không ưa cô ta, thật chẳng ra làm sao.

Cô biết Tiểu Nhi là đang nói tới Dinh An chị gái của cô cũng là người trước đây Dịch Thừa Dương yêu đến điên cuồng.

- À nói chuyện một hồi mà thời gian trôi qua nhanh thật, cô mau lên chuẩn bị xong trước khi cậu chủ về nếu không cậu ấy đuổi việc em mất.

Sau một hồi chải chải chuốt chuốt cuối cùng An Lạc cũng chuẩn bị xong, bộ đồ anh chọn cho cô là chiếc đầm hai dây màu đỏ khoét ngực kèm theo là áo choàng tôn lên làn da trắng của cô thật sự nhìn cô rất xinh đẹp.

Đúng bảy giờ tối Dịch Thừa Dương như lời dặn đã từ công ty về bệnh viện đón An Lạc, trên xe anh ôm eo cô kéo vào lòng mình An Lạc cũng không đẩy ra mà nương theo ngã vào lòng anh nhẹ nhàng hỏi:

- Anh định đưa em đi đâu thế?
- Đưa em đi gặp chủ tịch của SY - chất giọng khàn khàn trầm ấm của anh vang bên tai cô
- Hôm nay chả phải anh cùng bà ấy thượng lượng hợp đồng sao dẫn em đi làm gì cơ chứ? Vướng chân vướng tay anh- cô ngồi trong lòng anh bỉu môi nói
- Đây là yêu cầu của bà ấy, thái độ này của em là sao đây, hửm? Không muốn ra ngoài cùng ông xã em sao? - anh tựa l3n đỉnh đầu cô nói rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn
- Ý em không phải vậy ra ngoài cùng anh đương nhiên em rất thích nhưng mà buổi gặp mặt lần này quan trọng như vậy lỡ em làm gì phật ý bà ấy thì sẽ ảnh hưởng đến công ty và cả anh nữa.

- Anh chấp nhận cho em làm những gì mình muốn, của anh bây giờ cũng là của em đừng lo lắng nhiều.

.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 55: Chương 55


Mải nói chuyện cuối cùng xe của anh và cô cũng đã đến trước nhà hàng hẹn gặp Tôn chủ tịch
- Bà xã, tới rồi chúng ta vào trong thôi - anh xuống xe trước đích thân mở cửa xe cho cô, có lẽ người con gái duy nhất khiến Dịch Thừa Dương làm điều này chỉ có thể là An Lạc mà thôi.
Trước đây ngay cả Lâm Dinh An là tình đầu của anh cũng không có cái sự ưu tiên này.
Bước vào căn phòng vip đã được thư kí đặt trước đó, Tôn Á Đồng trên người khoác bộ cánh hàng hiệu sang trọng đã ngồi vào bàn ăn, quả là chủ tịch của tập đoàn SY khí chất toát ra cũng khiến người ta lạnh sống lưng, cô có chút căng thẳng mà nắm chặt tay anh
- Tôn tổng xin lỗi vì đã để bà chờ lâu - Dịch Thừa Dương phá vỡ bầu không kí yên lặng
- Dịch tổng, Dịch phu nhân không sao tôi cũng chỉ mới tới ngồi còn chưa nóng ghế.

Hai người mau ngồi xuống đi ba chúng ta cùng ăn bữa tối cùng nói chuyện.
Anh kéo ghế cho cô ngồi xuống rồi bản thân mới ngồi xuống, phục vụ đã bắt đầu dọn món lên bàn biết cô không uống được rượu lên anh đã đặc biệt căm dặn mang lên một ly cam ép.

- Dịch tổng vài năm trước còn là cậu trai trẻ chưa trải bây giờ đã là chủ tịch của Dịch gia đúng là tuổi trẻ tài cao
- Tôn chủ tịch đã quá lời rồi, tôi chỉ là phụ giúp ba của mình ông ấy dù sao cũng đã có tuổi rồi.
- Vị tiểu thư này chính là bà xã của Dịch tổng đây sao? Đúng là rất khí chất, rất xinh đẹp quả thật lọt vào mắt xanh của Dịch tổng đây cũng phải hơn người.

Mạo phép hỏi bà xã cậu tên gì?
- à tôi họ Lâm tên An Lạc, Tôn chủ tịch bà gọi tôi An Lạc là được - cô nhanh chóng đáp lời Tôn Á Đồng
- Nghe nói cô Lâm đây tốt nghiệp đại học Đông Hoa
- Phải lúc trước tôi đến Thượng Hải học tập sau này khi đã tốt nghiệp mới trở về Bắc Kinh sống cùng gia đình.
- Thật trùng hợp ngày trước ta cũng là sinh viên Đông Hoa chỉ là sau này khi anh chị ta đột nhiên qua đời vì tai nạn giao thông ta tạm gác lại mọi chuyện mà sang Mỹ tiếp quản tập đoàn.
- Tôn chủ tịch lần này bà đột nhiên về quê nhà mở chi nhánh ở Bắc Kinh ngoài mục đích muốn mở rộng công ty thì có…
- Đúng là Dịch tổng mới đó mà đã đoán đúng ý đồ của tôi.

- Tôn Á Đồng nói dứt câu nâng ly rượu vang đỏ trên bàn nhấp một ngụm
- Tôn chủ tịch là muốn tìm ai?
- Không giấu gì hai vị ta là muốn tìm lại đứa cháu gái thất lạc trong vụ tai nạn năm xưa.
Nghe tới đây Dịch Thừa Dương bỗng chốc nổi nên suy nghĩ gì đó nhưng rồi lại thôi, cái chết ba mẹ ruột của An Lạc hiện tại với anh rất ít thông tin vả lại năm đó không chỉ có một vụ tai nạn giao thông xe hơi.

- Dịch tổng trước đây cũng là lão đại được kính nể nói ra quan hệ trong nước vẫn hơn Tôn Á Đồng tôi đây, có thể phiền ngài giúp đỡ để tôi sớm tìm được cháu gái không?
- Không thành vấn đề.

Tôn tổng bà yên tâm tôi sẽ cố gắng để bà sớm ngày gặp lại cháu gái của mình.
An Lạc lúc này ngồi nghe hai người nói chuyện có chút đói bụng vì khi chiều lo chuẩn bị cho kịp giờ cô chưa kịp ăn gì nên bây giờ bụng đã đánh trống, đưa tay gắp một miếng thịt bò ăn thử phát hiện có hơi cay liền bỏ lại xuống chén An Lạc từ nhỏ đã không ăn được những món cay, Dịch Thừa Dương tuy nói chuyện cùng Tôn chủ tịch nhưng vẫn quan sát từng nhất cử nhất động của vợ nhanh chóng thấy hành động của cô ban nãy liền ghé sát tai cô nói nhỏ:.

ngôn tình hay
- Không ăn được cay? - cô không trả lời chỉ quay lại nhìn anh rồi gật nhẹ đầu
- Ngoan đợi một chút anh sai người làm món khác cho em.

- Dịch Thừa Dương dứt lời liền vẫy tay sai người làm nhanh món khác cho bà xã đại nhân.
- Dịch phu nhân ngoài không ăn được cay còn có gì nữa không?

- Thật ra tôi rất ghét những món có cà chua, cà rốt đặc biệt tôi bị dị ứng với cua lần nào vô tình ăn chúng cũng nổi đỏ cả người.
- Chúng ta thật trùng hợp tôi cũng dị ứng với cua - thật ra không phải Tôn Á Đồng dị ứng với cua mà là chị gái của bà, từ khi gặp An Lạc bà luôn có cảm giác rất quen thuộc vả lại nhìn cô bà luôn thấy được hình bóng của chị gái mình lúc còn trẻ.

Cô cho bà cảm giác thân thuộc như người trong gia đình.
Đợi một chút đồ ăn mà anh dặn phục vụ chuẩn bị cho cô cũng được bưng lên.
- Được rồi, Tôn chủ tịch mời bà dùng bữa ăn xong chúng ta lại tiếp tục trò chuyện.
Suốt bữa ăn cả ba cùng nói chuyện khá vui vẻ bà Tôn đặc biệt quan tâm đến An Lạc, bà cũng biết về bệnh tình của cô thông qua thư kí cung cấp nhưng khi nhìn cô như vậy thật không ai đoán ra được cô đang mang bệnh trong người có thể thấy Dịch Thừa Dương chăm cô rất tốt.
Mặc kệ là đang ngồi trước Tôn Á Đồng chủ tịch SY, Dịch Thừa Dương anh vẫn lọt vỏ tôm cho vợ một cách tự nhiên nhân viên phục vụ có mặt ở đó ít nhiều cũng ghen tị với An Lạc vì có người chồng như anh..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 56: Chương 56


Sau khi buổi cơm tối cùng Tôn Á Đồng kết thúc hợp đồng đã nắm trong tay Dịch Thừa Dương nhanh chóng đưa bà xã về lại bệnh viện, ngồi trên xe cô tựa vào lòng anh ngủ từ lúc nào chỉ có anh mắt vẫn nhìn ra cửa sổ xe, tay ôm chặt lấy vợ.

Khi nghe Tôn Á Đồng nói về tai nạn của anh chị bà ấy trong đầu anh lại liên tưởng đến vụ tai nạn giao thông của bố mẹ ruột An Lạc, liệu có phải là một đứa cháu gái mà bà Tôn đang tìm kiếm chính là vợ anh.

Anh lấy điện thoại từ trong túi nhấn gọi một dãy số không lưu tên
- Alo
- Khổng lão gia, ông hiện giờ có đang ở bệnh viện chứ?
- Có, tìm tôi có chuyện gì sao?
- Chuyện này không thể nói qua điện thoại như vậy đi một lát tôi đến phòng bệnh của Lưu Nhiên ngài ở đó chờ tôi một lát.

Sau đó vài phút chiếc Rolls Royce Wraith đã đậu trước cổng bệnh viện.

- Bà xã tới rồi chúng ta nên phòng sau đó sẽ cho em ngủ tiếp được không?
Cô gật gật đầu rồi cùng anh bước vào trong quả thật gần một tháng trong bệnh viện phẫu thuật điều trị cô cảm thấy bệnh viện như nhà của mình vậy.

Sau khi về tới phòng bệnh của mình An Lạc nhanh chóng tháy đồ leo lên giường nằm cuộn tròn trong chăn, quay sang thấy Dịch Thừa Dương chuẩn bị rời khỏi phòng liền hỏi
- Bây giờ anh đi đâu nữa sao?
- Anh sẽ quay lại nhanh thôi ngoan ngủ đi.

- Ừm - không quan tâm nhiều cô ậm ừ rồi thiếp đi vào giấc ngủ anh cũng nhanh chóng đến phòng bệnh của Lưu Nhiên để gặp Khổng lão gia.

- Cậu đêm khuya còn muốn gặp ta là chuyện liên quan tới An Lạc sao?
- Chuyện về ba mẹ ruột của An Lạc
- Tôi đã tìm lại tất cả tài liệu liên quan chỉ biết được bố ruột con bé họ Tôn mà thôi, ngày ấy sau khi thực hiện phẫu thuật mọi chuyện còn lại ta đều không để ý tới nữa mãi sau này ta mới biết nhà họ Lâm đã nhận nuôi con bé.

Nói nhiều như vậy nhưng đọng lại trong đầu của Dịch Thừa Dương bây giờ chỉ là hai chữ họ Tôn
- Ông nói bố ruột cô ấy là họ Tôn?
- Phải, đều này ta có thể chắc chắn ngày hôm ấy ta chính là người viết giấy báo tử cho ông ấy.

- Khổng lão gia cho phép tôi hỏi một câu?
- Cậu cứ hỏi
- Ba mẹ cô ấy đã mất hiện tại muốn xét nghiệm ADN chỉ có thể xét nghiệm với họ hàng liệu việc này có thu được kết quả không?
- Xét nghiệm ADN với họ hàng điều này có thể, từ đó có thể biết được con bé và họ có mối quan hệ hay không.

Đối với con bé đây là biện pháp cuối cùng nhưng mà cậu đột nhiên nhắc tới chuyện này không lẽ đã tìm ra…
- Bản thân tôi chỉ mới nghi ngờ không dám chắn nhưng mà Khổng lão sư kết quả ADN sớm nhất khoảng mấy ngày?
- Thông thường sẽ mất từ hai đến bảy ngày sau khi thực hiện xét nghiệm cậu muốn làm sao?
Anh không nói chỉ gật nhẹ đầu, hiện tại việc anh phải làm là lấy được tóc của Tôn chủ tịch để xét nghiệm ADN
- Thư kí Trương cậu chuẩn bị ngày mai tám giờ tối mời Tôn chủ kí tới nhà hàng cũ một chuyến.

Phía Tôn Á Đồng sau khi nghe thông tin Dịch Thừa Dương hẹn gặp bà cũng lấy làm bất ngờ chuyện hợp đồnh cũng đã kí kết xong họ Dịch này lại muốn gặp bà vậy chắc chắn không liên qua đến chuyện hợp đồng, không lẽ trong thời gian ngắn vậy đã tìm được tung tích đứa cháu gái mất tích nhiều năm của bà.

Dịch Thừa Dương sau khi dặn dò thư kí đã quay trở về phòng bệnh của An Lạc, tránh để cô thức giấc anh di chuyển nhẹ nhàng vào phòng tắm thay bộ đồ thoải mái hơn
- Anh quay lại rồi - cô mắt nhắm mắt mở xuống giường đi đến đu trên người anh, không chần chừng Dịch Thừa Dương bế sốc An Lạc lên để cô đu bám trên người mình mà tiến tới sofa ngồi xuống.

- Làm em thức giấc sao?
- Không có, đã mấy giờ rồi? - cô lắc lắc đầu hỏi anh rồi lại rúc vào lòng anh như mèo
- Chỉ mới hơn ba giờ sáng thôi ngoan ngủ thêm một chút nữa
- Người nên ngủ chính là anh đấy, ngủ đi em canh cho anh ngủ.

- Anh là con nít sao? - anh cốc đầu cô một cái rồi lại ôm cô vào lòng.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 57: Chương 57


- Cô chủ bụng cô càng ngày càng to rồi phải cẩn thận một chút
- Dì yên tâm con sẽ cần thận
- Cô không thắc mắc cậu ấy bây giờ như thế nào sao?
- Hôm ấy ba tôi cũng nói anh ấy không việc gì chỉ là uống say lên ngủ thiếp đi - Tiểu Bạch cắn miếng bánh nhàn nhạt trả lời
Tuy hôm ấy Khổng lão gia nói với tiểu thư rằng Lưu Nhiên không có vấn đề gì nhưng bà biết ông là đang giấu tiểu thư thực chất tới giờ Lưu Nhiên vẫn đang hôn mê trên giường bệnh chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

- Tiểu thư tôi thật ra có chuyện này muốn nói với cô…
- Có chuyện gì? Chúng ta còn xa lạ gì nữa sao dì cứ nói đi
- Thật ra lão gia là đang nói dối cô tối hôm ấy cậu Lưu không phải chỉ say rượu
Cô tròn mắt nhìn bà rồi từ từ cất tiếng hỏi tiếp:
- V.

.

vậy rốt cuộc anh ấy là bị cái gì? Dì, mau nói cho tôi biết rốt cuộc đêm ấy xảy ra chuyện gì? - Tiểu Bạch không giữ được bình tĩnh mà có chút hơi lớn tiếng
- Tiểu thư cô bình tĩnh đừng để động tới đứa nhỏ trong bụng, tôi nghe người làm bên nhà chính nói lại đêm đó lão gia sau khi tới nhà cậu Lưu thì nhiều ngày không có trở về mà ở trong bệnh viện lí do bởi vì cậu Lưu nhập viện do uống thuốc ngủ quá liều lượng hiện gại vẫn còn đang hôn mê sâu.

Khổng Bạch nghe dứt câu miếng bánh trên tay đã rơi xuống đĩa từ khi nào cũng không biết, chỉ có một điều rằng bây giờ cô không biết nói gì không nghĩ mọi chuyện lại thành ra như thế này.

- Dì à, tôi muốn về Trung Quốc chúng ta đặt vé máy bay sớm nhất để trở về có được không?
- Tiểu thư cô thừa cũng biết tôi cũng chỉ là người làm đi theo để chăm sóc cô và em bé trong bụng, việc trở về Trung Quốc chỉ có thể nhờ vào lão gia.

- Ba tôi không nói cho tôi biết sự thật thì sao có thể giúp tôi trở về Trung Quốc.

- Tiểu thư không phải cô còn có bạn bè ở Trung Quốc sao?
- Bạn bè ở Trung Quốc sao? - ở Trung Quốc ngoài An Lạc ra thì cô còn ai là bạn chứ, khi còn đi học cô chỉ đến trường và về nhà sau khi học xong cấp Khổng lão gia đã ngay lập tức đưa ra nước ngoài du học.

- Tiểu thư không phải chồng của cô Lâm là Dịch tổng sao? Nhờ chút chuyện này đối với Dịch tổng cũng không khó khăn là bao nhiêu hơn nữa cô lại là bạn thân nhiều năm của vợ cậu ấy.

Cũng phải ngoài Dịch Thừa Dương ra thật sự trong lúc này cô không còn biết nhờ sự giúp đỡ của ai cả, nhấc điện thoại gọi cho Dịch Thừa Dương, cũng may khi qua đây cô vẫn còn giữ số điện thoại để liên lạc
- Trung Quốc-
Dịch Thừa Dương đang ôm vợ yêu ngủ trong chăn ấm thì nghe tiếng chuông điện thoại, tránh làm An Lạc thức giấc hắn vội nghe máy.

- Alo
- D.

.

Dịch tổng giờ này gọi điện đã làm phiền nhưng mà tôi có thể xin anh giúp tôi một chuyện được không? - Khổng Bạch nhẹ giọng nhưng có thể nghe được cô là đang rất thành khẩn mong người đầu dây bên kia có thể giúp mình.

- Em nói đi giúp em chuyện gì? Giúp thế nào? - Dịch Thừa Dương không nhanh không chậm hỏi lại Khổng Bạch, hôm nay đột nhiên lại gọi cho anh mà không phải An Lạc tin chắc đã nghe được tin tức gì của Lưu Nhiên nên đã ngay lập tức gọi cho anh.

- Giúp em chuẩn bị vé máy bay trở về Trung Quốc một cách sớm nhất.

- Chưa đầy ba tháng em đã muốn về rồi sao? Anh còn đang định sau khi em sinh em bé sẽ dẫn An Lạc qua bên đấy thăm em.

- Bây giờ em trở về không phải đỡ tốn công Dịch tổng sang đây thăm em sao?
- Được rồi, Khổng Bạch em sao có thể tốt với Dịch Thừa Dương này như vậy chứ anh thừa biết lí do em một hai đòi quay về.

- A.

.

anh tạm thời đừng nói cho ba em có được không?
- Anh không nhiều nước bọt vậy đâu, yên tâm.

Sáng mai sẽ báo thời gian chuyến bay cho em.

- Cám ơn anh Dịch tổng.

Truyện Kiếm Hiệp
- Không cần cám ơn anh, sau khi trở về chồng em tỉnh lại nói cậu ta chữa trị đặc biệt tốt cho An Lạc nhà anh là được.

.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 58-59


<b>Chương 58</b>

<b>- Cúp máy đây
Hắn vừa dứt lời đã bấm kết thúc cuộc trò chuyện, người bên cạnh có chút cựa quậy
- Em tỉnh rồi sao? - Kéo An Lạc lại lòng mà ôm cô
- Ưm…giờ này anh nói chuyện với ai vậy? - An Lạc vòng tay qua ôm chặt anh giọng ngái ngủ nói
- Là bạn thân của em
- Tiểu Bạch, cậu ấy đột nhiên gọi cho anh làm gì chứ có phải có chuyện gì rồi không? - cô chui ra khỏi chăn bật dậy hỏi anh, Dịch Thừa Dương bật cười xoa đầu cô
- Em từ khi nào đa nghi như vậy đừng suy nghĩ lunh tung cô ấy muốn nhờ anh chuẩn bị vé máy bay để cô ấy trở về Trung Quốc nhanh nhất có thể
- Cậu ấy sẽ về nước sao? Thật chứ?
- Nghe tin phu quân tương lai nằm trên giường bệnh đến giờ vẫn hôn mê sâu cô ấy sao có thể ở yên bên đó chứ.
- Cũng phải bác sĩ Lưu đến giờ vẫn chưa tỉnh lại thật không biết tại sao anh ấy rõ là được đưa đến bệnh viện kịp thời sao tới bây giờ còn chưa tỉnh

- Chuyện này không nằm trong khả năng của ông xã em
- Thừa Dương, nếu như sau này anh phát hiện em vốn dĩ không phải em của bây giờ anh có chấp nhận em không?
- Ý em là…
- Bỏ đi chúng ta ngủ tiếp nếu không ngày mai anh sẽ đi làm sẽ trong trạng thái mệt mõi như vậy không tốt đâu.
- Bà xã hôm nay biết lo lắng cho anh sao?
- Nói bậy, em không lo cho anh thì lo cho ai được chứ bây giờ em chỉ còn mình anh để nương tựa
- Lạc Lạc trong cuộc sống có rất nhiều chuyện sẽ xảy ra chúng ta là người thường không thể biết trước nhưng ít rất khi nó xảy ra chúng tôi đón nhận nó một cách lạc quan nhất.
- Em muốn về Lâm gia một chuyến có được không?
Anh nghe thấy câu này của cô thì có chút nhíu mày nói thật từ lúc cô gặp nạn ở Quảng Châu anh đã không muốn cô dính vào chuyện của Lâm gia, thậm chí anh còn nghĩ có lên đối họ của cô thành họ của anh luôn không?
- Em muốn về đó làm gì chứ? Có về cũng là lên về Dịch gia
An Lạc đương nhiên nhận rõ sự khó chịu trong giọng nói của anh, ngón tay liền vẽ mấy vòng ở ngực anh nhẹ nhàng đáp lời:
- Em có chút chuyện muốn nói với ba mẹ mà, cho em về nha
- Ngày mai anh đi cùng em, nếu không thì em đừng hòng đi đâu.
- Được nghe theo anh hết.
Sáng hôm sau theo đúng lời hứa anh đưa cô trở về Lâm gia một chuyến.

Người làm trong gia thấy An Lạc trở về mười phần hết chín phần bất ngờ bởi nhị tiểu thư từ sau khi lấy chồng đã không thấy trở về, hôm nay đột nhiên trở về không khỏi khiến mọi người thấy lạ.
- Nhị tiểu thư, thiếu gia mời hai người vào trong?
- Ba mẹ và chị Dinh An có ở nhà chứ? - An Lạc cất tiếng hỏi

- Dạ đều đang ăn sáng ở phòng ăn ạ.
Không nói gì nữa cô và anh trực tiếp bước vào bên trong dù sao hai mươi mấy năm qua đều sống ở đây căn nhà này cũng không còn gì quá xa lạ với An Lạc, chỉ là từ khi kết hôn chưa lần nào cô quay về đây cũng bởi quá nhiều chuyện ập đến cộng thêm căn bệnh đang mang trong người.
- Ba, mẹ, chị hai - cô cùng anh bước vào phòng ăn của Lâm gia chào cả ba người, khác với cô Dịch Thừa Dương chỉ đứng đút tay vào túi quần mặt không cảm xúc đứng sau lưng vợ.
- Ôi con gái và con rể quý hoá quá hôm nay lại về đây thăm chúng ta, mau ngồi xuống cùng ăn sáng.

harry potter fanfic
An Lạc cũng không từ chối đi lại kéo ghế ngồi xuống Dịch Thừa Dương đương nhiên không thể làm gì khác mặc dù không muốn, đành phải kéo ghế ngồi xuống cùng với vợ.
- Thừa Dương dạo nay anh ốm đi quá có phải An Lạc là không chăm sóc cho anh không? - Dinh An ngồi đối diện nhìn không rời mà nói
- Chị hai, mong chị để ý cách xưng hô của mình tôi vẫn vậy rất tốt không phiền chị quan tâm.

Vợ của tôi chăm sóc tôi luôn tốt hơn bất cứ người nào.

- Khẩu khí không nóng cũng chả lạnh của Dịch Thừa Dương nhưng lời nói phát ra khiên người kia cũng chẳng biết phải đáp lại như thế nào đàng im lặng.

- An Lạc hôm nay trở về là có ý gì? Bây giờ con là dâu Dịch gia rồi…
- Mẹ con không về để đòi hỏi bất cứ thứ gì cả mẹ đừng lo lắng.

- Không để bà Lân nói xong câu cô liền đáp lời.
- Hôm nay con về đây chỉ muốn thăm mọi người thấy mọi người vẫn sống tốt vậy là mừng rồi.

Không thấy mọi người gọi điện hỏi thăm con, con cứ tưởng gia đình mình xảy ra chuyện gì hoá ra vẫn rất tốt nhỉ?
- An Lạc ba…
- Ba à, bệnh của ba thế nào rồi? Bị bệnh thì cần nghỉ ngơi ba đừng vì công ty mà lao lực..

<b>Chương 59
</b>

Nguồn thiếu chương này, mong độc giả thông cảm!
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 60-61


<b>Chương 60</b>

<b>Thật chất từ sau lần gặp An Lạc ở bệnh viện tới nay trong lòng Lâm Dinh An đã nguôi ngoai ý định giành lại Dịch Thừa Dương.

Vì cô biết trong tim của anh bây giờ chỉ có một người đó chính là An Lạc.
Vả lại một tháng trước Lâm Dinh An đã đồng ý cho phép một thiếu gia kém cô ba tuổi theo đuổi cô, hiện tại cũng đã sắp thành một đôi.
- Dịch tổng tôi và bà nhà có chuyện muốn nói có thể phiền cậu lên thư phòng được chứ?
- Được không thành vấn đề.

- lí do anh đồng ý nhanh như vậy là vì anh cũng đang tìm cơ hội nói chuyện riêng với ông bà Lâm về sức khoẻ của An Lạc.
Thư phòng, ông bà Lâm cùng người được cho là “con rể” đang ngồi đối diện nhau

- Thừa Dương chúng ta cũng không phải xa lạ gì nữa.

Chỉ có điều bây giờ xem xét lại chúng ta không còn là quan hệ ba vợ con rể nhưng ta vẫn lấy tư cách là người nuôi dưỡng An Lạc bao năm qua mà nói với cậu chăm sóc tốt cho con bé.
- Bác Lâm người yên tâm con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt.
- Cậu Dịch tôi thấy sắc mặt con bé không ổn cho lắm có phải đã xảy ra chuyện gì không? - bà Lâm hai bàn tay nắm chặt nhau mà nói làm mẹ của cô bao lâu năm dù là cử chỉ nhỏ của cô cũng khó qua mắt được bà.
- An Lạc đang tiếp nhận điều trị tại bệnh viện - Dịch Thừa Dương nhàn nhạt đáp lời bà Lâm
- Tiếp nhận điều trị? Con bé bị gì mà phải điều trị
- Cô ấy bị ung thư máu cộng thêm di chứng của vụ tông xe vài tuần trước đây hiện tại trí nhớ của cô ấy không còn rõ như trước đây, có vài chuyện đã bị lãng quên.
- Tại sao tới giờ cậu mới nói cho chúng tôi biết chuyện này?
- Khi đó các người có quan tâm đến cô ấy, thậm chí khi cô ấy nằm viện cả bà và con gái bà cùng đến tìm cô ấy gây áp lực, nói thử xem tôi làm sao để các người tới gần cô ấy thêm lần nào nữa.

- T..tôi xin lỗi đều là do tôi, do tôi không làm tròn trách nhiệm do tôi luôn bênh vực Dinh An ngày hôm ấy lúc gặp con bé tôi không nghĩ con bé lại mang căn bệnh này trong người.
- Giờ có tự trách cũng không làm được gì nữa cũng may ba mẹ An Lạc ở trên cao có mắt hiện tại bệnh tình của cô ấy đang điều trị rất tốt tạm thời không có gì đáng lo.
- Chắc khi biết tin mình mắc bệnh con bé sẽ sốc lắm vậy mà người làm mẹ như tôi lại không hề hay biết.
- Bà Lâm chuyện cũng đã rồi bà đừng tự trách bây giờ bà đối tốt với An Lạc một chút cũng đã phần nào bù đắp được cho cô ấy.

Tuy bệnh tình của cô ấy đang điều trị rất tốt nhưng bác sĩ cũng nói bất cứ trường nào cũng có thể xảy ra.

- Nói tới đây Dịch Thừa Dương bàn tay cuộn thành nấm đấm tuy lời này nghe từ miệng anh nói rất nhẹ nhàng không hề hấn gì nhưng đâu ai biết khi anh nghe câu này từ bác sĩ anh đã sốc như thế nào, cảm giác một ngày nào đó cô sẽ biến mất, rời xa luôn bủa vây lấy anh.
Từ lúc cô điều trị bệnh anh luôn hoàn thành sớm mọi việc ở công ty để có thể nhanh chóng tới bệnh viện với cô, bởi anh sợ ngày nào đấy khi từ công ty trở về sẽ không còn thấy cô cười với anh thay vào đó là cảnh cô nằm bất động trên giường… anh không muốn chuyện đó xảy ra.
- Vậy cậu có định tìm lại người thân cho con bé không? Mặc dù ba mẹ con bé đã qua đời sau vụ tai nạn nhưng ít nhiều vẫn còn họ hàng hai bên.
- Lâm lão gia chuyện này tôi cũng đang điều tra chỉ là manh mối quá ít, bố mẹ cô ấy qua đời đã nhiều năm như vậy tài liệu bệnh nhân ở bệnh viện năm đó cũng không còn lại bao nhiêu.
Tạm thời anh không muốn nói đến việc anh nghi ngờ cô chính là cháu gái của Tôn gia cho ông bà Lâm biết bởi chưa có chứng cứ rõ ràng việc chuyện vẫn là do anh suy đoán, tốt nhất vẫn là một mình anh biết..

<b>Chương 61</b>

Cùng lúc đó ở phòng của An Lạc, cô cùng Dinh An đang ngồi tâm sự cùng nhau đã lâu lắm rồi hai người mới có thể ngồi lại nói chuyện với nhau như thế này.

- An Lạc chị có một chuyện muốn nói với em

- Chị nói đi em vẫn đang nghe đây

- Thật ra vụ tai nạn xe của em cách đây không lâu là d…do chị làm

An Lạc tai như ù đi không nghe lọt lời nói lúc này của Dinh An, hoá ra người muốn tông chết cô lại chính là chị gái của cô bao năm qua

- A…An Lạc chị…chị ngàn vạn lần xin lỗi em thật sự lúc đó chị là do nghĩ không thông nên mới làm như vậy e…em đừng nói cho Dịch Thừa Dương anh ấy mà biết được chị là người đứng sau sẽ giết chị mất. - Dinh An ngồi xuống nền đất hai tay run bần bật nắm lấy tay An Lạc

- Chị ngồi lên trước đã có gì từ từ nói được không? - An Lạc dù rất sốc nhưng thấy Dinh An như thế cô càng phải bình tĩnh hơn.

- An Lạc xin em hứa với chị có được không?

- D..được em hứa với chị sẽ không tiết lộ cho ai

- Cám ơn em Lạc Lạc, chị xin lỗi bao năm nay đã đối xử không tốt với em.

- Không sao em quên cả rồi chị đừng suy nghĩ nhiều nữa ha.

Đang nói thì tiếng gõ cửa phòng vang lên, Dịch Thừa Dương bước vào bên trong nhàn nhạt nói

- Cô Lâm đã nói xong chưa? Xong rồi thì tôi xin phép đưa vợ tôi trở về nghỉ ngơi

- Được, đều nói xong cả rồi anh đưa em ấy về cẩn thận - Dinh An nhìn An Lạc rồi đánh mắt qua nhìn Dịch Thừa Dương.

- Bà xã chúng ta về thôi một lát anh còn cuộc họp với đối tác

An Lạc gật gầh đầu rồi nhanh chóng đứng dậy theo anh xuống nhà chào tạm biệt ông bà Lâm.

- Khi nãy trong phòng em và cô ta đã nói gì vậy? - anh mắt nhìn thẳng chăm chú lái xe mà hỏi cô

- Chỉ là cùng nhau ôn lại một vài chuyện cũ không có gì đáng nói cả

- Lạc Lạc mặc dù bây giờ nhà họ Lâm và em mối quan hệ đã cải thiện hơn trước nhưng anh vẫn hy vọng em tránh xa họ một chút.

- Thừa Dương dù sao cũng không thể một sớm, một chiều nói phủi sạch quan hệ là phủi sạch dù sao họ cũng là người nuôi dưỡng em cho đến khi trưởng thành.

- Được không ép em đừng nghĩ nữa. - anh đưa một tay xoa đầu cô.

Cô nói đúng dù sao gia đình họ Lâm cũng có công ơn nuôi dưỡng cô từ bé nếu không có họ e là cũng sẽ không có An Lạc của ngày hôm nay.

Đưa cô về bệnh viện nghỉ ngơi Dịch Thừa Dương lập tức quay về công ty, xém chút nữa thì anh quên mất hôm nay có cuộc họp với SY ban nãy khi ở Lâm gia nếu không có cuôc gọi nhắc nhở của thư kí anh đã quên mất cuộc họp quan trọng này.

- Tôn chủ tịch xin lỗi vì có chút chuyện lên tôi đến hơi trễ - Dịch Thừa Dương vừa ngồi xuống ghế đã nhanh chóng cất lời

- Không sao, tôi hiểu cậu vừa lo chuyện công ty lại vừa lo lắng, chăm sóc cho vợ đương nhiên cũng sẽ có lúc như vậy.

- Tôn chủ tịch cám ơn bà rộng lượng đã hiểu cho tôi, chúng ta bắt đầu được rồi.

Sau hơn một tiếng đồng hồ cuộc họp giữa hai bên kết thúc, bà Tôn muốn nói chuyện riêng với anh nên đã bảo thư kí ra ngoài đợi Dịch Thừa Dương cũng đưa tín hiệu bảo thư kí của mình nhanh chóng ra bên ngoài trong phòng họp giờ chỉ còn mình anh và bà Tôn.

- Tôn chủ tịch, bà muốn nói chuyện riêng với tôi là vì chuyện tìm cháu gái đã thất lạc của bà sao?

- Phải, đây cũng là mục đích lớn nhất của ta cho lần trở về Trung Quốc này.

- Bà yên tâm tôi sẽ dốc sức tìm người cho bà, nhưng mà Tôn chủ tịch tôi có chuyện cần bà giúp đỡ.

- Bà hãy đưa vật dụng hoặc tóc của để khi tìm được người tôi có thể lập tức xét nghiệm ADN và thông báo kết quả cho bà sớm nhất có thể.

- Được - Tôn Á Đồng dứt lời liền đưa tay lên lấy vài sợi tóc trên đầu bỏ vào túi đã chuẩn bị sẵn trước đó đưa cho Dịch Thừa Dương

Thật ra chuyện này bà ta cũng đoán được trước nên cũng đã có chuẩn bị.

- Vậy tôi nhờ hết vào cậu

- Tôi nhất định sẽ cho Tôn tổng câu trả lời bà hài lòng nhất.

Nghe được lời này của Dịch Thừa Dương bà cũng đã chín phần yên tâm trong lòng. Về phần anh, sau khi lấy được mẫu tóc của Tôn Á Đồng anh đã ngay lập tức gọi điện cho bác sĩ tiến hành xét nghiệm ADN dù chỉ là bản thân anh nghi ngờ mối quan hệ huyết thống của An Lạc với nhà họ Tôn, nhưng có thể anh vẫn muốn làm rõ coi như đây là cơ hội.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 62-63


<b>Chương 62</b>

<b>- Thuỵ Điển -
- Tiểu thư lần này cô quay về không định báo một tiếng với lão gia sao?
- Không cần báo với ông ấy cứ trực tiếp đến bệnh viện là được.

- Tiểu Bạch miệng nói nhưng tay vẫn tiếp tục công việc gấp đồ vào vali.

Chuyện là sau khi gọi điện nhờ vả sự giúp đỡ từ Dịch Thừa Dương thì ngay sáng hôm nay cô đã nhận được tin nhắn của thông báo tối nay mười giờ anh đã chuẩn bị chuyến bay về Trung Quốc cho cô.

- Tiểu thư cô định sẽ về Khổng gia?
- Không, tôi sẽ không về nhà ba tôi.

- Vậy ý cô là…
- Ừm sẽ về nhà của anh ấy, dù sao lúc trước cũng là từ nơi đó rời đi bây giờ trở về cũng sẽ trở về nơi đó.

- Cậu Lưu mà biết cô trở về chắc sẽ vui lắm.

- Anh ấy chưa tỉnh lại sao?
- Tôi nghe nói cậu ấy vẫn chưa tỉnh mấy tuần qua toàn là lão gia và bà Triệu thay nhau chăm sóc cậu ấy.

- Ba tôi không báo cho gia đình anh ấy sao? - Tiểu Bạch ngưng hành động đang làm trên tay
- Tôi nghĩ lão gia không muốn ông bà Lưu phải lo lắng, lặn lội chạy tới Bắc Kinh để lo cho cậu ấy dù gì ông bà Lưu cũng có tuổi đi lại đường xa vẫn là không tiện cho lắm.

- Bà nói cũng phải, được rồi chuẩn bị sẵn sàng hết mọi thứ chúng ta về nhà thôi.

Cô nói xong bất giác đưa tay lên xoa bụng, bây giờ cô cũng dần lộ bụng bầu rồi trộm vía bé con trong bụng cô rất ngoan.

“ Bé con à, mẹ sẽ đưa con về với ba với ông ngoại, ông bà nội con có thích không? Vốn dĩ mẹ muốn đi thật xa bỏ lại mọi thứ hai mẹ con ta cùng lương tựa nhau sống những ngày tháng bình yên nhưng mà xem ra bây giờ mẹ lại muốn trở về cùng ba con xây dựng gia đình hạnh phúc bỏ qua những chuyện không tốt đã xảy ra”
Bên này tuy tình hình của Lưu Nhiên đã chuyển biến khá tốt, sắc mặt cậu cũng tươi tỉnh hơn hẳn khi trước nhưng điều khiến Khổng lão gia lo lắng chính là tại sao mọi thứ đều cho kết quả tốt mà Lưu Nhiên vẫn chưa hề tỉnh lại cậu vẫn trong trạng thái hôn mê.

Có lẽ việc Khổng Bạch con gái ông bỏ đi vẫn là cú sốc khá lớn với Lưu Nhiên, việc cậu mãi không tỉnh lại phần lớn cũng là do nguyên nhân này.

Ông Khổng ngồi bên cạnh giường bệnh nhìn Lưu Nhiên rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ.

- Lạc Lạc em đã biết hết sự thật rồi, bây giờ có muốn tìm lại người thân không? - Dịch Thừa Dương sau khi lấy được mẫu tóc của bà Tôn thì đã quay về bệnh viện gặp An Lạc
- Hửm, chẳng phải ba mẹ đã mất trong vụ tai nạn rồi sao? Em làm gì còn ai nữa chứ!
- Lạc Lạc tuy ba mẹ của em không còn sống trên cõi đời này nhưng chí ít thì em vẫn còn có họ hàng hai bên em không muốn tìm lại họ sao?
- Trái đất rộng như vậy em biết tìm họ ở đâu chứ? Vả lại bây giờ em lại mang căn bệnh này trong người cũng có thể hôm nay em còn ngồi dậy nói chuyện nhưng ngày mai lại…
- Không cho em nói bậy, anh cấm em nếu em nói những lời đó ra anh lập tức đè em ra phạt nặng.

- Dịch Thừa Dương nói tay có hơi dùng lực siết nhẹ ôm lấy eo An Lạc
- Được em không nói vấn đề này nữa anh cũng đừng nhắc tới nó nữa với em bây giờ có anh là đủ rồi, không cần gì khác.

- Nhưng nếu… có một ngày người thân của em đến tìm em thì sao?
- Em không biết lúc đó có lẽ em sẽ cầu cứu anh giúp, anh quyết định như thế nào em đều nghe theo.

.

<b>Chương 63</b>

<b>
</b>

- Em ngoan ngoãn nghỉ ngơi anh đi ra ngoài một lát sẽ quay lại. - Hắn xoa đầu cô, An Lạc cũng chỉ biết ngoan ngoãn gất đầu ra ngoài cả buổi cô cũng có chút mệt mõi trong người nên cũng muốn nghỉ ngơi một chút.<b>
Anh thấy cô nghe lời như vậy cũng an tâm mà ra ngoài. Thật ra Dịch Thừa Dương không đi đâu ra khỏi bệnh viện chỉ là đến tìm bác sĩ Lâm để nhờ ông ấy tiến hành xét nghiệm ADN giữa Tôn chủ tịch và An Lạc.

- Làm phiền ông rồi bác sĩ Lâm. Xin‎ ủng‎ hộ‎ chúng‎ ????ôi‎ ????ại‎ {‎ T????????MT????????YỆN﹒Vn‎ ‎ }

- Dịch tổng ngài đừng khách sáo chuyện này vốn là nghề cũng như trách nhiệm của tôi mà. Nếu như là sự thật tôi cũng mong vợ Dịch tổng sớm tìm lại được người thân.

- Tôi sẽ làm mọi cách để tìm lại người thân cho cô ấy vậy tôi không làm phiền bác sĩ Lâm làm việc nữa.

- Được Dịch tổng đi cẩn thận. - Anh không nói gì thêm chỉ gật đầu rồi bước ra ngoài tiếng chuông điện thoại trong túi vang lên

- Alo

- Dịch tổng em đã lên máy bay mà anh chuẩn bị mọi thứ rất tốt còn nữa đồ ăn cũng rất ngon. - Khổng Bạch vừa cắn một miếng táo miệng nhai nhóp nhép mà nói chuyện điện thoại với Dịch Thừa Dương

Nếu không phải Khổng Bạch là bạn thân của An Lạc, Dịch Thừa Dương anh xin thề với trời đất sẽ đem Khổng Bạch quăng ra sa mạc đây là lần đầu có người làm như vậy với anh.

- Tiểu Bạch ăn xong rồi hãy nói em như vậy sau này làm sao có thể dạy Tiểu Lưu trong bụng.

- Dịch tổng con em, em sẽ tự lo cám ơn anh đã quan tâm à đúng rồi phiền anh cho em ở nhờ Dịch gia vài hôm có được không?

- Không được mau quay về Khổng gia anh không muốn đắc tội với ba của em.

- Anh không cho em về Dịch gia ở nhờ em sẽ đến bệnh viện hai mươi tư trên hai mươi tư giờ dính lấy An Lạc, đến lúc đó anh đừng trách móc than thở.

Dịch Thừa Dương nghe tới điểm yếu của mình là An Lạc liền có chút nhường nhịn ho vài tiếng

- Được rồi khi nào hạ cánh sẽ cho người đến đón em về Dịch gia, đừng tới làm phiền bảo bối nhà anh.

- Được, tuân lệnh! - Khổng Bạch vui vẻ cúp máy mà tiếp tục thưởng thức quả táo trên tay.

Thật ra cô không quay về Khổng gia cũng không về biệt thư của Lưu Nhiên đều có lí do, nhưng cái quan trọng nhất bây giờ mà cô quan tâm đó chính là tình hình của Lưu Nhiên Khổng Bạch chỉ muốn nhanh chóng hạ cánh để đến bệnh viện thăm Lưu Nhiên.

- Lạc Lạc em ngủ rồi sao? - Dịch Thừa Dương vừa mở cửa phòng bước vào vừa nói, anh không nghe thấy phản hồi nghĩ An Lạc đang ngủ lên đi nhanh vào xem thử người ngồi trên giường không phải An lạc bà xã của anh mà là Lâm Dinh An.

- Cô tới đây làm gì? An Lạc đâu?

- An Lạc đã được y tá đưa đi kiểm tra tình hình sức khoẻ rồi. Lâu rồi chúng ta không cùng nhau trò chuyện

- Giữa tôi và cô còn có chuyện để nói sao Lâm đại tiểu thư?

Lâm Dinh An bước xuống khỏi giường tiến lại gần chỗ anh

- Dù sao trước đây chúng ta cũng suýt chút nữa là vợ chồng anh không cần phải tỏ ra xa lạ với em như vậy chứ. - Lâm Dinh An vuốt v3 má bên phải của anh mà nói, Dịch Thừa Dương bắt lấy tay ả nắm chặt chỉ hận không thể bẻ gãy nó

- Lâm Dinh An hôm nay cô còn mặt mũi đến đây nói những lời này không thấy xấu hổ sao? Phải, chúng ta suýt nữa đã là vợ chồng nhưng tại ai? Hửm là tại ai? Cô nói xem?

- Nếu bây giờ anh chịu ly hôn với An Lạc chúng ta có thể làm lại từ đầu xem như không có chuyện gì xảy ra. Bệnh tình của An Lạc muốn sinh con cho anh cũng là chuyện khó khốn chi là ở bên cạnh chăm sóc cả đời cho anh.

Tiếng động từ ngoài cửa phát ra khiến Dịch Thừa Dương và Lâm Dinh An đều đưa mắt ra nhìn không ai khác chính là An Lạc bịch bánh mà cô nhờ y tá chuẩn bị cũng rơi xuống đất.

- An Lạc em đừng suy nghĩ lung tung, đừng nghe cô ta nói nhảm. - Dịch Thừa Dương vội vàng chạy lại trấn an cô, anh biết chuyện con cái luôn là nỗi lo trong lòng của An Lạc khi nãy nghe thấy câu nói kia của Dinh An nhất định đã đả kích đến cô.

- E…em làm rơi rồi, bánh không ăn được nữa Thừa Dương anh đi mua giùm em cái khác được không?

- Lạc Lạc đừng làm anh sợ, em đừng như vậy - Dịch Thừa Dương không sợ cô gào thét, khóc lóc hay đánh anh, anh chỉ sợ cô như lúc này bình tĩnh đến lạ rồi lại làm gì đó khiến anh không kịp trở tay.

- Em không có sao mà, đừng lo giúp em đi mua nhé - An Lạc nhìn anh mỉm cười.

- Được anh đi mua ngay em ngoan ngoãn ở đây chờ anh quay lại đừng chạy lung tung.

Chỉ khi An Lạc gật đầu Dịch Thừa Dương mới rời đi, trong phòng chỉ còn lại cô và Lâm Dinh An.

- Chị ngồi đi, tôi bây giờ không đánh lại chị một người không biết còn sống được bao lâu như tôi vốn là gắng nặng của người khác. Chị nói đúng ngay cả sinh con cho anh ấy tôi còn làm không được đừng nói đến chuyện chăm sóc cho anh ấy cả đời. Chị hứa với tôi một chuyện được không?

Lâm Dinh An nhìn khoét mắt đã ướt của An Lạc không suy nghĩ mà gật đầu

- Sau này nếu như tôi có thể sinh cho anh ấy một đứa con phiền chị để ý tới nó một chút.

- Lạc em nói vậy là có ý gì? Lâm Dinh An ngờ ngợ ra điều gì<b>
</b>
 
Back
Top Bottom