Ngôn Tình Anh Mãi Là Đường Về Của Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Mãi Là Đường Về Của Em
Chương 180: 180: Kết Thúc


Trong bệnh viện.
Đường Uyển mê man nằm trên giường bệnh, một tay che bụng, cố gắng tiêu thụ những lời bác sĩ
Cảm giác giống như một trận đại nạn…
“Hả? Anh kia, trong hành lang bệnh viện không được chạy!”
Hành lang bên ngoài có chút ồn ào.

Ngoài tiếng bước chân còn có tiếng nhắc nhở khó chịu của y tá.
Đường Uyển hơi quay đầu nhìn về phía cửa phòng, một giây sau, cô liền nhìn thấy Từ Thiệu Châu của mình sắc mặt tái nhợt chạy vào.

Anh chắc là vội vàng chạy tới, quần áo có chút xộc xệch, trán lấm tấm mồ hôi, thậm chí hô hấp cũng vô cùng gấp gáp.
Nhìn thấy cô nằm trên giường bệnh, mắt của Từ Thiệu Châu đã rơi lệ
“ Uyển Uyển…”
Anh đi đến bên giường, cẩn thận vươn tay nắm lấy bàn tay có chút lạnh lẽo của cô, đầu ngón tay run rẩy.
Khi anh nghe tin cô bị tai nạn xe hơi, bóng tối ngột ngạt bao trùm xung quanh anh gần như nuốt chửng anh.
Thế giới dường như đang sụp đổ.
Từ Thiệu Châu không biết làm thế nào anh đến bệnh viện, chỉ khi anh bắt gặp đôi mắt sáng ngời của cô, anh mới cảm thấy mình sống lại.
Đường Uyển động đậy ngón tay, khóe môi khẽ cong lên, nở một nụ cười an ủi với anh: “A Châu, em không sao.”
Từ Thiệu Châu lắng, yêu cầu các bách sĩ kiểm tra toàn bộ cơ thể cô khiến bác sĩ bên cạnh không nói nên lời
Anh ta có thể chuyên nghiệp hơn bác sĩ và thiết bị y tế không?
“Khụ.”
Bác sĩ có cảm giác không tồn tại cảm thấy cần phải nhắc nhở bọn họ, bên cạnh mình còn có một người sống rất lớn.

Người đàn ông đẹp trai trước mặt cuối cùng cũng cho anh ta một chút ánh mắt.
Bác sĩ cười chuyên nghiệp: “Anh là người nhà của cô ấy sao?”
“Đúng vậy, tôi là chồng của cô ấy.”
“Vậy để tôi nói với anh về tình hình vợ anh, cô ấy đang mang thai khoảng một tháng rưỡi.” “!!”
Từ Thiệu Châu choáng váng.Tin tức này, dù là bom tấn hay là pháo hoa, tóm lại là nổ tung trong đầu anh.
Bác sĩ nói tiếp: "Tai nạn xe khiến cô ấy bị nổ lốp xe, hơn nữa còn có triệu chứng dọa sảy thai.

Ừm… Nhưng cô không cần phải căng thẳng như vậy, chỉ cần giữ gìn thai nhi thật tốt, đại đa số phụ nữ đều có dọa sảy thai sẽ không sảy thai, hơn nữa hiện tại thai nhi vẫn khỏe mạnh…”
Bác sĩ nói rất nhiều biện pháp phòng ngừa khi mang thai, còn phải khám thai bao nhiêu lần.
Từ Thiệu Châu sửng sốt, lặng lẽ đứng bên cạnh giường bệnh, tự hỏi liệu anh có nghe nhầm không.
Đường Uyển đang ngồi bên giường, lắng nghe rất cẩn thận.
Sau khi bác sĩ rời đi, cô ngước nhìn Từ Thiệu Châu chớp hàng mi đầy nghi ngờ.

Cô vươn tay móc ngón tay anh ra, nắm chặt trong lòng bàn tay: “ Chồng?”
Anh chậm rãi cúi đầu nhìn cô, ánh mắt trống rỗng vô hồn, hiển nhiên còn chưa hoàn hồn.
Đường Uyển thấp giọng hỏi hắn: “ Anh không vui sao?”
Từ Thiệu Châu không biết trả lời như thế nào.

Đương nhiên có một chút hạnh phúc, dù sao cũng là cùng con của cô và anh.

Tuy nhiên, anh lo lắng và sợ hãi nhiều hơn.
Tin tức về vụ tai nạn xe hơi của cô đã tác động mạnh đến anh, làm anh giảm đi niềm vui muốn làm bố.

Cho dù vừa rồi bác sĩ nói cô có triệu chứng dọa sảy thai, phản ứng đầu tiên của anh là nếu không giữ được đứa nhỏ, vậy anh sẽ không chút do dự lựa chọn bảo vệ người lớn.
Thấy anh im lặng, Đường Uyển khẽ thở dài.
Cô kéo anh ngồi xuống mép giường bệnh, rồi
“Hôm nay bảo bảo sợ hãi rồi, chồng anh có thể chạm vào con không?” Đường Uyển dựa vào vai anh, giọng nói nhỏ nhẹ, kiên nhẫn dỗ dành anh như một đứa trẻ lớn.
Từ Thiệu Châu hạ hàng mi dài xuống, lắng nghe những lời của cô và nhẹ nhàng chạm vào vùng bụng bằng phẳng của cô, tâm trạng của anh từ từ bình tĩnh lại một cách kỳ lạ.
Đây là con của anh và Uyển Uyển,…
Nghĩ đến đây, khóe miệng anh khẽ cong lên,“Nó còn nhỏ.”
" Ừm, một thời gian nữa nó sẽ lớn lên.”
Nhưng sau đó, khi nhìn thấy khuôn mặt của vợ mình tái nhợt vì ốm nghén, sự chờ đợi của anh đã tiêu tan ngay lập tức.

Đau lòng lau đi nước mắt của cô sau khi nôn ra, Từ Thiệu Châu hung hăng nhìn chằm chằm bụng cô, khuôn mặt tuấn tú ủ rũ, cắn răng một cái: “ Đồ nhân vật phản diện nhỏ!” Anh cho rằng người xấu nhất chính là mình Nếu lúc trước anh không quá nuông chiều cô thì đã không có thai.

Nghĩ đến đây, anh ước gì có thể tự tát mình hai cái.
Phản ứng ốm nghén của Đường Uyển rất nghiêm trọng.

Từ Thiệu Châu vẫn đang học tiến sĩ ngành công nghệ sinh học nên anh đã nộp đơn xin đình chỉ học hai năm để ở nhà chăm sóc cô.
Sau ba tháng niềm vui của Đường Uyển được nhân đôi, cô không chỉ mang thai một đứa trẻ mà có tận hai đứa.

Vuốt v e cái bụng vừa nhô lên của mình cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc từ nay cô và A Châu đã có một gia đình, họ không phải là những đứa trẻ không nơi nương tựa nữa.
Đến tháng thứ năm bụng cô đã nhô lên rất to.

Còn cô ngày lại càng gầy gò dù Từ Thiệu Châu đã chuẩn bị đồ ăn ngon cho cô mỗi ngày nhưng cô vẫn giảm cân với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Những phụ nữ mang thai khác càng ngày càng béo, chỉ có cô gầy đến mức khiến người ta sợ hãi nhảy dựng lên.
Trong thời gian đó, Từ Thiệu Châu thường đưa cô đến bệnh viện để kiểm tra.
Vào ban đêm, Từ Thiệu Châu thỉnh thoảng sẽ thức dậy, vô thức nhìn cô.

Thấy cô ngủ say, anh mới yên tâm ôm cô ngủ tiếp.
Vì vật lộn với hai đứa con này anh cũng giảm sút cân vô cùng nghiêm trọng.
Khi Đường Uyển mang thai ở tháng thứ 8, bụng cô tròn như quả bóng nhưng may mắn là cô không có vết rạn da nào.

Bắp chân của cô sưng to Từ Thiệu Châu sẽ mang nước ấm đến ngâm chân cho cô mỗi ngày, xoa bóp và chăm sóc cô thật tốt.
Khi cô sắp sinh, Từ Thiệu Châu sợ rằng anh sẽ không thể chăm sóc cô và hai đứa trẻ cùng một lúc, vì vậy anh đã thuê một người vú nuôi trước.
Anh tính đợi cô sinh xong sẽ ném hai đứa con cho bà vú.
Cuối cùng, vào đầu tháng giêng năm sau Đường Uyển vỡ nước ối.
Đường Uyển không thể sinh thường vì chảy máu nhiều nên bác sĩ đã tiến hành mổ lấy thai cho cô.
Mẹ con bình an vô sự.
Từ Thiệu Châu đang đợi ở cửa phòng sinh.

Khuôn mặt tái nhợt của anh cuối cùng cũng khôi phục lại một chút huyết sắc, đầu ngón tay co quắp run rẩy hơi buông lỏng, máu chảy ra từ lòng bàn tay.
Cố Giai Giai đi cùng người đỡ đẻ cũng thở phào nhẹ nhõm, thấp giọng thì thầm với nỗi sợ hãi kéo dài: " Uyển Uyển sinh được đứa con thật sự làm tớ sợ chết khiếp.”
Đường Uyển sinh ra một bé trai một bé gái.

Cô chị gái được sinh ra trước.

Hai đứa trẻ nhỏ nhắn, tóc rất mỏng, khuôn mặt nhăn nheo đỏ hỏn.

Thành thật mà nói, có hơi xấu xí!
Từ Thiệu Châu liếc nhìn, ánh mắt thờ ơ.

Khi trở lại bên cạnh Đường Uyển, anh nắm tay cô, trìu mến hôn lên đầu ngón tay cô, ánh mắt sâu thẳm tràn đầy yêu thương: "Anh vừa đi gặp con gái và thằng nhóc kia, cả hai đứa đều mạng khỏe.”
Nằm trên giường bệnh một ngày, cô mới lấy lại được chút sức lực, chớp chớp đôi mắt sáng ngời, nhiệt tình hỏi anh: “ Chồng, anh đã nghĩ ra tên cho đứa bé chưa?” Cô cảm thấy, anh vừa là nhà văn vừa là bác sĩ nên anh sẽ đặt được cái tên rất hay và ý nghĩa.
Ai ngờ, anh suy nghĩ hồi lâu, mới nhẹ giọng nói: " Con gái gọi là Đường Tâm đi, con trai…gọi là Đại Mao đi"
Đường Uyển đỡ trán cô: " Anh sao anh lại thiên vị con gái thế.

Không được… đứa nhỏ kia lớn lên sẽ ghét anh."
" Không sao.”
" Em không biết! tên con trai không thể gọi là Đại Mao đi học các bạn học sẽ cười con!"
Thấy cô kiên quyết, Từ Thiệu Châu ngoan ngoãn nói, sau đó bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc.
Cuối cùng, anh nghĩ ra một cái tên.
Từ Viễn
Từ Viễn, Đường Tâm hai cái tên có ý nghĩa trong trái tim Từ Thiệu Châu vĩnh viễn chỉ có Đường Uyển.
Đường Uyển nghe xong tên, cô mỉm cười hạnh phúc.

Trên đời này không phải ai cũng có cơ hội sống lại để làm lại cuộc đời như cô.

Giờ cô đã có một gia đình nhỏ của riêng mình, cô sẽ cùng anh nuôi dưỡng những đứa trẻ một cách tốt nhất.

Cô cũng không muốn kể với anh những chuyện như việc mình sống lại, cô không muốn anh phải suy nghĩ nhiều.

Dù sao Đường Uyển cũng sẽ coi đó là một giấc mơ có chứa một chút đau đớn nhưng hiện tại cô đã có được hạnh phúc không còn gì phải hối tiếc..
 
Anh Mãi Là Đường Về Của Em
Chương 181: 181: Ngoại Truyện 1


Từ Viễn và Đường Tâm đang ở độ tuổi bắt đầu học nói, ngày nào hai đứa trẻ cũng bám lấy cô và bắt đầu bi bô nói nhảm.
Vì trong nhà có tận hai đứa trẻ cô không thể giữ được hết nếu Từ Thiệu Châu không ở nhà, cô thường cho chúng vào xe để tập đi.

Chúng chạy đi chạy lại đâm vào nhau khúc khích.

Tiếng cười của trẻ con vang vọng khắp căn nhà
“M…mẹ ~”
“Ừ”, Đường Uyển cầm theo hai bình sữa bột đã chuẩn bị sẵn từ trong bếp đi ra đã thấy Đường Tâm khóc, cô cười đáp lại: “Sao vậy cục cưng?”, Đường Uyển giơ tay, vuốt vuốt khuôn mặt của cô bé: “Nín đi ~"
Đường Uyển cúi người bế cô bé ra khỏi xe hôn lên khuôn mặt trắng nõn non nớt của cô bé hai lần.
Cô bé cũng cười hạnh phúc, ôm lấy cổ cô bằng đôi tay nhỏ nhắn, làm nũng.
Cô đưa bình sữa cho cô bé, dỗ dành: “ Chúng ta đi đón bố nhé?”
Cô đặt hai đứa bé lên chiếc xe đẩy đôi mỉm cười với hai đứa nhỏ.

Hai đứa nhỏ đang ngậm bình sữa không biết có hiểu không mà cũng chớp chớp mắt.
Kể từ khi Từ Thiệu Châu quay lại học Tiễn sĩ cô cùng các con cũng chuyển đến một căn nhà gần đại học Nam Kinh cùng anh.

Anh không chỉ là nghiên cứu sinh mà còn là giáo viên của Khoa Sinh học, vừa được phong học hàm phó giáo sư và là phó giáo sư trẻ nhất toàn trường.
Đường Uyển đẩy xe đẩy đi vào trường học, cô mặc một chiếc váy màu hoa mai, tóc dài đến eo, dáng người mảnh khảnh, giống như một cô gái bước ra từ trong tranh cổ, tao nhã phóng khoáng đặc biệt bắt mắt.
Trên đường đi, thỉnh thoảng gặp một vài sinh viên khoa sinh biết cô, vui vẻ chào hỏi.
“Em chào cô!”
Cô cười gật đầu, “Chào các bạn.”
“Cô lại đến đón thầy Châu tan lớp ạ?”
“ Đúng vậy.”
Trong lúc nhất thời, các học sinh không biết nên ghen tị với ai.
Thầy Châu không chỉ trẻ mà còn đẹp trai, trong lớp học thì không điểm danh, cho điểm cũng rất cao, tuy nhiên thầy lại lạnh lùng, trong lớp không ai dám nghịch ngợm phá phách vì ánh mắt của thầy rất nghiêm nghị.
Đây có lẽ là cái gọi là hào quang.
Không ai nghĩ rằng anh đã kết hôn và có con từ lâu.
Vợ thầy dịu dàng và xinh đẹp như vậy, lại còn có hai đứa con rồi điều này khiến mọi người vô cùng ghen tỵ
Đường Uyển đi đến khu dạy học dưới lầu, một tay đặt trên tay vịn của xe đẩy.

Lúc này, cô nhìn thấy một bóng dáng mảnh khảnh và quen thuộc đi ra từ tòa nhà dạy học, cô lập tức nở một nụ cười thật tươi.
Từ Thiệu Châu khẽ nhếch khóe môi, sự thờ ơ và xa lánh của anh khi đối mặt với các học sinh đã tan biến ngay lập tức khi anh nhìn thấy cô.
Nhìn thấy anh, hai đứa nhỏ ôm bình sữa còn chưa uống, vui vẻ đá đôi chân ngắn ngủn, mắt lấp lánh: “Ba ba… Ba!” Anh cúi đầu nhìn chúng một hồi lâu, ậm ừ nhẹ, rồi đẩy xe nôi bằng một tay, tay kia nắm lấy tay Đường Uyển, đan các ngón tay của cô cùng anh vào nhau.
Đường Uyển cùng anh chậm rãi đi về phía trước, dưới bóng mát của sân trường thời gian trở nên yên tĩnh và ấm áp.
“Ông xã, hai ngày nữa em sẽ sẽ quay về bên kia chơi với Giai Giai.

Cậu ấy đang bị bệnh với cả nói nhớ Tâm Tâm.

Tuần này anh không phải lên lớp nên anh có thể ở nhà với tiểu Viễn không?”
“ Phải đi bao lâu?”
Đường Uyển suy nghĩ một chút, “ Chắc là một tuần.”
“Ồ…” Mặc dù Từ Thiệu Châu không nói gì, nhưng giữa hai lông mày lại ẩn chứa một tia bất đắc dĩ.

Nếu có thể, anh không muốn xa cách cô dù chỉ một giây phút.
“ Uyển Uyển, sau khi anh lấy bằng tiến sĩ chúng ta trở về quê đi.” Anh đột nhiên đề nghị.
Đường Uyển hơi kinh ngạc, “Không phải anh định ở lại đây làm việc sao?”
Từ Thiệu Châu lắc đầu: “Không.”
Nhà bọn họ không ở đây, phòng làm việc cô cũng ở bên kia, thậm chí bạn thân nhất cô cũng ở đó.

Anh không muốn cô suốt ngày phải đi lại giữa hai nơi.
Đường Uyển suy tư một hồi, sau đó mỉm cười gật đầu, “Được, vậy chúng ta trở về đi.”
Trở lại nơi bọn họ bắt đầu.Tất cả những kỷ niệm về tình yêu thanh xuân của họ đều được ghi lại ở đó.
_____________________
Khi hai đứa nhỏ ba tuổi, Từ Thiệu Châu tốt nghiệp tiến sĩ ở tuổi 30
Anh đưa cả nhà trở lại ngôi nhà của Đường Uyển
Phòng dành cho khách đã được chuyển đổi thành phòng em bé.
Từ Thiệu Châu trở thành một nhà văn toàn thời gian và có nhiều thời gian hơn để dành cho Đường Uyển và các con.
Hôm nay hai mẹ con nhà kia lại cùng hội bạn thân đi du lịch nên lúc này chỉ có hai cha con Từ Thiệu Châu và Từ Viễn.
Kiểu hai cha con ở cùng nhau cũng rất là kì lạ.
Từ Thiệu Châu đang gõ máy tính trên ghế sofa, thỉnh thoảng nhìn lên, trong khi tiểu Viễn ngồi trên mặt đất, xếp hình, chơi đồ chơi hoặc xem một số sách tranh ảnh thiếu nhi.

Trên sàn có miếng xốp dày nên không cần lo bé bị ngã.
Hai người có thể như vậy cả buổi sáng mà không làm phiền đến nhau.
Thấy đã đến giờ trưa, anh gập máy tính lại nhắc nhở:“ Nhóc con, thu dọn đồ đạc của con trước khi bố mang đồ ăn lên.”
“ Vâng bố~.”
Cậu bé ngoan ngoãn lôi ra một chiếc hộp lớn, bỏ các loại đồ chơi lên đệm xốp ngay ngắn trở lại.
Khi Từ Thiệu Châu chuẩn bị bữa ăn và mang chúng ra, cậu bé đã sắp xếp gần xong.

Không cần người lớn nhắc nhở, cậu bé tự giác nhặt chiếc ghế đẩu nhỏ của mình đặt trước bồn rửa, đứng dậy vặn vòi nước rửa đôi bàn tay nhỏ bé của mình.
Quay trở lại bàn ăn, ngồi trên ghế ăn dành cho trẻ em, cậu bé Từ Viễn dùng nĩa nhỏ ăn hai miếng khoai tây, miệng hơi xệ ra.
Cậu bé lại nhớ mẹ rồi.
“ Bố, mẹ cùng Tâm Tâm bao giờ mới về.”
Từ Thiệu Châu liếc cậu một cái, gắp cho cậu một ít rau, “Không biết, ăn cơm của con đi.”
“… Ò.”
Tiểu Viễn cảm thấy bố ở trước mặt mình rất khác với khi bố ở trước mặt mẹ..
 
Anh Mãi Là Đường Về Của Em
Chương 182: 182: Ngoại Truyện 2


Gần một tuần Đường Uyển vắng nhà rồi.
Lúc đầu, hai cha con có thể tự làm mọi việc, nhưng vài ngày gần đây họ không thể chịu được, cả hai đều mắc phải “hội chứng Đường Uyển mất tích”.
Sau khi đọc xong một cuốn truyện thiếu nhi khác, cậu gấp sách lại, ngẩng đầu nhìn bố mình đang bơ phờ nằm trên ghế sô pha, ánh mắt lập lòe.
Tiểu Viễn ngay lập tức đứng dậy, cầm sách truyện đi về phía anh, lanh lảnh gọi: “Bố!”
Từ Thiệu Châu chậm rãi mở mắt ra, rất lười biếng nhìn, "Làm sao vậy?
" Đọc truyện cho con nghe, con không biết nhiều chữ trong đó lắm! Không hiểu…" cậu bé đặt quyển truyện trong tay lên bụng anh, sau đó cởi giày ra, đung đưa đôi chân ngắn ngủn trèo lên sofa và nằm bên cạnh anh.
Hai cha con nằm cạnh nhau.
“Bố, đọc nhanh lên,” cậu bé có vẻ rất mong đợi.
Mẹ nói khi không có mẹ ở bên, bố sẽ rất cô đơn, cậu bé phải chăm sóc bố thật tốt.
Bởi vì bố là một đứa trẻ lớn, còn cậu bé là một đứa trẻ nhỏ.
Từ Thiếu Châu li3m môi, có chút chán ghét cùng sốt ruột, nhưng vẫn là cầm quyển truyện lên, hơi hơi ngồi dậy, sau đó đem đứa nhỏ nhét vào trong ngực, mở sách bắt đầu đọc.
Giọng điệu không một chút thăng trầm, mà chỉ bình bình
Trong phòng khách, ngoài giọng nói khàn khàn đọc truyện của anh, thỉnh thoảng còn xen lẫn giọng hỏi của cậu bé
“Bố, từ này đọc là gì?”
“ Ảo thuật.”
“Ồ, tại sao họ lại biết ảo thuật?”
“Bố không biết.”
Từ Thiệu Châu tiếp tục kể, nhưng ngay sau đó đã bị Tiểu Viễn cắt ngang trong.
“Bố, tại sao những người lùn lại thấp như vậy?Cơ thể của họ có vấn đề gì sao?”

“ Không biết."
“Được rồi…”
Sau một lúc.
“Bố, tại sao Bạch Tuyết không chết sau khi ăn phải một quả táo tẩm độc?”
"Còn nữa, nụ hôn của tình yêu đích thực là gì? Tại sao Bạch Tuyết lại tỉnh dậy sau khi được hoàng tử hôn? cô ấy ngất xỉu vì trúng độc mà?
“ …”
Từ Thiệu Châu liên tục bị câu hỏi chặn lại.

Anh nghiến răng, im lặng hai giây rồi nhỏ giọng nói:
“Nhóc thối, nếu con còn nói nhảm nhiều như vậy, bố sẽ ném con xuống.”
Tiểu Viễn vội vàng lấy hai tay che miệng, không dám nói nữa, chỉ chớp mắt nhìn anh với đôi mắt nheo lại, ngây thơ và mềm mại.
Từ Thiệu Châu khẽ hừ một tiếng, " Còn nghe không?"
Nghe!
Từ Viễn bé nhỏ gật đầu.
Vài ngày sau, Đường Uyển cuối cùng đã trở lại.
Vừa bước vào cửa với một đứa trẻ cùng một chiếc vali, cô đã bị một lớn một nhỏ ôm lấy.

Bố thì ôm cả cô và bé Đường Tâm còn cậu bé Từ Viễn chỉ có thể ôm chân mẹ mình mà thôi.
Đường Uyển đưa cô bé Đường Tâm cho Từ Thiệu Châu.

Đầu tiên cô hôn chồng sau đó cúi xuống hỏi con trai: “Ở nhà con có ngoan không?”
“Con ngoan lắm,” Cậu bé rất tự hào nói với cô.
“Con yêu thật tuyệt!” Đường Uyển hôn lên má cậu bé
Từ Thiệu Châu ở bên rất phẫn uất.

Cô bé Tâm Tâm nhìn thấy mặt bố mình tự nhiên méo xệch cũng hôn lên mặt anh:“ Bố Tâm Tâm cũng rất nhớ bố.”
“ Ừm, con gái ngoan bố cũng nhớ con.”
Buổi tối hai đứa trẻ đã đi nghỉ sớm
Đây là khoảng thời gian chỉ thuộc về riêng hai vợ chồng.

Anh ôm chặt lấy cô, hôn lên môi của cô, hai người dây dưa rất lâu khi buông ra ai cũng thở hổn hển.
“Uyển Uyển, em có nhớ anh không?”
Đường Uyển nhẹ nhàng đáp lại: “ Rất nhớ anh.”
“Em nhớ anh hay nhớ thằng nhóc kia hơn?”

Làm sao anh có thể ghen tị với con trai mình được cơ chứ.
Đường Uyển hơi dừng lại, rất khôn ngoan dỗ dành anh, “Nhớ anh.”
Từ Thiệu Châu không hài lòng: " Em do dự!"
“…”
______________
Cuộc sống của họ vẫn diễn ra như bao gia đình khác cũng có lúc cãi nhau, lúc hoà thuận vui vẻ.

Từ Viễn chỉ thấy sau những cuộc cãi vã đó lại có một người nào đó phải ôm gối ra sofa ngủ.
Một hôm khi đọc xong cuốn truyện cậu bé hỏi bố mình:“ Bố ơi nếu con và mẹ cùng rơi xuống nước, bố sẽ chọn cứu con hay cứu mẹ.”
Từ Thiệu Châu vừa rửa rau vừa nhìn xuống cậu bé:” Con nghĩ sao.”
Bố không cần trả lời thì cậu bé cũng biết đáp án rồi, bố dù có thương cậu bé đi chăng nữa thì mẹ luôn là người được ưu tiên hàng đầu.

Tuy nhiên cậu bé vẫn cảm thấy hơi đau lòng một chút.
Ngày hôm sau Từ Thiệu Châu ngay lập tức đăng ký một lớp học bơi cho cậu bé, còn nói rằng một người đàn ông không biết bơi hỏi câu hỏi đó là tự làm bẽ mặt mình.
Đúng thật là một người đàn ông có học vấn cao trong gia đình.

Những gì bố nói quả thật là đều có lý.

Cậu bé quyết tâm nhất định sẽ học ngoan ngoãn để cứu được mẹ trước bố.
Cậu bé luôn thắc mắc tại sao những bạn học khác có ông bà, cô, dì chú bác nhưng nhà họ chỉ có bốn người.

Sau khi nghe bố nói cậu bé mới biết rằng mình còn ông cậu và cả bà nội nữa.

Bố nói bà nội cò sống nhưng bọn họ sẽ không bao giờ gặp nhau nữa… Lúc đó cậu bé cũng có thắc mắc tại sao bà nội là mẹ của bố mà? nhưng bố chỉ im lặng.

Chuyện người lớn có đôi khi thật khó để hiểu.
Một điều mà cả hai đứa trẻ trong nhà đều không thích đó là việc mỗi đêm bố đều độc chiếm mẹ.

Hai đứa nhỏ luôn có chung một thắc mắc, tại sao người lớn lại phải ngủ cùng nhau.
Không phải họ là những đứa bé còn nhỏ sao.

Sau khi bàn luận Từ Viễn cùng cô bé Đường Tâm quyết định sẽ xin ngủ cùng mẹ.

Ai ngờ bố vẫn giữ quan điểm không đồng ý.

Bố luôn nói rằng bọn họ đã lớn phải ngủ riêng không đến lớp học các bạn học sẽ cười.
“Có tin được không, chúng tôi mới có hơn ba tuổi, trong mắt bố chúng tôi đã thành người lớn.”
Bởi vì hai người lớn trong nhà đều rất thích chụp ảnh nên trong nhà chúng bọn họ có rất nhiều ảnh, chỉ riêng album ảnh đã chất đầy nửa giá sách.Trong số đó có một số album ảnh mà bố rất quý trọng.
Bố chỉ cho cậu bé Từ Viễn cùng Đường Tâm xem một lần duy nhất, trong đó có ảnh của bố và mẹ từ thời cấp ba đến đại học, đến khi kết hôn, rồi có hai đứa trẻ… Nó đầy ắp những kỷ niệm.
Từ Viễn cũng muốn lưu giữ những kỷ niệm với họ.Vì vậy, cậu bé đã thuyết phục bố làm một album ảnh đặc biệt cho cậu bé, và tất cả những kỷ niệm sau này cậu bé sẽ tự mình ghi lại.

Album ảnh này ghi lại những câu chuyện của gia đình bốn người, ấm áp và hạnh phúc.
Câu chuyện tình yêu của bố mẹ sẽ được lưu giữ mãi về sau trong những bức ảnh của cậu bé….
 
Back
Top Bottom