Đam Mỹ Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
617,555
0
0
AP1GczNI-3ffK6fB8sBG8xxMwu4b-OmohK3b1WQBGp_CrDbVJ30wZje2xkPLmOrq_f7SRLZzqtqxeONJ1c_sp8_s-Zl6oEXgkzIFvtjxR2FroSk3pBagGt9HUmhcQIvsTYHXBX9hZ4jGG-15OfQwFCxkApxl=w215-h322-s-no-gm

Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
Tác giả: Độ Hải Không Phải Bác Sĩ
Thể loại: Đam Mỹ, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên cũ: Đại Nói Lắp
Tác giả: Độ Hải Không Phải Bác Sĩ
Thể loại: Tiểu điềm văn, ngọt sủng, hằng ngày, ngôi thứ nhất, đoản văn, HE.
Số chương: 16 chương + 7 phiên ngoại
Biên tập: Măng Cụt

Giới thiệu:

Tui là nam nhưng lại có bạn trai.

Là một người nói lắp.

Không phải bệnh gì nghiêm trọng nhưng cũng ảnh hưởng đến việc cãi nhau.

Cho nên lúc nào tui cũng có thể nhanh mồm nhanh miệng làm anh ấy tức đỏ mặt.

Sau đó chờ tới lúc anh ấy thẹn quá hoá giận thì sẽ đè tui lên giường nện ná thở.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xuyên Thành Bạn Trai Của Vạn Nhân Mê
  • Phương Pháp Cơ Bản Để Trở Thành Thiên Tài
  • Tranh Lưu
  • Trước Sông Mưa Tạnh Gió Lắng
  • Sống Lại Ta Trở Thành Hoàng Hậu Của Phản Diện
  • Tôi Lại Đánh Sập Câu Chuyện Kinh Dị Trong Trường Rồi
  • Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 1: Bạn trai nói lắp của tui



     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 3: Xác định quan hệ



     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 4: Lần đầu tiên



     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 6: Người yêu cũ của anh ấy



     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 10: Phản công


    *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 12: Giữ trẻ


    *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 13: Bạn bè


    Biên tập: Măng Cụt
    Cam Lớn rất quan tâm đ ến sinh hoạt tình cảm của tui, thậm chí khi còn độc thân, cô ấy còn đến gay bar tìm 1 thay tui nữa.
    Cho nên lúc tui đến gay bar thường được gọi là "Bạn tốt Cam Lớn".
    Nhờ phúc cô ấy mà khoảng thời gian đó tui cũng quen biết được rất nhiều 1 chất lượng cao, tuy rằng không tính đến chuyện lâu dài được nhưng ít nhiều gì cũng giúp tui có thêm được nhiều bạn.
    Đi đêm có ngày gặp ma.
    Có một lần Cam Lớn bị "lật xe".
    Tối hôm ấy tui tăng ca, cô ấy gọi tui ba cú điện thoại liên tiếp.
    Cô ấy khóc lóc kể lể, nói cô ấy lỡ crush một anh đẹp trai trên đường, sau đó lại theo anh ấy vào gay bar, cuối cùng là nhìn người ta tr@n truồng nhảy khêu gợi một cách cuồng nhiệt trên sân khấu.
    Sau đó cô ấy an phận một lúc lâu nhưng rồi cũng lại ngựa quen đường cũ.
    Ngoài miệng thì tui ghét bỏ nhưng trong lòng vẫn rất cảm ơn cô ấy, đến mẹ tui còn không quan tâm bằng cổ nữa.
    Tui và cô ấy quen biết nhau lâu như vậy, cứ nghĩ là mình đã hiểu nhau hết rồi nhưng lại không ngờ cô ấy sẽ kết hôn với một người đàn ông mà mình quen chưa đến ba tháng.
    Ai nói là sẽ cùng nhau độc thân rồi theo nhau theo nhau vào viện dưỡng lão chứ?
    Tui sợ cô ấy bị người ta lừa nên theo sát người đàn ông đó nhưng dường như là tỷ lệ Cam Lớn lừa người đàn ông này cao hơn.
    Vì vậy tui yên tâm rồi.
    Hôn lễ của Cam Lớn, cô ấy nói dù là cô ấy kết hôn rồi nhưng sẽ vẫn sẽ cố tìm 1 cho tui.
    Tui liếc mắt, đáp: "Tạ ơn ngài."
    Nhưng sự thật là sau khi kết hôn rồi thì cô ấy ít liên lạc với tui nhiều lắm.
    Mang thai xong càng không quan tâm tới tui hơn nữa.
    Cô ấy là người đầu tiên mà tui nói chuyện tui với anh nói lắp bên nhau.
    Cô ấy kích động vô cùng, gọi điện thoại rất nhiều, còn cổ vũ tui chụp trộm anh nói lắp nữa.
    Quỷ thần xui khiến thế nào mà tui cũng làm, sau đó cô ấy còn giật dây tui sắp xếp cho bọn họ gặp mặt nữa.
    Hỏi không biết sao tui và anh nói lắp quen nhau, nhưng sao tui dám nói được, tui đánh trống lảng hết hai tuần lễ, đến khi cảm thấy anh nói lắp nghiêm túc với chuyện tình cảm tụi tui thì tui mới nói.
    Anh nói lắp đồng ý rất dễ dàng, sau đó Cam Lớn dẫn bạn đời đến nhà tụi tui ăn cơm.
    Xuyên suốt bữa tiệc, Cam Lớn vẫn luôn nắm thế chủ đạo, miệng lưỡi cô ấy lưu loát, moi được không ít chuyện từ chỗ tui.
    Cô ấy vô cùng vừa mắt anh nói lắp, trước khi đi còn nói riêng với anh mấy câu, đại loại là muốn anh quý trọng tình cảm của tui nhiều chút.
    Sau đó thì tụi tui có cơ hội giới thiệu bạn bè hai bên thân thiết với nhau.
    Bạn bè anh nói lắp không nhiều, chủ yếu là người trong vòng.
    Sau khi tụi tui giao lưu được nửa năm thì vào một ngày nọ, anh nói lắp chợt nói có một người bạn muốn đến nhà tụi tui ăn cơm.
    Bạn thân, thẳng nam, nghiên cứu sinh tiến sĩ.
    Ba từ mấu chốt này làm tui có cảm giác uy h**p.
    Đọc truyện tại W a t t p a d mangcut2211 và W o r d p r e s s mangcutnhohouse.wordpress.com
    Vốn nghĩ phải hỏi cung một phen nhưng không ngờ anh nói lắp lại thành thật khai báo trước.
    Đây là một sự cố bi thảm gay yêu thầm thẳng nam trúc mã.
    Từ khi sinh ra đã là hàng xóm, cũng vì chuyện này mà một quãng thời gian dài anh nói lắp cũng chỉ có một người bạn trúc mã này mà thôi.
    Thẳng nam trúc mã có phong thái một bác sĩ nhỏ từ lúc tí hon, trầm mê với việc đọc sách vô cùng nên đã đeo kính hồi rất bé.
    Tui đã nói rồi, anh nói lắp thích nói chuyện lắm mà chẳng qua hồi bé không ai nghe anh ấy nói thôi.
    Ba mẹ anh ấy bận rộn như thế nên cũng không hơi đâu mà nghe anh ấy nói chuyện chậm rì làm gì.
    Chỉ có trúc mã này là khác.
    Tuy y không nói chuyện với anh nói lắp nhưng lại tình nguyện nghe anh nói lắp nói.
    Bác sĩ nhỏ trúc mã này có một khả năng đặc biệt, đó là khi đọc sách sẽ không để ý bất kì điều gì xung quanh.
    Vì vậy đã gây ra không ít chuyện cười.
    Thật ra cũng không hẳn là thẳng nam trúc mã nguyện ý nghe anh nói lắp nói chuyện, chẳng qua là y không ngại có một người nói lắp lải nhải quanh mình mà thôi.
    Lúc mới đầu nói, thỉnh thoảng anh nói lắp sẽ dừng lại một chút để hỏi ý kiến, sau đó lại phát hiện y vốn không hề nghe, nhưng anh không những không tức giận mà còn nói nhiều hơn.
    Hoàn toàn không sợ y tiết lộ bí mật!
    Lên cấp hai, anh nói lắp dần nhận ra xu hướng tính dục của mình nên đã nảy sinh tình cảm khác thường với thẳng nam trúc mã.
    Khi đó đúng thật là cái gì anh nói lắp cũng dám làm, nhân lúc người ta không nghe, anh ấy thừa cơ thổ lộ luôn.
    Vừa dứt lời, thẳng nam trúc mã đã ngơ ngác quay đầu hỏi: "Cậu vừa nói gì thế?"
    Anh nói lắp căng thẳng muốn xỉu: " Sao... sao cậu cậu cậu... cậu nghe... nghe... nghe được... được?"
    Thẳng nam trúc mã càng khó hiểu hơn: "Tớ đâu có điếc đâu."
    Thật ra y vẫn luôn "vô tình" nghe đồ nói lắp này kể chuyện, khi lau kính lúc nãy là một ví dụ.
    Năm đó, anh nói lắp tí hon đã trải qua cú sốc đầu đời như vậy, anh vẫn luôn băn khoăn không biết liệu rằng trúc mã có nghe được bí mật nào anh lỡ mồm nói ra không.
    Cũng may là anh thông minh nên đã lấp li3m được việc tỏ tình + come out.
    Trúc mã trầm mê đọc sách, không rành chuyện đời, xem chừng còn không biết trên đời này có tồn tại "quần thể" đồng tính luyến ái nữa.
    "Zin yêu đương" của anh nói lắp đã mất từ hồi cấp hai.
    Bởi vì anh ấy yêu sớm!
    Tui tức không chịu được, không ngờ anh ấy lại suýt có bạn trai sớm như thế.
    Tui không muốn nghe nữa, phạt anh nói lắp quỳ sầu riêng ba tiếng luôn (bushi).
    Không đọc ở trang reup!
    Buổi cơm hôm ấy, tui ăn mặc cực kì nghiêm túc.
    Anh nói lắp cười trộm: "Chưa... chưa từng thấy... em... em... như này."
    Tui liếc anh một cái.
    Sau khi nhìn thẳng nam bác sĩ xong, tui cảm thấy trang phục của mình hôm nay hoàn toàn không có ý nghĩa gì nữa.
    Bởi vì người bạn này không khác gì so với mấy vị bác sĩ cứng nhắc trong ấn tượng của tui, là kiểu người gầy gò, mang kính dày, cả người toả ra "hơi thở tri thức".
    Dáng người không cao, cũng không quá đẹp, ăn mặc sang trọng nhưng cũng không có gì nổi bật.
    Tui cứ nghĩ đó phải là một mỹ nhân ôn nhu như ngọc trong tiểu thuyết cơ.
    Nhưng vợ y lại rất có khí chất.
    Cuối cùng tui cũng biết tại sao chuyện tình đầu của anh nói lắp lại "chết" sớm như vậy rồi.
    Thẳng nam nói riêng với tui: "Tuần trước Trần Sâm kể tôi nghe là cậu ấy đã yêu một người đàn ông, muốn được bên người đó đến cuối đời. Khi đó tôi đã tự nhủ mình nhất định phải về gặp cậu. Cậu còn tốt hơn trong tưởng tượng của tôi nữa, rất hợp với Trần Sâm."
    Y móc ra một điều thuốc, mò kiếm bật lửa trên người nhưng mò mãi vẫn không thấy nên đành cất điếu thuốc đi, nói tiếp: "Trần Sâm vẫn luôn nghĩ rằng tôi không biết cậu ấy là người đồng tính. Thật ra thì tôi biết từ hồi cấp hai hẳn là cậu ấy đã kể cậu nghe rồi đúng không? Cậu ấy nghĩ mình đã gạt được tôi nhưng tôi đọc nhiều sách như thế, làm sao có chuyện chưa đọc quyển nào liên quan đến đồng tính luyến ái đâu chứ? Thế nhưng cậu ấy không muốn nói với tôi, cậu cũng không ép làm gì. Tôi vẫn luôn chờ cậu ấy mở lời, bây giờ mới biết, hoá ra điều khiến cậu ấy nói ra là cậu. Không có cậu thì chẳng biết bao giờ cậu ấy mới chịu nói cho tôi chuyện đó nữa."
    Cuối cùng, y chúc tụi tui hạnh phúc.
    Tui và anh nói lắp tiễn họ ra sân bay, trao nhau những cái ôm và hứa rằng đến hè sẽ đi thăm bọn họ.
    Về nhà, tui bấm eo anh nói lắp.
    Anh bị đau: "Sao... sao vậy?"
    Tui dán vào tai anh, mắng một câu: "Đồ ngốc."
    Anh nói lắp ngơ ngác nửa ngày, cứ nghĩ là do lúc nãy anh ôm thẳng nam nên làm tui ăn giấm.
    Thế này mà không phải ngốc sao?
    Giữ một cái tủ suốt mười mấy năm nhưng lại không biết người ta đã mở nó ra từ sớm.(*)
    Cũng may đó là một thẳng nam chính trực.
    Cũng may đó là một thẳng nam.
    (*) Ý là anh nói lắp giấu thẳng nam chuyện mình là gay mười mấy năm nhưng thật ra người ta đã biết từ lâu rồi.
     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 14: Tình địch


    Biên tập: Măng Cụt
    Tiểu khu tụi tui có một cậu bảo an(*) mới tới.
    (*) Bảo vệ trị an
    Trước đó tui còn tưởng chỉ có thể thấy mấy bảo an đẹp trai, trẻ tuổi này trên Douyin hay Twitter mà thôi.
    Không ngờ lại có thể gặp ngoài đời thật.
    Em trai bảo an làm việc nghiêm túc, thái độ nhiệt tình, không lâu sau đã giành được hảo cảm mấy bác gái trong khu.
    Nếu không phải em trai bảo an còn chưa đủ tuổi kết hôn theo quy định của pháp luật thì phỏng chừng đã được mai cho mấy mối trẻ rồi đó.
    Nhưng tui dám chắc là cậu ta không thích.
    Vì chỉ mới nhìn cậu ta lần đầu tiên thôi mà gaydar của tui đã kêu vang trời rồi.
    Do mắt nhìn gay của tui không tốt nên tui chỉ tám nhảm với anh nói lắp thôi nhưng anh ấy cũng đồng ý với quan điểm này của tui nữa.
    Tui hỏi anh nói lắp rằng cậu ta đẹp không.
    Anh nói lắp vô cùng giảo hoạt đáp: "Không... Không, em đẹp... đẹp hơn."
    Tui chê anh ấy sến súa.
    Em trai bảo an đúng thật rất nhiệt tình, tuy nhỏ tuổi nhưng lại rất biết cách giao tiếp với người khác.
    Tui nghi ngờ cậu ấy đến đây chỉ để trải nghiệm cuộc sống mà thôi.
    Không đến một tuần sau là tụi tui đã quen cậu ta rồi.
    Cậu ta nói cậu ta cũng khát khao có một tình yêu như tụi tui nhưng vẫn chưa tìm được người thích hợp.
    Nhưng cùng lắm thì cậu ta cũng mới hai mươi tuổi thôi, lo xa thế nhỉ?
    Hồi hai mươi tuổi tui vẫn còn là xử nam đó.
    Lúc tui hỏi cậu ta là 0 hay 1, cậu ta nói sao cũng được.
    Tui cảm thấy cậu ta làm 1 cũng được mà làm 0 cũng ngon.
    Sau khi cậu ta làm việc được hai tuần, tui chắc chắn cậu ấy là 0.
    Cậu ta cũng quá biết cách làm nũng rồi đó!
    Tui chỉ làm nũng với anh nói lắp thôi, còn cậu ta là làm nũng với tất cả mọi người luôn, vừa không hề giả trân mà còn làm người ta vui tai vui mắt(*).
    (*) 赏心悦目: cảnh đẹp ý vui
    Tui và anh nói lắp cũng là "nạn nhân" của cậu ta.
    Có một lần, anh nói lắp mang về một túi hạt cứng nhưng tui lại cảm thấy lạ vì tui và anh nói lắp đều thích ăn hạt cứng nên lúc nào đi siêu thị thì tui và anh nói lắp cũng mua để thủ sẵn trong nhà, sẽ không có chuyện mua túi lẻ như này bao giờ.
    Hỏi ra thì anh ấy bảo là em trai bảo an đưa, không từ chối được.
    Tui lập tức tưởng tượng ra viễn cảnh cậu ta nhoẻn miệng cười, vừa làm nũng vừa nhét túi hạt cứng vào ngực anh nói lắp một cách tình cảm.
    Còi báo động kêu rền trời!
    Tui tuyệt đối sẽ không cho tên 0 lẳng lơ kia có bất kì cơ hội nhỏ nào.
    Đọc truyện tại W a t t p a d mangcut2211 và W o r d p r e s s mangcutnhohouse.wordpress.com
    Thứ hai, tui vịn cớ muốn đáp lễ bắt anh nói lắp làm một cái bánh gato nhỏ để tui đi ra oai với tên 0 dâm kia.
    "Cảm ơn cậu vì hôm qua đã cho người yêu anh hạt cứng, đây là bánh gato anh làm, đừng chê nhé."
    Từ lúc thấy tui là cậu ta đã bắt đầu nhoẻn miệng, đến lúc tui nói xong còn làm dáng vẻ khoa trương hơn cả thế: "Oà! Anh An giỏi quá đi, còn biết làm bánh ngọt nữa, phải có phúc lắm mới được làm người yêu anh."
    Dù có hơi đỏ mặt nhưng tui vẫn rất đắc ý.
    "Khụ, anh ấy nghiện ăn lắm, hôm nào cũng đòi anh làm cho ăn anh ấy ăn."
    Rồi đời, đến tui còn thấy sợ mình.
    Nhưng đây chỉ mới là bước đầu mà thôi, tui nhất định phải cho cậu ta biết tui và anh nói lắp thương yêu nhau thế nào, sẽ không có kẽ hở cho cậu ta chen chân vào đâu.
    Nhưng lại không ngờ rằng, sau hôm tui đưa cậu ta bánh ngọt thì cậu ta gọi tui đến, đưa tui một cái bánh ngọt còn tinh xảo hơn.
    Bảo là cậu ta mới học, muốn cho tụi tui ăn thử trước.
    Tui thấy mình thua rồi, tới cái bánh ngọt hôm qua cũng không phải tui làm, cậu ta mới học đã có thể làm tốt như vậy rồi sao? Chắc chắn là gạt người.
    Có lẽ là nhờ người nhà làm.
    Được rồi, tui cũng biết là tui có hơi hẹp hòi.
    Sau đó, tui đã tìm cách khác, tui vốn không có tài nghệ nào có thể mang ra bày vẻ được nhưng "budget" của tui khá được.
    Tài sản lớn nhất của tui không phải là anh nói lắp yêu tui và tui cũng yêu anh nói lắp sao?
    Vì vậy tui bắt đầu lôi kéo anh nói lắp tú ân ái trước mặt bảo an 0 lẳng lơ không ngừng.
    Lúc đi ngang qua phòng bảo vệ thì dắt tay, tay trong tay, hôn hít, để anh nói lắp chỉnh cổ áo, buộc dây giày, thổi mắt, vuốt mũi,...
    Chỉ thiếu điều ịch ịch trước mặt cậu ta thôi.
    Nếu như anh nói lắp không ở đó thì tui sẽ nói rất nhiều lời Versailles(*) để tú ân ái với cậu ta.
    Nói thật lòng thì tui cảm giác như mình là một thằng ngốc.
    Nhưng tui thấy dường như chiêu này cũng hữu dụng, tần suất cậu ta và anh nói lắp tiếp xúc đã giảm đi nhiều, cũng không còn tuỳ tiện tặng quà nữa.
    Một hôm, anh nói lắp về nhà, bốc mùi chua nồng nặc nói với tui: "Dạo này em... em và tên... bảo... bảo an kia... đi... đi rất gần."
    Cổ họng tui nghẹn ắng lại, chắc không thể nói đây là đang giành tình nhân với anh ấy đâu ha?
    Anh nói lắp bảo tui cách xa cậu ta một chút, dường như cậu ta không phải người tốt.
    Tuy có hơi khó hiểu nhưng mà tui rất vui, đã nghĩ thông rồi.
    Chắc chắn anh nói lắp sẽ không phản bội tui, oanh oanh yến yến nhiều như thế, hà cớ tui lại quan tâm con này.
    Hôm sau, tui đi làm như thường lệ, chỉ là không còn làm chuyện ngu ngốc ngớ ngẩn kia nữa thôi.
    Em trai bảo an không những nhiệt tình tươi cười như trước mà còn nghiêm túc mời tui vào phòng an ninh.
    Cậu ta nói, em phải đi rồi, đúng thật là em đến trải nghiệm cuộc sống, bây giờ phải về đi học thôi.
    Tự dưng tui có hơi buồn, chung đụng lâu như vậy thì ít nhiều gì cũng có chút tình cảm.
    Kế tiếp tui lại nghe cậu ấy nói: "Anh An, em thích anh. Thích anh từ cái nhìn đầu tiên, càng ngày càng thích anh. Nhưng anh lại có bạn trai rồi, em tự nhủ nếu bạn trai không tốt với anh thì nhất định phải đập chậu cướp hoa, mà em quan sát những hai tháng, anh rất tốt, bạn trai của anh cũng rất tốt, làm em không có chỗ xuống tay."
    Tui khiếp sợ như thể núi lửa đang "ngủ đông" sắp sửa phun trào.
    Mỗi ngày tình địch đều yêu thầm tui?
    Hay lắm, hoá ra tui mới là thằng hề.
    "Thật ra lúc trước em cũng muốn câu dẫn anh nhưng lại nghĩ chắc là anh không mắc câu đâu nên vẫn là thôi đi."
    ?
    Tui có mị lực lớn vậy sao?
    "Em cũng thông suốt rồi, chỉ có người đàn ông ưu tú như anh Sâm mới xứng với anh. Em không là gì cả, chỉ là một sinh viên thôi, không có tư cách níu kéo anh. Em sẽ cố gắng, như vậy mới có tự tin theo đuổi khi gặp được người mình thích.
    Tui không biết nói gì, mơ màng đáp: "Bánh ngọt em làm ngon lắm."
    Cậu ấy ngượng ngùng gãi đầu: "Thật ra đó là bảo mẫu nhà em làm, em cũng đoán là anh sẽ thích."
    Tui thở phào nhẹ nhõm, hoá ra tụi tui cũng chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân mà thôi.
    Chờ cậu ấy nói xong thì tui đã nhịn muốn đứt hơi, với tư cách là người đi trước, tui tán thành với cậu ấy, đồng thời cũng chúc phúc cho tương lai cậu ấy.
    Khi tối, anh nói lắp về, tui kể cho anh ấy nghe đầu đuôi câu chuyện.
    Tui vốn nghĩ hẳn là anh nói lắp sẽ trêu chọc tui nhưng không ngờ anh ấy lại nổi nóng: "Anh đã... đã biết... cậu ta... không... không có ý tốt rồi."
    Sáng hôm sau anh ấy vẫn tức giận như cũ đi tìm em trai bảo an nói chuyện tận hai phút.
    Cuối cùng kết thúc bằng việc cười ha hả trên xe: "Thằng nhóc kia... vẫn là... người... người rất... rất tốt... tốt."
    Giờ thì đã biết thế nào là "Con trai làm nũng tốt số nhất" rồi chứ.
    (*) Trước kia, 凡尔赛- Versailles là từ để gọi cung điện quý tộc Pháp nhưng hiện nay thì nó là ngôn ngữ mạng, được dùng để chỉ một loại thần thái như quý tộc. Tức là khi bạn muốn khoe một cái gì đó thì sẽ giả vờ than thở như mình không thích nó hoặc đang không vui. Nói nôm na là khoe ngầm. Ví dụ như "Anh nói lắp hay bám anh lắm, chán không thôi.". Kiểu thế đấy =))
     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 15: Come out


    Biên tập: Măng Cụt
    Thời gian trôi nhanh thật, mới đây mà tui và anh nói lắp đã bên nhau năm năm rồi.
    Đôi khi sẽ khó tin mà nghĩ người đàn ông đầu tiên tui quen lại thần kì là người tui hẹn ịch, đã năm năm rồi nhưng ôm nhau chặt như trước, trao nhau hơi ấm vẹn nguyên ban đầu.
    Nhưng lại có lúc nghĩ rằng đây là lẽ đương nhiên thôi, cuộc sống mặc định là phải như thế này.
    Tụi tui là người bình thường, người bình thường trải qua cuộc sống của người bình thường.
    Mỗi ngày trôi qua dần an yên hơn, tụi tui cũng sẽ vì cả hai đều lười rửa chén mà cãi nhau một trận nhỏ, cuối cùng là cùng nhau đỏ mặt vào phòng ngủ hoặc cùng nhau đỏ mặt vào nhà bếp.
    Anh nói lắp vẫn còn nói lắp nhưng dù thế nào thì vẫn là 1 dai sức.
    Cảm tạ trời đất, tần suất ịch ịch sau ba mươi tuổi tuy có giảm xuống nhưng vẫn còn chất lượng như trước.
    Ba mươi tuổi sao, đó là một giới hạn thần kì.
    Trước khi chạm đến cột mốc này thì thấy đáng sợ nhưng sau khi đã trải qua rồi thì thấy nó cũng thường thôi.
    Mỗi ngày vẫn như thế.
    Với ba mẹ tui mà nói, phải biết nhân lúc tuổi tác thích hợp đi xem mắt.
    Sau 28 tuổi, mỗi ngày cuối năm tui đều bị nhấn chìm trong lịch xem mắt.
    Tui làm theo tinh thần binh tới tướng chặn, nước tới đất ngăn, dù là đi gặp một cô gái nào thì cũng chỉ xem là một cơ hội quen thêm bạn mới mà thôi.
    Rất nhiều chị em bị ép tới xem mắt, sau khi nói ra sự thật thì dứt khoát làm bạn tốt luôn.
    Mấy năm đó, ba mẹ tui trơ mắt nhìn tui tuy tích cực đi xem mắt nhưng lại không đem về bất kì mối nào.
    Năm ba mươi tuổi về nhà ăn Tết, ông bà còn uy h**p tui năm nay nhất định phải dẫn vợ về.
    Vợ thì có rồi, chỉ là hơi quá cỡ, không tiện dẫn về thôi.
    Tui vẫn như trước, đồng ý cực kì tích cực, sau đó thì khi bọn họ gọi điện thoại dò hỏi, cây ngay không sợ chết đứng trả lời: "Con đang cố gắng."
    Từng lời đốc thúc của họ cũng chỉ như đấm vào bịch bông, không biết làm sao với tui.
    Lần gọi điện thoại gần đây nhất không biết sao mà lại không nhắc đến chuyện này.
    Tui nghi ngờ bọn họ đang lo lắng tui có vấn đề.
    Nhưng tui rất vui mừng vì được thanh tịnh.
    Thật ra thì tui và anh nói lắp đều có kế hoạch come out rồi.
    Em gái ruột của tui đang học đại học, là một hủ nữ, lần trước tới tìm tui, con bé đã nhận ra quan hệ của hai đứa tui không chỉ đơn thuần là bạn bè thuê chung nhà.
    Con bé là một đứa con gái thông minh, có con bé làm thần trợ công thì tui an tâm cực kì.
    Nhưng bên phía anh nói lắp thì không chắc lắm, anh ấy là con một, ba đời đều sinh con một nên cả nhà chỉ trông cậy vào mình anh ấy kéo dài hương khói mà thôi.
    Mấy năm trước anh ấy cũng từng thăm dò ba mẹ, ông bà tỏ vẻ nhất định phải kết hôn sinh con, không thương lượng.
    Vì vậy anh ấy bắt đầu đánh kế lâu dài, mỗi ngày truyền vào đầu họ tư tưởng "Không kết hôn cũng không sao".
    Đến nay đã "thẩm thấu" hơn ba năm, anh nói lắp và tui quyết định ngả bài vào Tết này.
    Sau khi thống nhất xong, ngày nào tui cũng thấp thỏm nhưng không ngờ khi ngồi trước mặt bọn họ lại bình tĩnh hơn rất nhiều.
    Tui vừa dứt lời, mẹ tui đã quay đầu che mặt khóc nức nở, ba tui đặt chén nước lên bàn, lớn tiếng với mẹ tui: "Tôi đã nói là nó không bình thường rồi! Mấy lần nói kết hôn toàn là gạt mình thôi."
    Mẹ tui càng tủi thân hơn, chất vấn vì sao tui lại trở nên như vậy.
    Tui không biết trả lời thế nào, em gái tui lập tức bắt đầu hỗ trợ, nói rằng đây là chuyện bình thường rồi phổ cập kiến thức khoa học cho bọn họ.
    Ba tui tức giận không thèm nhìn tui cái nào, phỏng chừng là càng nghe em tui nói thì càng tức, quát to với con bé: "Liên quan gì đến con? Còn không ngoan ngoãn về phòng mau."
    Đương nhiên là con bé sẽ không nghe, vẫn còn nói tiếp, mẹ tui đưa tay ngăn con bé lại: "Ba mẹ hiểu cả, nhưng hà cớ gì chuyện này lại xảy ra trên người ba mẹ cơ chứ?"
    Đồng tính luyến ai không có gì xấu nhưng cũng không ai mong mình là người như thế.
    Bốn người không ai nói nữa.
    Ba tôi nói: "Ba hỏi con, thay đổi được không?"
    Thấy tui lắc đầu, ông thở dài một hơi, đứng dậy muốn đi.
    "Ba ơi." Tui gọi ông ấy lại, bắt đầu nói chuyện của tui và anh nói lắp, từ lúc quen nhau cho đến hiểu nhau rồi tới yêu nhau, năm năm.
    Bọn họ lẳng lặng nghe, tui chầm chậm kể.
    Tui nói tui có lỗi với ông bà, nhưng tui vẫn muốn sống một cuộc sống mình hằng mơ ước, muốn được ở cạnh người mình thương.
    Ba mẹ không nói gì nữa, tui nghĩ có lẽ bọn họ cũng nghe lọt rồi, chỉ là không biết chấp nhận thế nào mà thôi.
    Đọc truyện tại W a t t p a d mangcut2211 và W o r d p r e s s mangcutnhohouse.wordpress.com
    Về phòng, tui gửi tin nhắn cho anh nói lắp: "Bước đầu thắng lợi, bên anh thế nào?"
    Lát sau anh nói lắp mới trả lời bằng một sticker gào khóc kèm tin nhắn: "Thất bại."
    Tự dưng tui có hơi sợ, hậu quả của việc come out thất bại vô cùng thảm. Tui gọi điện thoại cho anh ấy với một tâm trạng sốt ruột và hoảng sợ nhưng anh ấy từ chối không nhận, nói là không tiện.
    Trong đầu tui chợt hiện ra nhiều viễn cảnh bạo lực, chửi bới, đánh nhốt.
    Tui muốn đi tìm anh nói lắp.
    "Anh về nhà mình rồi."
    Rất muộn sau đó anh ấy mới trả lời.
    Tui lập tức đặt vé tàu cho ngày mai, có lẽ cho ba mẹ thời gian bình tĩnh lại cũng tốt.
    Hôm sau, tui kéo vali ra cửa dưới cái nhìn chăm chú của ông bà.
    Ba tui: "Không ai muốn đuổi con đi cả."
    "Người... người yêu con xảy ra chút chuyện, con muốn về một chuyến." rồi lại nói thêm, "Con sẽ còn về nữa."
    Vừa về đến nhà, tui đã thấy băng trắng trên đầu anh nói lắp.
    Ôi trời ơi, tui đau lòng không thôi, ôm chặt anh một hồi rồi mới hỏi: "Ba đánh anh sao?"
    Anh ấy gật đầu.
    "Cớ gì ông ấy nhẫn tâm thế chứ? Không phải ba đời con một sao? Con ruột mà cũng xuống tay mạnh thế hả?"
    "Không... không phải ba... ba... cố ý, ông ấy càng đánh... đánh anh... thì sẽ... càng... càng không phản đối."
    "Anh ngốc rồi sao?" Tui cực kì hoài nghi là anh nói lắp cố tình dâng mình lên cho ba đánh.
    Nhưng dường như là chiêu này của anh nói lắp có tác dụng, ngày hôm sau là ba mẹ anh đã tìm đến cửa rồi.
    Lần đầu tiên thấy ba mẹ chồng!
    Mẹ anh vẫn giữ nét hoà khí nhưng ba anh lại không cho tui sắc mặt tốt.
    Ba anh ngồi thẳng lưng không nói câu nào, cả người toả ra cảm giác ngột ngạt cuồn cuộn như sóng vỗ.
    Mới đầu bà còn đau lòng anh nói lắp nhưng không lâu sau đã kéo tụi tui lại nói một tràng.
    Đại ý là tụi tui đều là đàn ông, nhất định sẽ khó được xã hội công nhận, chắc chắn không hạnh phúc, biết dừng lại kịp lúc sẽ có lợi cho cả hai.
    Tui và anh nói lắp đều kiên quyết phản đối.
    Cuối cùng tan rã trong không vui.
    Tui dẫn anh nói lắp về nhà, bù cho anh một cái Tết khác, lúc ba mẹ tui thấy anh nói lắp cũng hơi giật mình nhưng rất dễ nhìn thấy được rằng bọn họ đều có cảm tình với anh ấy.
    Chuyện come out đến đây là xong, việc ba mẹ chấp nhận là việc trong tầm tay.
    Tình yêu của ba mẹ anh nói lắp giành cho anh ấy là không nghi ngờ, chỉ cần có một ngày họ buông bỏ được thành kiến thì tự nhiên sẽ hoà hợp lại ngay thôi.
    Anh nói lắp nghĩ ra một cách, một ngày tú ân ái trong vòng bạn bè nhưng chỉ set riêng cho ba mẹ anh ấy thấy.
    Có một ngày mẹ anh ấy nhấn like.
    Vượt qua cửa ải lớn nhất, vui buồn về sau đều là phúc khí của tụi tui.
    Trước kia tui luôn cảm thấy thế giới này có tồn tại chân ái, chỉ là nó không giành cho tui. Gặp anh nói lắp rồi mới biết không có ai là không xứng đáng được yêu.
    Có lẽ không nên nghi ngờ khả năng nghiệp vụ của Nguyệt lão, phải tin rằng ai rồi cũng sẽ có anh nói lắp của riêng mình mà thôi.
     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 16: Góc nhìn của anh nói lắp


    Biên tập: Măng Cụt
    Chào cả nhà.
    Tôi là anh nói lắp đây, cảm ơn mọi người đã quan tâm, chăm sóc vợ tôi những ngày qua, dạo này em ấy luôn đọc bình luận của mọi người rồi cười khúc khích, cũng ngày càng hiền dịu với tôi nữa.
    Nghe nói mọi người rất quý mến tôi, tôi rất vinh hạnh những vẫn là dừng lại đi thôi, đó là do em ấy thổi phồng lên cả, vì vậy mọi người yêu em ấy là đủ rồi (nhưng đừng nghĩ đến chuyện giành vợ với tôi).
    Thật ra tôi cũng không được lòng người khác như vậy, bình thường tôi ăn giấm nhiều lắm. Khi An An ba mươi tuổi, ngày càng thành thục và có mị lực, tôi còn phải trông cậy mọi người bày tôi vài cách để xua đuổi những đối thủ khó lường đấy.
    Được rồi, vợ chê tôi dông dài, tôi đành tạm dừng và vào chủ để chính tại đây thôi.
    Đọc truyện tại W a t t p a d mangcut2211 và W o r d p r e s s mangcutnhohouse.wordpress.com
    Có lẽ gặp được An An là do duyên phận, hoặc cũng có thể là do ông trời thấy tôi nói lắp, bị tổn thương nhiều năm như thế nên muốn bù đắp cho tôi.
    Hôm tối đi quán bar là hôm tôi đã thất tình được ba ngày, ba ngày trước bận chuyện công việc nên không có thời gian buồn khổ. Hết bận rồi mới nghĩ đến chuyện đi bar giải sầu.
    Tâm lý đúng thật là kiểu vò đã mẻ lại sứt(*), vốn định tìm người tình một đêm nhưng không ngờ đến rồi thì lại không tìm được ai vừa ý.
    (*) 破罐破摔: Mặc cảm tự ti cho mình là người bất tài vô dụng (Theo vtudien.com)
    Lúc vừa vào quán bar là tôi đã thấy An An, em ấy ngồi một mình ở quầy bar, nâng ly nhấp môi, ánh mắt trống rỗng, dáng vẻ khó gần, vừa nhìn đã biết là bị người ta kéo tới, hoàn toàn không hợp với cảnh vật nơi đấy.
    Những cái này là do tôi ráng nhớ lại, còn khi đó tôi phiền lòng buồn bực, không để gì vào mắt cả.
    Một mình tôi chen qua đám người đi thẳng đến quầy bar, giả vờ lạnh lùng muốn gọi rượu. Khi đó vừa chơi vơi vừa tiu nghỉu, lại thêm gương mặt vốn cũng không ôn hoà, có lẽ khi đó diễn ra khí chất cao lãnh cũng không tệ lắm.
    Sau đó cũng có không ít người tiếp cận tôi, nhiệt tình thẳng thắn lẳng lơ 0 có, hoạt bát cường tráng 0 có, thẹn thùng ngại ngùng đứng đắn 0 có, cũng có người nói y làm 0 hay 1 gì cũng được, mặc tôi định đoạt.
    Tôi không xem trọng ai cả, trên thực tế thì tôi cũng không thật sự muốn hẹn ịch.
    Điều làm tôi quan tâm duy nhất là khi quay đầu có thể đối diện với ánh mắt An An, tôi chỉ chờ em ấy chủ động đến gần tôi thôi.
    Rất vô liêm sỉ là khi đó tôi cũng không muốn dẫn em ấy về, chẳng qua là hưởng thụ điều đó như một cuộc dạo chơi làm lần đi bar này thú vị hơn một chút.
    Nhưng tôi chờ mãi, chờ đến lúc say ngất rồi mà em ấy vẫn chưa tới dù ánh mắt đó vẫn luôn đặt trên người tôi. Nhất thời, giữa bắt chuyện và nhìn chằm chằm, tôi không biết việc nào thẳng thắn hơn nữa.
    Tôi dần chán, đứng dậy định rời đi, trước khi đi còn nhìn em ấy một cái, em ấy theo tôi đến trạm xe buýt luôn.
    Đột nhiên tôi không biết nên làm gì, hình như tôi vừa trêu ghẹo em ấy thì phải.
    Đứng song song trên lề đường, tuy rằng vẫn còn cách nhau một khoảng nhưng dù sao thì cũng đã gần hơn ở quán bar không biết bao nhiêu lần. Thỉnh thoảng quay đầu hoặc nhìn xéo, tôi cảm thấy em ấy rất dễ nhìn.
    Lòng nổi ý xấu, tôi muốn em ấy ôm ôm an ủi tôi.
    Vì vậy đã ngỏ lời mời em, nhưng sợ bản thân nói lắp sẽ doạ em chạy mất nên cố ý nói chậm lại chút, vừa hay có thể duy trì thiết lập tính cách lạnh lùng.
    Lúc em đồng ý, tôi ngẩn ngơ, không ngờ lại có thể dẫn một cậu trai xa lạ về nhà thật.
    Tôi uống rượu nên có hơi khó chịu, cảnh tượng bạn trai cũ chê tôi nói lắp lần lượt hiện trong đầu, càng nghĩ càng giận, càng nghĩ càng tức.
    Mới đầu ở bên nhau tôi đã nói rồi, chỉ có thể yêu đương khi có thể chấp nhận được chuyện này. Cậu ta thề son sắt rằng đây không phải chuyện lớn, nhưng thực tế thì sao?
    Tôi nhìn An An khi đó còn xa lạ, đột nhiên muốn hỏi em một câu: "Cậu có chê tôi nói lắp không?"
    Người lạ này ngây ra một lúc nhưng rồi sau đó lại ôm chầm lấy tôi, nói mình không chê. Em ấy hôn tôi, tôi không đáp trả lại, không kiềm được rơi nước mắt.
    Đã lâu rồi không ai nghiêm túc nghe tôi nói, rất khó để giữ chân một ai đó nên khi giữ được rồi thì tôi không ngại gì mà kể hết cho em nghe.
    Hôm sau, khi tỉnh táo rồi, ký ức ùa về như một thước phim tua chậm, hối hận không ít.
    Tôi định bụng muốn làm bữa sáng cho em ăn rồi để em đi, từ đây không còn quan hệ gì với nhau nữa.
    Em ngồi cạnh, nhìn tôi không chớp mắt, khác với tối hôm qua, lần này là em ấy quang minh chính đại, rồi lại nở một nụ cười quái lạ.
    Em bé ngoan đã biến thành người lưu manh.
    Tôi cũng có cảm giác mình như vợ nhỏ bị đùa giỡn.
    Thật sự không nghĩ đến bề ngoài em ấy là một cậu trai đứng đắn nhưng không ngờ bên trong lại không biết xấu hổ như vậy.
    Em ấy đùa giỡn tôi, cười chọc tôi, thừa dịp cháy nhà hôi của.
    Rõ ràng là tôi chưa từng ngỏ lời muốn em ấy làm bạn trai tôi!
    Nhưng khi em ấy hỏi ngược lại, tôi lại nói: "Thử xem!"
    Tôi cảm thấy em ấy rất đáng yêu, cũng nhớ lại sự dịu dàng của em ấy tối qua.
    Một phút kia, tôi thấy em không khác người yêu mà tôi hằng mơ lắm.
    Nhưng dù lời lẽ có đẹp thế nào thì cũng là mượn cớ, không thể xoá bỏ việc tôi có ý muốn em ấy làm phương thuốc trị liệu hậu thất tình cho tôi.
    Tôi không nghĩ nhiều, thuận theo tự nhiên mà thôi.
    Sau khi chủ động trao đổi tên, em ấy nói em sẽ kiểm tra biệt danh tôi đặt cho em.
    Tôi suy nghĩ thật sự rất nghiêm túc.
    Cục cưng, vợ gì đó đều có vẻ qua loa, còn nếu chỉ đơn giản là người yêu thì lại quá tầm thường.
    Bé đáng yêu? Có hơi buồn nôn.
    Cuối cùng vẫn là ra tay từ tên em ấy, "Tiểu Hoành An An" lập tức xuất hiện trong đầu tui, tui rất hài lòng gõ bốn chữ này.
    Quả nhiên là em ấy rất thích.
    Bên nhau được vài ngày, tôi có hơi hối hận vì khi đó đã bộp chộp, vì An An tốt quá đi thôi. Tôi không nói tôi yêu em mà cứ giữ em trong tay như vậy, đúng là tuỳ tiện quá rồi.
    Tôi bắt đầu yêu em một cách nghiêm túc, nếu muốn chia tay thì tôi hi vọng mình cũng có khoảng thời gian vui vẻ thương em.
    Đã nghĩ rồi thì phải làm cho nhanh, tuy không muốn lãng phí thời gian nhưng tôi lại không nói ra được lời yêu nào cả.
    Bên em ròng rã một tháng trời, càng ngày tôi càng lún sâu, em cứ như một liều thuốc tốt, thật sự cứu rỗi con người tôi.
    Bên nhau hai, ba tháng, người cũ của tôi muốn quay lại, tôi kéo đen mọi phương thức liên lạc nhưng không ngờ cậu ta lại tìm đến cửa.
    Tôi và cậu ta bên nhau không lâu, vốn chưa từng dẫn cậu ta về nhà nhưng không biết sao cậu ta lại biết đường đi như thế.
    Khi nhìn thấy cậu ta, điều đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là phải bảo vệ An An cho tốt.
    Tôi kéo em vào lòng, ôm em, giải thích cho em nghe rồi ra ngoài nói chuyện riêng với người cũ.
    Người cũ không thay đổi nhiều, trừ túi da ra thì tôi hoàn toàn không nhớ trước kia cậu ta thích gì. Cậu ta vẫn thích ngắt lời tôi như trước, tôi tức đỏ mặt, chỉ muốn dùng bạo lực để cậu ta cút ra ngoài.
    Tôi còn chưa kịp làm, An An đã lao ra ép sát cậu ta một cách mạnh mẽ, gọn gàng nhanh chóng đuổi người ra ngoài.
    Có lẽ một giây khi em ấy quay đầu nhìn tôi, lòng tôi đã trao em ấy rồi.
    Lòng này chỉ thuộc về Tiểu Hoành An An của tôi, là dùng cả đời nên lúc nào cũng phải gìn giữ, phải quý trọng, tôi yêu An An bé bỏng.
    Chuyện về sau hẳn An An đã kể cho mọi người nghe, em ấy đã chứng minh tôi thương em ấy nghiêm túc thế nào rồi.
    Cảm giác rõ rệt nhất khi tôi ở cạnh An An là thoải mái và an toàn. Em ấy nói với mọi người là em ấy hay nổi nóng với tôi rồi để tôi đối xử với em ấy y như vậy.
    Nhưng sự thật là dù tôi có tức điên lên thì cũng chưa bị lời nói của em làm tổn thương bao giờ.
    Người khác có chọc thì cũng sẽ chọc khuyết điểm của người ta nhưng An An thì không như vậy, em ấy chỉ chọc ngay ưu điểm của tôi mà thôi.
    Ví dụ như em ấy sẽ không dùng heo để hình dung một người quá cỡ hay dùng khỉ hoặc sào tre để so sánh với một người gầy gò.
    Em ấy cũng không lấy cái khuyết thiếu nói lắp của tôi đem ra đùa giỡn, em ấy chỉ dùng nó để trêu tôi hoặc làm tôi vui thôi.
    Nếu như có một hôm tôi chưa rửa chân mà đã lên giường thì em ấy sẽ nói: "Nữ thực tập sinh hôm qua có phải là coi trọng anh ở chỗ đã già đầu mà còn không rửa chân không hả?"
    Sau đó tôi sẽ ngại ngùng đi rửa chân rồi quay về quấy rối em ấy, không cho em ấy chơi điện thoại, cuối cùng là thuận theo tự nhiên làm em ấy thế này thế kia.
    Em ấy hay chê tôi thối, nói mười tám dặm bốn phương đều có ngửi được mùi thối của tôi, heo cũng phải đi đường vòng.
    Nói đi nói lại, người bị mùi thối này mê hoặc cũng chỉ có mỗi em ấy thôi.
    Mọi người nói thử xem, chẳng lẽ em ấy thích ngửi mùi thối sao?
    Còn có một sự vui thích khác nữa, đó là tôi có thể làm nũng với em ấy.
    Dù là bình thường một chút hay là yểu điệu một chút thì cũng không vấn đề gì, thậm chí em ấy còn tỏ vẻ hưởng thụ khi tôi làm nũng nữa.
    Em ấy sẽ không nói: "Một tên đàn ông như anh mà làm nũng kiểu gì chứ."
    Có lẽ câu nói này không có ác ý nhưng loại "Mãnh nam làm nũng" như tôi sẽ luôn bị ghét bỏ, ít nhiều gì cũng có hơi không thoải mái nên tôi rất ít bày ra mặt này của mình.
    Vì vậy mọi người đã biết Tiểu Hoành An An quan trọng với tôi thế nào rồi chứ!
    Về phần cảm giác an toàn thì đó là phép siêu hình, tôi không phải là người thiếu cảm giác an toàn nhưng khi cạnh An An thì tôi lại cảm nhận được sự an toàn một cách chân thật nhất, làm tôi an tâm vô cùng, thứ lỗi nhưng tôi cũng không biết tả thế nào.
    Cảm xúc rõ rệt nhất khi ba mươi tuổi là: Có được người yêu như vậy thật tuyệt.
    Em tiếp thêm cho tôi niềm tin và hi vọng để tôi có thể sóng vai tiến bước cùng em- một mảnh hồn đơn lẻ khác giữa dòng đời vội vã, có lẽ đây là chuyện tốt đẹp nhất đời này.
    Nói đơn giản hơn là cảm ơn em đã đến, An An dấu yêu.
     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 17: Phiên ngoại 1: Sau khi come out


    Dịch: Măng Cụt
    Một buổi chiều nào đó, mẹ anh nói lắp đột nhiên xuất hiện trước cửa nhà tụi tui mà không báo trước tiếng nào, còn ngay lúc anh nói lắp không ở nhà nữa chứ.
    Tuy đã cách lúc anh nói lắp come out được một khoảng thời gian rồi nhưng vẫn tui lo bà muốn ép tui chia tay anh nói lắp. Vừa nhìn thấy bà ấy ngoài cửa là tui đã rén rồi.
    Vì ba mẹ anh nói lắp không chịu nhận tui làm "con rể" nên mỗi lần nói chuyện thì tui toàn gọi họ là chú, dì.
    Bọn họ là những người có thể tạo ra áp lực vô hình vô hình lớn nên trước mặt họ thì tụi tui chỉ có thể ngoan ngoãn cúi đầu.
    Lúc mở cửa thấy dì, tui không kiểm soát được cơ mặt, thoáng cái đã căng cứng. Dường như bà ấy cũng muốn cười với tui nhưng không làm được, khoé miệng chỉ nhếch lên một chút.
    "Ch... cháu chào dì" Tui nhanh chóng thay đổi biểu cảm, bày ra vẻ tươi cười lễ phép, thậm chí trông còn hơi vui mừng: "Dì đến đây có việc gì thế ạ?"
    Dì không phản ứng, hỏi ngược lại: "Tôi không thể tới sao?"
    "Tất nhiên là được ạ nhưng dì tới đây làm cháu hơi bất ngờ." Dù sao thì lần cuối cùng gặp nhau cũng đã hơn một năm rồi.
    "Được rồi, chẳng lẽ tôi còn không biết cậu đang sợ à." Dì đúng là thích hỏi ngược lại thật.
    Tui lấy cho bà ấy một đôi dép bông mới, bà vừa vào nhà đã hỏi tôi: "Sâm Sâm không ở nhà hửm?"
    "À vâng! Anh ấy vừa ra ngoài rồi!" Sau đó tui để bà ấy tham quan nhà tụi tui một chút rồi tranh thủ lúc này nhắn tin cho anh nói lắp, để anh mau về cứu tui.
    "Hình như nó khác với lần trước tôi đến à?"
    "Cháu với anh..." Suýt nữa đã thốt ra ba chữ "anh nói lắp", nếu để bà ấy biết con dâu gọi con trai mình bằng khuyết điểm của nó thì hẳn là sẽ tức điên lên mất.
    "Sao cậu dám gọi thằng bé như vậy? Bọn tôi cố gắng bảo vệ lòng tự trọng của nó từng li từng tí bao năm qua, thế mà bây giờ cậu lại không biết nghĩ tới cảm giác của nó! Đúng là không hiểu nổi Sâm Sâm thích cậu chỗ nào!"
    Có phải là sẽ mắng tui như vậy không? . Đọc‎ t𝗿𝑢𝗒ện‎ ha𝗒,‎ t𝗿𝑢𝗒‎ cập‎ nga𝗒‎ _‎ t‎ 𝗿‎ ù‎ 𝐦‎ t‎ 𝗿‎ 𝑢‎ 𝗒‎ ệ‎ n.vn‎ ‎ _
    Mà may quá, tui kịp phanh xe.
    ".... A Sâm, bọn cháu vừa trang trí lại hồi năm ngoái."
    Bà gật đầu, nói: "Cũng được, rất có cảm giác gia đình."
    Bà cứ như một người mẹ đi thăm con trai và con dâu như bao người khác.
    Đến phòng bếp, dì còn khen bếp được vệ sinh sạch sẽ.
    "Có vẻ cháu là tay thiện nghệ<i>(*) </i>của nhà này nhỉ, điểm này Sâm Sâm không nhìn lầm."
    <i>(*) Người nấu ăn giỏi</i>
    Tui cũng không đặt mấy lời này trong lòng vì dù sao đây cũng là bà khen con trai bà vì hôm nay tui đâu phải người làm mấy việc nội trợ này đâu.
    Tui chợt chột dạ vì nhận ra hình như mình chưa cho dì uống miếng nước nào, nên bối rối rót ly nước ấm, cẩn thận đưa dì nhưng không biết ma xui quỷ khiến thế nào mà lại nói: "Mời mẹ uống nước."
    Vừa dứt lời thì tui đơ luôn, cúi đầu không dám nhìn bà: "Xin... xin lỗi dì, cháu..."
    Nếu anh nói lắp ở đây thì nhất định sẽ ấm ức lên án tui bắt chước để chọc anh ấy.
    Thế nhưng hoang mang là thật, tui cũng không biết nên làm thế nào cho phải.
    "Con..." một lúc lâu mới nói được tròn câu: "Con nhất thời nhanh mồm nhanh miệng ạ..."
    Dì nhận ly nước, uống một hớp, điều này làm tui dần bình tĩnh lại, không ngờ lại nghe bà nói: "Sửa xưng hô mà kính nước lọc thay trà thì có vẻ không hợp lễ nghĩa lắm nhỉ?"
    Ôi trời ơi! Đây là ý gì đây!
    Bà ấy đang tui ép buộc bà ấy chấp nhận quan hệ của tụi tui hay là tự bà ấy chấp nhận nó thế?
    Tui nhìn vào mắt bà, dường như đôi mắt đó đã dịu dàng đi đôi chút.
    "Mà thôi, không sao, hôm nay tôi cũng không mang phí sửa miệng."
    "Dì ơi... Dì chấp nhận mối quan hệ của tụi con thật sao?"
    "Còn gọi là dì hửm?"
    "Mẹ ơi!"
    "Ơi." Cuối cùng bà cũng cười.
    Tui cảm động muốn xỉu, mắt bắt đầu hơi cay, hốc mắt dần rơm rớm nước: "Con ôm mẹ một cái được không?"
    Bà bỏ ly nước xuống, dang rộng hai tay, tui kích động ôm lấy bà: "Ba mẹ đã có thể chấp nhận rồi thì thật tốt quá. Đây vẫn luôn là tâm bệnh của tụi con, hức... có khi A Sâm còn nằm mơ thấy ba mẹ nữa..."
    "Là ba mẹ không tốt, nghĩ thông quá muộn."
    "Không sao đâu mẹ, có được ngày hôm nay là A Sâm đã hạnh phúc lắm rồi."
    Ôm xong, bà phiền não hỏi: "Thằng nhóc thúi kia nghĩ gì mà thấy mẹ tới cũng không về vậy chứ?"
    "Anh ấy... anh ấy sợ mình không chịu nổi mấy lời cứng mềm của ba mẹ rồi thấy có lỗi với con nên không dám về."
    "Ba mẹ sai rồi. Ba nó..." Mẹ còn chưa nói xong nhưng lại bị tiếng mở cửa thô bạo của anh nói lắp cắt ngang.
    Bọn tui vừa chạy ra từ nhà bếp đã thấy anh nói lắp đầu toàn mồ hôi đang đứng trước mặt thở hồng hộc.
    Thấy bọn tui không có chuyên gì, anh ấy mới bình tĩnh lại.
    "Con vội gì chứ! Sợ mẹ ăn mất An An của con sao? Thúi lắm!" Mẹ oán trách.
    Nhưng sao bà ấy biết tui là "An An" thế?
    Hử?
    Anh nói lắp nhìn tui rồi đi dỗ mẹ anh ấy: "Mẹ... mẹ, con... con không vội. Con... con nghe... nghe mẹ tới... nên con... con vui quá."
    "Thế à, thế mà lâu rồi không về nhà thăm mẹ, thế mà không gọi mẹ cuộc nào, may là con còn thường xuyên đăng lên vòng bạn bè. Con mà không đăng là mẹ còn nghĩ mẹ không có đứa con trai nào đấy."
    "Mẹ~" Anh nói lắp lấy chiêu làm nũng ra anh thường dùng ra xài, dỗ mẹ vui vẻ.
    "Đi lau mồ hôi trước đi, đừng để bị cảm rồi bắt An An chăm sóc con."
    Thừa dịp hai mẹ con anh ấy đang tâm tình, tui lấy điện thoại ra xem, không ngờ lại thấy hàng loạt tin nhắn của anh ấy.
    Hai mươi phút trước.
    "Sao bà ấy tới thế?"
    Mười lăm phút trước.
    "Tình hình thế nào rồi?"
    Mười hai phút trước.
    "Vợ ơi sao em không trả lời anh?"
    Mười phút trước.
    "Trả lời anh đi mà!!!"
    Sáu phút trước.
    "Mẹ anh đánh em sao? Hay mắng em?"
    "Vợ đừng sợ! Anh về ngay đây."
    Tui cảm động trong im lặng, nếu để mẹ anh thấy cái này thì làm gì có cảnh "mẫu từ tử hiếu" như thế nữa.
    Ngay lúc tui vừa thả hồn vào điện thoại xong thì mẹ anh cũng vừa nói chuyện quan trọng.
    "Tranh thủ thời gian gọi cho ba con đi! Ba con vẫn chờ tin mẹ dưới quán cà phê dưới lầu đó!"
    Tui và anh nói lắp ngạc nhiên không thôi.
    Quán cà phê mèo kia ấy hả?
    Tui hỏi: "Sao ba không lên với mẹ luôn?"
    Mẹ đáp: "Thì sĩ diện chứ sao nữa, ông ấy thấy lúc trước mình phản đối hai đứa kịch liệt quá mà bây giờ lại đổi ý thì mất mặt nên mới bảo mẹ đi thăm dò trước."
    Anh nói lắp và mẹ đều không gọi được cho ba vì vậy ba người bọn tui quyết định xuống dưới tìm ông ấy.
    Sau đó lại nhìn thấy một người đàn ông trung niên năm mươi tuổi đang nở nụ cười cưng chiều xen lẫn chút vui sướng vừa ôm một bé mèo vừa vuốt v e đầu bé.
    Anh nói lắp nói anh sống ba mươi năm rồi nhưng vẫn chưa thấy dáng vẻ này của ông bao giờ.
    Mẹ hơi không chịu nổi, gọi một tiếng: "Lão Trần!"
    Ba tui chuyển tầm mắt sang bọn tui đang đứng ngay cửa, nét mặt tươi cười chợt biến thành hốt hoảng rồi chuyển lại thành dáng vẻ lạnh lùng, ông thả em mèo trong lòng ra rồi lại chỗ bọn tui.
    Anh nói lắp gọi "Ba." rồi choàng vai tui giới thiệu: "Đây... đây là... là người... người thương con, Vu... Vu Hoành... An."
    "Ba." Tui nhút nhát gọi một tiếng, vẻ mặt lạnh lùng của ba làm tui cảm giác ông không phải người dễ chọc.
    Ông ấy nhìn tui gật đầu rồi hỏi mẹ: "Nói chuyện xong rồi?"
    "Xong rồi."
    "Sính lễ bao nhiêu, đãi tiệc cưới ở đâu, có ra nước ngoài lấy giấy kết hôn không, có nhận nuôi con không, mấy chuyện này đã nói hết rồi?"
    "..." Mẹ im lặng.
    Tui và anh nói lắp sững sờ, còn định làm mấy cái này nữa sao?
    Anh nói lắp nói: "Ba, nói chuyện là... là nói... mấy cái này... hả?"
    "Thì đúng thế nhưng mấy cái này còn phải thương lượng với ba mẹ An An nữa, không phải sao?"
    Ba lúng túng: "À à, đúng vậy, bà xem đầu óc tôi này. Vậy thôi được rồi, ba với mẹ con về trước. Hôm nào có thời gian thì dẫn An An về nhà ăn cơm." nói xong thì ba kéo mẹ ra ngoài.
    Mẹ có hơi không vui: "Tôi còn chưa nói chuyện với con xong mà, cơm..."
    "Thôi thôi, sau này còn nhiều thời gian để nói lắm."
    Anh nói lắp nói đây là do ba anh quê quá.
    Cuối cùng, mẹ quay đầu nói với tui: "An An, hôm nào rảnh thì nhớ sắp xếp thời gian còn ăn cơm với ba mẹ con."
    "Vâng." Tui nở nụ cười xán lạn, quay đầu hỏi anh nói lắp: "Anh không tiễn ba mẹ hửm?"
    "Ba... ba anh có xe. Yên... yên tâm đi, ông... ông ấy là... tài xế."
    Một khoảng thời gian sau, anh nói lắp cho tui xem vòng bạn bè của anh ấy.
    Đa số nội dung đều là thế này.
    "Hôm nay An An làm bánh ngọt cho tui ăn, độ ngọt vừa phải, ăn siêu ngon, An An thật đỉnh! Ảnh đính kèm: bánh ngọt."
    "Hôm nay An An tặng tui một đoá hoa hồng, hẳn là em ấy yêu tui lắm. Ảnh đính kèm: hoa hồng và bóng<i>(*) </i>nụ hôn."
    <i>(*) Hình phản chiếu qua gương hoặc mặt nước.</i>
    "Hôm nay vừa về nhà đã thấy nhà sạch sẽ, gọn gàng hơn rất nhiều luôn, còn bắt gặp nàng tiên ốc đang ngủ trên giường tui rất ngoan nữa. Ảnh đính kèm: An An đang ngủ."
    "Hôm nay tui và An An ra ngoài xem phim, còn ngồi ghế đôi nữa. Phim có đẹp hay không thì tui không biết nhưng dưới ánh đèn mờ thì An An đẹp nhất. Ảnh đính kèm: vé xem phim."
    "Hôm nay ra ngoài du lịch với An An, em ấy đã viết sẵn một cuốn sổ tay du lịch. An An là người nghiêm túc thế đó. Ảnh đính kèm: nét chữ mờ mờ trên sổ ghi chú."
    "Hôm nay tăng ca đến khuya, đã hơn mười tiếng rồi tui chưa thấy mặt An An, thật nhớ em ấy quá. Chắc chắn em ấy vẫn đang chờ tui, không chịu đi ngủ. Đúng là bé hư. Ảnh đính kèm: ly cà phê."
    .......
    Và cả trăm bài tựa như thế trong vòng bạn bè.
    Cho nên dễ dàng hiểu được vì sao mẹ không những biết tui là "An An" mà còn tâng bốc tay nghề nấu ăn của tui lên như thế.
    Tiểu Hoành An An: Có chuyện rồi, bạn trai đã đắp nặn cho tui một hình tượng hoàn mỹ trong mắt ba mẹ nhưng đó không phải là tui, phải làm bây giờ? Tui phải chia tay anh ấy ư?
    Anh nói lắp: Không cần cảm ơn. Nếu là tui, tui không những không chia tay mà còn thưởng cho người đó một cái hôn, không, không, là thật nhiều cái hôn mới đúng. Ngoài ra thì tối đến, sau khi đánh răng rửa mặt rồi thì phải chủ động nói muốn "Bạch bạch bạch" rồi làm với người đó tới hừng đông.
    Vì thế, giữa hàng tá bình luận ủng hộ chia tay và không chia tay, tui chọn đập anh nói lắp và cảnh cáo anh một cách hung dữ sau đó lại cùng anh âu yếm tới hừng đông.
    <i>Lời của Cụt: Hôm nay mình lên Weibo tác giả xem có gì liên quan đến truyện để dịch cho mọi người không thì thấy tác giả cap màn hình đoạn nào đấy hơi lạ nên mới tò mò lên Trường Bội xem thử. Xem thì thấy trên đấy không có năm cái phiên ngoại H như trong QT của bên Kho Tàng Đam Mỹ (mình nghĩ có lẽ sợ quét nên đăng ở chỗ khác) mà lại có hai cái phiên ngoại khác nên phải vội dịch cho mọi người đọc. Vì hai phiên ngoại này có nội dung, liên quan đến cốt truyện nên mình không set pass. Thế thôi, giờ thì mình ngủ đây, chúc cả nhà đọc truyện vui vẻ. (*'∇</i>`<i>*)</i>
     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 18: Phiên ngoại 2: Ngày của Mẹ


    <i>Chương này là phiên ngoại đặc biệt vào Ngày của Mẹ.</i>

    Dịch: Măng Cụt

    Hôm nay là Ngày của Mẹ. Hằng năm, vào ngày này, anh nói lắp sẽ tặng hoa hoặc gửi một món quà bất ngờ cho mẹ của mình.

    Tui ngồi ngây ngốc, nghe anh nói lắp nói chuyện với mẹ: “Mẹ ơi, mẹ… đã nhận được… hoa… hoa chưa? Con… yêu… yêu… mẹ.”

    Anh nói lắp cúp điện thoại, lay lay tui một hồi tui mới định thần lại. Lúc này, cảm giác áy náy chợt ập tới.

    Trong suốt cuộc đời ít bày tỏ của mình, tui chưa bao giờ nói với mẹ câu “Con yêu mẹ.”, cùng lắm cũng chỉ có “Chúc mẹ Ngày của Mẹ vui vẻ.”

    Điều này thoạt nghe rất bình thường, nhà tui chưa từng vì ai không nói những lời đó mà sinh lòng hoài nghi rằng người đó không yêu mình; nhưng cũng vì thế mà mọi người càng giấu yêu thương vào lòng.

    Mẹ tui yêu tui đến mức tim bà không kiểm soát được điều đó, thỉnh thoảng tình yêu ấy sẽ chực trào làm cho tui “đắm chìm” lúc nào không hay.

    Tui chưa nhắm mắt mà hàng loạt hình ảnh đã đổ bộ vào đầu tui, những hình ảnh này đều thể hiện về tình yêu thuần khiết và vĩ đại nhất: tình yêu mẹ dành cho tui.

    Vì vậy tui không khỏi mường tượng ra cảnh mẹ tui đi khiêu vũ với các cô dì tầng dưới, nghe kể con họ tặng họ nhiều hoa như thế nào, dỗ ngọt họ ra sao mà nhớ lại con mình chỉ có mỗi câu “Chúc mẹ ngày lễ vui vẻ.”

    Chắc chắn là bà sẽ không trách tui nhưng ai dám nói là bà sẽ không cảm thấy lạc lõng?

    Tình yêu của tui dành cho mẹ không chực trào như mẹ yêu tui nên có lẽ việc thể hiện một cách thẳng thắn sẽ tốt hơn nhiều.

    Nhân lúc tui đang thất thần, anh nói lắp ôm lấy tui, rúc đầu vào cổ tui, hỏi: “Muốn… muốn về nhà… không?”

    Tất nhiên là tui hiểu ý anh ấy nhưng tui vẫn thờ thẫn như cũ, gật đầu một cách cứng nhắc.

    Lúc ngồi trên xe, tay tui thì cầm bó cẩm chướng thơm ngát, lòng tui thì hồi hộp hơn cả lúc tỏ tình với người thương.

    Tuy anh nói lắp tuy đang lái xe nhưng cũng nhìn về phía tui rất nhiều lần, dường như cảm giác được là tui đang lo lắng. Thấy thế tui vội trấn an: “Em không sao, anh tập trung lái xe đi.”

    Anh nói lắp hiểu ý, cười cười xoa đầu tui: “Đừng… đừng căng thẳng.”

    Tui chợt thấy xấu hổ nhưng cảm giác hồi hộp thì đã giảm đi nhiều rồi.

    Đứng trước cửa, tui hít một hơi thật sâu… nhưng vẫn không dám gõ.

    “Lúc trước… em… em… tán tỉnh… tán tỉnh… anh, em cũng… đâu… đâu có… thế này?”

    “Anh là anh, mẹ em là mẹ em, sao mà giống nhau được!”

    Anh nói lắp không chịu được nữa, thẳng tay gõ cửa giúp tui.

    Rất nhanh sau đã nghe được tiếng bước chân của mẹ, bà vừa mở cửa thì tui đã nhanh tay vươn bó hoa ra, tranh thủ lúc chưa thấy mặt bà, vội nói lớn: “Mẹ! Chúc mẹ Ngày của Mẹ vui vẻ! Con yêu mẹ!”

    “Là An An sao, ây da, con cố ý về đây một chuyến à? Không sợ mệt à con? Khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, ở nhà chơi với Sâm Sâm không phải tốt hơn sao?” Ngoài miệng thì nói thế nhưng tay bà lại ôm bó hoa thật chặt, miệng nhoẻn cười thật tươi.

    Tui vừa ngại vừa run, tay không tự chủ xoắn vẹo thành một cục: “Ài… là tại con nhớ mẹ quá đó.”

    “Lại làm sao? Không phải vừa gặp hôm 1/5 hửm?”

    “Ngày… ngày của Mẹ… không… không giống thế.”

    Mẹ tui không nói gì nữa.

    Tui cảm kích nhìn anh nói lắp, theo mẹ vào nhà.

    Cuối cùng, tui và anh nói lắp cùng chuẩn bị bữa tối cho ba mẹ, sau khi ăn uống vui vẻ xong thì tui và anh nói lắp tranh thủ về trước khi trời tối.

    Xuyên suốt chặng đường, lòng tui cứ ấm áp mãi.

    Về đến nhà, tui chợt nhớ lại vẻ mặt ghen tị của ba nên hỏi anh nói lắp: “Còn Ngày của Ba thì sao, anh làm thế nào?”

    “Lúc… lúc đầu, không tặng, sau… sau đó ba anh… giận… nên mỗi năm tặng… tặng… một bó hoa.”

    “Chỉ vậy thôi mà anh đã hài lòng rồi hở?”

    “Không… không hẳn… nhưng bị… bị mẹ anh… mắng… nên… nên không… không dám… nói không.”

    Nghĩ đến cảnh ba anh nói lắp ngạc nhiên, tui lại cảm thấy buồn cười không thôi.

    Ngày của Ba năm nay phải ôm ba một cái thôi.

    Tiểu kịch trường:

    An An: Hôm nay mẹ nhận được bó hoa cẩm chướng đầu tiên trong đời. (๑>؂
     
    Anh Nói Lắp/Đại Nói Lắp
    Chương 19: Phiên ngoại 3: Năm mới mời mọi người ăn thịt (bản full)


    Phiên ngoại 3: Năm mới mời mọi người ăn thịt

    Biên tập: Măng Cụt

    Một năm mới nữa lại đến.

    Chỉ có Tiểu Hoành An An và anh nói lắp cùng nhau đón Tết.

    Giao thừa hôm đó, tụi tui dậy rất sớm.

    Dọn dẹp vệ sinh, viết câu đối Tết và chuẩn bị thức ăn.

    Bận rộn cả ngày, tối thì nấu lẩu và ngồi quanh những món ngon, chụp các kiểu hình đa dạng đăng lên vòng bạn bè rồi lại tú ân ái.

    Ăn xong tiệc giao thừa thì đã bảy giờ hơn, mỗi người tụi tui lần lượt gọi ba mẹ.

    Rửa chén xong, tui ngồi trên ghế sô pha, Gala Xuân đã chiếu được nửa tiếng.

    Tất cả mọi người đều biết Gala Xuân năm nay lúc nào cũng vui hơn Gala Xuân năm sau.

    Tụi tui dựa nhau chơi điện thoại một lát rồi cùng nhau tắm rửa sạch sẽ.

    Quay về xem phim, chờ đến 0 giờ. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

    Là phim điện ảnh Scent of a Woman, hai tiếng rưỡi trước năm mới không hề lãng phí chút nào.

    Phim vừa hết thì bên ngoài cũng vang lên tiếng pháo hoa.

    Nhìn đồng hồ, còn ba phút nữa là đến 0 giờ.

    Tui quay đầu nhìn anh nói lắp, anh nói lắp cũng quay đầu nhìn tui.

    Trong tiếng pháo hoa, tui thấy được từ mắt anh sự bình yên và hạnh phúc.

    Tui cười xấu một tiếng, nhân lúc anh còn ngẩn ngơ thì ngồi lên đùi anh, hai tay ôm chặt anh nói lắp, nhắm mắt khẽ hôn môi anh.

    Anh nói lắp phản ứng lại rất nhanh, mạnh mẽ đẩy lưỡi vào quét một vòng khoang miệng tui, tui không đấu lại anh nên dần bị cướp quyền chủ động.

    Mấy phút sau, tụi tui đều th ở dốc, tui thì thầm vào tai trái anh: “Mình làm phát đầu năm đi anh.”

    Anh nói lắp nhếch môi: “Theo… theo… theo ý em.”

    Anh nói lắp hôn tui lần hai, tay trái luồn vào quần áo, tay phải m ơn trớn dọc theo sống lưng.

    Nụ hôn này sung sướng và đậm mùi tình d*c hơn nhiều.

    Theo tiếng pháo, anh nói lắp cởi áo tui, cúi đầu li3m láp đầu vú rồi m út mạnh.

    Tui vuốt tóc anh.

    Anh nhấm nháp một đường từ yết hầu xuống rốn, nóng bỏng và k1ch thích như châm lửa.

    “Chúng… chúng ta… về… về phòng.”

    Tui từ chối: “Không muốn đâu, em muốn ở ghế sô pha, mình còn chưa thử ở đây nữa.”

    “Vậy anh… anh đi… đi lấy… lấy gel… với… với bao.”

    Tui đè anh ấy lại: “Ngồi im! Để em, cục cưng đợi em tí.”

    Tui vội nhảy từ đùi anh xuống, giành giật từng giây từng phút chạy vào phòng ngủ lấy gel và bao cao su, lúc quay về thì anh đã cởi áo trong ra, quần đang vướng ở mắt cá chân, chỉ còn duy một cái qu@n lót đang dán vào d**ng vật.

    “Đừng nhúc nhích!”

    Anh ấy bị tui quát cho ngơ ngác.

    Tui để gel và bao sang một bên, quỳ xuống giúp anh kéo quần.

    Kế tiếp lại cúi người, cách một lớp qu@n lót mà hôn đầu kh@c, d**ng vật gồ lên còn hút mắt hơn cả khi tr@n trụi, tui li3m m út, hôn dọc theo cán cây, nó dần trở nên to hơn, cứng hơn, có cảm giác rất “hung dữ”.

    Tui thuận thế lột qu@n lót màu đen xuống, do không kịp chuẩn bị nên bị d**ng vật quất vào mặt, tui và anh nói lắp nhìn nhau nhoẻn miệng cười.

    Tay anh m ơn trớn mặt tui, tui làm lơ sự an ủi của anh, bảo anh nhấc mông để tui cởi qu@n lót rồi ném quần xuống đất.

    Thứ trói buộc duy nhất đã biết mất, tui nắm cán d**ng vật, thè lưỡi li3m.

    “Ngậm… ngậm sâu chút… sâu chút… sâu chút.”

    Tui nghe lời anh rồi dần đẩy nó vào cuống họng, không cẩn thận nên đẩy hơi sâu, định bụng nhả ra để nghỉ miệng chút.

    Không ngờ lại bị anh nói lắp đè gáy, anh vội nắc hông, nước bọt chảy dài theo đường gân d**ng vật rồi thuận thế rơi xuống bắp đùi.

    Khi “trên giường” thì anh nói lắp không dịu dàng như bình thường, điểm này rất đúng gu tui.

    Tui lại đứng lên, c ởi quần ra, ngồi xổm đeo bao cho anh nói lắp rồi xoa gel bôi trơn vòng quanh miệng cúc.

    Đạp chân lên ghế sô pha, tui cầm d**ng vật anh, định vào từ trên xuống.

    Nhưng anh nói lắp lại cuống lên, đỡ mông tui tạm dừng động tác: “Em… em không… không cần… mở… mở rộng sao?”

    Tui cười cười, vờ ngại ngùng nói: “Anh còn không hiểu ý em hử?”

    Không để ý tay anh nữa, tui ngắm vị trí, từ từ ngồi xuống.

    Tuy rằng khi tắm tui cũng có rửa sơ qua và mở rộng một chút nhưng bây giờ nó lại không dễ vào như vậy, có cảm giác như đang bị xé rách.

    Thấy đã ổn hơn, tui ra hiệu anh nói lắp: “Anh thúc vào đi.” Đọc Full Tại Truyenfull.vn

    Anh nói lắp nghe xong thì lập tức nâng hai gò mông của tui lên, bắt đầu nắc hông.

    Tui thoả mãn ôm chặt lấy anh, da kề da làm tui nungws hơn bao giờ hết, dưới ánh đèn mờ, tiếng r3n rỉ truyền đi khắp phòng.

    “A, ưm… nhanh lên, nhanh lên nữa đi anh.”

    Anh nói lắp làm theo lời tui, tấn công dồn dập, từng đợt rồi lại từng đợt, tui không ngừng xin tha dưới thân anh, cả ngoài lẫn trong đều sung sướng vô cùng.

    Động tác của anh dần chậm lại, tiếng th ở dốc trầm thấp bên tai.

    Anh nói lắp lấy tay quệt vào “cửa tiên”- nơi liên kết giữa tui và anh ấy, giơ lên trước mặt tui: “Ch1ch ra… bọt… bọt trắng.”

    Tui ngại ngùng vùi đầu vào bả vai anh, làm nũng: “Anh xấu lắm.”

    Cả người tui đột nhiên bay lên, nói đúng hơn là được anh nói lắp bế.

    Anh tiếp tục đâm vào rút ra nhưng d**ng vật bự lại không ngoan, bé cứ tuột ra mãi, phải ấn bé thì bé mới chịu vào.

    Vì sợ té nên tui không thể không ghì chặt anh, sự xen lẫn giữa ngại ngùng và đê mê đem lại cho tui cảm giác sung sướng khó tả.

    Ch1ch như thế được một lát thì anh ấy lại đẩy ngã tui lên ghế sô pha.

    Tui cong mông, banh chân ra ngồi xổm, dưới sự “cố gắng” của tui thì cuối cùng d**ng vật bự cũng thành công chui vào cúc huyệt.

    Tư thế này có thể giúp đâm sâu hơn, kh0ái cảm chỉ có tăng chứ không có giảm.

    “A… a ưm a… sướng quá.” Tui mở mắt, đưa tay m ơn trớn vùng cấm của anh.

    Tui nhìn anh nở nụ cười khiêu khích, rồi lại nghe anh hỏi: “Thế này… này sao?”

    Không ngờ anh ấy lại dám rút d**ng vật bự ra khi tui đang sướng, cọ sát ngoài hậu huyệt, như có như không mà dụ dỗ tui.

    Tui làm nũng, kéo tay anh muốn anh đút d**ng vật bự vào: “Anh nói lắp, xin anh đó, đút vào đi! Nện mạnh vào đi mà!”

    Anh nói lắp không hề bị lung lay, trái lại còn cúi người khoá môi tui bằng một nụ hôn, xong xuôi rồi mới nói: “Gọi… gọi chồng… chồng.”

    Bất đắc dĩ, tui vô cùng phối hợp gọi theo: “Chồng ơi, chồng mau dùng d**ng vật bự nện em đi.”

    Lúc này, anh ấy mới thoả mãn tiếp tục “vận động”.

    Nhưng mấy phút sau anh lại rút ra, ra hiệu cho tui đứng lên.

    Tui đưa lưng về phía anh, nằm sấp nửa người trên, nửa người sau mặc anh tiến vào.

    Anh ra sức ch1ch, tiếng “bạch bạch” không ngừng vang lên bên tai, tay vừa tuốt d**ng vật vừa nghịch lỗ sáo của tui, làm tui tiến thoái lưỡng nan, sướng rơn người.

    Cuối cùng, tui đã “thất thủ”, bắn t1nh, hơn nửa t1nh dịch là dính trên tay anh, anh đưa ngón tay đến bên miệng tui, để tui thè lưỡi li3m m út.

    Anh cũng tăng tốc độ va chạm phía sau, canh lúc để rút nó ra khỏi người tui, lột bao rồi bắt đầu sục vài cái sau đó gầm nhẹ rồi bắn lên lưng tui.

    Anh ôm tui ngã lên ghế sô pha, mùi trộn lẫn giữa mồ hôi và t1nh dịch vô cùng khó ngửi.

    Trong lúc mơ màng, anh trao tui một nụ hôn sâu. Đọc Full Tại Truyenfull.vn

    Đến khi nhịp thở tụi tui đã ổn định, tui nhẹ giọng nói: “Đi tắm thôi.”

    Anh vùi đầu vào ngực tui lắc đầu.

    Tui khó hiểu: “Sao thế? Chờ nó khô à?”

    Anh ngẩng đầu, mở đôi mắt to tròn rớm nước nhìn tui: “Anh… anh còn… còn muốn nữa mà.”

    Dứt lời lại hôn lên môi tui.

    Nụ hôn kết thúc, anh bế tui về phòng ngủ.

    Tui quay đầu nhìn cửa sổ bên ngoài, nhận ra pháo hoa đã bắn xong từ lúc nào.
     
    Back
    Top Dưới