Cập nhật mới

Ngôn Tình Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi

Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 20: Chương 20


- Mẹ cũng mong con bé sẽ quay về với chúng ta
- Sẽ mà, cô ấy sẽ quay về cô ấy từng hứa với con như vậy mà.

Anh vừa dứt lời thì ngoài cửa đã nghe tiếng của một cô gái
- Thừa Dương em về rồi- giọng nói đó anh biết không phải là giọng nói mà một tháng qua anh thương nhớ
- Bác gái, bác cũng ở đây sao?
- Phải, Dinh An con mới trở về sao không ở nhà nghỉ ngơi? Tới đây làm gì
- Con tới để gặp anh Thừa Dương, con nghe ba mẹ con nói lúc con không có mặt con bé An Lạc đã thay thế con làm cô dâu.

Giờ con trở về rồi, An Lạc cũng nên trở về vị trí của mình.

Anh nghe tới đây chỉ muốn tống cổ cô ta ra ngoài, An Lạc của anh sống hay chết còn chưa xác định rõ nay cô ta lại đến đây để nói rằng vợ anh nên trở về vị trí của mình
- Cô nói An Lạc trở về vị trí của mình là trở về Lâm gia sao?
- Phải, Lâm gia vốn dĩ là nhà của An Lạc
- Nhà của cô cũng ở Lâm gia mau trở về đi- anh lạnh giọng đáp lại lời cô, bà Dịch ngồi đối diện lúc này cũng nhìn ra sắc mặt của anh khó coi đến mức nào, chỉ có cô tiểu thư Dinh An này là vẫn chưa nhìn ra.

Bà Dịch biết bây giờ chỉ cần ai đó nói điều không hay về An Lạc chắc chắn con trai bà sẽ nổi trận lôi đình, An Lạc bây giờ như điểm tối kị của con trai bà
- Thừa Dương, sao anh lại nói với em như vậy? Em dù sao cũng là vợ của anh.

- Dinh An khó chịu cất tiếng
- Chúng ta chưa cùng nhau bước vào thánh đường làm lễ cưới cũng chưa từng cùng nhau đến cục dân chính làm thủ tục đăng kí kết hôn, cô nói xem cô làm vợ tôi khi nào?
- An…anh rốt cuộc tại sao anh lại thay đổi như vậy? Người anh yêu lúc trước là em, người anh cầu hôn cũng là em mà.

Sao bây giờ…
- Vậy lúc lễ cưới diễn ra cô đi đâu? Cô ở đâu HẢ? - anh vì tức giận mà có chút lớn tiếng
- Em…m
- Cô làm sao,hửm? Không trả lời được hay là chuyện đáng xấu hổ không muốn cho người khác biết.

- Anh là có ý gì? - Dinh An liếc mắt nhìn anh
- Không phải cô biết rõ nhất sao? Sao còn hỏi ngược lại tôi
- Anh thì biết cái gì? Chuyện của chúng ta vẫn chưa xong đâu.

- cô ta nói xong thì liền lập tức bỏ ra về.

Bà Dịch từ nãy tới giờ im lặng quan sát cả hai người nói chuyện.

Bà tin chắc với thái độ này của con trai bà thì chuyện mà Dinh An đã làm không hề nhỏ, mới khiến cho Thừa Dương tức tối như vậy ngay cả tình cảm một chút cũng không còn.

- Thừa Dương, có phải con biết nguyên nhân tại sao Dinh An mất tích trước hôm đám cưới xảy ra không?
- Mẹ, hiện tại con chỉ muốn biết vợ con còn sống hay đã chết những chuyện khác tạm thời chúng ta nói sau có được không?
Thấy anh không có ý định làm rõ mọi chuyện bà Dịch cũng thôi không đề cập tới.

- Được vậy nói sau đi, con làm việc đi mẹ về trước - bà dọn đồ trên bàn rồi cũng ra về
Anh lại tiếp tục làm việc, nhìn tấm hình của cô trên bàn
“ Bà xã, anh tin chắc em vẫn còn sống em chỉ đang ở đâu đó mà anh chưa tìm ra thôi.

Đợi một chút nữa, anh nhất định sẽ tìm được em, chúng ta sẽ cùng nhau sống hạnh phúc một đời”
Những suy nghĩ trong đầu anh cũng ngừng tại đấy, anh lại tiếp tục hoà mình với công việc.

Ở một ngôi nhà tại tỉnh Quảng Châu, cô gái nằm trên giường từ từ cử động ngón tay của mình mắt cũng dần dần mở ra
————————————————————-.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 21: Chương 21


- Cô gái, cháu tỉnh rồi sao? - bà cô ngồi bên cạnh giường nói
- Ưm, đây là…
- Đây là nhà của ta, cô gái cháu đã hôn mê một tháng trời rồi ta còn tưởng cháu sẽ không tỉnh lại nữa chứ.

- Cô à, sao cháu lại ở đây vậy?
- Ta thấy cháu ngất xỉu ở gần cảng biển nên đã đưa cháu tới bệnh viện cũng may là kịp thời cứu được, nhưng mà bệnh của cháu…
- Cháu biết bệnh của mình mà
- Cháu có nhớ số điện thoại người thân không? Cháu mất tích một tháng, cô nghĩ người nhà chúng rất lo lắng.

Lúc này cô mới chợt nhớ ra tình hình lúc đó cô vì muốn nhanh chóng đến gặp người bạn đó mà khi máy bay chuẩn bị cất cánh cô đã bỏ xuống mặc sự ngăn cản của tiếp viên.

- Cô à, vậy lúc cô cứu cháu trên người cháu có còn hành lí hay giấy tờ không ạ?
- Không có, cô nhớ khi đó trên người cháu chỉ mặc một chiếc đầm đen bên ngoài còn có áo khoác ngoài ra thì không còn gì.

- Cô có thể cho cháu mượn điện thoại được không?
- Được - người phụ nữ liền đưa điện thoại của mình cho cô.

Cô nhận lấy điện thoại rồi nhanh chóng ấn dãy số điện thoại của bác sĩ Lưu, người cô muốn gặp bây giờ chính là bác sĩ Lưu, tiếng chuông vang một hồi cũng có người nhấc máy
- Alo, tôi Lưu Nhiên nghe

- Bác sĩ Lưu, là tôi
- An Lạc? - Lưu Nhiên ngờ ngợ mà nói tên cô, giọng nói này tuy có quen thuộc nhưng anh vẫn không chắc chắn chỉ muốn hỏi lại để xác nhận một lần nữa
- Phải, là tôi An Lạc đây
- Cô còn sống sao? Bây giờ cô đang ở đâu?
- Tôi đang ở trong bệnh viện ở Quảng Châu.

- An Lạc, không phải hôm đó cô nên máy rồi sao? Bây giờ tại sao lại ở Quảng Châu.

- Chuyện rất dài dòng có điều hành lí và giấy tờ của tôi đã mất hết.
- Cô gửi địa chỉ bệnh viện đó cho tôi, tôi sẽ lập tức tới đó.

- Anh đừng vội nói chuyện này cho ai biết có được không?
- Được, tôi đồng ý với cô.

- Ừm vậy tôi tắt máy- cô cúp máy rồi gửi địa chỉ cho anh, vừa nhận được địa chỉ bệnh viện bác sĩ Lưu lập tức đặt vé máy bay nhanh nhất để đến Quảng Châu với tình trạng sức khoẻ của cô tới thời điểm hiện tại có lẽ đã xấu đi nhiều.

Chuyến bay kéo dài hơn 3 giờ đồng hồ từ Bắc Kinh tới Quảng Châu của Lưu Nhiên cuối cùng cũng hạ cánh, vừa hạ cánh anh lập tức tới bệnh viện mà cô gửi.

Cô cũng gửi luôn số phòng bệnh của mình cho anh là phòng 303 tầng số 4

- An Lạc, tôi tới rồi - anh mở cửa phòng mà cất tiếng
- Anh tới rồi sao, thật xin lỗi làm phiền anh như vậy
- Tôi là bác sĩ của cô chuyện này cũng là một phần trách nhiệm của tôi.

Chúng ta nói chuyện một chút, hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì
- Hôm đó, khi máy bay sắp cất cánh tôi nhận được tin nhắn của một người bạn nói là bị tai nạn người bạn đó rất thân thiết với tôi đối xử với tôi khi còn đi học cũng rất tốt nên không suy nghĩ tôi đã lập tức xuống máy bay mặc sự ngăn cản của tiếp viên, tôi bắt xe đến Quảng Châu chuyện sau đó tôi không nhớ gì nữa.

- Cũng may người bạn đó của cô đã gọi cô ở lại, coi như người bạn đó đã cứu cô một mạng
- Anh là có ý gì? - cô khó hiểu tròn mắt nhìn anh.

Đam Mỹ Cổ Đại
- Chiếc may bay hôm đó trên đường bay gặp tai nạn đã lao xuống vực toàn bộ người trên máy bay đều không ai sống sót.

- Suốt một tháng qua tôi hôn mê hoàn toàn không biết gì hết, không ngờ lại xảy ra chuyện này.

- Người đau khổ nhất khi nhận tin xấu đó chính là anh ấy chồng của cô.

Anh ấy sau khi nghe tin đã rất sốc đến bây giờ vẫn cho người tìm cô, anh ấy nói dù cô có chết thì nhất định anh ấy cũng phải tìm thấy xác.

Cô nên trở về Bắc Kinh rồi.

- Tình trạng bệnh của tôi…
- Sau khi về Bắc Kinh tôi sẽ tiến hành kiểm tra lại sức khoẻ cho cô.

Yên tâm đi sẽ không sao..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 22: Chương 22


Lưu Nhiên sau khi nói chuyện với cô thì cũng nhanh chóng về khách sạn anh đã đặt trước đó nghỉ ngơi một chút, ngày mai anh và cô sẽ đặt chuyến bay sớm nhất để trở về Bắc Kinh.

Lúc này điện thoại trên bàn đổ chuông
- Nhiên, anh đi công tác sao? Chiều nay em đến bệnh viện thì y tá nói anh không có ở bệnh viện - giọng người con gái cất nên phía đầu dây bên kia.

- Bảo bối ngoan chờ anh về, anh đột nhiên có việc gấp phải đi không kịp thông báo với em ngày mai anh sẽ thu xếp về sớm.

- vừa nói anh vừa nhếch miệng cười xem ra bảo bối của anh mới có vài tiếng không gặp đã nhớ anh tới vậy.

- Được, ngày mai anh về sớm một chút em nấu cơm tối chờ anh ở nhà.

- Tuân lệnh, mau ngủ sớm đi
- Anh cũng vậy, em cúp máy đây.

Thoáng cái đã không còn nghe giọng nói ở đầu dây bên kia bảo bối của anh nói cúp là cúp máy nhanh như vậy.

Sáng hôm sau, anh cùng An Lạc bay chuyến bay sớm nhất để trở về Bắc Kinh.

Từ sân bay anh đã đưa cô thẳng tới bệnh viện để kiểm tra, bận rộn cả ngày cũng xong trước khi về anh ghé qua phòng bệnh của cô
- An Lạc
- Bác sĩ Lưu, anh chưa về sao?
- Tôi chuẩn bị về ghé qua xem cô thế nào? À cô cầm cái này đi có gì liên lạc với tôi - anh đưa cái điện thoại mới cho cô
- Cám ơn anh bác sĩ Lưu.

- Đừng cám ơn không, từ lúc chúng ta gặp nhau đến giờ đây là chiếc điện thoại thứ hai rồi món nợ này sau này tôi sẽ tính với Dịch tổng của cô
Cô nghe được câu nói này của anh thì cũng bật cười thành tiếng
- Được, tất cả đều tính với anh ấy tôi ủng hộ.

- Vậy cô nghỉ ngơi đi tôi về đây, tạm biệt
- Bái bai- anh ra khỏi phòng bệnh của An Lạc mau chóng xuống hầm lấy xe, giờ này chắc chắn bảo bối của anh đã ngồi trên bàn ăn đợi anh về.

Nghe tiếng xe cô gái lập tức chạy ra đón anh
- Anh về rồi sao? Em nhớ anh quá - cô liền ôm lấy anh mặc kệ người làm trong nhà.

Anh cũng bế cô nên mà nói
- Không chỉ có mình em nhớ anh, anh cũng rất nhớ em
- Chúng ta mau ăn cơm thôi để lâu sẽ mất ngon
- Ừm - anh vẫn không thả cô xuống, trực tiếp bế cô vào nhà bếp đặt cô xuống ghế
Ăn uống xong anh nói cô để người làm dọn rồi lập tức bế cô nên phòng
- Tối nay ở lại với anh, đừng về - anh thả cô xuống áp sát cô vào tường
- Muốn em ở lại sao, hửm? - cô lấy tay vuốt lấy khuôn mặt điển trai của anh, thật không ngờ vị bác sĩ lạnh lùng nổi tiếng trong ngành y bây giờ lại là bạn trai của cô.
- Phải, muốn em ở đây không chỉ tối nay mà là tất cả những ngày sau dù là buổi sáng hay buổi tối hay trưa đều muốn em ở đây - anh vừa nói vừa hôn khắp mặt cô xuống tới cổ
- Vậy nể tình anh có thàng ý như vậy, tối nay em ở lại với anh.

- nghe câu này anh liền nở nụ cười dừng động tác hít mùi thơm ở cổ cô mà ngẩn nên nhìn cô, không nói gì liền lập tức ôm hôn cô
- Ưm..

- cô bị anh cưỡng hôn đến xém nghẹt thở anh mới chịu buông.

- Anh muốn em - giọng anh khàn khàn cô biết bây giờ anh đang rất kiềm chế bản thân.

- Anh hư thật đấy đã dụ em ở lại còn muốn ăn sạch em sao? - cô vòng tay ra sau ôm lấy cổ anh
- Phải, anh sắp không trụ được nữa rồi
- Vậy chiều anh, tối nay em là của anh muốn làm gì thì làm - cô ghé mặt mình sát mặt anh mà nói
Anh được sự đồng ý của cô liền nhanh chóng bế cô đặt xuống giường thoát y cho cả hai
- Hừm… bảo bối của anh thơm thật - anh vừa nói vừa hôn từ cổ xuống dưới ngực cô
- Aaa anh là cẩu sao? Sao lại cắn em
- Ha, chỉ cẩu với mình em, em nên giữ sức thì tốt hơn
- Lưu manh, không ngờ bác sĩ Lưu lại như vậy
- Chỉ em mới thấy sự lưu manh này của anh
- Aa nhẹ thôi anh - vừa nói anh vừa đẩy thằng em của mình vào bên trong của cô
- Anh không nhẹ được agr…
Cứ như thế cô bị tên bác sĩ lưu manh này hành suốt ba giờ đồng trên giường.

Nằm trên ngực cô anh vừa thở vừa nói
- Bảo bối
- Hửm?
- Không ngờ ăn thịt của em lại ngon như vậy, sau này anh sẽ thường xuyên muốn ăn hơn.

- Lưu manh, nói bậy bạ mau ngủ đi - cô vuốt tóc anh mà nói
Giờ cô mới nhớ khi nãy cả hai không dùng biện pháp an toàn anh lại còn bắn vào bên trong cô tận ba lần.

- Nhiên, khi nãy chúng ta…
- Nếu có bầu thì anh rước em về nhà sớm hơn vậy cũng tốt.

- Đáng ghét.

- Khi nãy anh chỉ bắn một ít không nhiều, không dính bầu được đâu.

Anh không muốn vừa ăn thịt được một lần đã phải kiêng tới 9 tháng 10 ngày anh nhịn không nổi.

Cô cũng mong không dính ngay lần đầu tiên thân mật.

Cô và anh vừa quen nhau được một tháng đã làm chuyện này nếu thật sự có tiểu bảo bối không phải quá nhanh rồi sao..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 23: Chương 23


Sáng hôm sau, cô thức dậy trước anh nhìn người đàn ông bên cạnh đang ngủ say cô khẽ mỉm cười, đưa tay nên sờ vào má anh
- Bảo bối, em chê hôm qua anh hành em còn nhẹ quá sao - anh bắt lấy tay cô hôn một cái chóc
- Nhẹ cái đầu anh, đau chết đi được.

- cô vừa nói vừa đánh vào vai anh một cái
- Sau này sẽ không đau nữa
- À em còn chưa hỏi anh rốt cuộc anh gấp gáp như vậy là đi đâu chứ? Không phải anh sau lưng em lại có một người khác
- Ngốc, nói bậy bạ ngoài em ra thì anh không hứng thú với ai cả - Lưu Nhiên hôn nên tóc cô mà nói
Nghe anh nói cô liền trở mình ra khỏi người anh đi xuống giường
- Em đi đâu? - anh thấy cô xuống giường liền lập tức hỏi
- Em đến công ty, hôm nay ba bận nên em đến xem một chút
- Nhớ ăn đầy đủ bữa cho anh không được bỏ bữa có nghe chưa
- Được rồi, em biết rồi mà.

Anh không chuẩn bị đến bệnh viên sao?
- Một chút nữa hôm qua anh đã dành hết chút sức lực cho em, hôm nay em lại bắt anh đi làm sao

- Là em ép anh sao? Còn không phải anh quá trâu bò sao?
- Bảo bối, chiều nay xong việc đến bệnh viện của anh một chuyến đi
- Làm gì cơ? - cô đang chải tóc liền quay sang nhìn anh, khi không anh lại muốn cô đến bệnh viện bình thường nếu không có chuyện gì quan trọng anh sẽ không kiu cô tới chỗ làm của anh.

- Đến rồi em sẽ biết, mau đến công ty đi kẻo trễ giờ.

Tạm gác lại sự tò mò của mình mà đến công ty, sau khi cô đi anh cũng xuống giường vệ sinh cá nhân để chuẩn đến bệnh viện.
Chiều khi tan tầm đúng như lời hẹn cô đến bệnh viện, vừa tới sảng liền lấy điện thoại gọi cho Lưu Nhiên
- Em tới rồi, anh đang ở phòng làm việc sao?
- Em ở yên đó anh xuống đón em
Sau khi cúp máy anh ngẩn đầu nên nói
- An Lạc cô chờ tôi một chút tôi xuống đón một người rồi sẽ nên ngay
Thấy dáng vẻ này của bác sĩ Lưu cô có thể đoán ra được người này rất quan trọng với anh
- Là bạn gái anh sao?
- Phải là bạn gái à không cô ấy đã là người phụ nữ của tôi rồi.

- Vậy anh mau đi đi

Anh gật đầu rồi xuống dưới đón bà xã tương lai.

Truyện Nữ Cường
- Anh muốn đưa em đi đâu?
- Tới rồi, vào phòng đi
Cô mở cửa phòng thì chiếc túi xách trên tay rớt xuống đất
- A…An Lạc? Là cậu đúng không? Đúng là cậu rồi - cô chạy lại ôm lấy An Lạc, An Lạc tuy có chút bất ngờ nhưng cũng mau chóng ôm lấy cô
- Tiểu Bạch là mình đây, mình nhớ cậu chết đi được
- Rốt cuộc một tháng qua cậu đã đi đâu thế? Cậu biết mọi người lo lắng như thế nào không? - Tiểu Bạch vừa sụt sịt mũi vừa nói
- Khoan hãy nói một tháng qua mình đi đâu, hai người mai nói cho tôi biết trong một tháng qua hai người đã tới mức nào rồi? - An Lạc nhìn Tiểu Bạch và bác sĩ Lưu mà hỏi
- Chính là đã làm những chuyện cần làm ngay cả động phòng cũng đã làm rồi - bác sĩ Lưu không chần chừ mà nói, khiến Tiểu Bạch không biết giấu mặt đi đâu
- Wow, hay lắm Khổng Bạch không ngờ bác sĩ Lưu Nhiên nổi tiếng lạnh lùng, không để ý tới phụ nữ cuối cùng lại bị cậu tóm gọn.

- Dù cô ấy không tóm gọn tôi, tôi cũng nhất định bắt cô ấy là của tôi
- Bác sĩ Lưu xem ra người bạn này của tôi sau này giao cho anh chăm sóc
- Được rồi, mau nói cho mình biết một tháng qua chuyện gì xảy ra với cậu
Cô từ từ kể lại mọi chuyện cho Tiểu Bạch nghe, từ chuyện cô đã may mắn thoát chết đến chuyện hôn mê bất tỉnh
- Cậu không định báo cho Dịch tổng sao? Anh ấy vẫn luôn tìm cậu suốt một tháng qua
- Mì…mình không biết nữa
- Rõ ràng là cậu muốn gặp anh ấy tại sao lại…
- Thôi tốt nhất nên để anh ấy quên mình đi, anh ấy còn có chị Dinh An..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 24: Chương 24


- Cậu đúng là đại ngốc luôn nghĩ cho người khác mà lại quên nghĩ cho mình.

- Được rồi, hai người nói chuyện cũng gần tối rồi tôi ra ngoài mua chút gì đó cho hai người - Lưu Nhiên từ nãy giờ không nói năng gì cũng nên tiếng.

Sau khi Lưu Nhiên ra ngoài cô mới tiếp tục tra hỏi Tiểu Bạch
- Cậu mau thành thật khai ra, rốt cuộc cậu và bác sĩ Lưu hai người sao lại đến mức này được
- Ừm chuyện này phải kể đến một tháng trước ngày cậu mất tích.

- Mình mất tích thì liên quan gì tới chứ?
- Mình vì quá buồn nên mới đến quán bar uống rượu một mình không kiểm soát mà uống quá chén nên đã đụng phải đám người không đàng hoàng.

Quay về một tháng trước
Sau khi nghe tin An Lạc người bạn thân của mình gặp tai nạn Tiểu Bạch vì quá sốc cũng như không tin đó là sự thật nên đã tìm đến rượu.

Không ngờ lại uống quá chén khi chuẩn bị từ quán bar về nhà cô đụng phải một đám côn đồ

- T..tôi xin lỗi - cô vội vàng xin lỗi bọn họ
- Cô em đụng trúng bọn anh xin lỗi là xong sao?
- Các người muốn gì? Tiền sao? Bao nhiêu mau ra giá đi
- Bọn này không cần tiền, chỉ cần cô em - tên to, mập trong đám ra v**t v* gương mặt của cô
- Buông cô ấy ra.

- Mày là ai? Định làm anh hùng cứu mỹ nhân sao
- Tôi không có nhiệm vụ phải trả lời các người, mau buông cô ấy ra
- Miếng mỗi ngon tới tay sao có thể buông tha dễ dàng như vậy
- Cầm lấy rồi đi đi - anh đặt nên bàn một sắp tiền
- Nể tình chú em phóng khoáng anh nhường cô em này cho cậu.

- nói xong tên côn đồ liền cầm sắp tiềb cùng đàn em rời đi
- Không sao chứ? - anh đỡ lấy cô
- K..không sao, anhh hức… là ai sao lại cứu tôi? - cô chỉ tay nên má anh rồi hỏi
- Em đoán xem tôi là ai?
- Anh đương nhiên không phải người xấu rồi - cô nói với chất giọng nhè nhè say
- Tôi đưa em về nhà
- Nhà? Tôi không muốn về nhà tôi muốn đi tìm bạn của tôi, An Lạc… An Lạc cậu ở đâu?
- An Lạc mà thấy bộ dạng này của em, nói thử xem cô ấy còn muốn gặp em không.

Thật không ra làm sao
- Anh thì biết cái gì chứ - cô chỉ vào vai anh mà nói
- Phải, phải tôi không biết gì cả nhưng em cũng đừng quên khi nãy là ai cứu em
- Là ai? Anh sao? Đương nhiên là không hahaha.

Tôi về đây tạm biệt - vừa đi được vài bước cô liền té xuống đất
Anh không nói gì liền đi đến vác cô nên đưa vào trong xe

- Nói đi, nhà em ở đâu tôi đưa em về
- Tôi không có nhà, hay chúng ta…- cô trườn qua ghế của anh, tay v**t v* từ má xuống cằm anh
- Chúng ta đi khách sạn có được không anh?
- Em biết mình đang nói gì không? - anh nắm lấy tay cô nói
- Đương nhiên
- Nếu để viện trưởng Khổng nhìn thấy cảnh và nghe được những gì em nói, anh chắc chắn ông ấy sẽ đuổi em ra khỏi nhà.

- Ý… sao lại anh lại nhắc tới ba tôi? Anh biết ông ấy
- Không liên quan tới em, chúng ta đi thôi
- Anh đưa tôi đi đâu
- Khách sạn, chúng ta vào khách sạn như em nói- anh vừa nói vừa đưa người qua thắt dây an toàn cho cô
- Được, mau đi thôi
Hai người cùng đến một khách sạn 5 sao gần đó
- Cho tôi hai phòng - anh liền nói với lễ tân
- Không, không một phòng thôi - cô ôm lấy eo anh nói
- Em nên cơn rồi sao? - anh thì thầm vào tai cô
- Chúng ta là vợ chồng mà phải ngủ cùng nhau chứ, ông xã anh đừng giận em nữa mà.

Cô lễ tân nghe câu này của cô liền hiểu rằng hai người là đang giận nhau nên anh chồng mới đòi đặt tới hai phòng.

- Dạ, mời anh chị theo nhân viên nên phòng
- Em quyết định đặt một phòng?
- Đương nhiên.

- Được tôi chiều theo ý em, sáng mai đừng la khóc đòi tôi chịu trách nhiệm - anh không nói nhiều liền bế cô theo kiểu công chúa mà theo nhân viên dẫn nên phòng.

Vừa vào phòng anh liền đem cô quăng xuống giường
- Aaa đau chết người ta mất, anh không thể nhẹ tay một chút sao?
- Nhẹ tay sao? Nó không nằm trong từ điển của anh.

- Anh là đại ác ma, không hiểu sao anh lại có thể làm bác sĩ chứ
- Anh cũng không hiểu sao em có thể tốt số như vậy làm con gái độc nhất của viện trưởng Khổng.

Cô không nói gì liền đi xuống giường lại gần chỗ anh ngồi..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 25: Chương 25


- Em…em sai rồi anh đừng nói chuyện này cho ba em có được không? - cô cầm lấy tay anh lắc qua lắc lại
- Anh không hứa
- Aaaa Lưu Nhiên em xin anh mà, đừng nói cho ba em biết
Cô không thấy anh trả lời liền buông tay anh ra ngồi xa ra một góc, anh thấy vậy liền lại gần cô
- Làm sao? - anh ngồi xuống đất đối diện với cô
- Không nói chuyện với anh nữa.

Tôi ghét anh - cô giận dỗi mà nói, nói xong liền quay mặt hướng khác
- Ghét tôi, mà lại đi khách sạn với tôi sao? Hửm
- Bây giờ, tôi sẽ tự bắt xe về.

- nói xong cô liền đẩy anh ra định bước ra cửa
Chưa kịp bước thì tay anh đã nhanh hơn chân của cô, liền kéo cô lại ngồi vào lòng mình
- Em dụ anh vào đây rồi giờ lại muốn trốn sao?

- E…em đâu có dụ anh là anh tự mình đi theo em- cô cúi mặt nhìn những ngón tay đang đan vào nhau của mình
- Anh không theo em không lẽ để mấy tên côn đồn khi nãy theo em sao
- Hôm nay anh cũng mệt rồi nghỉ ngơi sớm đi.
- Em đi đâu?
- Em đói bụng rồi, muốn ăn cái gì đó
- Anh đi cùng em
- Ừm
Hai người cùng ra khỏi khách sạn đi một lúc cũng tìm được quán mì vẫn còn mở cửa liền ghé vào.

Sau khi giải quyết bụng đói cô liền buồn ngủ nên cả anh và cô đều quay trở về khách sạn.

Vừa về tới cô nên leo nên giường ngủ, anh vào trong rửa mặt cho thoải mái lúc bước ra nghe tiếng chuông điện thoại trong túi xách của cô người gọi không ai khác chính mà ba của cô
- Alo
- Con đi đâu giờ này còn không chịu về? - chưa kịp nói tiếng thứ hai anh đã bị ba cô cướp lời
- Viện trưởng là tôi Lưu Nhiên
- Lưu Nhiên, sao lại là cậu? Cậu và con gái tôi hai người đang ở cùng nhau sao?
- Cô ấy hôm nay sẽ không về nhà, nhưng viện trưởng đừng lo tôi sẽ canh chừng cô ấy thật tốt
- Lưu Nhiên bình thường nghe mọi người trong bệnh viện lời ra tiếng vào tôi còn tưởng cậu không phải đàn ông nhưng xem ra những lời đó đều chỉ là tin đồn.

Được rồi cậu và con gái tôi nghỉ ngơi sớm đi, con bé có nghịch ngợm một chút làm phiền cậu rồi.
- Vâng, viện trưởng cũng nghỉ ngơi sớm một chút
- Được rồi, tôi cúp máy đây
Anh nghe phía đầu dây bên kia im lặng thì cũng cất điện thoại vào túi cho cô, leo nên giường nằm chỗ trống còn lại vừa nằm xuống đã thấy cô gái kia quay cô ôm lấy eo anh
- Anh vừa nói chuyện với ai? Là cô gái nào?
- Là một người anh rất sợ

- Anh sợ người ta hơn cả em sao?
- Tất nhiên rồi
Nghe anh nói vậy cô liền buông anh ra, quay lưng lại với anh.

Biết đã chọc cô giận, anh liền kéo cô xích lại gần mình tay vòng qua ôm lấy eo cô, tay còn lại làm gối kê đầu cho cô
- Người này cả em cũng sợ khốn chi là anh - vừa nghe anh nói vừa mân mê bàn tay của anh, anh nói nhỏ vào tai cô
- Viện trưởng Khổng ba của em
- Là ba em… anh nói cho ông ấy biết chúng ta ở khách sạn cùng nhau ư??
- Ừm
- Anh điên rồi sao
- Yên tâm anh đảm bảo em sẽ không bị gì khi quay về nhà vào ngày mai.

- Anh chắc chứ? - cô xoay người mắt nhìn anh, anh không trả lời mà cúi xát lại hôn vào môi cô đến khi cô gần như hết hơi anh mới buông tha
- Anh chắc chắn, tin anh.

- Được em tin anh.

- Khổng Bạch, chúng ta hẹn hò nhé

Cô nghe anh nói như vậy liền vòng tay ôm lấy cổ anh
- Bác sĩ Lưu anh chắc chứ?
- Anh chắc chắn
- Không suy nghĩ sao?
- Không - nói rồi anh lại tiếp tục trao cho cô nụ hôn nồng nhiệt, tay cũng không để yên mà cho vào trong áo của cô lúc này tiếng chuông điện thoại của cô vang lên
- Ưm… anh điện thoại, em nghe điện thoại đã
- Mặc kệ nó - anh vẫn tiếp tục chuyện dang dở của mình, nhưng điện thoại cứ vang lên liên tục nên cô đã dùng sức đẩy anh ra khỏi người mình mà xuống giường nghe điện thoại
- Ừm tôi biết rồi ngày mai tôi sẽ nên công ty sớm, ừm tạm biệt.

Lúc cô nói chuyện xong quay lại giường thấy anh đã ngủ có lẽ cô và thư kí đã nói chuyện quá lâu
- Lần sau sẽ bù đắp cho anh, hôm nay cho em nợ
- Lần sau anh sẽ đòi gấp đôi
- Anh xấu xa mau ngủ đi..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 26: Chương 26


Quay trở về hiện tại
- Wow, anh hùng ra tay cứu một màng lại vô tình có được mỹ nhân
- Được rồi, cậu đừng nói nữa.

Anh hùng của cậu cũng đang cật lực tìm cậu không định cho anh ấy biết cậu bình an vô sự trở về rồi sao?
- Dù mình có thoát được tai nạn máy bay đó nhưng cũng không thể khỏi căn bệnh này
- An Lạc, cậu đừng bi quan nhất định cậu sẽ không sao.

- Tiểu Bạch nắm lấy tay An Lạc mà nói
- Ừm cám ơn cậu đã luôn bên cạnh mình
- Lạc Lạc, cậu thật sự không muốn gặp Dịch tổng
- Mình… bỏ đi đừng nói chuyện này nữa.
Tuy An Lạc không nói nhưng Tiểu Bạch sao có thể không nhận ra tâm tư của bạn cô chứ.

Nói chuyện một hồi Lưu Nhiên cũng mua đồ ăn tối về cả ba người cùng ăn tối rồi cũng đến giờ phải về
- An Lạc nghỉ ngơi sớm đi mình về đây, ngày mai lại tới thăm cậu
- Được về cẩn thận, tạm biệt
Ngồi trên xe Lưu Nhiên thấy bà xã tương lai luôn cau mày suy nghĩ anh chắc chắn chuyện này có liên quan đến An Lạc.
- Tới nhà rồi bảo bối
- Em nghĩ em nên dọn đồ tới nhà anh luôn thôi, ba em như đuổi em ra khỏi nhà vậy
- Anh sẵn sàng chào đón em
- Mau vô nhà thôi.

Em muốn nên phòng nghỉ
Cô nên tới phòng liền nhanh chóng tắm rửa rồi ra giường, mãi suy nghĩ đến khi anh bước vào cho tới lúc anh tắm xong bước ra cô cũng không động đậy hay nói lời nào
Anh thấy vậy liền tiến lại gần ôm cô ngồi nên đùi mình
- Em sao vậy? Anh làm em giận sao?
- Không có
- Không có, vậy sao từ nãy tới giờ em không đếm xỉa gì tới anh cả - anh vùi đầu vào cổ cô hít mùi hương rồi nói
- Anh đừng nghĩ lung tung chỉ là em đang suy nghĩ có nên nói chuyện An Lạc cho Dịch tổng biết hay không
- Em muốn thì cứ nói
- Nhưng An Lạc cô ấy…
- Tuy bề ngoài không nói nhưng bên trong cô ấy chắc chắn rất muốn gặp Dịch tổng
Cô nghe anh nói vậy liền với điện thoại trên giường tìm số Dịch tổng liền nhấn nút gọi
- Alo
- Dịch tổng là tôi Khổng Bạch
- Cô Khổng tìm tôi có chuyện gì sao?

- Thật ra, tôi muốn nói với anh một chuyện
- Chuyện gì quan trọng sao? Cô mau nói đi tôi nghe
- Chuyện là… - cô ngập ngừng khiến cho anh có chút khó chịu mà cất tiếng
- Cô Khổng có chuyện gì cô mau nói đi, lát nữa tôi còn có cuộc hẹn với khách hàng phải đi
- An…
- An Lạc?
- Anh nghe cho kĩ đây An Lạc cậu ấy còn sống, cậu ấy chưa chết cậu ấy đang ở bệnh viện.
- Cô nói là thật? - anh nắm chặt tay hỏi lại cô
- Tôi không có lí gì phải lừa anh cả, nếu anh muốn gặp cậu ấy thì đến bệnh viện lúc trước cậu ấy nhập viện số phòng tôi sẽ gửi cho anh sau.
- Cám ơn cô đã nói cho tôi biết
- Dịch tổng, tôi hy vọng lần này anh có thể đối xử tốt với cô ấy một chút coi như làm tròn bổn phận của một người chồng có được không?
- Tôi hứa với cô, lần này tôi sẽ không để mất cô ấy!
- Tôi tin anh, vậy tôi cúp máy đây tạm biệt anh.
- Tạm biệt.
Sau khi cúp máy anh lập tức gọi cho thư kí hoãn cuộc hẹn với vị khách kia lại, anh lập tức đến bệnh viện chỗ cô đang nằm
Nghe tiếng gõ cửa cô nhíu này, giờ này còn ai tới không lẽ là Tiểu Bạch cô nhanh chân ra mở cửa, người đứng trước cửa khiến cô không ngờ tới chính là anh.
- A…anh, sao anh lại tới đây? - cô thấy anh liền mấp máy môi

- Anh không tới đây thì em định chốn anh tới bao giờ đây - anh liền ôm lấy cô thật chặt vài phút mới buông ra
- E…em không có - cô cúi mặt nói như một đứa trẻ phạm lỗi đang bị mắng
- Tạm bỏ qua, nói cho anh biết một tháng qua em ở đâu? - anh dìu cô nên giường ngồi và hỏi
- Chuyện kể ra rất dài dòng - cô bắt đầu kể cho anh nghe mọi chuyện.
- Cũng may là em không ngồi chiếc máy bay đó.

À phải bệnh tình của em
- Anh yên tâm, bác sĩ Lưu đã xét nghiệm lại cho em bệnh tình của em không trở nặng bây giờ chỉ cần tích cực điều trị.
- Vậy thì tốt quá rồi, tốt quá rồi - anh vuốt cô rồi nói
- À anh báo cho mọi người rồi sao?
- Vẫn chưa, nhận được tin anh lập tức chạy đến đây tìm em vẫn chưa báo cho ba mẹ.
- Ba mẹ, mọi người vẫn khoẻ chứ? Chị Dinh An đã quay về chưa anh? Đã có tung tích của chị ấy chưa?.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 27: Chương 27


- Cô ấy quay về rồi, sau khi em mất tích cô ấy cũng quay trở về
- Vậy thì tốt quâ rồi, ba mẹ rất lo cho chị ấy bây giờ chị ấy đã về nhà vậy thì ba mẹ sẽ không lo lắng nữa
- An Lạc…
- Em không sao, em bây giờ đang rất vui chị ấy quay về rồi anh cũng…
Dường như hiểu được ý tiếp theo cô muốn nói anh liền chặn lại
- Anh không nghĩ gì cả, anh chỉ muốn nhanh chóng chữa bệnh cho em sau đó chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng một ngôi nhà hạnh phúc.

- Còn chị ấy?
- Anh mặc kệ người nào, bây giờ điều anh quan tâm là em.

- anh nắm lấy vai cô mà nói
- Nhưng mà bệnh của em…
- Anh sẽ cố gắng tìm bệnh viện và bác sĩ tốt nhất điều trị cho em, bà xã hứa với anh dù có chuyện gì đi nữa cũng đừng rời xa anh lần nào nữa, có được không?

- ừm, em hứa với anh- cô gật gật đầu đồng thời những giọt nước mắt ấm nóng cũng rơi xuống, anh khẽ lau những giọt nước mắt trên má của cô.

Cứ thế cả hai ôm nhau ngủ trên chiếc giường bệnh, cũng may phòng mà bác sĩ Lưu chuẩn bị cho cô là phòng vip giường cũng khá lớn, nếu không thì một trong hai sẽ rớt xuống giường mất.
- Ông xã, sáng rồi anh mau dậy đi không phải anh phải đến công ty sao? - cô chọt chọt má anh đánh thức anh dậy
- Chúng ta ngủ thêm một chút, hôm nay anh ở bên em không đi đâu cả
- Không được, anh là sếp phải làm gương cho nhân viên không được tuỳ ý mà nghỉ làm.

- Chuyện vợ anh bình an trở về là chuyện lớn đây là lí do chính đáng để nghỉ làm rồi.

Một lát anh sẽ nói mẹ nấu chút đồ bổ mang vào cho em, một tháng qua em gầy đi nhiều rồi.

- anh vuốt tóc rồi đến gương mặt của cô.

Hôm qua, lúc ôm cô anh mới cảm giác được người cô rất gầy từ nhỏ sức khoẻ của cô vốn đã không tốt rất dễ nhiễm bệnh bây giờ cộng thêm căn bệnh kia chắc chắn cô rất mệt lại thêm một tháng hôn mê sâu càng làm cô gầy đi.

Anh thấy cô như vậy thì rất lo lắng lỡ có một ngày cô lại rời xa anh, rời xa anh đến một nơi thật xa thì sao?
Nên anh quyết định từ nay phải chăm sóc cho cô thật tốt.

- Mẹ, con cần mẹ giúp một chuyện
- Cái thằng quỷ này, con cần gì cứ nói mẹ sẵn sàng làm
- Mẹ nấu giúp con ít đồ bổ rồi mang tới bệnh viên cho con
- Bệnh viện? Con bị làm sao? Sao lại tới bệnh viện
- Không phải con, mà là con dâu của mẹ

- Con dâu của em? Không lẽ … - khi bac Dịch còn đang ngờ ngợ hiểu ra mọi chuyện thì anh đã tiếp lời
- Phải cô ấy, vợ của con cô ấy bình an vô sự trở về vên cạnh con rồi.

- Tốt quá rồi, mẹ nấu đồ bổ rồi sẽ vào ngay hai đứa nhớ chờ mẹ
- Dạ được vậy con cúp máy đây
- Anh gọi cho mẹ sao? Bà ấy không nói gì em chứ?
- Em yên tâm mẹ rất vui khi biết em đã trở về.

Bà xã, em cố gắng ăn nhiều một chút em rất gầy đó có biết không? Đừng để bản thân có chuyện gì
- Em biết rồi anh đừng lo - cô cười tươi nhìn anh, anh biết cô đang cười cho anh yên tâm, khi nãy vô tình vứt rác anh thấy trong thùng rác toàn giấy thấm đẫm máu của cô chảy máu cam nhiều như vậy còn giấu anh là không sao? Vợ của anh đúng là rất ngốc chỉ lo cho người khác còn bản thân mình lại không có trách nhiệm như vậy.

- Thừa Dương, em ví dụ như một ngày nào đó em không còn…
- Không cho em nói bậy, em sẽ sống thật lâu thật hạnh phúc - mắt anh đỏ hoe nhìn cô mà nói
- Em biết rồi, em chỉ là ví dụ thôi mà anh đừng kích động hửm- cô chủ động ôm lấy eo anh
- An Lạc, anh rất sợ chuyện đó sẽ xảy ra anh không muốn một chút cũng không
- Thừa Dương anh còn trẻ lại có tài nếu như em… thì anh phải tìm người con gái khác tốt hơn em, xinh đẹp hơn em và khoẻ mạnh hơn em nữa để cô ấy sống bên cạnh anh phần đời còn lại.

Cô nói những lời này vì cô biết sau một tháng hôn mê bệnh tình của cô càng trở nặng
Cô nhìn anh mắt đỏ hoe nước mắt như muốn rớt xuống má, môi mím chặt không nói thành lời thì đau lòng v**t v* khuôn mặt anh
- Không được khóc, em chỉ là ví dụ thôi mà hửm.

Ông xã, anh đừng khóc em sẽ đau lòng.

Anh không nói gì chỉ ôm lấy cô, những lời khi nãy của cô anh điều hiểu từng câu từng chữ một.

- Em yên tâm dù có bằng mọi giá anh cũng sẽ tìm cách chữa bệnh cho em.

- anh dứt liền liền hôn nên đỉnh đầu cô một cái..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 28: Chương 28


Đang ôm hôn cô trong lòng thì nghe tiếng gõ cửa anh buông cô ra
- Chắc mà mẹ tới rồi, em ngồi đây đợi một lát
Anh nói xong liền ra mở cửa anh nói không sai bà Dịch đã mang đồ bổ đến cho con trai và con dâu
- Mẹ, mẹ tới rồi
- Đương nhiên, mẹ nóng lòng muốn gặp con dâu của mẹ nên làm cái gì cũng nhanh hơn bình thường.

Nào tránh xa cho mẹ vào thăm con dâu của mẹ - bà đưa cặp lồng đồ ăn cho anh mà nhanh chân bước vào trong
Anh không nói gì chỉ đứng sang một bên để mẹ mình đi vào
- An Lạc à
- Mẹ, con nhớ mẹ lắm - cô thấy bà liền chạy xuống giường mà ôm lấy bà
- Ta cũng nhớ con lắm một tháng qua con đi đâu vậy chứ? Làm ta lo lắng muốn chết
Cô nghe bà nói vậy thì buông bà ra, nước mắt đã sớm rơi xuống hai gò má
- Mẹ con xin lỗi làm mẹ phải lo lắng cho con như vậy
- Không sao, không sao bây giờ quay về là tốt rồi
- Dạ.
- Được rồi hai người định đóng phim mẹ chồng nàng dâu tình cảm đến bao giờ con đói rồi- anh nói rồi đi đến kéo bà Dịch ngồi xuống ghế, lại đỡ cô ngồi xuống cạnh mình

- Ăn nhiều một chút, xem em còn gầy như vậy người ngoài mà thấy sẽ nói anh chăm vợ không tốt- anh vừa nói vừa múc đồ ăn ra bát cho cô.
- Ừm, em sẽ ăn thật nhiều.
- An Lạc, chuyện của con ta, ba con và Thừa Dương vẫn chưa nói cho ba mẹ con biết…
Hiểu ý mẹ chồng cô liền đáp lời bà
- Không sao, mẹ à đừng để họ lo lắng con vẫn ổn vả lại con còn có ba mẹ còn có cả ông xã đại nhân đây- cô vừa nói vừa quay sang nhìn anh cười thật tươi, anh cũng thuận theo mà xoa đầu cô
- Phải, phải em chính là luôn luôn còn có anh yên tâm đi.
- Ừm
Bà Dịch nghe vậy cũng cười tươi mà không nhắc gì thêm, bà biết cho dù An Lạc muốn liên lạc với ông bà Lâm thì chắc chắn con trai sẽ không ngăn cản nhưng cũng có chút nhiều khó chịu, không vui trong lòng.
Cũng phải sau từng ấy chuyện từ chuyện của Dinh An đến chuyện đám cưới hộ từ đầu chí cuối ông bà Lâm đều không một lần nghĩ cho An Lạc bây giờ con trai bà lại một lòng một dạ với người vợ này, thấy vợ bị đối xử như vậy tức giận cũng là chuyện thường tình.
- Mẹ tay nghề nấu ăn của mẹ vẫn như vậy, rất ngon- con vừa ăn vừa nói
- Ngon thì ăn nhiều một chút, sau này ta sẽ nấu cho con ăn mỗi ngày chỉ sợ con chê món bà già này nấu
- Không, không ngon như vậy con sao lại chê chứ- cô khua khua tay nói
- Mẹ, có phải không công bằng không trước đây con trai của mẹ cũng chưa được nghe câu này của mẹ bao giờ
- Con còn nói, lúc nhỏ con toàn chê đồ ăn ta nấu bây giờ còn than sao?
- Được, được là con sai con lúc đó không nhìn ra được tay nghề nấu ăn của mẹ lại ngon như vậy
- Còn phải nói sao
Cả ba người cùng nhau trò chuyện vui vẻ cũng đã đến chiều, bà Dịch cũng về lại Dịch gia căn phòng chỉ còn mình cô và anh
Sau khi tiễn bà Dịch xuống sảnh bệnh viện anh quay lại phòng bệnh của cô, thấy cô đang ngồi trên giường trên tay cầm bức ảnh nhìn thật lâu vào nó ngay cả việc anh quay trở lại cô cũng không hề hay biết, lại gần cô anh mới biết tấm hình đó là hình chụp cả gia đình của cô.
Thấy trên tấm hình có giọt nước anh biết chắc cô đã khóc rồi định lại gần an ủi thì cô đột nhiên cất tiếng
- Ba, mẹ, Dinh An sao mọi người không đến tìm con? Thời gian của con sắp hết rồi.

Dinh An em không cố ý cướp anh ấy, ba mẹ con không có giấu chị Dinh An.

Con biết từ nhỏ hai người đã không ưa thích con, An Lạc biết khi nãy lúc nhìn thấy mẹ của anh ấy con cũng rất muốn mẹ cũng nấu đồ ăn mang tới cho con.
- Nhưng mà chuyện đó nhất định sẽ không xảy ra, mẹ ghét con như vậy sao có thể nấu canh mang tới cho con chứ.
- Lâm An Lạc ơi Lâm An Lạc mày đang ước cái gì chứ? Một đứa sống không còn bao lâu như mày thì ước làm gì chứ- nói rồi cô đưa tay nên mũi mình dùng tay lau máu đi.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Hôn Nhân Lừa Gạt
2.

Hôn Luyến [ABO]
3.

Tình Yêu Hữu Danh Vô Thực
4.

Chào Mừng Đến Với Phòng Livestream Ác Mộng
=====================================
- Ha, lại nữa rồi xen ra ông trời cũng muốn lấy cái mạng này của An Lạc sớm hơn một chút- cô không hề hay biết một màng này đã bị anh chứng kiến từ đầu chí cuối.
- Mình không được khóc, phải thật vui vẻ như vậy thì anh ấy sẽ không lo lắng.

Anh ấy không nên vì một đứa như mình mà lãng phí thời gian.- cô liền lấy điện thoại gọi cho ai đó
- Alo - đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông
- Luật sư Trương là cháu đây là An Lạc
- An Lạc lâu quá không gặp cháu, hôm nay cháu gọi điện tìm ta là có chuyện gì?
- Chú Trương con muốn nhờ chú soạn giúp con một bản ly hôn, lý do ly hôn là con có người khác lỗi là ở con không liên quan tới chồng con.
Anh nghe câu này của cô thì không nhịn được nữa liền chạy lại ôm lấy cô từ phía sau

- Em đừng như vậy, anh không muốn ly hôn mà đừng ly hôn.

- cô cảm nhận được vai áo mình đã ướt phải là anh khóc rồi.
- An Lạc, con suy nghĩ cho thật kĩ chú cảm thấy cậu chàng kia không muốn ly hôn cho dù con có ép cậu ấy cũng sẽ không kí vào đơn ly hôn.
- Chú Trương đợi con bàn bạc với anh ấy xong sẽ gọi lại cho chú.
- Được - nói xong hai người liền cúp máy.
- Anh à, buông em ra trước có được không?
- Em hứa sẽ không làm vậy đi, em hứa đi
- Anh buông em ra trước, chúng ta nói chuyện có được không? - cô biết bây giờ có nói gì anh cũng không nghe chỉ có thể dùng cách từ từ khuyên anh
Anh sau một hồi cũng buông cô ra nhưng khi cô vừa quay mặt lại đối diện anh, nhanh như chớp anh bế cô ngồi vào lòng mình.
- Đừng ly hôn - ba chữ này có lẽ chính là lời anh muốn nhất vào thời điểm này
- Anh à, đó chỉ là chuẩn bị trước cũng là giải pháp an toàn nhất cho anh.
- An toàn cho anh? Anh không cần cái an toàn đó anh cần em.

Em có biết khi anh kí tờ đơn ly hôn đó đồng nghĩa với việc anh đẩy em ra xa, anh không muốn, anh biết em lo lắng điều gì nhưng mà anh có bị ép chết cũng không ly hôn..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 29: Chương 29


Có lẽ bây giờ dù có bàn bạc đến đâu đi chăng nữa thì anh vẫn kiên quyết không ly hôn với cô.

- Được rồi, em không nhắc tới vấn đề này nữa là lỗi của em
- Em nói thật chứ?
- Đương nhiên rồi em hứa từ nay sẽ không nói tới chuyện này nữa.

- Bây giờ anh nên công ty xử lí một số việc, em ở đây một mình được chứ?
- Đương nhiên là được em đâu còn con nít, anh có việc thì cứ đi đi.

- Anh đi một lát rồi sẽ quay lại với em- nói rồi anh hôn nên má cô một cái chụt rồi rời đi.

Cô ở trong phòng cảm thấy có chút ngột ngạt liền ra ngoài đi dạo một chút không ngờ lại gặp người chị lâu ngày không gặp của mình - Lâm Dinh An
- Dinh An thật trùng hợp gặp chị ở đây? - cô lại gần nói chuyện với Dinh An
- Ha, trùng hợp thật Dịch thiếu phu nhân - cô ta nói rồi nhếch miệng cười, cô biết Dinh An đang không vừa mắt mình nên cũng không nói thêm gì
- Dịch thiếu phu nhân sao lại thảm như thế này chứ? Có phải Dịch tổng không chăm sóc cô tốt phải không?
- Không có, anh ấy đối xử với em rất tốt - cô đáp lại câu nói của Dinh An

- Chăm sóc tốt, đối xử dịu dàng với cô một chút cô liền nghĩ sẽ cùng anh ấy sống hạnh phúc cả đời sao? Lâm An Lạc cô nên nhớ thân phận của mình, cái danh Dịch thiếu phu nhân này của cô vốn dĩ nó là của tôi.

Tôi nói cho cô biết sớm hay muộn những thứ vốn là của tôi sẽ về tay của tôi mà thôi.

- Dinh An em không hề có ý định cướp thứ gì của chị, e…em
- Cô làm sao? Ha, không cướp của tôi sao? Vậy thì mau mau cút khỏi nhà họ Dịch, nhìn cô bây giờ mà xem như một bông hoa héo không có sức sống Thừa Dương sớm cũng sẽ chán cô mà thôi.

- Chị có cần phải nặng lời như vậy không dù sao chúng ta cũng là chị em người cùng một nhà.

- Từ lúc cô đồng ý thay tôi lấy Thừa Dương thì chúng ta đã không còn là chị em, nói cho cô biết đừng ảo tưởng cô có thể chiếm được anh ấy.

Chúng tôi yêu nhau lâu như vậy sao có thể vì vài ngày bên cô mà tình cảm đó lung lay chứ, có chăng cũng chỉ là thương hại cô một chút.

Cô nghe những lời này không biết nói gì chỉ biết cúi mặt xuống
- An Lạc cô từ bé đã không được lòng cha mẹ, lớn nên một chút lại đi lấy vị hôn thê của chị gái mình.

Cô không biết xấu hổ được viết như thế nào sao?
- Lâm Dinh An chị đừng ăn nói quá đáng - cô lúc này nước mắt chảy dài ngước nên nhìn Dinh An mà nói
- Khóc rồi sao? Thật tội nghiệp nhưng mà ở đây không có ai bảo vệ cô rồi.

Cô tốt nhất tránh xa Thừa Dương ra một chút đừng thấy anh ấy thương hại cô một chút rồi ảo tưởng.

Anh ấy đã từng nói yêu cô chưa?
Thấy cô không trả lời Dinh An liền biết câu hỏi này đáp án là gì
- Chưa sao?
- Không cần chị phải quản chuyện này
- Cô là bị nói trúng tim đen rồi sao? Ây ya lúc yêu tôi anh ấy ngày nói cũng nói với tôi ba chữ, cô biết là chữ gì không?
An Lạc nhìn thẳng vào mắt Dinh An mà nghe cô ta nói tiếp
- ba chữ đó chính là “ anh yêu em”, chắc là anh ấy chưa nói với cô bao giờ.

An Lạc, những điều càn nói tôi cũng nói xong rồi cô nên biết điều một chút cái gì không phải của mình thì không nên giữ quá lâu.

- nói dứt lời cô ta liền bỏ đi, để lại mình An Lạc đứng sững người ở đó, những lời Dinh An nói không sai làm sao có thể mới vài ngày ngắn ngủi mà anh yêu cô được chứ, không đồng ý ly hôn cũng là vì nếu danh dự của hai nhà hai người chưa cưới được bao lâu đã ly hôn chắc chắn tin này khi lan truyền ra ngoài sẽ bị mọi người dị nghị, nói ra nói vào.

Từ trước tới giờ cô luôn luôn nghĩ tình cảm của cô và anh là tình yêu nhưng xem ra hôm nay nghĩ lại những lời Dinh An nói hoàn toàn không phải là không có lí ba chữ “anh yêu em” anh vốn dĩ chưa hề nói với cô.

Từ đầu chí cuối có trách là trách cô tự mình đa tình, trách cô đã quá ảo tưởng vị trí của mình ở nơi anh..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 30: Chương 30


Sau cuộc nói chuyện với Dinh An không biết bao lâu cô với quay trở về phòng bệnh của mình, mở cửa ra đã thấy anh ở trong phòng đang gọt trái cây.

- Em đi đâu vậy?
- Em…em chỉ đi dạo một chút, ở trong cảm thấy có chút bức bối, ngột ngạt
- Nào lại đây ăn trái cây đi
Cô ngoan ngoãn nghe lời anh mà tới gần ngồi xuống giường ăn trái cây, cô cũng lấy một miếng táo đút cho anh
- Anh cũng ăn đi ngọt lắm
- Ừm
Cả hai đang tình cảm đút cho nhau ăn thì bác sĩ Lưu tới khiến cả hai dừng mọi hoạt động lại
- Tôi tới xem ra đã cản trở hai người rồi hay là đợi một lát tôi sẽ quay lại
- Cậu tới cũng đã tới rồi đừng làm trò nữa - anh nói
- Được, An Lạc sức khoẻ của cô tuy là có chuyển biến xấu một chút nhưng mà đừng lo lắng quá chie cần uống thuốc tích cực điều trị và giữ tinh thần thoải mái thì sẽ không có vấn đề gì nghiêm trọng

Cô và anh nghe xong cũng thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

- Cám ơn
- Không cần khách sáo, đây là bổn phận cũng như trách nhiệm của tôi khốn chi tôi lại là bác sĩ điều trị của cô ấy.

- Phải rồi, Tiểu Bạch nhà em tại sao lại không đến thăm em có phải anh lại làm gì cậu ấy rồi đúng không? - lúc này cô mới nên tiếng
- Tiểu Bạch? Là Khổng tiểu thư sao?
- Phải chính là cậu ấy, em nói anh nghe hai người họ lúc em mất tích không có ở đây đã hẹn hò
Anh sau khi nghe cô nói thì cũng có chút ngạc nhiên nhưng ngay sau đó lại nhếch môi cười nhìn Lưu Nhiên
- Quao, bác sĩ Lưu tôi còn nhớ cách đây không lâu tôi còn nghe các y tá trong bệnh viện nói anh không thích phụ nữ sao nhanh như vậy đã có được Khổng tiểu thư của viện trưởng Khổng
- Dịch tổng cậu nói gì chứ tôi sao lại không thích phụ nữ chứ chỉ là lời đồn thôi.

- Vậy xem ra bạn của em đã sớm lọt vào mắt xanh của bác sĩ Lưu
- Được rồi, được rồi hai người đừng nói nữa.

Tôi còn có bệnh nhân đi trước đây, anh sẽ nói Tiểu Bạch tới thăm em nghỉ ngơi đi.
- Vâng.

- Ha, xem ra tên Lưu Nhiên này cũng không tệ bât được con gái của viện trưởng Khổng.

- Anh quen bác Khổng
- Cũng có một chút nhưng chuyện đó không quan trọng bằng việc điều trị bệnh cho em.

- Em không sao.

- cô áp tay nên má anh mà nói
- Tối nay anh ở lại đây với em
- Không cần đâu, anh về nhà tắm rửa rồi ngủ một lát ở đây sẽ không thoải mái bằng ở nhà
- Chỉ cần có em đối với anh ở đâu cũng là nhà.

- Anh đúng là càng ngày càng dẻo miệng - cô nhéo vào má anh một cái
- Chỉ như vậy với một mình em, ngoan ngồi đây đợi anh
- Ừm - thấy cô ngoan ngoãn gật đầu, anh mới vào phòng vệ sinh tắm cho thoả mái
Ở đâu đó tại căn biệt thư sang trọng
- Lưu Nhiên, anh ăn đùi gà của em - Khổng Bạch ngồi trên bàn ăn mà cau mày nói
- Chỉ là một cái đùi gà em la hét cái gì chứ, ngoan anh nấu món khác cho em ăn
- Không muốn, em muốn ăn đùi gà - cô kéo anh sát lại mình rồi nói
- Hiện tại không có đùi gà chỉ có anh và món bò bít tết kia cho em chọn - anh nói rồi búng vào trán cô một cái
- Em đương nhiên là ăn thịt bò, mau lấy cho em ăn đi em đói sắp chết tới nơi rồi

- Em còn sức la hét như vậy vẫn là chưa thể đói chết được, em quên anh là bác sĩ sao? Bệnh nhân nào sắp chết anh điều sẽ đoán ra được
- Em nói không lại anh- cô dứt liền liền nhận lấy đĩa thịt bò trên tay mà ăn một cách ngon lành.

Nhìn cô ăn một cách ngon lành như vậy anh đoán chắc buổi trưa cô đã bỏ bữa, nếu không bình thường buổi tối cô sẽ không ăn nhiều như vậy bạn gái của anh bình thường rất sợ mập và giữ dáng hôm nay lại ăn nhiều như vậy
- Nói cho anh nghe buổi trưa nay em ăn cái gì?
Thấy anh đột nhiên hỏi cô biết là anh đã đoán ra chuyện trưa nay cô đã bỏ bữa
- E..em chỉ ăn một quả táo.

- Buổi trưa em chỉ ăn một quả táo rồi làm việc đến tận bây giờ mới ăn, Tiểu Bạch em là không nghe lời anh sao? Em biết dạ dày và cả bao tử của mình đều có vấn đề không?
- Em biết, em sai rồi lần sau em không như thế nữa.

- cô cúi đầu nói rồi lay lay bàn tay đanh đặt trên bàn của của anh.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 31: Chương 31


Thấy anh không nói gì cô biết mình đã chọc tức vị bạn trai bác sĩ này rồi, liền ăn hết miếng bò còn trên đĩa rồi đứng dậy đi lại ngồi xuống đùi anh mặc kệ anh phản ứng như thế nào
- Anh là không để ý đến em nữa sao? Anh giận em sao? Em xin lỗi mà
- Không giận em, cơ thể là của em anh không quản được
Anh nói xong liền đứng dậy bỏ vào trong phòng, thôi coi như toang rồi lần này xem ra đã chọc anh giận tới đỉnh điểm liền bất lực lấy điện thoại ra gọi cho An Lạc tìm cách cầu cứu
Tuy An Lạc từ trước đến nay ngoài bố cô ấy thì cô ấy chỉ nói chuyện và thân thiết với một mình Dịch tổng nhưng cô lại rất biết cách dỗ ngọt người khác đặc biệt là dỗ ngọt bạn trai, trước đây Khổng Bạch yêu đương bị bạn trai giận dỗi cũng là An Lạc giúp cô nghĩ cách làm hoà với bạn trai.

Lại nói, An Lạc đang nằm trong vòng tay ấm áp của chồng thì lại bị tiếng chuông điện thoại làm phiền
- Mặc kệ nó đi - anh bất mãn lên tiếng, chuyện là khi nãy anh và cô đang chuẩn bị có một nụ hôn ngọt ngào thì tiếng chuông điện thoại của cô vang nên làm cô giật mình vội đẩy anh ra.

- Alo, Tiểu Bạch là mình đây - dù biết cô đang nói chuyện điện thoại nhưng tên kia vẫn hôn khắp mặt cô rồi xuống cổ sau đó xuống ngực cô.

- Lạc Lạc mình chọc tức anh ấy rồi
- Cậu chọn tức ai c.

.

cơ? - cô vừa nói vừa cố đẩy anh ra khỏi người mình
- Là tên bạn trai bác sĩ của mình, cậu nói xem mình phải làm sao đây?huhuhu
- Bình tĩnh, cậu chỉ cần dỗ ngọt anh ấy một chút là được không phải trước đây khi quen Hạ Văn cậu cũng làm như vậy sao
- Lạc Lạc, Hạ Văn và Lưu Nhiên hoàn toàn khác nhau, Hạ Văn nói gì thì nói vẫn dễ dỗ ngọt hơn mà
- Aaa đừng cắn em - Vừa dứt lời Tiểu Bạch đã nghe tiếng la của An Lạc, khỏi cần nói cô cũng biết bạn thân của cô và Dịch tổng chắc chắn ở trong căn phòng vip của bệnh làm chuyện đại sự
- An Lạc cậu không sao chứ?
- K.

.

không sao, bị một con muỗi to cắn thôi
- Ồ con muỗi đó là cắn chỗ nào trên người cậu?
An Lạc nghe câu này thì không biết trả lời như thế nào, bởi vì anh là đang vùi mặt trước ngực cô mà ăn “đậu hũ”
Thấy đối phương mãi không trả lời Tiểu Bạch liền cười lớn rồi nói tiếp
- Được rồi không cần trả lời mình cũng đã đoán ra được, không phiền cậu hưởng thụ mình cúp máy đây.

- Nói cúp là cúp luôn sao? - cô vẫn nhìn màn hình điện thoại mà nói
- Bà xã, tập trung vào chuyện chính anh nhịn không được nữa - giọng anh khàn khàn nói
Cô với anh đã là vợ chồng, chuyện này cũng là chuyện sớm muộn sẽ xảy ra chỉ là không ngờ lại là ở trong bệnh viện
- Anh nhẹ một chút
- Ừm, không làm em đau
Hai người dây dưa tới gần ba giờ sáng anh mới tha cho cô, cả hai nằm ôm nhau trên chiếc giường bệnh trên trán vẫn còn lấm tấm mồ hôi
- Em mệt rồi mau ngủ đi - anh nhướn người hôn vào má cô một cái
- Em đã không buồn ngủ nữa rồi đều là tại anh
- Được rồi, được rồi là tại anh kiềm không được lần sau sẽ không làm em mệt như vậy
- Còn lần sau nữa sao?
- Nếu không phải em mệt anh thật muốn đè em ra làm tới sáng.

- Anh là máy sao? Không sợ hư thận sao?
- Hư thận vì em anh cũng sẽ dốc hết sức
- Đúng là sói già háo sắc.

- Không nói nữa, mau ngủ đi ngoan
- Anh cũng ngủ một chút đi, mai còn phải đến công ty.

.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 32: Chương 32


Cứ thế thời gian cứ lặng lẽ trôi qua, lại một tuần mới bắt đầu nhưng cô thì vẫn vậy vẫn lặp lại những việc như uống thuốc và điều trị trong bệnh viện.

Vì anh không yên tâm để cô ra nước ngoài một mình, hơn nữa chuyện chiếc máy bay xấu số kia anh cẫn còn ám ảnh tới giờ nếu như hôm đó không may mắn có lẽ… bây giờ anh chỉ thấy được hũ cốt của cô.

Vì vậy anh quyết định mời bác sĩ giỏi ở nước ngoài về điều trị bệnh cho cô cùng với sự giúp đỡ của Lưu Nhiên, tuy không thể nói trước rằng có thể chữa hết bệnh hoàn toàn nhưng chí ít vẫn sẽ duy trì sự sống của cô chỉ cần mỗi ngày đều được ở bên cạnh cô, chăm sóc, quan tâm là anh đã mãn nguyện.

Cô đang ngồi trên giường bấm điện thoại vì thường ngày anh không cho cô tiếp xúc với ánh sáng điện thoại quá nhiều nên tranh thủ lúc anh đi làm cô mới có thể thong thả ngồi nghịch điện thoại, ngoài cửa có người bước vào không ai khác chính là bà Lâm mẹ của cô, bà không đi một mình mà còn có cả Dinh An
- Mẹ, chị hai
- Còn nhận ra chúng tôi sao? Tưởng cô làm Dịch phu nhân lâu quá nên quên mất bản thân mình là ai, gia đình
- Mẹ à, con không hề có ý đó thấy hai người đến con rất vui
- Được rồi đừng diễn kịch nữa hôm nay tôi và chị cô tới đấy là có chuyện cần nói với cô

Cô biết chuyện mà hai người họ định nói là gì liền thở hắc rồi cất lời
- Mẹ và chị muốn con phải làm sao? - cô hỏi rồi nhìn sâu và đôi mắt của bà Lâm
- Cũng đơn giản thôi, ai của ai nên về với nhau người thay thế thì nên biết vị trí của mình mà lùi về sau quay tắc này cô còn không hiểu sao? - Dinh An đứng bên cạnh bà Lâm mà cất tiếng
- Hôm nay hai người đến đây chỉ để giành lại cái danh Dịch phu nhân thôi sao, ngay cả vì sao con nằm trong bệnh viện hai người cũng không hỏi thăm lấy một lời.

Mẹ à, con biết từ nhỏ ba mẹ đã không yêu thương con nhưng chí ít hôm nay thấy con như thế này mẹ cũng nên hỏi thăm một chút chứ không phải sao? Người ngoài nhìn con như thế này cũng sẽ hỏi con bị làm sao, mẹ là mẹ của con ngay cả một câu hỏi thăm nói ra cũng khó khăn vậy sao? - cô nói nhưng mắt đã ngấn lệ
- Hai người nghĩ đuổi được tôi đi thì sẽ đường đường chính chính bước vào Dịch gia làm bà chủ sao?
- Cô là có ý gì? - Dinh An gằn giọng nói
- Chị nghĩ mà xem - cô nói rồi nhìn Dinh An với ánh mắt thách thức
- Cô tưởng chung sống vài ngày với anh ấy, thấy anh ấy đối xử dịu dàng một chút thì cô liền cho rằng là tình yêu sao? Cô đừng quên tôi và anh ấy trước đây tình cảm như thế nào
- Trước đây ha, ngay cả chị cũng nói là trước đây vậy bây giờ chị có chắc chắn một điều trong lòng anh ấy vẫn như trước đây hay không? Lâm Dinh An thời gian trôi qua vạn vật đều thay đổi khốn gì lòng người.

- C…cô
- Tôi mệt rồi không tiếp hai người được, mời hai người về cho.

- Lâm An Lạc, uổng công chúng tôi nuôi dạy cô khôn lớn, uổng công Dinh An yêu thương cô - Bà Lâm lớn tiếng
- Yêu thương? Bà còn mặt mũi nói câu này ra sao, tôi rất nhiều khi trong đầu lại hiện nên một câu tự hỏi xem bản thân có phải con ruột của nhà họ Lâm hay không?
- Lâm An Lạc đừng tưởng bây giờ cô là Dịch phu nhân muốn nói gì thì nói, muốn chối bỏ quan hệ là chối bỏ
- Còn không phải sao? Từ nhỏ đến lớn bà có dám nói bà đối xử công bằng giữa tôi và chỉ ấy, bà có dám nói bà yêu thương tôi và chị ấy như nhau.

- Lâm An Lạc cô đừng quá đáng đây là mẹ của cô đấy
- Mẹ sao? Tôi từ lâu đã không cảm nhận được sự yêu thương của người mẹ mà bà ta dành cho tôi.

- cô vừa nói máu mũi cũng chảy xuống ga giường, cô nhanh tay lau đi vết máu
- Cô sao lại chảy máu mũi - Dinh An nói
- Cái này không cần hai người quan tâm, An Lạc tôi có ra sao cũng sẽ không liên luỵ Lâm gia..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 33: Chương 33


Bà Lâm đứng đó miệng mấp máy điều gì định nói nhưng rồi lại thôi, An Lạc liền tiếp lời
- Phiền hai người vè cho một lát chồng tôi đến thấy hai người ở đây e là sẽ không vui.

- Anh ấy sẽ đến đây vậy thì tôi càng không về - Dinh An nói rồi kéo bà Lâm đi lại ghế sofa gần đó mà ngồi xuống
- Anh ấy sẽ tới đây sao? Như vậy tôi càng không về tôi muốn xem thử tình cảm của hai người tốt như thế nào? Muốn xem xem anh ấy đối với cô có giống như lúc trước đối với tôi hay không - Dinh An vuốt lại tóc mình mà nói
- Được vậy chị cứ thoải mái ở lại đây
Cô vừa dứt liền bên ngoài đã có tiếng mở cửa không ai khác đó chính là anh.

Anh vừa bước vào đã nhìn thấy hai mẹ con Dinh An cơ mặt đã biểu hiện nét không vui
- Con rể, tới rồi sao - bà Lâm thấy anh liền tiếng, anh không nói gì chỉ gật đầu qua loa đối với người mẹ vợ này anh vốn không có cảm tình là mấy
- Em đói chưa? Anh đã ghé về nhà lấy canh bổ mà mẹ nấu cho em mau ăn đi cho nóng - nói rồi anh múc canh ra chén cho cô
- Thật xin lỗi, không biết hai người cũng ở đây tôi chỉ lấy đủ phần cho An Lạc.

- Không sao, không sao dù sao người bệnh là An Lạc nên ăn nhiều một chút vậy mới có sức - bà Lâm liền tiếp lời anh

- Vậy sao? Không ngờ mẹ vợ còn quan tâm tới mẹ của con như vậy.

- A…haha đều là con gái của ta đương nhiên là phải quan tâm rồi, phải quan tâm - vừa nói bà Lâm vừa nở nụ cười sượng, Dinh An ngồi ở ghế sofa chứng kiến một màn này cũng chả vui vẻ gì.

Câu nói của anh chả khác nào đang ám chỉ mẹ con cô đến đây xin ăn sao?
- Mẹ chúng ta cũng đến giờ về rồi ba đang đợi ở nhà - Dinh An đứng bật dậy cất tiếng nói
- A phải đến giờ ta và chị con phải về rồi An Lạc, con nghỉ ngơi cho tốt đi
- Được - cô trả lời ngắn ngọn rồi tiếp tục ăn cô thừa biết cả hai chỉ đang giả bộ giả tịch trước mặt anh, còn nhớ dáng vẻ khi nãy của cả hai khi anh chưa tới, thật khiến người ta kinh ngạc vì diễn xuất không hề sượng của hai người bọn họ.

- Em đừng suy nghĩ nữa mau ăn đi.

- anh cất tiếng nói thật ra chuyện hai người bọn họ tới đây anh đã biết vả lại còn chứng kiến toàn bộ.

Lý do vì sao thì phải nói đến ngày hôm qua vì không thể ở bên cô 24/24 nên anh quyết định gắn camera trong phòng để cô có thể ở trong tầm mắt của anh.

Cho nên một màn vừa nãy giữa cô và mẹ con Dinh An anh coi như đã chứng kiến được hết.

- Tôi không làm phiền hai người chứ? - Bác sĩ Lưu từ ngoài cửa bước vào với sắc mặt không mấy tốt cho lắm
- Bác sĩ Lưu, anh mất ngủ sao? Nhìn anh sắp thành gấu trúc rồi - cô nói
- À mấy hôm nay bệnh viện có vài ca phẫu thuật nên nghỉ ngơi không được nhiều, không sao đâu
- Còn đổ lỗi cho bệnh viện chứ không phải cậu giận mèo nhỏ nhà cậu đến nổi vác đồ nên phòng làm việc mà ngủ luôn sao
- Cậu im lặng đi tên Dịch thiếu chết tiệt.

- Lưu Nhiên nghiến răng mà nói với anh.

Cô nghe được thì cũng hiểu ra được phần nào chỉ là không ngờ cô mất tích một tháng mà mối quan hệ của hai người đã tốt như vậy, Lưu Nhiên còn gọi anh là “ Dịch thiếu chết tiệt” câu này nếu ai gọi anh như vậy để anh nghe được thì chắc chắn lưỡi của kẻ đó cũng không còn.

- Chị em tốt của em làm gì mà khiến bác sĩ Lưu phải dọn đồ nên phòng làm việc vậy? - cô nhẹ giọng hỏi
- An Lạc, cái này em tự đi hỏi cô ấy thì hơn xem thử cô ấy đã biết lỗi chưa rồi báo cho anh một tiếng.

- Được rồi, không phải cậu đến khám bệnh cho cô ấy sao? Mau khám đi nói nhiều quá.

Sau khi kiểm tra cho cô bác sĩ Lưu đút tay vào túi nói
- Tình trạng tốt hơn rồi, cứ tiếp tục điều trị nhưng anh phải nhắc nhở em cẩn thận một chút vẫn hơn
- Em biết rồi
- Vậy không làm phiền vợ chồng hai người, đi đây
- Khỗng tiễn - Anh cất tiếng rồi cũng nghe tiếng đóng cửa của Lưu Nhiên.

- Anh nói xem anh ấy giận Tiểu Bạch cỡ nào mà phải nên phòng làm việc ngủ chứ
- Em đừng lo, nhìn cậu ta là biết mấy ngày ăn ăn không ngon ngủ cũng không được?
- Tại sao chứ?
Anh không nói gì mà trực tiếp ngồi nên giường đè cô xuống vùi đầu vào cổ cô hôn liên tục
- Nhớ hơi.

Giờ cô đã hiểu thì ra vấn đề, nhưng bây giờ kẻ đáng lo là cô chính không phải Tiểu Bạch.

Lúc này anh đã cởi gần hết cúc áo bệnh nhân của cô, luồng tay vào trong tháo cả áo lót nhanh chóng hôn từ cổ cô xuống.
- An…anh aaaa - anh gian manh mà cắn đầu nh* h** của cô
- Lần trước cách đây cũng một tuần rồi, em không thấy tần xuất chúng ta “ làm” rất ít sao? Hửm - vừa nói anh vừa hôn khắp nơi thân trên của cô, một tay kéo áo cô xuống tay còn lại xoa bóp một bên ngực của cô thành đủ hình dạng.

- Aa… ư lỡ có ai vào thì sao, để tối có được không anh?
- Vừa nãy bác sĩ Lưu đã khoá cửa rồi không ai vào đâu, ngoan rên tên anh
Cứ thế cô lại ở dưới thân anh r*n r* xuống hai tiếng đồng hồ.
- Biên thái, người bệnh mà cũng không tha anh không có tình người.

- Không phải em cũng rất hưởng thụ sao, hửm - anh vừa nói vừa thúc vào bên trong cô khiến cô a một tiếng, cô quên mất của anh vẫn đang nằm bên trong cô nếu sơ xuất lỡ lời chắc chắn cô lại bị anh đè ra mất.

- Ngoan, anh vẫn còn sức làm em nên em cẩn thận một chút nếu muốn nghỉ ngơi..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 34: Chương 34


Cô nghe xong câu nói đậm mùi b**n th** kia của anh cũng ngoan ngoãn mà nằm im không dám nhúc nhích, cử động.

Suốt ngày ở trong bệnh viện cô thấy ngột ngạt nên hôm nay cô muốn ra ngoài dạo chơi một lát liền lấy điện thoại gọi cho Tiểu Bạch vì anh bây giờ đã bận đi gặp đối tác, cô không thể làm phiền anh mãi được
- Được, giờ mình chuẩn bị tới chỗ cậu - Tiểu Bạch ngồi trên bàn làm việc vừa nghe điện thoại vừa dọn đồ bỏ vào túi xách
- Em định đi đâu sao? - Lưu Nhiên trưa nay đột nhiên tới đây thăm cô, dỗ ngọt cho cô hết giận chứ bình thường giờ này anh đang trong bệnh viện đâu có thời gian mà ở đây với cô.
- Em đến chỗ An Lạc, cùng đường anh chở em đi.

- Tuân lệnh.

- anh mỉn cười nói rõ to rồi chạy theo cô lấy xe đưa cô tới bệnh viện.

- Em đưa An Lạc ra ngoài hóng gió một chút được chứ? - Tiểu Bạch gỡ dây an toàn mà nói với anh
- Được nhưng cẩn thận một chút.

Cô gái đó mà xảy ra chuyện gì em cũng biết anh khó lòng mà sống được với tên họ Dịch kia.

- Em biết rồi, đi đây - trước khi mở cửa xe đi ra cô nhướn người qua ghế tài xế hôn anh một cái.

Anh thấy cô như vậy thì bất ngờ mất vài giây rồi cũng mỉn cười, như vậy là cô hết giận anh rồi nhưng mà khoan sao anh cứ cảm thấy sai sai rõ ràng cô là người sai trước, tại sao bây giờ lại thành anh đi dỗ ngọt cô kia chứ? Anh lắc đầu rồi xuống xe vào bệnh viện, còn cô đã ở trong phòng chuẩn bị cho An Lạc
- Hôm nay mặc đẹp một chút chúng ta ra ngoài chơi thật vui
- Ừm mình ở bệnh viện sắp ngột ngạt chết rồi.

Chuẩn bị xong hai cô gái nắm tay nhau ra khỏi bệnh, cả hai cùng nhau đến trung tâm thương mại rồi lại cùng nhau đi ăn đến công viên giải trí chơi rất vui vẻ nhưng cả hai nào có hay từ lúc hai người ra khỏi bệnh viện luôn có người đi theo sau.

- Tiểu Bạch, cậu đợi mình một lát
- Sao thế? Cậu không ổn chỗ nào sao?
- Không phải, mình chỉ muốn sang bên kia đường mua kem thôi cậu ngồi đây đợi mình
- Hay để mình đi cho
- Không sao, mình còn sức mà cậu ngồi đợi một lát nhé
Thấy cô như vậy Tiểu Bạch cũng không nói nữa mà để cô đi mắt luôn dõi theo cô, nhưng khi tiếng điện thoại trong túi vang nên Tiểu Bạch vừa xoay qua lấy điện thoại định nghe máy thì một tiếng rầm vang nên tất cả mọi người ở đó đều ngẩn người vài giay rồi bu lại xem tình trạng của cô gái bị xe tông phải.

Chiếc điện thoại trên tay Tiểu Bạch cũng rớt xuống mặt đất, cô chạy thật nhanh đến chỗ xảy ra tai nạn người nằm trên mặt đất không ai khác chính là An Lạc, bạn thân của cô.

- An LẠC, AN LẠC CẬU TỈNH DẬY ĐI, LÀM ƠN GỌI XE CẤP CỨU ĐI MÀ - Tiểu Bạch mất bình tĩnh mà la lớn mọi người xung quanh cũng nhanh chóng lấy điện gọi xe cấp cứu
Dịch Thừa Dương đang trong phòng họp cùng các bậc lãnh đạo cấp cao của công ty và một vài đối tác bỗng cảm thấy tim mình nhói một cái, kì lạ sáng giờ trong lòng anh cứ bồn chồn không yên, nóng như lửa đốt, thấy biểu hiện của anh một người đàn ông liền lên tiếng hỏi.
- Dịch tổng, cậu không sao chứ?
- Không sao, cứ tiếp tục đi.

Cùng lúc đó Tiểu Bạch xuống xe cấp cứu trên người cô dính đầy máu của An Lạc nhanh chóng chạy theo.

Một nữ y tá thấy vậy liền chạy đi báo cho Lưu Nhiên
- Bác sĩ Lưu… bác sĩ Lưu
- Có chuyện gì? Từ từ nói
- Tôi vừa thấy cô Khổng toàn thân đầy máu chạy vào sảnh bệnh viện

Lưu Nhiên không nói gì vội vàng chạy đi tìm cô gái của mình, cuối cùng đã tìm thấy cô đứng trước phòng cấp cứu
- Tiểu Bạch - Nhìn thấy anh cô liền chạy lại ôm lấy Lưu Nhiên
- A..anh tới rồi, An Lạc vẫn ở trong đó cậu ấy sẽ không sao chứ?
- Không sao, ngoan đừng khóc nữa kể cho anh nghe chuyện gì xảy ra tại sao lại thành như vậy? - anh vuốt tóc cô rồi nói
Cô từ từ lấy lại bình tĩnh rồi kể lại mọi chuyện cho anh nghe.

- Em đã báo cho Dịch Thừa Dương chưa?
- Em chưa báo cho anh ấy.

- Được rồi, ngoan ngồi đây đợi anh không được chạy lung tung anh vào trong xem tình hình như thế nào.
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 35: Chương 35


Sau khi anh vào phòng cấp cứu Tiểu Bạch lấy điện thoại gọi cho Dịch Thừa Dương, sau vài hồi chuông cũng có người bắt máy.

- Alo
- Dịch tổng là tôi đây
- Xin lỗi tiểu thư, chủ tịch đang bận họp lát nữa tôi sẽ nói anh ấy gọi lại cho cô
- Được vậy làm phiền anh.

- cô cúp máy rồi nắm chặt điện thoại trong tay, đèn phòng cấp cứu vẫn chưa tắt lòng cô vẫn thấp thỏm lo lắng
Sau khi anh bước ra từ phòng họp thư kí liền đưa điện thoại cho anh
- Sếp, khi nãy có một cô gái gọi cho anh
- Ai?
- Tôi không rõ nhưng nghe giọng cô ta có lẽ đang không bình tĩnh lắm.

Anh mở lịch sử cuộc gọi ra thì thấy đó là số của Tiểu Bạch, cô gái này khi không lại gọi cho anh còn không bình tĩnh chắc chắn có liên quan tới An Lạc anh không nói gì liền tức tốc lái xe đến bệnh viện.

Tới nơi anh lập tức chạy vào phòng bệnh của cô nhưng không thấy ai, chăn cũng được gấp rất ngọn ngàng, cô y tá đi ngang qua thấy anh liền vào hỏi thăm
- Dịch tổng, anh tìm Dịch phu nhân sao? Cô ấy bây giờ đang ở phòng cấp cứu
- Tại sao cô ấy lại vào phòng cấp cứu?
- Chuyện này tôi cũng không rõ nữa hình như là cô ấy bị xe tông phải
Anh không nói nhiều mà chạy ngay tới phòng cấp cứu, đèn phòng cấp cứu vẫn sáng Tiểu Bạch quần áo dính máu đỏ vẫn ngồi thờ thẩn ở hàng ghế chờ.

Anh đi đến đứng trước mặt cô, cô nhìn thấy đôi giày đen bóng nhoáng liền ngẩn mặt nên nhìn
- Tại sao? Tại sao lại thành như vậy?
- T…tôi xin lỗi, là tôi không bảo vệ được cậu ấy thành thật xin lỗi anh - Tiểu Bạch vừa nói vừa khóc
- Bình tĩnh lại noi cho tôi nghe rốt cuộc xảy ra chuyện gì? - anh nắm lấy vai Tiểu Bạch mà nói
- Hôm nay, tôi và cô ấy hẹn nhau đi dạo chúng tôi cùng nhau đi chơi rất vui vẻ lúc gần về cô ấy nói muốn qua đường mua kem tôi nói để tôi đi mua nhưng cô ấy nói mình tự đi được nên..nên tôi để An Lạc đi lúc đó điện thoại vang lên.

T…tôi chỉ mới quay lại lấy điện thoại trong túi thì đã nghe một tiếng va chạm rất lớn, lúc chạy lại chỗ đám đông thì cậu ấy đã ….huhu
Nghe cô kể như vậy anh phần nào đã đoán được tình hình.

- Cô có kịp nhìn chiếc xe tông phải An Lạc không?
- Không có, mọi người xung quanh cũng không kịp để ý chiếc xe.

Tài xế sau khi tông phải cậu ấy liền phóng đi
- Tôi hiểu rồi
- Anh hiểu, hiểu cái gì?
- Đây không phải vô tình mà là cố ý nhằm vào An Lạc.

Chuyện này cũng không thể trách cô được, đừng tự trách mình.

- anh vỗ vai cô mà nói.

- Dịch tổng, anh nhất định phải tra được chủ nhận chiếc xe đó và ai đứng sau chuyện này.

- Yên tâm, tôi nhất định sẽ không tha cho kẻ đó cô cũng về nhà thay đồ nghỉ ngơi một lát đi nhìn cô như thảm thật đấy
- An Lạc, cậu ấy…
- Còn có tôi và bạn trai cô không phải sao? Anh ta là bác sĩ giỏi nhất nhì cái Bắc Kinh này cô không tin tưởng anh ta sao? Mau về nghỉ ngơi một lát đi.

- Vậy tôi về trước, có chuyện gì anh phải báo cho tôi biết.

- Được.

Bóng lưng Tiểu Bạch khuất dần, anh mới thở dài ngồi xuống hàng ghế chờ khi nãy nhìn bộ dạng của cô nếu anh tức giận mà tra hỏi chắc chắn cô ấy sẽ ngất mất, chuyện này không phải lỗi của Tiểu Bạch nhưng anh biết rõ trong lòng cô vẫn còn tự trách mình.

Ngồi chờ một hồi đèn phòng cấp cứu cũng đã tắt, Lưu Nhiên từ bên trong đi ra
- Cô ấy thế nào rồi?
- Tới rồi à, cũng may qua cơ nguy kịch bây giờ chỉ chờ cô ấy tỉnh lại.

Cậu ở đây rồi bà xã tôi đâu - Lưu Nhiên nhìn xung quanh không thấy Tiểu Bạch liền hỏi
- Tôi nói cô ấy về thay đồ nghỉ ngơi rồi.

- Xin lỗi - Lưu Nhiên đột nhiên nói câu này khiến anh bất ngờ nhưng cũng nhanh chóng đáp lời
- Không phải lỗi của cậu cũng không phải do Tiểu Bạch.

Vụ tai nạn này là cố ý nhắm vào An Lạc, hai người đừng tự trách mình nữa.

- Ý cậu là có người cố ý sai người tông xe vào cô ấy
- Ừ, tôi phải tra cho ra là kẻ nào..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 36: Chương 36


Đã hai ngày từ sau vụ tai nạn cô vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại khiến anh càng lo lắng hơn, hai ngày nay anh dường như chỉ ở trong bệnh viện cùng với cô.

Mọi việc ở công ty đều do ba anh quản lí, ba mẹ anh khi nghe tin cô bị tông xe liền lập tức đến bệnh viện hỏi thăm tình hình sức khoẻ của con dâu.
- Dương à, mau ăn cơm đi tuy An Lạc chưa tỉnh nhưng con cũng phải lo cho bản thân mình đừng để tới lúc con bé tỉnh dậy con lại đổ bệnh.

- bà Dịch đặt hộp cơm nên bàn vừa bày ra vừa nói
- Vâng - anh ngồi xuống bàn từ từ ăn cơm mà mẹ nấu
- À phải, chuyện con nói có người cố ý tông xe vào An Lạc đã điều tra tới đâu rồi?
- Con vẫn đang điều tra, người lái xe và chủ nhân chiếc xe là hai người khác nhau.

Vả lại chủ nhân chiếc xe đã gửi xe ở nhà một người bạn và về quê được hai tuần rồi.

- Dương à, chuyện này con có nghĩ ra là ai làm không? An Lạc trước giờ không thù không oán khi con bé còn đi học cũng không quen biết nhiều bạn.
- An Lạc cô ấy thân nhất chỉ có hai người một người từ lâu đã không sống ở Bắc Kinh một năm họ gặp nhau cũng không qua ba lần, người còn lại mẹ cũng biết là con gái viện trưởng Khổng- Tiểu Bạch.

Hai người này hoàn toàn không thể hại An Lạc được.
- Mẹ nghe nói cô bé ấy hôm xảy ra tai nạn cũng đi cùng An Lạc, nhìn bạn mình bị như vậy chắc con bé sốc lắm.
- Bộ dạng ngày hôm đó của cô ấy thật sự rất thảm, con nghe Lưu Nhiên nói mấy hôm nay cô ấy không đi làm, chỉ muốn tới bệnh viện.
- Con bé xem ra vẫn còn tự bản thân mình, khi nào gặp con bé con cũng đừng có làm gì con bé
- Mẹ con biết rồi.
Lưu Nhiên từ ngoài cửa bước vào đi bên cạnh còn có cả Khổng Bạch
- Bác gái, bác cũng ở đây sao? - Lưu Nhiên nhìn bà Dịch cúi đầu chào hỏi, Tiểu Bạch cũng cúi đầu chào bà Dịch
- Hai đứa giờ này không nghỉ ngơi sao lại tới đây.
- Cô ấy nói muốn đến thăm An Lạc một chút, tiện tối nay con có ca trực nên đem cô ấy theo.
- Nào mau ngồi xuống đây, ngồi xuống - bà Dịch nắm tay Tiểu Bạch ngồi xuống ghế
- Cậu có chăm cô ấy không vậy? Tôi thấy cô ấy sắc mặt không được tốt - anh nói
- Dịch thiếu gia, tôi đương nhiên chăm cô ấy còn hơn cả bệnh nhân
Dịch Thừa Dương vừa nghe anh nói vừa đứng dậy lấy đĩa trái cây khi nãy mẹ anh gọt xuống bàn.
- Ăn đi, không phải em và An Lạc rất thích ăn nho sao? Nho này ngon lắm.
- Cám ơn anh.
- Ây ya Tiểu Bạch à, con đừng buồn nữa An Lạc cũng đã qua cơn nguy kịch chắc là cua tông mạnh nên con bé muốn nghỉ ngơi chưa tỉnh lại ngay được, con đừng trách mình nữa ha.

- bà Dịch vén tóc Tiểu Bạch mà nói cô nhìn bà mỉm cười rồi gật đầu.
- Con thích ăn nho sao? Nho này bác lựa rất lâu nào mau ăn đi
- Vâng.

- nhìn Tiểu Bạch tinh thần phấn chấn hơn thì trong lòng Lưu Nhiên cũng nhẹ nhõm hơn phần nào đó, mấy hôm nay cô vì tự trách mình mà ăn không ăn suốt ngày buồn bã khiến anh như ngồi trên đống lửa.
- Nhiên chúng ta ra ngoài nói chuyện một lát
Mẹ, Tiểu Bạch hai người ở đây với An Lạc con và cậu ấy ra ngoài một lát - anh nói rồi bước ra ngoài.
- Ở đây đợi anh không chạy lung tung, bác gái con xin phép - bà Dịch gật đầu, Tiểu Bạch nhìn bóng lưng bạn trai mình khuất dần sau cánh cửa.
- Tiểu Bạch con là con gái độc nhất của Khổng viện trưởng sao?
- Dạ, bác gái biết ba của con sao?
- Ta và ông ấy khi còn trẻ là bạn học của nhau, cả ba mẹ con cùng với ta và ba của Thừa Dương cùng là bạn học của nhau.

Một nhóm chúng ta khi đó đã hứa sau này về già sẽ cùng đi du lịch chỉ tiếc…
- Năm đó, mẹ qua đời trong lúc ba con đang ở nước ngoài tham gia hội thảo.

Bà ấy đến lúc mất vẫn là không gặp được chồng mình lần cuối.
- Khi ta nghe tin mẹ con mất thật sự cũng không dám tin vào tai mình, thoáng một cái cũng đã mười mấy năm.

Ông Khổng gà trống nuôi con lại còn công việc ở bệnh viện, ở công ty.
- Khi con vừa tốt nghiệp cha đã đưa con vào công ty, hiện tại con đã có thể phụ cha gánh vác một phần công việc.

Cả con và An Lạc đều là không có mẹ bên cạnh, nhưng ít nhất con còn có một người cha rất tuyệt vời.
- Tiểu Bạch, con và Lưu Nhiên hẹn hò ông Khổng đã biết chưa?
- Ba con và ba mẹ của anh ấy đều đã biết, con và anh ấy hiện tại đã sống cùng nhau..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 37: Chương 37


- Hai đứa sống cùng nhau, vậy đã hỏi ý kiến người lớn hai bên chưa?
- Dạ người lớn hai bên đều đồng ý.
- Còn chuyện kết hôn cả con và Lưu Nhiên đã tính chưa?.

Truyện Cung Đấu
- Vẫn chưa, anh ấy và con chưa từng nói đến chuyện kết hôn vả lại người lớn hai bên vẫn chưa hối thúc.
- Tiểu Bạch hai đứa ở chung sẽ có những chuyện đi quá giới hạn, bác chỉ mong hai đứa hạnh phúc mãi bên nhau như vậy mẹ con ở trên trời cũng an lòng.
- Bác gái cám ơn bác.
Quay lại với hai người đàn ông ở bên ngoài này
- Vẫn đang điều tra sao?
- Ừm, chủ xe và người gây tai nạn là hai người khác nhau có điều chủ chiếc xe đã về quê ở Tứ Xuyên hai tuần nay.

Chắc chắn là có kẻ đứng sau.
- Anh nói vậy là đã đoán ra được là ai đứng sau?
- Lâm Dinh An
- Chị gái của cô ấy, là người vợ hụt của anh đó sao.

Nếu thật sự là cô ta đứng sau chuyện này thì xem ra quá độc ác.

Ngay cả em gái mình cũng không quan trọng bằng cái danh vợ của Dịch tổng sao?
- Cô ta có mơ cũng đừng mơ ngồi vào cái danh vợ của Dịch Thừa Dương tôi.
- Rốt cuộc anh biết được chuyện gì tại sao từ yêu lại trở thành hận cô ta như vậy?
- Sau này sẽ nói cho cậu nghe sau, ngược lại là cậu nên lo cho Tiểu Bạch nhà cậu đi.

Khổng viện trưởng có phải quá dễ dàng gã con gái cho cậu không?
- Sao lại nói thế chứ?
- Cậu thậm chí còn chưa cầu hôn cô ấy đã bắt được cô ấy về nhà cậu, còn lấy đi thứ quý giá nhất không phải sao?
- Dịch Thừa Dương cậu đừng nói lúc trước là cậu cầu hôn Dinh An
- Không, là cô ấy cầu hôn tôi nên tôi đồng ý.

Lúc đó tôi vẫn chưa chuẩn bị cầu hôn cô ấy.
- Thật không ngờ mọi chuyện lại thành ra như thế này.

An Lạc không mất chút sức nào vẫn có được cậu thậm chí khiến cậu dứt khỏi cô ấy không được.
- Cũng như cậu mà thôi, nổi tiếng không đụng vào phụ nữ vậy mà lại nhắm ngay con gái độc nhất của viện trưởng mà “ ăn sạch sẽ”.
- Chỉ là do không kiểm soát được.

- Lưu Nhiên nói
- Chỉ có người điên mới tin câu cậu vừa nói, lừa tôi được chắn.

Mau đưa cô ấy về nghỉ ngơi đi
Nói rồi cả hai cùng quay trở lại phòng bệnh, vào phòng đã thấy Tiểu Bạch nằm ngủ ngon lành trên sofa còn bà Dịch đang dọn lại phòng.
- Hai đứa nhỏ tiếng một chút đừng làm ồn con bé chỉ vừa chợp mắt một lát.
- Bác gái, thật ngại quá làm phiền bác
- Không sao, có gì đâu chứ.

- Bây giờ khuya rồi, hay cậu bế cô ấy về phòng làm việc của cậu không phải ở đó có giường sao? Nằm ở sofa sáng mai cô ấy sẽ đau lưng - Thừa Dương nói
- Tôi cũng tính như vậy, bác gái con xin phép - nói rồi anh bế Tiểu Bạch về phòng làm việc của mình.
- Mẹ để con gọi người đến chở mẹ về nghỉ ngơi cũng trễ rồi.
Ngoài hành lang những y tá còn trực thấy Lưu Nhiên bế kiểu công chúa với Tiểu Bạch thì không khỏi ghen tị với cô.

Ở bệnh viện này bác sĩ Lưu được nhiều cô y tá trẻ để ý, khi biết tin anh đang hẹn hò với con gái viện trưởng đã có rất nhiều y tá buồn bực trong lòng nay lại thấy cảnh này lại càng thêm buồn.
Về đến phòng làm việc, anh đặt cô nhẹ nhàng xuống giường tránh làm cô thức giấc, đắp chăn cho cô xong anh ra khỏi phòng mà tiếp tục ca trực khi nãy có thông báo một bệnh nhân phải làm phẫu thuật gấp nên bây giờ anh phải nhanh chóng đến phòng phẫu thuật.
Lúc cô giật mình tỉnh dậy đã là một giờ sáng, nhìn xung quanh cô mới biết mình đang ở phòng làm việc của anh lúc này cửa mở anh cũng vừa về phong sau ca phẫu thuật.

Cô liền chạy tới ôm lấy anh
- Anh phẫu thuật xong rồi sao có mệt lắm không?
- Không mệt.

Sao em dậy rồi? Hửm - anh vòng tay ôm lấy cô
- Em giật mình tỉnh dậy.
- Đói không? Từ tối em không ăn gì rồi - anh cúi đầu xuống hỏi cô
- Có - cô vừa trả lời vừa gật gật đầu
- Ngồi xuống ghế chờ anh, anh đi kiếm gì đó cho em lót dạ.

- bỗng ngoài cửa có tiếng gõ cửa, cô liền buông anh ra để mở cửa.
- Y tá Trương có chuyện gì sao?

- Tôi đem chút bánh cho hai người, à ở đây có sữa nữa.

Khi nãy lúc bác sĩ Lưu bế cô về phòng nhìn sắc mặt cô không tốt nên ăn uống đầy đủ một chút.

- y tá Trương nhìn Tiểu Bạch rồi nói
- Cám ơn chị nhiều - cô cười tươi rồi nói, cô y tá này sao lại tốt với cô như vậy chứ, cô chỉ mới gặp chị ấy lần đầu.
- Nhìn cô rất giống em gái đã mất của tôi, Khổng tiểu thư cô nhớ ăn uống cho tốt đấy.

Tôi đi đây, tạm biệt.

- y tá Trương gật đầu chào anh rồi ra ngoài.
- Chị ấy tốt thật, khi nào em sẽ làm cơm mang đến cho chị ấy.
- Được, còn bây giờ ngoan uống hết hộp sữa này cho anh phải no bụng thì mới có sức làm cơm cho y tá Trương được
Cô nhận lấy hôm sữa từ tay anh vừa nhai bánh vừa uống sữa nhìn cô lúc này thật giống mấy đứa trẻ con học mẫu giáo.
- Aaa anh cũng ăn đi, bánh ngon lắm - cô đút bánh cho anh, cả hai cùng ăn cùng nói chuyện vui vẻ với nhau..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 38: Chương 38


- Aa no căng bụng rồi, em không ăn nữa.

- Tiểu Bạch dựa lưng vào ghế rồi nói.
- Ngồi yên để anh dọn chúng.
- Nhiên, em muốn về thăm ba mẹ anh nhưng anh bận công việc ở bệnh viện như vậy sao có thể đi cùng em được chứ?
- Để Tết chúng ta cùng nhau về.
- Vậy cũng được.

Dù sao An Lạc chưa tỉnh lại em cũng không yên tâm.
Anh đi đến ngồi bên cạnh cô, bế cô ngồi nên đùi mình.
- Cô ấy sẽ sớm tỉnh lại em yên tâm đi.

- cô không trả anh chỉ gật gật đầu rồi chăm chú bấm điện thoại.
- Được rồi, không nghịch nữa đi ngủ thôi.

- anh rút điện ra khỏi tay cô
- Em không buồn ngủ hay anh ngủ trước đi.
- Anh ngồi đây với em.
- Không được, anh ngủ một lát đi phẫu thuật mệt như vậy đừng thức cùng em.
Ở căn phòng bệnh vip kia, người đàn ông vẫn ngồi nắm chặt lấy tay người phụ nữ nằm trên giường bệnh.
- An Lạc, em mau chóng tỉnh lại đi bác sĩ nói em đã qua cơn nguy kịch vậy tại sao lâu như vậy em vẫn chưa tỉnh lại.
Anh cúi xuống hôn lấy tay cô, vươn người hôn nên trán cô một cái rồi xoay người đi vào trong nhà vệ sinh, ngay lúc đó ngón tay cô đột nhiên cử động biểu hiện cô sắp tỉnh lại.
Lúc anh quay lại vẫn thấy cô nằm bất động nhưng mi mắt cô lại ướt
- An Lạc, có phải em nghe anh nói không? Em tỉnh dậy mở mắt ra nhìn anh đi, em nghe anh nói mà phải không?
Dứt lời anh liền nắm lấy tay cô anh cảm nhận được những ngón tay đang cử động của cô, sau vài phút cô dần dần mở mắt nhưng cì cổ họng quá khô cô không nói nên tiếng chỉ mấp máy môi
- Để anh gọi bác sĩ, em chờ một lát nhé - nói rồi anh lập tức đi tìm Lưu Nhiên
Vài phút sau anh cùng Lưu Nhiên quay trở lại phòng bệnh của cô, Lưu Nhiên kiểm tra một hồi cũng thở phào quay sang anh
- Cô ấy tỉnh lại coi như hồi phục 80% nhớ chăm sóc cô ấy kĩ một chút.

Nhanh chóng hồi phục rồi quay lại điều trị bệnh cũ, để lâu e là không tốt
- Tôi biết rồi, cám ơn cậu.

- anh nói với Lưu Nhiên rồi nhanh chóng nắm lấy tay cô nói
- An Lạc, em tỉnh lại thật may quá anh sẽ gọi điện báo cho mẹ biết
Cô nhìn thẳng mắt anh từ từ cất tiếng nói
- Anh là ai? Chúnv ta quen nhau sao? Tại sao tôi lại ở đây hôm nay là thứ mấy tôi phải đến trường học.

Các người bắt tôi vào đây làm gì?
Câu nói này của cô lập tực làm cho anh ngẩn người, đây là câu nói sau khi tỉnh lại cô nói với anh
- Lưu Nhiên cô ấy… cô ấy không nhớ ra tôi là ai?
- Bình tĩnh tôi sẽ làm kiểm tra cho cô ấy lại một lần nữa, có thể do khi cô ấy bị tai nạn phần đầu bị va đập dẫn đến tình trạng tạm thời bị mất trí nhớ hoặc có thể kí ức của cô ấy về những chuyện gần đây đã bị não bộ lãng quên.

Nghe Lưu Nhiên nói vậy anh thất thần lại gần cô rồi hỏi như muốn xác minh lại một lần nữa
- Em … em thật sự không nhớ tôi là ai?
Cô không trả lời chỉ nhìn anh mà lắc lắc đầu, lúc này Tiểu Bạch từ ngoài đi vào đã chứng kiến một màng cô cũng phần nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra.

Từ từ bước về phía giường bệnh của An Lạc
- Lạc Lạc, cậu tỉnh rồi sao?
- Tiểu Bạch cuối cùng cậu cũng tới rồi, cậu xem người đàn ông này cùng vị bác sĩ đó từ nãy tới giờ cứ đứng đây nói nhảm.

- cô nói rồi hướng mắt nhìn về phía anh và Lưu Nhiên
- Lạc Lạc mình giới thiệu với cậu vị này là chồng sắp cưới của mình, anh ấy là Lưu Nhiên.
- Hả?? Tiểu Bạch chúng ta còn chưa thi đại học cơ mà sao cậu lại lấy chồng chứ?
Tiểu Bạch nhìn Lưu Nhiên và anh thì lắc đầu.
- Lạc Lạc cậu quên rồi sao, hai chúng ta đã thi đại học và đã tốt nghiệp đại học rồi.

Bây giờ chúng ta đã 25 tuổi rồi, không còn là học sinh cấp ba.

- Tiểu Bạch nắm tay An Lạc nhẹ nhàng nói.
- Tiểu Bạch cậu nói là thật?

- Ừm mình nói đều là thật, không chỉ mình có vị hôn thê ngay cả cậu cũng đã kết hôn
- Mình đã kết hôn ư? Vậy..

ai là chồng của mình?
- Là..
- Là tôi, tôi là chồng của em Dịch Thừa Dương - không để Tiểu Bạch nói dứt lời anh đã cất tiếng trả lời cô.
Cô quay sang nhìn anh rồi lại nhìn Tiểu Bạch như xác nhận lại, Tiểu Bạch không nói chỉ gật đầu.
- Được rồi Lạc Lạc cậu mới tỉnh dậy đừng nghĩ nhiều nghỉ ngơi một chút mình về nhà nấu gì đó cho cậu ăn.
- Được.
- Lúc mình không có ở đây, cậu nghe lời anh ấy một chút anh ấy hai ngày nay luôn ở đây chăm sóc cho cậu.

- Tiểu Bạch nói rồi cùng Lưu Nhiên rời đi.
Lúc ra khỏi cửa cô hơi chóng mặt nhưng không muốn Lưu Nhiên lo lắng nên nhanh định thần lại
- Em về nhà một chút, anh đi làm việc đi lát nữa em sẽ mang cơm trưa đến cho anh..
 
Anh Rể Hụt Là Chồng Tôi
Chương 39: Chương 39


Nghe Tiểu Bạch nói vậy anh cũng không nói gì nhiều chỉ gật đầu đưa cô ra xe rồi quay lại ca trực của mình.
Tiểu Bạch trên đường về nhà cô có ghé siêu thị mua ít đồ ăn cùng đường cô ghé vào tiệm thuốc mua thứ gì đó rồi nhanh chóng ra xe về nhà.
- Cô chủ, cô về rồi sao?
- Dì Triệu sao lại qua đây? Còn ba tôi ở nhà ai chăm sóc - bà Triệu vốn là người cô thuê về để bên cạnh chăm sóc lo cơm nước cho ba cô, nay thấy bac xuất hiện ở đây cô cảm thấy khá bất ngờ.
- Ông chủ dẫn một cô gái về nhà nói là từ nay không cần tôi đến làm việc nữa, tôi đến đây để chào tạm biệt cô chủ.
- Ba tôi dẫn một cô gái về nhà?
- Phải, cô gái đó chắc cũng chạc tuổi của cô hai người họ hình như đang trong mối quan hệ nam nữ.

Thôi tôi đi đây.
- Khoan đã- cô kéo dì Triệu lại mở ví đưa cho bà ít tiền mặt còn lại trong ví của mình.
- Dì cầm lấy đi ở đây con không còn nhiều nhưng dì cứ cầm lấy, con biết A Chừng năm nay nên cấp ba thiếu thốn nhiều thứ, dì cầm lấy mua đồ cho thằng bé.

Có gì khó khăn dì cứ đến gặp con đừng ngại.
- Tiểu thư, già này mang ơn cô nhiều lắm.
- Dì đừng nói vậy, mấy năm qua nhờ có dì chăm sóc con mới yên tâm về ba con.

Nhưng nay chyện thành ra như này con thật rất bất ngờ, thôi không còn sớm nữa dì mau về chuẩn bị cơm trưa cho A Chừng đi.
- Được vậy tôi đi đây.
- Ừm - cô đứng đó nhìn bóng dì Triệu khuất xa dần chuẩn bị vào nhà thì cảm thấy chóng mặt, lắc đầu vài cái rồi đi vào nhà chuẩn bị cơm trưa cho Lưu Nhiên và canh bổ cho An Lạc.
Vì thấy đã trễ cho cố gắng nấu nhanh một chút rồi mang tới bệnh viện.

Chỉ kịp gửi đồ ăn cho y tá rồi cô nên xe trở về Khổng gia.
- Bác sĩ Lưu, cô Khổng gửi cơm trưa cho anh còn phần này là của cô Lâm - y tá đưa hai hộp thức ăn cho anh
- Còn cô ấy đâu? Sao lại nhờ cô mang đến
- Tôi gặp cô ấy dưới sảnh, cô ấy nhờ tôi mang nên còn cô ấy thì nên xe ra về rồi có vẻ đang rất vội đi đâu đó.
- Được rồi cô ra ngoài trước đi, cám ơn vì đã mang thức ăn nên giúp tôi.
Cô y tá gật đầu rồi ra khỏi phòng làm việc của anh, Lưu Nhiên thấy lạ nhanh chóng nhấc máy gọi cho cô.
- Alo
- Tiểu Bạch em đi đâu vậy?
- Bác sĩ Lưu là tôi Trương Hoa tài xế của cô Khổng
- Cô ấy đang ở đâu thế?
- Tiểu thư đang ở nhà ba cô ấy Khổng gia, hình như có chuyện gì đó tôi thấy sắc mặt tiểu thư không được vui cho lắm.
- Nhớ đưa cô ấy về nhà cẩn thận.
- Vâng.

Lúc này ở phòng khách Khổng gia, Khổng lão gia cùng cô gái được xem là “vợ” hiện tại của ông đang ngồi trên ghế sofa.
- Ba, cô ta là ai? - cô đứng đối diện hai người họ cất cao giọng hỏi
- Là dì của con, từ nay cô ấy sẽ ở bên cạnh chăm sóc cho ba quãng đời còn lại.
- Ba, cô ta còn nhỏ tuổi hơn cả con cô ta đáng tuổi con gái của ba.

Tại sao ba lại làm vậy?
- Tiểu Bạch, thời buổi nào rồi con còn quan trọng phân biệt tuổi tác như vậy?
- Câm miệng, ở đây không đến lượt cô nên tiếng.

- cô nhìn cô ta quát to, Khổng lão gia có chút tức giận vì thái độ cảu cô mà đập tay nên bàn âm thanh phát ra khiến người làm trong nhà và cả cô ả ngồi bên cạnh giật mình.
- Khổng Bạch con im miệng cho ta, ta dạy con ăn nói như vậy sao?
- Ba, ba là đang tức giận với con sao? Vì cô ta mà ba nổi nóng với con gái mình sao?
- Tiểu Bạch, nghe ta nói mẹ con đã mất lâu như vậy con nay đã trưởng thành vả lại không sớm thì muộn con và Lưu Nhiên sẽ kết hôn m, con sẽ có gia đình riêng của mình.

Ta, ta cũng cần người bên cạnh, cần người chăm sóc.
- Ba nghĩ cô ta sẽ hy sinh thanh xuân của mình để bên cạnh bầu bạn và chăm sóc cho ba sao?

- Cô đừng ngập máu phun người, tôi là thật lòng yêu thương ba cô.
- Yêu ba tôi hay yêu tài sản của ông ấy.

Cô gái cô nghĩ tôi là con nít ba tuổi sao nói cái gì liền tin đó là thật.
- Đủ rồi, con ngoan ngoãn quay về đi đừng để thằng bé Lưu Nhiên lo lắng.

Ta và anh chị Lưu đã bàn bạc chuyện cưới xin của hai đứa, trễ nhất là cuối năm nay.
- Đám cưới nhất định sẽ diễn ra nhưng cô ta không được tham dự lễ cưới của con.
- Con… ngang ngược, vậy tối nay ở lại gọi điện cho Lưu Nhiên qua ăn cơm.

Ta có chuyện cần nói với nó..
 
Back
Top Bottom