Ngôn Tình Anh Là Trăng Trên Bầu Trời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 20


(20)

Tổng giám đốc là một cô gái rất trẻ tuổi và xinh đẹp, trên người mặc bộ áo vest được cắt may khéo léo, trong sự giỏi giang không mất đi sự nữ tình quyến rũ, để kiểu tóc xoăn lọn to.

Cả người toát ra dáng vẻ người phụ nữ thành đạt hiện đại mà rất nhiều người thích.

Khi cô ấy nhìn thấy tôi, cười thoải mái: “Cô là người đã gửi bản thảo cho công ty, Thẩm Tri Ý?”

Dù là ai đi nữa cũng sẽ có cảm tình rất tốt với các cô gái có dáng vẻ như này, tôi cũng không ngoại lệ, vội vàng thể hiện sự biết ơn của mình: “Xin chào tổng giám đốc, tôi tên là Thẩm Tri Ý, quản lý nhân sự đã nói với tôi cô là người cho tôi cơ hội được làm việc ở đây.”

“Thôi, đừng gọi như thế, chị đã xem qua sơ yếu lý lịch của em, chị chỉ hơn em có một tuổi, em gọi chị như thế, chị cứ cảm thấy mình đã già lắm rồi. Tôi tên là Dương Lỵ, em có thể gọi chị Lỵ là được.”

Cô ấy cười thành tiếng, có vẻ như cô ấy thấy tôi khá hợp với mình, gọi tôi đến ngồi xuống ghế nói chuyện.

“Là thế này, Tri Ý, chị từng xem các bản thiết kế của em, rất thích cách thiết kế và cảm hứng của em cho nên nhận em vào làm là có suy nghĩ riêng.”

Đột nhiên, cô ấy hơi ngại ngùng nhìn tôi cười, khuôn mặt đỏ bừng, nhưng vẫn mang dáng vẻ người phụ nữ mạnh mẽ.

Tôi ngẩn ra, nhìn cô ấy mang chút dáng vẻ như những cô gái nhỏ, trong lòng hiểu được chút ít.

Trong mấy bản thảo thiết kế của tôi, phần lớn lấy ý tưởng là váy cưới.

Khi còn trẻ, lúc nào cũng ảo tưởng mình sẽ phải lấy Kiều Diệc Thần, sau đó bắt đầu tự thiết kế tưởng tượng ra đủ các kiểu dáng mẫu váy cưới xinh đẹp mơ mộng khác nhau, chờ mong có một ngày được mặc chúng.

Bây giờ, ảo tưởng này biến thành mơ mộng hão huyền, tuyệt đối không thể.

Nhưng có thể được người khác thưởng thức, có thể để các cô dâu khác mặc váy cưới do chính mình thiết kế cũng là một chuyện rất tuyệt vời.

Quả nhiên Dương Lỵ nói tiếp: “Tri Ý, tháng sau chị sẽ đính hôn, thật ra công ty của chúng ta đã thiết kế được mấy bộ lễ phục đính hôn nhưng chị không hài lòng.”

“Cho nên chi hy vọng, với tài năng của em trong vòng một tháng thiết kế được cho chị một bộ váy đính hôn khiến chị vừa lòng được không?”

Qủa thực thời gian có hơi gấp gáp.

Nhưng đây là công việc quan trọng đầu tiên sau khi tôi vào làm việc, đương nhiên tôi sẽ cố gắng hết sức mình, trịnh trọng gật đầu: “Chị yên tâm, chị Lỵ, nhất định em sẽ cố gắng!”

Dương Lỵ rất hài lòng nhưng vẫn nói thêm: “Không cần phải tạo áp lực lớn đến vậy, cứ thoải mái đi, chị tin vào khả năng thiết kế của em.”

Làm thiết kế, chuyện đầu tiên là phải nói chuyện khơi gợi mọi thứ từ khách hàng, hiểu được thứ đối phương thích, đối phương muốn mới có thể làm ra một thiết kế khiến họ ưng ý.

Cho nên quyết định chuyện này xong, tôi cần thời gian hỏi về sự yêu thích của chị Dương Lỵ, như thế mới chuẩn bị tốt trước khi bắt tay vào làm.

Đột nhiên Dương Lỵ giơ tay nhìn đồng hồ đeo trên cổ tay, cười nói: “Như vậy đi Tri Ý, một lúc nữa chồng chưa cưới của chị đến đón chị đi ăn tối, em cũng đi cùng bọn chị đi, chúng ta sẽ nói chuyện trong lúc ăn.”

Chồng chưa cưới của cô ấy muốn đón cô ấy đi ăn bữa tối dưới ánh nến, tôi đi theo giống cái gì chứ.

Nhưng Dương Lỵ nhiệt tình mời, không cho tôi từ chối.

Sau đó cô ấy về phòng nghỉ của mình thay một bộ quần áo mặc hằng ngày đi ra.

Không còn mặc bộ đồ làm việc nghiêm túc trên người, giờ cô ấy đang mặc một chiếc váy nhẹ, lúc này mới có dáng vẻ duyên dáng của cô gái đúng với số tuổi, trước đó là khí chất giỏi giang.

Tôi nghĩ, chắc hẳn Dương Lỵ rất yêu chồng chưa cưới của mình, trước lúc đến hẹn còn cố ý thay đổi khí chất người phụ nữ mạnh mẽ trên người.

Từ tận đáy lòng tôi âm thầm chúc phúc cho cô ấy, càng hạ quyết tâm lớn hơn sẽ vì cô ấy mà thiết kế ra được bộ váy cưới hợp ý cô ấy nhất.

Nhưng trăm ngàn lần không ngờ tới, chồng chưa cưới trong lời cô ấy lại là Kiều Diệc Thần.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 21


(21)

Thế giới này nhỏ đến mức nào?

Nhỏ đến mức nào mà lại có thể khéo đến như vậy, không ngờ tôi mới vào làm công ty của vợ chưa cưới Kiều Diệc Thần.

Họ Dương, tháng sau đính hôn……

Hai điểm mấu chốt đó, tôi chưa từng liên kết chúng với nhau, để rồi tạo thành tình huống xấu hổ như bây giờ.

Khoảnh khắc người đàn ông cao lớn bước vào xuất hiện trong văn phòng tổng giám đốc, tôi cảm giác không khí bốn phía xung quanh như loãng ra, hít thở khó khăn.

Anh cũng phát hiện ra tôi đầu tiên, hơi nhíu lông mày, lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi, như nhìn một người xa lạ.

Mà tôi cúi đầu che đi khuôn mặt tái nhợt, chua xót và xấu hổ, hận không thể chui xuống đất trốn đi ngay lập tức.

“Diệc Thần, sao anh lại lên đây, không phải đã nói để em xuống ngay bây giờ sao?”

Chỉ sợ ngay lúc này người có cảm xúc bình thường nhất là Dương Lỵ.

Cô ấy không để ý đến chút gợn sóng phức tạp giữa tôi và Kiều Diệc Thần, vui mừng chạy vội đến bên kia, thân thiết kéo tay anh.

Thấy ánh mắt Kiều Diệc Thần dừng trên người tôi, cô ấy cười giới thiệu: “Giới thiệu với anh, đây là nhân viên mới của công ty em, tên là Thẩm Tri Ý, em muốn cô ấy thiết kế váy đính hôn cho em, một lúc nữa cô ấy sẽ đi ăn cùng chúng ta.”

“Tri Ý, đây là chồng chưa cưới của tôi, Kiều Diệc Thần.”

Dương Lỵ tự nhiên giới thiệu chúng tôi làm quen với nhau, tôi lại cảm thấy cảnh tượng này kỳ dị xấu hổ, thế cho nên bỏ lỡ ánh mắt chợt lóe như muốn nói lại thôi của Kiều Diệc Thần.

Tôi khó khăn mở lời: “Xin chào…anh Kiều.”

Kiều Diệc Thần lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi, khẽ mím chặt môi, đột nhiên, anh vươn tay, lạnh lùng và xa cách: “Xin chào, cô Thẩm.”

Tôi hơi do dự, rồi vẫn đưa tay lên.

Nhưng giây tiếp theo, anh bỗng thu tay lại, tay tôi vẫn đang dơ lên, lúng túng cứng ngắc.

Dương Lỵ khá nhạy bén, nhìn thoáng qua Kiều Diệc Thần: “Sao hôm nay cứ thấy anh kỳ lạ chỗ nào ấy, gặp chuyện gì không vui à?”

Sắc mặt Kiều Diệc Thần thản nhiên: “Ừ, gặp phải một người rất đáng ghét.”

Anh vừa dứt lời, lòng tôi quặn thắt.

Cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lùng của anh.

Dương Lỵ ngạc nhiên: “Ai vậy?”

Giọng người đàn ông lạnh nhạt: “Người không quan trọng.”
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 22


(22)

Mười phút sau, tôi ngồi trên xe Kiều Diệc Thần.

Như một người tàng hình, nhìn anh và Dương Lỵ ngồi phía trên thoải mái nói chuyện cười đùa.

Dường như bọn họ có rất nhiều đề tài để nói, xung quanh họ có người thân và bạn bè thân thiết, lúc thì nói một chút về sinh nhật của chú này, lúc lại nói chuyện bạn học kia sẽ kết hôn, tất cả là đề tài thuộc về riêng hai người.

Giờ phút này, trước và sau trong xe như được ngăn cách thành hai thế giới, không thể hòa hợp trộn lẫn vào nhau.

Lúc này, Dương Lỵ ngồi ghế phụ nhận ra tôi im lặng, có lỗi nghiêng đầu nhìn: “Xin lỗi nhé Tri Ý, suýt chút nữa quên mất còn cô ở đây.”

Tôi cố gắng thể hiện khuôn mặt tươi cười, để chính mình nhìn như rất bình thường: “Không sao, cô và anh Kiều có chuyện cần nói thì cứ nói trước đi.”

Dương Lỵ lại thở dài: “Thôi vậy, Diệc Thần không thích nói chuyện, cô cũng thấy rồi đấy, tôi nói mười câu anh ấy trả lời tôi được một câu, quá mệt mỏi, tôi với cô nói chuyện đi.”

Tính của Kiều Diệc Thần vốn vậy, ít nói.

Trước kia nếu không phải do tôi mặt dày chạy theo sau anh, anh cũng sẽ không đành chịu mà đồng ý làm bạn với tôi.

Nhớ đến chuyện cũ, tôi có hơi đau khổ di chuyển ánh mắt, bất thình lình đối diện với ánh mắt lạnh băng của Kiều Diệc Thần qua kính chiếu hậu.

Hoảng sợ trong giây lát, không dám để tầm mắt hoạt động lung tung nữa, cúi đầu xuống ngay lập tức.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 23


(23)

Có thể nguyên nhân do tôi, bọn họ không đi ăn bữa tối dưới ánh nến lãng mạn nữa.

Mà tùy tiện tìm một quán lẩu ở ven đường.

Dương Lỵ gọi một phần nước lẩu uyên ương, sau đó bắt đầu nói câu được câu không về phong cách yêu thích của cô ấy.

Tôi cũng vội lấy bút giấy ra để ghi chép, cẩn thận ghi lại và nhớ những yêu cầu, những mong chờ của cô ấy đối với váy cưới.

Làm xong hết mọi chuyện, tôi rất thức thời không tiếp tục ở lại quấy rầy đến thế giới hai người họ.

Đứng dậy chào tạm biệt: “Tôi xin phép về trước, chị Lỵ anh Kiều, hai người tiếp tục ăn đi.”

Dương Lỵ: “Em chưa ăn gì hết, cứ thế mà đi sao?”

“Dạ, em không đói bụng nên muốn về trước, vừa lúc trong đầu nảy ra chút linh cảm, muốn nhanh chóng về nhà để phác thảo.”

Nghe mấy lời đó xong Dương Lỵ không tiếp tục giữ tôi lại, giục tôi mau chóng cho ra bản thảo thiết kế.

Tôi cười gật đầu, nhanh chóng rời đi.

Ngay cả lúc đi, ánh mắt vẫn không dám nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh cô ấy.

Nhưng tôi cảm nhận được, ánh mắt mãnh liệt, từ đầu đến cuối như hình với bóng, đè ép lên tôi khiến tôi không thở nổi.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 24


(24)

Tối hôm đó, tôi bắt tay vào bản vẽ thiết kế váy cưới.

Dương Lỵ và tôi có rất nhiều thứ yêu thích giống nhau, mấy mẫu váy cưới đó, ở trong đầu tôi không có dưới một trăm thành phẩm.

Thật ra bắt đầu thiết kế cũng không khó, nhưng tôi cầm bút trong tay, làm thế nào cũng không thể đặt bút bắt đầu vẽ được.

Chống đỡ đến đêm khuya, nhưng vẫn không thể vẽ.

Tôi cố gắng cảnh cáo bản thân, đây là công việc tôi phải làm.

Sau khi làm công tác tư tưởng, tôi hít sâu một hơi, vừa phác thảo được vài nét bút, di động để trên mặt bàn bỗng vang lên.

Là một dãy số lạ.

Tôi nghi ngờ nhận điện thoại, bất chợt tiếng ồn ào từ đầu điện thoại bên kia dội thẳng vào màng nhĩ, hình như đang ở quán bar.

Có người nói to: “Này, bạn trai cô uống rượu, cô có thể đến đây đưa anh ta đi không?”

Phản ứng đầu tiên tôi nghĩ người ta gọi nhầm số: “Xin chào, anh gọi nhầm số rồi, tôi không có bạn trai.”

Nói xong, tôi định tắt máy.

Người kia nóng nảy: “Đừng tắt vội, cô tên Thẩm Tri Ý đúng không?”

Tôi ngập ngừng: “Phải.”

“Thì đúng là cô đó, xin lỗi nhé, trong danh bạ anh ta chỉ lưu đúng một số này, tôi tưởng là bạn trai cô.”

“Cô gái à, xin cô thương xót đến đây đưa anh ta đi được không? Anh ta vẫn chưa trả tiền đâu, cái này thật sự tôi không tìm thấy số của những người khác.”

Đối phương quấy rầy năn nỉ ỉ ôi, là một nhân viên phục vụ, tỏ vẻ rất bất lực với những khách hàng say rượu không thể tính tiền.

Tôi thấy nó không đúng lắm nhưng lại sợ, nhỡ may thật sự là người bạn nào đấy uống say ở quán bar bị ném ra cửa cũng thấy áy náy, không yên tâm.

Nghĩ một lúc vẫn quyết định đến thử xem sao.

Dựa vào địa chỉ của anh nhân viên phục vụ, cô tìm được chỗ quán bar kia rất nhanh.

Khi tôi nhìn thấy Kiều Diệc Thần đang nằm úp sấp ở trên quầy bar, tôi ngạc nhiên không nói ra lời.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 25


(25)

“Cô gái, làm phiền cô đã phải đến đây.”

Anh phục vụ giúp tôi đỡ Kiều Diệc Thần đi ra ngoài quán bar, sau đó còn nói với tôi những lời sâu xa: “Anh trai này xuất sắc thế này, cô gái như cô còn không thích à?”

“Nghe anh này, nhìn bộ dạng của anh trai này chính là người cực kỳ thâm tình, đừng để anh ta vì yêu mà mượn rượu giải sầu.”

Kiều Diệc Thần với thân hình cao một mét tám đang đặt toàn bộ trọng tâm lên người tôi, tôi cố gắng đỡ, cố hết sức để giải thích: “Chắc không phải anh ấy uống rượu say vì yêu….”

Dù sao, nhìn tình cảm giữa anh và Dương Lỵ có vẻ rất tốt.

Anh phục vụ nghe vậy nhìn tôi với ánh mắt chứa đầy hàm ý: “Tin anh đây đi, anh đã ở trong quán bar nhiều năm, mấy khách đến uống rượu thuộc kiểu nào, anh biết rõ hết.”

“Anh bạn của cô đó, rõ ràng uống rượu say vì tình, xem ra là thuộc dạng yêu mà không có được.”

Trong lời nói đó, cảm giác như đang ám chỉ tôi, trong điện thoại của Kiều Diệc Thần chỉ lưu mỗi một mình tôi là thật.

Về tình huống này, tôi cũng rất mờ mịt, không hiểu.

Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, nhìn anh phục vụ gật đầu ý cảm ơn.

Thứ không thiếu nhất trước cửa quán bar là xe taxi, tôi không biết rõ địa chỉ cụ thể nhà của anh, hoàn toàn không biết nên đưa anh đi đâu.

Thử đưa tay lắc lắc người, hy vọng có thể giúp anh tỉnh táo lại chút.

“Kiều Diệc Thần, anh dậy dậy? Có dậy được không?”

Nhưng lắc đến nửa ngày, mãi mà người đàn ông này không có phản ứng.

Tôi nghĩ hay gọi cho chị Lỵ, dù sao bọn họ là người yêu của nhau, giao Kiều Diệc Thần cho chị ấy là hợp lý nhất.

Nhưng đột nhiên phát hiện ra, tôi mới đi làm được ngày đầu tiên, còn chưa lưu lại cách liên lạc với chị Lỵ.

Còn trong điện thoại của Kiều Diệc Thần, quả nhiên như lời anh phục vụ đã nói, không ngờ chỉ có một người được lưu trong danh bạ liên hệ là tôi.

Còn mấy cái lịch sử cuộc gọi khác, tôi không biết là ai nên không dám gọi tùy tiện lung tung.

Trong lúc đang sốt ruột không biết phải làm sao, bỗng người đàn ông tôi đang đỡ trên người từ từ mở mắt, nhìn tôi mơ hồ, nói nhỏ.

“Thẩm….Tri Ý?”
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 26


(26)

Tôi từng thấy dáng vẻ Kiều Diệc Thần ăn cay đến biến sắc, dáng vẻ nín nhịn đến đỏ mặt cũng không dám chịu le lưỡi vì xấu.

Cũng từng nhìn thấy trên khuôn mặt lạnh lùng của anh, dáng vẻ anh xấu hổ vì bị bắt gặp trên mặt lén nở nụ cười tươi.

Nhưng chưa bao giờ thấy Kiều Diệc Thần sau khi say rượu.

Anh mở mắt nhìn chằm chằm vào tôi, trong đôi mắt xinh đẹp kia, không hề che dấu ánh sáng rực rỡ như ngôi sao, vô cùng thu hút người khác.

Yêu nghiệt.

Trong đầu tôi nghĩ đến hai chữ này.

Nhìn chính mình đang căng thẳng được phản chiếu từ đồng tử mắt anh, giọng điệu tôi khi nói bất giác hơi run: “Kiều, Kiều Diệc Thần, bây giờ anh đã tỉnh chưa?”

Tôi không biết tại sao mình lại run.

Có thể đó là bản năng căng thẳng khi đối mặt với người mình yêu thầm, hoặc là cảm xúc mãnh liệt thể hiện rõ trong đôi mắt anh khiến tôi run sợ.

Tim đập sắp vọt ra ngoài, như không thuộc về mình.

Tôi lo lắng: “……Anh….uống phải rượu không tốt sao?”

Nếu không, ánh mắt khi nhìn tôi chằm chằm thế kia sao lại khiến người ta sợ hãi đến vậy được.

Tôi thấy sợ trong vô thức, muốn lùi về sau.

Nhưng bỗng Kiều Diệc Thần kéo tôi tôi vào lòng, ôm rất chặt: “Đúng là em, Thẩm Tri Ý! Anh chờ em ba ngày, tại sao em không đến?”

Anh uống say không còn biết gì nữa, giọng điệu khi nói lên xuống thất thường, nghe còn thấy sự tủi thân và không cam lòng lúc trẻ.

“Thẩm Tri Ý, không phải chúng ta đã nói rõ rồi ư, sau khi kỳ thi đại học kết thúc, sẽ chia sẻ bí mật cho nhau, tại sao em lại quên ước hẹn?”

“Em biết không, anh không biết số điện thoại nhà em, cũng không biết địa chỉ, như một thằng ngốc, vẫn chờ vẫn chờ……”

“Nhưng mà tại sao em không đến?”

“Hừ, đúng, em là kẻ lừa đảo, căn bản em không để tâm đến ước hẹn của chúng ta khi đó.”

Cái ôm chặt sít sao, ghì lấy khiến tôi suýt không thở nổi.

Tôi nghe Kiều Diệc Thần lên án, nước mắt không nghe theo sự khống chế tràn ra.

Quả nhiên sâu trong nội tâm anh hận tôi……
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 27


(27)

Kiều Diệc Thần uống say, thường sẽ nói chút mê sảng.

Nhưng cũng may, anh mở mắt, tôi dỗ anh như dỗ một đứa trẻ, ai ngờ anh lại có thể nghe hiểu được, nói ra địa chỉ nhà anh.

Tôi nhanh chóng bắt một chiếc taxi đưa anh về nhà.

Kiều Diệc Thần sống một mình, một mình ở trong một căn nhà đơn ở tầng bốn của một khu nhà lớn, cũng may trên đường về nhà coi như anh giữ được chút sự tỉnh táo, biết mình ở tòa nhà số mấy, ở tầng nào.

Chỉ là lúc ấn mật mã mở cửa, hình như anh đã quên, làm thế nào cũng không thể nói mật mã.

Tôi hơi sốt ruột: “Anh mau nghĩ lại đi, có thể nhớ được mật mã để mở cửa vào nhà không, nếu không đêm nay sẽ phải ngủ ngoài cửa mất.”

Nhưng dường như Kiều Diệc Thần uống say nghe không hiểu tôi đang nói gì, đột nhiên giơ tay xoa xoa hai bên thái dương, có vẻ đang rất khó chịu.

Tôi lo lắng không thôi, nghĩ một lúc, thử nhập mật mã là sinh nhật anh.

Sinh nhật anh, sai.

Ngày đầu tiên anh được nhận học bổng, sai.

Ngày đầu tiên anh tham gia liên hoan robot thiếu niên thế giới, sai.

……

Khóa cửa tự động khóa vì người nhập sai mã thường xuyên.

Lặp đi lặp lại nhiều lần, tôi thử tất cả những ngày đầu tiên của các sự kiện quan trọng có liên quan đến anh, thử tất cả mỗi số một lần, sai tất!

Nếu tiếp tục nhập tiếp chỉ sợ rằng khóa cửa tự động sẽ kêu.

Tôi gấp đến độ như kiến bò trên chảo nóng, quay đầu nhìn Kiều Diệc Thần, không biết có phải do anh say quá khó chịu không, tôi thấy ánh mắt anh ghim chặt vào tôi, đôi mắt đỏ ngầu.

Hơi thở gấp gáp, nặng nề, phả liên tục trên mặt tôi, vừa nóng vừa ngứa.

Tôi sợ anh đứng không vững, đỡ anh, muốn khóc đến nơi: “Kiều Diệc Thần, rốt cuộc anh có thể nhớ được mật mã vào nhà không, tôi mà thử đi thử lại tiếp thì chỉ sợ chúng ta sẽ được mời đi uống trà mất!”

Có thể do nghỉ ngơi đủ rồi, không ngờ người này nhớ được mật mã thật.

Sau đó mượn tay tôi để lấy lực chống đỡ, nâng cánh tay anh nhập số.

Ngón tay thon dài ấn trên bàn phím số khóa tự động, vang lên tiếng bíp bíp theo từng cái nhấn.

Tôi nhìn thấy mật mã nhà anh.

950915.

Đây là…sinh nhật tôi.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 28


(28)

Tôi đỡ Kiều Diệc Thần vào nhà.

Trong đầu rất loạn, thật sự không ngờ Kiều Diệc Thần luôn dùng mật mã này.

Khi còn trẻ, có một thời điểm cực kỳ thịnh hành viết nhật ký, tôi cũng mua hai cuốn.

Còn có tâm tư mua hai quyển nhật ký đôi, một quyển lén tự mình cất giữ, quyển còn lại đưa cho Kiều Diệc Thần.

Nhưng anh rất không kiên nhẫn và không thích mấy cái mật mã đó, anh thấy mật mã quá rắc rối, lười nhớ.

Sau đó tôi đã đổi mã mở nhật ký thành sinh nhật của mình.

Còn chẳng biết xấu hổ nói với anh: “Nếu cậu thấy cài mật mã nó rất phiền thế thì về sau cứ lấy mật mã là cái này nhé, đây là sinh nhật mình đấy ~”

Sau nữa anh thật sự dùng đúng mật mã này để cài đặt cho tất cả nhưng thứ cần đến mã liên quan đến anh.

Có lẽ do thói quen, nhiều năm sau, mã khóa cửa nhà anh vẫn là dãy số sinh nhật tôi.

Tôi vỗ vỗ mặt mình, nhắc nhở bản thân phải bình tĩnh, đừng suy nghĩ linh tinh!

Kiều Diệc Thần hận tôi không hết, sao có thể luôn nhớ ngày sinh nhật tôi, nhất định do anh ngại phiền nên mới luôn dùng mật mã đó!

Sau khi thông, trong lòng bình thường trở lại.

Đỡ con ma men vào giường nằm xong, tôi suy nghĩ muốn chạy lấy người.

Nhưng người này chặn lại giữ chặt tay tôi, kéo về phía anh.

Giây tiếp theo, trời đất xoay chuyển, đợi đến khi kịp phản ứng lại, tôi đã bị Kiều Diệc Thần đè ở trên giường.

Mặt anh gần trong gang tấc, hơi thở gần đến mức gần như hòa quyện vào nhau.

Nhất thời, tôi trở nên căng thẳng, lo lắng đẩy đẩy người Kiều Diệc Thần.

“Kiều Diệc Thần……anh….anh mau tránh ra…..”

Người đàn ông này làm như không nghe thấy, nhìn tôi chăm chú, trong ánh mắt còn có sự u ám sâu xa.

Tín hiệu ẩn giấu nguy hiểm.

Tôi chưa từng thấy dáng vẻ đầy d*c v*ng của Kiều Diệc Thần như lúc này, như có một ngọn lửa lớn, mượn đôi mắt của anh, cháy lan ra thiêu đốt nơi sâu nhất trong mắt tôi.

Anh cúi đầu, đôi môi đỏ từ từ gần sát tôi, hơi thở nặng nề.

Giờ khắc này, nếu tôi không nhận ra anh muốn làm gì thì tôi là một đồ ngốc!

Kiều Diệc Thần và chị Lỵ đã quen nhau từ khi học đại học, tháng sau đính hôn, nam nữ trưởng thành, không thể nào chỉ thể hiện yêu đương đơn giản lâu như vậy.

Có một số việc phải thuận theo tự nhiên.

Tôi biết việc này rất bình thường, nghĩ đến chuyện này, trong lòng ít nhiều vẫn thấy chua xót.

Vậy nên bây giờ anh thuần thục muốn hôn tôi là vì sau khi say rượu, nghĩ tôi thành chị Lỵ sao?

Trong nháy mắt, nước mắt tôi tràn mi, chảy xuống liên tục như cơn mưa.

“Đừng….Kiều Diệc Thần đừng…..”

Hành động đè ép tôi của người đàn ông dừng lại.

Trong mông lung, hình như tôi nghe thấy tiếng cảm thán.

Nụ hôn khiến tôi kháng cự dần lui xuống.

Kiều Diệc Thần đã ngủ nhưng trước khi ngủ còn ôm chặt tay tôi để tôi không thể đi được.

Tôi không biết phải làm sao, lại thấy rất ấm ức, co lại nằm trên giường anh yên lặng khóc.

Khóc khóc mãi, ngay cả lúc mình mơ mơ màng màng ngủ lúc nào cũng không biết.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 29


(29)

Sáng hôm sau, tôi tỉnh lại vì tiếng mở cửa.

Đột nhiên tôi mở mắt, bất thình lình đối diện với hai con mắt tỉnh táo của Kiều Diệc Thần.

Không biết anh đã nhìn tôi bao lâu, khi tôi thức dậy, anh cũng chưa kịp nhắm mắt.

Nhưng giờ phút này, điều khiến tôi sợ hãi không phải là việc đối diện với anh mà ở bên ngoài phòng ngủ truyền đến tiếng bước chân.

“Diệc Thần, anh dậy chưa? Em làm bữa sáng cho anh, hôm nay có món cháo bí đỏ anh thích ăn, em cố gắng dậy sớm để nấu.”

Chị Lỵ!

Hóa ra bọn họ ở gần như vậy, gần đến mức mỗi ngày có thể ăn sáng cùng nhau.

“Ơ? Sao hôm nay anh vẫn chưa dậy?”

Ở ngoài cửa chị Lỵ không nghe thấy tiếng Kiều Diệc Thần trả lời, trực tiếp chuyển hướng đi về phía phòng ngủ.

Càng lúc tiếng bước chân càng gần, cả người tôi đổ môi lạnh vì quýnh cả lên.

Nhưng cố tình, một đương sự khác thấy thế vẫn có thể một tay chống đầu thản nhiên ung dung nhìn tôi, thưởng thức biểu cảm của tôi.

Tôi ngạc nhiên trước sự bình tĩnh quá mức của anh.

Nói nhỏ nhất có thể: “Anh mau bảo chị ấy đừng vào đi!”

Anh nhướng mày, còn không biết xấu hổ hỏi lại tôi: “Tại sao?”

Tôi sợ đến nỗi không nói nên lời!

Tại sao?

Đại ca à, vợ chưa cưới của anh ngay ngoài cửa, mà tôi còn đang nằm trên giường anh, cái này đi vào, không phải là bắt gian tại trận sao?!

Tôi không thể tin được, sáu năm sau Kiều Diệc Thần lại có sở thích tồi đến vậy.

Nhưng không kịp mắng người, sợ chị Lỵ ở ngoài cửa một giây sau sẽ đẩy cánh cửa ra.

Tôi luống cuống tìm đường trốn, đầu óc mơ hồ chui vào trong chăn!

Trong chăn xung quanh tối đen, tôi không nhìn rõ được gì, chỉ là lúc chui dần xuống hình như đụng phải cái gì đó của Kiều Diệc Thần, là chuyện ngoài ý muốn.

Chỉ nghe thấy người đàn ông kêu một tiếng đau đớn, cả người căng chặt.

Tôi chợt mở to hai mắt nhìn, sau đó, khuôn mặt đỏ bừng.

A a a a a a a!
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 30


(30)

Cũng may Kiều Diệc Thần không điên đến mức không chữa nổi, đúng lúc chị Lỵ gõ cửa phòng ngủ, anh lên tiếng: “Tôi ra ngay đây.”

“Được.”

Chị Lỵ đứng ngoài cửa vài giây sau đó lên tiếng rời đi.

Kiều Diệc Thần xoay người xuống giường, vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, một lúc sau anh cuốn khắn tắm nửa người dưới đi ra.

Đúng lúc tôi ló cái đầu tròn ra, bất ngờ bị nhìn thấy toàn bộ nửa người trên đang tr*n tr** của anh, để lộ những đường máu huyết mạch trên làn da.

“…..”

Nếu không nhớ bên ngoài có người, tôi đã thét chói tai thành tiếng.

Gắn gao cắn chặt đôi môi, đôi mắt mở to tròn xoe.

Không biết có phải do bị dọa không, nhìn đến ngây người, phản ứng chậm chạp, quên luôn việc phải thu lại ánh mắt đầu tiên.

Kiều Diệc Thần đi đến chỗ tủ quần áo chọn đồ, bớt thời gian liếc mắt nhìn tôi: “Thế nào, muốn xem tôi thay đồ?”

Lúc này tôi mới phản ứng lại, mặt lại đỏ, vội vàng trốn lại vào trong chăn.

Mà không biết có phải do tư tưởng nó không thuần khiết hay không, tôi vào lại trong chăn, quanh quẩn chóp mũi là mùi hương của anh, có một loại cảm giác không hiểu như được Kiều Diệc Thần ôm.

Mặt đỏ nóng bừng bừng.

Bên ngoài vang lên tiếng xoạt xoạt, không biết người này đã mặc quần áo xong chưa, tôi nín nhịn bên trong có hơi khó khắn, nhẹ giọng hỏi: “Kiều Diệc Thần, anh….anh đã thay xong chưa?”

Nhưng không ai trả lời tôi.

Tôi khẽ đẩy chăn để lộ ra một khe hở nhỏ để nhìn, thấy cửa phòng ngủ mở toang không biết từ lúc nào.

Mà trong phòng sớm không thấy bóng dáng Kiều Diệc Thần đâu!

“……..”

Tên này cố ý không đóng cửa!
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 31


(31)

Vì không dám để người ngoài cửa nghe thấy tiếng động khả nghi nào bên trong nên tôi không dám cử động, sợ nhỡ may bị bắt gắp đúng lúc vừa ra khỏi giường thì sao?

Chỉ có thể giả chết tiếp tục nằm trên giường, lén mở một khe hở nhỏ để lấy đường cho không khí vào dễ hô hấp.

Không biết qua bao lâu, đến khi mặt tôi bỏ bừng thì chăn trên đầu bỗng được người khác kéo ra.

Không khí được thông thoáng khiến tôi cực kỳ dễ chịu, tôi hít lấy hít để liên tục, giơ tay quạt quạt để giảm nhiệt trên mặt.

Kiều Diệc Thần nhíu mày: “Cô là đồ ngốc à? Vẫn còn chốn trong chăn, không sợ thiếu oxi thở không được?”

Tôi tức giận trừng mắt nhìn anh, nếu không phải anh mở cửa phòng ngủ thênh thang thì tôi cần phải chốn trong chăn đến động cũng không dám động ư?!

Nghe thấy bên ngoài không còn tiếng, tôi hỏi: “Chị Lỵ đi rồi sao?”

Kiều Diệc Thần gật đầu.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhanh nhẹn xoay người nhảy xuống giường.

Kiều Diệc Thần túm giữ cổ tay tôi: “Đi đâu?

“Đi làm đó, sắp tám giờ rồi, nếu không đi sẽ không kịp nữa!”

Bây giờ đang là 7 rưỡi, tôi còn không quen thuộc địa hình xung quanh khu nhà này, còn không biết phải tìm bến bắt xe thế nào và mất bao lâu nữa.

Mới đi làm tôi không muốn để lại ấn tượng không tốt cho các đồng nghiệp.

Kiều Diệc Thần nhăn mặt: “Không ăn sáng đã đi làm?”

Nói xong, anh nhét tôi và nhà tắm: “Trong ngăn kéo có đồ dùng cá nhân mới, rửa mặt chải đầu xong đi ra ăn sáng.”

Ăn sáng?

Ăn bữa sáng tình yêu chị Lỵ đã chuẩn bị cho anh hả?

Tôi nghĩ Kiều Diệc Thần điên rồi.

Nhưng lúc này sắc mặt anh không tốt, tôi do dự xong lại nghĩ đến thân hình cường tráng mà mình nhìn thấy ngoài ý muốn vừa nãy, biết điều im lặng.

Vệ sinh đơn giản xong đi vào phòng bếp, tôi thấy trên bàn ăn không để cháo bí đỏ, món tôi nghĩ sẽ ăn.

Mà là một phần sandwich kẹp đơn giản mới làm, cộng thêm một ly sữa đậu nành.

Tôi kinh ngạc nhìn Kiều Diệc Thần đứng một bên: “Anh làm?”

Trên khuôn mặt đẹp trai của Kiều Diệc Thần hiện một chút vẻ mất tự nhiên: “Không phải sắp muộn rồi sao? Ăn xong tôi đưa cô đi làm.”

“….Ừm.”

Tôi gật đầu trả lời, ngồi xuống ăn.

Bánh mì làm sandwich nướng có hơi cháy, trứng dùng làm nhân cũng không ổn lắm, nửa sống nửa chín, kết hợp với rau khi cắn một miếng ăn, thật ra vị nó không được tốt.

Không biết anh đã bỏ bao nhiêu đường vào cốc sữa đậu nành nóng, ngọt đến lợ.

Tôi đang ăn, không biết tranh giành, hốc mắt lại đỏ, trong lòng có chút cảm động và lưu luyến.

Tôi biết, hành vi này của bản thân giống loại người trơ trẽn, là người thứ ba đang hưởng thụ bữa sáng do chồng chưa cưới của người khác chuẩn bị.

Tôi lại không dám buông tay, lòng tham này tôi không khống chế được.

“Tại sao đang yên đang lành lại khóc?”

Kiều Diệc Thần nhận ra tình huống của tôi, nhíu mày: “Đồ ăn không ăn được? Thế thì đừng ăn.”

Nói xong anh định lấy để vứt bỏ sandwich trên tay tôi.

Nhưng tôi không bỏ được, nhét toàn bộ chỗ còn lại vào trong miệng.

Còn nhân tiện uống thêm ngụm sữa, uống hết chỗ sữa đậu nành ngọt lừ.

Ăn uống no say: “Ăn xong rồi, đi thôi!”
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 32


(32)

Không dám để Kiều Diệc Thần đưa tôi đến trước cửa công ty, cách công ty khoảng 500m, tôi vội giục anh để cho tôi xuống chỗ này.

Nhưng người này chỉ liếc mắt nhìn tôi có cái, sau đó không quan tâm, đạp chân ga, trực tiếp đưa tôi đến cửa công ty.

Xung quanh đồng nghiệp đi qua đi lại, tôi sợ đến mức không biết làm gì, do dự không dám xuống xe, sợ có người nhận ra đây là xe của Kiều Diệc Thần.

Đến lúc đó, tôi sẽ hết đường chối cãi, không biết phải giải thích thế nào.

“Anh….có thể lái xe đi xa ra chút, sau đó tôi sẽ xuống xe?”

Tôi cầu xin Kiều Diệc Thần.

Nhưng sáu năm sau, Kiều Diệc Thần thực sự rất đáng ghét: “Lái xe xa một chút? Đường đằng trước không cho phép dừng xe, cô muốn tôi lái xe đi thêm một vòng để đưa cô đến công ty? Thế thì cô muộn chắc rồi.”

Không còn cách nào khác, tôi chỉ có thể cắn răng như kẻ trộm đang rình rập, mở cửa xe chạy nhanh xuống.

Còn chút thời gian, giành giật từng giây, quét thẻ chấm công.

Ngày hôm qua bắt đầu vào làm muộn, sau đó được chị Lỵ dẫn ra ngoài nên thật ra hôm nay mới xem như ngày tôi chính thức đi làm.

Còn các đồng nghiệp xung quanh, ngày hôm qua mọi người đã chào đón tôi, tất cả đều rất tốt.

Tôi vừa ngồi xuống, có người gọi: “Tri Ý, tổng giám đốc tìm cô.”

Tôi ngẩn ra, đáp lại, có thể trong lòng hơi xấu hổ, lúc gõ cửa phòng như không có lực.

“Vào đi.”

Chị Lỵ vẫn vui vẻ cởi mở, sau khi nhìn thấy tôi, thân thiết nói: “Tri Ý, sao nhìn sắc mặt kém thế? Có phải do tối qua bận thiết kế bản theo nên quá mệt, giấc ngủ không ngon không?”

Chị ấy quan tâm tôi ngược lại khiến tôi thấy mình đúng không phải người mà.

“Không…không phải, chị Lỵ.”

Chị Lỵ thấy tôi không nói, không tiếp tục hỏi tôi nữa, cười hỏi tôi thiết kế sao rồi: “Không phải ngày hôm qua có linh cảm sao, vẽ được nhiều hay ít, có thể cho chị xem không?”

Đúng là tối qua có vẽ được một ít nhưng cô để nó ở nhà.

Đột nhiên tôi nói: “Chị Lỵ, để bây giờ em nói cho chị nghe về kiểu thiết kế em muốn đi.”

Chị Lỵ ngạc nhiên mất một lúc, sau tỏ vẻ tùy theo, thấy rất hứng thú.

Cứ như vậy, một buổi sáng, tôi đều ở trong văn phòng chị ấy, nói cho chị nghe về ý kiến của tôi.

Thật ra dáng người chị Lỵ cao gầy gợi cảm, không thích hợp với phong cách ngọt ngào kiểu tay cánh bướm như chị ấy muốn.

Ngược lại, tôi nghĩ, váy cưới đơn giản bó sát mới có thể làm nổi bật khí phách nữ vương của chị.

Hơn nữa, nhìn quần áo trạng phục ngày thường chị mặc đi làm, đều thể hiện sự mạnh mẽ phong thái của chị đại.

Tôi cá cược một phen, nói ra ý tưởng mình giấu trong lòng.

Quả nhiên, trong mắt chị ấy hiện rõ sự dao động.

Nhưng phân vân hai giây, vẫn từ chối: “Tri Ý, tôi vẫn muốn như hôm qua vậy.”

Tôi mím môi, không nói thêm gì nữa: “……Được.”
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 33


(33)

Đến tối, tôi gọi cho mẹ bảo bà ấy đừng chờ tôi về ăn cơm, tôi sẽ ở công ty làm thêm một lúc.

Đầu dây bên kia mẹ tôi không vui nói nhỏ: “Công ty này của con kiểu gì vậy, mới đi làm, ngày hôm qua để nhân viên bận rộn ở bên ngoài về muộn, đến hôm nay ngay cả cơm tối cũng không thể về ăn.”

Vì không muốn bà lo lắng, tôi không dám nói tối qua tôi đã rời khỏi nhà.

Chỉ nói tôi mới tìm được linh cảm vẽ, sáng ra đã đi làm sớm nên không đánh thức bà.

Mẹ tôi tin.

Dù sao nhiều năm qua, tôi không có thói quen thức đêm, bà cũng sẽ không suy nghĩ đến phương diện khác.

“Mẹ, không sao, mẹ ăn trước đi, con về nhanh thôi.”

Tôi nói thêm hai câu xong tắt điện thoại, bắt đầu làm thêm giờ vẽ bản thảo.

Váy cưới là sở trường của tôi, phong cách chị Lỵ muốn là thế mạnh sở trường của tôi nhưng tôi muốn kết hợp thêm những điều thích hợp với chị ấy.

Tôi ở lại làm thêm thiết kế, cố gắng làm được như ý chị ấy, còn hòa hợp được cả phong cách hợp với chị.

Cứ mải mê làm, trên mặt bàn để hơn mười bản thảo thiết kế chồng chất lên nhau, nhưng tôi không vừa lòng cái nào.

Tôi nhăn mặt nhíu mày, thấy thời gian cũng đã muộn, chỉ có thể cất hết tất cả bản thảo vào trong túi, muốn về nhà tiếp tục suy nghĩ thêm.

Khi ra ngoài công ty, sắc trời bên ngoài đã tối.

Từ đằng xa tôi đã thấy chiếc ô tô quen thuộc đỗ bên ngoài cửa.

Người đàn ông dựa vào đầu xe, dáng vẻ nhàn rỗi thản nhiên như đang đợi ai đó.

Tôi mím môi định đi qua người anh.

Nhưng anh lại lên tiếng gọi tôi.

“Thẩm Tri Ý.”

Tình hình này, cuối cùng cũng không thể làm như không thấy.

Căng da đầu, tôi cười nhìn cực khó coi: “Anh…đang chờ chị Lỵ sao? Chị ấy tan làm rồi, hoặc là, anh có thể gọi điện cho chị ấy.”

Đúng vậy người trước mắt là Kiều Diệc Thần.

Kiều Diệc Thần nhìn tôi với ánh mắt nặng nề, bỗng nhiên anh bước về phía tôi.

“Chúng ta nói chuyện.”
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 34


(34)

Tôi không ngờ là, Kiều Diệc Thần lái xe đưa tôi đến trường mà chúng tôi từng học.

Giờ này, cổng trường đã đóng chặt, phòng bảo vệ ở cổng trường cũng đã tắt đèn tối đen, cả trường rất yên tĩnh.

Sau khi Kiều Diệc Thần đỗ xe xong, anh đi về phía tường ở sau trường học, hành động như đang chuẩn bị lấy đà.

Tôi hoảng sợ: “Anh làm thế để để làm gì?!”

Anh thản nhiên nhìn tôi: “Em không muốn đi dạo thăm chốn cũ?”

“……”

Dạo thăm chốn cũ có thể đến quang minh chính đại vào ban ngày, huống chi Kiều Diệc Thần luôn là một học sinh học giỏi, đạo đức tốt về mọi mặt, sao có thể làm ra loại hành vi bật tường vào trường như này?

Nhìn thấu suy nghĩ của tôi, Kiều Diệc Thần mỉm cười: “Đúng là, trước kia em là người bật tường nhiều nhất, anh nhớ rõ, em thường xuyên trốn ra ngoài mua cho anh đồ ăn mà em thích.”

Nhắc lại chuyện cũ, anh không biết nên khóc hay nên cười, khi nói mang theo chút cảm xúc hoài niệm chuyện cũ.

Đúng vậy ai mà không hoài niệm, lúc còn trẻ vô tâm vô lo.

Nghĩ đến tôi cũng cười.

Vừa cong môi cười đã thấy Kiều Diệc Thần nhìn tôi sâu thẳm, trong ánh mắt hiện rõ chút tâm tư toan tính, không hề che dấu.

Tôi cứng đờ, nhanh chóng dịch chuyển tầm mắt.

Không biết tại sao, trải qua chuyện tối hôm qua, bầu không khĩ giữa tôi và Kiều Diệc Thần có chút thay đổi rõ ràng.

Loại thay đổi này khiến tôi hoảng sợ, đồng thời không biết phải làm sao.

Cũng may Kiều Diệc Thần không tiếp tục nhìn tôi, anh chạy lấy đà nhảy lên tường, vững vàng ngồi trên tường cao.

Sau đó xoay người, vươn tay về phía tôi: “Đến đây.”

Dưới ánh trăng, khuôn mặt người đàn ông, đẹp đến không thể nói.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, trong khoảng thời gian ngắn nhớ lại dáng vẻ anh khi còn trẻ.

Khuôn mặt anh vui vẻ, dành cho tôi sự ấm áp.

Có lẽ bị đôi mắt thâm trầm của anh chuốc say, hoặc do sự tham lam lưu luyến trong lòng rục rịch.

Ma xui quỷ khiến tôi giơ tay, đặt bàn tay vào lòng tay anh.

Kiều Diệc Thần dùng chút lực dễ dàng kéo tôi lên.

Chợt tỉnh lại, tôi đã ngồi vững vàng trước mặt anh.

Ngồi sát gần nhau, gần đến mức hơi thở hai người như hòa quyện vào nhau, gần đến mức tôi nghĩ sẽ hôn anh.

“Anh…..”

Tôi chìa tay, chỉ anh xong lại chỉ mình, ánh mắt nhìn xuống dưới: “Anh nhảy hay tôi nhảy?”

Kiều Diệc Thần hơi khom người về phía tôi rồi ngồi thẳng dậy, nhìn tôi một cái, không nói gì nhảy xuống.

Anh đứng trên mặt đất, mở rộng hai tay nói: “Đừng sợ nhảy xuống đi, anh đón em.”

Lúc còn đi học, tôi đã nhảy rất nhiều lần, vì nhảy tường nên ngã không ít.

Lớn lên, chẳng có lý gì lại sợ hãi.

Tôi trừng mắt nhìn anh, cố ý bỏ qua ý định ôm của anh: “Xem thường ai chứ?”

Sau đó dưới ánh mắt sợ hãi của anh, tôi nhảy xuống chỗ trống trên mặt đất.

Vừa vặn dùng mông tiếp đất, tôi kêu thành tiếng vì đau.

Kiều Diệc Thần cạn lời đi đến, đỡ tôi đứng dậy: “Ngã có đau không?”

Tôi thản nhiên rụt tay lại, ra dáng tư thế da thô thịt dày, đáp: “Như thế có gì đau đâu, một chút cũng không có!”

Anh nhìn tôi, muốn nói lại thôi, cuối cùng không nói lời nào.

Tối nay, tôi và anh đi một lượt qua tất cả những nơi lưu lại dấu vết từng trải qua khi xưa.

Ghé qua ô cửa sổ phòng học tìm vị trí ngồi lúc trước.

Nói về những chuyện thú vị lúc đi học ở lối vào thư viện.

Chúng tôi của lúc này, như chưa bao giờ có sự ngăn cách hay hiểu nhầm, đơn thuần như những người bạn cũ lâu ngày không gặp, nhớ lại quãng thời gian từng rất vui vẻ.

Nói mãi, bỗng Kiều Diệc Thần nhìn tôi: “Thẩm Tri Ý, tối hôm qua anh không say, nhớ rõ mọi thứ.”

Một câu khiến nụ cười trên mặt tôi đông cứng.

Tôi ngạc nhiên nhìn anh, ruột gan rối bời.

Nói cách khác, tất cả mật mã tôi ấn tối qua, anh đều nhìn thấy và biết.

Khó trách…..lúc đó khi tôi liên tục nhập sai, đôi mắt anh đỏ rực, gắt gao nhìn tôi.

“Tôi….”

Tôi mở miệng muốn giải thích nhưng lại phát hiện, bản thân á khẩu không thể nói được.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 35


(35)

Mà hình như Kiều Diệc Thần không cần nghe tôi giải thích, tự quyết định.

“Trước ngày hôm qua, anh thừa nhận, trong lòng anh rất oán trách và giận em, nghĩ người này, không tim không phổi, rất đáng ghét.”

“Nhưng hôm nay, anh đã nghĩ rất nhiều, nhớ đến khoảng thời gian chúng ta trước kia còn vui vẻ, nhớ lại em luôn đi theo sau anh, nói thích anh, một cô gái không hề biết rụt rè.”

“Nhưng lúc đó em thật sự rất chân thành.”

Nói đến chuyện cũ, mặt anh vui vẻ thoải mái.

Nhưng lòng tôi tràn ngập chua xót, nghe mấy lời đó như cách một thế hệ.

Bỗng nhiên, anh chuyển đề tài, giơ ngón tay chỉ về một hướng nào đó bên ngoài trường học: “Thẩm Tri Ý, thật ra mỗi năm anh đều trở về ở ngay tại vị trí kia.”

Tôi nhìn theo hướng ngón tay anh chỉ, trong tích tắc tôi thấy lại người thiếu niên ướt đẫm cô độc đứng đợi trong mưa.

Trong lòng đau lại càng đau.

“Cùng một thời gian vào mỗi năm, anh đều đến một lần, do không cam lòng, cũng có thể vẫn là chấp niệm không bỏ xuống được, suy cho cùng anh nghĩ, em sẽ không cố ý thất hẹn với anh.”

“Nhưng chờ đợi mỗi năm, đổi lấy toàn sự thất vọng.”

“Những năm gần đây, anh thật sự chán ghét em, thậm chí là hận em, tại sao phải đến trêu chọc anh, chẳng lẽ tất cả tình cảm trước kia đều là giả sao?”

Dưới ánh trăng lạnh, Kiều Diệc Thần tự giễu nói lại.

Trên mặt anh có bóng lá cây phảng chiếu, như những mảnh vỡ nhỏ trắng bệch, in dấu trên mặt anh, khắp nơi đều là những mảnh vỡ thất vọng.

Tôi nhìn ánh, hai cánh môi run rẩy, hàng ngàn hàng vạn lời nói, nghẹn ở trong yết hầu, đau khổ không chịu nổi.

“Xin lỗi…….Kiều Diệc Thần…..xin lỗi.”

Tôi không biết nên nói gì, tôi không biết hóa ra việc tôi thất hứa đã tạo thành nhiều ám ảnh sâu ảnh hưởng đến anh.

Mỗi năm anh sẽ đến đó chờ, trong lòng chờ đời đợi thấp thỏm nhưng chỉ nhận lại được sự thất vọng rời đi.

Lặp đi lặp lại như thế, rốt cuộc anh làm thế nào để có thể kiên trì…..

Tôi khóc không thành tiếng.

Kiều Diệc Thần giơ tay lau nước mắt trên mặt tôi, nỉ non: “Thế cho nên, Thẩm Tri Ý, có thể nói cho anh biết tại sao ngày hôm đó em không đến không?”

Ước hẹn khi còn trẻ dường như được chuyển đến vào lúc này.

Anh muốn tôi giải thích.

Anh luôn nhận định cho rằng tôi có lý do nào đó.

Ánh mắt anh kiên định sáng ngời, lúc nhìn tôi còn có cả sự cổ vũ dịu dàng.

Giây phút này, lòng tôi sáng tỏ, hiểu được chỉ cần giải quyết hiểu lầm này, tâm nguyện nhiều năm qua của tôi sẽ trở thành sự thật.

Trong danh bạ của Kiều Diệc Thần chỉ lưu một dãy số là tôi.

Mật mã nhiều năm chưa từng đổi.

Tối nay về dạo thăm chốn cũ.

Tôi không phải đồ ngốc, còn không nhìn rõ mọi thứ, mỗi một việc đều chứng minh trong lòng Kiều Diệc Thần có tôi!

Nội tâm xao động khiến tôi muốn khóc lóc nói với anh, lý do năm đó tôi thất hẹn.

Nhưng lý trí dần quay lại, tôi nhìn người đàn ông trước mặt cũng đang nhìn mình, chớp chớp mắt, lau nước mắt trên mặt.

Giải thích rõ ràng xong thì sao?

Muốn anh ở bên cạnh tôi ư?

Tôi ích kỷ như vậy ư, rõ ràng anh và chị Lỵ có hôn ước.

“Tôi….”

Tôi mấp máy miệng, sau cùng, lùi lại một chút: “Xin lỗi, Kiều Diệc Thần.”

Ánh sáng trong mắt Kiều Diệc Thần dần ảm đạm và vụt tắt: “Cuối cùng là, cái mà em gọi là thích của năm đó, thật sự…chỉ là một trò đùa?”

Tôi không thể trả lời, xoay người chạy đi không quay đầu lại.

Tôi biết, tôi là người hèn nhát.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 36


(36)

Từ đó về sau, tôi chưa từng gặp Kiều Diệc Thần.

Có lẽ bởi vì tôi nên anh cũng không đến công ty để gặp chị Lỵ, giống như hoàn toàn biến mất khỏi thế giới của tôi.

Tôi không biết tình cảm bọn họ đã tiến triển thế nào nhưng quan hệ giữa tôi và chị Lỵ lại ngày càng thân thiết hơn như hai người bạn.

Chị ấy thật sự thích tôi.

Hôm nay, thời hạn một tuần đã hết, tôi giao bản thảo thiết kế cho chị ấy như đã hứa.

Người luôn quan tâm đến cái đó lại coi như không thấy, không thèm liếc mắt lấy một cái, còn thay một bộ váy gợi cảm bó sát người, nhướn mày nhìn tôi: “Tri Ý, đi cùng chị đến quán bar.”

Tôi không từ chối.

Hình như tâm trạng chị ấy không tốt, uống rượu không ngớt, uống xong rồi đi ra sàn nhảy để mình phóng tùng.

Chị ấy mặc bộ váy nóng bỏng gợi cảm trên người, rất nhanh đã hấp dẫn khá nhiều sự chú ý của mấy người đàn ông khác, đều có ý dính sát vào người chị nhảy.

Tôi lo sợ chị bị hại, chen người vào sàn nhảy kéo chị ấy lại.

Lại đúng lúc đang là thời điểm chị Lỵ hưng phấn nhất: “Tri Ý, em kéo chị về chỗ làm gì, chị nhảy vẫn chưa đã đâu.”

“Chị Lỵ, chị say rồi, hay chúng ta về đi?”

Tôi lo lắng nhìn chị ấy, dù sao những hành động và phong cách tối nay của chị ấy không giống ngày thường chút nào.

Chị ấy chớp chớp mắt nhìn tôi, than nhẹ, cười: “Quả nhiên em rất ngoan, chị thực sự không học được cái kiểu khí chất ngoan ngoãn ngọt ngào này.”

Tôi không hiểu chị ấy đang nói gì.

Tôi khó hiểu nhìn chị, nhưng chị Lỵ không muốn nói thêm gì nữa, uống hết ly này đến ly khác, như đang uống nước lã.

Sợ chị ấy uống quá nhiều, tôi giơ tay cản lại: “Chị Lỵ, đừng uống nữa, em đưa chị về nhà nhé.”

“Tri Ý, hôm đó chị nhìn thấy em.”

Bỗng nhiên chị ấy mỉm cười nói với tôi một câu.

Tôi đang muốn hỏi ngày đó là ngày nào, chị ấy cong đôi môi đỏ mọng, chỉ vào người tôi cười: “Ở trong nhà của Diệc Thần, sáng hôm đó, em, ở trên giường anh ấy.”

Trong nháy mắt, mặt tôi trắng bệch như giấy, cứng đờ.

Như người thứ ba bị chính thất bắt gặp, xấu hổ và khó xử lúng túng giải thích, tôi nói năng lộn xộn: “Chị Lỵ, hôm đó, thật ra em…..”

Nhưng chị ấy lại cười bảo tôi đừng căng thẳng.

“Tri Ý, lúc còn là sinh viên chị từng trải qua một mối tình, khéo làm sao người đó là bạn cùng phòng của Kiều Diệc Thần, là một người đàn ông rất tàn nhẫn.”

Đột nhiên chí ấy nói về lịch sử tình trường của mình với tôi, điều khiến tôi thổn thức là trước khi chị và Kiều Diệc Thần quen nhau, không ngờ lại….. trải qua sự việc như vậy…

“Không giống kiểu dịu dàng nhã nhặn như Kiều Diệc Thần, người đàn ông đó, hừ, vô cùng tàn nhẫn, có thể dùng một câu khiến người đang sống tức chết.”

Giọng điệu của chị Lỵ khi nói như đang nghiến răng nghiến lợi, khi nhắc đến người bạn trai cũ này mang theo sự cáu gắt kiêu ngạo.

“Bọn chị yêu nhau ba tháng, haha, anh ta theo đuổi chị, cũng là anh ta đề nghị chia tay.”

“Mẹ nó, yêu đương cùng bà đây ba tháng, đột nhiên quay đầu nói với chị thích kiểu con gái ngoan ngoãn hơn?”

“Em nói xem, trong đầu hắn nghĩ gì?”

Lần đầu tiên tôi thấy chị Lỵ nói mấy lời th* t*c nhưng có thể cảm nhận được đây mới là tính tình thật của chị ấy, cực kỳ thẳng thắn.

“Cho nên…chị mới muốn để mình biểu hiện như con gái ngoan ngoãn sao?

Tôi nhớ lại chị ấy sẽ thay một bộ váy ngọt ngào sau khi tan làm, tỉnh thoảng trong lúc nói chuyện điện thoại sẽ cố ý hạ giọng xuống nói nhỏ.

Không ngờ tất cả là ảnh hưởng sau khi bị bạn trai trước phản bội.

Tôi thổn thức không thôi.

Chị Lỵ lại nhìn tôi cười thần bí: “Cũng không phải.”

Tôi không hiểu.

Chị ấy vui vẻ một chút bỗng kề sát vào người tôi, muốn thì thầm nói điều gì đấy: “Tri Ý, chị nói với em một chút về Kiều Diệc Thần nhé.”

Không cho tôi từ chối, chị ấy đã bắt bầu nói một thôi một hồi, bắt đầu kể lại chuyện lúc Kiều Diệc Thần học đại học.

“Ngay ngày đầu tiên nhập học chị đã nhìn ra trong lòng Kiều Diệc Thần cất giấu một người.”

“Cậu ta không để ý những cô gái xinh đẹp xung quanh, mà lúc ấy chị mới vừa chia tay bị bố mẹ ở nhà bắt đi hẹn gặp một người môn đăng hộ đối thích hợp, phiền rất phiền nên cố ý đi tìm Kiều Diệc Thần.”

Giống như tìm được điểm mấu chốt bên trong, dĩ nhiên tôi đoán được mấy lời tiếp theo chị ấy định nói, cả người bắt đầu trở nên căng thẳng.

Chị ấy nhìn tôi cười: “Đúng như những gì em đang nghĩ, thực ra từ lúc bắt đầu giữa chị và Kiều Diệc Thần đều là giả. Gia cảnh hai nhà giống nhau, nếu như qua lại, chắc chắn nhà chị sẽ không phản đối.

“Quan trọng hơn là, chị cố ý muốn yêu đương với anh em tốt trước mặt bạn trai cũ của chị để trả thù việc anh ta đã phản bội!”

“Về phía Kiều Diệc Thần, ý muốn của cậu ta đơn giản hơn, lấy chị để chắn đào hoa, thuận tiện giúp một người bạn là chị đây, không hơn.”

Hóa ra sự thật đúng là như thế!

Lúc này, tôi cảm nhận rõ ràng trái tim đang yên lặng như được sống lại, đập thình thịch không dừng!

Cả người tôi run rẩy, không biết phải làm sao.

“Nhưng….nhưng không phải tháng sau hai người sắp đính hôn sao? Cái này cũng là giả?”

Chị Lỵ nghe vậy uống thêm ly rượu, cười thản nhiên, để lộ ra chút khổ sở: “Không, Tri Ý, chị thật lòng.”

Một câu như một đòn đánh cảnh cáo, đánh tôi bình tĩnh trở lại.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 37


(37)

Hóa ra trong lúc đó chị Lỵ động lòng.

“Trước khi hai nhà bàn chuyện đính hôn, Kiều Diệc Thần đến tìm chị và nói đã đến thời điểm để ‘Chia tay’, nhưng chị lại cầu xin anh ấy, từ từ lại…..dùng hết mọi biện pháp thủ đoạn mới khiến anh đồng ý, không phá hủy quan hệ để tiếp tục đính hôn.”

“Tri Ý, em biết mà, người như Kiều Diệc Thần, rất khó để người khác không yêu.”

“Sau khi qua lại với anh, chị phát hiện chị dần bị hấp dẫn bởi người này, thậm chí nghĩ dù sao người này tốt như vậy, chi bằng cứ ở như thế cả đời đi.”

“Chị cố ý đón ý nói đùa là thích anh, chị biết trong lòng anh ấy có một người, chị nghĩ dù sao đã qua nhiều năm nhưng không thấy người kia xuất hiện, có lẽ chị có thể thay thế được cô ấy trong lòng Kiều Diệc Thần.”

“Nhưng về sau, vào lúc em và anh ấy gặp nhau trong văn phòng chị, lúc đó chị biết, cô gái kia…là em, em đã xuất hiện.”

“Em không biết, ngày đó sau khi em rời đi, ở ngay trong quán lẩu anh ấy lại nhắc đến chuyện ‘Chia tay’, lúc đó thái độ anh ấy chắc chắn và kiên định hơn trước kia nhiều.”

“Chị từng thử buông tay nhưng chị phát hiện, chị không làm được, tâm tư vẫn muốn chiếm anh làm của riêng.”

“Nhưng một tuần trước, anh ấy hủy bỏ lễ đính hôn đang được chuẩn bị, bỏ qua chị, thông báo chuyện chia tay với ba mẹ hai bên.”

“Nhưng anh ấy vẫn để lại thể diện cho chị chưa từng nói chuyện giữa hai bọn chị là giả, anh chỉ nói với bọn họ là không yêu chị, một mình chịu những lời mắng dạy dỗ và áp lực từ hai nhà.”

Chị Lỵ nói chuyện đứt quãng, thỉnh thoảng uống rượu, rượu cay xe làm chị ấy sặc đỏ cả mắt.

Chị ấy thấy tôi nhìn mình với vẻ mặt chua xót, ý cười lạnh xuống: “Sao nào, em cảm thấy chị đáng thương?”

Tôi lắc đầu: “Không.”

Chị ấy có vẻ hứng thú: “Nói xem nào?”

Tôi nghĩ rồi nói: “Chị Lỵ, thực ra do sâu trong chị thấy không cam lòng, không tin vào sức quyến rũ của chính mình không giữ được một người đàn ông nên mới cố chấp muốn kết hôn với Kiều Diệc Thần.”

Nói đơn giản chính là chị Lỵ vẫn không thể quên được sự phản bội của bạn trai cũ, thậm chí là nảy sinh nghi ngờ, mà chị ấy muốn chứng minh mình bằng cách thức giữ lại Kiều Diệc Thần.

Bị tôi nói một câu nói trúng nội tâm, sắc mặt chị Lỵ bỗng chuyển tức giận, mắng tôi: “Con người này, thật đáng ghét, đi đi đi đi, chị không muốn nhìn thấy em!”

Tôi lo lắng: “Em đưa chị về nhé?”

Chị ấy lại nhìn tôi cười cười: “Đưa chị về? Tri Ý, em có biết bây giờ là mấy giờ không?”

Thật tình tôi không hiểu được nụ cười của chị ấy: “Mười giờ tối, sao vậy ạ?”

“Ừm…”

Chị ấy nói với chất giọng già dặn, dáng vẻ trầm ngâm suy nghĩ: “Lại nói cho em biết một việc, đêm nay Kiều Diệc Thần bay chuyến 11 giờ đến Châu Âu, nếu không có gì ngoài ý muốn, hẳn là anh ấy sẽ không trở về nữa.”

Khi chị ấy vừa dứt lời, tôi hoảng sợ: “Tại sao lại thế?”

Chị Lỵ bĩu mỗi: “Sao chăng gì, nhìn dáng vẻ đó chắc đau buồn vì tình, không muốn tiếp tục ở lại nơi đầy đau thương.”

Tôi lập tức lấy điện thoại ra gọi cho Kiều Diệc Thần.

Trả lời tôi là tiếng thông báo đối phương đã tắt máy phát ra từ di động.

Chỉ trong nháy mắt, sắc mặt tôi tái nhợt, đứng dậy theo bản năng.

Chị Lỵ giễu cợt trạng thái căng thẳng của tôi: “Sao vậy, là muốn đưa chị về nhà à? Vậy đi thôi.”

“Em…..”

Tôi vô cùng gấp gáp, siết chặt điện thoại trong tay.

Nhưng cũng may, chị Lỵ không tiếp tục đùa tôi nữa, thở dài: “Đi đi, đuổi theo đi, nghe nói sáu năm trước em đã khiến anh ấy thất vọng một lần rồi, lần này đừng để anh ấy mang theo nỗi đau rời đi.”

Mắt tôi ửng đỏ, quay đầu muốn chạy đi.

Nhưng nghĩ đến gì đó, lo lắng nhìn chị Lỵ đang ở lại uống rượu.

“Chị Lỵ, chị…..”

Thấy tôi do dự, chị Lỵ xùy một tiếng bật cười, phất tay: “Yên tâm đi, lái xe nhà chị sẽ đến đón chị nhanh thôi, Thẩm Tri Ý, chị đã không ích kỷ giao Kiều Diệc Thần cho em, cho nên em có thể đuổi theo được không, tất cả dựa vào sự may mắn của em.”

Tôi không còn do dự gì nữa, chạy vọt ra ngoài.

Bắt một chiếc taxi, mặc dù biết rõ Kiều Diệc Thần đã tắt điện thoại, tôi vẫn giữ hy vọng liên tục gọi điện thoại cho anh.

“Nhận điện thoại đi, anh mở máy nhận điện thoại đi……”

Lái xe taxi thấy tôi như vậy còn tưởng tôi bị làm sao, suốt đường đi cũng đã lái xe nhanh hơn để đưa tôi đến sân bay.

Nhưng mà, tôi vẫn đến muộn.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 38


(38)

Lúc đến sân bay đã mười một giờ.

Lúc này trong sảnh sân bay truyền đến tiếng thông báo lặp đi lặp lại chuyến bay đã cất cánh.

Từng tiếng lạnh như băng và vang dội.

Như một mũi tên băng c*m v** lòng tôi, bắt đầu đau nhức.

Vành mắt tôi đỏ rực, như được tháo mở chốt khóa nước, ngã ngồi trên mặt đất, nghẹn ngào khóc.

Màn hình điện thoại còn sáng, là những tin nhắn tôi gửi.

Tôi không thể gọi được, chỉ cầu mong trước khi Kiều Diệc Thần rời đi sẽ mở lại điện thoại, có lẽ……anh sẽ nhìn thấy.

Nhưng không như tôi mong muốn, cuối cùng tôi vẫn để anh thất vọng rời đi.

Kiều Diệc Thần tốt đến thế lại bởi vì tôi, lựa chọn xa xứ.

Giờ phút này, tôi hận chính mình!

Hai tay tôi ôm đầu gối, không thể nhịn được nữa, tiếng khóc khàn tuyệt vọng.

Hành khách đi ngang qua cho rằng tôi là người không thể chịu được cảnh chia xa, không dừng lại nhiều.

Nhưng có một tràng tiếng bước chân dừng lại phía sau tôi, không rời đi.

“Thẩm Tri Ý, tiếng em khóc quá khó nghe.”

Tiếng nói khàn chậm rãi vang lên, cả người tôi cứng đờ, mơ hồ nghĩ mình đang ảo tưởng nghe thấy tiếng, không nhúc nhích.

Người đằng sau nhắc tôi: “Quay đầu lại.”

Tôi cứng ngắc quay đầu lại, chỉ nhìn thấy người đàn ông đáng lẽ phải ở trên chuyến bay đến Châu Âu, giờ phút này mỉm cười đứng sau tôi.

Hô hấp như ngừng thở.

Tôi vội vàng lau khô nước mắt, sợ mình sinh ảo giác.

Anh nhướng mày, cười: “Lúc em khóc vẫn vậy, giống con mèo nhem nhuốc.”

Tôi không chịu được sự thay đổi bất ngờ đến ngạc nhiên, không thể tin được vọt đến trước mặt anh.

“Kiều Diệc Thần, Kiều Diệc Thần!”

Toi gọi anh rất to, tiếng nấc thút thít vì vừa khóc to xen kẽ trong lúc gọi, nhìn tôi giống như thiếu oxi sắp ngừng thở đến nơi.

Kiều Diệc Thần thở dài bất lực, lắc đầu, giơ tay đỡ kéo đầu tôi lại áp sát vào ngực anh, tôi nghe được tiếng tim đập rõ ràng của anh.

“Thẩm Tri Ý, như thế này có thể xác định mọi thứ là thật đúng không?”

Hóa ra anh luôn nhớ tất cả thói quen trước kia của tôi.

Cuối cùng tôi không kìm nén được tình cảm ở trong lòng, vươn hai tay dùng sức ôm chặt anh.

Cả người Kiều Diệc Thần cứng đờ, ngay sau đó, dùng lực ôm tôi càng mạnh hơn.

Chúng tôi ôm chặt lấy nhau có chút khó chịu nhưng luyến tiếc không buông tay.

Xung quanh người đến người đi, nhưng chỉ còn lại thế giới của hai chúng tôi, giờ phút này như được ấn nút tạm dừng, mọi cảm nhận của các giác quan chỉ có đối phương.

“Thẩm Tri Ý, rất vui vì lần này em đến rồi.”

Trong giọng nói Kiều Diệc Thần ẩn chứa chút nghẹn ngào.

Tôi nói năng lộn xộn: “Xin lỗi….là em không tốt, để anh thất vọng hết lần này đến lần khác….”

Anh cắt ngang lời tôi nói: “Anh không muốn nghe em xin lỗi.”

Giây phút này, tôi biết rõ anh muốn nghe điều gì.

Mắt đỏ, mặt cũng đỏ.

Tôi ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn người đàn ông trước mặt, sau đó, kiễng mũi chân, làm chuyện đã muốn làm từ lâu!

Khi môi mình dán nhẹ trên môi anh, tôi nói: “Kiều Diệc Thần, em yêu anh.”

Vừa định lùi lại, bỗng bàn tay người này chặn giữ chặt gáy tôi lại, dùng sức để nụ hôn này sâu hơn.

“Ưm….”

Không biết qua bao lâu, khi mà tôi cảm thấy mình sắp hít thở không thông, lúc này Kiều Diệc Thần mới có lòng từ bi, tha cho đôi môi tôi.

d*c v*ng chưa hết hẳn, đuôi mắt anh phiếm đỏ, cực kỳ câu dẫn người.

Kiều Diệc Thần chống trán mình vào trán tôi, hỏi: “Lần này, vẫn là lời nói đùa?”

Tôi bị anh hôn đến rối loạn, nghe rõ sự uy h**p hung dữ trong giọng nói của anh, chỉ biết lắc đầu: “Không phải, vẫn luôn không phải lời nói đùa.”

Chuyện tôi yêu anh, từ đầu đến cuối, luôn là thật.

Cũng cảm ơn, cảm ơn anh Kiều Diệc Thần đã luôn nguyện ý đứng tại chỗ chờ tôi.
 
Anh Là Trăng Trên Bầu Trời
Chương 39


(39) Ngoại truyện nhỏ

Khi tôi nắm tay Kiều Diệc Thần xuất hiện trước mặt mẹ tôi lần nữa, bà ấy bị dọa nhảy dựng lên.

“Hai đứa….”

“Dì ạ, con là bạn trai của Tri Ý, Kiều Diệc Thần.” Một lần nữa xác định thân phận, Kiều Diệc Thần tự giới thiệu với mẹ tôi, cười hiền lành nhã nhặn.

Một lần trước là giả; lần này đây là thật.

Tôi nhìn vào mắt anh, hạnh phúc cười.

Ánh mắt mẹ tôi luôn chuyển qua chuyển lại giữa tôi và anh, hơi mơ hồ.

Mặc dù mẹ luôn hy vọng tôi nhanh chóng tìm được một người tốt để lập gia đình, trước đó Kiều Diệc Thần cũng là con rể tốt mà mẹ rất hài lòng và chọn lựa. Nhưng sau lần gây chuyện lớn ở công ty anh, tôi khóc một trận to, cuối cùng bà ấy sợ tôi đau lòng.

Mẹ nhăn mặt nhíu mày kéo tôi sang một bên: “Tri Ý, con đã nghĩ kỹ chưa? Lần trước con bị cậu ta làm tổn thương sâu còn dám tiếp tục?”

Tôi nghe thấy, ngẩng đầu nhìn Kiều Diệc Thần ngoan ngoãn đứng đằng kia chờ, mỉm cười: “Mẹ từ đầu người bị tổn thương không phải là con, mà là anh ấy.”

Biểu cảm của mẹ tôi, quả thực hết nói nổi.

Nhưng mẹ không nói gì nữa, dù sao trong lòng mẹ luôn hy vọng tôi hạnh phúc.

Sau đó bắt đầu khách khí tiếp đón Kiều Diệc Thần.

Mẹ bắt đầu đưa ra các câu hỏi về hoàn cảnh gia đình đối phương, từ nhỏ đến lớn thế nào.

Sau khi nghe được chuyện tôi và Kiều Diệc Thần học cùng lớp từ nhỏ đến trung học phổ thông, ánh mắt mẹ như hiểu ra tất cả mọi chuyện.

“À, hóa ra là cậu…..tôi nên biết sớm là cậu mới phải.”

Kiều Diệc Thần khó hiểu.

Mẹ tôi thở dài: “Đứa nhỏ Tri Ý này, trước đây rất nghịch ngợm không thích đi học đâu nhưng ngày nào đó không biết tại sao tự nhiên thông suốt, bắt đầu cố gắng học hành, nói là phải thi được trường mình muốn.”

“Cấp hai, cấp ba, mỗi lần thi lên cấp, con bé đều vô cùng cố gắng học để có thể chen chân vào thứ hạng cao trong các bảng xếp hạng.”

“Về sau, tôi và ba con bé phát hiện ra bí mật của nó, trong lớp từ khi còn nhỏ đến năm học cấp ba, đều có một tên bạn học nam không thay đổi.”

“Sau nữa, dưới sự truy hỏi đến cùng của tôi và ba nó thì con bé này mới nói ra sự thật, nói là nhìn bạn nam này rất đẹp, muốn làm bạn học với cậu ấy.”

“Con gái con lứa không biết xấu hổ gì hết nhưng mà chúng tôi nghĩ con bé chỉ đơn thuần thích bạn học đẹp và được học cùng lớp với người đó.”

“Không nghĩ tới…..lại bướng bỉnh thế, che giấu tâm tư rất sâu.”

Thời gian trôi qua đã lâu, bà không nhớ được tên đối phương, chỉ nhớ những việc đó.

Hiển nhiên Kiều Diệc Thần không biết, nhướn mày nhìn tôi.

Bị đào gốc rễ, tôi 囧: “Mẹ, mẹ đừng nói nữa.”

Mẹ tôi cười cười, không thèm nhắc lại.

Bà đứng dậy vào phòng bếp chuẩn bị nấu cơm, bỗng Kiều Diệc Thần nắm tay tôi, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”

Tôi ngạc nhiên, không hiểu ý anh.

Anh tự trách: “Tri Ý, anh không biết hóa ra ở nơi anh không nhìn thấy, em luôn cố gắng chạy theo bước chân anh.”

Nói đến thật ra cũng xấu hổ, người này chỉ biết chúng tôi là bạn học trung học.

Trước kia, tôi chưa từng nhắc đến chuyện này, với một là thấy nó không cần thiết, hai là…..do lòng tự trọng đáng ghét tác oai tác quái.

Tôi cười tỏ vẻ không sao: “Tất cả đã là quá khứ rồi, hơn nữa, bởi vì em chạy theo bước chân anh mà con đường học hành đã thi được vào những trường tốt nhất đó….”

Nhắc lại chuyện này, hai chúng tôi không hẹn cùng nhớ tới sự việc thi đại học kia.

Anh muốn nói lại thôi, xong không hỏi thêm gì nữa, như đang dành hết sự kiên nhẫn cho tôi, tôn trọng bí mật của tôi.

Đúng vậy, liên quan đến chuyện tôi thất hẹn vào sáu năm trước, tôi vẫn chưa nói cho anh.

Sau khi ăn cơm tối, tôi lại bắt Kiều Diệc Thần dẫn tôi đi đến trường chúng tôi từng học.

Có lẽ biết tôi muốn nói gì đó, anh luôn im lặng đi bên cạnh người tôi, nắm tay tôi rất chặt.

Tôi cười, chỉ vào vị trí hiện tại chúng tôi đang đứng: “Kiều Diệc Thần, vào đêm ngày thứ năm sau kỳ thi đại học kết thúc, em đứng ở chỗ này.”

Anh sững người như ngừng thở: “Cho nên em đã đến, sau đó nhìn thấy anh…..lên xe rời đi, đúng không? Nhưng tại sao…..tại sao em không gọi anh lại?”

Rất nhanh anh cũng nhớ lại mọi chuyện đêm hôm đó, lại có chút không hiểu thậm chí là nghĩ nếu ngày hôm đó tôi gọi anh lại, thì chúng tôi sẽ không bỏ lỡ, không gặp lại nhau đến sáu năm.

Tất cả mọi thứ sẽ khác.

Tôi cười khổ: “Kiều Diệc Thần, không phải em cố ý thất hẹn, hôm ấy vào ngày thi đại học, ba em xảy ra tai nạn xe, em hoang mang lo sợ chạy đến bệnh viện. Lúc đó trong đầu em hoàn toàn quên mất ước hẹn của chúng ta, chỉ còn lại tình trạng bị thương của ba.”

“Nhưng đến ngày thứ năm ba vào nằm viện, đã mất.”

“Ngày hôm đó trời mưa rất to, em rất đau buồn, điên cuồng chạy từ bệnh viện đến đây, bất giác chạy đến cửa trường học lúc nào không biết, đến khi nhìn thấy anh…em mới nhớ đến ước hẹn của chúng ta.”

“Kiều Diệc Thần, em thừa nhận lúc đó em rất yếu đuối, em tận mắt nhìn thấy anh lên chiếc xe sang đắt, chính tai nghe thấy anh nói ghét em.”

“Em thật sự rất sợ hãi, càng không biết làm sao để đối mặt chỉ có thể trơ mắt nhìn anh ngồi trên xe, hoàn toàn đi xa……”

“Đừng nói nữa.”

Kiều Diệc Thần ôm tôi, không muốn để tôi nói thêm nữa.

Hai tay anh hơi run rẩy, như không nghĩ tới sự việc lần đó hai người cùng trải qua, tôi đã phải vượt qua trong sự tuyệt vọng bi thương.

“Xin lỗi Tri Ý, lúc ấy anh…..do anh nói không suy nghĩ, anh nghĩ em luôn trêu đùa anh.” Anh xin lỗi tôi, giọng điệu đầy hối lỗi.

Tôi: “Ừm, em biết.”

Đêm tối, chúng tôi ôm nhau rất lâu, cả hai đang dùng sự ấm áp nóng rực của trái tim để xoa dịu quá khứ đau xót và tiếc nuối đã qua.

Sáu năm sau, tại địa điểm cũ, cuối cùng ước hẹn bị chậm trễ của chúng tôi được vẽ nốt một chấm tròn trọn vẹn.
 
Back
Top Bottom