Đọc vui vẻ nhe.
---
**(Phần 1)**
Liên Đăng Khoa bước vào phòng giám định pháp y lúc sáu giờ kém mười lăm sáng, tay vẫn còn cầm cốc cà phê đen nguội ngắt mua ở quán ven đường.
Anh mới tốt nghiệp được bốn tháng, đủ để biết tên các dụng cụ, nhưng chưa đủ để không giật mình mỗi khi nghe tiếng kéo kéo trên bàn thép lạnh.
Hôm nay không phải ca trực của anh.
Nhưng chị Hồ Tử gọi lúc năm giờ sáng, giọng tỉnh như không ngủ:
“Khoa, xuống ngay.
Có ca ở quận 2.
Chị cần em đi theo.”
Không hỏi tại sao.
Với chị Hồ Tử, “đi theo” nghĩa là phải đi.
Chị hơn anh gần chục tuổi, con lai Việt-Hoa, tóc cắt ngắn ngang vai, mắt một mí sắc như dao mổ.
Chị chưa chồng, chưa con, và theo lời đồn trong viện, chị cũng chẳng cần.
Chị chọn anh làm đàn em ngay tuần đầu anh vào làm – không phải vì anh giỏi, mà vì chị bảo: “Mắt em còn sạch.
Chị muốn xem nó bẩn nhanh cỡ nào.”
Xe cảnh sát dừng trước một căn biệt thự ba tầng ở Thảo Điền.
Cổng sắt đen, vườn cây cắt tỉa gọn, nhưng không khí buổi sáng vẫn nặng mùi ẩm sau cơn mưa đêm.
Cảnh sát kỹ thuật đã phong tỏa khu vực phòng hoa ở tầng trệt – một căn phòng kính rộng, tường trắng, kệ gỗ đầy chậu lan, hồng, cúc… và hướng dương.
Nạn nhân là bà Nguyễn Thị Lan, 45 tuổi, chủ một công ty xuất nhập khẩu thực phẩm.
Ly hôn chồng bốn tháng trước, hai con trai lớn đều đã lập gia đình riêng.
Người tìm thấy xác là cậu con trai thứ hai, 24 tuổi, hôm nay về thăm mẹ.
Cậu ta khai: cửa phòng hoa khép hờ, mùi hoa lẫn mùi tanh thoảng ra.
Khi Khoa bước vào, mùi đầu tiên đập vào mặt không phải máu, mà là mùi hoa tươi quá nồng – ngọt, ngấy, như thể ai đó đã đổ cả lít nước hoa lên sàn.
Rồi mới đến mùi sắt gỉ quen thuộc của máu đông.
Bà Lan nằm ngửa giữa phòng, trên tấm thảm trải nền màu kem giờ loang lổ đỏ sẫm.
Quần áo bà vẫn nguyên vẹn: áo sơ mi trắng, quần tây đen, không xé rách, không cởi cúc.
Tay phải buông thõng, tay trái đặt trên ngực như đang ôm gì đó.
Mắt mở to, đồng tử giãn, nhưng ánh nhìn không hướng lên trần mà… hướng về bức ảnh treo tường đối diện.
Bức ảnh cũ, chụp bà Lan thời trẻ, khoảng 20-25 tuổi, cười rạng rỡ bên một cánh đồng hướng dương vàng rực.
Và ngay trên ngực bà, nơi trái tim, năm bông hướng dương trắng cắm thẳng đứng.
Không phải cắm cẩn thận như cắm bình – chúng đâm xuyên qua áo, xuyên qua da thịt, cắm sâu vào lồng ngực.
Cánh hoa trắng muốt, không một vết bẩn, không một giọt máu dính.
Chúng đứng sừng sững, mặt hoa hướng về bức ảnh, như đang… ngẩng nhìn bà Lan thời trẻ.
Khoa đứng chết lặng.
Anh từng học lý thuyết về hiện trường sắp đặt, về thông điệp của hung thủ, nhưng chưa bao giờ thấy thứ gì… sạch sẽ đến mức vô lý thế này.
Chị Hồ Tử quỳ xuống cạnh xác, đeo găng tay, giọng bình thản:
“Nhìn đi, Khoa.
Đừng có đứng như tượng.
Đây không phải tự sát, cũng không phải tai nạn.
Nhưng hung thủ muốn chúng ta nghĩ nó đẹp.
Muốn chúng ta thấy nó… thơ mộng.”
Chị dùng nhíp gắp nhẹ một cánh hoa rơi bên cạnh.
Cánh hoa trắng tinh, nhưng khi chị lật ngược lại, mặt dưới có một vệt nhỏ màu vàng nhạt – như thể bông hoa này từng là hướng dương vàng, rồi bị tẩy trắng.
“Em thấy gì?”
Chị hỏi, mắt không rời xác.
Khoa nuốt nước bọt.
Giọng anh nhỏ:
“…
Không có dấu giãy giụa.
Bà ấy nằm yên như ngủ.
Nhưng năm bông hoa… cắm sâu thế này, phải dùng lực rất lớn.
Và không có máu văng.
Nghĩa là…?”
Chị Hồ Tử ngẩng lên, khóe miệng cong một nụ cười nhạt:
“Nghĩa là bà ấy đã chết trước khi hoa được cắm.
Tim ngừng đập, máu ngừng chảy.
Hung thủ cắm hoa sau đó.
Cẩn thận, sạch sẽ.
Như cắm vào bình.”
Chị đứng dậy, đưa tay chỉ vào mắt nạn nhân:
“Nhưng em nhìn kỹ ánh mắt bà ấy đi.
Không phải sợ hãi.
Không phải đau đớn.
Là… tiếc nuối.
Như nhìn lại một thứ đã mất.”
Khoa nhìn theo.
Đúng là ánh mắt bà Lan không trống rỗng.
Nó như đang hướng về bức ảnh, về cánh đồng hướng dương vàng ngày xưa.
Và năm bông trắng kia, chúng không hướng về mặt trời như hướng dương bình thường.
Chúng hướng về… quá khứ.
Chị Hồ Tử vỗ nhẹ vai anh:
“Ghi chép đi.
Hôm nay em học bài đầu tiên: pháp y không chỉ cắt xác.
Chúng ta cắt cả câu chuyện.
Và câu chuyện này… mới bắt đầu.”
Khoa gật đầu, tay cầm sổ run nhẹ.
Anh chưa biết rằng, từ khoảnh khắc này, những bông hướng dương trắng sẽ không chỉ nằm trong biên bản giám định.
Chúng sẽ theo anh về nhà, vào giấc ngủ, và sau này, vào những ca án khác.
Nhưng lúc này, anh chỉ biết cúi xuống, bắt đầu ghi chép.
Mùi hoa.
Mùi máu.
Và ánh mắt không nhắm của người chết.
---